1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 632 : Tìm Kiếm Biện Pháp (1). (c3156-c3160)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 632 : Tìm Kiếm Biện Pháp (1). (c3156-c3160)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 3156: Tìm Kiếm Biện Pháp (1).

Quy Khư chi địa.

Nam vương yên lặng nhìn hồi lâu, bỗng nhiên bà cảm khái: “Lam Sơn, ngươi nói xem, tu đạo nên tự tu của mình hay là mọi người nên tu cùng nhau thì tốt hơn?”

“Tu cùng nhau?” Lam Sơn Hầu nghỉ hoặc: “Tu đạo không phải là chuyện của riêng mình ư?”

Nam vương nhìn về phía Tô Vũ, nhẹ giọng nói: “Vậy à? Thế hiện tại thì tính là gì? Ngươi cảm thấy hắn đang tự tu đạo của hắn sao?”

Lam Sơn Hầu nhìn theo tầm mắt bà, nhất thời nàng không biết nên nói cái gì.

Hiện tại có thể nói rằng Tô Vũ đang tự mình khai thiên không?

Có lẽ là không.

Có người thử nghiệm trước giúp hắn, đây chính là hành động tiên phong vì vương chân chính.

Một người thử dung đạo trước, những người khác thì thảo luận, hợp mưu hợp sức để giúp Tô Vũ dung đạo thuận lợi hơn.

Nếu Tô Vũ tự làm thì có lẽ đã hoàn toàn thất bại sau vài lần thử nghiệm.

Tu đạo rốt cuộc là tu cái gì?

Tự dưng Lam Sơn Hầu cảm thấy đề tài này quá thâm ảo, nàng không hiểu: “Năm xưa mấy người Võ vương tu đạo đều dựa vào chính mình, Nam vương cảm thấy loại nào tốt hơn?”

Nam vương lắc đầu, bà cũng không trả lời được.

Hồi lâu sau, Nam vương mới cười nói: “Ta không biết loại nào tốt hơn nhưng ngươi có cảm thấy dường như mọi người đang cùng khai đạo với hắn hay không, có cảm giác được tham dự nhiều hơn?”

Cảm giác tham dự ư?

Kỳ thật Nam vương rất muốn nói là có một loại cảm giác gọi là lòng trung thành.

Ngươi xem, Hoàng của chúng ta khai đạo mà phải cần chúng ta trợ giúp, quả nhiên hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Lam Sơn Hầu cười nói: “Đúng vậy, ta cũng cảm thấy ta đang khai đạo cùng bệ hạ.

Nhưng chúng ta không tham dự được, thật hâm mộ đám người Lam Thiên, bọn họ có thể trực tiếp quyết định bệ hạ khai đạo như thế nào”

Loại cảm giác này rất rõ ràng.

Nam vương thấy nàng hâm mộ thì mỉm cười truyền âm: “Muốn tham dự không?”

“Đương nhiên”

Lam Sơn Hầu gật đầu, nàng nghiêng đầu nhìn bà: “Chẳng lẽ Nam vương cũng biết phân tích đại đạo sao?”

Nàng không chuyên phương diện này, hình như Nam vương cũng không hiểu nhiều về đại đạo đúng không?

Nam vương trầm mặc một hỏi, bà truyền âm: “Ngươi muốn tham dự thì cũng có cơ hội đấy.

Hắn chưa khai Sinh tử đạo, e là hắn không hiểu sâu về hai đạo này và cũng không chắc chắn có thể sáng lập Sinh tử đạo, đặc biệt là Tử đạo, có lẽ đấy mới là đạo khó sáng lập nhất”

Lam Sơn Hầu ngơ ngác hỏi: “Ý Nam vương là gì? Chúng ta phải làm sao thì mới giúp được hắn?”

Nam vương chân chờ một chút rồi mới truyền âm: “Từ sinh đến tử không khó, khó là phải làm sao để cải tử hồi sinh.

Có lẽ Hà Đồ sẽ triển lộ quá trình hóa sinh thành tử, nhưng muốn sống lại thì sao? Năm xưa Văn vương muốn hỏi sinh ai đó nhưng liên tục thất bại, chết là hết, muốn sống lại sao có thể đơn giản được.

Tô Vũ khai vạn đạo, nếu không cần sinh tử thì có lẽ sẽ không quá khó.

Nhưng nếu hắn muốn mở ra tất cả các đại đạo khác nhau thì Sinh tử đạo chính là một cửa ải quan trọng, còn nếu không khai sinh tử thì đạo của hắn sẽ không hoàn thiện”

Tô Vũ cũng đang rối rắm về vấn đề này, nếu không khai Sinh tử đạo thì đại đạo của hắn sẽ không hoàn thiện, phần trung tâm cũng không thể thành lập, vậy thì quá trình khai thiên chắc chắn sẽ thất bại.

Dù Nam vương không biết rõ thì cũng hiểu Tô Vũ chỉ có thể lựa chọn như thế.

“Cải tử hồi sinh”

Lam Sơn Hầu lẩm bẩm, đúng vậy, phải làm cách nào thì mới có thể từ tử hóa sinh?

Điều này quả thật rất khó!

Vạn Thiên Thánh từng thử nghiệm một lần nhưng ông đã phải mượn dùng lực lượng của thời không trường hà, Tô Vũ thì không, đạo hắn vốn không liên kết với thời không trường hà.

“Nam vương có biện pháp gì không?”

Nam vương đã sống rất lâu, hơn nữa năm xưa bà còn từng tiếp xúc với Văn vương một thời gian ở Tử Linh giới vực vào thời kỳ y muốn hồi sinh Tinh Nguyệt.

Lúc đó Văn vương cũng từng suy xét làm cách nào để hồi sinh Tử Linh.

Nam vương tự hồi một lát rồi đáp: “Hắn không thật sự tử vong mà chỉ cần khai Tử đạo thôi, dù hắn sáng lập Tử Linh chỉ đạo thì cũng sẽ không quá cường đại, chúng ta đều là cường giả Tử Linh đạo.

Nếu hắn khai Tử đạo thất bại thì có lẽ hắn sẽ không tử vong nhưng e rằng lần khai thiên này sẽ hoàn toàn thất bại”

Lam Sơn Hầu vội hỏi: “Ngươi có biện pháp nào không?”

Nam vương nói dong nói dài làm gì.

Nếu Tô Vũ khai đạo thất bại, khả năng hắn ngã xuống không quá lớn, nhưng tất cả tích lũy trước đó chắc chắn sẽ không còn, có lẽ hắn sẽ không còn cơ hội lần sau.

Đương nhiên nếu thật sự thất bại thì Tô Vũ có thể kế thừa Bút đạo, an tâm làm chủ nhân Bút đạo đời thứ hai.

Lam Sơn Hầu thầm nghĩ rồi bỗng thấy có chút buồn cười, dù Tô Vũ thất bại thì cũng sẽ không mất hết tất cả, không cần lo lắng quá.

Nhưng nàng vẫn hy vọng Tô Vũ thành công.

Lần này mà thất bại thì Tô Vũ sẽ không còn cơ hội thứ hai nữa, không có thời gian và cũng chưa chắc đã có cơ hội, vậy thì thành tựu của Tô Vũ sẽ bị giới hạn.

Có lẽ mộng tưởng của bọn họ là cảnh giới chủ nhân quy tắc, nhưng hiển nhiên đó không phải là mộng tưởng cao nhất của Tô Vũ.

Nam vương truyền âm: “Nếu thất bại thì chúng ta rút lực lượng quy tắc ra từ Tử Linh đại đạo.”

Lam Sơn Hầu yên lặng nghe, chờ đợi Nam vương giải thích.

Nam vương nói: “Ta biết một chỗ được gọi là nút giao sinh tử ở cuối Tử Linh đại đạo.

Đó là nơi Sinh tử đạo giao nhau.

Tìm Lưu Hồng đi, chúng ta sẽ rút lực lượng Tử Linh đại đạo thông qua Mặc đạo của hắn, lôi kéo lực lượng sinh tử từ nút giao sinh tử rồi dung nhập vào đại đạo của Tô Vũ”

Lam Sơn Hầu kinh ngạc: “Có thể không? Vậy vì sao bệ hạ không làm?”

Nam vương đau đầu: “Hỏi vớ vẩn! Sao hắn làm được? Hiện tại hắn khai đạo ở khu vực hỗn độn, mà điểm cuối của Tử Linh đại đạo nằm trong Tử Linh giới vực, hắn không có biện pháp đồng thời tiến hành”

Nam vương không muốn khinh bỉ nhưng có đôi khi đầu óc Lam Sơn Hầu thật sự không dùng được.

Nếu Tô Vũ có thể đồng thời làm cả hai việc thì còn cần ngươi nói sao?

Chính bởi vì không được nên mới không làm đấy!

Nam vương tiếp tục nói: “Lực lượng Tử Linh đại đạo của chúng ta đều rất mạnh, tới lúc đó ta mang theo ngươi tiến vào nút giao sinh tử, chúng ta liên thủ cùng rút lực lượng, tạo ra một thông đạo nối từ Tử Linh đại đạo.

Dùng con đường này tiến hành khơi dòng lực lượng, dẫn lực lượng sinh tử vào đại đạo của hắn”

“Có thể làm được không?”

“Có thể nhưng cần được hỗ trợ, Lưu Hồng phải hỗ trợ chúng ta, chúng ta sẽ mượn dùng Mặc đạo của hắn”

Nam vương nhìn xung quanh, hình như Lưu Hồng cũng tới đây, nhưng gia hỏa này vẫn luôn điệu thấp, không biết hiện tại đã chạy đi đâu.

Bà tìm khắp nơi thì mới thấy Lưu Hồng trốn phía sau Hạ Thần không biết đang làm gì.

Nam vương nhanh chóng tiến đến bắt lấy Lưu Hồng.

Lưu Hồng lộ về mặt khó hiểu, chuyện gì vậy?

Lúc này gã đang viết lách tính toán thứ gì đó.

Nam vương không cho gã cơ hội nói chuyện, xách cổ gã mang ra khỏi đám người, Lam Sơn Hầu lập tức chạy tới.

Lưu Hồng lộ vẻ mặt mờ mịt: “Hai vị tiền bối, làm sao thế? Ta không trêu chọc hai vị mà”

Đang yên đang lành bắt ta tới đây làm gì?


Chương 3157: Tìm Kiếm Biện Pháp (2).

Nam vương truyền âm hỏi Lưu Hồng: “Ngươi có thể nắm giữ Mặc đạo không?”

“Này..”

“Đừng nói nhảm, ta hỏi ngươi, nếu mượn dùng Mặc đạo xuyên qua nút giao sinh tử, sáng lập một thông đạo lực lượng thì có thể dẫn lực lượng sinh tử vào khu vực hỗn độn không?

Lưu Hồng ngẩn ra: “Hai ngươi theo dõi ta ư?”

“Cái gì?

“Ta đang tính đây”

Lưu Hồng vội vàng nói: “Ta đang tính toán xem có thể thành công hay không nhưng hiện tại thì cảm thấy hy vọng rất xa vời.

Sinh tử đạo cách Mặc đạo của ta một khoảng, muốn khơi dòng thì đầu tiên phải trấn áp lĩnh vực ý chí của đám cường giả trong thiên hà, sau đó phải sáng lập ra một thông đạo đơn độc rồi dẫn lực lượng vào Mặc đạo của ta, cuối cùng mới có thể nghĩ cách dẫn vào khu vực hỗn độn”

Chuyện này cần phải trải qua vài công đoạn mới được.

Nam vương truyền âm: “Nếu ta và Lam Sơn ra tay thì sao?”

“Các ngươi ư?”

Lưu Hồng tự ngẫm một lúc rồi đáp: “Không đủ, còn thiếu một người, tốt nhất là có một vị cường giả Sinh đạo, nhưng như vậy thì các ngươi đều sẽ gặp nguy hiểm.

Các ngươi là Tử Linh mà tiếp dẫn lực lượng sinh tử thì sẽ bị sinh lực ăn mòn, còn người sống thì sẽ bị tử khí ăn mòn.

Ta dùng Mặc đạo thì không có vấn đẻ gì bởi vì ta là hoạt tử nhân, nhưng chuyện này cần có cường giả đỉnh cấp tiến hành, mà cường giả đỉnh cấp thì lại không có biện pháp biến thành hoạt tử nhân.

Hai vị đáp ứng thì vẫn cần phải có một vị cường giả lực lượng Sinh đạo mới được”

“Lực lượng Sinh đạo?” Nam vương nhíu mày: “Trong chúng ta không có ai tu luyện Sinh đạo.

Chẳng lẽ không có cường giả Sinh đạo thì không được sao?”

“Không được.

Dù các ngươi nguyện ý thì tử khí của các ngươi quá nặng sẽ khiến cho sinh tử mất khống chế, vấn đề này không phải cứ liều mạng là có thể giải quyết”

Lưu Hồng nắm giữ Mặc đạo, gã khá hiểu biết về phương diện này.

Gã ngẫm nghĩ, sau đó nhìn quanh một vòng rồi truyền âm: “Kỳ thật không phải là không có người thích hợp, nhưng không biết người ta có nguyện ý hay không”

SA {2″

“Không ai tu luyện Sinh đạo nhưng có một vị cường giả đỉnh cấp sinh cơ tràn đầy cũng được.

Tốt nhất là Nhân tộc vì như vậy sẽ không khiến lực lượng sinh tử bị mất cân bằng”

Lưu Hồng nhanh chóng nói: “Nếu Nam vương và Lam Sơn Hầu không có ý kiến øì thì ta kiến nghị Nam vương phụ trách trấn áp ý chí cường giả trong đại đạo, Lam Sơn Hầu phụ trách sáng lập thông đạo, khai Tử đạo, tiếp dẫn lực lượng Tử đạo, một vị khác phụ trách tiếp dẫn lực lượng Sinh đạo phải có thực lực tương đương Lam Sơn Hầu”

Nam vương hơi mất kiên nhẫn: “Ngươi nói thẳng là ai thích hợp đi!”

“Đại Chu vương”

Nam vương hơi ngạc nhiên, Lưu Hồng giải thích: “Vạn phủ trưởng và Lam Thiên đều không thích hợp, thời gian sống quá ngắn, nói đơn giản thì là lực lượng Sinh đạo giống như cây đại thụ, sống càng lâu thì lực lượng Sinh đạo sẽ càng nồng đậm.

Nhưng không thể quá già như đám người Định Quân Hầu, kỳ thật ta có cảm giác sinh mệnh lực của bọn họ không còn nhiều, kể cả Kỳ vương phi cũng vậy, nhưng Đại Chu vương thì đúng là tuổi già sức trẻ”

Nói kiểu gì vậy?

Nam vương và Lam Sơn Hầu đều câm nín, lời này nghe cứ thấy sai sai.

Lưu Hồng lại giải thích: “Thật mà, tuy Đại Chu vương lớn tuổi nhưng sinh mệnh lực cực kỳ nồng đậm, ta hoài nghỉ ông ta đã dùng chí bảo gì đó nên sinh mệnh lực mới cường hãn như vậy”

Chuyện này là thật!

Nam vương tự hỏi một chút, bà đang muốn nói gì đó thì Lam Sơn Hầu đã nói trước:

“Chẳng lẽ là Trường Sinh đan? Ta nhớ năm xưa sau khi Văn vương chém chết một vị cường giả Tiên tộc thì đã luyện chế ba viên Trường Sinh đan để hiến cho Nhân Hoàng, sau đó không còn tin tức về nó nữa.

Lão già đó là văn thư của Nhân Hoàng bệ hạ, chẳng lẽ Nhân Hoàng đã ban cho y?”

Lưu Hồng nhún vai, chuyện này thì ta không biết.

Gã chỉ biết là Đại Chu vương sống rất dai, tuyệt đối không kém gì chủ nhân quy tắc.

Mọi người chết hết nhưng chưa chắc y đã chết.

Lam Sơn Hầu và Nam vương liếc nhìn nhau, hai người đều lộ vẻ mặt ngưng trọng.

Đại Chu vương thì rất khó nói.

Nếu y trung thành với Tô Vũ thì không sao, vấn đề là y chỉ phụ trách truyền lửa giúp Nhân Hoàng, nhưng y lại là người thích hợp nhất, những người khác hoặc là quá yếu hoặc là sinh mệnh lực không đủ.

Lam Sơn Hầu đề nghị: “Hay cứ hỏi một chút thử xem, không được thì thôi”

Bọn họ tiếp dẫn lực lượng sinh tử là để chuẩn bị cho bước kế tiếp của Tô Vũ.

Giờ phút này Tô Vũ đang dung đạo cực nhanh.

Có Lam Thiên hỗ trợ tránh được phiền toái nên tốc độ Tô Vũ dung đạo nhanh hơn trước nhiều.

Nam vương cũng nói: “Phải chuẩn bị trước, dù hắn sẽ thành công nhưng tốt nhất nên đề phòng mọi tình huống có thể xảy ra.

Nếu không khi tiến hành đến nơi rồi mà chuẩn bị không kịp thì rất phiền toái.

Tranh thủ lúc hắn còn đang dung đạo, chúng ta sáng lập con đường trước, đến thời khắc mấu chốt thì có thể tiếp dẫn lực lượng sinh tử bất cứ lúc nào”

Lam Sơn Hầu gật đầu, nàng nhìn về phía Đại Chu vương, truyền âm cho y: “Tên cắt xén lương thảo của ta kia, qua đây một chút”

Nơi xa, Đại Chu vương đang thương lượng cùng mọi người, nghe vậy thì không khỏi ngây ra, cảm thấy dở khóc dở cười.

Ai cắt xén lương thảo của ngươi?

Nữ nhân này đã chết rồi mà còn thù dai như vậy.

Y bất đắc dĩ đành phải nhanh chóng bay tới.

Lam Sơn Hầu hỏi thẳng: “Ngươi sợ chết không?”

“co “Có phải ngươi từng ăn Trường Sinh đan hay không?”

“Đúng”

Đại Chu vương gật đầu, không hề phủ nhận, y nói: “Lam Sơn Hầu cũng muốn ăn một viên ư? Nhưng chỉ có người sống mới ăn được thôi, hơn nữa ba viên Trường Sinh đan đều dùng hết rồi”

Lam Sơn Hầu không để ý hai viên còn lại đã bị ai dùng, nàng nói: “Khi bệ hạ khai Sinh tử đạo e là sẽ có phiền toái.

Ta và Nam vương thương lượng, chúng ta muốn tiếp dẫn lực lượng sinh tử đến đây, nhưng cần có một vị cường giả mang lực lượng Sinh đạo phụ trợ.

Ngươi có làm không? Không thì thôi”

Đại Chu vương ngây người, một lát sau y mới nói: “Các ngươi… Nếu hắn tự mình sáng lập thành công thì sẽ không cần lực lượng sinh tử phụ trợ”

“Vậy nếu thất bại thì sao?”

Tuy rằng Lam Sơn Hầu cảm thấy nói như vậy không đủ sĩ khí nhưng vẫn tiếp tục:

“Đừng nói nhảm nữa, ngươi không làm thì thôi.

Chúng ta tìm người khác thử xem”

Đại Chu vương nhắc nhở: “Các ngươi suy xét cho kĩ đi, kỳ thật ta cũng nghĩ tới biện pháp này, không chỉ mình ta đâu, các ngươi cho rằng những người khác không biết ư?

Người khác không biết thế nào nhưng Vạn Thiên Thánh và Lam Thiên chắc chắn đã từng nghĩ đến.

Nhưng chuyện này quá khó khăn, tính nguy hiểm rất cao.

Sinh linh thì không sao nhưng với Tử Linh thì… Các ngươi đã chết rồi, chết lần nữa sẽ hoàn toàn tiêu vong.

Nếu Vũ Hoàng thất bại thì cùng lắm là đại đạo đứt gãy, Tử Linh thất bại thì sẽ là hoàn toàn kết thúc.

Hơn nữa chuyện này còn cần cường giả đỉnh cấp tiến hành.

Trong toàn bộ Tử Linh giới vực này, e là chỉ có hai vị thích hợp”

Đại Chu vương than nhẹ: “Vũ Hoàng cũng hiểu rõ vấn đề này nhưng hắn không nói ra.

Chúng ta biết hắn nghĩ gì.

Hắn nghĩ rằng cùng lắm thì thất bại thôi, hắn có thể kế thừa Bút đạo.

Có lẽ hắn không nguyện ý kế thừa Nhân Hoàng đạo nhưng hắn vẫn sẽ kế thừa Bút đạo.

Hắn thất bại thì vẫn còn đường lui, nhưng nếu các ngươi tiếp dẫn thất bại thì sẽ hoàn toàn ngã xuống”

Lam Sơn Hầu ngạc nhiên: “Bệ hạ cũng biết à?”

“Đương nhiên” Đại Chu vương bật cười: “Các vị cho rằng Vũ Hoàng là kẻ ngu đốt chắc?

Đâu phải là hắn chưa từng đến nút giao sinh tử, các ngươi biết đến nơi đó còn là nhờ hắn nói ra.

Hai vị đều suy xét đến nước này thì hắn có thể không biết sao?”

Chỉ là hắn không nói mà thôi.


Chương 3158: Cúi Đầu Trước Vận Mệnh.

Lam Sơn Hầu nhìn về phía Tô Vũ, bấy giờ Tô Vũ đã sáng lập được gần 2000 đại đạo, bản thân Tô Vũ chỉ có khoảng 3000 trang sách, tiếp tục như vậy thì hắn sẽ sớm phải khai Sinh tử đạo.

Nàng hỏi: “Chúng ta tiếp dẫn thất bại thì sẽ chết, nhưng thế nào là thất bại?”

“Đang tiến hành mà xuất hiện vấn đề thì tự nhiên là thất bại” Đại Chu vương thở dài, “Tử Linh đại đạo không phải đạo yếu, sáng lập một thông đạo trong đó cần hai vị cường giả Sinh tử đạo đồng tâm hiệp lực duy trì sinh tử cân bằng rồi dẫn ra”

Y nhìn Lưu Hồng: “Các ngươi muốn dùng Mặc đạo của Lưu Hồng đúng không? Như vậy quả thật sẽ an toàn hơn một chút, dùng Lưu Hồng làm trung gian, hắn sẽ đợi ở Quy Khư chi địa, sau đó tiếp dẫn lực lượng đưa đến chỗ Vũ Hoàng sẽ đơn giản hơn rất nhiều?”

“Nhưng trong quá trình này chấp thể có sai lầm, nếu Nam vương lựa chọn trấn áp ý chí cường giả trong Tử Linh đại đạo thì chắc chắn sẽ xung đột với cường giả khác.

Đây là việc vô cùng nguy hiểm”

Lam Sơn Hầu bừng bừng khí thế: “Ta không sợ! Dù sao ta cũng từng chết một lần.

Nam vương, ngươi sợ không?”

Nam vương cười khẽ: “Đừng quên ta là người nhắc nhở ngươi”

Lam Sơn Hầu quay sang nói với Đại Chu vương: “Ngươi nói nhảm nhiều quá, thế ngươi có làm không, nói nhiều như vậy là sợ chứ gì? Vậy thì thôi đi, chúng ta hỏi người khác”

Đại Chu vương mỉm cười: “Lam Sơn Hầu cứ bình tĩnh.

Ta đã cự tuyệt đâu.

Huống chi trừ ta ra thì những người khác chưa chắc đã thích hợp”

“Ngươi đáp ứng?”

Lam Sơn Hầu kinh ngạc, lão gia hỏa Đại Chu vương lại đáp ứng ư?

Đại Chu vương nói: “Chuyện này không quá nguy hiểm với ta.

Nhưng ta có một yêu cầu, trong quá trình tiến hành, các ngươi nhất định phải nghe lời ta, ta nói cái gì thì làm thế đấy, ta không muốn chịu chết cùng kẻ ngu ngốc”

Ngươi đang chửi ai đấy?

Lam Sơn Hầu liếc nhìn Lưu Hồng, Lưu Hồng tươi cười tỏ về vô tội.

Nàng lại nhìn Nam vương, Nam vương vô cùng cao lãnh, không lộ ra chút biểu tình nào.

Sắc mặt nàng khó coi muốn chết: “Ngươi đang nói ta?”

Ngươi đang mắng ta đúng không?

Đại Chu vương truyền âm: “Không, đừng hiểu lầm, ta nói Lưu Hỏng mà”

Nơi xa, không cần phải trực tiếp lắng nghe thì Lưu Hồng cũng hiểu Đại Chu vương vừa mới nói gì, gã cười tủm tỉm gật đầu.

Ta nhận! Mọi người ngâm hiểu cả mà!

Đại Chu vương lười nhiều lời, y liếc mắt nhìn mấy người Lam Thiên nơi xa, sau đó truyền âm: “Nếu ngươi đáp ứng nghe lời ta thì chúng ta có hy vọng thành công, sẽ không có vấn đề quá lớn, nhưng nếu ngươi không nghe ta thì có khả năng sẽ chết”

“Ta nghe ngươi”

Lam Sơn Hầu nói thầm một tiếng: “Yên tâm đi.

Ta biết đám người gian trá các ngươi nhiều mưu ma chước quỷ.

Năm đó ta hành động cùng Võ vương đại nhân cũng đều nghe lời các ngươi.

Đại nhân đi ra ngoài diệt giới đều mang túi gấm, trong đó ghi rõ các an bài, ta hiểu”

Quen là tốt rồi!

Không phải chỉ là nghe lệnh thôi sao?

Không thành vấn đẻ.

Nhớ năm xưa Võ vương mạnh như vậy mà ra ngoài đánh trận còn phải mỗi ngày xem túi gấm, nếu không phải của Văn vương thì cũng là của người khác an bài thỏa đáng trước, Võ vương lười suy nghĩ, không muốn tự ngẫm, cảm thấy việc đó quá mệt mỏi.

Đời ngắn lắm, cứ hưởng thụ đi, sao phải mệt như thế?

Đại Chu vương đỡ khóc đỡ cười, chuyện này thuận lợi hơn y tưởng tượng.

Y lại truyền âm sang: “Vậy là tốt rồi, ta sẽ đi mượn Tinh Vũ Ấn, chúng ta sẽ đến nút giao sinh tử chuẩn bị, các ngươi nói không sai, có chuẩn bị thì tốt hơn”

“Trực tiếp mượn như vậy thì không phải bệ hạ sẽ biết sao?”

“Đương nhiên” Đại Chu vương thổ dài: “Phải cho hắn biết, nếu không đang tiến hành dỡ bỗng nhiên hắn từ bỏ thì làm sao? Hắn là người quả quyết, có lẽ khi cảm thấy không ổn thì hắn sẽ trực tiếp từ bỏ, nếu không trao đổi trước thì sẽ rất phiền toái”

Dứt lời, y bèn bổ sung thêm: “Không sao, tới lúc đó hắn sẽ phải cố gắng thôi.

Chúng ta tạo chút áp lực cho hắn, để hắn biết nếu hắn thất bại thì đây không phải là vấn đề của một mình hắn”

Lam Sơn Hầu khẽ gật đầu.

Đại Chu vương nhanh chóng tiến vào hỗn độn.

Một lát sau, sắc mặt Tô Vũ đang khai đạo trở nên không tốt lắm, lúc này đã thành công dung nhập hơn 2000 đạo, chỉ còn mấy trăm đạo nữa là kết thúc, đến lúc đó quả thật hắn cần tiếp dẫn Sinh tử đạo.

“Ngươi ép Lam Sơn à?”

Tô Vũ nhìn chằm chằm Đại Chu vương, Đại Chu vương bất đắc dĩ đáp: “Không phải, là các nàng ép ta”

Tô Vũ hừ lạnh, ta tin mới là lạ!

“Mấy người Lam Sơn chắc gì đã nghĩ được đến thế, có phải ngươi cố ý dẫn đường hay không?

Hắn hoài nghi Đại Chu vương âm thầm xui khiến.

Lần này Đại Chu vương oan thật, má nó, đã nói là không phải ta rồi mà.

Là Lam Sơn Hầu chủ động tìm ta.

Y phải làm gì để giải oan đây?

Oan uổng quá đi!

Đại Chu vương cười khổ: “Bệ hạ, thật sự không phải ta… Mà thôi, ngài nghĩ thế nào cũng được”

“Bệ hạ, ngài có cho mượn Tinh Vũ Ấn hay không thì chúng ta cũng đã quyết định rôi, nếu không có nó thì sẽ nguy hiểm lớn hơn thôi”

Tô Vũ hít sâu một hơi: “Ta thất bại thì sẽ không khai thiên nữa, không sao cả, ta chỉ việc kế thừa Bút đạo mà thôi, tuy rằng Bút đạo rác rưởi nhưng ta vẫn còn hy vọng.

Không cần vì một lần khai đạo mà khiến người khác đi chịu chết, ngươi hiểu không?”

Tuy Bút đạo hơi vô dụng nhưng vẫn miễn cưỡng dùng được.

Tô Vũ không nhất thiết phải khai đạo thành công, nếu khai đạo thành công thì hắn sẽ trở thành Thiên Tôn hoặc thậm chí là chủ nhân quy tắc nhanh hơn một chút.

May mà Văn vương không nghe được lời này, không thì không biết y sẽ nghĩ thế nào.

Hóa ra Tô Vũ cảm thấy Bút đạo rác rưởi lắm ư?

Đại Chu vương cười nói: “Bệ hạ, không giống nhau.

Ít nhất chúng ta đều trông mong ngài có thể thành công, như vậy chúng ta mới có hy vọng thắng lợi.

Nếu ngài chỉ thành chủ nhân của Bút đạo thì chưa chắc đã có ưu thế khi gặp các biến cố trong tương lai.

Hiện tại trả giá là để tương lai trả giá ít hơn.

Giờ khai đạo thất bại, có lẽ tương lai sẽ phải trả cái giá lớn hơn nữa”

Tô Vũ trầm mặc một hỏi, sau đó một đại ấn bay ra.

“Đi đi.

Hãy cẩn thận! Nếu không có hi vọng thành công thì phải lập tức rút lui! Còn nữa, nếu ta thất bại, Bút đạo không có hy vọng thì… Ta đây sẽ kế thừa Nhân Hoàng „ đạo:

Đại Chu vương hơi chấn động, Tô Vũ liền nói: “Không có gì ghê gớm, nhưng ngươi không được cố ý thất bại, nếu không ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Nhớ kỹ, một khi tình thế không ổn, có khả năng sẽ có người chết thì phải lập tức từ bỏ!”

Đại Chu vương hít sâu một hơi: “Được, ta biết rồi.

Bệ hạ yên tâm, ta hy vọng ngài có thể trở thành vị Hoàng thứ hai chứ không phải Nhân Hoàng thứ hai!”

Rất nhanh, Đại Chu vương đã mang theo mấy người rời đi.

Giờ khắc này, tâm tình Tô Vũ cực kỳ phức tạp.

Lam Thiên, Đại Chu vương, Lam Sơn Hầu, Nam Vương…

Những người này đều đang giúp hắn khai thiên.

Nếu thất bại, hắn sẽ có lỗi với tất cả bọn họ!

Cho nên ta nhất định phải thành công!

Dù phải nghịch chuyển sinh tử thì ta cũng sẽ thành công.

Hiện tại tín niệm của hắn mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào khác.

“Ta không cần Bút đạo, nó quá rác rưởi! Nhân Hoàng trở về thì tự tu Nhân Hoàng đại đạo đi, ta lười tu giúp ngươi.

Ta muốn tu đạo của chính mình”

Tô Vũ hò hét trong lòng, hiện giờ hắn đang sáng lập vô số đại đạo, toàn bộ lực lượng đại đạo dung hợp với nhau, càng ngày càng mạnh, khí tức Tô Vũ nhanh chóng trở nên cường đại hơn, đã mơ hồ đạt tới cấp bậc Thiên Vương, ấy là trong tình thế hắn còn chưa khai thiên xong.

Lần này mà khai đạo thành công, chắc chắn hắn sẽ trở thành Thiên Tôn.

“Rất nhiều người giúp đố ta, sao ta có thể thất bại?”

Trong tình huống bình thưởng, trách nhiệm thường được sinh ra như vậy.

Kỳ thật Tô Vũ không phải thánh nhân, hắn không phải người đại công vô tư, hắn ích kỹ, hắn chỉ muốn sống cuộc đời của chính mình, tiêu sái tự tại, tự do ngao du vạn giới.

Khai đạo ư?

Khai một lần thất bại thì lần khác thử tiếp, ta không vội.

Ta sẽ tìm một chỗ trốn vạn năm, khi nào chưa thành công thì chưa ló đầu.

Bút đạo hay Nhân Hoàng đạo tuy mạnh nhưng đều không phải của ta.

Nếu ngày nào đó Văn vương và Nhân Hoàng muốn lấy lại thì chẳng phải ta đây làm công cho người khác sao?

Đây là suy nghĩ của Tô Vũ.

Hắn chỉ cần mạnh hơn, đạo gì cũng không quan trọng.

Nhưng Tô Vũ biết rằng những đạo đó không phải của hắn và cũng không thích hợp với hắn, người khác muốn cho là cho, không muốn cho thì bọn họ có thể lấy đi bất cứ lúc nào.

Tô Vũ không muốn thừa kế Nhân Hoàng đạo.

Vậy mà hôm nay hắn lại nói với Đại Chu vương rằng, nếu hắn khai đạo thất bại thì sẽ kế thừa những đạo đó.

Người khác sẽ cảm thấy Tô Vũ ra vẻ, ngươi thất bại nhưng vẫn có thể kế thừa đại đạo kê khác có mơ cũng không được, tại sao ngươi không thỏa mãn?

Nhưng hắn không muốn trở thành con rối của người khác!

Ta không muốn bị gọi là Văn vương thứ hai, Nhân Hoàng thứ hai!

Mỗi người đều muốn sống cuộc đời của riêng mình.

Ta cũng vậy!

Lúc trước mọi người nói hắn giống Văn vương, Tô Vũ không vui, ta là chính ta, là Tô Vũ, ta không phải Văn vương và cũng không muốn trở thành Văn vương thứ hai.

Ai muốn làm kê thay thế chứ?

Dù ta sống khổ sống sở, thực lực yếu một chút thì cũng không muốn sống thành người khác.

Nhưng lúc này Tô Vũ đã cúi đầu trước vận mệnh.

Hắn nhìn vô số đại đạo trước mắt, trong lòng mang theo một chút khát vọng, một chút chờ đợi, hãy để ta thành công đi.

Ta không muốn trở thành cái bóng của người khác.


Chương 3159: An Bài Của Hỗn Độn.

Đại đạo càng ngày càng nhiều.

Giai đoạn thứ ba bắt đầu tiến hành – Trụ đạo.

Kỳ thật cái này rất đơn giản, có lẽ người khác sẽ cảm thấy Trụ đạo rất khó, chẳng có gì khó hơn thời gian, trên thực tế chỉ cần đại đạo hoàn thiện thì Trụ đạo tự nhiên sẽ hình thành, thời gian ở ngay trong đạo của ta.

Thời gian khó lường, trong lý niệm của Tô Vũ, thời gian là duy nhất, Thời gian đạo chính là thứ duy nhất trong đại đạo của chính mình, không cần cố ý sáng lập, đại đạo vừa hoàn thành thì thời gian sẽ do hắn khống chế.

Ta nói một ngày của hiện tại là một năm trong thiên địa của ta, vậy thì đó chính là chân lý, thời gian là tương đối.

Cho nên Tô Vũ không cần lĩnh ngộ nhiều về đại đạo cao thâm này, trên thực tế hắn cũng không có biện pháp lĩnh ngộ.

Hiện giờ vấn đề mấu chốt nhất chính là sinh tử.

“Sinh, từ sống đến chết, cái này thì ai cũng biết, nhưng cũng không thể chết thật”

“Rốt cuộc ta nên khai Sinh đạo hay Tử đạo trước?”

Giờ khắc này Tô Vũ vừa dung hợp đại đạo vừa tự hỏi.

Sinh tử khó nhất, đời người không ai có thể tránh khỏi sinh tử.

Khai Sinh đạo trước thì sống trước rồi chết.

Sinh đạo sáng lập, Tử đạo mở ra, ta đây muốn từ chết thành sống sẽ rất khó khăn.

Tô Vũ còn đang tự hỏi, bỗng nhiên có tiếng gầm rú truyền đến.

Vạn Thiên Thánh gầm lên: “Lớn mật, tìm chết!”

Trong nháy mắt, toàn bộ hỗn độn bùng nổ lực lượng thất tình lục dục.

Hi nộ ai nhạc, sinh tử luân hồi đều bùng nổ.

Trong hỗn độn hắc ám, Vạn Thiên Thánh hóa thành ngàn vạn hóa thân, vô số lực lượng cảm xúc lôi kéo hỗn độn, ông đánh ra một chưởng khiến một tồn tại khủng bố trong hỗn độn cảm thấy kinh nghi, thứ đó đã bị ảnh hưởng không nhỏ, ý chí thổi quét đến:

“Ngươi là ai?”

Ý chí lực kia vô cùng cường hãn, áp chế tuyệt đối về cấp bậc.

Mọi người đều biến sắc, Định Quân Hầu hốt hoảng lẩm bẩm: “Cảm giác này hoàn toàn không hề yếu hơn Bách Chiến vương”

Thứ vừa tới không yếu hơn Bách Chiến của 6000 năm trước.

Khi đó chiến lực của Bách Chiến vương đã gần đến lĩnh vực chủ nhân quy tắc, một mình hắn ta đánh với ba Thiên Tôn cũng không hề khó khăn, tương tự như Thiên Tôn có thể đánh chết 2 – 3 vị Thiên Vương vậy.

Tuy Nguyệt Cầm bị Vạn Thiên Thánh và Lam Thiên liên thủ xử lý, nhưng đó là kết quả của hai vị Thiên Vương liều chết tự bạo, hơn nữa sau đó Tô Vũ và Phì Cầu cùng nhau kết liễu nên đối phương mới ngã xuống.

Nếu quy đổi ra thì có lẽ phải cần đến 10 vị Thiên Vương thì mới có thể địch nổi Nguyệt Cảm.

Nhưng Thiên Tôn là cái gì?

Thiên Tôn chứng tỏ cảm ngộ đại đạo không thua kém gì chủ nhân quy tắc, nếu hai phe không xuất hiện tình trạng áp chế về cấp bậc thì chủ nhân quy tắc có khả năng hoàn toàn áp đảo Thiên Vương.

Trong hư không, một tồn tại cường hãn dần dần lộ ra nguyên hình.

Tô Vũ nhìn thoáng qua, bất giác thở dài một tiếng: “Là vận sao?”

Khai thiên chắc chắn sẽ gặp khó khăn, chắc chắn sẽ bị ngăn cần.

Tô Vũ cảm thấy tồn tại bỗng nhiên xuất hiện kia không phải là chuyện ngoài ý muốn.

Lúc này tâm tình Tô Vũ vô cùng ổn định, hắn nhìn về phía cự thú khổng lô mới xuất hiện, trông dáng vẻ rất giống rồng, có lẽ đây chính là nguyên hình của Long tộc.

Tô Vũ mỉm cười, ý chí lực dao động: “Sao ngươi lại tới đây?”

Hẳn là hỗn độn đã an bài.

Quái thú giống như cự long kia lẳng lặng quan sát Tô Vũ, đôi mắt lớn phát ra kim mang nhàn nhạt trong bóng đêm.

“Ngươi đang khai đạo trong hỗn độn?”

“Không sai”

“Khó trách”

Ý chí lực của cự long thú quét đến: “Hỗn độn triệu hoán ta, ta đã trầm miên từ lâu, nhưng bây giờ lại bị gọi dậy để tới xử lý kẻ khai đạo là ngươi”

Y bị ý chí hỗn độn triệu hoán đến, chứ bản thân y thì vốn không cảm ứng được gì, bởi vì y đã trầm miên quá lâu.

Tô Vũ cảm khái: “Xem ra hỗn độn cũng có ý chí.

Nó cố ý không cho ta khai thiên tại đây.

Những cổ thú khác có thể cảm ứng được lực lượng bài xích, còn ngươi thì đang trầm miên lại bị triệu hoán tới.

Ngươi muốn giết ta sao?”

“Đuổi ngươi đi thôi cũng được”

Ý chí lực của cự long thú chấn động: “Ngươi rời khỏi hỗn độn, ta sẽ không giết ngươi”

Đôi mắt lớn quét nhìn tứ phương, ở đây có một ít cường giả.

Phì Cầu và Vạn Thiên Thánh đều khá cường đại, Lam Thiên đang bị thương không nhẹ, Đại Chu vương và Nam vương thì đã rời đi.

So về chiến lực thì bọn họ không bằng vị này, dù tất cả cường giả cấp bậc Thiên Vương liên thủ lại thì cũng vậy.

Những người dưới Thiên Vương thì dù nhiều người đến đâu cũng vẫn không thay đổi được tình thế, như Võ Hoàng đã nói lúc trước, nếu có thể dựa vào nhân số thì 30 – 50 Hợp Đạo cũng có thể giết chết lão ư?

Một vị Thiên Vương đối chiến 4 – 5 vị Hợp Đạo, 7 – 8 vị Thiên Vương có thể so với 2 – 3 vị Thiên Tôn, vậy chẳng phải là 2 – 3 vị Thiên Tôn là có thể địch nổi Võ Hoàng bị phong ấn và giết chết lão sao?

Nhưng áp chế cấp bậc vẫn luôn tồn tại!

Kiến nhiều cắn chết voi thì cũng phải xem thời cơ và cơ hội!

Bấy giờ, Vạn Thiên Thánh bùng nổ cảm xúc, ông tỏa ra ý chí lực mang theo thiện ý mãnh liệt dao động lan đi: “Vị cường giả này, chỉ cần ngươi nguyện ý lui lại thì chúng ta có thể giao dịch, ngươi cần cái gì thì chúng ta cũng có thể đáp ứng”

Ông không hy vọng đại chiến bùng nổ, bằng không thì Tô Vũ sẽ gặp nguy hiểm.

Cự long thú lộ vẻ chê cười: “Các ngươi có thể cho ta cái gì?”

Một đám gia hỏa nực cười!

Y hướng thân mình khổng lô về phía trước.

Tô Vũ lên tiếng: “Đây là khảo nghiệm và cũng là trừng phạt, là đòn trừng phạt của hỗn độn đối với ta, quả nhiên khai thiên hoàn toàn không đơn giản.

Cũng tốt, ta đang muốn khai Sinh tử đạo, vốn chưa biết phải chết ra sao.

Chẳng lẽ phải tự sát ư? Hình như không thích hợp cho lắm”

Tô Vũ bật cười: “Ta có thể lợi dụng thời cơ này.

Đây là tai nạn nhưng cũng là cơ hội.

Từ sinh đến tử, hướng tử hồi sinh.

Cổ thú này tới đây vừa vặn trở thành viên đá thí luyện cho ta khai thiên.

Nếu ta bị giết thì vừa vặn phù hợp với Tử đạo, từ sinh đến tử.

Nếu ta trở về được thì ta có thể chiến với y, không cần sợ y nữa”

Tô Vũ lẩm bẩm: “Vận đã sắp xếp thỏa đáng, thứ này quả nhiên đáng sợ”

Hắn ngẩng đầu lên, nói với cự long thú: “Ta từng giết không ít Long tộc nhưng chưa từng giết tồn tại cường đại như ngươi.

Tại Thượng Cổ, ngươi có thể địch nổi chủ nhân quy tắc không?”

Cự long thú không hề khinh thường Tô Vũ, y có thể bỏ qua đám người Vạn Thiên Thánh nhưng không thể bỏ qua kẻ đang khai thiên bên dưới.

Ngẫm nghĩ một lát, y bỗng nhiên mở miệng, y không dùng ý chí lực truyền âm nữa mà là dùng ngôn ngữ thông dụng của vạn giới.

“Thượng Cổ mà ngươi nói là thời đại Nhân tộc thống nhất?”

“Đúng vậy”

“Chủ nhân quy tắc..”

Hỗn độn cự long thẳng thắn: “Ta từng giao thủ một lần với Nhân vương, nhưng ta không địch lại hắn, hắn cũng không thể giết ta, ta đã bỏ chạy”

“Vị Nhân vương nào?”

Tô Vũ có chút tò mò, rốt cuộc là vị Nhân vương nào mà không giết được kẻ khó khăn lắm mới chạm đến cảnh giới chủ nhân quy tắc này?

“Bình vương”

Tô Vũ bất giác nhìn thoáng qua Định Quân Hầu.

Nếu hắn nhớ không lầm thì Định Quân Hầu là thuộc hạ dưới trướng Bình vương.

Định Quân Hầu có cảm giác hơi xấu hổ.

Cách đó không xa, Kỳ vương phi truyền âm cho Tô Vũ: “Tại Thượng Cổ, Nhân vương mạnh hay không thì chỉ cần xem chiến lực dưới trướng là biết.

Dưới trướng Bình vương không có cường giả cho nên Định Quân Hầu mới may mắn vớt được Hầu vị.

Bình vương, người cũng như tên, thực lực bình thường, là điển hình của Nhân vương Thân thể đạo.

Không thể xem như chủ nhân quy tắc chân chính, chỉ là chiến lực đạt tới cấp bậc ấy mà thôi”

Hay lắm, nói một lèo đã lột hết gốc gác của Bình vương.

Định Quân Hầu và Anh Vũ tướng quân có thực lực tương đương, thực ra có khả năng Anh Vũ tướng quân còn mạnh hơn một chút, nhưng một người tướng quân còn một người là Hầu vị, có lẽ là bởi vì mỗi Nhân vương được phân cho lượng danh ngạch không giống nhau.

Định Quân Hầu vớt được Hầu vị thì chỉ có thể nhận xét là gã quá may mắn.


Chương 3160: Khảo Nghiệm Sinh Tử (1).

Tô Vũ âm thầm khinh bỉ Bình vương và Định Quân Hầu một thoáng, sau đó lại lên tiếng:

“Nói cách khác, năm xưa một vài cường giả dùng Thân thể đạo thành vương có thực lực yếu nhất đều không thể địch nổi ngươi?”

Nói như vậy, tại Thượng Cổ, thực lực của gia hỏa cự long này cũng chẳng ra sao cả.

Cự long thú không giận, chỉ lạnh lùng chất vấn: “Ngươi muốn chiến một trận cùng ta sao?”

Tô Vũ cười đáp: “Không ngại thì có thể chờ ta một lát không?”

Tô Vũ chỉ vào hơn 1000 đại đạo trước mặt: “Ta còn chưa hoàn toàn dung hợp những lực lượng đại đạo này, đợi chúng dung hợp xong thì hai ta hãy chiến một trận, có được không?

Thấy sắc mặt Cự long thú không vui, Tô Vũ liền thuyết phục: “Chờ ta một hỏi đi.

Ta không bắt nạt ngươi, sẽ không phái người của ta dùng chiến thuật biển người đánh ngươi, nếu không ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu”

Hắn nhìn quanh một vòng: “Phe ta có không ít người.

Nếu bọn họ cùng xông lên thì ngươi chưa chắc đã chống đỡ được.

Đợi ta dung đạo xong rồi sẽ một mình đấu với ngươi, thế nào?”

Cự long thú nhìn quanh một vòng, quả thật nơi đây có không ít người.

Nếu y giao chiến thì dù có thể giết được rất nhiều ngươi nhưng y cũng sẽ ăn thiệt thòi lớn.

Cự long thú trầm mặc một hỏi mới mở miệng: “Ngươi tự rút đi đi!”

“Không được, ta sẽ không đáp ứng” Tô Vũ mỉm cười: “Đồng ý không? Bằng không thì khai chiến luôn đi”

Cự long thú nghi ngờ hỏi: “Lát nữa người của ngươi có liên thủ với ngươi không?”

Tô Vũ đáp: “Không.

Ta khai Sinh tử đạo nên cần liều mạng, người của ta mà ra tay thì đạo của ta sẽ không thành.

Khi ấy thì ta đây cũng sẽ phải rút lui.

Cho nên nếu người của ta ra tay thì ta sẽ bại, ngươi chính là kê thắng”

Khai Sinh tử đạo cho nên cần phải liều mạng?

Cự long thú cẩn thận quan sát một phen, y không xác định được Tô Vũ nói thật hay giả, nhưng nếu Tô Vũ dám gi trò thì y có thể đánh bại hắn, không cho hắn tiếp tục khai đạo.

Giờ y nên lựa chọn thế nào?

Cự long thú trầm ngâm một hỏi, cuối cùng đưa ra quyết định: “Có lẽ ngươi cũng không hy vọng thủ hạ của mình đi tìm chết.

Nếu ngươi thật sự đơn đả độc đấu cùng ta thì ta nguyện ý chờ ngươi.

Nếu ngươi liên thủ vây công ta thì ta sẽ rút lui, nhưng sau này ta nhất định sẽ quay lại tìm các ngươi báo thù”

Tô Vũ bật cười: “Ngươi còn biết uy hiếp à?”

“Chẳng lẽ ngươi muốn nuốt lời?”

Tô Vũ lắc đầu: “Không.

Thế này đi, ngươi bảo đám cổ thú đừng tới đây, chờ ta một hỏi, chắc tầm nửa ngày là đủ rồi, ta dung đạo xong sẽ luận bàn với ngươi”

Cự long thú im lặng.

Tô Vũ mặc kệ, hắn tiếp tục dung đạo, từng trang sách bay ra kéo dài tạo thành đại đạo.

Tô Vũ nhanh chóng dung hợp, bởi vì Lam Thiên đã giúp hắn thí nghiệm nên hiện giờ Tô Vũ dung hợp rất thuận lợi.

2000,2100…

Lực lượng đại đạo bị hắn bện thành võng, tạo thành một tấm lưới vô cùng thô tráng, càng ngày càng mạnh.

Lực lượng đại đạo mơ hồ liên kết với Tô Vũ.

Khí tức Tô Vũ cũng dần dần trở nên mạnh hơn, thế nhưng vẫn chưa đủ dung hòa.

Vạn Thiên Thánh lao đến truyền âm: “Ngươi thật sự muốn đơn đả độc đấu với đầu cự thú kia?”

“Đúng”

Tô Vũ đáp: “Ta muốn hiểu được sinh tử chân chính thì phải tự chặt đứt đường lui.

Yên tâm, ta không dễ chết như vậy đâu, ta đang khai đạo, dù có chết thì ta khai Sinh đạo rồi cũng có thể sống lại”

Vạn Thiên Thánh nghiêm mặt: “Nếu thật sự đấu không lại thì chúng ta sẽ liên thủ tiến lên công kích?”

“Không”

Tô Vũ mỉm cười ngăn ông: “Ta đã lừa gạt rất nhiều lần, bất quá lần này ta sẽ không lừa cự long, ta cũng không sợ hy sinh.

Ta đấu không lại thì không khai được sinh tử, vậy thì thiên địa này sẽ biến thành một mảnh vô dụng.

Trừ khi ta khai đạo thành công nhưng vẫn không đấu lại y, mà y lại muốn quấy rối thì chúng ta mới liên thủ đánh lui”

Hắn tiếp tục nói: “Cự long này chính là khảo nghiệm của ta trong quá trình khai đạo.

Lần này khai đạo vô cùng thuận lợi, nhưng thuận lợi cũng đi đôi với khiếm khuyết, vậy nên đây chưa chắc đã là chuyện tốt.

Phủ trưởng, các ngài nên lui lại đi thôi”

Vạn Thiên Thánh nhíu mày không nói lời nào.

Tô Vũ cất cao giọng, nói cho tất cả mọi người cùng nghe: “Các ngươi rút về Quy Khư chi địa.

Lát nữa ta sẽ đấu với vị Cự long đạo hữu này một hỏi, cũng để luyện tập tân đạo của ta, chư vị hãy quan sát cho kỹ, bản thân ta vẫn chưa quen với đại đạo của mình, có lẽ sẽ cho mọi người một chút dẫn dắt”

Mọi người nhìn nhau không hé răng.

Sắc mặt Tô Vũ lạnh xuống: “Lời ta nói các ngươi cũng không nghe?”

Vạn Thiên Thánh thở dài một tiếng, ông là người đầu tiên chủ động bay về.

Những người khác cũng yên lặng bám theo.

Con rồng này không yếu, y mạnh như Bách Chiến 6000 năm trước, hoặc cũng có thể nói rằng y không hề thua kém lão tổ của Hỗn Độn nhất tộc hay Nhật Miện Thiên Tôn của Thần tộc, cũng có thể y còn mạnh hơn bọn họ một bậc.

Thực lực của đám người trên đều có thể xem như cùng một cấp bậc, bọn họ đã đến cực hạn của Thiên Tôn, sắp bước qua cánh cửa chủ nhân quy tắc, muốn đột phá nhưng điều kiện chưa cho phép.

Đương nhiên có lẽ hiện giờ Bách Chiến đã mạnh hơn, 6000 năm tự phong không có nghĩa là hắn ta dừng tu luyện.

“Có thể địch được ngươi chứng tỏ ta có thể sánh ngang Bách Chiến 6000 năm trước.

Ta không tin 6000 năm qua hắn không tiến bộ chút nào”

Tô Vũ không quá để ý đến khí độ của một vị Hoàng giả.

Mọi người đều không thiếu thủ đoạn nhưng hiện tại hắn đang rất thiếu thực lực.

Dù không khai sinh tử thì hắn cũng có thể phát huy ra thực lực không yếu, còn nếu khai sinh tử thì phải thành công mới biết được kết quả.

2300,2400 đại đạo…

Hắn vẫn đang không ngừng dung hợp đại đạo.

Khí tức Tô Vũ từng bước, từng bước trở nên cường đại hơn.

Đây chỉ là sự cường đại hư ảo, không thể thực sự bện nó lại thành một sợi dây thừng.

Đối diện, cự long thú trầm mặc yên lặng quan sát, khai thiên giả cũng có truyền thuyết trong hỗn độn.

Mà nay y muốn thử giao thủ với vị khai thiên giả nhỏ yếu trước mặt.

Khai thiên… Rốt cuộc kẻ có năng lực ra sao mới có thể khai thiên?

Thời gian chậm rãi trôi đi, qua khoảng 4 – 5 giờ, toàn bộ hư không an tĩnh đếnndọa người.

Oanh!

Đúng lúc này, đại đạo thắt lại như một cái ống tròn, nhưng cái ống này lại như bị cắt thành hai nửa, chỗ trống kia cần dùng hai đầu đại đạo để nối lại.

Tô Vũ cảm thụ xong liền thấy khá vừa lòng, cả quá trình vừa rồi rất thuận lợi, đương nhiên Lam Thiên đã bị thương không nhẹ, đại đạo bị thương e là không thể dễ dàng khôi phục.

Giờ phút này vẫn chưa có dị tượng khai thiên, bởi vì quá trình còn chưa hoàn chỉnh.

Cự long thú vẫn đang chờ, y biết hiện giờ Tô Vũ đã gần xong, giọng nói lớn như tiếng chuông của y vang lên: “Ngươi xong chưa?”

“Xong rồi, đa tạ đạo hữu đã thành toàn”

Tô Vũ tươi cười đứng dậy: “Đạo hữu hãy xuống tay nhẹ một chút, ta còn chưa thuần thục đạo của mình”

Oanh!

Một cái đuôi trực tiếp quét đến, hư không liền bị đập nát.

Tô Vũ nháy mắt biến mất tại chỗ, khi xuất hiện thì đã ở trên đầu cự long, hắn yên lặng cảm ngộ một phen, nhẹ giọng nói: “Đại đạo muôn vàn, vạn đạo quả nhiên huyền diệu, đạo hữu, có vẻ ngươi không giết được ta”

“Thực lực mới là thật!”

Cự long thú không để ý, không phải là y chưa bao giờ thấy lực lượng đại đạo.

Ngay sau đó, từng luông lực lượng hỗn độn bốc lên, trong tích tắc, xung quanh Tô Vũ đã tràn đầy lực lượng hỗn độn.

Ẩm, lực lượng hỗn độn nổ tung!

Tô Vũ lại biến mất, có điều hiện tại hắn đã cảm nhận được nguy cơ nồng đậm.

Tốc độ của cự long cũng cực nhanh, y theo sát ngay sau đó.

Tô Vũ lập tức rút ra lực lượng hỗn độn bốn phía, bất quá lại không mấy ảnh hưởng lớn đến cự long.

“Duy lực không phá, lực đến từ bản thân, không hẳn là đến từ hỗn độn… Đạo hữu, khinh thường ta thì không tốt đâu”A Âm!

Một cái đuôi quét tới, Tô Vũ lại độn không nhưng lần này lực lượng độn không trực tiếp bị lực lượng mạnh mẽ trấn áp, tức khắc, một tiếng rồng ngâm vang vọng thiên địa.

“Rốnggg”

Âm âm ầm.

Màng tai Tô Vũ vỡ ra, thất khiếu đổ máu, hắn bị đánh quật ngã xuống.

Phụt một tiếng, hắn phun ra một ngụm máu tươi.

“Dù có nhiều kỹ xảo thế nào thì chân lý vẫn là nhất lực hàng thập hội, dù sao hỗn độn cổ tộc cũng là khởi nguồn của vũ trụ này”

Dứt lời, một móng vuốt vô thanh vô tức chộp về phía hắn, phụt một tiếng, Tô Vũ bị đập đập nát.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box