1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 118 : 1171: Cao Thủ Của Hoàng Tộc (c1171-c1180)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 118 : 1171: Cao Thủ Của Hoàng Tộc (c1171-c1180)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1171: 1171: Cao Thủ Của Hoàng Tộc

“Anh rể, anh thật sự tính chi mười tỷ để lập một công ty y dược ạ?”

Hồi lâu sau, Tần Y mới lấy lại tinh thần, nhìn Dương Thanh rồi hỏi.

Dương Thanh mỉm cười: “Có vấn đề gì không?”

Tần Y lắc đầu, đúng lúc này, Tần Thanh Tâm dắt Tiêu Tiêu đi ra, cô ta vội vã chạy tới nói: “Chị, chị biết không, chồng chị lại muốn vung mười tỷ ra kìa!”

Tần Thanh Tâm nãy giờ vẫn ở trong phòng chải đầu cho Tiêu Tiêu, không biết Lạc Bân vừa tới, nghe Tần Y nói thế thì có vẻ hoang mang.

Dương Thanh cười nói: “Vừa rồi sếp Lạc có tới, Tiểu Uyển đưa cho ông ấy một hộp thuốc mỡ có thể giúp xóa sẹo…”

Đợi Dương Thanh giải thích xong, Tần Thanh Tâm mới hiểu đầu đuôi câu chuyện, cô cũng lộ vẻ kinh ngạc, nhìn anh và nói: “Chồng à, chuyện này chắc không có vấn đề gì chứ?”

“Trước giờ em chưa từng nghe nói đến loại thuốc mỡ gì mà chỉ bôi một lần là hết sẹo”.

Dương Thanh lại cười cười: “Thật hay không thì chúng ta tự thử là biết ngay thôi, đúng không?”

Dứt lời, Dương Thanh cầm hộp thuốc mỡ Lạc Bân để lại, quan sát một chút lại cười cười nhìn sang Tần Y: “Y Y à, anh nhớ là vừa rồi em có nói, lúc nhỏ em bị ngã, chân còn để lại vết sẹo, có muốn thử chút không?”

Tần Y vốn đang hào hứng muốn thử, Dương Thanh vừa nói vậy, cô ta lập tức không còn do dự gì, vén quần, để lộ vết sẹo trên đầu gối.

“Dễ chịu thật!”

Tần Y vừa mới bôi một lớp thuốc mỡ lên vết sẹo, lập tức kêu lên, vẻ mặt rất thoải mái.

“Thôi được rồi, em kéo quần xuống đi đã, dù có hiệu quả nhanh mấy thì cũng không thể làm mất vết sẹo ngay đâu, đợi tối nay em tan làm về nhà rồi cùng xem hiệu quả thế nào”.

Tần Thanh Tâm nói.

Tần Y thè lưỡi với cô, cười cười đi ăn điểm tâm.

Cả nhà ngồi quân quần bên nhau ăn điểm tâm, một bức tranh thật hạnh phúc.

Chân của Tần Đại Dũng đã được Phùng Tiểu Uyển điều trị, hôm nay đã có thể đứng lên, phỏng chừng chỉ một tuần sau là hoàn toàn bình phục.

Ăn sáng xong, ai nấy đều tất bật với việc của mình, người đi làm, người đi học, chỉ còn một mình Tần Đại Dũng ở nhà.

Trên tầng cao nhất của toàn nhà thuộc tập đoàn Nhạn Thanh, trong phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn.

Mã Siêu đi tới, sắc mặt căng thẳng, nhìn Dương Thanh: “Anh Thanh, sát thủ của Hồng Trần đã vào Yến Đô”.

“Hồng Trần!”

Nghe thấy cái tên quen thuộc này, Dương Thanh thoáng nheo mắt, một tia sáng lạnh lóe lên nơi đáy mắt anh rồi nhanh chóng biến mất.

Anh hỏi: “Lần này lại nhằm vào tôi à?”

Mã Siêu lắc đầu: “Tạm thời chưa rõ, có điều người của chúng ta đã khóa được tung tích của bọn họ, có thể tấn công bất cứ lúc nào”.

“Lần này, bên đó phái ra hai sát thủ, thực lực đều ở cảnh giới bán bộ Thần Cảnh!”

“Cũng là người thuộc hàng ba sát thủ chủ chốt của Hồng Trần như Simon”.

“Nghe đồn, hai người này mà kết hợp với nhau thì có thể bộc phát sức chiến đấu cấp bậc Thần Cảnh”.

Dương Thanh cười lạnh một tiếng: “Hồng Trần thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, còn dám phái sát thủ tới đây, đã vậy thì khỏi cần khách sáo gì, giết đi!”

“Vâng!”

Mã Siêu lập tức đáp.

Anh ta tới báo cáo với Dương Thanh là để đợi mệnh lệnh của Dương Thanh, dù sao Hồng Trần cũng là một tổ chức sát thủ đứng đầu thế giới, nếu thật sự bị diệt sạch, sợ rằng sẽ có ảnh hưởng rất lớn.

Hơn nữa, không ai có thể bảo đảm, Hồng Trần không có sát thủ mạnh hơn.

Đối với Hồng Trần, Dương Thanh chẳng mấy lưu ý.

Dựa vào thực lực hiện nay của Mã Siêu, sau khi sức chiến đấu được phá giải phong ấn, cảnh giới của anh ta đã tăng lên ngang hàng cao thủ Thần Cảnh trung kỳ.

Dù hai sát thủ chủ chốt của Hồng Trần liên kết lại, đẩy năng lực lên cảnh giới Thần Cảnh sơ kỳ thì cũng không thể là đối thủ của Mã Siêu.

Cùng lúc đó, tại sân bay quốc tế Yến Đô, một chiếc máy bay tư nhân từ từ hạ cánh, hai ông già mặc đồ truyền thống bước ra khỏi máy bay.

“Đây là Yến Đô?”

Một ông già trông tráng kiện, cặp mắt chim ưng đầy vẻ kiêu ngạo lên tiếng hỏi.

Ông già còn lại thoạt nhìn ôn hòa hơn, nghe vậy bèn cười ha hả nói: “Ông đừng có xem thường Yến Đô nho nhỏ này”.

“Cái người của trăm năm trước ấy có xuất thân từ Đế Thôn của Yến Đô đó, trước đấy Yến Đô đúng là nơi không đáng nhắc tới, nhưng Yến Đô của ngày nay, có một nơi như Đế Thôn thì lại thành không đơn giản rồi”.

“Không nhắc tới chuyện người của trăm năm trước thì gần đây Yến Đô cũng có một người trẻ tuổi, đang nhận được rất nhiều sự quan tâm của Hoàng tộc họ Long”.

“Hừ! Chẳng qua chỉ là một thằng nhãi con có chút xíu thiên phú võ thuật mà đã ngông nghênh cuồng vọng thôi, không đáng nhắc tới!”

“Ông chớ xem thường cậu thanh niên này, Long Hoàng từng nói, người thanh niên này rất có khả năng chính là vị Chiến Thần bảo vệ biên giới phía Bắc trong lời đồn kia đó”.

“Chúng ta cứ đến chỗ điện hạ trước đã!”

…!

Hai ông già kia vừa nói chuyện vừa rời khỏi sân bay.

Hiển nhiên, đây là hai vị cao thủ Thần Cảnh do Hoàng tộc họ Long phái tới.

“Ông Càn! Ông Khôn!”

Nơi ở của Long Thiên Vũ đang nghênh đón hai vị cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long.

“Điện hạ!”

Long Càn và Long Khôn vội đáp lời.

Mặc dù bọn họ là hai trong số năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long nhưng trước mặt Long Thiên Vũ vẫn phải cư xử đúng lễ nghĩa.

Bởi vì, chưa biết chừng Long Thiên Vũ sẽ thành Long Hoàng trong tương lai.

Bọn họ chỉ là những cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc được ban họ Long mà thôi.

“Nhà họ Long ở Yến Đô này đúng là to gan lớn mật, điện hạ tới đây rồi mà vẫn dám chiếm lấy nhà họ Long!”

Long Càn nói, mặt lộ vẻ tức giận.

Long Khôn cũng lên tiếng: “Điện hạ, nếu nhà họ Long đã vô lễ thế, chi bằng để tôi tới đó một chuyến, lấy đầu Long Đằng về đây”.

Long Thiên Vũ lắc đầu, đáy mắt tràn đầy ý muốn giết người, nghiến răng nói: “Một nhà họ Long cỏn con mà thôi, giờ tạm thời tha cho bọn chúng một lần, nhưng có một người này, tôi không thể bỏ qua!”

“Dương Thanh ạ?”

Long Càn hỏi.

Trước khi tới, lão ta cũng đã biết, Long Thiên Vũ bị đẩy đến tình trạng này đều do một thanh niên tên là Dương Thanh gây ra.

Nghe nói một người anh em của Dương Thanh đã cưỡng ép nâng cảnh giới võ thuật, đánh bại Long Thiên Vũ.

“Đúng thế, chính là tên khốn này, tôi muốn cậu ta sống không bằng chết!”

Long Thiên Vũ nghiến răng nói: “Ngoài Dương Thanh còn một thằng là Mã Siêu, cậu ta cũng phải chết!”

Bất kể Dương Thanh hay Mã Siêu, bây giờ đều đã thành tâm ma của Long Thiên Vũ.

Trừ khi hắn ta tự tay giết chết hai người này, bằng không tâm ma đó không thể diệt sạch được.

Lúc Long Thiên Vũ giao đấu với Mã Siêu, tuy không phân thắng bại nhưng hắn ta biết mình đã thua rồi, bởi vì hắn ta đã dùng thứ thuốc mà Hoàng tộc họ Long lấy được từ gia tộc Cổ Võ.

Còn Mã


Chương 1172: 1172: Nhất Định Phải Tìm Ra

Nghe Long Khôn nói thế, mặt Long Thiên Vũ lập tức cứng đờ, không phải hắn ta chưa từng nghĩ đến chuyện này, hắn ta chỉ không muốn tin vào điều đó.

Hôm nay, ngay cả cao thủ của Hoàng tộc họ Long cũng nói như vậy khiến hắn ta càng cảm thấy suy đoán của mình là thật rồi.

“Long Khôn, có phải ông đã cẩn thận quá mức rồi không? Chẳng phải đó chỉ là một thằng ranh chưa đầy ba chục tuổi đầu sao?”

Long Càn ngạo nghễ nói: “Dù cậu ta có mạnh đến đâu thì cùng lắm cũng chỉ là cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ thôi”.

“Ông đừng quên, hai chúng ta đều là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ rồi”.

“Tôi không tin hai cao thủ Thần Cảnh trung kỳ liên hợp lại mà còn không giết được một tên nhóc mới bước chân vào cảnh giới Thần Cảnh”.

Long Khôn lắc đầu: “Long Càn, ông đừng có khinh thường Chiến Thần bảo vệ biên giới phía Bắc”.

“Nghe đồn, ngay cả thủ lĩnh nước địch cũng tán thưởng cậu ta là một người có thể địch nửa quốc gia!”

“Không chỉ có thế, ở biên giới phía Bắc, cậu ta còn tạo ra vô số huyền thoại, ngay cả những cao thủ hàng đầu của các Hoàng tộc như chúng ta cũng không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu như cậu ta đâu”.

“Chín vị Vương ở biên giới phía Bắc, cấp dưới của cậu ta đều là những cao thủ có thiên phú xuất chúng, không người nào đạt tới cảnh giới bán bộ Thần Cảnh nhưng sau khi phá giải phong ấn, sức chiến đấu của mỗi người đều có thể ngang ngửa cao thủ bán bộ Thần Cảnh”.

“Ông nói xem, một thiên tài võ thuật như cậu ta, chẳng lẽ không có thủ đoạn tăng sức mạnh cho bản thân hay sao?”

Long Khôn đã tìm hiểu rất kĩ càng về Dương Thanh từ lâu.

“Vậy chúng ta nên làm gì đây? Điện hạ đã suýt mất mạng về tay người kia, lẽ nào chúng ta còn phải đứng ngoài quan sát?”

Long Càn bất mãn nói: “Nếu ông sợ thì để tôi đi giết cậu ta!”

“Long Càn!”

Long Khôn lập tức nổi giận, quát lớn một tiếng, Long Càn mới ngậm miệng, nhưng lão ta vẫn tỏ vẻ bất bình tức tối lắm.

“Điện hạ, Long Hoàng phái chúng tôi tới đây chỉ dặn chúng tôi tùy tình huống mà quyết định, chưa hề dặn dò phải ra tay với Dương Thanh”.

Long Khôn nhìn về phía Long Thiên Vũ, nói: “Tôi cho rằng, nhiệm vụ thiết yếu lúc này là nghĩ biện pháp chữa trị vết thương của điện hạ trước đã, những chuyện khác để sau hẵng nói”.

“Có lẽ, chưa cần chúng ta ra tay đã có người khác tới xử lí Dương Thanh, chúng ta chỉ cần ngồi chờ trai cò đánh nhau, ngư ông được lợi là đủ”.

Tuy Long Thiên Vũ rất muốn giết chết Dương Thanh và Mã Siêu nhưng hắn ta cũng hiểu, Long Khôn không phải đang nói quá lên để hạ thấp mình.

Một tay Mã Siêu đã có thể phát huy sức chiến đấu của một cao thủ Thần Cảnh, huống chi là Dương Thanh?

“Ngoài Dương Thanh và Mã Siêu, hiện tại còn một phiền toái lớn nữa!”

Long Thiên Vũ bỗng cắn răng thông báo.

“Ai?”

Long Càn và Long Khôn đều nghi hoặc, bọn họ vừa nhận lệnh của Long Hoàng liền thu xếp tới đây ngay, không nghe ngóng gì thêm.

Vậy nên Yến Đô xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng không rõ.

“Vương Chiến, lão ta phản bội tôi rồi! Nay thậm chí lão ta còn phát huy thực lực đến mức Thần Cảnh trung kỳ”.

Long Thiên Vũ nghiến răng nghiến lợi nói.

“Cái gì? Vương Chiến phản bội điện hạ?”

“Ông ta muốn chết có phải không?”

Nghe vậy, Long Càn và Long Khôn lập tức nổi giận.

Bọn họ đều là những cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc họ Long, cũng là những người được ban họ Long, có thể nói, không có Hoàng tộc họ Long thì cũng không có họ của ngày hôm nay.

Trong Hoàng tộc họ Long, bọn họ chính là người đứng ở những vị trí có quyền thế nhất, trừ Long Hoàng và người thừa kế của Hoàng tộc họ Long, bọn họ không cần nể mặt bất kì kẻ nào khác.

Không chỉ có vậy, Long Hoàng đã trở thành tín ngưỡng trong lòng bọn họ.

Vậy mà nay, một thành viên trong bọn họ lại dám phản bội Hoàng tộc họ Long, có thể tưởng tượng lúc này bọn họ đang phẫn nộ cỡ nào.

“Vương Chiến đã bị Dương Thanh phế bỏ võ thuật, lão ta tự nhận mình đã là một kẻ bỏ đi, cho nên muốn rời khỏi đây, tôi đã khuyên can nhiều lần, lão ta vẫn khăng khăng muốn đi”.

Long Thiên Vũ nghiến răng nói tiếp: “Thậm chí cả Long Hoàng cũng đã chủ động liên lạc với lão ta, hi vọng lão ta tiếp tục ở lại Hoàng tộc họ Long, đồng thời còn tỏ ý Hoàng tộc họ Long sẽ dốc hết sức chữa trị vết thương cho lão ta”.

“Nhưng lão ta vẫn tiếp tục từ chối, sau này, tôi nghe nói có người muốn gây bất lợi cho lão ta, bèn phái Hắc Bạch Song Sát đi cứu lão ta”.

“Nhưng tôi không ngờ rằng, lão ta lại có thể phát huy thực lực Thần Cảnh trung kỳ, tự tay giết chết Hắc Sát, nếu không phải lão ta đã bị thương nặng thì e rằng cả Bạch Sát cũng đã mất mạng vào tay lão ta”.

Long Thiên Vũ nói nửa thật nửa giả.

Chuyện này đương nhiên không thể nói thật toàn bộ, Vương Chiến và Long Càn Long Khôn đều là những cao thủ được ban họ Long, là cùng một loại người.

Nếu để Long Càn và Long Khôn biết hắn ta đánh đuổi Vương Chiến, thậm chí còn sai Hắc Sát và Bạch Sát đi đuổi giết Vương Chiến, chắc chắn Long Càn Long Khôn sẽ sinh lòng đề phòng Hoàng tộc họ Long.

“Khốn kiếp, ông ta dám phản bội Hoàng tộc họ Long, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho ông ta đâu!”

Long Càn tức tối mắng.

Ngay cả Long Khôn cũng tức giận ra mặt: “Nếu đã thế thì không thể tha cho Vương Chiến này được, một khi vết thương của ông ta khỏi hẳn, nhất định sẽ trở thành mối đe dọa của Hoàng tộc họ Long”.

“Điện hạ, hiện ông ta đang ở đâu? Để tôi đi giết ông ta!”

Long Càn hỏi.

Long Thiên Vũ lắc đầu: “Tôi chỉ đoán là lão ta đang ở chỗ của Dương Thanh, bởi vì Vương Chiến bị Dương Thanh phế bỏ võ thuật, nhưng Dương Thanh lại cho lão ta một viên thuốc”.

“Ban đầu mọi người đều cho rằng võ thuật của Vương Chiến đã hoàn toàn bị phế bỏ, nhưng hiện tại xem ra không phải vậy, có thể lão ta đã có ý định phản bội Hoàng tộc họ Long từ lâu để quy phục Dương Thanh”.

“Dương Thanh phế bỏ võ thuật của lão ta trước mặt mọi người thực ra chỉ là một hành vi ngụy trang, nếu không, sao lúc đó Dương Thanh lại cho lão ta uống một viên thuốc?”

“Hơn nữa, Vương Chiến vốn đã bị phế bỏ võ thuật, vì sao lại có thể phát huy sức chiến đấu của một cao thủ Thần Cảnh?”

Nghe Long Thiên Vũ phân tích như vậy, Long Khôn và Long Càn càng thêm tức giận.

Bọn họ đã hoàn toàn tin lời Long Thiên Vũ, cho rằng Vương Chiến đã có ý định phản bội Hoàng tộc họ Long từ lâu.

“Thật không ngờ, Vương Chiến dám phản bội Hoàng tộc họ Long, hiển nhiên gã Dương Thanh kia đã đưa ra những điều kiện rất hấp dẫn với ông ta, bằng không, Vương Chiến chắc chắn không thể phản bội được!”

Long Càn nghiến răng nói.

“Nếu ông ta đang ở chỗ Dương Thanh, chúng ta tạm tha cho ông ta một thời gian.

Bây giờ, nhiệm vụ thiết yếu là cần chữa trị cho điện hạ trước đã, tuyệt đối không thể để nền tảng võ thuật của điện hạ bị hao tổn”.

Long Khôn đã khôi phục lí trí, lão ta nghiêm nghị nói: “Tôi nghe nói, có một vị thần y đã thừa kế y thuật của thần y Phùng, cô ta còn là cháu gái của thần y Phùng, y thuật của cô ta hết sức lợi hại”.

“Chỉ cần cô ta chịu ra tay giúp, vết thương của điện hạ nhất định có thể khỏi hẳn, hơn nữa, nền tảng võ thuật cũng sẽ không bị thương tổn gì”.

Nghe Long Khôn nói thế, Long Thiên Vũ lập tức vui vẻ hỏi: “Còn có vị thần y lợi hại cỡ đó cơ à?”

Hắn ta sợ nhất là


Chương 1173: 1173: Tôi Sẽ Không Chữa Trị

Hiệu suất làm việc của Hoàng tộc họ Long rất cao, chẳng mất bao lâu đã tra được Phùng Tiểu Uyển đang ở nơi nào.

“Điện hạ, Phùng Tiểu Uyển đang ở ngay Yến Đô, trong phòng khám Ái Dân ở Thành Cửu Châu!”

Cao thủ của Hoàng tộc họ Long tới báo cáo.

“Thành Cửu Châu?”

Long Thiên Vũ cau mày, đương nhiên hắn ta biết, thành Cửu Châu là địa bàn của Dương Thanh.

“Vậy còn chờ gì nữa? Mau sai người đưa cô Phùng Tiểu Uyển này tới, chữa thương cho điện hạ đi!”

Long Càn thúc giục.

Lúc này, Long Khôn lại lộ vẻ nghiêm nghị, nói: “Thành Cửu Châu là sản nghiệp của tập đoàn Nhạn Thanh, chủ tịch tập đoàn này chính là Dương Thanh!”

Nghe Long Khôn nói thế, Long Càn mới hiểu, lão ta nhìn sang phía Long Thiên Vũ đang căng thẳng, nói: “Điện hạ, chẳng lẽ cậu đang lo âu vì chuyện này?”

Những chuyện xảy ra ở nhà họ Long hôm qua đã tạo thành một ám ảnh tâm lí cực lớn cho Long Thiên Vũ, hắn ta rất muốn băm Dương Thanh ra thành vạn mảnh, nhưng bản thân hắn ta cũng biết rõ, thực lực của Dương Thanh sâu không lường được.

Nay quan hệ giữa Hoàng tộc họ Long và Dương Thanh đã hết sức căng thẳng, nếu lúc này người của Hoàng tộc họ Long đi vào địa bàn của Dương Thanh, ai biết Dương Thanh sẽ làm ra chuyện gì.

“Tay Dương Thanh này đúng là không đơn giản, nếu người của Hoàng tộc họ Long qua đó thì không được thích hợp lắm”.

Lát sau, Long Thiên Vũ mới lên tiếng.

“Có gì mà không thích hợp? Chúng ta chỉ qua đó mang cô thần y kia đi thôi, có gây sự gì với cậu ta đâu, cậu ta dám làm gì chúng ta?”

Long Càn ngạo nghễ nói: “Nếu đã thế, để tôi đích thân qua đó một chuyến, tôi đang rất mong chờ Dương Thanh chủ động tới gây chuyện đấy, như vậy thì tôi có thể tiện tay xử lí cậu ta luôn”.

Long Khôn bất đắc dĩ lắc đầu: “Long Càn, rốt cuộc ông có hiểu mục đích Long Hoàng phái chúng ta tới Yến Đô lần này là gì không?”

“Dương Thanh rất có khả năng là Chiến Thần bảo vệ biên giới phía Bắc, dù điều này không đúng thì chắc chắn cậu ta cũng là một nhân vật trọng yếu đáng gờm của vùng biên giới phía Bắc”.

“Người như thế đâu phải kẻ chúng ta có thể dễ dàng đối phó?”

“Mục tiêu chân chính của chúng ta là Đế Thôn!”

Trải qua những chuyện ngày hôm trước, Long Thiên Vũ cũng đã tỉnh táo hơn nhiều, hắn ta gật đầu nói: “Ông Khôn nói đúng lắm, Đế Thôn mới là mục tiêu thực sự của chúng ta, tạm thời không nên đối đầu trực tiếp với Dương Thanh”.

“Thế này không được, thế kia cũng không được, vậy các người nói tôi nghe, nên làm gì bây giờ?”

“Nền tảng võ thuật của điện hạ đã bị tổn thương nghiêm trọng, nếu không trị liệu kịp thời, sợ rằng sẽ ảnh hưởng tới thành quả võ thuật sau này của điện hạ”.

Long Càn vô cùng lo lắng, lão ta và Long Khôn đều là những cao thủ ủng hộ Long Thiên Vũ.

Bố Long Thiên Vũ chính là người thừa kế của Long Hoàng, Long Thiên Vũ còn là lứa con cháu đời thứ ba của gia tộc họ Long có thiên phú mạnh nhất.

Nếu võ thuật của Long Thiên Vũ trì trệ không tiến được thì sau này còn đi tranh đoạt vị trí người thừa kế đời thứ ba như thế nào đây?

“Hay là thế này, để tôi đích thân tới thành Cửu Châu, chỉ cần có thể tránh xung đột với Dương Thanh thì sẽ không có vấn đề gì”.

Long Khôn bỗng nói.

“Được, vậy làm phiền ông Khôn!”

Long Thiên Vũ nói.

Lúc này, Phùng Tiểu Uyển đang ở phòng khám Ái Dân, trên giường bệnh trong cùng có một ông cụ già nua đang nằm.

Phùng Tiểu Uyển vừa mới trị liệu cho ông cụ xong, sắc mặt hơi uể oải nhưng vẫn nở nụ cười ngọt ngào, hỏi: “Ông Chiến, ông cảm thấy thế nào ạ?”

Sau hai ngày trị liệu, tinh thần và trạng thái của Vương Chiến đã có thay đổi rất lớn, nhưng thương tích quá nặng, nay gắng gượng lắm mới xuống giường đi được vài bước.

“Có thể một lần nữa đứng lên đã khiến ông vô cùng thỏa mãn rồi, Tiểu Uyển, vô cùng cám ơn cháu!”

Vương Chiến cảm kích nói.

Phùng Tiểu Uyển trị liệu cho lão ta, hiệu quả thế nào lão ta có thể cảm nhận rất rõ, bình thường, với vết thương này, lão ta vốn không thể xuống khỏi giường được trong vòng mười ngày nửa tháng.

Nhưng sau khi được Phùng Tiểu Uyển trị liệu, lão ta chẳng những xuống giường đi lại được mà cả nền tảng võ thuật cũng được cải thiện ít nhiều, dù không thể khôi phục trạng thái tốt nhất như trước nhưng cũng có thể để lão ta đạt tới cảnh giới bán bộ Thần Cảnh.

Đối với bất kì cao thủ nào từng bị phế bỏ võ công, đây quả là một chuyện vui cực lớn.

Lúc này, lão ta thật lòng cảm kích Phùng Tiểu Uyển, thậm chí lão ta đã tính toán sau này khỏi hẳn vẫn sẽ ở lại phòng khám Ái Dân này.

“Ông Chiến lại khách sáo rồi, đây đều là việc cháu nên làm mà!”

Phùng Tiểu Uyển cười nói.

“Hử?”

Đúng lúc này, Vương Chiến bỗng cảm nhận được một hơi thở cực kì mạnh mẽ mà cũng vô cùng quen thuộc, lập tức cau mày lại.

“Xin hỏi, Phùng Tiểu Uyển có ở đây không?”

Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên, Vương Chiến vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức phải nín thở, sợ người kia phát hiện ra mình.

Bởi lão ta biết, người vừa tới chính là một trong năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long, Long Khôn.

“Xin chào, tôi chính là Phùng Tiểu Uyển”.

Phùng Tiểu Uyển ra khỏi phòng bệnh của Vương Chiến, nhìn về phía ông già mặc bộ đồ truyền thống, lòng bất chợt nảy sinh cảnh giác.

Cung cách ăn mặc này quả thật không tầm thường, hơn nữa, cô ta còn cảm nhận được một hơi thở khiến mình cực kì khó chịu từ trên người lão ta.

Long Khôn mỉm cười: “Cậu chủ nhà chúng tôi mắc bệnh nặng, muốn mời thần y tới khám thử xem sao, nếu có thể chữa lành cho cậu chủ chúng tôi, thù lao nhất định sẽ làm thần y đây vừa lòng”.

Phùng Tiểu Uyển thoáng do dự, cô ta có thể cảm nhận được, Long Khôn không phải người thường.

“Xin lỗi, phòng khám này chỉ có mình tôi là bác sĩ, tôi chỉ thăm khám tại đây, không ra ngoài”.

Phùng Tiểu Uyển bỗng nói: “Nếu có thể, ông hãy đưa bệnh nhân tới đây, tôi sẽ khám thử xem sao”.

Phòng khám này tuy mới mở chưa được bao lâu, bệnh nhân cũng không nhiều, nhưng nếu cô ta đã quyết định mở phòng khám này thì không thể để xảy ra tình trạng người bệnh tới mà bác sĩ không có mặt được.

Hơn nữa, nhìn bộ đồ truyền thống của ông già kia cũng có thể đoán được người này có thân phận không bình thường, đối với người như thế, Phùng Tiểu Uyển vẫn hơi bài xích.

Long Khôn mỉm cười, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đặt lên bàn lễ tân: “Trong này có mười triệu, chỉ cần thần y đây tự mình tới khám cho cậu chủ nhà tôi, bất kể có chữa được hay không, mười triệu này đều thuộc về cô”.

Phùng Tiểu Uyển tức thì nhíu chặt mày, cô ta cực kì chán ghét loại người tự cho là có tiền thì có thể chi phối hết thảy mọi việc như thế.

“Thật đáng tiếc, tôi không thể đi theo ông được!”

Phùng Tiểu Uyển vẫn khách sáo từ chối, nhưng sắc mặt đã trầm xuống.

Cô ta biết mười triệu lớn thế nào, có lẽ đây là số tiền cả đời cô ta cũng không kiếm được, nhưng đối với cô ta, tiền chỉ là vật ngoài thân.

Ước


Chương 1174: 1174: Sức Mạnh Tín Ngưỡng

“Nhóc con, cô vẫn chưa biết tôi muốn cô chữa trị cho ai mà đã từ chối sao?”

Phùng Tiểu Uyển cứ từ chối chữa bệnh mãi khiến Long Khôn hơi tức giận.

Dù sao lão ta cũng là một trong những cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc họ Long, kể cả một số công chúa hoàng tử của Hoàng tộc họ Long cũng phải kính trọng lão ta là “chú Khôn”.

Thế mà lúc này một bác sĩ ở phòng khám nhỏ tại Yến Đô bé như lỗ mũi này lại dám từ chối lão ta.

“Tôi đã nói rất rõ, nếu các người muốn chữa trị thì phải đưa người bệnh đến đây, nếu không tôi sẽ không thể đến tận nơi chữa trị được”.

Phùng Tiểu Uyển không hề sợ hãi, đúng mực nói: “Bây giờ phòng khám Ái Dân chỉ có một mình tôi, bây giờ tôi bỏ đi, lỡ như có người bệnh đến tìm tôi trị bệnh, nếu để chậm trễ bệnh tình của bọn họ, tôi sẽ là người có lỗi”.

“Nếu tôi nhất định phải dẫn cô đến đó thì sao?”

Long Khôn híp mắt lại.

“Ông muốn làm gì?”

Phùng Tiểu Uyển lập tức hốt hoảng, Long Khôn lúc này khiến cô ta cảm thấy hết sức nguy hiểm.

Cô ta tin chắc nếu Long Khôn muốn dẫn cô ta đi thì không ai có thể ngăn cản được.

“Đi theo tôi!”

Long Khôn vừa dứt lời bỗng chụp cổ tay Phùng Tiểu Uyển.

“Long Khôn, ông trở nên vô liêm sỉ từ khi nào vậy?”

Đúng lúc này một bóng người bỗng xuất hiện, che trước mặt Phùng Tiểu Uyển, giận dữ nói với Long Khôn.

“Thì ra đúng là ông!”

Thấy Vương Chiến xuất hiện, Long Khôn hơi nhếch mép cười chế giễu.

Đến lúc này Vương Chiến mới biết thì ra Long Khôn không hề muốn làm hại đến Phùng Tiểu Uyển, mà Long Khôn đã phát hiện ra sự tồn tại của lão ta.

Vì vậy nên Long Khôn đã cố ý ra tay với Phùng Tiểu Uyển hòng dụ Vương Chiến ra mặt.

“Ông vẫn xảo quyệt như ngày nào!”

Vương Chiến liếc nhìn Long Khôn châm chọc nói.

“Vương Chiến, không ngờ ông lại dám phản bội Hoàng tộc họ Long, trốn đến đây”.

Long Khôn lạnh giọng nói: “Nếu ông thức thời thì bây giờ đi gặp điện hạ với tôi, biết đâu chừng điện hạ sẽ nể mặt những đóng góp của ông đối với Hoàng tộc mà sẽ cho ông thêm cơ hội nữa thì sao?”

Vương Chiến phì cười: “Nếu Hoàng tộc họ Long thật sự nhớ tới những đóng góp của tôi thì bọn họ đã không đuổi tôi đi sau khi tôi bị phế bỏ võ công rồi”.

Long Khôn nhướn mày: “Vương Chiến, ông đang nói hươu nói vượn gì đấy? Rõ ràng là tại ông phản bội Hoàng tộc họ Long trước, thậm chí ông còn giết luôn tinh nhuệ của điện hạ”.

“Bây giờ ông lại trốn ở địa bàn của Dương Thanh, vậy mà ông còn dám nói không phản bội Hoàng tộc họ Long à?”

Vương Chiến vô cảm nói: “Là Long Thiên Vũ nói với ông vậy nhỉ?”

“Vương Chiến tôi làm người thế nào, có thể người khác không biết nhưng chẳng lẽ ông cũng không biết sao? Nếu tôi thật sự phản bội Hoàng tộc họ Long tôi có cần đợi đến bây giờ không?”

“Tôi nói cho ông biết, không phải tôi muốn phản bội Hoàng tộc họ Long mà chính bọn họ đã vứt bỏ tôi!”

Sắc mặt Long Khôn trở nên nghiêm nghị.

Trong số năm cao thủ Thần Cảnh hàng đầu của Hoàng tộc họ Long, lão ta là người đa mưu túc trí nhất.

Lão ta hiểu rất rõ Vương Chiến là kiểu người nào.

Từ nhỏ Vương Chiến đã lớn lên ở Hoàng tộc họ Long, ở trong Hoàng tộc họ Long, cao thủ Thần Cảnh có thể hưởng thụ được quyền lợi và đãi ngộ rất lớn.

Có thể nói nếu Vương Chiến ở Hoàng tộc họ Long, quyền lực tiền tài đều có đủ.

Mà người thân của Vương Chiến cũng qua đời từ lâu.

Lão ta vốn không còn vướng bận ai cả, Hoàng tộc họ Long là mái nhà duy nhất của lão ta, sao lão ta có thể chủ động phản bội được?

Lẽ nào trong này còn có khúc mắc gì sao?

“Vương Chiến ông đừng ăn nói linh tinh, phản bội là phản bội, đừng tìm lý do vớ vẩn cho mình”.

Dù Vương Chiến bị Hoàng tộc họ Long vứt bỏ, Long Khôn cũng sẽ không thừa nhận trước mặt mọi người.

“Nếu vậy tôi cũng không còn gì để nói.

Các người đã nghĩ tôi là kẻ phản bội vậy thì cứ như vậy đi!”

Vương Chiến cười trào phúng.

Lúc này lão ta mới thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng đã thật sự cắt đứt quan hệ với Hoàng tộc họ Long.

“Được! Rất tốt! Không ngờ đường đường là cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long lại là kẻ phản bội, nếu vậy ông cũng phải đi với tôi!”

Long Khôn vừa dứt lời liền vọt về phía Vương Chiến.

Vương Chiến xem thường nhìn Long Khôn, dường như không hề sợ hãi Long Khôn sẽ tổn thương lão ta.

Quả nhiên lúc này mấy cao thủ bỗng xuất hiện che trước người Vương Chiến.

“Oành oành oành!”

Đột nhiên, mười cao thủ đồng loạt ra tay đánh với Long Khôn.

Dù Long Khôn là Thần Cảnh trung kỳ nhưng đối phó với mười cao thủ cùng một lúc cũng sẽ thấy áp lực.

Nhưng lão ta là cao thủ Thần Cảnh, dù có bị mười cao thủ tấn công cùng một lúc cũng sẽ không bị tổn thương, chỉ bị đánh lùi về sau mấy bước.

“Xem ra, Dương Thanh đối xử với ông rất tốt.

Thế mà lại sắp xếp mười cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong bảo vệ ông nữa đấy!”

Long Khôn mỉa mai nhìn Vương Chiến: “Bây giờ ông còn dám nói ông không phản bội Hoàng tộc họ Long sao?”

Vương Chiến lựa chọn ngó lơ nhưng sự thất vọng trong mắt càng lúc càng đậm.

Đột nhiên lão ta cảm thấy rất mỉa mai.

Sau khi lão ta bị phế bỏ võ công, cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long muốn giết lão ta, Long Hoàng cũng lấy lại họ đã ban, thế nhưng Dương Thanh – đối thủ một mất một còn trước đây lại ra tay cứu lão ta.

“Bắt đầu từ hôm nay, tôi và Hoàng tộc họ Long không còn bất kỳ quan hệ gì nữa!”

Vương Chiến dứt lời liền giơ tay lên xé góc áo của mình.

Long Khôn thoáng ngẩn người, Vương Chiến làm vậy là muốn cắt đứt quan hệ, nhất thời sát khí trong mắt lão ta càng đậm: “Nếu vậy dù có giết chết ông tôi cũng không cảm thấy đáng tiếc”.

“Long Khôn, ông rất thông minh, hẳn ông cũng biết đây là chỗ nào.

Cậu Thanh đang ở tập đoàn Nhạn Thanh đối diện, ông nghĩ cậu ấy không biết ông đến đây sao?”

Vương Chiến lạnh giọng nói: “Nếu ông muốn thăm dò cậu Thanh thì cứ ra tay đi!”

Thấy bộ dáng tràn đầy tự tin của Vương Chiến, Long Khôn không hề ra tay ngay mà chỉ híp mắt nhìn Vương Chiến.

Thái độ này của Vương Chiến khiến lão ta cảm thấy áp lực áp vô hình.

Một khi Vương Chiến hồi phục võ công tất nhiên sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ Hoàng tộc họ Long.

Vì thế Vương Chiến nhất định phải chết.

“Thật ra tôi cũng muốn thử xem đứa con trời có hy vọng được phong Vương nhất ở Yến Đô trong lời đồn liệu có tư cách nhận được vinh dự này không?”

Long


Chương 1175: 1175: Không Có Đầu Óc

Mười cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong đối đầu với một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Long Khôn, cả bọn bị Long Khôn chèn ép.

Vương Chiến ở bên cạnh quan sát cuộc chiến, sắc mặt nghiêm nghị, chỉ sợ Long Khôn sẽ ra tung đòn giết người.

Những người này đều do Dương Thanh phái tới bảo vệ lão ta.

Nếu bọn họ chết ở đây, e là đời này lão sẽ không yên lòng.

“Một đám rác rưởi!”

Long Khôn không hề che giấu sự khinh thường trong mắt, lão ta vừa nói xong khí thế trên người đột nhiên tăng vọt.

Một luồng sức mạnh bàng bạc bộc phát, bao trùm mười cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong kia.

Lúc này mười cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong đều thay đổi sắc mặt, bọn họ cảm nhận được luồng sức mạnh không thể ngăn cản.

Đây chính là cao thủ Thần Cảnh sao?

“Oành oành oành…”

Long Khôn đột nhiên biến mất trong tích tắc, lúc xuất hiện lại mười cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong đồng loạt bay ngược ra ngoài.

Chỉ còn một mình Long Khôn ngạo nghễ đứng đó.

“Cậu Thanh, cậu vẫn không định xuất hiện sao?”

Long Khôn bỗng nhìn tập đoàn Nhạn Thanh ở phía đối diện thốt lên nói.

“Người đến từ đâu, cút trở về đó!”

Đột nhiên một luồng khí thế mạnh mẽ hơn bao trùm lên phòng khám Ái Dân, giọng nói của Dương Thanh như sấm rền vang bên tai Long Khôn.

“Bịch bịch bịch!”

Long Khôn lùi về sau mấy bước trước sự ngỡ ngàng của mọi người, sắc mặt lão ta tái mét như trúng đòn nặng.

Mà trên mặt Long Khôn cũng tràn đầy hoảng sợ.

Lão ta vốn chỉ muốn đến tìm Phùng Tiểu Uyển để chữa trị cho Long Thiên Vũ, nhưng không ngờ gặp phải Vương Chiến nên muốn dẫn người đi.

Nhưng nào ngờ lại có tới mười cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong bảo vệ Vương Chiến.

Không những vậy lão ta còn cảm thấy có một luồng sức mạnh mơ hồ đang bao trùm lên người lão ta, rõ ràng là Dương Thanh.

Long Khôn tất nhiên sẽ không giết người của Dương Thanh ở Thành Cửu Châu, vì vậy chỉ đẩy lùi mười cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong.

Long Khôn vốn còn muốn thăm dò thực lực võ thuật của Dương Thanh, nhưng kết quả người vẫn chưa xuất hiện mà lão ta đã bị đẩy lùi về sau chỉ bằng một câu nói.

Tuy chưa chạm mặt nhưng đã phân biệt được thắng thua.

“Không hổ là thiên tài võ thuật xứng đáng với danh xưng Vương của Yến Đô, quả nhiên lợi hại!”

Long Khôn nhìn về phía tập đoàn Nhạn Thanh, gằn giọng nói: “Nhưng dù cậu có lợi hại hơn nữa, cũng không thể ngăn cản tôi dẫn kẻ phản bội Hoàng tộc họ Long rời khỏi nơi này!”

Lão ta nói xong, ánh mắt bỗng nhìn thẳng vào Vương Chiến.

.

Đọc truyện tại # trumtru yen. #

Vương Chiến bỗng thấy được sự quyết tâm của Long Khôn, sắc mặt sa sầm, cắn răng nói: “Long Khôn, ông muốn dẫn tôi đi thật sao?”

“Hoàng tộc họ Long không thể tha thứ cho kẻ phản bội, ông nhất định phải trở về Hoàng tộc họ Long chuộc tội!”

Nói xong, Long Khôn lao thẳng về phía Vương Chiến.

“Ầm!”

Nhưng khi Long Khôn sắp vọt tới trước mặt Vương Chiến thì một luồng sát khí khủng bố bỗng đánh úp về phía lão ta.

Sắc mặt Long Khôn nhất thời tái mét, đột ngột dừng chân lại.

Dưới chân lão ta là một cây bút ký tên cắm sâu xuống đất.

Vừa nãy nếu Long Khôn tiến thêm bước nữa thì cây bút này đã xuyên thủng người lão ta.

Lúc này Long Khôn sợ đến nỗi vã mồ hôi lạnh.

Lão ta biết rõ ai là người ném cây bút này ra.

Ngoài Dương Thanh ra, còn ai vào đây nữa?

Điều này chứng tỏ, chỉ cần Dương Thanh muốn giết Long Khôn, ngay cả khi không có mặt ở đây anh vẫn có thể giết lão ta trong vô hình.

Mấu chốt là đến tận bây giờ Long Khôn vẫn chưa gặp được Dương Thanh, thế mà suýt chút nữa lão ta đã chết trong tay đối phương.

“Trong mười giây phải cút khỏi phòng khám Ái Dân, nếu không, giết!”

Lại là một giọng nói lạnh như băng vang lên.

Long Khôn nhìn Vương Chiến thật sâu: “Hoàng tộc họ Long sẽ không bỏ qua cho ông!”

Dứt lời lão ta liền quay người rời khỏi phòng khám Ái Dân.

Mãi đến khi Long Khôn rời đi Vương Chiến mới thấy áp lực trên người biến mất trong nháy mắt, nhưng trong lòng lão ta lại kinh ngạc tột độ.

Long Khôn là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ, nhưng nhân vật khủng bố cỡ này lại bị Dương Thanh – người nãy giờ không hề xuất hiện đuổi đi chỉ bằng một cây bút ký tên.

Như vậy có nghĩa là thực lực của Dương Thanh ít nhất cũng thuộc cảnh giới Thần Cảnh hậu kỳ?

Nhưng Dương Thanh mới chỉ có hai mươi tám tuổi.

Trên đời này thật sự có thiên tài võ thuật khủng bố vậy sao?

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Vương Chiến sẽ tuyệt đối không tin.

Không chỉ có Long Khôn mà mười cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong cũng kinh ngạc không thôi.

Bọn họ bỗng cảm thấy Dương Thanh như cái động không đáy, bất kể gặp phải kẻ địch mạnh cỡ nào anh đều có thể giải quyết dễ dàng.

“Tiểu Uyển, xin lỗi, ông đã làm phiền cháu rồi”.

Vương Chiến thôi không suy nghĩ nữa, áy náy nhìn Phùng Tiểu Uyển nói.

Phùng Tiểu Uyển khẽ lắc đầu: “Ông Chiến, ông phải cố gắng dưỡng thương, chỉ khi nào vết thương của ông khỏi hẳn, ông mới có thể tự bảo vệ mình, nếu không đám người kia sẽ không bỏ qua cho ông đâu”.

Vương Chiến gật đầu, đương nhiên lão ta hiểu rõ, lão ta chỉ thấy cực kỳ thất vọng với Hoàng tộc họ Long mà thôi.

Sau khi Long Khôn rời khỏi phòng khám Ái Dân lập tức đi tới biệt thự của Long Thiên Vũ.

“Thần y nhỏ kia đâu?”

Long Càn nghi nghờ hỏi.

Long Khôn lắc đầu, sắc mặt cực kỳ nghiêm nghị nói: “Phùng Tiểu Uyển, không đụng được! Vương Chiến, cũng không thể đụng vào! Còn Dương Thanh lại càng không thể!”

“Long Khôn, ông sao thế? Ông chỉ đi tới phòng khám Ái Dân thôi mà.

Sao lúc trở về, lại mang nhiều cảm xúc như vậy?”

Long Càn hơi buồn cười nói.

Nhưng vẻ mặt Long Khôn rất nghiêm túc nói: “Không phải tôi đang nói đùa, mà là đang cảnh cáo.

Lúc nãy tôi đã giao đấu với Dương Thanh rồi”.

“Ông đã gặp Dương Thanh?”

Long Thiên Vũ lập tức tỉnh táo, vội vàng nói: “Ông đánh bại nó rồi phải không?”

Dương Thanh chính là bóng ma trong lòng hắn ta, Dương Thanh không chết, thì võ thuật của hắn ta không thể nào tiến bộ được.

Nếu Dương Thanh thua trong tay Long Khôn, chỉ cần Long Khôn và Long Càn cùng ra tay, tất nhiên sẽ dễ dàng chém giết Dương Thanh.

Nhưng điều khiến Long Thiên Vũ thất vọng là Long Khôn lại lắc đầu, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Nói chính xác là tôi đã thua rồi!”

“Cái gì?”

Lúc này người tự kiêu tự đại như Long Càn cũng ngây người.

Thực lực võ thuật của Long Càn tương đương với Long Khôn, nếu ngay cả Long Khôn cũng thua trong tay Dương Thanh, thì chắc chắn Long Càn cũng sẽ thất bại trong tay Dương Thanh.

Long Thiên Vũ cũng ngây người: “Sao lại thế được?”

“Ông là Thần Cảnh trung kỳ đấy, dù Dương Thanh có mạnh hơn nữa cũng không thể đánh hòa với hai người đúng không?”

Long Khôn tự giễu nói: “Nếu tôi nói thậm chí tôi còn chưa gặp mặt Dương Thanh nhưng suýt chút nữa đã bị cậu ta giết chết trong nháy mắt, các người có tin không?”

“Không!”

“Chuyện này chắc chắn không thể nào!”

“Dương Thanh mới hai mươi tám tuổi sao có thể lợi hại hơn cao thủ Thần Cảnh trung kỳ chứ?”

Trâm trạng của Long Thiên Vũ bỗng vô cùng kích động, vẻ mặt rất khó tin.

Nói chính xác là hắn ta không thể chấp nhận thực lực võ thuật có thể giết cao thủ Thần Cảnh trung kỳ trong chớp mắt của Dương Thanh.

Long Càn cũng không tin: “Long Khôn, có phải ông nhầm lẫn gì không? Dương Thanh mới hai mươi tám tuổi, sao có thể giết ông được? Ông đánh giá cậu ta quá cao rồi”.

“Các người nghĩ tôi là kiểu người không có đầu óc sao?”

Long Khôn cắn răng nói: “Bây giờ tôi trịnh trọng nói cho các người biết, Dương Thanh chính là Tướng quân của chiến vực biên giới phía Bắc, là Dương Bất Bại lấy sức một người chống lại nửa quốc gia trong lời đồn kia!”


Chương 1176: 1176: Hoàng Tộc Vô Tình

Nghe Long Khôn nói vậy sắc mặt Long Càn và Long Thiên Vũ nhất thời trắng bệch.

Tổng cộng có mấy chục chiến vực, nhưng trong đó bốn biên giới lớn là mạnh nhất, mà trong bốn biên giới lớn đó biên giới phía Bắc là đứng đầu.

Tướng quân biên giới phía Bắc càng là truyền thuyết.

Ngoài mấy thế lực đứng đầu Chiêu Châu ra, không ai biết được.

Dù như vậy nhưng ngoài một số nhân vật nòng cốt của bộ tư lệnh chiến vực cùng với tướng sĩ của biên giới phía Bắc ra, có rất ít người gặp được Dương Thanh, thậm chí cả chủ của Hoàng tộc cũng chưa người nào gặp được anh.

“Long Khôn, chuyện này rất quan trọng đối với Hoàng tộc họ Long, ông có chắc Dương Thanh chính là Dương Bất Bại – Tướng quân biên giới phía Bắc không?”

Long Càn nghiêm túc hỏi.

Long Thiên Vũ cũng cắn chặt răng nhìn Long Khôn.

Long khôn gật đầu: “Tôi chắc chắn!”

“Ông cũng chưa từng gặp mặt Tướng quân biên giới phía Bắc, cũng chưa từng giao đấu với người này, ông dựa vào đâu để xác định một người mới chỉ có hai mươi tám tuổi lại là Tướng quân biên giới phía Bắc chứ?”

Long Càn không cam lòng, cắn răng hỏi.

“Cậu ta là cao thủ biên giới phía Bắc, mà trùng hợp là Tướng quân của biên giới phía Bắc là một người rất trẻ.

Cậu ta chỉ dựa vào cây bút ký tên đã có thể giết tôi dễ dàng, vậy ông nói thử xem nếu cậu ta không phải là Tướng quân biên giới phía Bắc thì cậu ta là ai?”

“Hơn nữa, nghe nói dưới Tướng biên giới phía Bắc còn có chín vị Vương.

Những người này không ai có thực lực đến bán bộ Thần Cảnh, nhìn chung đều là Vương Cảnh trung kỳ và hậu kỳ nhưng chín người này lại có thể bùng nổ sức chiến đấu bán bộ Thần Cảnh “.

“Người giao đấu với điện hạ trước đó chính là người anh em của Dương Thanh, thậm chí còn trẻ hơn Dương Thanh.

Vốn dĩ cậu ta cũng chỉ có thực lực Vương Cảnh trung kỳ nhưng lại có thể bùng nổ sức chiến đấu của bán bộ Thần Cảnh”.

“Hơn nữa sau đó, thực lực của cậu ta đột phá đến Vương Cảnh hậu kỳ, mà lúc này sức chiến đấu của cậu ta đã có thể bộc phát đến Thần Cảnh sơ kỳ”.

“Ông thử nói cho tôi biết, nếu Mã Siêu không phải là một trong chín vị Vương, vậy cậu ta là ai?”

Long Khôn hỏi tới tấp.

Từng lời từng chữ của Long Khôn như nhát búa nặng nề đập vào lồng ngực Long Thiên Vũ.

Long Càn cũng hoàn toàn ngây người, những bí mật mà Long Khôn nói, có lẽ đến cả năm Vương tộc lớn cũng không biết, nhưng những người trong Hoàng tộc bọn họ đều biết rõ như lòng bàn tay.

Dương Thanh và Mã Siêu cũng đều là cao thủ xuất thân từ biên giới phía Bắc.

Dương Thanh có thể giết cao thủ Thần Cảnh trung kỳ trong chớp mắt.

Mã Siêu có thể bùng nổ sức chiến đấu bán bộ Thần Cảnh trong khi thực lực chỉ mới đạt tới cảnh giới Vương Cảnh trung kỳ.

Tất cả những điều này đều chỉ để chứng minh Mã Siêu chính là một trong chín vị Vương biên giới phía Bắc còn Dương Thanh chính là Dương Bất Bại – Tướng quân biên giới phía Bắc trong lời đồn.

“Thì ra là như vậy!”

Sắc mặt Long Càn xám như tro tàn.

Vốn dĩ trước khi đến Yến Đô, lão ta còn muốn được thể hiện tài năng, chuẩn bị đến Yến Đô sẽ giúp Long Thiên Vũ trả thù Dương Thanh.

Nhưng bây giờ lão ta mới biết suy nghĩ của mình nực cười cỡ nào.

Tướng quân biên giới phía Bắc là ai?

Đó là nhân vật có thể sánh ngang với chủ Hoàng tộc.

Dù Long Hoàng có tự mình đến đây, cũng chưa chắc dám trêu chọc Tướng quân biên giới phía Bắc.

Còn lúc này Long Thiên Vũ chỉ thấy sực lực cả người như bị rút cạn.

Hắn ta biết, đời này hắn ta không còn hy vọng tìm Dương Thanh và Mã Siêu trả thù nữa rồi.

“Bây giờ chúng ta nên làm sao đây?”

Long Càn nhìn Long Khôn hỏi.

“Báo cáo cho Long Hoàng biết, làm việc theo sự sắp xếp của Long Hoàng”.

Long Khôn nói xong lập tức gọi điện thoại cho Long Hoàng.

Long Hoàng đang ở Hoàng thành Long cách xa Yến Đô, sau khi nghe điện thoại của Long Khôn đã đoán ra được mọi thứ.

“Liên quan đến việc của Dương Thanh sao?”

Long Hoàng hỏi thẳng.

Những thủ hạ mà lão ta sai làm việc chưa từng chủ động liên lạc với lão ta, nhất là cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long.

Nhưng lần này Long Khôn – một trong hai cao thủ Thần Cảnh do lão ta phái đi Yến Đô lại gọi điện thoại cho lão ta, tất nhiên là vì chuyện của Yến Đô rồi.

Mà chuyện khiến lão ta lo lắng nhất trong chuyên đi đến Yến Đô lần này chính là Dương Thanh.

Long Khôn trầm giọng nói: “Long Hoàng, tôi đã xác định Dương Thanh chính là Tướng quân biên giới phía Bắc, không những vậy bên cạnh cậu ta còn có một trong chín vị Vương biên giới phía Bắc có sức chiến đấu Thần Cảnh sơ kỳ…”

Sau đó Long Khôn lại kể lại chuyện đã xảy ra ở phòng khám Ái Dân một lần nữa.

Long Hoàng vẫn yên tĩnh nghe, mãi đến khi Long Khôn nói xong, lão ta mới thở dài một hơi: “Lần này cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, sợ là Hoàng tộc họ Long khó có phần rồi”.

“Long Hoàng, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”

Long Khôn nói: “Dương Thanh không giết tôi, mà chỉ dùng bút ký tên up hiếp tôi, thiết nghĩ cậu ta cũng không muốn làm kẻ thù với Hoàng tộc họ Long”.

Long Hoàng im lặng một hồi rồi gằn giọng: “Thông báo cho nhà họ Long ở Yến Đô nói là Hoàng tộc họ Long đồng ý nhận bọn họ trở về, ngoài ra…”

Long Hoàng thoáng im lặng, sau đó lại nói tiếp: “Ngoài ra, bảo Long Thiên Vũ đến nhà xin lỗi!”

“Cái gì? Bảo điện hạ đến nhà xin lỗi?”

Long Khôn cũng sững sờ: “Là xin lỗi nhà họ Long sao?”

“Có vấn đề gì không?”

Long Hoàng vô cùng bình tĩnh hỏi ngược lại.

“Long Khôn không dám! Tôi báo cho điện hạ ngay đây!”, Long Khôn vội nói.

Long Thiên Vũ ở bên cạnh sau khi nghe được cuộc nói chuyện của Long Hoàng và Long Khôn sắc mặt xanh mét.

Hắn ta đường đường là lớp con cháu xuất sắc nhất đời thứ ba của Hoàng tộc họ Long thế mà lại phải đi đến một nhánh đã bị Hoàng tộc họ Long vứt bỏ suốt trăm năm để xin lỗi sao?

Sau khi cúp điện thoại Long Khôn bỗng không biết nên nói với Long Thiên Vũ thế nào.

Một lúc lâu Long Thiên Vũ bỗng cười tự giễu nói: “Cuối cũng cũng tại tôi tự hủy hoại mình!”

“Điện hạ!”

Long Khôn hơi không nỡ.

Sắc mặt của Long Càn cũng cực kỳ nghiêm túc.

Lúc Long Hoàng bảo Long Thiên Vũ đi xin lỗi, đã để lộ một tin tức vô cùng quan trọng, đó là Long Thiên Vũ đã bị vứt bỏ.

Nhưng bọn họ cũng hiểu rõ sự tàn khốc của Hoàng tộc.

Là con cháu của Hoàng tộc, nếu bản thân không có năng lực chắc chắn sẽ trở thành vật hy sinh trong cuộc chiến tranh giành quyền lực.

Bây giờ căn cơ võ thuật của Long Thiên Vũ đã bị phá hủy, chỉ có thần y hàng đầu mới có giúp hắn ta thể khôi phục được như trước đây.

Còn trong Hoàng tộc họ Long, không chỉ có mỗi đứa cháu Long Thiên Vũ này, hơn nữa còn có mấy người thiên phú võ thuật không kém Long Thiên Vũ bao nhiêu, thậm chí còn mạnh hơn hắn ta.

Chỉ vì Long Thiên Vũ là cháu đích tôn, thiên phú võ thuật hơn người, cảnh giới võ thuật lại cao nhất, vì vậy mới có thể chiếm vị trí đầu trong đám cháu Hoàng tộc.

Nhưng bây giờ hắn ta gần như bị đá khỏi đám con cháu Hoàng tộc họ Long rồi.

Sắc mặt của Long Khôn và Long Càn cũng hết sức khó coi.

Trong Hoàng tộc họ Long bọn họ luôn ủng hộ Long Thiên Vũ, bây giờ Long Thiên Vũ bị loại bỏ khỏi trung tâm quyền lực, cũng báo trước tâm huyết mấy chục năm của bọn họ đã đổ sông đổ biển.

“Điện hạ, cậu


Chương 1177: 1177: Cháu Đích Tôn Của Hoàng Tộc Quỳ Gối

Cùng lúc đó, tại phòng khám Ái Dân.

Sau khi Long Khôn đi, phòng khám trở về với sự yên lặng thường ngày, Vương Chiến ngồi một bên, nét mặt đầy lo âu.

“Ông Chiến đừng lo, có anh Thanh ở đây, không ai có thể làm gì ông đâu”.

Phùng Tiểu Uyển dịu dàng mỉm cười, nói với lão ta.

Vương Chiến hơi nghi hoặc, Long Khôn là một cao thủ Thần Cảnh hùng mạnh, thế mà Phùng Tiểu Uyển lại không sợ hãi chút nào, dường như cô ta không hề lo lắng Long Khôn sẽ giết mình.

Nếu Phùng Tiểu Uyển cũng là một cao thủ võ thuật thì không có gì lạ, vấn đề là cô ta chỉ là một thần y tài giỏi chứ không phải người luyện võ.

“Tiểu Uyển, cháu thật sự không sợ chút nào sao?”

Vương Chiến tò mò hỏi.

Phùng Tiểu Uyển chớp mắt, kinh ngạc hỏi: “Sao cháu phải sợ ạ?”

“Anh Thanh đang ở ngay tại đối diện phòng khám Ái Dân, nơi này lại là Thành Cửu Châu của anh ấy, ai dám làm gì cháu chứ?”

Nghe cô ta nói vậy, Vương Chiến mới chợt nhận ra cô gái này không phải quá can đảm mà là tin tưởng Dương Thanh vô điều kiện.

Lão ta vô thức nghiêm túc nhìn tập đoàn Nhạn Thanh ở phía đối diện, không biết vì sao lại đột nhiên thấy lo lắng cho Hoàng tộc họ Long.

Đúng là lão ta đang bị họ đuổi giết thật, nhưng dù sao từ nhỏ đã sống trong Hoàng tộc họ Long, ít nhiều gì cũng có tình cảm gắn bó sâu nặng.

Nếu Hoàng tộc họ Long không vô tình như thế, dù có chết lão ta cũng chiến đấu vì họ đến cùng.

Lúc này, Dương Thanh đột nhiên vào phòng khám.

“Cậu Thanh!”

Vương Chiến vội vàng đứng lên, cảm kích nói: “Cậu Thanh lại cứu tôi rồi, chắc cả đời này tôi cũng không trả hết được ơn cứu mạng của cậu!”

Anh mỉm cười lắc đầu, quan sát lão ta một lát rồi đáp: “Xem ra ông đã khỏe lại rồi, trông sắc mặt tốt hơn nhiều”.

Vương Chiến gật đầu: “Nhờ có Tiểu Uyển cao tay cả, dù là thần y của Hoàng tộc họ Long cũng không thể giúp tôi đứng lên được trong thời gian ngắn thế đâu”.

Phùng Tiểu Uyển khẽ mỉm cười: “Thể chất của ông Chiến vốn rất tốt, hồi phục nhanh như vậy phần lớn là nhờ vào đó đấy ạ”.

Cô ta nói thật, không phải đang khiêm tốn.

Là một trong năm cao thủ Thần Cảnh hàng đầu của Hoàng tộc họ Long, sao tố chất cơ thể của Vương Chiến lại kém được?

Dương Thanh nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển, hỏi: “Tiểu Uyển, em không sao chứ?”

Cô ta lắc đầu: “Có anh Thanh mà, em không sợ!”

Dương Thanh thầm cảm khái, ban đầu thần y Phùng dùng cái chết của mình để nhờ anh chăm sóc cho Tiểu Uyển, ban đầu nghĩ sẽ phiền toái.

Không ngờ cô ta không hề phiền phức mà trái lại còn là một báu vật.

Mới vừa rồi Tần Y còn kích động chạy vào văn phòng của anh, kéo ống quần lên và nói rằng vết sẹo trên đầu gối đã mờ đi gần hết.

Dương Thanh cũng cực kỳ ngạc nhiên.

Anh chợt hiểu ra tại sao Lạc Bân lại gấp gáp đến gặp mình ngay sau khi phát hiện ra hiệu quả vượt trội của loại thuốc mỡ đó.

Nó thật sự quá thần kỳ.

Theo như các chuyên gia của tập đoàn Nhạn Thanh, loại thuốc này một khi được đưa ra thị trường thì chỉ tính sơ sơ thôi doanh thu đã lên đến một nghìn tỷ.

Quan trọng là giá thành của nó quá thấp, hoàn toàn có thể càn quét cả thị trường.

Mấy ngày trước khi vừa chạy trốn đến tập đoàn, Vương Chiến thoi thóp, yếu ớt đến mức làm cho Dương Thanh cũng tưởng lão ta sắp chết.

Nhưng hôm nay, lão ta lại đã có thể xuống giường đi bộ.

Không chỉ vậy, Dương Thanh còn cảm giác được trong cơ thể Vương Chiến thấp thoáng có hơi thở của võ đạo.

Điều này chứng tỏ căn cơ võ đạo của lão ta đang trên đà hồi phục, có hi vọng quay trở lại tu vi Thần Cảnh.

Tất cả mọi thứ đều nhờ có Phùng Tiểu Uyển.

“Anh Thanh, anh và ông Chiến trò chuyện với nhau nhé, em làm việc đây!”

Nói rồi Phùng Tiểu Uyển đi vào căn phòng nhỏ trong góc.

“Cậu Thanh, tôi có thể hỏi cậu một chuyện được không?”

Đợi cô ta đi rồi, Vương Chiến mới lên tiếng.

“Ông hỏi đi!”

Dương Thanh gật đầu.

“Tôi muốn biết cậu có phải Dương Bất Bại, Tướng quân có thể một mình chống lại cả nửa quốc gia ở chiến vực biên giới phía Bắc không?”

Khi hỏi câu này, Vương Chiến hồi hộp nhìn chằm chằm Dương Thanh.

Anh ngẩn người một lúc mới cười đáp: “Tôi đến từ biên giới phía Bắc, người anh em Mã Siêu của tôi cũng vậy!”

Nghe như hỏi một đằng đáp một nẻo nhưng câu trả lời của Dương Thanh lại làm cho Vương Chiến sững sờ, nét mặt kích động.

“Thì ra là vậy! Thì ra là vậy!”

Vương Chiến mừng rỡ thốt lên.

Dương Thanh và Mã Siêu đều là cao thủ xuất thân từ biên giới phía Bắc, lão ta đã có đáp án rồi.

Nếu anh không phải Tướng quân ở đó thì làm sao có thể sở hữu sức mạnh võ đạo mạnh mẽ khi còn trẻ thế được?

Nhưng sự hồ hởi qua đi, Vương Chiến lại càng phiền muộn, đột nhiên hỏi: “Cậu Thanh, liệu có khi nào mâu thuẫn giữa cậu và Hoàng tộc họ Long sẽ lớn hơn không?”

Nụ cười trên mặt Dương Thanh tắt dần, anh bình tĩnh nói: “Vậy phải xem Hoàng tộc họ Long thế nào, Dương Thanh tôi không muốn phá vỡ sự ổn định hiện nay của Chiêu Châu, nên dù là Vương tộc hay Hoàng tộc cũng thế thôi, chỉ cần không chạm vào ranh giới cuối cùng của tôi thì tôi sẽ không so đo với họ”.

“Tôi hiểu rồi!”

Vương Chiến gật đầu, sự kính trọng hiện lên trong mắt.

Không hổ là cao thủ đi ra từ chiến vực, luôn đặt cái chung lên hàng đầu.

Câu nói này của Dương Thanh làm lão ta yên tâm hơn rất nhiều.

Điều đó chứng minh rằng chỉ cần Hoàng tộc họ Long không chủ động gây chiến thì mâu thuẫn giữa họ và Dương Thanh sẽ không bùng nổ nữa.

Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng thắng xe, đồng thời xuất hiện hơi thở của vài cao thủ.

Sắc mặt Vương Chiến thay đổi, lão ta biết những người kia là ai.

Vừa rồi còn lo lắng mâu thuẫn giữa Dương Thanh và Hoàng tộc họ Long sẽ trở nên gay gắt hơn, giờ thì họ phái nhiều người tới hơn rồi.

Anh cũng nhíu mày, tia sát ý lóe lên trong mắt: “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng!”

Vừa dứt lời, ba bóng người nhanh chóng xông vào.

“Long Càn, Long Khôn, hai người dám đến đây sao!”

Vương Chiến phẫn nộ đứng chắn trước người Dương Thanh.

“Bịch!”

Một cảnh tượng làm cho lão ta trợn mắt há mồm, ba người đó đồng loạt quỳ xuống đất.

Khó tin hơn là ngay cả Long Thiên Vũ, cháu đích tôn của Long Hoàng cũng quỳ xuống dưới chân anh.

“Mấy…!Mấy người làm cái gì vậy?”

Vương Chiến lắp bắp hỏi.

“Cậu Thanh, trước đây là do tôi có mắt như mù, không biết trời cao đất dày, chỉ vì là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long mà ngạo mạn gây chuyện với cậu”.

“Xin cậu hãy tha thứ cho tôi!”

Long Thiên Vũ thành khẩn cầu xin.

Dáng vẻ lúc này của hắn ta đâu còn trịch thượng như hôm qua?

Nét mặt đó tràn đầy sự kính sợ đối với kẻ mạnh, không còn chút thù hận nào.


Chương 1178: 1178: Mã Siêu Bị Bắt

Thấy Long Thiên Vũ khúm núm quỳ trước mặt mình, Dương Thanh cực kỳ ngạc nhiên.

Quá khác biệt so với lần đầu anh gặp hắn ta.

Vương Chiến đứng sững ra thật lâu mới nhận ra những kẻ này tới đây với mục đích gì.

Lão ta cười lạnh: “Gì đây? Điện hạ đã hiểu chỉ có phòng khám Ái Dân mới có thể khôi phục căn cơ võ đạo của mình nên chịu nhục nhã để được cậu Thanh bỏ qua, sau đó nhờ cậy Tiểu Uyển chữa trị sao?”

“Vương Chiến, ông câm miệng cho tôi! Điện hạ làm việc không tới lượt ông khua tay múa chân đâu!”

Long Càn giận dữ quát lão ta.

Long Khôn nhíu mày, mắng Long Càn: “Ông cũng câm miệng đi!”

Hôm nay họ tìm đến Dương Thanh đúng là vì xin được tha thứ, từ đó nhờ Phùng Tiểu Uyển cứu giúp.

Dĩ nhiên, điều quan trọng hơn là họ đã biết thân phận của Dương Thanh.

Một nhân vật có máu mặt thế này hoàn toàn cùng đẳng cấp với Long Hoàng, lão ta mà gặp cũng phải nể mặt Dương Thanh.

Các cao thủ của Hoàng tộc họ Long càng không cần bàn đến.

Long Thiên Vũ bình tĩnh nhìn về phía Dương Thanh: “Cậu Thanh, tôi thừa nhận việc mình nhận lỗi với cậu là vì muốn được tiểu thần y Phùng chữa cho”.

“Nhưng tôi chỉ mong vậy thôi, cho dù cô ấy từ chối thì tôi cũng chỉ hơi cay đắng mà thôi, sẽ không ghi hận cậu”.

“Hôm nay đến đây, ngoài xin lỗi thì tôi còn muốn nói lời cảm ơn với cậu nữa”.

Dương Thanh nở nụ cười như có như không, nhìn hắn ta: “Cảm ơn? Điện hạ Long muốn cảm ơn tôi vì đã không giết anh sao?”

Nào ngờ Long Thiên Vũ lại gật đầu, chân thành đáp: “Cậu Thanh tài giỏi bằng trời, muốn giết tôi thì dễ như trở bàn tay, nhưng cậu lại không làm vậy”.

“Không chỉ không giết tôi mà còn bỏ qua cho Long Khôn, dù thế nào Hoàng tộc họ Long chúng tôi cũng nợ cậu hai cái mạng”.

Dứt lời, hắn ta nhìn về phía Vương Chiến: “Chính xác mà nói, phải là ba mạng người!”

“Hừ!”

Vương Chiến hừ lạnh, không trả lời.

Thật ra lão ta cũng rất khó chịu khi thấy Long Thiên Vũ quỳ gối thế này.

Dù sao cũng đã gắn bó với Hoàng tộc họ Long từ nhỏ, có thể nói lão ta đã nhìn Long Thiên Vũ lớn lên.

Luôn xem hắn ta là Long Hoàng tương lai mà đỡ đần.

Không ngờ có một ngày bản thân lại bị vị điện hạ mà mình cam tâm tình nguyện dùng hết tính mạng đến bảo vệ này phái người đuổi giết.

Nếu không nhờ Dương Thanh cưu mang thì lão ta đã chết rồi.

“Thôi, những gì cần nói tôi đã nói hết rồi, mong được cậu Thanh tha thứ và có thể kết bạn được với cậu”.

Dứt lời, Long Thiên Vũ và hai người còn lại đứng lên.

Hắn ta cúi đầu với Dương Thanh thật sâu rồi xoay người đi.

Tới vội vàng, đi vội vã, như thể họ tới đây thật sự chỉ để xin lỗi mà không phải nhờ Phùng Tiểu Uyển chữa trị vậy.

Mãi đến khi chiếc xe bên ngoài rời đi, Vương Chiến mới thở hắt ra: “Nếu biết trước sẽ thế này thì cớ gì lại làm vậy?”

Dương Thanh cũng im lặng thật lâu, hành động của Long Thiên Vũ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh.

Với tu vi võ đạo của mình, đương nhiên Dương Thanh biết rõ thực hư thế nào, nếu vừa rồi Long Thiên Vũ nói dối thì hơi thở sẽ thay đổi một chút.

Nhưng anh lại không cảm giác được gì, nói cách khác, hắn ta thật sự tới đây để chân thành xin lỗi.

Nghĩ vậy, nét mặt Dương Thanh trở nên kỳ lạ, nhìn Vương Chiến nói: “Long Thiên Vũ này cũng được đấy!”

Vương Chiến cũng không thể không thừa nhận, gật đầu: “Trong lớp trẻ của Hoàng tộc, Long Thiên Vũ luôn đứng đầu về mọi mặt”.

“Tiếc là căn cơ võ đạo bị phế, nếu không thì vị trí Long Hoàng tương lai sẽ thuộc về cậu ấy!”

Dương Thanh cũng tán thành: “Sự ngạo mạn, nghĩ mình đứng trên tất cả khi có thân phận cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long đã hủy hoại anh ta”.

“Mà có vẻ chuyện này đã giúp anh ta hiểu được nhiều điều, hôm qua còn muốn giết tôi lắm, hôm nay tôi không cảm giác được một chút sát ý nào trên người anh ta”.

“Một khi căn cơ võ đạo được khôi phục thì Long Thiên Vũ sẽ có hy vọng đứng trên đỉnh cao của Thần Cảnh”.

Bất cứ ai cũng đều phải rèn luyện tâm cảnh để có thể đạt đến Thần Cảnh đỉnh phong.

Tu võ cũng là tu tâm, chỉ khi có một trái tim mạnh mẽ mới có thể bước lên cảnh giới võ đạo cao hơn.

“Cậu Thanh, vậy cậu có muốn cho Tiểu Uyển cứu cậu ấy không?”

Vương Chiến thình lình hỏi, mong đợi nhìn Dương Thanh.

Anh bật cười: “Anh ta phái người giết ông, ông không hận sao?”

Lão ta cười trừ, lắc đầu: “Tôi cũng muốn hận nhưng dù sao cũng lớn lên ở Hoàng tộc họ Long, có thể nói đó chính là nhà của tôi, Long Thiên Vũ cũng là đứa cháu tôi chứng kiến trưởng thành”.

“Đối với tôi, cậu ấy không chỉ là cháu đích tôn của Long Hoàng mà còn là con cháu, có ai lại đi oán hận con cháu của mình đâu?”

Nói xong, Vương Chiến quỳ phịch xuống đất, thành khẩn nói: “Cậu Thanh, lão già tôi đây mặt dày, xin cậu hãy đồng ý cho Tiểu Uyển cứu Long Thiên Vũ đi, tôi xin thề chết đi theo cậu, chỉ cần cậu không chê thì cả đời tôi đều làm trâu làm ngựa!”

Phùng Tiểu Uyển ngẩn người, định lên tiếng nhưng cũng biết không thích hợp.

Dương Thanh đánh giá Vương Chiến khá cao, anh chưa bao giờ nhìn thấy nơi nào có ai trung thành như Vương Chiến ngoài biên giới phía Bắc cả.

Dù bị Hoàng tộc họ Long ngược đãi thế nào, từ tận đáy lòng lão ta luôn cho rằng mình là người của Hoàng tộc họ Long.

Quả là một người trọng tình trọng nghĩa.

Dương Thanh cũng tin rằng đây là lần cuối Vương Chiến giúp đỡ Long Thiên Vũ, nếu sau này hắn ta lại gây hấn với anh thì sẽ không do dự đứng ở phe mình.

“Xin tiền bối hãy đứng lên!”

Anh tiến đến, đỡ Vương Chiến đứng dậy.

“Dương Thanh bội phục sự trung nghĩa của tiền bối!”

Dứt lời, Dương Thanh nhìn Phùng Tiểu Uyển, nói: “Vậy thì vất vả Tiểu Uyển rồi”.

Nghe thấy câu này của anh, Vương Chiến mừng rỡ chảy nước mắt: “Cảm ơn cậu Thanh! Cảm ơn cậu Thanh! Sau này Vương Chiến thề chết theo cậu!”

Dương Thanh mỉm cười lắc đầu: “Tiền bối không cần làm vậy đâu, tôi cứu ông không phải vì muốn dùng ơn cứu mạng để bắt ông ở cạnh tôi”.

“Sự trung nghĩa của tiền bối làm tôi bội phục nên mới giúp đỡ thôi”.

Trên mặt Vương


Chương 1180: 1180: Xông Vào Sào Huyệt Của Địch

Cùng lúc đó, Dương Thanh đã đi lên máy bay rời khỏi Yến Đô tới chiến trường ngoài biên giới.

Anh đã nhận được tin báo về căn cứ của tổ chức sát thủ Hồng Trần, không chỉ có tổng hội mà còn mười phân hội đều ở ngoài chiến trường ngoài biên giới.

Đã một năm từ ngày anh rời khỏi biên giới phía Bắc, không ngờ có ngày lại quay về chiến trường ngoài biên giới.

Ngay khi Dương Thanh đang tới chiến trường ngoài biên giới, tại một vùng sa mạc vắng vẻ có một người bị trói trên một cái giá chữ thập.

Mặt trời chói chang chiếu thẳng xuống đầu, người kia máu me khắp người, khí tức suy yếu bị phơi dưới ánh mặt trời.

“Chúng mày nhất định sẽ phải hối hận!”

Người bị trói mặt mày dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Bốp!”

Ngay sau đó, một một gã người Tây cao lớn hung hăng quất roi da lên người anh ta.

“Đến nơi này rồi còn dám mạnh miệng?”

Gã người Tây cười lạnh một tiếng: “Nếu không phải bọn tao cần mày làm mồi nhử, mày nghĩ mày còn sống đến bây giờ sao?”

“Bốp bốp bốp!”

Nói xong, gã ta lại điên cuồng quật roi da lên người chàng trai bị trói.

“Kêu lên cho tao! Kêu đi!”

Gã người Tây giận dữ hét.

Chàng trai kia như không hề cảm giác được đau đớn, không chịu kêu lên một tiếng khiến gã ta cảm thấy bị sỉ nhục, lại càng quất mạnh hơn.

Chàng trai bị trói trên giá chữ thập chính là Mã Siêu bị sát thủ Hồng Trần bắt tới.

Lúc này, Mã Siêu đang cắn chặt răng, cho dù bị hành hạ đến mức nào cũng không chịu kêu lên một tiếng, còn hét lớn: “Tiếp đi! Con mẹ nó, mày chỉ có tí sức thế thôi à?”

“Ông đây mà kêu lên một tiếng, ông đây sẽ là con chó con! Tiếp đi! Mẹ nó, mau đánh tiếp đi!”

Gã người Tây bị chọc giận, vung roi da điên cuồng quất vào người Mã Siêu: “Kêu! Kêu mau!”

Từ đầu đến cuối Mã Siêu không hề kêu lên một tiếng, trên gương mặt dữ tợn tràn đầy sát khí.

Anh ta thề nhất định phải chém chết gã người Tây này thành nghìn mảnh.

“Đủ rồi Lucifer!”

Đúng lúc này, một cao thủ người Tây có thực lực Thần Cảnh trung kỳ đi tới quát lớn.

“Satan, mày không nghe thấy à? Thằng chó này đang khiêu khích tao”.

Gã người Tây tên Lucifer tức giận đáp.

Satan nhíu mày: “Đừng quên mục đích lần này của chúng ta.

Nếu cậu ta chết, nhiệm vụ nhất định sẽ thất bại!”

Lucifer vừa hung ác quất Mã Siêu thêm một roi vừa bực bội nói: “Cho mày sống thêm mấy tiếng nữa”.

Cùng lúc đó ở sân bay ngoài biên giới, một chiếc máy bay quốc tế chậm rãi hạ xuống.

Một người trẻ tuổi bước xuống.

“Tướng quân!”

Dương Thanh vừa đi ra khỏi sân bay, một người trung niên mặc quân phục lập tức quỳ một chân xuống đất, thái độ cung kính.

“Đưa vị trí cho tôi!”

Dương Thanh lên tiếng, lửa giận sục sôi.

Mã Siêu đã bị bắt từ mấy tiếng trước.

Không ai biết được trong mấy tiếng này Mã Siêu sẽ gặp phải những gì.

Người đàn ông trung niên vội vàng đưa cho anh một dụng cụ to bằng bàn tay: “Tướng quân, 13 căn cứ của Hồng Trần đều đã được ký hiệu trên chiếc ra đa này”.

“Tốt!”

Dương Thanh nhận lấy rađa, đi theo người trung niên leo lên một chiếc xe chiến đấu bọc thép.

Nơi này là khu vực hòa bình của chiến trường ngoài biên giới, không được phép xảy ra bất kỳ cuộc chiến nào.

Nhưng ở ngoài sân bay, bất kỳ đâu cũng có thể xảy ra chiến tranh.

Quả nhiên, chiếc xe vừa rời khỏi sân bay chưa được 2 km, tiếng còi cảnh báo bỗng nhiên điên cuồng vang lên.

“Tướng quân ngồi chắc!”

Người trung niên vừa dứt lời, lập tức đạp mạnh chân ga, động cơ xe gào rú điên cuồng lao vút đi.

“Rầm rầm rầm!”

Vô số đạn pháo từ trên trời giáng xuống xung quanh chiếc xe.

Còi cảnh báo trong xe không ngừng vang lên.

Người trung niên vẫn vững vàng lái xe né tránh từng đầu đạn pháo.

Từ đầu đến cuối, Dương Thanh vẫn giữ bình tĩnh, dường như anh đang ở Yến Đô chứ không phải chiến trường ngoài biên giới.

Mười phút sau, rốt cuộc đạn pháo cũng dừng lại, chiếc xe lại quay về tuyến đường bình thường.

Dương Thanh nhìn qua cửa kính xe, trông thấy rất nhiều cảnh vật quen thuộc, trong lòng không khỏi cảm thán.

Lần đầu tiên bước vào chiến trường, anh vẫn còn là một kẻ hèn nhát, nếu gặp phải trận chiến vừa rồi chắc đã sợ tè ra quần.

Bây giờ đối với anh nó chỉ như trò trẻ con.

“Tướng quân, phía trước có một căn cứ của Hồng Trần”.

Nửa tiếng sau, người trung niên lên tiếng nhắc nhở.

Trong mắt Dương Thanh lóe lên sát khí, nghiến răng nói: “Bắt đầu tiêu diệt Hồng Trần từ bây giờ!”

Người trung niên cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhận được mệnh lệnh phải đưa Dương Thanh đi tìm các căn cứ của Hồng Trần.

Sau khi nghe anh nói muốn tiêu diệt Hồng Trần, ông ta lo lắng nói: “Tướng quân, ngài muốn tiêu diệt Hồng Trần không cần phiền phức vậy đâu.

Đạn pháo của chiến vực mình có thể khóa chặt căn cứ của Hồng Trần.

Mười ba đầu đạn pháo đủ để Hồng Trần hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này”.

Đây là sự tự tin, cũng thể hiện được sức mạnh của chiến vực Chiêu Châu.

Dương Thanh lắc đầu: “Tôi muốn tự tay hủy diệt Hồng Trần!”

Mối thù giữa anh và Hồng Trần không phải mới ngày một ngày hai.

Lúc anh còn chưa bước vào Yến Đô đã bị sát thủ Hồng Trần để mắt tới.

Tới nay Hồng Trần đã nhiều lần phái sát thủ tới giết anh.

Chỉ là lần nào sát thủ cũng phải bỏ mạng trong tay anh.

Anh không ngờ lần này, Hồng Trần lại phái sát thủ Thần Cảnh trung kỳ tới Yến Đô, khiến Ảnh Vệ tổn thất nặng nề, đến cả thủ lĩnh của Ảnh Vệ là Mã Siêu cũng bị bắt đi.

Đây đúng là đang khiêu khích anh.

Không tự tay tiêu diệt Hồng Trần, anh không thể an tâm được.

Bây giờ tình hình ở Yến Đô vô cùng căng thẳng, Hoàng tộc liên tiếp kéo quân tới, cao thủ Thần Cảnh của Miêu Thành cũng rục rịch.

Nếu sát thủ Hồng Trần lại xuất hiện trong cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, không nhắm thẳng vào anh mà bắt người bên cạnh anh đi như lần này, anh sẽ không thể tha thứ.

Không bằng sớm ngày diệt trừ Hồng Trần.

“Dừng xe!”

Trông thấy sắp tới căn cứ đầu tiên của Hồng Trần, Dương Thanh bỗng ra lệnh.

Người

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 2 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 5 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box