[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 638 : Lực Lượng Của Phe Bách Chiến (1). (c3186-c3190)
❮ sautiếp ❯Chương 3186: Lực Lượng Của Phe Bách Chiến (1).
Đại đạo dung nhập, thời không trường hà rung chuyển.
Đạo tranh!
Khi có quá nhiều người dung nhập, Tô Vũ bỗng có cảm giác vận mệnh chú định.
Đó là phiền toái, là đại đạo tranh chấp!
Tô Vũ có dự cảm rằng hắn sẽ gặp nguy cơ, nhưng vấn đề không quá lớn, hắn đang cướp đoạt của thời không trường hà thì ắt phải nhận lấy trả giá.
“Đại đạo tranh chấp, Tử Linh thiên hà..”
Tô Vũ đột nhiên có suy đoán, có khi nào việc chủ nhân Tử Linh đại đạo biến mất là vì chủ nhân Thời gian đại đạo hay không?
Bởi vì Tử Linh Chi Chủ đoạt quyền khống chế tử khí của Thời Gian Chi Chủ?
“Đây là đại đạo tranh phong sao?”
“Đại đạo rốt cuộc là cái gì? Là cuộc chiến giữa những người khai thiên hay là do quy tắc bất đồng, hay nói đúng hơn là thời đại bất đồng?”
Tô Vũ nhìn tân thiên địa đang dần khuếch trương, trong lòng hắn nảy sinh một dự cảm.
Có lẽ một ngày nào đó ta sẽ gặp mặt chủ nhân của Thời gian đại đạo, tới lúc đó, ắt hắn sẽ gặp xui xẻo lớn, bởi vì cả hắn và vị Tử Linh Chi Chủ kia đều đang trộm đi lực lượng của vị này.
Người ta nuôi dưỡng cả, kết quả hắn, Nhân Hoàng và chủ nhân Tử Linh đại đạo đều đi lối tắt, trực tiếp ăn trộm lực lượng người ta để thay đổi.
Nếu là bình thường thì bọn họ nên tự thay đổi hỗn độn, nhưng thay đổi hỗn độn thì quá chậm.
Cho nên nếu mấy tên ăn trộm chúng ta mà gặp được chính chủ thì kẻ đó có đánh chết chúng ta không?
Giờ khắc này, Tô Vũ đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng.
Ta không trộm gì hết!
Nhân Hoàng và chủ nhân Tử Linh đại đạo mới là trộm, ngươi xem đi, ta khai thiên chẳng liên quan gì đến ngươi, nhưng hiện tại Lam Thiên và những người khác đều tự ý ép buộc ta trộm, ta là người vô tội, ta bị bắt gánh nôi mà thôi.
Tô Vũ dối trá thở dài một tiếng, đúng vậy, ta không trộm, tuy từng có ý tưởng như vậy nhưng chủ yếu là hắn lo lỗ hổng thời không trường hà quá lớn khiến lực lượng tràn vào quá nhiều rồi đồng hóa chính mình.
Kết quả đám người Lam Thiên lại “tự tiện” làm thay.
Đúng vậy, những người này vốn đều có lực lượng đại đạo trong người, hiện tại bọn họ muốn đổi chỗ tu mà thôi, đây có thể xem như phản bội tông môn, phản bội Thời Gian Chi Chủ.
Sau đó bọn họ ôm đồ nhà đi tìm chốn dung thân mới, còn đem lực lượng quy tắc học được từ Thời gian đại đạo dung nhập vào thiên địa của Tô Vũ, cường hóa lực lượng cho hắn, như vậy lực lượng thời không trường hà sẽ bị suy yếu một chút.
Đương nhiên sự suy yếu này rất mỏng manh, không đáng kể.
Một đám người chưa tới cảnh giới chủ nhân quy tắc rời đi hoàn toàn không có ảnh hưởng gì quá lớn đối với thời không trường hà.
Trong lúc Tô Vũ đang tự hỏi.
Thời không trường hà tiếp tục rung chuyển từng đợt, lực lượng trường hà xao động mãnh liệt.
Đám người Nhân Hoàng ở thượng du cũng cảm ứng được.
Cùng một lúc, có người trong Thân thể đại đạo của Nhân tộc cũng cảm nhận được.
Bách Chiến ngồi xếp bằng trong Thân thể đạo bỗng nhiên mở mắt, từng đợt dao động đang lan ra toàn bộ thời không trường hà, dù không quá mãnh liệt nhưng vẫn khiến hắn ta nhận ra.
Lúc này bên cạnh Bách Chiến đang có một đám người.
Hắn ta đã trực tiếp mang người tới đây.
Bách Chiến trấn áp lực lượng đại đạo để người dưới trướng hấp thu lực lượng, trực tiếp khôi phục thân thể, tiện hơn cách của Tô Vũ nhiều.
Nhân vương Thân thể đạo ở thượng du cảm nhận được lực lượng thân thể giảm xuống không phải là vì Bách Chiến rút lực lượng ra, mà là để cường giả dưới trướng hắn ta khôi phục, hắn ta đã trấn áp toàn bộ dao động trong Thân thể đạo, cung cấp lực lượng quy tắc cho bọn họ tu luyện.
Lúc này cũng có vài người cảm nhận được trường hà dao động.
Có người lo lắng hôi: “Bệ hạ, trường hà có dị động, đã xảy ra chuyện gì sao?”
Bách Chiến nhìn về phía nhánh sông chính, nhẹ giọng đáp: “Không sao”
Hắn ta nói: “Nhanh hấp thu lực lượng đi, ta trấn áp quá lâu thì Nhân vương Thân thể đạo ở thượng du sẽ bị suy yếu, nếu bị người giết lúc này thì chẳng khác gì kết thù”
Nghe vậy, không ít người kinh hãi vội vàng đẩy nhanh tiến độ khôi phục.
Có người nói: “Bệ hạ, chúng ta rút ra nhiều lực lượng như vậy, Nhân vương thượng du sẽ bị suy yếu ư?”
“Đúng” Bách Chiến nhắc nhở: “Cho nên các ngươi hấp thu nhanh lên, ta sẽ rút ra lực lượng thân thể trong thời không trường hà để bổ sung tiêu hao”
Mọi người không dám chậm trễ nữa, gấp gáp bắt đầu tu luyện.
6000 năm qua, rất nhiều người chưa khôi phục thân thể, bọn họ vẫn luôn bảo trì trạng thái ý chí lực để cảm ngộ đại đạo, không có thân thể hạn chế nên tiến bộ rất nhanh, nhưng hiện giờ muốn khôi phục thân thể thì sẽ cần lực lượng càng cường đại hơn.
Một lát sau, một tiếng quát khẽ truyền ra.
Một thân ảnh hiện lên, thân thể vô cùng cường hãn, khí tức mở mịt, mơ hồ có chủ nhân quy tắc chỉ tượng nhưng không phải là Thân thể đạo mà là đạo của hắn.
Kê đó nhanh chóng đi tới cung kính cúi chào, tươi cười hô: “Bệ hạ”
Bách Chiến vẫy tay: “Chúc mừng Trường Thanh Hầu”
Trường Thanh Hầu – mưu sĩ đỉnh cấp và cũng là cường giả đỉnh cấp dưới trướng hắn ta năm xưa.
6000 năm sau hai người gặp lại, ở thời khắc thân thể Trường Thanh khôi phục, cảnh giới cũng hiện ra, y đã đạt tới Thiên Tôn.
Đây là một vị cường giả có cảnh giới chủ nhân quy tắc.
“Ta phải đa tạ bệ hạ mới đúng”
Trường Thanh Hầu lui lại phía sau Bách Chiến, y tươi cười nhìn về phía mọi người: “Lần này chúng ta đã mạnh hơn.
Chúng ta không cần trốn tránh 6000 năm nữa”
Bách Chiến khẽ gật đầu: “Ta cũng nghĩ vậy”
Một tiếng gầm lại vang lên.
Một bóng người cường tráng xuất hiện.
Bóng người kia cảm một thanh trường đao trông như ván cửa, gã phi thân đến: “Bệ hạ”
“Võ Cực”
Bách Chiến rất hài lòng, hai vị cường giả Văn Võ đều đã sống lại.
Giờ phút này, khí tức Võ Cực cực kỳ cường hãn, thậm chí có vẻ còn mạnh hơn Trường Thanh.
Võ Cực cười lớn: “Bệ hạ, 6000 năm tựa như mới hôm qua.
Bệ hạ, ngài vẫn khỏe chứ?”
“Tạm được”
Trường Thanh cười nói: “Võ Cực, có về Đao đạo của ngươi lại có tiến bộ, lần này rời núi ngươi có thể đánh cho đã ghiền rồi, không cần ngày ngày tìm chúng ta oán giận dong đài như trước nữa”
“Nào có” Dáng người Võ Cực vô cùng lớn, gã thanh minh: “Ta chưa từng oán giận lần Àn¬”
nào:
Gã nhìn về phía Bách Chiến, nụ cười càng thêm xán lạn: “Bệ hạ, lần này chúng ta sẽ trực tiếp tấn công, giết sạch vạn tộc và chỉ mạch Ngục vương phải không?”
“Không vội” Bách Chiến bình tĩnh đáp.
Trường Thanh ấn ấn bả vai đối phương: “Gấp cái gì.
Bệ hạ, chúng ta có nghe nói về tình hình Nhân tộc triều tịch này, Tô Vũ đã mang người rời đi, chúng ta nên an nội rồi đánh ngoại hay cùng nhau đối ngoại trước rồi mới đối nội? Bệ hạ biết gì về Tô Vũ?”
Y đưa ra hai loại phương án, còn quyền quyết định là ở Bách Chiến.
Võ Cực tùy ý nói: “Bệ hạ, phải trấn áp tên Tô Vũ kia trước.
Hắn cho rằng hắn phong bế Tử Linh giới vực thì chúng ta không có biện pháp xâm nhập sao? Một núi không thể có hai hổ, nếu chúng ta đấu ngươi chết ta sống ở thượng giới, tiểu tử này bỗng nhiên nhảy ra chống đối chúng ta thì chẳng phải là xui xẻo à?”
Gã muốn đánh nhau.
Tô Vũ dẫn người đến Tử Linh giới vực, ở ngay dưới mông bọn họ, nếu mặc kệ thì rất dễ xảy ra chuyện.
Bách Chiến vương xua tay: “Không cần, đối phó chỉ mạch Ngục vương và vạn tộc trước đi”
Chương 3187: Lực Lượng Của Phe Bách Chiến (2).
Bách Chiến nhìn thoáng qua mọi người đang chữa trị thân thể xung quanh, nhẹ giọng nói: “Ta biết mọi người đều đang nghe, có lẽ vài người cũng không muốn ta nội chiến với Tô Vũ trước.
Ta cũng sẽ không tùy tiện xung đột với hắn, chư vị yên tâm đi”
Phía dưới, có người đáp lời: “Bệ hạ, chúng ta đều từng nghe về Tô Vũ, hắn không có cử chỉ khác người hay vô cớ xuất binh, rất được lòng dân, bây giờ mà binh phạt Tô Vũ thì không phải là chuyện tốt, Võ Cực không thích dùng đầu óc, đừng đề nghị gì thì hơn”
Một người bước đến, Võ Cực nhìn thoáng qua kẻ đó, bĩu môi không nói thêm gì.
Đây là một nữ nhân dáng vẻ anh khí, tóc dài xõa trên vai, khoác lên trường bào lưu li mà cũng không giấu được dáng người đẫy đà.
Nữ nhân lại nói: “Bệ hạ, nếu bệ hạ có thể chiếm được thượng giới, đánh tan vạn tộc và chi mạch Ngục vương thì tự nhiên có thể khiến cường giả dưới trướng Tô Vũ biết bệ hạ mới là người có thể làm nên nghiệp lớn.
Khi đó nếu Tô Vũ chiến bại thì mọi người chắc chắn sẽ chủ động tới đầu phục, dù sao cũng đều là Nhân tộc.
Nếu bệ hạ bại trận thì Nhân tộc vẫn còn lực lượng dự bị”
“Ta nghe nói tuy Tô Vũ còn trẻ, tính cách xúc động nhưng tinh thần phấn chấn, chúng ta già rồi, suy tính nhiều hơn, nhưng tuổi trẻ cũng có cái lợi của tuổi trẻ”
Nữ nhân quay sang Trường Thanh Hầu: “Trường Thanh, đừng xúi giục bệ hạ làm øì cả.
Chúng ta và Tô Vũ vốn chỉ tranh chấp quyền hành chấp chưởng Nhân cảnh, nếu Tô Vũ đã nhường lại thì sao phải đuổi tận giết tuyệt, hùng hổ doạ người?”
Nàng lại quay sang Võ Cực: “Các ngươi phải biết rằng, chúng ta là cổ nhân 6000 năm trước.
Nếu tính trăm năm một thế hệ, vậy thì cũng đã qua 60 thế hệ rồi, đám người Tô Vũ mới là anh tài thời đại này, giết Tô Vũ chỉ khiến chúng ta xa cách Nhân tộc hơn mà thôi”
Giọng nàng lớn dân: “Chư vị chinh chiến tứ phương với một tín ngưỡng.
Tín ngưỡng trong lòng mọi người chính là Nhân tộc.
Dù là Nhân tộc truyền thừa Nhân Tổ hay truyền thừa Nhân Hoàng thì cũng đều là Nhân tộc.
Ngục vương cấu kết hỗn độn, tất phải diệt! Còn Tô Vũ thì chưa từng cấu kết với hỗn độn”
Có người phản bác: “Không phải hắn đang cấu kết vạn tộc sao? Ngươi xem hắn đi, dưới trướng của hắn là những kẻ nào?”
Lại có một người từ phía dưới bay lên, tuổi tác khá lớn, thoạt nhìn cũng khá già nua, lão chất vấn: “Hồng Nguyệt, phần lớn lực lượng của Tô Vũ đều là dựa vào vạn tộc, ngươi cảm thấy thế nào?”
Hồng Nguyệt im lặng nhìn lão.
Phía dưới, lại thêm một người bay lên, đó là một vị nam tử trẻ tuổi mặc kính trang màu đen, ngữ khí lạnh nhạt: “Trường Mi Hầu, có một số việc đừng nên để ý nhiều.
Chúng ta đều biết vì sao Tô Vũ dựa vào Thực Thiết các tộc.
Hãy chấp nhận hiện thực đi, đừng trốn tránh trách nhiệm, 6000 năm trước chúng ta đã từ bỏ, đây là sự thật, chẳng lẽ chúng ta lại không cho phép người khác tự cứu sao?”
Kê này thanh lãnh nhìn về phía lão nhân rồi quay sang mấy người Trường Thanh, “Hồng Nguyệt nói không sai.
Bệ hạ, Tô Vũ có được nhân tâm, giờ phút này chúng ta chiếm cứ Nhân cảnh đã khiến nhân tâm hoảng sợ, sao phải ép Nhân tộc hoàn toàn bài xích chúng ta? Chúng ta không phải Nhân tộc ư?”
Hắn nói: “Chúng ta cũng là Nhân tộc.
Dù Nhân tộc sau 6000 năm không tán thành chúng ta thì chúng ta vẫn là Nhân tộc.
Lời của Trường Thanh và Trường Mi đều chỉ muốn trốn tránh trách nhiệm.
Cấu kết vạn tộc? Cái gì gọi là cấu kết vạn tộc? Dựa theo cách nói này thì Nhân Hoàng cũng là phản đỏ”
Ngữ khí hắn không tốt: “Những người khác nói gì thì tùy họ, bệ hạ đừng tin lời giềm pha. 6000 năm trước, bệ hạ không địch lại vạn tộc, không muốn tử chiến một hỏi, chúng ta có thể lý giải, mọi người đều là đào binh.
Nếu đã làm đào binh thì phải có giác ngộ của đào binh, đừng tự đề cao chính mình mà nói xấu người khác.
Trường Thanh chỉ đề nghị mà thôi, còn Trường Mi ngươi lại dứt khoát định tội cấu kết vạn tộc.
Người như ngươi không thể thâm giao!”
Hắn hừ lạnh, Trường Mi lão nhân nhíu mày: “Huyết Ảnh, ngươi nói chúng ta là đào binh sao?”
Thanh niên lãnh đạm đáp: “Có phải hay không sẽ có người công luận.
Chúng ta đã làm rồi thì có gì phải biện giải? Đương nhiên nếu không địch lại thì ẩn trốn cũng là một loại thủ đoạn, ta cũng cảm thấy năm xưa nên trốn, nếu không thì ta đã không đi theo bệ hạ.
Nhưng mọi người phải tự hiểu vị trí của mình, đừng cảm thấy mình làm gì cũng đúng, có lẽ ngươi cảm thấy ngươi đúng, nhưng đối với Nhân tộc 6000 năm sau mà nói thì chúng ta đã vứt bỏ bọn họ”
“6000 năm qua, bọn họ không nơi nương tựa.
Hơn 400 năm trước, vạn tộc có vô số cường giả, Nhân tộc không có một vị Vĩnh Hằng nào, sau này một vài Vĩnh Hằng ra đời thì mãi không xuất hiện Hợp Đạo.
Bệ hạ chặt đứt đường thăng cấp Thân thể đạo của bọn họ, mà nay còn muốn trách cứ bọn họ cấu kết vạn tộc, cứ nhất thiết phải kết thù không chết không thôi như vậy sao?”
Huyết Ảnh lạnh nhạt nói: “Có thể lý niệm không hợp nhưng đừng chụp mũ cho người khác.
Trường Mi, ta vẫn luôn không thích loại người như ngươi!”
Khí tức Trường Mi dao động, lão lạnh lùng chất vấn: “Ngươi đang dao động nhân tâm?”
“Ngươi nói một tiếng nữa thử xem?”
Huyết Ảnh nhìn chằm chằm lão: “Dao động nhân tâm ư? Những người đợi bệ hạ 6000 năm dễ dàng bị dao động như vậy thì giải tán luôn đi! Nếu bệ hạ bị loại người như ngươi lung lạc thì lòng ta bất mãn tự nhiên sẽ đi, còn cần ngươi đuổi ta chắc?”
Hắn hừ lạnh, tóc đen tung bay: “Trường Mi, đừng cảm thấy mình bước vào cái gọi là Thiên Tôn cảnh thì cao sang hơn ai.
Năm xưa ta không hy vọng bệ hạ mang theo loại tiểu nhân nịnh nọt như ngươi, hiện tại cũng vậy.
Trường Thanh hiến mưu có chừng mực, ngươi thì chuyện gì cũng thích tự chủ trương.
Nếu còn dám xúi giục bệ hạ, ta sẽ dùng ngươi để khai đao”
Trường Mi giận dữ!
Bách Chiến nhìn mấy người Trường Thanh, Võ Cực, Hồng Nguyệt, Trường Mi, Huyết Ảnh, năm vị cường giả này mới vừa sống lại, bọn họ đều là tồn tại đỉnh cấp có chiến lực cấp bậc Thiên Tôn.
Đây cũng là thu hoạch lớn nhất của mọi người những năm gần đây.
Năm xưa trong số bọn họ cũng có Thiên Tôn, nhưng sau đó đều đã ngã xuống, ví dụ như Binh Quật.
Vài vị này đều là về sau mới tấn cấp.
Bách Chiến thấy tình hình bọn họ giương cung bạt kiếm căng thẳng thì nhíu mày quát: “Đủ rồi! Đều là huynh đệ một nhà, đã bao nhiêu năm rồi còn đấu mãi không yên?
Trường Mị, lời Huyết Ảnh nói hợp tâm ý của ta, đừng nhắc lại chuyện ban nãy nữa”
Trưởng Mi không phục: “Bệ hạ, ngài hiểu ta mà, ta không có tư tâm”
Bách Chiến khẽ gật đầu, hắn hiểu ý tứ của Trường Mi.
Hắn nhìn xuống dưới, bình tĩnh nói: “Lời Huyết Ảnh nói không sai, nếu mọi người đã đi theo ta thì không cần thiết phải dùng thủ đoạn.
Ai muốn ở lại thì cứ việc, không muốn thì hãy tự đi tìm Tô Vũ.
Ta không muốn đe dọa chư vị, nhưng e là giờ phút này Tô Vũ sẽ không tiếp thu người ngoại lai.
Nếu chư vị có ý định đấy thì hãy suy nghĩ thật kỹ”
Bách Chiến không nói dối, vì chuyện đám người Vân Thủy Hầu, hiện tại Tô Vũ dám tiếp nhận người ngoài mới là lạ.
Không ai nói chuyện!
Sau đó lại lần lượt có người thức tỉnh, những người sau đều yếu hơn một chút, chỉ là cấp bậc Thiên Vương.
Tiếp đến, cường giả Hợp Đạo nhị đẳng và Hợp Đạo tam đẳng cũng dần khôi phục.
Thực lực càng mạnh thì thân thể cũng càng mạnh, tốc độ hấp thu lực lượng lại nhanh hơn nên sẽ khôi phục sớm hơn kê yếu.
Mọi người dần dân tề tựu, tổng cộng có 45 người.
45 vị cường giả “sống lại”, cộng thêm Nam Khê, Vân Thủy, Giang Hải, Ám Ảnh, Vụ Sơn, cả thảy có 50 vị cường giả, tính cả Bách Chiến là 51 vị.
Kê yếu thì cũng có lực lượng Hợp Đạo tam đẳng.
Không có bất cứ kẻ nào là tứ đẳng ngũ đẳng.
Có không ít Hợp Đạo tam đẳng và nhị đẳng, còn lại đều là Thiên Vương Thiên Tôn thực lực cường hãn.
Thế lực này còn chưa tính đến Thái Cổ Cự Nhân vương và Thái Cổ Cự Nhân tộc.
Nếu tính hết thì thượng giới còn có một vị Thiên Tôn cảnh nữa là Lôi Bạo.
Vậy là có 6 vị cường giả Thiên Tôn và một tồn tại cường hãn như Bách Chiến.
Bách Chiến hài lòng: “Chư vị đều có tiến bộ, không tôi, 5 người thăng cấp Thiên Tôn, so với năm xưa thì đã mạnh hơn không ít”
Người ít đi nhưng lực lượng lại không yếu.
Hợp Đạo nhỏ yếu không chết thì hiện tại đã tiến bộ, kẻ yếu nhất là Hợp Đạo tam đẳng, thực lực như vậy đặt ở thượng giới thì cũng tính là cực kỳ mạnh mẽ.
Vạn tộc có không ít Hợp Đạo, chỉ mạch Ngục vương cũng vậy.
Nhưng Hợp Đạo tam đẳng có thể chấp vài ba kẻ tứ ngũ đẳng.
Hơn nữa trong số cường giả Hợp Đạo nhị đẳng cũng đã có người chạm ngưỡng đỉnh phong, nếu thuận lợi thì cũng sẽ sớm bước vào hàng ngũ Thiên Tôn.
Trường Thanh lộ vẻ vui mừng, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, Vận Linh kia…”
Bách Chiến lắc đầu: “Tạm thời chưa vội, phải có 10 vị Thiên Tôn rồi mới nghĩ cách đột phá”
Hiện giờ nếu không tính Bách Chiến thì chỉ mới có 6 vị, còn thiếu 4 người nữa.
Nhưng Bách Chiến cảm thấy sẽ sớm đủ thôi, có vài vị Thiên Vương đã sắp đạt tới lĩnh vực Thiên Tôn.
Năm xưa không ai có thể tưởng tượng ra thế cục sẽ là như thế này, nhưng hiện tại bọn họ lại thấy được hy vọng.
Vạn tộc có không ít Thiên Tôn, bất quá Thiên Tôn vạn tộc không đồng lòng, huống chỉ vạn tộc cũng không có chí cường giả như Bách Chiến.
Dùng 6000 năm ngủ đông đổi lấy cơ hội giữ thế áp đảo cũng coi như một chuyện tốt.
Mọi người còn đang nghĩ ngợi, Trường Mi lại nói: “Bệ hạ, Tô Vũ có thể gây ra chuyện gì hay không? Mọi người đều biết hắn đã đánh chiếm vạn giới.
Nếu thượng – hạ liên thông, vạn tộc thượng giới chắc chắn cũng sẽ biết, khi đó nếu tấn công Tô Vũ trước…
Mà hiện tại chiến lực dưới trướng Tô Vũ thế nào cũng rất khó phán đoán”
Rốt cuộc dưới trướng Tô Vũ có bao nhiêu cường giả?
Mọi người đều không biết.
Đám người Giang Hải Hầu đã thấy một phần thế lực của hắn khi ở trên kia, nhưng không ai có thể bảo đảm hiện tại tình huống phe Tô Vũ ra sao.
Bách Chiến phất tay: “Được rồi, tạm thời đừng quan tâm đến Tô Vũ nữa.
Thượng giới đại chiến sẽ kết thúc sớm thôi, vạn tộc và chi mạch Ngục vương còn chưa hạ quyết tâm tử chiến, việc này để sau đi”
“Còn Nguyệt La…”
Trường Mi nhắc nhở.
Bách Chiến khẽ cười: “Không sao, ta đã có an bài.
Chư vị cứ yên tâm, 6000 năm trước chúng ta đơn độc đánh vạn tộc thì chưa chắc đã có thể thắng, nhưng hiện tại chúng ta đủ thực lực để đối phó bọn chúng rồi”
6000 năm trước, tuy rằng thoạt nhìn đều cường đại nhưng rất nhiều đồ cổ còn chưa hiện thân.
Nếu quyết chiến với vạn tộc thì không hẳn đã được lợi.
Hiện giờ thực lực bọn họ đã lớn mạnh hơn, đặc biệt là Bách Chiến, khi xưa nếu hắn giao chiến với vị lão tổ kia của chỉ mạch Ngục vương thì sẽ rất khó khăn, nhưng nếu hiện tại tái chiến, kết quả thế nào khó có thể nói trước.
Chương 3188: Đi Gặp Cố Nhân.
Thế lực cường giả của Bách Chiến đã tê tụ.
3 ngày sau.
Phe Tô Vũ cũng đã tụ tập hết thảy chiến lực!
Cường giả dưới Thiên Vương gần như đều lựa chọn dung đạo, trừ khi nhiều người cùng chung một loại đại đạo thì mới có người từ bỏ.
Tới lúc này, cường giả dưới trướng Tô Vũ nhiều như mây.
Chiến lực Thiên Vương cũng có rất nhiều, như Phì Câu, Bánh Nhân Đậu, Hồng Mông, Đại Chu vương, Vạn Thiên Thánh, Lam Thiên, Mệnh Hoàng, Kỳ vương phi, Hỏa Vân Hầu cùng với Bánh Hấp và Cửu Nguyệt – một người mượn dùng đại đạo truyền thừa của Nhị Nguyệt, một người mượn dùng ngụy đạo của Kỳ vương phi để bước vào Thiên Vương cảnh.
Cũng có vài vị ngụy Thiên Vương ra đời, Đại Tần vương, Đại Hạ vương, Tinh Hồng, Anh Vũ đều bước vào lĩnh vực ngụy Thiên Vương.
Định Quân Hầu cũng có hy vọng, nhưng gã theo Thương đạo, mà hiện giờ Thương đạo đã bị Đại Tân vương chiếm cứ, gã có chút buồn bực không vui.
Về phần Định Quân Hầu bi thương thế nào thì khỏi phải nói, giành ăn mà đến chậm thì có thể không bi ai được sao?
Hiện giờ thế lực thế này mới thực sự gọi là nhân tài đông đúc, nhưng Tô Vũ cảm thấy vẫn chưa đủ.
Chiến lực Thiên Tôn vẫn hơi kém, có khả năng Phì Cầu sẽ là người đầu tiên tiến thêm một bước, Lam Thiên cũng có hy vọng rất lớn, Vạn Thiên Thánh thì khó nói trước.
Kỳ thật người bảo đảm nhất là Nam vương.
Nếu Nam vương sống lại thì 99% sẽ bước vào lĩnh vực Thiên Tôn.
Dù không thể nối lại đại đạo trong thời không trường hà, phải dung nhập đại đạo của Tô Vũ thì Nam vương cũng có hy vọng bước vào cảnh giới chủ nhân quy tắc, trực tiếp nắm giữ một ngụy đạo.
Đến lúc này, việc hồi sinh Tử Linh nhất định cần phải tiến hành.
Tô Vũ cũng đang ráo riết chuẩn bị cho việc này.
Hắn nhìn sang chỗ Lưu Hồng, hiện giờ Lưu Hỏng tiến bộ không chậm, nhưng Tô Vũ muốn gã áp chế Tử Linh đại đạo thì e rằng sẽ khó mà chống đỡ.
Hắn lại nghĩ tới Long Huyết Hầu.
Có lẽ Long Huyết Hầu nên làm gì đó, ví dụ như đánh chết đám người Bắc vương rồi cắn nuốt bọn họ, sau đó ở thời khắc mấu chốt, gia hỏa này phải trở thành Thiên Vương hoặc Thiên Tôn, hay thậm chí là chủ nhân quy tắc, như vậy thì gã cũng có thể áp chế Tử Linh đại đạo dao động.
Con đường thiên mệnh chỉ tử của Long Huyết Hầu có lẽ sắp phải dừng lại rồi.
Ngày hôm nay, dưới trướng Tô Vũ đã có không ít ngụy Thiên Vương, ngụy Hợp Đạo nhị đẳng, nếu hạ một cấp bậc thì cũng là cường giả tam đẳng, số lượng ngụy Hợp Đạo tam đẳng cũng không ít.
31 vị trấn thủ cũng đều đã bước vào Hợp Đạo.
Nếu chỉ đánh giá đơn thuần thì đây quả là một cỗ lực lượng vô cùng cường hãn.
Huống chi Tô Vũ còn có một đòn sát thủ, đó chính là Thánh Hóa Ấn, nó sẽ cực kỳ hữu dụng ở thời khắc mấu chốt.
“Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà thôi..”
Tô Vũ kích động nhìn về phía mọi người, phe hắn đã cường đại hơn trước rất nhiều.
Ngay sau đó, Đại Đạo Đồ bỗng nhiên hiện lên giữa thiên địa.
“Chư vị, có người từng xem Đại Đạo Đỏ, cũng có người chưa từng nhìn thấy, mà xem rồi cũng không sao.
Hiện tại cảm ngộ của mọi người chắc chắn sẽ không giống như trước, có lẽ sẽ lại có thu hoạch.
Ta muốn chuẩn bị công tác hồi sinh Tử Linh, mọi người ở lại đây tu luyện, quan sát Đại Đạo Đỏ, ta hy vọng mọi người đều có thể sớm ngày bước vào cảnh giới Thiên Tôn”
Đại Đạo Đồ treo trên không, mọi người tiếp nhận kỳ ngộ liên tiếp, giờ lại được lĩnh ngộ đại đạo.
Mọi người vừa vui sướng vừa thống khổ.
Vui sướng là vì có quá nhiều cơ duyên, có cơ hội tìm hiểu đại đạo, lĩnh ngộ đại đạo gia tăng.
Không vui là vì thu hoạch quá nhiều, mọi người đều có cảm giác không kịp tiêu hóa.
Tô Vũ không ở lại lâu.
Hắn mang theo Hà Đồ và Lưu Hồng bay về phía Tử Linh giới vực.
Hà Đồ có chút hưng phấn kích động, cũng có chút thấp thỏm.
Y sẽ là người đầu tiên được hỏi sinh.
Y vẫn luôn muốn được sống lại, nhưng khi cơ hội đến thì y lại cảm thấy vô cùng bất an.
Tô Vũ không quan tâm Hà Đồ cảm thấy thế nào, hắn vừa bay vừa nói: “Năm xưa Văn vương chuẩn bị bốn đạo Chỉ Bút Mặc Nghiên, nhưng biện pháp của ta và Văn vương không giống nhau, bởi vì ta đã khai thiên, có khả năng ta sẽ cho mọi người sống lại trong thiên địa của mình”
“Có lẽ năm xưa Văn vương cũng đã khai thiên, nhưng hình như ngài ấy muốn cho Tử Linh trực tiếp sống lại trong thời không trường hà, biện pháp này rất khó khăn, biện pháp của ta thì đơn giản hơn một chút”
Tô Vũ nói: “Vấn đề là phải làm thế nào để tách mọi người ra khỏi Tử Linh đại đạo, giao sinh mệnh cho mọi người, đây mới là vấn đề khó nhất, chết đi sống lại không phải là việc nhỏ”
Lưu Hồng xen vào: “Việc này không dễ, đặc biệt là ta.
Bệ hạ, ta không thể cam đoan mình có thể áp chế Tử Linh đại đạo.
Nó quá mạnh, một Hợp Đạo tam đẳng như ta khó có thể giải quyết”
Tô Vũ gật đâu: “Ta biết, cho nên sẽ có người tới hiệp trợ ngươi”
Ai?
Lưu Hồng thầm nghĩ, chẳng lẽ là đám người Nam vương? Nhưng vậy cũng vẫn rất khó.
Huống chi đám người Nam vương cũng thuộc về đại đạo, nếu phản kháng lực lượng đại đạo thì có lẽ sẽ xảy ra chuyện.
Tô Vũ nhanh chóng bay đến một địa giới, hắn nói: “Các ngươi đến viện nghiên cứu trước đi, ta đi gặp cố nhân cái đã”
Đám người Hà Đồ nhìn về phía bên kia, đây cũng là nơi đặc biệt nhất trong Tử Linh giới vực.
Một tòa lâu đài cổ sừng sững vô số năm tháng, từ thời kỳ Nhân Hoàng đến thời kỳ Vũ Hoàng, nó vẫn đứng lặng ở đây, dù Tô Vũ đã cho người dọn dẹp toàn bộ Trấn Linh giới vực thì vẫn yêu cầu phải giữ nơi đây bình yên, không ai được động đến tòa lâu đài cổ này.
Hà Đồ nở nụ cười: “Bệ hạ và Tinh Nguyệt hãy tâm sự một lát đi, chúng ta sẽ đến viện nghiên cứu trước”
Tô Vũ khẽ gật đầu, không thèm quan tâm đến ánh mắt bọn họ, hắn đạp không rời đi.
Chờ hắn đi rồi, Hà Đồ mới nói: “Bệ hạ rất quan tâm Tinh Nguyệt, ta cảm thấy chúng ta sống lại chỉ là nhờ hưởng ké mà thôi, hắn muốn hỏi sinh Tinh Nguyệt nên mới nhắc đến chuyện hỏi sinh Tử Linh ư?”
Lưu Hồng im lặng nhìn y, không thèm trả lời.
Dù có phải là quan tâm hay không thì ta cũng sẽ không đáp.
Nếu gã nói gì đó mà bị truyền tới tai Tô Vũ thì gia hỏa lòng dạ hẹp hòi kia sẽ tính sổ với ga!
Ta sẽ không mạo hiểm đâu.
Hà Đồ muốn chết nhưng ta thì không.
Lưu Hồng âm thẳm nhớ kỹ, nếu sau này Hà Đồ chọc đến gã thì gã có thể bán Hà Đồ cho Tô Vũ, không biết có được giá tốt hay không.
Chương 3189: Đại Thống Lĩnh Lợi Hại Nhất!.
Trong lâu đài cổ của Tinh Nguyệt.
Toàn bộ lâu đài chìm trong tĩnh lặng, cổng lớn đóng chặt.
Khi Tô Vũ bước đến, trong đám Tử Linh dưới trướng Tinh Nguyệt có vài kê nhận ra Tô Vũ, bọn họ lộ vẻ vui mừng, mấy vị Tử Linh chuẩn vô địch cảnh nhao nhao tiến lên nghênh đón: “Cung nghênh đại thống lĩnh”
Từ sau khi Tô Vũ giả mạo đại thống lĩnh, những Tử Linh này nhìn thấy hắn thì đều sẽ gọi như vậy, dù hiện tại bọn họ biết Tô Vũ đã là chủ nhân Tử Linh giới vực thì vẫn không sửa cách gọi.
Tô Vũ nhìn thoáng qua cánh cổng đóng chặt, hắn hỏi: “Tinh Nguyệt đại nhân đang bế quan à?”
“Không phải”
Tử Linh được Tô Vũ đặt tên là Tinh Đại chân chờ đáp: “Đại nhân không bế quan, nhưng đã mấy ngày rồi chưa ra khỏi cửa”
Tô Vũ mỉm cười gật đầu, cất bước tiến vào lâu đài cổ.
“Tinh Nguyệt đại nhân, ta vào đây”
“Cút!”
Trong thành bỗng truyền đến một tiếng quát.
Tô Vũ cười lớn trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Cút cái gì mà cút, có về lửa giận không nhỏ chút nào đâu nhỉ?
Trong đại điện.
Sắc mặt vốn đen xì của Tinh Nguyệt lại càng thêm đen nhánh, nàng lạnh lùng nhìn Tô Vũ: “Ngươi tới làm gì?”
“Tới hội báo tình huống gần đây cho đại nhân”
Tinh Nguyệt cười lạnh: “Đừng giả vờ nữa.
Tô Vũ, thông đạo Tử Linh giữa chúng ta đã đứt, ngươi đi con đường của ngươi, ta sống cuộc sống Tử Linh của ta, hiện giờ ta không còn gì cho ngươi tính kế nữa, ngươi muốn bảo vật ư? Chỉ còn tòa lâu đài này thôi, nếu ngươi muốn thì lấy đi”
Tô Vũ cười cười: “Đại nhân nói đùa.
Chuyện thông đạo Tử Linh..”
“Ta không muốn nghe”
Tô Vũ nhún vai, ngay sau đó hắn quát to: “Câm miệng! Nữ nhân thật phiền phức! Nghe ta nói đây!”
Hắn đột ngột bùng nổ khiến cả người Tinh Nguyệt run lên.
Nàng vừa định mở miệng thì Tô Vũ đã dùng áp lực cường đại trực tiếp trấn áp nàng.
Tinh Nguyệt tức giận trợn mắt nhìn hắn.
Ngươi thật quá đáng!
Tô Vũ tủm tỉm cười, mở miệng nói: “Ngày đó ta khai Sinh tử đại đạo, suýt nữa thì đã ngã xuống, đang rất cần bổ sung sinh khí, vậy mà ngươi dồn hết sức truyền tử khí cho ta, ngươi muốn ta chết sao?”
Tinh Nguyệt giật mình, cái gì cơ?
Tô Vũ lại nói: “Nữ nhân các ngươi quá phiền toái, chết rồi vẫn gây chuyện được.
Ta suýt chết là bị ngươi làm hại đấy đại nhân, ngươi suýt nữa hại chết ta, hiểu chưa? Bao nhiêu người còn đang trông mong ta sống sót, vậy mà ngươi lại nhẫn tâm giết ta, ta chưa nói gì thì thôi, ngươi còn dám giận ta à?”
Tô Vũ hừ một tiếng: “Ta không giận đại nhân là bởi vì ta thiện lương, hơn nữa đại nhân cũng chỉ muốn tốt cho ta, vậy nên ta sẽ không so đo việc này với đại nhân”
Tỉnh Nguyệt hơi áy náy, là ta sai rồi sao? Nhưng ngươi có nói trước cho ta biết đâu.
Tô Vũ mỉm cười nhìn nàng: “Đương nhiên đó chỉ là việc nhỏ, hiện giờ ta sống rồi, giờ ta tới tìm đại nhân để nói rõ ràng.
Ta đã khai Sinh tử đại đạo và cũng đã khai thiên, tất cả đều là để hồi sinh đại nhân”
Tô Vũ cảm khái: “Ai bảo đại nhân là cấp trên của ta chứ, ta có gì tốt không phải là đều tìm đến đại nhân đầu tiên sao? Ta sẽ dùng Hà Đồ làm chuột bạch, cho y hỏi sinh trước.
Hà Đồ có thể chết nhưng đại nhân thì không”
Tô Vũ nói: “Lần này ta cố ý tới giải thích với đại nhân để tránh việc ngươi lại gây ra chuyện phiền toái cho ta”
Hắn nhíu mày nhìn về phía Tinh Nguyệt: “Đại nhân vẫn không thể lý giải tâm tình của ta ư? Haizz, ta làm chuyện vô ích rồi.
Thôi, ta đành đi vậy”
Hắn xoay người muốn rời đi, Tỉnh Nguyệt vô cùng phẫn nộ.
Tổ tông nhà ngươi, ngươi giam cầm ta thì bảo ta nói cái gì?
Khi Tô Vũ sắp đi ra ngoài, lúc này phong ấn trên người Tỉnh Nguyệt mới biến mất, Tinh Nguyệt giận dữ quát: “Ngươi đi đâu?”
Tô Vũ xoay người, bày ra vẻ mặt vô tội: “Không phải đại nhân không để ý tới ta sao?”
Tinh Nguyệt muốn bóp chết hắn.
Nàng bực bội mắng: “Câm miệng! Bổn tọa nói chuyện không tới phiên ngươi chen vào”
Rồi nàng tò mò hỏi: “Khai thiên là cái gì?”
Tô Vũ suýt nữa thì đã bật cười, có điều hắn vẫn nhẫn lại, nghiêm túc trả lời: “Chính là sáng lập một Sinh tử đại đạo độc lập, ta giết chết chính mình, thử hóa thành Tử Linh sau đó lại sống lại, tất cả chuyện này đều là chuẩn bị để hỏi sinh đại nhân”
“Độc lập ư?”
Tinh Nguyệt ngẩn ra: “Độc lập là sao?”
“Chính là sáng lập trong hỗn độn, không dựa vào thời không trường hà”
“Cái gì?” Tinh Nguyệt chấn động. “Vậy… ngươi từng hóa thành Tử Linh rồi?”
Tô Vũ gật đâu: “Đúng vậy, cũng chính là khi đại nhân truyền tử khí cho ta”
“Không phải”
Tinh Nguyệt vội vàng nói: “Khi đó có vẻ như ngươi đột nhiên biến mất, lực lượng cạn kiệt, ta thấy ngươi không có lực lượng nên mới truyền một chút tử khí cho ngươi, không ngờ lại là như thế.
Ta không cố ý”
Tô Vũ thở dài: “Không sao, chỉ suýt chết thật mà thôi, nếu chết thật thì hóa thành Tử Linh cũng không tôi, đại nhân thấy đúng không?”
Tinh Nguyệt lại càng thêm ủy khuất, nàng thanh minh: “Ta thật sự không cố ý mà”
“Không sao” Tô Vũ mỉm cười: “Ta tha thứ cho đại nhân, dù sao ta cũng chỉ là thuộc hạ, phải nể mặt mũi cấp trên chứ”
Tinh Nguyệt vô cùng buồn bực.
Thuộc hạ cái gì, ngươi là tên lừa đảo, hiện tại gia hỏa này cường đại đến mức đáng sợ, có một đống cường giả dưới trướng mà còn suốt ngày tự xưng thuộc hạ, đồ không biết xấu hổi Tô Vũ tươi cười xán lạn: “Đại nhân, chúng ta kết thúc chuyện này ở đây được chưa?”
Tinh Nguyệt liếc mắt nhìn hắn, nàng cảm thấy không thích hợp nhưng không thể nói nên lời là sai ở chỗ nào.
Nàng bực bội, nghẹn khuất râu rĩ nói: “Thôi, bổn tọa không so đo với ngươi”
Tô Vũ hài lòng: “Vậy thì tốt.
Còn có một việc, có vẻ đại nhân đã bị phong ấn, có khả năng thực lực khi ngươi còn sống không hề yếu, sau khi chết cũng không yếu nhưng đã bị phong ấn, trước khi hồi sinh ngươi thì ta phải giải phong ấn mới được”
Tỉnh Nguyệt buồn bực: “Phong ấn? Là tên chết tiệt nào làm?”
“Văn vương”
Tỉnh Nguyệt ngẩn ra, Văn vương?
Tô Vũ nói: “Chính là y! Văn vương cố ý phong ấn ngươi, cho nên dù đại nhân cắn nuốt bao nhiêu Tử Linh ấn ký thì cũng không thể cường đại lên được”
“Tên khốn đó là Văn vương sao?”
Tinh Nguyệt nổi giận: “Thì ra là thế! Bảo sao mười vạn năm qua ta chưa từng mạnh thêm được một chút nào, hóa ra đều là tại tên chết tiệt đó! Khốn kiếp!”
Khinh người quá đáng!
Ngay sau đó nàng lại hỏi: “Vì sao y phải phong ấn ta?”
Tô Vũ đáp lời: “Có thể là muốn hồi sinh đại nhân nhưng lại không có biện pháp, cuối cùng quyết định phong ấn trước, loại người này rất vô trách nhiệm, có đúng không?”
Tinh Nguyệt gật đầu, đúng là vô trách nhiệm!
Nếu không có biện pháp hỏi sinh thì phải giải phong cho ta chứ!
Tô Vũ lại nói: “Vậy nên nếu ta muốn hỏi sinh đại nhân thì chắc chắn phải chuẩn bị thật Kĩ, không thì sẽ giống như Văn vương, làm không được thì phải phong ấn đã rồi tính.
Nhưng y không nghĩ xem mười vạn năm trôi qua… không đúng, hẳn là không chỉ phong ấn mười vạn năm, nhiều năm như vậy thực lực đại nhân không thể tiến bộ, nếu như bị Tử Linh giết chết thì chẳng phải là oan uổng lắm sao?”
Tinh Nguyệt gật gật đầu, đúng vậy, quá oan uổng!
Văn vương đúng là một kẻ không đáng tin cậy!
“Vậy vì sao Văn vương lại muốn hồi sinh ta?”
Tinh Nguyệt nghi hoặc, Tô Vũ nhún vai: “Cái này thì ta không rõ lắm, có lẽ là thèm muốn Tinh Vũ Ấn? Dù sao Văn vương cũng không phải người tốt”
Nàng cảm thấy lời Tô Vũ nói có vấn đề nhưng… Thôi, không so đo với thuộc hạ nhà mình.
Tinh Nguyệt chân chờ rồi hỏi: “Ta thật sự có thể sống lại sao?”
“Khó nói trước nhưng có hy vọng rất lớn”
Tô Vũ đáp: “Ta sẽ chuẩn bị thật kĩ rồi mới đến cứu đại nhân, ta đã chuyển nhà của Văn vương đến Tử Linh giới vực rồi, có rất nhiều hoa, nếu đại nhân sống lại thì có thể ở tạm đó một thời gian, hẳn là Phì Câu sẽ rất hoan nghênh”
“Hoa?” Tinh Nguyệt lẩm bẩm: “Trong trí nhớ của ta quả thật có rất nhiều hoa, là ta đã dạy Văn Ngọc trồng hoa”
Vậy ư?
Tô Vũ không nói gì.
Ngươi vừa già cỗi vừa nhàn rỗi quá đấy, dạy người ta trồng hoa làm gì, làm hại Phì Cầu chăm sóc mười mấy vạn năm, Phì Cầu đáng thương, mười vạn năm không được nghỉ ngơi chút nào, hóa ra đầu sô gây tội lại ở ngay đây.
“Đại nhân, ta đi đây, nếu ngươi có hứng thú thì có thể đến viện nghiên cứu nhìn xem”
“Không, ta chỉ thích ở đây”
Tuy rằng Tinh Nguyệt rất có hứng thú nhưng vẫn cự tuyệt.
Tô Vũ bật cười, nàng ta đúng là siêu cấp trạch nữ.
Thôi, mấy năm nay dường như Tinh Nguyệt không hề ra ngoài, lần trước ra ngoài một chuyến đến Tinh Vũ phủ đệ cũng chỉ là vì cứu mình.
“Vậy được, ta đi trước đây, đại nhân, lần sau ta sẽ đến hội báo tiến độ”
Tinh Nguyệt miễn cưỡng gật đầu, bảo trì bộ dáng uy nghiêm: “Lui ra đi!”
“Đa tạ đại nhân”
Tô Vũ rút lui.
Tinh Nguyệt cổ thành lại mở ra.
Tâm tình Tinh Nguyệt không tệ lắm, nàng không đóng cửa nữa mà là đi chăm sóc đám hoa cỏ đã vài ngày không quản của mình, đều tại tên khốn kiếp kia làm hoa của nàng suýt bị bỏ mặc đến chết.
Thôi, nể tình hắn muốn hỏi sinh ta, bổn tọa không thèm so đo!
Tinh Nguyệt vui vẻ rạo rực đi xử lý hoa cô.
Bên ngoài, đám Tử Linh thấy vậy thì trong lòng đều cảm thấy bất đắc di.
Có phải đại nhân thay đổi nhanh quá rồi không? Ban nãy nàng còn tức giận như thế, đại thống lĩnh nói mấy câu liền chạy, vậy mà đại nhân vẫn bình tĩnh được?
Quả nhiên, đại thống lĩnh vẫn là người lợi hại nhất!
Chương 3190: Mổ Xê Thí Nghiệm.
“Ha hả, đúng là nữ nhân!”
Tô Vũ đã bay xa lắc đầu bật cười.
Nhìn đi, giải quyết xong rồi đây này!
Kỳ thật Tô Vũ có nghe thấy lời Văn vương dặn dò, hắn rất tò mò vì sao Văn vương bảo mình nhất định phải hỏi sinh Tinh Nguyệt?
Vì cảm tình ư?
Hay Tinh Nguyệt chính là một hậu chiêu?
Mặc kệ nó!
Tô Vũ vốn đã có ý định hồi sinh nàng, dù Văn vương có nói hay không thì cũng vậy.
Tô Vũ nhanh chóng đến viện nghiên cứu.
Giờ phút này Hà Đồ đang nằm trên một chiếc bàn dài.
Mấy học sinh của Văn vương đang tò mò giải phẫu y, hiện giờ Tô Vũ đã biết vị nữ Tử Linh có tên gọi là gì, bà là Lý Vân, có thể xem là một trong những người kiệt xuất nhất trong đám đệ tử của Văn vương năm xưa.
Bấy giờ, Lý Vân đang cùng vài vị Tử Linh khác hưng phấn nghiên cứu Hà Đỏ.
Thấy Tô Vũ tới, Lý Vân liền hỏi: “Tô Hoàng thật sự muốn hỏi sinh y sao?”
Tô Vũ thấy ánh mắt cầu cứu của Hà Đồ thì cười đáp: “Đúng vậy, các vị có nghiên cứu ra cái gì không?”
“Từ chết thành sống..” Lý Vân trầm ngâm một hồi rồi nói tiếp: “Lần này không giống Tô Hoàng chuyển sinh lúc trước.
Lúc trước Tô Hoàng chết trong thiên địa của chính mình, còn bọn họ thì đều bị Tử Linh đại đạo khống chế.
Hỏi sinh bọn họ tương đương với việc cướp lấy quyền khống chế khỏi tay Tử Linh đại đạo.
Mà Tử Linh đại đạo rất bá đạo và ngoan độc!”
Ngoan độc!
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi gật đầu.
“Đúng là rất ngoan độc!”
“Chỉ có đạo của ta!” – Đây chính là mục đích của chủ nhân Tử Linh Chi Chủ.
Vạn đạo chỉ có duy nhất Tử đạo của ta.
Mà Tử đạo cũng chỉ có một đạo duy nhất.
Không được mổ ra chi nhánh, hiện giờ Mặc đạo là do Văn vương cưỡng ép sáng lập mới có.
Kê ấy khống chế Tử Linh rất chặt.
Tô Vũ lại muốn hỏi sinh Tử Linh thì chẳng khác gì đoạt bát cơm với người ta.
Lý Vân nhắc nhở: “Tô Hoàng, ngươi muốn hồi sinh bọn họ thì phải cẩn thận, ta đoán rằng có khả năng Tử Linh đại đạo sẽ bị kích phát”
“Kích phát?” Tô Vũ chưa rõ: “Ý ngươi là?”
“Sống lại”
Bà giải thích: “Ta cảm thấy hiện giờ Thời gian đại đạo và Tử Linh đại đạo đều đang ở trạng thái trầm miên, hoặc nên nói là trạng thái bị động ứng biến.
Nếu chạm đến giới hạn của nó thì đại đạo sẽ sống lại”
Tô Vũ chấn động!
Không thể nào!
Tử Linh đại đạo cực kỳ cường đại, nó vốn là căn cơ sáng lập một giới, nếu sống lại thì không phải là tai họa ngập đầu sao?
Ngươi đang dọa ta ư?
Lý Vân lại nói: “Dù sống lại thì ta cảm thấy động tĩnh sẽ không quá lớn.
Có lẽ Tử Linh Chi Chủ đã chết, hoặc là đã hoàn toàn biến mất, không có chủ nhân ở đây thì đại đạo chỉ có lực lượng bị động”
Tô Vũ khẽ gật đầu.
Dù là bị động thì cũng sẽ rất đáng sợ.
Điều này khiến Tô Vũ hơi bất an, có vẻ độ khó sẽ lại tăng lên.
Lý Vân lại tiếp tục mổ xê Hà Đỏ, bà trầm ngâm một lát rồi nói: “Hà Đỏ không giống chúng ta, trung tâm của chúng ta là tử khí, chúng ta mà chuyển tử khí thành sinh khí thì sẽ hoàn toàn tử vong, còn y thì có sẵn thân thể”
“
Bà lấy trái tim đen tuyển của Hà Đồ ra, chép miệng: “Lòng dạ đen tối Hà Đồ hậm hực, ngươi mới là lòng dạ đen tối, ta là Tử Linh, trái tìm đương nhiên phải đen rồi.
Chẳng lẽ còn chuyển sang màu đỏ được chắc?
“Trái tim y vẫn còn nguyên, không hư thối chút nào, đây đúng là kỳ tích”
Lý Vân lại nói: “Có thể cho phép chúng ta giải phẫu luôn vị này không?”
Bà chỉ vào Lưu Hồng.
Sắc mặt Lưu Hồng tái mét.
Thấy Tô Vũ tò mò nhìn mình, Lý Vân bèn giải thích: “Hắn là hoạt tử nhân, ta cảm thấy giải phẫu hắn thì sẽ có một kết quả khác, hoạt tử nhân thế nào, Tử Linh hình thái ra sao, Tử Linh có thân thể như Hà Đồ thì khác gì… Chúng ta sẽ so sánh đối lập tất cả để tránh xảy ra sai lầm trong quá trình hồi sinh”
Thái độ thật chuyên nghiệp!
Tô Vũ gật đầu, quả nhiên người chuyên nghiệp có khác!
Kỳ thật Tô Vũ chỉ nghĩ thử một phương pháp, nghe Lý Vân nói vậy thì có lẽ bà muốn tách biệt ra.
Tô Vũ nhìn về phía Lưu Hồng, sắc mặt Lưu Hỏng trở nên tối tăm, ta không muốn!
Ngươi cũng là hoạt tử nhân mà…
Tô Vũ ho nhẹ: “Lưu lão sư, ta không còn là hoạt tử nhân, hiện tại ta là người sống, tiếc thật đấy, giờ không có ai có thể thay đổi ta, không thì ta đã tự mình ra trận rồi”
Tô Vũ đã chặt đứt thông đạo tử khí, chết đi sống lại, hiện giờ hắn là người sống, không phải hoạt tử nhân nữa.
Lưu Hồng càng thêm buồn bực, Tô Vũ cười nói: “Lưu lão sư, ngươi đã là Hợp Đạo rồi, giải phẫu thân thể mà thôi, không có gì ghê gớm cả”
Ngươi nói thì đơn giản, ngươi thử đi!
Gã bất động thanh sắc hỏi: “Không cần nghiên cứu người sống sao? Cũng nên so sánh một chút chứ”
Lý Vân lộ vẻ cổ quái: “Người sống hả? Chúng ta đã từng sống rồi, khi còn sống cũng nghiên cứu không ít người sống, số liệu đều còn trong đầu, ký ức đã khôi phục, sao phải giải phẫu thêm nữa?”
Lưu Hồng thầm mắng, má nó, có vẻ không có cơ hội để Tô Vũ ra trận rồi.
Tô Vũ híp mắt, tươi cười xán lạn nhìn gã.
Lưu Hồng thót tim, thôi, tên khốn này rất nhỏ mọn, nếu không có hy vọng thì đừng nên biểu hiện ra ngoài, gã cắn răng: “Được, ta sẽ cống hiến thân xác này vì sự nghiệp hồi sinh vĩ đại của bệ hạ”
Lưu Hồng tự giác nằm lên bàn giải phẫu.
Gã rất bi ai nhưng không còn biện pháp nào khác.
Đám người Lý Vân không hề khách khí, lập tức tiến hành mổ xẻ.
Dù sao cũng đều là cường giả Hợp Đạo, giải phẫu thôi thì rất khó chết.
Tô Vũ có chút tò mò, hắn thăm dò quan sát một hỏi, sắc mặt Lưu Hồng rất khó coi, gã nhắm mắt mặc kệ.
Lý Vân vừa mổ vừa phân tích với vài vị Tử Linh bên cạnh.
Tô Vũ tiến lên đò xét, cảm ứng xem Lưu Hồng có khác gì so với mình ở thời kỳ hóa thành hoạt tử nhân không.
Xem xét một lát, Tô Vũ chợt nói: “Lực lượng của Lưu lão sư cân đối hơn ta lúc trước, đây mới là sinh tử giao nhau chân chính”
Ánh mắt Tô Vũ nghiền ngẫm, hắn biết một môn công pháp nghịch chuyển nguyên khiếu, sinh khí hóa tử khí, tử khí nghịch chuyển thành sinh khí.
Đây là công pháp đặc thù, không phải là quy tắc đại đạo, lúc trước Tô Vũ từng thử nghiệm hóa thành quy tắc nhưng kết quả là không thực hiện được, cũng không thể hóa thành thần văn, chỉ có thể dùng như một công pháp đặc biệt.
Nghĩ vậy, Tô Vũ bèn nói: “Ta biết phương pháp nguyên khiếu nghịch chuyển, nếu 360 nguyên khiếu đều nghịch chuyển thì có thể hoá sinh khí thành tử khí.
Công pháp này có hữu dụng không?”
Nghe vậy, Lý Vân lâm vào trầm tư.
Vài vị Tử Linh khác cũng trầm ngâm suy nghĩ.
Hồi lâu sau, Lý Vân hỏi: “Hiện giờ Tô Hoàng có thể nghịch chuyển không?”
Đã lâu rồi Tô Vũ chưa dùng công pháp này.
Vả lại nguyên khiếu của hắn đã hóa thành Thiên Môn, hắn cũng không biết mình còn làm được hay không.
Tô Vũ thử nghịch chuyển, Thiên Môn hiện lên, bỗng nhiên một cỗ tử khí trào ra từ trong Thiên Môn.
Tô Vũ vui vẻ gật đầu, hắn vẫn có thể dùng.
Đột nhiên ngay sau đó, một cỗ sinh cơ mãnh liệt từ trong Thiên Môn bắn ra đánh tan tử khí.
Tô Vũ chấn động, vội vàng thực thể hóa Thiên Môn, giờ phút này Thiên Môn dạt dào sinh cơ, tử khí đều nhanh chóng bị đánh tan.
Ánh mắt Tô Vũ biến ảo, hắn vội quát: “Thông Thiên”
Rất nhanh, một bóng người hiện lên.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








