[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 639 : Tình Báo Của Vạn Tộc (1). (c3191-c3195)
❮ sautiếp ❯Chương 3191: Tình Báo Của Vạn Tộc (1).
Thông Thiên Hầu vừa xuất hiện, sắc mặt lộ rõ vẻ mờ mịt: “Làm sao vậy?”
Tô Vũ hất cằm: “Ngươi xem đi”
Thông Thiên Hầu quay sang Thiên Môn, vừa nhìn thì y liền chấn động, lập tức biết nguyên nhân Tô Vũ triệu hoán mình, y ngẫm nghĩ rồi chân chờ nói: “Bệ hạ vận dụng tử khí trong Thiên Môn?”
Tô Vũ gật đâu: “Lúc trước thì không sao, khi ấy ta cũng có Thiên Môn, cũng dùng tử khí nhưng đều rất bình thường.
Hôm nay ta dùng phương pháp nghịch chuyển, nghịch sinh thành tử thì bị Thiên Môn đánh tan”
Thông Thiên Hầu trầm tư, sau đó y đáp: “Chuyện này rất khó giải thích.
Có thể là vì lúc trước không chạm đến Thiên Môn”
“Vớ vẩn!”
Tô Vũ nhíu mày: “Lúc trước Thiên Môn của ta rất hay cụ hiện, còn thường xuyên nạp tử khí vào”
Thông Thiên Hầu đau đầu, y chẩn chờ một chút rồi nói: “Có lẽ giờ đã khác trước, bất đồng lớn nhất là bệ hạ từng phá Thiên Môn rồi tụ lại”
Tô Vũ im lặng.
Vậy thì có gì khác biệt sao?
Thông Thiên Hầu tiếp tục nói: “Cho nên ta đoán là có thể sau khi Thiên Môn bị phá hủy một lần thì đã sinh động hơn, hoặc nên nói là ngài đã bị Môn tộc theo dõi”
Tô Vũ nhíu mày.
Cái gì gọi là bị Môn tộc theo dõi?
Ta bị Thiên Môn theo dõi ư?
Thông Thiên Hầu giải thích: “Là thế này, Thiên Môn tồn tại để phong ấn thời đại khai thiên, có người cho rằng chủ nhân của Tử Linh đại đạo hoặc là Nhân Tổ đã phong ấn thời đại này”
“Có khi nào là Nhân Tổ phong ấn hay không? Ngay cả Tử Linh Chi Chủ cũng bị phong ấn vào trong đó?”
Y đáp: “Rất có khả năng, những người khai Thiên Môn mà ta biết thì hình như đều là Nhân tộc, nghe nói vạn tộc cũng có thể nhưng ta chưa từng gặp”
Y nhìn Tô Vũ: “Cho nên ta cảm thấy có lẽ Nhân Tổ đã phong ấn Tử Linh Chi Chủ.
Hiện tại Thiên Môn bị kích động, có lẽ Thiên Môn cảm thấy là Tử Linh Chi Chủ muốn thoát ra hoặc Tử Linh tộc muốn đi cứu Tử Linh Chi Chủ”
“co Nghe những phỏng đoán này, Tô Vũ liền trầm ngâm suy nghĩ, cảm thấy rất có khả năng.
Thiên Môn do Nhân Tổ chế tạo sao? Hay Nhân Tổ đã tìm thấy nó trong thiên địa? Thời đại khai thiên là bị Nhân tộc phong ấn?
Tô Vũ biết Thân thể đại đạo của Nhân Tổ rất mạnh.
Trừ khi Nhân Tổ cũng khai thiên độc lập, Thân thể đại đạo chỉ là đại đạo năm xưa từng dùng.
Một đám ý niệm hiện lên trong đầu hắn, Tô Vũ hít sâu một hơi, quyết định khoan không nghĩ nữa, càng nghĩ lại càng thấy phức tạp.
Hắn nói: “Vậy là hiện tại Thiên Môn của ta không thể chạm đến tử khí, không đúng, tử khí nhiều thì sẽ tự động bị đánh tan rồi hóa thành sinh khí”
Ánh mắt Tô Vũ sáng ngời: “Có lẽ đây là một chuyện tốt”
Quả thật khi tử khí chạm đến Thiên Môn thì đã bị hóa thành sinh khí.
Trước đây Tô Vũ không biết chuyện này.
Hắn bỗng nhìn chằm chằm Hà Đỏ, Hà Đồ thấy vậy thì lập tức nhăn mặt, ta lại trở thành chuột bạch đúng không?
Ngươi cứ nói thẳng đi là được!
Tô Vũ híp mắt tươi cười: “Hà Đồ, thử dùng tử khí hoá thành sinh khí xem”
Hà Đồ hết sức bất đắc dĩ, đành phải nhận mệnh phát ra chút tử khí, Tô Vũ nhanh chóng cụ hiện Thiên Môn, quả nhiên khi tử khí đánh úp thì lập tức bị nghịch chuyển thành sinh khí.
Âm một tiếng, cỗ sinh khí này lập tức trở về trong cơ thể Hà Đô, Hà Đỏ kêu thảm một tiếng.
Y là Tử Linh, gặp sinh khí thì đương nhiên sẽ bị thương.
Ánh mắt Tô Vũ sáng lên, sinh khí lưu chuyển trong thân thể y phải mất rất lâu mới bị tử khí trấn áp.
Tô Vũ càng nghĩ càng hưng phấn, như vậy có lẽ hắn đã có biện pháp vừa tốt vừa bảo đảm để chuyển hóa Tử Linh rồi.
Mấy vị Tử Linh tiếp tục nghiên cứu.
Hoạt tử nhân rất khác Tử Linh.
Thân thể vẫn còn, sinh khí tử khí song hành.
Trong người Tử Linh đương nhiên sẽ không tồn tại sinh khí, phải làm cách nào để sinh khí và tử khí cùng tồn tại có lẽ là vấn đề mấu chốt để thành công hồi sinh.
Mọi người chuyên tâm tra xét kỹ hơn.
Không ai quan tâm đến ngoại giới, cả Tô Vũ cũng lười quản, trừ khi Tử Linh trong Quy Khư chi địa phá được phong ấn, bằng không thì giờ phút này không có đại sự gì cần hắn đích thân xử lý.
Trong lúc Tô Vũ đang nghiên cứu biện pháp sống lại.
Thượng giới, Hỗn Độn Sơn.
Hiện tại Hỗn Độn Sơn đang rất hỗn loạn, vạn tộc chính thức chinh phạt Ngục vương nhất mạch, bên ngoài đã có quân tiên phong các tộc càn quét.
Các đội cường giả lần lượt xâm nhập vào núi.
Vạn tộc lấy Nhân Sơn làm trụ sở hội tụ đại lượng cường giả.
Trên đỉnh Nhân Sơn, một đám cường giả cấp bậc Thiên Tôn tụ hội.
Lúc này, Nguyệt Thiên Tôn đang báo cáo lại tình hình với mọi người, sắc mặt y có chút ngưng trọng.
“Theo tình hình tra xét trước mắt, trong Hỗn Độn Sơn có hơn 80 hỗn độn cổ thú Hợp Đạo cảnh.
Lúc trước chúng phân chia địa bàn, chỉ khi người ngoài tiến vào thì mới hội tụ, trí tuệ không cao.
Nhưng sau biến cố lần trước, hai tồn tại khủng bố là Bát Dực Hổ và Cự Long đứt đuôi đã xuất hiện từ sâu trong Hỗn Độn Sơn.
Bát Dực Hổ chắc chắn có chiến lực Thiên Tôn, còn Cự Long cụt đuôi thì đang bị thương, có khả năng nó đã từng giao chiến với tồn tại khủng bố nào đó, tuy là bị thương nhưng nó vẫn có chiến lực Thiên Tôn, nếu ở trạng thái toàn thịnh thì e rằng thực lực còn vượt quá sức tưởng tượng, đại khái ngang tài ngang sức với lão tổ nhất mạch Ngục vương”
Đạo Thiên Tôn lên tiếng: “Đến bây giờ vẫn chưa tra xét được thân phận vị lão tổ kia sao?”
Nguyệt Thiên Tôn lắc đâu: “Không tra được, có vẻ năm xưa Ngục vương không có hậu duệ, nhưng thế thì những người này từ đâu ra? Rất có thể đây là hậu duệ bí mật ra đời, kẻ được gọi là lão tổ hẳn là huyết mạch dòng chính của Ngục vương”
Nguyệt Thiên Tôn lại nói: “Tiếp tục nói về vấn đề Hỗn Độn Sơn đi.
Hiện tại Cự Long cụt đuôi và Bát Dực Hổ mỗi kẻ chiếm cứ một phương, một kê phương Nam một kẻ phương Bắc.
Chúng đều ở sâu trong hỗn độn, dưới trướng hội tụ mấy chục cổ thú Hợp Đạo và hơn trăm Vĩnh Hằng”
Mọi người bất giác ngồi thẳng lưng, Lôi Bạo không đi tra xét tình huống nên chưa rõ, lúc này nghe vậy thì không khỏi kinh ngạc: “Bọn chúng hội tụ lại ư?”
“Đúng, chúng hội tụ”
Nguyệt Thiên Tôn thở dài: “Đại chiến lần trước kết thúc là vì hai kẻ này đột nhiên xuất hiện, nếu không thì đã có hy vọng bắt lấy Nguyệt Hạo.
Ngoài ra, theo chúng ta tra xét, nếu bỏ qua tồn tại khủng bố phía sau cửa thì kẻ mạnh nhất chỉ mạch Ngục vương là lão tổ kia, tiếp đó là Nguyệt Hạo và 5 vị cường giả cấp bậc Thiên Tôn khác, đồng thời còn có mười mấy vị Thiên Vương.
Nếu không phải lúc trước đám người Tô Vũ đánh chết nhiều Thiên Vương và một vị Thiên Tôn thì thực lực bọn họ còn mạnh hơn”
Càng nói, mấy người càng buồn bực.
Khi ngươi cho rằng không còn địch nhân nào khác thì địch nhân lại xuất hiện, bọn họ mạnh hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều, thế thì không buồn bực sao được?
Nguyệt Thiên Tôn nói: “Trong mấy ngày qua, thực lực Nguyệt La lại mạnh hơn, lần trước khi ả giao thủ cùng Cự Phủ thì mọi người cũng thấy rồi, Cự Phủ không địch lại ả, không đến 30 chiêu đã bị Nguyệt La đánh cho trọng thương phải trốn chạy.
Dù thực lực Nguyệt La yếu hơn vị lão tổ kia thì cũng mạnh hơn so với chúng ta, chỉ sợ không kém gì Nhật Miện”
Nhật Miện khẽ gật đầu: “Có vẻ không yếu hơn ta, ả có thể phong ấn Bách Chiến thì chắc chắn là rất cường đại”
Tuy vạn tộc có nhiều Thiên Tôn hơn, nhưng thực lực đối phương cũng không yếu.
Hơn nữa bọn họ có tồn tại khủng bố phía sau cửa, vậy nên thực lực hai bên chênh lệch không lớn.
Chương 3192: Tình Báo Của Vạn Tộc (2).
Nguyệt Thiên Tôn nói tiếp: “Hiện tại có ba vị Thiên Tôn tự do.
Không, nếu tính cả Bách Chiến không rõ tung tích thì là có bốn người.
Đây cũng là một yếu tố không xác định”
Cự Long cụt đuôi, Bách Chiến, Bát Dực Hổ và Cự Phủ.
Bốn vị Thiên Tôn không xác định lập trường, không rõ tung tích, có lẽ thực lực Bách Chiến và Cự Long cụt đuôi đều cao hơn Thiên Tôn, đạt tới trình độ Nhân vương Thân thể đạo Thượng Cổ chân chính.
Điều này khiến người ta càng thêm kiêng kị.
Nguyệt Thiên Tôn trình bày chỉ tiết tình huống xong thì kết luận: “Cho nên phải làm sao để đánh tan chi mạch Hỗn Độn cũng là một vấn đề rất phiền toái.
Mấy vị Thiên Tôn tự do, đặc biệt là hai cổ thú kia lại càng phiền toái hơn, ta lo rằng chúng nó sẽ liên thủ cùng chi mạch Ngục vương”
Mọi người nhìn nhau, nhất thời đều cảm thấy đau đầu.
Số lượng địch nhân không ít, không phải chỉ có 1 – 2 kẻ mà là 4 tồn tại đỉnh cấp có thái độ không rõ ràng.
Nguyệt Thiên Tôn tiếp tục phân tích: “Cự Phủ muốn trả nhân tình cho Tô Vũ, hiện tại chủ yếu gã đang nhằm vào chi mạch Ngục vương, nhưng thực lực Cự Phủ chỉ xứng lót đáy trong cảnh giới Thiên Tôn.
Một mình gã đối phó chỉ mạch Ngục vương thì gần như không có bất cứ thu hoạch gì”
“Tam Nguyệt huynh”
Nguyệt Thiên Tôn quay sang hỏi Tam Nguyệt: “Tam Nguyệt huynh có thể liên hệ Cự Phủ, thương lượng để gã hành động cùng chúng ta được không? Tuy Nhân tộc và chúng ta có thù oán, nhưng chỉ mạch Ngục vương vừa là phản đồ Nhân tộc, vừa là thù địch của phe Tô Vũ, nếu Cự Phủ muốn trả nhân tình thì nên liên thủ với chúng ta, có lẽ làm vậy sẽ giành được chiến tích lớn hơn”
Tam Nguyệt cộc lốc trả lời: “Ta không liên hệ được”
Có quỷ mới tin ngươi!
Hiển nhiên là mọi người đều không tin, Tam Nguyệt là người dốc hết sức thúc đẩy chuyện phóng thích Cự Phủ, sao lão lại không có biện pháp liên hệ Cự Phủ được?
“Còn một vấn đề khác, rốt cuộc Bách Chiến đã đi đâu?”
Nguyệt Thiên Tôn nói: “Không chỉ Bách Chiến mà còn có Nam Khê, Giang Hải, Vân Thủy, hiện giờ cũng không thấy bóng dáng bọn họ, bọn họ đi tìm Bách Chiến ư? Nếu vậy hiện tại bọn họ đang ẩn thân ở đâu? Đám người Tô Vũ có thể từ hạ giới đi lên thì bọn họ cũng có thể từ đây đi xuống, lần trước đám người Vân Thủy đã đi theo Tô Vũ, có phải bọn họ cũng biết thông đạo hạ giới ở đâu hay không?”
Đó là một thông đạo khác ngoài thông đạo Mệnh tộc.
Nguyệt Thiên Tôn đưa ra vấn đề: “Bách Chiến mang mấy người bọn họ xuống hạ giới thì có thể gây ra biến cố gì hay không? Lần trước phe Tô Vũ tổn thất không nhỏ.
Nếu ta nhớ không lầm thì Tô Vũ có một con chó, đó là chó của Văn vương, lúc trước nó ác chiến với Nguyệt Hạo mà không hề rơi xuống thế hạ phong”
“Con chó kia, Tô Vũ, Bách Chiến… Nếu những người này xuống hạ giới rồi liên minh lại với nhau thì cũng là một vấn đề không nhỏ.
Bọn họ đều thuộc phe Nhân tộc”
Mọi người càng nghe lại càng thêm khó ở.
Tình hình rất bất lợi!
Bây giờ mà chém giết chi mạch Ngục vương thì sẽ tổn thất bao nhiêu Thiên Tôn? Có bao nhiêu người sẽ chết?
Vấn đề là hiện tại có không ít Thiên Tôn tự do.
Ma Thiên Tôn nhíu mày: “Nhưng hiện tại không thể không đánh.
Cứ tiếp tục kéo dài thì e rằng sẽ xảy ra biến cố.
Nhật Miện biết tình huống, có khả năng Địa Ngục Môn sắp mổ ra, vậy thì tồn tại khủng bố bị nhốt trong đó cũng sẽ thoát ra theo.
Vị này là ai? Ả ta là cường giả đỉnh cấp của chi mạch Ngục vương sao? Vì sao lại bị nhốt sau cửa? Ả chủ động đi vào hay là bị bắt ép? Mục đích của chi mạch Ngục vương là gì? Bọn họ muốn mở Địa Ngục Môn ra ư?”
Ma Thiên Tôn lộ vẻ trầm trọng: “Dù thế nào thì chúng ta cũng phải sớm giải quyết chỉ mạch Ngục vương.
Hơn nữa, có khả năng đám người Nhân Hoàng sắp trở về, Tô Vũ không cần thiết phải lừa gạt chúng ta.
Nhưng sau khi trở về, chủ nhân quy tắc vạn tộc chiếm ưu thế hay phe Nhân Hoàng chiếm ưu thế thì chưa thể nói trước được.
Vấn đề cuối cùng là chính chúng ta.
Hiện tại chúng ta chỉ là Thiên Tôn, không phải là chủ nhân quy tắc.
Cường giả các tộc trở về thì chúng ta sẽ ra sao? Trong tương lai chúng ta sẽ đóng vai trò gì? Vẫn là Hầu Thượng Cổ nghe theo hiệu lệnh ư? Chúng ta phải tranh thủ giai đoạn này, sớm thúc đẩy bản thân trở thành chủ nhân quy tắc.
Khi phong ấn bị phá vỡ, chúng ta phải lập tức tấn cấp, như vậy khi mọi người trở lại, dù phe Nhân Hoàng hay người của chúng ta chiếm ưu thế thì chúng ta đều có đủ lực lượng để đứng vững”
Vạn tộc có nhiều Thiên Tôn, nếu tất cả đều trở thành chủ nhân quy tắc thì chính là một cỗ thế lực khổng lô.
Tam Nguyệt hơi mất kiên nhẫn: “Được rồi, hiện tại việc cấp bách là giải quyết chi mạch Ngục vương, không giải quyết được bọn họ thì sớm muộn gì cũng xảy ra đại sự.
Ngươi nghĩ đi, nếu đám người Nhân Hoàng không trở về, Địa Ngục Môn mở ra trước thì chúng ta đều sẽ gặp xui xẻo.
Ai biết tình huống sau cửa như thế nào? Đầu tiên phải đánh gãy nanh vuốt của bọn họ thì mới có hy vọng đối mặt với phiền toái sau đó”
Mọi người càng nghĩ lại càng thấy nghiêm trọng.
Lúc trước mọi người đều cảm thấy mình là vô địch, hiện giờ nhìn lại thì mới thấy cường địch có mặt ở khắp nơi.
Lực lượng phe Bách Chiến và Tô Vũ đều không yếu.
Nguyệt Thiên Tôn nói: “Ta nghĩ Bách Chiến và Tô Vũ đều đang ở hạ giới, tạm thời mặc kệ bọn họ đi, nhưng phải giải quyết Cự Long cụt đuôi và Bát Dực Hổ, chúng ta có thể mặc kệ không thèm để ý hai vị Thiên Tôn mang theo bảy tám chục Hợp Đạo ở trên chiến trường sao?”
Không ai có thể bỏ qua cõ lực lượng này!
Nguyệt Thiên Tôn tiếp tục nói: “Hơn nữa, ta lo rằng hỗn độn cổ thú sẽ liên hợp cùng chi mạch Ngục vương, chuyện này có xác suất xảy ra rất lớn, năm xưa có lời đồn nói rằng Địa Ngục Môn phong ấn hỗn độn cổ thú”
Mọi người lộ về ngưng trọng.
Nguyệt Thiên Tôn bẻ bề khớp ngón tay: “Cho nên hiện tại chúng ta cần phải cử sứ giả đi mượn sức hai cổ thú, dù không thể thành công thì cũng phải thăm dò lập trường của chúng.
Đồng thời còn có một việc khác, đó chính là tìm kiếm thông đạo xuống hạ giới”
Nguyệt Thiên Tôn nhấn mạnh: “Nhất định phải tìm được, không thể ký thác an nguy vạn tộc vào việc cầu mong phe Tô Vũ và phe Bách Chiến không ra tay.
Đám người Thiên Cổ vẫn còn lưu lại dưới hạ giới, nhưng thực lực như vậy không đủ để địch nổi Bách Chiến”
Mọi người trầm mặc.
Nguyệt Thiên Tôn đề xuất: “Tam Nguyệt phụ trách đi sứ hạ giới đi, tìm kiếm thông đạo hạ giới.
Ta đến gặp Cự Long cụt đuôi, Thiên Mệnh đi tìm Bát Dực Hổ”
“Ta biết tìm như thế nào?”
Tam Nguyệt thầm mắng trong lòng.
Mấy tên này đều không có ý tốt.
Nguyệt Thiên Tôn cười nói: “Cứ thử xem sao! Không được thì ngươi tìm cùng Lôi Bạo”
Lôi Bạo khẽ nhíu mày.
Nguyệt Thiên Tôn trầm giọng: “Ta cảm thấy nếu hai vị cùng tìm thì chắc chắn có thể tìm được.
Khi ấy hai vị xuống hạ giới, chỉ cần chúng ta đạt được thỏa thuận thì chúng ta sẽ không chủ động tấn công hạ giới, trước khi thông đạo Mệnh giới mở ra, chúng ta sẽ không khiến bọn họ khó xử.
Nhưng đổi lại bọn họ phải đưa đám người Thiên Cổ lên đây”
“Hai vị cảm thấy thế nào?”
Hắn mặc kệ hai vị Thiên Tôn rời đi, đương nhiên cũng chỉ có hai người này mà thôi, còn tộc nhân hai tộc đều không được rời khỏi Nhân Sơn.
Nếu hai vị này không trở về thì những kẻ ở lại chờ làm đội quân hi sinh đi.
Chương 3193: Vẫn Luôn Là Bá Chủ.
Bấy giờ, vạn tộc vừa lo lắng cho hạ giới, vừa gấp gáp khai chiến với chi mạch Hỗn Độn để phòng ngừa tồn tại phía sau Địa Ngục Môn thoát ra.
Có quá nhiều phiền toái cần giải quyết!
Bọn họ biết Tam Nguyệt và Lôi Bạo có liên hệ với Nhân tộc hạ giới, nhưng lúc này chỉ có thể để bọn họ đi xuống liên lạc, có lẽ hai kẻ này đều biết cách xuống hạ giới như thế nào.
Nguyệt Thiên Tôn cười thâm thúy: “Nếu không được thì chúng ta liên thủ cưỡng ép mở ra thông đạo Mệnh tộc để trợ giúp hai vị xuống đó, đương nhiên làm vậy thì sẽ có một chút nguy hiểm.
Nhưng hiện tại chúng ta không có biện pháp nào khác”
Nguyệt Thiên Tôn thở dài: “An nguy hạ giới hoàn toàn ký thác trên người Nhân tộc.
Chư vị cảm thấy thỏa đáng ư?”
Đương nhiên là không ổn!
Nếu không phải hiện tại hạ giới chưa thể mở ra thì mọi người chắc chắn sẽ cùng nhau xuống hạ giới diệt Bách Chiến và Tô Vũ trước.
Các tộc đều có vô số sinh linh dưới đó, là căn cơ và cũng là đại bản doanh của bọn họ.
Thượng giới có bao nhiêu người?
Hơn phân nửa số Hợp Đạo ở thượng giới đều là ra đời ở hạ giới, quy tắc thượng giới không quá hoàn thiện, có Hợp Đạo ra đời nhưng giờ lại phát hiện đều là ngụy Hợp Đạo, vậy thì ai có thể yên tâm?
Tam Nguyệt im lặng, Lôi Bạo thì rầu rĩ lên tiếng: “Ta cũng không biết thông đạo hạ giới ở đâu”
Nguyệt Thiên Tôn khẽ cười: “Sao lại vậy được.
Bách Chiến đã đi xuống rồi mà Lôi Bạo huynh không biết ư?”
Lôi Bạo lạnh lùng nói: “Chư vị có ý gì?”
Nguyệt Thiên Tôn bình thản đáp: “Chúng ta có ý gì không phải trong lòng Lôi Bạo huynh đã rõ ràng lắm sao? Sao phải nói rõ ra cho mọi người đều khó chịu? Hiện tại chúng ta nên dĩ hòa vi quý, Hỗn Độn nhất tộc mới là kẻ địch chung, không phải à? Chi mạch này ngủ đông nhiều năm, giờ bỗng nhiên xuất hiện đã triển lộ thực lực mạnh mẽ, mà đó còn chưa phải là toàn bộ.
Chẳng lẽ chư vị không lo lắng sao? Trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi thì cũng phải xem trai cò này có mạnh hay không, cẩn thận không lại thành đồ ăn của người khác”
Y nhìn hai vị cường giả: “Hai vị, chuyện hạ giới giao cho các ngươi, được chứ?”
Tam Nguyệt uể oải không nói lời nào.
Thấy Lôi Bạo quay sang nhìn mình, Tam Nguyệt liền nói: “Lôi Bạo huynh nhìn ta làm chỉ? Ta đâu phải nhạc phụ của Bách Chiến, cũng không phải muội phu của hắn.
Ngươi nhìn ta thì có ích gì?”
Lôi Bạo hơi khó chịu.
Tam Nguyệt lại nói: “Nếu Lôi Bạo huynh nguyện ý tiếp nhận chuyện này thì ta sẽ đi cùng Lôi Bạo huynh một chuyến”
Lôi Bạo thầm mắng.
Đi cái píp! Ta không tin ngươi không cấu kết với Tô Vũ!
Nguyệt Thiên Tôn nghe vậy liền hùa vào: “Vậy là Tam Nguyệt huynh đã đáp ứng rồi phải không? Thế Lôi Bạo huynh thì sao?”
Lôi Bạo hậm hực đáp: “Ta sẽ đi cùng Tam Nguyệt.
Nhưng ta cảm thấy hai người chúng ta quá ít, chưa chắc đã tìm được thông đạo, để Cự Trúc, Lôi Liệt đi tìm cùng chúng ta đi”
Nguyệt Thiên Tôn từ chối khéo: “Không ổn lắm, sao có thể làm phiền bọn họ như vậy được, nếu khó quá thì ta sẽ cho mấy vị Nguyên Thánh Hầu đi theo các ngươi”
“co Kỳ thật Lôi Bạo chỉ muốn thử mà thôi, kết quả đúng là không thành công.
Hiển nhiên Cự Nhân tộc và Thực Thiết tộc đã trở thành thủ đoạn mà mấy người dùng để áp chế bọn họ.
Tụ tập các tộc ở Nhân Sơn cũng là một loại thủ đoạn khống chế.
Nếu là trước đây thì còn có thể âm thẩm rút lui, hiện tại thì không có cơ hội.
Mọi người đều đang ở Nhân Sơn, trong núi có quá nhiều cường giả.
Bất cứ kê nào muốn rời đi thì cũng phải được các vị Thiên Tôn đồng ý mới được.
Một lát sau, hai bên đạt thành nhất trí, Tam Nguyệt và Lôi Bạo nghĩ cách hạ giới.
Không cần phải làm gì Nhân tộc, chỉ cần đưa được một đám cường giả đi lên, đặc biệt là đám người Thiên Cổ, có lẽ hiện tại bọn họ đã là Thiên Vương hoặc là Thiên Tôn.
Ai biết được.
Bên phía Thần tộc, Nguyệt Thiên Tôn cố ý dặn dò phải đưa Tiên Hoàng Phi đến thượng giới, bà nhất định phải lên đây.
Tiên Hoàng Phi có chiến lực rất mạnh nhưng trạng thái hiện giờ không tốt, tuy nhiên bà vẫn có thể đến chiến một trận cuối cùng.
Rốt cuộc Tiên Hoàng Phi có thực lực thế nào, nội bộ Thần tộc cũng không biết rõ.
Mấu chốt ở chỗ, những người ở đây đều nghiễm nhiên tin rằng hai người Tam Nguyệt chắc chắn có thể hạ giới.
Sau khi Lôi Bạo và Tam Nguyệt rời đi.
Hoang Thiên Tôn lạnh lùng nói: “Chắc chắn bọn chúng có cấu kết với Nhân tộc”
Đạo Thiên Tôn không bận tâm lắm: “Cấu kết thì sao? Ta chỉ tò mò chuyện hiện giờ Tô Vũ và Bách Chiến chung sống như thế nào? Mọi người đều đã nghe tin tức về Tô Vũ từ Thiên Long Hầu, hắn là một kẻ bá đạo, không cam lòng hạ mình trước kẻ khác.
Bách Chiến cũng thế! Õ triều tịch trước, Tam Nguyệt không giúp đỡ Bách Chiến mà lại cấu kết với Tô Vũ ở triều tịch này.
Vậy giờ Tam Nguyệt sẽ giúp Tô Vũ hay là Bách Chiến? Để hai người bọn họ cùng nhau xuống hạ giới mới thú vị”
“Nhân tộc nội chiến không phải mới ngày một ngày hai, có lẽ không cần chúng ta làm gì thì hạ giới cũng đã tự loạn rồi”
“Nhân tộc là vai chính từ Thượng Cổ đến nay, khí vận vô cùng hưng thịnh, cường giả xuất hiện lớp lớp, nếu không nội chiến thì đúng là chưa chắc đã đến phiên chúng ta nổi dậy”
Đạo Thiên Tôn cảm khái: “Bách Chiến, Tô Vũ, chi mạch Ngục vương, ba phe này đều là Nhân tộc, nếu bọn họ liên thủ lại, đặc biệt là nếu lần triều tịch trước Bách Chiến liên thủ với chỉ mạch Ngục vương thì có lẽ chúng ta đã không còn tỏn tại nữa”
Y thở dài: “Vậy nên Nhân tộc quá mạnh cũng không hẳn là chuyện xấu.
Hiện giờ ba phe Nhân tộc đều cường đại cũng là một cơ hội cho chúng ta.
Chư vị đừng quá lo lắng, Nhân tộc áp chế chúng ta mười mấy vạn năm, chúng ta mới áp chế Nhân tộc được 6000 năm, nếu nói đến không cam lòng thì cũng không tới phiên chúng ta đâu”
Mọi người khẽ gật đầu.
Cũng đúng, Nhân tộc vẫn luôn là bá chủ!
Vạn tộc xưng bá 6000 năm đã là kết quả không tôi.
Thời đại Thượng Cổ, vạn tộc có nhiều chủ nhân quy tắc như vậy mà vẫn bị Nhân tộc áp chế, không phải sao?
Nếu đám người Văn vương không rời đi thì đã không có chuyện sau này.
Đạo Thiên Tôn lại nói: “Việc cấp bách bây giờ là đánh vỡ phong ấn, trở thành chủ nhân quy tắc.
Tuy Nhân tộc có không ít cường giả nhưng cũng có giới hạn.
Như vị lão tổ chỉ mạch Ngục vương kia và Bách Chiến, một người là Hỗn độn đạo, một người là Thân thể đạo, đánh vỡ phong ấn tuy sẽ giúp thực lực bọn họ tăng lên nhưng sẽ không có bất cứ trợ giúp gì hơn”
“Con chó dưới trướng Tô Vũ thật ra còn chưa tới Thiên Tôn, đánh võ phong ấn rồi thì cũng không giúp gì được cho nó.
Còn chúng ta thì sẽ lập tức tăng thêm mười mấy vị chủ nhân quy tắc, thực lực tăng mạnh”
Đạo Thiên Tôn cười lớn: “Chi mạch Ngục vương có năm vị Thiên Tôn, trong đó có ba vị là Hỗn độn đạo, không còn phong ấn thì cũng không có ích gì.
Cho nên trong vạn giới này, chỉ có chúng ta thực sự khát vọng đánh vỡ phong ấn”
Đạo Thiên Tôn lại nói: “Muốn đánh võ phong ấn thì phải diệt Nhân tộc.
Ta cảm thấy chuyện này rất khó khăn.
Phải tìm được phương pháp phá phong ấn tốt nhất, những gì đám người Tô Vũ tiết lộ khi gặp chúng ta lần trước chưa chắc đã là thật, nhưng không phải là không có chút hy vọng nào.
Dù là Võ Hoàng hay thi thể Nhạc vương thì đều nên thử một lần”
Mọi người yên lặng gật đâu, phải lên kế hoạch cho việc này.
Nguyệt Thiên Tôn tiếp lời: “Ta sẽ cùng Thiên Mệnh đi thăm đò thái độ hai cổ thú.
Tốt nhất là chúng ta có thể phát hiện ra thông đạo hạ giới, nếu không được thì khi đến thời điểm tất yếu, cưỡng chế phá võ thông đạo Mệnh giới cũng được”
Hiện giờ lực lượng trừng phạt trong thông đạo suy yếu hơn trước rất nhiều, đó là cơ hội để có thể phá vỡ nó.
Mọi người thương thảo một lát rồi giải tán.
Bọn họ chắc chắn vẫn sẽ đánh chỉ mạch Hỗn Độn, tiền đề là bọn họ phải không được xảy ra biến cố gì.
Chương 3194: Là Ai Giả Ngốc?.
Tam Nguyệt và Lôi Bạo đang đi cùng nhau, bầu không khí hết sức gượng gạo.
Hồi lâu sau, Lôi Bạo chủ động lên tiếng: “Tam Nguyệt đạo huynh, Nhân tộc đã liên minh với Thực Thiết tộc nhiều năm rồi đúng không?”
Tam Nguyệt qua loa đáp: “Có thể xem như vậy”
“Bách Chiến…”
Lôi Bạo vừa định nói gì đó, Tam Nguyệt đã ngắt lời: “Không thân không quen, ta chưa từng tiếp xúc với Bách Chiến, ta chỉ biết Thất Nguyệt nhà ta bị hắn hại chết!”
Lôi Bạo hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn nói: “Tình huống Tô Vũ ra sao ngươi cũng thấy rồi.
Ngươi cảm thấy hắn có năng lực lật ngược thế cờ sao? Hắn quá mức xúc động, kỳ thật hắn có thể tránh được trận chiến lần trước”
Tam Nguyệt im lặng.
Cự Trúc Hầu đã nói rằng có lẽ Tô Vũ không tổn thất gì, nhưng chính lão đã tận mắt chứng kiến trận chiến đó.
Lần này xuống hạ giới có lẽ cũng là một cơ hội.
Lão sẽ đi tìm Tô Vũ để xem rốt cuộc hắn có chuẩn bị gì hay không, nếu không còn gì, chỉ có Tô Vũ và Phì Cầu thì lão phải suy xét lại tương lai của Thực Thiết tộc.
Bách Chiến có thù hại chết Thất Nguyệt, tuy rằng không phải Bách Chiến tự tay giết nhưng lão không thể chấp nhận lý niệm của hắn ta.
Bên phía Ngục vương thì càng không cần phải nói, cha của lão đã bị chính Ngục vương giết.
Hiện tại vạn tộc đều cho rằng bọn họ thông đồng với Nhân tộc.
Trong ba phe Nhân tộc, lão chỉ có thể gửi hy vọng vào Tô Vũ, hy vọng hắn có thể mang đến kinh hỉ cho lão.
“Lôi Bạo, ngươi đi trước đi, ta sẽ đi tìm thông đạo sau”
Tam Nguyệt một mình rời đi, lão muốn tìm Cự Phủ, đồng thời còn phải mang theo Tuyết Lan tướng quân đang bị đóng băng, lão không thể mang theo tộc nhân của mình nhưng muốn mang Nhân tộc đi thì không có vấn đề gì.
Hiện tại mọi người chỉ mong tất cả Nhân tộc đều cút đi, đừng tới quấy rối bọn họ.
Nếu Cự Phủ và Tuyết Lan thần phục Tô Vũ thì phe Tô Vũ sẽ có thên hai vị cường giả, như vậy thì hắn sẽ có thêm một chút cơ hội.
Tính cả mình, Cự Phủ và Phì Cầu thì có tổng cộng ba người có cấp bậc Thiên Tôn, nếu Tô Vũ cũng đến được Thiên Tôn thì là bốn vị, đây là một cỗ thế lực không yếu.
“Hy vọng mọi người không sao, hy vọng phe Tô Vũ bảo tồn một chút lực lượng”
Tâm tình Tam Nguyệt không quá tốt, lão chỉ có thể hy vọng như thế.
Lão biết thông đạo hạ giới ở đâu.
Lôi Bạo có biết hay không thì không liên quan đến lão, dù sao lão cũng không định đi cùng gã, bọn họ sẽ tách ra hành động.
Rất nhanh, Tam Nguyệt đã tìm được Tuyết Lan bị đóng băng, lão lười giải phong cho nàng, trực tiếp mang đi khỏi Nhân Sơn.
Sau khi Tam Nguyệt rời khỏi Nhân Sơn không lâu.
Gần Hỗn Độn Sơn, Cự Phủ Hầu đang lén lút quan sát xung quanh, thấp giọng hô: “Tam Nguyệt?”
Chỉ chốc lát, thân ảnh Tam Nguyệt đã hiện lên.
Cự Phủ cẩn thận tra xét khắp nơi, gã nhẹ nhàng thở phào rồi cất tiếng mắng: “Con ả Nguyệt La kia không yếu chút nào.
Trông xấu xí mà mạnh phết! Lần trước giao thủ đã khiến ta bị thương không nhẹ”
Gã lộ vẻ bất đắc dĩ, lần trước gã bị đánh rất thảm.
Quả nhiên chọc vào nỗi đau của kẻ khác sẽ dễ kết thù, khi đó Nguyệt La phát điên đánh đến mức gã suýt tắt thở.
Tam Nguyệt trêu chọc: “Lá gan Cự Phủ huynh cũng không nhỏ!”
“Thực lực không đủ mạnh thì biết làm sao được” Cự Phủ gượng gạo vuốt mũi: “Tam Nguyệt đạo hữu tìm ta có việc gì?”
“Ta muốn xuống hạ giới một chuyến”
Tam Nguyệt nói: “Lần trước Tô Vũ bại lui, hiện tại không rõ tình huống thế nào.
Có khả năng Bách Chiến đã xuống hạ giới, một núi không thể chứa hai hổ.
Mấy người Vân Thủy lựa chọn phản bội Tô Vũ để tiếp tục đi theo Bách Chiến.
Ta nghĩ rằng Tô Vũ từng cứu ngươi một mạng, lần này xuống hạ giới, nếu Bách Chiến áp chế Tô Vũ thì có lẽ sẽ cân Cự Phủ huynh hòa giải một phen”
Cự Phủ khẽ nhíu mày: “Không đến mức ấy chứ?”
“Ai biết được”
Tam Nguyệt nói: “Cự Phủ huynh nguyện ý đi một chuyến không? Nếu tình huống hạ giới không thuận lợi, Cự Phủ huynh nguyện ý giúp Tô Vũ không?”
Cự Phủ thành thật đáp: “Nếu thế lực Tô Vũ thật sự gặp bất lợi, không có biện pháp phản kháng thì ta kiến nghị cứ dứt khoát an tâm dưỡng lão đi.
Tuy rằng Bách Chiến không đáng tin cậy nhưng thực lực lại cường đại.
Nếu Bách Chiến muốn giết Tô Vũ thì ta sẽ ra mặt ngăn cản hắn ta”
“Vậy nếu thực lực phe Tô Vũ không yếu thì sao?”
Tam Nguyệt nhìn Cự Phủ, Cự Phủ gãi gãi đầu: “Không yếu ư? Lần trước người của hắn đã bị đánh chết hết rồi mà.
Dù Tam Nguyệt huynh và Thực Thiết tộc giúp hắn nhưng hắn có đủ năng lực phản kháng sao?”
Hiện giờ không chỉ là đơn thuần đối phó Bách Chiến nữa mà là vấn đề liên quan đến cả Nhân tộc.
Mấu chốt mà bọn họ còn có ngoại địch cường đại.
Tam Nguyệt nhắc lại: “Nếu phe hắn không yếu thì Cự Phủ huynh có nguyện ý đầu quân không?”
Cự Phủ ăn ngay nói thật: “Ta phải xem tình huống đã, đầu tiên chắc chắn phải ưu tiên ích lợi của Nhân tộc.
Nếu Tô Vũ kiên quyết muốn phân cao thấp với Bách Chiến mà thực lực chênh lệch quá lớn thì ta sẽ bảo đảm tính mạng cho hắn.
Nếu Bách Chiến muốn giết hắn thì ta sẽ ra tay.
Có điều nếu chênh lệch giữa hắn và Bách Chiến quá lớn thì ta đây không thể vì hắn mà liều mạng với Bách Chiến được, đúng không? Làm như vậy thì sẽ làm suy yếu thực lực chỉnh thể của Nhân tộc”
Tam Nguyệt lại hỏi: “Cự Phủ huynh cảm thấy thực lực thế nào mới được xem là không yếu? Ít nhất Tô Vũ phải có thực lực Thiên Vương?”
Cự Phủ lúng túng: “Ta nghe nói hắn tự bạo Bút đạo, hiện tại có khả năng đã ngã xuống Nhật Nguyệt.
Hiện giờ ít nhất hắn phải khôi phục đến Hợp Đạo đỉnh cấp mới được.
Không được thì… Hợp Đạo.
Đúng, chỉ cần khôi phục chiến lực Hợp Đạo là tốt rồi.
Thủ hạ của hắn hình như chỉ còn con chó kia, nếu không có mấy chục Hợp Đạo và vài vị Thiên Vương thì sao có thể tranh phong cùng các bên?”
Dù tính cả Thực Thiết tộc thì thực lực cũng không đủ, dù sao cũng phải có chút hi vọng mới được.
Nếu quá yếu thì Cự Phủ gã thật sự không giúp nổi.
Tam Nguyệt tính toán, Tô Vũ muốn khôi phục có lẽ không thành vấn đề.
Nhưng vài vị Thiên Vương thì lão không dám khẳng định.
Chân chờ một chút, sau đó Tam Nguyệt nói: “Nếu thực lực Tô Vũ khôi phục và có ba vị Thiên Vương cảnh, tính cả Phì Cầu, như vậy thì Cự Phủ huynh sẽ tương trợ chứ? Nếu không có thực lực như ta vừa nói thì không cần Cự Phủ huynh ra mặt, ta cũng không muốn để chủng tộc của mình đi chịu chết”
Cự Phủ trầm tư một hỏi mới cắn răng gật đâu, đồng ý: “Được, nếu có ba vị Thiên Vương… tính cả Phì Cầu, cộng thêm ngươi và ta thì cũng coi như ba vị Thiên Tôn, có thêm hai vị Thiên Vương cảnh nữa thì thế lực nhiêu đó cũng có thể chống đỡ.
Hắn đã cứu ta một mạng, đáng tiếc ta không thể giết đám người Nguyệt Hạo để trả ân tình cho hắn”
Vấn đề là có kẻ nào còn sống không? Nghe nói toàn bộ đã chết cả rồi.
Tam Nguyệt thì đang nghĩ, Hồng Mông còn sống, Phì Cầu cũng thế.
Hơn nữa Cự Phủ không hề tính đến Tử Linh, theo Tam Nguyệt biết, Nam vương đã đầu phục Tô Vũ, vậy không phải là đủ ba vị Thiên Vương rồi sao?
Cự Phủ đã thành công trúng bẫy.
Xem ra thực lực phe Tô Vũ sẽ không quá yếu nữa!
Cự Phủ không nghĩ quá nhiều, gã, Tam Nguyệt, Phì Cầu, ba người liên thủ cơ bản là có thể đối kháng Bách Chiến.
Nếu phe Tô Vũ có thêm vài vị Thiên Vương thì đương nhiên là mạnh hơn phe Bách Chiến, gã giúp Tô Vũ cũng chẳng có vấn đề gì, có lẽ còn có cơ hội đưa ra đôi lời hoà giải.
“Khả năng hòa giải của ta tốt lắm” – Cự Phủ thảm nghĩ.
Gã muốn hòa giải bọn họ.
Tam Nguyệt yên lặng suy nghĩ, khuôn mặt lộ về tươi cười ngây ngô, Cự Phủ vốn đang nhíu mày suy tư, thấy thế cũng bất giác cười theo.
Giờ phút này, một người một gấu, không biết ai khờ thật, ai là giả khờ.
Chương 3195: Suy Nghĩ Thông Thấu.
Tử Linh giới vực.
Mấy ngày qua Tô Vũ vẫn luôn bận rộn nghiên cứu việc hỏi sinh.
Trong phòng nghiên cứu.
Tô Vũ có chút mỏi mệt, hắn mở miệng nói: “Được rồi, chỉ còn chưa kiểm nghiệm thực tiễn mà thôi, nghiên cứu tiếp nữa cũng chỉ là lý thuyết, luyện tập với Hà Đồ trước đi”
Hà Đồ yên lặng nhìn Tô Vũ, trong lòng cảm thấy sầu thảm khủng khiếp.
Luyện tập với ta?
Là con người mà phát ngôn như thế được à?
Ngươi không cho ta chút đảm bảo gì sẽ khiến ta sợ hãi đấy.
Tô Vũ nhìn Hà Đô, nói ra lời thiếu đánh: “Nếu cho quá nhiều hy vọng để rồi thất bại thì chẳng phải sẽ càng tuyệt vọng hơn sao? Hiện tại đừng hy vọng gì cả, bởi vì ta cũng không chắc chắn là có thể thành công hay không đâu”
Hà Đồ nhướng mày, ra vẻ tiêu sái: “Không sao, thất bại cũng không vấn đề gì, là Tử Linh mà còn sợ chết ư?”
“Sợ chứ”
Tô Vũ phản bác, Hà Đỏ câm nín, y còn nói gì nữa bây giờ, thôi, coi như ta chưa từng nói gì đi.
“Đi thôi”
Tô Vũ nói với mọi người: “Đến rìa hỗn độn có lẽ sẽ không thể sống lại trong thời không trường hà, vậy thì chỉ có thể sống lại trong tiểu thiên địa của ta”
Hà Đồ không có ý kiến gì, y nói: “Sống lại trong thế giới của bệ hạ đã là chuyện rất tốt, hơn nữa còn có sẵn đạo để chọn, không cần tranh với những người khác”
Tô Vũ mỉm cười, ôm lấy bả vai y, cùng đi ra ngoài.
Lý Vân và vài vị Tử Linh khác nhanh chóng đuổi kịp.
Không kém gì Hà Đồ, trong lòng bọn họ đều đang rất khát vọng chờ mong.
Người chết sống lại.
Có lẽ đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra từ khi khai thiên tích địa tới nay, không ai biết hay chắc chắn được rằng rốt cuộc Tô Vũ có thể thành công hay không.
Các cường giả vẫn thường xuyên tụ tập gần hỗn độn.
Gần đây, người bên phe Tô Vũ thường xuyên tới đây để chấn nhiếp đám người Bắc vương khiến bọn họ không dám lại gần, đám cường giả trong Phong Ấn chi địa cũng càng lúc càng kiêng ky bởi vì lực lượng phe Tô Vũ vẫn đang không ngừng tăng lên.
Mỗi lần cường giả bay qua đều có cảm giác mạnh hơn lần trước, như thể bọn họ đều đang cấp tốc tiến bộ mỗi ngày.
Hôm nay, Tô Vũ dẫn người bay qua.
Tử Linh Đế Tôn vốn luôn im lặng bỗng nhiên lên tiếng, thanh âm trầm thấp: “Tô Nhân Chủ, ta nghe nói hình như ngươi đang chuẩn bị hồi sinh Tử Linh đúng không?”
Oanh!
Các cột sáng khác đều sáng lên.
Tô Vũ cúi xuống nhìn, đoạn hỏi: “Ngươi nghe nói ở đâu vậy?”
Tử Linh Đế Tôn nhẹ giọng đáp: “Người của ngươi thường xuyên bay tới bay lui, ta đã nghe được một chút”
Tô Vũ cười mắng: “Miệng ngậm không chặt!”
“Vậy việc này là thật à?”
Lúc này Tử Linh Đế Tôn không chỉ hiện ra khuôn mặt nữa mà là trực tiếp hiện ra một thân ảnh hắc ám, lời lão nói lộ vẻ không dám xác định: “Nhân Chủ cũng biết sinh tử khó khống chế nhất, chết đi sống lại… chỉ là truyền thuyết”
Tô Vũ mỉm cười nhìn lãom “Ta muốn thử xem sao.
Chẳng lẽ Đế Tôn cũng muốn sống lại ư?”
Tử Linh Đế Tôn thẳng thắn: “Có ai mà không muốn? Không ai nguyện ý làm Tử Linh cả đời.
Chỉ là bất đắc dĩ từng chết một lần mà thôi, ngày xưa từng là kẻ thất bại, tử vong là kết quả tất yếu.
Có vị Tử Linh nào không có tiếc nuối chứ? Ai cũng muốn đền bù tiếc nuối lúc sinh thời”
Giọng lão không hề bá đạo hay cuồng vọng, cũng không kiêu ngạo.
Từ lần đầu tiên gặp nhau đã là như thế, lão luôn nói chuyện từ tốn nhu hòa.
Tô Vũ bỗng hỏi: “Khi còn sống, ngươi là người đọc sách sao?”
“Có đọc mấy quyển nhưng đều là đại đạo chi văn, không giống người đọc sách hiện giờ”
Tử Linh Đế Tôn quay lại đề tài ban nãy: “Nhân Chủ muốn hồi sinh Tử Linh, thế có cần chúng ta giúp gì không?”
Tô Vũ hơi ngạc nhiên: “Ý ngươi là?”
“Chúng ta muốn nhìn thấy hy vọng, muốn có một chút chờ mong, dù có lẽ chúng ta không có được cơ hội như vậy”
Tử Linh Đế Tôn nói: “Vô số năm qua, những tuyệt thế thiên kiêu như Nhân Hoàng và Văn vương cũng từng nghĩ tới việc hồi sinh, đáng tiếc bọn họ đều thất bại.
Mỗi lần thất bại đều là một lần đả kích đối với Từ Linh chúng ta, chúng ta muốn nhìn thấy hy vọng sống lại, kể cả đó có là địch nhân”
Lão thở dài: “Chỉ cần có kẻ thành công thì chứng tỏ chúng ta vẫn còn hy vọng.
Cũng chứng tỏ Tử Linh không phải kết quả cuối cùng của chúng ta.
Ta nghĩ, những Tử Linh có trí tuệ chân chính chắc chắn sẽ không ngăn cản Nhân Chủ, thậm chí nguyện ý trợ giúp trong khả năng cho phép”
Tô Vũ rất bất ngờ, có điều hắn cẩn thận suy nghĩ thì cảm thấy đây mới đúng là người biết thời biết thế.
Đúng vậy, Tử Linh có trí tuệ đều khát vọng Tô Vũ có thể thành công, mặc kệ hắn có phải địch nhân hay không, bởi vì việc hắn làm đã gieo cho mọi người một tia hy vọng.
Có lẽ chỉ có kê trí thông minh không cao mới ngăn cản Tô Vũ.
Đương nhiên Tô Vũ cũng không sợ Tử Linh ngăn cản.
Hắn nhìn hình chiếu của Tử Linh Đế Tôn: “Đế Tôn suy nghĩ thật thông thấu, nếu ngươi có tâm hỗ trợ thì cũng không phải là không thể, khi ta tróc ấn ký Tử Linh đại đạo thì có thể sẽ khiến đại đạo bạo động, không bằng Đế Tôn giúp đỡ trấn áp một chút, được chứ?”
Tử Linh Đế Tôn trầm tư, một lát sau lão khẽ gật đâu: “Được, chỉ e là ta khó có thể trấn áp nổi.
Ta đoán rằng trong quá trình ngươi tiến hành, Tử Linh đại đạo bạo động không phải vấn đề lớn, mà thứ Nhân Chủ phải đề phòng chính là bản thân Tử Linh”
Tô Vũ khẽ nhíu mày.
Tử Linh Đế Tôn nhắc nhở: “Ta cảm thấy Nhân Chủ không nên để quá nhiều Tử Linh bên cạnh.
Nếu xảy ra biến cố thì coi chừng đại đạo sẽ sử dụng Tử Linh để giải quyết Nhân Chủ.
Những kẻ bị phong ấn như chúng ta hay đám người Nam vương, kể cả nhóm người Bắc vương đều có khả năng trở thành quân cờ của đại đạo, trở thành đao của Tử Linh Chi Chủ”
Tô Vũ lâm vào suy tư.
Đối phương nói không sai, xác suất xảy ra sự cố là không nhỏ.
Hắn đã sơ sót chuyện này, lần này có không ít Tử Linh tới đây quan sát.
Có một vài tồn tại đỉnh cấp như Nam vương và Lam Sơn Hầu, nếu giữa chừng xảy ra biến cố thì sẽ rất phiền toái.
Người một nhà nên không thể giết, muốn trấn áp cũng không dễ.
Hơn nữa nếu có Tử Linh tự bạo thì càng phiền toái hơn.
Địch nhân tự bạo chết rồi thì thôi, nhưng nếu đám người Lam Sơn tự bạo thì phải làm sao bây giờ?
“Đa tạ Đế Tôn nhắc nhở”
Tô Vũ chắp tay: “Xem ra Đế Tôn đúng là trí giả, ngươi thông minh hơn Địa Chi La nhiều, ta là người giữ lời, nếu Đế Tôn muốn đầu phục thì hãy giết Địa Chi La lập công đi, khi ấy ta có thể suy xét”
Khuôn mặt Địa Chi La đột nhiên hiện lên, gã phẫn nộ muốn rít gào nhưng lại cố kiểm nén, bởi vì dưới trướng Tô Vũ có một con chó có thể tùy thời giãm gã.
Lúc này, nó đang từ nơi xa bay đến, Địa Chi La nén xuống lửa giận trong lòng, im lặng không nói gì.
Phì Cầu nhanh chóng bay tới, hiếu kỳ hỏi: “Bọn họ cần ngươi à? Cần giẫm chết không?”
Ta lấy giày ra sẵn rồi nè.
Tô Vũ bỗng nhiên dừng lại tại đây, nó cho rằng sắp có đánh nhau.
Tuy nó không thích đánh nhau lắm, nhưng Tô Vũ còn phải đi tìm chủ nhân, đám Tử Linh đáng ghét dám đối nghịch với Tô Vũ thì chính là đang bắt nạt Phì Cầu nó, nó phải tính sổ với bọn họ.
Tô Vũ xua tay: “Không sao, Đế Tôn là người hiểu đạo lý, nhưng dưới trướng ai cũng có vài kẻ không nghe lời, tính cách lỗ mãng, nếu dùng để đối địch thì rất tốt”
Hắn đang nói lời thật.
Dưới trướng hắn cũng có không ít người tính cách lỗ mãng, bọn họ luôn hô hào: Đánh chết Bách Chiến đi!
Đương nhiên dưới trướng Bách Chiến cũng có những người tương tự.
Sự tồn tại của bọn họ là cân thiết, có người thật sự lỗ mãng, có người là cố ý, thậm chí có người muốn thuận theo lòng đế vương mà cố ý xu nịnh.
Tuy đế vương có vẻ không thích hạng người như vậy, bất quá giữ lại để thỉnh thoảng nghe vài câu ngon ngọt thì cũng không tôi.
Có lẽ Tô Vũ không định xử lý Bách Chiến, ít nhất hiện tại hắn không muốn nội chiến, nhưng nghe người ta nói “đánh chết Bách Chiến đi” vẫn khiến tâm tình hắn rất tốt!
Vậy nên chắc chắn dưới trướng Bách Chiến cũng có không ít loại người này.
Tử Linh Đế Tôn không nhắc đến Địa Chỉ La, lão chỉ chân thành nói: “Ta chúc Tô Nhân Chủ thành công”
“Đa tạ”
Tô Vũ mỉm cười đạp không rời đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[Dịch] Thê Tử Của Ta Là Đại Thừa Kỳ Đại Lão [Dịch] Thê Tử Của Ta Là Đại Thừa Kỳ Đại Lão](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-The-Tu-Cua-Ta-La-Dai-Thua-Ky-Dai-Lao-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Sư Sĩ Truyền Thuyết [Dịch] Sư Sĩ Truyền Thuyết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/11/Dich-Su-Si-Truyen-Thuyet-Audio-Truyen.jpg)



