[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 640 : Ta Lừa Ngươi Thôi! (c3196-c3200)
❮ sautiếp ❯Chương 3196: Ta Lừa Ngươi Thôi!
Tô Vũ đạp không rời đi.
Phì Cầu đi theo phía sau, cái đuôi lắc lư, nó ngậm giày, ánh mắt tò mò, hỏi: “Sao lão lại nói chuyện với ngươi, có phải tiếu lý tàng đao hay không?”
“Ô, ngươi học được câu tiếu lý tàng đao rồi à?”
Tô Vũ bật cười, Phì Cầu buồn bực: “Ta là một con chó có học?”
Lần trước Bát Dực Hổ nói nó là một con hổ đọc sách, Phì Cầu ngẫm nghĩ rồi kết luận, ta cũng là một con chó đọc sách.
Ta từng đọc rất nhiều sách.
Nó ngẫm lại thì thấy chó-đọc-sách nghe cũng rất hay, lúc trước đánh nhau với Bát Dực Hổ nhưng không thắng được đối phương khiến nó vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Tô Vũ vừa đi vừa hỏi: “Cắn nuốt đạo của ngươi hiện tại thế nào rồi?”
“Ăn được hết, cắn được hết, nhưng có cảm giác hơi kém”
Phì Cầu uể oải: “Cứ cảm thấy thiếu thiếu ở đâu đó, có phải bởi vì ta quá ngu ngốc hay không?”
Tô Vũ giải thích: “Có lẽ là vì đại đạo của ngươi thôi.
Bát Dực Hổ nói ngươi là Phệ Thiên Thần Khuyển nhưng ngươi đã hoàn lương, từ Hỗn độn cổ tộc biến thành một phần của vạn tộc, đại đạo nối với thời không trường hà.
Văn vương và Thời Gian Sư còn chuyên môn dạy ngươi khai đạo, ta cảm thấy đại đạo này có lẽ không phải đạo nguyên bản.
Hẳn là cả Thời Gian Sư và Văn vương đều có Thiên Môn, kiến thức rộng rãi, nếu dạy ngươi khai đạo còn đặt tên là Cắn đạo thì ta cảm thấy cái này sẽ có điểm khác biệt so với cắn nuốt đạo”
Hắn cẩn thận ngẫm nghĩ rồi mới nói, bởi vì tuyệt đối không thể đoán bừa, Phì Cầu không phải chó hoang, nó có chủ nhân, chủ nhân của nó còn là hai vị chí cường giả.
Đạo của nó được đặt tên là Cắn đạo thì có lẽ thật sự khác biệt so với Cắn nuốt đạo.
Tô Vũ tiếp tục nói: “Cắn, nuốt tuy có cảm giác không khác gì nhau nhưng trên thực tế thì vẫn có điểm khác biệt.
Nuốt thì chỉ cần nuốt chững là xong.
Nhưng cắn có khi nào lại là cắn mà không ăn không?”
Phì Cầu không hiểu, tuy nó là một con chó biết đọc sách nhưng nó giỏi chăm hoa hơn, ngoài ra thì nó không tinh thông gì cả.
Nó tò mò hỏi: “Cắn mà không ăn là sao?”
Lưu Hồng ho nhẹ một tiếng, xen vào: “Chính là cắn chết ngươi nhưng ghét cái mùi thối của ngươi nên khinh thường không thèm ăn đấy.
Nuốt thì vẫn là ăn xuống bụng, là phải nuốt vào, Cắn nuốt chi đạo là phải cắn xong rồi nuốt xuống.
Mà cắn không thì mấu chốt là phải tàn nhẫn, phải thật điên cuồng, không giết địch thề không bỏ qua.
Có câu nói chó cắn người thường không sủa..”
Phì Cầu liếc nhìn Lưu Hồng, Lưu Hỏng cười gượng: “Ta cũng coi như nửa học sinh của Văn vương, Phì Cầu tiền bối và ta đều là người một nhà.
Ta chỉ đang trình bày ý kiến của mình về cắn và nuốt mà thôi”
Phì Cầu khẽ gật đầu, cơ mà nó vẫn không hiểu, thế nên lại quay sang nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ vỗ vỗ đầu nó: “Kỳ thật Lưu Hồng đã nói rất rõ ràng, cắn là phải điên cuồng, không chết không bỏ qua.
Nói đơn giản thì ngươi… hơi hiền!”
“Hiền?”
Phì Cầu chớp mắt: “Ngươi nói đơn giản hơn nữa đi”
Tô Vũ chỉ điểm: “Ngươi phải hung ác, phải điên cuồng hơn nữa.
Ý Lưu Hồng là ngươi phải làm một con chó điên”
Lưu Hồng câm nín, đúng ý lão tử rồi đấy.
Nhưng sao ngươi không tự nhận là mình nói?
Ta không đắc tội vị này được đâu!
Phì Cầu không để ý, nó suy tư một lúc rồi nói: “Ý ngươi là ta bị thuần dưỡng quá tốt, bây giờ phải thay đổi, trở nên tàn nhẫn hơn sao?”
Tô Vũ giơ ngón cái: “Đúng rồi”
Phì Cầu thử nhe răng nhưng rồi lại uể oải: “Nhưng ta không điên được.
Hay ta thử phát điên lên xem các ngươi có sợ không nhé?”
Dứt lời, nó lại nhe răng, mở to hai mắt nhìn trừng trừng.
Tô Vũ im lặng, hắn rất muốn vuốt ve đầu tiểu bạch cẩu, thuận tiện vỗ mông một cái thì càng tốt.
Như thế này không phải là hung đữ, phải gọi là đáng yêu mới đúng.
Phì Cầu vốn dĩ không lớn, còn béo múp míp, cái đuôi thì cứ lắc qua lắc lại suốt, nhìn sao cũng thấy đáng yêu.
Nó chăm hoa mười mấy vạn năm, tu thân dưỡng tính rất tốt, gương mặt hiền từ, mi thanh mục tú… Khụ khụ, dù sao cũng là đáng yêu, không giống hung thú chút nào.
Kỳ thật Tô Vũ có biện pháp khiến nó trở nên ác hơn, nhưng hắn không nỡ thử.
Bên cạnh, mấy người Lưu Hồng và Hà Đồ đều nghẹn cười.
Đây là giả vờ hung dữ đúng không? Thế này mà là hung dữ à?
Hình như Phì Cầu cảm nhận được, nó uể oải nói: “Làm sao bây giờ, ta không dữ hơn được”
Vậy tức là ta không cường đại được ư?
Tô Vũ trầm mặc một hỏi rồi nói: “Hung dữ có lẽ cũng là một loại bản năng.
Ta có biện pháp, nhưng ngươi nguyện ý thử nghiệm không? Kỳ thật ngươi như bây giờ cũng rất tốt”
“Nhưng ta muốn trở nên cường đại, ngươi nói là chủ nhân vẫn đang chờ ta đi cứu mà”
Tô Vũ im lặng cúi đầu, hôi lâu sau, đột nhiên hắn tô vẻ bất đắc dĩ: “Ta lừa ngươi thôi”
“Cái gì?”
“Chủ nhân của ngươi đã chết rồi, chỉ còn chút ý chí lực tàn lưu, ta vẫn luôn lừa gạt ngươi.
Không chỉ chủ nhân của ngươi đã chết mà ngay cả tiểu chủ tử của ngươi cũng đã chết, chết hết rồi”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Kỳ thật ta chỉ muốn lợi dụng ngươi, nói rằng chủ nhân ngươi không chết để ngươi làm tay sai cho ta, ngươi hiểu không?”
Phì Cầu ngây ngẩn nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ bình tĩnh nói tiếp: “Bọn họ đều đã chết cả, ta thấy thi thể Văn vương ở sau Thiên Môn bị một đám quái thú cắn nuốt phá hủy, bọn chúng ăn hết máu thịt của y, Văn vương rất thống khổ”
Đôi mắt Phì Cầu đồ lên.
“Ngươi… Ngươi lừa ta đúng không?”
Tô Vũ gật đâu: “Đúng vậy, ta lừa ngươi, vẫn luôn lừa ngươi.
Bởi vì phe ta không có kẻ nào có chiến lực Thiên Tôn nên ta muốn lợi dụng ngươi”
Grào!
Một tiếng rít gào kinh thiên truyền ra từ trong miệng tiểu bạch cẩu.
Ngay sau đó, thân hình Phì Cầu phóng to gấp mấy lần, hai mắt nó đồ bừng như máu, “Ngươi nói… các chủ nhân đều đã chết hết rồi?”
“Không sai”
Tô Vũ âm thầm xua tay ra hiệu cho đám người Lưu Hồng rời đi.
“Vì sao ngươi lại lừa ta?”
“Bởi vì ngươi quá ngốc!”
Tô Vũ bình thản giải thích: “Ngươi rất hợp làm tay sai, ta nghĩ không nên lãng phí khả năng của ngươi”
“Ta cắn chết ngươi!”
Tiếng rống phẫn nộ vang lên, ngay sau đó, một cái miệng khổng lô cắn về phía Tô Vũ.
Tô Vũ đánh ra một chưởng.
Lúc này tốc độ của Phì Cầu cực nhanh, hai mắt đồ sậm: “Các chủ nhân sao lại chết được? Không, ngươi gạt ta.
Chắc chắn là ngươi đang gạt ta”
Oanh!
Tô Vũ đánh một chưởng trúng miệng nó khiến nó đổ máu, hắn lạnh nhạt nói: “Không lừa ngươi đâu, cả hai đều đã chết, ngươi không phải đối thủ của ta, hiện giờ ta không cần xu nịnh ngươi nữa, hãy nhớ rằng ngươi chỉ là một con chó, trừ trồng hoa ra thì ngươi còn biết cái gì?”
“Ta giết ngươi!”
Gràooo…
Tiếng rít gào lại vang lên, không ít cường giả từ các nơi khác nhanh chóng bay tới, sắc mặt cả đám đều thất kinh.
Làm sao vậy? Tại sao Phì Cầu bỗng nhiên mất khống chế?
Lưu Hồng vội vàng ra hiệu mọi người rời đi, gã nhăn mặt, Tô Vũ thật tàn nhãn, chỉ vài câu nói đã kích thích Phì Cầu phát điên rồi.
Chương 3197: Hắc Hóa Triệt Để.
Rống!
Giờ khắc này Phì Cầu đã triệt để bị cơn phẫn nộ che mờ mắt, nó muốn giết Tô Vũ, muốn ăn hắn, còn không thèm dùng đến giày để giẫm, bởi vì nó muốn tự tay mình giết chết tên khốn kiếp ấy!
Nhưng Tô Vũ hôm nay đâu còn như xưa.
Tô Vũ đánh ra một quyền, Phì Cầu bay ngược, hắn lạnh lùng nói: “Ngươi quá yếu, ngươi chỉ có chút năng lực như vậy thôi sao? Ngươi yếu như vậy mà đòi ăn ta? Chủ nhân của ngươi bị người phanh thây ăn sống rồi.
Còn đồ ngu xuẩn nhà ngươi chỉ biết trồng hoa, trừ trồng hoa ra thì ngươi còn biết cái gì?”
Phì Cầu ngửa mặt lên trời thét dài, chớp mắt, thân hình lại càng phóng to ra thêm, bộ lông trắng tinh hóa thành màu đen trong tích tắc.
Giờ khắc này, trong hư không xuất hiện một con chó đen khổng lô đang vô cùng cuồng nộ.
“Gràooo..”
Chó đen rít gào lao tới cắn Tô Vũ.
Tô Vũ chưa đánh bay Phì Cầu, hắn khẽ nhíu mày, cảm thấy mình đang chủ động bay về phía nó, không chỉ như vậy, ngay cả lực lượng đại đạo của chính mình hình như cũng bị hấp thu kéo qua.
“Ngoàm”
Phì Cầu cắn vào hư không nhưng dường như cú đớp này đã cắn trúng lực lượng đại đạo của Tô Vũ, răng rắc một tiếng, lực lượng vạn đạo suýt nữa thì bị nó cắn nứt.
Tô Vũ âm thầm kinh hãi, hắn bùng nổ toàn lực, âm, khí tức trở nên cường đại, hắn huy quyền đánh bay Phì Cầu.
Lúc này Phì Câu đã mất khống chế, nó lại vùng lên, điên cuồng há to miệng bay về phía Tô Vũ, lực lượng đại đạo càng thêm mãnh liệt.
“Ăn ngươi!”
Cái miệng lớn cắn nuốt thiên địa, Tô Vũ lại bị lực hút kéo tới bên miệng nó.
Phì Cầu lại cắn xuống!
Rắc một tiếng!
Lực lượng đại đạo của Tô Vũ bị cắn đứt, Tô Vũ khẽ quát một tiếng, lực lượng vạn đạo cường đại nối lại, hắn lại đánh về phía nó, dùng quyền đánh cho miệng Phì Cầu đổ đầy máu.
“Trừ trồng hoa ra thì ngươi ăn được ai?”
“Ngươi chết đi!”
Phì Cầu giận dữ khủng khiếp, khí tức càng lúc càng mạnh thêm, mơ hồ đã có dấu hiệu sắp đuổi kịp Tô Vũ.
Phì Cầu vốn chỉ có thể xem như cấp bậc Thiên Vương, chưa đến Thiên Tôn, nếu dùng thêm giày thì có thể chiến một trận cùng Thiên Tôn, vậy mà lúc này khí tức của nó lại trở nên hết sức cường đại, dường như có rất nhiều lực lượng đại đạo mãnh liệt đang chui vào trong cơ thể nó.
Âm ẩm âm!
Toàn bộ khu vực này tràn ngập khí tức thô bạo.
Trên đỉnh đầu Phì Cầu xuất hiện một hư ảnh Phì Cầu màu đen, nó lao đến há mồm cắn Tô Vũ, lần này nó giữ yên lặng rất tốt, đây mới chân chính là chó cắn người thì không sủa mà mọi người thường nói.
Tô Vũ cả kinh vội vàng lùi lại, có điều hắn mới vừa lui tránh vài bước, rắc một tiếng, hư không trực tiếp bị cắn vỡ.
Đám người Đại Chu vương hít sâu một hơi, Đại Chu vương truyền âm: “Chiến lực của nó tiến vào lĩnh vực Thiên Tôn rồi đúng không?”
Phì Cầu chưa đến cảnh giới Thiên Tôn hay còn gọi là cảnh giới chủ nhân quy tắc, nhưng giờ phút này chiến lực của nó đã đạt tới.
Vạn Thiên Thánh khẽ gật đầu: “Đại khái vậy”
Tuy Tô Vũ không thể tránh thoát trong khi Phì Cầu còn chưa dùng đến giày nhưng có vẻ hắn vẫn có thể trấn áp nó.
Vạn Thiên Thánh không lo lắng về kết quả trận chiến mà là một vấn đề khác, ông hỏi:
“Phì Cầu mất khống chế rồi, bệ hạ không lo rằng không thể làm nó khôi phục sao?”
Đây mới là vấn đề phiền toái!
Hiện tại Phì Cầu đã hắc hóa, một khi nó hoàn toàn mất khống chế thì thực sự rất khó giải quyết.
Mọi người cũng hơi sốt ruột.
Đúng, Phì Cầu đã hắc hóa, thực lực tăng mạnh, Tô Vũ có thể trấn áp nó không?
Oanh!
Tiếng nổ lại vang lên, hư không rách nát.
Phì Cầu không gào rống nữa.
Hình thể nó tuy to lớn nhưng tốc độ lại cực nhanh, nó há miệng, lực cắn nuốt cường hãn quét đến, thân hình Tô Vũ hơi rung động, âm, hắn lại bị kéo đến gần Phì Câu.
“Răng rắc!”
Tiếng vang giòn tan như pha lê nứt vỡ, hàm răng Phì Cầu lóe hàn quang, cú đớp này không đơn giản là nhằm vào thân thể mà còn cắn đứt cả lực lượng đại đạo.
Tô Vũ nhíu mày, hắn vừa muốn bùng nổ thì bỗng nhiên có một bàn chân khổng lỏ từ trên trời giáng xuống.
Oanh!
Tô Vũ cấp tốc đánh ra một quyền nhưng vẫn bị bàn chân kia giãm phá.
Không chỉ thế, thân thể Tô Vũ cũng bị giẫãm nát.
Bây giờ Tô Vũ đã là cường giả đỉnh cấp nhưng hắn lại bị Phì Cầu hắc hóa cường đại dùng giày liên tục giãm đạp.
Âm!
Tô Vũ bị giãm xuống dưới nền đất, đại địa võ tung, vô số tử khí sôi trào bay lên.
Phì Cầu lập tức nhảy xuống hố, chiếc giày mau chóng bám theo.
Oanh!
Đại địa nứt ra, một cái hố lớn xuất hiện.
Trận chiến ngày càng kịch liệt, khí tức Phì Cầu càng lúc càng mạnh.
Tô Vũ bay ra ngoài, cảm đao chém tới.
Âm, trường đao chém bay giày!
Tô Vũ xé rách hư không, trong chớp mắt đã xuất hiện trên đỉnh đầu Phì Cầu, Phì Cầu lập tức xoay người cắn lại như muốn cắn chết Tô Vũ.
Tô Vũ vội vàng rút chân, có điều vẫn bị nó cắn trúng một phát, Tô Vũ liền thuận thế đánh ra một quyền, đánh đến mức đầu nó sắp nổ tung mà Phì Cầu vẫn kiên quyết không nhả ra.
“Gràoooo”
Trong cổ họng nó phát ra tiếng gầm gừ của dã thú, hai mắt Phì Cầu đỏ như máu, khí tức cường đại, nó kiên quyết không buông miệng, nó muốn cắn chết tên khốn kiếp này.
Tô Vũ liên tiếp ra quyền, kết quả chân hắn sắp bị cắn đứt mà nó vẫn không thả ra.
Tô Vũ đánh nó vỡ đầu chảy máu nhưng nó vẫn cắn chặt.
Nếu còn đánh tiếp nữa thì Tô Vũ lo rằng sẽ đánh chết tiểu bạch cẩu, à không, là đại hắc cẩu mất!
Hắn hơi bất đắc dĩ, sao ngươi lại hắc hóa lợi hại đến vậy?
Một lát sau, Tô Vũ dùng thần văn thánh hóa trấn an Phì Câu: “Lừa ngươi thôi, chủ nhân ngươi đều còn sống, không sao đâu, ta chỉ muốn kích thích ngươi một chút, Phì Cầu, tỉnh lại đi!”
Phì Cầu không để ý tới, nó tiếp tục cắn chặt chân hắn, tạo ra một vết thương máu thịt lẫn lộn.
Tô Vũ không ngừng trấn an: “Thật sự chỉ lừa gạt kích thích ngươi thôi, ngươi xem đi, ngươi thăng cấp rồi này”
“Aô”
Trong cổ họng Phì Cầu truyền đến tiếng gầm gừ, ta phải cắn chết ngươi!
Những người khác vội vàng tiến đến.
Mấy người Đại Chu vương nhíu mày, hiện giờ Phì Cầu cắn chặt chân Tô Vũ, máu thịt lẫn lộn, xương cốt cũng lộ ra.
Đại Chu vương truyền âm: “Bệ hạ, trấn áp nó đi, nó mất khống chế rồi”
Tô Vũ xua tay, hắn mỉm cười nhẹ nhàng xoa đầu Phì Cầu, không ngờ gia hỏa này còn biết biến thân, bất ngờ thật đấy!
Bát Dực Hổ mà gặp Phì Cầu lúc này thì chưa chắc đã địch lại nó.
Chẳng lẽ con chó đen đang gặm chân hắn mới đúng là Phệ Thiên Thần Khuyển?
Hắn xoa đầu Phì Cầu một hỏi, thấy nó vẫn còn cắn chặt không buông, Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi lấy Thánh Hóa Ấn ra, một cỗ lực lượng nhu hòa trấn an thẩm thấu vào đầu của chú chó nhỏ.
Đôi mắt đô hỏng của Phì Cầu dần dân tỉnh táo lại.
Tô Vũ cười nói: “Thật sự chỉ là lừa gạt ngươi thôi, chủ nhân ngươi vẫn còn sống, chẳng những còn sống mà còn nhắc ta giúp hắn tán gái trước khi rời đi, người như thế sao có thể chết sớm được? Thời Gian Sư cũng vẫn còn sống, không sao đâu, được rồi, đừng căn nữa”
Thánh Hóa Ấn thẩm thấu ra năng lượng nhàn nhạt, vết nứt trên đại ấn lớn hơn một chút, trước đây Tô Vũ từng dùng nó đối phó với Tây vương phi, sau đó lại dùng với Võ Hoàng trong thời không trường hà một lần.
Bây giờ hắn lại dùng nó trấn an Phì Cầu khiến tiểu ấn xuất hiện dấu hiệu sắp hỏng.
Tô Vũ cẩn thận quan sát, có lẽ dùng thêm một lần nữa thì nó sẽ hoàn toàn nát bét.
Phóng thích thêm một chút lực lượng, Phì Cầu dần dần bình tĩnh lại, lúc này Tô Vũ mới thu hồi Thánh Hóa Ấn.
Hắn lắc lắc chân, Phì Cầu vẫn chưa buông ra, Tô Vũ nhìn thoáng qua thì phát hiện hình như gia hỏa này đã ngủ rồi, ném cũng ném không được, còn may mà màu lông đen đã dần hóa lại thành màu tuyết trắng.
Tô Vũ thấy thế thì không để ý tới nữa, trên chân treo một con chó trông cũng vui mắt, hắn ngoắc tay với mọi người, ra hiệu cho bọn họ đi thôi.
Mấy người Đại Chu vương lo lắng nhìn theo, Tô Vũ mỉm cười: “Không sao, thực lực gia hỏa này đã tăng lên, vốn nó chỉ thiếu một cơ hội mà thôi, nếu có thể vận dụng linh hoạt, dùng thực lực trạng thái hắc hóa như trạng thái bình thường thì không cần giày nó vẫn có thể đánh được Thiên Tôn”
Nếu phối hợp với giày thì nó sẽ có chiến lực Thiên Tôn đỉnh cấp chân chính.
Bấy giờ, có thể nói rằng tiểu bạch cẩu chính là đệ nhất cường giả dưới trướng Tô Vũ, thực lực Nam vương còn kém hơn Phì Cầu một chút.
Chương 3198: Ngươi Là Của Ta!
“Bệ hạ, nếu đánh thức Phì Cầu thì nó sẽ không mất khống chế nữa chứ?” Đại Chu vương lo lắng hồi.
“Ừm, đừng lo” Tô Vũ liếc nhìn Phì Cầu với cái đầu bị bạch quang bao phủ, hắn nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mượt mà của nó, “Tiểu cẩu mệt mỏi quá mà thôi”
Mệt ư?
Mọi người không hiểu.
Nhưng Thư Linh mới vừa bay tới thì liền nghe hiểu ý Tô Vũ, lão hơi khom người: “Đa tạ bệ hạ”
Không sai, Phì Cầu đã mệt mỏi lắm rồi.
Mười vạn năm… Không, không chỉ là mười vạn năm, mười mấy vạn năm qua, từ khi Văn vương đến Tinh Vũ phủ đệ, nó vẫn luôn dọn nhà, chăm hoa. 3 ngày tưới nước một lần, người khác còn có thể trầm miên, bế quan, tu luyện, đả tọa.
Chỉ có mình nó phải tưới nước mỗi 3 ngày một lần, gần như ngày ngày đều quét tước trong tiểu viện.
Nó đã quá mệt mỏi!
Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác.
Không phải chỉ là 1-2 năm, mà là mười mấy vạn năm.
Lân này năng lượng của Thánh Hóa Ấn đã giúp Phì Cầu có được giấc ngủ say hiếm hoi.
Phì phì.
Mọi người đều nghe thấy tiếng ngáy nhỏ truyền ra từ mũi nó, trong lúc nhất thời đều lộ rõ ánh mắt khác thường, Phì Cầu thật sự ngủ rồi.
Nhưng nó còn đang cắn chân Tô Vũ, để vậy trông cũng không ổn lắm.
“Bệ hạ”
Tô Vũ xua tay: “Không sao, tu giả chúng ta treo một con chó trên người thì càng thêm khí thế mà, đúng không?”
Mọi người bật cười.
Treo chó trên người…
Được thôi, Tô Vũ không ngại thì mọi người đương nhiên cũng không thấy gì.
Đại Chu vương nghỉ hoặc: “Phì Cầu đạt tới lĩnh vực Thiên Tôn rồi sao?”
Tô Vũ gật đâu: “Ở trạng thái bình thường thì ta không rõ lắm, nhưng Phì Câu hắc hóa chắc chắn có chiến lực Thiên Tôn.
Nếu phối hợp với giày của Văn vương vậy thì càng mạnh, không kém hơn ta bao nhiêu”
Hắn cười nói: “Có lẽ trạng thái hắc hóa mới là bản tôn của nó.
Ngươi từng gặp cổ thú nào thuần lương như vậy chưa?”
Quả thật Phì Cầu rất lương thiện.
Từ lần đầu Tô Vũ tiến vào chỗ ở cũ của Văn vương thì đã được Phì Cầu nhiệt tình tiếp đón, trừ việc không được tiến vào nhà ra thì mọi chuyện đều có thể thương lượng.
Đến cả chuyện Tô Vũ mượn tinh huyết mà nó cũng sẵn sàng cho hắn hẳn 6 giọt.
Văn vương và Thời Gian Sư là ký thác tinh thần duy nhất của nó.
Cho nên khi Tô Vũ nói rằng đám người Văn vương đã chết thì đã khiến Phì Cầu triệt để hắc hóa.
Trên đùi Tô Vũ treo một con chó ngủ ngáy, hắn mỉm cười, bỗng nhiên tóm lấy Cục lông nhỏ từ trên đầu Cục lông lớn: “Cục lông nhỏ, Văn vương nuôi chó giữ nhà mười mấy vạn năm.
Ta cũng đã nuôi ngươi khá lâu, sau này ngươi có trông nhà cho ta không?
Trong đôi mắt của Cục lông nhỏ tràn đầy uể oải, nó không thèm để ý tới Tô Vũ.
Gần đây nó không thích Hương Hương nữa, đã lâu rồi nó không buồn liếm thần văn.
Khi dùng đến người ta thì yêu thương gọi Phệ Thần thái tử, khi không cần thì gọi Cục lông nhỏ.
Giờ còn đòi mình trông nhà cho hắn, ta không làm.
“Không muốn!”
Cục lông nhỏ ủy khuất.
Ngươi đã có đồng bọn mới rồi, ta chỉ là Vĩnh Hằng mà thôi, không trông nhà cho ngươi đâu.
Tô Vũ tươi cười nhéo nhéo Cục lông nhỏ, bóp đến mức nó sắp thè cả lưỡi ra.
Tô Vũ đỗ dành: “Yếu chút cũng tốt, quá mạnh để làm gì, quá mạnh sẽ bị người ta đánh chết.
Ngươi xem đi, Phì Cầu sống đến bây giờ mà không ai quan tâm chính là vì năm xưa nó quá yếu so với Văn vương.
Ngươi cũng vậy.
Hiện tại so với ta thì ngươi hơi yếu.
Vô số năm sau ngươi sẽ như Phì Câu, nếu ngày nào đó ta biến mất thì có lẽ ngươi vẫn sẽ ở lại.
Nếu có một ngày thời đại này bị phong ấn thì ngươi vẫn sẽ tồn tại”
Tô Vũ mỉm cười: “Phong ấn thời đại chỉ là phong ấn cường giả mà thôi, làm gì có người thường hay kẻ yếu nào bị phong ấn, cho nên yếu mới tốt”
Tô Vũ bóp bóp nhúm lông trắng tinh: “Đừng dõi, Phì Cầu là của Văn vương, ngươi mới là của ta”
Cục lông nhỏ chớp chớp mắt, đôi mắt cong như vầng trăng non, tâm tình trở nên hết sức sung sướng: “Ta muốn ăn thần văn”
Tô Vũ cười tủm tỉm ấn nó vào trong Thiên Môn của mình.
“Trong đó toàn đồ ăn, thoải mái đi”
Tô Vũ hắng giọng: “Phì Cầu đã trở thành Thiên Tôn, hy vọng mọi người cũng sớm thăng cấp.
Nếu lần này việc hỏi sinh thành công thì Nam vương chắc chắn là Thiên Tôn, Lam Sơn cũng có hy vọng”
Dứt lời, Tô Vũ kéo theo mọi người cùng đi đến rìa hỗn độn.
Hôm nay, hắn muốn hỏi sinh Hà Đồ tại đây.
Còn chuyện giúp Phì Cầu thăng cấp chỉ là đột nhiên nổi hứng mà thôi.
Thành công thì tốt mà không thành cũng chẳng sao.
Khi Tô Vũ đang bận rộn chuẩn bị mọi việc thì Phì Cầu bỗng nhiên mở mắt, nó len lén nhìn nhìn Tô Vũ rồi lại nhìn trộm sang những người khác.
Sau khi thấy cái chân bị mình cắn nát của Tô Vũ, bỗng nhiên ánh mắt nó lộ vẻ ngượng ngùng, vội vàng nhắm lại.
Nó giả bộ đang ngủ.
Tô Vũ tươi cười, trong lòng không khỏi cảm khái, đến chó còn biết xấu hổ, còn con người… thật phức tạp!
“Hà Đỏ, đến đây đi, chuẩn bị sống lại nào!”
Hà Đồ nhanh chóng đi tới, trong lòng có cảm giác khẩn trương hơn bao giờ hết.
Nhiều năm khát vọng được hỏi sinh, giờ đây cơ hội đã được bày ra trước mắt y, có điều đây cũng là một canh bạc sinh tử khổng lô.
Trong lúc này.
Lối ra ở hạ giới của thông đạo Táng Hồn Sơn.
Hai đạo thân ảnh hiện lên, Tam Nguyệt cảnh giác nhìn xung quanh, Cự Phủ thì thổn thức nói: “Ta trở về rồi”
Cuối cùng ta cũng được quay về.
Tam Nguyệt im lặng, lão cảm ứng khắp nơi một phen, sau đó nhanh chóng bay về phía Thực Thiết giới, lão nói: “Tạm thời đến tộc của ta trước đi, chúng ta chưa rõ tình huống Nhân cảnh ra sao, không nên tùy tiện tới đó”
Một người một gấu lẳng lặng đằng không đến Thực Thiết giới vực, Tam Nguyệt cảm ứng xong thì ngây ngẩn cả người.
Tộc nhân của ta đâu? Sao lại không có ai? Không phải là đã chết hết đấy chứ?
Cự Phủ cũng lộ vẻ ngây ngốc, gã nhỏ giọng an ủi: “Tam Nguyệt huynh, thượng giới vẫn còn tộc nhân, dù diệt tộc ở hạ giới thì vẫn còn hy vọng, đừng buồn, đừng thương tâm, phát triển ở thượng giới cũng tốt mà”
Thật đáng thương, gã phải an ủi Tam Nguyệt một phen mới được.
Cự Phủ trấn an, đồng cảm với Tam Nguyệt.
Xong rồi, Thực Thiết tộc không còn nữa.
Là do tên Bách Chiến kia làm ư?
Nếu là vậy thì kết thù to rồi!
Tam Nguyệt không đáp, lão hơi sốt ruột, chắc chắn tộc dân của lão còn chưa chết, nếu chết rồi thì lão phải cảm ứng được.
Nhưng bọn họ đã đi đâu?
Rất nhanh, Tam Nguyệt tiện tay bắt được một kẻ du đãng ngoài giới vực.
Lão vốn không trông chờ nhận được tin tức gì, kết quả lại ngoài ý muốn biết được Tô Vũ đã dẫn người rút lui tới Tử Linh giới, hơn nữa rút lui còn vô cùng rầm rộ, hắn đã mang cả Thiên Uyên giới chìm xuống.
Tam Nguyệt xao động, đến Tử Linh giới vực sao?
Vậy rốt cuộc thực lực của hắn đã khôi phục hay chưa?
Cự Phủ lại đồng tình: “Thật đáng thương, Bách Chiến thật quá đáng, còn ép người ta phải tới Tử Linh giới vực, có sống được ở nơi như vậy không? Tử khí tung hoành, cuộc sống chắc chắn là không tốt”
Kết cục quá thảm!
Cự Phủ thở dài: “Lần trước hắn tổn thất thảm trọng, mà nguyên nhân là vì cứu chúng ta nên mới gây chiến với chi mạch Ngục vương, thôi thôi, nếu trong phe Tô Vũ còn có một vị Thiên Vương nào khác ngoài con chó kia ra thì ta nhất định sẽ giúp hắn”
Hắn đáng thương như vậy thì ta đành hạ thấp yêu câu thôi.
Trong tình huống bây giờ, đừng nói là ba vị Thiên Vương, chỉ cần có hai vị tính cả Phì Cầu thôi cũng đã là kỳ tích.
Hắn cũng là Nhân Chủ mà sao lại thê thảm đến thế nhĩ?
“Bách Chiến không phải người tốt, dù chiếm Nhân cảnh thì ít nhất phải cho người ta chỗ cư trú, vậy mà hắn lại không cho Tiểu A Vũ ở lại vạn giới khiến người ta phải chạy tới Tử Linh giới vực, làm vậy thì khác gì đuổi tận giết tuyệt?”
Cự Phủ có chút bất đắc dĩ: “Quân vương không nên làm vậy, không ổn chút nào”
Gã quở trách Bách Chiến vài câu rồi quay sang Tam Nguyệt: “Giờ chúng ta làm gì?”
“Đến Thiên Uyên giới xem tình huống”
Tam Nguyệt cũng không biết nên làm gì mới tốt, trước mắt phải tìm được đám người Tô Vũ đã rồi tính.
Trước đó lão cảm thấy không sao cả, nhưng sau khi Cự Phủ nói vậy thì bỗng nhiên lão cũng cảm thấy Tô Vũ rất thảm, chỉ sợ bây giờ hắn sống rất khổ cực, tộc ta đi theo hắn có lẽ cũng rất thê lương.
Tam Nguyệt lộ về bi ai.
Chương 3199: Bắt Đâu Hồi Sinh.
Tử Linh giới vực.
Tô Vũ nhìn Hà Đồ không chớp mắt.
Hà Đồ bị nhìn tới nỗi dần dần cảm thấy có chút áp lực.
“Bệ hạ..”
“Sẽ chết đấy!”
Lời Tô Vũ nói rất nhỏ.
Hà Đồ khẽ nhíu mày: “Không sao, ta muốn thử nghiệm một chút, ta là thiên tài của triều tịch đầu tiên, ta không muốn ở lại trong Tử Linh giới vực mãi mãi.
Triều tịch đầu tiên do ta kết thúc.
Bệ hạ, ta là hậu duệ của Nhân vương, là thiên tài tuyệt thế, ta khai 360 nguyên khiếu, học chu thiên khiếu huyệt pháp, ta từng chiến chư cường vạn giới.
Ta đứng đầu triều tịch thứ nhất, chỉ là ta không sống dai bằng đám lão gia hỏa vạn tộc mà thôi”
Tô Vũ nhắc nhở: “Nếu lần này thất bại thì ngươi sẽ chết thật”
“Bệ hạ, ta đã chết một lần rồi”
Tô Vũ khẽ gật đầu, hắn chỉ muốn báo trước hậu quả mà thôi, nếu Hà Đồ không quan tâm thì bắt đâu đi.
Ánh mắt Tô Vũ trở nên sắc bén, hắn liếc nhìn không trung, phân công cho từng người:
“Ta sẽ tróc lực lượng căn nguyên trong Tử Linh đại đạo.
Lưu Hồng, ngươi phụ trách kéo ta và Tử Linh ấn ký của y trở về, chỉ sợ trong quá trình sẽ có vấn đề”
“Chư vị, lần này phiền chư vị cảnh giác đề phòng.
Ngoài ra, có khả năng ta cũng sẽ hồi sinh Nam vương và những người khác”
Mấy người Nam vương ngẩn ra, vì sao?
Tô Vũ giải thích: “Một lần thành công sẽ tốt hơn nhiều lần, ta lo rằng sau lần này, Tử Linh đại đạo bị kích thích sống lại, dẫn tới không thể tiến hành lần thứ hai nữa”
Đây là điều Tô Vũ lo lắng nhất.
Nếu Tử Linh đại đạo có thể sống lại thì cơ hội lần đầu tiên là lớn nhất, về sau sẽ rất khó.
Cho nên trong tình huống cho phép thì Tô Vũ sẽ dùng một lần để hỏi sinh toàn bộ cường giả, bằng không thì không biết bao giờ mới có lần tiếp theo.
Nghe hắn nói vậy, sắc mặt mọi người trở nên trịnh trọng hơn hẳn.
Hồi sinh một người không giống việc hỏi sinh tập thể.
Tô Vũ lại nói: “Nam vương, Lam Sơn, các ngươi tự phong thực lực trước, phòng ngừa Tử Linh đại đạo có vấn đề, cố ý dẫn dắt khiến các ngươi mất lý trí mà ra tay với chúng „”
ta Đám cường giả Tử Linh khác nghe vậy liền nhanh chóng bắt đầu tự phong.
Tô Vũ lại nói: “Những người khác tới đây chú ý các Tử Linh, ở thời khắc mấu chốt, ta lo rằng tự phong cũng vô dụng, lực lượng đại đạo sẽ khiến bọn họ mất đi lý trí”
Vô số cường giả bay ra từ trong thiên địa của Tô Vũ.
Ngay cả Lam Thiên cũng có mặt, khí tức y càng thêm mơ hồ, có vẻ đã cường đại hơn nhưng tình huống cụ thể ra sao thì lúc này Tô Vũ không có tâm tư tra xét.
Tô Vũ nhìn vẻ phía Phong Ấn chi địa và một nơi khác, bên kia là địa bàn của Long Huyết Hầu và Bắc vương.
Hiển nhiên lúc này bọn họ cũng đang chú ý đến động tĩnh bên chỗ hắn.
Tô Vũ chuẩn bị hồi sinh Tử Linh, bởi vì quá nhiều người nhiều miệng nên đây không phải chuyện bí mật gì.
Tử Linh Đế Tôn biết, những người khác cũng biết một chút.
Hơn nữa một lát động tĩnh chắc chắn sẽ rất lớn, muốn giấu cũng khó.
Giờ khắc này, khí tức Tô Vũ bốc lên, thanh âm chấn động tứ phương: “Chư vị, ta muốn hồi sinh Tử Linh, lát nữa Tử Linh đại đạo sẽ rung chuyển, hy vọng chư vị đừng gây phiền toái cho ta”
“Bắc vương, Long Huyết, Tử Linh Đế Tôn, Địa Chi La, mong rằng các ngươi muốn gì thì cũng nên suy nghĩ kỹ rồi mới làm.
Hồi sinh Tử Linh cũng là hy vọng của các ngươi, đừng chặt đứt hi vọng cuối cùng, càng không được tự chấm dứt sinh mệnh Tử Linh của chính mình”
“Các tồn tại trong Tử Linh thiên hà dù là đang ngủ đông hay đang ẩn nấp thì ta vẫn hy vọng các ngươi có thể nghe hiểu, bằng không, hôm nay ta sẽ cho người càn quét toàn bộ Tử Linh giới vực”
Giọng nói của Tô Vũ vang vọng khắp chốn, trực tiếp cảnh cáo tất cả mọi người.
Nếu không cảnh cáo thì e rằng sẽ có kẻ không hiểu rõ tình huống, tưởng rằng Tô Vũ muốn làm gì đó nên đến ngăn cản thì sẽ không tốt.
Lúc này, hơn trăm luồng khí tức chấn động thiên địa uy hiếp khắp bốn phía.
Tính cả Sinh Linh và Tử Linh thì bên phe Tô Vũ đã có hơn trăm Hợp Đạo, thực sự là cường giả như mây.
Nơi xa, thanh âm Bắc vương vang lên, giọng hắn ta lộ về phức tạp: “Hỏi sinh Tử Linh cũng là hi vọng của chúng ta, chúng ta sẽ không ngăn cản Nhân Chủ”
Cùng lúc đó.
Tại cửa thông đạo tầng 7 của Tinh Vũ phủ đệ, phân thân Võ Hoàng lặng yên không tiếng động hiện lên, lão đứng ngoài cửa, bình tĩnh nhìn về phía bên kia giới vực, trong mắt lộ về ngưng trọng và chân chờ.
Hồi sinh Tử Linh? Đến Văn vương còn thất bại, Tô Vũ có thể thành công sao?
Dù Tử Linh trong Tử Linh giới vực đã bị phong ấn hoặc là chấn nhiếp nhưng chỉ sợ vẫn sẽ gây phiền toái.
“Tô Vũ càng ngày càng điên cuồng”
Lão lẩm bẩm, lão luôn cảm thấy Tô Vũ là một kẻ điên, còn là một kẻ điên hết sức liều mạng.
Cái gì hắn cũng dám làm, mấy chốt là cái gì cũng làm được.
Người khác không dám, hắn dám!
Người khác không làm, hắn làm!
Gia hỏa này quá điên cuồng, mỗi lần hành động đều là một lần đánh bạc, hắn không biết hồi sinh Tử Linh sẽ ra sao nhưng vẫn tiến hành, Tô Vũ tồn tại chính là để làm chuyện người khác không dám thực hiện.
Lúc này, khí tức Tô Vũ càng thêm cường đại, đã tăng lên tới đỉnh phong.
Tô Vũ đứng bên rìa khu vực hỗn độn, tiện tay lay Phì Cầu một chút, Phì Cầu tự giác không cắn nữa, nó vội vàng bay đi, cũng chẳng ai để ý tới nó.
Sắc mặt mọi người đều rất lo lắng, cả đám chằm chằm quan sát Tô Vũ hành động.
Tô Vũ đột nhiên ra tay, hắn khẽ quát một tiếng: “Khai!”
Thiên Môn rộng mở.
Một đầu Tử Linh đại đạo to lớn hiện lên trước mắt, dường như nó đang ở ngay trên đỉnh đầu hắn, nhưng chỗ này đã ở sát ranh giới của giới vực.
“Đại đạo mở ra!”
Một tiếng vang lớn vang vọng Tử Linh giới vực tựa như động đất núi đổ.
Tất cả mọi người mơ hồ thấy được một đầu đại đạo hắc ám khổng lô hiện ra.
Đó là Tử Linh đại đạo.
“Hiện!”
Tô Vũ quát lớn, trên người tỏa ra đại lượng tử khí, tử khí không đi qua Thiên Môn mà là tràn ra từ trên người hắn như muốn lôi kéo toàn bộ Tử Linh đại đạo xuống dưới.
Vốn dĩ mọi người không thể thấy được Tử Linh đại đạo, nhưng lúc này nó lại chính thức hiện ra trong tầm mắt bọn họ.
Đó là một đại đạo vô cùng to lớn đang lan tràn toàn bộ thiên địa.
Cường giả bốn phương tám hướng đều kinh hãi.
Tô Vũ làm gì vậy?
Khí tức Tô Vũ lại cường đại hơn, Thiên Môn treo lên đỉnh đâu, tử khí xung quanh đều cố ý tránh né Thiên Môn, bởi vì sinh khí nồng đậm đang tỏa ra từ cánh cửa be bé ấy.
Hắn bước một bước lên không trung, âm thanh vang như chuông đỏng: “Ta sẽ vào trong Tử Linh đại đạo vớt căn nguyên đại đạo của chư vị, đồng thời cụ hiện hóa Tử Linh đại đạo, mọi người hãy nhìn cho kĩ, ai đám ngăn cản ta thì thì lập tức tiêu diệt kẻ đó, không cân hỏi ý kiến.
Nếu kẻ nào trong Phong Ấn chi địa dám ra tay thì cũng lập tức giết chết, không tiếc bất bất cứ giá nào cũng phải chém tận giết tuyệt”
“Đại đạo đã lộ diện, chư vị phải xem trọng, bất cứ căn nguyên Tử Linh nào rung chuyển cũng có thể thấy rõ ràng, có dị tượng thì phải nhanh chóng xử lý”
“Rõð* Tiếng hô vang vọng thiên địa.
Hơn trăm cường giả đồng thanh hét to.
Khí tức Hợp Đạo trùng kích không gian, chấn động nhân tâm.
Quá nhiều cường giả!
Tô Vũ trực tiếp xé rách Tử Linh thiên hà, hắn quát: “Hà Đỏ, đi lên”
Hà Đồ kích động vọt theo Tô Vũ.
Tới lúc này, mọi người chỉ có thể hy vọng mọi chuyện đều thuận lợi.
Tô Vũ đi phía trước, Hà Đồ ở phía sau.
Trường hà võ ra.
Tô Vũ bước vào trường hà, nước sông chảy cuồn cuộn đánh vào thiên địa, Tô Vũ khẽ quát một tiếng, Tinh Vũ Ấn hiện lên trấn áp cả thiên địa lẫn trường hà.
“Hà Đồ, đi theo căn nguyên đại đạo của ngươi”
Hà Đồ im lặng cảm ứng, sau đó nhanh chóng bay về một hướng.
Tô Vũ dùng đại ấn trấn áp dao động, không cho bất cứ năng lượng nào quấy nhiễu Hà Đồ tìm kiếm vị trí căn nguyên đại đạo của y, trong Tử Linh đại đạo không có chỉ nhánh, căn nguyên đại đạo của mọi người đều chỉ là một giọt nước, có điều cụ thể giọt nước này ở đâu thì chỉ có thể tự đi tìm.
Lúc này toàn bộ Tử Linh thiên hà đều đang rít gào dậy sóng, nhưng đến chỗ Tô Vũ thì lại trở nên yên ắng bình lặng.
Gần như tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy trường hà, thấy Tô Vũ và Hà Đỏ đứng trong đó như con thuyền lênh đênh giữa sóng lớn, dần dần tiến lên.
Chương 3200: Tâm Sự Đi!
Trong khu vực phong ấn, từng đạo hư ảnh hiển hiện.
Tử Linh Đế Tôn ngửa đầu nhìn lên trời cao, lẩm bẩm: “Sóng gió bao la hùng vĩ, đại đạo đẹp tuyệt mỹ vượt quá sức tưởng tượng”
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời này lão nhìn thấy Tử Linh đại đạo hoàn chỉnh.
Địa Chi La cười lạnh: “Đế Tôn, tên Tô Vũ này quá ương ngạnh.
Đợi lát nữa…”
Tử Linh Đế Tôn nghiêng đầu nhìn gã, bình tĩnh nói: “Địa Chi La, mãng phu, vũ phu, trí giả, gian nịnh, tiểu nhân, mưu sĩ đều có giá trị tồn tại.
Nhưng những người này sợ nhất một loại người, ngươi biết là cái gì không?”
Địa Chi La nhíu mày, nhanh chóng lắc đầu: “Không biết, đó là gì?”
“Kẻ ngu xuẩn”
Tử Linh Đế Tôn bình thản nói: “Mãng phu và vũ phu không có nghĩa là ngu ngốc.
Ngu ngốc là một chuyện rất đáng sợ! Địa Chỉ La, ngươi đã đi theo ta rất nhiều năm, thực ra sau khi bị phong ấn thì ngươi mới là người của ta.
Dù thế nào, nhiều năm tháng trôi qua, ta hy vọng ngươi lỗ mãng xúc động một chút cũng được, nhưng không hy vọng ngươi là kẻ ngu, ngươi hiểu không?”
Sắc mặt Địa Chi La biến ảo.
Tử Linh Đế Tôn lại nhìn những người khác, cố ý nhắc nhở: “Sao cứ phải tìm đường chết làm gì, không muốn chết thì thành thật một chút đi.
Chết một lần không đáng sợ, chỉ sợ đã chết một lần rồi nhưng vẫn không khôn hơn được.
Mọi người đều đã sống nhiều năm, sinh thời sống lâu, sau khi chết cũng sống rất lâu, chẳng lẽ đôi mắt ngươi đã mù từ lúc chết rồi sao?”
Ở đó có hơn trăm Hợp Đạo, mười mấy vị Thiên Vương, còn có cường giả như Tô Vũ và Phì Cầu, giờ phút này lại muốn quấy rối là vì ngại cái mạng Tử Linh quá dài đúng không?
Phe lão cũng có nhiều cường giả, tổng cộng 15 vị, trong đó có 10 vị cấp bậc Thiên Vương, 4 vị cấp bậc Thiên Tôn, nhưng… vậy thì sao?
Nếu hai bên giao chiến thì e rằng phe Tô Vũ sẽ tổn thất thảm trọng, còn kết cục của bọn lão sẽ là toàn diệt!
Tử Linh Đế Tôn im lặng, không để ý tới Địa Chi La nữa.
Ngươi muốn chết thì cứ tiếp tục đi!
Cùng lúc đó.
Sau khi Tô Vũ bước vào Tử Linh thiên hà, phía dưới, Thông Thiên Hầu khẽ nhíu mày truyền âm: “Đại Chu vương, Vạn thự trưởng, hình như có cường giả đang tra xét thông đạo trên không trung Thiên Uyên giới vực.
Nếu ta cảm ứng không lầm thì có một vị là Thực Thiết tộc, chẳng lẽ là Tam Nguyệt?”
Y không tra xét kĩ nên không rõ, nhưng đúng là y đã cảm ứng được hai cỗ khí tức cường đại đang tra xét quanh đây.
Vạn Thiên Thánh ngạc nhiên, Tam Nguyệt ư?
Tam Nguyệt đang ở thượng giới, sao lại xuống đây?
Ông biết Tam Nguyệt có chiến lực Thiên Tôn, nhưng còn một vị nữa là ai? Lẽ nào là Lôi Bạo?
Vạn Thiên Thánh tự ngẫm một lát rồi truyền âm: “Ngươi ra ngoài xử lý đi, không cần vội vã cho bọn họ tiến vào, sau khi tra xét tình huống rõ ràng, nếu cần thì gọi bọn họ tới hỗ trợ sau”
Vạn Thiên Thánh lo rằng sẽ xuất hiện biến cố, hiện giờ còn lo Tam Nguyệt đến đây không phải là chuyện tốt.
Trừ khi gặp phiền toái thật sự thì có lẽ có thể cho hai người Tam Nguyệt tiến vào làm phương án cứu viện dự bị.
Thông Thiên Hầu là người thông minh, y lập tức nói: “Ta hiểu.
Nếu có nguy hiểm thì ta sẽ truyền tống bọn họ đến trước mặt gia hỏa nguy hiểm nhất, ngươi thấy được không?”
Vạn Thiên Thánh bật cười, cánh cửa này vẫn khéo hiểu lòng người như xưa, tuy rằng nói hơi nhiều nhưng gần đây đã khá hơn, đã hạn chế bớt được những lời ngứa da thiếu đánh.
“Được, nếu thực sự có phiền toái..”
Vạn Thiên Thánh dặn dò: “Truyền tống bọn họ đến Phong Ấn chi địa, Tử Linh thiên hà hoặc là đến chỗ Võ Hoàng, tùy tình huống mà quyết”
“Ta hiểu rồi”
Thông Thiên Hầu gật đâu, yên tâm đi, ta thấy ai mạnh thì sẽ truyền tống đến chỗ người đó.
Dù hai vị này có ý tốt hay ác ý thì thì chắc chắn chưa từng câu thông với Tử Linh giới vực, nếu có ý tốt thì hai vị cường giả sẽ phải chiến với cường giả nguy hiểm nhất, nếu có ác ý thì đù không muốn chiến nhưng những người đó cũng sẽ không tin tưởng các ngươi tới đi dạo.
Một lát sau, Thông Thiên Hầu vô thanh vô tức biến mất.
Không ai biết y đi đâu, Thông Thiên Hầu thường xuyên chơi trò mất tích, đây cũng là hiện tượng bình thường.
Vị trí nguyên bản của Thiên Uyên giới lúc này đã hóa thành hư vô.
Tam Nguyệt và Cự Phủ tra xét một lát, không khỏi nhíu mày: “Thông đạo giới vực đã biến mất, xem ra thông đạo Tử Linh giới và sinh linh giới đã hoàn toàn phong kín”
Bọn họ không tìm thấy gì.
Thật phiền toái, phải làm sao để câu thông với Tô Vũ đây?
Hình như Tô Vũ cũng không để lại thủ đoạn liên lạc, chẳng lẽ phải đến Nhân cảnh?
Bách Chiến còn đang ở Nhân cảnh, Tam Nguyệt không muốn gặp Bách Chiến.
Cự Phủ bay loạn khắp nơi nhưng không tìm thấy thông đạo, gã đau đầu nói: “Đến Nhân cảnh trước đi, ta sẽ tra xét một chút, hình như cũng không thấy 36 thành đâu, xem ra không có biện pháp nào rồi”
Tam Nguyệt vừa muốn gật đầu, bỗng nhiên không gian thoáng dao động.
Ngay sau đó một bóng người hiện lên, đó là Thông Thiên Hầu.
Thông Thiên Hầu vừa thấy hai người thì lập tức tươi cười tiến lên chào hỏi: “Tam Nguyệt tôn giả, Cự Phủ Hầu, đã lâu không gặp”
Tam Nguyệt nhẹ nhàng thở phào: “Thông Thiên, ngươi xuất hiện là tốt rồi”
Lần trước Thông Thiên Hầu cũng đến thượng giới, lão biết Thông Thiên cùng phe với Tô Vũ.
Vậy xem ra thông đạo này là bị Thông Thiên phong tỏa.
Tam Nguyệt sốt ruột hỏi: “Vũ Hoàng ổn chứ?”
Thông Thiên qua loa đáp: “Vẫn ổn.
Không phải hai vị đang ở thượng giới sao? Sao lại xuống đây?”
“Việc này nói ra thì rất dài..”
Tam Nguyệt vừa định nói là mình sẽ nói ngắn gọn thôi thì không ngờ Thông Thiên Hầu đã ấn ấn vai hai người ngồi xuống, ngoác miệng cười ha hả: “Cứ kể đầu đuôi đi, gần đây ta rảnh lắm, vừa vặn có thời gian nghe.
Tam Nguyệt tôn giả, Cự Phủ Hầu, hiếm lắm mới gặp nhau một lần, chúng ta tâm sự nào”
Tam Nguyệt khó hiểu, Cự Phủ thì lộ về cạn lời, gã tức giận: “Tâm sự cái gì, Thông Thiên ngươi nói nhiều kinh khủng, ai rảnh nói chuyện với ngươi, đúng rồi, Tô Vũ đâu?
Còn nữa, lần trước các ngươi chạy thoát, Thiên Vương đã chết hết, bây giờ còn Thiên Vương nào khác không?”
Gã muốn tra xét thực lực.
Thông Thiên Hầu lập tức cảm thấy Cự Phủ không có ý tốt, y không muốn để ý tới gã.
Thông Thiên Hầu kéo cái tay múp míp của Tam Nguyệt: “Hai vị tâm sự với ta đi, ta đã báo tin cho bệ hạ nhưng bệ hạ đang bế quan, đợi đến khi bệ hạ cho phép thì ta mới có thể mở cửa cho hai vị đi vào, hai vị xuống hạ giới là để gặp bệ hạ đúng không? Giờ ngài ấy đang bận, ta cũng không thể tùy tiện mang người vào trong.
Xin hai vị hãy thông cảm, chỉ cần bệ hạ xuất quan thì ta sẽ lập tức đi xin chỉ thị, để ngài ấy tự mình tới đón”
Bế quan?
Nghe Thông Thiên nói thế, Tam Nguyệt ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Vậy chờ chút đi, lần này chúng ta xuống hạ giới là muốn xem tình hình Vũ Hoàng ra sao, lần trước chia tay vội vàng, chúng ta không rõ ràng tình huống cụ thể.
Với lại Cự Phủ đến đây là có lòng muốn hiệp trợ Vũ Hoàng”
Lão lo lắng hôi: “Hiện tại mọi người phía dưới vẫn ổn đúng không?”
Hình như Tô Vũ mang theo không ít người đi xuống, mấu chốt là toàn bộ Thực Thiết tộc cũng rời đi, lão rất lo lắng.
Thông Thiên Hầu tạm thời không tiện nói nhiều, y đáp có lệ vài câu sau đó khéo léo chuyển đề tài.
Tam Nguyệt thấy y trả lời có lệ thì lại càng lo lắng hơn.
Chẳng lẽ là gian nan lắm hả?
Thông Thiên Hầu ngẫm nghĩ rồi hôi dò trước: “Chúng ta sống ở dưới đó không tốt lắm, hơn nữa một vài kẻ rất mạnh thường xuyên sinh sự, hai vị tới đây cũng tốt, cả hai đều là tồn tại đỉnh cấp, nếu có phiền toái thì hai vị nguyện ý ra tay giúp đỡ chứ?”
“Đương nhiên”
Tam Nguyệt khẳng định: “Chắc chắn không chối từ”
Cự Phủ hùa vào: “Có gì khó khăn hay phiền toái thì chúng ta sẽ hỗ trợ, có điều Tử Linh giới vực không có kẻ nào quá mạnh, muốn giải quyết cũng không khó, nếu cần thì các ngươi có thể yêu cầu bất cứ lúc nào”
Gã cẩn thận ngẫm nghĩ, Tử Linh giới vực chỉ có bốn vị cường giả cấp bậc Thiên Vương, một mình gã đánh hai hay ba tên cũng được.
Hơn nữa có cả Tam Nguyệt ở đây, dù Tứ Đại Thiên Vương đều xuất thủ thì gã cũng không sợ.
Đây chỉ là việc nhỏ mà thôi.
Thông Thiên Hầu tươi cười: “Vậy thì làm phiền hai vị, nếu thực sự có phiền toái thì ta sẽ truyền tống hai vị tiến vào Tử Linh giới vực, trực tiếp đối mặt với kẻ địch, đó là kế sách tạm thời, hai vị cần phải hỗ trợ nhiều”
Tam Nguyệt nhíu mày: “Chẳng lẽ phía dưới đang đánh nhau rồi?”
“Vẫn chưa”
Thông Thiên Hầu đáp: “Chỉ là phòng ngừa bởi vì gần đây xảy ra không ít biến cố mà thôi, hai vị yên tâm đi.
Ta sẽ không lửa hai vị, nếu không thì ta không phải cánh cửa”
Ta thực sự không lừa các ngươi, hiện tại phía dưới còn chưa đánh nhau mà.
Tam Nguyệt khẽ gật đầu.
Cũng đúng, nếu đang đánh nhau thì Thông Thiên sẽ không xuất hiện ở đây.
Gia hỏa này cố ý tìm đề tài để nói đúng không?
Được thôi, vậy thì trò chuyện tiếp nào.
Sau đó, cả ba khoanh chân ngồi xuống, vui vẻ nói chuyện phiếm với nhau.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Trạch Thiên Ký [Dịch] Trạch Thiên Ký](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Trach-Thien-Ky-dich.jpg)


