Chàng Rể Chiến Thần
Tập 117 : 1161: Từ Bỏ Đế Thôn (c1161-c1170)
❮ sautiếp ❯Chương 1161: 1161: Từ Bỏ Đế Thôn
Lại nói về đám người Hoàng tộc họ Long, sau khi rời khỏi nhà họ Long, họ đi đã mua một căn biệt thự tư nhân.
Điều này càng khiến Long Thiên Vũ tức giận hơn.
Hôm nay bọn họ đến vốn là định ở luôn trong nhà họ Long ở Yến Đô, không hề chuẩn bị chỗ ở từ trước.
Nhưng bây giờ lại phải tự mua biệt thự để ở.
“Chết tiệt, tao sẽ không tha cho mày đâu!”
Long Thiên Vũ nghiến răng nghiến lợi nói, mặt mày dữ tợn.
Long Chiến khẽ thở dài, bỗng lên tiếng: “Điện hạ, Dương Thanh rất không đơn giản.
Tốt nhất chúng ta đừng trêu chọc cậu ấy nữa”.
“Một thằng đàn em của cậu ấy đã có sức chiến đấu Thần Cảnh sơ kỳ, nói gì tới cậu ấy?”
“Tôi nghĩ cậu vẫn nên báo chuyện này cho Long Hoàng trước.
Nếu có thể hóa thù thành bạn thì không còn gì tốt hơn”.
Đến tận lúc này, Long Chiến vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Vừa rồi ở nhà họ Long, Mã Siêu chỉ mới có thực lực Vương Cảnh hậu kỳ lại bộc phát được sức chiến đấu Thần Cảnh sơ kỳ khiến lão ta khiếp sợ.
Quan trọng nhất là lão ta đã đoán được thân phận của Dương Thanh.
Một trong chín vị Vương của biên giới phía Bắc đã mạnh như vậy, Tướng quân vốn đã bước vào Thần Cảnh còn mạnh tới mức nào?
Long Chiến cũng nghe tới không ít truyền thuyết về Tướng quân của biên giới phía Bắc.
Có thể nói, nếu Dương Thanh vẫn còn giữ chức vị này thì địa vị sẽ ngang bằng với người đứng đầu Hoàng tộc.
Sao Long Thiên Vũ có thể sánh được với người như thế này?
Nhưng lão ta không thể nói vậy trước mặt Long Thiên Vũ.
Long Thiên Vũ vốn vô cùng kiêu ngạo, vì đánh bại Mã Siêu không tiếc cưỡng ép đột phá Thần Cảnh, đã vậy còn uống thuốc để bộc phát sức chiến đấu mạnh hơn.
“Ông câm miệng cho tôi!”
Chỉ là, Long Chiến vừa dứt lời, Long Thiên Vũ đã tức giận hét lớn: “Đừng tưởng ông nội tôi ban cho ông họ Long là ông có tư cách dạy tôi làm việc”.
“Nếu không vì nể mặt ông nội, chỉ với lời ông vừa nói đã đủ để tôi lấy mạng ông rồi”.
Dù Long Chiến có rộng lượng đến đâu thì lúc này cũng phải tức giận.
“Điện hạ đã nghĩ tôi lắm miệng, vậy sau này tôi sẽ không nói gì nữa”.
Long Chiến trầm mặt nói: “Hiện tại tôi đã bị phế bỏ tu vi.
Cậu yên tâm, tôi sẽ lập tức từ giã Long Hoàng, chờ Long Hoàng phái cao thủ mạnh hơn đến Yến Đô, tôi sẽ rời đi”.
“Hừ! Coi như ông còn tự biết thân biết phận!”
Long Thiên Vũ lạnh giọng nói: “Cũng không cần đợi đến khi có cao thủ mạnh hơn của Hoàng tộc họ Long tới đâu.
Bây giờ ông là kẻ phế vật, có ở lại cũng không còn tác dụng gì.
Ông cút được rồi đấy!”
Long Thiên Vũ không hề nể mặt Long Chiến.
Bên cạnh hắn ta còn mấy cao thủ bán bộ Thần Cảnh đều đang lạnh lùng nhìn về phía Long Chiến.
Long Chiến chỉ cảm thấy bi thương, không ngờ lão ta hết mình vì Hoàng tộc họ Long, thậm chí bị phế bỏ tu vi cũng là vì cứu Long Thiên Vũ.
Để ngăn cản Mã Siêu đánh Long Thiên Vũ, lão ta còn cố ý dụ Dương Thanh tới giết mình.
Khi đó, lão ta chỉ mong Dương Thanh tha cho Long Thiên Vũ, tình nguyện hi sinh chính mình.
Kết quả người được lão ta bảo vệ bằng cả tính mạng cũng không thèm biết ơn, còn đối xử với lão ta như vậy.
“Vậy thì tôi xin chào tạm biệt điện hạ!”
Long Chiến tập tễnh rời đi, mỗi bước đều cực kỳ gian nan.
Một chưởng của Dương Thanh gần như sắp lấy mạng lão ta, dù sau đó anh đã cho lão ta uống thuốc ổn định vết thương, nhưng dù sao lão ta vẫn bị thương rất nặng.
Nếu Hoàng tộc họ Long vẫn đồng ý chào đón kẻ phế vật như lão ta, chỉ cần Long Hoàng muốn vẫn có thể bỏ công sức trị khỏi cho lão ta.
Dù lão ta không thể khôi phục thực lực Thần Cảnh nhưng ít nhất vẫn giữ được bán bộ Thần Cảnh.
Sau khi ra khỏi biệt thự, Long Chiến bỗng không biết mình có thể đi đâu, lại nhìn về biệt thự cười châm chọc, lắc đầu lẩm bẩm: “Có lẽ đến lúc phải rời khỏi Hoàng tộc họ Long rồi”.
Lão ta gọi điện thoại cho Long Hoàng.
“Long Hoàng, tôi muốn chào tạm biệt ông!”
Long Chiến nói.
Long Hoàng ở Hoàng tộc họ Long xa xôi kinh ngạc hỏi: “Sao ông lại muốn rời khỏi Hoàng tộc họ Long? Có phải thằng nhóc Thiên Vũ chọc giận ông không?”
Long Hoàng biết rõ tính cách của Long Thiên Vũ.
Long Chiến phủ nhận: “Không liên quan tới điện hạ, tại tu vi của tôi đã bị phế bỏ, hiện tại chỉ là một kẻ vô dụng, nếu còn ở lại Hoàng tộc họ Long sẽ trở thành gánh nặng”.
Long Hoàng khiếp sợ hỏ: “Ông nói gì? Tu vi bị phế bỏ?”
Mặc dù Long Chiến là người yếu nhất trong năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long nhưng cũng là cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ.
Cả Chiêu Châu này có mấy ai, có thể phế bỏ tu vi của lão ta?
Huống hồ là một Yến Đô nhỏ nhoi?
“Tốt nhất Hoàng tộc họ Long đừng trêu chọc Dương Thanh.
Thực lực của cậu ấy rất mạnh, đến cả tôi cũng không nhìn thấu.
Không chỉ vậy, bên cạnh cậu ta còn một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ có sức chiến đấu ngang bằng Thần Cảnh sơ kỳ”.
Long Chiến trầm giọng nói: “Tôi không biết Dương Thanh mạnh đến đâu, nhưng có thể chắc chắn tôi không đỡ nổi một đòn của cậu ấy”.
Long Chiến đang chân thành khuyên nhỏ Long Hoàng, Long Hoàng có chịu nghe hay không lão ta cũng không thể quyết định.
Long Hoàng im lặng một lúc mới hỏi: “Ý ông là, Dương Thanh dùng một đòn phế bỏ tu vi của ông sao?”
“Phải!”
Long Chiến cũng không giấu diếm, nói tiếp: “Sáu năm trước, Dương Thanh tới chiến trường ở biên giới phía Bắc, năm ngoái mới trở về”.
Có một số việc, không thể nói quá rõ ràng, giống như thân phận của Dương Thanh không thể tùy ý để lộ ra ngoài.
Nhưng Long Chiến đã gợi ý quá rõ, tin chắc Long Hoàng sẽ hiểu được.
Quả nhiên, Long Hoàng lại im lặng.
Chừng hai phút sau, Long Hoàng mới trầm giọng nói: “Tôi biết rồi!”
Rõ ràng, lão ta đã đoán ra được thân phận của Dương Thanh.
Long Hoàng vốn chưa từng coi Dương Thanh ra gì.
Hoàng tộc họ Long chậm chạp không vào Yến Đô chỉ vì chờ đợi thời cơ thích hợp.
Đêm qua, nhà họ Long ở Yến Đô bị một thế lực thần bí tấn công chính là cơ hội tốt.
Vậy nên Long Hoàng lập tức phái Long Thiên Vũ dẫn cao thủ của gia tộc tới Yến Đô.
Còn Dương Thanh chỉ là một con kiến hôi trong mắt lão ta.
Đến tận ngày
Chương 1162: 1162: Thu Hồi Lại Họ Đã Ban
Long Chiến đã hứa với Dương Thanh sẽ cố gắng khuyên Long Hoàng từ bỏ cuộc chiến tranh giành Đế Thôn.
Nhưng với tình trạng của Long Chiến bây giờ, Long Hoàng có thể nghe theo ý kiến của lão ta được sao?
Đương nhiên không thể!
Quả nhiên, Long Hoàng lớn tiếng hỏi: “Long Chiến, ông đang dạy tôi phải làm gì à?”
Cách điện thoại, Long Chiến vẫn có thể cảm giác được sự phẫn nộ của Long Hoàng.
“Long Chiến không dám!”
Long Chiến lo sợ nhưng vẫn không từ bỏ ý định khuyên can, nói với vẻ vô cùng nghiêm túc: “Nhưng lời đồn về Đế Thôn quá mức thần bí, không ai bảo đảm có thể thật sự khống chế được nó”.
“Một khi Đế Thôn mất khống chế sẽ là tai họa lớn cho Hoàng tộc, cho nên tôi cầu mong ngài có thể nghĩ lại!”
Long Chiến đã hứa với Dương Thanh, đừng nói là cách điện thoại, cho dù ở ngay trước mặt Long Hoàng, lão ta cũng sẽ nói như vậy.
“Câm miệng!”
Long Hoàng vô cùng tức giận quát: “Long Chiến, tôi nể tình ông đi theo tôi nhiều năm mới ban họ cho ông, cho ông được hưởng vinh dự cao nhất.
Nhưng điều này không có nghĩa là ông có tư cách bảo tôi phải làm việc thế nào”.
“Nếu võ công của ông đã bị phế bỏ, vậy từ nay về sau ông không còn là người của Hoàng tộc họ Long tôi nữa, cũng sẽ lập tức thu hồi lại họ Long đã ban thưởng cho ông.
Sau này, ông không thể dùng họ Long nữa!”
Lời Long Hoàng nói vô cùng tuyệt tình.
Long Chiến nhất thời ngây người.
“Long Hoàng, ngài muốn đuổi tôi ra khỏi Hoàng tộc họ Long à?”
Long Chiến không thể tin nổi.
Lão ta vốn định chủ động xin rời khỏi Hoàng tộc họ Long vì cho rằng võ công của mình bị phế bỏ, còn không biết có thể khôi phục lại được hay không, nên không muốn trở thành gánh nặng của Hoàng tộc họ Long.
Nhưng Long Chiến không sao ngờ được Long Hoàng lại tuyệt tình như thế, không chỉ muốn đuổi lão ta ra khỏi Hoàng tộc họ Long, thậm chí còn muốn thu hồi lại họ Long.
“Tôi không giết ông đã là ban ơn lớn nhất cho ông rồi.
Tôi chỉ đuổi ông ra khỏi Hoàng tộc họ Long và thu hồi họ Long, ông còn có gì bất mãn nữa?”
Long Hoàng quát to: “Sau này, nếu để cho tôi biết ông còn dám dùng họ Long, tôi chắc chắn sẽ tự tay giết ông!”
Sát ý!
Sát ý vô cùng mãnh liệt!
Cho dù ở cách xa nghìn dặm, Long Chiến vẫn có thể cảm nhận được uy thế từ trên người Long Hoàng.
“Được, Vương Chiến hiểu rõ!”
Long Chiến đỏ mắt nói.
Lão ta vốn họ Vương, tên gọi là Vương Chiến.
Nếu Long Hoàng muốn thu lại họ Long, vậy lão ta cũng chỉ có thể dùng lại họ ban đầu.
Lão ta đã dành cả đời vì Hoàng tộc họ Long nhưng không ngờ lại rơi vào kết cục như vậy.
Ở trong lịch sự của Hoàng tộc họ Long chưa bao giờ có tiền lệ họ được ban ra còn lấy lại, lão ta là người đầu tiên!
“Ông biết rõ là tốt rồi!”
Long Hoàng nói một câu cuối cùng rồi cúp máy luôn.
Giờ phút này, Vương Chiến chỉ cảm thấy vô cùng trống rỗng, giống như mất đi thứ quý giá nhất.
Vương Chiến sống ở Hoàng tộc họ Long từ nhỏ tới lớn, ba mẹ lão ta vốn chỉ người giúp việc trong Hoàng tộc họ Long.
Lão ta dựa vào sự cố gắng của mình đã không ngừng mạnh hơn, trở thành một trong năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long, mới dần được Hoàng tộc họ Long và Long Hoàng trọng dụng.
Nhưng bây giờ, tất cả những điều này đều đã mất.
Lão ta biết rõ nguyên nhân không phải vì mình cầu xin Long Hoàng từ bỏ cuộc chiến tranh giành Đế Thôn mà vì mình đã biến thành một kẻ bị phế bỏ võ công.
Lão ta đã đến tuổi này còn bị phế bỏ võ công thì xem như hỏng hẳn.
Cho dù võ công, tu vi của lão ta thật sự có thể khôi phục, có thể đạt tới bán bộ Thần Cảnh đã là cực hạn rồi.
Trong lúc đó, một khí thế khủng khiếp đột nhiên ép về phía Vương Chiến, lão ta thoáng biến sắc.
Cho dù võ công của lão ta đã bị phế bỏ nhưng cảm nhận của cao thủ Thần Cảnh vẫn rất mạnh.
“Hắc Bạch Song Sát!”
Khi lão ta nhìn thấy hai bóng người xuất hiện trước mặt mình, gương mặt lập tức tái nhợt.
Trước mặt lão ta là hai cao thủ, một người mặc toàn màu đen, một người mặc toàn màu trắng.
Đây là hai cao thủ bán bộ Thần Cảnh do Long Thiên Vũ bồi dưỡng.
Hắc Bạch Song Sát liên thủ, thậm chí có thể giết một cao thủ mới bước vào Thần Cảnh.
Lúc này, Hắc Bạch Song Sát xuất hiện, rõ ràng là nhằm vào lão ta.
“Ha ha!”
Vương Chiến cười tự giễu: “Tôi đã như vậy mà điện hạ vẫn không chịu tha cho tôi sao?”
“Vương Chiến, nếu ông muốn trách thì chỉ có thể tự trách mình thôi.
Điện hạ là cháu đích tôn của Long Hoàng, là Long Hoàng tương lai, ông không nên cãi lại lời của cậu ấy”.
Hắc Sát lạnh lùng nói: “Ông yên tâm, chúng tôi sẽ cho ông được chết thoải mái!”
“Vương Chiến tôi tự nghĩ mình chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với Hoàng tộc họ Long, cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với điện hạ.
Bây giờ tôi đã trở thành kẻ tàn phế, lẽ nào điện hạ còn không thể tha cho một kẻ vô dụng như tôi đây?”
Vương Chiến nghiến răng nghiến lợi nói, trong lòng cảm thấy vô cùng bi thương.
“Bởi vì ông là kẻ vô dụng nên mới đáng chết!”
Bạch Sát lạnh giọng nói.
Hắn vừa dứt lời thì chân đã lập tức di chuyển, xông về phía Vương Chiến: “Giết!”
Cùng lúc đó, Hắc Sát cũng xông tới.
Hai người liên thủ, thậm chí có thể giết chết cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ.
Cho dù Vương Chiến ở trạng thái mạnh nhất cũng chưa chắc dám nói mình là đối thủ của Hắc Bạch Song Sát nữa là bây giờ?
“Tại sao? Tại sao các người lại muốn ép tôi?”
Hai mắt Vương Chiến đỏ hoe, tức giận quát.
Trong cơ thể lão ta lập tức phát ra một khí thế khủng khiếp.
“Ầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, mặt đất dưới chân Vương Chiến nứt ra.
“Ầm!”
Bạch Sát xông tới đầu tiên và vung nắm đấm.
Chỉ thấy Long Chiến cũng vung nắm đấm lên.
Hai nắm đấm va chạm vào nhau, khí tức đột nhiên càng khủng khiếp hơn, cuốn ra xung quanh.
Bạch Sát chợt lui lại bảy tám bước.
Vương Chiến lùi lại ba bước.
“Cút!”
Vương Chiến tức giận gầm lên một tiếng và lại vung nắm đấm đánh ra.
Hắc Sát đến ngay sau đó còn chưa kịp phản ứng, đã bị Vương Chiến đấm trúng ngực, phải lùi lại phía sau.
“Sao… sao có thể như vậy được?”
“Võ công của ông còn chưa bị phế bỏ hoàn toàn!”
Hắc Bạch Song Sát nhất thời trợn tròn mắt nhìn với vẻ không khó tin.
Hắc Bạch Song Sát không ngờ được trên người Vương Chiến lúc này lại tràn ngập khí thế của bán bộ Thần Cảnh, mơ hồ muốn xông thẳng vào Thần Cảnh sơ kỳ.
Trên hai cánh tay già nua của Vương Chiến nổi gân xanh, gương mặt dữ tợn: “Các người trở về nói cho điện hạ biết, đây là lần cuối cùng, nếu còn có ai dám tới giết tôi nữa, tôi sẽ giết kẻ đó!”
Lão ta nói dứt lời thì xoay người muốn rời đi.
Lúc này, Vương Chiến cảm giác huyết mạch như sắp nổ tung, cơn đau dữ dội đang lan tràn ra toàn thân.
Trước kia Vương Chiến ngẫu nhiên nhận được một bí pháp có thể miễn cưỡng nâng cao sức chiến đấu.
Chỉ cần võ công căn bản của lão ta không bị phế bỏ hoàn toàn, lại có thể tăng vọt.
Nhưng đây là lần đầu tiên Vương Chiến dùng bí pháp này.
Nếu không phải bị dồn đến đường cùng, sao lao ta có thể dùng tới cách
.
Chương 1163: 1163: Uy Thế Của Vương Chiến
Trong nháy mắt, trong cơ thể lão ta tràn ngập ra một cảm giác vô cùng bi thương.
“Vù vù vù…”
Gió mạnh chợt thổi tới, cuốn cho bụi bặm xung quanh bay lên.
“Ầm!”
Hắc Bạch Song Sát đã xông tới trước mặt Vương Chiến, công kích của hai người đồng thời trút xuống người lão ta.
Sức mạnh hủy diệt như muốn đánh Vương Chiến thành từng mảnh nhỏ.
“Cái gì?”
Hắc Bạch Song Sát lập tức kinh ngạc đến ngây người, không ngờ đòn công kích của bọn họ lại không thể đẩy lùi được Vương Chiến dù chỉ nửa bước.
Bọn họ đã dồn hết sức đánh ra đòn vừa rồi, cho dù là cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ cũng chưa chắc có thể chịu được, nhưng Vương Chiến không chỉ chịu được, không ngờ còn không hề lùi bước.
Vương Chiến vẫn đứng yên, cúi đầu.
Hắc Bạch Song Sát không nhìn thấy được gương mặt lão ta lại có thể cảm giác được nỗi bi thương tràn ngập trên người lão ta.
Điều khiến bọn họ chấn động là nỗi bi thương không ngờ lại ảnh hưởng tới bọn họ.
Lúc này, ngay cả bọn họ cũng thấy vô cùng bi thương.
Cùng lúc đó, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt kéo tới.
“Không tốt, lùi lại!”
Hắc Sát chợt nghĩ tới điều gì, mặt lập tức biến sắc và hét lớn một tiếng, lại muốn lùi lại.
“Bốp!”
Nhưng Hắc Sát vừa muốn lùi lại, Vương Chiến vẫn cúi đầu chợt giơ một tay ra chộp lấy cổ ông ta.
Ngay sau đó, Hắc Sát chỉ cảm thấy một sức mạnh không gì sánh kịp bóp chặt cổ họng của mình.
Ông ta có thực lực bán bộ Thần Cảnh mà vẫn không thể thoát ra được.
Hoảng loạn!
Lần đầu tiên ông ta có cảm giác hoảng loạn và tuyệt vọng!
Lúc này, Bạch Sát ở bên cạnh cũng kinh ngạc đến ngây người, thậm chí quên cả việc cứu Hắc Sát, chỉ cảm thấy Vương Chiến vô cùng nguy hiểm.
Cho dù Vương Chiến ở trạng thái tốt nhất cũng chưa từng cho hắn cảm giác nguy hiểm như bây giờ.
“Vì sao?”
“Vương Chiến tôi sống ở Hoàng tộc họ Long từ nhỏ tới lớn, ba tuổi tập võ, mười tám tuổi bước vào Vương Cảnh, ba mươi lăm tuổi xông vào Vương Cảnh đỉnh phong, bốn mươi bảy tuổi bước vào bán bộ Thần Cảnh, năm mươi bảy tuổi vào Thần Cảnh”.
“Không ai biết để đi tới ngày hôm nay, tôi đã phải cố gắng tới mức nào”.
“Cũng không ai biết tôi trung thành với Hoàng tộc họ Long tới mức nào.
Trong lòng tôi, Hoàng tộc họ Long chính là nhà của tôi, tôi rất kiêu ngạo khi được ban cho họ Long!”
“Hôm nay, tôi thà hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ điện hạ không bị tổn thương”.
“Nhưng tại sao Hoàng tộc họ Long phải đối xử với tôi như vậy? Long Hoàng thu lại họ Long, muốn đuổi tôi ra khỏi Hoàng tộc họ Long, điện hạ cũng muốn phái người giết tôi”.
“Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì mà Hoàng tộc họ Long phải đối xử với tôi như vậy? Tại sao? Các người nói cho tôi biết đi, đây là tại sao?”
“Chỉ bởi vì tôi bị phế bỏ võ công, không còn tác dụng với Hoàng tộc họ Long nữa sao?”
Vương Chiến giống như phát điên, chợt ngẩng đầu nhìn về phía Hắc Sát bị mình nhấc lên, liên tục đặt ra hỏi.
Hắc Bạch Song Sát hoảng sợ phát hiện ra, trong đôi mắt Vương Chiến lúc này hoàn toàn tối tăm, ngay cả tròng trắng cũng hoàn toàn biến thành màu đen.
Bọn họ cảm giác được sát khí mạnh mẽ trên người Vương Chiến.
Lão ta muốn giết người của Hoàng tộc họ Long.
Hắc Sát cảm giác được Vương Chiến bóp cổ mình càng lúc càng chặt, ánh mắt gã đầy tuyệt vọng, điên cuồng giãy giụa cố tránh thoát nhưng không thể làm được.
Vương Chiến lúc này quá đáng sợ, e là cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ cũng không phải là đối thủ của lão ta.
“Vương Chiến, ông mau thả Hắc Sát ra!”
Bạch Sát thấy Hắc Sát đã bắt đầu trợn trắng mắt thì vô cùng hoảng sợ, vội vàng ngăn cản.
“Thả ra à?”
Đôi mắt tối tăm của Vương Chiến chợt nhìn sang Bạch Sát, hỏi với vẻ vô cùng hờ hững: “Tôi tha cho các người, ai sẽ tha cho tôi?”
Bạch Sát nghiến răng nghiến lợi nói: “Vương Chiến, chỉ cần bây giờ ông thả Hắc Sát ra, chúng tôi bảo đảm sẽ không ra tay với ông nữa”.
“Nếu điện hạ biết ông đã khôi phục lại võ công, chắc chắn sẽ không đuổi ông rời đi, ngược lại sẽ trọng dụng ông”.
“Chờ tương lai điện hạ kế thừa Hoàng vị, ông chính là trợ lý đắc lực của cậu ấy!”
Bạch Sát cố gắng dụ dỗ nhưng Vương Chiến sẽ tin sao?
Đương nhiên lão ta sẽ không tin!
“Ha ha!”
Vương Chiến cười giễu cợt: “Các người tưởng bây giờ tôi còn muốn quay về Hoàng tộc họ Long nữa sao?”
“Rắc!”
Lão ta vừa dứt lời, bàn tay nắm lấy cổ Hắc Sát chợt dùng sức.
Chỉ nghe được một tiếng xương gãy vang lên, cơ thể Hắc Sát mềm oặt, rơi xuống đất.
“Hắc Sát!”
Bạch Sát hét lớn một tiếng, cảm giác không thể tin nổi.
Hắc Sát vừa rồi còn kề vai chiến đấu với mình, lúc này đã trở thành một thi thể?
Hơn nữa, người giết ông ta còn là Vương Chiến vốn bị bọn họ truy sát.
“Không ổn, rút!”
Bạch Sát đột nhiên cảm nhận được sát khí từ Vương Chiến, mặt ông ta lập tức biến sắc và lùi lại ngay tắp lự.
Bạch Sát biến mất trong nháy mắt.
“Phụt!”
Vương Chiến vừa rồi vẫn phát ra khí thế ép người nhưng cơ thể không có cách nào chịu được gánh nặng từ sức mạnh kia, lão ta lại phun ra một ngụm máu đen, khí thế trên người lập tức giảm mạnh.
Thật ra vừa rồi lão ta vẫn cố nhịn, muốn dùng tính mạng của Hắc Sát để hù dọa Bạch Sát.
Sau khi dùng bí pháp, lão ta có thể một mình ứng phó với một cao thủ bán bộ Thần Cảnh nhưng không có cách nào đồng thời đối phó với cả hai người.
Cho nên khi Hắc Sát tấn công Vương Chiến trước, lão ta phát ra tất cả sức lực để bắt lấy Hắc Sát.
Vừa rồi, chỉ cần Bạch Sát tấn công lão ta thì lão ta chỉ còn đường chết.
Lão ta xoay người biến mất mà không hề do dự.
Bây giờ Bạch Sát còn chưa kịp phản ứng.
Đợi đến khi ông ta hiểu ra, Vương Chiến muốn rời khỏi cũng không thể làm được nữa.
Lúc này, Bạch Sát đã quay trở lại khu biệt thự của Long Thiên Vũ.
“Bạch Sát! Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Long Thiên Vũ thấy Bạch Sát hoảng sợ lao vào biệt thự thì lập tức kinh ngạc đến ngây người.
Lúc này, Bạch Sát vẫn bị thương nặng, khóe miệng có máu chảy ra mà Hắc Sát lại không xuất hiện.
Điều này làm Long Thiên Vũ đột nhiên có một dự cảm xấu.
“Điện hạ, Hắc Sát… chết rồi!”
Bạch Sát đỏ mắt, nghiến răng nghiến lợi nói.
Ầm!
Long Thiên Vũ chỉ cảm thấy trong đầu nổ vang, không thể tin nổi.
Hắc Bạch Song Sát là hai người mạnh nhất bên cạnh hắn ta.
Hai người liên thủ có thể giết chết được cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ.
Lúc này, không ngờ chỉ có Bạch Sát trở về, còn nói Hắc Sát đã bị giết chết rồi?
Địa phương nhỏ như Yến Đô xuất hiện nhiều cao thủ Thần Cảnh như vậy từ lúc nào thế?
“Rốt cuộc là ai dám giết người của Hoàng tộc họ Long tôi?”
Long Thiên Vũ vô cùng tức giận hét lớn.
Mất đi Hắc Sát, một mình Bạch Sát chỉ có thể bộc phát được thực lực bán bộ Thần Cảnh.
Bây giờ nền tảng võ thuật của ông ta bị tổn thương rất lớn, cơ thể cũng bị thương rất nặng, lúc này phải ngồi trên xe lăn, sợ rằng phải mất một tuần mới có thể đứng dậy lại được.
Trước khi tới Yến Đô, hắn ta đã nói chắc chắn sẽ khống chế được Yến
.
Chương 1164: 1164: Cầu Người
“Ông nói gì? Vương Chiến à?”
Long Thiên Vũ nghe được cái tên này thì nhất thời kinh ngạc đến ngây người, thậm chí cảm thấy khó tin, tưởng mình nghe nhầm: “Ông nói là Vương Chiến giết Hắc Sát à?”
Cho dù Bạch Sát cũng rất khó tiếp nhận được điều này nhưng sự thật đúng là vậy.
Ông ta nghiến răng nói: “Tôi không biết có chuyện gì xảy ra với ông ta nhưng đúng là ông ta đã giết chết Hắc Sát”.
“Tôi có cảm giác thực lực của Vương Chiến bây giờ còn mạnh hơn trước kia, có lẽ ông ta đã nắm giữ được sức chiến đấu của Thần Cảnh trung kỳ”.
Long Thiên Vũ tái mặt.
Sở dĩ hắn ta dám đối xử với Vương Chiến như vậy, thậm chí còn phái Hắc Bạch Song Sát đi giết lão ta là vì cho rằng võ công của lão ta bị phế bỏ, đã trở thành kẻ vô dụng.
Nhưng hắn ta không sao ngờ được thực lực của Vương Chiến đã khôi phục lại, hơn nữa còn bộc phát sức chiến đấu mạnh hơn trước.
“Không đúng!”
Sắc mặt Long Thiên Vũ chợt thay đổi, tức giận nói: “Ngu ngốc! Nếu Vương Chiến thật sự có sức chiến đấu Thần Cảnh trung kỳ, lão ta đã giết Hắc Sát, sao có thể bỏ qua cho ông được?”
Bạch Sát nghe vậy, cũng chợt giật mình hiểu ra, trợn tròn mắt nói: “Điện hạ muốn nói Vương Chiến dùng bí pháp cố tăng cường thực lực võ công nhưng không thể chống đỡ được quá lâu, vốn đã là nỏ mạnh hết đà à?”
“Nói nhảm! Bằng không ông nghĩ tại sao lão ta có thể giết được Hắc Sát còn thả cho ông về?”
Long Thiên Vũ tức giận nói: “Bởi vì lão ta không có cách nào tiếp tục chiến đấu, nên đã cố hết sức để giết Hắc Sát và dọa ông bỏ chạy”.
“Nếu ông liên thủ với Hắc Sát giết Vương Chiến, sao lão ta còn sống được chứ?”
Vẻ mặt Bạch Sát cực kỳ khó coi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không ngờ tên khốn Vương Chiến này lại hèn hạ vô sỉ như vậy!”
“Người của Hoàng tộc họ Long nghe lệnh, tất cả đều đuổi theo cho tôi, cho dù là tới chân trời góc biển cũng phải giết chết Vương Chiến!”
Long Thiên Vũ giận dữ hét: “Nếu ai có thể giết được Vương Chiến sẽ thưởng năm mươi triệu!”
“Rõ!”
Sau khi hắn ta ra lệnh, tất cả cao thủ của Hoàng tộc họ Long đồng thanh đáp lại rồi rời đi.
Ở nơi khác, Vương Chiến giết chết Hắc Sát, dọa cho Bạch Sát bỏ chạy xong, lão ta liều mạng đi về phía Nam.
Bởi vì lão ta biết, chỉ khi lão ta chạy trốn tới nơi đó mới có thể sống sót.
Vương Chiến vẫy mấy chiếc xe nhưng lái xe vừa thấy lão ta đầm đìa máu thì không chịu dừng xe.
“Khốn kiếp! Dừng xe cho tôi!”
Lúc này Vương Chiến thấy có một chiếc xe taxi đi qua, lập tức xông ra giữa đường chắn ở trước xe taxi mà không hề do dự.
“Két…”
Chiếc xe taxi phanh gấp dừng ngay giữa đường, đầu xe chỉ cách Vương Chiến có mấy centimet.
“Lão già, mẹ kiếp, ông không muốn sống nữa à?”
Tài xế xe taxi lao xuống, thấy không đâm vào Vương Chiến mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức nổi giận quát Vương Chiến.
Vương Chiến không để ý tới tài xế xe taxi, chui luôn vào trong xe.
“Lão già, lão muốn làm gì?”
Tài xế xe taxi cuống lên, vội vàng ngăn cản.
“Câm miệng, lái xe!”
Vương Chiến tức giận quát và đấm mạnh một phát, lưng ghế xe taxi bị lão ta đấm thủng một lỗ.
Tài xế xe taxi khiếp sợ tới ngây người.
“Dạ dạ dạ, tôi lái xe đây!”
Tài xế xe taxi làm sao dám làm trái.
Vừa rồi khi Vương Chiến ngẩng đầu lên, anh ta sợ hãi khi nhìn thấy trong con ngươi của Vương Chiến đen xì, vội vàng khởi động xe lái đi.
“Vương Chiến!”
Xe taxi vừa lao đi thì cao thủ của Hoàng tộc họ Long cũng đến nơi, đúng lúc nhìn thấy Vương Chiến lên xe rời đi.
“Đuổi theo cho tôi!”
Bạch Sát nổi giận gầm lên, đuổi theo trước tiên.
Lúc này, ông ta đã hiểu rõ lúc trước Vương Chiến thật sự miễn cưỡng tăng thực lực võ công mới có thể giết chết được Hắc Sát, khiến ông ta lầm tưởng là Vương Chiến có thể dễ dàng giết chết mình, cho nên mới lập tức chạy trốn.
Nếu có thể đuổi kịp Vương Chiến thì mọi chuyện coi như ổn, còn nếu không đuổi kịp, để cho lão ta chạy thoát Bạch Sát cũng khó thoát khỏi tội.
Không quan tâm bây giờ Vương Chiến có bị thương nặng hay không nhưng Bạch Sát có thể xác định được võ công của lão ta không bị phế bỏ hoàn toàn, có thể chỉ bị hao tổn về căn cơ.
Bằng không, Vương Chiến sẽ không thể miễn cưỡng nâng cao thực lực võ công được như vậy.
Chẳng ai có thể bảo đảm sau này Vương Chiến có thể khôi phục lại nền tảng võ công hay không.
Một khi lão ta có thể khôi phục, chỉ dựa vào những gì Hoàng tộc họ Long đã làm hôm nay tất nhiên sẽ bị Vương Chiến trả thù.
Một cao thủ nắm giữ sức chiến đấu của Thần Cảnh trung kỳ cũng là uy hiếp cực lớn đối với Hoàng tộc họ Long.
“Ông…!ông cụ, rốt…!rốt cuộc ông là ai vậy? Phía sau hình như có rất nhiều xe đang đuổi theo chúng ta”.
Trên chiếc xe taxi phía trước, tài xế xe taxi thấp thỏm lo âu nói.
Nếu tới bây giờ mà anh ta còn không nhìn ra được Vương Chiến không đơn giản, vậy anh ta thật sự là một kẻ ngu xuẩn rồi.
“Nhanh lên, tiếp tục tăng tốc lên cho tôi!”
Tất nhiên Vương Chiến cũng biết có rất nhiều cao thủ của Hoàng tộc họ Long truy sát theo phía sau, lập tức hét lớn.
Với tình trạng của lão ta bây giờ, một khi để cao thủ của Hoàng tộc họ Long đuổi kịp, lão ta sẽ chẳng khác nào cá nằm trên thớt.
Sao một tài xế xe taxi bình thường có thể ứng phó được với một cụ già đấm một phát thủng ghế chứ?
Tài xế xe taxi không dám nói nữa, vội vàng tăng tốc độ.
Anh ta thật sự lái chiếc taxi bình thường này bằng tốc độ của một chiếc xe thể thao.
“Khốn kiếp, lái nhanh cho tao.
Nếu để mất dấu chiếc xe phía trước, tao sẽ lấy mạng mày!”
Trên một chiếc xe tư nhân phía sau xe taxi, Bạch Sát tức giận hét lớn.
Chủ của chiếc xe tư nhân cũng bị Bạch Sát dọa sợ, lúc lái xe, hai tay vẫn còn run rẩy.
Tốc độ của chiếc xe tư nhân sao có thể bằng được xe taxi?
Bạch Sát cực kỳ phẫn nộ khi thấy khoảng cách giữa chiếc xe tư nhân và xe taxi càng lúc càng xa lại chẳng thể làm được gì, chỉ có thể cố nén giận, nhìn chằm chằm vào chiếc xe taxi phía trước.
“Ông cụ ơi, rốt cuộc ông muốn đi đâu vậy?”
Tài xế xe taxi phía trước thấy xe phía sau càng lúc càng xa mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám thả lỏng, vẫn luôn duy trì tốc độ nhanh nhất lao về phía trước.
“Đi nữa sẽ là Thành Cửu Châu.
Không phải ông muốn tới Thành Cửu Châu chứ?”
Tài xế xe taxi hỏi.
Nhưng sau khi anh ta hỏi xong, chờ mãi vẫn không nhận được câu trả lời.
Anh ta nhìn qua gương chiếu hậu trong xe mới phát hiện ra Vương Chiến đã ngất xỉu ở ghế sau từ lúc nào.
“Ông cụ! Ông
Chương 1165: 1165: Đưa Vương Chiến Về
Cao thủ Hoàng tộc họ Long chưa ý thức được mình phải đi đến đâu, chỉ liều mạng đi theo chiếc xe taxi Vương Chiến đang đi.
Sau khi tài xế nghe Vương Chiến nói đến tập đoàn Nhạn Thanh, anh ta tăng tốc không dám chậm trễ.
Bởi vì bây giờ anh ta đã rất gần tập đoàn Nhạn Thanh rồi, chỉ cần đưa Vương Chiến đến tập đoàn Nhạn Thanh là anh ta sẽ được giải thoát.
Cùng lúc đó, một chiếc Phaeton màu đen từ từ dừng trước cửa tập đoàn Nhạn Thanh
“Chủ tịch!”
Thấy Dương Thanh bước xuống xe, bảo vệ đứng trước cửa vội vàng chào hỏi.
Dương Thanh khẽ gật đầu rồi cất bước vào tập đoàn Nhạn Thanh.
Mặc dù anh không hứng thú với chuyện kinh doanh nhưng dù sao tập đoàn Nhạn Thanh cũng là kỷ niệm duy nhất mẹ anh để lại nên có rất nhiều chuyện anh vẫn phải đích thân đi xử lý.
Hơn nữa bây giờ vợ mình cũng đang ở tập đoàn Nhạn Thanh, nếu anh có thể làm chút gì đó thì cũng xem như chia sẻ bớt gánh nặng cho Tần Thanh Tâm.
“Kít…”
Dương Thanh đang định bước vào toà nhà của tập đoàn thì nghe tiếng thắng xe rất chói tai, không khí nồng nặc mùi cao su cháy.
Anh nhíu mày xoay người nhìn lại thì thấy một chiếc taxi.
“Đây là khu vực của tập đoàn, ai cho cậu lái xe vào?
Hai nhân viên bảo vệ vội vàng tiến lên, cảnh giác hỏi.
Trong khu vực của tập đoàn Nhạn Thanh, các phương tiện bên ngoài không được phép vào nhưng chiếc taxi này lại xông thẳng vào.
“Không liên quan đến tôi, tại ông cụ này.
Ông ta bị thương nặng, đã hôn mê rồi, ông ta bảo tôi đưa ông ta đến tập đoàn Nhạn Thanh”.
Tài xế luống cuống vội vàng giải thích.
“Cậu nghĩ chúng tôi ngốc à? Ông ta ngất xỉu, cậu không đưa ông ta đến bệnh viện mà đưa đến tập đoàn Nhạn Thanh làm gì?”
“Nhóc con, cậu ngoan ngoãn nói thật đi.
Có phải cậu đụng trúng ông già này, định ném ở chỗ chúng tôi rồi tẩu thoát đúng không?”
Hai nhân viên bảo vệ không tin.
“Không không không, không phải tôi thật mà.
Ông ta chủ động yêu cầu bảo tôi đưa ông ta đến tập đoàn Nhạn Thanh.
Trên xe tôi có camera, không tin tôi cho các anh xem camera”.
Tài xế hoảng sợ vội vã nói rồi định lấy camera trong xe ra.
“Ầm ầm ầm!”
Đúng lúc này, vài tiếng động lớn lại vang lên, ba bốn chiếc xe con chạy thẳng vào.
“Các người là ai mà dám tự tiện xông vào lãnh địa của tập đoàn chúng tôi!”
Hai nhân viên bảo vệ thấy có ba bốn chiếc xe con vọt vào thì vội vàng cầm bộ đàm gọi người đến.
“Cút ngay!”
Vài tên đô con mặt mày dữ tợn bước xuống xe, trong đó có một tên đấm bay bảo vệ rồi đi vòng ra sau xe taxi định đưa Vương Chiến đi.
“Là họ! Ban nãy họ chạy theo xe tôi, mọi chuyện không liên quan gì đến tôi cả!”
Lúc này tài xế càng sợ hãi hơn, vừa nhìn là biết đám người đô con này không phải người bình thường.
Ban nãy anh ta bị Vương Chiến ép phải lái xe ở tốc độ tối đa để cắt đuôi đám người này, chưa kịp cắt đuôi là đối phương lại đuổi theo.
“Cút!”
Bạch Sát tiến lên đấm vài mũi tài xế rồi định quay ra sau bắt Vương Chiến.
“Hoàng tộc họ Long đúng là to gan thật, dám bước vào chỗ của tôi à?”
Khi tay Bạch Sát mới vừa chạm lên người Vương Chiến thì một giọng nói cực kỳ lạnh lùng chợt vang lên sau lưng ông ta.
Giờ phút này, Bạch Sát sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, giọng nói này rất quen bởi vì cách đây không lâu, ông ta mới vừa gặp anh trong nhà họ Long ở Yến Đô.
Không chỉ có mình Bạch Sát mà vài tên cao thủ khác của Hoàng tộc họ Long cũng ngạc nhiên, cố gắng quay đầu lại thì thấy một gương mặt cực kỳ quen thuộc, chính là Dương Thanh.
Lúc trước, khi ở nhà họ Long của Yến Đô, Mã Siêu đã thể hiện sức chiến đấu Thần Cảnh sơ kỳ, Dương Thanh càng sâu không lường được, một chiêu thôi đã đánh bại cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ như Vương Chiến.
Người thế này đâu phải là người mà đám tép riu như họ có thể đối phó được?
“Cậu… Cậu Thanh, sao lại là cậu?”
Bạch Sát cố gắng chịu đựng nỗi sợ trong lòng, run rẩy nhìn Dương Thanh hỏi.
Dương Thanh cười mỉa: “Đây là tập đoàn Nhạn Thanh, ông hỏi sao tôi lại ở đây à?”
Bây giờ Bạch Sát và đám cao thủ Hoàng tộc họ Long mới ý thực được bọn họ đã chạy đến đâu.
“Xin lỗi cậu Thanh, chúng tôi vô tình xâm phạm nhưng tên khốn Vương Chiến chạy đến đây, vì bất đắc dĩ nên chúng tôi mới chạy tới.
Chúng tôi không để ý đây lại là tập đoàn Nhạn Thanh”.
Bạch Sát cung kính nói: “Nhưng cậu yên tâm đi, bây giờ chúng tôi sẽ đưa Vương Chiến đi ngay”.
Dứt lời, ông ta vung tay lên: “Dẫn đi!”
Ông ta vừa dứt lời, hai gã cao thủ Hoàng tộc họ Long xông lên kéo Vương Chiến ra khỏi xe.
Khi Vương Chiến bị đưa ra khỏi xe, Dương Thanh mới chợt nhận ra Vương Chiến mà đối phương đang nhắc đến là ai.
Chỉ là, chẳng phải người này tên Long Chiến à?
Sao tự dưng lại biến thành Vương Chiến?
Hơn nữa, cuối cùng Vương Chiến bị sao vậy? Tại sao lại trốn vào tập đoàn Nhạn Thanh, thậm chí cao thủ Hoàng tộc họ Long còn muốn đưa lão ta đi.
Nhưng những nghi ngờ này chỉ xuất hiện trong chớp mắt thôi vì anh đã hiểu tại sao Vương Chiến lại phải trốn đến tập đoàn Nhạn Thanh.
Bởi vì Hoàng tộc họ Long mới đến Yến Đô, Vương Chiến lại chẳng quen ai ở đây, e là chỉ có chạy sang chỗ anh mới có cơ hội giữ được mạng sống.
“Làm người của tôi bị thương mà còn dám đưa đi à?”
Cao thủ Hoàng tộc họ Long vừa mới chuẩn bị dẫn Vương Chiến đi thì nghe Dương Thanh lạnh lùng hỏi.
Nghe Dương Thanh nói, cao thủ Hoàng tộc họ Long sợ run người.
Mặt Bạch Sát trắng bệch, nhìn Dương Thanh nói: “Cậu Thanh, chúng tôi không cố ý làm người của cậu bị thương.
Chúng tôi sẵn sàng bồi thường, xin cậu đừng chấp kẻ tiểu nhân, tha cho chúng tôi được đi”.
Nhóm cao thủ Hoàng tộc họ Long do Long Thiên Vũ phái tới đều hiểu rõ rằng Dương Thanh có thể dễ dàng giết chết họ.
Dù họ có kết hợp lại thì trước mặt Dương Thanh, họ cũng không hề có phần thắng.
Dù sao Dương Thanh cũng là người có thể đánh bại cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ chỉ trong nháy mắt.
Ban nãy bọn họ sốt ruột muốn đưa Vương Chiến đi nên mới làm bảo vệ của tập đoàn Nhạn Thanh bị thương.
Mà hai nhân viên bảo vệ chỉ bị cao thủ Hoàng tộc họ Long đấm một cú, không hề bị thương nặng.
Khi nghe Dương Thanh nói họ là người của mình, hai người thấy lòng ấm áp như có dòng nước chảy qua.
“Bồi thường?”
Dương Thanh cười mỉa: “Các người nghĩ rằng, Dương Thanh tôi cần chút bồi thường của các người à?”
“Vậy cậu Thanh muốn thế nào?”
Bạch Sát nhìn Dương Thanh hỏi.
“Để Vương Chiến lại, tôi sẽ thả cho các người đi!”
Dương Thanh đứng khoanh tay, nhìn Bạch Sát với vẻ mặt kiêu ngạo.
Nghe Dương Thanh nói, Bạch Sát chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, Dương Thanh đang bảo vệ Vương Chiến à?
Nếu Vương Chiến được Dương Thanh giữ lại thật, sợ rằng nếu Hoàng tộc họ Long muốn giết Vương Chiến thì sẽ không dễ dàng vậy nữa.
Căn cứ theo xích mích của Hoàng tộc họ Long và Vương Chiến, chắc chắn sau này, Vương Chiến sẽ không tha cho Hoàng tộc họ Long.
“Xin lỗi, Vương
Chương 1166: 1166: Đi Chết Đi
Nghe Bạch Sát nói, mắt Dương Thanh loé sát khí, nheo mắt nói: “Nếu tôi không cho ông đưa ông ta đi thì sao?”
Mặt Bạch Sát tái mét, các cao thủ khác của Hoàng tộc họ Long cũng vậy.
Họ cảm thấy một luồng hơi thở đàn áp đang ập về phía họ.
Ngoài Bạch Sát ra, lúc này, bốn cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong còn lại đều nghiêm túc nhìn Dương Thanh.
Mà vài cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ cũng xuất hiện sau lưng Dương Thanh, thực lực của cao thủ đứng đầu đã đạt đến Vương Cảnh đỉnh phong.
“Cậu Thanh, dù thế nào thì Vương Chiến cũng là người của Hoàng tộc họ Long chúng tôi.
Nếu vậy thì cậu không có lý do để ngăn cản chúng tôi đưa Vương Chiến đi”.
Bạch Sát bình tĩnh nói: “Tôi nghĩ, hẳn là cậu Thanh cũng không muốn trở mặt với Hoàng tộc họ Long đúng không, mong cậu đừng nhúng tay vào chuyện nội bộ của Hoàng tộc họ Long”.
Dương Thanh đứng khoanh tay, mặt hờ hững: “Ông đang dạy tôi phải xử sự thế nào à?”
“Không dám!”
Bạch Sát cắn răng nói.
Đối diện với một cao thủ Thần Cảnh, ông ta cảm thấy cực kỳ uất ức, muốn dẫn Vương Chiến đi nhưng lại không dám đối chọi với Dương Thanh.
“Nếu đã không dám thì câm miệng cho tôi! Hơn nữa, các ông làm người của tập đoàn Nhạn Thanh bị thương, bồi thường một tỷ trước đi, nếu không hôm nay các ông đừng hòng rời khỏi đây”.
Thái độ Dương Thanh cực kỳ mạnh mẽ, nếu người của Hoàng tộc họ Long chủ động khiêu khích thì không thể trách anh được.
Anh cũng khá thích Vương Chiến.
Lúc này, anh cũng thấy buồn thay cho Vương Chiến.
Để bảo vệ Long Thiên Vũ, thậm chí lão ta còn chấp nhận đánh đổi cả tính mạng nhưng kết quả lại bị cao thủ Hoàng tộc họ Long đuổi giết, trốn đến chỗ của anh.
Nếu hôm nay anh không đến tập đoàn Nhạn Thanh thì có phải Vương Chiến đã bị cao thủ của Hoàng tộc họ Long đưa đi rồi không?
“Cậu Thanh, cậu đừng quá đáng!”
Nghe Dương Thanh nói muốn họ bồi thường một tỷ, mặt Bạch Sát cực kỳ khó chịu.
Thân là người của Hoàng tộc họ Long, dù ông ta đi tới đâu cũng là khách quý, đã bao giờ bị người ta bắt chẹt đâu?
“Quá đáng?”
Dương Thanh cười mỉa: “Tôi có thể quá đáng hơn nữa đó, các ông có muốn thử không?”
Dứt lời, Dương Thanh lại ra lệnh: “Đưa Vương Chiến sang đây cho tôi!”
“Dạ!”
Nghe lệnh của Dương Thanh, Trịnh Càn Khôn cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong bước lên chuẩn bị đưa Vương Chiến sang bên này.
Có điều Trịnh Càn Khôn mới vừa bước sang đã bị cao thủ Hoàng tộc họ Long chặn đường.
Trịnh Càn Khôn nhíu mày: “Các người định ngăn cản tôi?”
Thân đã từng là cao thủ đứng đầu Vương tộc họ Bạch, trước mặt Dương Thanh, Trịnh Càn Khôn rất ngoan ngoãn nhưng trước mặt cao thủ Hoàng tộc họ Long, sao lão ta có thể nhún nhường được?
“Ông ta là người điện hạ muốn, chúng tôi phải đưa đi!”
Bạch Sát cắn răng nói, bảo bốn cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong bao vây chiếc taxi chở Vương Chiến.
Tài xế sợ run lẩy bẩy, sắp khóc đến nơi rồi, cầu xin: “Các anh, tôi chỉ là một tài xế nhỏ nhoi thôi, xin các anh thả tôi đi đi mà, được không?”
Nhưng không ai thèm quan tâm đến anh ta.
Vài cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và Vương Cảnh hậu kỳ sau lưng Dương Thanh cũng lần lượt tiến lên đứng chung với Trịnh Càn Khôn, giằng co với cao thủ Hoàng tộc họ Long.
“Các người xác định muốn tiếp tục ở lại tập đoàn Nhạn Thanh à?”
Mắt Dương Thanh loé sát khí, lạnh lùng nhìn cao thủ Hoàng tộc họ Long, lạnh lùng nói: “Trì hoãn chuyện kinh doanh của tập đoàn Nhạn Thanh, các người có chắc là các người có thể gánh nổi hậu quả không?”
Vẻ mặt của nhóm cao thủ Hoàng tộc họ Long cực kỳ khó xử.
Bọn họ không hề muốn giằng co với Dương Thanh nhưng họ không có lựa chọn nào khác.
Nếu Dương Thanh giữ Vương Chiến lại, chắc chắn Hoàng tộc họ Long sẽ không bỏ qua cho họ.
“Vậy cậu Thanh có nghĩ rằng, nếu cậu làm vậy thì liệu cậu có thể chịu nổi cơn giận của Hoàng tộc họ Long không?”, Bạch Sát chợt lên tiếng.
“Bốp!”
Khoảnh khắc Bạch Sát vừa dứt lời, một bóng dáng màu đen xuất hiện.
Giây tiếp theo, bàn tay to lớn mạnh mẽ bóp cổ ông ta.
Ngay sau đó, người Bạch Sát bay lên không trung.
“Bạch Sát!”
Cao thủ Hoàng tộc họ Long kinh hãi.
Lúc này, Dương Thanh đang đứng trước mặt Bạch Sát, tay này giơ Bạch Sát lên, ánh mắt nhìn Bạch Sát lạnh lùng giống như đang nhìn một xác chết.
Đám người Trịnh Càn Khôn cũng tiến lên, nhìn cao thủ Hoàng tộc họ Long như hổ rình mồi, chờ Dương Thanh ra lệnh.
“Cơn giận của Hoàng tộc họ Long?”
Dương Thanh lạnh lùng nhìn Bạch Sát nói: “Đến cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long còn suýt chút chết trong tay anh em tôi, một cao thủ bán bộ Thần Cảnh như ông mà cũng dám kiêu ngạo trước mặt tôi?”
Bạch Sát bị Dương Thanh bóp cổ, không thể thở nổi, mặt tái mét, yết hầu đau rát làm ông ta có cảm giác sống không bằng chết.
Ông ta không dám nghi ngờ, Dương Thanh mạnh tay hơn chút là có thể bẻ gãy cổ mình.
“Ầm!”
Cũng may Dương Thanh chưa giết ông ta, tiện tay ném một cái.
Bạch Sát bay ra vài mét, đập mạnh lên đầu xe taxi.
Nhất thời, đầu xe taxi như gặp một vụ tai nạn rất nghiêm trọng, đầu xe báo hỏng.
“Xe… Xe của tôi!”
Tài xế tuyệt vọng, đây là chiếc xe anh ta mới mua được nửa năm mà đã hư mất rồi sao?
Bạch Sát đập lên đầu xe taxi, phun một ngụm máu đen, trong nháy mắt võ thuật bán bộ Thần Cảnh của ông ta đã bị phế.
“Cậu… Cậu phế võ thuật của tôi?”
Bạch Sát há hốc mồm, ông ta là cao thủ bán bộ Thần Cảnh, dù là chủ của Vương tộc cũng chưa chắc có thể đánh bại ông ta.
Nhưng bây giờ ông ta đã bị phế võ thuật, trong một thời gian ngắn ông ta không thể chấp nhận sự thật tàn khốc này.
“Bây giờ liên hệ với cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long các người, trong vòng mười phút này chuyển mười tỷ tiền bồi thường vào tài khoản của tập đoàn Nhạn Thanh”.
Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Nếu trong vòng mười phút tôi không thấy số tiền này thì tôi không ngại đến tìm điện hạ của các người đâu”.
Dứt lời, Dương Thanh dặn Trịnh Càn Khôn: “Đưa Vương Chiến đến phòng khám Ái Dân!”
“Dạ!”
Nhìn Bạch Sát bị phế võ thuật, đám cao thủ Hoàng tộc họ Long kia đâu dám cản trở nữa?
Họ chỉ có thể trơ mắt nhìn Vương Chiến bị đưa đi.
Dương Thanh lại nhìn tài xế đang tuyệt vọng, anh lấy một tấm chi phiếu ra viết vài nét rồi đưa cho tài xế: “Tôi xin lỗi vì đã làm hỏng xe cậu, đây là tiền bồi thường, cậu xem thử xem có hài lòng không?”
Tài xế đang tuyệt vọng nghe Dương Thanh nói xong thì vui vẻ lại ngay, nhìn trận đấu ban nãy là biết Dương Thanh không phải người bình thường.
Anh ta vội vàng tiến lên nhận chi phiếu, khi thấy một dãy số dài, anh ta ngơ ngác, tay này cầm chi phiếu tay kia chỉ vào số “0” trên đó, lẩm bẩm rằng: “Một, mười, một trăm, một nghìn… Một triệu, mười triệu.
Đây là mười triệu hả? Anh cho tôi mười triệu sao?”
Tài xế trợn mắt nhìn Dương Thanh như thể không tin nổi.
Anh ta đã đếm vài lần, cuối cùng mới xác định đây là tấm chi phiếu mười triệu.
Dương Thanh gật đầu: “Sao hả? Không muốn à?”
“Muốn muốn muốn! Tôi muốn!”, tài xế vội nói, mặt đầy kích động.
Ban nãy anh ta còn đau lòng cho chiếc xe yêu dấu đã bị hư, kết quả lại gặp được chuyện may mắn như vậy.
Đây là mười triệu đó, đủ để anh ta mua mấy chục chiếc taxi.
Sở dĩ
Chương 1167: 1167: Bí Mật Của Tiểu Uyển
Lúc này Long Thiên Vũ cực kỳ phẫn nộ.
Vương Chiến bị hắn ta đuổi đi lại bộc phát sức mạnh Thần Cảnh đã đủ làm hắn ta rầu rồi.
Bây giờ đám cấp dưới ngu xuẩn của hắn ta lại đuổi giết Vương Chiến đến tận tập đoàn Nhạn Thanh, còn gặp Dương Thanh.
Chẳng phải đang tìm đường chết à?
Dương Thanh là cao thủ Thần Cảnh, đừng nói là đám cấp dưới ngu xuẩn của hắn ta, dù là cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long cũng chưa chắc dám đến tập đoàn Nhạn Thanh tìm Dương Thanh nhỉ?
“Điện hạ bớt giận!”
Cao thủ Hoàng tộc họ Long cắn răng nói: “Dương Thanh nói chỉ cho ngài mười phút.
Nếu trong mười phút này không chuyển mười tỷ đến tài khoản của tập đoàn Nhạn Thanh, cậu ta sẽ đích thân đến tìm ngài”.
“Cái gì? Mười tỷ?”
“Sao cậu ta không tự đi cướp luôn đi? Dám bảo Hoàng tộc họ Long bồi thường cho cậu ta mười tỷ?”
“Ai cho cậu ta lá gan đó vậy?”
Long Thiên Vũ càng phẫn nộ hơn, rống vào điện thoại.
Sau khi rống xong hắn ta ném điện thoại xuống đất.
“Rầm!”
Long Thiên Vũ đẩy mạnh, vài tách trà và những bình rượu vang đắt đỏ trên bàn rơi hết xuống đất.
“Dương Thanh, mày muốn chết đúng không! Mày chán sống thật rồi!”
Mắt Long Thiên Vũ đầy sát khí, nếu có thể, hắn ta muốn băm Dương Thanh ra thành trăm mảnh.
Nhưng lúc trước, khi hắn ta đấu với Mã Siêu, sức khoẻ hắn ta đã bị ảnh hưởng quá nhiều, hắn ta phải ngồi xe lăn ít nhất nửa tháng.
Muốn giết Dương Thanh chỉ có thể nhờ vào cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long.
“Điện hạ, chúng ta phải đưa mười tỷ mà Dương Thanh yêu cầu cho cậu ta thật à?”
Lúc này, một cao thủ bán bộ Thần Cảnh đi theo Long Thiên Vũ hỏi một cách dè dặt.
Ông ta cũng nghe cuộc đối thoại ban nãy, Dương Thanh yêu cầu trong vòng mười phút Long Thiên Vũ phải gửi mười tỷ vào tài khoản tập đoàn Nhạn Thanh.
Nếu không Dương Thanh sẽ đích thân đến tìm Long Thiên Vũ.
Mặc dù Hoàng tộc họ Long không sợ Dương Thanh nhưng bây giờ Long Thiên Vũ không có vệ sĩ nào là cao thủ Thần Cảnh cả.
Nếu Dương Thanh đến thật, Long Thiên Vũ sẽ gặp nguy hiểm.
“Mẹ nó ông cũng bị ngu à? Không muốn chết thì chuyển tiền nhanh lên!”
Long Thiên Vũ rống lên.
“Vâng vâng vâng, tôi sẽ liên hệ với Hoàng tộc ngay, chuyển khoản cho tập đoàn Nhạn Thanh”.
Cấp dưới vội vã nói.
Bản thân ông ta là cao thủ bán bộ Thần Cảnh, không những thế còn là quản gia của Long Thiên Vũ, chuyên phụ trách giải quyết những chuyện của Long Thiên Vũ.
Mà Long Thiên Vũ đang nổi giận đùng đùng lại đổi điện thoại mới, gọi một cuộc điện thoại.
“Bố, bố phải báo thù cho con!”
Điện thoại vừa kết nối là Long Thiên Vũ bắt đầu cầu xin.
“Bố đã biết chuyện của con rồi, con cứ yên tâm đi.
Lần này ông nội của con quyết định sẽ phái hai cao thủ Thần Cảnh đến Yến Đô giúp con”.
Bố của Long Thiên Vũ lạnh lùng nói: “Không cần biết là ai nhưng nếu đã dám ức hiếp con trai bố, bố sẽ không tha cho người đó đâu!”
“Cảm ơn bố!”
Long Thiên Vũ vội nói.
Phía bên kia, Thành Cửu Châu, phòng khám Ái Dân.
Trong phòng khám ở trong cùng, một lão già nằm trên giường bệnh.
Phùng Tiểu Uyển đang chữa bệnh cho lão ta, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp hơi nghiêm túc.
Phòng khám Ái Dân là phòng khám được đặt theo tên thần y Phùng và cũng là ông nội Phùng Tiểu Uyển, được mở ở Thành Cửu Châu.
Người mà cô ta đang châm cứu không phải ai khác mà chính là Vương Chiến bị cao thủ Hoàng tộc họ Long đuổi giết trốn đến tập đoàn Nhạn Thanh.
Sau khi Vương Chiến được đưa đến đây, Phùng Tiểu Uyển bắt đầu cố gắng hết sức châm cứu, kết hợp giữa thuốc, châm cứu và rất nhiều kỹ năng trong y học cổ truyền, cuối cùng Phùng Tiểu Uyển mới rút châm.
“Phù!”
Phùng Tiểu Uyển thở phào nhẹ nhõm, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng, mặt hơi tái trông cực kỳ mệt mỏi.
Hiển nhiên ban nãy khi châm cứu cho Vương Chiến, cô ta đã tốn rất nhiều sức lực.
“Tiểu Uyển, Vương Chiến sao rồi?”
Dương Thanh vội vàng tiến lên hỏi, mặt hơi lo lắng.
Phùng Tiểu Uyển khẽ lắc đầu, nở nụ cười xinh đẹp: “Anh Thanh, anh yên tâm đi, tính mạng không còn gì đáng lo ngại nữa!”
“Tốt quá!”
Dương Thanh cũng cực kỳ vui nên cười nói: “Không hổ là thần y nhỏ được truyền thừa từ thần y Phùng, lợi hại thật đó!”
“Anh Thanh, anh đừng khen em.
Nếu không nhờ anh giúp em thì sợ là bây giờ em còn đang ở thôn Ngô Gia kia kìa, không có cơ hội ra ngắm nhìn thế giới bên ngoài”.
Phùng Tiểu Uyển mỉm cười, chân thành nói: “Chỉ cần có thể giúp anh Thanh là em vui rồi!”
Dứt lời, Phùng Tiểu Uyển lại nhìn sang Vương Chiến, ánh mắt khá lo lắng: “Tính mạng thì không sao nhưng sợ là căn cơ võ thuật của ông ta đã bị thương rất nặng, liệu sau này có thể hồi phục hoàn toàn được hay không, chỉ có thể trông chờ vào vận may của ông ta”.
Tất nhiên Dương Thanh cũng cảm nhận được hơi thở võ thuật của Vương Chiến cực kỳ không ổn định, anh cũng thấy hơi áy náy.
Vương Chiến bị như thế này, phần lớn nguyên nhân là vì anh.
Lúc trước ở nhà họ Long ở Yến Đô, nếu anh không ra tay phế đi võ thuật của Vương Chiến thì sao Vương Chiến lại thảm hại như thế này được?
“Tiểu Uyển, thật sự không có cách nào khôi phục nền tảng võ thuật của ông ấy à?”
Mắt Dương Thanh toát lên sự cầu xin.
Thân là cao thủ võ thuật, anh rất rõ với người trong giới võ thuật mà nói, nền tảng võ thuật bị ảnh hưởng nặng sẽ làm người luyện võ sốc đến nhường nào.
Thậm chí với rất nhiều người, họ sẵn sàng đi chết chứ không muốn trở thành một người vô dụng đã mất võ thuật.
Vương Chiến bị cao thủ Hoàng tộc họ Long đuổi lại quyết định chạy đến tập đoàn Nhạn Thanh, hiển nhiên đã dồn hết mọi hy vọng lên người Dương Thanh.
Bởi thế Dương Thanh càng không thể để Vương Chiến mất võ thuật.
Phùng Tiểu Uyển nghiêm túc hơn, nhìn Dương Thanh với vẻ kiên quyết, cô ta nói: “Anh Thanh, anh yên tâm đi.
Em sẽ cố gắng hết sức suy nghĩ cách làm thế nào để khôi phục lại nền tảng võ thuật”.
“Anh tin em!”
Dương Thanh gật đầu: “Nếu có gì cần anh giúp đỡ thì em phải nói nhé!”
“Anh Thanh, anh giúp em tìm một vài loại thuốc cổ truyền trăm năm được không? Giống như nhân sâm, linh chi, tuyết liên, long diên hương… Tóm lại chỉ cần hơn trăm tuổi là được”.
Phùng Tiểu Uyển chợt nghĩ đến chuyện gì đó nên vội vàng nói.
Dương Thanh trả lời: “Vậy được, em cần thuốc gì cứ lên danh sách cho anh đi, anh sẽ tìm cách gom giúp em”.
“Vậy cảm ơn anh Thanh!”
Mặt Phùng Tiểu Uyển toát lên vẻ kích động.
Thấy Phùng Tiểu Uyển kích động, Dương Thanh hơi khó hiểu, nhịn không được hỏi: “Tiểu Uyển, em cần nhiều loại thuốc hơn trăm tuổi để làm gì vậy?”
Phùng Tiểu Uyển cười bí ẩn: “Tạm thời giữ bí mật, đợi em nghiên cứu thành công rồi sẽ báo tin vui cho anh Thanh!”
“Ha ha, được.
Vậy anh đợi em báo tin vui nhé”.
Dương Thanh cười nói.
Anh chỉ tò mò thôi chứ không hề có ý định tìm hiểu xem Phùng Tiểu Uyển cần nhiều loại thuốc trăm năm như vậy để làm gì.
Đúng lúc này, Vương Chiến đang nằm trên giường bệnh chợt ho khan.
“Ông tỉnh rồi!”
Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển vội vàng bước sang.
Chương 1168: 1168: Lạc Bân Bất Ngờ
Mặc dù Vương Chiến tỉnh rồi nhưng trông rất yếu, khi lão ta nhìn thấy Dương Thanh, lão ta biết mình đã được cứu.
Mắt lão ta ánh lên vẻ kích động, gắng gượng muốn ngồi dậy cảm ơn nhưng không dậy nổi.
“Ông đừng nhúc nhích, nằm xuống nhanh lên!”
Phùng Tiểu Uyển vội vàng tiến lên ấn Vương Chiến xuống giường bệnh ngay.
Tất nhiên Dương Thanh nhận ra sự cảm kích trong mắt Vương Chiến, cũng hiểu lão ta muốn nói gì, anh cười nói: “Cứu ông là việc nhỏ thôi, chẳng tốn chút sức nào nên ông không cần phải cảm ơn đâu!”
Vương Chiến lại chảy nước mắt, lúc nhìn Dương Thanh, ánh mắt vẫn cảm kích như cũ.
Chỉ là lão ta bị thương quá nặng, không những không ngồi dậy nổi mà còn nói không ra hơi.
“Khoảng thời gian tiếp theo ông cứu yên tâm nằm đây nghỉ ngơi, tôi đã sắp xếp xong hết rồi.
Trừ phi đích thân Long Hoàng đến, nếu không, không ai có thể làm ông bị thương”.
Dương Thanh lại nói.
Lúc này tâm trạng của Vương Chiến đã bình tĩnh trở lại, không nhúc nhích và cũng không nói được nhưng thông qua ánh mắt của lão ta, có thể thấy Vương Chiến đang biết ơn Dương Thanh đến nhường nào.
“Tiểu Uyển, sao Vương Chiến lại không nói chuyện được?”
An ủi Vương Chiến xong, sau khi Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển ra ngoài, anh mới lên tiếng hỏi.
Phùng Tiểu Uyển cũng khá khó hiểu, cô ta lắc đầu: “Em cũng không biết là tại sao nữa, nhưng anh Thanh cứ yên tâm đi.
Em sẽ cố gắng hết sức tìm cách chữa trị cho Vương Chiến”.
“Ừm!”
Dương Thanh gật đầu, sau khi nói thêm vài câu với Phùng Tiểu Uyển, anh mới rời khỏi phòng khám Ái Dân.
Tập đoàn Nhạn Thanh và phòng khám Ái Dân đều ở Thành Cửu Châu, không xa nhau lắm, chỉ cách nhau một con đường nên Dương Thanh về tập đoàn Nhạn Thanh.
Bây giờ dự án Thành Cửu Châu đã hoàn toàn khởi công, dự án Thành Cửu Châu ở Yến Đô đang đã được xem như hoàn thành, chỉ còn phần phủ xanh cuối cùng.
Sau khi phủ xanh xong, Thành Cửu Châu ở Yến Đô xem như đã hoàn thành, các dự án ở tám châu vực khác cũng đang trong quá trình thi công, chắc chắn có thể hoàn thành trong vòng hai năm.
“Chủ tịch, cậu tìm tôi?”
Trong văn phòng chủ tịch, Lạc Bân gõ cửa bước vào.
Dương Thanh hỏi: “Tôi cần một nhóm các loại dược liệu cổ truyền hơn trăm năm tuổi, ông tìm giúp tôi được không?”
Lạc Bân hơi ngạc nhiên: “Chủ tịch, cậu cần dược liệu cổ truyền làm gì? Chẳng lẽ cậu định đầu tư vào lĩnh vực quân y?”
Dương Thanh cười lắc đầu: “Tiểu Uyển cần”.
Lúc trước Phùng Tiểu Uyển vừa đến tập đoàn Nhạn Thanh, Lạc Bân dẫn cô ta đi chọn vị trí để mở phòng khám nên Lạc Bân còn nhớ rõ Phùng Tiểu Uyển.
“Thì ra là Tiểu Uyển cần!”
Lạc Bân gật đầu, sau khi im lặng một lúc mới nói: “Vậy thì được, tôi sẽ vận dụng các mối quan hệ tìm cách vơ vét dược liệu cổ truyền trăm năm trên toàn thế giới”.
“Chủ tịch, tìm được bao nhiêu thì tìm đúng không?”
Lạc Bân chợt hỏi.
Dương Thanh gật đầu: “Đúng vậy, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu!”
Phùng Tiểu Uyển không nói cô ta cần bao nhiêu nhưng nếu đã không nói thì chắc chắn càng nhiều càng tốt.
Lạc Bân nói: “Được, vậy bây giờ tôi sẽ đi sắp xếp ngay”.
Có Lạc Bân ra tay, Dương Thanh rất yên tâm, nói không chừng trong hôm nay thôi là có thể tìm được một vài dược liệu cổ truyền trăm năm.
Quả nhiên trưa hôm đó, phòng khám Ái Dân nhận được một phần dược liệu cổ truyền trăm năm.
“Tốt quá!”
Phùng Tiểu Uyển thấy nhiều dược liệu cổ truyền như vậy, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp rất kích động.
Giống như trong mắt cô ta, số dược liệu cổ truyền quý báu này còn quý hơn đồ trang điểm và túi xách đắt đỏ nữa.
Đương nhiên Phùng Tiểu Uyển không cần dùng những thứ đó để tô vẽ cho chính mình.
“Chú Lạc, cảm ơn chú! Cảm ơn chú nhiều lắm!”
Lạc Bân đích thân đi đưa dược liệu cổ truyền nên Phùng Tiểu Uyển kích động nói.
Lạc Bân chưa kết hôn, Dương Thanh xem Phùng Tiểu Uyển như em gái mà mỗi lần Phùng Tiểu Uyển gặp ông ta đều cực kỳ lễ phép nên ông ta có cảm giác đặc biệt, cảm giác như Phùng Tiểu Uyển là con gái mình vậy.
“Tiểu Uyển, đừng khách sáo với chú, hơn nữa số dược liệu này là do chủ tịch ra lệnh chú tìm nên nếu muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn chủ tịch kìa”.
Lạc Bân cười nói.
Phùng Tiểu Uyển chân thành nói: “Cháu cũng muốn cảm ơn anh Thanh nhưng cháu biết để tìm số dược liệu này, chú Lạc đã tốn rất nhiều công sức nên cháu thật lòng cảm ơn chú!”
“Được rồi, đừng khách sáo với chú nữa.
Tiểu Uyển xem thử số dược liệu này đã đủ chưa? Nếu chưa thì chú tìm tiếp nhé?”
Lạc Bân cười hỏi.
Nào ngờ Phùng Tiểu Uyển lại gật đầu thật, nghiêm túc nói: “Cần, có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”.
Lạc Bân hơi ngơ ngác, tổng giá trị số dược liệu ông ta mang đến khoảng mấy trăm triệu.
Nếu không phải Dương Thanh có tiền thì đúng là không thể mua nhiều thế được.
Không ngờ Phùng Tiểu Uyển lại nói có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.
Phùng Tiểu Uyển chợt ý thức được chuyện gì đó, đỏ mặt cẩn thận hỏi: “Chú Lạc, để lấy được số dược liệu này, có phải là đã tốn rất nhiều tiền rồi không?”
“Hả?”
Lạc Bân ngây người rồi sực tỉnh, bỗng nhớ Dương Thanh đã từng nói với ông ta rằng Phùng Tiểu Uyển lớn lên ở nông thôn, tự lên núi hái dược liệu, không biết nhiều chuyện của thế giới bên ngoài.
Nghĩ đến đây, Lạc Bân cười, vội nói: “Dược liệu này miễn phí hết đó, với địa vị của chủ tịch, rất nhiều người suy nghĩ nổ não muốn tặng quà xịn cho chủ tịch, đống dược liệu này miễn phí cả đấy”.
“Thật hả?”
Phùng Tiểu Uyển nghi ngờ.
“Thật mà! Thật trăm phần trăm!”
Lạc Bân vội vàng nói.
Phùng Tiểu Uyển cũng không hỏi thêm, bỗng thấy trên cánh tay của Lạc Bân có một vết sẹo, hình như là bị bỏng, hẳn là vết thương đã lâu lắm rồi.
“Tiểu Uyển, nếu không có chuyện gì nữa thì chú đi trước đây.
Chú tìm giúp cháu tiếp!”, Lạc Bân nói rồi định đi.
“Chú Lạc, chú đợi chút!”
Phùng Tiểu Uyển nói xong chạy vội vào phòng dược cầm một chiếc bình sứ màu trắng ra.
“Chú Lạc, đây là thuốc mỡ trị sẹo mà cháu mới nghiên cứu ra.
Nếu kiên trì sử dụng thì vết sẹo trên cánh tay của chú sẽ có kết quả tốt đó”.
Phùng Tiểu Uyển đưa bình sứ.
“Vậy cảm ơn Tiểu Uyển nhé!”
Lạc Bân cười nói, bây giờ ông ta không thể nào ngờ bình thuốc mỡ này sẽ mang đến cho tập đoàn Nhạn Thanh lợi nhuận lớn đến nhường nào.
Đến tối sau khi tăng ca về nhà xong, đồng hồ đã điểm một giờ sáng, Lạc Bân tắm rửa xong xuôi chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng bỗng nhiên thấy bình sứ màu trắng đặt trên đầu giường, ông ta chợt nhớ đây là bình thuốc Phùng Tiểu Uyển đưa.
Nhớ đến Phùng Tiểu Uyển, Lạc Bân cười khẽ, lẩm bẩm: “Nếu mình có đứa con gái như Tiểu Uyển thì tốt biết bao?”
Nói xong ông ta cầm bình sứ trắng, lấy thuốc mỡ trong bình ra bôi lên vết sẹo trên cánh tay.
Mới bôi lên đã thấy hơi mát lạnh, rất sảng khoái.
Lạc Bân vốn đã mệt mỏi suốt một ngày trời, nằm lên giường, thoáng chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, ông ta dậy sớm vệ sinh cá nhân theo thường lệ nhưng khi nhìn đến cánh tay mình, vết sẹo vốn rất rõ nay chỉ còn một ít dấu vết mờ mờ, ông ta ngỡ ngàng.
“Trời ơi! Vết sẹo bị bỏng mười mấy năm về trước của mình đã lặn rồi?”
“Là… Là thuốc
.
Chương 1169: 1169: Thần Dược Sắp Xuất Hiện
Lạc Bân quá kích động nên giọng run rẩy.
Phùng Tiểu Uyển nhận được điện thoại cũng khó hiểu, không biết sao mới sáng sớm mà Lạc Bân đã đòi gặp mình?
Nhưng cô ta vẫn nói: “Chú Lạc, cháu sắp đến phòng khám Ái Dân rồi, hay là chú nói cho cháu biết chú đang ở đâu đi, cháu sang đó tìm chú nhé?”
Trời còn sớm, Phùng Tiểu Uyển có thói quen dậy sớm.
Vương Chiến còn đang ở phòng khám nên cô ta định sang đó xem thử.
“Không cần đâu, bây giờ chú sẽ sang tìm cháu ngay”.
Lạc Bân nói xong, Phùng Tiểu Uyển chưa kịp cúp máy thì ông ta đã cúp trước.
Ban nãy vệ sinh cá nhân, ông ta chỉ đánh răng, rửa tay, chưa kịp rửa mặt, mặt đầy dầu, tóc cũng rối bời.
Ông ta vội vã mặc quần áo, không kịp bẻ cổ áo, trông cứ hệt như một kẻ lang thang đầu bù tóc rối chứ đâu phải tổng giám đốc của một doanh nghiệp lớn?
Chặng đường vốn dĩ cần nửa tiếng đồng hồ nay Lạc Bân chỉ chạy mười lăm phút là đến phòng khám.
“Tiểu Uyển! Tiểu Uyển!”
Mới vừa xuống xe, Lạc Bân đã hô to.
“Chú Lạc, cháu ở đây…”
Phùng Tiểu Uyển nghe giọng Lạc Bân, vội chạy ra ngoài phòng khám thì thấy Lạc Bân đầu bù tóc rối nhưng dáng vẻ lại vô cùng kích động, bước vào phòng khám.
“Chú Lạc, chú sao thế? Có chuyện gì gấp hả?”
Nhìn Lạc Bân như vậy, Phùng Tiểu Uyển thấy hơi buồn cười, ngạc nhiên hỏi.
“Tiểu Uyển, cháu nhìn đi, nhìn đi nhìn đi!”
Lạc Bân giơ tay phải ra, xắn tay áo lên để lộ vết sẹo mấy mười mấy năm của mình.
Lúc này vết sẹo chỉ còn dấu mờ mờ, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra nơi này đã từng có vết sẹo.
Lạc Bân là một người cực kỳ chú trọng hình tượng, không ai biết vì trị vết sẹo này, ông ta đã tốn biết bao nhiêu công sức nhưng không hề có chút hiệu quả nào.
Nhưng Phùng Tiểu Uyển chỉ đưa cho ông ta một lọ thuốc mỡ tự chế, chỉ dùng một đêm mà dường như vết sẹo đã biến mất.
Có thể hiểu bây giờ Lạc Bân đang kích động đến nhường nào.
“Chúc Lạc, cánh tay chú có bị gì đâu, cháu còn tưởng thuốc mỡ cháu đưa cho chú làm cánh tay chú bị gì”.
Phùng Tiểu Uyển cười nói.
“Ý chú không phải vậy, chú muốn nói là tối qua chú chỉ dùng một lần mà vết sẹo mười mấy năm đã gần như biến mất, có thể nửa ngày nữa thôi những dấu vết cuối cùng của vết sẹo cũng sẽ biến mất”.
Lạc Bân kích động nói.
Bây giờ Phùng Tiểu Uyển mới hiểu Lạc Bân kích động vì chuyện gì, thì ra là vì hiệu quả của thuốc mỡ mình đưa quá rõ rệt.
“Tiểu Uyển, cháu đúng là thiên tài! Chú già thế rồi mà lần đầu tiên thấy thần y giỏi giang như cháu.
Với năng lực của cháu, sợ rằng khắp Chiêu Châu này không ai có thể sánh bằng, đúng không?”
Lạc Bân thoải mái khen Phùng Tiểu Uyển.
Phùng Tiểu Uyển hơi ngại ngùng, cô ta cười nói: “Lúc trước cháu ở thôn rảnh rỗi không có chuyện gì làm tiện tay chế tạo ít thuốc mỡ, cảm thấy có tác dụng nên chỉ làm một ít thuốc mỡ”.
Lạc Bân cực kỳ kinh hãi, thì ra là rảnh rỗi không có gì làm tiện tay chế tạo mà lại có thể chế tạo ra thuốc mỡ tuyệt vời đến vậy.
Vậy đám giáo sư tiến sĩ đứng đầu giới y học đó phải sống thế nào đây?
Đám chuyên gia đứng đầu đó năm nào cũng ở trong phòng thí nghiệm tiêu hết một đống tiền, chỉ sợ rằng thuốc nghiên cứu ra lại thua xa thuốc mỡ do Phùng Tiểu Uyển chế tạo nhỉ?
Lúc này, khi Lạc Bân nhìn Phùng Tiểu Uyển, ánh mắt này không những yêu thương mà còn giống như đang nhìn một cái kho tiền di động.
Dường như ông ta có thể tưởng tượng được khi thuốc mỡ này được sản xuất quy mô lớn thì sẽ làm thế giới bùng nổ đến nhường nào.
“Tiểu Uyển, e là thuốc mỡ này sẽ cần những dược liệu cực kỳ quý báu nhỉ?”
Lạc Bân chợt hỏi.
Phùng Tiểu Uyển suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, cười nói: “Không đắt chút nào, cháu mua dược liệu của thầy thuốc già trong thôn, bình thuốc mỡ mà cháu cho chú chắc khoảng một tệ đó!”
“Một tệ?”
Lạc Bân tròn mắt nhìn, một tệ nhưng dù có bán với giá trên trời là một triệu thì chắc cũng sẽ có người mua nhỉ?
Phùng Tiểu Uyển lại suy nghĩ rồi mới xác định lại rằng: “Hẳn là không đến một tệ, cháu mua dược liệu hết 23 tệ nhưng làm 28 lọ, tính ra…”
Chỉ thấy Phùng Tiểu Uyển giơ ngón tay lên, thoáng chốc nói: “Nói một cách chính xác thì 0,82 tệ ”.
Lạc Bân chợt có cảm giác như đang nằm mơ, chỉ với 0,82 tệ mà có thể chế tạo ra một lọ thuốc mỡ tuyệt vời đến vậy.
Căn cứ theo năng lực của tập đoàn Nhạn Thanh, nếu mua dược liệu quy mô lớn thì giá thành của một lọ sẽ rơi vào khoảng 0,5 tệ.
Nhưng một khi tung loại thuốc mỡ này ra thị trường thì tuyệt đối có thể đánh bại tất cả thuốc mỡ trị sẹo trên thị trường.
Dù bán ra với giá chín mươi chín tệ thì người bình thường cũng sử dụng được.
Ông ta có thể tưởng tượng được rằng một khi thuốc mỡ được sản xuất số lượng lớn, mọi người sẽ tranh nhau mua đến sứt đầu mẻ trán.
Lúc này, thậm chí Lạc Bân còn tưởng tượng mình phải làm gì để khống chế tình hình khi lượng người mua hàng bùng nổ.
“Chú Lạc, còn chuyện gì nữa không ạ?”
Phùng Tiểu Uyển thấy một lúc lâu Lạc Bân không nói gì nên hỏi.
“Tiểu Uyển, chú Lạc hỏi cháu.
Nếu nói tập đoàn Nhạn Thanh muốn sản xuất sản xuất loại thuốc mỡ này quy mô lớn thì cháu có chịu đưa cách điều chế thuốc này không?”
Lạc Bân nghiêm túc nói, sau đó vội vàng bổ sung: “Đương nhiên nếu như cháu đồng ý, chú sẽ xin ý kiến của chủ tịch, đồng thời hứa sẽ chia cho cháu không dưới hai mươi phần trăm lợi nhuận”.
Nghe Lạc Bân nói, Phùng Tiểu Uyển cười khẽ, đi thẳng sang bên cạnh cầm giấy viết.
Chưa đầy hai phút đã liệt kê ra đơn thuốc bao gồm hơn hai mươi loại dược liệu.
“Chú Lạc, đây là đơn thuốc của thuốc mỡ.
Nếu tập đoàn Nhạn Thanh cần thì mọi người cứ cầm mà dùng là được, không cần chia lợi nhuận gì đó cho cháu đâu”.
Phùng Tiểu Uyển tươi cười nói: “Cháu được như ngày hôm nay là nhờ sự giúp đỡ của anh Thanh, ngay cả phòng khám này cũng do anh Thanh mở giúp cháu”.
“Hơn nữa, cháu đã lên mạng tra số dược liệu mà hôm qua chú mang đến cho cháu rồi.
Số dược liệu dó cực kỳ quý giá, món nào cũng vài triệu.
Hôm qua chú đã tốn vài trăm triệu mua dược liệu cho cháu”.
“Cháu
Chương 1170: 1170: Lạc Bân Không Điên
Lạc Bân thật sự rất kích động và biết ơn vì Phùng Tiểu Uyển đã tin tưởng mình.
Ông ta biết phương thuốc này có giá trị lớn đến nhường nào, nếu đem đi đấu giá thì chắc chắn sẽ bán được với cái giá lên đến hàng tỷ, thậm chí còn cao hơn.
Sở dĩ một số sản phẩm thuốc hiện nay đắt tiền như vậy đa phần là do phải trả cho việc nghiên cứu, ngoài ra thành phần để làm thuốc cũng tiêu tốn một chi phí nhất định.
Mà có phương thuốc của Phùng Tiểu Uyển trong tay thì không khác gì giảm được một số tiền nghiên cứu khổng lồ, chỉ cần dựa theo để làm là có thể sản xuất với số lượng lớn rồi.
“Tiểu Uyển, cháu chờ ở đây, chú sẽ đi báo cáo chuyện này với chủ tịch, còn chia lợi nhuận thế nào thì bàn sau nhé”.
Nói rồi Lạc Bân vội vàng cầm phương thuốc rời khỏi đây.
Phùng Tiểu Uyển lắc đầu cười trừ, xoay người vào phòng khám.
Phòng khám Ái Dân chỉ mới mở vài ngày nên chưa được nhiều người biết đến, nhưng mỗi ngày cô ta đều đến thật sớm, có bệnh nhân thì chữa trị, không có thì tự nghiên cứu chế tạo thuốc.
Ngày qua ngày rất thoải mái, dường như không có gì khác biệt so với cuộc sống trước đây ở thôn Ngô Gia.
Sau khi rời khỏi phòng khám Ái Dân, Lạc Bân đi đến dinh thự Vân Phong, còn lâu lắm mới đến giờ đi làm nên chắc chắn Dương Thanh chưa đến công ty.
Ông ta vô cùng háo hức muốn gặp anh để báo cáo về thuốc mỡ này.
Chẳng mấy chốc đã đến nơi.
“Sếp Lạc! Sao chú lại đến đây?”
Người ra mở cửa là Tần Y, cô ta rất kinh ngạc khi nhìn thấy Lạc Bân.
“Sếp Tần, chủ tịch có ở nhà không?”
Ông ta vội vàng hỏi, trên mặt đầy vẻ kích động.
Tần Y chỉ về phía nhà bếp, Dương Thanh đang mặc tạp dề mang bữa sáng đến phòng ăn.
“Sếp Lạc!”
Đương nhiên anh cũng nhìn thấy Lạc Bân và giật mình như Tần Y.
Giờ phút này, Lạc Bân tóc tai bù xù, mặt thì nhem nhuốc, dáng vẻ hấp ta hấp tấp, nếu vẻ mặt của ông ta không phải là kích động thì Dương Thanh còn nghĩ rằng tập đoàn Nhạn Thanh đã xảy ra chuyện.
“Chủ tịch, cậu nhìn cánh tay của tôi này”.
Lạc Bân chạy đến bên cạnh anh, vén tay áo lên để lộ vết sẹo do bị phỏng.
Tần Y tò mò nhìn cánh tay của ông ta, nghi ngờ hỏi: “Sếp Lạc, chú sao thế ạ? Tay chú có vấn đề gì sao?”
Dương Thanh cũng ngẩn ngơ, không biết Lạc Bân đang làm gì.
Ông ta nói với Tần Y: “Cô nhìn kỹ lại xem, có thấy sẹo không?”
“Ơ! Chỗ này là vết sẹo bị phỏng của chú đây mà, sao chỉ còn một dấu đỏ nhỏ thôi?”
Rốt cuộc cô ta đã phát hiện ra điểm kỳ lạ, kinh ngạc thốt lên: “Cháu nhớ hôm qua vết sẹo trên tay chú vẫn còn, sao mới qua một ngày đã mờ rồi?”
“Sếp Lạc, cho cháu biết chú đã đi trị sẹo ở đâu đi! Lúc nhỏ cháu bị ngã gãy chân, đầu gối còn để lại sẹo rõ lắm, mùa hè còn không dám mặc váy ngắn nữa”.
Nghe Tần Y nói vậy, Dương Thanh mới sực nhớ ra trên cánh tay của Lạc Bân đúng là có một vết sẹo do bị bỏng nặng.
Vì rất lớn nên vết sẹo vô cùng nổi bật trên cánh tay phải của ông ta.
Giờ nhìn lại, quả là nó đã biến mất rồi.
“Tôi không đi spa trị sẹo nào cả, chỉ dùng thuốc mỡ này thôi!”
Lạc Bân kích động lấy một chiếc lọ sứ ra, đó là thuốc mỡ mà hôm qua Phùng Tiểu Uyển đã cho.
“Thơm quá!”
Tần Y nhận lấy lọ sứ, vừa mở nắp đã ngửi thấy mùi thuốc thơm nồng.
“Sếp Lạc, đừng nói với cháu là chú dùng bình thuốc này nên vết sẹo mới hết chỉ trong một ngày đấy chứ?”
Tần Y cười hỏi như đang đùa.
Nào ngờ Lạc Bân lại gật đầu, phấn khởi đáp: “Chính xác hơn thì tôi chỉ mới dùng một lần thôi, tối hôm qua tắm xong tôi thoa một ít lên, sáng nay vệ sinh cá nhân mới phát hiện ra vết sẹo theo tôi mười mấy năm biến mất rồi”.
“Đây đúng là thuốc thần, chỉ dùng một lần, qua một buổi tối thôi mà lại có công dụng như thế, quá thần kỳ!”
“Chủ tịch, tôi đề xuất mở một công ty y dược để sản xuất số lượng lớn riêng loại thuốc mỡ này”.
“Chúng ta không phải mất chi phí nghiên cứu đâu, nếu sản xuất quy mô lớn rồi thông qua truyền thông để quảng bá thì nhất định có thể gây chấn động toàn cầu rồi!”
“Lúc đó, giá cổ phiếu của tập đoàn Nhạn Thanh chắc chắn sẽ tăng gấp mấy lần!”
Lạc Bân vui mừng khôn xiết, khuôn mặt không giấu nỗi vẻ hào hứng.
Đến lúc này, Dương Thanh mới nhận ra tại sao mới sáng sớm Lạc Bân lại chạy tới dinh thự Vân Phong tìm mình trong dáng vẻ nhếch nhác như thế.
Thì ra là vì chuyện này.
Có điều, hình như ông ta hơi khoa trương quá rồi?
Anh hơi nghi ngờ, chỉ bôi thuốc buổi tối một lần mà có thể xóa đi vết sẹo đã tồn tại mười mấy năm sao?
Sao có thể?
“Sếp Lạc, chú đang đùa đúng không ạ?”
Tần Y ngạc nhiên nói: “Cháu chưa bao giờ nghe nói có loại thuốc nào mang lại hiệu quả nhanh như vậy, nếu thần kỳ như chú nói thật thì chỉ dựa vào nó đã đủ để vang danh thế giới rồi”.
“Đặc biệt là hầu hết phụ nữ sẽ tranh nhau mua loại thuốc này, nhiều người vì sinh mổ mà để lại vết sẹo trên bụng rất lớn”.
“Chỉ nói đến phương diện phụ nữ mang thai thôi đã là một khoản lợi nhuận khổng lồ rồi”.
Lạc Bân sốt ruột nói: “Tất cả những gì tôi nói đều là sự thật!”
Ông ta nôn nóng thuyết phục Dương Thanh: “Chủ tịch, tôi nói đúng một trăm phần trăm hết đấy.
Lọ thuốc này Tiểu Uyển đưa cho tôi dùng, chính mắt tôi thấy được công dụng thần kỳ của nó nên mới đến tìm cậu đây!”
“Ông nói lọ thuốc này do Tiểu Uyển đưa sao?”
Ban đầu Dương Thanh còn hơi nghi ngờ, nghe thấy loại thuốc mỡ này là của Phùng Tiểu Uyển thì lập tức hiểu ra.
Đồng thời, nét mặt anh cũng hiện lên sự kích động.
Phát triển tập đoàn Nhạn Thành trở thành doanh nghiệp hàng đầu thế giới luôn là mục tiêu của anh.
Nếu loại thuốc này thật sự có công dụng mạnh mẽ đến vậy thì nó hoàn toàn có thể quét sạch tất cả thuốc trừ sẹo nổi tiếng trên thế giới, có lẽ một số công ty spa chuyên về thuốc trị sẹo sẽ phải đóng cửa.
Lạc Bân vội vã gật đầu, lấy một tờ giấy nhăn nhúm ra đưa cho Dương Thanh, nói: “Đây là phương thuốc Tiểu Uyển cho tôi”.
“Chủ tịch, bây giờ có thành phần rồi, chúng ta chỉ cần làm các thủ tục liên quan là có thể thành lập công ty và sản xuất với số lượng lớn!”
Sự cuồng nhiệt dâng lên trong mắt Dương Thanh, anh lập tức quyết định: “Được, cứ vậy đi, tôi cho ông mười tỷ để làm dự án này, không đủ cứ nói với tôi!”
Hôm qua anh mới








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![[Dịch] Công Tử Biệt Tú [Dịch] Công Tử Biệt Tú](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Cong-Tu-Biet-Tu-dich.jpg)







