Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 106 [ chương 526 đến 530 ]
❮ sautiếp ❯Chương 526: Tử thi kỳ lạ
Có một vài người là bị đao kiếm chém chết, cũng có một vài thân thể bị nghiền nát, giống như bị dã thú xé nát. Trên mặt những người này vẫn duy trì sự kinh hoàng và bất ngờ không kịp đề phòng. Hiển nhiên bọn họ vô cùng đề phòng và chiến đấu với những kẻ tập kích do sương mù hóa thành, cuối cùng thực lực không đủ đã ngã xuống.
Tính sơ qua, có ít nhất hơn một trăm tử thi.
Đinh Hạo nhạy bén nhận thấy được, trong đó có khoảng chừng một phần mười tử thi, tình trạng chết kỳ lạ. Trái tim và óc bị móc sạch. Lượng nước bên trong thân thể đều mất hết, giống như cái xác khô nghìn năm, hoàn toàn giống với những thi thể hắn thấy được ở bên bờ cát cuối đoạn tây du Cổ Lộ thứ hai.
– Có người đang săn giết võ giả hai tộc. Sử dụng loại thủ đoạn tàn nhẫn này… rốt cuộc là vì cái gì?
Đinh Hạo mơ hồ cảm thấy, tay thợ săn trong bóng tối này, hẳn chính là cường giả cảnh giới Vũ Vương đỉnh cấp đã ám sát mình.
…
Theo thời gian trôi qua, trong lúc bất tri bất giác, Đinh Hạo đã ở trong thế giới sương mù này, tròn bốn ngày bốn đêm.
Cho tới bây giờ hắn đã hoàn toàn thích ứng loại tiết tấu chiến đấu bất kỳ lúc nào này.
Trong thời gian bốn ngày bốn đêm đi tới, không biết Đinh Hạo đã giết chết bao nhiêu sinh vật do sương mù sinh ra. Thần kinh hắn căng ra như một dây cung, chỉ cần có bất kỳ áp lực, có thể trong nháy mắt làm ra phản ứng chính xác nhất. Động tác của thân thể, có đôi khi thậm chí còn trước cả tư duy.
Giết!
Đinh Hạo sải bước đi tới.
Đao quang kiếm quang từ Tú Kiếm và Vấn Tình Đao trong tay hắn bắn ra, ánh ngọc sáng ngời. Trong nháy mắt, đã chém bốn năm con thú lớn dữ tợn, cao sáu bảy thước làm mấy đoạn.
Sương mù tan đi, con thú lớn biến mất.
Chỉ có điều trong nháy mắt tiếp theo, sương mù cuồn cuộn, nhất thời sẽ hóa thành bộ xương khô hoặc là chiến sĩ mới, giống như quỷ mỵ xông lên.
Thân hình Đinh Hạo tiêu sái, không để ý, dường như đã chìm vào trong sự suy nghĩ nào đó, đối với tất cả mọi thứ bên ngoài đều không để ý tới.
Nhưng đao kiếm trong tay hắn dường như có linh tính, hơi chĩa về phía mặt đất, phóng ra ngân quang hồng quang. Kiếm khí đao khí bắn ra, giống như từng đóa quang hoa bắn ra, có thể dễ dàng đánh tan quái vật sương mù này.
Hắn có thể trong nháy mắt hoàn thành các loại chiêu thức và phản ứng trôi chảy không gặp phải bất kỳ trở ngại nào. Trong mơ hồ, có một cảm giác cả người và đao kiếm hợp lại làm một.
Đinh Hạo đang củng cố tu vi huyền khí cho cảnh giới tam khiếu Đại Tông Sư của mình.
Mấy ngày nay, sau khi tới đây Đinh Hạo đã lĩnh ngộ, sử dụng ra được ít nhất một phần ba của hai trăm bộ chiến kỹ đao kiếm từ Đao Lâu tầng hai và Kiếm Lâu tầng hai. Nhiều loại đao pháp kiếm pháp chiến kỹ giống như dung nhập phân nửa vào trong thân thể linh hồn của Đinh Hạo. Hắn không chỉ lĩnh ngộ được tinh hoa chiêu thức, còn hoàn toàn nắm giữ phương pháp và thời cơ sử dụng những chiêu thức này. Mấy nghìn chiêu đao pháp và kiếm pháp, giữa chúng có thể tùy ý hóa giải nối tiếp, giống như linh dương bỏ sừng không thể tìm ra dấu vết.
Còn lại khoảng chừng hai phần ba số chiến kỹ của Đao Lâu và Kiếm lâu, hắn còn đang trong quá trình lĩnh ngộ.
– Tới thời điểm nên rời khỏi đây rồi. Ở đây sương mù hóa thành quái vật, tác dụng thúc đẩy đối với thực lực của ta đã có hạn, không còn mãnh liệt như lúc đầu. Mặc dù là sương mù hóa thành quái vật cường đại, cũng không thể uy hiếp được mình nữa!
Đinh Hạo suy nghĩ.
Ở trong bốn ngày này, hắn thật ra đã đi qua lối vào của đoạn Cổ Lộ thứ ba. Cánh cửa vòng xoáy màu tím kia không ngừng hiện ra. Trải qua mấy ngày này, cuối cùng Đinh Hạo đã phát hiện ra một vài mánh khóe của thế giới sương mù này.
Càng đến gần vị trí lối vào của cánh cửa vòng xoáy màu tím, thực lực của quái vật và kẻ tập kích do sương mù hóa thành lại càng cao hơn.
Cổ Lộ chung quy có hình dáng dài hẹp. Nói cách khác, càng đến gần điểm cuối của đoạn Cổ Lộ thứ ba, thực lực kẻ tập kích do sương mù hóa thành lại càng cao. Cứ như vậy, không cần dựa vào phương hướng, cũng có thể một đường xông về phía vị trí có bọn quái vật cường đại nhất do sương mù hóa thành, cuối cùng sẽ đến được cuối của đoạn Cổ Lộ thứ ba.
Khi Đinh Hạo lại một lần nữa đi tới cánh cửa vòng xoáy màu tím thời gian, hắn quyết định sử dụng biện pháp này rời khỏi hơi nước thế giới.
Thực tiễn chứng minh, đây là một biện pháp hoàn toàn chính xác.
Sau khoảng chừng nửa ngày, Đinh Hạo cuối cùng đi tới điểm cuối của thế giới sương mù. Sương mù mờ mịt cuối cùng biến mất. Hắn đi tới một mảnh sân cỏ rộng khoảng chừng hơn năm mươi thước. Khắp nơi đều là hoa cỏ xanh tươi khiến tinh thần người ta chấn động. Nhìn xuyên qua sương mù mờ mịt, cảnh tượng xanh non này cuối cùng đã khiến người ta cảm thấy vui mừng.
Không có gì bất ngờ xảy ra, ở khoảng không phía trên sân cỏ, có một cánh cửa vòng xoáy màu tím đang lơ lửng.
Đây là cánh cửa lớn đi thông tới đoạn tây du Cổ Lộ thứ tư.
Giống như ở bờ cát của đoạn tây du Cổ Lộ thứ hai, Đinh Hạo phát hiện ở trên sân cỏ có hai, ba mươi thi thể.
Những thi thể này đều là cường giả Nhân tộc và Yêu tộc.
Có người giãy dụa đi tới nơi này thì trọng thương mà chết. Cũng có người dường như tự giết lẫn nhau, công cụ trữ vật và vũ khí trên người mỗi người đều bị cắt. Một vài khuôn mặt võ giả nữ tính xinh đẹp, thậm chí không còn y phục võ giả, người trần truồng, hạ thể là một mảnh máu và thịt mơ hồ. Hiển nhiên đã xảy ra chuyện cực kỳ bi thảm.
Các cường giả Yêu tộc sau khi chết, trên cơ bản đều hiện ra nguyên hình, đều là một vài dã thú hiếm thấy. Không nghi ngờ gì, thân thể đều bị mở ra. Trong đó các vị trí trân quý của yêu tinh cùng với trái tim có thể tạo ra huyền khí bảo khí, đều bị móc xuống. Đây rõ ràng là do một ít võ giả Nhân tộc gây ra. Dù sao đối với Nhân tộc mà nói, tất cả trên dưới thân thể của Yêu tộc đều là bảo bối!
Đây là một thế giới cực kỳ tàn khốc.
Nhất là sau khi tiến vào tây du Cổ Lộ, bất luận là Yêu tộc hay Nhân tộc, đã sớm mất đi đạo đức căn bản. Ở đây chỉ còn lại có giết chóc trần trụi và quan hệ lợi ích. Cho dù là thi thể, cũng sẽ không nhận được tôn trọng.
Đinh Hạo thở dài một hơi, bước vào cửa đoạn tây du Cổ Lộ thứ tư.
…Duyên Phận : Gặp là Duyên , Biết là Phận. …!
…
Vấn Kiếm Tông.
Mùa hè ngắn ngủi trôi qua, trời đông giá rét lại từ từ đến.
Trận tuyết lớn đầu mùa đã sớm phủ xuống, hoàn toàn bao phủ phạm vi mấy trăm dặm vuông xung quanh Vấn Kiếm Sơn. Toàn thế giới đều trở thành một màu trắng. Tuyết Châu ở cực bắc của bắc vực. Một năm mùa đông nhất dài dằng dặc, gần như chiếm một phần hai thời gian. Ngàn dặm tuyết phủ, vạn dặm tuyết bay.
Lý Kiếm Ý lẳng lặng đứng ở đỉnh ngọn núi cao nhất, phóng tầm mắt nhìn về phía nam.
Đó là hướng Thanh Châu.
Ngày hôm nay còn cách thời gian các đệ tử xuất sắc nhất của các tông môn tiến vào chiến trường Bách Thánh, ước chừng hơn ba tháng.
Chương 527: Long khí màu tím
Thời gian dường như chỉ là một cái chớp mắt, lại dường như dài dằng dặc. Lý Kiếm Ý thật sự có phần không chờ được đám người Đinh Hạo trở về.
Hôm nay Vấn Kiếm Tông thật vất vả mới trở thành môn phái cao cấp nhất tại Tuyết Châu, nhận được sự ủng hộ lớn nhất của Huyền Sương Thần Cung. Mấy ngày nay, trong lòng Lý Kiếm Ý vô cùng lo lắng, gần như ngày đêm không ngủ. Vì chấn hưng tông môn, hắn không biết đã bỏ ra bao nhiêu tâm tư. Một mái tóc dài đen bóng, hôm nay đã trắng phân nửa. Nhìn qua, toàn thân giống như đã già năm sáu chục tuổi.
Trong lòng Lý Kiếm Ý hiểu rất rõ, đây là một cơ hội cuối cùng để Vấn Kiếm Tông quật khởi.
Nếu như không nắm chắc được, vậy sau này muốn vượt qua học viện Thanh Bình, sẽ không có khả năng nữa.
Vì tông môn quật khởi, Lý Kiếm Ý nguyện ý trả bất kỳ giá nào.
Đã mấy trăm năm trôi qua, Lý Kiếm Ý vẫn nhớ rõ ràng. Khi mình vẫn chỉ là đệ tử nòng cốt của tông môn, sư tôn của mình – cũng chính là chưởng môn nhân đời trước, sau khi tham gia đại hội luận phẩm tông môn xong, cố che giấu thương thế trở lại Vấn Kiếm Tông, thổ huyết sắp chết. Trước khi lâm chung, người ở trên giường bệnh kéo tay của mình, ở trước mặt đệ tử tông môn và hơn mười vị trưởng lão, truyền chức vị chưởng môn cho mình, còn luôn miệng nhắc tới chuyện chấn hưng tông môn…
Nhớ tới lúc trước khi lão trưởng môn chết, mình đã thề với trời, nhất định phải khiến Vấn Kiếm Tông trở thành bá chủ Tuyết Châu.
Lời thề ngày xưa, vẫn vang vọng bên tai.
Đã trăm năm thời gian trôi qua, mình và đám người Đường Phật Lệ hao tổn tâm cơ, bày đại cục, cuối cùng mới thấy được cơ hội chấn hưng. Đám thiên tài siêu cấp Đinh Hạo, Phùng Ninh và Tạ Giải Ngữ quật khởi, càng làm cho cơ hội này trở nên khả thi hơn.
Đáng tiếc học viện Thanh Bình vẫn chưa hoàn toàn áp đảo được.
Cao thủ học viện Thanh Bình đã từng đánh trọng thương lão chưởng môn ở trong đại hội luận phẩm tông môn, vẫn sống rất tốt.
Thần đồng Mục Thiên Dưỡng, tồn tại thiên tài cấp bậc yêu nghiệt như vậy càng làm cho học viện Thanh Bình cho dù không có lợi trong đại hội luận phẩm tông môn, vẫn có thể có địa vị ngang hàng với Vấn Kiếm Tông, hoàn toàn không rơi xuống hạ phong.
Chiến trường Bách Thánh là một cơ hội, nhưng cũng có thể là một lần mạo hiểm.
– Cũng không biết đám gia hỏa kia hiện tại thế nào. Trong thiên địa xa lạ này, kỳ ngộ vô tận, nguy hiểm cũng cực kỳ đáng sợ. Chỉ cần sơ ý một chút, có thể sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.
Trong lòng Lý Kiếm Ý vẫn luôn lo lắng cho những thiếu niên này.
Bởi vì hắn biết, đám tiểu tử kia —— nhất là Đinh Hạo sau khi lên núi, mới là hi vọng thật sự khiến tông môn sau này quật khởi.
– Hai mươi mấy người tiến vào chiến trường Bách Thánh, tuy rằng mình không hy vọng xa vời rằng tất cả bọn họ sống sót trở về, nhưng chung quy phải có ba năm hoặc một người có thể trở lại tông môn…
Nhìn hoa tuyết bay khắp trời, Lý Kiếm Ý không biết vì sao đột nhiên cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối, khẽ thở dài.
Hắn đã từng một lần là thiên tài trác tuyệt nhất trong toàn tông môn. Đáng tiếc bởi vì nguyên nhân tuổi tác, mãi cho đến trước năm mươi tuổi, chưa từng được tiến vào chiến trường Bách Thánh. Đây là điều khiến hắn tiếc nuối suốt đời.
Lần trước chiến trường Bách Thánh mở ra, là hơn bốn mươi năm trước. Đã từng có một vị thiên tài tông môn, được gửi gắm kỳ vọng cao. Vấn Kiếm Tông gần như dốc hết toàn bộ tài nguyên tông môn, hộ tống nàng tiến vào chiến trường Bách Thánh. Cuối cùng vị thiên tài kia cũng tạo ra danh tiếng vang dội, từ trong chiến trường sống sót trở về. Đáng tiếc…
Đáng tiếc là vị thiên tài kia, cuối cùng lại vứt bỏ Vấn Kiếm Tông giống như vứt bỏ chiếc giày cũ, xoay người gia nhập bắc vực một tông môn siêu cấp khác.
Sự kiện phản bội lần này khiến Vấn Kiếm Tông nguyên khí đại thương.
Lý Kiếm Ý cũng từng vì vậy, đã tự trách nghĩ lại, thay đổi sách lược trong tông môn.
– Hi vọng lúc này đây, nếu có người sống sót từ trong chiến trường Bách Thánh đi ra, sẽ không phát sinh chuyện như vậy nữa. Nhất là Đinh Hạo…
Lý Kiếm Ý nghĩ tới niên thiếu ôn nhuận như ngọc đó, khóe miệng không nhịn được cong lên, hiện ra một nụ cười mỉm.
Thiếu niên này nhất định là lễ vật trời ban cho Vấn Kiếm Tông.
Cho dù là thế sự biến thiên thế nào, Lý Kiếm Ý vẫn vô cùng khẳng định, thiếu niên này tuyệt đối sẽ không từ bỏ Vấn Kiếm Tông.
– Thật ra tính ra, như vậy là Vấn Kiếm Tông đã nợ thiếu niên này quá nhiều. Lấy tư chất của hắn, nếu như gia nhập những tông môn khác – thậm chí là gia nhập học viện Thanh Bình, chỉ sợ cũng phải nhận được địa vị và bồi dưỡng lớn hơn…
Ầm.
Trong lúc Lý Kiếm Ý đang trầm tư, đột nhiên một tiếng động lớn vang lên. Một tiếng động kinh thiên từ phía sau núi truyền tới. Bụi bặm bốc lên. Tiếp đó, có thể thấy một quang hoa màu tím phóng lên cao, giống như một thần long bay lượng rất lâu ở trong bầu trời. Quang khí màu tím soi sáng bầu trời, nhuộm toàn bộ sơn môn Vấn Kiếm Tông trở thành màu tím.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Từng đoàn tử quang lượn lờ ở trên bầu trời của sơn môn Vấn Kiếm Tông. Từng đám mây bị nhuộm thành màu tím, vô cùng đẹp mắt.
Trong nháy mắt này, trong sơn môn Vấn Kiếm Tông, gần như tất cả mọi người đều đang ngẩng đầu nhìn cảnh tượng đột nhiên biến đổi khác thường như vậy. Tất cả đều không biết đã có chuyện gì xảy ra. Ngay cả nhiều trưởng lão đang bế quan tu luyện, cũng bị kinh động. Chỉ thấy từng đợt long khí tử quang, vẫn không ngừng từ phía dốc đá ở khu rác rưởi phía sau núi phóng ra, nhuộm cả bầu trời thành một màu tím sậm.
– Xảy ra chuyện gì vậy?
– Tử quang vô tận này, lại là từ… Từ khu rác rưởi sau núi phun ra ngoài? Lẽ nào khu rác rưởi kia tự nhiên xuất hiện bảo vật gì khác thường sao? Hay là có tiền bối cao thủ tông môn đang bế quan ở đó, cuối cùng phá quan ra ngoài, tu luyện thành tuyệt thế thần công sao?
– Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi. Có ai lại đi bế quan ở khu rác rưởi đó chứ?
– Hắc hắc, cái này thì không chắc. Phải biết rằng Đao Cuồng Kiếm Si Đinh sư huynh đã từ khu rác rưởi đi ra…
– A, linh khí thật cường đại. Ta cảm giác được lực lượng vô tận, đang bao phủ sơn môn!
– Đây là… Hình như là năng lượng huyền tinh thạch. Quá điên cuồng. Toàn thân dường như đắm chìm trong huyền tinh thạch. Trong sơn môn đột nhiên xuất hiện nhiều linh khí màu tím nồng đậm như vậy, xem ra phía sau núi chúng ta có bảo bối khó lường nào đó xuất thế!
Tại các khu vực trong phạm vi sơn môn Vấn Kiếm Tông, rất nhiều người đều kinh ngạc kêu lên, đưa ra các loại suy đoán.
– Xảy ra chuyện gì vậy? Hình như là hướng nhà chúng ta?
Tại khu vực đệ tử ký danh, Ny Ny toàn thân mặc trang phục màu xanh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Trong đôi mắt to xinh đẹp giống như bảo thạch của nàng có chút lo lắng. Nàng nhìn nữ tử xinh đẹp mang khí chất xuất trần đang ngồi khoanh chân ở trên bồ đoàn tu luyện cách đó không xa, lớn tiếng nói:
– Tuyết Nhi sư tỷ, chúng ta đi tới phía sau núi xem một chút đi!
Tuyết Nhi cũng mặc trang phục võ sĩ chậm rãi đứng lên.
Chương 528: Sa mạc
Thân hình nàng mềm mại, lộ ra đường cong ưu mỹ. Tuy còn nhỏ tuổi, ngực đã nổi cao, xương quai xanh tinh xảo lộ ra bên ngoài. Eo thon nhỏ tưởng chừng có thể nắm chặt. Vóc người thật tuyệt diệu, đường cong uốn lượn. Hai chân thẳng tắp thon dài. Làn da trắng như ngọc. Trang phục võ sĩ bó sát người, càng làm nổi bật vóc người như vẽ của nàng. Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng nhìn vào thấy nàng tràn ngập sự mị hoặc, đã có một cảm giác xinh đẹp cao quý giống như nữ vương.
Cao Tuyết Nhi ngẩng đầu, nhìn những đám mây tím trên không trung, gật đầu, nói:
– Đi Hồng Sam Tây Viện gọi Hoan Hoan, chúng ta cùng nhau về nhà xem thử!
…
Trên ngọn núi cao nhất, sắc mặt Lý Kiếm Ý cũng đại biến.
Từng đoàn long khí màu tím cuồn cuộn không dứt từ dốc núi dựng đứng ở phía sau núi xông lên không trung. Mơ hồ có từng tiếng rồng ngâm vang vọng ở trong hư không. Rõ ràng là linh khí huyền tinh thạch quá tràn đầy. Thân hình hắn lóe lên, hóa thành một đạo lưu quang, bay về phía vách đá của khu rác rưởi phía sau núi, để lại vài đạo lưu quang.
Mấy người cường đại nhất Vấn Kiếm Tông, gần như cùng lúc bay tới dốc đá khu rác rưởi phía sau núi.
Ở đây đầy rác rởi, gió táp mưa sa, ban ngày nắng phơi tuyết phủ, cũng không biết đã bao nhiêu năm. Nước bùn tanh hôi đen xì tạo thành một cái ao chết. Các loại trùng độc rắn kiến hoành hành. Sau một trận tuyết rơi dầy, khắp nơi hiện ra cảnh tượng thoạt nhìn rất mỹ lệ. Nhưng người đã tới nơi này đều biết, dưới lớp tuyết trắng, tất cả đáng sợ buồn nôn tới mức nào.
Ở sát phía ngoài khu rác rưởi là một dốc đá sâu không thấy đáy.
Trước đây Đinh Hạo chính từ dốc đá này ngã xuống, trong lúc vô tình tiến vào sơn động thần bí kia, nhận được kỳ ngộ, từ đó về sau một bước lên mây, trở thành đệ nhất thiên tài của Vấn Kiếm Tông.
Trận gió gào thét, giống như ác ma đang ca hát, quỷ mị hoan hô.
Từng đám mây đen từ phía dưới dốc đá cuồn cuộn bay lên. Dốc đá sâu không thấy đáy.
Đám người Lý Kiếm Ý hạ xuống bên cạnh dốc đá, chỉ thấy từng đoàn long khí màu tím chính từ phía dưới vách đá này xông lên. Mỗi đoàn long khí đều rộng chừng ba bốn thước, sau khi vọt lên cao tới mấy ngàn thước, tử quang phát tán ra, hóa thành từng đám mây tím, bao trùm trong ngoài sơn môn Vấn Kiếm Tông.
– Phía dưới rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Lý Kiếm Ý và đám người Đường Phật Lệ nhìn nhau.
Khu rác rưởi này đã bị tông môn vứt bỏ mấy nghìn năm, vẫn luôn là nơi tông môn phía trước núi bỏ rác rưởi. Bình thường rất hiếm thấy dấu vết của con người. Tổ tiên của tông môn có giải thích, ở đây căn bản là một nơi hoang vu. Tông môn đã từng tổ chức các cao thủ xuống tìm kiếm. Chỉ có điều dốc đá phía dưới chính là một vực sâu giống như mê cung, vô số lối rẽ. Cho dù là cường giả cấp Tiên Thiên Vũ Tông, sau khi tiến vào cũng sẽ bị lạc. Bởi vậy về sau dứt khoát xem ở đây thành địa huyệt cấm địa. Ngoại trừ bỏ rác ra, trên cơ bản các đệ tử tông môn sẽ không xuống dốc đá thăm dò…
Vì sao đột nhiên lại xuất hiện cục diện kỳ quái như vậy?
Từng đạo long khí màu tím, ẩn chứa linh khí không gì sánh kịp, liên tục không ngừng phun trào ra. Mức độ linh khí trong sơn môn Vấn Kiếm Tông tăng lên rất nhiều. Rất nhiều động thực vật cũng phóng ra quang hoa. Nếu tình cảnh như vậy có thể liên tục duy trì trong thời gian một tháng, trong vòng một trăm dặm vuông xung quanh sơn môn sẽ trở thành một bảo địa phúc địa không có gì sánh kịp, trở thành thánh địa tu luyện của võ giả.
Lưu quang lóe lên.
Lão quái vật Khí Thanh Sam cũng xuất hiện ở bên dốc đá.
Gần như chỉ trong thời gian vài lần hít thở, mấy trăm nhân ảnh đã đến đây. Gần như tất cả chiến lực cao tầng của Vấn Kiếm Tông đều xuất hiện ở đây. Rất nhiều người, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, nghị luận ầm ĩ. Tất cả cũng không biết xảy ra chuyện gì.
Từ biểu hiện bên ngoài có thể thấy, linh khí phun trào, thiên địa biến đổi, đây là một chuyện tốt.
Nhưng nếu như không biết rõ ràng căn nguyên trong đó, cuối cùng sẽ là một tai hoạ ngầm.
– Phái người đi xuống xem một chút…
Sau khi đám người Lý Kiếm Ý thương nghị một hồi, rất nhanh đã đưa ra quyết định. Bọn họ lựa chọn mười trưởng lão cấp Vũ Tông Tiên Thiên từ trong đám người đó, võ trang đầy đủ, mang theo huyền khí sắc bén và một bảo khí phòng ngự trốn thoát, hư không ngưng trệ, chậm rãi hạ xuống vực sâu địa huyệt.
– Lập tức mở ra đại trận sơn môn, phong tỏa sơn môn. Ngăn cản tất cả mây tím, không được để lộ ra ngoài. Tất cả minh văn sư trong tông môn đều tập trung đến nơi đây, bố trí trận pháp thu liễm khí tức. Đừng cho người ngoài nhìn thấy long khí màu tím, để lộ ra ngoài!
Lý Kiếm Ý không giận tự uy, ánh mắt lướt qua trên mặt mọi người, nói:
– Chuyện này, nghiêm cấm bàn tán ra ngoài. Nếu như có người tiết lộ tin tức ra ngoài, lấy tội phản bội tông môn luận xử!
Mọi người liên tục đáp ứng, liên tiếp truyền các mệnh lệnh xuống.
Tất cả mọi việc ở đây đều được tiến hành đâu vào đấy.
Đương nhiên điều mọi người quan tâm nhất cuối cùng vẫn là chuyện gì đã xảy ra ở địa huyệt sâu dưới dốc đá, lại xuất hiện hiện tượng kỳ lạ như thế.
Tất cả các con mắt, đều nhìn chằm chằm vào phía dưới.
Chừng hơn nửa canh giờ, mây phía dưới cuồn cuộn trôi đi. Có một thân ảnh hóa thành lưu quang xông lên, hạ xuống trước người Lý Kiếm Ý, vẻ mặt mừng như điên nói:
– Bẩm… Bẩm chưởng môn nhân, phía dưới… tất cả đều… Đều…
…
…
Tây du Cổ Lộ đoạn thứ tư, lại là một sa mạc.
Cát vàng theo gió cuồn cuộn bay, giống như sóng lớn. Bầu trời lại xanh thẳm. Ngay cả một gợn mây cũng không có. Chín mặt trời xuất hiện ở trên không trung, phóng ra hơi nóng khiến người hít thở không thông. Chín mặt trời thiêu đốt mặt đất, dường như cũng muốn ép đá chảy ra nước vậy.
Phóng tầm mắt nhìn ra xa đều là cát vàng, không thấy bất kỳ thứ gì khác.
Đây là một không gian khắp nơi đều tràn ngập nguyên tố hỏa.
Sau khi cá heo Manh Manh tiến vào trong không gian này, trong nháy mắt, lập tức trở nên yên lặng, giống như cà gặp sương, bộ dạng đang mê người chợt biến thành buồn bã ỉu xìu, ghé vào vai Đinh Hạo. Cuối cùng mèo mập Tà Nguyệt cũng nếm được hậu quả ăn uống quá độ thể trọng tăng mạnh, đổ ra rất nhiều mồ hôi khiến lớp lông màu trắng của nó đều ướt nhẹp, chỉ có thể miễn cưỡng giơ đôi cánh màu trắng tìm chút bóng râm…
Thật ra Đinh Hạo lại không có cảm giác gì không khỏe.
Một mặt bởi vì thực lực của hắn đã đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư, nóng lạnh bất xâm. Mặc dù nhiệt độ của nơi này quả thực có thể nướng chín thịt tươi, nhưng đối với hắn mà nói, chỉ cần thoáng vận chuyển huyền khí, đã không thành vấn đề nữa.
Mặt khác, bởi vì Đinh Hạo tu luyện thiên hỏa huyền khí. Ở đây không chỗ nào không có mặt của nhiệt lực, nguyên tố hỏa diễm, có thể giúp đỡ cực lớn cho Đinh Hạo tăng tu vi huyền khí lên rất nhanh. Đây là một không gian tu luyện cực kỳ khác biệt.
– Meo, meo meo. Ta sắp không chịu nổi nữa rồi. Nhanh cho ta một khối băng…
Mèo mập sử dụng cánh quạt gió, tạo ra từng đợt nhiệt lưu.
Chương 529: Thế giới băng tuyết
Đinh Hạo vận chuyển ngục băng huyền khí, từ trong không trung chế tạo ra một khối huyền băng. Băng tuyết bình thường ở môi trường như vậy, chỉ chốc lát sẽ bị tan ra. Nhưng Đinh Hạo lấy huyền khí ngưng kết thành huyền băng, có thể chống đỡ được thời gian lâu hơn một chút. Tà Nguyệt và Manh Manh lè lưỡi ôm khối băng, vẫn không ngừng kêu nóng!
Giữa thiên địa, vô số linh khí nguyên tố hỏa diễm nho nhỏ điên cuồng dũng mãnh lao về phía bên trong cơ thể Đinh Hạo.
Đây là thiên địa do pháp tắc thượng cổ chế tạo ra. Nguyên tố huyền khí triều tịch cũng giống hệt với thời đại thượng cổ, cực kỳ đặc biệt. Đối với Đinh Hạo mà nói, chính là vật đại bổ để tu luyện thiên hỏa huyền khí. Trong môi trường nóng bức như vậy, hắn cũng có thể luyện thể.
Trong thời gian qua, Đinh Hạo đã từng cắn nuốt rất nhiều thần thảo, bảo dược. Hiện tại, hắn đang mượn nhiệt lực trong không khí thượng cổ, tới kích phát ép ra từng chút dược lực một!
Dọc theo đường đi, Đinh Hạo đã nhìn thấy dấu hiệu chiến đấu.
Đây cũng là nhóm Tống Khuyết và các thế lực lớn Yêu Hoàng trên đường đi gặp phải các dị chủng hồng hoang cường đại trong sa mạc, xảy ra cuộc chiến đấu cực kỳ kinh người. Theo một vài dấu vết của chiến đấu còn lại, Đinh Hạo còn có thể cảm nhận được rõ ràng, các loại khí tức lực lượng và yêu khí vẫn còn sót lại trong không trung!
Trong sa mạc không phải không có sinh vật tồn tại,
Một vài sinh vật di chuyển qua lại trong cát giống như cá bơi ở trong biển rộng đầy tự do như bò cạp, rắn và kiến cát. Tất cả đều là các di chủng hồng hoang thượng cổ mang thuộc tính hỏa. Chúng hoặc đi lại một mình, hoặc đi thành đoàn, cực kỳ khủng khiếp.
Đinh Hạo gặp được một con bò cạp vương, từ trong lớp cát xông ra. Toàn thân nó dài chừng vài trăm thước, thân màu đen như mực. Bên ngoài thân có lớp vỏ màu đen ánh lên tinh thép. Phần độc châm có thể trong nháy mắt xuyên thủng thân thể cường giả cấp Vũ Vương…
Sau một phen khổ chiến, Đinh Hạo đánh chết con bò cạp vương này, nhận được một viên tinh nguyên hỏa diễm hoàn mỹ. Lớp xác của bò cạp vương cũng bị bóc ra. Sau này có thể dùng nó để tạo ra bộ áo giáp cấp huyền khí đỉnh cấp trở nên. Một thiên câu độc châm này lại càng hiếm lạ. Nếu chế luyện thoả đáng, cũng không phải không có khả năng trở thành bảo khí!
Đinh Hạo có một cảm giác, trong không gian sa mạc này hẳn còn tồn tại một thần thú cấp vương cực kỳ khủng khiếp. Hơn nữa còn là Thiên Sát Thần Thú có trong ba mươi sáu thiên cương… Loại trực giác này đến từ chính Kỷ Thân Thiên Địa, tầng thứ sáu của Thắng Tự Quyết, hoàn toàn không có chút đạo lý nào, nhưng lại khiến trong lòng tin tưởng vững chắc.
Chỉ có điều trên đường đi tới, Đinh Hạo cũng không gặp thần thú như vậy.
Dọc theo vết tích của đám người Tống Khuyết đi phía trước để lại, Đinh Hạo một đường rốt cuộc tìm được cửa lớn của đoạn Cổ Lộ thứ năm.
Đoạn Cổ Lộ thứ năm là một thế giới băng tuyết.
Phóng tầm mắt nhìn lại, tuyết trắng tung bay trong thiên địa. Hàn băng bao trùm vạn dặm trên mặt đất. Khắp nơi đều là đỉnh băng mỹ lệ, giống như từng cột thủy tinh cực lớn hình lăng trụ cắm hướng lên bầu trời. Những băng tuyết này chí ít cũng đã tồn tại mấy vạn năm. Ngoại trừ màu trắng lóa mắt ra, thế giới này không tồn tại bất kỳ màu sắc nào khác.
Đinh Hạo đi ở trong băng tuyết.
Không giống với không gian sa mạc cực nóng lúc trước. Ở đây tràn ngập nguyên tố hàn khí thời đại thượng cổ. Không thể nghi ngờ, nó có tác dụng thúc đẩy cực lớn tới mức khó có thể hình dung đối với việc Đinh Hạo tu luyện ngục băng huyền khí. Loại hàn khí này và thuộc tính hàn băng huyền khí biến dị của Đinh Hạo, quả thực chính là cùng một loại.
Đinh Hạo lấy thần thông Kỷ Thân Thiên Địa, hoàn toàn thả lỏng, không ngừng thông qua các lỗ chân lông để nguyên tố băng trong thiên địa thông qua thân thể, hấp thu tiến vào thông đạo huyền khí, dung nhập hạt giống huyền khí, tinh lọc huyền khí.
– Đây quả thật là một không gian kỳ dị. Trong nguyên tố băng, không ngờ lại ẩn chứa tinh phách lực!
Đinh Hạo kinh ngạc phát hiện, trong băng tuyết tại đoạn tây du Cổ Lộ thứ năm có ẩn chứa băng tuyết tinh phách. Đây là một loại lực lượng nguyên tố thủy biến dị vô cùng tinh thuần. Đối với việc tu luyện ngục băng huyền khí của mình, có sự trợ giúp cực lớn.
Đinh Hạo suy đoán, đây là kết quả của cấu trúc không gian kỳ dị thượng cổ này cũng là pháp tắc lực còn sót lại, không ngừng pha loãng dung nhập vào trong nguyên tố tự nhiên.
Người bình thường mặc dù có thể phát hiện loại tuyết tinh phách này, cũng khó có thể dẫn vào trong cơ thể.
Nhưng Đinh Hạo nắm giữ Huyền Chiến Thắng Quyết trong Thắng Tự Quyết lại có thể thoải mái làm được.
Cảnh giới Kỷ Thân Thiên Địa có thể khiến thân thể mình hóa thành một tiểu vũ trụ, năng lượng tuần hoàn. Thân thể hai tay, hai chân ngũ tạng đã bắt đầu biến hóa. Thân thể thông qua da thịt lỗ chân lông, ngũ quan hút năng lượng vào trong cơ thể, có thể tuần hoàn ở trong người cuối cùng chuyển hóa cho mình sử dụng. Đây là một trong nhiều ý nghĩa sâu xa chứ trong Kỷ Thân Thiên Địa.
Gió bắc gào thét, hoa tuyết tung bay.
Đinh Hạo đi từng bước một ở trên băng nguyên, không nhanh không chậm. Dường như hắn đang thưởng thức phong cảnh gió tuyết mịt mờ này. Nhưng trên thực tế hắn đang vận chuyển Thắng Tự Quyết. Toàn bộ thân thể của con người giống như một cái động không đáy, không ngừng hấp thu lực lượng tuyết tinh phách trong thiên địa, luyện hóa chiết xuất thành ngục băng huyền khí của chính mình, đồng thời khiến thân thể mình dễ chịu, lấy loại lực lượng lạnh lẽo tới vô cùng cường hóa thông đạo huyền khí và khiếu huyệt.
– Ha ha ha!
Cá heo nhỏ Manh Manh đang hoan hô.
Cuối cùng bọn họ đã đi hết sa mạc lớn mênh mông, không còn phải chịu cái nóng oi bức của mùa hè nữa. Manh Manh cảm thấy mình quả thực giống như từ địa ngục đến thiên đường. Tuy rằng hàn băng hoa tuyết không phải là chất lỏng, nhưng dù sao cũng thuộc về hệ thủy trong ngũ hành. Đối với nó mà nói, trời sinh thân cận, cũng là môi trường cực kỳ thoải mái. Nó hưng phấn bay lượn ở trong bầu trời, còn vẫy đuôi trượt ở trên băng nguyên.
So sánh với nó, mèo mập Tà Nguyệt lại giống như đang chịu tội hơn.
– Hắt xì… Đông chết ta…. meo…
Thân thể mèo mập cuộn thành một đống. Lớp lông màu trắng xù lên như một bông tuyết. Chòm râu đã đông lạnh tới mức thành cột băng màu trắng. Nó lạnh run người nói:
– Quá lạnh, quá lạnh. Để ta trở lại đoạn Cổ Lộ thứ tư đi thôi. Ta tình nguyện bị chết nóng… Chuyện gì xảy ra vậy? Trước đây chúng ta ở trong khe băng tại Tuyết Long Sơn cũng không lạnh như vậy. Cái lạnh giá này có chút tà môn!
Đinh Hạo cười ha ha.
Trong khe băng dưới lòng đất của Tuyết Long Sơn tuy rằng cũng có hàn băng vạn dăm, chỉ có điều đó là do tự nhiên hình thành. Ở đây là thế giới hàn băng, cũng là một cấu trúc pháp tắc thiên địa thượng cổ còn sót lại trên thế giới này. Đây chính là tác dụng của pháp tắc lực. Tất nhiên băng tuyết bình thường không thể so sánh được. Bằng không với lớp lông và mỡ dày của mèo mập như vậy, tuyệt đối sẽ không cảm giác lạnh được.
Thiên địa này chỉ có một mảnh trắng xóa.
Chương 530: Nỗi bi ai của kẻ mù đường
Đinh Hạo đi thêm nửa ngày, đột nhiên thần sắc trở nên ngẩn ngơ. Sau đó hắn chỉ có thể dừng ở tại chỗ.
Bởi vì… Hắn phát hiện mình lại…. lạc đường.
Là một kẻ mù đường, điều này thật sự là quá bi ai.
Thế giới sương mù và thế giới sa mạc trước đó đã đặc biệt thử thách cảm giác phương hướng của Đinh Hạo. Chỉ có điều cuối cùng hắn đánh bậy đánh bạ mà đi ra được. Nhưng hiện tại, thiên địa này một mảnh trắng xoá, trên cơ bản cũng không có vật gì để tham chiếu. Đinh Hạo phát hiện mình rất nhanh đã không phân biệt rõ phương hướng.
Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn lên. Bông tuyết lớn như lông ngỗng đang che kín bầu trời, không nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
– Thời điểm mới tiến vào đây, gió thổi tới trước mặt. Nói cách khác, nếu như vẫn luôn ngược gió, ta có thể sẽ đi tới điểm cuối của đoạn Cổ Lộ này…
Đinh Hạo chỉ có thể thử những biện pháp khác.
Nhưng thật đáng tiếc lúc này đây hắn đã thử thất bại.
Sau khi đi hơn hai canh giờ, hắn phát hiện mình trở lại chỗ cũ.
Trong không gian tây du Cổ Lộ, bắt đầu từ đoạn thứ ba thế giới sương mù đã tồn tại một loại áp lực vô hình, có thể khiến bất kỳ kẻ nào cũng khó có thể bay trên không trung với một thời gian dài. Điều hạn chế này không thể nghi ngờ gì, càng tạo ra khó khăn lớn hơn cho kẻ mù đường như Đinh Hạo.
– Phải làm thế nào bây giờ?
Đinh Hạo có chút bực tức.
Ở kiếp trước, mình vốn chính là một kẻ mù đường. Không nghĩ tới sau khi chuyển kiếp kế thừa thân thể này, trình độ mù đường của chủ nhân trước đó cũng không thua kém gì mình. Ký ức của hai kẻ mù đường kết hợp lại cùng một chỗ, hiển nhiên không chỉ đơn giản là một thêm một. Đinh Hạo cảm thấy mình ở phương diện thiên phú nhận thức đường này, nếu có được một phần vạn như tu luyện đao pháp và kiếm pháp, mỗi lần cũng sẽ không gặp phải loại chuyện xấu hổ như thế này.
Nếu tiếp tục như vậy nữa, mình sẽ càng xa với đám người Tống Khuyết. Chỗ tốt đều bị những gia hỏa kia chia hết.
– A? Meo meo ngửi thấy được một mùi máu tươi? Có chút chảy nước miếng. Là mùi máu tươi và thịt tươi…
Mèo mập vẫn đang lạnh run nằm trên vai Đinh Hạo, mắt nó đột nhiên trợn tròn, mũi co lại hít vài cái, sau đó trở nên hưng phấn:
– Ha ha, nhất định là có chiến đấu với di chủng hồng hoang trên băng nguyên… Meo meo đói bụng. Ha ha, chúng ta lên đường đi, không tìm được đường cũng không cần lo lắng. Trước hết cứ tìm chút gì ăn đã!
– Ha ha ha!
Manh Manh cũng vui sướng vẫy đuôi.
Trên trán Đinh Hạo chợt xuất hiện vài vạch đen.
Cuối cùng hắn vẫn quyết định đi theo mùi máu tươi xem thử.
Nếu như có thể bắt được một hai con di chủng hồng hoang có trí khôn, nói không chừng có thể dựa vào chúng để tìm được phương hướng.
Được rồi. Từ trước tới nay Đinh Hạo chưa từng căm giận về thói xấu mù đường của mình như bây giờ!
…
…
Phía sau núi Vấn Kiếm Tông.
Khu rác rưởi dốc đá.
– Cái gì? Phía dưới đều huyền tinh quặng? Huyền tinh quặng cực phẩm sao?
Đám người Lý Kiếm Ý bị chấn động mạnh trước tin tức này. Mặc dù bản thân là chưởng môn nhân, tâm cảnh cũng sớm rèn luyện tu vi đến mức nước lửa không sợ, nhưng hiện tại trên mặt Lý Kiếm Ý vẫn lộ vẻ vui mừng, vội vàng hỏi:
– Có bao nhiêu?
Người trở về mặt đất báo tin tức là một vị trưởng lão tông môn. Người này không không phải nổi danh trong đám trưởng lão nắm thực quyền, nhưng tính cách cẩn thận lão thành, tên là Vương Tĩnh. Thực lực ở cảnh giới Đại Tông Sư, tuổi tác đã không nhỏ. Bộ dạng râu tóc bạc trắng.
Lúc này hắn vẫn kích động khó có thể kìm chế được bản thân, hưng phấn đáp lại:
– Tổng cộng phát hiện mười đường huyền tinh thạch, từ trên xuống dưới chí ít cũng có khoảng ngàn mét. Trên vách đều là huyền tinh thạch ngưng kết. Phẩm chất rất cao, chiều sâu không lường được. Tính sơ qua, chí ít cũng có tới một vạn dặm vuông!
Đáp án này khiến tất cả mọi người xung quanh cảm thấy đầu óc cháng váng.
Từng tiếng kêu kinh ngạc vang lên như sấm dậy.
Tuy rằng rất nhiều người trước đó đã ôm hy vọng cực lớn, nhưng trăm triệu lần thật sự không ngờ được lại có nhiều quặng huyền tinh thạch như vậy.
Một dặm vuông quặng huyền tinh thạch có thể khai thác ra chí ít hơn năm ngàn miếng huyền tinh thạch tiêu chuẩn. Một vạn phương, chính là đủ năm nghìn vạn huyền tinh thạch cực phẩm. Số lượng như vậy, trong lịch sử phát hiện quặng huyền tinh thạch ở Tuyết Châu trước kia, quả thực chính là nghe cũng chưa từng nghe thấy. Vấn Kiếm Tông từ khi lập tông tới nay, đã tích lũy vô số năm cũng không có khả năng có nhiều tài phú như vậy!
Có người đã không nhịn được bắt đầu hoan hô.
Đây quả thực là một tòa bảo khố từ trên trời rơi xuống, cũng đủ cho Vấn Kiếm Tông trên dưới mấy vạn người tiêu tiền như nước tùy tiện sử dụng hơn mười vạn năm. Hơn nữa đây vẫn chỉ mới tính sơ qua mà thôi. Nói không chừng sẽ có càng nhiều hơn.
Đám người Lý Kiếm Ý, Đường Phật Lệ và Khí Thanh Sam liếc mắt nhìn nhau, thần sắc cũng trở nên lo lắng.
Có khác thường tức là yêu.
Tình hình dưới dốc đá này thế nào, trong lòng mấy người bọn họ hiểu rõ ràng nhất. Chỉ có điều, phía dưới vốn chỉ là một địa huyệt mê cung bình thường, hoang phế ngàn vạn năm. Trong đó gió gào thét, quỷ sương cuồn cuộn. Tuyệt đối là một nơi cùng hung cực ác. Trước ngày hôm nay, ở đây vẫn không có chút dấu hiệu nào của huyền tinh thạch mỏ xuất hiện. Vì sao trong một đêm long khí màu tím phóng lên cao, lại xuất hiện một quặng huyền tinh thạch cực phẩm với số lượng kinh người như vậy?
Phía sau chuyện này rốt cuộc ẩn dấu điều gì?
– Long khí màu tím này rốt cuộc là từ đâu đến?
Lý Kiếm Ý nghĩ tới điều gì đó, tiếp tục hỏi.
– Khởi bẩm chưởng môn nhân, ta và đám người Thiên Phong sư huynh tối đa chỉ có thể tiến vào đường tinh khoáng ngàn mét, đã bị long khí màu tím từ trong đường hầm dâng lên ngăn cản, không cách nào tiến thêm một bước để dò xét…
Trưởng lão Vương Tĩnh miêu tả cặn kẽ tình cảnh phía dưới.
Vẻ buồn bã càng hiện rõ trên mặt đám người Lý Kiếm Ý.
Mỏ huyền tinh thạch xuất hiện, nhất định có liên quan đến long khí màu tím. Rốt cuộc mê cung ở trong vực sâu dưới lòng đất kia đã xảy ra chuyện gì? Trong một đêm, mê cung bình thường này đã biến thành mỏ huyền tinh thạch? Loại chuyện kỳ quái như vậy quả thực chính là thần tích. Sức người cũng không có thể làm được.
– Ta tự mình đi xem!Ở Đậy mọi thứ đều do Ngự Kiếm Học được trong quá trình làm kẻ gác cửa điện âm nhé…! Đôi khi là nhìn ,thấy,nghe sau đó đôi chứng gì đã học rùi mới viết nhé …!
Lão quái vật Khí Thanh Sam thần sắc nghiêm túc, thân hình hóa thành một đạo lưu quang, trực tiếp tiến vào dốc đá phía dưới.
Tất cả mọi người lẳng lặng chờ đợi, tâm tình mỗi người khác nhau.
Đại khái sau thời gian một nén nhang, Khí Thanh Sam dẫn theo mười vị cao thủ tông môn khác trở lại.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, mặt hắn không thay đổi, ghé vào bên tai Lý Kiếm Ý nói mấy câu gì đó. Sau đó, mấ vị nắm giữ Vấn Kiếm Tông trong tay phóng ra lực lượng, ngăn cách âm thanh. Sau khi thương nghị sơ qua một hồi, chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý trực tiếp đưa ra quyết định – Phong núi!
Chân tướng của chuyện thế nào chỉ có hơn mười vị nắm giữ quyền lực trong tông môn mới biết được.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










