Chàng Rể Chiến Thần
Tập 44 : 431: Không Phải Chuyện Tốt (c431-c440)
❮ sautiếp ❯Chương 431: 431: Không Phải Chuyện Tốt
Bọn họ đều biết chuyện Trương Hằng tới Nam Dương, bây giờ nghe tin ông ta đã chết, ai cũng không nén nổi kinh ngạc.
Ngưu Căn Huy nổi giận đùng đùng, siết chặt hai tay, cắn răng nói: “Là tôi hại Trương Hằng!”
“Nếu tôi không đánh giá thấp thực lực của thằng nhóc kia, sao Trương Hằng lại bị cậu ta giết được?”
Ngưu Căn Huy vô cùng ân hận.
Đồng thời cũng tiết lộ cho Thạch Giang biết ai đã giết Trương Hằng.
“Không ngờ hung thủ hại chết Trương Hằng lại là cậu ta!”
Thạch Giang cực kỳ kinh hãi.
Lão ta vẫn không thể quên được dáng vẻ bá đạo của Dương Thanh trong hội giao lưu lần trước.
Lão ta nhớ lại mình vẫn âm thầm tranh đấu với Dương Thanh, nghe tin Trương Hằng bị giết, lão lại cảm thấy may mắn vì mình vẫn còn sống.
“Điều tra toàn bộ thông tin về thằng nhóc kia trước khi trời sáng cho tôi!”
Hai mắt Ngưu Căn Huy đỏ ngầu, nhìn chằm chằm Thạch Giang.
“Vâng thưa ông Chín!”
Thạch Giang run lẩy bẩy, vội vàng đáp lời.
Hiện giờ chọc giận Ngưu Căn Huy chính là tự đâm đầu vào chỗ chết.
Ngưu Căn Huy đang vô cùng hối hận, vốn chỉ định cho Trương Hằng thăm dò Nam Dương, nào ngờ lại hại ông ta mất mạng.
Dù hai người là thầy trò nhưng tuổi tác chênh lệch không lớn, ngày thường thân thiết như anh em.
Bao nhiêu năm qua, Trương Hằng vẫn luôn đi theo Ngưu Căn Huy, giúp ông ta rất nhiều việc.
Có thể nói không có Trương Hằng sẽ không có Ngưu Căn Huy của hôm nay.
Vậy nên ông ta bắt buộc phải tự mình trả mối thù này!
“Ba ngày sau, tôi muốn cả Nam Dương và Giang Bình đều thuộc về Hiệp hội Võ thuật”.
Tuy rất đau lòng nhưng Ngưu Căn Huy vẫn rất tỉnh táo, trầm giọng nói: “Chi hội Giang Bình phải chuẩn bị thật tốt, nếu lần này không chiếm được hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương, chi hội Giang Bình cũng không cần tồn tại nữa!”
Nghe vậy, đám người xung quanh đều run sợ.
Bọn họ đều là người nắm quyền trong chi hội Giang Bình, ai cũng hiểu được ý của Ngưu Căn Huy.
Một khi chi hội Giang Bình bị giải tán, bọn họ đều sẽ bị phân ra các chi hội khác nhau, bắt đầu lại từ đầu.
Rất khó quay về địa vị như ở chi hội Giang Bình.
“Ông Chín yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức nuốt trọn hai tỉnh này!”
Thạch Giang vội vàng nói, những người còn lại cũng thi nhau hứa hẹn.
Tiếng reo hô vang vọng khắp chi hội Giang Bình.
“Dương Thanh, mày giết em trai tao, giờ lại giết đệ tử của tao.
Tao phải khiến mày chết không có chỗ chôn!”
Ánh mắt Ngưu Căn Huy cực kỳ dữ tợn và tràn ngập sát khí.
Rất nhiều người vô thức rùng mình, hiện giờ trông ông ta rất khủng bố.
Cùng lúc đó, Dương Thanh đã rời khỏi Nam Dương với Hàn Khiếu Thiên.
Trên đường đi, Hàn Khiếu Thiên kể lại ngọn ngành mọi chuyện cho anh nghe.
“Nghĩa là cao thủ mạnh nhất Nam Dương đã bị giết.
Chỉ cần ba ngày sau tôi thắng được Ngưu Căn Huy, tôi sẽ trở thành người đứng đầu hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương, có quyền sai khiến mấy chục gia tộc lớn sao?”
Dương Thanh hỏi.
Hàn Khiếu Thiên gật đầu cười đáp: “Đột nhiên tôi có cảm giác nhiệt huyết sôi trào như hồi trẻ ở biên giới phía Bắc!”
Dương Thanh chỉ cười không nói, thầm tính toán mấy chục gia tộc lớn của Giang Bình và Nam Dương có thể đem lại sự trợ giúp lớn đến đâu.
“Với thực lực của cậu, muốn kiểm soát Giang Bình và Nam Dương quả thực dễ như trở bàn tay”.
Hàn Khiếu Thiên bỗng nói tiếp: “Đến lúc đó, tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không dám khinh thường cậu nữa”.
Một người trẻ tuổi có thực lực mạnh mẽ, còn nắm giữ mấy mươi gia tộc lớn của hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương, một khi trưởng thành sẽ là nỗi ác mộng của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
“Bây giờ chỉ chờ xem màn thể hiện đặc sắc của cậu Thanh trong hội võ Giang Bình ba ngày sau”.
Hàn Khiếu Thiên rất chờ mong.
Dương Thanh lại lắc đầu, nghiêm túc nói: “Chỉ e chuyện lần này không đơn giản như vậy”.
“Ý cậu là sao?”
Hàn Khiếu Thiên cũng trầm giọng hỏi.
“Hy vọng chỉ là tôi nghĩ nhiều”.
Dương Thanh không chịu giải thích.
Nhưng trong lòng anh lại thấy hơi lo lắng.
Trước kia các gia tộc ở Yến Đô hầu như không hề nhúng tay vào chuyện của các tỉnh khác.
Thế nhưng dạo gần đây, rất nhiều gia tộc lớn ở Yến Đô thi nhau chiếm đoạt các gia tộc đứng đầu mỗi tỉnh.
Hiệp hội Võ thuật muốn đồng thời nuốt trọn Giang Bình và Nam Dương, chẳng lẽ các gia tộc ở Yến Đô đều nhắm mắt làm ngơ sao?
Đối với Giang Bình, đây không phải chuyện gì tốt đẹp.
.
Chương 432: 432: Bà Tìm Tôi Làm Gì
Dương Thanh lo lắng không phải không có lý.
Dù sao nhà họ Diệp trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng đã phái Diệp Mạn tới Giang Bình tìm anh.
Chẳng phải nhà họ Diệp đang muốn kiểm soát Giang Bình sao?
Đây mới chỉ là bề nổi, các gia tộc khác có âm thầm làm gì hay không cũng không thể biết được.
“Cậu Thanh đừng lo lắng quá.
Hiện giờ cậu đã nắm chắc Giang Bình rồi.
Nếu không có Hiệp hội Võ thuật, hội võ Giang Bình gì đó cũng không tồn tại”.
“Hoặc là cậu hãy bỏ quyền tham gia hội võ ba ngày sau đi”.
“Bây giờ cậu đã trở thành người đứng đầu tỉnh Giang Bình, Hiệp hội Võ thuật không có tư cách khiêu khích cậu!”
Hàn Khiếu Thiên cung kính nói, tràn đầy lòng tin với Dương Thanh.
Đây không phải mù quáng, mà là ông cụ hiểu rõ thực lực của Tướng quân biên giới phía Bắc.
Nghe vậy, Dương Thanh lắc đầu đáp: “Hiệp hội Võ thuật thích gây sự, tôi chiều!”
“Lần này tôi có thể từ chối sự khiêu chiến của họ, nhưng sau này sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba.
Tôi đâu thể giả câm giả điếc mãi được?”
“Nếu đã muốn chiến thì cứ chiến thôi! Dạy cho họ một bài học nhớ đời, cũng cho bọn họ sáng mắt ra, tám gia tộc đứng đầu Yến Đô không có quyền làm xằng bậy ở Giang Bình!”
Dương Thanh bình tĩnh nói.
Hàn Khiếu Thiên cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, kích động đáp: “Cậu Thanh nói đúng lắm.
Bọn họ đã thích khiêu chiến thì phải đánh cho họ tơi bời, để họ nhìn rõ vị trí của bản thân!”
Hai giờ sáng Dương Thanh mới quay về dinh thự Vân Phong.
Anh rón rén đi vào phòng, đang định trèo lên giường chợt nghe thấy Tần Thanh Tâm nói: “Về rồi à?”
Dương Thanh giật mình phát hiện cô vẫn chưa ngủ.
“Tạch!”
Tần Thanh Tâm bật đèn ngủ lên, đôi mắt chằng chịt tơ máu nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Tiêu Tiêu đã ngủ say, tư thế ngủ rất bá đạo, tay chân dạng lớn.
Dương Thanh áy náy nói: “Xin lỗi, lại khiến em lo lắng rồi!”
Tần Thanh Tâm khẽ lắc đầu, thấu hiểu nói: “Muộn như vậy anh mới về nhà, chắc hẳn có lý do riêng”.
Nghe cô nói vậy, Dương Thanh thấy rất cảm động.
Nhưng có một số chuyện anh không tiện nói ra sợ cô lo lắng, chỉ có thể lựa chọn giấu giếm.
Sau khi rửa mặt, Dương Thanh chui vào chăn ôm chặt Tần Thanh Tâm từ phía sau.
Cơ thể Tần Thanh Tâm khẽ run lên, nhanh chóng bình tĩnh lại, cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Chẳng mấy chốc, tiếng hít thở đều đều vang lên, Tần Thanh Tâm ngủ thiếp đi.
Dương Thanh cảm thấy vô cùng áy náy, vốn tưởng lần này trở về có thể trải qua cuộc sống an nhàn hạnh phúc với vợ con.
Nào ngờ phiền phức cứ ồ ạt kéo tới.
Anh vốn không muốn đến chốn thị phi Yến Đô kia, nhưng nhớ lại những gì anh và mẹ đã phải chịu đựng, anh không thể không đi.
Bây giờ kẻ địch của anh ngày càng mạnh, vài nhà trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô đã xuất hiện, lại phải đối đầu thêm cả Hiệp hội Võ thuật.
Sau này, nguy hiểm rình rập bên cạnh anh càng ngày càng nhiều.
Lúc ở trên xe của Hàn Khiếu Thiên, không phải anh lo lắng vì kẻ địch quá mạnh, mà là sợ vợ con bị liên lụy.
Im lặng hồi lâu, anh gửi đi một tin nhắn: “Phải quay về Giang Hải vào ngày 15 tháng 8!”
Một đêm yên giấc.
Sáng hôm sau, Dương Thanh vẫn đưa con gái đến trường và Tần Thanh Tâm tới tập đoàn Tam Hòa như mọi khi.
Nhưng vừa tới trước cổng tập đoàn Tam Hòa, anh đã trông thấy một chiếc Mercedes màu đen đỗ sẵn ở đó.
Cạnh xe còn có một người đàn ông trung niên canh chừng.
Quan trọng là Dương Thanh vừa mới gặp ông ta hôm qua.
“Sao bà ta lại tới đây nữa vậy?”
Tần Thanh Tâm cũng nhìn thấy người kia, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Dương Thanh híp mắt nghĩ, hôm qua anh đã ngăn Diệp Mạn lại lúc bà ta định nói cho Tần Thanh Tâm biết thân phận của mình.
Hôm nay bà ta lại tìm tới, chẳng lẽ vẫn không chịu từ bỏ ý đồ?
“Anh đi với em!”
Dứt lời, Dương Thanh lập tức xuống xe.
“Sếp Tần, cô chờ cháu lâu lắm rồi!”
Dương Thanh và Tần Thanh Tâm xuống xe, Diệp Mạn cũng chạy ra.
Lương Liên theo sát bà ta, nghiêm túc nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Mỗi lần chạm mặt anh, Lương Liên đều cảm thấy người trước mắt như ác ma đến từ địa ngục.
Dương Thanh chẳng thèm để ý đến ông ta, chỉ híp mắt nhìn Diệp Mạn.
“Bà tìm tôi làm gì?”
Tần Thanh Tâm lạnh lùng hỏi, thái độ xa cách.
.
Chương 433: 433: Anh Đang Ở Đâu
“Sếp Tần, hôm nay cô đến xin lỗi cháu, hôm qua đúng là cô quá đáng, không nên chê bai tập đoàn Tam Hòa như vậy, cũng không nên hung dữ với cháu.
Xin lỗi cháu!”
Diệp Mạn chân thành nói, vẻ mặt áy náy hối lỗi.
Tần Thanh Tâm vô cùng kinh ngạc, không ngờ bà ta chủ động xin lỗi mình.
Dương Thanh châm chọc nói: “Bà Diệp, xin lỗi thì khỏi đi, bà đừng tới quấy rầy vợ tôi là tôi đã mừng lắm rồi!”
Diệp Mạn nhìn chằm chằm Dương Thanh: “Cậu Thanh hiểu lầm tôi rồi.
Xin lỗi cậu vì chuyện lúc trước!”
Dứt lời, Diệp Mạn bỗng quay người lên xe.
Lương Liên nhìn Dương Thanh thêm một cái rồi trèo lên xe lái xe đi thẳng.
Cảnh tượng này khiến Dương Thanh khá ngạc nhiên.
Anh tưởng bà ta đến tập đoàn Tam Hòa không vì muốn nhận mẹ con với Tần Thanh Tâm thì cũng vì mục đích khác.
Không ngờ bà ta thực sự chỉ tới để xin lỗi.
“Chồng ơi, chúng ta làm vậy có quá đáng lắm không?”
Tần Thanh Tâm không đành lòng hỏi anh.
Dương Thanh lắc đầu: “Bà ta tới từ Yến Đô, lại là chủ tịch tập đoàn Mamba Đỏ, chắc chắn không phải kẻ tầm thường, ai biết bà ta định làm gì.
Em vẫn nên tránh xa bà ta ra”.
Tần Thanh Tâm không phản bác, chỉ nói: “Được rồi, anh đi làm việc đi!”
“Ừ, tan tầm anh lại tới đón em!”
Sau khi tạm biệt Tần Thanh Tâm, Dương Thanh quay về tập đoàn Nhạn Thanh.
Cùng lúc đó, bên trong chiếc xe Mercedes màu đen.
Lương Liên tò mò hỏi: “Bà chủ có chắc làm vậy sẽ tiếp cận được cô Tần Thanh Tâm không?”
Diệp Mạn cười lạnh một tiếng: “Tôi hiểu rất rõ con gái mình.
Con bé dễ mềm lòng, nếu là ngày hôm qua chắc chắn sẽ không chịu tha thứ cho tôi.
Nhưng hôm nay tôi tự mình tới xin lỗi, dù không thể lập tức tha thứ nhưng quan hệ giữa chúng tôi cũng dịu đi nhiều”.
Nghe vậy, Lương Liên vô cùng kinh ngạc.
“Bà chủ, phía cô chủ Diệp phải làm sao?”
Lương Liên lại hỏi.
“Tôi đến Giang Hải mấy ngày rồi mà vẫn chưa gặp được cô cháu gái này.
Phải gặp một chuyến thôi”.
Diệp Mạn nhếch miệng nở nụ cười châm chọc.
Bà ta gọi một cuộc điện thoại: “Tiêu Diệp, cô đến Giang Hải rồi.
Cháu đang ở đâu? Cô sẽ tới tìm cháu”.
Hai mươi phút sau, Diệp Mạn đến gặp Diệp Tiêu Điệp trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất của khách sạn quốc tế Giang Hải.
Diệp Tiêu Điệp năm nay hai mươi tư tuổi, người xinh đẹp nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Diệp ở Yến Đô.
Cô ta học đại học và nghiên cứu sinh ở nước ngoài, tốt nghiệp tháng sáu năm nay, vừa mới về nước.
Nhưng vì là người của gia tộc lớn, cô ta chỉ có thể chấp nhận hôn nhân thương mại.
“Chào cô!”
Gặp được Diệp Mạn, Diệp Tiêu Điệp chỉ lạnh nhạt chào hỏi một câu rồi quay vào trong phòng.
Diệp Mạn mỉm cười ngồi cạnh cô ta, dịu dàng nói: “Tiêu Điệp, cháu thực sự không muốn kết hôn theo ý của gia tộc sao?”
Diệp Tiêu Điệp chua xót lắc đầu: “Cô không cần khuyên cháu nữa.
Cháu đã có người trong lòng, đời này cháu chỉ muốn ở bên anh ấy! Trừ anh ấy ra, cháu sẽ không gả cho ai hết!”
Ánh mắt cô ta tràn ngập kiên định.
Diệp Mạn nghe xong cũng kích động.
Nhà họ Diệp chỉ định phải giới thiệu Diệp Tiêu Điệp cho người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Nhưng Diệp Mạn lại có ý đồ riêng, muốn ghép đôi Tần Thanh Tâm với người đó.
Bây giờ Diệp Tiêu Điệp càng phản kháng, bà ta càng có lợi.
Dù vậy, bà ta vẫn không thể tỏ ra ủng hộ, giả vờ hết lòng khuyên nhủ: “Tiêu Điệp, đây là nhiệm vụ chủ gia tộc giao cho, cháu nhất định phải hoàn thành.
Nếu không cháu không còn chỗ đứng trong gia tộc nữa!”
“Không có thì thôi! Cháu chưa từng muốn lấy gì của gia tộc”.
Diệp Tiêu Điệp thờ ơ nói.
Diệp Mạn định thuyết phục thêm, Diệp Tiêu Điệp mất kiên nhẫn nói: “Cháu thấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát!”
Nghe vậy, Diệp Mạn thở dài đứng dậy: “Thế cô về trước nhé.
Khi nào tìm được người đứng đầu tỉnh Giang Bình, cô lại gọi cho cháu!”
Sau khi bà ta rời đi, Diệp Tiêu Điệp đột nhiên cầm một bức ảnh cũ kỹ đã phai màu.
Trong ảnh là một chàng trai tóc ngắn mặc quân phục, khoảng chừng hai mươi mấy tuổi.
“Rốt cuộc anh đang ở đâu?”
Diệp Tiêu Điệp nắm chặt bức ảnh, khóe mắt rưng rưng chứa chan lưu luyến.
Nếu Diệp Mạn nhìn thấy bức ảnh này, chắc chắc sẽ sợ chết khiếp.
Bởi vì hôm qua bà ta vừa mới gặp chàng trai trong bức ảnh, chính là Dương Thanh!
.
Chương 434: 434: Chính Là Tướng Quân Biên Giới Phía Bắc
Dương Thanh trong bức ảnh, nét mặt vẫn còn non nớt nhưng cặp mắt sắc bén cực kỳ hấp dẫn.
Rõ ràng đây là ảnh chụp lén, chỉ chụp được hơn nửa bên mặt của Dương Thanh.
Có lẽ bản thân Dương Thanh cũng không biết mình bị chụp lén từ bao giờ.
Diệp Tiêu Điệp đỏ hoe mắt ngắm người đàn ông trong ảnh.
Cô ta đã thương nhớ anh suốt một năm nay.
Cô ta nhớ lại từng cảnh tượng khó quên.
Kỳ nghỉ hè một năm trước, cô ta một mình tham gia một tour du lịch trên biển.
Nào ngờ ở vùng biển quốc tế lại gặp phải hải tặc hung ác.
Diệp Tiêu Điệp hồi tưởng lại từng chi tiết.
“Tất cả mau nộp toàn bộ đồ đáng giá trên người ra đây, nếu không tôi sẽ tiễn các vị đi gặp Chúa đấy!”
Mấy chục tên hải tặc người nước ngoài dáng người cao to, trang bị súng ống đầy đủ xông vào du thuyền.
Cả con tàu lập tức vang lên tiếng hét chói tai.
“Đoàng!”
Tiếng súng vang dội, cô gái vừa gào thét bị bắn vào giữa trán, máu tươi ào ào chảy ra.
Mọi người lập tức im bặt!
Cô gái vừa bị giết ở ngay cạnh Diệp Tiêu Điệp.
Cô ta quen sống trong nhung lụa, chưa từng gặp phải tình huống kinh khủng như vậy, bị dọa sợ toàn thân run lẩy bẩy.
“Các vị, tôi biết các vị đều rất sợ.
Không muốn chết thì đừng giấu giếm, mau nộp toàn bộ đồ đáng giá trên người ra đây”.
“Mau mau, lấy ra đi!”
Tên cầm đầu khua khẩu AK trong tay, mặt mũi dữ tợn.
Sau khi có người bị giết, mấy nghìn du khách đều ngoan ngoãn phối hợp, run rẩy lột hết trang sức, đồng hồ đáng giá trên người mình ra.
Mười mấy tên hải tặc cầm bao tải đi nhặt chiến lợi phẩm.
Những người ở trên con tàu này đều rất giàu có.
Chẳng mấy chốc, mỗi tên hải tặc đều thu được một bao tải nặng trĩu.
“Ôi Chúa ơi! Cô nàng này xinh quá! Tôi muốn dẫn cô ta về!”
Lúc đám hải tặc chuẩn bị rời đi, tên cầm đầu đột nhiên chú ý đến Diệp Tiêu Điệp, ánh mắt dâm dê đê tiện.
“Ha ha! Dẫn về đi!”
Đám hải tặc còn lại nhao nhao huýt sáo trêu ghẹo.
Mọi người xung quanh thương hại nhìn Diệp Tiêu Điệp.
Bản thân cô ta đã chết sững người, toàn thân run rẩy, sợ hãi tột độ.
“Đừng… đừng qua đây, anh đừng đưa tôi đi, tôi có tiền.
Chỉ cần tha cho tôi, tôi sẽ bảo gia tộc cho các anh rất nhiều tiền.
Làm ơn, đừng đưa tôi đi!”.
ngôn tình hay
Trông thấy tên cầm đầu đang bước từng bước về phía mình, Diệp Tiêu Điệp như con chim nhỏ lùi về phía sau giãy dụa trong vô vọng.
Nhưng giờ đây cô ta không còn chút sức lực nào, chẳng thể lùi được đi đâu.
“Ha ha, dáng vẻ sợ hãi của em quá xinh đẹp.
Anh muốn em trở thành người phụ nữ của tôi!”
Tên cầm đầu đám hải tặc thô bỉ nói, thấy Diệp Tiêu Điệp hoảng sợ lại càng hưng phấn.
Diệp Tiêu Điệp bị hắn ta vác lên vai, cười lớn mang đi.
Cô ta không biết đối phương muốn dẫn mình đi đâu, chỉ biết bị đưa tới một chiếc thuyền nhỏ.
Nỗi sợ dâng trào khiến cô ta suýt xỉu tại chỗ.
“Người đẹp, anh tới đây!”
Vừa trở về căn cứ hải tặc, tên cầm đầu đã đẩy ngã cô ta xuống đất trước mặt mọi người, định xé rách quần áo cô ta ra, làm nhục cô ta ngay trước đám đông.
Cô ta cố gắng giãy dụa, nước mắt đầm đìa.
Đám hải tặc vây xem, huýt sáo ầm ĩ.
Bị nhiều người vây xem mình bị chà đạp như vậy, Diệp Tiêu Điệp cảm thấy sống không bằng chết.
“Chúng mày đáng ghét thật đấy!”
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.
“Kẻ nào?”
Tên cầm đầu đang định làm nhục Diệp Tiêu Điệp hoảng sợ đứng bật dậy, đưa mắt tìm kiếm người vừa lên tiếng.
Các hải tặc khác cũng nhao nhao giơ súng tìm kiếm.
Thế nhưng bọn họ không tìm thấy gương mặt xa lạ nào.
Diệp Tiêu Điệp đang định cắn lưỡi tự sát vội mở to mắt chờ mong.
Đây là tiếng mẹ đẻ vô cùng thân thuộc với cô ta, tiếng Chiêu Châu!
Cô ta nằm dưới đất nhìn thấy một thân hình trẻ tuổi nhảy khỏi cây đại thụ cao chọc trời.
Anh nhảy từ độ cao mười mấy mét, nháy mắt đã tiếp đất.
“Rầm!”
Anh vững vàng hạ xuống bên người Diệp Tiêu Điệp.
Cô ta chỉ nhìn thấy đầu gối của anh hơi cong lên, kinh ngạc thấy đối phương nhảy từ chỗ cao như vậy mà không hề bị thương.
Chàng trai trẻ người phương Đông này chính là Tướng quân của biên giới phía Bắc, Dương Thanh!
.
Chương 435: 435: Em Sẽ Tìm Được Anh
Đám hải tặc kia cũng bị dọa sợ, ngơ ngác nhìn Dương Thanh quên cả giơ súng.
“Chết tiệt! Mày là ai?”
Tên cầm đầu nhanh chóng lấy lại tinh thần, lập tức giơ họng súng AK nhằm vào đầu anh.
Những tên hải tặc khác cũng đồng loạt giơ súng lên.
Mười mấy họng súng đen ngòm đều nhắm vào Dương Thanh.
Chỉ cần đám hải tặc nổ súng, người da vàng trẻ tuổi này sẽ bị bắn thành cái sàng.
Nhưng anh không hề tỏ ra sợ hãi, chỉ híp mắt khinh thường nhìn tên hải tặc cầm đầu.
“Đối với tao, đống súng này chỉ là một mớ sắt vụn”.
“Nếu không muốn chết quá thảm, tao khuyên chúng mày tự kết liễu đi”.
Dương Thanh lạnh lùng lên tiếng, chuẩn giọng bản địa.
“Ha ha ha…”
“Nó nói cái gì? Bảo AK của chúng ta là sắt vụn á?”
“Còn bảo chúng ta tự kết liễu?”
Đám hải tặc điên cuồng cười phá lên, mắt ai cũng tràn đầy chế giễu.
Mặc dù trông thấy Dương Thanh nhảy từ cái cây cao mười mấy mét xuống rất dọa người nhưng chúng chẳng tin Dương Thanh có thể thoát chết khi bị cả đống súng AK chĩa vào người thế này.
“Nhóc con, mày mạnh miệng lắm.
Tao sẽ tiễn mày đi gặp Chúa! Nếu gặp được nhớ nói cho ngài biết mày bị một người tên Solo giết!”
Tên hải tặc cầm đầu dữ tợn nói, đồng thời bóp cò.
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên!.
Kiếm Hiệp Hay
Đám hải tặc còn lại đều huýt sáo hò hét.
Nhưng chỉ một giây sau, bọn chúng đều chết sững người.
Dương Thanh vốn đang đứng cạnh Diệp Tiêu Điệp đột nhiên xuất hiện trước mặt tên cầm đầu, giơ tay bóp đầu hắn.
Khí lạnh quét qua từng ngóc ngách trong căn cứ hải tặc.
Tên cầm đầu bị Dương Thanh túm đầu chỉ thấy sau lưng lạnh lẽo, nguy hiểm cận kề.
“Tại sao không chịu nghe lời tao nói?”
Đây là câu nói cuối cùng hắn nghe thấy trước khi lìa đời.
“Răng rắc!”
Dương Thanh vừa dứt lời, năm ngón tay chợt dùng sức bóp nát đầu tên hải tặc cầm đầu, một đòn chí mạng.
Đám hải tặc còn lại ngơ ngác không dám tin vào mắt mình, mãi mới lấy lại tinh thần.
“Nó dám giết đại ca, phải giết nó!”
Một tên hét lớn rồi bóp cò trước tiên.
“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”
Tiềng súng nổ liên tiếp vang vọng khắp căn cứ hải tặc.
Nhưng giây phút bọn chúng nổ súng, bóng dáng Dương Thanh đã biến mất.
“Cạch! Cạch! Cạch!”
Mỗi một lần Dương Thanh xuất hiện đều có một tên hải tặc ngã xuống.
Ai cũng chết rất thê thảm.
Sau mấy chục giây ngắn ngủi, mười mấy tên hải tặc đều bỏ mạng.
Mùi máu tanh nồng tỏa ra.
Từ lúc Dương Thanh xuất hiện, ánh mắt của Diệp Tiêu Điệp vẫn luôn dán chặt lên người anh.
Chứng kiến cảnh tượng thảm khốc như vậy, cô ta lại chẳng hề cảm thấy sợ hãi.
Chỉ nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Hôm đó là sinh nhật lần thứ hai mươi ba của cô ta, cũng là sinh nhật khó quên nhất đời này.
Nỗi sợ hãi khi gặp phải hải tặc trên du thuyền, bị tên cầm đầu vác đi, sự tuyệt vọng khi sắp bị hắn làm nhục trước mặt mọi người.
Cho đến khi Dương Thanh xuất hiện như một thiên thần, tay không đánh bại cả đám hải tặc kia, bảo vệ sự trong sạch cho cô ta, cũng cứu cô ta một mạng.
Vừa gặp đã yêu, khắc cốt ghi tâm!
Từ đó trở đi, hình bóng của Dương Thanh đã khắc sâu trong lòng cô ta.
Diệp Tiêu Điệp thề cả đời chỉ gả cho một mình anh.
Thế nhưng giờ đây, gia tộc lại coi cô ta như món hàng trao đổi, bắt cô ta tiếp cận một người đàn ông xa lạ, thậm chí phải tự dâng hiến mình cho đối phương.
Đã có người trong lòng sao còn có thể thỏa hiệp?
“Em nhất định sẽ tìm được anh!”
Diệp Tiêu Điệp ngắm nhìn người trong ảnh, ánh mắt vô cùng kiên định.
–
.
Chương 436: 436: Sao Cậu Lại Đến Đây
Có lẽ Dương Thanh cũng đã quên mình từng cứu một cô gái như vậy.
Anh đã làm quá nhiều nhiệm vụ, nhất là giải cứu người khác.
Anh thực sự không nhớ nổi mình đã làm bao nhiêu lần, cứu bao nhiêu người.
Dù có nhớ được Diệp Tiêu Điệp thì có sao?
Hiện giờ trong lòng anh chỉ có một mình Tần Thanh Tâm.
Huống chi sắc đẹp của Tần Thanh Tâm chẳng hề thua kém Diệp Tiêu Điệp, thậm chí còn nhỉnh hơn.
Ba ngày trôi qua rất nhanh.
Mấy ngày nay có rất nhiều người từ khắp mọi nơi đổ về Giang Bình.
Các khách sạn cao cấp của Giang Hải đều hết phòng từ ba ngày trước, đến cả các nhà trọ nhỏ cũng bị đặt sạch phòng.
Hôm nay vẫn như mọi khi, Dương Thanh đưa Tiêu Tiêu đi học rồi đưa Tần Thanh Tâm tới công ty.
Sau đó anh mới lái xe tới tỉnh lỵ.
Hội võ Giang Bình được tổ chức ở sân vận động tỉnh.
Hôm nay không chỉ là hội võ của Giang Bình mà còn là của Nam Dương.
Trong sân vận động rộng lớn, người đông nghìn nghịt.
“Dương Thanh!”
Anh vừa đỗ xe lại đã nghe thấy có người kinh ngạc hô lên.
Một chiếc Mercedes màu đen lao tới đỗ lại ngay bên cạnh.
Diệp Mạn mặc sườn xám đen chậm rãi bước ra khỏi xe, Lương Liên theo sát phía sau.
Mặc dù Dương Thanh không thích bà ta, thậm chí còn hơi ghét nhưng dù sao bà ta cũng là mẹ ruột của Tần Thanh Tâm.
Chỉ cần bà ta không làm gì quá đáng, anh vẫn có thể chấp nhận người mẹ vợ này.
Dương Thanh khẽ gật đầu với bà ta coi như chào hỏi.
Diệp Mạn hơi kinh ngạc, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn anh: “Sao cậu lại tới đây? Có biết đây là đâu không?”
Dương Thanh lạnh lùng nhìn bà ta: “Đây là nơi nào liên quan gì tới lý do tôi đến đây?”
Diệp Mạn bị Dương Thanh chặn họng, cả giận nói: “Đây là hội võ Giang Bình do Hiệp hội Võ thuật tổ chức.
Hôm nay ở đây không chỉ có người Giang Bình mà còn có cả người Nam Dương”.
“Những người được vào đây không giàu có thì cũng quyền thế.
Nghe nói ghế ngồi sau cùng cũng bị bọn phe vé độn giá lên tới một trăm nghìn”.
“Cậu chỉ là một thằng vô dụng chỉ biết ăn không ngồi rồi, cả gia đình phải sống nhờ Thanh Tâm thì có tư cách gì tới đây?”
“Chẳng lẽ tiền con gái tôi vất vả kiếm được lại bị cậu phung phí thế này sao?”
Diệp Mạn tức giận chất vấn.
Từ đầu đến giờ, bà ta không thèm nhìn Dương Thanh lấy một cái.
Bà ta chỉ mới điều tra Tần Thanh Tâm chứ không hề biết gì về Dương Thanh.
Chỉ biết năm năm trước Tần Thanh Tâm bị hãm hại lên giường với bảo vệ công ty, sinh ra một đứa con gái.
Trong mắt bà ta, Dương Thanh chỉ là một thằng ăn hại.
Dương Thanh cau mày, lạnh nhạt nhìn bà ta: “Tôi làm gì cần phải giải thích với bà sao?”
Diệp Mạn sững sờ, không ngờ Dương Thanh dám nói vậy với mình.
Đến khi bà ta kịp phản ứng lại, Dương Thanh đã bỏ xa.
“Khốn kiếp!”
Diệp Mạn tức giận nói: “Tôi nhất định phải tách cậu và con gái tôi ra.
Con gái của tôi sẽ trở thành người giữ địa vị cao trong nhà họ Diệp, ít nhất phải là người đứng đầu tỉnh Giang Bình mới có tư cách lấy con bé”.
“Một thằng vô dụng ở rể như cậu có tư cách gì ở bên con bé?”
Cho dù bà ta gào thét thế nào, Dương Thanh cũng không nghe thấy.
Lương Liên hơi lo lắng, nhưng mấy ngày ở Giang Bình ông ta đã bị Diệp Mạn giận cá chém thớt mắng chửi nhiều lần nên lúc này không dám xen vào.
Kỳ thực ông ta vẫn luôn hoài nghi, người trẻ tuổi có thể đánh bại mình dễ dàng sao có thể chỉ là kẻ tầm thường?
Thậm chí ông ta còn nhiều lần nghi ngờ Dương Thanh chính là người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Lương Liên cũng từng đề nghị Diệp Mạn điều tra Dương Thanh.
Nhưng bà ta lại nói: “Một thằng ăn hại có gì mà phải điều tra?”
“Cô!”
Dương Thanh vừa rời khỏi, một thân hình yểu điệu đột nhiên xuất hiện.
“Cô sao thế? Ai chọc giận cô à?”
Diệp Tiêu Điệp thấy sắc mặt Diệp Mạn cực kỳ khó coi, nghi ngờ dò hỏi.
.
Chương 437: 437: Tôi Tự Vào Được
Diệp Mạn lắc đầu: “Không nhắc tới nữa! Bị một con kiến hôi chọc tức! Tiêu Điệp, chúng ta mau vào đi! Hôm nay người đứng đầu tỉnh Giang Bình sẽ xuất hiện”.
Nghe bà ta nhắc tới người đứng đầu tỉnh Giang Bình, Diệp Tiêu Điệp rất khó chịu, thậm chí còn ghi hận người đàn ông chưa từng gặp mặt này.
Nếu không tại người đàn ông đó, sao gia tộc lại ép cô ta tới Giang Bình tiếp cận đối phương chứ?
Cùng lúc đó, Dương Thanh đã chuẩn bị đi vào sân vận động.
“Dương Thanh!”
Chợt một giọng nói tràn đầy kinh ngạc vang lên sau lưng.
Dương Thanh dừng bước nghi hoặc nhìn ra sau.
Một nhóm người một nam hai nữ đang đi về phía anh.
Cả ba đều còn rất trẻ, người đàn ông mặc một bộ Armani, hai cô gái cũng đeo túi LV cao cấp.
Một cô gái đang ôm tay người đàn ông.
“Vương Dũng phải không?”
Trông thấy anh ta, Dương Thanh mỉm cười vui vẻ.
“Không ngờ lại gặp cậu ở đây, Dương Thanh!”
Vương Dũng bật cười, chủ động tiến lên ôm Dương Thanh một cái.
Vương Dũng là bạn cấp ba của Dương Thanh, hai người còn từng ngồi cùng bàn.
Lúc ấy, Dương Thanh chỉ biết vùi đầu vào học, thế nhưng hoàn cảnh nghèo khó nên thường xuyên bị bắt nạt.
Còn Vương Dũng được coi là bá chủ một vùng.
Nhờ anh ta giúp đỡ, Dương Thanh mới có thể bình yên vượt qua cuộc sống cấp ba.
Hai người đã không gặp lại nhau gần mười năm rồi.
Không ngờ Vương Dũng liếc mắt một cái đã nhận ra anh ngay.
“Dương Thanh, sao cậu lại tới đây?”
Vương Dũng cười hỏi.
Dương Thanh đang định trả lời, cô gái đang ôm tay Vương Dũng bỗng cười nhạo một tiếng: “Anh không thấy sao, chắc chắn anh ta làm việc ở đây!”
Dương Thanh vẫn luôn ăn mặc tùy ý.
Hôm nay người tới tham gia hội võ đều tới từ các gia tộc lớn của Giang Bình và Nam Dương.
Ai cũng ăn mặc cầu kỳ, xa hoa.
Bộ quần áo Dương Thanh đang mặc quả thực không hề giống đi xem hội võ.
Vương Dũng bừng tỉnh, cũng biết hoàn cảnh nhà Dương Thanh không tốt, vội vàng giải vây giúp anh: “Thế là tốt rồi.
Hai chúng ta lâu rồi mới gặp lại nhau, hôm nay cậu đừng làm việc nữa, đi xem hội võ với tôi đi”.
Dứt lời, anh ta lấy một tấm vé trong ví cười nói: “Đúng lúc tôi đang thừa một vé, tặng cậu đấy!”
“Vương Dũng anh làm gì vậy?”
Nào ngờ Dương Thanh chưa kịp nhận, bạn gái Vương Dũng đã giật lại tấm vé: “Vé lậu đã lên tới một trăm nghìn, huống chi đây là vé ngồi trung tâm, ít nhất cũng phải hai trăm nghìn đấy”.
“Chúng ta đâu phải người bán vé, thừa một vé thì giữ lại làm gì?”
Vương Dũng không vui nhưng cũng không dám nổi giận với bạn gái.
Bạn gái Vương Dũng trừng mắt nhìn anh ta: “Ai nói đây là vé thừa? Em đã hứa cho bạn rồi”.
Vương Dũng giận lắm, Dương Thanh vội khuyên: “Không sao, không cần đâu! Tôi tự vào được mà!”
Mặc dù tình bạn của anh và Vương Dũng không tồi, nhưng cũng là chuyện của gần mười năm trước.
Anh biết rõ gia cảnh nhà Vương Dũng cũng không khấm khá gì lắm.
Cô gái bên cạnh Vương Dũng rõ ràng là cô chủ nhà giàu.
Vương Dũng không thể làm gì cô ta.
“Dương Thanh, vé vào cửa thấp nhất cũng bị độn lên một trăm nghìn rồi.
Không có vé không vào được đâu”.
Vương Dũng không cam lòng nói: “Cậu đừng vội, tôi sẽ nghĩ cách giúp cậu!”
Thấy Vương Dũng nhiệt tình giúp đỡ mình, Dương Thanh rất cảm động.
Không ngờ nhiều năm xa cách anh ta vẫn không hề thay đổi, thấy mình gặp phiền phức sẽ đứng ra giúp đỡ đầu tiên.
Chỉ là hôm nay anh thực sự không có phiền phức gì.
“Ha ha!”
Bạn gái Vương Dũng bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: “Anh ta đã nói tự vào được, anh còn ngu ngốc đòi giúp cái gì?”
“Cậu ấy không có vé, vào làm sao được?”
Vương Dũng bực bội nói.
“May mắn vẫn có thể trà trộn vào, lại còn không mất tiền”.
Cô gái trang điểm lòe loẹt còn lại cũng lên tiếng châm chọc.
Vương Dũng nhíu mày, vẻ mặt lo lắng, dứt khoát đưa thẻ ngân hàng cho Dương Thanh: “Trong đây có một trăm nghìn, cậu tìm bọn phe vé mua một vé đi”.
Anh ta còn cẩn thận dặn dù: “Đây là hội võ của hai tỉnh lớn, bảo vệ đều rất lợi hại.
Cậu tuyệt đối đừng lẻn vào, nguy hiểm lắm”.
“Vương Dũng, anh ăn của tôi, uống của tôi, ở nhà của tôi, bây giờ lại dám đưa người khác tiền tôi cho anh ngay trước mặt tôi.
Anh to gan thật đấy!”
Bạn gái Vương Dũng nổi giận mắng chửi, không thèm giữ sĩ diện cho anh ta.
.
Chương 438: 438: Có Lẽ Vì Tình Yêu
Dương Thanh cũng không ngờ Vương Dũng lại móc tiền túi của mình ra cho anh mua vé sau khi bạn gái anh ta nhất quyết không cho vé thừa cho anh.
Vương Dũng cũng không ngờ bạn gái không nể mặt mình như vậy, sỉ nhục mình trước mặt mọi người.
Chẳng phải cô ta đang công khai nói Vương Dũng là đồ ăn bám sao?
“La Viên Viên cô nói gì?”
Vương Dũng đỏ bừng mặt, chuẩn bị nổi trận lôi đình.
“Sao hả? Tôi nói anh ăn bám tôi, chẳng lẽ là sai sao?”
“Bao nhiêu năm nay, nếu không nhờ nhà tôi bố thí, anh có ngày hôm nay sao?”
“Trước kia anh ăn chơi đàng điếm, tôi cũng nhắm mắt cho qua vì anh phải làm việc, phải xã giao.
Nhưng hôm nay anh lại dám đưa tiền của tôi cho thằng nghèo kiết xác này, anh coi tôi không tồn tại sao?”
La Viên Viên không kìm được cơn giận, kích động hét lên, còn đẩy Vương Dũng một cái.
“Vương Dũng, anh có bạn gái như Viên Viên là phúc ba đời, không biết quý trọng thì thôi, lại còn bắt nạt cậu ấy như vậy, anh có xứng với cậu ấy không?”
Cô gái trang điểm lòe loẹt bên cạnh La Viên Viên cũng châm chọc vài câu.
Vương Dũng dần buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, cúi đầu không nói lời nào.
“Người anh em, xin lỗi cậu, tôi…”
Một lúc sau, Vương Dũng mới ngẩng đầu, áy náy nhìn Dương Thanh.
Anh ta chưa nói hết câu, Dương Thanh đã lắc đầu cười nói: “Cậu không nợ tôi gì cả, sao lại phải xin lỗi?”
“Cậu yên tâm, tôi thực sự có thể tự vào hội võ được, chắc chắn không ngu tới mức lẻn vào đâu”.
“Cậu với bạn gái vào trước đi! Lát nữa tôi vào tìm cậu sau”.
Thái độ của Dương Thanh rất mềm mỏng.
La Viên Viên hừ lạnh một tiếng: “Thật sự tưởng muốn vào hội võ hôm nay dễ như vậy sao?”
“Phải đó! Tốt nhất ai đó phải tự biết mình là ai.
Hội võ hôm nay do hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương cùng tổ chức đấy”.
“Nghe nói dẫn đầu là Hiệp hội Võ thuật, một thế lực khổng lồ”.
“Anh mà vào được, tôi sẽ ăn tấm vé này”.
Cô gái trang điểm lòe loẹt không ngừng chế giễu Dương Thanh.
Dứt lời, cô ta còn cố ý giơ tấm vé ra, đắc ý nói: “Thấy không? Vé trung tâm này bị bọn phe vé độn giá lên ba trăm nghìn rồi đấy”.
“Một vé vào cửa đã ba trăm nghìn, đủ để thằng nghèo kiết xác như anh tiêu cả đời ấy nhỉ?”
Cô ta trắng trợn khiêu khích Dương Thanh.
“Đủ rồi Từ Lệ!”
Vương Dũng không nhịn được nữa, giận dữ quát lớn.
Từ Lệ cười lạnh hỏi: “Sao hả? Anh còn định ra mặt cho anh ta?”
“Câm miệng!”
Vương Dũng cả giận nói: “Cô còn dám sỉ nhục bạn tôi thêm một câu, đừng trách tôi không khách sáo!”
“Viên Viên, cậu nhìn đi, Vương Dũng bắt nạt tớ!”
Từ Lệ làm bộ đáng thương nói với La Viên Viên.
La Viên Viên hừ lạnh một tiếng: “Anh ta dám chắc!”
Cô ta cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây, kéo tay Từ Lệ nói: “Chúng ta vào trong đi!”
Sau khi hai cô gái bỏ đi, Vương Dũng mới áy náy nói: “Dương Thanh, tôi…”
“Được rồi, chúng ta quen nhau bao lâu, tôi còn không biết tính cậu sao? Đừng lo cho tôi, cứ vào trước đi.
Lát nữa tôi sẽ tìm cậu sau”.
Dương Thanh bật cười vỗ một cái vào ngực Vương Dũng.
Thấy Dương Thanh không tức giận, sắc mặt Vương Dũng mới tốt lên một chút, cười gượng nói: “Được, tôi chờ cậu!”
Nhìn theo bóng lưng của Vương Dũng, Dương Thanh không khỏi cảm thán.
Anh thực sự không hiểu tại sao người kiêu ngạo như Vương Dũng lại trở nên ngoan ngoãn nhẫn nhịn như vậy.
“Có lẽ là vì tình yêu!”
Dương Thanh chợt nghĩ tới bản thân, lắc đầu cười chua xót.
Bây giờ mới chín rưỡi, nửa tiếng nữa hội võ mới bắt đầu.
“Anh Thanh!”
Đúng lúc này, có người thân mật gọi anh.
.
Chương 439: 439: Cao Thủ Thật Sự
“Phi Phi, em cũng tới à?”
Gặp được Hàn Phi Phi xinh đẹp hoạt bát, Dương Thanh cũng nở nụ cười dịu dàng.
Ngay cả Hàn Khiếu Thiên cũng cung kính gọi anh là cậu Thanh chứ không gọi thẳng Dương Thanh như trước nữa.
Dương Thanh từng nhiều lần dặn ông cụ không cần cung kính như vậy, thế nhưng Hàn Khiếu Thiên chỉ đáp ứng qua loa rồi lại đâu vào đó.
Chỉ duy nhất một mình Hàn Phi Phi vẫn thân thiết với anh như trước.
“Cậu Thanh!”
Hàn Khiếu Thiên và Hàn Diệp cũng lần lượt chào hỏi, sau lưng hai người còn có mấy vệ sĩ cao lớn.
Hội võ hôm nay được tổ chức để chọn ra người đứng đầu hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương.
Nhà họ Hàn là gia tộc mạnh nhất Giang Bình, đương nhiên không thể tùy tiện dẫn theo vài người.
Ngoại trừ Quỷ Nha Dương Thanh từng gặp, sau lưng Hàn Khiếu Thiên còn có một người đàn ông trung niên mặc quần áo bó màu đen, sắc mặt lạnh lùng.
Dương Thanh cảm giác được khí thế mạnh mẽ trên người ông ta.
Rõ ràng người này mạnh hơn cao thủ hàng đầu nhà họ Hàn là Quỷ Nha rất nhiều, chắc hẳn Hàn Khiếu Thiên phải tốn rất nhiều tiền mới mời được ông ta tới.
“Cậu Thanh, ông chủ Hàn, mọi người đến đông đủ rồi à?”
Mấy gương mặt quen thuộc cũng xuất hiện.
“Ông chủ Trần!”
Hàn Khiếu Thiên khẽ gật đầu.
Người nhà họ Trần ở Châu Thành đã tới.
Trần Hưng Hải dẫn theo mấy con cháu trong gia tộc, còn mời cả cao thủ tới.
Mặc dù bọn họ đều biết thực lực của Dương Thanh rất mạnh nhưng vẫn mời không ít cao thủ khác tới.
Hội võ lần này rất quan trọng, bọn họ là các gia tộc đứng đầu Giang Bình lại không có cao thủ nào ra mặt chỉ sợ sẽ trở thành trò cười.
“Chào cậu Thanh và các ông chủ, tôi mới muộn!”
Ngay sau đó, Quan Chính Sơn cũng dẫn người tới.
Thoáng chốc, xung quanh Dương Thanh tập trung mấy chục người có máu mặt, mọi người xung quanh đều tò mò nhìn lại.
Dù là Hàn Khiếu Thiên, Trần Hưng Hải hay Quan Chính Sơn đều là chủ các gia tộc đang nổi danh khắp tỉnh Giang Bình.
Những người tới tham gia hội võ không có tiền cũng có quyền, đương nhiên nhận ra được các ông lớn của tỉnh Giang Bình này.
Truyện Quân Sự
Điều khiến mọi người kinh ngạc là bọn họ đều đang vây quanh một người trẻ tuổi.
“Chàng trai kia là ai? Tại sao nhiều ông lớn của Giang Bình đều vây quanh cậu ta?”
“Phải đó, chủ của nhà họ Hàn đứng đầu Giang Bình, nhà họ Trần đứng thứ hai và nhà họ Quan đứng thứ ba đều ở đó”.
“Quan trọng là bọn họ đều rất cung kính với chàng trai trẻ kia”.
Mọi người bàn tán xôn xao, ai cũng hứng thú với thân phận của người trẻ tuổi được các ông lớn vây quanh.
“Các người đúng là ngu ngốc, hiện giờ ngoại trừ người đứng đầu tỉnh Giang Bình còn người trẻ tuổi nào có thể khiến các ông lớn này cung kính như vậy nữa?”
“Cái gì? Cậu ta là người đứng đầu tỉnh Giang Bình sao? Trẻ như vậy á?”
“Không hổ là người đứng đầu tỉnh Giang Bình, bộ quần áo đơn giản trên người cậu ấy đúng là có khí chất của bậc tông sư!”
Có người đoán ra được thân phận của Dương Thanh.
Vừa rồi anh ăn mặc tầm thường bị La Viên Viên xem thường, giờ đây lại có người khen anh có khí chất của bậc tông sư.
Đây chính là hiện thực tàn khốc, bạn nghèo bạn không có quyền lên tiếng.
Nhưng nếu là người có địa vị cao, bạn nói sai cũng thành đúng, nói trắng thành đen cũng được.
Ngoại trừ ba nhà Hàn, Trần, Quan còn có nhà họ Tô, nhà họ Phùng và các gia tộc khác ở tỉnh Giang Bình lần lượt tới chào hỏi Dương Thanh.
“Khí thế của cậu Thanh thật lớn!”
Đúng lúc này, một giọng nói châm chọc vang lên.
Đám người đang vây quanh Dương Thanh đồng loạt nhìn về người vừa lên tiếng.
“Người của nhà họ Chu đứng đầu Nam Dương tới rồi!”
Có người nhận ra Chu Quảng Chí, hoảng sợ nói.
Sau lưng Chu Quảng Chí có một người đàn ông trung niên mặc áo đạo sĩ màu xám, bình tĩnh liếc nhìn Dương Thanh.
Trong mắt ông ta nổi lên sát khí mãnh liệt.
Dương Thanh nhạy bén chú ý tới ông ta.
Ngày đó ở nhà họ Chu, Dương Thanh từng thấy một người cũng mặc áo đạo sĩ như vậy, hình như được gọi là đại sư Hồng.
Cao thủ mặc áo xám này rõ ràng mạnh hơn đại sư Hồng rất nhiều.
.
Chương 440: 440: Thi Nhau Cười Nhạo
Nhưng vậy thì đã sao?
Khắp đất Chiêu Châu này, người khiến Dương Thanh e sợ còn chưa sinh ra đâu.
Đám người Hàn Khiếu Thiên cũng trông thấy cao thủ áo xám, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên.
“Hừ!”
Hàn Khiếu Thiên cười lạnh: “Ông chủ Chu, khí thế của ông còn lớn hơn cậu Thanh nhiều đấy.
Không biết trong Hội võ hôm nay ông có thể cười đến lúc nào”.
“Ha ha!”
Chu Quảng Chí cười lớn một tiếng, đắc ý nói: “Chỉ sợ ông chủ Hàn phải thất vọng rồi.
Người cười đến cuối chắc chắn sẽ là nhà họ Chu chúng tôi!”
“Hình như ông chủ Chu đã quên, ngày đó ở nhà họ Chu, tất cả các hào tộc ở Nam Dương không ai dám đứng ra khiêu chiến cậu Thanh thì phải?”
Trần Hưng Hải châm chọc nói: “Chỉ có chút bản lĩnh như vậy cũng đòi kiêu ngạo trước mặt cậu Thanh à? Đúng là thằng hề!”
Chu Quảng Chí hơi khó chịu nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mạnh miệng nói: “Các người không biết lần này tôi mời ai xuống núi đâu”.
“Đây chính là chưởng môn Long của đạo quán Long Hổ trên Ngũ Hành Sơn.
Chưởng môn Long đã xuống núi, các người nghĩ ở đây còn phần của Giang Bình nữa sao?”
Chu Quảng Chí híp mắt cười, lớn tiếng khoe khoang thân phận của chưởng môn Long.
“Cái gì? Chưởng môn Long của Đạo quán Long Hổ sao?”
“Trời đất ơi! Chưởng môn Long chính là cao thủ cấp bậc thần tiên.
Không ngờ nhà họ Chu lại mời được ông ấy xuống núi!”
“Nghe nói thực lực của chưởng môn Long cực kỳ khủng bố, dù là người cầm quyền của gia tộc lớn ở Yến Đô tự mình tới mời ông ấy xuống núi cũng không thành công.
Làm sao nhà họ Chu lại mời được ông ấy?”
“Lần này có chưởng môn Long ra tay, Giang Bình còn ai đấu lại nổi? Có lẽ cả người của Hiệp hội Võ thuật cũng không phải đối thủ của ông ấy!”
Sau khi biết thân phận của chưởng môn Long, mọi người đều sợ ngây người.
Các chủ gia tộc lớn của Giang Bình đều hoảng sợ.
Đám cao thủ được họ mời tới cũng run rẩy nhìn đạo trưởng Long.
Gặp phải cao thủ như ông ta, bọn họ vốn không có khả năng chiến thắng.
“Á!”
“Ông chủ Phùng, xin lỗi ông, đột nhiên tôi đau bụng quá, chắc là không chiến đấu cho nhà họ Phùng được.
Tôi phải đi bệnh viện đây”.
Đúng lúc này, cao thủ được nhà họ Phùng mời đến đột nhiên ôm bụng nhăn nhó, quay lưng bỏ đi.
Ông ta giả vờ đi vài bước rồi vội vàng bỏ chạy, đâu giống người bị đau bụng phải đi bệnh viện?
Mọi người thấy vậy đều trợn tròn mắt, sắc mặt người nhà họ Phùng cực kỳ khó coi.
“Xin lỗi ông chủ Tô, tôi chợt nhớ ra hôm nay phải đi họp phụ huynh, không chiến đấu cho nhà họ Tô được, tôi phải tới trường học đã”.
“Ông chủ Quan, tôi vừa nhận được tin vợ tôi sắp sinh rồi.
Tôi phải lập tức tới bệnh viện, vô cùng xin lỗi!”
“Ông chủ Trần, bây giờ tôi mới nhớ ra hôm nay con gái tôi về nước, tôi phải tới sân bay đón con bé! Xin lỗi ông!”
…
Sau khi biết thân phận của chưởng môn Long, các cao thủ được mấy chục gia tộc lớn ở Giang Bình mời tới đều viện cớ bỏ chạy.
“Ha ha ha ha…”
Đám gia tộc ở Nam Dương đều bật cười ngặt nghẽo.
Chu Quảng Chí đắc ý nói: “Ông chủ Hàn, hình như phía Giang Bình chẳng có mấy người thi đấu.
Hay là Giang Bình trực tiếp đầu hàng chúng tôi luôn đi, ha ha…”
Bọn họ thi nhau cười nhạo, trong đó còn có cả một vài người Giang Bình.
Dương Thanh vô cùng ngạc nhiên, chẳng lẽ chưởng môn Long kia thực sự lợi hại như vậy?
Trừ cao thủ do nhà họ Hàn mời đến, các cao thủ của gia tộc khác đều tìm lý do bỏ đi.
Chẳng khác nào tát thật mạnh vào mặt của các gia tộc ở Giang Bình, chỉ một cái tên đã dọa nhiều cao thủ rút lui như vậy.
“Hội võ hôm nay quan trọng ở chất lượng, không phải số lượng”.
Hàn Khiếu Thiên lạnh giọng nói: “Đợi cao chủ của nhà họ Chu các người thắng được Hiệp hội Võ thuật rồi hẵng nói”.
“Cứ chờ mà xem!”
Chu Quảng Chí cười lạnh dẫn người của Nam Dương đi vào hội trường.
“Chúng ta cũng đi thôi!”
Dương Thanh bình thản nói.
Đám người Hàn Khiếu Thiên đi theo Dương Thanh vào hội trường.
“Các gia tộc đứng đầu Giang Bình chúng ta cũng tới rồi!”
“Chủ nhà họ Hàn, Hàn Khiếu Thiên cũng tới rồi!”
“Cả chủ nhà họ Trần, Trần Hưng Hải cũng tới tham gia hội võ!”
“Chủ gia tộc tiền nhiệm của nhà họ Quan là Quan Chính Sơn cũng tới rôid!”
“Trời ạ! Hội võ hôm nay xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao các ông lớn này đều đích thân tới?”
Đám người Dương Thanh vừa đi vào, mọi người đều kinh ngạc bàn tán.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










