[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 645 : Võ Hoàng Lại Chết! (c3221-c3225)
❮ sautiếp ❯Chương 3221: Võ Hoàng Lại Chết!
Cùng một quãng thời gian.
Sâu trong thời không trường hà.
Rung chuyển do Lam Sơn phục sinh làm cho tất cả mọi người đều nhìn về phía hư ảnh.
Có người lén thì thầm: “Võ Hoàng lại chết một lần nữa hả?”
Hư ảnh Nhân Hoàng cảm thấy gia hỏa này đang ẩn ý mỉa mai mình.
Hai lần!
Lần thứ nhất, y nói Võ Hoàng bị giết, lần thứ hai, y nói biển ý chí của Võ Hoàng tan vỡ, triệt để tiêu vong.
Mới rồi chính là lần thứ ba dao động… việc này đại biểu cho cái gì?
Hiển nhiên, mọi người cảm thấy khả năng không phải là Võ Hoàng, đương nhiên khi nhàn rỗi mỉa mai lão đại của mình vài câu cũng là một loại vui thú.
Hư ảnh thầm ngẫm nghĩ, bọn gia hỏa các ngươi đã nói như vậy mà ta lại không nói lời nào thì quá có lỗi với các ngươi.
Y ngẫm nghĩ một lát, sau đó bình tĩnh cất tiếng: “Võ Hoàng lại chết!”
Đám người lặng ngắt như tờ, chờ đợi Nhân Hoàng bệ hạ đưa ra một lời giải thích hoàn mỹ, xem xem lần này Võ Hoàng chết như thế nào?
Ngài nói nghe thử đi!
Hư ảnh phân tích: “Lần thứ nhất, nhục thân tiêu vong! Lần thứ hai, biển ý chí tiêu vong! Lần thứ ba, lão hóa thành Tử Linh còn bị người cấp tốc bắt được, lấy thực lực cường đại đánh chết thân Tử Linh của lão khiến cho Tử Linh thiên hà rung chuyển, kèm theo thời không trường hà dao động!”
Chuyện này… Người nào tin thì người đó là kẻ ngốc!
Có vị cười ha hả: “Bệ hạ, tuy Võ Hoàng không yếu, nhưng lão hóa thành Tử Linh rồi chết lại có thể khiến toàn bộ Tử Linh thiên hà đao động được sao? Thậm chí ảnh hưởng tới tận thời không trường hà, có khả năng này ư?”
Hư ảnh cười khinh miệt: “Người không biết đúng là vô tri! Thời không trường hà và Tử Linh thiên hà vốn nối liền với nhau, các ngươi không biết chuyện này thì còn biết cái gì? Thế mà lại đám hồ ngôn loạn ngữ phủ định hết thảy lời ta nói!”
Thôi được, Nhân Hoàng luôn luôn có thể nói từ chết thành sống, nói đến mức Văn vương bọn họ đều không thể không thỏa hiệp, đành vậy, ngài nói sao thì tính thế đi!
Nhưng mà khi dao động lần thứ tư lại truyền đến, mà lần này còn có cảm giác liên miên không dứt thì tất cả mọi người đều khẽ giật mình, vội nhìn về phía Nhân Hoàng.
Ngài tiếp tục đi kìa!
Lần thứ ba, ngài nói là thân Tử Linh chết, lần thứ tư ngài định nói thế nào đây?
Có người trêu chọc: “Chẳng lẽ Võ Hoàng còn có thể chết bốn lần? Bệ hạ, hay là ngài đổi cách nói khác đi, lần này là ai chết vậy?”
Hư ảnh yên lặng nhìn vị mới lên tiếng kia, nửa ngày sau mới đáp: “Vẫn là Võ Hoàng!”
Mọi người nín cười!
Bệ hạ vì đấu võ mồm mà không cần thể diện nữa rồi à?
Vẫn là Võ Hoàng?
Ha ha!
Chết ba lần, đến cả thân Tử Linh cũng chết, ngài nói cho chúng ta nghe thử xem làm sao để có thể chết lần thứ tư?
Hư ảnh bình tĩnh giải thích: “Lần này dao động là nối tiếp với lần trước đó, chênh lệch thời gian không quá xa! Ta suy đoán, trước đó tuy Từ Linh Võ Hoàng chết nhưng căn nguyên Tử Linh chưa bị diệt, lần này là căn nguyên Tử Linh bị tiêu diệt dẫn đến Từ Linh thiên hà rung động!”
Có người không hiểu nên cất tiếng hỏi: “Căn nguyên Tử Linh?”
“Đương nhiên, người ngu muội thì không biết, đừng hòng phản bác ta!”
Hư ảnh thản nhiên đáp: “Tử Linh tồn tại căn nguyên và bản tôn, nếu từng xâm nhập Tử Linh đại đạo để dò xét thì sẽ biết, không biết thì không xứng đàm luận vấn đề này với ta!”
Bấy giờ thực sự có người đứng ra nói rõ vấn đề: “Bệ hạ nói không sai, Tử Linh thực sự chia thành hai bộ phận”
“Thật hay giả vậy? Minh vương, không phải ngươi chiếu cố mặt mũi của bệ hạ nên cố ý nói như vậy đấy chứ?”
“Sao có thể!” Minh vương bật cười: “Không cân thiết phải làm vậy, kỳ thật không chỉ một mình ta biết, không tin thì ngươi hỏi mấy vị từng tới Tử Linh thiên hà đi!”
Rất nhanh, có người lên tiếng ủng hộ: “Đúng là có tồn tại căn nguyên!”
Được rồi, trước đó bọn họ còn cảm thấy Nhân Hoàng nói lung tung, hiện tại thì ai nấy đều im miệng.
Dù sao họ không có cách nào phản bác.
Nhân Hoàng nói lý rất rõ ràng, lần thứ nhất – nhục thân, lần thứ hai – biển ý chí, lần thứ ba – Tử Linh bản tôn, lần thứ tư – căn nguyên Tử Linh…
Khá lắm, Võ Hoàng chết bốn lần, nhiều lần kinh động tới thời không trường hà, thể diện của vị này quả nhiên không tầm thường!
Có người trêu ghẹo: “Nếu mà có lần thứ năm nữa vậy thì quá thú vị!”
Đám người kém chút đã cười chết, đúng thế, ngay cả căn nguyên đều bị tiêu diệt rôi, lần thứ năm liệu bệ hạ của chúng ta sẽ đưa ra đáp án gì đây?
Mà ngay một khắc này, dao động lần thứ năm truyền đến!
Bấy giờ ở Tử Linh giới vực, Tô Vũ mới vừa khôi phục Nam vương, dao động còn lớn hơn cả khi Lam Sơn phục sinh, khiến cho cả trường hà rung động lợi hại hơn trước nhiều!
Tất cả mọi người đều nhìn về phía hư ảnh.
Ngài tiếp tục đi!
Lần thứ năm, ngài còn có thể nói là Võ Hoàng lại chết, còn có thể đưa ra được lý do thì chúng ta thật sự phục ngài luôn!
Mà hiện tại, hư ảnh quay người nhìn về phía xa, trong mắt lộ ra vẻ cổ quái.
Tên cháu trai nào suốt ngày gây sự thế?
Ngươi tính không yên với ta đúng không?
“Chẳng lẽ là khai thiên? Một tên tôn tử khai thiên suốt ngày đang gây chuyện sao?”
Có khả năng này!
Nhân Hoàng đã có phán đoán, nhất định là một tiểu tử khai thiên nào đó không ngừng gây chuyện, nếu không cũng sẽ chẳng chấn động thời không trường hà mỗi ngày như thế.
Gia hỏa này thật lắm chuyện!
Y đưa lưng về phía đám người, suy tư một phen rồi tiếp tục nói: “Võ Hoàng lại chết!”
Tất cả mọi người yên lặng chờ đợi, lần này Võ Hoàng chết như thế nào á?
“Căn nguyên Tử Linh nổ tung, không có nghĩa là Võ Hoàng không có cách nào chết thêm lần nữa..”
Hư ảnh suy tư một phen, bỗng nhiên nói: “Đúng rồi, lần này là Thiên Môn của Võ Hoàng triệt để phát nổ, trước đó, lão chết nhưng Thiên Môn vẫn còn tồn tại, cũng coi như lão còn sống, mà Thiên Môn bạo liệt mới xem là hoàn toàn chết đi!”
Có người cười khẽ, thấp giọng hỏi: “Bệ hạ, nói như vậy thì Võ Hoàng sẽ không thể chết lần thứ sáu, đúng không?”
Coi như ngài trót lọt năm lần!
Nếu lại có dao động lần thứ sáu thì ngài tính nói thế nào đây?
Hư ảnh không lên tiếng, liệu có lần thứ sáu không?
Hẳn là… có!
Còn chuyện lúc nào sẽ xảy ra thì y không rõ ràng.
Sau một khắc, y nhận thấy lần thứ sáu hình như sắp đến rồi!
Được rồi, lão tử tìm không ra lý do nào nữa!
Nếu đã không tìm ra thì cũng không để cho tên kia có lần thứ sáu!
Hư ảnh lạnh nhạt nói: “Sẽ không thể chết lần thứ sáu đâu, lần này, Võ Hoàng đã triệt để tử vong rồi!”
“Ta đi dạo đây… Các ngươi tiếp tục phòng thủ, ta xem xem còn bao lâu nữa mới có thể trở về vạn giới!”
Y đạp không rời đi, rất nhanh đã bay tới phía trước, sau một khắc bỗng nhiên y giãm chân một cái, lần dao động thứ sáu không quá mạnh nên đã bị y dùng một cước trấn áp!
Ừm, rất tốt!
Y không cần phải suy nghĩ xem Võ Hoàng chết lần thứ sáu như thế nào!
Một đám gia hỏa còn dám đấu võ mồm với ta, ta có thể thua các ngươi được chắc?
Ha ha!
Ta sẽ không bao giờ thua!
Lần thứ bảy, lần thứ tám cứ tới đi, ta mới không sợ, ta sẽ cho ngươi một cước đạp bằng!
Nhưng mà ngay khi y sinh ra ý nghĩ như vậy, dao động lần lượt xuất hiện, y đều có thể bình tĩnh trấn áp, thế nhưng ở lần cuối cùng, chấn động vô cùng kịch liệt xuất hiện, hư ảnh bỗng nhiên khựng lại.
“Đệt”
Tiếng hét lớn vang vọng tứ phương!
Khí tức hư ảnh đột nhiên biến ảo, khí cơ cường đại như muốn phá võ trường hà!
Hai mắt hư ảnh trừng lớn, rất rất lớn!
Y nghiêng mắt nhìn phương xa!
Đậu má, có phải ta cảm giác sai rồi không?
Tỉnh Nguyệt… sống lại ư?
“Đệch!”
Y lại hét lớn, hư ảnh cực kỳ chấn động, sao có thể?
Là cường giả cảm ngộ Sinh Tử đại đạo sao?
Không đúng, vạn giới không có chủ nhân quy tắc!
Rốt cuộc là ai vậy?
Mẹ nó, chẳng lẽ Võ Hoàng khai thiên rồi?
Ta có chết cũng không thể tin!
Chương 3222: Không Ngừng Phục Sinh.
Trong Tử Linh đại đạo.
Tô Vũ thừa dịp Vong Linh Chi Chủ biến mất, cấp tốc bắt đầu phục sinh mọi người, lôi đình nổi lên bốn phía!
Lực lượng sinh tử bị Tô Vũ rút ra rất nhiều khiến cho toàn bộ giao giới phải rúng động.
Vị thứ hai được hỏi sinh chính là Nam vương!
Khi Nam vương tiến hành, kiếp nạn lôi đình mạnh đến khó tin, từng đợt từng đợt đánh cho thiên địa của Tô Vũ như muốn võ vụn!
Nam vương vẫn kiên trì cắn răng chịu đựng!
Từ trạng thái bị cháy đen thui bà dần dân khôi phục lại.
Sau khi khôi phục thì Nam vương cũng giống như Lam Sơn Hầu, bà đổi trang phục, không còn là dáng dấp Tử Linh nữa nhưng về mặt của bà thì vẫn rất thanh lãnh, mơ hồ không khác trước lắm, bất quá trông có vẻ càng lạnh lùng hơn trạng thái Tử Linh một chút.
Khí tức của Nam vương rung chuyển, trang phục cũng khác biệt so với những người khác, không quá xa hoa phức tạp, chỉ là một chiếc váy dài đơn giản màu đen không nhiều trang sức.
Có vẻ Nam vương không phải là Nhân tộc.
Nhưng cụ thể là chủng tộc gì thì trước kia Tô Vũ không biết, mà bà cũng chưa từng đề cập qua.
Nhưng lúc này chăm chú quan sát một hỏi thì Tô Vũ mơ hỏ đã có phán đoán.
Nam vương thực sự không phải là Nhân tộc, cũng không phải các chủng tộc như Thần Ma Tiên, Tô Vũ thử cảm ứng một phen, có thể Nam vương là một trong những cổ tộc hình người sớm đã diệt tuyệt từ lâu.
Không phải Hồn Tộc thì sẽ là Thiên Nhân tộc đã biến mất ở thời kỳ Thái Cổ.
Những đại tộc hoành hành suốt Thái Cổ hay Thượng Cổ này sớm đã biến mất trong lớp bụi lịch sử, khó trách Nam vương lại không đề cập tới chủng tộc của mình, chẳng phải là bà lãng quên mà chỉ vì chúng vốn đã tan biến.
Nam vương lựa chọn một đầu đại đạo rồi trực tiếp dung nhập, cơ hồ là trong nháy mắt, bà đem đến cho người ta cảm giác bà đã là Thiên Tôn!
Giống như khi còn sống bà từng chấp chưởng đại đạo này và cũng đã đạt tới lĩnh vực Thiên Tôn.
Hẳn Nam vương đã là Thiên Vương từ lâu!
Có thể trước khi chết bà là Thiên Vương, thậm chí có thể là Thiên Tôn, hoặc là thời kỳ đó không có Thiên Tôn nên bà chính là chủ nhân quy tắc, đương nhiên, Tô Vũ chưa từng nghe nói có chủ nhân quy tắc khôi phục, cho nên tình huống cụ thể ra sao chỉ sợ mỗi mình Nam vương mới biết.
Bây giờ Nam vương dung hợp một đầu đại đạo, không phải do Tô Vũ chỉ định mà là bà tự lựa chọn.
Đó là một đại đạo tương đối ít thấy, Tiên đạo. (Tiên: roi)
Nam vương còn có sở thích này ư?
Bà chuyên dùng roi sao?
Không đúng!
Mấy lần trước Nam vương xuất thủ đâu có dùng roi.
Thôi được rồi, Tô Vũ cũng không có thời gian quản chuyện này.
Hắn đang tập trung phục sinh người tiếp theo, hắn không dám kéo dài quá lâu bởi vì càng kéo dài thì có thể khiến Vong Linh Chi Chủ khôi phục một lần nữa, hắn không có Long Huyết Hầu thứ hai để sử dụng!
Lần thứ ba, Tô Vũ lựa chọn phục sinh Hà Đồ.
Hà Đồ cực kỳ kích động, cuối cùng cũng đến lượt ta.
Bất quá lần này Hà Đỏ khôi phục khó hơn những người khác nhiều, thực tế không phải là do thực lực của y quá mạnh, cũng không phải sinh cơ không đủ, mà là vì lực lượng lôi đình.
Lam Sơn và Nam vương chống cự vẫn tương đối nhẹ nhõm.
Lôi đình công phạt Hà Đồ lại rất cường đại, Hà Đồ dung hợp căn nguyên xong cũng chỉ là Hợp Đạo nhị đẳng.
Mà lực lượng lôi đình này mơ hồ lại đạt đến cấp độ Thiên Vương.
Trước đó Lam Sơn cùng Nam vương gánh chịu lôi đình rất cường đại, bất quá có lẽ là vẫn tồn tại giới hạn, họ chưa vượt qua Thiên Tôn cho nên hai người đều có thể chặn lại.
Mà Hà Đồ thì khác, y phục sinh nhanh hơn nhiều, nhục thân vẫn còn tồn tại, Tô Vũ còn chẳng cần tiêu hao quá nhiều sinh lực.
Nhưng lực lượng lôi đình lại kém chút nữa đã đánh y chết tươi!
Còn may cuối cùng thì Hà Đồ vẫn chống đỡ được.
Thế nhưng người y đầy thương tích, không có được vẻ tiêu sái sau khi khôi phục giống như Nam vương.
Dù khôi phục thì toàn thân Hà Đồ cũng cháy đen, trong thời gian ngắn e là khó mà tiêu tan hết.
Tô Vũ chợt quát lớn: “Những vị khác muốn phục sinh hãy tự mình suy nghĩ kỹ càng!
Lôi đình chi lực không nhận khống chế của ta, đây là khảo nghiệm chân chính cuối cùng trước khi sống lại.
Lôi đình giao phó sinh cơ, nếu để ta giúp các ngươi ngăn cản thì cũng được, nhưng khi đó các ngươi phải đối mặt với chuyện sinh cơ không đủ, không cách nào phục sinh, mà các ngươi đã bóc căn nguyên ra khỏi Tử Linh đại đạo rồi…. Khi đó e rằng các ngươi chỉ còn đường chết!”
Ánh mắt hắn vô cùng ngoan độc, lôi đình chỉ lực này thật ra là đem đến sinh cơ đặc biệt để Tử Linh phục sinh, nếu ngăn cản thì có thể sẽ khiến mọi người phục sinh thất bại, tốt nhất là phải tự mình đón nhận.
Những Tử Linh đã dung hợp căn nguyên đều không hề có ý định rời đi.
Đến mức này, họ đều đã thấy được hi vọng, nếu còn bỏ đi thì đó chính là hành động ngu xuẩn.
Dù có chết thì cũng phải thử một lần.
Tổng cộng ước chừng 30 vị Tử Linh dung hợp căn nguyên, ai chưa dung hợp thì hiện tại cũng chẳng còn cơ hội, Tô Vũ không có khả năng để cho mọi người đi dung hợp tiếp, nếu làm thế thì Vong Linh Chi Chủ tất sẽ xuất hiện lần nữa.
Trước đó, Long Huyết Hầu vất vả lắm mới lấp đây lỗ thủng, bây giờ trừ phi đem Tử Linh Đế Tôn đến lấp, nếu không sẽ chẳng có bất cứ ai đủ để bổ sung phần khuyết thiếu được cả!
Phục sinh, không ngừng phục sinh.
Tô Vũ rút ra sinh lực trong đại đạo của mình, cũng rút ra sinh lực trong Tử Linh đại đạo, những cường giả này phục sinh đều sẽ tiêu hao rất lớn.
Chờ đến khi phục sinh vị Hỏa Thần nhất tộc, Tô Vũ gần như đã dành hết tất cả sinh lực trong đại đạo của mình, kể cả ở chỗ đầu nguồn cũng bị hắn rút cạn!
Thực lực của Thiên Hỏa tương đối cường đại, tiêu hao cũng quá lớn, khiến cho Tô Vũ phục sinh vị này kém chút đã thất bại.
Hiển nhiên Thiên Hỏa cũng cảm nhận được nên sau khi sống lại, y ngoan ngoãn đi dung nhập Hỏa đạo, không nói thêm bất cứ điều gì.
Tô Vũ chỉ có một đầu Hỏa đạo.
Vốn dĩ nó phải thuộc về Hỏa Vân Hầu hoặc là cường giả Hỏa Linh tộc, bất quả Hỏa Vân Hầu là Thiên Vương, không dung nhập trong đại đạo, Hỏa Linh tộc thì khiến cho Tô Vũ hơi ngoài ý muốn, bởi vì cường giả Ngũ Hành tộc đều lựa chọn dung nhập đại đạo Ngũ Hành hợp nhất.
Lựa chọn giống như Phù Thổ Linh!
Dựa theo giải thích thì tộc của họ muốn trở thành chủ nhân quy tắc là hi vọng rất xa vời, nhưng cùng nhau dung hợp một đầu đại đạo lớn mạnh thì có thể giúp Phù Thổ Linh dẫn đầu bước vào lĩnh vực kia!
Tương tự như Thân thể đạo của Nhân tộc, khi Phù Thổ Linh làm cho Ngũ Hành đại đạo lớn mạnh, dù họ không thể trở thành chủ nhân quy tắc thì cũng có thể sánh ngang với Nhân vương Thân thể đạo Thượng Cổ.
Hiển nhiên, Ngũ Hành tộc muốn dung nhập Ngũ Hành đại đạo giống như Thân thể đạo trong thời không trường hà.
Đây kỳ thật cũng là một phương pháp!
Không thể không nói, quyết định như vậy rất sáng suốt, họ chưa hẳn có thể cảm ngộ tới chủ nhân quy tắc, thế nhưng mọi người cùng nhau củng cố một đầu đại đạo thì chắc chắn sẽ nhanh hơn người khác.
Ngũ Hành tộc đều dung nhập Ngũ Hành đại đạo, điều này làm cho Ngũ Hành đại đạo trong thiên địa của Tô Vũ mạnh hơn các đại đạo khác, gần đây Phù Thổ Linh đã tấn thăng Thiên Vương ngụy đạo.
Trong số 32 vị cường giả Tử Linh, có 6 vị bị lôi đình đánh chết.
Kỳ thật Tô Vũ đã từng thử cho người hỗ trợ ngăn cần, kết quả ngăn cản một hỏi thì vị Tử Linh kia lại hỏng mất.
Khi lôi đình bổ bọn họ cũng là lúc cung cấp cho họ cơ hội khôi phục.
Một khi không có lôi đình, không thể triệt để phục sinh thì sẽ tạo thành trạng thái sụp đổ.
6 vị Tử Linh bỏ mạng kia Tô Vũ cũng không quá để ý.
Trong đó có 3 vị hắn không quen biết, hiển nhiên là Tử Linh từ những phe khác tới, trong 3 vị còn lại thì có 2 vị là Hợp Đạo dưới trướng Nam vương, 1 vị là Tử Linh sau này mới gia nhập vào từ Tử Linh Thiên Hà.
Tô Vũ cũng không tính là quá quen thuộc với họ.
Hắn không tỏ vẻ đạo đức giả, dù sao đều không quá quen thuộc, chết thì chết thôi.
Sống không qua nổi lôi đình chỉ lực thì Tô Vũ cũng chẳng có cách nào.
Chương 3223: Hồi Sinh Tỉnh Nguyệt (1).
Phục sinh cho những Tử Linh này xong xuôi.
Rất nhanh, Tô Vũ nhìn về phía Tinh nguyệt vẫn còn đang dung hợp căn nguyên.
Khí tức của Tinh Nguyệt đã xuất hiện đột phá.
Cấp tốc bước vào Hợp Đạo!
Cơ hồ là chỉ trong chớp mắt, nàng từ Hợp Đạo tứ đẳng thành tam đẳng, tiếp đó là nhị đẳng, ngay sau đó khí tức đạt tới Thiên Vương, mơ hỏ có xu hướng lên đến Thiên Tôn.
Sau khi nàng đạt đến Thiên Tôn, thực ra Tô Vũ cảm nhận được Tinh Nguyệt dường như chưa tới mức cực hạn, nàng còn có thể tăng lên thêm nữa, bất quá quy tắc vạn giới lại đang phát huy tác dụng.
Có lẽ khi còn sống Tinh Nguyệt là chủ nhân quy tắc!
Nhưng nàng đã chết một lần, lúc này dù phục sinh thì vẫn bị phong ấn của Nhân Hoàng hạn chế.
Nếu không, Tinh Nguyệt đã có thể trở thành chủ nhân quy tắc rồi.
Mặc dù chỉ là Thiên Tôn nhưng khí tức của Tinh Nguyệt vẫn rất mạnh mẽ, lúc này trắng đen xen kẽ, sinh tử chỉ lực luân chuyển, Tô Vũ quan sát kỹ hỏi lâu liền nhận ra nên phục sinh nàng như thế nào!
Một lát sau, hai đầu đại đạo được rút ra từ trong Mặc đạo.
Nhất sinh nhất tử, cũng là sinh tử giao nhau.
Tô Vũ nhìn về phía Tinh Nguyệt, Tinh Nguyệt cũng mở mắt nhìn về phía hắn, ánh mắt nàng hơi có vẻ phức tạp, bỗng nhiên mở miệng: “Ngươi… nhất định muốn phục sinh ta?”
Hiện giờ trong Tử Linh đại đạo chỉ còn lại Tô Vũ cùng Tỉnh Nguyệt.
Tô Vũ cười khẽ: “Đã đến lúc này rồi thì đương nhiên phải tiến hành!”
Tinh Nguyệt hơi mất hứng, hỏi lâu sau mới nói: “Ta ở Tử Linh giới vực giữ vững bản tính Tử Linh hơn mười vạn năm, ta vẫn luôn là Tử Linh chứ không phải sinh linh! Ta không có bi thương, không có vui buôn mà chỉ có thái độ bàng quan, bình tĩnh”
Nàng vẫn luôn là loại trạng thái này, vì bị áp chế thực lực nên trước đó nàng cũng chưa từng khôi phục bản tâm gì hết.
Bản chất của Tử linh vốn là lạnh lùng, giết chóc, phẫn nộ.
Chỉ có những này!
Đến Hợp Đạo, đa phần Tử Linh mới có thể vững chắc bản tâm, khôi phục bản ngã, cũng có liên quan tới chuyện ký ức khôi phục, mà ký ức của Tinh Nguyệt thì lại khôi phục rất ít.
Tô Vũ khẽ gật đầu.
Tinh Nguyệt nói tiếp: “Là ngươi giúp ta cảm nhận được phẫn nộ, tức giận, ngươi vẫn luôn khi dễ ta…
Tô Vũ bật cười: “Đại nhân chớ nói đùa, ta không phải loại người như vậy, sao ta có thể khi dễ đại nhân?”
Tinh Nguyệt không để ý tới hắn, tiếp tục nói: “Cho nên bây giờ ta muốn phục sinh, ta muốn làm người một lần nữa, trải nghiệm những cảm giác khác biệt, cảm thụ tính cách bất đồng…”
Tô Vũ cảm khái: “Nên thết”
“Tô Vũ!”
Tinh Nguyệt râu rĩ: “Cho nên sau khi ta phục sinh, ngươi sẽ là người xa lạ đúng không?”
Tô Vũ ngẫm nghĩ chốc lát rồi gật đầu: “Đúng thế!”
Tinh Nguyệt tha thiết nhìn hắn, thấy Tô Vũ vẫn bình tĩnh không lay động, cuối cùng đành phải nói: “Vậy thì phục sinh đi!”
Tô Vũ không nói thêm nữa, Sinh tử đạo lập tức lan tràn về phía Tinh Nguyệt.
Một đầu đại đạo kéo dài đến lỗ hổng của thời không trường hà, một đầu thì kết nối với Tử Linh đại đạo.
Ngay sau đó, Tô Vũ lấy ra một viên thuốc ném cho Tinh Nguyệt: “Đây là Trường Sinh Đan, ngươi mau dùng đi! Khi còn sống có lẽ ngươi là chủ nhân quy tắc, nhưng ngươi lại là nửa sinh nửa tử, kỳ thật cũng đã vượt qua vô số năm tháng, bây giờ chỉ khôi phục thực lực Thiên Tôn thì có thể khôi phục xong sẽ mau chóng chết già!”
Trường Sinh Đan, Tinh Nguyệt không rõ tác dụng của thứ này lắm, bất quá nàng vẫn nghe lời nuốt vào.
“Thôn phệ lực lượng Sinh tử đại đạo!”
Tô Vũ nói: “Thôn phệ xong ngươi vẫn còn là nửa sinh nửa tử… Sinh tử cân bằng nên sẽ không lo bị đánh vỡ!”
Dứt lời, Thiên Môn hiện ra, hắn nói: “Ngươi thôn phệ Sinh Tử Đạo xong thì dùng Tử đạo công kích Thiên Môn của ta, hóa tử khí thành sinh khí!”
Tỉnh Nguyệt ngạc nhiên: “Công kích ngươi?”
“Đúng vậy!”
Tinh Nguyệt trầm mặc.
Tô Vũ nhíu mày: “Đây là đường tắt duy nhất để phục sinh, bây giờ thực lực của ngươi đã sắp vượt qua ta, dù sử dụng Trường Sinh Đan thì sinh lực ở chỗ ta cũng chẳng đủ để giúp ngươi phục sinh!”
Không cho Tinh Nguyệt cơ hội nói chuyện, Tô Vũ lại nói tiếp: “Còn nữa, sau khi ngươi phục sinh thì mau chóng tiến vào thời không trường hà, nắm giữ lực lượng đại đạo khi xưa, mảnh thiên địa này bây giờ không ủng hộ kẻ đến sau lại trở thành chủ nhân quy tắc, đại khái chỉ có thể bảo trì trạng thái Thiên Tôn mà thôi!”
Tỉnh Nguyệt đã hiểu.
“Được rồi, không nói nhiều nữa, lát sau ký ức của ngươi khôi phục thì có thể sẽ khiến những xung kích này tiêu tán, bắt đầu đi!”
Tinh Nguyệt buồn bực không lên tiếng, bắt đầu thôn phệ Sinh Tử đạo.
Khí tức cũng càng ngày càng mạnh, nhưng từ đâu đến cuối không cách nào đột phá giới hạn kia.
Tô Vũ không quá để ý, hiện tại tuy vô dụng nhưng chỉ cần phong ấn bị phá vỡ, chủ nhân quy tắc không còn là sự hạn chế, Tinh Nguyệt sẽ nhanh chóng tiến thêm một bước trên đại đạo chủ nhân quy tắc.
Chỗ tốt thì sớm muộn gì cũng sẽ có.
Sinh tử lực bị thôn phệ, trong chớp mắt, khí tức của Tinh Nguyệt cường đại vượt qua cả Tô Vũ!
Âm!
Tử Linh đại đạo lại chấn động, ở phần nối tiếp bên kia, Thời gian đại đạo cũng chấn động theo.
Hai cỗ lực lượng đánh thẳng tới!
Tô Vũ yên lặng quan sát, khi nhận thấy không đủ, hắn vội hô: “Nuốt Trường Sinh Đan!”
Tinh Nguyệt cấp tốc nuốt Trường Sinh Đan ngay lập tức.
Sinh cơ thoáng cường đại lên một chút, Trường Sinh Đan không phải là đan dược chỉ dùng một lần duy nhất mà là phát huy tác dụng lâu dài.
Tuy nhiên sinh cơ lâm thời bạo phát vẫn chưa đủ.
Tô Vũ hiển hiện Thiên Môn, quát lớn: “Chuyển đổi sinh tử, đánh hết toàn bộ tử lực tới!”
Tinh Nguyệt hơi chẩn chừ, ánh mắt Tô Vũ biến đổi, hắn vội vã thúc giục: “Mau lên! Ta hao phí cái giá lớn như vậy không phải để cho ngươi lằng nhằng, nhanh!”
Tinh Nguyệt nổi giận: “Ngươi…
Tô Vũ luôn luôn bá đạo như vậy!
Trong lòng nàng hậm hực nhưng vẫn cấp tốc chuyển đổi sinh tử chỉ lực, vô số tử khí lan ra, sau một khắc, một đạo tử lực cường đại đánh về phía Thiên Môn.
Lúc này Thiên Môn khẽ chấn động, nhờ đó sinh khí bộc phát, trong nháy mắt đã bao trùm tử khí, chuyển hóa toàn bộ lượng tử khí này.
Tô Vũ lại nhíu mày: “Chưa ăn cơm sao? Phế vật! Ta đã nói là toàn bộ tử lực chứ không phải chỉ có gần một nửa, nhanh lên, ngươi còn dây dưa nữa thì Vong Linh Chi Chủ sẽ khôi phục, thậm chí Thời gian đại đạo cũng sẽ sản sinh ra thứ gì đó.
Như vậy ngươi mới vui lòng à?”
Tinh Nguyệt tức đến khó thở: “Ngươi đừng lúc nào cũng ra lệnh cho ta có được không?”
Tô Vũ trừng mắt: “Ngậm miệng, ta nói làm thế nào thì mau làm như thế đó!”
Nói nhảm nhiều như vậy làm gì?
Tinh Nguyệt rất bất đắc dĩ, nhưng nàng cũng không dám kéo dài nữa, nàng chỉ nghĩ rằng nếu mình bộc phát toàn bộ thì Tô Vũ sẽ bị trọng thương.
Thôi được, đánh chết tên vương bát đản này cũng tốt!
Chương 3224: Hồi Sinh Tinh Nguyệt (2).
Sau một khắc, tử lực cường hãn bộc phát từ trên người Tinh Nguyệt, nàng khẽ quát một tiếng, toàn bộ tử lực theo một chưởng đánh tới Thiên Môn!
Trên Thiên Môn thậm chí mơ hồ hiện ra một chút ý chí thuộc về bản thân nó.
Tử Linh Chi Chủ muốn trong ngoài hợp kích, phá võ Thiên Môn ư?
Đây có lẽ là ý nghĩ của Thiên Môn.
Ngay tiếp đó, một cỗ sinh lực nông đậm đến cực hạn nghịch chuyển hết thảy tử khí, tử khí của Tinh Nguyệt vừa hiển hiện liền bị nghịch chuyển thành sinh khí, chuyện này đối với Tử Linh mà nói là một loại trọng thương!
Nhưng đối với Tinh Nguyệt, tử khí cấp tốc bị nghịch chuyển lại giúp một nửa tử khí vốn có trong nàng cấp tốc hóa thành sinh khí.
Sinh cơ trong cơ thể nàng lập tức chiếm ưu thế tuyệt đối!
Hiện tại, trong lỗ hổng thời không trường hà, một đầu lực lượng đại đạo lan tràn phóng đến, giống như đang tiếp dẫn chủ nhân của nó.
Đại đạo mà Tinh Nguyệt chấp chưởng giống như cảm nhận được nàng đã khôi phục!
Tô Vũ cũng bị lực xung kích sinh tử cường hãn nãy khiến cho bay ngược ra mấy ngàn mét, phun một búng máu.
Hắn khẽ nhíu mày nhìn về phía sinh tử giao giới.
Bên kia, trên thân Tinh Nguyệt bộc phát sinh cơ!
Lỗ hổng do Tử Linh Chi Chủ đào đang có lực lượng dao động đặc thù lan tràn đến, cụ thể là gì thì Tô Vũ không rõ lắm, hẳn là lực lượng đại đạo mà Tinh Nguyệt đã nắm giữ khi còn sống.
Khí tức của Tinh Nguyệt biến hóa mấy lân, trắng đen xen kế, sau đó lực lượng màu trắng lập tức đè xuống lực lượng màu đen.
Bốn phương tám hướng, một cỗ lực lượng đại đạo mang theo tính công kích đánh tới phía nàng!
Lực lượng từ Tử Linh thiên hà cũng đánh về hướng nàng!
Như thể đang ngăn cản nàng phục sinh!
Bất quá đúng vào lúc này, Tinh Vũ Ấn được Tô Vũ giao cho Tinh Nguyệt chợt bộc phát ra lực lượng cường đại, lập tức trấn áp sức công phạt của đại đạo chung quanh.
Tô Vũ nhìn thoáng qua, khẽ mỉm cười.
Hình như hắn không cần phải làm cái gì, có lẽ năm đó Nhân Hoàng đã an bài xong tất cả, thứ còn thiếu chỉ là một cỗ sinh tử chỉ lực khác biệt kích thích Tinh Nguyệt khôi phục, để sinh lực vượt trên tử lực là được.
Bây giờ ký ức của Tinh Nguyệt đang dần thức tỉnh, trên mặt nàng lộ ra về thống khổ!
Tiếng kêu đau đớn trầm thấp, khí tức càng ngày càng mạnh.
Nhưng mà vẫn luôn nằm trong một giới hạn nhất định.
Ở thời không trường hà truyền đến lực hấp dẫn rất mạnh muốn tiếp nhận nàng trở về, lực lượng đại đạo của nàng cũng đang lôi kéo nàng, dường như muốn kéo nàng về từ trạng thái Tử Linh!
Tô Vũ thấy thế bèn quát: “Trở về đi!”
Tinh Nguyệt đột nhiên mở mắt nhìn hắn, sinh cơ trong mắt ngập tràn, ánh mắt không còn giống trước đó nữa mà dường như không ngừng có ký ức khôi phục, nàng gian nan gần từng chữ một: “Ký ức… của ta… đang bị xung kích…”
Tô Vũ gật đâu.
“Ta… sẽ quên ngươi…”
Tô Vũ mỉm cười: “Rất tốt!”
Ánh mắt Tinh Nguyệt lộ ra vẻ tức giận nhỏ đến mức không thể nhìn thấy: “Ngươi…
không hề… tiếc nuối chút nào sao?”
Tô Vũ cười lớn: “Chớ dát vàng lên mặt nữa, nhanh lên một chút, được không?”
Tinh Nguyệt thất vọng mất mát, thở dài một tiếng: “Vậy… ta đi đây!”
Nàng nhìn về phía Tô Vũ, ánh mắt hơi hơi phức tạp: “Nếu ta triệt để khôi phục… chỉ SỢ… ta sẽ tới thượng du!”
Tô Vũ khẽ nhíu mày.
Sắc mặt Tinh Nguyệt rất mâu thuẫn, ký ức kịch liệt đang cuốn tới, nàng biết mình sắp không chịu nổi, vội nói: “Ca ca của ta đang ở thượng du… rất nguy hiểm! Hình như y thụ thương! Ta… Ta nhất định phải đi… Ta chấp chưởng lực lượng chữa trị, am hiểu Sinh đạo, ở đây ta chỉ có thể bảo trì trạng thái Thiên Tôn, ta tới thượng du thì có thể khôi phục thành chủ nhân quy tắc!”
Ký ức liên quan tới Tử Linh của Tinh Nguyệt tiếp tục bị xung kích!
Nàng không thể không nhanh chóng gia tốc, trực tiếp dùng ý chí lực truyền âm, “Ngươi nói ta thích trồng hoa… Dạy Thời Gian Sư trồng rất nhiều hoa… Kỳ thật đó không phải trồng hoa… mà là một loại vận dụng sinh cơ…
” thượng du, những người khác e là đều bị thương, ca ca ta một mực không trở lại, chỉ sợ là không thể trở về vào lúc này… Cho nên, ta nhất định phải đi trị liệu cho họ, cũng có thể ngăn cản thời gian dài hơn… Không phải là ta bỏ đi… ta chỉ hi vọng có thể kéo dài lâu hơn… Tô Vũ… ngươi phải mau cường đại… Nếu không khi bọn hắn trở về… Ngươi sẽ chẳng còn cơ hội nữa!”
Tô Vũ mở miệng: “Ngươi muốn đi tham dự đại chiến chủ nhân quy tắc sao?”
Tới thượng du!
Nơi đó là đại chiến của chủ nhân quy tắc, còn không phải chỉ có một hai vị mà là mấy chục cho đến trên trăm!
Hắn vốn chỉ nghĩ Tinh Nguyệt khôi phục là đủ rồi, dù không nhớ rõ cái gì thì cũng chẳng sao.
Nàng ở lại vạn giới này thì ít nhất bảo đảm sẽ không gặp nguy hiểm.
Nhưng nếu nàng đến thượng du thì lúc nào cũng có thể vẫn lạc.
Biển ý chí của Tinh Nguyệt không ngừng oanh minh, vô số ký ức đánh thẳng tới, giọng nói của nàng cực kỳ gấp rút, ý chí lực cũng dồn dập hết cả lên: “Ta là trị liệu sư, ta nhất định phải đi giúp họ khôi phục! Quá nhiều năm rồi, chỉ sợ thương thế của họ đều không nhẹ…”
Tô Vũ bỗng nhiên cười, trêu chọc: “Trị liệu sư như ngươi lại tự chữa cho mình tới chết, này có tính là lang băm không?”
Tinh Nguyệt vốn còn tưởng hắn sẽ an ủi gì đó, nghe xong lời này nàng lập tức nhịn không được, cả giận nói: “Ngươi nghe ta nói chưa? Ta không phải lang băm, ta chết chỉ là chuyện ngoài ý muốn, ta bị người nhằm vào, rất nheieuf cường giả e ngại ta nắm giữ Sinh Mệnh đạo… Khụ khụ khu…”
Nàng kịch liệt ho khan, trong lòng vô cùng tức giận.
Thứ mà Tô Vũ chú ý vĩnh viễn cũng không giống người khác!
Tinh Nguyệt cấp tốc quay đầu nhìn về phía sau, vội vàng nói: “Ta nhất định phải đi, bây giờ ta đi thì còn có thể tiếp dẫn rất nhiều sinh lực, nếu trễ hơn ta chỉ sợ rất khó mượn cơ hội để rời khỏi nơi đây.
Ta phải mượn lực lượng vừa khôi phục này, dùng Tinh Vũ Ấn đề trấn áp dao động, sau đó lao tới thượng du..”
Nàng muốn đến thượng du tham chiến!
Tô Vũ không nói gì thêm, Nhân Hoàng… có lẽ là ca ca của nàng.
Vạn giới này không phải ca ca cứu muội muội thì sẽ là muội muội cứu ca ca, quả nhiên làm con một vẫn là tốt nhất, huynh đệ tỷ muội nhiều thì phải một mực đi cứu, thật đáng thương! Thế nhưng Tô Vũ chợt ngẫm lại, có muội muội để mà cứu thì hình như cũng không tệ cho lắm.
Bấy giò, Tô Vũ mới biết lực lượng tiếp dẫn trong thời không trường hà là cái gì, hóa ra lại là sinh lực!
Sinh Mệnh đạo!
Điều này khá thú vị, hình như Tiên Hoàng cũng nắm giữ đại đạo cùng loại này, bất quá có vẻ không giống nhau lắm.
Tinh Nguyệt nói năm đó nàng bị người ta cố ý nhắm vào.
Cho nên nàng bị ám sát sao?
Khi đó, có lẽ ca ca nàng còn chưa trổ thành Nhân Hoàng, mà mới chỉ là Nhân Chủ nhỉ?
Từng suy nghĩ lấp lóe, Tô Vũ cất tiếng: “Ngươi cần đi ngay à?”
“Phải… Ta không có cách nào lưu lại, nếu bỏ qua cơ hội lần này, ta sẽ không thể tới thượng du được nữa, họ sẽ trở về rất nhanh, mà khi đó có lẽ là bại lui.
Tới lúc ấy sẽ là kiếp nạn của vạn giới, cũng là kiếp nạn của ngươi..”
Một khi Nhân Hoàng tan tác quay về, Tô Vũ và Nhân tộc cũng sẽ xui xẻo.
Đạo lý này chắc chắn sẽ không sai.
Nhưng Tô Vũ vẫn không nhịn được nói: “Đừng đề cập ta vào, ngươi là vì đi cứu ca ca, nghe lời này sao lại có cảm giác như là vì cứu ta thế? Ngươi tự muốn thượng du mà, ta vô tội lắm đó!”
Tinh Nguyệt thấy lòng quá mệt mỏi, lúc này, vô số ký ức bắt đầu khôi phục, xung kích toàn bộ biển ý chí của nàng.
Một lát sau, Tinh Nguyệt đau đớn hét lên.
Âm ẩm!
Khí tức đặc biệt triển lộ ra.
Tử khí trên người nàng cơ hồ đã triệt để tiêu tán, nàng nhìn Tô Vũ, ánh mắt hơi mềm đi, kèm chút lạ lãm và chần chờ mà nhìn hắn.
Tô Vũ cũng nhìn về phía nàng, cười khẽ: “Xin chào, Tinh Nguyệt!”
Tinh Nguyệt như nghĩ tới điều gì đó, nhưng dường như cũng chẳng nhớ rõ, nàng khẽ nhíu mày, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía lỗ hổng trên thời không trường hà.
Nàng cảm Tinh Vũ Ấn trong tay, lần này Tinh Vũ Ấn tràn lan ra quang huy rất khác biệt, nàng trực tiếp bước về phía lỗ hổng, không hề quay đầu lại!
Tinh Nguyệt cường đại mang theo Tinh Vũ Ấn, hẳu như không có bất kỳ khó khăn nào đã có thể bước vào lỗ hổng.
Có điều nàng chợt quay đầu lại nhìn Tô Vũ, ánh mắt hơi có phần thanh lãnh, thanh âm cũng xuất hiện biến hóa, cực kỳ hờ hững lãnh đạm: “Ta vẫn nhớ rõ ngươi, Tô Vũ! Tuy ta đã từng cứu ngươi, bất quá những gì ngươi nợ ta thì lần này ngươi đã trả sạch, ngươi và ta đã không còn ai nợ ai!”
Tô Vũ tươi cười gật đầu: “Đương nhiên!”
Tinh Nguyệt hờ hững nhìn hắn, lúc này, dưới chân nàng hiện ra Sinh đạo, nàng bước vào thời không trường hà, cách sinh tử giao giới mà quay đầu nhìn hắn, thanh âm mơ hồ truyền đến: “Ngươi rất có thiên phú, bất quá, so với một số người thì ngươi chưa hẳn đã mạnh hơn, tự giải quyết cho tốt đi!”
Dứt lời, thân ảnh của nàng từ từ biến mất, sinh cơ kịch liệt bộc phát ra từ bên trong thời không trường hà.
Tự giải quyết cho tốt ư?
Tô Vũ bĩu môi, nữ nhân thật vô tình, trước đó còn là vẻ lưu luyến không nỡ, trong chớp mắt quả nhiên liền biến thành người khác.
Hắn khẽ cười, thôi vậy, thay đổi thì cứ thay đổi đi!
Rất tốt!
Như vậy, lần này phục sinh ngươi xong thì ta không còn nợ gì ngươi nữa.
Chương 3225: Đặc Xá Tội Lỗi.
Trong thời không trường hà.
Sinh cơ nông đậm bộc phát, Tinh Nguyệt mơ hồ muốn phá vỡ phong ấn, thậm chí nàng có đủ hy vọng để đánh vỡ phong ấn!
Nhưng vào lúc này, nàng lại thoáng nhíu mày.
Đánh vỡ phong ấn sao?
Đánh võ phong ấn thì nàng có thể trở thành chủ nhân quy tắc nhưng cũng có thể gây nên phản ứng dây chuyền, dẫn đến tất cả Thiên Tôn thừa dịp này cùng tấn cấp theo!
Chân chờ một chút, Tinh Nguyệt quay đầu nhìn về phía lỗ hổng, hiện tại nó đã bị nước sông bao trùm, nàng bỗng nhiên hừ lạnh, mắng một tiếng: “Vương bát đản!”
Không thấy hắn nói được nửa lời hữu ích nào.
Đáng đời ngươi phải làm chó độc thân cả kiếp!
Nàng quay lại nhìn lên thượng du, ánh mắt lộ ra lo lắng, nàng đã cảm nhận được trạng thái ca ca không tốt cho lắm, huyết mạch tương liên nên nàng có thể cảm ứng được khoảng cách không tính quá xa, mà ca ca nàng thì đã bị trọng thương.
Bây giờ sinh cơ chỉ lực đang lan tràn tới hướng thượng du, nàng có thể nhân cơ hội này để đi tới đó.
Nàng liếc nhìn bên dưới một chút, đã không thấy Tô Vũ đâu nữa.
Nhưng dường như nàng vẫn thấy được dáng vê của hắn, thấy được hắn thờ ơ hững hờ, thấy được hắn không thèm để ý gì tới nàng.
“Hỗn đản!”
Nàng lại mắng một câu, sau một khắc, nàng vốn định trực tiếp tới thượng du, thế nhưng chợt nghĩ tới điều gì đó mà bỗng nhiên xoay người, cưỡng ép xông về phía hạ du, tốc độ cực nhanh.
Chỉ chớp mắt, nàng đã tới gần một nhánh sông vô cùng cường đại.
Lúc này, trong nhánh sông có vài người, bỗng nhiên một người trong số đó mở mắt, cấp tốc bay ra.
Bách Chiến hơi rung động, đây là ai?
Ẩm!
Không chờ hắn nói chuyện, lực lượng cực kỳ cường hãn trong nháy mắt đã bộc phát, một chưởng đập tới, tiếng nổ ầm vang đánh cho Bách Chiến lảo đảo, kém chút đã ngã sấp xuống.
Tinh Nguyệt khẽ vẫy tay, một bóng người hiển hiện, Giám Thiên Hầu hơi có vẻ mờ mịt, nhưng sau một khắc y bỗng há to miệng bởi vì bỗng nhiên y bị Tinh Nguyệt nắm ở trong tay rồi hóa thành ngàn vạn sợi tơ, lập tức nhốt Bách Chiến vào bên trong.
Giọng Tinh Nguyệt cực kỳ lạnh lùng: “Ngươi chính là khí vận của triều đại ta, cũng chính là thân tử của ta, trấn áp hắn một lát, nếu không ta sẽ đoạn khí vận của ngươi!”
Chỉ mấy câu, Giám Thiên Hầu dưới tình huống không bị khống chế lại trực tiếp bị nàng hóa thành tấm lưới lớn bao lấy Bách Chiến.
Bách Chiến khẽ nhíu mày.
Hắn vừa định bộc phát, bỗng nhiên lại hơi chân chờ, cuối cùng hắn không lựa chọn cá chết lưới rách, đánh nổ Giám Thiên Hầu rồi đại chiến với nữ tử thần bí này.
Mà hiện tại, phía dưới nhánh sông có từng thân ảnh lần lượt nổi lên.
Đám Trường Thanh Hầu đều nhao nhao rung động, đây là ai?
“Nghịch thản!”
Tinh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, giương tay vô một cái, những người này vừa muốn phản kháng thì lực trấn áp đã đột ngột hiển hiện.
Sau một khắc, Tinh Vũ Ấn vang lên tiếng nổ, trực tiếp trấn áp đám triều thần Thượng Cổ ấy!
Tinh Vũ Ấn ở trong tay Tô Vũ hoàn toàn khác biệt với khi ở trong tay Tinh Nguyệt!
Tô Vũ cảm Tinh Vũ Ấn thì không có tác dụng trấn áp những vị triều thân này.
Nhưng trong tay Tinh Nguyệt thì lại có tác dụng.
Đám Trường Thanh biến sắc.
Đây là… một trong những vị chấp chưởng Hoàng đình!
Nàng là ai?
Nàng muốn làm gì?
Tinh Nguyệt vươn tay chộp tới đám người, tới tận lúc này mọi người mới biết nàng định làm cái gì!
Rất nhanh, trên thân từng vị cường giả đều bị nàng rút ra vô số sinh cơ cùng lực lượng thân thể!
Nơi xa, Bách Chiến biến sắc, quát khẽ: “Lớn mật!”
Oanh!
Khí tức của Bách Chiến lập tức mạnh lên ba phần, lập tức xông phá phong tỏa của Giám Thiên Hầu, có điều khí tức của Tinh Nguyệt lại biến đổi, tóm Giám Thiên Hầu vào trong tay, hóa y thành một thanh trường kiếm, chỉ về phía Bách Chiến xa xa: “Không được qua đây! Ngươi muốn bức ta đánh vỡ phong ấn để các phương đều có thể tấn cấp chủ nhân quy tắc sao?”
Bách Chiến nhíu mày: “Ngươi là Nhân tộc! Ngươi muốn thế nào? Nếu tất cả đều tấn cấp, đối với ta tuy là có biến cố nhưng cũng không phải không thể tiếp nhận!”
Tinh Nguyệt ngẫm nghĩ, có lẽ đúng là như thế.
Nàng không nói chuyện này nữa mà là chỉ về hướng đám Trường Thanh: “Chúng là gia thần của ta, làm phản Hoàng đình ta! Ta rút một nửa lực lượng thân thể, một nửa sinh cơ chỉ lực, tội phản bội sẽ được xóa bỏ! Bách Chiến, ngươi không muốn người của mình một mực ôm cái danh phản đồ chứ?”
Bách Chiến hơi phẫn nộ: “Ngươi có thể đại biểu cho ai?”
“Ta đại biểu cho Nhân Hoàng!”
Tinh Nguyệt cầm Tinh Vũ Ấn trấn áp những người kia, lại cảm trường kiếm Giám Thiên, lạnh lùng quát: “Ta đại biểu cho Hoàng đình!”
“Để mặc ta rút ra, tội phản nghịch của chúng sẽ được đặc xá!”
Sắc mặt Bách Chiến biến đổi, hắn rất mạnh, nếu bộc phát toàn lực thì dĩ nhiên không sợ nữ tử trước mắt này, trước đó hắn bị đánh lảo đảo cũng chỉ là vì không ngờ tới đối phương xuất hiện liền đánh mà thôi.
Hắn nhìn về phía đám người Trường Thanh, lúc này, sắc mặt mọi người đều vô cùng phức tạp.
Tội phản nghịch!
Có sao?
Đúng là có thể xem như vậy!
Tinh Nguyệt lạnh lùng nói: “Đừng làm chậm trễ thời gian của ta, nhanh lên!”
Trong đám người, Huyết Ảnh thở dài một tiếng, cúi đầu: “Rút đi, rút xong rồi, quan hệ giữa chúng ta và Hoàng đình Thượng Cổ liền triệt để kết thúc!”
Tỉnh Nguyệt bình tĩnh nói: “Năm đó, các ngươi hiệu lực vì Hoàng đình, bây giờ các ngươi làm phản, ta rút lực lượng xong sẽ thay mặt Hoàng đình đặc xá cho các ngươi!
Nhân Hoàng không từ bỏ chư vị, ngài ấy đang ở tiền tuyến ngăn cản cường địch thay mọi người! Điều này không tính là Nhân Hoàng từ bỏ các ngươi mà là chính các ngươi phản bội Nhân Hoàng!”
Nhân Hoàng không từ bỏ bọn hắn, những vị Nhân vương khác cũng thế, họ vẫn luôn một mực chiến đấu trên tiền tuyến!
Cho nên, những người này chính là kẻ phản nghịch!
Tinh Nguyệt không giải thích nữa, mau chóng rút ra vô số sinh cơ cùng lực lượng, rất nhanh nàng đã lấy đi Tinh Vũ Ấn trấn áp bọn hắn, ném Giám Thiên Hầu ra rồi cấp tốc biến mất tại chỗ.
Sắc mặt Bách Chiến hơi biến đổi, khẽ nói: “Xin hỏi các hạ và Nhân Hoàng có quan hệ như thế nào?”
Tỉnh Nguyệt đi xa rồi cũng không để ý tới.
Nàng còn bề bộn nhiều việc!
Nàng không có thời gian để ý tới Bách Chiến, về phần đám cường giả dưới trướng Bách Chiến bị nàng rút ra một nửa sinh cơ, một nửa lực lượng nhục thân thì cũng chẳng chết được, sinh cơ không cách nào khôi phục nhưng lực lượng của thân thể thì có thể khôi phục đễ dàng.
Bách Chiến chấp chưởng Thân thể đại đạo, sớm muộn gì cũng có thể khôi phục cho họ.
Tinh Nguyệt gấp gáp tiến lên, rất nhanh nàng đã bỏ rơi Bách Chiến cùng những người kia một đoạn rất xa.
Trên trán nàng hiện ra một cánh cửa.
Nàng dò xét bốn phía, vượt qua một ít đại đạo, một lát sau, nàng đến được một nhánh sông.
“Đây là Hoang Thiên Thú đạo sao?”
Nàng cảm ứng thử một lúc thì đưa ra phán đoán như vậy.
Sau một khắc, nàng đem rất nhiều sinh cơ vừa mới rút được, bao gồm cả lực lượng thân thể dung nhập vào trong đạo của Hoang Thiên Thú, sau đó mới phong ấn nó lại.
Làm xong những việc này, nàng nhìn về phía trước, không còn kịp nữa rồi, nàng nhất định phải đi ngay lập tức.
Tinh Nguyệt cấp tốc tiến lên, dọc theo sinh cơ chỉ lực mà đi tới, khi đến chỗ lỗ hổng trước đó, nàng bèn nhìn xuống bên dưới, lúc này, nước sông đã bao trùm khắp lỗ hổng kia.
Nàng ngẫm nghĩ, Tô Vũ ngu ngốc chưa chắc trong thời gian ngắn đã đi vận dụng Hoang Thiên Thú đạo.
Mặc dù nàng nghe thấy nhiều lần gia hỏa này nói muốn chặt đứt Hoang Thiên Thú đạo để giúp những người khác chữa trị nhục thân, nhưng hình như hắn rất thường xuyên quên mất vài chuyện.
Tinh Vũ Ấn lại bộc phát trấn áp dòng sông, Tinh Nguyệt tung một chưởng đánh tan dòng sông, lộ ra lỗ hổng bên dưới, mơ hồ thấy được bóng dáng Tô Vũ.
Mà hiện tại có vẻ Tô Vũ đang muốn rời khỏi Tử Linh đại đạo.
Bỗng nhiên, Tô Vũ nhìn về phía trước, trong lòng thấy hơi cổ quái, tại sao lại trở về rồi?
Tinh Nguyệt cách không trông qua, lạnh lùng nói: “Hoang Thiên Thú đạo!”
Cái gì cơ?
Tô Vũ mờ mịt đáp: “Nói tiếng người!”
Tinh Nguyệt hơi tức giận, hừ một tiếng, ngươi đi chết đi thì hơn!
Nàng vung tay lên phong bế lỗ hổng, sau đó biến mất trong nháy mắt.
Tô Vũ sở sờ cằm, cười khẽ rồi bỗng nhiên chui ra ngoài từ lỗ hổng, vừa vặn nhìn thấy Tinh Nguyệt đang bay về phía thượng du.
Hắn đâu phải là không thể chui qua, chỉ là không có Tinh Vũ Ấn nên độ khó lớn hơn không ít mà thôi.
Nhìn Tỉnh Nguyệt vội vã bay đi, Tô Vũ bèn gọi với theo: “Nhớ kỹ, ca ca là dùng để hố, không phải để cứu! Đừng tự giết chết mình, có thời gian thì ta sẽ tới tìm ca ca của ngươi chơi!”
Tinh Nguyệt không quay đầu lại, nhưng bước chân thì thoáng loạng choạng, suýt nữa đã không đứng vững, gia hỏa này dường như mãi cũng không thể nghiêm túc được.
Tô Vũ cười lớn: “Đến thượng du thì nói cho ca ca của ngươi, ngươi có một thuộc hạ rất cường đại, chẳng mấy chốc sẽ đánh tới khiến cho ca ca của ngươi chấn kinh tới rớt cằm, ha ha ha!”
“Nhớ đừng lộ ra tin tức thật sự của ta đấy, không thì lúc gặp Nhân Hoàng, không nhìn thấy biểu tình ngoác mồm kinh ngạc, ta sẽ rất thất vọng!”
“Tinh Nguyệt, bảo trọng!”
Đáng ghét!
Tinh Nguyệt không quay đầu lại, vẫn một đường lao thẳng về phía trước.
Tô Vũ hỗn đản đúng là không thể đứng đắn nổi!
Mà Tô Vũ phất phất tay, trên mặt nở nụ cười, rất nhanh lại thở dài một tiếng.
Đánh cái cái rắm ấy, trong thời gian ngắn, ta không thể nào đánh lên được!
Chém gió mà thôi, đừng coi là thật!
Đến tận lúc này, tất cả mọi người đều đã khôi phục, về phần Tinh Nguyệt có giữ lại chút ký ức nào hay không thì Tô Vũ cũng lười hỏi.
Kỳ thật, hắn suy đoán hẳn là nàng đã bảo lưu không ít, thôi được rồi, về sau tới Hoang Thiên Thú đạo xem xét tình huống là rõ thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








