[Dịch] Đại Quản Gia MA Hoàng
Tập 17 : Trò chuyện đặc biệt (c161-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Trò chuyện lớn, trò chuyện đặc biệt (2)” Dường như nhớ ra chuyện này, Đổng Thiên Bá nghiêm túc nói: “Trong lúc diễn ra Bách Đan thịnh hội bởi vì người tìm quán trọ thực sự quá nhiều cho nên Hoa Vũ Lâu định ra quy củ dừng chân. Thế gia tam lưu chỉ có thể ở tại nơi bần hang xa xôi; nhị lưu thế gia có thể ở trong quán trọ; nhất lưu thế gia được ở tầng 15 Hoa Vũ Lâu chiêu đãi; ngự hạ thế gia…”
“Chờ một chút, người của ngự hạ bảy thế gia cũng ở đây?” Đột nhiên, Trác Phàm khooát tay, nhíu lông mày hỏi.
Đổng Thiên Bá gật đầu thản nhiên nói: “Đó là đương nhiên, bảy thế gia tuy lục đục với nhau nhưng mà Hoa Vũ Lâu thuộc về trung lập, nghĩ đến có hai ba cái sẽ xảy ra như vậy, đến lúc đó tổng lâu chủ tự mình chiêu đãi.
Tối thiểu nhất, người U Minh Cốc đã sớm đến.”
Trác Phàm thở sâu, trong lòng ngưng trọng hẳn lên.
Khó trách hắn ở bên ngoài cửa thành đụng phải đệ tử U Minh Cốc tra hỏi.
Hóa ra không phải cố ý đến mỗi cái thành trì tìm kiếm hắn mà chính là đi theo một đại nhân vật đến tham gia Hoa Vũ Lâu Bách Đan thịnh hội.
Mà đại nhân vật này có thể là đại biểu cho U Minh Cốc đến tham gia, tối thiểu cũng phải là cấp trưởng lão mới được.
Còn về phần Cốc chủ của bọn hắn…
“U Minh Cốc bọn họ đến người nào?” Trác Phàm khẩn cấp hỏi.
Đầu mi Đổng Thiên Bá nhíu khẽ một cái, chậm rãi lắc đầu.
Đúng lúc này ngoài cửa đột nhiên xông vào một nam tử, thở hồng hộc nhìn về phía Đổng Thiên Bá nói: “Đổng công tử, không tốt rồi.
Dổng tiểu thư xảy ra chuyện!”
Nghe thấy lời này, Đổng Thiên Bá giật mình vội vàng mang theo bốn vị lão giả đi ra ngoài.
Con ngươi Trác Phàm đảo quanh cũng theo đi ra ngoài!
Rất nhanh mọi người liền dừng lại ở một chỗ phía trên thị trấn.
Ở nơi đó có rất nhiều người tụ tập ở một chỗ, nhìn về đằng trước lại không ai dám nói một câu.
Thả mắt nhìn đến chỉ thấy một nữ tử đáng yêu, toàn thân mặc trang phục đỏ thẫm đang đứng ngay ở bãi nhỏ phía trước, trong tay vuốt ve một kiện trang sức tinh xảo.
Một đôi mắt phượng, liếc xéo giai nhân trên mặt đất.
Mà người kia chính là muội muội của Đổng Thiên Bá, Đổng Hiểu Uyển.
Giờ khắc này, hai má nàng nổi lên một tầng đỏ, trong mắt chứa lệ nóng, vừa nhìn là biết bị người nắm giữ đánh cho mấy cái tát.
Thấy tình cảnh này, Đổng Thiên Bá sao có thể chịu được? Nhanh chân chạy về phía trước, liền đem muội muội ngồi dưới đất nâng dậy, giận dữ nói: “Hiểu Uyển đến cùng xảy ra chuyện gì.
Đây là ai làm?”
“Ca, không sao, chúng ta đi mau!” Đổng Hiểu Uyển dường như bị sợ hãi, vụng trộm liếc nhìn thiếu nữ Hồng y kia một chút rồi co rúm lại lôi kéo Đổng Thiên Bá muốn rời khỏi.
“Ai cho ngươi đi?”
Đột nhiên nữ tử Hồng y kia mở miệng, ánh mắt sắc bén như hai đạo lưỡi kiếm thẳng tắp rơi trên người nàng, làm thân thể của nàng càng không tự chủ được mà run rẩy. “Mới vừa rôi bản tiểu thư đã nói, để ngươi tự tát 100 cái.
Hiện tại mới 30 cái mà ngươi đã muốn đi?”
Nói rồi, Hồng y nữ tử lộ ra một tia cười lạnh nói: “Chẳng cần biết ngươi là ai, chỉ cần bị ta tìm ra sẽ để cả nhà ngươi chết không yên lành!”
Đổng Hiểu Uyển bỗng nhiên giật mình một cái, hai tay run run nâng lên, sau đó bắt đầu ba ba hung ác tát vào hai má của mình.
Vốn mặt mũi đã đỏ không ít nay lại càng đỏ hơn.
Nước mắt khuất nhục chậm rãi chảy xuống hai má.
Đổng Thiên Bá vội vàng nắm hai tay nàng, giận dữ hét lên: “Hiểu Uyển dừng tay, cuối cùng là chuyện gì xảy ra?”
“Ca, đều tại ta không tốt.” Đổng Hiểu Uyển khóc, run giọng nói: “Ta nhìn trúng đồ trang sức này, muốn mua đến thế nhưng là nàng…”
Nói đến đây, Đổng Hiểu Uyển không thể tiếp tục nói nhưng là Đổng Thiên Bá đã hiểu rõ tất cả.
Một đôi mắt phẫn nộ nhìn thẳng về phía nữ tử Hồng y kia: “Thứ này rõ ràng là muội muội ta nhìn thấy trước, ngươi cướp trong tay nàng cũng thôi đi.
Dựa vào cái gì còn muốn ngược đãi nàng?”
“Ha ha ha… Ta hỏi nàng muốn mà nàng không cho, hết lần này đến lần khác để bản tiểu thư đánh mới ngoan ngoãn giao ra.” Nữ tử áo đỏ kia cười lạnh một tiếng, sau đó tiện tay quăng ra, đem đồ trang sức rơi trên mặt đất, trong nháy mắt biến thành phiền phức: “Làm cho bản tiểu thư không có một chút tâm tình nào, đối nàng trừng trị một phen, chẳng lẽ không được chắc?”
Nhìn nụ cười khinh miệt của nữ tử kia, Đổng Thiên Bá cắn chặt răng, hung tợn nói: “Tiện nữ nhân, lão tử hôm nay không đánh ngươi răng rơi đầy đất thì lão tử không gọi là Đổng Thiên Bá.”
Vừa dứt lời Đổng Thiên Bá bỗng nhiên bước một bước hướng nữ tử kia xông lên.
Nữ tử kia mới chỉ là tu vi Tụ Khí tầng chín, Đổng Thiên Bá muốn giáo huấn nàng không cần tốn nhiều sức.
Thế mà đúng lúc này, kình phong vang lên, một đạo bóng trắng xuất hiện trước mặt hắn.
Đụng!
Một tiếng vang làm Đổng Thiên Bá bị đánh bay ra ngoài, đạo bóng trắng kia chậm rãi rơi xuống, cây quạt mở ra lộ một khuôn mặt anh tuấn.
Đúng là tu vi Đoán Cốt cảnh thất trọng.
Thực lực như thế dù đặt bên trong bảy thế gia cũng là con cưng của trời.
Mí mắt Trác Phàm bất giác run run, dưới chân hơi động một chút.
Nhìn tình cảnh này, bằng vào Đổng Thiên Bá và bốn lão đầu kia đã hoàn toàn không chịu được.
Nếu hắn không xuất thủ thì hai huynh muội này ngày hôm nay sẽ hạ tràng cực kỳ thê thảm.
Thế nhưng nếu hắn động thủ tất nhiên sẽ gây nên phiền phức không cần thiết, đi ngược với mục đích lần này của hắn.
Nhưng mà tiện nữ nhân này thực sự quá tiện, khiến người ta có loại cảm xúc không ngăn được muốn đánh nàng.
Cho dù hắn có tâm tính của Ma Hoàng lúc này cũng có chút không nhịn được.
Không thể nhịn được nữa, không cần phải nhịn.
Đây mới chân chính là Ma Đạo của hắn…
Chương 162: Chỉ là trò chơi (1) “Đan Đan, xảy ra chuyện gì?”
Công tử áo trắng kia không có nhìn Đổng Thiên Bá một chút nào mà đi đến bên người Hồng y nữ tử.
Mà Hồng y nữ tử lại khinh miệt liếc cả đám người Đổng gia, cười ra tiếng: “Không có gì, chỉ là bị mấy con chó đui mù làm bản cô nương mất hết nhã hứng.”
“Há, lại dám đắc tội Tiếu đại tiểu thư của Mẫu Đan Lâu chúng ta, thật đúng là đui mù, ha ha ha…” Công tử áo trắng kia lắc đầu, cười khẽ một tiếng.
Mà câu này hắn vừa dứt thì tất cả mọi người đều bất giác giật mình, ngay cả Đổng Thiên Bá vừa đứng dậy, trong mắt càng co rút lại, cả kinh kêu lên: “Cái gì, Mẫu Đan Lâu một trong thập ngũ lâu của Hoa Vũ sao?”
Nói rồi Đổng Thiên Bá kinh ngạc nhìn Đổng Hiểu Uyển bên cạnh một chút, trong mắt nàng là vẻ sợ hãi thật sâu cuối cùng mới rõ hết tất cả.
Khó trách muội muội luôn cương nghị sẽ chịu khuất nhục như thế, chọc vào bảy thế gia ngự hạ có người nào không chịu nhục được? Nếu không nghênh đón bọn họ nhất định là tràng diện nhà tan cửa nát.
“Uyển Nhi, làm sao ngươi…” Đổng Thiên Bá khẽ cắn môi nhìn muội muội than thở.
Đổng Hiểu Uyển mặt mũi cũng tràn đầy nước mắt, trong lòng vô cùng uỷ khuất.
tdd liếc mắt nhìn Đổng Thiên Bá cười lạnh, trong mắt loé lên một tia cười xem kịch vui: “Vừa rồi không phải ngươi còn muốn xuất thủ đánh ta à, sao lại dừng lại?”
Đổng Thiên Bá không ngăn được thân thể run một cái, đầu đầu mô hôi lạnh, ôm quyền nhìn về phía tdd bồi tội nói: “Lúc trước là tại hạ có mắt như mù, đắc tội tiểu thư, mong rằng thứ tội!”
“Thứ tội, ngươi có tội chỗ nào?” tdd nhíu lông mày, cười nhạo nói: “Không phải ngươi vừa mới nói là ta đã đoạt đồ vật của muội muội ngươi còn làm nhục nàng.
Ngươi chắc chắn sẽ ra mặt vì nàng, thế nhưng mà… Ngươi có thực lực kia sao?”
Đổng Thiên Bá mạnh mẽ cắn môi, đầu đầy mồ hôi, bỗng ôm quyền nói: “Tiểu thư giáo huấn phải, tiểu nhân không biết tự lượng sức mình, thực sự nên đánh!”
Vừa dứt lời, Đổng Thiên Bá beièn ba ba liên tiếp tự tát chính mình năm sáu cái, tát cho đến khi gương mặt sưng đỏ giống như Đổng Hiểu Uyển.
Người khác nhìn thấy còn phải lắc đầu, gặp pahri bảy thế gia bất kỳ gia tộc nào cũng không còn mặt mũi, càng không có tôn nghiêm để nói.
“Hừ, thật sự là phế vật, chơi tuyệt đối không vui.”
tdd kia không khỏi bĩu môi, lẩm bẩm nói: “Làm sao mỗi một nam nhân đều phế vật như thế, một chút khí khái đều không có.”
Bỗng nhiên dường như nàng nghĩ ra cái gì, nhìn về phía công tử áo trắng cười nói: “Thiên Vũ ca, nếu không người chơi đùa cùng bọn họ?”
“Đan Đan, ngươi lại có ý định quỷ quái gì? Công tử áo trắng kia cưng chiều cười rộ lên nói.
tdd nở nụ cười xinh đẹp, thản nhiên nói: “Ta nhìn tiểu tử này đối với muội muội hắn cũng không tệ lắm, hay là như này.
Thân pháp ngươi tốt lại khéo hiểu lòng người, không bằng tiện nghi cho ngươi.
Muốn ngươi dưới sự bảo vệ của năm người cao thủ Đoán Cốt bọn họ đem y phục của cô nương kia lột sạch.
Cô nương kia thì để ngươi vui đùa còn Hoa Vũ Lau chúng ta cũng sẽ không truy cứu chuyện ngươi khi dễ nữ nhân nữa.”
Cái gì?
Đổng Hiểu Uyển nghe được lời này không ngăn được run rẩy một chút, Đổng Thiên Bá càng mãnh liệt ngẩng đầu, trong mắt đã tràn đầy tơ máu.
Sỉ nhục!
Cái này đã không chỉ là khi dễ người, càng không phải là không coi bọn họ là người nữa.
Cho dù là bảy thế gia thì hành vi như này cũng làm cho người ta giận sôi.
Thế nhưng nam tử mặc áo trắng kia dường như lại không để ý chút nào khoát tay nói: “Đan Đan ngươi thật sự hiểu lầm vi huynh.
Khoái Hoạt Lâm chúng ta tuy có hai chữ “Khoái Hoạt” nhưng cũng không phải là người tà dâm.
Loại yêu cầu này của ngươi thật sự là làm ta khó xử, ha ha ha…”
“Đến đi, nhìn dáng vẻ cao hứng đó của ngươi ta còn không ngại, ngươi còn lo lắng cái gì? Dù sao tháng bảy sang năm, ta vẫn là người của ngươi như cũ.
Người cũng vẫn đến hội ở rể của Hoa Vũ Lâu chúng ta cũng sẽ không có gì thay đổi.”
Nghe được lời này, công tử áo trắng kia nhíu lông mày, chuyển hướng quan sát Đổng Hiểu Uyển tỉ mì một phen, trong mắt hiện lên một tia dâm dục: “Hắc hắc hắc… Nếu Đan Đan đã yêu cầu như vậy thì ta cũng không có cách nào.
Nhưng mà ngươi phải nhớ kỹ đây chỉ là trò chơi, về sau ngươi cũng không thể tính sổ với ta.”
“Đức hạnh!” tdd bĩu môi, không nhìn đến hắn.
Công tử áo trắng khẽ cười một tiếng, chậm rãi hướng đến chỗ Đổng Hiểu Uyển.
Mỗi bước đi của hắn, Đổng Hiểu Uyển đều không ngăn được mà run rẩy thêm một chút.
“Ha ha ha… Tại hạ là Lâm Thiên Vũ của Khoái Hoạt Lâm, sang năm cũng sẽ thành rể hiền của Hoa Vũ Lâu.
Các ngươi vừa rồi cũng đã nghe thấy, không phải Lâm mỗ ta là người háo sắc, khi nam phách nữ.
Thật sự là do các người đắc tội phu nhân tương lai cảu ta trước, ta chỉ trừng phạt nhỏ một lần thôi.”
“Lâm công tử!”
Lúc này, Đổng Thiên Bá liếc nhìn muội muội sau lưng một chút, cắn răng nói: “Mới vừa rồi vị tiểu thư này nói quy tắc trò chơi ta nghe rất rõ ràng.
Chi là không biết, nếu như chúng ta may mắn cản được ngài một lần thì phải làm như thế nào?”
Lâm Thiên Vũ khẽ giật mình không khỏi cười khinh miệt, từ chối cho ý kiến.
Thế nhưng mà tdd lại cười nhạt một cái nói: “Nếu như các ngươi có thể cản hắn một lần thì chuyện kia coi như xong, bản tiểu thư vĩnh viễn cũng không truy cứu lại nữa.”
“Tốt, vậy chúng ta xin đắc tội!”
Đổng Thiên Bá hét lớn một tiếng, trong mắt dấy lên một cỗ hừng hừng chiến đấu.
Hắn cũng là đợi câu nói này.
Thấy tình cảnh này, vẻ khinh miệt trong mắt Lâm Thiên Vũ càng thêm thâm trầm, ngược lại nói: “Ánh mắt không tệ, đáng tiếc…”
Bạch!
Chỉ một thoáng một bóng người lướt qua, bóng người Lâm Thiên Vũ nháy mắt xuất hiện sau lưng Đổng Hiểu Uyển.
Mà trên tay hắn còn cầm một kiện áo mỏng tản ra hương thơm của thiếu nữ.
“Đáng tiếc, ngươi không có thực lực kia!”
A!
Đổng Hiểu Uyển rít lên một tiếng, hai tay ôm lấy bả vai, mắt cuồn cuộn nước.
Trên người nàng vốn mặc năm kiện quần áo nhưng chỉ trong nháy mắt đã mất một kiện, cánh tay thon dài trắng nõn như ngọc nhất thời bại lộ trước mắt mọi người.
Tròng mắt Đổng Thiên Bá hơi co rụt lại, quay người nhìn qua không khỏi hoảng hốt.
Tốc độ của người này cũng không tránh khỏi quá nhanh đi.
Thế nhưng kháo miệng Trác Phàm lại nhếch lên, khinh thường hừ nhẹ một tiếng.
Tiểu tử này có tu vi Đoán Cốt cảnh thất trọng nhưng lực đạo ra tay cũng chỉ là Đoán Cốt cảnh lục trọng mà thôi.
Chương 163: Chỉ là trò chơi (2) Nhìn qua là biết chỉ tu luyện tốc độ thân pháp.
Cái này là do tu hành, cũng là điển hình của việc lẫn lộn đầu đuôi.
Tốc độ nhanh mà trên tay không có lực đạo cũng không thể tổn thương người.
Mà hắn tu vi Đoán Cốt cảnh thất trọng, lực đạo phía trên đã rơi xuống nhất trọng cảnh.
Sau này tu vi cảu hắn lẫn nữa tăng lên thì sự chênh lệch này càng lớn.
Ở trong mắt Trác Phàm tên tiểu tử nhìn như tiêu sái này thực ra đã là một phế nhân tu luyện.
Khó trách thực lực Đoán Cốt thất trọng mà lại bị Khoái Hoạt Lâm lấy ra hoà thân cùng Hoa Vũ Lâu.
Nhưng mà chỉ có những cao thủ chân chính mới có thể nhìn ra, tầng thứ giống như bọn Đổng Thiên Bá vẫn bị tốc độ của Lâm Thiên Vũ doạ sợ.
“Bốn vị trưởng lão, vây quanh tiểu thư!”
Đổng Thiên Bá lớn tiếng hét lên, bốn lão đầu kia trong nháy mắt đem Đổng Hiểu Uyển vây ở giữa, Đổng Thiên Bá cũng vội vàng đi đến trước người nàng, chăm chú nhìn ánh mắt Lâm Thiên Vũ kia.
Khoé miệng vẽ lên một đường cong tà dị, Lâm Thiên Vũ khinh thường bĩu môi: “Vô dụng, bằng vào năm người các ngươi có thể ngay cả bóng của bổn công tử cũng không nhìn thấy!”
Vừa dứt lời, sưu!
Một tiếng xé gió xẹt qua bên tai mọi người, sau đó lại nghe thấy Đổng Hiểu Uyển rít lên một tiếng.
Kiện quần áo thứ hai của nàng dưới sự bảo vệ của tất cả mọi người lại lần nữa rơi vào trong tay Lâm Thiên Vũ.
Tròng mắt dyb hơi co rụt lại quả thực không thể tin đây là sự thật.
Người này không hổ là người của Khoái Hoạt Lâm, bảy thế gia ngự hạ có thể thần thông như thế.
Đều là tu vi Đoán Cốt cảnh mà bọn hắn cơ bản không thể nhìn thấy quỹ tích xuất thủ.
“A, thơm quá!”
Đem kiện quần áo thứ hai đưa lên mũi hít mạnh một cái làm cho toàn bộ xoang mũi của hắn đều tràn ngập hương thơm thiếu nữ, Lâm Thiên Vũ bất giác có chút nhây ngất về phía Đổng Hiểu Uyển, cười tà nói: “Kiện thứ hai đã để tại hạ mê say như thế, không biết áo lót của tiểu thư sẽ như thế nào đây?”
Đổng Hiểu Uyển không khỏi bị doạ run, khuôn mặt đỏ bừng nhìn về phía Đổng Thiên Bá, khiếp sợ nói: “Ca ca!”
“Ta biết, đại ca nhất định sẽ bảo vệ ngươi!”
Đổng Thiên Bá cắn mạnh răng, hút mấy ngụm khí để cho mình tỉnh táo lại, hai mắt chăm chú nhìn bóng người Lâm Thiên Vũ không buông tha dù chỉ là một chút.
Tuy hắn từng muốn đem muội muội gả cho tên Tống Ngọc đăng đồ lãng tử kia nhưng đây tuyệt đối là thiện ý.
Thế nhưng người nào muốn thương tổn muội muội hắn thì hắn cũng nhất định sẽ liều chết đến cùng.
“Còn có hết hay không, nhanh đi!”
Nhìn thấy Lâm Thiên Vũ cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật, tdd không khỏi căm ghét thúc giục nói.
Lâm Thiên Vũ cười nhạt một tiếng, khẽ gật đầu, đem quần áo kia nhét vào trong ngực, bá một tiếng lại không thấy tăm hơi.
Sau một khắc, trong tay hắn lại lần nữa xuất hiện hai kiện áo nữ, mà trên thân Đổng Hiểu Uyển cũng chỉ còn lại một cái áo lót cuối cùng.
Bịch!
Hai mắt Đổng Thiên Bá vô thần quỳ rạp xuống đất, vô lực phủ phục xuống.
Quá nhanh, hắn rõ ràng đã nhìn chằm chằm vào gia hoả kia nhưng vẫn không bắt được bóng dáng hắn như cũ.
Đây là tốc độ như thế nào.
“Uyển Nhi thật xin lỗi, đại ca không có năng lực bảo vệ ngươi.” Đổng Thiên Bá cắn chặt hàm răng, trong mắt đã có chút lệ quang.
Đổng Hiểu Uyển bi thương nhìn hắn lại vô lực nhắm mắt, chờ đợi Ma thủ kia xé mở chút tôn nghiêm cuối cùng của nàng.
Mà bốn vị trưởng lão kia lúc này cũng đều thần sắc bi phẫn.
Đây cơ bản là mèo vờn chuột, chà đạp tôn nghiêm của bọn họ.
Cùng như vậy còn không bằng cho bọn họ chết một cách sảng khoái, 100 còn tốt.
Đạp đạp đạp!
Bỗng nhiên từng bước nhẹ nhàng từ từ vang lên, một bóng người đạm mạc đem Đổng Thiên Bá bao phủ ở bên trong.
Đổng Thiên Bá ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy sắc mặt khoan thai của Trác Phàm.
“Ách Đổng huynh, một lần cuối cùng này thêm ta có được không?”
“Ngươi là ai?” Thế nhưng Đổng Thiên Bá chưa trả lời, tdd đã liếc mắt nhìn hỏi.
Trác Phàm sờ mũi một cái, dường như có chút ngượng ngùng chỉ Đổng Hiểu Uyển nói: “Ha ha ha… Ta là lão công hắn!”
Mọi người giật mình, kêu ra tiếng, lúc nay dường như Trác Phàm mới phát hiện ra mình nói nhầm, chặn lại nói: “Ách, không đúng, nàng là lão bà ta.”
“Cái này không giống nhau à!”
Gãi đầu một cái, Trác Phàm mới giống như bình tĩnh một chút, giải thích nói: “Trước kia ta đi nhà hắn đề thân bị nàng cự tuyệt cho nên tính toán là chồng trước đi?”
Cắt, cái gì tính là chồng trước? Không phải là bị người đạp sao!
Chỉ một thoáng, tất cả mọi người quăng đến ánh mắt xem thường.
Nhìn y phục của hắn chính là một tiểu thế gia tam lưu làm sao xứng với gia tộc nhị lưu nhà người ta?
tdd nghe vậy cũng xuỳ cười ra tiếng: “Cũng tốt, thêm một Đoán Cốt cảnh ngu ngốc cũng không có gì đáng ngại.
Mà lại để một hán tử si tình nhìn thấy nữ nhan mình yêu mến bị người ta lột sạch cũng thú vị.”
“Ha ha ha! Nếu Đan Đan đã không ngại thì ta cũng không có vấn đề gì.
Dù sao đến bao nhiêu người kết quả cũng giống nhau!” Lâm Thiên Vũ mặt tự đắc nói.
Lần nữa tạo thành vòng tròn đứng chung một chỗ, Đổng Thiên Bá hít sâu một hơi nhìn về phía Trác Phàm, mặt trung trọng nói: “Huynh đệ, chuyện này ngươi không nên tham dự vào.”
“Ha ha ha! Đổng huynh không cần khách khí, chúng ta là huynh đệ đồng hao, tất nhiên gặp nạn cùng chia.”
Nghe lời này, tất cả mọi người bất giác khẽ giật mình, liếc hắn một cái thật sâu, âm thầm gật đầu.
“Quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi, huynh đệ thật sự có tình có nghĩa.” Đổng Thiên Bá cảm động đến hai mắt đẫm lệ rưng rưng.
Trác Phàm thản nhiên cười, quay đầu nhìn Đổng Hiểu Uyển chỉ còn một kiện áo mỏng an ủi nói: “Yên tâm đi, hắn sẽ không lại lấy được y phục của ngươi.”
Đổng Hiểu Uyển không khỏi sững sờ, ngay từ đầu còn lo lắng Trác Phàm thừa cơ dính lấy mình chiếm tiện nghi.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt sáng rõ của hắn trong nháy mắt lại có cảm giác an tâm, không lý do gật đầu.
Trác Phàm mỉm cười nhìn lại về phía Lâm Thiên Vũ, ngoắc ngoắc ngón út cười khẩy nói: “Đến đi!”
Lâm Thiên Vũ không khỏi khẽ giật mình, nụ cười trào phúng bỗng cứng đờ trên mặt, ngược lại còn phát lên một cỗ nộ khí đạm bạc.
Bởi vì hắn nhìn theo bên trong ánh mắt của Trác Phàm chính là vẻ khinh miệt…
Chương 164: ai nhanh hơn ai (1) “Xú tiểu tử thật lớn mật! Chờ lão tử thu nhập nhóm bà cô này thì sẽ đến thu thập ngươi.”
Lâm Thiên Vũ lạnh lùng nhìn chằm chằm Trác Phàm hồi lâu.
Trong mắt đột nhiên lóe một tia sát ý.
Thân là người của bảy thế gia ngự hạ, ở đâu không phải là nhìn thấy ánh mắt kính sợ của mọi người?
Ánh mắt khinh miệt giống như Trác Phàm này, chỉ cần lộ mảy may chính là đại bất kính đối với bọn họ.
Vậy thì phải chết, đây cũng là quy củ của toàn bộ Thiên Vũ Đế Quốc.
Dường như phát giác ra được sát ý trong mắt hắn, Đổng Thiên Bá không khỏi kinh hãi, mặt lo lắng thở dài nhìn về phía Trác Phàm.
“Ha ha ha…một con tôm tép nhãi nhép, Đổng huynh không cần quá để ý.” Hoàn toàn cảm nhận được không khí chung quanh nhưng Trác Phàm vẫn cười nhạt như cũ nói.
Câu nói này thanh âm tuy nhỏ nhưng truyền rõ ràng vào trong tai mọi người.
Chỉ một thoáng, sắc mặt mọi người cùng nhau đại biến.
Tất cả mọi người đều biết tôm tép nhãi nhép trong miệng Trác Phàm là chỉ người nào.
Thế nhưng bọn họ hoàn toàn không nghĩ ra thiếu niên chó thực lực Đoám Cốt cảnh nhất trọng này cũng dám nói ra ở trước mặt.
Quả nhiên là kẻ ngu, ngay cả nhười của bảy thế gia ngự hạ cũng dám trào phúng.
Mọi người không biết làm sao đành lắc đầu thở dài, có chút thương hại nhìn Trác Phàm một chút.
Hôm nay tiểu tử này chết chắc.
“Ha ha ha… Thiên Vũ ca, hôm nay ngươi bị một kẻ ngu chế giễu.” Tiếu Đan Đan dường như còn ngại chuyện này lhông đủ lớn, không khỏi xùy cười một tiếng, nhìn về phía Lâm Thiên Vũ.
Gương mặt Lâm Thiên Vũ co quắp mạnh mẽ, hung tợn nhìn chằm chằm Trác Phàm, cắn răng nói: “Hừ, một tên làm càn nói bậy, vi huynh có thể không thèm để ý.
Nếu không cứ đem tiểu ny tử kia về tay rồi lại thuận tay giải quyết hắn.”
Lâm Thiên Vũ vừa dứt lời, đạp chân xuống.
Sưu!
Trong nháy mắt bóng người biến mất giống như một cơn gió.
Tiếng cười to của hắn vang vọng bên tai mọi người: “Ha ha ha… Một kiện y phục cuối cùng để bổn công tử thưởng thức cô nương thật tốt đi.”
Đổng Hiểu Uyển nghe xong sợ hãi cuộn tròn rúc vào một chỗ, hai tay chăm chú giữ chặt lấy kiện quần áo cuối cùng của mình.
Đổng Thiên Bá cùng bốn lão giả thì đều ngưng trọng thủ hộ tại bên người nàng.
Chỉ có Trác Phàm mặt đầy bình tĩnh, tự đắc khoan thai đứng ở nơi đó.
Dường như chuyện này cơ bản không có quan hệ gì với hắn vậy.
Bỗng nhiên một tiếng xé gió vang lên.
Mọi người còm chưa kịp phản ứng, bóng người Lâm Thiên Vũ đã nháy mắt tiến đến gần trước người Đổng Hiểu Uyển, duỗi ra ma chưởng hướng về một kiện quần áo cuối cùng của nàng.
Thậm chí khóe miệnh của hắn còn mang theo vẻ tươi cười.
“Hắc hắc hắc, đắc thủ!”
“Nghĩ hay lắm!”
Bỗng nhiên một câu khinh thường hừ nhẹ truyền vào trong tai hắn.
Lâm Thiên Vũ không khỏi sững sờ nhưng không đợi hănd kịp phản ứng, sấm sét nổ vang, Lôi Âm Thiết Quyền chói tai đã đột nhiên nện trên khuôn mặt anh tuấn của hắn.
Thậm chí hắn còn chưa rõ chuyện gì xảy ra thì đã bị oanh một tiếng bị đập bay ra ngoài, lăn lộn mấy vòng té xuống đất.
Chờ đến lúc hắn đứng lên, gương mặt đã sớm sưng đỏ một khối.
“Chuyện gì xảy ra?”
Trong nháy mắt đó, động tác vủa hai người quá nhanh, tất cả mọi người không thấy rõ phát sinh chuyện gì.
Bọn họ chỉ nghe thấy một tiếng vang thật lớn đã phát hiện Lâm Thiên Vũ kia đần độn u mê bất ngờ ngã thành một đống trên đất trống cách đó mười mét.
Mà ở trước người Đổng Hiểu Uyển đang để một nắm đấm.
Chủ nhân của quyền đầu kia chính là Trác Phàm.
“Ngươi… Đánh trúng hắn?” Đổng Thiên Bá kinh dị nhìn Trác Phàm, quả thực không thể tin được đây là sự thật.
Hắn cùng bốn vị trưởng lão liên thủ còn không bắt được bóng người tiểu tử kia.
Thế mà Trác Phàm vừa ra tay đã đem hắn đánh bay?
Không nói đến việc Trác Phàm chỉ là một Đoán Cốt cảnh nhất trọng làm thế nào đem một cao thủ Đoán Cốt cảnh thất trọng đánh bay mà chỉ nói hắn làm sao có thể bắt được tốc độ của người kia đã để cho tất cả bọn hắn không khỏi kinh hãi.
Trác Phàm thờ ơ gật đâu một cái, giả bộ xoa xoa quyền đầu có chút đau, cười khẽ một tiếng: “Lúc vừa rồi thật sự có cái gì đó đụng vào nắm tay ta nên ta đem hắn đánh bay đi.
Ai da, thật đau tay.”
Nghe được lời này tất cả mọi người lhông khỏi sững sờ, Đổng Thiên Bá vừa ngạc nhiên vừa cười to lên: “Ha ha ha! Quá tốt rồi, huynh đệ cuối cùng làm sao mà ngươi làm được.
Vi huynh ngay cả cái bóng của hắn cũng không thấy?”
“Cần phải nhìn sao?” Trác Phàm nhíu mày, cười thần bí nói: “Mục tiêu của hắn chẳng phải ở đây sao.
Ôm vây đợi thỏ không phải vừa vặn làm con thỏ ngu ngốc kia đụng vào trên cây sao?”
Lời vừa nói ra, toàn bộ nhân tài bừng tỉnh đại ngộ.
Trước đó bọn họ cũng quá để ý đến thân pháp cùa Lâm Thiên Vũ cho nên mới bị hắn một mực dẫn mũi dắt đi.
Thế nhưng dù thân pháp của hắn có nhanh thì mục tiêu cuối cùng chỉ là Đổng Hiểu Uyển.
Chỉ cần nhìn chằm chằm hdu liền có thể.
Nghĩ đến đây, mọi người không khỏi thổn thức.
Đạo lý đơn giản như vậy vì sao bọn họ không nghĩ ra chứ?
“Đại tài!” Một vị trưởng lão nhìn Trác Phàm, tán thưởng từ đáy lòng nói: “Tống công tử thật là đại gài.
Khó trách công tử nhà ta tôn sùng các hạ như thế.”
“Ha ha ha… Muội muội ngươi nhìn đi.
Ta đã nói Tống lão đệ tài đức nhiều mặt, lần này ngươi nhìn đi.
Lần này nếu không có hắn thì ngươi sẽ phiền phức to.” Đổng Thiên Bá cười lớn một tiếng, thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Gương mặt Đổng Hiểu Uyển thì ửng đỏ nhìn về phía Trác Phàm, trong mắt lộ vẻ cảm kích.
Trác Phàm chậm rãi khoát tay, hướng Đổng Thiên Bá đưa một ánh mắt: “Đổng huynh, chuyện này có thể coi như xong hay không cũng không phải ngươi nói là được.”
Nhìn đến phương hướng ánh mắt Trác Phàm đang nhìn, Đổng Thiên Bá dfột nhiên giật mình vội vã bước đến trước mặt Tiếu Đan Đan, cười nói: “Vị tiểu thư này, mấy người chúng ta đã may mắn ngăn được Lâm công tử một lần.
Nghĩ rằng đệ tử Hoa Vũ Lâu nói không thể không giữ lời.
Vậy chuyện này coi như quên đi.
Tại hạ xin mang theo muội muội trở về trước.”
Đổng Thiên Bá đang muốn dẫn người rời đi thì một tiếng quát lớn đột nhiên vang lên.
“Chậm đã!”
Tiếu Đan Đan liếc xéo mọi người, khóe miệng nhếch lên một đường cong kỳ dị: “Chuyện này bản cô nương không truy cứu nữa nhưng e rằng Thiên Vũ ca dường như sẽ không dễ dàng thả các ngươi đi đâu.
Chương 165: ai nhanh hơn ai (2)”
“Hừ, bổn công tử lớn như vậy cho đến bây giờ cũng chưa từng ăn qua quyền nào nặng như vậy.” Lâm Thiên Vũ lạnh lùng nhìn mọi người, trong mắt thần quang giống như muốn giết người: “Nhưng mà bổn công tử sẽ không lấy thế hiếp người.
Chỉ là trò chơi này bổn công tử đang chơi hứng khởi thật sự muốn ngừng mà không được.
Vậy thì mời chư vị tiếp tục bồi bổn công tử chơi cho xong đi.”
Cái gì?
Không khỏi giật mình, trong lòng mọi người run lên, mặt đầy bi phẫn, Đổng Thiên Bá càng cắn răng nói: “Không biết trò chơi này phải như thế nào mới có thể kết thúc?”
Khi nào bổn công tử chơi chán tự nhiên sẽ kết thúc.” Lâm Thiên Vũ cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ giảo hoạt.
Lời vừa nói ra, mọi người của Đổng gia đều giống như sấm sét giữa trời quang.
Cái này còn không phải là nhất định phải đem tôn nghiêm cuối cùng của bọn họ lột sạch mới thôi à.
Thật sự là con mẹ nó quá khi dễ người!
Trác Phàm sờ mũi một cái, trong mắt lóe lên một đạo lãnh mang, quyền đầu không khỏi chăm chú, xem ra không cần thiết phải khách khí nữa rồi.
Vốn dĩ hắn không muốn làm lớn chuyện nhưng hai tiện nhân này thật sự là khinh người quá đáng.
Thật sự là cho thể diện mà không cần!
“Ha ha ha… Trò chơi này xem ra rất vui, hay là cũng cho ta vào cùng đi.” Đột nhiên Trác Phàm khẽ cười một tiếng, lớn tiếng nói.
Chỉ một thoáng, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía Trác Phàm, mấy người Đổng Thiên Bá càng lộ ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
Không để ý đến ánh mắt mọi người, Trác Phàmbnhìn về phía Lâm Thiên Vũ cười nói: “Trước kia ta cùng Đổng huynh cũng từng chơi qua trò chơi tương tự.
Ta kéo nữ nhân hắn, hắn kéo nữ nhân ta.
Người nào đem y phục của nữ nhân lột sạch trước thì nữ nhân này sẽ thuộc về người đó cả.”
“Đúng không, Đổng huynh?” Trác Phàm hướng hắn nháy mắt ra hiệu.
Đổng Thiên Bá sững sờ không biết hắn định làm gì nhưng vẫn vội vàng gật đầu.
“Nhưng mà bây giờ ngươi muốn kéo nữ nhân ta mà ta không có để kéo.
Hình như không công bằng đi.”
Lâm Thiên Vũ khẽ giật mình, không khỏi xùy cười ra tiếng: “Ngươi mới chỉ may mắn đánh trúng ta một quyền liền cho rằng thật sự có thể cùng ta đối kháng? Ha ha ha… Mơ mộng hão huyền!”
Đấu mi Trác Phàm bất giác nhướng lên, sâu xa nói: “Lâm công tử ngươi không có lòng tin hay là sợ vợ ha?”
Vừa dứt lời, mọi người đều bất giác cười khẽ một tiếng, riêng nhìn thấy thái độ cường thế lúc nãy của Tiếu Đan Đan vừa lúc nãy.
Mọi người e ngại bảy thế gia cường thế không dám nói nhưng cũng oán thầm trong lòng.
Sắc mặt Lâm Thiên Vũ tốn sầm, lúc trắng lúc xanh.
Cuối cùng mới bất đắc dĩ nhìn về phía Tiếu Đan Đan.
Tiếu Đan Đan hơi nhếch mi nhìn Trác Phàm thật sâu, cười khẽ một tiếng nói: “Gần đây nhất có một Trác Phàm dám khiêu chiến uy nghiêm của bảy thế gia làm càn làm bậy.
Ngược lại thật sự là càng ngày càng nhiều.
Nhưng mà ngươi có thẹc lực kia sao? Hôm nay nếu như ngươi ở trước mặt Thiên Vũ ca cởi xuống một kiện y phục của ta thì ta sẽ bỏ hắn, chiêu ngươi ở rể!”
Lời này vừa dứt, mọi người lại lần nữa sợ hãi thán phục một trận.
Thế nhưng nhìn thực lực hai nhười chênh lệch nhiều như thế lại chỉ có thể bất đắc dĩ cười.
Cái này chẳng qua chỉ là một tên không biết tự lượng sức mình tìm ngược đối với bảy thế gia mà thôi.
Chẳng lẽ bọn họ còn thật sự có thể nhìn thấy tên tiểu tử này đem cô nương Hoa Vũ Lâu lột sạch bên đường, sau đó thành công ở rể, đạp lên đỉnh cao nhân sinh hay sao?
Trác Phàm không khỏi cười tà một tiếng, đối với nàng nháy mắt mấy cái, cười nói: “Đan Đan cô nương, lời nói không thể quá vẹn toàn.
Trò chơi này tuy kích thích nhưng cũng không muốn chơi đến khóc nha.”
“Ngươi mới khóc chứ ta không khóc!” Tiếu Đan Đan ngẩng cao đầu hiên ngang nói.
“Tốt bớt nói nhảm, các ngươi đều đã chuẩn bị tốt, bổn công tử sẽ xuất thủ!” Lúc này Lâm Thiên Vũ đã không kịp chờ đợi hét lớn.
Mấy người Đổng Thiên Bá ánh mắt ngưng tụ, vừa định chuẩn bị, Trác Phàm lại khoát tay cười to lên: “Ha ha ha… Đã nói muốn công bằng nơi này sao có thể để nhiều người phòng thủ như vậy được.
Miễn cho ngày sau ngươi có cớ chơi xấu.
Giữ lại mình ta là đủ rồi.”
“Huynh đệ!” Đổng Thiên Bá giật mình nhẹ kêu ra tiếng nhưng nhìn thấy ánh mắt tự tin kia lại hơi gật đầu, trịnh trọng nói: “Huynh đệ, ta giao muội muội ta cho ngươi.”
Nói xong đem bốn vị trưởng lão đi xuống.
“Đổng tiểu thư, ngươi tin tưởng ta sao?” Trác Phàm sờ mũi nhìn Đổng Hiểu Uyển hỏi.
Đổng Hiểu Uyển không khỏi ngây ngẩn, rõ ràng trước kia rất chán ghét người này nhưng bây giờ đột nhiên lại có từng tia cảm giác ỷ lại vào hắn, hơi hơi gật đầu.
Trác Phàm nhếch môi, thở ra một hơi thật dài: “Vậy thì tốt rồi, lát nữa hãy xem kịch vui đi.”
Thế mà bọn họ vừa dứt lời, một tiéng cười to lại đột nhiên xẹt qua tai hai người: “Ha ha ha… Kiện y phục cuối cùng này, bổn công tử nhận đây.”
Đổng Hiểu Uyển không khỏi giật mình, không tự chủ co rúc lại thân thể về sau nhưng nhìn đến khuôn mặt tỉnh táo kia của Trác Phàm lại thấy bình tĩnh trở lại không lý do.
Ba!
Một tiếng vang thanh thúy phát ra, Lâm Thiên Vũ chưa đụng đc đến y phục của Đổng Hiểu Uyển đã bị lăn lộn mấy vòng, lần nữa bị đánh bay ra ngoài.
Chờ hắn đứng dậy trong mắt đã tràn đầy thần sắc kinh hoảng: “Vậy mà ngươi có thể nhìn thấy ta?”
Trác Phàm chậm rãi xoay đầu, trong mắt đã hoàn toàn lạnh lẽo.
Hưu!
Chỉ một thoáng, sấm sét nổ vang, bóng người Trác Phàm đột nhiên xuất hiện sau lưng Tiếu Đan Đan.
Sau một khắc nghe thấy một tiếng xoẹt vang lên, kiện y phục ngoài cùng của Tiếu Đan Đan nháy mắt đã bị xé thành từng mảnh!
“Luận về tốc độ, ngươi còn kém xa lắm!”
Trong tiếng cười khinh miệt của Trác Phàm, tất cả mọi người cũng đều trợn tròn mắt.
Hóa ra tiểu tử này mới là cao thủ thật sự!
“Tự do sao có thể do kẻ địch ban phát.
Tự do là phải tự bản thân mình giành lấy.”
“Tự do nào mà không cần trả giá – Thái bình nào mà không nhuốm mùi máu tanh?”
Chương 166: Nhục nhân giả nhân hằng nhục chi (1) Làm sao có thể?
Tiếu Đan Đan nhìn từng khối vải rách bay múa trên không trung, đã hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.
Lâm Thiên Vũ chính là phu quân tương lai của nàng, người khác có lẽ không biết bản sự của hắn nhưng sao nàng lại không rõ chứ? Ở bên trong bảy yhế gia, Khoái Hoạt Lâm được xưng phong là gia tộc có tốc độ của gió, luận thân pháp tốc độ Thiên Vũ Đế Quốc không thể có người so sánh.
Huống chi, Lâm Thiên Vũ đã vứt bỏ lực lượng cường đại chuyên tu tốc độ.
Ở phương diện thân pháp tốc độ tạo nghệ cho dù là cao thủ Đoán Cốt cảnh đỉnh phong đều khó theo kịp, chỉ sợ phải là cao thủ Thiên Huyền mới có thể sánh vai.
Nhưng bây giờ, một tên vừa mới đột phá Đoán Cốt cảnh mà trên phương diện tốc độ lại vượt qua hắn.
Điều này khiến Tiếu Đan Đan dù thế nào cũng không thể tin được.
Đồng dạng khó tin còn có bản thân Lâm Thiên Vũ.
Giờ khắc này mặt hắn đang kinh hãi nhìn Trác Phàm.
Thật lâu cũng không nói nên lời.
Còn đám người Đổng Thiên Bá thì càng cả kinh, ở giữa trợn mắt há mồm.
Riêng Đổng Thiên Bá, hắn đã cùng Tống Ngọc tương giao nhiều năm như vậy sao lại không biết tiểu tử này có một tay như thế.
Vượt qua cả đệ tử bảy thế gia.
Nhưng mà hắn xuất thân là thế gia tam lưu.
Giờ khắc này hô hấp của tất cả mọi người dường như bị ngừng trệ, ngơ ngác nhìn Trác Phàm đứng thẳng cao ngạo.
Trong miệng giống như có cái gì chặn lấy không thể phát ra tiếng.
Trác Phàm hơi nhếch lên khóe môi tạo thành một đường cong tà dị đặt tay ở trước mũi hít một hơi thật sâu, dường như dị thường thỏa mãn cười nói: “Đan Đan tiểu thư không hổ là đệ tử Hoa Vũ Lâu, cùng những dong chi tục phấn trên thế gian kia quả là khác biệt.
Mùi thơm cơ thể này, bổn công tử vĩnh viễn không bao giờ quên.”
Gương mặt Tiếu Đan Đan bất giác đỏ lên, mạnh mẽ liếc mắt trừng Trác Phàm, sắc mặt cực kỳ lúng túng.
Lâm Thiên Vũ càng tức đến mức mặt lúc xanh lúc trắng, một ngụm máu huyết cũng bị tức đến phun ra.
Mẹ nó, ngươi dám ngay trước mặt lão tử đùa giỡn lão bà của ta.
Thật sự là quá không để Khoái Hoạt Lâm ta vào mắt.
Liếc mắt nhìn Lâm Thiên Vũ kia một chút, trong lòng Trác Phàm cười thầm, nhẹ nhàng mấy bước đã đi đến trước mặt Tiếu Đan Đan.
Sau đó lại nghe Tiếu Đan Đan hét lớn, Trác Phàm đã mạnh mẽ đem nàng ôm vào lòng.
Nàng muốn phản kháng nhưng mà dưới thực lực Đoán Cốt cảnh của Trác Phàm áp chế xuống thật sự là không thể nhúc nhích chút nào.
“Hỗn tiểu tử, ngươi làm gì?” Lâm Thiên Vũ cuống lên, giận dữ nói.
Trác Phàm khiêu khích liếc hắn một cái lại nhìn về phía Tiếu Đan Đan đã đỏ ửng cả khuôn mặt, nhíu mày nói: “Đan Đan tiểu thư, ta không giống như cái đồ phu quân hèn nhát kia của ngươi, đối với nữ nhân luôn rất bá đạo.
Vừa rồi tại hạ ra tay đối với tiểu thư có chút thô lỗ, ngươi có thể đánh ta mắng ta nhưng mà ta tuyệt đối sẽ không động.”
Tiếu Đan Đan nghe thấy lờời này rất tức giận trừng Trác Phàm nhưng cũng chẳng biết làm sao, trong lòng lại có rung động khó hiểu.
Loại bá đạo như Trác Phàm này cùng với Lâm Thiên Vũ ngày thường a dua đối với nàng hoàn toàn khác biệt.
Lại khiến cho nàng sinh ra cảm giác.
Cảm giác này nàng cũng không thể nói rõ là gì, chỉ là đặc biệt mới mẻ,
“Xú tiểu tử, thả người ra, nếu không lão tử không khách khí.”
Trác Phàm đùa giỡn phu nhân tương lai của hắn trắng trợn như thế, rõ ràng là hung hăng đánh mặt hắn, ở trước mặt mọi người cho hắn đội nón xanh.
Điều này khiến cho Lâm Thiên Vũ thân là đệ tử Khoái Hoạt Lâm làm sao có thể chịu đựng được?
Nhưng mà Trác Phàm cũng không buông ra, ngược lại đôi tay càng xiết chặt, làm cho Tiếu Đan Đan không ngăn được lần nữa duyên dáng kêu to.
Tiếng hét dị dạng kia làm cho tất cả những sinh vật là giống đực có mặt tại đấy đều không thể ngăn được rung động trong lòng, hung hăng nuốt xuống nước bọt, trên mặt đều lộ ra nụ cười thô bỉ của nam nhân.
Mà những cô gái thì trong lòng thầm phi một tiếng, gương mặt nổi lên từng trận đỏ bừng.
Lâm Thiên Vũ nhìn thấy hết thảy, sắc mặt đã hoàn toàn tái nhợt, hàm răng cắn chặt hận không thể lập tức nghiền xương Trác Phàm thành tro.
Trác Phàm cười lạnh nhìn về phía Lâm Thiên Vũ khiêu khích nhướng lông mày: “Lâm huynh đây là muốn làm gì, trò chơi này không phải là ngươi nói trước sao? Từ xưa đến nay người thắng sẽ nắm giữ tất cả, kẻ bại không có gì.
Nếu như Lâm huynh có thể thắng vậy thì hai nữ nhân đều là của ngươi.
Nếu không mà nói…”
Nói đến đây, trong mắt Trác Phàm lóe lên một tia khinh miệt, ngược lại nhìn về phía Tiếu Đan Đan trong ngực, cúi đầu đến sát bên tai nàng, nhẹ nhàng hướng về lỗ tai nàng thổi khí, cười nói: “Đan Đan tiểu thư muốn tại hạ thắng thì mời người đá cái nam nhân không dùng này để tại hạ trở thành khách quý của ngài như thế nào?”
Âm thanh hắn nói tuy nhỏ nhưng lại truyền vào lỗ tai tất cả mọi người, riêng đến tai Lâm Thiên Vũ càng làm cho hắn hận đến cắn răng.
Nhưng mà chuyện này còn không phải làm hắn tức giận nhất.
Mấu chốt chính là Tiếu Đan Đan sau khi nghe Trác Phàm nói xong, gương mặt càng nóng đỏ, không biết có phải là đầu bị nóng hỏng rồi không mà lại vô ý thức hơi gật đầu.
Nhìn đến cái này, tất cả mọi người bất giác kinh ngạc ngây người, ánh mắt nhìn về phía Trác Phàm tràn đầy hâm mộ và sùng bái.
Mẹ nó, trong vòng một phút đã đem mỹ nữ Hoa Vũ Lâu đang ở trong tay đệ tử Khoái Hoạt Lâm cướp đến tay.
Đây là thủ đoạn tán gái bậc nào.
Qyả thực chính là phong lưu trong trận đầu tiên.
Nếu mà lão tử có bản lãnh như vậy thì đã sớm ở rể Hoa Vũ Lâu, đạp vào phá vỡ nhân sinh.
Thân thể Lâm Thiên Vũ bất giác lắc một cái, khóa miệng nổi lên một tia máu, lại phun ra một ngụm máu huyết.
“Xú tiểu tử, ngươi khinh người quá đáng!”
“Ha ha ha, vậy thì thế nào? Nhục nhân giả nhân hằng nhục chi, có bản lĩnh lại thắng ta rồi nói.” Trác Phàm cuồng ngạo cười một tiếng, phóng khoáng không ai bì nổi, làm cho tất cả mọi người đều run lên.
Mà trên mặt những cô gái khác cũng lộ ra thần sắc say mê.
Lâm Thiên Vũ nhìn thấy hết tất cả những thứ này đều tức giận muốn nổ phổi.
Hôm nay Trác Phàm không chỉ đoạt hết danh tiếng của hắn mà còn bỡn cợt hắn không đáng một đòng, đánh hận nhất là xong thưởng nữ nhân hắn.
Đây thật là có thể nhẫn nại không thể nhẫn nhục: “Tên khốn khiếp, người chờ đó.
Hiện tại lão tử sẽ đem y phục của cô nương kia cởi ra rồi lại đến thu thập ngươi.”
Vừa dứt lời Lâm Thiên Vũ đã sưu một tiếng không thấy bóng người, chờ đến lúc hắn xuất hiện lần nữa đã đi đến trước mặt Đổng Hiểu Uyển.
Đổng Hiểu Uyển kinh hô một tiếng sợ hãi lui lại nhưng còn chưa đợi Lâm Thiên Vũ duỗi ra ma chưởng.
Một tiếng ba giòn giã vang lên, đúng là hắn nhất thời bị một bạt tai đập bay.
Chờ khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, Trác Phàm đã trở lại bên người Tiếu Đan Đan, trêu đùa: “Đan Đan tiểu thư, cái nam nhân kia của người lại thua một ván.
Lần này ta có thể lại phải xé một tầng y phục của ngời.”
Nói xong lại nghe một tiếng xoẹt vang giòn, kiện y phục thứ hai của Tiếu Đan Đan đã theo tiếng bị xé nát.
Trác Phàm nhẹ nhàng nâng cằm nàn, cười nói: “Đan Đan tiểu thư sẽ không trách ta thô lỗ chứ.”
Tiếu Đan Đan kiều mị lườm hắn một cái, trên mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng hiếm có nói: “Chán ghét, ngươi không thể nhẹ nhàng hơn sao?”
“Ha ha ha… Ta chính là thô lỗ như thế, đời này cũng không đổi.” Trác Phàm cười lớn một tiếng, thờ ơ lắc đầu.
Lâm Thiên Vũ nhìn thấy dĩ nhiên trong măt sđã nổi tơ máu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Gian phu dâm phụ!”
Nói xong dưới chân Lâm Thiên Vũ lại động, lần nữa chạy về phía Đổng Hiểu Uyển.
Chương 167: Nhục nhân giả nhân hằng nhục chi (2) Thế nhưng không đợi hắn đụng đến một cọng tóc của Đổng Hiểu Uyển lại bị Trác Phàm nhào trở lại, trên mặt lộ ra năm ngón tay đỏ tươi.
Cùng lúc đó, Trác Phàm vừa cùng Tiếu Đan Đan tán tính vừa đem y phục của nàng cởi xuống từng kiện một nhưng nàng cũng không ngại.
Điều này làm cho Lâm Thiên Vũ có chút suy nghĩ muốn chết.
Rốt cuộc Tiếu Đan Đan cũng chỉ còn lại một kiện y phục cuối cùng, Trác Phàm cuồng tiếu, khinh miệt nhìn về phía Lâm Thiên Vũ, cười nói: “Lâm huynh, một cơ hội cuối cùng.
Nếu ngươi vẫn không thành công thì Đan Đan tiểu thư sẽ phải là người của ta.”
“Tiểu tử đáng chết, dám làm nhục người của bảy thế gia!” Lâm Thiên Vũ nghiến răng nghiến lợi, trong lòng đã phẫn nộ cực điểm.
Thế nhưng hắn cũng rõ ràng một chuyện, luận về tốc độ hắn không theo kịp Trác Phàm, cho nên liền ném ra thế lực gia tộc muốn lấy uy thế của Khoái Hoạt Lâm để áp Trác Phàm một lần.
Nhưng hắn không biết là, ngay cả trưởng lão U Minh Cốc mà Trác Phàm cũng dám làm thịt thì sao có thể sợ Khoái Hoạt Lâm của hắn?
Trác Phàm không khỏi khẽ cười một tiếng, trong ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Lâm Thiên Vũ lại nhẹ nhàng hôn lên gò má của Tiếu Đan Đan một cái, cười ha ha nói: “Ha ha ha… Lão tử lập tức sẽ là con rể của Hoa Vũ Lâu thì cần gì phải sợ Khoái Hoạt Lâm ngươi.
Người nói có đúng không, Đan Đan tiểu thư?”
Lúc này Tiếu Đan Đan đã hoàn tooàn bị Trác Phàm làm cho thần hồn điên đảo, đúng là tán đồng gật đầu.
A!
Lúc này, Lâm Thiên Vũ đã khó chịu đựng được phẫn nộ trong lòng, không còn bộ dạng ôn tồn lễ độ như bình thường, hét lớn một tiếng, phóng tới chỗ hai người Trác Phàm, đồng thời hiếm có được mà mắng Tiếu Đan Đan trước kia luôn kính nể: “Tiện nhân, đôi cẩu nam nữ các ngươi.
Hiện tại lão tử sẽ đưa các ngươi lên Tây Thiên!”
Vừa dứt lời, Lâm Thiên Vũ ấn quyết trong tay, thanh sắc phong cương đột nhiên biến thành cỗ gió xoáy quấn quanh trên đùi hắn.
Lưỡi dao kia giống như tiếng ong bay chói tai bỗng nhiên hướng đến chỗ bọn họ đá.
Lần này hắn không có ý định dựa vào thiện nghệ tốc độ nhất của hắn mà chính là muốn lấy lực lượng thủ thắng.
“Linh giai trung cấp vũ kỹ, lưỡi đao chân!”
Tròng mắt tdđ hơi co rụt lại, không khỏi sợ hãi kêu lên: “Lâm Thiên Vũ ngươi thật to gan, dám ở trên địa bàn Hoa Vũ Lâu ta mà ra sát chiêu đối với ta?”
“Hừ, đồ tiện phụ nhà ngươi.
Hôm nay lão tử mà không giết hai người các ngươi thì lão tử làm nam nhân uổng phí!”
Nhìn thấy sát ý trần trụi trong mắt Lâm Thiên Vũ, Tiếu Đan Đan rốt cuộc cũng sợ hãi.
Bản thân nàng chỉ có thực lực Tụ Khí đỉnh phong mà tốc độ của Trác Phàm tuy nhanh nhưng dù sao cũng chỉ là Đoán Cốt cảnh nhất trọng.
Sao có thể đón được nhất kích của cao thủ Đoán Cốt thất trọng?
Tuy Đoán Cốt thất trọng này chỉ có thực lực của Đoán Cốt lục trọng nhưng cũng không phải là người Đoán Cốt nhất trọng có thể ngăn cản được.
Thế nhưng trong ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người, Trác Phàm lại cười ra tiếng, đôi mắt lạnh lẽo: “Lâm huynh, đây chính là lần đánh cược cuối cùng sao? Ha ha ha… Thật sự là không thể yếu hơn!”
Nói rồi, Trác Phàm vẫn một tay ôm lấy Tiếu Đan Đan như cũ, một tay nhẹ nhàng giơ lên ngăn trở.
Đụng!
Một tiếng vang thật lớn phát ra, thanh sắc phong cương bao phủ lấy toàn bộ cánh tay của Trác Phàm nhưng lại phát ra âm thanh giao kích kim loại.
Chờ sau khi thanh sắc phong cương tán đi, tròng mắt mọi người co rút lại, cho dù là Lâm Thiên Vũ cũng lộ ra bộ dáng kinh hãi.
Chỉ thấy một cước kia dá lên cánh tay Trác Phàm cũng không làm tổn hại gì hắn.
Mà cái thanh sắc phong cương kia chỉ đem y phục phía trên cánh tay của Trác Phàm xé rách thành mảnh nhỏ nhưng cánh tay vẫn hoàn hảo như cũ, ngay cả vết cắt cũng không có.
“Cái này sao có thể?”
Lâm Thiên Vũ giật mình không thể tin nhìn về phía Trác Phàm, lẩm bẩm nói: “Ngươi là… Tu giả luyện thể? Có thể… thế nhưng sao tốc độ của ngươi có thể nhanh như vậy?”
Trác Phàm hơi nhếch khóe miệng, lạnh lùng cười nói: “Ai nói tu giả luyện thể thì không thể tu luyện tốc độ? Giống như ngươi vì tốc độ đã đem thực lực của bản thân thành hoang phế đần độn, đã là phế vật.”
Dứt lời, trong mắt Trác Phàm đã lóe lên một tia sát ý trần trụi.
Chỉ một thoáng, toàn thân Lâm Thiên Vũ bỗng nhiên lắc một cái, thân thể cũng không lý do băng lãnh xuống.
Thế nhưng không đợi hắn kịp phản ứng, Trác Phàm đã sớm nâng lên một chân, đá hắn thẳng tắp xuống dưới.
Phốc!
Lâm Thiên Vũ đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi nhưng lại cảm giác một cỗ đau đớn bứt rứt bỗng nhiên đánh tới, còn chưa kịp kêu thảm ra tiếng, hai mắt mở lớn triệt để mất đi ý thức, bịch một tiếng rơi trên mặt đất.
Tên lặng đến một tia hít thở cũng không nghe được.
Mọi người đều nhìn thấy tất cả, quả thực không thể tin đây là sự thật.
Chỉ đơn giản một chân, không dùng bất cứ vũ khí nào mà một tu giả Đoán Cốt cảnh nhất trọng có thể trực tiếp phế một cao thủ Đoán Cốt cảnh thất trọng.
Mà cao thủ này còn là đệ tử của Khoái Hoạt Lâm bảy thế gia ngự hạ.
Chuyện này không đơn thuần là vấn đề về thực lực mà nhiều hơn là cam đảm.
Đây không thể nghi ngờ chính là triệt để đắc tội Khoái Hoạt Lâm.
“Đan Đan tiểu thư, ngươi nhìn đi.
Ta không chỉ thô lỗ với nữ nhân mà nam nhân cũng như vậy.
Vị hôn phu của ngươi coi như không chết thì về sau cũng không thể Nhân đạo.
Người sẽ không trách ta chứ.”
Dường như Trác Phàm mới chỉ là một chuyện không có ý nghĩa gì vừa quay đầu lại tiếp tục tán tỉnh Tiếu Đan Đan kia.
Tiếu Đan Đan có chút mê say mà nhìn chằm chằm vào hắn, trong mắt hiện ra sợ hãi lẫn vui mừng: “Ngươi thật giỏi, có ngươi ta còn muốn tên phế vật kia làm gì? Ngươi yên tâm, về sau ngươi ở rể Hoa Vũ Lâu chúng ta, Khoái Hoạt Lâm bọn họ tuyệt đối không dám tìm ngươi gây phiền phức.”
“Ha ha ha… Vây ta còn phải tạ ơn Đan Đan tiểu thư chiếu cố, chỉ bất quá…” Trác Phàm khẽ cười một tiếng nhìn đến kiện y phục sau cùng của Tiếu Đan Đan, trong mắt lộ ra tia sáng thâm thúy: “Bởi vì vị hôn phu kia của ngươi con như là thua, theo lý ta nên bỏ đi kiện y phục cuối cùng của ngươi!”
Tiếu Đan Đan ngượng ngùng xoay người, mặt kiều mị đem hai cánh tay ngọc vòng lên cổ của Trác Phàm nói: “Ca ca, về sau ta chính là người của ngươi.
Ngươi nếu như muốn thân thể người ta vậy cũng phải đợi buổi tối mới được.
Chẳng lẽ ngươi muốn cho người ta xấu mặt trước nhiều người như vậy?”
“Ha ha ha…”
Trác Phàm ngửa mặt lên trời cười một tiếng, sờ mũi một cái, nhìn đến dáng người vũ mị của Tiếu Đan Đan, chậm rãi lắc đầu.
Thế nhưng đột nhiên trong mắt Trác Phàm lại xuất hiện một đạo lãnh mang, vốn dĩ Tiếu Đan Đan còn đang đắm chìm trong nồng tình mật ý bên trong không ngăn được khẽ giật mình.
“Hừ, ngươi cũng mới nghe ta nói qua đi.
Nhục nhân giả nhân hằng nhục chi.
Câu nói này có thể không chỉ đơn giản là nói cho tên trượng phu phế vật của ngươi nghe đâu.”
Dứt lời, trong mắt Trác Phàm ngưng tụ, tay bỗng nhiên hướng đến y phục của Tiếu Đan Đan.
Sắc mặt Tiếu Đan Đan đại biến, đồng tử lần thứ nhất hiện lên vẻ hoảng sợ.
Nếu nàng thật sự bị người ta lột sạch y phục bên đường thì nàng nào có mặt mũi nào ở lại bên trong Hoa Vũ Lâu?
Thế mà đúng vào lúc nào, một tiếng hét lớn đột nhiên vang lên: “Dừng tay!”
Theo sát đến là hai đầu dây lụa thanh sắc.
Trác Phàm vươn tay im lặng mà dừng, tròng mắt ngưng tụ, cả kinh nói: “Thiên Huyền cường giả!”
“Tự do! Sao có thể dựa vào kẻ địch ban phát! Tư do phải do chính bản thân mình giành lấy.”
“Tự do nào mà không cần phải trả giá – Thái bình nào mà không nhuốm mùi máu tanh?”
Chương 168: Ma Âm nhiếp hồn (1) Vù vù!
Hai đạo dây lụa thanh sắc đột nhiên hướng tới phía Trác Phàm, hai mắt Trác Phàm ngưng tụ muốn trốn tránh nhưng trong tích tắc lại từ bỏ ý nghĩ này.
Hắn có Lôi Vân Dực tại thân, cho dù không thi triển hai cánh những vẫn có thể dựa vào tốc độ sấm sét vẫn có thể siêu việt được Đoán Cốt cảnh đỉnh phong như cũ cho nên tại phương diện tốc độ mới có thể áp chế Lâm Thiên Vũ một đầu.
Cái này tuy làm cho người ngạc nhiên nhưng cũng không phải là không thể làm được.
Thế nhưng nếu một tu giả Đoán Cốt cảnh có tốc độ bắt kịp cao thủ Thiên Huyền thì đây chính là nghịch thiên.
Phóng mắt nhìn khắp không trung, đoán chừng cũng chỉ có hắn có cường độ luyện thể biến thái mới có thể làm được.
Nhưng mà như vậy thì thân phận của hắn sẽ bại lộ.
Đánh cược một lần!
Tròng mắt Trác Phàm ngưng tụ, khí định thần nhàn, mặc cho lụa xanh kia bay đến bao vây lấy mình cũng không phản kháng.
Hắn làm như thế chính là muốn cho tất cả mọi người tin tưởng hắn tuy mạnh nhưng là mạnh có giới hạn cũng không phải là quái vật Trác Phàm có thể dùng tu vi Đoán Cốt cảnh có thể đánh giết cao ghủ Thiên Huyền.
Mà lụa xanh chỉ chăm chú đeo lên thân thể Tiếu Đan Đan, đem dáng người uyển chuyển của nàng bao bọc lại.
Sau một khắc, một bóng người màu xanh chậm rãi rơi xuống.
Mọi người nhìn thấy người này, lại vội vàng cúi đầu, cho dù là Đổng Thiên Bá cùng bọn Đổng Hiểu Uyển cũng thế.
Trác Phàm mở mắt nhìn đến, chỉ thấy người này nhìn như một thiếu phụ đáng yêu trên dưới ba mươi tuổi.
Một tấm lụa xanh mỏng che khuất nửa gương mặt ngọc của nàng nhưng vẫn không thể ngăn được khí chất ung dung của nàng như cũ.
Phối hợp thêm với khối uy áp của cường giả Thiên Huyền kia càng làm cho người có cảm giác kính nể thật sâu.
Nhẹ nhàng bước đến, nữ tử không nhìn bất cứ kẻ nào, dường như không có ai lọt vào mắt nàng, chỉ trực tiếp đi đến bên người Tiếu Đan Đan, duỗi ra cánh tay ngọc, điểm nhẹ ở trên trán nàng một cái.
Ông!
Một trận ba động nguyên lực truyền ra, Tiếu Đan Đan bỗng nhiên run rẩy hạ thân, đỏ ửng trên mặt liền dần thối lui.
“Ta đây là… Làm sao?” Tiếu Đan Đan hơi khép hờ mắt, dường như còn có chút mơ hồ nhưng khi nhìn đến phương hướng cùa Trác Phàm lại dường như nhớ ra cái gì.
Lại lần nữa giật mình đồng thời gương mặt lần nữa biến thành đỏ ửng.
“Ta… Làm sao ta có thể làm ra chuyện như vậy?”
“Nha đầu ngốc, người khác lấy đạo lại còn không biết.” nữ tử áo xanh không khỏi khẽ cười một tiếng, lắc đầu bất đắc dĩ.
Sau đó nhìn về phương hướng của Trác Phàm, trong mắt lóe lên một đạo tinh mang.
“Tiểu huynh đệ nếu ngươi có ý truy cầu cô nương của Hoa Vũ Lâu chúng ta thì có thể dùng bản sẹ đến.
Dùng thủ đoạn Ma Âm Nhiếp Hồn này không ngại thật xấu xa sao?”
Trác Phàm giật mình trong lòng thầm khen một tiếng.
Nữ tử này không hổ là cường giả Thiên Huyền, quả nhiên kiến thức rộng rãi.
Ma Âm Nhiếp Hồn của hắn có thể nhiễu loạn tâm trí con người, để người kia nguyện ý làm việc cho chính mình.
Cho nên mới vừa rồi Trác Phàm có thể tùy tiện đem Tiếu Đan Đan thu vào tay.
Cái trò vặt vãnh này không tính là bí thuật gì bên trong tu giả Ma Đạo nhưng cũng không phải là người nào cũng có thể nắm giữ.
Đầu tiên nó yẻu cầu yu luyện giả nhất định phải có nguỷen thần đủ cường đại.
Điều này khiến cho tu giả Ma Đạo dưới Thiên Huyền mất đi cơ hội.
Mà tu giả Ma Đạo từ Thiên Huyền trở lên có thể chân chính biết Ma Âm Nhiếp Hồn chi thuật này ở trên đời xem như ít càng thêm ít.
Thật không ngờ cô nương áo xanh này liếc mắt đã nhìn ra.
Trác Phàm liếc nhìn nữ tử kia thật sâu, khóe miệng cong cong, chậm rãi cúi người nói: “Cô nương nói phải, đáng tiếc tại hạ cũng không có ý định truy cầu Đan Đan tiểu thư.
Làm như thế chẳng qua muốn cho nành một bài học mà thôi.”
“Sư bá, đừng nghe tên tiểu tử thối này.
Hắn dám ở trước mặt mọi người nhục nhã đệ tử.
Hiển nhiên là không đem Hoa Vũ Lâu chúng ta để vào mắt.” Tiếu Đan Đan nghĩ đến loại cợt nhả vừa rồi chẳng qua chỉ là trò hề bên trong liền phẫn nộ, hai mắt to ngập nước sớm đã tràn ra nước mắt.
Thế nhưng nữ tử áo xanh lại lạnh lùng liếc nàng một cái, quát to: “Im miệng, còn ngại không đủ mất mặt sao.”
Sau đó nàng vừa nhìn Trác Phàm vừa nói: “Nếu không phải biết rõ rằng ngươi có nguyên nhân thì riêng chuyện ngươi dám ở Hoa Vũ Thành xuất sử tà pháp mị hoặc nữ tử như thế, bổn tọa đã sớm đem ngươi ra công lý.”
Nói xong, nữ tử áo xanh chuyển thân đi đến trước mặt Đổng Hiểu Uyển, tự mình vì nàng phủ thêm một kiện lụa mỏng, xin lỗi nói: “Cô nương, đứa nhỏ Đan Đan này bị sư phụ nó chiều hư.
Sau khi trở về bổn tọa nhất định sẽ nghiêm trị xin người đừng tính toán với nó.”
“A… Không dám…” Đổng Hiểu Uyển dường như có chút thụ sủng nhược kinh, kinh hô một tiếng cuống quít cúi thấp đầu.
Nữ tử áo xanh cười nhạt một tiếng, quay đầu bay lên không trung, hai dải lụa xanh bắn xuống, đem Tiếu Đan Đan cùng Lâm Thiên Vũ đã hôn mê bất tỉnh lôi đi.
Chỉ có Tiếu Đan Đan trước khi bị lôi đi, ánh mắt hung hăng như muốn cắn người trừng Trác Phàm.
Nhưng mà Trác Phàm cũng không để ý, hắn chỉ thấy nữ tử áo xanh trước khi rời đi, ánh mắt như có như không liếc nhìn mình.
Tuy ánh mắt kia cực kỳ bí ẩn nhưng lấy cường độ nguyên thần của Trác Phàm hiện tại lại dễ dàng phát giác ra được.
“Chẳng lẽ… Thân phận của ta đã bại lộ?”
Trong lòng Trác Phàm suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn phương hướng nữ tử áo xanh bay đi, chân mày hơi nhíu lại, dường như đang suy nghĩ cái gì đó.
“Hiền đệ!”
Lúc này Đổng Thiên Bá mang theo Đổng Hiểu Uyển cùng bốn vị trưởng lão vội vàng đi đến trước mặt Trác Phàm, muốn cởi trói cho hắn trên mặt là vẻ cảm kích: “Lần này nhờ có ngươi, bằng không Đổng gia chúng ta không còn mặt mũi.
Mẹ nó, địa bàn của bảy thế gia quả nhiên không phải địa phương tốt để ngây ngốc.”
“Tống đại ca, cảm ơn ngươi…” Đổng Hiểu Uyển chăm chú giữ lụa xanh trên thân, ngây ngô nói.
Không để ý đến bọn họ cảm tạ, Trác Phàm chỉ cau mày, nhìn ra xa hỏi: “Đổng huynh, nữ tử áo xanh kia là ai?”
Nghe được lời này, trên mặt Đổng Thiên Bá đột nhiên biến thành nghiêm túc: “Thanh Hoa lâu chủ, đệ nhất lâu trong Hoa Vũ thập ngũ lâu, Tần hái xanh! Aiz, lần này may mắn gặp được vị Thanh Hoa lâu chủ này.
Chương 169: Ma Âm nhiếp hồn (2) Nghe đồn nàng bình dị gần gũi, làm người cương chính. Từ trước đến giờ không ức hiếp con cháu thế gia. Nếu như đụng phải Mẫu Đơn lâu chủ tính tình nóng nảy, bao che cho người mình. Hừ hừ, vậy thì chúng ta sẽ ăn không mà đi!”
“Thì ra là thế, khó trách tu vi thâm hậu như thế, hóa ra là lâu chủ.”
Trác Phàm hiểu rõ gật đầu, thở sâu, xoẹt một tiếng đem dây lụa màu xanh kia chặt đứt.
Thấy cảnh này, đám người Đổng Thiên Bá lần nữa giật mình.
“Hiền đệ, thực lực của ngươi bây giờ sẽ mạnh như vậy sao? Đây chính là Thanh Hoa lâu chủ trực tiếp trói chặt, bên trên còn có phong ấn nguyên lực của nàng.
Ngươi lại có thể không dựa vào ngoại lực, trực tiếp chấn vỡ ra?”
Đổng Thiên Bá nhìn Trác Phàm như nhìn thấy quái vật, kinh dị nói: “Hiện tại ta thật sự càng ngày càng không nhận ra ngươi.”
Trác Phàm cười lớn một tiếng, Trác Phàm thờ ơ khoát tay, xuất ra một bình sứ nhỏ: “Tuy Tống gia chúng ta chỉ là một gia tộc tam lưu nhưng cũng có bí bảo gia truyền.
Nhìn này, đây là đoán thể đan gia truyền của chúng ta.
Cũng dựa vào nó hiện tại cường độ thân thể của ta mới có thể so với cao thủ Đoán Cốt cảnh bình thường mạnh hơn nhiêì.”
“Wow, chuyện này sao có thể? Đoán thể đan chỉ là đan dược tứ phẩm, có thể có thần hiệu nghịch thiên như vậy sao.
Làm cho Đoán Cốt nhất trọng đánh bại Đoán Cốt thất trọng.
Còn có thể đem thiết lập của cao thủ Thiên Huyền hạ cấm chế cưỡng ép mở ra?” mặt mũi Đổng Thiên Bá tràn đầy vẻ không tin.
Trác Phàm khẽ cười một tiếng, lộ ra nụ cười đắc ý: “Nếu đoán thể đan này cũng giống như đan dược đó thì sao có thể nói là bất truyền chi bí của Tống gia ta được.
Nếu không có chút tài năng này sao ta dám tới tham gia Bách Đan thịnh hội?”
Nhìn thấy biểu lộ dương dương đắc ý kia, bọn người Đổng Thiên Bá cuối cùng cũng có chút tin tưởng, trên mặt lộ vẻ hâm mộ.
Nghĩ không ra một gia tộc tam lưu còn có thứ đồ tốt này.
Thế nhưng bọn họ không biết, đây chẳng qua là Trác Phàm khoác lác qua loa cho xong việc mà thôi.
Đoán thể đan cũng là tứ phẩm đan dược nào có thể có dược hiệu nghịch thiên như vậy?
Hiện tại hắn bận tâm là nếu Tần hái xanh kia biết thân phận của hắn vì sao không vạch trần ngay? Hay là sợ đánh không lại chính mình nên đi gọi trợ thủ?
Nếu như vậy thì hắn lưu lại nơi này chỉ mang đến phiền phức cho huynh muội Đổng gia mà thôi.
Nghĩ đến đây, Trác Phàm vội vàng nói: “Ách, Đổng huynh, tại hạ có chút việc gấp, đi trước, ngày khác chúng ta trò chuyện tiếp.”
“Aiz, ta còn chưa cảm ơn ngươi cho tốt, ngươi đã liền đi…” Đổng Thiên Bá còn muốn giữ lại nhưng Trác Phàm đã khoát tay, biến mất như một làn khói.
Nhìn hướng hắn biến mất, Đổng Thiên Bá sững sờ một lúc, thở sâu, mặt đầy cảm khái nói: “Aiz, Tống huynh đệ thật sự là trượng phu vĩ đại, thi ân bất cầu báo.
Uyển Nhi lúc trước hối hận vì không gả cho hắn đi.”
“Ca ca…”
Đổng Hiểu Uyển nhăn nhó lườm hắn một cái, lại nhìn về bóng lưng biến mất ở nơi xa của Trác Phàm, trong mắt từng tia tình ý không cần nói cũng biết…
Cùng một thời gian, tổng bộ Hoa Vũ Lâu trong đại sảnh tiếp khách.
Một nữ tử dáng người uyển chuyển, toàn thân xích hồng đang an ổn ngồi chính giữa đại sảnh.
Giống như Thanh Hoa lâu chủ trên mặt cũng mang theo một khối khăn lụa, khiến người ta không nhìn thấy phương dung tuyêt thế của nàng ở bên trong.
Nhưng mà cử chỉ mị nhãn như tơ lại khiến cho người ta nhìn một cái là tim đập nhanh.
Thật là một tiểu yêu tinh!
Vị trí bên tay trái nàng là một trung niên nam tử, một đôi tay tinh tế như ngọc đang không ngừng vuốt ria mép ở hai bên nhưng tặc nhãn đã sớm dừng lại trên người nữ tử kia từ lâu.
Nũ tử áo đỏ vũ mị lườm hắn một cái, không khỏi cười khẽ một tiếng: “Lâm trưởng lão nhìn chằm chằm vào nô gia, chẳng lẽ trên người nô gia có thứ gì bẩn thỉu sao?”
“Khụ khụ khụ… Mẫu Đơn lâu chủ chê cười rồi.”
Trung niên nam tử bất giác ho khan hai tiếng xấu hổ cười nói: “Tại ha chỉ thấy kỳ lạ, vì sao quý lầu tổng lâu chủ không ở đây mà muốn Mẫu Đơn lâu chủ tự mình đãi khách?”
“Hi hi ha ha… Chẳng lẽ Lâm trưởng lão ngại Mẫu Đơn đãi khách không chu toàn, muốn tổng lâu chủ tự mình đãi khách sao?” Mẫu Đơn lâu chủ khẽ cười một tiếng, hướng Lâm trưởng lão nháy mắt mấy cái.
Cái nháy mắt này, suýt chút câu hồn Lâm trưởng lão, khóe miệng chảy xuống một hàng nước bọt: “Ây… Mẫu Đơn lâu chủ đãi khách chi đáo, rất tốt, rất tốt, ha ha ha…”
“Hừ, lão hủ đến đây tham gia Bách Đan thịnh hội chứ không phải đến nhìn hai người liếc mắt đưa tình.”
Đột nhiên, hừ lạnh một vang lên, bên tay phải Mẫu Đơn lâu chủ, một lão giả tóc đỏ khinh thường nhìn hai người, gầm thét lên tiếng: “Nếu là Bách Đan thịnh hội còn không cử hành, lão phu còn có chuyện muốn làm, thứ cho không thể phụng bồi.”
“U Minh Cốc ngũ trưởng lão, sao ngài lại tức giận lớn như vậy?” Mẫu Đơn lâu chủ liếc nhìn hắn một cái, khẽ cười nói: “Chừng nào thì bắt đầu Bách Đan thịnh hội, đó là tổng lâu chủ của chúng ta quyết định.
Hiện tại các đại thế gia còn chưa đến đủ, sao có thể bắt đầu?”
“Mẫu Đơn, người đừng nghe lão gia hỏa này đánh rắm.
Mấy ngày nay, U minh Cốc bọn họ không biết từ đâu xuất hiện một tên tiểu tử, đã giết tam đại trưởng lão, sớm đã mất hết danh dự, nơi nào còn tâm tình tham gia Bách Đan thịnh hội? Lúc này ngũ trưởng lão đoán chừng còn nhớ lúc nào có thể xử lý tên tiểu tử kia.
Nếu không cả ngày lo lắng trưởng lão lúc nào cũng bị rất kỳ lạ xử lý, nơm nớp lo sợ cũng không chịu nổi, ha ha ha!”
“Lâm Tử Thiên, thả ngươi nương cẩu thí.
Nếu gặp phải tiểu tử kia nói không chừng Khoái Hoạt Lâm các ngươi còn không bằng U Minh Cốc chúng ta, trưởng lão chết càng nhiều!” Ngũ trưởng lão chợt vỗ bàn một cái, đứng dậy, trợn mắt trừng mắt về phía người trung niên đối diện kia.
Lâm Tử Thiên cũng đứng lên, không sợ hãi chút nào trừng mắt ngược lại: “Thế nào, ngươi muốn đánh nhau phải không?”
Chỉ một thoáng hai người toàn thân phóng đại khí thế, mùi thuốc súng chi nồng, hết sức căng thẳng!
Thế mà đúng lúc này, một tiếng cười to lại đột nhiên vang lên: “Ha ha ha… Náo nhiệt như vậy, hai vị trưởng lão muốn đánh nhau, vậy liền tính thêm lão phu đi…”
Chương 170: Độc Thủ Dược Vương (1) Vừa dứt lời, một đạo bóng người mặc áo bào xanh thình lình xuất hiện tại cửa đại sảnh.
Đưa mắt nhìn đến chỉ thấy một lão giả một đầu tóc xanh, ngay cả ria mép và tròng mắt cũng biến thành xanh biếc hoàn toàn, trông quỷ dị vô cùng.
Bên hông hắn đeo một cái hồ lô màu tím, không biết đựng gì bên trong.
Thế nhưng vừa thấy người này đến, vẻ mặt Lâm trưởng lão cùng ngũ trưởng lão đều ngưng trọng lại.
“Sư phụ, lão nhân gia ngài quả nhiên uy danh hiển hách.
Ngài vừa xuất hiện, bất kể là U Minh Cốc hay là Khoái Hoạt Lâm cũng không dám lên tiếng, ha ha ha…”
Lúc này, sau lưng lão giả đi ra một thanh niên khoảng 20 tuổi, thực lực là Đoán Cốt đỉnh phong.
Nhưng hắn nhìn đến ba người ở trong đại sảnh lại không hề có vẻ kính sợ mà ngược lại có phần dương dương đắc ý.
Chỉ một thoáng, trên mặt ba người đều tái nhợt, ẩn ẩn tức giận nhưng không tiện phát tác.
Cái này nếu để cho người khác thấy nhất định sẽ giật mình.
Ba vị cường giả Thiên Huyền bị một tên tiểu tử Đoán Cốt làm nhục như vậy mà còn có thể chịu đựng đươc, cũng quá mất mặt đi.
Có còn chút tôn nghiêm của cường giả nào không?
Riêng ngũ trưởng lão kia ngày thường từ trước đến nay đều là tính tình bạo ngược.
Đệ tử U Minh Cốc tuyệt đối không thể tưởng tượng hắn cũng có lúc nén giận được.
Nhưng bây giờ, ba đại cao thủ thật sự không dám phát giận trước mặt tên tiểu tử này.
Bọn họ không sợ tên tiẻu tử này mà chính là kiêng kỵ người ở bên cạnh kia!
“Nghiêm lão, ngươi có quản đệ tử của mình không, một chút giáo dưỡng cũng không có.
Một hậu bối mà có thể nói chuyện với tiền bối như vậy sao?” Ngũ trưởng lão hắng giọng hai tiếng, thấp giọng nói.
Nhưng mà lão giả áo bào xanh kia cũng chỉ thờ ơ vuốt chòm râu, cười nói: “Lão ngũ U Minh Cốc cần gì phải tính toán chi li với một đứa bé.
Có người tiền bối nào làm như thế, ha ha ha…”
“Đúng vậy, ngài ngay cả bộ dạng tiền bối cũng không có, làm sao để vãn bối kính ngưỡng ngài là tiền bối?” Thanh niên kia cũng khinh thường bĩu môi, xùy cười ra tiếng.
Ngũ trưởng lão bất giác run rẩy, mặt càng đỏ bừng, hận không thể ngay lập tức xông lên vặn đầu hai sư đồ xuống.
Nhưng suy nghĩ một chút vẫn cưỡng chế nộ khí trong lòng, hai quyền nắm chặt.
Rắc một tiếng, đem một góc bàn bóp nát thành bụi phấn
Lâm Tử Thiên tức giận liếc ngũ trưởng lão một chút, trong lòng cũng thầm than một tiếng, hơi kiêng kỵ nhìn về phía lão giả áo bảo xanh kia, cười khan nói: “Ha ha ha… Không ngờ một cái Bách Đan thịnh hội nho nhỏ mà có thể tụ tập tứ đại thế gia bên trong, cũng thật là náo nhiệt.
Riêng có Nghiêm lão áp trận thì có thể nghĩ rằng thịnh hội lần này nhất định cử hành thuận lợi!”
“Hắc hắc hắc… Lâm Tử Thiên ngươi không cần âm dương quái khiếu, lão phu biết các ngươi đềều không muốn gặp lão phu.
Thế nhưng ai bảo lần này thịnh hôi lấy tên là Bách Đan chứ.
Không có Độc Thủ Dược Vương lão phu ra sân sao phối hợp được với hai chữ ‘Bách Đan’?”
Lão giả áo bào xanh kia không cho Lâm Tử Thiên chút mặt mũi nào, lên tiếng mỉa mai.
Gương mặt Lâm Tử Thiên không ngăn được co rút, tức giận quay đầu không để ý.
Mẫu Đơn lâu chủ nhìn thấy tất cả, tức giận trong lòng.
Nhưng sau khi tức giận trong mắt nàng cón tản ra từng tia hận ý khắc cốt.
“Trưởng lão Nghiêm Tùng.” Mẫu Đơn lâu chủ khẽ cắn môi lạnh lùng nói: “Hoa Vũ Lâu chúng ta hẳn là không mời Dược Vương Điện các ngươi đi.
Vì cao các hạ không mời mà tới?”
“Ha ha ha… Mẫu Đơn lâu chủ, tính khí ngươi vẫn nóng nảy như thế!”
Trong mắt lóe lên ánh sáng xanh, Nghiêm Tùng cười lạnh một tiếng nói: “Bên trong Thiên Vũ đế quốc lão phu muốn đi đâu sẽ đi đó, ai có thể ngăn cản? Hôm nay lão phu đi đến Hoa Vũ Thành các ngươi, chẳng lẽ các ngươi còn muôn đem lão phu đuổi đi hay sao?”
“Ngươi…”
Mẫu Đơn quýnh lên muốn xông lên phía trước, lại bị Lâm Tử Thiên vội vã cản lại: “Mẫu Đơn lâu chủ, tỉnh táo, tỉnh táo.”
Có chút kiêng kỵ liếc nhìn Nghiêm Tùng một chút, Lâm Tử Thiên thở dài, hướng Mẫu Đơn lâu chủ nháy mắt, lẩm bẩm nói: “Mong rằng lâu chủ lấy đại cục làm trọng!”
Nhìn Lâm Tử Thiên một chút, lại nhìn Nghiêm Tùng, Mẫu Đơn lâu chủ tức giận hừ một tiến, xoay người.
Lúc này Lâm Tử Thiên mới yên lòng thở ra một hơi.
“Ha ha ha… Mẫu Đơn lâu chủ này sao tính tình lại như một tiểu cô nương như vậy.
Không giữ được bình tĩnh như thế sao có thể làm lâu chủ? Sư phụ, ngài nói đúng.
Một đám đàn bà thì làm được chuyện lớn gì.
Hoa Vũ Lâu này quả nhiên chính là tồn tại yếu nhất trong bảy thế gia.” Thanh niên kia đột nhiên lên tiếng trêu đùa.
Nghe được lời này, ba ngời ở đây cũng ghé mắt liếc nhìn.
Độc Thủ Dược Vương này cũng quá phách lối, ngay cả đồ đệ mang theo cũng không coi ai ra gì.
Thế mà đúng lúc này một tiếng cười khẽ lại vang lên ngoài cửa.
“Tiểu huynh đệ, tuy Hoa Vũ Lâu chúng tà đều là nữ lưu nhưng đã đặt chân ở Thiên Vũ ngàn năm, tồn tại được cũng có đạo lý, không phải ngờời nào cũng có thể xoi mói.”
Vừa dứt lời, một bóng dáng xinh đẹp thanh sắc từ bên ngoài cửa phiêu nhiên bay đến, rơi xuống mặt tất cả mọi người.
Chính là Thanh Hoa lâu chủ, Tần Thái Thanh!
“Sư tỷ, rốt cục người cũng trở về!” Mẫu Đơn lâu chủ kinh hô một tiếng, giống như tìm được một người đáng tin cậy, cả kinh kêu lên: “Người đi nơi nào, nơi này có khách không mời mà đến làm muội muội ta cũng không có cách nào.”
Liếc nhẹ Nghiêm Tùng một chút, Tần Thái Thanh khẽ cười nói: “Còn không phải đi thu thập cục diện rối rắm của đồ đệ ngươi sao? Ta đã sớm nói với ngươi, đối với đệ tử phải quản giáo chặt chẽ, chớ có bôi nhọ uy danh của Hoa Vũ Lâu chúng ta.”
“Là ai, nàng phạm lỗi gì?”
Tần Thái Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài vỗ tay.
Hai nữ đệ tử đem Tiếu Đan Đan mang lên, giờ khắc này trên người nàng vẫn bọc y nguyên dây lụa thanh sắc kia.
Dáng người thướt tha hoạt bát mềm mại làm cho thanh niên bên cạnh Nghiêm Tùng kia cũng không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Sau đó hai đệ tử lại đem Lâm Thiên Vũ đã hôn mê bất tỉnh lên.
“Thiên Vũ!”
Lâm Tử Thiên giật mình, bước lên phía trước xem, lại bỗng nhiên sững sờ, trên mặt thoáng chốc hiện lên thần sắc muốn giết người: “Là ai, là ai đã khiến hắn tổn thương thành như vậy?”
Tần Thái Thanh không nói gì nhưng thanh niên kia đã biết còn cố hỏi: “Sư phụ, tiểu tử kia bị thương rất nặng sao?”
“Hắc hắc hắc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương [Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/11/Dich-Vinh-Da-Quan-Vuong-Audio-Truyen.jpg)
