1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 103 : 1021: Thay Đổi Quy Tắc (c1021-c1030)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 103 : 1021: Thay Đổi Quy Tắc (c1021-c1030)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1021: 1021: Thay Đổi Quy Tắc

Thấy Dương Thanh đi lên võ đài, tất cả đều ngây ra, ngay cả Khương Long Phi cũng cực kì khiếp sợ.

“Thưa bố, cậu Thanh định làm gì vậy?”

Khương Long Phi ngơ ngác nhìn về phía Dương Thanh, hỏi Khương Hùng.

Khương Hùng hơi nhếch mép, nở một nụ cười tự tin: “Có cậu Thanh ra tay, thắng bại đã định rồi!”

“Chủ gia tộc, như thế này là sao, ông không có người dùng được nữa à?”

Chủ nhánh ba ngây ra một lát, sau đó cười phá lên: “Nếu thật là như vậy thì cứ nói với tôi một tiếng, tôi có thể cho ông mượn vài người”.

Chủ nhánh hai cũng cười nói: “Nhánh hai cũng sẵn lòng cho mượn vài người đấy”.

Các chủ nhánh khác tuy cũng rất kinh ngạc, không hiểu vì sao Khương Hùng lại để Dương Thanh lên võ đài, nhưng vì không biết rõ năng lực của Dương Thanh đến đâu, lại e ngại uy thế của Khương Hùng nên chỉ im lặng duy trì thái độ trung lập.

Không chỉ các chủ nhánh khác tỏ thái độ mà thành viên bên nhánh chính cũng hết sức hoang mang.

“Thưa chủ gia tộc, trận đấu nhóm là cơ hội duy nhất của nhánh chính chúng ta, hẳn nên bố trí mười người có thực lực mạnh nhất ra đấu mới phải, sao lại để cho một người trẻ tuổi lên ạ?”

Một người có chức vị bên nhánh chính thắc mắc.

“Đúng vậy, chín người khác chưa nói, nhưng để một thanh niên không rõ năng lực đến đâu lên võ đài thì nghe có vẻ không ổn đâu ạ”.

Lại một người có chức vị của nhánh chính lên tiếng.

“Thưa chủ gia tộc, tôi tình nguyện lên võ đài, xin ông cứ để tôi đi thay người trẻ tuổi kia đi ạ”.

“Chủ gia tộc, tôi cũng tình nguyện lên võ đài”.

….!

Vào lúc này, rất nhiều cao thủ của nhánh chính đều nhao nhao thỉnh chiến.

“Lui cả ra cho tôi!”

Khương Hùng cau mày, tức giận quát lớn.

Bấy giờ người của nhánh chính mới chịu yên tĩnh lại, nhưng mọi người đều lộ vẻ khó hiểu, thậm chí vài người có chức quyền còn tức giận ra mặt.

Nhưng bọn họ cũng chỉ dám tức giận thế thôi, lại chẳng dám nói ra, dẫu sao lúc này Khương Hùng vẫn còn là chủ gia tộc, lại có một vị thần y như Phùng Tiểu Uyển hỗ trợ, chưa biết chừng sẽ có một ngày Khương Hùng có thể khôi phục trạng thái tốt nhất.

“Nếu tôi đã để cậu Thanh lên võ đài thì dĩ nhiên cũng có nguyên do của nó, các vị cứ chờ coi là được, cậu Thanh sẽ không để các vị thất vọng đâu”.

Khương Hùng lên tiếng.

Nghe lão ta nói vậy, đám người nhánh chính vốn còn đang nghi hoặc bồn chồn đã nhanh chóng bình tĩnh lại.

Khương Hùng chính là chủ gia tộc, đương nhiên lão ta cũng muốn giữ lại quyền lựa chọn người thừa kế cho nhánh chính.

Nếu đã vậy thì lão ta đâu có lí do gì phải cố tình thua trận cơ chứ?

Chẳng lẽ, người thanh niên vừa lên võ đài kia, thực sự rất mạnh sao?

“Cậu Thanh là khách quý của nhà họ Khương ta, cậu ấy cũng đã đồng ý trở thành trưởng lão danh dự của gia tộc ta, dựa theo quy định, cậu ấy có thể tham dự lần đấu võ này, các vị không có ý kiến gì chứ?”

Khương Hùng đảo mắt nhìn qua các nhánh khác, lên tiếng hỏi.

Các vị chủ nhánh khác nhìn nhau, nhanh chóng lắc đầu: “Không có ý kiến!”

Duy chỉ có nhánh hai và nhánh ba không trả lời.

“Thế nào? Nhánh hai, nhánh ba, có ý kiến gì khác không?”

Khương Hùng quét mắt nhìn chủ nhánh hai và nhánh ba, chất vấn.

“Nếu chủ gia tộc đã để cậu ta trở thành trưởng lão danh dự của nhà họ Khương ta rồi thì chúng tôi còn có thể có ý kiến gì?”

Chủ nhánh hai hỏi ngược lại.

Chủ nhánh ba cười lạnh, nói: “Xem ra, chủ gia tộc đúng là không có người để dùng thật rồi, vì tạo thuận lợi cho cậu ta lên võ đài lại còn mời cậu ta thành trưởng lão danh dự của gia tộc, vòng vo thật đấy”.

“Nếu các vị đã không có ý kiến gì thì có thế tiếp tục thi đấu được rồi”.

Khương Hùng không buồn để ý đến thái độ của chủ nhánh hai và chủ nhánh ba, tuyên bố tiếp tục đấu võ.

“Trận đấu loại thứ ba của lượt đấu nhóm, nhánh chính VS nhánh năm, chính thức bắt đầu!”

Trọng tài cũng nhanh chóng tuyên bố bắt đầu trận đấu.

Ngay khi trọng tài vừa tuyên bố xong, cao thủ của nhánh chính cũng lập tức tấn công về phía cao thủ nhánh năm, trận đấu chính thức bắt đầu.

Dương Thanh lại ung dung như chẳng có chuyện gì, chỉ đứng đó khoanh tay quan sát.

Các cao thủ nhánh chính vốn còn có chút mong đợi vào Dương Thanh, nay thấy thế, cả đám đều lộ vẻ tức giận.

“Khốn nạn, cậu ta lại dám trốn vào một góc xem trò, thật đúng là làm mất mặt nhánh chính chúng ta!”

“Chủ gia tộc, ông thật sự nghiêm túc khi để cho cậu ta tham dự đấu nhóm sao?”

“Tên ranh con khốn kiếp này, mau ra tay đánh đi chứ!”

…!

Bấy giờ, người của nhánh chính đều nhao nhao lên tiếng, phẫn nộ rít gào với Dương Thanh.

Dương Thanh chỉ thờ ơ đứng đó, hoàn toàn không có ý định ra tay.

Người của các nhánh khác thấy thế thì đều trợn mắt há hốc miệng.

“Chẳng lẽ, nhánh chính thực sự không có người dùng được nữa sao?”

Bên nhánh hai, chủ nhánh hai lộ vẻ nghi hoặc.

Chủ nhánh ba cũng cực kì thắc mắc, lẩm bẩm nói: “Khương Hùng rốt cuộc đang chơi trò gì đây? Chẳng lẽ, ý định thông qua đấu võ để quyết định quyền lựa chọn người thừa kế chỉ là kế sách để các nhánh bại lộ thực lực chân chính của mình sao?”

Không ai có thể cho bọn họ đáp án chính xác.

Trên võ đài, trận đấu nhóm thể diễn ra cực kì kịch liệt, chín cao thủ của nhánh chính quả thực rất mạnh, dưới tình huống “khuyết thiếu” một thành viên mà vẫn có thể đè ép đội của nhánh năm.

Dương Thanh đã bị đám cao thủ của nhánh năm coi như không khí.

Chỉ năm phút đồng hồ ngắn ngủi, cao thủ đầu tiên của nhánh năm bị đánh rơi khỏi võ đài, tiếp theo đó, các cao thủ khác của nhánh năm đều lần lượt bị loại.

“Trận đấu loại thứ ba của lượt đấu toàn đội, nhánh chính thắng!”

Trọng tài tuyên bố nhánh chính thắng lợi.

“Hiện tại, trong bảng xếp hạng theo điểm tích lũy, vị trí thứ nhất, nhánh ba, 19 điểm!”

“Vị trí thứ hai, nhánh hai, 16 điểm!”

“Vị trí thứ ba, nhánh chính, 10 điểm!”

…!

Tuy nhánh chính không được điểm nào trong hai lượt đấu đơn và đấu đôi, chỉ thắng một trận đấu nhóm nhưng đã lấy được 10 điểm.

Tiếp theo là cuộc đấu giữa nhánh chính, nhánh hai và nhánh ba.

Dù vậy, nhánh hai và nhánh ba vẫn không hề coi trọng nhánh chính.

Trận chiến vừa rồi giữa nhánh chính và nhánh năm, tuy nhánh chính thắng nhưng thực lực của chín cao thủ dự thi đều thua xa cao thủ của nhánh hai và nhánh ba.

Hôm nay, biến số duy nhất chính là Dương Thanh.

Với đa số người có mặt ở đây, tuy bọn họ đều rất tò mò về thân phận thực sự của Dương Thanh nhưng lại không ai thực sự để mắt đến anh.

“Các vị vất vả rồi!”

Nhìn các cao thủ đi xuống võ đài, Khương Hùng cười nói.

“Chủ gia tộc, vất vả thì chưa đến mức, nhưng ngài bố trí cho một gã vô dụng lên võ đài, có phải không được hợp lí lắm không?”

“Nếu đã lên võ đài thì cần phải tham dự chiến đấu, dù thực lực yếu đến đâu, ít nhất cũng phải ngã trên võ đài chứ, vậy mà cậu ta lại trốn vào một góc không ra, như vậy hơi quá đáng rồi đó”.

“Tôi cho rằng, nếu cậu ta không dám tham dự chiến đấu, chi bằng đừng lên võ đài, chúng ta cũng đỡ bị các nhánh khác cười nhạo”.

…!

Chín gã cao thủ của nhánh chính đều nhao nhao lên tiếng, ai nấy đều cực kì khó chịu.

Khương Hùng áy náy nhìn Dương Thanh, sau đó lạnh mặt quát: “Năng lực của cậu Thanh đây, các vị còn chưa biết, cứ chờ lát nữa, cậu ấy nhất định sẽ không để các vị thất vọng đâu”.

“Nhưng mà…”

Có người vừa định phản bác, Khương Hùng đã cắt ngang: “Nếu ông không muốn lên võ đài với cậu Thanh thì ông có thể xin lui”.

Lời này nói thế có hơi quá nghiêm khắc, cao thủ kia lập tức ngậm miệng, nhưng ánh mắt nhìn Dương Thanh càng thêm tức tối.

“Tiếp theo đây, về mặt lí thuyết thì còn ba trận nữa, nhưng chỉ cần hai trận là có thể kết luận thắng bại, chi bằng chúng ta chơi kích thích chút?”

Bên nhánh hai, chủ nhánh hai bỗng cười cười nhìn về phía Khương Hùng, hỏi.

“Ông muốn thay đổi quy tắc thi đấu à?”

Khương Hùng nhíu mày.

– .


Chương 1022: 1022: Nhà Họ Khương Mạnh Nhất

Chủ nhánh ba cũng khó hiểu nhìn sang chủ nhánh hai, không biết đối phương đang nghĩ gì.

Ông chủ nhánh hai lắc đầu cười: “Cũng không tính là thay đổi quy tắc, chỉ là đổi cách chơi thôi”.

“Nói ra thử xem!”

Khương Hùng lạnh nhạt hỏi.

“Còn ba lượt đấu nữa, nhưng thực ra chỉ cần đấu hai lượt là có thể phân thắng bại”.

“Nếu dựa theo cách bốc thăm, dù là hai nhánh nào đấu võ trước, thắng được một nhánh đều phải đấu võ với nhánh còn lại.

Hai nhánh đầu tiên tham gia đấu võ đã bị tiêu hao rất nhiều, nếu còn đấu tiếp thì không công bằng”.

“Thế nên tôi đề nghị ba nhánh chúng ta, ba mươi cao thủ đồng thời lên sàn đấu.

Chờ đến khi các cao thủ còn lại trên sàn đấu đều là người của cùng một nhánh thì coi như nhánh đó thắng, thế nào?”

Ông chủ nhánh hai cười híp mắt nói.

“Không được!”

Khương Hùng còn chưa lên tiếng, đã có người của nhánh chính lên tiếng phản đối.

Người ở đây đều biết nhánh hai và nhánh ba đã cấu kết với nhau, nếu thật sự để ba nhánh cùng đấu võ, chắc chắn hai nhánh này sẽ liên thủ.

Khi đó nhánh chính không còn hi vọng thắng nào nữa.

“Chủ gia tộc, không thể đồng ý được!”

Người cầm quyền của nhánh chính vừa lên tiếng vội vàng khuyên nhủ: “Phần thắng của nhánh chính vốn đã không lớn, nếu nhánh hai và nhánh ba cùng liên thủ, chúng ta sẽ xong đời!”

“Tôi không có ý kiến!”

Ông chủ nhánh ba hiểu ý của ông chủ nhánh hai, lập tức tỏ thái độ.

Lúc này chỉ còn lại nhánh chính.

Khương Hùng không ngốc, đương nhiên hiểu được điều này.

“Chủ gia tộc, không thể đồng ý được!”

Lại có người cầm quyền khác của nhánh chính lên tiếng.

Đến cả Khương Long Phi cũng trầm giọng nói: “Bố ơi, đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta! Bố nhất định phải thận trọng!”

Ông chủ nhánh hai mỉm cười nhìn Khương Hùng: “Tôi chỉ đưa ra đề nghị, nếu chủ gia tộc sợ không đồng ý cũng không sao.

Dù sao quy tắc đã có từ trước”.

Rõ ràng ông chủ nhánh hai đang khích tướng.

Khi mọi người đều tưởng Khương Hùng sẽ từ chối.

Khương Hùng đột nhiên cười phá lên: “Có gì mà không dám? Dù ai thắng ai thua, người thừa kế nhà họ Khương vẫn mang họ Khương.

Đều là người một nhà, người thừa kế ở nhánh nào mà chẳng được?’

“Ha ha! Được, chủ gia tộc rất sảng khoái!”

Ông chủ nhánh hai cười lớn nói.

“Nhưng tôi cũng có một đề nghị!”

Khương Hùng lại nói tiếp.

“Chủ gia tộc cứ nói, đừng ngại!”

Ông chủ nhánh hai cười đáp.

“Chắc hẳn mọi người đã đoán được mục đích tôi dùng võ để quyết định người thừa kế”.

Khương Hùng quét mắt nhìn xung quanh, lớn tiếng nói: “Không sai, đúng như các người đoán.

Tôi giao quyền lựa chọn người thừa kế của nhà họ Khương cho cả sáu nhánh là vì muốn ép các nhánh bày ra thực lực thật sự của mình”.

“Mọi người cũng thấy các cao thủ tham gia buổi đấu võ hôm nay hầu như đều là gương mặt xa lạ.

Nhưng những người này đều được các nhánh dùng tài nguyên của nhà họ Khương bồi dưỡng ra”.

“Vì để nhà họ Khương trở nên mạnh hơn, tôi đề nghị sau khi kết thúc đấu võ, mặc kệ người thừa kế đến từ nhánh nào, các nhánh đều giao ra toàn bộ cao thủ tham gia đấu võ hôm nay, tập hợp thành một đội quân mạnh mẽ chỉ thuộc về nhà họ Khương!”

Khương Hùng chân thành nói, vẻ mặt tràn đầy chờ mong.

Nghe lão ta nói thế, tất cả đều im lặng.

Bọn họ đều là người nhà họ Khương, đương nhiên đều muốn nhà họ Khương phát triển hơn.

Lời Khương Hùng nói quả thật là vì cả gia tộc.

Nhưng một khi giao hết các cao thủ được âm thầm bồi dưỡng ra, sau này thực lực của các nhánh còn lại bao nhiêu?

“Tôi đồng ý!”

Trong lúc các nhánh đều không lên tiếng, ông chủ nhánh một bỗng nói: “Chủ gia tộc nói không sai, những người này đều được các nhánh dùng tài nguyên của gia tộc bồi dưỡng nên”.

“Vậy thì bọn họ đều là người của nhà họ Khương.

Tại sao chúng ta lại muốn phát triển cho riêng mình, để thực lực nhà họ Khương bị suy yếu?”

Chủ nhánh một vừa dứt lời, chủ nhánh năm cũng tỏ thái độ: “Nhánh năm đồng ý giao người!”

“Nhánh bốn đồng ý giao người!”

Chủ nhánh bốn cũng lên tiếng.

Chỉ còn nhánh hai và nhánh ba vẫn chưa nói gì.

Đây cũng là hai nhánh có sức chiến đấu mạnh nhất.

Mọi người lần lượt đổ dồn ánh mắt về phía ông chủ nhánh hai và nhánh ba, chờ đợi quyết định của bọn họ.

Sắc mặt của hai người họ rất nghiêm trọng.

Cả hai đều biết rõ một khi đồng ý, bọn họ sẽ mất sạch cao thủ trong tay.

Dù bọn họ thực sự đoạt được vị trí người thừa kế nhưng hiện giờ chủ gia tộc vẫn là Khương Hùng.

Lỡ sau khi Khương Hùng thu người về lại đối phó bọn họ, còn không thừa nhận kết quả đấu võ hôm nay thì phải làm thế nào?

“Tôi không thể tin ông!”

Chủ nhánh ba bỗng nhìn Khương Hùng nói.

“Tôi cũng không thể tin ông!”

Chủ nhánh hai cũng lên tiếng.

Khương Hùng hỏi: “Rốt cuộc phải thế nào hai người mới chịu tin tôi?”

“Trừ phi ông từ bỏ vị trí chủ gia tộc!”

Ông chủ nhánh ba không hề do dự nói.

Mặc dù chủ nhánh hai không lên tiếng nhưng rõ ràng cũng có ý này.

Khương Hùng cười lạnh một tiếng: “Các ông muốn tôi từ bỏ vị trí chủ gia tộc sao?”

“Nếu ông thu hết cao thủ của các nhánh về tay nhánh chính rồi quay lại đối phó với chúng tôi thì sao?”

Chủ nhánh hai hỏi ngược lại.

“Được, các ông đã muốn tôi nhường lại vị trí chủ gia tộc, tôi sẽ cho các người toại nguyện”.

Khương Hùng bỗng lên tiếng đáp.

“Thật sao?”

Ông chủ nhánh hai và nhánh ba đều mừng rỡ, gần như hỏi cùng một lúc.

“Chủ gia tộc!”

Người của nhánh chính đều khiếp sợ, thi nhau ngăn cản.

Người của các nhánh khác cũng kinh hãi, vẻ mặt khó tin.

“Mục đích của buổi đấu võ hôm nay là để chọn ra người thừa kế vị trí chủ gia tộc.

Nếu tôi nhường lại, có phải nhánh giành quán quân sẽ giành được cả vị trí chủ mới của nhà họ Khương?”

“Nói cách khác, buổi đấu võ hôm nay phải chọn ra được chủ gia tộc mới, tôi nói vậy không có vấn đề gì chứ?”

Khương Hùng hỏi.

“Đương nhiên, nhánh nào giành chiến thắng, người thừa kế của nhánh đó chính là chủ mới của nhà họ Khương!”

Ông chủ nhánh hai cười nói.

Ông chủ nhánh ba cũng gật đầu đáp: “Không sai, chính là như vậy”.

“Được, cứ quyết định như vậy đi.

Vòng đấu võ cuối cùng là đấu nhóm, ba mươi cao thủ của ba nhánh chúng ta cùng lên sàn đấu, cuối cùng còn lại cao thủ của nhánh nào thì nhánh đó thắng.

Chủ gia tộc mới cũng sẽ chọn từ nhánh này!”

Khương Hùng không hề do dự, lập tức quyết định.

Lão ta sảng khoái đồng ý khiến ông chủ nhánh hai và nhánh ba vốn đang hài lòng lại có dự cảm chẳng lành.

Nhưng bọn họ đã đồng ý, Khương Hùng cũng chịu nhường ra vị trí chủ gia tộc, hiện giờ muốn từ chối cũng đã muộn.

“Không được đâu chủ gia tộc!”

Từng người của nhánh chính lên tiếng can ngăn.

“Bắt đầu vòng đấu võ cuối cùng đi!”

Khương Hùng nói với trọng tài.

Cao thủ của nhánh hai và nhánh ba nhanh chóng leo lên sàn đấu, chỉ sợ Khương Hùng đổi ý.

Mười cao thủ của nhánh chính cũng leo lên.

Giờ phút này, đám người nhà họ Khương vừa thấy lo lắng vừa chờ mong.

Nhưng ai cũng biết sau khi vòng đấu này kết thúc, nhà họ Khương sẽ mạnh hơn bao giờ hết.

“Đấu võ hỗn chiến chính thức bắt đầu!”

Trọng tài bỗng nhiên lớn tiếng tuyên bố.

– .


Chương 1023: 1023: Biến Cố Trong Trận Đấu

Theo hiệu lệnh của trọng tài, cuộc đấu võ lập tức diễn ra!

Quả nhiên đúng như suy đoán của mọi người, cao thủ của nhánh hai và nhánh ba không hẹn mà cùng vây đánh cao thủ của nhánh chính.

“Chủ gia tộc, bọn họ thật sự liên thủ với nhau rồi!”

Người của nhánh chính thấy vậy đều kinh hãi.

“Nhánh hai và nhánh ba thật không biết xấu hổ!”

“Có giỏi các người đấu một trận công bằng với nhánh chính đi, liên thủ đối phó nhánh chính tính là gì?”

Có người không nhịn được chửi ầm lên.

Ông chủ nhánh hai và nhánh ba lại coi như không nghe thấy, cả hai lo lắng quan sát sàn đấu.

Mặc dù người của bọn họ đã liên thủ nhưng họ vẫn cảm thấy bất an.

Trừ phi toàn bộ cao thủ của nhánh chính đều bị đánh ngã khỏi sàn đấu, nếu không bọn họ không thể yên tâm được.

Trên sàn đấu rất hỗn loạn, chỉ có một người trẻ tuổi đứng khoanh tay trước ngực đứng ở một góc, trông rất không hài hòa.

Lần này không còn ai mắng Dương Thanh nữa.

So với anh, bọn họ càng tức giận nhánh hai và nhánh ba liên thủ hơn.

Dường như mỗi cao thủ của nhánh chính đều phải đồng thời đối mặt với hai cao thủ khác.

Thậm chí có người còn bị ba cao thủ bao vây.

“Chủ nhánh một, chủ nhánh năm, hai ông nghĩ nhánh nào sẽ giành chiến thắng?”

Chủ nhánh bốn cất tiếng hỏi.

Chủ nhánh một lắc đầu cười: “Chưa thể biết được!”

“Đúng là lão cáo già!”

Chủ nhánh bốn thầm nghĩ, lại nhìn sang ông chủ nhánh năm: “Chủ nhánh năm thấy sao?”

“Trước mắt có vẻ phần thắng của nhánh hai và nhánh ba lớn hơn một chút.

Nhưng chưa thể biết được nhánh nào sẽ giành được chiến thắng cuối cùng”.

Chủ nhánh năm cũng khôn khéo nói.

Lúc này ngoài Dương Thanh, trong chín cao thủ còn của nhánh chính, đã có ba người bị loại.

Nhưng nhánh hai và nhánh ba vẫn chưa có ai bị loại.

Trong tình huống này, đồ đần cũng biết chắc chắn nhánh chính sẽ bị loại.

“Chủ nhánh bốn thấy thế nào?”

Chủ nhánh năm lại hỏi chủ nhánh bốn.

“Chắn chắn nhánh chính sắp bị loại rồi.

Giữa nhánh hai và nhánh ba, phần thắng của nhánh ba lớn hơn”.

Chủ nhánh bốn duỗi năm ngón tay ra: “Tôi đoán trong vòng năm phút, mười người của nhánh chính đều sẽ bị loại!”

Chủ nhánh một và chủ nhánh năm đều kinh ngạc, không ngờ chủ nhánh bốn lại dám ngang nhiên tỏ thái độ trước mặt mọi người, không sợ bị Khương Hùng ghi thù.

Hay là chủ nhánh bốn đang lấy lòng chủ nhánh ba?

“Chủ nhánh ba, tôi chúc mừng trước nhé!”

Chủ nhánh bốn đột nhiên đứng dậy chắp tay về phía chủ nhánh ba.

Chủ nhánh ba sảng khoái cười lớn: “Xin mượn lời chúc may mắn của chủ nhánh bốn!”

Sắc mặt của đám người nhánh chính đều trở nên khó coi.

Kết quả đấu võ vẫn chưa có, chủ nhánh bốn đã không chờ được nịnh bợ lấy lòng chủ nhánh ba, đúng là không cần thể diện.

Chủ nhánh một và chủ nhánh năm đưa mắt nhìn nhau, đều hiểu ý đối phương.

“Chúc mừng chủ nhánh ba!”

Chủ nhánh một và chủ nhánh năm lần lượt chúc mừng.

“Ha ha, được! Cảm ơn các ông!”

Chủ nhánh ba vui mừng đến mức mặt sắp nở hoa.

Sắc mặt chủ nhánh hai thì lại sầm xuống.

Theo giao hẹn trước đó với chủ nhánh ba, nhánh ba phải trợ giúp nhánh hai giành được vị trí người thừa kế.

Thế nhưng bây giờ, nhánh ba lại muốn cướp đoạt danh tiếng của nhánh hai.

Với thực lực cao thủ nhánh ba đang thể hiện, nhánh hai hoàn toàn không có phần thắng.

“Mấy người còn cần sỉ diện không thế?”

Bỗng chủ nhánh hai tức giận quát lớn với người trên sàn đấu: “Tôi cho các người lên đấu võ là để đánh một trận công bằng với nhánh chính và nhánh ba.

Các người lại liên thủ đối phó với nhánh chính”.

“Dù nhánh chính là đối thủ nhưng chúng ta cũng không thể làm ra chuyện mất mặt như vậy được.

Các người có còn là người học võ không hả?”

Đám cao thủ của nhánh hai đang bảo vây người của nhánh chính nghe thấy thế đều ngây ngẩn cả người.

Bọn họ đều không ngốc.

Chủ nhánh hai đã nói như vậy, chắc chắn là có ý khác.

Đối thủ trên sàn đấu chỉ có nhánh ba và nhánh chính.

Ông chủ nhánh hai lại nói bọn họ không được liên thủ đối phó nhánh chính, vậy là phải đối phó nhánh ba sao?

Thoắt cái, cao thủ dẫn đầu nhánh hai lập tức gầm lên: “Ra tay!”

Dứt lời, hắn xông thẳng về phía cao thủ nhánh ba cách mình gần nhất.

“Bịch!”

Gã cao thủ nhánh ba kia chưa kịp phản ứng lại đã bị hắn đạp ngã xuống sàn đấu.

Ngay từ lúc cao thủ cầm đầu nhánh hai ra tay với người của nhánh ba, các cao thủ còn lại của nhánh hai cũng quay sang tấn công cao thủ của nhánh ba.

Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, lại có năm cao thủ nhánh ba bị đánh ngã.

“Chủ nhánh hai có ý gì?”

Chủ nhánh ba lập tức hốt hoảng, giận dữ chất vấn.

Ông chủ của các nhánh khác cũng ngơ ngác, nhánh hai với nhánh ba đang trở mặt sao?

– .


Chương 1024: 1024: Không Có Tinh Thần Thượng Võ

Vẻ mặt ông chủ nhánh ba tràn đầy tức giận.

Mười cao thủ của nhánh ba đã bị nhánh hai đánh lén, bị loại mất năm người.

Bây giờ đến cả nhánh chính còn nhiều hơn nhánh ba hai người.

Còn về nhánh hai vẫn còn nguyên vẹn mười người.

Chủ nhánh hai thấy chủ nhánh ba nổi giận đùng đùng chỉ cười nhạt một tiếng: “Chủ nhánh ba, ông hỏi tôi có ý gì.

Người khác nghe thấy sẽ tưởng chúng ta cấu kết gì đó với nhau đấy”.

“Đây vốn là cuộc cạnh tranh công bằng giữa sáu nhánh.

Nếu người của nhánh hai và nhánh ba liên thủ đối phó với nhánh chính thì còn công bằng gì nữa?”

Chủ nhánh ba lập tức nghẹn họng.

Bọn họ đã âm thầm thương lượng với nhau liên thủ đuổi Khương Hùng khỏi vị trí chủ gia tộc, thậm chí còn giao hẹn rõ ràng nhánh ba phải trợ giúp nhánh hai giành được quyền lựa chọn người thừa kế.

Nhưng bây giờ nhánh ba lại thể hiện quá xuất sắc, giống như muốn giành chiến thắng chung cuộc.

Nhánh hai bực bội với nhánh ba cũng là lẽ thường tình.

Nghĩ vậy, chủ nhánh ba tỉnh táo hơn rất nhiều, nhưng vẫn có cảm giác bị chủ nhánh hai phản bội, trong lòng rất khó chịu.

“Đã vậy, ông chủ nhánh hai đừng trách tôi không khách sáo!”

Hai mắt ông chủ nhánh ba tràn đầy hung ác.

Ngay sau đó, lão ta nhìn lên sàn đấu ra lệnh: “Loại hết nhánh hai trước cho tôi!”

Năm gã cao thủ còn lại của nhánh ba nghe lệnh đồng loạt lao về phía cao thủ của nhánh hai.

Cho dù nhánh hai còn cả mười cao thủ nhưng năm cao thủ của nhánh ba đều có thực lực Vương Cảnh, trong đó còn có hai cao thủ Vương Cảnh trung kỳ.

Năm người đối đầu mười người nhưng không hề thua kém chút nào.

“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Một cao thủ của nhánh chính bỗng không biết phải làm gì.

Bọn họ vốn đang bị nhánh hai và nhánh ba liên thủ tấn công, đội hình tan rã.

Đột nhiên nhánh hai và nhánh ba lại quay sang đánh nhau, bỏ quên bọn họ sang một bên.

“Người trẻ tuổi phải có tinh thần thượng võ!”

Cao thủ dẫn đầu nhánh chính bỗng tỏ vẻ chính trực nói.

“Sao tôi cảm thấy câu nói này quen vậy nhỉ?”

“Tôi cũng thấy vậy!”

Người của nhánh chính không còn bị áp lực đè nặng, nhàn nhã đứng xem.

Dưới sàn đấu xôn xao ầm ĩ!

“Nhánh ba lại bị loại thêm hai người, chỉ còn lại ba người cuối cùng”.

“Nhánh hai cũng bị loại sáu người, chỉ còn bốn người cuối cùng”.

“Nhánh ba và nhánh hai tranh đấu kịch liệt như vậy, chẳng lẽ nhánh chính không cần chiến cũng thắng sao?”

Người nhà họ Khương đều trợn mắt há hốc mồm nhìn tình hình trên sàn đấu.

Mấy chủ nhánh chúc ông chủ nhánh ba thắng trước đều đen mặt như nuốt phải ruồi.

Sắc mặt ông chủ nhánh ba cũng trầm xuống, thấy từng người bên mình liên tiếp bị loại, cảm thấy nguy cơ rất lớn.

Bây giờ nhánh chính còn bảy cao thủ, mà hai nhánh bọn họ cộng lại mới được bảy người.

Bọn họ lo lắng nhất là cao thủ còn lại của hai nhánh có thực lực tương đương, muốn phân thắng bại sợ là cuối cùng nhánh thắng cũng chỉ còn một hai người.

“Chủ gia tộc đúng là đoán như thần! Xem ra chủ gia tộc mới vẫn sẽ ở nhánh chính!”

Ông chủ nhánh bốn đột nhiên cười nói.

“Đoán như thần?”

Khương Hùng sửng sốt một lúc mới hiểu ý đối phương, cười nhạt một tiếng: “Chỉ có chuyện ngoài ý muốn, đoán như thần ở đâu ra?”

Lão ta thật sự không ngờ tới.

Lão ta để Dương Thanh tham gia đấu võ tập thể chỉ vì cho rằng có anh nhánh chính sẽ không thể thua.

Lão ta không cho Dương Thanh ra tay từ đầu là vì muốn rèn luyện cao thủ của nhánh chính.

Dù sao ở thời kỳ hòa bình rất khó tìm được đối thủ xứng tầm.

Nhưng lão ta không hề nghĩ tới, nhánh hai và nhánh ba sẽ đấu đá lẫn nhau, người của hai nhánh sắp thua hết rồi.

“Trọng tài, ngừng chiến!”

Đúng lúc này, chủ nhánh hai đột nhiên lớn tiếng hô lên.

Trọng tài lập tức nhìn sang Khương Hùng.

Trước khi đấu không hề nhắc tới chuyện ngừng chiến.

“Chủ gia tộc, tôi xin ngừng chiến!”

Thấy trọng tài nhìn Khương Hùng, ông chủ nhánh hai cũng nhìn về phía lão ta, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Cuộc đấu võ đã bắt đầu, chỉ khi phân thắng bại mới có thể kết thúc.

Trước khi đấu không hề nhắc tới chuyện ngừng chiến”.

Khương Hùng cười nói.

“Trước đó chúng ta nói là ba nhánh đấu tập thể, nhưng hiện giờ chỉ có nhánh hai và nhánh ba đánh nhau.

Người của nhánh chính chỉ đứng ngoài quan sát, đối với nhánh hai và nhánh ba rất không công bằng”.

Vẻ mặt chủ nhánh hai tràn đầy lo lắng.

Vừa rồi nhánh hai lại bị loại thêm hai cao thủ, hiện giờ chỉ còn lại hai người cuối cùng.

Mặc dù nhánh ba cũng chỉ còn ba cao thủ nhưng trong đó có hai cao thủ Vương Cảnh trung kỳ.

Người của nhánh hai không hề có cơ hội thắng.

Vậy nên lão ta chỉ có thể xin ngừng chiến, nghĩ cánh lôi kéo người của nhánh chính gia nhập đấu võ tập thể, nói không chừng nhánh hai vẫn còn một chút cơ hội.

“Hừ!”

Chủ nhánh ba cười lạnh một tiếng: “Vừa rồi chủ nhánh hai còn hống hách ra lệnh đánh lén người của nhánh ba cơ mà, sao bây giờ lại lo sốt cả vó lên thế?”

Cho dù chỉ còn lại ba người nhưng chủ nhánh ba vô cùng tin tưởng bọn họ.

Có thể nói ba người này là ba cao thủ mạnh nhất bên cạnh lão ta, đến cả nhánh chính cũng không có đội hình mạnh mẽ như vậy.

Chờ loại được nhánh hai, nhánh ba đấu với nhánh chính vẫn có phần thắng rất lớn.

“Chủ nhánh ba cảm thấy hiện giờ công bằng sao?”

Ông chủ nhánh hai hỏi ngược lại rồi nói tiếp: “Tôi cũng không ra lệnh nhánh hai đánh lén người của nhánh ba, chỉ là hi vọng cuộc đấu võ giữa ba nhánh diễn ra công bằng”.

“Nhưng hiện giờ bảy cao thủ của nhánh chính đều đứng ngoài cuộc đấu.

Dù nhánh ba có thể loại được nhánh hai, chẳng lẽ bên ông không bị tiêu hao người sao?”

“Kể cả người của ông rất mạnh nhưng chiến đấu với cường độ cao như vậy, liệu bọn họ có còn sức để đấu với bảy cao thủ của nhánh chính nữa không?”

Nghe thấy thế, sắc mặt của ông chủ nhánh ba hơi biến đổi.

Lão ta vô thức ngẩng đầu nhìn lên võ đài.

Đúng là ba cao thủ của nhánh ba đã bị mất sức rất nhiều.

Tuy nhánh hai chỉ còn hai người nhưng thực lực rất mạnh.

Giống như lời ông chủ nhánh hai đã nói, cho dù nhánh ba loại được nhánh hai, người của nhánh ba cũng sẽ bị tiêu hao rất nhiều sức lực.

“Ngừng chiến đi!”

Rốt cuộc chủ nhánh ba cũng lên tiếng.

“Không cần ngừng chiến đâu”.

Khương Hùng cười nói.

“Chủ gia tộc có ý gì?”

Ông chủ nhánh hai giật mình.

Ông chủ nhánh ba cũng lạnh giọng nói: “Dù không ngừng chiến chúng tôi cũng có thể liên thủ đối phó nhánh chính”.

Khương Hùng cười nhạt một tiếng: “Hai người đừng vội kích động.

Không phải tôi không muốn ngừng chiến, chỉ là cảm thấy không cần thiết”.

“Nói trắng ra, các người đòi ngừng chiến chẳng qua là vì muốn người của nhánh chính lập tức tham gia chiến đấu đúng không?”

“Thế này đi, hai nhánh của các người cứ liên thủ đi.

Nhánh chính vẫn còn bảy người, đồng thời đấu lại hai nhánh chắc không vấn đề đâu”.

Khương Hùng vừa dứt lời, tất cả đều sợ ngây người.

“Đây là ông tự nói đấy.

Bị loại cũng đừng có hối hận!”

Ông chủ nhánh ba thẹn quá hóa giận, có cảm giác như đang bị sỉ nhục.

Ông chủ nhánh hai lại bình tĩnh lạ thường.

Ngay từ đầu lão ta đã cảm thấy Khương Hùng có vấn đề, dường như không hề lo lắng nhánh chính sẽ thua.

Hiện giờ, chỉ cần Khương Hùng kiên trì không chịu ngừng chiến, dù nhánh hai và nhánh ba liên thủ thì cũng đã bị mất sức rất nhiều.

Nhưng bảy cao thủ của nhánh chính hầu như không bị tiêu hao gì.

Nhánh hai và nhánh ba liên thủ cũng chưa chắc đánh bại được nhánh chính.

Nhưng Khương Hùng lại không hề lo lắng, chủ động đề nghị nhánh chính đối phó với cả nhánh hai và nhánh ba.

“Vậy thì chúng tôi không khách sáo nữa!”

Ông chủ nhánh hai híp mắt nói.

“Các anh em của nhánh chính hãy thể hiện thực lực thật sự của mình để người nhà họ Khương nhìn xem ai mới là chủ nhân của nhà họ Khương”.

Khương Hùng bỗng nhiên đứng dậy hét lớn.

“Vâng!”

Mấy cao thủ của nhánh chính đồng loạt lớn tiếng đáp lại.

Lúc này bọn họ chỉ cảm thấy nhiệt huyết toàn thân sôi trào.

Cả nhánh hai và nhánh ba cộng vào mới có năm người, lúc này cũng đã ngừng chiến, toàn thân chằng chịt thương tích nhưng ý chí chiến đấu hừng hực.

“Tiếp tục đấu võ!”

Trọng tài ra hiệu, cao thủ của nhánh hai và nhánh ba đồng loạt xông về phía nhánh chính.

Tuy nói nhánh chính còn bảy người nhưng Dương Thanh vẫn luôn đứng bên cạnh quan sát như người ngoài.

Thực tế nhánh chính chỉ còn lại sáu cao thủ.

Tình hình chiến đấu cực kỳ căng thẳng.

Cao thủ của nhánh hai và nhánh ba cũng hiểu đây là cơ hội cuối cùng của bọn họ.

Chỉ khi loại được nhánh chính, một trong hai nhánh bọn họ mới có thể trở thành chủ nhân của nhà họ Khương.

Cao thủ của nhánh hai và nhánh ba đều được âm thầm bồi dưỡng, sức chiến đấu cực mạnh.

Cao thủ của nhánh chính có dùng hết toàn bộ vốn liếng cũng không thể địch nổi.

Chỉ trong năm phút ngắn ngủi, bảy cao thủ của nhánh chính chỉ còn lại Dương Thanh và một người nữa.

Ngược lại, chỉ có nhánh hai bị loại mất một người.

Hiện giờ, nhánh hai chỉ còn một người, nhánh chính còn hai người, nhánh ba còn tận ba người.

“Bịch!”

Một cao thủ Vương Cảnh trung kỳ của nhánh ba đột nhiên ra đòn, cao thủ còn lại của nhánh chính đã bị loại.

Đến lúc này, nhánh chính chỉ còn một mình Dương Thanh.

“Ha ha ha ha!”

Ông chủ nhánh ba lập tức cười lớn: “Khương Hùng, ông thua rồi!”

Dương Thanh bị ông chủ nhánh ba quên lãng.

Nhánh hai cũng chỉ còn lại một người, chủ nhánh hai hoàn toàn tuyệt vọng.

Nhánh ba vẫn còn ba người mạnh nhất, nhánh hai hết cơ hội thắng rồi.

Cho dù không cam lòng cũng phải chấp nhận sự thật.

“Chúc mừng chủ nhánh ba!”

Mấy ông chủ các nhánh còn lại thi nhau chúc mừng ông chủ nhánh ba.

Đến cả người của nhánh chính cùng tỏ ra thất vọng.

Nhánh chính thực sự phải thua sao?

“Ê!”

Dương Thanh bỗng gọi ông chủ nhánh ba một tiếng: “Ông quên nhánh chính còn tôi nữa à?”

Xoẹt!

Thoáng chốc, ánh mắt của mọi người đều tập trung lên người Dương Thanh.

“Cậu?”

Ông chủ nhánh ba nhìn sang Dương Thanh, khinh thường nói: “Cao thủ mạnh nhất nhánh chính đều đã thua.

Một thằng nhóc miệng còn hôi sữa như cậu thì làm được gì?”

“Vậy sao?”

Dương Thanh bỗng nhếch môi nở nụ cười châm chọc.

“Đương nhiên…”

Ông chủ nhánh ba còn chưa nói hết câu chợt giật mình đứng bật dậy, vẻ mặt khiếp sợ nhìn bóng dáng trẻ tuổi biến mất trên sàn đấu.

“Bịch bịch bịch bịch!”

Ngay sau đó, từng tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Mấy bóng người bay lên không trung rồi rơi xuống dưới sàn đấu.

“Cái gì?”

“Đây… đây…”

“Sao có thể như vậy được?”

Tất cả mọi người đều bị chấn động.

Từng trưởng lão nhà họ Khương kinh hãi đứng hết lên.

Trông thấy trên sàn đấu chỉ còn lại bóng người trẻ tuổi kia, bọn họ bỗng có cảm giác như đang nằm mơ.

– .


Chương 1025: 1025: Không Chịu Tỉnh Ngộ

Một lúc lâu sau, rất nhiều người nhà họ Khương vẫn chưa hết kinh hãi vì Dương Thanh.

Chỉ có Khương Hùng vẫn tỏ ra bình tĩnh, chỉ là trong mắt chứa sự cảm thán.

Quả nhiên thực lực của Tướng quân biên giới phía Bắc không hề tầm thường.

Bản thân lão ta là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, mặc dù đã yếu đi vì tuổi già bệnh tật nhiều nhưng cảm giác của lão ta vẫn rất nhanh nhạy.

Vừa rồi trên sàn đấu, nhánh ba còn hai cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, một cao thủ Vương Vảnh sơ kỳ.

Nhánh hai còn một cao thủ Vương Cảnh trung kỳ.

Ba cao thủ Vương Cảnh trung kỳ và một cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ cứ như vậy bị Dương Thanh đánh bại trong vòng một nốt nhạc.

Dù là lão ta ở trạng thái mạnh nhất cũng không thể làm được như vậy.

Cảnh giới của lão ta đã ở Vương Cảnh hậu kỳ, vậy thì cảnh giới của Dương Thanh mạnh đến đâu?

Thần Cảnh trong truyền thuyết sao?

Nghĩ tới đây, trong mắt Khương Hùng tràn đầy kích động.

Chín cao thủ còn lại của nhánh chính vừa cùng đấu võ với Dương Thanh đều cảm thấy xấu hổ.

Bọn họ bỗng hiểu tại sao anh không ra tay ngay từ đầu.

Với thực lực mạnh mẽ này, nếu anh ra tay từ đầu, bọn họ sẽ còn cơ hội chiến đấu sao?

Ông chủ của mấy nhánh còn lại cũng ngây như phỗng nhìn chằm chằm Dương Thanh.

Phùng Tiểu Uyển đứng cạnh Khương Hùng cũng kinh ngạc che miệng, trên gương mặt xinh đẹp nhỏ nhắn tràn đầy khiếp sợ.

Cô ta chợt hiểu ra tại sao dù biết Dương Thanh đã có vợ con nhưng ông nội vẫn muốn ép anh cưới mình.

Chính là vì để anh thấy áy náy, quyết tâm bảo vệ mình cả đời.

“Không! Không thể nào!”

“Sao lại như vậy?”

Đột nhiên ông chủ nhánh ba gầm lên: “Trên sàn đấu vẫn còn ba cao thủ Vương Cảnh trung kỳ và một cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ, sao có thể thua được?”

“Chắc chắn cậu đã dùng ám khí, nếu không cậu còn trẻ như vậy, sao có thể đồng thời đánh bại cả bốn cao thủ Vương Cảnh được?”

Vốn người của nhánh chính đều đã bị loại, chỉ còn lại một thằng nhóc hơn hai mươi tuổi, nhánh hai cũng chỉ còn lại một người duy nhất.

Nhưng nhánh ba vẫn còn tận ba người.

Nhìn thế nào cũng phải là nhánh ba chiến thắng mới phải.

Trong khi ông chủ nhánh ba đã tin chắc sẽ giành thắng lợi, người của lão ta đều bị đánh ngã xuống.

Chuyện này khiến lão ta bị đả kích rất lớn.

“Ông chủ nhánh ba không chịu nhận thua sao?”

Khương Hùng cười lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ tự ông không nhìn ra được cậu Thanh có dùng ám khí hay không sao?

Bản thân ông chủ nhánh ba cũng là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ.

Với người ở cảnh giới này có thể thấy rõ thực lực Dương Thanh vừa thể hiện ra mạnh tới mức nào.

Nói Dương Thanh dùng ám khí chính là lời vô căn cứ.

Không phải ông chủ nhánh ba không biết điều này, chỉ là lão ta quá cố chấp với việc thắng, không thể tiếp nhận sự thật đang bày ra trước mắt.

“Không! Cậu ta không phải người nhà họ Khương, dù có thắng cũng không được tính!”

Ông chủ nhánh ba nghiến răng nghiến lợi nói: “Khương Hùng, ông là chủ gia tộc, đâu thể không biết xấu hổ nhờ người ngoài thắng đấu võ giúp mình được?”

“Nếu đúng theo lời ông nói, những cao thủ xuất hiện trong nhà họ Khương hôm nay đều không được coi là người nhà họ Khương rồi.

Tôi chưa từng gặp mười người tham gia đấu võ của nhánh ba.

Theo như ông nói, bọn họ không thể tham giam đấu võ hả?”

Sắc mặt Khương Hùng lạnh xuống, sát khí lấp lóe trong mắt: “Huống hồ trước khi đấu võ, tôi đã nói rồi.

Cậu Thanh đã được bổ nhiệm làm trưởng lão danh dự của nhà họ Khương”.

“Cậu ấy là trưởng lão danh dự của gia tộc, sao lại không được coi là người nhà họ Khương?”

Hiện giờ Khương Hùng vô cùng tức giận, ý muốn giết chết ông chủ nhánh ba tăng vọt.

Chỉ bằng những chuyện lão ta âm thầm làm trong những năm gần đây đã đủ để bị phế sạch võ thuật.

Khương Hùng vốn có ý định, chỉ cần nhánh ba đồng ý ngoan ngoãn giao ra các cao thủ âm thầm bồi dưỡng riêng sẽ tha cho ông chủ nhánh ba một mạng.

Nhưng lúc này, lão ta không muốn tha nữa.

“Ông nói cậu ta là trưởng lão danh dự thì chúng tôi phải tin à? Năm nhánh còn lại đều không biết, sao có thể coi là thật?”

Ông chủ nhánh ba nổi giận chất vấn.

“Thế ông nói xem nên làm thế nào?”

Khương Hùng chắp tay sau lưng, hờ hững hỏi ngược lại.

“Ông chủ nhánh ba, có chơi có chịu.

Thua là thua, ông chấp nhận số phận đi!”

Đúng lúc này, chủ nhánh hai đột nhiên lên tiếng.

Bây giờ vẻ mặt của lão ta không còn hăng hái như lúc đầu, chỉ có sự tuyệt vọng cam chịu.

“Ông câm miệng cho tôi!”

Ông chủ nhánh ba giận dữ hét: “Nếu không phải tại ông bỗng nhiên ra lệnh cho người của nhánh hai đối phó với nhánh ba, sao nhánh ba có thể thua được?”

Ông chủ nhánh hai lắc đầu nói: “Nếu ông đã nói như vậy thì không còn gì để nói nữa.

Không chịu từ bỏ thì cố lên”.

Dứt lời, chủ nhánh hai nhìn sang Khương Hùng nói: “Chủ gia tộc, tôi già rồi, cũng nên lui về sau thôi.

Ông tự chọn chủ nhánh hai mới đi!”

Nghe thấy thế, mấy ông chủ nhánh khác đều cực kỳ kinh ngạc.

Khương Hùng híp mắt nhìn lão ta hồi lâu rồi gật đầu đáp: “Được, vậy thì Khương Hồng Tinh sẽ làm ông chủ nhánh hai”.

“Cảm ơn chủ gia tộc!”

Ông chủ nhánh hai sững sờ một lúc mới giật mình vội vàng cảm ơn.

Khương Hồng Tinh là con trai lão ta, cũng là người có tư cách thừa kế vị trí chủ nhánh hai nhất.

Lão ta cứ tưởng nhánh hai vẫn luôn đối đầu với nhánh chính, chỉ cần có cơ hội Khương Hùng nhất định sẽ nhét người của mình vào tiếp quản nhánh hai.

Nào ngờ, Khương Hùng không những không làm vậy, còn để con trai lão ta kế thừa vị trí chủ nhánh hai.

Chủ nhánh hai lập tức cảm thấy áy náy.

Biết trước như vậy, sao lão ta phải ngấp nghé vị trí chủ gia tộc làm gì?

“Khương Dục, ông thực sự muốn nhường lại vị trí chủ nhánh hai sao?”

Ông chủ nhánh ba trợn trừng mắt, khó tin hỏi.

Lão ta biết rõ ông chủ nhánh hai muốn người thừa kế gia tộc thuộc về nhánh hai như thế nào, đã bỏ ra bao nhiêu công sức.

Ngay từ đầu vốn là ông chủ nhánh hai chủ động tới nhờ lão ta trợ giúp, đồng thời hứa hẹn sau khi thành công sẽ cho nhánh ba lợi ích cực lớn.

Hai bên cấu kết với nhau nhắm vào nhánh chính.

Nhưng khi Khương Hùng đề nghị dùng đấu võ để quyết định người thừa kế, chủ nhánh ba lại thay đổi ý định, muốn cướp đoạt vị trí này, thậm chí còn phái ra cao thủ mạnh nhất mà mình âm thầm bồi dưỡng.

Bây giờ, chủ nhánh hai lại rời khỏi vị trí chủ nhánh hai.

“Ông chủ nhánh ba, tôi khuyên ông cũng nên nhường chức đi.

Tôi tin chủ gia tộc sẽ nể tình cùng huyết thống mà bỏ qua cho nhánh ba”.

Ông chủ nhánh hai chân thành nói.

Lão ta đã sống từng này tuổi, là một trong những người cầm quyền của nhà họ Khương, biết rất rõ Khương Hùng là người như thế nào.

Sự tồn tại của ông chủ nhánh ba đã uy hiếp rất lớn đến sự ổn định của nhà họ Khương.

Để bảo vệ sự hưng thịnh của gia tộc, Khương Hùng sẽ dùng mạng của ông chủ nhánh ba đổi lấy.

“Chủ gia tộc, tôi đồng ý nhường lại vị trí chủ nhánh!”

Đột nhiên, mấy ông chủ nhánh khác nhao nhao lên tiếng.

Đám người nhà họ Khương khiếp sợ không gì sánh nổi!

Nhà họ Khương sắp thay máu rồi sao?

Khương Hùng quét mắt qua đám chủ nhánh, bình tĩnh nói: “Tôi đồng ý! Chủ nhánh mới sẽ do các nhánh tự chọn ra!”

“Cảm ơn ông chủ!”

Mấy ông chủ các nhánh còn lại vội vàng đáp.

“Còn ông thì sao hả ông chủ nhánh ba?”

Khương Hùng hờ hững hỏi.

Sắc mặt ông chủ nhánh ba ngày càng dữ tợn, sát khí trong mắt nổi lên cuồn cuộn nhìn chằm chằm Khương Hùng: “Thứ tôi muốn là vị trí chủ gia tộc!”

Ngay sau đó, mười mấy cao thủ Vương Cảnh đồng loạt xông vào bao vây Khương Hùng.

– .


Chương 1026: 1026: Lựa Chọn Đường Chết

Lúc này, trong mắt chủ nhánh ba chỉ còn sự điên cuồng.

Lão ta đã chuẩn bị rất lâu vì vị trí chủ gia tộc.

Đến khi vị trí chủ gia tộc sắp về tới tay, giữa đường lại nhảy ra một Dương Thanh giúp nhánh chính giành quán quân của cuộc đấu võ.

“Quả nhiên ông vẫn còn chiêu sau”.

Khương Hùng không mấy ngạc nhiên, chỉ là sát khí trong mắt càng thêm nồng đậm.

Còn những người nhà họ Khương khác đều chết sững.

“Xem ra, ông đã biết tôi còn chiêu sau từ trước”.

Thấy dáng vẻ bình tĩnh của Khương Hùng, ông chủ nhánh ba cắn răng nói.

“Hừ!”

Khương Hùng chắp tay sau lưng, ngạo nghễ nói: “Biết thì sao? Không biết thì thế nào?”

“Hôm nay dù là thần tiên trên trời tới, ông cũng chỉ còn con đường chết!”

Khương Hùng không thèm che giấu sát khí trong mắt nữa, quét mắt nhìn xung quanh: “Tôi biết trong số các người có rất nhiều người muốn đuổi tôi khỏi vị trí chủ gia tộc”.

“Thậm chí đến tận bây giờ, vẫn có người muốn chờ xem kịch hay, đợi thời cơ chọn phe”.

“Nhưng ngay lúc này, các người phải đưa ra sự lựa chọn, đứng về phía tôi hay phía ông chủ nhánh ba?”

Ông chủ các nhánh khác vốn đang định đứng ngoài quan sát lập tức hốt hoảng.

Hiện giờ, trên người Khương Hùng toát ra khí thế uy nghiêm cao thượng, không hề giống với một người bị thương nặng.

Nhưng ông chủ nhánh ba lại khiến bọn họ có cảm giác sâu không lường được.

Trước đó đã phái ra mười cao thủ Vương Cảnh tham gia đấu võ, thậm chí trong số đó còn có hai cao thủ Vương Cảnh trung kỳ.

Bây giờ lại xuất hiện thêm mười mấy cao thủ Vương Cảnh.

Trước ngày hôm nay, tính cả Khương Hùng và năm ông chủ các nhánh cũng chỉ mới có mười mấy cao thủ Vương Cảnh.

Nhưng sau khi đấu võ, số lượng cao thủ Vương Cảnh của nhà họ Khương đã tăng lên gấp bội.

Bên cạnh ông chủ nhánh ba đã có hơn hai chục cao thủ Vương Cảnh, chiếm một nửa số lượng của cả gia tộc.

Toàn bộ nhà họ Khương đều bị khí thế của cao thủ Vương cạnh đè ép.

Mấy vệ sĩ chỉ có thực lực Nhân Cảnh đều đang run lẩy bẩy.

“Không sai, bây giờ các người phải chọn phe luôn!”

Ông chủ nhánh ba cũng lên tiếng: “Hôm nay mục đích của tôi chỉ có một, chính là vị trí chủ gia tộc”.

“Hôm nay ai cũng không thể cản bước chân của tôi, thần cản giết thần, phật cản giết phật!”

Mấy ông chủ các nhánh khác đều chần chừ do dự.

Dù là Khương Hùng hay ông chủ nhánh ba đều không phải loại người lương thiện.

“Tốt nhất các người nghĩ cho kỹ rồi hẵng quyết định!”

Đúng lúc này, một giọng nói xa lạ đột nhiên vang lên.

Mọi người đồng loạt nhìn sang chàng trai trẻ tuổi đứng cạnh Khương Hùng.

Dương Thanh đứng ở đó, vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên.

Đến cả cao thủ Vương Cảnh trung kỳ bên phe ông chủ nhánh ba cũng cảm nhận được áp lực khổng lồ.

Đến tận lúc này, người nhà họ Khương mới nhớ tới người trẻ tuổi này vừa mới một mình đánh bại cả bốn cao thủ Vương Cảnh chỉ trong nháy mắt.

“Các người không cần sợ cậu ta.

Nếu không phải người của tôi chủ quan khinh địch, sao có thể bị cậu ta dễ dàng đánh bại trên sàn đấu được?”

Ông chủ nhánh ba nhìn về phía Dương Thanh, cắn răng nói, trong mắt bắn ra sát khí mãnh liệt.

Dương Thanh không nói tiếp nữa.

Không phải anh không muốn nói, mà là câu nói vừa rồi đã đủ rồi.

Đám người cầm quyền nhà họ Khương đều không phải đồ ngu, anh tin bọn họ có thể lựa chọn chính xác.

Mấy ông chủ các nhánh khác không hẹn mà cùng nhìn sang Dương Thanh.

Nhất là ông chủ nhánh hai, ánh mắt tràn đầy phức tạp.

Lão ta vốn đã thương lượng với ông chủ nhánh ba là nhánh ba trợ giúp nhánh hai giành lại vị trí người thừa kế gia tộc.

Nào ngờ, nhánh hai lại trở thành phông nền.

“Thực lực của người này sâu không lường được!”

Một cao thủ trung niên bên cạnh ông chủ nhánh hai trầm giọng nói.

Vừa rồi trên sàn đấu, ông ta chính là cao thủ còn trụ lại cuối cùng của nhánh hai, bị loại cùng lúc với ba cao thủ của nhánh ba.

Bản thân ông ta có thực lực Vương Cảnh sơ kỳ, đã sắp đạt tới Vương Cảnh trung kỳ.

Có lẽ người của nhánh ba thực sự khinh địch, nhưng ông ta thì không, từ đầu đến cuối vẫn đánh hết sức, không hề xem thường Dương Thanh.

Vậy nên lúc Dương Thanh tấn ông, ông ta đã dùng hết sức để đối phó.

Nhưng ông ta chưa kịp phản ứng gì đã bị Dương Thanh đạp vào ngực rơi thẳng xuống dưới sàn đấu.

Ông chủ nhánh hai khẽ gật đầu, không còn do dự lập tức nói với Khương Hùng: “Chủ gia tộc, nhánh hai thề chết cũng phải bảo vệ quyền uy của chủ gia tộc!”

Không ai ngờ chủ nhánh hai lại là người đầu tiên tỏ thái độ.

Tất cả mọi người đều vô cùng kinh hãi.

“Tôi không cần bảo vệ uy quyền của nhà họ Khương, chỉ cần ông trung thành với gia tộc”.

Khương Hùng bình tĩnh nói: “Ông chủ nhánh ba là kẻ dưới lại khinh thường bề trên, ý đồ dao động gốc rễ của nhà họ Khương, là tội đồ của gia tộc.

Theo quy định của nhà họ Khương phải chịu tội chết!”

“Đợi tôi giết được ông, tôi chính là chủ nhà họ Khương, còn ông mới là kẻ tội đồ!”

Ông chủ nhánh ba cao giọng nói: “Lịch sử do người thắng soạn ra, kẻ thua chỉ có thể trở thành tội nhân thiên cổ!”

“Được lắm.

Ông tin mình sẽ giành được chiến thắng cuối cùng đến vậy sao?”

Khương Hùng cười lạnh chất vấn.

“Vậy thì cứ chờ xem!”

Ông chủ nhánh ba không hề che giấu ý muốn giết người của mình, hung tợn nhìn sang ông chủ nhánh hai: “Khương Dục, ông thực sự cho rằng đầu hàng Khương Hùng thì ông ta sẽ dễ dàng tha cho ông sao?”

“Mọi chuyện hôm nay đều là mưu kế của Khương Hùng, ông ta dùng vị trí người thừa kế làm mồi nhử ép các nhánh lộ ra sức chiến đấu mạnh nhất”.

“Sau đó lại cướp hết cao thủ của các nhánh, lập thành một đội quân phục vụ nhánh chính.

Từ đó, địa vị của nhánh chính trong nhà họ Khương sẽ không bao giờ bị lung lay”.

“Từ nay về sau, nhà họ Khương sẽ hoàn toàn do nhánh chính quyết định.

Các nhánh khác chỉ có thể nghe theo!”

Ông chủ nhánh hai không hề bị dao động, lạnh nhạt nói: “Khương Hoa, ông đừng phí lời nữa.

Tôi đã lựa chọn thì sẽ không thay đổi”.

“Ông nói không sai.

Sau này địa vị của nhánh chính sẽ không thể bị lung lay, nhưng vậy thì đã sao? Nhánh chính vốn là trung tâm của nhà họ Khương, chỉ người ưu tú nhất mới xứng đáng được gia nhập nhánh chính”.

“Cũng chỉ khi địa vị của nhánh chính không bị lung lay, nhà họ Khương mới không bị suy tàn, ngày càng hưng thịnh”.

Ngay sau đó, Khương Hùng còn nói thêm: “Ông chủ nhánh hai nói không sai.

Nhánh chính là trung tâm của nhà họ Khương.

Chỉ những người ưu tú nhất gia tộc mới có tư cách gia nhập nhánh chính.

Địa vị của nhánh chính vững vàng thì nhà họ Khương mới không thể bị lung lay”.

“Tôi định làm cho nhà họ Khương một chuyện cuối cùng, làm xong sẽ nhường chức!”

“Từ nay về sau, sáu nhánh của nhà họ Khương sẽ được phân chia lại, chủ của năm nhánh do người tài đảm nhiệm.

Nhánh chính cũng thực hiện chế độ đào thải, người có tài gia nhập, kẻ bất tài bị đào thải”.

“Sau này nhánh chính là nhánh chính của nhà họ Khương chứ không phải của chủ gia tộc!”

Khương Hùng vừa dứt lời, tất cả đều chấn động.

Quyết định này đã thay đổi hoàn toàn hình thức hiện hữu của nhà họ Khương.

Trước giờ nhánh chính đều do chủ gia tộc nắm quyền, mà mỗi chủ gia tộc mới đều do chủ gia tộc đời trước chọn ra.

Vậy nên nhánh chính là nhánh riêng của chủ gia tộc.

Mà quyết định vừa rồi của Khương Hùng là để hoàn toàn xóa tan nhánh riêng này.

Người có tài trong năm nhánh còn lại có thể gia nhập nhánh chính, còn trong nhánh chính, dù là người thuộc nhánh của chủ gia tộc nhưng vô dụng đều sẽ bị đuổi đi.

Trong thời gian ngắn, có lẽ nhánh chính vẫn là nhánh của Khương Hùng, nhưng sau này sẽ trở thành nhánh mạnh nhất gia tộc, cũng là nhánh mà người của sáu nhánh đều hướng tới.

“Chủ gia tộc một lòng vì gia tộc, Khương Dục xin bái phục!”

Ông chủ nhánh hai hơi khom người, thái độ tôn kính.

Lần này, lão ta thực sự khâm phục Khương Hùng.

Nếu là lão ta, lão ta sẽ không thể làm được như vậy.

Tất cả người nhà họ Khương đều cực kỳ khiếp sợ.

Nhiều người cảm thấy lòng mình sôi sục.

“Chủ gia tộc một lòng vì gia tộc, nhánh một thề chết bảo vệ chủ gia tộc vì tương lai của nhà họ Khương!”

“Chủ gia tộc một lòng vì gia tộc, nhánh bốn xin đi theo chủ gia tộc!”

“Chủ gia tộc một lòng vì gia tộc, nhánh năm xin đi theo chủ gia tộc!”

Có nhánh hai dẫn đầu, ba nhánh còn lại đều liên tiếp tỏ thái độ.

Bọn họ đều đã lựa chọn đứng về phía Khương Hùng.

Thoáng chốc chỉ còn lại nhánh ba.

“Tôi cảm thấy chủ gia tộc chỉ một lòng vì gia tộc.

Hay là ông nhận sai đi, chúng ta cùng trợ giúp chủ gia tộc phát triển nhà họ Khương ngày càng cường thịnh hơn?”

Một ông già tóc trắng của nhánh ba tiến lên chân thành khuyên nhủ ông chủ nhánh ba.

“Câm miệng!”

Ông chủ nhánh ba nổi giận gầm lên: “Khương Hùng chỉ đang diễn trò thôi.

Đồ đần mới tin lời ông ta”.

“Khương Hùng, nếu ông tự giác phế bỏ tu vi, để tôi thừa kế vị trí chủ gia tộc.

Tôi có thể tha cho ông một mạng!”

Khương Hùng lắc đầu, hoàn toàn mất hết kiên nhẫn với ông chủ nhánh ba: “Ông đã muốn chết, tôi sẽ cho ông toại nguyện!”

– .


Chương 1027: 1027: Các Người Là Ai

“Ha ha ha ha…”

Chủ nhánh ba ngửa đầu cưới lớn, mặt mũi dữ tợn nói: “Kẻ muốn chết là ông, không phải tôi!”

“Giết lão chó Khương Hùng đi!”

Lão ta vừa ra lệnh, hơn hai chục cao thủ Vương Cảnh đồng loạt xông về phía Khương Hùng.

“Bảo vệ chủ gia tộc!”

Khương Hùng chưa kịp ra lệnh, mấy chủ nhánh khác đã ra lệnh cho cao thủ bốn phía xông lên.

Nhà họ Khương trở nên hỗn loạn.

Những người có cảnh giới dưới Vương Cảnh đều không có tư cách tham gia trận chiến, chỉ có thể đồng loạt lùi lại phía sau.

Mấy chủ nhánh khác vội vàng tiến lên che chắn trước người Khương Hùng, cảnh giác nhìn cao thủ của nhánh ba.

“Ông Khương, có vẻ tình hình không ổn đâu!”

Dương Thanh bỗng lên tiếng.

Vì mười mấy cao thủ của chủ nhánh ba vừa mới xuất hiện này đều có thực lực Vương Cảnh trung kỳ.

Mà trong nhà họ Khương chỉ có Khương Hùng ở trạng thái mạnh nhất mới có thực lực Vương Cảnh hậu kỳ.

Ông chủ của năm nhánh còn lại đều toàn là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ.

Nhưng hiện giờ đột nhiên xuất hiện mười mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ.

Dù là các gia tộc khác trong Vương thành Quan cũng không có nhiều tới vậy.

Nếu những người này đều gia nhập nhà họ Khương, e là thực lực của nhà họ Khương đã có thể sánh với Vương tộc họ Quan.

Khương Hùng vẫn chưa ý thức được chuyện này, nghi hoặc hỏi: “Ý của cậu là đám người này không phải hoàn toàn do ông chủ nhánh ba âm thầm bồi dưỡng nên sao?”

Dương Thanh gật đầu: “Tôi nghi ngờ sau lưng chủ nhánh ba còn có người khác!”

“Cái gì?”

Nghe vậy, sắc mặt Khương Hùng lập tức biến đổi.

Nếu quả thật là vậy, chẳng phải nhà họ Khương đã bị người khác để mắt từ lâu rồi sao?

Một thế lực có thể cung cấp hơn hai chục cao thủ Vương Cảnh trung kỳ sẽ khủng bố đến mức nào?

“Có lẽ mấy người tham gia đấu võ đều do ông chủ nhánh ba âm thầm bồi dưỡng.

Còn mười mấy người xuất hiện sau đó thì có khả năng không phải”.

Dương Thanh lại bổ sung thêm một câu.

“Bây giờ e là trong Vương thành Quan chỉ có Vương tộc họ Quan mới có thể lập tức phái ra nhiều cao thủ Vương Cảnh trung kỳ như vậy”.

Khương Hùng hoài nghi hỏi: “Chẳng lẽ Vương tộc họ Quan muốn động tới nhà họ Khương chúng tôi sao?”

“Dù sao Quan Vương đã ngứa mắt nhà họ Khương từ lâu.

Nếu không vì e ngại tôi tới từ biên giới phía Bắc, e là ông ta đã ra tay với nhà họ Khương rồi”.

Lúc này, Khương Hùng cũng ý thức được có gì đó sai sai.

Nhưng trong mắt lão ta, chỉ có Vương tộc họ Quan mới có thực lực mạnh như vậy, các gia tộc khác không phải đối thủ của nhà họ Khương.

Dương Thanh lại lắc đầu nói: “Không phải Vương tộc họ Quan!”

Lúc ở phủ Quan Vương, Dương Thanh đã mập mờ tiết lộ thân phận của mình với Quan Vương.

Chắc hẳn lão ta có thể đoán được anh chính là Tướng quân của biên giới phía Bắc.

Nếu đã biết thân phận của anh mà vẫn còn muốn đối phó nhà họ Khương thì Quan Vương quá ngu xuẩn.

“Không phải Vương tộc họ Quan thì có thể là ai?”

Khương Hùng càng thêm mờ mịt: “Những năm gần đây, nhà họ Khương chỉ ở Vương thành Quan, chưa từng tiếp xúc với thế lực lớn ổ bên ngoài.

Rốt cuộc là ai muốn động tới nhà họ Khương?”

Nghe lão ta nói thế, Dương Thanh cũng cảm thấy nghi ngờ.

Lúc anh chưa xuất hiện, nhà họ Khương không hề gặp phải chuyện như thế này.

Dường như sau khi anh xuất hiện, nhà họ Khương mới ngày càng không yên ổn.

Nghĩ tới đây, Dương Thanh bỗng có một suy đoán lớn mật.

Chẳng lẽ là vì mình?

Anh đắc tội rất nhiều người, nhưng thế lực có thể sánh với Vương tộc họ Quan cũng không nhiều, có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Vương tộc họ Tiết đã gọi người ở Yến Đô trở về gia tộc, thậm chí còn tuyên bố sau này sẽ không nhúng tay vào chuyện ở Yến Đô.

Vương tộc họ Quan cũng sẽ không, vậy thì còn có thể là ai?

Càng nghĩ, Dương Thanh càng thấy lo lắng.

“Cậu Thanh, đến lúc rồi, nhờ cậu ra tay!”

Khương Hùng bỗng nói.

Mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ do ông chủ nhánh ba mang tới quá mạnh, cao thủ Vương Cảnh của nhà họ Khương liên tục ngã xuống.

Cứ tiếp tục như vậy, sợ là nhà họ Khương sẽ tổn thất rất lớn.

Thấy cao thủ bên phe Khương Hùng liên tiếp bị đánh bại, trong mắt ông chủ nhánh ba tràn đầy hưng phấn, cười lớn nói: “Hiện giờ các người hối hận vẫn còn kịp.

Chỉ cần chịu đầu hàng, tôi sẽ tha cho các người!”

“Khương Hoa, câm miệng đi! Chúng tôi đã chọn theo chủ gia tộc thì sẽ không phản bội ông ấy!”

“Không sai, chúng tôi sẽ không phản bội chủ gia tộc, cũng sẽ không phản bội nhà họ Khương!”

“Khương Hoa, ông muốn nhà họ Khương bị tiêu diệt sao? Còn không mau bảo người của ông dừng tay lại đi!”

Mấy ông chủ các nhánh khác đều giận dữ quát lớn.

“Tất cả im miệng hết đi! Đây đều là các người ép tôi.

Bệnh tình của Khương Hùng đã nguy kịch, nên sớm nhường lại vị trí chủ gia tộc mới phải”.

Ông chủ nhánh ba tức giận rít gào: “Chỉ tôi mới có thể khiến nhà họ Khương trở nên huy hoàng, cũng chỉ tôi mới có thể giúp gia tộc trở thành chúa tể của Vương thành Quan!”

“Trong tay tôi có hai mươi cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, các người lấy cái gì đấu với tôi? Còn không mau giơ tay đầu hàng đi?”

Ông chủ nhánh ba như bị phát điên, sự cố chấp với vị trí chủ gia tộc đã không còn thuốc chữa.

Mà lão ta cũng tự lộ ra dã tâm của mình, muốn trở thành chúa tể của Vương thành Quan.

Điều này cũng chứng tỏ, cao thủ lão ta dẫn tới không có quan hệ gì với Vương tộc họ Quan.

“Ông mừng sớm quá rồi đấy”.

Ông chủ nhánh ba vừa nói xong, một bóng người như ma quỷ đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt lão ta.

“Cậu, cậu muốn làm gì?”

Trông thấy Dương Thanh đứng trước mặt mình, chủ nhánh ba hoảng sợ hỏi.

“Bốp!”

Dương Thanh không thèm đáp lại, bóp cổ lão ta, lạnh giọng nói: “Tất cả dừng tay lại cho tôi!”

Muốn bắt giặc phải bắt kẻ cầm đầu trước.

Đám cao thủ Vương Cảnh trung kỳ kia đều do ông chủ nhánh ba đưa tới, vậy thì chỉ cần khống chế lão ta, tất sẽ đều sẽ kết thúc.

Nhưng đây chỉ là suy nghĩ của Dương Thanh.

Đám cao thủ kia không thèm dừng tay, ngược lại còn ra tay tàn nhẫn hơn.

“Dừng tay lại cho tôi!”

Dương Thanh nổi giận quát thêm lần nữa.

Nhưng ngoại trừ các cao thủ Vương Cảnh vốn là của nhánh ba, mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ ông chủ nhánh ba vừa gọi đến đều không có ý định dừng tay.

“Các người điên hết rồi sao? Mau dừng tay lại, nếu không chủ nhánh sẽ bị giết đấy!”

Một người cầm quyền của nhánh ba tức giận nói.

Nhưng vẫn không ai để ý tới ông ta.

Thấy vậy, Dương Thanh rốt cuộc đã xác nhận suy đoán của mình.

Mười mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ kia vốn không phải là người của ông chủ nhánh ba.

Chứng tỏ sau lưng lão ta còn có người giật dây.

“Bốp!”

Dương Thanh tiện tay vung lên, ông chủ nhánh ba bị ném lên không trung rồi rơi xuống dưới chân Khương Hùng.

“Đừng để lão ta chết!”

Dương Thanh dặn dò một câu rồi thoắt cái xông ra ngoài.

Trong lúc người nhà họ Khương còn đang khiếp sợ, anh như sói lạc bầy dê, thậm chí bọn họ còn không thể bắt kịp bóng dáng anh.

Bọn họ chỉ nhìn thấy từng cao thủ Vương Cảnh trung kỳ hung mãnh bị Dương Thanh đánh bay như trái bóng da.

Anh cứ tung ra một đấm, hoặc một cú đá, hoặc một chưởng.

Mỗi lần anh ra đòn đều có một cao thủ Vương Cảnh trung kỳ bị đánh bay.

Chỉ sau mấy chục giây ngắn ngủi, cuộc chiến đã kết thúc.

Mười mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ đều nằm la liệt trên mặt đất.

“Nói mau, ai sai các người tới đây?”

Dương Thanh lạnh giọng chất vấn.

“Ranh con đừng xen vào chuyện của người khác.

Nếu không mày nhất định sẽ phải hối hận!”

Cao thủ Vương Cảnh trung kỳ cầm đầu nghiến răng nói.

Các cao thủ khác đều hung dữ nhìn anh, hai mắt đỏ ngầu, không chút e ngại.

Thấy vậy, Dương Thanh lại càng ngạc nhiên.

Rốt cuộc bọn họ là ai?

Anh cứ tưởng bọn họ đến nhà họ Khương là vì mình, nhưng bây giờ xem ra, chắc là không phải.

Nếu không đối phương cũng sẽ không bảo anh đừng xen vào chuyện của người khác.

“Không nói thì tôi chỉ có thể tiễn ông lên đường”.

Dương Thanh không chút do dự đạp xuống.

“Răng rắc!”

Cao thủ cầm đầu bị Dương Thanh đạp gãy cổ, lập tức mất mạng.

Cả nhà họ Khương chìm trong yên tĩnh, tất cả khiếp sợ không nói nên lời.

Cao thủ Vương Cảnh trung kỳ mạnh mẽ ở trong tay Dương Thanh lại yếu ớt như sâu kiến, giẫm một cái là chết.

“Ông nói đi, các ông là ai? Tại sao lại tới nhà họ Khương?”

Hai mắt Dương Thanh lóe sáng, nhìn sang một cao thủ Vương Cảnh trung kỳ khác.

“Ranh con, mày sẽ hối hận! Nhất định mày sẽ phải hối hận!”

Đối phương bị Dương Thanh nhìn chằm chằm vẫn không hề sợ hãi, trong mắt chỉ có sát khí và sự khinh bỉ.

Cảnh tượng sau đó khiến mọi người đều ngơ ngác.

Mười mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ còn lại đều sùi bọt mép, cả người co giật.

Tiếp đó, tất cả đều tắt thở.

Người nhà họ Khương trố mắt nhìn.

Mười mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ cứ chết đi như vậy sao?

Bọn họ đều có thực lực ngang với chủ các nhánh của nhà họ Khương đó!

– .


Chương 1028: 1028: Thần Cảnh Khủng Bố

Sắc mặt Khương Hùng tối sầm.

Mười mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, nói chết là chết.

Dù là Vương tộc cũng không thể chịu được tổn thất lớn như vậy.

“Chết cả rồi!”

Lúc này, Phùng Tiểu Uyển đi tới bên cạnh Dương Thanh, mặt mũi tái nhợt nói: “Trong người bọn họ đều có một con Phệ Tâm Cổ”.

“Tức là bọn họ bị Phệ Tâm Cổ trong người giết chết sao?”

Dương Thanh kinh ngạc hỏi.

Phùng Tiểu Uyển khẽ gật đầu: “Phệ Tâm Cổ có tình tình tàn bạo trời sinh, không chỉ có thể thúc đẩy sự sống từ trái tim mà đồng thời còn thôn phệ trái tim.

Phệ Tâm Cổ đều do trùng mẹ khống chế, trùng mẹ lại do Cổ Sư khống chế”.

“Trùng mẹ và Phệ Tâm Cổ không thể cách nhau quá xa vì sẽ bị đứt liên hệ”.

Nghe Phùng Tiểu Uyển giải thích, đám người nhà họ Khương đều trợn mắt há hốc mồm.

“Khoảng cách để trùng mẹ khống chế Phệ Tâm Cổ là bao xa?”

Dương Thanh lại hỏi.

“Tùy theo tình trạng của trùng mẹ, nhưng để đồng thời khống chế được mười con Phệ Tâm Cổ, còn là loại có sức sống khá mạnh thì phải cách nhau trong khoảng mười cây số”.

Phùng Tiểu Uyển nói đúng sự thật.

“Em có cách tìm được trùng mẹ không?”

Dương Thanh chờ mong hỏi.

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu: “Chỉ các đại sư cổ thuật am hiểu cổ trùng mới có thể tìm được”.

“Ông Khương, trong vòng mười cây số xung quanh nhà họ Khương có mấy gia tộc lớn?”

Dương Thanh lại hỏi Khương Hùng.

“Nhà họ Lâm!”

Hai mắt ông Khương lập tức trở nên thâm thúy: “Lúc trước ông chủ Lâm Thiên Tường tới nhờ Tiểu Uyển chữa bệnh, hình như là vì trong người có Phệ Tâm Cổ”.

Phùng Tiểu Uyển gật đầu đáp: “Trong người ông chủ Lâm có Phệ Tâm Cổ, có lẽ đã từ rất nhiều năm trước.

Phệ Tâm Cổ đã quen sống trong người ông ấy, có thể thôn phệ trái tim của ông ấy bất cứ lúc nào”.

Khương Hùng im lặng, ánh mắt lóe sáng không biết đang suy nghĩ điều gì.

Dương Thanh cũng thấy lo lắng.

Nếu hỏi người khó dây vào nhất trên đời này là ai, cổ sư của Miêu Thành chắc chắn xếp ở hạng cao.

Năm xưa ở biên giới phía Bắc, anh từng đấu với một cổ sư của kẻ địch.

Kẻ địch phái hơn trăm cổ sư, mỗi cổ sư lại khống chế mười mấy quân cảm tử.

Quân cảm tử bị cổ sư khống chế có sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, tựa như không cảm giác được sự đau đớn, trong mắt chỉ có giết chóc.

Trong trận chiến đó, biên giới phía Bắc tổn thất nặng nề, cuối cùng vẫn phải nhờ Dương Thanh tự ra tay đột nhập vào sào huyệt của kẻ địch, giết sạch hơn trăm cổ sư, biên giới phía Bắc mới có thể chuyển bại thành thắng.

Không ngờ, nhiều năm trôi qua lại gặp được cổ sư ở Vương thành Quan.

“Khương Hoa, ông nói đi, rốt cuộc là ai đứng sau ông?”

Khương Hùng đột nhiên lên tiếng.

Lúc này Dương Thanh mới nhìn sang ông chủ nhánh ba.

Hiện giờ ông chủ nhánh ba không còn vẻ uy nghiêm như trước, quần áo tả tơi, trông rất chật vật.

“Cho dù tôi chết, ông cũng đừng hòng biết được người đứng sau tôi là ai!”

Vẻ mặt ông chủ nhánh ba dữ tợn, điên cuồng cười lớn nói: “Nhiều cao thủ Vương Cảnh chết trong nhà họ Khương như vậy, chắc chắn bọn họ sẽ không tha cho các người.

Nếu tôi không đoạt được nhà họ Khương, vậy thì nhà họ Khương chỉ có thể bị hủy diệt! Ha ha ha ha…”

“Câm miệng!”

Khương Hùng gầm lên, nổi giận chất vấn: “Đây là nhà của ông, ông muốn nhà họ Khương bị hủy diệt như vậy sao?”

“Nói cho tôi biết người đứng sau ông là ai! Chỉ cần chuyện này không liên quan tới người của nhánh ba, tôi đều có thể bỏ qua”.

Trên mặt ông chủ nhánh ba không hề có sự lo lắng, cười lạnh nói: “Tôi sắp chết rồi, còn quan tâm sự sống chết của người nhánh ba làm gì? Muốn chém muốn giết tùy ông.

Tốt nhất hãy giết sạch người của nhánh ba đi, để bọn họ xuống địa ngục với tôi, ha ha ha ha…”

Nghe thấy thế, sắc mặt đám người của nhánh ba thoắt cái trắng bệch.

“Từ bao giờ bố lại trở nên như vậy? Chẳng lẽ trong mắt bố chỉ có quyền lực, ngay cả sự sống chết của chúng con cũng chẳng là gì hay sao?”

Con trai của ông chủ nhánh ba không thể tin nổi cao giọng chất vấn.

“Không sai, sự sống chết của chúng mày không liên quan gì tới tao.

Nếu có thể dùng mạng của chúng mày đổi lấy vị trí chủ gia tộc, tao sẽ không thèm chớp mắt!”

Chủ nhánh ba vô cùng tàn nhẫn.

Dương Thanh từng gặp rất nhiều người vô tình, nhưng chưa từng thấy ai như lão ta.

Trong mắt lão ta, anh không hề thấy sự bi thương, ngược lại chỉ có sát khí mãnh liệt.

Anh không hề nghi ngờ, nếu cho chủ nhánh ba cơ hội, lão ta tuyệt đối sẽ không tha cho Khương Hùng.

Con trai ông chủ nhánh ba lập tức mặt mày xám xịt, tự giễu nói: “Thì ra chúng tôi chỉ là công cụ của ông mà thôi”.

“Khương Hoa, ông quá nhẫn tâm rồi đấy! Chẳng lẽ ngoại trừ quyền lực, ông không có chút tình cảm nào với nhà họ Khương sao?”

Khương Hùng tức giận hỏi.

Dù lão ta rất hận ông chủ nhánh ba nhưng vẫn muốn tìm lý do để tha chết cho đối phương.

Lão ta không thể ngờ được, ông chủ nhánh ba lại là người máu lạnh như vậy.

“Khương Hoa, nể tình cùng chung huyết thống, ông hãy nói ra người đứng sau đi.

Có lẽ chủ gia tộc sẽ cho ông thêm một cơ hội”.

“Tình nghĩa bao nhiêu năm nay, tôi không tin ông có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy.

Ông là người nhà họ Khương, cũng là ông chủ nhánh ba của gia tộc chúng ta.

Già như vậy rồi, sao phải vì quyền lực mà tổn hại nhà họ Khương cơ chứ?”

“Đúng vậy, chúng ta đều là người sắp xuống mồ rồi, sao phải vì quyền lực mà làm tới mức vậy?”

Ông chủ mấy nhánh khác đều thi nhau khuyên nhủ.

“Muốn giết cứ giết, nói nhảm nhiều quá”.

Ông chủ nhánh ba cười lạnh, không hề có ý hối lỗi.

“Được, ông đã muốn chết như vậy, tôi sẽ cho ông toại nguyện!”

Khương Hùng hoàn toàn hết hi vọng, sát khí lập lòe trong mắt, vung tay ra lệnh: “Làm đi!”

Ngay sau đó, một cao thủ Vương Cảnh trung kỳ bước ra sau lưng lão ta, giẫm xuống ông chủ nhánh ba.

Lúc bàn chân này sắp giẫm xuống, ông chủ nhánh ba vốn đang thoi thóp đột nhiên nổi lên sát khí cuồn cuộn trong mắt.

“Cẩn thận!”

Dương Thanh giật mình hô lên.

Nhưng tiếng nhắc nhở của anh đã muộn.

Ông chủ nhánh ba có chuẩn bị từ trước chợt xoay người bật dậy, tay cầm một con dao sắc bén đâm thẳng vào gã cao thủ kia.

“Phốc!”

Máu bắn tung tóe.

Trên cổ gã cao thủ được Khương Hùng phái đi giết ông chủ nhánh ba xuất hiện một vết cắt sắc lẹm, ngã lăn ra đất.

Đến khi cơ thể chạm đất, máu trên cổ mới ứa ra như đóa hoa hồng nở rộ trong ngày đông.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

Cao thủ kia đã bị lấy mạng mà mọi người vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần.

“Khương Hoa!”

Khương Hùng nổi giận hét lên.

Tất cả đều cảm nhận được lửa giận từ trên người lão ta.

“Phụt!”

Khương Hùng bỗng nhiên phun ra một ngụm máu rồi ngất xỉu.

“Chủ gia tộc!”

Người nhà họ Khương hốt hoảng chạy tới.

“Khương Hoa, chạy đi đâu?”

Mười mấy cao thủ Vương Cảnh nhà họ Khương đều xông lên bao vây Khương Hoa ở giữa.

“Chỉ dựa vào các người cũng đòi giữ chân tôi sao?”

Khương Hoa cười lạnh chất vấn, đồng thời tỏa ra một luồng khí thế mạnh mẽ kinh người.

Giờ phút này, mọi người đều khiếp sợ.

“Ông, ông là cao thủ Thần Cảnh?”

Ông chủ nhánh hai nhìn Khương Hoa, run rẩy hỏi.

Toàn bộ Vương thành Quan, dù là Quan Vương cũng chỉ có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong, nhưng giờ đây Khương Hoa lại bộc phát khí thế của Thần Cảnh.

Có thể tưởng tượng bọn họ kinh hãi tới mức nào.

– .


Chương 1029: 1029: Không Liên Quan

Lúc này không chỉ đám cao thủ nhà họ Khương, đến cả Dương Thanh cũng kinh ngạc tột độ.

Vừa rồi Khương Hoa vẫn ở Vương Cảnh trung kỳ, thậm chí còn bị thương nặng, tại sao đột nhiên lại tăng vọt lên Thần Cảnh?

Dưới Thần Cảnh đều là sâu kiến.

Bây giờ Khương Hoa vô cùng nguy hiểm.

Dù toàn bộ cao thủ Vương Cảnh của nhà họ Khương liên thủ cũng không đánh lại được lão ta.

“Các người còn muốn giữ chân tôi lại nữa không?”

Khương Hoa không thèm trả lời ông chủ nhánh hai, khinh bỉ nhìn đám người, cười lạnh hỏi.

“Ông ta không phải ông chủ nhánh ba!”

Đúng lúc này, Phùng Tiểu Uyển bỗng hô to một tiếng: “Ông ta chính là cổ sư khống chế mười mấy cao thủ kia!”

“Cái gì?”

Lời của Phùng Tiểu Uyển như sét đánh bên tai khiến đám người nhà họ Khương đều chết lặng.

Rõ ràng là ông chủ nhánh ba của nhà họ Khương, sao lại biến thành cổ sư được?

“Mọi người phải tin tôi, ông ta thực sự chính là cổ sư có thể khống chế cao thủ”.

Vẻ mặt của Phùng Tiểu Uyển rất sốt ruột: “Thực lực hiện giờ không phải thực lực thuộc về ông ta, mà là trùng mẹ thúc đẩy tiềm lực của ông ta mới khiến thực lực tăng vọt”.

“Nhưng một khi sử dụng bí thuật này sẽ khiến tim ông ta bị tổn thương rất lớn.

Muốn khôi phục lại như cũ e là cả đời này đều không còn cơ hội”.

“Ông ta chỉ muốn chạy trốn nên mới dùng bí thuật cưỡng chế tăng thực lực của mình lên”.

Nghe thấy thế, đám người nhà họ Khương đều cảm thấy như đang nằm mơ.

Đại sư cổ thuật thực sự có thể làm được như vậy sao?

Trong mắt Khương Hoa tràn đầy sát khí nhìn chằm chằm Phùng Tiểu Uyển.

“Mày chết đi!”

Lão ta gần như nghiến răng nói ra mấy chữ này.

Ngay sau đó, khối đá xanh dưới chân lão ta lập tức hóa thành bột mịn, cơ thể biến mất ngay tại chỗ.

Một luồng khí thế khủng bố càn quét về phía Phùng Tiểu Uyển.

Phùng Tiểu Uyển chỉ nóng vội nói ra bí mật của Khương Hoa, không hề nghĩ tới sau đó chắc chắn lão ta sẽ không tha cho mình.

Mãi đến khi Khương Hoa biến mất, Phùng Tiểu Uyển mới cảm nhận được sát khí mãnh liệt đang bao phủ mình.

Cô ta lập tức thấy sống lưng lạnh toát, sững sờ tại chỗ không có ý định chạy trốn, bởi vì dù có chạy cũng chạy không thoát.

Dưới Thần Cảnh có ai ngăn cản được một đòn tấn công của cao thủ Thần Cảnh?

“Cút!”

Chợt một tiếng quát lớn vang lên.

Dương Thanh xuất hiện trước mặt Phùng Tiểu Uyển, tung chưởng ra.

“Bịch!”

Tiếng va chạm thật lớn.

Toàn bộ nhà họ Khương như bị rung chuyển.

Mấy người chưa đạt tới Vương Cảnh chỉ cảm thấy ruột gan mình đều bị tiếng động đó tổn thương.

Dù là cao thủ Vương Cảnh cũng cảm nhận được khí thế mạnh mẽ càn quét bốn phía.

Phùng Tiểu Uyển ngơ ngác nhìn bóng lưng trẻ tuổi trước mặt mình, trong lòng kinh hãi.

Khương Hoa run lên, cảm thấy nội tạng đều bị sức mạnh khủng bố này đánh nát, phun ra một ngụm máu, cơ thể bay ra xa mấy chục mét.

“Rầm!”

Lại là một tiếng vang thật lớn.

Khương Hoa đâm vào một cột đá rồi rơi xuống đất, khí thế Thần Cảnh lập tức tan biến.

Cảnh tượng này khiến mọi người chứng kiến đều bị chấn động.

Nhất là mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ của nhà họ Khương.

Bọn họ biết rõ khí thế Khương Hoa vừa bộc phát thực sự đã vượt qua Vương Cảnh đỉnh phong.

Vượt qua Vương Cảnh đỉnh phong chỉ có thể là Thần Cảnh.

Thế nhưng tại sao một đòn của cao thủ Thần Cảnh lại bị Dương Thanh một đòn đánh bay?

Chẳng lẽ Dương Thanh cũng là cao thủ Thần Cảnh?

Đám cao thủ nhà họ Khương chỉ cảm thấy nội tâm rung động, nhìn chằm chằm bóng dáng trẻ tuổi kia.

“Em có sao không?”

Dương Thanh quay lại hỏi Phùng Tiểu Uyển vẫn đang run lẩy bẩy.

Bấy giờ, cô ta mới lấy lại tinh thần, vội vàng lắc đầu, thế nhưng vẫn chưa hết bàng hoàng.

Thấy Phùng Tiểu Uyển không sao, Dương Thanh mới nhìn sang Khương Hoa, lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc ông là ai?”

Lúc này, đám người nhà họ Khương mới kịp phản ứng lại.

Mấy gã cao thủ vội vàng bao vây Khương Hoa lại.

Nhưng Khương Hoa đã không còn nguy hiểm như vừa rồi.

Khí thế Thần Cảnh đã biến mất, hiện giờ đến cả cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ cũng có thể dễ dàng lấy mạng lão ta.

“Khụ khụ khụ…”

Khương Hoa ho khan vài tiếng, ánh mắt nhìn Dương Thanh tràn đầy khiếp sợ.

Lão ta biết vừa rồi thực lực của mình đã đạt tới Thần Cảnh, vậy mà vẫn bị Dương Thanh đánh bại dễ như trở bàn tay.

Vậy thì cảnh giới của Dương Thanh là gì?

Cao thủ Thần Cảnh trẻ tuổi như vậy, e là đến cả gia tộc Cổ Võ trong truyền thuyết cũng không có.

“Còn cậu là ai?”

Sắc mặt Khương Hoa trắng bệch, cắn răng nói: “Dù là gia tộc Cổ Võ cũng không có cao thủ Thần Cảnh trẻ tuổi như cậu”.

“Bây giờ là tôi đang hỏi ông”.

Dương Thanh cau mày, lạnh lùng nói: “Nói cho tôi chân tướng tôi muốn nghe, tôi sẽ cho ông chết nhẹ nhàng”.

Khương Hoa vẫn chưa nói xong, nhìn chằm chằm Dương Thanh: “Dù cậu có thiên phú hơn người, là cao thủ Thần Cảnh thì đã sao?”

“Tôi khuyên cậu tốt nhất hãy thả tôi đi, nếu không sư phụ tôi sẽ không tha cho cậu, cả nhà họ Khương cũng sẽ bị cậu liên lụy”.

Đến nước này rồi, Khương Hoa vẫn dám uy hiếp Dương Thanh.

“Ầm!”

Khối đá xanh dưới chân Dương Thanh lập tức vỡ nát.

Thoáng chốc anh đã xuất hiện trước mặt Khương Hoa.

“Roẹt!”

Anh tiện tay kéo xuống một chiếc mặt nạ da người trên mặt Khương Hoa, lập tức lộ ra một gương mặt trung niên.

“Trời ạ, ông ta thực sự không phải ông chủ nhánh ba!”

Trông thấy gương mặt xa lạ này, đám người nhà họ Khương kinh ngạc thốt lên.

“Quả nhiên là giả!”

Dương Thanh cười lạnh: “Ông đã không muốn nói ra sự thật, tôi chỉ có thể lấy mạng chó của ông!”

Vừa nói, anh vừa giơ chân lên.

Một sức mạnh khủng bố tỏa ra từ người Dương Thanh.

Khương Hoa lập tức sợ hại: “Đừng giết tôi! Tôi nói, tôi sẽ nói hết!”

“Tôi là người của Quỷ Môn Miêu Thành, sư phụ tôi là môn chủ của Quỷ Môn.

Tôi tên là Miêu Chính Phong.

Cậu không thể giết tôi, nếu không sư phụ tôi sẽ không tha cho cậu đâu”.

Dương Thanh lập tức nhíu mày, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một người khác.

“Ông có biết Quỷ Kiến Sầu không?”

Dương Thanh lại hỏi.

Lúc trước đấu với người của Vương tộc họ Tiết, anh đã từng gặp một cao thủ có thủ đoạn giống hệt Miêu Chính Phong, tên là Quỷ Kiến Sầu.

Đến cả Dương Thanh cũng từng bị ông ta lừa một vố.

“Tôi không biết”.

Miêu Chính Phong vội vàng phủ nhận.

Nhưng lúc hỏi câu này, Dương Thanh vẫn luôn quan sát sắc mặt của ông ta.

Rõ ràng anh đã nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt ông ta, chắc chắn đang giấu diếm gì đó.

“Nói!”

Dương Thanh nổi giận quát lên.

“Tôi thực sự không biết Quỷ Kiến Sầu nào cả!”

Miêu Chính Phong cuống quýt đáp, bộ dạng không biết gì cả.

“Giết!”

Dương Thanh dứt khoát từ bỏ truy hỏi, ra lệnh một tiếng.

Ông chủ nhánh hai lập tức bước lên nhìn chằm chằm Miêu Chính Phong, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu tôi đoán không sai, ông chủ nhánh ba đã bị cậu tiêu diệt rồi đúng không?”

“Vậy thì cậu cút xuống địa ngục chịu tội với ông ấy đi!”

Dứt lời, lão ta giơ chân định đạp xuống ngực trái của Miêu Chính Phong.

“Tôi biết Quỷ Kiến Sầu!”

Trông thấy ông chủ nhánh hai sắp đạp tới, Miêu Chính Phong hốt hoảng hét lên.

– .


Chương 1030: 1030: Quỷ Môn Miêu Thành

“Bịch!”

Ông chủ nhánh hai không đạp xuống người Miêu Chính Phong mà là khối đá xanh bên cạnh.

Khối đá xanh lớn lập tức vỡ thành từng mảnh.

Ông chủ nhánh hai là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, lúc này Miêu Chính Phong lại đang bị thương nặng.

Nếu bị ông chủ nhánh hai đạp một cái, Miêu Chính Phong sẽ không còn đường sống.

“Cậu Thanh!”

Ông chủ nhánh hai cung kính nhìn Dương Thanh.

Miêu Chính Phong thở hổn hển, trong mắt tràn đầy sợ hãi và thở phào vì may mắn còn sống.

“Quỷ Kiến Sầu có quan hệ gì với ông? Tại sao ông lại giả mạo ông chủ nhánh ba?”

Dương Thanh lạnh giọng hỏi.

“Quỷ Kiến Sầu cũng là người của Quỷ Môn Miêu Thành, sư đệ của tôi”.

“Còn tại sao tôi lại giả mạo ông chủ nhánh ba, tôi… tôi không thể nói được”.

Miêu Chính Phong đang định khai ra, đột nhiên nhớ tới gì đó, vẻ mặt rất kinh hoàng.

Nhưng ít nhất Dương Thanh cũng đã biết Quỷ Kiến Sầu là ai.

“Ông không nói cho tôi biết mục đích của ông, tôi còn tha mạng cho ông làm gì?”

Dương Thanh lạnh lùng hỏi.

“Bịch!”

Miêu Chính Phong bỗng quỳ rạp xuống đất, cầu khẩn nói: “Tôi xin cậu, hãy tha cho tôi một mạng”.

“Không phải tôi không muốn nói, mà là không thể nói.

Chỉ cần tôi nói ra nửa lời sẽ lập tức bị cổ độc phản phệ, chết thảm tại chỗ”.

Ông chủ nhánh hai đạp Miêu Chính Phong ngã ra đất, cả giận nói: “Mày lừa quỷ à? Mau nói ra, mày giả mạo ông chủ nhánh ba tới nhà họ Khương bọn tao có ý đồ gì?”

Dương Thanh không ngăn cản, chỉ thờ ơ đứng nhìn.

Anh không tin Miêu Chính Phong nói cổ độc phản phệ gì đó.

“Tôi thực sự không thể nói được!”

Miêu Chính Phong đau khổ cầu xin: “Nếu tôi nói, nhất định sẽ chết ngay lập tức.

Xin các người tha chết cho tôi, chỉ cần không ép tôi nói ra mục đích tới nhà họ Khương, bảo tôi làm gì cũng được”.

“Tiểu Uyển, có cách nào khiến ông ta chịu mở miệng không?”

Dương Thanh chợt hỏi Phùng Tiểu Uyển.

Phùng Tiểu Uyển khẽ gật đầu, lấy ra một bình sứ màu trắng đưa cho Dương Thanh: “Anh cho ông ta uống viên thuốc này, nói hay không không phải do ông ta quyết định nữa”.

Dương Thanh hơi kinh ngạc, không ngờ còn có loại thuốc thần kỳ như vậy, không hổ là người duy nhất nhận được truyền thừa của thần y Phùng.

“Tạch!”

Dương Thanh lấy thuốc ra, búng một cái bay thẳng vào miệng của Miêu Chính Phong.

“Cậu cho tôi uống gì vậy?”

Miêu Chính Phong hoảng hốt hỏi.

Nhưng ông ta vừa lên tiếng, một cơn đau đớn kịch liệt lan rộng toàn thân.

“Á…”

Miêu Chính Phong đau khổ rên rỉ, quằn quại nằm trên mặt đất không ngừng lăn lộn.

Giờ phút này ông ta chỉ cảm thấy toàn thân bị vô số kiến ăn thịt người gặm nhấm, đến cả ruột gan cũng bị cắn nuốt.

Nỗi đau khủng khiếp này khiến ông ta sống không bằng chết.

“Á… giết tôi đi, các người mau giết tôi đi!”

“Tôi xin các người, hãy giết tôi… Á…!”

Miêu Chính Phong đau đớn hét thảm.

“Chỉ cần ông chịu nói ra mục đích tới nhà họ Khương, tôi sẽ cho ông thuốc giải”.

Phùng Tiểu Uyển thản nhiên nói.

Nhưng vẻ thản nhiên này chỉ là vẻ bên ngoài.

Từ sắc mặt tái nhợt và cơ thể không ngừng run rẩy có thể thấy hiện giờ cô ta đang rất căng thẳng.

Đây là lần đầu tiên cô ta dùng loại thuốc này.

Nếu không vì giúp Dương Thanh, có lẽ cả đời này cô ta cũng sẽ không dùng tới.

“Giết tôi đi, các người giết tôi đi!”

Miêu Chính Phong gào lên, hai mắt hơi lồi ra, mồ hôi đầm đìa.

“Ông không nói, nỗi đau này sẽ tiếp tục kéo dài.

Bây giờ mới chỉ là bắt đầu, ông sắp phải chịu đựng nỗi đau gấp bội so với lúc này”.

Phùng Tiểu Uyển còn nói tiếp: “Thuốc giải đang nằm trong tay tôi.

Chỉ cần ông chịu nói ra mục đích, tôi sẽ cho ông uống”.

Dương Thanh cũng lên tiếng cam đoan: “Chỉ cần ông nói ra chân tướng, tôi có thể tha cho ông một con đường sống.

Sống hay chết do ông tự lựa chọn”.

“Tôi không nói được, thực sự không thể nói được.

Nếu nói ra tôi sẽ chết bất đắc kỳ tử.

Xin các người hãy cho tôi thuốc giải, tôi không chịu nổi… Á…”

Miêu Chính Phong bỗng rên lên một tiếng thảm thiết, rõ ràng đang rất đau đớn.

“Tôi tới theo lệnh của sư phụ.

Sư phụ bảo tôi…”

Rốt cuộc Miêu Chính Phong không nhịn được, bắt đầu nói ra mục đích mình tới nhà họ Khương.

Nhưng ông ta chỉ mới nói vài chữ đã không nói ra được nữa, vẻ mặt nhăn nhó vì đau đớn.

Chỉ sau vài giây ngắn ngủi, máu tuôn ra từ hai tai, hai mắt, lỗ mũi và miệng của ông ta.

Cơ thể ông ta đổ ập xuống đất, chết không nhắm mắt.

“Ông ta sao thế?”

Dương Thanh kinh ngạc nhìn Phùng Tiểu Uyển.

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu đáp: “Em không biết.

Thuốc em cho ông ta uống không lấy mạng người, sao ông ta lại chết được?”

“Trời ạ, mau nhìn chỗ tim ông ta kìa!”

Bỗng có người giật mình thốt lên.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía đó.

Dương Thanh cũng nhìn sang, chỉ thấy trước ngực trái của Miêu Chính Phong như đang có thứ gì đó định chui ra ngoài.

“Phụt!”

Đột nhiên, một con côn trùng màu đen to bằng ngón tay cái chui ra khỏi ngực Miêu Chính Phong.

“Á…”

Đám con gái nhà họ Khương lập tức sợ hãi hét ầm ĩ.

“Đây là cổ trùng, mau tiêu diệt nó!”

Phùng Tiểu Uyển kinh hãi hô lên.

Ông chủ nhánh hai không hề do dự, vội vàng đi lên đạp xuống.

Mọi người cứ tưởng con cổ trùng kia đã bị giẫm chết, nhưng khi ông chủ nhánh hai nhấc chân lên, nó vẫn còn sống.

“Sao không giết được thứ này?”

Ông chủ nhánh hai trợn mắt há hốc mồm.

Lão ta biết mình đã dùng rất nhiều sức, dù là cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ cũng không thể chịu nổi.

Vậy mà con cổ trùng này lại chịu được, dường như còn chẳng hề bị thương.

“Đốt nó!”

Phùng Tiểu Uyển cuống quýt nói.

Nghe thấy thế, lập tức có người lôi củi ra đốt.

Sau đó, cổ trùng đang bò loạn khắp nơi mới dần dần nằm im.

Trông thấy cảnh tượng này, người nhà họ Khương đều tê cả da đầu.

“Xem ra ông ta đã bị môn chủ của Quỷ Môn khống chế bằng cổ trùng, chỉ cần nói ra mục đích tới nhà họ Khương sẽ bị cổ độc phản phệ”.

Dương Thanh nghiêm mặt nói.

Đến cả anh cũng bị chấn động vì cảnh tượng vừa rồi.

“Nhưng rốt cuộc cậu ta tới nhà họ Khương vì cái gì?”

Không biết từ bao giờ, Khương Hùng đã tỉnh lại.

Lão ta đi tới bên cạnh Dương Thanh, nhìn chằm chằm Miêu Chính Phong đã chết, trầm giọng hỏi.

“Hiện giờ chúng ta chỉ có thể biết được sư phụ của ông ta, môn chủ của Quỷ Môn phái ông ta giả mạo ông chủ nhánh ba”.

Dương Thanh hỏi Khương Hùng: “Ông chắc chắn chưa từng tiếp xúc với người của Quỷ Môn Miêu Thành chứ?”

Khương Hùng lắc đầu đáp: “Tôi vô cùng chắc chắn nhà họ Khương không có bất kỳ quan hệ gì với người của Quỷ Môn Miêu Thành.

Có lẽ…”

Lão ta ngừng lại một lúc, bỗng nói tiếp: “Có lẽ nhà họ Lâm biết một vài chuyện về Quỷ Môn Miêu Thành”.

Dương Thanh cũng nhớ ra lúc trước ông chủ Lâm – Lâm Thiên Tường đã tới nhà họ Khương tìm Phùng Tiểu Uyển chữa bệnh.

Sau đó, Phùng Tiểu Uyển ép ra một con Phệ Tâm Cổ từ trong người lão ta.

Cùng lúc đó, trong Quỷ Môn ở Miêu Thành xa xôi.

Một lão già mặc trang phục Miêu đang sa sầm mặt, khóe miệng rướm máu.

“Dù là kẻ nào dám phá hỏng chuyện tốt của tao, tao đều sẽ không bỏ qua!”

Lão ta dữ tợn nói.

– .

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box