[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 631 : Phệ Thiên Thân Khuyển. (c3151-c3155)
❮ sautiếp ❯Chương 3151: Phệ Thiên Thân Khuyển.
Trong hư không, Tiểu Bạch Cẩu xông lên giao chiến với cự hổ.
Cự hổ kia quả thật rất cường đại.
Tám cái cánh vỗ mạnh, móng muốt xé rách hư không, Tiểu Bạch Cẩu gần như không thể ngăn cản được, phụt một tiếng, nó đã bị cự hổ cào rách huyết nhục.
“Phệ Thiên Thần Khuyển, ngươi hoàn toàn thoái hóa rồi.
Quả nhiên đến vạn giới không phải chuyện tốt, mất đi dã tính, mất đi bản ngã, ngay cả khả năng phệ thiên của ngươi cũng đã biến mất, giờ chỉ còn biết cắn mà thôi.
Thật đáng buồn!”
Mãnh hổ vô cùng cường đại, nó vừa đánh vừa nói chuyện nhưng hoàn toàn không hề ảnh hưởng đến việc đả thương Tiểu Bạch Cẩu, Tiểu Bạch Cẩu đi theo Cắn đạo, am hiểu việc công kích đại đạo, nhưng cự hổ là Hỗn độn đại đạo, nói đơn giản thì chính là tập hợp vạn đạo, chủ yếu là bản năng thân thể quá mức cường hãn.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Bạch Cẩu bị thương nặng như vậy.
Đạo của nó không đủ mạnh, không thể cắn đứt đạo của đối phương, bởi vì đạo của đối phương nằm trong hỗn độn, hỗn độn chính là đạo.
“Gâu gâu.
Gràoooo!”
Tiểu Bạch Cẩu ngửa mặt lên trời thét dài, nó phẫn nộ điều khiển chiếc giày đá về phía mãnh hổ.
Mãnh hổ chấn động: “Giày của đại năng Nhân tộc năm xưa sao? Đúng là bảo vật, đáng tiếc là chỉ có một chiếc, nhưng không ngờ ngươi lại phải dùng ngoại vật để đối phó với ta, thật đáng buồn, Phệ Thiên Thần Khuyển nay mất hết uy danh rồi”
Có vẻ bình thường không có ai nói chuyện với cự hổ nên lúc này nó nói rất nhiều.
Tô Vũ lộ vẻ cổ quái hỏi: “Ngươi dùng ngôn ngữ thông dụng rất tốt, ai dạy ngươi vậy?”
“Tốt lắm sao?”
Mãnh hổ đắc ý cười lớn: “Ta biết mà.
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, Hỗn độn nhất tộc ta sớm muộn gì cũng sẽ khai chiến với vạn giới, rồi tất cả sẽ trở về hỗn độn.
Ta là một con hổ có lý tưởng, ta biết ngôn ngữ vạn tộc, chẳng những biết nói ngôn ngữ thông dụng mà còn biết cả ngôn ngữ Nhân tộc”
Dứt lời, nó nhanh chóng dùng tiếng Nhân tộc để nói: “Này, tiểu tử kia, từ bỏ việc khai thiên đi, khai thiên là hành động đại nghịch bất đạo, đáng giết!”
Má nhà ngươi.
Nó thật sự biết ngoại ngữ này.
Tô Vũ câm nín, hiện giờ Tiểu Bạch Cẩu giao chiến rất nghẹn khuất, dù vận dụng giày của Văn vương thì vẫn bị đối phương áp chế.
Tô Vũ nhìn mà cũng thấy sốt ruột theo.
Tiểu Bạch Cẩu không đủ mạnh để ảnh hưởng đến Hỗn độn đại đạo.
Phệ Thiên Thần Khuyển ư?
Đạo của Tiểu Bạch Cẩu cũng là Cắn nuốt đại đạo sao?
Nghe nói năm xưa Văn vương muốn cải tạo đại đạo cho Tiểu Bạch Cẩu, nên đã đến Thực Thiết tộc hỏi thăm cách cải tạo Cắn nuốt đạo thích hợp cho con chó nhà y, vậy tức là đạo của Tiểu Bạch Cẩu đã được cải tạo rồi.
Bấy giờ, Tô Vũ vừa vặn tiến hành đến Cắn nuốt đại đạo.
Hắn cũng muốn khai một đầu Cắn nuốt đạo.
“Phệ Thiên Thần Khuyển”
Hiện tại đại đạo của Tiểu Bạch Cẩu thích hợp cắn người hơn, Thời Gian Sư có ghi lại đó là đạo cắn người, thực ra Thời Gian Sư chỉ ghi đùa vậy thôi, bản chất của nó là cắn nuốt lực lượng đại đạo đối phương mới phải.
Kỳ thật đạo này không tệ chút nào, thậm chí có thể nói là rất mạnh.
Trong vạn giới, Tiểu Bạch Cẩu chiến với kẻ cùng giai thì không thành vấn đề, lực lượng đại đạo tương đương thì Cắn đạo của Tiểu Bạch Cẩu có thể trấn áp tất cả đại đạo, không biết biết nó là đạo gì.
Nhưng khi chiến đấu trong hỗn độn thì nó lại bị áp chế.
“Cắn đạo không đủ mạnh chứ không phải là không mạnh, chỉ là hiện tại không thể ngược dòng để cắn lực lượng đại đạo của đối phương, lực lượng đại đạo của con hổ đó nằm trong hỗn độn”
Tô Vũ thấy Cắn nuốt đạo mà mình sáng lập đang ngầm chiếm lực lượng hỗn độn, lực lượng hỗn độn tập kích đều bị Cắn nuốt đạo chiếm đoạt.
Ánh mắt Tô Vũ khẽ dao động, ngay sau đó hắn quát: “Phì Cầu, Cắn đạo chưa chắc là chỉ có thể nhằm vào đại đạo hay lực lượng đại đạo.
Có muôn vàn đại đạo nhưng Cắn đạo vẫn có thể cắn lực lượng vạn đạo.
Hỗn độn cũng là đạo, ngươi cứ cắn nuốt lực lượng hỗn độn tứ phương, cắn đứt nguồn lực lượng đi”
“Grào”
Tiểu Bạch Cẩu vừa nghẹn vừa tức, lần trước đánh với Nguyệt Hạo còn không khó chịu như vậy, bây giờ nó lại bị cự hổ đánh cho thương tích đầy mình, trong khi cuộc chiến mới chỉ diễn ra được một lúc mà thôi.
Nó bất chấp tất cả cắn một ngụm xuống hư không, dường như hỗn độn bốn phía đã bị nó cắn mất, tất cả lực lượng đều bị Tiểu Bạch Cẩu nuốt vào trong bụng.
Nó lại cắn thêm một miếng, lực lượng hỗn độn bốn phía lập tức tiêu tán, mãnh hổ vốn có tốc độ bay cực nhanh, vừa muốn đến tấn công Tiểu Bạch Cẩu thì bỗng nhiên khựng lại, quanh người nó xuất hiện một vùng chân không không có lực lượng hỗn độn.
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Nếu Hỗn độn đạo thật sự mạnh thì đã không bị vạn đạo xâm chiếm địa bàn.
Hỗn độn đạo có khuyết điểm quá lớn.
Vạn đạo vẩn đục hòa lẫn vào nhau, không phải càng nguyên thủy thì càng tốt”
Có vài thứ thật sự không phải là càng nguyên thủy càng tốt.
Chủ nhân của Thời gian đại đạo có biết lực lượng hỗn độn không?
Trăm phần trăm là biết.
Nhưng vì sao y vẫn muốn khai thiên?
Đại đạo được chải vuốt mạnh hơn Hỗn độn đại đạo rất nhiều, chỉ là người bình thường không thể nắm giữ quá nhiều lực lượng mà thôi.
Hiện giờ khuyết điểm của Hỗn độn đạo đã lộ ra vô cùng rõ ràng.
Bởi vì không có trói buộc hoàn chỉnh, không thành hệ thống nên lực lượng hỗn độn chính là Hỗn độn đại đạo, lực lượng hỗn độn tiêu tán thì bọn chúng chỉ còn lại thân thể cường đại mà thôi.
Tiểu Bạch Cẩu cắn nuốt lực lượng hỗn độn trong hư không, tốc độ cự hổ lập tức giảm xuống, sức mạnh cũng yếu đi một bậc.
Phì Cầu rất kích động: “Con hổ kia, ta cắn chết ngươi đây”
Nó hưng phấn mở cái miệng khổng lỏ nuốt hết lực lượng hỗn độn bốn phía, tiếp đó lao đến cắn cự hổ, cắn trúng cánh của đối phương.
Răng rắc, tia lửa bắn ra tứ tung.
Cự hổ rít gào nhanh chóng lùi lại trốn vào trong hỗn độn, Tiểu Bạch Cẩu bị nghiện rồi, nó tiếp tục cắn nuốt rất nhiều lực lượng hỗn độn xung quanh.
Lão hổ không ngừng lui về phía sau, Tiểu Bạch Cẩu thì vẫn tiếp tục đuổi theo.
Tô Vũ thấy thế liền quát: “Lui về!”
Tiểu Bạch Cẩu sửng sốt, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời lui về khu vực chân không.
Có điều trong lòng vẫn thấy khó hiểu, tại sao vậy? Ta đang chiếm thế thượng phong, đang truy kích đối phương mà.
Chương 3152: Một Con Hổ Có Học.
Mãnh hổ kia đột ngột ngoi đầu ra từ trong chỗ trốn, trên cái đầu khổng lỏ lộ về buồn bực, đôi mắt to nhìn về phía Tô Vũ: “Sao ngươi bảo nó lui lại?”
Tô Vũ không thèm trả lời, hắn hô: “Phì Cầu, tiêu hóa lực lượng hỗn độn đi, ngươi nuốt quá nhiều rồi”
Phì Cầu ngẩn ra, nhiều sao? Không có cảm giác gì mà.
Nhưng khi cẩn thận cảm ứng lại thì Phì Cầu mới sửng sốt, lúc này nó không vẫy đuôi nữa, cái đuôi cứng ngắc dựng thẳng lên: “Sao bụng ta lại đầy rồi? Bình thường ta có thể ăn rất nhiều, ban nãy mới vừa ăn một chút, còn chưa có cảm giác no mà nhỉ?”
Nó phát hiện giờ mình đã ăn no căng.
Tô Vũ còn chưa kịp giải thích thì cự hổ kia đã buồn bực nói: “Tên ngu xuẩn! Lực lượng hỗn độn bao gồm lực lượng vạn đạo, ngươi ăn nhiều cũng không cảm thấy no bởi vì lực lượng hỗn độn rất đặc biệt, dù ăn nhiều thì ngươi vẫn sẽ cảm thấy còn ăn tiếp được.
Nhưng ngươi không no chết đúng là đáng tiếc”
Phì Câu nghi hoặc: “Vì sao? Ngươi vẫn chưa nói trọng điểm vì sao lại không no?”
Giờ khắc này, đám cổ thú và đoàn người Vạn Thiên Thánh đều cảm thấy không còn lời gì để nói.
Rốt cuộc là hai ngươi muốn đánh nhau hay là tán phét?
Mãnh hổ sửng sốt rồi ấp úng nói: “Ta không rõ.
Chỉ biết là không thấy no thôi, lúc trước có rất nhiều hỗn độn cổ tộc nuốt lực lượng hỗn độn đến no chết mà vẫn không biết”
Còn nguyên lý ra sao thì sao ta biết được, ta chỉ là Bát Dực Hổ biết nói mà thôi chứ đâu có nghiên cứu phương diện này.
Bấy giờ, Tô Vũ đang khai đạo bỗng mở miệng giải thích: “Bởi vì vạn vật có khởi nguồn từ hỗn độn.
Nói thực ra thì chúng ta đều đến từ hỗn độn, là một thể với hỗn độn.
Giống như một giọt nước rơi vào đại dương thì sẽ lập tức dung hợp chứ không bị phân tách.
Đây là điểm khác biệt giữa vạn đạo và hỗn độn, lực lượng hỗn độn là nước thì vạn đạo chính là dầu hoặc là dấm, tuy đều là chất lỏng nhưng liếc mắt một cái hoặc nếm thử thì có thể phân biệt có gì khác nhau, là ngọt hay là mặn.
Ngươi nuốt lực lượng vạn đạo thì sẽ biết là nhiều hay ít, nhưng khi ngươi nuốt lực lượng hỗn độn thì dù cắn nuốt bao nhiêu cũng sẽ cảm thấy là mình chưa ăn nhiều”
“Thật thông minh!”
Lão hổ kinh ngạc cảm thán: “Quả nhiên Nhân tộc rất lợi hại.
Này, Nhân tộc, ngươi có thể đưa ta một ít dầu dấm gì đó mà ngươi nói hay không? Phệ Thiên Thần Khuyển biết cắn nuốt lực lượng hỗn độn rồi, ta khó giết được ngươi nhưng các ngươi cũng không giết được ta, đưa ta ít dầu dấm với nước đi, ta sẽ không ngăn cản ngươi nữa”
Đám người bốn phương tám hướng đều đại ra.
Cái quỹ gì vậy?
Ý lão hổ này là gì?
Tô Vũ bật cười, con hổ này thật thú vị, chắc chắn nó đã từng đọc không ít sách nhưng chưa từng đến vạn giới.
“Ngươi từng đọc sách phải không?”
“Đương nhiên” Bát Dực Hổ đắc ý dùng cái chân múp míp vỗ vỗ lên lỏng ngực: “Ta một con hổ có học”
Trong đám hỗn độn thú thế mà lại có cái thứ dị loại như vậy, đúng là kì quái!
Hiện tại Tô Vũ không có dầu muối tương dấm, hắn bèn hô: “Ai mang theo gia vị nấu nướng thì đưa cho Bát Dực Hổ đi”
Nơi xa, đám người hai mặt nhìn nhau, nhất thời mọi người đều thấy luống cuống, bình thường ai sẽ mang theo gia vị nhà bếp chứ?
Lam Thiên đang giao chiến bỗng nhiên ném ra một cái nhẫn trữ vật: “Trong này có”
Mọi người dị dạng nhìn Lam Thiên, sao ngươi lại mang cái này?
Lam Thiên không dao động chút nào.
Vì sao ư? Bởi vì ta hóa thân vạn đạo, hóa thân vạn tộc, kiểu gì cũng có lúc muốn nấu ăn, mang theo những thứ này thì kỳ quái lắm sao?
Ta còn từng làm phụ nữ nhà lành kia kìa.
Nhìn gì mà nhìn? Nhìn nữa là ta sẽ không khách khí đâu.
“Nhìn ta làm gì, đó là đồ chuẩn bị cho Vương Hổ đấy”
Bốn phương lập tức yên tĩnh.
Diệt Tầm vương sửng sốt ngây người, sau đó sắc mặt y đỏ bừng.
Má nhà ngươi!
Ta nhất định phải tìm cơ hội bóp chết ngươi!
Tuy vẫn đang giao chiến nhưng lão hổ này có thực lực mạnh nhất ở đây, nó không đánh thì mọi người cũng không ngại tán dóc với nó.
Lão hổ kia có vẻ không để ý, nó dùng móng vuốt nhặt chiếc nhẫn trữ vật nhỏ lên xem, cất tiếng tán thưởng: “Đây là nhẫn trữ vật đúng không? Áp súc không gian, bất cứ sinh linh nào cũng có thể sử dụng, đáng tiếc là không hữu dụng lắm với ta, Hỗn độn tộc chúng ta thích nạp vạn vật vào trong bụng hơn, không gian này quá yếu, quá nhỏ!”
Nó vẫy cánh, nhẫn trữ vật vỡ ra lộ ra một không gian nho nhỏ.
Bên trong có một đống chai lọ vại bình, nó lấy ra một cái bình, bật nắp rồi nuốt vào mà không thèm quan tâm đó là cái gì, chỉ cần không bị độc chết là được, nó cũng không cảm ứng được bất cứ nguy cơ nào.
Cái miệng lớn của nó liếm phát là hết, còn không đủ nhét kẽ răng nhưng vẫn nếm ra hương vị, nó ngạc nhiên hỏi: “Đây là hương vị gì? Dựa theo cách nói của Nhân tộc thì nên gọi là cái gì?”
Tô Vũ vừa khai đạo vừa tươi cười giải thích: “Đó là đường, vị ngọt”
“Đường?”
Cự hổ tấm tắc: “Quả thật hương vị không giống nước, nhưng hỗn độn thủy cũng có hương vị”
Tô Vũ ngưng tụ ra một chén nước, sau đó ném về phía nó.
“Đây là nước Nhân tộc hay dùng, không giống đâu”
Cự hổ vừa nhận liền nuốt luôn, nhất thời kinh ngạc cảm thán: “Đúng là không giống nhau, cái này nhạt nhẽo vô vị.
Ngươi nói Hỗn độn đạo là nước, vạn đạo là dầu, vậy cái nào là dầu ở đây?”
“Bình vàng kia kìa”
Cự hổ nhanh chóng tìm ra, lần nữa trực tiếp ngốn sạch, sau đó nó nhận xét: “Đúng là không giống nhau.
Nhân tộc, ngươi rất thông minh, người đọc sách đúng là khác hẳn.
Quả thật Hỗn độn đạo là nước, vạn đạo là dầu, hai thứ hoàn toàn bất đồng.
Uống nước chưa chắc đã có vị nhưng uống dầu thì khác”
Tô Vũ lười để ý đến nó.
Lão hổ này không đánh nhau thì chúng ta có thể thoải mái nói chuyện.
Nếu nó muốn đánh nhau thì có Đại Minh vương đang nhanh chóng chế tạo trận phù rồi, Tô Vũ thấy mấy người Vạn Thiên Thánh đã sẵn sàng ra tay.
Nhiều cường giả như vậy đã đủ để vây giết nó.
Cự hổ kia nếm hương vị một lát, bỗng nhiên trong mắt nó lộ ra ý cười gian trá: “Nhân tộc, các ngươi không có khả năng giết ta đâu.
Hỗn độn là nhà ta, ta có thể di chuyển tự nhiên, ta là một con hổ thích đọc sách, biết Nhân tộc ngươi quỷ kế đa đoan.
Ta từng đọc binh thư < Cửu Cửu Độn Không Bí Tịch > của một vị đại năng giới thiệu về vô số cách bỏ chạy”
Nó nhìn về phía cổ thú tụ tập ở chiến trường nơi xa, tỏ về khinh thường: “Chúng nó ngu xuẩn nhưng ta thì không.
Nhân tộc, tộc ngươi có câu ngạn ngữ, đường này do ta mở, muốn đi qua thì phải để lại tiền mua đường.
Phe ngươi có quá nhiều người, tuy ta không địch nổi nhưng cường giả Hỗn độn nhất tộc sẽ đến đây sớm thôi.
Ngươi giao tiền mua đường ra đây thì ta sẽ rút lui, như vậy ngươi sẽ thiếu đi một vị cường địch.
Nếu không thì Phệ Thiên Thần Khuyển cũng chưa chắc địch nổi ta”
Mọi người sửng sốt, nó đang giở trò xảo trá đấy à?
Hỗn độn cổ thú biến thành như thế từ khi nào vậy?
Bọn họ đã gặp hỗn độn cổ thú thượng giới, chúng không như thế này, dù chúng có trí tuệ nhưng một khi gặp đại chiến thì sẽ bất chấp tất cả chém giết đến cùng.
Kê nào trước đó còn nói đây là đạo tranh, vậy mà bây giờ lại quay ra đòi tiền mua đường?
Tô Vũ bật cười: “Ngươi muốn cái gì?”
“Tục ngữ nói rất hay, đem cá cho người không bằng dạy người bắt cá.
Ta muốn sách, một vạn… không, phải là mười vạn cuốn sách”
Tô Vũ ngẩn ra.
Mọi người cũng sửng sốt.
Giọng cự hổ lớn như chuông đồng: “Sách.
Ta muốn sách, sách gì cũng được nhưng không thể giống nhau.
Đừng nghĩ rằng ta không có trí tuệ, ta biết đọc chữ đấy, ta muốn mười vạn cuốn sách”
Không ngờ rằng nó lại muốn sách!
Lần này Tô Vũ thật sự kinh ngạc đến mức suýt nữa khai đạo thành phá đạo.
Mãnh hổ mất kiên nhẫn thúc giục: “Giao sách cho ta là ta đi luôn! Ta cảm nhận được có rất nhiều Hỗn độn cổ tộc đang tới gần, có lẽ còn có không ít cường giả không kém gì ta.
Nhân tộc, ngươi phải suy xét cho kĩ.
Chúng nó có trí tuệ hơn đám hỗn độn cổ tộc đang chém giết hiện tại, khi đó ta sẽ không thể rút lui nữa”
Các ngươi có dùng sách mua đường hay không?
Đám người Tô Vũ đương nhiên là đã có quyết định!
Mua!
Có ai mà không có vài quyển sách chứ?
Vạn Thiên Thánh đáp: “Có thể nhưng chưa chắc đã đủ 10 vạn quyển, chúng ta ra ngoài không mang theo nhiều sách như vậy”
Trong mắt cự hổ lập lòe vẻ xảo trá: “Vậy các ngươi có bao nhiêu?”
“1 vạn quyển”
“Thành giao! Nhanh lên, ta phải đi rồi, nếu không các cổ tộc khác sẽ tới”
Vạn Thiên Thánh nhanh chóng thu thập sách từ chỗ mọi người, sau một lát ông ném ra một cái nhẫn trữ vật, cự hổ kia nuốt vào, nó cảm ứng một chút: “Thiếu mấy quyển, thôi, ta không phải con hổ thích tính toán chỉ li.
Ta đi đây!”
Tốc độ của cự hổ cực nhanh, tám cánh cùng võ tạo nên tốc độ nhanh kinh người, trước khi rời đi nó còn nói: “Này, Nhân tộc khai thiên, nể tình ngươi giao dịch cùng ta, ta sẽ cho ngươi biết một tin, đừng tùy tiện giết cường giả Hỗn độn cổ tộc ta.
Giết nhiều thì ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu.
Hỗn độn cổ tộc sắp trở về thế giới này, Địa Ngục Môn sắp mở ra, ngươi giết Hỗn độn cổ tộc thì cẩn thận sẽ bị trả thù đấy”
Dứt lời, cự hổ đã hoàn toàn biến mất.
Chương 3153: Hỗn Độn Liên Thông.
Mấy người Lam Thiên nhanh chóng xử lý đám cổ thú còn lại, toàn bộ đều bị chém giết đương trường.
Tới lúc này, mọi người mới có thời gian liếc nhìn nhau.
Cái quỷ gì vậy?
Bọn họ gặp quỷ thật rồi nên mới gặp phải một con hổ kì quái đến vậy!
Không, có lẽ nó thật sự có trí tuệ!
Bởi vì nó không đòi bất cứ tài nguyên hay thứ gì khác, nó chỉ muốn sách.
Sách là khởi nguồn của tri thức!
Đối với một hỗn độn thú chưa từng đến vạn giới thì sách chính là nguồn thông tin tốt nhất để hiểu biết về văn minh vạn tộc, đối với Hỗn Độn nhất tộc mà nói, có lẽ sách thật sự quan trọng hơn tài nguyên tu luyện rất nhiều.
Sách mà mọi người mang theo bên mình đều là một vài thư tịch tương đối quan trọng, có lẽ có cả công pháp hoặc là ghi chép về văn minh và chủng tộc.
Lão hổ này có đám sách đó thì có lẽ có thể nhanh chóng hiểu biết về tình huống vạn giới, thậm chí thăm dò văn minh vạn đạo.
Tô Vũ đang khai đạo bỗng nhiên cảm khái: “Đến cả cổ thú cũng biết sách mới là khởi nguồn của vạn đạo”
Hôm nay hắn được tăng thêm kiến thức rồi.
Tô Vũ bật cười: “Bát Dực Hổ này sống rất lâu, thậm chí còn từng chứng kiến những người khác khai thiên, cơ hội ấy chắc chắn không phải chỉ là vì may mắn”
Con hổ đó có trí tuệ, nó đã khai trí từ rất lâu nhưng dường như thực lực không đạt tới cấp bậc như trong tưởng tượng, nó không phải là chủ nhân quy tắc, Tô Vũ cảm thấy hơi kỳ quái, không hiểu là vì sao.
Chẳng lẽ tư chất không tốt ư?
Nó nói cường giả hỗn độn cổ thú đều bị phong ấn sau Địa Ngục Môn, quả nhiên Địa Ngục Môn phong ấn một thời đại – đó là thời đại Hỗn Độn, chẳng lẽ là do Thời Gian Chi Chủ chế tạo ra?
Thời Gian Chi Chủ kết thúc thời đại Hỗn Độn, phong ấn thời đại này.
Bất quá Tô Vũ không kịp nghĩ nhiều, rất nhanh mọi người đã cảm nhận được vô số khí tức cổ thú ập tới.
Đám người Vạn Thiên Thánh nhanh chóng bay ra khỏi Quy Khư chi địa.
Bọn họ mang theo trận phù nên không bị khí tức hỗn độn bài xích.
Đúng lúc này, một tiếng chim rít chói tai truyền đến.
Ngay sau đó, một con chim vô cùng to lớn xuất hiện.
Tô Vũ hơi kinh nghi, Phì Cầu cũng thấy ngạc nhiên: “Tô Vũ, hình như đây là con chim mà Tam Nguyệt đánh lần trước”
Đúng vậy, lần trước bọn họ đã nhìn thấy nó ở Hỗn Độn Sơn.
Khi bọn họ chạy trốn thì Tam Nguyệt đã đánh nhau với con chim này.
Tô Vũ khiếp sợ!
Điều này chứng tỏ khu vực hỗn độn của thượng giới và hạ giới… không, phải nói là của Tử Linh giới vực thông với nhau.
Quả nhiên là vậy!
Sâu trong Quy Khư chi địa, hư không vô tận và Hỗn Độn Sơn nối liền với nhau, nhưng nếu có kẻ hành tẩu trong hỗn độn thì có thể sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.
Trong tình huống bình thường, dù là chủ nhân quy tắc thì cũng không dám tùy tiện hành tẩu trong hỗn độn tam giới.
Tô Vũ quát: “Giết bọn chúng, không tha cho bất cứ kẻ nào, nhanh đánh chết chúng đi!”
Không thể tha cho đàn cổ thú này, nếu chúng có cấu kết với chi mạch Ngục vương thì tin tức về mình sẽ bị bại lộ.
Hơn nữa giết sạch cũng có điểm lợi.
Hỗn Độn Sơn không có cổ thú phòng thủ thì có lẽ vạn tộc sẽ chủ động khai chiến.
Đây là chuyện tốt!
Tô Vũ quát: “Toàn bộ xuất kích! Mặc kệ lực bài xích! Phì Cầu, Cửu Nguyệt, Bánh Hấp, Hống Hoàng, các ngươi phụ trách cắn nuốt lực lượng hỗn độn, quét sạch lực lượng hỗn độn quanh mọi người, còn lại thì giết chúng nó!”
“Grào”
Phì Cầu hét lớn rồi nhanh chóng xông lên cắn nuốt, mấy cường giả Bánh Hấp cũng lập tức xuất kích.
Tô Vũ lại nhắc nhớ: “Cẩn thận bị no căng, đặc biệt là Bánh Hấp.
Bánh Nhân Đậu hãy chú ý Bánh Hấp.
Thôi, Cục lông nhỏ, giám sát ma ma ngươi, đừng để bà ăn quá nhiều”
Bánh Hấp mờ mịt, sao lại là ta?
Cục lông nhỏ vội vàng nhảy lên đầu Bánh Hấp, nó lộ vẻ ưu thương, hình như ma ma nó không quá thông minh thì phải, vậy nên Hương Hương mới phải cố ý dặn đò nó như Vậy.
Mà nhắc nhở của Tô Vũ quả thật rất chính xác, Bánh Hấp hoàn toàn không biết tiết chế, nàng cắn nuốt vô số lực lượng hỗn độn tới nỗi có xu thế sắp nổ tung nhưng không cảm nhận được, vẫn cứ tiếp tục cắn nuốt.
Cục lông nhỏ sợ muốn chết, vội vàng nhảy nhót trên đầu ngăn cản mới làm Bánh Hấp ngừng miệng được.
“Giết!”
Đám người Vạn Thiên Thánh nhân cơ hội toàn quân xuất kích.
Đối diện là 30 – 40 cổ thú, trong đó có đại điểu là cấp bậc Thiên Tôn, ngoài ra còn có mấy vị cấp bậc Thiên Vương.
Phì Cầu, Lam Thiên và Vạn Thiên Thánh nhanh chóng liên thủ áp chế đại điểu kia, các Hợp Đạo khác thì tấn công những đầu cổ thú còn lại.
Trong lúc nhất thời, chiến trường kịch liệt diễn ra khiến trời sụp đất nứt, hỗn độn võ Ta.
Phía sau, Tô Vũ vẫn đang tiếp tục khai đạo của mình.
Từng trang sách xuất hiện, từng đại đạo hình thành rồi bị hắn dung hợp.
Nam vương và các Tử Linh chưa tham chiến, bọn họ canh giữ ở ranh giới Quy Khư chi địa, để phòng ngừa có cường giả Tử Linh trong Quy Khư chi địa xông đến tập kích, có bọn họ uy hiếp, dù đám Bắc vương ăn gan hùm mật gấu thì cũng không dám chạy tới đây.
Ẩm âm ầm.
Tiếng vang vô cùng lớn, cả Tử Linh giới vực đều nghe thấy được.
Giờ khắc này, mọi người mới biết đám Tô Vũ chạy đến hỗn độn là để giết hỗn độn cổ thú.
Sắc mặt Võ Hoàng biến đổi.
Ta còn không bằng hỗn độn cổ thú ư?
Bọn họ đi giết hỗn độn cổ thú mà không giết ta, đây là khinh thường ta hay là thế nào?
Lão vừa phẫn nộ vừa cảm thấy hiu quạnh.
Tô Vũ tình nguyện dẫn người đi giết hỗn độn cổ thú chứ không thèm giết lão, rốt cuộc chuyện này là sao?
Phong ấn chi địa.
Khuôn mặt Tử Linh Đế Tôn lại hiện lên, lão nghiêng đầu nhìn về phía hỗn độn, lòng lão có chút rung động, Tô Vũ đang làm cái gì?
Sao hắn lại khiến nhiều hỗn độn cổ thú đến đây như vậy? Không phải chỗ nào cũng có hỗn độn cổ thú, tại sao chúng lại đuổi tới bên này?
Thật cổ quái!
Trong phong ấn trụ, Địa Chỉ La vui sướng khi người gặp họa: “Hắn bị giết là tốt nhất, bình thường hỗn độn cổ thú sẽ không xuất hiện, vậy mà bây giờ hắn lại ngu ngốc dẫn người đi giết bọn chúng, không cẩn thận là chọc đến sào huyệt của hỗn độn cổ thú „ đấy:
Tô Vũ này nhàn quá hóa rồ à? Không biết hắn nghĩ gì mà lại mang nhiều người như vậy đi giết cổ thú.
Sau một tiếng rống thê lương, một đại điểu khổng lô – thân hình lớn đến mức toàn bộ Tử Linh giới vực đều nhìn thấy bóng dáng mơ hồ – bị một chiếc giày giãm nát đầu.
Một vài Tử Linh kinh hãi.
Cảnh này quá quen thuộc, ngày đó chiếc giày kia đã giãm chết Tây Thiên vương, mà nay con chim lớn thực lực cường hãn vô biên kia còn mạnh hơn Tây Thiên Vương cũng bị chiếc giày đó giãm chết.
Tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, nhất thời Địa Chi La không còn dám trào phúng nữa, gã hơi hối hận.
Chọc phải Tô Vũ chưa chắc đã là chuyện tốt.
Con chim mạnh mẽ thế kia mà cũng bị bọn họ giết chết!
Chương 3154: Xảy Ra Sai Lâm.
Cùng lúc đó.
Trong hỗn độn.
Bát Dực Hổ lặng yên lui về, trong lòng không khỏi cảm khái Phúc Thiên Ưng ngốc thật.
Đám người kia vừa nhìn liền biết là rất mạnh, Phúc Thiên Ưng không đợi cường giả tẻ tựu mà đã trực tiếp xung phong thì chẳng phải là muốn chết sao?
Ít nhất phải đợi xem có cường giả hỗn độn cổ tộc cùng chiến hay không rồi mới xông lên chứ.
Thực lực Phúc Thiên Ưng chưa chắc đã kém hơn mình, vậy mà lại bị giết trong tích tắc, quả nhiên kiến nhiều cắn chết voi, ta cũng không thể khinh thường Nhân tộc.
“Hắn là kẻ khai thiên yếu nhất.
Nhưng dù hắn yếu thế nào thì vẫn có những người khác bảo hộ, nếu hắn thành công khai thiên thì sẽ trở thành một nhân vật không dễ chọc”
Bát Dực Hổ lười quan tâm, nó thấy mình không thể chiếm thượng phong liền rút luôn.
Chờ đọc xong đống sách này, biết người biết ta rồi nó sẽ có biện pháp ứng đối.
“Quả nhiên văn minh vạn tộc hưng thịnh hơn Hỗn Độn nhất tộc.
Lạc hậu thì sẽ thua, chỉ biết chém giết không phải chính đạo, hy vọng đám bằng hữu già hiểu được đạo lý ấy, không thì dù thoát khỏi Địa Ngục Môn, thời đại thuộc về chúng ta cũng sẽ kết thúc?
Bát Dực Hổ cảm khái, thời đại hỗn độn cường giả vi tôn, chiến đấu xưng vương, trong đầu chỉ có một chữ “chiến”
Nhưng thời đại này không phải đơn thuần cứ đánh là có thể thắng.
“Mấu chốt là chưa chắc đã đánh được người ta.
Đám người khai thiên mà ta từng nhìn thấy có kẻ nào không hoành hành một thời đại? Thật đáng sợ!”
Bát Dực Hổ càng bay càng xa, là một con hổ có học, nó hiểu đạo lý quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, quan chiến cũng không phải lựa chọn hay.
Tô Vũ nhướng mày, bên tai truyền đến thanh âm Vạn Thiên Thánh: “Nó chạy rồi”
Tô Vũ khẽ gật đầu.
Hắn cảm nhận được vừa nãy tên kia vẫn còn đang nhìn trộm bọn họ.
Sau khi giết con chim cấp bậc Thiên Tôn xong, hắn cũng muốn chặn Bát Dực Hổ lại, đáng tiếc là con hổ có học này thật sự có trí tuệ, thấy tình thế không ổn liền chạy mất.
“Không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ kê địch có đầu óc”
Tô Vũ có dự cảm hắn sẽ sớm gặp lại con hổ thú vị ấy.
Tuy rằng chém giết con chim kia xong thì tạm thời không có tồn tại cường đại nào khác đến đây, nhưng Tô Vũ vẫn không dám thả lỏng, trong hỗn độn thật sự không có cổ thú cấp bậc chủ nhân quy tắc sao?
Khó mà nói trước!
Có lẽ bọn chúng còn chưa tới, có lẽ vẫn đang trầm miên, nhưng hắn nhất định vẫn phải đề phòng.
Oanh!
Lôi đình càng ngày càng mạnh.
Lực lượng hỗn độn thổi quét đến từ bốn phương tám hướng, nó muốn phá võ thế giới mà Tô Vũ đang sáng lập.
Từng trang sách trong Văn Minh Chí lần lượt phóng lên cao.
Hắn không ngừng bện đại đạo, những cường giả đã chiến đấu đều nhìn hắn, đây là cơ hội để học hỏi, khai đạo – từ không đến có – là một chuyện rất thần thánh.
Lúc này Tô Vũ khẽ nhíu mày.
Đại đạo dung hợp càng lúc càng khó.
Dù hắn chia đại đạo thành ba đoạn thì đoạn thứ hai vẫn khó có thể dung nhập, đặc biệt là đạo của cường tộc như Thần Tiên Ma, sau khi những đạo này dung nhập, bởi vì chúng quá mạnh nên sẽ có phần xung đột với lực lượng đại đạo nhỏ yếu khác.
Lực lượng đại đạo hơi bất ổn, đây chính là điểm báo của phiền toái.
Bỗng nhiên một tiếng nứt vỡ vang lên, một đại đạo trước mặt Tô Vũ bị vỡ ra, bản thân Tô Vũ phun máu tươi, nhịn không được lùi lại vài bước, các đại đạo khác cũng đều chấn động kịch liệt.
“Bệ hạ”
Đám người cả kinh.
Kỳ thật bọn họ đã dự đoán được từ trước, không có khả năng Tô Vũ không sai lầm lần nào, nhưng khi Tô Vũ thật sự xảy ra sai lâm thì mọi người đều nóng lòng lo lắng.
Giờ phải làm sao đây?
Tô Vũ im lặng nhắm mắt, hắn nhanh chóng củng cố các đại đạo khác, lần này hắn sai ở thứ tự, đạo vừa mới dung hợp không đúng.
Không phải do lực lượng mất khống chế mà là xếp nhầm thứ tự, dung một đạo không phù hợp.
Mà đây còn chưa phải điều phiền toái nhất.
Phiền toái lớn nhất là đạo vừa rồi nứt vỡ sẽ dẫn tới đại đạo kế tiếp không thể tương dung, phải điều chỉnh lại toàn bộ thứ tự.
Đến giờ Tô Vũ mới dung hợp 1000 trang trong số 3000 trang sách, tức là mới được 1⁄3.
Điều này chứng tỏ 2⁄3 đại đạo kế tiếp có khả năng không thể tiếp tục dung hợp.
Trong Quy Khư chi địa, những người khác tạm thời còn chưa hiểu, chỉ nghĩ rằng đại đạo bị vỡ là phiền toái lớn nhất, bọn họ thấy Tô Vũ đã củng cố được đại đạo thì đều nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Nhưng lúc này lại có người thay đổi sắc mặt.
Đó chính là mấy vị học sinh của Văn vương, Bạch Phong, Hà Đồ…
Cả đám đều biến sắc.
Phiền toái lớn rồi đây.
Cuối cùng suy đoán vẫn xảy ra vấn đề, hiện giờ Tô Vũ chặt đứt một đạo, thiếu một hai đại đạo cũng không sao, mấu chốt là tiếp theo phải dung hợp thế nào?
Lúc trước mọi người cũng từng suy xét vấn đề này và đã có phương án dự phòng, nhưng dù là phương án nào thì đều khó giải quyết vấn đề của hắn một cách hoàn mỹ.
Nữ Tử Linh bên cạnh Hà Đồ quát to: “Đừng tùy tiện thử nghiệm dung đạo tiếp theo, một cái đã đứt thì toàn bộ thứ tự đều sẽ thay đổi”
Bà bay thẳng đến bên này: “Chờ chúng ta suy luận, chúng ta đã có vài phương án dự phòng, cho chúng ta 3 ngày, chúng ta sẽ giúp ngươi sàng lọc, chọn ra lực lượng đại đạo tiếp theo một lần nữa”
Những lực lượng đại đạo còn lại đều phải kiểm tra một lần nữa để chọn ra cái thích hợp nhất.
Tô Vũ nhíu mày nhìn đại đạo trước mặt.
3 ngày?
3 ngày sau, ai biết sẽ có thứ gì xuất hiện từ trong hỗn độn, huống chi hắn cũng chưa chắc có thể duy trì củng cố đại đạo 3 ngày.
“Thôi” Tô Vũ bình thản phản bác. “Không được thì tiến hành khép kín lực lượng 1000 đại đạo, tuy yếu hơn mong muốn một chút nhưng cũng có thể chấp nhận”
Muốn tiến hành tiếp kỳ thật rất khó khăn.
Bản thân Tô Vũ cũng từng đưa ra vài phương án, nếu đạo bị chặt đứt, không thể tiếp tục thì tiến hành dung hợp khép kín những đại đạo đã có.
Như vậy thì thiên địa sẽ yếu hơn một mảng lớn, trong khi nó vốn đã không quá mạnh.
Hiện tại chỉ có thể khép kín 1⁄3 đại đạo, vậy thân là người khai thiên, có lẽ hắn còn không bằng Thiên Vương, có lẽ chỉ đến Hợp Đạo đỉnh cấp.
Tuy hơi khó tiếp thu nhưng Tô Vũ cảm thấy Thiên Vương cũng không vấn đề gì.
Hắn chỉ hy vọng có thể thành công.
Đúng lúc này, Lam Thiên bay tới cười nói: “Chặt đứt ở đâu?”
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn.
Giờ phút này Lam Thiên duy trì tướng mạo Triệu Minh mà Tô Vũ từng quen biết, Lam Thiên tươi cười xán lạn hệt như năm đó, có về ương ngạnh phóng khoáng, y cất lời: “Nói đi, đứt ở đâu? Đừng lãng phí thời gian, ngươi muốn chờ cường giả hỗn độn đột kích sao?”
Vị học sinh của Văn vương hơi chấn động, bà nhìn Tô Vũ, đề nghị: “Ta cảm thấy ngươi có thể để hắn thử xem”
Không đợi Tô Vũ từ chối, Lam Thiên đã giành nói trước: “Ta sẽ không chết, ta có phân thân nên rất khó chết.
Ngươi trở nên yếu lòng như thế từ bao giờ?”
Y nhớ kỹ ân tình ngày đó hắn đã đốt cháy thọ nguyên vì y.
Y không có nhiều đạo hữu, cho nên đã có thì nhất định phải quý trọng.
Chương 3155: Thử Nghiệm.
Tô Vũ nhắm mắt, phương xa, Vạn Thiên Thánh lộ ra ánh mắt giãy giụa, nhưng rồi ông vẫn nói: “Đừng lãng phí thời gian, để Lam Thiên thử trước xem, ngươi cho y biết đứt ở đâu đi?”
‘Tô Vũ mở mắt, ánh mắt thanh triệt nhìn về phía Lam Thiên: “Õ Ẩn thân đạo, Ẩn thân đạo vốn nên liên tiếp với Ám ảnh đạo, kết quả Ám ảnh đạo lại sai lâm”
Lam Thiên hơi ngạc nhiên: “Sai ở đây à? Kỳ quái, lúc trước chúng ta cũng nghĩ là sẽ đứt gãy ở đâu đó nhưng không ngờ lại ở đây, hai đạo này cùng loại mà, đúng không?”
Y không hiểu nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Ngay sau đó bên cạnh y hiện ra mấy chục đạo phân thân, mỗi Lam Thiên đều tươi cười nói: “Ẩn thân đạo, Ám ảnh đạo bị chặt đứt, ngươi cảm thấy đạo nào sẽ thích hợp để dung nhập hơn?”
Tô Vũ trầm mặc.
Hắn không biết, điều này cũng không dễ đoán.
Lam Thiên sờ cằm: “Thôi, ta tự nghĩ vậy”
Y phán đoán một lát, hai phân thân hiện ra, một cái là Ẩn thân đạo, một cái khác là đạo được y lựa chọn: “Ẩn thân là một đạo khá cường đại, có khả năng ẩn nấp hành tung, để ta liên tiếp Ẩn đạo thử xem”
Y nhanh chóng dung hợp hai phân thân, hai phân thân bộc phát ra quang huy đại đạo, ngay sau đó chúng đột ngột bùng cháy.
Lam Thiên gấp rút bảo vệ phân thân Ẩn thân đạo, mặt phân thân khác hoàn toàn vỡ nát nhưng y không thèm để ý: “Vẫn không đúng, ám ảnh và ẩn đều không đúng thì có thể là vấn đề của Ẩn thân đạo, bởi đáng lẽ ra độ phù hợp phải rất cao mới đúng”
Y cũng có chút hoang mang, nữ Tử Linh cũng nhíu mày, sau đó bà nói: “Ẩn thân… Tuy nói là ẩn thân nhưng có khả năng chỉ là một loại ảo giác, ngươi thử quang đạo xem”
“Được”
Lam Thiên nhanh chóng thử nghiệm nhưng kết quả vẫn thất bại.
Sau đó y lại tiếp tục thử nghiệm 5 – 6 phân thân khác nhưng đều không đúng.
Lúc này ngay cả Lam Thiên cũng hơi nóng nảy.
Vì sao lại không đúng?
Tô Vũ dần dần bình tĩnh lại, nếu các phương án này đều không đúng thì có khả năng Ẩn thân đạo thật sự khó tìm được đạo xứng đôi, vấn đề là ở đâu?
Nếu Lam Thiên không phải người thử nghiệm 7 – 8 lần mà là Tô Vũ tự mình thử nghiệm thì có lẽ lúc này đại đạo của hắn đã vỡ nát rồi.
Đúng lúc này, Bánh Nhân Đậu ở nơi xa bỗng nhiên lên tiếng: “Ẩn thân có phải một loại ảo giác hay không? Giống như ta vậy, ta nghĩ là ta ẩn thân, mọi người sẽ cảm thấy là ta đang ẩn thân.
Có khi nào nó là một loại quấy nhiễu ý chí mà không phải khả năng chân chính của thân thể?”
Nghư vậy, ánh mắt Tô Vũ khẽ động.
Có đôi khi mọi người dễ để tâm vào chuyện vụn vặt.
Có lẽ Bánh Nhân Đậu không quá thông minh, nhưng y vẫn nhớ rõ Tô Vũ từng nói rằng Thời gian đại đạo của y chỉ là một loại quấy nhiễu ý chí, có phải Ẩn thân đạo này cũng là như thế hay không?
Nếu là như thế thì suy luận theo hướng ẩn thân đương nhiên sẽ xuất hiện sai lầm.
Đám người Tô Vũ gọi đại đạo này là Ẩn thân đạo có lẽ cũng là sai lầm.
Ánh mắt Lam Thiên sáng ngời: “Quả thật có khả năng này.
Nếu là quấy nhiễu ý chí thì chứng tỏ chúng ta đã dung hợp sai rồi, định nghĩa nó cũng sai”
Ngay sau đó y nói: “Nếu không thì thử lực lượng đại đạo phương diện quấy nhiễu ý chí đi”
Y không đợi Tô Vũ đáp lời đã tiếp tục cho một khối phân thân dung hợp.
Lần này không bị nổ tung nữa, Lam Thiên vui vẻ nói: “Liên tiếp thử Huyễn đạo xem”
Tô Vũ chờ đợi một hồi rồi nhanh chóng kết nối.
Quả nhiên đại đạo mới ra đời này dung hợp không bị bài xích, nhưng quá trình kế tiếp vẫn rất phiền toái, có khả năng phải sửa đổi toàn bộ thứ tự.
Nữ Tử Linh thấy thế thì nhanh chóng nói: “Lam Thiên, ngươi tiếp tục đi, cứ dựa theo thứ tự lúc trước, dung hợp đại đạo theo trình tự sau Huyễn đạo.
Những đại đạo trung gian thì để chúng ta xem xem nên xếp lại thứ tự thế nào”
Lam Thiên không nói nhiều, mấy người bọn họ đều biết thứ tự sắp xếp đại đạo của Tô Vũ, nó là đo bọn họ cùng quyết định ra.
Y đặn dò Tô Vũ: “Ngươi làm theo ta, ta dung hợp có vấn đề thì ngươi đừng thử”
Tô Vũ yên lặng gật đầu.
Lam Thiên nhanh chóng dung hợp từng phân thân, thực tế y chỉ đang làm mẫu cho Tô Vũ mà thôi chứ không phải y muốn dung vạn đạo.
Quá trình kế tiếp rất thuận lợi.
Sau Huyễn đạo, y dung hợp thêm 500 – 600 phân thân liên tiếp nữa mới xuất hiện một đạo phân thân bị nổ tung, chứng tỏ bước dung hợp này lại xuất hiện sai lâm.
Đương nhiên chuyện này không ảnh hưởng đến Tô Vũ, Tô Vũ còn chưa tiến hành được nhiều như vậy.
Lam Thiên nhíu mày, mấy vị Tử Linh, Bạch Phong, Vạn Thiên Thánh và đám người Đại Chu vương đều nhanh chóng đuổi tới.
“Bệ hạ, ngài tiếp tục dung đạo đi”
Đại Chu vương khẽ quát, mấy người còn lại nhanh chóng vây chung quanh Lam Thiên để suy đoán các phương án tiếp theo.
Tô Vũ yên lặng khai đạo.
Lam Thiên đã thử nghiệm một lần nên không có vấn đề gì, còn bước bị nổ kế tiếp kia thì chắc sẽ được khắc phục khi hắn đến nơi.
Lam Thiên từng nói muốn giúp Tô Vũ thử nghiệm nhưng hắn cự tuyệt, nhưng bây giờ hắn chỉ có thể để Lam Thiên tiến hành thí nghiệm giúp hắn.
Tô Vũ đang khai đạo, bên cạnh, một đám người đang tập trung thương thảo, sau đó lại để Lam Thiên đứng ra thử nghiệm, lần này đạo cũng bị nổ vỡ do bị đại đạo bài xích.
Lam Thiên liên tiếp thử nghiệm 7 – 8 lần nhưng đều thất bại.
Y đã mất đi gần 20 phân thân.
Những phân thân đó không giống những phân thân tự bạo trong quá khứ, trước đây phân thân tử vong thì có thể di đời đại đạo, không cần vận dụng lực lượng đại đạo.
Còn lần này thì mỗi lần phân thân vỡ nát đều khiến đại đạo bị thương, bởi y phải vận dụng lực lượng đại đạo mới có thể thử nghiệm giúp Tô Vũ.
Hiển nhiên Thương sinh đạo của Lam Thiên cũng đã bị thương nhưng y không thèm để ý, y thành công khai đạo vốn là chuyện ngoài ý muốn, là Tô Vũ đã giúp y khai đạo, nếu không thì y đã chết lúc đó rồi, hiện giờ chỉ là đạo của y bị thương mà thôi.
Ít nhất y sẽ không dễ dàng chết đi như vậy.
Một đám cường giả châu đầu vào tham thảo, Kỳ vương phi cũng gia nhập, không có ai bài xích bà, hiện tại rất cần mọi người cùng nhau góp sức.
Tô Vũ khai đạo vốn không hề tránh mọi người.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







