[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 630 : Hỗn Độn Lôi Đình. (c3146-c3150)
❮ sautiếp ❯Chương 3146: Hỗn Độn Lôi Đình.
Phía sau.
Vạn Thiên Thánh và những người khác đều hết sức lo lắng.
Đại Chu vương truyền âm: “Hắn còn chưa chuẩn bị xong, thời gian quá ngắn ngủi, nếu cho hắn vài thập niên nữa thì hoàn toàn có thể thuận lợi khai thiên, nhưng bây giờ thì quá sớm”
Tô Vũ là tuyệt thế yêu nghiệt, điều này ai cũng phải công nhận, nhưng dù có là yêu nghiệt tới đâu thì thời gian tích lũy thực sự quá ngắn.
Hắn chưa hiểu sâu về đại đạo, cũng chỉ mới bắt đầu uẩn dưỡng vạn đạo, Tô Vũ lựa chọn khai thiên trong tình huống này thì sẽ gặp phải nguy cơ vượt quá sức tưởng tượng.
Vạn Thiên Thánh thở dài, truyền âm đáp: “Đành chịu thôi.
Thời gian cấp bách, thượng giới xảy ra đại chiến, Bách Chiến đã trở về hạ giới.
Dù Tô Vũ đã tiến bộ rất nhanh nhưng vẫn chưa thể bước vào cấp bậc Thiên Tôn.
Còn Nhân Hoàng đại đạo mà ngươi nói thì lại do Nhân Hoàng sáng lập, nếu Nhân Hoàng trở về thì hắn phải làm sao?”
Nhân Hoàng vẫn chưa chết.
Đó là đạo do Nhân Hoàng sáng lập, là thứ thuộc về tâm cảnh chứ không phải loại đạo cảm ngộ có thể dễ dàng từ bỏ như Bút Mặc Chỉ Nghiên của Văn vương.
Sau khi Nhân Hoàng trở về thì Tô Vũ phải nhường đạo ư?
Khi ấy Tô Vũ phải tu cái gì?
Không nhường lại thì đạo mới khai được một nửa của Nhân Hoàng bị hắn lấy mất cũng là vấn đề phiền toái.
Hiện giờ chủ nhân quy tắc đã xuất hiện, Tô Vũ không có thời gian để chậm rãi tu luyện.
Đại Chu vương trầm mặc.
Nếu Tô Vũ không có dã tâm lớn, dù Nhân Hoàng trở lại thì Tô Vũ vẫn có thể tu luyện dựa vào Nhân Hoàng đại đạo, trở thành cường giả có thực lực chủ nhân quy tắc là không có vấn đề gì.
Phải biết rằng Thân thể đạo hay Tử Linh đại đạo thì đều có thể sinh ra tồn tại có chiến lực chủ nhân quy tắc.
Nhân Hoàng đại đạo cũng không ngoại lệ.
Nhưng Tô Vũ sẽ cam tâm ư?
Tô Vũ không thừa kế Nhân Hoàng đại đạo một phần là vì nguyên nhân này, nếu Nhân Hoàng đã chết thì có khả năng Tô Vũ sẽ kế thừa, vấn đề là Nhân Hoàng vẫn còn sống.
Đại Chu vương hít sâu một hơi, không nói gì nữa.
Mọi người đều tập trung quan sát Tô Vũ, giờ phút này, điều duy nhất bọn họ có thể làm chính là cầu nguyện cho mọi chuyện đều thuận lợi, còn đám ngốc nghếch tín nhiệm Tô Vũ một cách mù quáng như Thiên Diệt thì bọn họ cũng không có biện pháp.
Nơi xa, khí tức Tô Vũ dần dân tăng lên càng ngày càng cường đại.
Rõ ràng Tô Vũ chỉ là Nhật Nguyệt cảnh, nhưng lúc này có lẽ dù là Hợp Đạo thì cũng chưa chắc có thể địch được hắn.
Hiện tại không có ai khai Thiên Môn ở đây, nếu không thì đã có thể nhìn thấy trên Văn Minh Chí trước mặt Tô Vũ có mấy ngàn lực lượng đại đạo mơ hồ, đó đều là đại đạo hư ảo, không phải là lực lượng đại đạo trong thời không trường hà.
Hỗn độn bắt đầu chấn động.
Lực lượng hỗn độn đang bài xích lực lượng đại đạo vạn giới, từng trang sách tự dao động dù không có gió.
“Định”
Một tiếng quát nhẹ vang lên, hai đại ấn bay vào hư không, trấn áp lực lượng hỗn độn bạo động.
Khai thiên chính thức bắt đầu!
Mọi người hồi hộp mong chờ.
Liệu Tô Vũ có thể thành công không?
Khai thiên, lấy Vũ đạo làm gốc.
Vũ, tứ phương thiên địa tạo thành không gian.
Giờ khắc này, Tô Vũ bắt đầu chính thức khai đạo.
Một thần văn bay ra, đó là thần văn chữ “Vũ”.
Thần văn khí tức cường đại huyền phù trong không trung, ầm, thần văn nổ tung.
Hỗn độn run lên, căn cơ đại đạo được sáng lập.
Khi thần văn nổ tung, trong hư không liền hiện ra một đại đạo, không, phải nói là rất nhiều đại đạo tụ hợp với nhau hình thành nên Vũ đạo.
Đại đạo run rẩy không ổn định.
Tô Vũ nhíu mày.
Hắn sáng lập đại đạo nhưng không có nền móng.
“Khai đạo trong hỗn độn, đạo không có nền móng nên không nơi nương tựa, không có điểm bắt đầu, chỉ có hỗn độn đạo, mà hỗn độn thì quá mức phù phiếm”
Cần phải có vật trấn áp!
Tô Vũ đã từng suy xét về vấn đề này nhưng chỉ khi khai đạo chân chính thì mới có thể ý thức được chỗ nào có vấn đề, dù mường tượng nhiều thế nào đi nữa thì cũng chỉ là mường tượng, hiện giờ hắn đang khai đạo nhưng lại gặp phải nan đề ngay từ bước đầu tiên.
“Lấy sơn trấn chỉ, lấy ấn trấn vật!”
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn Tinh Vũ Ấn và Nhân Chủ Ấn trước mắt, hắn cần dùng một trong hai ấn này để trấn áp điểm bắt đầu của vạn đạo.
Cái nào thì thích hợp hơn?
Hiện tại thì Tinh Vũ Ấn cường đại hơn Nhân Chủ Ấn, nhưng Tinh Vũ Ấn lại không phải là của hắn.
Tốt nhất là nên dùng đỏ riêng của mình làm vật trấn áp thì hơn.
Có lẽ sau này sẽ để Tinh Vũ Ấn trở thành vật trấn áp điểm kết thúc của vạn đạo.
“Mở ra”
Hắn quát khẽ, trong hư không, Nhân Chủ Ấn lập tức phóng to bay vút lên cao.
Trên đại ấn hiện ra 36 phủ, Nhân Cảnh xuất hiện, giới vực Thực Thiết tộc và các tộc khác cũng đều hiện rõ.
Đại ấn rơi xuống như muốn ép gãy hư không, đại ấn hóa thành một tảng đá đứng lặng trên không trung.
Tô Vũ thoáng chân chờ.
Dùng Nhân Chủ Ấn làm căn cơ không phải là trò đùa, công việc đặt nền móng cho bất cứ kiến trúc nào cũng đều cực kỳ quan trọng.
Nhân Chủ Ấn là thứ hội tụ khí vận của Nhân tộc và các chủng tộc minh hữu, một khi khí vận dao động hoặc là chủng tộc minh hữu phản bội thì đều dẫn tới căn cơ đại đạo không bất ổn.
Dù sau này có thể bù đắp lại thì vẫn sẽ khiến đại đạo rung chuyển.
Tô Vũ quay đầu nhìn mọi người phía sau, cảm xúc của bọn họ như truyền được đến chỗ hắn, có khát vọng, có chờ đợi, có lo lắng.
Tô Vũ trầm mặc một hỏi mới lên tiếng, thanh âm chấn động hỗn độn: “Ta dùng Vũ Hoàng Ấn làm căn cơ đại đạo, ta sẽ khai đạo này cùng các vị đạo hữu”
Tô Vũ cất cao giọng: “Nếu trong lúc tu đạo mà ta bị chúng bạn bài xích thì cũng xứng đáng có kiếp nạn này”
Tô Vũ cười dài một tiếng rồi cuồng ngạo nói: “Nhân tâm một lòng hướng về đại đạo.
Nếu các tộc phản bội ta, Nhân tộc phản bội ta, đạo hữu phản bội ta, vậy thì đó là lỗi của ta, hôm nay ta sẽ khai vạn đạo”
Oanh!
Một tiếng sấm lớn vang lên, Nhân Chủ Ấn lập tức hóa thành nền móng, Vũ đạo đã có chỗ dựa, một đầu đại đạo nối liên với Nhân Chủ Ấn lan rộng ra xa.
Đã có điểm bắt đầu của đại đạo.
Quyết định này có lợi có hại, bất quá hiện giờ Tô Vũ không thể lo chu toàn mọi mặt, hành động mà lợi ích áp đảo tệ đoan đã là đủ rồi.
Nền móng đã chắc chắn, có điều lực lượng hỗn độn thổi quét tứ phương rồi trùng kích vào nền móng như đang cố gắng bài xích nó.
Tô Vũ khai thiên tại đây đã khiến cho hỗn độn phản kích.
Khai thiên thì phải phá hỗn độn, xâm chiếm không gian hỗn độn.
Năm đó, chủ nhân của Thời gian đại đạo và chủ nhân Tử Linh đại đạo khai thiên đều từng hóa hỗn độn thành giới vực, đây cũng là một loại đạo tranh, đạo của cá nhân xâm chiếm Hỗn độn đạo.
Âm âm ầm.
Hỗn độn không có năm tháng hay vạn đạo, cũng không có thiên địa.
Nhưng giờ phút này, hỗn độn lôi đình bỗng nhiên lập lòe xuất hiện trong hư không, sau đó thì nhanh chóng hội tụ cùng nhau.
Tô Vũ dở khóc dở cười, má nó, hắn mới vừa đặt nền móng thôi mà.
Khai đạo mà còn gặp hỗn độn lôi đình ư?
Vì sao hắn không thấy điều này trong Đại Đạo Đồ?
Nhân Hoàng thật không đáng tin cậy, trong Đại Đạo Đỏ không ghi lại điều này.
Tô Vũ vô cùng buồn bực, nhưng hiện tại nghĩ gì thì cũng đã muộn, hắn nhìn thoáng qua hỗn độn lôi đình trên cao, dường như nó còn đang ấp ủ.
Thôi, cứ mặc kệ nó!
Nó có thể đánh chết ta chắc?
Khai đạo mà thôi, sao phải như thế?
Chương 3147: Đây Là Đạo Tranh!
Thần văn chữ “Vũ” nổ tung hóa thành đại đạo, lực lượng đại đạo tựa như ngân hà hiện ra trong hỗn độn, ngay cả người ngoài cũng có thể nhìn thấy đại đạo sơ khai, giống như vạn tộc đều có thể nhìn thấy tơ hồng ngày đó của Lam Thiên.
Đây là lần đầu sáng lập đại đạo, mọi người đều có thể nhìn thấy lực lượng đại đạo hiện ra trong hỗn độn.
Đạo vừa mở ra đã bắt đầu lan tràn ra khắp tứ phương, không có cực hạn, không có điểm cuối.
Lực lượng hỗn độn bốn phía trùng kích đại đạo của Tô Vũ, ầm ầm âm, tiếng vang lớn không ngừng vang lên, dường như nó muốn phá hủy đại đạo này, không cho đại đạo yên ổn trong hỗn độn.
“Cốt Một tiếng hét to vang lên, đại đạo lan tràn xâm nhập khắp một vùng trời hỗn độn.
Tô Vũ khẽ quát một tiếng, đạo thứ hai bắt đầu dung hợp.
Vũ đạo còn chưa hoàn thiện.
Vũ, không gian vạn vật, sinh tử luân hồi, âm dương ngũ hành, một đạo bao hàm vạn đạo, giờ nó mới chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi.
Đạo thứ hai là Ngũ hành chỉ đạo.
Hắn khai Thổ đạo trước.
Thổ là căn cơ của ngũ hành, Tô Vũ khẽ quát: “Người tu Ngũ hành đạo hãy nhìn đây”
Hắn sắp dung đạo thứ hai.
Đột nhiên có một tiếng nói không biết là của ai vang lên, giọng nói không lớn nhưng không ít người đều nghe thấy.
“Nếu thất bại mà mọi người đều nhìn thì có xấu hổ không nhỉ?”
Trong thời khắc nghiêm túc như vậy mà lại có người phát ngôn như thế, trong lúc nhất thời, ánh mắt quỷ dị của mọi người đều hướng về phía ngọn nguồn thanh âm, tên khốn nào nói đấy?
Thiên Diệt ư?
Giọng nói không giống lắm, nhưng trừ tên ngốc Thiên Diệt ra thì ai lại nói vậy vào lúc này?
Thiên Diệt trong đám người lộ vẻ mặt mờ mịt, hắn phát hiện mọi người đều đang nhìn chính mình, may mà sau đó mọi người đã nhanh chóng dời tầm mắt, bất quá hắn vẫn vô cùng tức giận, thầm mắng một tiếng.
Làm gì? Sao chuyện gì cũng nhìn ta trước tiên?
Lần này chắc chắn không phải ta nói, rốt cuộc là tên chết tiệt nào vừa mới phát ngôn bừa bãi?
Hắn nhìn theo tâm mắt mọi người, vừa thấy người đứng đó thì Thiên Diệt liền câm nín.
Giờ phút này mọi người đã phát hiện ra người phát ngôn chân chính.
Định Quân Hầu.
Định Quân Hầu toát mô hôi hột, ta thuận miệng mà thôi, các ngươi nhìn ta bằng ánh mắt gì vậy?
Ta đâu có ý gì, đừng nhìn nữa.
Gã khẩn trương: “Mọi người xem đạo đi, ta không cố ý, ta câm miệng ngay đây”
Thông Thiên Hầu bĩu môi.
Không giữ mồm giữ miệng thì sớm muộn gì cũng gặp xui xẻo, không thấy hiện tại ta ít nói lắm à?
Ở một bên khác, Vạn Thiên Thánh khẽ quát: “Ngừng, xem đạo đi, quan sát khai thiên là cơ hội hiếm có có cầu cũng không được, dù kết quả thế nào thì chúng ta cũng đã được chứng kiến quá trình đại đạo ra đời”
Mọi người đều có thể trực tiếp quán sát rõ ràng đại đạo ra đời như thế nào, đây là một đặc ân lớn.
Vậy mà các ngươi đang làm gì đây hả?
Cùng lúc đó, thần văn chữ “Thổ” của Tô Vũ bay ra, đồng thời dung nhập vào một trang sách trong Văn Minh Chí, trên trang sách xuất hiện một Tô Vũ hành Thổ, khí tức không quá mạnh nhưng cũng có lực lượng Nhật Nguyệt.
Rất nhanh, trang sách đã phóng lên rồi kéo dài hóa thành Thổ đạo, một đầu liên kết với Nhân Chủ Ấn, một đầu lan tràn vào trong hư không vô tận.
Hỗn độn lôi đình vẫn chưa giáng xuống, chúng tiếp tục hội tụ, càng ngày càng nhiều lực lượng hỗn độn tụ tập lại đây.
Hiện tại chỉ mới bắt đầu khai đạo.
Hỗn độn còn đang phán đoán đây là thật sự khai thiên hay là lực lượng đại đạo chỉ vô ý đi ngang qua.
Trong hỗn độn cũng có thể chứa đạo.
Thổ đạo xuất hiện, mọi người đều yên lặng quan sát và lĩnh ngộ, trên đại đạo dường như hiện ra ngàn vạn loại hình ảnh, đó là bí kỹ, thần văn và thiên phú kỹ của Thổ đạo.
Tất cả những gì liên quan đến Thổ hành đều đang kéo dài.
“Thổ sinh kim, tụ đất thành núi, có núi thì có đá, có đá thì có thể sinh kim”
Thanh âm Tô Vũ lại truyền đến: “Vũ đạo có ngũ hành.
Lấy ngũ hành làm cơ sở, thổ sinh Kim đạo”
Oanh.
Một trang sách nữa bay ra hóa thành một đầu đại đạo.
“Đây chỉ là đạo giả thuyết sơ khai, còn chưa tới trình độ dung hợp, ta khai ngũ hành trước rồi lại dung ngũ hành, ngũ hành dung nhập Vũ đạo”
Hắn vừa khai đạo vừa giảng giải quá trình cho mọi người để tránh bọn họ không hiểu được.
Mọi người đều bảo trì trầm mặc.
Cho mọi người quan sát quá trình khai đạo đã tốt lắm rồi, khai đạo là chuyện rất bí ẩn, vậy mà bây giờ Tô Vũ còn chia sẻ tất cả quá trình, không thể không nói Tô Vũ thật sự rất rộng lượng, hoàn toàn là miễn phí công khai cho mọi người cùng lĩnh ngộ.
Chưa chắc mọi người đã có đủ năng lực để làm lại điều tương tự, nhưng nếu nhớ kỹ tất cả quá trình thì về sau chắc chắn sẽ có thành tựu, có lẽ đây là lần đầu tiên từ khi khai thiên tích địa tới nay có người công khai toàn bộ quá trình khai thiên.
Tô Vũ không sợ bị mọi người xem.
Tu luyện đại đạo thì không thể hoàn toàn bắt chước hay tham khảo, nếu chính mình lĩnh ngộ ra điều gì đó thì khi nhìn lại quá trình khai đạo của tiền nhân, ắt sẽ hiểu thêm nhiều điều.
Thế gian không có hai đạo hoàn toàn tương đồng, dù kẻ tới sau cũng khai ra một đạo giống chính mình thì cũng không phải là cùng một con đường.
Hắn tiếp tục khai Ngũ hành đạo.
Từng trang sách tiếp tục bay ra.
Ngũ hành đạo nhanh chóng hình thành, trong hư không đã có sáu đại đạo.
Bước tiếp theo chính là dung ngũ hành rồi lại dung nhập ngũ hành vào trong Vũ đạo.
Nhưng ngay khi Tô Vũ định dung hợp Thổ đạo và Kim đạo thì một tia sét đột nhiên đánh tới không hề có điểm báo trước, lực lượng hỗn độn hỗn loạn mãnh liệt.
Dường như hỗn độn đã cảm ứng được gia hỏa bên dưới là đang thật sự khai thiên chứ không phải chỉ đi ngang qua, vậy thì nó còn khách khí làm gì nữa.
Đây là đạo tranh!
Tô Vũ đang xâm chiếm địa bàn hỗn độn!
Âm ẩm âm.
Tiếng sấm vang lên liên miên, vấn đề là nó không chỉ đánh một lần rồi dừng lại mà là vô số lực lượng hỗn độn tiến đến hóa thành lôi đình điên cuồng oanh kích Tô Vũ.
Hoàn toàn không có cái gọi là một hồi trừng phạt rồi thôi.
Hỗn độn muốn giết chết hắn thì sao có thể cho hắn thời gian thở dốc?
Tô Vũ mắng to: “Lão tử mới khai đạo, vừa mới bắt đầu chứ đã hoàn thiện đâu”
Có cần làm thế không?
Hắn bị lực lượng hỗn độn đánh cho da tróc thịt bong, trong lòng cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ.
Cái quỷ gì vậy?
Ta mới bắt đầu khai đạo mà thôi, ít nhất phải chờ ta hoàn thiện rồi mới trừng phạt chứ?
“Cẩu tặc, lão tử muốn chiếm địa bàn của ngươi!”
Tô Vũ triệt để nổi giận.
Lúc trước hắn chưa từng suy xét đến chuyện này nên tình huống hiện tại thật sự có chút nguy hiểm.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, sau đó hắn bỗng nhiên cười gần một tiếng, chờ một tia sét bổ tới thì hắn liền ra quyền đánh bạo nó, rút ra lực lượng ngũ hành trong đó để bồi bổ cho ngũ hành đại đạo của chính mình.
Đám người quan chiến nơi xa đều cảm thấy đau đầu, Vạn Thiên Thánh không muốn quấy rầy Tô Vũ khai đạo nhưng lúc này ông không thể không nhắc nhở: “Đừng so đo với lực lượng hỗn độn, ngươi khai đạo của mình trước đi, dù sao cũng không thể đánh chết ngươi trong một chốc một lát”
Làm gì đấy?
Sao hắn lại như đứa trẻ mà phân cao thấp với lực lượng hỗn độn vậy?
Tô Vũ hơi dằn dỗi: “Cái này gọi là có qua có lại, nó đánh ta, ta cướp lực lượng ngũ hành của nó, đợi lát nữa ta cần lực lượng øì thì cứ lấy của nó thôi, tiện thể cũng giúp ta tăng thêm cảm ngộ”
Lực lượng ngũ hành bị hắn rút ra hoang dại cuồng bạo hơn nhiều so với lực lượng đại đạo của hắn, nhưng số lượng thì không nhiều lắm, sau khi dung nhập vào ngũ hành đại đạo thì lập tức bị trấn áp cắn nuốt.
Ngũ hành đại đạo kéo dài hơn một chút.
Tay trái Tô Vũ chém lôi đình, tay phải kết ấn tiếp tục dung đạo.
Hai phe liên tục giằng co.
Tô Vũ ta không phải loại người đứng im chịu đánh, ngươi đánh ta thì ta sẽ rút lực lượng của ngươi.
Âm!
Thổ đạo đã dung hợp với Kim đạo, Ngũ hành đạo xem như đại đạo cơ sở, Tô Vũ dung hợp dễ như trở bàn tay, thổ kim hợp nhất, khí tức sắc bén dung hợp với khí tức ôn hòa nhưng hoàn toàn không có cảm giác không thích hợp.
Có cảm giác hai đạo này vốn chính là một thể.
Sau khi dung hợp hai đạo xong, Tô Vũ bắt đầu dung hợp đạo thứ ba là Thủy đạo.
Kim sinh thủy.
Ba đạo bắt đầu dung hợp, lực lượng lôi đình càng ngày càng hung mãnh, không chỉ vậy, dường như hỗn độn hư không đang chấn động mơ hồ, một cỗ lực lượng cường hãn bài xích Tô Vũ nhằm đuổi hắn đi.
“Ta không đi!”
Tô Vũ gào thét, ta sẽ khai đạo tại đây!
Chương 3148: Cổ Thú Ra Tay.
Đại Chu vương thở dài nhìn Vạn Thiên Thánh, hai người liếc nhìn nhau, đều thấy rõ sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương, gia hỏa này cứng đầu hệt như đứa trẻ vậy.
Tuy rằng quả thật tuổi tác của Tô Vũ không lớn nhưng tình cảnh lúc này thật khiến người ta dỗ khóc dỡ cười.
Nhưng chuyện gặp phải hỗn độn lôi đình trong lúc khai đạo khiến người khác cảm thấy rất ngạc nhiên.
Hiện tại đại đạo còn chưa hoàn thiện.
Hai người càng thêm lo lắng.
Tuy Tô Vũ hành động như một trò đùa nhưng trên thực tế đây là dự triệu nguy hiểm gia tăng, có lẽ tình cảnh sắp tới sẽ còn nguy hiểm hơn dự đoán.
Vạn Thiên Thánh truyền âm: “Ta nghĩ Ngũ hành đạo và Âm Dương đạo sẽ không thành vấn đề, chỉ lo Sinh tử chỉ đạo, đặc biệt là Tử đạo, e là hắn không thể dung hợp được, khi ấy mọi cố gắng đều sẽ tan tành, Vũ đạo không hoàn thiện, cơ sở không vững chắc, hắn sẽ hoàn toàn thất bại”
Đại Chu vương gật đầu, truyền âm nói: “Có lẽ hắn sẽ đặt việc dung hợp Tử đạo vào Vũ đạo ở cuối quá trình, chính hắn cũng biết đạo này khó dung, ngươi có ý tưởng gì không?
Vạn Thiên Thánh trầm mặc nhìn về phía Hà Đồ cách đó không xa, ông truyền âm cho y: “Hà Đồ đạo hữu, lát nữa khi Tô Vũ dung Tử đạo, ta hy vọng ngươi có thể trợ giúp”
Hà Đồ im lặng gật đầu.
Kỳ thật y cũng đang rất khẩn trương.
Tô Vũ có thể hiểu được Tử đạo không?
Dù sao hắn cũng chưa chết bao giờ.
Đương nhiên Tô Vũ cũng tự biết rõ trong lòng.
Giờ phút này quá trình mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi.
Đại đạo tiếp tục dung hợp, lôi đình chỉ là món khai vị, Ngũ hành chỉ đạo bắt đầu nhanh chóng dung hợp thành một.
Nơi xa, Ngũ Hành tộc đều trừng to mắt để quan sát, chỉ sợ bỏ lỡ điều gì.
Phù Thổ Linh xem nghiêm túc nhất.
Ngũ hành hợp nhất cũng là đại đạo của gã, Tô Vũ đang tiến hành quá trình từ không đến có rồi từ có dung hợp thành một, đây là đạo của gã, có lẽ ban đầu Ngũ hành đại đạo đã ra đời như vậy.
Phù Thổ Linh vừa xem vừa vò đầu bứt tai, gã hận không thể lập tức chạy đến gần quan sát, nhưng gã không dám quấy nhiễu Tô Vũ.
Trong tình thế rối rắm ấy, trên người Phù Thổ Linh bất chợt triển lộ lực lượng ngũ hành phân tách, gã tách lực lượng đại đạo ra rồi bắt đầu dung hợp dựa theo thủ pháp dung hợp của Tô Vũ.
Oanh!
Một tiếng nổ vang lên, mọi người giật mình nhìn về phía Phù Thổ Linh, gã đang bị lửa bao trùm, thấy Tô Vũ cũng quay ra sau nhìn mình thì gã lập tức lộ vẻ ngượng ngùng.
Ta không cố ý, chỉ là không nhẫn nại được nữa nên muốn tự mình thí nghiệm mà thôi.
Tô Vũ bật cười, ngoắc ngoắc tay: “Lại đây, đến gần cảm ngộ đi, ta cho phép ngươi dùng ý chí lực dung nhập Ngũ hành chi đạo, hãy tự mình cảm ngộ”
“Không thể” Vạn Thiên Thánh hét to: “Vớ vẩn! Ngươi đang khai đạo đấy”
Giả vờ rộng lượng cái gì?
Vạn Thiên Thánh hơi bực, ngươi đang khai đạo thì sao có thể cho người khác quấy nhiễu?
Nếu Phù Thổ Linh có ý đô gì đó rồi đột nhiên phá hỏng Ngũ hành chỉ đạo thì hắn sẽ thất bại, hắn muốn đánh cược tương lai của mình sao?
Tô Vũ cười vang: “Không sao, ta cũng muốn mượn ngũ hành hợp nhất của Ngũ Hành tộc để cùng thăm dò khai đạo.
Ta không phải thần, không phải cái gì cũng am hiểu, mỗi người chuyên một nghiệp, ta có thể so được với Ngũ Hành tộc tu ngũ hành mấy chục vạn năm tư?”
“Phù Thổ Linh, lại đây, mang theo các vị lão tổ tộc ngươi nữa”
Tô Vũ nói: “Cùng tham khảo đi, hãy dung đạo cho ta xem”
Sắc mặt Phù Thổ Linh biến ảo, gã cắn răng truyền âm cho các vị lão tổ rồi nhanh chóng bay vào trong hỗn độn.
Vạn Thiên Thánh lộ vê bất đắc dĩ.
Tô Vũ làm vậy rốt cuộc là tốt hay xấu?
Sau khi đám người Phù Thổ Linh bay tới, Tô Vũ liền nói: “Giúp ta ngăn cản lực lượng lôi đình, nghĩ cách rút ra lực lượng ngũ hành để bổ sung cho Ngũ hành đạo của ta.
Các ngươi cũng có thể thử cảm ngộ sự tuyệt diệu khi ngũ hành dung hợp”
Mấy người không nói nhiều, lúc trước khi Tô Vũ mở lỗ hổng trên Thời gian đại đạo, bọn họ đã từng thử tu bổ và rút ra lực lượng, ít nhiều cũng có kinh nghiệm.
Sáu vị cường giả nhanh chóng bắt tay vào việc ngăn cản lực lượng lôi đình.
Ở đây không có quá nhiều quy tắc, vậy nên không phải là có thêm người thì lôi đình sẽ mạnh hơn.
Nó vẫn vậy!
Ý chí lực của sáu người dung nhập vào Ngũ hành đạo của Tô Vũ, bọn họ cẩn thận cảm nhận, năm đại đạo đang dẫn dân dung hợp, có xu thế hóa thành một.
Phù Thổ Linh là kẻ cảm thụ rõ ràng nhất, ánh mắt gã lộ vẻ vui mừng.
Chính gã cũng bắt đầu thử hợp nhất ngũ hành, lần này không có dấu hiệu phát nổ nữa.
Gã hiểu rằng Tô Vũ cũng đang thử nghiệm, đây là lần đầu tiên Tô Vũ làm vậy, hắn không dám nhúc nhích lung tung để tránh xuất hiện kết cục đại đạo rung chuyển tan vỡ, Phù Thổ Linh thấy thế thì lập tức đề nghị: “Vũ Hoàng, ta chuyên ngũ hành, để ta thử trước xem, ngài hướng dẫn ta làm thế nào để hoàn toàn hợp nhất, ta làm mẫu cho ngài”
Tô Vũ bật cười.
Chuyện này không phải là không được, nếu Phù Thổ Linh có thể khiến ngũ hành hoàn toàn hợp nhất thì chứng tỏ gã đã đúng, hắn không nói nhiều, một cỗ ý chí lực dũng mãnh tràn vào trong đầu Phù Thổ Linh.
Đây là chuyện đôi bên cùng có lợi.
Ta cho ngươi quan sát ta khai đạo, nếu ngươi nguyện ý cống hiến vì ta thì ta cũng không ngại.
Phù Thổ Linh nhận được tin tức thì lập tức thử nghiệm.
Oanh!
Gã bị lực lượng thủy hỏa trùng kích, đại đạo võ ra, đột ngột hộc máu.
Tô Vũ hơi chấn động.
Thất bại ư?
Phù Thổ Linh không uể oải, ánh mắt gã sáng như tuyết, vội nói: “Vũ Hoàng, không phải bước dung hợp có vấn đề mà là ở thời điểm Ngũ hành đạo khép kín, thủy đạo và hỏa đạo cách nhau quá gần, phải ngăn cách chúng ra”
Tô Vũ đã minh bạch, đây chỉ là tiểu tiết, hắn sẽ không chú ý đến những chỉ tiết nhỏ như vậy.
Nếu hắn để thủy hỏa cách nhau quá gần thì cũng chưa chắc lập tức thất bại, điều này chỉ khiến đại đạo chấn động, e rằng hắn phải cố hết sức để trấn áp.
Phù Thổ Linh lại bắt đầu thử nghiệm.
Một lát sau, khí tức trên người gã thay đổi, không phải cảnh giới tăng lên mà là lực lượng đại đạo thay đổi, bỗng nhiên một cỗ lực lượng ngũ hành hợp nhất bị gã dùng quyền đánh ra, hỗn độn hư không xung quanh liền hóa thành nhà giam.
Đây là lồng giam ngũ hành.
“Được không?
Ánh mắt Phù Thổ Linh càng thêm sáng, cảnh giới của gã vẫn chỉ là Hợp Đạo tứ đẳng tiếp cận tam đẳng, nhưng sau khi lực lượng ngũ hành hoàn toàn dung hợp, gã mơ hồ cảm thấy mình có thể giao chiến với Hợp Đạo nhị đẳng.
Tiến bộ này như một bước lên trời, 3 ngày trước gã mới vừa bước vào Hợp Đạo cảnh mà thôi.
Tô Vũ suy tư, sau đó hắn cũng nhanh chóng hợp nhất ngũ hành, tránh khả năng thủy hỏa đan xen.
Oanh!
Một đại đạo tỏa ra lực lượng ngũ sắc xuất hiện, năm đại đạo hoàn toàn hóa thành một cái, ánh mắt Tô Vũ sáng ngời, lần này hắn tiến hành rất thuận lợi.
Nền móng đã có.
Ngũ hành đạo mới vừa hợp nhất Vũ đạo liền tiến lại gần, nó muốn chủ động dung hợp ngũ hành.
Hai đại đạo vừa tiếp xúc thì bốn phía đã có hư ảnh hiện ra tựa như thế giới thời kỳ hỗn độn.
Khai thiên tích địa xuất hiện lực lượng ngũ hành, trong tân thiên địa có ngũ hành bắt đầu ra đời.
Tô Vũ nhanh chóng trấn áp, lực lượng hỗn độn lại mãnh liệt đánh tới, nó đang ngăn cản hắn khai thiên tại đây.
Tô Vũ không để ý, ngũ hành đại đạo bắt đầu mạnh mẽ dung hợp, bắt đầu khai thiên.
Ẩm.
Tiếng sấm nổi lên bốn phía.
Nơi xa, Trà Thụ bỗng nhiên kinh hô: “Có cổ thú tới, có đánh hay không?”
Lam Thiên lập tức hiện lên bên cạnh nàng, y nhìn về nơi xa, lúc này thật sự có cổ thú xuất hiện trong hỗn độn hư không.
Sắc mặt Lam Thiên khẽ biến, có vẻ cổ thú gần đây đã cảm ứng được động tĩnh nên mới chạy đến.
Sắc mặt y lạnh lùng, ngay sau đó y quát khẽ: “Giết!”
Phải nhanh chóng chém giết nhân lúc cổ thú chưa nhiều, nếu không để cho chúng tụ tập lại thì sẽ rất phiền toái.
Lam Thiên lao lên tấn công, y quát: “Nhanh đánh chết nó, không thể triển đấu”
Không được phép triển đấu, nếu kéo dài thời gian thì rất có thể sẽ hấp dẫn nhiều cổ thú hơn cùng kéo tới.
Trà Thụ khôi phục bản thể, vô số cành lá lan tràn, nàng và Lam Thiên đều có lực lượng hỗn độn, chiến đấu tại đây sẽ không bị bài xích.
Oanh!
Đại chiến lập tức bùng nổ, Lam Thiên khai hỏa toàn bộ thực lực, y đốc hết sức đánh ra một quyền, đầu cổ thú kia liền bị đánh nát.
Đây là một cổ thú có lực lượng thân thể đạt tới Hợp Đạo tam đẳng, nhưng nó vừa xuất hiện thì đã lập tức bị chém giết đương trường.
Y ném thi thể đến chỗ đám người đang quan sát đằng sau: “Đại Minh vương, ngài chế tác trận phù đi! Có khả năng chúng ta cần viện quân”
Trận phù lần trước hầu như đã bị tự bạo phá hủy hết, hiện giờ bọn họ cần mau chóng chế tác một lần nữa.
Đại Minh vương nhận lấy thi thể, ông không dám chậm trễ, vội nói: “Giúp ta tách thi thể, mấy người tới hỗ trợ đi”
Một đám người ào ào xông tới chia việc.
Rất nhanh, trong hư không lại xuất hiện thêm ba đầu cổ thú cực lớn, chúng mang theo khí tức hung lệ bay tới từ sâu trong hỗn độn, quả nhiên có cổ thú tồn tại ở đây.
Một cổ thú trong đó còn có trí tuệ, thậm chí nó còn biết dùng ý chí lực truyền đạt ý mình.
“Lni lại! Đây là hỗn độn chứ không phải là vạn giới, hỗn độn thuộc về chúng ta”
Lam Thiên lười nói nhiều, y trực tiếp lao đến tấn công.
Liệp Thiên Bảng hiện lên che trời, y sẽ không cho đám cổ thú này tụ lại, không thể biết được rốt cuộc chúng có bao nhiêu con, nếu tụ tập lại quá nhiều thì sẽ rất khó giải quyết!
Chương 3149: Gu Thẩm Mỹ Quá Kém.
Tô Vũ biến sắc.
Quả thật là có cổ thú! Cục diện phiền toái nhất bắt đầu rồi!
Giờ phút này Ngũ hành đại đạo đang dung hợp với Vũ đạo, khí tức Tô Vũ cũng đang biến hóa, hắn cố gắng gia tốc, đẩy nhanh tiến độ sáng lập Âm Dương đạo.
Trang sách hiện ra.
Mấy người Phù Thổ Linh thấy thế thì mau chóng rút lui để tránh quấy nhiễu Tô Vũ sáng lập âm dương.
Tô Vũ gần như đồng thời sáng lập hai đầu đại đạo này.
Âm dương đan xen, một tối một sáng.
“Định âm dương!”
Âm khí hạ xuống, dương khí nổi lên, nơi Tô Vũ khai đạo hóa thành một mảnh hư không, khí tức hỗn độn trong hư không vỡ bờ tràn đến cướp đoạt quyền khống chế với Tô Vũ.
Oanh!
Tiếng đại đạo so tranh vang lên, đại đạo đan xen, lực lượng va chạm, Tô Vũ lùi lại mấy bước, miệng hắn ứa đầy máu tươi.
Rõ ràng là khai đạo trong hỗn độn khó hơn tưởng tượng của hắn.
“Khai thiên địa!”
Thần văn thiên địa hiện lên rồi lập tức dung nhập vào hai trang sách, rất nhanh lại có hai đạo hiện ra.
“Hắn đang gia tốc”
Đại Chu vương sốt ruột: “Hình như áp lực còn lớn hơn dự đoán.
Cùng lúc khai nhiều đạo như vậy thì hắn sẽ không có thời gian để sai lầm, rốt cuộc nên làm thế nào đây?”
Hắn không được phép phạm lỗi.
Nếu Tô Vũ thành công trong một lần thì không cần điều chỉnh lại, nhưng chuyện này là bất khả thi.
Vạn Thiên Thánh chợt quay sang hỏi Phì Cầu: “Phì Câu tiền bối, lần trước ngươi còn một viên trận phù đúng không?”
“Đúng”
“Cho ta”
Phì Cầu chớp mắt hỏi: “Ngươi muốn đi giết cổ thú à?”
«Ù?
“Để ta đi cho” Phì Câu vẫy đuôi: “Ta lợi hại hơn ngươi”
Vạn Thiên Thánh bật cười: “Vậy thì phiền tiền bối ngăn cản không cho cổ thú xâm nhập vào nơi Tô Vũ khai đạo, nếu không thì hắn sẽ gặp nguy hiểm”
“Ta hiểu rồi”
Phì Cầu lập tức bay ra, trong miệng còn ngậm theo một chiếc giày, còn cách rất xa mà nó đã ném giày vút tới.
Oanh!
Chiếc giày cường đại lập tức giãm chết một con cự thú!
Trong khi Tô Vũ khai đạo, khu vực hỗn độn thượng giới, Địa Ngục Môn bỗng nhiên chấn động một thoáng, ngay sau đó mấy đôi mắt xuất hiện phía sau cửa.
“Hình như đã xảy ra chuyện”
“Chúng ta bị phong ấn không thể ra ngoài.
Cho cổ thú Hỗn Độn Sơn đi tra xét đi”
Rất nhanh, dao động lực lượng truyền ra.
Phía trên Địa Ngục Môn, trong đại điện, lão tổ mà Nguyệt Hạo từng nhắc đến đang bàn sự vụ, bỗng nhiên sắc mặt lão khẽ biến, lão nhíu mày hỏi: “Địa Ngục Môn làm sao vậy?”
Một dao động đặc thù đang lưu chuyển.
Lão tổ thì thào: “Hỗn độn có dị biến phải không?”
Rốt cuộc là dị biến gì?
Lão đằng không lên cao, quan sát tứ phương mà vẫn không cảm nhận được bất cứ dị biến gì.
Dị biến từ đâu ra?
Bỗng nhiên vô số cự thú trong Hỗn Độn Sơn rít gào, ngay sau đó mấy chục cổ thú được một đại điểu cấp bậc Thiên Tôn dẫn dắt điên cuồng bay về phía sâu nhất trong hỗn độn.
Lão tổ sẽ không tiến vào nơi đó vì rất dễ bị lạc.
Trong hỗn độn không có phương hướng, không có ranh giới cũng không có thiên địa, rất dễ bị lạc ở trong đó, dẫn tới không thể trở về.
Lão tổ nhíu mày, ban đầu lão không để ý lắm nhưng ngay sau đó lão bỗng nhiên biến sắc: “Không tốt”
Mấy người Nguyệt Hạo đều nhìn về phía lão.
Lão tổ nói: “Đáng chết, hỗn độn thú rời đi vậy thì vòng phòng thủ của chúng ta..”
Nghe vậy, mấy người cũng biến sắc.
Đúng lúc này, một tiếng cuồng tiếu truyền đến: “Cổ thú rời đi rồi, cường giả vạn tộc còn không mau nhân cơ hội lật tung hang ổ Ngục vương”
Hỗn độn cổ thú gây ra không ít phiền toái cho vạn tộc.
Giờ phút này bọn chúng bỗng nhiên lũ lượt chạy đi, đó không phải là cơ hội trời ban thì là cái gì?
Sắc mặt lão tổ khẽ biến, lão nhanh chóng bay lên quát: “Cuồng đồ lớn mật, Nguyệt Hạo, các ngươi đánh chết tên cuồng đồ này cho ta”
Lão nhanh chóng bay về phía hỗn độn rừng rậm, ngăn cần cường giả vạn tộc.
Hỗn độn thú đột ngột chạy mất, hiển nhiên vạn tộc sẽ tóm lấy cơ hội hiếm có này.
Còn vấn đề hỗn độn thú đã chạy đi đâu thì có quỷ mới biết.
Giờ khắc này.
Táng Hồn sơn.
Bách Chiến sốt ruột đứng lên: “Xảy ra biến cố sao? Hỗn độn thú bỗng nhiên lao đi, trong hỗn độn có biến cố gì ư?”
Sâu trong hỗn độn là khu vực rất thần bí.
Bách Chiến không thể hiểu tại sao đại lượng cổ thú đồng loạt lao đầu tới đó!
Chẳng lẽ thượng giới sẽ bùng nổ đại chiến trước dự tính?
Lúc trước chỉ là giao chiến nhỏ để thăm dò, một mình Cự Phủ không đủ để khiến hai phe dốc sức chiến, nhưng hiện tại có lẽ vạn tộc sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Quả nhiên trong lúc Bách Chiến đang trầm ngâm, một cây trúc lớn chợt quất thẳng về hướng Hỗn Độn Sơn.
Âm thanh của Tam Nguyệt vang dội thiên địa: “Cổ thú tứ tán, cơ hội của chúng ta đến rồi, giết cả nhà bọn chúng đi”
Oanh!
Trong hư không, một quyền khổng lỏ xuất hiện đánh nát cây trúc, Tam Nguyệt cười lớn: “Lão gia hỏa đã xuất hiện, xem ra cổ thú thật sự chạy rồi”
“Ngươi là ai? Ngục vương là gì của ngươi?”
“Nếu ngươi là hậu duệ của Ngục vương thì ngươi chết chắc rồi”
Thân hình Tam Nguyệt phóng đại ngàn vạn lần, lão lộ vẻ hung lệ: “Chi mạch các ngươi phải chết! Cha ta đã chết trong tay Ngục vương, nếu ngươi là con trai của Ngục vương thì dù có là chủ nhân quy tắc thì lão tử vẫn muốn làm thịt ngươi”
Oanh!
Tam Nguyệt cầm cây trúc lớn điên cuồng tấn công đối phương, rất nhanh, Thiên Mệnh cùng mấy người Nguyệt Thiên Tôn cũng xuất hiện trợ chiến.
Lần xâm nhập này rất thuận lợi, bởi vì không còn cổ thú ngăn cần, tốc độ của đám Thiên Tôn đều nhanh đến mức không thể tưởng tượng.
Lão tổ chi mạch Ngục vương vừa đánh vừa thầm mắng.
Đáng chết!
Tại sao cổ thú lại chạy mất?
Chuyện lần này hoàn toàn đánh võ ấn tượng của cổ thú đối với lão, đám cổ thú này rất hiếm khi tiến sâu vào trong hỗn độn, vì sao hôm nay bọn chúng đồng loạt chạy về một phương hướng?
“Sâu trong hỗn độn xảy ra dị biến ư?”
Lão tổ không dám nghĩ nhiều, giờ phút này phiền toái lớn nhất chính là vạn tộc sẽ nhân cơ hội tấn công.
“Nguyệt La, Nguyệt Hạo, Nguyệt Minh”
Mấy vị cường giả cấp bậc Thiên Tôn từ nơi xa bay tới, bọn họ dũng mãnh lao lên nghênh chiến cường địch, nơi xa hơn nữa, Cự Phủ cầm rìu lớn điên cuồng trốn chạy.
Chờ Nguyệt Hạo rời đi thì gã lại quay về tấn công khiến Nguyệt Hạo không thể không dừng bước, gã ta nghiến răng nghiến lợi tiếp tục tấn công Cự Phủ Hầu.
Gia hỏa này gần đây rất hay gây chuyện.
“Cự Phủ, chúng ta không oán không thù..”
“Cút mẹ nhà ngươi đi!”
Cự Phủ Hầu rít gào: “Tam Nguyệt nói lão tử nợ Tô Vũ một mạng, nếu thế thì để lão tử giết đầu sô gây tội là ngươi, coi như trả hết nợ nần, ngươi nằm xuống cho lão tử giết rồi lão tử sẽ đi ngay”
“Không đúng, vẫn còn người khác, cháu gái ngươi nữa, lần trước còn hai ngươi sống sót.
Giết hai ngươi xong coi như đã báo thù cho bọn họ, dù sao Tô Vũ vẫn chưa chết, Nguyệt Hạo để ta giết cho xong việc đi, chừng nào hai ngươi chưa chết thì ta sẽ không bỏ qua?
Nguyệt Hạo vô cùng tức giận: “Vậy thì ngươi chết đi”
Nói chuyện với Cự Phủ hoàn toàn là không thông, không thể giao lưu với gã.
Cự Phủ cứ khăng khăng nói rằng gã nợ Tô Vũ một mạng, đương nhiên câu nói dùng mạng trả mạng chỉ là vô nghĩa.
Lúc trước Tô Vũ chỉ tổn thất thảm trọng chứ bản thân hắn thì chưa chết.
Ngày đó trong đám người bị hắn tập kích chỉ còn Nguyệt Hạo và Vũ Hi sống sót, giết hai người này xong Cự Phủ xem như đã trả hết nhân tình.
Ngày nào mà hai kê này còn chưa chết thì ngày đó gã còn thiếu nợ Tô Vũ.
“Giết!”
Cự Phủ Hầu cầm rìu quét ngang thiên địa, gã điên cuồng hét: “Đám tôn tử vạn tộc kia, đánh đi, đốc toàn bộ lực lượng mà đánh! Nhất mạch Ngục vương không còn cổ thú phòng ngự nữa, chưa chắc đã làm gì được các ngươi.
Các ngươi muốn chờ cổ thú trổ lại để ngăn cản các ngươi ư? Các ngươi ngu à?”
“Bách Chiến, ngươi chết đi đâu rồi? Sao tiện nhân Nguyệt La đã trở vẻ? Ngươi lại bị trấn áp đấy à? Má nhà ngươi, ngươi lại trũng mỹ nhân kế ư?”
“Bách Chiến” Cự Phủ Hầu rống to: “Tiện nhân Nguyệt La xấu như vậy, không mông không ngực, vừa nhìn liền biết là không phải thứ tốt, sao ngươi lại bị lừa? Ngươi có đầu óc không? Óc heo à?”
Gã cảm thấy Nguyệt La rất xấu.
Eo kia vặn vẹo uốn éo không sợ bị gãy ư?
Mông cũng không đủ lớn.
Khuôn mặt không đủ đầy đặn, không được cái nết gì cả, sao Bách Chiến có thể coi trọng ả ta?
Gã thật sự không hiểu nổi!
Nơi xa, Nguyệt La vốn đang cười duyên bay đi nghênh chiến người khác bỗng nhiên sắc mặt cứng đờ, ả quay đầu nhìn về phía Cự Phủ Hầu.
Có một số việc thật sự không thể nhẫn được.
Cự Phủ Hầu cảm nhận được khí tức đang lao tới thì lập tức cuồng tiếu: “Lão tử dụ được cả Nguyệt La và Nguyệt Hạo rồi, giết chết bọn họ đi.
Đám tôn tử vạn tộc nỗ lực hơn đi!”
“Lão tử chạy trước đây.
Nguyệt La, đồ đàn bà xấu xí, ngươi chỉ xứng thông đồng với cái tên Bách Chiến chưa trải sự đời mà thôi.
Ánh mắt Võ vương đại nhân rất tốt, lão tử đã gặp qua các phu nhân của Võ vương rồi, mông ai cũng tướng dễ sinh, ngươi không so sánh được đâu”
Cự Phủ Hầu vừa trốn chạy vừa không quên khen Võ vương một câu.
Hẳn là Bách Chiến chỉ thích gu độc lạ.
Vũ phu chúng ta đương nhiên không thể cưới loại vợ xấu xí này.
Gu của Bách Chiến chẳng phù hợp thẩm mỹ vũ phu gì cả.
Chương 3150: Bát Dực Hổ.
Thượng giới xảy ra đại chiến, tình hình rất rối loạn.
Đương nhiên lúc này Tô Vũ còn chưa biết và cũng không thể biết được thượng giới đã loạn, hắn chỉ biết mình phải nhanh chóng khai đạo.
Tình thế hiện tại rất phiền toái, cổ thú càng ngày càng nhiều.
Phía trước, Lam Thiên, Trà Thụ và Phì Cầu đang hợp sức giải quyết, đánh chết cổ thú xong thì ném thi thể cho Đại Minh vương để chế tạo phù chú, tránh bị đại đạo bài xích ở khu vực hỗn độn.
Người không có phù chú cũng có thể tiến vào vùng hỗn độn nhưng sẽ hấp dẫn nhiều cổ thú đến hơn.
“Định âm dương, phân thiên địa” Tô Vũ hét to: “Nhìn đây, đừng tham chiến, xem đạo đi! Đừng bị quấy nhiễu! Thực lực mạnh rồi thì quấy nhiễu sẽ không còn là quấy nhiễu nữa, hiểu chưa?”
Hắn cần mọi người mạnh hơn chứ không phải nghĩ cách đi ngăn cản cổ thú vào lúc này, ít nhất là tạm thời không cần.
Mọi người nghe vậy liền cảnh tỉnh bản thân, tập trung quay lại xem đạo.
Đây đích thật là một cơ hội hiếm có.
“Khai thiên tích địa, định càn khôn”
Âm ẩm âm.
Trong hỗn độn, một tân thế giới đang ra đời, có ngũ hành sôi trào, có âm dương lưỡng cách, có thiên địa sơ phân.
“Sinh tử âm dương, tam tài tứ tượng, ngũ hành bát quái..”
Đại đạo từng bước sáng lập, từng đại đạo hiện ra, nhưng Tô Vũ vẫn chưa phác họa Sinh tử đạo.
Sinh tử là khó nhất.
Các đại đạo được hắn dung hợp lại với nhau, đại đạo cũng có quy luật.
Âm âm ầm.
Lôi đình nổi lên bốn phía đánh nát hư không, chúng muốn phá hủy tân thế giới này.
“Tinh Vũ định thiên địa”
Một đại ấn lao lên trấn áp tân thiên địa.
Ánh mắt Tô Vũ lóe lên vẻ tàn nhẫn, nếu không còn cách nào khác thì ta sẽ phá Tinh Vũ Ấn để củng cố thế giới này, hiện giờ tân thế giới đang bị hỗn độn bài xích kịch liệt khiến cho khắp nơi lung lay bất ổn.
“Ổn, Cố, Định, Trấn, Áp”
Tô Vũ hét to từng tiếng, từng thần văn hiện lên dung nhập vào Văn Minh Chí, từng trang sách bay ra sáng lập đại đạo, chúng đều có hiệu quả củng cố trấn áp thiên địa.
Đám cường giả trong Quy Khư chi địa xem mà hoa cả mắt.
Tô Vũ có nhiều đại đạo như vậy ư? Quả là đáng sợ!
Hắn mới bao nhiêu tuổi? Sao hắn lại làm được?
Tô Vũ không có thời gian để ý tới bọn họ, những đại đạo vừa sáng lập còn chưa dung hợp vào Vũ đạo, Vũ đạo vẫn chưa đây đủ.
Đám đại đạo mới xuất hiện còn đang đứng riêng lẻ chia tách.
Tô Vũ nhanh chóng dung hợp đám đại đạo này lại, vừa bện đạo vừa truyền ra đại đạo chi âm: “Vũ đạo không được đây đủ, còn thiếu sinh tử, tạm thời chưa cần phác họa sinh tử vội, phân đoạn khai đạo bện thành ba đoạn đại đạo, Vũ đạo là khởi nguồn, Vạn đạo văn minh làm trung tâm, Trụ đạo là kết thúc”
Mọi người cực kỳ lo lắng.
Hiện giờ Tô Vũ không hoàn thiện Vũ đạo e rằng không phải là vì muốn phân đoạn mà là vì hắn không nắm chắc.
Với tính cách của Tô Vũ, nếu hắn có nắm chắc thì đã khai Sinh tử chi đạo trước rồi.
Oanh!
Thêm một tiếng vang lớn truyền đến, lần này không phải do Tô Vũ mà là do đám cường giả đang chiến đấu ở nơi xa.
Giờ phút này có một cự thú khổng lô lao tới.
Khí tức cự thú kia vô cùng cường hãn, nó nhìn thẳng về phía Tô Vũ, trong ánh mắt to lớn lộ vẻ ngưng trọng và ngoài ý muốn, ngay sau đó đột nhiên nó nói ngôn ngữ thông dụng, giọng nói còn rất vang vọng.
“Không ngờ lại có người khai thiên ở thời đại này”
Cự thú kia thoạt nhìn là mãnh hổ, nhưng trên lưng lại mọc cánh, trông hơi giống Phi Thiên Hổ, nhưng xét ra thì nó lại có tới bốn đôi cánh.
Có khả năng một vài chủng tộc vạn giới có nguồn gốc từ hỗn độn cự thú, sau đó chúng dung nhập vạn giới rồi dần dần bị biến đổi.
Có lẽ thời xa xưa Thực Thiết tộc, Không Gian tộc và Hống tộc đều là cự thú hỗn độn.
Nếu năm xưa Hoang Thiên Thú không chết, nó thành công dung nhập vạn giới thì có lẽ sẽ sáng lập ra Hoang Thiên Thú nhất tộc.
Cự thú này có lẽ chính là nguyên hình của Phi Thiên Hổ.
Cự thú nói ngôn ngữ thông dụng, hiển nhiên là nó đã từng tiếp xúc với sinh linh vạn giới, giờ phút này nó hơi lộ vê chấn động và ngoài ý muốn nhìn Tô Vũ: “Chưa nắm giữ đại đạo vạn giới mà dám trực tiếp khai thiên.
Ngươi là kẻ khai thiên yếu nhất mà ta từng thấy”
Có vẻ con thú này từng gặp không chỉ một vị khai thiên giả.
“Ngươi khai thiên nhờ năng lực của ngươi, nhưng ta biết vạn giới có câu nói thế này, đoạn tiền đồ của người ta, thù sâu như biển, không chết không ngừng”
Mãnh hổ cảm khái: “Ngươi khai thiên trong hỗn độn, xâm chiếm lãnh địa hỗn độn cổ tộc chúng ta, không gian sinh tồn của chúng ta càng ngày càng nhỏ, nếu không ngăn cản thì nay một người khai thiên, mai lại có thêm kẻ khác, vậy thì hỗn độn này sẽ không còn là hỗn độn nữa.
Chúng ta không muốn dung nhập vào cái gọi là vạn giới, không muốn bị đeo lên gông xiềng, chúng ta tự do tự tại trong hỗn độn, sao phải chịu kẻ khác ước thúc? Cái gọi là khai thiên đạo chính là gông xiềng, hết tầng này đến tầng khắc”
Giọng nói của nó có chút thổn thức: “Đây là đạo tranh, là đại đạo tranh chấp.
Chúng ta sẽ không cho phép ngươi thành công khai thiên, chúng ta khâm phục vạn giới có người thiên phú vô song có thể khai thiên, nhưng không có nghĩa là sẽ để mặc ngươi thành công làm vậy”
Nó vẫn chưa xông đến tấn công chém giết, tác phong có về khá văn nhã.
Đầu tiên là trình bày ân oán, nói thẳng Tô Vũ đang cướp địa bàn của hỗn độn thú, đây là đạo tranh, là việc không được phép xảy ra.
Nó khâm phục thiên phú của Tô Vũ nhưng nó sẽ ngăn cản Tô Vũ.
Tô Vũ vốn đang ôm tâm lý đề phòng, nay nghe vậy thì không nhịn được cười: “Ngươi nói không sai, có điều ta cũng không cảm thấy ta sai.
Đại tranh chỉ thế, ta khai đạo của ta, hỗn độn không phải của ngươi cũng không phải của ta, nó vốn là hỗn độn.
Ngươi không dám tính sổ với Thời Gian Chi Chủ hay Tử Linh Chi Chủ mà chỉ tìm ta chính là vì ta nhỏ yếu.
Nếu ngươi nhỏ yếu thì ngươi cũng có tội, chúng ta không có lỗi, chỉ là thời đại này tôn thờ cường giả mà thôi”
“Có lý!”
Mãnh hổ kia không cảm thấy có vấn đề gì, quả thật hỗn độn cổ tộc cũng coi trọng thực lực.
“Vậy thì lần này phải chiến một trận rồi”
Một tiếng rít gào kinh thiên vang vọng bốn phía, mãnh hổ vỗ cánh, nó phá không lao đến tấn công Tô Vũ.
Cùng lúc đó, Tiểu Bạch Cẩu lập tức phóng to hình thể, hóa thành sinh vật có kích thướng tương đương mãnh hổ, Phì Cầu nhe răng trợn mắt cảnh cáo: “Lui lại!”
Tiểu Bạch Cẩu hung thần ác sát giương nanh múa vuốt.
Bát Dực Hổ chấn động: “Hóa ra là Phệ Thiên Thần Khuyển.
Không phải năm xưa ngươi đi theo đại năng Nhân tộc rời khỏi hỗn độn sao? Chẳng lẽ đại năng kia đã biến mất rồi?”
“Hả?”
Tiểu Bạch Cẩu không hiểu.
“Ngươi thoái hóa rồi” Cự hổ cảm khái: “Năm xưa ngươi là Phệ Thiên Thần Khuyển, mà nay thực lực ngươi còn không mạnh bằng ta, năm xưa ngươi cắn nuốt hỗn độn cự nhật, cường hãn vô biên, không ngờ giờ lại yếu như vậy, hay ngươi chỉ là hậu duệ của Phệ Thiên Thần Khuyển mà thôi?”
Tuy cự hổ này không phải chủ nhân quy tắc nhưng khí tức không yếu hơn Thiên Tôn, có khả năng là còn mạnh hơn, thậm chí là nhỉnh hơn Nguyệt Hạo một ít.
Cự hổ nói xong, nó mạnh mẽ võ cánh, xé rách hư không lao đến.
“Cường giả hỗn độn đã bị phong ấn, chúng ta chỉ là Hỗn độn tộc còn ở lại, những gì thuộc về thời đại hỗn độn thì đều đã trở thành quá khứ.
Nhưng Hỗn độn cổ tộc chúng ta sẽ không cho phép các ngươi cắn nuốt hỗn độn.
Đây là nhà của chúng ta, Phệ Thiên Thần Khuyển, tuy năm xưa ta không dám tranh phong với ngươi, nhưng nay ngươi dám trợ giúp kẻ này khai thiên thì ta sẽ phải giết ngươi”
Trong mấy câu nói ngắn ngủi đã ẩn chứa vô số thông tin.
Cường giả hỗn độn đã bị phong ấn.
Tô Vũ vừa khai đạo vừa lắng nghe, có về con hổ này biết không ít, hắn bèn lên tiếng hỏi: “Phong ấn trong Địa Ngục Môn ư? Hỗn độn cũng muốn trở về sao?”
“Đương nhiên!”
Giọng nói của cự hổ chấn động trời đất: “Chẳng lẽ thiên địa này thuộc về các ngươi?
Không, nó thuộc về chúng ta! Tất cả rồi sẽ quay về hỗn độn.
Nhân tộc, tộc ngươi cũng là một chủng tộc của hỗn độn, vạn tộc đều là Hỗn độn tộc, hỗn độn không tốt ư? Sáng lập chư thiên vạn giới còn chưa đủ sao? Vì sao phải khai thiên tiếp?”
Thế gian vạn vật sẽ trở về hỗn độn.
Hiển nhiên Nhân tộc cũng không ngoại lệ.
Vạn giới mở ra, thượng giới, Tử Linh giới vực được sáng lập, hiện giờ lại muốn mở ra thiên địa khác, Hỗn độn cổ tộc chắc chắn sẽ không đáp ứng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







