Chí Tôn
Tập 47 : Ghen ghét Diệp Võ Hoàng (c461-c470)
❮ sautiếp ❯Chương 461: Ghen ghét Diệp Võ Hoàng
Mười ngày trôi qua thật nhanh.
Thoáng cái mọi việc đều trở thành quá khứ.
Lúc này Hàn Phong và Minh Hỏa Tông cùng thất đại tông môn khác đều mang theo nhân thủ tiến về phía Băng Tuyết Các.
Đây cũng chính là nơi mà Võ Hoàng ĐIện tuyên bố muốn tế sống bốn vị trưởng lão cũng với Mộ Tuyết các chủ Băng Tuyết Các.
Nhóm người Hàn Phong đã đến từ ngày hôm qua nhưng để tránh việc phát sinh ngoài ý muốn mọi người cũng không tùy ý đi loạn.
Trải qua một hồi tra xét tỉ mỉ mãi cho đến lúc xác định không có mai phục mọi người mới yên tâm nghỉ ngơi.
Thế nhưng điều làm cho nhốm người Hàn Phong ngạc nhiên nhất chính là bọn họ cũng không biết Võ Hoàng điện quá mức cuồng vọng hay có lòng tin tuyệt đối với bản thân mà trên đường đi mọi người không hề gặp bất cứ trở ngại nào, thậm chí một bóng người Võ Hoàng Điện cũng không thấy qua.
Nhưng càng là như vậy sự nghi ngờ trong lòng mọi người lại càng tăng cao.
Hàn Phong cũng không rõ rốt cuộc Võ Hoàng Điện muốn làm gì/
Nhưng đã đến mức này bọn họ cũng không có bất kỳ lý do gì để lùi bước.
Rất nhanh mọi người đã đến Băng Tuyết Các.
Với thực lực của nhóm người Hàn Phong đương nhiên khí trời lạnh giá ở nơi này tuyệt đối không hề gây bất kỳ một trở ngại nào cho họ.
Nhìn thấy Băng Cung nguy nga trước mặt, Hàn Phong cũng có chút thổn thức không ngớt.
Hắn còn nhớ rõ mấy năm trước khi hắn cũng Đường Vũ Nhu đến nơi này, lúc đó tuy rằng Băng Cung tràn ngập lãnh ý nhưng ít ra cũng không như bây giờ chỉ còn lại khí tức tử vong.
Nhìn thấy tình trạng đổ nát khắp nơi của Băn Cung Hàn Phong cũng có thể tưởng tượng ra phần nào sự ác liệt, thảm trọng của trận đại chiến.
Đúng lúc này đột nhiên từ bên trong Băng Cung truyền ra một âm thành hồn hậu.
Đối với âm thanh này Hàn Phong cũng thập phần quen thuộc, đây chính là thanh âm của Võ Hoàng mà hắn đã từng gặp ở Thiên Thánh Cốc.
– Chư vị, ta chờ mọi người cũng đã lâu rồi.
Lúc này xung quanh Băng Cung đột vẫn không hể xuất hiện bất cứ một đạo thân ảnh nào.
Thấy vậy người dẫn đầu đoàn người lần này cũng chính là Các chủ tiền nhiệm của Thiên Nhất Các Đoạn Bắc Minh nghe thấy âm thanh liền tức giận hừ lạnh một tiếng:
– Hạng người dấu đầu dấu đuôi, nếu biết bọn ta đến còn không mau hiện thân chẳng lẽ còn đợi ta đến xin ngươi xuất hiện nữa sao ?
– Ha ha, vị này chắc là Thiên Nhất Các Đoạn Bác Minh.
Âm thanh của Võ Hoàng lần thứ hai vang lên, chẳng qua trọng giọng nói lại mang theo vẻ tiêu điều xơ xác:
– Ta cũng đã sống hơn một nghìn năm, trong mắt ta ngươi bất quá cũng chỉ là một tiểu oa nhi mà thôi, còn dám ở trước mặt ta cậy già lên mặt, đúng là kẻ không biết sống chết.
Tiếp theo, khi tiếng hừ lạnh vang kên cũng đồng thời một một đạo kình khí sắc bén từ trong Băng Cung b*n r*.
Tốc độ kình khí cực nhanh, mấy vị thiên giai cường giả vừa mới tấn thăng đều không kịp phản ứng mà với tu vi của Đoạn Bác Minh cũng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn không kịp tránh né.
Đoạn Bác Minh có thể trở thành đầu lĩnh của lần hành động này ngoại trờ bối phận của hắn cao hơn mọi người ở đây thì còn là vì hắn sau khi lánh đời khổ tu thực lực đã tiến lên Thiên Giai ngũ phẩm đỉnh phong chỉ kém một điểm là có thể đột phá đến Thiên Giai lục phẩm.
Tuy nhiên với thực lực thiên giai ngũ phẩm đỉnh phong Đoạn Bác Minh cũng đành thúc thủ vô sách một đạo kình khí Võ Hoàng tùy tiện phát ra.
Mắt thấy Đoạn Bác Minh rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, mọi người như cảm thấy đạo kình khí kia sắp xuyên thủng Đoạn Bác Minh thì đột nhiên một đạo thân ảnh tiến lên kịp thời ngăn trở trước mặt hắn.
Ngay sau đó bóng người vừa xuất hiện liền vung tay lên cũng không thấy bất kỳ dấu hiệu đấu khí tiết ra ngoài thế nhưng đạo kình khí trong nháy mắt bị đánh tan triệt để tiêu thất như chưa từng xuất hiện.
Lúc này mọi người mới không phục tinh thần từ trong khiếp sợ, định thần nhìn lại thân ảnh kia.
Một lần nữa mấy người Đoạn Bác Minh lại kinh ngạc khi phát hêện đạo thân ảnh kia chính là lão giả Triệu Vô Cực mấy ngày nay vẫn đi theo bên cạnh Hàn Phong không hề phát ngôn điều gì.
Ấn tượng của Triệu Vô Cực trong lòng bọn họ chính là một người có thực lực thâm bất khả trắc thế nhưng mọi người vẫn chưa thấy lão xuất thủ lần nào cho nên cũng không rõ ràng thực lực của lão.
Tuy nhiên vừa rồi Triệu Vô Cực chỉ nhẹ nhàng ra tay cũng giúp bọn họ hiểu được rằng thực lực của lão hơn xa so với mình.
Nghĩ không ra hiện tại ngoài Hàn Phong có thực lực thiên giai thất phẩm thì bên cạnh hắn còn có một lão giả thực lực so với bọn họ còn cường đại hơn nhiều lần.
Không biết đến tột cùng Huyền Thiên Tông còn cất giấu bao nhiêu bí mật khiến kẻ khác phải khiếp sợ, trong lòng mọi người lập tức liền chấn động khi nghĩ đến điều đó.
Nhìn thấy Triệu Vô Cực xuất thủ Hàn Phong cũng không quá kinh ngạc.
Trong lòng hắn hiểu rõ tầng quan hệ giữa Triệu Vô Cực và Võ Hoàng.
Quả nhiên lúc này sau khi tiện tay hóa giải kình khí của Võ Hoàng, Triệu Vô Cực không để ý đến ánh mắt khiếp sợ của mọi người xung quanh, ngược lại ánh mắt lão tỏa ra lãnh ý nhìn chằm chằm về phía Băng Cung.
Ánh mắt của lão dường như xuyên thấu Băng Cung tìm kiếm nơi ẩn dấu của Võ Hoàng.
– Là Võ Hoàng sao ? Nghìn năm không gặp ngươi vẫn thích giả thần giả quỷ, xem ra một nghìn năm qua ngươi cũng không tiến bộ chút nào.
Triệu Vô Cực không hề cố kỵ châm chọc Võ Hoàng.
Mọi người khi nghe Triệu Vô Cực mở miệng lại lần nữa giật mình kinh sợ.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng lại thò Võ Hoàng sau một giây trầm mặc lại tiếp tục mở lời vỡi giọng điệu tanh thương như cũ:
– Triệu Vô CỰc, một ngàn năm qua cuộc sống của ngươi thật ra rất tự tại, ngươi cũng biết một ngàn năm qua ta lúc nào cũng nhớ đến ngươi.
Tiếng nói vừa dứt đột nhiên cả tòa Băng Cung liền bị một tầng khí kình khổng lồ bao phủ, đồng thời một luông sát ý vô thiên cái địa, nồng đậm như trở thành thực chất xuất hiện bao phủ khắp xung quanh.
Vô số tử khí nhất thời tràn ngập khắp tòa hàn nguyên, khiến hàn khí xung quanh càng tăng thêm vài phần lạnh lẽo.
Mọi người đều cảm nhận được sát ý và sự phẫn nộ nồng đậm trong luồng tử khí đó.
Hàn Phong cũng có chút kinh ngạc, mặc dù trước khi đến đây có nghe Triệu Vô Cực nhắc đến xích mích của hắn với Diệp Võ Hoàng, nhưng không ngờ Diệp Võ Hoàng nhìn thấy Triệu Vô Cực xong lại phản ứng mạnh như vậy.
Rõ ràng, mối quan hệ giữa họ còn căng thẳng hơn cả Hàn Phong tưởng tượng.
Nghe những gì Diệp Võ Hoàng nói lúc nãy, Hàn Phong đoán một ngàn năm qua Diệp Võ Hoàng chịu không ít ấm ức dưới tay Triệu Vô Cực, nếu không biểu hiện đâu có phẫn nộ như vậy.
Sau đó, Hàn Phong chợt nghĩ, Diệp Võ Hoàng nín nhịn một ngàn năm, không chỉ đơn giản vì tích cách của hắn mà một phần nguyên nhân trong đó cũng có liên quan đến Triệu Vô Cực.
Chỉ có điều mọi chuyện cụ thể ra sao, chỉ hai người họ mới biết được.
Nhưng, lúc nãy vô số tử khí đang không ngừng trào ra, những người có mặt trừ hai mươi mấy thiên giai cường giả, còn có một tốp địa giai đệ tử đi theo nữa.
Mặc dù nói trận chiến giữa các thiên giai, địa giai căn bản không thể can thiệp, nhưng Võ hoàng điện đâu chỉ có mỗi thiên giai cường giả, điểm đáng sợ của Võ hoàng điện là, trong tay Diệp Võ Hoàng có một số lượng lớn địa giai cao thủ.
Mặc dù những địa giai cao thủ này dùng bí pháp để nâng cao tu vi, rất ảnh hưởng đến chuyện tu hành sau này, nhưng đối với Hàn Phong mà nói, cũng vô cùng nan giải.
Cảm nhận luồng tử khí không ngừng tăng cường, phần lớn địa giai võ giả bên Hàn Phong không khỏi lùi lại phía sau.
Triệu Vô Cực thấy tình hình phát triển như vậy, không nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng, khí tức cường đại thuộc về thiên giai bát phẩm trong nháy mắt từ cơ thể phát ra ngoài.
Hai luồng khí thế ngỗ ngược sản sinh va đập dữ dội trước Băng Cung, tạo nên một tia hoa lửa giữa bầu không khí tràn ngập hàn lưu.
Tử khí mà Diệp Võ Hoàng tán phát ra bị Triệu Vô Cực nhanh chóng đẩy lùi.
Không lâu sau, hai đường khí tức lại hình thành nên thế giằng co, khí tức của hai người vẫn không ngừng tăng lên, không bên nào chịu thua bên nào.
Những người có mặt bị hai luồng khí thế đó làm cho không thể động đậy.
Lúc này, bọn Đoạn Bác Minh mới phát hiện, thì ra vị lão giả luôn xuất hiện mờ nhạt bên cạnh Hàn Phong lại có thực lực cường đại đến vậy.
Những kẻ tự nhận là cường giả như chúng, thực sự không theo kịp.
Tần Lâu Lâu Chủ Phó Tùng bên cạnh cảm khái nói:
– Vốn cứ tưởng Huyền Thiên Tông có được một thiên tài ngàn năm có một như Hàn Phong đã là quý lắm rồi, không ngờ bây giờ còn xuất hiện thêm một nhân vật phi phàm nữa.
Hồng Dịch bên cạnh cũng đang chăm chú quan sát Triệu Vô Cực, hai mắt bỗng nhiên lóe lên một tia thân thiết.
Đối với một kẻ ngu ngốc coi vũ lực là thước đo duy nhất mà nói, sức mạnh cường đại mà Triệu Vô Cực thể hiện đã hoàn toàn thuyết phục được hắn.
Hồng Dịch biết, với tư chất của mình, dù có cho hắn bao nhiêu thời gian cũng không thể đạt tới trình độ như Triệu Vô Cực.
Trong lòng không khỏi thở dài, nói:
– Huyền Thiên Tông có được một nhân vật như vậy thì còn lo lắng gì nữa.
Thật khiến người ta ngưỡng mộ.
Những lời Hồng Dịch nói nhận được sự đồng cảm của hầu hết cường giả xung quanh.
Nếu như tông môn của họ cũng xuất hiện một tuyệt thế cường giả như vậy, với thực lực vốn có, có lẽ bây giờ còn làm tốt hơn Huyền Thiên Tông rất nhiều lần.
Đáng tiếc, cho dù họ có nghĩ thế nào thì tất cả cũng chỉ là tưởng tượng, một tuyệt thế cường giả như vậy, đâu phải ai cũng có được.
Lúc này, hai đường khí thế ngỗ ngược không ngừng đối kháng giữa không trung, Diệp Võ Giả đang ẩn nấp trong Băng Cung thấy tử khí của mình không thể đột phá được khí thế của Triệu Vô Cực, cũng không khỏi hừ lạnh một tiếng, tiếp tục lên tiếng nói:
– Triệu Vô Cực, một ngàn năm thời gian, xem ra với ngươi không phải lãng phí, thiên giai bát phẩm, quả nhiên không phụ tên tuổi của ngươi.
– Diệp Võ Hoàng.
Ta có được thành tựu hôm nay cũng là nhờ ngươi ban cho.
Triệu Vô Cực lạnh lùng đáp trả.
Diệp Võ Hoàng nghe vậy, cười lớn một tiếng, tiếp tục nói:
– Không sai, ta thiên tính vạn tính, nhưng lại để lọt một tên phế vật không biết tu luyện đấu khí như ngươi.
– Một ngàn năm qua, ngươi có hối hận không!
Triệu Vô Cực xem ra cũng rất hận Diệp Võ Hoàng, ngữ khí đầy vẻ châm chọc khiêu khích.
Nghe vậy, Diệp Võ Hoàng chỉ cười lạnh, ngữ khí mang chút tự kiêu, nói:
– Đương nhiên, kế sách mà ta phải mất mười năm mới có thể vạch ra, chỉ một cử động là có thể san bằng cả một đại đế quốc, vốn dĩ muốn để ngươi nếm thử mùi vị nước mất nhà tan, không ngờ cuối cùng lại cho tên phế vật ngươi cơ hội lãnh ngộ tâm pháp, khiến Võ Hoàng ta làm gì cũng bị cản trở, mọi chuyện đều là sơ suất do ta.
Dừng lại một lúc, Diệp Võ Hoàng đột nhiên dùng ngữ khí vô cùng ghen ghét, gằn giọng nói:
– Sao ông trời lại bất công như vậy, từ lớn đến nhỏ, dù ta nỗ lực thế nào cũng không hơn được ngươi.
Vốn tưởng cuối cùng có thể áp đảo ngươi trên phương diện đấu khí, không ngờ đến cuối cùng lại bị ngươi lật ngược, chuyển thành giúp đỡ ngươi!
Triệu Vô Cực nghe thấy hận ý nồng đậm trong ngữ khí của Diệp Võ Hoàng, không khỏi lên tiếng thở dài, chầm chậm nói:
– Ta chưa từng muốn so bì với ngươi, chỉ có ngươi quá cố chấp, luôn hiểu lầm ta, đây là kết quả mà ngươi tự mình chuốc lấy.
– Đừng có đứng đấy nói lời châm chọc, từ lúc ngươi sinh ra đã được vô số hào quang bao phủ, có gia tộc cường đại bảo vệ ngươi, mỗi ngày ngươi được bao bọc bởi những lời tán dương khen thưởng cho dù trên phương diện võ lực, ngươi chỉ là một tên phế vật không thể tu luyện đấu khí.
Dừng lại một chút, Diệp Võ Hoàng nói tiếp:
– Còn ta mỗi ngày phải sống cuộc sống tủi nhục, suýt chút nữa thì chết dưới tay lão già đó.
Cuộc sống không biết đến mặt trời đó, một hoàng tử như ngươi làm sao hiểu được.
Nếu như không có sự nhẫn nhịn và trí tuệ của mình, một ngàn năm trước ta đã sớm biến thành đống xương trắng rồi.
Ta tự thề với mình, sẽ có một ngày, ta đứng trên đỉnh thế giới, khiến tất cả mọi người phải ngước mắt nhìn ta, khiến tất cả mọi người phải thần phục ta, đây là lúc ta hoàn thành bước thứ nhất ước mơ, bất luận là ai cũng không thể ngăn cản được ta!
Triệu Vô Cực nhíu mày, nghe những lời mà người bạn thời thơ ấu này vừa nói, ông biết hắn quá cố chấp, sự cố chấp này qua một ngàn năm, đã ăn sâu vào trong xương hắn, khiến tích cách của hắn trở nên méo mó một cách nghiêm trọng.
Đối diện với một kẻ vừa điên cuồng vừa có tính cách méo mó, Triệu Vô Cực hiểu mình nói gì cũng vô dụng, nên không nói thêm gì nữa, chỉ lạnh lùng:
– Tình bạn của chúng ta sớm đã kết thúc trong trận đấu một ngàn năm trước rồi, hôm nay chúng ta phải đấu đến cùng.
– Ha ha! Nói đúng lắm, giữa chúng ta chẳng còn tình nghĩa gì nữa cả, nếu có chỉ là thù hận mà thôi.
Diệp Võ Hoàng điên cuồng cười nói,
– Nhưng, ngươi muốn động thủ với ta, thì phải xem ngươi có khả năng ấy không đã, hãy xem những người này là ai!
Diệp Võ Hoàng vừa dứt lời, Băng Cung vốn đã rất tàn tạ đột nhiên rung động.
Chỉ thấy cường quang lóe lên khiên mọi người không thể nhìn thấy gì.
Đợi cường quang biến mất, mọi người mới nhìn rõ sự biến hóa trước mặt.
Không biết từ lúc nào, phía trước Băng Cung vốn không có gì lại xuất hiện vô số bóng người.
Hàn Phong vừa mới nhìn thấy, trong lòng lập tức chấn động dữ dội.
Trước mặt hắn là hơn mười người đang bị trói lên những cái cột trụ màu đen kì quái, hơn nữa vẻ mặt còn rất đau khổ, tứ chi của họ bị buộc bởi những cái vòng sắt cũng màu đen, vòng sắt ghim chặt thân thể họ lên cột trụ, khiến họ không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
Cơ thể họ bị đóng bởi những vật dài nhọn và vật dài nhọn ấy xuyên qua chính giữa ngực họ.
Điều khiến người ta cảm thấy kì lạ là mười mấy người đều không chết, thậm chí một giọt máu cũng không chảy.
Nhìn bộ dạng của họ, Hàn Phong ngoài ngạc nhiên ra còn cảm thấy rất phẫn nộ trước hành động của Diệp Võ Hoàng.
Khuôn mặt của họ trên cơ bản Hàn Phong đều nhận ra, là các vị tộc trưởng đến từ tứ các, và người ở giữa chính là các chủ Băng Tuyết Các, cũng là sư tôn Mộ Tuyết của Đường Vũ Nhu.
Mộ Tuyết thần tình ủ rũ, sắc mặt trắng bệch, y phục trên người nhàu nhĩ, những vết máu khiến bộ y phục vốn có màu trắng tuyết bị nhuộm triệt để thành màu đỏ.
Bộ dạng hết sức thảm hại.
Xét công hay tư, Mộ Tuyết đối với Hàn Phong mà nói vô cùng quan trọng.
Về công, Mộ Tuyết thân là các chủ Băng Tuyết Các, là bạn hữu của Huyền Thiên Tông, bây giờ nị người ta sỉ nhục như vậy, đối với Huyền Thiên Tông mà nói, chẳng khác gì công khai khiêu chiến.
Nếu như hôm nay không thể ứng cứu, chỉ sợ sau này không còn ai đứng về phía hoàng thất và Huyền Thiên Tông nữa.
Biết đâu đây lại chính là mục đích của Võ Hoàng điện.
Còn về tư, với mối quan hệ của hắn và Đường Vũ Nhu, Mộ Tuyết là sư tôn của Đường Vũ Nhu, bất luận thế nào, Hàn Phong cũng phải nghĩ cách cứu bà ta.
Bất luận thế nào, trận đại chiến hôm nay là khó tránh.
Chương 462: Diệu thạch
Triệu Vô Cực thấy bọn Mộ Tuyết đột nhiên xuất hiện, mặc dù chưa từng gặp nhưng cũng phần nào đoán ra thân phận của họ.
Mặc dù sớm đã đoán trước Diệp Võ Hoàng sẽ dùng những người này uy h**p mình, nhưng cho đến lúc này Triệu Vô Cực vẫn không khỏi cảm thấy có chút phẫn nộ.
Đúng lúc này, Hàn Phong tiến lên trước hai bước, đến bên Triệu Vô Cực, lạnh lùng nói với Diệp Võ Hoàng:
– Mười ngày trước, ngươi tung tin, mục đích không phải muốn dụ chúng ta đến đây sao, ta tin Võ Hoàng điện làm vậy không đơn thuần chỉ là muốn khoe khoang.
Nói mục đích chính của ngươi ra đi, sau đó thả người!
Hàn Phong cũng không phí lời, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Diệp Võ Hoàng nghe Hàn Phong nói vậy, cười nói:
– Thì ra là ngươi, trận giao đấu hôm trước ta vẫn còn nhớ như in.
Ngươi nói đúng, ta dẫn các ngươi đến đây đương nhiên có mục đích của mình, muốn ta thả người, phải xem các ngươi có thỏa mãn được yêu cầu của ta không đã!
Những lời Diệp Võ Hoàng nói khiến đám đông sau lưng Hàn Phong nhất thời rì rầm nghị luận.
Họ không hiểu Diệp Võ Hoàng mất bao nhiêu công sức, thậm chí không ngại chọc giận mọi người, rốt cục là có mục đích gì.
Triệu Vô Cực đứng bên cạnh nhíu mày, với sự am hiểu của mình, ông không biết Diệp Võ Hoàng bây giờ đã có thực lực cường đại, vậy rốt cục hắn còn muốn gì nữa.
Đúng lúc này, trên chiếc cột trụ trước mặt, Mộ Tuyết vốn dĩ không có động tĩnh gì, đột nhiên phát ra một tiếng rên đau đớn, sắc mặt trở nên vô cùng khổ sở.
Hàn Phong thấy những chiếc vòng sắt đen và cả vật nhọn dài đâm trước ngực Mộ Tuyết lúc này đang phát những luồng quang mang màu đen lúc có lúc không.
Sau khi quang mang màu đen xuất hiện, lập tức hội tụ lại, bao phủ lấy toàn thân Mộ Tuyết.
Sau đó, bốn vị trưởng lão bên cạnh Mộ Tuyết cũng có hiện tượng tương tự.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Hàn Phong lạnh lùng nói:
– Diệp Võ Hoàng, ngươi làm gì vậy!
Cũng không biết là những lời của Hàn Phong có tác dụng hay là vì nguyên nhân nào khác mà Hàn Phong vừa dứt lời, quang mang màu đen mang lại sự đau đơn cho bọn Mộ Tuyết lập tức biến mất.
Bấy giờ, Diệp Võ Hoàng mới tiếp lời:
– Ta thực sự có chút bội phục những kẻ ngu xuẩn này, mấy tháng trời, bất luận ta dùng hình thế nào, chúng cũng không chịu mở miệng, bất đắc dĩ ta mới phải dùng hạ sách dẫn các ngươi đến đây.
– Ngươi rốt cục muốn gì? Sao còn cứ lòng vòng mãi.
Hàn Phong phất tay áo, sắc mặt cũng có chút âm lạnh, nói.
Diệp Võ Hoàng hình như chưa nghe ra nộ ý của Hàn Phong, vẫn dùng ngữ khí chậm rãi, từ từ nói:
– Sao, không chịu nổi nữa à? Kì thực thứ ta muốn rất đơn giản, nhưng không phải là thứ ngươi có thể cho ta, ta muốn được gặp đệ tử tứ các, nhất là đệ tử Băng Tuyết Các, trừ phi gặp được chúng, nếu không hôm nay đừng ai hi vọng sống sót rời khỏi đây.
– Mạnh miệng quá! Ngươi tưởng bọn ta sợ ngươi à?
Đoạn Bác Minh nãy giờ đứng phía sau, đột nhiên giận dữ quát.
Mặc dù tuổi đã cao, hơn nữa nhiều năm ẩn thế, nhưng nhìn bộ dạng thảm hại của bọn Mộ Tuyết, với tâm tính của Đoạn Bác Minh, cũng không khống chế được nộ hỏa trong lòng.
Tứ các có chung kết cục như vậy, đủ thấy thủ đoạn của Diệp Võ Hoàng tàn nhẫn đến thế nào.
Trong lòng mọi người cùng nổi lên một luồng hàn ý, hình ảnh bọn Mộ Tuyết dường như chính là tấm gưỡng nhãn tiền cho họ.
Nhất thời, tất cả cùng cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Nghe Đoạn Bác Minh nói, Diệp Võ Hoàng lạnh lùng cười:
– Đám các ngươi không biết thay đổi, cứ cố chấp đối địch với Võ Hoàng điện ta, có một ngày, ta sẽ đích thân g**t ch*t các ngươi, từng người một!
Đối với sự uy h**p của Diệp Võ Hoàng, Đoạn Bác Minh không coi ra gì, ngay từ lúc từ chối đề nghị của Võ Hoàng điện và nhận lời mời của hoàng thất, ông đã xác định sẽ có ngày hôm nay.
Mọi người trong lòng đều hiểu, kể từ hôm nay mình sẽ là kẻ thù của Võ Hoàng điện, nếu như chỉ vì một câu đe dọa của Diệp Võ Hoàng mà đã run sợ thì họ không xứng được gọi là cường giả một phương, đừng nói thủ lĩnh một phương thế lực.
– Diệp Võ Hoàng, dù sao chúng ta cũng đã xuất hiện ở đây rồi, không lẽ ngươi nghĩ chỉ cần dựa vào hai ba câu nói của ngươi là có thể đe dọa được chúng ta sao, ngươi đánh giá mình quá cao rồi đấy!
Tính cách nóng nảy của Hồng Dịch khiến câu nói của hắn không khỏi có chút khiêu khích.
Diệp Võ Hoàng không hứng thú với những con người này, trong mắt hắn, thiên giai cường giả hắn chỉ cần một tay là đã có thể giải quyết dễ dàng.
Những gì họ nói, Diệp Võ Hoàng không thèm đáp trả mà trực tiếp lên tiếng:
– Thứ ta muốn, Băng Tuyết Các các chủ có lẽ hiểu rõ nhất, các ngươi có thể hỏi bà ta, ta cho các ngươi thời gian một tuần trà, nếu như đến lúc đó các ngươi vẫn không đưa ra câu trả lời khiến ta hài lòng, ta sẽ tế sống họ để tưởng nhớ những đệ tử đã chết ở đây.
Hàn Phong nghe vậy, giận lắm, đến lúc này hẵn vẫn chưa suy nghĩ nhiều, bây giờ hắn chỉ muốn làm rõ Diệp Võ Hoàng rốt cục muốn gì?
Cũng giống như suy đoán trước đây của hắn, Diệp Võ Hoàng phát động tấn công tứ các, sau đó diên kịch dẫn mọi người đến đây.
Quả nhiên là đều nhắm vào tứ các, nhưng không biết bên trong tứ các giấu gì mà khiến Diệp Võ Hoàng phải tọc mạch như vậy.
Nhìn Mộ Tuyết như từ được giải thoát từ đau khổ vô hạn, Hàn Phong tiến lên trước hai bước, đến trước mặt Mộ Tuyết.
Hắn không dám lại gần hơn nữa bởi vì hắn hiểu nếu như mình lại tiếp tục tiến lên, nói không chừng sẽ còn khiến họ đau đớn hơn.
Cổ Thần đứng tít xa, chậm rãi hỏi:
– Mộ các chỉ, có nhận ra tại hạ không?
Mộ Tuyết thần tình vốn dĩ đang ủ rũ, nghe Hàn Phong gọi mình, giãy dụa ngẩng đầu, nhìn Hàn Phong, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, nói:
– Bọn Vũ Nhu vẫn khỏe chứ?
Không ngờ câu đầu tiên của bà ta lại là hỏi về sự an nguy của Đường Vũ Nhu.
Mặc dù không biết tại sao Mộ Tuyết hỏi vậy, nhưng Hàn Phong vẫn trả lời:
– Mộ các chủ yên tâm, Vũ Nhu và các đệ tử khác đều ở Huyền Thiên Tông ta, còn ta một ngày, đảm bảo sẽ không để phải chịu bất cứ thương tổn nào.
– Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Như vậy ta có chết cũng yên lòng!
Mộ Tuyết hình như những ngày vừa qua phải chịu đày đọa rất lớn, chẳng còn hơi sức nói chuyện, nếu như không phải Hàn Phong thính giác hơn người, có lẽ căn bản không nghe thấy Mộ Tuyết nói gì.
Nghe xong Mộ Tuyết nói những lời này, Hàn Phong trong lòng cũng giật mình, trong lời nói của bà, Hàn Phong cảm nhận được Mộ Tuyết bắt đầu nảy sinh ý định muốn chết.
Nếu như để Mộ Tuyết chết ở đây, vậy thì lần hành động này không phải lãng phí sao.
Bất luận thế nào, Hàn Phong không thể để Mộ Tuyết chết ở đây, vội vàng nói:
– Mộ các chủ không cần phải vậy, lần này ta đến đây là để cứu các chủ.
Mộ Tuyết nghe vậy, cười buồn nói:
– Mấy người chúng ta bị Võ Hoàng Diệp phế hết tu vi toàn thân, bộ dạng bây giờ đâu có khác gì người đã chết, cho dù có được cứu cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Diệp Võ Hoàng làm vậy là muốn có được thứ mà tứ các chúng ta bảo vệ mấy ngàn năm nay.
Nếu như tứ các cùng mất, chúng ta cũng không để Võ Hoàng điện đạt được ý nguyện.
Hàn Phong nghe vậy, nhíu mày, mặc dù trong lòng có chút nghi hoặc nhưng hắn biết đây không phải là lúc để hỏi.
Nhưng Mộ Tuyết đã nói vậy, rõ ràng định dùng cái chết để bảo vệ thứ ấy.
Mộ Tuyết vừa dứt lời, đột nhiên quang mang màu sắc đột nhiên xuất hiện, Mộ Tuyết tiếp tục hứng chịu sự đau đớn cực độ, nhưng bà ta vẫn nghiến chặt răng, không để cho mình phát ra một âm thanh nào.
Chương 463: Võ Hoàng thật giả
Hàn Phong thấy vậy không khỏi giận dữ nói:
– Diệp Võ Hoàng, ngươi làm vậy là có ý gì?
Diệp Võ Hoàng lạnh nhạt nói:
– Ta chỉ thấy bà ta mạnh miệng, nên muốn dạy cho một bài học thôi, nhưng xem ra những người này dù có đánh cũng không chịu nói thật, nên đích thân ta sẽ nói cho ngươi biết thứ ta muốn!
Nghe vậy, Hàn Phong chỉ hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Diệp Võ Hoàng dừng lại một lúc, thản nhiên nói:
– Thứ ta muốn, đối với các ngươi mà nói chẳng có tác dụng gì, chính là tứ diệu thạch mà tứ diệu các trấn thủ!
– Tứ diệu thạch?
Hàn Phong lẩm bẩm.
Tứ diệu thạch là cái gì, hắn chưa từng nghe qua, quay đầu nhìn bọn Triệu Vô Cực, cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu.
Diệp Võ Hoàng dường như cũng nhìn thấy biểu tình mị hoặc của mọi người, tiếp tục chậm rãi nói:
– Tứ diệu thạch là gì các ngươi không cần biết, bây giờ trong tay ta đã có ba trong bốn viên, chỉ còn duy nhất thủy diệu thạch do Băng Tuyết Các bảo hộ thì vẫn nằm trong tay Mộ Tuyết, chỉ cần ngươi khiến bà ta giao thủy diệu thạch ra đây, ta sẽ nhận đáp ứng ngươi, thả họ ra.
Diệp Võ Hoàng ta từ xưa đến nay nói một là một, chưa từng nuốt lời, ta tin điểm này Triệu Vô Cực rõ hơn ai hết.
Diệp Võ Hoàng vừa dứt lời, Mộ Tuyết rõ ràng đã khí xuất nhiều khí vào ít đột nhiên ngẩng đầu, gằn giọng nói:
– Diệp Võ Hoàng, ngươi đừng có nằm mơ, cho dù Băng Tuyết Các có bị hủy dưới tay ta thì ta cũng không giao thủy diệu thạch cho ngươi đâu.
Nói đến đây, Mộ Tuyết đột nhiên nhìn Hàn Phong nói:
– Hàn Phong, các ngươi không cần lo cho ta, mau rời khỏi đây, thủy diệu thạch ta quyết không giao ra đâu, nếu không đến lúc đó không chỉ có tứ các bọn ta và các ngươi, mà cả đại lục này sẽ rơi vào đại nạn vô tận.
Nghe hai người nói chuyện, Hàn Phong càng hiếu kì về tứ diệu thạch hơn, rốt cục là thứ gì, sao lại có thể uy h**p đến cả đại lục.
Nhưng đúng là hắn không biết tứ diệu thạch là gì, đành nói:
– Diệp Võ Hoàng, ta không biết tứ diệu thạch là gì, nhưng hôm nay đã đến đây rồi, ta nhất định phải cứu Mộ các chủ và các vị trưởng lão, nếu như ngươi cứ cố chấp không chịu thả người, hôm nay chỉ có chiến mới có thể giải quyết!
Hàn Phong cũng không còn cách nào khác, nếu như không thể khai thông, mà Mộ Tuyết lại đang nằm trong tay Diệp Võ Hoàng, cứ thế này bọ họ chỉ càng lúc bị động, đã vậy, Hàn Phong chỉ còn cách không ăn được thì đạp đổ, như vậy may ra còn một chút cơ hội.
Rõ ràng, Diệp Võ Hoàng cũng biết ý đồ của Hàn Phong, lạnh giọng nói:
– Nếu đã vây, đừng trách ta không cho các ngươi cơ hội, hôm nay ra sẽ cho tất cả các ngươi chết ở đây, như vậy dù không cần tứ diệu thạch, Võ Hoàng điện ta vẫn là chủ thiên hạ.
– Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh đó không đã!
Hàn Phong trả lời không chút khách khí.
Hai người nói chuyện quyết liệt như vậy, chứng tỏ trận đại chiến sắp bắt đầu.
Đúng lúc đó, bốn phía xung quanh Băng Cung sản sinh vô số đường không gian vặn xoắn.
Từ trong không gian vặn xoắn đó, xuất hiện thêm nhiều bóng người nữa.
Nhìn những bóng người này, đồng tử của mọi người không khỏi co rút lại.
Rõ ràng, đây đều là những đệ tử của Võ Hoàng Điện.
Sau khi những đệ tử này xuất hiện, lại có thêm nhiều bóng người nữa, chỉ cần nhìn qua y phục cũng biết chúng đều đến từ Võ Hoàng Điện.
Tiêu Chiến phía sau Hàn Phong, thân là nhân vật chủ chốt của hoàng thất, nhận ta một bộ phận những người trong số đó, không khỏi ngỡ ngàng nói:
– Là Nam lâm Thẩm gia, còn có Bắc nguyên Mặc gia.
Nhìn những người này xuất hiện, mọi người không khỏi giật mình, đây rõ ràng là một trận ác chiến.
Đợi tất cả xuất hiện hết, Diệp Võ Hoàng mới lớn tiếng cười lớn, nói:
– Sao, bây giờ thì ngươi còn nghĩ các ngươi có thể đối phó với ta được không?
Hàn Phong căn bản chẳng thèm quan tâm, quay đầu nhìn Triệu Vô Cực.
Triệu Vô Cực cũng chán nản lắc lắc đầu, xem ra không còn cách nào khác.
Đoạn Bác Minh tiến lên phía trước, khuôn mặt vốn đã đầy nếp nhăn lúc này càng trở nên nhăn nheo hơn.
Thấy Đoạn Bác Minh đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, rừng người dày đặc không khỏi giật mình, khoảnh khắc đó, chúng cảm thấy rất nhiều thiên giai cường giả khí tức đang tỏa ra từ phía đối phương, hơn nữa, số khí tức đó không hề thua kém bọn chúng.
Mặc dù, Đoạn Bác Minh trên danh nghĩa là người lãnh đọa hành động lần này, nhưng sau khi nhìn biểu hiện của Hàn Phong và Triệu Vô Cực, Đoạn Bác Minh cũng rất thông minh hỏi ý kiến của hai người họ trước.
Dù sao thực lực của hai người họ cũng hơn hẳn ông, hơn nữa, nếu như đại chiến bắt đầu, Hàn Phong và Triệu Vô Cực tuyệt đối là chủ lực bên họ, đương nhiên phải nghe ý kiến của hai người.
– Người bạn nhỏ Hàn Phong, Triệu tiên sinh, bây giờ chúng ta phải làm gì? Nếu như mạo hiểm tiến công, chỉ e Mộ Dung các chủ và trưởng lão tứ các sẽ gặp nạn.
Đoạn Bác Minh chần chừ một lúc, sau đó nói.
Những gì Đoạn Bác Minh nói, Hàn Phong đương nhiên hiểu, chỉ có điều bây giờ bọn họ chẳng còn cách nào khác, chỉ sợ bọn Mộ Tuyết vẫn không thể thoát được khỏi tay Diệp Võ Hoàng.
Như vậy, bất luận bọn họ có ra tay hay không, Mộ Tuyết đều không có quyền lựa chọn.
Đúng lúc này, Diệp Võ Hoàng lại lên tiếng:
– Hàn Phong, ta cho ngươi một cơ hội nữa, chỉ cần ngươi khiến Mộ Tuyết chủ động nói thủy diệu thạch ở đâu, ta sẽ để các ngươi rời khỏi đây.
– Xem ra Diệp Võ Hoàng rất quan tâm đến tứ diệu thạch, không biết tứ diệu thạch rốt cục là thứ gì?
Hàn Phong nhíu mày nói.
Đúng lúc này, Triệu Vô Cực, người từ nãy đến giờ chẳng nói gì, đột nhiên lên tiếng, trầm giọng nói:
– Hàn Phong, ta biết cột trụ và quang mang màu đen trói bọn Mộ Tuyết là cái gì rồi!
Trong ánh mắt nghi hoặc của Hàn Phong, Triệu Vô Cực lên tiếng giải thích:
– Một ngàn năm trước, Đại Viêm đế quốc ta thường xuyên dùng thứ đó để trừng phạt những cường giả có tu vi cực cao, quang mang đó không ngừng tiêu hao năng lượng bên trong cơ thể người bị trói, khiến họ trong một thời gian ngắn mất đi toàn bộ sức lực.
Hàn Phong nghe vậy, nghi hoặc trong lòng càng lớn hơn, hỏi tiếp:
– Diệp Võ Hoàng tại sao lại dùng loại cực hình này, với sự am hiểu của mình, đáng lẽ hắn phải biết thân phận của ông một ngàn năm trước chứ, sao lại phạm sai lầm này?
Bị Hàn Phong hỏi vậy, Triệu Vô Cực lắc đầu không giải thích thêm, nói:
– Diệp Võ Hoàng giảo hoạt lắm, chẳng ai đoán được hắn thực sự đang nghĩ gì, nhưng, loại cực hình này ta biết cách phá giải, các ngươi nhìn thấy thứ dài dài đang đâm vào ngực họ chứ, đó là hắc cực châm dùng để khống chế năng lượng trong người họ.
– Vậy chúng ta phải cứu họ thế nào?
Hàn Phong hỏi, đây là vấn đề mà hắn quan tâm nhất, cho dù hôm nay hắn có an toàn rời khỏi đây, nhưng nếu như bọn Mộ Tuyết chết, có khác gì bọn hắn đã thất bại, nên lúc nghe Triệu Vô Cực nhắc đến việc Đại Viêm đế quốc đã từng dùng qua lại cực hình này, Hàn Phong lập tức nghĩ đến thân phận hoàng tử Đại Viêm đế quốc cuối cùng của Triệu Vô Cực.s
Một ngàn năm trước, Triệu Vô Cực không chỉ là hoàng tử của Đại Viêm đế quốc mà còn là thiên tài hiếm có.
Trước khi Đại Viêm đế quốc diệt vong, ông vẫn chưa học qua bất cứ võ kì gì, nhưng nếu đề cập đến các loại lĩnh vực, các loại hình pháp, hình phạt của Đại Viêm đế quốc, Triệu Vô Cực đều biết rất rõ.
Nên bây giờ nhìn bọn Mộ Tuyết bị dùng hình pháp, đương nhiên nhận ra.
Nghe Hàn Phong hỏi, ngữ khí có chút lo lắng, Triệu Vô Cực nói nhanh:
– Muốn cứu được bọn Mộ Tuyết, nhất định phải loại bỏ được hắc cực châm trên người họ, những quá trình rút ra vô cùng nguy hiểm, nếu như không cẩn thận, chúng ta cũng bị nguy hiểm tính mạng.
Chương 464: Thoát ly
Không đợi Hàn Phong lên tiếng, Triệu Vô Cực nói tiếp:
– Muốn rút hắc cực châm, đầu tiên phải có tu vi mạnh hơn bọn Mộ Tuyết, như vậy lúc rút ra, mới không bị năng lượng trong người họ phản ứng, như vậy không chỉ không cứu được họ mà còn gặp nguy hiểm giống như họ.
Nghe vậy, Hàn Phong níu mày, chán nản nói:
– Bên mình không có nhiều người có tu vi cao hơn bọn Mộ Tuyết, ta ông cộng thêm Đoạn lão tiên sinh và Tiêu Chiến hai thiên giai ngũ phẩm, miễn cưỡng cũng chỉ có bốn, những người còn lại thực lực vẫn thấp hơn Mộ Tuyết vài phần.
Đoạn Bác Minh bên cạnh tiếp lời:
– Thêm nữa, nếu như bốn người chúng ta cùng đi cứu Mộ các chủ, đến lức đó bọn họ cùng ra tay, ta sợ những người các không thể chống đỡ nổi.
Hàn Phong cũng lo lắng điểm này, với lực lượng trước mắt, cùng lắm cũng chỉ có thể đánh ngang cơ, thậm chí còn yếu hơn đối phương vài phần.
Còn bên Băng Cung, vẫn còn một Diệp Võ Hoàng tu vi khó đoán nữa, ngay cả Triệu Vô Cực cũng không thể đoán ra thực lực hiện tại của Triệu Vô Cực,
Thứ không thể nhìn rõ, chính là thứ khiến người ta cảm thấy lo lắng nhất.
Nhưng, đúng lúc này, Triệu Vô Cực đột nhiên có chút lo lắng nói:
– Vậy để ta nghĩ cách chặn hắn lại, sau đó các ngươi tranh thủ cơ hội làm theo những gì ta nói, cứu họ.
– Nhưng, một mình tiền bối có thể chặn được nhiều người như vậy không, mặc dù nhân số của ta cũng không ít, nhưng Diệp Võ Hoàng từ nãy đến giờ vẫn chưa xuất hiện.
Hàn Phong kinh ngạc nói.
Triệu Vô Cực trầm giọng nói:
– Lúc nãy khi giao thủ với hắn, mặc dù không nhìn ra được thực lực thật sự của Diệp Võ Hoàng, nhưng ta có thể cảm nhận được một tia khác thường, dường như Diệp Võ Hoàng không ở trong Băng Cung, nói cách khác, người trong Băng Cung không phải Diệp Võ Hoàng.
– Diệp Võ Hoàng không ở đây?
Hàn Phong giật mình, nhưng với năng lực của Triệu Vô Cực, hắn vẫn lựa chọn tin những gì Triệu Vô Cực nói.
Bởi vì thời gian quá gấp rít, Hàn Phong và Triệu Vô Cực không có thời gian bàn bạc nhiều, Triệu Vô Cực nhanh chóng hướng dẫn phương pháp giải trừ hắc cực châm cho bọn Hàn Phong.
Đúng lúc này, Nam lâm Thẩm gia, Bắc nguyên Mặc gia, cộng thêm vô số tiểu thế lực sau lưng hình như cũng nhận được mệnh lệnh, nhanh chóng tấn công về phía đối phương.
Thấy vậy, Triệu Vô Cực vội vàng di chuyển, lao như tên bắn về phía đám đông, Đoạn Bác Minh đúng lúc này phát tín hiệu, hai mươi mấy thiên giai cường giả sau lưng cộng thêm một tốp địa giai cao thủ sau lưng đồng loạt khởi động.
Nhân lực hai bên cuồn cuộn như bão lũ, chớp mắt đã thấy hòa làm một.
Vố sỗ đấu khí bay ra, hàn nguyên vốn dĩ bình lặng bây giờ trở nên vô cùng bạo động.
Hàn Phong, Đoạn Bác Minh và Tiêu Chiến quay sang nhìn nhau, không hẹn mà gặp cùng gật đầu, đồng thời di chuyển về phía bọn Mộ Tuyết.
Triệu Vô Cực cầm đầu đoàn người chống chọi lại nhân mã bên Võ Hoàng Điện, mặc dù không có ba người Hàn Phong tham chiến, rõ ràng yếu thế hơn, nhưng trước mắt vẫn chưa có vấn đề gì.
Đương nhiên, bọn Hàn Phong phải hành động thật nhanh vì biết thời gian gấp rút.
Hàn Phong lao lên trước tiên, đến bên Mộ Tuyết, nói với Mộ Tuyết:
– Mộ các chủ, chịu đựng thêm chút nữa, ta sẽ cứu bà ngay đây.
Mộ Tuyết cố mở đôi mắt mệt mỏi, nhìn Hàn Phong, không khỏi miễn cưỡng cười:
– Sao phải khổ vậy, nếu như không phải chẳng còn chút sức lực nào, ta sớm đã kết thúc cái mạng này, đâu có để Võ Hoàng Điệp lấy bọn ta ra dụ các ngươi.
– Mộ các chủ, lúc này không cần nói nhiều, đợi lúc nữa cứu bà ra rồi, ta vẫn còn rất nhiều chuyện muốn thỉnh giáo.
Nói xong, Cổ Thần không nói thêm gì nữa, mà làm theo những gì Triệu Vô Cực đã dạy.
Năm đầu ngón tay hơi cong lại, một luồng đấu khí bá đạo trong nháy mắt b*n r* từ lòng bàn tay, đánh thẳng vào hắc cực châm trên ngực Mộ Tuyết.
Hắc cực châm bị ngực lực tấn công đột ngột, nhất thời phát ra những tiếng run rẩy.
Một luồng quang mang hắc sắc cực địa bất ngờ tràn ra, Mộ Tuyết lại phát ra những tiếng rên đau đớn, rõ ràng động tác này của hắc cực châm khiến thân thể Mộ Tuyết phải chịu nỗi đau rất lớn.
Hàn Phong thấy vậy chỉ còn biết lên tiếng nhắc nhở:
– Mộ các chủ cố chịu một chút, chỉ cần rút được hắc cực châm là bà có thể hồi phục lực khí.
Mộ Tuyết nghe vậy, không nói gifm chỉ thấy nhíu chặt mày, rõ ràng đang cố gắng chịu đựng cơn đau.
Lúc này, Diệp Võ Hoàng trong Băng Cung cũng đã nhìn thấy bọn Hàn Phong, không khỏi giận dữ nói:
– Hừ! Ngươi vẫn chưa bỏ cuộc, định cứu người sao, đúng là hy vọng hão huyền!
Diệp Võ Hoàng vừa dứt lời, một luồng tử khí ngang ngược nữa lại truyền ra từ trong Băng Cung, tử khí xuyên qua đầu hai bên đang giao chiến, lao về phía Hàn Phong.
Đang lúc quan trong, Hàn Phong căn bản không thể phân thân, chỉ cần hắn từ bỏ, Mộ Tuyết sẽ bị phản ứng của hắc cực châm là cho nổ tung thân thể.
Thấy tử khí đang lao đến chỗ mình, Hàn Phong không khỏi toát mồ hôi hột, nghiên chặt răng, rõ ràng có chút khó lựa chọn.
Đúng lúc này, một bóng người lao đến, vừa hay chặn đứng trước mặt Hàn Phong, chỉ nghe thấy hự một tiếng, toàn bộ tử khí sắc nhọn đều bị người đó đỡ hết.
Lúc này Hàn Phong mới nhìn rõ mặt người này, là Triệu Vô Cực, người nãy giờ vẫn bận giao tranh với kẻ thù.
Mặc dù Triệu Vô Cực đã chặn hết tử khí của Diệp Võ Hoàng nhưng Hàn Phong phát hiện sắc mặt ông nhợt nhạt khác thường, rõ ràng đã bị thương không nhẹ.
Hàn Phong biết, bởi vì có Triệu Vô Cực nếu không hắn căn bản không kịp chuẩn bị đón nhận tử khí.
Nhưng, đây không phải là lúc quan tâm đến những chuyện ấy, tranh thủ được Triệu Vô Cực bảo vệ, Hàn Phong hành động nhanh hơn, một giây sau năm ngón tay Hàn Phong lại biến, miệng thét lên mấy tiếng khe khẽ, chỉ thấy hắc cực chân bắt đầu rời khỏi thân thể Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết phát ra một tiếng hự nhẹ, nhưng sắc mặt thì đã tốt hơn trước rất nhiều.
Giải trừ được hắc cực châm trên người Mộ Tuyết, Hàn Phong không dừng lại mà lập tức quay sang vị trưởng lão bên cạnh, dùng thủ pháp tương tự giải cứu ông.
Không còn hắc cực châm hạn chế, mặc dù Mộ Tuyết vẫn còn rất yếu nhưng đã hồi phục không ít lực khí, chí ít miễn cưỡng có thể cử động.
Đúng lúc này, Diệp Võ Thần ở trong Băng Cung, thấy công kích của mình bị Triệu Vô Cực ngăn lại, không khỏi nổi giận, lạnh giọng nói:
– Triệu Vô Cực, ngươi hết lần này đến lần khác phá hỏng đại sự của ta, ngươi tưởng ta không dám giết ngươi sao?
Triệu Vô Cực hít một hơi thật sâu, đồng thời điều chỉnh khí tức còn đang hỗn loạn trong cơ thể, nghe Diệp Võ Thần nói xong, cười lạnh nói:
– Diệp Võ Hoàng, ngươi có thể giấu được người trong thiên hạ này chứ đâu có thể giấu được ta, lúc nãy ta chỉ suy đoán, nhưng bây giờ ta có thể khẳng định, bây giờ ngươi chắc chắn không thể hiện thân.
Triệu Vô Cực nói xong mà không thấy Diệp Võ Hoàng đáp trả gì.
Không thấy Diệp Võ Hoàng phản bác, Triệu Vô Cực cười lạnh, nói:
– Có lẽ trên thế gian này chỉ có ta là người hiểu ngươi nhất thôi, tính cách ngươi giảo hoạt đa đoan, thích đứng sau lưng điều khiển mọi chuyện, nhưng đến lúc này, mặc dù bên ta ở thế hạ phong, nhưng đã giải cứu thành công tứ các trưởng lão vậy mà vẫn chưa thấy ngươi hiện thân, hay là vết thương mà ta để lại cho ngươi bẫn chưa hồi phục?
Đột nhiên, Triệu Vô Cực vừa dứt lời, từ trong Băng Cung vang lên tiếng rống giận dữ của Diệp Võ Hoàng.
Một luồng tử khí ngút trời bao phủ triệt để Băng Cung, khiến Băng Cung vốn đã tàn tạ lúc này chẳng khác gì một mảng lục bình, lắc lư chao đảo.
– Triệu Vô Cực, sẽ có một ngày ta xé ngươi ra thành nghìn mảnh!
Giọng nói tràn ngập sát khí của Diệp Võ Hoàng truyền khắp hàn nguyên,
– Không! Ta muốn bắt ngươi lại, luyện ngươi thành khôi lỗi, sau đó hầu hạ ta, ta muốn biết một đế quốc hoàng tử, thiên giai bát phẩm cường giả luyện chế thành khôi lỗi thì sẽ mạnh thế nào! Ha ha!
Những lời này của Diệp Võ Hoàng không hề khiến Triệu Vô Cực cảm thấy tức giận, ông chỉ cười nhạt, nói:
– Ta cũng chỉ mong ngươi có khả năng đó thôi, một ngàn năm trước ngươi không làm được, ta tin một ngàn năm sau ngươi cũng không thể làm được!
Nói đến đây, từ người Triệu Vô Cực toát ra một sự tự tin cường đại.
Trong lúc hai người còn đang nói chuyện, Hàn Phong đã thuận lợi rút hắc cực châm ra khỏi người tất cả mọi người.
Sau đó cùng Đoạn Bác Minh, Tiêu Chiến dìu họ lùi lại phía sau.
Còn Triệu Vô Cực quay lại tham gia trận chiến giữa hai bên.
Hàn Phong thấy đã đạt được mục đích của lần hành động này, không muốn lưu lại lâu mà ra hiệu cho Đoạn Bác Minh, Đoạn Bác Minh biết ý giơ tay.
Mọi người đang chiến đấu quyết liệt, nhìn thấy hiệu lệnh của Đoạn Bác Minh, bắt đầu rút lui nhanh chóng.
Đúng lúc này, Triệu Vô Cực quát lớn:
– Tất cả mọi người lùi lại phía sau, để ta cầm chân chúng.
Có thiên giai bát phẩm cường giả trợ giúp, những người khác muốn rút lui đương nhiên cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Có khí thế
“một người làm quan cả họ được nhờ”
, Triệu Vô Cực giao Mộ Tuyết cho bọn Đoạn Bác Minh bảo vệ, Hàn Phong cũng đi theo hỗ trợ Triệu Vô Cực.
Đến tận lúc này, Diệp Võ Hoàng vẫn chưa lộ diện.
Điều này càng khiến Triệu Vô Cực thêm khẳng định suy đoán của mình.
Chỉ có điềum dù Diệp Võ Hoàng vẫn chưa lộ diện, nhưng tử khí mà hắn không ngừng tán phát vẫn mang lại cho người ta một sự uy h**p rất lớn.
Trước đây có vài địa giai cao thủ, không thể ngăn chặn được luồng tử khí này, trực tiếp nổ tung mà chết.
Không thể không nói, dù Diệp Võ Hoàng chưa từng lộ diện, nhưng chỉ dựa vào tử khí vô tận, vẫn có thể khiến mọi người cảm nhận được sự đáng sợ của hắn.
Ngay cả Hàn Phong cũng cảm thấy Diệp Võ Hoàng của lúc này đáng sợ hơn Diệp Võ Hoàng mà hắn gặp trong Thiên Thánh Cốc rất nhiều lần.
Mặc dù không rõ lý do tại sao Diệp Võ Hoàng không lộ diện, nhưng Hàn Phong biết, nếu như có một ngày Diệp Võ Hoàng thực sự xuất hiện trước mắt mọi người, e rằng ngay cả Triệu Vô Cực cũng không phải đối thủ của hắn.
Nhưng, bây giờ không phải là lúc suy nghĩ việc đó.
Vì mọi người đều đã rút lui an toàn, Triệu Vô Cực và Hàn Phong dùng tu vi cường đại của mình tiêu diệt triệt để nhân mã bên Võ Hoàng Điện.
Một lúc sau, sau khi xác nhận sau lưng không còn ai, Triệu Vô Cực và Hàn Phong quay sang nhìn nhau.
Cả hai nhất thời mở hết đấu khí, thiên giai uy áp mạnh mẽ tràn ngập khắp nơi, trong nháy mắt đẩy lùi toàn bộ tử khí của Diệp Võ Hoàng.
Những kẻ khác, bị khí tức mà hai người liên thủ bạo phát ép cho phải liên tục lùi lại phía sau.
Canh chuẩn thời gian, Hàn Phong và Triệu Vô Cực cũng không tham chiến, khởi động thân hình, nhanh chóng đuổi theo những người sau lưng.
Thấy bọn Hàn Phong đều đã rời đi, nhân mã bên Võ Hoàng Điện cùng các thế lực khác đùng đùng nổi giận, đang định đuổi theo.
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Võ Hoàng lại vang lên lần nữa.
– Không cần đuổi, lùi hết lại phía sau.
Mọi người nghe vậy, cùng dừng cước bộ, nhìn bọn Hàn Phong triệt để biến mất trong tầm mắt.
Bên Hàn Phong, mặc dù mọi người đều đã rút lui an toàn, những vẫn không dám chủ quan, dùng toàn lực, dưới sự chỉ huy của Đoạn Bác Minh, nhanh chóng rời khỏi hàn nguyên.
Cho đến khi ra khỏi hàn nguyên, tất cả mọi người mới bắt đầu lộ thần sắc nhẹ nhõm.
Hàn Phong và Triệu Vô Cực rút cuối cùng, sau khi xác nhận không có ai đuổi theo, mới thả chậm cước bộ.
Mặc dù thành công cứu được Mộ Tuyết và trưởng lão tứ các, nhưng lúc này không phải lúc nói chuyện.
Điều chỉnh một chút, mọi người quyết định đi về phía đế đô.
Nửa tháng sau, cuối cùng họ cũng nhìn thấy kiến trúc hùng vĩ của đế đô.s
Khi vào chính thức bước vào đế đô, mới có thể coi là an toàn thực sự.
Tiêu Phổ nhận được thông tin, sớm đã sắp xếp xong mọi chuyện, Hàn Phong chỉ việc đưa bọn Mộ Tuyết đến hoàng cung.
Nhìn thấy thần tình mệt mỏi của mọi người, Tiêu Phổ không nói gì nhiều, chỉ dặn dò mọi người nghỉ ngơi thật tốt.
Sau đó dẫn Hàn Phong và Đoạn Bác Minh vào trong điện bàn bạc.
Đợi mọi người ngồi xuống hết, Tiêu Phổ mới cất lời:
– Chuyện xảy ra ở Băng Tuyết Các, ta đã hiểu được phần nào, tất cả đều là nhờ mọi người tề tâm hiệp lực, mới dạy cho Võ Hoàng Điện một bài học sâu sắc, ta tin sau lần này, thế nhân sẽ không còn ai phải sợ hãi Võ Hoàng Điện nữa.
Dừng lại một lúc, Tiêu Phổ mới nói:
– Ta cũng biết, lần này mọi người đều rất nỗ lực, trận chiến này, mặc dù chúng ta đã đạt được mục đích, nhưng thiệt hại cũng không nhỏ.
Hai trăm địa giai cao thủ phái đi, chỉ còn một phần tư, hoàng thất thập đại cung phụng, cũng mất hai người.
Đoạn Bác Minh nghe vậy, tiếp lời:
– Điện hạ không cần lo lắng quá, mặc dù bên ta thiệt hại không nhỏ, nhưng bên Võ Hoàng Điện cũng không hơn gì.
Hàn Phong bên cạnh cũng tiếp lời:
– Đoạn lão tiên sinh nói đúng đấy, lúc ta và Triệu tiền bối rút lui, cũng hợp lực g**t ch*t một thiên giai cường giả của đối phương, đồng thời g**t ch*t hơn hai mươi địa giai cao thủ của chúng, tính ra, hai bên thiệt hại ngang nhau.
Mọi người nghe Hàn Phong nói xong, cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười, rõ ràng sự việc không tệ như tưởng tượng.
Bàn bạc thêm một lúc nữa, vì phải chiến đấu và di chuyển liên tục nên mọi người đều đã thấm mệt, liên tiếp cáo biệt rời đi.
Đương nhiên, Hàn Phong và Triệu Vô Cực cũng không giữ họ lại.
Bọn Đoạn Bác Minh cũng không cảm thấy ngạc nhiên, mọi người đều biết mối quan hệ giữa Huyền Thiên Tông và hoàng thất, nên hành động như vậy cũng là lẽ đương nhiên.
Đợi mọi người rời đi rồi, không đợi Tiêu Phổ cất lời, Hàn Phong đã chủ động lên tiếng:
– Điện hạ, lúc nãy mặc dù những gì ta nói là thật, nhưng cũng chỉ là muốn an ủi động viên mọi người.
Trên thực tế, trận đại chiến này, chúng ta thiệt hại không nhỏ.
Tấn Phổ sớm đã đoán ra nên không lộ thần sắc kinh ngạc, chỉ thở dài, buồn bã nói:
– Võ Hoàng Điện còn ngày nào, giống như cây kim đâm vào tim trẫm ngày ấy, thế nào cũng không rút ra được.
Triệu Vô Cực nhìn bộ dạng Tiêu Phổ, dường như có chút đồng cảm.
Đại Viêm đế quốc lớn như vậy mà cuối cùng cũng không thoát khỏi nạn diệt vong, không lẽ một ngàn năm sau, lịch sử lại lặp lại.
Không khí trong điện có chút căng thẳng, Hàn Phong cũng mệt mỏi nói:
– Đến hôm nay, chúng ta vẫn chưa nhìn thấy con át chủ bài của Võ Hoàng Điện, trận chiến vừa rồi chúng ta chịu thiệt vì Võ Hoàng Điện không ngừng tạo ra một lượng lớn địa giai cao thủ, thậm chí nếu chăm chút hơn, còn có thể tạo ra nguyh thiên giai cao thủ đáng sợ hơn.
Đây mới chính là điểm đáng sợ của Võ Hoàng Điện, cho dù Hàn Phong và Triệu Vô Cực liên thủ g**t ch*t hơn hai mươi người, nhưng đối với Võ Hoàng Điện, căn bản không là gì, chỉ cần vài tháng một năm, Diệp Võ Hoàng hoàn toàn có thể tạo ra một tốp địa giai cao thủ mới.
Còn bên Hàn Phong, những địa giai cao thủ đã chết, muốn tìm ra cao thủ địa giai tương đương, không phải là chuyện đơn giản.
Cứ thế này, một thời gian nữa, sức mạnh bên Hàn Phong và hoàng thất sẽ bị rút cạn.
Đến lúc đó, họ chỉ có duy nhất một con đường chết.
Nói đến đây, Tiêu Phổ cũng không nghĩ ra đối sách gì, nên đành kết thúc cuộc nói chuyện.
Chương 465: Tứ Diệu Các trước kia
Rời khỏi đại diện, Hàn Phong đột nhiên lên tiếng hỏi Triệu Vô Cực:
– Tiền bối, người có thể đoán ra tại sao Diệp Võ Hoàng lại không lộ diện không, còn cả nguyên nhân khiến Diệp Võ Hoàng bị thương một ngàn năm trước mà người nói?
Triệu Vô Cực nghe vậy, chỉ thở dài, chậm rãi nói:
– Chuyện đã một ngàn năm rồi, lúc nãy nói ra cũng chỉ là để chọc giạn Diệp Võ Hoàng thôi, đến hôm nay, những gì ta biết về hắn cũng giống như các ngươi, sao có thể đoán được tại sao hắn không lộ diện.
Hàn Phong im lặng không hỏi thêm gì nữa.
Sáng sớm hôm sau, Hàn Phong tìm đến chỗ Mộ Tuyết nghỉ ngơi, hôm nay hắn nhất định phải làm rõ những nghi hoặc trong lòng.
Tứ diệu thạch mà Diệp Võ Hoàng nói rốt cục là gì, tại sao Mộ Tuyết nói nếu như để Diệp Võ Hoàng có được tứ diệu thachk, đại lục này sẽ rơi vào kiếp nạn vô tận.
Biết đâu, sau khi làm rõ chuyện này, Hàn Phong lại biết được mục đích của Diệp Võ Hoàng.
Đến nơi Mộ Tuyết nghỉ ngơi, Hàn Phong thấy mấy người bọn họ đang ngồi lại với nhau, hình như đang nói gì đó.
Triệu Vô Cực lúc nãy cũng đã xuất hiện bên cạnh Hàn Phong, rõ ràng ông cũng có hứng thú với tứ diệu thạch mà Diệp Võ Hoàng nói.
Vào đến sân, Hàn Phong cẩn thận quan sát bọn Mộ Tuyết.
Phát hiện ra khí sắc của mấy người bọn họ đã tốt hơn trước rất nhiều.
Thấy Hàn Phong vào, Mộ Tuyết và năm bị tứ các trưởng lão đồng thời đứng dậy.
Hàn Phong hỏi thăm trước:
– Mộ các chủ, chư vị trưởng lão, thân thể hồi phục thế nào rồi?
– Thân thể không có vấn đề gì, chỉ có điều đấu khí trong người mấy kẻ già nua này vẫn không có động tĩnh gì, xem ra kiếp này chúng ta không thể tiếp tục tu luyện được nữa.
Mộ Tuyết sắc mặt có chút phức tạp.
Năm trưởng lão còn lại cũng trầm ngâm không nói gì.
Trên đại lục này, đấu khí đối với một người mà nói vô cùng quan trọng, nhất là nhưng thiên giai cường giả tung hoành một phương.
Bây giờ đấu khí mất hết, đối với họ mà nói là một sự đả kích quá lớn.
Mặc dù cả mấy người đều được cứu, nhưng nội tâm thì rất nặng nề.
Hàn Phong thấy vậy, đương nhiên biết trong lòng họ đang nghĩ gì, nói:
– Mộ các chủ, chư vị trưởng lão, mọi người đừng buồn, thứ mà mọi người trúng là hắc cực châm một loại cực hình của Đại Viêm đế quốc một ngàn năm trước, nó kìm hãm đấu khí của võ giả, vị Triệu Vỗ Cực tiền bối bên cạnh ta đây không giấu gì, chính là hoàng tử Đại Viêm đế quốc một ngàn năm trước, ông ấy hiểu rất rõ về hắc cực châm.
Bọn Mộ Tuyết nghe vậy, kinh ngạc ngẩng đầu, ngỡ ngàng nhìn Triệu Vô Cực bên cạnh Hàn Phong.
Đúng là họ có nghe qua, một năm trước, bên cạnh Hàn Phong xuất hiện một vị cường giả lai lịch bất minh, thậm chí còn mạnh hơn Hàn Phong rất nhiều.
Mọi người thi nhau đoán lai lịch của người này, nhưng không ai nghĩ ông ta lại là nhân vật của một ngàn năm trước.
Hơn nữa, còn là hoàng tử Đại Viêm đế quốc.
Bấy giờ, bọn Mộ Tuyết mới giật mình nhớ ra, chẳng trách lúc trước ở Băng Tuyết Các, Triệu Vô Cực và Diệp Võ Hoàng lại nói chuyện với nhau kiểu ấy.
Bây giờ nghe Hàn Phong nói, trong lòng bọn Mộ Tuyết lại bắt đầu nổi lên một tia hi vọng.
Bất luận là người có tâm hồn trong sáng, hay là kẻ hám danh lợi, trước cơ hội phục hồi sức mạnh bản thân, đương nhiên rất khó giữ bình tĩnh.
Triệu Vô Cực cũng không vòng vo, trước đây ông cũng đã từng nói đến tình hình bọn Mộ Tuyết với Hàn Phong.
Nên, cất lời nói:
– Chư vị yên tâm, hắc cực châm mặc dù bá đọa, nhưng nếu như Đại Viêm đế quốc ta đã sáng tạo ra loại cực hình này thì đương nhiên cũng có cách phá giải nó.
– Triệu tiền bối, ngài nói thật chứ?
Cố hằng từ Phong Minh Các kích động hỏi lại.
Còn chuyện ông ta gọi Triệu Vô Cực là Triệu tiền bối, đương nhiên cũng chẳng có gì sai, Triệu Vô Cực là nhân vật của một ngàn năm trước, nếu như phân định rạch ròi, đủ để làm tiền bối của rất nhiều đời.
Triệu Vô Cực nghe vậy, bình thản nói:
– Nhưng theo như ta quan sát, Diệp Võ Hoàng hình như đã làm một chút thay đổi với hắc cực châm, phương pháp trước đây không còn phù hợp để dùng với các vị nữa.
– Vậy phải làm thế nào?
Mộ Tuyết cũng không nhịn được hỏi.
Hàn Phong bên cạnh nói:
– Mộ các chủ không cần lo lắng, mấy ngày tới ta và tiền bối sẽ cùng nhau bàn bạc, nhất định tìm ra cách hồi phục đấu khí cho mọi người.
Nghe thấy phải cần một khoảng thời gian nữa mới nghĩ ra cách, mọi người có vẻ thất vọng, nhưng so với sự tuyệt vọng trước đây thì vẫn là chưa là gì.
Nên, chỉ cần điều chỉnh một chút, Mộ Tuyết nhanh chóng hồi phục tâm thần, hỏi tiếp:
– Hôm nay có chuyện gì muốn hỏi ta không?
Hàn Phong nghe vậy, cũng không vòng vo, trực tiếp gật đầu nói:
– Mộ các chủ, lần này ta đến đúng là có chuyện muốn hỏi, lúc trước ở Băng Tuyết Các, tứ diệu thạch mà Diệp Võ Hoàng và các chủ nhắc đến là gì? Tại sao Diệp Võ Hoàng phải kìm nén bao lâu nay, thậm chí không tiếc công tấn công tứ các, cũng phải có được tứ diệu thạch?
Mộ Tuyết nghe vậy, sắc mặt hơi biến, giằng co một lúc mới thở dài, chậm rãi nói:
– Haizzz, chuyện đã đến lúc này ta cũng không còn gì phải giấu nữa, nếu như các ngươi muốn biết thì để ta nói cho mà nghe!
Năm vị trưởng lão sau lưng Mộ Tuyết lộ ra thần sắc khó hiểu, Cố Hằng – người lên tiếng lúc nãy tiếp lời:
– Bọn ta mặc dù thân là trưởng lão tứ các cũng chỉ biết từ khi thành lập đến nay, tứ các luôn ra sức bảo vệ một vật gì đó, còn cụ thể nó là gì thì chúng ta không có quyền hạn được biết, chỉ có các chủ mới biết được điểm này.
– Không sai, thứ mà tứ các bảo vệ chính là tứ diệu thạch mà Diệp Võ Hoàng nhắc đến.
Đây là bí mật quan trọng nhất của tứ các, nếu như không phải môn chủ các triều đại, tuyệt đối không được tiết lộ nửa lời.
Mộ Tuyết chậm rãi nói.
Liệt Dư Bạch đến từ Liệt Diễm Các nhíu mày, nói:
– Nếu như là bí mật quan trọng của tứ các, quyết định này của Mộ các chủ liệu có ổn hay không?
Các trưởng lão khác nghe xong, mặc dù trong lòng cũng rất hiếu kì nhưng vẫn tán thành ý kiến của Liệt Dư Bạch.
Nhưng, trừ Mộ Tuyết ra, các chủ của ba các còn lại đều đã chết trong trận đại chiến trước, nên có thể nói, cả đại lục người duy nhất biết chân tướng chuyện này là Băng Tuyết Các các chủ.
Hoặc là, vẫn còn một người nữa biết, đó là Diệp Võ Hoàng của Võ Hoàng Điện.
Hàn Phong liếc nhìn Liệt Dư Bạch, sau đó lại chuyển ánh mắt sang phía Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết nghe Liệt Dư Bạch nói xong, lộ ra một nụ cười buồn bã, nói:
– Đến hôm nay, đại lục này còn tứ các gì nữa, hoặc là vận mệnh tứ các sớm đã được an bài mấy ngàn năm trước, cho dù lần này chúng ta không sao, thì sau này vì một lí do nào đó cũng biến mất, nên bí mật này hôm nay sẽ không còn là bí mật nữa.
Nghe Mộ Tuyết nói vậy, sắc mặt năm vị trưởng lão sau lưng cùng sầm lại.
Nghĩ đến lần gặp nạn gần đây nhất, e rằng sau này tứ các sẽ chẳng còn tên trên đại lục nữa.
Huy hoàng trước đây đã vĩnh viễn biến thành lịch sử.
Hàn Phong thấy vậy an ủi nói:
– Mặc dù tứ các gặp đại nạn, nhưng may mắn số đệ tử chạy thoát cũng không nhỏ, cộng thêm các chủ và năm vị trưởng lão, tại sao không hợp nhau thành Tứ Diệu Các, như vậy, với năng lực của chư vị, Tứ Diệu Các sẽ trở thành thế lực nhất của đại lục, chứ không phải thứ mà ai cũng có thể dòm ngó.
Những lời Hàn Phong nói không khỏi khiến những kẻ đang đang ủ rũ sáng mắt.
Mộ Tuyết thực sự bị Hàn Phong làm cho dao động, nhưng năm vị trưởng lão sau lưng thì vẫn còn chút do dự, nhất thời không thốt nên lời.
Chương 466: Hắc tu sĩ và võ giả
Biết mấy người họ đang do dự, Mộ Tuyết thẳng thắn nói:
– Chuyện này để sau hãy nói, bây giờ ta sẽ kể chuyện tứ diệu thạch cho các ngươi nghe! Biết đâu nghe xong, các ngươi lại không do dự nữa.
Năm vị trưởng lão nghe Mộ Tuyết nói vậy, cũng không nói gì thêm.
Hàn Phong nói:
– Vậy phiền Mộ các chủ.
Trầm ngâm một lúc, Mộ Tuyết có chút cảm khái nói:
– Không ngờ, tứ các ta lại có ngày hôm này, nếu như muốn nói, phải quay trở lại thời điểm năm ngàn năm trước khi tứ diệu các vừa mới thành lập.
Liền sau đó, Mộ Tuyết bắt đầu chậm rãi kể lại mọi chuyện.
Năm ngàn năm trước, đại lục vốn dĩ không hề có Tứ diệu các.
Tứ Diệu Các gần như xuất hiện chỉ sau một đêm.
Theo như Mộ Tuyết nói, Tứ Diệu Các xuất hiện với tư thế rất mạnh trong mắt thế nhân.
Đã từng có người nảy sinh ý đồ với Tứ Diệu Các, nhưng hậu quả vô cùng bi thảm.
Sau khi dùng sấm rền gió cuốn, tiêu diệt kẻ có ý đồ xâm phạm, cuối cùng cũng khiến thế nhân hiểu ra sự cường đại của Tứ Diệu Các.
Võ Linh Tông là thế lực mạnh nhất đại lục lúc đó nên căn bản không coi một thế lực vừa mới nổi lên như Tứ Diệu Các ra gì nên đã từng tuyên bố trong vòng một tháng sẽ xóa tên Tứ Diệu Các ra khỏi đại lục.
Thế nhân quan sát trận đại chiến này với con mắt của kẻ đang xem trò vui.
Nhưng không ai ngờ, chỉ qua mười ngày, đúng là một bên đã bị gạch tên thật, nhưng đối tượng không phải Tứ Diệu Các.
Chỉ mất mười ngày, Tứ Diệu Các đã giết hết toàn bộ đệ tử Võ Linh Tông.
Từ đó về sau, không ai còn dám có ý gì với Tứ Diệu Các nữa.
Hàn Phong cũng không khỏi kinh ngạc trước cường thế của Tứ Diệu Các.
Nhưng, những lời sau đó của Mộ Tuyết khiến Hàn Phong hiểu ra phần nào.
Lúc Tứ Diệu Các vừa mới thành lập, thành viên bên trong là những tuyệt thế cường giả số một đại lục, những tuyệt thế cường giả này phần lớn đều là ẩn thế tu hành, nên rất ít người gặp họ trước đây, chẳng trách người ta không biết lai lịch của Tứ Diệu Các.
Điều khiến Hàn Phong ngạc nhiên là, tại sao những cường giả ẩn thế này lại đột nhiên kiến lập tông môn?
Mộ Tuyết thấy mọi người có vẻ nghi hoặc, chỉ cười nói:
– Sở dĩ Tứ Diệu Các được thành lập mục tiêu cũng chỉ để bảo vệ tứ diệu thạch.
– Nói nhiều như vậy, tứ diệu thạch rốt cục là gì?
Hàn Phong ngạc nhiên hỏi.
Mộ Tuyết tiếp lời:
– Tứ Diệu Thạch bản thân chỉ là một viên đá có năng lượng đặc thù và khắc hoa văn khó hiểu.
Đối với chúng ta mà nói, căn bản không có tác dụng gì.
– thế thì tại sao Diệp Võ Hoàng lại muốn có tứ diệu thạch đến vậy? Bỏ ra một cái giá lớn, chỉ để lấy một viên đá không có tác dụng gì!
Liệt Dư Bạch đứng bên cạnh hỏi.
– Đó là vì bản thân tứ diệu thạch không có gì đặc biệt, nhưng hoa văn khắc trên nó lại ẩn giấu một bí mật rất lớn!
Mộ Tuyết bình thản nói.
Lúc này, mọi người đều không góp lời, chỉ im lặng chờ đợi Mộ Tuyết trả lời.
Ngay cả Triệu Vô Cực cũng bị câu chuyện của Mộ Tuyết thu hút.
Mộ Tuyết thấy vậy, cũng không vòng vèo, đi thẳng vào vấn đề:
– Tứ diệu thạch kì thực là chìa khóa mở cánh cửa đại nạn, tuyệt đối không được động vào!
Mọi người nhìn thấy sắc mặt nghiêm nghị của Mộ Tuyết, cũng không dám trêu đùa, im lặng lắng nghe.
Đối với phản ứng này của mọi người, Mộ Tuyết sớm đã đoán ra, nên không cảm thấy ngạc nhiên, trầm giọng nói:
– Tứ Diệu Các sở dĩ được thành lập là để bảo vệ tứ diệu thạch.
– Rốt cục là chuyện gì?
Hàn Phong vô cùng hiếu kì.
Câu hỏi này của Hàn Phong cũng là thắc mắc của tất cả mọi người.
Mộ Tuyết chậm rãi nói:
– Có thể mọi người không biết, hoặc là chuyện này đến bây giờ không còn ai trên đại lục biết.
Sau đó, Mộ Tuyết giải đáp từng câu hỏi một.
Chỉ nghe thấy Mộ Tuyết nói:
– Năm ngàn năm trước, đại lục này không chỉ có võ giả là người duy nhất tìm kiếm sức mạnh cực chí, mà còn tồn tại một chức nghiệp nữa gọi là hắc tu sĩ.
– Hắc tu sĩ?
Triệu Vô Cực kinh ngạc nói.
Sao đó quay sang nhìn Hàn Phong, rõ ràng cả hai đều bị những gì Mộ Tuyết noi làm cho giật mình.
Mộ Tuyết nghe Triệu Vô Cực nói vậy, lại thấy phản ứng của hai người, hiếu kì hỏi:
– Các ngươi biết hắc tu sĩ?
Hàn Phong gật gật đầu, trả lời:
– Triệu tiền bối trước đây đã từng nói với ta Diệp Võ Hoàng là một hắc tu sĩ.
– Không, hắn không phải một hắc tu sĩ đơn thuần, mà là sau khi trở thành hắc tu sĩ, lại kết hợp một loại thuật pháp thế giới khác, hình thành nên bí thuật quỷ dị hiện tại.
Triệu Vô Cực ở bên cạnh bổ sung,
– Diệp Võ Hoàng không phải là hắc tu sĩ đơn thuần!
– Thì ra là vậy, chẳng trách hắn biết tứ các ta trấn thủ tứ diệu thạch, xem ra hắn định dùng tứ diệu thạch để mở cánh cửa đó!
Mộ Tuyết sắc mặt nghiêm trọng nói.
– Mộ các chủ, bà nói tiếp đi!
Hàn Phong đứng bên cạnh nhắc nhở.
Mộ Tuyết tiếp tục chủ đề lúc nãy:
– Năm ngàn năm trước, hắc tu sĩ sở hữu năng lực vô cùng thần bí khó đoán, lúc đó địa vị của võ giả thấp hơn hắc tu sĩ rất nhiều, dù là thiên giai cường giả, trước mắt một số hắc tu sĩ lợi hại, vẫn không có quyền lên tiếng.
Dừng lại một chút, Mộ Tuyết nói tiếp:
– Nhưng, bởi vì điều kiện trở thành hắc tu sĩ rất hà khắc, nên cả đại lục số lượng hắc tu sĩ rất ít và cũng trở thành nguyên nhân chủ yếu tạo nên kiếp nạn sau này.
– Kiếp nạn? Địa vị của hắc tu sĩ cao như vậy, không phải bọn họ đều là…
Hàn Phong nghi hoặc hỏi.
Nhưng, vẫn chưa noi hết, Mộ Tuyết đã ngắt lời:
– Ngươi muốn nói hắc tu sĩ đều là những kẻ làm mấy chuyện mờ ám?
Hàn Phong nghe vậy, gật gật đầu.
Mộ Tuyết mỉm cười, sau đó giải thích nói:
– Cho nên lúc đó thế nhân đều rất sợ sức mạnh của hắc tu sĩ.
Hơn nữa hắc tu sĩ đều tự nhận mình là cao nhân, trừ phi cùng là hắc tu sĩ, nếu không họ chẳng coi ai ra gì.
Trong mắt họ, trừ hắc tu sĩ ra, nhưng người khác đều là sinh vật cấp thấp, phải chịu chi phối theo ý họ.
Ban đầu thế nhân vì sợ sức mạnh thần bí của hắc tu sĩ, giận cũng không dám nói, chỉ biết nốt vào bụng.
– Sau đó thì sao?
Liệt Dư Bạch cũng lần đầu tiên được nghe bí mật này, nhất thời có chút hiếu kì.
Mộ Tuyết nói:
– Sau đó, có lẽ những hắc tu sĩ đó khiến trời giận người giận, cuối cùng năm người có thực lực mạnh nhất trong số các võ sĩ quyết định cùng nhau phản kháng hắc tu sĩ bạo hành.
– Có lẽ bị chèn ép quá lâu, nên dưới sự lãnh đạo của năm vị cường giả, vô số người thi nhau hưởng ứng.
– Rất nhanh, cả đại lục triệt để rơi vào một trận hỗn chiến.
– Hai bên tham chiến, một là hắc tu sĩ cao quý có năng lực thần bí, một là đám võ giả thấp hèn trong mắt hắc tu sĩ.
– Trận chiến kéo dài đúng mười năm.
– Vì có sức mạnh thần bí nên so với võ giả hắc tu sĩ cường đại hơn rất nhiều.
– Nhưng, như lúc nãy đã từng nói điều kiện trở thành hắc tu sĩ rất khó, nên cả đại lục, toàn bộ hắc tu sĩ cộng lại mới chỉ có vài vạn người.
– Nếu như chỉ tính số lượng tinh anh thực sự trong đó, số lượng càng ít ỏi.
– Võ giả thì ngược lại, tu luyện đấu khí không cần điều kiện hà khắc, đại khái chỉ cần thân thể không vấn đề gì là có thể tu luyện đấu khí.
– Mặc dù sau khi tu luyện đấu khí đến cao cấp thì vẫn không phải là đối thủ của hắc tu sĩ.
Nhưng vì điều kiện thấp, dễ nắm bắt, nên số người tu luyện đấu khí trên đại lục nhiều hơn hắc tu sĩ gấp trăm lần.
– Nên, cho dù năng lực của hắc tu sĩ khiến võ giả đau đầu, nhưng bên võ giả lại có nhân số khổng lồ bù lại.
– Như vậy một thời gian dài, dù hắc tu sĩ năng lực xuất chúng, nhưng vẫn không chặn được những đòn công kích điên cuồng của đám sinh vật thấp hèn trong mắt chúng.
– Cuối cùng, sau mười năm chống đỡ, số lượng hắc tu sĩ bị tiêu hao chỉ còn chưa đến vạn người.
– Thấy vậy, những hắc tu sĩ còn lại chẳng biết làm gì, bảo nhau tứ tán khắp nơi.
– Năm vị cường giả lãnh đạo trở thành anh hùng mới của đại lục, rất thế nhân kính ngưỡng.
– Vốn tưởng sau khi trận đại chiến kết thúc, võ giả tu luyện đấu khó sẽ trở thành chủ nhân mới của đại lục.
– Chỉ có điều không ai ngờ việc ấy phải mất mười năm thời gian.
– Mấy ngàn hắc tu sĩ sau một thời gian bỏ trốn và bị cả đại lục truy đuổi, rủ nhau quay về.
– Nhưng, ban đầu là gần một vạn hắc tu sĩ, bây giờ chỉ còn lại chưa đến ngàn người.
– Không ai biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vài vạn hắc tu sĩ tề tựu còn không làm được gì, huống hồ đám bại tướng đến một ngàn người cùng không đến.
– Ai ngờ, vài trăm hắc tu sĩ như muối bỏ biển trong mắt thế nhân lại mang đến cho đại lục một cơn ác mộng khác.
– Ác mộng? Mấy trăm người thì có thể làm gì đại lục chứ?
Hàn Phong ngạc nhiên hỏi.
Mộ Tuyết dừng lại, mặc dù bản thân bà không trải qua mà chỉ nghe các chủ đời trước kể lại, nhưng bây giờ hồi tưởng lại chuyện đó, hơn nữa còn kể nó ra, sắc mặt không khỏi có chút nhợt nhạt.
Điều chỉnh lại tâm thái, Mộ Tuyết thì thầm nói:
– Mấy trăm hắc tu sĩ mang theo thù hận quay về, có thể trở thành hắc tu sĩ đều không phải kẻ ngốc, ngược lại, họ là những thiên tài hiếm có, nên nếu như không chắc chắn, họ tuyệt đối không tự chui đầu vào rọ.
– Lúc đó ngũ đại cường giả mặc dù phát hiện điểm này, nhưng những người khác thì vẫn còn ngủ quên trong chiến thắng mười năm trước.
– Đám hắc tu sĩ tranh thủ cơ hội, tung ra trận hình kì quái, lẩm nhẩm niệm chú gì đó.
– Trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, thân thể những hắc tu sĩ đó không ngừng phát ra quang mang.
– Quang mang nhanh chóng rời khỏi cơ thể hắc tu sĩ, hình thành nên một tấm màn năng lượng khổng lồ giữa không trung.
– Khoảnh khắc quang mang hình thành, tấm màn năng lượng bắt đầu xé rách không gian.
– Liền sau đó, ác mộng bắt đầu.
– Ngũ đại cường giả lúc đó mặc dù phát hiện những người này định làm chuyện bất lợi cho đại lục, nhưng lại không thể ngăn chúng lại.
– Bởi vì xung quanh những hắc tu sĩ này không biết từ lúc nào xuất hiện pháp thuật đen thần bí, khiến những người khác không thể tiến lên dù chỉ nửa bước.
– Cũng bởi vì lý do đó, ngũ đại cường giả đành phải trơ mắt đứng nhìn kẻ khiến cho đại lục rơi vào kiếp nạn xuất hiện trước mắt mình.
– Từ phần không gian bị rách, từ từ bước ra một cái bóng.
– Cái bóng ấy không phải người, thậm chí không phải bất cứ sinh vật gì thuộc về đại lục.
– Nói một cách chính xác, nó là con quái vật được tạo nên bởi tâm huyết và tinh lực của mấy trăm hắc tu sĩ.
– Bên trong thân thể con quái vật đó là huyết dịch của mấy ngàn hắc tu sĩ đã chết.
– Có thể nói, con quái vật có hình thể khổng lồ, toàn thân tràn ngập tử khí đó mang theo nộ hỏa của vô số tu sĩ đen, đến đại lục này.
– Và kết quả cuối cùng là, con quái vật vừa sinh ra, lập tức ra tay đập phá.
– Nó được thừa hưởng nộ hỏa của mấy ngàn hắc tu sĩ, tràn ngập cảm giác chán ghét với đại lục này.
– Bởi vậy, quái bắt đầu không ngừng tấn công những võ giả xuất hiện trước mặt nó.
– Hơn nữa thủ pháp tương đối tàn nhẫn, thậm chí quái vật còn ăn cả thi thể võ giả.
– Kì lạ hơn, sau khi ăn thi thể võ giả, quái vật còn có thể nâng cao sức mạnh bản thân.
– Dươi sự lãnh đạo của mấy trăm tu sĩ đen, con quái vật ăn hết người của ba thành trấn, và còn rất nhiều sinh vật khác.
– Quái vật đi đến đâu, đại nạn xuất hiện ở đó, không một ai thoát được khỏi cái miệng lớn như chậu máu của nó.
– Sau khi ăn hết người của ba thành trấn, sức mạnh của con quái vật đã đạt đến mức độ không thể tưởng tượng.
– Lúc đó, ngũ đại cường giả cũng vừa chạy đến.
– Sau khi thống lĩnh thế nhân đánh bại hắc tu sĩ, ngũ đại cường giả lựa chọn quy ẩn, rất ít xuất hiện trong mắt thế nhân.
– Cũng bởi vậy, họ mới bỏ qua thời cơ tốt nhất để đánh bại quái vật.
– Sau khi ăn hết sinh vật ở ba thành trấn, sức mạnh mà quái vật có được, ngũ đại cường giả không thể địch nổi.
– Sau khi dốc toàn lực chiến đấu với con quái vật mà không làm được gì, một người thiệt mạng, bốn người còn lại cũng toàn lực bỏ chạy.
Đúng lúc này, một chuyện bất ngờ đã xảy ra, sau khi con quái vật nuốt thi thể của một trong ngũ đại cường giả, thân thể của nó bắt đầu nảy sinh dị biến.
Con quái vật đơn thuần vốn dĩ chỉ biết giết và ăn thịt người, giống như đột nhiên tiến hóa, bắt đầu biết suy nghĩ.s
Mấy trăm hắc tu sĩ rõ ràng cũng không nghĩ đến điều này, đang mừng rỡ thì con quái vật quay sang tấn công những người đang điều khiển nó.
Biến cố này thực sự quá bất ngờ.
Quái vật sau khi biết suy nghĩ, kí ức đơn giản nói cho nó biết nó đang bị điểu khiển bởi đám đạo sĩ đen sau lưng.
Con quái vật không biết tại sao, sản sinh ý nghĩ phản kháng, thoát khỏi mọi sự ràng buộc, chẳng hề do dự trực tiếp vung móng vuốt về phía mấy trăm đạo sĩ đen.
Mấy trăm đạo sĩ đen đó rõ ràng cũng không ngờ kiệt tác mà họ hao tổn tâm huyết, dùng tính mạng của mấy ngàn đạo sĩ đen khác và mười năm thời gian mới hoàn thành cuối cùng lại mất kiểm soát, quay sang công kích họ.
Nhất thời, không kịp phản ứng, bị con quái vật đánh trúng, chỉ trong mấy giây, mấy trăm đạo sĩ đen đã bị chết gần hai ba chục người.
Con quái vật sau khi giết hai ba chục người, không hề có ý định dừng lại, ngược lại càng thêm hung hăng, ra sức tấn công những đạo sĩ đen còn lại.
Đạo sĩ đen phải mất bao nhiêu tâm huyết mới tạo ra con quái vật để trừng phạt đám võ giả thấp hèn này, sao có thể tiêu hủy nó một cách dễ dàng được.
Cũng bởi vậy, hai rồi ba, số lượng đạo sĩ đen thiệt mạng ngày một nhiều.
Trong lúc đó, những đạo sĩ đen còn lại định khống chế lại quái vật, nhưng không thể tiếp cận.
Cuối cùng, đạo sĩ đen biết mình không thể đánh lại được con quái vật, chỉ còn biết bỏ chạy tán loạn.
Con quái vật mất đi khống chế, vô cùng hưng phấn.
Nhưng, mặc dù có khả năng suy nghĩ nhưng bản tính quái vật khiến nó không thể dừng bước chân của mình, mà tiếp tục tiến về phía trước.
Quái vật không biết mục tiêu của nó là gì, đích đến ở đâu.
Nó chỉ không ngừng tiến về phía trước, mỗi lần đi đến đâu, nó lại bắt đầu đập phá.
Bất luận là người, hay ma thú, chỉ cần có thứ chặn đường nó, tất cả đều bị phá hủy một cách không thương tiếc.
Thành phố mà nó phá hủy ngày một nhiều, sinh vật mà nó nuốt ngày một đông, sức mạnh quái vật lại tăng lên lần nữa, đến mức độ khiến người ta không thể tưởng tượng.
Không ai có thể chặn được bước chân nó, không có thể đỡ được ba chiêu dưới bộ móng khổng lồ đó.
Ngay cả thiên giai cường giả cũng vậy.
Cứ như vậy, nửa năm thời gian, cả địa lục đã bị quái vật phá hủy một, hai phần mười.
Đừng cảm thấy ít, nếu như giữ vững tốc độ này, e rằng chưa đến năm năm, cả đại lục sẽ bị hủy diệt trong tay quái vật.
Chương 467: Một người một thương
Tứ đại cường giả, người đã từng giao thủ với quái vật, hơn nữa còn may mắn thoát khỏi tay nó không nỡ nhìn đại lục rơi xuống vực sâu vô tận, dần dần bị hủy diệt.
Bởi vậy, qua nửa năm tu dưỡng điều tức, hồi phục thực lực, tứ đại cường giả một lần nữa đứng lên, tụ tập được một nhóm người.
Nhưng, mục tiêu của họ không còn là đạo sĩ đen mà là con quái vật.
Về phần đạo sĩ đen tàn dư, đến bây giờ chúng vẫn bị truy nã khắp đại lục, chỉ cần bị phát hiện là đạo sĩ đen dư nghiệt, lập tức bị mang ra đường để tất cả mọi người đánh cho đến chết.
Nên, số đạo sĩ đen đó chỉ có thể mai danh ẩn tích, thay hình đổi dạng tìm một nơi nào đó vắng vẻ ẩn cư.
Chuyện của họ, thế nhân căn bản không có tâm trạng quan tâm.
Gian khổ chiến đấu nửa tháng trời, bên con người đã mất thêm gần một vạn võ giả.
Trong đó có hàng trăm thiên giai cường giả và hơn ba ngàn địa giai cao thủ.
Đó là toàn bộ số lực lượng có thể tụ tập được trên đại lục.
Tổn thất như vậy, con người căn bản không thể gánh vác được.
Nhưng, dù phải trả một cái giá quá đắt thì con người vẫn không làm được gì.
Con quái vật trong nửa tháng không ngừng chiến đấu, sức mạnh không giảm đi mà còn đại tăng, biến thành một kẻ điên cuồng hơn, hung tàn hơn.
Con người đã không thể ngăn chặn được bước chân tàn bạo của nó.
Lại nửa tháng nữa trôi qua, những người khó khăn lắm mới có thể tụ hợp được rõ ràng cũng thấy sợ.
Họ bị sức mạnh kinh khủng mà con quái vật thể hiện làm cho sợ hãi.
Bởi vậy, bắt đầu có người bỏ chạy.
Cho đến cuối cùng, con người hoàn toàn mất đi dũng khí tiêu diệt quái vật.
Bốn vị cường giả thấy tình hình trở nên như vậy, vô cùng buồn bã.
Cuối cùng, bốn vị cường giả sau khi thấy không còn ai trợ giúp, quyết định sẽ hi sinh cùng con quái vật.
Họ dự định dùng thân thể của mình làm phát nổ đấu khí bản thân, sức phá hoại sản sinh từ đó sẽ mạnh gấp mười lần sức mạnh vốn có.
Họ hi vọng cách này có thể đánh ngã được con quái vật.
Chỉ có điều, trong lúc họ đang chuẩn bị hành động.
Thì một người xuất hiện.
Người này một tay xách trường thương, toàn thân không cảm nhận được một tia đấu khí tồn tại.
– Là người thường?
Hàn Phong nghe đến đây, trong lòng không khỏi nghi hoặc hỏi.
Nhưng hắn không ngắt lời Mộ Tuyết, hắn biết những gì bà sắp nói rất quan trọng.
Mộ Tuyết cũng không lòng vòng, dùng cách diễn đạt đơn giản nhất, tiếp tục kể chuyện năm ngàn năm trước.
Con người tay xách trường thương đó vừa xuất hiện, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Bốn vị cường giả, vốn dĩ đang định hi sinh bản thân mình, thấy người kia xuất hiện, dừng hết mọi hành động lại.
Trong lúc mọi người còn đang ngỡ ngàng trước sự xuất hiện bất ngờ này thì con quái vật sau lưng bốn vị cường giả bắt đầu chuyển động một cách bất an.
Một tiếng rống quái dị truyền ra từ cái miệng đỏ lòm như chậu máu của con quái vật.
Nhân vật tay xách trường thương kia chẳng hề quan tâm đến những ánh mắt xung quanh mình, vẫn chậm rãi, từng bước từng bước một từ từ đi đến trước quái vật.
Người này càng đến gần, bốn vị cường giả càng phát hiện con quái vật càng trở nên bất an và nóng nảy.
Bây giờ, đến kẻ ngốc cũng nhận ra, những bất thường của con quái vật đều liên quan đến con người trước mắt.
Bởi vậy, dù biểu hiện bên ngoài của người này rất bình thường thì bốn vị cường giả cũng không dám xem thường hắn.
Trong lúc mọi người còn đang ngỡ ngàng, người kia đã đến trước mặt con quái vật.
Liền sau đó, trước những ánh mắt ngạc nhiên và chấn động, người này trực tiếp xuyên thanh trường thương trong tay vào ngực con quái vật.
Chẳng ai nhìn rõ động tác của hắn, chỉ thấy nhoáng một cái, thanh trường thương màu bạc trong tay đã xuyên qua cơ thể khổng lồ của con quái vật.
Chỉ đúng một chiêu, mà con quái vật đã bị g**t ch*t!
– Như vậy mà chết sao? Theo những gì các chủ miêu tả trước đây, sức mạnh của con quái vật vượt qua phạm vi tưởng tượng của người thường, e rằng thực lực của nó lúc đó tương đương với một thiên giai bát phẩm cường giả trở lên, hơn nữa bản thân lại có năng lực suy nghĩ, nên mới khiến mọi người bó tay.
Hàn Phong ngạc nhiên hỏi.
Theo hắn, chết như vậy thì đơn giản quá?
Con quái vật khiến thế nhân đâu đầu, lại bị một người bình thường dùng thương đâm xuyên qua cơ thể, nói ra chỉ sợ chẳng ai tin.
Dường như nhìn ra suy nghĩ của bọn Hàn Phong, Mộ Tuyết giải thích nói:
– Nếu như mọi chuyện kết thúc ở đây thì đã không có bi kịch phía sau, và kết cục bi kịch của tứ các hôm nay đã không xuất hiện!
Hàn Phong nghe vậy, có chút thương cảm: Hắn hiểu tâm trạng Mộ Tuyết, kiếp trước, lúc Hàn Phong mất đi Huyền Thiên Tông, mất đi Lâm Nguyệt, hắn đã buồn mất một thời gian dài.
Cảm giác tông môn bị hủy ra sao, Hàn Phong sao lại không hiểu.
Nhưng lúc này hắn chẳng biết nói gì.
May mà Mộ Tuyết chỉ khẽ thở dài, rất nhanh hồi phục tâm trạng.
Sau đó, lại chậm rãi kể.
Cũng giống như suy nghĩ của bọn Hàn Phong, những người có mặt ở đó đều nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc đơn giản như vậy.
Nên vừa nhìn thấy con quái vật gục xuống, họ lập tức hò reo điên cuồng.
Trong mắt họ, bất luận con quái vật chết vì lí do gì, đều không quan trọng.
Chỉ có điều, đúng lúc đó, dị biến đột nhiên xảy ra, vết thương trên ngực con quái vật khép lại, từ dưới đất lồm cồm bò dậy, nhanh chóng tấn công kẻ vừa làm nó bị thương.
Người này sau khi g**t ch*t quái vật, không hề lơi lỏng cảnh giác nên lúc này nhìn thấy quái vật nhỏm dậy, cũng không tỏ ra ngạc nhiên.
Lại một đường thương chính xác nữa xuất ra, con quái vật gục xuống.
Có bài học lần thứ nhất, người kia và bốn vị cường giả không dám chủ quan.
Cuối cùng, trải qua một cuộc thảo luận đơn giản, người kia cùng bốn vị cường giả quyết định cùng nhau mang xác con quái vật rời khỏi đây.
Chỉ có điều, họ đi chưa được bao xa thì con quái vật giống như một con gián đánh mãi không chết ấy lại sống lại.
Không biết làm thế nào, người kia đành phải dùng thương đâm nó.
Nhưng lần này, người kia phát hiện, con quái vật sau mỗi lần sống dậy, càng trở nên mạnh hơn.
Bởi vậy sau mỗi lần đâm thương, người kia lại phải dùng nhiều sức mạnh hơn mới có thể g**t ch*t con quái vật.
Nhưng vì nó cứ sống lại liên tục, đến cuối cùng năm người liên thủ, cùng nhau đối phó cũng không thể giữ được nó.
– Quái vật sống lại? Năng lực đáng sợ như vậy, nó rốt cục là cái gì thế?
Hàn Phong kinh ngạc hỏi.
Lập tức liên tưởng đến Võ Hoàng Điện, không biết Diệp Võ Hoàng có nắm bắt được năng lực này không.
Nếu như có, chỉ sợ sau này nếu phải cùng Võ Hoàng Điện giao chiến, bọn họ sẽ rất bất lợi.
Nhưng, bây giờ Hàn Phong không muốn nghĩ nhiều chuyện đó, hắn đang muốn tìm hiểu ngọn ngành câu chuyện.
Lúc này, Mộ Tuyết lại nói tiếp:
– Cuối cùng, bất luận tứ đại cường giả hay người kia đều không làm gì được con quái vật.
Năm người giữ nó được một tháng, trong thời gian đó cũng cùng nó giao thủ hơn ngàn lần, nhưng bây giờ mọi người đều cảm thấy áp lực trở nên quá lớn, số lần con quái vật sống lại càng nhiều, sức mạnh mà nó có được mạnh.
Nhưng nếu như cứ để mặc nó, thì lại sợ mang đến đại nạn cho thế nhân.
Cuối cùng, suy đi tính lại, trong lúc bốn người còn đang lắc đầu ngao ngán thì người kia đã nghĩ ra một cách.
Đó là dùng phương pháp đặc thù phong ấn quái vật lại.
Nghe Mộ Tuyết nói nhiều như vậy, Hàn Phong không khỏi có chút không dám tin, nghi hoặc hỏi:
– Thế gian vẫn còn con quái vật đáng sợ như vậy sao? Giết không chết?
Mộ Tuyết nghe vậy, giải thích nói:
– Không sai, căn cứ theo những ghi chép của tứ các, bốn vị cường giả lúc đó chỉ có thiên giai bát phẩm, hơn nữa đã tu hành gần ngàn năm, mà còn quái vật đó bất luận chém giết thế nào, dù có làm nó nổ tung thành nghìn mảnh cũng có thể ghép lại được trong một thời gian ngắn.
Chương 468: Điều chỉnh Tứ Diệu Các
– Vậy người tay cầm trường thương là ai?
Hàn Phong tiếp tục hỏi.
Lúc này, ánh mắt Mộ Tuyết đột nhiên lóe lên một tia thần sắc tôn kính, trầm giọng nói:
– Lúc đó, không ai biết lai lịch của ông ta, ngay cả tứ đại cường giả cũng không biết điều này.
– Không lẽ ông ta chính là nhân vật trong truyền thuyết, người đầu tiên đạt đến thiên giai cửu phẩm.
Triệu Vô Cực cũng ngạc nhiên đoán.
Nhưng, Mộ Tuyết lập tức lắc đầu phủ nhận, nói:
– Theo như những gì ghi chép, ông ta chưa hề đạt đến cảnh giới thiên giai cửu phẩm, hoặc là nói tu vi ông ta vô cùng cổ quái, thực lực có lẽ chỉ hơn tứ đại cường giả một chút, nhưng cảnh giới thì giống như họ, thiên giai bát phẩm.
Cho đến sau này, người ta mới biết thân phận thật của ông ta.
Nghe đến đây, tất cả ánh mắt mọi người lại bị Mộ Tuyết thu hút.
Mộ Tuyết nhấn mạnh từng câu từng chữ:
– Kì thực, ông ta là một đạo sĩ đen!
– Đạo sĩ đen!
Tất cả mọi người cùng không nén nổi kinh ngạc, đồng thanh hô to.
Gật gật đầu, trước đây khi biết được chân tướng mọi chuyện, Mộ Tuyết cũng y như họ nên không hề ngạc nhiên trước phản ứng này.
– Nhưng một đạo sĩ đen sao lại quay sang giúp đối phương đối phó với đồng bọn của mình?
Hàn Phong thắc mắc.
Mộ Tuyết nói:
– Đúng, ông ta đúng là một đạo sĩ đen, nhưng không phải một đạo sĩ đen đúng nghĩa, trên người ông ta có đấu khí cường đại của một tu sĩ, nhưng đồng thời lại tu luyện thuật pháp của đạo sĩ đen, nói cách khác ông ta kiêm luôn hai vai trò.
Nghe vậy, mọi người không khỏi bội phục, bởi vì ai cũng biết, chỉ tu luyện một môn đấu khí thôi đã mất rất nhiều thời gian và tinh lực.
Nếu như tu luyện đấu khí, đồng thời tu luyện một loại thuật pháp đen cao thâm hơn nữa, phần lớn đều sẽ thất bại.
Nhưng năm ngàn năm trước lại có người làm được cả hai, hơn nữa còn đạt đến cảnh giới người thường không ai đạt được.
Một nhân vật như vậy, thực sự rất hiếm có.
Mộ Tuyết lại nói:
– Tình hình lúc đó gần như hoàn toàn dựa vào ông ta để đối phó với con quái vật, tứ đại cường giả cùng lắm chỉ ở bên cạnh trợ giúp.
Cuối cùng không biết làm thế nào, cũng là người đó nghĩ cách, quyết định phong ấn con quái vật giết không chết ấy.
– Thuật pháp đen?
Hàn Phong nhanh chóng liên tưởng ra điều gì đó, lên tiếng hỏi.
– Không sai! Chính là thuật pháp đen!
Mộ Tuyết đột nhiên có chút tự giễu, nói:
– Nói ra đúng là buồn thật, võ giả đạo sĩ đen chiến đấu cũng chỉ để chứng minh võ giả cường đại đồng thời thoát khỏi sự thống trị của đạo sĩ đen, nhưng từ đầu đến cuối lại phải dựa vào thuật pháp đen đối phó với con quái vật do đạo sĩ đen tạo ra.
Nghe Mộ Tuyết nói, mọi người cũng chìm vào suy nghĩ, nhưng Hàn Phong thì lại bắt đầu nảy sinh hứng thú với thuật pháp đen.
Nhưng, lúc này điều hắn quan tâm nhất vẫn là kết cục của con quái vật, hắn đương nhiên biết Mộ Tuyết nói nhiều như vậy, tứ diệu thạch nhất định có liên quan đến con yêu quái.
Quả nhiên, Mộ Tuyết nhanh chóng giải thích.
Lúc đó, sau một hồi thảo luận, vị cường giả tu luyện đồng thời đấu khí và thuật pháp đen quyết định dùng thuật pháp đen phong ấn con ma vật.
Nhưng, mọi người đều biết con ma vật đó được tạo nên bởi thuật pháp đen, nên sợ thuật pháp đen của vị cường giả đó không có tác dụng.
Sự thực đúng là như vậy, cường giả trước sau thử mấy liền mấy loại, dùng tất cả thuật pháp đen mà ông từng học phong ấn, nhưng kết quả vẫn không được như mong đợi.
Lần cuối cùng, ma vật chỉ dùng thời gian một năm, triệt để thoát khỏi phong ấn, quậy phá nhân gian.
Cường giả đau đầu vô cùng.
Không biết làm thế nào, đành phải cùng bốn vị võ giả canh chừng ma vật.
Cứ như vậy trong mười năm liền, cường giả đó không ngừng nỗ lực, cuối cùng sáng tạo thành công một loại thuật phong ấn chuyên để đối phó ma vật.
Dưới sự giúp đỡ của ấn thuật, cuối cùng cũng phong ấn triệt để ma vật.
Phong ấn thuật đó được gọi là tứ diệu chi thuật.
Nơi mà ma vật bị phong ấn gọi là tứ diệu tháp.
Đương nhiên, tứ diệu chi thuật không thể phá giải.
Nhược điểm duy nhất của nó chính là tứ diệu thạch mà trước đây Diệp Võ Hoàng nhắc đến.
Kì thực, tứ diệu chi thuật không phải thuật pháp đen thực sự, mà là một không gian phong ấn đặc thù do cường giả mà mọi người cùng dựng nên, cũng chính là tứ diệu tháp mà ta nói đến lúc nãy.
Ma vật sau khi bị họ g**t ch*t, phong ấn bên trong.
Vật duy nhất để mở tứ diệu tháp chỉ có tứ diệu thạch mà Tứ Diệu Các bảo vệ.
Tứ Diệu Các thành lập, mục tiêu là để bảo vệ tứ diệu thạch, không để tứ diệu thạch rơi vào tay những kẻ có tà tâm, muốn lấy nó giải thoát cho ma vật.
Nếu như để ma vật chạy ra ngoài, chỉ e rằng đại lục này sẽ một lần nữa rơi vào đại nạn.
Nghe đến đây, bọn Hàn Phong mới hiểu ra vấn đề.
Năm nghìn năm thời gian, quả nhiên đủ để chon vùi mọi thứ.
Nếu như hôm nay Mộ Tuyết không nhắc lại, ai có thể nghĩ được, năm nghìn năm trước, đại lục đã từng trải qua một trận đại nạn lớn.
Về phần vị cường giả một thương đâm chết ma vật, Hàn Phong đoán mãi không ra, định hỏi Mộ Tuyết những chuyện liên quan đến ông ta.
Nhưng, nhìn vẻ sợ hãi trong mắt Mộ Tuyết, Hàn Phong lại nuối tiếc từ bỏ ý định đó.
Thì ra, sau khi ma vật bị phong ấn trong tứ diệu tháp, vị cường giả đó vì tâm thần tiêu hao, ngay sau khi phong ấn đã ma vật đã hộc máu mà chết.
Từ đầu đến cuối không ai biết lai lịch của ông thế nào, ngay cả tứ đại cường giả cũng hoàn toàn mờ mịt.
Có thể coi đó là vị anh hùng đã cứu cả đại lục, cuối cùng chẳng để lại được một chút thông tin gì, không thể không nói là một loại bi ai.
Nhưng, bởi vì ông ta hành sự không chút tính toán, nên mới khiến không ít cường giả cảm động.
Cuối cùng, bốn vị thiên giai bát phẩm cường giả quyết định liên thủ, thành lập nên Tứ Diệu Các.
Một trong những mục đích thành lập Tứ Diệu Các là để bảo vệ tứ diệu thạch.
Quan trọng hơn, là để tưởng niệm vị anh hùng đã hao tổn toàn bộ tâm thần để bảo vệ đại lục này.
Mặc dù, không ai biết lai lịch ông, nhưng ông vẫn nhận được sự kính ngưỡng từ họ.
Chỉ có điều, vì tính đặc thù của tứ diệu thạch, nên sau khi Tứ Diệu Các được thành lập, không một ai biết thân phận thực sự sau lưng Tứ Diệu Các, trừ một số cường giả tham gia đối phó với ma vật ra, không ai hiểu được chân tướng sự tình.
Điều này dẫn đến, sau này có không ít thế lực bất mãn với sự xuất hiện của Tứ Diệu Các, tiến hành khiêu chiến.
Sau này, từ miệng Mộ Tuyết, Hàn Phong được biết một ngàn năm trước, Tứ Diệu Các phân thành bốn, trở thành Băng Tuyết Các, Phong Minh Các, Liệt Diễm Các và Thiên Lôi Các tứ các bây giờ.
Nguyên nhân bên trong là các chủ Tứ Diệu Các lúc đó vì muốn bảo vệ tứ diệu thạch tốt hơn, mới đưa ra quyết định này.
Tứ diệu thạch được tạo nên bởi bốn phân, bây giờ phân chia ra, giao cho mỗi các bảo vệ một phần.
Đề phòng chẳng may Tứ Diệu Các gặp nạn, tứ diệu thạch không bị rơi vào tay kẻ xấu.
Chỉ có điều, Tứ Diệu Các các chủ lúc đó không ngờ, dù ông có tính toán thế nào, cũng không thể tránh khỏi kết cục hôm nay.
May mà ngày đó có quyết định này, nên bây giờ thủy diệu thạch trong tứ diệu thạch mới giữ được đến hôm nay.
Nếu không, tứ diệu thạch bị Diệp Võ Hoàng cướp mất, với những gì hắn biết về thuật pháp đen, nhất định sẽ mở tứ diệu tháp, thả con ma vật đã mang đến kiếp nạn cho đại lục năm ngàn năm trước.
Nó là con quái vật mà có tập trung bao nhiêu cường giả đương thế cũng không thể đánh bại, Hàn Phong không nghĩ, những thế lực hiện có trên đại lục có thể đối phó được nó.
Chương 469: Tiếng lòng Tiêu Linh
Mộ Dung dùng hết nửa ngày mới kể xong đoạn kịch sử, bây giờ mọi người đã hiểu rõ ngọn nguồn câu chuyện.
Cuối cùng thì các vị trưởng lão đac hiểu ý đồ thực sự Diệp Võ Hoàng tấn công tứ các.
Chỉ có điều, tứ các bây giờ gần như đã rơi vào tay Diệp Võ Hoàng, chỉ còn vài trăm đệ tử lẻ tẻ.
Cho dù biết được lịch sử kinh động của Tứ Diệu Các thì cũng không thể vui lên được.
Tứ các mất rồi, lịch sử huy hoàng đối với họ mà nói còn có tác dụng gì nữa.
Nhìn khuôn mặt ủ rũ của các vị trưởng lão, Mộ Tuyết cười nói:
– Chư vị trưởng lão, trước đây ta từng nói, đợi ta kể xong chuyện này, biết đâu các vị sẽ có ý kiến khác về việc hợp nhất tứ các, không biết bây giờ chư vị nghĩ thế nào?
Mấy vị trưởng lão nghe vậy, quay sang nhìn nhau, nhất thời trở nên trầm ngâm.
Hàn Phong đứng bên cạnh cũng lên khuyên:
– Nếu như bây giờ đã hiểu lý do Tứ Diệu Các phân tách là để bảo vệ tứ diệu thạch, vậy thì có thể nói giữa tứ các không hề có sự phân biệt nào hết, kẻ thù đang ở ngay trước mắt, nếu như hợp nhất lại trở thành Tứ Diệu Các, sẽ là một sức mạnh rất lớn.
Cố Hằng đến từ Phong Minh Các nghiên răng như đang ra quyết định gì trọng đại lắm, ngữ khí kiên định nói:
– Không sai, bây giờ tứ các đang gặp đại nạn, dù bên trong có mâu thuẫn gì thì vẫn phải đồng tâm hiệp lực, cho nên ta tán thành ý kiến của các chủ, hợp nhất Tứ Diệu Các.
Sau khi Cố Hằng lên tiếng, những vị trưởng lão khác cũng lần lượt lên tiếng tán thành.
Chỉ có điều, vẫn còn một người tỏ ra chần chừ, không thể hiện bất cứ ý kiến gì trước việc hợp nhất Tứ Diệu Các.
Người đó chính là Liệt Dư Bạch của Liệt Diễm Các.
Trước đây tứ các cùng Võ Hoàng Điện đại chiến, Liệt Diễm Các thiệt hại nặng nề, tám mươi phần trăm đệ tử gần như đã chết dưới tay Võ Hoàng Điện.
Liệt Diễm Các các chủ cùng các vị trưởng lão khác cũng chết trong trận đại chiến đó.
Người duy nhất sống sót là Liệt Dư Bạch.
Cũng bị Võ Hoàng Điện bắt giam, nếu như không phải Hàn Phong và hoàng thất liên kết ứng cứu, e rằng hôm nay Liệt Dư Bạch không thể đứng ở đây.
Quyết định của ông chính là quyết định của Liệt Diễm Các.
Nên, thấy ông chưa thể hiện thái độ, tất cả mọi ánh mắt đều dồn lên người ông.
– Liệt trưởng lão, ông còn gì thắc mắc nữa không?
Mộ Tuyết ngập ngừng hỏi.
Cố Hằng bên cạnh cũng tiếp lời:
– Không cần do dự Liệt trưởng lão, trước trận đại chiến này, tứ các chúng ta phải đồng tâm hiệp lực mới có thể qua được cửa ải khó khăn này.
Liệt Dư Bạch thấy mọi người nhìn mình, suy nghĩ một lúc, mới nói:
– Chuyện này, để ta suy nghĩ thêm một thời gian, bây giờ ba vị các chủ khác đều không còn, những gì Mộ Tuyết các chủ vừa nói không ai có thể chứng minh thật giả.
Vì những đệ tử còn sống của Liệt Diễm Các, ta phải suy nghĩ cẩn trọng.
– Ngươi!
Cố Hằng nghe vậy giận đến nỗi không thốt nổi nên lời.
Mộ Tuyết thấy vậy, để cho không khí bớt căng thẳng, khuyên nhủ nói:
– Cố Hằng trưởng lão không cần phải giận, Liệt trưởng lão nói cũng có lý, đã vậy, chư vị cứ suy nghĩ thêm vài ngày, nhưng ta vẫn hi vọng mọi người phá được bức màn nghi kị trước đây, đồng tâm hiệp lực, gây dựng lại Tứ Diệu Các.
Thấy không còn gì để nói, mọi người đang định rời đi đột nhiên Hàn Phong như nghĩ ra điều gì, tiếp tục lên tiếng hỏi:
– Mộ các chủ, theo như bà nói thủy diệu các vẫn chưa rơi vào tay Diệp Võ Hoàng.
Vậy bây giờ thủy diệu thạch đang ở đâu? Băng Tuyết Các bây giờ đã bị Võ Hoàng Điện chiếm lĩnh, ngộ nhỡ…
Mộ Tuyết nghe vậy, cười nhạt nói:
– Không cần lo lắng, thủy diệu các sớm được ta sắp xếp ổn thỏa cả rồi, bởi vì là chuyện quan trọng nên càng ít người biết càng tốt, ngộ nhỡ có một ngày, ta không may gặp nạn, vậy thì đại lục này sẽ không còn ai biết thủy diệu thạch ở đâu nữa, như vậy không sợ bị Võ Hoàng Điện lấy được, và tứ diệu tháp sẽ không có ngày được mở ra nữa.
Mộ Tuyết đã nói vậy, mọi người mặc dù hiếu kì nhưng cũng không hỏi gì thêm.
Sau đó, Hàn Phong và Triệu Vô Cực rời khỏi tiểu viện.
Chuyện hôm nay, mang đến cho Hàn Phong một sự chấn động không nhỏ.
Bây giờ thì Hàn Phong đã hiểu ý đồ thực sự của Diệp Võ Hoàng.
– Không ngờ, Diệp Võ Hoàng lại là một tên điên cuồng như vậy, muốn thả con ma vật đó, không lẽ hắn không biết đạo sĩ đen cũng không thể điều khiển được con ma vật đó sao.
Nếu như để nó thoát, e rằng đại lục sẽ lại lâm vào kiếp nạn mới.
Hàn Phong rùng mình nói.
Triệu Vô Cực bên cạnh cảm khái nói:
– Một ngàn năm trước, tên điên Diệp Vô Cực cũng có ý định này, nên ta không cảm thấy có gì ngạc nhiên, hoặc là Diệp Vô Cực nghĩ hắn nhất định có cách điều khiển con ma vật, nếu không hắn đâu có làm hành động ngu ngốc đó.
– Chỉ không biết thủy diệu thạch ở đâu, nhưng nghe ngữ khí Mộ các chủ thì có vẻ thủy diệu thạch đang rất an toàn.
Hàn Phong bình thản nói.
Triệu Vô Cực nhíu mày, nói:
– Bây giờ chúng ta chỉ có thể cầu khấn để Diệp Võ Hoàng không tìm ra thủy diệu thạch, chẳng may rơi vào tay hắn, e rằng con ma vật năm ngàn năm trước sẽ lại có cơ hội nhìn thấy mặt trời.
Mấy ngày tiếp theo, Mộ Tuyết và các vị trưởng lão vẫn ở trong hoàng cung tu dưỡng, chuyện hợp nhất tứ các vẫn chưa có kết luận cuối cùng.
Chuyện này, Hàn Phong cũng không quan tâm lắm, mặc dù hắn là người đưa ra ý kiến hợp nhất tứ các, nhưng đây là chuyện riêng của Tứ Diệu Các, hắn cũng không tiện can thiệp.
Bên Võ Hoàng Điện, trải qua cuộc chiến với Băng Tuyết Các, hình như cũng không có động tĩnh.
Hàn Phong lo lắng cho sự an nguy của Huyền Thiên Tông, nên đợi Triệu Vô Cực tìm ra cách hồi phục đấu khí cho bọn Mộ Tuyết xong, dự định rời khỏi đế đô.
Mười ngày, Triệu Vô Cực giúp bọn Mộ Tuyết đẩy lùi hết năng lượng của hắc cực châm còn sót lại trong cơ thể, đấu khí của bọn Mộ Tuyết cũng bắt đầu dần dần hồi phục.
Cho dù tốc độ hồi phục rất chậm, nhưng cũng khiến bọn Mộ Tuyết kích động vô cùng.
Làm xong mọi chuyện, Hàn Phong liền đến từ biệt Tiêu Phổ.
Trước khi rời khỏi đây, Hàn Phong cũng đến Hàn gia gặp phụ thân một lần.
Vì Hàn Thiên Sơn không ngừng giao quyền cho Hàn Nhất Nguyên, nên bây giờ địa vị của Hàn Nhất Nguyên ở Hàn gia đã tương đương với vị gia chủ Hàn Thiên Sơn.
Những đệ tử khác của Hàn gia, dường như cũng biết Hàn Thiên Sơn có ý nhường ngôi vị gia chủ cho Hàn Nhất Nguyên, nên dù ban đầu vẫn còn có người lên tiếng phản đối, dần dần mấy năm nay, quyền lực của Hàn Nhất Nguyên mỗi lúc một lớn, mọi người cuối cùng cũng phải thỏa hiệp.
Hơn nữa, sau lưng Hàn Nhất Nguyên còn có Hàn Phong, bất luận thế nào, những người này tuyệt đối không dám chọc giận một thiên giai thất phẩm cường gia.
Với thực lực của họ, muốn đối phó với Hàn Nhất Nguyên, chẳng khác gì tự tìm đến cái chết.
Nhưng, điều đáng nói nhất là vì giao quyền cho Hàn Nhất Nguyên, Hàn Thiên Sơn có nhiều thời gian tu luyện hơn, lại được Hàn Phong cung cấp một lượng lớn đan dược, trong một thời gian ngắn, Hàn Thiên Sơn thành công tiến nhập thiên giai nhị phẩm cảnh giới.
Chuyện này đối với Hàn gia mà nói, chẳng khác gì đại hỉ.
Tu vi của Hàn Nhất Nguyên, mặc dù chưa đạt đến thiên giai, nhưng được Hàn Phong giúp đỡ, mấy năm nay cũng có tiến bộ vượt bậc.
Đến bây giờ, Hàn Nhất Nguyên đã là một địa giai bát phẩm cao thủ, nhưng bởi vì phần lớn thời gian ông đều dùng để xử lý chuyện trong Hàn gia nên gần như không có thời gian tu luyện.
Rời khỏi đế đô, Hàn Phong và Triệu Vô Cực mở hết đấu khí, chỉ hai ngày đã về đến Huyền Thiên Tông.
Bởi vì quay về Huyền Thiên Tông không phải chuyện gì lớn nên Hàn Phong cũng không vội vàng như lúc đến đế đô.
Chương 470: Những lời vô tâm
Việc đầu tiên hắn làm khi vừa về đến Huyền Thiên Tông là đi tìm Trầm Ngọc.
Trầm Ngọc vẫn nằm im trên giường, khuôn mặt hồng hào bởi vì không ăn uống và hôn mê trong một thời gian dài, chuyển sang hơi tái.
Sau khi thăm Trầm Ngọc, tâm trạng Hàn Phong cũng có chút nặng nề.
Tiêu Linh bên cạnh thấy vậy, dịu dàng an ủi:
– Đừng thế nữa, ta tin Ngọc nhi cũng không thích nhìn thấy bộ dạng nhăn nhó của chàng đâu.
Cô ấy nhất định cũng giống ta, hi vọng mỗi ngày chàng sống thật vui vẻ.
Nói đoạn, Tiêu Linh giơ tay, dịu dàng lấy tay, thay Hàn Phong kéo giãn hai chân mày đang nhăn của hắn.
Hàn Phong thấy vậy, kéo bàn tay mềm mại, ôm Tiêu Linh vào lòng, thì thầm nói:
– Ta cũng muốn mọi người được sống thật vui vẻ, đừng ai xảy ra chuyện gì là ta vui rồi.
Bất cứ ai có chuyện, ta đều rất buồn, Ngọc Nhi bị như thế này, đã không thể cứu vãn, nên ra quyết không để nàng làm sao nữa.
Tiêu Linh néo mình vào ngực Hàn Phong, đột nhiên nói:
– Vậy vị Đường Vũ Nhu của Băng Tuyết Các thì sao?
Hàn Phong nghe xong, ngây người, Tiêu Linh nói vậy rõ ràng muốn ám chỉ điều gì, nhất thời không biết trả lời sao cho ổn.
Đang định lên tiếng thì Tiêu Linh nhìn thấy bộ dạng khó xử của Hàn Phong, không khỏi cười phì một tiếng, nói tiếp:
– Thấy chàng căng thẳng như vậy, hay là có gì muốn giấu ta?
– Chuyện này… kì thực…
Hàn Phong từ lúc tái sinh đến giờ, lần đầu tiên cảm thấy có chút bó tay, vắt óc nửa ngày mà không nghĩ ra phải nói gì.
Không phải hắn không muốn thừa nhận mối quan hệ giữa mình với Đường Vũ Nhu, nhưng hắn sợ làm Tiêu Linh tổn thương.
Mặc dù, đại lục này coi trọng đàn ông, chỉ cần có chút quyền thế là có quyền sở hữu rất nhiều người phụ nữ, một số tuyệt thế cường giả cũng vậy.
Với thân phận và địa vị hiện tại của Hàn Phong, có nhiều hồng nhan tri kỉ, không phải là chuyện gì kì lạ, nhưng Hàn Phong toàn tâm toàn ý yêu thương Tiêu Linh, trong tim hắn, tuyệt đối không để ai bắt nạt Tiêu Linh, kể cả bản thân hắn.
Nên, nghe Tiêu Linh nói vậy, hắn mới đột nhiên trở nên căng thẳng.
Tiêu Linh nhìn bộ dạng lo lắng của Hàn Phong, cảm xúc dâng trào, giận dỗi nói:
– Có phải nếu như ta không hỏi, cả đời này chàng cũng không định nói với ta đúng không!
– Xin lỗi, Linh Nhi!
Hàn Phong cảm thấy lúc này giải thích gì cũng vô ích, chỉ biết ôm chặt Tiêu Linh trong lòng, hổ thẹn nói.
Tiêu Linh biết Hàn Phong quan tâm mình, cảm động lắm, nhưng vẫn trách móc nói:
– Chàng còn nhớ không, lúc chúng ta gặp nhau ấy?
Mặc dù không biết tại sao Tiêu Linh lại hỏi vậy, nhưng Hàn Phong vẫn trả lời:
– Sao có thể quên được chứ, lúc đó ta bị thu hút bởi tiếng đàn của nàng.
Ngay từ giây phút đó, ta đã bị nàng cuốn hút.
Kì thực, lúc đó trong lòng Hàn Phong đang nghĩ: Từ kiếp trước ta đã đem lòng yêu ngọc nhân trong lòng rồi.
Tiêu Linh nghe vậy, dường như chìm trong hồi ức, nói:
– Lúc đó, ta tưởng chàng chỉ là một thiếu niên bình thường, cùng lắm chỉ là có chút tài hoa mà thôi.
Nhưng càng tiếp xúc, ta xàng phát hiện chàng trưởng thành rất nhanh, nhanh đến nỗi ta theo không kịp!
– Ngốc ạ, sao nàng lại nghĩ thế, ta không phải luôn ở bên cạnh nàng sao, chỉ cần nàng muốn, ta sẽ bảo vệ nàng cả đời này!
Hàn Phong cười nói.
Còn Tiêu Linh nghe xong, chỉ dụi dụi đầu lòng Hàn Phong,
“ừ”
một tiếng, một lúc lâu sau mới khe khẽ nói:
– Ta biết, với thành tựu của mình, chàng sẽ có một cuộc sống bất phàm, nên ta sớm đã chuẩn bị tâm lý, ta chỉ lo lắng, lo rằng một ngày chàng sẽ quên ta, ta không dám tưởng tượng, nếu như không có chàng, sau này ta sẽ như thế nào!
Nói đến đây, đôi bàn tay ngọc của Tiêu Linh hơi run rẩy, nắm lấy y phục Hàn Phong, còn Hàn Phong cảm thấy ngực áo mình ươn ướt!
Sau khi an ủi Tiêu Linh, Hàn Phong rời khỏi phòng Trầm Ngọc.
Phản ứng vừa rồi của Tiêu Linh khiến tâm trạng Hàn Phong có chút âm u, nhưng may mà Tiêu Linh là một người biết thấu hiểu, chỉ oán thán mấy câu, chứ không trách cứ gì Hàn Phong, nên Hàn Phong cũng nhẹ nhõm phần nào.
Chuyện Võ Hoàng Điện công kích tứ các liên tiếp một năm nay, cuối cùng cũng đến hồi kết.
May mắn là thủy diệu thạch vẫn chưa bị Diệp Võ Hoàng đoạt mất, có thể coi là may mắn trong rủi ro.
Đồng thời, Hàn Phong cũng hiếu kì, thủy diệu thạch rốt cục giấu ở đâu.
Thấy Mộ Tuyết chắc chắn như vậy, hắn nghĩ thủy diệu thạch chắc phải được giấu ở nơi không ai nghĩ đến.
Nhưng, mặc dù hiếu kì, Hàn Phong cũng không có ý định hỏi đến cùng.
Mặc dù khoảng thời gian này Võ Hoàng Điện có lẽ sẽ không xuất hiện nữa, nhưng trải qua trận đại chiến vừa rồi, Hàn Phong có một cái nhìn hoàn toàn mới về sức mạnh của Võ Hoàng Điện.
Mấy ngày nay, Đường Vũ Nhu và các đệ tử khác sau khi biết sư phụ mình đã được cứu, tâm trạng vui vẻ hơn rất nhiều, sau khi tính toán trước sau, đệ tử tứ các quyết định sẽ đi đế đô thăm bọn Mộ Tuyết.
Vốn dĩ, Hàn Phong không quân tâm quyết định của họ, đối với hắn, đại chiến vừa kết thúc, Thiên Tinh đế quốc vẫn chưa hẳn an toàn, nhất là đệ tử tứ các nhiều như vậy, nếu như cùng rời đi, e rằng sẽ thu hút sự chú ý.
Vì sự an toàn của họ, Hàn Phong vẫn phải lên tiếng khuyên giải.
Một tháng thời gian, dưới sự giám sát toàn diện của Tiêu Phổ, xác nhận bên Võ Hoàng Điện tạm thời không có động thái gì, Hàn Phong mới gật đầu đồng ý yêu cầu của họ.
Nhưng để tránh tai vách mạch rừng, Hàn Phong vẫn kiến nghị số người đi không nên quá nhiều.
Cuối cùng, sau một hồi thương thảo, có Đường Vũ Nhu, Liệt Kinh Vân, Lôi Chấn và Lý Dịch Phi bốn thanh niên đại diện đi đế đô.
Nhưng, đi theo còn có Phi Thanh Thanh, cộng thêm ba người của tam các, tổng cộng tám đệ tử.
Đương nhiên, Hàn Phong không yên tâm để họ tự đi, cuối cùng phái Phí lão và Bố Lôi Địch hai người đi theo bảo vệ.
Trải qua mấy năm tịnh tâm tu luyện, tu vi của Phí lão và Bố Lôi Địch đã nâng cao một mức độ hoàn toàn khác.
Bây giờ thực lực hai người vừa hay đạt tới tiên thiên cảnh ngũ phẩm, cả đại lục, trừ Võ Hoàng Điện số ít người ra, dưới liên thủ của hai người, muốn đả thương được đệ tử tứ các, e rằng khó như nằm mơ.
Nên cử họ đi, Hàn Phong vô cùng yên tâm.
Hôm đó, Hàn Phong một mình đứng trên ngọn núi phía sau Huyền Thiên Tông, từ đây nhìn xuống dưới có thể nhìn rõ tình cảnh Huyền Thiên Tông, nhất là diễn võ trường, lúc này phần lớn đệ tử Huyền Thiên Tông đều đang ở đó tiến hành tu luyện.
Lâm Phi Vân cũng trong số đó, trải qua thiên thánh đại hội lần trước, Lâm Phi Vân cũng giành được tư cách vào hư linh huyễn cảnh.
Mặc dù, không thu hoạch được gì nhiều như Hàn Phong mười năm trước, nhưng Hàn Phong biết, từ lúc Lâm Phi Vân ra khỏi đó, đấu khí của cô đã tiến nhập địa giai chi cảnh.
Mấy ngày nay, Hàn Phong cũng chú trọng đến việc hướng diễn cho cô, với tu vi trước mắt, sau này, Lâm Phi Vân nhất định trở thành trợ lực hiếm có của Huyền Thiên Tông.
Đương nhiên, trừ phí gặp phải nguy cơ quá lớn, nếu không, Hàn Phong cũng không nỡ để cho sư muội của mình mạo hiểm.
Hàn Phong cũng không biết mình bảo vệ Lâm Phi Vân như vậy là đúng hay sai, nhưng với những kinh nghiệm kiếp trước, cộng thêm chuyện Trầm Ngọc gặp nạn, hắn thực sự không thể chịu được việc những người thân thiết bên mình rời xa.
Mặc dù, giữa họ không có mối quan hệ huyết thống, nhưng hắn luôn coi Lâm Phi Vân như muội muội của mình.
Nếu không cũng không có khả năng, Lâm Phi Vân muốn làm gì, Hàn Phong đều dốc sức giúp cô hoàn thành.
– Đang nghĩ gì vậy?
Trong lúc Hàn Phong còn đang thất thần nghĩ một số vấn đề, một giọng nói dịu dàng đã truyền đến từ sau lưng hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










