1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 8 : 71: Người Quen Cũ Đẹp Trai (c71-c80)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 8 : 71: Người Quen Cũ Đẹp Trai (c71-c80)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 71: 71: Người Quen Cũ Đẹp Trai

Hai vợ chồng nằm cạnh Tiêu Tiêu, mỗi người một bên.

Dương Thanh cố gắng nằm ra sát mép giường, tránh bị Tần Thanh Tâm hiểu lầm.

Trong phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đều.

Nhưng Dương Thanh không thể nào ngủ nổi.

Trong phòng thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ giống trên người Tần Thanh Tâm khiến một chàng trai trẻ như Dương Thanh khó lòng giữ bình tĩnh.

Tần Thanh Tâm cũng mất ngủ.

Ngoại trừ năm năm trước có một đêm xuân với Dương Thanh, đây là lần đầu tiên trong đời cô ngủ cùng giường với người khác giới.

Năm giờ sáng hôm sau, Dương Thanh đã tỉnh dậy.

Nhiều năm chinh chiến đã tạo thói quen dậy sớm cho anh.

Nhưng khi chuẩn bị đứng dậy luyện tập buổi sáng, có một cơ thể mềm mại quấn chặt anh.

Dưới ánh nắng lờ mờ xuyên qua cửa sổ, Dương Thanh cúi đầu trông thấy gương mặt xinh đẹp của cô, mái tóc dài xõa tung sau đầu.

Tần Thanh Tâm đang gối lên cánh tay Dương Thanh, đôi tay trắng nõn ôm cổ anh, gác một chân lên người anh.

Còn Tiêu Tiêu đã lăn xuống dưới chân bọn họ từ lúc nào không hay.

Dương Thanh cũng được xem như là một anh trai thẳng hai mươi bảy tuổi đầu, bị một người đẹp như Tần Thanh Tâm quấn lên người, lại còn vào sáng sớm tinh lực dồi dào, quả thực giống như tra tấn.

Anh cố giữ bình tĩnh, xác nhận nhiều lần mình vẫn ở mép giường mới thở phào một hơi.

Tần Thanh Tâm ngủ rất say, không biết bao giờ mới tỉnh dậy.

Năm năm trời, đây là lần đầu tiên Dương Thanh không luyện tập buổi sáng.

Không biết qua bao lâu, Tần Thanh Tâm mới tỉnh dậy.

Đập vào mắt cô là gương mặt quen thuộc đang kề sát, hơi thở ấm áp của người đàn ông phả vào mặt cô.

Cảm nhận được sự ấm áp nơi cánh tay và trên đùi, cô giật mình đẩy Dương Thanh ra.

“Khốn nạn, anh làm gì tôi rồi?”, Tần Thanh Tâm nổi giận hét lên, hai mắt long lanh như sắp khóc.

Dương Thanh đang giả vờ ngủ không thể tiếp tục giả vờ nữa, bèn mở mắt ra.

“Thanh Tâm, em nói gì vậy?”, Dương Thanh giả bộ ngơ ngác, xoa mắt làm như không biết gì.

Tần Thanh Tâm chỉ hành động theo bản năng, thấy Dương Thanh không biết gì cũng dần nguôi giận.

Cô nhìn con gái đang ngủ ở dưới chân, lại nhìn thấy Dương Thanh ở bên mép giường.

Cô nhớ lại cảnh tượng khi vừa tỉnh giấc, lập tức hiểu ra.

Không phải Dương Thanh thừa cơ làm loạn, mà chính cô tự chui vào lòng anh.

Nghĩ vậy, cô vừa tức vừa thẹn, mặt mũi đỏ bừng.

“Thanh Tâm, em lại gặp ác mộng sao?”, Dương Thanh vờ lo lắng hỏi.

Tần Thanh Tâm trừng mắt nhìn anh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Phải! Tôi mơ thấy đồ khốn nạn nhà anh muốn giở trò đồi bại với tôi!”

Dứt lời, Tần Thanh Tâm liền đứng dậy đi rửa mặt.

Dương Thanh khẽ thở phào nhẹ nhõm.

May vừa rồi anh giả vờ ngủ, không thì không biết phải giải thích thế nào.

Khi ba người xuống tầng, Châu Ngọc Thúy đang xem tivi.

Tần Thanh Tâm vào phòng bếp tìm thử, thấy không còn gì để ăn, trong bồn rửa bát còn có một cái bát chưa rửa.

Vốn trong nhà có một cô giúp việc nhưng không chịu nổi tính cách của Châu Ngọc Thúy nên đã nghỉ việc.

Từ đó về sau, cơm đều do Châu Ngọc Thúy nấu.

Tần Thanh Tâm thấy bát đũa chưa rửa liền hiểu ra.

Rõ ràng đã có người nấu bữa sáng ở đây nhưng đồ ăn lại không còn, chắc chắn Châu Ngọc Thúy chỉ nấu cho riêng mình.

“Chị, anh rể, chào buổi sáng!”, Tần Y cũng vừa xuống tầng, chủ động chào hỏi.

“Sao không có bữa sáng hả mẹ?”, Tần Thanh Tâm đột nhiên hỏi.

“Ăn hết rồi!”

Châu Ngọc Thúy cười lạnh đáp.

“Mẹ có ý gì?”, Tần Thanh Tâm tức giận nói.

“Còn dám hỏi sao? Không phải tối qua các chị giỏi giang lắm à? Bây giờ cứng cáp rồi, đâu cần người mẹ này nữa.

Đã vậy thì sao tôi phải nấu cơm cho các chị?”, Châu Ngọc Thúy đanh giọng mắng.

“Chúng con đều phải đi làm đó! Tháng nào cũng phải trích một phần tiền lương cho mẹ.

Cả ngày mẹ chẳng làm gì, chỉ mỗi nấu bữa sáng cho bọn con cũng không được sao?”, Tần Thanh Tâm đỏ bừng mắt, buồn bã hét lên.

“Tôi nuôi các chị lớn từng này, bây giờ chỉ đòi các chị vài đồng tiền lương cũng không được hả?”, Châu Ngọc Thúy mặt dày nói.

Tần Thanh Tâm và Tần Y đều cảm thấy chua xót và ấm ức.

“Mẹ sai rồi!”, Tần Y đột nhiên rống lên, cả giận nói: “Ngoại trừ cho con và chị thân thể này, mẹ có từng chăm sóc chúng con chưa?”

“Từ lúc con hiểu chuyện, mẹ chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng.

Khi bà nội còn sống, không nhờ bà thương chúng con, thỉnh thoảng cho đồ ăn thì chúng con đã chết đói từ lâu rồi!”

“Còn mẹ thì sao? Chỉ cần biết mình có sống tốt hay không, chưa từng quan tâm đến sống chết của hai chị em con”.

“Chúng con muốn thuê giúp việc, chính mẹ tự bảo không cần, bảo chúng con đưa tiền mẹ sẽ nấu cơm cho.

Bây giờ thì sao? Số tiền mỗi tháng chúng con cho mẹ đủ để thuê hai người giúp việc đấy.

Vậy mà ở nhà đến cơm cũng không ăn được.

Nếu đã vậy, chúng con không còn nghĩa vụ đưa tiền cho mẹ nữa”.

Nói xong, Tần Y giận đùng đùng bỏ đi.

Châu Ngọc Thúy vốn đang tức giận, nghe Tần Y nói không đưa tiền nữa liền vội vàng đuổi theo: “Y Y, con đừng tức giận chứ! Mẹ chỉ dỗi nên mới không nấu cơm thôi.

Từ mai trở đi, mẹ hứa sẽ nấu đủ bữa cho các con”.

Nhưng sao Tần Y có thể nghe lời bà ta nữa? Cô ta dứt khoát quay đầu đi thẳng.

“Chúng ta ra ngoài ăn!”, Tần Thanh Tâm nhìn Dương Thanh rồi dắt Tiêu Tiêu đi ra.

“Thanh Tâm, còn đừng vội, vẫn còn thời gian mà.

Bây giờ mẹ lập tức đi nấu bữa sáng, nhanh lắm.

Đồ ăn bên ngoài không sạch sẽ, con đừng đi mà!”, Thấy Tần Thanh Tâm cũng dẫn Tiêu Tiêu rời đi, Châu Ngọc Thúy lại càng sợ.

Bây giờ Tần Đại Dũng ở ngoài cả ngày không chịu về nhà, không biết chơi bời ở chốn nào.

Nếu hai cô con gái đều không cho tiền, bà ta sẽ không còn gì nữa.

Nhưng bà ta đã khiến hai cô con gái tổn thương quá nhiều, sao họ có thể dễ dàng tha thứ cho bà ta được chứ?

Thấy ba người nhà Tần Thanh Tâm cũng bỏ đi, Châu Ngọc Thúy hoảng hốt lẩm bẩm: “Làm sao bây giờ? Nếu chúng nó không cho mình tiền nữa, sau này mình phải sống sao?”

Kỳ thực tiền để dành của bà ta còn rất nhiều, đủ để bà ta tiêu nửa đời còn lại.

Nhưng bà ta không muốn động tới khoản tiền đó, chỉ muốn tiếp tục bòn rút của hai cô con gái.

Ba người họ ăn sáng ở tiệm ven đường.

Sau khi đưa Tiêu Tiêu đi học, Dương Thanh đưa Tần Thanh Tâm đến công ty.

Tần Thanh Tâm vừa tới văn phòng, thư ký đã báo cáo: “Sếp Tần, bên ngoài có người nói là người quen của chị, đã hẹn hôm nay tới bàn chuyện hợp tác”.

Tần Thanh Tâm không hề nhớ mình đã đồng ý hợp tác với ai, cau mày hỏi: “Người đó không nói mình là ai sao?”

“Tôi hỏi rồi, người đó chỉ nói là người quen cũ của chị”.

Thư ký dè dặt đáp, lại nói tiếp: “Nhưng trông còn rất trẻ, khoảng chừng ba mươi tuổi, còn rất đẹp trai”.

.


Chương 72: 72: Hưởng Phúc

Tần Thanh Tâm nhíu mày.

Cô không có người quen cũ trẻ tuổi nào cả, cho dù có cũng chỉ là nữ.

Nhưng rõ ràng người thư ký đang nói tới là nam.

“Cho anh ta vào!”

Tần Thanh Tâm muốn xem rốt cuộc là ai dám giả mạo người quen của cô, còn nói từng hẹn hợp tác với cô.

Ngay sau đó, thư ký dẫn theo một người trông khá quen vào.

“Sếp Tần, chúng ta lại gặp nhau rồi”, trông thấy Tần Thanh Tâm, anh ta mỉm cười dịu dàng.

“Anh là người giả mạo người quen của tôi? Còn gạt thư ký của tôi nói là hẹn đến bàn chuyện hợp tác?”, Tần Thanh Tâm khó chịu chất vấn.

Cô từng gặp người đàn ông này hai lần, lần thứ nhất là khi tới tập đoàn Tần Thị ký hợp đồng với Dương Thanh và lần thứ hai là ở nhà hàng Tô Ký vào tối qua.

Đối với Tần Thanh Tâm, người không quan trọng không đáng quan tâm.

Vậy nên đến bây giờ cô vẫn không biết họ tên của anh ta.

Người đàn ông cười nói: “Sếp Tần, hôm nay tôi tới công ty tìm cô là vì chuyện hợp tác, mong cô đừng hiểu lầm”.

Nghe thấy anh ta nói đến để hợp tác, Tần Thanh Tâm nguôi giận, gượng gạo hỏi: “Xin lỗi nhưng anh tên gì vậy?”

“Dương Uy, Dương trong hồ Dương Lâm, Uy trong uy phong lẫm liệt”, Dương Uy nhã nhặn đáp.

Không thể không thừa nhận, Dương Uy đúng là một người ôn tồn lễ độ, ít nhất là bề ngoài.

Hiện giờ ánh mắt của anh ta rất trong sáng, không hề vượt quá giới hạn.

“Anh nói hợp tác là chuyện gì?”, Tần Thanh Tâm lạnh nhạt hỏi.

“Chắc sếp Tần đã biết tập đoàn Thành Hà của Châu Thành.

Đây là sản nghiệp nhà họ Dương, gần đây chúng tôi đang mở rộng thị trường tại Giang Hải.

Nhưng dù sao nhà họ Dương cũng là gia tộc hàng đầu của Châu Thành, tình hình phát triển hiện nay ở Giang Hải không tương xứng với danh tiếng của gia tộc chúng tôi.

Vậy nên chúng tôi muốn tìm một đối tác có thực lực xứng tầm”, thái độ của Dương Uy cực kỳ khiêm tốn nhưng lời nói lại bóng gió khoe khoang nhà họ Dương.

Vốn nghe thấy anh ta nói muốn hợp tác, Tần Thanh Tâm còn cảm thấy hứng thú.

Nhưng lời nói kiêu ngạo vừa rồi của anh ta đã khiến hứng thú trong cô giảm sút.

“Nên anh cho rằng, tập đoàn Tam Hòa có thể xứng tầm với nhà họ Dương?”, Tần Thanh Tâm hỏi.

Dương Uy cười ngạo nghễ: “Trong mắt tôi, địa vị của tập đoàn Tam Hòa ở Giang Hải không quá cao.

Nhưng không sao, chỉ cần hợp tác với nhà họ Dương, địa vị của tập đoàn Tam Hòa sẽ tăng lên nhanh chóng”.

“Theo ý của anh, hợp tác với một công ty của gia tộc ngoại tỉnh còn đem lại nhiều lợi ích cho chúng tôi hơn so với hợp tác với tập đoàn Nhạn Thanh nổi tiếng sao?”, Tần Thanh Tâm nheo mắt hỏi.

Lần này Dương Uy tới Giang Hải vốn để mở rộng thị trường ở đây.

Anh ta tới tìm Tần Thanh Tâm bàn chuyện hợp tác chỉ là phụ, chủ yếu vẫn là để tiếp cận cô.

Anh ta không hề biết rõ tình hình tập đoàn Tam Hòa ra sao.

“Đương nhiên là không.

Tập đoàn Nhan Thanh vốn nổi tiếng trên toàn quốc, cho dù là trên thế giới cũng xếp hạng khá cao.

Huống chi sau lưng nó là gia tộc Vũ Văn của Yến Đô.

Nhà họ Dương chúng tôi không bì được”, Dương Uy vẫn còn biết mình biết ta.

Tần Thanh Tâm cười lạnh: “Nếu vậy anh cũng nên biết tập đoàn Tam Hòa đã hợp tác với tập đoàn Nhạn Thanh.

Không chỉ vậy, gia tộc giàu có nhất Giang Hải cũng hợp tác với chúng tôi.

Anh nghĩ một doanh nghiệp của gia tộc ngoại tỉnh có tư cách hợp tác với Tam Hòa sao?”

Rốt cuộc mặt Dương Uy cũng biến sắc.

Anh ta chỉ biết, mấy tuần trước tập đoàn Tam Hòa vẫn là sản nghiệp của nhà họ Tần chứ không hề nghĩ rằng, Tam Hòa có thể hợp tác với tập đoàn Nhan Thanh.

“Sếp Tần, thêm một người bạn thêm một cơ hội.

Mặc dù cả tập đoàn Nhạn Thanh và nhà họ Tô đều rất mạnh nhưng nhà họ Dương cũng không kém.

Hợp tác với nhà họ Dương, Tam Hòa sẽ như hổ mọc thêm cánh.

Tôi thấy chúng ta vẫn nên xúc tiến hợp tác”.

Dương Uy vẫn muốn tranh thủ cơ hội hợp tác.

Lần này nhà họ Dương phát triển ở Giang Hải không thuận lợi.

Lúc trước, em gái và em rể anh ta từng mời tập đoàn Nhạn Thanh hợp tác, Nhạn Thanh vốn đã định đồng ý nhưng cuối cùng không hiểu vì sao lại từ chối.

Cũng chính vì vậy, gia tộc mới cho anh ta tới Giang Hải mở rộng thị trường.

Nào ngờ anh ta tìm tới mấy gia tộc hàng đầu đều bị từ chối.

Rơi vào đường cùng, anh ta chỉ có thể chọn đối tượng thấp hơn.

Trước tiên là tới bàn hợp tác với nhà họ Tần, bây giờ lại muốn tiếp cận Tần Thanh Tâm để tìm cơ hội hợp tác với tập đoàn Tam Hòa.

Tần Thanh Tâm nghĩ ngợi rồi đáp: “Hợp tác với nhà họ Dương là chuyện lớn, tôi phải báo cáo với chủ tịch.

Nếu cần hợp tác, tôi sẽ liên hệ anh sau”.

“Được, nếu vậy tôi không nói thêm gì nữa, mong tin tốt của cô”, Dương Uy mỉm cười đứng dậy, để lại một tấm danh thiếp rồi rời đi.

Sau đó, Tần Thanh Tâm gửi tin nhắn bằng giọng nói cho Dương Thanh kể lại chuyện này.

Dương Thanh chỉ trả lời hai chữ: “Từ chối!”

Mặc dù không rõ tại sao anh không muốn hợp tác với nhà họ Dương nhưng Tần Thanh Tâm biết anh mới là chủ tịch của tập đoàn Tam Hòa.

Cô tiện tay ném danh thiếp của Dương Uy vào thùng rác.

Sau khi Tần Thanh Tâm tan làm, Dương Thanh lại tới đón.

Trên đường tới trường mầm non, Dương Thanh chợt lên tiếng: “Nếu anh ta còn dám tới tập đoàn Tam Hòa, đuổi thẳng cho anh”.

Tần Thanh Tâm không hiểu, hỏi lại: “Anh nói ai?”

“Dương Uy, người hôm nay tới công ty tìm em bàn chuyện hợp tác.

Anh ta không phải loại người tốt đẹp, lúc ở Châu Thành đã hại không ít con gái nhà lành.

Tìm em bàn chuyện hợp tác là giả thôi, tiếp cận em mới là mục đích chính của anh ta”, Dương Thanh lạnh lùng nói.

“Không phải chứ?”, Tần Thanh Tâm vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ hỏi: “Sao anh hiểu rõ anh ta vậy?”

“Thời đại học, Tần Y từng theo đuổi một người, chắc em biết chứ?”, Dương Thanh hỏi.

“Khi đó Y Y rất thích người kia, nhưng sau đó thằng khốn đó muốn lừa con bé đi khách sạn.

Y Y không chịu, ngày hôm sau thấy cậu ta tay trong tay với cô gái khác rời khỏi khách sạn”.

Tần Thanh Tâm gật đầu nói, chợt nghi ngờ hỏi: “Sao anh biết?”

Dương Thanh bật cười: “Lần trước Y Y mời anh ăn một bữa, trùng hợp gặp phải cậu ta.

Bây giờ cậu ta là em rể Dương Uy”.

Dương Thanh kể lại chuyện lần trước.

Nghe xong, Tần Thanh Tâm giận dữ nói: “Dám sỉ nhục em gái em mà còn đòi hợp tác, đừng có mơ!”

Tại Night Light – một hộp đêm cỡ lớn ở Giang Hải.

Dương Uy bước ra khỏi xe, bỗng nhiên hắt hơi một cái: “Con mẹ nó ai đang mắng mình?”

“Anh Dương!”, ngoài cổng Night Light có một cô gái trẻ trung trang điểm xinh đẹp vẫy tay với Dương Uy.

“Sao đột nhiên cô lại muốn dẫn tôi tới đây?”, Dương Uy tới gần, nghi hoặc hỏi.

“Lần trước anh nói, chỉ cần em đưa được Tần Thanh Tâm hoặc Tân Y lên giường của anh thì anh sẽ cưới em phải không?”, Phương Duyệt bất chợt hỏi.

Dương Uy nhớ lại hôm nay vừa gặp Tần Thanh Tâm ở tập đoàn Tam Hòa liền thấy máu nóng cuồn cuộn.

“Đúng là tôi nói vậy.

Nhưng đã mấy ngày rồi, cô có làm được cho tôi đâu?”, Dương Uy cười lạnh nói.

“Đêm nay, anh cứ đợi hưởng phúc đi!”, Phương Duyệt cười híp mắt lại.

Chỉ cần nghĩ được gả vào nhà họ Dương, hai mắt cô ta liền sáng rực.

.


Chương 73: 73: Con Gái Tôi Có Tiền

Night Light là một hộp đêm giải trí hàng đầu của Giang Hải, nơi này có đủ các hạng mục giải trí.

Màn đêm vừa buông xuống chính là thời gian làm ăn buôn bán tấp nập nhất của Night Light.

Dương Uy cũng không biết Phương Duyệt dẫn mình tới đây để làm gì nhưng sau khi nghe nói tới viễn cảnh hạnh phúc trái ôm phải ấp, trong lòng anh ta lại rất mong đợi.

Cho tới khi lên tầng cao nhất, cửa thang máy vừa mở mắt, khi nhìn thấy trong đại sảnh rộng rãi đầy ắp người, tiếng ồn ào ầm ĩ vang vọng.

Dương Uy nhìn nhìn thì mới biết đây là một sòng bạc, Phương Duyệt kéo anh ta tới chiếc bàn trong cùng, quanh đó có rất nhiều người, trước bàn còn có một người khác.

“Ông Tần, ông còn tiền chơi không đấy? Không có thì nhường chỗ đi, đừng chiếm hầm cầu mà không dùng chứ!”, một người chơi nhìn người đàn ông trung niên ở phía đối diện, mất kiên nhẫn thúc giục.

Trước mặt người đàn trung niên không còn chip đánh bạc, mà trước mặt những người chơi khác lại có không ít.

Trên mặt người đàn ông trung niên có chút lưỡng lự, tiếp theo ông ta cởi chiếc đồng hồ đeo tay của mình xuống, đặt lên bàn: “Đây là một chiếc đồng hồ được nạm kim cương của Patek Philippe, giá gốc 230 nghìn tệ, nếu ai thích, tôi sẽ bán sang tay với giá 200 nghìn!”

“Chỉ là một cái đồng hồ cũ rích, không đáng tiền! Tôi trả ông 100 nghìn, nếu đồng ý, tiền trao tay ngay!”, một người chơi cùng bàn nói.

“100 nghìn thì quá ít! 150 nghìn, tôi bán!”, người đàn ông trung niên cắn răng nói.

“Được, chốt đơn!”, người chơi kia lập tức đưa qua 150 nghìn tiền chip, trên mặt những người khác là vẻ trêu ngươi, cho dù bán đồng hồ rồi thì tí nữa cũng thua tiếp thôi.

Dương Uy nhíu mày, không vui nhìn Phương Duyệt: “Cô dẫn tôi tới đây để nhìn người khác đánh bài à?”

“Ông ta tên Tần Đại Dũng, là bố của Tần Thanh Tâm và Tần Y.

Mấy hôm trước, em vô tình gặp ông ta ở đây thì mới biết dạo này ông ta luôn chơi bài ở đây, đã thua rất nhiều, nghe nói còn thiếu nợ Night Light một triệu”.

Phương Duyệt chỉ vào người đàn ông trung niên rồi nhỏ giọng nói: “Mấy người trên bàn này đều là đồng bọn, chỉ có ông ta ngu ngốc mới chịu chơi với họ.

Anh cứ nhìn đi, 150 nghìn sắp thua sạch rồi!”

Dương Uy đảo mắt một vòng, bỗng đoán ra được ý đồ của Phương Duyệt: “Ý cô là chờ đến khi ông ta thua sạch, tôi lại cho ông ta mượn tiền?”

“Chờ ông ta thua hết tiền vay mượn thì anh bắt ông ta trả.

Chắc chắn người này sẽ không trả nổi, như thế thì chỉ còn nước tìm Tần Thanh Tâm.

Dù Tần Thanh Tâm là tổng giám đốc của tập đoàn Tam Hòa nhưng theo em biết, cô ta cũng không có nhiều tiền, trả không được tiền thì dùng thân gán nợ vậy”, Phương Duyệt cười với vẻ mặt âm hiểm.

“Cô có chắc là cô ta sẽ đồng ý yêu cầu của tôi không?”, Dương Uy híp mắt hỏi.

“Một con hàng nát thích giả vờ thanh cao mà thôi.

Nếu không bán thân, sao cô ta có thể trở thành tổng giám đốc tập đoàn Tam Hòa? Chỉ cần Tần Đại Dũng nợ rất nhiều tiền, cô ta cũng chỉ có thể thỏa hiệp, nơi này là Night Light, không ai dám quỵt nợ ở đây”, Phương Duyệt hiểu biết rất rõ về Night Light này.

Dương Uy im lặng, trong đầu lại có một kế hoạch khác, lúc này anh ta mới híp mắt: “Không phải cô không muốn hợp tác với nhà họ Dương chúng tôi à? Nếu vậy thì đừng trách tôi tàn nhẫn độc ác!”

“Anh Uy, anh muốn làm gì, em có thể giúp anh vô điều kiện!”, Phương Duyệt nịnh nọt nói.

Dương Uy vươn tay vỗ lên mông cô ta: “Nghe lời anh là được! Chỉ cần làm tốt chuyện này cho anh, lần này về, anh sẽ mang lễ tới nhà họ Tần cầu hôn!”

“Em chờ anh đấy!”, toàn thân Phương Duyệt mềm nhũn, tựa vào người Dương Uy.

Quả nhiên, đúng như lời Phương Duyệt nói, rất nhanh, Tần Đại Dũng lại thua hết tiền, ông ta đờ đẫn ngồi tại chỗ.

Mấy ngày nay, ông ta đã thua sạch tiền, dù vậy, trong mắt vẫn là sự không cam tâm.

“Cho tôi mượn thêm một ít đi! Với một ít này, tôi nhất định sẽ gỡ lại vốn!”, Tần Đại Dũng đột ngột lên tiếng.

“Ông trả nợ Night Light một triệu đi đã rồi nói tiếp.

Có ai ngu tới mức dám cho ông vay tiền nữa chứ?”, một người chơi bài cùng bàn nói với vẻ mặt khinh miệt.

“Tôi có thể cho bác mượn một triệu!”

Đúng lúc này, một giọng nói hiền hòa vàng lên sau lưng Tần Đại Dũng: “Nhưng đêm nay, bác phải trả cho tôi thêm tiền lãi, tổng cộng là một triệu 100 nghìn tệ”.

Tất cả đồng loạt nhìn về phía người đang nói, đó chính là Dương Uy.

“Tôi đồng ý!”

Tần Đại Dũng nghe thấy có người muốn cho mình mượn thì đâu còn quan tâm được gì nữa, ông ta lập tức đồng ý rồi vội nói: “Cảm ơn cậu trai trẻ! Cậu cứ yên tâm, nhờ vào số tiền này, tôi có thể gỡ gạc, đến lúc đó, tôi sẽ trả cậu cả vốn lẫn lời”.

“Được, tôi chờ bác!”

Dương Uy cười nói rồi lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đưa cho Phương Duyệt: “Đi đổi một triệu chip lại đây!”

Rất nhanh, Phương Duyệt đã đổi chip về.

Tần Đại Dũng thấy nhiều chip đánh bạc như vậy thì cảm giác máu trong người sôi sùng sục.

“Chơi tiếp đi!”, Tần Đại Dũng cười lớn.

Thời gian trôi qua từng phút, Dương Uy đứng bên cạnh Tần Đại Dũng, nhìn ông ta thua sạch một triệu chỉ trong hai tiếng.

Anh ta không hề xót tiền mà còn nở nụ cười vui vẻ

Vì một triệu này có thể mang lại cho anh ta hồi báo gấp trăm ngàn lần.

Một khi lôi được Tần Thanh Tâm lên giường, anh ta sẽ dùng nó để uy hiếp, ép Tần Thanh Tâm hợp tác với nhà họ Dương.

Đến lúc đó, mình không chỉ được lên giường với người đẹp mà còn giúp gia tộc mở ra thị trường ở Giang Hải, đúng là một hòn đá trúng hai con chim.

“Cậu trai trẻ, cho tôi mượn thêm một triệu đi, phong thủy luân chuyển, tôi sắp đổi đời rồi!”, sau khi Tần Đại Dũng thua sạch, ông ta vẫn không ý thức được là mình lại đeo thêm món nợ một triệu trên lưng mà vẫn tiếp tục vay tiền để chơi.

Đây là trạng thái điên cuồng nhất của con bạc, biết rõ chơi mười thua chín, sau khi đánh đỏ mắt mà vẫn muốn gỡ gạc.

Dương Uy lắc đầu: “Bác ơi, tôi với bác chẳng thân chẳng quen, sao tôi phải cho bác mượn thêm một triệu nữa?”

Tần Đại Dũng sửng sốt, lúc này mới tỉnh táo lại, khi thấy Phương Duyệt đang níu tay Dương Uy thì vội nói: “Cậu trai, Duyệt Duyệt là cháu gái tôi, cậu thân thiết với con bé như vậy thì tôi cũng không phải người xa lạ, cho tôi mượn thêm một triệu đi, lát nữa tôi sẽ trả cậu ngay!”

“Duyệt, ông ấy là bác em thật à?”, Dương Uy vờ kinh ngạc hỏi.

Phương Duyệt hừ lạnh: “Em đâu nhớ là mình có người bác thế này từ bao giờ, không quen!”

Tần Đại Dũng ngạc nhiên vô cùng, cảm xúc kích động nói: “Duyệt Duyệt, bác là bác Tần Đại Dũng của cháu đây!”

“Này bác, bạn gái tôi nói là không quen bác, đừng sỗ sàng như thế!”

Dương Uy đứng chặn trước mặt Phương Duyệt, lạnh mặt nói: “Vốn dĩ tôi thấy bác tội nghiệp, muốn giúp một chút, không ngờ bác là loại người này, dám giả mạo làm bác của bạn gái tôi à, đã thế thì giờ trả lại tiền cho tôi!”

Tần Đại Dũng sốt ruột, giờ bắt ông ta trả tiền thì có khác nào lấy mạng của ông ta?

“Xin lỗi cậu trai, tôi nhận nhầm người! Tiền tôi thiếu cậu thì xin cậu cho tôi thư thả vài ngày, khi tôi thắng lại thì sẽ trả cậu trước, được không?”, Tần Đại Dũng nói với vẻ cầu xin.

Phương Duyệt thờ ơ lạnh nhạt như là mình không hề quen biết Tần Đại Dũng vậy.

“Không được!”, thái độ Dương Uy rất kiên quyết: “Khi cho bác vay, tôi đã nói là đêm nay bác phải trả tôi cơ mà!”

Anh ta đang chờ thời khắc này, sao có thể đồng ý chứ?

Tới lúc này, Tần Đại Dũng mới ý thức được mình đã phạm phải lỗi gì, nhưng mọi thứ đã quá muộn.

“Tần Đại Dũng, món nợ năm triệu ông thiếu Night Light cũng nên trả rồi!”, đúng lúc này, một gã đầu trọc lực lưỡng đi tới, phía sau còn có hai tên đàn em.

Dương Uy hơi nhíu mày, anh ta không ngờ là Night Light cũng tới đòi nợ vào lúc này.

“Tôi chỉ thiếu Night Light một triệu thôi mà, biến thành năm triệu từ bao giờ thế?”, Tần Đại Dũng nghe đầu trọc nói thì rất tức giận.

“Tần Đại Dũng, ông thiếu một triệu nhưng đã quá hạn nửa tháng rồi, tổng cả vốn lẫn lời đã là năm triệu! Nếu hôm nay ông không trả, thằng này sẽ đánh gãy cái chân chó của ông rồi tính tiếp!”, đầu trọc đá mạnh vào bụng Tần Đại Dũng.

Tần Đại Dũng bị đá thì ngã ra đất, khi ông ta vay thì đâu ngờ lãi lại cao tới vậy, cả người thấm đẫm mồ hôi, ông ta vội bò tới trước mặt gã đầu trọc, quỳ gối van nài: “Anh Cường, xin anh cho tôi thư thả vài hôm, tôi nhất định sẽ nghĩ cách để trả nợ!”

“Tần Đại Dũng, không phải tôi không cho ông thời gian nhưng ông đã kéo rất lâu rồi”.

Tên đầu trọc lại đá một cái vào Tần Đại Dũng, chân giẫm lên đầu gối ông ta: “Hôm nay, một là trả tiền, không thì đánh gãy hai chân của ông, rồi tôi cho ông thư thả thêm vài ngày!”

Chân giẫm trên đầu gối ngày càng mạnh, Tần Đại Dũng bắt đâu sợ hãi, hét lớn: “Tôi trả! Tôi trả! Trả trong hôm nay!

“Ông còn tiền để trả à?”, chân của tên đầu trọc lại đạp mạnh hơn.

Tần Đại Dũng thét lên: “Có có có, con gái tôi có tiền, giờ tôi bảo nó mang tiền tới!”

.


Chương 74: 74: Ai Dám Động Đến Bố

Cùng lúc đó, Dương Thanh đã đưa Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu về biệt thự nhà họ Tần.

Ba người vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi cơm thơm lừng.

“Tâm Tâm à, sao các con về muộn thế? Mẹ nấu cơm xong từ lâu rồi.

Các con mau rửa tay đi, mẹ hâm lại thức ăn đây”, Châu Ngọc Thúy hết sức ân cần, bưng đồ ăn đi hâm nóng.

Sau bài học buổi sáng, Châu Ngọc Thúy thấp thỏm cả một ngày, chỉ sợ sau này hai đứa con gái không chịu chu cấp cho mình đồng nào.

Cho nên bà ta đích thân nấu một bàn thức ăn trước khi con gái tan làm.

“Bọn con ăn ở bên ngoài rồi ạ”, Tần Thanh Tâm lạnh nhạt đáp lời rồi đi lên tầng luôn.

“Tâm à, mẹ nấu nhiều lắm, các con không ăn thì biết làm thế nào? Ăn vài miếng thôi cũng được”, Châu Ngọc Thúy vội vàng lên tiếng.

Nhưng Tần Thanh Tâm hoàn toàn phớt lờ bà ta, dắt Tiêu Tiêu về phòng.

Không lâu sau Tần Y cũng về nhà.

Trước đây, lần nào về đến nhà cô ta cũng vui vẻ gọi: “Mẹ ơi, con về rồi đây!”

Nhưng hôm nay cô ta chẳng nói chẳng rằng, Châu Ngọc Thúy gọi cô ta ăn cơm, cô ta cũng chẳng đáp mà về phòng luôn.

Châu Ngọc Thúy sầm mặt, hiển nhiên là bà ta giận lắm rồi.

Nhưng nghĩ tới khoản tiền chu cấp hàng tháng từ hai cô con gái, bà ta đành phải nén giận.

Lúc này Dương Thanh rửa tay xong đi ra ngoài.

Anh nhìn một bàn thức ăn, bật cười sang sảng: “Mẹ ơi, mẹ nấu ăn ngon thật đấy, chỉ ngửi thôi đã thấy thơm phưng phức rồi”.

Nói rồi Dương Thanh đi vào phòng bếp.

Tới khi anh bưng một tô cơm đi ra thì thấy thức ăn đã chẳng còn, Châu Ngọc Thúy đang đổ nốt đĩa thức ăn cuối cùng vào thùng rác.

Dương Thanh thấy vậy, khóe miệng giật liên hồi.

Anh không đói mà chỉ muốn nhân cơ hội này xoa dịu mối quan hệ với mẹ vợ mà thôi, nào ngờ mình có lòng tốt nhưng bị người ta hiểu lầm.

“Mẹ ơi, sao mẹ lại đổ hết đồ ăn đi thế?”, Dương Thanh mỉm cười hỏi.

Châu Ngọc Thúy trợn mắt, hung dữ trừng Dương Thanh: “Cơm bà đây nấu, dù cho chó cũng không cho mày ăn”.

Dứt lời bà ta giật lấy bát cơm trong tay Dương Thanh, đổ cơm vào thùng rác rồi xoay người bỏ đi.

Dương Thanh cũng nổi giận, Châu Ngọc Thúy đang sỉ nhục mình.

Nhưng nghĩ đến Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu, anh đành nén giận.

“E là mình có làm gì thì mẹ cũng chẳng bớt khinh thường mình”.

Dương Thanh cười tự giễu, sau đó xoay người đi lên tầng.

“Mẹ lại mặt nặng mày nhẹ với anh à?”, Tần Thanh Tâm hỏi.

Dương Thanh mỉm cười, lắc đầu: “Đâu có!”

“Còn nói đâu có, rõ ràng là sắc mặt anh khang khác kìa”, Tần Thanh Tâm lườm Dương Thanh.

Dương Thanh chỉ cười thôi chứ không giải thích.

Đúng lúc này, điện thoại của Tần Thanh Tâm bỗng đổ chuông.

Cô vừa bắt máy đã nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Tâm ơi, con mau tới Night Light cứu bố với! Nếu con không tới nhanh thì bố sẽ bị người ta đánh tàn phế mất!”

“Bố ơi bố bị làm sao vậy?”, mặt Tần Thanh Tâm biến sắc, cuống quít hỏi.

“Cô là con gái của Tần Đại Dũng phải không? Bố cô nợ Night Light năm triệu, ngoài ra còn nợ một vị khách một triệu nữa.

Nếu như cô không đến trả tiền chuộc người trong vòng nửa tiếng thì cứ chờ nhặt xác bố cô đi!”, giọng nói xa lạ đột ngột xen vào.

Đối phương nói xong liền tắt máy luôn.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy em?”, thấy Tần Thanh Tâm thừ người ra, Dương Thanh vội vàng lên tiếng hỏi.

Mắt Tần Thanh Tâm đỏ hoe, cô đáp: “Bố em đang ở Night Light.

Ông ấy nợ sáu triệu, vừa rồi bên kia nói nếu như trong vòng nửa tiếng em không đi chuộc người thì bọn họ sẽ giết bố em!”

Dương Thanh khẽ nheo mắt, tuy anh không biết Night Light là chỗ nào nhưng nghe tên thì hẳn là chỗ vui chơi giải trí.

“Nhất định là chuyện này có gì đó bất thường, làm sao mà bỗng chốc bố em lại nợ nhiều tiền như vậy được? Em lấy đâu ra tiền chuộc bố cơ chứ!”, Tần Thanh Tâm bật khóc vì sốt ruột, vẻ mặt đầy hoảng hốt.

Dương Thanh hỏi: “Mấy hôm nay bố có gì khác thường không?”

“Dạo này bố em thường hay vắng nhà, không thì cũng về nhà trong tình trạng say xỉn”.

Tần Thanh Tâm nói tiếp: “Nhưng trước kia bố em không như vậy đâu.

Sau khi về hưu, hàng ngày bố đều ở nhà đọc báo, sao tự dưng lại nợ nhiều tiền đến vậy?”

Tuy Dương Thanh không hiểu rõ về Tần Đại Dũng nhưng nghe Tần Thanh Tâm nói vậy, anh cũng cảm thấy bất thường.

“Dương Thanh, anh nói xem có phải bố em bị bắt cóc rồi không?”, Tần Thanh Tâm nhớ lại giọng nói trong điện thoại thì sợ run người.

“Không thể nào! Nếu bố em bị bắt cóc thật thì bên kia sẽ không bảo em đến Night Light chuộc người đâu”.

Dương Thanh lắc đầu nói, sau đó lại an ủi vợ: “Thế này nhé, em ở nhà trông Tiêu Tiêu, anh đến Night Light”.

“Dương Thanh, em…”

Tần Thanh Tâm vừa mới lên tiếng đã bị Dương Thanh ngắt lời: “Em yên tâm, anh nhất định sẽ đưa bố về nhà an toàn”.

“Cảm ơn anh!”, Tần Thanh Tâm cắn cánh môi đỏ mọng: “Anh cẩn thận nhé!”

Dương Thanh khẽ mỉm cười rồi xoay người rời đi.

Tần Thanh Tâm nhìn theo bóng lưng anh rời đi mà nước mắt rơi lã chã.

Đến giờ phút này cô mới chợt nhận ra chẳng biết từ khi nào, người cô nghĩ tới đầu tiên mỗi khi gặp rắc rối chính là Dương Thanh.

“Mẹ ơi đừng khóc!”, Tiêu Tiêu thấy Tần Thanh Tâm rơi nước mắt, bèn giơ bàn tay mũm mĩm lau nước mắt cho mẹ.

Tần Thanh Tâm ôm Tiêu Tiêu thật chặt: “Mẹ không khóc!”.

truyện ngôn tình

Hai mươi phút sau, một chiếc Phaeton màu đen dừng trước cửa Night Light.

“Tôi tới chuộc người!”, Dương Thanh vào Night Light, lập tức nói ra mục đích tới đây.

“Chuộc ai?”

“Tần Đại Dũng!”

“Mời đi theo tôi!”

Một người đàn ông trung niên mặc vest liếc nhìn Dương Thanh, sau đó dẫn anh lên trên tầng.

Lên tới nơi, cửa thang máy mở ra, âm thanh ồn ào lập tức ập vào màng nhĩ.

Nhìn cảnh tượng bên trong sảnh, Dương Thanh mới biết tại sao đột nhiên Tôn Đại Dũng nợ những sáu triệu.

Trong đại sảnh rộng rãi đặt mấy chục cái bàn, bàn nào cũng bâu kín người.

Chỗ chiếc bàn trong cùng có một người nằm sõng soài trên mặt đất, người đó chính là Tần Đại Dũng.

Khắp người ông ta toàn là vết chân, mặt mũi sưng húp.

Dương Thanh thấy vậy, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Dương Uy và Phương Duyệt cũng lẫn trong đám người đó.

Thấy Dương Thanh đến một mình, Dương Uy nhíu mày, bực bội nhìn sang Phương Duyệt.

Phương Duyệt ấm ức nói: “Anh, em đâu có biết Night Light lại chen chân vào chuyện này đâu”.

Dương Uy lạnh lùng hừ mũi, không nói gì thêm.

“Thưa anh Cường, cậu ta bảo đến chuộc Tần Đại Dũng”, người đàn ông dẫn Dương Thanh lên đây đi thẳng tới bên cạnh một tên đầu trọc và thì thầm báo cáo.

Tên đầu trọc ngậm một điếu thuốc, tay vẫn cầm mấy quân bài.

Gã chỉ liếc qua Dương Thanh rồi lại nhìn vào quân bài.

“Ha ha, ván này tao thắng!”, gã trọc bỗng cười phá lên, gom hết chip trên bàn đến trước mặt mình.

“Bố ơi!”, Dương Thanh đi đến đỡ Tần Đại Dũng dậy.

Tần Đại Dũng thấy người tới là Dương Thanh thì cuống cuồng bảo: “Dương Thanh, con mau trả tiền cho bọn họ đi, không thì bọn họ sẽ chặt gãy hai chân của bố mất”.

Dễ nhận thấy Tần Đại Dũng đã sợ mất mật, trốn sau Dương Thanh với vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ.

“Bố yên tâm, có con ở đây, không ai động đến bố được đâu”, Dương Thanh nói khẽ.

“Thằng nhóc kia, nếu đến chuộc người thì mau đưa tiền rồi mang cái tên chó chết này đi”, lúc này, tên đầu trọc thình lình lên tiếng.

Dương Thanh thản nhiên nhìn gã: “Tiền không thành vấn đề, nhưng trước tiên phải nói về việc các người đánh bố tôi bị thương đã”.

.


Chương 75: 75: Tiền Đầy Đất

Nghe Dương Thanh nói vậy, ai nấy đều cười phá lên.

Tên đầu trọc cười nghiêng ngả hồi lâu mới dừng lại, ánh mắt bỡn cợt: “Thằng oắt, không lẽ cậu là cậu ấm nhà nào?”

Lúc nãy gã nghe thấy Dương Thanh gọi Tần Đại Dũng là bố, đương nhiên sẽ không cho rằng anh là nhân vật tai to mặt lớn.

“Anh Cường, sao anh ta có thể là cậu ấm nhà giàu được? Anh ta chỉ là một kẻ vô dụng thôi, ở rể cho nhà Tần Đại Dũng đấy.

Nói anh ta là thằng ngu cũng chẳng ngoa”, lúc này, Phương Duyệt đứng bên cạnh bỗng mỉa mai.

Ánh mắt sắc bén của Dương Thanh lia về phía Phương Duyệt, chỉ một ánh mắt thôi mà đã khiến cô ta cảm thấy như rơi xuống vực sâu không đáy, cả người bất giác run lên, cuống quít trốn sau Dương Uy.

Dương Uy chợt nở nụ cười: “Vô dụng vẫn hoàn vô dụng, đúng là tấm chiếu mới, cái gì cũng dám nói.

Người đẹp nhất Giang Hải lại lấy phải thằng vô dụng như mày, đúng là một sự sỉ nhục”.

“Cậu nói vậy làm tôi nhớ ra một chuyện”.

Tên đầu trọc nói đùa: “Hình như cô nàng tổng giám đốc có tiếng là đẹp nhất Giang Hải họ Tần nhỉ? Nghe đồn năm năm trước cô ta bị một tên bảo vệ làm nhục, sau đó còn kết hôn với thằng đó.

Lẽ nào tên bảo vệ đó chính là thằng vô dụng nhà mày đấy à?”

“Anh Cường đoán không sai, cô nàng kia là con gái của Tần Đại Dũng, tên là Tần Thanh Tâm.

Chỉ là một con ả đê tiện xinh đẹp chút thôi, nào xứng với danh hiệu người đẹp nhất Giang Hải?”, Phương Duyệt cười khẩy không ngừng.

Ánh mắt Dương Thanh bỗng trở nên rét lạnh, anh lạnh lùng ra lệnh: “Vả miệng!”

“Bốp!”

Anh vừa dứt lời, một bóng người thình lình xuất hiện bên cạnh Phương Duyệt.

Trong lúc mọi người đang dồn hết sự chú ý lên người Dương Thanh, một tiếng bạt tai vang lên lanh lảnh.

Ai nấy đều kinh ngạc nhìn sang thì phát hiện có một thanh niên đứng cạnh Phương Duyệt từ lúc nào.

Phương Duyệt hứng một cái tát, cơ thể yếu ớt lập tức bay ra ngoài.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người có mặt ở đây sốc nặng!

Sau khi đánh Phương Duyệt xong, người kia bình tĩnh đi ra phía sau Dương Thanh, lặng thinh không nói một lời hệt như cái bóng của Dương Thanh, sẵn sàng nhận lệnh của anh bất cứ lúc nào.

Người này chính là Mã Siêu – thuộc hạ trung thành nhất và cũng là người anh em thân thiết như hình với bóng của Dương Thanh.

Mặt Dương Uy biến sắc, anh ta hoàn toàn không thấy được Mã Siêu xuất hiện bên cạnh Phương Duyệt như thế nào.

Tuy anh ta không có tình cảm với Phương Duyệt, nhưng dù sao cô ta cũng là người phụ nữ của mình.

Vậy mà cô ta lại bị tát bay trước mặt mọi người, việc này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt anh ta.

“Thằng nhãi kia, mày có biết tao là ai không? Dám đánh người phụ nữ của tao à!”, Dương Uy híp mắt nhìn Mã Siêu chòng chọc.

Nhưng điều khiến anh ta càng nhục nhã hơn là Mã Siêu không thèm nhìn mình.

“Nếu tôi còn nghe thấy ai dám sỉ nhục vợ tôi thì không chỉ ăn tát thôi đâu”, Dương Thanh lẳng lặng liếc qua Dương Uy, giọng nói lạnh như băng.

Đến cả nhiệt độ trong phòng cũng đột ngột giảm vài độ.

Dương Thanh nói xong mới nhìn sang tên đầu trọc: “Bây giờ chúng ta có thể nói về chuyện các người đánh bố tôi chưa?”

Gã trọc khẽ nheo mắt, lòng thấp thỏm không yên.

Gã lăn lộn ở Night Light bao lâu nay nhưng vẫn chưa gặp một người nào trẻ như Dương Thanh mà lại khiến gã không thể nhìn thấu.

Lúc này trông Dương Thanh rất bình tĩnh nhưng tên đầu trọc lại cảm nhận được lửa giận bập bùng dưới vỏ bọc bình tĩnh ấy.

Đặc biệt là chàng trai đứng thẳng tắp sau lưng Dương Thanh, toàn thân đối phương nổi cơ bắp cuồn cuộn làm gã rùng mình.

Lúc nghe thấy Dương Thanh nói là đến đây chuộc mình, Tần Đại Dũng vô cùng kích động.

Nhưng tới khi anh đòi lời giải thích từ tên đầu trọc, ông ta sợ bay màu.

“Dương Thanh, cậu câm miệng lại cho tôi!”

Tần Đại Dũng giận dữ: “Mau trả tiền rồi đi thôi, dù anh Cường đánh tôi thì cũng do tôi đáng đời.

Mẹ kiếp, cậu còn dám đòi anh Cường giải thích”.

Dương Thanh phớt lờ, vẫn nhìn tên đầu trọc chằm chằm như đang đợi gã trả lời.

“Nhóc, mày cứ nhất định bắt tao phải giải thích à?”, tuy tên đầu trọc hơi lo lắng nhưng dù sao đây cũng là địa bàn của gã, nếu dễ dàng thả Dương Thanh đi thì sau này gã còn làm ăn kiểu gì?

“Đúng, nhất định phải giải thích cho tôi!”, ánh mắt Dương Thanh vô cùng kiên định.

“Đồ khốn! Cậu câm miệng cho tôi!”, Tần Đại Dũng tức xì khói: “Mẹ nó, cậu muốn chết cũng đừng liên lụy tới tôi”.

Dứt lời ông ta lập tức lao đến định đánh Dương Thanh nhưng bị Mã Siêu túm cổ tay.

“Cậu đưa bố tôi về nhà trước đi”, Dương Thanh bỗng ra lệnh.

“Rõ!”, Mã Siêu đáp lời, sau đó lôi Tần Đại Dũng đi.

Tần Đại Dũng vốn đang lo mình bị liên lụy, bây giờ có người muốn đưa mình đi thì làm gì có chuyện ông ta từ chối?

“Mày coi Night Light là cái chợ đấy à? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?”

Tên đầu trọc đã bị chọc giận, gã quát to: “Cản bọn chúng lại cho tao!”

Mệnh lệnh vừa ra, lập tức có mười mấy tên đô con xông lên.

Một giây sau, chuyện khiến mọi người kinh ngạc đã xảy ra.

Mã Siêu không dừng bước, một tay túm lấy cánh tay Tần Đại Dũng, tay còn lại siết thành nắm đấm, mỗi khi có tên nào xông tới là anh ta lại đấm một đòn.

Khi Mã Siêu đưa Tần Đại Dũng đến cửa thang máy, tất cả những người cản đường anh ta đều nằm rạp trên đất.

Giây phút ấy, trái tim gã đầu trọc đập điên cuồng.

Đám côn đồ mà gã lấy làm kiêu ngạo lại bị hạ chỉ bởi một cú đấm, đây còn là người sao?

Gã khó nhọc nhìn về phía Dương Thanh, lúc nãy tên cao thủ kia có vẻ nghe lời chàng trai này răm răm.

“Rốt cuộc cậu là ai?”, tên đầu trọc cắn răng hỏi.

Dương Thanh thờ ơ đáp: “Chẳng phải mày đã biết rồi sao?”

“Anh Cường, thằng khốn này là thằng ở rể vô dụng, anh ta chỉ đang làm màu thôi, anh đừng để anh ta lừa”, Phương Duyệt nghiến răng nghiến lợi gằn lên, má trái sưng húp, khóe môi rướm máu.

Đương nhiên là tên đầu trọc không nghe theo cô ta, còn quay lại quát cô ta: “Mẹ nó mày câm mồm cho tao, nếu còn dám lải nhải thêm một câu thì tao thịt mày luôn đó”.

Phương Duyệt sợ xanh mặt, lập tức im bặt, đồng thời nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt ác độc.

Dương Uy nhíu mày, tuy anh ta cảm thấy mất mặt và tức giận song không dám nhiều lời.

Ở Châu Thành anh ta cũng được coi là người có máu mặt, nhưng ở Giang Hải chẳng có ai nể mặt anh ta hết.

“Nhóc con, đây là địa bàn của tao, không thể phá vỡ quy tắc được.

Bố vợ mày nợ tiền quá một tuần không trả, tao chưa sai người đánh ông ta tàn phế đã là ơn lớn ngang trời rồi.

Mày đừng có mà không biết điều.

Trả tiền xong thì đi đi, chuyện hôm nay tao không so đo với mày nữa”.

Những người có mặt ở đây đều kinh ngạc, tên đầu trọc tiếng xấu lan xa đã dễ tính như thế này bao giờ đâu?

“Có nợ phải trả là lẽ hiển nhiên.

Đừng vội, tiền đang trên đường, sắp tới rồi”, Dương Thanh chợt cười khẩy.

“Bố vợ của anh còn nợ tôi một triệu”, Dương Uy cũng xen vào.

Dương Thanh nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh thường: “Đừng vội, cái gì phải trả tôi sẽ trả hết”.

Dương Thanh vừa dứt lời, thang máy trong đại sảnh thình lình mở ra, một người da đen đi tới.

Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, gã đi tới trước mặt Dương Thanh rồi dừng lại, tiếp đó hơi cúi người: “Anh Thanh, tiền đã chuẩn bị xong”.

Dương Thanh khẽ gật đầu, sau đó nhìn sang tên đầu trọc, bình tĩnh hỏi: “Mày nhất quyết không chịu giải thích với tao à?”

“Nhóc, đừng có được đằng chân lân đằng đầu.

Nếu tiền đã đến rồi thì mày mau trả đây rồi đi đi”.

Mỗi lần nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Dương Thanh là tên đầu trọc lại lo ngay ngáy, điều này làm gã hết sức nóng nảy.

Dương Thanh nhìn Sâm Ba ra hiệu bằng ánh mắt.

Gã hiểu ý, lập tức gọi điện thoại: “Mang tiền vào”.

“Rầm!”

Sâm Ba vừa mới cúp máy, dưới tầng đột nhiên có tiếng vang cực lớn, dường như cả Night Light đều chấn động.

Ngay sau đó là âm thanh đồ sắt va chạm vang lên không ngớt xen lẫn vô số tiếng gào thét.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

Mặt gã trọc biến sắc, tiếng động vừa rồi rõ ràng là tiếng va chạm mạnh.

Dương Thanh cười gằn, dẫn đầu đi tới trước lan can bằng kính rồi nhìn xuống đại sảnh tầng một: “Đừng căng thẳng, trả tiền thôi mà”.

Mọi người cũng nhao nhao đi tới chỗ lan can.

Khi trông thấy toàn cảnh đại sảnh tầng một, ai nấy đều trợn tròn mắt.

Trong đại sảnh rộng lớn có một chiếc xe tải.

Lúc này thùng xe đã nâng lên, vô số tiền xu một đồng rơi leng keng xuống mặt sàn lát đá hoa.

Thoáng cái trên nền đại sảnh tầng một toàn là đồng xu vàng lấp lánh.

.


Chương 76: 76: Con Đi Tìm Anh Ấy

Bây giờ trong mắt tên đầu trọc ngập tràn kinh hãi và sợ sệt.

Trong khoảng thời gian ngắn thế này, nhiều người có thể tập hợp đủ sáu triệu nhân lực, nhưng có thể gom đủ sáu triệu tiền xu một đồng thì cả Giang Hải không đào ra được người thứ hai.

Dương Uy cũng sửng sốt, lúc đầu gặp Dương Thanh ở tập đoàn Tần Thị, anh ta cực kỳ xem thường Dương Thanh.

Cho dù anh ta có tận mắt chứng kiến con cháu dòng chính của nhà họ Hùng – gia tộc hàng đầu Giang Hải đến xin lỗi Dương Thanh thì anh ta vẫn không chịu tin đấy là sự thật.

Nhưng chuyện xảy ra hôm nay khiến anh ta nhận ra được Dương Thanh không phải là người đơn giản.

Hôm đó người nhà họ Hùng không hề nhận lầm người, mà là anh ta đã quá khinh thường Dương Thanh.

Phương Duyệt cũng ngơ ngác.

Cô ta không thể nào tin được, Dương Thanh có thể mang tới được sáu triệu, mà lại toàn là tiền xu một đồng nữa chứ.

Nhìn mặt tên đầu trọc tái mét, Dương Thanh cười lạnh: “Sáu triệu ở đây cả, mày có cần đếm lại không?”

Tên đầu trọc lắc đầu nguầy nguậy: “Không cần đếm”.

“Chắc là bố vợ tôi vẫn còn nợ anh một triệu nhỉ?”, Dương Thanh lại nhìn sang hỏi Dương Uy.

Dường như Dương Uy đã chắn chắn, người hôm đó nhà họ Hùng tới xin lỗi chính là Dương Thanh, nên bây giờ nào dám hống hách nữa? Anh ta vội vã đáp lời: “Anh Dương nói đùa rồi, chú Tần là bố vợ của anh thì đương nhiên tôi không thể nào nhận tiền của anh được”.

Dương Thanh cười khẩy: “Tiền đã mang đến rồi mà anh không nhận? Định để tôi tự vác tiền về chắc?”

Dương Uy cuống quýt lắc đầu: “Anh, anh Thanh, xin lỗi anh, tôi không có ý đó”.

Anh ta sợ đến nỗi ăn nói lắp bắp.

“Anh, sao anh lại xin lỗi anh ta thế? Dù anh ta có mang tới sáu triệu cũng không thể nào thay đổi được thân phận thằng ở rể vô dụng của anh ta.

Anh đường đường là cậu chủ của một gia tộc hàng đầu, hạng vô dụng như anh ta nào có thể sánh được với anh?”, Phương Duyệt vẫn chưa nhận ra được thân phận không đơn giản của Dương Thanh, bất mãn nói.

“Bốp!”

Cô ta vừa dứt lời đã ăn ngay cú tát của Dương Uy.

“Con khốn này, hạng mày mà cũng dám mở miệng sỉ nhục anh Dương hả? Mẹ kiếp, thế mà còn đòi gả vào nhà họ Dương của tao, vào rừng mơ mà bắt con tưởng bở đi! Cút đi cho khuất mắt ông!”, Dương Uy tức lắm, tát Phương Duyệt xong còn đá cho cô ta một cái lộn nhào xuống đất.

Nhưng lúc này chẳng có ai đồng cảm với Phương Duyệt, ngược lại còn nhìn dáng vẻ nhếch nhác của cô ta với gương mặt chế giễu.

Mọi người đã nhìn rõ bộ mặt của con ả này lúc cô ta từ chối nhận người quen với Tần Đại Dũng rồi.

Vốn dĩ Mã Siêu đã đánh sưng má trái của Phương Duyệt, bây giờ lại bị Dương Uy tát má phải, cả gương mặt vừa đỏ vừa sưng, trông cực kỳ khó coi.

“Anh Uy, anh ta chỉ là một thằng vô dụng thôi mà! Sao anh…”

Phương Duyệt còn định nói tiếp nhưng Dương Uy đã xông tới vả cho cô ta thêm mấy phát nữa khiến khóe miệng cô ta rướm máu, không nói rõ lời nữa thì mới chịu dừng tay.

Dương Thanh chỉ thờ ơ nhìn mọi thứ, không hề ngăn cản.

Độ đê tiện của cô gái này ở cái tầm quốc tế rồi, Dương Thanh cũng đã chướng mắt từ lâu.

“Anh Thanh, từ hôm nay trở đi, tôi không có bất kỳ quan hệ gì với con khốn này nữa”, Dương Uy đánh Phương Duyệt xong thì vội vã tới trước mặt Dương Thanh giải thích.

Dương Uy không ngốc, người có thể khiến người thừa kế của gia tộc thuộc hàng đầu của Giang Hải đến xin lỗi, sao anh ta dám chọc giận được chứ?

Hơn nữa, Hùng Bác Thành ngày hôm đó tới xin lỗi anh bây giờ đã trở thành chủ của nhà họ Hùng rồi.

Nghĩ đến việc suýt chút nữa mình đã lừa Tần Thanh Tâm lên giường thì trong lòng anh ta ngập tràn sợ hãi.

Anh ta bỗng dưng thấy gã đầu trọc đột ngột xuất hiện là một chuyện cực kỳ may mắn.

Dương Thanh chỉ lạnh lùng liếc Dương Uy một cái rồi dời mắt sang nhìn tên đầu trọc: “Tao đã trả cả gốc lẫn lãi mà bố vợ tao nợ mày rồi, bây giờ chúng ta tính chuyện bọn mày đánh bố vợ tao bị thương”.

Tên đầu trọc vốn nghĩ Dương Thanh đã tha cho mình rồi, không ngờ anh vẫn nhắc đến chuyện này nên lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Hai tay gã siết chặt lại, sau đó thì từ từ thả ra, cuối cùng vẫn nhún nhường.

“Vừa nãy tôi đã đắc tội nhiều, mong cậu thứ lỗi.

Còn về việc làm bố vợ của cậu bị thương, tôi nguyện bồi thường năm triệu, xem như là phí trị liệu”, gã đầu trọc thấy cực kỳ uất ức và không cam lòng.

Vốn dĩ năm triệu này là Tần Đại Dũng nợ Night Light, nhưng bây giờ phải trả về tay ông ta không thiếu đồng nào.

Nhưng gã buộc phải nhẫn nhịn, một đàn em của Dương Thanh thôi mà đã có thể đánh gục đám cao thủ mạnh nhất của gã, nếu Dương Thanh muốn giết gã thì là chuyện dễ như trở bàn tay.

Gã đầu trọc xin lỗi khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Night Light là địa bàn của gã nhưng lại bị một chàng trai trẻ chưa tới ba mươi tuổi ép phải cúi đầu.

“Tao biết mày không cam tâm nhưng tao cảnh cáo mày, tốt nhất mày đừng giở trò gì với tao, nếu không mày sẽ không biết chính mình chết như thế nào đâu”, Dương Thanh nheo mắt nói.

Gã đầu trọc rùng mình, vội nói: “Cậu Dương yên tâm, tôi sẽ không giở trò gì cả”.

Dương Thanh không nói gì nữa, quay người rời đi.

“Tôi hy vọng không ai nói ra chuyện đã xảy ra trong tối hôm nay, nếu không đừng trách Vương Cường tôi tàn độc”, sau khi Dương Thanh rời đi, gã đầu trọc uy hiếp.

Gã đầu trọc tên là Vương Cường, vì gã luôn để đầu trọc nên người ta thường gọi gã là Cường Trọc.

Ở Giang Hải, tuy gã không phải nhân vật tai to mặt lớn gì nhưng cũng xem như là có chút thân phận.

Đa số những người tới Night Light chơi đều là dân thường, đâu có ai dám đắc tội với gã?

Dương Uy cũng thừa cơ rời khỏi Night Light, thế nên đâu còn ai dám động vào một triệu tiền xu kia?

“Anh Cường, lẽ nào chúng ta bỏ qua như vậy sao?”, trong một phòng riêng của Night Light, một tên đàn em bên cạnh Vương Cường, không cam tâm hỏi.

Vương Cường trợn mắt nhìn hắn: “Một tên đàn em của thằng nhóc kia đã đốn ngã chín anh em mạnh nhất của tao trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, mày nói tao nghe xem, còn có thể làm thế nào?”

Tên đàn em vội đáp: “Anh Cường, em không cam tâm”.

“Không cam tâm cũng phải nhịn cho tao! Thằng nhóc đó kỳ lạ lắm, tuyệt đối không được xem cậu ta chỉ là một thằng ở rể vô dụng”.

Vương Cường nói xong thì dặn dò: “Chuẩn bị một tấm thẻ ngân hàng có năm triệu cho tao, sau đó cùng tao tới xin lỗi Tần Đại Dũng”.

“Anh Cường, anh định đi xin lỗi thật à?”, tên đàn em thấy khiếp đảm.

“Đệch! Không nghe lời ông à? Bảo mày đi làm gì thì đi làm đó đi, nói nhảm gì nhiều thế?”, Vương Cường đánh cái bốp lên đầu thằng đàn em, tức giận lắm.

Bên khác, Tần Thanh Tâm đã dỗ Tiêu Tiêu ngủ rồi, nhưng vẫn đợi Dương Thanh quay về, lòng rất sốt sắng.

Tuy cô biết được vài chuyện của Dương Thanh nhưng vẫn không khỏi lo lắng cho anh, sợ anh bị thương.

Ngay đến chính cô cũng không nhận ra, bây giờ mình đang lo không biết Dương Thanh có bị thương không, chứ không phải lo lắng bố mình có an toàn về được nhà hay không.

Lúc cô đang nóng ruột, cuối cùng dưới tầng cũng đã có tiếng động, cô vội vã chạy xuống phòng khách ở tầng trệt.

“Bố, Dương Thanh đâu ạ?”, nhìn thấy chỉ có mình Tần Đại Dũng về nhà, Tần Thanh Tâm cực kỳ lo lắng.

Tần Đại Dũng mặt mày sưng húp, trên người vẫn còn dấu chân bị đá, ông ta hừ lạnh một tiếng: “Chết rồi!”

“Bố, bố nói nhăng nói cuội gì thế? Bố nợ người ta sáu triệu, Dương Thanh đi cứu bố mà bố lại nói anh ấy vậy à?”, Tần Thanh Tâm vừa thất vọng vừa tức giận.

“Cái gì? Bố con nợ sáu triệu á?”, lúc này Châu Ngọc Thúy cũng đi ra, vẻ mặt kinh sợ.

“Bố, bố mau nói cho con biết Dương Thanh ở đâu rồi? Sao anh ấy không về với bố?”, Tần Thanh Tâm sốt sắng hỏi.

“Thằng khốn đó tự cho mình là giỏi giang, chủ nợ đã bảo là trả nợ xong thì nó có thể đưa bố đi rồi.

Nhưng nó cứ đòi đi tìm người ta để họ tới xin lỗi bố”.

Tần Đại Dũng tức giận đùng đùng: “Vốn còn tưởng nó không phải là người bình thường, hôm nay mới biết là bố ảo tưởng, nó chỉ là một thằng ngu thôi, e là bây giờ đã bị đánh què hai chân rồi cũng nên!”

“Bố nói gì?”, Tần Thanh Tâm mặt mày tái mét, nước mắt tuôn trào: “Không được, con phải đi tìm anh ấy!”

Cô vẫn còn mặc đồ ngủ và đi dép lê nhưng lại quay người chạy xộc ra ngoài.

.


Chương 77: 77: Chúng Ta Chuyển Đi

Tần Thanh Tâm vừa xông ra ngoài thì tông phải một người, cô hoảng hốt đẩy người kia ra.

“Tâm, là anh đây!”, giọng của Dương Thanh đột ngột vang lên.

Ngoài trời quá tối, Tần Thanh Tâm chưa kịp nhìn rõ mặt anh, chỉ mới nghe tiếng cô đã lao vào ôm chặt lấy anh mà không hề do dự.

Dương Thanh thì ngây ngất vì hạnh phúc tới quá bất ngờ, hai tay khựng trên không mãi vẫn chưa dám hạ xuống.

“Tâm, em sao vậy?”, Dương Thanh thấy trong lòng ngọt ngào, đồng thời cũng thấy nghi hoặc.

“Bố em nói anh bị người của Night Light đánh gãy chân, em còn tưởng là thật”, Tần Thanh Tâm nức nở trả lời.

Thì ra là cô ấy lo cho mình.

Dương Thanh khẽ hạ tay vỗ về lưng của Tần Thanh Tâm, lòng cảm động vô ngần: “Em quên trước đây chồng em làm gì à? Ở Giang Hải này, người có thể khiến anh bị thương vẫn còn chưa ra đời đâu”.

“Anh rể, anh về rồi à!”, Tần Y vội vã đi ra khỏi nhà đã nhìn thấy đôi vợ chồng đang ôm nhau thắm thiết.

Có lẽ là vội ra ngoài nên cô ta vẫn đang cầm áo khoác, chưa kịp mặc.

Cô ta quan sát Dương Thanh từ đầu đến chân một lượt, xác định anh không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là nhìn thấy Dương Thanh và Tần Thanh Tâm ôm nhau, cô ta chợt cảm thấy ngưỡng mộ.

Tần Thanh Tâm ôm Dương Thanh bị Tần Y bắt gặp, cô bối rối vội đẩy Dương Thanh ra.

“Y Y, anh không sao!”

Dương Thanh biết Tần Y lo cho mình, trong lòng thấy ấm áp, nói không cảm động là nói dối.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng động cơ xe gào rú, hai cô gái đều hoảng hốt.

Khuya rồi, sao còn có xe dừng lại trước cổng biệt thự nữa?

“Không phải người của Night Light tới trả đũa chứ?”, Tần Y tái mét mặt mày.

Cô ta biết Dương Thanh rất ghê gớm, bây giờ trở về mà không hề hấn gì đã là chuyện rất kỳ lạ rồi.

Nghe tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, Tần Y vội nói: “Anh rể, anh mau trốn đi, nếu thật sự là người của Night Light tới thì bọn em nói anh vẫn chưa về nhà”.

“Dương Thanh, anh mau đi trốn đi! Bọn chúng tới tìm không thấy anh cũng sẽ không làm gì được bọn em đâu”, Tần Thanh Tâm cũng cuống cả lên.

Nhưng ngay lúc hai chị em khuyên nhủ Dương Thanh trốn đi, cửa lớn đã bị người bên ngoài tông vào.

Hai bóng người một trước một sau đi vào, người đi phía trước chính là Vương Cường với cái đầu trọc bon cực kỳ bắt mắt.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Tần Đại Dũng và Châu Ngọc Thúy cũng đi ra.

“Ai đấy? Nửa đêm nửa hôm tới nhà tôi làm gì? Cút mau!”, Châu Ngọc Thúy đang bực bội vì hay tin Tần Đại Dũng mắc nợ sáu triệu, cũng không quen Vương Cường, thấy hai người lạ mặt vào nhà mình nên mắng sa sả.

“Bà im cho tôi!”

Tần Đại Dũng suýt chút thì đái ra quần, vội bước tới bên cạnh Vương Cường, nơm nớp sợ hãi nói: “Anh Cường, tôi không có quan hệ gì với thằng vô dụng kia hết, cậu ta dám đắc tội với anh thì đó là chuyện của cậu ta, không liên quan gì đến nhà chúng tôi cả!”

Châu Ngọc Thúy giờ mới biết người tới là ai, mặt mày trắng bệch.

Tuy bà ta không rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng nghe Tần Đại Dũng nói vậy cũng vội vàng nói: “Thằng khốn này không liên quan gì tới nhà tôi hết, gần đây đang chuẩn bị thủ tục ly hôn với con gái tôi rồi, bây giờ cậu ta không còn là con rể nhà tôi nữa”.

“Mẹ, con nói sẽ ly hôn với anh ấy lúc nào?”

“Bố, mẹ, sao hai người có thể làm thế này chứ? Anh rể đã đưa bố về an toàn, sao lại không liên quan gì đến chúng ta?”

Hai chị em Tần Thanh Tâm và Tần Y nghe bố mẹ nói như vậy thì tức lộn ruột.

Nhìn thấy bộ mặt của Tần Đại Dũng và Châu Ngọc Thúy, khóe miệng của Vương Cường giật giật, dè dặt nhìn Dương Thanh một cái.

Gã thấy mặt anh không có gì thay đổi thì mới vội lấy một tấm thẻ ngân hàng ra.

Gã ta bước tới trước mặt Tần Đại Dũng, cung kính đưa thẻ: “Ông Tần, do tôi quản lý không nghiêm nên mới để đám đàn em đánh ông, trong tấm thẻ này có năm triệu, xem như chúng tôi bồi thường tiền thuốc men cho ông, mong ông Tần nhận cho”.

“Mẹ kiếp, tụi bây còn không quỳ xuống xin lỗi ông Tần đi!”, nhét thẻ vào tay Tần Đại Dũng xong, Vương Cường trở chân đạp một thằng đàn em tới.

Tên đàn em lập tức quỳ xuống dưới chân Tần Đại Dũng: “Ông Tần, tôi xin lỗi, tôi biết sai rồi! Tôi không nên đánh ông, mong ông tha thứ cho tôi”.

Cả nhà đều ngây ra như phỗng, Tần Đại Dũng thì càng kinh hãi.

Gần đây ông ta ăn dầm nằm dề trong các hộp đêm lớn, vô cùng hiểu thân phận của Vương Cường.

Nhưng lúc này gã lại mang theo năm triệu tới bồi thường cho mình, còn bảo mấy thằng đã đánh mình quỳ xuống xin lỗi nữa.

Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì e rằng sẽ gây chấn động toàn bộ các hộp đêm ở Giang Hải.

Châu Ngọc Thúy chỉ nghe thấy Vương Cường nói năm triệu gì đó nên vội giật tấm thẻ từ tay Tần Đại Dũng, cười khẩy: “Các người cũng có mắt đó, dám đánh cả chồng bà cơ đấy.

Mà thôi, các người đã biết lỗi rồi thì mau cút đi đi!”

Bà ta chỉ sợ đối phương hối hận, Vương Cường đi rồi bà ta mới yên tâm sở hữu số tiền này.

Vương Cường nhìn Dương Thanh, thấy anh không có chỉ thị gì thì mới vội vàng dẫn đàn em rời đi.

Cho đến khi tiếng động cơ xe hoàn toàn mất hút, Tần Đại Dũng mới chợt bừng tỉnh từ trong cơn bàng hoàng, bây giờ đầu óc ông ta cực kỳ tỉnh táo.

Ông ta nhìn Dương Thanh đăm đăm.

Vốn dĩ ông ta tưởng Dương Thanh sẽ bị đánh tàn phế nhưng điều khiến ông ta bất ngờ là không những anh an toàn trở về mà thậm chí Vương Cường còn tự mình tới tận cửa xin lỗi bồi thường.

Ông ta không ngốc như Châu Ngọc Thúy, có nhiều chuyện ông ta dễ dàng nghĩ thông suốt.

“Trả đây! Ông đây chịu đòn mới đổi lấy được đồng tiền xương máu, con đàn bà đê tiện như bà còn định nuốt hết à?”, Tần Đại Dũng giật lại cái thẻ, quay người trở về phòng.

Tiền đến tay rồi mà bị cướp lại, Châu Ngọc Thúy vừa khóc vừa rủa đuổi theo Tần Đại Dũng.

Chẳng mấy chốc đã vang lên tiếng cãi vả của hai vợ chồng già.

“Thật chẳng sống nổi ở cái nhà này nữa rồi”, mắt Tần Y đỏ ửng, nói rồi cũng quay về phòng.

Vẻ mặt Tần Thanh Tâm phức tạp nhìn Dương Thanh: “Tiêu Tiêu vẫn còn đang ngủ, chúng ta cũng về phòng thôi”.

Lúc hai người về đến phòng, Tiêu Tiêu đang khóc thét lên: “Bố ơi, mẹ ơi, bố mẹ đâu rồi? Tiêu Tiêu sợ, Tiêu Tiêu sợ lắm!”

Châu Ngọc Thúy với Tần Đại Dũng vẫn đánh mắng nhau ở dưới tầng, rõ ràng Tiêu Tiêu đã bị tiếng động dưới tầng đánh thức.

“Tiêu Tiêu đừng khóc, bố mẹ đều ở đây với con”, Tần Thanh Tâm vội vã chạy lại ôm Tiêu Tiêu vào lòng.

Tiêu Tiêu khóc một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, rồi lại chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Dương Thanh nhìn mặt mũi con gái tèm lem nước mắt, đau lòng khôn xiết.

Lớn lên trong hoàn cảnh gia đình thế này, sao tuổi thơ của Tiêu Tiêu có thể vui vẻ được?

“Dương Thanh, chúng ta dọn ra ngoài sống đi!”

Sau khi Tần Thanh Tâm đặt con gái trở lại giường, đột nhiên nghiêm túc nhìn Dương Thanh: “Dù cái nhà này có ra sao, em vẫn có thể chấp nhận được, nhưng em không muốn con gái sống trong môi trường thế này.

Lúc con bé trưởng thành sẽ chỉ còn lại tiếng cãi nhau của ông bà ngoại trong ký ức mất”.

“Được!”

Dương Thanh cầu còn không được, khẽ cười: “Chiều mai tan làm, chúng ta đón Tiêu Tiêu tới biệt thự Vân Phong”.

“Nhưng chúng ta đi hết rồi, Y Y sẽ thế nào?”, Tần Thanh Tâm chợt lo lắng một mình em gái phải đối mặt với tất cả.

.


Chương 78: 78: Quân Bỉ Ổi

Dương Thanh hơi do dự rồi nói: “Nếu đã chuyển nhà thì hay là đón cả bố mẹ và Y Y qua đó luôn.

Dù sao thì biệt thự rộng lớn, nếu bố mẹ vẫn cãi nhau như bây giờ thì cũng không nghe được”.

Biệt thự Vân Phong là biệt thự cao cấp nhất cả Giang Hải, hiệu quả cách âm trong phòng cực kỳ tốt.

Tần Thanh Tâm lại dứt khoác lắc đầu: “Chúng ta dọn ra ngoài là để Tiêu Tiêu có môi trường thoải mái và yên tĩnh”.

Bây giờ Tần Thanh Tâm thấy lòng rối như tơ vò.

Dọn ra thì lo lắng cho em gái, không dọn ra thì lo lắng cho Tiêu Tiêu.

“Nếu em vẫn chưa quyết định được thì suy nghĩ thêm một thời gian nữa, lúc nào em có lựa chọn thì nói với anh”, Dương Thanh nói.

“Được!”

Một đêm tịch mịch, sáng sớm hôm sau, Dương Thanh đưa Tần Thanh Tâm đến công ty xong thì định tới tập đoàn Nhạn Thanh.

Vừa đỗ xe xong đã nhìn thấy một người đàn ông đang quấy rối Tần Y ở trước cổng công ty.

Người đó chính là Vương Ngạn Quân mà Tần Y đã theo đuổi lúc học đại học.

Bây giờ anh ta đã kết hôn với Dương Liễu của nhà họ Dương ở Châu Thành, lần trước Tần Y mời Dương Thanh ăn cơm còn chạm mặt anh ta.

Lúc này, Vương Ngạn Quân đang bám lấy Tần Y nói gì đó.

“Y Y, anh còn tưởng em hiểu anh, không ngờ em không hiểu gì về anh hết”.

“Vương Ngạn Quân, trước đây đúng là mắt tôi bị mù nên mới thích anh, không ngờ anh lại là con người ghê tởm đến vậy”.

“Y Y, anh vẫn luôn yêu em, xin em đấy, làm người yêu anh nhé?”

Vương Ngạn Quân cực kỳ kích động, đột nhiên nắm lấy cánh tay của Tần Y, định ôm cô ta.

“Tránh ra!”

Tần Y hoảng sợ quát lên rồi tát cho Vương Ngạn Quân một bạt tai, tức giận nói: “Thằng khốn này, cút đi cho bà!”

“Y Y, dù em có đánh chết anh anh cũng không đi, trừ khi em đồng ý làm người yêu của anh”, Vương Ngạn Quân cực kỳ mặt dày.

“Vương Ngạn Quân, tư tưởng của anh đặc biệt thật đấy.

Yêu tôi nên mới đi cưới người khác à? Yêu tôi nên mới muốn tôi làm người yêu của anh dù anh đã kết hôn? Anh xem tôi là thứ gì? Con giáp thứ mười ba chắc?”, Tần Y mỉa mai, cực kỳ tức giận rống lên với Vương Ngạn Quân.

“Y Y, em tin anh đi, cho anh thêm nửa năm nữa thôi, anh hoàn thành dự án lần này sẽ có một số tiền lớn.

Cuối năm nay anh sẽ ly hôn với con đàn bà kia, đến lúc đó anh sẽ cho em một gia đình hoàn chỉnh.

Nhưng anh xin em, bây giờ đừng rời xa anh, có được không em?”, Vương Ngạn Quân cứ như thằng rồ, nắm cánh tay Tần Y mãi không buông.

“Anh mau thả tay tôi ra, nếu không tôi gọi bảo vệ đấy”, mặt Tần Y khổ đắng.

“Em không đồng ý với anh thì anh không buông đâu”, Vương Ngạn Quân trơ tráo nói.

Bây giờ đang là giờ cao điểm vào làm, nhiều người tới đều nhìn thấy cảnh này.

Tần Y chợt thẹn quá hóa giận nhưng bị Vương Ngạn Quân nắm chặt, không thể nào giằng ra được.

“Không muốn chết thì thả cô ấy ra!”

Lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Nghe thấy giọng nói này, Tần Y vui mừng hết lớn.

Trước đây cô ta đã nhờ Dương Thanh giả làm bạn trai trước mặt Vương Ngạn Quân.

“Vương Ngạn Quân, mau thả tôi ra, đừng ép bạn trai tôi đánh anh”, Tần Y hậm hực nói.

Vương Ngạn Quân thả cánh tay Tần Y ra, nghiến răng nghiến lợi nhìn Dương Thanh: “Tôi đã điều tra rồi, anh không phải bạn trai của Y Y, anh là anh rể của cô ấy”.

Dương Thanh nhíu mày nhìn Tần Y: “Em vào làm trước đi”.

Tần Y nhìn Dương Thanh với ánh mắt phức tạp rồi quay người vào công ty.

Vương Ngạn Quân còn định tới ngăn cản nhưng bị Dương Thanh chặn lại, không thể nào qua được.

“Tôi cảnh cáo anh, đừng chọc giận tôi, nếu không tôi không tha cho anh đâu”, ánh mắt Vương Ngạn Quân tràn ngập lửa giận.

Dương Thanh cười lạnh: “Cậu đã có vợ rồi còn tới quấy rầy Tần Y, không sợ vợ cậu biết à?”

“Đó là chuyện của tôi, liên quan quái gì đến anh?”, Vương Ngạn Quân điên tiết quát.

“Không liên quan đến tôi, nhưng cậu quấy rầy Y Y thì có liên quan đến tôi rồi.

Bây giờ cút đi, tôi có thể xem như không có chuyện gì xảy ra, nếu không đừng trách tôi nặng tay”, Dương Thanh hờ hững nói, mắt ánh lên tia tàn khốc.

“Nực cười!”

Vương Ngạn Quân không hề sợ hãi, phì cười: “Chẳng qua anh chỉ là một thằng anh rể ăn nhờ ở đậu nhà Tần Y mà thôi, có tư cách gì quản chuyện của tôi?”

“Tôi cho cậu mười giây, nếu cậu không biến đi thì tôi sẽ cho người nhà họ Dương tới bê cậu đi”, Dương Thanh bình thản nói.

Vương Ngạn Quân cười ha hả: “Thằng oắt, mày tưởng mày là nhân vật có máu mặt gì thật chắc? Mày có quen người nhà họ Dương không?”

Dương Thanh không để ý tới anh ta, nhìn đồng hồ rồi lấy điện thoại ra gọi: “Thông báo cho người nhà họ Dương ở Châu Thành mười phút sau đến trước cổng tập đoàn Nhạn Thanh bế con chó của nhà họ đi, nếu không tôi không ngại đến nhà họ Dương một chuyến đâu”.

Vương Ngạn Quân nhìn Dương Thanh gọi điện thoại một cách nghiêm chỉnh thì bỗng thấy lo, nhưng chẳng mấy chốc, nỗi lo đó lập tức biến mất.

Anh ta bám riết lấy Tần Y là vì anh ta đã điều tra, mấy năm nay Tần Y không hề có bạn trai, còn Dương Thanh chỉ là anh rể của cô ta thôi.

“Mày ra vẻ gọi điện thoại cho ai thế? Không phải là 1080 đấy chứ? Ha ha…”, Vương Ngạn Quân mỉa mai.

Dương Thanh cười khẽ: “Nếu mày không muốn đi thì đợi người nhà họ Dương đích thân tới bê mày đi, đừng hối hận là được”.

“Hối hận cái đầu mày!”, Vương Ngạn Quân thẹn quá hóa giận.

“Bịch!”

Anh ta vừa mắng một câu đã bị Dương Thanh đá một phát bay mười mấy mét, va đập mạnh khiến anh ta phun ra một búng máu.

Sắc mặt của Dương Thanh chợt u ám đến cực điểm, từng bước đi tới trước người Vương Ngạn Quân, nhìn từ trên cao xuống: “Nếu còn để tao thấy mày tới quấy rầy Tần Y, tao sẽ cho mày bốc hơi khỏi thế giới này ngay lập tức.

Tuyệt đối đừng xem lời tao nói như gió thoảng qua tai, nếu không sẽ chết mà không biết mình chết thế nào đâu”.

Dứt lời, Dương Thanh xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của Dương Thanh, hai mắt Vương Ngạn Quân đầy rẫy sự hung tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tần Y là của tao, đừng ai hòng ngăn cô ấy về bên tao”.

Dương Thanh vừa đi, một chiếc Audi A8 đã dừng lại ngay trước cổng tập đoàn Nhạn Thanh, Dương Uy vội vàng bước từ trên xe xuống.

“Anh, sao anh lại đến đây?”, nhìn thấy Dương Uy, vẻ tức giận trên mặt Vương Ngạn Quân lập tức tan biến, vội vàng chạy tới hỏi.

Dương Uy còn đang suy nghĩ thử xem rốt cuộc ai ở nhà họ Dương dám tới trước cổng tập đoàn Nhạn Thanh gây sự.

Nhìn thấy Vương Ngạn Quân nhếch nhác thế này, anh ta đã hiểu tất cả.

“Bốp!”

Dương Uy tát cho Vương Ngạn Quân một cái, tức giận quát: “Ai bảo mày tới gây chuyện trước cổng tập đoàn Nhạn Thanh?”

Vương Ngạn Quân bị đánh ngơ cả người, đột nhiên nhớ lại cuộc điện thoại của Dương Thanh vừa nãy, sắc mặt hắn lập tức tái mét.

“Anh, em xin lỗi, em sai rồi!”, Vương Ngạn Quân cúi gằm mặt nhưng vẻ mặt lại vô cùng hung tợn.

Lúc này, anh ta chỉ có thể xin lỗi, nếu nói thật với Dương Uy là anh ta tới đây tìm Tần Y thì e rằng cả đời này anh ta cũng đừng hòng bước được vào cửa nhà họ Dương.

“Nói cho tao biết, rốt cuộc mày đã làm gì? Ông nội đã đích thân gọi điện thoại cho tao bảo tao tới trước cổng tập đoàn Nhạn Thanh đón người đấy”, Dương Uy giận dữ hỏi Vương Ngạn Quân.

.


Chương 79: 79: Trong Lòng Có Mãnh Hổ

Lúc này, mặt mũi Dương Uy đã bị cơn tức bao phủ.

Trong chuyến đi Giang Hải lần này, không chỉ một mình anh ta, Vương Ngạn Quân, Dương Liễu mà có thêm quản lý cấp cao khác của công ty.

Gia tộc phái một đoàn đội mạnh như vậy là vì để mở rộng thị trường Giang Hải.

Mà mọi công việc ở Giang Hải đều do anh ta phụ trách.

Cho dù là Dương Uy, sau khi biết thân phận Dương Thanh, anh ta cũng phải cúi đầu.

Huống chi Vương Ngạn Quân chỉ là một thằng tới ở rể của nhà họ Dương.

Sau khi Vương Ngạn Quân nghe thấy lời Dương Uy, biểu cảm sợ hãi xuất hiện trên mặt anh ta: “Không thể nào! Không thể nào là anh ta được! Đó chỉ là một thằng ở rể vô dụng, sao có thể khiến cho ông nội đích thân gọi điện?”

Dương Uy nghe ra ý trong lời của Vương Ngạn Quân thì túm lấy cổ áo đối phương, quát tháo: “Rốt cuộc mày đã đắc tội ai?”

Sự hoảng hốt hiện rõ trong mắt Vương Ngạn Quân, anh ta không dám làm phật lòng Dương Uy nên vội khai báo: “Anh cả, em thật sự không đắc tội nhân vật máu mặt nào, chỉ là một thằng ở rể vô dụng trong một gia tộc nhỏ thôi”.

“Bốp!”

Dương Uy tát cho anh ta một phát: “Mày còn có tư cách gọi người khác là thứ vô dụng à? Tao thấy mày mới là thứ vứt đi đấy! Người mày nói đang ở đâu?”

Tuy Dương Uy cũng không thể chắc chắn được “thứ vô dụng” mà Vương Ngạn Quân có phải là nhân vật máu mặt hay không nhưng mà anh ta biết rất rõ, trong tình huống thế này, dù là không phải thì anh ta cũng phải tự mình xác nhận mới được.

Ông nội của anh ta chính là người đứng đầu nhà họ Dương, người có thể khiến ông cụ tự mình gọi điện thoại cho mình, còn mắng mình té tát thì chứng tỏ, Vương Ngạn Quân nhất định đã đắc tội với ông lớn nào đó rồi.

Vương Ngạn Quân không dám giấu giếm, chỉ vào tập đoàn Nhạn Thanh: “Anh ta vào công ty!”

Cùng lúc đó, bên trong tập đoàn Nhạn Thanh.

Tần Y đang lo lắng đứng đợi Dương Thanh, người cô ta đang lo lắng chính là Dương Thanh, sợ anh không nhịn được thì sẽ ra tay ác độc Vương Ngạn Quân, rồi bị cảnh sát bắt đi.

Còn về phần Vương Ngạn Quân, từ khi nhìn thấy anh ta và người con gái khác thân mật đi vào khách sạn năm đó, cô ta đã không trông mong gì.

Sau khi biết tin anh ta kết hôn, Tần Y lại càng không có bất cứ cảm giác gì với đối phương.

“Anh rể không làm gì thằng đó đấy chứ?”

Khi cô ta đang lo lắng, thấy Dương Thanh đột nhiên đi tới, Tần Y cũng vội vã chạy lên.

Dương Thanh khó hiểu nhìn đối phương: “Em lo anh làm bị thương cậu ta à?”

Tần Y vội lắc đầu: “Em sợ anh ra tay tàn nhẫn quá thì lại bị bắt!”

Dương Thanh hiểu ra, hóa ra là đang lo lắng cho mình, anh cười lắc đầu: “Em yên tâm đi! Anh chỉ cảnh cáo tên kia vài câu thôi, sau này sẽ không bám lấy em nữa!”

Để giải quyết chuyện này, anh còn cảnh cáo người đứng đầu nhà họ Dương ở Châu Thành.

Nếu Vương Ngạn Quân còn dám trêu ghẹo Tần Y, không cần anh ra tay, nhà họ Dương cũng sẽ không tha cho anh ta.

“Anh rể, sao anh tới đây?”, sau khi xác định Dương Thanh không sao, Tần Y mới tò mò hỏi.

Lần trước, trong nhà hàng Bắc Viên Xuân, cô ta thấy Lạc Bân và Tô Thành Võ tỏ ra rất cung kính với Dương Thanh nhưng lại không nghĩ tới việc Dương Thanh và tập đoàn Nhạn Thanh có liên quan gì với nhau.

Dương Thanh đáp: “Anh đến tìm sếp Lạc để đàm phán một chút công việc”.

Trong lòng Tần Y càng thêm nghi ngờ: “Anh rất thân với sếp Lạc hả?”

“À, trước kia anh từng cứu mạng ông ta trong một dịp tình cờ, quan hệ cũng khá thân.

Nếu em gặp phiền phức ở công ty này thì có thể tìm sếp Lạc giúp đỡ, ông ta vẫn sẽ nể mặt anh”, Dương Thanh vừa cười vừa nói.

Tần Y hiểu ra: “Chẳng trách sếp Lạc lại khách sáo với em như vậy, hóa ra là vì quen anh! Nói vậy thì em dựa hơi anh rồi”.

“Cảm ơn thì không cần, đợi khi lương về, em mời ăn một bữa hoành tráng là được!”, khi Dương Thanh nói, anh còn vẫy tay chào Tần Y rồi rời đi.

Khóe môi Tần Y cong lên, tỏ ra hơi chảnh chọe nói: “Hừ! Anh là anh rể của em, em cảm ơn anh, không phải xa cách quá sao? Cho dù ăn một bữa hoành tráng, đó cũng là anh mời em!”

Thường thì Dương Thanh rất ít tới tập đoàn Nhạn Thanh, nhưng mỗi lần tới, anh đều có việc tìm Lạc Bân.

“Chủ tịch, cậu tìm tôi để dặn dò chuyện gì?”, Lạc Bân thấp thỏm.

Dương Thanh cảm thấy có chút buồn cười khi nhìn ông ta như vậy: “Hình như ông rất sợ tôi thì phải?”

Lạc Bân vội đáp: “Cậu là cấp trên của tôi, tất nhiên tôi phải sợ cậu rồi!”

Dương Thanh cười: “Yên tâm đi, tôi không ăn thịt người, chỉ cần ông trung thành, đương nhiên tôi sẽ không bạc đãi ông”.

Trêu chọc Lạc Bân một chút rồi Dương Thanh trở lại vẻ mặt nghiêm nghị như cũ, anh nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm, trước đó tôi đã báo với ông là không cho cho phép ở Giang Hải này có hiện diện bất kỳ việc làm ăn buôn bán nào của nhà họ Dương ở Châu Thành rồi mà nhưng sao tôi lại nghe nói bộ phận PR(quan hệ công chúng) của nhà họ Dương đã tìm được đối tác ở Giang Hải thế?”

Không phải Dương Thanh nhỏ nhen mà là anh không thể không đề phòng một vài việc.

Trước đó là Dương Uy dám có ý đồ với Tần Thanh Tâm, hôm nay con rể nhà họ Dương lại để mắt Tần Y, từ đó mới khiến Dương Thanh có quyết định đuổi hẳn nhà họ Dương ra khỏi Giang Hải.

Lạc Bân nở nụ cười chua xót: “Chủ tịch, không phải tôi không làm theo lệnh mà là địa vị của tập đoàn Nhạn Thanh ở Giang Hải không tới đâu, nghe tiếng thì rất dọa người nhưng với một vài gia tộc hàng đầu, chúng ta chỉ là một công ty chi nhánh nhỏ nhoi, không hề đáng sợ”.

Dương Thanh nghe thế thì im lặng.

Anh vốn cho rằng dựa hơi danh tiếng của gia tộc Vũ Văn là có thể làm Nhạn Thanh chi phối mạch máu kinh tế của Giang Hải, hôm nay nhìn lại thì có vẻ anh đã lạc quan quá mức.

Như Lạc Bân đã nói, ở Giang Hải, tập đoàn Nhạn Thanh chỉ là một công ty chi nhánh nhỏ.

“Xem ra là do chúng ta quá khiêm tốn rồi”, Dương Thanh híp mắt.

“Chủ tịch, có một câu mà tôi không biết có nên nói ra không!”, sau khi lưỡng lự một hồi, Lạc Bân đột ngột lên tiếng.

“Nói đi!”, Dương Thanh nhíu mày.

Lạc Bân trầm giọng nói ra: “Tuy gia tộc Vũ Văn trả tập đoàn Nhạn Thanh cho cậu nhưng trên thực tế, tầng lớp quản lý chân chính của tập đoàn vẫn là người của gia tộc Vũ Văn, hiện nay, công ty chi nhánh Giang Hải chỉ như một cá thể đơn độc có cái mác thôi”.

Nói xong, ông ta cẩn thận nhìn Dương Thanh.

Thấy anh không tức giận, Lạc Bân mới nói tiếp: “Đây cũng là lý do chính khiến mấy gia tộc hàng đầu Giang Hải không coi chúng ta ra gì!”

“Ông nói không sai!”

Vẻ mặt Dương Thanh khá bình thản, từ lúc gia tộc Vũ Văn giao vị trí chủ tịch cho mình, chính anh cũng hiểu đạo lý này.

Tuy tập đoàn Nhạn Thanh do một tay mẹ anh sáng lập nhưng trong suy nghĩ của mấy người nhà Vũ Văn, đây là tài sản chung của cả gia tộc, thậm chí còn có nhiều người là quản lý của tập đoàn.

Từ đó có thể đoán được việc Dương Thanh muốn nắm quyền cả tập đoàn là chuyện khó khăn cỡ nào.

“Yên tâm, bây giờ còn chưa phải lúc nhưng một ngày nào đó tôi sẽ tự tay đòi lại những gì gia tộc Vũ Văn đã nợ tôi”.

Khí thế Dương Thanh tăng cao, trong mắt như có tia sáng sắc bén, vừa lóe lên rồi biến mất ngay.

Nghe thấy câu này, trái tim Lạc Bân run lên một cái.

Gia tộc Vũ Văn ở Yến Đô là một trong tám nhà giàu nhất nước Chiêu Châu này.

Đúng lúc này, điện thoại làm việc của Lạc Bân vang lên.

“Cái gì? Người nhà họ Dương ở Châu Thành? Không gặp! Bảo họ biến đi!”

Lạc Bân nghe thấy là người nhà họ Dương muốn gặp mình thì suýt đập bể điện thoại, Dương Thanh vừa hỏi chuyện của nhà họ Dương thì họ đã tự mình tới cửa.

“Đợi đã!”

Dương Thanh đột nhiên lên tiếng: “Bảo họ vào đi!”

.


Chương 80: 80: Trung Thành Với Tôi

Chẳng mấy chốc, Dương Uy và Vương Ngạn Quân đã lên tầng cao nhất.

Khi đi qua phòng làm việc của tổng giám đốc, Dương Uy nghi hoặc hỏi thư ký dẫn đường: “Thư ký Trần, đây không phải phòng làm việc của sếp Lạc à?”

Thư ký Trần lạnh lùng đáp: “Sếp Lạc đang báo cáo với chủ tịch”.

“Chủ tịch?”, Dương Uy lập tức trợn trừng mắt.

Vốn định nhờ Lạc Bân để tìm ra người mà Vương Ngạn Quân đã chọc giận, nào ngờ Lạc Bân lại ở phòng chủ tịch.

Trong công ty chi nhánh này, người được gọi là chủ tịch chỉ có thể là vị kia của gia tộc Vũ Văn.

Nếu đến để hợp tác, Dương Uy sẽ rất kích động khi sắp được gặp chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh, nhưng lần này là đến để xin lỗi.

Nghĩ tới những gì sắp phải đối mặt, Dương Uy cực kỳ lo lắng, hung dữ trừng Vương Ngạn Quân.

Cốc! Cốc! Cốc!

Thư ký Trần gõ cửa phòng làm việc của chủ tịch.

“Vào đi!”, Lạc Bân nói.

Thư ký Trần khẽ đẩy cửa vào: “Chủ tịch, sếp Lạc, người tới rồi”.

“Được, ra đi!”, Lạc Bân đuổi thư ký Trần đi.

Dương Uy và Vương Ngạn Quân vừa bước vào, trông thấy một người trẻ tuổi ngồi trên ghế chủ tịch, còn Lạc Bân đang đứng khép nép ở một bên, còn chẳng dám ngồi nữa.

Trái tim Dương Uy co rút lại.

Để được phái tới Giang Hải mở rộng thị trường, đảm nhận nhiệm vụ tổng phụ trách thì anh ta phải có địa vị trong nhà họ Dương, năng lực cũng không thể kém.

Khi thấy Dương Thanh, mặc dù rất khiếp sợ nhưng anh ta nhanh chóng đoán ra thân phận của anh.

Vừa rồi thư ký Trần nói Lạc Bân đang báo cáo với chủ tịch, trong phòng chỉ có Lạc Bân và Dương Thanh, kẻ ngu cũng biết ai là chủ tịch.

Dương Uy nghĩ lúc trước mình còn có ý xấu với vợ của Dương Thanh thì sợ chết khiếp.

“Anh, người em đắc tội chính là thằng ranh này, đâu phải ông lớn gì!”, Vương Ngạn Quân không nhận ra sự sợ hãi của Dương Uy, vẫn hồn nhiên chỉ Dương Thanh nói.

“Bốp!”

Nếu đến tận bây giờ còn chưa biết Dương Thanh là ai thì Dương Uy chính là đồ ngu.

Nghe Vương Ngạn Quân nói vậy, anh ta sợ run lẩy bẩy, lập tức cho Vương Ngạn Quân một bạt tai.

“Mày bị mù à? Sao mày dám đắc tội với anh Thanh? Ông đây đập chết mày”, Dương Uy không hề làm màu, ra tay rất tàn nhẫn.

Anh ta không ngừng tung nắm đấm, Vương Ngạn Quân mặt be bét máu ngã nhào xuống đất như chó chết.

Dương Uy còn đạp thêm vài phát.

Đến tận lúc này, Vương Ngạn Quân vẫn không hiểu.

Tại sao anh ta chỉ đắc tội một thằng ăn hại ở rể, mà Dương Uy lại đánh mình?

Dương Thanh vẫn không nói gì, thờ ơ với hết thảy.

“Anh Thanh, xin lỗi anh, thằng ăn hại này dám đắc tội anh.

Chủ gia tộc tôi đã nói chỉ cần khiến anh Thanh hài lòng, giết thằng này cũng không sao”, Dương Uy đánh xong mới quay sang nói với Dương Thanh.

Vương Ngạn Quân chưa chết, nghe vậy cũng bị dọa sợ gần chết.

Không ngờ chỉ vì lấy lòng Dương Thanh, gia tộc lại muốn giết anh ta.

Dương Thanh nhếch môi cười nhạt hỏi: “Anh biết tại sao cậu ta lại đắc tội với tôi không?”

Dương Uy quả thực không biết, lắc đầu, cảm thấy vô cùng căng thẳng.

“Nếu không biết thì hỏi rõ đi, sau đó chúng ta nói tiếp”, Dương Thanh nở nụ cười.

Mặc dù anh đang cười nhưng Dương Uy lại rùng mình vì nụ cười đó.

“Khốn kiếp, rốt cuộc mày đã giấu tao làm gì rồi? Nếu dám gạt tao một chữ, tao sẽ giết mày ngay lập tức”, Dương Uy đằng đằng sát khí.

Vương Ngạn Quân rùng mình, không dám giấu diếm kể lại chuyện mình đã quấy rối Tần Y như thế nào, cả cuộc nói chuyện với Tần Y cũng thuật lại đầy đủ.

Dương Uy tức giận run người.

Anh ta đã từng gặp Tần Y, cũng biết cô ta là em vợ Dương Thanh, nhưng không ngờ Vương Ngạn Quân lại có ý định vứt bỏ em gái mình.

“Tao phải giết chết mày!”, Dương Uy điên tiết xông lên.

“Đủ rồi!”

Lạc Bân thấy sự mất kiên nhẫn trong mắt Dương Thanh, gầm lên: “Muốn đánh muốn giết thì mang về Châu Thành mà làm, đừng làm bẩn phòng làm việc của chủ tịch”.

Dương Uy ra tay rất hung ác, Vương Ngạn Quân bị đánh đến cả mẹ anh ta cũng không nhận ra.

“Anh Thanh, sếp Lạc, xin lỗi hai vị, tôi nhất thời không nhịn được”.

Dương Uy nhìn sang Dương Thanh, ánh mắt không hề có thù hận mà tràn ngập tôn kính: “Để xin lỗi, nhà họ Dương muốn tặng thị trường đã mở ở Giang Hải cho quý công ty, đồng thời rút khỏi Giang Hải”.

Mặc dù rất không cam lòng nhưng đây là lệnh của chủ gia tộc, đến lúc nên từ bỏ thị trường Giang Hải thì phải từ bỏ.

Gần một tháng nay, Dương Uy và đội ngũ PR của nhà họ Dương đã bỏ ra rất nhiều công sức và tiền bạc, để mở được một phần thị trường.

Mặc dù vẫn chưa thể sánh được với các doanh nghiệp hàng đầu ở Giang Hải nhưng cũng được coi là có thành quả tốt đẹp.

Bây giờ toàn bộ cố gắng đều đổ sông đổ bể chỉ để xin lỗi người ta.

“Theo nguyên tắc của tôi, ai dám động vào người nhà tôi đều bị cho vào danh sách đen, thậm chí là chết”.

Dương Thanh bình tĩnh nhìn chằm chằm Dương Uy, chợt nói: “Một người dám có ý đồ với vợ tôi, một người trêu chọc em gái tôi.

Vốn dĩ trên đường rời khỏi Giang Hải, hai người sẽ gặp tai nạn ngoài ý muốn”.

Mặt mũi Dương Uy trắng bệch, chợt hiểu ra tại sao ông nội thà từ bỏ thị trường Giang Hải cũng phải bắt anh ta tới xin lỗi.

Nếu hôm nay anh ta không tới, e rằng mấy ngày sau anh ta và Vương Ngạn Quân sẽ phải về với đất mẹ.

“Anh Thanh nói là “vốn dĩ”, vậy bây giờ thì sao? Không biết anh Thanh định xử lý chúng tôi như thế nào?”, Dương Uy lập tức tỉnh táo ra.

Dương Thanh lạnh lùng nhìn Vương Ngạn Quân, Dương Uy liền hiểu ý, quát lớn: “Mày về Châu Thành tìm ông nội chịu phạt đi.

Sống hay chết phải xem ý trời”.

Vương Ngạn Quân cũng không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.

Bầu không khí ở đây quá ngột ngạt, nghe Dương Uy nói vậy, anh ta vội vàng rời đi.

Dương Thanh híp mắt nói: “Tôi sẽ không ra tay với nhà họ Dương, ngược lại sẽ âm thầm trợ giúp các người mở thị trường Giang Hải.

Nhưng tôi muốn nhà họ Dương phải trung thành với tôi”.

Dương Uy vô cùng ngạc nhiên.

Anh ta vốn tưởng nhà họ Dương ở Giang Hải đã không còn hi vọng, nào ngờ lại được Dương Thanh ủng hộ.

Nhưng anh nói trung thành nghĩa là gì?

“Anh Thanh muốn nhà họ Dương trung thành với gia tộc Vũ Văn sao?”, Dương Uy mừng rỡ như điên.

Nhà họ Dương chỉ là gia tộc hàng đầu ở Châu Thành nho nhỏ, nếu có thể dựa vào gia tộc Vũ Văn nằm trong tám gia tộc hàng đầu ở Yến Đô thì Châu Thành chả là cái thá gì.

Nhưng Dương Thanh lại lắc đầu: “Tôi muốn nhà họ Dương chỉ trung thành với một mình tôi”.

.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box