Chàng Rể Chiến Thần
Tập 47 : 461: Thứ Ăn Hại (c461-c470)
❮ sautiếp ❯Chương 461: 461: Thứ Ăn Hại
Cho dù có ai bảo anh rằng Hoàng Chính bị ngu, anh cũng tin.
“Tôi biết cậu rất lợi hại, nhưng thế thì sao chứ?”
“Cậu biết đây là ai không?”
“Ông ấy là Đông Tà, một trong ba cao thủ mạnh nhất nhà họ Hoàng.
Bình thường ông ấy luôn bảo vệ ông nội tôi, nhưng giờ ông ấy lại tới Giang Hải với tôi.
Cậu biết chuyện này có ý nghĩa gì chứ?”
“Tôi có thể thay mặt gia tộc làm bất cứ chuyện gì ở bên ngoài!”
“Bao gồm cả giết cậu!”
“Giờ hãy nói cho tôi biết lựa chọn của cậu đi!”
Hoàng Chính khoanh tay, vô cùng hống hách, như thể ông ta chính là chúa tể ở nhà họ Hoàng.
“Chắc ông cũng biết tại sao Hoàng Chung phải quỳ xuống xin tha nhỉ! Ông định giẫm lên vết xe đổ đó à?”
Dương Thanh bỗng bật cười, nhưng giọng anh lạnh thấu xương, như sương giá rơi xuống từ chín tầng trời.
Bóng Đông Tà nhoáng lên, gần như lập tức chắn trước mặt Hoàng Chính, khuôn mặt gầy gò già nua bỗng trở nên nghiêm nghị.
Cao thủ như Đông Tà rất nhạy cảm với nguy hiểm.
Tuy Dương Thanh đã che giấu sát khí rất kỹ nhưng đối phương vẫn cảm nhận được, điều đó cho thấy lão già gầy quắt queo này không đơn giản chút nào.
Dương Thanh cũng đã nắm bắt được một thông tin quan trọng từ lời Hoàng Chính nói.
Đông Tà là một trong ba cao thủ mạnh nhất nhà họ Hoàng, tức là thực lực của những cao thủ hàng đầu thuộc tám gia tộc lớn ở Yến Đô cũng ngang ngửa lão ta.
Mấy năm trước, Dương Thanh vẫn đang chiến đấu ở biên giới phía Bắc, tuy anh đã đấu với rất nhiều cao thủ mạnh mẽ, nhưng cũng không biết rốt cuộc những cao thủ hàng đầu ở ngoài kia sẽ mạnh đến mức nào.
Tuy không biết rõ nhưng anh tự tin rằng trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô, không ai là đối thủ của anh hết.
Ngay cả lão già trước mặt cũng vậy.
“Cậu đang đe dọa tôi à?”
Hoàng Chính lập tức biến sắc, nghiến răng nghiến lợi với vẻ mặt âm u.
Dương Thanh hơi híp mắt, không hề khách khí: “Để tôi nói một câu khó nghe nhé, so với Hoàng Chung, ông đúng là thứ ăn hại!”
“Tôi nghĩ nát óc cũng không hiểu, tại sao nhà họ Hoàng lại chọn một kẻ ăn hại như ông làm người thừa kế gia tộc”.
“Chẳng lẽ ở nhà họ Hoàng không còn ai nên hồn à?”
Dương Thanh cũng không cố tình châm chọc nhà họ Hoàng.
Đây đúng là mối nghi ngờ trong lòng anh.
Tuy anh mới gặp Hoàng Chính lần đầu tiên nhưng vẫn có thể cảm nhận được năng lực của ông ta kém xa Hoàng Chung.
Trừ khi nhà họ Hoàng đã hết người, bằng không, anh thực sự không hiểu nổi, tại sao nhà họ Hoàng lại để ông ta trở thành người thừa kế chứ?
“Cậu chán sống rồi!”
Hoàng Chính thẹn quá hóa giận, trên mặt tràn ngập vẻ tức tối.
Tuy Dương Thanh không mấy quan tâm đến kẻ ngu này nhưng vẫn rất khó hiểu.
Cho dù nhà họ Hoàng hết người thật thì cũng không đến nỗi phải cho Hoàng Chính làm người thừa kế đúng không?
Hơn nữa, ngay cả cao thủ thuộc top 3 gia tộc cũng được cử đi bảo vệ ông ta.
Hai chuyện này đủ để cho thấy Hoàng Chính không đến nỗi ngu thật.
Chẳng lẽ anh nhìn nhầm rồi à?
Hoàng Chính là nhân tài chứ không phải đồ ăn hại ư?
Hay ông ta vô cùng quan trọng với nhà họ Hoàng thế?
“Chán ngắt!”
Dương Thanh không nghĩ ra nguyên nhân, bèn lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ rồi quay người định rời đi.
“Đứng lại!”
Anh vừa đi được mấy bước, tiếng quát giận dữ của Hoàng Chính đã vang lên: “Tôi cho cậu hai con đường, cậu vẫn chưa trả lời cậu chọn cái nào đâu đấy!”
Dương Thanh ngừng chân, nhìn Hoàng Chính với vẻ mặt kỳ lạ: “Ông muốn tôi chọn thật à?”
“Nói thừa, tôi tới tận đây để tìm cậu, chẳng lẽ vì muốn tán gẫu thôi chắc?”
Hoàng Chính tức giận nói.
“Nếu ông bắt tôi phải chọn thì tôi chọn cái thứ hai! Cứ khiến tôi phải trả giá đắt đi!”
Dương Thanh nói rồi quay người đi thẳng.
Hoàng Chính đờ đẫn đứng trong gió.
Một lúc lâu sau ông ta mới hoàn hồn, tức giận nói: “Dương Thanh, cậu đứng đó cho tôi! Đứng lại!”
Dương Thanh kệ xác ông ta, đi xa dần.
“Đông Tà, ông ngăn nó lại cho tôi! Chẳng lẽ nó không biết hậu quả của lựa chọn này đáng sợ tới mức nào à?”
Hoàng Chính nói với Đông Tà đứng cạnh mình.
Đông Tà lạnh lùng nói: “Tôi chỉ có một nhiệm vụ là bảo vệ cậu!”
Lão ta nói rồi quay người rời đi.
Hoàng Chính sắp tức điên, nhìn về phía dinh thự Vân Phong với vẻ tức tối: “Nhãi ranh, nếu mày đã chọn trả giá đắt thì tao đành giúp mày vậy!”
–
.
Chương 462: 462: Buổi Đấu Giá
Khi Dương Thanh quay về dinh thự Vân Phong, Tần Thanh Tâm vẫn chưa thay giày, đang lo lắng đi qua đi lại trong phòng khách của biệt thự.
Thấy Dương Thanh đã về nhà, cô mới bớt lo.
“Chồng ơi, anh không sao chứ?”
Tần Thanh Tâm vội ra đón.
Dương Thanh mỉm cười, lắc đầu: “Anh có thể làm sao được?”
Biết Tần Thanh Tâm đang lo lắng, Dương Thanh mỉm cười dang tay ra rồi quay một vòng, ý bảo mình không sao.
Lúc này Tần Thanh Tâm mới yên tâm.
Một đêm yên bình trôi qua, rạng sáng hôm sau, Dương Thanh đưa Tiêu Tiêu và Tần Thanh Tâm đi rồi mới tới tập đoàn Nhạn Thanh.
Nhờ có hội võ nên tin Dương Thanh trở thành người đứng đầu của hai tỉnh đã sớm lan khắp Giang Bình và Nam Dương rồi.
Rất nhiều doanh nghiệp gia tộc nghe danh mà đến, muốn hợp tác với tập đoàn Nhạn Thanh.
Tần Y là tổng giám đốc tập đoàn Nhạn Thanh nên cũng bận tối tăm mặt mũi, sớm ra đã tới công ty rồi.
“Chủ tịch, trong hai ngày qua, số người muốn hợp tác với công ty đã tăng vọt, nếu cứ theo đà này, cuối năm nay, thành tích của chi nhánh Giang Hải sẽ chiếm 20% trên tổng số của tập đoàn”.
Tần Y bước vào văn phòng của Dương Thanh, nghiêm túc nói: “Nhưng vì đặc thù khu vực nên chi nhánh Giang Hải không thể đồng ý hợp tác hết được”.
Dương Thanh hiểu ý Tần Y, nói đúng ra, bây giờ quy mô của chi nhánh Giang Hải vẫn quá nhỏ, không thể hợp tác với tất cả các doanh nghiệp.
Ví dụ, mỗi ngày một xưởng may chỉ sản xuất được tối đa 10000 bộ quần áo, nhưng nếu hợp tác với tất cả các doanh nghiệp thì số lượng mà đối phương yêu cầu sẽ hơn con số đó rất nhiều.
Đây vốn là nhiệm vụ bất khả thi.
Nhưng nếu bỏ qua những lời mời hợp tác này thì lại hơi tiếc.
“Chắc em có cách rồi nhỉ?”
Dương Thanh hỏi.
Tần Y gật đầu, trầm giọng nói: “Anh rể, em biết bây giờ anh đang gặp khó khăn, tuy anh là chủ tịch của tập đoàn Nhạn Thanh nhưng thật ra, một số người trong gia tộc Vũ Văn cũng có cổ phần của tập đoàn”.
“Nếu anh muốn nắm giữ cả tập đoàn Nhạn Thanh thì phải dùng những chiêu khác thường, bằng không sẽ rất khó khăn”.
“Đợt hợp tác này là cơ hội của chúng ta, sao chúng ta không sáng lập thêm một công ty rồi phát triển nó lớn mạnh hơn nhân dịp có nhiều lời mời hợp tác thế này?”
“Em nghĩ anh hoàn toàn có thể tạo ra tập đoàn Nhạn Thanh thứ hai trong quá trình chậm rãi nắm giữ tập đoàn Nhạn Thanh!”
Sau khi Tần Y nói xong, Dương Thanh lắc đầu: “Chắc chắn anh sẽ nắm giữ được tập đoàn Nhạn Thanh, nhưng anh không hứng thú với chuyện tạo ra tập đoàn Nhạn Thanh thứ hai cho lắm!”
Nếu tập đoàn Nhạn Thanh không phải thứ duy nhất mà mẹ anh để lại, Dương Thanh quan tâm tới sống chết của một doanh nghiệp làm gì?
Chí hướng của anh vốn không ở đây!
Quyền lực và tài sản của anh bây giờ đã là những con số khiến người ta phải nhìn trân trối!
Nếu anh muốn dùng thủ đoạn thật, tập đoàn Nhạn Thanh đã về tay anh từ lâu rồi.
Nhưng anh muốn một tập đoàn Nhạn Thanh sạch sẽ, không có bất kỳ vết nhơ nào.
Anh sẽ bắt gia tộc Vũ Văn liếm sạch những vết nhơ mà họ đã gây nên!
“Nhưng…”
Tần Y chưa nói hết câu thì đã bị Dương Thanh ngắt lời: “Em đừng nghĩ đến ân oán giữa anh và gia tộc Vũ Văn nữa, cứ giải quyết công việc như bình thường, nên làm thế nào thì làm thế ấy thôi.
Em chỉ cần nhớ, cuối cùng tập đoàn Nhạn Thanh vẫn sẽ về tay anh”.
Nghe thấy thế, Tần Y sững sờ một lúc lâu rồi mới sực hiểu.
Cô ta rất tin tưởng Dương Thanh, tập đoàn Nhạn Thanh vốn là của anh, ai có thể cướp nó đi chứ?
“Anh rể, em biết mình phải làm thế nào rồi!”
Tần Y mỉm cười.
“Nếu biết rồi thì em đi làm việc đi!”
Dương Thanh cười nói.
Tần Y ra tới cửa, bỗng nhớ đến chuyện gì đó, bèn dừng chân rồi nói: “Anh rể, mười giờ sáng nay, một buổi đấu giá sẽ diễn ra ở tòa nhà Long Đằng, họ có rao bán một miếng đất nằm cạnh trang viên Hoa Hồng đấy”.
Trang viên Hoa Hồng là khu biệt thự cao cấp nhất Giang Hải, là sản nghiệp của tập đoàn Nhạn Thanh.
Hồi trước, Dương Thanh đã định mua hết mấy miếng đất quanh trang viên Hoa Hồng, nhưng lại bị người ta từ chối với lý do sắp xây quảng trường.
Không ngờ bây giờ miếng đất đó lại được đưa ra đấu giá.
Bây giờ phần lớn người quyền thế ở Giang Hải đã chuyển đến trang viên Hoa Hồng, giá trị của miếng đất đó cũng tăng theo.
“Chúng ta phải lấy được miếng đất đó!”
Dương Thanh nói.
.
Chương 463: 463: Muốn Xây Nghĩa Trang Công Cộng
“Chắc em phải xử lý vụ hợp tác đã, anh có thời gian đi tham gia đấu giá không?”, Tần Y hỏi.
Có câu nói hồi nãy của Dương Thanh, Tần Y chỉ muốn nhanh chóng chốt hết các lời mời hợp tác.
Tuy chi nhánh Giang Hải không thể ôm nhiều vụ hợp tác như thế nhưng có thể đẩy cho trụ sở chính mà.
Nếu tập đoàn Nhạn Thanh đã là của Dương Thanh, sao cô ta phải từ chối hợp tác chứ?
Dương Thanh gật nhẹ đầu: “Được rồi, thế để anh đến buổi đấu giá cho!”
Tần Y đưa thư mời cho Dương Thanh, thời gian bắt đầu buổi đấu giá là mười giờ sáng nay, địa điểm là tòa nhà Long Đằng.
Giờ đã 9h20’, chỉ còn bốn mươi phút nữa là buổi đấu giá sẽ bắt đầu.
9h50’, Dương Thanh lái xe đến tòa nhà Long Đằng.
Vừa xuống xe, anh đã trông thấy hai bóng dáng quen thuộc cũng vừa bước xuống xe.
Đó chính là Hoàng Chính vừa đe dọa Dương Thanh tối qua, muốn khiến anh trả giá đắt, còn có lão già gầy quắt queo Đông Tà.
“Nhãi ranh, lại là cậu à!”
Hoàng Chính hơi ngạc nhiên khi thấy Dương Thanh.
Ánh mắt ông ta nhanh chóng trở nên u ám, ông ta nhìn chằm chằm vào Dương Thanh: “Cậu cũng nhắm đến miếng đất bên kia sông kia hả?”
Dương Thanh nhíu mày, ý Hoàng Chính là ông ta cũng tới vì miếng đất đó ư?
Cái tên miếng đất bên kia sông được đặt theo sông Lão Long, trang viên Hoa Hồng nằm ở một bên sông, còn bên kia là miếng đất sắp được bán đấu giá.
Hoàng Chính vốn là người nhà họ Hoàng ở Yến Đô, ông ta tới đây làm gì?
Chẳng lẽ ông ta cũng tới vì miếng đất này ư?
“Nhìn phản ứng của cậu là biết ngay cậu cũng nhắm đến miếng đất đó, nhưng không khéo rồi, tôi sẽ giành lấy nó bằng được!”
Hoàng Chính nói chắc như đinh đóng cột, nét mặt trông rất dữ dằn: “Tôi biết trang viên Hoa Hồng là sản nghiệp của cậu”.
“Nghe nói giá nhà ở trang viên Hoa Hồng đã tăng gấp mấy lần rồi nhỉ?”
“Cậu nói xem, nếu tôi xây một nghĩa trang công cộng ở phía đối diện trang viên Hoa Hồng thì giá nhà còn tăng nữa không thế?”
Hoàng Chính đắc ý cười hả hê.
Nghe thấy thế, sắc mặt Dương Thanh chợt cứng đờ.
Anh bỗng hiểu tại sao Hoàng Chính cũng muốn giành được miếng đất này.
Nếu ông ta làm đúng như những gì mình đã nói, xây nghĩa trang công cộng sau khi đạt được miếng đất này, trang viên Hoa Hồng sẽ trở thành trò cười ngay.
Giá nhà giảm mạnh chỉ là chuyện nhỏ, nếu các gia đình đã mua nhà đồng loạt trả nhà thì mới là vấn đề lớn.
Tuy Dương Thanh không thiếu tiền nhưng trang viên Hoa Hồng là bất động sản của tập đoàn Nhạn Thanh, Hoàng Chính muốn phá hủy trang viên Hoa Hồng, tức là muốn phá hủy tập đoàn Nhạn Thanh rồi.
Đến giờ phút này, Dương Thanh mới hiểu tại sao nhà họ Hoàng lại giao vị trí người thừa kế cho Hoàng Chính.
Chẳng những ông ta không ngu mà còn rất giỏi làm ăn.
“Ông muốn khiêu khích tôi thật à?”
Dương Thanh híp mắt.
Lần này anh tức giận thật rồi!
Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu là điểm chí mạng của anh, tập đoàn Nhạn Thanh là thứ duy nhất mà mẹ anh để lại, cũng là điểm chí mạng của anh nốt.
“Ha ha! Cậu đang tức giận à?”
“Tức giận thì sao chứ? Tôi vẫn sẽ giành được miếng đất này rồi xây nghĩa trang công cộng lớn nhất Giang Hải thôi, ha ha!”
“Địa thế ở sông Lão Long đẹp như thế, phải xây nghĩa trang công cộng mới phù hợp!”
Hoàng Chính phá lên cười, đúng là quá sức ngông nghênh.
Dương Thanh không nói gì nhưng ánh mắt lại lạnh buốt, anh không sợ thua Hoàng Chính trong buổi đấu giá, nhưng ông ta đang khiêu khích anh, động vào giới hạn của anh.
“Oắt à, cậu biết không? Nhà họ Hoàng không bao giờ thiếu tiền! Tuy cậu là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh nhưng có thể điều động bao nhiêu tài chính chứ?”
“Cậu biết tôi đã chuẩn bị bao nhiêu tiền cho buổi đấu giá này không?”
“Một tỷ! Tôi chuẩn bị một tỷ cho miếng đất được bán với giá trăm triệu, cậu lấy gì để tranh với tôi chứ?”
“Tôi đã điều tra rồi, tài chính lưu động của tập đoàn Nhạn Thanh chỉ được một tỷ là cùng, nhưng cậu cũng không thể điều động hết số tiền này chỉ trong một lần duy nhất!”
“Cậu nói đi, cậu lấy gì để tranh với tôi hả?”
Hoàng Chính cười lớn.
Dương Thanh cười lạnh: “Ông nghĩ tôi chỉ có thể lấy tiền từ tập đoàn Nhạn Thanh thôi ư?”
“Cậu có ý gì?”
Hoàng Chính ngưng cười, bỗng có linh cảm xấu.
“Lát nữa ông sẽ biết!”
Dương Thanh cười nhạt rồi bước vào tòa nhà Long Đằng.
.
Chương 464: 464: Bất Mãn Và Bất Công
Sự xuất hiện của Dương Thanh lập tức khiến buổi đấu giá nhốn nháo hẳn lên.
Nếu đã có tư cách tham dự buổi đấu giá đất hôm nay, làm gì có ai không phải nhà giàu quyền thế chứ?
Màn thể hiện của Dương Thanh trên sàn đấu ở hội võ hôm đó đã nổi tiếng từ lâu rồi, sao đám con cháu nhà giàu này lại không biết anh cho được?
“Không ngờ cậu Thanh cũng tới buổi đấu giá hôm nay”.
“Đúng thế, tôi còn định tham gia đấu giá, giờ xem ra không cần thiết nữa rồi”.
“Ai dám tranh với cậu Thanh chứ, chẳng phải là chán sống ư?”
Xung quanh xôn xao, những người đang nhắm đến miếng đất đối diện trang viên Hoa Hồng đều có vẻ thất vọng.
Ngay sau đó, Hoàng Chính và Đông Tà cũng lần lượt tiến vào phòng đấu giá.
Hoàng Chính nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt âm u.
Ông ta vừa được lên làm người thừa kế của nhà họ Hoàng, việc giành lấy quyền quản lý Giang Bình và Nam Dương rất quan trọng với ông ta.
Nhưng ông ta không ngờ Dương Thanh lại khó nhằn đến thế.
Vì có chuyện Hoàng Chung chịu nhục trước đó nên nhà họ Hoàng đã cử một trong ba cao thủ mạnh nhất gia tộc đi theo bảo vệ ông ta, chỉ sợ chuyện như thế lại xảy ra thêm lần nữa.
Nhưng Dương Thanh không hề e ngại Đông Tà, còn khiến Đông Tà cảm thấy áp lực.
“Chào anh Thanh ạ!”
Dương Thanh vừa ngồi xuống, hương thơm bỗng ập tới, sau đó một bóng người xinh đẹp xuất hiện.
Dương Thanh ngẩng đầu lên, trông thấy một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần.
Hôm qua anh vừa gặp cô gái này xong, cô ta đến từ nhà họ Diệp ở Yến Đô, là chị họ Tần Thanh Tâm.
“Cô gái đó là ai thế? Đẹp thật!”
“Anh nhìn vệ sĩ đằng sau cô ta kìa, vừa nhìn đã biết vệ sĩ đó không đơn giản.
Được cao thủ như thế bảo vệ, chắc chắn cô gái này có địa vị rất cao”.
“Hình như ở Giang Hải không có cô gái nào xinh đẹp như thế nhỉ?”
“Chẳng lẽ anh quên mất vợ cậu Thanh ư? Cô ấy là tổng giám đốc đẹp nhất Giang Hải, cũng chẳng kém gì cô gái này”.
Cho dù ở đâu, gái xinh cũng khiến người ta chú ý nhất.
Diệp Tiêu Điệp vừa xuất hiện, gần như đã thu hút hết ánh mắt của mọi người trong phòng đấu giá.
Ngay cả mấy cô gái cũng cảm thấy tự ti.
Dương Thanh bình thản nhìn Diệp Tiêu Điệp: “Tôi không thích người nhà họ Diệp!”
Câu nói này khiến bàn tay nhỏ nhắn đã vươn ra của Diệp Tiêu Điệp cứng đờ giữa không trung.
Vì Diệp Mạn nên Dương Thanh chẳng có thiện cảm với ai trong nhà họ Diệp cả.
Tuy rõ ràng cô gái xinh đẹp tuyệt trần trước mặt anh bất hòa với Diệp Mạn, nhưng cô ta vẫn là người nhà họ Diệp nên Dương Thanh không ưa.
Diệp Tiêu Điệp không hề thấy ngại, mỉm cười rụt tay về rồi ngồi xuống cạnh Dương Thanh: “Anh Thanh, xem ra anh đã hiểu nhầm nhà họ Diệp rồi!”
Dương Thanh ngồi ngay ngắn, nhìn chằm chằm về phía trước, lạnh nhạt nói: “Không tính là hiểu nhầm, chỉ không thích mà thôi”.
Diệp Tiêu Điệp lắc đầu, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào sườn mặt Dương Thanh: “Anh Thanh, anh không nên trút sự bất mãn với Diệp Mạn lên nhà họ Diệp, thế này bất công với chúng em lắm!”
Rốt cuộc Dương Thanh cũng nhìn về phía Diệp Tiêu Điệp, nhưng ánh mắt anh rất kỳ lạ.
Chỉ khi thực lực của hai bên cách xa nhau thì mới có sự bất mãn và bất công.
Hay nói cách khác, ý Diệp Tiêu Điệp là thực lực của nhà họ Diệp khổng lồ đã thua xa Dương Thanh rồi.
Cô ta không muốn anh thù hằn nhà họ Diệp vì Diệp Mạn.
“Không giấu gì anh, lần này tới Giang Hải, chủ gia tộc họ Diệp – cũng chính là ông nội em đã cố ý dặn cô em là cho dù thế nào thì cũng không được trở mặt với người đứng đầu Giang Bình”.
“Nhưng cô em lại đắc tội anh vì lợi ích cá nhân”.
“Tính ra thì chỉ mình Diệp Mạn đắc tội anh, vì nhà họ Diệp vốn định làm thân với anh mà”.
Diệp Tiêu Điệp mỉm cười: “Nên em nói này, anh Thanh đừng ghét nhà họ Diệp, như thế bất công lắm!”
Không thể không thừa nhận, cô gái này rất thông minh, chỉ vài ba câu đã khiến Dương Thanh đỡ ghét cô ta rồi.
Dù sao cô ta cũng nói đúng.
Dương Thanh bất mãn với nhà họ Diệp cũng vì người phụ nữ ngu xuẩn tên Diệp Mạn kia.
Nếu Diệp Mạn không định lợi dụng Tần Thanh Tâm, sao Dương Thanh lại thù ghét bà ta chứ?
Không cần ai nhắc, anh cũng sẽ chủ động làm thân với nhà họ Diệp.
Khi không nhờ đến lực lượng ở biên giới phía Bắc, nếu anh muốn đặt chân ở Yến Đô thì bắt buộc phải được một số thế lực ủng hộ, bằng không sẽ rất khó khăn.
.
Chương 465: 465: Không Sợ Đắc Tội
Nếu anh được nhà họ Diệp ủng hộ thì đương nhiên sẽ rất tốt rồi.
Ở biên giới phía Bắc, lúc chiến đấu với kẻ địch bên ngoài, anh có thể giải quyết mọi chuyện bằng mưu kế và thực lực tuyệt đối, nhưng sau khi anh rời khỏi nơi đó, rõ ràng những trò này đã không còn phù hợp.
Dương Thanh bỗng mỉm cười: “Cô tên gì?”
“Diệp Tiêu Điệp ạ!”
Tuy Diệp Tiêu Điệp thầm kích động nhưng trong mắt cũng có vẻ thất vọng.
Rõ ràng Dương Thanh đã quên cô ta từ lâu.
Một năm trước, khi cô ta suýt bị cướp biển làm nhục, Dương Thanh đã đáp xuống, cứu cô ta đi.
Từ giây phút đó, cô ta đã đem lòng yêu anh rồi.
Sau khi cứu cô ta, Dương Thanh đi luôn, khiến cô ta chẳng kịp nói với anh câu nào.
Khó khăn lắm mới tìm được người, nhưng không ngờ anh đã kết hôn.
Dù vậy, Diệp Tiêu Điệp vẫn không bỏ cuộc.
“Diệp Tiêu Điệp, tên hay lắm!”, Dương Thanh mỉm cười.
Rồi nhìn sang nơi khác.
Diệp Tiêu Điệp vốn rất thông minh lập tức mừng rỡ như điên.
Tuy Dương Thanh chỉ nói một câu nhưng cô ta đã nhìn thấy hy vọng, đó là hy vọng tiếp cận anh, cũng là hy vọng giúp nhà họ Diệp vĩnh viễn không suy tàn.
Cô ta là con gái nhà họ Diệp, hiểu rất rõ tầm quan trọng của cao thủ như Dương Thanh với một gia tộc.
Cô ta bỗng cảm thấy rất may mắn khi chủ gia tộc họ Diệp không hống hách và vênh váo như chủ của những nhà quyền thế khác.
Kiểu người như Dương Thanh chỉ ưa mềm mỏng mà thôi!
Rõ ràng Hoàng Chính ở bên kia cũng nhận ra Diệp Tiêu Điệp, trong mắt ông ta tràn ngập sự độc ác.
Ông ta đã điều tra Dương Thanh, biết tầm quan trọng của tập đoàn Nhạn Thanh với anh nên mới dùng lợi ích của tập đoàn để đe dọa Dương Thanh, muốn ép anh ngoan ngoãn nghe lời, phục tùng nhà họ Hoàng.
Nhưng ông ta không ngờ người nhà họ Diệp cũng nhúng tay vào.
Chuyện này khiến ông ta cảm thấy rất áp lực.
“Chỗ dựa của mày là nhà họ Diệp ư?”
Hoàng Chính lẩm bẩm.
Tuy ông ta đã điều tra Dương Thanh nhưng không có nhiều thông tin hữu ích.
Đúng mười giờ, buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
Những thứ được đưa ra đấu giá hôm nay là mấy miếng đất ở thành phố Giang Hải.
Dương Thanh chỉ nhắm đến miếng đất bên kia sông chứ không hứng thú với những nơi khác.
Sau khi thấy anh liên tục bỏ qua mấy miếng đất liền, đám nhà giàu đang sợ anh sẽ tham gia đấu giá mới thở phào nhẹ nhõm.
Buổi đấu giá diễn ra rất gay cấn, tiếng báo giá liên tục vang lên.
“Tiếp theo, chúng tôi sẽ bán đấu giá miếng đất số 2019-C-125 tọa lạc ở bờ Đông sông Lão Long, tổng diện tích là 4258 mét vuông, giá khởi điểm là 108 triệu nhân dân tệ”.
“Lượt đấu giá này xin được phép bắt đầu!”
Người chủ trì buổi đấu giá là một người trung niên đeo kính gọng vàng.
Ông ta vừa dứt lời, lượt đấu giá lập tức bắt đầu luôn.
Mấy lượt đấu giá trước cũng rất kịch tính, có người báo giá luôn: “120 triệu!”
“150 triệu!”
“180 triệu!”
…
“230 triệu!”
Khi giá tăng lên, số người tham gia đấu giá cũng ít dần, sau thoáng chốc, chỉ còn hai người cuối cùng đang cạnh tranh.
“240 triệu!”
Có người báo giá.
Nghe thấy thế, người còn lại vô cùng thất vọng, rõ ràng đang định bỏ cuộc rồi.
“240 triệu, lần một!”
“240 triệu, lần hai!”
“240 triệu…”
Người bán đấu giá đã giơ búa lên, đang định hô lần ba, một giọng nói trẻ tuổi bỗng vang lên: “250 triệu!”
Giọng nói này lập tức khiến mọi người chú ý.
Người trung niên sắp đấu giá thành công kia vốn đang tức giận, nhưng khi thấy người tham gia đấu giá chính là Dương Thanh, ông ta lập tức ỉu xìu.
“Thì ra cậu Thanh cũng ưng miếng đất này, Vương Tùng tôi xin bỏ cuộc!”
Người trung niên lập tức cười nói.
Ông ta biết thừa mình không bao giờ là đối thủ của Dương Thanh, chi bằng nhận thua luôn, không chừng còn có thể làm quen với anh ấy chứ.
Dương Thanh đợi đến tận lúc lượt đấu giá gần kết thúc cũng vì không muốn phá hoại buổi đấu giá này.
“Chúc mừng cậu Thanh đã lấy được miếng đất ở bờ Đông sông Lão Long!”
“Chúc mừng cậu Thanh!”
“Bên bờ Tây sông Lão Long cũng là sản nghiệp của cậu Thanh, bờ Đông thuộc về cậu Thanh là chuẩn rồi”.
Trong lúc nhất thời, mấy ông lớn thi nhau nói.
“500 triệu!”
Khi mọi người đang ồ ạt chúc mừng Dương Thanh đấu giá thành công, một giọng nói bỗng vang lên, rất không đúng lúc.
Trong lúc nhất thời, ai cũng kinh ngạc, đều nhìn về phía người vừa báo giá với vẻ không dám tin.
Ở đây, có ai không biết thân phận của Dương Thanh chứ?
Cậu Thanh đã tham gia đấu giá mà vẫn dám tranh, không sợ đắc tội với cậu Thanh à?
Miếng đất vốn sẽ được mua với giá 250 triệu, nhưng chỉ một câu nói của người này đã khiến giá cả tăng lên gấp đôi.
.
Chương 466: 466: Một Tỷ Rưỡi
Trừ Hoàng Chính đến từ Yến Đô ra, còn ai dám đấu giá vào lúc này nữa?
Diệp Tiêu Điệp cười híp mắt nhìn Hoàng Chính, chẳng khác gì đang nhìn người chết cả.
Cô ta cũng hơi kích động, cô ta biết rõ sự mạnh mẽ của Dương Thanh, cũng biết anh chỉ ưa mềm mỏng.
Rõ ràng cách làm của Hoàng Chính đã chặn luôn con đường giảng hòa giữa nhà họ Hoàng với Dương Thanh.
Tuy Dương Thanh và Diệp Tiêu Điệp biết Hoàng Chính nhưng những người khác thì không.
Phòng đấu giá lập tức nhốn nháo.
“Mẹ nó! Thằng ngu này từ đâu ra vậy? Dám cạnh tranh với cậu Thanh, bị đá đập vào đầu à?”
“Đúng là đồ con lợn, chẳng lẽ ông ta không biết cậu Thanh là ai ư?”
“Tôi thấy tên ngu này sắp phải trả giá đắt rồi đấy”.
Trong mắt đám đông tràn ngập sự mong chờ.
Hoàng Chính không quan tâm, chỉ híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Thanh: “Thằng oắt, nếu giờ cậu đổi ý, phục tùng nhà họ Hoàng thì tôi sẽ tặng luôn miếng đất này cho cậu”.
“Nhà họ Hoàng? Nhà họ Hoàng nào thế?”
“Ở hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương có nhà họ Hoàng à?”
“Rốt cuộc thằng ngu này là ai? Dám bảo cậu Thanh phục tùng, đúng là ngu hơn cả lợn”.
“Mau im đi! Nếu đã dám bảo cậu Thanh phục tùng, trừ nhà họ Hoàng thuộc tám gia tộc lớn ở Yến Đô ra, làm gì còn nhà họ Hoàng nào nữa?”
Rốt cuộc cũng có người nhận ra thân phận của Hoàng Chính.
Những kẻ vừa mắng chửi Hoàng Chính lập tức im re, sợ đến mức run lẩy bẩy.
Họ vốn định nịnh Dương Thanh, nhưng người đang cạnh tranh với anh lại đến từ một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô đấy.
“Một tỷ!”
Dương Thanh đang định tham gia đấu giá, Diệp Tiêu Điệp ngồi cạnh anh bỗng giơ bảng lên.
Câu nói này khiến mọi người kinh hãi.
“Một tỷ á?”
“Ôi trời! Giá khởi điểm chỉ là 100 triệu, đấu giá xong đã tăng gấp mười lần rồi!”
“Cô gái đẹp như tiên này là ai thế?”
Xung quanh lập tức sôi trào, người bán đấu giá kích động nói: “Một… một tỷ! Cô đây báo giá một tỷ! Còn ai muốn đấu giá không ạ?”
Sắc mặt Hoàng Chính vô cùng lạnh lẽo.
Ông ta biết Dương Thanh chỉ có thể chi tối đa một tỷ.
Hơn nữa bây giờ anh chưa hoàn toàn nắm giữ tập đoàn Nhạn Thanh, vốn không thể chi một tỷ được.
Nên ông ta đã chuẩn bị sẵn một tỷ để tham dự buổi đấu giá này, giành lấy miếng đất bên bờ Đông sông Lão Long rồi xây nghĩa trang để chọc tức Dương Thanh, ép anh phải phục tùng.
Nhưng ông ta không ngờ nhà họ Diệp lại nhúng tay vào.
“Nhà họ Diệp cũng muốn nhảy vào à?”
Hoàng Chính hung tợn trừng mắt nhìn Diệp Tiêu Điệp.
Diệp Tiêu Điệp mỉm cười: “Chú Chính nói gì thế? Chỉ mình chú được tham gia đấu giá, còn nhà họ Diệp chúng cháu thì không à?”
“Đừng gọi như thể thân lắm, tôi không có đứa cháu gái nào như cô!”
Hoàng Chính lạnh lùng nói: “Tôi khuyên cô nên bỏ cuộc thì hơn!”
“Sao thế? Nhà họ Hoàng sợ ạ?”
Diệp Tiêu Điệp vẫn tươi cười như cũ.
“Một tỷ không trăm linh một triệu!”
Hoàng Chính không buồn nói nhảm nữa, báo giá luôn.
Lần này ông ta chỉ thêm một triệu.
“Chú Chính, chẳng phải vừa nãy chú oai lắm, tăng một phát 250 triệu ư, giờ chú hết tiền rồi à? Sao thêm mỗi một triệu thế?”, Diệp Tiêu Điệp cười hì hì.
Nếu ai không biết thì còn tưởng cô ta và Hoàng Chính có quan hệ chú cháu.
Về phần những kẻ giàu có khác, không ai dám nói chuyện nữa.
Diệp Tiêu Điệp đã nói mình họ Diệp, hai con quái vật khổng lồ đến từ Yến Đô đang tranh giành với nhau, làm gì còn chỗ cho họ lên tiếng nữa?
Vì Hoàng Chính và Diệp Tiêu Điệp, rất nhiều người quên mất sự tồn tại của Dương Thanh luôn.
“Cô chán sống à!”
Hoàng Chính tức giận nói rồi giơ bảng lên: “Một tỷ rưỡi!”
Ông ta đã bị chọc giận hoàn toàn, nhưng đúng lúc ông ta giơ bảng lên, Diệp Tiêu Điệp bỗng nở nụ cười dí dỏm.
Ông ta bỗng có linh cảm xấu, thầm hối hận.
Lần này tới Giang Hải, ông ta chỉ chuẩn bị một tỷ thôi, lấy đâu ra một tỷ rưỡi chứ?
Ông ta vốn định dồn ép Dương Thanh, không ngờ Diệp Tiêu Điệp lại nhảy vào.
Còn Dương Thanh thì ngồi bên cạnh như không liên quan gì, thản nhiên nhìn chằm chằm về phía trước.
“Một tỷ rưỡi! Một tỷ rưỡi! Còn ai muốn đấu giá không ạ?”
Người đấu giá kích động phát điên.
Ông ta là người bán đấu giá chính của club Long Đằng, buổi đấu giá nào cũng được trích hoa hồng.
Hay nói cách khác, giá bán càng cao thì ông ta càng được chia nhiều.
.
Chương 467: 467: Tự Làm Tự Chịu
Giá khởi điểm là 100 triệu, giờ đã tăng 15 lần, một khi thành công, khoản tiền hoa hồng mà ông ta nhận được sẽ rất khá khẩm.
“Ranh con, chẳng phải cô vừa chê tôi nghèo à? Giờ ai dám tranh với tôi nữa?”
Hoàng Chính ra vẻ bình tĩnh, cười híp mắt.
Diệp Tiêu Điệp cũng cười: “Dù sao chú Chính cũng là người thừa kế của nhà họ Chính, cháu chỉ nói chơi thôi, sao chú nghèo được chứ?”
“Cô có ý gì?”
Hoàng Chính cảm thấy rất không ổn, mỉa mai: “Sao thế? Cô định bỏ cuộc ư? Hay cô đang nhận thua với nhà họ Hoàng thay mặt nhà họ Diệp thế?”
“Chú Chính, chẳng giấu gì chú, đừng nói là một tỷ rưỡi, ngay cả mười triệu cháu cũng không có đâu, cháu nghèo rớt mồng tơi mà!”
“Cháu chỉ nói cho vui thôi, chứ đâu dám tranh miếng đất này với chú Chính chứ?”
“Cháu chỉ là một cô gái yếu đuối, chẳng là gì ở nhà họ Diệp, sao có thể thay mặt nhà họ Diệp được?”
“Nếu chú Chính thực sự muốn phân cao thấp với nhà họ Diệp, chú nên tìm bố cháu thì hơn! Nếu đấu với cháu, chẳng phải chú đang tự hạ thấp thân phận à?”
Diệp Tiêu Điệp cười tươi roi rói, rất đắc ý khi thực hiện được âm mưu.
Lần này Hoàng Chính hoàn toàn ngơ ngác.
Ông ta đến đây để cạnh tranh với Dương Thanh, định mượn buổi đấu giá này để ép anh chịu thua, nhưng Diệp Tiêu Điệp đã đỡ được chiêu này của ông ta.
Còn bẫy ngược lại ông ta nữa!
Nếu chuyện ông ta thua con cháu nhà họ Diệp đến tai gia tộc, hơn nữa đó còn là một đứa con gái, sao ông ta dám ngẩng mặt lên đây?
Hoàng Chung phải quỳ trước đám đông, đã bị đuổi khỏi vị trí người thừa kế rồi.
Do đó có thể thấy nhà họ Hoàng coi trọng thể diện tới mức nào.
Bây giờ ông ta thua một cô gái nhà họ Diệp, sao nhà họ Hoàng có thể tha cho ông ta chứ?
Quan trọng là ông ta vốn không có một tỷ rưỡi.
Nếu không ai tham gia đấu giá nữa, ông ta sẽ rất mất mặt, không có tiền mua đất thì nên làm gì đây?
“Chú Chính, hình như sắc mặt chú hơi khó coi, hay chú ốm rồi?”
Diệp Tiêu Điệp giả vờ kinh ngạc, tựa như một ma nữ tinh quái, sau đó cô ta lắc đầu luôn rồi lẩm bẩm: “Không thể nào, vừa nãy chú Chính vẫn khỏe mà, sao lại ốm nhanh thế chứ?”
“Nếu không ốm, sao sắc mặt chú Chính lại khó coi thế này?”
“Ồ! Chú Chính, hình như sắc mặt chú ngày càng tệ hơn, rốt cuộc chú bị sao thế?”
“À! Cháu hiểu rồi!”
“Chắc chắn chú Chính không trả nổi một tỷ rưỡi, biết mình sắp khiến nhà họ Hoàng mất mặt nên rất sợ đúng không? Chú sợ nhà họ Hoàng sẽ tước mất vị trí người thừa kế của chú trong cơn giận chứ gì?”
Rõ ràng Diệp Tiêu Điệp đang cố ý, Hoàng Chính suýt hộc máu luôn.
Cô biết là được rồi, nói ra làm quái gì thế?
“Thằng nhãi, chẳng phải hồi nãy cậu vênh lắm ư? Sao giờ im re rồi? Có giỏi thì đấu với ông đây này!”
“Tôi trả một tỷ rưỡi, cậu đừng nói với tôi là cậu còn không dám báo giá nhé!”
“Cậu đừng quên tại sao tôi lại mua miếng đất này, một khi tôi giành được nó, tôi sẽ xây nghĩa trang công cộng lớn nhất!”
“Nếu là đàn ông thì đừng núp sau lưng phụ nữ nữa, ra đây đấu giá với tôi đi!”
Hoàng Chính tức giận quát, định chọc tức Dương Thanh.
Chỉ cần Dương Thanh tham gia đấu giá, ông ta sẽ bỏ cuộc!
Nhưng Dương Thanh chỉ cười lạnh: “Ông nên nghĩ cách kiếm một tỷ rưỡi trước đi!”
Anh nói rồi nhìn sang hướng khác.
“Một tỷ rưỡi, lần một!”
“Một tỷ rưỡi, lần hai!”
Người bán đấu giá không quan tâm nhiều, kích động giơ búa lên, chờ được gõ búa vào lần hô cuối cùng.
Rốt cuộc Hoàng Chính cũng nhận ra sự ngu xuẩn của mình, tuy ông ta bộp chộp nhưng không thể phủ nhận, trừ Hoàng Chung ra, ông ta phù hợp với vị trí người thừa kế nhà họ Hoàng nhất.
Nhưng nếu ông ta không trả nổi tiền trong buổi đấu giá này, có lẽ nhà họ Hoàng sẽ thực sự tước mất vị trí người thừa kế của ông ta.
“Một tỷ rưỡi, lần ba! Hoàn tất!”
“Keng!”
Tiếng gõ búa vang lên.
Người bán đấu giá kích động nói: “Chúng ta cùng chúc mừng ông Hoàng Chính đã thành công mua được miếng đất ở bờ Đông sông Lão Long nào!”
Hoàng Chính đờ đẫn ngồi phịch xuống ghế.
Nếu không trả được một tỷ rưỡi, ông ta sẽ thành trò cười cho cả Giang Hải.
Thể diện của ông ta cũng sẽ mất sạch, còn đối với nhà họ Hoàng thì đây đúng là mối nhục nhã!
.
Chương 468: 468: Đồng Ý Với Tôi Một Chuyện
Giá khởi điểm chỉ hơn 100 triệu mà lại bán được tận một tỷ rưỡi, gấp mười lăm lần, có thể tưởng tượng được sự kinh ngạc của đám đông.
Ai cũng nhìn về phía Hoàng Chính bằng ánh mắt ngạc nhiên.
Nhưng có nhiều người nhìn ông ta như đang nhìn kẻ ngu hơn.
Tuy miếng đất ở bờ Đông sông Lão Long có vẻ rất rộng nhưng sức chứa cũng không được bao nhiêu.
Cho dù xây thêm một trang viên Hoa Hồng thì cũng không thể lãi được một tỷ rưỡi.
Gần như có thể khẳng định, cho dù ông ta làm gì với miếng đất đó thì cũng lỗ chắc rồi.
Hoàng Chính nói sẽ xây nghĩa trang công cộng cũng chỉ vì muốn ép Dương Thanh cúi đầu trước nhà họ Hoàng mà thôi.
Nhưng không ngờ ông ta lại kích động tới mức báo giá một tỷ rưỡi.
“Chú Chính, tận một tỷ rưỡi đấy! Chú hào phóng thật, chẳng biết sau khi chuyện này được truyền về Yến Đô, người ta sẽ thấy nhà họ Hoàng ra sao nhỉ?”
“Người thừa kế của nhà họ Hoàng chi một tỷ rưỡi để mua miếng đất nhỏ trị giá 100 triệu ư?”
“Chú nói xem, liệu người ta có nghĩ người thừa kế của nhà họ Hoàng nông cạn không thế?”
Diệp Tiêu Điệp bỗng cười hì hì.
Lời cô ta nói như con dao đâm mạnh vào tim Hoàng Chính.
Đám đông xung quanh cũng nhìn ông ta với vẻ mặt kỳ lạ.
Hoàng Chính chỉ thấy mặt mình nóng rực, thầm thấp thỏm lo âu.
“Cô im đi!”
Hoàng Chính thẹn quá hóa giận, nghiến răng nghiến lợi: “Nếu cô dám nói nhảm thêm một câu, tôi sẽ bảo Đông Tà lột sạch đồ cô đấy!”
Nghe thấy thế, Diệp Tiêu Điệp đỏ mặt, tức giận nói: “Đồ trơ trẽn!”
“Ông Hoàng Chính, ông đã đấu giá được miếng đất này rồi, bây giờ ông có thể thanh toán không?”
Người bán đấu giá thận trọng hỏi.
“Lượt bán đấu giá này không tính!”
Ai cũng trợn mắt há hốc mồm, còn Hoàng Chính thì chỉ vào Diệp Tiêu Điệp, trơ tráo nói: “Vừa nãy cô ta cố tình nâng giá để lừa tôi báo giá một tỷ rưỡi”.
Lời Hoàng Chính nói khiến mọi người trợn tròn mắt, ai cũng nhìn ông ta với vẻ không dám tin.
Ông ta đúng là người thừa kế của nhà họ Hoàng thuộc tám gia tộc lớn ở Yến Đô à?
Rất nhiều người thắc mắc như thế.
“Không ngờ người thừa kế của nhà họ Hoàng lại là thế này”.
Sau giây phút ngơ ngác, Diệp Tiêu Điệp không cười nữa, lạnh lùng mỉa mai: “Nếu ông không có tiền thì đừng vờ vịt, giờ lại bảo tôi nâng giá cơ đấy”.
“Cho dù tôi nâng giá thật thì có ai bắt ông tiếp tục đấu giá đâu!”
“Hơn nữa ông bảo tôi nâng giá thì là thế thật chắc?
“Nếu dựa theo lập luận trơ trẽn của ông, chẳng phải ai đấu giá với người nhà họ Hoàng các ông cũng sẽ thành cố tình nâng giá à?”
Diệp Tiêu Điệp không hề nể nang, nói liền một tràng, khiến sắc mặt Hoàng Chính khó coi đến cực điểm.
“Cô chán sống rồi!”
Hoàng Chính khẽ quát.
“Ông định giết tôi vì chuyện này à, cũng oai ghê nhỉ!”
Diệp Tiêu Điệp cười lạnh, thản nhiên nói: “Nếu ông dám động đến một cọng tóc của tôi, chắc chắn ông nội tôi sẽ không tha cho ông!”
“Sao tôi phải giết cô chứ? Cô nói xem, nếu người phụ nữ đẹp nhất nhà họ Diệp bị lột hết quần áo ở đây thì có gây ra ảnh hưởng nặng nề cho nhà họ Diệp không nhỉ?”
Hoàng Chính híp mắt, nói bằng giọng mỉa mai.
Sắc mặt Diệp Tiêu Điệp thay đổi ngay, cô ta cắn môi, nhìn chằm chằm vào Hoàng Chính: “Đồ không biết xấu hổ!”
“Đông Tà, lột sạch quần áo của con khốn này cho tôi!”
Hoàng Chính ra lệnh, Đông Tà lạnh lùng bước về phía Diệp Tiêu Điệp.
Những người đang có mặt đều sửng sốt, không ai ngờ mình lại được thấy cuộc giao tranh giữa hai nhà quyền thế bậc nhất Yến Đô khi tham gia buổi đấu giá này.
Diệp Tiêu Điệp biết rõ Đông Tà là ai.
Khi thấy Đông Tà bước về phía mình, trên mặt cô ta tràn ngập vẻ sợ hãi, vô thức nắm lấy cánh tay của người đàn ông đứng cạnh mình.
“Cô làm tôi đau đấy!”
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt bỗng vang lên.
Diệp Tiêu Điệp giật mình, lúc này mới nhận ra cô ta đang bấu lấy cánh tay Dương Thanh vì căng thẳng.
“Xin lỗi! Xin lỗi anh!”, Diệp Tiêu Điệp cuống quýt xin lỗi.
“Nếu cô đồng ý với tôi một chuyện, tôi sẽ giúp cô giải quyết phiền phức này!”, Dương Thanh chợt nói.
Nghe thấy thế, Diệp Tiêu Điệp thoáng sững sờ rồi gật đầu ngay: “Chỉ cần anh giải quyết phiền phức giúp tôi, tôi sẽ đồng ý hết”.
Cô ta nói rồi hơi đỏ mặt.
Đám đông ngơ ngác, cậu Thanh định đối đầu với một trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô ư?
Hoàng Chính híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, lạnh lùng nói: “Nhãi ranh, cậu cũng muốn xen vào trận chiến giữa nhà họ Diệp và nhà họ Hoàng à?”
.
Chương 469: 469: Thể Diện Của Gia Tộc
Dương Thanh mặc kệ Hoàng Chính, híp mắt nhìn chằm chằm vào Đông Tà đã bước đến trước mặt anh, lạnh lùng nói: “Tôi khuyên ông nên dẫn con lợn nhà họ Hoàng đi ngay, bằng không, đầu của con lợn này sẽ ở lại Giang Hải vĩnh viễn đấy!”
Rầm!
Lời Dương Thanh nói khiến mọi người kinh hãi.
Sau đó đám đông lập tức sôi trào.
“Không hổ là cậu Thanh, cho dù đối phương thuộc tám gia tộc lớn ở Yến Đô thì cũng không sợ chút nào!”
“Ông ta là người thừa kế của nhà họ Hoàng thật đấy, không ngờ cậu Thanh lại đe dọa là sẽ khiến ông ta vĩnh viễn ở lại Giang Hải!”
“Dù gì đối phương cũng là người thừa kế của nhà họ Hoàng, cậu Thanh sỉ nhục ông ta trước mặt mọi người, liệu có gặp nguy hiểm không?”
…
Mọi người đều rất kích động, ai cũng coi trọng Dương Thanh hơn, ngoài ra có không ít người đang vô cùng lo lắng.
Mặt Hoàng Chính méo mó hẳn đi.
Hôm nay ông ta đã ê chề lắm rồi, không ngờ Dương Thanh lại dám đe dọa rằng sẽ khiến ông ta ở lại Giang Hải mãi mãi.
Nếu Dương Thanh không chết, ông ta đâu còn mặt mũi nào để về nhà họ Hoàng?
Mà cho dù ông ta về thật thì có lẽ nhà họ Hoàng cũng không tha cho ông ta đâu.
“Ranh con, đừng khiêu khích tôi nữa, cậu đang đâm đầu vào chỗ chết đấy!”
Hoàng Chính nói với vẻ hung tợn, trong mắt tràn ngập sự độc ác.
Dương Thanh vẫn không quan tâm đến ông ta, chỉ bình tĩnh nhìn Đông Tà đang đứng đối diện mình.
Tim Diệp Tiêu Điệp đập thình thịch.
Cô ta nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt si mê.
Anh ấy đang đối đầu với nhà họ Hoàng vì mình à?
Hơn nữa vừa nãy, anh ấy đã bảo mình đồng ý với anh ấy một chuyện, có phải anh ấy định chiếm lấy mình không?
Nếu anh ấy muốn thế thật thì mình nên làm thế nào?
Mình đã hứa với anh ấy rồi, mình sẽ làm bất cứ thứ gì mà anh muốn!
Diệp Tiêu Điệp suy nghĩ vẩn vơ, tưởng tượng ra một số chuyện không thể miêu tả, mặt mũi đỏ bừng, trông rất đáng yêu.
Cô ta lén liếc Dương Thanh, thấy anh không nhìn mình thì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đông Tà, nếu thằng nhãi này đã điếc không sợ súng như thế thì ông cứ dạy dỗ nó trước đi!”
Hoàng Chính bảo Đông Tà.
Nhưng Đông Tà mặc kệ ông ta, đứng cách Dương Thanh hai mét với vẻ mặt nghiêm túc.
Còn Dương Thanh thì vẫn ngồi im, thản nhiên nhìn Đông Tà.
Tuy anh không cử động!
Nhưng lại khiến Đông Tà cảm thấy vô cùng đáng sợ.
“Chàng trai, nhà họ Hoàng ở Yến Đô là quái vật khổng lồ mà cậu không thể đắc tội được, tôi khuyên cậu đừng nên lo chuyện bao đồng thì hơn”.
Đông Tà định khuyên nhủ Dương Thanh.
Rõ ràng lão ta cũng không muốn đánh với Dương Thanh, lão ta không thể nhìn thấu cậu thanh niên này, đúng là quái lạ.
Nghe nói cậu ta đã giết người mạnh thứ chín trong Hiệp hội Võ thuật.
Thực lực của lão ta chỉ mạnh hơn người bị giết đó một chút mà thôi.
“Đông Tà, ông nói nhảm với nó nhiều thế làm gì? Cứ đánh cho tàn tật đã rồi tính sau!”, Hoàng Chính nghiến răng ken két.
Sự sỉ nhục của Dương Thanh và Diệp Tiêu Điệp đã đủ để khiến ông ta tức giận, giờ Đông Tà còn không làm theo lệnh của ông ta ngay nữa chứ.
“Xin lỗi!”
Đông Tà không do dự nữa, bỗng di chuyển, lập tức lao về phía Dương Thanh.
Lão ta là người nhà họ Hoàng, hơn nữa còn có nhiệm vụ bảo vệ Hoàng Chính.
Không cần nói cũng biết như thế có nghĩa là gì.
Tức là lão ta bắt buộc phải làm theo lệnh của Hoàng Chính.
“Anh Thanh cẩn thận!”
Diệp Tiêu Điệp hô lên kinh hãi.
Tuy cô ta biết rõ sự mạnh mẽ của Dương Thanh nhưng cũng đã nghe danh Đông Tà từ lâu, lúc này cô ta đang rất lo lắng.
Những người trong phòng đấu giá cũng sửng sốt, trái ý nhau cái là ra tay luôn à?
Hoàng Chính tươi cười: “Đây chính là kết cục của những kẻ dám đắc tội tôi! Sau khi cậu chết, để xem còn ai ở Giang Bình và Nam Dương dám chống đối tôi”.
Đây là cơ hội duy nhất của ông ta!
Ông ta vốn không thể trả nổi khoản tiền trên trời kia, nếu chuyện này đến tai nhà họ Hoàng thì ông ta sẽ trở thành Hoàng Chung thứ hai mất.
Nhà họ Hoàng coi trọng thể diện như thế, sao có thể cho phép người thừa kế khiến gia tộc bẽ mặt với người ngoài được?
Nếu đã vậy, chi bằng ra tay với Dương Thanh luôn.
Một khi Dương Thanh chết, chẳng phải hai tỉnh Giang Bình Nam Dương sẽ do ông ta nắm giữ à?
“Ha ha, biết sợ rồi à? Sợ ngu người luôn kìa, ha ha…”
Thấy Dương Thanh vẫn ngồi im, Hoàng Chính lập tức phá lên cười.
Nhưng ngay sau đó, nụ cười của ông ta biến mất tăm, nét mặt đờ đẫn.
.
Chương 470: 470: Không Phải Đối Thủ
“Rầm!”
Hoàng Chính nghe thấy tiếng va chạm nặng nề vang lên, tiếp đến, Dương Thanh đang ngồi im bỗng vươn tay giữ lấy nắm đấm của Đông Tà.
Phòng đấu giá rộng rãi lặng ngắt như tờ, ai cũng nhìn về phía cậu thanh niên đang ngồi im nãy giờ kia.
Diệp Tiêu Điệp kinh ngạc che miệng.
Tuy đã đoán được kết quả nhưng cô ta vẫn không nén nổi sự kinh ngạc trong lòng mình.
Đông Tà là một trong những cao thủ bảo vệ chủ gia tộc họ Hoàng.
Cũng là cao thủ đứng thứ ba nhà họ Hoàng.
Nhưng đó chỉ là lời đồn, về phần rốt cuộc Đông Tà mạnh đến đâu, e rằng trừ chủ gia tộc họ Hoàng ra thì không ai biết.
Thậm chí còn có tin đồn Đông Tà sở hữu thực lực mạnh nhất nhà họ Hoàng.
Nhưng Dương Thanh lại dễ dàng ngăn cản đòn tấn công của người mạnh mẽ như thế.
Con ngươi Đông Tà bỗng co lại, trong mắt tràn ngập vẻ không dám tin.
Lão ta là người trong cuộc nên biết rõ cú đấm này của mình mạnh đến mức nào.
Lão ta luôn ra đòn chí mạng ngay, dùng chiêu mạnh nhất từ ban đầu, cũng chưa bao giờ nương tay với những kẻ yếu ớt.
Cho dù lão ta chưa dốc hết sức thì cú đấm này cũng đã chứa tám, chín phần mười sức mạnh của lão ta rồi.
Lâu lắm rồi không có ai đỡ được cú đấm này của lão ta, hơn nữa đây còn là một cậu thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi nữa chứ.
“Đông Tà, ai bảo ông nương tay? Đập nó ra bã! Đập nó ra bã cho tôi! Cho nó biết nếu dám đắc tội với người thừa kế của nhà họ Hoàng thì kết cục sẽ thế nào!”
Sau khi ngơ ngác một lát, Hoàng Chính tức giận quát.
Sao ông ta có thể chấp nhận sự thật Đông Tà yếu hơn Dương Thanh chứ?
Ông ta chỉ nghĩ Đông Tà đã nương tay nên Dương Thanh mới đỡ được.
Nét mặt Đông Tà hơi cứng đờ, thấy Dương Thanh vẫn thản nhiên, bỗng cảm thấy sợ hãi.
“Rầm!”
Trong lúc Đông Tà kinh hãi, Dương Thanh đang giữ lấy nắm tay lão ta bỗng cử động.
Lão ta còn chưa kịp phản ứng thì bụng đã phải chịu một luồng sức mạnh khổng lồ, khiến lão ta phải lùi bảy, tám bước mới thôi.
Vào giờ phút này, xung quanh hoàn toàn yên ắng, ai cũng có cảm giác ngột ngạt, thở thôi đã thấy khó khăn rồi.
“Nếu nhà họ Hoàng đã sĩ diện như thế, tôi cũng không ngại chà đạp lên thể diện của nhà họ Hoàng đâu!”
Rốt cuộc Dương Thanh cũng đứng dậy, bước từng bước về phía Hoàng Chính, vừa đi vừa nói.
Trong mắt Hoàng Chính tràn ngập sự kinh hãi.
Vào giờ phút này, ông ta mới nhận ra mình đã làm chuyện ngu ngốc tới mức nào.
Ông ta nhớ đến Hoàng Chung, bỗng thấy hơi tuyệt vọng.
“Cộp! Cộp! Cộp!”
Từng bước của Dương Thanh như đang nện lên tim Hoàng Chính, khiến ông ta sợ hãi vô cùng.
“Cậu… cậu đừng làm bừa, tôi… tôi là người thừa kế của nhà họ Hoàng thật đấy, cậu biết điều này có ý nghĩa gì không? Sau này tôi chính là chủ gia tộc họ Hoàng thuộc tám nhà quyền thế ở Yến Đô!”
Hoàng Chính sợ hãi đến cực điểm, lắp bắp nói, bỗng giận dữ hét lên với Đông Tà: “Đông Tà, mau ngăn nó lại! Đừng để nó tới đây!”
Đông Tà cắn răng, cố nén cơn nôn nao trong bụng, chắn trước mặt Hoàng Chính, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh: “Chàng trai, làm gì cũng phải để lại đường lui, sau này còn dễ nói chuyện!”
“Tôi chưa bao giờ nương tay với những kẻ định giết tôi”, Dương Thanh lạnh lùng nói.
Ngay cả Đông Tà mạnh như thế cũng cảm nhận được áp lực từ Dương Thanh.
Lão ta cứ tưởng những lời đồn về Dương Thanh chỉ là khoác lác.
Cho dù cậu ta có đánh bại người mạnh thứ chín của Hiệp hội Võ thuật thật, chắc chắn cậu ta đã giở trò.
Cho đến hồi nãy, khi đấu với Dương Thanh, lão ta mới nhận ra với thực lực của anh, người kia chết không oan chút nào.
“Nếu cậu cứ nhất quyết đòi đánh thì tôi đành phải dốc sức ứng phó thôi!”
Đông Tà cắn răng, lập tức di chuyển, lao vút về phía Dương Thanh.
“Uỳnh!”
Dương Thanh lập tức ra tay, tung chân đá.
Đông Tà còn chưa kịp tấn công thì đã bị anh đá trúng ngực rồi.
Đông Tà bay ra xa mấy mét, nặng nề rơi xuống trước mặt Hoàng Chính.
Hoàng Chính sắp phát điên, ông ta biết rõ thực lực của Đông Tà, nào ngờ khi ở trước mặt Dương Thanh, lão ta còn chẳng có sức đánh trả.
Một suy nghĩ hoang đường bỗng xuất hiện trong đầu ông ta: “Có lẽ người mạnh nhất nhà họ Hoàng cũng không phải đối thủ của Dương Thanh!”
Trong mắt Đông Tà tràn ngập sự kinh ngạc, vừa nãy lão ta đã cảm nhận được sự mạnh mẽ của Dương Thanh, nhưng không ngờ anh lại mạnh đến thế.
Vù!
Tiếng gió rít bỗng vang lên!
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










