Chàng Rể Chiến Thần
Tập 114 : 1131: Lợi Thế Liên Minh (c1131-c1140)
❮ sautiếp ❯Chương 1131: 1131: Lợi Thế Liên Minh
“Lưu lão quái này kiêu ngạo quá rồi nhỉ? Dù lão ta là cao thủ Thần Cảnh, muốn rút cạn máu của bốn cao thủ Thần Cảnh, lão ta nghĩ mình đã vượt trên cả Thần Cảnh à?”
Tiết Vương bỗng trầm giọng nói, chỉ là nói xong câu cuối cùng, bỗng mặt đầy sợ hãi: “Chẳng lẽ Lưu lão quái là cao thủ trên cả Thần Cảnh thật?”
Mã Vương và Tào Vương cũng biến sắc, nhìn Bạch Vương như thể không tin nổi.
Bạch Vương cười lắc đầu: “Không thể nào! Mặc dù đại đồ đệ của lão ta cũng là cao thủ Thần Cảnh nhưng khoảnh cách chênh lệch giữa họ rất lớn”.
“Hơn nữa khoảng cách giữa các cao thủ Vương Cảnh cực kỳ lớn, sợ là khoảng cách chênh lệch giữa các cao thủ Thần Cảnh càng lớn hơn nữa”.
“Dù Lưu lão quái có mạnh cũng không thể vượt khỏi Thần Cảnh được.
Nếu lão ta mạnh đến vậy, sao vẫn bị trói buộc ở Miêu Thành?”
Nghe Bạch Vương nói, mấy vị Vương khác bình tĩnh hơn nhiều.
Trong mắt họ Thần Cảnh đã là đỉnh cao, còn về cảnh giới trên Thần Cảnh, đúng là chưa nghe nói bao giờ.
“Chỉ là Lưu lão quái đưa ra yêu cầu muốn bốn cao thủ Thần Cảnh, nhưng chỉ có một Dương Thanh.
Chúng ta phải chạy đi đâu tìm ba cao thủ Thần Cảnh khác cho lão ta đây?”
Tào Vương nhíu mày hỏi.
Lưu lão quái không có ý định gì với Đế Thôn là chuyện không gì tốt hơn được nữa.
Nhưng lão ta muốn bốn cao thủ Thần Cảnh, ý định này hơi điên cuồng đúng không?
Mắt Bạch Vương sáng lấp lánh, bỗng nói: “Chẳng lẽ các ông nghĩ bây giờ cuộc chiến tranh giành Đế Thôn chỉ có một mình Liên minh Vương tộc và chiến vực à?”
“Chẳng lẽ còn có sự tham gia của các thế lực khác?”
Mã Vương kinh ngạc nói.
Bạch Vương gật đầu: “Theo tôi được biết, Hoàng tộc họ Long đã chuẩn bị xong, chuẩn bị phái người đến Yến Đô bất kỳ lúc nào”.
Mấy vị Vương biết tin này xong, ai nấy đều khiếp sợ: “Hoàng tộc cũng muốn vào cuộc à?”
“Chiến vực chỉ phái ra một cao thủ Thần Cảnh như Dương Thanh đã làm chúng ta khó có thể đối phỏ được.
Nếu Hoàng tộc cũng vào cuộc, phái ra thêm vài cao thủ Thần Cảnh, Liên minh Vương tộc chúng ta còn cơ hội à?”
Với Liên minh Vương tộc mà nói, tin tức này giống một thảm họa.
Chiến vực hay Hoàng tộc đều có cao thủ Thần Cảnh, chỉ riêng mình Liên minh Vương tộc, cao thủ mạnh nhất chỉ mới ở mức bán bộ Thần Cảnh.
Khoảng cách giữa bán bộ Thần Cảnh và Thần Cảnh không hề nhỏ chút nào, dù tất cả cao thủ đứng đầu Liên minh Vương tộc tiến quân vào Yến Đô, sợ là cũng không có cơ hội lấy được Đế Thôn.
“Tôi biết rồi!”
Tiết Vương chợt nói: “Bạch Vương, ban nãy ông nói Lưu lão quái sẵn sàng bắt tay với chúng ta nhưng yêu cầu chúng ta tìm cho lão ta bốn cao thủ Thần Cảnh”.
“Nếu tôi không đoán nhầm, ý của Bạch Vương là định đổ thêm dầu vào cuộc chiến Yến Đô, để Hoàng tộc tham gia càng sớm càng tốt?”
“Bởi chỉ có thế mới tìm được ba cao thủ Thần Cảnh khác cho Lưu lão quái”.
Bạch Vương cười ha ha: “Không hổ là Tiết Vương, quả nhiên thông minh! Đúng vậy, đây là ý định của tôi.
Hoàng tộc đã thèm muốn Đế Thôn lâu rồi nhưng họ không dám phá vỡ quy định trăm năm trước do người đó đặt ra”.
“Bây giờ Liên minh Vương tộc đã đến Yến Đô, không có trở ngại gì.
Dù có phá vỡ quy tắc thì cũng phải do Liên minh Vương tộc chúng ta phá vỡ”.
“Nếu Liên minh Vương tộc chúng ta tiến quân vào Yến Đô mà vẫn không sao thì chắc chắn Hoàng tộc đến cũng sẽ không có vấn đề gì”.
“Các ông nói xem, trong tình huống thế này, Hoàng tộc sẽ đứng ngoài cuộc hay sao?”
Nghe Bạch Vương phân tích xong, các vị Vương khác gật đầu liên tục.
“Nếu đã vậy thì chúng ta sẽ đổ thêm chút dầu vào cuộc chiến giành Đế Thôn, để Hoàng tộc nhanh chóng phái cao thủ Thần Cảnh ra.
Một khi đã gom đủ bốn cao thủ Thần Cảnh thì cũng là lúc Lưu lão quái ra tay”.
Nụ cười trên mặt Bạch Vương biến mất, nheo mắt nói: “Nếu Lưu lão quái dám lấy máu tươi của bốn cao thủ Thần Cảnh nuôi cổ trùng của lão ta thì dù là Hoàng tộc hay là chiến vực, cao thủ Thần Cảnh của họ mà dám đến Yến Đô thì chắc chắn phải chết!”
“Nếu không có sự tham gia của cao thủ Thần Cảnh, sau lưng chúng ta lại có người mạnh mẽ như Lưu lão quái, ngoài Liên minh Vương tộc ra, ai có thể cướp Đế Thôn được?”
Mặt của các vị Vương khác cũng hồng hào, kích động vô cùng.
“Tào Vương, có phải Vương thành Tào của ông có nhà họ Tần không?”
Bạch Vương bỗng nhìn Tào Vương hỏi.
Tào Vương bất ngờ, không biết sao tự dưng Bạch Vương lại nhắc đến nhà họ Tần, gật đầu nói: “Nhà họ Tần ở Vương thành Tào là gia tộc đứng đầu sau Vương tộc họ Tào.
Chủ gia tộc tên Tần Như Phong, rất nhiều năm về trước, thực lực của lão ta là Vương Cảnh hậu kỳ.
Lần trước tôi có gặp lão ta, đến tôi còn cảm nhận được áp lực trên người lão ta”.
“Nếu tôi không đoán nhầm thì sợ là bây giờ cảnh giới võ thuật của lão ta đến Vương Cảnh đỉnh phong!”
“Bạch Vương, sao tự dưng ông lại hỏi đến nhà họ Tần?”
Bạch Vương lắc đầu: “Là đồ đệ của Lưu lão quái nói với tôi, nói là ban nãy Tần Như Phong đã chết!”
“Lão ta bảo tôi hỏi Tào Vương xem cái chết của Tần Như Phong có liên quan gì đến ông không.
Dù gì Liên minh Vương tộc đã quyết định bắt tay với Lưu lão quái, họ cũng lo chúng ta sẽ lục đục nội bộ”.
Khi Tào Vương nghe được tin này, lão ta ngơ ngác, vô cùng kinh hãi: “Tần Như Phong đã chết? Sao lại thế được? Ở Vương thành Tào, thực lực của nhà họ Tần chỉ đứng sau Vương tộc họ Tào”.
“Còn về Tần Như Phong, tôi có thể cảm nhận được áp lực trên người lão ta, trừ phi là cao thủ Thần Cảnh ra tay, nếu không sao ông ta lại chết được?”
Nghe Tào Vương nói xong, Bạch Vương cũng nhíu mày: “Nếu đồ đệ của Lưu lão quái đã nói vậy thì chắc hẳn tin đó không phải là giả.
Xem ra nhà họ Tần đã gặp chuyện lớn, Tào Vương nên nhanh chóng điều tra tìm hiểu”.
“Được, bây giờ tôi sẽ đi tra ngay, xem cuối cùng đã xảy ra chuyện gì”.
Mặt Tào Vương đầy hoảng loạn, vội và rời khỏi cuộc họp video.
Ban nãy lúc lão ta nhắc đến Tần Như Phong, thật ra đã giấu một ít sự thật.
Trước mặt Tần Như Phong, không những lão ta thấy áp lực mà còn cảm nhận rõ ràng rằng hơi thở trên người Tần Như Phong còn mạnh hơn lão ta.
Hiển nhiên thực lực của Tần Như Phong đã mạnh hơn lão ta.
Nếu Tần Như Phong bị giết thật thì có thể chứng minh, người giết Tần Như Phong cũng có thể giết lão ta dễ như trở bàn tay.
“Bạch Vương, Vương tộc họ Tào có sao không?”
Trong phòng họp video, Tiết Vương lo lắng nói: “Bây giờ Liên minh Vương tộc không thể thiếu một ai, nếu mất Vương tộc họ Tào, chắc chắn Liên minh Vương tộc sẽ phải chịu ảnh hưởng lớn”.
Sắc mặt Mã Vương và Bạch Vương nghiêm túc, sau khi im lặng một lúc xong, Bạch Vương nói: “Hẳn là Vương tộc họ Tào sẽ không sao.
Nếu xảy ra chuyện gì, e là cũng không đợi đến bây giờ”.
“Chúng ta yên lặng quan sát diễn biến đi! Dù
Chương 1132: 1132: Là Tiệc Bẫy
Vương thành Tào, trong Vương phủ họ Tào.
Tào Vương mới bước ra khỏi phòng họp video, một tên cấp dưới cuống quít chạy đến: “Chủ gia tộc, không xong rồi, nhà họ Tần gặp chuyện rồi.
Mới đây, nhà họ Tần gửi tin đến, chủ gia tộc Tần Như Phong đã chết! Tần Đức Chính kế thừa vị trí chủ gia tộc”.
“Đây là thiệp mời nhà họ Tần mới gửi, nói là muốn mời chủ gia tộc dến tham gia buổi lễ kế vị của Tần Đức Chính”.
Ban nãy nhờ Bạch Vương lão ta biết chuyện Tần Như Phong chết, bây giờ cấp dưới lại chạy đến báo cáo chuyện này, Tào Vương càng sợ hãi hơn.
“Tần Như Phong đã chết thật rồi?”
Tào Vương chợt túm lấy cổ áo cấp dưới, lạnh giọng hỏi.
“Chủ gia tộc, là thật, ông hãy xem thiệp mời này đi, là nhà họ Tần gửi mà, chắc chắn là thật”.
Cấp dưới hoảng sợ vội vàng lấy tấm thiệp mời màu vàng ra, đúng là được gửi từ nhà họ Tần.
Tào Vương thả lỏng tay ra, sắc mặt âm u đến cực đỉnh: “Xem ra nhà họ Tần đã gặp biến cố lớn, nếu không sao Tần Như Phong lại chết? Sao Tần Đức Chính lại kế thừa vị trí chủ gia tộc?”
“Tần Như Phong mới vừa chết, Tần Đức Chính tổ chức lễ kế thừa, chuyện này hơi không bình thường!”
Thoáng chốc Tào Vương đã phân tích được một số chi tiết, lão ta thấy hơi lo lắng.
Lúc này, lão ta đi cũng không được mà không đi cũng không được.
Thực lực của Tần Như Phong bằng với thực lực của lão ta, Tần Đức Chính thì mới là Vương Cảnh hậu kỳ nhưng Tần Như Phong đã chết, hiển nhiên nhà họ Tần có một cao thủ rất mạnh, hơn nữa có quan hệ với Tần Đức Chính.
Bây giờ điều cần lo lắng là cuối cùng người đứng sau lưng Tần Đức Chính là ai?
Buổi lễ kế thừa lần này có phải là một bữa tiệc bẫy hay không?
“Khi nào lễ kế thừa nhà họ Tần sẽ bắt đầu?”
Tào Vương chợt hỏi.
Cấp dưới vội vàng nói: “Đúng ba giờ chiều!”
“Ba giờ chiều?”
Tào Vương nhìn đồng hồ, nhíu mày.
Bởi vì bây giờ đã là hai giờ, chưa đầy một tiếng nữa là đến lễ kế thừa của nhà họ Tần.
Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, muốn điều tra rõ nhà họ Tần đã xảy ra chuyện gì, đó là việc không thể nào.
“Chủ gia tộc, người có muốn tham gia lễ kế thừa của nhà họ Tần không?”
Cấp dưới hỏi một cách cẩn thận.
Tào Vương suy nghĩ rồi ra lệnh: “Chuẩn bị quà, nửa tiếng sau xuất phát đến nhà họ Tần!”
“Dạ!”
Cấp dưới tuân lệnh rời đi.
Mà Tào Vương cũng chìm trong im lặng, mặt đầy lo lắng.
Lúc Tần Như Phong còn sống, Vương tộc họ Tào và nhà họ Tần cũng khá thân nhau nhưng Tào Vương biết trong nhà họ Tần chia thành hai phe.
Một phe do Tần Như Phong đứng đầu còn một phe do Tần Đức Chính đứng đầu.
Nghe nói hai phe đấu nhau liên tục, nếu không phải vì thực lực của Tần Như Phong quá mạnh mẽ, có thể khống chế được nhà họ Tần thì sợ là nhà họ Tần đã phân nhánh từ lâu rồi.
Đúng lúc này, quản gia của Vương tộc họ Tào cầm một chiếc điện thoại đã được mã hóa bước tới, hơi cúi đầu nói: “Vương, là điện thoại của Bạch Vương!”
“Hả?”
Tào Vương hơi ngạc nhiên, trong những tình huống bình thường, các Vương sẽ không liên lạc bằng điện thoại.
Cho dù gần đây các Vương tộc liên minh với nhau thì cũng chỉ liên hệ nhau qua cuộc họp video.
Bây giờ Bạch Vương chủ động gọi điện thoại cho lão ta khiến lão ta cảm giác không bình thường lắm.
Nhưng lão ta vẫn nhanh chóng nhấc máy, sau đó giọng Bạch Vương vang lên: “Tào Vương, đã điều tra hết mọi chuyện chưa?”
“Đúng là chủ gia tộc họ Tần, Tần Như Phong đã chết!”
Tào Vương nói đúng sự thật: “Mới đây thôi, nhà họ Tần gửi thiệp mời đến, một tiếng sau nhà họ Tần sẽ tổ chức lễ kế thừa cho chủ gia tộc mới”.
“Cho nên ông đã nhận thiệp mời, chuẩn bị đến nhà họ Tần?”, Bạch Vương hỏi.
Tào Vương nói: “Dù gì nhà họ Tần cũng là một trong các gia tộc đứng đầu ở Vương thành Tào này, sau này lúc cuộc chiến tranh giành Đế Thôn diễn ra, tôi còn cần đến sự trợ giúp của nhà họ Tần nên bắt buộc phải đi”.
“Ông không thể đi!”
Bạch Vương lập tức nói, giọng đầy nặng nề.
Tào Vương cũng bất ngờ, không hiểu ý Bạch Vương là sao.
“Mới đây thôi tôi nhận được một vài thông tin bí mật về nhà họ Tần ở Vương thành Tào.
Năm mươi năm trước, chủ gia tộc tiền nhiệm của nhà họ Tần, Tần Đức Tài và vợ ông ta bị Tần Như Phong giết chết”.
“Mà Tần Đức Tài có một người em tên Tần Đức Chính.
Nếu tôi không đoán nhầm, người kế thừa vị trí chủ gia tộc lần này là Tần Đức Chính đúng không?”
Bạch Vương lên tiếng hỏi.
Tào Vương nhíu mày, các Vương tộc lớn có thoả thuận rằng sẽ không xen vào chuyện nội bộ của nhau nhưng bây giờ Bạch Vương lại hiểu rõ tình hình nhà họ Tần.
Như Bạch Vương vừa nói, đó là bí mật của nhà họ Tần, số người biết không nhiều.
“Thế thì sao?”
Tào Vương lạnh giọng hỏi, rõ ràng giọng của lão ta đã hơi tức giận.
“Tào Vương đừng hiểu lầm, tôi cũng lo cho ông nên mới cho người điều tra nhà họ Tần, không ngờ tra được một vài bí mật”.
Bạch Vương vội vàng giải thích, ngay sau dó nói tiếp: “Nhưng ông có biết năm mươi năm trước, chủ gia tộc tiền nhiệm Tần Đức Tài bị Tần Như Phong giết là ai không?”
“Bạch Vương đừng úp úp mở mở nữa, cuối cùng là ai, ông nói thẳng ra đi!”
Tào Vương đã hơi mất kiên nhẫn, lão ta nói.
“Bố vợ của Dương Thanh, Tần Đại Dũng là con trai của Tần Đức Tài, hơn năm mươi năm trước sau khi Tần Đức Tài bị giết, Tần Đại Dũng trở thành một thành viên trong kế hoạch hạt giống của nhà họ Tần, bị đưa đến Giang Hải”.
Bạch Vương nghiêm túc nói: “Ban nãy Yến Đô gửi tin đến, ba tiếng trước, Dương Thanh và Tần Đại Dũng đi máy bay riêng, rời khỏi sân bay quốc tế Yến Đô”.
Nói đến đây, Bạch Vương im lặng không nói tiếp nữa.
Mà Tào Vương thì sau khi biết tin biết Tần Đại Dũng là con trai của Tần Đức Tài, ba tiếng trước mới rời khỏi Yến Đô, lão ta ngơ ngác tại chỗ như bị sét đánh.
“Từ Yến Đô đến Vương thành Tào khoảng hai tiếng đồng hồ, mà ba tiếng trước Dương Thanh và Tần Đại Dũng rời khỏi Yến Đô.
Chẳng lẽ Dương Thanh chính là người giết Tần Như Phong?”
Tào Vương hoảng hốt, căn cứ theo những gì Liên minh Vương tộc đoán thì Dương Thanh là cao thủ Thần Cảnh.
Tần Như Phong lại là hung thủ giết chết Tần Đức Tài, mà Tần Đức Tài lại là bố của bố vợ Dương Thanh, nói như vậy, dường như mọi chuyện liên kết với nhau.
“Cho nên buổi lễ kế thừa này chính là một buổi tiệc bẫy nhắm vào ông, nếu ông đi, chắc chắn sẽ không về được!”
Giọng Bạch Vương rất nghiêm túc: “Bây giờ trong Liên minh Vương tộc, bất kỳ thành viên nào cũng đóng vai trò quan trọng nhất, chúng tôi không thể để mất Vương tộc họ Tào”.
“Bạch Vương, cảm ơn!”
Vốn dĩ Tào Vương còn hơi tức Bạch Vương nhưng bây giờ, tất cả cơn tức đều biến mất.
Tào Vương nghiêm túc nói: “Bạch Vương cứ việc yên tâm, Liên minh Vương tộc sẽ không thiếu Vương tộc họ Tào đâu!”
“Nếu đã vậy thì tôi yên tâm rồi, nếu
Chương 1133: 1133: Buổi Lễ Phong Vương
Cùng lúc đó, nhà họ Tần.
Tần Như Phong của nhà họ Tần chết đi, đáng lẽ mọi người nên đau buồn nhưng bây giờ nhà họ Tần lại cực kỳ vui mừng.
Theo dự kiến ban đầu vào lúc ba giờ chiều sẽ tổ chức lễ thừa kế chủ gia tộc mới nhưng chưa đến ba giờ, rất nhiều khách khứa đã đến nhà họ Tần.
Ai nấy đều mang theo quà cáp đến chúc mừng Tần Đức Chính.
Mà Tần Đức Chính vẫn chưa xuất hiện, khách khứa đến đều được đưa vào phòng tiệc của nhà họ Tần.
Trong một toà gác lửng, Tần Đức Chính đang ngồi ở vị trí trên cùng, bên dưới là người cầm quyền của phe ông cụ, Dương Thanh và Tần Đại Dũng cũng có mặt.
“Dương Thanh, nhà họ Tần phải đi đến bước đó thật à?”
Tần Đức Chính nhìn Dương Thanh, mặt nghiêm túc hỏi.
Dương Thanh gật đầu: “Tất nhiên chuyện cháu đến nhà họ Tần sẽ bị lộ, Liên minh Vương tộc dễ dàng điều tra được quan hệ giữa cháu và nhà họ Tần”.
“Còn Vương tộc họ Tào lại là một thành viên trong Liên minh Vương tộc.
Nếu ông là Tào Vương, chờ sau khi cháu rời khỏi đây, liệu ông có ra tay với nhà họ Tần không?”
Nghe Dương Thanh nói, Tần Đức Chính tỉnh táo ra ngay, bây giờ không phải là nhà họ Tần có đồng ý hay không mà là Tào Vương có chịu buông tha cho nhà họ Tần hay không.
“Nếu đã vậy, nhà họ Tần sẽ liều mạng!”
Tần Đức Chính chợt đứng lên đập bàn, những người khác cũng dồn dập đứng lên, ai nấy đều kích động: “Liều mạng!”
Có Dương Thanh ở đây, sự tự tin của họ tăng vọt.
Tần Đại Dũng cũng kích động cực kỳ, bởi vì những chuyện sắp xảy ra sẽ thay đổi bố cục của cả Vương thành.
Không ai biết nhà họ Tần đang ấp ủ một kế hoạch khổng lồ, một khi thành công, địa vị của nhà họ Tần ở Chiêu Châu sẽ tăng vọt.
Chưa đến ba giờ, các gia tộc đứng đầu ở Vương thành Tào được nhà họ Tần mời đều đã đến hết rồi, chỉ thiếu một mình Tào Vương.
“Tào Vương chưa đến à?”
Trong căn gác lửng, ông Ngô báo cáo tình hình bữa tiệc, Tần Đức Chính nhíu mày hỏi.
Ông Ngô gật đầu, mặt nghiêm túc nói: “Chẳng lẽ Tào Vương đã đoán được ý đồ của chúng ta nên không đến?”
“Tào Vương chưa đoán được mục đích chân chính của chúng ta đâu”.
Lúc này Dương Thanh đứng lên nói: “Nhưng chắc ông ta đã biết đây sẽ là một bữa tiệc bẫy!”
“Xem ra, Liên minh Vương tộc đã biết cháu đến nhà họ Tần rồi”.
Sắc mặt Tần Đức Chính cực kỳ âm u, cắn răng nói: “Không ngờ Tào Vương lại gian manh đến vậy.
Chúng ta gấp rút tổ chức lễ thừa kế như vậy là để không cho họ có thời gian điều tra, không ngờ bị họ phát hiện rồi”.
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Tào Vương không đến, những chuyện tiếp theo không còn ý nghĩa gì cả”.
Một người bề trên của nhà họ Tần hoảng loạn hỏi.
Mặc dù Dương Thanh rất mạnh nhưng nhiều năm trôi qua, Vương tộc họ Tào luôn đàn áp nhà họ Tần nên mọi người đã có thói quen nghĩ rằng, họ không thể thắng Vương tộc họ Tào.
“Hoảng cái gì mà hoảng? Chẳng phải chúng ta đã có Dương Thanh ở đây rồi sao?”
Tần Đức Chính quát người kia.
Ngay sau đó, ông cụ lại nhìn mọi người, trầm giọng nói: “Dù hôm nay Tào Vương có đến hay không, lễ thừa kế vẫn phải được tổ chức!”
“Đúng vậy!”
Dương Thanh cũng lên tiếng: “Lúc cháu quyết định làm vậy, cháu đã nghĩ đến tình huống bây giờ rồi”.
“Cứ tiến hành buổi lễ đi đã, đợi sau khi buổi lễ kết thúc rồi hẵng bàn đến những chuyện khác”.
Tần Đức Chính gật đầu: “Được, nếu đã vậy thì chúng ta đi thôi!”
Dứt lời, ông cụ bước thẳng ra ngoài, vài người giữ chức cao ở nhà họ Tần theo sau.
Cùng lúc đó, trong sảnh tiệc, chủ của các gia tộc đứng đầu Vương thành Tào đích thân dẫn người trong tộc đến mừng.
Tuy nhiên đã đúng ba giờ chiều mà không thấy Tào Vương xuất hiện, chủ của các gia tộc đứng đầu hơi lo lắng.
“Đã ba giờ rồi, sao Tào Vương chưa đến?”
“Đúng đó, lễ thừa kế quan trọng vậy mà, nếu không có sự chứng kiến của Tào Vương thì có còn được xem là lễ thừa kế nữa không?”
“Mọi người nói xem có phải Vương tộc họ Tào đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Tần rồi không?”
Khi có người đoán quan hệ giữa Vương tộc họ Tào và nhà họ Tần đã rạn nứt, mọi người biến sắc.
“Suỵt!”
Một chủ gia tộc đứng đầu Vương thành Tào làm động tác im lặng, nói một cách cẩn thận: “Im nhanh đi, ai mà chẳng biết nhà họ Tần và Vương tộc họ Tào thân nhau đến nhường nào? Nếu Tào Vương và chủ gia tộc họ Tần mà nghe câu này của ông, gia tộc nhà ông cứ chờ bị tiêu diệt đi!”
Dứt lời, chủ gia tộc kia vội vã ngậm miệng lại, cười mỉa: “Tôi chỉ nói lung tung thôi!”
Câu này của ông ta trông thì giống nói năng lung tung nhưng những vị chủ gia tộc khác đều cảm thấy hơi là lạ.
Căn cứ theo quan hệ giữa nhà họ Tần và Vương tộc họ Tào, Tào Vương không thể đến trễ được.
Bây giờ đã qua ba giờ rồi mà Tào Vương vẫn chưa đến, lễ thừa kế của nhà họ Tần cũng chưa bắt đầu.
Có vài chủ gia tộc chợt cảm thấy đứng ngồi không yên, lòng hơi lo lắng.
Nếu quan hệ giữa Vương tộc họ Tào và nhà họ Tần vỡ nát thì việc họ đến tham gia lễ thừa kế của nhà họ Tần sẽ đắc tội với Tào Vương.
“Đến rồi kìa!”
Đúng lúc này, vài bóng người bước vào sảnh tiệc.
Tần Đức Chính bước đến trong sự ủng hộ của những người giữ chức cao ở nhà họ Tần.
“Ông chủ Tần, chúc mừng!”
Thấy Tần Đức Chính xuất hiện, lập tức có chủ gia tộc đứng lên chúc mừng.
Ngay sau đó, các chủ gia tộc lớn có năng lực tương đương với nhà họ Tần cũng sôi nổi chúc mừng.
“Cảm ơn mọi người!”
Tần Đức Chính cười cười, chắp tay cảm ơn bốn phương tám hướng.
Lúc này, bên cạnh Tần Đức Chính có sáu bảy người, thậm chí còn có người tám mươi tuổi nhưng chỉ có duy nhất một chàng trai trẻ tuổi.
Mà chàng trai trẻ này lại đi ngay sát bên cạnh Tần Đức Chính, dù là cao thủ đứng đầu nhà họ Tần như Vũ Liệt cũng phải đứng sau Dương Thanh.
Cảnh tượng này thu hút sự chú ý của mọi người, nhất thời vô số ánh mắt đổ dồn lên người Dương Thanh.
Từ vị trí đứng của người nhà họ Tần là có thể nhận ra thân phận của Dương Thanh chỉ đứng sau Tần Đức Chính.
Nhưng điều làm mọi người nghi ngờ là họ chưa bao giờ nghe nói nhà họ Tần có một người trẻ như vậy.
Khi nhóm người Tần Đức Chính vào chỗ, quản gia nhà họ Tần chợt bước ra, nhìn mọi người xung quanh rồi hô to: “Bây giờ buổi lễ phong Vương xin được phép bắt đầu!”
Quản gia vừa nói xong câu này, các gia tộc đều sợ ngây người.
Bởi vì quản gia nói là buổi lễ phong Vương, khắp Chiêu Châu này ngoài Vương tộc ra, làm gì có gia tộc nào dám tổ chức buổi lễ phong Vương?
Chỉ là các chủ gia tộc đó đều nghĩ mình nghe nhầm rồi.
“Bái tế tổ tiên nhà họ Tần!”
Quản gia dứt lời, Tần Đức Chính đứng lên dẫn theo dòng chính của gia tộc, bước đến nhà thờ tổ của nhà họ Tần.
Tần Đức Chính tự đốt ba nén nhang, sau khi cắm lên lư hương, ông cụ quỳ xuống đất dập đầu lạy ba cái rồi mới đứng lên.
Ông cụ nhìn bài vị của tổ tiên, mặt hơi kích động.
Sau khi hoàn thành lễ tế bài, Tần Đức Chính lại dẫn dòng chính của gia tộc về sảnh tiệc, quản gia lại nói: “Mời Vương bào!”
Quản gia dứt lời, một cô gái thuộc hàng con cháu của nhà họ Tần bưng một chiếc khay bằng gỗ Đàn Hương đến, trong khay có một chiếc Vương bào đã được xếp ngay ngắn.
“Há!”
Tần Đức
Chương 1135: 1135: Lựa Chọn Của Các Tộc
“Tào Vương!”
Nhìn người mặc Vương bào, mọi người kêu lên.
Dù là Tần Đức Chính thì ông cụ cũng nghiêm túc hẳn lên, dường như lúc này khí chất của Tào Vương đã khác.
Mười mấy vệ sĩ tiến vào sảnh tiệc đều là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ.
Dù Dương Thanh đã dẫn đến tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, hơn nữa vốn dĩ nhà họ Tần cũng có vài cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ nhưng xét về mặt số lượng, ông cụ không bằng Vương tộc họ Tào.
“Tần Đức Chính, ông to gan thật đó, ở Vương thành Tào của tôi mà ông dám tự tiện xưng Vương? Ông xem tôi là vật trang trí à?”
Tào Vương tức giận chất vấn, giọng như sấm sét cuồn cuộn nổ vang bên tai Tần Đức Chính.
Vũ Liệt bước lên phía trước một bước che trước mạt Tần Đức Chính, đề phòng nhìn Tào Vương, sợ Tào Vương chợt xông đến.
Dương Thanh vẫn đứng bên cạnh Tần Đức Chính, mặt lạnh lùng nhìn Tào Vương.
Lúc này hơi thở trên người Tào Vương càng kinh khủng hơn, rõ ràng là bán bộ Thần Cảnh.
Điều này làm Dương Thanh hơi bất ngờ, người ngoài đều cho rằng thực lực của Tào Vương là Vương Cảnh đỉnh phong, không ngờ lão ta đã đến bán bộ Thần Cảnh lâu rồi.
Quả nhiên bốn vị Vương của Liên minh Vương tộc không phải đèn cạn dầu.
“Tào Việt, cuối cùng ông cũng tới rồi!” Nhớ quay lại đọc tiếp tại T*amlinh2*47.c*om nha
Tần Đức Chính nhìn về phía Tào Vương, lạnh giọng nói.
Tào Việt là tên thật của Tào Vương, lúc này Tần Đức Chính gọi thẳng tên thật, thể hiện rõ thái độ của mình.
Cái tên Tào Việt này mấy chục năm rồi không nghe ai gọi, cũng chỉ có vài chủ gia tộc đứng đầu Vương thành Tào biết.
Lúc này, Tần Đức Chính lại gọi thẳng tên, có thể tưởng tượng được nỗi căm phẫn trong lòng Tào Việt.
Mắt Tào Việt nhìn Tần Đức Chính chằm chằm, cắn răng nói: “Tần Đức Chính, ông chán sống rồi đấy!”
“Có chán sống hay không chắc ông cũng biết, nếu đã đến rồi thì ở lại Vương tộc họ Tần mãi mãi đi!”
Tần Đức
nhưng lúc này, nhà họ Tần lại có nhiều cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đến vậy, còn chiến đấu với Vương tộc họ Tào.
Điều này làm họ có cảm giác như đang nằm mơ, trước khi đến nhà họ Tần, họ hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này.
“Thời gian cho các người suy nghĩ đã hết rồi, bây giờ các tộc có thể nói với tôi đáp án của các người rồi nhỉ?”
Khi mọi người ở đây cho rằng nhà họ Tần và Vương tộc họ Tào sẽ đánh nhau thì bỗng dưng Tần Đức Chính quay sang nhìn chủ các gia tộc đứng đầu, lên tiếng hỏi.
Trong lúc nhất thời, sắc mặt của bảy tám chủ gia tộc đến nhà họ Tần khó coi đến cực đỉnh.
Hiển nhiên Tào Việt cũng muốn nghe đáp án của họ, lúc này lạnh lùng nhìn họ.
Bên này là Vương tộc lâu đời, bên kia là nhà họ Tần mới tự xưng là Vương tộc.
Lúc này, hai gia tộc lớn đang thể hiện thực lực của mình, lựa chọn này thực sự khó khăn đối với họ.
Tào Việt cũng không lên tiếng khuyên bảo, chỉ thờ ơ lạnh nhạt.
Nhớ quay lại đọc tiếp tại T*amlinh2*47.c*om nha
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, trong chớp mắt, lại một phút trôi qua, chủ của các gia tộc nhìn nhau, chậm chạp không chịu đưa ra câu trả lời của bọn họ.
“Vương tộc họ Tần, nhà họ Trần đồng ý đi theo Tần Vương!”
Đúng lúc này, một bóng dáng trung niên quỳ xuống đất nhìn sang hướng của Tần Đức Chính, lớn tiếng nói.
Bụp!
Khoảnh khắc này, vô số ánh mắt dồn lên người của người đàn ông trung niên.
Người mới vừa nói tên là Trần Trung, ông ta là chủ nhà họ Trần, mà trong các gia tộc đứng đầu, nhà họ Trần là nhà có thực lực yếu nhất.
Lúc này, mặt Trần Trung toát lên vẻ điên cuồng và kiên quyết.
Ông ta rất rõ đây là cơ hội duy nhất của nhà họ Trần, một khi thắng cược thì địa vị của nhà họ Trần sẽ tăng vọt.
Cũng chỉ có cơ hội duy nhất này mới có thể thay đổi tình hình hiện tại của nhà họ Trần.
“Tốt!”
Tần Đức Chính cười to: “Từ nay về sau, nhà họ Trần chính là gia tộc đứng đầu của Vương thành Tần, thống trị khu vực phía Nam của Vương thành Tần”.
“Cảm ơn Tần Vương!”
Mặt Trần Trung ngỡ ngàng rồi kích động, lớn tiếng nói cảm ơn.
Các chủ gia tộc của các gia tộc đứng đầu khác đều kinh hãi.
Vương thành Tào được chia thành năm khu vực lớn, Vương tộc họ Tào chiếm khu vực chính giữa, được gọi là khu vực trung tâm.
Mà bốn khu vực Đông, Tây, Nam, Bắc được chia cho bốn gia tộc lớn của Vương thành Tào quản lý.
Trong đó khu vực phía Nam là lớn nhất, tài nguyên phong phú nhất, chỉ đứng sau khu vực trung tâm.
Bây giờ Tần Đức Chính lại đưa khu vực phía Nam cho nhà họ Trần.
Hiển nhiên gia tộc nào thể hiện thái độ trước, gia tộc đó sẽ được nhiều lợi hơn.
Nhưng đó chỉ là tiền đề nhà họ Tần có thể tiêu diệt Vương tộc họ Tào thật, nếu không mọi thứ chỉ là phiếu khống.
Trong lúc nhất thời, ngoài Trần Trung đã tỏ thái độ ra, các chủ gia tộc khác không ai tỏ thái độ.
Dường như Tào Việt không hề quan tâm chuyện Tần Đức Chính chia khu vực phía Nam cho Trần Trung, chẳng thèm nhìn Trần Trung.
Có điều ánh mắt nhìn Tần Đức Chính càng lạnh lẽo hơn.
“Các người định ngồi xem long hổ đấu nhau à?”
Tần Đức Chính chợt nhìn các chủ gia tộc, lạnh giọng nói: “Tôi cho các người cơ hội cuối cùng, trong vòng một phút này, các người phải đưa ra lựa chọn.
Nếu không tôi sẽ tính là các người đi theo Tào Việt!”
Ông cụ vừa nói xong, sắc mặt các chủ gia tộc còn lại càng khó coi hơn.
Tần Đức Chính đang ép họ phải đưa ra lựa chọn ngay, vốn dĩ họ định đợi chút, đợi sau khi Vương tộc họ Tào và nhà họ Tần đấu nhau rồi mới chọn.
Chỉ cần họ tỏ thái độ kịp thời thì vẫn chiếm được lợi.
Nhưng bây giờ, Tần Đức Chính lại ép họ phải đưa ra đáp án ngay.
“Tần Đức Chính, ông ép người quá đáng rồi đó?”
Một chủ gia tộc căm tức nhìn Tần Đức Chính nói: “Ông nghĩ nhà họ Tần ông âm thầm bồi dưỡng một vài cao thủ là cao thể lật đổ Vương tộc họ Tào à?”
“Tôi nói cho ông biết, không thể nào!”
Dứt lời, ông ta bước đến trước mặt Tào Việt, khẽ khom lưng nói: “Tào Vương, nhà họ Trương sẵn lòng tiếp tục đi theo ngài, đối đầu với tất cả kẻ thù!”
Mặt Tào Việt vẫn bình tĩnh, lười trả lời lại, mắt vẫn nhìn Tần Đức Chính chằm chằm.
Chủ gia tộc họ Trương không dám nói nữa, vội vã đứng sau lưng Tào Việt.
“Nhà họ Tề đồng ý đi theo Vương tộc họ Tào!”
Bỗng nhiên thêm một chủ gia tộc mặc đồ truyền thống bước ra sau lưng Tào Việt.
“Nhà họ Thẩm đồng ý đi theo Vương tộc họ Tào!”
“Nhà họ Khương đồng ý đi theo Vương tộc họ Tào!”
…
Nhất thời, các gia tộc còn lại sôi nổi tỏ thái độ.
Thoáng chốc ngoài Trần Trung ra, bảy tám chủ gia tộc ở đây đều chọn Vương tộc họ Tào.
Cảnh tượng này làm sắc mặt Trần Trung hơi khó coi.
Gia tộc chọn Vương
Chương 1136: 1136: Có Dám Đấu Một Trận Không
Giờ phút này, Trần Trung lại trở thành tâm điểm.
Nhưng điều làm mọi người ngạc nhiên là Tào Việt vừa dứt lời, mặt Trần Trung nghiêm túc nói: “Tào Việt, không cần phải nói những lời vô nghĩa đâu! Nếu Trần Trung tôi đã nói sau này ủng hộ Tần Vương thì tuyệt không hối hận!”
Đến cả Tần Đức Chính cũng không ngờ thái độ Trần Trung lại kiên quyết như vậy.
Mà Tào Việt thì sau khi nghe Trần Trung nói xong, sắc mặt u ám đến cực đỉnh, mắt đầy sát ý: “Tốt lắm, sau hôm nay, Vương thành Tào không còn nhà họ Trần nữa!”
“Tào Việt, đừng nói nhảm nữa, muốn chết thì chiến, nếu đe doạ mà có tác dụng thì không có ngày hôm nay đâu”.
Tần Đức Chính lạnh giọng nói.
“Nếu ông đã vội vã muốn chết thì tôi sẽ tác thành!”
Tào Việt vung tay lên, ra lệnh: “Ra tay đi!”
Khoảnh khắc lão ta dứt lời, mười mấy cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ cùng xông ra ngoài.
Tần Đức Chính không cần phải lên tiếng, cao thủ của nhà họ Tần đã tiếp chiến.
Tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ mà Dương Thanh dẫn đến, sau khi trải qua trận săn giết Tần Như Phong bán bộ Thần Cảnh, thực lực đã tăng lên.
Tuy rằng vẫn không thể bước lên Vương Cảnh đỉnh phong nhưng cũng không còn xa nữa.
Chỉ cần chiến đấu cao độ thêm trận nữa thì có thể hôm nay sẽ đột phá được cảnh giới.
“Giết!”
Tám cao thủ Dương Thanh dẫn đến cũng xông ra ngoài.
Khi trận chiến xảy ra, hai bên đều là cao thủ từ Vương Cảnh hậu kỳ trở lên.
Trong mắt các chủ gia tộc của Vương thành Tào, cuộc chiến này giống như cuộc chiến kinh thiên động địa vậy.
Vũ Liệt không tham gia chiến đấu, vẫn đi theo sau lưng bảo vệ Tần Đức Chính, bảo vệ Tần Đức Chính mới là sứ mệnh lớn nhất của lão ta.
Dương Thanh thờ ơ nói với Tần Đức Chính đang lo lắng: “Ông hai, ông ngồi xuống quan sát là được, sau hôm nay nhà họ Tần sẽ xưng Vương!”
Tần Đức Chính nhìn Dương Thanh thật kỹ, vốn dĩ trong lòng còn hơi lo lắng nhưng chỉ một câu đơn giản của Dương Thanh lại làm ông cụ yên tâm hơn nhiều.
“Cháu là con rể nhà họ Tần, chỉ cần cháu muốn, cháu có thể ngồi lên chiếc ghế Tần Vương này!”
Sau khi Tần Đức Chính ngồi xuống, nhìn Dương Thanh bên cạnh, mặt nghiêm túc nói.
Dương Thanh
còn kém nhiều lắm.
Ông cụ cứ có cảm giác mình không có tư cách làm Tần Vương.
Mà Dương Thanh là con rể của Tần Đại Dũng, Tần Đại Dũng lại là con trai của anh ông cụ, cũng chính là con trai của chủ gia tộc họ Tần tiền nhiệm.
Bản thân Dương Thanh lại mạnh mẽ, để Dương Thanh làm Tần Vương không có gì không thích hợp cả.
Dương Thanh cười lắc đầu: “Ông hai cứ yên tâm đi, sau này Vương thành Tần, không ai có thể động đến địa vị của Vương tộc họ Tần!”
Thấy Dương Thanh không chịu nhận vị trí Tần Vương, Tần Đức Chính chỉ có thể từ bỏ, khẽ thở dài, ngẩng đầu nhìn hiện trường trận chiến.
Lúc này, hiển nhiên vệ sĩ do Tào Việt dẫn đến là cao thủ mạnh nhất nhà họ Tào, sức chiến đấu cực mạnh, lại chiếm ưu thế về mặt số lượng.
Trong lúc nhất thời, cao thủ bên phe Tần Đức Chính bị đàn áp hoàn toàn.
Cũng may tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ Dương Thanh dẫn đến có sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí có người còn phải một mình đấu với hai cao thủ nhà họ Tào nhưng họ không sợ hãi chút nào, ngược lại còn càng đánh càng hăng.
Đương nhiên tám cao thủ mà Dương Thanh dẫn đến sẽ không hèn nhát.
Có Dương Thanh ở đây, họ hoàn toàn không cần lo sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Họ không hề có gánh nặng gì, chỉ cần chiến đâu, phát huy hết tiềm lực võ thuật của mình, chỉ có như vậy, mới có thể nhanh chóng bước vào Vương Cảnh đỉnh phong.
Tào Việt phía bên kia, sắc mặt cực kỳ âm u, thân là Tào Vương, tất nhiên lão ta có thể thấy lúc này trông như phe lão ta đang chiếm ưu thế nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thôi.
Sợ rằng không bao lâu sau, tình hình hiện tại sắp đảo ngược.
Lão ta chợt nhìn người trẻ tuổi đứng bên cạnh Tần Đức Chính.
Cảm nhận được ánh mắt của Tào Việt, Dương Thanh cũng ngẩng đầu lên nhìn, chỉ là mắt anh vẫn bình tĩnh.
Lúc nhìn Tào Việt, ánh mắt hệt như đang nhìn người chết.
Mà sát khí trong mắt Tào Việt sáng lấp lánh, đương nhiên lão ta biết người trẻ tuổi này là Dương Thanh.
Trên cơ bản Liên minh Vương tộc đã xác định được Dương Thanh là cao thủ Thần Cảnh.
“Cậu là Dương Thanh đúng không?”
Tào Việt chợt hỏi.
Dương Thanh cười nhạt: “Không biết chủ nhà họ Tào hỏi có gì không?”
Mặt Tào Việt cứng đờ, Dương Thanh gọi lão ta là chủ nhà họ Tào.
Tào Việt nheo mắt: “Cuộc chiến chưa kết thúc mà cậu đã biết kết quả rồi à?”
Mặt Dương Thanh bình tĩnh, cười thong thả: “Ông nghĩ có tôi ở đây, nhà họ Tào còn cơ hội thắng à?”
Sắc mặt Tào Việt càng khó coi hơn.
“Nếu chủ gia tộc họ Tào đồng ý đi theo tôi, tôi có thể để nhà họ Tào ở lại Vương thành Tần!”
Dương Thanh chợt lên tiếng: “Liên minh Vương tộc chỉ muốn tranh giành lợi lộc trong cuộc chiến Đế Thôn.
Tôi có thể khẳng định với ông rằng, có tôi ở đây, ai cũng đừng mơ Đế Thôn xuất thế”.
Tào Việt thẹn quá thành giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bảo tôi phục tùng cậu? Nằm mơ!”
“Nếu đã vậy, hết hôm nay, tôi chỉ có thể làm nhà họ Tào biến mất”.
Dương Thanh lạnh lùng nói giống như một chuyện rất bình thường.
Các chủ gia tộc xung quanh đều sợ ngây người.
Lúc trước họ thấy Dương Thanh đi theo Tần Đức Chính là bất ngờ lắm rồi, không biết chàng trai trẻ này là người thế nào.
Nhưng bây giờ, sau khi nghe cuộc đối thoại giữa Dương Thanh và Tào Việt, bọn họ mới ý thức được, sợ rằng chàng trai trẻ này mới là người đứng sau lưng Tần Đức Chính.
Nếu không, sao Tào Việt lại biết Dương Thanh?
Nếu không, sao Dương Thanh lại bảo Tào Việt phục tùng?
Nghĩ đến đây, các chủ gia tộc càng lo lắng hơn.
Nếu chỉ có nhà họ Tần, bọn họ sẽ không bao giờ hối hận khi về phe nhà họ Tào.
Nhưng bây giờ nhà họ Tần lại có một chàng trai trẻ thân phận cực kỳ bí ẩn, điều này làm họ bỗng hơi sợ hãi.
Một người trẻ tuổi mà đến Tào Việt cũng thấy khó giải quyết, há có thể giải quyết một cách dễ dàng?
“Nếu các người chỉ có chút sức chiến đấu này, tôi thấy hơi thất vọng đó?”
Đúng lúc này, Dương Thanh chợt nói.
Nghe câu này, tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ được anh dẫn đến chợt run rẩy, ý chí chiến đấu âm ỷ trong lòng chợt bộc phát hoàn toàn.
Ầm ầm ầm!
Tám cao thủ đều bộc phát toàn bộ sức chiến đấu, cả nhà họ Tần, sát khí ngập trời.
“Giết!”
Bởi vì một câu của Dương Thanh, tám cao thủ xông về phía cao thủ nhà họ Tào giống như dã thú lên cơn cuồng.
Cao thủ nhà họ Tào ban nãy còn chiếm ưu thế, bây giờ phải lùi lại liên tục.
Cảnh tượng này làm đám gia tộc chọn nhà họ Tào cực kỳ khiếp sợ, lòng càng hối hận hơn.
Một câu thôi đã có thể kích thích sức chiến đấu của tám cao thủ, cuối cùng chàng trai trẻ này là ai?
Sắc mặt Tào Việt cũng âm u đến cực đỉnh, đôi mắt loé lên lạnh lẽo, tự lẩm bẩm: “Tại sao phải ép tôi? Tại sao phải ép tôi?”
Ầm!
Dứt lời, một hơi thở kinh khủng bộc phát từ cơ thể lão ta.
“Thần Cảnh!”
Dương Thanh nheo mắt, lúc này, anh lại cảm nhận được trên người Tào Việt có hơi thở của cao thủ Thần Cảnh.
“Ra đây hết đi!”
Tào Việt chợt hét vào không khí.
Trong giây lát, vài hơi thở kinh khủng ập về phía nhà họ Tần.
Một người!
Hai người!
Ba người!
Trong nháy mắt, ba bóng hình kinh khủng đáp xuống, trên người ai nấy đều toát ra hơi thở bán bộ Thần Cảnh.
Khoảnh khắc này, người nhà
Chương 1137: 1137: Tào Vương Quỳ Mọp
Giờ phút này, ánh mắt mọi người đổ dồn lên Dương Thanh, ai nấy đều khiếp sợ.
Không ai có thể ngờ rằng Tào Vương mạnh mẽ lại muốn đấu với Dương Thanh một trận.
Đặc biệt là những chủ gia tộc đó, họ càng ngạc nhiên hơn.
Trông Dương Thanh chưa đến ba mươi tuổi, dù có địa vị đi chăng nữa thì sao?
Tào Việt của bây giờ, khí thế trên người có khi đã lên đến Thần Cảnh.
Những chủ gia tộc đó có một suy nghĩ hoang đường, cứ như một anh chàng thanh niên đòi đấu với một cậu bé lên ba vậy.
Chỉ có tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ mà Dương Thanh đã dấn đến là biết Tào Việt đang tự tìm đường chết.
Họ tận mắt nhìn thấy cao thủ Thần Cảnh của Miêu Thành rơi vào tay Dương Thanh, không chịu nổi một chiêu, huống chi là cao thủ mới bước vào Thần Cảnh như Tào Việt?
“Dương Thanh, cháu không cần phải đấu với ông ta, đây là chuyện giữa chúng ta và nhà họ Tào.
Bây giờ cháu dẫn bố vợ cháu rời khỏi đây đi, chúng ta sẽ liều mạng ngăn cản Tào Việt”.
Tần Đức Chính vội vàng ngăn cản, ông cụ không biết Dương Thanh mạnh đến nhường nào nhưng có thể cảm nhận được, Tào Việt của hiện tại đã bước vào Thần Cảnh.
Dương Thanh lắc đầu nhẹ nhàng, từ từ đứng lên, ánh mắt nhìn Tào Việt: “Ông có chắc là ông muốn đấu với tôi không?”
“Cậu không dám à?”
Tào Việt lạnh giọng nói, giọng đầy khiêu khích.
“Được, nếu ông đã muốn chết, tôi tác thành cho ông!”
Dương Thanh dứt lời rồi cất bước về phía Tào Việt.
“Dương Thanh, đừng! Ông ta đang khích tướng, muốn cháu tới chịu chết đó!”
Tần Đức Chính sốt ruột muốn chết, nếu Dương Thanh gặp mệnh hệ gì, ông cụ biết ăn nói với anh mình dưới cửu tuyền thế nào đây?
“Vương, ngài yên tâm đi, thực lực của cậu Thanh
là đối thủ của Dương Thanh.
“Nhưng…”
Tần Đức Chính cắn răng nói: “Nếu cậu ấy gặp mệnh hệ gì, chẳng khác gì nhà họ Tần chúng ta hại cậu ấy chết?”
“Yên tâm đi, cậu ấy sẽ không sao đâu!” Vũ Liệt kiên quyết nói.
Nhớ quay lại đọc tiếp tại T*amlinh2*47.c*om nha
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Dương Thanh bước đến trước mặt Tào Việt, ánh mắt bình tĩnh, lạnh lùng nhìn Tào Việt nói: “Ông ra tay trước đi! Nếu không tôi sợ ông sẽ không có cơ hội ra tay”.
Nghe Dương Thanh nói, mọi người đều khiếp sợ.
Tào Việt thì cười mỉa: “Tôi biết cậu rất mạnh nhưng không ngờ cậu lại huênh hoang đến vậy, để tôi ra tay trước, cậu chắc chưa?”
Dương Thanh lắc đầu bất đắc dĩ: “Đương nhiên là chắc rồi, tới đi!”
“Cậu ra tay trước, cứ làm vậy đi, tôi nhường cậu ba chiêu, sau ba chiêu tôi sẽ ra tay!”
Tào Việt chợt nói.
Ba gã cao thủ bán bộ Thần Cảnh đứng thành hình tam giác, quan sát Dương Thanh như hổ rình mồi.
Không ai nghi ngờ, một khi Tào Việt ra lệnh thì ba cao thủ bán bộ Thần Cảnh này sẽ tấn công Dương Thanh.
“Nếu đã vậy thì ông cút đi để luyện tay cho cấp dưới của tôi!”
Khoảnh khắc Dương Thanh vừa dứt lời, một hơi thở kinh khủng quét về phía Tào Việt.
Nhưng ngay tại khoảnh khắc này, cảnh tượng làm mọi người kinh hãi đã xảy ra, chỉ thấy Tào Việt mới đứng tại chỗ bỗng lùi mạnh về sau.
Ngay sau đó, ba cao thủ bán bộ Thần Cảnh cùng nhằm về phía Dương Thanh.
“Giết!”
Ba cao thủ bán bộ Thần Cảnh không hề chậm trễ, nhào thẳng về phía Dương Thanh.
Tay mỗi người xuất hiện một con dao găm loé sáng.
“Tào Việt, đồ đê tiện vô liêm sỉ!”
Tần Đức Chính rống lên vì tức.
Mắt Dương Thanh loé sát khí, đối diện với sự tấn công của ba cao thủ bán bộ Thần Cảnh, anh không hề trốn tránh mà chỉ giẫm chân xuống đất.
“Ầm!”
Một tiếng vang lớn, mặt đất dưới chân anh lõm xuống, cùng lúc đó một vài vết nứt rộng như cánh tay lấy chỗ anh vừa giẫm làm trung tâm, lan ra bốn phương tám hướng.
Những người khác đều hoảng sợ, cơ thể lắc lư.
Khoảnh khắc Dương Thanh giẫm chân xuống đất, giống như mới vừa xảy ra động đất vậy.
Ba cao thủ bán bộ Thần Cảnh đang xông về phía Dương Thanh, bỗng dưới chân xuất hiện vết nứt khiến hành động của họ khựng lại.
“Phụt phụt phụt!”
Nhưng khoảnh khắc bước chân họ dừng lại, ba viên đá vụn bị Dương Thanh giẫm bay lên, mang theo luồng khí thế kinh khủng, như một viên đạn xoay tròn với tốc độ cao, đâm thẳng vào vùng giữa mày của ba người.
“Ầm ầm ầm!”
Mặt đất bình thường trở lại, Dương Thanh đứng khoanh tay tại chỗ.
Mà ba tên cao thủ bán bộ Thần Cảnh ban nãy còn xông về phía anh đã đồng loạt ngã xuống đất, vùng giữa mày mỗi người xuất hiện một cái lỗ đầy máu, chết không nhắm mắt.
Ầm!
Nhà họ Tần rộng như vậy nhưng mọi người đều ngây ra như phỗng.
Mà Tào Việt mới vừa rời khỏi trận chiến, chuẩn bị chờ ba gã cao thủ bán bộ Thần Cảnh bào mòn sức chiến đấu của Dương Thanh, cuối cùng sẽ bùng nổ giết Dương Thanh, lão ta càng khiếp sợ hơn, đứng sững tại chỗ, nhếch miệng giống như quên cả việc thở.
Lão ta biết Dương Thanh rất mạnh, đã bước vào Thần Cảnh nhưng không ngờ cao thủ bán bộ Thần Cảnh mà mình đã âm thầm bồi dưỡng nhiều năm lại bị Dương Thanh hạ gục trong chớp mắt.
Mọi thứ chỉ xảy ra trong chớp mắt, từ lúc Tào Việt rời khỏi vòng chiến đến lúc ba gã bán bộ Thần Cảnh bị hạ gục, chỉ có hai ba giây ngắn ngủi.
Người khác không rõ sau khi ba cao thủ bán bộ Thần Cảnh đó kết hợp sẽ bộc phát ra sức chiến đấu lớn đến nhường nào nhưng Tào Việt thì hiểu rất rõ.
Có thể nói, dù là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ thì cũng sẽ thất bại dưới sự bắt tay của ba cao thủ bán bộ Thần Cảnh.
Nhớ quay lại đọc tiếp tại T*amlinh2*47.c*om nha
Thậm chí ba cao thủ bán bộ Thần Cảnh này có thể đánh chết cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bình thường.
Trong tình huống bình thường, cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ đấu với ba cao thủ này, chỉ có con đường chết.
Nhưng bây giờ mới có hai ba giây mà ba người đó đã biến thành xác chết.
Chẳng lẽ thực lực của Dương Thanh, ít nhất cũng là Thần Cảnh trung kỳ?
Hơn nữa còn có khả năng không phải là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ.
“Chuyện này… Sao lại thế được?”
Tào Việt không thể tin nổi, cơ thể run bần bật, lảo đảo lùi về sau vài bước.
Dương Thanh lạnh nhạt bước về phía Tào Việt, lạnh giọng nói: “Thiên đường có lối ông không đi, địa ngục không cửa ông lại chui vào! Nếu ông đã chọn con đường chết thì tôi tác thành!”
Khoảnh khắc anh dứt lời, trời đất như biến sắc, gió như đang gào thét.
Luồng khí thế kinh khủng bao phủ toàn bộ nhà họ Tần, mà Tào
Chương 1138: 1138: Người Bí Ẩn
Mọi người chỉ thấy cảnh tượng trước mắt chợt loé, chưa kịp thấy Dương Thanh đâu thì Dương Thanh đã biến mất tại chỗ.
“Ầm!”
Khoảnh khắc cú đấm của Dương Thanh chuẩn bị nện lên người Tào Việt, bỗng có một tiếng vang lớn, một con sư tử đá đột nhiên bay ra chặn trước mặt Tào Việt.
Cú đấm của Dương Thanh rơi xuống đầu con sư tử đá, trong nháy mắt đầu con sư tử đá biến thành bột mịn.
Sau khi mọi thứ bình thường trở lại, vốn dĩ Tào Việt đang quỳ dưới đất nhưng bây giờ lại biến mất ngay tại chỗ.
Giờ phút này, mọi người kinh hãi!
Tất cả mọi người đều hoảng sợ nhìn Tào Việt biến mất ngay tại chỗ.
“Tào Việt bị đánh thành bột rồi à?”
Ông Ngô tròn mắt tự lẩm bẩm.
Ánh mắt của Vũ Liệt cũng phát cuồng, nhìn chằm chằm bóng lưng của chàng trai trẻ kia.
Tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ Dương Thanh dẫn đến cũng phấn khích.
Bởi vì kích động nên họ nắm chặt tay, nhìn Dương Thanh với vẻ vô cùng sùng bái.
Đám chủ gia tộc đứng đầu đó tuyệt vọng, mạnh như Tào Vương mà còn bị Dương Thanh đánh thành bột, một mảnh xương cũng không còn? Nhớ quay lại đọc tiếp tại T*amlinh2*47.c*om nha
Chỉ có mình Dương Thanh, ánh mắt lạnh lùng loé sáng, mắt nhìn về một hướng, lạnh lùng nói: “Nếu đã đến thì xuất hiện đi!”
“Ai?”
“Có người nữa à?”
Mọi người nhìn Đông nhìn Tây, mặt toát lên vẻ kinh ngạc.
“Ầm!”
Giây tiếp theo, một người đàn ông trung niên lưng đeo kiếm đáp từ nóc nhà xuống.
Khi chân ông ta chạm đất, mặt đất run lên.
Người đàn ông trung niên đáp xuống, Tào Việt mới được ông ta cứu cũng xuất hiện trước mặt mọi người.
“Tào Việt, ông ta chưa chết?”
Ông Ngô tròn mắt nhìn.
Lão ta không thấy cuối cùng ban nãy đã xảy ra chuyện gì, lão ta còn tưởng Dương Thanh đã đánh Tào Việt thành bột mịn rồi.
“Tào Vương!”
Đám chủ gia tộc đứng đầu đó thấy Tào Việt lại xuất hiện lần nữa, ai nấy đều kích động.
Ban nãy trơ mắt nhìn Tào Việt bị đánh thành bột, họ đã tuyệt vọng nhưng bây giờ Tào Việt lại xuất hiện rồi.
“Cảm ơn tiền bối đã cứu mạng!”
Tào Việt cũng sợ hãi, đến giờ phút này lão ta mới lấy lại tinh thần, vội vàng cúi đầu cảm ơn người đàn ông trung niên.
Tào Việt cũng bảy mươi, tám mươi tuổi rồi nhưng người đàn ông trung niên trông chỉ mới năm mươi tuổi, mà lúc này, Tào Việt lại gọi người đàn ông trung niên là tiền bối.
Người đàn ông trung niên không thèm quan tâm đến Tào Việt, mắt nhìn Dương Thanh, bỗng lên tiếng hỏi: “Không tệ, ở thế tục mà cũng có một cao thủ Thần Cảnh trẻ như thế, đúng là làm tôi bất ngờ”.
Dương Thanh nheo mắt: “Từ lúc nào mà cao thủ Thần
Thành thật”.
Ban nãy anh chỉ hỏi thử thôi, không ngờ đối phương chủ động hỏi có phải Dương Thanh đã huỷ hoại Phệ Tâm Cổ không.
Trong cơ thể Tần Như Phong có cổ trùng Phệ Tâm nên mới có thể tiếp cận thực lực bán bộ Thần Cảnh, bộc phát thực lực Thần Cảnh sơ kỳ.
Nhớ quay lại đọc tiếp tại T*amlinh2*47.c*om nha
Điều làm Dương Thanh ngạc nhiên là cổ trùng Phệ Tâm trong cơ thể Tần Như Phong không phải của người đàn ông trung niên mà là của sư phụ ông ta.
Thực lực của người đàn ông trung niên là Thần Cảnh trung kỳ, thế sư phụ của ông ta mạnh đến mức nào?
Không hổ danh là Miêu Thành ẩn thế, quả nhiên thần bí, cao thủ nào bước ra cũng thuộc dạng Thần Cảnh.
Đây là cao thủ Thần Cảnh Miêu Thành thứ hai mà Dương Thanh gặp.
“Tần Như Phong cướp đoạt quyền của anh trai, nên chết từ năm mươi năm trước rồi.
Tôi là con rể nhà họ Tần, tôi giết ông ta để báo phù cho bố của bố vợ tôi, đây là chuyện đương nhiên”.
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Chuyện của nhà họ Tần ở thế tục mà Miêu Thành cũng muốn nhúng tay vào à? Các người không sợ sau khi chuyện này lộ ra ngoài sẽ mang đến phiền phức cho Miêu Thành?”
Người đàn ông trung niên nhíu mày, đúng là những lời Dương Thanh nói làm ông ta thấy rất áp lực.
Vì một nguyên nhân nào đó, bọn họ không được đường đường chính chính nhập thế, một khi chuyện này mà bị lộ, đúng là mang đến phiền phức lớn cho Miêu Thành.
Mặc dù phiền phức rất lớn nhưng cũng không đến mức làm ông ta phải sợ một cao thủ ở thế tục.
“Nếu đã vậy thì giết hết đám người này, các người chết rồi, chuyện này không thể bị lộ được”.
Ánh mắt người đàn ông trung niên loé sát khí mãnh liệt.
Nghe ông ta nói, các chủ gia tộc đứng đầu đều sợ hãi, ai nấy đều quỳ rạp dưới đất, thấp thỏm lo âu: “Vị đại nhân này, chúng tôi không biết gì cả, xin ông đừng giết chúng tôi”.
“Chúng tôi đảm bảo tuyệt đối sẽ không tiết lộ tất cả những gì hôm nay đã thấy, đã nghe, xin ông tha cho chúng tôi một con đường sống”.
Lúc này, ngoài người nhà họ Tần ra, tất cả những người khác đều quỳ xuống xin tha.
Đến Tào Việt cũng thấp thỏm lo âu nói: “Tiền bối, xin ngài nương tay cho.
Thủ phạm gây ra chuyện này là nhà họ Tần và Dương Thanh, chỉ cần họ chết, tôi đảm bảo sẽ không để chuyện hôm nay bị tiết lộ một chữ nào”.
“Tôi là Tào Vương của Vương thành Tào, tôi bảo đảm với ngài, nếu có người dám tiết lộ chuyện hôm nay, tôi sẽ chịu trách nhiệm!”
Người đàn ông trung niên lạnh lùng nhìn Tào Việt, lạnh giọng nói: “Ngoài ông ra, những người khác đều phải chết!”
Ban nãy Tào Việt còn muốn khuyên nhưng bị người đàn ông trung niên lườm một cái, lão ta sợ run bần bật, không dám nói thêm chữ nào.
Mà những người khác sau khi nghe người đàn ông trung niên không chịu buông tha cho họ thì mặt đầy tuyệt vọng.
Thực lực mà lúc trước Dương Thanh thể hiện ra đã đủ làm họ tuyệt vọng rồi, bây giờ lại thêm một người đàn ông trung niên bí ẩn đến, thực lực càng kinh khủng hơn nữa.
Vốn dĩ họ còn tưởng rằng người đàn ông trung niên này cứu Tào Việt thì cũng sẽ cứu họ nhưng không ngờ ông ta vẫn muốn giết họ.
“Tào Vương, cứu chúng tôi với!”
Các chủ gia tộc đồng loạt quỳ xuống xin Tào Việt tha cho.
Mắt Tào Việt loé sáng, cắn răng nói: “Các người cũng thấy đó, không phải tôi không muốn cứu các người mà là Dương Thanh đã huỷ hoại tâm huyết của sư phụ của vị đại nhân này”.
“Đây là chuyện trọng đại, chuyện hôm nay không được tiết lộ dù là nửa chữ, để đảm bảo không ai tiết lộ chuyện hôm nay, các người chỉ có thể chết!”
“Muốn trách thì các người trách Dương Thanh đi, tại cậu ta chọc người không nên chọc nên mới liên luỵ đến các người”.
Những lời Tào Việt nói làm cơn giận của mọi người chuyển sang dồn lên người Dương Thanh.
Có điều, Dương Thanh quá mạnh, họ tức mà không dám nói.
Dương Thanh lạnh lùng đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn người đàn ông trung niên nói: “Nể tình ông là người Miêu Thành, tôi có thể cho ông một cơ hội.
Nếu ông rời khỏi đây, tôi sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra”.
Lần trước lúc ở Vương thành Quan, Dương Thanh đã từng tiếp xúc với một cao thủ Thần Cảnh của Miêu Thành, cũng biết số cao thủ Thần Cảnh có hạn.
Nếu thiếu một người, chỉ sợ sẽ khiến toàn bộ Miêu Thành phải chấn động.
Anh không muốn để các cao thủ Thần Cảnh của Miêu Thanh nhập thế nên tất nhiên không muốn giết
Chương 1140: 1140: Không Thể Chống Lại
“Ha ha, hay lắm!”
Tào Việt bỗng nhiên cười như điên, hai nắm đấm và cả người lão ta đều tràn đầy sức mạnh không gì sánh bằng.
Điều khiến lão ta vui mừng chính là, thực lực võ thuật của lão ta không chỉ đột phá Thần Cảnh trung kỳ, mà vẫn còn đang tăng nhanh, có thể sắp bước vào cảnh giới Thần Cảnh hậu kỳ rồi.
Mà lúc này hơi thở võ thuật trong cơ thể Miêu Vân Nghiễm lại càng kinh khủng, chỉ trong thời gian ngắn, hơi thở trên người ông ta đã vọt lên cấp độ cao nhất.
“Đây chính là thực lực đột phá cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong sao?”
Miêu Vân Nghiễm cũng vô cùng hưởng thụ cảm giác toàn thân tràn trề sức mạnh.
Cho dù có phải trả giá thật đắt, ông ta cũng không hề hối hận.
Nếu không phải ông ta dùng cổ trùng để kích thích thực lực võ thuật trong cơ thể, thì hôm nay ông ta chỉ có thể bỏ mạng ở đây.
T*amlinh2*47.c*om cập nhật nhanh nhất.
Sắc mặt những cao thủ dưới cảnh giới Thần Cảnh ở xung quanh đều rất khó coi, giống như không gian cũng thay đổi, khiến cơ thể những người có thực lực yếu hơn mất khống chế đến run rẩy.
Sắc mặt Tần Đức Chính trắng bệch, ông cụ đầy tuyệt vọng nói: “Chẳng lẽ hôm nay thật sự là ngày tàn của nhà họ Tần sao?”
“Không đâu!”
Ánh mắt Vũ Liệt trở nên kiên định, lão ta nhìn chằm chằm bóng dáng trẻ trung đang đứng giữa sân nhà họ Tần, ánh mắt tràn đầy vẻ kính trọng, lần nữa kiên định nói: “Có cậu Thanh ở đây, có thể bảo vệ nhà họ Tần trăm năm yên ổn!”
Tần Đức Chính vô cùng kinh ngạc nhìn về phía Vũ Liệt, lúc này, ông cụ có thể nhìn thấy được sự kiên định và cả tín ngưỡng từ trong ánh mắt của Vũ Liệt.
Tựa như trong lòng Vũ Liệt, Dương Thanh đã trở thành tín ngưỡng.
“Bây giờ cậu ấy phải đối mắt với hai cao thủ Thần Cảnh, cho dù võ công của cậu ấy có mạnh hơn nữa, chẳng lẽ còn có thể một mình đối đầu với cả hai cao thủ Thần Cảnh sao?”
Tần Đức Chính nghi ngờ hỏi.
Vũ Liệu trầm giọng nói: “Ông nhìn cậu Thanh đi, từ đầu đến cuối, cậu ấy vẫn luôn bình tĩnh đứng đó, chờ đợi Miêu Vân Nghiễm và Tào Việt thăng cấp”.
“Cậu Thanh không phải là kẻ ngu, nếu cậu ấy không thể đồng thời đối phó với hai cao thủ Thần Cảnh, sao có thể chờ hai cao thủ này tăng thêm sức mạnh chứ?”
“Vừa rồi, nếu cậu Dương muốn giết bọn họ, đó chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay!”
Nghe vậy, Tần Đức Chính cũng kinh sợ, vội vàng nhìn về phía Dương Thanh.
Ông cụ thấy đúng như lời Vũ Liệt nói, Dương Thanh đứng giữa sân, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, chỉ có đôi mắt là thoáng lóe lên sự hiếu chiến điên cuồng.
“Không ngờ đúng là như vậy!”
Tần Đức Chính kinh ngạc nói: “Dương Thanh, rốt cuộc cậu ấy mạnh đến mức nào đây?”
Người phát hiện Dương Thanh vẫn hết sức bình tĩnh không chỉ có Vũ Liệt, mà còn cả tám cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ do Dương Thanh dẫn tới đây.
Lúc này, khi nhìn về phía Dương Thanh, ánh mắt họ tràn đầy sự kính trọng.
Lần nào Dương Thanh cũng có thể mang tới cho họ bất ngờ vô cùng lớn.
Mặc dù họ không biết rốt cuộc lúc này Miêu Vân Nghiễm và Tào Việt đã mạnh lên đến thế nào, nhưng họ biết thực lực võ thuật của hai kẻ này đã tăng lên rất nhiều.
Hai người này vốn là cao thủ Thần Cảnh, thực lực lại tăng lên gấp mấy lần, có thể tưởng tượng được cơ thể bọn họ đã biến đổi như thế nào.
Lại thấy Dương Thanh trơ mắt đứng nhìn hai kẻ kia trở nên mạnh mẽ, tựa như không chút lo lắng hai kẻ này sẽ đánh bại anh sau khi thực lực của bọn họ thay đổi.
“Giết!”
Hơi thở võ thuật trên người Miêu Vân Nghiễm đã ổn định ở cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong, mà Tào Việt cũng ổn định ở cảnh giới Thần Cảnh trung kỳ.
Sau tiếng hét của Miêu Vân Nghiễm, bóng ông ta bỗng biến mất.
Mà Tào Việt nháy mắt cũng bộc phát tốc độ nhanh nhất, xông về phía Dương Thanh.
“Bùm!”
Dương Thanh vẫn đứng đó, không nhúc nhích chút nào, chỉ hờ hững vung tay lên, nắm đấm của Miêu Vân Nghiễm đã đụng mạnh và lòng bàn tay anh.
“Bùm bùm bùm!” Nhớ quay lại đọc tiếp tại T*amlinh2*47.c*om để ủng hộ chúng mình nha.
Mặt đất rung chuyển mạnh mẽ, sau đó lấy hai người làm trung tâm, vô số khe hở lớn nhỏ khác nhau lập tức lan ra bốn phương tám hướng.
Một luồng sức mạnh kinh người giống như từng đợt từng đợt sóng chấn động bốn phía.
Những cao thủ ở cảnh giới yếu hơn Vương Cảnh hậu kỳ chỉ cảm thấy có một đòn tấn công vô hình vô cùng kinh khủng đập vào người họ, khiến họ lùi mạnh về phía sau mấy bước.
Mà các cao thủ cảnh giới Vương Cảnh hậu kỳ và Vương Cảnh đỉnh phong cũng có thể cảm giác được sức mạnh kinh khủng của cơn chấn động kia, sắc mặt tái nhợt.
Vũ Liệt mới đến bán bộ Thần Cảnh nhìn chằm chằm Dương Thanh, ánh mắt đầy vẻ cuồng nhiệt.
“Dương Thanh, tôi sẽ tiễn cậu lên đường!”
Dương
tới trợ giúp Dương Thanh, nhưng Tào Việt đã lao tới bên cạnh Dương Thanh, lão ta tung ra một quyền trí mạng nhằm trúng đầu Dương Thanh.
Ông cụ đứng cách Dương Thanh khá xa, dù muốn lao tới ngăn cản cũng không thể làm được.
“Cậu Thanh!”
Tám cao thủ đã bước nửa bước vào cảnh giới Vương Cảnh cũng biến sắc, kinh hoàng hô to.
Người nhà họ Tần đều vô cùng tuyệt vọng, trơ mắt đứng nhìn đòn tấn công của Tào Việt đánh xuống.
“Bùm!”
Thấy đòn trí mạng của Tào Việt sắp đánh xuống, đúng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, Dương Thanh bỗng vung tay lên, tung ra một quyền.
Chỉ nghe thấy một tiếng vang thật lớn, kèm theo tiếng xương cốt gãy lìa, cơ thể Tào Việt bị đánh bay trên không trung, giống như một quả bóng bị đá bay.
“Ầm!”
Một giây tiếp theo, lại một tiếng động thật lớn vang lên, cơ thể của Tào Việt đụng thủng vách tường trong sảnh tiệc của nhà họ Tần.
Từ đầu đến cuối, Dương Thanh vẫn đứng yên ở đó, không rời nửa bước.
Đầu tiên, anh tung ra một chiêu đỡ một quyền của Miêu Vân Nghiễm.
Sau đó, Dương Thanh tung ra một đấm đánh bay Tào Việt có thực lực đã đạt tới Thần Cảnh trung kỳ khi lão ta còn chưa đụng được vào cơ anh.
Giờ phút này, hiện trường lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người đều trợn trừng mắt, nhìn chằm chằm bóng dáng trẻ tuổi kia.
Cho dù là Miêu Vân Nghiễm đã có thực lực tăng lên cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong cũng vô cùng khiếp sợ trong lòng.
“Chuyện, chuyện này sao có thể?”
Miêu Vân Nghiễm tự lẩm bẩm.
Dương Thanh có thể hời hợt đỡ được một đòn tấn công toàn lực của ông ta đã khiến ông ta đủ kinh ngạc lắm rồi.
Nhưng khiến ông ta không thể ngờ được là, khi Dương Thanh giằng co với ông ta, anh lại vẫn có thể phân tâm đối phó với Tào Việt có thực lực Thần Cảnh trung kỳ.
Thậm chí, Tào Việt còn chưa đụng được vào Dương Thanh đã bị anh đánh bay.
Mặc dù ông ta và Dương Thanh chưa thật sự quyết chiến, nhưng trong mấy giây ngắn ngủi này, thắng bại đã phân định rõ ràng.
Từ đầu đến cuối, Dương Thanh vẫn đứng đó, mà ông ta là phe chủ động tấn công, dốc hết thực lực để ra đòn lại không thể đẩy lui được Dương Thanh.
Điều này chỉ có thể cho thấy thực lực của Dương Thanh vẫn trên ông ta.
“Rốt cuộc cậu là ai?”
Miêu Vân Nghiễm sắc mặt dữ tợn hỏi.
“Tôi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







