Chàng Rể Chiến Thần
Tập 64 : 631: Hối Hận Xanh Ruột (c631-c640)
❮ sautiếp ❯Chương 631: 631: Hối Hận Xanh Ruột
Ngải Minh Húc vừa bước tới cửa đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ.
Ông ta không ngờ giọng cười sang sảng này lại là của Ngải Xuyên.
Ông ta là con trai của Ngải Xuyên nhưng chưa bao giờ thấy Ngải Xuyên cười vui vẻ như vậy.
Lúc này ông ta bỗng hoài nghi liệu bên trong căn nhà hai tầng có vẻ mộc mạc này có phải được trang trí cực kỳ xa hoa không?
Nếu không sao một người cả đời hưởng thụ giàu sang như Ngải Xuyên có thể cười vui vẻ ở chỗ này được?
Trong đầu ông ta xuất hiện rất nhiều ý nghĩ.
Ông ta nôn nóng đẩy cửa ra.
Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong nhà, cả người liền ngơ ngẩn.
Bởi vì bên trong không hề trang trí xa hoa như ông ta nghĩ, chỉ có bốn vách tường đơn giản được sơn trắng, gạch lát nền màu be nhạt, thậm chí còn không có cả gạch ốp chân tường.
Trần nhà treo đèn LED tiết kiệm điện, trong nhà chỉ bày biện một số đồ dùng bằng gỗ lim tuy cũng đắt đỏ nhưng Ngải Minh Húc biết tổng giá trị của bộ đồ dùng trong nhà này chắc chắn không quá một trăm nghìn.
Trong căn phòng sơ sài như vậy, bốn người Ngải Xuyên, Ngải Lâm, Dương Thanh và Mã Siêu đang ngồi quây quần ăn cơm.
Thức ăn cũng rất đạm bạc, chỉ có ba món mặn và một món canh.
“Anh tới đây làm gì?”
Ngải Xuyên không vui hỏi.
“Con tới đón bố về!”
Ngải Minh Húc gượng cười, bước lên trước nói.
Ông ta còn đánh giá xung quanh một lượt rồi nói: “Bố là ông chủ cũ của nhà họ Ngải, có biệt thự riêng của mình.
Chỗ ở tồi tàn này sao xứng với thân phận của bố?”
“Bố mau sửa soạn rồi về nhà với con thôi!”
Ngải Minh Húc cười nói.
Ông ta không hề nhận ra ánh mắt lạnh lẽo của Ngải Xuyên.
“Chủ gia tộc tiền nhiệm mau theo chúng tôi về đi! Nhà họ Ngải không thể không có ông.
“
“Nhà họ Ngải mới là chỗ để ông dưỡng lão, chỗ rách nát này không thích hợp với ông đâu”.
“Đúng vậy, ông đã hy sinh cả đời cho nhà họ Ngải.
Nếu ông sống ở đây một mình, chưa kể đến vấn đề an toàn, nếu người ngoài biết được sẽ chê cười con cháu nhà họ Ngải bất hiếu”.
Mấy bậc cha chú đi theo Ngải Minh Húc tới đây cũng nhao nhao khuyên nhủ.
Những người này rất thông minh, rõ ràng nhìn thấy đám người Ngải Lâm nhưng lại vờ như không thấy, cũng không khuyên Ngải Lâm về nhà.
Trên đường tới đây, Ngải Minh Húc đã nhắc nhở nếu Ngải Lâm cũng có mặt thì tuyệt đối không được khuyên cô ấy, bởi vì ông ta hiểu rất rõ tính tình con gái mình.
Bây giờ chỉ có Ngải Xuyên mới có thể thuyết phục Ngải Lâm trở về nhà họ Ngải lần nữa.
“Cộp!”
Ngải Xuyên đột nhiên đặt bát lên bàn ăn, cả giận nói: “Mọi người im hết cho tôi!”
Mới nãy Ngải Xuyên còn cười nói vui vẻ mà giờ đây đã đanh mặt lại.
Người nhà họ Ngải đều im như thóc, không ai dám lên tiếng.
Ngải Húc Minh cũng hoảng sợ, sững sờ một lúc rồi vội nói: “Bố đừng giận nữa, mau về nhà với con đi.
Con không yên tâm để bố ở đây một mình”.
Đọc tiếp tại web truyện T am l inh!
“Anh mù rồi à? Ai bảo tôi ở đây một mình?”
Ngải Xuyên ẩn ý nói.
Ngải Lâm cũng đứng lên, bình tĩnh nhìn Ngải Minh Húc: “Từ nay về sau, tôi sẽ ở đây chăm sóc ông nội.
Ông là ông chủ nhà họ Ngải, phải lo nhiều việc, không cần nhọc lòng vì ông nội đâu”.
Giọng nói của Ngải Lâm tràn ngập chế giễu.
Dương Thanh và Mã Siêu không nói lời nào chỉ yên lặng quan sát.
Nếu Ngải Lâm và Ngải Xuyên muốn trở về nhà họ Ngải bọn họ sẽ không ngăn cản, cũng vẫn sẽ giúp đỡ nhà họ Ngải.
Nhưng nếu hai người không muốn thì sự tồn vong của nhà họ Ngải không liên quan đến bọn họ nữa.
“Ngải Lâm, bố biết con rất hận bố, nhưng bố cũng chỉ vì tương lai huy hoàng của gia tộc.
Chẳng phải ông nội con cũng mong vậy sao?”
“Bảo tôi trở về nhà họ Ngải à, đừng mơ!”
Ngải Xuyên thẳng thừng ra lệnh đuổi khách.
Ngải Lâm cũng nói: “Ông nội rất thích ở đây.
Ông bỏ hết mọi thứ chọn đến nơi này chứng tỏ ông muốn an hưởng tuổi già ở đây, không muốn bị ai làm phiền, các người về đi!”
Người nhà họ Ngải vô cùng sốt ruột.
Nếu bọn họ bỏ về e là cả đời này Ngải Xuyên và Ngải Lâm sẽ không bao giờ trở về gia tộc nữa.
Nếu vậy, nhà họ Ngải sẽ không thể dựa vào Dương Thanh để lớn mạnh hơn.
“Chẳng phải phát triển nhà họ Ngải là ước mơ cả đời của bố sao? Rõ ràng bố biết con muốn làm gì, cũng biết con làm vậy là vì nhà họ Ngải.Tại sao bố không thể hiểu cho con, không ủng hộ con?”
Ngải Minh Húc bỗng kích động, hai mắt đỏ hoe nói: “Con biết lần này con đã nhìn lầm, có lỗi với bố và bé Lâm nhưng con cũng vì bất đắc dĩ!”
Trong mắt Ngải Xuyên ngập tràn thất vọng, lão nhìn chằm chằm Ngải Minh Húc, lạnh lùng nói: “Đến lúc này mà anh vẫn chưa nhận ra sai lầm của mình nữa sao? Anh luôn miệng nói là vì nhà họ Ngải nhưng có thật là như vậy không?”
“Tôi có nằm mơ cũng muốn nhà họ Ngải hưng thịnh, nhưng tôi sẽ không tàn nhẫn đẩy con gái ruột của mình vào chỗ chết như anh”.
“Anh cút đi.
Tôi đã giao vị trí chủ gia tộc cho anh thì anh phải chịu trách nhiệm với sự phát triển của gia tộc.
Dù nhà họ Ngải bị diệt trong tay anh thì cũng là lỗi của anh.
Còn tôi đã xứng đáng với tổ tiên rồi”.
Dứt lời, Ngải Xuyên lạnh lùng nói: “Tiễn khách!”
Mã Siêu vừa đứng lên chuẩn bị đuổi người thì bị Dương Thanh đè bả vai lại.
Anh không muốn người anh em của mình khó xử.
“Dẫn người nhà họ Ngải rời khỏi đây đi! Nếu để tôi biết các người vẫn còn quấy rầy ông cụ Ngải, tôi sẽ khiến các người phải hối hận hơn đấy!”
Dương Thanh lạnh lùng liếc nhìn đám người nhà họ Ngải, trong mắt tràn đầy uy hiếp: “Đừng nghi ngờ lời tôi nói.
Bởi vì trong mắt tôi, cho dù là tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, chỉ cần tôi muốn cũng có thể tiêu diệt bọn họ ngay lập tức!”
Người nhà họ Ngải run lẩy bẩy, đứng ngồi không yên.
Nếu không tận mắt nhìn thấy thái độ cung kính của chủ các gia tộc đứng đầu Yến Đô với Dương Thanh, chắc chắn họ sẽ nghĩ anh đang nói phét.
Nhưng bây giờ bọn họ vô cùng rõ Dương Thanh đang nói thật.
Lúc này bọn họ hối hận đến xanh ruột.
Bởi vì bạn của cô gái bị bọn họ ép đuổi khỏi nhà họ Ngải lại là người trẻ tuổi có thể lật đổ tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
–
.
Chương 632: 632: Dương Thanh Lo Lắng
Dưới sự uy hiếp của Dương Thanh, thoáng chốc người nhà họ Ngải đã rời đi ngay.
Tâm trạng đang vui vẻ của Ngải Xuyên và Ngải Lâm cũng bị những người khách không mời mà đến này phá hỏng.
Ngải Xuyên thở dài: “Lâm, cháu nói xem ông đã từng âm thầm giúp bố cháu, cuối cùng ông đã làm đúng hay sai?”
Lần đầu tiên Ngải Xuyên nghi ngờ về phương pháp giáo dục của mình.
Lúc trước lão giao phân nửa sản nghiệp của mình cho Ngải Minh Húc xử lý là vì muốn từ từ giao quyền lực trong tay mình ra.
Nhưng không ngờ Ngải Minh Húc không hề có tài kinh doanh, nếu không nhờ lão âm thầm giúp đỡ, chắc chắn nhà họ Ngải sẽ lụn bại trong tay Ngải Minh Húc.
Ngải Lâm lắc đầu nắm lấy tay Ngải Xuyên nói: “Ông nội, ông không sai, bố mới là người có lỗi.
Thôi, nếu ông đã rời gia tộc thì đừng lo cho gia tộc nữa, chúng ta ăn cơm tiếp đi”.
Mọi người ở nông trại đến tối mới về.
Khi Ngải Lâm tiễn Dương Thanh và Mã Siêu ra đến cửa, Dương Thanh chợt nói: “Chị nói với ông rằng em sẽ không trơ mắt nhìn nhà họ Ngải suy tàn đâu”.
Đọc tiếp tại web truyện T am l inh!
Dứt lời, Ngải Lâm chưa kịp trả lời, Dương Thanh đã dặn Mã Siêu lái xe rời đi.
Đến khi xe đã đi xa rồi, mắt Ngải Lâm mới đỏ hoe, cực kỳ cảm động, nhìn theo hướng xe rời đi dịu dàng nói: “Cảm ơn cậu Thanh!”
Trên đường rời đi, Mã Siêu nhịn không được hỏi: “Anh Thanh, ông bội và Lâm đã rời nhà họ Ngải rồi, sao anh vẫn giúp nhà họ?”
Dương Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng một lúc rồi mới trả lời: “Cậu chỉ thấy ngoài mặt thôi, dù Ngải Lâm thể hiện rằng chị ấy hận nhà họ Ngải đến nhường nào đi chăng nữa thì đó cũng là nơi đã từng nuôi dưỡng chị ấy”.
“Địa vị mà nhà họ Ngải đang có là nhờ ông cụ Ngải.
Dù ông ấy đã đi rồi nhưng chẳng lẽ ông ấy sẵn sàng chấp nhận việc nhà họ Ngải dần suy tàn?”
“Có lẽ ông cụ và chị Lâm sẽ thất vọng về Ngải Minh Húc nhưng sẽ không hận ông ta, cũng sẽ không hận nhà họ Ngải.
Họ chỉ rất thất vọng về gia tộc này thôi”.
Nghe Dương Thanh phân tích, Mã Siêu như bừng tỉnh: “Thảo nào ông nội và Lâm cứ bồn chồn cả buổi chiều, thì ra là lo cho nhà họ Ngải”.
Dương Thanh gật đầu: “Tôi sẽ không giúp nhà họ Ngải quá nhiều, chỉ để nhà họ Ngải giữ vững vị trí hôm nay là đủ rồi”.
“Cảm ơn anh Thanh!”
Mã Siêu bỗng cảm ơn.
Dương Thanh cười cười không nói gì nữa, nhắm mắt thư giãn.
Cùng lúc đó, nhà họ Ngải, trong một loại biệt thự cao cấp.
Ngải Minh Húc ngồi lì trong phòng làm việc, không bật đèn.
Trong bóng tối, chỉ có thể thấy vài đốm sáng, căn phòng nồng nặc mùi khói thuốc.
Sau khi ông ta trở về từ nông trại thì vào phòng làm việc, châm một điếu thuốc lá, cực kỳ đau lòng.
Thời khắc này, ông ta nghĩ đến rất nhiều thứ, nghĩ đến lúc còn nhỏ Ngải Xuyên từng rất nghiêm khắc với ông ta, đã từng dạy dỗ ông ta, cũng nhớ lại lúc nhỏ Ngải Lâm bám lấy mình như thế nào.
Có thể nói hai người này là hai người quan trọng nhất trong cuộc đời ông ta.
Nhưng bây giờ chính ông ta đã đẩy hai người thân nhất đi, biệt thự to như vậy nhưng chỉ có mình ông ta.
Đúng lúc này, chuông điện thoại chói tai vang lên, Ngải Minh Húc mới tỉnh lại từ hồi ức, sau khi chọn bắt máy thì nghe thấy một giọng nói xa lạ: “Chín giờ sáng mai, mời ông đến nhà họ Diệp đúng giờ.
Chủ gia tộc quyết định sẽ ký hợp đồng hợp tác lâu dài với nhà họ Ngải các ông”.
Nghe những lời này, Ngải Minh Húc dại ra, đến khi đối phương ngắt máy, ông ta mới sực tỉnh.
“Lâm, bố sai rồi, bố có lỗi thật rồi! Bố xin lỗi con!”
Ngải Minh Húc gào khóc đau thương.
Đương nhiên ông ta biết tại sao nhà họ Diệp lại ký hợp đồng hợp tác lâu dài với nhà họ Ngải, đương nhiên là vì Ngải Lâm.
Hôm nay sau khi trở về từ nông trại của Ngải Xuyên, ông ta ngồi tĩnh tâm suy nghĩ rất nhiều, cũng biết là lỗi của mình nhưng ông ta không muốn thừa nhận.
Cho đến khi nhà họ Diệp gọi điện thoại đến, ông ta mới tỉnh ngộ.
“Bố, bé Lâm, con biết sai rồi, lần này con sẽ không để hai người phải thất vọng nữa đâu”.
Khóc một lúc lâu, cảm xúc Ngải Minh Húc mới ổn định trở lại, ông ta lau nước mắt kiên định nói.
Ngay sau đó ông ta gọi một cuộc điện thoại dặn dò: “Chuẩn bị xe!”
Nửa tiếng sau, chiếc Bentley màu đen dừng trước nông trại của Ngải Xuyên.
Trong nhà, Ngải Lâm đang xem tivi với Ngải Xuyên, hai ông cháu thường bình luận về diễn viên trong tivi giống hệt như gia đình bình thường.
Đúng lúc này có người gõ cửa.
“Muộn thế rồi mà ai còn đến nữa nhỉ?”
Ngải Lâm đang xem tivi bị quấy rầy nên bất mãn nhưng vẫn ra mở cửa.
Mở cửa ra thì thấy một gương mặt quen thuộc.
“Sao ông lại đến đây?”
Thấy Ngải Minh Húc, Ngải Lâm lạnh lùng hỏi.
Không biết cô ấy có hoa mắt hay không mà hình như cô ấy cảm giác Ngải Minh Húc hơi là lạ, mắt sưng giống như mới khóc xong.
“Tiểu Lâm, bố đến để xin lỗi con!”
Mắt Ngải Minh Húc đỏ hoe nhìn con gái mình, chân thành nói.
Ngải Lâm nhíu mày: “Ông không cần phải diễn đâu, ông về đi!”
“Lâm, bố nói thật mà, lần này bố biết sai thật rồi”.
“Lúc trước bố không quan tâm đến con nhưng bố thề sau này bố sẽ không vậy nữa”.
“Xin lỗi con, bố sai rồi!”
Ngải Minh Húc cực kỳ kích động nhưng lời nói lại cực kỳ rõ ràng.
Ngải Lâm cảm giác như mình đang nằm mơ nhưng nhìn Ngải Minh Húc, không giống đang giả vờ lắm.
Lúc Ngải Lâm đang ngơ ngác thì Ngải Minh Húc đã vào nhà.
“Bịch!”
Ngải Minh Húc quỳ mạnh xuống đất dưới sự ngạc nhiên của Ngải Lâm, cảm xúc tan vỡ, nức nở: “Đứa con bất hiếu Ngải Minh Húc đến nhận tội với bố!”
“Bố, con biết lỗi rồi, con sai thật rồi, xin bố hãy tha thứ cho con”.
Vốn dĩ Ngải Minh Húc muốn kiềm chế cảm xúc mình lại nhưng khi ông ta thấy Ngải Xuyên đầu tóc bạc phơ, cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi nữa, gào khóc.
Ngải Lâm cũng bịt miệng không cho mình khóc thành tiếng nhưng lại không thể kiềm chế, nước mắt đầm đìa.
Trên gương mặt già nua của Ngải Xuyên, lão ta cũng hơi lung lay, mắt đỏ hoe: “Biết lỗi và chịu thay đổi là chuyện tốt không gì hơn, đây mới là con trai của Ngải Xuyên! Bố tha thứ cho con!”
“Bố!”
Thấy Ngải Xuyên tha thứ cho mình dễ dàng như vậy, Ngải Minh Húc cảm thấy mình chẳng khác gì súc sinh, nghĩ đến mình đã từng bất hiếu với bố, ông ta hận không thể chết ngay.
Ông ta quỳ gối dưới chân Ngải Xuyên, ôm chân lão khóc như một đứa trẻ.
Ngải Xuyên cũng nước mắt đầm đìa, dù gì Ngải Minh Húc cũng là con của lão, sao lão có thể hận con mình được?
Thấy Ngải Minh Húc biết xin lỗi là lão đã hài lòng lắm rồi.
Dù Ngải Lâm không biết tại sao Ngải Minh Húc lại đến xin lỗi nhưng cô ấy có thể đoán đại khái có liên quan đến Dương Thanh.
Vì Dương Thanh đã nói với cô ấy rằng anh sẽ không trơ mắt nhìn nhà họ Ngải lụn bại.
“Cậu Thanh, cảm ơn cậu!”, ánh mắt Ngải Lâm ngập tràn sự biết ơn.
Cùng lúc đó, ở bên kia, Dương Thanh đã về đến biệt thự cao cấp ở Yến Đô mà Mã Siêu mua cho anh.
Nhưng bây giờ đã chín giờ tối rồi mà Tần Thanh Tâm vẫn chưa về nhà.
Gọi điện thoại thì báo điện thoại đang tắt máy, Dương Thanh thấy hơi sốt ruột.
–
.
Chương 633: 633: Mẹ Con Không Có
Thấy Dương Thanh đi về phía mình, Vũ Văn Cao Dương rất vui.
Nhưng Dương Thanh mới vừa bước đến chỗ ông ta đã lạnh giọng hỏi: “Nói cho tôi biết, bây giờ Vũ Văn Bân đang ở đâu?”
Lần trước sau khi Vũ Văn Bân được một lão già mặc sườn xám nam cứu đi, Dương Thanh cứ thấy không yên tâm.
Lại thêm việc lúc Vũ Văn Bân sắp chết, anh ta đã nói rằng anh ta biết một bí mật về mẹ Dương Thanh, riêng việc này thôi đã làm Dương Thanh muốn tìm anh ta.
Nụ cười của Vũ Văn Cao Dương cứng đờ, vốn dĩ nghĩ có thể nhân cơ hội này tâm sự với Dương Thanh, cải thiện quan hệ hai người nhưng không ngờ Dương Thanh vừa mở miệng ra đã hỏi Vũ Văn Bân.
“Bố cũng không biết”.
Im lặng thật lâu, Vũ Văn Cao Dương lắc đầu nói.
“Không biết?”
Dương Thanh cười mỉa nói: “Ông không biết thật à? Hay ông không muốn cho tôi biết?”
Đương nhiên anh sẽ không tin Vũ Văn Cao Dương không biết tin tức của Vũ Văn Bân.
Dù không biết thật thì cũng biết một ít về bí mật của Vũ Văn Bân.
“Dương Thanh, bố không biết nó ở đâu thật mà”.
Vũ Văn Cao Dương vội vã cam kết, sau đó nói tiếp: “Chắc đang ở nhà họ Tào!”
Nhà họ Tào cũng chính là nhà mẹ đẻ của Vũ Văn Bân, đã từng là một trong chín Hoàng tộc Chiêu Châu, nhưng vì bây giờ đã suy tàn nên bị đẩy ra khỏi Hoàng tộc Chiêu Châu, trở thành Vương tộc Chiêu Châu.
Dù vậy thì địa vị của nhà họ Tào ở nước Chiêu Châu cũng không phải là thứ mà tám gia tộc lớn ở Yến Đô có thể sánh bằng.
“Ông nghĩ rằng ông nói nhà họ Tào thì tôi không dám đến đó tìm à?”
Dương Thanh cười khinh miệt, mỉa mai rằng: “Vốn dĩ tôi còn nghĩ ông hiểu rõ thân phận của tôi, bây giờ xem ra ông chỉ biết lớp da bên ngoài thôi”.
Nước Chiêu Châu có tổng cộng chín châu vực lớn, năm Hoàng tộc và bốn Vương tộc, mỗi gia tộc chia nhau canh giữ một châu vực.
Nhưng ngoài chín châu vực ra thì có bốn biên giới lớn Đông, Tây, Nam, Bắc.
So ra thì bốn biên giới mới là nơi khống chế thực quyền, Dương Thanh đã từng là Tướng quân ở biên giới phía Bắc, là người có quyền nhất biên giới phía Bắc.
So với chủ Hoàng tộc và Vương tộc thì thân phận của anh chẳng kém gì họ, thậm chí còn quyền thế hơn.
Mặc dù Dương Thanh đã rời khỏi biên giới phía Bắc nhưng biên giới vẫn giữ vị trí đó của anh.
Bởi vì trong lòng các chiến sĩ của biên giới phía Bắc, Dương Thanh là một vị thần trác tuyệt.
Ngoài Dương Thanh ra, không ai có tư cách thừa kế vị trí Tướng quân biên giới phía Bắc.
Nếu Dương Thanh muốn đến nhà họ Tào một chuyến, chỉ cần nhà họ Tào biết thân phận của Dương Thanh thì dù là chủ gia tộc cũng phải đích thân ra mời chào.
Vũ Văn Cao Dương biết anh là Tướng quân của biên giới phía Bắc nhưng lại không biết địa vị của Tướng quân có thể sánh bằng chủ của năm Hoàng tộc.
“Dương Thanh, con suy nghĩ quá lên rồi, bố không có ý đó.
Bố không biết Vũ Văn Bân đã đi đâu”.
Vũ Văn Cao Dương bị Dương Thanh nhìn thấu nhưng ông ta không hề xấu hổ, như thể ông ta không hề biết tung tích của Vũ Văn Bân thật.
Mặt anh lạnh hơn, nheo mắt nói: “Nếu ông đã không muốn nói thì tôi đành phải đích thân đến nhà họ Tào một chuyến”.
Vũ Văn Cao Dương nhíu mày: “Chẳng lẽ con định đến nhà họ Tào thật à?”
“Tôi phải tìm bằng được Vũ Văn Bân!”
Dương Thanh kiên quyết.
Tất cả những người muốn hãm hại người thân của anh đều phải chết.
Vũ Văn Bân phải chết!
Nhưng so với cái mạng của anh ta thì Dương Thanh muốn biết bí mật về mẹ mà Vũ Văn Bân đã nói hơn.
“Mặc dù nhà họ Tào đã bị loại ra khỏi Hoàng tộc nhưng tổ tiên nhà họ Tào vẫn là con cháu nhà Hoàng tộc, con đến nhà họ Tào chẳng khác gì lấy trứng chọi đá”.
Vũ Văn Cao Dương nghiêm túc nói: “Bố biết Vũ Văn Bân đã làm nhiều chuyện có lỗi với con, con có giết nó thì cũng là chuyện đương nhiên thôi”.
“Nhưng bố hy vọng con có thể nể tình nó là anh cùng cha khác mẹ của con, tha cho nó một con đường sống, xem như bố xin con!”
“Nếu tính mạng của bố có thể làm hai anh em bắt tay nhau chấp nhận hòa thuận thì bây giờ bố sẵn sàng chết ngay!”
Vũ Văn Cao Dương nghiêm túc, không hề giống đang nói dối.
Dương Thanh lại không hề cảm động, anh vẫn hận ông ta như cũ, lạnh giọng nói: “Ông tự đề cao mình quá rồi nhỉ? Nếu tôi muốn ông chết thật, ông nghĩ ông vẫn có thể sống đến giờ à?”
“Ông biết không? Ông nên cảm ơn mẹ tôi.
Nếu không phải trước khi chết bà ấy ép tôi phải thề độc thì ngày đầu tiên từ biên giới trở về, nơi đầu tiên tôi đến không phải Giang Hải mà sẽ là nhà Vũ Văn ở Yến Đô!”
Từng câu từng chữ anh nói đều ngập tràn sát khí.
Vũ Văn Cao Dương chỉ thấy người mình lạnh toát nhưng ông ta tin rằng những gì Dương Thanh nói là thật.
Căn cứ theo thực lực của Dương Thanh, đúng là có thể tiêu diệt gia tộc Vũ Văn.
Vũ Văn Cao Dương chỉ thấy đau lòng khôn xiết, đứa con xuất sắc như vậy nhưng lại bị ông ta đuổi ra khỏi nhà.
Bỗng ông ta nghĩ nếu năm đó ông ta không đuổi Dương Thanh ra khỏi gia tộc thì liệu có phải địa vị bây giờ của gia tộc Vũ Văn sẽ đủ để áp đảo bảy gia tộc khác không?
Nhưng trên đời này lại không có nếu như.
“Con nói cho bố nghe đi, cuối cùng bố phải làm gì con mới chịu tha cho Vũ Văn Bân một con đường sống?”
Vũ Văn Cao Dương bỗng nghiêm túc hỏi.
Dương Thanh lắc đầu rất dứt khoát: “Không cần thương lượng đâu, anh ta phải chết!”
Không những Vũ Văn Bân muốn giết anh mà còn muốn hãm hại những người bên cạnh anh, hơn nữa năm đó vì mẹ Vũ Văn Bân nên anh và mẹ mình với bị trục xuất ra khỏi gia tộc.
Vũ Văn Cao Dương nhìn sự kiên quyết trong mắt Dương Thanh, càng xác định được rằng không thể để Dương Thanh và Vũ Văn Bân gặp nhau.
Nếu không lúc gặp lại cũng là lúc một trong hai người phải chết.
Đối với ông ta mà nói, dù ai chết cũng là chuyện đau lòng.
Vũ Văn Cao Dương không khuyên nữa mà nói: “Nếu có thể, bố mong một ngày nào đó con và Thanh Tâm vui vẻ đến gia tộc Vũ Văn”.
Dứt lời, ông ta xoay người bước lên chiếc Rolls Royce phiên bản EWB.
Nhìn bóng dáng hơi tiều tụy của Vũ Văn Cao Dương, Dương Thanh không hề thương hại mà chỉ lạnh nhạt.
“Cuối cùng mẹ tôi có bí mật gì?”
Thấy Vũ Văn Cao Dương sắp lên xe, Dương Thanh bỗng hỏi.
Từ khi Vũ Văn Bân nói anh ta biết một bí mật của mẹ anh thì chuyện này cứ lởn vởn trong đầu Dương Thanh.
Anh không biết vì mạng sống nên Vũ Văn Bân mới nói vậy, hay là mẹ anh có bí mật gì đó thật.
Vũ Văn Cao Dương mới vừa chuẩn bị lên xe, nghe vậy thì cứng đờ, cơ thể run rẩy.
“Ai nói cho con biết mẹ con có bí mật?”, Vũ Văn Cao Dương xoay người ra vẻ bình tĩnh hỏi.
Nhưng Dương Thanh lại thấy Vũ Văn Cao Dương hơi kích động, dường như ánh mắt nhìn anh còn hơi tức giận.
“Vũ Văn Bân nói cho tôi biết”, Dương Thanh nói thật.
Vũ Văn Cao Dương không nói gì, chỉ nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng khống chế cảm xúc của mình.
Một lúc lâu sau ông ta mới mở mắt, lúc này ông ta đã bình tĩnh trở lại, nhìn Dương Thanh lắc đầu: “Mẹ con chẳng có bí mật gì cả!”
Dứt lời ông ta xoay người lên xe.
–
Chương 634: 634: Tần Thanh Tâm Bị Khinh Thường
Từ phản ứng của Vũ Văn Cao Dương, Dương Thanh đã biết đáp án, đúng là mẹ mình có một bí mật.
Mà Vũ Văn Cao Dương cũng biết.
Thấy Vũ Văn Cao Dương sắp lên xe đi, Dương Thanh chợt tiếng lên, cắn răng nói: “Nếu ông nói bí mật này cho tôi biết, tôi có thể đồng ý với ông tha cho Vũ Văn Bân một con đường sống”.
Đây là sự thỏa hiệp của Dương Thanh, với anh mà nói chỉ cần có thể làm rõ được bí mật của mẹ mình, tha cho Vũ Vân Bân một con đường sống thì có sao?
Quả nhiên Vũ Văn Cao Dương lung lay, nhưng vẻ mặt lại do dự.
Sự ngập ngừng của ông làm Dương Thanh càng muốn biết bí mật này hơn.
Nhưng thoáng chốc nét do dự đó đã biến mất, phức tạp nhìn Dương Thanh lắc đầu nói: “Bố nói rồi mẹ con không có bí mật gì cả!”
Dứt lời, xe từ từ rời đi.
Dương Thanh đứng tại chỗ không nhúc nhích, cho đến khi xe của Vũ Văn Cao Dương đã biến mất khỏi tầm mắt của anh, anh mới đỏ mắt nói: “Nhất định tôi sẽ biết bí mật này!”
Lúc trước khi Vũ Văn Bân suýt chút bị anh giết, vì bảo toàn mạng sống nên nói với Dương Thanh rằng anh ta biết bí mật về mẹ Dương Thanh.
Vốn dĩ Dương Thanh còn hơi nghi ngờ.
Nhưng phản ứng của Vũ Văn Cao Dương làm anh xác định được rằng mẹ mình có một bí mật rất lớn, hơn nữa rất ít người biết.
“Có lẽ ông ta thật sự không biết Vũ Văn Bân đang ở đâu!”
Dương Thanh tự an ủi mình.
Vũ Văn Cao Dương không phải Vũ Văn Bân, anh có thể giết Vũ Văn Bân nhưng anh không hề có ý muốn giết Vũ Văn Cao Dương.
Anh đã từng thề độc rằng suốt đời này sẽ không tìm Vũ Văn Cao Dương báo thù.
“Chồng ơi, anh có sao không?”
Dương Thanh mới vừa lên nhà, giọng Tần Thanh Tâm vang lên.
Hiển nhiên cô đã đứng trước cổng biệt thự đợi anh và tất nhiên cũng thấy không yên tâm.
Dương Thanh không muốn để Tần Thanh Tâm thấy tâm trạng đang tệ của mình, anh khẽ mỉm cười lắc đầu: “Chồng em mà, sao lại bị gì được chứ?”
Anh bước lên vài bước nắm tay Tần Thanh Tâm vào nhà.
Chỉ khi nắm tay cô, anh mới có thể bình tĩnh trở lại.
Một đêm yên ả, sáng sớm hôm sau, Tần Thanh Tâm ra ngoài bàn chuyện làm ăn.
Mà Dương Thanh cũng rời nhà đến tập đoàn Nhạn Thanh.
“Chủ tịch!”
Trên tầng cao nhất của trụ sở chính tập đoàn Nhạn Thanh, trong văn phòng tổng giám đốc, Lạc Bân đích thân rót trà Long Tỉnh Tây Hồ hảo hạng đưa cho Dương Thanh.
“Thoát khỏi sự khống chế của gia tộc Vũ Văn, hẳn là tập đoàn không gặp phiền phức gì đúng không?”
Dương Thanh nhận tách trà nhấp một ngụm nhỏ, hỏi Lạc Bân.
Lạc Bân vội vàng nói: “Không gặp phiền phức gì lớn nhưng lại gặp một số phiền phức nhỏ, toàn là những vấn đề về cạnh tranh, tôi có thể đối phó được”.
“Nói ra nghe thử! Xem tôi có thể giúp gì được không”, Dương Thanh nói.
Không cần biết thế nào, tập đoàn Nhạn Thanh là kỷ niệm duy nhất mẹ để lại cho mình, anh đã đến rồi thì hỗ trợ xử lý một vài phiền phức của tập đoàn là chuyện tốt nhất.
“Tôi đang nhắm một miếng đất ở ngoại ô phía Nam Yến Đô, định xây dựng một thành phố trong lòng thành phố, mô hình dạng tổng hợp, sau này thu hút các thương hiệu nổi tiếng thế giới đến đầu tư”.
“Sau đó lấy thành phố trong lòng thành phố làm trung tâm, xây thêm những kiến trúc giống vậy ở chín châu vực lớn trong nước”.
“Đây chỉ là suy nghĩ ban đầu của tôi thôi, tôi đã đặt tên luôn rồi, tên là Thành Cửu Châu”.
“Tôi định dùng năm năm để xây chín cái Thành Cửu Châu trong nước, sau đó tôi muốn Thành Cửu Châu trải rộng ra toàn thế giới”.
“Đến lúc đó, mỗi châu vực của Chiêu Châu đều sẽ có một tòa nhà điểm mốc, tập đoàn Nhạn Thanh sẽ nằm trên tầng cao nhất”.
“Sau này tôi muốn toàn thế giới đều biết đến tập đoàn Nhạn Thanh!”
Lạc Bân huơ chân múa tay càng nói càng kích động.
Suy nghĩ của ông ta cũng cực kỳ rõ ràng, hiển nhiên là đã nghiêm túc xem xét rất nhiều nên mới có những ý tưởng này.
“Chủ tịch, liệu suy nghĩ của tôi có viển vông quá không?”
Một lúc lâu sau Lạc Bân mới lấy lại tinh thần, thấy hình như mình nói hơi quá.
Ai ngờ Dương Thanh lại thấy thú vị, cười cười nói: “Sao lại viển vông? Suy nghĩ của ông rất hay, tôi rất hài lòng, ông nói tiếp đi!”
Nghe vậy, Lạc Bân vui vẻ lại bắt đầu kể cho Dương Thanh nghe.
Khoảng hai tiếng dồng hồ, thậm chí Lạc Bân còn bật máy chiếu báo cáo một lượt kế hoạch của mình cho Dương Thanh nghe.
“Ý tưởng của ông tuyệt lắm, chuyện kinh doanh tôi không bằng ông nên ông chỉ cần nói cho tôi biết, ngoài lô đất đó ra thì còn vấn đề nào lớn nữa không?”, Dương Thanh hỏi.
Lạc Bân ngại ngùng xoa đầu nói tiếp: “Tiền! Theo kế hoạch của tôi, xây chín cái Thành Cửu Châu ở chín châu vực trong nước, chi phí sẽ là một món tiền khổng lồ”.
“Căn cứ theo khả năng tài chính của tập đoàn Nhạn Thanh, nếu muốn hoàn thiện việc xây Thành Cửu Châu trong nước thì sợ là rất khó”.
Ông ta vừa dứt lời, Dương Thanh tiện tay lấy tấm thẻ ngân hàng màu đen ra ném cho Lạc Bân, nói: “Đây là thẻ đen VIP cao cấp nhất do Ngân hàng Thế Giới cấp, trong đây có năm mươi tỷ.
Ngoài ra còn có hạn mức thêm năm mươi tỷ, ông cứ dùng trước đi đã, không đủ thì cứ nói với tôi”.
Anh vừa dứt lời, Lạc Bân ngơ ngác.
Ông ta cứ ngỡ tập đoàn Nhạn Thanh là tài sản duy nhất của Dương Thanh.
Bây giờ Dương Thanh tiện tay ném cho ông ta tấm thẻ đen cao cấp nhất do Ngân hàng Thế Giới cấp, quan trọng là trong thẻ có năm mươi tỷ.
Quan trọng hơn nữa là sau khi dùng hết năm mươi tỷ này thì có thêm năm mươi tỷ hạn mức nữa.
Nói cách khác, Dương Thanh tiện tay cho ông ta một trăm tỷ để xây dựng Thành Cửu Châu.
“Chưa đủ hả?”
Thấy Lạc Bân không nói gì, Dương Thanh nhíu mày mở ví tiền ra, lấy một đống thẻ ngân hàng, màu sắc hình dáng kiểu gì cũng có.
“Đủ rồi! Đủ rồi! Vậy là đủ rồi!”
Lạc Bân khiếp sợ, kích động nói: “Có số tiền này, cộng thêm tài chính của tập đoàn Nhạn Thanh, cho tôi ba năm, tôi bảo đảm tôi sẽ xây được chín cái Thành Cửu Châu”.
Có thể nói bây giờ Lạc Bân phục Dương Thanh sát đất, chưa kể đến việc sở hữu tập đoàn Nhạn Thanh trị giá cả trăm tỷ, mà anh còn có thể tiện tay ném thẻ đen tài khoản năm mươi tỷ, hạn mức thêm năm mươi tỷ cho ông ta nữa.
Sợ là tài sản cá nhân của Dương Thanh đã vượt mặt một số những người giàu nhất trên bảng xếp hạng của Forbes.
Đã leo lên được vị trí như Lạc Bân, tất nhiên ông ta hiểu trên thế giới có rất nhiều đại gia chân chính nhưng lại không nằm trong bảng xếp hạng Forbes, Dương Thanh cũng là một trong số đó.
“Chủ tịch, chiều nay là buổi đấu giá lô đất ngoại ô phía Nam, cậu có muốn tham gia không ạ?”, Lạc Bân dè dặt hỏi.
Dù Dương Thanh cho ông ta một khoản tiền nhưng nếu muốn tóm được lô đất ở vùng ngoại ô phía Nam kia thì vẫn khá khó khăn.
Nếu Dương Thanh chịu ra mặt thì tốt quá.
“Được, vậy tôi đi theo ông”, Dương Thanh đồng ý.
Lạc Bân đã nói là rất nhiều người đang tranh giành lô đất đó, với Lạc Bân mà nói nếu muốn lấy được lô đất đó, có lẽ phải tốn kha khá sức.
Nếu anh đích thân ra mặt, hẳn là có thể tránh được một số phiền phức không cần thiết.
Giữa trưa, Dương Thanh và Lạc Bân ăn cơm chung.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Dương Thanh đi theo Lạc Bân đến khách sạn Đế Đô, buổi đấu giá được tổ chức ở đây.
Buổi đấu giá bắt đầu lúc ba giờ chiều, Dương Thanh và Lạc Bân đến lúc hai giờ bốn mươi.
“Chủ tịch, chẳng phải vợ cậu kia à?”
Hai người mới vừa đến cửa khách sạn, Lạc Bân bỗng ngạc nhiên chỉ vào cửa khách sạn.
Dương Thanh quay đầu nhìn thì thấy Tần Thanh Tâm cũng ở đây, bên cạnh có một đôi tình nhân.
Cô gái thì trẻ trung khoảng bằng tuổi Tần Thanh Tâm nhưng lại đắc ý khoác tay một người đàn ông trung niên, lúc nhìn Tần Thanh Tâm, ánh mắt cô ta gập tràn vẻ khinh thường.
Dương Thanh không biết tại sao Tần Thanh Tâm lại đến đây nên anh dặn Lạc Bân: “Ông vào trước đi!”
“Được!”, Lạc Bân xoay người vào hội trường.
Dương Thanh chưa kịp qua đó đã nghe chất giọng giễu cợt của cô ả lòe loẹt đó vang lên: “Tần Thanh Tâm, tập đoàn Tam Hòa chỉ là một công ty nhỏ, làm gì có tư cách đấu thầu với những công ty lớn ở Yến Đô?”
“Hơn nữa không có thư mời là không được vào đâu, cô đến đây cũng công cốc thôi, sao phải thế? Tôi khuyên cô nên về quê ở đi, Yến Đô không phải là nơi ai cũng có tư cách đến đâu”.
–
Chương 635: 635: Cô Là Đồ Ngu À
Nghe thấy lời cô nàng lòe loẹt kia nói, sắc mặt Tần Thanh Tâm cực kỳ khó coi, lạnh giọng nói: “Tôi có tư cách đến Yến Đô hay không liên quan gì đến cô?”
“Đương nhiên không liên quan.
Chẳng qua tôi lo cô tự rước lấy nhục, muốn nhắc nhở cô trước thôi!”
Cô nàng lòe loẹt cười nói: “Tôi ăn nói ngay thẳng, cô đừng so đo nhé!”
Cô nàng quyến rũ tên là Lưu Điềm, bạn đại học của Tần Thanh Tâm, người gốc Yến Đô.
Hồi đại học, cô ta còn là bạn cùng phòng với Tần Thanh Tâm, rất coi trọng làm đẹp, không trang điểm sẽ không bước ra khỏi ký túc xá.
Dường như mỗi ngày cô ta đều tốn ít nhất hai tiếng để trang điểm.
Không chỉ như vậy, cô ta còn luôn cảm thấy mình mới là người đẹp nhất.
Cho nên cô ta sinh lòng đố kỵ với Tần Thanh Tâm có vẻ đẹp tự nhiên, chuyện gì cũng ganh đua với cô.
“Tần Thanh Tâm, nghe nói cô kết hôn rồi hả? Còn có con nữa?”
“Cô chẳng biết ý tứ gì cả, dù sao cũng là bạn bè bốn năm đại học, cưới chồng cũng không thèm mời tôi”.
“Nếu không phải nghe người ta nhắc tới, tôi còn không biết cô kết hôn rồi đấy”.
Rõ ràng Lưu Điềm không có ý gì tốt, trong mắt tràn đầy trêu tức, cười híp mắt hỏi: “Tôi nghe nói chồng cô ở rể nhà cô, ăn uống đều do cô bao nuôi, có thật không vậy?”
Tần Thanh Tâm đang định giải thích, Lưu Điềm đã nói tiếp: “Phải rồi, suýt nữa quên giới thiệu cho cô, anh ấy là chồng chưa cưới của tôi, tên là Tôn Quảng, người nhà họ Tôn trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô đấy!”
Trông Tôn Quảng khoảng chừng bốn mươi tuổi, tuy chưa lớn tuổi lắm nhưng đã bị hói đầu, mặt bóng dầu, nhìn là biết túng dục quá độ.
Gã đang nhìn chằm chằm Tần Thanh Tâm, ánh mắt nóng rực.
“Chào người đẹp!”
Tôn Quảng chủ động duỗi tay ra.
Tần Thanh Tâm cau mày, không thèm bắt tay, chỉ lạnh nhạt nói: “Chào anh!”
Thấy vậy, Tôn Quảng tỏ ra không vui, nheo mắt nói: “Người đẹp à, nhà họ Tôn của tôi ở Yến Đô có quyền thế rất lớn.
Nếu em có gì cần tôi trợ giúp cứ việc nói”.
Ngay sau đó, gã lại bổ sung thêm: “Dù sao em và vợ chưa cưới của tôi cũng là bạn học”.
Bấy giờ sắc mặt của Lưu Điềm mới tốt hơn nhiều, thân mật ôm cánh tay Tôn Quảng, nũng nịu nói: “Chồng em tốt nhất! Moaz!”
Nói xong, cô ta còn thơm một cái lên khuôn mặt bóng dầu của Tôn Quảng.
“Tần Thanh Tâm, tôi nói cho cô biết, hôm nay chồng tôi thay mặt nhà họ Tôn tới vì mảnh đất ở ngoại ô phía Nam của Yến Đô được đấu giá cuối cùng, nghe nói giá khởi điểm đã là hai tỷ.
Chồng tôi nhất định phải có được nó”.
Lưu Điềm đắc ý nói.
“Chúc hai người may mắn!”
Tần Thanh Tâm vốn định tranh luận vài câu, nhưng bây giờ cô bỗng không muốn tranh luận gì với loại phụ nữ này nữa.
“Vợ ơi!”
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc chợt vang lên.
Tần Thanh Tâm trông thấy Dương Thanh, kinh ngạc hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
“Anh đến tham gia đấu giá mảnh đất ở ngoại ô phía Nam của Yến Đô”.
Dương Thanh cười nói.
Tần Thanh Tâm hơi sững sờ, bởi vì vừa rồi Lưu Điềm đã nói Tôn Quảng thay mặt nhà họ Tôn đến đấu giá mảnh đất này.
“Anh ta chính là ông chồng ở rể của cô đấy à?”
Lưu Điềm tỏ vẻ nén cười, chỉ vào Dương Thanh hỏi.
Tần Thanh Tâm lạnh lùng nhìn cô ta, lập tức ôm tay Dương Thanh: “Anh ấy là chồng tôi, có vấn đề gì không?”
“Phụt!”
Rốt cuộc Lưu Điềm vẫn không nhịn được cười thành tiếng.
Cô ta vừa nín cười vừa nói: “Chồng cô đúng là một gã khoác lác.
Anh ta nói tới đây để đấu giá mảnh đất ở ngoại ô phía Nam kia”.
“Chẳng lẽ anh ta không biết giá khởi điểm của mảnh đất ấy đã là hai tỷ rồi sao?”
“Cô còn không có giấy mời tham gia buổi đấu giá, anh ta chỉ là một thằng ở rể dựa dẫm vào cô thì lấy gì để đấu giá mảnh đất kia?”
“Lúc nghe nói chồng cô là đồ ăn hại tôi còn hơi nghi ngờ.
Với mắt nhìn của cô sao có thể coi trọng một thằng ăn hại? Hôm nay được gặp mặt quả nhiên là thật”.
Dứt lời, Lưu Điềm lại cười phá lên, bộ dạng rất khoa trương.
Dương Thanh cau mày, híp mắt nhìn Lưu Điềm.
Tần Thanh Tâm cũng sa sầm mặt, khó chịu nói: “Lưu Điềm, nể tình là bạn học, tôi không so đo với cô.
Nhưng cô không thể sỉ nhục chồng tôi, xin lỗi anh ấy ngay cho tôi!”
Vừa rồi Lưu Điềm nói nhiều như vậy, Tần Thanh Tâm đều nhịn được.
Nhưng bây giờ cô ta sỉ nhục Dương Thanh, cô không nhịn nổi nữa.
“Tôi không nói gì sai, sao lại phải xin lỗi?”
Lưu Điềm cũng không giả vờ nữa, cười lại một tiếng: “Tần Thanh Tâm, cô là đồ ngu à? Bảo tôi xin lỗi một thằng vô dụng á?”
Tần Thanh Tâm sắp tức điên rồi.
–
Chương 636: 636: Tôi Là Bố Ông
“Vợ, có phải em đang rất muốn tát cô ta một cái không?”, Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Tần Thanh Tâm vô thức gật đầu, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, vội nói: “Dương Thanh, anh đừng nói lung…”
“Bốp!”
Nhưng cô nói quá muộn.
Ngay khi cô gật đầu Dương Thanh đã vọt tới tát vào mặt Lưu Điềm.
“Đồ, đồ chết tiệt, sao anh dám đánh tôi?”
Khóe miệng Lưu Điềm rướm máu, khó tin chỉ vào Dương Thanh tức giận hét lên.
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Miệng của cô quá bẩn thỉu, tạm cho cô một bài học trước, nếu còn tái phạm tôi chỉ đành cho cô một bài học lớn hơn”.
Lưu Điềm đang định nạt lại thì bị ánh mắt tràn đầy sát khí của Dương Thanh dọa sợ, lập tức nuốt lại toàn bộ lời định nói.
“Chồng ơi, anh ta đánh em!”
Lưu Điềm ôm cánh tay Tôn Quảng bật khóc nức nở.
Tôn Quảng thản nhiên nhìn chằm chằm Dương Thanh: “Ranh con, mày đánh người phụ nữ của tao, tao muốn mày chịu trách nhiệm không quá đáng chứ?”
“Anh muốn chịu trách nhiệm kiểu gì?”, Dương Thanh lạnh giọng hỏi.
Tôn Quảng liếc nhìn Tần Thanh Tâm, ánh mắt gian tà, sâu xa nói: “Để người phụ nữ của mày hầu hạ tao một đêm, tao sẽ coi như không có gì xảy ra”.
“Chồng ơi, anh ta đánh vợ chưa cưới của anh đấy.
Sao anh có thể làm như vậy?”, Lưu Điềm khó tin hỏi.
“Câm miệng!”
Tôn Quảng quát lớn dọa Lưu Điềm run rẩy toàn thân, không dám nói gì nữa, vẻ mặt tủi thân.
Lần đầu tiên nhìn thấy Tần Thanh Tâm, Tôn Quảng đã thèm muốn cô.
Bây giờ Dương Thanh tát Lưu Điềm, đúng là cơ hội tốt cho gã.
“Anh muốn chết phải không?”
Ánh mắt Dương Thanh hiện lên sát khí, lạnh lùng nói: “Tôi khuyên anh hãy gọi cho Tôn Húc trước đi”.
“Mày biết chủ của gia tộc tao sao?”, Tôn Quảng khẽ nhíu mày.
“Tôi không chỉ biết chủ của gia tộc các người, ông ta còn từng quỳ xuống xin tôi tha thứ rồi đấy”, Dương Thanh nói đúng sự thật.
“Ranh con, mày chết chắc rồi! mày dám sỉ nhục chủ gia tộc, nhà họ Tôn sẽ không bỏ qua cho mày!”, Tôn Quảng cả giận nói.
Đương nhiên gã sẽ không tin tưởng Dương Thanh.
“Vậy sao?”
Dương Thanh cười lạnh một tiếng, bỗng lấy điện thoại ra nói: “Anh không tin thì để tôi gọi cho Tôn Húc một cuộc”.
Dứt lời, anh không đợi Tôn Quảng lên tiếng đã gọi điện thoại cho Tôn Húc.
“Nhóc con, mày làm màu giỏi đấy.
Tao cũng muốn xem thử mày có gọi được cho chủ gia tộc của tao không”.
Tôn Quảng cũng không gấp, cười híp mắt nói: “Cậu đừng lấy lí do ngu ngốc như ông chủ Tôn không nghe máy của cậu đấy”.
Điện thoại vang lên mấy tiếng liên tục, Tôn Húc không hề nghe máy.
“Thôi, đừng làm màu nữa.
Sao chủ gia tộc của tao có thể quen biết một thằng ở rể như mày được? Tao khuyên mày ngoan ngoãn để vợ mày hầu hạ tao một đêm, chứ không bị đánh gãy tay gãy thì không tốt đâu”.
Tôn Quảng mỉa mai.
Dương Thanh cảm thấy bất lực, không ngờ Tôn Húc dám không nghe máy của mình, có lẽ là đang bận chuyện gì đó.
Ngay khi Tôn Quảng vừa dứt lời, chuông điện thoại của Dương Thanh đột nhiên reo lên.
Dương Thanh nhìn thử, người gọi là Tôn Húc.
Anh ẩn ý nhìn Tôn Quảng: “Ông chủ gia tộc của anh gọi đấy”.
“Diễn! Cứ diễn tiếp đi! Tao xem mày diễn trò”, Tôn Quảng hoàn toàn không tin.
Dương Thanh dứt khoát ấn mở loa ngoài, một giọng nói tràn đầy lo sợ vang lên: “Xin lỗi cậu Thanh, vừa nãy tôi đang tắm, thấy cậu gọi tới liền gọi lại cho cậu.
Không biết cậu Thanh có gì cần dặn dò?”
Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Tôi gặp một kẻ ngu xuẩn tự xưng là người nhà họ Tôn ở cổng khách sạn Đế Đô, tuyên bố muốn vợ tôi hầu hạ anh ta một đêm”.
“Cái gì? Thằng khốn nạn nào vậy? Dám nói với cậu Thanh như vậy là chán sống rồi sao? Cậu Thanh đưa điện thoại cho nó đi, để tôi nói chuyện với nó”.
Tôn Húc lập tức nổi giận.
Dương Thanh cười híp mắt nhìn Tôn Quảng, đưa điện thoại cho gã: “Chủ gia tộc của anh có lời muốn nói với anh kìa!”
Tôn Quảng cười lạnh nói: “Mày cứ làm như thật, lại còn có người phối hợp diễn kịch với mày”.
Nói xong, gã nhận lấy điện thoại của Dương Thanh, hống hách nói: “Con mẹ nói ông là ai thế hả? Dám giả mạo chủ nhà họ Tôn sao?”
“Tao là Tôn Húc, mày là thằng nào?”, Tôn Húc rống lên.
“Đồ ngu ngốc, nếu ông là Tôn Húc, tôi chính là bố của Tôn Húc.
Dám diễn trò với thằng ranh kia lừa tôi à?”, Tôn Quảng không hề tin đối phương là Tôn Húc.
Tôn Húc sắp tức điên rồi: “Ông đây thực sự là Tôn Húc, chủ nhà họ Tôn!”
“Ông đây chính là bố của Tôn Húc!”
Tôn Quảng cười lớn nói.
“Mày chờ đấy cho tao, tao sẽ tới khách sạn Đế Đô tìm mày ngay bây giờ”, Tôn Húc tức giận rít gào.
“Tôi ở đây chờ ông.
Mười phút nữa ông không tới thì ông chính là cháu nội của tôi!”
Nói xong, Tôn Quảng dứt khoát cúp máy.
–
Chương 637: 637: Ném Cho Cá Ăn
Sau khi cúp máy, Tôn Quảng đắc ý nói: “Ranh con, chỉ còn mười mấy phút nữa là bắt đầu buổi đấu giá.
Tao cho chúng mày mười phút, để xem ông chủ Tôn mà mày nói có tới hay không”.
Dương Thanh cười híp mắt nói: “Vậy thì tôi ở đây chờ mười phút với anh”.
Lần trước Tần Thanh Tâm cũng có mặt ở nhà họ Diệp, tận mắt nhìn thấy Tôn Húc quỳ xuống xin tha, đương nhiên sẽ không lo lắng.
“Tần Thanh Tâm, ông chồng của cô không chỉ là đồ ăn hại là còn là thằng ngu, còn dám giả vờ quen biết ông chủ Tôn”.
“Hôm nay tôi được xem một vở kịch ra trò rồi”.
Lưu Điềm cười khẩy không ngớt.
Dương Thanh vừa tát cô ta một cái, bây giờ mặt vẫn còn sưng phù, nóng rực.
Chỉ khi Dương Thanh và Tần Thanh Tâm phải trả giá đắt, cô ta mới thấy hả dạ vì được trả thù.
“Đúng là lát nữa sẽ có một vở kịch hay, tôi cũng rất chờ mong!”, Tần Thanh Tâm cũng lên tiếng.
Lưu Điềm cười lạnh: “Vậy chúng ta cứ rửa mắt chờ xem!”
Chẳng mấy chốc đã trôi qua tám phút.
Tôn Quảng nhìn đồng hồ, cười híp mắt nói: “Ranh con, tám phút rồi.
Tao chờ thêm hai phút cuối cùng.
Nếu người diễn kịch với mày còn không tới, kết cục của mày sẽ rất thảm”.
Gã vừa dứt lời, một chiếc xe Passat đỗ lại gần bọn họ.
Bốn gã đàn ông cao to lực lưỡng hùng hổ bước ra.
“Sếp Tôn, kẻ nào dám trêu chọc anh vậy? Để tôi đập chết nó!”
Gã cầm đầu dẫn người đi về phía Tôn Quảng, lên tiếng nói.
Tôn Quảng cười đáp: “Chính là thằng ranh này.
Nó đánh vợ chưa cưới của tôi, còn dám tuyên bố quen biết chủ gia tộc họ Tôn”.
“Thằng ngu xuẩn tới từ đâu vậy? Đến cả vợ chưa cưới của sếp Tôn cũng dám đánh.
Nó đánh bằng tay nào, tôi sẽ phế tay đó trước!”
Gã cầm đầu giận dữ trừng mắt nhìn Dương Thanh rồi ra lệnh cho ba gã sau lưng: “Chúng mày đánh gãy một tay của nó trước đi!”
“Vâng thưa anh Phi!”
Ba người đồng thanh đáp rồi xông tới chỗ Dương Thanh.
Tần Thanh Tâm hơi hoảng sợ, vô thức nắm chặt góc áo của Dương Thanh.
Vẻ mặt Dương Thanh cực kỳ lạnh lẽo.
Tôn Quảng đang tự đâm đầu vào chỗ chết.
“Ranh con, dám đắc tội sếp Tôn, đây là mày tự làm tự chịu!”
Ba gã đàn ông lực lưỡng chuẩn bị ra tay với Dương Thanh.
“Kít!”
Đúng lúc này, tiếng lốp xe ma sát với mặt đất vang lên, ngay sau đó một chiếc Rolls – Royce màu đen bỗng thắng gấp một cái, đỗ lại bên cạnh mấy người họ.
Đám người Tôn Quảng kinh ngạc nhìn về chiếc Rolls – Royce kia.
Khi thấy Tôn Húc bước ra khỏi xe, bọn họ đều sợ ngây người.
“Chủ gia tộc, sao, sao ông lại tới đây?”
Tôn Quảng thấy Tôn Húc liền sợ phát khiếp, vội vàng chạy tới, nơm nớp lo sợ hỏi thăm.
Sắc mặt của Tôn Húc rất đáng sợ, không thèm nhìn Tôn Quảng mà vội vàng chạy tới chỗ Dương Thanh, sau lưng có hai gã vệ sĩ áo đen đi theo.
Tôn Quảng sững sờ trong giây lát, đột nhiên mỉm cười châm chọc: “Xem ra chủ gia tộc đã biết có người ở đây lấy danh nghĩa ông ấy đi lừa bịp nên tới tính sổ”.
“Em nói rồi mà! Chồng của Tần Thanh Tâm chỉ là một thằng ở rể, sao có thể quen biết ông chủ Tôn được? Lại còn dám tuyên bố tới đấu giá mảnh đất ở ngoại ô phía Nam kia nữa chứ, buồn cười chết mất”.
Lưu Điềm cũng cười nói, ánh mắt háo hức, chờ mong Dương Thanh bị vệ sĩ của Tôn Húc đánh chết.
“Bịch!”
Ngay khi Tôn Quảng và Lưu Điềm đang đắc ý chờ xem kịch hay, Tôn Húc đột nhiên quỳ rạp xuống.
“Xin lỗi cậu Thanh, tại tôi dạy dỗ không nghiêm để thằng ngu này đắc tội cậu, xin cậu giáng tội!”
Tôn Húc cung kính cúi đầu, không dám đối mặt với Dương Thanh.
Một người trẻ tuổi có thể khống chế tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, anh muốn diệt nhà họ Tôn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Thế mà người trong nhà họ Tôn dám thèm muốn vợ của Dương Thanh.
Tôn Húc cực kỳ hoảng sợ.
Giờ phút này, xung quanh lặng ngắt như tờ!
Vẻ mặt của Tôn Quảng và Lưu Điềm lập tức cứng đờ, không dám tin chủ gia tộc họ Tôn quỳ dưới chân Dương Thanh trước mặt mọi người, còn xin anh giáng tội.
Lưu Điềm lại càng sợ hãi, toàn thân run lẩy bẩy.
Là ai nói với cô ta, Tần Thanh Tâm gả cho một thằng ăn hại?
Nếu quả thực là thằng ăn hại, chủ gia tộc họ Tôn sẽ quỳ xuống xin tha sao?
Bốn gã đàn ông cao lớn bị Tôn Quảng gọi tới cũng sợ ngây người, nghĩ tới vừa rồi bọn họ còn muốn phế tay Dương Thanh, chỉ thấy tim mình sắp vọt ra ngoài.
“Ông đứng dậy đi đã!”
Thấy mọi người xung quanh đều chú ý tới, Dương Thanh cau mày nói.
Anh không muốn chuyện này lộ ra ngoài.
Dù sao Tôn Húc cũng là chủ của một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, nếu để người khác biết ông ta quỳ dưới chân anh, chỉ e thân phận của anh sẽ bị đào bới.
Tôn Húc nghe ra được Dương Thanh đang không vui, vội vàng đứng lên.
“Anh nói muốn vợ tôi hầu hạ anh một đêm hả?”
Dương Thanh híp mắt hỏi Tôn Quảng.
“Bịch!”
Toàn thân Tôn Quảng xụi lơ.
Câu hỏi của Dương Thanh khiến hai chân gã mềm nhũn, quỳ sụp xuống.
Lưu Điềm cũng vội vàng quỳ theo.
“Cậu Thanh, tôi sai rồi, tôi thực sự biết sai rồi.
Nếu biết cậu quen chủ gia tộc, cho tôi một trăm lá gan tôi cũng không dám làm vậy!”
Tôn Quảng sắp khóc đến nơi, nỗi hoảng sợ khiến gã tê dại.
Đến cả Tôn Húc cũng quỳ xuống dưới chân Dương Thanh, nói gì tới gã.
“Cô nói vợ tôi gả cho một thằng ăn hại hả?”
Dương Thanh lại quay sang hỏi Lưu Điềm.
Lưu Điềm đã bị dọa sợ mất mật, vội đáp: “Anh Thanh, tôi mới là đồ ăn hại, cả nhà tôi đều là đồ ăn hại.
Tôi đê tiện dám sỉ nhục Tần Thanh Tâm, đúng là súc vật!”
“Bốp bốp!”
Lưu Điềm vừa nói vừa tự hung hăng tát vào mặt mình.
Cô ta thực sự sợ chết khiếp, không hề nương tay, vừa tự tát vừa khóc nức nở: “Tôi sai rồi, xin anh Thanh tha cho tôi!”
Dương Thanh lạnh lùng nhìn hai người, không chút thương hại.
Nếu bọn họ thực sự là người bình thường, chỉ sợ anh đã bị đánh thành tán phế, Tần Thanh Tâm cũng bị Tôn Quảng bắt đi.
Loại người này sống trên đời chỉ lãng phí không khí.
“Anh ta thực sự là người nhà họ Tôn sao?”
Dương Thanh bỗng nhiên hỏi Tôn Húc.
Tôn Húc sợ xanh mặt, vội vàng nói: “Không dám lừa gạt cậu Thanh, tôi không biết nó tên là gì, chỉ thấy quen mắt, biết là người nhà họ Tôn”.
Dương Thanh quái dị nhìn ông ta, không ngờ còn có chuyện như vậy.
“Cậu Thanh, tôi nói thật mà.
Tôi thực sự không biết cậu ta tên là gì!”
Tôn Húc tưởng Dương Thanh không tin, hốt hoảng giải thích.
“Chết tiệt, rốt cuộc mày là ai?”, Tôn Húc giận dữ hét lớn.
Tôn Quảng giật nảy mình, vội vàng đáp: “Xin thưa chủ gia tộc, tôi tên là Tôn Quảng, cụ nội của tôi là anh em họ với cụ nội của ông”.
Tôn Húc cả giận nói: “Con mẹ nói, quan hệ xa xôi bắn đại bác không tới mà cũng dám xưng là người nhà họ Tôn?”
Ông ta thực sự nổi giận.
Nếu Tôn Quảng là họ hàng gần của ông ta thì cũng thôi đi, ai ngờ chỉ có cụ nội gã là anh em họ của cụ nội ông ta.
Khó trách ông ta chỉ cảm thấy quen mắt nhưng không biết gã tên là gì.
“Cậu Thanh thấy nên xử lý hai kẻ khốn kiếp này thế nào?”, Tôn Húc đột nhiên hỏi.
Dương Thanh lạnh nhạt nhìn hai người, thờ ơ nói: “Ông xử lý là được!”
“Vâng thưa cậu Thanh!”, Tôn Húc vội vàng đáp.
Dứt lời, ông ta vung tay ra lệnh cho hai gã vệ sĩ áo đen sau lưng: “Ném cho cá ăn đi!”
Đắc tội Dương Thanh chính là tội chết.
Tôn Húc vốn muốn kéo gần quan hệ với Dương Thanh, kết quả lại bị một kẻ họ hàng xa suýt phá hỏng.
Giết hai người này cũng không đủ làm ông ta hả giận.
Nghe vậy, Tôn Quảng sợ suýt tè ra quần.
Lưu Điềm cũng thẫn ngờ ngồi bệt xuống đất, trên mặt đất có một vũng nước đọng, thật sự bị dọa tè ra quần.
“Đều tại con đàn bà đê tiện này.
Mau nghĩ cách xin bạn mày tha thứ đi.
Nếu không chúng ta sẽ bị ném cho cá ăn đấy”, Tôn Quảng đá vào người Lưu Điềm, giận dữ gào lên.
Lúc này Lưu Điềm mới giật mình lấy lại tinh thần, vội vàng quỳ dưới chân Tần Thanh Tâm, đau khổ cầu khẩn: “Thanh Tâm, xin cậu tha cho mình đi.
Mình thực sự biết sai rồi.
Dù sao chúng ta cũng là bạn bè suốt bốn năm đại học, cậu cứu mình với!”
–
Chương 638: 638: Hối Hận Cũng Đã Muộn
Thấy Lưu Điềm khổ sở quỳ dưới chân mình, Tần Thanh Tâm bỗng thấy không đành lòng.
“Chồng ơi, hay là bỏ đi?”, Tần Thanh Tâm nói với Dương Thanh.
Dương Thanh biết chắc chắn cô sẽ mềm lòng.
Trên đời này chỉ có cô mới ngốc nghếch như vậy.
Anh gật đầu: “Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha!”
Tôn Quảng và Lưu Điềm đang quỳ trên đất lập tức vui sướng vì giữ được mạng.
“Cảm ơn cô Tần! Cảm ơn cô Tần!”
Hai người vội vàng nói.
“Từ nay về sau, tôi không muốn nhìn thấy bọn họ ở Yến Đô nữa”, Dương Thanh lên tiếng.
Hiển nhiên anh đang nói với Tôn Húc.
Tôn Húc còn muốn giết chết hai người kia nữa chứng đừng nói gì chỉ khiến họ biến mất khỏi Yến Đô, nhanh chóng gật đầu đồng ý.
“Còn không mau cút đi? Sau này nếu tôi còn thấy các người ở Yến Đô sẽ không dễ dàng bỏ qua như hôm nay đâu”, Tôn Húc giận dữ quát.
Tôn Quảng và Lưu Điềm nghe vậy toàn thân xụi lơ.
Từ nhỏ bọn họ đã lớn lên ở Yến Đô, bây giờ lại vì đắc tội Dương Thanh mà buộc phải rời đi.
.
Truyện Quan Trường
“Con ả chết tiệt này ngây ra đó làm gì? Còn không mau cầu xin bạn mày tha cho đi! Rời khỏi Yến Đô chỉ có cạp đất mà ăn”, Tôn Quảng tát Lưu Điềm một cái, tức giận rống lên.
Lúc này Lưu Điềm mới lấy lại tinh thần, nhào tới nắm chặt tay Tần Thanh Tâm, kích động nói: “Tâm à, xin cậu bảo chồng cậu đừng đuổi mình khỏi Yến Đô”.
“Mọi thứ của mình đều ở đây.
Nếu bị đuổi đi, mình sẽ xong đời”.
“Rời khỏi Yến Đô chẳng thà chết đi cho xong.
Cậu không thể thấy chết không cứu được!”
Lưu Điềm đau khổ cầu xin, nước mắt giàn giụa.
Dương Thanh không ngăn cản, lạnh lùng quan sát.
Tần Thanh Tâm vẫn quá tốt bụng.
Anh muốn để cô biết cái gì là lòng người hiểm ác, nhưng bây giờ chưa phải lúc.
Thấy Lưu Điềm còn dám dây dưa với Tần Thanh Tâm, Tôn Húc sợ chết khiếp, định ngăn cản thì thấy Dương Thanh dùng ánh mắt ra hiệu không cần mới không nhúng tay vào.
Tần Thanh Tâm cũng chưa từng trải qua chuyện này, không biết phải làm sao.
Tôn Húc vốn định ném Lưu Điềm và Tôn Quảng cho cá ăn nhưng nể mặt Dương Thanh nên mới chỉ đuổi họ ra khỏi Yến Đô.
Nào ngờ, Lưu Điềm còn muốn ở lại.
Tần Thanh Tâm cầu cứu nhìn Dương Thanh, thấy anh không quan tâm mới khẽ thở dài.
“Chồng ơi, hay là bỏ đi nhé?”, Tần Thanh Tâm ngại ngùng hỏi, ý muốn thương lượng.
Dương Thanh gật đầu đáp: “Tùy em!”
“Cô Tần tốt bụng nói đỡ giúp các người.
Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.
Từ giờ trở đi, cậu bị trục xuất khỏi gia tộc, trong vòng ba ngày phải trả lại những thứ thuộc về nhà họ Tôn”.
Tôn Húc hiểu được ý của Dương Thanh, vội nói.
Nghe vậy, Tôn Quảng hốt hoảng cầu xin: “Chủ gia tộc, tôi biết sai rồi.
Xin ông cho tôi một cơ hội.
Tôi thực sự không thể rời khỏi nhà họ Tôn!”
“Bây giờ tôi vẫn còn nợ ba triệu tiền nhà.
Nếu bị đuổi khỏi gia tộc, tôi thực sự không trả nổi!”
“Tôi sắp kết hôn rồi, không có việc làm trong nhà họ Tôn, sao tôi kết hôn nổi?”
Tôn Húc cả giận quát: “Câm miệng! Cậu còn dám đòi hỏi, tôi sẽ ném cậu cho cá ăn!”
Kẻ ác vẫn phải để kẻ ác trị.
Tôn Quảng bị dọa sợ lập tức im bặt.
Gã đảo mắt tát Lưu Điềm cái nữa: “Tại đồ đàn bà ngu xuẩn nhà mày.
Nếu mày không đắc tội cô Tần, sao tao lại bị đuổi khỏi nhà họ Tôn?”
“Mày còn không mau xin cô Tần nói giúp với ông chủ Tôn đi?”
Lưu Điềm lại cầu xin Tần Thanh Tâm: “Thanh Tâm, ông chủ Tôn nghe lời anh Thanh như vậy, cậu xin anh ấy giúp mình đi!”
“Chỉ cần chồng chưa cưới của mình không bị đuổi khỏi gia tộc, sau này cậu chính là ân nhân của mình.
Mình nhất định sẽ không bạc đãi cậu”.
“Cậu nể tình chúng ta là bạn học bốn năm, giúp mình thêm lần nữa được không?”
Lần này, Tần Thanh Tâm cũng nhíu mày, rõ ràng cảm thấy không vui.
Có câu hết lần này đến lần khác.
Cô đã nói giúp Lưu Điềm hai lần, hai người này vẫn không biết thế nào là đủ.
“Lưu Điềm, cô liên tục khiêu khích tôi, tôi không truy cứu trách nhiệm còn nói giúp cô hai lần đã là nể tình lắm rồi.
Bây giờ ông chủ Tôn trừng phạt hai người không liên quan gì đến tôi!”, Tần Thanh Tâm khó chịu nói.
“Thanh Tâm, cậu thực sự thấy chết không cứu sao?”
Lưu Điềm lập tức trở mặt, giận dữ nói: “Nếu không tại cậu, sao chúng tôi lại bị ông chủ Tôn trừng phạt?”
“Tôi mặc kệ, chuyện này vốn vì cậu mà ra, nhất định phải do cậu giải quyết.
Hôm nay cậu bắt buộc phải giúp chúng tôi!”
Tần Thanh Tâm rất tức giận, rốt cuộc đã biết thế nào là được voi đòi tiên.
Cô không để bụng hiềm khích lúc trước, hai lần nói giúp Lưu Điềm.
Hiện giờ lại bị đối xử như vậy.
“Vợ à, em đã biết tại sao từ đầu anh đã không muốn tha cho họ chưa?”
Dương Thanh nắm tay Tần Thanh Tâm, dịu dàng nói: “Đây chính là lòng tham của con người.
Lúc em nghèo túng, ai cũng muốn chà đạp, nhưng đến khi em thành đạt, họ lại chủ động sấn tới, còn không ngừng đòi hỏi”.
“Nếu bọn họ đạt được mục đích, em chính là người tốt.
Nếu không, em chính là người xấu”.
“Người không thể đánh mất lòng tốt, nhưng không thể đối tốt với tất cả.
Bởi vì trên thế giới này có rất nhiều kẻ vô sỉ như hai người này”.
Dương Thanh nói xong, hai mắt lóe sáng.
Tần Thanh Tâm chợt hiểu ra, ban đầu Dương Thanh nghe lời cô nói chính là để cô thấy rõ bộ mặt xấu xí của Lưu Điềm và Tôn Quảng.
“Chồng ơi, em hiểu rồi.
Anh yên tâm, sau này em sẽ chỉ tốt với những người xứng đáng thôi”, Tần Thanh Tâm nghiêm túc nói.
Dương Thanh khẽ gật đầu, nhìn sang Tôn Húc nói: “Ông muốn xử lý hai người này thế nào cũng được!”
Dứt lời, anh nắm tay Tần Thanh Tâm đi về phía khách sạn Đế Đô.
Nhân viên lễ tân ở cổng thấy Dương Thanh đưa giấy mời ra lập tức cung kính nói: “Hoan nghênh khách quý, mời hai vị vào!”
Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên, Dương Thanh và Tần Thanh Tâm thuận lợi đi vào hội đấu giá.
Sau lưng vẫn truyền tới tiếng kêu khóc xin lỗi của Lưu Điềm.
Chỉ là lần này, Tần Thanh Tâm không mềm lòng nữa.
Dù Tôn Húc muốn giết Lưu Điềm cũng không liên quan tới cô.
“Đánh gãy chân hai tay kẻ ngu xuẩn này rồi gọi người nhà đến nhận về, trong vòng ba ngày cả nhà của bọn chúng phải cút khỏi Yến Đô!”
Tôn Húc ra lệnh cho hai tên vệ sĩ sau lưng.
“Chủ gia tộc, tôi sai rồi, tôi thực sự biết sai rồi”.
“Tôi và Lưu Điềm sẽ cút khỏi Yến Đô ngay theo lời ông vừa nói, đời này sẽ không bước vào Yến Đô nửa bước nữa”.
“Chúng tôi lập tức cút ngay đây!”
Tôn Quảng vội vàng nói rồi quay lưng định bỏ chạy.
“Bây giờ muốn đi cũng đã muộn rồi!”
Tôn Húc lạnh lùng nói, vung tay lên ra lệnh: “Làm đi!”
Thoáng chốc, ngoài cổng khách sạn Đế Đô vang lên hai tiếng kêu gào thảm thiết.
–
Chương 639: 639: Của Anh Của Em
Sau khi Dương Thanh đưa Tần Thanh Tâm vào, buổi đấu giá cũng chuẩn bị bắt đầu, người chủ trì đấu giá đã lên sân khấu.
“Cậu Thanh, ở bên này!”
Lạc Bân vẫy tay với Dương Thanh.
“Chào cô Tâm!”
Khi Dương Thanh và Tần Thanh Tâm tới gần, Lạc Bân vội vàng cung kính chào hỏi.
Tần Thanh Tâm khẽ gật đầu: “Chào sếp Lạc!”
Tần Thanh Tâm không khỏi cảm thán, hồi Dương Thanh mới trở về Giang Hải, nhà họ Tần đã tốn rất nhiều công sức để tạo dựng quan hệ với Lạc Bân mà vẫn không thành công.
Giờ đây, Lạc Bân lại cung kính với cô như thế.
Cô đương nhiên biết rõ, tất cả đều nhờ người đàn ông bên cạnh mình.
Lúc này, buổi đấu giá chính thức bắt đầu!
“Xin chào các vị khách quý, tôi là người chủ trì của buổi đấu giá ngày hôm nay…”
Người chủ trì đấu giá tự giới thiệu rồi mới bắt đầu nói cụ thể về mảnh đất đầu tiên.
“Em đến để đấu giá à?”
Dương Thanh nhỏ giọng hỏi.
Lúc trước ở ngoài cổng, Tần Thanh Tâm bị Lưu Điềm chê cười cũng là vì cô muốn tham gia buổi đấu giá nhưng không có vé mời.
Tần Thanh Tâm gật đầu đáp: “Em định dời trụ sở chính của tập đoàn Tam Hòa về Yến Đô nên muốn mua một miếng đất, coi như bước đầu tiến quân vào thị trường Yến Đô”.
Tập đoàn Tam Hòa vốn hoạt động trong lĩnh vực bất động sản.
Tần Thanh Tâm muốn tiến quân vào Yến Đô đúng là cần phải chuẩn bị sẵn sàng.
Dương Thanh khẽ gật đầu: “Anh đang có dự án lớn ở ngoại ô phía Nam.
Em có thể chọn mảnh số 8 ở gần ngoại ô phía Nam nhất”.
Dương Thanh đã xác định phải xây một tòa cao ốc trên mảnh đất ở ngoại ô phía Nam kia nên biết tương lai, đất ở khu vực lân cận sẽ rất đắt giá.
Tần Thanh Tâm nhìn Dương Thanh, đương nhiên hiểu ý anh, gật đầu đáp lại.
“Tiếp theo sẽ đấu giá mảnh đất số 8, giá khởi điểm là ba trăm triệu.
Bắt đầu đấu giá!”
Người chủ trì đấu giá nhanh chóng bắt đầu cuộc đấu giá mảnh đất số 8.
“Ba trăm năm mươi triệu!”
Người chủ trì vừa dứt lời đã có người báo giá.
“Bốn trăm triệu!”
Ngay sau đó lại có người báo giá.
Tần Thanh Tâm cứ tưởng mảnh đất có giá khởi điểm ba trăm triệu này sẽ lên tới năm trăm triệu là cùng.
Nào ngờ chỉ vẻn vẹn hai lần báo giá đã tăng lên một trăm triệu.
“Bốn trăm mười triệu!”
“Bốn trăm ba mươi triệu!”
…
“Bốn trăm bảy mươi triệu!”
Sau khi lên bốn trăm triệu, số người tham gia đấu giá đã ít đi rất nhiều.
Khi có người ra giá bốn trăm bảy mươi triệu, không còn ai lên tiếng nữa.
Rõ ràng với nhiều người, mức giá này đã tới cực hạn, còn tăng thêm sẽ khó kiếm lợi nhuận cao.
“Tập đoàn Tống Thị ra giá bốn trăm bảy mươi triệu.
Xin hỏi còn ai muốn ra giá không ạ?”
Người chủ trì đấu giá lớn tiếng hỏi.
Rất nhiều người nghe thấy hai chữ Tống Thị đã từ bỏ.
Tập đoàn Tống Thị là sản nghiệp của nhà họ Tống, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Ai dám tranh với bọn họ?
“Bốn trăm bảy mươi triệu lần một!”
“Bốn trăm bảy mươi triệu lần hai!”
“Bốn trăm bảy mươi triệu…!”
Người chủ trì giơ cao búa chuẩn bị gõ xuống.
“Bốn trăm bảy mươi lăm triệu!”
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tần Thanh Tâm cắn răng tham gia đấu giá.
Ở Giang Hải tập đoàn Tam Hòa là doanh nghiệp có tiếng nhưng ở Yến Đô chỉ là một công ty nhỏ bé.
Bốn trăm triệu đã là cực hạn của tập đoàn Tam Hòa, bây giờ báo giá nhiều hơn chỉ có thể vay Dương Thanh.
Nếu Dương Thanh không ám chỉ trước khu đất phía Nam sẽ rất phát triển, Tần Thanh Tâm sẽ không đấu giá miếng đất này.
“Cô gái xinh đẹp này trông rất lạ mặt, không biết là người nhà nào?”
Người trẻ tuổi vừa báo giá nhìn thấy Tần Thanh Tâm liền híp mắt hỏi, ánh mắt hiện lên vẻ khác lạ.
Tần Thanh Tâm lạnh nhạt nói: “Tôi là ai liên quan gì đến việc đấu giá?”
Nghe vậy, người trẻ tuổi cũng không tức giận, tươi cười chủ động giới thiệu: “Tôi tên là Tống Hoa Nghĩa, người của nhà họ Tống ở Yến Đô.
Tôi nhất định phải có được mảnh đất này, không biết cô có thể nhường lại được không?”
Với thân phận và địa vị của nhà họ Tống, dù làm chậm trễ quá trình đấu giá cũng không ai dám nói gì.
Dương Thanh nhíu mày, hôm nay gặp phải hơi nhiều phiền phức.
Anh đang muốn bồi dưỡng Tần Thanh Tâm.
Khi cô chưa gặp nguy hiểm, anh sẽ không ra mặt.
“Không thể!”
Tần Thanh Tâm lạnh lùng nói.
Đây mới là phong cách làm việc của cô, tổng giám đốc xinh đẹp lạnh lùng.
“Đã vậy, tôi chỉ có thể tranh với người đẹp, mong người đẹp đừng trách!”
Tống Hoa Nghĩa cười nói, tiếp tục báo giá: “Năm trăm triệu!”
Nghe thấy đối phương báo năm triệu, sắc mặt Tần Thanh Tâm trở nên tái nhợt.
Giá cô tự giới hạn chính là năm trăm triệu.
Bây giờ lại bị Tống Hoa Nghĩa tăng một phát lên năm trăm triệu.
Người chủ trì đấu giá vô cùng kích động.
Miếng đất vốn chỉ đáng giá bốn trăm triệu lại đấu giá được năm trăm triệu, vượt qua giá trị thực của nó, ông ta sẽ được thưởng.
“Tập đoàn Tống Thị báo giá năm trăm triệu!”
“Còn ai muốn tiếp tục đấu giá nữa không?”
Người chủ trì sắp kích động phát điên rồi.
Giá hiện tại đã lớn hơn giá trị thực một trăm triệu.
“Tiếp tục đi!”
Thấy Tần Thanh Tâm do dự, Dương Thanh nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.
Chỉ cần tòa Thành Cửu Châu được xây dựng ở ngoại ô phía Nam, đừng nói là năm trăm triệu, dù có mất hai tỷ để mua mảnh đất này cũng có thể kiếm được món hời.
Tòa Thành Cửu Châu trong kế hoạch của Lạc Bân là một dự án khổng lồ.
Tuy Dương Thanh không có tài năng kinh doanh nhưng vẫn cảm nhận được giá trị của dự án này.
Khu ngoại ô phía Nam kia tạm thời vẫn còn hoang vu, nhưng cũng chỉ là tạm thời.
Tần Thanh Tâm sửng sốt, trông thấy sự khích lệ trong ánh mắt Dương Thanh, rốt cuộc quyết tâm báo giá tiếp: “Sáu trăm triệu!”
Mảnh đất có giá khởi điểm ba trăm triệu lúc này đang tăng lên gấp đôi.
Mọi người đều sợ ngây người.
Đến cả Tống Hoa Nghĩa cũng khá ngạc nhiên.
Năm trăm triệu cũng là mức giá hắn ta tự giới hạn.
Thấy Tần Thanh Tâm do dự, hắn ta cứ tưởng cô sẽ bỏ cuộc.
“Sao người đẹp phải làm vậy?”
Tống Hoa Nghĩ vẫn duy trì bộ dạng lịch sự, cười nói: “Giá trị lớn nhất của mảnh đất kia cũng chỉ tới sáu trăm triệu.
Cô dùng sáu trăm triệu mua nó về không đáng chút nào”.
Tần Thanh Tâm lạnh lùng đáp: “Cảm ơn đã nhắc nhở!”
Người chủ trì đấu giá nhìn Tống Hoa Nghĩa, thấy hắn ta giơ tay cười nói: “Người đẹp kia muốn mảnh đất này như vậy, tôi nhường cho cô ấy là được.
Tôi từ bỏ!”
Vốn chỉ còn Tống Hoa Nghĩa và Tần Thanh Tâm tranh giành mảnh đất số 8, bây giờ hắn ta từ bỏ, mảnh đất này đương nhiên thuộc về cô.
“Chúc mừng cô gái xinh đẹp kia thành công mua được mảnh đất số 8!”
Người chủ trì giải quyết dứt khoát, kích động nói.
“Chồng ơi, liệu em có xốc nổi quá không?”
Buổi đấu giá tiếp tục diễn ra.
Tần Thanh Tâm nhỏ giọng hỏi.
Dương Thanh mỉm cười lắc đầu: “Thương trường như chiến trường.
Mới bắt đầu đấu giá ít nhất cũng phải tăng lên chục triệu, em lại chỉ tăng năm triệu, khí thế đã thua kém người ta rồi”.
“Như vậy sẽ bị người ta nhìn ra được nền tảng của em không đủ nên mới tăng liền hai mươi lăm triệu để hù dọa em”.
“Vừa rồi lúc đối phương báo giá năm trăm triệu, em cũng định từ bỏ phải không?”
Dương Thanh hỏi.
Tần Thanh Tâm ngượng ngùng gật đầu: “Năm trăm triệu là cực hạn của em”.
Dương Thanh tiếp tục phân tích: “Sau đó em tăng thêm một trăm triệu đúng là hơi xốc nổi.
Trước đó người nhà họ Tống kia chỉ đang thăm dò em, kỳ thực khi hắn ta báo giá năm trăm triệu cũng đã là mức giá cuối cùng.
Nếu anh đoán không lầm, cùng lắm tăng thêm năm mươi triệu nữa là em có thể mua được mảnh đất số 8”.
Nghe vậy, Tần Thanh Tâm tự trách nói: “Đều tại em lãng phí mất năm mươi triệu.
Nhưng anh yên tâm, đợi đến khi công ty có lợi nhuận, em sẽ lập tức trả lại cho anh”.
Dương Thanh bất đắc dĩ nói: “Của anh chính là của em, sao em phải phân chia rạch ròi như vậy? Hơn nữa, dù em không cần tiền của anh thì cứ coi như vay của anh, chẳng lẽ không tốt sao?”
Dương Thanh không ngờ lần này Tần Thanh Tâm lại gật đầu đáp: “Chồng, em biết rồi.
Lúc trước là em cố chấp, chỉ muốn dựa vào sức mình, sau này sẽ không vậy nữa”.
–
Chương 640: 640: Cậu Chủ Nhà Họ Tống
Chẳng mấy chốc lại có thêm vài mảnh đất được đấu giá thành công.
Hôm nay Dương Thanh tới chỉ vì miếng đất ở ngoại ô phía Nam quý giá nhất, giá khởi điểm cũng cao nhất, đạt tới hai tỷ.
Tuy giá rất cao nhưng diện tích của mảnh đất này rất lớn, khoảng chừng một trăm mẫu.
Nếu không phải ở vùng ngoại ô, giá khởi điểm chắc chắn phải từ năm tỷ trở lên.
“Tiếp theo sẽ là mảnh đất cuối cùng của ngày hôm nay, cũng là mảnh có diện tích lớn nhất trong số mười lăm mảnh được đấu giá, tròn một trăm mẫu”.
“Mảnh đất số 15 ở vùng ngoại ô phía Nam nhưng chính phủ đã ra văn bản thông báo chính thức, sang năm sẽ phát triển trọng điểm phía Nam Yến Đô”.
“Chỉ cần mua được mảnh đất này, nhất định sẽ sinh lãi.
Giá khởi điểm hai tỷ, bắt đầu đấu giá!”
Người chủ trì tuyên bố bắt đầu đấu giá mảnh đất cuối cùng.
“Hai tỷ một trăm triệu!”
“Hai tỷ rưỡi!”
…
“Ba tỷ bảy mươi triệu!”
Chỉ mới năm phút ngắn ngủi đã có hơn năm mươi lần giơ bảng báo giá mua mảnh đất số 15.
Hai tỷ giá khởi điểm tăng vọt thêm một tỷ bảy.
Lúc này chỉ còn lại ba người vẫn tham gia đấu giá, biên độ tăng giá cũng giảm đi nhiều.
“Bốn tỷ!”
Chợt một giọng nói trẻ tuổi vang lên.
Những người còn đang cạnh tranh nghe thấy liền mặt mày xám xịt, đưa mắt nhìn nhau, bất lực lắc đầu nói: “Nhà họ Tống nhìn trúng mảnh đất này rồi, tôi từ bỏ!”
“Tôi cũng từ bỏ!”
Cả ba người đều tuyên bố từ bỏ.
Chưa nói tới thân phận của Tống Hoa Nghĩa, tài lực của nhà họ Tống cũng vượt xa bọn họ.
Tống Hoa Nghĩa mỉm cười: “Vậy thì cảm ơn ba vị!”
“Cậu Nghĩa khách sáo rồi!”
Ba người vội vàng đáp lại.
“Năm tỷ!”
Ngay khi Tống Hoa Nghĩa đang hớn hở tin chắc mảnh đất số 15 sẽ thuộc về mình, một giọng nói trẻ tuổi khác bỗng nhiên vang lên.
Giây phút ấy, phòng đấu giá rộng lớn lặng ngắt như tờ.
Tất cả quay ngoắt lại nhìn người vừa ra giá.
Nụ cười trên mặt Tống Hoa Nghĩa lập tức cứng đờ.
Hắn ta quay lại trông thấy một gương mặt còn trẻ hơn cả mình.
“Người trẻ tuổi kia là ai? Sao dám tranh với người nhà họ Tống?”
“Quan trọng là tăng liền một tỷ!”
“Một là cậu chủ gia tộc giàu có nào đó, hoặc là cố tình tới quấy rối”.
“Không phải chứ? Những người được mời tới đây không giàu có cũng quyền quý.
Nếu thật sự tới quấy rối, e là đến cả sảnh chính cũng không vào nổi đâu!”
Mọi người xung quanh đều kinh ngạc nhỏ giọng bàn tán.
“Chồng ơi, em từng thấy người trong ngành định giá mảnh đất này.
Nếu bỏ ra năm tỷ mua nó, dù kinh doanh tốt đến mấy cũng chỉ có thể miễn cưỡng không thua lỗ, không thể thu được lợi nhuận”.
Tần Thanh Tâm lo lắng nhắc nhở: “Nếu còn ai tham gia đấu giá, anh cứ bỏ cuộc đi!”
Dương Thanh mỉm cười nói: “Yên tâm, anh sẽ không làm chuyện mình không nắm chắc”.
Người trong ngành định giá cũng chỉ đứng từ góc độ doanh nghiệp bình thường, nhưng tập đoàn Nhạn Thanh không phải.
Dù giá trị của mảnh đất này chỉ có năm tỷ, một câu của Dương Thanh cũng có thể khiến giá trị của nó tăng gấp mấy lần.
Nhưng anh không cần lợi nhuận gấp vài lần, mà là gấp trăm nghìn lần.
Một khi Thành Cửu Châu được xây dựng, ngoại ô phía Nam sẽ là vùng đất có giá trị kinh doanh lớn nhất Yến Đô, hơn nữa còn sẽ trở thành mẫu quảng cáo sống, tiền đề cho sự phát triển tám Thành Cửu Châu còn lại.
Hành trình xây dựng Thành Cửu Châu bắt đầu từ hôm nay!
“Chàng trai này thật lạ mặt!”, Tống Hoa Nghĩa híp mắt nói.
Lại là chiêu này!
Dương Thanh cười nhạt một tiếng: “Mới đến lần đầu, đương nhiên lạ mặt!”
Tống Hoa Nghĩa vẫn tươi cười nói: “Dường như dùng năm tỷ mua mảnh đất này không có lợi nhuận gì cả, nhưng nó lại có tác dụng rất lớn với nhà họ Tống chúng tôi.
Cậu nhường cho tôi được không?”
Không thể không thừa nhận, Tống Hoa Nghĩa được giáo dục rất tốt.
Mỗi lần hắn ta muốn tham gia đấu giá, mới bắt đầu sẽ không chịu ra giá, đến khi sắp bị đẩy tới mức giá giới hạn của mình, hắn ta mới ra mặt.
Hắn ta làm vậy vừa giúp bên bán đất kiếm lời to, vừa không ỷ mạnh hiếp yếu.
Lúc này, hắn ta muốn mua mảnh đất số 15, nửa đường lại bị Dương Thanh ngăn cản, tuy trong lòng khó chịu nhưng vẫn không thể hiện ra ngoài.
“Không được!”
Dương Thanh mỉm cười lắc đầu, không đợi Tống Hoa Nghĩa ra giá đã tăng giá tiếp: “Sáu tỷ!”
Ầm!
Giờ phút này, tất cả đều sợ ngây người!
Dù Tống Hoa Nghĩa được giáo dục tốt đến đâu cũng phải thay đổi sắc mặt, ngơ ngác một lúc.
Không ai tham gia đấu giá, anh lại tự mình tăng giá.
Miếng đất vốn được đẩy giá lên bốn tỷ lại bị một mình Dương Thanh tăng thêm hai tỷ.
Hai tỷ đó!
Rất nhiều người đều có cảm giác như tiền của mình bị Dương Thanh tiêu xài.
“Sáu tỷ một…”
“Bảy tỷ!”
Tống Hoa Nghĩa đang định báo giá, chưa kịp nói hết câu Dương Thanh đã tăng thêm một tỷ.
Mọi người đều ngơ ngác.
“Cậu ta là đồ ngốc lắm tiền sao?”
“Mở miệng liền tăng thêm một tỷ, một tỷ lận đó!”
“Sao tôi có cảm giác cậu ta cố tình nhắm vào nhà họ Tống nhỉ? Tống Hoa Nghĩa đã nói muốn mua mảnh đất này, cậu ta còn dám tranh tiếp, rõ ràng là không thèm nể mặt Tống Hoa Nghĩa!”
Ai cũng thi nhau bàn tán.
Tống Hoa Nghĩa lịch sự tới đâu cũng không nhịn nổi, sắc mặt trở nên khó coi.
Hắn ta là cậu chủ nhà họ Tống, thay mặt gia tộc tới tham gia đấu giá bất động sản.
Vậy mà một kẻ còn trẻ hơn cả hắn ta dám tranh đất với hắn ta trước mặt bao người.
Quan trọng là ở trước mặt đối phương, hắn ta còn không có cơ hội báo giá.
Năm tỷ là giá trị thực của mảnh đất này, nhưng nếu vào tay nhà họ Tống, giá trị của nó sẽ tăng lên gấp đôi.
Nếu hắn ta có thể mua về với giá bốn tỷ, nhà họ Tống sẽ được lời ít nhất sáu tỷ.
Thế nhưng giờ đây lại bị Dương Thanh đẩy giá lên bảy tỷ.
Hơn nữa Dương Thanh có vẻ sẽ không buông mảnh đất này, có lẽ thực sự sẽ bỏ ra mười tỷ để mua.
Đã không có lợi nhuận, nhà họ Tống còn cần mảnh đất này làm gì?
“Nếu không có ai tiếp tục báo giá, ông có thể tuyên bố kết thúc đấu giá được chưa?”
Dương Thanh chợt nhìn sang người chủ trì đấu giá.
Người chủ trì đờ đẫn nãy giờ giật mình tỉnh ngộ, vội vàng nói: “Bảy tỷ! Chàng trai này báo giá bảy tỷ! Còn ai báo giá cao hơn không?”
“Bảy tỷ lần một!”
“Bảy tỷ lần hai!”
“Bảy tỷ lần ba! Đấu giá thành công!”
Người chủ trì đấu giá kích động nói năng lộn xộn, lập tức cao giọng tuyên bố: “Chúc mừng chàng trai này thành công mua được mảnh đất số 15.
Xin hãy cho một tràng pháo tay nồng nhiệt để chúc mừng cậu ấy!”
Tiếng vỗ tay như sấm dậy nhưng vẻ mặt của mọi người rất khác nhau.
“Buổi đấu giá hôm nay thành công rực rỡ, đến đây là kết thúc! Tạm biệt mọi người.
Người chủ trì đấu giá tuyên bố kết thúc buổi đấu giá.
Dương Thanh đứng dậy.
Lạc Bân sẽ xử lý tốt chuyện còn lại.
Nhưng anh vừa định dẫn Tần Thanh Tâm rời đi, Tống Hoa Nghĩa đã đi tới, cười híp mắt nói: “Chào cậu, làm quen chút nhé.
Tôi là Tống Hoa Nghĩa, người nhà họ Tống!”
Đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại.
Dương Thanh đương nhiên sẽ không vô cớ từ chối ý tốt của người khác, sảng khoái bắt tay với Tống Hoa Nghĩa.
Chỉ là, hai người vừa bắt tay với nhau, một sức mạnh khổng lồ từ tay Tống Hoa Nghĩa truyền tới.
Dương Thanh khẽ nhíu mày, hắn ta ngu tới mức giở trò này với anh sao?
–








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










