Chàng Rể Chiến Thần
Tập 75 : 741: Người Của Vương Tộc (c741-c750)
❮ sautiếp ❯Chương 741: 741: Người Của Vương Tộc
Tiền Bưu thấy đối phương vỗ một chưởng về phía đầu mình thì vô cùng tuyệt vọng và tự trách.
Dương Thanh bảo ông ta âm thầm bảo vệ Tần Thanh Tâm và Tần Y, nhưng bây giờ ông ta chẳng những không bảo vệ được các cô ấy, thậm chí ngay cả mạng của mình cũng mất.
Khi nghĩ cách cứu Tần Thanh Tâm và Tần Y, ông ta đã hiểu rõ thực lực của lão già áo vải nhà họ Tiết này mạnh tới mức nào.
Một chưởng này vỗ xuống, ông ta chỉ có một con đường chết.
Nhưng cho dù có chết, ông ta cũng muốn lão già áo vải giết chết mình phải nhớ rõ, kiếp sau mình sẽ báo thù rửa hận.
Chưởng này của lão già áo vải dường như mang theo khí thế của cả trời đất.
Lão ta làm vậy không phải là do câu nói của Tiền Bưu đã chọc giận lão ta.
Mà lão ta cảm giác được người có thể sai khiến Tiền Bưu chắc chắn có địa vị vô cùng đáng sợ, chỉ có giết người diệt khẩu mới có thể tránh được một vài rắc rối không cần thiết.
Lão ta không chỉ muốn giết Tiền Bưu, còn muốn giết cả Tần Thanh Tâm và Tần Y trong phòng.
Hễ là người có khả năng để lộ ra chuyện hôm nay, lão ta đều phải diệt khẩu hết.
Khi chưởng này của lão già áo vải sắp rơi xuống đầu Tiền Bưu, một khí thế vô cùng đáng sợ đã tiếp cận lão ta với một tốc độ khủng khiếp.
Trong giây lát, lão già áo vải đột nhiên cảm giác lông tơ trên người đều dựng ngược.
Lão ta thậm chí không tiếc buông bỏ ý định giết chết Tiền Bưu, lập tức cố gắng thu lại sức lực, xoay người đánh ra một chưởng.
“Bốp!”
Nhưng ngay khi lão ta xoay người lại, chỉ thấy một người thanh niên khoảng 26, 27 tuổi với vẻ mặt đáng sợ đang vung nắm đấm tấn công về phía mình.
Nắm đấm của đối phương rơi thẳng vào lòng bàn tay của lão già áo vải.
“Rắc rắc rắc…”
Ngay sau đó, xương cốt trong người lão vang lên tiếng động giống như đậu rơi xuống đất, lại giống như sét đánh giữa trời quang.
Gần như cùng lúc đó, lão già áo vải bay thẳng ra ngoài giống như con diều bị đứt dây.
“Bịch!”
Một tiếng động lớn vang lên, lão già áo vải đập vào cửa phòng.
Mà trong nháy mắt khi lão già áo vải ngã xuống đất thì không còn sức sống nữa.
Cánh tay lão ta vừa giơ ra đã bị đánh nát hoàn toàn.
“Cậu Thanh!”
Bởi vì Tiền Bưu vẫn mở mắt nên nhìn thấy rõ cảnh tượng lão già áo vải bị Dương Thanh đấm một phát bay ra ngoài.
Ông ta vô cùng kích động.
Bởi vì Tiền Bưu quá kích động mà rơi cả nước mắt.
“Cậu Thanh, mau cứu người!”
Tiền Bưu không để ý tới vết thương của mình, vội vàng chỉ vào trong phòng VIP và nói.
Chẳng qua ông ta bị thương quá nặng, vừa rồi vốn đang cố chống đỡ, sau khi nói ra những lời này thì ngã luôn xuống đất.
“Ai đấy?”
Trong phòng VIP, Tiết Minh đang muốn ra tay với Tần Thanh Tâm và Tần Y, nhưng còn chưa chạm tới hai cô đã nhìn thấy một bóng người đầm đìa máu kèm theo cánh cửa của phòng VIP cùng bay vào.
Gã lập tức nổi giận quát một tiếng.
Tần Thanh Tâm và Tần Y cũng kinh ngạc đến ngây người.
Chỉ trong chớp mắt, một bóng người quen thuộc đã bước nhanh đến gần phòng VIP.
Khi vừa nhìn thấy Dương Thanh, Tần Thanh Tâm và Tần Y đều rơi nước mắt.
Vừa rồi, các cô trơ mắt nhìn Tiền Bưu âm thầm bảo vệ mình bị đánh, đã sợ tới choáng váng từ lâu.
Thậm chí, các cô quyết định sẽ cắn lưỡi tự sát.
Các cô còn tưởng hôm nay mình chết chắc rồi.
Nhưng không ngờ đúng vào lúc này, Dương Thanh lại giống như chiến thần trên trời cao đạp mây bảy màu tìm đến chỗ bọn họ.
Lúc này, Tiết Minh cũng phát hiện ra bóng người đụng cửa bay vào phòng chính là vệ sĩ của mình.
Cuối cùng gã cũng có cảm giác hoảng sợ.
Ngay cả vệ sĩ bên cạnh gã còn không chịu nổi một đòn, giờ sống chết không rõ nữa là gã?
Nhưng người trước mắt này cũng quá trẻ rồi đấy nhỉ?
Không ngờ người này có thể đánh bại vệ sĩ của mình?
“Thằng nhóc, mày là ai? Không ngờ mày lại dám phá hỏng chuyện tốt của tao?”
Cho dù Tiết Minh kinh ngạc và cũng hơi hoảng sợ nhưng dù sao gã cũng là người nhà họ Tiết, nghĩ ở thành phố nhỏ như Giang Hải này thì có thể gặp được nhân vật có địa vị lớn tới mức nào?
Cho dù vệ sĩ của mình bị giết, gã cũng không hề sợ hãi.
Dương Thanh chỉ hờ hững nhìn Tiết Minh như đang nhìn một người chết, sau đó xoay người đi về phía Tần Thanh Tâm và Tần Y.
“Chồng!”
Tần Thanh Tâm nhìn thấy Dương Thanh, thì không thể kìm chế được cảm xúc của mình nữa, lập tức nhào vào trong lòng anh và òa khóc: “Em xin lỗi, em sai rồi.
Em không nên nghi ngờ anh, không nên giận dỗi với anh, không nên tới chỗ thế này”.
Tần Y cũng muốn nhào vào trong vòng tay của Dương Thanh.
Nhưng chị mình còn ở đây, cho dù cô ta có kích động muốn nhào vào trong lòng anh cũng phải nhịn.
Cô ta đứng bên cạnh lặng lẽ lau nước mắt, hoảng sợ trước đó đã hoàn toàn tan thành mây khói.
Dương Thanh ôm chặt Tần Thanh Tâm, cố nói chuyện thật dịu dàng: “Có chồng ở đây, không ai có thể động tới một sợi tóc của em hết!”
Mỗi lần Tần Thanh Tâm khóc, Dương Thanh đều có cảm giác tim đau như bị dao cắt.
Anh yêu người phụ nữ này, quyết không cho phép bất kỳ kẻ nào tổn thương tới cô.
Nếu kẻ nào dám làm hại người phụ nữ này, vậy chỉ có một con đường chết.
Tiết Minh cuối cùng đã hiểu rõ, hóa ra là chồng của Tần Thanh Tâm đến đây.
Gã không hề sợ hãi mà trái lại còn phách lối nói: “Thằng nhóc, mày dám giết người của tao, tao rất tức giận đấy!”
“Nếu bây giờ mày để vợ mày lại, sau đó cút ra ngoài thì tao có thể bỏ qua chuyện cũ!”
“Bằng không, mày chắc chắn sẽ hối hận vì đã xuất hiện trên cõi đời này!”
Dương Thanh nghe Tiết Minh nói vậy, mới thả Tần Thanh Tâm ra, xoay người nhìn về phía gã.
Khi ánh mắt Dương Thanh và Tiết Minh giao nhau, gã không khỏi run lên, chỉ cảm thấy hơi lạnh thấu xương theo sống lưng xông thẳng lên đỉnh đầu.
Mắt Dương Thanh đỏ ngầu trông không giống như mắt của con người mà là mắt của ác ma.
Cho dù Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn dẫn theo rất nhiều người tới đây nhưng Tiết Minh không hề sợ hãi, trái lại còn cười híp mắt nói với Dương Thanh: “Cho dù mày đông người thì sao chứ?”
“Giết!”
Dương Thanh lười nói nhiều với Tiết Minh, dứt khoát ra lệnh một tiếng.
Khi Tiết Minh có ý xấu với Tần Thanh Tâm và Tần Y thì đã xác định số phận cuối cùng của gã.
“Vâng!”
Quan Chính Sơn và Hàn Khiếu Thiên vội đáp.
Sau đó hai người ra lệnh một tiếng, hơn mười cao thủ vây quanh Tiết Minh.
Cho đến giờ phút này, Tiết Minh mới ý thức được Dương Thanh thật sự muốn giết chết mình.
“Tao chính là người của Vương tộc nhà họ Tiết, các người dám động vào một sợi tóc của tôi thì cả Giang Bình sẽ phải bị chôn cùng!”
Tiết Minh giận dữ hét lên, cố gắng dùng thân phận của mình để dọa cho Dương Thanh lui lại.
Nhưng gã làm sao biết được, ngay vừa rồi đã có Tiết Khải cũng tự xưng là người nhà họ Tiết mới tiếp xúc với Dương Thanh.
Sau khi Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn nghe đối phương tự giới thiệu thì đều hơi kinh ngạc và e dè.
“Cậu Thanh, cậu ta là người nhà họ Tiết.
Cậu còn muốn ra tay nữa không?”
Hàn Khiếu Thiên hỏi với vẻ mặt nặng nề.
“Giết!”
Dương Thanh không hề do dự.
.
Chương 742: 742: Đi Tìm Con
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn đều sững sờ vì sự dứt khoát của Dương Thanh.
Lúc trước xảy ra xung đột với Tiết Khải vẫn còn cơ hội thương lượng, nhưng nếu giết Tiết Minh thì giữa Dương Thanh và nhà họ Tiết chỉ có một bên sống.
Tiết Minh càng hoảng sợ không thôi, gã đã nói rõ thân phận của mình rồi thế mà Dương Thanh vẫn muốn giết gã.
“Tôi là người nhà họ Tiết, là Vương tộc của Chiêu Châu.
Có lẽ trong mắt các người tám gia tộc lớn ở Yến Đô đã là gia tộc hàng đầu rồi đúng không? Nhưng tôi nói cho các người biết, trước mặt nhà họ Tiết, tám gia tộc đó dù có liên thủ với nhau cũng chẳng là gì đối với chúng tôi”.
Tiết Minh nghĩ Dương Thanh không biết Vương tộc nhà họ Tiết là gia tộc mạnh cỡ nào nên vội vàng giải thích.
Nhưng Dương Thanh vẫn hờ hững, không hề có ý định buông tha cho gã.
“Giết!”
Hàn Khiếu Thiên không do dự nữa, lập tức ra lệnh, hai tên cao thủ xông thẳng lên giết Tiết Minh.
Rốt cuộc Tiết Minh cũng biết sợ, sắc mặt xanh lét, vội vã cầu xin nói: “Tôi biết sai rồi, xin anh đừng giết tôi.
Tôi có tiền, có rất nhiều tiền, chỉ cần anh tha cho tôi, tôi sẽ đưa tiền cho anh!”
“Một tỷ! Tôi cho anh một tỷ.
Chỉ xin anh tha cho tôi một con đường sống!”
Thấy Dương Thanh thờ ơ không động lòng, Tiết Minh cắn răng nói: “Hai tỷ, tôi sẽ cho anh tất cả tiền của tôi, anh đừng giết tôi, tôi sẽ không dám nữa”.
Cao thủ nhà họ Hàn rạch một dao, một đường máu nở rộ trên cổ của Tiết Minh.
Hai mắt Tiết Minh trợn ngược, trong con ngươi ngập tràn sợ hãi, cơ thể ngã thẳng xuống đất, chết không nhắm mắt.
Cho đến chết gã cũng không biết rốt cuộc Dương Thanh là ai mà lại dám nói giết là giết gã ngay tắp lự.
Nếu biết sẽ bỏ mạng lại thành phố Giang Hải heo hút này, gã sẽ không đến đây tham gia trò vui nhưng giờ có hội hận cũng muộn rồi.
“Cậu Thanh, bây giờ chúng ta phải làm gì?”
Hàn Khiếu Thiên nghiêm túc hỏi.
Dương Thanh hờ hững nhìn thi thể của Tiết Minh nói: “Nếu nhà họ Tiết muốn chơi, tôi sẽ chơi tới cùng”.
“Dọn dẹp hiện trường sạch sẽ, những việc xảy ra ở đây không được nói với bất kỳ ai!”
Tuy Dương Thanh không sợ nhà họ Tiết trả thù nhưng nếu có thể khiến nhà họ Tiết khó chịu vì chuyện này, anh cũng rất vui.
Đương nhiên Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn cũng biết việc này rất nghiêm trọng nên vội vàng bảo đảm nói: “Cậu Thanh yên tâm, việc này tuyệt đối sẽ không bị lộ ra ngoài!”
“Được, đừng quên xóa camera đấy!”
Dương Thanh lại nhắc nhở.
“Dạ!”
Hai người đồng thanh nói.
Dương Thanh lặng lẽ rời đi, không hề bận tâm về cái chết của Tiết Minh.
Nhà họ Quan và nhà họ Hàn đương nhiên sẽ xử lý tốt mọi việc.
Bây giờ nhà họ Hàn và nhà họ Quan là hai gia tộc đứng đầu Giang Bình, nếu bọn họ không xử lý tốt việc này, sẽ không có tư cách đi Yến Đô với Dương Thanh.
Sau khi Dương Thanh trở lại dinh thự Vân Phong, Tần Thanh Tâm và Tần Y đang lo lắng chờ anh.
“Chồng!”
“Anh rể!”
Thấy Dương Thanh về nhà, Tần Thanh Tâm và Tần Y chạy vội tới kiểm tra kỹ càng, sau khi xác định Dương Thanh không bị thương gì, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là hai người vẫn không dám ngồi xuống, cứ đứng trước mặt Dương Thanh như đứa trẻ phạm lỗi.
Nhất là Tần Y, vẻ mặt càng tự trách.
Dù sao Tần Thanh Tâm vốn cũng không tin Dương Thanh có gì với Tô San nhưng Tần Y lại nhất định kéo Tần Thanh Tâm rời đi nên mới xảy ra những việc sau này.
“Anh rể, xin lỗi!”
Cuối cùng Tần Y cũng đỏ hoe mắt nói: “Đều tại em.
Nếu không phải em dẫn chị bỏ đi thì sẽ không xảy ra những chuyện lúc nãy, Tiền Bưu cũng không bị thương nặng như vậy”.
Tần Thanh Tâm cũng rất áy náy, vội vàng nói: “Đều là lỗi của em, chúng ta là vợ chồng lẽ ra em nên tin tưởng anh nhưng em lại không cho anh bất kỳ cơ hội giải thích nào”.
“Chị nói gì vậy? Rõ ràng là chị không tin anh rể ngoại tình mà, đều tại em khăng khăng muốn dẫn chị ra khỏi nhà”, Tần Y vội vàng nói.
Nhìn hai chị em tranh nhau nhận lỗi, Dương Thanh không còn giữ được dáng vẻ cố ý làm mặt lạnh lúc nãy nữa, phá lên cười.
“Được rồi, anh không đùa hai người nữa, anh thật sự không tức giận”.
Dương Thanh cười nói: “Còn nữa, Tiền Bưu cũng không sao rồi.
Lúc nãy anh đã đến bệnh viện thăm, Tiền Bưu chỉ bị thương ngoài da thôi, tĩnh dưỡng một thời gian là được”.
Lúc nãy Dương Thanh quả thật có đến bệnh viện, sau khi xác nhận Tiền Bưu không sao mới trở về nhà.
Hơn nữa, lúc anh đến Tiền Bưu đã tỉnh lại.
Ông ta vốn là Vua Bóng Đêm xuất thân từ biên giới phía Bắc, sao có thể vì một chút vết thương ngoài da mà tổn thương đến gân cốt được chứ?
Nghe Dương Thanh nói Tiền Bưu không sao, hai chị em mới yên tâm.
“Nhưng cũng vì chúng em tùy hứng nên Tiền Bưu mới bị thương”.
Tần Thanh Tâm vẫn tự trách không thôi.
Dương Thanh bước lên ôm Tần Thanh Tâm vào lòng dịu dàng nói: “Tiền Bưu sẽ không trách hai em đâu, hai em đừng suy nghĩ quá nhiều”.
“Anh chị cứ rải cẩu lương đi! Em trở về phòng đây!”
Tần Y tức giận lườm hai người, sau đó tức giận chạy về phòng mình.
Tần Thanh Tâm đỏ mặt, xấu hổ đến nỗi không dám nhìn Dương Thanh.
Dương Thanh cũng khó có dịp thấy được dáng vẻ e thẹn như vậy của Tần Thanh Tâm.
Vốn dĩ cô đã là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, lúc này lại e thẹn, hai má ửng hồng, cực kỳ quyến rũ.
Hai vợ chồng đã xa nhau một thời gian, Dương Thanh thật sự rất khó chịu, bây giờ lại đang ôm người đẹp trong lòng, cảm giác khó chịu kia càng lúc càng mãnh liệt.
Chờ sau khi lấy lại tinh thần lại, Tần Y giận dữ nói: “Không biết xấu hổ!”
Tất cả manh mối về hiện trường Tiết Minh bị giết, bao gồm việc Tiết Minh đi Karaoke Thời Gian Tuyệt Vời đều bị nhà họ Hàn xử lý sạch sẽ.
Dường như người tên Tiết Minh này chưa bao giờ đến Giang Hải.
Nhưng dù sao cũng là một người đang sống sờ sờ không thể vô duyên vô cớ mất tích được.
Mãi đến ngày thứ hai, bố của Tiết Khải gọi điện đến báo cho anh ta biết: “Thằng Minh vốn ham chơi, tối qua đã đi Giang Bình tìm con, con trông chừng nó cho cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện”.
Nghe bố mình nói thế, sắc mặt Tiết Khải nhất thời cứng ngắc: “Tối qua thằng Minh đến tìm con sao? Sao nó không liên lạc với con?”
“Không phải thằng nhóc này đều thích lẽo đẽo theo con sao? Lần này, tại sao nó lại không liên lạc với con?”
Bố của Tiết Khải cũng rất bất ngờ.
Từ nhỏ Tiết Minh đã được sinh ra trong nhung lụa, được cả nhà hết mực thương yêu, chiều chuộng.
Tuy đã hai mươi lăm tuổi nhưng trong lòng Tiết Khải, Tiết Minh vẫn là một đứa trẻ, anh ta cũng rất yêu thương đứa em trai này.
Không biết tại sao Tiết Khải bỗng có dự cảm không lành.
Tối qua mí mắt anh ta giật liên hồi, đã vậy cũng rất cáu gắt, vốn còn tưởng là vì việc đối chọi với Dương Thanh nữa.
Nhưng bây giờ xem ra hình như không phải là vì Dương Thanh.
“Bố, con không nói với bố nữa, con liên lạc với thằng Minh đây”.
Sau khi cúp điện thoại, Tiết Khải lập tức gọi điện thoại cho Tiết Minh.
– .
Chương 743: 743: Nguyên Nhân Cái Chết Của Tiết Minh
Sau khi Tiết Khải cúp điện thoại của bố, anh ta lập tức gọi cho Tiết Minh, nhưng gọi mãi mà không có ai bắt máy.
Tiết Khải gọi liên tục bảy tám cuộc đều không được, trái tim anh ta lạnh toát.
Anh ta và Tiết Minh là anh em ruột, hơn hai chục năm qua, chưa một lần mất liên lạc.
Anh ta đột nhiên có một linh cảm rất xấu, rất có thể Tiết Minh đã xảy ra chuyện.
“Kiểm tra cho tôi tất cả thông tin liên quan sau khi Tiết Minh đến Giang Hải vào ngày hôm qua!”
Mắt Tiết Khải đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Vâng!”
Một người đàn ông trung niên đứng phía sau lập tức rời đi.
Chẳng mấy chốc, người đàn ông trung niên quay lại, lấy ra một xấp tài liệu: “Cậu Khải, đây là tất cả tin tức có thể tra ra được về cậu Minh!”
Tiết Khải mở thông tin ra và xem, tất cả thông tin có trong đó đều là hành trình của Tiết Minh và các nhân viên liên quan mà Tiết Minh tiếp xúc.
Tuy nhiên, tất cả họ đều có vẻ rất bình thường, căn bản không có khả năng xảy ra xung đột với người khác.
Sau khi đọc thông tin, Tiết Khải đột nhiên có một suy nghĩ nực cười: “Tiết Minh cứ thế bốc hơi khỏi thế giới như thế sao?”
Tất nhiên, đây chỉ là những gì anh ta nghĩ chứ chuyện này căn bản không thể xảy ra được.
“Nhờ cậy tất cả các mối quan hệ cho tôi, toàn lực tìm kiếm Tiết Minh, cho dù có phải đào sâu ba tấc đất cũng phải tìm thấy người cho tôi!”
Tiết Khải nghiến răng nói.
Mặc dù vẫn chưa tìm thấy Tiết Minh nhưng anh ta đã có một dự cảm rằng Tiết Minh rất có thể đã xảy ra chuyện.
Vì dù sao bao nhiêu năm nay, anh ta chưa từng mất liên lạc với Tiết Minh.
Không hiểu vì sao, Dương Thanh đột nhiên xuất hiện trong tâm trí Tiết Khải.
Tiết Minh được bảo vệ bởi những cao thủ hàng đầu của nhà họ Tiết, nếu Tiết Minh bị giết ở Giang Hải thì Dương Thanh là người đáng nghi nhất.
Đương nhiên, nghi ngờ chỉ có thể là nghi ngờ mà thôi, còn chân tướng như thế nào thì chỉ có thể chờ điều tra rõ ràng.
Nghĩ đến Dương Thanh, vẻ mặt Tiết Khải lại trở nên nghiêm nghị: “Dương Thanh, rốt cuộc cậu là ai?”
Hôm qua khi gặp Dương Thanh ở nhà họ Quan, từ sự bình tĩnh mà Dương Thanh thể hiện ra và cả sự cung kính đến từ nội tâm mà Quan Chính Sơn và Hàn Khiếu Thiên dành cho Dương Thanh, Tiết Khải biết rằng Dương Thanh không phải người đơn giản.
Tuy nhiên, điều mà anh ta thực sự không hiểu, đó là một người bị một gia tộc thuộc tám gia tộc lớn ở Yến Đô bỏ rơi, đột nhiên mất tích năm năm sao lại trở nên thâm sâu khó lường như vậy?
Hôm qua sau khi rời khỏi nhà họ Quan, Tiết Khải liền điều tra tất tần tật mọi thứ liên quan đến Dương Thanh.
Ngoại trừ năm năm Dương Thanh biến mất, anh ta hoàn toàn không điều tra được bất cứ tin tức gì về anh.
Còn những tư liệu khác anh ta đều nắm được cả.
“Không chỉ năm năm khi Dương Thanh mất tích khiến người ta rất khó hiểu, mà cũng không điều tra được bất cứ manh mối gì về mẹ của Dương Thanh là Dương Tuyết Nhạn”.
Tiết Khải tự nhủ: “Người phụ nữ này nhất định không đơn giản.
Chẳng lẽ năm năm khi Dương Thanh mất tích đã bị người nhà của Dương Tuyết Nhạn mang đi?”
Trong khi Tiết Khải đang cố gắng tìm hiểu về Dương Thanh, thì anh cũng vừa mới tỉnh dậy.
Tối hôm qua vận động với Tần Thanh Tâm hơi quá đà, quả thực rất mệt, anh bỏ cả buổi tập thể dục mỗi sáng sớm.
Sau khi Dương Thanh thức dậy, anh mặc một chiếc quần đùi, cởi trần và đi vào nhà bếp, đêm qua hao tổn sức lực quá nên giờ anh vừa đói và khát.
“Y Y, sao mắt em lại sưng lên thế?”
Dương Thanh tình cờ gặp Tần Y đang làm bữa sáng trong bếp, nhìn đôi mắt Tần Y hơi sưng lên, anh nghi ngờ hỏi.
“Lưu manh!”
Tần Y hung hăng trừng mắt nhìn Dương Thanh một cái, đem bánh trứng đã cắt sẵn đặt ở trên bàn.
“Sao em lại mắng anh?”.
||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài |||||
Dương Thanh không biết chuyện gì đang xảy ra, nghi ngờ hỏi.
Đương nhiên Tần Y không đáp lại, nghĩ đến âm thanh ở phòng bên cạnh đêm qua, lại nhìn thân trên trần trụi của Dương Thanh, cô ta chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, nhịp tim cũng tăng nhanh.
“Em đi gọi Tiêu Tiêu dậy đây, sau đó đưa con bé đến trường.
Tối qua chị gái em chắc là mệt lắm, anh đừng làm phiền chị ấy nghỉ ngơi nữa!”
Tần Y nói xong xoay người bước nhanh về phòng.
Đêm qua Tiêu Tiêu đã ngủ với Tần Y.
Mãi đến khi phòng Tần Y vang lên tiếng đóng cửa, Dương Thanh mới đột nhiên phản ứng lại vừa rồi những gì Tần Y nói là có ý gì.
Anh chợt đỏ bừng mặt, đột nhiên không biết nên đối mặt với em vợ như thế nào.
Ngay sau đó, Tần Y dắt Tiêu Tiêu ra khỏi phòng.
“Bố ơi, mẹ đâu?”
Tiêu Tiêu nhìn thấy Dương Thanh liền vui mừng lao vào trong lòng anh.
Trước khi Dương Thanh kịp mở miệng, Tần Y đã trừng mắt nhìn Dương Thanh rồi mới nói: “Mẹ cháu đêm qua làm việc rất muộn, để mẹ ngủ thêm lúc nữa.
Lát nữa dì sẽ đưa cháu đến trường”.
Nhìn thấy ánh mắt hung dữ của Tần Y, Dương Thanh xấu hổ, ăn sáng như thuồng luồng xong liền tháo chạy.
“Dì ơi, có phải bố bị bệnh không? Sao mặt bố đỏ thế kia?”
Tiêu Tiêu nhìn Dương Thanh rời đi liền hỏi đầy nghi hoặc.
“Lúc ăn cơm không được nói chuyện!”
Tần Y hung dữ nói, Tiêu Tiêu vội im bặt.
Tần Thanh Tâm bây giờ mới thức dậy, cô nhăn mặt trừng mắt nhìn Dương Thanh: “Anh hư thật đấy, khiến em không còn mặt mũi gặp Y Y nữa rồi”.
Thật ra thì Tần Thanh Tâm đã dậy từ lâu rồi, chỉ là nghĩ đến việc tối qua không kiềm chế được, phát ra âm thanh, chắc hẳn Tần Y ở phòng bên đã nghe thấy cả nên cô mới xấu hổ không dám đối mặt với Tần Y.
Cô đợi đến khi Tần Y đi rồi mới dậy.
Dương Thanh sờ sờ mũi, hơi ngượng ngùng nói: “Hôm nay em đừng đến công ty nữa, có chuyện gì để anh xử lý cho!”
“Chúng ta sắp tới Yến Đô rồi, có những chuyện em nhất định phải tự mình xử lý mới yên tâm”.
Trong lúc nói chuyện, Tần Thanh Tâm đã đi vào phòng vệ sinh.
“Nếu có bất cứ điều gì cần đến anh thì em cứ nói nhé.
Anh muốn đến Yến Đô càng sớm càng tốt”.
Dương Thanh nói, trong mắt vẫn có chút lo lắng.
Dù thế nào thì Yến Đô cũng là thành phố trung tâm của Chiêu Châu.
Cho dù là Vương tộc hay Hoàng tộc cũng không dám làm càn làm quấy ở Yến Đô.
Nhưng ở Giang Hải thì khác, đây chỉ là một thành phố nhỏ, có những chuyện mà các gia tộc không dám làm ở Yến Đô nhưng lại dám làm ở Giang Hải.
Cho dù là Tần Thanh Tâm, Tiêu Tiêu hay là Tần Y và Tần Đại Dũng, Dương Thanh đều không muốn họ bị liên lụy vì mình.
Sau khi Tần Thanh Tâm ăn sáng xong, Dương Thanh đích thân lái xe đưa cô đến tập đoàn Tam Hòa.
Ngay khi Dương Thanh vừa mới đến tập đoàn Nhạn Thanh, anh đã nhận được cuộc gọi từ Quan Chính Sơn: “Cậu Thanh, Tiết Khải đang tìm Tiết Minh khắp thành phố, hơn nữa rất nhiều người nhà họ Tiết đã đến Giang Hải”.
“Có rất nhiều người của nhà họ Tiết đến sao?”
Dương Thanh trầm giọng hỏi.
Quan Chính Sơn nói: “Đại khái có đến gần trăm người, thực lực mỗi người đều không thể dò xét!”
Dương Thanh im lặng một lúc rồi nói: “Được rồi, tôi biết rồi, bản thân mấy người cũng phải duy trì cảnh giác, cẩn thận với người nhà họ Tiết”.
“Vâng!”
Quan Chính Sơn vội đáp lại.
“Chủ tịch, bên ngoài có một người tự xưng là Tiết Khải, muốn gặp anh!”
Ngay khi Dương Thanh cúp máy, thư ký gõ cửa bước vào.
“Cho anh ta vào!”
Sự xuất hiện của Tiết Khải khiến Dương Thanh rất bất ngờ, chẳng lẽ Tiết Khải đã biết nguyên nhân cái chết của Tiết Minh rồi sao?
– .
Chương 744: 744: Sự Uy Hiếp Khủng Khiếp
Ngay sau đó, Tiết Khải trong bộ vest bước vào văn phòng của Dương Thanh, theo sau là vệ sĩ của anh ta.
“Tìm tôi có chuyện gì?”
Dương Thanh dựa vào chiếc ghế sếp êm ái, gác hai chân lên bàn làm việc và cười hỏi.
Tiết Khải khẽ cau mày, sau đó nói: “Dương Thanh, đừng giả bộ nữa, giao người ra đây!”
Nghe những gì Tiết Khải nói, Dương Thanh hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ bên kia thật sự biết cái chết của Tiết Minh là do anh gây ra?
Nhưng ngay sau đó, Dương Thanh đã kịp phản ứng lại, Tiết Khải đến đây là để thăm dò.
Nếu anh ta thực sự chắc chắn rằng Tiết Minh nằm trong tay Dương Thanh thì anh ta sẽ không chỉ mang có một tên vệ sĩ đến tìm Dương Thanh rồi.
Dương Thanh nhìn Tiết Khải với ánh mắt kỳ quái nói: “Anh bị bệnh sao? Bắt tôi giao người ra? Giao người gì?”
“Có thể khiến em trai tôi biến mất tăm mất tích, hơn nữa bên cạnh em trai tôi còn có cao thủ của nhà họ Tiết bảo vệ.
Tính ra ở khắp cái Giang Hải này chỉ có cậu mới có thể làm được như vậy thôi!”
Đôi mắt Tiết Khải đầy thâm độc, anh ta lạnh lùng nói: “Nếu giao em trai của tôi ra đây, tôi có thể từ bỏ tỉnh Giang Bình! Nếu không, nhà họ Tiết sẽ không buông tha cho cậu đâu.
Cậu nên biết một Vương tộc có thể tung ra sức mạnh lớn như thế nào!”
“Nếu anh đến đây tìm tôi để đòi người thì giờ anh có thể cút được rồi đấy!”
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Nếu như tôi thực sự sợ nhà họ Tiết các anh thì sẽ không đối chọi với anh rồi”.
“Nếu anh đã nhắc đến Vương tộc với tôi thì tôi cũng cảnh cáo anh một câu, Giang Bình là địa bàn của tôi, không được sự cho phép của tôi, đừng ai mong bước chân vào được.
Đừng nói là anh, cho dù là chủ của Vương tộc họ Tiết đến đây cũng không được”.
Thái độ của Dương Thanh vô cùng mạnh mẽ, trong lời nói cũng tràn đầy sự kiêu ngạo.
Điều này khiến lông mày của Tiết Khải đột nhiên nhăn lại, quả nhiên hôm nay anh ta đến tìm Dương Thanh chỉ là để thăm dò.
Nhưng thực lực mà Dương Thanh thể hiện ra dường như không giống đang nói dối chút nào.
Ngay cả anh ta mà Dương Thanh cũng không coi ra gì thì sao có thể coi Tiết Minh ra gì được đây?
Chẳng lẽ, sự biến mất của Tiết Minh thực sự không liên quan gì đến Dương Thanh?
Nhưng nếu không phải là Dương Thanh thì ở Giang Hải, ai có thể khiến Tiết Minh, người được cao thủ của nhà họ Tiết bảo vệ đột nhiên mất tích được đây?
Càng nghĩ về điều đó, Tiết Khải càng cảm thấy khó hiểu.
“Dương Thanh, chỉ cần cậu có thể giúp tôi tìm được em trai Tiết Minh của tôi, từ nay về sau cậu chính là bạn của nhà họ Tiết chúng tôi”.
Giọng điệu của Tiết Khải đột nhiên dịu đi một chút.
Có thể thấy rằng anh ta thực sự lo lắng về tung tích của Tiết Minh, nếu không thì làm sao có thể nhờ Dương Thanh giúp đỡ được chứ?
“Tôi chỉ cho anh thời gian là ba ngày.
Trong vòng ba ngày, toàn bộ người nhà họ Tiết phải rời khỏi Giang Bình.
Nếu không tôi gặp ai sẽ giết người đó”.
Dương Thanh lắc đầu uy hiếp nói.
Sắc mặt Tiết Khải đột nhiên đông cứng lại, anh ta liếc mắt nhìn Dương Thanh nói: “Còn dám uy hiếp tôi, cậu chán sống rồi sao?”
“Anh nghĩ sao cũng được!”, Dương Thanh hờ hững đáp lại.
Tiết Minh muốn hủy hoại vợ và em vợ của anh, đó là tội chết, nếu không phải vì tránh một số phiền phức không cần thiết, Dương Thanh sẽ không che giấu cái chết của Tiết Minh có liên quan đến anh.
“Cho nhà họ Tiết chúng tôi ba ngày? Cậu thật là hống hách không coi ai ra gì”.
Tiết Khải cười, nhưng tiếng cười rất ảm đạm: “Tôi muốn xem xem ba ngày sau cậu có thể làm gì được nhà họ Tiết chúng tôi”.
Nói rồi Tiết Khải đứng dậy và rời đi.
Từ phản ứng của Dương Thanh anh ta đã biết được rằng căn bản không thể nào nhờ Dương Thanh giúp anh ta tìm người được.
Nếu đã không có hi vọng thì còn phí lời với Dương Thanh làm gì.
Sau khi Tiết Khải rời đi, anh ta ngẩng đầu lên liếc nhìn tập đoàn Nhạn Thanh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Dám nói chuyện với tôi như thế, cậu là người đầu tiên đó, nhưng cậu cũng sẽ là người cuối cùng!”
“Cậu Khải, tên Dương Thanh đó không hề đơn giản, nếu giao đấu với cậu ta, có khi tôi cũng không phải đối thủ của cậu ta đâu”.
Cao thủ trung niên bên cạnh Tiết Khải đột nhiên nghiêm nghị nói.
“Ông đang nói cái gì vậy? Cậu ta có thể lợi hại hơn ông sao?”
Lần này, vẻ mặt của Tiết Khải đột nhiên thay đổi.
Anh ta biết vệ sĩ theo mình mạnh đến mức nào, cho dù là người trong nhà họ Tiết, ông ta cũng là một trong những cao thủ hàng đầu.
Một cao thủ lợi hại như vậy mà nói có lẽ không phải là đối thủ của Dương Thanh.
Mấu chốt là Dương Thanh vẫn còn trẻ như vậy, thậm chí còn chưa được ba mươi tuổi, thực lực của cậu ta lại có thể sánh với cao thủ hàng đầu nhà họ Tiết sao?
Nếu đúng như vậy, thì tài năng võ thuật của Dương Thanh phải gây sốc đến mức nào?
Người vệ sĩ trung niên khẽ gật đầu, cho dù không muốn tin nhưng sự thật chính là như vậy.
Hai lần gặp gỡ Dương Thanh khiến ông ta cảm thấy khi đối mặt với Dương Thanh, Dương Thanh không giống con người mà giống dã thú hơn.
Loại cảm giác này, ông ta từng cảm nhận được khi đứng trước cao thủ mạnh nhất nhà họ Tiết.
“Xem ra muốn thu phục Giang Bình, chỉ có thể tìm đến cao thủ mạnh hơn của gia tộc chi viện rồi”.
Sau một hồi im lặng, Tiết Khải nói với một giọng trầm.
Người nhà họ Tiết tiếp tục tìm kiếm tung tích của Tiết Minh khắp thành phố nhưng vẫn không có tin tức gì.
Điều này khiến Tiết Khải càng ngày càng thấy lạ, cho dù Tiết Minh thật sự đã bị giết, nhưng anh ta tung ra bao nhiêu công sức tìm kiếm cũng không có manh mối gì.
Mọi thứ về Tiết Minh dường như đã được giấu kín.
Vốn dĩ anh ta vẫn nghi ngờ Dương Thanh, nhưng càng không tìm thấy Tiết Minh, sự nghi ngờ về Dương Thanh của anh ta lại càng hoàn toàn biến mất.
Bởi theo anh ta thấy, dựa vào Dương Thanh không thể che giấu tung tích của Tiết Minh một cách hoàn hảo như vậy.
“Chẳng lẽ là người của Vương tộc khác gây ra?”
Tiết Khải đi đi lại lại một mình, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Nhưng mà thằng Minh có giá trị gì với họ kia chứ?”
Cho dù là anh ta cũng không phải là người ưu tú nhất trong lứa trẻ của nhà họ Tiết.
Còn về phần Tiết Minh, từ nhỏ đã được cưng chiều, hoàn toàn không đáng nhắc đến trong nhà họ Tiết.
Nếu như Tiết Minh đã không thể đe dọa đến bất cứ ai, sao người ta lại nhắm vào nó?
Đây là lần đầu tiên Tiết Khải gặp phải một vấn đề khó khăn như vậy, anh ta vẫn không biết em trai mình còn sống hay đã chết.
Vào ban đêm, Tiết Khải đã báo tin về sự mất tích của Tiết Minh cho bố mình.
“Minh nó mất tích rồi sao?”
Bố của Tiết Khải đã rất sốc, ông ta tức giận nói: “Con trai của Tiết Nguyên Bá này mà cũng có người dám làm hại sao?”
“Bố bớt giận!”
Tiết Khải vội nói: “Con cho rằng việc thằng Minh bị mất tích có lẽ không phải do gia tộc lớn nào gây ra.
Cho dù là bị bắt thì cũng nên là con chứ không phải em ấy”.
“Nhưng bố đừng lo, con sẽ tiếp tục tìm kiếm tung tích của thằng Minh, cố gắng ngày mai tìm thấy em ấy”.
Nghe được những gì Tiết Khải nói, Tiết Nguyên Bá trầm giọng nói: “Được rồi, chuyện này giao cho con.
Nếu trước mười hai giờ trưa ngày mai vẫn không có tin tức gì của thằng Minh, bố sẽ đích thân đưa người đến Giang Hải”
“Vâng thưa bố!”
Tiết Khải vội vàng đáp lại, trong lòng cảm thấy hơi kinh ngạc, không ngờ rằng bố mình sẽ tới Giang Hải.
Nếu bố anh ta đến đây, việc lấy được Giang Bình hoàn toàn không phải là chuyện khó khăn gì.
Trong nháy mắt, đã là mười hai giờ trưa ngày hôm sau.
Tuy nhiên, Tiết Khải vẫn không tìm thấy tin tức gì về Tiết Minh, anh ta hoàn toàn tuyệt vọng, Tiết Minh đã biến mất hai ngày rồi, khả năng gặp nạn là rất cao.
“Bố, con xin lỗi, con vẫn không tìm được em Minh!”
Sau cùng, Tiết Khải đã gọi lại cho bố mình.
“Bố sẽ đưa người tới Giang Hải ngay!”
Tiết Nguyên Bá chỉ nói một lời rồi cúp điện thoại.
Dương Thanh không hề hay biết rằng cái chết của Tiết Minh lại mang đến uy hiếp to lớn như vậy cho bản thân mình.
Lúc này tập đoàn Nhạn Thanh đang chuẩn bị công việc tiếp theo.
Năm giờ chiều, Dương Thanh nhận được điện thoại của Hàn Khiếu Thiên: “Cậu Thanh, con trai thứ ba của chủ Vương tộc họ Tiết là Tiết Nguyên Bá đã đích thân mang người tới Giang Hải rồi”.
– .
Chương 745: 745: Tiệc Bẫy
“Tiết Nguyên Bá?”
Nghe Hàn Khiếu Thiên báo cáo, Dương Thanh cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Hàn Khiếu Thiên nói: “Chủ nhà họ Tiết có cả thảy ba người con trai, Tiết Nguyên Bá là người con út.
Người ta nói rằng ông ta có sức mạnh phi thường, thực lực vô cùng mạnh mẽ”.
“Những thành viên nhánh chính của nhà họ Tiết khi ra ngoài thường mang theo rất nhiều cao thủ, nhưng khi Tiết Nguyên Bá ra ngoài, ông ta luôn chỉ mang theo một hộ vệ riêng”.
“Thậm chí còn có tin đồn rằng chủ nhà họ Tiết thích Tiết Nguyên Bá nhất, thậm chí còn muốn truyền lại vị trí chủ gia tộc cho ông ta”.
Cuối cùng Dương Thanh cũng hiểu được địa vị của Tiết Nguyên Bá trong nhà họ Tiết.
Một thành viên thuộc nhánh chính được trọng vọng của nhà họ Tiết, bản thân có sức mạnh, loại người này quả thực được đánh giá cao trong top những nhà giàu có bậc nhất.
“Được rồi, tôi hiểu rồi”.
Dương Thanh dửng dưng đáp lại.
Tiết Nguyên Bá dù mạnh đến đâu cũng không thể là đối thủ của anh, chưa kể Tiết Nguyên Bá cũng chỉ là một người con trai được chủ nhà họ Tiết coi trọng, cho dù là chính chủ nhà họ Tiết ra mặt, lão ta cũng không dám hỗn xược trước mặt Dương Thanh.
Tại sân bay quốc tế Giang Hải, một máy bay Boeing 747 từ từ hạ cánh.
Chẳng mấy chốc, một thân hình vạm vỡ bước ra khỏi sân bay.
Lúc này, ở lối ra của sân bay, một chiếc Rolls Royce phiên bản kéo dài màu đen đang đậu.
“Bố!”
Tiết Khải cứ nhìn chằm chằm vào lối ra, thấy người đàn ông vạm vỡ bước ra liền vội vàng tiến lên đón.
Người đàn ông vạm vỡ cao hai mét, thân thể vô cùng cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn.
Ngay cả lực sĩ hàng đầu thế giới cũng chỉ giống như một nhân vật bé nhỏ trước mặt ông ta.
Ông ta không phải ai khác, mà chính là con trai út của chủ gia tộc nhà họ Tiết, Tiết Nguyên Bá.
Sau khi cả nhóm lên xe, Tiết Nguyên Bá mới hỏi: “Vẫn chưa có tin tức gì về thằng Minh à?”
Tiết Khải gật đầu và nói với vẻ tự trách mình: “Nếu con có thể quan tâm đến em Minh nhiều hơn thì chuyện này đã không xảy ra”.
“Hừ, còn chưa tìm được em con, con tự trách gì chứ?”
Tiết Nguyên Bá nói với vẻ đầy giận dữ, sau đó ông ta hỏi: “Đã lấy được ba tỉnh phía Tây chưa?”
Ba tỉnh Giang Bình và Nam Dương cũng như Đông Lan, là ba tỉnh cực Tây của Chiêu Châu.
Tiết Khải lắc đầu: “Đã thuận lợi lấy được Nam Dương và Đông Lan, nhưng Giang Bình có chút khó khăn”.
“Ồ?”
Tiết Nguyên Bá nói: “Là vì gặp phải người của Vương tộc khác sao?”
Tiết Khải lắc đầu: “Con gặp phải một tên khó nhai.
Đối phương còn rất trẻ, chỉ mới hai mươi bảy tuổi.
Cậu ta là con trai bị bỏ rơi của nhà họ Vũ Văn thuộc tám gia tộc lớn ở Yến Đô.
Cậu ta đã biến mất cách đây năm năm và mới xuất hiện trở lại vào nửa năm trước”.
“Nhưng điều khiến con khó hiểu là trong năm năm kể từ khi cậu ta biến mất, không thể điều tra được bất cứ một thông tin nào”.
“Hơn nữa, cậu ta còn sở hữu võ công siêu phàm, từng vô địch tại đại hội võ thuật hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương, được mệnh danh là ‘Vua Giang Nam’”.
Tiết Nguyên Bá ban đầu rất khinh thường người thanh niên mà Tiết Khải nói, nhưng khi biết đối phương đã biến mất năm năm, hơn nữa không tìm được bất kỳ thông tin nào trong năm năm đó, sắc mặt ông ta đột nhiên trở nên nghiêm túc.
“Bố, có phải bố biết cậu ta là ai không?”, Tiết Khải vội hỏi.
Tiết Nguyên Bá nghiêm nghị nói: “Loại người thiếu hồ sơ trong mấy năm này, rất có thể là một cao thủ đã bước ra khỏi chiến trường”.
“Chiến trường?”
Tiết Khải chợt biến sắc, ngay sau đó anh ta như hiểu ra: “Con hiểu rồi! Thảo nào cậu ta biến mất năm năm mà không có tin tức gì.
Chỉ khi thân phận cậu ta thuộc vào loại cơ mật thì hồ sơ mới trống trơn như vậy”.
Tiết Nguyên Bá gật đầu nói: “Người được che giấu thân phận như vậy chắc chắn có lai lịch không nhỏ.
Căn cứ vào miêu tả của con về cậu ta, đối phương rất có thể là một trong số ít người thân cận với bốn Tướng quân”.
Tiết Khải đờ đẫn cả ra khi nghe đến danh hiệu Tướng quân.
Thân là thế hệ sau của Vương tộc, sao anh ta có thể không biết đến cái danh Tướng quân kia chứ?
Chiêu Châu có tổng cộng bốn biên giới lớn, mỗi biên giới đều có một Tướng quân trấn giữ.
Ngay cả chủ Hoàng tộc hay Vương tộc cũng đều phải kính cẩn trước mặt Tướng quân.
Vì dù sao, bất kỳ một vị Tướng quân nào cũng đều nắm trong tay quyền lực khiến người ta vô cùng khiếp sợ.
Cho dù chỉ nói riêng sức mạnh của chính bản thân Tướng quân thôi, khắp Chiêu Châu cũng không có mấy ai có thể làm họ bị thương được.
“Bố, nếu cậu ta thật sự là người vô cùng thân cận với Tướng quân thì chúng ta phải làm sao?”
Tiết Khải hỏi.
Đẳng cấp của Tướng quân không phải là thứ mà anh ta có tư cách để tiếp xúc.
Cho dù Dương Thanh chỉ là một người thân cận với Tướng quân thì thân phận của Dương Thanh cũng có thể so sánh với một vị hoàng tử hoặc một vị vương tử.
Nó tương đương với cấp bậc của bố anh ta.
Dù không muốn thừa nhận nhưng xét từ những thông tin mà anh ta có được hiện giờ cùng suy đoán của Tiết Nguyên Bá, rất có thể Dương Thanh là người bên cạnh Tướng quân.
“Hừ!”
Tiết Nguyên Bá lạnh lùng nói: “Cho dù cậu ta thực sự là người bên cạnh Tướng quân cũng không thể ngăn cản quyết tâm kiểm soát ba tỉnh phía Tây của nhà họ Tiết chúng ta!”
“Chỉ cần kiểm soát được ba tỉnh phía Tây, nhà họ Tiết sẽ có thể vào lại hàng ngũ Hoàng tộc”.
“Hơn nữa, cho dù Dương Thanh là người ở bên cạnh Tướng quân thì cũng đã là chuyện quá khứ rồi.
Bốn biên giới có kỷ luật cực kỳ nghiêm ngặt.
Nếu cậu ta đã rời đi, vậy thì cũng không liên quan gì đến bốn biên giới đó nữa”.
“Cho dù bố có giết chết Dương Thanh, chỉ cần che giấu thật tốt thì sẽ không bị Tướng quân phát hiện ra”.
Sau khi nghe Tiết Nguyên Bá nói, mắt Tiết Khải đột nhiên sáng lên.
Đúng! Cho dù Dương Thanh từng là người bên cạnh Tướng quân, nhưng hiện tại cậu ta đã rời khỏi bốn biên giới, tương đương với việc không còn liên quan gì đến bốn biên giới đó nữa.
“Bây giờ con hãy triệu tập năm gia tộc giàu có bậc nhất ở Giang Bình lại.
Bố muốn xem xem ai dám chống đối với nhà họ Tiết chúng ta!”
Tiết Nguyên Bá nói.
“Vâng, con sẽ thu xếp ngay!”, Tiết Khải lập tức bắt tay vào thu xếp.
Chẳng bao lâu, năm gia tộc giàu có hàng đầu của Giang Bình lần lượt nhận được lời mời từ nhà họ Tiết.
“Cậu Thanh, nhà họ Tiết đã mời năm chủ gia tộc giàu có hàng đầu của Giang Bình cùng họp mặt, e rằng lại sắp có bữa tiệc bẫy đây!”
Ngay sau khi Quan Chính Sơn nhận được thư mời, ông ta đã gọi lại cho Dương Thanh.
Dương Thanh là người duy nhất không thuộc năm gia tộc giàu có hàng đầu của Giang Bình, nhưng lại nhận được thư mời từ nhà họ Tiết.
“Nếu như đối phương đã nhiệt tình mời mọc như thế, vậy chúng ta cứ đến đó là được!”
Dương Thanh cầm trong tay một lá thư mời, trong mắt lóe lên một ánh nhìn sắc bén.
Anh đâu thể không biết đây chính là một bữa tiệc có cạm bẫy?
Nhưng một bữa tiệc bẫy của con cháu đời sau của Vương tộc có gì đáng sợ chứ?
“Cậu Thanh, cậu thực sự muốn đến cuộc hẹn sao?”
Quan Chính Sơn vô cùng sửng sốt, ông ta vội vàng thuyết phục: “Cậu Thanh, vốn dĩ chúng ta cũng định đến Yến Đô.
Hay là nhường Giang Bình lại cho nhà họ Tiết đi!”
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Nếu sợ, ông có thể lựa chọn không đi!”
Nói rồi Dương Thanh cúp luôn điện thoại.
Sự hèn nhát của Quan Chính Sơn khiến anh cảm thấy hơi tức giận.
Quan Chính Sơn bị Dương Thanh cúp điện thoại như vậy, mặt đột nhiên biến sắc, vẻ mặt đầy hoảng sợ, đương nhiên ông ta nghe ra được sự phẫn nộ trong lời nói của Dương Thanh.
Quan Chính Sơn không dám lơ là, liền gọi lại ngay cho Dương Thanh: “Cậu Thanh, tối nay tôi sẽ đi cùng cậu, cho dù lên núi đao xuống biển lửa tôi cũng không chùn bước!”
“Ông cứ yên tâm đi.
Có tôi ở đây, cho dù là lên núi đao xuống biển lửa thì tôi cũng sẽ rút đao, dập lửa cho ông!”, Dương Thanh dửng dưng nói.
Bảy giờ tối, Dương Thanh một mình lái xe đến khách sạn Long Hòa.
Điểm hẹn họp mặt của nhà họ Tiết chính là ở đây.
– .
Chương 746: 746: Không Có Chỗ Dựa
Không chỉ Dương Thanh, mà Quan Chính Sơn và Hàn Khiếu Thiên cũng như Tô Thành Vũ đều đến.
Nhà họ Tiết đã mời năm chủ gia tộc giàu có hàng đầu của Giang Bình.
Ngoài ba gia tộc giàu có này và Dương Thanh ra, còn có cả nhà họ Khổng và nhà họ Đặng nữa.
“Cậu Thanh, cậu đến rồi à!”
Ngay khi Dương Thanh đến cửa khách sạn, một vài gương mặt quen thuộc đã xuất hiện, đó là Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn, hai người rõ ràng đã đến sớm và vẫn luôn đợi Dương Thanh ở cửa.
Đứng sau Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn còn có ba người khác, một người là Tô Thành Vũ, hai người còn lại là chủ gia tộc họ Khổng và họ Đặng.
“Cậu Thanh!”
Một số người khác cũng chủ động chào hỏi Dương Thanh.
Đặc biệt là Tô Thành Vũ, khi ông ta nhìn thấy Dương Thanh, ánh mắt ông ta đầy vẻ xấu hổ.
“Vào trong đi!”
Dương Thanh nói xong liền dẫn đầu đoàn người đi vào khách sạn.
Vừa bước vào khách sạn, một người đàn ông trung niên mặc vest vội vàng bước tới chào hỏi: “Chào mừng đến với khách sạn Long Hòa.
Ông Nguyên Bá đã đợi các vị ở trong phòng VIP rồi, mời các vị đi theo tôi!”
Người đàn ông trung niên mặc vest, tuy không có thẻ công tác nhưng cũng có thể đoán được thân phận của ông ta, chắc đây là chủ khách sạn Long Hòa.
Trong khách sạn rộng lớn này, ngoài nhân viên nội bộ ra, lúc này không có người ngoài, hiển nhiên là đã được bao hết toàn bộ.
Điều này khiến mấy chủ gia tộc giàu có của Giang Bình càng thêm lo lắng.
Dưới sự dẫn dắt của chủ khách sạn, chẳng mấy chốc họ đã đến căn phòng VIP lớn nhất trên tầng cao nhất.
“Ông Nguyên Bá đang ở trong đó, mời các vị vào trong!”
Ông chủ đứng ở cửa phòng VIP, hơi cúi đầu nói với thái độ vô cùng cung kính.
Mấy chủ gia tộc nhìn nhau, hít sâu một hơi rồi theo Dương Thanh đi vào.
Sau khi bước vào căn phòng, họ nhìn thấy một người đàn ông trung niên vạm vỡ ngồi ở vị trí hàng đầu, bên cạnh ông ta còn có một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, chính là Tiết Khải.
Vậy thì, danh tính của người đàn ông vạm vỡ ngồi ở vị trí cao nhất cũng đã được tiết lộ, đó chính là Tiết Nguyên Bá, con trai út của chủ gia tộc họ Tiết thuộc một trong năm Vương tộc lớn.
Tiết Nguyên Bá ngồi đó giống như một ngọn đồi với khuôn mặt đầy đặn, cơ thể đầy cơ bắp bùng nổ, nhìn bắp tay ông ta dường như còn to lớn hơn cả những cặp đùi to và thô của những chủ gia tộc giàu có kia.
Mặt khác, cậu con trai Tiết Khải của ông ta trông rất gầy và yếu, anh ta cao một mét tám, khi đứng bên cạnh Tiết Nguyên Bá trông rất thấp.
Phía sau Tiết Nguyên Bá và Tiết Khải là một cao thủ mặc bộ đồ vải, hắn đứng đó giống như thanh kiếm sắc bén, cơ thể toát ra khí chất mạnh mẽ khi có khi không.
Ngay khi mấy người bước vào căn phòng VIP, ánh mắt của Tiết Nguyên Bá lướt qua, nhưng ông ta chỉ khinh bỉ quét qua mấy chủ gia tộc giàu có và cuối cùng dừng lại trên người Dương Thanh, người đang đứng ở chính giữa.
Tiết Nguyên Bá vốn dĩ đã nổi trội về thực lực, lại vô cùng nhạy bén về vấn đề khí thế, chỉ cần liếc nhìn Dương Thanh, ông ta đã cảm thấy Dương Thanh không hề đơn giản.
Dương Thanh hai mươi bảy tuổi, một đứa con trai bị bỏ rơi của gia tộc Vũ Văn, năm năm trước vẫn chỉ là một người bình thường trói gà không chặt, đột nhiên biến mất trong năm năm, sau khi trở về đã sở hữu một sức mạnh siêu phàm.
Đây là sự hiểu biết của Tiết Nguyên Bá về Dương Thanh, nhưng ông ta đã đoán được Dương Thanh đến từ đâu.
“Cậu chính là Dương Thanh?”
Tiết Nguyên Bá đột nhiên hỏi.
Cổ họng của ông ta rất lớn nên giọng nói của ông ta cũng rất vang.
Dương Thanh đi về phía trước, dẫn đầu ngồi ở phía đối diện với Tiết Nguyên Bá, sau đó anh mới lạnh lùng nói: “Là tôi!”
“Tuổi còn trẻ, nhờ vào chính thực lực của mình đã có thể có được tất cả như hiện giờ, quả nhiên không tầm thường!”
Tiết Nguyên Bá nói với vẻ tán thưởng.
Xét theo hiểu biết hiện tại của ông ta đối với Dương Thanh, sự vượt trội của Dương Thanh, ngay cả trong Hoàng tộc, có lẽ không ai có thể so sánh được.
Vì vậy, sự tán thưởng của ông ta không phải là giả tạo.
“Các vị không cần phải gò bó, ngồi cả đi!”
Tiết Nguyên Bá nhìn năm chủ gia tộc vẫn đang đứng ngây ra sau lưng Dương Thanh rồi nói.
Nghe Tiết Nguyên Bá nói vậy, mấy người đó mới thầm thở phào nhẹ nhõm và lần lượt ngồi vào chỗ của mình.
“Không biết ông Bá tìm chúng tôi có chuyện gì?”
Hàn Khiếu Thiên hỏi trước.
Đây cũng là một câu hỏi mà các chủ gia tộc khác muốn biết, tất cả họ đều nhìn Tiết Nguyên Bá đầy lo lắng.
“Không vội, ăn cơm trước đã, ăn uống no nê rồi nói chuyện khác sau!”
Tiết Nguyên Bá khoát tay căn dặn: “Mang đồ ăn lên!”
Thật không hổ danh là phòng VIP của khách sạn Long Hòa.
Ngay sau đó, một loạt các món ăn thượng hạng của khách sạn năm sao đã được bày sẵn trên bàn.
Trước khi Tiết Nguyên Bá kịp lên tiếng, Dương Thanh đã cầm đũa lên và bắt đầu ăn.
Nhìn cảnh này, những người khác đều tỏ vẻ ngạc nhiên, dù sao thì người đang ngồi đối diện với bọn họ cũng là con trai cưng của chủ nhà họ Tiết, tức là Tiết Nguyên Bá rất có khả năng sẽ trở thành người thừa kế vị trí chủ gia tộc họ Tiết.
Đối mặt với một nhân vật to lớn như vậy, Dương Thanh lại không hề sợ hãi chút nào.
Tiết Nguyên Bá không quan tâm, nhưng khi ông ta nhìn Dương Thanh, ánh mắt ông ta tràn đầy sự thán phục.
“Mọi người ăn đi, không cần khách sáo!”
Tiết Nguyên Bá chủ động nói.
Dứt lời, những người khác liền cầm đũa lên.
Tuy nhiên, ngoại trừ Dương Thanh ra, họ thưởng thức các món ngon hàng đầu trên bàn này một cách nhạt nhẽo vô vị.
Điều đáng sợ nhất trên thế giới này chính là không biết, cho dù lúc này Tiết Nguyên Bá nổi cơn, dọa tiêu diệt bọn họ thì họ cũng chỉ có thể chấp nhận, nhưng Tiết Nguyên Bá lại không vội nói chuyện, ngược lại còn mời bọn họ ăn tối.
Họ biết rằng đây là một bữa tiệc có cạm bẫy, nhưng họ không thể không tham gia.
“Dương Thanh, tôi nghe nói cậu là chiến sĩ đã giải ngũ? Không biết cậu giải ngũ từ đội quân nào? Ở biên giới phía Tây, phía Nam hay phía Đông?”
Tiết Nguyên Bá đột nhiên nhìn Dương Thanh và hỏi.
Dương Thanh đương nhiên biết đối phương đang thăm dò mình, anh lấy khăn giấy ra, lau vết dầu trên miệng một cách đầy nhã nhặn rồi lại lau đến đôi tay.
Sau đó anh nhìn Tiết Nguyên Bá, không trả lời mà hỏi: “Tại sao lại không phải là biên giới phía Bắc?”
Vừa rồi Tiết Nguyên Bá đề cập đến cả ba biên giới Đông, Tây và Nam trong số bốn vùng biên giới, nhưng không đề cập đến biên giới phía Bắc.
Tiết Nguyên Bá không ngờ rằng Dương Thanh lại hỏi như vậy, ông ta ngẩn ra một lúc rồi mới cười nói: “Chẳng lẽ cậu từ biên giới phía Bắc trở về?”
Dương Thanh hờ hững liếc nhìn ông ta một cái, nhưng anh vẫn không đáp lại, mà nói thẳng: “Ông không cần phải thăm dò phiền phức như vậy.
Tôi là người như thế nào hay là giải ngũ từ đâu đều không quan trọng”.
“Điều tôi muốn nói với ông là hiện giờ tất cả những gì mà tôi có đều không phải dựa vào bất cứ thế lực nào, mà bản thân tôi chính là lai lịch lớn nhất”.
Dương Thanh nói đầy kiêu ngạo.
Tiết Nguyên Bá thầm cảm thấy hơi kinh ngạc, ông ta vốn tưởng rằng Dương Thanh lui về từ một trong ba biên giới Đông, Tây, Nam, ông ta chưa từng nghĩ rằng Dương Thanh lại lui về từ biên giới phía Bắc.
Bởi biên giới phía Bắc là cửa ngõ khó khăn nhất về mọi mặt trong bốn vùng biên giới và việc trấn giữ biên giới phía Bắc cũng đứng đầu trong bốn biên giới.
Chính xác mà nói, ông ta không muốn tin rằng Dương Thanh đã rút lui khỏi biên giới phía Bắc.
Nếu đó là sự thật, cho dù Dương Thanh chỉ là một người bên cạnh Tướng quân thì đó cũng không phải là người mà ông ta có thể đắc tội được.
Dương Thanh lại không hề nói rằng anh giải ngũ từ nơi đó, nhưng giọng điệu lại đầy sự tự tin.
Lúc này, năm chủ gia tộc kia cũng lần lượt đặt đũa xuống, vẻ mặt ai nấy đều căng thẳng.
– .
Chương 747: 747: Bắt Buộc Phải Gia Nhập
Câu trả lời của Dương Thanh khiến Tiết Nguyên Bá cũng phải choáng váng, tại sao thằng nhóc này không chơi bài theo lẽ thông thường?
Tuy nhiên, ông ta cũng đã hiểu ra một điều, Dương Thanh của hiện tại không hề có lai lịch gì cả.
Dù gì thì cậu ta cũng đã giải ngũ.
Cho dù là người ở biên giới phía Bắc trở về thì đã làm sao?
Nhưng Tiết Nguyên Bá không hề lơi lỏng chỉ vì Dương Thanh đã không còn liên quan gì đến bốn khu vực biên giới nữa.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy Dương Thanh, ông ta đã cảm thấy đối phương không hề đơn giản.
Giờ nhìn thấy bộ dạng đầy tự tin của Dương Thanh lại càng khiến ông ta hiểu rằng Dương Thanh không phải loại nhân vật nhỏ bé cúi đầu nhẫn nhục.
“Ha ha…”
Tiết Nguyên Bá đột nhiên bật cười: “Không hổ danh là cao thủ bước ra từ khu vực biên giới, quả nhiên không hề đơn giản!”
Thấy Tiết Nguyên Bá cười, đám chủ gia tộc giàu có của Giang Bình kia thầm thở phào nhẹ nhõm.
Những gì Dương Thanh nói với Tiết Nguyên Bá vừa rồi không lịch sự chút nào, họ sợ rằng Tiết Nguyên Bá trong cơn tức giận sẽ giết luôn họ.
May mắn thay, Tiết Nguyên Bá không hề tức giận.
“Cậu Thanh, tôi mời cậu một ly”.
Tiết Khải đột nhiên nâng ly với Dương Thanh và cười nói.
Đương nhiên anh ta hiểu bố mình đã có lòng yêu mến tài năng của Dương Thanh, có ý muốn chiêu mộ nên cũng không đối đầu với Dương Thanh nữa.
Dương Thanh cũng không từ chối, anh nâng tách trà lên, nhìn Tiết Khải ở bàn đối diện: “Tôi không uống rượu!”
Nói rồi anh liền uống một hơi cạn tách trà.
Tiết Khải sững người trong giây lát, mình mời rượu, chưa ai thay rượu bằng trà, Dương Thanh là người đầu tiên.
Nhưng anh ta không tức giận, kẻ mạnh đều có sự kiêu ngạo của riêng mình, trừ khi bị thuần phục, bằng không, cho dù người kia có thuộc dòng chính của nhà họ Tiết thì người ta cũng không bao giờ nể mặt.
Năm chủ gia tộc kia cảm thấy hơi xấu hổ, mặc dù đã được Tiết Nguyên Bá mời, nhưng bây giờ, đối phương cứ như chỉ mời một mình Dương Thanh, còn tất cả họ đều chỉ là làm nền vậy thôi.
Nhưng nghĩ đến hội võ Giang Bình và Nam Dương lần trước, một mình Dương Thanh chiến đấu với quần hùng, họ không thể không làm nền cho anh.
Hơn nữa, ngồi đối diện với họ là một nhân vật quyền cao chức trọng trong Vương tộc.
“Cậu Thanh, với năng lực của cậu, cho dù có ở lại Yến Đô thì cũng thật lãng phí tài năng”.
Tiết Nguyên Bá bất ngờ cười và nói.
Dương Thanh cười nhạt: “Làm những gì mình thích, ở bên người mình yêu, tự do tự tại, có gì mà lãng phí tài năng chứ? Hơn nữa tôi chẳng qua cũng chỉ là có chút võ vẽ, đâu thể coi là người có tài? Ông Bá quá khen rồi!”
“Cậu Thanh, cậu thật là khiêm tốn!”
Tiết Khải cười nói: “Có thể khiến những người cương trực trung nghĩa như chủ gia tộc họ Hàn và họ Quan hết mực đi theo, cậu Thanh lại không được coi là nhân tài hay sao?”
“Tôi và chủ gia tộc họ Hàn và họ Quan cũng chỉ là quan hệ bạn bè, đâu ra cái gọi là đi theo?”
Dương Thanh nói như không.
Tiết Khải hơi ngẩn ra rồi cười nói: “Là tôi nói lỡ lời, tôi tự phạt mình ba ly vậy!”
Sau đó, Tiết Khải tự rót đầy rượu và uống ba ly liên tiếp.
Mấy người Hàn Khiếu Thiên đều sững sờ, vốn tưởng rằng đây là bữa tiệc cạm bẫy nhằm vào bọn họ, nhưng không ngờ Tiết Khải lại tự trừng phạt mình.
Lúc này trong lòng Tô Thành Vũ chỉ cảm thấy rất hối hận.
Nếu biết sớm thì ông ta đã đi theo Dương Thanh rồi, cũng không đến mức sa sút đến bước đường như ngày hôm nay.
Nhà họ Tô đã không được Dương Thanh xem trọng, lại cũng không có cả cơ hội được đi theo nhà họ Tiết.
Nhưng trên đời này không có thuốc hối hận, hối hận lúc này cũng đã muộn rồi.
“Cậu Thanh, tôi muốn mời cậu đến nhà họ Tiết chúng tôi.
Chỉ cần cậu bằng lòng, sau này tài sản của cậu đều có thể phát huy trên danh nghĩa nhà họ Tiết chúng tôi, nhà họ Tiết sẽ không thu bất kỳ khoản tiền nào”.
Tiết Nguyên Bá đột nhiên híp mắt cười nói: “Không biết cậu Thanh có hứng thú hay không?”
Nghe ông ta nói như vậy, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc!
Nhà họ Tiết là một trong những Vương tộc, được gia nhập Vương Tộc đã là một điều vô cùng vinh quang rồi.
Bây giờ, nhà họ Tiết lại mời Dương Thanh, hơn nữa họ cũng sẵn sàng để Dương Thanh sử dụng danh tiếng của nhà họ Tiết để quảng bá cho sản nghiệp của anh.
Ở Chiêu Châu, bất kỳ doanh nghiệp nào có chút quan hệ với Vương tộc và Hoàng tộc đều đã sớm nằm trong top năm trăm doanh nghiệp mạnh nhất của thế giới rồi.
Ngay khi mọi người đều đang nghĩ rằng Dương Thanh sẽ đồng ý, anh lại chỉ lắc đầu và nói: “Tôi không có hứng thú!”
Không có hứng thú?
Cậu ta lại từ chối!
Ngay cả Tiết Nguyên Bá cũng phải sửng sốt, với thân phận của ông ta rất có khả năng sẽ trở thành chủ Vương tộc họ Tiết trong tương lai.
Ông ta đã chủ động mời Dương Thanh gia nhập nhà họ Tiết, thế mà lại bị từ chối ư?
“Cậu Thanh, cậu không thử cân nhắc xem sao?”
Tiết Khải cũng hỏi.
Một người trẻ tuổi mà sức mạnh rất có thể sánh ngang với cao thủ hàng đầu của nhà họ Tiết, nhất định có rất nhiều không gian để phát triển và cũng có rất nhiều giá trị bồi dưỡng.
Tiết Nguyên Bá không cam tâm, ông ta nói tiếp: “Chỉ cần cậu Thanh bằng lòng gia nhập nhà họ Tiết thì tôi sẽ mời cao thủ hàng đầu của nhà họ Tiết nhận cậu Thanh làm đồ đệ.
Tôi có thể đảm bảo không đến mười năm sẽ đào tạo cậu Thanh trở thành cao thủ số một của nhà họ Tiết”.
“Nếu cậu Thanh không chê, tôi bằng lòng nhận cậu làm con nuôi, hưởng thụ các lợi ích giống như con cháu trong nhà họ Tiết”.
Ngay cả Dương Thanh cũng không ngờ rằng Tiết Nguyên Bá lại có thể đưa ra nhiều lợi ích như vậy để chiêu mộ mình.
Dù là cao thủ số một của nhà họ Tiết hay là con nuôi của Tiết Nguyên Bá, cho dù với thân phận nào anh cũng đều có thể hiên ngang bước đi trong nhà họ Tiết.
Ngoại trừ Hàn Khiếu Thiên biết được thân phận của Dương Thanh ra, những người khác ngồi ở đó đều rất ngạc nhiên và ghen tị.
Nhưng điều họ không biết là, đâu cần đến mười năm, ngay cả bây giờ, cao thủ số một của nhà họ Tiết cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của Dương Thanh.
Nếu không, Tướng quân ở phương Bắc cũng không đến lượt Dương Thanh rồi.
Về thân phận con nuôi của Tiết Nguyên Bá, đối với Dương Thanh mà nói, càng chẳng có chút hấp dẫn nào.
Anh đã rời biên giới phía Bắc rồi, nhưng bản lĩnh đầy mình của anh vẫn thuộc về chính anh.
Trên đời này võ công vẫn được coi trọng, với thực lực của Dương Thanh, có thứ gì anh muốn mà không có được đây?
Tiết Nguyên Bá trông đầy đắc ý, nghĩ rằng Dương Thanh nhất định sẽ đồng ý khi ông ta đưa ra nhiều quyền lợi như vậy.
Nhưng ông ta đã phải thất vọng, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Dương Thanh lắc đầu: “Không có hứng thú!”
Vẫn là câu đó.
Lời từ chối lần này của Dương Thanh khiến mọi người một lần nữa hóa đá.
“Tại sao?”
Tiết Nguyên Bá hỏi.
“Câu trả lời của tôi không đủ rõ ràng sao?”, Dương Thanh cảm thấy rất khó hiểu.
Lần này, cuối cùng Tiết Nguyên Bá cũng hiểu ra rằng Dương Thanh căn bản không muốn dính dáng gì đến nhà họ Tiết.
Nụ cười trên mặt ông ta cũng biến mất hoàn toàn.
Toàn bộ căn phòng VIP trở nên ngột ngạt, mấy chủ gia tộc kia càng thêm sợ hãi, ngay cả hô hấp cũng có chút khó khăn.
Nỗi sợ hãi đọng lại trong lòng mỗi người.
Chỉ có Dương Thanh cứ như không có chuyện gì, anh lại cầm đũa lên và tiếp tục ăn.
“Dương Thanh, cậu biết không, chưa từng có ai dám từ chối tôi”.
Tiết Nguyên Bá cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn.
“Bởi vì không có ai từ chối ông nên ông muốn tôi gia nhập nhà họ Tiết thì tôi phải gia nhập à?”
Dương Thanh thờ ơ hỏi.
“Nếu tôi nói, cậu nhất định phải gia nhập nhà họ Tiết thì sao?”, Tiết Nguyên Bá nheo mắt nói.
Dương Thanh đột nhiên nở nụ cười: “Không hổ là người của Vương tộc, quả nhiên vẫn hống hách như vậy”.
Nói rồi anh liền đứng lên, ánh mắt quét qua mấy chủ gia tộc kia và hỏi: “Tôi phải đi đây, các ông có đi không?”
– .
Chương 748: 748: Phế Bỏ Võ Công Của Tôi
“Tôi đi với cậu!”
Hàn Khiếu Thiên lập tức đứng lên.
Dương Thanh muốn rời đi, còn hỏi bọn họ ai đi cùng mình không, hiển nhiên là đang có ý cho những chủ gia tộc này một cơ hội.
Nếu lần này họ lại bỏ lỡ, e rằng kiếp này không có hy vọng dính dáng đến Dương Thanh nữa.
Ngay sau đó Quan Chính Sơn cũng đứng lên: “Tôi cũng đi cùng cậu!”
Mặc dù Quan Chính Sơn sợ hãi, nhưng ông ta biết Dương Thanh lâu như vậy rồi, chưa bao giờ thấy Dương Thanh thất bại bao giờ.
Vì vậy nếu anh đã hỏi ai muốn đi với anh thì chắc chắn có thể đưa được những người bằng lòng theo anh rời khỏi đây.
Ba người đứng đầu gia tộc còn lại là Tô Thành Vũ và chủ gia tộc họ Khổng cùng chủ gia tộc họ Đặng.
Chủ gia tộc họ Đặng và họ Khổng thì cũng đã đành, họ chưa từng qua lại với Dương Thanh mà chỉ là từng tận mắt nhìn thấy võ công khủng khiếp của Dương Thanh thôi.
Nhưng chỉ dựa vào thực lực và Dương Thanh thể hiện ra, theo như họ thấy, chống đối với nhà họ Tiết chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Vì vậy, họ không định rời đi với Dương Thanh.
Chỉ có Tô Thành Vũ đang ra sức đấu tranh.
Lúc trước ông ta đã bỏ qua một cơ hội kết giao với Dương Thanh rồi, nếu lần này lại bỏ lỡ, thì kiếp này đừng nghĩ tới chuyện kết thân với Dương Thanh nữa.
“Tôi cũng sẽ đi cùng cậu!”
Tô Thành Vũ do dự vài giây, cuối cùng cũng hạ quyết tâm đứng lên trước đám đông.
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn đều cảm thấy hơi bất ngờ, Dương Thanh cũng liếc mắt nhìn ông ta một cái.
Sắc mặt của Tiết Nguyên Bá đã trở nên vô cùng ảm đạm, sự tức giận khiến ông ta muốn xé xác Dương Thanh thành từng mảnh ngay lập tức.
“Cậu nhóc, tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, cậu…”
Tiết Nguyên Bá vẫn muốn Dương Thanh gia nhập nhà họ Tiết, nhưng ông ta chưa kịp nói xong thì đã bị Dương Thanh cắt ngang: “Tôi có thể cho ông một cơ hội để đi theo tôi, chỉ cần ông đồng ý, ông sẽ là chủ tương lai của Hoàng tộc họ Tiết”.
Nhà họ Tiết là Vương tộc, Dương Thanh lại nói là Hoàng tộc họ Tiết, ý tứ rất rõ ràng, đó chính là anh sẽ giúp nhà họ Tiết có thể quay trở lại với vị trí Hoàng tộc.
Tất nhiên Tiết Nguyên Bá hiểu điều này, nhưng làm sao ông ta có thể tin được lời nói của một thanh niên chỉ mới hai mươi bảy tuổi?
“Cậu như thế này là đang tìm cái chết đó!”
Tiết Nguyên Bá cảm thấy rằng Dương Thanh đang xúc phạm mình, ông ta lập tức vô cùng tức giận.
Dương Thanh liếc nhìn Tiết Nguyên Bá đầy lạnh lùng, sau đó quay người định rời đi.
Hàn Khiếu Thiên, Quan Chính Sơn và Tô Thành Vũ cũng nhanh chóng đứng dậy đi theo.
“Không được sự cho phép của tôi, ai có thể rời đi được chứ?”
Tiết Nguyên Bá tức giận hét lên, cao thủ của nhà họ Tiết phía sau ông ta giống như hóa thân của quỷ, lập tức đứng chặn trước mặt Dương Thanh.
“Hoặc là biến đi! Hoặc là chết!”
Dương Thanh nhìn về phía cao thủ nhà họ Tiết và lạnh lùng nói.
“To mồm thật đấy! Thứ mà Tiết Nguyên Bá tôi không có được thì sẽ phải hủy hoại!”
Tiết Nguyên Bá cười khẩy và căn dặn: “Mông Đan, trước hết hãy đánh tàn phế thằng nhóc này cho tôi”.
Tiết Nguyên Bá, người vừa tỏ ra ưu ái Dương Thanh lập tức thay đổi sắc mặt và chuẩn bị phế bỏ Dương Thanh.
Đối với người luyện võ, bị phế đi tu vi thật sự sống không bằng chết.
Chỉ vì Tiết Nguyên Bá đã nhắm trúng tài năng của Dương Thanh mà Dương Thanh lại không muốn theo ông ta nên muốn phế bỏ anh, điều này cho thấy Tiết Nguyên Bá là người độc đoán như thế nào.
Hàn Khiếu Thiên biết thân phận của Dương Thanh nên không hề sợ hãi, ông ta chỉ cười giễu cợt nói: “Không tự lượng sức mình!”
Hai người Quan Chính Sơn và Tô Thành Vũ ở bên cạnh Hàn Khiếu Thiên nghe thấy ông cụ nói như vậy thì đều hoảng hồn.
Tiết Nguyên Bá rất có thể trở thành chủ của Vương tộc họ Tiết trong tương lai, tại sao Hàn Khiếu Thiên lại cho rằng Tiết Nguyên Bá đang không tự lượng sức mình trước mặt Dương Thanh chứ?
“Tiếp chiêu đi!”
Mông Đan hét lên và đập mạnh chân xuống đất, mượn đà bật lên, cả người đột nhiên lao về phía Dương Thanh.
Dương Thanh vẫn đứng tại chỗ, anh thậm chí còn không có ý định né tránh.
Tiết Khải nhìn thấy cảnh này, trong mắt hiện lên vẻ chế nhạo: “Hóa ra là một thằng ngu.
Thực lực của Mông Đan ở nhà họ Tiết có thể xếp vào top năm, vậy mà cậu lại không biết tránh né, không phải đang tự tìm đường chết thì là gì đây?”
Tuy nhiên, khoảnh khắc anh ta vừa dứt lời thì Mông Đan đã xông tới trước mặt Dương Thanh, giơ tay tung ra một đấm nhắm về phía ngực Dương Thanh.
“Bốp!”
Thoạt nhìn nắm đấm của Mông Đan dường như sắp đánh trúng ngực của Dương Thanh đến nơi rồi, nhưng chính vào thời điểm quan trọng này, Dương Thanh đột nhiên duỗi ra một cánh tay và nắm lấy cổ tay đang tung ra nắm đấm của Mông Đan.
“Cái gì?”
“Sao có thể như vậy được?”
Tiết Nguyên Bá và Tiết Khải nhìn thấy cảnh này, sắc mặt của họ đột nhiên thay đổi, họ đều kêu lên.
Còn Mông Đan, người đột nhiên bị Dương Thanh nắm chặt cổ tay lại càng thêm sợ hãi.
Hắn là người rõ nhất cú đấm vừa rồi hắn đã dùng sức lực lớn đến như thế nào.
Cho dù là một con sư tử mạnh mẽ cũng sẽ bị nắm đấm đó đánh chết ngắc.
Tuy nhiên lúc này hắn lại bị Dương Thanh nắm lấy cổ tay.
Mấu chốt là nắm đấm của hắn đã chạm vào quần áo của Dương Thanh rồi.
Nếu nói đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên, Mông Đan tuyệt đối không tin.
Có nghĩa là, Dương Thanh đã cố tình ra tay vào lúc nắm đấm của hắn chạm vào quần áo của anh.
Khả năng khống chế mạnh mẽ như vậy, cho dù là người mạnh nhất nhà họ Tiết cũng chưa chắc đã có được?
Mông Đan cố gắng thoát khỏi tay của Dương Thanh, nhưng hắn kinh hoàng phát hiện bàn tay của Dương Thanh giống như một chiếc mỏ cặp giữ chặt lấy cổ tay hắn, không thể nào thoát ra được.
Không chỉ nhãn lực, mà cả tốc độ phản ứng cùng thực lực tuyệt đối đều khiến Mông Đan cảm thấy bất lực.
“Đây là sức mạnh của cao thủ hàng đầu nhà họ Tiết sao?”
Dương Thanh cười mỉa mai và nhìn Tiết Nguyên Bá châm chọc nói.
Tiết Nguyên Bá sững sờ, đồng tử đầy kinh ngạc, lúc này ông ta mới chợt nhận ra mình đã hoàn toàn nhìn lầm người.
Dương Thanh mới hai mươi bảy tuổi đã sở hữu sức mạnh đáng sợ như vậy, nếu cho anh thêm mười năm nữa, liệu anh sẽ mạnh đến mức nào đây?
Cho dù là cao thủ số một nhà họ Tiết, lúc đó cũng không phải là đối thủ của Dương Thanh nữa?
Dù thêm mười năm nữa, Dương Thanh vẫn chỉ mới ba mươi tám tuổi thôi, còn cao thủ số một nhà họ Tiết đã là một cao thủ hàng đầu đắm chìm vào võ thuật bốn năm mươi năm rồi.
Nếu xét về tài năng của võ thuật, Dương Thanh có thể bỏ xa cao thủ số một nhà họ Tiết cả mười con phố.
“Bỏ tay ra!”
Mông Đan nghiến răng nghiến lợi nói.
Đồng thời, anh từng bước tiến về phía Tiết Nguyên Bá.
Là vương tử thứ ba của nhà họ Tiết, ông ta đâu đã từng phải chịu sự uy hiếp lớn như thế này chứ?
Lúc này, ông ta đứng yên tại chỗ, ngay cả sức phản kháng cũng không có, cứ giương mắt nhìn Dương Thanh không ngừng tiến lại gần mình.
– .
Chương 749: 749: Gia Tộc Số Một
Tất cả đều sợ ngây người.
Đến cả người có khả năng trở thành chủ Vương tộc họ Tiết mà Dương Thanh cũng dám uy hiếp sao?
Tiết Nguyên Bá vốn là người luyện võ, vậy mà khi Dương Thanh từng bước tới gần, ông ta lại không thể nghĩ cách đánh trả.
Mông Đan mạnh hơn ông ta nhiều còn không động được tới một sợi tóc của Dương Thanh, còn bị bẻ gãy cổ tay, nói gì đến Tiết Nguyên Bá?
Chủ nhà họ Khổng và nhà họ Đặng đều vô cùng hối hận.
Với thực lực của Dương Thanh, anh không cần sợ nhà họ Tiết.
Lúc Dương Thanh định rời đi đã hỏi ai muốn đi theo mình, rõ ràng là đang cho bọn họ cơ hội.
Thế nhưng bọn họ lại bỏ lỡ vì e ngại Tiết Nguyên Bá.
Tô Thành Vũ mừng rỡ, quả nhiên Dương Thanh không khiến ông ta thất vọng.
Dù ở bất cứ đâu, gặp phải kẻ địch mạnh mẽ thế nào cũng chưa từng thua.
Lúc này ông ta mới biết tại sao gia tộc Vũ Văn dặn ông ta phải đứng về phía Dương Thanh bất cứ lúc nào.
Thì ra không phải Dương Thanh ỷ vào gia tộc Vũ Văn, mà là gia tộc Vũ Văn coi trọng thực lực của anh.
“Xin cậu Thanh bình tĩnh lại!”
Thấy Dương Thanh đã bước tới trước mặt Tiết Nguyên Bá, Tiết Khải vội vàng lên tiếng: “Bố tôi không có ác ý gì cả, ông ấy chỉ vì quý trọng người tài, muốn mời cậu gia nhập nhà họ Tiết thôi”.
Tiết Nguyên Bá nghe thấy con mình nói vậy mới lấy lại tinh thần, vội nói: “Phải phải, tôi thấy cậu Thanh là người tài nên muốn lôi kéo chứ không có ác ý gì đâu”.
“Nhưng bây giờ tôi đã biết, tôi không đủ tư cách mời cậu Thanh, bố tôi mới có tư cách này”.
“Nếu cậu Thanh không chê, tôi xin thay bố tôi mời cậu trở thành khách quý.
Chỉ khi nhà họ Tiết gặp chuyện lớn mới cần cậu ra mặt, tiền lương một năm hai tỷ!”
Nghe thấy Tiết Nguyên Bá nói tiền lương một năm hai tỷ, mọi người xung quanh đều giật mình kinh hãi.
Tiền lương mười năm chính là hai mươi tỷ!
Quan trọng là Dương Thanh chỉ cần ra mặt khi nhà họ Tiết gặp chuyện lớn.
Gia tộc có cấp bậc như nhà họ Tiết có khả năng gặp chuyện lớn mấy lần?
Dù mỗi năm một lần thì Dương Thanh cũng chỉ cần ra mặt một lần đã có hai tỷ trong tay.
Dương Thanh không nói chuyện, chỉ châm chọc nhìn Tiết Nguyên Bá.
Tiết Nguyên Bá bị anh nhìn liền mất tự nhiên.
Ông ta sợ anh không vui sẽ đánh mình tàn phế, vậy là xong đời.
“Ba tỷ!”
Tiết Nguyên Bá bỗng nhiên cắn răng nói: “Tiền lương ba tỷ một năm đã hơn cả cao thủ mạnh nhất nhà họ Tiết.
Chỉ cần cậu Thanh đồng ý, tôi có thể ứng trước cho cậu một năm tiền lương”.
Đám người Tô Thành Vũ đều chết lặng.
Ba tỷ một năm, số người có mức lương này ở Chiêu Châu chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
“Người anh em Dương Thanh, bố tôi nói thật đó.
Ba tỷ một năm đã vượt cả cao thủ đứng đầu nhà họ Tiết rồi.
Hơn nữa chỉ khi nhà họ Tiết gặp chuyện mới cần cậu ra mặt, nhà họ Tiết thật sự rất có thành ý với cậu”.
Tiết Khải cũng vội vàng khuyên nhủ.
Anh ta biết bố mình đang có ý định gì.
Lương hàng năm của cao thủ đứng đầu nhà họ Tiết cũng chỉ có hai tỷ, mà còn phải được chủ của Vương tộc họ Tiết cho phép mới được.
Tiết Nguyên Bá làm gì có tư cách chi ba tỷ một năm để mời một cao thủ về?
Chẳng qua Tiết Nguyên Bá chỉ muốn giả bộ để trấn an Dương Thanh.
Sau đó có cần nhờ gia tộc phái thêm cao thủ mạnh hơn tới đối phó anh hay không còn phải xem tình hình.
“Anh có tư cách xưng anh em với tôi à?”
Dương Thanh đột nhiên nhìn sang Tiết Khải, lạnh giọng hỏi.
Tiết Khải ngập ngừng không biết trả lời thế nào, trong lòng cực kỳ tức giận.
Nếu không phải Dương Thanh quá mạnh, sao anh ta phải nhẫn nhịn như vậy?
“Tôi thất lễ rồi.
Cậu Thanh nói rất đúng, tôi không có tư cách xưng anh em với cậu!”
Tiết Khải nén giận đáp.
Dương Thanh cười lạnh một tiếng, lại nhìn về Tiết Nguyên Bá: “Theo tôi được biết, dù là Vương tộc hay Hoàng tộc muốn dùng số tiền lớn hơn một trăm triệu để mời cao thủ đều phải mở cuộc họp thông qua mới được”.
“Chẳng qua ông chỉ là vương tử thứ ba của nhà họ Tiết, còn chẳng phải người thừa kế.
Sao ông dám tuyên bố dùng ba tỷ mời tôi về nhà họ Tiết?
Tiết Nguyên Bá sửng sốt, không ngờ Dương Thanh lại biết nhiều về Hoàng tộc và Vương tộc như vậy.
Ông ta nghẹn họng, mặt mũi đỏ bừng, toàn thân run rẩy.
Ông ta không biết sau khi vạch trần liệu Dương Thanh có giết mình hay không.
“Nếu tôi đoán không sai, chắc hắn ông muốn lấy lý do dùng giá cao mời tôi về nhà họ Tiết để trấn an tôi trước.
Nếu tôi đồng ý, ông sẽ dẫn tôi về, nhà họ Tiết cũng đã chuẩn bị mai phục.
Tôi mà đi sẽ chỉ còn đường chết”.
“Nếu tôi không đồng ý cũng bớt đi sát khí với các người, tha cho các người một mạng.
Sau đó ông sẽ báo cáo về gia tộc, đợi nhà họ Tiết bàn bạc xem có cần phái người tới giết tôi hay không”.
Dương Thanh nói tiếp.
Nghe vậy, Tiết Nguyên Bá và Tiết Khải đều sợ chết khiếp, bởi vì anh nói trúng phóc ý định của họ.
“Các người cũng không cần nghĩ cách giải thích đâu.
Tôi đã nói ra được như vậy thì tôi cũng hiểu rất rõ tình hình của Hoàng tộc và Vương tộc”.
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Tôi sẽ không giết các người, cũng không sợ nhà họ Tiết tiếp tục cho người tới đối phó.
Bởi vì trước thực lực tuyệt đối, không có gì mà nắm đấm không giải quyết được”.
Ngông cuồng!
Bá đạo!
Tiết Nguyên Bá nghĩ về Dương Thanh như vậy.
Dương Thanh muốn dẫn nhà họ Quan và nhà họ Hàn rời khỏi Giang Bình.
Còn nhà họ Tô được chỉ định là gia tộc số một Giang Bình, cũng có nghĩa là không còn cơ hội theo Dương Thanh tới Yến Đô.
“Cảm ơn cậu Thanh!”
Tô Thành Vũ không hề vui vẻ khi nhà họ Tô trở thành gia tộc số một của Giang Bình, ngược lại rất thất vọng.
– .
Chương 750: 750: Tung Tích Của Tiết Minh
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn đều vô cùng kích động.
Hiện giờ ở Giang Bình, nhà họ Hàn đứng đầu, nhà họ Quan đứng thứ hai.
Vậy mà Dương Thanh lại nói nhà họ Tô là gia tộc số một.
Cũng có nghĩa là Dương Thanh định dẫn dắt nhà họ Hàn và nhà họ Quan vào Yến Đô.
Bây giờ nhà họ Trần đã đặt chân đến Yến Đô, trở thành thực lực chỉ thua kém tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Với năng lực của Dương Thanh, chỉ e chẳng mấy chốc nhà họ Hàn và nhà họ Quan cũng sẽ ngang bằng với nhà họ Trần.
Nghĩ tới ba thế lực gần bằng tám gia tộc đứng đầu Yến Đô đều do một tay Dương Thanh tạo ra, Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn cảm thấy rất không chân thực.
Cùng lúc đó, Tiết Nguyên Bá và Tiết Khải đã rời khỏi nhà hàng.
“Bố ơi, chẳng lẽ chúng ta cứ đi vậy sao?”
Tiết Khải không cam lòng nói.
Tiết Nguyên Bá cũng không cam tâm nhưng nghĩ tới sức mạnh khủng bố của Dương Thanh, ông ta không thể không đi.
“Không đi thì ở lại chịu chết à?”, Tiết Nguyên Bá tức giận nói.
Tiết Khải đỏ bừng mắt nói:”Nhưng mà vẫn chưa tìm thấy em Minh”.
Tiết Nguyên Bá đau khổ nhắm mắt lại.
Một lúc lâu sau ông ta mới chậm rãi mở mắt: “Có lẽ thằng Minh gặp nạn rồi!”
“Không thể nào!”
Tiết Khải kích động nói: “Em Minh là người nhà họ Tiết chúng ta, đừng nói là đất Giang Hải bé tí này, đến cả Yến Đô cũng không có ai dám giết nó!”
Từ nhỏ quan hệ của Tiết Khải và Tiết Minh rất thân thiết.
Tiết Khải rất cưng chiều đứa em trai này.
Thế nhưng bây giờ Tiết Minh đột nhiên mất tích không có dấu vết.
“Có lẽ thằng Minh bị Dương Thanh giết rồi.
Ngoại trừ cậu ta, con không nghĩ ra ai dám động đến người nhà họ Tiết chúng ta”, Tiết Khải cả giận nói.
“Câm miệng!”
Tiết Nguyên Bá giận dữ quát: “Con nghe đây, chưa có chứng cứ tuyệt đối không được suy đoán lung tung.
Nếu truyền tới tai Dương Thanh, chúng ta không còn sống trở về nữa đâu!”
“Cậu ta chỉ là một thằng nhóc giỏi đánh đấm thôi.
Kể cả đánh bại được Mông Đan nhưng trong gia tộc vẫn còn mấy cao thủ mạnh hơn Mông Đan”.
Tiết Khải xem thường nói: “Con nghĩ chúng ta nên tìm cao thủ mạnh hơn, dù không đối đầu với Dương Thanh thì ít nhất cũng phải đến Giang Hải tiếp tục tìm kiếm thằng Minh”.
Tiết Nguyên Bá không nói gì, vẻ mặt nghiêm trọng, rõ ràng cũng không muốn rời đi như vậy.
Dù sao con trai út của ông ta cũng mất tích ở Giang Hải.
Nếu không bao giờ được đặt chân tới Giang Hải thật, chẳng phải sẽ không bao giờ tìm được Tiết Minh sao?
“Em Minh là con trai bố đấy! Dù có chết cũng phải nhìn thấy xác chứ?”
Tiết Khải thấy Tiết Nguyên Bá do dự bèn khuyên nhủ.
“Muốn mời cao thủ mạnh hơn tới thì cũng phải báo cáo với ông nội con trước, được ông con đồng ý rồi nói tiếp!”, Tiết Nguyên Bá quyết định.
Tiết Khải vui mừng vội đáp: “Vâng, cứ báo cáo với ông nội đi ạ!”
Tiết Nguyên Bá không dám chậm trễ, gọi điện cho chủ của Vương tộc họ Tiết trên đường tới khách sạn.
“Bố ơi, thằng Minh mất tích hai ngày, rất có khả năng đã gặp nạn!”, Tiết Nguyên Bá trầm giọng nói.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”, chủ của Vương tộc họ Tiết hỏi.
Bấy giờ Tiết Nguyên Bá mới kể lại toàn bộ mọi chuyện.
“Thật to gan, dám giết cháu nội của Tiết Vương ta đây sao?”
Lão ta giận dữ nói: “Bố sẽ cho Lạc Trần tới Giang Hải, dù có lật tung cả đát Giang Hải lên cũng phải tìm được thằng Minh”.
“Vâng thưa bố!”
Tiết Nguyên Bá mừng rỡ vội đáp.
Lạc Trần là cao thủ thứ ba nhà họ Tiết, còn Mông Đan bị Dương Thanh đánh gãy tay chỉ mới xếp thứ năm.
Tuy hạng ba và hạng năm không cách bao xa nhưng chênh lệch thực lực giữa hai người vô cùng lớn.
Lạc Trần có thể lấy mạng Mông Đan trong vòng một nốt nhạc chứ đừng nói là đánh gãy tay.
Tiết Nguyên Bá biết Dương Thanh rất mạnh nhưng ông ta không tin anh có thể đánh bại cả Lạc Trần.
“Con nói người kia có thể đánh bại Mông Đan dễ như trở bàn tay, chắc chắn không phải kẻ tầm thường, rất có khả năng là người đi theo một vị Tướng quân của biên giới nào đó”.
Tiết Vương không yên tâm, lên tiếng nhắc nhở: “Gặp phải loại người này, một là dứt khoát loại bỏ không để ai tra ra được dấu vết, hai là không được đối đầu”.
“Con hiểu ý bố rồi.
Bố yên tâm, con sẽ cố hết sức tránh đụng chạm đến cậu ta”, Tiết Nguyên Bá đáp.
“Được, bố sẽ lập tức phái Lạc Trần tới Giang Hải.
Có chuyện gì phải lập tức báo lại cho bố!”, Tiết Vương nói xong liền cúp máy.
“Bố ơi, Dương Thanh thực sự có thể là người của một vị Tướng quân nào đó sao?”
Tiết Khải nghi hoặc hỏi.
Tiết Nguyên Bá trầm giọng nói: “Bố cũng không biết rõ về bốn biên giới nhưng chắc chắc là thế lực tương đương với Hoàng tộc”.
“Dương Thanh có thể dễ dàng đánh bại Mông Đan, bố đoán cậu ta có lẽ cậu ta có thể xếp thứ tư trong nhà họ Tiết”.
“Nếu ở trong Hoàng tộc, có lẽ sẽ nằm trong top mười”.
“Dù Dương Thanh từng là lính của biên giới nào, thực lực đều nằm trong top mười của nơi đó.
Người như vậy chỉ có thể là cao thủ bên người Tướng quân.”.
“Kể cả là của Tướng quân biên giới phía Tây có thực lực yếu nhất, nếu chúng ta giết Dương Thanh, bị Tướng quân biên giới phía Tây biết được sẽ phải gánh chịu hậu quả cực kỳ nghiêm trọng”.
Nghe Tiết Nguyên Bá nói vậy, rốt cuộc Tiết Khải đã hiểu tại sao người kiêu căng như ông ta lại phải cúi đầu trước Dương Thanh.
Một khi tướng quân nổi giận, máu chảy thành sông!
Nghe nói thực lực của các vị Tướng quân đều sâu không lường được, một người có thể địch lại cả một quốc gia.
Nhà họ Tiết có thể tùy tiện đắc tội với người như vậy sao?
Dù sao Tiết Minh cũng là người sống sờ sờ ra đó, gặp bao nhiêu người, đương nhiên không thể giấu đi mọi hành tung của gã.
Tiết Nguyên Bá và Tiết Khải vừa trở về khách sạn, Tiết Khải nhận được một cuộc gọi: “Cậu Khải, chúng tôi tra được lần cuối cùng cậu Minh xuất hiện là ở Karaoke Thời Gian Tuyệt Vời.
Kỳ lạ là hệ thống camera giám sát ở đó bị tê liệt cùng ngày, không có manh mối gì liên quan tới cậu Minh!”
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










