Chàng Rể Chiến Thần
Tập 13 : 121: Kẻ Ngông Cuồng Lớn Mật (c121-c130)
❮ sautiếp ❯Chương 121: 121: Kẻ Ngông Cuồng Lớn Mật
Vẻ mặt Dương Hướng Minh kiêu ngạo.
Cho dù bây giờ tất cả sản nghiệp của gia tộc đều bị công kích, ông ta vẫn kiêu ngạo như vậy.
Tiền Bưu vẫn thản nhiên nhìn Dương Hướng Minh, chỉ là trong lòng cảm thấy thương thay cho nhà họ Dương ếch ngồi đáy giếng.
Bọn họ hoàn toàn không biết mình đắc tội người nào.
“Nếu đã vậy, chúc nhà họ Dương bình an, tôi đi đây!”
Tiền Bưu chắp tay nói.
Ông ta đã sớm trả lại gấp mấy lần ơn cứu mạng của nhà họ Dương.
Sau này sống chết của người nhà họ Dương không liên quan tới ông nữa.
Dương Hướng Minh hơi híp mắt, ánh mắt ông ta hiện lên ý muốn giết người nồng đượm.
Ông ta vung tay lên, hơn mười cao thủ nhà họ Dương lập tức chặn ở cửa.
Tiền Bưu khẽ nhíu mày, xoay người nhìn Dương Hướng Minh: “Ông chủ Dương, ông làm vậy là có ý gì?”
“Nhà họ Dương đâu phải là nơi cậu có thể muốn tới thì tới, muốn đi thì đi chứ?”
Vẻ mặt Dương Hướng Minh tàn nhẫn, không hề có chút tình cảm nào: “Nếu không nhờ có tôi, cậu đã chết từ tám năm trước rồi.
Tôi đã cứu mạng cậu, bất kể cậu làm bao nhiêu cho nhà họ Dương, mạng của cậu đều là của tôi”.
Ánh mắt Tiền Bưu trở nên sắc bén: “Ông chủ Dương, ông không định để tôi ra đi trong hòa bình sao?”
Ngoài trả ơn cứu mạng, Tiền Bưu không hề có tình cảm gì với nhà họ Dương.
Dương Hướng Minh lạnh lùng nói: “Bây giờ tôi cho cậu hai con đường.
Thứ nhất, cậu tiếp tục làm việc cho nhà họ Dương, tôi sẽ không bạc đãi cậu.
Thứ hai, cậu chết ở nhà họ Dương”.
“Ông chủ Dương, chắc hẳn ông hiểu rõ, chỉ nhà họ Dương nhỏ bé của ông không thể giữ được tôi”.
Tiền Bưu thản nhiên nói, không hề sợ hãi.
Dương Hướng Minh cười giễu cợt: “Thời buổi này, giỏi võ cỡ nào cũng không nhanh bằng viên đạn”.
Ông ta vừa dứt lời, mười mấy cao thủ nhà họ Dương đang bao vây Tiền Bưu đều đồng loạt rút súng lục giấu trong áo vest ra, chĩa thẳng vào đầu Tiền Bưu.
Dường như chỉ cần Dương Hướng Minh ra lệnh, bọn họ có thể lập tức giết chết Tiền Bưu.
Nhìn thấy cảnh này, mặt Tiền Bưu càng lạnh hơn.
Mặc dù ông ta biết Dương Hướng Minh rất tàn nhẫn nhưng không ngờ, mình đã làm bao nhiêu việc cho nhà họ Dương, bây giờ muốn rời đi, nhà họ Dương lại đối xử với ông ta như vậy.
Lần đầu tiên, ông ta có ý định giết người nhà họ Dương.
“Đồ ăn cháo đá bát, ông chủ cứ giết ông ta là được rồi, còn bảo ông ta lựa chọn làm gì?”
“Ông ta tưởng mình có chút thực lực thì có thể xem thường nhà họ Dương à? Đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết!”
“Ông ta chỉ là một con chó của nhà họ Dương còn muốn cắn chủ, thứ không biết điều!”
Người nhà họ Dương đều chửi mắng Tiền Bưu.
Thậm chí trong đó còn có rất nhiều người từng được Tiền Bưu cứu mạng.
Nhưng vào lúc này, không một ai nói giúp cho Tiền Bưu, ngược lại chỉ có những lời sỉ nhục.
Vẻ mặt Tiền Bưu vô cảm, bình tĩnh nói: “Những năm gần đây, Tiền Bưu tôi đi theo ông đã làm không ít chuyện xấu.
Lẽ ra tôi phải chết từ tám năm trước, giờ sống thêm tám năm cũng coi như tôi đã có lời.
Chết với tôi có gì đáng sợ chứ?”
Ông ta vừa dứt lời lại giang hai cánh tay ra: “Nếu ông bảo tôi chọn, vậy tôi chọn con đường thứ hai, con đường chết!”
Lúc này, ông ta không sợ hãi, cũng không hối hận.
Những năm gần đây, người ngoài thấy ông ta vô cùng vẻ vang, nhưng trên thực tế chỉ có ông ta mới hiểu trong lòng mình đau khổ, dày vò tới mức nào.
Đối với ông ta, chết mới là sự giải thoát.
Dương Hướng Minh vốn chỉ muốn ép Tiền Bưu tiếp tục làm việc cho nhà họ Dương, nhưng không ngờ ông ta hoàn toàn không muốn ở lại, chỉ mong được chết.
“Tiền Bưu, cậu còn trẻ, đời còn dài.
Chỉ cần cậu ở lại nhà họ Dương, cậu muốn gì mà chẳng được, sao phải chọn con đường chết chứ?”
Dương Hướng Minh không cam lòng, muốn cố thuyết phục Tiền Bưu.
Nếu chưa gặp Mã Siêu, có lẽ ông ta sẽ lựa chọn ở lại nhà họ Dương.
Nhưng bây giờ bọn họ đã phát hiện ra ông ta còn sống, ông ta còn mặt mũi nào sống tiếp nữa?
“Ông chủ Dương, tôi đã quyết rồi.
Một là ông thả tôi đi, hai là giết tôi”, Tiền Bưu thản nhiên nói.
Giờ phút này, Tiền Bưu cực kỳ phóng khoáng, không vướng bận gì, chỉ mong được chết.
Ngay cả Dương Hướng Minh cũng hơi kinh ngạc, thật sự không hiểu tại sao Tiền Bưu luôn nghe lời ông ta lại thay đổi như vậy?
Ông ta có thể cảm nhận được Tiền Bưu thật sự muốn chết.
“Nếu cậu đã muốn đường chết, vậy tôi sẽ cho cậu được như ý!”
Dương Hướng Minh đột nhiên thở dài, không hề thấy thoải mái như trong tưởng tượng.
Dù sao sự huy hoàng của nhà họ Dương cũng có một nửa công lao của Tiền Bưu.
Nhưng chính vì Tiền Bưu mạnh, mới khiến ông ta không ngừng phát triển gia tộc mà chẳng hề e ngại, bởi vậy đắc tội rất nhiều người.
Một khi tin tức Tiền Bưu rời đi bị truyền ra, rất nhiều thế lực sẽ tới tìm nhà họ Dương báo thù.
Cho nên bất kể thế nào, ông ta đều không thể để cho Tiền Bưu rời đi được.
Sau khi Tiền Bưu chết rồi, chỉ cần tin tức không truyền ra ngoài thì những kẻ thù kia sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Đúng lúc này, một chiếc xe Phaeton màu đen chậm rãi đỗ trước cửa nhà họ Dương.
Hai chàng thanh niên bước ra khỏi xe.
Một người đàn ông vạm vỡ đang cầm ô che mưa cho chàng thanh niên có vóc dáng cân đối.
“Nhà họ Dương thật náo nhiệt!”
Dương Hướng Minh đang định ra lệnh, một giọng nói trêu tức đột nhiên vang lên.
Sau đó hai chàng thanh niên một bước một sau bước vào.
Tất cả người nhà họ Dương đều nhìn về phía hai người.
Khi Tiền Bưu thấy hai người kia, mặt lại biến sắc.
Bởi vì ông ta đã nhận ra người đàn ông đang cầm ô chính là Mã Siêu mà ông ta mới gặp cách đó không lâu.
Cậu thanh niên mà ngay cả cao thủ đã từng có danh hiệu vua Bóng Đêm như ông ta còn không phải là đối thủ, lại đang che ô cho một cậu thanh niên khác.
Trong nháy mắt, trong đầu Tiền Bưu chợt nhớ tới người mà Mã Siêu đã nhắc tới lúc trước.
Tướng quân biên giới phía Bắc!
Dương Thanh mới vào biên giới phía Bắc được năm năm.
Mà Tiền Bưu đã rời khỏi biên giới phía Bắc từ tám năm trước.
Cho nên đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt nhau.
Dương Thanh trông rất trẻ, dáng người cũng đặc biệt cân đối, so với Mã Siêu lại chẳng có điểm nào giống với một cao thủ.
Nhưng Tiền Bưu lại cảm thấy cực kỳ áp lực khi nhìn thấy cậu trai trẻ đang cười khẽ, bước chân nhẹ tênh, trên người chẳng toát ra chút đáng sợ nào này.
Tiền Bưu thở gấp, rất muốn quỳ xuống.
Ông ta biết cậu thanh niên trước mắt này chắc chắn là Tướng quân biên giới phía Bắc hiện nay.
Bất kể là khí thế mơ hồ trên người anh hay sự bình tĩnh khi đối mặt với hơn mười khẩu súng và cao thủ đi theo phía sau anh, đều đã xác nhận suy đoán của ông ta.
“Cậu là ai?”
Dương Hướng Minh nhíu mày.
Ông ta không thấy hai cậu thanh niên này có gì khác thường.
Vốn chỉ có Dương Uy tiếp xúc với Dương Thanh, Đây là lần đầu tiên ông ta gặp Dương Thanh.
“Ông nội, anh ta là thằng con rể nổi danh vô dụng ở Giang Hải.
Năm năm trước, anh ta đã cướp đi mất đêm đầu tiên của cô tổng giám đốc xinh đẹp hàng đầu Giang Hải đấy”.
Một cô gái trẻ bên cạnh Dương Hướng Minh đột nhiên giễu cợt, trong mắt còn ánh lên vẻ căm hận.
Cô gái này chính là Dương Liễu – em gái của Dương Uy.
Chồng của cô ta là Vương Ngạn Quân từng tới tập đoàn Nhạn Thanh quấy rầy Tần Y.
Sau khi Dương Thanh nói cho nhà họ Dương biết chuyện đó, nhà họ Dương vì thể diện đã ép cô ta phải ly hôn với Vương Ngạn Quân.
Theo cô ta thấy, tất cả những chuyện này đều do Dương Thanh gây ra.
Chỉ là cô ta không biết thân phận của Dương Thanh, Dương Hướng Minh lại biết rất rõ ràng.
Sau khi biết cậu thanh niên trước mắt là Dương Thanh, Dương Hướng Minh lộ rõ vẻ mặt muốn giết người: “Hóa ra là thằng ngông cuồng lớn mật này! Mày đánh cháu tao tàn phế, lại còn dám đến nhà họ Dương tao!”
–
.
Chương 122: 122: Ngắt Lá Hái Mạng Người
Dương Thanh nhìn Dương Hướng Minh bằng gương mặt vô cảm, sau đó nhìn Tiền Bưu, lúc này ông ta đang bị mười mấy khẩu súng chĩa vào.
Thấy Dương Thanh nhìn mình, Tiền Bưu càng không dám nhìn thẳng vào anh, ánh mắt né tránh, nét mặt hổ thẹn.
Dương Thanh cũng chỉ muốn nhìn thử Tiền Bưu ra sao, xong lại nhìn Dương Hướng Minh.
“Ông muốn giết tôi à?”
Dương Thanh đột ngột lên tiếng, vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh.
Dương Hướng Minh cũng là một người cực kỳ độc ác nham hiểm, không thì đã chẳng sai người đi giết Dương Thanh vì Dương Uy bị đánh tàn phế.
Bây giờ nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Dương Thanh, ông ta không bình tĩnh nổi.
Mười mấy khẩu súng đang chĩa vào Tiền Bưu, chỉ cần ông ta ra lệnh là những khẩu súng này sẽ đồng loạt chĩa vào Dương Thanh, thế nhưng anh vẫn làm như không thấy.
Hạng người này hoặc là đủ mạnh, hoặc là kẻ ngu.
Dương Hướng Minh tin rằng anh đủ mạnh.
“Mày đánh cháu trai tao tàn phế, khiến nó phải nằm liệt giường cả đời.
Tao muốn giết mày, có vấn đề gì sao?”
Dương Thanh cười thờ ơ: “Ông khác hoàn toàn so với tưởng tượng của tôi”.
“Khác chỗ nào?”
Dương Hướng Minh buột miệng hỏi.
“Tôi cứ tưởng ông có thể đưa một gia tộc nhỏ vươn mình thành gia tộc hàng đầu thì ắt phải có tầm nhìn và bản lĩnh, nhưng bây giờ xem ra tôi đã nghĩ nhiều rồi”.
Dương Thanh nói mỉa: “Nếu bảo tôi đánh giá thì chỉ tám chữ là đủ! Tầm nhìn thiển cận, ếch ngồi đáy giếng!”
“Hỗn láo!”
Dương Hướng Minh lập tức nổi giận: “Cậu tưởng tôi không dám giết cậu à?”
Ông ta vừa dứt lời, mười mấy khẩu súng đang chĩa vào Tiền Bưu lập tức chuyển họng súng đen ngòm về phía Dương Thanh trong nháy mắt.
Tiền Bưu biến sắc.
Ông ta đã đoán được thân phận của Dương Thanh, sao có thể trơ mắt nhìn anh bị người ta chĩa súng vào người chứ? Ông ta lập tức di chuyển, thoắt cái đã chắn trước mặt Dương Thanh, giận dữ quát: “Ai dám động vào cậu ấy!”
Dương Hướng Minh rất ngạc nhiên trước hành động của Tiền Bưu.
Ngay cả cái chết ông ta cũng chẳng sợ, vậy mà lúc này lại che chở phía trước Dương Thanh?
Tuy Dương Hướng Minh thấy kinh ngạc nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, bật cười: “Tiền Bưu, lúc trước tôi chưa nắm được thóp của cậu, nhưng bây giờ tôi tìm được rồi”.
“Ông có ý gì?”, Tiền Bưu lạnh lùng hỏi.
“Cậu liều chết bảo vệ cậu ta, vậy thì cậu ta chính là điểm yếu của cậu”.
Dương Hướng Minh cười đắc ý: “Chỉ cần cậu tiếp tục ở lại làm việc cho nhà họ Dương chúng tôi thì tôi sẽ tha cho cậu một con đường sống”.
Mặt Tiền Bưu biến sắc, dù có chết ông ta cũng chẳng muốn ở lại làm việc cho nhà họ Dương, nhưng ai dè Dương Thanh lại xuất hiện.
Nếu Dương Thanh bị làm sao thì ông ta sẽ trở thành tội nhân lớn nhất của biên giới phía Bắc.
Dương Thanh không lên tiếng, nhìn Tiền Bưu với ánh mắt khen ngợi.
Lúc trước Mã Siêu đã điều tra rõ mọi chuyện về Tiền Bưu rồi.
Mặc dù tám năm trước Tiền Bưu đã rời khỏi biên giới phía Bắc, nhưng có một số việc không thể trách ông ta được.
“Nhà họ Dương mất hết tính người, tôi sẽ không ở lại nhà các người đâu!”
Sau một lúc lâu, Tiền Bưu bỗng cất lời, hai mắt đỏ ngầu.
“Cậu đã từ chối thì chết chung với cậu ta đi!”
Dương Hướng Minh híp mắt, trong mắt lấp đầy ý muốn giết người mãnh liệt.
Tiền Bưu chẳng nói chẳng rằng, cắn chặt hàm răng, che chở kín kẽ cho Dương Thanh ở đằng sau.
Đột nhiên ông ta nói: “Khi bọn họ nổ súng, tôi sẽ đỡ đạn, các cậu hãy nhân lúc đó trốn đi.”
Ông ta biết rõ thực lực của cao thủ hàng đầu vùng biên giới phía Bắc nên rất có lòng tin với Dương Thanh và Mã Siêu.
Hơn nữa, ông ta đã định bụng liều chết rồi.
Dương Thanh chợt nở nụ cười, đi tới sau lưng Tiền Bưu và vỗ nhẹ vào vai ông ta: “Tôi không cho ông chết, kẻ nào dám giết ông?”
Câu nói này vô cùng ngang ngược và ngông cuồng, song Tiền Bưu không hề cho rằng Dương Thanh khoác lác mà chỉ thấy chấn động, vị Tướng quân vùng biên giới phía Bắc trẻ tuổi này đã mạnh đến mức ấy sao?
“Ha ha”.
Nhưng lời nói của Dương Thanh lại khiến cho đám người nhà họ Dương cười như điên.
Sau khi cười đủ rồi, Dương Hướng Minh trợn cặp mắt dữ tợn trừng Dương Thanh: “Tao rất muốn nhìn xem trong tình cảnh bị mười mấy khẩu súng nhắm vào, mày ngăn cản tao giết Tiền Bưu bằng cách nào”.
“Hay là thử xem?”
Dương Thanh nhếch miệng, vẻ mặt thản nhiên.
“Dương Thanh, đừng tưởng tao không biết mày đang nghĩ gì.
Mày cho rằng tao sẽ e ngại thân phận gia tộc Vũ Văn của mày, không dám làm gì mày chứ gì?”
Dương Hướng Minh ra vẻ hiểu rõ như lòng bàn tay: “Tao đã điều tra rõ từ lâu rồi.
Mười mấy năm trước, mày đã bị gia tộc Vũ Văn đuổi đi.
Mặc dù gia tộc giao tập đoàn Nhạn Thanh cho mày, nhưng mày chỉ có thể nắm giữ một chi nhánh bé tí ở Giang Hải, còn người quản lý tập đoàn Nhạn Thanh thật sự vẫn là gia tộc Vũ Văn!”
“Mày tưởng tao không dám giết mày chắc?”
Dương Thanh lắc đầu: “Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, ông hoàn toàn không biết nhà họ Dương các ông đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhường nào và đã đắc tội với ai”.
“Ngông cuồng!”
Dương Hướng Minh nổi giận: “Mày đã phách lối như thế thì tao sẽ lấy mạng lũ chó của mày trước, xem mày có còn phách lối được như bây giờ không”.
Ánh mắt Dương Thanh trở nên sắc bén.
Dám sỉ nhục anh em của anh, thật đáng chết!
“Bắn!”
Dương Hướng Minh đột ngột ra lệnh.
Tiền Bưu giật thót.
Ngay lúc Dương Hướng Minh cất lời, ông ta lập tức chắn trước mặt Dương Thanh.
“Nằm xuống!”
Dương Thanh quát to, đồng thời đè vai Tiền Bưu xuống làm cơ thể ông ta mất khống chế, nằm rạp xuống đất.
Mã Siêu phản ứng nhanh hơn, Dương Hướng Minh vừa dứt lời thì anh ta đã nằm ra đất.
“Đùng! Đùng! Đùng!”
Cùng lúc đó, hơn mười khẩu súng đồng loạt bắn, trong nhà họ Dương chỉ toàn là tiếng súng đinh tai nhức óc.
Dương Thanh biến mất trong nháy mắt hệt như hồn ma, không thể bắt được bóng dáng anh.
Bọn họ chỉ mới bắn một phát súng thì phát hiện mục tiêu đã nằm trên đất, còn Dương Thanh đã biến mất tiêu.
Ai nấy đều cảm thấy quái lạ.
Mà lúc này Dương Thanh đã tiện tay ngắt hơn chục chiếc lá cây, sau đó phóng ra.
“Vèo! Vèo! Vèo!”
Từng âm thanh thật khẽ lần lượt vang lên, mười mấy tay súng lúc nãy vẫn còn đứng nguyên tại chỗ giờ đã ngã lăn ra đất không sót một ai, trên trán mỗi người đều có một chấm đỏ tươi do lá cây xuyên thủng đầu.
Mọi chuyện xảy ra với tốc độ ánh sáng, không ai nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy Dương Thanh tiện tay ngắt hơn chục chiếc lá, sau đó toàn bộ mười mấy tay súng ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt.
Ngắt lá hái mạng người!
Không gian yên lặng chết chóc!
Dương Hướng Minh run lên bần bật, cảm thấy tất cả như một giấc mơ.
Chỗ dựa lớn nhất của ông ta không phải Tiền Bưu mà là mười mấy tay súng kia.
Vậy mà lúc này bọn họ đều ngã lăn xuống đất, cho đến lúc chết nét mặt vẫn không thay đổi, hoàn toàn không ngờ tới kết cục này.
Tiền Bưu bị Dương Thanh thình lình đè xuống đất, chỉ nghe thấy tiếng súng liên tiếp, sau đó tiếng súng đột nhiên ngưng bặt.
Khi ông ta đứng dậy, trước mắt ông ta là hơn chục tay súng lúc nãy vẫn còn cầm súng chĩa vào bọn họ nhưng giờ đây đã chết sạch, trên trán mỗi người đều có một vệt máu.
Lúc này, vệt máu ấy mới từ từ nở rộ trên trán như cánh hoa hồng.
–
.
Chương 123: 123: Bi Kịch Của Nhà Họ Dương
Hình ảnh máu tươi dần rỉ ra trên trán mười mấy tay súng kích thích mạnh mẽ trái tim mỗi người.
Ánh mắt Tiền Bưu cũng tràn đầy kinh hãi.
Từ khi ông ta bị Dương Thanh đè xuống đất tới khi tự đứng dậy chỉ vẻn vẹn mấy giây.
Ông ta không nhìn thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng súng vang lên.
Sau khi ông ta ngóc dậy, Dương Thanh vẫn đứng tại chỗ, còn mười mấy tay súng kia đều chết không nhắm mắt.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trong đôi mắt Tiền Bưu không chỉ có sự kinh hãi mà còn xen lẫn ngỡ ngàng.
Chỉ có Mã Siêu vẫn bình tĩnh, không hề thấy bất ngờ.
Dương Thanh không dính một hạt bụi, ánh mắt sâu sa.
Đột nhiên anh cất bước đi về phía trước.
“Cộp! Cộp! Cộp!”
Tiếng bước chân của anh chẳng khác nào tiếng gọi của Thần Chết, giẫm mạnh lên trái tim mỗi người nhà họ Dương.
Dương Liễu đứng bên cạnh Dương Hướng Minh.
Nhìn Dương Thanh bước từng bước tới gần, hai chân cô ta bỗng bủn rủn, ngồi bệt xuống đất.
Mà mặt đất nơi cô ta ngồi còn có vũng nước dần loang ra, trong không khí nồng nặc mùi nước tiểu.
Song Dương Thanh chẳng thèm liếc cô ta lấy một cái, anh đi tới trước mặt Dương Hướng Minh thì dừng lại nói mỉa: “Ông chủ Dương, tôi đã nói là ông tầm nhìn thiển cận, ếch ngồi đáy giếng.
Bây giờ ông cảm thấy câu này đánh giá về ông thế nào?”
“Phịch!”
Hai chân Dương Hướng Minh đã nhũn ra từ lâu, câu nói này của Dương Thanh khiến ông ta suy sụp hoàn toàn, hai đầu gối quỳ phịch xuống đất, cuống quýt cầu xin: “Cậu Thanh, cậu nói gì cũng đúng hết, là tôi có mắt không tròng, cầu xin cậu nể tình chúng ta cùng họ Dương mà tha cho nhà họ Dương chúng tôi”.
“Vốn dĩ nhà họ Dương phải biến mất từ lúc Dương Uy ngấp nghé vợ tôi, nhưng tôi vẫn cho nhà họ Dương một cơ hội.
Chỉ cần các người ngoan ngoãn trung thành với tôi thì tôi sẽ nâng đỡ nhà họ Dương xưng vương ở Châu Thành, và đó cũng mới chỉ là khởi điểm của nhà họ Dương thôi”.
Dương Thanh bình tĩnh, thong dong nói: “Nhưng nhà họ Dương lại lựa chọn phản bội, thậm chí còn muốn lấy mạng tôi.
Nếu ông là tôi, ông có cho nhà họ Dương cơ hội không?”
“Cậu Thanh, tôi thật sự biết lỗi rồi, cũng không dám tái phạm nữa.
Sau này cậu chính là ông trời của nhà họ Dương chúng tôi, cả nhà chúng tôi sẽ tôn cậu làm chủ, làm tôi tớ cho cậu mãi mãi”.
Dương Hướng Minh sợ sun vòi, ra sức dập đầu nhận lỗi, đồng thời hối hận khôn cùng.
Với bản lĩnh mà Dương Thanh vừa mới thể hiện, ông ta không hề nghi ngờ những lời anh vừa nói.
Cuối cùng thì ông ta cũng biết tại sao Tiền Bưu lại nói nhà họ Dương đã đắc tội người không thể đắc tội, người đó chính là Dương Thanh!
Những người khác trong nhà họ Dương thấy thế cũng rối rít quỳ xuống cùng Dương Hướng Minh cầu xin.
Đúng lúc này, có một chiếc xe hơi dừng trước cổng, mấy bóng người vội vàng xuống xe.
Sau khi đám người này vào trong nhà họ Dương, một cảnh tượng kinh hoàng đập thẳng vào mắt bọn họ: Cả nhà họ Dương quỳ gối cầu xin trước một thanh niên trẻ.
Mà bên cạnh là mười mấy tay súng chết không nhắm mắt.
“Thưa chủ tịch, chúng tôi đã kiểm kê toàn bộ tài sản của nhà họ Dương theo lời dặn của cậu.
Đây là giấy chuyển nhượng mà chúng tôi đã soạn thảo, chỉ cần Dương Hướng Minh ký tên là tất cả sẽ thuộc về cậu”.
Một người trung niên cung kính đứng phía sau Dương Thanh báo cáo.
Người này không phải ai khác mà chính là Lạc Bân, mới đi tự thú hai ngày trước.
Dương Thanh bảo: “Đưa cho ông chủ Dương ký tên đi!”
Lạc Bân gật đầu, cầm tài liệu đi tới trước mặt Dương Hướng Minh và nói: “Đây là kế hoạch thu mua do nhóm chuyên gia cao cấp soạn thảo sau khi đánh giá tình hình của nhà họ Dương ở thời điểm hiện tại.
Ông xem đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên!”
Bây giờ Dương Hướng Minh làm gì có cơ hội từ chối?
Khi Dương Hướng Minh cầm lấy tài liệu, ông ta mới hiểu ra việc tập đoàn Thành Hà và tất cả nhà kho cùng công xưởng của nhà họ Dương bị niêm phong là do Dương Thanh gây nên.
Mục đích là dồn nhà họ Dương vào bước đường cùng, sau đó thu mua với giá thấp nhất.
“Cậu Thanh, tôi cầu xin cậu”.
Dương Hướng Minh đang định tiếp tục cầu xin thì bị Dương Thanh ngắt lời: “Dương Hướng Minh, làm sai thì phải trả giá.
Tôi hoàn toàn có thể chiếm lấy nhà họ Dương mà không tốn một xu nào, nhưng tôi không làm vậy”.
Nghe anh nói vậy, Dương Hướng Minh run rẩy cả người.
Ông ta nghĩ tới mọi chuyện vừa xảy ra, nào dám ý kiến ý cò gì nữa, đành phải cầm bút lên ký tên.
Dù không cam lòng cỡ nào, ông ta cũng không dám đối đầu với Dương Thanh.
“Sau này, Châu Thành không còn nhà họ Dương nữa!”
Dương Thanh ngẩng đầu nhìn bảng hiệu có chữ “Dương Thị” to màu vàng treo trên cửa, tiếp đó tiện tay xẻ một nhát.
“Rầm!”
Bảng hiệu lập tức rơi xuống đất, vỡ thành bốn năm mảnh.
Nhà họ Dương không một ai dám hó hé gì, run rẩy nhìn Dương Thanh rời đi.
Lạc Bân cũng run sợ trong lòng.
Đường đường là một gia tộc hạng một ở Châu Thành, thế mà nói diệt là diệt luôn, bản lĩnh của chủ tịch thật đáng gờm!
Sau khi ra khỏi nhà họ Dương, Dương Thanh bỗng dặn dò Lạc Bân bên cạnh: “Lập tức tiết lộ tin tức nhà họ Dương đã sụp đổ.
Nhà họ Dương có thể sống hay không thì phải xem số phận của bọn họ”.
Lạc Bân đáp ngay: “Vâng!”
Tiếp đó, ông ta lấy điện thoại ra, bắt đầu sắp xếp cho giới truyền thông công bố tin tức này.
Tiền Bưu vẫn luôn im lặng đi theo phía sau bọn họ, cõi lòng run lẩy bẩy.
Trong những năm gần đây, nhà họ Dương phát triển không ngừng; Dương Hướng Minh thì ỷ vào sức mạnh của Tiền Bưu, hành động vô cùng ngang ngược.
Thậm chí ông ta không thèm nể mặt các gia tộc giàu sang quyền thế nhất Châu Thành, từng đắc tội vô số người.
Chỉ cần nghĩ cũng biết sau khi tin tức nhà họ Dương sụp đổ truyền ra ngoài, nhà họ Dương sẽ rơi vào cảnh ngộ gì.
Nhưng tất cả chẳng liên quan gì tới ông ta.
“Thưa chủ tịch, Tin Nóng Châu Thành đã tung tin nhà họ Dương sụp đổ rồi, tiếp theo sau sẽ có nhiều tin tức hơn về nhà họ Dương được công khai”.
Lạc Bân đưa điện thoại cho Dương Thanh.
Anh chỉ liếc thoáng qua chứ không xem kỹ, chỉ dặn dò Lạc Bân: “Tạm thời ông cứ ở lại Châu Thành thu xếp sản nghiệp của nhà họ Dương, mau chóng bồi dưỡng người phụ trách bên Châu Thành.
Sau khi giải quyết xong chuyện này, tôi còn có nhiệm vụ quan trọng hơn phải giao cho ông”.
Lạc Bân hết sức vui mừng khi nghe anh nói vậy.
Lúc Dương Thanh bảo ông ta ở lại Châu Thành, ông ta còn tưởng anh muốn xa lánh mình, bây giờ mới biết Dương Thanh muốn trọng dụng mình.
“Chủ tịch cứ yên tâm, tôi tuyệt đối không để cậu thất vọng”.
“Chúng ta cũng nên về thôi!”
Dương Thanh giơ cổ tay xem giờ, giờ này về đúng lúc phải đón Tiêu Tiêu tan học.
Mã Siêu đích thân lái xe, Tiền Bưu dè dặt ngồi vào vị trí phụ lái, lòng thấp thỏm không yên.
Ban đầu ông ta cứ ngỡ mình chết chắc rồi, nhưng không ngờ lại gặp được Dương Thanh, đối phương còn muốn dẫn ông ta rời đi.
Ông ta không dám trái lời, đành phải đi theo.
Dương Thanh vẫn luôn im lặng, nhắm mắt nghỉ ngơi suốt cả chặng đường.
Mãi cho đến khi xe tới trường mầm non Lam Thiên, Dương Thanh mới mở mắt ra, dặn dò Mã Siêu: “Cậu đưa ông ta về nhà cậu trước đi, ngày mai đến tập đoàn Nhạn Thanh tìm tôi”.
“Vâng!”
Mã Siêu đáp lời, sau đó dẫn theo Tiền Bưu đang bồn chồn lo sợ rời đi.
Châu Thành, trong nhà họ Dương.
Dương Thanh vừa mới rời khỏi, quản gia nhà họ Dương đột nhiên hét lên thảng thốt: “Ông chủ, toang rồi! Tin Nóng Châu Thành đã tiết lộ tin tức nhà họ Dương sụp đổ rồi!”
“Gì cơ?”
Dương Hướng Minh đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc rời khỏi Châu Thành thì thình lình nghe thấy tin này, sắc mặt ông ta tái nhợt trong nháy mắt.
“Mọi người đừng thu dọn nữa, mang theo đồ đáng tiền nhất là được rồi”.
Dương Hướng Minh lập tức ra lệnh.
Ông ta biết rõ nhà họ Dương đắc tội vô số người ở Châu Thành, nếu tin tức đã bị lộ thì e rằng có rất nhiều người đang chạy tới nhà họ Dương.
Sau mệnh lệnh của Dương Hướng Minh, người nhà họ Dương hành động nhanh chóng, chỉ tốn gần năm phút đồng hồ.
Bọn họ chỉ mang theo trang sức và chi phiếu chuẩn bị rời đi.
“Mọi người chia thành từng nhóm theo đơn vị gia đình, rời khỏi Châu Thành theo các hướng khác nhau.
Chúng ta tập hợp tại nhà họ Phùng ở thành phố Kim Hà! Bây giờ xuất phát thôi!”, Dương Hướng Minh ra lệnh.
“Ông chủ Dương, vẫn còn mấy món nợ chưa tính toán rõ ràng mà ông đã sốt sắng muốn đi đâu thế?”
Ông ta vừa dứt lời thì một giọng nói mỉa mai vang lên, tiếp đó từng gương mặt quen thuộc tiến vào nhà họ Dương.
–
.
Chương 124: 124: Nhà Họ Dương Khôn Khéo
Dương Hướng Minh trông thấy những người này, vẻ mặt không giấu được sợ hãi.
Bởi vì tất cả bọn họ đều là người thuộc các gia tộc mà ông ta từng đắc tội, chỉ có một số gia tộc nhỏ thôi, còn lại đều là mấy gia tộc lớn.
“Tính nợ? Nợ nần gì?”
Dương Hướng Minh cố tỏ ra bình tĩnh, giận dữ quát mắng mấy người vừa đến.
“Ông chủ Dương, ông đúng là não cá vàng.
Ba năm trước ông sai người giết bố tôi đúng không? Món nợ này ông chưa quên chứ?”
“Nhà họ Hoàng tôi nữa.
Năm xưa, nếu nhà họ Dương các người không chơi dơ thì gia tộc hạng một ở Châu Thành hiện giờ không phải nhà họ Dương các người mà là nhà họ Hoàng chúng tôi!”
“Đừng quên người thừa kế của nhà họ Tề chúng tôi cũng bị ông sai người giết hại!”
Trong phút chốc, tất cả mọi người nhao nhao kể ra ân oán giữa nhà họ Dương và bọn họ.
Vẻ mặt Dương Hướng Minh hết sức khó coi, đám người thuộc dòng chính nhà họ Dương đang đứng bên cạnh ông ta cũng hoảng sợ.
Nhiều kẻ thù đến cùng lúc như thế này thì có khác gì tiệt đường sống của nhà họ Dương!
“Các người tưởng rằng nhà họ Dương chúng tôi dễ bắt nạt phải không?”, Dương Hướng Minh tức giận quát.
“Dương Hướng Minh, đừng giả vờ nữa! Tiền Bưu đi rồi, nhà họ Dương có gì đáng sợ?”
Một người đàn ông trung niên cười khẩy nhìn Dương Hướng Minh rồi đột nhiên ra lệnh: “Bao vây nơi này cho tôi, tôi muốn xem ai có thể rời khỏi đây!”
Đám người nhà họ Dương mới rồi đã chuẩn bị rời đi, bây giờ thoáng cái bị mấy chục người bao vây vào giữa.
Sắc mặt Dương Hướng Minh thoắt xanh thoắt tím, ông ta vừa nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên kia vừa nghiến răng nghiến lợi nói: “Trần Hạo, nhà họ Dương chúng tôi và nhà họ Trần các cậu không có ân oán gì cả.
Nhà họ Trần các cậu là gia tộc giàu sang quyền thế bậc nhất Châu Thành, vậy mà lúc này các người cũng nhảy ra đối phó với nhà họ Dương chúng tôi, làm vậy có phải quá đáng lắm không?”
“Quá đáng?”
Trần Hạo cười gằn: “Dương Hướng Minh, thì ra ông vẫn biết nhà họ Trần chúng tôi là gia tộc giàu sang quyền thế bậc nhất Châu Thành hả? Nhưng ông có coi nhà họ Trần chúng tôi ra gì không?”
Khí thế trên người Trần Hạo đột ngột tăng vọt, giận dữ lên án: “Ông ỷ có Tiền Bưu bảo vệ mà không thèm nể mặt nhà họ Trần chúng tôi.
Năm đó nhà họ Trần chúng tôi muốn bảo vệ nhà họ Viên, kết quả đêm ấy ông sai Tiền Bưu giết chủ gia tộc họ Viên, thậm chí còn sai cao thủ của nhà họ Dương tắm máu nhà họ Viên.
Nhà họ Dương các người không quá đáng sao?”
Dương Hướng Minh cắn răng đáp: “Thắng làm vua thua làm giặc, nhà họ Viên không giữ lời hứa, không chấp nhận thất bại, còn muốn đối đầu với nhà họ Dương chúng tôi, lẽ nào tôi cũng phải nhịn?”
“Hay cho một câu ‘thắng làm vua thua làm giặc’, đã vậy thì hôm nay tôi sẽ khiến nhà họ Dương các người thất bại hoàn toàn!”, Trần Hạo gằn ra từng chữ qua kẽ răng.
“Tôi xem ai dám!”
Dương Hướng Minh tức nổ phổi: “Tôi thừa nhận nhà họ Dương đang gặp chút rắc rối trong chuyện làm ăn, nhưng muốn tiêu diệt nhà họ Dương chúng tôi thì cũng phải tự lượng sức của mình”.
Dứt lời ông ta lôi điện thoại ra gọi: “Tiền Bưu, lập tức trở về trong vòng mười phút cho tôi!”
Sau khi Dương Hướng Minh gọi điện thoại, những người vừa rồi vẫn nắm chắc phần thắng đều sửng sốt, không ít người có ý định lùi bước.
Bởi vì danh của Tiền Bưu quá vang dội, là ác ma hóa thần ở Châu Thành.
Hễ nhà họ Dương muốn giết kẻ nào, chỉ cần giao cho Tiền Bưu thì chưa từng thất bại.
Lúc này, đến cả Trần Hạo – người thừa kế của gia tộc giàu sang quyền thế bậc nhất Châu Thành cũng có phần lo lắng.
Hai mươi phút trước, Tin Nóng Châu Thành bỗng đưa tin nhà họ Dương sụp đổ, Tiền Bưu bỏ đi, nhưng không có ai chứng thực chuyện này.
Trần Hạo lập tức dẫn người đến nhà họ Dương để đề phòng Dương Hướng Minh chạy trốn.
Với địa vị của nhà họ Trần ở Châu Thành, bọn họ vừa kêu gọi đã nhận được nhiều sự ủng hộ.
Tiếp đó, Trần Hạo dẫn hết các gia tộc nhỏ có thù oán với nhà họ Dương đến đây.
Khi trông thấy người nhà họ Dương sắp sửa rời đi, bọn họ có thể khẳng định nhà họ Dương đã sụp đổ, vì vậy mới dám bao vây nhà họ Dương lại.
Nhưng mà bây giờ Dương Hướng Minh lại gọi điện thoại cho Tiền Bưu trước mặt mọi người, còn ra lệnh cho ông ta lập tức trở về trong vòng mười phút khiến cho đám người Trần Hạo có cảm giác cưỡi hổ khó xuống.
“Tiền Bưu đã sống ở nhà họ Dương chúng tôi tám năm, tôi đã phải bỏ ra cái giá ngất ngưởng để giữ cậu ta lại.
Các người tưởng rằng cậu ta chịu rời bỏ nhà họ Dương chúng tôi sao?”
Dương Hướng Minh quan sát mọi sự thay đổi biểu cảm trên gương mặt mỗi người, ông ta cười gằn: “Nhà họ Dương chúng tôi làm ăn thất bại rồi, nhưng không sao cả, chúng tôi vẫn còn người cơ mà.
Rồi sẽ có một ngày nhà họ Dương chúng tôi lấy lại thời huy hoàng”.
Nói đến đây, Dương Hướng Minh đảo mắt nhìn quanh rồi lạnh lùng nói tiếp: “Tôi khuyên các người đừng hành động thiếu suy nghĩ, tuy chúng ta có thù oán nhưng tất cả đã qua rồi, nếu tôi muốn đuổi cùng giết tận thì các người có thể sống tới ngày hôm nay sao?”
“Nhà họ Trần là gia tộc giàu sang quyền thế bậc nhất, nếu đối đầu với nhà họ Dương chúng tôi thì đúng là chúng tôi không làm gì được.
Nhưng nhà họ Dương chúng tôi muốn đối phó với các gia tộc khác thì dễ như trở bàn tay”.
“Bây giờ tôi xin hứa, gia tộc nào rời khỏi đây trước khi Tiền Bưu trở về, nhà họ Dương chúng tôi có thể xem như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng nếu như sau khi Tiền Bưu trở về, các người vẫn còn ở đây thì đừng trách Dương Hướng Minh tôi độc ác!”
Lúc này Dương Hướng Minh không hề tỏ ra sợ hãi mà vẫn giữ dáng vẻ tự tin và ngạo mạn.
Ông ta vừa dứt lời, lập tức có người rút khỏi vòng vây, căng thẳng nói: “Vậy thì nhà họ Hoàng chúng rôi rút lui!”
“Nhà họ Tề chúng tôi cũng rút lui!”
“Nhà họ Lưu chúng tôi cũng rút lui!”
Sau câu nói của Dương Hướng Minh, ngoài nhà họ Trần ra, gần mười gia tộc khác dứt khoát rời đi hết, chỉ sợ gặp phải Tiền Bưu đang trở về nhà họ Dương.
“Trần Hạo, tôi khuyên cậu một câu, đừng lo chuyện bao đồng.
Khi xưa nhà họ Dương chúng tôi không nể mặt nhà họ Trần, nhưng nhà họ Trần các cậu làm gì được nào?”
Dương Hướng Minh nhìn Trần Hạo mỉa mai: “Cậu đừng tưởng tôi không biết trong những năm qua người nhà họ Trần không ít lần tiêu tốn rất nhiều tiền của để ngáng chân nhà họ Dương chúng tôi, thậm chí còn thuê một số sát thủ quốc tế.
Nhưng mà kết quả ra sao? Chẳng phải đều bị Tiền Bưu giết hết à?”
“Tôi không tính toán với nhà họ Trần không phải vì tôi sợ mà là vì tôi không muốn trừ khử nhà họ Trần các cậu rồi trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Nếu không, với bản lĩnh của Tiền Bưu, nếu cậu ta một mình đánh thẳng vào nhà họ Trần các cậu thì ai ngăn được?”
Mặt Trần Hạo biến sắc, nhìn Dương Hướng Minh chằm chằm, lòng đang do dự.
Ông ta không dẫn theo nhiều người lắm, nếu bây giờ ra tay thì có thể dễ dàng lấy mạng Dương Hướng Minh, nhưng chỉ sợ Tiền Bưu trở về.
“Còn ba phút nữa, Tiền Bưu sắp về rồi”, Dương Hướng Minh cố tình xem giờ, thản nhiên nhắc nhở.
“Dương Hướng Minh, làm người đừng quá kiêu ngạo, không thì đến một ngày nào đó sẽ có người trừng trị ông!”
Trần Hạo cắn răng nói: “Chúng ta đi thôi!”
Sau đó, nhà họ Trần cũng đi nốt.
Người nhà họ Dương thở phào nhẹ nhõm, ai ai cũng sùng bái Dương Hướng Minh.
Đương nhiên là bọn họ biết Tiền Bưu đã bỏ đi thì làm gì có chuyện ông ta quay về?
“Mọi người mau chóng rời khỏi Châu Thành đi, không thì một khi bọn họ phát hiện Tiền Bưu không về, chắc chắn sẽ quay lại!”
Dương Hướng Minh ra lệnh, sau đó lên xe rời đi trước tiên.
Tới khi các gia tộc ở Châu Thành nhận ra mình bị lừa, người nhà họ Dương đã rời khỏi Châu Thành cả rồi.
Ở nhà họ Trần tại Châu Thành.
Trong một ngôi biệt thự sang trọng, sau khi chủ gia tộc họ Trần – Trần Hưng Hải biết tin nhà họ Dương đã rời khỏi Châu Thành, lão ta lập tức nổi giận lôi đình.
“Bốp!”
Trần Hưng Hải tát Trần Hạo, giận dữ mắng: “Thằng vô dụng này, đã dẫn người đến nơi rồi còn để người nhà họ Dương trốn sạch, anh còn làm được gì nữa hả?”
“Thưa bố, con không ngờ nhà họ Dương đã sụp đổ thật, cũng không biết Tiền Bưu đã rời khỏi nhà họ Dương”, Trần Hạo hoảng hốt giải thích.
“Nhà họ Dương đi rồi, kiểu gì cũng có người tới bòn của”, hai mắt Trần Hưng Hải đỏ ngầu.
“Ý của bố là?”, Trần Hạo dè dặt hỏi.
“Nhà họ Dương bỏ đi nhưng sản nghiệp nhà bọn họ vẫn còn, không phải sao? Bất kể kẻ nào chiếm được mọi thứ của nhà họ Dương, cứ cướp về hết cho bố!”
Trần Hưng Hải lạnh lùng nói: “Châu Thành là địa bàn của nhà họ Trần chúng ta, ai dám tranh giành với nhà họ Trần chúng ta chứ?”
Dương Thanh mới vừa đón vợ và con gái về dinh thự Vân Phong thì Lạc Bân bỗng gọi điện báo: “Thưa chủ tịch, tất cả người nhà họ Dương rời khỏi Châu Thành rồi!”
“Ồ? Các gia tộc khác ở Châu Thành chịu tha cho nhà họ Dương sao?”
Tin tức này khá bất ngờ với Dương Thanh.
Lạc Bân bèn kể lại đầu đuôi sự việc vừa xảy ra ở nhà họ Dương.
Dương Thanh nghe xong, hai mắt hơi nheo lại: “Lão Dương Hướng Minh này cũng được xem là người có dũng có mưu, nếu ông ta đã trốn được thì cũng là bản lĩnh của ông ta, thôi thì tha cho bọn họ một con đường sống vậy!”
“Ngoài ra, tôi vẫn còn một việc nữa cần báo cáo với cậu.
Mới vừa rồi, nhà họ Trần – gia tộc đứng đầu Châu Thành đã thò tay vào sản nghiệp của nhà họ Dương”, Lạc Bân lại nói tiếp.
“Cướp thức ăn trong miệng cọp cơ à? Bọn họ không nghĩ xem tại sao nhà họ Dương lại rớt đài, đúng là một lũ ngu xuẩn.
Ông cứ yên tâm, ngày mai tôi sẽ bảo Tiền Bưu tới Châu Thành”.
Dương Thanh không hề lo lắng, tên tuổi của Tiền Bưu rất có sức ảnh hưởng ở Châu Thành, vậy thì để ông ta về đó là được.
“Dương Thanh, bố em mất tích mấy ngày rồi, anh có thể nhờ các mối quan hệ tìm ông ấy được không?”
Dương Thanh vừa cúp điện thoại thì Tần Thanh Tâm đột nhiên đi tới, lo lắng nói.
Trước khi bọn họ chuyển vào dinh thự Vân Phong, Tần Đại Dũng không trở về nhà lần nào.
Bọn họ đã sống trong nhà mới mấy ngày rồi mà vẫn chưa có tin tức gì của ông ta.
Dương Thanh gật đầu: “Anh tìm ngay đây!”
Anh đang định gọi điện thoại thì di động của Tần Thanh Tâm đã đổ chuông trước.
Tần Thanh Tâm nghe máy, mới nghe vài câu, sắc mặt cô đã thay đổi: “Được, bây giờ mình đến ngay, cảm ơn cậu”.
“Xảy ra chuyện gì rồi?”, Dương Thanh hỏi.
“Bạn em nhìn thấy bố ở Tòa Thành Vương Giả, còn bảo ông ấy đang đánh bạc”, mắt Tần Thanh Tâm đỏ hoe.
–
.
Chương 125: 125: Cút Sang Bên
Nghe tin Tần Đại Dũng vẫn đang cờ bạc, Dương Thanh hơi nhíu mày.
Những con bạc đều cực kỳ đáng hận, vô số người như thế đều chỉ có một kết cục, đó chính là tan cửa nát nhà.
“Xem ra buộc phải dùng vài thủ đoạn đặc biệt mới có thể khiến bố cai bạc được”, Dương Thanh đột nhiên lên tiếng.
“Anh có cách gì không?”
Tần Thanh Tâm nghe anh nói vậy liền hỏi.
Trong ấn tượng của cô, Tần Đại Dũng không phải là loại người như thế này, cho dù suốt ngày ông ta đều ăn không ngồi rồi trong nhà cũng không tới những chỗ như thế.
Bây giờ ông ta không thèm về nhà, cũng chả buồn quan tâm tới Châu Ngọc Thúy, cả ngày đắm mình trong cờ bạc.
“Em phải phối hợp với anh trong chuyện này là được rồi…”
Dương Thanh ngẫm nghĩ một lát rồi nói ra kế hoạch của mình.
“Làm như thế sẽ không gặp rắc rối gì chứ?”, Tần Thanh Tâm lo lắng.
“Em yên tâm đi, có anh ở đây sẽ không có chuyện gì đâu”, Dương Thanh rất tự tin.
Giao Tiêu Tiêu cho Tần Y chăm sóc xong, Dương Thanh và Tần Thanh Tâm rời khỏi dinh thự Vân Phong.
Khoảng hai mươi phút sau, hai người đã đến Tòa Thành Vương Giả.
Tòa Thành Vương Giả là club cao cấp nhất cả Giang Hải, bên trong có đủ loại hình ăn chơi, nhưng chỗ thu hút nhiều người nhất chính là sòng bài trên tầng cao nhất.
“Chúng tôi muốn lên tầng cao nhất!”
Dương Thanh dẫn Tần Thanh Tâm đến quầy lễ tân, nói thẳng yêu cầu của mình.
“Chào anh, mời anh xuất trình thẻ hội viên!”, lễ tân cung kính nói.
Dương Thanh vứt ra một tấm thẻ ngân hàng, dứt khoát nói: “Làm hai tấm thẻ hội viên, có vấn đề gì không?”
Lễ tân thấy tấm thẻ đen trên tay Dương Thanh thì giật thót, thái độ nền nã hơn gấp mấy chục lần, nở nụ cười chuyên nghiệp: “Thưa anh, thẻ hội viên chỗ chúng tôi chia làm…”
“Làm hai tấm thẻ cao cấp nhất ấy!”
Lễ tân còn định giới thiệu nhưng đã bị Dương Thanh ngắt lời.
Vì sòng bài trên tầng cao nhất có liên quan đến đời tư của một số nhân vật cộm cán, những ai muốn vào song bài đều phải bị kiểm tra tài sản.
Làm thẻ hội viên chính là cách kiểm tra tài sản tốt nhất.
Chẳng mấy chốc, hai tấm thẻ hội viên cao cấp nhất đã được làm xong, ngốn mất của Dương Thanh hai triệu.
Tính bảo mật của Tòa Thành Vương Giả rất cao, lên tầng cao nhất bắt buộc phải có người chuyên phụ trách, hơn nữa còn kiểm chứng bằng dấu vân tay.
“Anh giàu cũng không thể vung tay quá trán thế này chứ! Hai tấm thẻ hội viên thôi mà đốt tận hai triệu, ăn cướp chắc?”
Đến khi nhân viên dẫn đường đưa họ lên tới tầng cao nhất xong, Tần Thanh Tâm liếc Dương Thanh một cái rồi nói.
Dương Thanh cười: “Anh muốn về nhà sớm chút thôi mà”.
Bọn họ vừa ra khỏi thang máy thì nhìn thấy một chiếc bàn bày đầy mặt nạ, rõ ràng để tránh lộ thân phận của vài nhân vật có máu mặt.
Dương Thanh tiện tay cầm một chiếc đeo lên mặt, sau đó nói với Tần Thanh Tâm: “Em tìm bố trước đi, chút nữa anh sẽ sang”.
“Được!”
Tần Thanh Tâm biết rõ kế hoạch, có Dương Thanh ở đây nên cô cũng lo lắng gì, quay người đi vào sảnh.
Đại sảnh rộng lớn, người đông như kiến, trong đó có rất nhiều người đeo mặt nạ.
Phải thừa nhận rằng Tòa Thành Vương Giả làm ăn rất khấm khá.
Chỉ riêng việc bảo mật thông tin khách hàng đã có thể thu hút rất nhiều khách trong giới thượng lưu.
Còn có chế độ hội viên, chỉ riêng phí hội viên thôi đã là một khoản thu nhập ngất ngưởng rồi.
Nguồn thu nhập chính của Tòa Thành Vương Giả chính là sòng bài trên tầng cao nhất này.
“Tâm Tâm, cậu tới rồi à!”
Tần Thanh Tâm vừa bước vào sảnh đã nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Cô quay người thì nhìn thấy Tô San – bạn học cấp ba của cô, mặc một chiếc váy dài màu kem đi tới.
Tô San trang điểm rất đơn giản, mặc chiếc váy hai dây dài màu kem, mang giày cao gót màu vàng nhạt, ngũ quan thanh tú được bao phủ bởi một lớp trang điểm nhẹ.
“San San, bố mình đâu?”
Tần Thanh Tâm vội bước lên trước, sốt sắng hỏi.
“Cậu đi theo mình”.
Tô San biết Tần Thanh Tâm nôn nóng nên cũng không hàn huyên gì, vội kéo tay Tần Thanh Tâm tới một bàn cược.
Lúc Tần Thanh Tâm nhìn thấy Tần Đại Dũng, ông ta râu ria xồm xoàm, đôi mắt đỏ ngầu toàn là tơ máu, trong tay còn cầm mấy quân bài.
“Bố, bao nhiêu ngày rồi mà bố vẫn chưa chịu về nhà à?”
Chẳng mấy khi bài của Tần Đại Dũng đỏ như lúc này, tiếng của Tần Thanh Tâm lại đột nhiên vang lên.
Tay cầm bài của ông ta chợt run, suýt chút thì để rơi bài xuống đất, ông ta hơi hoảng: “Sao con lại tới đây?”
“Con mà không tới thì chắc bố quên luôn nhà mình ở đâu rồi”.
Tần Thanh Tâm nhìn thấy bộ dạng này của Tần Đại Dũng, nước mắt tuôn trào.
Mầy ngày không gặp, Tần Đại Dũng râu ria xồm xoàm, gầy rộc, đầu tóc rối bù, trông cực kỳ nhếch nhác.
“Này ông Tần, mẹ kiếp, ông có chơi nữa không? Không chơi thì cút đi, đừng phí thời gian của bọn tôi”.
Lúc này, một tên trọc phú đeo vòng vàng nặng trĩu, mất kiên nhẫn nói.
“Chơi chứ sao không?”
Tần Đại Dũng vội trả lời, mặc kệ Tần Thanh Tâm đứng bên, vứt mấy đồng chip ra: “Theo!”
“Bố, bố đừng chơi nữa, về nhà với con đi!”
Tần Thanh Tâm giơ tay ra định giật lấy bài của Tần Đại Dũng.
Tần Đại Dũng chợt nổi cơn tam bành, một tay giữ bài, một tay đẩy Tần Thanh Tâm ra, rống giận: “Ông đây sắp đổi vận rồi, biến đi!”
“Bố, con cầu xin bố đấy, đừng cờ bạc nữa, được không bố?”
Tần Thanh Tâm đau khổ, cô thật sự đau lòng vì nhìn thấy bộ dạng này của Tần Đại Dũng chứ không phải diễn theo kế hoạch.
“Biến đi!”
Tần Đại Dũng rống lên giận dữ, sau đó tiếp tục vứt mấy đồng chip ra: “Tôi theo tiếp!”
“Tôi mở bài!”
Một cầu trong bàn vứt mấy đồng chip lên bàn, mở bài luôn.
“Ha ha, tôi thắng rồi!”
Tên trọc phú đeo vòng vàng cười sang sảng, gom hết cả bàn chip về phía trước mặt mình.
Tần Đại Dũng lại thua một mớ, chợt nổi giận đùng đùng: “Khó lắm bài của ông đây mới đỏ lên được chút xíu thì bị mày tới ám, mày cút đi cho tao! Cút liền đi!”
Mắt Tần Thanh Tâm đẫm nước, cắn chặt cánh môi đỏ nhìn chằm chằm Tần Đại Dũng.
Vừa nãy mấy cầu đánh bài kia đều tập trung chú ý chơi bài, kết thúc ván này xong họ mới nhìn thấy Tần Thanh Tâm.
Bất chợt, ai nấy đều tỏ vẻ gian tà.
“Ông Tần, tôi thấy ông sắp thua sạch túi rồi, hay cho tôi mượn con gái ông chơi mấy ngày, tôi trả ông một triệu nhé?”
Lúc này, tên trọc phú đeo vòng vàng cười hề hề lên tiếng.
Lúc gã nói chuyện, mắt cứ nhìn Tần Thanh Tâm chòng chọc.
“Mẹ kiếp, mày ngậm miệng lại cho ông!”
Tần Đại Dũng nổi giận, đứng bật dậy: “Thằng nào dám nhăm nhe con gái tao, tao có liều cái mạng già cũng tẩn chết hắn!”
Dương Thanh vốn rất bất mãn với Tần Đại Dũng nhưng nhìn thấy cảnh này, anh thầm khen Tần Đại Dũng.
Chỉ là cứ như thế này, không biết kế hoạch của mình có thể tiến hành thuận lợi không.
Gã trọc phú bị Tần Đại Dũng chửi thẳng mặt trước đám đông thì thấy bẽ mặt lắm, cũng đứng bật dậy: “Tần Đại Dũng, mẹ kiếp, ông muốn chết đúng không?”
Đúng lúc này, Dương Thanh bước tới sau lưng gã trọc phú, bóp cổ gã rồi đẩy sang một bên.
“Cút sang bên chơi!”
Dương Thanh cố ý đè giọng.
Gã trọc phú định chửi đổng lên nhưng lúc nhìn thấy mặt nạ của Dương Thanh thì nuốt ngược những lời định chửi xuống.
Ở nơi này, tất cả những người đeo mặt nạ đều rất có thể là nhân vật lớn, gã chỉ là một tên nhà giàu mới nổi, không dám manh động.
–
.
Chương 126: 126: Tôi Chỉ Muốn Cô Ấy
Trước mặt mọi người, Dương Thanh ngồi xuống chỗ của gã trọc phú, vừa hay là đối diện với Tần Đại Dũng.
Để bảo mật thân phận khách hàng tốt hơn, mặt nạ của Tòa Thành Vương Giả đều có hiệu quả biến âm tự động.
Dương Thanh lại đeo mặt nạ nên Tần Đại Dũng không hề nhận ra anh.
Mấy cầu còn lại trên bàn đều cực kì kích động.
Những người đeo mặt nạ ở đây đa phần đều là những kẻ không thiếu tiền, trong mắt bọn họ, những người đeo mặt nạ đều là những cây ATM di động.
Quả nhiên Dương Thanh không để cho bọn họ thất vọng.
Anh lấy một tấm thẻ đen đưa cho nhân viên phục vụ đứng bên rồi dặn: “Đi đổi cho tôi mười triệu chip!”
Nghe lời Dương Thanh nói rồi lại nhìn tấm thẻ đen mà anh đưa, những cầu đánh bài cùng bàn đều máu nóng cuồn cuộn.
Tuy Tần Đại Dũng không biết thẻ đen có ý nghĩa gì nhưng nghe Dương Thanh nói đổi mười triệu chip thì hơi thở của ông ta trở nên gấp gáp.
Chẳng mấy chốc, nhân viên phục vụ đã bê một cái khay đầy chip sang, cung kính đặt trước mặt Dương Thanh.
Chẳng mấy chốc tình hình bên này đã thu hút một đám đông vây lại xem.
“Cậu bạn này, cậu định chơi thế nào?”
Một tên bụng phệ chơi cùng bàn cười híp mắt nhìn Dương Thanh hỏi.
Dương Thanh thờ ơ cười: “Tôi chỉ biết chơi so lớn nhỏ, ai muốn chơi thì ngồi lại, không muốn thì đi chỗ khác”.
Những người đứng xem đều háo hức.
Nghe so lớn nhỏ thì có vẻ chẳng có gì thú vị, nhưng tốc độ mỗi ván rất nhanh, vào chơi rồi thì kích thích hơn chơi bài năm con nhiều.
Mấy cầu cùng bàn nhìn nhau một cái rồi đồng loạt gật đầu đồng ý, không một ai đổi bàn.
Dương Thanh cũng không để ý, cười nói: “Thế bắt đầu nhé?”
“Được, chơi đi!”
Người chia bài bắt đầu sóc bài rồi chia, một bàn năm người, mỗi người một lá.
Dương Thanh vẫn không xem bài của mình, chỉ đợi người khác xem bài.
“Một nghìn!”
“Tôi theo một nghìn!”
“Hai nghìn!”
“Theo hai nghìn!”
Chẳng mấy chốc, bốn người trong bàn bao gồm cả Tần Đại Dũng đã đặt cược, chỉ còn lại Dương Thanh.
Dương Thanh tiện tay ném một đống chip ra: “Một triệu!”
Anh vừa dứt lời, tất cả mọi người đều kinh hãi, nếu không nhìn thấy đống chip Dương Thanh vứt ra bàn, mấy người chơi cùng bàn thậm chí còn nghi ngờ mình nghe nhầm.
Tuy những người đến đây chơi đều không thiếu tiền, nhưng họ cũng không chơi theo cách này.
Quy tắc của bài so lớn nhỏ là nhà cái đặt cược trước, những người còn lại có thể bỏ bài hoặc có thể cược theo.
Mỗi lần cược bắt buộc phải cao hơn số tiền của người cược trước, nếu có người muốn lật bài thì buộc phải cược gấp đôi người trước.
Cũng có nghĩa là, Dương Thanh cược một triệu thì những người khác có hai lựa chọn, hoặc là bỏ bài, hoặc là cược hai triệu để lật bài.
Vừa nãy mấy cầu đánh bài còn hừng hực khí thế, bây giờ đều đần người ra.
Không phải bọn họ không có hai triệu, nhưng nếu Dương Thanh cứ chơi kiểu này mãi thì sao?
Chỉ có mình Tần Đại Dũng, hai mắt đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp, mắt ánh lên tia sáng.
Ngoài Tần Đại Dũng, sắc mặt ba người còn lại đều mất tự nhiên.
Bài của bọn họ lưng chừng, không lớn không nhỏ, hoàn toàn không có hy vọng thắng.
“Tôi bỏ bài!”
“Tôi cũng bỏ!”
Ba người khác đều bỏ bài chỉ còn lại Dương Thanh và Tần Đại Dũng.
“Tôi theo một triệu!”
Tần Đại Dũng nhìn con K bích trong tay, vứt ra một triệu chip không hề do dự.
Tay ông ta vẫn đang run, chơi bạc bao lâu nay, đây là lần đầu ông ta chơi lớn như vậy, quan trọng là bài của ông ta rất lớn.
Bộ bài 54 con, chỉ có bốn con A và hai con Joker mới có thể thắng được ông ta, tỷ lệ thắng của ông ta rất lớn.
Dương Thanh thờ ơ liếc nhìn số chip trước mặt Tần Đại Dũng, sau đó đẩy hết chín triệu chip còn lại ra.
“Chín triệu!”
Mọi người rộ lên, bọn họ đều cực kỳ tò mò về thân phận của Dương Thanh.
Tuy anh đeo mặt nạ nhưng nhìn tay của anh, chắc là một chàng trai trẻ.
Cả cái Giang Hải này, nhiều người có thể dễ dàng lấy được mười triệu tiền mặt nhưng không ai dám vung tiền như Dương Thanh.
Tần Đại Dũng cũng ngơ cả người, nhìn đống mười triệu chip trên bàn, mặt ông ta đờ đẫn.
Bây giờ ông ta chỉ có ba lựa chọn, một là bỏ bài, hai là cược theo chín triệu, hoặc là cược mười tám triệu để lật bài.
Nhưng ông ta chỉ còn lại hơn hai triệu, dường như chỉ còn đường bỏ bài thôi.
Ông ta cầm con K bích, sao nỡ bỏ bài được?
“Bố, con xin bố, đừng đánh bài nữa, theo con về nhà nhé?”
Mắt Tần Thanh Tâm ngập nước, đột nhiên nắm lấy cánh tay Tần Đại Dũng, nghẹn ngào nói.
“Cút! Đừng phiền tao!”
Tần Đại Dũng đang rầu vì không có tiền cược nên đẩy Tần Thanh Tâm ra.
Lúc này, trong mắt ông ta chỉ có đống chip ở giữa bàn.
Dường như ông ta đã xác định, chỉ cần có tiền cược, ván này ông ta thắng chắc.
Tần Thanh Tâm loạng choạng, may mà có Tô San đỡ nên mới không ngã.
Mắt Dương Thanh lóe lên tia lạnh lẽo, nếu Tần Đại Dũng không phải là bố của Tần Thanh Tâm thì anh sẽ bẻ gãy cánh tay của ông ta vì cú đẩy này rồi.
“Ông Hồ, cho tôi mượn mười triệu đi, thắng ván này tôi trả cho ông mười một triệu”.
Tần Đại Dũng đột nhiên nhìn người đàn ông đứng tuổi bụng phệ cùng chơi, mượn tiền ông ta.
Đương nhiên ông Hồ nhìn ra được Dương Thanh không phải là người đơn giản, e rằng tiếp tục chơi chỉ có nước thua, nên đâu dám cho Tần Đại Dũng mượn tiền.
Tần Đại Dũng lại mượn tiền người khác, không một ai cho ông ta mượn cả.
Đột nhiên ông ta nhìn Dương Thanh, ánh mắt điên cuồng: “Cậu cho tôi mượn mười triệu, tôi chơi theo cậu, tôi thắng rồi sẽ trả cậu mười hai triệu!”
Ông ta vừa nói hết câu, nhiều người trợn tròn mắt, còn có người bật cười rần rật.
Dương Thanh lắc đầu, Tần Đại Dũng nghiện bạc ăn vào máu rồi, đúng là hết thuốc chữa.
“Ông chắc chắn ván này ông thắng được tôi à?”, Dương Thanh chế giễu.
“Chắc chắn tôi sẽ thắng ván này!”, Tần Đại Dũng cực kỳ tự tin.
“Ông đã chắc chắn mình có thể thắng như vậy thì tôi cho ông một cơ hội.
Không có tiền, có thể lấy vật khác ra cược”.
Giọng nói của Dương Thanh có vài phần lạnh lùng.
Tần Đại Dũng chợt vui mừng: “Ý cậu là trên người tôi còn thứ gì đáng tiền sao?”
“Tôi muốn cô ấy!”
Dương Thanh đột nhiên giơ tay, chỉ về phía Tần Thanh Tâm đang khóc sướt mướt, anh nói: “Ông dùng cô ấy để đặt cược mười tám triệu, nếu ông thua thì sau này cô ấy sẽ là người phụ nữ của tôi”.
Đương nhiên Tần Thanh Tâm biết anh là Dương Thanh nhưng vẫn cố ý tỏ ra sợ hãi, lùi về sau mấy bước.
Sắc mặt Tần Đại Dũng cũng tái nhợt, ông ta nhìn đống hơn mười triệu chip ở giữa bàn rồi lại nhìn con bài trên tay mình, sau đó nhìn Dương Thanh.
“Cậu chắc chứ?”
Trong lòng Tần Đại Dũng đã chắc mẩm mình sẽ thắng, nội tâm giằng co, đồng thời ông ta đột nhiên xác nhận với Dương Thanh.
“Đương nhiên”.
Giọng của Dương Thanh hoàn toàn lạnh lẽo.
Tần Đại Dũng định dùng Tần Thanh Tâm để cược với mình thật, loại người như thế này thật sự không bằng cầm thú.
“Bố, bố định lấy con ra đặt cược thật sao?”
Dù biết vốn dĩ mình đã là vợ Dương Thanh, dù Tần Đại Dũng có thua Dương Thanh thì cũng chẳng có gì thay đổi nhưng sau khi Tần Thanh Tâm nghe Tần Đại Dũng nói, cô vẫn cực kỳ đau lòng.
–
.
Chương 127: 127: Vác Người Đẹp Đi
Tần Thanh Tâm lay lắc chực ngã, Dương Thanh nhìn thấy mà đau lòng.
Nếu không phải vì giúp Tần Đại Dũng hoàn toàn cai bạc, anh tuyệt đối sẽ không chọn cách này.
Đau ngắn còn hơn đau dài, chỉ có thể để Tần Thanh Tâm chịu đựng sự vô tình của Tần Đại Dũng thôi.
Tô San vội đỡ Tần Thanh Tâm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chú Tần, Thanh Tâm là con gái của chú đó, chú sẽ không vì cờ bạc mà đặt cược cả con gái của mình chứ?”
“Tốt nhất là ông nên nghĩ kỹ đi rồi hãy quyết định có lấy con gái mình ra đặt cược không.
Nếu ông thua thì tôi sẽ mang con gái ông đi, cả đời này ông đừng hòng gặp được cô ấy nữa”.
Giọng trầm của Dương Thanh lại vang lên: “Đến lúc đó, ông sẽ không biết được rốt cuộc cô ấy đang ở đâu, cũng sẽ không biết được cô ấy sống có hạnh phúc hay không, thậm chí cô ấy còn sống hay đã chết, ông cũng không thể nào biết”.
“Đương nhiên, cũng có thể ông sẽ thắng, thắng rồi thì hơn mười triệu ở đây đều là của ông.
Bây giờ nói cho tôi biết lựa chọn của ông đi!”
Dường như Dương Thanh phải nghiến răng khi nói ra những lời này.
Ý muốn giết Tần Đại Dũng điên cuồng nảy nở trong lòng anh, nhưng anh biết, vì Tần Thanh Tâm, anh không thể làm như thế được.
“Bố, đừng cược nữa được không?”
Tần Thanh Tâm cầu xin.
“Muốn chơi thì tiếp tục, không muốn thì biến đi!”
Dương Thanh mất kiên nhẫn quát lên, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.
“Cược! Tôi lấy con gái ra cược với cậu! Nếu thua thì con bé sẽ thuộc về cậu”.
Tần Đại Dũng nghiến răng nói câu này, vẻ mặt hết sức đau khổ.
Tuy trong lòng ông ta vô cùng không nỡ nhưng ông ta chắc mẩm rằng mình sẽ không thua, chỉ cần ông ta thắng thì con gái sẽ không sao cả.
Có nằm mơ Tần Thanh Tâm cũng không thể nào ngờ Tần Đại Dũng lại lấy mình ra để đánh cược, cô như người mất hồn.
“Thằng khốn này đúng là cầm thú mà, đến con gái mà cũng lấy ra đặt cược!”
“Lần đầu tôi thấy kẻ súc vật thế này đấy!”
“Dù ông ta có thắng ván này cũng không thể nào thay đổi được sự thật là ông ta đã làm ra một chuyệt cực kỳ cầm thú!”
Những người đứng quanh bắt đầu mắng mỏ, dù là những con bạc khác thì cũng nhìn ông ta bằng ánh mắt khinh bỉ.
Những lời mắng chửi khó nghe lọt vào tai, Tần Đại Dũng biết được mình đã làm chuyện quá đáng.
Ông ta cũng rất rõ, nếu thắng thì còn được, nhưng nếu thua thì ông ta sẽ mất đi cô con gái này.
“Thanh Tâm, con đừng sợ, chắc chắn bố sẽ thắng ván này! Chỉ cần bố thắng thì sau này sẽ không cờ bạc nữa”.
Tần Đại Dũng hơi không nỡ khi nhìn thấy Tần Thanh Tâm đau buồn.
Ông ta an ủi Tần Thanh Tâm một câu rồi đỏ mắt nhìn Dương Thanh, quát lớn: “Tôi lật bài của cậu!”
“Tách!”
Tần Đại Dũng tiện tay ném con K bích lên bàn.
Những người xung quanh nhìn con bài đều kinh ngạc, đột nhiên họ hiểu được vì sao Tần Đại Dũng lại dám lấy con gái ra để cược, thì ra ông ta cầm con bài lớn.
Tô San cũng khẽ thở phào, vội an ủi: “Tâm Tâm, cậu đừng lo, con bài của chú Tần rất lớn, chắc chắn có thể thắng, không ảnh hưởng gì tới cậu đâu”.
“Ha ha, bây giờ tôi có thể lấy hết đống chip này đi chưa?”
Tần Đại Dũng vứt bài xuống xong thì mặt mày hớn hở định sang lấy chip.
“Ông còn chưa thấy con bài của tôi mà đã chắc chắn ông có thể thắng vậy à?”, Dương Thanh đã đểu.
Tay Tần Đại Dũng bỗng khựng lại, cười khẩy: “Cậu còn chưa xem bài nữa mà.
Không lẽ số cậu đỏ tới nỗi cầm A hoặc Joker?”
“Sao không thể?”
Dương Thanh cười xùy, tiện tay lật con bài trên bàn lên.
Một con bài đủ màu sắc xuất hiện dưới sự kinh ngạc của tất cả mọi người.
Họ nhốn nháo hẳn lên!
Tần Đại Dũng thì càng sửng sốt, trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm con bài của Dương Thanh.
Joker!
Ông ta thua rồi!
Sao có thể?
Cùng lúc đó, Dương Thanh đã đứng dậy đi đến bên cạnh Tần Thanh Tâm đang ngơ ngác, nắm tay cô trước mặt tất cả mọi người.
“Từ nay về sau, cô ấy chính là người phụ nữ của tôi, không còn quan hệ gì với ông nữa”.
Dương Thanh lạnh lùng nói, giọng nói của anh lạnh thấu xương, dường như nhiệt độ cả sảnh bất chợt giảm xuống vài độ.
“Anh thả Tâm Tâm ra!”
Ai ngờ lúc này Tô San lại nắm lấy tay Tần Thanh Tâm, tức giận quát vào mặt Dương Thanh.
Dương Thanh nhíu mày: “Tốt nhất đừng nên chọc điên tôi, nếu không tôi không ngại cho nhà họ Tô bốc hơi đâu!”
Dương Thanh đã điều tra từng người có quan hệ với Tần Thanh Tâm, không phải vì anh muốn thăm dò đời tư của cô mà chỉ để đảm bảo an toàn cho cô thôi.
Còn Tô San là bạn thân của Tần Thanh Tâm, đương nhiên Dương Thanh biết được thân phận của cô ấy rồi.
Cô gái này chính là cô chủ vàng ngọc của nhà họ Tô – nhà giàu nhất Giang Hải, con gái một của Tô Thành Vũ.
Cô ấy được bảo vệ rất nghiêm ngặt, thậm chí những nhà giàu khác ở Giang Hải cũng chưa ai gặp được cô ấy.
Tô San nghe anh nói thì hoảng hốt, điều khiến cô ấy kinh ngạc là Dương Thanh đã nhận ra được thân phận của cô ấy.
Những người khác không hề nghĩ “nhà họ Tô” mà Dương Thanh nói có liên quan gì đến nhà họ Tô giàu nhất Giang Hải.
Họ chỉ cảm thấy khí phách của Dương Thanh phi phàm, chắc chắn là người trong gia tộc lớn.
Mới đầu, mọi người đều tập trung vào ván bài, đến giờ phút này, bọn họ mới để ý nhìn Tần Thanh Tâm.
Rất nhiều người chợt vỡ lẽ, chắc chắn Dương Thanh đã ưng ý cô gái này nên mới tới đây cược.
E rằng cho dù Dương Thanh có thua ván vừa nãy thì cũng sẽ tiếp tục chơi, chỉ cần anh có tiền thì chắc chắn có thể ép Tần Đại Dũng cược thua con gái.
“San San, cậu đừng lo cho mình, có chơi có chịu, nếu đã thua rồi thì từ nay về sau mình sẽ là người phụ nữ của anh ấy”.
Tô San còn định ngăn cản nhưng Tần Thanh Tâm đột nhiên lên tiếng.
Lúc này mà Tô San có thể đứng ra bảo vệ mình, đó đã là niềm an ủi lớn lao cho tâm hồn bị tổn thương của Tần Thanh Tâm rồi.
Tô San vẫn không chịu buông tay, nắm chặt lấy tay Tần Thanh Tâm, đỏ mắt nói với Dương Thanh: “Tôi cho anh mười sáu triệu, anh tha cho Thanh Tâm đi!”
Dương Thanh nghiêm mặt lại: “Từ trước đến nay, người phụ nữ của tôi không bao giờ là vật đem ra mua bán.
Nếu cô không muốn liên lụy đến gia tộc của mình thì đừng lo chuyện bao đồng”.
Sự giằng co của Tô San đã nằm ngoài dự liệu của Dương Thanh.
Vốn tưởng có thể uy hiếp được Tô San nhưng ai ngờ cô gái này lại cực kỳ cố chấp, nắm chặt tay Tần Thanh Tâm không chịu buông.
“Chỉ cần anh tha cho Thanh Tâm, anh muốn thế nào, tôi đều có thể thỏa mãn anh”, Tô San nghiến răng nói.
Dương Thanh cười xấu xa: “Làm gì cô cũng được à?”
“Khốn kiếp! Ý tôi không phải vậy!”, Tô San nghiến răng nghiến lợi.
“Nếu cô đã muốn dâng tận cửa thì tôi không khách sáo nữa!”
Dương Thanh dứt lời thì vác ngang Tô San lên vai, một tay nắm tay Tần Thanh Tâm, mang hai cô gái đi dưới cái nhìn kinh ngạc của mọi người.
“Khốn nạn, anh thả tôi xuống! Thả tôi xuống!”
Tô San tức giận vùng vẫy, nhưng sao cô ấy có thể thoát được bàn tay của Dương Thanh?
“Cậu thả con gái tôi đi! Cầu xin cậu tha cho con bé! Tôi là thằng khốn nạn, là cầm thú, cậu giết tôi cũng được, van cậu tha cho con gái tôi! Đừng dẫn nó đi…”
Tần Đại Dũng nãy giờ đang đờ đẫn, mãi đến giây phút này ông ta mới như chợt tỉnh lại từ trong mộng.
Cứ nghĩ tới mình đã thua con gái vào tay người khác, cả đời không thể gặp lại con gái nữa thì ông ta hối hận khôn nguôi.
Cuối cùng ông ta đã tỉnh ngộ, bất chấp tất cả xông tới trước mặt Dương Thanh, cản đường anh.
“Tránh ra!”
Dương Thanh quát lên.
“Bụp!”
Tần Đại Dũng quỳ thụp xuống trong sự kinh ngạc của mọi người.
Đôi mắt đỏ ngầu không kìm được dòng nước mắt, khóc lóc cầu xin: “Tôi cắn rơm cắn cỏ xin cậu đừng dẫn con gái tôi đi! Tôi sẽ tìm hết mọi cách để gom đủ mười sáu triệu trả cho cậu, chỉ xin cậu tha cho con gái tôi”.
Tần Thanh Tâm thấy Tần Đại Dũng quỳ dưới chân Dương Thanh, lại nghe ông ta nói những lời này thì nước mắt tuôn trào.
“Cút!”
Dương Thanh lại không hề mềm lòng, hất Tần Đại Dũng ra, vác Tô San, cầm tay Tần Thanh Tâm rời khỏi.
Nếu mềm lòng vào lúc này thì tất cả mọi công sức sẽ đổ sông đổ bể.
Nhưng anh muốn đi, lại có người không cho anh đi.
Lúc anh vừa định vào thang máy, mười mấy tên vệ sĩ lực lưỡng bất chợt xông ra bao vây anh lại.
–
.
Chương 128: 128: Chơi Kích Thích
Đột nhiên bị chặn đường, Dương Thanh có chút bực bội.
Vốn dĩ anh đã nhịn lửa giận vì chuyện của Tần Đại Dũng rồi, giờ có người chủ động gây chuyện thì có thể đoán được là anh đang bực dọc cỡ nào.
Từ sau lưng mười mấy vệ sĩ, một người đàn ông trung niên trông rất giỏi giang đi tới.
Sở dĩ nói trông người này giỏi giang là vì ông ta rất gầy, cao khoảng một mét tám, phía trên mặc áo sơ mi hoa sặc sỡ, bên dưới là quần tây, áo sơ mi nhét vào trong lưng quần, chân mang giày da bóng loáng.
Dáng người cân đối giống ma-nơ-canh.
Ông ta để tóc ngắn, khóe miệng hơi cong, cả người tỏa ra vẻ lưu manh, trên cổ đeo ngọc hòa điền hình Phật Di Lặc, tay cầm tràng hạt bạch ngọc không ngừng gảy.
“Là Lưu Khải, ông chủ của Tòa Thành Vương Giả, sao ông ta lại tới đây?”
“Không phải là vì cậu thanh niên vừa thắng được người phụ nữ kia chứ?”
“Nghe nói là ở đây, chỉ cần là người mà Lưu Khải vừa ý, cuối cùng họ đều lên giường với ông ta thôi, hai cô gái kia đều là “cực phẩm” trong cực phẩm, sợ là rất khó mang đi!”
…
Nhìn thấy người đàn ông trung niên, những người đứng xung quanh đều vô cùng kinh ngạc, dường như họ sợ bị Lưu Khải nghe thấy nên tiếng bàn tán rất nhỏ, dù vậy Dương Thanh vẫn nghe thấy được.
“Nhóc con, trên địa bàn của tôi mà cậu cưỡng ép gái nhà lành thì không ổn đâu nhỉ?”
Lưu Khải cười tà, híp mắt nhìn Dương Thanh.
Dương Thanh nhíu mày: “Đây là người do tôi thắng được, chẳng lẽ các người cũng muốn quản?”
“Tôi không phải! Anh mau buông tôi xuống! Thả tôi ra!”
Tô San hét toáng lên, Dương Thanh bị ngăn lại khiến cô ấy như nhìn thấy tia hi vọng.
“Người đẹp cứ yên tâm, ở địa bàn của Lưu Khải này, chuyện tôi không cho phép thì không bao giờ được xảy ra!”
Lưu Khải nở nụ cười ga lăng, nhìn Tô San nói rồi mới nhìn sang Dương Thanh: “Người đẹp đã nói hết rồi, cô ấy không phải chiến lợi phẩm của cậu, cậu giải thích thế nào đây?”
Dương Thanh không muốn bị Tô San quấy rầy nên mới vác cô ấy đi, nếu người phụ nữ đã không biết điều thì anh cũng không cần phải xen vào việc người khác, để Tô San lại là được.
“Hiện giờ tôi đi được rồi chứ?”
Dương Thanh nắm bàn tay nhỏ bé của Tần Thanh Tâm, nhìn Lưu Khải nói.
“Không được, anh không thể đi!”
Có Lưu Khải, Tô San lại thấy tự tin hơn, cô ấy kéo tay Tần Thanh Tâm nói: “Thanh Tâm là bạn thân của tôi, anh không thể mang cô ấy đi!”
Tần Thanh Tâm có chút sốt ruột, Dương Thanh và cô thương lượng hết rồi, họ diễn một vở kịch để làm Tần Đại Dũng hoàn toàn tuyệt vọng, sau đó bỏ cờ bạc.
Thật không ngờ bạn thân của mình lại tìm mọi cách ngăn cản, trong lòng Tần Thanh Tâm cảm động nhưng cũng chỉ có thể lo lắng suông, không thể giải thích.
“Cô ấy là do tôi thắng được, vậy đã là người của tôi! Tôi dẫn người của mình đi, cô có ý kiến?”, Dương Thanh lạnh lùng hỏi.
“Nếu là cậu thắng thì tất nhiên tôi không có ý kiến gì!”
Lưu Khải cười híp mắt nói rồi bỗng đổi giọng nói thêm: “Nhưng người đẹp kia có vẻ không muốn cậu dẫn bạn cô ấy đi!”
“Đúng vậy, anh không thể mang cô ấy đi!”
Tô San nhìn về phía Dương Thanh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tần Thanh Tâm là một người sống sờ sờ chứ không phải là tiền đặt cược, dù chú Tần là bố cô ấy nhưng cũng không có tư cách đem cô ấy ra cá cược”.
“Tôi cảm thấy người đẹp này nói đúng, hơn nữa ở Tòa Thành Vương Giả của tôi chưa từng có chuyện dùng người làm tiền cược đâu!”
Lưu Khải thừa cơ nói: “Không thì vậy đi, tôi cho cậu 20 triệu, coi như là chuộc thân cho người đẹp kia, nhiều hơn bốn triệu, đây cũng coi như là đền bù tổn thất cho cậu, được không?”
“Xem ra hôm nay tôi không còn cách nào mang cô ấy đi được, phải không?”, Dương Thanh lạnh nhạt hỏi
Lưu Khải hơi cong môi, hỏi ngược lại: “Cậu thấy sao?
“Nhưng nếu tôi nhất định muốn mang đi thì sao?”
Vẻ mặt Dương Thanh nghiêm túc, trong giọng nói mang theo sự lạnh giá.
Mọi người chung quanh đều khá ngạc nhiên, Lưu Khải quen biết nhiều nhân vật máu mặt của Giang Hải, dù Tòa Thành Vương Giả chỉ là một nơi ăn chơi nhưng địa vị Lưu Khải ở Giang Hải cực cao.
Cho dù là người của gia tộc hạng một, không ai dám đắc tội ông ta.
Hôm nay, Dương Thanh lại dám đối chọi với Lưu Khải trước mặt bao người, đây không phải là chuyện tốt!
“Ở địa bàn của tôi, nếu để cậu dễ dàng đưa người đẹp kia đi thì mặt mũi của tôi để đâu?”
Lưu Khải không hề coi Dương Thanh ra gì, cười mỉa: “Cậu em, làm người thì đừng tham quá, tôi cho cậu số tiền nhiều hơn tới bốn triệu, nhiêu đó đã không ít, để người lại, tôi thả cậu đi!”
“Cậu em, cậu vẫn nên nghe anh Khải, lấy tiền rời khỏi đây đi!”
“Đúng đó, chỉ cần có tiền, cậu muốn loại phụ nữ nào mà chả được, đúng không? Giờ đối đầu với anh Khải, không lẽ cậu muốn chết?”
“Đừng vì một người phụ nữ mà khiến mình mất mạng!”
Rất nhiều người “tốt bụng” khuyên bảo Dương Thanh, Lưu Khải thì vẫn híp mắt nhìn anh cười.
Trong lòng Tần Thanh Tâm sốt ruột, bỗng nhiên cảm thấy hơi hối hận, biết trước vậy thì cô đã không làm rồi nhưng nếu nói ra sự thật thì chẳng khác nào bao nhiêu công sức đổ sông đổ bể, đúng là người tính không bằng trời tính mà.
Khi Tần Thanh Tâm đang lưỡng lự không biết có nên nói ra sự thật không, Dương Thanh bỗng lên tiếng: “Nếu chuyện này bắt đầu từ đánh bạc, thế thì không bằng tôi và ông chủ Lưu chơi một ván đi.
Nếu tôi thắng, tôi dẫn cô ấy đi, còn nếu tôi thua thì mặc ông xử lý, được không?”
Dương Thanh nói ra lời này, tất cả mọi người đều xôn xao, họ nhìn anh như nhìn thằng ngu vậy.
Trên địa bàn của Lưu Khải mà muốn đánh bạc với ông ta, đây không phải muốn chết thì là gì!
“Nhóc con, cậu chắc chắn là muốn chơi với tôi chứ?”, Lưu Khải hỏi lại.
“Tôi chắc chắn nhưng không biết ông chủ Lưu có dám nhận lời hay không!”, Dương Thanh cố tình khích tướng.
“Mặc dù biết cậu đang khích tướng nhưng ở trong chỗ của mình mà bị người ta khiêu khích, nếu tôi không nhận lời thì sau này không còn mặt mũi lăn lộn nữa”.
Lưu Khải mỉm cười: “Nếu đã vậy thì tôi chơi với cậu, chơi thế nào đây?”
“Đơn giản thôi, so lớn nhỏ, được không?”, Dương Thanh nói.
“Bao nhiêu ván thì thắng?”, Lưu Khải hỏi.
“Cho tới khi đối phương nhận thua mới thôi!”
Trong mắt Dương Thanh lóe lên tia sáng sắc bén: Ông muốn chơi thì tôi sẽ chơi đến khi ông tán gia bại sản.
“Ha ha…”
Lưu Khải sửng sốt một chút rồi cười phá lên: “Nhóc con, phải thừa nhận là cậu đã thành công trong việc chọc giận tôi rồi đấy.
Cậu đã muốn chết, tôi sẽ theo!”
Những người khác không khỏi kinh ngạc, nếu chỉ dùng một ván để quyết thắng thua thì có lẽ Dương Thanh còn có hi vọng chiến thắng, nhưng giờ thanh niên này lại chơi một cách điên cuồng như vậy, đúng là ngu xuẩn!
“Không phải thằng này bị thiểu năng chứ?”
“Ai biết, ở chỗ anh Khải mà còn dám chơi như vậy, cậu ta không phải thiểu năng thì là gì?”
“Ý của cậu ta là chơi tới khi anh Khải nhận thua hả? Ha ha!”
Bốn phía vang lên mấy tiếng móc mỉa nhưng cuộc đấu như vậy thật khiến người ta mong chờ.
Trước đó, khi Dương Thanh đánh bạc với Tần Đại Dũng, họ đã xài hết mười triệu, hôm nay chơi với Lưu Khải, anh sẽ chơi bao nhiêu đây?
–
.
Chương 129: 129: Ván Bài Kỳ Quái
Lúc mọi người đều tưởng bọn họ sẽ chơi ở sảnh lớn, Lưu Khải lại dẫn Dương Thanh đi vào phòng VIP nội bộ.
Trong phòng VIP rộng lớn, ngoài Dương Thanh, Tần Thanh Tâm và Tô San, những người còn lại đều là người của Lưu Khải.
Thậm chí đến cả bàn chip cũng có sẵn, chỉ cần Dương Thanh có tiền, muốn chơi bao lâu cũng được.
“Thằng ranh con, trước giờ chưa ai dám khiêu khích tao ngay trên địa bàn của tao.
Mày là người đầu tiên!”
Lưu Khải dựa lưng vào ghế, ngậm một điếu xì gà Cuba trong miệng.
Một tên đàn em tự giác châm thuốc giúp ông ta.
Dương Thanh lười nhiều lời, chỉ rút một tấm thẻ đen đưa cho Tần Thanh Tâm: “Đi đổi năm triệu chip cho anh!”
Mặc dù Tần Thanh Tâm biết Dương Thanh có tiền, nhưng cô vẫn thấy không thoải mái khi anh tiêu tiền nhiều như vậy vì mình.
Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi đổi chip cho anh.
Nghe thấy Dương Thanh nói chỉ đổi năm triệu, Lưu Khải cười lạnh: “Chỉ có năm triệu mà cũng muốn chơi đến khi tôi nhận thua sao?”
“Biết đâu tôi may mắn, thắng liên tục.
Ông chủ Lưu không chịu nổi sẽ nhận thua thì sao?”, Dương Thanh lạnh giọng đáp.
“Muốn ép tôi nhận thua trên địa bàn của tôi, cậu đang nằm mơ giữa ban ngày à?”
Lưu Khải cười nhạo nói.
Mấy tên đàn em theo sau cũng chế giễu nhìn anh.
Lưu Khải chợt thấy hối hận khi lãng phí thời gian với Dương Thanh.
Lúc trước nghe đàn em báo cáo có người đẹp xuất hiện ở tầng cao nhất, ông ta đã theo dõi hết thảy mọi chuyện qua camera giám sát.
Còn tưởng Dương Thanh vung tay tiêu mười triệu thì thật sự có chỗ nào đó hơn người.
“Bắt đầu đi!”
Dương Thanh cũng không giải thích.
Đợi Tần Thanh Tâm mang chip tới, anh thả toàn bộ năm triệu tiền chip vào giữa bàn.
Thấy vậy, mặt Lưu Khải hơi biến sắc.
Ông ta vốn tưởng Dương Thanh chỉ dám chơi ít, thì ra anh đặt hết năm triệu vào một lần cược, không khỏi nghiêm túc hơn hẳn.
Một người trẻ tuổi có thể tùy tiện tiêu tiền như vậy, ở Giang Hải cũng không có mấy người.
Dương Thanh đã nói muốn chơi đến khi đối phương nhận thua, nghĩa là năm triệu này chỉ là bắt đầu.
Dù sao đây cũng là sân nhà của Lưu Khải, đương nhiên không thể thua khí thế.
Ông ta cũng ném ra năm triệu tiền chip.
Người chia bài bắt đầu chia bài, mỗi người một lá.
Dương Thanh ném lá 4 lên mặt bàn.
Lưu Khải chưa lật bài, thấy anh ném lá 4 ra thì bật cười ha hả: “Hình như cậu không may mắn cho lắm!”
“Ông tự tin vậy sao? Nhỡ con bài của ông là con 3 thì sao?”, Dương Thanh trào phúng nói.
Lưu Khải cười nhạo đáp: “Chỉ sợ sẽ khiến cậu thất vọng!”
Dứt lời, ông ta liền lật bài mình lên, không thèm nhìn đã định giơ tay thu lại chip.
“Anh Khải!”
Tên đàn em sau lưng ông ta vội vàng nhắc nhở một câu.
Lưu Khải trừng mắt nhìn anh ta: “Nói mẹ đi!”
“Anh thua rồi!”
Tên đàn em kia lí nhí nói.
“Tao biết…từ từ, mày vừa nói gì?”
Lưu Khải vừa đặt tay lên đống chip, nghe thấy đàn em nói vậy liền giật mình nhìn lại bài.
Khi thấy lá 3 rõ mồn một trước mắt, ông ta sững sờ.
“Ông chủ Lưu, tự tin là tốt.
Nhưng tự tin quá mức sẽ trở thành trò cười”, Dương Thanh lên tiếng châm chọc.
Gương mặt Lưu Khải trắng bệch, lén lút lườm người chia bài.
Người chia bài kia bị dọa sợ rét run.
“Anh hùng không thắng ba ván đầu.
Mới chỉ bắt đầu, bây giờ tôi thua chứng tỏ may mắn đang chờ phía sau”, Lưu Khải cười nói.
Dương Thanh cười lạnh, không thèm thu lại mười triệu chip kia mà thản nhiên nói: “Ván này tôi cược mười triệu! Chia bài đi!”
Lưu Khải híp mắt nhìn Dương Thanh, cũng bỏ mười triệu theo.
Bài tiếp tục được chia.
Dương Thanh lại tiện tay lật lên, là con 5, một lá bài nhỏ.
Lưu Khải cười khẩy: “Cậu nên thua ván này rồi đấy!”
Dứt lời, ông ta lật bài ra.
Giờ phút nhìn thấy con số trên lá bài, ông ta ngơ ngác, lại thua rồi!
Con 4 màu đỏ hiện ra.
Dương Thanh mỉm cười: “Xem ra hôm nay tôi rất may mắn”.
Sắc mặt của Lưu Khải rất khó coi.
Thua cũng không sao, nhưng ông ta đã thua liên tục hai ván trên sân nhà của mình, người của mình chia bài.
Quan trọng là bài của đối phương đã rất nhỏ, bài của ông ta còn nhỏ hơn.
“Tôi đặt hết hai mươi triệu!”
Dương Thanh thản nhiên cười: “Tiếp tục!”
Ván nào cũng là Dương Thanh thắng, đến cả cơ hội đặt cược trước Lưu Khải cũng không có, hoàn toàn bị anh dắt mũi.
Dương Thanh cược bao nhiêu, ông ta chỉ có thể theo bấy nhiêu.
Ván bài thứ ba bắt đầu.
Khi Dương Thanh lật ra con 6, mặt người chia bài biến sắc.
Bởi vì vừa rồi lúc trộn bài, cô ta đã động tay vào, không thể là con 6 được!”
Hiện giờ cô ta chỉ có thể đặt hy vọng lên Lưu Khải, mong ông ta thắng được ván này.
Lưu Khải cũng hơi sợ hãi, không phải vì sợ thua mà ván bài này thực sự rất kỳ quái.
Ba ván liên tiếp bài của Dương Thanh xuất hiện theo thứ tự 4, 5, 6; còn của ông ta trong hai ván trước là 3 và 4.
Ông ta sợ lần này bài của ông ta sẽ là con 5
Không chỉ mình Lưu Khải nghĩ vậy, mọi người cũng có cùng ý nghĩ, chăm chú nhìn ông ta lật bài lên.
“5!”
Trông thấy lá bài được Lưu Khải lật lên, tất cả đều kinh hãi, sắc mặt Lưu Khải cũng cứng đờ.
“Con mẹ mày, nếu còn chia cho tao thứ bài rác rưởi như vậy, tao sẽ đập chết mày!”
Lưu Khải sầm mặt mắng chửi người chia bài, khiến cô ta sợ phát khóc.
Dương Thanh cười nói: “Ông chủ Lưu, ông thua nhiều quá chơi không nổi nữa à? Không phải vừa rồi đã nói anh hùng không thắng ba ván đầu sao? Bây giờ mới là ván thứ ba, ông đã gấp thế à?”
“Thằng oắt, tốt nhất mày câm miệng lại cho tao! Tao không ngại tẩn cho mày một trận đâu”, Lưu Khải nghiến răng nghiến lợi.
“Nếu ông chủ Lưu không chơi nổi có thể nhận thua mà, sao phải uy hiếp tôi?”
Dương Thanh không hề e sợ, cười khẩy: “Tôi cũng không cần ông chủ Lưu nhận thua.
Tôi sẽ không lấy đi số tiền vừa thắng được, đổi lại ông thả chúng tôi rời đi, thế nào?”
“Chỉ vẻn vẹn ba mươi lăm triệu thôi, ông đây vẫn chơi tiếp được!”, Lưu Khải cả giận nói.
Dương Thảnh chỉ cười đáp: “Mới chơi ba ván đã thua ba mươi lăm triệu.
Nếu còn thua tiếp, chỉ e ông không gánh nổi nữa đâu!”
“Con mẹ mày câm họng ngay cho tao!”
Lần này Lưu Khải thực sự bị chọc giận.
Chỉ nghe thấy “bịch” một tiếng, một khẩu súng Colt ngắn nặng nề rơi xuống mặt bàn.
Thấy đối phương lấy súng, Tần Thanh Tâm và Tô San đều hốt hoảng.
Dương Thanh vẫn bình tĩnh nói: “Ông chủ Lưu muốn tiếp tục thì tôi theo tới cùng.
Ván thứ tư tôi cược bốn mươi triệu!”
Trước mặt Lưu Khải đã không còn chip, ông ta giận dữ rống lên: “Mẹ chúng mày mù hết rồi à? Mau lấy thêm chip cho tao!”
Đàn em vội vàng mang một đống chip tới.
Người chia bài cũng sợ ngây người.
Cả ba ván trước cô ta đều lén lút giở trò, nhưng lần nào chia bài cũng rất kỳ quái.
Cô ta chưa từng gặp phải chuyện như vậy.
Cô ta tiếp tục chia bài.
Dương Thanh vẫn như những lần trước, nhận được bài lập tức lật lên.
Khi thấy lá 7 được lật ra, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Vẻ mặt của Lưu Khải đã méo xệch, lạnh lùng nhìn người chia bài: “Nếu bài của tao là con 6 mà mày không thể giải thích được thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng”.
Nói xong, Lưu Khải lật bài của mình lên.
–
.
Chương 130: 130: Ai Cho Phép
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm tay của Lưu Khải, chỉ sợ bỏ lỡ màn kịch kích thích nhất.
“Bốp!”
Lưu Khải nặng nề lật bài lên.
“6!”
“Vãi chưởng, thật sự là 6 này!”
“Sao lại như vậy?”
Mọi người đều kinh ngạc trợn tròn mắt.
Tần Thanh Tâm và Tô San cũng ngơ ngác nhìn.
Bọn họ vốn là sinh viên tài chính, hiểu rất rõ về xác suất.
Chuyện này hầu như không có khả năng xảy ra.
Ván đầu tiên, bài của Dương Thanh là con 4, của Lưu Khải là con 3.
Ván thứ hai, bài của Dương Thanh là con 5, của Lưu Khải là con 4.
Ván thứ ba, bài của Dương Thanh là con 6, của Lưu Khải là con 5.
Nếu chỉ một hai lần thì còn có thể là trùng hợp, nhưng bốn lần liên tiếp đều ra bài nhỏ như vậy, mà mỗi lần chỉ thua một điểm.
Xác suất xảy ra chuyện này quá nhỏ, sao có thể?
Quan trọng đây là địa bàn của Lưu Khải, người chia bài cũng là người của ông ta.
Trừ lúc chạm vào bài mình được phát, Dương Thanh không hề tiếp xúc với lá bài nào khác.
Hơn nữa anh vẫn luôn ngồi ở đó, đến cả đổi chip cũng là Tần Thanh Tâm đi đổi.
Cho nên anh không thể có cơ hội chơi bẩn, cho dù giở trò cũng chỉ có thể là người chia bài.
Chuyện này quá kỳ lạ, không ai tin sẽ có sự trùng hợp như vậy.
Mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt về phía người chia bài.
Người chia bài nhìn thấy bài của Lưu Khải đã sợ mất hồn, toàn thân mềm nhũn.
“Bịch!”
Cô ta quỳ luôn xuống dưới chân Lưu Khải hoảng hốt nói: “Anh Khải, không phải em làm, thật sự không phải em”.
“Không phải mày? Chuyện khó có khả năng xảy ra như vậy, mày giải thích thế nào với tao?”
Lưu Khải đứng dậy, mặt đỏ gay.
Ông ta chưa bao giờ tức giận tới vậy.
“Em thực sự không biết!”
Người chia bài là một cô gái xinh đẹp, bị dọa khóc rống lên, lớp trang điểm trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi.
“Ông chủ Lưu, ông không chơi nổi nữa à?”, Dương Thanh chợt lên tiếng.
“Con mẹ mày ngậm mồm lại cho tao!”
Lưu Khải giơ tay chỉ Dương Thanh: “Mày chán sống rồi phải không? Dám gian lận trên địa bàn của tao!”
“Ông nói vậy hơi quá đáng rồi đấy.
Địa bàn của ông, người chia bài cũng là người của ông.
Từ khi ngồi vào đây tôi chưa từng đứng dậy, sao có thể gian lận được?”
Bị Lưu Khải nghi ngờ gian lận, Dương Thanh không hề tức giận mà cười nói: “Xác suất trúng thưởng khi mua xổ số rất thấp nhưng hầu như kỳ nào cũng có người trúng.
Tôi chỉ mới thắng ông bốn ván liên tiếp, tại sao không thể là vì tôi may mắn?”
“Nếu mày đã nói là may mắn, tao cũng muốn xem sau khi đổi người chia mày còn may mắn được như vậy không!”
Lưu Khải cũng không tìm ra chứng cứ Dương Thanh và người chia bài gian lận, chỉ có thể tiếp tục chơi.
Ông ta gọi đàn em phía sau: “Thằng Ba lên chia bài đi!”
Ba là giám đốc quản lý sòng bạc trên tầng cao nhất, hiển nhiên rất được Lưu Khải tin tưởng.
Dương Thanh vẫn dửng dưng nói: “Không sao, cho dù ông chủ Lưu tự chia bài tôi cũng không có ý kiến”.
Thấy anh bình tĩnh như vậy, Lưu Khải lại hơi lo lắng.
Chẳng lẽ thật sự chỉ là trùng hợp?
Đương nhiên, ông ta sẽ chỉ nghĩ trong đầu chứ không nói ra lời.
“Tám mươi triệu!”
Giống như trước đó, Dương Thanh vẫn đặt cược tất cả số chip.
Lưu Khải cũng đặt tám mươi triệu theo.
Thấy đống chip khổng lồ trên bàn, đám đàn em của Lưu Khải đều thèm rỏ dãi.
160 triệu đó!
Ba lấy một bộ bài mới bắt đầu trộn bài.
Ngón tay của anh ta vừa mảnh vừa dài, rất linh hoạt, động tác trộn bài vô cùng đẹp mắt.
Nếu anh ta không có tài năng sao có thể được phụ trách sòng bạc ở tầng cao nhất?
Mấy động tác nhỏ của anh ta đều bị Dương Thanh nhìn thấy, nhưng anh không thèm nói ra.
Ba cũng không phát hiện lúc anh ta đang trộn bài, đôi tay vẫn luôn đặt dưới gầm bàn của Dương Thanh chợt búng một mảnh gỗ cực nhỏ ra ngoài.
“Bốp!”
Ngay sau đó, Ba ngừng trộn bài, châm chọc nhìn Dương Thanh: “Có cần đảo bài không?”
Dương Thanh lạnh nhạt đáp: “Chia luôn đi!”
Lưu Khải vẫn luôn nhìn chằm chằm Dương Thanh, sợ anh giấu bài hoặc lén lút chơi xấu.
Nhưng ông ta phải thất vọng vì trừ lúc Ba chia bài, hai tay Dương Thanh đều để trên mặt bàn, không thể nào giấu bài được.
Lưu Khải lập tức cầm bài lên nhìn, sau đó thở phào một hơi.
“Bộp!”
Ông ta đập con Joker đen xuống bàn, cười khẩy: “Để xem mày còn thắng ván này kiểu gì?”.
truyện ngôn tình
“Con khốn này đúng là thông đồng với thằng oắt kia, dám gian lận trước mặt anh Khải!”
“Tôi biết mà! Sao có thể trùng hợp thắng liền ba ván được?”
“Bây giờ mới biết con ả kia thông đồng với thằng nhóc này từ trước!”
…
Dương Thanh còn chưa lật bài, đàn em của Lưu Khải đã tin chắc anh sẽ thua, thi nhau mắng chửi người chia bài trước.
Người chia bài kia hoảng sợ không ngừng xin tha, nói mình không quen Dương Thanh.
“Ê nhóc con, sao hả? Có phải bây giờ không dám lật bài nữa rồi không? Dám gian lận trên địa bàn của tao, dù mày là ai, tao cũng không tha!”, Lưu Khải phách lối dọa nạt.
Dương Thanh chỉ cười nói: “Vẫn là câu nói kia, tôi không cần ông nhận thua.
Chỉ cần để tôi đưa cô gái này rời đi, tôi sẽ không lấy một đồng tiền thắng nào”.
“Con mẹ mày, muốn đi hả? Đừng mơ! Mau lật bài của mày ra đi!”, Lưu Khải mắng.
Dương Thanh lắc đầu nói: “Muốn giữ thể diện cho ông mà ông lại không chịu.
Vậy thì tôi chỉ có thể tiếp tục thắng!”
Dứt lời, anh lật bài của mình lên.
Một lá Joker sặc sỡ hiện ra.
Thấy vậy, mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Lần này vẫn chỉ là trùng hợp thôi sao?
Từ ván đầu tiên đến ván thứ năm, Dương Thanh đều thắng toàn bộ, mỗi lần chỉ lớn hơn bài của Lưu Khải một chút.
Trong số 160 triệu chip trên bàn, ngoại trừ năm triệu Dương Thanh đặt cược lúc đầu, còn lại đều là Lưu Khải thua anh.
“Ông chủ Lưu, có vẻ tôi vẫn rất may mắn.
Hôm nay phải mua xổ số mới được, biết đâu lại có thể trúng thưởng”.
Dương Thanh ung dung lên tiếng khi mọi người đều đang khiếp sợ.
Sắc mặt của Lưu Khải cũng tối sầm.
“Anh Khải, không phải em.
Thằng nhãi này có vấn đề”.
Ba cũng vừa sợ vừa kinh ngạc.
Bây giờ anh ta mới nhận ra, không phải người chia bài trước đó phản bội Lưu Khải mà là Dương Thanh có vấn đề.
Đương nhiên Lưu Khải cũng nhìn ra được, nhưng ông ta nghĩ mãi không ra Dương Thanh không hề chạm vào bài, sao lại làm được như vậy?
“Ông chủ Lưu, có chơi tiếp không?”
Dương Thanh cười lạnh nói: “Tôi đặt hết 160 triệu!”
“Cứ chơi tiếp có lẽ tao sẽ thua không còn cái quần đùi”.
Lưu Khải lắc đầu, châm xì gà chậm rãi hút, bình tĩnh nói: “Tao nhận thua! Mày muốn hai con đàn bà này thì tao cho!”
Đám đàn em nghe xong đều sửng sốt, không ngờ Lưu Khải lại chịu nhận thua.
Mọi người nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Rốt cuộc chàng trai trẻ tuổi đeo mặt nạ này là ai?
Tô San nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt phức tạp.
Ban đầu cô ta rất ghét người đàn ông thắng bạc dẫn bạn thân của mình.
Nhưng khi thấy anh nhiều lần thắng được Lưu Khải, sự chán ghét trong lòng cô ta đã biến mất, thay vào đó là hiếu kỳ.
Tần Thanh Tâm cũng thở phào một hơi.
Kết thúc rồi, cô chỉ muốn mau chóng rời khỏi đây.
Dương Thanh chậm rãi đứng lên: “Xin cảm ơn.
Mấy ván bài vừa rồi chỉ là chơi cho vui, tôi không lấy tiền.
Còn năm triệu tôi đặt cược lúc đầu coi như là quà xin lỗi tặng ông chủ Lưu”.
Dứt lời, anh nắm tay Tần Thanh Tâm định rời đi.
“Tao cho mày đi chưa?”
Lưu Khải ở phía sau chợt lên tiếng.
Dương Thanh quay lại thì thấy ông ta đang cầm khẩu súng Colt kia, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào đầu anh.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Tranh Bá Thiên Hạ [Dịch] Tranh Bá Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Tranh-Ba-Thien-Ha-dich.jpg)

