Chàng Rể Chiến Thần
Tập 21 : 201: Tôi Muốn Nghe Sự Thật (c201-c210)
❮ sautiếp ❯Chương 201: 201: Tôi Muốn Nghe Sự Thật
Tần Thanh Tâm ra khỏi phòng tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng tinh.
Lớp khăn mềm mại bị bầu ngực đẩy lên, có thể mơ hồ nhìn thấy khe rãnh mê người.
Khăn tắm rất nhỏ.
Cô cố gắng che chắn nửa thân trên và đùi non, trên đó dính vài giọt nước long lanh chưa kịp khô.
Dương Thanh chăm chú nhìn Tần Thanh Tâm, chỉ muốn ăn sạch cô.
Tần Thanh Tâm đỏ mặt thẹn thùng, nhưng đáy mắt lại lóe lên sự đắc ý.
Hai người ở cùng phòng lâu như vậy nhưng Dương Thanh chưa bao giờ vượt quá giới hạn.
Cô vốn tưởng mình không đủ quyết rũ, thì ra anh cũng không thể chống cự lại mình.
Dương Thanh không làm gì là vì tôn trọng cô.
Nghĩ vậy, ánh mắt cô dịu dàng hơn hẳn.
Mặc dù đêm đầu tiên của hai người là chuyện ngoài ý muốn, nhưng cô phải thừa nhận bản thân rất may mắn vì gặp được người đàn ông mạnh mẽ và có trách nhiệm như anh.
“Hi hi!”
Tần Thanh Tâm bị bộ dạng của Dương Thanh chọc cho bật cười.
Nụ cười xinh đẹp của cô khiến Dương Thanh ngây người.
“Nàng liếc mắt mỉm cười, đẹp nghiêng nước nghiêng thành”.
Có lẽ câu thơ này dùng để miêu ta cảnh tượng hiện giờ.
“Đồ ngốc, mau đi tắm đi!”
Tần Thanh Tâm trừng mắt nhìn Dương Thanh, thẹn thùng mắng.
“Hả? À! À!”
Dương Thanh hoảng hốt chạy vào nhà tắm.
Trong phòng tắm, Dương Thanh thấp thỏm không biết phải đối diện với chuyện sắp xảy ra như thế nào.
Không chỉ hưng phấn lạ thường, anh còn cảm thấy căng thẳng hơn cả khi vật lộn với cái chết trên chiến trường.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, anh lại bị hình ảnh trước mắt làm kinh ngạc không nói nên lời.
Tiêu Tiêu vốn đã bị Tần Y dẫn đi lại đang rúc trong ngực Tần Thanh Tâm cười khanh khách nhìn anh: “Bố, Tiêu Tiêu biết bố mẹ không muốn xa con nên con về với bố mẹ rồi nè!”
Dương Thanh dở khóc dở cười, chờ mãi Tần Thanh Tâm mới chủ động hiến thân lại bị con gái chen vào.
Tần Thanh Tâm cũng ngượng ngùng giải thích: “Con bé tự chạy về!”
Dương Thanh bất lực lắc đầu: “Thế thì ngủ đi!”
“Sao mẹ không mặc quần áo?”
“Bố ơi con muốn nghe kể chuyện!”
“Mẹ ơi con muốn uống nước!”
…
Đêm nay là một đêm không ngủ.
Ngày thường Tiêu Tiêu ngủ rất sớm nhưng hôm nay lại thức tới hơn nửa đêm.
Rạng sáng ngày hôm sau, Dương Thanh tập luyện xong trở về gặp Tần Y đang bê hai cốc sữa nóng ra khỏi phòng bếp.
Cô ta cười xấu xa hỏi: “Tối qua anh rể có thoải mái không? Xin lỗi anh nha, tại em không giữ được con bé lại”.
“Nhưng anh không cần vội, chờ thêm vài ngày nữa đi.
Đợt này để em đưa đón Tiêu Tiêu đi học, bồi dưỡng tình cảm với con bé.
Anh sẽ được hưởng thụ thế giới hai người sớm thôi!”
Tần Y tinh nghịch trêu chọc.
“Tần Y em lại ngứa da rồi phải không?”
Chợt giọng nói của Tần Thanh Tâm vang lên.
Cô đang bế Tiêu Tiêu đi xuống, mặt mày giận dữ.
Tần Y vội ngậm miệng đi tới đón Tiêu Tiêu, cười hỏi: “Lần trước Tiêu Tiêu nói muốn có em trai đúng không?”
Tiêu Tiêu lập tức gật đầu lia lịa.
Tần Y lại nói: “Vậy thì từ hôm nay cháu phải ngủ với dì”.
“Tại sao ạ?”
Tiêu Tiêu ngơ ngác không hiểu.
“Phải để bố mẹ ngủ riêng mới sinh em trai cho cháu được”, Tần Y kiên nhẫn giải thích.
Tiêu Tiêu bĩu môi nhìn Tần Y: “Nhưng cháu vừa muốn ngủ với mẹ, vừa muốn có em trai cơ”.
“Vậy thì hết cách rồi.
Nếu cháu không chịu ngủ với dì, mẹ cháu không sinh em trai được đâu!”
Tần Y tinh ranh dụ dỗ Tiêu Tiêu.
“Dì ơi cháu có cách rồi!”
Tiêu Tiêu đảo mắt một vòng, vui sướng nói: “Từ giờ cháu ngủ với mẹ, dì ngủ với bố là dì có thể sinh em trai cho cháu rồi!”
Nghe vậy, ba người đồng loạt hóa đá.
Một lúc lâu sau, Tần Y mới ngượng ngùng nói: “Mọi người ăn đi, em đi làm trước!”
Dứt lời, cô ta chạy vọt đi.
“Mẹ ơi, sao dì không ăn sáng?”
Tiêu Tiêu ngây ngô hỏi, không hề biết câu nói vừa rồi của mình có sức sát thương mạnh thế nào.
Tần Thanh Tâm cũng đỏ mặt lườm Dương Thanh rồi dặn dò cô bé: “Sau này không được nhắc đến chuyện sinh em trai.
Nếu không mẹ không yêu con nữa!”
Tiêu Tiêu ỉu xìu.
Dương Thanh thấy vậy vội nói: “Tiêu Tiêu mau ăn sáng đi, sắp muộn học rồi!”
Dương Thanh tiếp tục đưa Tiêu Tiêu tới trường, đưa Tần Thanh Tâm đến tập đoàn Tam Hòa rồi mới rời đi
…
Tại nhà họ Trang!
Không ai dám kể chuyện xảy ra tối hôm qua ra ngoài.
Sáng sớm tinh mơ người nhà họ Mạnh đã tìm tới.
Trong phòng khách nhà họ Trang có một xác chết nằm trên đất.
Chính là Hồng Thiên Nhai bị Tiền Bưu lấy mạng tối qua.
Người ngồi trên vị trí cao nhất còn rất trẻ, chỉ khoảng ba mươi tuổi.
Còn chủ gia tộc nhà họ Trang lại ngồi ở bên trái người đó.
Có thể thấy địa vị của người kia rất cao.
“Mong ông chủ Trang hãy kể lại rõ ràng chuyện tối qua.
Nếu dám giấu diếm điều gì, tôi nghĩ nhà họ Trang cũng không cần tồn tại nữa”.
Người trẻ tuổi kia chợt lên tiếng, giọng nói bình tĩnh nhưng tràn ngập uy hiếp.
Trang Kiến Thiết không khỏi run lên.
Lão ta biết rõ người trước mặt có năng lực hủy diệt nhà họ Trang.
Bởi vì đây là người xuất sắc nhất đời thứ ba nhà họ Mạnh, Mạnh Huy.
Mạnh Huy và Mạnh Xuyên đều là đời thứ ba của nhà họ Mạnh nhưng địa vị trong nhà họ Mạnh lại khác xa một trời một vực.
Mạnh Huy là người duy nhất trong đời thứ ba nhà họ Mạnh được xưng là cậu chủ Mạnh.
“Tối qua đột nhiên có một chiếc xe tông thẳng vào chỗ lão Hồng ở.
Chúng tôi đến nơi thì lão Hồng đã bị giết!”
Trang Kiến Thiết vội vàng đáp lại.
Mạnh Huy híp mắt nhìn chằm chằm lão ta: “Thật sự như vậy sao?”
Trang Kiến Thiết cắn răng nói: “Tôi nói thật mà.
Có thể chắc chắn chuyện này liên quan tới thằng nhãi tên Dương Thanh kia”.
Tối qua sau khi không tìm thấy Tiền Bưu, Trang Kiến Thiết đã tập hợp toàn bộ người nhà họ Trang lại thương lượng cách đối phó sự truy hỏi của nhà họ Mạnh.
Nếu kể lại toàn bộ sự thật, nhất định nhà họ Mạnh sẽ trách tội, bởi vì Trang Kiến Thiết do dự nên Tiền Bưu mới có cơ hội chạy trốn.
Để bảo vệ gia tộc, Trang Kiến Thiết phải giấu diếm sự thật.
Mạnh Huy nghiêm mặt lại: “Tôi cho ông cơ hội cuối cùng.
Mau nói cho tôi biết tối qua đã xảy ra chuyện gì?”
Toàn thân Trang Kiến Thiết ướt đẫm mồ hôi.
Lão ta không dám chắc Mạnh Huy đang lừa mình hay là đã biết được sự thật.
Trong khi lão ta đang do dự, Mạnh Huy chợt cao giọng nói với mọi người: “Tôi cho các người cơ hội đổi đời.
Ai dám nói ra sự thật, người đó sẽ là chủ gia tộc họ Trang!”
Câu nói này khiến rất nhiều người rục rịch.
Trang Kiến Thiết thầm nghĩ không ổn, vội lên tiếng: “Cậu chủ Mạnh, tôi nói! Tôi nói…”
“Đoàng!”
Trang Kiến Thiết chưa kịp nói hết câu, trên trán đã xuất hiện một lỗ máu, cơ thể cứng đờ ngã xuống.
Chỉ thấy vệ sĩ sau lưng Mạnh Huy cất khẩu súng Colt vào trong áo như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Phòng khách chìm vào im lặng, ai cũng sợ hãi run rẩy.
Không ngờ cậu chủ Mạnh lại ra tay dứt khoát gọn gàng như vậy, nói giết là giết.
“Đây chính là kết cục của kẻ dám lừa gạt tôi!”
Mạnh Huy vô tình nói, lạnh lùng nhìn từng người, hỏi lần nữa: “Ai có thể nói cho tôi biết sự thật của chuyện tối qua?”
–
.
Chương 202: 202: Không Có Tư Cách Vào Nhà
Vẻ mặt Mạnh Huy rất bình tĩnh nhưng lại khiến đám người nhà họ Trang sợ hãi tận sâu trong linh hồn.
Chủ gia tộc bị giết hại nhưng không ai dám tỏ ra bất mãn.
“Tôi nói!”
…
Chẳng mấy chốc, bọn họ thi nhau xin trả lời.
Mạnh Huy nhếch miệng chỉ vào một người: “Ông nói đi!”
Người bị chỉ là Trang Thánh, người ưu tú nhất của thế hệ này, cũng là chủ nhân cũ của vị trí người thừa kế.
Trang Thánh vội nói: “Tối hôm qua chúng tôi đang họp bàn cách đối phó Dương Thanh thì có một chiếc xe Jeep lao thẳng vào biệt thự lão Hồng đang ở…”
Trang Thánh kể lại chi tiết những chuyện đã xảy ra vào tối qua.
Nghe ông ta nói xong, Mạnh Huy gật đầu suy tư.
Một lúc sau, hắn đột nhiên lên tiếng: “Tóm lại là lão Hồng bị một người tên Tiền Bưu giết chết.
Lúc đầu nhà họ Trang các người vốn có cơ hội bắt ông ta lại nhưng vì Trang Kiến Thiết do dự nên ông ta trốn được, tôi nói đúng chứ?”
“Đúng là như vậy!”
Trang Thánh lập tức đáp lời.
“Sao cái tên Tiền Bưu này quen vậy?”
Mạnh Huy thấp giọng lẩm bẩm.
“Lúc trước nhà họ Dương ở Châu Thành có một cao thủ tên là Tiền Bưu, thực lực mạnh mẽ, am hiểu ám sát, được xưng là người mạnh nhất Châu Thành”.
Người đàn ông trung niên sau lưng Mạnh Huy chợt lên tiếng.
“Nhà họ Dương ở Châu Thành? Gia tộc bị hủy diệt trong một đêm vào mấy tháng trước sao?”, Mạnh Huy hỏi lại.
“Chính là gia tộc đó!”, người kia đáp.
“Điều tra lai lịch Tiền Bưu cho tôi!”
Dứt lời, Mạnh Huy đứng dậy nhìn Trang Thánh: “Từ nay trở đi ông chính là chủ của nhà họ Trang.
Ai dám phản đối cứ nói với tôi!”
Nghe vậy, Trang Tránh mừng rỡ khom người nói: “Cảm ơn cậu chủ Mạnh!”
Mạnh Huy nhìn sang thi thể của Hồng Thiên Nhai, dặn dò Trang Thánh: “Các người lo chuyện hậu sự cho lão Hồng đi.
Chuyện này dừng ở đây, đừng gây chuyện với Dương Thanh nữa hiểu chưa?”
“Vâng ạ!”
Mặc dù Trang Thánh không biết tại sao Mạnh Huy không cho bọn họ ra tay với Dương Thanh nhưng ông ta hiểu từ nay trở đi, nhà họ Trang phải nghe theo nhà họ Mạnh.
Trên đường trở về tỉnh lỵ.
Tài xế hỏi Mạnh Huy: “Lần này cậu mất cao thủ mạnh nhất là Hồng Thiên Nhai, chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy sao?”
Mạnh Huy cười lạnh một tiếng: “Người của tôi sao có thể muốn giết là giết được? Cứ để đó sẽ có người giải quyết cậu ta”.
Tin tức Trang Kiến Thiết qua đời nhanh chóng truyền ra khắp Giang Hải.
Nhà họ Trang chỉ nói Trang Kiến Thiết chết vì bệnh tật chứ không ai biết rõ nguyên nhân thật sự là gì.
Nhưng người tinh mắt đều nhìn ra chuyện này rất kỳ lạ.
Cháu trai của Trang Kiến Thiết mới mất ba ngày trước, bây giờ lại đến lượt lão ta.
Mọi người đều đổ dồn sự chú ý về phía Dương Thanh.
Không phải bọn họ biết Dương Thanh giết Trang Tất Phàm mà là vì ba ngày trước hai người xảy ra xích mích trong buổi đấu giá trên tầng cao nhất của club Long Đằng.
Ngay sau đó Trang Tất Phàm liền về chầu trời.
Tuy nhà họ Trang không nói tại sao Trang Tất Phàm chết nhưng ai cũng hiểu chuyện này chắc chắn liên quan đến Dương Thanh.
Tại biệt thự riêng biệt của Quan Chính Sơn trong nhà họ Quan.
Dương Thanh ngồi chính giữa, Quan Chính Sơn ngồi bên cạnh.
“Cậu Thanh, vừa có tin Trang Kiến Thiết qua đời vì bệnh tật!”
Quan Chính Sơn bỗng nói, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Dương Thanh chỉ hơi sững sờ rồi lập tức cười lạnh hỏi: “Ông nghĩ cái chết của Trang Kiến Thiết liên quan tới tôi à?”
Quan Chính Sơn vội lắc đầu: “Tôi chỉ cảm thấy khó hiểu, lão già kia vốn rất khỏe mạnh, sao có thể chết vì bệnh tật được.
Chỉ e chuyện này không đơn giản như vậy”.
Dương Thanh không thèm lên tiếng, anh lười quản chuyện của nhà họ Trang.
Nhưng anh cũng âm thầm suy đoán.
Tối qua Tiền Bưu giết người nhà họ Mạnh tại biệt thự nhà họ Trang, hôm nay Trang Kiến Thiết mất mạng.
Anh đoán chuyện này liên quan tới nhà họ Mạnh.
Nghĩ tới nhà họ Mạnh, hai mắt Dương Thanh lóe sáng.
Thực ra anh chưa từng động tới nhà họ Mạnh nhưng bọn họ lại năm lần bảy lượt đối phó anh.
Đầu tiên là chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh, Bành Cương nhảy lầu tự sát gây nên tranh cãi, khiến công ty gặp phiền phức.
Lần thứ hai là anh và Tần Y cùng đi khu vui chơi bị chụp trộm.
Lần thứ ba là Ngụy Tường của nhà họ Ngụy ép anh bán lại dinh thự Vân Phong.
Tất cả đều có liên quan đến nhà họ Mạnh.
Ngoài ra, từ khi chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh được thành lập thường xuyên gặp phải đủ loại phiền phức lớn nhỏ.
“Ông biết được bao nhiêu về nhà họ Mạnh ở tỉnh lỵ?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Quan Chính Sơn đáp: “Thế lực ở tỉnh lỵ khá phức tạp, số lượng gia tộc đông đảo.
Nhà họ Mạnh được coi là gia tộc có địa vị khá cao tại tỉnh lỵ”.
“Nghe nói nhà họ Mạnh được một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô nâng đỡ, cụ thể là nhà nào thì tôi không biết”.
“Tôi không biết quá nhiều về nhà họ Mạnh, chỉ nghe ngóng được một ít tin tức này thôi”.
Dương Thanh khẽ gật đầu, anh cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi.
Nhưng anh có thể chắc chắn nhà họ Mạnh có quan hệ với gia tộc Vũ Văn.
Mấy ngày tiếp theo sóng yên biển lặng.
Dương Thanh và Tần Thanh Tâm vẫn chưa thể tiến gần thêm một bước.
Tối nào Tiêu Tiêu cũng dính lấy Tần Thanh Tâm, hai vợ chồng không dám làm gì.
Mặc dù chưa làm gì nhưng tình cảm giữa hai người đã tốt hơn rất nhiều.
“Ngày kia anh họ của em làm đám cưới.
Mẹ em nói mai phải qua giúp đỡ”.
Tối thứ sáu, trên đường Dương Thanh đón Tần Thanh Tâm về nhà, cô đột nhiên lên tiếng.
“Chúng ta đương nhiên phải tham gia đám cưới của anh họ rồi.
Anh đi với em!”
Dương Thanh cười đáp.
Thấy cô bối rối, Dương Thanh nghi ngờ hỏi: “Em không muốn anh đi à?”
Tần Thanh Tâm nói: “Em sợ bọn họ sỉ nhục anh”.
Nghe vậy, Dương Thanh cảm thấy vô cùng ấm áp: “Chỉ kẻ yếu mới đấu võ mồm.
Em yên tâm, nếu bọn họ thật sự nói gì quá đáng thì cứ kệ họ, anh không sao đâu”.
Dương Thanh nhớ rõ lần đầu tiên rời khỏi biên giới phía Bắc trở về biệt thự nhà họ Tần, đám họ hàng nhà Châu Ngọc Thúy đã nhìn anh như thế nào.
Nhưng đối với anh, bọn họ chỉ là loại sâu kiến, không có tư cách khiến anh phải bận tâm.
“Được rồi, ngày mai mình cùng đi nhé”.
Giọng điệu của Tần Thanh Tâm hơi miễn cưỡng.
Sáng sớm ngày hôm sau, cả nhà cùng lên đường.
Tần Y lái Maserati đi đón Châu Ngọc Thúy và Tần Đại Dũng.
Ba người nhà Dương Thanh đi xe Phaeton.
Dương Thanh không ngờ nhà mẹ đẻ của Châu Ngọc Thúy ở Châu Thành.
Đi từ Giang Hải tới đó chỉ mất nửa tiếng.
“Anh từng tới Châu Thành rồi à?”
Thấy Dương Thanh lái băng băng trên đường không cần nhìn bản đồ, Tần Thanh Tâm tò mò hỏi.
Anh mỉm cười đáp: “Đâu chỉ từng tới, tập đoàn Thành Hà thuộc sở hữu của anh mà”.
Tần Thanh Tâm trợn mắt nói: “Tập đoàn Thành Hà là doanh nghiệp lớn nhất Châu Thành, nghe nói là của nhà họ Dương.
Sau khi nhà họ Dương bị hủy diệt vì đắc tội ông lớn nào đó, tập đoàn Thành Hà đã được chuyển nhượng cho người khác”.
Có thể nói địa vị của tập đoàn Thành Hà ở Châu Thành ngang bằng với một gia tộc hàng đầu.
Rõ ràng Tần Thanh Tâm không tin lời anh.
Dù cô biết anh rất giỏi, cũng rất giàu có nhưng không thể tin anh là người nắm giữ tập đoàn Thành Hà.
Dương Thanh cảm thấy bất lực, chỉ gượng cười không giải thích gì thêm.
Anh cũng đâu thể nói cho cô biết nhà họ Dương bị anh hủy diệt?
Dương Thanh lái xe theo chỉ dẫn của Tần Thanh Tâm thêm nửa tiếng nữa là tới một khu nhà khang trang ở nông thôn.
Đây là nhà của bố mẹ Châu Ngọc Thúy, sân vườn rộng hơn nghìn mét vuông.
Bên trong có hai căn biệt thự trông rất hùng vĩ.
Nơi đây có thể coi là chỗ ở tốt nhất trong vùng nông thôn này.
“Chị đến rồi ạ?”
Dương Thanh đỗ xe ở ngoài cổng, Tần Y tươi cười đi tới.
Sau lưng cô ta có một đôi nam nữ.
Cô gái khoảng chừng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, trang điểm rất đậm.
Chàng trai khoảng ba mươi tuổi mặc một bộ quần áo của Armani, tay đeo đồng hồ Rolex, có vẻ là một người thành đạt.
“Chị họ, em nhớ chị lắm đấy!”
Cô gái nhiệt tình chạy tới ôm chầm Tần Thanh Tâm.
Cô ta tên Trịnh Mỹ Linh, em họ của Tần Thanh Tâm, con gái của dì cô.
“Nào, Tiêu Tiêu lại đây để dì bế một cái!”
Trịnh Mỹ Linh chào hỏi Tần Thanh Tâm xong lại ôm chầm Tiêu Tiêu thơm lên má cô bé.
“Mỹ Linh, chú dì cũng tới rồi hả em?”
Tần Thanh Tâm cười hỏi.
Trịnh Mỹ Linh lập tức gật đầu: “Cả nhà em đến từ hôm qua”.
Dứt lời, cô ta chợt nhớ tới gì đó, vội kéo Tần Thanh Tâm đi lên: “Em giới thiệu cho chị một người bạn!”
“Anh ấy là Trần Anh Hào, con cháu của nhà họ Trần giàu có nhất ở Châu Thành, trong lúc học thạc sĩ đã sáng lập ra tập đoàn Anh Hào.
Nói ra anh ấy cũng giỏi như chị, đều tự lập nghiệp ngay từ khi còn học đại học”.
Trịnh Mỹ Linh nhiệt tình giới thiệu.
“Xin chào, tôi nghe Mỹ Linh kể có một người chị họ là người đẹp nổi danh Giang Hải.
Hôm nay được gặp quả nhiên vô cùng xinh đẹp!”
Trần Anh Hào mỉm cười, chủ động giơ tay với Tần Thanh Tâm.
Còn Dương Thanh đứng cạnh lại bị Trịnh Mỹ Linh ngó lơ.
Tần Thanh Tâm không bắt tay anh ta, chỉ lạnh lùng nói: “Chào anh!”
Nói xong, cô chủ động nắm tay Dương Thanh dịu dàng nói: “Chồng ơi, mình đi chào ông bà ngoại đi!”
“Được!”
Dương Thanh mỉm cười đi theo Tần Thanh Tâm.
Nhưng hai người chưa kịp đi vào đã bị Trịnh Mỹ Linh chặn lại.
“Anh trai em kết hôn, chỉ mời nhà chị chứ không mời người ngoài.
Anh ta không có tư cách vào đây”.
Trịnh Mỹ Linh lườm Dương Thanh rồi nói.
–
.
Chương 203: 203: Cháu Rể
Nghe vậy, mặt Tần Thanh Tâm và Tần Y đều biến sắc.
“Mỹ Linh, anh ấy là anh rể của em, sao lại là người ngoài?”
Tần Thanh Tâm không vui nói.
Thực ra cô đã đoán trước được chuyện này.
Dương Thanh cũng đã nói sẽ không để bụng.
Nhưng cô vẫn không muốn nghe người khác nói xấu Dương Thanh.
Trần Anh Hào cong môi nở nụ cười châm chọc.
Trịnh Mỹ Linh xem thường nhìn Dương Thanh: “Chẳng lẽ chị đã quên lúc chị kết hôn với đồ vô dụng này, ông ngoại không hề chấp nhận, không thèm đi dự đám cưới của hai người sao? Chị nghĩ ông ngoại sẽ cho anh ta vào nhà à?”
Hai mắt Tần Thanh Tâm đỏ bừng.
Hôm qua cô do dự không muốn Dương Thanh đi chính là vì chuyện này.
Năm năm trước, đám cưới của cô và Dương Thanh khiến toàn bộ Giang Hải chấn động.
Nhà họ Châu không phải gia tộc có tiếng gì nhưng cũng bị ảnh hưởng không nhỏ.
Ngay từ đầu, ông cụ Châu đã không chấp nhận cuộc hôn nhân này, cũng chưa từng nhận Dương Thanh là cháu rể.
Lần này là đám cưới của con cháu đời thứ ba nhà họ Châu.
Sao ông cụ Châu có thể cho Dương Thanh tham gia ngày lễ quan trọng như vậy?
“Dương Thanh, nếu anh biết điều thì đừng dây dưa với chị họ tôi nữa.
Bây giờ chị ấy là tổng giám đốc tập đoàn Tam Hòa.
Anh chỉ là thằng ở rể ăn hại, không có tư cách ở bên chị ấy”.
“Anh biết anh ấy là ai không? Là người thừa kế tương lai của nhà họ Trần, một trong hai gia tộc đứng đầu Châu Thành đấy.
Tôi cũng chẳng thèm giấu anh, ông ngoại đã cho phép anh Hào gặp gỡ chị họ, nếu được sẽ gả chị họ cho anh ấy”.
“Chỉ cần chị họ gả cho anh Hào, chị ấy sẽ là bà chủ tương lai của nhà họ Trần.
Anh biết có nghĩa là gì không? Thôi bỏ đi, nói mấy chuyện này với anh đúng là phí lời.
Dù sao anh cũng không hiểu”.
Trịnh Mỹ Linh cười lạnh, nói toạc mục đích của Trần Anh Hào.
“Trịnh Mỹ Linh, em câm miệng lại đi! Không được sỉ nhục anh rể của chị!”
Tần Y im lặng nãy giờ cũng không chịu nổi nữa, hét ầm lên.
Đối với cô ta, Dương Thanh không chỉ là anh rể mà còn là người anh trai thân thiết.
Thấy anh bị Trịnh Mỹ Linh mắng chửi như vậy, cô ta không nhịn được.
“Y Y, chị bị làm sao vậy? Nếu em nhớ không nhầm trước kia chị cũng ghét anh ta lắm mà? Sao bây giờ lại gọi là anh rể?”
Trịnh Mỹ Linh tỏ ra ngạc nhiên, không hề tức giận vì Tần Y nổi giận với mình.
Cô ta biết rõ bây giờ Tần Y là tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Nhạn Thanh, lớn hơn tập đoàn Tam Hòa rất nhiều.
Cả Châu Thành cũng chỉ có tập đoàn Thành Hà có thể sánh được với tập đoàn Nhạn Thanh.
Cô ta không dám đắc tội Tần Y.
Sắc mặt của Tần Thanh Tâm cũng cực kỳ khó coi: “Mỹ Linh, chị nói cho em biết, cho dù Dương Thanh là ai thì anh ấy vẫn là chồng chị.
Cả đời này chị sẽ không rời xa anh ấy!”
Dứt lời, cô kiên định nắm chặt tay Dương Thanh nói với anh: “Chồng, em dẫn anh đi gặp ông bà ngoại trước.
Không ai có thể thay đổi sự thật chúng ta là vợ chồng”.
Dương Thanh cảm nhận được cô đang quyết tâm dẫn anh đi gặp người nhà họ Châu.
Trịnh Mỹ Linh vô cùng kinh ngạc.
Cô ta nhớ rõ trước kia Tần Thanh Tâm và Tần Y ghét bỏ Dương Thanh đến mức nào, vậy mà giờ đây hai chị em họ lại vì anh mà nổi giận với cô ta.
Tần Y lạnh lùng nhìn Trần Anh Hào: “Anh rể tôi nóng tính lắm.
Tôi khuyên anh đừng trêu chọc anh ấy, hối hận không kịp đâu!”
Tuy Tần Y không hiểu Dương Thanh bằng Tần Thanh Tâm nhưng cô ta rất thông minh, là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường của anh.
Cô ta thấy kể cả Trần Anh Hào là người của gia tộc đứng đầu Châu Thành cũng không phải là đối thủ của Dương Thanh.
Trần Anh Hào đưa mắt nhìn theo bóng lưng của Tần Y, bỗng nhiên cười nhạo nói: “Ai dám ngăn cản Trần Anh Hào tôi đoạt phụ nữ?”
Trịnh Mỹ Linh cũng cười lạnh, tỏ vẻ khinh bỉ: “Anh Hào yên tâm, anh ta chỉ là một thằng vô dụng, không có tư cách cưới chị họ em đâu.
Chắc chắn ông ngoại sẽ không đồng ý cho bọn họ ở bên nhau”.
“Chúng ta cũng đi vào xem sao!”
Trần Anh Hào cười nhạt, cất bước đi vào trong nhà.
Lúc Trịnh Mỹ Linh nói cô ta có chị họ là người đẹp nổi danh Giang Hải, hắn còn khinh thường nghĩ, với thân phận của mình muốn loại phụ nữ nào chả được?
Nhưng hôm nay được gặp Tần Thanh Tâm và Tần Y, hắn mới biết bọn họ là cực phẩm.
Dù Tần Thanh Tâm đã kết hôn nhưng hắn không ngại chơi đùa một chút.
Trong khu nhà có hai căn biệt thự, một tòa của ông bà ngoại Tần Thanh Tâm, tòa còn lại thuộc về bác của cô.
Ngày mai con trai của bác sẽ kết hôn.
Toàn bộ họ hàng nhà họ Châu đều tụ tập đông đủ để tham dự đám cưới ngày mai.
Bọn họ đang ở trong biệt thự nơi ông bà ngoại Tần Thanh Tâm ở.
“Thanh Tâm, cháu tới rồi à?”
Tần Thanh Tâm dẫn Dương Thanh đi vào, đám họ hàng nhao nhao nhìn ra ngoài cửa.
Nhưng tất cả đều không thèm nhìn Dương Thanh.
“Chào ông bà ngoại, các bác, chú dì ạ!”
Tần Thanh Tâm gượng cười nói.
Mặc dù cô rất muốn Dương Thanh được mọi người công nhận nhưng bây giờ vẫn chưa đến lúc.
Dương Thanh đi cạnh Tần Thanh Tâm, tay xách túi lớn túi bé.
Đây là quà anh chủ động chuẩn bị cho người lớn trước khi tới.
“Ông ngoại, đây là trà Đại Hồng Bào ông thích nhất, lấy từ cây trên núi Vũ Di đấy ạ.
Dương Thanh phải tốn rất nhiều tiền mới mua được”.
“Bà ngoại, đây là Quan Âm Bồ Tát mà bà tôn kính, được điêu khắc từ ngọc Hòa Điền thuần chất, cũng là Dương Thanh đã nhờ người ta mang từ Hòa Điền về đấy ạ”.
“Bác ơi, đây là..”
…
Tần Thanh Tâm như một cô cháu dâu ngoan hiền tặng quà cho từng người.
Lần nào cũng nhấn mạnh là quà do Dương Thanh mua.
Những người được tặng quà vốn còn rất vui vẻ, đến khi biết là Dương Thanh mua lại tỏ ra lạnh lùng.
Phòng khách đang vô cùng náo nhiệt lập tức yên tĩnh lại.
Tần Thanh Tâm thấy mọi người lạnh nhạt, không ngừng cắn môi, hai mắt long lanh như sắp khóc.
Cô vẫn nắm chặt tay Dương Thanh.
“Hừ!”
Chợt ông ngoại hừ lạnh một tiếng, ném túi trà Tần Thanh Tâm vừa tặng vào thùng rác.
.
Truyện Đô Thị
“Thanh Tâm, có phải cháu nghĩ ông ngoại già rồi không biết phân biệt nên tùy tiện cầm hàng giả tới lừa ông không?”
Ông ngoại lạnh giọng quát.
Tần Thanh Tâm lập tức thanh minh: “Sao cháu dám lừa gạt ông ngoại?”
“Cháu biết cây Đại Hồng Bào trên núi Vũ Di là gì không?”
Ông ngoại hừ lạnh nói: “Cây Đại Hồng Bào trên núi Vũ Di đã được cho vào danh sách cần được bảo tồn, từ năm 2005 đã cấm hái lá rồi”.
“Cho dù lấy được cũng chỉ có thể mua trong hội đấu giá.
Trong lễ hội núi Vũ Di lần thứ 7 vào năm 2005, 20g lá trà Đại Hồng Bào hái từ cây trên núi Vũ Di đã được bán đấu giá lên tới hai trăm lẻ tám nghìn tệ”.
“Túi trà cháu tặng ít nhất cũng phải có 200g lá trà đúng không? Năm 2005 một túi trà như này đã có giá hơn hai triệu rồi.
Hiện giờ ít nhất cũng phải lên tới hàng chục triệu”.
“Cháu nói gói trà hàng chục triệu này do thằng vô dụng kia mua sao?”
Ông ngoại hiểu rất rõ về cây Đại Hồng Bào ở núi Vũ Di, giải thích rõ ràng rành mạch.
Hiện giờ trên mặt lão ta tràn đầy tức giận.
Tần Thanh Tâm sẽ không nghi ngờ Dương Thanh, đến tận lúc này cô mới biết túi trà kia đắt như vậy.
“Ông ngoại, trà này là thật đó ạ!”
Tần Thanh Tâm gấp gáp giải thích.
“Rầm!”
Ông ngoại vỗ mạnh lên bàn trà, cả giận nói: “Cháu hỏi xem ở đây có ai tin túi trà kia là thật không? Nếu có ông lập tức nhận nó làm cháu rể!”
Ông ta vừa dứt lời, tất cả đều cúi đầu ngậm miệng, không ai dám mạo hiểm.
Cho dù đây là đồ thật, bọn họ cũng sẽ không nói giúp Dương Thanh.
“Trà này là thật!”
Nào ngờ vẫn có người dám đứng ra xác nhận.
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía người vừa lên tiếng.
–
.
Chương 204: 204: Anh Chị Em Một Nhà
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tần Đại Dũng bình tĩnh đi tới bên cạnh Dương Thanh.
Người vừa mới lên tiếng, chính là ông ta.
“Con có thể chắc chắn, trà mà Dương Thanh tặng bố được lấy từ cây Đại Hồng Bào ở núi Vũ Di thật”.
Tần Đại Dũng đứng bên cạnh Dương Thanh, ánh mắt nhìn về phía ông cụ Châu, nghiêm túc nói.
Ông ta biết rõ Dương Thanh là người như thế nào nên tất nhiên sẽ tin tưởng anh.
Dương Thanh sẽ không bao giờ lấy trà giả để tặng cho ông cụ.
Ông cụ Châu rất tức giận, cơ thể khẽ run lên.
Người tinh mắt đều có thể thấy lão ta không muốn chấp nhận Dương Thanh.
Nhưng Tần Đại Dũng lại ngang nhiên tỏ rõ mình ủng hộ Dương Thanh.
“Cháu cũng chắc chắn trà này là hàng thật!”
Ngay sau đó,Tần Y cũng đứng dậy nói.
Như vậy, cả nhà Tần Thanh Tâm, ngoại trừ Châu Ngọc Thúy đều tin trà này là hàng thật.
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông cụ Châu càng thêm tức giận.
Người nhà họ Châu nhìn Tần Đại Dũng với vẻ mỉa mai.
“Tần Đại Dũng, ông đang nói bậy bạ cái gì vậy?”
Châu Ngọc Thúy chợt cuống cả lên, bà ta vội vàng đứng dậy.
Từ trước đến nay bà ta vẫn cho rằng, dinh thự Vân Phong mà Dương Thanh mua là do Tô Thành Vũ tặng để cảm ơn anh, còn bản thân Dương Thanh chỉ là một tên nghèo.
Vừa rồi ông cụ Châu cũng đã nói, nếu trà mà Dương Thanh tặng là hàng thật thì giá trị của nó phải tới hàng chục triệu.
Có đánh chết bà ta cũng không tin đó là sự thật.
Tần Đại Dũng chả buồn liếc bà ta lấy một cái.
Nếu không phải còn nghĩ tới tình nghĩa vợ chồng với Châu Ngọc Thúy, ông ta sẽ không đời nào tới đây.
“Tần Đại Dũng, chú và cậu ta là người một nhà, chắc chắn là sẽ bênh vực cậu ta rồi, chú nên câm miệng lại đi!”
“Có lẽ anh ta nghĩ mình còn là người nhà họ Tần chăng?”
“Tôi nghe nói, nhà họ Tần sắp phá sản rồi.”
“Kể cả không phá sản, cả nhà bọn họ cũng đã bị đuổi khỏi nhà họ Tần từ lâu rồi”.
….
Rất nhanh, người nhà họ Châu lần lượt lên tiếng mỉa mai Tần Đại Dũng.
“Câm miệng hết cho tôi!”
Vào lúc này, cuối cùng Tần Đại Dũng cũng bùng nổ, ông ta tức giận gầm lên.
Cả đại sảnh chợt yên tĩnh lại, tất cả mọi người nhìn Tần Đại Dũng với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Bọn họ đều biết trước kia Tần Đại Dũng là loại người gì.
Ông ta chỉ là một tên sợ vợ, ở nhà không có tiếng nói, cái gì cũng đều nghe theo Châu Ngọc Thúy.
Hôm nay ông ta như đột nhiên biến thành một người khác.
Trước mặt người nhà họ Châu mà không hề nể mặt Châu Ngọc Thúy, còn dám quát lớn trước mặt ông cụ Châu.
“Tần Đại Dũng, ông điên rồi à?”
Châu Ngọc Thúy cảm thấy mình bị Tần Đại Dũng làm cho mất hết thể diện, bà ta không nén nổi tức giận, hét lên.
“Người đàn bà đê tiện này, bà cũng câm miệng lại cho tôi!”
Tần Đại Dũng chỉ thẳng mặt Châu Ngọc Thúy, tức giận quát.
Người nhà họ Châu chưa bao giờ nhìn thấy Tần Đại Dũng cứng rắn thế này, bọn họ đều sợ đến ngây người.
Châu Ngọc Thúy cũng khiếp sợ, nghĩ tới chuyện gần đây Tần Đại Dũng vẫn luôn đòi ly hôn với bà ta.
Nếu ly hôn, bà ta sẽ không chiếm được cái gì cả, nên vội vàng ngậm miệng lại.
“Mấy người ai nấy luôn tự cho rằng mình thanh cao, khinh thường con rể của tôi, khinh thường tôi.
Vậy tôi hỏi mấy người một câu, mấy người có tư cách gì?”
“Châu Ngọc Kiệt, năm năm trước, công ty của con Tâm nhà tôi bị thua lỗ nặng nề.
Lúc đó chính là thời điểm mấu chốt của gia đình tôi, anh dẫn theo con trai tới nhà tôi vay tiền, Châu Ngọc Thúy đã lén tôi cho các người mượn năm trăm nghìn”.
“Còn hai căn biệt thự này, cũng là Châu Ngọc Thúy giấu tôi bỏ tiền ra xây cho bố mẹ một căn, anh một căn!”
“Châu Ngọc Dung, bốn năm trước công ty của nhà cô suýt chút nữa phá sản, cô tới chỗ tôi vay tiền.
Lúc đó, công ty của con Tâm nhà tôi vừa mới bị người ta cướp đoạt, con bé lại vừa sinh con, nó vốn đã chẳng còn mấy đồng rồi.
Vậy mà cô lại lừa nó, nói cô mắc bệnh nan y, lừa nốt ba trăm nghìn còn sót lại trên người nó.”
“Chưa hết đâu, tôi mượn hai trăm nghìn về để chuẩn bị cho con bé Tâm, bà ta lại lén lấy đi cho cô mượn nốt!”
“Mấy năm qua rồi, các người đã trả được cho tôi xu nào chưa? Châu Ngọc Thúy lén lút làm mấy chuyện đó sau lưng tôi, các người nghĩ tôi không biết thật à? Bây giờ mấy người sỉ nhục tôi thì cũng thôi đi, lại còn sỉ nhục con rể của tôi”.
“Nào, các người nói cho tôi biết, các người có tư cách đó không?”
Tần Đại Dũng nổi trận lôi đình, nói toạc móng heo những chuyện Châu Ngọc Thúy đã lén lút làm sau lưng mình.
Châu Ngọc Thúy kinh ngạc, bà ta vẫn luôn cho rằng Tần Đại Dũng không hề hay biết những việc này.
Thì ra ông ta đã biết hết thảy.
Tần Thanh Tâm và Tần Y cũng không biết những chuyện này, sau khi nghe Tần Đại Dũng nói, các cô mới biết.
“Tần Đại Dũng, chú nói bậy bạ cái gì vậy? Tôi chưa từng lấy xu nào của Ngọc Thúy cả.
Còn nữa, hai căn biệt thự này là do tôi bỏ tiền xây dựng, không có đồng nào của nhà chú đâu nhé!”
Châu Ngọc Kiệt thẹn quá hóa giận, lớn tiếng nói.
Ông ta là anh cả của Châu Ngọc Thúy, người kết hôn vào ngày mai chính là con trai của ông ta.
“Tần Đại Dũng, anh không có bằng chứng thì đừng có mà nói bừa.
Đúng là tôi đã mượn con bé Tâm ba trăm nghìn, nhưng chưa từng lấy cắt bạc nào của chị tôi hết!”
Châu Ngọc Dung cũng hét lớn, trợn mắt nói dối.
Bà ta là em gái của Châu Ngọc Thúy.
Lúc Dương Thanh từ biên giới phía Bắc trở về, mới vừa về tới nhà Tần Thanh Tâm, chính Châu Ngọc Dung là người đầu tiên xúc phạm anh.
Tần Đại Dũng chỉ cười lạnh, nhìn Châu Ngọc Thúy: “Nào, bây giờ trước mặt đông đủ mọi người, bà nói cho bọn họ biết, những lời tôi vừa nói có câu nào là giả hay không?”
Châu Ngọc Thúy hoảng loạn, Tần Đại Dũng đã biết hết những việc mà bà ta làm.
“Mẹ, những lời bố con nói đều là sự thật sao?”
Tần Y hai mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào Châu Ngọc Thúy chất vấn.
Đôi mắt của Tần Thanh Tâm cũng đỏ bừng, đây là người mà cô đã gọi “mẹ” hơn hai mươi năm qua.
Hai chị em không thể tin được những việc này đều do Châu Ngọc Thúy làm.
Nếu lúc gia đình có điều kiện, bà ta chỉ cần nói một tiếng, các cô sẽ không do dự cho bác và dì mượn tiền.
Nhưng Châu Ngọc Thúy lại làm những chuyện này trong lúc gia đình đang khó khăn nhất.
“Ngọc Thúy, cô mau nói đi! Anh và Ngọc Dung chưa từng cầm tiền của cô!”
Châu Ngọc Kiệt vội vàng thúc giục bà ta.
Châu Ngọc Thúy đang rất đắn đo, bà ta không muốn nói ra sự thật.
Nhưng nếu bà ta không chịu nói ra sự thật thì chắc chắn Tần Đại Dũng sẽ ly hôn với bà ta.
Bà ta vẫn chưa moi móc hết tiền tài của Tần Đại Dũng, còn cả dinh thự Vân Phong nữa.
Nếu giờ bà ta và Tần Đại Dũng ly hôn, bà ta sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng.
Tần Đại Dũng bình tĩnh nhìn Châu Ngọc Thúy.
Ông ta biết Châu Ngọc Thúy đang tính toán cái gì, cho nên trong lòng ông ta nắm chắc, Châu Ngọc Thúy sẽ nói hết sự thật.
“Châu Ngọc Thúy, tốt nhất là chị suy nghĩ thật kỹ xong hãy trả lời.
Bố không cho phép người nhà họ Châu hãm hại lẫn nhau!”
Đúng lúc này, ông cụ Châu bỗng nhiên lên tiếng, lạnh nhạt nhìn chằm chằm Châu Ngọc Thúy.
Là chủ của nhà họ Châu, đương nhiên lão ta biết rõ những chuyện Tần Đại Dũng vừa nói.
Bây giờ trong đại sảnh, không chỉ có người nhà họ Châu mà còn có những họ hàng khác, thậm chí còn có người ngoài.
Nếu Châu Ngọc Thúy nói ra sự thật thì đây sẽ là nỗi nhục của cả nhà họ Châu.
Dương Thanh biết Châu Ngọc Thúy làm việc không biết điểm dừng, nhưng không ngờ bà ta lại quá đáng như vậy.
Anh mang nhiều quà giá trị tới tặng từng người thân của Tần Thanh Tâm như vậy là vì anh muốn Tần Thanh Tâm được nở mặt nở mày, để mình được nhà họ Châu công nhận.
Anh bị hiểu lầm cũng không đáng kể, Tần Đại Dũng còn kể huỵch toẹt những chuyện xấu mà Châu Ngọc Thúy đã làm.
“Châu Ngọc Thúy, bố nói đúng đấy, tốt nhất bà nên suy nghĩ thật kỹ rồi hãy trả lời.
Nếu bà dám nói dối dù chỉ một câu, thứ Hai tuần sau chúng ta gặp nhau ở Cục dân chính!”
Tần Đại Dũng nói, thái độ cực kỳ kiên định.
Nhất thời, tất cả mọi người đều dồn ánh nhìn vào Châu Ngọc Thúy.
–
.
Chương 205: 205: Suy Đoán Táo Bạo
Từ đầu tới cuối, Dương Thanh không nói gì, bình tĩnh nhìn mọi việc.
Anh rất hài lòng về biểu hiện của Tần Đại Dũng.
Không phải vì Tần Đại Dũng nói giúp anh mà vì thái độ cứng rắn của Tần Đại Dũng.
Bây giờ e rằng Châu Ngọc Thúy không hề biết chuyện Tần Đại Dũng là tổng giám đốc của công ty vật liệu xây dựng Long Hà, nếu không bà ta sẽ không đối xử với ông ta như thế này.
Dương Thanh bảo ông ta tới công ty vật liệu xây dựng Long Hà nhậm chức chỉ là cho ông ta một công việc.
Bây giờ xem ra tương lai cũng sẽ có thể cho ông ta một chức vụ quan trọng hơn.
Lúc này, Châu Ngọc Thúy đắn đo lắm.
Một bên là nhà mẹ đẻ, một bên là Tần Đại Dũng.
Đối với bà ta, chắc chắn là nhà mẹ đẻ thân hơn, nếu không thì bà ta cũng chẳng giấu Tần Đại Dũng cho nhà mẹ đẻ mượn nhiều tiền đến thế.
Mặt khác, bà ta cũng hiểu, nếu bà ta giấu giếm sự thật, chắc chắn Tần Đại Dũng sẽ ly hôn với bà ta.
“Những gì Đại Dũng nói đều là sự thật.
Con đã cho anh trai và em gái mượn tiền, cả hai căn biệt thự trong nhà cũng là con bỏ tiền ra xây”.
Do dự một lát, cuối cùng Châu Ngọc Thúy cũng nói ra sự thật.
Ầm!
Lời bà ta nói ra khiến mọi người nhốn nháo hẳn lên!
Là thật!
Tần Thanh Tâm và Tần Y cũng sững người.
Dù họ đã đoán được sự thật nhưng lúc Châu Ngọc Thúy chính miệng thừa nhận, họ vẫn cảm thấy khó chấp nhận.
.
ngôn tình hay
“Mẹ, năm xưa công ty của chị bị cướp, lại sinh Tiêu Tiêu, tình hình nhà mình thế nào, chẳng lẽ mẹ không rõ sao? Thế mà mẹ lại giấu cả nhà cho mượn một khoản tiền lớn như vậy!”
Tần Y đỏ hoe mắt, gào lên giận dữ: “Đột nhiên con nghi ngờ, không biết rốt cuộc con và chị có phải là con gái ruột của mẹ hay không!”
Châu Ngọc Thúy rùng mình, hoảng loạn giải thích: “Y Y, đương nhiên hai đứa là con ruột của mẹ rồi! Con nghe mẹ giải thích.
Mẹ xây biệt thự ở đây cũng là để giữ lại vốn liếng cho hai chị em con.
Ông ngoại với cậu của con đã đồng ý với mẹ rồi, lúc bọn họ qua đời, cái nhà này sẽ là của hai đứa”.
“Châu Ngọc Thúy, cô ăn nói bậy bạ gì thế?”
Châu Ngọc Thúy vừa dứt lời, Châu Ngọc Kiệt đã giận dữ quát lên: “Con gái gả đi như bát nước hắt đi, bố mẹ còn sống sờ sờ đây mà cô đã đòi tranh giành tài sản rồi à?”
“Anh là con trai duy nhất của bố, cái nhà này sẽ chỉ có một mình anh kế thừa! Dù anh chết thì còn có thằng Khải! Sao đến lượt con gái cô được!”
“Hơn nữa, hai căn biệt thự trong nhà đều là tiền anh bỏ ra xây, anh cũng chưa từng mượn cô đồng nào!”
Châu Ngọc Kiệt cực kỳ tức giận, không hề thừa nhận mình đã mượn tiền.
Châu Ngọc Dung cũng hùa vào: “Chị, sao chị có thể vu oan cho em với anh cả thế được? Em thừa nhận là em có tìm gặp con bé Tâm mượn ba trăm nghìn nhưng em chưa hề cầm đồng nào của chị cả!”
“Im miệng hết cho bố…
khụ khụ…”
Cuối cùng ông cụ Châu ngồi ở vị trí đầu cũng nổi giận, quát lên rồi sau đó ho dồn dập.
“Bố!”
Người nhà họ Châu đều tái mét mặt, vội vã chạy tới.
“Châu Ngọc Thúy, cô xem cô chọc bố giận tới nhường nào rồi?”
Châu Ngọc Kiệt trừng mắt nhìn Châu Ngọc Thúy nói, sau đó lại nhìn Tần Đại Dũng: “Nếu bố tôi có mệnh hệ gì, tôi không tha cho chú đâu!”
Tần Đại Dũng đang định cãi lại thì Dương Thanh kéo ông ta lại rồi lắc đầu với ông ta.
Ông ta đành nén giận.
Ông cụ Châu chỉ bị tái phát bệnh suyễn, uống thuốc đặc trị là sẽ hồi phục rất nhanh.
“Bố, bố không sao chứ?”
Châu Ngọc Thúy lo lắng hỏi.
Ông cụ Châu xua tay: “Sau này bố không quản chuyện nhà cô nữa.
Suy cho cùng, mấy người mới là người nhà, còn ông lão như bố lại trở thành kẻ thù!”
“Dương Thanh, đều tại thằng ăn hại là anh, nếu không phải tại anh thì sao mọi chuyện lại ầm ĩ như thế này? Anh cút đi! Nhà họ Châu không chào đón anh!”
Trịnh Mỹ Linh bước tới trước mặt Dương Thanh, chỉ vào anh rồi rống giận.
Tần Thanh Tâm đang định nói gì đó thì Dương Thanh khẽ kéo cô lại: “Thế này đi, em ở đây với Tiêu Tiêu, anh với bố ra ở khách sạn.
Sáng mai bọn anh tới thẳng địa điểm tổ chức tiệc cưới của anh họ”.
Dương Thanh có thể nhìn ra nét khó xử trên mặt Tần Thanh Tâm.
Một bên là bố và chồng, một bên là ông ngoại, cô bị kẹp ở chính giữa rất khó xử.
Dù sao cũng là người thân, không thể vì chút chuyện nhỏ này mà cắt đứt tình cảm với nhau được.
Vừa nãy Tần Đại Dũng đã gây chuyện, tiếp tục ở lại đây cũng chỉ rước bực vào thân, chi bằng hai người cùng ra ngoài ở.
“Anh rể, em với hai người cùng ra ở khách sạn!”
Tần Y nói một cách quả quyết, không hề do dự.
Dương Thanh khẽ lắc đầu, nghiêm túc nhìn cô ta: “Có em ở đây anh mới yên tâm, đừng để chị em bị người khác bắt nạt!”
Nhìn dáng vẻ trịnh trọng của Dương Thanh, Tần Y cực kỳ ngưỡng mộ Tần Thanh Tâm.
Sau một thoáng do dự, cô ta gật đầu: “Anh rể yên tâm đi, có em ở đây, không ai có thể bắt nạt được chị!”
“Được!”
Dương Thanh bế Tiêu Tiêu một lát rồi nói với Tần Đại Dũng: “Bố, chúng ta đi trước thôi!”
Cứ như vậy, hai người rời khỏi nhà họ Châu.
Dương Thanh lái chiếc Phaeton khiêm tốn đi thẳng vào trung tâm thành phố Châu Thành.
Nhà họ Châu ở nông thôn, trông có vẻ nhà cao cửa rộng, còn có hai biệt thự nhỏ, nhưng thực tế tổng giá trị cũng chỉ tầm hai triệu thôi.
Đối với Dương Thanh, chừng đó không đủ nhét kẽ răng.
“Sớm biết thế này đã chẳng đến, rước bực vào người!”
Trên đường đi, Tần Đại Dũng rất hậm hực.
Dương Thanh khẽ cười: “Bố, nói thế nào thì bây giờ bố cũng là tổng giám đốc của công ty vật liệu xây dựng Long Hà rồi, không thể vì chuyện nhỏ này mà giận đến mờ tâm trí được”.
Tần Đại Dũng chua xót lắc đầu: “Chỉ là bố tức lắm.
Con đàn bà khốn kiếp Châu Ngọc Thúy kia lại giấu bố làm nhiều chuyện như vậy.
Vừa nãy con cũng đã thấy rồi đó, bộ mặt thật của đám người nhà họ Châu đã bày hết ra đó rồi còn gì?”
“Lúc trước nhà họ Tần còn đang ở thời kỳ huy hoàng thì người nhà họ Châu có ai dám hó hé gì trước mặt bố đâu cơ chứ? Bây giờ nhà họ Tần lụn bại rồi, chúng ta cũng đã bị đuổi khỏi nhà họ Tần.
Thế nên người nhà họ Châu khinh thường bố, đúng là một đám ếch ngồi đáy giếng”.
“Bố nể tình vợ chồng bao nhiêu năm qua, lần này là lần cuối bố tới nhà họ Châu, nếu bố còn tới nhà họ Châu nữa thì bố là thằng khốn!”
“Dương Thanh, bố nói với con…”
Tần Đại Dũng bực tức trong lòng, suốt dọc đường nói liến thoắng, toàn là kể chuyện người nhà họ Châu.
Dương Thanh vẫn luôn im lặng nghe, thỉnh thoảng đáp lời, giúp Tần Đại Dũng giải tỏa buồn bực trong lòng.
“Dương Thanh, con nhất định phải đề phòng người đàn bà Châu Ngọc Thúy đó.
Bà ta đã mờ mắt vì tiền rồi, bà ta có thể làm tất cả mọi thứ vì tiền đấy, con tuyệt đối đừng cho bà ta bước chân vào dinh thự Vân Phong nữa!”
Tần Đại Dũng đột nhiên nghiêm mặt dặn dò anh.
Dương Thanh thấy hơi kinh ngạc, anh cứ cảm thấy hình như Tần Đại Dũng có giấu một bí mật gì đó.
“Con biết rồi!”
Dương Thanh trả lời.
Anh đã nhận ra, hình như Châu Ngọc Thúy rất sợ phải ly hôn với Tần Đại Dũng.
Trước đây, Tần Đại Dũng đã lấy chuyện ly hôn ra để ép Châu Ngọc Thúy phải dọn khỏi dinh thự Vân Phong.
Vừa nãy, Tần Đại Dũng cũng lấy chuyện ly hôn ra để ép Châu Ngọc Thúy nói sự thật.
Dương Thanh không cho rằng Châu Ngọc Thúy vì yêu Tần Đại Dũng mới không chịu ly hôn.
Nếu bà ta thật sự yêu Tần Đại Dũng thì làm gì có chuyện bà ta không một lần đến thăm khi Tần Đại Dũng bị đánh đến nỗi phải nhập viện?
Trong lòng Dương Thanh có một suy đoán rất táo bạo, nhưng chuyện này liên quan nhiều người, anh không dám hỏi, cũng không muốn đi điều tra.
Vì nếu sự thật giống như những gì anh suy đoán thì đó là một cú đả kích rất lớn cho cả Tần Thanh Tâm lẫn Tần Y.
“Dương Thanh, có một chuyện, có lẽ bố nên nói với con”.
Tần Đại Dũng đắn đo một hồi rồi chợt nhìn Dương Thanh nói: “Thật ra Châu Ngọc Thúy không phải…”
–
.
Chương 206: 206: Chiếc Xe Điên Cuồng
Ngồi vững nhé bố!”
Tần Đại Dũng đang định nói tiếp, Dương Thanh đột nhiên lên tiếng, trên mặt lộ ra một tia lạnh lùng.
“Ầm!”
Anh vừa dứt lời, một tiếng động lớn vang lên.
Một chiếc Passat màu đen đâm vào chiếc Ferrari đỏ phía trước.
Cùng lúc đó, Dương Thanh đạp mạnh chân ga, tiếng động cơ Phaeton gầm lên điên cuồng, lao thẳng về phía chiếc Passat vừa dừng lại phía trước.
“Dương Thanh, mau phanh lại!”
Tần Đại Dũng nhìn thấy cảnh này sợ ngây người, la lớn lên.
“Ầm!”
Nhưng lúc ông ấy la lên, thì cũng đã muộn rồi.
“Ầm”
Lực đâm quá mạnh, chiếc Phaeton bị văng ra giữa đường, rồi dừng lại bên lề.
Túi khí trong xe tự động bung ra, Dương Thanh và Tần Đại Dũng vốn đã cài dây an toàn, lúc này đầu đập vào túi khí nên không hề bị thương.
Chiếc Passat bị Dương Thanh đâm trúng lăn mấy vòng, bánh xe xoay vòng trên không mười mấy vòng mới dừng.
Tần Đại Dũng nhìn cảnh này với vẻ mặt đờ đẫn, ông ấy nghĩ mình sắp chết sau cú va chạm vừa rồi, nhưng không ngờ lại còn sống.
Nhưng hình như chiếc Passat bị Dương Thần đâm phải đã bị hư hỏng nặng, có khả năng sẽ có người tử vong.
Tần Đại Dũng sững người trong chốc lát rồi vội vàng tháo dây an toàn, kích động nói: “Dương Thanh, mau đổi ghế với bố!”
Nói xong, ông ấy liền chuẩn bị leo qua ghế lái.
Hành động bản năng của Tần Đại Dũng khiến Dương Thanh cảm thấy ấm lòng, đương nhiên anh hiểu ý Tần Đại Dũng.
Dương Thanh không có ý định đổi ghế với Tần Đại Dũng, anh cười nói: “Bố yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu!”
“Đã là lúc nào rồi, con còn cười được à? Mau đổi chỗ với bố đi, đến lúc đó cứ nói bố là người lái.
Cho dù có chết người, thì mọi chuyện cũng để bố gánh, không liên quan gì đến con hết”.
Tần Đại Dũng vô cũng lo lắng, rõ ràng bản thân rất căng thẳng, trán rịn đầy mồ hôi hột, vậy mà điều đầu tiên ông ấy nghĩ đến lại là phải bảo vệ Dương Thanh.
Trong lòng Dương Thanh hiểu rõ, Tần Đại Dũng sớm đã coi mình là con rể thật rồi, thậm chí còn như con trai ruột.
Trong lòng ông ấy, địa vị của Dương Thanh, Tần Thanh Tâm và Tần Y là ngang nhau.
“Bố, con ra đó xử lí, bố cứ ngồi trong xe, không cần ra đâu!”
Dương Thanh không giải thích gì, chỉ dặn Tần Đại Dũng đừng xuống xe.
Không chờ Tần Đại Dũng trả lời, anh đã đẩy cửa xuống xe.
“Dương Thanh!”
Anh mới vừa xuống xe, một giọng nói kinh ngạc vang lên.
Dương Thanh khẽ gật đầu, đi qua bên kia, nói với Tô San đang chống tay lên cửa xe: “Cô không sao chứ?”
Tô San lắc đầu, có thể là do mới bị đụng xe nên mặt cô ta trắng bệch.
Túi khí trong chiếc Ferrari đã mở hết, Tô San chỉ là bị dọa sợ chứ không có thương tích gì.
Vì vừa rồi Dương Thanh nhìn thấy xe của Tô San bị chiếc Passat phía sau đâm, nên mới lao vào đâm chiếc Passat đó.
Nếu không, Tô San sẽ bị thương nặng, thậm chí có thể mất mạng.
“Anh lại cứu tôi một mạng rồi!”
Tô San cảm kích nói.
“Rốt cuộc cô đã đắc tội với ai mà năm lần bảy lượt bị người ta ám hại vậy?”
Dương Thanh tò mò hỏi.
Từ lúc biết Tô San đến giờ, đây đã là lần thứ hai anh thấy cô ta bị ám sát rồi, mà lần nào cũng là tai nạn xe.
Nếu không phải Tô San mạng lớn, hai lần ám sát đều gặp anh thì cô ta đã chết từ lâu rồi.
Tô San lắc đầu, lạnh lùng nói: “Có lẽ là thế lực của Giang Hải, cũng có thể là thế lực của Châu Thành, hẳn là lo lắng mối liên hôn giữa nhà họ Tô và nhà họ Trần, chỉ cần tôi hoặc Trần Anh Tuấn chết, thì mối liên hôn này mới chấm dứt”.
Đúng lúc này, hai tên mặc đồ đen bước ra từ chiếc Passat.
Tô San theo bản năng nấp phía sau Dương Thanh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bọn chúng muốn giết tôi!”
Cô ta không ngốc, trước đây cứ có cảm giác bị theo dõi, chỉ là vẫn không thể thoát được.
Hơn nữa những vụ ám sát như thế này đã xảy ra nhiều lần rồi.
“Có tôi ở đây, chúng không làm hại cô được đâu!”
Dương Thanh bình tĩnh nói.
“Thằng nhóc kia, là mày đâm vào xe bọn tao phải không?”
Lúc này, hai tên đô con áo đen đi tới, nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống Dương Thanh vậy.
“Bớt nói nhảm lại, làm việc chính trước đã!”
Một tên áo đen khác lạnh lùng nói.
“Người đẹp, đi với bọn anh một chuyến nào!”
Hai gã đi thẳng đến chỗ Tô San.
Nhưng chúng chưa kịp đến trước mặt Tô San thì đã bị Dương Thanh chặn lại.
“Cho bọn mày mười giây, mau nói, ai sai bọn mày đến?”
Ánh mắt Dương Thanh bình tĩnh, không thèm nhìn hai tên đó.
“Đệch! Thằng nhóc này với con kia là một bọn! Xử nó trước!”
Gã đô con nói xong thì cầm con dao găm sáng loáng lao về phía Dương Thanh.
“Bịch!”
Dương Thanh đạp nhẹ hai phát, hai gã đô con lần lượt văng ra, nặng nề ngã xuống ven đường.
Cho đến giờ phút này, hai gã mới ý thức được sự lợi hại của Dương Thanh.
Một cước kia của Dương Thanh khiến chúng cảm thấy mình không phải bị đá, mà là bị xe tải đâm, không thể đứng dậy nổi.
“Tao khuyên chúng mày, tốt nhất nên ngoan ngoãn khai ra, rốt cuộc là ai sai chúng mày tới, nếu không tao có hàng trăm cách khiến chúng mày phải khai đấy!”
Ánh mắt Dương Thanh tràn ngập sự lạnh lẽo, nhìn hai gã như nhìn hai cái xác.
Hai gã này được phái đi ám sát Tô San, chứng tỏ thực lực không phải dạng vừa, nhưng lại không tiếp nổi một chiêu của Dương Thanh.
Chúng biết, muốn giết Tô San là chuyện không thể.
“Thằng nhóc, cho dù mày giết bọn tao, thì bọn tao cũng sẽ không khai, đây là đạo đức nghề nghiệp!”
Hai tên tỏ vẻ lạnh lùng, cho dù đánh không lại, cũng không hề sợ hãi.
“Cô chủ, cô không sao chứ?”
Lúc này, hai vệ sĩ của Tô San lững thững đi đến.
Vốn dĩ Dương Thanh muốn ép chúng khai ra, nhưng dù sao cũng đang đứng ngoài đường, lỡ như bị kẻ nào có ý đồ xấu nhìn thấy thì không hay.
Nghĩ đi nghĩ lại, thôi thì không nhúng tay vào vậy.
“Nếu người của cô đã đến rồi thì tôi giao chúng cho các người xử lí vậy”.
Dương Thanh nhìn Tô San nói.
Tô San gật đầu, dặn dò: “Các anh không cần đi theo tôi nữa, đưa hai tên này về nhà họ Tô tra hỏi đi”.
“Tiểu thư, chúng tôi đi rồi, còn cô thì sao?”
Hai tên vệ sĩ lưỡng lự.
Tô San lạnh lùng nói: “Vừa rồi nếu chờ các anh tới cứu, e là tôi đã bị xe đụng chết rồi!”
Nghe vậy, hai tên vệ sĩ tỏ vẻ hổ thẹn.
“Sao, lời của tôi mà các anh cũng không thèm nghe à?”
Thấy hai tên vệ sĩ còn do dự, Tô San tỏ vẻ không hài lòng: “Có anh Thanh ở đây, tôi sẽ không có chuyện gì đâu.
Các anh mau đưa bọn chúng về nhà họ Tô đi, chỉ có tra ra là ai muốn giết tôi, thì nguy hiểm mới hoàn toàn được loại bỏ”.
“Vâng thư cô chủ!”
Hai người không do dự nữa, đánh ngất hai gã sát thủ mang đi.
“Dương Thanh, sao anh lại ở Châu Thành?”
Lúc này Tô San mới tìm được cơ hội nói chuyện với Dương Thanh.
Dương Thanh nói: “Ngày mai là đám cưới anh họ của Tâm”.
Tô San nhìn đầu xe đã bị hỏng nặng của Dương Thanh, hơi ái ngại nói: “Vì cứu tôi mà xe anh hỏng nặng rồi.
Thế này nhé, tôi đền cho anh một chiếc xe mới, anh thích xe gì?”
Dương Thanh lắc đầu: “Sửa tí là đi được ấy mà!”
Chiếc Phaeton này không phải xe thường, tuy đầu xe có hư hại một tý, nhưng thực tế không có vấn đề gì to tát cả.
Bất luận là tính năng hay phụ tùng, đều đạt chuẩn công nghệ quân sự.
.
Truyện Tiên Hiệp
Có thể nói, đây là một chiếc siêu xe khoát vỏ Phaeton.
“Cô muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi”.
Dương Thanh đột nhiên nói.
“Chiếc xe này, còn lái được không?”, Tô San tỏ vẻ nghi ngờ.
Dương Thanh cười cười, lên xe trước.
Tô San định ngồi ghế phụ lái thì phát hiện Tần Đại Dũng đã ngồi ở đó rồi: “Chú Tần, chú cũng ở đây ạ!”
Chào hỏi xong, cô ta ra ghế sau ngồi.
Dương Thanh chở Tần Đại Dũng đến khách sạn trước, rồi lại đưa Tô San đến một công ty.
Dương Thanh không khỏi ngạc nhiên, công ty này chính là công ty quốc tế Anh Hào.
Người tên Trần Anh Hào ở nhà họ Châu khi nãy chính là người sáng lập công ty quốc tế Anh Hào.
Mà Trần Anh Hào lại là người của nhà họ Trần, lúc ở nhà họ Châu, Dương Thanh đã đoán được thân phận của Trần Anh Hào rồi.
Trần Anh Tuấn chắc chắn là em trai anh ta.
“Tô San đến rồi à!”
Tô San mới vừa xuống xe, đột nhiên một giọng nói vui mừng cất lên.
Người đàn ông đang nói chính là Trần Anh Tuấn, người có hôn ước từ nhỏ với Tô San.
Nhưng khi anh ta vừa mới dứt lời, nhìn thấy Dương Thanh đang ngồi bên ghế lái, nụ cười trên mặt liền tắt ngúm.
“Tô San, sao em lại ở cùng anh ta?”
Trần Anh Tuấn không vui hỏi.
Tô San San lạnh lùng đáp: “Tôi ở cùng ai, anh quản được chắc?”
Trần Anh Tuấn không nói, chỉ hừ một tiếng, nhìn Dương Thanh nói: “Thằng nhóc, lần trước tại buổi đấu giá ở club Long Đằng, mày hại nhà họ Trần tao bị Mãnh Ký cho đuổi ra khỏi cửa, không ngờ mày còn dám đến Châu Thành!”
Dương Thanh chỉ điềm đạm nhìn anh ta một cái, rồi nhìn Tô San nói: “Cô cứ bận việc của cô đi, tôi phải đi rồi, có chuyện gì cứ liên lạc với tôi!”
Tô San đột nhiên hỏi: “Tối nay anh có rảnh không? Tôi mời anh đi ăn!”
Mai mới đám cưới, tối cũng không bận gì, nên Dương Thanh gật đầu: “Được, tối gặp!”
Bị Dương Thanh phớt lờ, sắc mặt Trần Anh Tuấn đen như đít nồi, đứng chặn trước đầu xe, hung dữ nói: “Dương Thanh, mày hẹn vợ chưa cưới của tao đi ăn tối trước mặt tao, có phải quá là không nể mặt tao rồi không?”
“Tránh ra!”
Dương Thanh quát rồi khởi động xe luôn.
“Mày có giỏi thì đâm ông đây thử xem!”
Trần Anh Tuấn thẹn quá thành giận.
“Ầm!”
Tiếng động cơ điên cuồng, Dương Thanh thật sự đã đạp chân ga.
–
.
Chương 207: 207: Phải Chết
Trần Anh Tuấn vô cùng hoảng sợ, không ngờ Dương Thanh dám lái xe đâm mình.
Trong mắt Tô San cũng ngập tràn kinh ngạc, giơ tay che miệng.
“Kít!”
Khi Trần Anh Tuấn và Tô San đều tưởng Dương Thanh sắp đâm vào, chiếc Phaeton sắp nát đầu kia đột nhiên phanh gấp vòng qua.
Chiếc xe lướt qua quần áo của Trần Anh Tuấn, khiến anh ta run rẩy toát mồ hôi lạnh.
“Bịch!”, Trần Anh Tuấn ngồi bệt xuống đất, sững người.
Tô San chỉ khinh thường liếc nhìn anh ta một cái rồi quay người đi vào tập đoàn Anh Hào.
Nói là đến bàn chuyện hợp tác giữa nhà họ Tô và nhà họ Trần nhưng thực tế là Tô Thành Vũ muốn Tô San và Trần Anh Tuấn mau chóng thành đôi.
Chỉ khi kết hợp với một gia tộc đứng đầu của thành phố khác, địa vị của cả hai mới có thể nâng lên.
Ngoài cổng tập đoàn Anh Hào chật kín người vây xem bộ dạng chật vật của Trần Anh Tuấn.
Người nào quen anh ta đều giả bộ không thấy, nhanh chóng rời đi, người không quen thì vô tư chê cười.
Trần Anh Tuấn bò lồm cồm dậy, mặt mày hung dữ nghiến răng nghiến lợi gào lên: “Dương Thanh, tao muốn mày phải chết!”
Từ khi bị Hồng Phúc đuổi khỏi nhà đấu giá Mạnh Ký trước mặt mọi người, Trần Anh Tuấn bắt đầu muốn diệt trừ Dương Thanh.
Nhưng khi về nhà anh ta lại bị bố mắng một trận tơi bời.
Chủ gia tộc họ Trần dễ dàng điều tra ra được lai lịch của Dương Thanh.
Nhưng lão ta chỉ tra ra những tin tức bề nổi, còn về thân phận Tướng quân biên giới phía Bắc của anh, đến cả tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không tra ra được chứ đừng nói là lão ta.
Trần Anh Tuấn muốn trả thù, chủ gia tộc họ Trần lại giận dữ nói: “Anh Tuấn, ông cảnh cáo cháu không được trêu chọc Dương Thanh nữa.
Thân phận cậu ta không đơn giản đâu”.
“Thằng đó chỉ là con rể của một gia tộc nhỏ thôi mà, sao phải cẩn thận vậy?”
“Cháu nghĩ kẻ vô dụng trong mắt mọi người có thể sở hữu thẻ đen của ngân hàng Thế Giới sao? Đến cả ông cũng chưa có tư cách đó”.
Ngày thứ hai sau khi chủ gia tộc nhà họ Trần cảnh cáo Trần Anh Tuấn, lão ta biết tin Trang Tất Phàm bị giết trước mặt người nhà họ Mạnh.
Sau đó, lão ta lại nhận được tin mấy thầy trò cao thủ nhà họ Mạnh đều đã bỏ mạng.
Thậm chí đến cả Hồng Thiên Nhai tiếng tăm lừng lẫy cũng bị kết liễu ở nhà họ Trang.
Ngoài ra, lão ta còn điều tra được một tháng trước, Lạc Bân đang giữ chức tổng giám đốc tập đoàn Thành Hà từng là tổng giám đốc của tập đoàn Nhạn Thanh.
Những tin tức bí mật người thường không thể biết được này khiến lão ta càng thêm chắc chắn Dương Thanh không đơn giản.
Đến cả nhà họ Mạnh cậu ta cũng không sợ, chắc chắn không vô dụng như mọi người nghĩ.
Nhưng lúc này Trần Anh Tuấn đã quên béng cảnh cáo của chủ gia tộc họ Trần, mặt mày dữ tợn.
Anh ta gọi một cú điện thoại, đối phương nhanh chóng nghe máy: “Viên Thiệu, thằng nhãi ở nhà đấu giá Mạnh Ký hôm ấy đến Châu Thành rồi!”
Sau khi rời khỏi tập đoàn Anh Hào, Dương Thanh đi tới tập đoàn Thành Hà.
“Chủ tịch đến từ lúc nào vậy? Sao không nói với tôi sớm hơn?”
Lạc Bân đang ngồi trong phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất của tập đoàn Thành Hà, trông thấy Dương Thanh liền kinh ngạc hỏi.
Dương Thanh cười đáp: “Ngày mai là đám cưới của anh họ vợ tôi, tiện thể tới đây xem thử”.
Lạc Bân thở phào một hơi, còn tưởng công ty có sai sót gì nên Dương Thanh tới hỏi tội.
Mỗi lần đối diện với anh, Lạc Bân đều rất căng thẳng, bởi vì khi anh mới trở về Giang Hải đã dọa ông ta một trận.
“Bây giờ đang gặp khó khăn gì cứ nói đi.
Vừa hay tôi đang ở đây, tiện tay giải quyết một lượt luôn”, Dương Thanh lên tiếng.
Lạc Vân vội vàng lắc đầu: “Bây giờ Thành Hà đã là tập đoàn lớn nhất Châu Thành.
Nhà họ Viên và nhà họ Trần cũng không dám tùy tiện chọc vào”.
Nghe vậy, Dương Thanh rất hài lòng.
Anh cũng cảm giác được Lạc Bân đang muốn tranh công.
Lúc trước anh từng hứa sau khi chuyện ở Châu Thành ổn định sẽ cho ông ta làm chuyện quan trọng hơn.
Bây giờ Lạc Bân đã phát triển tập đoàn Thành Hà thành doanh nghiệp lớn nhất Châu Thành, đủ chứng minh ông ta có năng lực.
“Lạc Bân, chúng ta quen nhau bao lâu rồi?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Lạc Bân sững sờ, vội đáp: “Khoảng hơn ba tháng”.
Dương Thanh khẽ gật đầu: “Dù chỉ mới ba tháng nhưng ông làm việc khiến tôi rất hài lòng.
Nhưng ông nên hiểu, chỉ vẻn vẹn ba tháng không đủ để tôi hoàn toàn tin tưởng ông”.
Lạc Bân hoảng hốt nói: “Chủ tịch, tôi thực sự một lòng trung thành với cậu, trời đất làm chứng!”
Dương Thanh xua tay: “Ông đừng vội, nghe tôi nói hết đã!”
Sao Lạc Bân không vội được? Ba tháng qua ông ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức để làm việc cho Dương Thanh.
Vậy mà bây giờ anh lại nói không hoàn toàn tin tưởng ông ta.
“Bây giờ tôi cho ông hai con đường”.
Dương Thanh chợt nghiêm mặt lại.
Lạc Bân cũng căng thẳng, lập tức ngồi ngay ngắn: “Cậu nói đi!”
Dương Thanh gật đầu nói: “Thứ nhất, tôi cho ông năm mươi triệu làm vốn lập nghiệp.
Sau này ông muốn làm gì tùy ông, không liên quan đến tôi”.
Nói đến đây, anh chợt ngừng lại nhìn chằm chằm vào mắt của Lạc Bân.
Lạc Bân chỉ kinh ngạc chứ không hề vui sướng, lo lắng nhìn Dương Thanh: “Chủ tịch, con đường thứ hai là gì?”
“Thứ hai, ông tiếp tục làm việc cho tôi.
Tôi sẽ cho ông làm ở trụ sở chính của tập đoàn Nhạn Thanh, giúp tôi loại bỏ đám sâu mọt trong tập đoàn”, Dương Thanh chậm rãi nói.
“Tôi chọn con đường thứ hai!”
Lạc Bân không hề do dự.
Ngay khi Dương Thanh vừa dứt lời, ông ta lập tức nói.
Ông ta đang vô cùng kích động.
Trong ba tháng quen biết Dương Thanh đã xảy ra rất nhiều chuyện lớn, nhưng chỉ cần có anh, tất cả đều được giải quyết dễ dàng.
Đối với Lạc Bân, Dương Thanh đã trở thành tín ngưỡng.
Ông ta cũng hiểu rõ, nếu mình trung thành với anh, có được sự tin tưởng tuyệt đối của anh, ông ta sẽ đạt được rất nhiều.
Đến cả Dương Thanh cũng không ngờ ông ta tôn sùng mình như vậy.
Lạc Bân dứt khoát lựa chọn không chút do dự khiến Dương Thanh rất hài lòng.
“Ông đừng vội trả lời, nghe tôi nói đã”.
Dương Thanh bình tĩnh nói: “Có lẽ ông còn chưa biết một số chuyện.
Gia tộc Vũ Văn vẫn luôn muốn tôi quay về nhưng tôi không chịu.
Tuy nhiên, trong gia tộc Vũ Văn cũng có rất nhiều người cho rằng tôi là hòn đá cản đường bọn họ”.
“Chỉ e bọn họ đã biết quan hệ giữa hai chúng ta.
Nếu bây giờ tôi cho ông vào làm trong trụ sở chính của tập đoàn Nhạn Thanh, ông không những phải đối mặt với áp lực từ công ty, mà tính mạng cũng gặp nguy hiểm”.
“Bọn họ không dám giết tôi nhưng không ngại giết người bên cạnh tôi đâu”.
“Vậy nên một khi ông vào tập đoàn Nhạn Thanh thì phải chuẩn bị tinh thần bị ám sát bất cứ lúc nào”.
Dương Thanh muốn cho Lạc Bân vào trụ sở chính của tập đoàn Nhạn Thanh từ lâu nhưng vẫn do dự vì lo lắng cho sự an toàn của ông ta.
Những lời anh vừa nói không phải là cố tình đe dọa.
Tuy tập đoàn Nhạn Thanh đã được trả lại cho Dương Thanh nhưng kỳ thực trụ sở chính vẫn thuộc quyền kiểm soát của gia tộc Vũ Văn.
Nghe vậy, trong mắt Lạc Bân hiện lên sự sợ hãi.
Nhưng ông ta không lập tức từ chối.
“Chủ tịch, tôi muốn hỏi cậu một câu, đối với cậu gia tộc Vũ Văn là gì?”
Lạc Bân bỗng nghiêm túc nói.
Đây là lần đầu tiên ông ta chủ động hỏi Dương Thanh.
Anh chỉ bật cười khinh thường: “Nếu tôi muốn gia tộc Vũ Văn chết, bọn họ phải chết!”
–
.
Chương 208: 208: Một Hộp Trà
Thấy Dương Thanh không hề coi trọng gia tộc Vũ Văn, Lạc Bân cực kỳ kinh hãi.
Gia tộc Vũ Văn là một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, đứng đầu toàn bộ Chiêu Châu.
Một gia tộc quyền thế như vậy lại không hề được Dương Thanh xem ra gì.
Nếu ông ta không hiểu rõ tính cách của Dương Thanh, nhất định ông ta sẽ nghĩ anh đang khoác lác.
“Chủ tịch, tôi chọn con đường thứ hai, tới trụ sở chính của tập đoàn Nhạn Thanh làm việc! Tôi sẽ dọn sạch vật cản cho cậu!”
Lạc Bân kiên định nói.
Nghe được câu nói vừa rồi của anh, cho dù có phải bỏ mạng tại Yến Đô, Lạc Bân cũng không tiếc.
Đối với ông ta, đây chính là một ván cược bằng cả tính mạng.
Nếu thắng, ông ta sẽ có tiền tài, quyền thế to lớn không gì sánh bằng.
“Tốt!”
Lúc này Dương Thanh mới quyết định: “Tôi cho ông nửa tháng chuyển giao tập đoàn Thành Hà cho người ông có thể tin tưởng.
Nửa tháng nữa hãy tới trụ sở chính tập đoàn Nhạn Thanh nhậm chức!”
“Đến lúc đó tôi sẽ bảo Tiền Bưu tới Yến Đô với ông, bảo vệ ông”, Dương Thanh nói tiếp.
“Cảm ơn chủ tịch đã tin tưởng tôi.
Cậu yên tâm, tôi sẽ không làm cậu thất vọng đâu!”
Thái độ của Lạc Bân với Dương Thanh càng thêm cung kính.
Ông ta đang mừng rỡ như điên.
Trước đây Tiền Bưu đã giúp đỡ ông ta rất nhiều, nhờ vậy tập đoàn Thành Hà mới ổn định nhanh như vậy.
Có Tiền Bưu bên cạnh, ông ta cũng cảm thấy an toàn hơn khi ở một nơi tràn ngập nguy hiểm như ở Yến Đô.
“Trước khi ông đi, tôi phải cảnh cáo ông một câu.
Nếu để tôi phát hiện ông phản bội tôi, tôi sẽ khiến ông hối hận vì đã được sinh ra”.
Toàn thân Dương Thanh tỏa ra khí thế mạnh mẽ, không khí xung quanh cũng lạnh hẳn xuống.
Lạc Bân giật mình đứng thẳng lưng: “Bây giờ tôi có nói gì cũng chỉ là nói suông.
Tôi sẽ dùng hành động thực thế chứng minh, đời này tôi chỉ trung thành với cậu!”
Dương Thanh nhìn đồng hồ, đứng dậy nói: “Tôi phải đi rồi.
Nửa tháng này hãy xử lý chuyện tập đoàn Thành Hà cho tốt”.
Dương Thanh đang định rời đi thì chợt nhớ ra chưa mang chiếc xe Phaeton của mình đi sửa.
“Ông cho người mang chiếc Phaeton của tôi đi sửa đi, tạm thời tìm cho tôi một chiếc xe khác thay thế”.
Dương Thanh ném chìa khóa xe Phaeton cho Lạc Bân.
Lạc Bân lấy chìa khóa xe Audi A8 kính cẩn đưa cho anh: “Đây là xe của tôi, cậu lái tạm đi ạ!”
Dương Thanh nhận chìa khóa rồi quay lưng rời đi.
Cùng lúc đó ở nhà họ Châu.
Sau khi Dương Thanh và Tần Đại Dũng đi khỏi, ông cụ Châu giận dữ mắng Châu Ngọc Thúy một trận, chỉ nói tốt cho Châu Ngọc Kiệt và Châu Ngọc Dung.
Được ông cụ Châu ủng hộ, Châu Ngọc Kiệt và Châu Ngọc Dung coi như xóa nợ với Châu Ngọc Thúy.
Thậm chí đến hai căn biệt thự mà Châu Ngọc Thúy bỏ tiền ra xây dựng, bây giờ cũng chẳng liên quan gì tới bà ta nữa rồi.
Mặc dù Châu Ngọc Thúy rất không cam tâm nhưng ông cụ Châu vừa mới bị khó thở, bà ta không dám kích động lão ta.
“Ông ngoại, ông nội cháu và chủ nhà họ Miêu tới rồi!”
Đúng lúc ấy, Trịnh Mỹ Linh hớt hải chạy vào.
Nghe vậy, đám người nhà họ Châu đều giật nảy mình, ông cụ Châu đứng bật dậy nói: “Mọi người mau ra ngoài đón tiếp!”
Ông nội của Trịnh Mỹ Linh tên là Trịnh Đức Hoa, người sáng lập tập đoàn Đức Hoa.
Hiện giờ công ty do bố của Trịnh Mỹ Linh quản lý.
Mà chủ nhà họ Miêu tên là Miêu Chấn Vũ, chủ gia tộc hạng hai của Châu Thành.
Khi còn trẻ hai người họ đều từng nhập ngũ, là chiến hữu của nhau.
Trịnh Đức Hoa từng cứu Miêu Chấn Vũ trong một lần chiến đấu nên nhiều năm trôi qua hai người vẫn rất thân thiết.
“Chúc mừng nhà thông gia!”
“Chúc mừng ông Châu!”
Ngay sau đó, hai ông cụ tóc bạc phơ, chính là Miêu Chấn Vũ và Trịnh Đức Hoa lần lượt bước vào chúc mừng ông cụ Châu.
Ông cụ Châu vội đáp: “Sao hai người không báo trước một tiếng để tôi chuẩn bị tiếp đón?”
Trịnh Đức Hoa cười lớn: “Người một nhà với nhau cả, khách sáo làm gì?”
“Đúng vậy, ông chủ Châu khách sáo quá.
Ông Trịnh với tôi như anh em ruột thịt, thông gia của ông ấy cũng là thông gia của tôi”.
Miêu Chấn Vũ cũng vui mừng nói rồi phất tay ra lệnh cho tài xế sau lưng mình: “Mau lấy quà mừng ra”.
Tài xế nhanh chóng mang quà mừng của Miêu Chấn Vũ và Trịnh Đức Hoa tới.
“Ngày mai tôi định tới đám cưới nhưng lại có chiến hữu cũ tới Châu Thành, tôi phải đi đón tiếp nên phải tặng quà mừng sớm hơn, xin ông Châu đừng trách!”
Miêu Chấn Vũ cười nói.
Trịnh Đức Hoa cũng lên tiếng: “Ngày mai tôi cũng có việc phải đi, đành theo ông Miêu tới chúc mừng ông trước”.
“Không sao, mời hai ông vào nhà!”
Người như Miêu Chấn Vũ đích thân tới chúc mừng là vinh hạnh của nhà họ Châu, ông cụ Châu nào dám có ý kiến?
“Ồ! Trà Đại Hồng Bào của núi Vũ Di?”
Miêu Chấn Vũ vừa bước vào liền ngửi thấy mùi trà quen thuộc, quay sang thì thấy một hộp trà bị ném vào thùng rác.
“Ông Miêu, đây là đồ giả của một thằng vô dụng mua về lừa gạt ông ngoại cháu nhưng đã bị ông ngoại tinh mắt phát hiện ra”.
Trịnh Mỹ Linh cười đon đả nói.
“Đồ giả sao?”
Miêu Chấn Vũ chợt thấy buồn cười.
Lão uống trà bao nhiêu năm nay, có loại trà gì mà lão không biết?
Nhìn chiếc hộp kia được đóng gói tinh xảo như vậy, rõ ràng giá trị không nhỏ.
Lại còn chứa trà Đại Hồng Bào lấy từ cây trên núi Vũ Di.
Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người xung quanh, Miêu Chấn Vũ tự tay nhặt hộp trà trong thùng rác lên.
May là thùng rác vừa được đổi túi mới nên trà cũng không bị nhiễm bẩn.
Nhưng người có địa vị cao như Miêu Chấn Vũ lại nhặt đồ trong thùng rác vẫn khiến mọi người sững sờ.
“Ông Miêu, ông đang làm gì vậy?”
Trịnh Đức Hoa kinh ngạc hỏi: “Mỹ Linh nói là hàng giả rồi mà? Không phải ông có bệnh sạch sẽ sao?”
Ông cụ Châu cũng vội nói: “Đúng vậy ông Miêu, nó chỉ là một hộp trà nhái mà thôi.
Đám con cháu càng ngày càng to gan, thật sự cho rằng mấy lão già chúng ta hồ đồ hết rồi.
Một thằng nhà nghèo đến ở rể mà dám nói đây là trà Đại Hồng Bào của núi Vũ Di!”
Trịnh Mỹ Linh cũng mỉm cười khuyên nhủ: “Ông Miêu đừng nhìn nữa, mau ném đi ạ!”
Dứt lời cô ta định giật lấy hộp trà trong tay Miêu Chấn Vũ.
“Từ từ!”
Miêu Chấn Vũ đột nhiên quát lớn, cẩn thận mở hộp trà ra xem, bên trong có mấy túi trà nhỏ riêng biệt.
Lão giơ một túi lên mũi ngửi thử, vẻ mặt say mê như ngửi được mùi thơm nhất thế gian.
Đám người nhà họ Châu đều sợ ngây người, thầm nghĩ Miêu Chấn Vũ là đồ ngốc sao?
Nhặt được hộp trà trong thùng rác còn hít lấy hít để.
“Chính là mùi hương này!”
Khi mọi người còn ngơ ngác chưa hiểu gì, Miêu Chấn Vũ lại dè dặt cất túi trà kia vào trong hộp.
Bị bịt kín mít mà vẫn ngửi thấy mùi trà thơm phức, chứng tỏ lá trà này có chất lượng cực cao.
“Ông Châu, ông bán hộp trà này cho tôi đi, tôi trả ông hai mươi triệu!”
Miêu Chấn Vũ đột nhiên ôm chặt cánh tay ông cụ Châu, kích động nói.
–
.
Chương 209: 209: Tan Nát Cõi Lòng
Lời Miêu Chấn Vũ khiến mọi người đều kinh ngạc ngây ngẩn.
“Ông Miêu ơi, đây chỉ là thứ trà giả một thằng vô dụng mang tới thôi, sao ông lại tưởng là thật vậy ạ?”
Trịnh Mỹ Linh vội vàng bước tới nói.
Ông cụ Châu cũng tỉnh táo lại, Miêu Chấn Vũ ra giá hai chục triệu, giá này đối với ông ta quả thật là cái giá trên trời, đời ông ta chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.
Nhưng người ra giá là Miêu Chấn Vũ, là gia chủ của một gia tộc hạng hai ở Châu Thành.
Nếu mình thật sự bán thứ trà giả này cho Miêu Chấn Vũ, đến một ngày nào đó, con cháu trong nhà lão ta biết rõ sự việc thì nhà họ Châu sẽ toi đời.
Điểm quan trọng nhất là, ông ta hoàn toàn không tin trà này là hàng thật.
“Ông chủ Miêu, tôi không dối ông làm gì, đây là loại trà kém chất lượng mà cháu rể nhà tôi mang tới.
Cái thằng này ấy, cho đến giờ tôi vẫn chưa công nhận nó.
Hơn nữa, nó thực sự chỉ là một thằng ở rể thôi, kiếm đâu ra được trà Đại Hồng Bào lâu năm giá trị tới cả chục triệu cơ chứ?”
Ông cụ Châu vội vàng nói.
Đồng thời, lão ta nhanh nhẹn bỏ chỗ trà kia vào thùng rác ngay trước mặt Miêu Chấn Vũ, rồi sai bảo Trịnh Mỹ Linh đang đứng bên cạnh: “Mỹ Linh, cháu vứt chỗ trà kém chất lượng kia đi đi! Đừng để ai uống nhầm lại bị ngộ độc!”
“Ấy, chờ chút đã!”
Miêu Chấn Vũ còn chưa kịp lấy lại tinh thần, Trịnh Mỹ Linh đã cầm bọc trà đi ra ngoài.
Miêu Chấn Vũ vội vàng đuổi theo, nhưng khi lão chạy ra đến nơi, Trịnh Mỹ Linh đã đổ hết chỗ trà còn lại xuống cống thoát nước.
Người nhà họ Châu cũng theo Miêu Chấn Vũ ra ngoài biệt thự.
“Ông Miêu, cháu đã vứt hết trà giả đi rồi, vậy đỡ phải uống nhầm đồ kém chất lượng!”
Trịnh Mỹ Linh vỗ tay một cái, cười hỉ hả nói.
“Cô, cô, các người quả đúng là một đám ngu xuẩn! Đấy là trà Đại Hồng Bào lâu năm ở núi Vũ Di, hàng thật đó! Đừng nói hai mươi triệu, nếu đưa trà này đến phòng đấu giá, chưa biết chừng còn có thể bán với giá cao hơn nhiều!”
Miêu Chấn Vũ tỏ vẻ cực kì đau lòng xót ruột, cả giận nói: “Các người thật đúng là phung phí của trời! Trà trị giá mấy chục triệu mà vứt như rác!”
Dứt lời, lão quay lưng bỏ đi luôn.
“Ấy, ông Miêu, ông làm gì thế? Sao lại đi luôn rồi?”
Trịnh Đức Hoa vội vàng đuổi theo.
Miêu Chấn Vũ đi tới trước chiếc Rolls-Royce của mình thì đột nhiên dừng bước, quay sang nhìn Trịnh Đức Hoa, nói: “Ông Trịnh này, nể tình nghĩa quen biết nhiều năm, tôi khuyên ông đừng nên qua lại với nhà họ Châu nữa.
Loại gia tộc nhỏ lại còn thiển cận thế này, thật sự là thứ không thể vực dậy được đâu!”
“Ông Miêu, ông nói vậy là có ý gì?”
Sắc mặt Trịnh Đức Hoa lập tức trở nên khó coi.
Miêu Chấn Vũ cười lạnh rồi nói: “Ông cho rằng một cậu trai trẻ có thể tùy ý tặng trà giá trị mấy chục triệu mà thật sự chỉ đơn giản là một đứa tới ở rể hay sao? Nhà họ Châu nhìn lầm người rồi! Mà thôi, đã nói đến nước này, tin hay không tùy ông quyết định.
Tôi đi trước đây!”
Dứt lời, Miêu Chấn Vũ lên xe.
Nhìn theo bóng chiếc Rolls-Royce đi xa dần, Trịnh Đức Hoa ngây người.
Lão hiểu rõ tính cách người anh em già này của mình hơn bất kỳ ai.
Chưa bàn đến những điều khác, chỉ nói riêng phương diện nhìn người, quả thật Miêu Chấn Vũ luôn nhìn rất chuẩn.
Lão ta có thể thông qua một chuyện vụn vặt để có thể nhìn thấy nhiều thứ lớn hơn.
Nghe ý của Miêu Chấn Vũ thì cậu cháu rể bị nhà họ Châu xua đuổi kia hẳn phải là một thanh niên rất có tài.
“Ông thông gia, ông chủ Miêu có chuyện gì vậy? Chẳng phải chỉ là một hộp trà giả thôi hay sao? Tôi cũng vì lo ông ấy uống nhầm đồ kém chất lượng đau bụng nên mới không bán cho ông ấy đấy chứ”.
Lúc này, ông cụ Châu cũng đi ra, vẻ mặt không được vui, nói.
Lão ta cảm thấy mình có lòng tốt nhưng lại bị coi là lòng lang dạ sói.
Rõ ràng mình làm thế là để tốt cho Miêu Chấn Vũ, ấy thế mà người ta lại không cảm kích.
Trịnh Đức Hoa nhìn ông cụ Châu, vẻ mặt hết sức phức tạp: “Ông thông gia, lần này, ông nhìn lầm người rồi!”
“Là sao?”
Ông cụ Châu cau mày hỏi.
“Mũi của ông Miêu tinh lắm, trên đời này không có loại trà nào mà ông ấy nhận nhầm.
Chỗ trà mà ông vừa bảo Mỹ Linh đổ đi kia là trà Đại Hồng Bào lâu năm ở núi Vũ Di thật đấy!”
Trịnh Đức Hoa lên tiếng.
Nói xong câu đó, lão cũng cảm thấy ông cụ Châu quả đúng là một gã ngốc.
Đây là thứ trà trị giá mấy chục triệu, ấy thế mà lại bị ném vào cống thoát nước, như vậy chẳng phải phung phí của trời thì là gì?
Chẳng trách Miêu Chấn Vũ lại tức giận đến thế.
Nhớ tới chỗ trà bị vứt đi kia, Trịnh Đức Hoa cũng cảm thấy đau lòng muốn chết.
Người nhà họ Châu nghe Trịnh Đức Hoa nói vậy, cả đám lập tức dại mặt ra.
“Không thể nào!”
Trịnh Mỹ Linh cũng hồn bay phách lạc nói: “Anh ta chỉ là một tên rác rưởi, sao có thể tặng trà giá trị mấy chục triệu chứ ạ? Chắc chắn không thể nào đâu!”
“Bốp!”
Điều khiến mọi người đều khiếp sợ là, Trịnh Đức Hoa đã vung tay tát cho Trịnh Mỹ Linh một cái như trời giáng, lão giận dữ quát: “Cháu ngậm miệng lại cho ông! Cháu có biết cháu nói như thế là đang nghi ngờ ông Miêu của cháu không? Nếu để ông ấy nghe thấy những lời này của cháu thì mối quan hệ bao năm giữa ông với ông ấy đã bị câu nói này của cháu làm rạn nứt rồi đấy!”
“Ông nội!”
Trịnh Mỹ Linh ôm bên má vừa bị đánh, vẻ mặt cực kì ấm ức, nước mắt không cầm được đã ào ào chảy ra.
Cô ta quay người chạy khỏi nhà.
Trịnh Đức Hoa hừ một tiếng, bình thản nhìn ông cụ Châu: “Quà đã đưa đến rồi, tôi cũng nên về thôi!”
Nói xong, Trịnh Đức Hoa rời khỏi nhà họ Châu.
Những người đứng đó đều có cảm giác như đang nằm mơ, nhất là ông cụ Châu, mặt cứ dại cả ra.
Nhà họ Châu không phải nhà giàu có gì, ngay cả biệt thự vườn cỡ lớn thế này đều do Châu Ngọc Thúy bỏ tiền xây nên.
Có thể quen biết được người quyền cao chức trọng cỡ như Miêu Chấn Vũ đều nhờ con gái út của ông ta là Châu Ngọc Dung lấy con trai nhà họ Trịnh.
Trịnh Đức Hoa lại là chỗ quen biết thân thiết với Miêu Chấn Vũ, chứ nếu không nhờ mối quan hệ này, nhà họ Châu vốn chẳng là gì trước mặt Miêu Chấn Vũ.
Nhưng một gia đình như vậy lại coi gói trà trị giá vài chục triệu như rác rưởi rồi vứt đi.
“Thanh Tâm, chỗ trà đó là đồ thật sao?”
Lát sau, ông cụ Châu mới nhìn sang Tần Thanh Tâm gặng hỏi, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Tuy không hiểu về trà nhưng Tần Thanh Tâm lại rất tin Dương Thanh, cô bèn gật đầu: “Ông nội, là trà thật ạ, ông hiểu lầm Dương Thanh rồi!”
Sắc mặt ông cụ Châu trở nên cực kì cay đắng, rồi bỗng dưng ông ta nhớ tới điều gì đó.
“Đúng rồi, còn ngọc Quan Âm mà cháu rể tặng thì sao?”
Ông cụ Châu bỗng quay sang nhìn bà cụ Châu, hơi thở trở nên dồn dập hẳn.
Sau chuyện kia, cả xưng hô cũng đã được lão ta đổi từ Dương Thanh sang cháu rể rồi.
Bà cụ Châu chỉ vào thùng rác bên cạnh: “Chẳng phải vừa nãy ông nói đồ Dương Thanh đem tới đều là đồ giả hay sao? Tôi vứt hết vào thùng rác rồi”.
Ông cụ Châu vội vàng chạy tới chỗ thùng rác, tự tay bới rác tìm ngọc Quan Âm.
Chỉ tiếc, miếng ngọc Quan Âm hoàn chỉnh ban đầu đã vỡ nát thành mấy mảnh.
“Vỡ rồi!”
Người nhà họ Châu nhìn mảnh vụn trên tay ông cụ Châu, mặt đã ngơ ra hết cả.
Ông cụ Châu ngồi phịch xuống ghế, ho khan dữ dội, miệng khò khè như tái phát bệnh suyễn.
“Bố!”
“Ông nội!”
“Ông ngoại!”
Lúc này, toàn bộ đám người trong sảnh lớn đều hoảng hồn.
Cũng may chỉ là tái phát bệnh suyễn thôi, uống thuốc đặc trị vào là nhanh chóng khôi phục bình thường.
Nhưng ông cụ Châu lại như thể bị vết thương cực kì nghiêm trọng, trông hết sức yếu ớt, không có chút sức sống nào.
“Ông mệt rồi! Thanh Tâm, đỡ ông về phòng nghỉ!”
Ông cụ Châu nói, vẻ mặt vô cùng bi thương.
Lúc này, trong lòng lão ta chỉ còn nỗi hối hận vô tận, nhưng mọi thứ đều đã quá muộn rồi.
Chỗ trà trị giá vài chục triệu đã bị vứt đi như rác rưởi, ngọc Quan Âm kia hiển nhiên cũng là bảo vật giá trị vô cùng cao, nay cũng đã vỡ nát thành nhiều mảnh.
–
.
Chương 210: 210: Chuyện Nhỏ
“Ngọc Thúy, lẽ nào trà với ngọc Quan Âm mà thằng con rể vô dụng của cô tặng bố mẹ đều là thật à?”
Ông cụ Châu vừa được Tần Thanh Tâm dìu về phòng xong, Châu Ngọc Kiệt kinh ngạc hỏi.
Châu Ngọc Dung cũng vội bước lên, phấn khích nói: “Trà đó giá trị đến mấy chục triệu đấy! Còn ngọc Quan Âm của mẹ thì chắc cũng mấy chục triệu nhỉ?”
“Được đấy, bây giờ nhà Ngọc Thúy khấm khá quá, tùy tiện tặng quà mà giá trị cũng lên tới hàng chục triệu”.
“Mấy người cũng không nhìn lại xem Ngọc Thúy là ai.
Nó là đứa con gái ưu tú nhất của nhà họ Châu chúng tôi, con rể của nó sao có thể là thằng ăn hại được?”
Bỗng nhiên mọi người trong phòng đều khen ngợi Châu Ngọc Thúy.
Châu Ngọc Thúy đắc ý lắm, nhưng trong lòng lại thấy bực.
Bà ta không hề tin Dương Thanh là người giàu có, luôn cho rằng biệt thự là do nhà họ Tô tặng cho anh.
Nhưng không ngờ, Dương Thanh lại có thể tặng trà và ngọc Quan Âm trị giá đến mấy chục triệu.
Dương Thanh chưa từng tặng bà ta thứ gì trị giá chục triệu cả.
Càng nghĩ, bà ta càng thấy không cam tâm.
“Ngọc Thúy, mau gọi cho cháu rể, bảo thằng bé về nhà ăn cơm trưa”.
Thái độ của Châu Ngọc Kiệt đối với Dương Thanh quay ngoắt 180 độ, gọi Dương Thanh là “cháu rể” luôn.
“Chắc mọi người đều hiểu lầm một chuyện rồi!”
Châu Ngọc Thúy hắng giọng, đắc ý nói: “Cả trà và ngọc Quan Âm đều là do con bé Tâm nó mua.
Còn thằng đó chỉ là một thằng bám váy vợ, cả ngày ăn không ngồi rồi, là một thằng ăn hại chính hiệu!”
“Ngọc Thúy, cô nói muốn con bé Tâm ly hôn với Dương Thanh, thật không thế?”
Châu Ngọc Thúy không có mắt nhìn nhưng có người khác tinh mắt, chẳng qua chỉ có một người như thế, những người khác đều tin lời Châu Ngọc Thúy.
Dù sao thì bây giờ Tần Thanh Tâm cũng là tổng giám đốc của tập đoàn Tam Hòa, Tần Y là tổng giám đốc chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh, họ đều có khả năng tặng được những món quà giá trị hàng chục triệu.
“Sao thế? Chị đừng có mơ mộng hão huyền, tôi không gả con bé Tâm tới nơi hang cùng ngõ hẻm nhà chị đâu!”, Châu Ngọc Thúy khinh bỉ nói.
“Cô hiểu lầm rồi, tôi có một đứa cháu gái bên ngoại, cũng đã đến độ tuổi lấy chồng rồi, nếu cô không cần Dương Thanh thì tôi sẽ dẫn cháu gái tôi đến tìm thằng bé đấy nhé!”
Chị dâu họ của Châu Ngọc Thúy vui mừng nói.
“Lại đi tranh giành một thằng ăn hại, được, chị thích thì tới mà rước đi mau đi, tôi chướng mắt cậu ta lắm rồi”, Châu Ngọc Thúy cười khẩy.
“Mẹ, mọi người lại nói gì nữa thế?”
Tần Thanh Tâm dìu ông cụ Châu về phòng xong, quay lại thì nghe Châu Ngọc Thúy nói như vậy.
Cô tỏ ra bất mãn.
“Thanh Tâm, mẹ cháu nói là cháu sắp ly hôn với Dương Thanh rồi.
Cháu mau nói cho bác biết, lúc nào hai đứa ly hôn thế? Đến lúc đó nhớ nói cho bác một tiếng nhé, bác dẫn cháu gái của bác tới tìm Dương Thanh”.
Chị dâu họ của Châu Ngọc Thúy nhìn Tần Thanh Tâm, vui vẻ nói.
Lúc này Châu Ngọc Thúy cũng không dám lên tiếng, vội ngậm chặt miệng.
Sắc mặt Tần Thanh Tâm vô cùng khó coi, nhưng cô vẫn trả lời rất lễ phép: “Bác, tình cảm của cháu với Dương Thanh khăng khít lắm ạ, bọn cháu còn đang định có thêm đứa nữa, sao có thể ly hôn được ạ?”
“Hả? Không ly hôn sao?”
Chị dâu họ của Châu Ngọc Thúy có vẻ rất thất vọng.
Một bên khác, Dương Thanh rời khỏi tập đoàn Thành Hà, trên đường trở về, anh đột nhiên nhìn thấy có một ông cụ đang nằm ở trên lối đi bộ ven đường.
“Chắc chắn lão già này đang nằm ăn vạ, tuyệt đối đừng có đụng vào lão ta!”
“Đúng vậy! Tôi nghe nói, hồi trước có một gia đình nhỏ sung túc lắm, nhưng vì dìu một lão già ăn vạ mà khiến gia đình tán gia bại sản”.
“Mấy ngày trước, có người nhảy sông Hắc Thủy ở Châu Thanh mình tự tử nè, rồi có một cậu thanh niên đi ngang qua cứu được.
Thế mà sau khi người đó tỉnh dậy, cứ nói cậu thanh niên kia đẩy mình xuống sông, bây giờ còn đang kiện tụng kia kìa!”
Dương Thanh vừa xuống xe đã nghe lời bàn tán của những người đứng xem.
Mười mấy người đều đứng trơ mắt nhìn ông lão kia, không một ai tới sơ cứu, thậm chí còn không có ai gọi điện thoại cho xe cứu thương nữa.
Lúc Dương Thanh còn ở trên xe đã nhìn thấy ông cụ này hô hấp khó khăn, sắc mặt trắng bệch, môi tím tái, rõ ràng là triệu chứng giảm oxy máu.
Dương Thanh không hề do dự, lập tức bước lên trước, chuẩn bị sơ cứu.
Ngay lúc anh định sơ cứu người bệnh thì bị một ông chú trung niên kéo cánh tay lại: “Cậu trai trẻ, cậu đừng xốc nổi nhé! Ra vẻ anh hùng sẽ rước phiền phức đấy, vừa nhìn đã biết lão già này đang diễn kịch rồi”.
“Tránh ra!”
Dương Thanh nhíu mày, tức giận quá, vùng ra khỏi tay ông chú trung niên kia.
“Haiz! Cậu trai trẻ, sao cậu không biết tốt xấu gì cả thế?”
Ông chú trung niên bất mãn nói.
“Chính vì có quá nhiều người trẻ như thế này nên mấy ông già mới có cơ hội ăn vạ”.
“Chuẩn rồi, bọn họ ăn vạ được đều là do có quá nhiều người tạo cho họ thói quen đó”.
Những người đứng xem cũng đồng loạt chỉ trích Dương Thanh, dường như anh đang làm một chuyện gì xấu xa lắm vậy.
Dù sao Dương Thanh cũng xuất thân từ quân đội, những triệu chứng bệnh đơn giản, anh vẫn có thể nhìn ra được.
Rõ ràng ông cụ này bị đột phát bệnh tim, bây giờ cho dù xe cứu thương có tới e rằng cũng đã muộn, buộc phải sơ cứu ngay lập tức.
Bình thường, những người có bệnh tim đều sẽ mang theo thuốc đặc trị bên mình.
Quả nhiên, Dương Thanh tìm được một chiếc bình sứ trong túi áo của ông cụ, chính là thuốc trị bệnh tim.
Anh vội cho ông cụ uống vài viên, vừa giúp ông cụ điều khí vừa gọi 115, nói rõ tình hình.
Một lát sau, ông cụ dần dần mở mắt, sắc mặt đã ổn hơn một chút, đôi môi vốn dĩ tím tái, bây giờ đã hồng hào hơn nhiều.
“Hình như ông già này bị tái phát bệnh cũ thật!”
“Lẽ nào ông ta không phải kẻ ăn vạ à?”
“Xem ra chúng ta nhầm rồi, suýt chút nữa thì hại một mạng người rồi!”
Nhìn sắc mặt ông cụ dần ổn hơn, cuối cùng đám người đứng vây xem cũng đã nhận ra ông cụ thật sự bị tái phát bệnh.
Lúc này Dương Thanh đứng lên, liếc nhìn tất cả mọi người, cao giọng nói: “Thế giới này đúng là có người xấu, nhưng đó cũng chỉ là số ít.
Nếu mỗi người chúng ta đều vì sợ bị ăn vạ mà không dám cứu người, thế thì sẽ có biết bao nhiêu người mất mạng oan uổng vì lỡ thời gian cấp cứu?”
Anh nói xong thì quay người rời đi.
Đám người đứng xem ai nấy đều áy náy, kính phục nhìn Dương Thanh lái xe rời đi.
“Ông nội, ông sao rồi?”
Dương Thanh vừa đi, một chiếc Rolls-Royce dừng lại ngay bên đường, một cô gái xinh đẹp bước xuống xe, vội vàng chạy tới trước mặt ông cụ, vẻ mặt ngập tràn lo lắng.
Ông cụ khẽ lắc đầu: “Yên tâm đi, ông nội không sao rồi.
Nếu vừa nãy không có chàng trai trẻ kia thì e rằng ông nội đã phải vĩnh viễn nằm ở đây rồi”.
Sau đó ông cụ lại nói: “Gọi người chuẩn bị mười triệu, đưa đến cho chàng trai trẻ kia!”
“Vâng, ông chủ!”
Một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh ông cụ lập tức nhận lệnh.
Đám người đứng xem vừa nãy đều kinh ngạc.
Nhớ lại vừa rồi cậu trai kia chỉ lấy thuốc trên người ông cụ rồi cho ông cụ uống, như thế đã được ông cụ báo đáp mười triệu, nhiều người thấy hối hận.
Dương Thanh không hề biết, vì chuyện làm nhỏ nhặt của mình mà kiếm được đến mười triệu.
Dù anh biết cũng sẽ không có bất kỳ phản ứng gì.
Với tài lực của anh bây giờ, mười triệu chỉ như con bò rụng cọng lông, cây me rụng lá mà thôi.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










