1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 37 : 361: Bị Tỏ Tình (c361-c370)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 37 : 361: Bị Tỏ Tình (c361-c370)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 361: 361: Bị Tỏ Tình

Rõ ràng là Ninh Thành Vũ đang tỏ tình.

Phòng tiệc yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Tất cả mọi người ngây ngốc, không ngờ Ninh Thành Vũ chọn dịp này để tỏ tình Hàn Phi Phi.

Hắn mỉm cười dịu dàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

“Trời ơi! Ninh Thành Vũ tỏ tình Hàn Phi Phi!”

“Mấy hôm trước tôi từng nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương Trái tim tình yêu của Cartier trên trang web, nghe nói giá trị lên tới chục triệu.

Hơn nữa có tiền cũng chưa chắc mua nổi”.

Ninh Thành Vũ không phải người được coi trọng nhất ở nhà họ Ninh lại có thể tiêu nhiều tiền mua một chiếc nhẫn kim cương như vậy, chắc là rất thích Hàn Phi Phi”.

“Nếu tôi là Hàn Phi Phi, tôi sẽ lập tức đồng ý gả cho Ninh Thành Vũ”.

Bốn phía vang lên tiếng xì xào bàn tán.

Các cô gái đều rất hâm mộ Hàn Phi Phi.

Đối với gia tộc của bất kỳ người nào ở đây, mười triệu chẳng đáng là bao nhưng nếu không phải là người được gia tộc coi trọng, không có mấy ai có chục triệu trong tay.

Khi tất cả đều cho rằng Hàn Phi Phi sẽ đồng ý, nụ cười trên mặt cô ta chợt tắt, lạnh lùng nói: “Tôi thân với anh lắm sao? Tặng quà quý giá như vậy làm gì?”

Câu trả lời của Hàn Phi Phi khiến mọi người đều kinh hãi, sắc mặt của Ninh Thành Vũ cực kỳ khó coi.

Hắn tỏ tình trước mặt mọi người để khiến Hàn Phi Phi cảm động, nào ngờ cô ta không hề nể mặt.

Những người ở đây đều là thế hệ trẻ tuổi của các gia tộc nổi danh tỉnh Giang Bình.

Hàn Phi Phi vẫn chưa nói xong: “Nếu tôi nhớ không lầm, hình như tôi đâu có mời anh tới tham dự tiệc sinh nhật của tôi?”

“Phi Phi, em hiểu lầm rồi.

Anh thật lòng thích em, xin em cho anh một cơ hội”, Ninh Thành Vũ vội vàng nói.

“Anh không có tư cách gọi tôi là Phi Phi!”

Hàn Phi Phi không thèm khách sáo: “Tôi chẳng hiểu lầm gì anh cả.

Cả đời này tôi cũng không thể thích anh được! Lập tức cút khỏi nhà họ Hàn đi!”

Cô ta không thèm cho Ninh Thành Vũ một chút thể diện nào, không chỉ từ chối lời tỏ tình mà còn đuổi hắn đi ngay trước mặt mọi người.

Nhưng với địa vị của cô ta ở nhà họ Hàn, điều này cũng dễ hiểu.

Cô ta là cháu gái được ông chủ Hàn yêu thương nhất, bố cô ta Hàn Diệp cũng là người thừa kế của nhà họ Hàn.

Còn Ninh Thành Vũ chỉ là con cháu dòng phụ trong nhà họ Ninh.

Ninh Thành Vũ sầm mặt.

Tuy hắn không phải người ưu tú nhất của gia tộc nhưng cũng có tiếng tăm trong nhà họ Ninh.

Từ nhỏ đến lớn, hắn đi đến đâu cũng được mọi người chú ý.

Vậy mà hôm nay hắn lại bị Hàn Phi Phi chỉ mặt đuổi đi ở chốn đông người.

“Phi Phi, giữa chúng ta có hiểu lầm rất lớn.

Hãy cho anh cơ hội giải thích!”

Ninh Thành Vũ vẫn không chịu từ bỏ ý đồ, vẻ mặt chân thành tha thiết.

Nhưng Hàn Phi Phi lại thấy giả trân.

“Ninh Thành Vũ từng theo đuổi Hàn Phi Phi, nghe nói sắp thành công rồi.

Thế nhưng không biết tại sao Hàn Phi Phi đột nhiên chán ghét anh ta”.

“Không chỉ vậy, nghe nói hai nhà Hàn, Ninh còn suýt nữa đánh nhau”.

“Còn Ninh Thành Vũ cũng bị nhà họ Ninh thu hồi quyền lợi vì chuyện này”.

Quan Tuyết Tùng giải thích cho Dương Thanh.

Dương Thanh tò mò nhìn anh ta: “Không ngờ anh biết nhiều tin vỉa hè như vậy”.

Quan Tuyết Tùng ngượng ngùng gãi đầu: “Khi đó chuyện này đồn rầm beng, ai ai cũng biết nhưng không rõ sự thật đằng sau là gì”.

Trần Anh Hào cũng lên tiếng: “Đúng là có chuyện như vậy.

Có người nói trong lúc theo đuổi Hàn Phi Phi, Ninh Thành Vũ còn tán một cô gái khác.

Cũng có người nói Hàn Phi Phi bắt gặp Ninh Thành Vũ thân mật với những cô gái khác”.

Thì ra còn có chuyện như vậy, nhưng Dương Thanh không có hứng thú với mấy chuyện này.

“Phi Phi, chẳng lẽ chúng ta không còn hi vọng nào nữa sao? Em biết anh thật lòng thích em mà.

Em cho anh cơ hội nữa được không?”

Ninh Thành Vũ đau khổ nói, trông như sắp khóc đến nơi.

Nhiều cô gái dễ mềm lòng đều thấy thương xót, thậm chí còn trách Hàn Phi Phi quá vô tình.

“Ninh Thành Vũ, anh đừng tự mình đa tình.

Chúng ta còn chưa từng bắt đầu, cơ hội gì mà bảo tôi cho với không cho?”

Hàn Phi Phi lạnh lùng nói: “Khi đó anh tiếp cận tôi vì mục đích gì, tự anh biết rõ, đừng tưởng tôi ngu ngốc!”

Ninh Thành Vũ không nói gì nữa, siết chặt hai tay, mặt mũi trắng bệch.

Hắn biết có nói thế nào cũng không thể thuyết phục Hàn Phi Phi tiếp nhận mình trong ngày hôm nay.

“Phi Phi, em có thể từ chối, nhưng anh nói cho em biết, anh sẽ không từ bỏ đâu!”

Ninh Thành Vũ đột nhiên kiên quyết nói.

Hàn Phi Phi cười lạnh: “Thế thì tôi có thể nói luôn cho anh biết, tôi đã thích người khác.

Đời này anh không còn cơ hội nào nữa đâu!”

“Ha ha, em có thể từ chối anh, nhưng đừng coi anh là thằng ngốc, tìm cớ vớ vẩn như vậy”.

Ninh Thành Vũ cười khổ nói.

Hắn không tin Hàn Phi Phi đã thích người khác.

Hắn biết cô ta là người rất kiêu ngạo.

Hắn không tin nhưng không có nghĩa là người khác cũng không tin.

Cả phòng tiệc đều dậy sóng.

“Hàn Phi Phi thích người khác rồi sao? Người nào may mắn được cô ấy thích thế?”

“Hôm nay là sinh nhật của Hàn Phi Phi.

Nếu cô ấy thực sự thích người nào đó thì chắc chắn sẽ mời người đó tới”.

“Đúng vậy, chắc chắn người Hàn Phi Phi thích đang ở đây!”

“Nhưng mà trừ Ninh Thành Vũ có thân phận cao quý nhất, còn ai có thể khiến Hàn Phi Phi yêu thích?”

Hàn Phi Phi bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: “Ninh Thành Vũ, anh vẫn kiêu ngạo như trước đây.

Anh tưởng ngoài anh không còn ai xứng với tôi nữa sao?”

Dứt lời, cô ta cất bước đi về một hướng dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Hôm nay là sinh nhật của Hàn Phi Phi.

Cô ta như một nàng công chúa xinh đẹp yêu kiều đi thẳng về phía trước.

“Hàn Phi Phi muốn công khai à?”

“Rốt cuộc ai là người may mắn lọt vào mắt xanh của công chúa nhà họ Hàn?”

“Cô ấy đang đi tới… chỗ Trần Anh Hào và Quan Tuyết Tùng!”

“Chẳng lẽ là một trong hai người bọn họ?”

Tất cả đều nín thở chờ đợi.

Còn Dương Thanh đã bị bọn họ lãng quên.

Tô San đứng cạnh Dương Thanh nhìn thấy ánh mắt của Hàn Phi Phi, lập tức cảm thấy căng thẳng.

“Anh Thanh, người em thích là anh!”

Trong lúc mọi người đang khiếp sợ, Hàn Phi Phi đi tới trước mặt Dương Thanh,

Căn phòng im phăng phắc!

Mọi người đổ dồn ánh mắt lên người Dương Thanh.

Ánh mắt của Ninh Thành Vũ thoáng chốc trở nên lạnh lẽo.

Bản thân Dương Thanh cũng không khỏi kinh ngạc.

Anh đang bị… tỏ tình trước mặt mọi người sao?

.


Chương 362: 362: Ăn Chai Rượu

Đúng lúc này Dương Thanh bỗng nhận thấy được sự nài nỉ trong mắt Hàn Phi Phi, anh lập tức hiểu ra.

Thì ra cô ta muốn lấy anh làm lá chắn, lúc này Dương Thanh mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn thấy Dương Thanh hơi cong khóe môi, Hàn Phi Phi biết Dương Thanh đã đồng ý giúp cô ta rồi.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Hàn Phi Phi bước lên phía trước khoác tay Dương Thanh.

“A!”

Mọi người đều ngây người, khẽ há miệng, thậm chí con có người kinh ngạc thốt lên.

Hàn Phi Phi là công chúa nhỏ được nuông chiều nhất của nhà họ Hàn.

Ông nội là ông chủ nhà họ Hàn, bố là người thừa kế của nhà họ Hàn.

Nếu sau này ai cưới được cô ta thì rất có khả năng sẽ quản lý nhà họ Hàn.

Dù sao Hàn Khiếu Thiên cũng chỉ có một người con trai là Hàn Diệp, mà Hàn Diệp cũng chỉ có một đứa con gái là Hàn Phi Phi, vị trí chủ gia tộc sau này chỉ có thể truyền lại cho Hàn Phi Phi.

Đây cũng là lý do vì sao mà Ninh Thành Vũ lại nghĩ mọi cách để tán đổ Phi Phi.

“Ninh Thành Vũ, anh Thanh mới là người đàn ông trong lòng tôi.

Bây giờ anh đã biết tại sao tôi lại nói đời này anh không còn cơ hội nào nữa chưa?”

Lúc Hàn Phi Phi nhìn Ninh Thành Vũ, sắc mặt vô cùng lạnh lùng.

Ninh Thành Vũ yên lặng, mặt xanh mét, lúc này hắn có cảm giác mình bị cắm sừng.

Suy cho cùng, trong lòng hắn, Hàn Phi Phi đã là người phụ nữ của mình từ lâu rồi.

Nhưng mà lúc này Hàn Phi Phi lại khoác tay người đàn ông khác, dáng vẻ cực kỳ hạnh phúc.

Cuối cùng hắn cũng nhận ra bản thân đã hoàn toàn đánh mất cơ hội.

Nhưng ngay sau đó, một cơn giận mãnh liệt, tràn ngập trong đầu Ninh Thành Vũ.

“Rốt cuộc anh là ai?”

Ninh Thành Vũ hỏi lại lần nữa.

Đây là lần thứ ba hắn hỏi thân phận của Dương Thanh trong ngày hôm nay nhưng Dương Thanh vẫn chưa từng trả lời.

Nếu đối phương đúng là cậu chủ nhà giàu đến từ tám gia tộc lớn ở Yến Đô thì cũng đành thôi, nhưng nếu không phải thì sao hắn cam lòng để Dương Thanh cướp đi người phụ nữ của mình chứ?

“Ninh Thành Vũ, anh muốn làm gì?”

Vẻ mặt Hàn Phi Phi lạnh lùng giống như gà mái mẹ che chở cho gà con, chỉ sợ Ninh Thành Vũ sẽ tìm Dương Thanh trả thù.

Ninh Thành Vũ thấy vậy càng tức giận hơn, hắn nghiến răng nói: “Nếu anh đúng là đàn ông thì đừng núp sau lưng phụ nữ nữa, có giỏi thì nói ra thân phận của anh đi!”

Hàn Phi Phi vừa muốn phản bác thì bị Dương Thanh kéo nhẹ về sau.

“Tôi có thân phận gì, cậu không có tư cách biết!”

Dương Thanh bình tĩnh nói: “Nhưng tôi có thể nói cho cậu biết, tôi là người mà cậu không thể đắc tội được đâu!”

Một câu nói, khiến cho cả sảnh tiệc yên lặng như tờ.

Mọi người đều khiếp sợ nhìn Dương Thanh, rất nhiều cô gái nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt sáng lấp lánh.

Sự bá đạo và tự tự tin của Dương Thanh không giống như đang làm màu.

Nhất là sau lưng anh, một bên là Trần Anh Hào, con cháu của nhà họ Trần quyền thế nhất Châu Thành, bên còn lại là chủ gia tộc trẻ nhất ở tỉnh Giang Bình, Quan Tuyết Tùng.

Ngoài ra còn có con gái của người giàu nhất Giang Hải.

Nhưng lúc này, bọn họ lại rất ăn ý đứng sau lưng Dương Thanh, rõ ràng Dương Thanh mới là trung tâm của bọn họ.

Một thanh niên như thế này, thân phận và bối cảnh sẽ ghê gớm đến nhường nào?

“Cô Phi Phi, cô tuyệt đối đừng bị thằng nhãi này gạt.

Trên người anh ta cộng từ trên xuống dưới còn chưa đáng giá một nghìn đồng đấy!”

Ấy thế mà lại có kẻ ngốc không tin điều này.

Lúc này, tay sai Phùng Nghĩa Cần vẫn luôn đứng sau lưng Ninh Thành Vũ đứng ra mỉa mai nói: “Nếu anh ta đúng là cậu chủ của nhà giàu nào đó thật thì tại sao lại ăn mặc như thế này?”

“Có lẽ các người không biết, lúc nãy khi tôi và cậu Vũ đến đây, ở bãi đậu xe đã nhìn thấy anh ta chạy chiếc Phaeton cũ rích đến”.

“Các người nghĩ thử xem, một gã trai như thế thì gia cảnh tốt đến đâu được?”

Phùng Nghĩa Cần liếc nhìn đám đông xung quanh mình bằng vẻ mặt khinh thường.

Sau khi nghe anh ta nói vậy, quả thật có một số người lộ ra vẻ nghi ngờ trong ánh mắt.

Dù sao mấy lời Phùng Nghĩa Cần nói đều là sự thật.

Cách ăn mặc của Dương Thanh rất xuề xòa, hơn nữa xe của anh cũng thuộc dạng lỗi thời.

“Anh câm miệng cho tôi!”

Hàn Phi Phi nổi giận đùng đùng quát lên với Phùng Nghĩa Cần: “Anh là cái thá gì mà dám sỉ nhục anh Thanh của tôi?”

“Cô Phi Phi, tôi cũng là vì lo cô bị người khác lừa gạt mà?”

Bị quở trách trước mặt người khác nhưng Phùng Nghĩa Cần cũng không tức giận, chỉ cười ha ha nói.

Anh ta nói xong lại nhìn Dương Thanh, thái độ vô cùng hống hách nói: “Ranh con, vừa nãy không phải mày rất lợi hại sao? Không phải mày nói ngay cả cậu Vũ cũng không đắc tội được mày sao?”

“Đã như vậy, mày đến đây dự sinh nhật của cô Phi Phi chắc cũng phải chuẩn bị quà nhỉ?”

“Hay là bây giờ mày lấy ra cho mọi người xem thử món quà của mày có xứng để làm bạn trai của cô Phi Phi không?”

Nghe vậy, ánh mắt của mọi người đều tập trung lên người Dương Thanh.

Quả thật có người nghi ngờ thân phận của Dương Thanh, cũng rất nóng lòng muốn biết rốt cuộc một chàng trai ăn mặc xuề xòa này sẽ chuẩn bị món quà như thế nào?

Hai mắt Ninh Thành Vũ chợt sáng lên, trước đó hắn còn chưa nghi ngờ nhưng bây giờ Phùng Nghĩa Cần nói vậy, hắn cũng bắt đầu hoài nghi liệu Dương Thanh có phải là bạn trai của Hàn Phi Phi thật không?

Nếu Dương Thanh tùy tiện lấy ra một món quà mấy trăm đồng, điều đó không chỉ chứng tỏ anh ta là một kẻ nghèo rớt mùng tơi mà còn nói rõ mối quan hệ giữa anh ta và Hàn Phi không phải là quan hệ yêu đương.

Vẻ mặt Trần Anh Hào khinh khỉnh, đương nhiên anh ta biết Dương Thanh đã chuẩn bị quà gì.

Đó là một vòng tay ngọc phỉ thúy trị giá hơn mười hai triệu.

Chiếc nhẫn kim cương mà Ninh Thành Vũ tặng vừa nãy cao lắm cũng khoảng mười triệu, nhưng vẫn kém xa so với vòng tay ngọc phỉ thúy mà Dương Thanh chuẩn bị.

Sắc mặt Hàn Phi Phi hơi khó coi, bởi vì Dương Thanh là ân nhân cứu mạng Hàn Khiếu Thiên, nên ông cụ đã cố ý dặn dò không được phép điều tra Dương Thanh.

Cô ta cũng chỉ biết Dương Thanh rất lợi hại, nhưng lại không biết rõ thân phận thật sự và tài lực của Dương Thanh.

Theo cô ta thấy cho dù Dương Thanh có chuẩn bị quà cho cô ta thì cũng chỉ là món quà bình thường mà thôi.

“Tôi đã nhận được quà sinh nhật của anh Thanh từ trước rồi, việc này có liên quan gì đến anh?”

Hàn Phi Phi lập tức quát lên.

Phùng Nghĩa Cần cười khẩy: “Cô Phi Phi, chắc không phải tên này không hề chuẩn bị quà cho cô cho nên cô mới cố ý nói mấy lời này để giải vây cho anh ta đấy chứ?”

“Phi Phi, chiếc nhẫn kim cương Trái tim tình yêu mà anh định tặng em trị giá đến chín triệu chín trăm chín mươi nghìn đấy, tem giá vẫn còn đây này”.

Ninh Thành Vũ cũng thừa dịp nói: “Nếu anh ta đúng là bạn trai em thật thì món quà anh ta tặng em hẳn cũng không kém anh đâu nhỉ?”

“Cậu Vũ, cậu nhìn bộ dạng nghèo rớt mồng tơi của anh ta đi, sao có thể mua nổi món quà đắt giá hơn của cậu chứ? Nếu anh ta có thể lấy ra được món quà đắt hơn của cậu, tôi sẽ ăn luôn chai rượu này!”

Phùng Nghĩa Cần cười ha ha, lời nói ngập tràn sự mỉa mai.

“Anh…”

Hàn Phi Phi tức giận bừng bừng, cô ta vừa muốn nổi nóng thì Dương Thanh bỗng cười rộ lên, trêu chọc nhìn Phùng Nghĩa Cần nói: “Mày chắc chắn sẽ ăn chai rượu nếu tao lấy ra được món quà đắt giá hơn món quà của Ninh Thành Vũ chứ?”

“Má! Chê mày mập mày còn cười được? Một thằng nghèo xác nghèo xơ như mày cũng dám giả làm cậu chủ nhà giàu? Ông mày đã nói rồi thì sẽ không nuốt lời, chỉ cần mày có thể lấy ra được món qua đắt giá hơn, ông mày sẽ ăn chai rượu cho mày xem!”

Phùng Nghĩa Cần vừa nói vừa nhấc một chai rượu lên, vẻ mặt hung dữ nói: “Nếu mày không lấy ra được thì mày phải ăn chai rượu này cho tao!”

.


Chương 363: 363: Khiến Anh Ta Biến Mất

Cho dù là Bồ Tát cũng có lúc tức giận.

Phùng Nghĩa Cần cứ khiêu khích Dương Thanh hết lần này đến lần khác.

Nhưng Dương Thanh chỉ hơi nhếch miệng, híp mắt nhìn anh ta nói: “Nếu mày đã thích ăn chai rượu như thế, vậy tao sẽ cho mày được toại nguyện!”

Không biết tại sao khi nhìn thấy dáng vẻ này của Dương Thanh, trong lòng Phùng Nghĩa Cần lại bỗng dưng lo sợ.

Nhưng nghĩ tới mình có Ninh Thành Vũ làm chỗ dựa, sự lo lắng kia liền biến mất tăm.

Khách khứa xung quanh cũng ngây ra, nhìn tình hình này bọn họ là muốn chơi thật rồi.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều háo hức chờ mong.

“Thằng oắt, đừng mạnh miệng như vậy, đợi khi mày lấy ra được món quà trị giá chục triệu trở lên rồi hãy nói!”

Phùng Nghĩa Cần ngả ngớn nói.

“Như mày mong muốn!”

Dương Thanh cười nói, sau đó lấy một hộp quà nhỏ tinh xảo, trên đó còn in chữ ba chữ lớn “Thiên Phủ Thành” ra.

Lúc Dương Thanh lấy hộp quà ra, trong nháy mắt, sắc mặt Phùng Nghĩa Cần xanh mét.

Thiên Phủ Thành là một cửa hàng trang sức hàng đầu ở tỉnh lỵ, nghe nói trong đó có nhiều bộ sưu tập giá trị xa xỉ và rất nhiều đồ cổ vô giá.

Trong cửa hàng kia, cho dù là món nhỏ nhất cũng có giá từ hàng triệu trở lên.

Còn đồ cổ giá hàng chục triệu cũng nhiều vô số.

“Phi Phi, chúc cô sinh nhật vui vẻ.

Đây là quà tôi tặng cô.

Cô xem có thích không?”

Dương Thanh ôn hòa nói.

Trong lòng anh, Hàn Phi Phi như em gái của mình.

Anh hoàn toàn không có ý nghĩ xấu xa gì đối với cô ta.

Trước đó anh mua quà sinh nhật cho cô ta hoàn toàn là bởi vì anh xem cô ta như em gái của mình.

“Wơ! Vòng tay phỉ thúy đẹp quá!”

“Đúng là hàng của Thiên Phủ Thành, nhìn màu sắc của chiếc vòng này, đây chắc hẳn là màu xanh chính dương, chỉ đứng sau mà xanh Đế Vương.

Loại này ít nhất cũng từ năm triệu trở lên!”

“Nếu anh có thể mua được vòng ngọc phỉ thúy mà xanh chính dương tốt như vậy với giá năm triệu thì bọn họ bán bao nhiêu tôi mua hết bấy nhiêu! Cái vòng tay này ít nhất cũng mười triệu trở lên!”

“Lúc trước tôi đã thấy vòng tay này ở Thiên Phủ Thành rồi, giá bán là mười hai triệu tám trăm tám mươi nghìn, vì đắt quá nên tôi không mua!”

“Gì chứ? Mười hai triệu tám trăm tám mươi tám nghìn? Anh có chắc là chiếc vòng này không?”

Khi Dương Thanh lấy chiếc vòng ra, mọi người thốt lên kinh ngạc, còn cánh phụ nữ thì càng kích động không thôi.

Thoáng chốc, giá trị của chiếc vòng này đã bị dân chơi sành sỏi tiết lộ ra.

Phùng Nghĩa Cần vốn dĩ còn ôm chút hy vọng nhưng khi nghe được chiếc vòng này có giá trị hơn chục triệu thì khuôn mặt anh ta xám như tro tàn.

Sắc mắt Ninh Thành Vũ cũng rất khó coi, không phải hắn không mua nổi chiếc vòng tay giá trị hơn mười triệu.

Điều quan trọng là chiếc vòng kia được Dương Thanh tặng cho Hàn Phi Phi, điều này chứng tỏ mối quan hệ của bọn họ là không bình thường.

“Anh Thanh, cảm ơn anh, em rất thích!”

Hàn Phi Phi cực kỳ kích động, bỗng nhiên cô ta đỏ mặt, e thẹn: “Anh Dương, anh…

Anh có thể đeo lên cho em không?”

Dương Thanh mỉm cười, đương nhiên anh biết Hàn Phi Phi đang diễn trò, cho nên cũng không để ý.

Anh nắm tay Hàn Phi Phi sau đó đeo vòng cẩm thạch vào tay cô ta trước mặt mọi người.

“Đẹp quá!”

“Vòng tay này đúng là được làm riêng cho cô Phi Phi mà!”

“Nhìn từ xa giống như một bức tranh phong cảnh, thật là hữu tình!”

Cánh phụ nữ kia vô cùng ước ao nhìn cổ tay của Hàn Phi Phi.

“Nếu tôi nhớ không lầm vừa nãy có người nói nếu cậu Thanh có thể lấy ra được món quà sinh nhật tốt hơn của ai kia thì người đó sẽ ăn chai rượu đúng không?”

Đúng lúc này, Quan Tuyết Tùng bỗng chọc ngoáy nói, ánh mắt trêu ngươi nhìn Phùng Nghĩa Cần.

An ta vừa dứt lời, lúc này mọi người mới nhớ lại còn có trò đặc sắc hơn.

“Tôi lớn từng này rồi mà chưa thấy ai biểu diễn ăn chai rượu cả, rốt cuộc hôm nay cũng được mở rộng tầm mắt rồi”.

“Ha ha, tôi cũng đã thấy bao giờ đâu, cho nên rất tò mò chai rượu lớn như vậy anh ta sẽ ăn thế nào?”

“Ăn không được thì đập ra ăn, làm như vậy có phải dễ hơn không?”

Khách khứa đều nhìn Phùng Nghĩa Cần bằng vẻ mặt giễu cợt.

Những người có mặt ở đây đều là con cháu của những gia tộc hàng đầu ở các thành phố, đương nhiên bọn họ sẽ chẳng nể nang gì Phùng Nghĩa Cần.

Dương Thanh cũng híp mắt Phùng Nghĩa Cần nói: “Mày có thể biểu diễn được rồi!”

“Thằng ranh, mày đừng quá kiêu ngạo.

Mày thật sự tưởng lấy đại một cái vòng giả ra là có thể gạt bọn tao như gạt kẻ ngốc sao?”

Phùng Nghĩa Cần liên tục cười khẩy nói: “Nếu mày có thể tặng được vòng tay hơn chục triệu vậy tại sao lại ăn mặc nghèo nàn như thế này chứ?”

“Giả sao?”

“Không thể nào?”

“Màu sắc của vòng tay kia bóng loáng, xinh đẹp như vậy sao có thể là hàng giả được chứ?”

“Phùng Nghĩa Cần anh đúng là có sức chơi mà không có sức chịu.

Nếu anh là đàn ông thì hãy ăn chai rượu đi!”

“Chai rượu quá lớn, hay là ăn cái ly này đi ha ha ha!”

Mọi người nhao nhao ầm ĩ, muốn Phùng Nghĩa Cần ăn chai rượu.

Người ở đây đều là cô cậu chủ của những danh môn vọng tộc ở các thành phố, bình thường bọn họ cũng tiếp xúc với châu báu cho nên cũng có hiểu biết.

Vòng tay của Dương Thanh vừa nhìn đã biết chính là hàng thật.

“Phùng Nghĩa Cần, vòng tay này là món quà sinh nhật do đích thân cậu Thanh đi Thiên Phủ Thành mua cho cô Phi Phi.

Tôi là người phụ trách ở đó, vậy anh nói xem vòng tay đó có phải là giả không?”

Trần Anh Hào cũng đứng dậy liên tục cười lạnh.

Lúc này mọi người mới sực tỉnh, bây giờ Thiên Phủ Thành đã bị nhà họ Trần thu mua, nếu muốn so sánh tài lực, nhà họ Trần bây giờ cũng không hề thua kém ba gia tộc lớn nhất tỉnh lỵ.

Sắc mặt của Phùng Nghĩa Cần xám ngoét, anh ta bị nói đến á khẩu.

Chỉ đành nhìn sang cầu cứu Ninh Thành Vũ.

“Tôi thừa nhận món quà của anh đắt hơn quà của tôi.

Nhưng như vậy thì thế nào? Chiếc nhẫn kim cương Trái tim tình yêu này là được mua bằng tình yêu chân thành của tôi.

Tình yêu của tôi dành cho Phi Phi là vô giá!”

Sắc mặt Ninh Thành Vũ thâm trầm nhìn Dương Thanh nói: “Món quà quý giá mà chúng ta nói lúc nãy không chỉ nằm ở chỗ giá thấp hay giá cao”.

Dương Thanh chỉ mỉm cười không nói.

Bây giờ anh đã không muốn tranh luận gì với đám ngu xuẩn này rồi.

“Các người nên vui mừng vì hôm nay là tiệc sinh nhật của Phi Phi, thấy máu không may mắn!”

Dương Thanh bỗng mở miệng nói.

“Anh nói gì?”

Ninh Thành Vũ thay đổi sắc mặt.

“Ninh Thành Vũ, anh im đi.

Hôm nay là sinh nhật của tôi, nơi này không chào đón anh, anh cút ngay cho tôi!”

Rốt cuộc Hàn Phi Phi cũng nổi đóa, hai mắt cô ta đỏ ngầu, quát lên, sau đó lại chỉ tay vào Phùng Nghĩa Cần nạt: “Còn anh nữa, anh cũng cút đi cho tôi.

Đừng cho rằng nhà họ Phùng có nhà họ Ninh làm chỗ dựa thì nhà họ Hàn không dám làm gì anh!”

“Cho anh ba mươi giây cút khỏi buổi tiệc của tôi, nếu không tôi không ngại khiến cho một hậu duệ trẻ tuổi của nhà họ Phùng biến mất đâu!”

Lúc này Hàn Phi Phi giận tím mặt, lời nói ra cũng cực kỳ hống hách.

Phùng Nghĩa Cần bị dọa đến cả người run lẩy bẩy, lúc này anh ta mới nhận ra bản thân đang ở nhà họ Hàn nhưng lại đang gây khó dễ cho người đàn ông của Hàn Phi Phi.

Cho dù nhà họ Hàn giết anh ta thì nhà họ Phùng cũng không dám có thái độ gì.

“Cô…

Cô Phi Phi bớt giận! Tôi cút, cút ngay đây!”

Phùng Nghĩa Cần nói xong, liền xoay người chạy biến khỏi sảnh tiệc.

“Anh cũng cút đi cho tôi!”

Hàn Phi Phi lại chỉ tay về phía Ninh Thành Vũ, nghiến răng nghiến lợi nói.

Sắc mặt Ninh Thành Vũ tái mét.

Hắn lớn từng này rồi mà đây vẫn là lần đầu tiên bị người khác đuổi đi trước mặt nhiều người như vậy.

Hơn nữa xung quanh còn có vô số con em nhà giàu ở các thành phố khác, điều này khiến hắn cảm thấy mặt nóng rát như bị lửa đốt.

Lúc này hắn chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

“Được, được lắm! Tôi nhớ mặt anh rồi!”

Ninh Thành Vũ nhìn Dương Thanh đe dọa, sau đó xoay người rời đi.

Dương Thanh híp mắt lại, nếu nhà họ Ninh muốn chết anh cũng không ngại để nhà họ Ninh biến mất.

“Anh Thanh, xin lỗi!”

Hàn Phi Phi bỗng áy náy nói.

Những người khác không biết lời xin lỗi của Hàn Phi Phi là xin lỗi về điều gì, nhưng Dương Thanh biết rõ, cô ta xin lỗi là bởi vì cô ta đã lợi dụng anh nên mới khiến anh đắc tội với Ninh Thành Vũ.

Dương Thanh khẽ cười lắc đầu: “Yên tâm đi, nhà họ Ninh không gây ra sóng gió gì được đâu!”

Nhìn dáng vẻ tự tin của Dương Thanh, Hàn Phi Phi bỗng thấy hoảng hốt, trong lòng nghĩ thầm: “Nếu anh Thanh thật sự là bạn trai của mình thì tốt biết bao?”

Nhưng suy nghĩ này vừa lóe lên đã bị cô ta bóp tắt, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng.

Anh Thanh là người đàn ông đã có vợ con, tại sao cô ta lại có suy nghĩ bậy bạ như thế?

Dương Thanh cũng không rõ Hàn Phi Phi đang suy nghĩ gì.

Tô San ở bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ thiếu nữ e thẹn của Hàn Phi Phi thì trong lòng cũng không thoải mái.

Cùng lúc đó, bên ngoài trang viên nhà họ Hàn.

Ninh Thành Vũ vừa bước ra khỏi trang viên thì nhìn thấy Phùng Nghĩa Cần đang đợi hắn.

“Cậu Vũ, hai chúng ta đều bị thằng ranh kia lừa rồi!”

Phùng Nghĩa Cần nghiến răng nghiến lợi nói.

“Anh có ý gì?”, Ninh Thành Vũ cau mày nói.

Phùng Nghĩa Cần vội vàng nói: “Vừa nãy tôi đã điều tra được thân phận của thằng ranh kia rồi.

Anh ta tên là Dương Thanh, là thằng ở rể của một gia tộc nhỏ ở Giang Hải!”

“Cái gì?”

Ninh Thành Vũ ngạc nhiên hỏi: “Ở rể?”

“Vợ của anh ta là tổng giám đốc tập đoàn Tam Hòa, nghe nói cô ta còn có danh hiệu là nữ tổng giám đốc đẹp nhất Giang Hải”.

“Nếu tôi đoán không lầm thì Quan Tuyết Tùng và Trần Anh Hào chắc chắn là muốn có được vợ của anh ta cho nên mới kết thân với anh ta, mục đích là để anh ta lơ là cảnh giác”.

Phùng Nghĩa Cần cười khinh.

Anh ta vốn còn tưởng rằng Dương Thanh là cậu chủ của nhà giàu nào đó nhưng bây giờ xem ra cũng không phải vậy.

Ninh Thành Vũ cũng không tỏ vẻ vui mừng, mà chau mày nói: “Việc này không thể nào?”

Anh ta nói xong liền gọi một cuộc điện thoại: “Điều tra cho tôi một thằng nhãi tên là Dương Thanh, xem rốt cuộc anh ta là ai? Vợ của anh ta là tổng giám đốc tập đoàn Tam Hòa”.

Mặc dù Ninh Thành Vũ là một kẻ ăn chơi bất cần đời nhưng cũng không phải là kẻ bất tài vô học như Phùng Nghĩa Cần.

Đương nhiên hắn sẽ không cho rằng Trần Anh Hào và Quan Tuyết Tùng kết thân với Dương Thanh là vì vợ của Dương Thanh..

Chẳng mấy chốc điện thoại của Ninh Thành Vũ đã reo lên, hắn nhận điện thoại, cơ mặt cũng từ từ giãn ra.

“Cậu Vũ, cậu điều tra được gì sao?”

Phùng Nghĩa Cần chờ Ninh Thành Vũ cúp điện thoại xong liền hỏi.

Ninh Thành Vũ hơi nhếch miệng, lộ ra vẻ hung ác: “Giống với những gì anh điều tra được, thì ra anh ta chỉ là một tên tới ở rể một gia tộc nhỏ”.

“Đã như vậy, cậu cứ giao thằng ranh kia cho tôi xử lý.

Tôi bảo đảm sẽ không để cậu Vũ thất vọng!”

Phùng Nghĩa Cần cười nham hiểm.

“Ha ha, được!”

Ninh Thành Vũ cười lớn, sau đó lạnh lùng nói: “Dám giành phụ nữ với tôi, vậy hãy để anh ta biến mất trên cõi đời này đi!”

“Vâng, cậu Vũ!”

Phùng Nghĩa Cần vội đáp lời, vẻ mặt hung hãn: “Dám đắc tội với cậu Vũ, tôi sẽ khiến anh ta sống không bằng chết, sau khi cho anh nếm đủ mọi đau khổ, giày vò, tôi sẽ khiến anh ta biến mất!”

.


Chương 364: 364: Cậu Không Đủ Tư Cách

Khi bữa tiệc sinh nhật sắp kết thúc, một người đàn ông trung niên đột nhiên đến bên cạnh Dương Thanh.

“Cậu Thanh, sếp Hàn của chúng tôi có lời mời!”

Người đàn ông trung niên đang nói chính là vệ sĩ bên cạnh Hàn Diệp, thái dương hơi nhô ra, khí thế ngút trời, hiển nhiên là một cao thủ.

Dương Thanh khẽ cau mày, mặc dù quen biết Hàn Khiếu Thiên và Hàn Phi Phi, nhưng anh chưa từng nói chuyện với Hàn Diệp.

Ông ta tìm mình làm gì nhỉ?

“Được rồi!”

Tuy có hơi nghi hoặc, nhưng nể mặt Hàn Khiếu Thiên và Hàn Phi Phi, anh cũng nên đến thăm.

Rất nhanh sau đó, vệ sĩ đã dẫn Dương Thanh đến một căn phòng trên tầng hai của sảnh tiệc.

Hàn Diệp đang ở đó.

Lúc này, Hàn Diệp mặc một bộ âu phục màu xanh đen, đang đứng trước một chiếc cửa sổ sát sàn cực lớn, ngắm nhìn phong cảnh tuyệt đẹp của trang viên nhà họ Hàn.

.

Truyện Khoa Huyễn

“Sếp Hàn, cậu Thanh đến rồi ạ!”

Người vệ sĩ trung niên nhắc nhở rồi tránh sang một bên.

“Chào chú Diệp!”

Dương Thanh chủ động chào hỏi.

Lúc này Hàn Diệp quay người lại nhìn Dương Thanh.

Tuy đã năm mươi tuổi nhưng trông ông ta vẫn rất trẻ trung, khi còn trẻ chắc chắn là một anh chàng hotboy chứ chẳng đùa.

Hàn Diệp mặt không biểu cảm nhìn Dương Thanh, không nhìn ra dấu hiệu bực tức gì.

Nhưng Dương Thanh có thể cảm nhận được ánh mắt Hàn Diệp nhìn mình không thân thiện mấy.

“Cái tên Dương Thanh này nghe như tiếng sấm bên tai ấy nhỉ!”

Hàn Diệp dò xét Dương Thanh vài giây xong nói.

Thấy đối phương đã không ưa gì mình, nên Dương Thanh đương nhiên cũng không cần nhiệt tình làm gì, thờ ơ nói: “Không biết chú Diệp tìm tôi có chuyện gì không?”

Đối với kiểu người này, tốt hơn hết nên đi thẳng vào vấn đề.

Trên khuôn mặt góc cạnh của Hàn Diệp không có chút biểu cảm nào, ông ta nói: “Dương Thanh, nam, 27 tuổi, đứa con trai bị nhà họ Vũ Văn bỏ rơi, năm năm trước ở rể nhà họ Tần.

Trước thì đắc tội nhà họ Ngụy và nhà họ Trang ở Giang Châu, sau đó lại làm mích lòng nhà họ Mạnh ở tỉnh lỵ”.

Dương Thanh hơi nhướng mày khi nghe Hàn Diệp đọc vanh vách về mình.

Anh không ngại người khác điều tra mình, nhưng Hàn Diệp lại nói trước mặt anh khiến anh cảm thấy rất khó chịu.

“Tôi không biết chú Diệp muốn nói gì?”

Dương Thanh hờ hững hỏi.

“Tôi với cậu không thân, cậu vẫn nên gọi tôi là sếp Hàn thì hơn!”, Hàn Diệp lạnh nhạt nói.

Câu này của ông ta, lại càng không nể mặt Dương Thanh, trong lòng Dương Thanh biết rõ quả nhiên không phải là chuyện tốt đẹp gì.

Dương Thanh không nói gì, trên mặt cũng không có chút biểu cảm nào, bình tĩnh đối diện với người đàn ông trông quá trẻ so với tuổi thật của ông ta.

“Không cần biết cậu tiếp cận con gái tôi với mục đích gì, nhưng hy vọng cậu đừng bao giờ mơ mộng hão huyền gì với con bé, vì cậu không đủ tư cách!”

Hàn Diệp nói, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.

Dương Thanh cau mày: “Ông Diệp, ông hiểu lầm rồi!”

Rõ ràng việc trước đó Hàn Phi Phi đã công khai nói người mình thích là Dương Thanh ở trong sảnh tiệc đã khiến Hàn Diệp hiểu lầm.

Hàn Diệp hờ hững nói: “Có hiểu lầm hay không thì tự cậu rõ nhất!”

“Tôi đã có vợ có con rồi, có ý gì với con gái ông được chứ?”, Dương Thanh chế nhạo.

Trước đó, Trần Anh Hào và Quan Tuyết Tùng đã nói với anh là mặc dù Hàn Khiếu Thiên đã xác định Hàn Diệp là người thừa kế của gia tộc từ lâu, nhưng trước sau vẫn chưa chịu giao quyền vì Hàn Diệp không có năng lực, Dương Thanh vẫn có chút hoài nghi.

Giờ đây, cuối cùng anh cũng đã hiểu, Hàn Diệp quả thực không đủ tư cách trở thành chủ nhà họ Hàn.

Người ta thường nói hổ phụ sinh hổ tử, điều này không hoàn toàn đúng.

“Năm năm trước, cậu có thể vì tiền mà đi ở rể nhà họ Tần.

Năm năm sau, dù đã có con gái, nhưng nếu có cơ hội trở thành con rể nhà họ Hàn, chắc chắn cậu sẽ không bỏ qua”.

Hàn Diệp nói ra suy nghĩ của mình.

“Ngoài ra, tôi cũng hy vọng cậu có thể tránh xa bố tôi ra một chút!”

“Tuy cậu tình cờ cứu bố tôi một mạng, nhưng cậu đã lợi dụng danh nghĩa của ông ấy trục lợi ích không ít.

Tôi nghĩ đến bây giờ, nhà chúng tôi đã trả hết cái ơn cứu mạng này cho cậu rồi”.

“Đương nhiên, cậu có thể không thừa nhận chuyện này.

Nhưng dù sao đi nữa, cậu cũng đã cứu mạng bố tôi, tôi rất cảm ơn!”

Hàn Diệp nói một tràng dài, sau đó ông ta lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng, đặt lên bàn trà.

“Trong thẻ này có năm mươi triệu, coi như thay lời cảm tạ ơn cứu mạng của cậu đối với bố tôi!”

“Chẳng qua chỉ là lấy viên thuốc từ trong túi áo của bố tôi rồi cho ông ấy uống thôi mà đã kiếm được tận năm mươi triệu.

Chắc đây là một khoản tiền rất lớn đối với cậu nhỉ?”

Hàn Diệp không chút biểu cảm nói.

“Theo ông, mạng sống của chủ gia tộc họ Hàn chỉ đáng giá năm mươi triệu thôi à?”

Dương Thanh đột nhiên hỏi.

Hàn Diệp cau mày: “Chàng trai trẻ, làm người đừng quá tham lam! Tôi có thể không so đo chuyện cậu mượn danh nghĩa nhà họ Hàn chúng tôi để trục lợi cho mình, cho cậu năm mươi triệu là quá đủ rồi!”

Hiển nhiên, theo quan điểm của Hàn Diệp, cả nhà họ Trần ở Châu Thành và nhà họ Quan ở Giang Hải, đều lầm tưởng rằng Dương Thanh rất thân với nhà họ Hàn nên mới bị lừa.

Dương Thanh đột nhiên bật cười, ánh mắt nhìn Hàn Diệp đầy châm chọc.

Anh đã từng gặp nhiều kẻ ngu xuẩn, nhưng anh chưa bao giờ thấy kẻ nào ngu ngốc như Hàn Diệp.

Nếu ông ta chỉ là con cháu của một gia tộc nhỏ thì nghĩ như vậy cũng là bình thường thôi, nhưng ông ta lại là con cháu của một trong ba gia tộc giàu có nhất tỉnh lỵ, là người thừa kế của nhà họ Hàn.

Ông ta quá thiển cận, không hiểu rõ chân tướng sự việc mà đã tự cho mình là đúng rồi.

Loại người này không chỉ ngu ngốc, mà còn rất đáng thương.

Nếu sau này, Hàn Khiếu Thiên thật sự giao quyền cho ông ta, e rằng nhà họ Hàn thật sự có thể bị hủy trong tay Hàn Diệp.

“Có phải ông cho rằng Trần Anh Hào và Quan Tuyết Tùng đi theo tôi là bởi vì tôi dựa hơi nhà họ Hàn của ông không?”

Dương Thanh đột nhiên hỏi.

Hàn Diệp cau mày: “Lẽ nào không phải à?”

“Nếu ông đã nghĩ như vậy thì cứ gọi thẳng cho Trần Hưng Hải và Quan Chính Sơn hỏi xem có phải họ kết giao với tôi là vì nhà họ Hàn các ông không?”

Dương Thanh thách thức, khí thế hùng hồn như dời non lấp biển bùng phát lên.

“Còn việc ông nghi ngờ tôi tiếp cận con gái ông là có mục đích, thì ông yên tâm, tôi chỉ xem cô ấy là em gái thôi”.

“Cũng có thể ông cho rằng tôi chỉ đang giả vờ giả vịt, nhưng vậy thì có sao chứ?”

Vẻ mặt Dương Thanh lạnh lùng, giọng nói to hơn rất nhiều, không hề tỏ ra kính nể Hàn Diệp như khi mới bước vào phòng nữa.

Lúc này Hàn Diệp mới hốt hoảng, chẳng lẽ mình hiểu lầm rồi sao?

“Cậu nghĩ tôi không dám gọi cho Trần Hưng Hải và Quan Chính Sơn à?”

Nghĩ đến vừa rồi bị Dương Thanh làm cho khiếp sợ, Hàn Diệp đột nhiên thẹn quá hóa giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu có tin chỉ cần một cuộc gọi của tôi là có thể khiến cho nhà họ Trần và nhà họ Quan hất cẳng cậu không?”

“Không tin!”

Dương Thanh trào phúng, đột nhiên xoay người rời đi, vừa đi vừa nói: “Nếu ông gọi tôi đến gặp chỉ để nói những chuyện này thì tôi không rảnh để hầu ông đâu!”

“Lâu nay tôi vẫn thắc mắc, ông cụ Hàn trông không giống người tham lam quyền lực, nhưng vì sao chọn ông làm người thừa kế gia tộc đã lâu mà mãi vẫn không chịu giao quyền cho ông?”

“Giờ đây, tôi nghĩ mình đã hiểu rồi.

Bởi vì ông không đủ tư cách kế thừa nhà họ Hàn!”

Lúc Dương Thanh nói xong câu này thì anh đã bước ra khỏi phòng rồi.

Lời nói của Dương Thanh như tiếng sấm, cứ nổ vang bên tai Hàn Diệp, ầm ầm trong đầu ông ta.

.


Chương 365: 365: Bộ Mặt Thật

Vẻ mặt của Hàn Diệp cực kỳ khó coi, lời này của Dương Thanh thật không khách sáo chút nào.

Đặc biệt câu vừa rồi của anh càng khiến Hàn Diệp tức giận.

“Thằng nhóc, mày thật sự nghĩ tao không làm gì được mày đấy à?”

Thấy Dương Thanh rời đi, Hàn Diệp nghiến răng nghiến lợi nói.

Dứt lời, ông ta gọi một cuộc điện thoại.

Rất nhanh, bên kia đã bắt máy, Hàn Diệp trầm giọng nói: “Tôi là Hàn Diệp, người của nhà họ Hàn ở tỉnh lỵ!”

“Hóa ra là sếp Hàn à? Cho hỏi sếp Hàn tìm tôi có gì dặn dò?”

Khi nghe thấy giọng nói của Hàn Diệp, Quan Chính Sơn hơi kinh ngạc, vội vàng nói.

“Từ hôm nay trở đi, tôi muốn nhà họ Quan cắt đứt mọi quan hệ với Dương Thanh!”, Hàn Diệp nghiến răng nói.

Nghe vậy, Quan Chính Sơn liền im lặng.

Hàn Diệp không đợi Quan Chính Sơn trả lời, tức giận nói: “Ông chủ Quan, ông nghe không hiểu lời tôi nói sao?”

“Sếp Hàn, nếu là chuyện này thì thật xin lỗi, tôi không thể nghe theo! Cậu Thanh là khách quý của nhà họ Quan chúng tôi, chúng tôi không thể tuyệt giao với cậu ấy được!”

Quan Chính Sơn nói chắc như đinh đóng cột, trong giọng nói mang chút tức giận.

Hàn Diệp thầm thấy sửng sốt.

Ông ta cho rằng, dựa vào thân phận là người thừa kế nhà họ Hàn của mình, thì có gia tộc lớn cấp thành phố nào dám từ chối yêu cầu của mình chứ?

Nhưng bây giờ, nhà họ Quan đã làm điều đó!

“Chỉ cần nhà họ Quan bằng lòng cắt đứt quan hệ với Dương Thanh thì nhà họ Hàn sẽ làm chỗ dựa cho nhà họ Quan!”, giọng điệu của Hàn Diệp dịu đi một chút.

Vừa rồi chính miệng ông ta đe dọa Dương Thanh, chỉ cần một lời nói của ông ta cũng đủ để khiến nhà họ Trần và nhà họ Quan cắt đứt với anh, nên bây giờ dù phải trả cái giá cao hơn nữa, ông ta cũng phải làm được.

“Thứ lỗi cho tôi không thể làm theo!”

Lần này, giọng điệu của Quan Chính Sơn rất cứng rắn.

Mặt Hàn Diệp sượng trân, ngay cả việc được nhà họ Hàn che chở cũng không thể thay đổi thái độ của nhà họ Quan đối với Dương Thanh sao?

Ông ta đột nhiên thấy khó mà chấp nhận được.

“Sếp Hàn, tôi còn có việc, không nói chuyện phiếm với cậu nữa! Khi nào rảnh tôi sẽ đích thân đến tỉnh lỵ thăm ông chủ Hàn!”

Quan Chính Sơn nói xong đã cúp máy, không đợi Hàn Diệp kịp hoàn hồn.

Nghe tiếng tút dài phát ra từ điện thoại, Hàn Diệp thừ người ra.

Ông ta đường đường là người thừa kế nhà họ Hàn, vậy mà lại bị cúp máy trước?

“Khốn kiếp!”

Hàn Diệp phát hỏa.

Ngay sau đó, ông ta lại gọi thêm một cuộc điện thoại: “Xin chào ông chủ Trần, tôi là Hàn Diệp của nhà họ Hàn ở tỉnh lỵ!”

“Không biết sếp Hàn gọi tôi có việc gì không?”

Giọng điệu Trần Hưng Hải hết sức bình tĩnh, không hề tỏ ra nể nang Hàn Diệp vì thân phận của ông ta.

“Có một chuyện tôi muốn nhờ ông chủ Trần giúp”.

Trải qua bài học vừa rồi, lần này, Hàn Diệp chủ động hạ mình trước.

Nay nhà họ Trần một mình thống trị Châu Thành, địa vị ngang với ba gia tộc lớn ở tỉnh lỵ.

Đối mặt với Trần Hưng Hải, Hàn Diệp quả thực có hơi thiếu tự tin.

“Sếp Hàn khách sáo rồi.

Có chuyện gì cậu cứ dặn dò, nhờ vả gì chứ?”

Trần Hưng Hải cười sang sảng.

Lão ta nghe ra được giọng điệu cung kính trong lời nói của Hàn Diệp.

Điều này đủ cho thấy địa vị của lão ta hiện giờ cao đến mức ngay cả người thừa kế của nhà họ Hàn, một trong ba gia tộc quyền thế nhất tỉnh lỵ, cũng phải khép nép trước lão.

Cảm giác này, quá đã!

Nhưng lão ta cũng biết rõ ai đã cho tất cả những thứ này cho mình.

“Tôi cần nhà họ Trần cắt đứt mọi quan hệ với Dương Thanh!”, Hàn Diệp nói.

“Dương Thanh? Anh đang nói đến cậu Thanh của gia tộc Vũ Văn?”

Vừa rồi Trần Hưng Hải vẫn còn đắc ý, nhưng giờ lão ta cả kinh khi nghe Hàn Diệp bảo nhà họ Trần cắt đứt quan hệ với Dương Thanh, vội hỏi.

“Cậu ta mà là người nhà họ Vũ Văn gì chứ?”

Hàn Diệp chế nhạo: “Ông chủ Trần, ông đã bị cậu ta lừa rồi.

Thực ra cậu ta chỉ là đứa con bị nhà Vũ Văn vứt bỏ mà thôi.

Mười tám năm trước, hai mẹ con cậu ta đã bị đuổi ra khỏi nhà Vũ Văn rồi”.

“Đối với gia tộc Vũ Văn, Dương Thanh chỉ là một đứa con hoang, họ sẽ không bao giờ để cậu ta bước nửa bước vào gia tộc!”

“Giờ đây, cậu ta không chỉ đắc tội với nhà họ Trang và nhà họ Ngụy ở Giang Hải, mà thậm chí đắc tội với cả nhà họ Mạnh nữa cơ”.

“Cái loại chuyên đi gây chuyện thị phi này không đủ tư cách kết giao với nhà họ Trần!”

Giọng Hàn Diệp đầy giễu cợt, nghe như chỉ có ông ta mới biết lai lịch của Dương Thanh vậy.

“Ý của sếp Hàn là muốn nhà họ Trần cắt đứt quan hệ với cậu Thanh?”, giọng điệu của Trần Hưng Hải rõ ràng phẫn nộ hơn một chút.

“Đúng vậy, chỉ cần nhà họ Trần đồng ý, nhà họ Hàn sẵn lòng giúp nhà họ Trần mở thị trường ở tỉnh lỵ”, Hàn Diệp đề cập đến lợi ích.

“Cậu là cái thá gì hả? Cậu có tư cách quản chuyện của Trần Hưng Hải tôi chắc?”

Trần Hưng Hải đột nhiên nổi quạu, lão ta mắng: “Hàn Diệp, để tôi nói cho cậu biết! Cậu Thanh là vị khách quý mà nhà họ Trần chúng tôi tôn trọng nhất.

Đừng nói là nhà họ Hàn, cho dù là tám gia tộc lớn ở Yến Đô bảo tôi cắt đứt quan hệ với cậu Thanh, nhà họ Trần tôi cũng sẽ không bao giờ đồng ý!”

Dứt lời, Trần Hưng Hải cúp điện thoại luôn.

Nghe tiếng “tút tút” phát ra từ điện thoại, Hàn Diệp ngẩn ra.

Có thế nào ông ta cũng không thể tin được rằng Trần Hưng Hải lại dám cảnh cáo và uy hiếp mình chỉ vì Dương Thanh.

“Sao…

sao có thể thế được?”

“Cậu ta chỉ là một thằng ở rể của một gia tộc nhỏ bé, sao có thể trở thành khách quý của nhà họ Quan và nhà họ Trần được chứ?”

“Có ai nói cho tôi biết là tại sao không?”

Hàn Diệp đập mạnh điện thoại xuống đất và gầm lên giận dữ.

Lúc này, Dương Thanh đã liên tiếp nhận được các cuộc gọi từ Quan Chính Sơn và Trần Hưng Hải, nói hết mục đích Hàn Diệp gọi cho họ cho Dương Thanh nghe.

Dương Thanh chỉ nhẹ giọng nói: “Tôi biết rồi!”

“Phi Phi, tôi đi thăm ông chủ Hàn một lát rồi về luôn”.

Dương Thanh bước đến chỗ Hàn Phi Phi cười nói.

“Hả? Anh về sớm vậy? Buổi tối còn có những hoạt động khác nữa!”

Nghe thấy Dương Thanh chuẩn bị về, Hàn Phi Phi tỏ ra luyến tiếc.

Dương Thanh mỉm cười: “Tôi không tham gia mấy hoạt động đó đâu”.

Mặc dù Hàn Phi Phi có chút luyến tiếc, nhưng cô ta cũng biết giữa mình và Dương Thanh không có chút hy vọng nào, nên cũng không cố chấp nữa.

Theo chân những người Hàn Phi Phi đã sắp xếp, chỉ mất năm phút đồng hồ anh đã đến mảnh sân nhỏ của một ngôi biệt thự độc lập.

Đây là một góc nhỏ rất bình thường, xung quanh biệt thự trồng một vài loại rau.

Khi Dương Thanh đến mảnh sân nhỏ, Hàn Khiếu Thiên đang cầm xẻng xới đất.

“Ông chủ Hàn!”

Dương Thanh đột nhiên lên tiếng.

“Dương Thanh?”

Nhìn thấy Dương Thanh, Hàn Khiếu Thiên hơi bất ngờ.

Dương Thanh nở nụ cười, đi về phía trước: “Hôm nay tôi đến dự tiệc sinh nhật của Phi Phi, nhân tiện tới thăm ông”.

“Ha ha, cậu Thanh thật có lòng!”

Hàn Khiếu Thiên cười sảng khoái: “Chờ chút nhé cậu Thanh, tôi đang đào mấy củ khoai lang, lát nữa nướng khoai cho cậu ăn”.

Thì ra là đang đào khoai, bỗng nhiên Dương Thanh thấy ngưỡng mộ cuộc sống của Hàn Khiếu Thiên.

Đột nhiên anh nghĩ, về già, mình cũng sẽ tìm một cái thôn nhỏ yên tĩnh, mua một mảnh vườn lơn lớn, xây một cái biệt thự hai tầng, phía sau dành ra một khoảng sân trồng những loại rau và trái cây mà Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu thích ăn.

Ngay sau đó, Hàn Khiếu Thiên đi tới, mang theo một giỏ rau nhỏ, trên mặt nở nụ cười vui vẻ: “Rau ở đây đều do tôi tự tay trồng đấy.

Đều là rau xanh tự nhiên, không hề phun bất kỳ loại thuốc trừ sâu nào đâu”.

“Cuộc sống của ông chủ Hàn cứ như cuộc sống chốn bồng lai ấy!”

Dương Thanh cười nói, đưa tay đỡ giỏ rau Hàn Khiếu thiên đang cầm vào nhà.

Là chủ gia tộc nhưng Hàn Khiếu Thiên không bao giờ ra vẻ ta đây.

Căn biệt thự hai tầng mà ông cụ đang sống cũng rất bình dị, ngôi nhà được trang trí theo phong cách Trung Hoa đơn giản, tường được sơn loại nước sơn bình thường.

“Dương Thanh, cậu ngồi xuống trước đi, tôi đi nướng khoai lang, nhanh lắm!”

Sau khi Hàn Khiếu Thiên bảo Dương Thanh ngồi xuống xong thì đem khoai lang đi vào phòng bếp.

Cùng lúc đó, tại một biệt thự độc lập trong trang viên nhà họ Hàn.

Ngay khi Hàn Diệp về biệt thự, có một người vội vàng chạy tới: “Sếp Hàn, thằng nhóc kia vẫn chưa rời khỏi trang viên, mà đi đến Tây Sương Viên rồi!”

Tây Sương Viên là nơi Hàn Khiếu Thiên ở.

Hàn Diệp đứng bật dậy, tức giận nói: “Cậu ta đến chỗ bố tôi? Thằng khốn, mày nghĩ tao không dạy cho mày một bài học là mày có thể lộng hành ở nhà họ Hàn chắc?”

Trước đó bị Quan Chính Sơn và Trần Hưng Hải cúp điện thoại, vốn dĩ ông ta đã ôm một bụng tức tối rồi, không ngờ Dương Thanh không những không nghe lời mà còn đi tìm Hàn Khiếu Thiên.

“Đi theo tôi đến Tây Sương Viên! Tôi muốn xem xem, khi tôi lột mặt nạ của cậu ta trước mặt bố, xem bố tôi còn khách sáo với cậu ta như vậy nữa không?”

Vừa nói, Hàn Diệp vừa đi ra khỏi biệt thự.

.


Chương 366: 366: Đứa Con Trai Ngu Xuẩn

Vợ của Hàn Khiếu Thiên mất sớm, bao nhiêu năm qua ông cụ vẫn ở một mình.

Tuy không hoàn toàn giao hết quyền hành cho Hàn Diệp nhưng trên cơ bản mọi việc của gia tộc đều giao cho Hàn Diệp và Đồng Chân – vợ của ông ta xử lý.

Chỉ có điều khi có việc quan trọng, nhất định phải báo cho ông cụ biết.

Thường ngày, Hàn Khiếu Thiên đều ở trong Tây Sương Viên của mình trồng rau trồng dưa, ngày tháng trôi qua rất êm đềm.

“Khoai lang nướng xong rồi, chỉ cần hai mươi phút là có thể ăn được”.

Chắng mấy chốc Hàn Khiếu Thiên đi từ phòng bếp ra cười nói.

Dương Thanh cười nói: “Không ngờ tôi lại may mắn được nếm thử tay nghề của ông chủ Hàn, nếu người khác biết được, chắc chắn bọn họ sẽ ghen tỵ đỏ mắt mất!”

“Ha ha!”

Hàn Khiếu Thiên cười rộ lên, sau đó rót ly trà cho Dương Thanh rồi nói: “Sao bỗng nhiên cậu đến thăm tôi thế?”

“Hôm nay không phải sinh nhật của Phi Phi sao? Đây cũng là lần đầu tiên tôi nhà họ Hàn, nói thế nào cũng phải đến thăm hỏi ông chủ Hàn một tiếng chứ!”, Dương Thanh cười nói.

“Đúng rồi, đây là quà tôi chuẩn bị cho ông”.

Dương Thanh lấy cái hộp nhỏ tinh xảo, trên hộp còn có ba chữ “Thiên Phủ Thành” ra.

Hàn Khiếu Thiên như một đứa trẻ, nhận được quà vô cùng vui vẻ.

Ông cụ mở hộp quà ra ngay trước mặt Dương Thanh.

Chỉ thấy bên trong là một miếng đá Dzi Bead hoa sen.

“Đây là đá Dzi Bead hoa sen?”

Hàn Khiếu Thiên thở gấp, vẻ mặt phấn khích nói: “Cái lão già Trần Hưng Hải kia, lần trước tôi tới Thiên Phủ Thành đã chấm viên đá Dzi Bead hoa sen này rồi, cũng đã ra giá năm mươi triệu nhưng lão ta không chịu bán, còn nói đây là đá Dzi Bead hoa sen duy nhất ở Thiên Phủ Thành, chỉ để trưng bày chứ không bán”.

“Không ngờ bây giờ cậu lại mua nó tặng cho tôi.

Nếu lão già Trần Hưng Hải kia biết cậu mua là để tặng cho tôi chắc chắn lão ta sẽ tức chết, ha ha ha!”

Hàn Khiếu Thiên cười lớn.

Hai người Hàn Khiếu Thiên và Trần Hưng Hải cũng trạc tuổi nhau, lại có sở thích chung cộng thêm mối quan hệ với Dương Thanh cho nên từ sau chuyến đi Châu Thành hai người đã trở thành bạn thân.

Dương Thanh cũng không ngờ Hàn Khiếu Thiên lại muốn mua viên đá Dzi Bead hoa sen này từ lâu, điều anh càng không ngờ hơn là Trần Hưng Hải lại không muốn bán.

“Ông chủ Hàn thích là được rồi!”, Dương Thanh cười nói.

Hàn Khiếu Thiên cũng không câu nệ, nhận luôn món quà, nâng niu trong tay, yêu thích lắm.

Lập tức một mùi hương nồng nàn bay tới, lúc này Hàn Khiếu Thiên mới cẩn thận thu lại viên đá Dzi Bead hoa sen, cười nói: “Đến giờ rồi, khoai lang nướng nóng hổi ra lò đây!”

Chẳng mấy chốc Hàn Khiếu Thiên bưng một đĩa đồ nướng đi đến, bên trong có mấy củ khoai lang nướng.

“Cậu nếm thử xem mùi vị thế nào?”

Hàn Khiếu Thiên đang thổi hơi nóng trên củ khoai lang, hay tay không ngừng chuyền củ khoai lang qua lại vì quá nóng, ông cụ đưa củ khoai cho Dương Thanh: “Nóng lắm, coi chừng phỏng!”

Dương Thanh lột bỏ lớp vỏ khoai lang bị cháy khét, hương khoai lang nướng thơm lừng bỗng chốc xộc vào mũi anh.

“Chỉ nhìn màu khoai này cũng biết chắc chắn ăn rất ngon!”

Dương Thanh cười nói, sau đó cắn nhẹ một miếng.

Cắn một miếng, mùi thơm của khoai lang lan tràn trong khoang miệng, Dương Thanh vừa hít hà vừa nhai: “Ừm, rất thơm!”

“Ha ha, ăn ngon là được rồi!”

Thành quả lao động của mình được người khác khen ngợi, trong lòng Hàn Khiếu Thiên cảm thấy ngọt hơn ăn khoai.

Trong lúc hai người đang ăn khoai thì bỗng có người gõ cửa.

“Vào đi!”

Hàn Khiếu Thiên hô lên.

Sau đó, cửa biệt thự được mở ra, một bóng người quen thuộc xuất hiện trước cửa.

“Sao con lại đến đây?”

Hàn Khiếu Thiên nhìn thấy Hàn Diệp, cau mày hỏi.

Hàn Diệp không trả lời ông cụ mà chỉ nhìn chằm chằm Dương Thanh đang ngồi cạnh ông cụ ăn khoai nướng.

Hàn Khiến Thiên tự tay nướng khoai lang, ngay cả ông ta cũng chưa được ăn thế mà Dương Thanh này có tài cán gì lại được ăn chứ?

“Bố, sao bố để cậu ta đến chỗ của bố? Lại còn cho cậu ta ăn khoai do bố nướng nữa?”

Hàn Diệp hơi kích động.

Ông ta thực sự không thể hiểu nổi tại sao một kẻ bất tài bị gia tộc vứt bỏ lại được nhà họ Trần và nhà họ Quan coi trọng đến vậy, thậm chí bố mình cũng vô cùng ưu ái cậu ta?

Ông ta cực kỳ không hiểu, cũng cực kỳ không phục.

Hàn Khiếu Thiên nghe vậy nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất, ông cụ híp mắt nói: “Cậu Thanh là khách quý của bố, con nói xem tại sao bố cho cậu ấy đến đây?”

“Bố, con đã điều tra được gốc gác của cậu ta.

Tuy cậu ta là người của gia tộc Văn Vũ nhưng mười tám năm trước đã bị đuổi ra khỏi gia tộc rồi.

Bây giờ cậu ta cũng chỉ là một thằng tới ở rể của một gia tộc nhỏ ở Giang Hải mà thôi”.

“Đúng là cậu ta đã cứu mạng bố nhưng nếu không có bố thì làm sao cậu ta có thể kết giao được với nhà họ Trần và nhà họ Quan chứ?”

“Nếu muốn tính ơn cứu mạng của cậu ta với bố thì bố đã trả lại cho cậu ta gấp đôi từ lâu rồi, hoàn toàn không cần phải qua lại với kiểu người như cậu ta nữa”.

Hàn Diệp vội vàng nói ra hết thảy những gì mà ông ta đã điều tra được cho Hàn Khiếu Thiên nghe.

“Câm miệng!”

Hàn Khiếu Thiên giận đến run người, ông cụ bỗng quát lên: “Ai bảo anh điều tra cậu Thanh?”

“Cả đời của Hàn Khiếu Thiên này có bao giờ cần phải điều tra thân phận của người khác rồi mới kết bạn với người ta đâu?”

“Nếu anh không phải là con trai của Hàn Khiếu Thiên tôi, thì tôi đã đuổi anh ra khỏi gia tộc từ lâu rồi!”

“Mặc kệ cậu Thanh có thân phận gì, tôi chỉ biết cậu ấy là người cứu mạng tôi, tôi cũng hiểu được đạo lý có ơn phải báo!”

Hàn Khiếu Thiên giận không nhịn nổi.

Ông cụ rất ít khi nổi giận, nhưng lần nào ông cụ nổi giận cũng đều là vì đứa con trai này.

Hàn Diệp ngây người, sắc mặt trắng bệch.

Quan Chính Sơn và Trần Hưng Hải cúp điện thoại của ông ta, không chịu nghe ông ta nói những chuyện liên quan đến Dương Thanh, mà bây giờ ngay cả bố ông ta cũng không muốn nghe ông ta nói.

“Anh còn không cút ra ngoài cho tôi!”

Hàn Khiếu Thiên giận dữ chỉ tay ra cửa.

Hàn Diệp tức giận, cắn răng nhìn Dương Thanh nói: “Nhóc con, tao mặc kệ mày có thủ đoạn gì khiến bố tao nghe lời mày như vậy, nhưng nếu để tao phát hiện ra mày ôm mục đích bất chính gì thì cho dù có chết, tao cũng sẽ không để cho mày thực hiện được đâu!”

Ông ta nói xong, tức giận đùng đùng rời đi.

“Thứ khốn nạn!”

Hàn Khiếu Thiên giận điên người.

Dương Thanh cười chua xót, anh bỗng không biết an ủi Hàn Khiếu Thiên thế nào.

Anh thật không ngờ Hàn Diệp lại chạy tới chỗ này gây chuyện với anh.

Hàn Khiếu Thiên cả đời sáng suốt sao có thể sinh ra một đứa con trai ngu xuẩn cỡ này?

“Thanh à, xin lỗi cậu nhé, tôi cũng không ngờ thứ khốn nạn này lại đi điều tra cậu”.

Hàn Khiếu Thiên áy náy nói.

Dương Thanh mỉm cười lắc đầu nói: “Chuyện của tôi cũng không có gì bí mật, ông chủ Hàn không cần phải để bụng, giữ gìn sức khỏe mới là điều quan trọng nhất”.

Hàn Khiếu Thiên thở dài: “Nếu như nó có chút bản lĩnh thì tôi đã giao quyền cho nó từ lâu rồi!”

Đây là việc nhà của Hàn Khiếu Thiên, Dương Thanh cũng không tiện xen vào.

“Cậu thấy thế nào về hội giao lưu thương mại tỉnh lỵ ngày mai?”

Hàn Khiếu Thiên bỗng đổi đề tài, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hội giao lưu lần này được tổ chức sớm, hơn nữa còn do nhà họ Mạnh đăng cai nên tôi luôn cảm thấy bất an!”

.


Chương 367: 367: Nhà Họ Hoàng Chắc Chắn Sẽ Bại

Hiển nhiên Hàn Khiếu Thiên cũng đã cảm nhận được sự bất thường, bởi trước đây luôn dựa theo trình tự các gia tộc để phân chia trách nhiệm tổ chức hội giao lưu.

Vậy mà lần này, vốn nên đến lượt nhà họ Phùng của thành phố Kim Hà đứng ra tổ chức, nhưng nhà họ Phùng lại nhường cơ hội này cho nhà họ Mạnh ở tỉnh lỵ.

Điểm quan trọng nhất là, một thời gian trước, vài gia tộc giàu có đã liên kết với nhau, lấy Dương Thanh làm trung tâm, cùng đối phó với nhà họ Mạnh.

“Tôi nghe nói, có gia tộc trong số tám gia tộc lớn của Yến Đô cũng đã để mắt tới tỉnh Giang Bình này rồi”.

Hàn Khiếu Thiên bỗng lên tiếng.

“Ý ông chủ Hàn là tám gia tộc lớn của Yến Đô đang tính mạnh mẽ xâm nhập tỉnh Giang Bình?”, Dương Thanh nhíu mày hỏi.

Hàn Khiếu Thiên lắc đầu: “Cũng có thể là nâng đỡ một gia tộc nào đó thay mặt mình.

Như trường hợp gia tộc họ Ngô ở thành phố Trung Hải của tỉnh bên, được gọi là vương tộc của Trung Hải, chính là một gia tộc được gia tộc Vũ Văn nâng đỡ”.

“Nay không chỉ có gia tộc Vũ Văn và gia tộc họ Hoàng mà còn có mấy gia tộc quyền quý khác của Yến Đô cũng đều đang ra sức nâng đỡ các gia tộc đứng đầu các nơi để làm tay chân cho mình”.

“Tôi nghi ngờ rằng, hội giao lưu lần này là một cái bẫy, gom toàn bộ những gia tộc quyền thế nhất tỉnh Giang Bình lại một chỗ mới có thể nắm cả tỉnh Giang Bình trong tay với cái giá nhỏ nhất”.

Sắc mặt Hàn Khiếu Thiên trở nên rất nặng nề, hình tượng ông lão thảnh thơi với cảnh điền viên đã không còn, lúc này toàn bộ con người ông cụ đều toát ra một khí thế uy nghiêm của kẻ bề trên.

Đây mới là Hàn Khiếu Thiên, người xây dựng nên nhà họ Hàn – một trong ba gia tộc quyền thế nhất tỉnh lỵ.

Trước đó Quan Chính Sơn đã từng phân tích, hội giao lưu lần này do nhà họ Mạnh tổ chức có thể là để nhằm vào Dương Thanh.

Hôm nay lại nghe Hàn Khiếu Thiên phân tích thêm, Dương Thanh càng thấy khả năng này rất cao.

Dương Thanh không lên tiếng, chỉ lẳng lặng sắp xếp lại sự tình trong đầu.

Đầu tiên, anh dẫn theo mấy gia tộc lớn xông vào nhà họ Mạnh, nghiền nát tứ chi của Mạnh Huy ngay trước mặt mọi người.

Mạnh Huy không thể chấp nhận nổi sự thật rằng hắn đã biến thành một thứ bỏ đi, bèn nhảy lầu tự sát.

Sau đó, Mạnh Thiên Kiêu muốn lợi dụng Châu Ngọc Thúy để trả thù Dương Thanh, sau khi thất bại đành dùng súng tự sát.

Tiếp theo, Hoàng An – người theo đuổi Ngải Lâm xuất hiện, nảy sinh mâu thuẫn với Dương Thanh, Dương Thanh đánh cả anh ta và vệ sĩ của anh ta.

Mẹ ruột của Mạnh Huy là bà Hoàng phái cao thủ đi giết Dương Thanh, lại bị Dương Thanh xử lí.

Tiếp đó, tin Hoàng An bị giết truyền ra ngoài.

Tới hôm nay, nhà họ Phùng ở thành phố Kim Hà lại nhường tư cách tổ chức hội giao lưu cho nhà họ Mạnh, nhà họ Mạnh gửi thư mời đi sớm hơn bình thường.

Khi xâu chuỗi hết thảy các tin tức lại với nhau, dường như Dương Thanh vừa nghĩ tới điều gì, trong mắt đột ngột lóe lên một tia sáng lạnh.

Nhiệt độ bên trong biệt thự dường như cũng đột nhiên giảm mạnh, ngay cả Hàn Khiếu Thiên cũng phải rùng mình một cái.

“Cậu Thanh, có phải cậu vừa nghĩ ra điều gì không?”, Hàn Khiếu Thiên hỏi.

Dương Thanh thôi không suy nghĩ nữa, lên tiếng: “Ông chủ Hàn, ông có quen biết bà Hoàng không?”

“Nhà họ Hoàng thuộc tám gia tộc lớn của Yến Đô, có một người đàn bà từng có qua lại với Mạnh Thiên Kiêu, hình như tên là Hoàng Mai đúng không?”, Hàn Khiếu Thiên hỏi.

Dương Thanh gật đầu: “Đúng là bà ta, mấy hôm trước đã tới nhà họ Mạnh rồi.

Nếu tôi đoán không nhầm thì lần này nhà họ Hoàng còn phái người có thân phận cao hơn bà ta, cũng đã tới nhà họ Mạnh”.

Rõ ràng gã đại sư Đàm mà lần trước Hoàng Mai phái tới giết Dương Thanh đã là cao thủ mạnh nhất bên cạnh bà ta rồi.

Ngay cả đại sư Đàm cũng đã mất mạng trong tay Dương Thanh, hẳn Hoàng Mai đã biết, chỉ dựa vào khả năng của mình thì không làm gì được Dương Thanh.

Nhưng cái chết của Mạnh Thiên Kiêu và Mạnh Huy đều có liên quan đến Dương Thanh, chắc chắn Hoàng Mai sẽ không chịu từ bỏ ý định báo thù.

Nếu muốn điều động cao thủ mạnh hơn, có lẽ phải dựa vào người có thân phận cao hơn bà ta thuộc dòng chính của nhà họ Hoàng.

Thậm chí lúc này Dương Thanh còn nghi ngờ rằng, cái chết của Hoàng An cũng có liên quan tới Hoàng Mai.

Dương Thanh không giấu giếm suy đoán của mình mà nói hết cho Hàn Khiếu Thiên.

Sắc mặt Hàn Khiếu Thiên hết sức trầm trọng, ông cụ trầm ngâm một lát mới nói: “Nếu đúng như những gì cậu nói thì cái chết của Hoàng An hoàn toàn có thể do Hoàng Mai gây ra”.

“Tôi nghĩ tôi đã đoán được người nào của nhà họ Hoàng đã tới!”

“Là ai?”, Dương Thanh hỏi.

“Người thừa kế của nhà họ Hoàng, bố của Hoàng An, Hoàng Chung!”

Hàn Khiếu Thiên nhìn thẳng vào Dương Thanh, nói: “Nhà họ Hoàng là một gia tộc có quy chế cực kì rõ ràng, vị trí đứng đầu gia tộc trước nay luôn dành cho người giỏi nhất”.

“Cho nên, mặc dù Hoàng Mai là con gái của chủ gia tộc, nhưng vì là phụ nữ, năng lực lại chỉ có hạn nên căn bản không có thực quyền”.

“Hoàng Chung không phải là con cháu trực hệ của chủ gia tộc họ Hoàng nhưng cũng thuộc dòng chính, lại có năng lực xuất chúng, địa vị của người này ở nhà họ Hoàng chỉ đứng sau chủ gia tộc!”

“Nếu Hoàng Mai muốn báo thù mà người mạnh nhất bên cạnh mình đã bị cậu giết thì bà ta chỉ còn một cách, đó là mượn tay Hoàng Chung!”

“Tính tình và lối hành xử của Hoàng Chung vốn cực kì bá đạo, theo như tác phong của cậu ta, nếu thật sự đến đây để báo thù cho con trai mình thì sẽ không chờ lâu đâu”.

“Cậu ta đã tới mà vẫn chưa ra tay với cậu, điều này chỉ nói lên một việc, trong chuyến đi tới tỉnh Giang Bình lần này của cậu ta, báo thù chỉ là việc tiện thể mà thôi”.

“Mục đích thật sự là muốn đến để nâng đỡ cho một gia tộc lớn của tỉnh Giang Bình, để bọn họ làm tay chân cho nhà họ Hoàng!”

Sắc mặt Hàn Khiếu Thiên đã trở nên hết sức nặng nề, có lẽ chuyện này không ảnh hưởng lớn lắm đến những gia tộc khác, nhưng đối với ba gia tộc quyền thế nhất của tỉnh lỵ thì nó có ý nghĩa rất sâu xa.

Nếu nhà họ Hoàng định nâng đỡ một “vương tộc” thì chỉ có thể lựa chọn từ một trong những gia tộc mạnh nhất ở đây.

Tỉnh Giang Bình tuy lớn nhưng cũng chỉ có nhà họ Mạnh, nhà họ Ninh và nhà họ Hàn ở tỉnh lỵ là có tư cách.

Mà nay, người nhà họ Hoàng đều đã ở trong nhà họ Mạnh, điều này đã nói rõ lựa chọn của nhà họ Hoàng rồi.

“Vậy có nghĩa là, hội giao lưu ngày mai là một cái bẫy, ai dám đứng lên chống đối thì chính là mục tiêu để nhà họ Hoàng giết gà dọa khỉ”, Dương Thanh nói.

Hàn Khiếu Thiên gật đầu: “Lại thêm cả chuyện báo thù, mục tiêu của nhà họ Hoàng rất có thể sẽ là nhà họ Quan, nhà họ Trần hoặc nhà họ Hàn”.

Dương Thanh không nói gì thêm, ánh mắt lại nhuốm vài phần tàn khốc.

Anh vốn không định ra tay đối đầu với tám gia tộc của Yến Đô sớm như vậy, thật không ngờ, nhà họ Hoàng lại là gia tộc đầu tiên đối địch với mình.

Hôm nay, đến cả nhà họ Trần, nhà họ Quan và nhà họ Hàn cũng đều bị cuốn vào chuyện này.

“Trong hội giao lưu ngày mai, nếu nhà họ Hoàng dám lấy chúng ta làm mục tiêu cảnh cáo, vậy tôi sẽ đập gãy tay bọn chúng!”

Dương Thanh bỗng lên tiếng, ánh mắt tràn đầy những tia sáng hung ác.

Đối với anh, tỉnh Giang Bình này có ý nghĩa cực kì đặc biệt, nhất là thành phố Giang Hải, giây phút bị đuổi khỏi Yến Đô mười tám năm trước, anh đã định cư ở Giang Hải cùng mẹ mình.

Thế mà nay lại có người dám nảy ra ý định thay đổi trật tự của Giang Bình này, Dương Thanh anh không cho phép!

Hàn Khiếu Thiên chưa bao giờ điều tra thân thế Dương Thanh, ông cụ chỉ vừa mới biết được Dương Thanh là đứa con bị gia tộc Vũ Văn bỏ rơi từ lời kể lại của Hàn Diệp mà thôi.

Nhưng theo như những gì ông cụ thấy được thông qua khoảng thời gian tiếp xúc với Dương Thanh, vứt bỏ Dương Thanh chính là tổn thất lớn nhất của gia tộc Vũ Văn.

“Cậu Thanh, tôi không cần biết cậu là ai, có thân phận gì, Hàn Khiếu Thiên tôi đây chỉ nhận định rằng cậu là ân nhân cứu mạng tôi thôi”.

Hàn Khiếu Thiên bỗng trở nên nghiêm trang, ánh mắt cực kì kiên định nhìn Dương Thanh, nói: “Kể cả nhà họ Hoàng định động đến cậu thì nhà họ Hàn tôi cũng sẽ quyết liều mạng với bọn họ!”

Những lời này không phải chỉ là nói cho có, người cựu binh xuất thân từ biên giới phía Bắc sao có thể là thứ hèn nhát?

Đương nhiên, đây cũng là thái độ của ông cụ, ông hoàn toàn tin vào Dương Thanh.

Ông cụ kiên định tin rằng, chỉ cần nhà họ Hàn duy trì được mối quan hệ với Dương Thanh thì trong lúc Dương Thanh còn sống, nhà họ Hàn nhất định sẽ không đổ!

Ngay chính Dương Thanh cũng không biết Hàn Khiếu Thiên lại tin tưởng mình đến thế.

Khi biết nhà họ Hoàng có ý định đối phó với anh, Hàn Khiếu Thiên lập tức tỏ thái độ đứng về phía anh, chỉ riêng ân tình này cũng đủ để Dương Thanh khắc ghi suốt đời.

“Vậy tôi cũng xin bảo đảm với ông chủ Hàn rằng, có tôi ở đây, nhà họ Hoàng chắc chắn phải đổ!”

Lời vừa mới dứt, Dương Thanh đã đứng dậy, cất bước rời đi.

Trong biệt thự, lời của Dương Thanh cứ vang vọng mãi không dứt.

Nhìn theo bóng dáng Dương Thanh, Hàn Khiếu Thiên đứng sững tại chỗ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Sinh con phải được thế này chứ! Mát cả ruột!

Lại nghĩ tới con mình, Hàn Khiếu Thiên bỗng cảm thấy thất vọng.

Dương Thanh rời khỏi nhà họ Hàn, sắc trời đã tối sầm.

Một chiếc Phaeton màu đen phóng về hướng Giang Hải, hai bên đường, những ngọn đèn màu cam loang loáng lùi về sau rồi biến mất.

Có điều, Dương Thanh mới rời khỏi nhà họ Hàn chưa được bao lâu, một chiếc Lexus việt dã liền bám sát phía sau.

.


Chương 368: 368: Đâu Cần Phải Bẩn Tay

Dương Thanh đã phát hiện ra chiếc xe kia từ lâu, chỉ là anh không muốn để ý đến.

Nhưng không ngờ đối phương lại càng lúc càng quá quắt, thậm chí có vài lần còn cố ý đụng vào xe anh.

“Két!”

Dương Thanh đột nhiên kéo phanh tay, lốp xe cọ trên mặt đường phát ra tiếng ma sát chói tai.

Ngay sau đó, chiếc Phaeton quay một đường cong hoàn hảo, vừa vặn tránh được chiếc Lexus đang muốn đụng vào.

“Ầm!”

Một tiếng vang thật lớn, chiếc Lexus không kiểm soát được đã lao thẳng vào vành đai rừng hai bên đường rồi tông thẳng vào cột đèn đường.

Dương Thanh dừng xe, đi ra ngoài.

Bầu không khí nồng nặc mùi cao su, chiếc Phaeton của Dương Thanh dừng bên cạnh.

Kính cửa sổ phía trước đã vỡ từ lâu, trên mui xe và cửa ra vào có nhiều chỗ trũng xuống, lúc này cả chiếc xe thoạt nhìn như một đống sắt vụn.

Lúc ra khỏi nhà họ Hàn anh đã phát hiện xe mình bị đập nát, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết ai làm chuyện này.

Trước đó, lúc anh vừa tới cổng trang viên nhà họ Hàn đã gặp phải Ninh Thành Vũ giành chỗ đậu xe.

Anh vốn định đợi đến ngày mai sẽ giải quyết luôn thể, không ngờ đối phương lại đến làm phiền mình nhanh như vậy.

“Mẹ kiếp! Một thằng tới ở rể cũng dám chơi tao!”

Một bóng dáng trẻ tuổi bước ra từ băng ghế sau của chiếc Lexus với một cục u bầm xanh trên trán.

Người này không ai khác chính là Phùng Nghĩa Cần, tay sai của Ninh Thành Vũ.

“Thằng ranh, mày muốn chết như vậy sao?”

Phùng Nghĩa Cần đứng cạnh xe, sau lưng còn có hai vệ sĩ thân hình vạm vỡ.

Dương Thanh khẽ nhếch miệng, trên mặt hiện ra vẻ trêu tức: “Người muốn chết hẳn là mày mới phải?”

Trước đó, trong buổi tiệc sinh nhật của Hàn Phi Phi, Phùng Nghĩa Cần hết lần này đến lần khác đóng vai tay sai trung thành, không ngừng giúp Ninh Thành Vũ đối phó với anh.

Bây giờ lại tới đây, rõ ràng anh ta muốn chết quá rồi còn gì?

“Thằng ranh, mày sắp chết đến nơi rồi mà còn dám phách lối như vậy, đúng là ngu như lợn!”, Phùng Nghĩa Cần nham hiểm nói.

Vừa nãy, lúc anh ta với Ninh Thành Vũ chia nhau ra về, Ninh Thành Vũ đã cố ý dặn dò anh ta phải khiến Dương Thanh biến mất, đương nhiên anh ta sẽ không bỏ qua cơ hội đổi đời tốt như vậy.

Tuy Ninh Thành Vũ đã bị gạt bỏ khỏi trung tâm quyền lực của nhà họ Ninh nhưng dựa vào thân phận dòng chính nhà họ Ninh của hắn, cũng có thể giúp Phùng Nghĩa Cần đứng vững gót chân ở nhà họ Phùng.

“Muốn làm gì thì làm nhanh lên, tao không có thời gian dây dưa với mày đâu”.

Dương Thanh hơi mất kiên nhẫn nói.

“Nếu mày muốn đi đầu thai sớm vậy tao sẽ tiễn mày lên đường ngay!”

Phùng Nghĩa Cần nghiến răng phất tay: “Lên đi!”

Anh ta vừa nói xong, hai vệ sĩ phía sau liền xông thẳng vào Dương Thanh.

Nhưng Dương Thanh lại rất bình tĩnh đứng im tại chỗ, trơ mắt nhìn đối phương càng lúc càng tới gần.

Phùng Nghĩa Cần nhìn thấy cảnh tượng này thì vô cùng khoái trá, anh ta nhịn không được cười lớn: “Rác rưởi đúng là rác rưởi, vừa nhìn thấy cao thủ của nhà họ Phùng đã sợ đến nỗi không dám nhúc nhích luôn rồi”.

Trong lúc nói chuyện anh ta đã gọi điện thoại cho Ninh Thành Vũ, cười ha ha nói: “Cậu Vũ, tôi báo cho cậu tin mừng, thằng ranh kia đã bị tôi…”

“Ầm!”

Phùng Nghĩa Cần còn chưa nói hết đã im bặt.

Bởi vì hai gã vệ sĩ của anh ta lúc này bị Dương Thanh đạp bay đến dưới chân anh ta như hai quả bóng cao su.

Lúc này trong miệng, mũi của hai gã vệ sĩ kia đều là máu, nằm bất động trên mặt đất, không biết sống chết.

Nhưng việc khiến anh ta thật sự khiếp sợ chính là Dương Thanh cách xa chỗ của anh ta tới mười mét, nói cách khác cao thủ của nhà họ Phùng mà anh ta vẫn luôn cảm thấy tự hào đã bị Dương Thanh đạp bay ra xa mười mét chỉ trong nháy mắt.

“Phùng Nghĩa Cần, anh nói tiếp đi! Có phải thằng ranh kia đã bị giết chết rồi không?”

Giọng nói của Ninh Thành Vũ hơi phấn khích.

Lúc đầu hắn theo đuổi Hàn Phi Phi là vì làm theo lệnh của gia tộc nhưng dù hắn có cố gắng thế nào Hàn Phi Phi cũng dửng dưng.

Cuối cùng chịu không nổi, để củng cố địa vị của mình trong nhà họ Ninh, nên hắn đã dùng thủ đoạn hòng chiếm đoạt Hàn Phi Phi.

Nhưng lại bị cao thủ âm thầm bảo vệ bên cạnh Hàn Phi Phi do Hàn Khiếu Thiên sắp xếp phát hiện được cho nên mới tránh được bi kịch xảy ra.

Bởi vì chuyện này mà nhà họ Hàn và nhà họ Ninh suýt chút nữa đã khai chiến, cuối cùng nhà họ Ninh đã phải trả giá đắt mới dập tắt được lửa giận trong lòng Hàn Khiếu Thiên.

Kể từ đó, Ninh Thành Vũ vốn thuộc về trung tâm quyền lực của nhà họ Ninh suýt chút nữa bị đuổi khỏi gia tộc.

Nếu không phải bố hắn là người thừa kế của nhà họ Ninh thì hắn đã bị đuổi khỏi gia tộc từ lâu rồi.

Sau đó, vẫn là bố hắn đã nhiều lần cầu xin nên chủ gia tộc họ Ninh mới đồng ý cho hắn một cơ hội.

Đó là hắn phải theo đuổi được Hàn Phi Phi thì mới để hắn trở lại trung tâm quyền lực của nhà họ Ninh.

Trong buổi tiệc sinh nhật của Hàn Phi Phi, cô ta lại công khai thích Dương Thanh trước mặt mọi người, có thể tưởng tượng được Ninh Thành Vũ tức giận đến cỡ nào.

Nếu Dương Thanh không chết thì hắn không cách nào lên nắm quyền nhà họ Ninh.

Bây giờ Phùng Nghĩa Cần lại gọi điện thoại tới nói Dương Thanh sắp bị giết, có thể tưởng tượng được Ninh Thành Vũ kích động đến mức nào.

Chỉ là lúc này Phùng Nghĩa Cần đã sợ đến cả người xụi lơ, sao có thể nói ra được một câu hoàn chỉnh chứ?

“Khốn kiếp! Anh nói chuyện đi chứ!”

“Con mẹ nó anh điếc rồi à? Mau trả lời đi, rốt cuộc thằng nhãi kia chết chưa?”

“Phùng Nghĩa Cần tôi cho anh cơ hội cuối cùng, nếu anh không chịu nói chuyện nữa thì sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi!”

Phùng Nghĩa Cần không nói lời nào, khiến Ninh Thành Vũ giận như điên.

“Thật ngại quá, tôi vẫn còn sống khỏe!”

Đúng lúc này, giọng nói của Dương Thanh bỗng nhiên vang lên.

Bên kia điện thoại, lúc Ninh Thành Vũ nghe được giọng nói này thì sắc mặt lập tức xanh mét: “Tại sao lại là anh? Phùng Nghĩa Cần đâu?”

Dương Thanh cúi đầu liếc nhìn Phùng Nghĩa Cần cả người run lẩy bẩy ngồi xụi lơ trên đất, híp mắt nói: “Hắn sắp xuống dưới rồi, mày cũng đừng sốt ruột, tao sẽ đích thân đưa mày xuống dưới tìm hắn nhanh thôi”.

Dương Thanh nói xong thì cúp luôn điện thoại.

Phùng Nghĩa Cần đã nghe thấy tất cả những gì Dương Thanh nói với Ninh Thành Vũ, lúc này anh ta cảm thấy một bầu không khí đáng sợ bao trùm lấy anh ta.

“Anh…

anh Thanh, tôi… tôi sai rồi.

Tôi không dám nữa đâu.

Hết thảy mọi chuyện đều là do Ninh Thành Vũ ép tôi làm”.

“Anh Thanh, anh rộng lượng tha cho tôi đi.

Anh cứ xem tôi là con sâu cái kiến nhỏ nhoi, xin anh tha cho tôi đi!”

“Không đúng, ngay cả con sâu tôi cũng không bằng, anh giết tôi chỉ làm bẩn tay anh mà thôi”.

Phùng Nghĩa Cần sợ đến nỗi nói năng lộn xộn.

Anh ta quỳ dưới đất không ngừng dập đầu xin tha mạng.

Anh ta thật sự sợ hãi.

Lúc nãy chính mắt anh ta nhìn thấy hai vệ sĩ của mình còn chưa đụng đến Dương Thanh thì đã bị Dương Thanh đạp bay ra xa mười mấy mét.

Anh ta biết rõ vệ sĩ của mình mạnh cỡ nào.

Lúc này, nếu anh ta không cầu xin tha thứ sợ rằng chỉ có nước chết.

Hơn nữa lúc nãy Dương Thanh đã nói với Ninh Thành Vũ, muốn anh ta đi xuống dưới trước đợi Ninh Thành Vũ.

Anh ta biết “đi xuống dưới” mà Dương Thanh nói là có ý gì.

“Mày nói không sai, giết mày sẽ làm bẩn tay tao”.

Dương Thanh bỗng nói.

Phùng Nghĩa Cần nghe vậy vui mừng khôn xiết, như nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối, anh ta phấn khởi nói: “Cảm ơn anh Thanh! Cảm ơn anh Thanh! Từ nay về sau, em sẽ xem anh như tổ tiên của mình…”

“Ầm!”

Phong Nghĩa Cần chưa kịp nói xong, lồng ngực đã bị một lực mạnh đánh vào, cả người vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp trong khoảng không, sau đó ngã mạnh xuống giữa đường.

Mà lúc này lồng ngực của anh ta đã lõm sâu xuống, sức sống biến mất trong nháy mắt.

“Giết mày, cần gì phải bẩn tay?”

Vẻ mặt Dương Thanh lạnh lùng, xoay người lên xe rời khỏi đi.

.


Chương 369: 369: Mưu Lược Của Dương Thanh

Xưa nay Dương Thanh không phải là người dễ mềm lòng, năm năm chinh chiến đã khiến anh trải qua quá nhiều chuyện anh lừa tôi gạt rồi.

Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với chính mình.

Huống hồ, đối phương còn muốn giết chết mình.

Nếu đã vậy thì sao còn giữ lại mạng hắn để hắn tiếp tục làm xằng làm bậy hại người chứ?

Tại nhà họ Ninh, tỉnh lỵ.

Trong một ngôi biệt thự sang trọng độc lập, Ninh Thành Vũ đang nói chuyện điện thoại với Phùng Nghĩa Cần, nhưng chưa kịp nói xong đã nghe thấy giọng của Dương Thanh rồi.

“Khốn kiếp! Dám uy hiếp tao cơ đấy!”

Vẻ mặt Ninh Thành Vũ cực kỳ giận dữ khi bị Dương Thanh cắt điện thoại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Muốn mạng của Ninh Thành Vũ tao á hả? Cho dù tao cho, mày dám lấy không?”

Sau đó, Ninh Thành Vũ gọi thêm vài cuộc cho Phùng Nghĩa Cần, nhưng không ai bắt máy cả.

Điều này khiến Ninh Thành Vũ đột nhiên có dự cảm không lành.

Mặc dù không coi lời đe dọa của Dương Thanh ra gì, nhưng hắn rất hiểu Phùng Nghĩa Cần.

Cho dù nửa đêm gà gáy, anh ta cũng sẽ không bao giờ dám từ chối cuộc gọi của mình đâu.

Nhưng bây giờ, gọi đến mấy cuộc mà anh ta cũng không bắt máy.

Lẽ nào anh ta có chuyện gì rồi?

Nghĩ đến đây, tim Ninh Thành Vũ đột nhiên đập mạnh.

Hắn biết rõ đám vệ sĩ bên cạnh Phùng Nghĩa Cần mạnh như thế nào, một thằng ở rể làm sao dám giết Phùng Nghĩa Cần chứ?

Trong lúc đang hoang mang đợi Phùng Nghĩa Cần gọi lại, cuối cùng điện thoại di động của hắn cũng reo lên.

Hắn liền vui mừng khôn xiết, nghĩ rằng đó là Phùng Nghĩa Cần.

Nhưng khi nhìn thấy trên màn hình là một dãy số xa lạ, trong lòng hắn càng hoang mang hơn.

“Ai vậy?”

Chuông reo rất lâu hắn mới bắt máy.

“Xin chào cậu Vũ, tôi là Phùng Toàn, bố của Phùng Nghĩa Cần.

Tôi vừa nhận được một cuộc gọi từ số lạ nói rằng con trai tôi bị cậu giết vì không hoàn thành nhiệm vụ mà cậu giao cho, có phải thế không?”

Một giọng nói tang thương vang lên, hình như hơi run run.

Ninh Thành Vũ nghe vậy thì vô cùng sửng sốt, tức giận nói: “Nói bừa! Phùng Nghĩa Cần đã theo tôi bao lâu nay, sao tôi có thể giết anh ta được?”

“Cậu Vũ bớt giận, chỉ là tôi không liên lạc với nó được, vả lại vừa rồi nhận được một cuộc gọi của số lạ, nên có hơi lo lắng, mong cậu Vũ đừng trách!”, Phùng Toàn vội nói.

Sau khi cúp điện thoại, Ninh Thành Vũ càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không ổn.

Với sự hiểu biết của hắn về Phùng Nghĩa Cần, không thể có chuyện lâu như vậy rồi mà anh ta không gọi lại được.

Vậy mà lại có người gọi điện thoại cho Phùng Toàn và nói rằng Phùng Nghĩa Cần đã bị hắn giết chết, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

“Cậu Vũ, không xong rồi, trong cốp xe của cậu có một cái xác!”

Đúng lúc này, một bóng người vội vàng chạy tới, vẻ mặt hốt hoảng nói.

“Cái gì? Xác chết?”

Đột nhiên Ninh Thành Vũ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng xộc thẳng lên đầu, hắn túm chặt lấy cổ áo của tên hầu: “Là xác của ai?”

“Hình như là của Phùng Nghĩa Cần”.

Tên hầu dè dặt nói.

“Đoàng!”

Ninh Thành Vũ chỉ cảm thấy trong đầu nổ bùm lên một tiếng.

Hắn đẩy tên hầu ra rồi lao ra khỏi biệt thự.

Vừa ra khỏi cổng liền nhìn thấy một chiếc Bentley màu xanh da trời đang đậu trước cổng biệt thự.

Đây là chiếc xe mà Ninh Thành Vũ thích nhất, là phiên bản giới hạn.

Hồi đó phải mất hơn hai mươi triệu, với cả phải nhờ quan hệ mới mua được.

Lúc này, cốp xe đã được mở ra, bên trong chỉ thấy một cái xác.

“Phùng Nghĩa Cần!”

Khi nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc, hắn trợn to mắt, chân bước loạng choạng, lùi về phía sau mấy bước.

Lúc này, hắn đột nhiên nhớ lại những gì Dương Thanh đã nói với mình.

Hắn vốn không tin Dương Thanh dám giết Phùng Nghĩa Cần.

Nhưng bây giờ, Phùng Nghĩa Cần quả thực đã bị giết.

“Cậu Vũ, bây giờ phải làm sao đây?”, tên hầu lo lắng nói.

Tên hầu biết Phùng Nghĩa Cần là người của Ninh Thành Vũ, nhưng bây giờ anh ta đã là một cái xác.

Những cái này không quan trọng, mà quan trọng là Phùng Nghĩa Cần là con trai duy nhất của Phùng Toàn, chủ nhà họ Phùng, có địa vị rất cao trong nhà họ Phùng.

Nhà họ Phùng tuy được nhà họ Ninh nâng đỡ, nhưng nhà họ Ninh cũng đang lôi kéo nhà họ Phùng.

Nhiều năm qua, nhà họ Ninh đã thu được rất nhiều lợi ích từ nhà họ Phùng, nhà họ Phùng không hề nợ nhà họ Ninh bất cứ thứ gì.

Trong những năm qua, nhà họ Phùng ngày càng lớn mạnh, họ cũng đã thiết lập mối quan hệ với nhà họ Mạnh, và có hơi hướng tách khỏi nhà họ Ninh.

Ngay cả quyền tổ chức buổi giao lưu lần này cũng giao cho nhà họ Mạnh.

Bây giờ Phùng Nghĩa Cần chết trong xe của Ninh Thành Vũ thế này, một khi bị hiểu lầm, e là nhà họ Phùng sẽ không chút do dự mà bắt tay với nhà họ Mạnh.

“Bây giờ, mày lái chiếc xe này đến nghĩa địa rồi đốt nó cùng với thi thể của Phùng Nghĩa Cần đi!”

Rất nhanh, Ninh Thành Vũ đã lấy lại được bình tĩnh, nghiêm mặt nhìn tên hầu và cảnh cáo: “Chuyện này, trừ tao với mày ra, nếu để người thứ ba biết, tao sẽ lấy mạng mày đấy!”

“Cậu Vũ yên tâm, tôi nhất định sẽ không nói lung tung!”, tên hầu vội vàng nói.

“Được rồi, mau đi xử lý đi!”

Ninh Thành Vũ quát.

Hắn là người mắc bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng.

Thi thể của Phùng Nghĩa Cần đã nằm trong xe hắn, cho dù có thích chiếc xe này đến mấy, hắn cũng sẽ không bao giờ chạm vào nó nữa.

Vốn dĩ hắn nên nói thật chuyện này cho nhà họ Phùng biết, nhưng bây giờ là thời điểm quan trọng, hắn lại không có bằng chứng chứng minh Phùng Nghĩa Cần là bị Dương Thanh giết.

Vì theo hắn thấy, Dương Thanh cũng chỉ là một thằng ở rể của một gia tộc nhỏ ở Giang Hải, hoàn toàn không thể giết chết một Phùng Nghĩa Cần được hai vệ sĩ bảo vệ được.

Giờ đây xác của Phùng Nghĩa Cần lại xuất hiện trong xe của hắn, mồm năm miệng mười cũng không thể giải thích được chuyện này.

Nếu đã như vậy, cách duy nhất để tránh sự nghi ngờ của nhà họ Phùng là tiêu hủy cái xác.

Cùng lúc đó, ở thành phố Kim Hà, nhà họ Phùng.

Trong một căn biệt thự, Phùng Toàn ngồi một mình trong phòng làm việc, trong tay cầm một tập tài liệu, trên bàn còn có mấy tập tài liệu khác nữa.

Tất cả đều là báo cáo công việc của các sản nghiệp lớn trực thuộc nhà họ Phùng.

Ông ta kế thừa chức chủ gia tộc chưa đầy sáu tháng, nhưng trong sáu tháng ngắn ngủi này, tài sản của nhà họ Phùng đã tăng 5%.

Tất cả đều là công lao của ông ta.

Nhưng không biết tại sao, mi mắt ông ta cứ giật nãy giờ.

“Chắc do quá mệt mỏi thôi!”

Mí mắt không ngừng giật khiến Phong Toàn có chút buồn bực không nói nên lời.

Ông ta đặt tập tài liệu xuống, dựa vào ghế, nhắm chặt mắt, đưa hai tay xoa xoa thái dương.

Đúng lúc này, di động đột nhiên reo lên, là tiếng chuông tin nhắn.

Trong sáu tháng làm chủ gia tộc, có nhiều chuyện ông ta đích thân làm, cũng có nhiều chuyện sẽ do các giám đốc điều hành cấp cao báo cáo với ông ta qua tin nhắn.

Nghe thấy âm báo tin nhắn, ông ta lập tức cầm máy lên.

“Phùng Nghĩa Cần bị người của Ninh Thành Vũ đưa đến nghĩa địa, chuẩn bị tiêu hủy thi thể!”

Là một tin nhắn nặc danh.

Vẻ mặt của Phong Toàn thay đổi rõ rệt, ông ta vội vàng gọi lại, nhưng khi gọi lại thì đó lại là số không có thật.

Đúng lúc này, một tin nhắn nặc danh khác lại đến, lần này là một đoạn video ngắn.

“Bây giờ, mày lái chiếc xe này đến nghĩa địa rồi đốt nó cùng với thi thể của Phùng Nghĩa Cần đi!”

“Chuyện này, trừ tao với mày ra, nếu để người thứ ba biết, tao sẽ lấy mạng mày đấy!”

“Cậu Vũ yên tâm, tôi nhất định sẽ không nói lung tung!”

“Được rồi, mau đi xử lý đi!”

Khi Phùng Toàn bấm vào video, ông ta nhìn thấy Ninh Thành Vũ và tên hầu của hắn đang đứng chỗ cốp sau của một chiếc Bentley màu xanh da trời.

Mà trong cốp xe có một cái xác, đó chính là con trai ông ta, Phùng Nghĩa Cần!

.


Chương 370: 370: Tới Hội Giao Lưu

“Nghĩa Cần!”

Phùng Toàn tức giận hét lên, đôi mắt đỏ như máu.

Thời còn trẻ, ông ta vốn muốn sinh mấy đứa con.

Nhưng tạo hóa trêu người, sau khi Phùng Nghĩa Cần được sinh ra, vợ ông ta đã không thể sinh con được nữa.

Bởi vì chỉ có một đứa con trai như vậy, cho nên Phùng Toàn cực kỳ nuông chiều, từ trước đến nay chưa từng can thiệp vào chuyện của Phùng Nghĩa Cần.

Từ sau khi Phùng Toàn lên làm chủ gia tộc, Phùng Nghĩa Cần dường như trưởng thành sau một đêm, chủ động qua lại thân thiết với Ninh Thành Vũ.

Tất cả những điều này đều là giúp nhà họ Phùng có thêm chỗ dựa.

Nhưng bây giờ anh ta đã bị giết, còn là bị Ninh Thành Vũ giết chết nữa.

Có thể tưởng tượng được Phùng Toàn phẫn nộ tới mức nào.

“Người đâu?”

Phùng Toàn lao ra khỏi phòng, tức giận gầm lên một tiếng và ra lệnh: “Chuẩn bị xe đi tới nghĩa địa!”

Nghĩa địa ở nơi giáp ranh giữa thành phố Kim Hà và tỉnh lỵ, nhà họ Phùng ở gần nghĩa địa hơn nhà họ Ninh.

Người nhà họ Phùng còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Phùng Toàn nóng nảy như vậy.

Nửa giờ sau, một chiếc Mercedes việt dã màu đen dừng ở lối vào của nghĩa địa.

Tối nay trăng rất tròn, dường như treo ngay trên đỉnh đầu vậy.

Nghĩa địa vốn là khu mộ, xung quanh hoang vắng.

Từ phía xa nhìn lại chỉ thấy những bia mộ lộn xộn không theo quy tắc nào.

Trời đã vào thu, một trận gió thu thổi qua khiến người ta cảm giác lạnh lẽo.

Lúc này, Phùng Toàn đang đứng ở đầu xe, qua ánh trăng có thể thấy đôi mắt ông ta đỏ ngầu.

Hai người đàn ông vạm vỡ đứng một trái một phải phía sau ông ta.

Đây là hai vệ sĩ mạnh nhất của nhà họ Phùng.

Hai vệ sĩ còn chưa biết xảy ra chuyện gì.

Lúc này bọn họ đứng sau lưng Phùng Toàn không dám nói một câu nào.

Từng giây từng phút trôi qua, đại khái khoảng mười phút.

Một ánh đèn lóa mắt đột nhiên xuất hiện gần đó.

Càng tới gần chỗ của Phùng Toàn thì ánh đèn lại càng chói mắt hơn.

Người của Ninh Thành Vũ không nhận ra Phùng Toàn, từ phía xa chỉ nhìn thấy một chiếc Mercedes việt dã màu đen và mấy người đứng bên cạnh xe.

“Các người là ai? Mau tránh ra!”

Tên hầu nhà họ Ninh dừng xe ở trước mặt Phùng Toàn, phách lối nói.

Phùng Toàn không nói lời nào nhưng đôi mắt lại vô cùng dữ tợn.

Chính là chiếc Bentley màu xanh da trời này, và còn có người lái xe kia đã xuất hiện trong đoạn video ngắn vừa nãy.

Mà thi thể con trai của ông ta đang ở cốp sau.

“Mẹ kiếp!”

Thấy Phùng Toàn không tránh đường, tên hầu của nhà họ Ninh tức giận nói: “Gã ngu ở đâu tới thế? Có biết ông đây là ai không hả? Ông đây là người của Ninh Thành Vũ, cậu chủ nhà họ Ninh.

Ông dám cản đường tôi chính là cản đường của cậu Vũ, ông chán sống rồi sao?”

“Tao đúng là cản đường của nhà họ Ninh mày đấy!”

Phùng Toàn dữ tợn, vung tay lên: “Giết!”

Hai vệ sĩ một trái một phải lao về phía chiếc Bentley.

Đến lúc này, tên hầu nhà họ Ninh mới ý thức được mục đích của đối phương không hề tốt lành gì.

Tên hầu lập tức kinh hồn bạt vía, luống cuống tay chân, vừa định khởi động xe thì nghe “rầm” một tiếng, cửa xe bên phía ghế lái đã bị người đàn ông vạm vỡ bên ngoài giật mạnh ra.

“Rốt cuộc các người là ai hả?”

Tên hầu nhà họ Ninh bị vệ sĩ nhà họ Phùng lôi từ trong xe ra, gã vô cùng sợ hãi.

“Giết!”

Phùng Toàn với hai mắt đỏ ngầu giận dữ hét.

“Rắc!”

Theo một tiếng xương gãy vang lên, tên hầu nhà họ Ninh đã bị bẻ gãy cổ, hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.

Đến tận lúc chết, tên hầu nhà họ Ninh vẫn không biết người ra lệnh giết mình là Phùng Toàn.

Phùng Toàn đi tới cốp sau của xe, vệ sĩ vội vàng bước lên và mở ra.

Quả nhiên, thi thể nằm ở bên trong chính là Phùng Nghĩa Cần.

“Nghĩa Cần con của bố! Con yên tâm, chắc chắn bố sẽ tự tay giết chết kẻ thù thay con!”

Hai mắt Phùng Toàn đỏ hoe, cố không rơi nước mắt.

Hai vệ sĩ phía sau nghe vậy thì mặt lập tức biến sắc.

Đến lúc này, bọn họ mới hiểu được vì sao Phùng Toàn luôn thận trọng vững vàng lại thất thố như vậy.

Ở nơi khác, Ninh Thành Vũ thu xếp cho người đi nghĩa địa đốt thi thể xóa dấu vết xong, nhưng chờ mãi vẫn không thấy người về.

“Chẳng lẽ thằng khốn kia lén mang xe của mình đi bán rồi?”, Ninh Thành Vũ tức giận nói.

Mặc dù chiếc xe kia là hàng secondhand nhưng vẫn là loại giới hạn số lượng, giá bây giờ tuyệt đối không thấp hơn lúc trước.

Một giờ trôi qua, tên hầu vẫn chưa về!

Một giờ ba mươi phút trôi qua, vẫn chưa thấy người về!

Hai giờ trôi qua, vẫn không có tin tức gì!

Ninh Thành Vũ liên tục gọi mấy cuộc điện thoại, vẫn không có ai nghe máy.

Điều này làm hắn có dự cảm cực kỳ không lành.

“Khốn kiếp! Rốt cuộc mày ở đâu?”

Ninh Thành Vũ giận dữ hét lên, cầm cốc nước trên bàn bên cạnh và ném mạnh xuống đất.

Nhưng người của hắn đã chết, cho dù hắn có đập cả biệt thự thì người cũng không về được.

Lúc này, Phùng Toàn đã mang theo thi thể của Phùng Nghĩa Cần tới nghĩa trang công cộng ở ngoại ô phía Bắc và bí mật chôn cất.

Không phải ông ta không muốn làm một tang lễ đàng hoàng cho Phùng Nghĩa Cần mà tạm thời còn chưa thể làm như vậy được.

Bây giờ địa vị nhà họ Phùng quá yếu, không chịu nổi cơn thịnh nộ của nhà họ Ninh.

Điều ông ta có thể làm bây giờ là nhịn!

Chờ qua ngày mai, nhà họ Ninh sẽ phải trả giá đắt cho điều này!

Lần này, hội giao lưu cứ ba năm tổ chức một lần ở tỉnh Giang Bình vốn đến lượt nhà họ Phùng tổ chức, lại bị nhà họ Mạnh chiếm lấy.

Nhà họ Mạnh đã hứa với nhà họ Phùng, một khi nhà họ Mạnh lên làm vương tộc của tỉnh Giang Bình thì nhà họ Phùng cũng được xem là tướng tộc Giang Bình, cho dù là nhà họ Ninh cũng không dám khinh thường nhà họ Phùng.

Trong lúc Ninh Thành Vũ đang sốt ruột chờ tên hầu về, Phùng Toàn căm giận nhà họ Ninh thì Dương Thanh “kẻ gây họa” này đã trở lại dinh thự Vân Phong.

Anh vừa dừng xe đã nhận được một tin nhắn: “Xong chuyện!”

Ai có thể ngờ được tất cả những điều này là do Dương Thanh sai người đi làm.

Rạng sáng hôm sau, Dương Thanh lên đường đi tới tỉnh lỵ.

Hôm nay là hội giao lưu thương mại ba năm một lần của tỉnh Giang Bình, còn có nhà họ Hoàng với dã tâm muốn chiếm lấy tỉnh Giang Bình, tất nhiên Dương Thanh không thể vắng mặt.

“Cậu Thanh, cậu xác định muốn đích thân đi tới hội giao lưu à?”

Trên đường lên tỉnh, Quan Chính Sơn hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng.

Ông ta đã đoán được từ lâu, hội giao lưu lần này rất có thể sẽ gây bất lợi cho Dương Thanh.

Cho dù ông ta hoàn toàn tin tưởng vào Dương Thanh, nhưng nghĩ tới phía sau nhà họ Mạnh có thể có nhà họ Hoàng ủng hộ, ông ta vẫn hơi lo lắng.

Dương Thanh cười nhạt: “Ông sợ à?”

Quan Chính Sơn vội vàng lắc đầu, nghiêm mặt nói: “Quan Chính Sơn tôi đã là lão già sắp xuống lỗ thì còn sợ gì nữa.

Tôi chỉ lo nhà họ Mạnh liên thủ với nhà họ Hoàng sẽ có sự chuẩn bị”.

“Ông nội, cháu ủng hộ cậu Thanh tới hội giao lưu.

Mặc dù có mạo hiểm nhưng biết đâu chừng sẽ là một cơ hội cho cậu Thanh”.

Lúc này, Quan Tuyết Tùng ngồi ở ghế phụ chợt nói.

Anh ta là chủ gia tộc hiện tại của nhà họ Quan, tất nhiên cũng muốn tham gia vào hội giao lưu ba năm tổ chức một lần này.

Quan Chính Sơn nghe vậy thì chợt sửng sốt, sau đó cười cay đắng lắc đầu: “Tôi già thật rồi!”

Dương Thanh mỉm cười: “Ông yên tâm, Chiêu Châu rộng lớn còn chưa sinh ra người có thể làm gì được Dương Thanh tôi đâu!”

Mặc dù nhà họ Hoàng là một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, trong gia tộc đúng là có rất nhiều cao thủ hàng đầu, nhưng vẫn chưa đủ để uy hiếp được Dương Thanh.

.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box