[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 646 : Kê Thức Thời. (c3226-c3230)
❮ sautiếp ❯Chương 3226: Kê Thức Thời.
Sau khi Tinh Nguyệt khôi phục, kế hoạch lần này của hắn đã coi như hoàn thành mỹ mãn.
Tô Vũ trở về.
Từ thời không trường hà hắn chui vào Tử Linh thiên hà, rất nhanh đã về tới Tử Linh giới.
Dao động trong Tử Linh thiên hà cũng dần dần lắng lại.
Vong Linh Chi Chủ như phù dung sớm nổ tối tàn có lẽ sẽ hoàn toàn biến mất, có lẽ lần tiếp theo gã vẫn còn xuất hiện, một khi có người mưu toan muốn phục sinh lần nữa, thôn phệ căn nguyên thì gã nhất định sẽ lại hiện thân!
Thế cục Tử Linh giới cũng xuất hiện biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Bắc vương đã chết, Long Huyết bạo nổ, 14 vị cường giả đỉnh cấp trong Phong ấn chi địa bỏ mạng, những Tử Linh cường đại trong Tử Linh thiên hà kê chết thì chết, không chết thì sẽ giống như Thiên Hỏa của Hỏa Thần tộc, dung nhập vào thiên địa của Tô Vũ.
Thiên địa của Tô Vũ cũng khuếch trương hơn hẳn, đến bây giờ, thực lực của Tô Vũ cũng mạnh hơn không ít, đại đạo đã được hoàn thiện rất nhiều.
Tinh Nguyệt dung hợp Sinh tử đại đạo rồi mang đi hai đạo này nhưng đại đạo đó thuộc về vùng thế giới của Tô Vũ, cho nên thực lực Tinh Nguyệt cường đại lên thì hai đại đạo cũng sẽ cường đại hơn.
Từ đó, càng thêm hoàn thiện thiên địa của hắn.
Lợi và hại đều có!
Tinh Nguyệt mang đi Sinh tử đại đạo, một khi Tinh Nguyệt chết thì hai đại đạo này trong thiên địa của Tô Vũ sẽ hoàn toàn bị phá hư, dẫn đến toàn bộ thiên địa xuất hiện rung chuyển.
Nhưng nếu nàng cường hóa hai đại đạo thì cũng sẽ củng cố cho thiên địa của Tô Vũ.
Điểm này còn phải xem tình hình của Tinh Nguyệt.
Trong tân thiên địa.
26 vị Tử Linh khôi phục, cơ hồ đều là thuộc hạ của Tô Vũ nhưng có mấy vị không phải, tỉ như Thiên Hỏa.
Về phần thực lực, lúc này Nam vương là người mạnh nhất.
Khi Tô Vũ bước vào phiến thiên địa của mình, đột nhiên hắn cảm giác được chủ nhân của nơi này là hắn lại có vẻ như chưa hẳn đã mạnh hơn Nam vương, điều này quả là đáng sợ.
Đương nhiên đó chỉ là ở bên trong.
Một khi ra khỏi thiên địa, Tô Vũ vẫn là Tô Vũ, Nam vương thì chưa chắc đã là Nam vương hiện tại.
Kiếp nạn ngụy đạo đã phát huy vô cùng tỉnh tế trước mặt mọi người.
Lam Sơn Hầu ở trong đây có thực lực Thiên Vương đỉnh cấp, thậm chí tiếp cận Thiên Tôn, nhưng đi ra ngoài, căng hết cõ thì nàng cũng chỉ là chủng loại mới vừa vào Thiên Vương mà thôi.
Thiên Hỏa thì khác, ở đây y có chiến lực Thiên Tôn, đi ra ngoài khẳng định sẽ là Thiên Vương, còn là cấp bậc không kém.
Những người khác đều đã tăng lên.
Chẳng hạn như Hà Đồ, ở trong đây, y miễn cưỡng mới có thực lực Thiên Vương.
Hạ Thần vốn chỉ là Hợp Đạo nhị đẳng, giờ cũng đã tiếp cận lĩnh vực Thiên Vương.
Người khác ví dụ như Chính Dương Hầu đều đã là Hợp Đạo nhị đẳng tam đẳng, khoảng cách tới Thiên Vương không còn xa.
26 tôn cường giả có mạnh có yếu, nhưng dù trước đó là Vĩnh Hằng thì sáp nhập căn nguyên xong đa phần đều có chiến lực Hợp Đạo.
Nhóm cường giả này có trọn vẹn 26 vị.
Bên phía trấn thủ khoảng chừng có 31 vị cường giả.
Chỉ riêng hai phe cường giả này thì đã lên tới 57 vị, ngoài ra còn có cường giả các tộc, cường giả Nhân tộc, cường giả thời Thượng Cổ…
Bên cạnh Tô Vũ hiện tại thật sự là cường giả như mây!
Tô Vũ hạ xuống đất.
Đám người dưới trướng đều mau chóng tụ tập tới gần.
Cự Phủ và Tam Nguyệt cũng đến, nhìn thấy đám người tụ hợp, chờ khi tiến vào phiến thiên địa này, cả hai mới âm thầm kinh hãi!
Bên ngoài, có một số người thực lực tương đối bình thường.
Thế nhưng vừa tiến vào nơi đây, tỉ như Đại Tần vương và Đại Hạ vương, khí tức đồng loạt tăng vọt, lập tức hóa thành Thiên Vương, quả thực quá đáng sợ!
Trước đó ở bên ngoài chỉ có hơn 10 vị Thiên Vương.
Chờ khi tiến vào lại lên tới con số 20 vị!
Mà mấy vị Nam vương ở trong này còn khiến cho Cự Phủ có cảm giác là bản thân gã cũng không địch nổi.
Đừng nói Nam vương, gã chưa chắc có thể đánh lại Thiên Hỏa, mà khí tức của Lam Sơn Hầu cũng chẳng chênh lệch quá nhiều so với gã.
Tam Nguyệt cũng kinh hãi!
Lão nhìn chung quanh một vòng, nơi này không tính là quá rộng lớn, chỉ là một cái trấn nhỏ mà thôi, hoặc có thể nói là tương đương với một ngọn núi của Thực Thiết tộc.
Nhưng mà nơi đây hoàn toàn khác biệt với bên ngoài.
Đây không phải Tử Linh giới vực, mà cũng chẳng giống vạn giới.
Khi Tam Nguyệt thầm nghĩ những chuyện này, Tô Vũ chợt cười nói: “Tam Nguyệt tiền bối, lần này may mắn ngài và Cự Phủ tiền bối đến trợ chiến, nếu không, ta không biết phải ứng đối ra sao nữa!”
Đây chính là lời khách sáo!
Họ không đến thì cũng chẳng ảnh hưởng quá lớn.
Khi đó, Tô Vũ đã dùng tới cả Thánh Hóa Ấn để đánh tan những người kia, đó thật ra là chuyện sớm hay muộn mà thôi, người chân chính đem lại ảnh hưởng cho kế hoạch của Tô Vũ lần này phải là Tử Linh Đế Tôn.
Nếu đối phương xuất thủ thì có khi bên hắn sẽ xuất hiện biến cố.
May mà đối phương không xuất thủ, hết thảy mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của Tô Vũ.
Không có chuẩn bị toàn vẹn, Tô Vũ nào dám tùy tiện hành động, nếu hắn đã dám, đại biểu hắn đã chuẩn bị kĩ càng rồi!
Tam Nguyệt vội vàng nói: “Vũ Hoàng khách khí!”
Cự Phủ muốn nói lại thôi, ngẫm nghĩ chốc lát thì không lên tiếng nữa.
Tô Vũ cười lớn: “Cự Phủ tiền bối, đây là lần đầu chúng ta gặp mặt, trước đó ta chỉ nghe tên chứ không thấy người, bây giờ gặp ngài, thực lực quả là thông thiên!”
Cự Phủ ngượng ngùng: “Ö chỗ Vũ Hoàng, cường giả như mây, ta còn tưởng rằng…”
Thôi được rồi, không tiện nói.
Ta còn tưởng rằng bên chỗ ngươi rất tội nghiệp, rất đáng thương nữa cơ.
Gã nói đến đây bèn dừng lại, chuyển sang hỏi vấn đề khác: “Vậy… những người trước đó đều chưa chết sao?”
Gã cứ ngõ là mọi người chết sạch hết!
Tô Vũ mỉm cười gật đầu: “Tất nhiên là không chết, trước kia chỉ là ta không muốn trở thành điểm cân bằng giữa Hỗn Độn nhất tộc và vạn tộc, cho nên mới mượn cơ hội dẫn người rời đi”
“Vậy thì tốt rồi!”
Cự Phủ thở phào nhẹ nhõm: “Ta còn lo lắng bởi vì cứu ta dẫn đến Vũ Hoàng tổn thất nặng nề, cứ ôm mãi cảm giác tội lỗi, hiện tại thì nhẹ nhõm hơn nhiều”
Tô Vũ khẽ cười: “Có cảm giác tội lỗi… như vậy là đã hơn rất nhiều người! Bất quá tiền bối không cần phải như thế, để vạn tộc phóng thích tiền bối cũng chỉ là một lần thử nghiệm mà thôi, hẳn là vạn tộc hi vọng tiền bối có thể giúp chúng xuất lực nên mới nguyện ý phóng thích”
“Tạm thời không đề cập tới những chuyện này, tiền bối cũng không cần để tâm nữa!”
Tô Vũ nói xong bèn nhìn về phía Thiên Hỏa, bấy giờ bên cạnh Thiên Hỏa có 4 người đều là Hợp Đạo.
Một nhóm 5 người là kẻ ngoại lai duy nhất trong lần hỏi sinh này.
Những kẻ khác đều đã chết.
Thấy Tô Vũ nhìn qua, Thiên Hỏa liền cung kính nói: “Đa tạ Vũ Hoàng tương trợ!”
Phục sinh rồi!
Lần này họ đã được hưởng lợi lớn, nguy hiểm cũng chẳng tính là quá cao, đương nhiên, những ai gặp nguy hiểm thì đều đã chết cả.
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Lời khách sáo thì không cần nói, quá vô nghĩa! Chính các ngươi lựa chọn dung đạo trong thế giới của ta, đại khái cũng biết làm vậy có ý nghĩa gì.
Ta không thích nói lời khách khí với người không quen thuộc lắm! Ở đây, các ngươi và ta xem như một đạo tương liên, ta xảy ra chuyện, các ngươi sẽ không có chỗ tốt, các ngươi xảy ra chuyện cũng tổn thương lực lượng đại đạo của ta!”
Thiên Hỏa liền nói: “Ta đã cảm giác được điều đó, nếu đã lựa chọn dung nhập đại đạo của Vũ Hoàng, bảo là không có lựa chọn nào khác cũng được hay là để báo ân cũng tốt, chúng ta đều sẽ vì Vũ Hoàng mà chiến!”
Mấy chuyện thuần phục gì đấy cũng nên là chuyện của sau này.
Bây giờ mọi người vẫn chưa quá thân quen.
Nhưng hiện tại họ nhất định phải hiệu lực cho Tô Vũ!
Không thì họ chỉ có thể lựa chọn cắt khỏi đại đạo rồi rời đi, hóa thành Nhật Nguyệt cảnh, sau đó từ từ chết già!
Đúng vậy, khẳng định là phải chết!
Thọ nguyên của họ đều chiếu theo khi còn sống để tính, Nhật Nguyệt thì có thể sống được bao lâu?
Không có lực lượng đại đạo của Tô Vũ, họ không cách nào được các đại đạo khác dung nạp, chỉ có thể chết già trong một sớm một chiều.
Tô Vũ hài lòng: “Ta thích người sáng suốt, chỉ sợ những kẻ ngu đốt thì chẳng hay lắm, bây giờ nếu người nào dám cò kè mặc cả với ta, không tránh khỏi sẽ lưu lại chút khúc mắc!”
“Không dám!”
Thiên Hỏa chắp tay, ở địa bàn của Tô Vũ, dùng đại đạo của hắn, ngươi còn muốn cò kè mặc cả, vậy thì cũng quá ngu xuẩn.
Huống chỉ Tô Vũ có rất nhiều thủ đoạn, ai mà không e sợ?
Phong ấn chi địa có bao nhiêu cường giả?
Nhìn xem, hiện tại họ đều như thế nào?
Chết gần hết rồi!
Tô Vũ khẽ gật đâu, hắn lại nhìn về phía Phong ấn chi địa nơi xa, chắp tay nói: “Chúc mừng Đế Tôn!”
Thanh âm của hắn truyền vang, Tử Linh Đế Tôn mở mắt, bình tĩnh đáp: “Nào có gì đáng vui, người nên được chúc mừng phải là Tô Hoàng mới đúng!”
Tô Vũ mỉm cười: “Việc vui tất nhiên là có, lần này vô số Tử Linh tử vong, các vị Nam vương hồi sinh, căn nguyên trong Tử Linh thiên hà bình phục, ta nghĩ tiếp theo là thời cơ tốt nhất để Đế Tôn tăng tiến bản thân! Chủ nhân quy tắc cũng phân chia mạnh yếu, ta thấy có lẽ Đế Tôn sẽ nhanh chóng bước vào lĩnh vực kế tiếp!”
Đúng vậy, không ai cạnh tranh!
Kê cạnh tranh không chết thì cũng đã phục sinh, tiếp theo sẽ là thời kỳ phát triển của đám Tử Linh yếu ớt, nếu có cơ hội phù hợp trở thành Tử Linh Thiên Vương, thậm chí Thiên Tôn cũng không tính là việc khó!
Bên phía Tô Vũ thực ra vẫn còn một số Tử Linh, không phải người nào cũng có quyết đoán đi phục sinh, bao gồm cả một vài vị Hợp Đạo kỳ thật cũng không dám.
Sắp tới, những người này đều có một lần kỳ ngộ phát triển.
Chương 3227: Một Ngày An Ba Bữa.
Đến hiện tại, chiến lực bên phía Tô Vũ xem như đã tăng tới mức cực hạn.
Mà chính hắn so với khi vừa mở đạo cũng mạnh hơn rất nhiều bởi vì không ngừng có người dung nhập vào đại đạo của hắn, mở rộng thiên địa mà hắn đang nắm giữ.
Từ đó, thực lực bản thân Tô Vũ cũng là nước lên thì thuyền lên.
Dưới trướng Tô Vũ cũng có thêm nhiều cường giả.
Cấp Thiên Tôn là Tam Nguyệt, Cự Phủ, Phì Cầu, Nam vương.
Nguy Thiên Tôn thì có Thiên Hỏa và Lam Sơn.
Thiên Vương bao gồm Lam Thiên, Vạn Thiên Thánh, Đại Chu vương, Bánh Nhân Đậu, Bánh Hấp, Cửu Nguyệt, Mệnh Hoàng, Hỏa Vân, Cự Trúc Hầu, Kỳ vương phi, Hồng Mông.
Nguy Thiên Vương là các vị Đại Tần vương, Đại Hạ vương, Phù Thổ Linh, Anh Võ, Hống Hoàng, Lục Nguyệt, Không Gian Thú Hoàng, Hà Đỏ.
Nguy Thiên Tôn như Thiên Hỏa và Lam Sơn ở ngoại giới cũng miễn cưỡng có thể phát huy ra chiến lực Thiên Vương, Nam vương càng có thể phát huy ra chiến lực Thiên Tôn, nếu bà ở trong thiên địa của Tô Vũ thì có lẽ có thể chiến một trận với lão tổ của Ngục vương nhất mạch.
Đây chính là thu hoạch lớn!
Thực lực như vậy nếu truyền đi sẽ rất dọa người, chỉ sợ không hề yếu hơn bất kỳ thế lực nào.
Thực ra Lam Thiên mơ hồ đã có cảm giác chạm tới Thiên Tôn, chỉ là gia hỏa này ngày ngày tự bạo phân thân, thương thế vừa tốt lại biến xấu, xấu rỏi lại tốt, nhất thời trong thời gian ngắn ngươi cũng không biết lúc nào thì y có thể tấn cấp.
Hống Hoàng và Phù Thổ Linh đều dung nhập thiên địa của Tô Vũ, trong phiến thiên địa này, mặc dù Phù Thổ Linh tấn cấp Hợp Đạo sau, nhưng bởi vì Ngũ Hành tộc đều đang hoàn thiện Ngũ Hành đại đạo nên gã lại vượt lên trước Hống Hoàng.
Trong phiến thiên địa này có hơn 20 vị giữ chiến lực Thiên Vương!
Tô Vũ nhìn quanh một vòng, quả là cường giả như mây.
Tâm tình của hắn rất tốt!
Dù cho là Thiên Diệt thì ở trong thiên địa đại khái cũng có thể coi y là Hợp Đạo nhị đẳng, mà thật ra ở nơi đây ngộ đạo càng đơn giản hơn bên ngoài, mọi người sẽ còn gia tăng nhanh chóng chứ không chỉ dừng bước như vậy.
Nguy đạo… Tô Vũ không cảm thấy thiên địa của mình là ngụy đạo, chỉ có thể nói chủ nhân của thiên địa là hắn không bằng chủ nhân của Thời gian đại đạo, chứ chẳng hề liên quan tới đại đạo thật hay giả gì hết.
Những cường giả Thượng Cổ còn sống trước đó cũng chỉ có mỗi Định Quân là quỷ xui xẻo, đến bây giờ còn là nhị đẳng, gã vẫn chưa dung nhập thiên địa của Tô Vũ.
Bởi vì gã quá cố chấp, nhất định chỉ muốn dung Thương đạo.
Hiện tại không còn Thương đạo, kể cả Kích đạo tương tự cũng bị Lam Sơn Hầu lấy mất, Côn đạo thì đã bị Thiên Diệt dung hợp, Tô Vũ cảm thấy, Định Quân thật sự là xui xẻo tận mạng, tiếp theo hình như không còn đại đạo nào thích hợp với gã.
Tô Vũ đang ngẫm nghĩ, mà chính Định Quân Hầu cũng cảm thấy sốt ruột muốn chết.
Ở bên ngoài, kỳ thật chẳng có vấn đề gì cả.
Mấy vị Đại Tân vương đều gần giống như gã.
Lão bằng hữu như Anh Vũ ở bên ngoài cũng tương đương gã mà thôi.
Nhưng vừa tiến vào trong đây… bốn phía chung quanh đều là Thiên Vương, duy chỉ có gã cực kỳ đáng thương bị khí tức của những cường giả này xung kích suýt đứng không vững.
Mọe nó, hình như ta đã rời khỏi hàng ngũ thứ nhất!
Lấy Tô Vũ làm hạch tâm, hiện tại chung quanh có hơn hai mươi vị cường giả, gã miễn cưỡng đứng tại vòng thứ nhất, nhưng gã cảm thấy chẳng mấy chốc mình sẽ phải rời khỏi cái vòng này.
Gã thấy Tô Vũ dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, nhịn không được bèn nhỏ giọng hỏi: “Bệ hạ, thiên địa của chúng ta còn đại đạo nào thích hợp với ta không?”
Ta muốn dung đạo!
Lúc trước, Đại Tần vương nhanh chân giành dung Thương đạo đầu tiên, khi đấy gã còn chần chờ cảm thấy mình nên suy tính một chút, kết quả chỉ chớp mắt đã lỡ mất cơ hội.
Về sau cả mấy đạo như trường kích, côn bổng cũng đều bị người ta chiếm giữ, bây giờ gã biết phải làm sao?
Tô Vũ híp mắt trêu chọc: “Ngươi muốn dung đạo rồi?”
“Phải!”
Định Quân Hầu vội vàng gật đầu, hơi có chút bất đắc dĩ: “Bệ hạ, nhưng mà không có đại đạo nào thích hợp ta cả!”
Ta cũng muốn trở thành chủ nhân quy tắc!
Nếu trùng với những người khác thì không phải là ta sẽ gặp phiền phức sao?
Tô Vũ cười nói: “Ta sớm bảo ngươi dung đạo, ngươi cứ mãi không chịu, hiện tại lại tới tìm ta, nếu không phải bây giờ đang nhàn rỗi thì ta sẽ chẳng thèm để ý ngươi.
Còn lại một đầu Giáo đạo, một đầu Mâu đạo, ngươi lựa chọn một cái đi! Kỳ thật giáo rất khó luyện, mâu thì không khác trường thương nhiều lắm, thương dài thì chính là mâu… Kéo đài trường thương của ngươi một chút là được! Cố ý lưu lại cho ngươi đó!”
Câu cuối cùng này khiến cho Định Quân Hầu cực kỳ kích động, cố ý lưu lại cho ta?
Thể diện của ta quả là đủ lớn nhĩ!
Đương nhiên, Tô Vũ cũng chỉ nói như vậy mà thôi, chẳng qua là vì tạm thời không có ai dung hợp.
Hắn vỗ vai Định Quân: “Chiến giả thì nên dung đạo sớm một chút, không giống Văn Minh sư, phạm vi lựa chọn của Chiến giả hẹp hơn không ít!”
Đây cũng là lời thật, Chiến giả đạo thông dụng thì rất nhiều người đều đang dùng.
Tô Vũ tùy ý vung tay lên, một đâu đại đạo hiện ra, hắn không quản Định Quân Hầu nữa, mặc cho vị này tự chơi một mình, dù sao cũng không phải lần đầu tiên dung đạo, trước đó đã có rất nhiều người tiến hành, Định Quân Hầu quan sát đủ rồi, vấn đề hẳn là không lớn.
Tô Vũ nhìn về phía mọi người, cười nói: “Thực lực tăng lên khá lắm! Tiếp theo cũng chính là lần gia tăng cuối cùng, ta sẽ đi đánh vỡ Hoang Thiên Thú đạo để rút lấy lực lượng, trợ giúp mọi người khôi phục toàn bộ nhục thân! Trong thời gian ngắn, chỉ sợ không có quá nhiều cơ hội ngộ đạo như mấy ngày nay!”
Mọi người nghe vậy đều hết sức vui vẻ, còn có thêm một lần nữa!
Đi theo Tô Vũ thật đúng là một ngày ăn ba bữa, không theo hắn thì ba ngày cũng chẳng có mà ăn!
Tô Vũ lưu lại thiên địa của mình ở nơi đây rồi mang mọi người bay đi, Định Quân Hầu cực kỳ gấp gáp, vội vàng vừa dung đạo vừa kêu to: “Bệ hạ, có thể phá vỡ Hoang Thiên Thú đạo chậm một chút được không, chờ ta với!”
Thiên Diệt cười khặc khặc: “Không có đâu, đợi ngươi tới thì hết sạch rồi!”
Định Quân Hầu thầm mắng một tiếng, gấp tới mức suýt nhịn không nổi.
Thật là!
Sớm biết vậy thì ta dung đạo từ lâu rồi.
Tô Vũ mặc kệ gã, hắn mang người bay về phía Phong ấn chi địa.
Trong Phong ấn chi địa, 15 cột sáng giờ chỉ còn lại một cột lẻ loi trơ trọi.
Tử Linh Đế Tôn mở mắt nhìn người vừa tới.
Tô Vũ cũng nhìn lão, cười khẽ: “Trước đó Vạn thự trưởng đã thay ta đáp ứng giúp ngươi giải phong!”
Tử Linh Đế Tôn không lên tiếng.
Tô Vũ nói tiếp: “Chờ thêm một thời gian nữa đi, chờ ta làm xong việc trong tay, ta sẽ tới giúp ngươi@ Yên tâm, không quá lâu đâu, tối thiểu sẽ nhanh hơn Võ Hoàng, cũng miễn cho giải phong ngươi vào lúc này lại để ngươi nảy sinh xung đột với ta”
“Tô Hoàng không cần quá mức sốt ruột”
Tử Linh Đế Tôn chẳng gấp gáp lắm: “Sớm hay muộn thì đều vậy cả, bây giờ giải phong đối với ta cũng không quá có lợi, để ta ở đây an tâm cảm ngộ Tử Linh đạo cũng là chuyện tốt”
“Quả nhiên Đế Tôn suy nghĩ rất thoáng!”
Tô Vũ cười khẽ, không nói thêm gì nữa mà dẫn người rời đi.
Tất cả mọi người cùng bay về Thiên Uyên giới vực.
Nơi xa xôi, Võ Hoàng lại âm thầm tới rình coi, trong lúc lão nhìn lén, Tô Vũ cũng đã cảm nhận được, chỉ là hắn không thèm để ý, mà Võ Hoàng thì lại cảm thấy rất bi ai, cực kỳ muốn chửi má nó!
Làm gì chứt Gần đây nguy cơ tử vong quá rõ ràng, ngày ngày đều có người nhắc tới chuyện mình chết, rốt cuộc có phải Tô Vũ hay không?
Không phải Tô Vũ thì ai lại rảnh rỗi suốt ngày nhắc tới chuyện mình chết làm gì?
Mẹ nó, còn là người không thế?
Ta đang sống sờ sờ đây mà!
Hiện tại lão không quá tin tưởng cảm ứng nguy cơ của bản thân nữa, rốt cuộc ta có chết không vậy?
Bấy giờ, nhìn thấy Tô Vũ mang theo nhiều cường giả trở về Thiên Uyên giới vực, lão lại càng ghen tị ê răng, càng ngày càng mạnh, càng ngày càng nhiều.
Rõ ràng ta sắp sửa giải phong rồi, vì sao ta lại cảm thấy bản thân càng ngày càng lâm vào nguy hiểm?
Giải phong xong ta nhất định phải đánh chết tên cháu trai Tô Vũ.
Có điều… hình như chưa chắc đã giết được.
Thực lực của bản thân Tô Vũ giờ đây đã lớn mạnh đáng sợ, huống chi dưới trướng còn có nhiều cường giả như vậy.
“Không sợ… Ta giải phong xong thì còn mạnh hơn chủ nhân quy tắc thông thường!”
Chủ nhân quy tắc cũng có đủ loại khác biệt, ta đâu phải kê yếu, ta sợ Tô Vũ làm gì?
Nhiều người thì có ích gì chứt Thôi được, nhiều người thì đĩ nhiên cũng không tệ, tối thiểu có thể giết được thêm càng nhiều người.
Võ Hoàng tự nói tự cười, thời gian này lão thực sự là rất khó vượt qua.
Chương 3228: Mục Đích Của Cự Phủ Hầu.
Thiên Uyên giới vực.
Khi Tam Nguyệt và Cự Phủ tiến vào thì đều sững sờ.
Đây là Thiên Uyên giới vực thật sao?
Đây rõ ràng là thánh địa tu luyện!
Quả nhiên, điều mà hai chúng ta nghĩ tới đều chỉ là đánh rắm.
Tam Nguyệt còn thấy xa xa có một tòa Trúc Sơn mọc đầy cây trúc xanh mơn mổn, phía trên có rất đông Thực Thiết Thú đang nằm ăn ăn ăn, hát hát hát, ngủ ngủ ngủ!
Bọn họ sống còn sung sướng thoải mái hơn lão nhiều.
Trong giới vực nguyên khí đồi dào, sơn thanh thủy tú, chim hót hoa nở!
Ngay cả quy tắc chỉ lực cũng tràn đây.
Chúng ta cứ nghĩ các ngươi phải trải qua thời gian khổ cực, khá lắm, các ngươi mới là những kê thật sự có cuộc sống thần tiên!
Quá dễ chịu!
Cự Phủ nhìn chung quanh, âm thầm bĩu môi, đậu xanh, thật là thoải mái!
Nơi này dễ chịu hơn Nhân cảnh nhiều.
Ai nói Tô Vũ sống rất thảm?
Vô nghĩa!
Tam Nguyệt nhớ lại mục đích của mình, vội nói: “Bệ hạ, ta nhớ tới một chuyện, lần này chúng ta hạ giới thật ra là do cường giả vạn tộc ngầm thừa nhận, họ hi vọng chúng ta mang đám Thiên Cổ lên, cho nên mới cho ta và Lôi Bạo có cơ hội xuống đây”
“Cự Trúc Hầu bị sung làm con tin rồi sao?”
Tam Nguyệt gật đầu: “Phải, tộc nhân của chúng ta ở thượng giới đều bị xem như con tin”
Tô Vũ nói: “Vậy thì cứ mang lão đi thôi! Ngài không mang đi thì Lôi Bạo cũng sẽ đem lão lên! Hiện tại Bách Chiến chỉ ước gì thượng giới đại chiến, vạn tộc thì lo lắng hạ giới xảy ra chuyện nên mới muốn đưa người lên đó, cũng có thể thấy rõ không có lòng muốn tham chiến hạ giới”
Tam Nguyệt cũng hiểu, rất nhanh lão lại nói: “Đúng rồi, thượng giới cũng có một chút biến cố, khu vực Hỗn Độn Sơn bỗng nhiên xuất hiện hai vị cường giả đỉnh cấp, một con hổ tám cánh và một con rồng đứt đuôi..”
Ánh mắt mọi người đông loạt trở nên dị dạng.
Phì Cầu khẽ lâu bầu: “Con hổ kia thế mà chạy lên đó rồi à? Nó sẽ không bán đứng chúng ta chứ? Cả con rồng kia cũng chạy lên theo sao, chúng ta đánh gãy đuôi của nó, nó có trả thù chúng ta không nhỉ?”
Tam Nguyệt và Cự Phủ giật mình, đậu má!
Hóa ra hai vị kia có quan hệ với các ngươi à?
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Bát Dực Hổ đại khái sẽ không dám, Hỗn Độn Long thì khó mà nói… Bất quá, chưa chắc nó đã dám, hẳn là nó nghe được thanh âm của Văn vương, cứ mặc kệ nó đi, dù nó dám bán đứng chúng ta thì có sao? Vạn tộc sẽ tin à? Chỉ cần trong song phương có một bên không tin thì sẽ chẳng sao hết! Lần trước ta tổn thất nặng nề, đâu phải chúng không nhìn thấy, lời của một con Hỗn Độn thú mà họ lại tin tưởng được sao?”
So với Hỗn Độn nhất tộc, tối thiểu thì Tô Vũ cảm thấy cũng không tính là uy hiếp gì quá lớn.
Tam Nguyệt khẽ gật đầu, chợt nghĩ tới điều gì đó, lão bỗng nhiên lấy ra một khối băng lớn, vội vàng nói: “Đây là Tuyết Lan tướng quân, làm sao bây giờ?”
Tô Vũ hơi bất ngờ: “Sao nàng ta lại ở chỗ ngài?”
Lần trước Tuyết Lan nổ nhục thân, Tô Vũ cũng đã thấy được, không phải nàng chủ động tự bạo mà là đối thủ tự bạo nên bức bách nàng võ vụn, khi đó một cỗ lực lượng đóng băng ngay lập tức đã phong ấn nàng.
Đây coi như là một loại bảo vệ, Tô Vũ quét qua liền biết phong ấn này không yếu, Thiên Tôn thông thường cũng khó mà đánh vỡ.
Làm sao lại rơi vào tay Tam Nguyệt rồi?
Tô Vũ còn tưởng rằng nàng ta đã bị Hỗn Độn nhất tộc mang đi.
Tam Nguyệt giải thích sơ lược, Cự Phủ hơi chân chờ nhưng vẫn nói: “Tuyết Lan là đích nữ của Tuyết vương, Tuyết vương chưa chắc đã vẫn lạc, cứu Tuyết Lan thì có lẽ sẽ hữu dụng! Mà Tuyết Lan cũng không tính là người xấu…”
Lần trước, gã cùng mấy vị cường giả bị tóm cùng một chỗ.
Kết quả, đảm Nam Khê đều đi theo Bách Chiến, hiện tại gã đứng về phía Tô Vũ mà Tuyết Lan thì đã bị phong ấn.
Tô Vũ cười khẽ: “Nàng ta không biết nghe lời!”
Cự Phủ ngượng ngùng nói: “Nàng… dù sao nàng cũng không quá thân quen với Vũ Hoàng, tự bạo thì chính là phải chết, ta cảm thấy có lẽ là bởi vì chưa quen, quen thì khác rồi!”
Tô Vũ không cho là đúng, có điều vẫn nhẹ nhàng phân tích: “Cũng đúng! Bất quá Cự Phủ tiền bối, ta hỏi ngài nhé, thuở Thượng Cổ nếu ngài ở dưới trướng Võ vương, về sau lại bị điều đến chỗ Văn vương, khi đại chiến xảy ra, ở trên chiến trường ngài có dám trái lệnh Văn vương không?”
Tô Vũ đạm mạc nói: “Đây không phải là vấn đề quen hay không quen.
Ta là chủ, họ là binh! Ta là Nhân Chủ thời đại này, mạng của họ còn do ta cứu, ta dẫn họ lên chiến trường vậy thì kỷ luật phải thật nghiêm minh! Ta bảo họ công kích, trở thành đội cảm tử thì họ cũng phải tuân theo! Chỉ đơn giản như vậy thôi!”
“Đó là quân lệnh chứ không phải quan hệ giữa người với người, Cự Phủ tiền bối hiểu ý của ta chứ?”
Tô Vũ nhìn quanh một vòng, chỉ vào đám Thiên Hỏa rồi thản nhiên nói: “Ngày bình thường, vui cười giận mắng đều có thể tùy ý! Lên chiến trường, tất cả đều là quân nhân, là binh sĩ! Ta là chủ tướng, trên chiến trường chỉ có thể nghe lệnh ta!”
“Ta nói tự bạo thì toàn bộ đều phải tự bạo, tin được thì làm, không tin được thì khôi cần làm.
Có điều ai không làm chính là kẻ chống lại quân lệnh!”
Mọi người đều tỏ ra nghiêm nghị.
Đại Tần vương tiếp lời: “Đó là chuyện đương nhiên, trên chiến trường yêu cầu kỷ luật nghiêm minh, bất kể là thời kỳ nào đều phải làm được điều này! Trên chiến trường không có tình cảm, không có quyền lựa chọn nhiệm vụ, ngươi muốn lên thì lên, không thể lên cũng phải lên! Bây giờ vẫn là thời gian chiến tranh, chế độ quân đội là điều rất cần thiết, không liên quan gì tới thực lực hết!”
Cự Phủ Hầu tô ra xấu hổ.
Tô Vũ nhìn về phía Cự Phủ, cười nói: “Bất quá… Cự Phủ tiền bối vạn dặm xa xôi tìm tới chỗ ta, dẫu ngài biết thực lực của ta giảm đi nhiều nhưng vẫn quyết tâm đến giúp, như vậy ta có thể nể mặt tiền bối!”
Tô Vũ nói: “Chuyện Tuyết vương cảm tạ gì đó thì không cần! Ta không quan tâm những thứ này!”
“Cự Phủ tiền bối, nếu Tuyết Lan được cứu, được giải phong thì đều tính ở trên đầu tiền bối đi!”
Cự Phủ hơi xấu hổ: “Chuyện này.. “
Tô Vũ giơ tay ngắt lời: “Tiền bối không cần nói nhiều, ngài nói có cứu hay không là được! Không cứu thì trước tiên cứ đóng băng, về sau tìm cơ hội ném ra bên ngoài, một mực để ở đây cũng không hay! Nếu không thì tiền bối tự mình mang theo cục băng đó đi”
Cự Phủ càng thêm bất đắc dĩ, tính cho ta sao?
Ta… Ta và Tuyết Lan không tính là thân quen.
Thế nhưng nếu tính qua cho ta, vậy có phải là ta lại thiếu nợ một mạng rồi?
Phiền phức quá!
Gã nhìn thoáng qua Tuyết Lan còn bị đóng băng.
Tô Vũ lại nói: “Lần này là cơ hội tốt để khôi phục, ta muốn nghiền nát Hoang Thiên Thú đạo, phân phát lực lượng thân thể cho mọi người, nếu như nàng ta không biết điều, muốn khôi phục nhục thân thì hãy đi tìm Bách Chiến, bằng không chắc chắn sẽ rất khó khăn!”
Đúng vậy, Cự Phủ đã hiểu rõ.
Thân thể Tuyết Lan cũng bị nổ tung, bây giờ mà không tranh thủ nhân cơ hội khôi phục thì về sau sẽ rất khó khăn.
Nghĩ đến đây, Cự Phủ bèn lên tiếng: “Vậy thì xin nhờ Vũ Hoàng cứu nàng, mặc dù ta và Tuyết Lan không quá thân quen, nhưng Tuyết vương thì… rất đẹp!”
Mọi người bị một câu bất thình lình của gã làm cho ngây ngẩn cả người.
Ý gì vậy?
Chúng ta cứ tưởng ngài có ý gì với Tuyết Lan, hóa ra không phải, mẹ nó, ngài có ý đồ với mẹ của Tuyết Lan ư?
Ở bên cạnh, Hỏa Vân Hầu nhịn không nổi bèn chen vào: “Cự Phủ, Tuyết vương đại nhân mà ngài cũng dám dây dưa à?”
Y nhe răng trợn mắt: “Tuyết vương và Võ vương… hình như có vài tin đồn đúng không?”
Cự Phủ quát lớn: “Nói nhảm! Dù Võ vương có tâm tư thì Tuyết vương cũng sẽ không động lòng, Tuyết vương là nữ nhân băng thanh ngọc khiết!”
Đậu xanh!
Mọi người điên cuồng mắng thầm trong bụng, cái tin bát quái gì thế này?
Sao lại dính cả Võ vương vào rồi?
Thiên Diệt tò mò, ngây ngốc hỏi: “Tuyết Lan không phải là nữ nhi của Võ vương đó chứ?”
“Đánh rắm!”
Cự Phủ lắc đầu: “Dĩ nhiên không phải, Tuyết Lan là nữ nhi mà Tuyết vương sinh khi còn chưa thành vương, ta biết rõ cha của Tuyết Lan, cũng từng gặp qua mấy lần, đương nhiên là cổ xưa lắm rồi, có lẽ Hỏa Vân biết đấy”
Hỏa Vân Hầu gật gật đâu, thật sự là y có quen biết, nhưng y vẫn không nhịn được nói:
“Hắn chết hơi sớm, Tuyết Lan được sinh sau khi hắn chết hơn 30 năm”
Ánh mắt mọi người càng thêm dị dạng, tin bát quái siêu lớn!
Cự Phủ vội phản bác: “Nói nhảm, năm đó còn đang ở trong đại chiến, Tuyết vương đóng băng quá trình hoài thai, ngươi cũng đâu phải là không biết, sao chỉ nói một nửa tin tức? Hỏa Vân, ngươi cố ý gây mâu thuẫn đúng không?”
Đối với cường giả mà nói, ai quy định năm nào mang thai thì năm đó phải sinh? Khi không muốn sinh thì cứ phong ấn, sau đó muốn sinh thì sinh thôi!
Gã giải thích vài câu, mọi người xem như hiểu rõ, nhao nhao gật đầu.
Không ai nói thêm gì nữa.
Nhưng mọi ánh mắt vẫn còn rất hóng hớt.
Không phải là Cự Phủ Hầu thật sự có ý với Tuyết vương đó chứ?
Gia hỏa này quả là thâm tàng bất lộ!
Khó trách gã nhiệt tình muốn giúp Tuyết Lan giải phong, hóa ra là vì muốn làm cha của người ta!
Chương 3229: Món Quà Của Tinh Nguyệt.
Tô Vũ mỉm cười không nói gì, giương tay vỏ một cái, bắt khối băng vào trong tay, hắn thử tra xét rõ ràng một chút rồi nói: “Băng Phong đạo khá thú vị, dưới tình huống bình thường rất khó đánh vỡ, có thể xem như thủ đoạn tốt để bảo mệnh!”
Dứt lời, trong tay hắn toát ra hỏa diễm đặc thù khác xa với hỏa diễm thông thường, hơi có cảm giác rét lạnh thấu xương.
Hỏa diễm bốc lên, khối băng dần dân nứt ra từng chút một.
Một lát sau, một quả cầu ánh sáng hiện ra, sau một khắc, Tuyết Lan tướng quân ngưng tụ thành hình người, nhìn thấy Tô Vũ thì nàng rất kinh ngạc.
Tại sao Tô Vũ lại ở đây?
Vậy ta đang ở đâu?
Nàng nhìn quét qua bốn phía, trong lòng kinh ngạc vô cùng, ở đâu ra nhiều cường giả như vậy, còn nữa, đám người tự bạo lần trước vậy mà lại đều còn sống!
Tô Vũ không cho nàng cơ hội mở miệng, đạm mạc nói: “Cự Phủ tiền bối câu ta giải phong cho ngươi, giúp ngươi khôi phục nhục thân, về sau ngươi cứ đi theo Cự Phủ tiền bối là được.
Cự Phủ tiền bối sẽ hiệu lực cho ta!”
Tuyết Lan kinh ngạc, Cự Phủ Hầu hơi xấu hổ, vội nói: “Không có không có, đều là nhờ Vũ Hoàng rộng lượng!”
Tô Vũ khoát tay: “Được rồi, việc nhỏ thôi! Chút nữa ta sẽ dẫn dắt Hoang Thiên Thú đạo giúp mọi người khôi phục nhục thân.
Tuyết Lan, ngươi cũng khôi phục luôn đi!”
Dù Tuyết Lan còn ôm một bụng nghỉ hoặc, nhưng cũng nhạy cảm nhận ra hiện tại không phải phải cơ hội tốt để dò hỏi mọi chuyện.
Rốt cuộc nơi đây là đâu?
Nhân cảnh ư?
Nhân cảnh là như vậy à?
Nàng có cảm giác không quá giống, nhưng nếu không phải Nhân cảnh thì đây là nơi nào?
Quá nhiều cường giả!
Lần trước nàng từng trò chuyện với Anh Vũ bọn họ, nhưng không nghe nói Nhân tộc có nhiều cường giả đến vậy, còn nữa, nàng đã tự phong ấn bao lâu?
Vì sao nàng cảm thấy những người tự bạo lần trước đều cường đại hơn rất nhiều?
Trăm năm?
Hay ngàn năm?
Trong lúc nhất thời, Tuyết Lan cảm thấy mình bị mất khái niệm thời gian, cũng không biết từ lúc mình phong bế tới giờ đã trôi qua bao lâu rồi nữa.
Tô Vũ đi tới lỗ hổng đào từ thời không trường hà.
Từ nơi này hắn có thể dẫn dắt ra Hoang Thiên Thú đạo.
Hoang Thiên Thú đạo bị Văn vương phong ấn, về sau, Tô Vũ đã giao cho Đại Tân vương, hiện tại nó lại trở thành trạng thái vô chủ.
Hắn cũng muốn xem thử Tinh Nguyệt lưu lại cho mình cái gì.
Trong tay Tô Vũ hiện ra một giọt máu, đó là huyết dịch của Hoang Thiên Thú mà trước đó hắn đã lưu lại.
Lúc này, hắn kích phát huyết dịch, một cỗ lực lượng hiện ra, đại đạo cũng theo đó mà xuất hiện.
Bây giờ Tô Vũ đã lý giải cảm ngộ đại đạo càng nhiều, dù là Hoang Thiên Thú đại đạo không nằm ở đây nhưng hắn muốn dẫn dắt tới cũng rất dễ dàng.
Một lát sau, Tô Vũ lại mở Thiên Môn, hắn trông thấy một đầu đại đạo lan tràn kéo đến!
Rất nhanh, lực lượng đại đạo thông qua lỗ hổng mà chui xuống.
Tô Vũ giương tay vô một cái, xé rách hư không rồi bước vào thời không trường hà.
Không bao lâu sau, hắn đã thấy được nhánh đạo Hoang Thiên Thú.
Tô Vũ bước vào nhánh sông, khi hắn vừa tiến vào, đầu tiên xuất hiện một cỗ lực cần, bất quá rất nhanh lại biến mất.
Tô Vũ cảm ngộ một lúc liền nhận ra, tuy lực lượng Sinh Tử đại đạo của mình phong ấn nhưng nơi này cũng không có hiệu quả ngăn cản gì, những người khác muốn xâm nhập thì sẽ rất phiền phức.
Có điều thứ làm hắn khó hiểu hơn cả chính là sinh cơ trong đây rất nồng đậm, lực lượng thân thể cũng cực kỳ đồi dào.
“Sao lại vậy?”
Cổ quái!
Dù Tinh Nguyệt chấp chưởng Sinh mệnh đại đạo thì nàng cũng chỉ vừa mới khôi phục, nàng lấy đâu ra nhiều lực lượng thân thể và sinh cơ chỉ lực như vậy?
Mà còn không phải là chủng loại hoang dại, lực lượng này đều đã được thuần phục, được nuôi dưỡng!
Thật khó hiểu!
“Chẳng lẽ là do lúc trước lưu lại sao?”
Tô Vũ chỉ có thể suy đoán như thế, hắn không nghĩ nổi tới chuyện Tinh Nguyệt lại chạy đi tìm Bách Chiến để rút ra sinh cơ cùng lực lượng thân thể của đám người kia.
Tô Vũ bật cười, cũng tốt!
Hiện tại hắn rất cần lực lượng thân thể, hắn còn đang lo Hoang Thiên Thú đạo sẽ không đủ cho tất cả mọi người, hiện tại thì dư sức rồi.
Sinh cơ chỉ lực cũng rất tốt, có thể chữa thương, có thể làm cường đại nhục thân, có thể cường hóa sinh cơ, cũng có thể khôi phục thọ nguyên… Có lẽ Tinh Nguyệt có ý muốn giúp hắn khôi phục thọ nguyên, nhưng hắn lại không quá cần!
Tô Vũ cảm thấy nếu mình có thể tăng lên, trong vòng mười năm tất nhiên sẽ có đột phát Khi đó tự khắc hắn sẽ khôi phục thọ nguyên.
Nếu không cách nào tăng lên, mười năm sau… đại khái chẳng cần lâu như vậy, khi đó có lẽ hắn đã chết, thứ như thọ nguyên gì đó chẳng hề quan trọng, mười năm đã dư xài rồi!
Thậm chí ba năm cũng đủ xài!
“Huống chi, một khi Sinh mệnh đại đạo của ta cường đại, tự nhiên cũng có thể bổ sung thọ nguyên!”
Thọ nguyên là đô tốt, hẳn vài lão gia hỏa sẽ rất cần.
Dù sao tiếp cận cực hạn thọ nguyên thì sẽ dẫn đến chuyện trạng thái tụt giảm!
“Cự Phủ, Tam Nguyệt, Hỏa Vân… Những người này đều tương đối lớn tuổi, hấp thu một chút sinh cơ sẽ có thể khôi phục càng tốt hơn, đạt tới được trạng thái đỉnh phong!”
Mà đám Nam vương vừa phục sinh cũng cần, bởi vì phục sinh xong thì sinh cơ chỉ lực của họ không thể tràn đây.
Rất tốt!
Tô Vũ lộ ra tiếu dung, Tinh Nguyệt lưu lại những lực lượng này đều là thứ mà hắn cân, vừa vặn bớt đi rất nhiều phiền phức giúp hắn.
“Xem ra ký ức của nàng ta khôi phục rất nhiều..”
Tô Vũ cười tủm tỉm nghĩ về vị quân chủ hay thẹn quá hóa giận đó, có điều trong lòng cũng có điểm nghi hoặc.
Tinh Nguyệt sống mấy chục vạn năm, làm Tử Linh cũng vô số thời gian, nàng thật sự có thể nhớ kỹ mấy năm gần đây ư?
Nhưng tỉ mỉ nghĩ lại thì… đại khái cũng có thể.
Không có cách nào cả, nàng tự ủ mình làm trạch nữ mấy chục vạn năm, hình như chỉ ngày ngày trồng hoa trồng cỏ, khi còn sống có lẽ cũng là trạng thái này.
Loại trạch nữ như thế ngươi không thể đoán ra trong trí nhớ của nàng ngoại trừ hoa cô thì còn có gì khác.
“Trạch đến đáng sợ!”
Tô Vũ lắc đầu, không suy nghĩ thêm nữa, sau một khắc, hắn khẽ quát một tiếng rồi bỗng nhiên tung ra một quyền trực tiếp đánh cho Hoang Thiên Thú đại đạo rung động kịch liệt!
Tô Vũ muốn bổ đại đạo này ra, khiến tất cả lực lượng tiết ra ngoài!
Các đại đạo khác hoặc là đã có chủ hoặc là đã có người dung hợp, nếu như hắn cường công thì sẽ phải tử chiến.
Đại đạo này thì Tô Vũ lại nắm rõ ràng, hoàn toàn không có ai chưởng khống, đánh nát thì cũng chẳng ai thèm quan tâm.
Chương 3230: Nên Đánh Ai?
Oanh!
Trời đất sụp đổi Không trung bỗng nhiên xuất hiện một cái động lớn, Tô Vũ đi ra từ đó, theo sau hắn là vô số lực lượng thân thể cùng sinh cơ chỉ lực.
Tô Vũ hô hào: “Khôi phục nhục thân, các vị thế hệ trước nhanh chóng cường hóa sinh cơ đi!”
Mọi người không cần hắn nhiều lời, đồng loạt bắt đầu hấp thu lực lượng thân thể mạnh mẽ này!
Tốc độ cắn nuốt của đám Đại Tần vương cực nhanh.
Nhất là Đại Tần vương và Đại Hạ vương, trước đó họ từng nắm giữ đầu đại đạo của Hoang Thiên Thú, bây giờ lực lượng thân thể tràn lan cũng khiến hai vị điên cuồng hấp thu.
Ánh mắt Tô Vũ lấp lóe, nhìn về phía một số người xa xa, cười nói: “Đại Kim vương, Đại Sở vương… Các ngươi thử xem có thể mượn cơ hội này rút ra nhiều lực lượng thân thể, trực tiếp tấn cấp Hợp Đạo không!”
Vẫn còn vài vị chủ nhân khai phủ của Nhân tộc chưa tấn cấp!
Đám người kia khẽ liếc nhìn nhau, bỗng nhiên, Đại Kim vương cao giọng nói: “Bệ hạ, sau khi chúng ta hấp thu lực lượng thân thể, tấn cấp Hợp Đạo thì có thể mang theo lực lượng thân thể dung hợp thiên địa của bệ hạ, mở ra Thân thể đại đạo, cùng nhau tái tạo Thân thể đạo!”
Tô Vũ mỉm cười gật đầu: “Được, bất quá không phải các vị muốn rèn đúc một Thân thể đạo đồng dạng như Thời gian đại đạo à?”
“Chúng ta… là võ phu!”
Mấy người không biết phải làm sao, chúng ta không hề muốn đâu nhưng chúng ta toàn là dân võ, chú định rằng nhục thân phải cường đại!
Binh khí đại đạo đều bị đám tôn tử kia đoạt sạch, chúng ta không có cách nào cả nên chỉ có thể tái tạo Thân thể đạo mà thôi!
Cùng lắm thì nhục thân thành vương!
Tô Vũ phất tay, ra hiệu cho mọi người tiến hành đi.
Thế là các vị khai phủ của Nhân tộc vẫn chưa đổi đạo bèn nhao nhao bắt đầu rút ra lực lượng thân thể để tấn cấp!
Tấn cấp xong, họ không có hứng thú về Nhân cảnh chiếm đoạt Thân thể đạo với Bách Chiến, họ dứt khoát hơn một chút, trực tiếp dung nhập thiên địa của Tô Vũ, tái tạo một Thân thể đạo, làm một vị chủ nhân tự khai đạo!
Trong nhất thời, Hợp Đạo lại tăng thêm nhiều vị!
Thân thể của những người khác cũng cấp tốc khôi phục.
Thiên địa của Tô Vũ lại tiếp tục khuếch trương, mọi người cường đại cũng giúp Tô Vũ cường đại, bọn họ đang hoàn thiện thiên địa cho hắn.
Nằm yên cũng tiến bộ!
Đến tận lúc này, chiến lực dưới trướng Tô Vũ triệt để tăng lên tới đỉnh phong, Đại Tần vương cùng Đại Hạ vương bởi vì nhục thân hoàn toàn khôi phục nên mơ hồ có xu hướng bước vào lĩnh vực mạnh hơn.
Hai vị này sẽ không trở thành ngụy Thiên Tôn đó chứ?
Nếu là như vậy thì khi ra bên ngoài họ cũng sẽ là Thiên Vương!
Tô Vũ có chút mong chờ nho nhỏ, chờ mong những người này càng thêm cường đại!
Tốt nhất là đều trở thành Thiên Tôn, trở thành chủ nhân quy tắc trong đại đạo của mình, dù khi ra ngoài thực lực tụt giảm thì cũng đủ để áp chế vạn giới hiện tại.
“Bảo vệ Giám Thiên Hầu cho tốt, chỗ ta sớm muộn gì cũng sẽ trở thành thế lực mạnh nhất!”
Đúng vậy, bảo vệ Giám Thiên Hầu!
Tô Vũ bỗng nhiên toát ra ý nghĩ như vậy, dù sao ta và Thời gian đại đạo phân tách rõ rệt, lão tử đâu cân trông cậy vào việc giết Giám Thiên Hầu để cho thủ hạ tấn cấp chủ nhân quy tắc!
Nhưng đám vạn tộc và phe Bách Chiến thì rất cần, vì vậy hắn nhất định phải bảo vệ Giám Thiên Hầu cho tốt!
Giám Thiên Hầu không chết thì chỗ ta sớm muộn gì cũng sẽ trở thành thế lực cường đại nhất!
Hắn nhìn mọi người đang khôi phục, thầm nhẩm tính rồi cảm khái một tiếng: “Ta rời Nhân cảnh đã hơn một tháng!”
Đã rất lâu!
Ta đã nhường lại Nhân cảnh hơn một tháng, thời gian này trôi qua thật nhanh.
Phì Cầu không cần khôi phục nhục thân, nó đang đứng ở một bên nhìn mọi người, nay nghe Tô Vũ nói vậy bèn ngoắt ngoắt cái đuôi nhìn hắn, trong lòng nó mang theo chút cổ quái.
Hơn một tháng… thế là lâu lắm hở?
Ta đã tưới hoa mười mấy vạn năm kia kìa!
Vì sao nghe Tô Vũ cảm khái, đột nhiên ta lại cảm giác được một tháng cũng thật là dài nh Rất nhiều lực lượng thân thể tuôn ra.
Các vị cường giả ai cần khôi phục thì khôi phục, ai cần cường hóa thì cường hóa, nhất thời, không khí nơi đây vô cùng vui vẻ hòa thuận.
Đương nhiên lại có người không vui nổi.
Khi Định Quân Hầu ngựa không dừng vó gấp gáp chạy tới, vừa thở dốc vừa quan sát, mẹ nó, thật sự là bắt đầu quá nhanh, gã lớn tuổi, theo không kịp tiết tấu nữa rồi!
Lúc nào thì tiết tấu lại đẩy nhanh như vậy chứ?
Tăng lên, tăng lên, không ngừng tăng lên!
Gã cực kỳ gấp gáp, vừa tới liền xông lên đoạt lực lượng thân thể, nhưng hết lần này tới lần khác đều không đoạt được bằng người ta.
Gã sốt ruột muốn chết nhưng không có cách nào, chỉ đành chạy tới chỗ Thiên Diệt, tên kia đang độc chiếm một đống lực lượng thân thể, ngươi chỉ là con khi lớn, cần nhiều lực lượng thân thể như thế làm gì?
Bọn hắn tuy ầm ï nhưng thực lực tăng lên là sự thật.
Thế nhưng cũng có người không thể tăng lên, bên cạnh, chẳng biết lúc nào toát ra một bóng người, bây giờ Thông Thiên đã nói ít đi rất nhiều nhưng y vẫn nhịn không nổi, nhỏ giọng thì thầm: “Bệ hạ, lúc nào chúng ta mới đi đánh chết Nguyệt Hạo?”
Ta cũng muốn trở thành Thiên Vương!
Hiện tại y vẫn là Hợp Đạo nhị đẳng, tuy rằng rất lợi hại, nhưng ở cạnh cả đám Thiên Vương thì y chẳng còn đáng giá nữa, y cảm thấy chỉ cần đánh chết Nguyệt Hạo thì bản thân tuyệt đối có thể tiến cấp thành Thiên Vương!
“Hay là đánh chết Võ Hoàng cũng được!”
Thông Thiên Hầu lại đề nghị.
Ngươi thấy thế nào?
Tô Vũ bật cười, gia hỏa này quả là có gan nói ra.
“Bớt nói nhảm đi!”
Tô Vũ mặc kệ y, nhìn về phía mọi người đang tăng tiến, lại thấy Tam Nguyệt và Cự Phủ cũng đang hấp thu sinh cơ chỉ lực bèn thuận miệng hỏi: “Tam Nguyệt tiền bối, gần đây thượng giới có khai chiến không?”
“Trước đó có khai chiến một trận, khi sắp kết thúc thì Đoạn Vĩ Long và Bát Dực Hổ đến khiến cho vạn tộc hơi kiêng kị, không dám tiếp tục chém giết tiếp nữa!”
“Toàn là phế vật!”
Tô Vũ lắc đâu: “Vạn tộc quả nhiên không quả quyết, lề mà lề mẻ! Kỳ thật ta cảm thấy lạ nhất là vì sao Hỗn Độn nhất tộc cũng muốn kéo dài! Nói thật, vạn tộc kéo dài thì ta không ngạc nhiên, bọn gia hỏa này có quá nhiều tư tâm, lại do các tộc liên thủ nên không dễ thống nhất ý kiến.
Nhưng Hỗn Độn nhất tộc nên lấy thế sét đánh lôi đình, càn quét vạn tộc, cấp tốc thanh lý bọn chúng mới đúng chứ?”
Hỗn Độn nhất tộc đương nhiên không yếu!
Hiện tại thực lực mà chúng lộ ra cũng chưa hẳn đã là toàn bộ.
Tam Nguyệt giải thích: “Có lẽ Địa Ngục Môn sắp mở, mọi người đoán là Hỗn Độn nhất tộc đang chờ Địa Ngục Môn mổ rai”
‘Thật sao?
Tô Vũ rơi vào trầm tư, nghe nói Địa Ngục Môn phong ấn thời Hỗn Độn, khi đó phải chăng có rất nhiều cổ thú Hỗn Độn xuất hiện?
Chủ nhân quy tắc cũng sẽ xuất hiện chứ?
Hay sẽ có cường giả tuyệt thế tồn tại?
Nếu là vậy thì mọi chuyện sẽ rất khó khăn.
Tô Vũ rơi vào trầm tư, sau đó hắn nói: “Vạn tộc và Hỗn Độn nhất tộc nhất định phải đánh, song phương cần tiêu hao lực lượng của nhau mới được! Nếu không, song phương đều rất khó đối phó, Thiên Tôn vạn tộc e là có hơn mười vị, Thiên Vương cũng không hề ít!”
Tô Vũ phân tích: “Ta không thể kéo dài quá lâu! Õ thượng du, khả năng cao là Nhân Hoàng sắp trở về, trở về cũng không phải là chuyện tốt, Nhân Hoàng trăm phần trăm đang ở thế hạ phong, thậm chí còn xuất hiện tình huống tổn binh hao tướng!”
“Ta còn lo lắng một việc, có lẽ Ngục vương đang ở trong Địa Ngục Môn!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Tam Nguyệt và Cự Phủ đều biến hóa.
Tô Vũ giải thích: “Xác suất Ngục vương ở chỗ Nhân Hoàng không lớn, cũng không thể nào lại ở cùng Văn vương, vậy thì khả năng lớn nhất là Ngục vương đã tiến vào Địa Ngục Môn, tránh khỏi biến số khi Nhân Hoàng lôi tất cả cường giả rời đi!”
“Ta chỉ tò mò không hiểu chẳng lẽ không có cách nào mở Địa Ngục Môn ra? Theo ta được biết, Hỗn Độn nhất tộc đã có người tiến vào đó, không lẽ chỉ có thể đi vào mà không thể ra ư?”
Từng ý nghĩ hiển hiện, Tô Vũ lại nói: “Hai vị tiền bối, các vị cảm thấy nếu bây giờ phải đánh thì chúng ta nên đánh ai là tốt nhất?”
Cự Phủ suy nghĩ một chút bèn đáp: “Nếu không thì cứ liên thủ với vạn tộc đánh phản đồ trước! Không biết khi nào Địa Ngục Môn sẽ mở ra, đến lúc đó bên trong xuất hiện cường giả sẽ càng khó đánh, không bằng trước hết cứ diệt đám gia hỏa bên ngoài rồi mới đánh người bên trong!”
“Chờ người ở bên trong đi ra thì khi đó vạn tộc cũng sẽ đánh!”
Cự Phủ nói rất nhanh: “Ta cảm thấy hiện tại vạn tộc cũng đang sợ Địa Ngục Môn mở cổng!”
Đúng là như thế thật!
Tô Vũ hay Bách Chiến đều giống nhau, kỳ thật nội tình đều có đủ, dù cho Nhân Hoàng trở về thì cũng không sợ, nhưng đằng sau Địa Ngục Môn có bao nhiêu cường giả thì không ai biết, điều này mới khiến người ta phải kiêng ky.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








