Chàng Rể Chiến Thần
Tập 104 : 1031: Là Tôi Phụ Bà (c1031-c1040)
❮ sautiếp ❯Chương 1031: 1031: Là Tôi Phụ Bà
Nhà họ Lâm một trong bốn gia tộc lớn ở thành Vương thành Quan.
Lúc này Lâm Thiên Tường ông chủ nhà họ Lâm đang nằm trên giường bệnh trong một căn biệt thự xa hoa.
Xung quanh giường bệnh có rất nhiều máy móc y tế, hai bác sĩ riêng mặc áo khoác trắng đang bận rộn dùng một số dụng cụ y tế kiểm tra cho Lâm Thiên Tường.
Nửa tiếng sau, cuối cùng hai vị chuyên gia đầu ngành y cũng kiểm tra xong, vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
“Nói mau, bố tôi thế nào rồi?”
Thấy sắc mặt ngạc nhiên trên mặt hai vị chuyên gia, Lâm Hạo vội vàng hỏi.
Hai vị chuyên gia nhìn nhau một hồi, một người nói: “Bệnh của ông chủ Lâm đã khỏi rồi!”
“Ông có thể nói cho tôi biết ông đã làm cách nào không?”
Trong mắt hai vị chuyên gia ngập tràn mong đợi.
Là bác sĩ riêng của Lâm Thiên Tường, y thuật của bọn họ đương nhiên thuộc loại đứng đầu, hơn nữa bọn họ còn rất tự tin y thuật của mình.
Một tiếng trước, bọn họ vừa mới cấp cứu cho Lâm Thiên Tường, hơn nữa còn thông báo bệnh tình nguy kịch, thậm chí còn bảo người nhà họ Lâm chuẩn bị hậu sự cho Lâm Thiên Tường.
Nhưng Lâm Hạo lại không cam lòng nên đã mang Lâm Thiên Tường rời đi.
Sau khi bọn họ trở về, bệnh tình của Lâm Thiên Tường thế mà đã khỏi, nhất là trái tim, không ngờ đã đập lại.
Đây đúng là kỳ tích của y học.
“Ha ha, tốt! Quá tốt rồi!”
Lâm Hạo nhất thời kích động cười lớn.
Vì cứu Lâm Thiên Tường thậm chí ông ta đã từ bỏ việc tranh giành quyền lực trong nhà họ Lâm.
Lúc bác sĩ thông báo bệnh tình của Lâm Thiên Tường đang nguy kịch, nhà họ Lâm hoàn toàn rối loạn, mấy dòng dõi của Lâm Thiên Tường, và cả mấy nhánh của nhà họ Lâm cũng nhao nhao tranh quyền đoạt thế.
Chỉ có Lâm Hạo với tư cách là người thừa kế của nhà họ Lâm, khi nghe được tin Lâm Thiên Tường đang nguy kịch, ông ta không hề tranh giành quyền thế mà chỉ nghĩ cách tìm thần y trị bệnh cho lão ta.
Bây giờ rốt cuộc bệnh tình của Lâm Thiên Tường cũng đã ổn định, chỉ chờ thời gian khôi phục mà thôi.
Trong lòng Lâm Thiên Tường cũng vui mừng khôn xiết.
Lần hoạn nạn này đã khiến lão ta hiểu rõ lòng người, chỉ có đứa con trai Lâm Hạo này mới là người quan tâm ông ta nhất.
“Lâm Hạo, vất vả cho con rồi!”
Lâm Thiên Tường nhìn Lâm Hạo, giọng nói hơi run run.
“Bố, xem bố nói kìa.
Bố là bố ruột của con, nên con phải làm tất cả vì bố rồi”.
Lâm Hạo cười nói.
“Các người ra ngoài hết đi!”
Lâm Thiên Tường bỗng phất tay, bảo hai vị chuyên gia đi ra ngoài.
Thoáng chốc trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai bố con Lâm Thiên Tường và Lâm Hạo.
“Bố, bố có việc muốn dặn dò con sao?”
Lâm Hạo hình như nhận ra được gì đó nên hỏi.
Lâm Thiên Tường khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng: “E là bây giờ bọn họ đang bận rộn tranh quyền đoạt thế, ai cũng nghĩ bố đã chết rồi”.
Lâm Hạo thở dài: “Nếu để bọn họ biết bố vẫn còn sống, không biết bọn họ sẽ nghĩ gì nữa?”
“Bây giờ con cầm theo di chúc của bố, đi lấy vị trí chủ gia tộc trở về!”
Lâm Thiên Tường bỗng nói.
Lâm Hạo nhất thời ngây người nhưng thoáng chốc đã hiểu rõ ý của Lâm Thiên Tường: “Bố, ý của bố là bảo con cố ý phao tin giả về cái chết của bố, sau đó lấy di chúc do chính tay bố viết để đi thăm dò bọn họ?”
“Không sai!”
Đôi mắt Lâm Thiên Tường lóe lên tia sáng lạnh: “Nhà họ Khương đã được tẩy rửa sạch sẽ, sau này nhà họ nhà họ Lâm của chúng ta phải cũng phải dọn dẹp cho sạch sẽ một lần rồi”.
“Bố muốn xem rốt cuộc kẻ nào vì quyền thế mà đánh mất giới hạn, hoặc là ai vì vị trí chủ gia tộc mà dám làm ra nhiều việc độc ác như vậy”.
“Con cứ mạnh dạn đi làm, chỉ cần nhớ có bố chống lưng cho con là được!”
Lâm Thiên Tường đưa mắt nhìn về phía Lâm Hạo, trong mắt chỉ còn lại sự ân cần.
Lần này bệnh nặng không chết, khiến lão ta nhìn rõ ai mới là người đối xử thật lòng với lão ta.
“Vâng, thưa bố!”
Lâm Hạo cảm động vội đáp.
Ông ta hiểu rõ Lâm Thiên Tường đang có ý định nâng đỡ ông ta lên vị trí chủ nhà.
Tuy không muốn giành giật gì nhưng ông ta cũng biết bố mình tuổi đã cao, đã đến lúc an hưởng tuổi già rồi.
Là con trai, ông ta bằng lòng gánh vác trách nhiệm thay bố mình.
“Bố, rốt cuộc Phệ Tâm Cổ trong cơ thể bố là sao thế?”
Lâm Hạo đột nhiên hỏi.
Lâm Thiên Tường chưa từng nói việc ông ta bị hạ Phệ Tâm Cổ.
Dù đã mời rất nhiều bác sĩ nổi tiếng đến chữa trị nhưng cũng không có ai biết về chuyện Phệ Tâm Cổ kia.
Chỉ có Phùng Tiểu Uyển là phát hiện ra Lâm Thiên Tường trúng cổ độc.
Bây giờ, Lâm Hạo cũng đã biết Phệ Tâm Cổ đến từ Miêu Tộc.
Người có thể hạ cổ độc với Lâm Thiên Tường chắc chắn vô cùng nguy hiểm.
Dáng vẻ Lâm Thiên Tường hơi nghiêm nghị, sau khi im lặng một hồi, vẻ mặt phức tạp nhìn Lâm Hạo nói: “Nói ra đây cũng là tại bố tự làm tự chịu, không trách ai được”.
Lâm Hạo lập tức sững sờ, tự làm tự chịu sao?
Không ai hiểu bố bằng con, từ sắc mặt của Lâm Thiên Tường, Lâm Hạo đã đoán được phần nào.
“Đây là di chúc bố đã lập sẵn, con hãy cầm nó đi lấy lại mọi thứ vốn nên thuộc về mình!”
Lâm Thiên Tường dường như không muốn nói nhiều về việc trúng cổ, lấy ra di chúc đã chuẩn bị sẵn đưa cho Lâm Hạo.
“Bố!”
Lâm Hạo giơ hai tay nhận di chúc, khi ông ta thấy được nội dung trong di chúc thì hai mắt lập tức đỏ ngầu, trong mắt tràn đầy cảm động.
Thì ra bố ông ta đã định truyền lại vị trí chủ gia tộc cho ông ta từ lâu rồi.
“Đi đi!”
Lâm Thiên Tường đi tới bên cạnh Lâm Hạo, nặng nề vỗ lên vai ông ta, vẻ mặt nghiêm túc nói.
“Dạ!”
Lâm Hạo không do dự nữa, cầm lấy di chúc, nhanh chân rời đi.
Thứ ông ta muốn lấy lại không chỉ là của riêng mình, mà còn là mọi thứ mà bố ông ta muốn cho ông ta nữa.
“Như à, cuối cùng là tôi đã phụ bà, bây giờ Tình Cổ đã bị diệt, nghiệt duyên của tôi và bà cũng nên chấm dứt rồi!”
Sau khi Lâm Hạo rời đi, Lâm Thiên Tường đứng trước cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía Nam, cảm thán nói.
Cùng lúc đó một chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi đậu cửa trang viên nhà họ Lâm, hai bóng người bước xuống.
“Cậu Thanh đây chính là nhà họ Lâm!”
Khương Hùng ngẩng đầu nhìn biển hiệu Lâm Thị trên đầu nói.
Dương Thanh khẽ gật đầu, nhưng vừa bước xuống xe anh đã cảm nhận được mấy chục luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ toát ra từ trong nhà họ Lâm.
“Xem ra, nhà họ Lâm cũng đang trải qua những việc mà nhà họ Khương đã từng trải”.
Dương Thanh bỗng lên tiếng.
Khương Hùng đương nhiên cũng cảm nhận được khẽ gật đầu, vẻ mặt phức tạp nói: “Nhà họ Lâm chỉ có lột xác mới trở thành nhà họ Lâm thật sự được”.
Tuy Vương thành Quan có bốn gia tộc đứng đầu, nhưng mấy năm nay vì bệnh tình của Lâm Thiên Tường càng ngày ngày nặng, dòng dõi và các nhánh không ngừng đấu đá, nên thực lực của nhà họ Lâm giảm mạnh.
Có thể nói, nhà họ Lâm hiện nay không đủ thực lực để sánh ngang với ba gia tộc lớn kia nữa.
“Cậu Thanh, chúng ta phải đi vào sao?”
Khương Hùng hơi do dự, hỏi Dương Thanh.
Dương Thanh nói đầy ẩn ý: “Có thể chúng ta sẽ giúp đỡ được ông chủ Lâm đấy.
Đi thôi!”
“Được!”
Khương Hùng dẫn Dương Thanh đi về phía trước, hai người vừa định bước vào thì bị hai vệ sĩ ngăn lại.
“Tôi là Khương Hùng ông chủ nhà họ Khương, vị này là cậu Thanh.
Chúng tôi đến thăm ông chủ Lâm, phiền hai người thông báo giúp!”
Khương Hùng lên tiếng.
“Ông chủ Khương, vô cùng xin lỗi.
Ông chủ Lâm đã qua đời rồi.
Nhà họ Lâm đang chuẩn bị hậu sự cho ông ấy, tạm thời không tiện tiếp khách”.
Sau khi biết được thân phận của Khương Hùng, vẻ mặt vệ sĩ nghiêm nghị nói.
Nghe được lời của vệ sĩ, Khương Hùng và Dương Thanh đều sững sờ
“Ông chủ Lâm qua đời, chuyện xảy ra khi nào?”
Hai người liếc mắt nhìn nhau, Khương Hùng vội hỏi.
“Ông chủ bệnh nặng nhiều năm, sáng hôm nay được bác sĩ thông báo bệnh tình nguy kịch, tiếp đó Lâm Hạo lại dẫn ông chủ ra khỏi nhà tìm thần y, lúc trở về ông chủ đã bệnh chết rồi”.
Vệ sĩ ăn ngay nói thật.
Vệ sĩ không giống đang nói dối, cũng không cần thiết nói dối.
Điều đó có nghĩa là Lâm Thiên Tường đang tạm thời giả chết.
Trong nháy mắt Khương Hùng đã đoán ra được ý đồ của Lâm Thiên Tường.
– .
Chương 1032: 1032: Ai Dám Đuổi Tôi
Nếu Khương Hùng đã đoán được ý đồ của Lâm Thiên Tường thì đương nhiên lão ta sẽ không vạch trần, chỉ nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt dò hỏi.
“Nếu vậy, ngày khác chúng tôi sẽ ghé thăm!”
Dương Thanh cười hờ hững, sau đó xoay người lên xe.
“Lái xe!”
Sau khi Khương Hùng lên xe liền ra lệnh cho tài xế lái xe rời đi.
Xe chậm rãi rời đi, lúc này Khương Hùng mới lên tiếng hỏi: “Cậu Thanh, chúng ta phải rời đi thật sao?”
Dương Thanh lắc đầu: “Cho xe dừng lại chỗ giao lộ của đường cao tốc phía trước, ông về trước đi.”
Khương Hùng lập tức biết được Dương Thanh định làm gì, không dám hỏi nhiều, vội vàng đáp: “Được!”
Còn chút nữa là tới giao lộ đường cao tốc Dương Thanh đột nhiên hỏi: “Ông nói lúc Lâm Thiên Tường còn trẻ, đã từng sống ở Miêu Thành một thời gian?”
Sở dĩ bọn họ muốn tới nhà họ Lâm là bởi vì Khương Hùng nói cho Dương Thanh biết, Lâm Thiên Tường đã từng sống ở Miêu Thành một thời gian.
Dương Thanh đã từng là Tướng quân biên giới phía Bắc, dù đã rời khỏi đó nhưng anh vẫn luôn bảo vệ Chiêu Châu.
Chuyện xảy ra ở nhà họ Khương hôm nay khiến anh cảm thấy rất nguy hiểm.
Người Miêu Tộc giả mạo ông chủ nhánh ba, âm mưu khống chế quyền lực nhà họ Khương, trước khi Miêu Chính Phong chết, cũng chỉ nói ông ta đến đây theo lệnh của sư phụ.
Mà nhà họ Khương lại không có bất kỳ tiếp xúc nào với người của Miêu Thành, điều này chứng tỏ Miêu Thành hẳn là đang sắp đặt âm mưu gì đấy.
Dù sao ở Vương tộc họ Tiết cũng đã xuất hiện một người của Miêu Tộc, đó là Quỷ Kiến Sầu.
Thậm chí ngay cả Dương Thanh cũng bị Quỷ Kiến Sầu hãm hại.
Sự ổn định của năm Vương tộc, bốn Hoàng tộc và bốn biên giới Chiêu Châu cực kỳ quan trọng đối với Chiêu Châu.
Đây cũng là lý do ông Phùng sắp xếp Đổng Chiêm Cương đi theo anh đến Vương thành Quan lần này.
Vì lão ta lo lắng anh làm lớn chuyện, sẽ khó thu dọn tàn cuộc.
Nếu Miêu Thành ngấp nghé Vương thành, vậy sẽ thành mầm họa của Vương thành, nên Dương Thanh phải làm rõ ràng tại sao người Miêu Thành lại xuất hiện ở Vương thành Quan.
Lúc này, sắc mặt của Khương Hùng dần trở nên nghiêm nghị: “Năm đó, Lâm Thiên Tường vốn dĩ chỉ là người của nhánh bên, hoàn toàn không có tư cách trở thành người thừa kế, chứ đừng nói chi là ông chủ nhà họ Lâm”.
“Đại khái là năm hai mươi tuổi, ông ấy bị gia tộc phái đi làm nhiệm vụ ở Miêu Thành, tôi cũng không rõ là nhiệm vụ gì, chỉ biết lần đi làm nhiệm vụ ở Miêu Thành đó đã thất bại”.
“Đã thất bại à?”
Dương Thanh hơi ngạc nhiên.
Lúc Lâm Thiên Tường hai mươi tuổi hơn nữa lại là con của nhánh bên, e rằng lão ta chỉ là con kiến trong mắt người Miêu Thành.
Nhiệm vụ thất bại mà ông ta vẫn còn sống, đúng là kỳ tích.
Khương Hùng gật đầu: “Quả thật đã thất bại.
Nghe nói ông ấy có thể sống sót rời khỏi Miêu Thành là vì được một người phụ nữ giúp đỡ”.
“Mà sau chuyến đi Miêu Thành lần đó, võ thuật của Lâm Thiên Tường bỗng nhiên tiến bộ vượt bậc, trở thành một thiên tài võ thuật trong lớp trẻ của nhà họ Lâm”.
“Từ đó về sau, nhánh của Lâm Thiên Tường dốc lòng dốc sức nâng đỡ ông ấy.
Năm ông ấy bốn mươi tuổi, chủ gia tộc tiền nhiệm của nhà họ Lâm qua đời, nhà họ Lâm không ngừng tranh đoạt, cuối cùng ngược lại Lâm Thiên Tường làm ngư ông đắc lợi, trở thành chủ gia tộc họ Lâm”.
“Vì vậy ở Vương thành Quan này Lâm Thiên Tường là người quen thuộc Miêu Thành nhất!”
“Tôi chỉ biết bấy nhiêu thôi.
Về việc rốt cuộc năm đó ở Miêu Thành đã xảy ra việc gì, tại sao võ thuật của Lâm Thiên Tường lại tiến bộ vượt bậc như thế thì không rõ”.
Dương Thanh nghe Khương Hùng nói xong nhất thời đăm chiêu.
Một lúc sau anh mới lên tiếng: “Xem ra, Lâm Thiên Tường có thể có được ngày hôm nay đều là vì người phụ nữ Miêu Thành đã cứu ông ấy kia”.
Trong lúc nói chuyện, xe đã chạy tới giao lộ đường cao tốc, Khương Hùng bảo tài xế dừng xe lại.
“Cậu Thanh, cậu muốn xuống xe ở chỗ này sao?”
Khương Hùng hỏi.
Dương Thanh gật đầu: “Ông về trước đi, tôi phải đi một chuyến!”
“Vâng!”
Khương Hùng gật đầu, sau khi thấy Dương Thanh xuống xe, lão ta mới nói: “Nhà họ Lâm lần này gặp may rồi!”
Lão ta biết rõ Dương Thanh muốn đến nhà họ Lâm làm gì.
Lão ta cũng biết lúc này nhà họ Lâm đang gặp phải cục diện ra sao.
Nếu nhà họ Lâm có thể dựa dẫm được cây đại thụ Dương Thanh này, bảo đảm trăm năm không lụn bại.
Cùng lúc đó, nhà họ Lâm.
Bên trong phòng họp rộng lớn, đều là những người đứng đầu các nhánh của nhà họ Lâm, bầu không khí nồng nặc mùi thuốc súng, mỗi nhánh đều khí thế hùng hổ.
“Nếu chủ gia tộc đã qua đời, thì vị trí này nên thuộc về nhánh chính của tôi.
Tôi là con trai cả, vị trí chủ gia tộc vốn nên thuộc về tôi!”
Một người đàn ông trung niên khí thế hùng hổ nói.
“Lâm Lang, ông nói lời này mà không biết xấu hổ à? Ông đúng là con trai trưởng nhưng nếu tôi nhớ không lầm thì người thừa kế vị trí chủ gia tộc là Lâm Hạo – em ba của ông nhỉ?”
Một người đàn ông trung niên ngồi ở hướng khác, cười chế giễu nói: “Nếu tính kỹ thì cũng phải do Lâm Hạo kế thừa vị trí chủ gia tộc mới đúng, ông chẳng có liên quan gì cả”.
“Hừ!”
Lâm Lang hống hách nói: “Đó là do bố tôi bệnh nặng, tâm trí mơ hồ nên mới để cho Lâm Hạo trở thành người thừa kế”.
“Hơn nữa, Lâm Hạo chỉ mới là người thừa kế mà thôi.
Dựa theo quy định của nhà họ Lâm, chỉ khi nào chủ gia tộc thoái vị nhường ngôi thì người thừa kế mới có thể lên làm chủ gia tộc được”.
“Nhưng Lâm Hạo còn chưa lên làm chủ gia tộc thì bố tôi đã bệnh chết rồi.
Vì vậy vị trí này đương nhiên sẽ không liên quan gì tới Lâm Hạo”.
“Tôi là con cả của nhà họ Lâm, chỉ có tôi mới thích hợp nhất để kế thừa vị trí chủ gia tộc!”
Nghe Lâm Lang nói xong, một người nắm quyền khác của nhà họ Lâm phì cười: “Đừng nói năng hùng hồn như vậy, ông là người hiểu rõ ý nghĩa của người thừa kế hơn chúng tôi nữa đấy”.
“Ông đừng nói nhảm nữa.
Mấy người chúng ta đều muốn kế thừa vị trí chủ gia tộc, vì vậy phải cạnh tranh công bằng, đừng giở trò vô dụng”.
Nhà họ Lâm bây giờ đang thuộc về ba nhánh có thực lực mạnh nhất là nhánh chính, nhánh hai và nhánh ba.
Sau khi Lâm Thiên Tường được thông báo đang trong tình trạng nguy kịch thì ba nhánh này liền bắt đấu đấu đá nhau.
“Chủ gia tộc vừa bệnh qua đời, thi thể còn chưa lạnh mà các người đã bắt đầu lục đục nội bộ rồi sao?”
Đúng lúc này một giọng nói ngập tràn mỉa mai bỗng vang lên từ cửa.
Mọi người lập tức nhìn sang.
Khi bọn họ thấy Lâm Hạo, sắc mặt của chủ nhánh chính Lâm Lang, còn có chủ nhánh hai và ba vô cùng âm trầm.
“Lâm Hạo, mày không lo đi chuẩn bị hậu sự cho bố, chạy tới đây làm gì?”
Lâm Lang lạnh giọng nói: “Tao ra lệnh cho mày đi khỏi đây ngay, trong hôm nay nhất định phải chuẩn bị cho xong hậu sự cho bố”.
“Ra lệnh?”
Vẻ mặt Lâm Hạo nhìn Lâm Lang, châm chọc nói: “Anh là con trai cả của nhà họ Lâm, nên anh phải là người lo hậu sự cho bố mới phải.
Anh bảo một đứa em như tôi đi làm việc này, có thích hợp không?”
“Tao bảo mày làm thế nào thì mày làm thế đấy đi, sao lắm lời thế? Mau cút khỏi đây cho tao!”
Lâm Lang giận dữ quát Lâm Hạo.
“Lâm Hạo, ông nên đi lo hậu sự cho chủ gia tộc đi.
Ông không có quyền tham dự cuộc họp này!”
“Không sai, năm nhánh chúng tôi không đồng ý cho ông tham dự cuộc họp này!”
Ông chủ nhánh hai và nhánh ba cũng nhao nhao nói.
Ở trong mắt bọn họ, Lâm Hạo chính là uy hiếp lớn nhất, bởi vì Lâm Hạo mới là người thừa kế vị trí chủ gia tộc.
Lâm Thiên Tường bệnh chết, cũng chỉ có Lâm Hạo mới là người thừa kế thích hợp nhất.
Lúc này Lâm Lang cố ý nhắm vào Lâm Hạo, muốn loại bỏ ông ta, đương nhiên bọn họ sẽ đứng về phe Lâm Lang rồi.
“Các người chắc chắn không muốn cho tôi tham dự cuộc họp này?”
Lâm Hạo bỗng lấy quyển trục bằng lụa ra, liếc mắt nhìn mấy nhánh, híp mắt hỏi.
Thấy quyển trục trong tay Lâm Hạo, sắc mặt của ông chủ mấy nhánh đều thay đổi, bọn họ đã có suy đoán của mình.
“Lâm Hạo, mày cầm gì trong tay vậy?”
Lâm Lang tức giận quát lên: “Mau đưa nó cho tao!”
“Đây là di chúc của chủ gia tộc, Lâm Lang anh có tư cách gì mà đòi xem?”
Khí thế của Lâm Hạo bỗng tăng vọt, tức giận hỏi.
Quả nhiên, nghe được lời của Lâm Hạo, sắc mặt của ông chủ mấy nhánh đều trở nên âm trầm.
Vào thời điểm này Lâm Hạo lại lấy di chúc của chủ gia tộc ra, chứng tỏ Lâm Thiên Tường chắc chắn đã đoán được những chuyện sẽ xảy ra sau khi lão ta chết, nên mới lập di chúc trước.
Từ trước tới nay Lâm Thiên Tường rất coi trọng Lâm Hạo, chắc chắn lão ta sẽ lập Lâm Hạo trở thành chủ gia tộc họ Lâm.
“Chủ gia tộc dặn dò trong di chúc, muốn tôi thừa kế vị trí chủ gia tộc.
Tôi nghĩ chắc các vị sẽ không làm trái di mệnh của chủ gia tộc chứ nhỉ?”
Lâm Hạo cười híp mắt nói, sau đó mở quyển trục ra cho mọi người nhìn thấy nội dung bên trong.
Khi Lâm Lang thấy được nội dung di chúc, vẻ mặt vặn vẹo: “Lâm Hạo, mày lại dám dùng danh nghĩa của bố lập di chúc giả, mày biết tội gì không?”
Ông chủ nhánh hai, nhánh ba nghe Lâm Lang nói vậy cũng phản ứng lại, đồng loạt thốt lên: “Không sai, chủ gia tộc chưa từng lập di chúc, đây chắc chắn là di chúc giả do ông tự làm rồi”.
“Lâm Hạo thật không ngờ, bình thường mày giả vờ hiếu thảo thì ra là vì muốn đợi ngày này”.
“Mày chỉ là muốn cho mọi người có ảo giác mày rất kính trọng chủ gia tộc, nên chủ gia tộc mới lập di chúc cho mày thừa kế vị trí này đúng không?”
Trước khi bước vào phòng họp Lâm Hạo đã nghĩ tới khả năng này.
Vì thế khi đối mặt với sự trơ trẽn của bọn họ, ông ta không cảm thấy bất ngờ mà chỉ thấy xót xa.
“Các người đều biết rất rõ di chúc là thật hay giả.
Các người thật sự muốn làm trái di mệnh của chủ gia tộc sao?”
Ánh mắt của Lâm Hạo dần trở nên lạnh lẽo, trong giọng nói còn tỏa ra sát khí.
Hổ phụ không sinh khuyển tử.
Đứa con trai được Lâm Thiên Tường coi trọng nhất sao có thể là con cừu non để mặc người khác xâu xé chứ?
Bình thường ông ta hiếu thảo với Lâm Thiên Tường, chỉ là giảm bớt sự kiêu căng trước mặt bố mình mà thôi.
Nhưng điều này không có nghĩa ông ta là một người thừa kế bất tài, yếu đuối.
“Di chúc vốn là giả, tại sao chúng tôi lại phải nghe theo?”
Trong mắt Lâm Lang ngập tràn ác độc, quát lên lần nữa: “Lập tức, cút ra ngoài cho tao!”
Ông ta vừa dứt lời, hai cao thủ của nhánh chính cũng dồn dập bước lên trước, nhìn chằm chằm Lâm Hạo.
“Ngay cả các người cũng muốn phản bội chủ gia tộc?”
Lâm Hạo nhận ra hai tên cao thủ này, sắc mặt hơi khó coi.
Hai người này là cao thủ mà Lâm Thiên Tường tin tưởng nhất, bọn họ đã từng bảo vệ cho Lâm Thiên Tường.
Lúc này Lâm Hạo cũng đã lấy di chúc ra thế mà bọn họ vẫn lựa chọn đứng về phía Lâm Lang.
“Bớt nhiều lời đi, một là mày tự mình đi ra, hai là tao sẽ sai người đuổi mày ra ngoài!”
Giọng nói của Lâm Lang cực kỳ ngang tàng, hoàn toàn không coi Lâm Hạo ra gì.
“Tôi không muốn đi, ai dám đuổi?”
Khí thế của Lâm Hạo nhất thời tăng vọt, sải bước đi thẳng vào trong.
“Lâm Hạo, ông vẫn nên rời đi đi!”
Hai cao thủ của nhánh chính chặn đường đi của Lâm Hạo, cất giọng lạnh lùng, hai mắt ngập tràn uy hiếp.
“Các người có giỏi thì giết tôi đi!”
Lâm Hạo cười nhạo sau đó chen ngang giữa hai người đi thẳng vào trong.
– .
Chương 1033: 1033: Mối Nguy Hiểm Của Nhà Họ Lâm
Không ai ngờ rằng, Lâm Hạo lại dám coi thường cả vị cao thủ từng bảo vệ Lâm Thiên Tường.
Nói sao thì hai vị cao thủ này cũng đều là hạng cao thủ hàng đầu của nhà họ Lâm, thực lực đều thuộc Vương Cảnh trung kỳ.
Trong Vương thành Quan, chỉ có các cao thủ hàng đầu của bốn gia tộc lớn cùng các chủ nhánh của gia tộc mới có được thực lực cỡ này.
Dù là Vương tộc họ Quan cũng không có nhiều cao thủ Vương Cảnh trung kỳ đâu.
Hôm nay, cao thủ bậc này đã đi theo Lâm Lang, Lâm Lang lại là người coi Lâm Hạo là kẻ địch số một trong đời.
Theo bọn họ thì Lâm Thiên Tường nay đã chết, sẽ không còn ai có thể che chở cho Lâm Hạo nữa, nay Lâm Lang lại đã khống chế được toàn bộ nhánh chính, muốn giết Lâm Hạo thật quá dễ dàng.
Dưới tình huống như vậy, Lâm Hạo lại vẫn bỏ qua cảnh cáo của Lâm Lang, mang di chúc của Lâm Thiên Tường đi vào phòng họp.
“Mày muốn chết đúng không!”
Đáy mắt Lâm Lang toát ra sát khí mãnh liệt, vung tay lên: “Đuổi Lâm Hạo ra ngoài cho tôi, nếu nó dám chống đối, lập tức giết chết!”
Là con cái của người đứng đầu một gia tộc lớn, ngay từ khi sinh ra, có lẽ bọn họ đã phải đối mặt với những khảo nghiệm sinh tử.
Tuy cùng là con của Lâm Thiên Tường nhưng Lâm Lang và Lâm Hạo chỉ là anh em cùng cha khác mẹ, số mệnh đã định trước sẽ trở thành kẻ địch một sống một còn vì vị trí chủ gia tộc này.
Lâm Lang vừa ra lệnh, hai gã cao thủ vốn trước đây vẫn bảo vệ Lâm Thiên Tường lập tức đứng ra không hề do dự, đồng thời cất bước về phía Lâm Hạo.
“Lâm Hạo, chủ gia tộc đã qua đời rồi, nhà họ Lâm này đã không còn ai bảo vệ cậu, tốt nhất là cậu hãy rời xa nơi này, có lẽ đó mới là đường sống duy nhất đấy”.
Hai cao thủ chắn trước mặt Lâm Hạo, một người nghiêm nghị nói.
“Các ông là vệ sĩ được bố tôi tin tưởng nhất, vì sao lại trợ giúp kẻ phản loạn làm bậy? Tôi còn đang cầm di chúc của bố tôi trong tay, lẽ ra các ông nên bảo vệ tôi mới đúng chứ?”
Lâm Hạo bình tĩnh hỏi hai người kia, trên mặt không hề lộ chút sợ hãi.
Hai người kia thoáng lộ vẻ hổ thẹn, nhưng cũng chỉ trong một giây lát, bọn họ đã nhanh chóng bình thản trở lại.
“Con người hay con vật đều hướng tới chỗ tốt hơn, cậu Lang cho chúng tôi những điều kiện tốt không thể chối từ, cho nên chúng tôi có thể liều mạng vì cậu ấy”.
Một trong hai cao thủ lên tiếng: “Còn cậu, xưa nay bản tính đã yếu mềm, không mạnh mẽ và có dã tâm như cậu Lang, đi theo cậu vốn không có bất kì tiền đồ gì đáng nói”.
Một cao thủ khác cũng nói: “Người hiền hậu thì không nắm quyền được, người chính nghĩa thì không nắm tiền tài được, mà bản tính cậu lại vừa hiền hậu vừa chính nghĩa, cho nên, xin lỗi!”.
Truyện hay luôn có tại { T R Ù M t r u y ệ n . }
Lâm Hạo bỗng nở nụ cười: “Người hiền hậu thì không nắm quyền, người chính nghĩa thì không nắm tiền tài được, nói hay lắm, thì ra trong mắt các người, tôi chỉ là một kẻ vô năng đến thế”.
“Cũng tốt, đã như vậy, nếu tôi có làm ra vài chuyện không hay thì lòng cũng sẽ không phải nặng nề tự trách, dẫu sao, hết thảy đều là lựa chọn của bản thân các ông”.
Nghe Lâm Hạo nói xong, hai gã cao thủ kia bỗng có cảm giác thật kì quái, như thể đây là lần đầu bọn họ biết đến Lâm Hạo vậy.
Không chỉ bọn họ, ngay cả Lâm Lang và các vị chủ nhánh khác của gia tộc họ Lâm cũng có cảm giác như vậy.
Chẳng lẽ, Lâm Hạo còn có chiêu gì chưa giở ra?
Nghĩ tới đó, Lâm Lang bỗng chốc hốt hoảng tâm thần, phẫn nộ quát: “Lằng nhằng vô ích làm gì? Sao còn chưa ra tay đi?”
Bấy giờ, hai cao thủ không còn do dự nữa, chỉ nói một câu: “Lâm Hạo, mọi chuyện đều do cậu gieo gió gặt bão!”
Vừa dứt lời, hai người đã đồng loạt xông về phía Lâm Hạo.
Lâm Hạo lúc này, một tay cầm di chúc, bình thản đứng đó, tròng mắt đột ngột lóe lên một tia tàn khốc.
“Chẳng lẽ Lâm Hạo bị sợ tới ngu người rồi? Lẽ nào ông ta không hiểu rằng hai người này đều là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ hay sao?”
“Ông ta dám đứng yên đón đầu, chẳng lẽ đã biết không thoát được nên đứng yên chịu chết?”
“Kể ra cũng đáng tiếc, nói thế nào Lâm Hạo cũng là đứa con được chủ gia tộc Lâm yêu thương nhất, phải chết như thế này thật là chẳng đáng!”
Những người nhà họ Lâm thấy Lâm Hạo vẫn đứng yên bất động, có kẻ không đành lòng, nói.
“Cút!”
Đột nhiên, một tiếng quát to vang vọng khắp nơi.
Hai cao thủ Vương Cảnh trung kỳ vừa lao tới trước mặt Lâm Hạo bị đánh bay ra như diều đứt dây.
“Cái gì?”
“Sao lại thế được?”
“Lâm Hạo chỉ dùng một chiêu đánh bại hai cao thủ Vương Cảnh trung kỳ?”
Giờ khắc này, toàn bộ những người nắm quyền trong gia tộc họ Lâm đều đứng phắt dậy, vẻ mặt khiếp sợ tột cùng.
Lâm Lang cũng trợn to mắt nhìn, hai cao thủ kia có thực lực mạnh cỡ nào, ông ta biết rất rõ, nhưng lúc này đây, cả hai đều bị Lâm Hạo đánh bay như bóng cao su.
Đám người cầm quyền trong gia tộc họ Lâm cũng cực kì khiếp sợ, chủ nhánh của các nhánh gia tộc đều là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, toàn bộ nhà họ Lâm, chỉ có mình Lâm Thiên Tường mới có được thực lực Vương Cảnh hậu kỳ khi ở trong trạng thái đỉnh cao.
Mà hôm nay, Lâm Hạo lại bộc lộ ra thực lực của một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, không ai có thể chấp nhận sự thật này, nhưng sự thật đã phơi bày ra trước mắt bọn họ, không muốn cũng phải tiếp nhận.
Lâm Lang nhìn chằm chằm vào Lâm Hạo, sát khí điên cuồng nhân lên trong mắt.
Trước nay ông ta chưa từng để mắt đến Lâm Hạo, bởi vì theo ý ông ta thì Lâm Hạo chỉ biết nịnh bợ là giỏi, cho nên mới được lòng Lâm Thiên Tường.
Chỉ cần Lâm Thiên Tường chết đi, Lâm Hạo cũng sẽ triệt để rời khỏi trung tâm quyền lợi của nhà họ Lâm.
Một Lâm Hạo vốn chẳng có gì đáng sợ trong mắt ông ta, lúc này lại bộc lộ ra thực lực mạnh mẽ khiếp người, khiến cho ông ta không thể tiếp thu sự thật này.
“Thì ra, lão già kia đã sớm truyền thụ võ thuật của mình cho mày, chẳng trách những năm gần đây, mày cứ kè kè bên cạnh lão”.
Lâm Lang tức đến nghiến răng ken két, nói: “Lâm Hạo, thật không ngờ mày lại giấu giỏi như vậy”.
Mấy vị chủ nhánh không ai dám lên tiếng, đều chỉ nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt cực kì căng thẳng.
Lúc này, Lâm Hạo chợt đi thẳng tới chỗ Lâm Lang, mọi người đều đang hoang mang suy đoán xem Lâm Hạo muốn làm gì.
“Bốp!”
Bỗng một tiếng tát tai vang lên, vọng khắp căn phòng.
Mọi người đều trợn mắt há miệng nhìn, Lâm Lang bị Lâm Hạo cho một cái tát, đánh bay khỏi vị trí chủ tọa.
“Ông ấy là bố chúng ta, không phải lão già nào, nếu anh còn dám nhục mạ bố, tôi sẽ tự tay giết anh”.
Lâm Hạo không hề che giấu sát khí trong mắt mình, ông ta nhìn chằm chằm vào Lâm Lang đang té ngã trên mặt đất, nói.
“Lâm Hạo!”
Lâm Lang loạng choạng bò dậy, vẻ mặt dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi gọi ra cái tên Lâm Hạo.
Nhưng Lâm Hạo chẳng buồn nhìn ông ta thêm một cái mà ngồi luôn vào vị trí chủ tọa, đảo mắt nhìn quanh khắp phòng, bình thản lên tiếng: “Dựa theo di chúc của chủ gia tộc, vị trí chủ gia tộc đời tiếp theo nên do tôi nắm giữ, các người có ai không phục không?”
Đầu tiên là lấy võ thuật trấn áp, sau đó dằn mặt Lâm Lang, lúc này có ai dám nói “không” với ông ta?
Lâm Lang đứng đó, sắc mặt vặn vẹo biến dạng, hai mắt ghim chặt vào Lâm Hạo: “Tao không phục!”
“Không phục? Một kẻ vô dụng như anh, không phục cái gì?”
Lâm Hạo lạnh giọng chất vấn: “Nếu anh đã không phục thì tiếp đó anh định đối phó với tôi thế nào? Dùng cái thực lực chỉ mới Vương Cảnh trung kỳ của anh à? Hay là kết liên minh với năm nhánh của nhà họ Lâm? Hoặc là lấy nhánh chính ra đối phó với tôi?”
Lâm Lang nghe nói mà nghẹn họng, Lâm Hạo nói không sai, chỗ dựa của ông ta trước nay chỉ có nhánh chính.
Nhánh chính vốn do chủ gia tộc nắm giữ, nay Lâm Hạo thể hiện thực lực Vương Cảnh hậu kỳ mạnh mẽ, người của nhánh chính sẽ lựa chọn thế nào, không cần hỏi cũng biết.
“Nếu đã không thể thì chớ nói mấy lời thừa thãi với tôi, từ nay về sau, nhà họ Lâm này không còn chỗ cho anh nữa, nể chút tình anh em trước đây, tôi tha cho anh một lần, cút đi!”
Lâm Hạo thẳng thừng đuổi Lâm Lang.
Ngay vừa rồi, Lâm Lang còn ngồi trên ghế chủ tọa, bên cạnh có hai vị cao thủ Vương Cảnh trung kỳ bảo vệ, ông ta vênh váo tự đắc nói muốn tống cổ Lâm Hạo khỏi nhà họ Lâm.
Chỉ mấy phút sau, hai người đã đổi vị trí cho nhau, thật nực cười biết bao.
“Lâm Hạo, mày đừng có quá đáng!”
Lâm Lang giận dữ hét lớn.
“Người đâu, đuổi Lâm Lang ra ngoài cho tôi!”
Lâm Hạo lên tiếng ra lệnh, nhưng không một ai bước ra.
Lâm Lang lập tức điên cuồng cười to: “Lâm Hạo, mày thấy chưa? Nhà họ Lâm này còn chưa đến phiên mày ra lệnh đâu, còn chưa kế thừa vị trí chủ gia tộc mà mày đã muốn sử dụng quyền lợi của chủ gia tộc à?”
“Xem ra, trước đây tôi đã quá nhân từ, thế cho nên dù tôi đã bộc lộ thực lực của mình, các người vẫn cảm thấy tôi đây là kẻ dễ bắt nạt”.
Lâm Hạo lạnh nhạt cười cười, ánh mắt đảo qua toàn bộ đám người ở đây.
Mỗi người nắm quyền trong gia tộc họ Lâm đối mặt với ánh mắt ông ta đều cúi gục đầu xuống, không ai dám nhìn thẳng vào Lâm Hạo.
“Các người định để tôi tự mình ra tay hả?”
Lâm Hạo lên tiếng hỏi, vừa dứt lời, một khí thế cực uy nghiêm bùng nổ từ trên người ông ta.
“Nếu để tôi tự ra tay, có lẽ sẽ có vài người cũng cần phải cút theo Lâm Lang đấy”.
Lâm Hạo vừa nói xong, lập tức có vị chủ nhánh lớn tiếng hô: “Nhánh một tình nguyện tôn Lâm Hạo làm chủ nhà họ Lâm”.
Bao giờ cũng thế, một khi đã có người mở đầu thì sau đó sẽ nhanh chóng có người thứ hai, người thứ ba đưa ra lựa chọn.
“Nhánh hai, nguyện tuân thủ di chúc của chủ gia tộc, tôn Lâm Hạo làm chủ gia tộc đời tiếp theo”.
“Nhánh ba, nguyện tuân thủ di chúc của chủ gia tộc, tôn Lâm Hạo làm chủ gia tộc đời tiếp theo”.
…!
Ngay sau đó, mấy nhánh của nhà họ Lâm đều tỏ thái độ tình nguyện tôn Lâm Hạo làm chủ gia tộc đời tiếp theo của nhà họ Lâm.
Lúc này, sắc mặt Lâm Lang đã âm trầm cực điểm, hai mắt ông ta ghim chặt lấy Lâm Hạo, khóe miệng bỗng nhếch lên một nụ cười châm chọc: “Lâm Hạo, mày tưởng tao không có chuẩn bị gì sao?”
Ông ta vừa dứt lời, trong giây lát, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt đã bao trùm toàn bộ căn phòng này, đặc biệt là Lâm Hạo càng cảm nhận rõ ràng hơn ai hết.
– .
Chương 1034: 1034: Chủ Gia Tộc Còn Sống
“Các người chết hết đi cho tôi!”
Lâm Lang bỗng phá lên cười, ngay khi mọi người còn đang khiếp sợ nhìn, ông ta bỗng giật tung áo mình ra.
Mọi người chợt thấy quanh thân ông ta đã buộc đầy thuốc nổ.
“Lâm Lang, dừng lại ngay!”
Có người nổi giận gầm lên.
“Lâm Lang, không được làm bậy, mau bỏ mồi lửa xuống ngay!”
“Lâm Lang, chúng tôi tình nguyện giúp cậu đoạt lại vị trí chủ gia tộc!”
Bấy giờ, mấy vị chủ nhánh đều nhốn nháo khuyên bảo Lâm Lang.
Ngay cả Lâm Hạo cũng phải lớn tiếng khuyên can: “Tôi tình nguyện nhường lại vị trí chủ gia tộc”.
“Tình nguyện nhường lại? Lấy thực lực Vương Cảnh hậu kỳ của mày, dù tao có thực sự ngồi lên được cái ghế chủ gia tộc ấy thì liệu có thể sống sót được sao? Chẳng phải cuối cùng cũng sẽ chết trong tay mày sao?”
Lâm Lang kích động hét lên giận dữ: “Lâm Hạo, cả lão chó già kia nữa, mọi hậu quả đều do các người ép tôi, nếu không phải tại các người chèn ép tôi quá đáng thì sao tôi sẽ đi tới bước đường cùng như hôm nay?”
“Tao mới là con trưởng của nhà họ Lâm, dựa vào đâu mà mày lại trở thành người thừa kế của gia tộc này?”
“Lão già kia đã chết rồi, sao còn để lại di chúc cho mày thừa kế gia tộc họ Lâm? Tao không phục”.
“Nếu chuyện đã đến nước này, vậy để tao kéo tất cả chết chung đi, lão chó già kia chẳng phải vẫn mong muốn nhà họ Lâm trở thành gia tộc lớn nhất ở Vương thành Quan này hay sao?”
“Lão hủy hoại ước mơ của tao, tao cũng sẽ hủy diệt giấc mộng của lão, tao sẽ kéo tất cả các người chết chung, vậy thì nhà họ Lâm coi như triệt để bị hủy diệt rồi đi? Ha ha ha ha…”
Lâm Lang đã thực sự điên rồi, sau khi nói xong, ông ta bèn châm ngòi kíp nổ trên người mình.
“Nếu lão chó già kia muốn cho mày trở thành chủ gia tộc đến thế, vậy tao sẽ hủy diệt gia tộc này, cho các người cùng chết!”
Lâm Lang cười lớn, vẻ mặt cực kì điên cuồng.
Mặc dù Lâm Hạo đã định liệu đến mọi chuyện nhưng cũng không sao tưởng tượng nổi, Lâm Lang lại có thể trở nên điên cuồng đến vậy, vì vị trí chủ gia tộc này mà có thể liều chết đến độ buộc cả thuốc nổ vào người.
Xem ra, ông ta đã sớm có quyết tâm, nếu không thể chiếm được vị trí chủ gia tộc thì sẽ kéo tất cả mọi người chôn cùng mình.
“Khốn kiếp!”
Lâm Hạo tức tối vô cùng, mặc dù ông ta đã là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ nhưng tận mắt chứng kiến ngòi nổ trên người Lâm Lang càng lúc càng ngắn lại, ông ta cũng đành bất lực.
Ông ta cực kì không cam lòng, ẩn nhẫn bao nhiêu năm nay, ngày ngày theo bố tập võ chính là vì một ngày có thể kế thừa vị trí của bố, sẻ chia gánh nặng gia tộc với bố.
Vất vả lắm mới chờ đến ngày này, ông ta đã hoàn thành cả quy hoạch cho tương lai của nhà họ Lâm, đợi đến khi kế thừa vị trí chủ gia tộc thì sẽ bắt đầu trổ tài, nỗ lực khiến nhà họ Lâm vượt lên trên các gia tộc lớn khác, thậm chí còn mong muốn có thể sánh vai với Vương tộc họ Quan.
Nhưng hết thảy chỉ vừa mới bắt đầu, lại đã chuẩn bị đổ về hướng diệt vong.
Không chỉ Lâm Hạo mà những người cầm quyền khác của gia tộc cũng cực kì không cam tâm, không cam tâm cứ thế chết đi, bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ chết một cách lãng xẹt như vậy.
Từ lúc Lâm Lang châm ngòi kíp nổ cho đến giờ, tất cả đều chỉ xẹt qua trong một tích tắc, không ai có biện pháp nào ngăn cản lại được.
.
Truyện hay luôn có tại # T r ù m T r u y ệ n .or g #
Lúc này, ngòi nổ đã cháy sát đến bọc thuốc nổ, có lẽ, một giây tiếp theo chính là thời điểm bộc phát của kíp nổ này.
“Oành!”
Vào đúng thời khắc này, tất cả mọi người khiếp sợ trông thấy một bóng hình lóe lên hệt yêu ma, xuất hiện ngay cạnh Lâm Lang, nhấc chân đạp ông ta ra ngoài.
Thân thể Lâm Lang tông thẳng vào cửa sổ, bay vèo ra ngoài.
“Nằm xuống!”
Gần như cùng lúc, một tiếng quát to nổ vang bên tai mọi người.
“Ầm!”
Tất cả còn chưa lấy lại tinh thần thì đã nghe thấy một tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Đồng thời, một luồng sóng xung kích cực mãnh liệt mang theo hơi nóng khủng khiếp sau vụ nổ quét tới, khiến cho những cao thủ thực lực dưới Vương Cảnh đều bị chấn động hộc máu.
Kể cả các cao thủ Vương Cảnh cũng có cảm giác vừa bị nện thật mạnh vào người, lục phủ ngũ tạng như đều lệch vị trí sau vụ nổ này.
Chỉ có vài cao thủ Vương Cảnh kịp thời nằm xuống mới có thể bình yên vô sự.
Lúc này, không chỉ nhà họ Lâm mà toàn bộ Vương thành Quan đều nghe thấy tiếng nổ mạnh trên bầu trời ở vị trí gia tộc họ Lâm.
“Nhà họ Lâm vừa xảy ra chuyện gì? Vì sao lại có tiếng nổ dữ dội như vậy?”
Rất nhiều người của các gia tộc lớn trong Vương thành Quan đều nhận ra tiếng nổ khủng khiếp vừa rồi đến từ phía nhà họ Lâm.
Tại nhà họ Khương, tất nhiên Khương Hùng cũng nghe thấy, lão ta lập tức tái nhợt mặt mày: “Cậu Thanh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Nếu chẳng may Dương Thanh gặp chuyện gì ở nhà họ Lâm thì Khương Hùng chắc chắn sẽ không thể tha thứ cho chính mình.
Bởi, Dương Thanh tới nhà họ Lâm cũng coi như là vì lão ta.
Tại Vương phủ họ Quan, sắc mặt của Quan Vương cũng căng thẳng tột cùng, mắt chăm chăm nhìn về phía nhà họ Lâm, nghiêm nghị nói: “Xem ra, nhà họ Lâm xảy ra chuyện lớn rồi”.
Hầu như tất cả các gia tộc đứng đầu đều đã cho rằng nhà họ Lâm đã tan thành tro bụi trong vụ nổ khủng khiếp này.
Bởi dẫu sao, vụ nổ này quá lớn, không ai tin được rằng sau vụ nổ ấy, nhà họ Lâm còn có thể tồn tại bình yên.
Cùng lúc đó, bên trong phòng họp của nhà họ Lâm, mọi thứ ngổn ngang hỗn độn, tấm cửa thủy tinh của phòng đã bị sóng âm chấn vỡ nát.
Nhưng lúc này, mọi ánh mắt đều dồn về một bóng người trẻ tuổi đang đứng ở giữa phòng, ngay vị trí cũ của Lâm Lang.
“Cậu Thanh, là cậu!”
Lâm Hạo ngây người vài giây, sau đó khiếp sợ thốt lên.
Trước đây, khi ông ta đưa Lâm Thiên Tường tới nhà họ Khương nhờ Phùng Tiểu Uyển chữa trị cũng từng gặp mặt Dương Thanh, khi đó Khương Hùng còn đích thân giới thiệu Lâm Thiên Tường cho Dương Thanh.
Không chỉ có vậy, Phùng Tiểu Uyển dường như vô cùng cung kính với Dương Thanh, mọi sự đều đặt Dương Thanh lên trên hết.
Khi đó, ông ta còn đang thắc mắc, vì sao một người thanh niên chưa tới ba mươi tuổi lại có thể nhận được sự ưu ái của Khương Hùng, thậm chí còn có thể khiến cho một thần y như Phùng Tiểu Uyển cung kính đối đãi.
Cho đến giờ phút này, ông ta đã hiểu ra.
Bản thân ông ta đã là Vương Cảnh hậu kỳ, nhưng khi đối mặt với khối thuốc nổ di động như Lâm Lang, ông ta vẫn không có bất kì biện pháp nào để tự cứu bản thân.
Nhưng Dương Thanh lại có thể cứu được toàn bộ gia tộc họ Lâm này.
Ông ta dám chắc rằng, ngay trước khi Lâm Lang châm thuốc nổ, Dương Thanh căn bản không có mặt trong phòng họp.
Khi đó, bản thân ông ta đã không còn cách nào.
Nhưng Dương Thanh lại đáp xuống như một thiên thần, đạp bay Lâm Lang khi ấy đã sắp phát nổ.
Người như thế, há là người tầm thường?
Không chỉ Lâm Hạo mà những người lãnh đạo khác của nhà họ Lâm cũng đang khiếp sợ ra mặt nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Dương Thanh khẽ gật đầu với Lâm Hạo rồi nói: “Dẫn tôi đi gặp ông chủ Lâm đi!”
Anh đã tới nhà họ Lâm từ sớm, nhưng cũng đã biết ý định của Lâm Thiên Tường muốn để Lâm Hạo tự mình nắm lấy gia tộc họ Lâm trong tay nên mới không đứng ra giúp từ đầu.
Nay Lâm Lang đã chết, Lâm Hạo cũng đã bộc lộ thực lực cực mạnh, những người cầm quyền khác của nhà họ Lâm nào còn ai dám tranh đoạt vị trí chủ gia tộc?
Cho nên, hiện tại để lộ ra tin tức Lâm Thiên Tường còn sống cũng không có vấn đề gì.
“Bố tôi đang ở trong phòng, ông ấy tự tu dưỡng, giờ tôi sẽ đưa cậu tới gặp ông ấy ngay!”
Lâm Hạo tỏ thái độ hết sức cung kính, nói.
“Được!”
Dương Thanh gật đầu, đi theo Lâm Hạo.
Đợi khi Dương Thanh và Lâm Hạo đi khuất, đám người cầm quyền của nhà họ Lâm trong phòng họp bắt đầu xôn xao cả lên.
“Ai có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc vừa có chuyện gì xảy ra?”
“Vừa rồi người thanh niên kia có nói muốn gặp chủ gia tộc? Lâm Hạo còn nói, chủ gia tộc đang ở trong phòng riêng tự tu dưỡng, thậm chí còn dẫn người thanh niên kia đến gặp?”
“Không phải chủ gia tộc đã chết rồi sao?”
Bấy giờ, tất cả mọi người đều ngây ra.
Trong lòng mọi người đều tràn đầy khiếp sợ và nghi hoặc, ngay sau đó đã có người đoán ra tất cả.
“Lẽ nào chủ gia tộc chưa chết, ông ấy vẫn còn sống? Lâm Hạo mang di chúc của chủ gia tộc tới đây yêu cầu kế thừa vị trí, chính là để thử chúng ta?”
Bỗng có người thốt ra suy đoán.
Ông ta vừa dứt lời, tất cả đều trợn tròn mắt, lòng sợ hãi tột cùng.
Nếu quả là như vậy, chẳng phải những việc bọn họ đã từng làm để tranh giành quyền thế trước đây đều đã bị chủ gia tộc biết cả?
Nay bên cạnh chủ gia tộc có thêm một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ là Lâm Hạo, còn ai có thể lay động địa vị của nhánh chính?
Lúc này, Lâm Hạo đã dẫn Dương Thanh tới phòng của Lâm Thiên Tường.
“Thưa bố, vừa rồi cậu Thanh đây đã cứu nhà họ Lâm chúng ta!”
Lâm Hạo vừa vào phòng liền vội vàng báo cáo với Lâm Thiên Tường.
Lâm Thiên Tường đến nay vẫn chưa rõ chuyện gì vừa xảy ra ngoài kia, chỉ biết bên ngoài nhà họ Lâm vừa vang lên một tiếng nổ lớn, sau đó đã thấy Lâm Hạo dẫn Dương Thanh tới đây.
Giờ đây nghe Lâm Hạo nói, lão ta mới lờ mờ đoán ra đã có chuyện lớn.
Lâm Hạo vội thuật lại toàn bộ sự việc với Lâm Thiên Tường.
Khi Lâm Thiên Tường biết Dương Thanh bỗng nhiên xuất hiện, đạp bay Lâm Lang cứu toàn bộ nhà họ Lâm, vẻ mặt lão ta tràn đầy cảm kích.
“Bịch!”
Lâm Thiên Tường chợt quỳ phịch hai gối xuống đất, nói với Dương Thanh bằng giọng cảm kích vô cùng: “Xin cảm tạ ơn cứu mạng của cậu Thanh, từ nay về sau, cậu chính là ân nhân của nhà họ Lâm tôi!”
– .
Chương 1035: 1035: Vũ Khí Tất Thắng
Nếu để người ngoài thấy cảnh tượng Lâm Thiên Tường quỳ gối trước mặt Dương Thanh như thế này, nhất định sẽ kinh ngạc rớt cằm.
Lão ta chính là người đứng đầu gia tộc họ Lâm, một trong bốn gia tộc lớn nhất của Vương thành Quan này, tính trong khắp Chiêu Châu, đây là gia tộc có thể xếp vào hàng những gia tộc đứng đầu.
Không chỉ có thế, Lâm Thiên Tường còn là một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ.
Một người đứng đầu gia tộc quyền thế cỡ đó lại quỳ gối trước một thanh niên chưa đầy ba mươi.
“Ông chủ Lâm xin hãy đứng lên đi!”
Dương Thanh vội vàng bước tới tự mình đỡ Lâm Thiên Tường đứng lên.
Tuy thực lực của anh vượt xa Lâm Thiên Tường nhưng trước mặt lão ta, anh vẫn chỉ là một thanh niên hàng con cháu, để một người cao tuổi như thế quỳ xuống với mình thì thật là tổn thọ.
“Cậu Thanh, vô cùng cảm ơn cậu, nếu không nhờ cậu, nhà họ Lâm hôm nay coi như xong rồi”.
Lâm Thiên Tường nắm chặt tay Dương Thanh mãi không chịu buông, ánh mắt tràn ngập cảm kích.
Lâm Hạo cũng cười nói: “Đúng vậy, lần này thực sự nhờ có cậu Thanh đây, bằng không toàn bộ cấp cao trong nhà họ Lâm đã gặp nạn, ngày sau gia tộc này sẽ hoàn toàn lùi vào dĩ vãng”.
Được khen nhiều, Dương Thanh cũng cảm thấy hết sức bất đắc dĩ.
“Đúng rồi, cậu Thanh đây tới nhà chúng tôi không chỉ vì giúp chúng tôi thôi đâu nhỉ?”
Lâm Thiên Tường đột nhiên hỏi.
Dương Thanh nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Ông chủ Lâm có biết Quỷ Môn của Miêu Thành?”
Nghe đến cái tên này, Lâm Thiên Tường hơi biến sắc, nhưng chỉ trong chớp mắt, sắc mặt lão ta đã khôi phục như thường.
Sau một hồi trầm mặc, lão ta mới gật đầu: “Tôi có biết, hơn năm mươi năm trước, tôi từng tới Miêu Thành.
Thật ra cổ độc mà tôi bị trúng phải chính là do một người phụ nữ ở Miêu Thành hạ cổ trong chuyến đi đó”.
“Không chỉ có thế, những thành tựu mà tôi có được ngày hôm nay đều là nhờ người phụ nữ đó hỗ trợ”.
Nghe Lâm Thiên Tường nói xong, Dương Thanh thoáng kinh ngạc.
Trước đây Khương Hùng từng nói cho anh hay, sau khi trở về từ Miêu Thành thì thực lực của Lâm Thiên Tường bỗng tăng vọt, không ngờ hết thảy đều có liên quan tới một người phụ nữ ở Miêu Thành.
“Tôi vốn không cố ý tìm hiểu chuyện riêng tư của ông chủ Lâm, nhưng ông cũng biết đấy, tôi và nhà họ Khương có quan hệ khá đặc biệt, ngay sau khi ông rời khỏi nhà họ Khương, bên đó đã xảy ra vài chuyện không hay”.
“Mười mấy cao thủ của Quỷ Môn Miêu Thành đột nhiên xuất hiện, thực lực đều thuộc Vương Cảnh trung kỳ, trong đó có người đóng giả thành chủ nhánh ba của nhà họ Khương, có ý đồ thâu tóm toàn bộ gia tộc họ Khương”.
“Sau khi nhiệm vụ thất bại, hơn chục cao thủ Vương Cảnh trung kỳ đồng loạt tự sát”.
“Vì vụ việc quá mức nghiêm trọng, mà ông chủ Lâm lại trúng cổ độc nên tôi mới đến đây tính hỏi ông chủ Lâm chút chuyện về Quỷ Môn của Miêu Thành”.
Dương Thanh thẳng thắn nói.
Lâm Thiên Tường và Lâm Hạo nghe Dương Thanh nói đến chuyện kia thì đều lộ vẻ khiếp sợ.
“Hơn chục cao thủ Vương Cảnh trung kỳ đều tự sát chết sạch?”
Lâm Thiên Tường ngơ ngác hỏi lại.
Dương Thanh gật đầu: “Nói đúng hơn, bọn họ đều là những cao thủ bị hạ cổ độc, mặc dù có thể đột phát ra thực lực Vương Cảnh trung kỳ nhưng đó đều do cổ trùng trong cơ thể kích phát tiềm lực cá nhân”.
Dù vậy, việc này vẫn khiến Lâm Thiên Tường và Lâm Hạo rất kinh sợ.
Hơn chục cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, toàn bộ Chiêu Châu này không có mấy gia tộc có thể sở hữu đội hình mạnh như vậy đâu.
Ở Vương thành Quan, phỏng chừng chỉ có Vương phủ họ Quan có thể có nhiều cao thủ Vương Cảnh trung kỳ như vậy thôi nhỉ?
Nhà họ Lâm bọn họ đúng là không được cỡ đó.
“Cậu Thanh muốn biết điều gì?”
Một hồi lâu sau, Lâm Thiên Tường mới bình tĩnh trở lại, nhìn về phía Dương Thanh, hỏi.
Dương Thanh đáp: “Tôi chỉ muốn biết, Quỷ Môn Miêu Thành rốt cuộc muốn làm gì?”
“Theo tôi được biết, không chỉ có Vương thành Quan mà cả Vương thành Tiết cũng có xuất hiện cao thủ của Quỷ Môn Miêu Thành”.
“Lần này, người đóng giả làm chủ nhánh ba của nhà họ Khương là một người tên Miêu Chính Phong thuộc Quỷ Môn ở Miêu Thành.
Người này cũng trúng cổ độc, ban đầu tôi định buộc ông ta nói ra mục đích tới nhà họ Khương là gì, nhưng ngay khi ông ta định khai báo sự thật thì cổ độc đã bộc phát, chết trong nháy mắt”.
“Ông ta mới chỉ nói mình tới đây theo mệnh lệnh của sư phụ”.
Nghe Dương Thanh nói tới những chuyện đó, ánh mắt Lâm Thiên Tường bỗng toát lên sự sợ hãi.
“Cậu Thanh, tôi cũng không biết mục đích của Quỷ Môn ở Miêu Thành là gì.
Hơn năm mươi năm trước, tuy tôi từng đến Miêu Thành, nhưng người phụ nữ mà tôi từng tiếp xúc không phải người của Quỷ Môn, tôi chỉ biết người đó là người của Miêu Thành”.
Lâm Thiên Tường nói, sắc mặt rất nghiêm túc: “Nếu không phải vì cậu Thanh đây đã cứu nhà họ Lâm chúng tôi thì có lẽ tôi sẽ không nói cho cậu những điều này, nhưng tôi phải nhắc nhở cậu một câu, cao thủ của Miêu Thành nhiều vô cùng, hơn nữa thực lực còn sâu không lường được”.
“Bất kể mục đích của Quỷ Môn ở Miêu Thành là gì, tôi hi vọng cậu đừng nên coi nhẹ, Quỷ Môn là tổ chức có thực lực đứng đầu Miêu Thành, chuyện bọn họ muốn làm, chắc chắn không phải việc chúng ta có thể tùy tiện nhúng tay vào”.
“Tôi biết cậu Thanh rất mạnh, thậm chí còn là cao thủ Thần Cảnh, nhưng Miêu Thành cũng có cao thủ Thần Cảnh, hơn năm mươi năm trước đã nghe đồn nơi đó có ít nhất mười cao thủ Thần Cảnh”.
Lúc này đến phiên Dương Thanh kinh ngạc.
Một nơi có tới mười cao thủ Thần Cảnh, đây là lần đầu tiên anh nghe nói tới.
Ngay cả bốn khu biên giới của Chiêu Châu cũng chỉ có bốn cao thủ Thần Cảnh trấn giữ mà thôi.
Trong khi đó, xét bề ngoài, bốn khu biên giới đã có thể coi là những nơi có sức chiến đấu mạnh nhất của Chiêu Châu rồi.
Vậy mà, một Miêu Thành lại sở hữu chí ít mười cao thủ Thần Cảnh, vượt qua cả bốn khu biên giới Chiêu Châu.
Đây quả thực là điều làm người ta không thể tưởng tượng nổi, nếu đó là thật thì Quỷ Môn ở Miêu Thành đúng là nơi anh không thể dễ dàng đụng vào.
Chỉ có điều, ở nhà họ Khương đã có mười gã cao thủ Vương Cảnh trung kỳ mất mạng, hơn nữa, tất cả đều có liên quan đến anh.
Lấy thực lực của Miêu Thành, bọn họ nhất định có thể tra ra được điều này.
Bởi vậy, mối thù giữa anh và Quỷ Môn của Miêu Thành hiển nhiên đã hình thành rồi.
Dương Thanh bỗng cười khổ một tiếng: “Quỷ Môn Miêu Thành một chốc đã tổn thất mười cao thủ Vương Cảnh, chỉ e, dù tôi không muốn chọc vào bọn họ, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua cho tôi đâu”.
Nghe vậy, sắc mặt Lâm Thiên Tường trở nên căng thẳng, lão ta nhìn Dương Thanh, ánh mắt phức tạp: “Cậu nói rất đúng, Miêu Thành bỗng chốc tổn thất nhiều cao thủ như vậy, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu”.
“Nếu có cơ hội, tốt nhất là cậu nên rời khỏi Chiêu Châu này đi, nếu không, sau này dù cậu có đi tới đâu, Quỷ Môn của Miêu Thành cũng sẽ tìm ra”.
Dương Thanh lắc đầu: “Trốn tránh không phải là phong cách làm việc của tôi”.
Mặc dù thực lực của Quỷ Môn ở Miêu Thành vô cùng kinh khủng nhưng Dương Thanh cũng sẽ không e ngại bọn họ.
Đúng là Miêu Thành có rất nhiều cao thủ Thần Cảnh, nhưng anh chưa bao giờ thừa nhận, mình chỉ là cao thủ Thần Cảnh.
“Hôm nay cứ coi như tôi chưa từng tới nhà họ Lâm đi!”
Dương Thanh bỗng lên tiếng.
Nói xong, anh quay đầu rời đi.
Mãi đến khi bóng dáng Dương Thanh biến mất khỏi tầm mắt, Lâm Thiên Tường mới lấy lại tinh thần, lão ta biết, anh nói vậy là không muốn nhà họ Lâm bị liên lụy.
“Bố, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Sau khi Dương Thanh đi rồi, Lâm Hạo mới hỏi Lâm Thiên Tường, sắc mặt rất lo lắng.
Lâm Thiên Tường trầm mặc một hồi, đáy mắt chợt lóe lên tia sáng kì dị, nói: “Lâm Thiên Tường ta đây, trước giờ không phải là kẻ vong ân phụ nghĩa”.
“Cậu Thanh đó đã cứu nhà họ Lâm ta, vậy thì dù Quỷ Môn ở Miêu Thành có thực lực kinh khủng cỡ nào, nhà họ Lâm ta cũng không sợ”.
Nghe bố mình nói thế, Lâm Hạo kinh ngạc vô cùng.
Theo như ông ta thấy, nhà họ Lâm chỉ có ông ta và Lâm Thiên Tường là mạnh nhất, nhưng thực lực mới đến Vương Cảnh hậu kỳ.
Trong khi đó, Quỷ Môn ở Miêu Thành có ít nhất mười cao thủ Thần Cảnh, chỉ sợ dù nhà họ Lâm muốn trở thành đối thủ của Quỷ Môn ở Miêu Thành cũng không có tư cách đó nhỉ?
Dẫu sao, thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, căn bản không phải cùng một cấp bậc, không thể so sánh.
Dù vậy, Lâm Thiên Tường vẫn lựa chọn đứng về phía Dương Thanh, đây quả thực là một ván cược điên cuồng.
“Bố, bố làm thế là vì báo ơn ạ? Hay là bố muốn đặt cược vào cậu Thanh đó?”
Lâm Hạo nhạy bén cảm nhận được ý đồ của Lâm Thiên Tường, bèn trầm giọng hỏi.
Lâm Thiên Tường sửng sốt, ngay sau đó bèn vui mừng nói: “Đúng như con nghĩ đấy, bố chuẩn bị lấy tương lai toàn bộ nhà họ Lâm chúng ta ra cược cậu Thanh sẽ thắng”.
“Đương nhiên, trong đó cũng có một phần là vì báo ơn, dù sao, nếu không nhờ cậu Thanh, hiện giờ nhà họ Lâm ta đã bị diệt sạch rồi”.
“Nhưng mà, nguyên nhân lớn hơn vẫn là bố rất coi trọng cậu Thanh, một cao thủ Thần Cảnh chưa tới ba mươi tuổi, chỉ cần cậu ấy có thể sống sót, tương lai nhất định sẽ đạt tới vị trí cao nhất của thế giới này”.
Lâm Hạo khiếp sợ ra mặt, xưa nay Lâm Thiên Tường luôn nhìn người cực chuẩn, nhưng lão ta chưa từng đánh giá cao đến thế đối với bất kì người nào.
Song, ông ta ngẫm lại tuổi tác của Dương Thanh lúc này, lại liên tưởng tới thực lực khủng bố của anh, không thể không thừa nhận, Dương Thanh chính là người có thực lực mạnh nhất trong số những người ông ta từng biết.
Điều đáng sợ hơn cả là, Dương Thanh còn rất trẻ.
“Tung tin ra ngoài, nói rằng cậu Thanh là khách quý của nhà họ Lâm ta, bất kể ai dám động đến cậu ấy thì chính là động đến gia tộc họ Lâm này”.
Lâm Thiên Tường bỗng đứng lên, mắt lóe sáng, chậm rãi nói: “Đối mặt với Quỷ Môn của Miêu Thành, cậu ấy còn có một vũ khí tất thắng”.
“Ý của bố là?”
Lâm Hạo nghi hoặc hỏi.
“Yến Đô, Đế Thôn!”
Lâm Thiên Tường thong thả đáp.
– .
Chương 1036: 1036: Không Có Biện Pháp Đối Phó
Nếu để người ngoài thấy cảnh tượng Lâm Thiên Tường quỳ gối trước mặt Dương Thanh như thế này, nhất định sẽ kinh ngạc rớt cằm.
Lão ta chính là người đứng đầu gia tộc họ Lâm, một trong bốn gia tộc lớn nhất của Vương thành Quan này, tính trong khắp Chiêu Châu, đây là gia tộc có thể xếp vào hàng những gia tộc đứng đầu.
Không chỉ có thế, Lâm Thiên Tường còn là một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ.
Một người đứng đầu gia tộc quyền thế cỡ đó lại quỳ gối trước một thanh niên chưa đầy ba mươi.
“Ông chủ Lâm xin hãy đứng lên đi!”
Dương Thanh vội vàng bước tới tự mình đỡ Lâm Thiên Tường đứng lên.
Tuy thực lực của anh vượt xa Lâm Thiên Tường nhưng trước mặt lão ta, anh vẫn chỉ là một thanh niên hàng con cháu, để một người cao tuổi như thế quỳ xuống với mình thì thật là tổn thọ.
“Cậu Thanh, vô cùng cảm ơn cậu, nếu không nhờ cậu, nhà họ Lâm hôm nay coi như xong rồi”.
Lâm Thiên Tường nắm chặt tay Dương Thanh mãi không chịu buông, ánh mắt tràn ngập cảm kích.
Lâm Hạo cũng cười nói: “Đúng vậy, lần này thực sự nhờ có cậu Thanh đây, bằng không toàn bộ cấp cao trong nhà họ Lâm đã gặp nạn, ngày sau gia tộc này sẽ hoàn toàn lùi vào dĩ vãng”.
Được khen nhiều, Dương Thanh cũng cảm thấy hết sức bất đắc dĩ.
“Đúng rồi, cậu Thanh đây tới nhà chúng tôi không chỉ vì giúp chúng tôi thôi đâu nhỉ?”
Lâm Thiên Tường đột nhiên hỏi.
Dương Thanh nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Ông chủ Lâm có biết Quỷ Môn của Miêu Thành?”
Nghe đến cái tên này, Lâm Thiên Tường hơi biến sắc, nhưng chỉ trong chớp mắt, sắc mặt lão ta đã khôi phục như thường.
Sau một hồi trầm mặc, lão ta mới gật đầu: “Tôi có biết, hơn năm mươi năm trước, tôi từng tới Miêu Thành.
Thật ra cổ độc mà tôi bị trúng phải chính là do một người phụ nữ ở Miêu Thành hạ cổ trong chuyến đi đó”.
“Không chỉ có thế, những thành tựu mà tôi có được ngày hôm nay đều là nhờ người phụ nữ đó hỗ trợ”.
Nghe Lâm Thiên Tường nói xong, Dương Thanh thoáng kinh ngạc.
Trước đây Khương Hùng từng nói cho anh hay, sau khi trở về từ Miêu Thành thì thực lực của Lâm Thiên Tường bỗng tăng vọt, không ngờ hết thảy đều có liên quan tới một người phụ nữ ở Miêu Thành.
“Tôi vốn không cố ý tìm hiểu chuyện riêng tư của ông chủ Lâm, nhưng ông cũng biết đấy, tôi và nhà họ Khương có quan hệ khá đặc biệt, ngay sau khi ông rời khỏi nhà họ Khương, bên đó đã xảy ra vài chuyện không hay”.
“Mười mấy cao thủ của Quỷ Môn Miêu Thành đột nhiên xuất hiện, thực lực đều thuộc Vương Cảnh trung kỳ, trong đó có người đóng giả thành chủ nhánh ba của nhà họ Khương, có ý đồ thâu tóm toàn bộ gia tộc họ Khương”.
“Sau khi nhiệm vụ thất bại, hơn chục cao thủ Vương Cảnh trung kỳ đồng loạt tự sát”.
“Vì vụ việc quá mức nghiêm trọng, mà ông chủ Lâm lại trúng cổ độc nên tôi mới đến đây tính hỏi ông chủ Lâm chút chuyện về Quỷ Môn của Miêu Thành”.
Dương Thanh thẳng thắn nói.
Lâm Thiên Tường và Lâm Hạo nghe Dương Thanh nói đến chuyện kia thì đều lộ vẻ khiếp sợ.
“Hơn chục cao thủ Vương Cảnh trung kỳ đều tự sát chết sạch?”
Lâm Thiên Tường ngơ ngác hỏi lại.
Dương Thanh gật đầu: “Nói đúng hơn, bọn họ đều là những cao thủ bị hạ cổ độc, mặc dù có thể đột phát ra thực lực Vương Cảnh trung kỳ nhưng đó đều do cổ trùng trong cơ thể kích phát tiềm lực cá nhân”.
Dù vậy, việc này vẫn khiến Lâm Thiên Tường và Lâm Hạo rất kinh sợ.
Hơn chục cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, toàn bộ Chiêu Châu này không có mấy gia tộc có thể sở hữu đội hình mạnh như vậy đâu.
Ở Vương thành Quan, phỏng chừng chỉ có Vương phủ họ Quan có thể có nhiều cao thủ Vương Cảnh trung kỳ như vậy thôi nhỉ?
Nhà họ Lâm bọn họ đúng là không được cỡ đó.
“Cậu Thanh muốn biết điều gì?”
Một hồi lâu sau, Lâm Thiên Tường mới bình tĩnh trở lại, nhìn về phía Dương Thanh, hỏi.
Dương Thanh đáp: “Tôi chỉ muốn biết, Quỷ Môn Miêu Thành rốt cuộc muốn làm gì?”
“Theo tôi được biết, không chỉ có Vương thành Quan mà cả Vương thành Tiết cũng có xuất hiện cao thủ của Quỷ Môn Miêu Thành”.
“Lần này, người đóng giả làm chủ nhánh ba của nhà họ Khương là một người tên Miêu Chính Phong thuộc Quỷ Môn ở Miêu Thành.
Người này cũng trúng cổ độc, ban đầu tôi định buộc ông ta nói ra mục đích tới nhà họ Khương là gì, nhưng ngay khi ông ta định khai báo sự thật thì cổ độc đã bộc phát, chết trong nháy mắt”.
“Ông ta mới chỉ nói mình tới đây theo mệnh lệnh của sư phụ”.
Nghe Dương Thanh nói tới những chuyện đó, ánh mắt Lâm Thiên Tường bỗng toát lên sự sợ hãi.
“Cậu Thanh, tôi cũng không biết mục đích của Quỷ Môn ở Miêu Thành là gì.
Hơn năm mươi năm trước, tuy tôi từng đến Miêu Thành, nhưng người phụ nữ mà tôi từng tiếp xúc không phải người của Quỷ Môn, tôi chỉ biết người đó là người của Miêu Thành”.
Lâm Thiên Tường nói, sắc mặt rất nghiêm túc: “Nếu không phải vì cậu Thanh đây đã cứu nhà họ Lâm chúng tôi thì có lẽ tôi sẽ không nói cho cậu những điều này, nhưng tôi phải nhắc nhở cậu một câu, cao thủ của Miêu Thành nhiều vô cùng, hơn nữa thực lực còn sâu không lường được”.
“Bất kể mục đích của Quỷ Môn ở Miêu Thành là gì, tôi hi vọng cậu đừng nên coi nhẹ, Quỷ Môn là tổ chức có thực lực đứng đầu Miêu Thành, chuyện bọn họ muốn làm, chắc chắn không phải việc chúng ta có thể tùy tiện nhúng tay vào”.
“Tôi biết cậu Thanh rất mạnh, thậm chí còn là cao thủ Thần Cảnh, nhưng Miêu Thành cũng có cao thủ Thần Cảnh, hơn năm mươi năm trước đã nghe đồn nơi đó có ít nhất mười cao thủ Thần Cảnh”.
Lúc này đến phiên Dương Thanh kinh ngạc.
Một nơi có tới mười cao thủ Thần Cảnh, đây là lần đầu tiên anh nghe nói tới.
Ngay cả bốn khu biên giới của Chiêu Châu cũng chỉ có bốn cao thủ Thần Cảnh trấn giữ mà thôi.
Trong khi đó, xét bề ngoài, bốn khu biên giới đã có thể coi là những nơi có sức chiến đấu mạnh nhất của Chiêu Châu rồi.
Vậy mà, một Miêu Thành lại sở hữu chí ít mười cao thủ Thần Cảnh, vượt qua cả bốn khu biên giới Chiêu Châu.
Đây quả thực là điều làm người ta không thể tưởng tượng nổi, nếu đó là thật thì Quỷ Môn ở Miêu Thành đúng là nơi anh không thể dễ dàng đụng vào.
Chỉ có điều, ở nhà họ Khương đã có mười gã cao thủ Vương Cảnh trung kỳ mất mạng, hơn nữa, tất cả đều có liên quan đến anh.
Lấy thực lực của Miêu Thành, bọn họ nhất định có thể tra ra được điều này.
Bởi vậy, mối thù giữa anh và Quỷ Môn của Miêu Thành hiển nhiên đã hình thành rồi.
Dương Thanh bỗng cười khổ một tiếng: “Quỷ Môn Miêu Thành một chốc đã tổn thất mười cao thủ Vương Cảnh, chỉ e, dù tôi không muốn chọc vào bọn họ, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua cho tôi đâu”.
Nghe vậy, sắc mặt Lâm Thiên Tường trở nên căng thẳng, lão ta nhìn Dương Thanh, ánh mắt phức tạp: “Cậu nói rất đúng, Miêu Thành bỗng chốc tổn thất nhiều cao thủ như vậy, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu”.
“Nếu có cơ hội, tốt nhất là cậu nên rời khỏi Chiêu Châu này đi, nếu không, sau này dù cậu có đi tới đâu, Quỷ Môn của Miêu Thành cũng sẽ tìm ra”.
Dương Thanh lắc đầu: “Trốn tránh không phải là phong cách làm việc của tôi”.
Mặc dù thực lực của Quỷ Môn ở Miêu Thành vô cùng kinh khủng nhưng Dương Thanh cũng sẽ không e ngại bọn họ.
Đúng là Miêu Thành có rất nhiều cao thủ Thần Cảnh, nhưng anh chưa bao giờ thừa nhận, mình chỉ là cao thủ Thần Cảnh.
“Hôm nay cứ coi như tôi chưa từng tới nhà họ Lâm đi!”
Dương Thanh bỗng lên tiếng.
Nói xong, anh quay đầu rời đi.
Mãi đến khi bóng dáng Dương Thanh biến mất khỏi tầm mắt, Lâm Thiên Tường mới lấy lại tinh thần, lão ta biết, anh nói vậy là không muốn nhà họ Lâm bị liên lụy.
“Bố, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Sau khi Dương Thanh đi rồi, Lâm Hạo mới hỏi Lâm Thiên Tường, sắc mặt rất lo lắng.
Lâm Thiên Tường trầm mặc một hồi, đáy mắt chợt lóe lên tia sáng kì dị, nói: “Lâm Thiên Tường ta đây, trước giờ không phải là kẻ vong ân phụ nghĩa”.
“Cậu Thanh đó đã cứu nhà họ Lâm ta, vậy thì dù Quỷ Môn ở Miêu Thành có thực lực kinh khủng cỡ nào, nhà họ Lâm ta cũng không sợ”.
.
ngôn tình ngược
Nghe bố mình nói thế, Lâm Hạo kinh ngạc vô cùng.
Theo như ông ta thấy, nhà họ Lâm chỉ có ông ta và Lâm Thiên Tường là mạnh nhất, nhưng thực lực mới đến Vương Cảnh hậu kỳ.
Trong khi đó, Quỷ Môn ở Miêu Thành có ít nhất mười cao thủ Thần Cảnh, chỉ sợ dù nhà họ Lâm muốn trở thành đối thủ của Quỷ Môn ở Miêu Thành cũng không có tư cách đó nhỉ?
Dẫu sao, thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, căn bản không phải cùng một cấp bậc, không thể so sánh.
Dù vậy, Lâm Thiên Tường vẫn lựa chọn đứng về phía Dương Thanh, đây quả thực là một ván cược điên cuồng.
“Bố, bố làm thế là vì báo ơn ạ? Hay là bố muốn đặt cược vào cậu Thanh đó?”
Lâm Hạo nhạy bén cảm nhận được ý đồ của Lâm Thiên Tường, bèn trầm giọng hỏi.
Lâm Thiên Tường sửng sốt, ngay sau đó bèn vui mừng nói: “Đúng như con nghĩ đấy, bố chuẩn bị lấy tương lai toàn bộ nhà họ Lâm chúng ta ra cược cậu Thanh sẽ thắng”.
“Đương nhiên, trong đó cũng có một phần là vì báo ơn, dù sao, nếu không nhờ cậu Thanh, hiện giờ nhà họ Lâm ta đã bị diệt sạch rồi”.
“Nhưng mà, nguyên nhân lớn hơn vẫn là bố rất coi trọng cậu Thanh, một cao thủ Thần Cảnh chưa tới ba mươi tuổi, chỉ cần cậu ấy có thể sống sót, tương lai nhất định sẽ đạt tới vị trí cao nhất của thế giới này”.
Lâm Hạo khiếp sợ ra mặt, xưa nay Lâm Thiên Tường luôn nhìn người cực chuẩn, nhưng lão ta chưa từng đánh giá cao đến thế đối với bất kì người nào.
Song, ông ta ngẫm lại tuổi tác của Dương Thanh lúc này, lại liên tưởng tới thực lực khủng bố của anh, không thể không thừa nhận, Dương Thanh chính là người có thực lực mạnh nhất trong số những người ông ta từng biết.
Điều đáng sợ hơn cả là, Dương Thanh còn rất trẻ.
“Tung tin ra ngoài, nói rằng cậu Thanh là khách quý của nhà họ Lâm ta, bất kể ai dám động đến cậu ấy thì chính là động đến gia tộc họ Lâm này”.
Lâm Thiên Tường bỗng đứng lên, mắt lóe sáng, chậm rãi nói: “Đối mặt với Quỷ Môn của Miêu Thành, cậu ấy còn có một vũ khí tất thắng”.
“Ý của bố là?”
Lâm Hạo nghi hoặc hỏi.
“Yến Đô, Đế Thôn!”
Lâm Thiên Tường thong thả đáp.
– .
Chương 1037: 1037: Dụ Rắn Ra Hang
Quan Vương ngạc nhiên, ý của Dương Thanh là anh đã nghĩ ra biện pháp giải quyết nhưng cần sự phối hợp của Vương tộc à?
“Chi bằng cậu Thanh nói ra trước, cũng tiện cho tôi xem xét, đúng không?”
Quan Vương cười nói.
Ý của lão ta cũng rất rõ, đó chính là chờ Dương Thanh nói suy nghĩ của anh ra trước rồi lão ta sẽ quyết định có phối hợp hay không.
Dương Thanh cũng không để ý, cười nói: “Suy nghĩ của tôi rất đơn giản, chính là chủ động dẫn dụ người của Quỷ Môn ở Miêu Thành, chẳng phải Vương tộc cũng phát hiện người của Quỷ Môn Miêu Thành rồi hay sao?”
Quan Vương gật đầu: “Thuật dịch dung của họ cực kỳ hay, đến tôi cũng bị lừa, thậm chí còn giả dạng làm một trưởng lão của Vương tộc họ Quan”.
“Nếu không nhờ chuyện nhà họ Khương làm tôi đề phòng thì không biết khi nào mới phát hiện ra chuyện này”.
Khương Hùng nói: “Nghe đồn thuật dịch dung của Quỷ Môn là dùng cổ thuật, chế tạo bằng da mặt của người sống.
Nếu muốn phát hiện, đúng là rất khó”.
“Đúng là rất khó nhưng bây giờ chúng ta đã đề phòng, họ muốn dùng thuật dịch dung để lừa thành viên trong các tộc, e là cũng không dễ dàng gì”.
Quan Vương gật đầu nhìn Dương Thanh nói: “Nói ra đều nhờ cậu Thanh cả.
Nếu không nhờ cậu Thanh tìm được mười người của Quỷ Môn Miêu Thành trong nhà họ Khương, chờ đến khi chúng ta phát hiện bí mật này, e là cũng khó”.
Dương Thanh nheo mắt, cười tủm tỉm nói: “Quan Vương nói đùa, tôi chỉ tiện tay giúp đỡ thôi, không ngờ chó ngáp phải ruồi, lôi được đám người Quỷ Môn trà trộn trong nhà họ Khương ra”.
Dương Thanh không phải đồ ngốc, Quan Vương cực lực “dồn” công lao phát hiện người Quỷ Môn ở Miêu Thành cho Dương Thanh, thật ra chỉ vì lão ta đang sợ hãi Quỷ Môn ở Miêu Thành, do đó đổ hết thù hận lên người Dương Thanh.
Thậm chí Dương Thanh còn đoán có lẽ Vương tộc họ Quan đã phát hiện khách quý trưởng lão đó có vấn đề từ lâu rồi, chỉ là Quann Vương e dè Quỷ Môn ở Miêu Thành nên chần chừ không vạch trần.
Nếu không sao lại trùng hợp như vậy?
Dương Thanh mới phát hiện người của Quỷ Môn Miêu Thành trong nhà họ Khương, ngay sau đó Vương tộc họ Quan cũng phát hiện?
“Cậu Thanh khiêm tốn quá, dù thế nào thì nếu không nhờ cậu, có lẽ bây giờ nhà họ Khương đã bị Quỷ Môn Miêu Thành khống chế rồi”.
Quan Vương cười sảng khoái: “Hơn nữa, cậu Thanh đúng là cứu tinh của Vương thành Quan chúng tôi.
Nếu nhà họ Khương bị Quỷ Môn ở Miêu Thành khống chế thật, e là Vương tộc họ Quan cũng gặp nguy hiểm”.
“Quan Vương, ông nói vậy hơi không đúng lắm thì phải?”
Mặt Khương Hùng bỗng sầm suống, không vui nói.
Quan Vương bất ngờ: “Ý ông Khương là sao?”
Khương Hùng hừ lạnh nói: “Ông cũng nói rồi, vài chục năm trước Miêu Thành đã có mười cao thủ Thần Cảnh.
Mà Vương thành Quan rộng lớn lại không có cao thủ Thần Cảnh nào”.
“Cậu Thanh chỉ là khách của Vương thành Quan mà thôi, cậu ấy cũng chỉ giúp nhà họ Khương chúng tôi một phen, không ngờ người Quỷ Môn ở Miêu Thành lại dịch dung thành tam trưởng lão nhà họ Khương từ lâu”.
“Hơn nữa, những chuyện này là chuyện riêng của Vương thành Quan, liên quan gì đến cậu Thanh đâu?”
“Ông cứ luôn miệng nói cậu Thanh phát hiện người của Quỷ Môn Miêu Thành, thế chẳng phải đang đẩy cậu Thanh vào mối nguy của Vương thành Quan à?”
Quan Vương biết từ trước đến nay Khương Hùng luôn là người thẳng tính nhưng lại không ngờ Khương Hùng lại không hề nể mặt lão ta, thẳng thắn vạch trần ý định của mình ngay trước mặt mọi người.
“Khương Hùng, ông nói quá rồi.
Tôi chỉ đang nói sự thật thôi, muốn thể hiện lòng biết ơn với cậu Thanh mà thôi, sao tôi lại đẩy cậu Thanh vào mối nguy của Vương thành Quan chứ?”
Mặt Quan Vương lạnh lùng, bực mình nói: “Tôi không hề nghĩ đến chuyện đó, do ông nhạy cảm quá thôi”.
Dứt lời, Quan Vương lại nhìn về phía Dương Thanh: “Cậu Thanh, tôi không có ý gì khác, đương nhiên nếu cậu cũng cho rằng tôi muốn lợi dụng cậu thì cậu cứ yên tâm đi.
Tôi có thể hỗ trợ cậu giấu chuyện cậu đã giúp nhà họ Khương đối phó với cao thủ của Quỷ Môn Miêu Thành”.
“Không những thế, thậm chí tôi còn sẵn sàng che giấu chuyện cậu Thanh đã đến Vương thành Quan”.
Khương Hùng hừ lạnh, không nó gì thêm.
Dù gì những lời Quan Vương mới nói làm lão ta không thể bới móc chỗ sai được.
“Hai vị nghiêm trọng quá rồi!”.
Cập nhật truyện nhanh tại ~ TrùmTruyệ n.
~
Dương Thanh cười cười: “Đừng vì tôi mà ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai tộc”.
“Dù thế nào, tôi và nhà họ Khương cũng được xem như bạn cũ.
Nếu một chuyện nhỏ như vậy mà có thể ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai tộc chúng tôi thì quan hệ giữa chúng tôi cũng mong manh quá rồi nhỉ?”
Quan Vương chợt cười, nhìn Khương Hùng hỏi: “Ông Khương, tôi nói đúng không?”
“Đó là tất nhiên! Ban nãy là tôi nhạy cảm quá, xin lỗi!”
Khương Hùng cũng lên tiếng.
Mặc dù lão ta biết đúng là Quan Vương có ý định lợi dụng Dương Thanh nhưng trước mắt, Dương Thanh cũng muốn lôi kéo Vương tộc họ Quan, đương nhiên lão ta sẽ nể mặt Quan Vương.
“Ha ha, ông Khương nghiêm trọng quá rồi, chỉ là cãi miệng thôi mà, không có gì phải xin lỗi”.
Quan Vương cười sang sảng, chủ động nâng tách trà: “Nào, uống trà đi!”
Nước trà nóng hổi tiến vào cổ họng, không khí căng thẳng ban nãy cũng hoàn toàn biến mất.
Bỗng dưng Quan Vương lại hỏi: “Cậu Dương, lúc trước cậu nói chủ động dẫn dụ người của Quỷ Môn Miêu Thành, không biết cụ thể sẽ tiến hành thế nào?”
Khương Hùng cũng nhìn về phía Dương Thanh, chuyện này liên quan đến an toàn của Vương thành Quan, cũng liên quan đến an toàn của Dương Thanh.
Dù gì đúng là Dương Thanh đã giải quyết ổn thoả chuyện nhà họ Khương.
Nếu người của Quỷ Môn Miêu Thành muốn trả thù thật, chắc chắn Dương Thanh sẽ bị xem là kẻ thù số một.
“Nói đến Quỷ Môn Miêu Thành, hẳn là hai người cũng biết một nơi khác là Đế Thôn đúng không?”
Dương Thanh cười hỏi.
Nghe đến Đế Thôn, sắc mặt hai người Quan Vương và Khương Hùng nghiêm túc hẳn lên, lần lượt gật đầu.
“Nghe cậu Thanh nhắc, đúng là Quỷ Môn Miêu Thành khá giống Đế Thôn, chỉ là Quỷ Môn Miêu Thành không được nổi tiếng như Đế Thôn”.
Quan Vương nói: “Nghe nói Quỷ Môn Miêu Thành có ít nhất mười cao thủ Thần Cảnh, còn về tình hình Đế Thôn thì lại hoàn toàn không biết gì cả.
Chỉ biết trăm năm trước, người bước ra từ Đế Thôn đã làm năm trong số chín Hoàng tộc lớn phải kinh sợ vì năng lực của mình”.
“Sau sự kiện đó, năm Hoàng tộc lớn biến thành năm Vương tộc lớn, thực lực tổng hợp yếu dần, đến giờ vẫn không thể trở lại vị trí đỉnh phong của Vương tộc”.
Dương Thanh khẽ gật đầu: “Nhiều năm trôi qua, Đế Thôn luôn ở ẩn, chắc chắn là có quy định của Đế Thôn.
Nếu không tại sao Đế Thôn phải khép kín, thế giới bên ngoài không tốt bằng Đế Thôn à?”
Khương Hùng hiểu ra: “Cho nên hẳn là Miêu Thành cũng có quy tắc giống vậy, Quỷ Môn chỉ là thế lực đứng đầu Miêu Thành, không thể đại diện cho toàn bộ Miêu Thành”.
“Có lẽ ngay cả người quản lý chân chính của Miêu Thành cũng không biết Quỷ Môn đã âm thầm xuất thế, hơn nữa còn có ý đồ khống chế Chiêu Châu”.
Nghe suy đoán của Khương Hùng xong, mặt Quan Vương cũng biến sắc, khiếp sợ nhìn Dương Thanh, chờ Dương Thanh trả lời.
Nếu là vậy thật thì lá gan của Quỷ Môn lớn thật.
Trong lời đồn, Miêu Thành có mười mấy cao thủ Thần Cảnh nhưng không có nghĩa Quỷ Môn có thể điều động hết mười cao thủ Thần Cảnh đó.
Dương Thanh gật đầu: “Ông Khương cũng đoán giống tôi nhưng tất nhiên đây chỉ là đoán.
Dù sao Miêu Thành cũng giống như Đế Thôn, là nơi ở ẩn lánh đời.
Còn về Quỷ Môn xuất thế, rốt cuộc nó có phải là mong muốn của toàn bộ Miêu Thành không, chúng ta không có cách nào để chứng thực”.
“Nhưng chúng ta có thể thử một chút, lần này Quỷ Môn đã bị thiệt hại mười mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, e rằng đây cũng là một thiệt hại không nhỏ với Quỷ Môn”.
“Nếu chúng ta dụ người của Quỷ Môn ra, chỉ cần người họ đến thì chắc chắn sẽ có cao thủ Thần Cảnh, có thể nhân cơ hội thăm dò đối phương.
Có lẽ sẽ có đáp án chúng ta muốn biết”.
“Chỉ là một khi thất bại, e rằng hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng!”
Dương Thanh nói xong, Quan Vương và Khương Hùng đều nghiêm túc và lo lắng.
Ban nãy Dương Thanh vẫn chưa nói hết câu nhưng họ đều hiểu, đó chính là nếu dẫn dụ cao thủ Miêu Thành đến, một khi thất bại, e rằng toàn bộ Vương thành Quan sẽ bị Quỷ Môn khống chế.
Dù sao Vương thành Quan to như vậy nhưng không có cao thủ Thần Cảnh nào, bây giờ người họ có thể nương tựa vào chỉ có mình Dương Thanh.
“Cậu Thanh cũng nói nếu dụ người của Quỷ Môn Miêu Thành, tất nhiên phải có cao thủ Thần Cảnh nhưng Vương thành Quan của tôi không có ai đạt đến Thần Cảnh.
Dụ kẻ thù cao thủ Thần Cảnh đến, chẳng phải đang tự tìm đường chết hay sao?”
Quan Vương bỗng ngẩng đầu nhìn về phía Dương Thanh, ánh mắt sáng như sao.
Dương Thanh cười nhạt: “Có một số việc Quan Vương đã đoán được thì cần gì phải thăm dò?”
Khương Hùng cũng kiêu ngạo nói: “Nếu đã có cậu Thanh hỗ trợ thì Quỷ Môn có gì đáng sợ đâu?”
“Ha ha!”
Cuối cùng Quan Vương cũng xác định được suy đoán trong lòng, lập tức cười to: “Nếu đã vậy thì cứ làm theo những gì cậu Thanh nói, chủ động dụ cao thủ Quỷ Môn ra”.
– .
Chương 1038: 1038: Người Của Quỷ Môn Đến
Khương Hùng nhíu mày: “Có điều chúng ta phải làm thế nào mới dụ rắn ra hang được?”
Quan Vương cũng nhìn về phía Dương Thanh, chính lão ta cũng không phát hiện ra, rõ ràng lão ta mới là chúa tể của Vương thành Quan, nhưng giờ phút này lại dồn hết hi vọng lên người Dương Thanh.
Dương Thanh khẽ mỉm cười: “Trong khoảng thời gian này, người dịch dung mà các tộc của Vương thành Quan tìm được đều là người của Quỷ Môn Miêu Thành.
Tôi đoán trước mắt hẳn còn rất nhiều người vẫn chưa bị phát hiện”.
“Nếu đã vậy, Vương thành Quan hãy làm một hành động lớn, công bố với bên ngoài rằng thanh lý môn hộ nhưng trên thực tế là điều tra các tộc, tiếp tục truy tìm thêm nhiều người Quỷ Môn”.
“Căn cứ theo phong cách hành động của Quỷ Môn, sợ là chúng ta không thể moi thêm tin tức gì từ họ.
Nếu đã vậy, cuối cùng họ sẽ chết vì cổ độc phát tác”.
“Hai người nói xem nếu hai người là môn chủ của Quỷ Môn, bỗng nhiên có một gia tộc nhỏ thực lực không bằng Quỷ Môn nhưng lại tìm ra được nhiều người của Quỷ Môn, hai ông sẽ làm thế nào?”
Nghe vậy, Quan Vương trả lời theo bản năng: “Tôi sẽ tuyệt đối không bỏ qua cho gia tộc này, nhất định sẽ phái cao thủ mạnh hơn đi tìm hiểu, đồng thời báo thù cho vong hồn của Vương tộc họ Quan!”
Khương Hùng cũng gật đầu, lão ta cũng sẽ làm như vậy.
Dương Thanh khẽ mỉm cười: “Nếu đã vậy thì chắc chắn môn chủ của Quỷ Môn ở Miêu Thành cũng sẽ làm thế”.
“Căn cứ theo phán đoán của tôi, tất cả hành động của Quỷ Môn đều là giấu người cầm quyền chân chính của Miêu Thành.
Nếu Quỷ Môn phái cao thủ đến Vương thành Quan, sẽ chỉ tiến hành trong âm thầm”.
“Tuy nói nhà họ Khương mới là gia tộc chủ yếu phát hiện ra cao thủ Quỷ Môn nhưng dù gì Vương tộc họ Quan mới là chúa tể chân chính của Vương thành Quan, mà người ra lệnh thanh lý môn hộ các tộc là Quan Vương, đến lúc đó chắc chắn cao thủ Quỷ Môn sẽ đến Vương phủ họ Quan trước”.
“Cho nên chúng ta chỉ cần tập trung hết vũ lực của Vương thành Quan về Vương phủ họ Quan, sau đó ngồi chờ cao thủ Quỷ Môn xuất hiện”.
“Đây cũng là lí do tại sao tôi nói chuyện này phải xem Quan Vương có chịu phối hợp hay không.
Dù gì nếu như vậy, Vương phủ họ Quan sẽ tự đặt mình vào nguy hiểm”.
Nhất thời, Khương Hùng cũng nhìn về phía Quan Vương, mặt Quan Vương nghiêm túc, chưa đồng ý ngay, mặt thoáng vẻ do dự.
Quan Vương nhận thấy Dương Thanh làm vậy, phần lớn nguyên nhân là vì giúp đỡ nhà họ Khương.
Nhưng lão ta không biết rằng Dương Thanh còn muốn thông qua chuyện này để xác định cuối cùng là Miêu Thành hay là Quỷ Môn ở Miêu Thành muốn làm rối trật tự Chiêu Châu.
Thân đã từng là chiến thần biên giới phía Bắc của Chiêu Châu, đến lúc chết anh vẫn là lính của Chiêu Châu.
Bất kỳ người nào muốn quấy rối trật tự của Chiêu Châu, anh đều sẽ không buông tha.
Từng phút từng giây trôi qua, Quan Vương vẫn chưa trả lời.
Dương Thanh và Khương Hùng cũng rõ mức độ nguy hiểm của chuyện này, một khi Quan Vương đồng ý thì toàn bộ Vương phủ họ Quan phải đứng ở thế sống chết tồn vong.
Rất lâu sau Quan Vương chợt ngẩng đầu, mặt nghiêm túc nhìn Dương Thanh hỏi: “Nếu như chúng ta đoán sai, thứ muốn khống chế Chiêu Châu là cả Miêu Thành thì đến lúc đó, thứ chúng ta dụ không phải là rắn mà là lửa”.
“Lúc đó chúng ta phải đối mặt thế nào? Chỉ sợ trong nháy mắt, Vương phủ họ Quan của tôi sẽ trở thành đống hoang tàn.
Từ nay về sau Chiêu Châu không còn Vương tộc họ Quan nữa!”
Sắc mặt Khương Hùng cũng cực kỳ nghiêm túc, thân là chủ của một trong số bốn gia tộc lớn của Vương thành Quan, lão ta cũng hiểu nếu Vương tộc họ Quan bị thế lực khác huỷ diệt, họ sẽ đối mặt với điều gì.
Có thể nói sự tồn vong của Vương tộc họ Quan cũng liên quan đến sự sống chết tồn vong của những gia tộc đứng đầu ở Vương thành Quan.
“Tôi có thể đảm bảo nếu đến mức đó, có lẽ Vương thành Quan sẽ bị huỷ trong một đêm nhưng chắc chắn Vương tộc họ Quan sẽ không bị huỷ diệt!”
Dương Thanh nghiêm túc hứa hẹn.
Quan Vương hiểu ý Dương Thanh, nếu toàn bộ Miêu Thanh đều muốn khống chế Chiêu Châu, đó sẽ là kẻ thù của toàn bộ Chiêu Châu.
Một khi Miêu Thành phái vài cao thủ Thần Cảnh, chỉ cần một trận chiến thôi đã đủ làm Vương phủ họ Quan biến thành đống hoang tàn.
Sở dĩ Vương tộc họ Quan có thể thành Vương tộc, không phải nhờ vào Vương phủ mà là con người và tài sản của Vương thành Quan.
Chỉ cần vẫn còn người và tài sản thì Vương tộc họ Quan sẽ không bao giờ bị huỷ diệt.
“Cuối cùng, tôi hỏi cậu Thanh thêm câu nữa, nếu chỉ có Quỷ Môn của Miêu Thành, một mình cậu có thể dễ dàng đối phó được không?”.
||||| Truyện đề cử: Thói Ở Sạch Cấm Dục Bác Sĩ |||||
Quan Vương lại hỏi.
“Có thể!”
Dương Thanh chỉ trả lời hai chữ, không nói gì thêm.
Những lúc thế này, chỉ có tin tưởng lẫn nhau, có nói nhiều hơn đi chăng nữa thì cũng toàn những lời sáo rỗng.
“Được, vậy làm theo những gì cậu Thanh nói.
Chúng ta sẽ dụ rắn ra hang, Vương tộc họ Quan tôi sẽ ra lệnh thanh lý môn hộ tất cả các tộc!”
Quan Vương nói một cách trịnh trọng.
“Được, nhờ sự quyết đoán của Quan Vương, sau này Vương tộc họ Quan là bạn của Dương Thanh tôi!”
Lòng Dương Thanh cũng cực kỳ biết ơn.
Giữa anh và Vương tộc họ Quan, mặc dù lúc trước có xích mích mâu thuẫn nhưng thủ phạm đã chết rồi, ân oán cũng kết thúc.
Quan Vương đồng ý dụ người của Quỷ Môn Miêu Thành đến, thật ra đó cũng là cống hiến lớn cho sự an toàn của Chiêu Châu.
Dù thắng hay thua, khoảnh khắc Quan Vương đồng ý, lão ta đã xứng với thân phận Vương của một Vương tộc.
“Ha ha, được, tôi thay mặt Vương tộc họ Quan chào mừng người bạn như cậu Thanh!”
Quan Vương nghe Dương Thanh nói, mặt hiện rõ vẻ kích động.
Ban nãy lúc lão ta hỏi Dương Thanh căn cứ vào năng lực bản thân, anh có thể đối phó với Quỷ Môn không, Dương Thanh trả lời có thể.
Điều này đủ để xác định Dương Thanh chính là Tướng quân bí ẩn nhất của biên giới phía Bắc, một mình có thể đấu với một nửa quốc gia.
Người thế này chấp nhận làm bạn với Vương tộc họ Quan, đây là may mắn của Vương tộc họ Quan.
Sau khi Khương Hùng nghe Dương Thanh nói, lão ta cũng cười nói: “Quan Vương, chúc mừng!”
“Ha ha, cùng chung vui!”
Quan Vương cười nói.
Hiển nhiên Khương Hùng luôn không muốn qua lại với Vương phủ họ Quan, bởi vì Dương Thanh, lão ta cũng sẵn sàng làm bạn với Vương phủ họ Quan.
Thoáng chốc, một mệnh lệnh làm cả Vương thành Quan phải náo động được ban hành từ Vương phủ họ Quan.
Mệnh lệnh rất đơn giản, chỉ có một câu: “Gần đây dị tộc ngang ngược, trà trộn vào các gia tộc của Vương thành Quan.
Dị tộc rất rành việc dịch dung giả mạo, vì để đảm bảo sự bình yên của Vương thành Quan, các gia tộc cần triển khai sàng lọc quy mô lớn, mang hết các dị tộc ra xử lý!”
Không những là Vương thành Quan náo động mà chuyện này còn ảnh hưởng đến các Vương tộc khác.
Mặc dù chuyện này bắt nguồn từ Vương thành Quan nhưng chuyện này cũng đang cảnh báo các Vương tộc khác.
Nhất thời, năm Vương tộc lớn cũng bắt đầu điều tra thanh lọc.
Mặc dù không có ai nói thế lực dị tộc xâm lấn là ai nhưng những chủ gia tộc nắm quyền thế đều biết rõ.
Dị tộc là để chỉ Quỷ Môn ở Miêu Thành.
Nhưng ai cũng hiểu rõ sự kinh khủng của Miêu Thành, tất cả mọi người đều hiểu rõ nhưng chọn giữ bí mật không nói ra.
Rất nhiều gia tộc đứng đầu chỉ biết gia tộc mình có khả năng có người dị tộc nhưng lại không rõ cuối cùng thân phận của những người này là gì.
Ba ngày liên tiếp, các gia tộc ở Vương thành Quan thông qua cuộc điều tra thanh lọc quy môn lớn, phát hiện ra vài người Quỷ Môn.
Đặc biệt là bốn gia tộc lớn ở Vương thành Quan, mỗi gia tộc đều tra được người của Quỷ Môn.
Thậm chí Vương phủ họ Quan cũng phát hiện ra thêm hai cao thủ Quỷ Môn khác, hơn nữa còn nắm chức vị cao trong Vương tộc họ Quan.
Điều này làm Quan Vương rất tức giận, không ngờ dưới mí mắt của mình cũng có người của Quỷ Môn.
Trong phòng tiếp khách của Vương phủ họ Quan, Quan Vương ngồi ở vị trí trên đầu, các chủ gia tộc đứng đầu ở Vương thành Quan cũng lần lượt ngồi vào hai bên.
Sau khi biết các gia tộc phát hiện cao thủ Quỷ Môn, mặt Quan Vương lạnh lùng, lão ta nói: “Đúng là không ngờ Vương thành Quan của chúng ta lại có nhiều người của Quỷ Môn đến vậy”.
“Có lẽ vẫn còn cao thủ Quỷ Môn chưa bị phát hiện, thuật dịch dung của họ quá mạnh.
Nếu không phải Quan Vương ra lệnh, sợ là chúng tôi còn chẳng nghĩ đến người của Quỷ Môn lại trà trộn vào gia tộc của chúng tôi”.
Một chủ gia tộc trong bốn gia tộc lớn nghiêm túc nói.
“Quan Vương, bây giờ chúng ta nên làm gì đây?”
Một chủ gia tộc trong bốn gia tộc lớn hỏi.
Quan Vương nheo mắt: “Tiếp theo các gia tộc sắp xếp cao thủ cấp Vương Cảnh trung kỳ trở lên đến Vương phủ ở tạm vài ngày.
Chắc cao thủ của Quỷ Môn cũng sắp đến rồi”.
“Ầm!”
Khoảnh khắc Quan Vương vừa dứt lời, một tiếng động vang lên, cửa phòng họp bị người ta đá ra.
Giây tiếp theo, một người mặc áo đạo sĩ xuất hiện trước mặt mọi người.
“Ai?”
Trong phòng họp đều là các chủ gia tộc của Vương thành Quan, bỗng nhiên có người xông vào nên ai cũng tức giận.
“Ban nãy các người còn đang thảo luận xem làm thế nào để đối phó tôi mà bây giờ lại hỏi tôi là ai?”
Lão già mặc áo đạo sĩ cười tủm tỉm nói.
Lời lão ta vừa nói làm đám người ở đây tái mặt, đến cả Quan Vương cũng đứng phắt dậy, mặt đầy vẻ đề phòng nhìn lão già mặc áo đạo sĩ: “Ông là người của Quỷ Môn?”
– .
Chương 1039: 1039: Vội Văn Tìm Đường Chết
Lao giả mặc áo đạo sĩ nói, trong phút chốc tất các tr người đều kinh hai
Quả nhiên là người của Quý Môn Miếu Thành, ban nãy họ còn đang thảo luận xem nên đối phó với cao thủ của Quý Môn thể nào, kết quả đối phương xuất hiện ngay “Đảm binh tôm tưởng tép như các người mà cũng muốn đối phó tôi?
Lão già mặc áo đạo sĩ cười nói.
Lão ta đứng đó giống như một tượng đài không thể xô đồ.
Mặc dù Quan Vương là người mạnh nhất trong số những người ở đây nhưng giờ phút này, Quan Vương cũng sợ hãi cực kỳ.
Lão ta có thể cảm nhận được áp lực toát ra từ người của lão già mặc áo đạo sĩ.
Bản thân lão ta là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong, người có thể làm lão ta cảm thấy áp lực, tất nhiên là cao thủ Thần Cảnh.
“Mấy trăm năm nay, người Miêu Thành luôn ở ần lãnh đời, cao thủ của Quỷ Môn các người lại xuất thể liên tục, không sợ bị chủ thành của Miêu Thành biết à?”
Quan Vương trầm giọng hỏi.
Lão giả mặc áo đạo sĩ nhìn Quan Vương bằng ảnh mặt khinh miệt: “Ông đang thăm dò tôi à?”
Đúng là Quan Vương đang thăm dò, đương nhiên lão ta sẽ không thừa nhận, chỉ vờ ra vẻ bình tĩnh nói: “Tại sao phải thăm dò ông? Vốn đi thực lực của cao thủ Miêu Thành rất mạnh, trong mắt cao thủ Miêu Thành, cao thủ của thế giới bên ngoài chỉ là đám kiển”.
“Nếu các người ở ẩn thì tất nhiên sẽ có quy tác riêng nhưng Quỷ Món các ông lại cho nhiều người dịch dung tra trộn vào gia tộc chúng tôi, các người làm vậy có thấy quá đảng không?”
Quan Vương tỏ vẻ nhún nhường nhưng những gì lão ta nói cũng là sự thật, trong mắt cao thủ đứng đầu Quỷ Môn, mọi thứ trên thế giới này chỉ là con kiến.
Lão già mặc áo đạo sĩ cười mỉa: “Trông ông có vẻ như đã biết chút gì đó, nhưng không sao.
Chỉ cần giết hết các người thì dù các người có biết gì thì cũng không sao”.
Lão ta vừa dứt lời, sắc mặt của mọi người trở nên nghiêm túc.
Họ nhìn chằm chằm lão già mặc áo đạo sĩ, sợ lão ta bất chợt ra tay.
Lúc này Quan Vương lại không hề nút nhát chút nào, lão ta đứng trước nhất, chủ của bốn gia tộc lớn lần lượt tiến lên đứng phía sau lão ta.
Các cao thủ khác cũng tiến về phía trước, đứng sau lưng nhóm người quyền quý của Vương thành Quan, sắc mặt nghiêm túc nhìn lão già mặc áo đạo sĩ.
Lúc trước họ luôn thảo luận chắc chắn cao thủ của Quỷ Môn ở Miêu Thành sẽ là cao thủ Thần Cảnh.
Bây giờ cao thủ Thần Cảnh đang đứng ngay trước mặt họ.
Mặc dù họ có thêm người nhưng chưa chắc đã là đối thủ của một cao thủ Thần Cảnh.
Nhưng lúc này họ đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể bắt tay nhau đối phó địch.
“Các người giết người bừa bãi, không sợ chọc giận chiến vực Chiêu Châu?”
Quan Vương trầm giọng hỏi, trong giọng còn có chút uy hiếp: “Cho dù Miêu Thành có rất nhiều cao thủ Thần Cảnh nhưng chiến vực Chiêu Châu chúng tôi cũng có cao thủ Thần Cảnh”.
“Không những thế, chiến vực Chiêu Châu còn có b pháo có lực công kích vô cùng lớn, dù các người có mạnh đi chăng nữa nhưng vẫn là người trần mắt thịt, có thể chống lại b pháo à?
Lão ta vừa dứt lời, hàng chục chấm đỏ ngay lập tức tập trung trên những vị trí trọng yếu của lão già mặc áo đạo sĩ.
“Xem ra người bên ngoài đúng là rất ngây thơ và đáng yêu.
Các người hoàn toàn không biết sự kinh khủng của cao thủ Thần Cảnh.
Đống sắt vụn đó mà có thể làm khó được tôi à?”
Lão già mặc áo đạo sĩ cười nhạo, hỏi.
Nhưng lão ta vừa dứt lời, mọi người hoảng sợ phát hiện, lão già vốn dĩ đang đứng tự dưng biến mất ngay tại chỗ.
“Ra tay!”
Mặt Quan Vương biến sắc, không hề do dự, ra lệnh xong lão ta xông về hướng lão già mặc áo đạo sĩ.
Nhất thời, các cao thủ của các gia tộc khác cũng lần lượt đuổi theo Quan Vương.
Đương nhiên họ biết cao thủ Thần Cảnh rất mạnh, cũng hiểu cao thủ Thần Cảnh có thể tránh đạn nhưng không ngờ tốc độ cơ thể của cao thủ Thần Cảnh lại nhanh đến vậy.
Bây giờ họ chỉ có thể tìm cách ngăn chặn lão già mặc áo đạo sĩ trước, sau đó tìm cơ hội để tay súng bắn tỉa bằn chết.
Nhưng khi Quan Vương dẫn đám cao thủ chạy ra ngoài thì chẳng thấy bóng dáng của lão già mặc áo đạo sĩ đâu cả.
“Người đâu?”
Một người là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ biến sắc, hoang mang nhìn xung quanh.
“Ầm ầm ầm!”
Giầy tiếp theo chỉ thấy một nhóm tay súng giống như bông cao su liên tục rồi xuống từ các vị trí cao trong Vương chủ họ Quan
Tất cả tay súng từ bộ nhiệm vụ lập tức bỏ nhiệm vụ, tim noi an nap di!”
Quan Vương sốt ruột vội vàng ra lệnh.
Nhưng mệnh lệnh của lão ta hoàn toàn vô dụng mặc dù những tay súng bắn tỉa đó đã từ bỏ nhiệm vụ, rời khỏi vị trí nhưng vẫn bị lão già mặc áo đạo sĩ tìm được
Sau mấy chục giây ngắn ngủi, dưới chân các chủ gia tộc quyền quý trong đó người đứng đầu là Quan Vương.
toàn là thi thể
Mười mấy tay súng bắn tỉa tinh nhuệ của các tộc không một ai sống sót, ai cũng chết cực kỳ thảm thiết
Đến lúc chết trên mặt họ vẫn còn ảnh lên nét sợ hãi.
“Khốn khiếp! Ông đáng chết Ông đáng chết
Quan Vương nhìn mười mấy thi thể giận rít ào, khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ cơ thể lão ta.
Chỉ thấy mặt lão ta đỏ rực, giờ phút này lão ta như thần chết, khí thế hừng hực “Bây giờ các người có kế hoạch thứ hai nữa à?”
Bồng nhiên lão già mặc áo đạo sĩ lại xuất hiện lần nữa, nhìn Quan Vương đang trong trạng thái bùng nổ bằng ánh måt giễu cot.
Lúc lão ta nhìn về phía Quan Vương, ánh mắt đầy khinh miệt giống như đang nhìn con kiến.
Quan Vương tức giận không thôi, các chủ gia tộc bên cạnh lão ta cũng cảm phần đến cực đỉnh
Đối diện với cao thủ Thần Cảnh, họ không hề có sức đánh trả, chỉ có thể trơ mắt nhìn người của mình bị đánh bại liên tục.
“Sao cậu Thanh vẫn chưa đến?”
Bằng có người lên tiếng hỏi.
Quan Vương hít một hơi thật sâu, họ hoàn toàn không ngờ người của Quỷ Môn lại đến nhanh như vậy.
Cho nên không hề thông báo cho Dương Thanh.
Không những thế, Dương Thanh đã nhắc nhở lão ta từ sớm, một khi cao thủ Thần Cảnh của Quỷ Môn đến, đừng lấy đá chọi đá, cũng đừng chọc giận đối phương.
Là các gia tộc bọn họ tự ý quyết định, bố trí mười mấy tay súng bắn tỉa xung quanh Vương phủ họ Quan.
Kết quả nhiều tay súng bắn tỉa như vậy, chưa có cơ hội nổ súng đã bị cao thủ Quỷ Môn tìm ra, hơn nữa còn đánh bại trong nháy mắt.
“Cậu Thanh là ai?”
Lão già mặc áo bào nhìn người mới vừa nhắc đến Dương Thanh, mở miệng hỏi.
Người nọ biến sắc, ban nãy trong tình huống cấp bách nên lão ta mới dồn hết toàn bộ hy vọng lên người Dương Thanh, mới hỏi khi nào Dương Thanh đến.
Bây giờ bị cao thủ Quỷ Môn theo dõi, lão ta chỉ thấy người mình lạnh lẽo, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
“Chắc chắn ông rất muốn biết tại sao đột nhiên Vương thành Quan lại đào ra những người mà Quỷ Môn đã cài cắm nhỉ?”
Quan Vương chợt nói: “Bây giờ tôi có thể nói sự thật cho ông biết, dưới sự giúp đỡ của cậu Dương Thanh, chúng tôi mới biết cao thủ Quỷ Môn trà trộn vào các gia tộc ở Vương thành Quan”.
“Chúng tôi thừa nhận ông rất mạnh nhưng nếu cậu Thanh ở đây, ông sẽ hoàn toàn không có cơ hội ra tay.
Cậu Thanh có thể giết ông trong nháy mắt”.
“Cái gì mà cao thủ Quỷ Môn ở Miêu Thành? Chỉ là tên phế vật ỷ mạnh hiếp yếu thôi, chỉ có thể đối phó với vài con kiến dưới Thần Cảnh, trước mặt cao thủ chân chính, ông còn chẳng có cơ hội ra tay”.
Lão già mặc áo đạo sĩ cười tủm tỉm, sau khi nghe Quan Vương nói xong, mặt âm u đến cực đỉnh, chân nhúc nhích nhẹ, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Quan Vương.
Lão già mặc áo đạo sĩ tóm lấy cổ Quan Vương, sau đó Quan Vương bị lão nâng lên không trung.
“Dám khinh thường tôi, ông muốn chết đến thế à?”
Mặt lão già mặc áo đạo sĩ lạnh lùng, mắt loé sát khí.
– .
Chương 1040: 1040: Cuối Cùng Đang Ở Đâu
“Quan Vương!”
Thấy Quan Vương bị lão già mặc áo đạo sĩ khống chế, người của Vương tộc họ Quan lập tức kêu lên.
Các gia tộc khác cũng sợ hãi.
Thân là người đứng đầu các gia tộc quyền thế nhất ở Vương thành Quan, họn họ hiểu rõ ở Vương thành Quan này, Quan Vương mới là chúa tể.
Không những vì thân phận Vương tộc của lão ta mà còn vì thực lực của Quan Vương.
Vương Cảnh đỉnh phỏng, bước thêm bước nữa sẽ đến Thần Cảnh.
Cao thủ thế này nhưng đứng trước mặt lão già mặc áo đạo sĩ, Quan Vương lại không có sức đánh trả, thậm chí còn bị đối phương khống chế.
Lòng Quan Vương cũng sợ hãi, thân là Quan Vương, lão ta đã bao giờ bị sỉ nhục đến vậy đâu?
Bị tóm cổ ngay trước mặt mọi người nhưng đối diện với cao thủ Thần Cảnh, lão ta thật sự bất lực.
Dù vậy Quan Vương vẫn nhìn lão già mặc áo đạo sĩ bằng ánh mắt căm tức, hơn nữa còn hơi khinh miệt, giống như muốn nói: “Ông là cao thủ Thần Cảnh nhưng chỉ có thể ức hiếp đảm kiến như Vương Cảnh.
Có giỏi thì ông đi ức hiếp cao thủ Thần Cảnh đi?” “Xem ra ông không sợ chết, nếu đã vậy tôi sẽ cho ông lên đường ngay!”
Lão già mặc áo đạo sĩ dứt lời, bỗng nhiên sức mạnh kinh khủng bùng nổ từ cánh tay lão ta.
“Thả Quan Vương ra!”
Bỗng nhiên một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ xông đến.
“Tất cả Vương Cảnh hậu kỳ hãy cùng ra tay, nếu không Quan Vương mà chết sẽ đến lượt chúng ta”.
Lại có thêm một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ gầm lên rồi cũng xông lên.
Bỗng chốc, hơn mười cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ cùng nhằm về phía lão già mặc áo đạo sĩ.
Dường như cùng một lúc, vài luồng công kích đập lên người lão già mặc áo đạo sĩ.
“Các người đang gãi ngứa cho tôi à?”
Lão già mặc áo đạo sĩ cười mỉa, không thèm quen tâm đến sự tấn công của mười mấy cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ.
“Cái gì?” “Sao có thể?” “Nhiều cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ tấn công ông ta nhưng không thể làm ông ta bị thương dù chỉ một chút?”
Những cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đó đều há hốc môm.
Bởi vì biết lão già mặc áo đạo sĩ là cao thủ Thần Cảnh nên lúc ra tay, họ đã sử dụng sát chiêu mạnh nhất của mình.
Nhưng vẫn không thể làm đối phương bị thương.
Quan Vương bị lão ta bóp cổ giơ lên không trung, mặt đầy tuyệt vọng, cảm nhận được tay lão đạo sĩ càng ngày càng chặt, hơi thở của Quan Vương đã bị bóp nghẹn hoàn toàn.
Mười mấy cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ sử dụng chiêu mạnh nhất nhưng vẫn không thể làm lão già mặc áo đạo sĩ bị thương.
Bây giờ ngoài Dương Thanh ra, ai có thể chiến đấu được?
Còn về những cao thủ dưới Vương Cảnh hậu kỳ thì khiếp sợ đến cực đỉnh.
Với họ mà nói Vương Cảnh hậu kỳ đã có thể đứng trên đỉnh cao của Chiêu Châu rồi.
Những cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ liên thủ với nhau ở đây có thể nói là đội hình mạnh nhất của Vương thành Quan rồi.
Nhưng đội hình mạnh mẽ như vậy lại không thể tấn công cao thủ Thần Cảnh.
Rốt cuộc cao thủ Thần Cảnh là quái vật cỡ nào?
Chẳng lẽ giống như những gì họ nghe đồn, cao thủ
Thần Cảnh không thể giết được? “Quỷ Môn chó má, đúng là rác rưởi
Quan Hồng Nghị thấy bố mình đau khổ, giận dữ hét lên: “Dù các người có giết hết chúng tôi thì sao?” “Các người nghĩ người của chiến vực Chiêu Châu là đồ vô dụng à?” “Ông cứ việc giết sạch chúng tôi đi.
Chúng tôi là một trong số những Vương tộc của Chiêu Châu, chúng tôi đều có vai trò cực kỳ quan trọng với Chiêu Châu.
Nếu chúng tôi chết hết, chắc chắn chiến vực Chiêu Châu sẽ đến điều tra”.
“Đến lúc đó, tin tức Quỷ Môn xuất thế sẽ bị tiết lộ, chiến vực Chiêu Châu sẽ báo thù cho chúng tôi!” “Ông nghĩ ông là cao thủ Thần Cảnh thì vô địch rồi à? Chiến vực Chiêu Châu đã nghiên cứu rất nhiều cách để đối phó với cao thủ Thần Cảnh, có rất nhiều vũ khí lực sát thương rất kinh khủng, có thể dễ dàng san bằng Miêu Thành”.
Quan Hồng Nghị không còn lo lắng gì cả, không sợ lão già mặc áo đạo sĩ nữa, phân nộ rít gào.
Vốn dĩ lão già mặc áo đạo sĩ định giết Quan Vương nhưng đôi mắt sâu thẳm lại hơi kinh ngạc.
Lão ta không biết những lời Quan Hồng Nghị nói có phải thật không, chỉ biết khi môn chủ Quỷ Môn phải lão ta đến Vương thành Quan đã cố tình cảnh cáo lão ta, không thể để lộ tin Quỷ Môn xuất thế.
Không những thế còn cố tình cảnh cáo lão ta, ở Chiêu Châu chọc ai thì chọc nhưng đừng đắc tội với chiếc vực Chiêu Châu.
Lúc đó lão ta còn hỏi tại sao, môn chủ chỉ nói một câu: “Ông nghĩ rằng đám gia tộc ở ẩn không xuất thể đó không muốn xuất thể thật à?”
Tuy chỉ có một câu nhưng lại làm lão già mặc áo đạo sĩ hiểu được một chuyện.
Chiêu Châu trông có vẻ nhỏ bé nhưng thật ra không đơn giản như vậy, nếu không sẽ không thể làm những gia tộc ẩn thế đó ở ẩn trăm năm không xuất thể.
Ngay cả Quan Hồng Nghị cũng không ngờ ông ta chỉ bịa đặt vài câu để hù lão già mặc áo đạo sĩ thôi nhưng lại làm lão ta dè chừng hơn.
Chỉ thấy lão già mặc áo đạo sĩ vung tay lên, Quan Vương bay thẳng ra ngoài.
“Tôi muốn xem thử cậu Thanh mà các người nói tài cán đến mức nào”.
Lão già mặc áo đạo sĩ hừ nói.
Quan Vương bị ném xuống đất, hít lấy hít để không khí.
Đám quyền quý của Vương thành Quan thấy lão già mặc áo đạo sĩ thả Quan Vương ra thật thì đều sững sở.
Quan Hồng Nghị ngỡ ngàng trong chớp mắt rồi lấy lại tinh thần, vội vàng chạy đến bên cạnh Quan Vương: “Bố ơi, bố có sao không?”
Nhờ có Quan Hồng Nghị dìu, Quan Vương đứng lên, gương mặt vốn đang tái mét đã hồng hào trở lại, lòng sợ hãi nhìn lão già mặc áo đạo sĩ, sau đó lắc đầu: “Bố không sao!”
Ban nãy lão ta đã cảm nhận được sự chênh lệch giữa mình và cao thủ Thần Cảnh, tất nhiên sẽ không chủ động khiêu khích lão già mặc áo đạo sĩ nữa.
“Quan Vương!”
Các chủ gia tộc quyền quý chạy đến bao vây lấy Quan Vương, ai nấy đều lo lắng.
Truyện Khoa Huyễn
Quan Vương khẽ lắc đầu, hỏi tiếp: “Đã thông báo cho cậu Thanh chưa?” “Quan Vương yên tâm, cậu Thanh đã biết chuyện xảy ra bên này, chắc là sắp đến rồi”.
Lâm Hạo nói.
“Đúng, có cậu Dương ở đây, chúng ta mới có phần thắng!”
Quan Vương rất rõ tình hình giờ phút này, quan sát lão già mặc áo đạo sĩ đang ngồi bên cạnh dường như muốn chờ Dương Thanh đến thật, lão ta trầm giọng nói.
Cùng lúc đó, sau khi Dương Thanh biết những chuyện xảy ra ở Vương phủ họ Quan, anh lập tức lái xe đến đó.
Dọc đường đi, anh giẫm chân ga hết cỡ, xe phóng như tia chớp màu đen.
Mắt thấy sắp đến Vương phủ họ Quan, bỗng dưng giữa đường, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt ập đến làm mặt anh biết sắc, bỗng dưng giảm phanh lại.
“Két!”
Xe phanh gấp nên bị dạt ra giữa đường, lốp xe ma sát với mặt đường phát ra âm thanh chói tai.
Không khí bị lẫn mùi cao su bị đốt rất gay mũi.
“Két!”
Dường như cùng lúc đó, tiếng súng vang lên chói tai.
Viên đạn trong súng bắn tỉa bắn thẳng vào vị trí xe của Dương Thanh.
Mắt Dương Thanh loé sát ý mãnh liệt: “Vua Súng của Hồng Trần, cuối cùng cũng đã mất kiên nhẫn rồi à?”
Anh giẫm chân ga, xe lại chạy trên đường.
Lúc này, xe như một con rắn chuyển động khắp nơi trên làn đường.
“Đùng đùng đùng!”
Tiếng súng vang lên liên tục nhưng phát nào cũng bắn hụt cả.
Âm!
Trong lúc đang lái như bay, Dương Thanh mở cửa xe ra, nhoài người nhảy ra ngoài, cơ thể lăn ra giữa đường.
Giây tiếp theo, anh giống như con bảo đen nhanh nhẹn, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
“Người đâu?”
Trên đỉnh một tòa nhà cao tầng, một người đàn ông đang nằm sấp trên phần rìa toà nhà, bỗng nhiên phát hiện không thấy Dương Thanh trong xe nữa, mặt biến sắc.
Người đàn ông này chẳng phải ai xa lạ, chính là tay súng bắn tỉa đứng đầu Hồng Trần, lần trước đã từng ám sát Dương Thanh ở Yến Đô, được mệnh danh là Vua Súng.
Thân là tay súng bắn tỉa đứng đầu Hồng Trần, năng lực của anh ta cực kỳ mạnh mẽ, trong lịch sử ám sát, tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ là trăm phần trăm.
Phàm là mục tiêu bị anh ta theo dõi thì không một ai là ngoại lệ, đều bị anh ta bắn một phát thủng đầu.
Đến khi anh ta gặp Dương Thanh, đây là lần thứ hai anh ta ám sát Dương Thanh nhưng vẫn không thể đụng đến một sợi lông của anh.
Không những thế, thậm chí anh ta còn không biết tại sao Dương Thanh lại biến mất tại chỗ.
“Không hay rồi, có thể cậu ta đã phát hiện ra mình, mình cần rời khỏi nơi này ngay!
Vua Súng thầm than không hay, cầm súng bắn tỉa đã được lắp ráp xong, thậm chí còn không kịp dọn súng lại, cầm súng bắn tỉa lên định đi ngay.
Có điều anh ta mới vừa chuẩn bị rời đi thì một tiếng động lớn vang lên.
Cánh cửa thông đến tầng cao nhất mở bật ra, bóng dáng quen thuộc bước ra.
“Dương Thanh!”
Mặt Vua Súng biến sắc, đầy kinh hãi.
Lúc này nơi anh ta đang đứng là lầu tám, ban nãy sau khi anh ta bắn tỉa thất bại, định chuẩn bị rút lui, thậm chí còn không định thu súng.
Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi, vốn dĩ Dương Thanh còn đang đứng dưới giữa đường cái tự dưng xuất hiện trên đỉnh tầng tám, hơn nữa còn tìm được anh ta.
“Vua Súng Hồng Trần?”
Dương Thanh nhìn Vua Súng, nheo mắt hỏi.
Lúc này, Vua Súng càng ngạc nhiên hơn, nhiệm vụ của Hồng Trần luôn được bảo mật, chỉ có người nhận nhiệm vụ biết.
Nói cách khác, ngoài chủ nhân tuyên bố nhiệm vụ và người nhận nhiệm vụ là anh ta thì không ai biết nhiệm vụ này.
Nhưng Dương Thanh lại biết anh ta là ai, thế chẳng phải Dương Thanh đã biết nhiệm vụ của Vua Súng là phải giết chết anh?
Vua Súng không cần nhìn, ném súng bắn tỉa đi, cùng lúc đó, một khẩu súng lục xuất hiện trong lòng bàn tay anh ta.
“Đùng đùng đùng!”
Tiếng súng vang lên liên tiếp nhưng Dương Thanh lại biến mất khỏi tầm mắt của Vua Súng.
Đến giờ phút này, Vua Súng mới ý thức được mục tiêu của nhiệm vụ lần này kinh khủng đến nhường nào.
Bỗng nhiên cảm giác nguy hiểm mãnh liệt ập đến, Vua
Súng cảm giác lông tơ dựng hết cả lên.
Một viên đạn cằm thẳng vào vùng giữa mày Vua Súng.
Đến chết Vua Súng cũng không thể ngờ thứ giết chết mình lại là viên đạn mình mới bắn ra, có điều bị Dương Thanh lấy ra giết ngược lại anh ta.
“Chờ chuyện của Quan Vương xong xuôi, đã đến lúc tới
Hồng Trần một chuyến!”
Dương Thanh nheo mắt lại, cất lời.
Anh thả mình xuống, nhảy thẳng từ lầu tám.
Sau khi giải quyết mối phiền phức là Vua Súng Hồng Trần, Dương Thanh tiếp tục đến Vương phủ họ Quan.
Anh biết cao thủ Thần Cảnh của Quỷ Môn sẽ xuất hiện nhưng anh không ngờ đối phương lại đến nhanh như vậy.
Bây giờ chỉ có thể cầu nguyện nhóm cao thủ của Quan Vương vẫn còn sống sót.
Lúc này, trong Vương phủ họ Quan.
Lão già mặc áo đạo sĩ đã đợi mười phút, sắc mặt càng ngày càng u ám, lão ta từ từ đứng dậy nhìn Quan Vương bằng đôi mắt âm u: “Xem ra cậu Thanh mà các người nói hoàn toàn không dám tới”.
“Nếu đã vậy, tôi chỉ có thể ỷ mạnh hiếp yếu, giẫm chết đảm kiến các người trước đã”.
Lão già mặc áo đạo sĩ dứt lời, một luồng hơi thở kinh khủng bùng nổ, nhất thời dường như nhiệt độ của Vương phủ họ Quan giảm vài độ.
Đám quyền quý của Vương thành Quan lộ vẻ tuyệt vọng, ban nãy họ đã thấy lão già mặc áo đạo sĩ này mạnh đến nhường nào.
Đến Quan Vương còn bị lão ta khống chế một cách dễ dàng, dù họ có bắt tay nhau thì có thể làm gì được? “Cậu Thanh, cuối cùng cậu đang ở đâu?”
Quan Hồng Nghị vội vàng gào to.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









