Chàng Rể Chiến Thần
Tập 58 : 571: Đột Phá Cực Hạn (c571-c580)
❮ sautiếp ❯Chương 571: 571: Đột Phá Cực Hạn
Đến lúc này Bạo Quân mới đánh hết sức.
Sau khi biết được thực lực của Dương Thanh, hắn ta tự thấy không đánh thắng được anh nên mới muốn bỏ chạy.
Nào ngờ ngay cả người đi theo bên cạnh Dương Thanh cũng mạnh đến mức này.
Trừ khi hắn ta phải dốc hết sức ứng phó, bằng không sẽ không có cơ hội chạy trốn.
“Như vậy mới thú vị!”
Mã Siêu gắng gượng đỡ một đòn của Bạo Quân và đá lại hắn ta rồi liếm môi, vẻ mặc cực kỳ phấn khích.
“Ranh con, mày biết tao ghét nhất kiểu người nào không?”
Bạo Quân bò từ dưới đất lên, trên mặt không hề tỏ ra đau đớn, tựa như người vừa bị Mã Siêu đá không phải là hắn ta.
Lúc này trên người hắn ta toả ra sát khí mãnh liệt, không ngừng càn quét về phía Mã Siêu.
Mã Siêu cười lạnh: “Vậy ông có biết tôi ghét kiểu người nào nhất không?”
“Tôi ghét nhất kiểu người đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm, bởi vì dáng vẻ vờ vịt này rất nhạt nhẽo”.
“Không phải mày muốn nhìn thấy trạng thái mạnh nhất của tao sao? Được, tao sẽ cho mày toại nguyện!”
“Chỉ mong mày đừng khiến tao thất vọng”.
Vẻ mặt Bạo Quân lạnh như băng, hai tay nắm chặt lại, trên cánh tay vạm vỡ nổi đầy gân xanh.
Dưới lớp quần áo cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, khiến người khác cảm thấy nghẹt thở.
Nhưng Mã Siêu không hề sợ hãi, ngược lại chỉ cảm thấy rất hưng phấn.
Lăn lộn trên chiến trường nhiều năm, cơ bắp của anh ta rất săn chắc, tuy không to bằng Bạo Quân nhưng thực lực của anh ta cũng không yếu hơn Bạo Quân bao nhiêu.
Lữ Mông bị đánh bại trước đó mạnh ngang ngửa với anh ta, thậm chí anh ta còn hơi mạnh hơn, vậy nên không thể phát huy được hết tiềm lực của anh ta.
Tuy Bạo Quân mạnh hơn Lữ Mông rất nhiều nhưng vẫn không giết được anh ta.
Cho nên phải khích bác Bạo Quân khiến hắn ta nổi giận bộc phát toàn bộ sức lực thì mới có thể kích thích được tiềm lực của Mã Siêu.
“Đến đây đi!”
Mã Siêu quát lớn.
Lúc này ý chí chiến đấu mãnh liệt lan tràn khắp người anh ta.
Trong mắt Bạo Quân ngập tràn khinh bỉ, cười lạnh: “Nếu mày muốn chết, tao sẽ cho mày toại nguyện!”
Ngay lúc nói ra câu này, Bạo Quân vốn đang đứng tại chỗ bỗng biến mất.
Lúc này trời đã tối, tuy trong trang viên nhà họ Diệp đèn điện sáng choang nhưng tầm nhìn vẫn bị ảnh hưởng rất lớn.
ngôn tình hoàn
Người nhà họ Diệp chỉ thấy một cái bóng xông thẳng vào Mã Siêu.
“Đến đúng lúc lắm!”
Ánh mắt Mã Siêu trở nên nghiêm nghị, khẽ quát lên đồng thời chân phải đạp mạnh xuống đất.
“Rầm” một tiếng, mặt đất rung chuyển, bụi bay mù mịt.
Thân hình của Mã Siêu cũng lao vút lên nghênh chiến.
“Oành!”
Một tiếng nổ khủng khiếp, hai người va chạm vào nhau.
Giờ phút này, bầu trời như nứt ra, mặt đất rung chuyển.
Chỉ thấy một bóng người lùi về sau năm sáu bước sau cú va chạm khủng bố này.
Người đó là Mã Siêu!
Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên, Bạo Quân lại vung nắm đấm, đánh về phía Mã Siêu đang lùi lại.
“Ầm ầm ầm!”
Gần như ngay lập tức, Bạo Quân đã lao tới trước mặt Mã Siêu, hai quả đấm cứng như sắt liên tục nện xuống.
Mọi người sửng sốt khi thấy Mã Siêu không hề có ý định tránh né, ngược lại còn lao lên nghênh chiến.
Tuy không ngừng lui về phía sau, nhưng anh ta không hề sợ hãi, thậm chí cũng không có ý muốn rút lui mà tinh thần chiến đấu lại càng mạnh mẽ.
“Oành!”
Lại trúng một đòn nặng nề, cơ thể Mã Siêu lùi tiếp về sau.
Nhưng lần này Mã Siêu chỉ lùi lại ba bước.
Trước đó anh ta chỉ bị động chịu đòn, mỗi một cú đấm của Bạo Quân đều khiến anh ta lùi về sau năm sáu bước.
Trong mắt Bạo Quân thoáng lóe lên vẻ kinh ngạc, hắn ta là người cảm nhận sâu sắc nhất.
Hắn ta hiểu rõ thực lực của Mã Siêu mạnh cỡ nào, vốn tưởng sắp đánh được bại đối phương nhưng sức mạnh và tốc độ của anh ta lại tăng vọt.
Càng đánh càng mạnh!
Trong đầu hắn ta chợt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ.
Tuy hắn ta chưa từng gặp người như vậy nhưng đã từng nghe nói đến.
Một số bản ghi chép võ thuật truyền thừa có miêu tả về những người này.
Người như vậy được gọi là chiến sĩ trời sinh, cũng có một số sách cổ gọi bọn họ là “cuồng chiến sĩ”.
Đây mới là kỳ tài luyện võ thật sự.
Cơ thể của bọn họ không có cực hạn.
“Ranh con, rốt cuộc mày là ai?”
Bạo Quân lại tung đấm, lần này Mã Siêu chỉ lùi về sau hai bước đã đứng vững.
Lần đầu tiên trong mắt Bạo Quân xuất hiện vẻ nghiêm túc.
Mã Siêu giơ tay lau vết máu nơi khóe miệng, vẻ mặt ngông cuồng, châm chọc nói: “Ông sợ à?”
“Sợ?”
Bạo Quân hừ một tiếng: “Tao sợ khi nào? Mày là kẻ thua trận, người nên sợ là mày mới phải”.
“Nếu không sợ, tại sao ông lại hỏi tôi là ai?”, Mã Siêu cười lạnh.
“Ông đang lo lắng, lỡ tôi có thân phận đặc biệt gì ông sẽ không đắc tội nổi, đúng không?”
“Ông yên tâm, tôi không có thân phận gì đặc biệt đâu.
Nếu ông nhất định muốn biết tôi là ai thì cứ coi như tôi là anh Thanh đi!”
Mã Siêu đang ngập tràn tinh thần chiến đấu, sao có thể để Bạo Quân có ý nghĩ rút lui?
Anh ta đã đạt đến trạng thái mạnh nhất, có cảm giác bản thân sắp đột phá cực hạn.
Nếu đột phá được, thực lực của anh ta sẽ được nâng lên một tầm cao mới.
“Cậu ta chỉ là đứa con rơi của gia tộc Vũ Văn, có thân phận đặc biệt gì chứ?”
Bạo Quân lạnh lùng chế giễu, sát khí trên mặt càng nặng: “Mặc kệ mày có thân phận gì, hôm nay tao nhất định phải giết mày!”
“Mạnh miệng lắm!”
Mã Siêu cười lạnh: “Tự tin vậy thì ra tay đi!”
Mã Siêu nói xong liền nhấc chân lao vào Bạo Quân lần nữa.
Hai người lại giao đấu, công kích mạnh mẽ, sức hủy diệt cực kỳ khủng bố.
Chỗ bọn họ giao chiến như một mớ hỗn độn.
Nếu đòn tấn công của hai người đánh trúng người nhà họ Diệp, sợ là bọn họ sẽ chết ngay lập tức.
Lúc này đến cả Hắc Bạch song sát bên cạnh Diệp Kế Tông cũng sợ chết khiếp.
Hai người bọn họ liên thủ lại mới đạt được sức chiến đấu mạnh nhất của nhà họ Diệp.
Vậy mà lúc này, sức chiến đấu của cả Bạo Quân và Mã Siêu đều vượt xa bọn họ.
Trước đó bọn họ còn muốn đối phó Dương Thanh và Mã Siêu, giờ nghĩ lại chỉ thấy lạnh sống lưng.
Dù bọn họ liên thủ sợ là ngay cả Mã Siêu cũng đánh không lại, huống chi còn một người tuy chưa ra tay nhưng còn khủng bố hơn.
Bạo Quân cũng đã hoàn toàn bộc phát, mỗi đòn tấn công đều ẩn chứa sát khí, muốn lấy mạng Mã Siêu.
“Cút!”
Bạo Quân gầm lên, nắm đấm nện vào lồng ngực Mã Siêu, cú va chạm mạnh mẽ như xe tải hạng nặng hất bay cơ thể Mã Siêu.
Mã Siêu chỉ cảm thấy ruột gan đảo lộn, sâu trong cổ họng có vị tanh.
Sau đó anh ta phun một ngụm máu, cơ thể nặng nề ngã xuống đất.
“Ranh con, bây giờ mày đã biết sự chênh lệch giữa chúng ta rồi chứ?”
Bảo Quân nở nụ cười tàn ác, bước tới chỗ Mã Siêu.
Thoạt nhìn hắn ta vẫn còn đứng vững nhưng thật ra chỉ mình hắn biết cú đấm lúc nãy đã tiêu hao hết sức lực cuối cùng của mình.
Nếu Mã Siêu vẫn có thể đứng lên, e rằng người ngã xuống lần này chính là hắn ta.
Nhưng hắn ta cực kỳ hoảng sợ khi thấy Mã Siêu đang bị thương nặng lại giãy dụa bò dậy, ánh mắt ngập tràn kiêu ngạo và sát khí.
Bạo Quân cảm thấy cả người lạnh toát, bước chân nặng như đổ chì không thể nhấc lên.
“Cảm ơn ông đã giúp tôi đột phá cực hạn”.
Mã Siêu nhếch miệng, châm chọc nói: “Ông nghĩ tôi có nên giết ông để cảm ơn không?”
Dứt lời, một luồng khí thế kinh người toát ra từ trên người Mã Siêu.
Đúng lúc này, một cảm giác nguy hiểm ghê gớm chợt bao trùm lấy thân thể Mã Siêu, con ngươi anh ta co rút lại, cả người ướt đẫm mồ hôi.
“Đoàng!”
Ngay sau đó, một tiếng súng chát chúa đột nhiên vang vọng khắp bầu trời nhà họ Diệp.
.
Chương 573: 573: Cả Gia Tộc Đều Kinh Hãi
“Ông chủ Diệp, ông nói xem, nếu tôi giao người này cho Hiệp hội Võ thuật thì nhà họ Diệp sẽ có hậu quả gì?”
Dương Thanh cười híp mắt và nói với Diệp Kế Tông.
Trên gương mặt đầy nếp nhăn của lão già đã tám mươi tuổi này cuối cùng đã lộ vẻ sợ hãi.
Tay súng này vốn là do lão ta thuê về.
Bây giờ Bạo Quân bị bắn chết, nếu Dương Thanh giao người cho Hiệp hội Võ thuật, bọn họ chắc chắn có thể cạy miệng được tay súng này.
Đến lúc đó, tất cả đều bị lộ hết.
“Tay súng này chẳng liên quan gì đến tôi.
Cho dù cậu giao hắn cho Hiệp hội Võ thuật thì sao chứ?”, Diệp Kế Tông chột dạ nói.
Trước khi xác định Dương Thanh sẽ giao người cho Hiệp hội Võ thuật, tất nhiên lão ta sẽ không thừa nhận.
Dương Thanh hỏi với vẻ hài hước: “Tôi còn chẳng biết người này là ai, sao ông chủ Diệp đã biết hắn là tay súng? Hơn nữa còn biết hắn là tay súng giết chết Bạo Quân? Chẳng lẽ ông chủ Diệp có năng lực đoán trước tương lai?”
Người nhà họ Diệp nghe vậy thì đều kinh ngạc đến ngây người.
Bạo Quân bị bắn chết khiến bọn họ rất kinh ngạc, cũng rất sợ hãi.
Bọn họ sợ Hiệp hội Võ thuật sẽ tiêu diệt nhà họ Diệp.
Dương Thanh chỉ nói mấy câu, không ngờ đã lừa được Diệp Kế Tông tự khai ra.
Lão ta hoảng loạn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
“Ông làm nhiều chuyện ác như vậy, lẽ nào không định sám hối à?”
Dương Thanh chợt ngừng cười, lạnh lùng nói: “Bố vợ mà tôi chưa bao giờ gặp đã bị ông giết, lẽ nào ông không tính xin lỗi vợ và con gái của ông ấy?”
Dương Thanh không có chút thiện cảm nào với lão già này.
Nếu không phải lão ta là ông ngoại của Tần Thanh Tâm, anh sẽ chẳng chờ tới bây giờ.
Anh hẳn đã tiêu diệt nhà họ Diệp, báo thù cho bố ruột của Tần Thanh Tâm từ lâu.
Hai mắt Diệp Mạn cũng đỏ hoe, bà ta nghiến răng nói: “Sợ là trong mắt bố chỉ có lợi ích của gia tộc nhỉ? Cho dù con là con gái của bố nhưng cũng chỉ là một quân cờ trong tay bố.
Bố muốn hạ thế nào thì quân cờ nhất định phải đi tới đó!”
“Bố là người nhà họ Diệp, làm chủ gia tộc họ Diệp, lẽ nào bố làm mọi chuyện vì gia tộc là sai sao?”
“Con có biết tất cả những gì nhà họ Diệp có được bây giờ đều được đổi bằng máu của bao nhiêu thế hệ trước trong nhà họ Diệp không?”
“Bố chỉ muốn nhà họ Diệp đứng ở vị trí huy hoàng hơn, để an ủi cho linh hồn những người đã mất.
Chẳng lẽ điều này cũng là sai sao?”
Diệp Kế Tông cau có mặt mày, kích động nói: “Nếu không phải vì nhà họ Diệp, sao bố đã tám mươi còn phải giữ lấy vị trí chủ gia tộc họ Diệp, lo lắng vất vả cho cái nhà này chứ?”
“Lẽ nào bố không biết nhường cho con cháu tài giỏi, trồng hoa cỏ, hưởng thụ quãng đời chẳng còn lại bao nhiêu nữa sao?”
Diệp Kế Tông phẫn nộ hét lên như phát điên, đôi mắt đầy tơ máu.
Hai mắt Diệp Mạn đỏ hoe, mím chặt môi không nói một lời nào, chỉ căm hận nhìn lão ta.
Qua nhiều năm như vậy, mỗi khi nhắc tới chuyện người yêu bị bố mình ra lệnh giết chết, bà ta đều có cảm giác sống không bằng chết.
Bà ta muốn báo thù rửa hận và đã có rất nhiều cơ hội, nhưng mỗi lần định ra tay, bà ta lại không sao hạ quyết tâm được.
Bất kể thế nào, Diệp Kế Tông cũng là bố mình.
Cho dù lão ta có sai thì đó cũng là bố mình!
Cho nên trong lòng bà ta chỉ căm hận Diệp Kế Tông, nhưng bảo ra tay giết thì bà ta không làm được, thật sự không làm được.
Dương Thanh không nói một lời nào.
Nhiệm vụ của anh chỉ là cứu Diệp Mạn.
Bây giờ anh đã hoàn thành nhiệm vụ, còn lại là chuyện riêng của Diệp Mạn.
Anh chỉ cần bảo đảm bà ta có thể còn sống là đủ rồi.
Vào giây phút Diệp Kế Tông dùng tới tay súng định giết chết Mã Siêu, thật ra anh đã có đủ lý do để giết lão ta.
Chỉ vì mối quan hệ máu mủ mỏng manh giữa Diệp Kế Tông và Tần Thanh Tâm, Dương Thanh không có cách nào ra tay với ông lão tám mươi tuổi này.
“Đúng! Vì gia tộc, bố có thể nắm số phận của mỗi đứa con”.
“Vì là bố, bố có thể hi sinh hạnh phúc của con để đổi lấy lợi ích cho nhà họ Diệp”.
“Nhưng tại sao bố phải giết anh ấy? Anh ấy chỉ cầu xin bố chúc phúc cho chúng con.
Bố không muốn thì có thể từ chối mà! Sao bố phải giết anh ấy chứ?”
“Bố nói cho con biết đi, rốt cuộc anh ấy đã làm sai chuyện gì mà bố cứ nhất quyết bắt anh ấy phải chết vậy?”
Diệp Mạn quá kích động, vừa khóc vừa gào lên, trên gương mặt vô cùng bi thương và đau khổ, thậm chí còn tuyệt vọng.
Bà ta yêu người đàn ông ấy, người đàn ông chất phác có thể vì mình mà hy sinh tất cả.
Nhưng người đàn ông yêu mình sâu sắc đó đã bị bố mình ra lệnh giết chết.
Chuyện đau đớn nhất thế giới không ngoài người thân nhất của mình giết một người thân khác!
Đôi mắt già nua của Diệp Kế Tông không hề thay đổi, trước sau vẫn chỉ lãnh đạm.
Rõ ràng những lời Diệp Mạn nói không thể khiến lão ta thấy hổ thẹn và hối hận.
Ở trong từ điển của lão ta không có hai chữ thân tình này, chỉ có một từ lợi ích thôi sao?
“Đây chính là số phận của con, số phận của con gái nhà họ Diệp!”
Thật lâu sau, Diệp Kế Tông mới nói ra những lời lãnh đạm vô tình, không hề có chút cảm xúc nào.
Tiếng khóc của Diệp Mạn chợt nín bặt, ánh mắt nhìn Diệp Kế Tông cũng dần trở nên lạnh lùng nghiêm nghị nói: “Với người máu lạnh như bố, con có nói gì đi nữa cũng chỉ là vô nghĩa!”
Diệp Kế Tông hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
“Dương Thanh, tôi muốn trở thành chủ gia tộc họ Diệp, tương lai của nhà họ Diệp sẽ do tôi quyết định!”
Diệp Mạn đột nhiên nhìn về phía Dương Thanh với ánh mắt nghiêm túc.
Anh vô cùng kinh ngạc.
Vừa rồi anh hỏi bà ta có hứng thú với vị trí chủ gia tộc họ Diệp không, ánh mắt bà ta không quá ham muốn, hình như chỉ định phối hợp với anh.
Nhưng bây giờ, trong ánh mắt Diệp Mạn đặc biệt cố chấp muốn khống chế nhà họ Diệp.
Dương Thanh mỉm cười: “Sẽ như bà mong muốn! Cho dù bà muốn giết lão già này, tôi cũng không can thiệp.
Tôi chỉ có một nhiệm vụ là bảo vệ tính mạng của bà!”
Diệp Mạn chỉ đợi nghe câu nói này của Dương Thanh.
Bà ta khẽ gật đầu cảm kích, sau đó lạnh lùng nhìn lướt qua đám người nhà họ Diệp và nói: “Từ hôm nay, tôi sẽ là chủ gia tộc họ Diệp, có ai không phục?”
Lúc này, bà ta dường như đột nhiên biến thành một người khác, cảm giác lạnh lùng lại có khí thế của kẻ bề trên.
Người nhà họ Diệp có mặt ở đây đều kinh ngạc, hình như chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày, một người phụ nữ như Diệp Mạn muốn làm chủ nhà họ Diệp.
“Diệp Mạn, bố còn chưa chết đâu!”
Giọng nói của Diệp Kế Tông nặng nề lạnh lùng, đôi mắt già nua nhìn chằm chằm vào Diệp Mạn nói: “Con muốn nắm giữ nhà họ Diệp, trừ khi bố chết!”
“Bố tưởng lời nói của bố bây giờ còn có tác dụng trong nhà họ Diệp nữa sao?”
Diệp Mạn cười châm chọc.
Bà ta vừa dứt lời, chợt nghe có những tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.
Ngay sau đó, hơn mười cao thủ đeo mặt nạ quỷ đột nhiên xông vào nhà họ Diệp trong sự kinh ngạc của người nhà họ Diệp, lập tức bao vây tất cả bọn họ lại.
Giờ phút này, cả gia tộc đều kinh hãi!
.
Chương 574: 574: Thanh Lý Môn Hộ
Không ai ngờ Diệp Mạn lại âm thầm bồi dưỡng mười mấy cao thủ.
Ban đầu Dương Thanh cũng cảm nhận được sự tồn tại của đám người này nhưng không nghĩ là người của Diệp Mạn nên bây giờ cũng hơi ngạc nhiên.
Chỉ là như vậy càng tốt, anh đỡ phải ra tay.
Đây vốn là việc riêng của nhà họ Diệp, nếu Dương Thanh tùy tiện nhúng tay vào lỡ bất cẩn giết chết ai đó cũng không biết phải ăn nói với Tần Thanh Tâm thế nào.
Anh chỉ cần bảo vệ Diệp Mạn bình yên vô sự là được.
“Diệp Mạn, con muốn làm phản sao?”
Diệp Kế Tông sững sờ, khuôn mặt già nua hằn lên những nếp nhăn tràn đầy tức giận.
“Tất cả là tại ông ép tôi.
Nếu không phải tại ông, tại sao mọi việc lại ra nông nỗi này?”
“Nếu không có tôi, nhà họ Diệp có thể chiếm đoạt được nhà họ Tề sao?”
“Nếu không chiếm đoạt được nhà họ Tề, sợ là nhà họ Diệp đã bị đá khỏi tám gia tộc đứng đầu Yến Đô từ lâu rồi”.
“Tôi cũng là dòng chính của nhà họ Diệp.
Gia tộc có quy định phụ nữ không được làm chủ gia tộc không?”
Diệp Mạn lạnh lùng nói, ánh mắt sắc bén liếc nhìn đám người nhà họ Diệp.
Những người bị bà ta nhìn tới đều vô thức cúi đầu, không ai có can đảm nhìn thẳng vào bà ta.
“Tuy trong quy định của gia tộc không cấm phụ nữ làm chủ nhưng đây là luật bất thành văn, mấy trăm năm nay nhà họ Diệp vẫn luôn tuân thủ quy định này, sao con dám tự ý thay đổi?”
Diệp Kế Tông phản đối gay gắt.
Tuy lão ta đã tám mươi tuổi nhưng khí thế không hề thua kém người trẻ tuổi chút nào.
“Luật bất thành văn? Đúng là nực cười!”
Diệp Mạn cười chế giễu: “Dù là luật bất thành văn, hôm nay tôi cũng phải loại bỏ quy định này.
Phụ nữ thì đã sao? Đây là thời đại nam nữ bình đẳng, phụ nữ cũng có tôn nghiêm và địa vị”.
“Sau này bất kể là nam hay nữ chỉ cần có tài năng đều có tư cách làm chủ nhà họ Diệp!”
“Nếu mấy trăm năm nay nhà họ Diệp chưa từng có chủ gia tộc là phụ nữ thì tôi sẽ là ngoại lệ đầu tiên!”
Lúc này Diệp Mạn như trở thành người khác, cả người tỏa ra khí thế uy nghiêm.
Bà ta tự tin nhưng không kiêu ngạo.
Một người phụ nữ chỉ dựa vào bản thân vẫn sáng lập ra tập đoàn Mamba Đỏ không thể là người tầm thường.
“Con…
con đang muốn ép bố chết sao?”
Diệp Kế Tông giận run người quát.
“Diệp Mạn, đủ rồi!”
Đúng lúc này Diệp Thương bỗng đứng lên, gằn giọng nói: “Cô ăn nói với bố thế hả? Lẽ nào bố chết cô mới vừa lòng sao?”
Diệp Mạn khinh thường nhìn Diệp Thương, chế giễu nói: “Lúc này anh ra mặt là vì muốn lấy lòng ông ta sao?”
Khuôn mặt già nua của Diệp Thương đỏ bừng, thẹn quá hóa giận: “Cô đang nói hươu nói vượn gì thế? Bao đời nay chỉ chủ gia tộc mới có quyền bổ nhiệm chủ gia tộc đời tiếp theo.
Hiện giờ bố là người có quyền đó.
Bố chọn ai thì chính là người đó.
Nếu bố bằng lòng để cô thừa kế vị trí chủ gia tộc, Diệp Thương tôi nhất định sẽ không phản đối”.
“Nhưng bố lại không có ý định này, còn cô đang ép bố làm theo ý mình”.
“Được lắm! Không phải cô lợi hại lắm sao? Ngay cả bố mà cô cũng muốn giết cơ mà,có giỏi thì cô giết tôi trước đi!”
Diệp Thương kích động chắn trước người Diệp Kế Tông, ra vẻ hiếu thảo.
Mí mắt Diệp Vô Song giật giật, vẻ mặt méo mó.
Anh ta biết có Dương Thanh và Mã Siêu ở đây, Diệp Mạn cực kỳ đáng sợ.
Đây là cơ hội duy nhất của anh ta.
Nếu ra mặt như Diệp Thương có lẽ còn được Diệp Kế Tông khen ngợi, truyền lại vị trí chủ gia tộc.
Nhưng cho dù Diệp Kế Tông có truyền lại vị trí chủ gia tộc cho anh ta thì Diệp Mạn có để yên cho anh ta hưởng không?
Nghĩ vậy, Diệp Vô Song vẫn lựa chọn lẳng lặng quan sát.
Diệp Mạn lạnh lùng nhìn Diệp Thương, khinh thường nói: “Nếu anh muốn chết sớm, tôi sẽ cho anh toại nguyện, cứ coi như giết gà dọa khỉ để người nhà họ Diệp biết khi phụ nữ nổi điên họ có thể làm bất cứ chuyện gì”.
Dứt lời, bà ta phất tay ra lệnh: “Trong vòng mười giây, nếu Diệp Thương không chịu tránh ra, giết luôn!”
“Vâng!”
Mười mấy cao thủ đeo mặt nạ quỷ đồng loạt hô lên.
Khắp nhà họ Diệp ngập tràn sát khí nồng nặc khiến người run sợ.
Diệp Thương nghe vậy, cả người run cầm cập.
Ông ta ra mặt thay chủ gia tộc, vốn ôm hy vọng Diệp Mạn sẽ nương tay nhưng kết quả lại khiến ông ta thất vọng ê chề.
“Diệp Mạn, tôi là anh Hai của cô đấy, cô muốn giết cả tôi sao?”
Diệp Thương khó tin hỏi.
Diệp Mạn lạnh lùng giơ tay nhìn đồng hồ rồi hờ hững nói: “Ba giây cuối cùng!”
“Em gái, em muốn giết anh thật sao?”
Diệp Thương trợn trừng hai mắt.
“Đến giờ rồi!”
Diệp Mạn dùng hành động để trả lời ông ta: “Giết!”
Một cao thủ mang mặt nạ quỷ đi thẳng tới chỗ Diệp Thương.
Đến lúc này Diệp Thương mới bàng hoàng nhận ra Diệp Mạn muốn giết mình thật.
“Tôi sẽ rút khỏi cuộc chiến tranh giành vị trí chủ gia tộc!”
Thấy cao thủ mặt nạ sắp đánh tới, Diệp Thương rống lên.
Sau đó, ông ta cảm thấy như được giải thoát.
Làm người thừa kế bao năm qua, áp lực trên vai ông ta quá lớn.
Đột nhiên gào lên muốn từ bỏ tranh quyền thừa kế trước mặt mọi người khiến ông ta thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
“Hứ!”
Diệp Mạn khinh thường nhìn Diệp Thương tránh sang một bên rồi lại nhìn Diệp Kế Tông, châm chọc nói: “Chủ gia tộc tương lai do ông chỉ định chỉ là một kẻ nhu nhược tham sống sợ chết mà thôi”.
“Lẽ nào trong mắt ông, kẻ yếu đuối như vậy mới là chủ gia tộc xứng đáng nhất sao?”
“Phải rồi, còn có một con chuột nhắt không có gan ra mặt nữa”.
“Từ khi nào nhà họ Diệp đã suy sụp tới mức để kẻ nhu nhược và bọn nhát gan kế thừa vị trí chủ gia tộc vậy?”
“Lúc nào ông cũng nói sợ sau khi chết không biết ăn nói với tổ tiên thế nào.
Chẳng lẽ ông cam lòng truyền lại vị trí chủ gia tộc cho kẻ yếu đuối như vậy sao?”
Ngôn từ sắc bén và đầy mỉa mai.
Sắc mặt Diệp Kế Tông ngày càng tái nhợt.
Sau vài câu nói, lão ta đã phụt máu, vẻ mặt tiều tụy.
Dòng chính nhà họ Diệp rất đông nhưng không ai dám lên tiếng bởi sức ép của Diệp Mạn.
Trên mặt Diệp Mạn thoáng hiện lên một tia buồn bã không đành lòng.
“Đưa chủ gia tộc họ Diệp tiền nhiệm đi bệnh viện!”
Diệp Mạn lớn tiếng ra lệnh cho đám cao thủ.
Mấy người làm của nhà họ Diệp bước tới định đỡ Diệp Kế Tông nhưng bị lão ta từ chối.
Một tay lão ta chống gậy, tay còn lại chống xuống bàn loạng choạng đứng lên, trên khuôn mặt dãi dầu sương gió chỉ còn lại sự cô độc.
“Tôi tuyên bố, từ hôm nay trở đi, Diệp Mạn chính là chủ gia tộc họ Diệp!”
Nói xong, lão ta chống gậy rời đi.
Dưới ánh đèn điện, bóng Diệp Kế Tông như được kéo dài ra.
Mọi người nhìn chằm chằm vào bóng lưng tập tễnh rời đi của lão ta.
Ai cũng hiểu, thời đại của Diệp Kế Tông đã hoàn toàn chấm dứt.
Sau này nhà họ Diệp sẽ do nữ chủ đầu tiên quản lý.
Dương Thanh khá ngạc nhiên vì Diệp Mạn có thể làm tới mức này.
“Bây giờ là lúc thanh lý môn hộ!”
Đúng lúc này Diệp Mạn bỗng nhìn sang một người trẻ tuổi, ánh mắt lóe lên sát khí.
.
Chương 575: 575: Muốn Chạy Thì Đã Muộn Rồi
Bọn họ nhìn theo ánh mắt của Diệp Mạn, chỉ thấy vẻ mặt sợ hãi và bất an của Diệp Vô Song.
“Cô, cháu đã từ bỏ ý định tranh vị trí chủ gia tộc từ lâu rồi.
Trong nhà họ Diệp, chỉ có cô là thích hợp làm chủ gia tộc nhất”.
Diệp Vô Song nói rõ mình từ bỏ tranh vị trí chủ gia tộc trước, sau đó lại tâng bốc Diệp Mạn.
Chẳng qua, bởi vì Diệp Vô Song chọc vào cao thủ Hiệp hội Võ thuật nên có thể nói tất cả mọi chuyện xảy ra với nhà họ Diệp hôm nay đều do anh ta gây ra.
Diệp Mạn suýt bị Bạo Quân giết chết.
Nếu không phải Dương Thanh chạy tới kịp thời, sợ là bà ta đã xuống địa ngục rồi.
Nếu Diệp Mạn vẫn định tha cho Diệp Vô Song thì thật sự quá rộng lượng.
“Thật hay cho một câu đã từ bỏ tranh vị trí chủ gia tộc từ lâu.
Nếu cô nhớ không nhầm, vừa nãy, cháu còn tính bí mật thông báo tin tức?”
Diệp Mạn liên tục cười lạnh nói.
“Cô, cháu không có làm vậy! Sao cháu dám làm vậy chứ?”
Diệp Vô Song cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn không thể giấu được vẻ hoảng loạn của mình.
“Cầm điện thoại của cậu ta qua cho tôi!”
Diệp Mạn vừa ra lệnh, lập tức có người lao tới.
“Cô, cho dù bây giờ cô là chủ gia tộc họ Diệp cũng không thể xâm phạm quyền riêng tư của người trong gia tộc.
Chưa có sự cho phép của cháu thì không ai được xâm phạm quyền riêng tư của cháu”.
Diệp Vô Song nắm chặt điện thoại ở trong tay, lớn tiếng nói.
“Lấy tới đây!”
Diệp Mạn tức giận quát.
Diệp Vô Song biết bà ta đã quyết tâm kiểm tra điện thoại di động của mình, không thể tránh được.
Anh ta nghĩ tới đây chợt cầm điện thoại lên, ném phắt về phía hồ nhân tạo bên cạnh.
Chỉ cần điện thoại hỏng thì nội dung bên trong sẽ hoàn toàn bị xóa bỏ.
Không có chứng cứ, cho dù Diệp Mạn là chủ gia tộc họ Diệp cũng không thể động vào mình được.
Nhưng một giây trước khi anh ta ném điện thoại ra, cao thủ do Diệp Mạn phái qua đã đạp mạnh vào lưng anh ta khiến anh ta ngã nhào về phía trước.
Cho dù chiếc điện thoại đã bị ném ra, nhưng lại rơi vào trong bụi cỏ bên cạnh.
Chờ tới lúc Diệp Vô Song hoàn hồn, chiếc điện thoại di động của anh ta đã đến trong tay của Diệp Mạn.
“Cô không có quyền kiểm tra chuyện riêng tư của cháu!”, Diệp Vô Song tức giận hét lên.
Ngay cả Diệp Kế Tông khống chế nhà họ Diệp mấy mươi năm cũng bị Diệp Mạn đuổi khỏi vị trí chủ gia tộc.
Chỉ một Diệp Vô Song làm sao có thể ngăn cản được bà ta kiểm tra điện thoại?
Khi Diệp Mạn nhìn thấy một tin nhắn đã được gửi đi thành công trên điện thoại di động thì sắc mặt cực kỳ thâm trầm, nhìn về phía Diệp Vô Song như muốn giết người và giận dữ hét lên: “Cậu còn dám bí mật báo tin.
Cậu có biết bán đứng gia tộc sẽ là tội gì không?”
Dựa theo quy định của gia tộc nhà họ Diệp, bán đứng gia tộc chính là tội chết!
Nghe Diệp Mạn nói vậy, người nhà họ Diệp đều chấn động.
Bọn họ biết Diệp Vô Song muốn tranh vị trí chủ gia tộc, nhưng không ngờ đến tình cảnh như bây giờ mà anh ta còn dám làm loạn.
“Bán đứng gia tộc?”
Diệp Vô Song biết chuyện này đã bị lộ thì dứt khoát không che giấu nữa, hét lên với vẻ giận dữ: “Nếu tôi chỉ gửi một tin nhắn là bán đứng gia tộc, vậy một người phụ nữ như bà ép chủ nhà phải nhường chức lại ngay trước mặt mọi người thì tính là gì?”
“Diệp Mạn, bà đừng ra vẻ thanh cao nữa.
So với bà, tất cả những gì tôi làm đã tính là gì chứ?”
“Tôi liên hệ với cao thủ Hiệp hội Võ thuật, nói cho bọn họ biết Dương Thanh giết chết người của bọn họ”.
“Nhưng vậy thì sao? Dương Thanh chỉ là một người ngoài.
Tôi muốn giết cậu ta thì liên quan gì đến chuyện bán đứng gia tộc?”
“Trái lại, người phụ nữ ác độc tâm địa rắn rết như bà ép bố mình phải nhường chức, bà mới là người có tội lớn nhất của nhà họ Diệp!”
“Người phụ nữ ác độc như bà có tư cách gì tới chỉ trích những chuyện tôi đã làm?”
Diệp Vô Song vô cùng kích động, gần như hét lên.
Sắc mặt Diệp Mạn vô cùng thâm trầm.
Nếu trước đó bà ta có ý định tha cho Diệp Vô Song, vậy bây giờ chỉ muốn giết chết anh ta.
“Dương Thanh là người ngoài sao? Cậu ấy là con rể của tôi! Đó chính là người nhà họ Diệp.
Cậu thông báo cho người của Hiệp hội Võ thuật tới giết Dương Thanh là bán đứng gia tộc, bán đứng người trong gia tộc, phải chịu tội chết!”
“Nếu không phải tại cậu, sao nhà họ Diệp lại ra nông nỗi như hôm nay?”
“Là cậu đã suýt phá hỏng cả nhà họ Diệp.
Hôm nay, cậu phải chết!”
Diệp Mạn trừng mắt nhìn Diệp Vô Song nói.
“Ha ha, tới đi! Tới giết tôi đi!”
“Cho dù tôi chết, các người cũng không thể thoát được.
Tôi đã thông báo với Hiệp hội Võ thuật, e là người của bọn họ sắp đến rồi”.
“Tôi sẽ ở dưới chờ các người, ha ha ha ha!”
Diệp Vô Song phá lên cười rồi đột nhiên chạy thật nhanh.
“Bốp!”
Một tiếng động lớn vang lên, chỉ thấy Diệp Vô Song đụng đầu vào ngọn núi giả trong trang viên, lập tức chẳng còn hơi thở.
Mọi người trên dưới nhà họ Diệp đều kinh ngạc đến ngây người.
Mà lời Diệp Vô Song nói trước khi chết cũng khiến bọn họ lo lắng bất an.
Trong mắt người của những gia tộc quyền thế hàng đầu ở đây, Hiệp hội Võ thuật đã trở thành tồn tại khủng khiếp không thể địch nổi.
Một Bạo Quân đã gần như tiêu diệt được cả nhà họ Diệp.
Bây giờ tin tức hắn ta bị giết được Diệp Vô Song gửi tới Hiệp hội Võ thuật.
Lần này, người lại được chúng phái tới sẽ khủng khiếp tới mức nào?
Bây giờ, dường như chỉ có người thanh niên thần bí khó lường kia có thể giúp nhà họ Diệp giải quyết nguy cơ.
Nhất thời, mọi người đều nhìn Dương Thanh.
Ngay cả Diệp Mạn cũng bất giác nhìn anh, nghiến răng nói mà không hề do dự: “Dương Thanh, bây giờ cậu hãy rời khỏi nhà họ Diệp, dẫn theo Thanh Tâm tìm một nơi rồi thay tên đổi họ, mới có thể sống sót được!”
Diệp Mạn nói ra những lời này làm người nhà họ Diệp đều sửng sốt.
Nếu Dương Thanh rời đi, vậy lúc người của Hiệp hội Võ thuật tới, nhà họ Diệp sẽ phải đối mặt thế nào?
Sợ rằng Diệp Mạn vừa lên làm chủ gia tộc sẽ phải nhận lấy cơn thịnh nộ của Hiệp hội Võ thuật.
Đến lúc đó, bà ta chỉ có một con đường chết.
Điều này không giống với tính cách của Diệp Mạn.
Dương Thanh cũng hơi bất ngờ.
Anh biết Diệp Mạn đã thay đổi, nhưng không ngờ vào lúc này, bà ta lại suy nghĩ đến sự an toàn của mình và Tần Thanh Tâm trước.
“Bà chủ, cậu Thanh không thể rời đi được!”
“Đúng vậy, bây giờ chỉ có cậu Thanh mới có thể cứu được nhà họ Diệp.
Nếu cậu ấy đi thì nhà họ Diệp sẽ phải làm thế nào? Bà chủ sẽ thế nào?”
“Cậu Thanh, Diệp Vô Hùng của nhà họ Diệp mong cậu có thể ở lại nhà họ Diệp!”
“Diệp Tiêu Mỹ của nhà họ Diệp mong cậu Thanh ở lại nhà họ Diệp!”
“Diệp Vô Đông của nhà họ Diệp cầu xin cậu Thanh ở lại nhà họ Diệp!”
Nhất thời, trên dưới nhà họ Diệp đều chân thành nhìn Dương Thanh, thỉnh cầu anh ở lại.
Diệp Mạn vô cùng bi thương.
Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, bà ta chợt phát hiện ra mình cũng chẳng vui vẻ khi báo được thù, trái lại còn có cảm giác như mất đi thứ gì đó.
Bà ta giành được vị trí chủ gia tộc như mong muốn, nhưng không thay đổi được sự thật là nhà họ Diệp sắp phải đối mặt với Hiệp hội Võ thuật.
Diệp Mạn đã nợ con gái hơn hai mươi năm.
Lần này, bà ta chỉ muốn để con gái có thể được sống hạnh phúc, cho dù có phải chết cũng cam tâm tình nguyện.
“Tất cả câm miệng cho tôi!”
Diệp Mạn tức giận quát một tiếng, mắt đỏ hoe nói: “Tôi có thể hiểu được tâm trạng của mọi người.
Nhưng lần này kẻ địch quá mạnh, mạnh đến mức chúng ta không thể đối mặt được.
Cho dù Dương Thanh lợi hại mấy đi nữa, cậu ấy cũng chỉ có một mình, sao có thể chống đỡ được rất nhiều cao thủ của Hiệp hội Võ thuật?”
“Bây giờ, chỉ có rời khỏi nhà họ Diệp mới có cơ hội sống sót!”
“Các vị hãy mang theo vật đáng giá và rời khỏi nhà họ Diệp với tốc độ nhanh nhất!”
Diệp Mạn cố nén đau khổ trong lòng, tuyên bố quyết định khiến bà ta vô cùng đau lòng.
“Còn muốn chạy à? Đã muộn rồi!”
Nào ngờ đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang vọng trong nhà họ Diệp.
Ngay sau đó, từng cao thủ mặc đồng phục của Hiệp hội Võ thuật xuất hiện ở nhà họ Diệp.
Người nhà họ Diệp đều run rẩy, vô cùng hoảng sợ.
Đoàn quân cao thủ Hiệp hội Võ thuật tới nhanh như vậy sao?
.
Chương 576: 576: Uy Danh Của Kim Cương
Trong lúc người nhà họ Diệp đang hoảng sợ, từng cao thủ với khí thế đáng sợ đã lần lượt xuất hiện.
Mười người!
Cho dù số lượng người không nhiều nhưng quan trọng là khí thế trên người họ đều vô cùng đáng sợ.
Cả nhà họ Diệp như bị bao phủ trong bầu không khí chết chóc.
Khí thế trên thân kẻ dẫn đầu càng đáng sợ hơn.
Ông ta đứng ở đó như một vị thần, trên người phát ra uy thế đáng sợ, trấn áp tất cả cao thủ của nhà họ Diệp.
Lúc này, ông ta nhìn cơ thể cao to vạm vỡ đang nằm trên mặt đất, cũng chính là Bạo Quân bị tay súng mà Diệp Kế Tông bố trí bắn nhầm.
“Nhà họ Diệp thật to gan, dám bắn chết võ tướng của Hiệp hội Võ thuật!”
Tên dẫn đầu trợn mắt, lạnh lùng chất vấn.
Sát khí đáng sợ như đào núi lấp biển ép về phía người nhà họ Diệp.
Trông ông ta không vạm vỡ như Bạo Quân, chỉ cao 1m75, dáng người cũng rất cân đối.
Nhưng dường như trong chính cơ thể cân đối này lại ẩn chứa một hơi thở mạnh mẽ chực chờ bùng phát cực kỳ khủng bố.
“Trong chuyện này có hiểu nhầm rất lớn, vẫn mong ông bớt giận!”
Diệp Mạn cố ép nỗi sợ hãi trong lòng xuống, bước lên và giả vờ bình tĩnh nói với tên dẫn đầu.
Tên dẫn đầu lập tức nhíu mày, lạnh lùng nói: “Nhà họ Diệp không còn ai nữa à? Lại để một người phụ nữ đứng ra nói chuyện với tôi?”
Trong lời nói của ông ta chỉ có sự bất mãn và vô cùng khinh miệt.
“Tôi là chủ gia tộc mới của nhà họ Diệp, Diệp Mạn”.
Diệp Mạn tự giới thiệu trước rồi hỏi tiếp: “Tôi còn chưa biết ông tên họ là gì?”
Tên dẫn đầu nhướng mày và cười lạnh nói: “Nhà họ Diệp quả nhiên không còn ai, không ngờ lại để một người phụ nữ làm chủ gia tộc”.
“Tôi là Kim Cương, đứng hàng thứ ba trong Hiệp hội Võ thuật, tổng chi hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật ở khu Chiêu Châu”.
Cho dù Kim Cương rất xem thường bà ta nhưng vẫn tự báo tên họ.
Mà ông ta vừa nói ra lời này, người nhà họ Diệp đều tuyệt vọng.
Bọn họ đã từng được nghe danh của Kim Cương.
Ở Yến Đô, đây quả thật là một cái tên cấm kỵ.
Bởi vì ông ta là tổng chi hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật ở nước Chiêu Châu.
Hiệp hội Võ thuật có các chi hội trải rộng ở các nơi trên thế giới.
Mà Hiệp hội Võ thuật ở Yến Đô lại chỉ là chi hội ở nước Chiêu Châu.
Chi hội Yến Đô còn được gọi là chi hội chính của khu Chiêu Châu, tổng chi hội trưởng là người đứng đầu quản lý chi hội ở các nơi trong Chiêu Châu.
Cho nên có thể nói Kim Cương là cao thủ đứng đầu của Hiệp hội Võ thuật ở Yến Đô, cũng là người nắm quyền cao nhất của Hiệp hội Võ thuật ở Chiêu Châu.
Không ngờ cao thủ có thân phận và địa vị như vậy lại đích thân tới nhà họ Diệp.
Có thể tưởng tượng được người nhà Diệp tuyệt vọng tới mức nào.
Diệp Mạn tái mặt.
Bà ta không thể nào ngờ được người tới lần này lại là Kim Cương.
Có thể hôm nay chính là ngày tàn của nhà họ Diệp!
“Chi hội trưởng Kim, tôi rất lấy làm tiếc về cái chết của Bạo Quân! Nhưng chuyện này thật sự là một hiểu nhầm, mong ông giơ cao đánh khẽ, tha cho nhà họ Diệp”.
“Đương nhiên, cũng không thể bỏ qua chuyện này như vậy được.
Nhà họ Diệp sẽ cố gắng hết sức bồi thường tổn thất cho Hiệp hội Võ thuật”.
Diệp Mạn im lặng thật lâu mới nghiêm mặt nói với vẻ cầu xin.
Lúc này, bà ta không sợ chết nữa.
Cho dù bà ta nhận được vị trí chủ gia tộc họ Diệp như ý nguyện, nhưng trên thực tế đó không phải mong mốn của bà ta.
Bà ta chỉ muốn chứng minh với bố là mình không hề thua kém đàn ông nhà họ Diệp.
Diệp Kế Tông ra lệnh giết người yêu của bà ta, làm con gái, bà ta không thể tự tay giết Diệp Kế Tông trả thù, chỉ có khống chế nhà họ Diệp mới có khả năng trả thù được.
Bây giờ, nếu bà ta thành chủ gia tộc họ Diệp, vậy phải chuẩn bị tốt tâm lý sẽ hy sinh vì nhà họ Diệp bất cứ lúc nào.
“Bồi thường à?”
Kim Cương cười giễu cợt: “Võ tướng của Hiệp hội Võ thuật chết rồi, bà nói cho tôi biết, nhà họ Diệp có thể dùng cái gì để bồi thường?”
“Cho dù là cả nhà họ Diệp cũng không thể nào đền được tính mạng võ tướng Hiệp hội Võ thuật!”
“Sau tối nay, Yến Đô sẽ không còn nhà họ Diệp nữa!”
Kim Cương lạnh lùng nói.
Câu nói này đã tuyên án, thời gian nhà họ Diệp bị hủy diệt đang đếm ngược từng giây từng phút.
“Ông Kim…”
Mặt Diệp Mạn biến sắc, vẫn còn muốn tiếp tục cầu xin.
“Bà không hiểu tôi nói gì sao?”
Kim Cương khẽ nhướng lên, trong mắt lóe lên vẻ dữ tợn, sau đó đảo mắt nhìn quanh và lạnh lùng nói: “Ai là Dương Thanh? Có thể lăn ra đây chịu chết được rồi đấy!”
Mọi người nghe Kim Cương nói vậy thì nhất thời nhìn sang Dương Thanh.
Quả nhiên, Kim Cương tới là nhằm vào Dương Thanh, chỉ tiện thể phá hủy luôn nhà họ Diệp!
“Bịch!”
Đúng lúc này, Diệp Mạn chợt quỳ xuống và cầu xin: “Ông Kim, cầu xin ông hãy tha cho nhà họ Diệp!”
Dương Thanh sắp bị lộ, lúc này trong lòng bà ta vô cùng hoảng loạn.
Cả đời này, trong lòng bà ta chỉ có thù hận mà quên mất tình yêu với con gái.
Cho đến lúc bị Bạo Quân định đoạt sống chết, bà ta mới hiểu điều mình thật sự muốn là người trong nhà hòa thuận.
Chồng đã chết, trên đời chỉ có con gái, bà ta không đành lòng để con gái còn quá trẻ đã phải mất chồng như mình.
“Chủ gia tộc!”
Người nhà họ Diệp thấy thế, đều xúc động kêu lên.
Cao thủ nhà họ Diệp cũng bước tới, nhìn chằm chằm vào cao thủ Hiệp hội Võ thuật.
Cho dù bọn họ không địch lại nhưng vẫn không lùi bước.
“Tất cả lùi lại cho tôi!”
Diệp Mạn tức giận quát.
Lúc này, cao thủ nhà họ Diệp mới nghiến răng lùi lại.
Kim Cương có phần hứng thú khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Ông ta lạnh lùng híp mắt nói: “Tôi muốn nhà họ Diệp bị hủy diệt vào tối nay thì chỉ có thể bị hủy diệt vào tối nay”.
Đúng lúc này, Diệp Mạn vốn đang quỳ xuống xin tha, chợt nhào qua ôm lấy chân của Kim Cương và hét to: “Dương Thanh, chạy mau!”
Cảnh tượng này đã kích thích sâu tận đáy tim Dương Thanh.
Cho dù Diệp Mạn đã thay đổi rất lớn, thậm chí vừa quỳ xuống cầu xin Kim Cương tha cho nhà họ Diệp, vẫn không thể hoàn toàn thay đổi được hình tượng của bà ta trong lòng Dương Thanh.
Nhưng vào giờ phút này, Diệp Mạn lại ôm lấy chân Kim Cương và bảo anh chạy mau.
“Bà muốn chết!”
Ánh mắt Kim Cương lóe lên sự lạnh lẽo và ý định giết người.
Ông ta chợt đạp mạnh một chân còn lại về phía đầu Diệp Mạn.
Bà ta chỉ cảm giác được một luồng khí đáng sợ ép về phía đầu mình.
Giờ phút này, trong ánh mắt bà ta hoàn toàn không có sợ hãi, chỉ có sự kiên định muốn giữ chặt lấy Kim Cương.
“Bịch!”
Khi chân của ông ta sắp rơi xuống đầu của Diệp Mạn, trong thời khắc chỉ mành treo chuông này, một bóng người lập tức lao tới.
Một giây tiếp theo, Kim Cương chợt lùi lại năm, sáu bước.
Cảnh tượng này làm mọi người ở đó chấn động.
Ai nấy đều ngơ ngác nhìn bóng người thanh niên kia.
Diệp Mạn vẫn còn sợ hãi.
Khi bà ta phát hiện mình còn sống, Dương Thanh đang chắn trước mặt mình, hai mắt bà ta chợt đẫm lệ.
“Tôi đã từng nói, tối nay mọi chuyện đều tùy bà, tôi chỉ có một nhiệm vụ là bảo vệ tính mạng của bà!”
Một giọng nói kiên định lại ngang tàng vọng ra từ bóng người nhìn như gầy gò, lại vô cùng cao lớn kia.
.
Chương 577: 577: Có Hài Lòng Không
Lần đầu tiên Diệp Mạn cảm nhận được ý nghĩa của hai chữ “người nhà”.
Dù Dương Thanh vẫn chưa tiếp nhận người mẹ vợ là bà ta, nhưng chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi tối nay, anh đã cứu bà ta những hai lần.
Bà ta chỉ thấy cực kỳ tức cười.
Bà ta sống ở nhà họ Diệp hơn hai mươi năm, cuối cùng người nhà họ Diệp lại muốn dồn bà ta vào chỗ chết, đến cả bố ruột cũng thờ ơ nhìn bà ta bị giết.
Ngược lại Tần Thanh Tâm, đứa con gái bà ta chưa nuôi được ngày nào chỉ vì một cuộc điện thoại của bà ta đã bảo Dương Thanh tới nhà họ Diệp.
Lúc này, Dương Thanh đứng chắn trước người bà ta.
Lời nói của anh khiến bà ta òa khóc.
“Anh Thanh, để em đối phó tên khốn này!”
Mã Siêu bỗng bước tới đứng cạnh Dương Thanh, nhìn chằm chằm Kim Cương, trầm giọng nói.
Dương Thanh lắc đầu: “Cậu không phải đối thủ của ông ta”.
Một câu nói đủ để Mã Siêu biết chênh lệch giữa mình và đối phương rất lớn, biết ý lùi về sau mấy bước.
Ánh mắt của Kim Cương cực kỳ đáng sợ.
Ông ta dữ tợn nhìn chằm chằm Dương Thanh.
“Nhóc con, rốt cuộc cậu là ai?”
Một lúc lâu sau, ông ta mới lên tiếng hỏi.
Tốc độ và sức mạnh Dương Thanh vừa thể hiện ra khiến ông ta cảm thấy cực kỳ áp lực.
Ông ta là cao thủ xếp thứ ba của Hiệp hội Võ thuật, thực lực mạnh mẽ không thể hoài nghi.
Ông ta muốn giết người lại bị một thằng nhóc chưa tới ba mươi một đòn đánh lui.
Nếu nói Dương Thanh không có thân phận gì đặc biệt, ông ta tuyệt đối không tin.
“Tôi là ai không quan trọng.
Quan trọng là ông có chắc muốn đánh một trận với tôi không?”
Dương Thanh bình tĩnh đứng chắp tay nhìn Kim Cương.
Anh đứng đó như bậc vương giả của thế giới này, khí thế ngạo nghễ.
Người nhà họ Diệp đều sùng bái nhìn Dương Thanh.
Lúc trước Dương Thanh muốn đối phó nhà họ Diệp, bọn họ đều chán ghét anh, chỉ hận không thể đập chết anh ngay lập tức.
Bây giờ Dương Thanh lại cứu nhà họ Diệp, bọn họ nhìn thế nào cũng thấy anh rất thuận mắt.
Trong mắt Diệp Mạn tràn đầy vẻ khó tin.
Bà ta vốn tưởng Dương Thanh đối đầu Hiệp hội Võ thuật sẽ chỉ còn một con đường chết.
Thế nhưng khi Kim Cương định giết bà ta, Dương Thanh lại có thể cứu bà ta khỏi tay Kim Cương.
Với những cao thủ có thực lực như Kim Cương, giết người dễ hơn cứu người rất nhiều.
Vậy mà Dương Thanh vẫn cứu bà ta ra.
Điều này đã đủ để phân cao thấp.
Diệp Mạn chợt trở nên kích động.
Nếu Dương Thanh thực sự có thể đánh bại Kim Cương, chẳng phải thực lực của Dương Thanh đã đủ để chèn ép Hiệp hội Võ thuật rồi sao?
“Đến cả thân phận cậu cũng không dám tiết lộ sao?”
Kim Cương cười híp mắt nói.
Hiện giờ sát khí trên người ông ta đã hoàn toàn biến mất, trên mặt còn mang theo ý cười.
Ông ta được làm tổng chi hội trưởng khu Chiêu Châu của Hiệp hội Võ thuật không chỉ vì thực lực mạnh mẽ.
Nếu không có mưu trí, dù có mạnh đến đâu cũng không có khả năng đảm nhiệm chức vụ này.
Hai người vẫn chưa chính thức giao đấu nhưng ông ta đã cảm thấy sự nguy hiểm Dương Thanh đem tới.
Ông ta có ảo giác, nếu hai người quyết đấu sinh tử, kẻ chết cuối cùng chỉ có thể là mình.
Hơn nữa Dương Thanh còn có thân phận đáng gờm, dù ông ta có khả năng giết được Dương Thanh, ông ta dám giết sao?
“Con rơi của gia tộc Vũ Văn, Dương Thanh!”
Sau một hồi do dự, anh bỗng lên tiếng đáp.
Ai cũng biết thân phận này của anh.
Dù anh không chịu nói, Kim Cương cũng có thể dễ dàng tra ra được.
Thông qua thân phận này, nhất định Kim Cương có thể đoán ra chút ít.
Quả nhiên, sắc mặt Kim Cương lập tức thay đổi, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
Một đứa con rơi bình thường của gia tộc Vũ Văn không thể có thực lực kinh người như vậy được.
Dương Thanh đã nói mình là con rơi của gia tộc Vũ Văn, có nghĩa là mọi thứ anh có đều dựa vào chính mình đạt được.
Kim Cương cảm thấy một luồng khí thế cứng rắn từ trên người Dương Thanh và Mã Siêu, chỉ người được tôi luyện trong chiến tranh mới có được sức mạnh khủng bố như vậy.
“Ha ha, gia tộc Vũ Văn đúng là một lũ ngốc.
Chắc là bọn họ đều đã tiếc đứt ruột rồi nhỉ?”
Kim Cương cười nói, phất tay ra lệnh: “Về hết đi!”
Ông ta vừa dứt lời, các cao thủ của Hiệp hội Võ thuật đang bao vây Dương Thanh và Mã Siêu đều lập tức trở lại sau lưng ông ta.
Người nhà họ Diệp đều nghi hoặc, chẳng lẽ Kim Cương muốn rút lui sao?
“Dương Thanh, tôi kính trọng cậu là người hùng đi ra từ nơi đó, có thể không so đo chuyện hôm nay với cậu”.
Kim Cương bỗng nhiên nói, mày kiếm giương lên, giọng điệu lạnh lùng: “Nhưng lần này, Hiệp hội Võ thuật của tôi tổn thất một vị võ tướng, còn mất một ông Tám.
Nếu tôi cứ bỏ về như vậy chẳng phải là khiến các anh em trong hiệp hội chạnh lòng hay sao?”
“Ông muốn thế nào?”, ánh mắt Dương Thanh vẫn rất bình tĩnh.
“Tôi muốn có lời giải thích rõ ràng, thế này không quá đáng chứ?”, Kim Cương hỏi.
Dương Thanh quay lại nói với Diệp Mạn: “Giao Diệp Vô Song cho họ đi!”
Nghe vậy, Diệp Mạn ngơ ngác không hiểu, đám người nhà họ Diệp cũng nghi hoặc nhìn anh.
Diệp Mạn nhanh chóng lấy hiểu ra, vội vàng sai người mang thi thể của Diệp Vô Song tới trước mặt Kim Cương.
Kim Cương nhíu mày hỏi: “Cậu có ý gì?”
“Ông Chín của Hiệp hội Võ thuật chủ động tới hội võ Giang Bình quyết đấu sinh tử với tôi, bị tôi lấy mạng trên sàn đấu.
Chuyện này hẳn là không thể trách tôi chứ?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Kim Cương gật đầu đáp: “Chuyện này vốn là sai lầm của Ngưu Căn Huy, chưa được phép đã tự tiện tới tham gia hội võ Giang Bình, chết cũng là tự làm tự chịu”.
Dương Thanh cũng gật đầu nói tiếp: “Còn về ông Tám, tôi với ông ta không thù không oán.
Chính vì thi thể dưới chân ông báo cho ông Tám biết vị trí của tôi”.
“Ông ta chặn tôi trên đường tôi rời khỏi nhà họ Diệp, tuyên bố muốn giết tôi để trả thù cho ông Chín.
Chuyện này vẫn không hề liên quan gì đến tôi, ông đồng ý chứ?”
Nghe vậy, chân mày Kim Cương nhíu chặt lại.
Nếu lời Dương Thanh nói là thật, vậy thì không thể trách anh.
Người của Hiệp hội Võ thuật chủ động khiêu khích trước, chỉ là tài nghệ thua kém nên bị giết mà thôi.
“Lữ Mông chủ động khiêu khích, bị giết cũng chỉ có thể trách tài không bằng người.
Chuyện này cũng không liên quan tới cậu!”, Kim Cương lại nói.
“Còn về Bạo Quân, cũng vẫn là thi thể dưới chân ông mật báo cho ông ta.
Bạo Quân muốn giết anh em của tôi nên tôi chỉ đành giết ông ta”.
Dương Thanh vẫn thản nhiên như đang nói một chuyện nhỏ nhặt.
Lời nói của anh khiến Kim Cương không cách nào phản bác.
Lời giải thích mà ông ta cần chính là muốn Dương Thanh giải trình rõ ràng chuyện anh liên tục lấy mạng ba cao thủ của Hiệp hội Võ thuật.
Bây giờ nghe ra, mỗi người đều là chủ động tìm chết, muốn truy cứu cũng không trách được Dương Thanh.
“Về những chuyện xảy ra trong tối nay, tôi rất lấy làm tiếc.
Bây giờ kẻ cầm đầu đã đền mạng, không biết lời giải thích này có làm tổng chi hội trưởng Kim hài lòng hay không?”, Dương Thanh lại hỏi tiếp.
.
Chương 578: 578: Chết Là Hết
Sắc mặt Kim Cương cực kỳ khó coi, nhưng cũng hiểu Dương Thanh đang cho ông ta cơ hội giảng hòa.
Ông ta đã đoán được phân nửa thận phận của Dương Thanh.
Nói là phân nửa bởi Kim Cương chỉ có thể đoán được Dương Thanh xuất thân từ quân đội bí mật của Chiêu Châu, còn nắm quyền rất lớn.
Còn về thân phận thực sự của anh, ông ta đoán không ra.
Nơi đó mới thực sự là cao thủ nhiều như mây.
Dương Thanh trẻ như vậy đã có thực lực mạnh mẽ cũng không kỳ lạ chút nào.
Nếu muốn liều mạng đấu với Dương Thanh, Hiệp hội Võ thuật sẽ phải đối mặt với toàn bộ đất nước Chiêu Châu.
Ông ta không gánh nổi tội danh này.
“Tuy cậu Thanh nói không sai, nhưng dù sao Hiệp hội Võ thuật vẫn tổn thất ba cao thủ.
Nếu dễ dàng bỏ qua như vậy, tôi thực sự không thể ăn nói với anh em trong hiệp hội được”.
“Tôi sẽ tiếp tục điều tra rõ chuyện này.
Nếu phát hiện không giống lời cậu nói, đừng trách tôi không khách sáo”.
Kim Cương híp mắt nói.
Nhìn như uy hiếp, kỳ thực cũng đang nhún nhường.
Dương Thanh nhìn ra được, cười đáp: “Ông cứ điều tra đi.
Nếu trách nhiệm thực sự thuộc về tôi, tôi cho ông toàn quyền xử lý!”
“Chúng ta đi!”
Kim Cương vung tay dẫn người rời đi.
Đến khi người của Hiệp hội Võ thuật đều đi hết, đám người nhà họ Diệp mới bình tĩnh lại, khó tin nói: “Người của Hiệp hội Võ thuật cứ đi như vậy sao?”
“Ha ha, nhà họ Diệp được cứu rồi!”
“Đây là nhờ công của cậu Thanh, cảm ơn cậu Thanh đã cứu nhà họ Diệp chúng tôi!”
“Cảm ơn cậu Thanh đã cứu nhà họ Diệp!”
…
Ngay sau đó, từng người kích động hô to.
Đối với bọn họ, nhiều cao thủ của Hiệp hội Võ thuật tới như vậy mà không bị làm sao chính là một kỳ tích.
Lúc này, trong một căn biệt thự xa hoa của trang viên nhà họ Diệp, một bóng người già nua lẻ loi đứng bên của sổ, vui mừng nhìn đám người nhà họ Diệp đang tụ tập ở bên dưới.
“Ông nội, trời lạnh rồi, ông phải chú ý giữ gìn sức khỏe!”
Chợt một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp bước tới choàng áo khoác lên người Diệp Kế Tông.
“Tiêu Điệp, liệu có phải ông nội đã làm sai rồi không?”
Diệp Kế Tông bỗng quay lại, hai mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Diệp Tiêu Điệp.
Diệp Tiêu Điệp hơi e ngại, do dự một lúc vẫn cố nén sợ hãi khẽ gật đầu: “Ông nội chỉ làm sai một việc, chính là xem thường Dương Thanh”.
Nghe vậy, Diệp Kế Tông cười khổ đáp: “Đúng vậy, quả thực ông đã khinh thường cậu ta.
Nhưng nếu không có chuyện ngày hôm nay, nào ai dám tin một chàng trai hơn hai mươi tuổi có thể đánh lui Kim Cương của Hiệp hội Võ thuật?”
Dứt lời, lão ta chợt nghĩ tới gì đó, lại hỏi: “Có phải cháu biết chuyện gì về Dương Thanh rồi không?”
Lúc lão ta có ý muốn đối phó Dương Thanh, Diệp Tiêu Điệp từng hết lời ngăn cản, còn nói Dương Thanh là cao thủ có thực lực rất khủng bố, nếu đắc tội anh nhà họ Diệp sẽ bị hủy diệt.
Thế nhưng Diệp Kế Tông lại chẳng thèm để tâm đến lời cô ta nói.
Thấy vẻ mặt chờ mong của Diệp Kế Tông, Diệp Tiêu Điệp có chút không đành lòng, gật đầu từ từ kể lại chuyện xảy ra ở trên đảo từ một năm trước.
Sau khi cô ta kể xong câu chuyện thần kỳ như giấc mộng kia, Diệp Kế Tông mới tỉnh ngộ, ánh mắt tràn đầy kinh hãi, mãi mới lấy lại tinh thần.
“Thì ra cậu ấy vốn không phải người cùng thế giới với chúng ta.
Đừng nói là nhà họ Diệp, chỉ e tám gia tộc đứng đầu Yến Đô hợp sức cũng không làm gì được cậu ấy”.
“Lần này ông đã nhìn lầm người, ông sai rồi!”
“Ông sai thật rồi!”
Diệp Kế Tông kinh hoàng cảm thán, dứt lời liền phun ra một ngụm máu, mặt mũi tái nhợt.
“Ông nội! Ông nội!”
Diệp Tiêu Điệp hoảng sợ bật khóc, la lên: “Bác sĩ đâu! Mau tới xem ông nội tôi! Ông sắp không xong rồi!”
Bác sĩ riêng của nhà họ Diệp nhanh chóng chạy tới cấp cứu.
Nửa tiếng sau, bác sĩ buồn bã ra khỏi phòng, nói với người nhà họ Diệp: “Xin lỗi mọi người, tôi đã cố hết sức nhưng ông chủ Diệp vẫn không qua khỏi!”
Câu nói này chính là lời tuyên bố cái chết của Diệp Kế Tông.
“Bố ơi!”
Diệp Mạn nghẹn ngào gào lên.
Lẽ ra nghe tin Diệp Kế Tông chết, bà ta nên vui mừng mới phải, thế nhưng bà ta lại cảm thấy vô cùng đau đớn.
Bà ta có hận Diệp Kế Tông tới mức nào, lão ta vẫn là bố ruột của bà ta.
Có thể nói cái chết của lão ta có quan hệ rất lớn với Diệp Mạn.
Trong lúc nhà họ Diệp chìm trong tang thương, Dương Thanh và Mã Siêu đã rời đi.
Trên đường về khách sạn, Mã Siêu nghi hoặc hỏi: “Anh Thanh, tuy Kim Cương của Hiệp hội Võ thuật kia rất mạnh nhưng cũng không phải là đối thủ của anh.
Sao anh lại…”
Nói đến đây, Mã Siêu chợt ngừng lại.
“Cậu muốn hỏi tại sao tôi lại nhún nhường với ông ta, tại sao không giết ông ta luôn đúng không?”, Dương Thanh hỏi.
Mã Siêu gật đầu.
“Trong Hiệp hội Võ thuật, thực lực của Kim Cương chỉ đứng thứ ba.
Cậu có từng nghĩ tới, hai người đứng trước mạnh đến mức nào không?”
“Tôi chỉ không muốn làm lớn chuyện.
Nếu thực sự giết Kim Cương, chỉ e người bên cạnh tôi sẽ gặp phiền toái rất lớn”.
“Cao thủ như Kim Cương rất khó phòng bị, biết co biết dãn.
Chẳng phải tránh những phiền phức không cần thiết sẽ tốt hơn sao?”
Dương Thanh cười nói.
Nghe vậy, Mã Siêu lắc đầu cười: “Anh Thanh thay đổi rồi, thế này chẳng giống anh chút nào”.
Dương Thanh cũng cảm thán, chậm rãi lên tiếng: “Không phải tôi thay đổi, mà là hiện giờ có nhiều ràng buộc hơn lúc ở biên giới phía Bắc.
Tôi không muốn liên lụy đến người vô tội”.
Chiếc xe lao vút trên đường, khi đến khách sạn đã là rạng sáng.
Dương Thanh nhắn tin cho Tần Thanh Tâm báo tin bình an về tới khách sạn rồi.
Tần Thanh Tâm gọi video tới.
Sau khi xác nhận Dương Thanh không bị thương, cô mới yên lòng.
“Chồng ơi, anh không sao là tốt rồi.
Cảm ơn anh!”
Tần Thanh Tâm cảm động nói.
Dương Thanh cười đáp: “Em là vợ anh, anh làm gì vì em cũng là chuyện đương nhiên”.
Sau vài câu chuyện phiếm, Dương Thanh bỗng nghiêm mặt nói: “Tâm à, chủ nhà họ Diệp vừa qua đời!”
Dù thế nào Diệp Kế Tông cũng là ông ngoại của Tần Thanh Tâm, cô nên được biết chuyện này.
Nghe vậy, Tần Thanh Tâm lập tức im bặt, trên mặt hiện lên sự đau lòng.
“Ngày mai em tới Yến Đô đi, coi như đến đưa tiễn ông ấy”.
Dương Thanh bỗng nhiên nói: “Mặc kệ khi còn sống ông ấy đã làm chuyện gì, chết là hết.
Mọi hận thù coi như chấm dứt đi!”
“Được, sáng mai em sẽ tới Yến Đô!”, Tần Thanh Tâm đỏ hoe mắt đáp.
.
Chương 579: 579: Kẻ Muốn Tìm Đường Chết
Ngày hôm sau, một chiếc máy bay Boeing 747 từ tỉnh Giang Bình chậm rãi đáp xuống sân bay quốc tế Yến Đô.
Tần Thanh Tâm mặc toàn đồ đen đi ra khỏi sân bay.
Bởi vì cô quá xinh đẹp, hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của người xung quanh.
Tần Thanh Tâm chỉ đi thẳng về phía trước, trong mắt tràn đầy đau thương.
Hiện giờ tâm trạng của cô đang rất tệ, không thèm để ý tới ánh mắt của người khác.
“Anh Tùng nhìn kìa, cô nàng kia thật xinh đẹp, tôi phải cho 99/100 điểm”.
Một người trẻ tuổi mỏ nhọn mặt tóp ở khu vực tiếp đón kích động nói.
Nghe vậy, một người thanh niên ăn mặc sang trọng vô thức nhìn về phía Tần Thanh Tâm.
Chỉ một cái liếc mắt đã rung động.
Anh ta híp mắt cười xấu xa: “Mắt của cậu tinh thật đấy.
Mỹ nữ cực phẩm như vậy cũng tìm ra được”.
“Ha ha, lâu ngày đi theo anh Tùng, mắt nhìn người của tôi chuẩn hơn rất nhiều”.
Người trẻ tuổi mỏ nhọn mặt tóp vội vàng đáp.
Tần Thanh Tâm không biết hai người đàn ông trẻ tuổi đứng cách đó không xa bàn luận về cô xong đã bắt đầu tới gần.
“Chào người đẹp, tôi là Lâm Tùng của nhà họ Lâm ở Yến Đô, cũng là tổng giám đốc của công ty giải trí Kỳ Tích”.
Người trẻ tuổi mặc đồ sang trọng chặn đường Tần Thanh Tâm, tự giới thiệu một lượt rồi giới thiệu cả người xấu xí bên cạnh: “Cậu ta là Vương Ba, người săn tìm minh tinh cho công ty chúng tôi, phụ trách phát triển nghệ sĩ có tiềm lực”.
Đột nhiên bị hai con ruồi cản đường, Tần Thanh Tâm rất bực bội, nhưng cũng biết Yến Đô là trung tâm của quyền lực, tùy tiện đụng phải một người ở trên đường cũng có thể là ông lớn nào đó của gia tộc quyền quý.
“Xin lỗi, tôi đang rất vội, xin nhường đường!”
Tần Thanh Tâm lạnh lùng lên tiếng.
“Người đẹp đừng vội, cô muốn đi đâu để lát nữa chúng tôi đưa cô đi”.
“Nói thật lòng, cả gương mặt và dáng người của cô đều rất hoàn mỹ, vô cùng phù hợp trở thành thần tượng”.
“Có công ty giải trí Kỳ Tích nâng đỡ, chưa đầy nửa năm chắc chắn có thể đưa cô trở thành minh tinh nổi tiếng trong nước, trong vòng một năm sẽ giúp cô trở thành nghệ sĩ lớn”.
Vương Ba vẽ ra một tương lai rộng mở.
Lâm Tùng đứng bên cạnh cong môi nở nụ cười tự tin.
“Phải rồi, nhất định cô vẫn chưa biết, anh ấy là cậu chủ của nhà họ Lâm, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Chỉ cần một câu của anh ấy đủ để nâng đỡ cô thành minh tinh hot nhất”.
“Người đẹp, chắc hẳn cô đã vui mừng đến điên rồi nhỉ?”
“Vui mừng là đúng rồi.
Đợi đến khi cô gia nhập công ty giải trí Kỳ Tích của chúng tôi, toàn bộ tài nguyên đều sẽ thuộc về cô”.
Vương Ba vẫn đang thao thao bất tuyệt.
Lâm Tùng cũng không tin có người phụ nữ nào cự tuyệt được cám dỗ lớn như vậy.
Anh ta đã dùng thủ đoạn này rất nhiều lần.
Bề ngoài Vương Ba là người săn tìm minh tinh cho công ty giải trí Kỳ Tích nhưng thực chất chính là đang giúp Lâm Tùng vơ vét các người đẹp cực phẩm.
Những lời vừa rồi đều là lừa gạt, hơn nữa lần nào cũng có tác dụng.
Đầu tiên dụ dỗ người phụ nữ bị họ nhìn trúng ký kết hợp đồng bồi dưỡng nghệ sĩ với bọn họ, sau đó lại uy hiếp chỉ có thể lên giường với Lâm Tùng mới được bồi dưỡng trọng điểm.
Bao nhiêu năm qua, số phụ nữ bị Lâm Tùng chà đạp không đến trăm cũng phải mấy chục người.
“Xin lỗi, tôi không muốn trở thành minh tinh gì cả”.
Tần Thanh Tâm khó chịu đáp.
Nếu đối phương không phải là người nhà họ Lâm, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, sợ làm lớn chuyện thì cô đã tát cho phát rồi.
“Người đẹp không chịu nể mặt anh Tùng sao?”
Vương Ba lập tức dữ tợn nói, không dụ dỗ được chỉ có thể uy hiếp.
Quả nhiên, Tần Thanh Tâm bị hù dọa, sắc mặt tái nhợt hỏi: “Các anh muốn làm gì?”
“Người đẹp, tôi đã nói rất rõ ràng, anh ấy là cậu chủ nhà họ Lâm.
Cô có thể không nể mặt tôi nhưng không thể không nể mặt anh Tùng, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, chắc cô cũng hiểu rõ”.
Vương Ba dọa dẫm: “Nhà họ Lâm là một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, cô không đắc tội nổi đâu”.
“Vương Ba, cậu đừng hù dọa người đẹp”.
Rốt cuộc Lâm Tùng cũng chịu mở miệng.
Anh ta cười híp mắt nhìn Tần Thanh Tâm: “Thế này đi, nếu cô không có hứng thú làm minh tinh, chúng ta làm bạn được không?”
Tần Thanh Tâm do dự, nghĩ tới Dương Thanh đang ở gần đây không khỏi lo lắng.
Đối phương là người nhà họ Lâm.
Nếu Dương Thanh nhìn thấy chắc chắn sẽ không tha cho hai người này.
Lỡ như đắc tội nhà họ Lâm, Dương Thanh sẽ gặp phải phiền phức rất lớn.
“Tôi thực sự không rảnh làm bạn với các anh.
Nếu các anh còn làm phiền, tôi sẽ gọi bảo vệ!”, Tần Thanh Tâm chỉ có thể dùng bảo vệ để uy hiếp.
“Người đẹp không thèm nể mặt tôi chút nào sao?”
Lâm Tùng vừa mới tươi cười thân thiện đã sa sầm mặt, nheo mắt nói.
“Gọi bảo vệ? Cô gọi đi! Nhà họ Lâm còn có cổ phần trong sân bay quốc tế Yến Đô đấy.
Cô có gọi rách họng cũng không có ai giúp đâu”, Vương Ba cười lạnh nói.
“Vương Ba, đưa người đẹp đi uống cà phê trước đi!”
Lâm Tùng ngang ngược ra lệnh.
“Ha ha, vâng thưa anh Tùng!”
Vương Ba cười híp mắt đáp rồi nắm lấy cánh tay của Tần Thanh Tâm.
“Bốp!”
Đúng lúc này, một cánh tay vạm vỡ giữ chặt cổ tay của Vương Ba.
“Thằng ranh dám xen vào chuyện của người khác sao?”
Sắc mặt Vương Ba lập tức biến đổi.
Lâm Tùng cũng nhíu mày nói: “Ranh con, nếu không muốn chết thì xéo đi.
Muốn chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân trước mặt Lâm Tùng này chính là tự tìm đường chết!”
“Chồng!”
Cuối cùng Tần Thanh Tâm cũng phản ứng lại, thấy Dương Thanh tới liền mừng rỡ hô lên.
Nghe thấy Tần Thanh Tâm gọi Dương Thanh là chồng, sắc mặt của Lâm Tùng và Vương Ba đều tối sầm.
“Thì ra là vợ của mày”.
Lâm Tùng hơi híp mắt lại: “Ranh con, tao thích vợ mày.
Ra giá đi, đêm nay cô ta phải là của tao!”
“Cút!”
Dương Thanh quát lớn, bàn tay đang nắm chặt cổ tay của Vương Ba cũng dồn sức.
“Răng rắc!”
Cổ tay Vương Ba lập tức bị bẻ cong chín mươi độ.
“Á…”
Ngay sau đó, Vương Ba kêu gào thảm thiết.
“Ranh con, mày muốn chết hả?”
Lâm Tùng nổi giận rống lên một tiếng.
Không ngờ ở sân bay quốc tế Yến Đô lại có người dám đánh người của anh ta.
Lúc này, ánh mắt của Dương Thanh rất đáng sợ.
Lâm Tùng chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“Thằng ranh kia, tao là người nhà họ Lâm trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Nếu mày động đến tao, nhà họ Lâm chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mày”.
Lâm Tùng vừa lùi về phía sau vừa mạnh miệng uy hiếp.
“Nhà họ Lâm là cái thá gì?”
Dương Thanh cười nhạo một tiếng: “Dám động tới vợ của tao, chết chưa hết tội!”
Dứt lời, anh vung tay tát một cái.
“Bốp!”
Tiếng bạt tai vang dội, Lâm Tùng bị tát bay ra ngoài.
.
Chương 580: 580: Chẳng Có Ý Tốt
Dương Thanh ra tay quá đột ngột, Tần Thanh Tâm chưa kịp phản ứng lại.
Đến khi tay của Vương Ba bị bẻ gãy, Lâm Tùng bị tát bay ra ngoài, cô mới lấy lại tinh thần, lập tức hoảng hốt.
Mọi người xung quanh kéo tới vây xem cũng sợ ngây người.
Vừa rồi Lâm Tùng đã tự khoe thân phận.
Anh ta là cậu chủ của nhà họ Lâm trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Đánh anh ta chính là tự tìm đường chết.
“Chồng ơi, sao anh lại đánh người rồi?”
Tần Thanh hoảng loạn hỏi.
Dù cô biết Dương Thanh là Tướng quân của biên giới phía Bắc, cũng biết anh vốn là người của gia tộc Vũ Văn.
Thế nhưng Dương Thanh đã rời khỏi biên giới phía Bắc, nhiều năm trước đó cũng đã bị trục xuất khỏi gia tộc Vũ Văn.
Hiện giờ anh chỉ có một thân phận duy nhất, chính là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh.
Thân phận này không thể bằng người của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Dương Thanh đánh bay Lâm Tùng trước mặt mọi người, còn ở ngay trên đất Yến Đô, chẳng phải đang đâm đầu vào chỗ chết sao?
Dương Thanh nắm lấy tay Tần Thanh Tâm, dịu dàng cười nói: “Yên tâm đi, anh làm việc có chừng mực”.
Trông thấy gương mặt nghiêm túc của anh, nỗi sợ hãi trong lòng Tần Thanh Tâm nhanh chóng tan biến.
“Chết tiệt, sao mày dám đánh tao? Tao nhất định sẽ không tha cho mày đâu!”
Lâm Tùng bò dậy khỏi mặt đất cách đó mấy mét, dữ tợn nhìn Dương Thanh gầm lên.
Dương Thanh không thèm nhìn anh ta, dứt khoát nắm tay Tần Thanh Tâm rời đi.
“Mày dám ngó lơ tao sao?”
Lâm Tùng ở phía sau khó tin nói.
Cậu chủ nhà họ Lâm bị người ta đánh, còn bị ngó lơ, đây chính là sự sỉ nhục lớn nhất của anh ta.
Lúc này, Dương Thanh đã đưa Tần Thanh Tâm về nhà họ Diệp.
“Chồng ơi, anh có chắc là không sao không đấy?”
Ở trên xe, Tần Thanh Tâm vẫn chưa yên lòng.
Dương Thanh bình tĩnh nói với cô: “Có một số việc anh không biết phải nói với em thế nào.
Nhưng em chỉ cần biết, đối với anh, tám gia tộc đứng đầu Yến Đô chẳng là cái thá gì”.
Tần Thanh Tâm run lên, ánh mắt tràn đầy kinh hãi.
Cô cứ nghĩ mình đã hiểu rõ anh rồi, bây giờ nghe anh nói vậy lại có cảm giác không thể nhìn thấu anh.
“Tiêu Tiêu đâu rồi?”
Dương Thanh bỗng nói sang chuyện khác.
“Lúc em ra ngoài con bé vẫn đang ngủ.
Hôm nay bố và Y Y đều nghỉ ở nhà, định đưa con bé đi sở thú chơi”, Tần Thanh Tâm nói.
Dương Thanh nở nụ cười khổ.
Tối qua lúc gọi video với Tiêu Tiêu, anh đã hứa sáng nay sẽ về nhà đưa cô bé đi sở thú.
Nào ngờ Diệp Kế Tông đột nhiên chết vì bạo bệnh, không thể cứu chữa.
“Chỉ e lúc con bé tỉnh dậy sẽ khóc rất lâu”.
Dương Thanh bất lực nói.
Trên đường đi, Dương Thanh cố gắng không nhắc tới chuyện của nhà họ Diệp, chỉ kể cho Tần Thanh Tâm nghe một vài chuyện vui, để cô thả lỏng tâm tình.
Đây là lần đầu tiên Tần Thanh Tâm tới nhà họ Diệp, lại còn là tham dự tang lễ của ông ngoại ruột.
Cô không chỉ đau buồn mà còn rất căng thẳng.
Quả nhiên, trên đường đi nghe Dương Thanh không ngừng nói tới chuyện khác nên lúc tới nhà họ Diệp, cô đã bớt căng thẳng hơn nhiều.
Khắp nơi trong nhà họ Diệp đều là vải trắng xóa, không khí tang tóc bao trùm.
“Chúng ta vào thôi!”
Dương Thanh dẫn Tần Thanh Tâm đi thẳng vào trang viên nhà họ Diệp.
Diệp Mạn vừa nhìn thấy cô đã bật khóc nức nở, không kìm lòng được lao tới ôm chặt cô.
“Tâm à, mẹ xin lỗi con! Xin lỗi con rất nhiều!”
Diệp Mạn khóc rống lên.
Ở trước mặt con gái, người phụ nữ kiên cường mạnh mẽ này không thể kiểm soát cảm xúc nổi nữa.
Bà ta căm hận Diệp Kế Tông suốt mấy chục năm nay, thế nhưng lão ta cũng là bố ruột của bà ta.
Tuy bác sĩ nói Diệp Kế Tông chết vì bạo bệnh nhưng Diệp Mạn biết rõ, nếu không vì bà ta ép Diệp Kế Tông rút khỏi vị trí chủ gia tộc, bệnh tình của lão ta sẽ không nặng thêm, cuối cùng qua đời.
Bà ta cũng biết, dù được lựa chọn lại, bà ta cũng sẽ không hối hận.
Bởi vì người đàn ông bà ta yêu nhất đời này đã bị Diệp Kế Tông hạ lệnh giết chết.
Kỳ thực, người đau khổ nhất chính là Diệp Mạn.
Chuyện xảy ra trong mấy ngày nay khiến bà ta tỉnh ngộ, hiện giờ chỉ có con gái mới là người quan trọng nhất với bà ta.
Tần Thanh Tâm có thể cảm nhận được sự chân thành từ Diệp Mạn, và nỗi đau trong lòng mình hiện giờ.
Cô cũng kích động ôm chặt Diệp Mạn khóc lớn.
Người nhà họ Diệp thấy vậy cũng lặng lẽ rơi nước mắt, không khí tràn đầy đau thương.
“Chủ nhà họ Lâm đời trước, Lâm Báo tới phúng viếng!”
Đúng lúc này, người giúp việc bỗng thông báo có khách tới viếng.
Nghe thấy tên của Lâm Báo, người nhà họ Diệp vô cùng kinh ngạc.
Bởi vì Lâm Báo và Diệp Kế Tông là người cùng thời, chỉ là từ lâu Lâm Báo đã truyền lại vị trí chủ gia tộc, thảnh thơi hưởng thụ thú vui điền viên.
Trông Lâm Báo khoảng chừng tám mươi tuổi.
Lão ta chống gậy, được một người trẻ tuổi đỡ vào.
Dương Thanh ngạc nhiên phát hiện, người đó chính là Lâm Tùng.
Chính là người nhà họ Lâm có ý đồ động tay động chân với Tần Thanh Tâm ở sân bay quốc tế Yến Đô lúc trước.
Xem ra địa vị của anh ta trong nhà họ Lâm rất cao, nếu không sao có thể được đi theo Lâm Báo tới đây phúng viếng.
Tần Thanh Tâm vừa mới ổn định cảm xúc cũng nhìn thấy Lâm Tùng, sợ hãi vô thức nắm chặt tay Dương Thanh.
Anh nhẹ nhàng vỗ về tay cô, ý bảo cô yên tâm.
Lâm Tùng vẫn chưa nhìn thấy Dương Thanh và Tần Thanh Tâm.
Anh ta đang cẩn thận đỡ Lâm Báo đi tới trước quan tài Diệp Kế Tông phúng viếng.
“Lão già này, tôi đã khuyên ông từ bỏ vị trí chủ gia tộc đi, giống như tôi bình thản hưởng thụ niềm vui gia đình.
Vậy mà ông lại không chịu”.
“Cứ phải nhất quyết giữ lấy quyền lực, đã vậy còn bị một ả đàn bà ép buộc từ bỏ.
Người làm chủ gia tộc cũng không phải người ông kỳ vọng”.
“Chết là hết, cái gì cũng chẳng còn! Ông thấy có lỗ vốn không hả? Cả đời sống vì gia tộc để làm gì?”
Rõ ràng khi còn sống, Diệp Kế Tông có quan hệ rất thân thiết với Lâm Báo, nếu không lão ta cũng sẽ không nói ra những lời này.
Chỉ là Lâm Báo không hề nể mặt người làm chủ nhà họ Diệp đời tiếp theo là Diệp Mạn.
Mặc dù sự thật đúng là như thế, nhưng Diệp Kế Tông vốn cũng đã gần đất xa trời, dù không có chuyện tối qua cũng chẳng sống được bao lâu.
Sắc mặt Diệp Mạn trở nên khó coi, mím chặt môi, tâm trạng cực kỳ sa sút.
Diệp Kế Tông chết, bà ta đau lòng hơn ai hết.
“Hôm nay tôi đến có hai chuyện cần làm, một là phúng viếng ông chủ Diệp”.
Đúng lúc này, Lâm Báo đột nhiên quay người lại, bình tĩnh nhìn đám người nhà họ Diệp một lượt, cuối cùng nhìn chằm chằm Diệp Mạn.
Diệp Mạn chợt có dự cảm xấu, nhíu mày hỏi: “Không biết chú Lâm còn có chuyện gì cần làm?”
“Khi còn sống, ông chủ Diệp từng đặt ra một hôn ước với tôi.
Hôm nay tôi đến để hỏi cưới”.
Lâm Báo chậm rãi nói.
Tất cả mọi người đều sợ ngây người, hỏi cưới ngay trong tang lễ của Diệp Kế Tông sao?
“Không biết hôn ước chú Lâm nhắc tới là của ai?”
Dù cũng rất tức giận nhưng Diệp Mạn vẫn lên tiếng hỏi.
“Hôn ước giữa cô và con trai tôi, Lâm Thiên Trạch!”, Lâm Báo bỗng nói.
Nghe vậy, đám người nhà họ Diệp đều chết sững.
Hiện giờ Diệp Mạn là chủ gia tộc họ Diệp, vậy mà Lâm Báo muốn bà ta gả vào nhà họ Lâm.
Rõ ràng, Lâm Báo tới đây chẳng có ý tốt.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[DỊch] Vô Thượng Sát Thần [DỊch] Vô Thượng Sát Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Vo-Thuong-Sat-Than-Giong-doc-Manh-Cuong.jpg)






