1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 113 : 1121: Hóa Ra Là Mày (c1121-c1130)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 113 : 1121: Hóa Ra Là Mày (c1121-c1130)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1121: 1121: Hóa Ra Là Mày

Toàn thân Tần Như Phong đều phát ra sát khí.

Lão ta vừa dứt lời đã lập tức nổi giận quát một tiếng: “Giết!”

Theo mệnh lệnh của lão ta được truyền ra, hơn mười cao thủ thực lực Vương Cảnh đã xuất hiện, lập tức lao về phía Dương Thanh và Tần Đại Dũng.

“Ông chủ, đừng!”

Vũ Liệt vội vàng ngăn cản.

Những người này đều là thành viên ưu tú của nhà họ Tần, nếu bọn họ đều chết trong tay Dương Thanh thì nhà họ Tần cũng kết thúc.

Ngay cả cao thủ số một của nhà họ Tần là lão ta còn chẳng phải là đối thủ của Dương Thanh nữa là người khác?

Trong cả nhà họ Tần, ngoài Tần Như Phong là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và lão ta là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, những người khác mạnh nhất cũng chỉ là Vương Cảnh trung kỳ.

Nhưng Vũ Liệt biết thực lực của Dương Thanh ít nhất phải là Vương Cảnh đỉnh phong, thậm chí là bán bộ Thần Cảnh.

Cao thủ trình độ như vậy hoàn toàn có thể giết cao thủ dưới Vương Cảnh hậu kỳ trong nháy mắt.

Bảo cao thủ nhà họ Tần đi giết Dương Thanh thì có khác nào đi chịu chết?

“Bốp!”

Vũ Liệt vừa dứt lời, Tần Như Phong bỗng nhiên giơ tay chộp lấy cổ lão ta.

Một giây tiếp theo, lão ta dùng một tay nhấc Vũ Liệt lên cao.

Giờ phút này, Tần Như Phong giống như một thần chết căm tức nhìn Vũ Liệt nói: “Vũ Liệt, ông luôn ngăn cản tôi ra tay với nó, ông đã bị nó mua chuộc à?”

Những người nhà họ Tần đứng xung quanh kinh ngạc đến ngây người khi thấy cảnh tượng này, ai nấy đều chấn động.

Chuyện Tần Như Phong đột phá đến Vương Cảnh đỉnh phong còn chưa được tuyên bố ra ngoài.

Trong mắt người nhà họ Tần, Vũ Liệt là cao thủ số một của nhà họ Tần, Tần Như Phong chưa chắc là đối thủ của lão ta.

Nhưng bây giờ Vũ Liệt lại bị Tần Như Phong dùng một tay nắm cổ nhấc lên.

Quan trọng hơn, Vũ Liệt là cao thủ thân cận nhất của Tần Như Phong, lão ta lại muốn ra tay với Vũ Liệt vào lúc này, lão ta muốn giết chết Vũ Liệt sao?

“Chẳng lẽ chủ gia tộc đã đột phá đến Vương Cảnh đỉnh phong?”

Có người kinh ngạc kêu lên, ánh mắt nhìn về phía Tần Như Phong vô cùng kích động.

Tần Như Phong là chủ nhà họ Tần, lão ta càng mạnh thì nhà họ Tần càng mạnh.

Nhà họ Tần càng mạnh, từng người trong nhà họ Tần lại càng được lợi lớn hơn.

Vũ Liệt bị Tần Như Phong dùng một tay nhấc lên nhưng không giãy giụa, trong đôi mắt lộ rõ sự thất vọng.

Cổ sắp gẫy nhưng lão ta vẫn cố chịu đau, cắn răng nói: “Tôi không bị mua chuộc!”

“Không à?”

Tần Như Phong lại dùng thêm sức, lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc nó đã bảo ông làm gì? Nó bảo ông giết tôi à? Hay bảo ông giúp nó chiếm nhà họ Tần?”

“Không!”

Vũ Liệt bị bóp cổ nên nói chuyện vô cùng khó khăn.

Dương Thanh thầm kinh ngạc.

Anh chỉ thuận miệng nói một câu, không ngờ lại làm Tần Như Phong nghi ngờ Vũ Liệt như vậy.

Đúng là một kẻ đa nghi!

“Ông còn dám nói không có à?”

Tần Như Phong giận dữ hét: “Tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, nếu ông còn dám lấp liếm thì đừng trách tôi không khách sáo!”

“Ông chủ hãy bớt giận!”

Lão quản gia lập tức rơi nước mắt, xông tới trước mặt Tần Như Phong và kích động nói: “Vũ Liệt vô cùng trung thành với nhà họ Tần, tuyệt đối sẽ không làm bất kỳ chuyện gì phản bội lại nhà họ Tần đâu.

Ông chủ nhất định phải tin tưởng ông ấy!”

“Cút!”

Tần Như Phong đạp lão quản gia bay ra ngoài và nhìn quanh một lượt, phẫn nộ quát: “Nếu ai dám xin xỏ cho ông ta, giết!”

Lão ta vừa dứt lời, những người ban đầu còn muốn muốn xin thay cho Vũ Liệt đều ngậm miệng lại.

Cho dù Vũ Liệt bị Tần Như Phong nắm giữ sống chết trong tay nhưng sắc mặt không hề thay đổi, thành thật nhìn Tần Như Phong như đang nói cho lão ta biết mình không hề phản bội.

“Nhà họ Tần đúng là một nơi làm người ta thất vọng!”

Bỗng nhiên, một giọng nói châm chọc vang lên.

Trong giây lát, mọi người đều nhìn về phía tiếng nói phát ra.

Hóa ra người vừa nói là Tần Đại Dũng ngồi trên xe lăn.

Đôi mắt sắc bén của Tần Như Phong lập tức nhìn sang Tần Đại Dũng, trong đôi mắt tàn nhẫn này không hề có chút tình cảm nào, chỉ có sát khí.

“Đừng vội, chờ tao xử lý tên phản bội này xong sẽ tiễn mày lên đường!”

Tần Như Phong nói với vẻ tàn nhẫn.

“Sợ là trong mắt loại người như ông, người nào bị ông nghi ngờ đều sẽ bị gắn tội phản bội nhỉ?”

Tần Đại Dũng hoàn toàn không sợ hãi mà cười lạnh nói: “Loại người như ông thì có tư cách gì làm chủ nhà họ Tần? Ông lại có tư cách gì dẫn dắt nhà họ Tần bước lên tầm cao mới?”

“Nếu ông không có tư cách thì nhường vị trí lại cho người có năng lực lên ngồi đi.

Tôi thấy ông sống lâu như vậy, chắc cũng đủ rồi nhỉ?”

Dương Thanh cũng sửng sốt khi nghe Tần Đại Dũng nói ra lời này.

Đây thật sự là bố vợ nhát gan ngại phiền phức của mình sao?

Đối phương là một cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong hàng thật giá thật, Tần Đại Dũng chỉ là một người bình thường.

Có thể nói ông ấy chỉ là con kiến hôi trước mặt lão ta.

Lúc này Tần Đại Dũng lại giống như biến thành một người khác, khí thế trên người cũng khác hẳn.

“Được, mày đã muốn chết thì tao tiễn mày lên đường trước!”

Tần Như Phong nheo mắt và vung tay lên: “Giết nó cho tôi!”

“Vâng!”

Hơn mười cao thủ nhà họ Tần làm gì có ai dám chống lại mệnh lệnh của Tần Như Phong, lập tức xông về phía Tần Đại Dũng.

Nhưng vào lúc này, mấy khí thế khủng khiếp lập tức dâng lên.

Một giây tiếp theo, tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ xuất hiện ở bên cạnh Dương Thanh và Tần Đại Dũng.

Tám cao thủ này bỗng nhiên xuất hiện làm người nhà họ Tần đều kinh ngạc đến ngây người.

Cho đến giờ phút này, bọn họ mới ý thức được ở nhà họ Tần vẫn còn có kẻ địch.

“Ầm ầm ầm!”

Cuộc chiến lập tức diễn ra, tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đấu với hơn mười cao thủ Vương Cảnh nhà họ Tần.

Tần Như Phong đánh ra một chưởng, Vũ Liệt bay thẳng ra ngoài.

Vũ Liệt ngã xuống đất, đã bị thương nặng.

Dương Thanh đẩy Tần Đại Dũng bước về phía trước.

Dù bên cạnh là các cao thủ Vương Cảnh đang giao đấu nhưng Tần Đại Dũng ngồi trong xe lăn lại không hề sợ hãi, mặc cho anh đẩy mình về phía trước.

Hai mắt ông ấy vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Tần Như Phong.

Dương Thanh tất nhiên có thể cảm nhận được Tần Đại Dũng rất căm thù Tần Như Phong.

Chẳng lẽ… Tần Đại Dũng nhớ ra Tần Như Phong rồi sao?

“Rốt cuộc mày là ai?”

Tần Như Phong cũng nhìn chằm chằm vào Tần Đại Dũng và chợt hỏi.

Không biết tại sao lão nhìn mặt Tần Đại Dũng thấy rất quen, nhưng không nhớ được là đã gặp ở đâu.

“Tôi nhớ rất rõ ràng, năm đó chính là tên ác ma ông đã giết bố mẹ tôi, nhốt tôi ở trong phòng nhỏ tối tăm không ánh mặt trời suốt ba ngày ba đêm!”

Tần Đại Dũng bỗng nhiên tức giận nói.

Dương Thanh kinh ngạc, không ngờ Tần Đại Dũng thật sự nhớ lại chuyện đã qua.

Ông ấy còn nhớ kỹ Tần Như Phong như vậy.

Đồng tử của Tần Như Phong cũng đột nhiên co lại, nhìn chằm chằm vào Tần Đại Dũng: “Hóa ra là một thành viên trong kế hoạch hạt giống của nhà họ Tần tôi!”

Miệng lão ta nói vậy nhưng ánh mắt có phần hoảng loạn.

Người khác không phát hiện ra được nhưng Dương Thanh đặc biệt bén nhạy vẫn cảm giác được.

Xem ra còn có bí mật khác trong chuyện bố mẹ Tần Đại Dũng bị giết.


Chương 1122: 1122: Cậu Chủ Nhà Họ Tần

Lúc này, hai mắt Tần Đại Dũng đỏ ngầu còn lóe lên sát khí mãnh liệt.

Dương Thanh ở chung với Tần Đại Dũng lâu mà vẫn chưa từng thấy ông ấy như vậy.

Ánh mắt anh nhìn Tần Như Phong cũng lộ ra sát khí.

Nếu ánh mắt có thể giết người, Tần Như Phong đã bị giết chết nhiều lần rồi.

“Tần Như Phong, ông không cần phải giả vờ như chẳng biết gì nữa.

Tuy năm đó tôi còn rất nhỏ nhưng vẫn nhớ rõ những chuyện mà ông đã làm!”

“Chính là tên khốn kiếp nhà ông giết bố tôi, Tần Đức Tài!”

“Còn có mẹ tôi, Vương Thục Nhã!”

Tần Đại Dũng gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này.

Mà sau khi ông ấy nói xong, vẻ mặt Tần Như Phong lập tức thay đổi.

Rõ ràng lão ta không ngờ Tần Đại Dũng thật sự còn nhớ rõ chuyện này.

Dương Thanh cũng hơi kinh ngạc.

Anh tưởng Tần Đại Dũng là một cô nhi, hoàn toàn không biết gì về chuyện lúc nhỏ.

Không ngờ bây giờ ông ấy đến nhà họ Tần lại nhớ ra hết.

“Cái gì?”

“Cậu nói bố cậu là Tần Đức Tài? Mẹ cậu là Vương Thục Nhã à?”

“Kẻ giết chết bố mẹ cậu năm đó là Tần Như Phong à?”

Bỗng nhiên có một ông cụ tóc bạc phơ xông tới, kích động nhìn Tần Đại Dũng hỏi.

Ông cụ còn rưng rưng nước mắt.

“Ông là… chú hai Tần Đức Chính?”.

truyện xuyên nhanh

Tần Đại Dũng cũng kinh ngạc khi nhìn thấy ông cụ.

“Cậu thật sự là con của anh trai tôi!”

Tần Đức Chính thấy Tần Đại Dũng nhận ra mình thì lập tức kích động, xông lên trước và nắm chặt lấy tay của Tần Đại Dũng, cười to nói: “Ha ha ha ha, anh trai, chị dâu, con trai của hai anh chị không chết, hai người vẫn còn con cháu đời sau!”

Tần Đức Chính quá kích động mà rơi nước mắt.

“Chú hai!”

Tần Đại Dũng cũng nắm chặt lấy tay Tần Đức Chính, mắt đỏ hoe nói: “Chú hai, cuối cùng cháu đã gặp lại chú!”

Lúc này, những người nhà họ Tần đứng xung quanh đều chấn động.

Có lẽ rất nhiều người thế hệ sau chưa từng nghe nói về cái tên Tần Đức Tài này nhưng lại biết Tần Đức Chính được Tần Đại Dũng gọi là chú hai chính là em họ của Tần Như Phong – chủ nhà họ Tần.

Chẳng qua những người thế hệ trước của nhà họ Tần vẫn biết Tần Đức Tài là ai.

Đó là chủ gia tộc họ Tần năm mươi năm trước.

Bây giờ, Tần Đại Dũng quay về, hơn nữa Tần Đức Chính đã chứng thực ông ấy chính là con trai của chủ gia tộc cũ.

Có thể tưởng tượng được mọi người nhà họ Tần chấn động, kinh ngạc tới mức nào.

“Đức Chính, cậu ta đúng là con trai ông chủ cũ à?”

Lại có một ông ta bước tới, nhìn về phía Tần Đức Chính hỏi.

Tần Đức Chính vội vàng gật đầu, đỏ nói: “Tôi có thể xác định cậu ấy chắc chắn là con trai của anh tôi, nếu không làm sao có thể nhận ra tôi được?”

“Còn nữa, ông nhìn gương mặt cậu ấy đi, có phải đúc một khuôn với anh trai tôi năm mươi năm trước không? Nếu cậu ấy không phải là con trai của anh tôi thì còn có thể là ai nữa?”

Ông già nghe thấy Tần Đức Chính nói vậy, cuối cùng cũng không kìm chế được cảm xúc của mình nữa, lập tức quỳ xuống đất, ngẩng đầu nhìn lên trời, mắt đỏ hoe nói: “Ông chủ cũ, năm đó đều là lỗi của tôi! Nếu không phải tôi không trông cậu chủ cẩn thận thì cậu ấy làm sao bị lạc được?”

Tần Đức Chính vội vàng bước tới đỡ ông cụ kia đứng lên, mắt cũng đỏ hoe nói: “Ông Ngô, lẽ nào đến bây giờ ông còn không rõ năm đó Đại Dũng bị lạc không phải là lỗi của ông à?”

Ông Ngô nghe thấy Tần Đức Chính nói vậy thì lập tức kinh ngạc: “Đức Chính, ý ông muốn nói năm đó Đại Dũng bị người ta đưa đi à?”

“Dựa vào thực lực và địa vị của nhà họ Tần chúng ta, ai có thể vào nhà họ Tần đưa cậu chủ đi được?”

“Ông nhớ lại xem, lúc đó anh trai và chị dâu tôi đột nhiên chết đi, nhà họ Tần đang rất hỗn loạn.

Dù vậy người ngoài cũng đừng mong có hy vọng đưa cậu chủ nhà họ Tần đi, trừ khi là kẻ trong nhà họ Tần!”

Tần Đức Chính vừa nói dứt lời lại chợt nhìn sang Tần Như Phong.

Đồng tử của ông Ngô cũng đột nhiên co lại, trong giây lát đã xoay người, tức giận nhìn về phía Tần Như Phong và hét lên: “Tôi biết rồi, là ông! Trước đây, chính ông đã sai người đưa cậu chủ đi!”

“Chỉ khi cậu chủ không còn nữa, ông mới có thể kế thừa vị trí chủ gia tộc một cách hoàn toàn chính đáng!”

Tần Đức Chính cũng nhìn chằm chằm vào Tần Như Phong đầy sát khí, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đáng lẽ tôi nên nghi ngờ ông từ lâu, chỉ là không ngờ ông lại che giấu cẩn thận như vậy.

Khi anh trai tôi còn sống, ông luôn anh anh em em với anh ấy để tranh thủ lòng tin của anh ấy đối với ông”.

“Khi anh trai và chị dâu chết, ông là người khóc nhiều nhất, tất cả mọi người trái lại còn khen hung thủ giết người là ông trung thành với anh trai tôi.

Hóa ra tất cả những điều này đều là mưu kế của tên khốn kiếp nhà ông!”

“Tần Như Phong, anh trai và chị dâu tôi đối xử với ông tốt như vậy, sao ông nỡ ra tay với bọn họ chứ?”

Tần Đức Chính và ông Ngô luân phiên chất vấn làm sắc mặt Tần Như Phong đã trở nên cực kỳ thâm trầm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Tần Đại Dũng với vẻ thâm độc.

Mà lúc này, cảnh tượng như vậy làm người nhà họ Tần vô cùng khiếp sợ.

Mọi người đồng thời nhìn về phía Tần Như Phong, muốn biết rốt cuộc chân tướng năm đó thế nào.

Vào lúc tất cả mọi người cho rằng Tần Như Phong sẽ kiếm cớ hoặc phủ nhận chuyện này nhưng lão ta đã thoải mái thừa nhận: “Không sai! Tần Đức Tài và Vương Thục Nhã là do tôi giết!”

“Không chỉ vậy, tôi còn có thể nói cho các người biết tôi đã tự tay giết chết bọn họ.

Các người cũng đoán không sai, chỉ khi bọn họ chết thì tôi mới có khả năng kế thừa vị trí chủ gia tộc!”

“Hơn nữa, tôi chưa từng hối hận về chuyện này.

Điều duy nhất tôi hối hận là năm đó nên đuổi tận giết tuyệt, giết luôn cả Tần Đại Dũng!”

“Nếu nó chết, làm sao có thể xảy ra chuyện hôm nay?”

Không ai ngờ được Tần Như Phong tự nhiên thừa nhận trước mặt mọi người.

“Ầm!”

Đột nhiên, một khí thế khủng khiếp bao phủ cả nhà họ Tần, mấy người do Tần Đức Chính dẫn đầu đều vô cùng tức giận.

“Tần Như Phong, không ngờ đúng là ông đã giết anh trai và chị dâu tôi.

Hôm nay, tôi có phải liều cái mạng già này cũng muốn giết chết ông!”

Tần Đức Chính tức giận quát.

Lúc này, toàn thân Tần Đức Chính đầy sát khí và phát ra thực lực Vương Cảnh hậu kỳ.

Không chỉ vậy, mấy cao thủ bên cạnh Tần Đức Chính cũng phát ra thực lực Vương Cảnh trung kỳ.

Tần Như Phong hơi nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Tần Đức Chính nói: “Hóa ra ông đã đột phá đến Vương Cảnh hậu kỳ từ lâu nhưng chưa từng để lộ ra, chỉ sợ đã sớm muốn ra tay với tôi rồi nhỉ?”

Tần Đức Chính không trả lời, trong đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí.

“Tần Như Phong, tao giết mày!”

Ông Ngô bên cạnh Tần Đức Chính bỗng nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, đã hóa thành một bóng mờ xông về phía Tần Như Phong.

Ông Ngô là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, giờ phút này đối mặt với Tần Như Phong còn mạnh hơn mình rất nhiều lại không hề hoảng sợ.

“Ông Ngô!”

Tần Đức Chính biến sắc, vội vàng xông tới.

Tần Như Phong vừa phát ra thực lực Vương Cảnh đỉnh phong, ông Ngô muốn giết lão ta thì chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết.

“Ầm!”

Quả nhiên, ông Ngô vừa xông lên, chỉ thấy Tần Như Phong vẫn đứng yên tại chỗ không hề động đậy, hờ hững đánh ra một chưởng lại khiến ông Ngô nôn ra máu và bay ngược ra ngoài.


Chương 1123: 1123: Liều Mạng Bảo Vệ

Tần Đức Chính biến sắc khi thấy ông Ngô bị một chưởng đánh bay.

Ông cụ biết Tần Như Phong đã bước vào Vương Cảnh đỉnh phong nhưng không ngờ ông Ngô với thực lực Vương Cảnh trung kỳ lại không đỡ nổi một đòn của lão ta.

“Tần Như Phong, chết đi cho tao!”

Tần Đức Chính tức giận gầm lên, lập tức phát ra thực lực Vương Cảnh hậu kỳ và đánh ra một quyền.

Không chỉ vậy, còn có bốn cao thủ Vương Cảnh trung kỳ bên phía Tần Đức Chính cũng đồng thời xông về phía Tần Như Phong.

Trong giây lát, một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ và bốn cao thủ Vương Cảnh trung kỳ gần như cùng lúc đánh ra một đòn mạnh nhất về phía Tần Như Phong.

Một luồng sát khí khủng khiếp bao phủ cả nhà họ Tần.

Lúc này, những người còn chưa bước vào Vương Cảnh run rẩy, không ngờ họ lại không thể chịu được khí thế khủng khiếp này.

Sắc mặt Tần Đại Dũng tái nhợt, nhìn chằm chằm vào Tần Như Phong.

Ông ấy muốn đích thân giết Tần Như Phong nhưng cũng biết mình chỉ là một người bình thường, cho dù lão ta có đứng yên tại chỗ cho ông ấy giết, cũng rất khó giết được.

Bây giờ, ông ấy chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào đám người Tần Đức Chính.

Tần Như Phong nhìn năm cao thủ cùng xông về phía mình lại không hề sợ hãi, trái lại nhếch môi cười lạnh, khinh thường nói: “Không biết tự lượng sức mình!”

Tần Như Phong vừa dứt lời thì mọi người chợt phát hiện ra lão ta đã biến mất.

Một giây tiếp theo, cảnh tượng khiến bọn họ chấn động đã xảy ra.

“Bịch bịch bịch!”

Người ta thấy năm cao thủ Vương Cảnh với Tần Đức Chính dẫn đầu giống như diều đứt giây bay ngược ra xung quanh.

“Phụt!”

Tần Đức Chính ngã xuống trước xe lăn của Tần Đại Dũng và phun ra một búng máu, khí thế lập tức giảm xuống, gương mặt tái nhợt.

“Chú hai!”

Tần Đại Dũng nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì hét lớn một tiếng.

Tần Đức Chính khẽ lắc đầu, giãy giụa từ dưới đất đứng lên, nhìn Tần Đại Dũng, mắt đỏ hoe nói: “Cháu yên tâm, chú hai còn có thể chống đỡ được!”

“Năm mươi năm trước, chú hai không thể bảo vệ được cho cháu, nhưng hôm nay trừ khi chú hai chết, bằng không sẽ không để ai có thể làm hại cháu nữa!”

Ông Ngô cũng giãy giụa đi tới, nức nở nói: “Cậu chủ, năm đó là tôi để lạc mất cậu nhưng hôm nay tôi tuyệt đối sẽ không để lạc cậu nữa!”

“Thề sống chết chiến đấu vì cậu chủ!”

Mấy cao thủ Vương Cảnh đã đến bên cạnh Tần Đại Dũng, ai nấy đều nghiêm túc nói.

Bọn họ đều từng nhận được ơn huệ của chủ gia tộc cũ Tần Đức Tài, có thể nói là không có ông chủ cũ thì không có bọn họ ngày hôm nay.

Bọn họ vốn tưởng mình sẽ chiến đấu vì nhà họ Tần cả đời nhưng không ngờ có một ngày mình sẽ đánh nhau với người nhà họ Tần.

Nhưng vì bảo vệ con trai của Tần Đức Tài, bọn họ thà chết chứ không chịu khuất phục!

Nhìn mười mấy người chú bác đứng trước mặt mình, Tần Đại Dũng giàn giụa nước mắt, nghẹn ngào nói: “Các chú bác, cháu chỉ là một kẻ vô dụng, không xứng để các chú bác làm vậy vì cháu đâu”.

“Cậu là giọt máu duy nhất còn lại của ông chủ cũ trên giời này, chúng tôi phải dùng cả tính mạng để bảo vệ!”

Ông Ngô đỏ mắt nói.

Tình cảnh này làm Dương Thanh rất xúc động.

Anh không sao ngờ được Tần Đại Dũng lại là cậu chủ nhà họ Tần, càng không ngờ hôm nay hai người tới nhà họ Tần lại gặp phải chuyện như vậy.

Anh cũng không ngờ ở trong nhà họ Tần còn có một nhóm người trung thành với Tần Đức Tài tới chết.

Dù sao ông cụ đã chết năm mươi năm, những người này còn có thể chiến đấu vì con cháu của ông cụ như vậy.

“Các ông yên tâm, có cháu ở đây, tuyệt đối sẽ không để cho các ông có chuyện gì đâu!”

Đúng lúc này, Dương Thanh vẫn đứng sau lưng Tần Đại Dũng bỗng nói.

Anh vừa dứt lời, mọi người đều nhìn về phía Dương Thanh.

“Đại Dũng, người này là ai vậy?”

Tần Đức Chính nhìn Tần Đại Dũng và nghi ngờ hỏi.

Vừa rồi, Tần Đại Dũng cũng quên mất Dương Thanh, lúc này mới lấy lại tinh thần, vội vàng kéo anh qua giới thiệu với đám người Tần Đức Chính: “Các chú bác, đây là con rể của cháu – Dương Thanh.

Những cao thủ phía sau đều là thủ hạ của nó!”

“Cháu chào các ông!”

Dương Thanh cung kính nói.

Không quan tâm anh có thực lực thế nào, thân phận gì, hành động của những ông cụ trước mắt này đáng được anh tôn trọng.

“Tốt, tốt, tốt!”

Tần Đức Chính kích động, kéo tay Dương Thanh nói: “Không ngờ nhà họ Tần có được cậu con rể đẹp trai tài giỏi thế này, đây là chuyện vui của nhà họ Tần chúng ta!”

Tuy bọn họ không biết Dương Thanh có thực lực mạnh tới mức nào nhưng chỉ dựa vào việc anh dẫn tới tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, bọn họ đã biết anh có lai lịch không nhỏ.

“Các người ôn chuyện đủ chưa?”

Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Đó là giọng của Tần Như Phong.

Chỉ thấy Tần Như Phong đứng chắp tay, hờ hững nhìn về phía đám người Dương Thanh và lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ các người thật sự cho rằng dựa vào tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ là có thể làm gì được tôi sao?”

“Người không biết thì không sợ, các người không biết thực lực của tôi bây giờ mạnh thế nào đâu”.

Tần Đức Chính cười lạnh: “Tao không tin tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, còn có mấy lão già Vương Cảnh hậu kỳ và trung kỳ chúng tao còn không giết được một Vương Cảnh đỉnh phong như mày”.

“Các người thật sự cho rằng thực lực của tôi chỉ là Vương Cảnh đỉnh phong thôi sao?”

Tần Như Phong chợt cười lạnh nói.

“Hả?”

Đám người Tần Đức Chính nghe vậy chợt biến sắc, kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi nhìn Tần Như Phong.

“Ầm!”

Một giây tiếp theo, từ trên người Tần Như Phong phát ra một khí thế vô cùng khủng khiếp, giống như sóng to gió lớn cuốn ra khắp nơi.

“Cái gì?”

“Sao có thể như vậy được?”

“Mày…!mày đã bước vào Thần Cảnh à?”

Tần Đức Chính vô cùng khiếp sợ nhìn Tần Như Phong.

Người nhà họ Tần cũng kinh ngạc tới ngây người khi nghe thấy Tần Đức Chính nói vậy.

Dù sao, trong Vương thành Tào bây giờ, ngay cả Tào Vương cũng chỉ mới tới Vương Cảnh đỉnh phong.

Thế mà Tần Đức Chính đã vượt qua Vương Cảnh đỉnh phong, trở thành cao thủ Thần Cảnh trong truyền thuyết rồi sao?

Cho dù Tần Đại Dũng không biết phân chia cảnh giới của các cao thủ võ đạo nhưng vẫn có thể cảm giác được Tần Như Phong lúc này đáng sợ tới mức nào.

Ông ấy bỗng nhiên hơi hối hận khi bảo Dương Thanh dẫn theo mình tới nhà họ Tần.

Ông ấy chết thì cũng thôi, nhưng nếu liên lụy với Dương Thanh, con gái của mình phải làm sao?

“Dương Thanh, con không cần lo cho bố, mau rời khỏi đây đi!”

Tần Đại Dũng vội vàng nói.

Đám người Tần Đức Chính cũng lấy lại tinh thần, đều nói với Dương Thanh: “Đúng vậy, đây là chuyện của nhà họ Tần, không nên kéo cháu vào.

Cháu mau rời khỏi đây đi!”

Bọn họ nói xong, Tần Đức

.


Chương 1125: 1125: Viên Thuốc Thần Bí

Giờ khắc này, hơi thở trên người Tần Như Phong cũng tăng vọt, ban đầu chỉ là bán bộ Thần Cảnh nhưng lúc này hơi thở trên người lão ta đã như núi lửa phun trào.

Một giây đánh bại tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, có thể hình dung thực lực của Tần Như Phong lúc này đáng sợ cỡ nào.

Tần Đức Chính cầm đầu mấy cao thủ kia cũng đã ngây người khi chứng kiến việc này.

Ông Ngô cũng ngây mặt thốt lên: “Thần Cảnh? Tần Như Phong là cao thủ Thần Cảnh!”

Ông Ngô vừa thốt lên, người nhà họ Tần càng thêm kinh hãi.

Thần Cảnh, đối với bọn họ mà nói chính là cảnh giới võ thuật trong truyền thuyết, ngoại trừ mấy gia tộc lánh đời thần bí, chỉ có bốn Hoàng tộc lớn là có cao thủ Thần Cảnh thuộc về gia tộc mình.

Nhà họ Tần bọn họ lại có một cao thủ Thần Cảnh, tương lai sẽ phát triển đáng sợ cỡ nào?

Vương tộc chó má gì đó, nhà họ Tần sẽ chẳng thèm để mắt tới.

Lúc này, nhà họ Tần có người kích động, có người lo sợ, cũng có người tuyệt vọng.

Đám người Tần Đức Chính là những người cảm thấy thực sự tuyệt vọng.

“Anh cả, xin lỗi anh, em không thể bảo vệ được Đại Dũng rồi!”

Tần Đức Chính đỏ mắt lên, tuyệt vọng nói.

Ông Ngô cũng đã ròng ròng nước mắt, nhưng đôi mắt đục ngầu kia lại lóe lên một sự kiên định lạ thường, lão ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Năm mươi năm trước tôi đã không thể bảo vệ cậu chủ cho tốt, năm mươi năm sau, tôi vẫn không thể bảo vệ được cậu chủ, nhưng dù phải chết, tôi cũng phải chết trước cậu chủ!”

Lão ta vừa dứt lời liền không hề do dự chắn trước mặt Tần Đại Dũng, chuẩn bị dùng chính thân thể mình chắn mọi chiêu tấn công Tần Đại Dũng.

Mặc dù lão ta cũng biết rõ Tần Đại Dũng trước sau cũng phải chết, nhưng ít ra mình còn có thể làm chút gì đó cho Tần Đại Dũng.

Tần Đại Dũng cũng đã hết sức tuyệt vọng và hối hận, ông ấy đỏ mắt lên, nói: “Thưa các chú bác, cháu đã làm phiền đến các vị rồi!”

Tần Như Phong lúc này đã bừng bừng ý muốn giết người, đôi tròng mắt đỏ như máu, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, sau đó lao vút đến như một tia chớp.

“Tần Như Phong!”

Thấy lão ta sắp vọt tới trước mặt Dương Thanh rồi, ngay trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc này, một bóng người già nua bỗng lao vút về phía Tần Như Phong.

“Ầm!”

Một tiếng nổ cực lớn vang lên, người kia vung tay đánh một chưởng vào người Tần Như Phong.

“Đáng chết!”

Nhưng một tích tắc tiếp theo là cảnh tượng khiến mọi người càng thêm khiếp hãi, ông cụ tấn công về phía Tần Như Phong không thể cản được lão ta mà chỉ khiến tốc độ tấn công Dương Thanh của lão ta thoáng chậm lại.

Bản thân ông cụ lại bị Tần Như Phong tung một chiêu đánh bay, toàn thân bắn ngược ra sau như con diều đứt dây.

“Vũ Liệt!”

Tần Đức Chính hô to một tiếng, vội vã vươn tay ra đỡ được Vũ Liệt đang bay ngược lại.

Vũ Liệt vốn là cao thủ số một của nhà họ Tần, chỉ đứng dưới Tần Như Phong, thực lực đạt tới Vương Cảnh hậu kì, đã gần bước vào cấp bậc Vương Cảnh đỉnh phong.

Không ai dám nghĩ, dưới tình huống như vậy, Vũ Liệt lại ra tay tấn công Tần Như Phong.

Trước đó Vũ Liệt đã suýt bị Tần Như Phong giết chết, bản thân vốn bị thương nặng, mà nay lại trúng thêm một đòn cực nặng của Tần Như Phong, tình hình của lão ta càng thêm nghiêm trọng.

Sau khi được Tần Đức Chính đỡ, sắc mặt lão ta tái nhợt, miệng hộc máu tươi.

“Vũ Liệt!”

Tần Đức Chính đã run rẩy cả người, ôm lấy Vũ Liệt kêu lên.

Ở nhà họ Tần này, Vũ Liệt và Tần Đức Chính có quan hệ tốt nhất, tình cảm thật sự thân thiết như anh em ruột.

Ông Ngô cũng đỏ bừng đôi mắt nhìn Vũ Liệt hộc máu không ngừng, lão ta quay ngoắt về phía Tần Như Phong, giận dữ hét lên: “Tần Như Phong, Vũ Liệt đã giúp ông làm bao nhiêu việc như thế, tự ông không biết hay sao?”

“Có thể nói, không có ông ấy cũng sẽ không có ông của ngày hôm nay, ấy vậy mà ông lại dám ra tay độc ác với ông ấy như thế, lương tâm ông bị chó tha hết rồi à?”

Tần Như Phong đang muốn giết Dương Thanh, lại bị Vũ Liệt ngăn cản như vậy, đột nhiên không muốn giết đám người này quá nhanh nữa.

Nhìn thấy cảnh Vũ Liệt gần chết, Tần Đức Chính đau khổ tột độ khiến Tần Như Phong cảm thấy vô cùng hả hê.

“Ông ta đã ra tay với cả tôi, chẳng lẽ tôi còn phải giữ ông ta lại?”

Tần Như Phong đứng chắp tay, hững hờ nhìn về phía ông Ngô, nói.

“Ông giết anh trai đoạt vị trí chủ gia tộc, thậm chí cả con ruột của anh trai mình cũng không tha, hôm nay, ngay cả người có công lao lớn với nhà họ Tần mà ông cũng muốn giết, một kẻ như ông có tư cách gì để làm người đứng đầu nhà họ Tần này?”

Ông Ngô giận dữ hét lên.

Tần Như Phong cười lạnh một tiếng, sát khí trong mắt lóe lên: “Ông cho rằng, nhà họ Tần ngày nay, ngoài tôi ra còn ai có tư cách làm chủ gia tộc?”

“Nếu không phải tôi nể tình đều là người cùng tộc thì các ông cho rằng mình còn có thể sống tới hôm nay sao?”

“Nếu hôm nay các ông đã quyết trở mặt với tôi thì tôi cũng không còn lí do nào tha mạng cho các ông nữa”.

Vừa dứt lời, Tần Như Phong đã xòe năm ngón tay, ý định giết người như bùng ra từ thân thể lão ta, trong đôi mắt đỏ ngầu như máu hoàn toàn không có một tia tình cảm, thoạt nhìn chẳng khác nào một con quỷ đến từ địa ngục.

Ông Ngô đã đứng lên, chắn trước mặt Tần Đại Dũng, đôi mắt cũng đã tràn ngập ý muốn giết Tần Như Phong, nhưng lão ta cũng biết, mình tuyệt đối không thể giết được Tần Như Phong lúc này.

Bên kia, Vũ Liệt vẫn liên tục hộc máu tươi, hơi thở cũng yếu ớt nhanh chóng, sống chết chỉ còn cách nhau một sợi chỉ mong manh.

Dương Thanh vẫn đứng sau lưng Tần Đại Dũng đột nhiên bước tới bên cạnh Vũ Liệt, lấy ra một bình thuốc bằng sứ trắng, đổ ra một viên tròn màu đen nồng mùi thuốc.

“Nuốt viên thuốc này có thể cứu tính mạng ông”.

Dương Thanh nói xong bèn búng tay một cái, viên thuốc màu đen kia rơi ngay vào miệng Vũ Liệt.

Đây là viên thuốc cứu mạng mà Phùng Tiểu Uyển đưa cho Dương Thanh, cô ta nói khi rơi vào trạng thái trọng thương sắp chết, viên thuốc này có thể giúp anh giữ lại tính mạng.

Hơn nữa, đây là thứ mà thần y Phùng giao cho Phùng Tiểu Uyển trước khi chết, ngay cả Phùng Tiểu Uyển hiện giờ cũng chưa thể điều chế được, hiện cô ta còn đang nghiên cứu cách làm.

Ngay chính bản thân thần y Phùng cũng chỉ có thể điều chế được một viên như thế sau khi đã dốc hết toàn bộ sức lực, có thể tưởng tượng muốn điều chế viên thuốc này cần tiêu hao nhiều tinh lực cỡ nào.

Vậy mà lúc này, Dương Thanh lại đưa nó cho Vũ Liệt.

Vũ Liệt bị Tần Như Phong vỗ một chưởng đánh bay, cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều đã bị tổn thương nặng, lão ta biết rất rõ, tính mạng mình đang từ từ trôi đi.

Ngay khi lão ta đã tới thời khắc hấp hối, một viên thuốc đột nhiên rơi vào miệng.

Vũ Liệt còn chưa phản ứng lại, viên thuốc này đã hóa thành một dòng nước ấm, chảy vào cổ họng lão ta.

Giây lát, một luồng sức sống vô cùng hùng hậu bùng nổ trong cơ thể lão ta.

Vũ Liệt cảm nhận rất rõ, lục phủ ngũ tạng vốn đã bị tổn thương nặng lúc này lại đang từ từ khôi phục.

Không chỉ có vậy, vào giờ khắc này, lão ta cảm giác tất cả mọi lỗ chân lông trên thân thể đều đang nở ra, hít dưỡng khí vào.

Toàn thân lão ta chợt ấm lên, cảm giác vô cùng thoải mái, đâu còn chút đau đớn tột cùng như vừa rồi bị thương nặng.

“Vũ Liệt!”

Tần Đức Chính cũng chú ý tới những thay đổi trên người Vũ Liệt, lập tức mừng rỡ như điên, kích động nói: “Ông, ông không sao nữa rồi?”

Tuy vẫn nhắm chặt mắt nhưng sắc mặt Vũ Liệt hoàn toàn không còn vẻ đau đớn, Tần Đức Chính có thể cảm nhận rất rõ, sức sống của Vũ Liệt đang từ từ khôi phục.

Tần Như Phong đang muốn ra tay với ông Ngô nhằm khiến cho phe Tần Đức Chính lại tổn thất thêm một vị đại tướng nữa, lão ta lại được xem cảnh đám người này đau khổ giãy giụa, nhưng bỗng nhiên, lão ta chợt cảm nhận được một luồng sức sống mạnh mẽ từ trên người Vũ Liệt.

Không chỉ Tần Như Phong mà cả Dương Thanh cũng ngây người ra, anh chỉ biết viên thuốc này vô cùng quý giá, có thể giữ lại tính mạng Vũ Liệt.

Nhưng anh thực sự không ngờ được, viên thuốc này lại có hiệu quả mãnh liệt như vậy, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã có thể khiến một người đang đứng sát bờ vực chết chóc có thể khôi phục sức sống dồi dào.


Chương 1126: 1126: Một Chiêu Khiến Tất Cả Kinh Sợ

“Chuyện này, sao có thể chứ?”

Tần Như Phong không thể tin nổi, thốt lên.

Ngay sau đó, cặp mắt đỏ như máu tươi kia nhìn về phía Dương Thanh, đáy mắt tràn đầy tham lam: “Ranh con, mày lại mang đến một bất ngờ lớn như vậy, thật đúng là quý nhân của Tần Như Phong tao rồi”.

“Thứ thuốc mày vừa cho Vũ Liệt uống là thuốc gì? Vì sao lại có công hiệu thần kì như vậy?”

“Khôn hồn thì giao toàn bộ thần dược đó ra đây, có lẽ tao sẽ tha cho mày một mạng!”

Nghe vậy, đám Tần Đức Chính lập tức biến sắc, mấy vị cao thủ đều tiến đến, chắn trước mặt Dương Thanh và Tần Đại Dũng.

“Dương Thanh, mau dẫn bố vợ cháu rời khỏi nơi này ngay, loại thần dược này nếu chẳng may rơi vào tay Tần Như Phong thì sẽ thành tai họa cho mọi người đấy!”

Tần Đức Chính vội nói thêm: “Dù cháu thật sự giao thần dược ra cho Tần Như Phong thì ông ta cũng sẽ không để cháu sống sót rời khỏi đây đâu”.

“Mấy lão già chúng tôi cũng đã sống đủ rồi, giờ là lúc làm điều gì đó có ích cho nhà họ Tần này, cháu mau đưa bố vợ cậu rời khỏi đây đi, chúng tôi sẽ liều mạng ngăn cản ông ta”.

Ông Ngô cũng che trước mặt hai người, lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tần Như Phong, nói với Dương Thanh: “Cậu Thanh, cậu mau đưa cậu chủ tôi đi nhanh đi, lão già này cầu xin cậu đó!”

Năm mươi năm trước, ông Ngô chính là người chịu trách nhiệm bảo vệ Tần Đại Dũng, nào ngờ nhà họ Tần xảy ra biến cố lớn, bố mẹ Tần Đại Dũng đồng thời đột ngột qua đời, Tần Đại Dũng cũng biến mất.

Chính vì sự kiện này mà ông Ngô đã ăn năn dằn vặt suốt năm mươi năm qua, khó khăn lắm mới gặp lại Tần Đại Dũng, lão ta chỉ mong Tần Đại Dũng có thể sống sót rời khỏi nơi này.

“Muốn đi?”

Tần Như Phong cười lạnh một tiếng, hơi thở bậc cao thủ Thần Cảnh bùng nổ từ thân thể lão ta.

Lão ta ngạo nghễ nói: “Tần Như Phong tôi chưa cho đi, kẻ nào có thể bước ra khỏi nhà họ Tần nửa bước?”

“Người trẻ tuổi, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tôi khuyên cậu mau chóng giao nộp thần dược ra đây đi, bằng không, đợi đến khi Tần Như Phong tôi nổi giận, hậu quả khó lường đấy”.

Dường như Tần Như Phong hoàn toàn không hề lo đến chuyện Dương Thanh có thể chạy thoát khỏi nơi đây, bèn cười lạnh, bảo: “Nếu để tôi tự mình ra tay, đến khi đó thần dược là của tôi, tính mạng cậu cũng sẽ là của tôi”.

“Nói xong chưa?”

Dương Thanh bỗng cất tiếng hỏi.

Vừa rồi anh mải quan tâm tình hình của Vũ Liệt, giờ đã xác định Vũ Liệt không còn gặp nguy hiểm đến tính mạng, anh mới đứng lên, đôi mắt vốn rất bình thản nay đã trở nên cực kì lạnh lẽo.

“Hử?”

Tần Như Phong lập tức hiểu ý Dương Thanh, sát khí trong cặp mắt đỏ tươi như máu kia càng thêm nồng đậm: “Ranh con, mày có chắc rằng mày muốn tao tự mình ra tay không?”

“Một khi tao đã ra tay, mày sẽ không còn…” Nhớ quay lại đọc tiếp tại T*amlinh2*47.c*om nha

Lão ta còn chưa nói hết câu, Dương Thanh đã cắt đứt lời lão: “Câm miệng!”

Ầm!

Giờ khắc này, toàn bộ người nhà họ Tần đều khiếp sợ ngây ra.

Tần Như Phong lúc này đã thể hiện ra thực lực Thần Cảnh, nhưng Dương Thanh lại vẫn dám quát vào mặt lão ta trước mắt bao người?

Thế này chẳng phải muốn chết hay sao?

“Dương Thanh, đừng lo cho bố, mau rời khỏi đây đi!”

Tần Đại Dũng lập tức nôn nóng, ông ấy đã chẳng quản sự sống chết của bản thân nữa rồi, chỉ có điều, trong lòng vẫn áy náy vì đã khiến Dương Thanh bị liên lụy.

Hiện giờ Tần Như Phong đáng sợ như vậy, chỉ khi Dương Thanh rời khỏi đây được thì may ra mới có cơ hội sống sót.

“Các người còn có thể đánh được không?”

Dương Thanh không để ý bất luận kẻ nào, chỉ quay sang hỏi tám vị cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ do anh dẫn tới đây.

Tám người nhìn nhau, lẽ nào Dương Thanh còn muốn bọn họ tiếp tục đấu với Tần Như Phong?

“Thật vô dụng!”

Dương Thanh lạnh giọng nói.

Ngay khi vừa dứt lời, anh đã cất bước thong thả đi về phía Tần Như Phong.

“Dương Thanh! Cháu làm gì thế? Mau quay lại ngay!”

“Bây giờ thực lực của Tần Như Phong rất đáng sợ, cháu qua đó khác gì tự sát đâu, chúng tôi sẽ liều mạng chặn ông ta lại, cho cháu cơ hội tranh thủ rời khỏi đây, mau quay lại đi!”

…!

Đám người Tần Đức Chính đều sợ đến sững người, vội vã lên tiếng khuyên bảo.

Chỉ có điều, Dương Thanh vẫn không hề để tâm, lúc này anh đã đứng đối diện với Tần Như Phong, chỉ còn cách lão ta một bước chân.

Trong số người nhà họ Tần, tuy cũng có vài người đứng về phía Tần Đức Chính nhưng số lượng cực ít, đại bộ phận đều vẫn lựa chọn ủng hộ Tần Như Phong.

Tuy rằng năm mươi năm trước Tần Như Phong đã gây ra một việc đáng ghê tởm vô cùng, nhưng ngày nay, thực lực lão ta thể hiện ra đã đặt chân tới cảnh giới Thần Cảnh rồi.

Chỉ cần có Tần Như Phong, nhà họ Tần trong tương lai nhất định sẽ tiến đến một vị trí cao hơn bây giờ rất nhiều, thậm chí có thể vượt qua cả năm Vương tộc lớn của Chiêu Châu.

Hiện giờ, bọn họ đang nhìn về phía Dương Thanh bằng ánh mắt nhìn kẻ ngu si.

Tần Như Phong híp mắt, đôi mắt đỏ vằn lóe lên sát khí.

Từ khi Dương Thanh xuất hiện ở nhà họ Tần này, lão ta vẫn không nhìn ra được thực lực của anh, mặc dù lão ta đã bước chân vào bậc Thần Cảnh nhưng vẫn không cách nào đánh giá được Dương Thanh.

Như thể, Dương Thanh chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn, hoàn toàn không có một chút võ thuật nào.

Nhưng lão ta cũng biết rõ, địa vị của Dương Thanh ở Yến Đô gần như là Vương của Yến Đô rồi, chỉ chưa chính thức tuyên bố mà thôi.

Nếu không phải Liên minh Vương tộc muốn nhúng tay vào chuyện Yến Đô, có lẽ Dương Thanh đã thành Vương của Yến Đô rồi nhỉ?

Người như vậy sao có thể là một người thường?

Nhưng lão ta vẫn không thể nhìn ra thực lực của Dương Thanh.

Dương Thanh còn lấy ra được một viên thần dược có thể cải tử hồi sinh, điều này càng khiến lão ta tò mò về thân phận của anh.

“Ranh con, mày muốn chết à!”

Mặc dù lão ta cũng có đôi phần kiêng kị vì thân phận của Dương Thanh nhưng lúc này, Dương Thanh dám hiên ngang đứng trước mặt lão ta, đây quả thực là một sỉ nhục cực lớn với lão.

Tần Như Phong lập tức vung một cánh tay, trong nháy mắt, toàn bộ nhà họ Tần như thể đã bị bao phủ bởi một luồng sát khí khủng bố.

Những cao thủ dưới Vương Cảnh hậu kỳ đều cảm thấy thực đáng sợ, toàn thân liên tục run lẩy bẩy.

Ngay cả các cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ và Vương Cảnh đỉnh phong cũng cảm nhận được một áp lực cực lớn đang đè lên mình.

“Dương Thanh!”

Tần Đại Dũng hét lên xé lòng.

Nếu Dương Thanh gặp chuyện không may, ông ấy thực sự không cách nào ăn nói với hai cô con gái của mình.

“Tần Như Phong, ông dám à!”

Đám người Tần Đức Chính cũng nổi giận gầm lên, đồng loạt xông về phía Tần Như Phong, cố gắng cứu lấy Dương Thanh dưới tay lão ta.

Chỉ tiếc, Dương Thanh đang đứng ngay trước mặt Tần Như Phong, chỉ cách một bước chân, Tần Như Phong muốn giết anh còn chẳng cần di chuyển đã có thể dễ dàng làm được.

Đám người Tần Đức Chính còn cách Dương Thanh một khoảng, sao có thể tới cướp Dương Thanh về trước khi chiêu tấn công của Tần Như Phong hạ xuống?

Nhưng dù biết không thể, bọn họ vẫn muốn dốc toàn lực thử một lần.

Trong khoảnh khắc này, đất trời dường như thoáng biến sắc, cánh tay Tần Như Phong đã hạ xuống, quật một chưởng về phía đầu Dương Thanh.

Nhưng tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ mà Dương Thanh mang theo lại hoàn toàn không hề lo lắng, thậm chí lúc này còn sôi trào nhiệt huyết, bởi vì bọn họ biết, Dương Thanh sắp ra tay.

“Bộp!”

Nay dưới ánh nhìn chằm chằm của tất cả mọi người, cánh tay Tần Như Phong chợt dừng lại giữa không trung, cổ tay lão ta bị một bàn tay khác tóm chặt.

“Cái gì?”

Tất cả mọi người của gia tộc họ Tần đều ngây ra như phỗng, đám Tần Đức Chính đang liều lĩnh xông lên muốn cứu Dương Thanh cũng khựng lại nửa đường, nhìn về phía cánh tay Dương Thanh hời hợt chộp lấy cổ tay Tần Như Phong, ai nấy đều khiếp sợ cực kì.

“Mày…!Mày, thế này…!Sao có thể như vậy được?”

Tần Như Phong cũng sợ đến lắp bắp không thành câu, lão ta đã khiếp hãi tột cùng.

Bởi vì, giờ khắc này, lão ta đã ra sức rút tay về, lại phát hiện không cách nào làm được, bàn tay Dương Thanh như một chiếc kìm khóa chặt cổ tay lão ta.

“Thật sự cho rằng dùng biện pháp đường ngang ngõ tắt để tăng thực lực lên mức Thần Cảnh thì mình chính là một cao thủ Thần Cảnh sao?”

Dương Thanh thờ ơ hỏi một câu.

Lời vừa dứt, đầu gối anh đã thúc thẳng lên bụng Tần Như Phong.

“Thịch!”

Một tiếng va chạm thật mạnh, thân thể Tần Như Phong lập tức bị đánh bay mấy chục mét, lại một tiếng va chạm thật lớn vang lên, lão ta đã đâm thẳng vào cửa sổ một căn biệt thự, cả người bay vào bên trong biệt thự luôn.

Trong nháy mắt, mọi người đồng loạt quay sang nhìn Dương Thanh.

Toàn bộ nhà họ Tần đã lặng ngắt như tờ!


Chương 1127: 1127: Vũ Liệt Lột Xác

Tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ mà Dương Thanh mang tới đều cảm thấy máu nóng trong cơ thể đang sôi trào, sắc mặt cực kì kích động.

Bọn họ biết Dương Thanh cực mạnh nhưng không ngờ rằng anh lại mạnh đến độ này, ngay cả một cao thủ đã bước vào cảnh giới Thần Cảnh như Tần Như Phong đều không chịu nổi một đòn của anh.

Nghĩ tới trước đây từng muốn giết chết Dương Thanh, bọn họ chợt cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Thật chẳng khác nào mấy con kiến hôi tơ tưởng nuốt chửng một con voi.

Đám người bên Tần Đức Chính càng khiếp sợ tột cùng, vẻ mặt không thể tin nổi, như thể vừa chứng kiến một cảnh kì ảo vốn chỉ trong điện ảnh mới có mà nay lại phát sinh ngay trong hiện thực.

Đám người nhà họ Tần cũng có cảm giác đó.

“Ầm!”

Đúng lúc này, bên trong biệt thự vang lên một tiếng nổ lớn, giây tiếp theo, Tần Như Phong toàn thân tắm máu từ bên trong vọt ra.

Lúc này, Tần Như Phong thoạt nhìn cực kì dữ tợn, máu tươi khắp người, trông vô cùng thê thảm.

Chỉ có điều, hơi thở của cao thủ Thần Cảnh đã hạ xuống cảnh giới Vương Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn chỉ là bậc mới đặt chân vào cảnh giới Vương Cảnh đỉnh phong.

Dương Thanh biết, đây mới chính là thực lực vốn có của Tần Như Phong.

“Hiện giờ, các người còn sức đánh một trận chứ?”

Ngay khi mọi người đang thắc mắc Dương Thanh sẽ xử lí Tần Như Phong như thế nào, Dương Thanh lại cất tiếng.

Hiển nhiên, những lời này là dành cho tám vị cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đi theo anh.

“Còn!”

Tám vị cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ sau một giây đờ người đã nhanh chóng đáp.

Lời vừa thốt ra, tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ này đồng loạt xông về phía Tần Như Phong.

Còn Dương Thanh, anh lại thong dong bước ra sau lưng Tần Đại Dũng, tay đặt lên tay vịn xe đẩy của ông ấy.

Cảnh tượng vừa rồi khiến người nhà họ Tần đều tưởng mình đang nằm mơ.

Đám người Tần Đức Chính bấy giờ chợt hiểu ra ý của Dương Thanh, rõ ràng anh có thể giết chết Tần Như Phong dễ dàng nhưng lại chỉ đánh trọng thương lão ta, sau đó giao lão ta cho tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đi giải quyết.

Anh đang lấy Tần Như Phong để rèn luyện tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ của mình?

Nghĩ tới đây, mọi người càng chấn kinh hơn.

Lấy một cao thủ đã đặt một chân vào cảnh giới Thần Cảnh để rèn luyện cấp dưới của mình, khắp Chiêu Châu này, còn có người dám làm thế sao?

Lúc này, tám cao thủ kia cũng đã hiểu được ý tưởng sâu xa của Dương Thanh, cho nên khi đối đầu với Tần Như Phong lại càng thêm dốc sức.

“Dương Thanh, thực lực của cháu là?”

Tần Đức Chính bỗng lên tiếng hỏi.

Dương Thanh mỉm cười: “Chẳng phải ông đã đoán được sao ạ?”

Tần Đức Chính thoáng sửng sốt, sau đó cười khổ, lắc đầu: “Thì ra đám lão già chúng tôi chỉ là lũ kiến thức hạn hẹp”.

Nhớ lại vừa rồi, mấy cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ bọn họ tính nỗ lực đi cứu một cao thủ Thần Cảnh, thật là xấu hổ.

Ông Ngô càng kích động, lệ rơi ướt gương mặt già nua, lão ta cầm tay Tần Đại Dũng, nói: “Cậu chủ à, cậu chọn được một người con rể tốt lắm, tốt lắm đó!”

“Có người con rể này, khắp thế giới còn ai có thể ức hiếp cháu nữa? Sau này, dù chú có chết cũng có thể yên lòng nhắm mắt được rồi”.

Bấy giờ, Tần Như Phong đang bị tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ bao vây tấn công, nhưng thực lực bộc lộ ra vẫn chỉ là Vương Cảnh đỉnh phong.

Hai bên chiến đấu, thoạt nhìn thì thực lực ngang nhau, thậm chí Tần Như Phong đang chiếm ưu thế.

Nhưng chỉ có vậy mới khiến tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ được trải nghiệm chiến đấu đúng nghĩa.

Dương Thanh hoàn toàn không hề lo lắng chuyện Tần Như Phong có thể gây thương tích nặng cho tám cao thủ của mình.

Anh bước tới, nhìn Vũ Liệt đã tỉnh lại, hỏi: “Hiện giờ ông cảm thấy thế nào?”

Đám người Tần Đức Chính lúc này mới phát hiện Vũ Liệt đã tỉnh lại, tất cả đều nhìn lão ta đầy mong đợi.

“Dốc hết sức tấn công tôi xem sao!”

Dương Thanh đột nhiên nói.

Vũ Liệt biết Dương Thanh mạnh cỡ nào, cho nên hoàn toàn không lo đến việc mình có thể gây thương tích cho Dương Thanh, giây lát đã dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm tay phải.

Giờ khắc này, Vũ Liệt như thể biến thành một người khác, toàn thân tràn ngập một hơi thở khủng bố.

Đám người Tần Đức Chính đều khiếp sợ nhìn lão ta.

Mặc dù Vũ Liệt là cao thủ số một của nhà họ Tần, chỉ đứng dưới Tần Như Phong, nhưng thực lực lão ta trước đó cũng chỉ mới là Vương Cảnh hậu kỳ, vừa rồi còn bị trọng thương, bấp bênh giữa ranh giới sinh tử.

Vậy mà lúc này, một hơi thở của cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong bỗng bùng nổ từ thân thể lão ta.

Đây chính là Vũ Liệt vừa suýt chết đó sao?

“Oành!”

Giây lát, Vũ Liệt chém ra một quyền, nhưng Dương Thanh chỉ thờ ơ nâng một cánh tay, nắm tay Vũ Liệt nặng nề nện vào lòng bàn tay Dương Thanh.

Lấy hai người làm tâm, một luồng hơi thở khủng khiếp lập tức tràn ra bốn phương tám hướng, cuốn đi tất cả.

Ngay cả Tần Đức Chính vốn có thực lực Vương Cảnh hậu kỳ cũng bị luồng hơi thở này đẩy lùi một bước.

“Vương Cảnh đỉnh phong?”

Ông Ngô vô cùng kích động, nói: “Vũ Liệt, ông đã bước vào Vương Cảnh đỉnh phong!”

Vũ Liệt cùng với Tần Đức Chính và ông Ngô thân thiết như anh em, nay đều là người một nhà, Vũ Liệt gặp họa lại được phúc, bọn họ đều vui mừng thay lão ta.

“Phịch!”

Vũ Liệt đột nhiên quỳ hai gối xuống đất, cảm kích nhìn Dương Thanh, nói: “Cậu Thanh, từ nay về sau, cái mạng này của Vũ Liệt tôi thuộc về cậu!”

“Tuy tôi không biết cậu cho tôi uống thứ thuốc gì nhưng tôi cũng biết, một viên có thể khiến kẻ sắp chết như tôi khôi phục lại, thậm chí còn khiến thực lực võ thuật của tôi tiến vào cảnh giới cao hơn, chắc chắn nó cực kì quý giá”.

“Ngoại trừ cái mạng này, tôi không biết còn có thể lấy gì để đáp đền công ơn của cậu!”

Lúc này Vũ Liệt thực sự vô cùng biết ơn Dương Thanh.

Khi đó, lão ta đã chuẩn bị tinh thần mất mạng rồi.

Năm mươi năm trước, lão ta đã từng là cấp dưới của bố Tần Đại Dũng, ông chủ gia tộc cũ có ơn lớn với lão ta, cho nên khi biết năm xưa Tần Như Phong đã giết chết bố mẹ Tần Đại Dũng, Vũ Liệt đã bắt đầu nảy sinh ý muốn giết Tần Như Phong.

Khi thấy Tần Như Phong tấn công Dương Thanh, lão ta cho rằng Tần Như Phong muốn giết Tần Đại Dũng, cho nên mặc dù đang bị thương nặng, lão ta cũng quyết liều mạng tấn công Tần Như Phong, để Tần Đại Dũng có thể tránh đòn.

Chỉ tiếc, Tần Như Phong quá mạnh, bản thân lão ta lại đang bị thương nặng, không thể đỡ nổi một đòn của Tần Như Phong.

Nhưng cũng thật không ngờ, mình đã hấp hối lại có thể sống sót, không chỉ thế, thực lực còn tiến thêm một bước.

Nhìn Vũ Liệt quỳ trước mặt tỏ lòng trung thành, Dương Thanh cũng cảm khái vô vàn, anh vội bước tới đỡ Vũ Liệt dậy.

“Tiền bối quá lời rồi, ông cũng vì muốn cứu bố vợ tôi nên mới liều mình bảo vệ ông ấy, tôi cảm kích còn không đủ, sao có thể để tiền bối mang ơn chứ?”

Dương Thanh vội nói.

Nay anh đã biết, những người này đều trung thành với Tần Đại Dũng, đương nhiên anh sẽ đối đãi đúng lễ nghĩa với họ.

Thậm chí có thể nói, những bậc tiền bối này đều là chú bác của Tần Đại Dũng

“Căn cứ vào sức mạnh mà Vũ tiền bối vừa bộc phát ra, hẳn đã đạt tới bán bộ Thần Cảnh”.

Dương Thanh không muốn Vũ Liệt tiếp tục tỏ lòng cảm kích, bèn nhanh chóng nói sang chuyện khác.

“Cháu nói, Vũ Liệt giờ đã có thực lực bán bộ Thần Cảnh?”

Tần Đức Chính khiếp sợ hỏi.

Dương Thanh gật đầu: “Vũ tiền bối vốn đã là Vương Cảnh hậu kỳ, hơn nữa còn đã sắp tiến vào cảnh giới Vương Cảnh đỉnh phong, lần này suýt chết mà sống lại, thực lực bước vào bán bộ Thần Cảnh cũng là bình thường”.

“Ha ha ha, tốt, tốt, tốt lắm!”

Tần Đức Chính kích động vô cùng, nói to: “Dù không có Tần Như Phong, nhà họ Tần ta cũng có thể duy trì thực lực cao nhất như trước rồi!”


Chương 1128: 1128: Tần Như Phong Chết

Ngay khi đám người nhà họ Tần đứng quanh Dương Thanh đang chúc mừng Vũ Liệt bước vào cảnh giới bán bộ Thần Cảnh, Tần Như Phong đang bị tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ vây đánh.

“Dương Thanh, tao có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho mày đâu!”

Tần Như Phong tức giận rít gào, cực kì không cam lòng.

Dương Thanh rõ ràng có khả năng giết chết lão ta trong nháy mắt nhưng lại chỉ đánh cho lão ta trọng thương, sau đó ném cho tám tay cấp dưới liên hợp tấn công.

Đây quả thực là một sự sỉ nhục cực lớn đối với lão ta, nếu không phải lão ta còn ôm một tia hi vọng thoát được thì đã sớm chọn tự sát tại chỗ rồi.

“Đối mặt với thực lực tuyệt đối thì yêu ma quỷ quái gì cũng chỉ là hư vô!”

Dương Thanh hững hờ nhìn về phía Tần Như Phong lúc này đã tắm trong máu tươi.

Bấy giờ, mọi người của nhà họ Tần đều thấp thỏm lo âu nhìn, Tần Như Phong rõ ràng đã như nỏ hết đà, sắp bị tám cao thủ kia giết chết.

Một khi Tần Như Phong bị giết, những kẻ tay chân của Tần Như Phong là bọn họ chỉ e cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.

Tất cả đều im lặng nhìn, ai nấy đều có tính toán riêng.

“Các người đứng đó nhìn làm gì? Cùng xông lên cho tôi, nếu không, một khi tôi chết, các người chắc chắn sẽ không được sống yên đâu!”

Tần Như Phong thực sự không thể lấy một địch lại tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, bèn quay sang hét to giận dữ với các cao thủ cùng phe với mình.

Nhưng, cả đám cao thủ phe lão ta vốn chiếm quá nửa nhân lực nhà họ Tần lại không có lấy một người động đậy, thậm chí không ai dám nhìn thẳng vào Tần Như Phong.

“Cậu chủ, nếu đúng là Tần Như Phong đã giết bố mẹ cậu thì hôm nay nên lấy máu tươi của lão ta để báo thù cho chủ gia tộc đời trước, trước kia chúng tôi không rõ tình hình, nhưng sau này, chúng tôi thành tâm tôn cậu làm chủ gia tộc, chỉ xin cậu chủ có thể bỏ qua hiềm khích trước đây, cho chúng tôi một con đường sống”.

Vài kẻ thuộc nhánh chính của nhà họ Tần bỗng đi tới trước mặt Tần Đại Dũng, quỳ gối xuống, lên tiếng cầu xin.

“Chúng tôi thành tâm tôn cậu chủ làm người đứng đầu nhà họ Tần!”

…!

Lúc này, đám người thuộc phe phái Tần Như Phong trước đây đều đã quỳ trước mặt Tần Đại Dũng, lớn tiếng cầu xin.

Tần Đại Dũng bối rối ra mặt, ông ấy chưa bao giờ nghĩ tới chuyện kế thừa vị trí chủ gia tộc nhà họ Tần.

Chỉ vì cơn ác mộng bị nhốt trong phòng tối ấy đã đeo đuổi ông ấy suốt mấy chục năm qua, cho nên lần này ông chỉ muốn trở về nhìn thử, xem liệu có thể giải trừ cơn ác mộng này hay chăng, nhưng thực lòng ông ấy chưa từng nghĩ sau khi tới nhà họ Tần lại xảy ra chuyện thế này.

Đám người Tần Đức Chính và ông Ngô lúc này cũng hết sức kích động, bọn họ vốn dự định chờ Tần Như Phong chết sẽ đưa Tần Đại Dũng lên làm chủ gia tộc.

Dù Tần Đại Dũng chỉ là một người thường nhưng bọn họ có đủ thực lực võ thuật, vậy là được rồi!

Hơn nữa, sau lưng Tần Đại Dũng còn có một kỳ tài võ thuật cực mạnh như Dương Thanh, sau này ai còn dám đụng tới nhà họ Tần bọn họ nữa?

“Đại Dũng à, bố cháu vốn chính là chủ gia tộc họ Tần chúng ta, nếu không phải lão già khốn kiếp Tần Như Phong kia thì có lẽ bố cháu đã truyền lại vị trí chủ gia tộc cho cháu rồi”.

Tần Đức Chính nghiêm nghị nói: “Cháu là con trai của anh cả, vậy thì vị trí chủ gia tộc họ Tần này lẽ ra nên do cháu kế thừa, cháu mau nhận lời đi!”

“Sau này, bọn chú sẽ dốc hết sức giúp đỡ cháu, dẫn dắt nhà họ Tần ta trở nên huy hoàng hơn!”

Ông Ngô cũng kích động nói: “Cậu chủ, nếu có thể giúp đỡ cậu lên làm chủ gia tộc thì dù tôi có phải chết ngay bây giờ, tôi cũng có thể ngậm cười nhắm mắt, cậu hãy mau đồng ý đi!”

Vũ Liệt cũng gật đầu: “Nhà họ Tần chỉ có cậu mới có tư cách kế thừa vị trí chủ gia tộc!”

Vậy là lúc này, trừ Tần Như Phong đang bị vây đánh, tất cả mọi người của nhà họ Tần đều đã thống nhất ý kiến, đưa Tần Đại Dũng lên làm chủ gia tộc.

Dương Thanh nhìn mà cảm khái, chính anh cũng không thể ngờ được sẽ có một ngày, ông bố vợ đôn hậu của mình lại có cơ hội trở thành người đứng đầu gia tộc hàng đầu của một Vương thành.

Nhớ quay lại đọc tiếp tại T*amlinh2*47.c*om nha

“Tôi không thể nhận lời được!”

Ngay trong lúc mọi người đều chờ mong, Tần Đại Dũng bỗng lắc đầu, vẻ tự giễu: “Tôi có thể trở về gia tộc một lần nữa đã là vinh hạnh to lớn của tôi rồi, sao có thể tranh đoạt vị trí chủ gia tộc này?”

“Tôi chỉ là một người bình thường, bất kể người nào ở nhà họ Tần này đều có thể dễ dàng giết chết tôi”.

“Nếu để tôi trở thành chủ gia tộc họ Tần, không chỉ sẽ khiến nhà họ Tần thêm một gánh nặng mà còn có thể khiến người ngoài cười nhạo nhà chúng ta không chọn được ai ra hồn làm chủ gia tộc!”

“Hơn nữa, tôi đã quen với cuộc sống của một người thường, có thể chứng kiến hai đứa con gái của mình được hạnh phúc, có thể vui vẻ bên cạnh cháu gái là tôi đã mãn nguyện rồi”.

Trên môi Tần Đại Dũng bỗng xuất hiện một nụ cười hạnh phúc, ông ấy thực sự không muốn trở thành chủ gia tộc họ Tần, cũng không muốn rời khỏi Yến Đô.

“Theo ý tôi, chủ gia tộc đời tiếp theo nên để chú hai tôi kế thừa mới phải”.

Tần Đại Dũng bỗng nhìn về phía Tần Đức Chính, nghiêm nghị nói: “Bản thân chú là con cháu có dòng máu thuần khiết nhất của nhà họ Tần ta, lại là em ruột của bố cháu, chỉ có chú mới có tư cách kế thừa gia tộc này nhất”.

Tần Đức Chính vội vàng lắc đầu: “Sao làm thế được? Dựa theo quy định của tộc ta, vị trí chủ gia tộc nên là cha truyền con nối, nếu bố cháu đã không còn thì nên do cháu kế thừa mới phải”.

Dương Thanh vốn không muốn nhúng tay vào việc riêng của nhà họ Tần, nhưng anh cũng thấy rõ, Tần Đại Dũng thật sự không muốn đảm nhận vị trí chủ gia tộc này.

Vì vậy, anh bèn lên tiếng: “Quy củ là vật chết, người mới là sống, cháu cho rằng, một gia tộc muốn trở nên mạnh mẽ thì nên để người có khả năng nắm giữ vị trí cao”.

“Bố cháu không phải người trong giới võ thuật, cũng đã năm mươi năm không sống tại nhà họ Tần này, đồng thời cũng không có công lao gì với gia tộc”.

“Nếu để bố cháu làm chủ gia tộc thì không được thích hợp lắm”.

“Điểm quan trọng nhất là, chúng cháu không có ý định để bố cháu ở lại đây một mình”.

Ánh mắt Dương Thanh bỗng rơi xuống người Tần Đức Chính, anh nói: “Nếu đã vậy, thì xin được giao nhà họ Tần lại cho ông hai đây”.

Nghe Dương Thanh nói thế, Tần Đại Dũng cảm kích nhìn anh.

Đám người Tần Đức Chính cũng quay sang nhìn nhau, vốn định nhân cơ hội này đẩy Tần Đại Dũng lên làm chủ gia tộc, nào ngờ lại bị từ chối.

Nhưng Dương Thanh cũng đã lên tiếng, nếu còn cố khuyên Tần Đại Dũng ở lại thì đúng là không thích hợp lắm.

“Thôi được, nếu đã vậy, vị trí chủ gia tộc này tạm thời để chú làm thay, nhưng vị trí này vĩnh viễn sẽ thuộc về Đại Dũng, nếu có một ngày cháu muốn trở về, chú sẽ trả lại vị trí này cho cháu”.

Tần Đức Chính chân thành nói.

“Được!”

Tần Đại Dũng cười, gật đầu.

“Tôi còn chưa chết, các người đã vội vã chọn một chủ gia tộc khác như vậy cơ à?”

Tần Như Phong vung một chưởng đẩy lùi một vị cao thủ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào đám Tần Đức Chính, nói.

“Ác giả ác báo! Bao nhiêu năm qua, ông đã làm vô số việc bất nghĩa, hôm nay ông nhất định phải chết!”

Tần Đức Chính nhìn thẳng vào Tần Như Phong, đằng đằng sát khí nói.

“Chỉ dựa vào ông cũng muốn giết tôi à?”

Tần Như Phong dữ dằn hỏi, lại vung mạnh tay đẩy lùi một cao thủ khác rồi bay thẳng về phía Tần Đức Chính: “Vậy để tôi giết ông trước đã!”

“Vèo!”

Đúng lúc này, một bóng người xé gió lướt tới.

“Thịch!”

Một giây tiếp theo, thân thể Tần Như Phong bay vụt ra sau như bị đánh mạnh.

Đó chính là Vũ Liệt, lão ta lạnh nhạt nhìn Tần Như Phong, nói: “Ông đã sống thừa năm mươi năm, đáng ra nên chết lâu rồi!”

Dưới sự bao vây tấn công của tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, Tần Như Phong đã sớm như nỏ hết đà, Vũ Liệt lại vừa bước vào cảnh giới bán bộ Thần Cảnh, Tần Như Phong sao có thể chịu được một đòn của Vũ Liệt?

Lúc này con ngươi Tần Như Phong đã nở to, chết không nhắm mắt.

Toàn bộ nhà họ Tần đều chìm trong tĩnh lặng.

“Cẩn thận!”

Đúng lúc này, một con cổ trùng màu đen chui ra khỏi miệng Tần Như Phong, bắn vút về phía Vũ Liệt như một tia chớp.


Chương 1130: 1130: Kẻ Điên

Tần Đại Dũng cũng tham gia cuộc họp lần này, đây là lần đầu tiên ông ấy được tiếp xúc với những cuộc họp thế này.

Mặc dù không hiểu gì nhưng có thể nhận thấy được sự lợi hại của Dương Thanh.

Nhất thời, Tần Đại Dũng càng hài lòng về cậu con rể này hơn.

“Cậu Thanh, cậu đã có cách gì đối phó với cao thủ của Miêu Thành chưa?”

Bỗng nhiên một người bề trên của nhà họ Tần lên tiếng hỏi.

Dương Thanh bình tĩnh nói: “Chưa đến mức là biện pháp, cháu chỉ có thể nói với mọi người rằng chỉ cần có cháu ở đây, dù người nào của Miêu Thành đến cũng phải về tay trắng”.

Đây là sự tự tin của Dương Thanh, cũng là lời hứa Dương Thanh dành cho nhà họ Tần.

“Ngay cả Tần Như Phong đã bước vào Thần Cảnh mà còn không chịu nổi một đòn của cậu Thanh, dù người Miêu Thành đến thì thế nào? Có cậu Thanh ở đây, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì đâu!”

Ông Ngô lên tiếng, dường như hơi bất mãn với người mới vừa đặt câu hỏi, lạnh giọng nói: “Nếu không nhờ cậu Thanh thì sợ rằng sau này nhà họ Tần cũng sẽ trở thành gia tộc phụ thuộc của các thế lực đứng đầu Miêu Thành”.

“Tôi mong mọi người hãy tin tưởng cậu Thanh.

Các người phải hiểu rõ một điều rằng cậu Thanh hoàn toàn có thể mặc kệ chuyện của nhà họ Tần”.

Nghe ông Ngô nói xong, mặt của người ban nãy mới hỏi Dương Thanh có biện pháp gì không đỏ bừng, vội vàng nói: “Tôi không có ý gì khác”.

“Hừ!”

Ông Ngô hừ lạnh rồi không nói gì nữa.

Tuy rằng ban nãy Dương Thanh đã thể hiện thực lực cao thủ Thần Cảnh nhưng mối đe doạ mà Miêu Thành đã gây ra cho họ vẫn rất lớn, họ lo lắng cũng là chuyện bình thường.

Lúc này Tần Đức Chính nhìn mọi người, lên tiếng: “Mặc dù có Dương Thanh ở đây nhưng chúng ta cũng không thể để cậu ấy lo hết mọi chuyện được, chỉ có trải nghiệm sinh tử mới có thể làm cao thủ chúng ta càng ngày càng mạnh”.

“Nếu cao thủ đứng đầu Miêu Thành đến, tất nhiên là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong hoặc bán bộ Thần Cảnh.

Tôi mong đến lúc đó cao thủ nhà họ Tần từ Vương Cảnh hậu kỳ trở lên sẽ ra ngăn cản trước.

Nếu không đấu lại thì để Dương Thanh ra tay cũng không muộn”.

Vốn dĩ nhà họ Tần cũng không có bao nhiêu cao thủ cấp Vương Cảnh hậu kỳ trở lên, ngoài Vũ Liệt đã là bán bộ Thần Cảnh thì chỉ có Tần Đức Chính và ông Ngô, còn có vài người khác, thực lực miễn cưỡng đạt đến Vương Cảnh hậu kỳ.

Dưới tiền đề Vũ Liệt không ra tay, chỉ với đám người này, sợ là khó mà ngăn cản được cao thủ đứng đầu Miêu Thành.

“Vương Cảnh hậu kỳ thì thôi vậy!”

Dương Thanh chợt nghiêm túc nói: “Vốn dĩ năng lực của Tần Như Phong chỉ ở mức Vương Cảnh đỉnh phong nhưng lại có thể bộc phát năng lực Thần Cảnh trong khoảng thời gian ngắn.

Điều này chứng minh thế lực Miêu Thành mà Tần Như Phong đã cấu kết cũng là một đại sư cổ thuật rất mạnh”.

“Tôi nghĩ một khi người của đối phương đến, rất có khả năng sẽ là cao thủ bán bộ Thần Cảnh.

Cao thủ mạnh thế này, có lẽ cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ bình thường sẽ bị hạ gục trong vòng một giây”.

“Trải nghiệm sinh tử có thể nhanh chóng tăng thực lực của cao thủ nhưng cũng tùy theo tình huống.

Nếu đối thủ đến cảnh giới bán bộ Thần Cảnh thì phải để ông Vũ chiến trước”.

Dương Thanh nói xong, nhìn về phía Vũ Liệt, lại nói: “Dù gì ông Vũ cũng mới bước chân vào bán bộ Thần Cảnh, căn cơ chưa ổn định.

Nếu có thể đấu với cao thủ bán bộ Thần Cảnh chân chính, chắc chắn sẽ rất có lợi cho ông Vũ”.

“Một khi nhà họ Tần có cao thủ Thần Cảnh, e là sẽ đàn áp cả năm Vương tộc lớn ở Chiêu Châu”.

Nghe vậy, ánh mắt Vũ Liệt đầy cảm kích, đương nhiên lão ta hiểu Dương Thanh đang cho lão ta cơ hội lớn đến nhường nào.

Một cao thủ bán bộ Thần Cảnh, còn là cao thủ đứng đầu Miêu Thành, rất lợi cho việc cải thiện võ thuật của lão ta.

Tiếp tục như vậy, có lẽ không bao lâu sau, lão ta có thể đặt chân vào Thần Cảnh trong truyền thuyết.

Tần Đức Chính gật đầu: “Được, cứ làm như Dương Thanh nói.

Nếu người đến là cao thủ bán bộ Thần Cảnh thì sẽ để Vũ Liệt ra chiến đấu!”

Trong lúc nhà họ Tần đang thảo luận biện pháp đối phó thì trong phòng họp video của Liên minh Vương tộc.

Bốn vị Vương của Liên minh Vương tộc đều xuất hiện trong video.

“Bạch Vương, tự nhiên ông vội vàng triệu tập chúng tôi họp video, xảy ra chuyện gì lớn à?”

Mã Vương nghi ngờ hỏi.

Tiết Vương cười nói: “Chắc chắn không phải chuyện gì lớn, nếu không Bạch Vương sẽ không mỉm cười.

Nếu tôi đoán không nhầm, hẳn là đã bàn bạc xong chuyện bắt tay với thế lực đứng đầu Miêu Thành đúng không?”

“Thật à?”

Tào Vương vui vẻ hỏi.

“Ha ha!”

Bạch Vương cười to: “Không hổ là quân sư của Liên minh Vương tộc chúng ta, chuyện gì cũng không qua mắt được Tiết Vương!”

“Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này!”

Tào Vương kích động nói.

Bạch Vương nhìn Tào Vương thật kỹ rồi nói: “Tôi đã liên hệ được với một đại sư cổ thuật Thần Cảnh của Miêu Thanh, lão ta mới cho người trả lời là sẵn sàng bắt tay với chúng ta”.

“Vị đại sư cổ thuật này tên là Lưu lão quái, không có môn phái gì nhưng thuộc hạ lại là bốn đệ tử có tài năng xuất chúng”.

“Thực lực của bốn đệ tử đều từ bán bộ Thần Cảnh trở lên, thậm chí đại đệ tử của lão ta đã bước vào Thần Cảnh”.

“Ở Miêu Thành, Lưu lão quái cũng là người có tiếng.

Mặc dù không có gia tộc tông môn nhưng lại được rất nhiều gia tộc mời đến làm khách!”

Bạch Vương kể mọi chuyện.

“Tốt quá!”

Mã Vương cười nói: “Có đại sư cổ thuật ở đây, ngày chúng ta khống chế Yến Đô sắp tới rồi!”

“Có điều đại đệ tử của Lưu lão quái đã là người đã tiến vào cảnh giới Thần Cảnh.

Sau khi chúng ta khống chế Đế Thôn, liệu lão ta có đá chúng ta ra khỏi ván cờ không?”

Tiết Vương lo lắng hỏi.

Lão ta vừa dứt lời, các vị Vương khác cũng nghiêm túc hẳn lên.

Dù gì Liên minh Vương tộc này được lập ra để khống chế hoàn toàn Đế Thôn, chưa bao giờ nghĩ đến việc chia sẻ miếng bánh với các thế lực khác.

Trong Liên minh Vương tộc, người mạnh nhất là Bạch Vương nhưng chỉ mới đến bán bộ Thần Cảnh.

Mà trong bốn đồ đệ của Lưu lão quái, có ba người đã đến bán bộ Thần Cảnh, thậm chí có một người còn là cao thủ Thần Cảnh, vậy thực lực của Lưu lão quái kia mạnh đến nhường nào?

Cao thủ thế này sẽ giúp đỡ Liên minh Vương tộc khống chế Đế Thôn hay sao?

“Mọi người yên tâm đi, Lưu lão quái không có ý định giành Đế Thôn, lão ta chỉ đồng ý giúp chúng ta giải quyết Dương Thanh, còn lại phải dựa vào chính chúng ta”.

Bạch Vương cười nói.

“Hả?”

Tiết Vương ngạc nhiên: “Lão ta không có ý định gì với Đế Thôn?”

Bạch Vương cười gật đầu: “Sở dĩ Lưu lão quái được xưng là Lưu lão quái vì phong cách làm việc quái dị.

Người khác nghĩ lão ta cần nhưng lão ta lại khinh thường không thèm nhìn”.

“Không có ý định gì với Đế Thôn, vậy lão ta muốn gì?”

Mã Vương đề phòng hỏi.

“Huyết thần!”

Bạch Vương nói.

“Huyết thần?”

Giờ khắc này, những vị vương khác đều ngơ ngác: “Huyết thần là gì?”

“Máu tươi của cao thủ Thần Cảnh, Lưu lão quái muốn luyện chế một con cổ trùng mạnh mẽ, cần dùng máu tươi của cao thủ Thần Cảnh để nuôi”.

“Đương nhiên cũng không yêu cầu chúng ta lấy huyết thần giúp lão ta, chúng ta chỉ cần tìm bốn cao thủ Thần Cảnh giúp lão ta là được”.

“Bây giờ Dương Thanh là một, chúng ta chỉ cần tìm thêm ba cao thủ Thần Cảnh nữa là lão ta sẽ đồng ý ra tay”.

Bạch Vương giải thích, mặt không hề có chút lo lắng nào, giống như lão ta đã tìm được ba cao thủ Thần Cảnh khác rồi.

“Ngoài Dương Thanh ra, chúng ta có hội tiếp xúc với cao thủ Thần

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 19 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box