- Home
- Truyện Ngôn Tình
- Chàng Rể Chiến Thần
- Tập 112 : 1111: Thông Tin Tình Báo Quan Trọng (c1111-c1120)
Chàng Rể Chiến Thần
Tập 112 : 1111: Thông Tin Tình Báo Quan Trọng (c1111-c1120)
❮ sautiếp ❯Chương 1111: 1111: Thông Tin Tình Báo Quan Trọng
Sau khi biết tin Long Đằng tới, những người khác nghiêm nghị hẳn lên.
“Cậu Thanh, nghe nói nhà họ Long ở Yến Đô là chi nhánh của Hoàng tộc họ Long, bây giờ rất nhiều cao thủ của Vương tộc đang tiến vào Yến Đô, có lẽ Hoàng tộc cũng sắp xuất hiện rồi”.
Hoàng Thiên Hành nhắc nhở.
Vũ Văn Cao Dương cũng gật đầu: “Chỉ sợ Long Đằng có mục đích riêng khi tới đây!”
Diệp Mạn hơi căng thẳng: “Long Đằng rất mưu mô, con phải cẩn thận”.
Dương Thanh mỉm cười, nhìn mọi người: “Mọi người cứ yên tâm, tôi sẽ cẩn thận với Long Đằng”.
Dương Thanh nói rồi bảo Lạc Bân: “Bảo ông ta vào đi!”
Tiếng cười sang sảng nhanh chóng vang lên: “Chú em, anh tới rồi!”
Chưa thấy người đâu mà đã nghe thấy tiếng!
Long Đằng còn chưa bước vào, giọng lão ta đã vang lên ở hành lang.
Ngay sau đó, một lão già bước vào, sau khi thấy căn phòng đông nghịt người, có vẻ lão ta không hề bất ngờ, còn mỉm cười chào hỏi: “Ông chủ Vũ Văn, ông chủ Hoàng, bà chủ Diệp cũng tới đây à!”
Lão ta nói rồi nhìn về phía Dương Thanh, chủ động bước đến ôm anh, cười ha hả: “Anh đã nói em anh may mắn lắm, chắc chắn sẽ không sao đâu, quả nhiên là thế!”
Dương Thanh mỉm cười: “Cảm ơn lời tốt lành của anh!”
Lúc trước, vào thời điểm tám nhà quyền thế ở Yến Đô sắp hợp sức để đối phó với Dương Thanh, sau khi cao thủ bên cạnh Long Đằng bị Dương Thanh đánh bại trong nháy mắt, lão ta đã thay đổi ý định, chủ động kết nghĩa anh em với anh.
Sau chuyện đó, Dương Thanh và Long Đằng cũng không gặp gỡ gì, không ngờ lần này Long Đằng lại chủ động đến.
“Cậu Thanh, thấy cậu không sao, chúng tôi cũng yên tâm rồi, nếu ông chủ Long đã tìm cậu có việc thì chúng tôi đi trước nhé”.
Mấy chủ gia tộc khác nhìn nhau rồi nói.
“Được thôi, mọi người đi thong thả!”
Dương Thanh cười nói.
Sau khi tiễn họ đi, trong văn phòng chỉ còn Dương Thanh và Long Đằng.
Dương Thanh đích thân rót một chén trà Long Tỉnh Tây Hồ thượng hạng cho Long Đằng, mỉm cười: “Anh thử tay nghề của em xem sao”.
Long Đằng nhận lấy chén trà bằng sứ trắng, nhấp một ngụm rồi cười ha hả: “Trà ngon! Không ngờ tài pha trà của em trai anh lại cao siêu đến thế, không hổ là người khiến cả Liên minh Vương tộc cảm thấy khó nhằn!”
Dương Thanh hơi nhướng mày, tuy có vẻ Long Đằng chỉ tình cờ nói câu này, nhưng thật ra cũng cho thấy lão ta biết ân oán giữa Liên minh Vương tộc và Dương Thanh.
Dương Thanh cười nhạt, cũng không chủ động nhắc tới, chỉ cười nói: “Em có biết pha trà đâu, chỉ tiện tay làm mà thôi, anh không chê là tốt rồi”.
“Ha ha, em khiêm tốn quá!”
Long Đằng cười lớn, nâng chén trà lên uống một ngụm.
Hai người trò chuyện câu được câu chăng, chỉ toàn nói những chuyện vô nghĩa.
Sau khi nói chuyện với nhau mười mấy phút, Long Đằng mới nghiêm mặt, nhìn Dương Thanh: “Em biết Miêu Thành không?”
Dương Thanh thầm kinh ngạc, anh chỉ mới tiếp xúc với Quỷ Môn ở Vương tộc họ Quan.
Trừ người của Vương tộc họ Quan ra, những người khác không biết chuyện này mới đúng, sao tự dưng Long Đằng lại nhắc đến Miêu Thành với anh nhỉ?
“Miêu Thành?”
Dương Thanh ra vẻ không biết, ngờ vực nói: “Ở Yến Đô có chỗ tên Miêu Thành ư?”
Long Đằng lắc đầu: “Miêu Thành không nằm ở Yến Đô, mà là một khu vực bị phong tỏa.
Miêu Thành rất xuất sắc về cổ thuật, nghe đồn trong cơn tức giận, đại sư cổ thuật với thực lực mạnh mẽ có thể tuỳ ý giết kẻ địch cùng cấp bậc chỉ trong chớp mắt đấy!”
Dương Thanh kinh ngạc nói: “Trên đời này có chỗ như thế ư?”
Long Đằng gật đầu: “Tương truyền, Miêu Thành rất lớn, có tổng cộng mười ba khu vực, nằm dưới sự cai quản của các thế lực hàng đầu có cao thủ Thần Cảnh”.
“Ở Miêu Thành có ít nhất hai mươi cao thủ Thần Cảnh, thậm chí nghe nói còn có cả Thần Cảnh đỉnh phong nữa”.
Dương Thanh vô cùng kinh hãi: “Hai mươi cao thủ Thần Cảnh, có cả Thần Cảnh đỉnh phong ư? Anh không lừa em đấy chứ? Sao có thể thế được?”
Dương Thanh cũng rất kinh ngạc khi thấy Long Đằng biết nhiều chuyện về Miêu Thành như thế.
Hồi trước, khi ở Vương tộc họ Quan, anh đã biết được những thông tin này từ cao thủ của Quỷ Môn Miêu Thành.
Nhưng đây là lần đầu tiên anh nghe nói về khu vực bị phong tỏa mà Long Đằng nhắc tới.
Long Đằng nghiêm túc nói: “Sao anh có thể lừa em được? Những gì anh nói là sự thật 100%”.
“Không phải em không tin anh, chỉ hơi kinh ngạc mà thôi.
Em cứ tưởng Hoàng tộc và Vương tộc đã là thế lực đỉnh cao rồi, không ngờ vẫn còn nơi thần kỳ như Miêu Thành”.
Dương Thanh nói với vẻ khó tin, chợt hỏi: “Đúng rồi, khu vực bị phong tỏa mà anh vừa nhắc đến nghĩa là sao thế?”
Long Đằng nói: “Em cứ hiểu theo nghĩa đen, anh cũng chỉ nghe nói mà thôi.
Ở Chiêu Châu, có những người vượt xa Thần Cảnh, chính họ đã đặt ra quy tắc, không cho phép người trong Miêu Thành rời đi, do đó mới gọi là khu vực bị phong tỏa”.
“Tuy em không biết về Miêu Thành, nhưng chắc đã nghe nói tới Đế Thôn rồi chứ?”
“Nói một cách chính xác, Đế Thôn cũng bị hạn chế bởi những quy tắc do đám người kia đặt ra, do đó người của Đế Thôn không thể nhập thế”.
Từ chỗ Long Đằng, Dương Thanh biết được rất nhiều chuyện liên quan tới Miêu Thành và Đế Thôn.
“Đương nhiên, trên thế giới này không chỉ có mình Miêu Thành và Đế Thôn bị phong tỏa, mà còn có cả những khu vực khác nữa”.
“Trong những khu vực này có gia tộc Cổ Võ, nghe đồn những gia tộc Cổ Võ đều rất đáng sợ, có tận mấy cao thủ Thần Cảnh”.
“Hơn nữa thiên phú võ thuật của những người thuộc gia tộc Cổ Võ đều rất mạnh mẽ, thậm chí có cả cao thủ Thần Cảnh trẻ như em”.
Lần này, Dương Thanh thực sự kinh ngạc.
Anh biết trên đời còn rất nhiều cao thủ mạnh hơn mình, nhưng chưa từng nghe nói đến việc có cả cao thủ Thần cảnh trẻ như anh.
“Hôm nay anh đến đây, chắc không chỉ để nói những chuyện bí ẩn này với em chứ?”
Dương Thanh bỗng trầm giọng hỏi.
Long Đằng gật đầu rồi nói: “Anh nhận được một thông tin tình báo quan trọng, có liên quan đến em!”
Dương Thanh lập tức nhíu mày: “Anh nói đi ạ!”
“Liên minh Vương tộc chuẩn bị bắt tay với thế lực ở Miêu Thành, định ra tay với em đấy!”
Long Đằng nghiêm nghị nói.
Rầm!
Long Đằng vừa dứt lời, sát
.
Chương 1112: 1112: Kết Cục Của Hoàng Tộc
Long Đằng cũng tức giận nói: “Không sai, Liên minh Vương tộc đúng là chán sống rồi!”
“Họ làm thế có khác gì dẫn sói vào nhà đâu, thế lực hàng đầu ở Miêu Thành dễ lợi dụng thế chắc?”
“Một khi họ cấu kết với thế lực ở Miêu Thành, có lẽ chẳng bao lâu, tất cả Vương tộc sẽ biến thành con rối của Miêu Thành hết”.
Dương Thanh dần bình tĩnh lại, nhìn về phía Long Đằng: “Ông chủ Long nói những chuyện này với tôi, chắc không chỉ vì giúp tôi chứ?”
Ngay cả cách xưng hô của anh với Long Đằng cũng thay đổi, Long Đằng hơi kinh hãi, cũng không giấu giếm nữa mà nhìn chằm chằm vào Dương Thanh: “Chắc em cũng biết bên cạnh thân phận chủ gia tộc họ Long ở Yến Đô, anh còn đến từ Hoàng tộc họ Long chứ?”
Long Đằng tự tiết lộ thân phận, Dương Thanh cũng chẳng có vẻ bất ngờ, anh vẫn bình tĩnh như cũ, tuy không trả lời nhưng nét mặt anh đã cho Long Đằng biết đáp án rồi.
“Chỉ cần em đồng ý, Hoàng tộc họ Long sẵn sàng giúp đỡ em!”
Long Đằng nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, muốn tìm thấy một vài thứ từ nét mặt anh.
Nhưng điều khiến lão ta thất vọng chính là sau khi lão ta nói xong, Dương Thanh vẫn bình tĩnh như cũ.
“Chắc Hoàng tộc họ Long sẽ không giúp tôi không công nhỉ?”
Dương Thanh thản nhiên nói: “Ông chủ Long không cần thăm dò nữa, cứ nói thẳng đi!”
Ánh mắt Long Đằng lóe lên, trầm giọng nói: “Hoàng tộc họ Long sẽ giúp cậu trở thành Vương của Yến Đô, chỉ cần cậu cho phép Hoàng tộc họ Long cùng nắm giữ Đế Thôn sau khi cậu thừa kế Đế Thôn là được”.
“Đây cũng là vì sự an nguy của Chiêu Châu, dù sao cũng không ai biết liệu có nắm giữ Đế Thôn được không, nhưng nếu chỉ mình cậu mà muốn kiểm soát Đế Thôn thì hơi khó”.
“Chắc cậu Thanh cũng hiểu, những Hoàng tộc khác sẽ không đồng ý cùng nắm giữ Đế Thôn với cậu đâu, Hoàng tộc họ Long làm được như thế đã là thành tâm lắm rồi”.
Long Đằng nói rồi mỉm cười tự tin.
Rõ ràng lão ta đang nghĩ, chắc chắn Dương Thanh sẽ đón nhận thành ý của Hoàng tộc họ Long.
Một khi Dương Thanh chấp nhận, lão ta sẽ lập công lớn, địa vị của lão ta ở Hoàng tộc họ Long cũng sẽ cao thêm.
Đúng lúc lão ta cho rằng chắc chắn Dương Thanh sẽ đồng ý, anh lại lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không đồng ý được!”
“Sao cơ?”
Long Đằng chợt đứng phắt dậy, nhìn Dương Thanh với vẻ không dám tin: “Cậu từ chối á?”
“Cậu có biết mình sẽ phải đối mặt với kẻ địch như thế nào sau khi Liên minh Vương tộc bắt tay với Miêu Thành không?”
“Tôi có thể nói rõ cho cậu biết, Liên minh Vương tộc muốn cậu chết, một khi họ hợp tác với Miêu Thành thành công, cậu sẽ phải đối mặt với cao thủ Thần Cảnh của Miêu Thành”.
“Tuy cậu cũng là cao thủ Thần Cảnh, nhưng liệu cậu đối phó được với mấy cao thủ Thần Cảnh không?”
“Trừ khi cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc giúp đỡ, bằng không cậu chỉ còn con đường chết mà thôi!”
“Hơn nữa, chưa chắc những Hoàng tộc khác sẽ đồng ý cùng quản lý Đế Thôn với cậu như Hoàng tộc họ Long”.
“Thế nên, hợp tác với Hoàng tộc họ Long mới là lựa chọn tốt nhất của cậu!”.
ngôn tình tổng tài
Dương Thanh cũng không nóng nảy, chờ Long Đằng nói xong rồi mới lạnh lùng nói: “Chỉ cần tôi còn ở đây, không ai có cơ hội nắm giữ Đế Thôn đâu!”
Một khi Đế Thôn mất kiểm soát thì sự bình yên ở Chiêu Châu sẽ phải chịu ảnh hưởng nặng nề, nếu anh chỉ muốn thừa kế Đế Thôn thì sao phải chờ tới bây giờ chứ?
Tuy Miêu Thành bị phong tỏa nhưng đã có cao thủ âm thầm nhập thế, Đế Thôn càng thần bí và mạnh mẽ hơn nữa, liệu có cao thủ nào ở đó nhập thế hay không?
Không ai biết được, bây giờ sự phong tỏa vẫn còn, dù cao thủ ở Đế Thôn nhập thế thật nhưng cũng sẽ làm rất lặng lẽ.
Chỉ khi Vương của Yến Đô xuất hiện, có người thừa kế Đế Thôn, Đế Thôn mới không bị phong tỏa nữa, đến khi đó, ai có thể quản lý Đế Thôn được?
Ngay cả Dương Thanh cũng không dám chắc mình có làm được không.
“Cậu muốn ngăn Đế Thôn nhập thế à?”
Long Đằng sững sờ.
Lão ta cứ tưởng Hoàng tộc khác đã tiếp xúc với Dương Thanh, Dương Thanh cũng đồng ý hợp tác với Hoàng tộc khác.
Không ngờ Dương Thanh lại muốn ngăn Đế Thôn nhập thế.
Dương Thanh nghiêm túc nhìn Long Đằng: “Ông chủ Long là người của Hoàng tộc họ Long, chắc phải biết rõ hậu quả với Chiêu Châu khi Đế Thôn mất kiểm soát hơn tôi chứ?”
Sắc mặt Long Đằng hơi khó coi, thầm tức giận, lão ta vốn đã chắc chắn rằng Dương Thanh sẽ nhận sự giúp đỡ của Hoàng tộc họ Long.
Nhưng Dương Thanh lại từ chối, anh không hề có ý định thừa kế Đế Thôn, thậm chí còn muốn ngăn cản Đế Thôn nhập thế.
“Đế Thôn không thể mất kiểm soát được!”
Long Đằng lạnh lùng nói: “Nếu Đế Thôn đã phải chịu hạn chế như thế, cho dù Đế Thôn không bị phong tỏa nữa thì cũng sẽ kiểm soát được thôi”.
“Cậu không đồng ý thừa kế Đế Thôn nhưng vẫn không để người khác làm điều đó, hình như hơi quá đáng đấy nhỉ?”
Long Đằng cũng thay đổi sắc mặt, đâu còn sự nhiệt tình khi xưng anh gọi em với Dương Thanh trước đó nữa?
“Quá đáng? Tôi chỉ muốn Chiêu Châu yên bình mà thôi, sao lại quá đáng được?”
Dương Thanh cười lạnh: “Chẳng lẽ phá vỡ sự yên bình của Chiêu Châu bây giờ mới là không quá đáng chắc?”
Long Đằng cũng bốp chát lại: “Đế Thôn vẫn chưa nhập thế, sao cậu có thể chắc chắn rằng Đế Thôn sẽ mất kiểm soát đây?”
“Chỉ cần có khả năng đó, tôi sẽ không bao giờ cho phép những chuyện như thế xảy ra!”
Dương Thanh hờ hững nói.
“Chắc cậu cũng rõ, không phải cậu thích là sẽ kiểm soát được, tình hình ở Yến Đô đã thay đổi từ lâu rồi, Liên minh Vương tộc đã đưa rất nhiều người tới Yến Đô”.
“Không những thế, Liên minh Vương tộc còn định hợp tác với cao thủ Miêu Thành để đối phó cậu”.
“Bây giờ, chỉ Hoàng tộc họ Long mới giúp được cậu mà thôi”.
“Tôi có thể nói cho cậu biết, bốn Hoàng tộc lớn đã ngấp nghé Đế Thôn từ lâu rồi, họ chưa làm gì cũng không phải vì không quan tâm, mà chưa tới lúc để Hoàng tộc ra tay mà thôi”.
Long Đằng tức giận nói: “Cậu có thể từ chối sự giúp đỡ của Hoàng tộc họ Long, nhưng nếu cậu cứ muốn ngăn cản Đế Thôn nhập thế, có lẽ Hoàng tộc cũng không chấp nhận”.
“Đến khi đó, cậu sẽ phải đối đầu với Liên minh Vương tộc, cao thủ Miêu Thành và cả bốn Hoàng tộc lớn nữa”.
“Bây giờ tôi cho cậu cơ hội cuối cùng, chấp nhận sự giúp đỡ của Hoàng tộc họ Long, Hoàng tộc họ Long sẽ giải quyết Liên minh Vương tộc giúp cậu, đồng thời đưa cậu lên làm Vương của Yến Đô.
Sau khi cậu thừa kế Đế Thôn, chúng ta sẽ cùng quản lý nó!”
Long Đằng đứng dậy, nhìn Dương Thanh đang ngồi từ trên cao với vẻ ngạo nghễ.
Giọng điệu lão ta cũng rất vênh váo, còn có cả ý đe dọa.
“Nói như ông, chỉ cần tôi từ chối sự giúp đỡ của Hoàng tộc họ Long, Hoàng tộc họ Long cũng sẽ đối phó với tôi à?”
Dương Thanh bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt đằng đằng sát khí.
Trong lúc nhất thời, cả văn phòng bị sát khí đáng sợ bao trùm.
Khi nhìn vào đôi mắt đáng sợ của Dương Thanh, Long Đằng bỗng thấy hơi bối rối, nhưng lão ta vẫn cố nén sự sợ hãi, gật đầu: “Cũng có thể nói là như vậy!”.
Chương 1113: 1113: Suy Nghĩ Của Long Đằng
Dương Thanh không ngờ Long Đằng dám thừa nhận, sát khí trong mắt anh càng dày đặc hơn, anh nhìn chằm chằm vào Long Đằng.
Lúc này Long Đằng vẫn rất bình tĩnh, tuy lão ta sợ bị Dương Thanh giết, nhưng phải tìm phú quý trong nguy hiểm, lão ta đã già, chết cũng không sao, nhưng nếu con cháu lão ta có cơ hội quay về Hoàng tộc họ Long, lão ta có chết cũng không hối tiếc.
“Dương Thanh, tôi biết cậu rất mạnh, đối với cậu, giết tôi chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng tôi vẫn hy vọng cậu có thể suy nghĩ cho kỹ”.
“Cho dù thế nào, tình cảnh của cậu bây giờ cũng không tốt lắm, Đế Thôn nhập thế là chuyện đương nhiên, cậu không thể ngăn cản điều đó chỉ bằng sức mình được”.
“Hợp tác với Hoàng tộc họ Long là lựa chọn tốt nhất của cậu đấy!”
Khi đối mặt với Dương Thanh, giọng điệu Long Đằng đã mềm mỏng hơn rất nhiều.
“Nếu vậy thì giữa chúng ta cũng không còn gì để nói nữa, ông về đi!”
Dương Thanh bỗng thu hồi khí thế lại, lạnh lùng nói.
Long Đằng hiểu rõ, có lẽ rất khó thuyết phục được Dương Thanh.
“Nếu cậu muốn hợp tác với Hoàng tộc họ Long thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào”.
Long Đằng nói câu cuối cùng rồi lập tức quay người rời đi.
“Khoan đã!”
Khi Long Đằng sắp ra khỏi văn phòng, Dương Thanh chợt nói.
Long Đằng ngừng chân, quay đầu nhìn Dương Thanh với vẻ mong chờ.
“Quay về nói cho Long Hoàng biết, chỉ cần tôi vẫn ở đây, không ai được phép thừa kế Đế Thôn, nếu Long Hoàng cứ muốn nhúng tay vào thì sẽ trở thành kẻ địch của Dương Thanh tôi đấy!”
Dương Thanh hờ hững nhìn Long Đằng.
Nét mặt Long Đằng lập tức cứng đờ, trông khó coi hơn vừa nuốt phải ruồi nữa, Dương Thanh đang uy hiếp cả Hoàng tộc họ Long ư?
“Tôi sẽ chuyển lời!”
Một lúc lâu sau, Long Đằng mới tức giận đáp rồi khoát tay rời đi.
Sau khi Long Đằng rời đi, nét mặt Dương Thanh nghiêm nghị hẳn, anh không ngờ Hoàng tộc cũng nhúng tay vào trận chiến tranh giành Đế Thôn.
Liên minh Vương tộc đã đưa rất nhiều người vào Yến Đô, thậm chí còn khống chế rất nhiều thế lực.
Nếu Hoàng tộc cũng nhúng tay vào, có lẽ tình hình ở Yến Đô sẽ càng căng thẳng hơn.
Không những thế, Liên minh Vương tộc đã bắt đầu lặng lẽ cấu kết với thế lực ở Miêu Thành rồi.
“Đế Thôn không thể nhập thế!”
Dương Thanh lẩm bẩm.
Anh nhanh chóng bấm số, một giọng nói già cỗi vang lên: “Thằng nhóc cậu tìm tôi, chắc lại có việc gì à?”
“Ông Phùng, Liên minh Vương tộc đã âm thầm liên lạc với thế lực đỉnh cao ở Miêu Thành, định tranh giành Đế Thôn, vừa nãy người của Hoàng tộc họ Long cũng tới, tỏ ý muốn hợp tác với tôi, cùng nắm giữ Đế Thôn, nhưng lại bị tôi từ chối”.
Dương Thanh đi thẳng vào vấn đề.
Nghe thấy thế, ông Phùng im lặng một lúc lâu rồi mới nói: “Một khi Hoàng tộc nhúng tay vào, chuyện này sẽ trở thành trận chiến giữa các cao thủ Thần Cảnh”,
“Bây giờ, chiến tranh đang diễn ra không ngớt ở bốn biên giới, cao thủ Thần Cảnh của chiến vực không thể dứt ra, có lẽ những chuyện tiếp theo phải nhờ cả vào cậu rồi”.
Dương Thanh lập tức nghiêm mặt: “Tình hình ở bốn biên giới căng thẳng lắm à?”
Ông Phùng thở dài: “Trừ biên giới phía Bắc ra, ba biên giới khác đã bao giờ yên ổn đâu cơ chứ?”
“Gần đây, biên giới phía Bắc cũng chìm trong chiến tranh, tôi nghi có người đã tiết lộ tin cậu rời khỏi biên giới phía Bắc, thế nên các quốc gia ở đó mới dám nhòm ngó lãnh thổ của Chiêu Châu chúng ta”.
Dương Thanh lập tức nhướng mày: “Biên giới phía Bắc đã trở thành thành trì vô địch, các quốc gia ở đó cũng dám nhòm ngó à? Họ chán sống rồi ư?”
Ông Phùng nói: “Lúc trước, các nước rất ăn ý, không cho phép cao thủ Thần Cảnh tham gia chiến tranh, nhưng gần đây, cao thủ Thần Cảnh ở các nước đều được huy động”.
“Tuy Chiêu Châu mạnh nhưng lãnh thổ lại quá lớn, giáp với rất nhiều quốc gia, một khi các nước liên kết với nhau, có lẽ Chiêu Châu sẽ không được yên bình nữa”.
Sau khi rời khỏi biên giới phía Bắc, lâu lắm rồi Dương Thanh không chú ý đến chiến sự, giờ nghe thấy ông Phùng nói thế, anh vô cùng tức giận, không sao kiềm chế nổi.
“Họ dám chắc!”
Dương Thanh tức giận nói: “Ông Phùng, nếu cần tôi ra tay thì ông cứ nói”.
“Tạm thời vẫn chưa tới mức đó, bây giờ, xem như chúng ta đang rèn luyện chiến sĩ luôn, bằng không, nếu họ đã quen với hòa bình, khi có chiến tranh thì sẽ không thể quen với chiến trường được mất”.
Ông Phùng nói: “Nếu cần cậu ra tay thật, chắc chắn tôi sẽ không bỏ qua cậu đâu”.
Thấy ông Phùng vẫn còn tâm trạng để nói đùa, Dương Thanh biết ngay, tuy chiến tranh liên tục nổ ra ở bốn biên giới nhưng mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát của chiến vực Chiêu Châu, anh cũng yên tâm hơn rất nhiều.
“Vậy tôi không làm phiền ông Phùng nữa, nếu cần thì cứ nói với tôi”.
“Ừm!”
Sau khi cúp máy, sắc mặt Dương Thanh hơi nặng nề.
Anh cứ tưởng chiến vực có thể cử người tới, tuy thực lực của anh rất mạnh nhưng cũng chỉ có một mình mà thôi, nếu thiếu đi sự giúp đỡ từ chiến vực, anh rất khó ngăn cản Đế Thôn nhập thế.
Đế Thôn vẫn luôn lánh đời, tương truyền ở Đế Thôn có vô số cao thủ, anh rất lo mình sẽ không kiểm soát nổi Đế Thôn.
“Chẳng lẽ phải hợp tác với Hoàng tộc họ Long thật à?”
Dương Thanh lẩm bẩm.
Nếu hợp tác với Hoàng tộc họ Long thì sẽ dễ bề kiểm soát Đế Thôn hơn.
Nhưng anh chưa từng qua lại với Hoàng tộc họ Long, cũng không tiếp xúc nhiều với Long Đằng.
Anh không thể đảm bảo Hoàng tộc họ Long sẽ không làm những chuyện mất hết nhân tính sau khi nắm giữ Đế Thôn trong tay.
Dù sao những lời đồn về Đế Thôn cũng quá mức quái dị, người sở hữu Đế Thôn sẽ có được thiên hạ, chỉ riêng câu này thôi đã đủ để khiến rất nhiều cao thủ đứng đầu điên cuồng rồi.
Phía bên kia, sau khi rời khỏi tập đoàn Nhạn Thanh, Long Đằng lập tức gọi điện thoại: “Dương Thanh từ chối sự giúp đỡ của Hoàng tộc họ Long!”
“Cậu ta dám từ chối á?”
Nghe thấy thế, đối phương hỏi lại bằng giọng kinh ngạc.
Khắp Chiêu Châu, có bao nhiêu người muốn làm thân với Hoàng tộc họ Long chứ?
Nhưng bây giờ, một thanh niên lại dám từ chối ý tốt của Hoàng tộc họ Long.
“Không những thế, cậu ta còn bảo tôi chuyển lời cho Long Hoàng, nếu Hoàng tộc họ Long dám nhúng tay vào trận chiến tranh giành Đế Thôn, cậu ta sẽ coi Hoàng tộc họ Long là kẻ địch!”
Long Đằng nói thêm.
“Khốn kiếp!”
Đối phương lập tức nổi giận: “Cậu ta đang cảnh cáo Long Hoàng chứ không phải là chuyển lời đâu!”
“Không ngờ thằng nhãi ranh này lại ngông cuồng đến thế, có tí thiên phú võ thuật thôi mà dám coi khinh cả Hoàng tộc họ Long à?”
Long Đằng thản
máy luôn.
Nghe thấy tiếng báo bận, sắc mặt Long Đằng vô cùng khó coi, trong mắt còn có vẻ đấu tranh nữa.
Lão ta
nghĩ điên cuồng..
Chương 1115: 1115: Thủ Đoạn Võ Thuật
Lạc Bân ngơ ngác nhìn dáng vẻ thản nhiên của Dương Thanh: “Chủ tịch, thực lực của mười hai cao thủ ngoài kia mạnh lắm, nếu cứ để thế thì chúng ta sẽ tổn thất nặng nề”
“Họ có chừng mực, cứ yên tâm!”
Dương Thanh chưa nói gì, Long Đằng đã lên tiếng.
Lão ta bảo mười hai tướng của Long Môn tới để chứng tỏ giá trị của nhà họ Long, nếu mười hai tướng của Long Môn tạo thành tổn thất to lớn cho tập đoàn của Dương Thanh, những cố gắng trước đó cũng uổng phí hết.
“Nếu ông chủ Long đã nói thế thì chắc chắn sẽ không sao, sếp Lạc đừng lo!”
Dương Thanh cười nói.
Lúc này Lạc Bân mới yên tâm, lặng lẽ đi ra ngoài.
Dương Thanh cầm điều khiển từ xa lên, ấn một cái, video quay cảnh ở đại sảnh tầng một lập tức xuất hiện trên màn chiếu khổng lồ.
Vào giờ phút này, ở đại sảnh tầng một, mười hai cao thủ đã bị bảo vệ của tập đoàn Nhạn Thanh bao vây.
Trông các bảo vệ rất nghiêm túc.
“Mọi người lùi lại đi!”
Đúng lúc này, một lão già bước ra, nói với các bảo vệ.
Lão già này chính là Trịnh Tam Phong – cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong mà Dương Thanh đã dùng mưu kế để lôi kéo từ Liên minh Vương tộc.
Bên cạnh Trịnh Tam Phong còn có hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ nữa.
Ở Yến Đô, ba người này đã được xem như đội hình đỉnh cao.
Nhưng bây giờ họ đều có vẻ nghiêm nghị.
“Ồ?”
Dương Thanh hơi kinh ngạc.
Anh chỉ có thể quan sát tình hình qua video, cũng không biết rõ thực lực mười hai tướng của Long Môn, nhưng từ sự thay đổi nét mặt của đám Trịnh Tam Phong thì có thể đoán mười hai người này không đơn giản.
“Không ngờ ông chủ Long vẫn còn chiêu này”.
Dương Thanh cười híp mắt, nhìn Long Đằng.
Long Đằng nói: “Có thể nói, mười hai tướng của Long Môn chính là chiêu mà ba đời nhà họ Long đã chuẩn bị để quay về Hoàng tộc họ Long”.
“Mỗi năm, nhà họ Long hao phí hơn nửa của cải để bồi dưỡng mười hai người này”.
“Có thể nói, mười hai người này là cao thủ được bồi đắp từ tài sản của ba đời nhà họ Long”.
Dương Thanh thầm kinh ngạc, xem ra nhà họ Long rất cố chấp với việc quay về Hoàng tộc họ Long, bằng không, họ đã không tốn cả đống công sức để bồi dưỡng mười hai tướng của Long Môn.
“Các người là ai? Sao lại xông vào tập đoàn Nhạn Thanh?”
Trịnh Tam Phong lạnh lùng chất vấn.
“Giết!”
Nhưng lão ta vừa dứt lời, mười hai tướng của Long Môn đã lao tới chỗ lão ta và hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ khác.
Trịnh Tam Phong sững sờ, dù sao lão ta cũng là cao thủ Vương cảnh đỉnh phong, tuy đối phương không đơn giản nhưng cũng quá coi thường lão ta rồi đấy?
“Các người chán sống rồi!”
Trịnh Tam Phong nổi giận, hơi nhích chân, lập tức xông lên.
Hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ khác cũng đồng loạt ra tay.
Một giây sau, chuyện khiến Dương Thanh cảm thấy không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra, mười hai tướng của Long Môn phối hợp rất chặt chẽ.
Sau khi đôi bên chạm trán, trừ Trịnh Tam Phong ra, hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ khác lập tức bị đánh bay ra ngoài.
Vừa đối mặt đã đánh bại hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, có thể tưởng tượng được sức chiến đấu của mười hai người này mạnh đến đâu.
Trịnh Tam Phong có vẻ đờ đẫn: “Sao… sao có thể chứ?”
Mười hai tướng của Long Môn cũng không có thói quen nói nhảm, đồng loạt ra tay.
“Rầm rầm rầm!”
Trịnh Tam Phong bị mười hai tướng của Long Môn bao vây, tuy thực lực của ông ta mạnh hơn bất cứ ai trong Long Môn, nhưng lúc này lại phải chịu sự tấn công đồng loạt từ họ.
“Phụt!”
Trịnh Tam Phong bỗng hộc máu, bay ra xa rồi nặng nề rơi xuống đất.
Từ khi mười hai tướng của Long Môn bắt đầu ra tay với đám Trịnh Tam Phong cho đến khi kết thúc, mới chỉ hai phút mà thôi.
Tuy Dương Thanh vẫn tỏ vẻ thản nhiên nhưng lại âm thầm kinh ngạc.
Khi thấy mười hai tướng của Long Môn phối hợp, anh cảm thấy rất thần kỳ.
Sự phối hợp giữa họ quả là hoàn mỹ, anh gần như có thể kết luận, mười hai tướng của Long Môn đều có thực lực ở Vương Cảnh trung kỳ.
Nhưng khi họ hợp sức với nhau thì cứ như một người, ngay cả cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong cũng không chịu nổi hai phút.
Tức là ngay cả cao thủ bán bộ Thần Cảnh cũng chưa chắc là đối thủ của mười hai tướng Long Môn ư?
Hoặc nên nói, dưới Thần Cảnh, mười hai tướng của Long Môn vô địch à?
Trịnh Tam Phong là người mạnh nhất mà Dương Thanh sắp xếp ở tập đoàn Nhạn Thanh, nếu lão ta đã thua, làm gì có ai ngăn được mười hai tướng của Long Môn nữa chứ?
Đúng lúc này, tiếng bước chân rất khẽ vang lên bên ngoài.
Nếu Dương Thanh không có thính lực hơn người thì không thể nghe thấy âm thanh nhỏ xíu ấy.
“Bốn phút mười ba giây!”
Long Đằng bỗng ấn vào nút tắt của đồng hồ bấm giờ trên điện thoại.
“Chủ gia tộc!”
Tiếng của mười hai tướng Long Môn vang lên.
“Về đi!”
Long Đằng nói.
“Vâng!”
Trong chớp mắt, mười hai tướng của Long Môn lại biến mất khỏi tầm mắt Dương Thanh.
“Không biết bây giờ nhà họ Long đã đủ tư cách để đi theo cậu Thanh chưa?”
Long Đằng nhìn về phía Dương Thanh, hỏi với vẻ tự hào.
“Tốt lắm!”
Dương Thanh mỉm cười: “Từ hôm nay trở đi, nhà họ Long sẽ là bạn của Dương Thanh tôi!”
Long Đằng lập tức vui mừng đứng dậy: “Cảm ơn cậu Thanh!”
“Khi hợp sức với nhau, mười hai tướng Long Môn của ông có thể phát huy thực lực bán bộ Thần cảnh, chắc họ luyện theo phương pháp phối hợp nào à?”
Dương Thanh hỏi, rất hứng thú với năng lực của mười hai tướng Long Môn.
Long Đằng gật đầu: “Đúng là họ có luyện theo một phương pháp phối hợp, nhưng yêu cầu của phương pháp này rất cao, phải đủ mười hai người, hơn nữa họ phải sở hữu thực lực tương tự, nếu có ai yếu hơn hay mạnh hơn một chút thì họ cũng không thể giữ được trạng thái tốt nhất đâu”.
“Thì ra là thế!”
Dương Thanh gật nhẹ đầu.
Lần đầu tiên anh thấy thủ đoạn võ thuật kiểu này, anh cũng không nghi ngờ lời giải thích của Long Đằng.
Nếu loại thủ đoạn này dễ học thì có lẽ nhà họ Long đã quay về Hoàng tộc họ Long từ lâu.
Nếu muốn bồi dưỡng được mười hai cao thủ như thế, đúng là phải tốn rất nhiều tiền của.
“Cậu Thanh, rất xin lỗi, chúng tôi đã khiến cậu thất vọng rồi!”
Đúng lúc này, Trịnh Tam Phong dẫn hai cao thủ khác vào, áy náy nói.
Dương Thanh mỉm cười: “Có gì đâu mà thất vọng, thủ đoạn tổng hợp sức mạnh của mười hai người kiểu này đúng là rất khó đối phó”.
“Các ông đừng
.
Chương 1116: 1116: Hòa Thuận Vui Vẻ
Lúc Long Đằng rời khỏi tập đoàn Nhạn Thanh đã cách giờ tan tầm hơn một tiếng.
Không ai biết Dương Thanh và Long Đằng đã nói chuyện gì, chỉ có bọn họ mới biết nội dung buổi nói chuyện chiều nay sẽ ảnh hưởng đến cả thế cục của Yến Đô.
Dương Thanh về đến nhà, trên bàn ăn đã bày đầy ắp món ăn.
Hai chị em Tần Thanh Tâm và Tần Y đeo tạp dề, đang bận rộn trong bếp.
“Bố!”
Gần nửa tháng nay Tiêu Tiêu đã không gặp bố, vừa thấy Dương Thanh cô bé kích động nhào tới.
“Tiêu Tiêu!”
Dương Thanh giang hai tay ra ôm cô bé đang chạy tới vào lòng.
“Bố, Tiêu Tiêu nhớ bố muốn chết!”
Tiêu Tiêu hôn lên mặt Dương Thanh một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy phấn khích.
“Bố cũng nhớ Tiêu Tiêu!”
Dương Thanh mỉm cười, lấy một hộp quà đã gói kỹ ra đưa cho Tiêu Tiêu: “Tiêu Tiêu, đây là quà bố tặng con, con mở ra xem có thích không?”
“Wa!”
Dương Thanh vừa vào cửa, Tiêu Tiêu chỉ lô ôm bố, lúc này mới phát hiện bố còn chuẩn bị quà cho mình thì kinh ngạc thốt lên, sau đó vội mở hộp quà ra.
“Công chúa Bạch Tuyết và bảy chú lùn!”
Vừa mở hộp quà ra, cô bé liền nhìn thấy hộp quà mô hình lắp ráp tinh xảo, trên hộp quà còn vẽ công chúa Bạch Tuyết và bảy chú lùn.
“Bố, Tiêu Tiêu yêu bố nhất!”
Tiêu Tiêu mở hộp quà ra, bày toàn bộ mô hình lắp ráp lên bàn trà, vẻ mặt vô cùng phấn chấn, sau đó lại chạy tới hôn lên mặt Dương Thanh.
“Ha ha!”
Dương Thanh nhất thời cười to: “Tiêu Tiêu thích là được rồi!”
Dương Thanh nhìn Tiêu Tiêu bằng ánh mắt tràn ngập yêu chiều.
Nếu để cao thủ của Liên minh Vương tộc thấy được dáng vẻ lúc này của Dương Thanh chắc bọn họ sẽ há hốc mồm.
Ác quỷ trong mắt bọn họ cũng có một vẻ mặt như vậy.
“Dương Thanh!”
Tần Đại Dũng cũng ngồi trên xe lăn đi tới, nước mắt lưng tròng nhìn Dương Thanh.
“Bố!”
Dương Thanh có thể cảm nhận được sự vui mừng của Tần Đại Dũng khi nhìn thấy anh, trong lòng nhất thời dâng trào cảm xúc.
“Bố, con xin lỗi, đã làm bố lo rồi!”
Dương Thanh áy náy nói.
Trước đó anh gặp tại nạn xe cộ do tổ chức Hồng Trần hãm hại, vì muốn tóm gọn Vương tộc nên anh vẫn không để lộ tin tức mình còn sống cho mọi người biết.
Khoảng thời gian này, Tần Đại Dũng rất lo lắng.
Ông ấy cũng biết Tần Thanh Tâm và Tần Y rất sốt ruột nên đành che giấu tâm trạng, ngược lại còn an ủi, trấn an hai cô con gái của mình nữa.
Bây giờ thấy Dương Thanh xuất hiện nguyên vẹn trước mặt mình, ông ấy rất đỗi vui mừng.
Tần Đại Dũng cầm tay Dương Thanh thật chặt nói: “Tốt, tốt, miễn con không sao là tốt rồi!”
“Chồng!”
“Anh rể!”
Tần Thanh Tâm và Tần Y hai mắt đỏ hoe nhìn Dương Thanh.
Trước đó bọn họ đã gặp Dương Thanh ở tập đoàn Nhạn Thanh, nhưng dù sao đó cũng là ở công ty, có một số cảm xúc không thể bộc lộ ra ngoài, sau đó nữa lại có rất nhiều người tìm đến Dương Thanh nên bọn họ cũng không ở lại quá lâu.
Bây giờ đã về nhà, các cô lại cảm thấy bọn họ sắp mất khống chế lần nữa.
Nhất là Tần Y, trong lòng cô ta cực kỳ áy náy.
Trước đó vì cô ta hiểu lầm Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển mới dẫn tới việc chị cô ta đòi ly hôn với Dương Thanh.
Khoảng thời gian Dương Thanh không ở đây, Tần Y sẽ lao đầu vào công việc để làm mình tê dại, có như vậy cô ta mới có thể quên hết mọi thứ.
Tuy nhiên, mỗi ngày đi làm về nhà, cô ta vẫn không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, sợ là chiếc gối của cô ta đã thấm đẫm nước mắt từ lâu.
Tất nhiên trong lòng Tần Thanh Tâm cũng vô cùng áy náy.
Lúc này đứng trước mặt Dương Thanh, cô không chỉ thấy áy mà còn thấy rất thương người đàn ông này.
“Được rồi, mọi thứ đã qua, chúng ta là người một nhà, không cần để trong lòng”.
Dương Thanh bước lên một tay ôm Tần Thanh Tâm, một tay ôm Tần Y, dịu dàng nói.
“Chồng!”
“Anh rể!”
Hai chị em cũng không đè nén được cảm xúc của mình nữa, ôm Dương Thanh khóc rống lên.
Vốn dĩ Tiêu Tiêu đang vui vẻ chơi công chúa Bạch Tuyết và bảy chú lùn, lúc này cũng bị tiếng khóc của mẹ và dì mình lây nhiễm, vội chạy tới.
Cô bé ôm chân bố mình nói: “Bố, Tiêu Tiêu nhớ bố, mấy ngày bố không ở nhà, ngày nào Tiêu Tiêu cũng nhớ bố.
Tiêu Tiêu còn nghĩ là bố đã quên Tiêu Tiêu rồi”.
.
truyện ngôn tình
“Bố, sau này bố đừng rời khỏi con và mẹ lâu như vậy nữa nhé, được không?”
Lời của con gái khiến Dương Thanh càng áy náy hơn.
“Được, bố hứa với con, sau này bố sẽ không rời khỏi mọi người lâu như vậy nữa!”
Trong đôi mắt đỏ hoe của Dương Thanh ngập tràn kiên định nói.
Đồng thời, anh âm thầm thề sau này dù có chuyện quan trọng cỡ nào cũng không bao giờ rời khỏi vợ con lâu như vậy nữa.
“Dương Thanh đã mấy ngày không được ăn cơm gia đình rồi, chúng ta mau ăn cơm thôi!”
Giọng nói của Tần Đại Dũng vang lên, khiến Tần Thanh Tâm và Tần Y nín khóc, hai người phụ nữ vội vàng buông Dương Thanh ra.
Tần Y đỏ bừng mặt.
Vừa nãy trong lúc không khống chế được cảm xúc, cô ta đã ôm Dương Thanh khóc.
Tuy cô ta xem Dương Thanh là anh, Dương Thanh cũng coi cô như em gái, người nhà thấy cảnh tượng này thì không sao nhưng nếu người ngoài thấy hình ảnh này còn ra thể thống gì nữa.
“Chờ chút đã, đợi lát nữa còn có khách quý!”
Dương Thanh đang chuẩn bị đẩy Tần Đại Dũng ngồi vào bàn ăn thì Tần Thanh Tâm bỗng thốt lên.
“Khách quý? Ai vậy?”
Dương Thanh không hiểu hỏi.
“Reng reng reng!”
Trong lúc anh còn đang nghi ngờ thì chuông cửa vang lên.
“Đến rồi!”
Tần Thanh Tâm cười nói, sau đó chạy tới.
“Tiểu Uyển, cuối cùng em cũng đến rồi.
Nếu em không đến chị còn tưởng em còn đang giận Tần Y nữa đấy!”
Là Phùng Tiểu Uyển đến, Tần Thanh Tâm nắm chặt tay Phùng Tiểu Uyển cười nói.
“Sao có thể chứ?”
Phùng Tiểu Uyển cười nói.
“Tiểu Uyển!”
Tần Y cũng bước tới, nhìn Phùng Tiểu Uyển bằng đôi mắt vô cùng tôn sùng.
“Chị Y Y!”
“Chú Tần!”
Phùng Tiểu Uyển chào hỏi Tần Đại Dũng và Tần Y, sau đó mới nhìn Dương Thanh cười nói: “Anh Thanh, em đến ăn chực cơm đây!”
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Dương Thanh đại khái cũng đoán được chuyện gì xảy ra, rõ ràng là Tần Thanh Tâm và Tần Y muốn nhân cơ hội này trịnh trọng xin lỗi Phùng Tiểu Uyển.
Bởi vì trước kia hai cô đã hiểu lầm Phùng Tiểu Uyển, hơn nữa còn rất có ác cảm với cô ta.
Người một nhà hòa thuận vui vẻ, rõ ràng Tần Thanh Tâm và Tần Y đã tốn rất nhiều công sức mới làm được một bàn đầy ắp món ăn như vậy.
Nhưng rõ ràng mấy món này là do người mới nấu.
Các món ăn rất không ổn, có món mặn, có món nhạt, nhưng nhìn chung không tệ, ít nhất vẫn có thể ăn được.
Sau khi ăn xong, Phùng Tiểu Uyển lại tự mình làm trị liệu cho Tần Đại Dũng, kết quả Tần Đại Dũng đã ngồi xe đẩy gần nửa tháng lại đứng lên được thậm chí còn đi mấy bước.
Dù còn hơi run run nhưng ít nhất đã bước đi được.
“Thần y! Quả nhiên là thần y mà!”
Tần Đại Dũng kinh ngạc tột độ: “Chú vốn nghĩ ít nhất hai tháng nữa chú mới có thể đi lại được không ngờ bây giờ đã có thể đi được rồi”.
Trong mắt Tần Thanh Tâm và Tần Y tràn ngập khiếp sợ, đến lúc này các cô mới phát hiện ra y thuật của Phùng Tiểu Uyển cao siêu cỡ nào.
“Tiểu Uyển, y thuật của em lợi hại hơn mấy chuyên gia kia nhiều!”
Tần Y tôn sùng nhìn Phùng Tiểu Uyển nói: “Quan trọng nhất là những chuyên gia kia đều là mấy ông già bảy tám mươi tuổi, đâu có ai trẻ như em!”
Chương 1117: 1117: Anh Không Trách Em
Tần Thanh Tâm cũng cảm thán nói:
“Y thuật như vậy mới xứng được được gọi là thần y!”
Phùng Tiểu Uyển đưọc khen đến ngại, khuôn mặt ửng đỏ, khiêm tốn nói: “Ông nội thường nói, núi cao còn có núi cao hơn, y thuật của em còn lâu mới bằng những thần y thật sự kia”.
“Tiểu Uyển, nếu em nói như vậy thì trên đời này sẽ không có thần y đâu”.
“Đúng, đúng, em đừng khiêm tốn nữa.
Dù còn có thần y tài giỏi hơn nhưng dù sao bọn chị cũng chưa gặp, chỉ mới gặp được em thôi”.
“Hơn nữa, những thần y khác cũng không trẻ như em”.
Hai chị em Tần Thanh Tâm và Tần Y thay nhau khen ngợi Phùng Tiểu Uyển, khiến khuôn mặt cô ta càng lúc càng đỏ, không biết phải nói gì.
Cuối cùng vẫn là Dương Thanh đứng ra giải vây, cười nói: “Hai em đừng nói nữa, nói thêm nữa sợ là Tiểu Uyển sẽ tìm cớ đi về luôn đó”.
“Ha ha ha ha…”
Tần Đại Dũng cũng cười lớn.
Sau khi cơm nước xong xuôi, lại tiến hành trị liệu cho Tần Đại Dũng, sau đó tán gẫu một hồi mà đã tới mười hai giờ.
“Chú Tần, anh Thanh, chị dâu, chị Y Y em nên về rồi, hôm khác em lại đến thăm mọi người nữa!”
Phùng Tiểu Uyển bỗng đứng lên nói.
“Tiểu Uyển!”
Tần Thanh Tâm và Tần Y đều đứng dậy, hai người đồng loạt bước lên, nắm tay Phùng Tiểu Uyển.
“Tiểu Uyển, trước đó là do bọn chị làm sai, hai chị em chị vô cùng xin lỗi em, mong em tha thứ cho bọn chị!”
Hai chị em vô cùng thành khẩn, vành mắt ươn ướt.
Nghe hai chị em nói vậy, đôi mắt Phùng Tiểu Uyển bỗng đỏ hoe.
Chuyện xảy ra ở dinh thự Vân Phong lúc đó khiến cô ta bị đả kích nặng nề.
Từ nhỏ cô ta lớn lên trong thôn Ngô Gia của Vương thành Quan, thậm chí còn chưa tiếp xúc được với mấy người đàn ông.
Đột nhiên bị người khác hiểu lầm cô ta thật sự rất buồn.
Hôm nay bỗng nghe được lời xin lỗi của Tần Thanh Tâm và Tần Y, cô ta cảm thấy như trút được gánh nặng trong lòng.
Cô ta chỉ muốn làm người trong sạch, lời xin lỗi của hai chị em Tần Thanh Tâm đã trả lại sự trong sạch cho cô ta.
“Chị dâu, chị Y Y, em tha thứ cho hai người!”
Hai mắt Phùng Tiểu Uyển cũng đỏ hoe nói: “Chuyện đã qua cứ để nó qua đi, sau này các hai chị vẫn là chị dâu và chị gái của em”.
“Tiểu Uyển…”
Nhìn hai mắt Phùng Tiểu Uyển đỏ hoe, trong lòng Dương Thanh cũng hơi khó chịu.
Mặc kệ thế nào, Phùng Tiểu Uyển cũng vô tội.
Lúc trước anh không suy nghĩ kỹ càng đã đột nhiên dẫn Phùng Tiểu Uyển về nhà.
Dù sao Phùng Tiểu Uyển cũng là con gái, sáng sớm đắp quần áo lên người anh, lại bị anh theo bản năng xem là kẻ xấu, đè dưới người.
Ai thấy cảnh tượng đó cũng sẽ nghi ngờ thôi.
Vì thế Dương Thanh không trách Tần Y, chỉ cảm thấy có lỗi với Phùng Tiểu Uyển.
Thần y Phùng đã tốn nhiều tâm tư để anh bảo vệ cho Phùng Tiểu Uyển.
Vậy mà mới vừa tới Yến Đô, anh đã khiến Phùng Tiểu Uyển chịu oan ức như vậy.
Là do anh sai.
Nhớ quay lại T*amlinh*247.*com đọc tiếp nhé
“Nếu em chịu tha thứ cho bọn chị thì từ đây về sau, em hãy ở chung với bọn chị nhé”.
Tần Thanh Tâm dụi hai mắt đỏ hoe, chân thành nói.
Tần Y cũng nắm chặt tay Phùng Tiểu Uyển nói: “Tiểu Uyển, em cứ ở cạnh phòng chị, như vậy sau này chị có thể tìm em tán gẫu lúc nào cũng được”.
Tiêu Tiêu cũng chạy tới góp vui, kéo góc áo Phùng Tiểu Uyển ngước đầu nhìn cô ta nói: “Cô ơi, Tiêu Tiêu cũng muốn cô ở lại đây, cô đừng đi được không?”
“Tiểu Uyển, sau này cháu hãy ở lại đây đi!”
Tần Đại Dũng cũng lên tiếng.
Vành mắt Phùng Tiểu Uyển đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Cô ta có thể cảm nhận được sự chân thành của những người trong gia đình này.
Từ nhỏ cô ta sống với ông nội, ngoài ông nội ra cô ta không còn người thân nào nữa.
Nhưng từ sau khi quen biết Dương Thanh, cô ta có thêm được một người anh như Dương Thanh, còn có anh Mã Siêu, bây giờ lại có thêm một chị dâu và một chị gái, thậm chí còn có thêm một đứa cháu gái đáng yêu và một người chú hiền lành.
Dương Thanh không nói gì, chỉ nhìn Phùng Tiểu Uyển.
Anh nhất định sẽ bảo vệ Phùng Tiểu Uyển thật tốt nhưng cũng không muốn tạo áp lực cho cô ta.
Chỉ cần Phùng Tiểu Uyển bằng lòng cô ta muốn ở đâu cũng được.
Nếu cô ta không muốn, Dương Thanh cũng sẽ không miễn cưỡng, anh sẽ cho cô ta tự do lựa chọn.
“Cảm ơn, cảm ơn mọi người!”
Hai mắt Phùng Tiểu Uyển ươn ướt nói, sau đó bỗng đổi giọng, vẻ mặt thành khẩn nói: “Nhưng em không thể ở đây!”
Tần Thanh Tâm và Tần Y nghe vậy, sắc mặt bỗng thay đổi.
“Tiểu Uyển, không phải trong lòng em còn oán giận chị dâu và chị Y Y của em đó chứ?”
Tần Thanh Tâm không nhịn được bật khóc, nghẹn ngào nói:” Tiểu Uyển, chị dâu thật sự biết sai rồi.
Em cho chị một cơ hội để bù đắp cho em được không?”
Tần Y cũng không nhịn được chảy nước mắt: “Tiểu Uyển, em yên tâm đi, sau này chị Y Y sẽ đối xử với em như em gái ruột, tuyệt đối sẽ không để em chịu oan ức nữa đâu.
Em ở lại đây được không?”
Phùng Tiểu Uyển thấy Tần Thanh Tâm và Tần Y đều khóc, lập tức cuống lên, lắc đầu nguầy nguậy nói: “Sao em lại oán giận hai người chứ? Em thật sự tha thứ cho hai người rồi”.
“Em chọn rời đi là bởi vì từ nhỏ em đã sống chung với ông nội, quen ở một mình, em sợ không quen khi ở chung với mọi người”.
“Nếu không thì như vậy đi.
Tối nay em sẽ không đi, ở lại đây với mọi người.
Sau này nếu em có thời gian thì em sẽ dọn đến dây ở vài ngày, được không?”
Hai chị em còn muốn tiếp tục khuyên nhủ thì Dương Thanh bỗng lên tiếng: “Tâm, Y Y, hai em không cần khuyên nhủ nữa, Tiểu Uyển thật sự không trách hai em đâu”.
“Bây giờ em ấy không quen ở chung với mọi người nhưng không có nghĩa sau này sẽ không.
Cứ làm theo ý của Tiểu Uyển là được, sau này em ấy sẽ thường xuyên đến nhà chơi, biết đâu chừng trong khoảng thời gian này ngược lại em ấy sẽ thích sống chung với mọi người thì sao?”
Phùng Tiểu Uyển biết ơn nhìn Dương Thanh.
Những gì cô ta vừa nói đều là thật lòng.
Cô ta thật sự không trách Tần Thanh Tâm và Tần Y, chỉ là từ nhỏ cô ta đã quen sống một mình, đột nhiên ở chung với nhiều người như vậy cô ta thật sự không quen.
Nghe Dương Thanh nói vậy, Tần Thanh Tâm và Tần Y cũng hiểu, nếu mình ép Phùng Tiểu Uyển ở lại đây cũng không thích hợp lắm, nên đành thôi.
Tối đó, Tần Y lôi kéo Phùng Tiểu Uyển đến phòng cô ta ngủ.
Dương Thanh, Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu một nhà ba người ngủ chung.
Buổi tối, Dương Thanh nằm trên giường, lăn qua lộn lại, mãi vẫn ngủ không được.
Tần Thanh Tâm cũng vậy, chỉ có cô con gái nằm kẹp giữa hai người là ngủ say sưa, đầu thì nghiêng về phía mẹ, chân thì đạp về phía bố.
“Chồng, anh ngủ chưa?”
Tần Thanh Tâm bỗng khẽ hỏi.
“Vẫn chưa!”
Dương Thanh lên tiếng, lúc nãy anh đã biết Tần Thanh Tâm vẫn chưa ngủ.
Tần Thanh Tâm chỉnh tư thế ngủ của con gái cho ngay ngắn lại, sau đó nằm giữa Tiêu Tiêu và Dương Thanh, trở tay ôm chặt chồng mình.
“Chồng à, xin lỗi anh.
Em không nên đòi ly hôn với anh, sau này…Sau này em sẽ không bao giờ nói những lời như vậy nữa…”
Tần Thanh Tâm nghẹn ngào nói.
Câu nói này cô đã cất giữ trong lòng rất lâu, sau khi nói ra, tâm trạng bỗng vỡ òa, khóc rấm rức.
Dương Thanh thầm thở dài, ôm chặt vợ, hôn lên tóc cô rồi khẽ nói: “Vợ, anh không trách em, anh sẽ không bao giờ trách em…”
Dương Thanh vẫn chưa nói xong đã bị Tần Thanh Tâm dùng nụ hôn bịt kín miệng.
Chương 1118: 1118: Bố Vợ Tâm Sự
Rạng sáng hôm sau, khi Dương Thanh tỉnh dậy, người vợ nằm bên đã đi mất.
Nhớ tới những ngọt ngào đêm qua, khóe miệng Dương Thanh nhẹ nhàng cong lên, vẽ ra một đường cong hạnh phúc.
Cảm giác gia đình thật là tuyệt, nếu không phải vì có một số việc cần anh đích thân đi làm, anh thực sự vô cùng mong muốn cứ thong dong nhàn nhã bên người nhà cả đời như thế này.
Anh thường xuyên suy nghĩ, mình muốn có một cuộc sống thế nào, đáp án luôn là một cuộc sống mà mỗi sáng thức giấc, có thể nhìn thấy người anh yêu nhất, có thể làm bạn bên con cùng chúng trưởng thành.
Và có thể nhìn thấy người bên cạnh mình đều được sống hạnh phúc, như vậy là đủ rồi.
“Bố ơi!”
Tiêu Tiêu bỗng trở mình, gọi khẽ một tiếng, dường như ngửi thấy mùi mồ hôi trên người bố mình bèn rúc vào lòng bố.
Dương Thanh cúi đầu hôn nhẹ lên trán con gái một cái rồi rón rén ngồi dậy.
Đợi khi anh rửa mặt xong, Tiêu Tiêu cũng đã tỉnh, cô bé nói với vẻ oán trách: “Bố thật là đáng ghét, bố rửa mặt ồn quá làm Tiêu Tiêu tỉnh ngủ rồi đấy”.
Dương Thanh dở khóc dở cười, mình đã hết sức cẩn thận rồi mà vẫn đánh thức con gái.
“Bố xin lỗi, bố sai rồi, sau này nhất định bố sẽ cẩn thận hơn”.
Dương Thanh vội vàng nói lời xin lỗi.
“Nể tình bố đã chân thành xin lỗi, Tiêu Tiêu tha thứ cho bố đó!”
Nhận được lời xin lỗi của bố rồi, Tiêu Tiêu không giận nữa, cô bé vặn người, tự rời giường thay quần áo.
“Để bố chải tóc cho con”.
Chờ Tiêu Tiêu rửa mặt xong, Dương Thanh bỗng muốn trải nghiệm thử cảm giác chải đầu buộc tóc cho con gái, bèn vừa cười vừa nói.
“Bố cũng biết chải đầu ạ?”
Tiêu Tiêu chớp chớp đôi mắt to, mặt lộ vẻ hoài nghi, nhìn về phía Dương Thanh.
Trong mắt cô bé lúc này chỉ toàn là hoài nghi.
Dương Thanh bỗng như bị khơi dậy ý chí chiến đấu, xụ mặt nghiêm túc nói: “Trên đời này không có gì mà bố không làm được cả, chẳng phải chỉ là chải đầu thôi sao?”
“Thôi được, vậy hôm nay để bố chải đầu cho Tiêu Tiêu đi”.
Tiêu Tiêu bê một chiếc ghế nhỏ tới, ngồi trước mặt Dương Thanh.
Dương Thanh vốn đang tràn đầy tự tin, nhưng khi cầm chiếc lược lên, anh bỗng thoáng căng thẳng và cực kì lo lắng, nếu mình chải tóc cho con gái không được đẹp thì phải làm sao?
“Bố à, sao bố chưa chải đầu cho Tiêu Tiêu đi?”
Tiêu Tiêu quay đầu lại, nghi hoặc nhìn bố.
Cô bé đâu có biết hiện bố cô bé đang lo âu muốn chết rồi.
“Bố đang nghĩ trước đã mà, nghĩ xem nên chải kiểu gì cho con gái cưng của bố thì mới đẹp”.
Dương Thanh vừa cười vừa nói.
Nói xong, anh cắn răng, đưa lược lên đầu con gái.
Có điều, anh vừa mới chải xuống được chút ít, Tiêu Tiêu đã đau đớn kêu lên: “Bố, bố làm đau Tiêu Tiêu rồi”.
“Xin lỗi, bố xin lỗi, để bố cẩn thận hơn chút nữa”.
Dương Thanh vội vàng xin lỗi con gái.
Anh vốn cho rằng cẩn thận một chút là có thể tránh làm thương tổn con gái cưng, nhưng thực tế là anh đã vô cùng cẩn thận, cuối cùng vẫn làm đau đầu cô bé.
“Bố à, rốt cuộc bố có biết chải đầu không ạ? Tóc Tiêu Tiêu sắp bị bố chải rụng hết rồi”.
Tiêu Tiêu phụng phịu ra mặt, đôi mắt chớp chớp trông như sắp khóc khiến Dương Thanh lập tức tự trách.
“Thôi để em làm cho!”
Chẳng biết Tần Thanh Tâm đã vào phòng từ lúc nào, thấy Dương Thanh bối rối toát mồ hôi đầy đầu, cô không nhịn được phải bật cười thành tiếng.
Thực ra cô đã đứng đó được một lúc, muốn nhìn xem xem liệu Dương Thanh có thể chải đầu buộc tóc cho con gái không.
Nhưng Dương Thanh quá chuyên tâm, cho nên Tần Thanh Tâm đã tới gần mà vẫn không phát hiện.
Dương Thanh lúng túng đưa lược cho vợ, sau đó ngồi bên cạnh xem Tần Thanh Tâm chải đầu cho con thế nào.
“Tóc Tiêu Tiêu giống em, hơi cứng và dày, lúc chải phải nhớ tản tóc con ra đã, nếu không tóc Tiêu Tiêu rối lại thì chải sẽ làm đau đầu con”.
Tần Thanh Tâm vừa chải đầu cho con gái vừa giảng giải cho Dương Thanh nên làm thế nào mới đúng.
Dương Thanh gật gù liên tục như một học trò khiêm tốn hiếu học, thi thoảng đặt thêm mấy câu hỏi.
Anh vốn tưởng rằng chuyện chải đầu chỉ là chải sao cho tóc mượt ra là được, bây giờ mới biết nữ giới chải đầu không đơn giản chỉ là chải cho tóc mượt ra là được mà còn muốn tạo kiểu tóc nữa.
Giống như tóc của Tiêu Tiêu, Tần Thanh Tâm còn tết hai bím tóc đáng yêu cho cô bé.
Khi chải đầu cho Tiêu Tiêu xong thì cũng đã mất hai mươi phút.
Đến lúc này, Dương Thanh mới nhận ra, nếu mình muốn chăm chút tốt cho con gái quả thật không đơn giản, trong thời gian ngắn là không thể làm được.
Lại nhớ tới năm năm anh không ở bên, Tần Thanh Tâm một mình chăm sóc dạy dỗ con, Dương Thanh lại cảm thấy lòng đầy chua xót.
Như thể cảm nhận được nỗi hổ thẹn trong lòng Dương Thanh, Tần Thanh Tâm dịu dàng cười nói: “Chồng à, có anh ở bên hai mẹ con em như thế, đời này em đã thấy viên mãn rồi!”
Dương Thanh trịnh trọng nói với cô: “Em yên tâm, anh nhất định sẽ cố gắng làm bạn hai mẹ con nhiều hơn, không chỉ đời này, anh còn muốn cả kiếp sau, kiếp sau nữa!”
“Con còn đang ở đây đấy!”
Tần Thanh Tâm lườm Dương Thanh một cái, ngượng ngùng nhắc.
Khi ba người rời khỏi phòng ngủ ra phòng khách, Dương Thanh mới biết sáng nay Tần Thanh Tâm dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng.
“Anh Thanh, chị dâu, Tiêu Tiêu, chúc buổi sáng tốt lành!”
Lúc này, Phùng Tiểu Uyển và Tần Y cũng đi ra.
Hai người vừa đi vừa nắm tay vui vẻ, trông như hai chị em ruột.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Tần Thanh Tâm đưa con gái tới nhà trẻ, Tần Y cũng tiện đường dẫn Phùng Tiểu Uyển rời khỏi nhà.
Trong nhà chỉ còn lại Dương Thanh và Tần Đại Dũng.
Ban đầu Dương Thanh còn định đưa vợ con đi nhưng Tần Đại Dũng nói có việc muốn trao đổi với anh nên anh đành ở lại.
“Dương Thanh, con cũng đã biết thân phận của bố rồi đúng không?”
Tần Đại Dũng nhìn Dương Thanh, hỏi.
Dương Thanh gật đầu: “Con biết, bố là người nhà họ Tần ở Vương thành Tào”.
Chỉ cần anh muốn biết, mọi điều về Tần Đại Dũng sẽ được điều tra rõ ràng ngay.
Nhưng anh không muốn đào sâu tìm tòi thân phận chân thật của Tần Đại Dũng.
Trừ khi, Tần Đại Dũng tự nói cho anh biết.
Tần Đại Dũng khẽ thở dài: “Thực ra, bố là một thành viên trong kế hoạch hạt giống của nhà họ Tần, lần trước người của nhà họ Tần ở Vương thành Tào là Tần Xương tới gặp bố, bố mới biết chuyện này”.
“Thực ra bố vốn không định nói chuyện này cho bất cứ ai, đã tính một mình gánh vác, nhưng bố không ngờ rằng địa vị của nhà họ Tần lại lớn đến thế, dù bố muốn một mình gánh vác cũng gánh không nổi”.
Tần Đại
.
Chương 1120: 1120: Thằng Nhóc Đâm Đầu Vào Chỗ Chết
“Ý ông là thực lực của cậu ta có thể đã đạt tới bán bộ Thần Cảnh?”
Tần Như Phong lạnh giọng hỏi.
Cho dù Vũ Liệt không muốn thừa nhận cũng không được, khẽ gật đầu: “Tôi không giấu gì ông, tôi cảm giác khí thế trên người cậu ta còn mạnh hơn ông!”
Thực lực của Vũ Liệt là Vương Cảnh hậu kỳ, còn thực lực của Tần Như Phong lại là Vương Cảnh đỉnh phong.
Lúc này, Vũ Liệt nói thực lực của Dương Thanh có lẽ còn cao hơn Tần Như Phong, có thể tưởng tượng được lão ta khiếp sợ thế nào.
“Không thể nào! Tuyệt đối không có khả năng này!”
Tần Như Phong tức giận nói: “Cho dù cậu ta bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ cũng không thể trở thành cao thủ bán bộ Thần Cảnh trước ba mươi tuổi được”.
Liên minh Vương tộc không để lộ ra tin tức Dương Thanh là cao thủ Thần Cảnh nên trước mắt ngoài mấy người đứng đầu trong năm Vương tộc lớn ra, không ai biết về thực lực của anh.
Vũ Liệt thấy Tần Như Phong phản ứng như vậy là biết, có lẽ lần này nhà họ Tần xảy ra chuyện lớn rồi.
“Ông chủ, tôi kiến nghị tạm thời buông tha cho Tần Đại Dũng.
Bất kể thế nào, Dương Thanh con rể của ông ta cũng là người đang nổi tiếng nhất ở Yến Đô”.
“Bây giờ tôi nghe đồn Dương Thanh là người có hy vọng trở thành Vương của Yến Đô nhất.
Nếu một ngày kia, cậu ta thật sự trở thành Vương của Yến Đô, có lẽ sẽ kế thừa Đế Thôn đấy”.
“Nếu cậu ta kế thừa Đế Thôn, chỉ sợ ngay cả Vương tộc cũng không dám làm gì cậu ta”.
Vũ Liệt thành thật nói: “Cho nên tôi kiến nghị, một là buông tha Tần Đại Dũng, hai là chủ động đến nhà xin lỗi, nghĩ cách cải thiện mối quan hệ giữa nhà họ Tần và Dương Thanh”.
“Nếu Dương Thanh thật sự có thể kế thừa Đế Thôn, nhà họ Tần chúng ta cũng có thể mượn mối quan hệ với Tần Đại Dũng để nâng nhà họ Tần lên một tầm cao mới”.
Tần Như Phong phẫn nộ quát: “Câm miệng!”
Lão ta tức giận: “Nếu tôi nhớ không nhầm, nhà họ Tần chúng ta đã có ba người chết trong tay cậu ta?”
“Thậm chí ngay cả đứa con trai xuất sắc nhất của tôi là Tần Xương cũng chết trong tay cậu ta”.
“Bây giờ ông nói với tôi là để nhà họ Tần chúng ta xin lỗi cậu ta à? Sao có thể như vậy được?”
Hai mắt Tần Như Phong đỏ ngầu, đầy vẻ dữ tợn.
Trong lòng lão ta đã xử tử hình Dương Thanh.
Bảo lão ta đi xin lỗi một người đã bị lão ta kéo vào sổ đen chắc chắn phải chết à?
Vũ Liệt thấy Tần Như Phong như vậy thì thầm thở dài.
Lão ta biết mình có khuyên nữa cũng chẳng có ích gì.
“Bây giờ tôi ra lệnh cho ông lập tức triệu tập cao thủ Vương Cảnh của gia tộc, chuẩn bị tới Yến Đô.
Tôi muốn Dương Thanh phải chết!”
Tần Như Phong nói với vẻ vô cùng dữ tợn: “Bất kể phải trả giá đắt thế nào, tôi cũng muốn cậu ta phải chết!”
“Vâng!”
Vũ Liệt gật đầu.
Lão ta hiểu rõ mình không phải là đối thủ của Dương Thanh, cho dù triệu tập tất cả cao thủ Vương Cảnh nhà họ Tần cũng không thể là đối thủ của anh được.
Nhưng đây là mệnh lệnh của Tần Như Phong, lão ta chỉ có thể nghe theo.
“Ầm!”
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một tiếng động lớn.
Sắc mặt Tần Như Phong lập tức thay đổi, phẫn nộ quát: “Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?”
Mặt Vũ Liệt cũng thoáng biến sắc.
Chẳng hiểu sao, lão ta chợt có dự cảm rất xấu.
Nhà họ Tần là gia tộc hàng đầu của Vương thành Tào.
Bây giờ Tần Như Phong đột phá đến Vương Cảnh đỉnh phong mà Tào Vương chỉ mới đạt tới Vương Cảnh đỉnh phong.
Ở Vương thành Tào, cho dù là con trai của Tào Vương cũng chưa chắc dám xông vào nhà họ Tần?
Nhưng tiếng nổ mạnh vừa rồi đã chứng tỏ rõ ràng có chuyện lớn xảy ra.
Lão ta thậm chí còn cảm giác được một khí thế quen thuộc.
“Ông chủ, không xong rồi, có người xông thẳng vào nhà họ Tần, phá tấm biển trên cổng nhà họ Tần!”
Một người giúp việc hoảng hốt xông vào, khiếp sợ nói.
“Cái gì? Có kẻ xông vào nhà họ Tần tôi, còn dám phá hỏng tấm biển nhà họ Tần à? Tên nào to gan như vậy?”
Tần Như Phong chợt nắm lấy cổ người giúp việc và tức giận hỏi.
Dáng vẻ lão ta nổi giận chẳng khác nào một con thú hoang.
Mặt người giúp việc tái mét, sợ đến suýt ngất.
Gã bị Tần Như Phong bóp chặt cổ đã sắp không thở được nữa rồi.
Vũ Liệt thấy người giúp việc sắp tắt thở thì vội nói: “Ông chủ bớt giận, chuyện quan trọng bây giờ là phải biết rõ chuyện gì xảy ra đã”.
“Rắc!”
Nhưng lời Vũ Liệt nói cũng không khiến Tần Như Phong bớt giận.
Lão ta chợt dùng sức, người giúp việc kia lập tức bị vặn gãy cổ, thi thể bị ném sang bên cạnh.
“Bất kể là ai dám xông vào nhà họ Tần tôi đều phải trả giá bằng mạng sống!”
Tần Như Phong vừa nói dứt lời đã bước nhanh ra ngoài.
Vũ Liệt liếc nhìn người giúp việc đã trở thành thi thể, trong mắt đầy thất vọng.
Lão ta ở nhà họ Tần rất nhiều năm nên biết Tần Như Phong là dạng người thế nào, cũng nhìn thấy nhiều chuyện tương tự như vậy.
Bản thân lão ta là cao thủ võ đạo nên thường xuyên nhìn thấy cảnh sống chết, nhưng Tần Như Phong tùy ý bắt người tới trút giận như vậy không phải là điều người chính đạo nên làm.
“Ôi!”
Vũ Liệt thở dài, sau đó bước nhanh theo Tần Như Phong.
“Các người là ai mà dám tới nhà họ Tần tôi gây rắc rối!”
Tần Như Phong vừa ra khỏi biệt thự đã nhìn thấy một người thanh niên khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi đang đẩy một chiếc xe lăn.
Trên chiếc xe lăn là một người trung niên bị thương.
Tần Như Phong vừa liếc mắt là có thể nhận ra được người trung niên bị thương này không hề có thực lực võ đạo.
Nhưng hai người này quả thật đã xông vào nhà họ Tần, rõ ràng mọi chuyện là do người thanh niên kia gây ra.
Hai người này không phải ai khác, chính là Dương Thanh và Tần Đại Dũng.
Từ giây phút Tần Đại Dũng bước vào nhà họ Tần, ông ấy đã có cảm giác vô cùng quen thuộc.
Dường như mỗi bông hoa cọng cỏ ở đây đều rất quen thuộc.
“Dương Thanh!”
Lúc này, Vũ Liệt cũng đi ra.
Khi lão ta nhìn thấy Dương Thanh, người bất giác run lên, vô cùng chấn động.
“Dương Thanh?”
Tần Như Phong nghe được tên này thì đồng tử đột nhiên co lại, nhìn Dương Thanh với ánh mắt thâm độc: “Chính là mày đã giết chết Tần Xương con trai tao?”
Dương Thanh thản nhiên liếc nhìn Tần Như Phong nhưng không trả lời, lại đảo mắt nhìn về phía Vũ Liệt sau lưng lão ta.
“Xem ra ông không làm những chuyện tôi đã căn dặn”.
Dương Thanh nheo mắt, nói với Vũ Liệt.
Vũ Liệt nghe vậy chợt biến sắc, bỗng nhiên có một dự cảm xấu.
Vù!
Quả nhiên Tần Như Phong lập tức nhìn Vũ Liệt.
“Dương Thanh, cậu đừng nói linh tinh!”
Vũ Liệt vô cùng hoảng sợ, tức giận quát Dương Thanh, sau đó mới vội vàng giải thích với Tần Như Phong: “Ông chủ, ông đừng hiểu nhầm.
Lần trước tôi thua Dương Thanh, cậu ta bảo tôi về chuyển lời cho








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








