[Dịch] Đại Quản Gia MA Hoàng
Tập 12 : Áy náy (c111-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 111: Áy náy. (2) Bây giờ nghe vậy không khỏi giật mình, khuôn mặt mang chút hi vọng nhìn về phía Trác Phàm.
Nàng không muốn tin, người đã ở chung với mình hơn một tháng vào thời khắc mấu chốt cũng không rời không bỏ nàng, vậy mà ngay từ đầu đã tính toán bán nàng.
Nàng hy vọng đó chỉ là hiểu lầm, hi vọng Trác Phàm tự mình nói ra đây không phải sự thật.
Thế nhưng Trác Phàm cũng chỉ trầm mặc, lần đầu tiên đôi mắt lạnh lùng đó không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.
Nước mắt bất giác dâng lên, Tiết Ngưng Hương cố nén bi thương trong lòng, không biểu hiện ra ngoài.
Nhưng trong lòng thật sự đau đớn như bị đao đâm.
Không biết từ bao lâu, Trác Phàm lại quan trọng đối với nàng như vậy.
Bị nam nhân này bán đứng, nàng không phải hận, mà chính là đau…
Tựa hồ cảm nhận được đau đớn trong nội tâm nàng, Trác Phàm nhíu mày, do dự nói: “Ngưng Nhi, ta…”
“Được rồi, huynh không cần nói gì cả.”
Tiết Ngưng Hương đưa tay xoa mũi hơi chua xót, đột nhiên nở một nụ cười: “Ta biết Trác đại ca trí dũng song toàn, làm chuyện gì cũng đều có tính toán của mình, đây nhất định chỉ là hiểu lầm.”
Nói xong, Tiết Ngưng Hương chợt quay người, chạy về phía xa: “Ta đi kiếm mấy cành cây, làm hai bộ cáng cho các huynh, nơi này không thể ở lâu được.”
Trông thấy nàng hoạt bát lanh lợi, chạy đi giống như người không có việc gì, Tạ Thiên Dương nhíu chặt chân mày, ngạc nhiên nói: “Này, Ngưng Nhi, muội cứ bỏ qua cho hắn như vậy à? Hiện giờ hắn đang bị trọng thương không thể cử động, muội muốn báo thù thế nào cũng được mà.”
Nhưng Tiết Ngưng Hương căn bản không đáp lời, không biết là không nghe thấy, hay là giả vờ không nghe thấy…
Tạ Thiên Dương còn muốn hét lên lần nữa, nhưng tiếng quát lạnh lùng của Trác Phàm vang lên: “Im miệng, nếu ngươi muốn chết, lão tử bây giờ thành toàn ngươi!”
“Hừ, thương thế của ngươi nghiêm trọng hơn ta, lão tử sợ ngươi chắc!”
Tạ Thiên Dương lầm bầm hai tiếng rồi không nói thêm gì.
Mặc dù ngoài miệng nói không sợ, nhưng trong lòng vẫn thấy sợ hãi nha.
Bởi vì hắn đã nghe ra sát ý trần trụi trong lời nói của Trác Phàm đấy.
Sau khi chứng kiến Trác Phàm đối chiến với thất trưởng lão U Minh Cốc, cuối cùng hắn cũng biết Trác Phàm đáng sợ đến mức nào.
Mặc dù một trận chiến này bọn họ thua, nhưng có thể khiến vị thất khiếu quỷ linh lung mà tất cả trưởng lão bảy nhà đều nhức đầu, bị bức đến tình trạng đó, đủ thấy Trác Phàm khủng bố thế nào.
Hiện tại hắn đối Trác Phàm, vừa hận vừa sợ.
Hận Trác Phàm đối xử với bằng hữu vô tình, sợ hắn tính toán mưu kế khủng bố.
Nhưng kính nể càng nhiều hơn! Đây là lần đầu tiên hắn-một đệ tử thiên tài của Kiếm Hầu Phủ sinh ra cảm giác này với một người đồng trang lứa.
Chẳng bao lâu, Tiết Ngưng Hương đã tìm về một số cành cây khô, bện chúng lại thành hai cái cáng.
Nâng hai người lên, Trác Phàm muốn tìm cơ hội nói lời xin lỗi, nhưng nhìn thấy ánh mắt cố tình né tránh của nàng, lời đến khóe miệng lại nuốt trở về.
Ầm ầm!
Một tiếng sấm sét nổ vang, mưa to trút xuống như thác nước, lập tức rơi xuống rừng cây vừa mới bị ngọn lửa thiêu huỷ.
Tưới ướt những mầm non mới nhú, lớn lên khỏe mạnh.
Tiết Ngưng Hương dùng cây mây buộc hai cái cáng lại, kéo lê hai người trên con đường mưa lầy lội.
Cho dù mưa to xối xả làm toàn thân nàng ướt nhẹp, đường núi gập ghềnh càng khiến nàng vốn đã suy yếu vì mất máu quá nhiều, nay càng thường xuyên ngã xuống.
Nhưng nàng không quan tâm, cứ như một người máy bò dậy tiếp tục lê về phía trước.
Dọc đường, cả ba người không nói một lời.
Ngay cả Tạ Thiên Dương lúc đầu còn kêu gào để Tiết Ngưng Hương thừa cơ trả thù kẻ nào đó đã bán đứng bằng hữu, nhưng bây giờ cũng im miệng.
Nhìn Tiết Ngưng Hương lẳng lặng kéo hai người đi, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, Trác Phàm và Tạ Thiên Dương nhìn nhau, trong lòng đều thở dài, ngũ vị tạp trần, không biết là tư vị gì.
Lúc trước, thực lực của Tiết Ngưng Hương yếu nhất, Tạ Thiên Dương đề nghị bỏ nàng lại, để nàng tự sinh tự diệt.
Trác Phàm lại càng quá đáng hơn, miệng thì nói không vứt bỏ không từ bỏ, làm ra vẻ nghĩa khí lắm, nhưng trên thực tế thì bán đứng luôn tiểu cô nương, lấy nàng ra làm mồi nhử.
Bây giờ, bản thân hai người đều bị trọng thương, chỉ sợ trong vòng mấy tháng nay đều là phế nhân.
Nhưng Tiết Ngưng Hương, thực sự làm được việc không vứt bỏ, không từ bỏ.
Nghĩ tới đây, hai người đều không dám nhìn nha đầu kia nữa, lòng trĩu nặng, cảm thấy bản thân đã nợ nha đầu này một ân tình rất lớn, đời này kiếp này, làm sao có thể trả hết nợ đây?
“Chít chít chít…”
Trên con đường mưa trơn trợt, đất đai trên mặt đường nhão đi, một con chuột núi đột nhiên từ trong đống đất chui ra, chạy đến trước mặt Tiết Ngưng Hương.
Mà nhìn thấy anh chàng nhỏ bé này, Tiết Ngưng Hương từ khi biết được Trác Phàm lên mưu kế phản bội nàng, lần đầu tiên lộ ra nụ cười.
Bởi vì lúc trước ba người phải bố trận đối phó với thất trưởng lão, Tiết Ngưng Hương sợ tiểu gia hỏa này bị liên lụy, nên để nó chạy xa bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.
Không nghĩ tới bây giờ nó lại chạy về.
Một lần nữa trở lại bên người Tiết Ngưng Hương, tiểu gia hỏa kia cũng cực kỳ cao hứng, chạy loanh quanh dưới chân Tiết Ngưng Hương, rồi đột nhiên chạy về một hướng.
Thấy vậy, Tiết Ngưng Hương biết nó muốn dẫn đường cho nàng, lập tức kéo Trác Phàm và Tạ Thiên Dương về hướng đó.
Một lúc sau, bọ họ nhìn thấy một hang động trống.
Tiết Ngưng Hương vui vẻ, quay đầu nhìn hai người một chút, rồi lập tức kéo bọn họ vào bên trong sơn động.
Lần này, cuối cùng bọn họ cũng có chỗ trú mưa và chữa trị vết thương rồi!
Nhưng sau khi Trác Phàm nhìn xem xung quanh thì mặt chợt biến sắc, hét lớn: “Nơi này không thể ở lại, chúng ta phải đi mau!”
Chương 112: Một tiếng nổ vang trời. (1) Tiết Ngưng Hương ngây ra, không hiểu gì hết nhìn về phía Trác Phàm.
Trác Phàm cau mày, đôi mắt nhìn chằm chằm những bụi cỏ dại màu tím trong sơn động, thản nhiên nói: “Nhìn chỗ đó đi, tòan bộ đều là Giải Ưu Thảo!”
“Giải Ưu Thảo có thể thư giãn mệt mỏi, rất tốt mà, có gì không đúng sao?” Tạ Thiên Dương nhíu mày, thấy kỳ lạ nói.
Trác Phàm bất đắc dĩ trợn mắt nói: “Đối với con người là vậy, nhưng nếu đối với linh thú thì Giải Ưu Thảo có tác dụng mê hoặc, sẽ hấp dẫn linh thú xung quanh đến đây.”
Tạ Thiên Dương giật mình, hình như nghĩ đến cái gì, kinh sợ hô lên: “Ngươi nói… Đây là cái bẫy?”
Ngưng trọng gật đầu, Trác Phàm khẳng định nói: “Không sai, đây là cái bẫy do linh thú bố trí để săn mồi.
Toản Sơn Thử bị hấp dẫn mà đến đây, cũng mang chúng ta đến đây!”
“Đáng chết, vật nhỏ này trong lúc nguy cấp có thể đào hang chạy mất, mà chúng ta thì bị liên luỵ đến, lão tử cần ngươi có ích lợi gì?” Tạ Thiên Dương khẽ nghiến răng, tất cả lửa giận đều đổ lên con vật nhỏ kia.
Nếu là lúc bình thường, hắn sẽ không thèm để ý chuyện này.
Nhưng hiện tại bản thân hắn bị trọng thương, như cá nằm trên thớt mặc người làm thịt, hắn toàn thân không có nửa phần sức phản kháng.
Nhưng hiện tại lại rơi vào một cái bẫy sơ khai như thế.
Nghĩ đến hắn đường đường là đệ tử thiên tài của Kiếm Hầu Phủ, không bị U Quỷ Thất kia giết chết mà lại chết trong miệng một đám yêu thú, hắn thấy không cam lòng.
Toản Sơn Thử tựa hồ cũng khá ủy khuất, kêu khẽ vài tiếng, cúi thấp đầu.
Tiết Ngưng Hương trong lòng thấy không đành, vừa ôm nó lên trấn an, vừa do dự nói với Trác Phàm: “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Mặc dù nàng đối với Trác Phàm vẫn có khúc mắc, nhưng thời khắc mấu chốt lại như trước đây tìm hắn giúp đỡ.
“Còn có thể làm gì, mau rời khỏi đây thôi!” Trác Phàm chưa lên tiếng, Tạ Thiên Dương đã thúc giục nói.
Trác Phàm cân nhắc một lúc, vội hỏi: “Hiện tại là giờ nào rồi?”
Tiết Ngưng Hương ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài hang động, mây đen dày đặc, mưa to như trút nước, nàng bất đắc dĩ lắc đầu: “Không rõ lắm, chắc cũng đã qua một ngày.”
“Vậy sắp đụng phải rồi!”
Trác Phàm thở dài, sắc mặt đặc biệt ngưng trọng: “Dược hiệu của đan dược Ẩn khí tức đã qúa thơi gian, chỉ sợ những thú vật kia từ khi chúng ta vừa tiến vào thì đã phát hiện ra.
Hiện tại, đoán chừng chúng đang tập trung từng bầy chạy về chỗ này đây!”
Tạ Thiên Dương giật mình, kinh hãi suýt rớt cằm: “Ngươi nói… Thành bầy?”
Trác Phàm gật đầu, thở dài nói: “Nếu là linh thú cường đại thì đều khinh thường mánh khóe này.
Chỉ có Linh thú cấp thấp mới đặt bẫy như vậy, vả lại đại đa số chúng còn hành động theo nhóm.”
Như thể xác minh suy đoán của Trác Phàm, hắn vừa nói xong, trong màn mưa lớn mịt mùng vang lên tiếng gầm rú của dã thú liên tục.
Từng cặp mắt màu xanh âm u đang chạy về hướng sơn động.
Nhìn đại khái có tới hơn ngàn cặp mắt.
“Tàn Lang (sói dữ) khát máu!”
Trác Phàm nheo mắt thở dài: “Xong rồi, Tàn Lang khát máu tuy là linh thú cấp hai, nhưng số lượng đông đảo, Lang Vương còn là linh thú cấp ba.
Đụng phải bọn nó, coi như linh thú cấp bốn cũng không dám tùy tiện trêu chọc vào.”
Tạ Thiên Dương kinh ngạc nhìn những cặp mắt lục quang âm u kia đang không ngừng tới gần bọn họ, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ bi phẫn: “Than ôi, bắt đứa con cưng Tạ Thiên Dương Thiên ta đây phải chết ở chỗ này, đúng là trời cao đố kỵ anh tài mà.”
Tiết Ngưng Hương cũng bi thương, Trác Phàm thì vẫn cứ bình tĩnh.
“Tạ Thiên Dương!”
Đột nhiên, Trác Phàm nhẹ gọng nói: “Ngươi lấy thanh kiếm kia ra, giao cho Ngưng Nhi đi!”
“Ngưng Nhi?” Tạ Thiên Dương sững sờ, khó hiểu nói: “Dù Diệu Tinh kiếm của ta là linh binh tứ phẩm, nhưng Ngưng Nhi chỉ có tu vi Tụ Khí tứ trọng, đánh không lại đám thú kia đâu.”
Nói đến đây, Tạ Thiên Dương dường như cảm thấy có vẻ cách phân chia thực lực thông thường cũng không ổn lắm, nhất là sau khi trịnh trọng nhìn qua Trác Phàm một cái, hắn lại bổ sung: “Muội ấy cũng không phải là ngươi, chỉ là Tụ Khí sáu trọng mà thực lực có thể sánh với cùng cao thủ Đoán Cốt Thiên Huyền, mạnh như quái vật nha.”
Trác Phàm bật cười bất đắc dĩ, thản nhiên nói: “Ngưng Nhi cầm thanh kiếm kia nhưng muội ấy không cần liều mạng, chỉ cần có thể đột phá chạy ra bên ngoài là được rồi.”
Nói xong, suy nghĩ của Trác Phàm hơi xoay chuyển, một bình sứ nhỏ xuất hiện ngay trước người hắn, nhưng hắn cũng không có khí lực để cầm lấy nó.
“Ngưng Nhi, bình này là đan dược ẩn khí tức, muội cầm đi.”
Trác Phàm hít sâu, vẻ mặt lãnh đạm: “… Sau khi muội đột phá vòng vây thì hãy dựa vào nó rời khỏi Vạn Thú sơn mạch, nhưng cũng đừng quay về nhà, muội trực tiếp ra khỏi thành đi.”
Tạ Thiên Dương nghe thấy lời này thì khẽ giật mình, giờ hắn mới hiểu được ý của Trác Phàm.
Hai người họ đều nợ Ngưng Nhi quá nhiều, hiện tại đã lâm vào tình cảnh ắt phải chết, thực sự không cần thiết lại liên lụy đến muội ấy.
Nghĩ vậy, hắn cũng động tâm, lấy linh binh tứ phẩm Diệu Tinh kiếm vẫn luôn như hình với bóng của hắn ra.
Nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của hai người, Tiết Ngưng Hương trầm ngâm một lúc, sau đó cầm lấy thanh kiến lao thẳng về phía cửa động.
Thấy cảnh này, Trác Phàm và Tạ Thiên Dương nhìn nhau mỉm cười, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng trong lòng.
“Như vậy, chúng ta cũng có thể trả hết phần ân tình này rồi.
Cho dù chết đi, cũng không còn gì bận lòng!” Tạ Thiên Dương nhếch miệng lên, lẩm bẩm nói.
Trác Phàm sắc mặt bình tĩnh, thản nhiên nói: “Ta thì ngược lại không quan tâm việc báo đáp ân tình, dù bây giờ phải chết, ta vẫn không cam lòng.
Có điều, ta chỉ không muốn nha đầu kia lại làm chuyện gì vì ta nữa, chỉ thế thôi.”
“Hừ, lãnh khốc vô tình!” Tạ Thiên Dương bĩu môi hừ lạnh, không thèm nhìn hắn nữa.
Cứ như vậy, hai người trở nên yên lặng, không nói chuyện với nhau, yên tĩnh chờ đợi bầy sói khát máu kia xông vào rồi xâu xé nuốt chửng hai người.
Tuy nhiên, đúng lúc này, từng tiếng gào thét thảm thiết đột nhiên vang lên, vết máu bắn tung tóe lên mặt hai người.
Bọn họ không khỏi giật mình, vội vàng nhìn về phía trước, chỉ thấy giờ phút này, Tiết Ngưng Hương đang một người một kiếm đứng ngăn trước cửa động.
Những Tàn Lang khát máu thì gầm gừ vây quanh nàng tầng tầng lớp lớp, thỉnh thoảng có mấy con bỗng nhiên xông lên bị nàng một kiếm vung xuống chém đứt đầu.
Bởi vì sơn động chỉ có một cửa ra, cho nên nàng cản ở nơi đó là ngăn lại tất cả bầy sói, một con cũng không vào được!
“Ngưng Nhi, muội làm gì vậy?” Trác Phàm giật mình, hét lớn.
Tiết Ngưng Hương soạt một tiếng, vung thanh kiếm lên.
Một vệt sáng màu vàng lóe qua, giết chết ba con sói đói muốn xông lên ở dưới kiếm.
Nàng quay đầu nhìn hai người Trác Phàm một chút, nụ cười rực rỡ: “Các huynh xem, chỉ cần ta cố thủ ở chỗ này, thì bọn chúng đều không thể vào bên trong!”
“Đồ ngốc, những con xông lên này đều chỉ là vật hi sinh, Lang Vương tuyệt đối sẽ không để ý sống chết của bọn nó.
Nhưng ngươi, sẽ bị bọn nó lôi kéo đến chết!” Trác Phàm không khỏi chửi ầm lên, nhưng trong mắt vô cùng lo lắng.
Tiết Ngưng Hương nhếch miệng cười, lắc đầu không quan tâm: “Lang Vương chỉ là một con dã thú, có thể không quan tâm tính mạng của thuộc hạ nó.
Nhưng các huynh là bằng hữu đầu tiên và thứ hai quan trọng nhất của ta kể từ khi ta được sinh ra, ta, sẽ không bỏ mặc các huynh.”
Nói rồi, Tiết Ngưng Hương lại vung kiếm lên chém chết hai con sói đói lao đến.
Bởi vì suốt một đường bôn ba mệt nhọc, trên người còn bị thương lại còn cung cấp cho Trác Phàm một lượng máu lớn.
Bây giờ sắc mặt nàng trắng bệch, cơ thể nghiêng ngả trong gió, thậm chí giống như chỉ sau một khắc nữa thôi là nàng sẽ ngã xuống vậy.
Thế nhưng ánh mắt nàng lại kiên định đến lạ thường, không hề sợ hãi nao núng.
Chương 113: Một tiếng nổ vang trời. (2) Tiết Ngưng Hương đang vung kiếm chém giết, cùng với những tiếng kêu gào thê thảm, dưới chân nàng đã đọng thành một mảnh vũng máu, xác những con sói to lớn kia chất đầy trên mặt đất.
Trán nàng đổ đầy mồ hôi, hô hấp càng ngày càng gấp gáp, hai cánh tay sớm đã tê liệt giống như không còn là của mình nữa.
Nhưng nàng vẫn vung kiếm, cơ thể lảo đảo.
Trác Phàm nhìn vào thân thể nhỏ nhắn đó thật sâu, trong con ngươi khẽ run lên, trong mắt như có một dòng nước ấm áp đảo quanh.
Bỗng Trác Phàm nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn cảnh tượng phía trước nữa, hít sâu một hơi, trong lòng như đổ máu.
“Trác Phàm!”
Đột nhiên, Tạ Thiên Dương cắn răng, hung tợn nói: “Bây giờ ta mới phát hiện, khốn nạn chứ hai người chúng ta đều mẹ hắn là đồ hỗn đản.”
“Ừm!”
Trác Phàm hừm nhẹ một tiếng, không nói gì.
Tạ Thiên Dương liếc hắn, sau đó nhìn Tiết Ngưng Hương đang chật vật trước mắt, cũng học theo bộ dáng Trác Phàm, nhắm chặt mắt lại.
“A!”
Đột nhiên, một tiếng hét vang lên, thể lực Tiết Ngưng Hương bởi vì không chống đỡ nổi nữa, chỉ một chút lơ là đã bị một con sói cắn trúng cánh tay cầm kiếm, khiến nàng ngã nhào.
Tiếp đó lại có một con sói nhào lên, cắn vào cánh tay còn lại của nàng.
Nàng muốn phản kháng nhưng không gượng dậy nổi.
Không chỉ vì bị hai con sói đói kia áp chế, mà thể lực của nàng cũng đã bị tiêu hao đến cực điểm, không còn một chút sức lực nào nữa.
Cho dù bị hai hàm răng sắc bén cắn xuyên qua cánh tay, máu tươi chảy ròng ròng, nàng cũng hoàn toàn không có cảm giác.
Trác Phàm và Tạ Thiên Dương sớm đã đoán được kết quả này, nhưng bọn hắn vẫn nhắm chặt hai mắt không nhìn đến nàng.
Bởi vì bọn hắn không muốn nhìn thấy cảnh tượng nha đầu này bị đàn sói cắn xé.
Chỉ có hàm răng của bọn họ vẫn đang cắn thật chặt, trong tai không ngừng truyền đến tiếng đàn sói gầm gừ, và tiếng hô hấp mong manh của Tiết Ngưng Hương.
Nếu có thể, bọn họ thật sự muốn bịt chặt cả hai tai để không nghe thấy tiếng xé nát da thịt kia.
Wo uo uo…
Như để ăn mừng thành công của cuộc đi săn, bầy sói đồng loạt ngửa mặt lên trời thét dài, một con Lang Vương to gấp ba lần những con sói khác, nện bước ung dung, chậm rãi đi đến trước người Tiết Ngưng Hương, ánh mắt khát máu.
Lang Vương liếm hai cái răng nanh trước miệng, rống to một tiếng, miệng há to như chậu máu, định táp tới Tiết Ngưng Hương.
Nhưng Tiết Ngưng Hương dĩ nhiên đã mê man bất tỉnh, mắt tối sầm lại rồi ngất đi.
Trác Phàm và Tạ Thiên Dương đều cắn chặt răng, không muốn mở mắt ra nhìn.
Rống!
Đột nhiên, một tiếng gầm lớn rung trời phát ra từ phía sâu trong Vạn Thú sơn mạch.
Tiếng ầm ầm như sóng biển, xẹt qua bên tai mọi người.
Trác Phàm và Tạ Thiên Dương chợt nghe thấy âm thanh rống to, còn chưa kịp giật mình thì đã bị ngất đi.
Mà những Tàn Lang khát máu kia tròng mắt co rụt lại, cũng bất tỉnh ngay lập tức, hàng nghìn con sói bịch bịch ngã xuống thành một mảng lớn.
Chỉ có Lang Vương đang không ngừng run rẩy, tròng mắt sợ hãi.
Nhưng trước khi nó kịp co cẳng chạy trốn, một ngọn lửa màu lục lam đã hóa thành một đường thẳng trong nháy mắt quét qua khu vực này.
Tất cả Tàn Lang khát máu, sau khi bị hỏa quang kia vụt qua thì hoàn toàn hóa thành hư vô.
Cho dù là linh thú cấp 3, Lang Vương thị huyết, cũng trợn trừng nhìn ánh lửa xẹt qua đầy sợ hãi, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
Nhưng không biết vô tình hay cố ý, ba người Trác Phàm đều bình yên vô sự dưới ngọn lửa đó.
Có điều ba người vẫn đang hôn mê mà thôi…
“Trác Phàm!”
Trong mê mang bên tai Trác Phàm giống như nghe thấy có người đang gọi tên hắn, chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt mông lung, bò dậy nhìn xung quanh.
Đây là một nơi sương mù dày đặc, không biết là chỗ nào!
Nhưng ngay sau đó hắn đã ý thức được, không phải hắn đang bị trọng thương sao? Vì sao có thể hoạt động tự nhiên được rồi?
Đột nhiên, hai ngọn lửa màu xanh dấy lên.
Trác Phàm chợt quay đầu nhìn qua chỗ ấy, chỉ thấy một bóng người mang trường bào màu xanh đang đứng trên không giữa hai ngọn hỏa quang, mà phía trên áo bào xanh của người đó, tựa hồ cũng có ngọn lửa màu xanh đang rực cháy.
“Ngươi tên là Trác Phàm, ta nghe hai tiểu gia hỏa kia gọi ngươi như vậy!” Bóng người màu xanh cười khẽ nói.
Nghe giọng là một vị đại hán trung niên, nhưng không thấy rõ dáng vẻ của người đó.
Trong lòng Trác Phàm nghi hoặc, nhíu mày hỏi: “Ngươi là ai?”
“Ngươi không cần biết.” Bóng người màu xanh lắc đầu, thản nhiên nói: “Nơi này là địa bàn của ta, chỉ có ta được hỏi ngươi!”
“Trác Phàm, ngươi đến Vạn Thú sơn mạch làm gì?” Bóng người màu xanh hỏi.
Trác Phàm trầm ngâm chốc lát nói: “Bắt linh thú, Luyện Ma vật!”
“Linh thú gì?”
“Linh thú Cấp sáu, Lôi Vân Tước!”
“Ngươi muốn bắt nó làm cái gì?”
Nghe lời này, hai mắt Trác Phàm đảo quanh, thản nhiên nói: “Bắt linh thú còn có thể làm gì, đương nhiên là vì đề cao thực lực rồi!”
ầm!
Bỗng nhiên, một tiếng vang lớn phát ra, Trác Phàm lập tức cảm thấy trong đầu vang lên tiếng ầm ầm, đầu hắn như muốn nổ tung.
“Ha ha ha…” Lúc này, người kia cất tiếng cười to: “Tiểu gia hỏa, đây là trong không gian ý thức của ngươi, nếu ngươi nói dối, ta phát hiện ra rất dễ dàng đấy.”
Tròng mắt Trác Phàm không khỏi co rụt lại, giương mắt nhìn bóng người trên không trung, cực kỳ kinh hãi.
Người này có thể xâm nhập vào không gian ý thức của người khác bằng ý thức, thực lực như thế sớm đã vượt qua phạm trù Thần Chiếu cảnh.
Thậm chí, đã vượt quá Phàm giai.
“Ngươi là… Thánh Vực…” Trác Phàm hít sâu, cảm thấy kinh dị nói.
Hắn vạn lần không nghĩ đến, ở Phàm giai thế mà có thể gặp phải Cao Thủ Thánh Vực.
Người kia hình như cũng không ngờ được Trác Phàm sẽ nói ra hai chữ “Thánh Vực” , không khỏi sững sờ, sau đó gật đầu nghiêm túc nói: “Ngươi quả nhiên không phải người bình thường, thế mà biết cả Thánh Vực, còn có thể bày ra trận thức Thượng Cổ, tế luyện Huyết Anh nữa…”
Trong lòng Trác Phàm kinh hãi, tất cả những việc hắn làm đều bị người này bí mật giám thị biết được, hơn nữa còn biết cả Huyết Anh.
Sự tình về Huyết Ma lão tổ, đã xảy ra rất lâu rồi, tại Thánh Vực cũng không có mấy người biết đến.
Cho dù hắn đường đường là Ma Hoàng, nếu không phải nhờ có Cửu U Bí Lục, thì những thứ Thượng Cổ này, hắn cũng sẽ không biết rõ ràng được.
Nhưng…
“Ngươi… rốt cuộc là ai?”
“Ta đã nói, ở chỗ này ngươi không có quyền đặt câu hỏi!” Người áo bào xanh lạnh lùng nói: “Tại sao ngươi muốn tìm Lôi Vân Tước, nói thật!”
Trác Phàm trầm ngâm một lúc, biết không có cách nào giấu diếm người đó, nên nghiêm túc nói: “Ta muốn đến chỗ vực thẳm vách núi Lạc Lôi Hiệp, tìm kiếm di tích Thiên Đế, ta cần Lôi Vân Tước giúp ta ngăn cản tử lôi!”
“Cái gì?”
Người kia dường như cũng không ngờ rằng câu trả lời của Trác Phàm sẽ thế này, nhưng hắn nhanh chóng cười phá lên, cảm giác hưng phấn lộ rõ trên mặt: “Ha ha ha… Tốt, quá tốt.
Đó là một nơi tốt đấy, ngươi nên đến đó!”
Vừa dứt lời, bụp một tiếng, người kia đột ngột biến mất, tiếp đó lại xuất hiện ngay trước mặt Trác Phàm.
Trác Phàm căn bản không kịp phản ứng, giât mình kinh hãi.
Nhưng cảm thấy người nọ không có địch ý nên hắn cũng không dám cử động.
Phụt!
Người kia nhẹ nhàng điểm lên trán Trác Phàm, trong phút chốc, một ngọn hỏa diễm màu xanh hiện lên trên trán hắn rồi biến mất vào trong.
Nhưng Trác Phàm lại cảm thấy một cỗ ôn nhuận, tiến vào từ đầu hắn.
“Ha ha ha… Tiểu gia hỏa, lão phu và ngươi có duyên, đưa ngươi chút lễ vật, hi vọng sau này phần lễ vật này có thể giúp được ngươi!”
Người nọ lại biến mất, giọng nói vẫn vang vọng lại quanh quẩn bên tai Trác Phàm: “Muốn tìm Lôi Vân Tước, ngươi cứ tiến vào khu vực thứ ba cách đó ba ngàn dặm là được.
Có thể thuần hóa nó hay không, phải dựa vào bản lĩnh của ngươi, ha ha ha…”
Chương 114: Giao tình sinh tử. (1) “Đợi đã!”
Trác Phàm kinh hô, chợt ngồi bật dậy.
Một tia nắng chói mắt chiếu vào trong sơn động tối tăm, làm hắn không khỏi phải nheo mắt lại.
Lúc này, hắn mới kinh ngạc phát hiện, hắn có thể cử động được.
Mặc dù bây giờ vẫn hơi suy yếu, nhưng thương thế đã khỏi một nửa.
Cẩn thận ngưng thần dò xét cơ thể thì thấy Huyết Anh đang an ổn nằm ở vùng đan điền của hắn, dù vẫn uể oải, nhưng không như lúc trước không có hơi thở, mà hai mắt nhỏ đã bắt đầu run run, trông có vẻ sắp tỉnh lại.
Trong lòng Trác Phàm không khỏi hoảng sợ, hoàn toàn có thể khẳng định, người tối hôm qua xâm nhập ý thức không gian của hắn, tuyệt đối chính là cao thủ thoát ly Phàm giai.
Nếu không người nọ không có khả năng có bản lĩnh cao cường đến thế, trong vòng một đêm đã chữa khỏi thương thế của hắn, thậm chí ngay cả vết thương trí mạng của Huyết Anh cũng được chữa khỏi.
“Chỉ là… Người đó tiếp cận mình, đến cùng là có mục đích gì nhỉ?”
Trác Phàm nhăn chặt hàng lông mày, đưa tay sờ lên trán mình.
Hắn rõ ràng nhớ được người đó đã điểm lên trán hắn trên, giống như lưu lại vật gì đó trong cơ thể hắn.
Chỉ lả, với thực lực của hắn bây giờ thì hoàn toàn không có cách nào dò xét điều tra ra.
Ngẫm một lát, Trác Phàm lắc đầu không suy nghĩ thêm nữa.
Mặc kệ thế nào người đó cũng đã cứu mình.
Dù có mục đích gì thì đó cũng là chuyện của sau này.
Với thực lực của hắn bây giờ, mấy thủ sao có ý đồ gì với hắn được chứ?
Thầm xùy cười, hắn phát hiện, có lúc hắn thực sự nghĩ quá nhiều.
Rõ ràng hiện tại vẫn chỉ là tên cặn bã Tụ Khí sáu tầng nhưng lại luôn có tâm tư của cao thủ Hoàng giai, đúng là rãnh rỗi đến nhức cả trứng!
Hiện tại mục tiêu chủ yếu của hắn là nâng cao thực lực.
Chỉ có thực lực cường đại, mới có tư cách chỉ điểm giang sơn.
Nghĩ thông suốt rồi Trác Phàm thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn ánh sáng mặt trời tươi sáng bên ngoài hang động.
Mặc dù cây cối tươi tốt xanh tươi đều đã cháy thành than, nhưng ánh mặt trời vẫn rực rỡ.
Ưm!
Đột nhiên, một tiếng xoa xuýt nhẹ vang lên, Trác Phàm tìm theo tiếng động nhìn lại, mới phát hiện, Tiết Ngưng Hương đang suy yếu ngã vào trong vũng máu.
Sau đó hắn vội vàng đến đỡ nàng dậy, cho nàng ăn một viên Hộ Tâm Đan.
Dùng một tia nguyên lực nhu hòa dò xét khắp cơ thể nàng một vòng, Trác Phàm mới thở phào một hơi, yên lòng.
Nha đầu này chỉ là bị thương ngoài da, không sao cả, chủ yếu là nàng dốc hết toàn lực chém giết bầy sói khát máu, nguyên lực bị hao hết, tu dưỡng mấy ngày sẽ không có việc gì.
Nhìn khuôn mặt nhỏ trắng bệch của Tiết Ngưng Hương, trong lòng Trác Phàm thầm than, lần nữa nổi lên một tia áy náy, nhịn không được đưa tay nhẹ nhàng xoa lên mặt nàng, giúp nàng lau vết bẩn dính trên mặt.
Tựa hồ cảm giác bàn tay thô ráp Trác Phàm, lông mi Tiết Ngưng Hương bất giác run run, từ từ mở mắt.
Đợi nàng nhìn thấy khuôn mặt Trác Phàm, khóe miệng không có lý do mà cong lên, vui vẻ đến vậy.
“Trác đại ca, chúng ta đã chết rồi sao?”
“Yên tâm đi, chúng ta đều còn sống!”
“Gạt người, thương thế huynh nặng như vậy, sao huynh có thể hoạt động được?” Tiết Ngưng Hương híp mắt lại, như người nằm mộng nói mê: “Có điều… tốt quá, chúng ta đều chết cùng một chỗ…”
Nói rồi, tiểu nha đầu này lại mơ màng ngủ mất.
Trác Phàm nhìn bộ dáng an tường của nàng, trong lòng bất giác mềm nhũn, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong sơn động, rồi đặt mấy cây Giải Ưu Thảo ở bên cạnh nàng.
Đối với con người, chúng là thứ tốt giúp thư giãn mệt nhọc tốt nhất, có chỗ tốt đối với thương thế của nàng.
Sau đó, hắn đi thẳng đến chỗ Tạ Thiên Dương đang nằm bất tỉnh, thái độ tất nhiên sẽ không hiền hoà như lúc nãy.
“Này, tỉnh, tỉnh lại!”
Trác Phàm dùng chân đá nhẹ hắn hai lần, nhưng hắn vẫn lắc đầu, không chịu tỉnh lại.
Thấy vậy, Trác Phàm xùy cười một tiếng, nâng chân lên đạp mạnh trúng mông hắn!
A!
Một tiêng gào thảm thiết như heo bị chọc tiết vang vọng khắp cánh rừng.
Rất nhiều linh thú sau khi nghe thấy tiếng gào này cũng bị giật mình, kinh dị nhìn về phía hướng kia.
Bố khỉ, đây là vật gì, kêu to đến mức rung trời động đất quỷ thần kiếp sợ? Vạn Thú sơn mạch của ta có nhiều quái vật đáng sợ quá, thật sự càng ngày càng khó ở nha…
Trong hang động, Tạ Thiên Dương nước mắt lưng tròng, môi run rẩy, nhưng cơ thể lại không thể cử động, lẩm bẩm nói: “Đây là chỗ nào, lúc còn sống ta chưa từng làm chuyện xấu gì, vì sao sau khi chết lại phải chịu cực hình này chứ?”
“Đá ngươi một cái mà cũng gọi là cực hình à? Vậy ngươi đúng là Đại thiếu gia Kiếm Hầu Phủ, chưa trải sự đời!” Trác Phàm nhìn bộ dáng Tạ Thiên Dương kinh ngạc không hiểu gì, không khỏi buồn cười.
Tạ Thiên Dương lúc này cũng nhìn Trác Phàm, sửng sốt nói: “Á à, là ngươi đá ta? Dựa vào cái gì… Rõ ràng chúng ta cùng chết, dựa vào cái gì mà ngươi có thể dùng hình đối với ta?”
Trác Phàm không nhịn được bật cười: “Nếu chúng ta đều chết thì tất nhiên chúng sinh bình đẳng.
Nhưng đáng tiếc, chúng ta đều còn sống, ngươi lại không thể cử động, cho nên…”
“Cái gì, chúng ta còn sống?”
Tạ Thiên Dương không nghe hết lời hắn nói, chỉ mới nghe đến hai chữ “Còn sống” , đã vừa mừng vừa sợ, đợi lần nữa nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh thì càng cười to: “Ha ha ha… Quả nhiên vẫn là sơn động, chúng ta thật sự còn sống…”
Nhưng hắn nhanh chóng phát hiện có chỗ không hợp lý, lông mày nhíu lại, vẻ mặt kinh dị nhìn quaTrác Phàm, ngạc nhiên kêu lên: “Nếu chúng ta còn sống, vì cái gì ngươi có thể động mà ta lại không thể động? Ngươi bị thương nặng hơn lão tử nhiều mà, hơn nữa tu vi của ngươi cũng không sâu bằng ta, vì sao…”
Trác Phàm nhún vai, nhướng mày đắc ý với Tạ Thiên Dương.
Lâu lâu còn nhún nhảy lên mấy cái kích thích cái kẻ con ông cháu cha luôn tự phụ ta đây thiên tài một chút.
Tạ Thiên Dương run run bờ môi, kinh hãi trong mắt càng đậm hơn, cuối cùng cắn răng dữ tợn nói: “Đồ quái vật!”
Hắn thực sự không ngờ với thương thế nặng đến mức chỉ còn lại nửa cái mạng, sao có thể trong vòng hai ngày đã tốt lên rồi? Coi như hắn là cao thủ Đoán Cốt thất trọng, không đến một hai tháng cũng tuyệt đối không đứng dậy nổi đấy.
Nhưng… Làm sao… Haiz…
Tạ Thiên Dương thầm than, ngũ vị tạp trần.
Vốn hắn thấy Trác Phàm tu vi chỉ mới Tụ Khí sáu tầng nhưng thực lực, kiến thức và tâm kế đều mạnh hơn hắn thì đã cảm giác khó chịu lắm rồi.
Nhưng bây giờ, tiểu tử này còn xuất hiện thêm một thiên phú kỹ năng mới, nháy mắt đầy thanh máu rồi hồi sinh.
Cái này móe nó còn so thế nào, bị người ta bỏ xa không chỉ vạn dặm đâu…
“Trác Phàm, ngươi hãy thành thật nói cho ta biết, con mẹ nó ngươi là người à!” Tạ Thiên Dương hít sâu một hơi, oán hận nói.
Trác Phàm bật cười, vỗ vỗ vai hắn nói: “Lão tử đương nhiên là người, chỉ là nhân phẩm tốt hơn bình thường người một chút thôi!”
Tạ Thiên Dương thấy Trác Phàm lại trang bức ở trước mặt hắn, thì càng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng bởi vì cơ thể không thể cử động, không cách nào phản bác.
Bất quá coi như có thể động rồi đọ sức chính diện, Trác Phàm chỉ cần bố trí cái trận pháp rồi đem hắn miểu sát, còn đánh cái nỗi gì được?
Nghĩ tới đây, Tạ Thiên Dương lại rớt nước mắt chua xót cục kỳ, đệ tử thiên tài ngạo kiều gì đó, đù móe đều mất sạch!
Nhưng sau khi Trác Phàm có thể hành động đối với ba người họ mà nói cũng có chỗ tốt.
Chương 115: Giao tình sinh tử. (2) Đó chính là, hắn có thể bày ra trận pháp bảo vệ ba người an toàn.
Về phương diện này, Tạ Thiên Dương cũng vô phương phản bác, Trác Phàm khôi phục lại, tác dụng xác thực so với hắn mạnh hơn nhiều.
Lấy thực lực của hắn, coi như thời kỳ mạnh nhất, nhưng ở chỗ này trừ chính hắn ra cũng không bảo hộ thêm ai nổi, nhưng Trác Phàm thì có thể bảo vệ tất cả ba người.
Linh thạch trong giới chỉ bay ra từng cái, Trác Phàm không nói hai lời, ở trước cửa động bố trí một trận pháp Thượng Cổ cấp một, Thiên Ẩn trận.
Loáng một cái, sơn động liền biến mất, ngay cả một tia khí tức cũng không bị lộ ra.
Cho dù là linh thú cấp sáu đi qua, cũng tuyệt đối không phát hiện ra, giống như từ trước đến giờ ở đây chưa từng có cái sơn động nào vậy.
Kết quả, trong hoàn cảnh an toàn ba người rốt cuộc cũng có thể an tâm trị thương.
Tiết Ngưng Hương ngủ say ba ngày ba đêm mới tỉnh lại.
Khi biết bọn họ không chết, thương thế Trác Phàm cũng khỏi hẳn hơn phân nửa thì nàng bất giác vừa mừng vừa sợ.
Chỉ có điều nàng không hiểu rốt cuộc bầy Tàn Lang khát máu kia đã đi đâu, vì sao không ăn thịt bọn họ vậy?
Chuyện này Tạ Thiên Dương cũng không rõ ràng, chỉ có Trác Phàm có chút manh mối, nghĩ đến chắc là có liên quan đến vị cao thủ xâm nhập vào ý thức không gian của hắn.
Cứ như vậy, ba người yên ổn vượt qua hơn ba tháng.
Trong lúc đó, thương thế của Trác Phàm đã hoàn toàn khôi phục, Tạ Thiên Dương cũng khôi phục hơn phân nửa, có thể sử dụng bảy thành thực lực.
Tiết Ngưng Hương thì đã sớm khỏi, suốt ba tháng đều cùng Toản Sơn Thử chơi đùa vui vẻ quên trời quên đất.
Hai người Trác Phàm cũng càng thêm vui vẻ khi nhìn thấy nàng nở nụ cười, đối đãi với nàng không khác gì muội muội ruột.
Tiết Ngưng Hương đối với hai người, tựa hồ cũng ỷ lại nhiều hơn mấy phần…
Rắc!
Trong một rừng cây nhỏ cách hang động khoảng trăm thước, Tạ Thiên Dương một kiếm bổ đôi tảng đá to, quơ cánh tay một cái, cười cười với Tiết Ngưng Hương cách đó xa xa, cảm giác đã khôi phục tám thành thực lực.
Tiết Ngưng Hương vỗ tay, cùng Toản Sơn Thử cười hưng phấn mặt đỏ bừng, ánh mắt nhìn Tạ Thiên Dương, như đang nhìn ca ca ruột của mình vậy.
Lúc này, Trác Phàm đi đến chỗ hai người, mỉm cười: “Kiếm thế thật mạnh, đoán chừng lần này sau khi thương thế lành hẳn, ngươi có thể đột phá Đoán Cốt bát trọng cảnh đấy.”
“Không phải ngươi cũng nhờ vào cơ hội thụ thương, đột phá Tụ Khí thất trọng?” Tạ Thiên Dương lông mày nhíu lại, trên mặt hiện vẻ bất mãn: “Lại nói, Trác Phàm, nhãn lực của ngươi tốt thì thế nào? Ta sắp đột phá, chính ta không biết chắc, cần ngươi phải nói ra hả?”
Tiết Ngưng Hương vội chạy tới cười khoát tay, khuyên nhủ: “Hai huynh mấy tháng này cứ thấy mặt là luôn cãi cọ, các huynh trước kia đâu có như vậy?”
“Đó chẳng phải là vì muội?” Tạ Thiên Dương ưỡn ngực, đứng bên cạnh Tiết Ngưng Hương, chỉ vào Trác Phàm mắng to: “Ta cứ nghĩ đến trước đây tên tiểu tử này lấy Ngưng Nhi muội làm mồi nhử, thì ta lại tức giận đến nổi trận lôi đình.
Muội đừng nói cãi nhau, hiện tại ta còn muốn đánh hắn đây!”
“Vậy ngươi không phải như vậy à, lúc trước ai là người đầu tiên đưa bỏ rơi muội ấy, để kéo chân sau thất trưởng lão?”
“Ta không phải là…” Tạ Thiên Dương không khỏi liếm liếm bờ môi, nhất thời nghẹn lời, nhưng lại nhanh chóng hùng hồn nói: “Lúc đó ta không biết Ngưng Nhi tốt như vậy, nếu sớm biết thì ta sẽ nỡ lòng làm vậy sao.
Lại nói, coi như ta bỏ rơi Ngưng Nhi, cũng tốt hơn việc ngươi tự tay đem muội ấy vào miệng cọp nhá.”
“Ta là tu giả ma đạo, xấu hơn ngươi một chút là rất bình thường.”
“Xấu một chút? Con mẹ nó ngươi so với ta xấu nhiều…”
..
Trác Phàm và Tạ Thiên Dương vì chuyện của nàng, ngươi một câu ta một câu cãi nhau ỏm tỏi, Tiết Ngưng Hương ở bên cạnh nhìn thấy vừa bực mình vừa buồn cười, vội vàng khoát tay nói: “Hai huynh đừng ầm ĩ nữa, chuyện đều đã qua rồi, ta còn không để ý, các ngươi sao còn phải túm lấy không buông thế?”
“Không phải, ta là muốn đòi lại công đạo cho muội đấy.”
Tạ Thiên Dương đi đến bên cạnh Tiết Ngưng Hương, khoác lên vai nàng, dường như chứng tỏ hắn với nàng là một phe, hai mắt hung dữ trừng Trác Phàm.
Nhưng Trác Phàm chỉ mỉm cười.
“Được rồi, mọi người là bằng hữu đồng sinh cộng tử, chuyện trước kia bỏ qua hết đi!” Tiết Ngưng Hương nhìn Trác Phàm, lại nhìn Tạ Thiên Dương, mỉm cười thoải mái, duỗi ngón út ra.
Tạ Thiên Dương bĩu môi, rất không tình nguyện vươn ra, Trác Phàm cũng thờ ơ duỗi ra.
Ba đầu ngón tay chụm cùng một chỗ, ba người ba biểu cảm khác nhau, nhưng bỗng nhiên, một dòng nước ấm chảy qua trái tim của ba người.
Nhân sinh gặp được một tri kỷ đã là khó càng thêm khó, huống chi là tri kỷ trải qua sinh tử.
Từ hôm nay trở đi, ba người bọn họ là bạn tri kỉ không vứt bỏ, không bỏ rơi nhau cùng chung sinh tử, tình nghĩa như vậy, Trác Phàm thầm nghĩ, chỉ sợ kiếp này rất khó có lại.
Mỗi người đều thu tay lại, Trác Phàm nhìn hai người thật sâu, cười nói: “Hiện tại thương thế của mọi người đều đã khôi phục, vậy thì đường ai nấy đi đi.”
Hai người còn lại không khỏi giật mình, đều không hiểu nhìn qua Trác Phàm, vì sao lúc này lại nói ra những lời ấy?
Trác Phàm ngẫm nghĩ một chút, bật cười lắc đầu: “Xin lỗi, ta vừa mới nói sai, là ta phải rời đi.
Tạ Thiên Dương, Ngưng Nhi muốn ta mang muội ấy ra khỏi thành, chỉ sợ ta không làm được, ngươi giúp ta mang nàng đi nhé.”
“Trác đại ca, huynh muốn đi đâu?” Tiết Ngưng Hương nôn nóng, chặn lại nói.
Trong mắt ngưng tụ, Trác Phàm bình tĩnh nói: “Khu vực thứ ba!”
Tạ Thiên Dương vầ Tiết Ngưng Hương cùng giật mình, khó hiểu nói: “Lúc trước muốn đi khu vực thứ ba, là vì để tránh thất trưởng lão, vì sao bây giờ huynh còn muốn đi?”
Trác Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, trong mắt lóe lên một tia áy náy: “Thực không dám giấu giếm, khu vực thứ ba vốn chính là mục tiêu lần này của ta.
Lúc trước để các ngươi đi cùng, thực ra… Cũng có ý lợi dụng…”
“Khốn nạn, hóa ra ngươi cũng muốn coi ta là mồi nhử?” Tạ Thiên Dương lại chửi ầm lên.
Trác Phàm đạm mạc gật đầu, lạnh lùng nói: “Không sai, nếu không muốn chết oan, thì lập tức rời đi đi.
Đặc biệt là… Cách ta càng xa càng tốt!”
Nói xong, Trác Phàm xoay người rời đi.
“Chờ một chút!”
Đột nhiên, Tiết Ngưng Hương vội vã chạy tới, giữ chặt cánh tay Trác Phàm, nàng nở nụ cười rực rỡ: “Trác đại ca, nếu huynh không ngại ta vướng víu, vậy mang ta cùng đi chứ.
Coi như làm mồi nhử, chỉ cần có thể giúp huynh, ta cũng cam tâm!”
Trác Phàm khẽ giật mình, nhìn nàng một cái thật sâu, trong lòng không hiểu sao nổi lên cảm động.
Tạ Thiên Dương vội vàng chạy tới, khuyên: “Này, Ngưng Nhi, tiểu tử này không đáng tin…”
Thế nhưng, khi hắn nhìn thấy ánh mắt ôn nhu của Tiết Ngưng Hương, trong mắt tựa hồ chỉ có Trác Phàm, bất đắc dĩ thở dài, đặt tay mình lên nắm tay của hai người.
Trác Phàm nhíu mày, ngạc nhiên nói: “Ngươi cũng muốn đi theo?”
“Đúng thế.” Tạ Thiên Dương hữu khí vô lực nói: “Cơ mà ngươi đừng hiểu lầm, không phải ta muốn giúp ngươi, mà là sợ ngươi lại bán Ngưng Nhi thôi.”
Trác Phàm bật cười bất đắc dĩ lắc đầu.
Dựa vào tâm trí của ngươi, nói không chừng lão tử cũng bán ngươi luôn đó!
Nhưng câu nói này, Trác Phàm cũng chỉ nói đùa một câu trong lòng.
Hiện tại hắn coi hai người này quan trọng hơn bất kì ai khác.
Bạn bè sinh tử có nhau, có cầu cũng không được đâu…
Chương 116: Mãnh thú tranh phong (1) Trong Khu vực thứ ba Vạn Thú sơn mạch là rừng rậm che khuất bầu trời, khắp nơi đều vang vọng tiếng kêu gào hung ác lẫn thê thảm của linh thú. Làm những người ở đây còn chưa bước vào, đã đổ mồ hôi lạnh đầm đìa!
Giữa bụi cỏ thấp, không có gió nhưng đang không ngừng lay động.
Ba người Trác Phàm đều nằm rạp trên mặt đất trườn về phía trước, mượn bụi cỏ xung quanh che dấu vết hành động.
Mặc dù họ đã uống ẩn khí tức đan, nhưng nơi này lại khác với khu vực thứ nhất và thứ hai, chỉ cần bọn họ bị những linh thú hung mãnh kia nhìn thấy thì sẽ không có cơ hội chạy thoát, bị bọn chúng nuốt hết vào trong bụng, không có khả năng sống sót.
Vì vậy, họ chỉ có thể dùng cách này, bò về phía cách đó ba ngàn dặm.
Tiếng kêu gào khủng bố quanh quẩn bên tai ba người làm họ đổ một trán mồ hôi lạnh, cẩn thận từng li từng tí tiến về phía trước.
“Bà nội nó, cứ bò thế này thì đến khi nào mới có thể đến nơi!”
Tiến lên nửa ngày, ba người mới bò được mười cây số, Tạ Thiên Dương thở phì phò, bỗng nhiên ngồi dậy, khoát tay nói: “Lão tử không bò nữa, quá mất mặt! Vả lại, đâu dễ đụng trúng linh thú cấp năm thế được?”
“Ngu ngốc, nhanh nằm xuống, đụng trúng thì đã trễ rồi!” Trác Phàm mắng to.
Tạ Thiên Dương bĩu môi khinh thường, nhìn chung quanh một vòng, khẽ cười nói: “Làm gì có chuyện, nơi này cây cao cỏ rậm, làm sao có chuyện trùng hợp có linh thú nhìn thấy chúng ta?”
Gầm!
Có lẽ để đáp lại sự khinh bỉ của hắn, ngay khi hắn vừa dứt lời, một tiếng rống to rung trời đột nhiên vang lên.
Tiếp đó năm cây đại thụ che trời đột nhiên bị gãy ra, cùng âm thanh đổ rầm xuống đất.
Một con gấu đen cao hơn mười trượng, cơ bắp toàn thân như sắt thép đột nhiên xuất hiện trước mắt ba người họ.
Mà gấu đen kia nhìn thấy thức ăn trước mắt, cũng không thể không hưng phấn mà gầm to một tiếng, lộ ra răng nanh sắc bén, hai mắt đầy khát máu.
“Linh thú cấp bốn, Cuồng Bạo Tật Phong Hùng?” Trác Phàm hoảng hốt hô lên, ba người đều hoảng sợ tới mức tái mặt.
Tạ Thiên Dương càng sợ đến khí tức cũng bất giác trì trệ, hoàn toàn choáng váng.
Nhưng không đợi gấu đen kia lao tới ba người bọn họ, soạt một tiếng, một cái đuôi dài tráng kiện to như thùng nước đột nhiên cuốn lấy thân hình khổng lồ của nó.
Ngay sau đó, một tiếng tiếng kêu gào vang lên, gấu đen đột nhiên bị quăng lên không trung.
Khi nó rơi xuống, một cái miệng to như chậu máu bỗng nhiên xuất hiện rồi nuốt thẳng nó vào trong bụng.
Miệng khép lại, máu tươi văng khắp nơi, máu từ khóe miệng nó chảy ra, chậm rãi chảy xuống mặt đất thành một vũng máu lớn.
Trác Phàm dõi mắt nhìn qua, tóc dựng đứng hết lên.
Đó một con cự mãng dài chừng mười trượng, trên đầu có một mảnh Kê Quan đỏ thẫm, lân phiến (vảy) toàn thân cứng như đá, một đôi mắt tam giác phát ra quang mang âm lãnh, dường như thời thời khắc khắc đều đang tìm kiếm con mồi.
“Linh thú cấp năm, Kim Cương Kê Quan mãng!”
“Đi mau!”
Trác Phàm lập tức quát to, dẫn đầu phủ phục tiếp tục bò đi, hai người còn lại thì vội vàng đuổi theo.
Ngay cả Tạ Thiên Dương, giờ này cũng không còn dài dòng, bò nhanh hơn ai hết.
Bây giờ hắn mới biết nơi này hung hiểm đến cỡ nào, chỉ cần sơ ý một chút là vứt luôn mạng nhỏ.
Khó trách ngay cả cao thủ Thần Chiếu cảnh không dám tùy tiện tiến vào đây.
Kim cương Kê Quan mãng vừa mới ăn một linh thú cấp bốn, trước đó có thân hình khổng lồ của con gấu đen kia che chắn, nên không phát hiện ra tung tích nhóm ba người Trác Phàm.
Vì vậy sau khi nhìn xung quanh một vòng thì di động thân thể rời đi.
“Mụ nội nó, Trác Phàm! Đầu của Lão tử nhất định là bị lừa đá, nên mới chịu đáp ứng ngươi đến cái nơi quỷ quái này!” Tạ Thiên Dương vừa rên rỉ bò đi, vừa phát ra bực tức trong lòng, sợ một khắc sau đã không còn mệnh để phát ra.
Bây giờ hắn sắp khóc luôn.
Hắn không bao giờ ngờ được, nơi này cư nhiên hung hiểm như thế, quả nhiên mạo hiểm thẳng eo một chút cũng có thể bị cắn đứt nửa cái thân mà.
Trác Phàm xùy cười, nói đùa: “Không có ai kêu ngươi nhất định phải đến, hay là… Ngươi bò theo đường cũ về lại đi?”
Tạ Thiên Dương nghe vậy nhìn lên bầu trời.
Mẹ nó, mặt trời cũng sắp xuống núi, rất nhanh là đến thời gian linh thú đi đêm qua lại, giờ nếu bò trở về, may mắn đụng phải một con linh thú giống con lúc nãy, vậy không phải chỉ vài phút là teo đời à?
Còn không bằng đi theo Trác Phàm, buổi tối hắn bố trí trận pháp, cho dù linh thú đi đêm cũng không phát hiện được dấu vết hoạt đọng của bọn họ.
Bất đắc dĩ trợn mắt một cái, Tạ Thiên Dương oán hận nói: “Lão tử đã lên phải thuyền giặc của ngươi, đi cũng xa như vậy rồi, bây giờ ngươi đạp lão tử xuống, chẳng phải nói rõ muốn lão tử chết à.”
Trác Phàm nhịn không được cười lên, cùng Tiết Ngưng Hương nhìn nhau, đều bất đắc dĩ lắc đầu.
Sau đó, ba người Trác Phàm ban ngày thì phủ phục trên đất bò tiến lên, buổi tối thì bố trí xuống trận pháp phòng ngừa linh thú đi đêm tập kích.
Cứ như vậy, một tháng trôi qua, ba người rốt cục bò được ba ngàn dặm, tứ chi và eo lưng đều vừa đau vừa xót.
Nhưng đáng mừng là, càng đến gần nơi này, linh thú xung quanh càng ít đi.
Trác Phàm biết, bởi vì chỗ này đã là lãnh địa của linh thú cấp sáu, những linh thú cấp bốn cấp năm kia căn bản không dám đến gần.
Tại khu vực thứ ba, linh thú cấp sáu chính là Vương giả ở đây.
Chỉ cần nó phát giác có linh thú đui mù nào dám đặt chân vào địa bàn của nó, coi như truy kích ngàn dặm cũng phải tiêu diệt chúng nó, đây chính là tôn nghiêm của Vương giả.
Điều này không chỉ áp dụng cho con người, mà linh thú càng coi trọng điểm này hơn!
Vươn người thư giãn cái lưng nhức mỏi, Trác Phàm thở dài một hơi, cảm giác toàn thân thư thái không ít.
Tạ Thiên Dương nhìn thấy, cẩn thận từng li từng tí đứng lên, nói khẽ: “Ở đây… Có thể đứng lên được không?”
Cười gật đầu, Trác Phàm thản nhiên nói: “Lúc trước bò về phía trước là bởi vì sợ bị nhiều linh thú nhìn thấy, tai mắt quá nhiều.
Chương 117: Mãnh thú tranh phong (2) Nhưng nơi này là địa bàn của linh thú cấp sáu, đứng lên ẩn núp có lợi đối với chúng ta hơn nằm sấp!”
Tạ Thiên Dương hiểu rõ ràng gật đầu, lần đầu tiên có cảm giác an toàn trong một tháng nay, cười nói: “Nói như vậy, ở chỗ này an toàn hơn trước đó nhiều?”
Trác Phàm hơi nhíu mày, cười nói: “Có thể nói như vậy, cơ mà gặp phải linh thú cấp sáu, chúng ta chết càng nhanh!”
Nụ cười của Tạ Thiên Dương im bặt, gương mặt hung hăng rút rút, căm hận nói: “Linh thú cấp sáu đáng sợ như thế, ngươi còn tìm nó làm gì? Thu phục làm linh sủng, ngươi được không?”
Trác Phàm cười cười từ chối cho ý kiến, trong mắt lóe sáng.
Thực ra chuyện này hắn đã sớm nghĩ tới, hắn dám đến khu vực thứ ba của Vạn Thú sơn mạch, thì tất nhiên có biện pháp thu phục linh thú cấp sáu.
Chỉ cần hắn cho Lôi Vân Tước ăn Huyết Tằm liền dễ làm.
Nhưng vấn đề là, làm sao để cho nó ăn!
Ầm ầm!
Đột nhiên, Trác Phàm đang tự hỏi hành động tiếp theo thế nào thì một tiếng vang kinh thiên động địa đột nhiên vang lên khắp núi rừng.
Chỗ dưới chân ba người cũng không ngừng rung lắc dưới tiếng nổ đó.
Ba người liếc nhau, không khỏi hoảng sợ.
Động tĩnh lớn thế này tuyệt đối là linh thú vật lộn nhau gây nên.
Nhưng bọn họ một đường bò đến, cho tới bây giờ vẫn chưa từng nghe tiếng động lớn như thế, ngay cả lúc hai linh thú cấp năm chiến đấu, cũng không phát ra tiếng vang mạnh mẽ như thế.
Như vậy đã miêu tả sinh động đáp án…
“Linh thú cấp sáu!” Ba người nhìn nhau, đồng thời nói.
“Hình như ở bên đó!” Trác Phàm tìm theo tiếng động vội vã chạy về chỗ đó, Tạ Thiên Dương thấy vậy không khỏi khẩn trương: “Ngươi muốn đi thật à, bị hai con linh thú cuốn vào, hài cốt không toàn thây đâu!”
Trác Phàm khinh thường cười cười, cước bộ không ngừng lại.
Nếu trong hai con linh thú đang chiến đấu này, có một con thật sự là Lôi Vân Tước thì hắn cầu còn không được đây.
Cái gọi là ngao cò đánh nhau ngư ông đắc lợi, đây chính là cơ hội tốt của hắn.
Tiết Ngưng Hương không nói gì, theo sát phía sau, tựa hồ Trác Phàm muốn đi đâu thì nàng sẽ đi theo đó.
Tạ Thiên Dương bất đắc dĩ, cũng chỉ đành theo sau.
Một phút sau, tiếng vang càng lúc càng lớn, ba người cùng đi tới, nhìn thấy sấm sét trên bầu trời nổ vang, ánh lửa ngút trời, không khỏi càng cẩn thận hơn.
Cuối cùng, bên trong một sơn cốc nhỏ, ba người núp ở đằng sau một tảng đá lớn, lặng lẽ thò đầu ra nhìn.
Tròng mắt đồng loạt co rụt lại, vội vã ngừng thở.
Trước mắt bọn họ, có hai con linh thú bay vút trên trời cao, thấy khí thế chúng nó mãnh liệt vậy không thể nghi ngờ đều là cấp sáu.
Trong đó có một con chim khổng lồ thuần màu u lam, chiều cao năm trượng.
Hai cánh mở rộng, mỗi cánh dài hơn ba trượng, toàn thân lôi quang phun trào, phát ra tiếng đùng đòang không dứt.
Mặc dù thân hình nó khá là nhỏ so với trong đám linh thú, thậm chí không bằng cả linh thú cấp năm, nhiều lắm là vóc người cấp bốn.
Nhưng mỗi lần nó vỗ hai cánh thì phong lôi thiểm điện lại ùn ùn kéo đến, bổ thạch đá trong sơn cốc một thành phấn vụn.
Cái uy thế kia nếu rơi vào trên thân linh thú cấp năm, tất nhiên thịt nát xương tan ngay.
“Lôi Vân Tước!”
Tròng mắt Trác Phàm co rụt lại, trong lòng trở nên kích động, người đó quả nhiên không gạt ta.
Sào huyệt của Lôi Vân Tước chính là ở chỗ này.
Sau đó, hắn nhìn về phía một linh thú khác.
Đó là một con sư tử bay, toàn thân có ngọn hỏa diễm đỏ rực, lông toàn thân đều là hỏa quang màu đỏ, thân cao mười trượng, một đôi cánh lửa dang rộng cũng dài hơn năm trượng.
Nhẹ nhàng vung lên, lửa bay đầy trời, vạn vật trong cốc đều biến thành tro bụi.
“Linh thú Cấp sáu, Xích Viêm Sư Vương!”
Trác Phàm nhướng mày, trong lòng bất giác xiết chặt.
Xích Viêm Sư Vương tuy thuộc cấp sáu, nhưng sức lực mạnh mẽ đã có thể sánh ngang linh thú cấp bảy.
Lôi Vân Tước gặp phải con súc sinh này, quả thực ăn thiệt thòi.
Tính toán ban đầu của Trác Phàm là nếu Lôi Vân Tước cùng một linh thú cấp sáu khác lưỡng bại câu thương, hắn còn có thể thừa cơ mưu lợi bất chính, cho Lôi Vân Tước ăn vào Huyết Tằm, thừa cơ thu phục.
Đáng tiếc, hết lần này tới lần khác đối thủ của Lôi Vân Tước là Xích Viêm Sư Vương.
Lần này, Lôi Vân Tước rất có thể sẽ bại trận, cuối cùng bị sư tử kia một ngụm cắn chết! Vậy kế hoạch thu phục Lôi Vân Tước của hắn, chẳng phải toang rồi sao?
Không được, lão tử nhất định phải giúp nó mới được!
Nhưng giúp thế nào đây? Hai linh thú chiến đấu, hoàn toàn không thua gì hai cao thủ Thần Chiếu cảnh quyết đấu sinh tử.
Bản thân ngu ngốc xông lên, trừ chịu chết thì không hề có tác dụng gì.
Oanh!
Đột nhiên, ngay lúc Trác Phàm suy nghĩ kế sách giải quyết, hai linh thú đã lần nữa giao phong.
Xích Viêm Sư Vương há miệng phun ra một đoàn hỏa diễm như ngọn núi, đánh tới Lôi Vân Tước.
Lôi Vân Tước hai cánh mở ra, phong lôi phun ra, trong nháy mắt Vạn Lôi bay đến đánh tan ngọn lửa kia.
Nhưng đúng lúc này, Xích Viêm Sư Vương lại đột nhiên vọt tới trước mặt Lôi Vân Tước, thân hình khổng lồ hung hăng đụng thân thể nhỏ yếu kia bay ra ngoài.
Lôi Vân Tước kêu gào, thân thể trên không trung không ngừng lăn lộn, mất đi thăng bằng.
Trong lòng Trác Phàm căng thẳng, thầm than.
Quả nhiên, xét về thuộc tính vận dụng lực lượng thì Lôi Vân Tước không dưới Xích Viêm Sư Vương.
Nhưng sức mạnh của cơ thể thì kém súc sinh kia một khoảng lớn.
Tiếp tục như vậy, chắc chắn thất bại.
“Trác Phàm ca ca, Huynh có thể nghĩ biện pháp giúp đỡ con chim nhỏ kia không!” Lúc này, Tiết Ngưng Hương lo âu nhìn về phía trước, cầu khẩn Trác Phàm.
Nghe được lời này, Trác Phàm kém chút phun ra ngụm máu.
Nhỏ? trong tên linh thú kia có cái chữ “Tước” , đối với linh thú mà nói thì nó nhỏ thật.
Thế nhưng so với nhân loại chúng ta thì nó nhỏ chỗ nào?
Cơ mà, đề nghị của Tiết Ngưng Hương đã nói ra tiếng lòng của hắn đây.
Cái này Lôi Vân Tước… Tuyệt đối không thể chết!
Chương 118: Thần uy của Thanh Viêm (1) “Ngưng Nhi, tranh đấu của lục cấp linh thú, chúng ta không nên tham gia vào!”
Tiết Ngưng Hương vừa dứt lời, trong lòng liền cảm thấy áy náy với nàng, Tạ Thiên Dương mấy tháng nay chưa từng phản đối qua bất luận cái đề nghị gì của nàng, lần này thái độ lại khác thường, lần đầu tiên mặt đầy ngưng trọng lắc đầu.
“Trước tiên không nói bằng vào chút thực lực ấy của chúng ta, căn bản tham dự không nổi.
Đơn thuần lục cấp linh thú đánh nhau chết sống, thì đã không phải chỉ là giữa các loại thú thôn phệ lẫn nhau đơn giản như vậy, mà là tranh đoạt địa bàn và địa vị.
Tranh đấu dạng này, cho dù đặt ở trong nhân loại, cũng không phân biệt ai đúng ai sai, càng không có chuyện người nào càng đáng thương! Chúng ta không cần vì chúng nó mà liều mạng.”
Trác Phàm lông mày nhíu lại, liếc nhìn hắn một cái thật sâu.
Đến cùng là người từ trong bảy thế gia đi ra, đối với so đấu giữa các đại thế lực, ngược lại cũng có một ít kiến giải.
Nếu không phải mình nhất định phải có được cái Lôi Vân Tước kia mà nói, hắn cũng không muốn bị cuốn vào bên trong tranh đấu của Hung thú như này.
“Thế nhưng. . .”
Tiết Ngưng Hương cau mày, mặt lộ vẻ lo lắng: “Cái chim nhỏ kia tình nguyện bị đánh cũng không muốn rời đi, cũng không phải là muốn tranh địa bàn, mà chính là muốn bảo vệ hài tử của nó a. . .”
Hài tử?
Trác Phàm lắc mi đầu một cái, lại nhìn về phía trước.
Quả nhiên, tại phía trên một bãi loạn thạch ở dưới thân Lôi Vân Tước, có một cái tổ chim có bán kính một mét, bên trong có năm quả trứng lớn.
Hiện tại, hắn rốt cuộc mới minh bạch, vì sao Lôi Vân Tước một mực ở vị th bị động bị đánh.
Theo lý thuyết, tuy Xích Viêm Sư Vương lực lớn, nhưng Lôi Vân Tước tốc độ cũng rất kinh người, coi như không đấu lại, trốn tránh cũng có thể đi.
Thế nhưng nó lại liên tiếp bị cái kia Sư Vương bắt lấy cơ hội, hung hăng đánh, đem toàn thân cao thấp đều bị đụng đến mức khắp nơi toàn thương tổn, hoá ra là sợ Xích Viêm Sư Vương kia thương tổn đến trứng chim dưới thân nó.
Lần này, Trác Phàm rốt cục đã hiểu được hết thảy, cũng biết được biện pháp trợ giúp Lôi Vân Tước này.
“Thật sự là một vị mẫu thân vĩ đại a.” Trác Phàm hít sâu một hơi, thở dài nói: “Ngưng Nhi, ngươi yên tâm, nhìn Trác đại ca của ngươi làm như thế nào để con chim nhỏ này thoát khỏi khốn cảnh nhé.”
Nghe được lời này, Tiết Ngưng Hương không khỏi vui vẻ, Tạ Thiên Dương lại quái dị liếc hắn một cái, bĩu môi nói: “Ngụy quân tử, ngươi đã bao giờ hảo tâm như vậy?”
Lấy sự hiểu biết của hắn đối với Trác Phàm, gia hỏa này thế nhưng là kẻ vô tình vô nghĩa, không đem bằng hữu bán đi đã không tệ rồi, đã bao giờ giàu có lòng thông cảm, còn nguyện ý tự mình mạo hiểm giúp một đầu súc sinh?
“Ai. . .
Tạ Thiên Dương, cái này ngươi không hiểu ta, thực sự ta vẫn rất có tấm lòng tương thân tương ái.
Lát nữa, còn muốn nhờ ngươi hiệp trợ ta đó nha.”
“Ta nhổ vào, ngươi nếu là có tấm lòng tương thân tương ái, lão tử cũng là Thánh Nhân!” Tạ Thiên Dương đối mặt với lời nói vô sỉ như thế của Trác Phàm, không khỏi vạn phần xem thường, nhưng rất nhanh liền như ý thức được cái gì đó, cả kinh nói “Ta biết rồi, mục tiêu của ngươi cũng là cái Lôi Vân Tước này!”
Lông mày Trác Phàm nhíu lại, cũng không dám giấu giếm, cười gật gật đầu: “Ha ha ha. . .
Đi cùng với ta thời gian dài như vậy, thông minh lên rất nhiều nha.”
“Mẹ nó, quả nhiên là như thế, lão tử kém chút thì lại bị ngươi lợi dụng.” Tạ Thiên Dương quát to một tiếng, hung ác nói: “Nếu như ngươi thật sự muốn thu phục Lôi Vân Tước kia, tự mình đi, đừng có kêu ta.”
Trác Phàm không khỏi nhún nhún vai, bất đắc dĩ nhìn về phía Tiết Ngưng Hương, hướng về nàng mà nháy mắt.
Tiết Ngưng Hương gật gật đầu, mặt mũi tràn đầy cầu khẩn lôi kéo Tạ Thiên Dương cánh tay “Thiên Dương ca ca, ngươi đi cùng Trác đại ca đi chứ, chim nhỏ kia cùng hài tử của nó đáng thương biết bao a!”
Thấy tình cảnh này, Tạ Thiên Dương thiếu chút nữa khóc lên.
Chim nhỏ đáng thương? Ngươi nhìn xem con chim kia vỗ cánh một cái, liền có thể đem chúng ta toàn diệt, thương hại? Ngươi làm sao không thương ca ca ta đây một chút?
Khuôn mặt lộ rõ ý phàn nàn, Tạ Thiên Dương không còn cách nào khác, đành phải gật đầu đáp ứng.
Trong lòng của hắn một mực hổ thẹn đối với Tiết Ngưng Hương, cho nên chỉ cần nàng mở miệng muốn nhờ, hắn bất luận như thế nào cũng đều phải đáp ứng.
Mà thấy hắn rốt cục đã đáp ứng, Tiết Ngưng Hương không khỏi lộ ra nụ cười rạng rỡ, Trác Phàm càng đắc ý cười cười.
“Trác Phàm, cẩn thận cho ta một chút.
Nếu ngươi dám đem ta bán, lão tử nhất định sẽ không bỏ qua ngươi!” Tạ Thiên Dương hung tợn trừng mắt liếc Trác Phàm một cái, Trác Phàm thờ ơ lắc đầu: “Yên tâm đi, ta là người như thế nào, nếu muốn bán mà nói nhất định sẽ bán rất triệt để, ngươi không có cơ hội để tìm ta trả thù đâu.”
Tạ Thiên Dương không khỏi hét lớn.
Trác Phàm cười haha một tiếng, vỗ vỗ vai hắn, trấn an một chút, liền lôi kéo hắn nhẹ nhàng hướng về phía trứng chim đi tới.
Cũng căn dặn Tiết Ngưng Hương, nhất định phải ẩn nấp thân hình thật kỹ, đừng để hai đầu mãnh thú kia nhìn thấy.
Bởi vì phục dụng ẩn khí tức đan, Trác Phàm hai người một đường đi đến đây, hai con linh thú đều không có phát giác ra bọn họ.
Bọn chúng chỉ đang đánh nhau chết sống, sấm sét cùng hỏa diễm kịch liệt va chạm, dẫn tới sơn cốc đang không ngừng rung động, từng viên cự thạch ào ào rơi xuống.
Trác Phàm cùng Tạ Thiên Dương mặt đầy ngưng trọng, rón rén di chuyển về phía trước động, trên trời sấm sét cùng hỏa diễm va chạm phát ra âm thanh, lúc nào cũng nổ tung tại bên tai bọn họ, khiến bọn hắn mỗi một bước đi đều sợ mất mật, trên trán sớm đã phủ đầy mồ hôi.
Nếu là một cái hỏa cầu hoặc là một cái sấm sét đánh trúng, bọn hắn lập tức xong đời.
Bất quá may mắn là, hết thảy mọi thứ đều rất thuận lợi, bọn họ bình an vô sự đến được chỗ những quả trứng lớn.
Nơi này ngay tại phía dưới thân ảnh to lớn của Lôi Vân Tước, nơi nguy hiểm nhất, nhưng cũng là nơi an toàn nhất.
Bởi vì hỏa cầu của Xích Viêm Sư Vương kia, phàm là đánh về phía nơi này, đều sẽ bị Lôi Vân Tước từng cái ngăn trở.
Cho nên nơi này chung quanh núi đá, đều không có một dấu vết tia chớp hay hỏa thiêu.
“Chúng ta tiếp sau đây nên làm cái gì?” Tạ Thiên Dương nhìn một mảnh bóng mờ to lớn đang không ngừng di động trên đỉnh đầu, không khỏi hạ giọng nói.
Cười nhạt một tiếng, Trác Phàm cũng là nhỏ giọng nói ra kế hoạch của bản thân: “Hiện tại Lôi Vân Tước còn không chú ý nơi này, chúng ta đem trứng vụng trộm giấu đi.
Chờ nó phát hiện, nhất định sẽ không cùng cái con sư tử kia triền đấu, mà chính là vội vàng đi tìm hìa tử của nó.
Lấy tốc độ của nó, sư tử kia đuổi không kịp, chúng ta tương đương cứu nó một mệnh.”
“Thì ra là thế, ý kiến hay!” Tạ Thiên Dương thanh âm khàn khàn gật gật đầu, hướng Trác Phàm dựng thẳng lên một cái ngón tay cái.
Chương 119: Thần uy của Thanh Viêm (2) Trác Phàm khẽ cười một tiếng, liền ra hiệu hắn cùng mình khiêng cái tổ chim lớn này đi.
Giờ khắc này, trên trời đánh nhau đùng đoàng, mặt đất hai tiểu tặc lại đang len lén đem cả ổ trứng trộm đi, mà lại không có người phát hiện.
Tiết Ngưng Hương nhìn mà cảm thấy hưng phấn, không khỏi lộ ra nụ cười và vẻ mặt đầy kích động.
Đột nhiên, Xích Viêm Sư Vương đột nhiên bay lên cao, cùng với Lôi Vân Tước kéo ra một khoảng cách.
Lôi Vân Tước không hiểu nghiêng đầu, lại dị thường cẩn thận mà nhìn chằm chằm vào nó.
Trác Phàm đang vận chuyển trứng lớn, cảm giác bóng mờ trên đỉnh đầu đột nhiên biến lớn, mà lại cũng không có tiếng va chạm của Lôi Hỏa, không khỏi khẽ giật mình, dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn lại.
Thế nhưng lần ngẩng đầu này lại nhìn đến mức tâm can hắn đều rung động, hai mắt của hắn nhìn thẳng vào hai chiếc như chuông đồng Đại Tiểu Song đồng tử của Xích Viêm Sư Vương.
Hơn nữa, hắn có thể từ trong ánh mắt của sư tử kia nhìn ra vô tận vẻ cười nhạo.
Tròng mắt bất giác co rụt lại, Trác Phàm không khỏi cả kinh kêu lên: “Không tốt, súc sinh kia phát hiện, chạy mau.”
“Thế nhưng trứng này. . .” Tạ Thiên Dương vội vàng nói.
“Muốn cái gì trứng, ném hết đi.”
Trác Phàm không để ý tới Tạ Thiên Dương đang kinh ngạc, trực tiếp đem một tổ trứng ném ra ngoài, to nhỏ năm viên trứng lớn, trong nháy mắt rơi xuống đất, phân tán tứ phương.
Cái này cũng may mắn là trứng của linh thú, nếu là vỏ trứng bình thường, chỉ sợ sớm đã rơi nát.
Tựa hồ cũng là bị Trác Phàm kêu lớn làm cho bừng tỉnh, Lôi Vân Tước giật mình, nhìn xuống dưới, lại thấy 5 đứa con của mình tất cả đều bị rơi trên mặt đất, không khỏi kinh sợ kêu to hai tiếng.
Oanh!
Đột nhiên, một đạo hỏa quang bỗng nhiên từ trước người Lôi Vân Tước xẹt qua.
Đó là liệt diễm mà Xích Viêm Sư Vương phun ra, nhưng mục tiêu lại không phải là Lôi Vân Tước, mà chính là năm viên trứng lớn trên mặt đất.
Gào!
Một tiếng kêu sợ hãi, Lôi Vân Tước vội vàng hóa thành một đạo sấm sét hướng về phía dưới bay đi, chớp mắt là tới, dùng chính mình thân thể để ngăn trở cái hỏa cầu khổng lồ kia.
Trác Phàm thấy cảnh này, không khỏi âm thầm tán thưởng.
Ngược lại không phải là tán thưởng Lôi Vân Tước tốc độ nhanh, mà chính là tán thưởng sư tử kia gian trá.
Con Xích Viêm Sư Vương trong lòng minh bạch, Lôi Vân Tước tốc độ nhanh như tia chớp, nếu là trực tiếp tiến hành công kích đối với nó, không nhất định có thể đánh trúng.
Nhưng nếu là công kích những quả trứng không thể di động được kia, Lôi Vân Tước nhất định sẽ dùng thân thể ngăn lại, ngược lại càng có thể đánh trọng thương nó.
Tấn công địch chi tất cứu, chính là thượng sách!
Ngửa mặt lên trời cười to hai tiếng, Xích Viêm Sư Vương trong mắt xẹt qua một tia mừng rỡ.
Mở ra miệng lớn, liền đột nhiên lại hướng phía dưới phun ra một đạo liệt diễm.
Lôi Vân Tước huy động đôi cánh, dùng một đạo sấm sét ngăn lại, nhưng trứng lớn rơi tứ tán các nơi trên mặt đất, nó cản được một đạo, tại một phương khác hướng lại xuất hiện thêm một quả cầu lửa.
Cho nên nó nhất định lại phải bay về phía chỗ đó, bay tới bay lui.
Nó muốn cứu tất cả trứng chim, lại chỉ có thể mệt mỏi.
Xích Viêm Sư Vương đứng lơ lửng trên không ngửa mặt lên trời rống lớn một tiếng, trong mắt đều là vẻ trào phúng.
“Xong đời, chúng ta làm trở ngại chứ không giúp được gì! Lấy tình hình hiện tại, chỉ làm tăng tốc độ bại trận của Lôi Vân Tước mà thôi.” Nhanh chóng chạy về Tiết Ngưng Hương bên người, Trác Phàm thở dài một hơi, trong mắt lóe lên một tia không cam lòng.
Nhưng rất nhanh, liền trở nên quyết tuyệt dị thường: “Đi, nếu như chờ Lôi Vân Tước chết, đầu sư tử điên kia liền tìm chúng ta phiền phức.”
Trác Phàm cùng Tạ Thiên Dương đều cùng nhau giữ chặt cánh tay của Tiết Ngưng Hương, nhưng Tiết Ngưng Hương lại không nhúc nhích, nhìn Lôi Vân Tước không ngừng bay tới bay lui, ngăn lại địch nhân hỏa cầu, nước mắt đã đầy mặt.
Thấy tình cảnh này, Trác Phàm cũng là thầm than một tiếng, nhưng cũng không giúp đỡ được cái gì.
Thực lực cách biệt, khiến bọn hắn lực bất tòng tâm.
“Tính toán, Ngưng Nhi, chúng ta ở chỗ này không làm nên chuyện gì!” Trác Phàm khẽ cau mày khuyên nhủ.
Nhưng Tiết Ngưng Hương lại hung hăng lắc đầu.
Oanh!
Rốt cục, sau khi liên tục dùng thân thể đón đỡ hơn hai mươi cái hỏa cầu, Lôi Vân Tước vết thương đã chồng chất, một tiếng gào thét liền rơi trên mặt đất, đập ra một cái hố lớn.
Xích Viêm Sư Vương rống lớn một tiếng, đột nhiên hướng phía dưới phóng đi, sắc bén một trảo thẳng đến chỗ hiểm yếu Lôi Vân Tước.
“Không muốn!”
Tiết Ngưng Hương giật mình, trong nháy mắt thoát khỏi Trác Phàm cùng Tạ Thiên Dương, bỗng nhiên chạy về phía trước, lách mình ngăn tại phía trước người Lôi Vân Tước.
Lạnh thấu xương cuồng phong, mang theo nóng rực khí lãng của Xích Viêm Sư Vương, thổi tóc nàng bay phiêu dật.
Nhưng trong mắt nàng, lại không có chút vẻ sợ hãi nào.
Trác Phàm cùng Tạ Thiên Dương hai người cùng nhau kinh hãi, cũng vội vàng tiến lên.
Lúc này, bọn họ không có nghĩ đến, cho dù bọn họ có xông đi lên, cũng bất quá là nhiều thêm hai bộ thi thể mà thôi, căn bản không có chút giá trị.
Cho dù là Trác Phàm tinh thông tính kế, lúc này cũng không có nghĩ quá nhiều.
Bọn họ chỉ biết là, ba người bọn họ cùng một chỗ, bất kỳ người nào đều tuyệt đối không thể bị bỏ rơi!
“Ngưng Nhi, ta chết cùng ngươi!” Tạ Thiên Dương hét lớn một tiếng bổ nhào vào trước người Tiết Ngưng Hương, dùng tấm lưng vững chắc của mình che chắn cho thân thể nhỏ nhắn của nàng.
Trác Phàm một cái lắc mình, trong nháy mắt đi đến trước mặt hai người, đem bọn hắn ngăn ở phía sau, nhưng hai mắt hắn lại thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Xích Viêm Sư Vương đang lăng không xuống.
Hắn là Ma Hoàng, cho dù là chết, cũng muốn chính diện mặt đối mặt với địch nhân của mình.
Nhân loại ngu xuẩn, vậy mà muốn dùng thân thể máu thịt ngăn lại móng vuốt của bản vương, thật sự là không biết tự lượng sức mình!
Miệng máu không khỏi hơi hơi mở to, Xích Viêm Sư Vương nhìn ba người phát ra sự chế giễu.
Nhất trảo xẹt qua, phong cương lạnh thấu xương, Sư Vương băng lãnh sát ý khiến ba người ngăn không được mà run lên.
Thế mà, ngay tại lúc này, ngay lúc nanh vuốt sắc nhọn lập tức muốn chạm đến trước mặt Trác Phàm. . .
Hô!
Một nhúm thanh sắc hoả diễm đột nhiên từ trán Trác Phàm dấy lên, sau một khắc, một cỗ uy áp kinh khủng bỗng nhiên bao phủ toàn bộ Vạn Thú sơn mạch.
Tất cả linh thú thân thể đều bỗng nhiên lắc một cái, run run rẩy rẩy quỳ rạp dưới đất.
Cho dù là hai con linh thú đang đánh nhau, cũng là trong nháy mắt bình tĩnh trở lại, nằm rạp trên mặt đất.
Xích Viêm Sư Vương vạch phá không trung nhất trảo, bỗng nhiên dừng lại ở trán của Trác Phàm.
Nhìn thấy thanh sắc hỏa diễm kia đang hơi rung nhẹ, tròng mắt Sư Vương như chuông đồng bất giác co rụt lại, thân thể không lý do run rẩy lên. . .
Chương 120: Đến một quả trứng (1) Hô. . . Hô. . . Hô. . .
Thanh sắc hỏa diễm, giống như một đạo ánh nến nhỏ bé, ở giữa trán của Trác Phàm lóe lên.
Tựa hồ chỉ cần gió thổi qua, liền sẽ bị dập tắt.
Nhưng theo ngọn lửa kia chớp động, Xích Viêm Sư Vương tròng mắt lại co rụt lại, phảng phất là thấy cái gì rất đáng sợ, trong ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi.
Sau một khắc bỗng nhiên thu hồi móng vuốt, hóa thành một quả cầu lửa chạy trốn bay đi.
Mà cái phi hành tư thái kia đúng là cực kỳ chật vật, thậm chí lảo đảo một cái, kém chút thân thể từ trên bầu trời ngã xuống.
Như thế xem ra, Vạn Thú sơn mạch bên trong mạnh nhất lục cấp Linh thú, vạn thú chi Vương.
Căn bản chính là một con mèo nhỏ bị dọa sợ a, thậm chí sau khi nó bay lên không trung, mọi người vẫn có thể thấy rõ dấu vết thân thể nó run run.
Mi đầu nhẹ nhàng nhăn lại, Trác Phàm sờ sờ cái trán.
Thế nhưng giờ khắc này, trên trán hắn ngọn lửa màu xanh đã lần nữa biến mất, không biết đi nơi nào.
Chỉ có phần ấm áp trong chớp mắt kia, để hắn hồi tưởng lại cao thủ kia xâm nhập hắn ý thức không gian tại trên trán hắn tình cảnh.
“Uy, Trác Phàm, ” Tạ Thiên Dương chậm rãi nắm lấy cánh tay Trác Phàm cánh tay, đem hắn chậm rãi xoay người lại, nhìn chằm chằm vào hắn, trong mắt đều là vẻ chấn động: “Ngươi. . .
Ngươi bây giờ đàng hoàng nói cho ta biết, ngươi đến tột cùng có phải là người không?”
“Nói nhảm, lão tử không phải người chẳng nhẽ là quỷ a.” Trác Phàm một tay đánh rụng bàn tay của Tạ Thiên Dương, hừ lạnh nói.
“Thế nhưng ta cho tới bây giờ chưa bao giờ thấy qua, có người nào có thể dùng một ánh mắt đem lục cấp Linh thú dọa chạy.” Tạ Thiên Dương liếm liếm bờ môi, sâu hít sâu hai lần, dường như mới có thể bình tĩnh trở lại: “Ngươi thấy không, con sư tử kia nhìn thấy ngươi rồi chạy trốn bộ dáng, quả thực chính là giống như sợ bị ngươi ăn mất a.”
“Là huynh đệ mà nói thì thành thật khai báo, ngươi đến tột cùng còn có bao nhiêu bí mật?”
Trác Phàm lạnh lùng nhìn lấy hắn, sau đó trợn trắng mắt xoay người đi tìm Tiết Ngưng Hương: “Chúng ta cho tới bây giờ cũng không phải là huynh đệ!”
Tạ Thiên Dương sắc mặt cứng đờ, da mặt không khỏi hung hăng co rút, rất là xấu hổ.
Có điều hắn đối với Trác Phàm, lại càng ngày càng hiếu kỳ.
Đi đến phía trước người Tiết Ngưng Hương, lúc này nàng một mặt nước mắt nhìn về Lôi Vân Tước đã hấp hối.
Tuy sư tử kia không có cho nó nhất kích trí mệnh sau cùng, nhưng nó thương tổn quá nặng, đã sống không được lâu.
Cùng Tạ Thiên Dương khác biệt, Tiết Ngưng Hương sau khi Xích Viêm Sư Vương chạy trốn cũng không để ý nó là bởi vì gì mà chạy, nàng chỉ để ý con chim nhỏ này thương tổn có nặng hay không.
“Ai, không sống được!” Trác Phàm cúi người dùng nguyên lực dò xét một phen về sau, bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài.
Hắn vốn là muốn thu phục cái Lôi Vân Tước này một phen, hiện tại cũng bó tay.
“Trác Phàm ca ca, ngươi có thể nghĩ một chút biện pháp không?” Tiết Ngưng Hương nước mắt như mưa mà nhìn Trác Phàm, nhưng Trác Phàm lại hơi hơi lắc đầu, trong mắt một mảnh buồn bã.
Lấy hắn Ma Hoàng kiến thức, biện pháp khiến người ta khởi tử hồi sinh xác thực rất nhiều, nhưng hiện tại hắn lại không năng lực này.
Nghe được hắn lời nói, Tiết Ngưng Hương không khỏi khóc càng thêm thương tâm, nước mắt giống như trân châu rơi vào khuôn mặt Lôi Vân Tước đang suy yếu.
Lôi Vân Tước hơi hơi mở mắt, ánh mắt nhìn về phía nơi xa.
Tiết Ngưng Hương nhìn theo ánh mắt nó, lại chỉ thấy chỗ đó để đó một cái trứng lớn.
Nhưng lúc này, cái kia trứng lớn đã bị liệt diễm nướng cháy đen, chỉ sợ không bao giờ còn có thể có thể ấp ra tiểu sinh mệnh được nữa.
Lúc trước Lôi Vân Tước tuy đem hết toàn lực, nhưng y nguyên không hoàn toàn có thể ngăn chỗ hỏa cầu đó, để một bộ phận hỏa diễm đốt tới những trứng chim này.
“Nàng muốn hài tử của nàng, nhanh đi tìm tới.” Tiết Ngưng Hương khóc lớn tiếng nói.
Trác Phàm cùng Tạ Thiên Dương liếc nhìn nhau, lập tức tản ra tứ tán tìm kiếm.
Chỉ chốc lát sau, tìm đến bốn khỏa.
Bất quá bốn khỏa kia tất cả đều đã cháy đen, hoàn toàn không có sinh mệnh dấu hiệu.
“Còn có một khỏa đâu?” Tiết Ngưng Hương vội vàng hỏi.
Trác Phàm hai người lắc đầu, thở dài, sau cùng một khỏa bọn họ cũng tìm không thấy.
Thấy tình cảnh này, Tiết Ngưng Hương sắc mặt bi ai, quỳ gối trước người Lôi Vân Tước, cúi đầu một cái thật sâu, nước mắt rơi như mưa: “Thật xin lỗi, là chúng ta hại ngươi.”
Lôi Vân Tước không có nhìn nàng, chỉ là nhìn chằm chằm vào bốn khỏa trứng lớn cháy đen, trong mắt ngấn lệ chớp động.
Sau một khắc, trong mắt đột nhiên lóe qua một đạo tinh quang, ráng chống đỡ chuyển động cái kia thân thể khổng lồ kia của nó.
Mà tại phía dưới thân thể khổng lồ của nó, khỏa trứng lớn thứ năm lăn ra.
Cùng cái kia bốn khỏa khác biệt, cái khỏa trứng lớn thứ năm này còn tương đối hoàn hảo, chỉ là trên bề mặt có chút dấu vết cháy đen.
Trác Phàm tròng mắt ngưng tụ, thật sâu nhìn Lôi Vân Tước một cái, âm thầm gật đầu.
Cho dù nó bị Xích Viêm Sư Vương kia đùa nghịch xoay quanh, lúc mệt mỏi nó vẫn y nguyên minh bạch chính mình muốn làm gì.
Nó biết không thể bảo hộ tất cả trứng lớn, cho nên trong âm thầm chỉ bảo hộ một khỏa.
Nó nhìn như bảo hộ tất cả, thực ra chỉ chú ý bảo hộ một khỏa.
Cho nên tại về sau lúc nó rơi xuống, vẫn y nguyên dùng thân thể khổng lồ của chính mình đem khoả trứng này che giấu.
Như vậy thì cho Sư Vương đem nó giết chết, khoả trứng này cũng sẽ không bị phát hiện.
Nó dùng sinh mệnh của chính mình, yểm hộ hài tử của nó.
Nghĩ tới đây, Trác Phàm trong mắt phát lên một cỗ kính ý thật sâu.
Tức!
Một tiếng hót vang, Lôi Vân Tước hai cái mắt nhỏ chăm chú nhìn Trác Phàm.
Hoặc cụ thể hơn, là nhìn cái trán của hắn, ngược lại nhìn trứng lớn ở dưới thân, trong mắt tràn ngập hi vọng.
“Ngươi muốn đem trứng này cho ta?” Trác Phàm suy đoán nói.
Lôi Vân Tước gật gật đầu, lúc hai con mắt nhìn về phía quả trứng kia tràn ngập vẻ ôn nhu.
Trác Phàm cúi người đem trứng nhặt lên, không khỏi thầm than một tiếng: “Quả trứng này bị liệt diễm tổn thương, cho dù ấp ra được đoán chừng cũng sống không lâu đâu, trừ phi. . .”
Trác Phàm khẽ cau mày, ghé vào tai Lôi Vân Tước khẽ nói vài câu.
Lôi Vân Tước đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó liền vui mừng gật đầu.
Lần nữa liếc nhìn hài tử của chính mình một cái, Lôi Vân Tước chậm rãi nhắm mắt lại, trên mặt lộ ra một mảnh yên ổn chi sắc.
Tựa hồ đem chính mình hài tử giao phó cho Trác Phàm, nó đã có thể an tâm mà ra đi.
Tiết Ngưng Hương nhìn thấy con chim nhỏ này chết đi, không khỏi càng thêm thương tâm, sau cùng gào khóc lên.
Trác Phàm cùng Tạ Thiên Dương liếc nhìn nhau, trong lòng đều thầm than một tiếng.
Bọn họ ngàn vạn nghĩ không ra, Tiết Ngưng Hương vậy mà giàu lòng tương thân tương ái như vậy, đối một linh thú không hề quan hệ chết đi cũng có thể thương tâm đến nước này.
Mà bọn họ nhiều lắm cũng là đối với Lôi Vân Tước này có chút kính ý mà thôi, ngàn vạn không đạt được đến trình độ thương tâm gần chết như thế.
“Ách, Ngưng Nhi, chim chết rồi cũng không thể sống lại, ngươi cũng không cần quá thương tâm.” Trác Phàm ho nhẹ một tiếng, khuyên nhủ.
“Đúng vậy a, nghĩ không ra ngươi cùng Lôi Vân Tước này chỉ là gặp mặt một lần, liền hợp ý như vậy a!” Tạ Thiên Dương cũng là cười khan một tiếng, gãi đầu một cái, không biết nên thuyết phục tiểu nha đầu mít ướt này như nào.
Nghe được lời này, Tiết Ngưng Hương lau nước mắt trên mặt, sịt sịt cái mũi nói: “Ngươi. . .
Các ngươi đừng hiểu lầm, tuy con chim nhỏ này cũng rất đáng thương, nhưng ta không phải là vì nó mà khóc, ta là nhớ. . .
Nhớ nhà.
Nhìn đến bộ dáng của, ta liền nhớ cha ta, trước kia cũng liều lĩnh bảo hộ ta, chiếu cố ta. . .”
Khóe miệng không khỏi hung hăng co rút, Tạ Thiên Dương cùng Trác Phàm liếc nhau, đều là bất đắc dĩ cười khổ.
Hoá ra nha đầu này là xúc cảnh sinh tình, ta nói nàng làm sao lại cảm tình phong phú như vậy đây.
“Ách, ngươi đã không phải là bởi vì con chim này, Lôi Vân Tước thi thể này ta lấy.” Trác Phàm lúng túng sờ mũi một cái, vung tay lên liền đem Lôi Vân Tước thu nhập trong giới chỉ, Tiết Ngưng Hương nức nở gật gật đầu, cũng không phản đối.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










