Chàng Rể Chiến Thần
Tập 19 : 181: Đứng Lại Cho Tôi (c181-c190)
❮ sautiếp ❯Chương 181: 181: Đứng Lại Cho Tôi
Tin tức Trang Tất Phàm đã chết nhanh chóng truyền khắp Giang Hải.
Dù sao gã cũng là một trong bốn cậu chủ Giang Hải, bản thân còn là cháu đích tôn nhà họ Trang, tất nhiên gã chết đột ngột như vậy sẽ là một tin sốt dẻo.
Rất nhiều người trong giới quyền quý ở Giang Hải đều biết chuyện xảy ra ở cơ sở của tổ chức đấu giá Mạnh Ký, bọn họ có cảm giác như bão tố sắp xảy ra.
Chuyện này không chỉ liên quan đến nhà họ Trang, còn dính líu tới cả nhà họ Mạnh ở tỉnh lỵ.
“Cậu Thanh, Trang Tất Phàm chết rồi!”
Dương Thanh đang ở trong phòng bệnh của Tần Đại Dũng, anh nhanh chóng nhận được điện thoại của Quan Chính Sơn.
Sau khi Dương Thanh ra khỏi phòng bệnh mới nói: “Là tôi giết ngay trước mặt người nhà họ Mạnh!”
Quan Chính Sơn nghe vậy thì không khỏi hít sâu một hơi.
Đêm qua, lúc Dương Thanh bình yên vô sự ra khỏi club Long Đằng, ông ta đã đoán được điều này.
Bây giờ Dương Thanh thừa nhận, hơn nữa anh còn nói mình đã làm ngay trước mặt người nhà họ Mạnh, điều này khiến ông ta càng chấn động hơn.
“Nhà họ Trang đã tuyên chiến với nhà họ Quan.
Tôi nghĩ, đây mới chỉ bắt đầu thôi.
Có lẽ nhà họ Trang sẽ nhanh chóng tìm được cậu thôi.
Cậu tốt nhất nên có sự chuẩn bị trước”.
Quan Chính Sơn trầm giọng nói.
Dương Thanh cười lạnh: “Nếu nhà họ Trang chỉ nhằm vào tôi, bọn họ còn có đường sống.
Nếu bọn họ nhằm vào người bên cạnh tôi, vậy nhà này cũng chẳng còn lý do nào để sống sót nữa”.
Trong lòng Quan Chính Sơn thấy chấn động trước những lời này vô cùng ngang ngược này.
Nhưng vừa nghĩ tới nhà họ Quan suýt nữa bị phá hủy, ông ta biết Dương Thanh không phải đang nói đùa.
“Là tôi quá lo lắng rồi!”
Quan Chính Sơn cười cay đắng.
“Ông có thể đối phó được với nhà họ Trang chứ?”
Dương Thanh chợt hỏi.
Nghĩ đến phía sau nhà họ Quan có chỗ dựa vững chắc là Dương Thanh, Quan Chính Sơn vô cùng khí thế, cười sảng khoái nói: “Nếu nhà họ Trang tưởng nhà họ Quan chúng tôi dễ ức hiếp thì bọn họ nhầm rồi.
Cậu Thanh cứ yên tâm, nhà họ Trang không làm gì được tôi đâu”.
“Nếu nhà họ Mạnh can thiệp, ông hãy thông báo ngay với tôi!”
Dương Thanh không yên tâm nên dặn dò thêm.
“Vâng, cậu Thanh!”
Quan Chính Sơn trầm giọng nói.
Dù sao ngày ấy xảy ra chuyện ở cơ sở của tổ chức đấu giá Mạnh Ký, nhà họ Trang còn có quan hệ thân thiết với nhà họ Mạnh.
Nếu nhà họ Mạnh can thiệp, nhà họ Quan sẽ không có phần thắng.
Sau khi cúp máy, Dương Thanh do dự một lát mới gọi một cuộc điện thoại.
“Chủ tịch!”
Cuộc điện thoại của Dương Thanh vừa được kết nối, anh đã nghe được giọng nói kích động của Lạc Bân.
Ông ta được Dương Thanh thu xếp cho ở lại Châu Thành để xử lý sản nghiệp nhà họ Dương, nên đã lâu không gặp anh.
Dương Thanh hỏi: “Ông xử lý chuyện ở Châu Thành thế nào?”
Lạc Bân vội vàng báo cáo: “Chủ tịch, sản nghiệp nhà họ Dương đã được chỉnh đốn xong.
Bây giờ tập đoàn Thành Hà có thể tương đương với một gia tộc đứng đầu rồi”.
“Vậy thì tốt rồi.
Ông bảo Tiền Bưu tới bệnh viện Nhân Dân Giang Hải tìm tôi”, Dương Thanh nói.
“Chủ tịch, có phải bên phía Giang Hải đã xảy ra rắc rối gì không?”, Lạc Bân lo lắng hỏi.
“Cũng không phải rắc rối gì.
Ông cứ tiếp tục trông coi Châu Thành.
Chắc không lâu nữa, ông cũng sẽ về thôi”.
Tất nhiên Dương Thanh hiểu rõ Lạc Bân muốn đi theo mình, hứa sẽ cho ông ta về sớm.
Lạc Bân nghe vậy thì thầm mừng rỡ, vội vàng nói: “Tôi luôn chờ sự sai bảo của chủ tịch!”
Cho dù Dương Thanh không sợ nhà họ Trang, nhưng bây giờ Mã Siêu được anh phái đi huấn luyện một đám cao thủ nhà họ Quan, bên cạnh tạm thời không có cao thủ nào dùng được.
Anh bảo Tiền Bưu trở về, thật ra có thể bớt rất nhiều rắc rối.
Tần Y đã có Sâm Ba bảo vệ, anh sẽ bảo Tiền Bưu đi bảo vệ Tần Thanh Tâm.
Chỉ khi bảo đảm an toàn cho người nhà, Dương Thanh mới có thể yên tâm được.
Từ Châu Thành đến Giang Hải phải tốn hết một giờ đi đường.
Đâu tầm bốn mươi phút sau, Tiền Bưu đã tới bệnh viện Nhân Dân.
“Cậu Thanh!”
Tiền Bưu cung kính đứng trước mặt Dương Thanh, ông ta không dám có chút sơ suất nào.
“Trong thời gian này, ông âm thầm bảo vệ vợ tôi.
Nếu có điều gì khác thường thì phải thông báo cho tôi biết ngay”, Dương Thanh nghiêm túc căn dặn.
“Vâng!”
Lúc này Tiền Bưu đứng nghiêm, chỉ thiếu mỗi cúi chào.
Mặc dù ông ta đã rời khỏi biên giới phía Bắc nhiều năm nhưng nhiệt huyết trên người vẫn còn.
Ngay sau đó, Dương Thanh gọi điện thoại cho Sâm Ba, căn dặn gã bảo vệ tốt cho Tần Y.
Sau khi thu xếp xong xuôi tất cả những việc này, anh mới thấy yên tâm.
“Dương Thanh, bố thấy vết thương đã lành, có thể ra viện được rồi”.
Tần Đại Dũng nằm bệnh viện suốt hai ngày, thấy rục cả người.
Chủ yếu nhất là ông ta lo lắng cho công ty.
Dù sao bây giờ ông ta cũng là tổng giám đốc công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Ông ta mới lên chức không lâu đã đột nhiên phải nằm viện.
Dương Thanh nói: “Bố nói với con cũng vô dụng thôi, chỉ khi nào Thanh Tâm và Y Y đồng ý thì mới được ạ!”
Theo anh, nếu các chiến sĩ ở biên giới phía Bắc bị chút vết thương như Tần Đại Dũng thì không cần nằm viện, thậm chí còn chẳng cần bỏ lỡ việc huấn luyện.
Nhưng Tần Thanh Tâm và Tần Y không chấp nhận cho Tần Đại Dũng ra viện, Dương Thanh cũng hết cách, chỉ có thể ở lại trông.
Hai người đang nói chuyện thì bác sĩ tới phòng kiểm tra.
Sau khi kiểm tra cho Tần Đại Dũng, bác sĩ nói thẳng: “Ông có thể ra viện!”
Được bác sĩ cho phép, Dương Thanh cũng chẳng còn lý do gì để ngăn cản Tần Đại Dũng ra viện nữa.
Sau khi Tần Đại Dũng ra sức yêu cầu, lúc này anh mới thu dọn đồ xuất viện.
Lúc Dương Thanh đưa Tần Đại Dũng về đến căn nhà thuê, Châu Ngọc Thúy vẫn chẳng khác nào trước đây.
Bà ta ngồi trên sofa, trong tay cầm điều khiển từ xa, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình tivi.
Trên bàn còn chất đống vỏ trái cây và các đồ linh tinh khác.
Trong thùng rác bên cạnh đầy những các hộp đựng đồ ăn nhanh.
Có thể tưởng tượng được bà ta sống thế nào trong mấy ngày Tần Đại Dũng nằm viện.
Mấy ngày qua, Châu Ngọc Thúy chưa từng tới bệnh viện.
Lúc này Tần Đại Dũng về nhà, bà ta cũng chỉ ngẩng đầu liếc qua rồi xem tivi tiếp.
Cảm giác vui mừng sau khi ra viện của Tần Đại Dũng hoàn toàn biến mất.
Ông ta ném đồ xuống và ra khỏi nhà.
“Dương Thanh, bố thật sự không thể sống tiếp với người phụ nữ này nữa”.
Khi ra tới bên ngoài, Tần Đại Dũng đau buồn nói.
Nếu Dương Thanh gặp phải người phụ nữ như vậy, anh đã ly hôn từ lâu rồi.
Nhưng anh chắc chắn không thể nói vậy trước mặt Tần Đại Dũng.
“Trước đây bố còn cảm thấy người phụ nữ này vẫn có thể cứu được.
Nhưng bây giờ xem ra là hết thuốc chữa rồi.
Bố thật sự không hiểu mình làm sao sống được với người phụ nữ này cả đời”.
Hai mắt Tần Đại Dũng đỏ hoe, trong lòng rất uất ức.
Ông cũng cực kỳ thất vọng về Châu Ngọc Thúy.
“Được rồi, bố đừng suy nghĩ nhiều nữa.
Dù sao ban ngày bố đi làm không gặp, mắt không gặp thì lòng không phiền”.
Dương Thanh mỉm cười an ủi.
Tần Đại Dũng cười cay đắng: “Không nói nữa, bố tới công ty đây!”
Hai mươi phút sau, ở công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Đây là lần đầu tiên Dương Thanh tới công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Trước đây nhà họ Dương ở Châu Thành tặng bốn mươi chín phần trăm cổ phần công ty vật liệu xây dựng Long Hà cho anh, anh cũng không để ý nhiều.
“Ồ, đây chẳng phải là sếp Tần mới đi làm mấy ngày đã xin nghỉ bệnh à? Ông khỏi bệnh nhanh vậy?”
Hai người vừa vào công ty, một người đàn ông trung niên, hơi hói đầu cười híp mắt nhìn Tần Đại Dũng.
Nghe ông ta nói có vẻ như quan tâm Tần Đại Dũng, nhưng trong giọng nói đầy châm chọc.
“Sếp Tần có quan hệ, đừng nói xin nghỉ mấy ngày, cho dù một năm không đến cũng chẳng sao”.
Một cô gái trẻ mặc trang phục công sở bó sát người đứng phía sau người đàn ông trung niên hói đầu cười ha hả nói.
Sau khi Dương Thanh giao công ty vật liệu xây dựng Long Hà cho Tần Đại Dũng, anh chưa từng can thiệp vào chuyện của công ty, vốn tưởng mọi chuyện đều rất thuận lợi.
Nhưng bây giờ anh thấy, tất cả đều không dễ dàng gì.
Trước ngực người đàn ông trung niên hói đầu kia có đeo thẻ phó tổng giám đốc.
Chẳng trách ông ta dám càn rỡ trước mặt Tần Đại Dũng.
Cô gái kia thì đeo thẻ thư ký.
Lúc này hai người kẻ xướng người họa, lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều nhân viên.
Vẻ mặt Tần Đại Dũng rất khó coi.
Ông ta vốn định dựa vào năng lực của mình để xử lý mọi chuyện trong công ty, giờ đã bị Dương Thanh nhìn thấy hết.
“Mọi người, năm phút sau tới phòng họp lớn để họp!”
Lúc này, Tần Đại Dũng quát.
“Sếp Tần, thật ngại quá, đúng lúc tôi phải đi gặp một đối tác nên không thể họp cùng!”
Người đàn ông hói đầu nói xong, quay người rời đi.
“Sếp Tần, tôi cũng có việc phải xử lý, không tham gia được!”, cô thư ký kia cũng cười híp mắt nói.
“Sếp Tần, tôi cũng có việc!”
Có người đàn ông hói đầu lên tiếng trước, năm quản lý cao cấp của công ty, trong đó tính cả ông ta đều liên tục nói ngay trước mặt mọi người là mình không có thời gian tham gia cuộc họp.
“Đứng lại cho tôi!”
Tần Đại Dũng không nén được cơn giận, hét lên với người đàn ông hói đầu đã đi tới cửa.
–
.
Chương 182: 182: Có Người Giả Mạo
Lúc này Tần Đại Dũng vô cùng khí thế, tức giận hét lên, mọi người đều phải nhìn về phía ông ta.
Người đàn ông hói đầu mới đi được mấy bước cũng dừng chân, hai mắt hơi híp lại.
Người đàn ông hói đầu tên là Triệu Hoa.
Khi nhà họ Dương ở Châu Thành còn, ông ta chính là tổng giám đốc công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Dương Thanh bảo Lạc Bân chỉnh đốn lại công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Lạc Bân muốn bảo đảm công ty có thể hoạt động bình thường nên không hề động vào nhân sự của công ty.
Nhưng sau đó Tần Đại Dũng đột nhiên từ bên ngoài tới làm tổng giám đốc, Triệu Hoa trở thành phó tổng giám đốc.
Ông ta vốn rất bất mãn về điều này, luôn tìm cách chống đối với Tần Đại Dũng, thậm chí sẵn sàng gây thiệt hại cho quyền lợi của công ty, cũng phải đối đầu với Tần Đại Dũng.
Chỉ cần là ý kiến do Tần Đại Dũng đưa ra, ông ta đều không đồng ý.
“Người ta bảo sếp mới nhậm chức hay nóng tính.
Sếp Tần đã lên chức lâu như vậy mà ông vẫn còn nóng tính thế?”
Triệu Hoa cười híp mắt nói.
Tần Đại Dũng lạnh lùng nói: “Tôi không quan tâm các người có lý do gì, trong vòng năm phút đều phải đến phòng họp lớn để họp! Bằng không tự gánh lấy hậu quả!”
“Ha ha, sếp Tần, uy quyền của ông lớn quá nhỉ?”
Triệu Hoa mỉm cười nói: “Xét về kinh nghiệm và lý lịch, tôi bỏ xa ông cả chục con phố, ông lấy tư cách gì bảo tôi tới họp?”
“Trưởng phòng Trương, bây giờ là mười giờ mười bảy phút.
Mười giờ hai mươi hai phút, ai không tới họp thì cứ xử phạt vì nghỉ làm không phép!”
Tần Đại Dũng căn dặn trưởng phòng nhân sự.
Trưởng phòng Trương có hơi khó xử.
Cho dù ông ta là người chịu trách nhiệm về nhân sự nhưng vẫn không dám chống đối Triệu Hoa.
Đúng như Triệu Hoa đã nói, kinh nghiệm và lý lịch của ông ta là cao nhất trong công ty, vốn là tổng giám đốc công ty, tất cả nhân viên quản lý cao cấp trong công ty đều là người của ông ta.
“Ông không hiểu lời tôi nói à?”
Tần Đại Dũng thấy trưởng phòng Trương không nói lời nào, lập tức nổi giận.
Trưởng phòng Trương cười khổ: “Vâng, sếp Tần!”
“Trương Chí Quân, đây là ân oán giữa tôi và Tần Đại Dũng, nếu ông dám can thiệp, tôi có hàng trăm cách đuổi ông ra khỏi công ty”, Triệu Hoa uy hiếp.
Nghe ông ta nói vậy, Dương Thanh nãy giờ không nói gì, lúc này ánh mắt cũng trở nên lạnh lùng.
Triệu Hoa này đúng là quá mức kiêu căng, dám uy hiếp nhân viên ngay trước mặt mọi người.
Trương Chí Quân khổ sở, đi tới phòng họp không được, không đi cũng không được.
Ông ta không thể đắc tội với bất kỳ bên nào.
“Triệu Hoa, có phải ông cảm thấy mình chính là ông trời ở trong công ty này, tôi thật sự không dám làm gì ông à?”
Tần Đại Dũng đột nhiên bình thản nói, trên mặt không thấy có chút tức giận nào.
Ông ta đột nhiên thay đổi làm Triệu Hoa bất giác có dự cảm xấu.
Nhưng nghĩ tới địa vị của mình ở trong công ty, Triệu Hoa không sợ hãi nữa.
Ông ta cười lạnh nói: “Tôi làm việc trong công ty bao nhiêu năm qua, hiểu rõ tất cả các nghiệp vụ của công ty, công ty có thể không có ông nhưng không thể thiếu tôi.
Cho dù sếp Lạc tới, cũng sẽ không làm gì được tôi nữa là ông?”
Tần Đại Dũng hít sâu một hơi, đảo mắt nhìn lướt qua mọi người và chợt nói: “Tôi đột nhiên từ bên ngoài tới công ty này, chắc không chỉ Triệu Hoa không phục, những người khác cũng không phục tổng giám đốc như tôi nhỉ?”
Dù sao ông ta cũng là tổng giám đốc công ty, cho dù phần lớn quản lý cao cấp đều là người của Triệu Hoa, nhưng rõ ràng lúc này Tần Đại Dũng đang sắp nổi giận, rất nhiều người đều hơi do dự, mãi vẫn không có người nào đứng ra.
Triệu Hoa cười lạnh nói: “Các người có ý kiến gì thì cứ việc nói ra.
Có tôi ở đây, không ai có thể làm gì được các người”.
Có những lời này của Triệu Hoa, cuối cùng đã có người đứng ra: “Tôi không phục!”
“Sếp Triệu làm trong công ty bao nhiêu năm qua, đổ biết bao mô hồi công sức cho công ty, ông chỉ là một tổng giám đốc từ bên ngoài tới, ông có tư cách gì thay thế ông ấy?”
“Tôi cũng không phục.
Ở công ty vật liệu xây dựng Long Hà, tôi chỉ nhận sếp Triệu là lãnh đạo!”
“Cả tôi cũng không phục.
Ông chỉ là một kẻ bị gia tộc nhỏ vứt bỏ, có tư cách gì làm tổng giám đốc của công ty vật liệu xây dựng Long Hà?”
Có ba quản lý cao cấp của công ty lần lượt đứng ra, trong đó có một phó tổng giám đốc và hai trưởng phòng.
Ba người này vốn qua lại thân thiết với Triệu Hoa, lúc này bọn họ đứng ra, mọi người cũng không nghi ngờ gì.
Nhưng cũng chỉ có ba người này đứng ra nói, những người khác đều lựa chọn im lặng.
Tần Đại Dũng có thể từ bên ngoài tới nhậm chức, đã chứng tỏ lai lịch của ông ta chắc chắn không đơn giản.
“Còn có ai không phục nữa?”
Tần Đại Dũng nhìn lướt qua mọi người ở đó, lớn tiếng hỏi.
Triệu Hoa híp mắt và hừ lạnh nói: “Các người tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ đi!”
“Tôi cũng không phục!”
Lại có một quản lý cao cấp đứng ra.
Nhưng cũng chỉ có một người, những người khác vẫn lựa chọn im lặng.
Thấy cảnh tượng như vậy, sắc mặt Triệu Hoa có phần khó coi.
Ông ta vốn tưởng rằng nếu có một ngày mình và Tần Đại Dũng hoàn toàn trở mặt, sẽ có ít nhất hơn nửa số quản lý cao cấp đứng ở bên phía mình.
Nhưng bây giờ, chỉ có chưa đến một nửa số quản lý cao cấp lựa chọn ông ta.
Tần Đại Dũng hít sâu một hơi: “Được, nếu các người không phục, vậy tôi cũng không nhất thiết phải giữ các người lại nữa”.
Ông dứt lời lại nói với trưởng phòng nhân sự Trương Chí Quân: “Trưởng phòng Trương, ông ghi lại tên những người này rồi lập tức làm bản quyết định sa thải!”
Ầm!
Tần Đại Dũng nói ra những lời này làm ai nấy đều kinh ngạc đến ngây người.
Ngay cả Triệu Hoa cũng kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi nói: “Tần Đại Dũng, mẹ nó, ông nói gì vậy? Ông muốn đuổi việc tôi à? Ông có tư cách gì?”
“Tôi là tổng giám đốc công ty vật liệu xây dựng Long Hà, lời nói của tôi có tính quyết định trong công ty này.
Nếu các người không phục sự quản lý của tôi, sao tôi còn phải giữ các người lại? Chẳng lẽ chờ các người lấy mất quyền lực của tôi, ngăn cản công ty phát triển sao?”
Vẻ mặt Tần Đại Dũng lạnh lùng.
Lần này, ông không còn tình người, chỉ còn sự lãnh đạm và mạnh mẽ quyết đoán của một cấp trên.
“Ông là cái thá gì chứ? Ông thật sự tưởng mình là tổng giám đốc thì có thể đuổi việc được tôi sao?”
Triệu Hoa thẹn quá hóa giận nói: “Ông đây là phó tổng giám đốc công ty vật liệu xây dựng Long Hà, cho dù muốn đuổi việc tôi cũng phải thực hiện theo trình tự chính quy.
Chỉ có chủ tịch ký tên mới có thể đuổi việc được tôi!”
“Đúng vậy, chúng tôi là nhân viên chính thức của công ty, ông có tư cách gì đuổi việc chúng tôi?”
“Không có chủ tịch ký tên, ai có thể đuổi chúng tôi đi chứ?”
Ngay sau đó, bốn quản lý cấp cao đứng bên phía Triệu Hoa đều gào lên với Tần Đại Dũng, hận không thể xé xác ông ta ra.
Vẻ mặt Tần Đại Dũng hờ hững, đột nhiên nhìn về phía Dương Thanh: “Chủ tịch, bây giờ tôi muốn đuổi việc những người này, chủ tịch có thể ký tên không?”
Nghe thấy Tần Đại Dũng nói vậy, ai nấy đều chấn động.
Cho dù là Triệu Hoa cũng chưa từng gặp Dương Thanh.
Vừa rồi anh xuất hiện cùng Tần Đại Dũng, ông ta chỉ cho rằng anh là nhân viên mới được Tần Đại Dũng tuyển vào.
Anh hờ hững nhìn năm người kia, nói: “Nếu không phục tùng cấp trên, tất nhiên phải đuổi!”
Năm người kia lập tức ủ rũ, vẻ mặt đờ đẫn.
Triệu Hoa đờ người ra một lúc lâu mới tức giận hét lên: “Thằng oắt con, mày cũng dám giả mạo chủ tịch công ty vật liệu xây dựng Long Hà à? Mày đúng là chán sống rồi.
Tao sẽ lập tức báo cáo lại với sếp Lạc!”
Ông ta nói xong thì lấy điện thoại ra gọi.
Lạc Bân nhanh chóng nghe máy, thờ ơ hỏi: “Chuyện gì?”
“Sếp Lạc, có một người thanh niên hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi tới công ty giả mạo chủ tịch.
Sếp Tần còn bao che cho cậu ta nữa.
Ông xem chuyện này nên xử lý thế nào?”
Giọng điệu Triệu Hoa vô cùng cung kính, lúc ông ta nói chuyện còn nhìn về phía Dương Thanh với vẻ giễu cợt.
–
.
Chương 183: 183: Xin Quay Lại
Lạc Bân vốn đang bận, không rảnh để ý tới Triệu Hoa.
Nhưng sau khi nghe Triệu Hoa nói xong, mặt ông ta biến sắc.
Ông ta biết Tần Đại Dũng là bố vợ của Dương Thanh.
Ông ta cũng biết Dương Thanh hai mươi bảy tuổi.
Còn nói giả mạo chủ tịch, lại có Tần Đại Dũng bao che.
Giả mạo chỗ nào chứ? Người đó rõ ràng là Dương Thanh.
Nghe giọng điệu của Triệu Hoa thì rõ ràng ông ta đã có xung đột với Dương Thanh.
Lưng Lạc Bân đổ mồ hôi lạnh.
Dù sao Lạc Bân cũng là người đã giữ Triệu Hoa ở lại công ty.
Thấy Lạc Bân mãi không nói gì, Triệu Hoa vừa cười vừa nói: “Sếp Lạc, ông xem có cần tôi đuổi Tần Đại Dũng và thằng nhóc này ra ngoài không?”
“Đuổi cái đầu ông à? Người thanh niên ông nói chính là chủ tịch.
Cậu ấy bảo ông làm gì thì ông làm cái đó.
Nếu ông dám xúc phạm tới chủ tịch, ông đây giết chết ông!”
Lạc Bân tức giận thở hổn hển và hét lên.
Trong đại sảnh yên tĩnh này, giọng nói thông qua loa điện thoại truyền rõ vào trong tai mỗi người.
Gương mặt đang tươi cười nịnh nọt của Triệu Hoa chợt cứng đờ.
Năm quản lý cao cấp vừa chọn đứng bên phía Triệu Hoa lại có vẻ mặt vô cùng khó coi.
“Từ hôm nay trở đi, nhân viên nào không phục tùng quản lý thì cứ sa thải hết!”
Dương Thanh liếc nhìn mấy người đó với gương mặt vô cảm, sau đó nói với Tần Đại Dũng bên cạnh: “Nếu không đủ người, cứ tìm Lạc Bân đòi người!”
“Vâng, chủ tịch!”
Dù sao ở đây là công ty, Tần Đại Dũng vẫn tỏ ra cung kính với Dương Thanh.
“Chủ tịch, tôi biết sai rồi, xin cậu hãy cho tôi một cơ hội nữa!”
Triệu Hoa đờ đẫn trong giây lát mới hoảng sợ và vội vàng cầu xin, vẻ mặt nhăn nhúm.
Thời gian trước ông ta mới đổi biệt thự lớn và xe sang, nhưng tất cả đều là mua trả góp.
Nếu ông ta bị đuổi, sẽ không trả góp nổi một cái nào.
“Chủ tịch, chúng tôi cũng sai rồi!”
Bốn quản lý cao cấp khác của công ty cũng cố cầu xin.
Dương Thanh cười lạnh: “Sao lúc trước các người chống đối sếp Tần lại không biết sai?”
“Chủ tịch, cậu không thể đuổi việc tôi được.
Tôi là nhân viên lâu năm trong công ty, hơn nữa từng làm tổng giám đốc của công ty, tôi đã đích thân chịu trách nhiệm rất nhiều dự án.
Nếu tôi không ở đây, những dự án đó đều sẽ thất bại”.
Triệu Hoa cảm giác được Dương Thanh quyết tâm đuổi việc mình, lập tức cuống lên.
“Ông thật sự tưởng cả một công ty lớn như vậy không có ông thì không thể hoạt động được nữa à? Có phải ông còn cảm thấy trái đất thiếu ông sẽ ngừng quay không?”, Dương Thanh châm chọc.
Năm quản lý cao cấp đi theo ông ta lúc trước cũng khóc lóc kể lể: “Chủ tịch, đều là do tên khốn Triệu Hoa này ép chúng tôi.
Nếu chúng tôi không đứng ở bên phía ông ta, ông ta sẽ gây khó dễ cho chúng tôi.
Mong chủ tịch cho chúng tôi một cơ hội cuối cùng, sau này chúng tôi không dám làm vậy nữa!”
Nhìn đôi mắt mấy quản lý cao cấp đỏ hoe, nước mắt chực rơi, Tần Đại Dũng đột nhiên thấy thương cho bọn họ.
“Chủ tịch, hay là giữ lại hết, trừ Triệu Hoa?”
Tần Đại Dũng khẽ nói.
Mấy quản lý cao cấp đều nhìn về phía Tần Đại Dũng với vẻ mặt cảm kích.
“Thương trường như chiến trường, phục tùng chính là trách nhiệm, phản bội chính là kẻ địch”.
Nhưng bọn họ phải thất vọng vì Dương Thanh đã lắc đầu, nghiêm mặt nhìn Tần Đại Dũng: “Bọn họ vì lợi ích của mình có thể phản bội bố một lần, sẽ có thể phản bội bố lần thứ hai.
Bất kỳ một lần phản bội nào cũng có thể làm công ty sụp đổ!”
Lúc này Dương Thanh thể hiện ra uy nghiêm của một người lãnh đạo, cho dù Tần Đại Dũng là bố vợ của anh vẫn cảm thấy áp lực rất lớn.
Nhưng Tần Đại Dũng cũng hiểu rõ những lời này của Dương Thanh rất có lý.
Bình thường những người này ỷ vào Triệu Hoa mà chó cậy thế chủ, chuyện gì cũng dám làm với mình.
Ông ta thật sự chẳng có lý do gì để tha thứ cho những người như vậy.
“Trưởng phòng Trương, từ nay về sau, ông chính là giám đốc phòng nhân sự.
Ông lập tức làm bản quyết định sa thải sáu người do Triệu Hoa dẫn đầu!”
Lúc này Tần Đại Dũng ra lệnh, ông ta vừa đề bạt Trương Chí Quân lại sa thải sáu quản lý cao cấp.
Lúc này Trương Chí Quân rất vui mừng.
Ông ta vốn đang lo lắng vì lúc nãy mình hơi do dự trước mệnh lệnh của Tần Đại Dũng, cũng sẽ bị phạt.
Nhưng không ngờ mình không những không bị phạt, trái lại còn được đề bạt.
“Vâng, sếp Tần!”, Trương Chí Quân lập tức kêu lên.
“Chủ tịch, cậu không thể đuổi việc chúng tôi được!”
Lúc này, đám người Triệu Hoa cuối cùng cũng biết mình thật sự bị đuổi việc, mấy người đều vô cùng hoảng sợ.
Nếu theo thủ tục từ chức bình thường, có lẽ bọn họ còn có thể tìm được công việc với chức vụ tương đương.
Nhưng hôm nay bọn họ bị đuổi việc, vậy sẽ chẳng có công ty nào bằng lòng tiếp nhận một nhân viên bị đuổi việc cả.
Cho dù có công ty tiếp nhận cũng sẽ không sắp xếp cho bọn họ làm chức vụ quản lý cao cấp như ở công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
“Trong mười giây, nếu các người còn chưa cút ra ngoài, vậy sau này ở cái đất Giang Hải này chẳng có chỗ cho các người dung thân nữa”.
Dương Thanh đột nhiên nói, ánh mắt vô cùng lạnh lùng.
Mấy người đều hoảng sợ.
Bọn họ biết Lạc Bân có địa vị rất cao ở Giang Hải, nhưng ngay cả Lạc Bân còn phải gọi Dương Thanh trước mắt này là chủ tịch.
Nói cách khác, Dương Thanh không chỉ là chủ tịch công ty vật liệu xây dựng Long Hà, còn là chủ tịch của tập đoàn Nhạn Thanh.
Nghĩ tới đây, mấy người đâu dám tiếp tục dây dưa nữa, hoàng hốt tranh nhau chạy ra khỏi công ty.
Cả đại sảnh im phăng phắc.
Ai nấy đều hiểu, từ nay về sau, Tần Đại Dũng chính là người nắm quyền duy nhất trong công ty.
.
Truyện mới cập nhật
Dương Thanh đi theo Tần Đại Dũng vào văn phòng tổng giám đốc.
“Bố, chắc lúc bố vừa đến công ty đã bị bọn họ tìm cách loại bỏ đúng không? Sao bố chẳng nói gì với con?”
Dương Thanh bất đắc dĩ nói.
Tần Đại Dũng cười khổ, cầm một cốc nước đưa cho Dương Thanh rồi ngồi xuống, nói: “Bố vốn định tự mình giải quyết việc này, coi như rèn luyện bản thân.
Nhưng bố không ngờ mấy người này càng lúc càng kiêu căng, thậm chí đến mức ngó lơ lợi ích của công ty để đối đầu với bố”.
“Bố, nếu con đã giao công ty cho bố thì đã tín nhiệm bố rồi.
Bố không cần cứ nhất quyết phải giày vò bản thân.
Sau này nếu có chuyện như vậy nữa, bố cứ mạnh dạn xử lý đi.
Nếu bố không giải quyết được, con sẽ đứng ra”.
Dương Thanh chân thành nói.
“Được, bố biết rồi!”
Tần Đại Dũng vừa cười vừa nói.
“Đây là lần đầu tiên con tới công ty vật liệu xây dựng Long Hà nên không hiểu rõ về tình hình của công ty lắm.
Không phải bố mới nói sẽ tổ chức cuộc họp à? Vậy thì tốt quá, con cũng đi cùng xem như dự thính, thuận tiện tìm hiểu tình hình của công ty luôn”, Dương Thanh chợt nói.
Trong lúc Dương Thanh theo Tần Đại Dũng vào họp.
Sáu người quản lý cao cấp do Triệu Hoa dẫn đầu vừa muốn tách ra, Triệu Hoa chợt kêu lên: “Chờ đã!”
Năm người kia đều đứng lại, tức giận nhìn Triệu Hoa.
Nếu không phải vì Triệu Hoa, bọn họ đã không bị đuổi việc.
“Tôi biết mấy người rất bất mãn về tôi, nhưng mấy người đừng quên trước đây lúc tôi còn là phó tổng giám đốc của công ty vật liệu xây dựng Long Hà đã tạo điều kiện cho mấy người thế nào.
Đâu chỉ có mấy người bị đuổi việc, tôi cũng bị đuổi việc mà!”
Triệu Hoa không cam lòng nói.
“Triệu Hoa, ông muốn nói gì?”
Một người trung niên bước ra, nhìn ông ta hỏi.
Ánh mắt Triệu Hoa trở nên sắc bén: “Tôi có một kế hoạch, nhưng cần mấy người phối hợp.
Chỉ cần có thể làm xong chuyện này, đến lúc đó Tần Đại Dũng nhất định sẽ phải cầu xin chúng ta trở lại!”
–
.
Chương 184: 184: Hạ Hà Yêu Cầu
Mấy quản lý cao cấp vừa bị đuổi việc vốn đang lo buồn vì chuyện này, Triệu Hoa nói Tần Đại Dũng sẽ cầu xin bọn họ trở lại, khiến bọn họ lập tức thấy hứng thú với kế hoạch của ông ta.
“Sếp Triệu, ông cần chúng tôi phối hợp thế nào, cứ nói ra!”
Mấy người vừa rồi còn rất bất mãn với Triệu Hoa, lúc này lại gọi Triệu Hoa là sếp Triệu.
Triệu Hoa khẽ nhếch môi: “Mấy người hẳn đã nghe nói về Long Tam chứ?”
“Long Tam? Ông muốn nói tới ông chủ của club Hoàng Triều à?”
Nghe cái tên Long Tam này, một người kinh ngạc hỏi.
Triệu Hoa cười giễu cợt: “Hắn mà là ông chủ gì chứ? Thật ra đứng phía sau club Hoàng Triều là nhà họ Ngụy, một trong bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải.
Mà Long Tam chỉ là người được nhà họ Ngụy nâng đỡ lên, giúp bọn họ quản lý việc kinh doanh club Hoàng Triều thôi”.
“Sếp Triệu, ông có kế hoạch gì thì mau nói ra đi.
Chúng tôi vì theo ông mới bị công ty sa thải, bây giờ cho dù có tìm được việc làm cũng không thể tìm được công việc tốt như ở công ty vật liệu xây dựng Long Hà”.
Mấy người đều sốt ruột.
Triệu Hoa mỉm cười, đột nhiên giơ năm ngón tay lên: “Năm trăm nghìn, mỗi người năm trăm nghìn, sáu người chúng ta là ba triệu.
Tôi sẽ cầm số tiền này đi tìm Long Tam, bảo hắn dẫn người tới nhà kho của công ty vật liệu xây dựng Long Hà, chặn không cho bọn họ xuất hàng.
Đến lúc đó Long Tam sẽ yêu cầu tôi đứng ra, mới bằng lòng dẫn người rời đi”.
“Cho dù thằng oắt phía sau Tần Đại Dũng kia thật sự là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh thì sao chứ? Long Tam là người của nhà họ Ngụy, lẽ nào thằng oắt kia còn dám đấu với người của nhà họ Ngụy sao?”
“Đến lúc đó, bọn họ chỉ có thể mời tôi ra mặt.
Mà lúc đó tôi có thể đưa ra yêu cầu là phải để tôi làm tổng giám đốc công ty vật liệu xây dựng Long Hà, tôi mới bằng lòng ra mặt.
Chờ tôi lên làm tổng giám đốc, các người có thể trở lại công ty rồi”.
Mấy người vốn còn thấy hứng thú với kế hoạch của Triệu Hoa, nhưng nghe mỗi người phải bỏ ra năm trăm nghìn, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.
“Sếp Triệu, ông đùa gì thế? Chúng tôi làm trong công ty vật liệu xây dựng Long Hà cả năm trời cũng chẳng được năm trăm nghìn.
Bây giờ ông lại muốn chúng tôi bỏ ra năm trăm nghìn một lần, vậy chẳng phải là làm khó nhau sao?”
“Đúng vậy, năm trăm nghìn đâu phải là số tiền nhỏ!”
“Quá nhiều, tôi không có!”
Năm người đều bất mãn.
Triệu Hoa cười lạnh: “Tầm mắt các người vẫn quá hạn hẹp.
Các người đừng quên, chỉ cần chúng ta có thể quay về công ty vật liệu xây dựng Long Hà, bỏ ra năm trăm nghìn có đáng là gì đâu? Trong vòng một tháng, tôi bảo đảm sẽ giúp các người lấy được năm trăm nghìn!”
“Các người phải suy nghĩ cho kỹ.
Người tôi tìm tới là Long Tam.
Nếu là nhân vật nhỏ khác, tôi tùy tiện bỏ ra mấy chục nghìn đã có thể chặn được nhà kho của công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Nhưng đám người này có tác dụng sao?”
“Phía sau Long Tam là nhà họ Ngụy.
Cho dù cậu thanh niên phía sau Tần Đại Dũng có lai lịch lớn thế nào, sao có thể đấu được với nhà họ Ngụy chứ?”
Nghe ông ta nói vậy, mấy người đều im lặng, do dự.
Cho dù bọn họ từng là quản lý cao cấp, nhưng năm trăm nghìn không phải là số tiền nhỏ.
Nếu kế hoạch có thể thành công thì tốt, nhưng một khi thất bại thì đúng là ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo.
“Ôi!”
Thấy mấy người đều do dự, Triệu Hoa đột nhiên thở dài: “Xem ra, bảo các người bỏ ra năm trăm nghìn thật sự quá khó.
Nếu đã vậy thì quên đi! Tôi tự nghĩ cách kiếm tiền, sau đó tìm Long Tam.
Sau khi chuyện này thành công, tôi được quay về công ty thì ba triệu có là gì? Tôi sẽ kiếm về gấp mấy lần!”
“Sếp Triệu, tôi đồng ý bỏ ra năm trăm nghìn!”
Cuối cùng, có người nghiến răng nghiến lợi đồng ý.
“Sếp Triệu, tôi cũng đưa!”
Lúc nào cũng vậy, một khi có kẻ mở đầu, sẽ lập tức có người phụ họa.
Năm người vừa rồi còn do dự đã lập tức đồng ý với kế hoạch của Triệu Hoa.
Màn đêm buông xuống.
Trong phòng VIP sang trọng ở tầng cao nhất của club Hoàng Triều.
Một người đàn ông tóc ngắn, dáng vẻ vạm vỡ với một hình xăm chữ thập chết chóc nối thẳng từ cằm xuống cổ.
Trên nửa mặt trái của hắn ta còn có một vết sẹo lộ rõ, thoạt nhìn vô cùng hung ác.
Người đàn ông mặt sẹo này chính là Long Tam.
Lúc này hắn ta đang ngồi trên ghế sofa cao cấp, hai tay ôm hai người đẹp, trên bàn trà còn đặt đĩa trái cây rất lớn và chai rượu.
Triệu Hoa dè dặt đứng ở trước bàn, nơm nớp lo sợ nói: “Anh Long, hôm nay tôi tới tìm anh là có chuyện muốn nhờ cậy anh!”
“Có gì nói mau!”
Long Tam hung ác nói.
Triệu Hoa vội vàng nói: “Tôi muốn nhờ anh Long dẫn theo một vài anh em đứng ra, chặn nhà kho của công ty vật liệu xây dựng Long Hà, không cho bọn họ xuất hàng.
Đến lúc đó anh lại chỉ đích danh tôi đứng ra, anh mới bằng lòng đàm phán”.
Lúc này Long Tam mới biết Triệu Hoa đưa tiền tới cửa, hắn ta đẩy hai người đẹp bên cạnh ra: “Mấy đứa ra ngoài đi!”
Thoáng cái, trong phòng chỉ còn Long Tam và Triệu Hoa.
“Nếu ông tìm tới tôi, vậy chắc ông đã biết quy định của tôi rồi.
Vụ kinh doanh ít hơn ba triệu, tôi sẽ không làm!”
Long Tam ngậm một điếu xì gà trên môi, cười híp mắt nói với Triệu Hoa.
Triệu Hoa vội vàng bước lên, cúi xuống châm xì gà giúp Long Tam rồi mới nói: “Anh Long, tất nhiên tôi hiểu quy định của anh.
Nhưng không khéo là hôm nay tôi mới bị công ty vật liệu xây dựng Long Hà sa thải, trong tay cũng không có nhiều tiền như vậy”.
“Không có tiền à?”
Long Tam nhíu mày, giọng nói cũng lạnh hơn.
“Anh Long, anh đừng nóng.
Tôi không nói dối gì anh, trong tay tôi chỉ có một triệu.
Chỉ cần anh Long giúp tôi trở lại công ty vật liệu xây dựng Long Hà, tôi hứa với anh, sau khi chuyện này thành công, tôi sẽ lấy thêm hai triệu từ chỗ công ty tới biếu anh”.
Triệu Hoa cười híp mắt nói, ánh mắt điên cuồng.
Long Tam cũng chỉ thuận miệng nói ba triệu thôi.
Trên thực tế cho dù hắn ta là quản lý club Hoàng Triều nhưng tiền đều chảy vào trong túi của nhà họ Ngụy, hắn ta chẳng lấy được bao nhiêu.
Nhưng kế hoạch của Triệu Hoa có thể khiến hắn ta làm một lần đã kiếm được ba triệu.
Số tiền này tương đương với thu nhập một năm của hắn ta ở club Hoàng Triều.
“Tôi có thể tạm thời nhận một triệu của ông.
Nhưng chờ sau khi ông trở lại công ty vật liệu xây dựng Long Hà, tôi phải có năm triệu!”
Long Tam đòi hơi nhiều.
Hắn ta chỉ dẫn người tới ngăn cản kho hàng của công ty vật liệu xây dựng Long Hà xuất hàng mà lại đòi những sáu triệu.
Triệu Hoa cắn răng, cò kè mặc cả: “Tôi đưa trước cho anh một triệu.
Sau khi chuyện này thành công, tôi lại đưa cho anh thêm bốn triệu nữa.
Nếu anh bằng lòng, tôi có thể đưa trước một triệu cho anh ngay bây giờ”.
“Được, tôi đồng ý!”
Long Tam cũng hiểu, hắn ta chỉ dẫn hơn mười người đi gây chuyện, có thể kiếm năm triệu đã là rất tốt rồi.
Cuối cùng Triệu Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta lấy được hai triệu rưỡi từ năm người khác, bây giờ bỏ ra một triệu, còn có thể lời được một triệu rưỡi.
Mấu chốt nhất là ông ta tin tưởng, chỉ cần Long Tam đứng ra, chắc chắn ông ta có thể quay lại công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Chỉ cần quay về công ty, số tiền bỏ ra đều có thể kiếm về được.
Ngày hôm sau, Dương Thanh như mọi ngày, đưa Tiêu Tiêu tới trường mầm non, sau đó chở Tần Thanh Tâm đến công ty xong, anh lại thành người rảnh rỗi.
Trong lúc anh đang cân nhắc xem mình nên đi đâu, điện thoại chợt đổ chuông.
Là Hạ Hà gọi tới.
“Dương Thanh, anh có rảnh không? Tôi muốn gặp anh một chút!”
Dương Thanh vừa nghe máy, giọng nói dịu dàng của Hạ Hà đã vang lên.
“Cô gặp phải rắc rối gì sao?”
Dương Thanh hơi lo lắng.
Dù sao cái chết của Trang Tất Phàm vẫn có chút liên quan tới Hạ Hà.
Anh không có cách nào bảo đảm nhà họ Trang sẽ không đi tìm Hạ Hà.
–
.
Chương 185: 185: Chặn Cửa
Hạ Hà cảm nhận được nỗi lo lắng của Dương Thanh, vội vàng lên tiếng: “Anh đừng lo, tôi không sao, chỉ là ít việc riêng thôi”.
Lúc này Dương Thanh mới yên tâm: “Được.
Nhân tiện tôi đi thăm dì đây, chúng tôi gặp nhau ở bệnh viện”.
“Ok!”, Hạ Hà đáp.
Hai mươi phút sau, Dương Thanh đã đến bệnh viện Nhân Dân.
Trong phòng bệnh của bà Hạ.
“Thanh đến đấy à cháu!”
Bà Hạ rất vui khi thấy Dương Thanh tới.
Có điều càng thích Dương Thanh thì bà ta càng hụt hẫng.
Lần đầu tiên gặp Dương Thanh, bà ta còn tưởng anh là bạn trai của Hạ Hà, sau này mới biết anh đã kết hôn rồi.
Dương Thanh mỉm cười: “Cháu chào dì, hôm nay dì thấy thế nào?”
Có lẽ là do bà Hạ mới làm thẩm tách nên sắc mặt hơi tái, môi cũng nhợt nhạt, trông rất yếu.
Bà ta lắc đầu: “Sau khi tiền thuốc men được giải quyết, dì cảm thấy bệnh tình chuyển biến tốt đẹp từng ngày.
Chỉ mong dì mau bình phục rồi xuất viện, ra ngoài tìm việc, để cái Hà khỏi phải chịu khổ một mình”.
Bà Hạ nói đến đây, mắt đã đỏ hoe.
Bà ta không sợ chết mà chỉ lo bỏ lại Hạ Hà một mình trên thế gian này.
Mắt Hạ Hà cũng đỏ hoe, cô ta kéo tay mẹ, cố tươi cười vui vẻ: “Mẹ à, mẹ đừng nghĩ lung tung.
Bây giờ mẹ cứ yên tâm chữa bệnh, bao giờ khỏi hẳn thì mẹ con mình cùng nhau cố gắng”.
“Ừ, mẹ nhất định sẽ nhanh chóng khỏe lại”, bà Hạ mỉm cười nói.
“Đã tìm được nguồn thận thích hợp chưa?”
Dương Thanh hỏi đột ngột.
Bệnh tình của bà Hạ rất nghiêm trọng, chỉ có thay thận mới giữ được tính mạng, nếu không thì tất cả thành công dã tràng.
Sắc mặt Hạ Hà chợt ảm đạm, cô ta khẽ lắc đầu: “Bác sĩ nói là vẫn đang tìm kiếm.
Dù sao thì nguồn thận rất hiếm, có duyên thì tìm được chứ không đòi hỏi gì được, bây giờ chỉ có thể chờ đợi thôi!”
Dương Thanh gật đầu, rồi chợt nói: “Hai người đợi một lát nhé, cháu ra ngoài gọi điện”.
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, Dương Thanh gọi một cú điện thoại.
Đối phương bắt máy rất nhanh, giọng nói vừa ngạc nhiên vừa vui mừng truyền qua điện thoại: “Thanh, sao đột nhiên cậu lại gọi điện cho chị thế?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nữ trẻ tuổi, cô ấy rất kích động khi nhận được cuộc gọi từ Dương Thanh.
Dương Thanh lúng túng đáp lời: “Chị Lâm, em tìm chị có việc”.
“Đúng là có việc mới tìm người ta! Chị còn tưởng cậu nhớ chị cơ đấy!”
Chị Lâm hậm hực nói.
Chị Lâm tên là Ngải Lâm, từ nhỏ đã là thiên tài, tuy mới ba mươi tuổi nhưng cô ấy đã trở thành chuyên gia lĩnh vực y học cấp báu vật của quốc gia.
Trong thời gian sinh sống ở biên giới phía Bắc hồi trước, cô ấy đã cứu sống rất nhiều chiến sĩ, rất thân thiết với Dương Thanh.
Dương Thanh cười gượng: “Mặc dù em tìm chị có việc, nhưng cũng nhớ chị thật.
Một thời gian nữa em sẽ đến Yến Đô thăm chị”.
“Xem như thằng nhóc nhà cậu còn có lương tâm.
Chị biết cậu bận rộn nên không làm trễ nải thời gian của cậu nữa, có việc gì thì nói đi”.
Ngải Lâm nói thẳng.
Bấy giờ Dương Thanh mới thuật lại vắn tắt về tình hình của bà Hạ, cuối cùng hỏi: “Vì vậy, em muốn thử xem bên chị có cách nào tìm được nguồn thận thích hợp hay không?”
“Chị chỉ có thể nói là chị sẽ cố gắng hết sức, dù sao thì nguồn thận cũng rất hiếm, hơn nữa tất cả các chỉ tiêu xét nghiệm phải phù hợp hết mới được”, Ngải Lâm trả lời.
“Có câu này của chị là đủ rồi.
Lát nữa em sẽ gửi tài liệu chi tiết của bệnh nhân cho chị”, Dương Thanh lên tiếng.
“Ừ, cứ quyết định vậy đi! Có tin tức thì chị sẽ liên lạc với cậu.
Bên chị sắp mở cuộc họp, không nói chuyện với cậu nữa.
Nếu rảnh thì cậu đến Yến Đô tìm chị nhé!”, Ngải Lâm nói.
“Được, vậy chị Lâm làm việc đi!”
Nói rồi Dương Thanh cúp máy.
Mặc dù chưa tìm được nguồn thận, nhưng có câu nói kia của Ngải Lâm là đủ rồi.
Anh đã quen biết với Ngải Lâm mấy năm, hiểu rất rõ cô ấy, một khi cô ấy nói sẽ cố gắng hết sức thì có thể chắc chắn rồi.
“Dì ơi, dì đừng lo lắng, nhất định sẽ tìm được nguồn thận thích hợp.
Bây giờ dì hãy nghỉ ngơi thật tốt, giữ gìn sức khỏe, như vậy thì đến khi có nguồn thận thích hợp mới có thể phẫu thuật thuận lợi”.
Dương Thanh quay lại phòng bệnh, an ủi bà Hạ.
Anh trò chuyện với bà ta một lúc, sau đó xin phép đi trước.
Nhân lúc này, Hạ Hà đi ra ngoài phòng bệnh cùng anh.
“Hạ Hà, cô tìm tôi muốn nói gì sao?”
Mãi cho đến khi bọn họ ra đến bãi đỗ xe mà Hạ Hà vẫn chưa nói gì khiến Dương Thanh có phần nghi hoặc.
Sau một hồi do dự, Hạ Hà bỗng lấy một tờ giấy ra, dúi vào tay Dương Thanh,
“Đây là cái gì thế?”
Dương Thanh thắc mắc.
Đột nhiên Hạ Hà nghiêm túc nhìn Dương Thanh: “Đây là giấy nợ mà tôi viết.
Bởi vì trước mắt bệnh của mẹ tôi không tốn nhiều tiền, tạm thời chưa biết bao nhiêu nên tôi để trống chỗ khoản nợ.
Khi nào có hóa đơn chi phí chi tiết, tôi sẽ điền vào”.
Dương Thanh vô cùng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng hiểu ra.
Nhất định là cô ngốc này biết chuyện mình vì mẹ cô ta, quyên tặng năm mươi triệu để thành lập quỹ.
“Hạ Hà, cô đang làm gì thế?”
Dương Thanh thẳng tay xé giấy nợ không chút do dự.
“Tôi quyên góp một khoản tiền để thành lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu ở bệnh viện không phải vì cô mà là để cứu chữa cho nhiều bệnh nhân hơn.
Vả lại, bệnh của dì vốn phù hợp với điều kiện của quỹ, cô đưa giấy nợ cho tôi làm gì?”, Dương Thanh tức giận nói.
Anh giúp đỡ mẹ của Hạ Hà cũng là bởi vì nhìn Hạ Hà, anh như nhìn thấy bản thân năm năm về trước, anh nghĩ tới mẹ mình, cho nên mới thành lập quỹ.
Đương nhiên, cho dù không thành lập quỹ anh thì cũng giúp Hạ Hà mà không cần đền đáp, nói thế nào thì cô gái này cũng được xem là ân nhân của Tiêu Tiêu.
Nào ngờ Dương Thanh vừa mới xé một tờ giấy nợ, Hạ Hà lại lấy ra một tờ khác: “Tôi biết chắc là anh không nhận nên đã chuẩn bị hai tờ”.
“Bất kể là nguyên nhân gì, anh đã giúp đỡ tôi nhiều lắm rồi, tôi không muốn nợ anh thêm nữa, tôi sợ mình không trả nổi.
Anh phải nhận tờ giấy này.
Sắp tới tôi sẽ ra ngoài tìm việc và trả nợ cho anh hàng tháng nếu cuộc sống đảm bảo”.
Hạ Hà hết sức nghiêm túc, vẻ mặt cực kỳ kiên quyết.
Dương Thanh cười chua xót, đành nhận tờ giấy nợ: “Cô ép tôi nhận giấy nợ đấy!”
Thấy Dương Thanh nhận giấy nợ, Hạ Hà mới nở nụ cười nhẹ nhõm: “Có nợ thì phải trả, đó là lẽ hiển nhiên.
Anh trả toàn bộ phí chữa bệnh cho mẹ tôi là tôi đã cảm ơn anh lắm rồi”.
“Thôi được rồi, cô đã kiên quyết thì tôi nhận vậy”.
Dương Thanh bất đắc dĩ nhận giấy nợ.
“Cô gái này thật ngây thơ đáng yêu!”
Sau khi tạm biệt Hạ Hà, Dương Thanh tiện tay ném giấy nợ vào thùng rác bên cạnh rồi lắc đầu cười khổ.
Anh suy nghĩ miên man, chợt nói: “Không biết bên chỗ bố đã ổn định chưa, mình vẫn nên đến đó xem thử thì hơn!”
Dứt lời anh lái xe rời đi.
Trong khi đó, tại nhà kho của công ty vật liệu xây dựng Long Hà ở ngoại ô.
Hôm nay, công ty phải xuất một lượng lớn vật liệu thép, Tần Đại Dũng đích thân đến nhà kho quan sát.
“Hàng đã chuẩn bị xong chưa?”
Tần Đại Dũng đội mũ bảo hộ lao động hỏi quản lý nhà kho.
Quản lý vội vàng gật đầu: “Đã kiểm tra xong, không có vấn đề gì cả.
Xe vận tải sắp đến rồi.
Sau khi chất hàng lên xe, đưa đến công trường là hoàn thành giao dịch lần này”.
“Dẫn tôi đi xem!”
Nói xong Tần Đại Dũng dẫn đầu đi vào trong nhà kho, quản lý lập tức theo sau.
“Két!”
Đúng lúc này, trước cửa nhà kho vang lên mấy tiếng bánh xe ma sát với mặt đất.
Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh thì thấy tám chiếc xe Passat màu đen dừng trước cửa nhà kho, dẫn đầu là một chiếc xe Mercedes Benz G-Class màu đen.
Ngay sau đó, hơn hai mươi gã đàn ông mặc đồ đen cầm gậy xuống xe và xông đến nhà kho.
Một người đàn ông trung niên bước ra từ chiếc Benz G đằng sau, trên mặt hắn ta có một vết sẹo rất rõ, trên cằm còn săm hình chữ thập chết chóc kéo dài xuống tận cổ.
Hắn ta chính là Long Tam, người mà Triệu Hoa tới tìm tối qua.
“Các người là ai?”
Quản lý nhà kho trông thấy bọn họ thì lập tức hoảng loạn, vội vàng chất vấn.
Nhưng Long Tam chẳng thèm nhìn ông ta, chỉ vung tay ra lệnh: “Chặn cửa cho tao!”
–
.
Chương 186: 186: Mời Sếp Triệu Quay Về
Long Tam vừa dứt lời, hơn hai mươi gã đàn ông lập tức chạy tới cửa nhà kho và phá hỏng cửa trong nháy mắt.
Công nhân xung quanh đần mặt nhìn, họ đã thấy chuyện rầm rộ như thế này bao giờ đâu.
Tần Đại Dũng cũng ngớ ra nhưng nhanh chóng tỉnh táo lại, rõ ràng là đám người này đến đây với mục đích xấu.
“Ông anh này, không biết các ông đến nhà kho của công ty vật liệu xây dựng Long Hà làm gì vậy?”
Tần Đại Dũng đi tới trước mặt Long Tam, dè dặt hỏi.
Long Tam hờ hững nhìn ông ta: “Ông là ai?”
“Tôi là Tần Đại Dũng, tổng giám đốc của công ty vật liệu xây dựng Long Hà”.
Tần Đại Dũng lập tức tự giới thiệu thân phận.
“Tổng giám đốc của công ty các người không phải là Triệu Hoa sao? Đổi thành ông từ bao giờ thế? Cút đi cho bố mày, bố mày chỉ biết Triệu Hoa thôi.
Bảo ông ta bò ra đây, bố mày muốn nói chuyện với ông ta”.
Long Tam dữ dằn nói, tỏ vẻ muốn nói chuyện cùng Triệu Hoa.
“Ông anh, Triệu Hoa đã bị sa thải rồi.
Bây giờ mọi việc của công ty đều do tôi phụ trách, ông có chuyện gì thì cứ nói với tôi là được”.
Tuy Tần Đại Dũng cực kỳ tức giận nhưng cũng nhận thấy đối phương không đơn giản nên nói chuyện vẫn dè dặt.
“Bốp!”
Long Tam tát vào mặt Tần Đại Dũng, giận dữ quát: “Không hiểu bố mày nói gì à?”
Hắn ta được nhà họ Ngụy sắp xếp cho phụ trách club Hoàng Triều cũng đủ chứng minh hắn ta rất giỏi đánh đấm.
Cái tát này của hắn ta làm mặt Tần Đại Dũng hằn rõ dấu bàn tay, khóe miệng rỉ máu.
Đám nhân viên và công nhân xung quanh sợ hết hồn, không ai dám ho he gì.
Long Tam đảo mắt nhìn quanh, lạnh lùng cất lời: “Hôm nay, nếu Triệu Hoa không xuất hiện thì các người đừng hòng bước chân ra khỏi đây!”
Đúng lúc này, hơn mười chiếc xe container xếp thành hàng dừng trước cửa nhà kho.
Tần Đại Dũng thấy vậy càng nôn nóng hơn.
Hôm nay ông ta đến nhà kho là bởi vì có một đợt cốt thép cần chuyển đi.
Mười mấy chiếc xe này tới đây để chở hàng.
Chi phí vận chuyển lần này tốn không ít tiền, nếu chậm trễ thì công ty vật liệu xây dựng Long Hà phải gánh chịu mọi tổn thất.
Chi phí vận chuyển không quan trọng, tổn thất lớn nhất là vi phạm hợp đồng.
Nếu không chở thép đến đích trong thời gian giao hẹn trên hợp đồng thì công ty vật liệu xây dựng Long Hà phải bồi thường một khoản tiền cực lớn.
“Sếp Tần, ông mau nghĩ cách đi.
Nếu còn chậm trễ thì không thể giao hàng đúng hẹn được đâu.
Đến lúc đó, chúng ta phải trả khoản bồi thường khổng lồ đấy”.
Trợ lý của Tần Đại Dũng sốt sắng lên tiếng.
“Các ông có cần chuyển hàng nữa không? Nếu còn chậm trễ thì chúng tôi phải đi thôi.
Đến lúc đó, vẫn phải tính phí vận chuyển cho các ông đó”.
Lúc này, người phụ trách xe container cũng thúc giục, vẻ mặt bất mãn.
“Giám đốc Vương, ông đừng vội! Chờ chúng tôi bàn bạc xong sẽ cho chở hàng ngay”.
Trợ lý vội vàng bước lên dỗ dành đối phương.
“Dựa theo quy định trong hợp đồng, nếu trong nửa tiếng nữa các người vẫn không thể chất hàng lên xe thì chúng tôi có quyền rời khỏi đây, hơn nữa công ty các ông phải chịu phí vận chuyển”, người phụ trách xe container hờ hững cất lời.
“Giám đốc Vương yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ chuyển hàng lên xe trong nửa tiếng!”, trợ lý cuống quít nói.
Sắc mặt Tần Đại Dũng hết sức khó coi.
Từ lúc ông ta vào công ty vật liệu xây dựng Long Hà đến nay chưa bao giờ gặp phải chuyện này.
Không ngờ công ty lại bị người ta chặn cửa nhà kho, họ muốn chuyển hàng lên xe cũng không được.
Nhìn Long Tam thì có vẻ như nếu không gọi Triệu Hoa đến, hắn ta sẽ không chịu tránh đường.
“Ông anh à, ông xem thế này có được không nhé? Trước hết chúng tôi liên lạc với Triệu Hoa, bảo ông ta mau chóng đến đây.
Ông cứ cho người tránh đường để chúng tôi chuyển hàng trước đã”.
Tần Đại Dũng nén giận, bước lên thương lượng, còn cố nở nụ cười.
“Cút đi!”
Long Tam đạp bay Tần Đại Dũng, cười khinh thường: “Thứ ngu xuẩn, tưởng mình quan trọng lắm à? Hôm nay bố mày không nhận ai hết, chỉ nhận Triệu Hoa.
Nếu ông ta không đến, tôi quyết không đi!”
Tần Đại Dũng lăn lông lốc trên đất vài vòng mới dừng lại, áo vest mới tinh dính đầy bụi đất.
“Có việc gì thì cứ nói chuyện đàng hoàng, sao các ông còn đánh người?”
Mặc dù trợ lý sợ Long Tam, nhưng thấy Tần Địa Dũng hết ăn tát lại bị đạp, anh ta cũng nổi giận.
“Đm! Dám ăn nói với anh Long kiểu đó à, chán sống rồi!”
Long Tam còn chưa lên tiếng, một tên đô con bên cạnh hắn ta đã xông về phía trợ lý.
“Cho mày lảm nhảm này, chống mắt lên mà xem ông đây đánh chết mày!”
Gã đô con đạp trợ lý ngã lăn mà vẫn chưa chịu dừng lại, còn đạp liên tiếp.
Khắp người trợ lý dính đầy bụi đất, mặt mũi bầm dập.
“Các người đủ rồi đấy!”
Tần Đại Dũng xông lên đẩy gã đô con đang đánh trợ lý ra, giận dữ quát: “Nếu các người còn tiếp tục gây sự thì tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
“Báo đi! Bố mày muốn xem cảnh sát nhận được báo án từ ông có dám xía vào chuyện của Long Tam này không”.
Long Tam cực kỳ vênh váo.
Tần Đại Dũng run lên vì giận, nhưng ông ta biết Long Tam đã dám đến đây thì ắt có tự tin để vênh váo.
“Sếp Tần à, hay là gọi điện thoại cho Triệu Hoa, bảo ông ta đến đây một chuyến?”
Trợ lý lau máu mũi, sau đó nhìn Tần Đại Dũng góp ý.
Tần Đại Dũng hít sâu, cố bình tĩnh lại rồi mới lấy điện thoại ra gọi cho Triệu Hoa.
“Ai thế?”
Giọng nói bực bội của Triệu Hoa vang lên.
“Là tôi, Tần Đại Dũng!”
Tần Đại Dũng trầm giọng nói.
“Ôi chao! Không ngờ là sếp Tần.
Ông là người quan trọng bên cạnh chủ tịch, sao tự dưng lại gọi điện cho tôi thế?”, Triệu Hoa châm chọc.
“Triệu Hoa, có người tìm ông.
Đối phưng đang ở nhà kho của công ty vật liệu xây dựng Long Hà, phiền ông qua đây một chuyến!”
Tần Đại Dũng đáp lời, ánh mắt lộ rõ vẻ không cam lòng.
Nếu không vì vội vận chuyển hàng hóa thì Tần Đại Dũng sẽ không ăn nói khép nép với Triệu Hoa thế này.
“Sếp Tần, có phải ông nhầm rồi không? Tôi bị ông đuổi việc rồi, vậy mà ông còn gọi tôi đến nhà kho của công ty, ông giỡn mặt tôi hả?”
Triệu Hoa liên tục cười khẩy, vui như mở cờ trong bụng.
Đương nhiên là ông ta biết rõ chuyện gì đang xảy ra vào lúc này.
“Nếu bây giờ ông qua đây giải quyết vấn đề thì tôi sẽ xin chủ tịch cho ông quay lại công ty vật liệu xây dựng Long Hà”, Tần Đại Dũng nghiến răng nghiến lợi gằn lên.
“Sếp Tần, muốn tôi đến công ty giải quyết rắc rối cũng được thôi, nhưng nói qua điện thoại không có thành ý.
Nếu ông chân thành thì đích thân đến đón tôi đi!”
Triệu Hoa trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng.
Tuy mục tiêu của ông ta là vị trí tổng giám đốc, nhưng nếu như tạm thời được khôi phục vị trí phó tổng giám đốc cũng coi như là chuyện tốt.
“Nhà ông ở đâu, giờ tôi sẽ đến đón ông ngay!”
Tần Đại Dũng cắn răng nói.
“Khu biệt thự Vườn Hồng! Đến nơi thì gọi tôi nhé!”
Triệu Hoa nói xong, dứt khoát cúp điện thoại.
“Bây giờ tôi đi đón Triệu Hoa đây!”
Sau khi cúp điện thoại, Tần Đại Dũng dặn dò trợ lý: “Ở đây giao cho cậu theo dõi, nếu xảy ra bất cứ chuyện gì thì hãy báo cho tôi ngay”.
Sau đó, Tần Đại Dũng rời nhà kho đi đến khu Vườn Hồng.
Trên đường, ông ta lái xe với vận tốc tối đa.
Container chỉ chờ mình nửa tiếng, nghĩa là mình phải nghĩ cách gặp được Triệu Hoa trong vòng nửa tiếng.
Ngoài ra còn phải thuyết phục ông ta gọi điện cho Long Tam, yêu cầu Long Tam tránh đường cho công nhân chuyển hàng trước.
Tần Đại Dũng vừa lái xe rời đi thì Dương Thanh lái xe đến nhà kho.
Vừa xuống xe anh đã trông thấy hơn hai chục gã đô con đang chặn ở cửa nhà kho.
Mà phía trước đám người này còn đặt một chiếc ghế mây.
Một người đàn ông trung niên đang nồi trên đó.
“Đã xảy ra chuyện gì thế?”
Dương Thanh đi tới, lạnh lùng hỏi.
Trợ lý của Tần Đại Dũng thấy Dương Thanh đến thì mừng như nhặt được vàng, lập tức bước đến nói: “Chủ tịch, đám người này cản trở công ty xuất hàng.
Còn hai mươi phút nữa, nếu không chuyển hàng thì container chúng ta thuê sẽ đi hết”.
“Sếp Tần đâu rồi?”
Dương Thanh nhíu mày hỏi.
“Tên kia nói là muốn nói chuyện với Triệu Hoa.
Sếp Tần mới gọi điện cho Triệu Hoa nhưng ông ta bắt sếp Tần đích thân đi đón mình”, trợ lý vội báo cáo.
Dương Thanh nghe xong đã có kết luận, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
“Một lũ ô hợp nhãi nhép mà cũng dám gây sự trên địa bàn của tôi, đúng là không biết sống chết!”
Đột nhiên Dương Thanh nhìn vào Long Tam, hờ hững cất lời.
–
.
Chương 187: 187: Tôi Đồng Ý Với Ông
Cảm nhận được khí thế trên người Dương Thanh phát ra, Long Tam đứng cách đó không xa đột nhiên có một dự cảm xấu.
Hắn ta cười lạnh: “Thằng oắt con, muốn kiêu căng cũng cần phải có bản lĩnh đã.
Chỉ riêng một câu mà cậu vừa nói với tôi cũng đủ để tôi giết chết cậu rồi”.
“Chủ tịch, anh phải cẩn thận đấy.
Người kia tên là Long Tam, là người quản lý club Hoàng Triều.
Có người nói nhà họ Ngụy đứng phía sau hắn ta.
Vừa rồi chính hắn ta đã tát sếp Tần, còn đạp sếp Tần một phát”.
Người này là trợ lý của Tần Đại Dũng, tên Ngô Vũ.
Vừa nghe anh ta nói Tần Đại Dũng bị đánh, ánh mắt Dương Thanh trở nên lạnh lẽo.
“Cậu cũng bị Long Tam đánh à?”
Dương Thanh nhìn cả người Ngô Vũ đầy bụi bặm, hỏi.
Ngô Vũ lắc đầu, nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía một gã đô con bên cạnh Long Tam, đột nhiên chỉ tay: “Là hắn!”
“Cho mày mười giây để lăn qua xin lỗi, bằng không sẽ phải chịu hậu quả rất nghiêm trọng đấy!”
Mặt Dương Thanh không đổi sắc nhìn về phía gã đô con bên cạnh Long Tam và nói.
Nghe anh nói ra những lời này, Ngô Vũ bị dọa cho suýt són đái.
Anh ta chỉ nói cho Dương Thanh biết ai đã đánh anh ta, chưa từng nghĩ tới việc bắt đối phương xin lỗi.
Dù sao đối phương còn đánh cả Tần Đại Dũng, anh ta chỉ là một trợ lý nhỏ, sao bọn họ có thể xin lỗi anh ta được!
“Chủ tịch, anh đừng kích động, họ đều không phải là người tốt, chúng ta không đối phó được đâu”, Ngô Vũ khẽ nói.
Đám người Long Tam cũng kinh ngạc, dường như không ngờ trong tình huống như vậy, Dương Thanh còn dám bảo người của bọn họ xin lỗi.
“Ha ha…”
Rất nhanh, trong đám người phát ra tiếng cười ngông cuồng.
Gã đô con đã đánh Ngô Vũ càng kiêu căng hơn: “Thằng nhóc này là thằng hề mua vui hả? Bảo tao qua xin lỗi cơ đấy! Ha ha…
Tôi cười chết mất!”
Dương Thanh chỉ giơ tay nhìn đồng hồ: “Mười giây đã qua!”
Anh vừa dứt lời thì chân đột nhiên di chuyển.
Anh lập tức hóa thành một bóng mờ, lao về phía gã đô con kia.
Bấy giờ, Long Tam đứng phắt dậy, đồng tử của hắn ta đột nhiên co lại như nhìn thấy chuyện gì vô cùng đáng sợ.
“Bốp!”
Khi hắn ta vừa đứng lên, gã đô con đang cười sằng sặc bên cạnh hắn ta đã bị Dương Thanh đấm một phát bay ra ngoài.
Gã kia nặng hơn chín mươi cân bị đánh cho bay xa mười mấy mét, rơi mạnh xuống đất, lúc này đã ngất đi.
“Con mẹ nó!”
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hắn ta không phải là người à?”
Trong giây lát, rất nhiều người kinh ngạc kêu lên và lộ vẻ khó tin.
Long Tam làm việc cho nhà họ Ngụy, cũng đã từng gặp rất nhiều cao thủ nhưng đã bao giờ gặp loại cao thủ cấp bậc như vậy đâu?
Chỉ trong nháy mắt, đối phương đang ở cách xa mấy chục mét đã lao tới bên cạnh mình, một đấm đánh bay một người anh em của mình.
Nếu vừa rồi, người Dương Thanh đánh là hắn ta, hắn ta có thể cản được không?
“Này, cậu muốn làm gì?”
Thấy Dương Thanh đột nhiên nhìn về phía mình, Long Tam run rẩy, lau mồ hôi lạnh trên trán.
“Bịch! Bịch! Bịch!”
Nhịp bước chân của Dương Thanh giống như Thần Chết, mỗi bước đều như đang đòi mạng khiến Long Tam vô cùng hoảng sợ.
Dương Thanh chỉ đi ba bước đã tới trước mặt hắn ta, lạnh lùng nhìn hắn ta hỏi: “Vừa rồi, tay nào đánh sếp Tần, chân nào đạp sếp Tần? Hoặc ông tự đánh mình tàn phế, hoặc tôi đích thân ra tay.
Chẳng qua để tôi ra tay, sẽ không đơn giản chỉ là một tay, một chân đâu”.
“Con mẹ nó, hổ không ra oai thì mày tưởng ông đây là mèo bệnh à?”
Cho dù Long Tam hoảng sợ, nhưng nghe Dương Thanh muốn hắn ta tự đánh mình tàn phế, hắn ta vẫn không nén được cơn giận nói: “Lên cho tao, giết chết nó!”
Hắn vừa dứt lời, hơn hai mươi anh em do hắn dẫn tới đã đồng loạt xông về phía Dương Thanh.
Dương Thanh bình tĩnh: “Xem ra ông tính để tôi tự mình ra tay.
Nếu vậy, cứ đánh gãy hai tay, hai chân của ông rồi nói sau!”
Người của Long Tam còn chưa xông đến, Dương Thanh đã chộp lấy cánh tay của Long Tam.
“Ông đây là người nhà họ Ngụy, cậu không thể động đến tôi!”
Cảm nhận được đau đớn từ trên cánh tay truyền đến, Long Tam sợ hãi, lập tức hét lên.
“Rắc!”
“A…”
Tiếng xương gãy giòn tan và cả tiếng kêu rên đau đớn của Long Tam gần như cùng lúc vang lên.
Nhưng đây chỉ mới là bắt đầu!
Ngay sau đó, lại liên tục có ba tiếng xương gãy vang lên, hai chân và một cánh tay khác của Long Tam cũng bị Dương Thanh đánh gãy.
Tiếng kêu rên đau đớn vang vọng trong cả nhà kho, ai nấy đều hoảng sợ khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Lúc này, hai mươi mấy gã đô con vừa được Long Tam ra lệnh phải giết chết Dương Thanh đã dừng lại cách anh mấy chục mét, không ai dám xông lên nữa.
Sau khi nhìn thấy được thực lực và thủ đoạn của Dương Thanh, còn ai dám ra tay với anh chứ?
Long Tam chỉ tát Tần Đại Dũng một cái, đạp một phát, Dương Thanh lại đánh gãy hai tay, hai chân của hắn ta.
Người này hoàn toàn là ác ma!
Ngoài tiếng kêu rên đau đớn của Long Tam, trong cả nhà kho không còn có tiếng động nào khác.
Ai nấy đều hoảng sợ nhìn Dương Thanh.
“Sắp xếp người chuyển hàng!”
Đúng lúc này, Dương Thanh đột nhiên nhìn Ngô Vũ nói.
Bây giờ Ngô Vũ mới hoàn hồn, vội vàng gật đầu và chạy đi sắp xếp người chuyển hàng.
Còn Dương Thanh thì gọi một cuộc điện thoại.
“Cậu Thanh, cậu định trả lại Spa Hoàng Hà cho tôi sao?”
Điện thoại vừa được kết nối, Ngụy Sâm đã vội vàng hỏi.
Spa Hoàng Hà đã rơi vào trong tay Dương Thanh một thời gian, nhưng anh mãi vẫn không chịu trả lại.
Tới hôm nay, ông ta còn chưa dám nói chuyện này cho gia tộc biết.
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Long Tam là người của ông?”
Anh nhớ rõ, lần trước Ngụy Sâm định lấy club Hoàng Triều để đổi lại Spa Hoàng Hà.
Ngụy Sâm cảm nhận được giọng điệu của Dương Thanh không tốt, vội vàng nói: “Đúng là người của tôi.
Không phải tên khốn kiếp này đắc tội cậu Thanh chứ?”
“Trong vòng hai mươi phút, ông tới nhà kho đường Duyên Hà ở ngoại ô phía Đông nhận người!”
Dương Thanh vừa dứt lời đã cúp máy.
Bên kia điện thoại, Ngụy Sâm vô cùng tức giận: “Long Tam, mẹ mày!”
Ông ta vốn đang buồn phiền vì chuyện Spa Hoàng Hà, không ngờ Long Tam còn đi trêu chọc Dương Thanh.
Đối với ông ta, điều này quả thật chính là họa vô đơn chí.
Ông ta không dám chậm trễ, vội vàng chạy tới ngoại ô phía Đông.
Ở phía khác, Tần Đại Dũng đã lái xe đến biệt thự Vườn Hồng nhưng bị bảo vệ chặn lại ở cổng.
Ông ta không có giấy phép ra vào nên không được vào trong.
Tần Đại Dũng chỉ có thể gọi điện thoại cho Triệu Hoa.
Nhưng ông ta gọi mấy lần, Triệu Hoa đều không nghe máy.
Điều này làm ông ta vừa sốt ruột lại vừa tức giận.
Qua khoảng mười phút, ông ta gọi khoảng hơn trăm cuộc điện thoại, cuối cùng Triệu Hoa mới chịu nghe máy.
“Sếp Tần, tôi không nhận điện thoại của ông thì chắc chắn là đang bận.
Dù gì ông cũng là tổng giám đốc công ty vật liệu xây dựng Long Hà, sao lại không hiểu chứ?”, Triệu Hoa rất bất mãn nói.
“Triệu Hoa, tôi đã ở cổng Vườn Hồng, ông mau ra đây!”
Tần Đại Dũng không có thời gian tính toán với ông ta.
“Chờ tôi ăn cơm xong rồi nói sau!”
Triệu Hoa nói xong đã cúp máy.
Nghe trong điện thoại truyền ra tiếng báo máy bận, Tần Đại Dũng tức giận đấm mạnh vào vô lăng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Khốn kiếp!”
Ông ta chờ thêm nửa giờ, Triệu Hoa mới chậm rãi đi ra.
“Triệu Hoa, ông mau gọi điện thoại cho Long Tam, bảo người của ông ta tránh ra, để nhà kho còn xuất hàng”.
Thấy Triệu Hoa, Tần Đại Dũng vội bước tới giục.
“Sếp Tần, ông cầu xin người ta cũng phải có thái độ của kẻ đi cầu xin chứ? Ông thế này, tôi không có cách nào giúp ông được đâu”.
Triệu Hoa cười lạnh nói.
Tần Đại Dũng hít sâu một hơi: “Triệu Hoa, ông đại nhân không chấp tiểu nhân, tôi cầu xin ông gọi điện thoại cho Long Tam trước, những chuyện khác chờ đến nhà kho lại nói sau.
Ông thấy như vậy có được không?”
“Ha ha!”
Triệu Hoa cười đắc ý: “Nể tình sếp Tần thành khẩn như vậy, tôi cũng không phải không thể giúp ông”.
“Ông còn muốn thế nào nữa?”
Tần Đại Dũng nghiến răng nghiến lợi.
“Tôi muốn vị trí tổng giám đốc.
Chỉ cần ông có thể nghĩ cách thuyết phục chủ tịch cho tôi đảm nhiệm chức tổng giám đốc công ty vật liệu xây dựng Long Hà, tôi sẽ bằng lòng đứng ra.
Đương nhiên, ông có thể làm phó tổng giám đốc”, cuối cùng Triệu Hoa cũng nói ra mục đích của mình.
Đến giờ phút này, Tần Đại Dũng mới hiểu được mục đích của Triệu Hoa là vị trí tổng giám đốc.
Ông ta không ngốc, chẳng mấy chốc đã hiểu ra lý do vì sao Long Tam dẫn người xuất hiện ngăn cản công ty xuất hàng, còn kiên trì muốn nói chuyện với Triệu Hoa.
Rất có khả năng, tất cả những điều này đều do Triệu Hoa làm ra.
“Được, tôi hứa với ông!”
Tần Đại Dũng nghiến răng nói.
–
.
Chương 188: 188: Cực Kỳ Kiêu Căng
Thấy Tần Đại Dũng nhận lời, Triệu Hoa đắc ý.
Ông ta đi tới chỗ ngồi phía sau, nói với vẻ trêu tức: “Phó tổng giám đốc Tần, có phải bây giờ ông nên mở cửa xe cho tôi không?”
Trong lòng Tần Đại Dũng uất ức nhưng vẫn phải làm theo lời Triệu Hoa nói.
Rõ ràng ông ta là tổng giám đốc nhưng Triệu Hoa lại chẳng khác nào cấp trên của ông ta.
“Bây giờ, ông có thể gọi điện thoại cho Long Tam, bảo ông ta tránh đường, cho người chuyển hàng trước được không?”
Tần Đại Dũng chờ Triệu Hoa lên xe, rồi mới ngồi vào ghế lái, vừa lái xe vừa nói.
“Tạm thời không phải vội, chờ đến nhà kho sẽ nói sau!”
Triệu Hoa cười nhạt nói.
“Triệu Hoa, ông giỡn mặt tôi à?”
Tần Đại Dũng đột nhiên đạp phanh, trên mặt đầy vẻ tức giận.
.
ngôn tình hoàn
Sở dĩ ông ta đồng ý với yêu cầu vô lý của Triệu Hoa là để cho bên nhà kho có thể giao hàng bình thường.
Nhưng bây giờ Triệu Hoa lại nói chờ đến nhà kho sẽ nói sau.
“Mẹ kiếp!”
Do phanh gấp, Triệu Hoa đụng đầu vào hàng ghế ngồi phía trước.
Ông ta khẽ xoa trán bị đập đỏ, tức giận nói: “Tần Đại Dũng, mẹ nó tốt nhất ông nên nhận thức cho rõ ràng, bây giờ ông đang cầu xin tôi làm việc, tất cả đều do tôi quyết định.
Nếu ông còn dây dưa nữa, ông đây sẽ xuống xe ngay bây giờ!”
“Phù!”
Tần Đại Dũng hít một hơi thật sâu và cố gắng kìm chế cơn giận của mình, không nói lời nào, nổ máy rời đi.
Trong mắt Triệu Hoa ánh lên sự sắc bén.
Ông ta lấy điện thoại di động ra, soạn tin nhắn: “Mọi chuyện đã được giải quyết, mấy người lập tức qua nhà kho của công ty vật liệu xây dựng Long Hà!”
Sau khi soạn tin nhắn xong, Triệu Hoa gửi cho năm quản lý cao cấp đã bị đuổi việc cùng lúc với mình.
Mấy quản lý cao cấp nhận được tin nhắn của Triệu Hoa đều mừng rỡ, ai nấy kích động nói: “Cho dù mất năm trăm nghìn nhưng còn có thể trở lại công ty vật liệu xây dựng Long Hà cũng xem như đáng giá!”
“Yên tâm đi, Triệu Hoa đã hứa, chờ ông ta làm tổng giám đốc lại nghĩ cách lấy lại số tiền này”.
“Không sai, lần này sếp Triệu đã không làm cho chúng ta phải thất vọng”.
“Sau này, cho dù trời sập xuống, tôi cũng phải tiếp tục đi theo sếp Triệu!”
Mới sáng sớm, mấy quản lý cao cấp đã tập trung một chỗ, chờ đợi tin tức của Triệu Hoa.
Lúc này nhận được tin nhắn của Triệu Hoa, bọn họ đã được thở phào nhẹ nhõm, Triệu Hoa còn chưa lên chức, bọn họ đã gọi thành sếp Triệu.
Cùng lúc đó, ở nhà kho của công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Long Tam đã bị đánh gãy hai tay, hai chân, đang nằm ở bên cạnh.
Mà lúc này, hơn hai mươi anh em do hắn dẫn tới đều đồng loạt quỳ xuống.
Dương Thanh thể hiện ra thực lực khiến họ không dám phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn quỳ xuống, chờ phán quyết cuối cùng của Dương Thanh.
Còn Dương Thanh vừa chờ Ngụy Sâm đến, vừa nhìn vật liệu xuất kho.
Các loại máy móc cỡ lớn đều hoạt động, còn có rất nhiều công nhân cũng đang phối hợp với nhau chuyển hàng.
Người trong cả nhà kho đều đang bận rộn.
Duy nhất chỉ có hơn hai mươi người đàn ông vạm vỡ quỳ dưới đất là có vẻ không hợp với những điều này.
Ngụy Sâm vừa tới, đã nhìn thấy cảnh tượng này.
Ông ta tức tới mức suýt nữa chửi ầm lên.
Ông ta vốn là một người vô cùng bình tĩnh, nhưng từ sau khi trở mặt với Dương Thanh lại chẳng khác nào đổi tính, trở nên nóng nảy hơn.
“Sếp Ngụy, sao ông… ông tới đây?”
Lúc Long Tam nhìn thấy Ngụy Sâm, bị dọa cho suýt nữa són đái.
Hắn ta chỉ là người quản lý club Hoàng Triều, lại giấu nhà họ Ngụy nhận mối riêng, quan trọng là còn bị người trong dòng chính của nhà họ Ngụy phát hiện.
Ngụy Sâm nhìn Long Tam nằm trên mặt đất giống như chó chết thì bực mình, bước tới đá mạnh mấy phát vào người Long Tam.
Long Tam đau đến mức kêu ầm lên: “Sếp Ngụy, đừng đá nữa! Tôi biết sai rồi!”
“Mẹ mày, mày cũng dám lén nhận mối riêng sau lưng ông đây, mày chán sống rồi à!”
Ngụy Sâm thở hồng hộc nói: “Rốt cuộc sao mày lại trêu chọc vào tên sát thần kia thế?”
Tới lúc này, Long Tam mới biết Dương Thanh gọi Ngụy Sâm tới.
Hắn không dám che giấu, vội vàng kể ra chuyện Triệu Hoa tìm hắn nhờ chặn cổng nhà kho của công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
“Vì năm triệu ít ỏi này mà mày dám gây sự với tên sát thần kia à? Đừng nói mày bị đánh cho tàn phế, cho dù mày có bị đánh chết cũng là đáng đời!”
Ngụy Sâm không nén được cơn giận, đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, nhưng dù sao Long Tam cũng là người của ông ta.
Nếu đã đắc tội Dương Thanh, ông ta chỉ có thể nghĩ cách làm cho Dương Thanh thỏa mãn.
“Cậu Thanh, tôi tới rồi!”
Ngụy Sâm đi tới bên cạnh Dương Thanh, dè dặt nói.
Thật ra khi ông ta vừa tới, Dương Thanh đã biết, cũng rõ chuyện ông ta ra tay với Long Tam nhưng không quan tâm mà thôi.
Dương Thanh liếc nhìn ông ta với vẻ trêu tức: “Chó của ông làm chuyện gì, hẳn ông phải rõ hơn tôi chứ?”
Ngụy Sâm lau mồ hôi lạnh trên trán, liên tục gật đầu: “Cậu Thanh, lần này là lỗi của tôi đã không trông chó của mình cẩn thận, để nó xúc phạm cậu, tôi xin nhận lỗi.
Cậu xem phải làm thế nào mới bằng lòng thả bọn họ đi?”
Dương Thanh thản nhiên nói: “Đợi lát nữa sẽ tính sổ sau.
Ông tạm thời tránh qua một bên đã!”
Trong lòng Ngụy Sâm tức giận nhưng đã từng được lĩnh giáo sự tàn nhẫn của Dương Thanh nên ông ta chỉ có thể nhịn, đứng sang một bên.
Khi Ngô Vũ – trợ lý của Tần Đại Dũng nhìn thấy thái độ của Dương Thanh đối xử với Ngụy Sâm, anh ta thấy kinh hồn bạt vía.
Ngụy Sâm chính là người trong dòng chính của nhà họ Ngụy, có người nói ông ta rất có khả năng sẽ kế thừa vị trí chủ gia tộc của nhà họ Ngụy.
Nhưng bây giờ ông ta lại bị Dương Thanh quát mắng như một thằng tôm tép chẳng ai biết tới.
Ngô Vũ liếc nhìn Dương Thanh, trong lòng càng kính nể chủ tịch này hơn.
Đúng lúc này, có mấy người xuất hiện ở cửa kho hàng.
Đó chính là năm tên quản lý cao cấp mới bị sa thải ngày hôm qua.
Trông mấy người đều hăng hái, nghênh ngang đi vào nhà kho.
“Sao các người tới đây?”
Ngô Vũ vội vàng bước lên, hỏi mấy người.
“Là sếp Triệu thông báo cho chúng tôi qua! Không phải sếp Triệu nói chủ tịch đã đổi ý, muốn bổ nhiệm ông ấy làm tổng giám đốc công ty sao?”
“Đúng rồi, ông ấy còn bảo chúng tôi quay về công ty”.
Mấy quản lý cao cấp vội vàng nói, có phần không ý thức được bầu không khí có gì không đúng.
Ngô Vũ hừ lạnh: “Công ty vật liệu xây dựng Long Hà chỉ có sếp Tần, không có sếp Triệu chó má nào đó!”
“Đm! Mẹ nó, cậu chỉ là một trợ lý nhỏ mà cũng dám nói chuyện với chúng tôi như vậy à? Có tin ông đây lập tức đuổi việc cậu không?”
Quản lý cao cấp từng đảm nhiệm vị trí giám đốc phòng nhân sự trước đó phách lối nói.
Nếu không có Dương Thanh, có lẽ Ngô Vũ sẽ bị đối phương dọa, nhưng bây giờ trong lòng anh ta biết rất rõ, đám người Triệu Hoa không có hy vọng quay lại công ty.
“Được lắm! Tôi chờ các người đuổi việc tôi đấy!”, Ngô Vũ cười lạnh nói.
“Ông Cao, thằng nhóc này đúng là quá kiêu ngạo.
Chắc nó còn không biết chuyện sếp Triệu sắp trở về?”
“Đúng vậy, chắc chắn là nó không biết, nếu không đã không dám nói chuyện với chúng ta như vậy!”
“Ông Cao, trước đây ông là giám đốc phòng nhân sự.
Lần này ông quay về, chắc vẫn làm chức vụ này.
Bây giờ ông hãy thông báo cho công ty sa thải thằng nhóc này trước!”
“Được, tôi thông báo với công ty đây!”
Mấy người không hề để mắt tới Ngô Vũ, giống như bọn họ đã trở về công ty vậy.
Ông Cao thậm chí bắt đầu gọi điện thoại, bố trí người sa thải Ngô Vũ.
Ngô Vũ không hề chớp mắt, nhìn bọn họ như đang xem xiếc khỉ.
“Mẹ kiếp, cậu nói gì? Lời ông đây không có tác dụng à? Được lắm! Cậu cứ chờ đấy.
Lát nữa ông đây quay về công ty, người đầu tiên ông đây sa thải là cậu!”
Chẳng mấy chốc, ông Cao kia đã gào lên với cái điện thoại.
“Ông Cao, xảy ra chuyện gì vậy?”, mấy người khác đều hỏi.
Ông Cao buồn bực: “Mẹ kiếp, mới không tới công ty có một ngày, đám khốn kia đã cho rằng ông đây không thể quay về nữa! Xem tôi về sẽ trừng trị bọn chúng thế nào!”
Đúng lúc này, một chiếc Volkswagen Bora Second-hand khiêm tốn chậm rãi đỗ ở cửa kho.
Tần Đại Dũng và Triệu Hoa một trước một sau bước xuống xe.
“Sếp Triệu, cuối cùng ông cũng tới rồi!”
“Sếp Triệu, ông còn chưa thấy đâu, mới một ngày không tới công ty mà đã có vài người không coi ông ra gì rồi”.
“Đúng vậy, vừa rồi ông Cao gọi điện thoại cho phòng nhân sự của công ty, kết quả còn bị mắng.
Chúng còn nói sếp Triệu là cái thá gì, chúng không quen”.
“Đáng giận nhất là tên trợ lý nhỏ của Tần Đại Dũng kia cũng khinh thường ông, nói cậu ta không biết ông là ai, công ty chỉ có một sếp Triệu”.
Thấy Triệu Hoa đến, mấy quản lý cao cấp bị đuổi việc này vội vàng bước tới, thêm mắm thêm muối nói.
Triệu Hoa cười lạnh: “Yên tâm đi, chờ tôi trở lại công ty sẽ dọn sạch đám sâu mọt không thiếu một tên nào!”
Tần Đại Dũng đứng bên cạnh giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể làm được gì, chỉ có thể nhịn.
“Mẹ nó! Người của anh Long đâu? Tôi còn chưa tới, ai cho bọn họ xuất hàng chứ?”
Triệu Hoa xoay người nhìn lại, phát hiện có mấy chiếc xe kéo đỗ ở cửa nhà kho đã được chất đầy hàng và đang lái đi, ông ta vô cùng hoảng hốt.
Tần Đại Dũng vốn đang nghi ngờ Triệu Hoa tìm đám người Long Tam tới đây.
Lúc này Triệu Hoa cuống lên mà buột miệng nói ra, cuối cùng Tần Đại Dũng đã xác định được.
“Triệu Hoa! Hóa ra là tất cả những điều này đều là do ông gây ra!”
Tần Đại Dũng tức giận nói.
“Nếu ông biết, vậy tôi cũng không giấu ông làm gì.
Không sai, là tôi gọi anh Long tới!”
Lúc này Triệu Hoa mới phát hiện ra mình nói lỡ miệng, nhưng không hề sợ hãi: “Cho dù chủ tịch có tới cũng phải bổ nhiệm tôi làm tổng giám đốc, bằng không anh Long cứ ba ngày hai lượt tới gây sự, tôi xem công ty còn có thể chống đỡ được bao lâu”.
“Ông lợi hại như vậy, mẹ ông có biết không?”
Triệu Hoa vừa nói xong, đột nhiên có một giọng nói lạnh lùng vang lên.
–
.
Chương 189: 189: Ép Người Nhường Chức
Vừa rồi Triệu Hoa còn hùng hổ ra vẻ ta đây.
Sau khi ông ta nghe được những lời này, vẻ mặt lập tức thay đổi.
Năm quản lý cao cấp cùng phe với Triệu Hoa cũng căng thẳng nhìn về phía người mới nói.
Đó là Dương Thanh.
Sau lưng anh còn có một người trung niên, chỉ là đám người Triệu Hoa không nhận ra người này.
“Chủ tịch, sao cậu lại tới đây?”
Tần Đại Dũng đờ đẫn trong giây lát, kinh ngạc hỏi.
Dương Thanh cười nhạt: “Nếu tôi không đến, e rằng ông đã bị tiếm quyền rồi”.
Tần Đại Dũng cay đắng nói: “Lần xuất hàng này vô cùng quan trọng.
Nếu tôi không làm như vậy, công ty sẽ phải bồi thường một khoản rất lớn”.
Dương Thanh không dây dưa về chuyện này, chợt nhìn sang Triệu Hoa với ánh mắt sắc bén.
Cho dù mấy người này rất kiêu căng nhưng hiểu rõ người trẻ tuổi trước mắt này là chủ tịch công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Lúc này ai nấy đều căng thẳng.
“Chủ tịch, cậu tới thật đúng lúc.
Tôi có một số việc muốn nói rõ với cậu!”
Triệu Hoa giả vờ bình tĩnh nói.
“Ông nói đi!”
Dương Thanh cười lạnh nói.
“Chủ tịch, có điều cậu không biết, Long Tam là người quản lý club Hoàng Triều vừa dẫn người tới chặn nhà kho, đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng cho việc xuất hàng của công ty”.
Triệu Hoa hắng giọng, vẻ mặt phách lối nói: “Nếu vừa rồi cậu đã nghe được, vậy tôi cũng không lừa gạt cậu nữa.
Long Tam là anh em tốt của tôi, anh ấy đến trút giận cho tôi.
Nếu cậu không giao cái chức làm tổng giám đốc cho tôi thì sau này anh ấy sẽ còn dẫn người đến gây rối”.
“Đúng rồi, chắc chủ tịch còn chưa biết lai lịch của Long Tam nhỉ? Club Hoàng Triều là sản nghiệp của nhà họ Ngụy.
Long Tam có thể được phái tới làm quản lý chỗ đó đã đủ chứng minh nhà họ Ngụy coi trọng anh ấy cỡ nào”.
“Bởi vì tôi bị sa thải nên anh ấy rất bất mãn, cứ nhất quyết đòi lấy lại công bằng cho tôi, cho nên mới dẫn người đến đây.
Cho dù là tôi cũng không ngăn cản được đâu.
Rốt cuộc nên làm sao, tự cậu xem mà lo liệu!”
Triệu Hoa cực kỳ kiêu căng, không ý thức được mình trêu chọc phải người nào.
Ngụy Sâm đứng sau Dương Thanh, giận tím mặt.
Nếu không phải Dương Thanh ngăn cản, ông ta đã ra tay với Triệu Hoa rồi.
“Triệu Hoa, ông thật bỉ ổi vô sỉ! Không ngờ ông dùng thủ đoạn bẩn thỉu như vậy để ép chủ tịch”, Tần Đại Dũng tức giận.
“Xem ra ông có chỗ dựa nên không hề sợ hãi”.
Dương Thanh đột nhiên cảm thấy buồn cười, còn nói thêm: “Nếu đã vậy, tôi sẽ cho ông một cơ hội cuối cùng.
Nếu bây giờ ông xin lỗi sếp Tần rồi rời đi, tôi có thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra”.
“Bảo tôi xin lỗi à? Cậu đang nằm mơ sao?”
Triệu Hoa cười nhạo: “Chủ tịch, nếu cậu đã nói vậy, tôi cũng không ngại nói rõ ràng cho cậu biết.
Ngày nào tôi chưa được lên làm tổng giám đốc, Long Tam sẽ dẫn người tới chặn nhà kho ngày đó.
Cậu chịu nổi thì tôi theo tới cùng!”
“Nếu đã vậy, không còn gì để nói nữa!”
Dương Thanh cười nhạt, nói với Ngụy Sâm phía sau: “Sếp Ngụy, bây giờ có thể dẫn chó của ông tới được rồi”.
“Được!”
Ngụy Sâm biết Dương Thanh muốn làm gì, chỉ có thể làm theo lời căn dặn của anh.
“Mấy người thì sao? Mấy người vẫn quyết định đứng cùng phe với Triệu Hoa à?”
Dương Thanh chợt nhìn về phía năm người đi cùng Triệu Hoa.
Mấy người nhìn nhau, sau đó ánh mắt mỗi người đều kiên định.
“Cậu xem chúng tôi là người thế nào chứ?”
“Nếu chúng tôi đã đi theo sếp Triệu, vậy chắc chắn sẽ cùng tiến cùng lui với ông ấy!”
“Không sai, hôm nay cậu phải để sếp Triệu quay về công ty, bằng không công ty vật liệu xây dựng Long Hà cứ chờ ngày đóng cửa đi!”
Thái độ của mấy người vô cùng kiên định, như muốn nói cậu không cho chúng tôi quay về công ty, chúng tôi sẽ đi theo Triệu Hoa gây chuyện mỗi ngày.
Dương Thanh buồn cười nhìn những người này, lắc đầu: “Đúng thật là chưa thấy quan tài chưa rơi lệ!”
Đúng lúc này, Ngụy Sâm đi qua.
Còn có hơn hai mươi người đi theo phía sau ông ta.
Trong đó có một người được hai người khiêng tới.
Đám người Triệu Hoa hoảng loạn khi thấy Ngụy Sâm đột nhiên dẫn theo nhiều người tới như vậy.
“Các người muốn làm gì?”
Triệu Hoa theo bản năng lùi lại mấy bước, sợ hãi hỏi.
“Thế nào? Ông không nhận ra cả người mình đã tới nhờ vả à?”
Dương Thanh vừa cười vừa nói với vẻ mặt chế giễu.
Anh vừa dứt lời, hơn hai mươi người đồng loạt quỳ trước mặt anh, Long Tam cũng bị ném ở bên cạnh.
Bởi vì hai tay, hai chân bị gãy, không được chữa trị nên mặt gã trắng bệch, chẳng còn sắc máu.
“Anh Long!”
Cuối cùng Triệu Hoa đã nhìn thấy Long Tam, lập tức kinh ngạc kêu lên.
Nghe giọng ông ta, Long Tam vốn đang yếu ớt lại lập tức có tinh thần.
Gã trợn trừng hai mắt, nhìn chằm chằm vào Triệu Hoa và tức giận nói: “Khốn kiếp, đều tại tên khốn kiếp nhà ông, không ngờ ông lại hãm hại bố mày.
Nếu không phải tại ông, sao bố mày có thể bị đánh gãy cả hai tay, hai chân? Chờ bố mày khỏe lại, chắc chắn sẽ giết chết ông!”
“Anh Long, rốt… rốt cuộc anh làm sao vậy?”
Triệu Hoa nhìn thấy dáng vẻ thê thảm này của Long Tam thì bị dọa suýt đái ra quần.
Lúc này Tần Đại Dũng cũng trợn tròn mắt.
Lúc trước, ông ta đi đón Triệu Hoa nên không biết đã xảy ra chuyện gì.
Những người này vừa nãy tới gây sự, không ngờ bây giờ đều quỳ dưới chân Dương Thanh, thậm chí ngay cả Long Tam cũng bị đánh gãy hai tay, hai chân.
Nhìn Dương Thanh bên cạnh bình tĩnh tự nhiên, Tần Đại Dũng mới nhận ra Dương Thanh không đơn giản.
“Bây giờ ông còn chỗ dựa nào nữa không?”
Dương Thanh nhìn Triệu Hoa hỏi với vẻ trêu tức.
Lúc này Triệu Hoa làm gì còn kiêu căng như trước, cả người đều run rẩy.
Không chỉ ông ta, cả năm người khác đi cùng với ông ta cũng ý thức được tình hình không ổn, trong lòng ai nấy đều hối hận.
“Bịch!”
Năm người kia nhìn nhau, rất ăn ý vội vàng quỳ xuống dưới chân Dương Thanh.
“Chủ tịch, tất cả đều do Triệu Hoa bày ra, không liên quan gì đến chúng tôi.
Ông ta ép mỗi người chúng tôi phải đưa cho ông ta năm trăm nghìn, nói góp đủ ba triệu sẽ đi tìm Long Tam”.
Mấy người nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc lóc cầu xin: “Nếu chúng tôi không đưa tiền, ông ta sẽ làm cho chúng tôi không thể tìm được việc làm ở Giang Hải, chúng tôi đều bị ép buộc thôi!”
“Cái gì? Ông đòi ba triệu, lại chỉ đưa cho bố mày có một triệu!”
Long Tam nghe thấy mấy người nói vậy, suýt nữa thì phát điên, tức giận gào lên với Triệu Hoa.
Lúc này, Triệu Hoa cũng hoảng sợ.
Long Tam đã bị đánh gãy hai tay, hai chân, mà năm người đứng chung một phe với ông ta đều lựa chọn vứt bỏ ông ta.
“Mẹ nó, mày còn dám nhắc đến tiền? Xem tao có giết chết mày không!”
Ngụy Sâm tức giận, xông lên đấm đá Long Tam một trận.
Sau khi đánh đủ rồi, ông ta mới đi đến trước mặt Dương Thanh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu Thanh, chuyện này nên xử lý thế nào, cậu cứ nói.
Cho dù có lấy mạng của hắn, nhà họ Ngụy tôi cũng sẽ tự mình xử lý!”
Cho đến lúc này, đám người Triệu Hoa mới ý thức được người trung niên này chính là người nhà họ Ngụy, mặt bọn họ càng tái hơn.
Cả người Triệu Hoa mềm nhũn, chẳng còn có sức lực, ông ta ngồi phịch xuống đất.
Ngay cả người nhà họ Ngụy cũng cung kính với Dương Thanh như thế, ông ta lại dám ép người nhường chức, bảo Dương Thanh phải giao vị trí tổng giám đốc lại cho ông ta, đúng là nực cười.
Dương Thanh hờ hững liếc nhìn Ngụy Sâm: “Chỉ là mạng một con chó thôi, tôi không quan tâm!”
“Vậy cậu Thanh muốn làm gì?”
Ngụy Sâm đột nhiên có dự cảm xấu.
.
Chương 190: 190: Tế Vong Hồn
Thấy Ngụy Sâm lo lắng, Dương Thanh chợt nói: “Nếu tôi nhớ không lầm, trong tay nhà họ Ngụy có một công ty bất động sản lớn?”
Ngụy Sâm thầm hoảng sợ.
Ông ta hiểu ý của Dương Thanh, anh để mắt tới chuyện buôn bán bất động sản của nhà họ Ngụy.
“Tập đoàn Vân Thăng, đó là doanh nghiệp bất động sản của nhà họ Ngụy”.
Ngụy Sâm thành thật nói, trong lòng đã bắt đầu suy nghĩ xem mình nên từ chối yêu cầu mà Dương Thanh sắp đưa ra thế nào.
“Nếu tập đoàn Vân Thăng là doanh nghiệp bất động sản, công ty vật liệu xây dựng Long Hà lại kinh doanh vật liệu xây dựng, hay sếp Ngụy cân nhắc về chuyện hợp tác với công ty vật liệu xây dựng Long Hà?”
Dương Thanh híp mắt nhìn Ngụy Sâm.
Quả nhiên là thế! Ngụy Sâm thầm nghĩ không tốt, nói ra lí do thoái thác mà mình đã sớm nghĩ xong: “Cậu Thanh, thật xin lỗi, tôi không có cách nào giúp cậu trong chuyện này được”.
Dương Thanh sớm đoán được Ngụy Sâm sẽ từ chối.
Dù sao công ty vật liệu xây dựng Long Hà chỉ là một công ty nhỏ.
Trước đây nhà họ Dương muốn mở thị trường ở Giang Hải mới thu mua một công ty nhỏ, còn chưa kịp phát triển.
Mà tập đoàn Vân Thăng là doanh nghiệp chủ chốt của nhà họ Ngụy.
Đừng nói là Giang Hải, cho dù là cả Chiêu Châu, nó cũng có thể xếp vào top đầu.
Hai doanh nghiệp này khác nhau một trời một vực, không có khả năng hợp tác.
“Cậu Thanh, không dối gì cậu, con cháu dòng chính của nhà họ Ngụy không được can thiệp vào chuyện kinh doanh do người khác chịu trách nhiệm quản lý.
Bất động sản không thuộc quản lý của tôi”.
Ngụy Sâm thành thật nói, giọng điệu vô cùng thành khẩn.
Điều này nằm ngoài dự liệu của Dương Thanh.
Nếu đúng là vậy, Ngụy Sâm quả thật không tiện can thiệp vào chuyện hợp tác.
“Vậy sếp Ngụy chịu trách nhiệm về mảng nào?”, Dương Thanh hỏi.
“Tôi chịu trách nhiệm về mảng kinh doanh giải trí”, Ngụy Sâm nói.
Nhà họ Ngụy có hai mảng kinh doanh chính, một là giải trí, hai là bất động sản.
Ngụy Sâm có thể chịu trách nhiệm kinh doanh về mảng giải trí trong cả gia tộc, đủ để chứng minh ông ta có địa vị cao trong nhà họ Ngụy.
Dương Thanh cân nhắc một lát mới, nói: “Nếu đã vậy, tôi không ép ông nữa, ông đi đi!”
Ngụy Sâm sửng sốt.
Thấy Dương Thanh không tức giận, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta vốn tưởng Dương Thanh sẽ đòi nhiều hơn.
“Cảm ơn cậu Thanh! Cậu yên tâm, ít nhất người của tôi chắc chắn sẽ không xảy ra xung đột với cậu nữa”.
Ngụy Sâm vội vàng bảo đảm.
Mấy người Triệu Hoa nhìn thấy Ngụy Sâm cung kính với Dương Thanh như thế, bọn họ đã sớm bị dọa cho ngu người.
Dương Thanh đột nhiên nhìn sang bọn họ.
Sau lưng mấy người lập tức đổ mồ hôi lạnh.
“Từ nay về sau, Giang Hải không còn chỗ cho các người dung thân nữa.
Nếu để tôi nhìn thấy các người, các người sẽ không may mắn như hôm nay đâu.
Cút!”
Dương Thanh đột nhiên quát lớn.
“Chủ tịch, mọi thứ của chúng tôi đều ở Giang Hải, cầu xin cậu hãy cho chúng tôi một cơ hội cuối cùng, chúng tôi không dám nữa đâu!”
Nghe Dương Thanh nói muốn bọn họ vĩnh viễn rời khỏi Giang Hải, mấy người đều vô cùng hoảng sợ, vội vàng cầu xin và liên tục dập đầu xuống đất.
Đúng như bọn họ nói, Giang Hải là quê hương của bọn họ, người thân hay bạn bè đều ở đây.
Nếu đuổi bọn họ vĩnh viễn rời khỏi Giang Hải, sao bọn họ có thể chịu được.
“Nếu ai còn dám nói thêm một từ, vậy hãy vĩnh viễn ở lại đây!”
Dương Thanh chợt lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo.
Đối với loại tiểu nhân ỷ thế hiếp người, gió chiều nào xoay chiều đó như vậy, Dương Thanh chẳng buồn chấp.
Nhưng có một số việc sai chính là sai, phải chịu sự trừng phạt tương ứng.
Cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng nói của Dương Thanh, mấy người không khỏi run rẩy, không dám nói thêm một câu nào, chỉ có thể rời đi.
“Cậu Thanh, vậy tôi cũng đi nhé?”
Ngụy Sâm dè dặt hỏi.
Khi ở cùng với Dương Thanh, ông ta luôn có cảm giác gần vua như gần cọp.
“Chuyện tôi giao cho ông thế nào rồi?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Từ sau khi Spa Hoàng Hà được chuyển vào tay Dương Thanh, không có ai chuyển gái đẹp vào nữa.
Điều này khiến Dương Thanh phải nghi ngờ, có phải nhà họ Ngụy đã chọn lại địa điểm giao dịch khác hay không?
Dương Thanh đột nhiên hỏi về chuyện này khiến Ngụy Sâm không khỏi run rẩy, vội vàng lắc đầu: “Chúng tôi không thể liên lạc được với bọn họ từ lâu rồi”.
“Ngụy Sâm, có phải ông nghĩ tôi dễ lừa không?”
Dương Thanh chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng Ngụy Sâm lại có thể cảm giác được anh đang tức giận.
Trong lòng Ngụy Sâm có chút hoảng loạn, nhưng vẫn kiên trì nói: “Cậu Thanh, tôi không lừa gạt cậu đâu! Dù sao Spa Hoàng Hà vẫn ở trong tay cậu.
Nếu có thể liên lạc được với bọn họ, tôi chắc chắn sẽ nói cho cậu biết”.
Dương Thanh không nói gì, hai mắt đột nhiên nhìn thẳng vào Ngụy Sâm.
Ngụy Sâm vốn đã chột dạ, hai mắt Dương Thanh sắc bén như dao làm ông ta có cảm giác như bị nhìn thấu, trong lòng sốt ruột bất an.
“Tôi hỏi ông một lần nữa, có liên lạc được với những người đó không?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi lại.
Vẫn là dáng vẻ bình tĩnh nhưng trong mắt như có hai con dao nhọn đang chĩa thẳng vào Ngụy Sâm.
“Không có thật!”, Ngụy Sâm kiên trì.
“Được, ông đi đi!”
Dương Thanh thản nhiên nói, cũng không làm khó ông ta.
Ngụy Sâm vội vàng dẫn theo đám người Triệu Hoa rời đi.
Trong nhà kho chỉ còn lại người của công ty vật liệu xây dựng Long Hà.
Tần Đại Dũng nhìn Dương Thanh, trong lòng vô cùng xúc động.
Ông ta nhớ lại trước đây mình khinh thường Dương Thanh, thậm chí còn nói những lời độc ác với anh, ông ta thật sự hối hận.
Ngay cả dòng chính của nhà họ Ngụy ở trước mặt cậu ấy còn phải dè dặt như vậy, mình lại có tư cách gì khinh thường cậu ấy chứ?
Ngô Vũ – trợ lý của Tần Đại Dũng sùng bái nhìn Dương Thanh.
Cậu thanh niên này còn nhỏ hơn mình mấy tuổi, không chỉ là chủ tịch công ty vật liệu xây dựng Long Hà, còn có thể khiến Ngụy Sâm đứng trước mặt phải ăn nói khép nép như vậy.
“Sếp Tần, nếu bên này đã hoạt động bình thường thì tôi đi trước đây”.
Dương Thanh đột nhiên nói.
“Được, chủ tịch bận thì đi đi!”, Tần Đại Dũng vội vàng nói.
Mãi đến khi Dương Thanh lái xe rời đi, Ngô Vũ mới kích động nhìn Tần Đại Dũng hỏi: “Sếp Tần, rốt cuộc chủ tịch là ai vậy? Không ngờ ngay cả nhà họ Ngụy cũng không sợ, đúng là quá lợi hại!”
Tần Đại Dũng thản nhiên nhìn Ngô Vũ: “Chủ tịch không thích người khác hỏi về chuyện riêng tư của cậu ấy đâu, cậu tốt nhất đừng hỏi linh tinh, bằng không mất việc là chuyện nhỏ, mất mạng thì không hay đâu”.
Ngô Vũ vừa nghe vậy đã run rẩy, lau mồ hôi lạnh trên trán và cười gượng: “Tôi chi thuận miệng hỏi thôi, không có ý thăm dò đâu”.
Một phía khác, Dương Thanh đã lái xe rời đi.
Trên đường, anh gọi một cuộc điện thoại: “Theo dõi Ngụy Sâm cho tôi, xem gần đây ông ta tiếp xúc với những ai”.
“Vâng!”
Ở nhà họ Trang – một trong bốn gia tộc lớn Giang Hải.
Trang viên rộng lớn giăng đầy lụa trắng, bầu không khí tang thương bao trùm.
Thi thể của Trang Tất Phàm được đặt ở linh đường trong trang viên.
Trong một biệt thự sang trọng, dòng chính nhà họ Trang đều đang ngồi quanh một bàn họp cỡ lớn.
Chủ nhà họ Trang – Trang Kiến Thiết lạnh lùng ngồi ở vị trí đầu bàn.
“Thưa bố, con đã điều tra rõ ràng về cái chết của Tất Phàm.
Đúng là do người thanh niên tên Dương Thanh kia làm!”
Một người đàn ông trung niên đột nhiên đứng dậy nói.
Trang Kiến Thiết nghe vậy thì lập tức nổi giận, cả người rét lạnh.
“Nếu đã vậy, ngày mai, bố sẽ lấy máu của cậu ta để tế vong hồn của Tất Phàm!”
Trang Kiến Thiết nói với vẻ mặt dữ tợn.
Ai nấy đều cảm nhận được Trang Kiến Thiết lúc này đang muốn giết người.
Cả căn phòng đều im phăng phắc, chỉ nghe có tiếng hít thở.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Trường Sinh Bất Tử Từ Trảm Yêu Trừ Ma [Dịch] Trường Sinh Bất Tử Từ Trảm Yêu Trừ Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Truong-Sinh-Bat-Tu-Tu-Tram-Yeu-Tru-Ma-Audio-Truyen.jpg)

