- Home
- Truyện Ngôn Tình
- Chàng Rể Chiến Thần
- Tập 116 : 1151: Cơn Giận Của Cháu Đích Tôn Hoàng Tộc (c1151-c1160)
Chàng Rể Chiến Thần
Tập 116 : 1151: Cơn Giận Của Cháu Đích Tôn Hoàng Tộc (c1151-c1160)
❮ sautiếp ❯Chương 1151: 1151: Cơn Giận Của Cháu Đích Tôn Hoàng Tộc
Long Đằng đã sớm nghĩ đến việc Hoàng tộc họ Long sẽ đổ hết chuyện xảy ra tối qua lên đầu Dương Thanh.
Nhưng lão ta không ngờ Hoàng tộc họ Long lại đến nhanh như thế, chuyện mới xảy ra tối qua mà sáng sớm hôm nay họ đã tới rồi.
“Điện hạ, thế lực ra tay với nhà họ Long tối qua là Liên minh Vương tộc chứ không phải cậu Thanh!”
Long Đằng nói: “Cậu Thanh là bạn vong niên của tôi, còn giúp nhà họ Long rất nhiều lần, chuyện xảy ra tối qua không hề liên quan đến cậu ấy”.
“Hửm?”
Long Thiên Vũ lập tức nhướng mày: “Ý ông là Hoàng tộc họ Long nhận được thông tin sai lệch ư? Ông đang nghi ngờ năng lực của Hoàng tộc họ Long à?”
Chỉ một câu của hắn ta đã chụp mũ cho Long Đằng, chuyện này khiến sắc mặt Long Đằng càng thêm khó coi.
“Điện hạ, Long Đằng không hề có ý đó! Mười kẻ địch xông vào đây tối qua đã bị giết hết, nếu điện hạ không tin lời tôi nói thì có thể cho người điều tra, chắc chắn sẽ biết họ đều là cao thủ của Liên minh Vương tộc”.
Long Đằng vội nói.
Tuy rõ ràng Hoàng tộc họ Long đến vì Dương Thanh, chuyện tối qua chỉ là cái cớ để Hoàng tộc họ Long tiến vào Yến Đô, nhưng lão ta vẫn muốn thuyết phục, hy vọng có thể ngăn được xung đột giữa Dương Thanh và Hoàng tộc họ Long.
“Câm mồm!”
Long Thiên Vũ chợt quát lên, híp mắt: “Nếu tôi đã tới Yến Đô, mọi chuyện sẽ do tôi quyết định, tôi bảo ông liên lạc với Dương Thanh thì ông cứ làm đi”.
“Ông biết hậu quả khi làm trái lệnh tôi là gì rồi chứ?”
Nhìn dáng vẻ ngang ngược của Long Thiên Vũ, Long Đằng chỉ cảm thấy rất bi ai.
Lão ta định thuyết phục để giảm bớt mâu thuẫn giữa Dương Thanh và Hoàng tộc họ Long, nhưng Hoàng tộc họ Long vốn không định bỏ qua cho Dương Thanh.
“Được, tôi gọi!”
Long Đằng nghiến răng nghiến lợi, bấm số Dương Thanh.
“Cậu Thanh, điện hạ Long Thiên Vũ – cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long muốn gặp cậu, bây giờ cậu có thời gian đến nhà họ Long một chuyến không?”
Lúc này, Dương Thanh đang ở dinh thự Vân Phong, ăn cơm với vợ và con gái, bỗng nhận được điện thoại từ Long Đằng, không khỏi nhíu mày.
“Hai mẹ con ăn đi, anh nghe điện thoại đã!”
Dương Thanh nói rồi quay người đi ra ngoài, sau đó mới đáp: “Nếu anh ta muốn gặp tôi thì bảo anh ta đến tập đoàn Nhạn Thanh mà chờ”.
Đương nhiên Dương Thanh cũng hiểu, việc Long Đằng gọi anh đến nhà họ Long là mệnh lệnh của Long Thiên Vũ.
Nếu Hoàng tộc họ Long đã kiêu ngạo đến thế, đương nhiên anh sẽ không nể mặt đối phương.
Có vẻ Long Đằng rất khó xử, trầm giọng nói: “Cậu Thanh, xem như tôi xin cậu, cậu đến nhà họ Long một chuyến được không?”
Dương Thanh đang định từ chối, nhưng khi nghe thấy giọng điệu của Long Đằng thì biết ngay lão ta bị ép buộc.
“Được, nếu anh ta đã muốn gặp tôi thì tôi sẽ đến đó, nhưng tôi không thể đảm bảo mình sẽ làm gì đâu”.
Dương Thanh lạnh lùng nói.
Long Đằng vội nói: “Vâng! Vậy tôi chờ cậu ở nhà họ Long nhé!”
Sau khi cúp máy xong, lưng Long Đằng đã đầm đìa mồ hôi lạnh.
Đương nhiên lão ta biết rõ sự đáng sợ của Dương Thanh, bảo cao thủ như Dương Thanh đến nhà họ Long để gặp người ta đúng là hơi vô lễ, nhưng lão ta đã hết cách rồi.
“Long Đằng, tôi bảo ông ra lệnh cho cậu ta tới nhà họ Long để giải thích với tôi trong vòng mười phút, ông lại xin cậu ta à?”
Long Thiên Vũ sầm mặt, trong mắt lóe lên sát khí: “Ông muốn chết đúng không?”
Long Đằng cảm thấy vô cùng chua chát, cả Dương Thanh lẫn Long Thiên Vũ đều là đối tượng mà lão ta không thể đắc tội.
“Điện hạ, có lẽ cậu chưa biết, thực lực võ thuật của Dương Thanh đã đạt đến Thần Cảnh rồi, còn tôi mới tới Vương Cảnh trung kỳ mà thôi! Tôi không dám đắc tội cậu ấy”.
Long Đằng vội giải thích, nhưng câu giải thích của lão ta không hề có tác dụng trước mặt Long Thiên Vũ.
Long Thiên Vũ tức giận chất vấn: “Không dám đắc tội cậu ta, nên ông lựa chọn khiến Hoàng tộc họ Long mất mặt à?”
Mấy cao thủ của Hoàng tộc họ Long đang đứng cạnh hắn ta đều nhìn chằm chằm vào Long Đằng, như thể chỉ cần Long Thiên Vũ ra lệnh, họ sẽ lấy mạng Long Đằng.
Long Đằng không khỏi rùng mình, lập tức quỳ xuống: “Điện hạ, tôi đâu dám khiến Hoàng tộc họ Long mất mặt chứ!”
“Nhưng thực lực của nhà họ Long quá yếu, không thể đối phó với cao thủ Thần Cảnh, tôi cũng hết cách rồi! Xin điện hạ tha cho!”
Thấy Long Đằng quỳ xuống xin tha, sự khinh thường trong mắt Long Thiên Vũ càng thêm rõ rệt.
Hắn ta lạnh lùng nói: “Nếu vậy, hôm nay tôi sẽ cho ông cơ hội tự tay giết cao thủ Thần Cảnh”.
“Sau khi ông tự tay giết cao thủ Thần Cảnh xong, ông sẽ biết, ngay cả cao thủ Thần Cảnh cũng chỉ là sâu bọ trước mặt Hoàng tộc họ Long!”
Long Thiên Vũ ngạo nghễ nói, như thể cao thủ Thần Cảnh chẳng là cái thá gì trước mặt hắn ta.
Long Đằng không khỏi co rúm người, đương nhiên lão ta cũng hiểu Long Thiên Vũ có ý gì.
“Điện hạ, ngài đừng coi thường Dương Thanh, cậu ấy mới hai tám tuổi mà đã nắm giữ thực lực Thần Cảnh, chắc chắn có lai lịch khó lường”.
Long Đằng vội nói: “Tôi đề nghị Hoàng tộc họ Long nên qua lại thân thiết với cậu ấy, bây giờ ở Yến Đô, chỉ mình Dương Thanh có tư cách trở thành Vương của Yến Đô nhất”.
“Nếu cậu ấy trở thành Vương của Yến Đô thì sẽ danh chính ngôn thuận thừa kế Đế Thôn, đến khi đó, cho dù không có thế lực nào chống lưng thì chỉ riêng Đế Thôn đã đủ để khiến địa vị của cậu ấy tăng vọt rồi”.
“Nếu bây giờ Hoàng tộc họ Long thân thiết với Dương Thanh, sau khi cậu ấy thừa kế Đế Thôn, Hoàng tộc họ Long cũng sẽ có quan hệ tốt với Đế Thôn rồi”.
Long Đằng hiểu rõ, Long Thiên Vũ dẫn cao thủ của Hoàng tộc họ Long đến Yến Đô vì Đế Thôn.
Lão ta cũng biết, Dương Thanh không muốn cho Đế Thôn nhập thế nên sẽ ngăn cản mọi thế lực muốn làm điều đó.
Nhưng bây giờ lão ta chỉ có thể nói thế thì mới có thể ngăn chặn xung đột giữa Long Thiên Vũ và Dương Thanh.
“Vả miệng!”
Long Thiên Vũ bỗng ra lệnh.
Vù!
Một bóng người sau lưng hắn ta lập tức biến mất.
“Bốp!”
Ngay sau đó, tiếng bạt tai giòn giã vang lên, Long Đằng bay ra xa mười mấy mét, hộc máu mồm.
Hơi thở của lão ta lập tức yếu hẳn.
Vào giờ phút này, cả nhà họ Long lặng ngắt như tờ, ai cũng trợn mắt há hốc mồm, nhìn Long Đằng đang thoi thóp.
“Tôi tạm thời giữ lại cái mạng chó cho ông, nếu ông dám nói đỡ thằng nhãi kia nữa, tôi sẽ lấy mạng ông đấy!”
Long Thiên Vũ hờ hững nhìn Long Đằng.
Long Đằng lồm cồm bò dậy, khóe miệng đầy máu tươi, sắc mặt tái mét.
Lão ta run rẩy bước lên phía trước, kiên định nhìn Long Thiên Vũ: “Điện hạ, Dương Thanh thực sự không phải người bình thường, tôi xin ngài hãy nghĩ lại đi!”
“Giết!”
Lần này, Long Thiên Vũ hoàn toàn tức giận, ra lệnh giết Long Đằng luôn.
“Chủ gia tộc!”
Mười hai tướng của Long Môn lập tức xông lên bảo vệ Long Đằng, nhìn chằm chằm vào đám người Long Thiên Vũ.
“Lui ra đi!”
Long Đằng cắn răng.
Lão ta biết rõ, nếu mười hai tướng của Long Môn ra tay thì cũng chỉ là đang đâm đầu vào chỗ chết.
Long Thiên Vũ là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long, sao có thể thiếu cao thủ Thần Cảnh đi theo bảo vệ được?
Tuy mười hai tướng của Long Môn mạnh nhưng chỉ phát huy được thực lực bán bộ Thần Cảnh là cùng.
Long Thiên Vũ híp mắt, nhìn chằm chằm vào Long Đằng bằng ánh mắt đằng đằng sát khí: “Không ngờ ông cũng bồi dưỡng được một số cao thủ trung thành”.
“Nhưng thế thì sao chứ? Tôi muốn giết ông đấy, ai cản nổi tôi?”
Hắn ta nói rồi lại quát lên: “Giết!”
Một người sau lưng hắn ta lập tức biến mất rồi xuất hiện trước mặt Long Đằng, vỗ vào đầu lão ta: “Chết đi!”.
Chương 1152: 1152: Chấp Nhận Nhà Họ Long
Không ai ngờ Long Thiên Vũ lại định giết Long Đằng thật, ngay sau tiếng ra lệnh của hắn ta, cao thủ sau lưng hắn ta đã xuất hiện trước mặt Long Đằng rồi tung chưởng.
Ngay cả mười hai tướng của Long Môn cũng chưa kịp phản ứng thì đã nhìn thấy một cao thủ xuất hiện trước mặt Long Đằng rồi.
Người nhà họ Long đều có vẻ tuyệt vọng: “Chủ gia tộc!”
Còn người của Hoàng tộc họ Long thì rất hờ hững, như thế giết Long Đằng cũng chẳng đáng gì.
Vào giờ phút này, trong mắt Long Đằng chỉ còn sự tuyệt vọng, lão ta cảm thấy vô cùng không cam lòng và thất vọng với Hoàng tộc họ Long.
“Rầm!”
Đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc này, một bóng người bỗng xuất hiện, chắn trước mặt Long Đằng rồi tung chưởng.
Trước sự khiếp sợ của đám người, cao thủ đang định giết Long Đằng lập tức bay ra xa, như thể bị một chiếc xe tải hạng nặng tông trúng.
“Dương Thanh!”
Long Đằng nhìn cậu thanh niên đang chắn trước mặt mình, mắt lập tức rớm lệ, vô cùng kích động.
Vừa nãy, khi Long Thiên Vũ định giết lão ta, lão ta không hề có cơ hội phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn cao thủ của Hoàng tộc họ Long xuống tay với mình.
Vào giây phút sống còn đó, Dương Thanh đã cứu lão ta, có thể tưởng tượng được tâm trạng của Long Đằng lúc này.
Trong mắt Dương Thanh lóe lên sát khí, anh nhìn chằm chằm vào Long Thiên Vũ, chất vấn: “Người yêu cầu tôi đến đây là anh à?”
Giọng Dương Thanh vô cùng lạnh lùng, khiến cả nhà họ Long như đóng băng.
Một lão già tóc hoa râm lập tức chắn trước mặt Long Thiên Vũ, nghiêm nghị nhìn Dương Thanh.
Lão ta là cao thủ Thần Cảnh được Hoàng tộc họ Long giao nhiệm vụ bảo vệ Long Thiên Vũ, nhưng vào lúc này, lão ta lại cảm nhận được áp lực khổng lồ từ phía Dương Thanh.
Trước ánh mắt của Dương Thanh, Long Thiên Vũ cảm thấy rất mất tự nhiên, như thể đang bị rắn độc nhắm đến.
Nhưng hắn ta là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long, đương nhiên cũng có sự kiêu ngạo của mình.
Hắn ta hờ hững nhìn Dương Thanh: “Dám khiến người của Hoàng tộc họ Long bị thương, cậu biết tội chưa?”
Vù!
Long Thiên Vũ vừa dứt lời, bóng Dương Thanh bỗng nhoáng lên, lập tức xuất hiện trước mặt cao thủ bán bộ Thần Cảnh vừa bị anh đánh bay.
“Rắc!”
Dương Thanh giẫm vào đầu gối đối phương, tiếng xương gãy chói tai vang lên.
“Á…”
Ngay sau đó là tiếng hét của cao thủ bán bộ Thần Cảnh kia.
Tiếng hét thê thảm đó vang vọng khắp nhà họ Long.
“Khiến người của Hoàng tộc họ Long bị thương á? Tôi còn dám giết người của Hoàng tộc họ Long nữa, anh có tin không?”
Dương Thanh hờ hững nói rồi giẫm lên cổ cao thủ bán bộ Thần Cảnh kia.
Tiếng kêu rên của cao thủ bán bộ Thần Cảnh đó lập tức im bặt, không phải ông ta không dám la, mà cú giẫm của Dương Thanh đã khiến ông ta không thở nổi, sao có thể kêu được nữa.
Người của Hoàng tộc họ Long và nhà họ Long chỉ thấy cao thủ bán bộ Thần Cảnh kia giãy giụa rất mạnh, nhưng chân Dương Thanh như núi Thái Sơn đè lên người ông ta, khiến ông ta không sao thoát được.
“Cậu chán sống rồi!”
Long Thiên Vũ gằn giọng, ánh mắt đằng đằng sát khí.
Hắn ta là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long, đã bao giờ chịu nhục nhã như thế đâu cơ chứ?
Thuộc hạ bị giẫm nát đầu gối ngay trước mặt hắn ta, hơn nữa còn bị người khác nắm giữ sống chết.
Đối với hắn ta, chuyện này đúng là mối nhục lớn lao.
“Rắc!”
Dương Thanh bỗng ấn chân xuống, tiếng xương gãy vang lên, cao thủ bán bộ Thần Cảnh đang giãy giụa kia lập tức đờ ra, trong mắt tràn ngập sự tuyệt vọng và không dám tin.
Ông ta là cao thủ bán bộ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long, tuy không phải người mạnh nhất nhưng cũng được trọng dụng, không ngờ lại chết một cách uất ức như thế, bị người ta giẫm chết.
Rầm!
Cơn giận ngút trời lập tức bùng lên từ người Long Thiên Vũ, hắn ta đứng phắt dậy, trong mắt tràn ngập sát khí.
Những người khác của Hoàng tộc họ Long cũng có vẻ tức giận, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh.
Về phần người nhà họ Long, trước đó, khi bị Hoàng tộc họ Long ức hiếp, họ đã thấy uất ức lắm rồi.
Lúc này, khi thấy Dương Thanh giết cao thủ của Hoàng tộc họ Long, ai cũng cảm thấy vô cùng hả hê, trên mặt tràn ngập vẻ kích động.
Long Đằng cũng sững sờ, lão ta định gìn giữ quan hệ tốt đẹp giữa Hoàng tộc họ Long và Dương Thanh, nào ngờ vừa gặp nhau, Dương Thanh đã giết một cao thủ bán bộ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long rồi.
Bây giờ người đã chết, có lẽ không thể hòa giải ân oán giữa Dương Thanh và Hoàng tộc họ Long nữa.
Dương Thanh vẫn rất thản nhiên, sau khi giết cao thủ nửa bước Thần Cảnh kia xong thì khinh thường nói: “Cao thủ của Hoàng tộc họ Long cũng chỉ đến thế là cùng!”
Anh nhìn lướt qua đám người của Hoàng tộc họ Long, cuối cùng nhìn Long Thiên Vũ đang giận dữ, hỏi mỉa: “Còn ai thuộc Hoàng tộc họ Long muốn thử xem sao không?”
Long Thiên Vũ cảm thấy vô cùng uất ức, không sao hết nổi.
“Giết cậu ta cho tôi!”
Long Thiên Vũ hít sâu một hơi, bảo cao thủ Thần Cảnh bên cạnh.
Nhưng cao thủ Thần Cảnh đó vẫn đứng im, còn khuyên nhủ: “Điện hạ, bớt được chuyện nào hay chuyện ấy, nhà họ Long vốn là chi nhánh của Hoàng tộc họ Long, không nhất thiết phải tương tàn với họ”.
“Hửm?”
Long Thiên Vũ lập tức nhướng mày, trong mắt có vẻ bất mãn.
Tuy hắn ta có thể tùy ý ra lệnh cho các cao thủ khác của Hoàng tộc họ Long nhưng lại không thể ra lệnh cho người này.
Cao thủ Thần Cảnh này tên Long Chiến, tuy không phải người của Hoàng tộc họ Long nhưng đã đi theo Long Hoàng mấy chục năm, được Long Hoàng ban cho họ Long, có thể tưởng tượng được địa vị của Long Chiến ở Hoàng tộc họ Long.
Ngay cả bố hắn ta cũng phải gọi Long Chiến là chú Chiến.
“Cậu thanh niên, thực lực của cậu rất mạnh, không có đối thủ trong thế hệ trẻ, nhưng cậu nên hiểu đạo lý núi cao còn có núi cao hơn, Hoàng tộc họ Long không phải thế lực mà cậu có thể đắc tội”.
Long Chiến bước lên trước, nghiêm nghị nhìn Dương Thanh: “Nếu cậu đồng ý gia nhập Hoàng tộc họ Long, tôi có thể cam đoan, chắc chắn Hoàng tộc họ Long sẽ không đối xử tệ bạc với cậu”.
Lão ta nói rồi nhìn Long Đằng: “Long Đằng, chắc anh bạn này khá thân thiết với ông đúng không? Nếu cậu ấy đồng ý gia nhập Hoàng tộc họ Long, tôi sẽ thuyết phục Long Hoàng cho nhà họ Long ở Yến Đô quay về Hoàng tộc họ Long”.
“Không những thế, anh bạn Dương Thanh này cũng sẽ thuộc nhánh của ông đấy”.
Rầm!
Long Chiến vừa dứt lời, người nhà họ Long đều sững sờ, ai cũng biết nhà họ Long ở Yến Đô muốn quay về Hoàng tộc họ Long tới mức nào.
Cả ba đời người đều phấn đấu vì mục tiêu đó.
Bây giờ, cao thủ của Hoàng tộc họ Long đã đích thân hứa hẹn sẽ chấp nhận cho họ quay về Hoàng tộc họ Long.
Có lẽ mong muốn này quá sâu sắc, đến mức khiến người nhà họ Long quên luôn việc Long Thiên Vũ vừa định giết Long Đằng, ai cũng có vẻ kích động.
Long Đằng cũng không ngờ việc quay về Hoàng tộc họ Long lại dễ dàng như thế.
Nhưng lão ta biết rõ, Hoàng tộc họ Long đang muốn có sự gia nhập của Dương Thanh, một cao thủ Thần Cảnh trẻ quan trọng hơn một chi nhánh của Hoàng tộc họ Long nhiều.
Nhưng lão ta cũng hiểu, Dương Thanh không bao giờ gia nhập Hoàng tộc họ Long..
Chương 1153: 1153: Giết Anh Thanh Của Tôi
Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn về phía Dương Thanh.
Tuy Long Thiên Vũ rất muốn giết Dương Thanh nhưng cũng hiểu ý Long Chiến, lão ta đang muốn lôi kéo Dương Thanh.
Một cao thủ Thần Cảnh trẻ có thiên phú võ thuật rất mạnh mang ý nghĩa vô cùng quan trọng với Hoàng tộc họ Long.
“Chỉ cần cậu bằng lòng gia nhập Hoàng tộc họ Long, tôi có thể cam đoan rằng sẽ không bao giờ làm khó cậu vì chuyện ngày hôm nay, còn dốc sức bồi dưỡng cậu nữa”.
Long Thiên Vũ chợt nói.
Dương Thanh híp mắt nhìn Long Thiên Vũ, tuy anh không hề có thiện cảm với hắn ta nhưng cũng phải công nhận hắn ta khá được.
Ít nhất, hắn ta biết nên làm thế nào để mang lại lợi ích cho Hoàng tộc họ Long.
Hơn nữa Dương
sờ.
Anh đang từ chối gia nhập Hoàng tộc họ Long hả?
“Tức là cậu từ chối đúng không?”
Trong mắt Long Thiên Vũ lóe lên sát khí.
Nếu Dương Thanh đồng ý gia nhập Hoàng tộc họ Long, đương nhiên hắn ta sẽ không làm khó anh, còn chủ động kết thân, nhưng nếu anh từ chối, hành vi của Dương Thanh hôm nay đã đủ để hắn ta giết anh rồi.
Long Chiến cũng rất ngạc nhiên: “Cậu thanh niên, cậu biết địa vị của Hoàng tộc họ Long ở Chiêu Châu chứ?”
Dương Thanh cười lạnh: “Ông nghĩ tôi không biết điều đó à?”
Nét mặt Long Chiến lập tức cứng đờ, đúng thế, Dương Thanh đã là cao thủ Thần Cảnh, ngay cả lão ta cũng cảm nhận được áp lực từ phía anh.
Sao một thiên tài võ thuật như thế lại không biết về Hoàng tộc họ Long được chứ?
Long Đằng biết Dương Thanh sẽ không gia nhập Hoàng tộc họ Long vì nhà họ Long ở Yến Đô, nhưng cũng không ngờ anh lại chủ động đề nghị làm bạn với Hoàng tộc họ Long để giúp nhà họ Long được chấp nhận.
Theo Long Đằng thấy, Hoàng tộc họ Long mà được làm bạn với Dương Thanh thì sẽ rất có lợi, bằng không, lão ta đã không quyết định kết thân với Dương Thanh, thậm chí tiết lộ cả bí mật cao nhất của nhà họ Long ở Yến Đô – mười hai tướng Long Môn cho anh biết rồi.
Cũng vì lão ta tin tưởng, ngay cả Hoàng tộc họ Long cũng chưa chắc đã có thể ngăn cản Dương Thanh.
Nhưng lão ta nghĩ thế, không có nghĩa là Hoàng tộc họ Long cũng thấy như vậy.
“Cậu là cái thá gì chứ? Cũng xứng kết bạn với Hoàng tộc họ Long ư?”
Long Thiên Vũ tức giận quát: “Bây giờ tôi cho cậu cơ hội cuối cùng, hoặc phục tùng Hoàng tộc họ Long, hoặc chết!”
Lần này, ngay cả Long Chiến cũng không can ngăn nữa, lão ta nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt sắc lẹm.
Dù sao Long Thiên Vũ mới là người phụ trách lần này, lão ta chỉ có trách nhiệm hỗ trợ và bảo vệ Long Thiên Vũ mà thôi.
Nếu Long Thiên Vũ cứ muốn giết Dương Thanh thì lão ta cũng chỉ có thể làm theo mệnh lệnh.
Trong mắt Dương Thanh lóe lên sát khí: “Nói vậy tức là Hoàng tộc họ Long đã quyết định đối đầu với tôi đúng không?”
“Ông Chiến, giết cậu ta giúp tôi!”
Long Thiên Vũ trực tiếp dùng hành động để đáp lời Dương Thanh.
Long Chiến hơi nhích chân, lập tức lao về phía Dương Thanh.
Long Đằng lập tức biến sắc, sợ hãi nói: “Xin cậu Thanh nương tay!”
Dương Thanh đã giết một cao thủ bán bộ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long, nếu anh giết cả Long Chiến thì ân oán giữa anh và Hoàng tộc họ Long sẽ không thể hòa giải được nữa.
Nghe thấy Long Đằng cầu xin Dương Thanh, người của Hoàng tộc họ Long đều cười lạnh.
Họ thừa nhận Dương Thanh rất mạnh, nhưng không tin một cao thủ Thần Cảnh chưa đầy 30 tuổi ở Yến Đô có thể giết chết Long Chiến.
Dù Long Chiến đã ở Hoàng tộc họ Long lâu đến thế nào, nếu không có thực lực cực mạnh thì sao Long Hoàng có thể ban họ Long cho lão ta được?
“Rầm!”
Đúng lúc Long Chiến sắp lao đến chỗ Dương Thanh, một bóng người cường tráng bỗng xuất hiện trước mặt anh rồi vung nắm đấm.
Trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, bóng người đó đã đấm vào ngực Long Chiến.
Ngay cả cao thủ Thần Cảnh như lão ta cũng phải lùi về sau mấy bước.
“Chỉ dựa vào ông mà cũng đòi giết anh Thanh của tôi à?”
Người đàn ông cường tráng kia lạnh lùng nói.
Người vừa đến không phải ai khác, chính là Mã Siêu – anh em tốt của Dương Thanh.
Từ sau lần suýt chết ở Vương tộc họ Quan vì báo thù cho em gái, Mã Siêu vẫn luôn dưỡng thương, nhờ Phùng Tiểu Uyển chữa trị, bây giờ vết thương của anh ta đã khỏi hẳn.
Lúc này, quanh người Mã Siêu tràn ngập khí thế đáng sợ của cao thủ bán bộ Thần Cảnh.
Nhưng chỉ mình Dương Thanh biết, Mã Siêu mới đến Vương Cảnh trung kỳ mà thôi.
Đây chính là thực lực của Nhất Vương, vị Vương mạnh nhất trong số chín vị Vương của biên giới phía Bắc sau khi phá giải phong ấn về sức chiến đấu.
Sự xuất hiện của Mã Siêu khiến tất cả mọi người sững sờ, người của Hoàng tộc họ Long vô cùng kinh hãi.
“Cậu ta cũng là cao thủ Thần Cảnh ư?”
“Sao có thể thế được? Từ khi nào Yến Đô có nhiều cao thủ Thần Cảnh thế?”
Người của Hoàng tộc họ Long vô cùng rung động.
“Khí thế của cậu ta hơi khác, chắc vẫn chưa bước vào Thần Cảnh đâu”.
Một cao thủ bán bộ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long nghiêm nghị nói.
Ông ta có thể cảm nhận được, tuy khí thế của Mã Siêu rất mạnh nhưng rõ ràng anh ta vẫn chưa đến Vương Cảnh hậu kỳ.
Nhưng anh ta lại có thể đấm cho một cao thủ có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ như Long Chiến phải lùi bước.
Long Chiến cũng cảm nhận được như thế nên rất kinh ngạc.
Tuy Mã Siêu chưa đạt đến Thần Cảnh, việc anh ta có thể đấm lùi lão ta đã rất khó tin rồi.
Quan trọng nhất là cậu thanh niên này lại gọi Dương Thanh là anh Thanh, rõ ràng khá thân thiết với Dương Thanh.
Trong lúc nhất thời, lão ta càng thêm tò mò về thân phận của Dương Thanh.
“Rốt cuộc cậu là ai?”
Long Chiến nhìn về phía Dương Thanh.
Ánh mắt Dương Thanh vô cùng thản nhiên, không hề định đáp lời lão ta, chỉ bảo Mã Siêu: “Đi đi!”
Dương Thanh vừa dứt lời, Mã Siêu lập tức chủ động xông lên, điên cuồng tấn công Long Chiến.
Trước đó Long Chiến đang chú ý đến Dương Thanh, không để ý tới sự tồn tại của Mã Siêu nên mới bị anh ta đẩy lùi.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Mã
Chương 1154: 1154: Mã Siêu Đột Phá
Mã Siêu như con gián đánh mãi không chết, tuy lần nào tấn công Long Chiến cũng bị lão ta đánh cho hộc máu mồm, nhưng anh ta vẫn đứng dậy chiến đấu tiếp, như không có chuyện gì xảy ra.
Ngay cả Long Đằng cũng vô cùng lo lắng, lão ta biết rõ quan hệ giữa Dương Thanh và Mã Siêu, nếu Long Chiến giết Mã Siêu, có lẽ Dương Thanh sẽ giết sạch người của Hoàng tộc họ Long nhỉ?
Nhưng Dương Thanh vẫn rất bình tĩnh, hình như không hề lo rằng Mã Siêu sẽ bị Long Chiến giết.
Lúc này, sắc mặt của Long Thiên Vũ khó coi tới cực điểm, khi biết Dương Thanh mới 28 tuổi, hắn ta đã thấy rất không cam tâm rồi.
Nhưng bây giờ lại xuất hiện thêm một người thanh niên, tuy chưa bước vào Thần Cảnh nhưng vẫn có thực lực đánh với cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ.
Quan trọng nhất là thanh niên này còn trẻ hơn nữa, chỉ tầm 25 26 tuổi mà thôi.
Chuyện này khiến Long Thiên Vũ bỗng hơi nghi ngờ, thiên tài của Hoàng tộc họ Long như hắn ta đã 35 tuổi mà mới đến Vương Cảnh đỉnh phong, có phải thiên phú quá kém cỏi không thế?
Nhưng rõ ràng hắn ta có thiên phú cao nhất trong đám con cháu của Hoàng tộc họ Long cơ mà.
“Rầm!”
Long Chiến lại tấn công lần nữa, Mã Siêu bị đánh bay, hộc máu mồm giữa không trung.
“Cậu Thanh, cậu mau ra tay đi, bằng không cậu Siêu sẽ gặp nguy hiểm thật đấy”.
Long Đằng lo lắng nói.
Dương Thanh nói: “Cứ yên tâm, có tôi ở đây, cho dù cậu ấy muốn chết thì cũng không chết được!”
Long Đằng sững sờ, phải tự tin đến đâu thì mới có thể bình tĩnh như thế chứ?
Chẳng riêng gì Long Đằng, người của Hoàng tộc họ Long cũng nghĩ Mã Siêu sắp không chịu nổi nữa.
Nhưng sắc mặt của Long Chiến đang đánh với Mã Siêu lại vô cùng nghiêm nghị.
Lão ta có thể cảm nhận được, thực lực của Mã Siêu đang mạnh dần lên.
Tuy lão ta chưa dốc hết sức nhưng vẫn là cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ thực sự.
Mã Siêu còn chưa bước vào Thần Cảnh mà sức chiến đấu đã mạnh đến thế, vậy Dương Thanh đã đạt đến Thần Cảnh sẽ mạnh tới mức nào đây?
Long Chiến bỗng có ý lùi bước.
“Chắc cậu cũng biết cậu không phải đối thủ của tôi, nếu tôi dùng hết thực lực thì cậu chỉ còn con đường chết!”
Long Chiến nhìn Mã Siêu đang chậm rãi bò dậy, không chủ động tấn công nữa mà lên tiếng.
Mã Siêu lau vết máu ở khóe miệng, không hề quan tâm, ý chí chiến đấu điên cuồng phun trào, nhìn chằm chằm vào Long Chiến bằng ánh mắt sắc bén.
“Vậy ông cứ dùng hết thực lực đi!”
Mã Siêu nói với vẻ dí dỏm, trong mắt còn có sự khinh thường.
Long Chiến được cử đi bảo vệ Long Thiên Vũ, còn được Long Hoàng ban họ cho, đương nhiên cũng không phải người dễ kích động.
Lão ta sẽ không dốc hết sức để đánh với một cao thủ dưới Thần Cảnh.
Nếu làm thế thì lão ta cũng mất hết mặt mũi.
Cảnh giới võ thuật của lão ta cao hơn, tuổi cũng lớn hơn.
“Ông Chiến, đừng tốn thời gian nữa, nếu cậu ta muốn chết đến thế thì ông cứ tiễn cậu ta một đoạn đi!”
Long Thiên Vũ nghiến răng nghiến lợi.
Hắn ta tự thấy mình không thể đánh với cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ lâu như Mã Siêu.
Nhưng thế thì sao chứ?
Hắn ta là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long, có địa vị vô cùng cao quý, cho dù Mã Siêu và Dương Thanh là thiên tài võ thuật đáng gờm đến mấy, gặp hắn ta rồi cũng chỉ còn con đường chết mà thôi.
Long Chiến đắng chát, lão ta vốn không muốn dùng hết thực lực với một cao thủ dưới Thần Cảnh, nhưng Long Thiên Vũ lại bảo lão ta giết Mã Siêu.
Nếu thế thì đành kết thúc chuyện này sớm vậy!
“Rầm!”
Nền đất dưới chân Long Chiến lập tức nứt toác, hơi thở đáng sợ tản ra từ người lão ta.
Trong lúc nhất thời, cả nhà họ Long như bị bao trùm bởi uy thế của Long Chiến.
Trong đôi mắt kiêu ngạo của Mã Siêu dần xuất hiện vẻ nghiêm túc.
Đương nhiên anh ta biết rõ sự đáng sợ của cao thủ Thần Cảnh, với thực lực của anh ta bây giờ, anh ta vốn không phải đối thủ của Long Chiến.
Nếu muốn đánh bại Long Chiến, anh ta phải đột phá đến Vương Cảnh hậu kỳ rồi phá giải phong ấn về sức chiến đấu.
Cho dù không đánh bại được lão ta, anh ta cũng sẽ có thực lực đấu với cao thủ Thần Cảnh thực sự một trận.
“Tới đi!”
Mã Siêu giận dữ quát, khí thế cũng đột ngột tăng mạnh.
Lúc này mắt anh ta đỏ ngầu, khí thế đã đạt đến đỉnh cao của bán bộ Thần Cảnh, như sắp đột phá Thần Cảnh tới nơi.
Dương Thanh nhìn chằm chằm vào Long Chiến, nếu Mã Siêu gặp nguy hiểm, đương nhiên anh sẽ xông lên cứu rồi.
Không phải lúc nào cũng có cơ hội đọ sức với cao thủ Thần Cảnh.
Ban đầu, khi ở biên giới phía Bắc, anh cũng đã trải qua giai đoạn như Mã Siêu, từng lấy thực lực Vương Cảnh hậu kỳ để giết một cao thủ Thần Cảnh.
Nhờ trận chiến đó, anh đã nổi danh, trở thành thần linh trong lòng vô số cao thủ ở biên giới phía Bắc.
“Cậu Thanh, cậu vẫn chưa ra tay à? Long Chiến là một trong năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long, nếu ông ta dốc hết sức thì cậu Siêu sẽ gặp nguy hiểm đấy”.
Long Đằng vô cùng hoảng hốt, chỉ sợ Mã Siêu chết dưới tay Long Chiến, như thế thì mọi chuyện cũng hết đường cứu vãn luôn.
Dương Thanh vẫn lắc đầu: “Cứ yên tâm, anh em của tôi không chết được!”
Anh vừa dứt lời, Mã Siêu đã biến mất, lao về phía Long Chiến.
Khí thế của Long Chiến đang rất mạnh mẽ, như một vị thần sừng sững giữa đất trời.
Lão ta ngạo nghễ nhìn Mã Siêu, lạnh lùng nói: “Đúng là không biết tự lượng sức mình!”
Lão ta bỗng giơ tay lên.
“Rầm!”
Mã Siêu cũng vung nắm đấm lên, nắm đấm của anh ta và tay Long Chiến va mạnh vào nhau.
Một luồng khí khủng khiếp lập tức lan ra xung quanh từ chỗ hai người.
“Rầm rầm rầm!”
Ở chỗ hai người đang đứng, mặt đất nứt toác, bụi đất tung bay.
“Cút!”
Long Chiến quát, vung tay kia lên đấm một phát.
“Rầm!”
Mã Siêu cảm nhận được một luồng khí mạnh mẽ khiến người ta không thể ngăn cản hay trốn tránh.
Lồng ngực anh ta bị đánh trúng, cổ họng cũng ngòn ngọt, anh ta bất chợt hộc máu rồi bay ra xa như một quả bóng da.
Người nhà họ Long đều trợn mắt há mồm, nhìn Mã Siêu bị đánh bay với vẻ kinh hãi.
Long Đằng sợ hết hồn, thấy Dương Thanh vẫn đứng im, không định ra tay.
“Dương Thanh, thấy không? Đây chính là cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long đấy, cho dù người bên cậu mạnh hơn nữa thì sao chứ? Chẳng phải chỉ có con đường chết thôi à?”
Rốt cuộc Long Thiên Vũ cũng mỉm cười, nhìn Dương Thanh với vẻ đắc ý: “Nếu bây giờ cậu đổi ý, muốn phục tùng Hoàng tộc họ Long, tôi sẽ cân nhắc…”
Nhưng hắn ta còn chưa dứt lời, tiếng hô kinh ngạc đã vang lên: “Gì thế? Cậu ta còn sống à?”
“Cậu ta đứng lên rồi kia, định đánh với Long Chiến tiếp ư?”
Nụ cười của Long Thiên Vũ lập tức cứng đờ, vì hắn ta đã thấy Mã Siêu – người mà hắn ta tưởng đã chết đứng dậy.
Ngay cả Long Chiến cũng rất kinh hãi: “Sao có thể chứ?”
Lão ta khiếp sợ không phải vì Mã Siêu chưa chết, mà vì khí thế của anh ta đã mạnh hẳn lên.
Lão ta thoáng cảm nhận được, sức chiến đấu của Mã Siêu đã đạt tới Thần Cảnh rồi.
Lão ta chưa từng thấy ai có sức chiến đấu của Thần Cảnh khi chưa bước vào Thần Cảnh hết.
Dương Thanh mỉm cười: “Rốt cuộc cũng đột phá rồi!”.
Chương 1155: 1155: Đánh Với Tôi Một Trận
Mã Siêu siết chặt nắm tay, toàn thân tràn ngập sức mạnh khổng lồ.
Anh ta bỗng nhắm mắt lại, nói với vẻ hưởng thụ: “Cảm giác này tuyệt vời thật đấy!”
Mã Siêu là Vương mạnh nhất trong số chín vị Vương của biên giới phía Bắc, có thể phát huy sức chiến đấu của bán bộ Thần Cảnh từ khi còn ở Vương Cảnh trung kỳ.
Còn bây giờ, cảnh giới võ thuật của anh ta đã lên đến Vương Cảnh hậu kỳ, sức chiến đấu cũng tăng mạnh tới Thần Cảnh sơ kỳ.
“Rốt cuộc các cậu là ai?”
Long Chiến không ra tay, nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Dương Thanh.
Nếu đến giờ, lão ta vẫn chưa hiểu Mã Siêu đang mượn tay lão ta để vượt qua giới hạn đột phá thì đúng là ngu ngốc.
Lão ta có linh cảm, có lẽ thực lực của Dương Thanh đang bình tĩnh đứng đó sẽ càng khủng khiếp hơn.
Ngay cả Mã Siêu với thực lực Vương Cảnh cũng có thể sánh ngang cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ, người đã đạt tới Thần Cảnh như Dương Thanh sẽ mạnh tới mức nào chứ?
Dương Thanh thản nhiên nhìn Long Chiến, ánh mắt bình tĩnh của anh khiến Long Chiến không sao nhìn thấu được.
“Chẳng phải Hoàng tộc họ Long đã điều tra rõ xem tôi là ai rồi ư?”
Dương Thanh chợt nói, anh là cao thủ đến từ biên giới phía Bắc, trong mắt người khác, cảnh giới võ thuật của anh đã đạt đến Thần Cảnh rồi.
Khắp biên giới phía Bắc có mấy cao thủ Thần Cảnh đâu cơ chứ?
Sao Hoàng tộc họ Long lại không đoán ra thân phận của Dương Thanh cho được?
“Cậu là…”
Con ngươi Long Chiến bỗng co lại, lão ta nói với vẻ không dám tin: “Cậu là Tướng quân của biên giới phía Bắc!”
Dương Thanh từ chối cho ý kiến, mỉm cười dí dỏm: “Ông thích đoán thế nào thì tùy, nhưng tôi không nhận đâu!”
Hoàng tộc và Vương tộc có thể dễ dàng đoán ra thân phận của anh, nhưng biên giới phía Bắc quá thần bí, không ai dám cam đoan chỉ có mình Tướng quân của biên giới phía Bắc đã đạt đến Thần Cảnh.
Lời đáp của Dương Thanh khiến Long Chiến càng khẳng định suy đoán của mình, lão ta bỗng cảm thấy ớn lạnh.
Nếu Dương Thanh là Tướng quân của biên giới phía Bắc thì đúng là lão ta không phải đối thủ của anh.
Lão ta nhìn về phía Mã Siêu.
Lão ta bỗng nhớ ra một việc, theo lời đồn, chín vị Vương của biên giới phía Bắc đều có thực lực Vương Cảnh, nhưng thiên phú võ thuật của chín người này rất cao, có thể phát huy sức chiến đấu của bán bộ Thần Cảnh.
Khi đánh với lão ta, Mã Siêu đã phát huy sức chiến đấu của bán bộ Thần Cảnh, nhưng lão ta có thể cảm nhận được cảnh giới võ thuật của Mã Siêu chưa đạt đến mức đó.
Nghĩ tới đây, rốt cuộc Long Chiến cũng chắc chắn, Mã Siêu chính là một trong chín vị Vương.
Người được Vương của biên giới phía Bắc đi theo chỉ có thể là Tướng quân của biên giới phía Bắc, Dương Bất Bại.
“Thì ra là thế! Thì ra là thế!”
Long Chiến thở dài, nói với vẻ cay đắng: “Ngay cả cậu cũng đích thân ra mặt, trong cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, làm gì còn ai có tư cách đấu với cậu nữa?”
Mọi người đều có vẻ kinh hãi, không ngờ cao thủ Thần Cảnh Long Chiến của Hoàng tộc họ Long lại nói không ai có tư cách đấu với Dương Thanh.
Rốt cuộc anh là ai chứ?
Chẳng lẽ Long Chiến đang nói về cậu thanh niên chưa đầy 30 tuổi kia thật ư?
Người của Hoàng tộc họ Long đều nhìn Dương Thanh với vẻ khiếp sợ.
Dương Thanh vẫn thản nhiên đứng đó, mở miệng nói: “Về đi!”
Nghe thấy thế, bóng Mã Siêu nhoáng lên, lập tức xuất hiện sau lưng Dương Thanh, nhưng anh ta vẫn có vẻ không cam lòng.
Anh ta vừa lên đến Vương Cảnh hậu kỳ, rất muốn phá giải hết phong ấn để so chiêu với cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ một phen.
Lúc này, Long Chiến hoàn toàn không còn ý chí chiến đấu nữa.
Lão ta đã đoán được thân phận của Dương Thanh, còn ở đây đánh với Mã Siêu làm gì?
Cho dù lão ta thắng được Mã Siêu thì sao chứ?
Tướng quân của biên giới phía Bắc không phải người mà lão ta có thể đánh bại đâu.
“Ông Chiến, ông mau giết cậu ta đi!”
Long Thiên Vũ bất mãn nhìn Long Chiến.
Nhưng Long Chiến lại lùi về sau lưng Long Thiên Vũ, hơi cúi đầu: “Điện hạ, chúng ta nên đi thôi!”
“Đi á?”
Long Thiên Vũ vốn đã khó chịu khi thấy Dương Thanh và Mã Siêu có thể phát huy sức chiến đấu của Thần Cảnh.
Bây giờ Long Chiến lại nói thế, sao hắn ta có thể cam lòng chứ?
“Điện hạ, tôi vô dụng, không phải đối thủ của cậu Thanh!”
Long Chiến thấp giọng nói, cũng chưa giải thích thân phận của Dương Thanh.
Dù sao đây cũng chỉ là suy đoán của lão ta, còn về việc nó đúng hay không thì cứ kệ đi đã.
Bây giờ Mã Siêu đã nắm giữ sức chiến đấu ngang với Thần Cảnh sơ kỳ, ngay cả lão ta cũng không dám khẳng định mình sẽ thắng Mã Siêu.
Huống hồ phía sau Mã Siêu vẫn còn một Dương Thanh mạnh mẽ hơn nữa.
Nếu mâu thuẫn quá lớn, lão ta không dám chắc mình có thể cứu được Long Thiên Vũ từ tay Dương Thanh và Mã Siêu.
“Xem ra ông Chiến già thật rồi, nếu ông sợ thì lùi ra sau đi!”
Long Thiên Vũ nói rồi đi thẳng về phía trước.
“Điện hạ…”
Long Chiến đang định thuyết phục thì bị hai cao thủ bán bộ Thần Cảnh ngăn cản, họ lạnh lùng nói: “Long Chiến, đừng quên ai mới là người phụ trách lần này!”
Nghe thấy thế, Long Chiến thở dài, không ngăn cản nữa.
Lão ta là người của Hoàng tộc họ Long, sao lại không biết Long Thiên Vũ kiêu ngạo tới mức nào chứ?
Từ nhỏ, Long Thiên Vũ đã ngậm thìa vàng, có thiên phú võ thuật xuất chúng, áp đảo thế hệ trẻ ở Hoàng tộc họ Long.
Ở Hoàng tộc họ Long, Long Thiên Vũ là thiên tài võ thuật, nếu không có gì bất ngờ, hắn ta chính là Long Hoàng tương lai.
Sao đứa cháu đích tôn luôn gặp thuận lợi của Long Hoàng có thể chấp nhận chuyện có hai cao thủ trẻ tuổi mạnh hơn hắn ta chứ?
“Cậu, dám đánh với tôi một trận không?”
Long Thiên Vũ bỗng chỉ ngón trỏ về phía Dương Thanh.
Lúc này, Long Thiên Vũ đang hừng hực ý chí chiến đấu, trong mắt lóe lên sát khí dữ dội.
Hắn ta quyết không cho phép sự xuất hiện của một cao thủ trẻ tuổi có thiên phú vượt trội hơn hắn ta.
“Mạnh thật đấy!”
Người nhà họ Long ở Yến Đô cũng cảm nhận được khí thế mạnh mẽ từ Long Thiên Vũ, đều rất kinh ngạc.
“Đây chính là thiên tài võ thuật của Hoàng tộc họ Long ư? Đúng là danh bất hư truyền, chắc cậu ta đã bước vào Vương Cảnh đỉnh phong rồi nhỉ?”
“Cậu ta là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long, tuy cảnh giới võ thuật mới đến Vương Cảnh đỉnh phong nhưng chắc chắn có thể phát huy sức chiến đấu ngang ngửa Thần Cảnh”.
“Cậu ta còn trẻ nhỉ, chắc mới 35 tuổi thôi đúng không? Ngay cả chủ của Vương tộc cũng chỉ đến thế thôi nhờ?”
Người nhà họ Long ở Yến Đô xì xào bàn tán.
Họ ngó lơ luôn Dương Thanh và Mã Siêu.
“Anh muốn đánh với tôi một trận à?”
Dương Thanh mỉm cười, nhưng trong mắt Long Thiên Vũ, Dương Thanh đang chế giễu hắn ta không bằng anh.
Trong lúc nhất thời, Long Thiên Vũ thẹn quá hoá giận: “Thằng nhãi, nếu cậu là đàn ông thì cút ra đây đánh với tôi một trận!”
“Anh chưa có tư cách đánh với anh Thanh đâu!”
Mã Siêu bước lên phía trước một bước, hừng hực ý chí chiến đấu.
Anh ta vừa bước vào Vương Cảnh hậu kỳ, đang cần một cao thủ để củng cố cảnh giới võ thuật của mình, không ngờ Long Thiên Vũ lại chủ động đâm đầu vào..
Chương 1156: 1156: Liên Tục Đột Phá
“Chỉ là Vương Cảnh hậu kỳ, chưa đủ tư cách đấu với tao, cút!”
Long Thiên Vũ giận dữ quát lên, dường như người vừa giao đấu với cao thủ Thần Cảnh – Long Chiến không phải là Mã Siêu.
Dương Thanh hơi nheo mắt lại, Long Thiên Vũ này đúng là không biết tốt xấu.
Bản thân hắn ta chỉ có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong, thế mà lại dám khinh thường Mã Siêu.
Cả người Mã Siêu tỏa ra ý chí chiến đấu mạnh mẽ, sắc mặt lạnh lùng nói: “Dù ông đây không phá giải phong ấn thực lực cũng có thể dễ dàng đánh bại anh!”
Anh ta nói xong cũng mặc kệ Long Thiên Vũ có muốn đánh nhau không, đã chủ động tấn công trước.
Lần này anh ta không phá giải phong ấn thực lực, mà là dùng cảnh giới Vương Cảnh hậu kỳ để chiến đấu với Long Thiên Vũ.
“Mày muốn chết!”
Long Thiên Vũ chỉ thấy Dương Thanh đang sỉ nhục hắn ta.
Ấy thế mà Dương Thanh lại để cho Mã Siêu – người có thực lực thấp hơn hắn ta ra trận.
Hắn ta vừa ra tay đã tung ra đòn giết người.
Hắn ta muốn tất cả những người sỉ nhục hắn ta đều phải trả giá đắt.
Long Chiến ở chỗ Hoàng tộc họ Long khẽ lắc đầu thở dài, bởi lão ta biết Long Thiên Vũ không phải là đối thủ của Mã Siêu.
“Chết đi!”
Long Thiên Vũ nổi giận gầm lên một tiếng, giơ tay đánh ra.
Lúc này không gian như bị xé nát, một luồng khí thế khủng bố bộc phát từ nắm đấm của hắn ta, đánh thẳng về phía Mã Siêu.
“Oành!”
Mã Siêu cũng tấn công nhanh như chớp, không hề có ý rút lui, trong mắt ngập tràn ý chí chiến đấu mãnh liệt, hai nắm đấm va vào nhau, một luồng sức mạnh đáng sợ dao động về hướng ngược lại.
“Bịch bịch bịch!”
Long Thiên Vũ bị đẩy lui về sau bảy tám bước trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người, ngược lại Mã Siêu chỉ bị đẩy lùi về sau ba bước đã đứng vững.
“Sức chiến đấu như vậy mà đòi đấu với anh Thanh của tôi?”
Trong mắt Mã Siêu ngoài kiêu ngạo ra còn có sự khinh thường Long Thiên Vũ.
Quả thật anh ta rất xem thường Long Thiên Vũ.
Vốn dĩ anh ta còn ôm hy vọng có thể đánh một trận lớn, nhưng nào ngờ Long Chiến lại chủ động rút lui.
Tuy Long Thiên Vũ chủ động khiêu khích nhưng thực lực quá tệ.
Nếu để người khác biết được suy nghĩ lúc này của Mã Siêu chắc sẽ tức chết.
Lúc này người của Hoàng tộc họ Long và nhà họ Long đang ở xung quanh xem cuộc chiến đều ngạc nhiên tột độ.
“Gì chứ? Thế mà điện hạ lại bị đánh lùi về sau?”
“Chẳng lẽ thực lực của anh chàng kia còn mạnh hơn cả điện hạ sao?”
Mọi người bàn tàn sôi nổi, tất nhiên Long Thiên Vũ cũng nghe được mấy lời bàn tán này, vẻ mặt hắn ta lập tức trở nên vặn vẹo.
“Chỉ mới bắt đầu nhưng nếu mày đã bùng nổ tất cả sức mạnh thì tao cũng không cần giấu diếm thực lực nữa”.
Long Thiên Vũ nói xong, giận dữ gầm lên, mặt đất dưới chân lập tức nứt ra, một luồng khí thế kinh khủng tỏa ra từ trên cơ thể của hắn ta.
Ánh mắt Mã Siêu trở nên nghiêm nghị, khóe miệng hơi giương lên: “Vậy mới thú vị!”
Là lớp con cháu có thiên phú xuất sắc nhất của Hoàng tộc họ Long đương nhiên sẽ có thủ đoạn khiến bản thân trở nên mạnh mẽ.
Lúc này Long Thiên Vũ chính là sử dụng bí pháp của Hoàng tộc họ Long, tuy cảnh giới võ thuật không tăng lên nhưng khí thế trên người lại tăng vọt, mạnh hơn lúc nãy rất nhiều.
Chỉ sợ ngay cả cao thủ bán bộ Thần Cảnh bình thường cũng không phải là đối thủ của Long Thiên Vũ.
“Giết!”
Long Thiên Vũ quát lên, khẽ nhấc chân, thân thể lóe lên.
“Giết!”
Mã Siêu cũng ra đòn.
Gần như ngay lập tức, cả hai lại va chạm vào nhau lần nữa.
Từng luồng hơi thở khủng bố càn quét khắp nhà họ Long, hai người điên cuồng đánh nhau.
Mã Siêu hơi chật vật khi đối mặt với Long Thiên Vũ có sức chiến đấu ngang ngửa cao thủ bán bộ Thần Cảnh, nhưng anh ta vẫn không phá giải phong ấn thực lực.
Nếu ngay cả một cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong cũng không giải quyết được thì sao anh ta xứng đáng với danh hiệu Nhất Vương của biên giới phía Bắc.
Một luồng hơi thở kinh khủng hơn toát ra từ trên người Mã Siêu, Long Thiên Vũ vừa rồi còn mơ hồ chiếm ưu lại liên tiếp bị đẩy lùi về sau.
Đối với người của Hoàng tộc họ Long và nhà họ Long, đây đúng là bữa tiệc thị giác cực kỳ kích thích.
Ngay cả ở Hoàng tộc họ Long cũng khó có thể nhìn thấy trận chiến của những cao thủ cấp bậc này.
Bọn họ không thể ngờ lại có thể tận mắt chiêm ngưỡng được cuộc giao chiến đặc sắc ở một Yến Đô nhỏ bé như vậy.
Long Đằng vẫn luôn hồi hộp, bất kể là Mã Siêu hay Long Thiên Vũ thắng, lão ta đều bị giày vò.
Nếu Mã Siêu bị thương nặng, Dương Thanh chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Hoàng tộc họ Long.
Cũng vậy, nếu Long Thiên Vũ bị thương nặng, Hoàng tộc họ Long cũng sẽ quyết không tha cho Dương Thanh.
Đến lúc đó xui xẻo nhất vẫn là nhà họ Long.
“Cậu Thanh, cậu mau ra tay ngăn lại đi.
Nếu tiếp tục nữa, tôi sợ sẽ khó thu dọn tàn cuộc!”
Long Đằng bỗng cầu khẩn nói.
Dương Thanh lập tức nheo mắt nói: “Ông chủ Long, không phải ông sợ khó thu dọn tàn cuộc mà là sợ Long Thiên Vũ bị giết sẽ liên lụy đến nhà họ Long, đúng không?”
Long Đằng nhất thời cả kinh, vội vàng lắc đầu nói: “Cậu Thanh, tôi không có ý này.
Tôi chỉ không muốn ân oán giữa cậu và Hoàng tộc họ Long càng lúc càng sâu”.
“Hừ!”
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Bây giờ Hoàng tộc họ Long mới là bên không chịu giảng hòa.
Nếu Long Thiên Vũ không tự đâm đầu vào chỗ chết sẽ không chết, nếu anh ta tự tìm đường chết thì dù Long Hoàng có tự mình đến đây tôi cũng dám lấy mạng chó của anh ta!”
Dương Thanh nói xong cũng không thèm để ý Long Đằng nữa, hai mắt lạnh lùng nhìn về phía hai người đang giao chiến.
Sao anh không hiểu rõ suy nghĩ của Long Đằng chứ?
Nói ra, Long Đằng là chủ động thần phục anh, nhưng trước mặt Hoàng tộc họ Long lão già này lại quên mất thân phận của mình.
Thấy Dương Thanh tức giận, Long Đằng nhất thời cuống lên, nhưng lại không dám giải thích chỉ có thể lo lắng suông.
“Oành oành oành!”
Mã Siêu đột nhiên bùng nổ, trong nháy mắt đánh ba cái liên tiếp vào Long Thiên Vũ, cơ thể Long Thiên Vũ bay lên không trung.
Những người vây xem xung quanh đều trợn mắt khó tin.
Thế hệ thiên tài võ học trẻ của Hoàng tộc họ Long trong mắt bọn họ thế mà lại thất bại.
Tại sao lại như thế?
Long Chiến rất bình tĩnh.
Trước đó lão ta đã giao đấu với Mã Siêu, đương nhiên biết rõ lúc này Mã Siêu vẫn chưa bùng nổ hết sức mạnh của anh ta.
Vừa nãy lúc Mã Siêu đấu với lão ta đã bùng nổ sức chiến đấu có thể so sánh với Thần Cảnh sơ kỳ.
Nếu vừa bắt đầu giao chiến với Long Thiên Vũ, Mã Siêu đã bộc phát hết sức mạnh của mình thì sợ rằng Long Thiên Vũ chẳng thể đỡ nổi một đòn của Mã Siêu.
“Điện hạ!”
Hai tên cao thủ bán bộ Thần Cảnh nhanh chóng xuất hiện bên cạnh Long Thiên Vũ, muốn đỡ hắn ta lên.
“Cút ngay!”
Long Thiên Vũ nổi giận gầm lên, hai mắt đỏ ngầu ngập tràn lửa giận.
Hắn ta đường đường là thiên tài võ học của Hoàng tộc họ Long, sao có thể không bằng một người trẻ tuổi của Yến Đô được?
Hai cao thủ bán bộ Thần Cảnh thấy Long Thiên Vũ nổi giận, sắc mặt nghiêm nghị, nhưng cũng không dám nói gì, vội vàng lui ra.
Long Chiến cũng thầm thở dài.
Long Thiên Vũ lau vết máu nơi khóe miệng, vẻ mặt vặn vẹo nhìn Mã Siêu cắn răng nói: “Thằng nhóc, tao thừa nhận mày rất lợi hại nhưng như vậy thì sao?”
“Mày thật sự nghĩ thực lực của tao chỉ thế này sao?”
Mã Siêu cười lạnh: “Nói nhảm nhiều quá, nếu có bản lĩnh thì ra tay đi, đừng lãng phí thời gian”.
“Tao sẽ cho mày toại nguyện!”
Long Thiên Vũ dứt lời, một luồng khí thế kinh khủng, bạo phát từ trên người hắn ta.
“Phá cho tôi!”
Long Thiên Vũ gầm lên.
Trong sự khiếp sợ của mọi người, mặt đất dưới chân hắn ta hủy diệt trong tích tắc.
Lúc này dù là Mã Siêu cũng thấy hơi ngạc nhiên, bởi vì anh ta thấy rõ Long Thiên Vũ đang đột phá cảnh giới võ thuật!
Mấu chốt là hắn ta còn đang liên tục đột phá, từ Vương Cảnh đỉnh phong đến bán bộ Thần Cảnh, cuối cùng là Thần Cảnh sơ kỳ!
Chương 1157: 1157: Chúng Ta Về Thôi
“Sao lại như vậy?”
Giờ phút này, dù là Long Chiến cũng phải khiếp sợ nhìn Long Thiên Vũ.
Lão ta là cao thủ Thần Cảnh, đương nhiên có thể cảm giác được không phải Long Thiên Vũ sử dụng bí pháp nâng cao sức chiến đấu, mà là thật sự đột phá Thần Cảnh.
“Thần Cảnh!”
Long Đằng cũng trợn tròn mắt lẩm bẩm: “Hoàng tộc họ Long thật sự có bí pháp có thể tăng vọt thực lực như vậy sao?”
Dương Thanh lại bình tĩnh nói: “Không phải anh ta cưỡng ép nâng cao thực lực mà là thật sự đột phá Thần Cảnh”.
“Cái gì?”
Long Đằng sợ ngây người.
Lão ta cứ tưởng Long Thiên Vũ chỉ cưỡng ép tăng sức chiến đấu, không ngờ có người có thể nhảy vọt từ Vương Cảnh đỉnh phong lên Thần Cảnh.
Lúc này, hai mắt Long Thiên Vũ đỏ ngầu.
Toàn bộ nhà họ Long như đang bị thần uy của hắn ta chèn ép.
Rất nhiều người có thực lực yếu của nhà họ Long bị thần uy mạnh mẽ này khiến toàn thân không ngừng run rẩy.
“Bây giờ chịu thua, cậu vẫn còn cơ hội sống!”
Long Thiên Vũ tựa như một vị thần ngạo nghễ nhìn Mã Siêu.
Từ đầu đến cuối, hắn ta chưa từng coi Mã Siêu là đối thủ.
Mã Siêu kiệt ngạo cười lạnh: “Trong từ điển của tôi không có chữ chịu thua!”
Dứt lời, anh ta lập tức xông tới chỗ Long Thiên Vũ.
“Không biết tự lượng sức mình! Chết đi!”
Long Thiên Vũ nói xong liền tung nắm đấm.
Không gian bị chấn động, một luồng sức mạnh khủng bố bộc phát từ cánh tay hắn ta.
“Bịch!”
Mã Siêu bị đánh trúng, cơ thể như con diều đứt dây bay ra xa mười mấy mét.
“Phụt!”
Mã Siêu cũng không kìm được phun ra một ngụm máu.
“Chuyện này…”
Long Đằng cảm thấy trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.
Lão ta tin tưởng chỉ cần Long Thiên Vũ đánh thêm một đòn, Mã Siêu nhất định mất mạng.
Nhưng lão ta khó hiểu khi thấy Dương Thanh vẫn chưa có ý định ra tay, chỉ có ánh mắt trở nên hung tàn hơn.
“Khụ khụ…”
Mã Siêu bò lồm cồm dậy, lau vết máu ở khóe miệng, cười khổ nói: “Không ngờ vẫn phải phá giải phong ấn thực lực.
Mình thật sự không muốn phá giải chút nào!”
Anh ta bỗng nhiên nhắm mắt lại, trong cơ thể dần tràn ra một luồng khí thế khủng bố.
“Ồ?”
Long Thiên Vũ nhíu mày, đương nhiên cảm nhận được sự thay đổi trên người Mã Siêu, trong mắt hiện lên sát khí: “Đứng trước thực lực tuyệt đối, bí pháp gì cũng vô dụng!”
“Vậy sao?”
Ngay sau đó, một bóng người bất ngờ xuất hiện trước mặt hắn ta.
Chính là Mã Siêu vốn đang đứng cách xa mười mấy mét.
Long Thiên Vũ giật nảy mình, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
Tốc độ vừa rồi của Mã Siêu rõ ràng là di chuyển tức thời.
Dù là hắn ta cũng không chắc mình có thể nhanh như vậy.
“Giả thần giả quỷ!”
Long Thiên Vũ cố giả bộ bình tĩnh.
“Bịch!”
Ngay khi hắn ta vừa dứt lời, Mã Siêu đã xuất hiện ngay trước mặt đấm bay hắn ta.
“Trời ạ!”
“Lại có thêm một cao thủ Thần Cảnh sao?”
Lần này, dù là cao thủ của Hoàng tộc họ Long cũng phải khiếp sợ.
Long Thiên Vũ có thể bất ngờ đột phá Thần Cảnh đã vượt xa dự đoán của bọn họ.
Thế nhưng Mã Siêu còn trẻ hơn Long Thiên Vũ rất nhiều cũng là cao thủ Thần Cảnh sao?
“Bịch bịch bịch!”
Mã Siêu không cho bọn họ cơ hội phản ứng, mỗi lần di chuyển đều xuất hiện trước mặt Long Thiên Vũ.
Long Thiên Vũ lại không thể tránh né, liên tiếp bị Mã Siêu đánh trúng.
Người của Hoàng tộc họ Long và nhà họ Long đều trợn mắt há hốc mồm.
“Cậu Thanh, nếu cứ tiếp tục thế này sợ là rất khó giải quyết, hay là dừng lại, coi như bọn họ hòa nhau?”
Long Chiến bỗng lên tiếng.
Sau khi đoán được thân phận của Dương Thanh, thái độ của Long Chiến đã cung kính hơn rất nhiều.
Dương Thanh cười châm chọc: “Ông có thể quyết định thay Hoàng tộc họ Long sao?”
Sắc mặt Long Chiến lập tức cứng đờ.
Vừa rồi Long Thiên Vũ không thèm nể mặt lão ta, nhất quyết đòi đấu với Mã Siêu.
Hiện tại nếu lão ta yêu cầu ngừng chiến, chỉ sợ Long Thiên Vũ sẽ không chịu.
“Vậy thì nếu lát nữa xảy ra chuyện gì không may, mong cậu Thanh có thể tha thứ!”
Long Chiến về chỗ quan sát Long Thiên Vũ.
Dương Thanh lập tức cau mày, Long Chiến có ý gì?
Không may?
Sẽ xảy ra chuyện gì không may?
Trong lúc Dương Thanh còn đang suy đoán Long Chiến nói vậy có ý gì thì lão ta đã đột nhiên biến mất.
Đến khi Dương Thanh lấy lại tinh thần, Long Chiến đã tung chưởng ra.
“Bịch!”
Mã Siêu đang điên cuồng đối phó Long Thiên Vũ vốn không hề cảnh giác, cũng không ngờ sẽ có người đánh lén.
Long Chiến tung chưởng đánh bay Mã Siêu.
“Đáng chết!”
Dương Thanh vẫn đang lặng lẽ theo dõi thấy Mã Siêu bị Long Chiến đánh lén lập tức nổi giận.
Cả người anh biến mất ngay tại chỗ.
“Cậu Thanh!”
Long Đằng hốt hoảng hô lên định thuyết phục Dương Thanh nương tay.
“Bịch!”
Dương Thanh xuất hiện đánh vào ngực Long Chiến.
Long Chiến không có sức phản kháng, giống như bị một chiếc xe tải nặng mấy chục tấn xe tải tông vào.
Vậy mà khi bị Dương Thanh một chưởng đánh bay, Long Chiến vẫn mặt dày cầu xin: “Xin cậu Thanh tha cho điện hạ một con đường sống!”
Long Thiên Vũ sững sờ, không ngờ mình đã đột phá đến Thần Cảnh mà vẫn bị Mã Siêu đánh tơi tả.
Càng không ngờ Long Chiến sẽ đánh lén Mã Siêu để cứu mình, lại càng không ngờ Dương Thanh mạnh tới vậy.
Cao thủ như Long Chiến vẫn không chịu nổi một đòn của anh.
“Anh Thanh nương tay!”
Mã Siêu lên tiếng nhưng đã muộn, Dương Thanh đã đánh vào ngực Long Chiến một chưởng, khiến lão ta bị thương nặng, tu vi lập tức bị phế bỏ.
Lúc này Dương Thanh cũng sững sờ.
Vừa rồi anh chỉ chú ý đến Mã Siêu, không hề nghĩ tới Long Chiến sẽ đánh lén.
Vậy nên khi nhìn thấy cảnh tượng đó, anh nổi giận không kìm được ra tay tàn nhẫn với lão ta.
Nhưng lúc đánh trúng ngực Long Chiến, anh mới ý thức được lão ta không thật sự muốn đánh lén Mã Siêu, mà là muốn dùng cách này để kết thúc trận đấu.
Bởi vì Long Chiến không hề có ý trốn tránh, ngược lại còn giơ ngực cho Dương Thanh đánh.
Nếu không nhờ anh kịp thời đổi hướng đánh lệch tay, Long Chiến đã chết rồi.
“Anh Thanh, ông ta không dùng sức”.
Mã Siêu đi tới bên cạnh Dương Thanh, trầm giọng nói.
Dương Thanh không nói chuyện, đương nhiên anh biết Long Chiến không dùng sức, cũng biết mục đích của lão ta.
“Ông Chiến!”
Bấy giờ Long Thiên Vũ cũng lấy lại tinh thần, vội vàng chạy tới chỗ Long Chiến.
Nhưng lão ta bị thương quá nặng, không còn sức lực đứng dậy.
Lão ta chỉ nhìn Long Thiên Vũ nói: “Điện hạ, chúng ta trở về thôi!”
Chương 1158: 1158: Xin Cậu Nghĩ Lại
Lúc này Long Chiến cực kỳ suy yếu, sắc mặt trắng bệch, khí thế võ thuật cũng hoàn toàn biến mất.
Rõ ràng tu vi của lão ta đã bị phế bỏ!
Long Đằng cũng sợ ngây người.
Lão ta biết Long Chiến là một trong năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long.
Đối với bất kỳ Hoàng tộc nào, cao thủ Thần Cảnh đều rất quan trọng.
Bây giờ Long Chiến bị phế bỏ, có thể tưởng tượng Hoàng tộc họ Long tổn thất lớn tới mức nào.
Cũng có thể nghĩ tới Long Hoàng sẽ nổi giận cỡ nào khi biết được chuyện này.
Long Thiên Vũ nhìn chằm chằm Dương Thanh, ánh mắt đằng đằng sát khí.
Không phải Dương Thanh thật sự muốn phế bỏ tu vi của Long Chiến, mà là tức giận vì Long Chiến đánh lén Mã Siêu nên mới ra tay mạnh như vậy.
“Cậu nhất định phải bồi thường cho Hoàng tộc họ Long chúng tôi!”
Long Thiên Vũ nghiến răng nghiến lợi nói.
“Điện hạ!”
Long Chiến cố bò dậy định ngăn cản Long Thiên Vũ đang tục nhằm vào Dương Thanh.
“Kẻ thua cuộc cũng dám đòi anh Thanh bồi thường hả?”
Mã Siêu lạnh lùng lên tiếng.
Long Đằng cũng cuống quýt đứng dậy khuyên nhủ: “Mong điện hạ và cậu Thanh bớt giận! Nếu Long Chiến đã muốn hi sinh chính mình để kết thúc chuyện này, mọi người nhường nhau một chút được không?”
“Cút!”
Long Thiên vũ quát ầm lên, nhìn chằm chặp Dương Thanh, dữ tợn nói: “Ranh con, có giỏi thì mày giết tao đi, nếu không tao sẽ khiến mày phải hối hận vì được sinh ra!”
“Loại người như mày không có tư cách khiêu khích uy quyền của Hoàng tộc họ Long!”
Ánh mắt Dương Thanh lạnh hẳn xuống, híp mắt nói: “Anh đang muốn đấu với tôi đến chết mới thôi sao?”
“Mày nghĩ với những chuyện mày đã làm hôm nay, quan hệ của mày và Hoàng tộc họ Long còn có thể hòa giải được chắc?”, Long Thiên Vũ hỏi ngược lại.
“Kẻ thua cuộc mà cũng ngông cuồng gớm nhỉ?”
Mã Siêu mỉa mai nói, ý chí chiến đấu sôi trào: “Cuộc chiến vừa rồi vẫn chưa kết thúc, chúng ta tiếp tục!”
“Điện hạ!”
Long Chiến lại ngăn cản, vẻ mặt không cam lòng.
Hiện giờ lão ta đã xác định Dương Thanh chính là Tướng quân của biên giới phía Bắc, nếu không sao có thể một chưởng phế bỏ tu vi của lão ta?
Dù Dương Thanh không ra tay, với tình hình cuộc chiến giữa Long Thiên Vũ và Mã Siêu vừa rồi có thể nhìn ra được, nếu hai người còn đấu tiếp, người chết cuối cùng chắc chắn sẽ là Long Thiên Vũ.
Lúc này Long Thiên Vũ chỉ đang không cam lòng tin rằng có cao thủ trẻ hơn mình, thiên phú võ thuật xuất sắc hơn mình.
“Ông câm miệng lại đi!”
Nào ngờ Long Thiên Vũ lại gào lên với Long Chiến.
“Vừa nãy nếu không vì ông, tôi đã giết được thằng nhãi kia rồi.
Tại ông làm hỏng chuyện tốt của tôi”.
Long Thiên Vũ không hề biết ơn Long Chiến cứu mạng mình, lại còn ngnag ngược: “Tốt nhất ông hãy nhìn rõ thân phận của mình.
Dù ông được Long Hoàng ban cho họ Long nhưng vẫn không phải máu mủ của Hoàng tộc họ Long bọn tôi”.
“Còn tôi là cháu đích tôn của Long Hoàng, tương lai Hoàng vị chỉ có thể thuộc về tôi!”
“Ông có tư cách quản tôi làm việc sao?”
Long Chiến ngơ ngác nói: “Điện hạ, cậu…”
Lão ta muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.
Long Thiên Vũ quá vô tình.
Cuối cùng lời nói đến miệng lại biến thành tiếng thở dài.
Lão ta tự giễu nghĩ, mình vốn chịu ơn của Long Hoàng nên sẵn sàng liều mạng bảo vệ Long Thiên Vũ.
Nào ngờ hắn ta lại chẳng coi sự hi sinh của lão ta ra gì.
Lão ta đã làm hết những gì có thể, hiện giờ đã bị phế bỏ, sau này có muốn làm việc cho Hoàng tộc họ Long cũng bất lực.
“Đúng là một kẻ súc sinh máu lạnh.
Nếu không nhờ ông ta cứu, anh thật sự tưởng có thể giết được tôi sao?”
Mã Siêu giận dữ lạnh giọng chất vấn.
“Mày đã muốn chết, tao sẽ cho mày toại nguyện!”
Long Thiên Vũ nổi điên, lấy một bình sứ màu trắng nuốt chửng viên thuốc nồng nặc mùi thuốc trong đó.
Dương Thanh lập tức nhíu mày, bởi vì anh đã cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp từ viên thuốc ấy.
Anh dám chắc sau khi uống viên thuốc này, thực lực của Long Thiên Vũ sẽ tăng vọt.
Anh biết rất nhiều thế lực lớn đều có một vài thủ đoạn có thể tăng cường sức chiến đấu chỉ trong nháy mắt, giống như cổ độc của Miêu Thành.
Mà Long Thiên Vũ đang mượn thuốc tăng sức chiến đấu.
“Đừng mà điện hạ!”
Đương Long Chiến trông thấy Long Thiên Vũ lấy thuốc ra bèn vội vàng can ngăn.
Nhưng lão ta không thể ngăn được.
Long Thiên Vũ không chút do dự nuốt chửng viên thuốc kia.
Ầm!
Đột nhiên, một luồng khí thế mạnh bạo toát ra từ người Long Thiên Vũ phóng thẳng lên trời.
Long Thiên Vũ vừa mới bước vào Thần Cảnh sơ kỳ nhưng giờ đây đã đạt đến Thần Cảnh trung kỳ.
Mặc dù chỉ tăng lên một cảnh giới nhỏ nhưng sau khi đạt đến Thần Cảnh, mỗi một lần đột phá đều cực kỳ khó khăn.
Huống hồ, trước đó Long Thiên Vũ đã dùng bí pháp của Hoàng tộc họ Long cưỡng ép đột phá, vốn là căn cơ không ổn định.
Bây giờ hắn ta lại dùng thuốc cưỡng ép tăng thực lực, đúng là tự tìm đường chết.
Làn da của Long Thiên Vũ đỏ bừng lên, mạch máu trong cánh tay nổ tung, thậm chí còn rỉ máu.
Sau khi uống thuốc mấy chục giây, cả người Long Thiên Vũ như tắm trong máu.
Mọi người xung quanh đều kinh hãi.
Những người bình thường của nhà họ Long không chỉ kinh ngạc mà còn sợ hãi.
Khí thế trên người Long Thiên Vũ quá mạnh mẽ, như muốn đè bẹp bọn họ dưới đất.
Những người nhà họ Long chưa đạt đến Vương Cảnh sơ kỳ còn không thể đứng vững, hai chân mềm nhũn ngã nhào ra đất.
Trên bầu trời nhà họ Long tràn ngập một luồng sức mạnh khủng bố, sát khí càn quét bốn phương tám hướng.
Dương Thanh nhíu chặt chân mày.
Long Thiên Vũ đúng là gan to bằng trời.
Hiện giờ tình hình của Long Thiên Vũ vô cùng nguy hiểm, chỉ cần hơi sơ sẩy sẽ lập tức mất mạng.
“Cút ra đây đấu một trận đi!”
Long Thiên Vũ nổi giận gầm lên một tiếng, ánh mắt lướt qua Mã Siêu nhìn chằm chằm Dương Thanh.
“Muốn đánh với anh Thanh thì phải đánh bại tôi đã!”
Mã Siêu gào lên, lập tức xông tới.
Dương Thanh cũng không ngăn cản.
Lúc này Long Thiên Vũ rất mạnh, nhưng vẫn chưa tới mức có thể dễ dàng tiêu diệt Mã Siêu.
“Cậu Thanh mau ngăn họ lại đi!”
Long Đằng hốt hoảng vội vàng cầu khẩn.
Long Chiến đã bị phế bỏ tu vi, nếu Long Thiên Vũ cũng gặp nạn ở nhà họ Long thì thật sự xảy ra chuyện lớn rồi.
Hoàng tộc họ Long sẽ không bỏ qua cho nhà họ Long.
Sắc mặt Long Chiến cũng trắng bệch, run rẩy đi tới trước mặt Dương Thanh, nặng nề quỳ rạp xuống.
“Ông có ý gì?”
Dương Thanh cau mày hỏi.
“Tôi biết bây giờ xin cậu tha cho điện hạ rất quá đáng nhưng tôi hi vọng cậu có thể tha cho điện hạ một mạng”.
Long Chiến đỏ mắt nói: “Dù sao cậu ấy cũng là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long, nếu thật sự xảy ra chuyện sẽ chọc giận Long Hoàng.
Khi đó Yến Đô sẽ gặp họa lớn”.
“Xin cậu Thanh nghĩ lại!”
Chương 1159: 1159: Nỗi Bi Ai Của Cháu Đích Tôn
Hành động của Long Chiến khiến Dương Thanh ngây dại, không ngờ Hoàng tộc họ Long lại có người trung thành tới vậy.
Vì một gã cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long, lão ta cam lòng bị phế tu vi, thậm chí là đánh đổi cả mạng sống.
Không chỉ vậy, lão ta còn muốn cầu xin Dương Thanh tha cho Long Thiên Vũ một mạng.
“Xin cậu Thanh nghĩ lại!”
Long Đằng bỗng nhiên cũng quỳ xuống, hai mắt đỏ bừng cầu khẩn.
Dương Thanh đứng do dự.
Với phong cách làm việc của anh, chỉ với chuyện Long Thiên Vũ vừa uy hiếp anh đã đủ để anh tiễn hắn ta về chầu trời rồi.
Kể cả Long Thiên Vũ là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long, anh cũng không sợ hãi.
Thế nhưng giờ phút này, nhìn thấy Long Chiến quỳ dưới đất cầu xin, anh lại thấy không đành lòng.
Lúc này, Mã Siêu đã bắt đầu đánh với Long Thiên Vũ.
Dù sao Mã Siêu cũng chỉ là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, chỉ là có thể phá giải phong ấn thực lực để tăng sức chiến đấu lên Thần Cảnh sơ kỳ.
Thần Cảnh sơ kỳ đã là cực han của Mã Siêu.
Nhưng còn Long Thiên Vũ tuy là cưỡng ép đột phá đến Thần Cảnh nhưng dù sao cũng là cao thủ Thần Cảnh hàng thật giá thật.
Bây giờ lại uống thuốc nâng cao thực lực.
Hiện giờ Long Thiên Vũ cực kỳ đáng sợ, Mã Siêu không phải là đối thủ, liên tục bị đánh lui.
Trong mắt Long Thiên Vũ tràn đầy sát khí, rõ ràng đang điên cuồng đòi mạng Mã Siêu.
“Ông uống viên thuốc này trước đã”.
Dương Thanh bỗng đưa cho Long Chiến một viên thuốc màu đen.
Long Chiến không chút do dự nuốt xuống, đỏ mắt nói: “Cậu Thanh, tôi đã uống thuốc rồi, liệu cậu có thể tha cho Long Thiên Vũ được không?”
Dương Thanh sửng sốt một lúc mới phản ứng được, Long Chiến tưởng anh bắt lão ta uống thuốc để khống chế.
“Ý của ông là tôi muốn khống chế ông hả?”, Dương Thanh chợt thấy buồn cười.
Long Chiến sững sờ, đột nhiên ý thức được bây giờ mình đã bị phế bỏ võ công, đối với người khác chỉ là một kẻ vô dụng.
Dương Thanh khống chế kẻ vô dụng như lão ta làm gì?
Đúng lúc này, trên mặt Long Chiến tràn đầy kinh hãi.
Bởi vì lão ta cảm giác được rõ ràng, vết thương của mình đã bị khống chế, sức khỏe đang không ngừng giảm sút lại ổn định trở lại, vết thương còn đang chậm rãi hồi phục.
Mặc dù hồi phục rất chậm nhưng lão ta lại có hy vọng khôi phục lại tu vi như trước.
“Cậu… cậu cho tôi thuốc trị thương sao?”
Bởi vì quá kích động, giọng nói của Long Chiến trở nên run rẩy.
Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Ông đừng cảm thấy nợ tôi, tôi chỉ không cho phép bản thân phạm sai lầm mà thôi”.
Quả thật là vì lý do này nên anh mới cứu giúp lão ta.
Trước đó cũng không phải Long Chiến muốn đánh lén Mã Siêu thật, không hề đánh mạnh tay mà chỉ vì cố tình dụ Dương Thanh ra tay với mình để kết thúc trận chiến giữa Mã Siêu và Long Thiên Vũ.
Dương Thanh đã trúng kế.
Vậy nên anh nghĩ mình đã sai lầm khi ra tay nặng với Long Chiến như thế trong khi lão ta không hề có ác ý.
Phùng Tiểu Uyển được thần y Phùng truyền thừa y thuật, dựa vào phương thuốc Phùng thần y để lại chế tạo một vài thuốc giữ mạng cho Dương Thanh và Mã Siêu.
Viên thuốc Dương Thanh vừa cho Long Chiến chính là thuốc giữ mạng Phùng Tiểu Uyển làm cho anh.
Dù là Hoàng tộc họ Long cũng không có loại thuốc hiệu quả cao như vậy, chứng tỏ Phùng Tiểu Uyển có vai trò rất lớn.
Dương Thanh cũng dần ý thức được, không thể để y thuật của Phùng Tiểu Uyển bị lộ quá nhiều, nếu không bị mấy thế lực lớn có ý đồ xấu để mắt tới, chắc chắn sẽ bắt cô ta đi.
Xem ra anh cần phải sắp xếp một cao thủ bảo vệ Phùng Tiểu Uyển.
“Cảm ơn cậu Thanh! Cảm ơn cậu!”
Long Chiến kích động liên tục nói cám ơn.
Lão ta tình nguyện đánh đổi mạng sống để bảo vệ Long Thiên Vũ, nhưng nếu có thể khôi phục lại tu vi như cũ, sao lão ta lại từ chối?
Long Đằng cũng sợ ngây người.
Mặc dù lão ta không biết Long Chiến uống thuốc Dương Thanh cho sẽ có biến đổi gì, nhưng lão ta ý thức được, mối quan hệ giữa Dương Thanh và Hoàng tộc họ Long chưa đến mức vô phương cứu vãn.
Chỉ cần có thể giải quyết Long Thiên Vũ, Hoàng tộc họ Long sẽ không còn thù oán gì với Dương Thanh.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Hoàng tộc họ Long sẽ không nhúng tay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn.
Dương Thanh nhìn Long Chiến đang kích động, lạnh nhạt nói: “Tôi không cần ông cảm ơn, chỉ mong ông có thể thuyết phục Long Hoàng đừng nhúng tay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn”.
Nghe Dương Thanh nói vậy, Long Chiến Nhất tỏ vẻ khó xử.
Đến cả Long Thiên Vũ cũng không coi lão ta ra gì, nói gì tới Long Hoàng?
“Tôi sẽ cố gắng thử xem sao, nhưng không thể cam đoan kết quả với cậu được!”, Long Chiến thành thật nói.
Dương Thanh bỗng nhiên thở dài: “Hoàng tộc cũng vậy, Vương tộc cũng thế, hay là các thế lực thần bí vẫn chưa lộ diện, tất cả đều muốn đoạt Đế Thôn”.
“Nhưng ai có thể đảm bảo sau khi Đế Thôn xuất hiện là có thể khống chế được Đế Thôn?”
“Truyền thuyết nói trong Đế Thôn cao thủ nhiều như mây.
Một khi cao thủ Đế Thôn đi ra ngoài, sao bọn họ lại phải nghe lời một người ngoài?”
“Bây giờ Chiêu Châu còn yên ổn, nếu Đế Thôn xuất hiện, không ai khống chế được, đây sẽ là tai họa lớn của toàn bộ Chiêu Châu!”
Long Chiến sợ run người, vẻ mặt khiếp sợ.
Lão ta cứ tưởng Dương Thanh muốn kế thừa Đế Thôn nên mới muốn ngăn cản Hoàng tộc họ Long tham dự cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, không ngờ anh lại vì sự bình yên của Chiêu Châu.
Long Chiến bỗng thấy vô cùng kính trọng chàng trai trẻ trước mắt.
“Cậu yên tâm, sau khi trở về Hoàng tộc họ Long, nhất định tôi sẽ nghĩ mọi cách thuyết phục Long Hoàng tộc từ bỏ tranh giành Đế Thôn!”
Long Chiến lại cam đoan, nhưng thái độ nghiêm túc hơn rất nhiều.
Đây cũng là lời hứa hẹn của lão ta với Dương Thanh.
Dương Thanh gật đầu không nói gì thêm.
Anh không thể chắc chắn Long Chiến có thuyết phục được Long Hoàng hay không, chỉ có thể chờ xem ý trời.
Lúc này, toàn thân Mã Siêu be bét máu, vẻ mặt dữ tợn.
Nhưng ý chí chiến đấu trên người anh ta vẫn điên cuồng sôi cục.
“Tiếp đi!”
Mã Siêu nổi giận gầm lên một tiếng, lại lao về phía Long Thiên Vũ.
Long Thiên Vũ cũng không ngờ sức chiến đấu của Mã Siêu lại kinh khủng như vậy.
Hắn ta đã uống bí dược của Hoàng tộc họ Long để cưỡng ép nâng cao thực lực.
Vậy mà hắn ta vẫn không thể dễ dàng đánh bại Mã Siêu.
“Bịch!”
Long Thiên Vũ giận dữ ra đòn, Mã Siêu lại tiếp tục bị đánh bay.
Mà lúc này, cảnh giới võ thuật của Long Thiên Vũ cũng cấp tốc giảm xuống, trở về Thần Cảnh sơ kỳ.
Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đây.
Mấy chục giây sau, hắn ta lại giảm xuống Vương Cảnh đỉnh phong.
Không phải thực lực của Long Thiên Vũ giảm xuống Vương Cảnh đỉnh phong, mà là cảnh giới vốn đã đột phá Thần Cảnh sơ kỳ lại giảm xuống Vương Cảnh đỉnh phong.
“Điện hạ!”
Long Chiến cảm nhận được sự thay đổi này, lập tức hốt hoảng.
“Điện hạ, cậu
Chương 1160: 1160: Xa Tới Đâu Cũng Giết
Long Thiên Vũ cũng vùng vẫy đứng lên, vẻ mặt không cam lòng.
Hắn ta là cháu trai trưởng của Hoàng tộc họ Long, chưa từng thê thảm như vậy.
Vốn đang có tiền đồ rộng mở lại vì không chịu thua, sử dụng bí pháp cưỡng ép tăng cảnh giới đến Thần Cảnh.
Vậy cũng được, dù sau này cảnh giới của hắn ta mãi dừng ở Thần cảnh Sơ Kỳ nhưng ít nhất cũng là một cao thủ Thần Cảnh.
Nhưng hắn ta không ngờ mình đã bước vào Thần Cảnh mà vẫn không phải là đối thủ của Mã Siêu.
Điều khiến hắn ta không cam lòng nhất là, Mã Siêu mới chỉ có thực lực Vương Cảnh hậu kỳ.
Chính vì không cam lòng, hắn ta lại mượn bí dược cưỡng ép tăng sức chiến đấu.
Thuốc hắn ta uống Hoàng tộc họ Long tốn bao công sức tiền của mua từ gia tộc Cổ Võ.
Ở Hoàng tộc họ Long cấm dùng loại thuốc này, trừ phi tính mạng bị uy hiếp mới có thể dùng.
Nhưng sau khi uống loại thuốc này, cảnh giới võ thuật sẽ giảm xuống, hầu như không còn cơ hội đột phá nữa.
Nói cách khác, hiện giờ thực lực của hắn ta lại quay về Vương Cảnh đỉnh phong.
Trước kia thiên phú võ thuật của hắn ta rất xuất chúng, tương lai muốn đạt đến cảnh giới cao nhất của Thần Cảnh cũng không phải không thể.
Nhưng bây giờ thiên phú đã bị thuốc biến đổi, đừng nói là cảnh giới cao nhất của Thần Cảnh, muốn bước vào Thần Cảnh lần nữa cũng rất khó.
Nghĩ đến đây, Long Thiên Vũ vô cùng đau khổ, ý muốn giết chết Mã Siêu càng mãnh liệt.
“Tất cả là tại mày!”
Long Thiên Vũ nghiến răng nghiến lợi nói: “Tao phải giết mày!”
Lần này, Long Thiên Vũ thật sự quyết tâm lấy mạng Mã Siêu, tiếp tục tấn công anh ta.
Chỉ là hiện giờ thực lực của hắn ta chỉ còn Vương Cảnh đỉnh phong.
Nhưng Mã Siêu cũng không khá hơn bao nhiêu.
Dù anh ta vẫn đang ở trạng thái phá giải phong ấn nhưng vừa rồi chiến đấu vượt cấp đã bị mất sức rất nhiều.
Lúc này Mã Siêu cũng chỉ có thể bộc phát ra thực lực Vương Cảnh đỉnh phong.
“Bịch bịch bịch!”
Hai người lại điên cuồng giao chiến.
Dương Thanh cau mày, ánh mắt lạnh lẽo.
Anh cảm giác được sát khí của Long Thiên Vũ với Mã Siêu rất mãnh liệt, chỉ cần có cơ hội, nhất định hắn ta sẽ giết Mã Siêu.
Bây giờ cả hai đều bị mất sức, nếu còn tiếp tục sợ là căn cơ võ thuật của Mã Siêu cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Dương Thanh không chút do dự lập tức biến mất.
“Cút!”
Anh đánh vào ngực Long Thiên Vũ, cả người hắn ta bay ngược ra ngoài.
Chưởng của anh rất nhẹ, giống như vừa rồi Long Chiến đánh bay Mã Siêu, chỉ muốn đẩy người ra ngoài.
“Anh Thanh!”
Mã Siêu nở nụ cười nhìn Dương Thanh: “Em không làm anh mất mặt chứ?”
Dương Thanh tức giận nói: “Dù cậu có là đồ bỏ đi cũng sẽ không làm tôi mất mặt”.
Dứt lời, anh lấy một viên thuốc: “Mau uống đi!”
Mã Siêu không nói gì, vội vàng uống thuốc rồi khoanh chân ngồi xuống điều hòa sức khỏe.
Còn Long Thiên Vũ bị Dương Thanh đánh bay vô cùng tức giận nhưng cũng biết tình hình hiện giờ của mình, không thể đấu tiếp được nữa.
“Dương Thanh, mày chờ đấy.
Chuyện hôm nay chưa xong đâu, tao sẽ còn tới tìm mày tính sổ!”
Long Thiên Vũ gằn giọng quát: “Đi!”
Long Chiến nhìn chằm chằm Dương Thanh rồi mới gật đầu, quay người rời đi.
Thoáng chốc, người của Hoàng tộc họ Long đều đi mất, chỉ còn lại Dương Thanh, Mã Siêu và người của nhà họ Long ở Yến Đô.
Trong một phòng nghỉ dưỡng của nhà họ Long, Mã Siêu nằm trên giường bệnh.
Các bác sĩ đang kiểm tra toàn diện cho anh ta.
“Sức khỏe của cậu Siêu rất tốt, chỉ là mất sức quá nhiều, bị thương ngoài da mấy chỗ.
Nghỉ ngơi mấy ngày là ổn”.
Một người mặc áo blouse lên tiếng, có vẻ là chuyên gia lâu năm.
“Em bảo không sao rồi, anh cứ bắt em phải kiểm tra”.
Mã Siêu ngồi dậy cười nói.
Dương Thanh híp mắt lại: “Xem ra cậu còn chiến được trận nữa nhỉ? Hay là tôi lại tìm một cao thủ Thần Cảnh cho cậu rèn luyện tiếp? Không thì tôi giữ thực lực Vương Cảnh hậu kỳ đánh với cậu một trận?”
“Hả? Ha ha, hôm nay thời tiết đẹp phết!”
Mã Siêu nhìn lên nóc nhà, cười lớn nói.
Long Đằng đứng cạnh ngơ ngác nhìn.
Nhưng vậy cũng chứng minh Mã Siêu thật sự không sao.
Lão ta rất lo Mã Siêu bị thương quá nặng sẽ ảnh hưởng đến căn cơ võ thuật của anh ta..
Khi đó, chắc chắn Dương Thanh sẽ không bỏ qua cho Hoàng tộc họ Long.
“Cậu Thanh, trước kia đắc tội cậu nhiều, mong cậu rộng lượng đừng chấp nhặt với tôi”.
Long Đằng bỗng nhiên chân thành nói.
Trước đây lão ta sợ quan hệ của Dương Thanh và Hoàng tộc họ Long lại căng thẳng nên đã nhiều lần cầu xin anh ra mặt ngăn cản trận chiến giữa Mã Siêu và Long Thiên Vũ.
Nói cho cùng thì lão ta lo lắng đến như vậy cũng là vì muốn trở về Hoàng tộc họ Long.
Dương Thanh lạnh nhạt nhìn lão ta: “Tôi làm việc tự biết điểm dừng.
Nếu còn có lần sau, tôi sẽ không tha thứ cho ông đâu!”
Nghe Dương Thanh nói không trách tội mình, Long Đằng mừng rỡ, vội vàng cam đoan: “Cậu yên tâm, tôi không dám nữa đâu!”
Dương Thanh gật đầu, cũng không so đo với lão ta.
Ngay từ đầu Long Đằng tìm đến xin đi theo anh đã thẳng thắn thừa nhận bản thân muốn trở về Hoàng tộc họ Long.
Anh hiểu được nỗi lo lắng của lão ta.
“Nhưng sợ là Long Thiên Vũ sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này”.
Mã Siêu bỗng lên tiếng, vẻ mặt nghiêm trọng.
Vừa rồi chiến đấu với Long Thiên Vũ đã giúp cảnh giới của anh ta càng thêm vững chắc.
Đây quả thực là một lần rèn luyện vô cùng có lợi với anh ta.
Nhưng Long Thiên Vũ quá kiêu ngạo, vì đánh bại Mã Siêu, thậm chí không tiếc cưỡng ép đột phá, còn uống thuốc ảnh hưởng đến căn cơ võ thuật.
Dương Thanh cũng gật đầu nói: “Người này quá cực đoan, nếu còn gặp lại cậu nhất định phải cẩn thận”.
Mã Siêu vội vàng nói: “Anh yên tâm, em cũng sẽ cố gắng trở nên mạnh hơn, không làm vướng chân anh nữa”.
“Đúng là Long
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








