1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 72 : 711: Gặp Lại Người Xưa (c711-c720)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 72 : 711: Gặp Lại Người Xưa (c711-c720)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 711: 711: Gặp Lại Người Xưa

Hai người vừa nhắc tới bắt chuyện đã có người tới bắt chuyện thật.

Đối phương mặc toàn hàng hiệu, cổ tay mang một chiếc đồng hồ Rolex màu xanh ngọc có giá trị không nhỏ, vẻ mặt tươi cười ấm áp.

Tuy hắn ta không đẹp trai bằng Dương Thanh nhưng cũng được coi là ưa nhìn, thường dễ bắt chuyện thành công.

Nếu là người khác có lẽ đã sớm chủ động đi bắt chuyện hắn ta, nhưng Tống Hoa Nhã thì khác.

Cô ta vốn có xuất thân cao quý, loại thiếu niên tài tuấn nào chẳng gặp rồi?

Một người chỉ ăn mặc gọn gàng một chút sao có thể lọt vào mắt xanh của cô ta?

Không thể đâu!

Cô ta lạnh nhạt nhìn người tới bắt chuyện rồi hỏi Dương Thanh: “Chồng ơi, bạn anh à?”

Nghe thấy Tống Hoa Nhã gọi mình là chồng, Dương Thanh rất sững sờ.

Nhìn vẻ mặt vô tội của Tống Hoa Nhã, anh biết cô ta đang giả vờ.

Dương Thanh lắc đầu cười: “Không quen!”

“À!”

Tống Hoa Nhã đáp một tiếng rồi nói: “Chồng ơi, mai anh đưa em đi khu vui chơi được không? Lâu rồi chúng ta không đi, em muốn chơi tàu lượn, nhảy bungee với anh!”

Dương Thanh biết Tống Hoa Nhã cố ý lờ đi người bắt chuyện mình, phối hợp đáp: “Được thôi, nhưng hôm nay là lần cuối cùng uống rượu.

Một thời gian nữa là phải có con rồi”.

Nghe Dương Thanh nói muốn sinh con, mặt cô ta lập tức đỏ bừng, may là ánh đèn trong quán bar khá tối nên không bị lộ.

“Chúng ta có hai đứa rồi, anh vẫn còn muốn sinh thêm à?”

Lời Tống Hoa Nhã nói khiến người ta chết lặng, thoắt cái biến thành mẹ hai con.

Người tới bắt chuyện bị lờ đi, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Hắn ta cứ tưởng Tống Hoa Nhã và Dương Thanh chỉ là bạn bè, không ngờ lại là vợ chồng, còn có hai con.

Hắn ta nào dám bắt chuyện tiếp? Vội vàng chạy trối chết.

“Ha ha ha…”

Anh ta cười đáp: “Đương nhiên là còn sống, sao em lại hỏi vậy?”

“Chồng ơi, cô ta là ai?”, cô nàng bên cạnh anh ta bỗng hỏi.

“Một người bạn từng rất thân, Tống Hoa Nhã”.

Anh ta nói xong lại nhìn Tống Hoa Nhã: “Giới thiệu với em, cô ấy là vợ anh, Tôn Mỹ Quyên.

Bọn anh kết hôn ba năm rồi”.

Ầm!

Lời này như sét đánh giữa trời quang với Tống Hoa Nhã, cô ta chết sững.

Dương Thanh thấy viền mắt cô ta đỏ hoe.

“Hoa Nhã, em không định giới thiệu anh chàng đẹp trai bên cạnh với anh à?”, chàng trai vẫn duy trì nụ cười thân thiện.

Bấy giờ Tống Hoa Nhã mới bừng tỉnh, hít một hơi thật sâu, dần lấy lại bình tĩnh.

“Anh ấy là chồng tôi, Dương Thanh”.


Chương 713: 713: Chuyện Cũ Như Mây Khói

Dứt lời, cô ta rất tự nhiên ôm tay Dương Thanh giới thiệu: “Anh ta là một người bạn của em, Mạc Đông Húc”.

“Chào anh, tôi là Mạc Đông Húc!”, anh ta khẽ mỉm cười, duỗi tay phải ra.

Dương Thanh đang định bắt tay thì bị Tống Hoa Nhã ngăn lại, lạnh lùng nói: “Không phải anh từng nói không bao giờ bắt tay với đàn ông sao?”

Dương Thanh chớp mắt nghĩ, mình từng nói vậy thật sao?

Nhưng anh cũng hiểu ý của Tống Hoa Nhã, cô ta không muốn anh bắt tay với Mạc Đông Húc.

“Xin lỗi, vợ tôi có bệnh thích sạch sẽ”, Dương Thanh cười nói.

Mạc Đông Húc sửng sốt hồi lâu mới phát hiện Dương Thanh đang chê tay mình bẩn.

Nhưng anh ta được giáo dục rất tốt, không hề tỏ ra tức giận, vẫn duy trì thái độ lịch sự, cười đáp: “Bạn tôi đang đợi, gặp lại sau!”

Nói xong, anh ta lập tức dẫn Tôn Mỹ Quyên rời đi.

“Anh đẹp trai cho tôi một chai rượu mạnh nhất ở chỗ các anh”.

Mạc Đông Húc vừa đi, Tống Hoa Nhã liền nói với người phục vụ ở gần đó.

Rõ ràng tâm trạng hiện giờ của cô ta rất không tốt vì chàng trai vừa nãy.

Tuy Dương Thanh không biết quan hệ của hai người là gì nhưng vừa rồi dường như Tống Hoa Nhã vẫn luôn nghĩ Mạc Đông Húc đã chết.

Lúc Tống Hoa Nhã nghe thấy anh ta nói đã kết hôn thì tâm trạng suy sụp hẳn.

Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang tới một chai Brandy.

Tống Hoa Nhã tự rót cho mình một ly đầy rồi uống cạn.

“Khụ khụ khụ…”

Rõ ràng cô ta không thường xuyên uống rượu, mới uống một ly đã ho khan, nước mắt ứa ra.

“Uống chậm thôi!”, Dương Thanh vội vàng nói, đứng dậy vỗ lưng giúp cô ta.

Một lúc sau, Tống Hoa Nhã mới bình thường lại, trên mặt lại giàn giụa nước mắt.

“Em đi vệ sinh đã!”

Dương Thanh chưa kịp đáp lời, cô ta đã cuống quít chạy đi.

Dương Thanh thở dài.

Mặc dù không biết cụ thể giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì nhưng anh có thể đoán được chút ít.

So với Tống Hoa Nhã, có vẻ anh vẫn may mắn hơn rất nhiều.

Ít nhất sau năm năm rời đi, anh vẫn có thể ở bên Tần Thanh Tâm.

Còn Tống Hoa Nhã không đợi được, còn nghe tin đối phương đã kết hôn.

“Mãi sau này em tìm được anh ta, anh ta mới nói bỏ đi là vì biết gia đình em không được nhà họ Tống coi trọng.

Nếu kết hôn với em, anh ta sẽ không hạnh phúc”.

“Anh ta còn nói lúc trước ở bên em không phải vì tình yêu mà là vì em là người nhà họ Tống, có thể giúp đỡ anh ta”.

“Đó là lần cuối cùng bọn em gặp nhau.

Sau đó em còn nghe tin anh ta đã chết!”

Nói tới đây, Tống Hoa Nhã không kìm chế nổi nữa, bật khóc nức nở.

“Sao lại nghe tin cậu ta chết?”, Dương Thanh cũng rất kinh ngạc.

“Phải đó, lúc đó em cũng không tin, nhưng sự thật chính là như vậy.

Anh ta chết rồi, chết ở nước ngoài, em còn không được gặp mặt anh ta lần cuối”.

Tống Hoa Nhã nghẹn ngào nói: “Em từng bị trầm cảm nặng, mấy lần tự sát không thành, chữa bệnh suốt hai năm mới có chuyển biến tốt”.

“Khó khăn lắm em mới dứt ra khỏi mối tình kia, thế mà anh ta vẫn còn sống, lại còn kết hôn? Tại sao? Tại sao lại như vậy?”

– .


Chương 714: 714: Đi Dạ Thượng Hoàng Triều

Thấy Tống Hoa Nhã đau lòng, Dương Thanh cũng thấy khó chịu.

Anh cũng từng có cảm giác này.

“Liệu có ẩn tình nào khác không?”, Dương Thanh đột nhiên hỏi.

Hai mắt Tống Hoa Nhã đỏ hoe, lắc đầu nói: “Có ẩn tình hay không thì anh ta cũng đã kết hôn rồi còn gì?”

Đúng vậy!

Cho dù Mạc Đông Húc biến mất vì có ẩn tình thì anh ta cũng đã kết hôn.

Hai người họ không còn hi vọng gì nữa.

Hơn nữa, lúc trước Mạc Đông Húc bỏ đi một ngày trước đám cưới, Tống Hoa Nhã tới tìm lại nói vì gia đình cô ta không được nhà họ Tống coi trọng nên mới không muốn kết hôn.

Dù thế nào cũng là vấn đề của Mạc Đông Húc.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của Dương Thanh.

Còn Mạc Đông Húc có ẩn tình khác hay không, anh không biết.

“Được rồi, đừng buồn nữa, tất cả đều là quá khứ, cứ để nó tan thành mây khói, dang tay đón chào tương lai tươi sáng nào”.

Dương Thanh cười nói.

Tống Hoa Nhã xoa đôi mắt hoen đỏ, khẽ mỉm cười rót cho mình một ly rượu: “Anh Thanh nói rất đúng.

Tất cả đều qua rồi, anh ta đã là quá khứ.

Em cũng đã thích người khác”.

“Hả? Em thích người khác rồi à? Vậy thì chúc mừng nhé!”, Dương Thanh thực sự vui mừng thay cô ta.

Nhưng anh không thấy đáy mắt Tống Hoa Nhã lóe lên một tia cô đơn rồi biến mất.

Cô ta uống cạn ly rượu, rốt cuộc cũng khôi phục nụ cười thường trực.

Dương Thanh có thể cảm giác được, lúc mới gặp lại Mạc Đông Húc, Tống Hoa Nhã vô cùng kích động, bây giờ chỉ mới tốt hơn một chút, tâm trạng vẫn rất nặng nề.

Dù sao cũng người yêu cũ suốt bốn năm đại học, lại phải chịu uất ức vì anh ta suốt hai năm ròng rã, sao có thể nói buông là buông được?

Đúng lúc này, một nhóm người trẻ tuổi đi tới chỗ bọn họ, trong đó có Mạc Đông Húc.

“Không phải Tống Hoa Nhã đó sao?”

“Vừa nãy nghe Mạc Đông Húc nói gặp được Hoa Nhã, không ngờ lại là thật”.

“Hoa Nhã, cậu còn nhớ mình không?”

“Ha ha ha…”

Những người khác đều cười phá lên.

“Đây không phải nơi để mình tụ tập.

Thế này đi, để mình làm chủ đưa mọi người tới Dạ Thượng Hoàng Triều chơi được không?”

Mạc Đông Húc đứng dậy cười hỏi.

“Đương nhiên là được!”, đám người nhao nhao đáp lại.

Trong mắt Tống Hoa Nhã cũng tràn đầy chờ mong, nhưng khi thấy Mạc Đông Húc lại rất khó chịu.

“Hoa Nhã, hôm nay vốn là buổi tụ tập của lớp mình, vốn định gọi cậu đi nhưng không ai liên lạc được với cậu, chỉ gọi được mấy đứa mình tới.

Cậu đừng nghĩ nhiều nhé!”

Cô gái vừa nãy cười nói: “Gặp nhau ở đây chính là ý trời.

Cậu cũng không thể từ chối đi chơi với bọn mình được!”

“Mình…”

Tống Hoa Nhã vốn muốn từ chối, vừa định lên tiếng lại nghe thấy Dương Thanh nói: “Hoa Nhã, nếu đã gặp được thì đi cùng đi!”

Nghe vậy, Tống Hoa Nhã mới không do dự nữa, gật đầu đáp: “Được!”

Mấy người cười nói đi ra khỏi quán bar Hoa Hồng.

– .


Chương 715: 715: Tống Hoa Nhã Nổi Giận

“Hoa Nhã, anh đẹp trai này là ai thế? Giới thiệu chút đi!”

Sau khi ra khỏi quán bar, cô gái tên Trần Hân Như tinh nghịch cười hỏi.

Trong số những người này chỉ có Trần Hân Như rất quan tâm đến Tống Hoa Nhã, từ lúc gặp nhau tới giờ vẫn luôn ôm tay cô ta.

Tống Hoa Nhã ngượng ngùng nói: “Anh ấy là chồng mình, Dương Thanh!”

“Trời ạ! Cậu kết hôn rồi á?”, Trần Hân Như kinh ngạc hỏi.

Những người khác cũng ngạc nhiên, nhao nhao quay sang nhìn Dương Thanh.

Tống Hoa Nhã đâm lao phải theo lao.

Vừa nãy cô ta đã nói Dương Thanh là chồng mình với Mạc Đông Húc, bây giờ chỉ có thể để anh tiếp tục giả làm chồng mình.

Dương Thanh cũng rất bất đắc dĩ, từng thấy giả làm bạn trai nhưng chưa thấy ai giả làm chồng bao giờ.

“Hoa Nhã, mình nghe nói nhà cậu bị đuổi khỏi nhà họ Tống rồi hả?”

Đúng lúc này, một giọng nói không đúng lúc bỗng nhiên vang lên.

Mọi người đều nhìn sang.

Sắc mặt Tống Hoa Nhã lập tức cứng đờ.

Đây vốn là cái gai trong lòng cô ta, không ngờ lại bị người khác nhắc tới.

“Thượng Hiểu Hà, cậu nói lung tung gì đấy? Hoa Nhã giỏi như vậy sao có thể bị đuổi khỏi gia tộc?”, Trần Hân Như không vui nói.

Thượng Hiểu Hà đáp: “Mình nói thật mà, mấy ngày trước nhà họ Tống đã lộ tin ra ngoài.

Nếu cậu không tin có thể hỏi cậu ấy”.

“Hoa Nhã, cậu ấy nói thật không vậy?”, Trần Hân Như kinh ngạc hỏi.

Tống Hoa Nhã khẽ gật đầu.

Đám người kia mới biết cô ta thực sự bị đuổi đi.

Mấy người bạn vốn còn câu nệ trước mặt Tống Hoa Nhã đều mừng thầm.

“Mình nói rồi mà, lúc trước Hoa Nhã toàn mặc hàng hiệu, sao bây giờ lại ăn mặc tầm thường như vậy.

Chắc là bị đuổi khỏi gia tộc nên hết tiền hả?”

Một cô gái lên tiếng châm chọc.

“Hoa Nhã, không phải cậu gả cho một kẻ nghèo rách mồng tơi nên mới bị đuổi khỏi gia tộc đấy chứ?”, Thượng Hiểu Hà cười híp mắt hỏi, giọng điệu tràn đầy trêu tức.

Lúc nói chuyện còn khinh thường liếc nhìn Dương Thanh.

Trước giờ Dương Thanh vẫn mặc rất giản dị, thoạt nhìn chỉ toàn đồ vỉa hè nhưng người biết nhìn hàng nhất định sẽ nhìn ra được, đồ anh mặc toàn hàng chế tác thủ công, vật liệu đều vô cùng quý giá, chỉ người trong Hoàng gia nước ngoài mới có tư cách dùng.

Một bộ quần áo của anh có thể tương đương với số tiền một người bình thường chi tiêu cả đời.

Nhưng những người trước mắt không có ai hiểu biết, đều cho rằng Dương Thanh toàn mặc hàng vỉa hè.

Dương Tùng phối hợp nói: “Hoa Nhã là nữ thần của đám con trai bọn mình.

Chỉ cần cậu ấy muốn, mình có thể lập tức cưới cậu ấy.

“Mình cũng muốn cưới mà không lắm tiền như Dương Tùng, làm sao bây giờ?”

“Không có tiền thì thôi đi!”

“Ai biết được? Nhỡ đâu Hoa Nhã thích người nghèo, cậu có kém đến đâu cũng hơn chồng cậu ấy mà!”

“Ha ha ha…”.

Truyện Nữ Cường

Đám người bật cười nghiêng ngả.

Đến cả Trần Hân Như vừa nãy nhiệt tình với Tống Hoa Nhã cũng từ bỏ nói giúp cô ta, còn ra vẻ muốn tốt cho cô ta: “Hoa Nhã à, tuy lời mọi người nói hơi khó nghe nhưng mình thấy bọn họ nói không sai.

Gả cho người đàn ông tốt mới có thể sống hạnh phúc”.

“Đủ rồi!”

Tống Hoa Nhã nổi giận, hai mắt đỏ bừng quát lên: “Chuyện của tôi không đến lượt các người khoa tay múa chân.

Các người coi thường vợ chồng tôi thì không cần tụ họp gì nữa!”

“Chồng ơi, mình đi thôi!”

Tống Hoa Nhã kéo tay Dương Thanh định rời đi.

– .


Chương 716: 716: Có Gì Thì Nói Mau

“Hoa Nhã, cậu đừng giận! Chúng mình không nói nữa là được mà!”

Trần Hân Như cuống quýt kéo tay Tống Hoa Nhã.

Từ đầu đến giờ, Mạc Đông Húc vẫn duy trì im lặng, không chê cười cũng không ngăn cản cô ta rời đi.

“Hoa Nhã, nên tham gia họp mặt bạn học đi!”, Dương Thanh cũng nói.

Anh không hề muốn tham gia buổi họp mặt chán ngắt này, nhưng cũng hiểu từ sau khi nhìn thấy Mạc Đông Húc, tâm trạng của Tống Hoa Nhã kém hơn rất nhiều.

Kỳ thực cô ta cũng rất muốn biết rốt cuộc anh ta đã xảy ra chuyện gì.

Ở lại còn có cơ hội biết được đáp án.

Nếu không thể giải đáp, chỉ sợ cả đời này Tống Hoa Nhã sẽ không thoát khỏi bóng ma tâm lý.

Đám bạn học thấy Dương Thanh đồng ý đều khinh bỉ nhìn anh.

Bọn họ nghĩ Tống Hoa Nhã không muốn ở lại là vì bảo vệ Dương Thanh, thế mà anh còn không biết điều, mặt dày mày dạn chen vào bọn họ.

Tống Hoa Nhã vốn rất thông minh, đương nhiên hiểu ý Dương Thanh, trong lòng cảm động.

“Chồng cậu đã nói vậy rồi, cậu đi cùng bọn mình đi!”, Trần Hân Như vội nói.

“Được, tôi đi cùng mọi người.

Nếu mọi người còn sỉ nhục chồng tôi, tôi cũng không cần làm bạn với mấy người nữa”, Tống Hoa Nhã lạnh giọng nói.

“Mọi người đi trước đi, anh Thanh đi xe tôi”.

Sau khi xe của Thượng Hiểu Hà phóng đi, Mạc Đông Húc lại nói với đám con trai.

Thoáng chốc, ngoài cửa quán bar chỉ còn lại Mạc Đông Húc, vợ anh ta Tôn Mỹ Quyên và Dương Thanh.

“Mỹ Quyên, em lên xe trước đi, anh muốn nói vài câu với anh Thanh”, Mạc Đông Húc lại nói với vợ.

Tôn Mỹ Khuyên không vui nhưng vẫn nghe lời leo lên một chiếc Maybach sang trọng.

“Anh thực sự kết hôn với Hoa Nhã rồi à?”

Bấy giờ Mạc Đông Húc mới lên tiếng hỏi.

Đương nhiên Dương Thanh sẽ không để lộ, gật đầu đáp: “Sao thế? Cậu không tin à?”

Mạc Đông Húc khinh thường nhìn anh: “Anh là cái thá gì mà bắt tôi tin?”

Quả nhiên, thái độ lễ độ vừa rồi của anh ta đều là giả vờ, lúc này mới lòi đuôi cáo.

Dương Thanh cũng không tức giận, cười nhạt một tiếng: “Có gì thì nói mau đi!”

– .


Chương 717: 717: Tôi Cảnh Cáo Cậu

“Được, tôi cũng thích nói chuyện với người thông minh”.

Dứt lời, Mạc Đông Húc nhét một chiếc thẻ ngân hàng vào tay Dương Thanh: “Trong này có năm triệu, chỉ cần anh chịu rời khỏi Hoa Nhã, số tiền này là của anh”.

Dương Thanh nhìn anh ta bằng ánh mắt quái lạ, bỗng thấy nực cười.

Bản thân anh ta đã kết hôn, sao còn muốn anh rời xa Tống Hoa Nhã?

“Cậu đang đứng núi này trông núi nọ đấy à?”

Dương Thanh không nhận thẻ, chỉ cười híp mắt hỏi.

Mạc Đông Húc cười lạnh một tiếng: “Anh sai rồi! Không phải tôi không quên được cô ta, mà là muốn cô ta phải độc thân cả đời!”

Dương Thanh nghe ra được sự thù ghét trong lời nói của Mạc Đông Húc.

Anh cứ tưởng anh ta vẫn còn thương nhớ Tống Hoa Nhã, không ngờ là muốn hủy hoại cuộc đời cô ta.

“Tôi nghe nói năm đó cậu trốn làm đám cưới, còn có tin đã chết thì phải?”, Dương Thanh hỏi.

“Con đàn bà đê tiện kia lừa gạt tình cảm của tôi, suýt nữa hủy cuộc đời tôi.

Tôi phúc lớn mạng lớn mới sống được đến bây giờ.

Ngày nào tôi còn sống, cô ta đừng mong được sống tốt”, Mạc Đông Húc nghiến răng nghiến lợi nói.

Chẳng lẽ giữa anh ta và Tống Hoa Nhã thực sự còn ẩn tình khác?

“Cậu cũng kết hôn rồi, tha cho cô ấy đi! Tất cả đã qua hết rồi”, Dương Thanh khuyên nhủ.

Anh không hề có ý định nhúng tay vào thù oán giữa Mạc Đông Húc và Tống Hoa Nhã, nhưng bây giờ Tống Hoa Nhã là người của anh, ngày mai phải ra nước ngoài mở rộng thị trường cho anh.

Anh không muốn Mạc Đông Húc khiến cô ta bị ảnh hưởng.

“Anh là cái thá gì? Biết cái gì mà nói? Tha cho cô ta? Sao có thể chứ? Anh không biết tôi hận cô ta thế nào đâu!”

Mặt Mạc Đông Húc tràn đầy dữ tợn.

Dương Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, bỗng có cảm giác anh ta đã điên rồi.

“Cậu nói cô ấy lừa gạt tình cảm của cậu hơi quá đáng rồi đấy! Cậu có biết khi nghe tin cậu chết, cô ấy đau khổ thế nào không? Cô ấy từng mắc bệnh trầm cảm, tự sát mấy lần liền”, Dương Thanh hỏi.

Dương Thanh cười nhạo một tiếng: “Năm triệu nhiều lắm à?”

Nói xong, anh ấn chìa khóa xe, chiếc Phaeton được đặt làm riêng trị giá hàng chục triệu tự động lái ra khỏi chỗ đỗ xe, vững vàng đỗ lại bên cạnh Dương Thanh.

Giờ phút này, Mạc Đông Húc hoàn toàn chết lặng.

Anh ta cứ nghĩ Dương Thanh rất nghèo, đến khi chiếc Phaeton điều khiển tự động này xuất hiện mới bàng hoàng nhận ra mình đã coi thường Dương Thanh.

Anh ta biết chiếc xe này, tuy chỉ hơn chục triệu nhưng không phải ai cũng có thể có được.

Đến cả anh ta cũng chưa chắc có thể thuê Volkswagen làm riêng cho mình một chiếc Phaeton thế này.

“Cậu đã nói nhiều như vậy, tôi cũng không thể không cảnh cáo cậu một câu.

Có tôi ở đây thì đừng hòng động đến một sợi tóc của Hoa Nhã.

Nếu không, tôi không ngại cho cậu biến mất khỏi thế giới này đâu!”

Dương Thanh lạnh lùng nói.

Dứt lời, anh lên xe rời đi thẳng.

Nhìn theo chiếc Phaeton ngày một xa dần, trong mắt Mạc Đông Húc tràn đầy sát khí: “Anh dám uy hiếp tôi, đây chính là tội chết!”

– .


Chương 718: 718: Khách Hàng Tôn Quý

Dương Thanh còn tưởng Mạc Dông Húc vì một vài nguyên nhân bất khả kháng mới bắt buộc phải rời xa Tống Hoa Nhã, thậm chí còn loan tin mình chết ở nước ngoài.

Nhưng anh không ngờ anh ta chia tay Tống Hoa Nhã chỉ vì người nhà cô ta không được gia tộc chào đón nên tự cho là mình bị lừa gạt tình cảm, thậm chí còn muốn trả thù.

Loại người này đúng là ngàn năm khó gặp.

Ba mươi phút sau, xe của Dương Thanh đỗ lại trong bãi đỗ xe của Dạ Thượng Hoàng Triều.

Hiện giờ đang là cuộc sống về đêm náo nhiệt nhất, bãi đỗ xe trước cửa Dạ Thượng Hoàng Triều đã chật kín đủ mọi xe sang.

“Xem ra cũng là một chỗ ăn chơi cao cấp của Yến Đô”.

Dương Thanh nhìn lướt qua, đều là xe sang hàng triệu, hàng chục triệu trở lên.

Trong đó còn có không ít chiếc giá trị chục triệu bản số lượng có hạn có tốc độ đỉnh cao.

Chiếc Phaeton đặt làm riêng của Dương Thanh ở giữa đống xe này rất lạc loài, dù sao không phải ai cũng hiểu xe.

“Thái Thị!”

Đi tới cửa, Dương Thanh thấy bên cạnh tấm biển “Dạ Thượng Hoàng Triều” còn có hai chữ “Thái Thị” màu đỏ sáng rực.

“Thì ra là sản nghiệp của nhà họ Thái lúc trước!”, Dương Thanh nở nụ cười.

Hôm nay Thái Hoàng đã tới tập đoàn Nhạn Thanh ký hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ sản nghiệp dưới trướng gia tộc với giá cực thấp.

Vậy nên hiện giờ Dạ Thượng Hoàng Triều là của anh.

Nhưng Dương Thanh định giao toàn bộ những sản nghiệp ấy cho nhà họ Trần quản lý.

“Chào anh Thanh!”

Dương Thanh vừa bước vào, hai cô nàng xinh đẹp đứng đón khách ở cửa lập tức cung kính chào.

“Các cô biết tôi à?”

Dương Thanh ngạc nhiên hỏi.

Một cô nàng tươi cười nói: “Sếp Trần đã cho chúng tôi xem ảnh của anh, nói anh là vị khách tôn quý nhất của chúng tôi, phải đón tiếp và phục vụ chu đáo nhất”.

“Phòng Đế Vương đã được chuẩn bị sẵn, anh có muốn tới luôn không?”

Nghe vậy Dương Thanh mới hiểu ra, lắc đầu cười đáp: “Không cần, tôi tới với bạn”.

Vừa nãy trên đường tới, Tống Hoa Nhã đã nói số phòng cho anh nên có thể dễ dàng tìm thấy.

“Dương Thanh!”

Anh vừa bước vào, Tống Hoa Nhã vội vàng gọi một tiếng.

Lúc ở ngoài cửa, Dương Thanh còn nghe thấy mấy cô bạn kia đang khuyên Tống Hoa Nhã chia tay mình.

“Mạc Đông Húc đâu?”

Thấy Dương Thanh đi vào một mình, Dương Tùng đứng bật dậy cau mày hỏi: “Anh không làm gì cậu ấy đấy chứ?”

“Mạc Đông Húc là con rể nhà họ Tôn, anh ta chỉ là một thằng nghèo kiết xác thì làm gì được?”

Thượng Hiểu Hà châm chọc nói.

Vương Hoan cũng cười lạnh: “Phải đó, nghe nói lần này Mạc Đông Húc trở về là để tiếp quản sản nghiệp của nhà họ Tôn.

Vợ của cậu ấy là con gái của ông chủ Tôn, địa vị của cậu ấy trong nhà họ Tôn không hề thấp”.

Cùng lúc đó, cửa phòng bị mở ra, Mạc Đông Húc và Tôn Mỹ Quyên bước vào.

“Mọi người đang nói gì mà vui vẻ thế?”, Mạc Đông Húc tươi cười hỏi.

“Chúng mình đang khen cậu đấy.

Lần này cậu về nước là để phụ trách chức vụ quan trọng nào đó phải không?”

Thượng Hiểu Hà nịnh nọt hỏi.

“Ha ha, thực sự bị mọi người đoán đúng rồi”.

Mạc Đông Húc cười nói: “Lần này trở về, mình sẽ làm tổng giám đốc tập đoàn Tôn Thị, quản lý tập đoàn cho bố vợ”.

“Trời ơi! Tổng giám đốc tập đoàn Tôn Thị á? Đông Húc đúng là niềm kiêu hãnh của lớp mình!”

“Sau này nhà họ Dương của mình phải nhờ Đông Húc giúp đỡ nhiều rồi”.

“Cả nhà họ Thượng của mình nữa.

Nếu có dự án nào Đông Húc đừng quên mình nha!”

Tất cả đều thi nhau nịnh bợ, chỉ muốn quỳ xuống cầu xin Mạc Đông Húc.

Mạc Đông Húc cười nói: “Mọi người yên tâm, chỉ cần công ty của gia tộc mọi người phù hợp tiêu chuẩn, nhất định mình sẽ ưu tiên hợp tác”.

“Cảm ơn Đông Húc trước nha!”, đám người rối rít cảm ơn.

“Chúng ta đừng cảm ơn mỗi Đông Húc! Người nên cảm ơn nhất phải là chị dâu Mỹ Quyên”, Dương Tùng đột nhiên đứng dậy nói.

Bấy giờ bọn họ mới lấy lại tinh thần.

Trong số những người ở đây, Tôn Mỹ Quyên mới là người có địa vị cao nhất.

Cô ta là con gái của chủ gia tộc họ Tôn, chủ của một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.

Mạc Đông Húc có ngày hôm nay đều nhờ vào cô ta.

Tôn Mỹ Quyên được gọi là chị dâu có vẻ rất vui, tươi cười đáp: “Mọi người đừng khách sáo.

Đông Húc đã nói rồi, chỉ cần công ty của gia tộc mọi người phù hợp tiêu chuẩn, tập đoàn Tôn Thị rất hoan nghênh hợp tác”.

“Ha ha, cảm ơn chị dâu!”, mọi người lại thi nhau cảm ơn.

“Phải rồi, sao mọi người lại thuê phòng phổ thông vậy? Sao không thuê phòng VIP?”

Tôn Mỹ Quyên bỗng lên tiếng.

“Giám đốc ở đây nói là không còn phòng VIP”.

Dương Tùng đáp.

“Thế sao được?”

Tôn Mỹ Quyên lập tức nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên tôi và Đông Húc về nước, lần đầu Đông Húc mời bạn bè họp mặt sao có thể nhét chúng ta vào một phòng phổ thông như vậy được?”

“Phải đó, không được đâu.

Nhất định phải đổi sang phòng tốt hơn”.

Mạc Đông Húc cũng vội vàng nói, quay sang hỏi Dương Tùng: “Mình vừa mới về nước, không quen cho lắm.

Mình chỉ biết Dạ Thượng Hoàng Triều là chỗ ăn chơi lớn nhất Yến Đô.

Phòng tốt nhất ở đây là cái nào?”

“Rất nhiều người đều nói nhà họ Trần chỉ là tay sai, người đứng sau là một ông lớn đến cả tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không dám trêu vào”.

Nghe Dương Tùng nói thế, tất cả đều rất kinh hãi.

“Mình cũng biết chút ít về nhà họ Thái.

Nghe nói ngoại trừ tám gia tộc đứng đầu, nhà họ Thái có thực lực mạnh nhất ở Yến Đô.

Tám gia tộc kia cũng không dám tùy tiện động vào bọn họ”.

“Không ngờ chỉ trong một đêm, sản nghiệp nhà họ Thái đã đổi chủ.

Xem ra người đứng sau nhà họ Trần kia rất không đơn giản”.

Mạc Đông Húc gật đầu nói.

“Thế nên hôm nay Đông Húc và chị dâu đành phải chịu ấm ức rồi.

Chúng ta không nên làm loạn ở đây thì hơn”, Dương Tùng nói.

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, một người trung niên mặc vest đi vào.

Trước ngực ông ta còn đeo thẻ giám đốc.

“Cậu Dương, phòng Đế Vương đã được chuẩn bị xong, mời cậu và các vị khách quý ở đây dời bước qua đó.

Tôi không biết cậu Dương dẫn bạn tới, vô cùng xin lỗi!”

Giám đốc khúm núm nói với Dương Thanh.

– .


Chương 719: 719: Trai Tài Gái Sắc

Trông thấy giám đốc của Dạ Thượng Hoàng Triều nhìn Dương Thanh, mọi người trong phòng đều ngơ ngác.

Dương Tùng vừa mới nói phòng Đế Vương chỉ dành cho vị khách tôn quý nhất của Dạ Thượng Hoàng Triều.

Vậy mà giờ đây, giám đốc lại mời bọn họ tới đó.

Dương Thanh không phải là một thằng nghèo kiết xác à?

Sao tự nhiên lại trở thành vị khách tôn quý nhất của Dạ Thượng Hoàng Triều?

Dương Thanh cũng bất giác cau mày.

Vừa rồi cô gái tiếp khách ngoài cửa mời anh tới phòng Đế Vương, anh đã nói mình đi cùng với bạn.

Trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Dương Tùng đột nhiên bước tới, tươi cười nói: “Giám đốc Vương, sao ông phải khách sáo như vậy?”

Giám đốc Vương ngơ ngác nhìn Dương Tùng, nhưng vì anh ta là bạn của Dương Thanh nên chỉ có thể mỉm cười đáp lời: “Mời mọi người đi cùng tôi tới phòng Đế Vương ạ!”

“Được thôi! Dẫn đường đi!”

Dương Tùng cười lớn nói.

Tất cả mọi người đều ngây ngốc đi theo giám đốc Vương tới phòng Đế Vương, vừa mới bước vào đã bị sự xa hoa bên trong dọa sợ.

Căn phòng vô cùng rộng rãi, bốn phía đều treo tranh chữ nổi tiếng, trang hoàng vô cùng xa hoa, toàn bộ đồ dùng trong phòng đều làm từ Nam mộc tơ vàng cao cấp nhất.

“Đây là rượu Lafite năm 1982, xin được tặng cậu Dương làm quà ra mắt”.

Giám đốc gọi người mang hai chai Lafite tới rồi cẩn thận rời đi.

“Này Dương Tùng, cậu trở thành vị khách tôn quý nhất của Dạ Thượng Hoàng Triều từ bao giờ thế?”

Thượng Hiểu Hà đột nhiên kinh ngạc hỏi.

“Phải đấy, không ngờ Dương Tùng mới là người giấu kỹ nhất”, Vương Hoan cũng cười nói.

Thực ra Dương Tùng cũng rất hoang mang, chẳng biết chuyện gì đang diễn ra.

Không lẽ ông lớn chống lưng cho nhà họ Trần có quan hệ rất tốt với nhà họ Dương của anh ta?

Nhưng trong phòng chỉ có mình anh ta họ Dương, vừa rồi giám đốc Vương của Dạ Thượng Hoàng Triều gọi cậu Dương thì chắc chắn phải liên quan tới nhà họ Dương.

Còn về Dương Thanh đã bị bọn họ lãng quên từ lâu.

Không ai nghĩ cậu Dương mà giám đốc Vương gọi là Dương Thanh.

Đến cả Mạc Đông Húc cũng tưởng nhà họ Dương quen biết ông lớn nào đó, cười nói: “Ê Dương Tùng, thằng nhóc cậu đúng là giấu kỹ thật đấy.

Mình vốn còn định mời các cậu một chầu, giờ xem ra không có cơ hội tiêu tiền nữa rồi”.

“Ha ha ha…”

Dương Tùng lập tức cười phá lên: “Hôm qua bố mình còn nói một người bạn rất thân của ông ấy muốn tới Yến Đô phát triển, là một người có lai lịch rất lớn.

Mình cứ tưởng bố mình nói khoác, nào ngờ lại là thật”.

“Mình không ngờ bạn thân của ông ấy lại là người nắm giữ toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Thái”.

“Nếu biết trước mình đã nói cho họ biết mình là người nhà họ Dương từ lúc mới đến rồi”.

“Được rồi, chúng ta đừng nói người khác nữa, nói về Đông Húc đi!”

Trần Hân Như cười nói.

“Lúc còn đi học mình đã biết trong hơn ba mươi người của lớp mình chỉ có Đông Húc mới có tiền đồ nhất.

Nhiều năm trôi qua đúng thật là như vậy”.

Thượng Hiểu Hà lên tiếng đầu tiên.

Vương Hoan lập tức tiếp lời: “Đúng vậy đấy.

Nếu biết Đông Húc ưu tú như vậy, năm đó mình đã ra tay rồi”.

“Dù cậu có ra tay Đông Húc cũng không thèm đâu, ha ha!”, Dương Tùng bật cười trêu chọc.

Vương Hoan trợn trừng mắt, lại nhìn sang Tôn Mỹ Quyên vừa cười vừa nói: “Đương nhiên là mình biết bản thân không xứng với Đông Húc.

Chỉ có chị dâu Mỹ Quyên mới xứng đôi với cậu ấy!”

“Phải đó, chị dâu Mỹ Quyên với Đông Húc đúng là trai tài gái sắc, cặp vợ chồng hoàn hảo nhất”, Thượng Hiểu Hà vội nịnh nọt.

“Được rồi, mọi người đừng khen bọn tôi nữa.

Tôi sắp phổng mũi rồi”.

Tôn Mỹ Quyên cười nói, chủ động nâng ly: “Nào, tôi với Đông Húc xin mời mọi người một ly!”

– .


Chương 720: 720: Anh Muốn Chết À

“Ha ha…”

Cả căn phòng ngập tràn tiếng nói cười vui vẻ.

Còn Dương Thanh và Tống Hoa Nhã đều bị ngó lơ.

Tống Hoa Nhã rất khó chịu, nhất là khi thấy Mạc Đông Húc và Tôn Mỹ Quyên ân ái hạnh phúc.

Dương Thanh thầm thở dài.

Xem ra muốn cô ta nhìn thấy bộ mặt thật sự của kẻ mặt người dạ sói như Mạc Đông Húc cần phải dùng cách đặc biệt.

“Thực ra người tôi nên cảm ơn nhất phải là Tống Hoa Nhã!”

Tôn Mỹ Quyên đột nhiên nói.

Mọi người đều ngây người không hiểu.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Tống Hoa Nhã và Tôn Mỹ Quyên gặp nhau.

Đến cả Tống Hoa Nhã cũng nghi hoặc nhìn Tôn Mỹ Quyên.

“Hoa Nhã, tôi mời cô một ly nhé!”.

Cập nhật truyện nhanh tại { TRÙMTR UYỆN.

n et }

Tôn Mỹ Quyên chủ động rót đầy một ly cho Tống Hoa Nhã rồi lại rót đầy ly của mình, tươi cười nâng ly.

Tống Hoa Nhã chỉ căm hận Mạc Đông Húc, không hề ghét bỏ Tôn Mỹ Quyên.

Huống chi đối phương chủ động mời rượu, cô ta đâu thể từ chối, bèn cầm ly đứng lên.

“Tôi và cô Tôn mới gặp nhau lần đầu, đâu đến mức phải cảm ơn?”, Tống Hoa Nhã hỏi.

Tôn Mỹ Quyên cười đáp: “Đương nhiên tôi phải cảm ơn cô rồi.

Nếu lúc trước cô và Đông Húc không chia tay, sao tôi có thể tìm được một người chồng xuất sắc như vậy?”

Bấy giờ mọi người mới hiểu ra, Tôn Mỹ Quyên không có ý cảm ơn gì cả, chỉ muốn mỉa mai Tống Hoa Nhã.

Quả nhiên, vẻ mặt Tống Hoa Nhã lập tức cứng đờ, tay cầm ly rượu run rẩy, rượu sóng sánh suýt đổ ra.

“Cô phải cầm chắc vào.

Mỗi một giọt rượu Lafite 1982 này đều có giá trị không nhỏ.

Nếu không nhờ buổi họp lớp hôm nay, chắc là đời này cô và chồng cô không còn cơ hội uống nữa đâu”.

Tôn Mỹ Quyên bật cười châm chọc.

Dứt lời, cô ta nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

“Tí tách!”

Bọn họ kinh hãi chứng kiến Dương Thanh đổ sạch rượu Lafite 1982 đắt đỏ trong ly xuống đất.

Mặt của Mạc Đông Húc lập tức méo xệch.

Chỉ khi kính rượu người chết mới đổ rượu xuống đất.

Dương Thanh nói muốn mời rượu anh ta nhưng lại đổ ra đất, rõ ràng là đang cố tình khiêu khích.

Mọi người giật nảy mình.

“Dương Thanh, con mẹ nó anh muốn chết hả? Sao anh dám sỉ nhục Đông Húc!”

“Đồ mạt rệp như anh có biết Đông Húc là ai không? Muốn chết thì nói sớm đi!”

“Một thằng nghèo kiết xác cũng nghĩ bản thân cao thượng lắm.

Anh xứng mời rượu Đông Húc sao?”

Tất cả đều nhao nhao chỉ trích Dương Thanh, muốn xông lên đánh anh no đòn.

“Đồ khốn kiếp, anh lập tức xin lỗi chồng tôi ngay.

Nếu không hôm nay anh đừng hòng bước ra khỏi Dạ Thượng Hoàng Triều nửa bước!”

Tôn Mỹ Quyên nổi giận đùng đùng, nghiến răng nghiến lợi nói.

Rốt cuộc Mạc Đông Húc cũng lên tiếng: “Dương Thanh, nếu anh đã muốn chết, tôi sẽ cho anh toại nguyện!”

– .

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box