Chàng Rể Chiến Thần
Tập 17 : 161: Khó Coi (c161-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 161: 161: Khó Coi
Ở cổng nhà họ Hùng.
Một chiếc xe Phaeton màu đen đỗ trước cổng.
Ngay sau đó lại là mấy chiếc Audi A6 màu đen cũng dừng theo.
“Anh Vũ, em vừa thấy hai người kia dẫn theo người phụ nữ đi vào nhà họ Hùng.
Em sợ bị lộ nên không dám vào theo”.
Hoàng Vũ vừa xuống xe, một cậu thanh viên trông có vẻ lưu manh vội chạy tới.
Hoàng Vũ khẽ gật đầu và nhìn về phía Dương Thanh.
Lúc này, trong lòng cậu ta mơ hồ có cảm giác như máu sôi lên.
Sau khi Vương Cường lên chức thì thân phận cũng tăng theo, đã có thể sánh ngang với chủ gia tộc hàng đầu.
Nhưng ở trước mặt Dương Thanh, gã vẫn phải dè dặt ứng phó.
Bây giờ Dương Thanh tới gia tộc hàng đầu là nhà họ Hùng, nhìn dáng vẻ như muốn xông vào.
“Anh Thanh, em có dẫn theo mười anh em.
Hay là để em phái người lẻn vào trong trước?”, Hoàng Vũ cẩn thận hỏi.
Mặt Dương Thanh không lộ cảm xúc, ngẩng đầu nhìn hai chữ dát vàng lớn “Hùng phủ” trên tấm biển lớn, ánh mắt sắc bén.
“Tôi rất ghét tấm biển này!”
Dương Thanh đột nhiên nói ra một câu như vậy, Hoàng Vũ và đám anh em phía dưới đều ngỡ ngàng, không hiểu ý của Dương Thanh.
Trong lúc Hoàng Vũ đang suy nghĩ về những lời này của Dương Thanh, anh đã bấm tay búng về phía tấm biển.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, tấm biển chữ vàng này lập tức rơi xuống đất, vỡ thành mấy mảnh.
Trong giây lát, đám người Hoàng Vũ đều kinh ngạc đến ngây người.
Đám anh em được cậu ta dẫn tới đây càng kinh hoàng hơn.
Dù sao chỗ này cũng là nhà họ Hùng đấy! Bọn họ còn tưởng Hoàng Vũ dẫn bọn họ tới là để đàm phán, nhưng Dương Thanh lại đánh vỡ tấm biển nhà người ta luôn.
Đây là sự khiêu khích rất lớn đối với bất kỳ gia tộc nào.
Mấu chốt là sao anh làm được thế?
Cho dù bắn một phát súng về phía tấm biển cũng không thể làm nó rơi xuống được?!
“Mẹ nó, anh Vũ, tên ngu này muốn hại chết chúng ta sao?”
“Đúng vậy, không ngờ anh ta dám phá hỏng tấm biển nhà họ Hùng”.
“Em nghe nói tấm biển này đã treo hơn trăm năm rồi đấy”.
Lúc này, đám đàn em của Hoàng Vũ đều hoảng sợ.
Cho dù địa vị của Vương Cường bây giờ có thể sánh ngang với chủ gia tộc hàng đầu, nhưng bọn họ chỉ nhân vật tép riu ở tầng đáy, sao dám động vào tấm biển của gia tộc hàng đầu chứ?
“Mẹ nó, chúng mày câm miệng lại hết cho tao! Thằng nào còn dám nói thêm một câu, bố giết thằng đó!”
Hoàng Vũ nổi giận.
Vương Cường đã căn dặn cậu ta, cho dù Dương Thanh muốn cậu ta chết, cậu ta cũng không thể do dự.
Có lẽ người khác không thấy được, nhưng Hoàng Vũ lại thấy rất rõ ràng.
Vừa rồi Dương Thanh chỉ tiện tay nhặt một hòn đá lên, sau đó bấm tay búng ra đã có thể đập nát tấm biển.
Một hòn đá ở trong tay của Dương Thanh chẳng khác nào viên đạn, có thể tưởng tượng được thực lực của Dương Thanh mạnh tới mức nào rồi.
Dương Thanh không để ý tới đám người Hoàng Vũ, chỉ lạnh lùng nói: “Hoàng Vũ đi theo tôi, những người khác đều cút hết!”
Hoàng Vũ lập tức vui mừng, vội vàng tức giận quát đám đàn em phía sau: “Mẹ nó, tất cả cút cho tao! Sau này, chúng mày đừng xuất hiện ở chỗ của tao nữa!”
Hoàng Vũ quát xong lại vội vàng đi theo Dương Thanh vào nhà họ Hùng.
“Mày… mày là ai? Sao mày dám phá hỏng tấm biển của nhà họ Hùng?”
Lúc này, hai người bảo vệ ở cổng nghe tiếng lao ra.
Khi anh ta nhìn thấy tấm biển đã vỡ thành nhiều mảnh, vẻ mặt hoảng sợ, giọng nói cũng trở nên run rẩy.
“Cút con mẹ mày đi!”
Dương Thanh còn chưa nói lời nào, Hoàng Vũ đã tay không lao về phía một tên bảo vệ.
Có thể là do đang giờ hành chính nên nhà họ Hùng rộng rãi chẳng có mấy người.
Ở cổng chỉ có hai tên bảo vệ.
Thấy Hoàng Vũ ra tay, một người khác kinh ngạc, mặt biến sắc, vội vàng lấy còi ra định thổi.
“Bốp!”
Nhưng vào lúc này, Dương Thanh chợt di chuyển, chộp lấy cổ tên bảo vệ và khẽ dùng sức, tên bảo vệ kia đã bị anh dùng một tay giơ lên cao, ánh mắt vô cùng hoảng sợ.
“Hai mươi phút trước có hai vệ sĩ và một người phụ nữ đến nhà họ Hùng, bây giờ bọn họ đang ở đâu?”, Dương Thanh lạnh lùng hỏi.
Dương Thanh vừa dứt lời thì thả tay ra, tên bảo vệ kia ngã trên mặt đất, người mềm oặt và không ngừng thở dốc.
Vừa rồi, anh ta có cảm giác như mình sắp chết rồi.
Hoàng Vũ đứng bên cạnh tiện tay cướp gậy của một tên bảo vệ còn lại, chỉ đập hai ba cái đã đánh ngất tên bảo vệ.
Cậu ta lại nhìn sang Dương Thanh.
Không ngờ anh cũng đã khống chế xong một tên bảo vệ, lúc này còn giẫm một chân lên trên người anh ta.
“Bọn… bọn họ đi tìm ông chủ rồi!”
Tên bảo vệ bị Dương Thanh giẫm dưới chân đã cảm nhận được lực ép truyền xuống ngực, anh ta sợ đến mức vội vàng nói.
“Biệt thự nào?”, Dương Thanh lại hỏi.
“Hướng kia, cái biệt thự nằm chính giữa, khác hẳn với các biệt thự khác đấy”, tên bảo vệ chỉ vào một biệt thự gần đó và nói.
“Bịch!”
Dương Thanh tiện chân đạp một phát, tên bảo vệ đã ngất đi.
Hoàng Vũ thấy Dương Thanh hành động mạnh mẽ như vậy cũng không dám thở mạnh nữa, trong lòng chỉ còn sự chấn động và hưng phấn.
Cậu ta chấn động trước thực lực mạnh mẽ của Dương Thanh, hưng phấn vì cậu ta được tới đập phá nhà họ Hùng.
Chỉ cần có thể còn mạng trở về, chuyện này đủ cho cậu ta nói khoác cả đời.
Nhưng cậu ta cũng hiểu ý của Vương Cường.
Gã phái cậu ta tới là để cậu ta tạo quan hệ tốt với Dương Thanh.
Lúc này, cậu ta cẩn thận đi theo sau lưng Dương Thanh, bước về phía biệt thự nằm chính giữa kia.
“Các người là ai?”
Dương Thanh và Hoàng Vũ vừa đi tới trước cửa biệt thự chính giữa, hai vệ sĩ mặc com lê đã lập tức bước tới, vẻ mặt hung hăng quát.
“Anh Thanh, chính bọn chúng đã đánh bố vợ của anh!”
Hoàng Vũ đã xem qua đoạn video giám sát nên lập tức nhận ra được thân phận của hai người này.
“Mày là con rể của lão già kia à?”
Một người trong đó cười lạnh nói: “Mày dám chạy tới nhà họ Hùng, đúng là chán sống rồi!”
“Đừng quấy rầy chuyện tốt của ông chủ.
Mau giải quyết trong vòng mười giây đi!”
Một gã vệ sĩ khác lạnh lùng nói, hoàn toàn khinh thường Dương Thanh.
“Trong vòng năm giây, tôi sẽ bắt chúng phải nằm xuống đất”.
Người kia nhếch môi với vẻ tàn nhẫn và chợt quát to: “Bắt đầu tính thời gian!”
Gã vừa dứt lời đã lập tức lao về phía Dương Thanh.
Mặt Hoàng Vũ biến sắc.
Cho dù cậu ta cảm nhận được thực lực của đối phương mạnh mẽ nhưng vẫn không do dự, lập tức chắn ở trước mặt Dương Thanh: “Anh Thanh, để em đối phó với gã!”
Ánh mắt Dương Thanh lộ ra vẻ tàn bạo.
Sau khi biết kẻ đánh Tần Đại Dũng là hai người vệ sĩ này, anh đã muốn giết chết cả hai người.
“Thằng oắt con, chết cho tao!”
Người vệ sĩ kia vung nắm đấm về phía đầu Hoàng Vũ.
Đến lúc này, Hoàng Vũ mới ý thức thực lực của mình kém hơn đối phương nhiều tới mức nào.
Cậu ta chợt hối hận, không ngờ mình lại thật sự xông lên chịu chết.
“Bốp!”
Khi thấy nắm đấm của tên vệ sĩ kia sắp đánh trúng đầu Hoàng Vũ, đúng lúc này lại có một bóng người lao tới.
Dương Thanh đạp vào bụng tên vệ sĩ kia khiến gã bay xa hơn mười mét mới đập vào một thân cây lớn, lập tức ngất đi.
Hoàng Vũ và một gã vệ sĩ khác thấy vậy đều ngây người.
Một cú đạp khiến một vệ sĩ tám lăm, chín mươi cân bay xa tới hơn mười mét à? Đây là sức lực của con người sao?
“Thằng oắt con, mày đâm đầu vào chỗ chết!”
Tên vệ sĩ còn lại không hề do dự, lập tức rút ra một khẩu súng Colt.
“Rắc!”
Vào lúc hắn vừa rút súng, Dương Thanh đã xuất hiện ở trước mặt hắn, chộp lấy cổ tay hắn và bẻ mạnh.
Cổ tay hắn lập tức uốn cong chín mươi độ.
“Bịch!”
Hắn còn chưa kịp hét lên, đã bị Dương Thanh đạp bay ra xa chẳng khác nào tên đồng nghiệp của mình, cũng không biết gãy mất mấy cái xương sườn, lúc này đã ngất đi.
Hoàng Vũ trợn tròn mắt.
Cho tới bây giờ, cậu ta mới hiểu được ý tốt của Vương Cường.
Đây chính là một cơ hội của cậu ta.
Dương Thanh bình tĩnh đẩy cửa biệt thự ra, lập tức nghe được những tiếng rên rỉ khoái lạc từ trong gian phòng cuối cùng vọng ra.
“Rầm!”
Anh bước tới và đạp một đạp.
Cánh cửa đổ sập xuống đất.
Đôi nam nữ trần truồng trong phòng lập tức xuất hiện trong tầm mắt anh, cảnh tượng rất khó coi.
Mấu chốt là Dương Thanh đã từng gặp hai người này.
Người đàn ông là Hùng Bác Thành – ông chủ nhà họ Hùng, trước đây từng giả vờ tìm tới xin lỗi anh.
Thậm chí ông ta còn lập kế giết chết chủ cũ của nhà họ Hùng và con cháu của lão ta.
Thật bất ngờ, người phụ nữ chính là con dâu nhà họ Trương – một gia tộc hàng đầu, vợ của Trương Quảng, Vương Lộ Dao.
–
.
Chương 162: 162: Bốc Đồng
Ánh mắt Dương Thanh lạnh lùng nhìn Vương Lộ Dao đang nằm trên giường với vẻ mặt hoảng hốt lo sợ.
“Khốn kiếp, cút ra ngoài!”
Hùng Bác Thành đờ người trong giây lát rồi đột nhiên tức giận hét lên.
Ông ta không nhận ra Dương Thanh ngay.
Trước đây ông ta dẫn Hùng Bác Nhân tới xin lỗi Dương Thanh là để lấy chuyện này chèn ép Hùng Bác Nhân, nên không chú ý tới Dương Thanh nhiều.
Vương Lộ Dao hoảng loạn, lập tức đắp chăn lên người, ánh mắt vô cùng hoảng hốt.
Bà ta không sợ Dương Thanh mà sợ chuyện này bị lộ ra.
Dù sao bà ta cũng là con dâu nhà họ Trương, bây giờ lại ngủ với Hùng Bác Thành.
Nếu Trương Quảng biết được, chắc chắn sẽ giết bà ta.
“Ông chủ Hùng đúng là sung sướng thoải mái, lên giường với dâu của nhà họ Trương cơ đấy”.
Dương Thanh châm chọc.
Anh vốn định tự mình ra tay, nhưng bây giờ xem ra không cần nữa.
Sau khi Hùng Bác Thành nghe Dương Thanh nói tới dâu nhà họ Trương, mặt lập tức biến sắc.
Nhà họ Hùng là gia tộc hàng đầu, nhưng nhà họ Trương cũng vậy!
Mà Trương Quảng lại là người thừa kế nhà họ Trương.
Ông ta ngủ với vợ của Trương Quảng chẳng khác nào hoàn toàn trở mặt với nhà họ Trương.
Quan trọng nhất là gần đây nhà họ Hùng và nhà họ Trương hợp tác, một phần dự án chính là của nhà họ Hùng, vì thế nhà họ Hùng đã đầu tư rất nhiều.
Một khi nhà họ Trương hủy bỏ hợp tác, sẽ gây ra tổn thất rất lớn cho nhà họ Hùng.
Vương Lộ Dao thấy Dương Thanh nhận ra mình nên không ngừng run rẩy.
“Bác Thành, anh tuyệt đối không thể để cậu ta sống sót rời đi được, nếu không chuyện của chúng ta bị lộ ra, Trương Quảng chắc chắn sẽ giết em mất”.
Vương Lộ Dao lộ vẻ mặt hung ác, muốn bảo Hùng Bác Thành giết Dương Thanh.
Ánh mắt Hùng Bác Thành nghiêm trọng.
Mặc dù ban ngày ở nhà họ Hùng không có mấy người, nhưng bất kể là bảo vệ ngoài cổng hay vệ sĩ được ông ta cho canh giữ ở cửa biệt thự đều có thực lực không tầm thường.
Thế mà bây giờ Dương Thanh lại xuất hiện trong phòng ông ta.
Vậy chỉ có một khả năng là Dương Thanh đã xử lý xong bảo vệ và vệ sĩ.
“Cậu là ai? Cậu tới nhà họ Hùng có chuyện gì?”
Hùng Bác Thành chợt nói.
Ông ta đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Dương Thanh khẽ nhếch môi: “Ông chủ Hùng đúng là quý nhân nhiều việc nên hay quên.
Cách đây không lâu, ông còn tự mình tới xin lỗi tôi đấy”.
Hùng Bác Thành chợt hiểu ra.
Vừa rồi ông ta trông Dương Thanh quen mắt, nhưng không sao nhớ ra được.
Bây giờ nghe Dương Thanh nói vậy, ông ta mới biết là anh.
“Hóa ra là cậu, người tới ở rể nhà họ Tần! Cậu tên là gì?”
Hùng Bác Thành thở hắt ra và châm điếu thuốc, híp mắt phun một hơi thuốc về phía Dương Thanh.
“Bác Thành, cậu ta tên là Dương Thanh!”, Vương Lộ Dao vội vàng nói.
Bây giờ người phụ nữ này cũng đã bình tĩnh hơn.
Cho dù bà ta từng chứng kiến sự lợi hại của Dương Thanh, Trương Quảng cũng từng cảnh cáo bà ta đừng gây rắc rối cho nhà Dương Thanh, vì ông ta vẫn chưa nắm quyền trong gia tộc.
Nhưng Hùng Bác Thành là chủ gia tộc họ Hùng, chỉ cần giết chết Dương Thanh thì chẳng có chuyện gì nữa.
“Đúng, chính là tên Dương Thanh này”.
“Cháu tôi bị cậu đánh cho gần chết, sau khi vào nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt mấy ngày cũng không thể cứu sống được”.
“Khi Hùng Bác Nhân em trai tôi đi thăm cháu tôi đã bị trượt chân từ trên cầu thang ngã xuống, xuất huyết não mà chết”.
“Còn cả bố tôi, lúc biết được tin con cháu đều chết thì tái phát bệnh tim, chưa kịp chữa trị cũng đã qua đời”.
“Nói như vậy, ba đời nhà họ Hùng của tôi đều chết vì cậu”.
Hùng Bác Thành bình tĩnh nói, như đang kể một câu chuyện.
Ông ta không hề sợ Dương Thanh, người trần truồng nằm trong chăn và dựa vào đầu giường, hai ngón tay kẹp điếu thuốc lá, một tay kia để ở trong chăn.
Dương Thanh cười nhạt: “Vẫn là ông chủ Hùng có thủ đoạn.
Nếu tôi đoán không nhầm, trước đây lúc ông dẫn Hùng Bác Nhân tới xin lỗi tôi, đã bắt đầu giăng bẫy rồi nhỉ?”
“Giăng bẫy?”
Hùng Bác Thành khẽ nhíu mày, dường như ông ta nghe ra được Dương Thanh đang nói bóng nói gió.
“Đương nhiên là giăng bẫy giết chết ba đời nhà họ Hùng! Nếu không, làm sao một kẻ được nhận nuôi như ông có thể khống chế được nhà họ Hùng chứ?”
Dương Thanh nói với vẻ bỡn cợt.
Sau khi ba đời nhà họ Hùng liên tục xảy ra chuyện, Mã Siêu đã lập tức điều tra rõ ràng mọi chuyện của Hùng Bác Thành.
Thậm chí anh ta còn điều tra ra được bố mẹ ruột của Hùng Bác Thành là ai.
Hùng Bác Thành đột nhiên trợn trừng mắt.
Ngoài Hùng Thanh Sơn – chủ gia tộc họ Hùng đời trước và bố con Hùng Bác Nhân và Hùng Vĩ ra, không ai biết chuyện ông ta được nhận nuôi.
Nếu không, sau khi ba đời nhà họ Hùng chết, sao ông ta có thể dễ dàng khống chế được nhà họ Hùng chứ?
Nhưng bây giờ, một nhân vật tép riu ở dưới đáy xã hội trong mắt ông ta lại nói ra sự thật ông ta được nhận nuôi.
“Rốt cuộc cậu là ai?”
Hùng Bác Thành nhìn chằm chằm vào Dương Thanh với ánh mắt sắc bén.
Ông ta không tin Dương Thanh chỉ là một thằng ở rể nhà họ Tần.
Cho tới lúc này, ông ta mới ý thức được, trước đây Dương Thanh đánh Hùng Vĩ gần chết, đánh Hùng Bác Nhân gãy hai tay, hai chân không phải vì không biết địa vị nhà họ Hùng, mà là anh khinh thường nhà họ Hùng.
Đúng lúc này, điện thoai của Dương Thanh đổ chuông.
“Dương Thanh, bố không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi.
Anh đừng quá kích động mà làm ra chuyện gì ngu ngốc đấy”.
Trong điện thoại vọng ra giọng nói lo lắng của Tần Thanh Tâm.
Lúc trước Tần Đại Dũng bị đánh tới hôn mê, Tần Thanh Tâm đang tức giận nên không ngăn cản Dương Thanh đi trả thù.
Bây giờ đã có kết quả kiểm tra của Tần Đại Dũng, sau khi biết tình trạng vết thương không nghiêm trọng lắm, Tần Thanh Tâm cũng bớt giận và bình tĩnh hơn nhiều.
Cô lại lo lắng Dương Thanh sẽ làm gì Vương Lộ Dao.
Cho nên vừa có kết quả kiểm tra, cô đã vội gọi qua nhắc nhở anh.
Dương Thanh cuối cùng thở phào nhẹ nhõm: “Được, anh biết rồi, em yên tâm, anh biết chừng mực.
Nửa giờ sau, anh sẽ tới bệnh viện thăm bố!”
“Được, em chờ anh!”, Tần Thanh Tâm nói.
Sau khi cúp máy, Dương Thanh đột nhiên nhìn Hoàng Vũ bên cạnh hỏi: “Đi từ đây đến bệnh viện Nhân Dân mất bao lâu?”
“Rất gần, chắc khoảng mười phút là có thể đến nơi”, Hoàng Vũ trả lời.
“Vậy thì tốt, còn hai mươi phút là đủ rồi!”, Dương Thanh gật đầu nói.
“Thằng oắt con, chẳng lẽ mày tưởng hôm nay mày có thể sống sót ra ngoài à?”, Hùng Bác Thành giễu cợt hỏi.
Dương Thanh lại không để ý tới ông ta mà nhìn Vương Lộ Dao đang nằm trong chăn, chỉ thò đầu ra.
Anh híp mắt nhìn bà ta nói: “Bà gọi điện thoại cho chồng bà, bảo ông ta phải tới đây đón bà trong vòng mười phút!”
Nghe Dương Thanh nói vậy, Vương Lộ Dao vô cùng hoảng sợ, lúng túng nói: “Bác Thành, anh mau giết cậu ta đi!”
“Thằng oắt con, mày mới nói gì? Hình như tao không nghe rõ”.
Bàn tay của Hùng Bác Thành vẫn để ở trong chăn chợt rút ra, một nòng súng Colt đen ngòm chĩa thẳng vào Dương Thanh.
Mặt Hoàng Vũ tái nhợt, trong đầu đột nhiên vang lên lời căn dặn của Vương Cường.
Cho dù Dương Thanh bảo cậu ta đi chết, cậu ta cũng không thể do dự.
Còn cả chuyện xảy ra ở cổng nhà họ Hùng, Dương Thanh búng một hòn đá ra, tấm biển được treo rất cao lập tức rơi xuống.
Nghĩ đến những điều này, Hoàng Vũ bốc đồng, lập tức chắn ở trước mặt Dương Thanh và tức giận nói với Hùng Bác Thành: “Mẹ nó, ông cứ nổ súng thử xem!”
Dương Thanh hơi bất ngờ.
Sở dĩ anh bảo Hoàng Vũ đi theo cũng chỉ muốn trấn áp Vương Cường, chưa từng nghĩ tới Hoàng Vũ có thể làm gì.
Thể hiện của Hoàng Vũ bây giờ làm anh đột nhiên thấy khá thích cậu thanh niên nhuộm tóc vàng này.
Trong mắt Hùng Bác Thành lộ rõ ý định giết người.
Ông ta híp mắt nhìn Dương Thanh phía sau Hoàng Vũ: “Không ngờ còn có người bằng lòng chết thay mày.
Thật ra tao cũng muốn xem thử, sau khi tao giết chết thằng tóc vàng này, còn ai có thể bảo vệ mày nữa?”
Hùng Bác Thành vừa dứt lời, ngón tay khẽ động.
Đến lúc này, Hoàng Vũ mới chợt nhận ra mình bốc đồng chỉ vì một câu nói của Vương Cường và những gì nhìn thấy được ở cổng nhà họ Hùng nên cậu ta cho rằng Dương Thanh có thể giải quyết được rắc rối trước mắt này thật.
Trong tay Hùng Bác Thành đang cầm một khẩu súng!
Sau lưng cậu ta lập tức toát mồ hôi lạnh, từng giọt mồ hôi từ trên trán theo mái tóc vàng nhỏ xuống.
“Pằng!”
Tiếng súng lập tức vang lên.
–
.
Chương 163: 163: Không Có Sức Phản Kháng
Trong tích tắc tiếng súng vang lên, Hoàng Vũ đã hoàn toàn tuyệt vọng, nhắm hai mắt lại.
Nhưng vào lúc này, cậu ta đột nhiên cảm giác mình bị đẩy ra.
Sau đó cậu ta phát hiện mình đã ngồi ở trên sofa bên cạnh.
Con ngươi của Hùng Bác Thành co lại.
Thấy một phát súng không trúng, ông ta lại quay nòng súng, ngắm chuẩn Hoàng Vũ vừa bị đẩy ngã xuống sofa.
“Rắc!”
Nhưng ông ta còn chưa kịp nổ súng đã cảm giác có gió mạnh thổi tới, sau đó là tiếng xương vỡ.
Hùng Bác Thành nhìn cổ tay của mình gập xuống một góc chín mươi độ, còn có đầu xương lòi ra, cổ tay chỉ còn được nối liền bằng chút da thịt, ông ta hoảng sợ.
“Tay tôi…
Á…”
Chỉ trong nháy mắt, đau đớn tột cùng làm ông ta gào lên.
Máu nhuộm đỏ cái chăn.
Vương Lộ Dao trơ mắt nhìn cổ tay của Hùng Bác Thành bị bẻ gãy.
Lúc này, bà ta chỉ cảm thấy cả người mềm nhũn, dường như có ai bóp chặt lấy cổ họng làm bà ta muốn hét lên lại không thể phát ra tiếng.
Chỉ có tiếng hét thảm vì đau đớn tột cùng của Hùng Bác Thành vang vọng trong cả biệt thự.
“Ông chủ Hùng, ông muốn giết tôi mà tôi chỉ lấy một cái tay của ông, cũng không quá đáng chứ?”
Dương Thanh đột nhiên nói.
Chỉ thấy anh bình tĩnh ngồi xuống sofa, tiện tay rút mấy tờ khăn ướt trên bàn trà và cẩn thận lau vết máu.
Hoàng Vũ ngồi bên cạnh Dương Thanh với đôi mắt đờ đẫn.
Từ khi Hùng Bác Thành nổ súng bắn cậu ta, đến khi cậu ta được Dương Thanh sang ghế sofa, rồi đến cổ tay của Hùng Bác Thành bị bẻ gãy, sau cùng là Dương Thanh ngồi xuống sofa.
Tất cả đều diễn ra trong chớp mắt.
Hoàng Vũ thậm chí có cảm giác hoang đường, dường như tất cả đều là ảo giác.
“Rốt… rốt cuộc… mày… mày muốn thế nào?”
Trong mắt Hùng Bác Thành chỉ còn lại sự khủng hoảng, đau đớn tột cùng từ trên cổ tay truyền đến làm giọng ông ta cũng run rẩy.
Thậm chí trong lòng ông ta còn không dám có suy nghĩ trả thù Dương Thanh.
“Ông chủ Hùng, không phải tôi muốn thế nào.
Người phụ nữ này dẫn theo hai vệ sĩ của ông tới đánh bố vợ của tôi.
Bây giờ ông ấy còn đang nằm trong bệnh viện đấy”, mặt Dương Thanh không đổi sắc nói.
“Cái gì?”
Hùng Bác Thành giận tím mặt.
Đau đớn ở cổ tay bị gãy làm ông ta hận không thể giết chết Vương Lộ Dao.
Nếu không phải tại con đàn bà này, sao cổ tay ông ta có thể bị bẻ gãy được?
Bây giờ cái tay này chỉ còn da thịt nối liền, e là phế thật rồi.
Mà tất cả những điều này đều là vì Vương Lộ Dao dẫn theo hai vệ sĩ của ông ta đánh bố vợ của Dương Thanh.
“Gọi điện thoại cho chồng bà.
Nếu ông ta không thể tới kịp trong vòng mười phút, vậy cứ chờ xem clip nóng của bà ở trên mạng đi!”
Dương Thanh nâng tay lên liếc nhìn đồng hồ, rồi nói.
Anh đã hứa với Tần Thanh Tâm sẽ tới bệnh viện sau nửa giờ.
Từ đây đến bệnh viện mất mười phút, chuyện vừa rồi đã lãng phí năm phút rồi.
Bây giờ anh chỉ có mười lăm phút, mười phút để chờ Trương Quảng, năm phút xử lý chuyện của Vương Lộ Dao, thời gian vừa khéo.
“Tôi… tôi… tôi sai rồi.
Xin cậu tha cho tôi, cậu muốn làm gì tôi cũng được!”
Vương Lộ Dao kéo cái chăn ra, cơ thể trần truồng chạy đến trước mặt Dương Thanh và quỳ xuống cầu xin.
Bà ta biết rất rõ tính cách của Trương Quảng.
Nếu để ông ta biết mình ngoại tình, cho dù bà ta có sinh con trai cho ông ta, ông ta cũng tuyệt đối không tha cho bà ta.
“Cút về trên giường!”
Ánh mắt Dương Thanh chợt lạnh xuống.
Vương Lộ Dao bị dọa xón đái, vội vàng chui vào trong chăn, nước mắt lã chã trông rất đáng thương.
Nhưng Dương Thanh không hề có chút thương hại nào.
Người đáng thương nhất định phải có chỗ đáng trách.
Giữ loại phụ nữ này thì sớm muộn gì cũng sẽ gặp họa.
“Chồng ơi, tôi… tôi đang ở nhà họ Hùng!”
Vương Lộ Dao bấm điện thoại và ấn loa ngoài, run rẩy nói.
“Sao bà lại tới nhà họ Hùng?”
Một giọng nói thô kệch vang lên, rõ ràng rất không kiên nhẫn.
Dương Thanh đã từng gặp Trương Quảng, biết đúng là giọng ông ta.
“Nói thật.
Bà dám nói dối một từ thôi, tôi sẽ lập tức giết bà!”, Dương Thanh lạnh lùng nói.
Vương Lộ Dao vội vàng nói: “Chồng, tôi ngoại tình, ngủ với Hùng Bác Thành.
Bây giờ chúng tôi đang nằm ở trên giường, trong cùng một cái chăn, người trần truồng…”
Nhìn ánh mắt muốn giết người của Dương Thanh, Vương Lộ Dao cũng suýt khóc.
Bà ta cứ nói một câu lại liếc nhìn Dương Thanh, chỉ sợ mình nói không đủ tỉ mỉ, Dương Thanh sẽ giết mình.
“Bà nói gì?”
Trương Quảng giận tím mặt: “Mẹ nó, mày chờ bố mày, bố mày lập tức qua nhà họ Hùng!”
Trương Quảng nói xong thì cúp máy luôn.
Cả người Vương Lộ Dao mềm nhũn, hai mắt đờ đẫn.
Hùng Bác Thành cũng chẳng đỡ hơn, sắc mặt tái nhợt.
“Tôi… tôi có thể tới bệnh viện trước không?”
Hùng Bác Thành nghiến răng nói.
Có thể do mất máu quá nhiều, ông ta cảm thấy đầu óc choáng váng và muốn ngủ.
Dương Thanh hờ hững nhìn ông ta: “Ông ngủ với vợ của người khác, có thể sống hay không lại phải xem ý của người ta rồi”.
Nghe vậy, mặt Hùng Bác Thành xám như tro tàn.
Sao Trương Quảng có thể bỏ qua cho mình được?
Biệt thự của mấy người đứng đầu Giang Hải lại chỉ có mấy cái.
Nhà họ Trương và nhà họ Hùng đều là gia tộc hàng đầu nên không cách xa nhau lắm.
Đại khái bảy, tám phút sau, bên ngoài vang lên tiếng động cơ gầm rú, sau đó là những tiếng bước chân lộn xộn.
“Hùng Bác Thành, mẹ nó mày ở đâu? Mày lăn ra đây cho ông!”
Trương Quảng tức giận hét lên, còn dẫn theo mười mấy người đàn ông trông vạm vỡ.
“Chồng, tôi ở đây!”
Dương Thanh dùng mắt ra hiệu, Vương Lộ Dao sợ đến mức vội vàng hô lên.
Trương Quảng dẫn người xông vào phòng ngủ, lại thấy Vương Lộ Dao chỉ lộ ra mỗi cái đầu và Hùng Bác Thành ôm cổ tay đang nằm trong cùng một cái chăn.
Ngoài ra còn có hai người đang ngồi trên sofa gần đó.
Ông ta nhận ra được một người trong đó.
“Là cậu!”
Mặt Trương Quảng biến sắc.
Lần trước ở nhà hàng, Vương Lộ Dao bảo ông ta đi trả thù, kết quả bị một mình Dương Thanh đánh ngã hết đám cao thủ mà ông ta dẫn theo.
Nhưng ông ta cũng chỉ liếc qua Dương Thanh rồi tức giận nhìn Hùng Bác Thành: “Hùng Bác Thành, mẹ nó không ngờ mày dám ngủ với vợ tao.
Mày tính giải quyết chuyện này thế nào?”
Mặt Hùng Bác Thành tái nhợt, cố gắng lắm mới giữ được tỉnh táo.
Ông ta nghiến răng nói: “Anh Quảng, tôi có lỗi với anh, tôi có thể đưa nửa sản nghiệp nhà họ Hùng cho anh xem như bồi thường, chỉ mong anh đưa tôi tới bệnh viện trước đã”.
Lúc này Trương Quảng mới nhìn thấy cổ tay của Hùng Bác Thành đã gãy, trên cổ tay chỉ còn được nối liền nhờ chút da thịt, máu đã nhuộm đỏ cả giường lớn.
“Đi con mẹ mày! Mày ngủ với vợ tao còn muốn tao đưa mày đi bệnh viện à? Mày nằm mơ đi!”
Mặt Trương Quảng đỏ bừng, ra lệnh: “Đánh cho tao!”
Mười mấy người đàn ông vạm vỡ do ông ta dẫn tới lập tức xông lên, không ngừng tay đấm chân đá Hùng Bác Thành.
“Con khốn này, mày còn mặt mũi bảo tao tới đón mày hả?”
Trương Quảng lôi Vương Lộ Dao từ trên giường xuống và liên tục tát mấy cái.
Miệng Vương Lộ Dao đầy máu, không ngừng van xin: “Chồng, tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi!”
“Mày còn không mau mặc quần áo vào, chờ quay về nhà, xem bố mày trừng trị mày thế nào!”, Trương Quảng tát năm, sáu cái mới dừng lại.
Mà Hùng Bác Thành cũng bị đánh ngất đi.
“Chồng, cậu ta… cậu ta sai người ta quay video và chụp ảnh… tôi và Hùng Bác Thành”.
Bọn họ vừa định rời đi, Vương Lộ Dao đột nhiên nơm nớp lo sợ nói.
Bà ta liếc nhìn Dương Thanh rồi lập tức cúi đầu, không dám đối diện.
Mặt Trương Quảng chợt lạnh, nhìn Dương Thanh nói: “Cậu Thanh, vẫn mong cậu lấy video và ảnh chụp ra!”
Ông ta không cho phép bất kỳ kẻ nào giữ lại video của vợ mình.
Dù sao chuyện này cũng liên quan đến thể diện của nhà họ Trương.
Chuyện này mà bị truyền ra ngoài thì nhà họ Trương không chỉ bị mất mặt mà còn chịu ảnh hưởng rất lớn.
Dương Thanh cười lạnh: “Sếp Trương, ông còn chưa biết vợ ông làm gì nhỉ?”
“Bất kể bà ấy làm gì cũng là vợ tôi, là con dâu nhà họ Trương”, Trương Quảng lạnh lùng nói.
“Trương Quảng, tôi khuyên ông vẫn nên tìm hiểu rõ sự việc trước rồi hãy nói vậy!”
Lúc này Hoàng Vũ đứng dậy, sắc mặt không tốt nhìn Trương Quảng.
Trương Quảng khẽ nhíu mày: “Tao nói chuyện với chủ mày, một con chó có tư cách gì nói chuyện với tao chứ?”
“Ông…”
Mặt Hoàng Vũ chợt lạnh.
Cậu ta còn chưa kịp nói gì, Dương Thanh đã hành động.
Trương Quảng chỉ thoáng thấy có một bóng người lướt qua, mặt ông ta biến sắc, vô thức giơ tay ra cản.
“Bộp!”
Dương Thanh dùng một tay chộp lấy đầu ông ta.
Sức lực khủng khiếp làm ông ta không có khả năng phản kháng.
Một tiếng động lớn vang lên, đầu Trương Quảng đập mạnh xuống bàn trà, máu tràn qua mũi và miệng của ông ta, lập tức nhuộm đỏ mặt bàn cẩm thạch màu vàng nhạt.
“Nào, sếp Trương, bây giờ ông nói cho tôi biết, con chó như ông có tư cách nói chuyện với tôi không?”, Dương Thanh hờ hững nói.
–
.
Chương 164: 164: Lại Gặp Người Quen Cũ
Trong lòng Trương Quảng muốn chửi tục.
Mình đường đường là người thừa kế nhà họ Trương, đã bao giờ gặp phải chuyện như vậy chứ?
Không đúng, ban đầu ở cổng trường mầm non, Dương Thanh còn đạp ông ta bay xa tới mấy mét.
Hoàng Vũ ở bên cạnh cũng nhìn tới ngây người, đồng thời cảm thấy ấm lòng.
Vừa rồi Trương Quảng mắng cậu ta là chó, kết quả ông ta lại giống như chó, bị Dương Thanh đập đầu chó xuống bàn trà.
Hoàng Vũ cảm giác máu trong người mình như sôi lên, vô cùng sùng bái nhìn Dương Thanh.
“Thả ông chủ ra!”
Đám đàn em của Trương Quảng đờ người trong giây lát, cuối cùng mới hoàn hồn và tức giận hét lên.
Dương Thanh không để ý tới đám người đó, chỉ nhìn chằm chằm vào Trương Quảng.
“Mẹ nó, tất cả lùi lại cho tao!”
Trương Quảng tức giận gầm lên, chỉ sợ Dương Thanh sẽ trút giận lên người ông ta.
Đến bây giờ, ông ta mới thật sự hiểu được, Dương Thanh không phải là người ông ta có thể đắc tội được.
Sợ rằng cả Giang Hải không có người nào có thể xông vào nhà họ Hùng, đồng thời bẻ gãy cổ tay của chủ nhà họ Hùng ngay trong phòng ngủ của ông ta, còn có thể đập đầu mình xuống bàn trà trong nháy mắt.
Trước đây, ông ta chỉ nghi ngờ, nhưng bây giờ đã có thể chắc chắn rồi.
Vương Lộ Dao đứng bên cạnh run rẩy.
Đối với bà ta, tất cả những chuyện xảy ra hôm nay chẳng khác nào thế giới bị diệt vong.
“Con khốn này, rốt cuộc mày đã làm gì hả?”
Trương Quảng nắm tóc Vương Lộ Dao, cố kéo bà ta đến trước mặt Dương Thanh.
Vương Lộ Dao đau đớn kêu lên chói tai.
“Tôi… tôi… tôi tìm tới chỗ Hùng Bác Thành, dắt theo hai người tới… đánh… đánh bố vợ của cậu ta, bây giờ ông ta… ông ta còn đang ở trong bệnh viện”.
Cả người Vương Lộ Dao run rẩy, lắp bắp nói, ánh mắt vô cùng hoảng sợ.
“Con khốn, tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần mà mày còn dám gây rắc rối cho tao? Nếu mày không phải là mẹ của con trai tao thì tao đã giết chết mày rồi!”, Trương Quảng nghiến răng nghiến lợi nói.
Ông ta thật sự muốn giết người.
“Cậu Thanh, tôi đã cảnh cáo con khốn này rất nhiều lần, nhưng không ngờ bà ta vẫn dám đắc tội cậu.
Bà ta làm vậy là muốn tìm chết.
Cho dù bây giờ cậu bảo tôi giết chết bà ta, tôi cũng không hề nhíu mày”.
Trương Quảng mắng Vương Lộ Dao xong lại cung kính nói với Dương Thanh.
Nghe vậy, Vương Lộ Dao vô cùng hoảng sợ, quỳ “bịch” xuống dưới chân Dương Thanh, khổ sở cầu xin: “Cậu Thanh, tôi thật sự biết sai rồi, cũng không dám nữa, xin cậu hãy tha cho tôi!”
Dương Thanh liếc nhìn đồng hồ.
Đã quá giờ rồi, chỉ còn tám phút nữa là đến nửa tiếng như anh đã hẹn với Tần Thanh Tâm.
“Tôi không hy vọng còn nhìn thấy người phụ nữ này ở Giang Hải nữa!”
Dương Thanh đột nhiên nhìn Trương Quảng, bình tĩnh nói.
Trương Quảng kinh ngạc.
Ông ta vốn tưởng Dương Thanh sẽ làm ra chuyện quá đáng nào đó, không ngờ chỉ là không cho Vương Lộ Dao xuất hiện ở Giang Hải nữa.
Ông ta thoáng sửng sốt rồi vội vàng gật đầu: “Cậu Thanh yên tâm, sau hôm nay, bà ta đừng mong bước vào Giang Hải một bước!”
Dương Thanh không quan tâm, xoay người rời đi.
Hoàng Vũ vội vàng theo sát phía sau.
Mãi đến khi Dương Thanh rời đi rồi, Trương Quảng mới cảm giác áp lực trên người biến mất.
Ông ta tức giận, đạp Vương Lộ Dao: “Bây giờ mày cuốn gói cút ngay! Nếu để tao gặp lại mày thì mày cứ chờ chết đi!”
Vương Lộ Dao quỳ dưới chân Trương Quảng và ôm lấy chân ông ta, khóc lóc cầu xin: “Chồng ơi, xin ông hãy nể mặt con trai mà cho tôi một cơ hội nữa đi.
Tôi không dám nữa, không dám nữa đâu!”
“Cái gì, mày còn dám nhắc tới con trai tao à? Mẹ nó, mày có tư cách làm mẹ của con trai tao sao? Cút!”
Trương Quảng đạp Vương Lộ Dao ra, xoay người rời đi.
Ngoài cổng trang viên nhà họ Hùng, Hoàng Vũ theo sát Dương Thanh, rất lanh lợi nói: “Anh Thanh, em biết đường tới bệnh viện, để em lái xe chở anh qua đó nhé?”
Dương Thanh ném chìa khóa chiếc xe Phaeton cho Hoàng Vũ.
Cậu ta vui mừng, vội vàng bước nhanh tới mở cửa sau cho Dương Thanh.
Chờ anh lên xe, cậu ta mới chạy tới chỗ ghế lái.
“Cậu có thể chạy tới đó trong vòng bảy phút không?”
Dương Thanh lại liếc nhìn đồng hồ, hỏi.
Hoàng Vũ cười hì hì: “Anh Thanh ngồi cho vững nhé!”
Cậu ta vừa dứt lời, chiếc xe Phaeton bỗng nhiên lao vọt tới.
Chiếc xe Phaeton này vốn từng được cải tiến, khả năng vận hành của chiếc xe rất tốt, không hổ danh là chiếc xe hơi sang trọng mấy chục triệu.
Chẳng trách Hoàng Vũ dám tự đề cử mình lái xe cho Dương Thanh, kỹ năng lái xe của cậu ra thật sự rất tốt.
Động cơ của chiếc xe Phaeton gầm rú suốt quãng đường, xuyên qua dòng xe như một tia chớp màu đen.
Vừa hết sáu phút, chiếc xe đánh đuôi tuyệt đẹp và đỗ trước cổng bệnh viện Nhân Dân.
Dương Thanh bước vào bệnh viện.
Anh vừa định gọi điện thoại hỏi xem bọn họ ở phòng bệnh nào thì Tần Thanh Tâm đã gọi điện thoại qua.
“Dương Thanh, bao giờ anh mới tới bệnh viện thế?”
Trong giọng nói của Tần Thanh Tâm rõ ràng có chút lo lắng, sợ Dương Thanh làm ra chuyện gì quá đáng.
Dương Thanh cười gượng.
Chắc Tần Thanh Tâm vẫn luôn nhìn đồng hồ, trong lòng lo mình sẽ làm gì Vương Lộ Dao.
Anh mỉm cười: “Không hổ danh là vợ anh, còn có khả năng thần giao cách cảm như vậy.
Anh đã đến rồi, bố ở phòng nào thế?”
Trong phòng bệnh, Tần Thanh Tâm nghe Dương Thanh nói vậy, mặt thoáng đỏ lên rồi nói: “Giường số 27, tầng sáu của khu nội trú trong bệnh viện”.
“Được, lát gặp!”
Dương Thanh cúp máy.
Tần Đại Dũng nằm ở trên giường trong phòng bệnh, trên đầu quấn băng trắng và còn có vài vết máu.
“Thanh Tâm, Y Y, bác sĩ đã nói bố không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi, các con không cần phải lo lắng đâu.
Chút Dương Thanh tới, bọn con đi làm đi!”
Tần Đại Dũng nói với vẻ tự trách.
Mình đúng là vô dụng, hại con gái và con rể còn phải lo lắng.
“Bố à, bố đừng đuổi các em ấy nữa.
Công ty phát triển rất ổn định, cứ để các em ấy ở lại với bố đi”.
Ngoài cửa chợt vang lên giọng nói của Dương Thanh.
Trong tay anh cầm giỏ trái cây, cười to và đi vào.
“Con còn mua hoa quả làm gì chứ? Thật là!”
Tần Đại Dũng thấy Dương Thanh đặt giỏ trái cây trên tủ bên cạnh, bất đắc dĩ nói.
Dương Thanh liếc nhìn Tần Đại Dũng, thấy mặt mũi ông ta bầm dập, trên đầu cũng bị thương và có cả vết máu, nhìn qua rất nặng nhưng vẫn rất có tinh thần.
Dương Thanh chiến đấu trên chiến trường lâu ngày, chít ít anh cũng đã gặp hàng nghìn chiến sĩ bị thương rồi, vừa nhìn đã có thể biết Tần Đại Dũng bị thương không nặng.
Cứ như vậy, ba người Tần Thanh Tâm, Tần Y và Dương Thanh ở lại bệnh viện với Tần Đại Dũng.
Mãi đến gần giờ làm việc buổi chiều, Tần Đại Dũng uy hiếp sẽ ra viện, Tần Thanh Tâm và Tần Y mới rời đi.
“Dương Thanh, bố không sao, con cũng đi làm đi!”
Ông ta đuổi được con gái, nhưng lại không đuổi được Dương Thanh.
Dương Thanh mỉm cười: “Bố, con đâu có chuyện gì quan trọng đâu.
Con ở lại bệnh viện với bố là được rồi.
Bố không cần phải để ý tới con.
Con ra ngoài đi dạo một lát, nếu có việc gì bố cứ gọi điện thoại cho con, con bảo đảm sẽ nhanh chóng quay về trong vòng năm phút”.
Dương Thanh biết mình ở lại bên cạnh Tần Đại Dũng, ông ta sẽ thấy không tự nhiên.
Nếu không có người trông Tần Đại Dũng, Tần Thanh Tâm và Tần Y lại lo lắng.
Anh dứt khoát ra khỏi phòng bệnh, tính ra ngoài hít thở không khí.
“Hạ Hà, cô phải mau chóng xoay tiền đi.
Sau này còn phải tốn một khoản tiền lớn để chữa bệnh cho mẹ cô tiếp đấy.
Nếu bây giờ dừng chữa trị sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới căn bệnh”.
“Cảm ơn bác sĩ Hàn, tôi sẽ mau chóng gom đủ tiền thuốc men, vẫn mong bác sĩ đừng dừng chữa trị cho mẹ tôi, tôi xin bác sĩ đấy!”
Dương Thanh vừa đi ngang qua một phòng bệnh, đột nhiên nghe được một giọng nói khá quen.
Anh vô thức quay đầu nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy một bóng người gầy yếu đang định quỳ xuống.
“Hạ Hà, cô làm gì vậy?”
Bác sĩ Hàn vội vàng đỡ Hạ Hạ, nghiêm mặt nói: “Nghĩa vụ của bác sĩ là phải cứu người.
Cho dù tạm thời cô không đủ tiền, tôi cũng sẽ nghĩ cách kêu gọi các chương trình cứu trợ thiện nguyện khác cho mẹ cô”.
“Cảm ơn bác sĩ Hàn, bác sĩ yên tâm, tôi nhất định sẽ mau chóng gom đủ tiền thuốc men”, hai mắt Hạ Hà đỏ hoe, vô cùng xúc động.
“Được rồi, cô không quần quá áp lực, tôi sẽ cố gắng hết sức”, bác sĩ Hàn an ủi một câu rồi xoay người rời đi.
“Hạ…“
Nhìn bóng người quen thuộc kia, Dương Thanh vừa định gọi cô ấy nhưng chợt nghĩ tới chuyện gì đó nên ngừng lại.
Anh đi theo bác sĩ Hàn.
–
.
Chương 165: 165: Gã Đàn Ông Bỉ Ổi
Khi trước Tiêu Tiêu bị Phương Duyệt lừa đưa đến một biệt thự xa hoa.
Lúc Dương Thanh tới cứu Tiêu Tiêu thì Hạ Hà đã bị giam lỏng một tháng.
Lúc đó Quan Tuyết Phong dùng Tiêu Tiêu uy hiếp Hạ Hà phải ngủ với anh ta.
Cô gái lương thiện này chỉ mới biết Tiêu Tiêu được nửa ngày lại vì cô bé mà chấp nhận.
Trong lòng Dương Thanh vẫn vô cùng cảm kích cô gái này.
Lúc đó anh đã để lại danh thiếp của mình cho Hạ Hà, nhưng không ngờ bây giờ cô gái này gặp phải rắc rối lớn như vậy, vẫn không liên lạc với anh.
“Bác sĩ Hàn!”
Dương Thanh đi theo bác sĩ Hàn đến tận văn phòng mới gọi.
“Cậu là?”
Bác sĩ Hàn nghi ngờ nhìn Dương Thanh.
Bà ấy là một bác sĩ nữ hơn năm mươi tuổi, đeo kính lão.
Ở cửa văn phòng còn treo biển bác sĩ trưởng khoa và ảnh chụp của bà ấy.
“Chào bác sĩ Hàn, tôi là bạn của Hạ Hà.
Vừa rồi tôi trùng hợp nghe được cuộc nói chuyện của hai người, tôi muốn hỏi bác sĩ xem cô ấy gặp phải rắc rối gì?”, Dương Thanh nói.
Bác sĩ Hàn ngồi xuống ghế làm việc và chỉ vào chiếc ghế trước mặt, ra hiệu cho Dương Thanh ngồi xuống.
Bà ấy thở dài nói: “Mẹ của Hạ Hà bị nhiễm trùng đường tiết niệu, bây giờ dùng thuốc trị liệu phối hợp với thẩm tách vẫn có thể khống chế được”.
“Nhưng đây không phải là cách lâu dài.
Tốt nhất vẫn phải tìm được nguồn thận thích hợp để tiến hành ghép thận.
Nhưng cho dù có tìm được, cô ấy cũng không thể trả nổi khoản viện phí đã nợ trước đó cộng thêm chi phí phẫu thuật”.
“Ôi! Gia đình bình thường mà gặp phải căn bệnh này thì cả nhà đều sẽ suy sụp”.
Nhìn vẻ mặt bùi ngùi của bác sĩ Hàn, Dương Thanh vô cùng xúc động, chợt nhớ lại mẹ mình.
Năm năm trước, bà cũng bị nhiễm trùng đường tiết niệu, bởi vì không có tiền nên không thể chữa trị kịp thời.
Chờ tới khi anh mượn được năm trăm nghìn chạy tới bệnh viện thì tất cả đều đã muộn rồi.
Anh thậm chí còn chẳng được gặp mẹ lần cuối.
“Bác sĩ Hàn, tôi định quyên tặng cho bệnh viện năm mươi triệu, giúp quý viện lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu dùng để giúp đỡ những người như mẹ của Hạ Hà.
Đối tượng giúp đỡ đầu tiên chính là mẹ của Hạ Hà!”
Dương Thanh đột nhiên nghiêm túc nói.
Bác sĩ Hàn đứng phắt dậy, ngạc nhiên hỏi: “Cậu nói là muốn quyên tặng năm mươi triệu để lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết liệu ở bệnh viện chúng tôi à?”
Dương Thanh mỉm cười: “Nhưng trong chuyện này, tôi chỉ chịu trách nhiệm quyên tặng chứ không tham dự vào các thủ tục khác.
Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất là hi vọng có thể giữ bí mật chuyện này”.
“Được, quá tốt rồi!”
Bác sĩ Hàn cuối cùng đã xác định được Dương Thanh thật sự nói quyên tặng năm mươi triệu, bà ấy kích động nói: “Nếu trên đời này có thể có thêm nhiều người tốt như cậu, cuộc đời có thể có bao nhiêu khó khăn chứ? Nếu cậu đã xác định, tôi sẽ đưa cậu đi gặp viện trưởng ngay bây giờ”.
Thấy bác sĩ Hàn kích động, Dương Thanh không khỏi kính nể bà ấy.
Anh đi theo bà ấy tới văn phòng của viện trưởng.
Viện trưởng tự mình tiếp đón Dương Thanh, thương lượng về việc thành lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu.
Dù sao muốn lập quỹ lại phải làm theo thủ tục chính quy mới có khả năng bảo đảm quỹ được hoạt động bình thường.
“Viện trưởng, vậy những chuyện sau đó đành làm phiền bệnh viện giúp cho, tôi không tiện tham dự”.
Sau khi thương lượng xong chuyện lập quỹ, Dương Thanh đứng dậy và rời đi.
Viện trưởng tiễn Dương Thanh tới thang máy.
Làm xong chuyện này, Dương Thanh cảm giác như trút được gánh nặng trong lòng, thấy thoải mái hơn nhiều.
Chuyện năm năm trước vẫn luôn là nút thắt khó có thể tháo gỡ trong lòng anh.
Mẹ ra đi vì nhiễm trùng đường tiết niệu, bây giờ anh giúp bệnh viện thành lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu, chắc hẳn có thể giúp được không ít người.
“Mẹ, nếu mẹ biết chuyện này, chắc mẹ sẽ rất vui nhỉ?”, Dương Thanh nghĩ thầm.
Nhớ đến mẹ, anh lại nghĩ tới gia tộc Vũ Văn, trong lòng càng tức giận hơn.
“Gia tộc Vũ Văn, một ngày nào đó, tôi phải đích thân đi một chuyến.
Tôi sẽ tính rõ với các người về từng khoản nợ năm đó!”, mắt Dương Thanh ánh lên vẻ lạnh lùng.
Nếu không phải gia tộc Vũ Văn cướp đi tập đoàn Nhạn Thanh vốn là của mẹ, còn đuổi mẹ con bọn họ ra gia tộc, sao mẹ có thể chết ở bệnh viện vì không có tiền chữa bệnh được?
“Hạ Hà, em còn chưa suy nghĩ xong à?”
“Bệnh của dì đã rất nghiêm trọng, còn trì hoãn nữa, nói không chừng sẽ không chữa được đâu”.
“Chỉ cần em lấy anh, Trang Tất Phàm anh sẽ bao hết mọi chi phí chữa bệnh của dì!”
Dương Thanh vừa định tới phòng bệnh của Tần Đại Dũng, đột nhiên nghe được một giọng nói vọng ra từ phía cầu thang đi bộ.
Anh khẽ nhíu mày.
Rõ ràng có người đang dây dưa với Hạ Hà.
Vào lúc này gã lại bảo Hạ Hà gả cho mình chính là mượn gió bẻ măng.
“Trang Tất Phàm, tôi đã nói rõ với anh rồi, chúng ta chỉ có thể là bạn.
Nếu hôm nay anh tới giúp tôi, tôi rất biết ơn, cũng sẽ mau chóng trả lại tiền cho anh.
Nếu anh tới làm phiền tôi, vậy thật ngại quá, tôi không có thời gian”, giọng nói của Hạ Hà vang lên ngay sau đó.
“Hạ Hà, anh thật sự không hiểu, anh đường đường là cậu chủ nhà họ Trang, đừng nói Giang Hải, cho dù cả Chiêu Châu cũng có rất nhiều cô gái muốn lấy anh.
Sao em không thể cân nhắc tới anh một chút chứ?”
Trang Tất Phàm kích động, nắm lấy cánh tay của Hạ Hà: “Em nói cho anh biết, có phải em đã thích ai hay không?”
“Anh thả tôi ra!”
Hạ Hà vùng thoát khỏi tay Trang Tất Phàm, yếu ớt nói: “Trang Tất Phàm, tôi muốn nói rõ với anh hai chuyện.
Đầu tiên, tôi tuyệt đối sẽ không lấy người mình không yêu.
Thứ hai, tôi có người yêu hay không, không liên quan gì đến anh”.
Sắc mặt Trang Tất Phàm cực kỳ khó coi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lẽ nào em không lo không kịp đóng tiền viện phí sẽ làm chậm việc chữa trị cho dì à?”
Vẻ mặt Hạ Hà đau khổ.
Nếu cưới Trang Tất Phàm thì thật sự có thể giải quyết được những rắc rối này.
Nhưng cô ta biết Trang Tất Phàm là hạng người gì.
Cô ta không thích, thậm chí chán ghét kiểu người này.
Lấy một người như vậy quả thật là sống không bằng chết.
Thấy Hạ Hà không nói lời nào, Trang Tất Phàm cảm thấy có hi vọng, vội vàng nói thêm: “Hạ Hà, em phải tin anh, anh chỉ yêu một mình em thôi.
Chỉ cần em lấy anh, anh nhất định sẽ làm em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này!”
“Trước khi mẹ tôi khỏi bệnh, tôi không muốn nghĩ tới chuyện này”.
Hạ Hà nói xong, quay người rời đi.
“Hạ Hà!”
Trang Tất Phàm tức giận, lập tức lộ ra bộ mặt thật: “Em đừng có được nước làm tới.
Anh để mắt tới em là vinh hạnh của em rồi, em lại dám từ chối à? Nếu em không đồng ý lấy anh, em có tin anh nói một câu là có thể đuổi mẹ em ra khỏi viện không?”
“Trang Tất Phàm! Anh dám!”
Mắt Hạ Hà đỏ hoe, vẻ mặt tức giận.
Cô ta biết thân phận của Trang Tất Phàm, cũng hiểu rõ anh ta thật sự có thể làm ra chuyện như vậy.
“Em biết rõ anh có dám hay không!”, Trang Tất Phàm cười lạnh.
“Một người đàn ông phải dùng chuyện như vậy để uy hiếp một cô gái yếu đuối, hơi quá đáng rồi ấy nhỉ?”
Đúng lúc này, Dương Thanh xuất hiện và đi tới bên cạnh Hạ Hà, híp mắt nhìn Trang Tất Phàm nói.
–
.
Chương 166: 166: Tần Thanh Tâm Khóc
Dương Thanh xuất hiện khiến Hạ Hà kinh ngạc.
Cô ta vừa nhìn đã nhận ra Dương Thanh: “Là anh!”
Chuyện lần trước dường như còn hiện rõ trước mắt.
Khi mình sắp bị Quan Tuyết Phong ép phải ngủ với anh ta, Dương Thanh đã xuất hiện.
Đặc biệt là người đàn ông vạm vỡ nghe theo lệnh của Dương Thanh, vác Quan Tuyết Phong trên vai và nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống.
Hơn một tháng không gặp, cô gái này còn gầy hơn lần trước, gương mặt xinh xắn không hề trang điểm, vẫn mặc chiếc quần jean bạc màu và cái áo phông trắng kia.
Mái tóc đen suôn mượt được cô ta để xõa phía sau, đúng là một người đẹp cực phẩm.
Dương Thanh nhìn Hạ Hà mỉm cười: “Đã lâu không gặp!”
Sau thoáng kinh ngạc, Hạ Hà cười dịu dàng: “Không ngờ còn có thể gặp lại anh”.
Dương Thanh liếc nhìn cô gái này với vẻ kỳ lạ.
Dường như cô ấy rất vui khi gặp mình?
“Hạ Hà, anh ta là ai vậy?”
Trang Tất Phàm bị bỏ quên bên cạnh đã sớm tức giận.
Gã theo đuổi Hạ Hà lâu như vậy, còn chưa từng thấy cô ta tươi cười đâu.
Nhưng lúc này, cô ta lại cười rạng rỡ như vậy.
Hạ Hà hờ hững nhìn gã rồi quay sang Dương Thanh, nghiêm túc nói: “Chắc anh biết em vẫn luôn thích anh, anh có bằng lòng làm bạn trai của em không?”
Hạ Hà đột nhiên tỏ tình làm Dương Thanh nhất thời không kịp phản ứng.
Đây mới là lần thứ hai bọn họ gặp mặt.
Hơn nữa cô ta cũng biết mình đã có con gái, cô ta không phải là cô gái tùy tiện, làm sao có thể tỏ tình với mình được?
Dương Thanh nhanh chóng nhận ra vẻ cầu khẩn trong mắt Hạ Hà.
Anh chợt hiểu ra, sở dĩ cô ta tỏ tình với mình trong khi bọn họ mới gặp mặt lần thứ hai, còn biết mình có con gái, là vì cô ta muốn thoát khỏi Trang Tất Phàm.
Dương Thanh khẽ lắc đầu trong ánh mắt cầu khẩn của Hạ Hà.
Cô ta lập tức thất vọng.
Nhưng vào lúc này, Dương Thanh đột nhiên bước tới trước mặt Hà Hạ, cầm tay và nhìn cô ta với ánh mắt thâm tình: “Đáng lẽ em phải để cho đàn ông tỏ tình chứ!”
“Thật ra tôi đã yêu em từ lần đầu nhìn thấy em.
Em có bằng lòng làm bạn gái của tôi không?”
Dương Thanh nói vô cùng trịnh trọng làm Hạ Hà hoảng loạn.
Nhưng cô ta hiểu rõ anh đang giúp mình, vì vậy gật đầu nói: “Em bằng lòng!”
Cứ như vậy, Dương Thanh đã tỏ tình thành công với Hạ Hà ngay trước mặt Trang Tất Phàm.
Giây phút Hạ Hà chủ động tỏ tình, Trang Tất Phàm đã kinh ngạc đến ngây người.
Lúc này gã trơ mắt nhìn cô gái mà mình nằm mơ cũng muốn có được nhận lời tỏ tình của một người đàn ông khác ngay trước mặt gã.
Gương mặt Trang Tất Phàm trở nên khó coi.
Trong lòng gã đã sớm xem Hạ Hà là người của mình, bây giờ lại thấy cô ta nhận lời tỏ tình của người khác ngay trước mặt mình.
Có thể tưởng tượng được trong lòng Trang Tất Phàm lúc này tức giận tới mức nào.
“Trang Tất Phàm, anh cũng thấy đấy, tôi đã có người yêu, hi vọng về sau anh đừng tới quấy rầy tôi nữa”.
Hạ Hà chủ động khoác tay Dương Thanh, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Trang Tất Phàm nói.
“Con khốn này, cô dám đưa đẩy với thằng đàn ông khác ở ngay trước mặt tôi à? Cô không muốn mẹ cô được chữa trị ở đây nữa sao?”, Trang Tất Phàm thẹn quá hóa giận.
Gương mặt Hạ Hà có chút khó coi.
Cô ta đột nhiên hơi hối hận vì đã kích động Trang Tất Phàm một cách trực tiếp như thế này.
“Không phiền cậu để ý tới chuyện chữa trị cho dì, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết”, Dương Thanh cười nói.
“Mẹ nó, anh câm miệng cho tôi!”
Trang Tất Phàm chỉ tay vào Dương Thanh, tức giận hét lên.
Dương Thanh híp mắt lại: “Tốt nhất cậu nên bớt kiêu ngạo đi, bằng không chết thế nào cũng chẳng biết đâu!”
“Mẹ nó, anh dám uy hiếp tôi à? Muốn chết!”
Trang Tất Phàm tức giận quát lên, vung quả đấm đánh mạnh về phía mặt Dương Thanh.
“Cẩn thận!”
Hạ Hà vô cùng hoảng sợ.
“Bịch!”
Nhưng Trang Tất Phàm còn chưa chạm tới người Dương Thanh, đã bị anh đạp ra, gã lăn từ trên cầu thang xuống.
Hạ Hà chỉ muốn dùng Dương Thanh làm bia đỡ đạn, nhưng không ngờ anh lại dám ra tay với Trang Tất Phàm.
Cô ta cuống lên, vội vàng nói: “Dương Thanh, anh ta là người nhà họ Trang đấy, anh không cần phải để ý tới tôi, mau đi đi!”
Hạ Hà vốn là cô gái lương thiện, lúc này trong lòng chỉ thấy hối hận.
Nếu Dương Thanh vì cô ta mà đắc tội nhà họ Trang, phải chịu tổn thương gì, cô ta sẽ áy náy cả đời.
Dương Thanh bình tĩnh nói: “Yên tâm đi, chỉ là một nhà họ Trang cỏn con, chưa làm gì được tôi đâu!”
Ở Giang Hải không có nhiều họ Trang, nhưng chỉ có thể là nhà họ Trang có tên tuổi ngang với ba gia tộc lớn Quan, Ngụy, Tô mới có thế hệ trẻ lớn lối như Trang Tất Phàm.
Bốn gia tộc lớn này được gọi là nhóm bốn tộc Giang Hải, là bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải.
Nhìn Dương Thanh tự tin như vậy, Hạ Hà chợt nhớ tới người anh em được Dương Thanh dẫn tới lần trước đã đánh cho cháu đích tôn nhà họ Quan hôn mê rồi đưa đi.
Nhưng bây giờ anh vẫn không sao cả.
Điều này chứng tỏ trong chuyện lần trước, nhà họ Quan cũng không làm gì được anh.
Nói vậy chỉ có một khả năng, chính là Dương Thanh không hề sợ nhà họ Quan.
Nhà họ Trang có tên tuổi ngang với nhà họ Quan, tất nhiên Dương Thanh cũng sẽ không sợ hãi nhà họ Trang.
Nghĩ vậy, Hạ Hà đã yên tâm hơn, nhưng ánh mắt cô ta vẫn hiện rõ vẻ lo âu.
“Mày dám động đến tao à? Mày cứ chờ đấy cho tao!”
Trang Tất Phàm bị ngã từ trên cầu thang xuống, một chỗ trên đầu bị đập mạnh.
Gã giãy giụa bò dậy và đe dọa một câu, sau đó xoay người rời đi.
“Đi thôi! Không sao rồi!”
Dương Thanh cười nói.
Hạ Hà khẽ gật đầu, đột nhiên áy náy nói: “Rất xin lỗi anh về chuyện vừa rồi.
Không phải tôi cố ý lợi dụng anh làm bia đỡ đạn đâu.
Tại Trang Tất Phàm làm phiền tôi quá lâu, tôi thật sự hết cách để thoát khỏi anh ta”.
“Không sao.
Hơn nữa, cô còn là ân nhân của con gái tôi.
Nếu lần trước không nhờ cô che chở cho con bé, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì”.
Dương Thanh mỉm cười và chuyển đề tài hỏi: “Đúng rồi, tôi vừa nghe tên khốn kia nhắc tới tiền chữa bệnh của dì.
Dì bị sao vậy?”
“Mẹ tôi bị nhiễm trùng đường tiết niệu, đang nằm ở viện này.
Tôi còn thiếu chút tiền chữa bệnh”, sắc mặt Hạ Hà ảm đạm, lại có chút bi thương.
“Không phải lúc trước tôi đã để lại danh thiếp của tôi cho cô à? Sao cô không liên lạc với tôi?”, Dương Thanh bất đắc dĩ nói.
Hạ Hà ngượng ngùng nói: “Tôi không cẩn thận làm mất danh thiếp của anh rồi”.
Cô ta nói xong đột nhiên hiểu được ý của Dương Thanh, lập tức vui mừng nắm tay Dương Thanh: “Ý anh là anh có thể cho tôi mượn tiền à?”
Thấy Hạ Hà kích động như vậy, trong lòng Dương Thanh đột nhiên thấy hơi xót xa.
Lúc trước mình gom góp tiền thuốc men cho mẹ cũng phải giật gấu vá vai, chạy vạy khắp nơi để vay tiền.
Dương Thanh mới ra khỏi phòng của viện trưởng đã gặp Hạ Hà.
Chắc hẳn cô ta còn chưa biết mình đã lập quỹ, mà mẹ của cô ta sẽ thành người đầu tiên được giúp đỡ.
“Dương Thanh!”
Đúng lúc này, một giọng nói kinh ngạc đột nhiên vang lên từ bên cạnh, trong giọng nói còn có chút tức giận.
Dương Thanh vừa quay đầu, đã thấy Tần Thanh Tâm đang tức giận nhìn anh, cô còn khóc nữa.
Vừa rồi Hạ Hà kích động đã nắm lấy tay anh, cảnh tượng như vậy lại vừa vặn bị Tần Thanh Tâm thấy được.
Lúc này, Hạ Hà ý thức được điều gì đó, vội vàng thả tay Dương Thanh ra.
–
.
Chương 167: 167: Tôi Có Vợ Rồi
Dương Thanh nhất thời hoảng hốt, vội vàng chạy tới chỗ của Tần Thanh Tâm: “Vợ ơi, em đừng hiểu nhầm…”
“Hai người đã nắm tay nhau rồi, còn có gì để giải thích chứ?”
Tần Thanh Tâm đẩy Dương Thanh ra, xoay người đi về phía phòng bệnh của Tần Đại Dũng.
“Tâm…”
Dương Thanh đuổi theo.
Nhưng anh còn chưa kịp nói gì đã bị Tần Thanh Tâm vô tình ngắt lời: “Bây giờ tôi không muốn gặp anh, cũng không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào của anh hết!”
Nhìn theo bóng cô rời đi, trong lòng Dương Thanh cảm thấy cay đắng.
Sợ rằng lúc này mình quấn lấy Tần Thanh Tâm giải thích, sẽ chỉ làm cô càng giận hơn thôi.
“Dương Thanh xin lỗi, vừa rồi tôi quá kích động đã làm chị ấy hiểu nhầm”.
Lúc này Hạ Hà đi tới, áy náy nói.
“Không sao, không phải lỗi của cô.
Tôi sẽ tìm cơ hội giải thích với cô ấy”.
Dương Thanh khẽ lắc đầu, bỗng nhiên lại hỏi: “Đúng rồi, vừa rồi chúng ta nói tới đâu nhỉ?”
Có hiểu nhầm vừa rồi, Hạ Hà cũng không tiện mở miệng vay tiền nữa, lại nói: “Có phải chị ấy là mẹ của Tiêu Tiêu không? Chị ấy thật đẹp! Tôi đi với anh tìm chị ấy giải thích được không?”
Dương Thanh vội ngăn lại: “Cô không cần để ý tới chuyện này làm gì.
Đây chỉ là một hiểu nhầm thôi.
Chờ cô ấy hết giận, tôi sẽ giải thích”.
Hạ Hà khẽ gật đầu và không nói nữa, nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng áy náy.
Ở phía khác, Tần Thanh Tâm đi thật xa vẫn không thấy Dương Thanh đuổi theo, cô tức giận: “Đồ xấu xa, em nói không muốn nghe anh giải thích thì anh không giải thích nữa à?”
Khi cô vừa tận mắt nhìn thấy Hạ Hà nắm tay Dương Thanh, cô thật sự rất tức giận.
Nhưng cô nhanh chóng hiểu ra, trong này nhất định còn có ẩn tình nào khác, chắc cô đã hiểu nhầm gì đó.
Nếu Dương Thanh biết được suy nghĩ trong lòng Tần Thanh Tâm lúc này, nhất định sẽ càng phiền muộn hơn.
“Dương…
Hạ Hà!”
Lúc này, bác sĩ Hàn mới từ văn phòng của viện trưởng đi ra, vừa thấy Dương Thanh và Hạ Hà, bà ấy vừa muốn gọi Dương Thanh lại chợt nhớ tới chuyện anh yêu cầu phải giữ bí mật.
“Hạ Hà, tôi nói cho cô biết một tin tức tốt.
Chi phí chữa trị của mẹ cô và các chi phí mà nhà cô nợ bệnh viện trong giai đoạn trước đều sắp được giải quyết rồi”.
Bác sĩ Hàn lập tức báo tin tức tốt này cho Hạ Hà biết.
Mặt Hạ Hà đờ đẫn, đột nhiên có cảm giác vui mừng như muốn bay lên trời.
Vừa rồi cô ta còn đang lo lắng về chuyện tiền nong, bác sĩ Hàn lại đột nhiên nói cho cô ta biết, mình không cần lo lắng về tiền nữa.
“Bác sĩ Hàn, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?”, thật lâu sau, Hạ Hà mới hoàn hồn.
Bác sĩ Hàn cầm tay Hạ Hà, vui mừng nói: “Có một mạnh thường quân đã quyên tặng cho bệnh viện một khoản tiền lớn, muốn lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu.
Ngay vừa nãy, viện trưởng đã cho người đi soạn tài liệu đóng dấu, mẹ cô sẽ là đối tượng đầu tiên được quỹ này giúp đỡ”.
Lúc này Hạ Hà mới hiểu được có chuyện gì xảy ra, mừng rơi nước mắt, kích động nói: “Cảm ơn bác sĩ Hàn! Cảm ơn bác sĩ Hàn!”
“Nếu nói cảm ơn thì phải cảm ơn mạnh thường quân kia.
Tôi cũng chẳng làm được gì.
Sau này cô cứ yên tâm ở bên cạnh chăm sóc cho mẹ, một khi tìm được nguồn thận thích hợp, chúng tôi lập tức làm phẫu thuật ghép thận cho mẹ cô”.
Bác sĩ Hàn vừa cười vừa nói.
Bà ấy thật lòng thương Hạ Hà.
Cô ta còn trẻ lại phải gánh áp lực lớn như vậy.
“Bác sĩ Hàn, tôi muốn hỏi mạnh thường quân mà bác sĩ nói là ai vậy? Tôi muốn trực tiếp cảm ơn người đó”, Hạ Hà lại hỏi.
Bác sĩ Hàn có nỗi khổ trong lòng, lắc đầu: “Đối phương quyên tặng giấu tên, làm việc tốt không để lại tên.
Nếu cậu ấy đã chọn như vậy, chắc hẳn không muốn người khác chú ý nhiều tới mình”.
Hạ Hà khẽ gật đầu, trong mắt hơi thất vọng.
“Cậu này là bạn trai cô à? Tôi thấy rất có tinh thần đấy, vừa nhìn đã biết là một cậu thanh niên tốt rồi.
Nếu gặp được thì phải lấy ngay, tuyệt đối đừng bỏ qua đấy!”
Bác sĩ Hàn liếc nhìn Dương Thanh, cười nói.
Bây giờ bà ấy nhìn Dương Thanh thế nào cũng thấy thích.
Mặt Hạ Hà nhất thời đỏ lựng, vội vàng nói: “Bác sĩ Hàn, bác sĩ đừng hiểu nhầm.
Anh ấy chỉ là một người bạn của tôi thôi!”
“Người yêu không phải đều bắt đầu từ bạn à?”
Bác sĩ Hàn không đồng ý, vừa cười vừa nói: “Tôi đã nói cho cô biết tin tức tốt rồi, tôi không quấy rầy hai người nữa”.
Bà ấy nói xong, xoay người rời đi.
Mặt Hạ Hà đã đỏ ửng.
Dương Thanh cười nói: “Tôi đi thăm dì!”
Dương Thanh đi theo Hạ Hà vào phòng bệnh mẹ của cô ta, thấy một người phụ nữ trung niên trông rất bình thường, sắc mặt yếu ớt nằm ở trên giường bệnh.
“Mẹ, đây là bạn con, Dương Thanh!”
Hạ Hà nói với người phụ nữ trung niên.
Lúc này bà Hạ mới mở mắt ra, ánh mắt chợt sáng lên khi nhìn thấy Dương Thanh.
“Chào dì!”
Dương Thanh đặt một giỏ trái cây trên tủ đầu giường, mỉm cười chào.
Bà Hạ lập tức cười dịu dàng, chỉ vào cái ghế đặt bên cạnh giường bệnh: “Thanh, cháu mau ngồi đi!”
“Đúng rồi mẹ, con nói cho mẹ nghe một tin tức tốt nhé.
Bác sĩ Hàn vừa nói, có mạnh thường quân quyên tặng giấu tên một khoản tiền lớn, sắp thành lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu.
Còn mẹ sẽ thành đối tượng giúp đỡ đầu tiên của quỹ này”, Hạ Hà lập tức chia sẻ tin tức tốt này cho bà Hạ.
“Thật à?”
“Đương nhiên là thật rồi.
Chính bác sĩ Hàn nói cho con biết đấy”.
“Vậy thì tốt quá, cuối cùng con gái của mẹ không cần phải lo âu vì chuyện tiền nong rồi”.
…
Nhìn cảnh tượng hai mẹ con ôm nhau, mừng rơi nước mắt, trong lòng Dương Thanh thấy rất thỏa mãn.
Nếu năm năm trước cũng có quỹ như vậy, có lẽ mẹ đã không mất?
Sau khi hai mẹ con bớt xúc động, Dương Thanh vừa định rời đi lại bị bà Hạ đột nhiên kéo lại, nhiệt tình hỏi: “Dương Thanh, năm nay cháu bao nhiêu tuổi?”
“Năm nay cháu hai mươi bảy tuổi!”, Dương Thanh thành thật trả lời.
“Nhà cháu ở đâu?”, bà Hạ hỏi.
“Có thể xem như là ở Giang Hải!”, Dương Thanh vẫn chưa ý thức được điều gì.
“Nhà cháu có mấy người?”, bà Hạ lại hỏi.
Dương Thanh nhanh chóng hiểu ra, lập tức dở khóc dở cười.
Anh lại bị bà Hạ xem thành bạn trai của Hạ Hà à?
Hôm nay có chuyện gì xảy ra vậy?
Đầu tiên là anh bị bác sĩ Hàn hiểu nhầm, tiếp theo lại bị bà Hạ hiểu nhầm, thậm chí ngay cả Tần Thanh Tâm cũng hiểu nhầm.
“Mẹ, mẹ đang điều tra hộ khẩu à?”
Hạ Hà nổi giận: “Dương Thanh đã kết hôn, con gái anh ấy cũng bốn, năm tuổi rồi”.
“Hả? Đã kết hôn rồi à?”, bà Hạ thất vọng.
“Dì, dì nghỉ ngơi đi, cháu sẽ quay lại thăm dì vào hôm khác!”, Dương Thanh vội vàng đứng lên chào.
Sau khi Hạ Hà tiễn Dương Thanh ra ngoài mới áy náy nói: “Xin lỗi anh, lại khiến anh bị hiểu nhầm”.
“Chính là thằng nhóc kia!”
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên.
Đó chính là Trang Tất Phàm mới bị Dương Thanh đạp một cái trước đó.
Gã còn dẫn theo hai vệ sĩ mặc com lê.
Vừa nghe thấy Trang Tất Phàm nói vậy, hai người vệ sĩ đều chạy về phía Dương Thanh.
Hạ Hà lập tức hoảng loạn, nhìn Trang Tất Phàm tức giận nói: “Anh muốn làm gì?”
“Con đàn bà khốn kiếp này, cô còn có mặt mũi hỏi tôi làm gì à?”
Trang Tất Phàm cười lạnh: “Nếu anh ta dám làm bạn trai của cô, vậy tôi sẽ đánh cho anh ta thành tàn phế trước đã!”
Ánh mắt Dương Thanh lạnh dần, lãnh đạm nói: “Chỗ này là bệnh viện, đừng làm ảnh hưởng tới bệnh nhân nghỉ ngơi.
Có chuyện gì, chúng ta ra bên ngoài nói!”
“Mẹ nó, anh là cái thá gì mà dám bàn điều kiện với tôi?”
Trang Tất Phàm vô cùng nóng nảy, ra lệnh: “Đánh thằng khốn này tàn phế cho tao!”
–
.
Chương 168: 168: Hạ Hà Cảm Động
Hai vệ sĩ nhận được mệnh lệnh của Trang Tất Phàm, cùng lúc lao về phía Dương Thanh.
Hạ Hà rất sốt ruột, theo đứng chắn ở trước mặt Dương Thanh theo bản năng, tức giận nói với Trang Tất Phàm: “Trang Tất Phàm, có gì anh cứ nhằm vào tôi đây này!”
Cô ta vừa nói dứt lời, hai tên vệ sĩ đã lao tới.
Một người trong đó vung nắm đấm đánh về phía Dương Thanh.
Hạ Hà đột nhiên xuất hiện ở trước người Dương Thanh làm tên vệ sĩ kia muốn thu tay lại cũng không kịp, chỉ có thể hạ nắm đấm xuống.
Hạ Hà cũng vô cùng hoảng sợ.
Cô ta dường như cảm giác được lực nắm đấm của người vệ sĩ đánh tới, nên vô thức nhắm mắt lại.
“Vù…”
Cùng lúc đó, một cánh tay mạnh mẽ đột nhiên kéo cô ta vào lồng ngực ấm áp.
Ngay sau đó, cô ta cảm giác mình bay lên.
“Bịch! Bịch!”
Tới khi cô ta mở mắt ra, đã thấy mình lại đứng trên mặt đất.
Hai người vệ sĩ vừa nãy lại giống như hai viên đạn pháo bay xa hơn mười mét và ngã xuống đất, đang kêu rên.
Hạ Hà trợn trừng mắt, đầy kinh ngạc.
Mà Trang Tất Phàm tận mắt nhìn thấy tất cả, đồng tử đột nhiên co lại, ánh mắt vô cùng kinh hãi.
Hai tên vệ sĩ đều là cao thủ từng làm lính đặc công, cũng xem như cao thủ hàng đầu ở trong nhà họ Trang của gã, bây giờ thậm chí không chịu nổi một đá của Dương Thanh, bay xa hơn mười mét.
Dương Thanh lại bình thản bước nhanh tới trước mặt Trang Tất Phàm, lạnh lùng nói: “Bây giờ, cậu có thể ra ngoài nói chuyện rồi chứ?”
“Anh… anh muốn làm gì?”, Trang Tất Phàm run rẩy nói.
“Đáng lẽ phải là tôi hỏi cậu những lời này mới đúng chứ?”, Dương Thanh cười khẩy.
Nếu không phải chỗ này là nơi công cộng, làm sao Trang Tất Phàm còn có thể đứng ở trước mặt Dương Thanh nữa?
“Tôi là cậu chủ nhà họ Trang, anh không thể động vào tôi!”, Trang Tất Phàm nói chuyện không đầu không cuối.
Cho dù gã biết mình không phải là đối thủ của Dương Thanh, nhưng gã vẫn không muốn nhận thua Dương Thanh.
“Một gã trai tồi mà thôi, đừng nói động vào cậu, tôi có giết chết cậu thì đã thế nào?”
Ánh mắt Dương Thanh vô cùng lạnh giá, giọng nói cũng lạnh như băng.
Vừa rồi, chính tên ngông cuồng này đã ra lệnh đánh mình tàn phế.
Chỉ vì gã tưởng mình có quan hệ yêu đương với cô gái mà gã muốn có được.
Chắc đám trai tồi làm không ít những chuyện như thế này nhỉ?
Trang Tất Phàm run rẩy.
Gã cảm nhận được Dương Thanh muốn giết mình, gã có cảm giác như bị một con thú hoang thời thượng cổ để mắt tới vậy.
“Anh… anh dám động vào tôi thử xem!”
Trang Tất Phàm miễn cưỡng nói.
“Bốp!”
Gã vừa dứt lời, Dương Thanh đã giáng cho gã một cú tát.
Tiếng tát tai vang lên giòn giã, trên mặt Trang Tất Phàm cũng hằn lên dấu ngón tay đỏ chói.
“Tôi đánh cậu đấy, cậu có thể làm gì được tôi?”
Dương Thanh bình tĩnh nói.
“Anh, mẹ kiếp, không ngờ anh lại dám đánh tôi! Anh biết tôi là ai không?”
Hai mắt Trang Tất Phàm trợn trừng, đầy vẻ khó tin.
Gã đường đường là cậu chủ nhà họ Trang, được mệnh danh là cậu Tư Giang Hải, trước tiên không nhắc tới chuyện bị người ta cướp gái mà còn bị ăn tát.
Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, gã còn mặt mũi nào gặp người khác nữa?
“Bốp!”
Ấy thế mà, gã vừa chất vấn Dương Thanh xong lại ăn ngay một cú tát khác.
Cái tát này còn mạnh hơn trước, má bên kia cũng hiện lên dấu bàn tay rõ ràng, khóe miệng gã rướm máu.
Trang Tất Phàm sắp phát điên rồi.
Gã bị đối phương liên tục tát hai cái, điều này quả thật là sự sỉ nhục đối với gã.
“Tôi lại tát cậu đấy, cậu có thể làm gì chứ?”
Ánh mắt Dương Thanh càng lạnh hơn.
Xung quanh đã có vài người đứng xem, tất cả đều kinh ngạc đến ngây người.
Đặc biệt là những người bác sĩ kia, họ biết rất rõ về thân phận của Trang Tất Phàm.
Nghe đâu là nghiệp vụ bảo vệ bệnh viện này hợp tác với nhà họ Trang.
Mặc dù đây chỉ là một nghiệp vụ nhỏ đối với bệnh viện, nhưng dù sao phía hợp tác cũng là nhà họ Trang, một trong bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải.
Mà Trang Tất Phàm lại được gọi là cậu Tư Giang Hải.
Bây giờ gã bị một người tuổi tác tương đương tát hai cái, có thể tưởng tượng được những người này kinh ngạc thế nào.
Hạ Hà đờ đẫn trong giây lát rồi dần bình tĩnh lại.
Cho dù cô ta lo lắng cho Dương Thanh, nhưng cũng hiểu anh không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Trang Tất Phàm cảm giác như người xung quanh đều đang chỉ trỏ bàn tán về mình, gã càng giận hơn.
“Thằng khốn, anh chờ đấy cho tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu!”
Gã uy hiếp một câu rồi muốn rời đi.
“Tôi có nói là cho cậu đi chưa?”
Nhưng vào lúc này Dương Thanh lại hùng hổ dọa người, không định tha cho Trang Tất Phàm.
“Thằng khốn, tôi khuyên anh tốt nhất là nên xin lỗi tôi đi.
Tôi là con cháu của nhà họ Trang, một trong bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải.
Ông nội tôi là chủ nhà họ Trang.
Anh dám đánh tôi, chính là đối địch với cả nhà họ Trang đấy!”
Trang Tất Phàm nghiến răng nói, nhưng trong ánh mắt lại có vẻ kiêng kỵ.
“Dương Thanh, hay là thôi đi?”
Lúc này Hạ Hà đi tới bên cạnh Dương Thanh khẽ nói.
Dương Thanh và Trang Tất Phàm trở mặt, cho dù anh không sợ nhà họ Trang, nhưng nhà họ Trang vẫn là một rắc rối lớn, hơn nữa tất cả đều do cô ta mà ra.
“Nể mặt Hạ Hà, tôi tạm thời tha cho cậu.
Nếu cậu còn dám tới trêu chọc Hạ Hà, vậy tôi sẽ không thả cho cậu đi dễ dàng như hôm nay đâu”.
Dương Thanh chợt nói.
Cuối cùng anh vẫn bỏ qua cho Trang Tất Phàm, Nguyên nhân chủ yếu nhất là vì chỗ này là bệnh viện, anh không muốn vì ân oán cá nhân mà mang đến rắc rối cho người khác.
Có bài học vừa rồi, Trang Tất Phàm cũng không dám đe dọa nữa, chỉ hung hăng trừng mắt với Dương Thanh rồi xoay người rời đi.
“Dương Thanh, nếu không có chuyện gì, anh vẫn nên mau chóng rời khỏi bệnh viện đi!”
Hạ Hà lo lắng nói: “Trang Tất Phàm là kẻ đặc biệt thâm hiểm tàn nhẫn.
Anh vừa mới đánh anh ta, chắc chắn anh ta sẽ không chịu bỏ qua đâu”.
“Được, vậy tôi đi trước.
Có việc gì thì cô cứ liên lạc với tôi!”
Dương Thanh khẽ cười và nói thêm: “Số điện thoại của cô là bao nhiêu?”
Hạ Hà đọc số di động của mình cho Dương Thanh.
Anh gọi qua, chờ điện thoại của Hạ Hà đổ chuông mới ngắt máy, mỉm cười nói: “Đây là số của tôi, cô đừng làm mất nữa đấy”.
Hạ Hà lập tức đỏ mặt, vội vàng lưu số điện thoại của Dương Thanh vào máy và nói cho anh biết: “Tôi đã lưu lại rồi”.
“Ân nhân?”
Dương Thanh lộ vẻ bất đắc dĩ khi nhìn thấy cái tên được Hạ Hà lưu.
Hạ Hà mỉm cười: “Nếu không nhờ anh cứu tôi, có thể bây giờ tôi vẫn đang bị nhốt, thậm chí tôi còn không biết mẹ tôi đang bị bệnh nặng”.
Dương Thanh cười gượng.
Anh vốn xem Hạ Hà là ân nhân, dù sao cô gái này thà hi sinh sự trong sạch của mình cũng muốn bảo vệ Tiêu Tiêu.
Không ngờ ngược lại, Hạ Hà lại xem mình là ân nhân.
“Vậy tôi đi trước đây, có gì liên lạc sau nhé!”
Dương Thanh mỉm cười và phất tay, thản nhiên rời đi.
Mãi đến khi bóng lưng của Dương Thanh biến mất ở cuối hành lang, Hạ Hà mới không nhìn theo nữa.
“Hạ Hà, tôi suy nghĩ vẫn thấy nên nói cho cô biết chuyện này”.
Đúng lúc này, bác sĩ Hàn đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh Hạ Hà.
“Bác sĩ Hàn, bệnh tình của mẹ tôi có vấn đề gì sao?”
Hạ Hà đột nhiên căng thẳng.
Bác sĩ Hàn lắc đầu, liếc nhìn về hướng Dương Thanh vừa biến mất, đột nhiên thở dài: “Thật ra, lần này bệnh viện lập được quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu là nhờ có cô đấy”.
“Sao ạ?”
Hạ Hà như hiểu ra được gì đó.
Bác sĩ Hàn nói: “Thật ra mạnh thường quân đã quyên tặng năm mươi triệu để lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu chính là Dương Thanh.
Cậu ấy không muốn cô có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, mới che giấu tất cả!”
“Vốn dĩ tôi không nên nói cho cô biết điều này, nhưng tôi biết cô là một cô gái tốt, có ơn phải trả.
Tôi không nói cho cô biết trái lại sẽ khiến cô nặng lòng.
Cô vẫn nên nghĩ cách đi tìm cậu ấy đi”.
“Nhưng dù sao chuyện này cũng là quyền riêng tư của Dương Thanh, nếu cậu ấy lựa chọn che giấu, tất nhiên có đạo lý của cậu ấy.
Cô tuyệt đối đừng nói cho bất kỳ ai khác”.
–
.
Chương 169: 169: Xóa Bỏ Hiểu Lầm
Sau khi biết được sự thật, hai mắt Hạ Hà đỏ bừng.
Cô ta nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra, cảm thấy vô cùng áy náy.
Dương Thanh âm thầm giúp đỡ cô ta, vậy mà cô ta lại lợi dụng anh để thoát khỏi Trang Tất Phàm.
“Tôi đã sống gần sáu mươi năm trên đời, ít nhất vẫn có mắt nhìn người.
Mặc dù tôi mới gặp Dương Thanh lần đầu nhưng tôi thấy được sự tốt bụng toát ra từ người cậu ấy.
Nếu cô ở bên cậu ấy nhất định sẽ rất hạnh phúc!”, bác sĩ Hàn lại nói.
Hạ Hà lắc đầu cười chua xót: “Chúng tôi không bao giờ có khả năng!”
“Sao lại như vậy? Cô vừa xinh đẹp vừa tốt bụng.
Nếu cô chủ động một chút, không một người đàn ông nào có thể cự tuyệt nổi”, bác sĩ Hàn vội nói.
Sắc mặt Hạ Hà trở nên ảm đạm: “Vợ của anh ấy rất xinh đẹp.
Anh ấy còn có một đứa con gái bốn tuổi”.
“Hả?”
Bác sĩ Hàn giật mình hỏi: “Dương Thanh kết hôn rồi sao?”
Cùng lúc đó, Dương Thanh đã tới phòng bệnh của Tần Đại Dũng.
Tần Thanh Tâm trông thấy anh liền hừ lạnh, quay ngoắt sang một bên nói với Tần Đại Dũng: “Con đi đón Tiêu Tiêu rồi đưa con bé tới thăm bố sau”.
“Bố không sao nữa rồi, con đừng đưa con bé tới bệnh viện nữa, mau về nhà với con bé đi!”
Tần Đại Dũng lập tức ngăn cản.
“Tâm, anh…”
Dương Thanh chưa kịp nói ra lời, Tần Thanh Tâm đã quay người rời đi.
Anh định đuổi theo lại bị cô lớn tiếng quát: “Đừng đi theo em!”
Thấy Tần Thanh Tâm đi khỏi, Dương Thanh rất buồn bực.
“Con với con bé Tâm làm sao vậy?”
Tần Đại Dũng nghi hoặc nhìn Dương Thanh: “Lúc con bé mới tới, hai mắt đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc”.
“Chỉ là một chút hiểu lầm thôi ạ.
Đợi cô ấy hết giận con sẽ giải thích với cô ấy”, Dương Thanh đáp.
Tần Đại Dũng rất yên tâm về anh.
“Bố chỉ bị thương ngoài da thôi, không có gì to tát cả.
Con đừng lãng phí thời gian ở đây với bố nữa, mau về nhà đi!”, Tần Đại Dũng khuyên nhủ.
Lần này phải nhập viện, ông ta đã thấy rất có lỗi.
Nếu còn khiến con gái và con rể lo lắng, ông ta sẽ càng áy náy.
Vết thương của ông ta thực sự không hề nghiêm trọng.
Thế nhưng nếu không có ai trông coi, Tần Thanh Tâm và Tần Y chắc chắn sẽ không yên lòng.
“Đợi lát nữa con sẽ về sau!”, Dương Thanh cười nói.
Tần Thanh Tâm vừa bước ra khỏi phòng bệnh đã nghe thấy có người gọi mình: “Chị Tâm chờ đã!”
Tần Thanh Tâm quay người lại, trông thấy một gương mặt xinh đẹp hoàn mỹ không tỳ vết.
Cô không khỏi cảm thấy kinh ngạc, người phụ nữ này cùng tầm tuổi với cô.
Cô ta mặc trên người một bộ quần áo hơi cũ, quần jean đã sờn, hoa văn trên chiếc áo sơ mi màu trắng cũng trở nên nhạt màu.
Nhưng gương mặt tuyệt sắc không chút son phấn kia lại cuốn hút hơn những sao nữ nổi tiếng trang điểm tỉ mỉ rất nhiều.
Hiện giờ, ánh mắt của cô ta hơi căng thẳng, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt góc áo sơ mi theo bản năng.
Tần Thanh Tâm lập tức cảm thấy rất chán ghét, lạnh lùng nói: “Quan hệ của cô với Dương Thanh đúng là rất thân thiết, nói cho cô biết cả tên của tôi cơ đấy”.
Hạ Hà vội vàng nói: “Chị Tâm, chị đừng hiểu lầm.
Thực ra hôm nay mới là lần thứ hai em gặp Dương Thanh”.
“Mới gặp lần thứ hai đã lôi lôi kéo kéo.
Nếu gặp thêm vài lần có phải hai người sẽ càng thân mật hơn hay không?”, Tần Thanh Tâm châm chọc nói.
Hạ Hà không hề khó chịu với thái độ thù địch của Tần Thanh Tâm, trên gương mặt tinh xảo chỉ tràn ngập lo lắng.
“Chị Tâm, chị thực sự hiểu lầm rồi.
Em biết cả tên họ chị là Tần Thanh Tâm.
Nhưng tất cả những chuyện này đều do Tiêu Tiêu nói cho em biết”, trong lúc nước sôi lửa bỏng, Hạ Hà buột miệng nhắc tới Tiêu Tiêu.
“Cô biết con gái tôi?”
Tần Thanh Tâm âm thầm cảnh giác, đồng thời còn cảm thấy tức giận.
Hạ Hà vội giải thích: “Khoảng hơn một tháng trước, Tiêu Tiêu bị bắt tới một ngôi biệt thự, khi ấy em cũng bị giam lỏng ở đó.
Em nói chuyện với con bé suốt một buổi chiều, con bé đã kể cho em rất nhiều thứ”.
Sau khi nghe Hạ Hà nói vậy, sự cảnh giác và tức giận trong lòng Tần Thanh Tâm lập tức biến mất.
Cô kinh ngạc nhìn đối phương, ánh mắt lộ ra sự áy náy và cảm kích.
Dương Thanh sợ Tần Thanh Tâm lo lắng nên vẫn luôn giấu diếm chuyện Hạ Hà vừa kể.
Kết quả khiến cô hiểu lầm anh.
Mãi đến khi Tần Y lỡ miệng để lộ ra, Dương Thanh mới buộc phải nói ra sự thật cho cô biết.
Vậy nên Tần Thanh Tâm biết đến Hạ Hà, hơn nữa vẫn luôn biết ơn người con gái chưa từng gặp mặt này, còn muốn hẹn gặp cô ta để cảm ơn.
Tiêu Tiêu cũng thường xuyên nhắc tới “cô Hà” với Tần Thanh Tâm.
Vậy mà khi Hạ Hà đứng trước mặt cô, cô lại hiểu lầm đối phương.
“Em là Hạ Hà sao?”, Tần Thanh Tâm hỏi.
Hạ Hà cũng ngạc nhiên, lập tức gật đầu đáp: “Em chính là Hạ Hà!”
“Tốt quá, cuối cùng chị cũng được gặp em”.
Vừa rồi Tần Thanh Tâm còn ghét bỏ Hạ Hà, hiện giờ lại như biến thành người khác, kích động đi tới nắm chặt tay cô ta: “Em dám hi sinh sự trong sạch của mình để bảo vệ con gái chị”.
“Chị vẫn luôn muốn gặp em để trực tiếp nói lời cảm ơn, không ngờ lại có thể gặp được em ở đây”.
“Hạ Hà, cảm ơn em, thực sự rất cảm ơn em!”
Tần Thanh Tâm kích động tới mức nói năng lộn xộn.
Hạ Hà vốn đang lo lắng sốt ruột cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Chị Tâm không giận em nữa sao?”, Hạ Hà dè dặt hỏi.
Tần Thanh Tâm mỉm cười lắc đầu, lúng túng nói: “Kỳ thật chị biết mọi chuyện là hiểu lầm từ trước rồi.
Chỉ là không ngờ tên đáng ghét kia không chịu chủ động xin lỗi chị”.
Hạ Hà sững sờ, không ngờ ngay từ đầu cô đã biết đây chỉ là hiểu lầm.
“Nếu chị biết là em từ trước, chắc chắn chị sẽ không nhỏ nhen như vậy đâu!”
Tâm trạng của Tần Thanh Tâm nhanh chóng trở nên vui vẻ hơn.
Khúc mắc trong lòng đã được cởi bỏ, lại còn gặp được Hạ Hà.
“Thực ra không phải anh ấy không muốn giải thích với chị mà là muốn đợi chị hết giận mới xin lỗi”, Hạ Hà cười nói.
“Hừ! Dù sao vẫn là không chịu chủ động giải thích với chị.
Đã vậy chị không thèm tha thứ cho anh ấy nữa!”, Tần Thanh Tâm kiêu ngạo nói.
Hạ Hà nhìn cô cười khổ, trong lòng lại cảm thấy ghen tỵ, thầm nghĩ chắc là tình cảm giữa hai người họ rất tốt đẹp.
“Phải rồi, sao em lại ở đây?”, Tần Thanh Tâm chợt hỏi.
“Mẹ em bị bệnh nhiễm trùng đường tiết niệu, đang điều trị ở đây.
Vừa nãy em vô tình gặp được Dương Thanh, vốn định vay anh ấy chút tiền, anh ấy cũng đồng ý nên em mới bị kích động.
Nào ngờ lại bị chị bắt gặp”.
Hạ Hà không chỉ tốt bụng mà còn rất thành thật.
Mặc dù Tần Thanh Tâm đã biết chỉ là hiểu lầm nhưng cô ta vẫn muốn giải thích rõ ràng với cô.
“Thì ra là vậy! Liệu anh ấy có vì chuyện này mà không chịu cho em vay tiền nữa không?”, Tần Thanh Tâm lo âu hỏi.
Hạ Hà lập tức tươi cười nói: “Bây giờ không cần nữa rồi.
Lúc nãy bệnh viện nói cho em biết có một mạnh thường quân giấu mặt đã quyên góp lập một quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu.
Toàn bộ tiền chữa bệnh của mẹ em đều sẽ do quỹ này chi trả”.
Tần Thanh Tâm nhìn nụ cười tươi tắn trên mặt Hạ Hà, bỗng nhiên cảm thấy đau lòng thay cho người con gái cùng lứa tuổi với mình.
Bộ quần áo cô ta đang mặc cũ như vậy, có lẽ ít nhất cũng phải hai ba năm nay không được mua quần áo mới rồi.
“Chị phải đi đón Tiêu Tiêu đã.
Hôm khác chị sẽ đưa Tiêu Tiêu tới gặp em, con bé cứ nhắc em suốt đấy”.
Tần Thanh Tâm liếc mắt nhìn đồng hồ, mỉm cười lên tiếng.
Hai người họ trao đổi số điện thoại.
Đúng lúc Hạ Hà cũng định đi ra ngoài mua cơm cho mẹ, thế là hai người cùng nhau rời khỏi bệnh viện.
Một chiếc xe Prado màu trắng đỗ trước cổng bệnh viện.
Người đàn ông trung niên ngồi ở ghế lái phụ cầm bức ảnh chụp Hạ Hà lên xem.
Hạ Hà vừa ra khỏi bệnh viện, hắn lập tức ra lệnh: “Mau lái xe đi, chính là đứa con gái mặc áo sơ mi màu trắng kia kìa.
Chúng mày nhanh tay lên một chút, đừng để cậu chủ Trang chờ lâu!”
“Vâng!”
Mấy người trong xe nhao nhao đáp.
“Hạ Hà, chúng ta tạm biệt ở đây nhé.
Hôm nào hẹn gặp sau!”, Tần Thanh Tâm vẫy tay chào cô ta.
Hạ Hà cũng vui vì được kết bạn với Tần Thanh Tâm, vội vàng đồng ý.
“Kít!”
Tiếng phanh xe chói tai bỗng nhiên vang lên.
Chiếc xe Prado dừng ngay bên cạnh Hạ Hà, cửa xe mở tung ra, hai người đàn ông cao to bước xuống.
Hạ Hà chưa kịp phản ứng lại đã bị một người bịt miệng, người còn lại hợp sức lôi cô ta lên xe.
“Hạ Hà!”
Tần Thanh Tâm đang định rời đi thì trông thấy cảnh tượng này, sợ hãi hét lên.
–
.
Chương 170: 170: Hai Chân Run Rẩy
Hết thảy đều xảy ra trong chớp mắt.
Chiếc xe Prado chỉ đỗ lại trong vòng năm giây, Hạ Hà đã bị hai người đàn ông cưỡng chế lôi lên xe.
Đến khi Tần Thanh Tâm lấy lại tinh thần, chiếc xe đã lao vun vút đi.
Trong phòng bệnh của Tần Đại Dũng, Dương Thanh đang buồn bực lướt tin tức mới của Giang Hải thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Thấy tên người gọi tới là Tần Thanh Tâm, anh chợt có dự cảm không lành.
Với tính cách kiêu ngạo của Tần Thanh Tâm, hiện giờ chắc chắn cô sẽ không chủ động gọi cho anh, trừ phi gặp phải phiền phức gì đó.
“Dương Thanh, Hạ Hà bị người ta bắt cóc ở ngoài cổng bệnh viện rồi!”
“Một chiếc xe Prado màu trắng, biển số Giang APG696, đi về hướng Bắc”.
“Anh mau đi cứu cô ấy!”
Dương Thanh vừa ấn nghe máy, Tần Thanh Tâm đã vội vàng kể lại toàn bộ những tin tức mình biết cho anh nghe, giọng nói tràn ngập hoảng loạn.
“Được rồi, bây giờ anh sẽ đi ngay!”
Lúc này, toàn thân Dương Thanh tỏa ra khí lạnh, khiến cho Tần Đại Dũng đang nằm trên giường bệnh cũng bị khí thế mạnh mẽ này hù dọa.
“Bố, con phải ra ngoài một chuyến!”
Sau khi báo lại một câu, Dương Thanh lập tức quay người rời đi.
Đồng thời anh nhanh chóng gọi một cuộc điện thoại: “Vừa rồi ở cổng bệnh viện Nhân Dân có một chiếc xe…”
Sau khi dặn dò xong xuôi, anh đã rời khỏi bệnh viện.
“Anh Thanh muốn đi đâu ạ?”
Hoàng Vũ trông thấy bóng dáng Dương Thanh từ xa, lập tức chạy tới hỏi.
“Trước tiên cứ đi theo con đường trước cổng bệnh viện xuôi về hướng Bắc”, Dương Thanh lạnh lùng nói.
Cảm nhận được lửa giận bừng bừng toát ra từ người Dương Thanh, Hoàng Vũ cũng không dám hỏi nhiều, lập tức khởi động xe lao đi.
Ngay sau đó, chuông điện thoại của Dương Thanh reo lên: “Anh Thanh, đó là xe của nhà họ Trang.
Bọn họ đi tới club Long Đằng”.
“Được rồi!”
Dương Thanh cúp máy rồi nói với Hoàng Vũ: “Tới club Long Đằng, lái xe nhanh hết mức cho tôi!”
“Vâng!”
Nghe thấy mệnh lệnh của Dương Thanh, Hoàng Vũ giật mình vội đáp.
Club Long Đằng là một trong số những club cao cấp nhất của Giang Hải, là sản nghiệp của nhà họ Trang.
Dương Thanh giận dữ như vậy, còn muốn đi tới đây, cậu ta dám chắc người nhà họ Trang chọc giận anh rồi.
Hoàng Vũ nhanh chóng đoán ra được.
Trưa nay vừa mới đi qua nhà họ Hùng, gia tộc hàng đầu của Giang Hải.
Thậm chí đến cả nhà họ Trương cũng bị cuốn vào trong.
Bây giờ anh lại muốn tìm đến nhà họ Trang, một trong bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải, đúng là không sợ trời không sợ đất.
Hoàng Vũ không hề cảm thấy sợ hãi mà chỉ thấy kích động, chờ mong.
Hai mươi phút sau, chiếc xe Phaeton màu đen đỗ trước cổng club Long Đằng.
“Anh Thanh!”
Dương Thanh vừa mới xuống xe đã có một người đàn ông chạy tới cung kính gọi.
“Không phải tôi bảo cậu trông chừng ở Châu Thành sao?”
Trông thấy Mã Siêu, Dương Thanh cau mày hỏi.
Sau khi đuổi nhà họ Dương ra khỏi Châu Thành, Dương Thanh đã để lại cục diện rối rắm của nhà họ Dương cho Lạc Bân giải quyết.
Để mau chóng củng cố sự nghiệp ở Châu Thành, anh đã phái cả Mã Siêu và Tiền Bưu tới đó trợ giúp.
Mã Siêu đáp: “Chuyện ở Châu Thành đã ổn định cả rồi.
Có Tiền Bưu ở đó sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!”
Nghe vậy, Dương Thanh không nói gì thêm nữa, ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc gần hai mươi tầng trước mặt, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Đúng lúc ấy có một mùi thơm ngào ngạt bay tới.
Một cô gái xinh đẹp mặc lễ phục dạ hội xa hoa đột nhiên dán chặt lên người Dương Thanh.
Anh nhíu mày linh hoạt né tránh vòng ôm của cô ta.
Trông cô ta khoảng chừng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, có vẻ rất xinh đẹp.
Nhưng không biết sau khi xóa bỏ lớp phấn trang điểm dày cộp trên mặt kia đi, liệu cô ta có còn xinh đẹp như bây giờ nữa không?
Cô nàng trẻ tuổi không ngờ Dương Thanh lại tránh mình, ánh mắt lạnh xuống.
“Cầm lấy, giúp tôi thoát khỏi một con ruồi nhặng!”
Mặc dù trong lòng rất tức giận nhưng cô ta vẫn không nói gì, chỉ tiện tay lấy ra một tập tiền màu đỏ khoảng tầm hai, ba nghìn tệ nhét vào túi áo của Dương Thanh, kiêu căng phách lối nói.
Cô ta quay lại nhìn chiếc Maybach màu đen đang đỗ, trên mặt hiện lên vẻ chán ghét, chủ động ôm chặt cánh tay của Dương Thanh.
“Không rảnh!”
Dương Thanh lạnh lùng nói, tiện tay ném chỗ tiền vừa rồi ra ngoài.
“Tôi là Ngụy Minh Nguyệt của nhà họ Ngụy.
Bây giờ anh hãy phối hợp diễn kịch với tôi đi!”
Ngụy Minh Nguyệt nghiến răng khoe thân phận của mình.
Nếu không phải kẻ bám đuôi cô ta sắp đuổi tới, cô ta cũng sẽ không mặt dày quấn lấy Dương Thanh.
Cô ta cho rằng toàn bộ người trong Giang Hải đều không có gan từ chối sau khi biết được thân phận của cô ta.
Nhưng đáng tiếc, cô ta lại gặp phải Dương Thanh.
“Cút!”
Anh còn đang vội đi tìm Hạ Hà, hoàn toàn không rảnh đi xen vào chuyện riêng của người khác.
Quan trọng là giọng điệu ra lệnh của cô gái này khiến anh rất phản cảm.
“Bà đây cho anh cơ hội làm lá chắn là vinh hạnh của anh, vậy mà anh dám sỉ nhục tôi sao? Đúng là không biết điều!”, Ngụy Minh Nguyệt nổi giận đùng đùng.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn cô ta rồi quay lưng định rời đi.
“Minh Nguyệt, chờ anh với!”
Đúng lúc ấy, một người đàn ông trẻ tuổi bước ra khỏi chiếc Maybach màu đen kia chợt hô lên.
Ngụy Minh Nguyệt biết mình không trốn nổi, căm ghét nhìn theo bóng lưng của Dương Thanh.
“Mạnh Xuyên, tên khốn vừa rồi dám sỉ nhục tôi, ném tiền vào người tôi, bảo tôi tắm rửa sạch sẽ rồi tìm anh ta”.
Ngụy Minh Nguyệt vừa rồi còn kiêu căng ngạo mạn giờ đây lại bày ra vẻ mặt đáng thương chực khóc.
Thế nhưng trong mắt cô ta lại tràn đầy vẻ lạnh lùng.
Mạnh Xuyên đã chứng kiến cảnh tượng Dương Thanh ném tiền lên người Ngụy Minh Nguyệt nên không hề nghi ngờ lời nói của cô ta.
Anh ta đã theo đuổi Ngụy Minh Nguyệt từ rất lâu, thế nhưng cô gái kiêu ngạo này vẫn luôn cố tình tránh né anh ta.
Không ngờ hôm nay anh ta lại tìm được cơ hội.
Nói không chừng nếu xử lý tốt chuyện này, đêm nay anh ta sẽ có thể hưởng thụ Ngụy Minh Nguyêt.
“Thằng khốn kia, có phải mày chán sống rồi không? Đến cả người phụ nữ của Mạnh Xuyên tao mà cũng muốn nhúng chàm sao?”
Mạnh Xuyên lập tức chạy lên phía trước chặn Dương Thanh lại.
Sau lưng anh ta còn có hai tên vệ sĩ mặc vest đi giày da.
Ba người bọn họ đứng ở ba góc bao vây Dương Thanh và Mã Siêu ở giữa.
Ánh mắt của Dương Thanh lạnh hẳn xuống, Mã Siêu ở bên cạnh lại tỏa ra sát khí cuồn cuộn.
Hiện giờ có rất nhiều người vây xung quanh cổng club Long Đằng, ai cũng hóng hớt chờ xem kịch hay.
“Đồ ngu xuẩn này dám đắc tội với cả cậu chủ Xuyên, đúng là chán sống mà”.
“Có khi anh ta còn không biết cậu chủ Xuyên là ai ấy chứ”.
“Phải đó, cậu chủ Xuyên đến từ một gia tộc giàu có của tỉnh lỵ.
Một tên mạt rệp ở Giang Hải chưa từng nghe tên cũng là chuyện bình thường”.
…
Bốn phía đều vang lên tiếng bàn tán xôn xao, mọi người châm chọc nhìn Dương Thanh như thể đã trông thấy ngày tàn của anh.
Ánh mắt của Ngụy Minh Nguyệt đang đứng cạnh Mạnh Xuyên lóe lên một tia giảo hoạt.
Cô ta tàn nhẫn nhìn về phía Dương Thanh.
“Trong vòng ba giây phải giải quyết xong!”
Dương Thanh bỗng nhiên lên tiếng, hiển nhiên là ra lệnh cho Mã Siêu.
Ngay khi anh vừa dứt lời, Mã Siêu lập tức biến mất như một mũi tên bị bật khỏi dây cung lao vọt tới.
“Bịch! Bịch! Bịch!”
Ba tiếng va chạm dữ dội liên tiếp vang lên, tiếp đó là bóng dáng ba người bị đá bay ra ngoài.
“Từ hôm nay trở đi, chế độ tập luyện của cậu phải tăng thêm một nửa! Vài tên nhãi nhép mà cũng mất tận bốn giây!”
Dương Thanh bực bội nói.
“Vâng!”
Khóe miệng Mã Siêu khẽ co giật, vội vàng đáp lời.
Những người vây xem xung quanh đều hóa đá tại chỗ, hoảng sợ nhìn theo hai người đàn ông trẻ tuổi đang rảo bước đi vào club Long Đằng.
Mà Ngụy Minh Nguyệt đứng bên cạnh đã bị dọa sợ chết khiếp.
Nhớ lại ban nãy mình đã sỉ nhục Dương Thanh, cô ta hoảng sợ tới mức chân run lẩy bẩy.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Cuồng Thám [Dịch] Cuồng Thám](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Cuong-Tham-SE-Audio-Truyen.jpg)



