- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 616 : Ai Cười Đến Cùng, Người Đó Là Kẻ Chiến Thắng. (c3076-c3080)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 616 : Ai Cười Đến Cùng, Người Đó Là Kẻ Chiến Thắng. (c3076-c3080)
❮ sautiếp ❯Chương 3076: Ai Cười Đến Cùng, Người Đó Là Kẻ Chiến Thắng.
Nam tử mặc kim bào khẽ nhếch môi, đoạn nói: “Đi thôi, thượng giới không thích hợp ở lại nữa, tới Táng Hồn Sơn ngồi xem thượng giới này mây vần gió nổi thế nào! Song phương thực lực tương đương, đấu với nhau thì nhất định sẽ rất thú vị!”
Sau lưng, nữ tử xinh đẹp vội hỏi: “Vậy ta thì sao?”
“Ngươi lưu lại đi!”
Nam tử quay người lộ ra tiếu dung, vẻ mặt uy nghiêm lại phá lệ ấm áp: “Ngươi không thể đi, ngươi đi thì kế hoạch sẽ có vấn đề lớn!”
Dứt lời, hắn quay sang hỏi đám người Vân Thủy Hầu: “Trấn Nam Hầu đang ở hạ giới sao? Ta không cảm giác được dấu vết của ông ấy”
“Hẳn là đang ở hạ giới.
Chỉ là lần trước nhục thân đã bạo… “
“Không sao cải!”
Bách Chiến bình tĩnh ngắt lời: “Nhục thân phát nổ mà thôi, người khác muốn khôi phục rất khó, nhưng đối với ta thì lại quá đễ.
Thân thể đạo vốn thuộc về ta, chỉ phát nổ nhục thân thì khôi phục sẽ rất đơn giản!”
“Bệ hạ, thế nhưng hạ giới là lãnh địa của tân Nhân Chủ, chúng ta.. “
Vân Thủy Hầu mới nói được một nửa, Bách Chiến đã xua tay ngắt lời nàng, hắn nhìn về phương xa: “Sai rồi, hạ giới không phải địa bàn của bất luận người nào! Nếu có thì cũng phải là của ta! Mà có lẽ hắn đã sớm mang theo người nhà rời đi rồi!”
Vân Thủy Hầu lộ ra về kinh sợ!
Nguyệt La vũ mị thì yếu ớt cười hỏi: “Lời này giải thích thế nào?”
“Ngươi cứu trở về đều là người của ta!”
Bách Chiến vô cùng bình tĩnh: “Người của hắn thì sao? Chết hết rồi à?”
Vân Thủy Hầu vội vàng đáp: “Người của hắn đều rất nghe lệnh, đã tự bạo toàn bộ.
Duy nhất Phì Câu không tự bạo thì đã được hắn mang đi”
Bách Chiến rơi vào trầm tư, một lát sau, hắn khẽ cười, thân hình cao lớn mà cười lên cực kỳ đẹp mắt.
“Vừa đi vừa nói, kể nhiều thêm về hắn đi, ta muốn nghe!”
“Vâng!”
Vân Thủy Hầu đáp lời, rất nhanh lại bảo: “Đúng rồi, hắn đã lấy Nhân Hoàng Đại Đạo Đỏ, còn cả Tinh Vũ ấn nữa”
Bách Chiến hơi ngạc nhiên: “Tinh Vũ ấn à? Năm đó ta đã đi tìm nhưng không thể tìm được, xem ra đại ấn ấy vô duyên với ta! Không sao, hắn cầm thì cứ cầm đi, không ảnh hưởng gì hết”
“Thế nhưng.. “
“Không nhưng nhị gì cả!”
Bách Chiến ngắt lời nàng, cười nhạt: “Nhân Hoàng tuy mạnh nhưng cũng không phải cường giả duy nhất, hắn thừa kế căn cơ của Nhân Hoàng thì cứ để hắn kế thừa đi!
Nhân tộc này, vạn tộc này dù sao cũng không phải của riêng một mình Nhân Hoàng!
Huống chi, dù cho là Nhân Hoàng thì từ sau khi Nhân tổ truyền thừa mới có Nhân Hoàng! Nhân tổ phía trước, Nhân Hoàng đứng sau!”
Bách Chiến bình tĩnh tự nhiên, cũng không vì chuyện Tô Vũ kế thừa Tinh Vũ ấn và Đại Đạo Đồ mà cảm thấy không ổn hay lo lắng.
Vân Thủy Hầu lại báo cáo: “Có lẽ hắn đã làm đứt gãy Bút đạo, trước đó hắn từng kế thừa Bút đạo của Văn vương”
“Bút đạo?”
Bách Chiến trầm ngâm một hỏi, cười nói: “Bút đạo không dễ đứt đoạn như vậy đâu, đại đạo này không yếu, một vị Chuẩn vương như hắn sao có thể làm gãy triệt để được? Chỉ là hắn thiêu đốt kết nối của bản thân, nếu muốn thì vẫn có thể tùy thời kết nối, có điều giờ phút này hắn không cách nào vận dụng được mà thôi!”
Một đầu đại đạo há lại dễ dàng bị đứt đoạn như vậy?
Đó còn là quy tắc đại đạo chân chính, là đại đạo thành tựu của Văn vương năm xưa.
Nói rồi Bách Chiến đạp không rời đi: “Đi thôi, thượng giới sắp rối loạn, chúng ta ở lại đây thì dễ bị phát hiện, sẽ xảy ra phiền phức!”
Ở đằng sau, Nam Khê Hầu vội lên tiếng: “Bệ hạ, Cự Phủ còn nằm trong tay bọn hắn”
“Không có việc gì, Tam Nguyệt đang ở đây, cộng thêm bây giờ thế cục hỗn loạn, Tam Nguyệt hẳn là sẽ nghĩ biện pháp cứu gã ra!”
Bách Chiến không quay đầu lại: “Huống chỉ hình như Cự Phủ cũng không triệt để đi theo ta, tạm thời không cần quản gã!”
“Vâng!”
Nam Khê Hầu nghe lệnh, rất nhanh không nói gì nữa.
Một nhóm năm người đạp không lao đi, trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ.
Cùng lúc đó.
Đạo Nguyên chi địa.
Tô Vũ lại trở về nơi này, sắc mặt hắn trắng bệch nhưng lại nở nụ cười tươi tắn, quay đầu nhìn về phía cực Tây.
Bây giờ Đạo Nguyên chi địa cơ hồ không có ai.
Phì Cầu lại uể oải đến cực hạn, cái đuôi của nó đã đứt mất, trên thân nó toàn là máu, râu rĩ nói: “Tô Vũ, ta đánh không lại tên kia, chúng ta thua rồi!”
Trận chiến này thua đến thê thảm!
Dù giết rất nhiều người nhưng họ vẫn thua, thất bại thảm hại, lực lượng Tô Vũ tích lũy mấy năm lại bị thiêu rụi trong vòng một giờ, quá sức tuyệt vọng!
“Thua ư?”
Tô Vũ cười khẽ: “Kê cười được đến cuối cùng mới là kê chiến thắng, ai nói hiện tại ta đã thua?”
“Ngài còn mạnh miệng!”
Ở bên cạnh, Thông Thiên Hầu lẩm bẩm một tiếng: “Chúng ta thật sự đã thua rồi!”
Thật thê thảm!
Khi đi lên cực kỳ hăng hái, nhân tài đông đúc, khi trở về thì tổn thất nặng nề, mười không còn một!
Thật là thê lương!
Tô Vũ nhìn sang Thông Thiên Hầu, cười hỏi: “Ngươi có quen Bách Chiến không?”
“Không quen”
“Cũng phải”
Tô Vũ gật đầu: “Ngươi một mực ở trong Tinh Vũ phủ đệ, há có thể quen được, Bách Chiến đại khái cũng rất ít hoặc nên nói là không đến bên kia”
“Ta chưa từng thấy hắn” Thông Thiên Hầu ngẫm nghĩ rồi lại bổ sung thêm: “Bất quá nếu hắn ngụy trang lên vào thì ta cũng không biết được đâu!”
Có lý!
Tô Vũ cười khẽ: “Hắn là thế!”
“Ngài còn có thể cười được à?”
Thông Thiên Hầu bày ra về mặt tang thương, bây giờ mà còn có thể cười được?
Thôi, ta hiểu rồi, hẳn là miễn cưỡng cười gượng để che đi sự đau khổ trong lòng.
Quá bi ail Nhân Chủ mới của thế hệ này vừa quật khởi liền bị người ta đánh ngã, có thể bảo trì tâm tính không sụp đổ thì đã là không tệ.
Y khổ não nói: “Ngay từ đầu nhìn thấy có thêm một vị Thiên Tôn thì lẽ ra chúng ta nên chạy đi, nếu vậy thì sẽ không bị đánh thành dạng này!”
Nhiều vị Thiên Vương cùng Hợp Đạo thế kia cơ mà, nhìn xem, chỉ sau một trận chiến đã chết hết rồi!
Chỉ còn lại một con chó!
Về phần y cũng chỉ là một cánh cửa, có tác dụng gì đâu!
Thực lực còn chưa tới nhị đẳng!
Tô Vũ đã bị phế đi, cảm giác bây giờ y dùng một tay cũng có thể bóp chết hắn.
Thật thê lương!
“Anh hùng mạt lộ, haiz!”
Thông Thiên Hầu cảm khái một tiếng, quá thảm hại rồi, trận chiến này có lẽ đã đánh cho Tô Vũ triệt để không còn lòng tin gì nữa.
Dù dưới hạ giới còn có Hợp Đạo, thế nhưng không có cách nào đánh tiếp được.
Thượng giới có cả đống Thiên Tôn, hình như còn có cả chủ nhân quy tắc!
Ngoại trừ một con chó thì Tô Vũ cũng chỉ còn lại một con rùa.
“Ngươi có thể ít nói đi vài câu không?”
Tô Vũ nhìn về phía y, ánh mắt bất thiện: “Không biết nói chuyện thì mau ngậm miệng!”
Thông Thiên Hầu còn muốn nói tiếp, ngươi bây giờ rất yếu, ta không nghe ngươi cũng chẳng sao, vừa nghĩ tới đó thì dư quang bỗng liếc nhìn sang Phì Cầu, trong nháy mắt bèn ngậm miệng, thôi được rồi, vị này vẫn còn một con chó, ta đánh không lại nó.
Thôi vậy, không đấu võ mồm với hắn nữa!
Phì Cầu cũng uể oải: “Tô Vũ, làm sao bây giờ? Chúng ta còn cứu được chủ nhân không?”
Đánh thua rồi!
“Đám Bánh Nhân Đậu đều đã chết cả.. “
Tô Vũ bật cười: “Ai nói y chết rồi? Bớt rầu rĩ đi, có gì đâu chứ! Chuyện tốt mà, trận chiến này chúng ta đại thắng!”
Thực sự là đại thắng!
Sau trận chiến ban nãy, rất nhiều nghỉ hoặc trong lòng hắn đã được giải đáp, rất nhiều suy đoán trở thành sự thật!
Tô Vũ mỉm cười nói: “Trước đó thực lực phe ta tích lũy quá nhanh nên hơi phù phiếm, bây giờ chúng ta chỉ lấy chất mà thôi! Cái này gọi là vứt bỏ hành lý, nhẹ nhàng lên trận, đó là chuyện tốt! Các ngươi bớt nói nhảm đi! Trước hết cứ xuống hạ giới cái đã! Tới hạ giới, ta sẽ mang theo hết thảy nhưng người mà ta nên mang đi, còn lại thì cứ lưu cho hắn ta!”
Tô Vũ sở sờ cằm: “Hắn không sai, ta cũng không sai, thế nhưng hắn xếp người vào chỗ ta thì chính là hắn sai rồi! Bắt ta cõng hành lý cho hắn lại càng là sai lầm! Món nợ này chúng ta sẽ tính sau!”
Nói đến đây, Tô Vũ cười lạnh một tiếng: “Tất cả mọi người đều đang hòa vào cuộc chơi, chỉ xem là ai chơi tốt đến cuối cùng mà thôi! Thực lực hắn mặc dù mạnh hơn ta một chút, thế nhưng dù hắn mạnh hơn thì cũng chưa tới tình trạng kia, nếu không thì đã sớm đứng ra nhất thống thiên hạ! Hắn vẫn kém một bậc, tối thiểu thì đấu không lại khi song phương liên thủ!”
Phì Cầu mờ mịt, Thông Thiên Hầu chớp mắt mấy cái, nói người nào vậy nhỉ?
Bách Chiến sao?
Cảm giác là thế!
Nhân tộc… Mọe nó, phức tạp quá đi!
‘Ngươi bị đánh thành cẩu dạng rồi mà sao ta cảm giác giống như ngươi mới là kẻ thắng lớn nhất vậy? Thông Thiên Hầu lẩm bẩm.
Mà bên cạnh, Tiểu Bạch Cẩu hiếu kì nhìn thoáng qua Thông Thiên Hầu, nó hỏi: “Đánh thành cẩu dạng, ngươi nói ta hả? Ta vốn chính là tiểu cẩu mà!”
Thông Thiên Hầu: “.. “
Xấu hổ quá!
Không biết nói gì!
Tô Vũ liếc mắt nhìn y: “Nếu không phải ngươi còn có tác dụng thì ta đã làm cái chốt cửa bịt miệng của ngươi lại rồi!”
Thông Thiên Hầu kinh ngạc hãi hùng: “Năm đó Văn vương cũng nói như vậy đấy!”
“Ta không cần chốt cửa!” Thông Thiên Hầu vội vàng phân bua: “Chốt cửa rồi thì làm sao tùy tiện mở cửa ra được? Muốn mở thì sẽ phiền toái lắm đó!”
“Câm miệng đi!”
Tô Vũ chịu không được nữa, sớm biết thì đã bắt gia hỏa này tự bạo cho xong!
Chương 3077: Thế Đạo Biến Hóa.
Tô Vũ xé rách thời không trường hà, giờ phút này, hắn muốn xé rách cũng hơi khó khăn.
Nhưng hắn vẫn còn có thể đi vào được.
Bước vào Nhân Hoàng đại đạo, Tô Vũ trầm tư một hỏi rồi bỗng hỏi: “Phì Cầu, ngươi cảm giác trong đám người chúng ta, ai có trách nhiệm nhất đối với Nhân tộc?”
Phì Cầu mờ mịt, sao ta biết được?
Tô Vũ chỉ hỏi rồi thôi, kỳ thật hắn không cần nó trả lời, hắn mỉm cười, tự lẩm bẩm: “Có lẽ… kẻ có trách nhiệm nhất hẳn là lão già kia đi! Y chỉ quan tâm tới Nhân tộc, chỉ chú ý tới tân hỏa của Nhân tộc! Y không quan tâm Nhân Chủ là ai, cũng không quan tâm ai sẽ là Nhân Chủ, thứ mà y để bụng chỉ là Nhân tộc truyền thừa bất diệt!”
Đại Chu vương!
Đây là một sự tồn tại rất đặc thù, y tồn tại kỳ thật chính là vì truyền hỏa.
Y không quan tâm Nhân Chủ là Tô Vũ hay Bách Chiến, y cũng không quan tâm tới một chút thù hận, y chỉ muốn hỏa chủng của Nhân tộc có thể một mực truyền thừa nối tiếp.
Bất quá, kế thừa đại đạo này sẽ không đơn giản như vậy!
Nhân Chủ, Tinh Vũ ấn, Nhân Chủ ấn, Thiên Môn… Có lẽ cần rất nhiều điều kiện.
Nếu như đơn giản thì sớm đã bị kế thừa rồi.
Tô Vũ không nói gì nữa, tiếp tục đạp không mà đi, lúc này Bút đạo đứt gãy mất kết nối khiến cho thực lực của hắn tụt giảm rất nhiều, nhưng mà dù không dung đạo thì Tô Vũ cũng có chiến lực Vĩnh Hằng đỉnh cấp.
Huống chỉ, hắn có rất nhiều bảo vật, trong Văn Minh Chí còn có một tôn Ma tộc Hợp Đạo tam đẳng, hiện tại nếu như có Hợp Đạo tam đẳng nào đến thì Tô Vũ cũng có tự tin giết chết đối phương.
Bút đạo mà thôi, đứt mất kết nối thì cứ đứt đi vậy.
Nếu như muốn khôi phục kỳ thật cũng không tính là quá khó khăn.
Bút đạo thực sự rất cứng cỏi, chỉ là đứt mất kết nối, có lẽ hao phí một chút thời gian thì hắn vẫn có thể có chiến lực Chuẩn vương như trước.
Tô Vũ cười nói: “Đi từ thông đạo ở Mệnh tộc xuống dưới, trạng thái này của ta chưa hẳn có thể đi đến tầng chín Tinh Vũ phủ đệ!”
Thông đạo ở Mệnh tộc chỉ cần trấn áp trong nháy mắt là được.
Thuận tiện cùng Mệnh Hoàng tán gẫu một lát.
Vạn giới này càng ngày càng thú vị.
Tô Vũ không có bất kỳ vẻ uể oải nào, ta còn trẻ, ta sợ cái gì?
Không cần nóng nảy!
Có người nguyện ý chống lên mảnh trời này là chuyện tốt, điều kiện tiên quyết là đừng quấy nhiễu ta, quấy nhiễu ta thì dù là Nhân tộc, ta cũng sẽ không khách khí!
Tô Vũ xuất phát về hướng thông đạo ở Mệnh tộc.
Cùng lúc đó.
Trong hư không vô tận, nơi bóng đêm phủ kín mọi hướng.
Nam tử áo trắng lẩm bẩm: “Ta cảm thấy tốc độ thời gian trôi qua ở vạn giới có lẽ xảy ra vấn đề, một cái chớp mắt liền là ngàn vạn năm!”
“Làm sao có thể!”
Bên cạnh, một vị nam tử uy vũ hùng trắng máu me khắp người, không dám tin liền át giọng gạt đi: “Nói hươu nói vượn!”
Tại sao lại có loại suy nghĩ này?
Chớp mắt liền là ngàn vạn năm… Ngươi nằm mơ à?
Nam tử áo trắng không để ý tới đối phương mà chỉ quay đầu nhìn về một phương hướng, lẩm bẩm: “Thật đấy! Ngươi không tin thì mặc kệ ngươi!”
“Vì sao ngươi lại nói như vậy?”
“Ta hồi ngươi, ngươi cảm thấy muốn kế thừa Bút đạo, cảm ngộ Bút đạo từ tám phần trở lên thì cần mất bao lâu?”
“Cảm ngộ Bút đạo… hẳn là phải một vạn năm nhỉ?”
“Một vạn năm?” Nam tử áo trắng cười khẽ: “Nếu là tuyệt thế thiên tài thì sao?”
“Một trăm năm?”
“Dù chỉ là một trăm năm, vậy ta hỏi ngươi, từ khi cảm ngộ tám thành trở lên lại bỗng nhiên đoạn mất kết nối từ Bút đạo, vậy thì cần thêm bao lâu?”
“Cái gì?”
Nam tử hùng tráng chấn động: “Chết rồi ư? Nhanh như vậy liền bị giết à? Là người thừa kế của ngươi bị người ta xử lý sao? Thế thì cũng quá nhanh rồi, Bút đạo của ngươi không tôi mà, làm sao lại dễ dàng bị người ta đánh chết được?”
Nam tử áo trắng cũng không nói gì, chỉ là lâm vào trong trạng thái mê mang.
Vạn giới đang xảy ra chuyện lớn sao?
Từng ngày trôi qua cũng không có cảm giác quá lâu, chỉ là một cái chớp mắt mà thôi, sau đó… không có sau đó, lần trước người thừa kế đã từng khiến y chấn động, ngoài miệng không nói nhưng thật tâm y khá xem trọng kẻ đó, vậy mà thoáng cái hắn lại mất kết nối với Bút đạo trong phút chốc.
Chết rồi sao?
Hay là như thế nào?
Truyền thừa của ta lại bị người đánh chết dễ dàng như vậy?
Kế thừa Bút đạo tám thành trở lên, ít nhất thì cũng có chiến lực Chuẩn vương mới đúng, dù không địch lại chủ nhân quy tắc thì cũng không thể bị giết nhanh như này!
Thật thảm hại!
Hiện tại mới chỉ qua vài ngày thôi mà.
“Theo lý thuyết, thiên tài kế thừa đại đạo của ta hẳn là khí vận cũng phải mười phần, sao lại bị giết nhanh như thế được?”
Nam tử áo trắng còn đang tự lẩm bẩm, sau một khắc, bỗng nhiên y nói: “Ngươi nói xem có phải là hắn chủ động tự đoạn mất đại đạo, muốn đi mở đạo khác hay không?”
“Cái gì?”
Nam tử hùng tráng đang chữa thương, mê mang trả lời một câu.
Nam tử áo trắng nhíu mày nhìn người kia một cái, tỏ ra ghét bỏ: “Luôn cảm thấy nói chuyện với ngươi cứ như nước đổ đầu vịt ấy!”
“Vậy thì ngươi bớt nói lại đi”
Tráng hán nọ đứng dậy, đoạn hô hào: “Đi, đi đánh nhau thôi!”
Nam tử áo trắng phủi phủi áo bào, thấy người kia cởi trần thì khẽ nhíu mày mắng: “Bại hoại!”
“Ngươi rảnh phát hoảng rồi!”
Tráng hán cũng tô vê ghét bỏ y: “Tiếp theo còn không phải sẽ là một thân đầy máu à, ta thấy ngươi đổi thành mặc áo bào đỏ thì hơn!”
“Vũ phu thiển cận!”
“Có thể đánh thì đều là vũ phu, ngươi nhã nhặn thì ngươi đừng đánh nhau!”
“Cái này không gọi là đánh nhau, cái này gọi là chiến tranh.. “
“Thôi thôi!”
Tráng hán không để ý tới, biến mất trong chớp mắt, nam tử áo trắng vẫn không ngại cần nhằn: “Đi cũng không có phẩm tướng gì cả, ngồi như chuông, đứng như thành đồng, đi thì cũng muốn phải đi thật tiêu sái!”
“Thần kinh, có ai nhìn thấy đâu!”
Phía trước, tráng hán quay đầu bỏ lại một câu khinh bỉ, tên bệnh thần kinh!
Tại địa phương quỷ quái đến cả quỷ đều không nhìn thấy con nào này, tại sao ta phải để ý những chuyện đó?
Suốt ngày vui buồn thất thường!
Được rồi, không thèm để ý tới gia hỏa này nữa, vô số năm tháng qua y đều là như thế.
Mà phía sau, nam tử áo trắng khẽ lắc đầu, không có ai liền có thể không thèm để ý sao?
Quả nhiên, vũ phu vĩnh viễn cũng không hiểu cái gì gọi khí chất!
Thôi, chuyện ở vạn giới không quản được, y cũng lười quản.
Suốt ngày cổ cổ quái quái, lúc này mới chỉ mấy ngày thôi, một hồi cảm ngộ rất nhanh, một hỏi lại đứt gãy đại đạo, qua mấy ngày nữa có lẽ sẽ biến mất cũng nên, đừng xen vào làm gì!
Chương 3078: Lập Trường Của Mệnh Tộc.
Mệnh giới.
Thông đạo rung động!
Mệnh Hoàng hiển hiện trên Thiên Mệnh Sơn, lòng ông còn ôm đây nghi hoặc.
Đi lên mới chưa được mấy ngày mài!
Sao thế này?
Nhanh như vậy liền xảy ra chuyện rồi ư?
Là Tô Vũ trở về hay là thượng giới có người muốn xuống đây?
Mệnh Hoàng lộ vẻ ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào trên không nhìn, lát sau, một thân ảnh với lôi đình vờn quanh bốn phía, bất quá rất nhanh lại bị một chiếc đại ấn trấn áp.
Thấy thế Mệnh Hoàng liền xác định được đó là Tô Vũ!
Kia chính là Tinh Vũ ấn!
Người bình thường không thể nào trấn áp quy tắc trừng phạt trong thông đạo nhẹ nhàng như vậy, bằng không, thượng giới đã sớm có người xuống tới rồi.
Ngay khi Mệnh Hoàng đang ngẫm nghĩ, sau một khắc, một bóng người hiển hiện.
Rất nhanh, bên cạnh nhiều thêm một cánh cửa và một con chó.
Mệnh Hoàng chấn động!
Phì Cầu đã đứt mất cái đuôi.
Khi tức của Tô Vũ tựa hồ tụt giảm một mảng lớn, thậm chí không cảm giác được quy tắc đại đạo dao động!
Đây là thế nào?
Xảy ra chuyện gì vậy?
Những người khác đâu?
Vô số suy nghĩ lướt qua đầu Mệnh Hoàng, mà Tô Vũ cũng nhìn thấy Mệnh Hoàng đang chờ tại đây, sắc mặt hắn tái nhợt, mang theo chút mỏi mệt, thản nhiên nói: “Mệnh Hoàng, từ nay về sau, ngươi không cần nghe lệnh ta nữa!”
Mệnh Hoàng chấn động trong lòng, vội vàng hỏi: “Vũ Hoàng sao lại nói ra lời ấy?”
Tô Vũ nhìn về phía ông, ngữ khí bình tĩnh như trước: “Chiến bại! Sau một trận chiến ở thượng giới, người có thể sống sót… đều đang ở đây!”
Tô Vũ cười đắng chát: “Cũng tốt, ngươi tự do rồi! Từ nay về sau sẽ không còn ai khoa tay múa chân với ngươi! Hạ giới này ta cũng muốn từ bỏ, có lẽ rất nhanh sẽ có người truy sát tới.
Ta muốn dẫn người rút lui! Từ nay về sau, mỗi người một nơi, Vô Mệnh đạo hữu, ngươi sẽ không ngăn cản ta chứ?”
Vô Mệnh kịch chấn, kẻ còn sống đều đang ở đây sao?
Làm sao có thể?
Thế nhưng đại đạo của Tô Vũ hình như đã đứt đoạn, Phì Cầu trọng thương, Thông Thiên Hầu mặc dù không có gì đáng ngại nhưng trên cánh cửa cũng lưu lại dấu vết tổn hại khi chiến đấu rõ rệt.
Chẳng lẽ Tô Vũ thật sự chiến bại rồi?
Tô Vũ bách chiến bách thắng, vừa hăng hái mang theo vô số cường giả lên thượng giới, trong chớp mắt lại thảm bại?
Thất bại phải rút về?
Đây là chuyện không có khả năng!
Thế nhưng sự thật lại đang bày ra trước mắt ông!
Trong lòng ông vừa kinh hoảng lại vừa sốt ruột, có điều ngoài mặt lại không thể hiện điều gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “Dù Vũ Hoàng ăn một chút thiệt thòi nhỏ, ta tin tưởng chẳng mấy chốc ngài sẽ có thể Đông Sơn tái khởi.. “
Tô Vũ bật cười: “Ngươi là người thông minh! Thông minh tuyệt đỉnh! Tô Vũ ta cũng không phải là kẻ dễ đàng buông tha, ta tự nhiên sẽ nghĩ biện pháp Đông Sơn tái khởi!
Bất quá Mệnh tộc cường đại, thực lực Thiên Mệnh Hầu cái thế, hiện tại tình huống này của ta chỉ sợ không cách nào quản thúc được Mệnh tộc, đã như vậy… gặp nhau thì cũng có lúc chia tay! Ta lo lắng ngươi không phục, lo lắng Thiên Mệnh Hầu không phục, chi bằng bây giờ giải tán đi, lưu lại chút duyên phận.
Nếu ta lại trở về, nếu ngươi cảm thấy còn có thể đi theo ta, vậy thì lại đến!”
“Có Thiên Mệnh Hầu ở đây, lần này tới thượng giới, ta đã chiến bại, các tộc đều thấy được nên sẽ không làm khó dễ các ngươi… Cho dù bọn họ hạ giới thì cũng sẽ không làm gì ngươi đâu!”
Mệnh Hoàng nặng nề nói: “Vũ Hoàng nói đùa, tộc ta ngàn vạn năm qua một mực trung lập, thẳng đến triều tịch này ta mới lựa chọn Vũ Hoàng, không phải nhất thời xúc động mà là nghĩ sâu tính kỹ mới đưa ra quyết định! Nếu không, sớm từ triều tịch trước, ta đã lựa chọn Bách Chiến rồi”
Tô Vũ nhìn ông: “Ta mạnh hơn Bách Chiến sao? Chưa chắc!”
Vô Mệnh cười đáp: “Tối thiểu có một điểm Vũ Hoàng nhất định mạnh hơn Bách Chiến!
Đó là quan niệm về chủng tộc! Vũ Hoàng không rạch ròi như vị kia! Bách Chiến mạnh hơn nhưng trong mắt của hắn cũng chỉ có Nhân tộc! Trong mắt hắn, Nhân tộc mới là chủng tộc mà hắn thuộc về, mới là thứ duy nhất.
Điểm này, vô luận thế nào đều không thể che giấu, đây cũng là chuyện mà các tộc đồng minh lo lắng nhất!”
Tô Vũ nhìn về phía Mệnh Hoàng, khẽ cười: “Ý ngươi là ngoại trừ điểm này thì hình như ta cũng không có chỗ nào bằng hắn?”
Vô Mệnh lúng túng đáp: “Ta không có ý đó”
“Được rồi, có lẽ ngươi nói đúng” Tô Vũ thở hắt ra: “Gần đây vạn giới không có chuyện gì phát sinh chứ?”
“Vũ Hoàng rời đi chưa được mấy ngày, tạm thời vô sự, bất quá ba giới Tiên Ma Thần hình như đều có biến cố, hẳn là có người Hợp Đạo!”
Tô Vũ gật đầu, không mấy để tâm: “Không quan trọng! Dù sao lần này hạ giới sẽ nhanh chóng không còn là của ta! Bất quá trước đó, ai nên mang theo thì đều mang theo, nên cứu thì cứu, thứ thuộc về ta, ta sẽ mang đi toàn bộ, thứ không thuộc về ta, vậy thì cứ tùy ý!”
Mệnh Hoàng cảm thấy nặng nề: “Vũ Hoàng muốn rút lui ư? Chẳng lẽ ngài định tới Tử Linh giới vực?”
Ông ta ưu sâu, rất nhanh đã cắn răng nói: “Nếu Vũ Hoàng thật sự muốn rút lui, ta đề nghị đừng trực tiếp đi tới Tử Linh giới vực!”
Tô Vũ lắng lặng chờ ông ta nói tiếp.
Mệnh Hoàng nói: “Chẳng lẽ Vũ Hoàng đã quên Thiên Uyên giới vực câu thông với Tử Linh sao? Ta có một ý tưởng, nếu Vũ Hoàng thật sự cảm thấy vạn giới không có cách nào ở lại nữa thì có thể đả thông hàng rào giữa Thiên Uyên giới và Tử Linh giới! Trực tiếp đem toàn bộ Thiên Uyên giới vực chìm vào trong Tử Linh giới vực! Kể từ đó, tại Tử Linh giới vực tự lập thành một phương thiên địa, dung nạp sinh linh, che đậy tử khí quấy nhiễu!”
“Năm đó, Thiên Uyên giới chìm xuống cũng đã từng có ý tưởng dung nhập vào Tử Linh giới vực này”
Mệnh Hoàng cấp tốc nói: “Như vậy, ngài có thể giữ lại cửa vào Thiên Uyên giới vực, tùy thời có thể trở về Sinh Linh giới!”
“Không cần phải đi qua thông đạo, thông đạo dù sao vẫn sẽ có quy tắc tồn tại!”
“Chỉ cần Vũ Hoàng có thể nghĩ biện pháp đem toàn bộ Thiên Uyên giới vực dung nhập vào mà không bị ai phát hiện, vậy thì trốn trong Thiên Uyên giới vực sẽ phù hợp hơn bất cứ nơi nào!”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ nhúc nhích, không khỏi nhìn về phía Mệnh Hoàng, bỗng nhiên phì cười: “Ngươi… có vẻ không quá thích hợp!”
Mệnh Hoàng không hiểu: “Vũ Hoàng có ý gì?”
Tô Vũ nhắc ông: “Ta thua rồi, ngươi biết không? Thảm bại! Có lẽ ngươi không thấy được nhưng ta sẽ cho ngươi biết, ngoại trừ việc chúng ta chết trận, trên thượng giới vạn tộc còn có hơn mười vị Thiên Tôn, Hỗn Độn nhất tộc có tới hai vị chủ nhân quy tắc, Thiên Tôn vô số, kế tiếp, Bách Chiến có thể sẽ hạ giới, thực lực của hắn cũng là cái thế.
Ngươi lại bày mưu tính kế cho ta, ngươi… rất không thích hợp!”
Vô Mệnh cười khẽ: “Không, Vũ Hoàng, mắt của ta không mù! Ta thấy được rất nhiều thứ, nhưng thứ ta để ý là bản thân Vũ Hoàng chứ không phải những người khác, phải biết, trước lúc này kỳ thật ta đã biết tới sự tồn tại của Đạo Thiên Tôn, ta thậm chí có thể truyền tin đi để vạn tộc cử người xuống mạnh hơn, nhanh hơn.
Nhưng mà ta không làm vậy!”
Ông cười nói: “Bởi vì ta đang nhìn vận khí! Có lẽ Vũ Hoàng không tin, nhưng Mệnh tộc của ta thật sự đầu nhập vào Nhân tộc, ngoại trừ vì Vũ Hoàng thì trừ phi là Thượng Cổ Nhân Hoàng trở về, nếu không, chúng ta sẽ không theo bất luận một tộc nào!”
Tô Vũ hơi ngoài ý muốn: “Ta không cảm thấy mình lợi hại như vậy!”
Vô Mệnh trực tiếp khom người: “Vũ Hoàng nói đùa, chỉ trong ba năm đã nhấc lên phong ba của vạn giới, Bách Chiến mạnh hơn thì cũng chỉ là Võ Hoàng tiếp theo, là Võ vương tiếp theo.
Mà Vũ Hoàng thì khác!”
Tô Vũ bật cười: “Vô Mệnh đạo hữu thật thích nói đùa!”
“Không!”
Vô Mệnh lắc đầu: “Không phải là lời nói đùa! Mệnh tộc sẽ còn chờ đợi Vũ Hoàng trở về, ngoại trừ Vũ Hoàng, những người khác tuyệt đối không được bước vào Mệnh giới!”
“Ngươi xác định?” Tô Vũ nhướng mày: “Bách Chiến đến, ngươi làm sao để cản được hắn?”
Vô Mệnh nói khẽ: “Có lẽ Vũ Hoàng không tin, nhưng ta vẫn muốn nói, nếu Bách Chiến tới thì cũng không thể dễ dàng bắt giữ Mệnh giới! Mệnh tộc có thể trung lập mười vạn năm thì không phải một mình Bách Chiến liền có thể tuỳ tiện công phá!”
Tô Vũ ngoài ý muốn, nói nhảm!
Dù Thiên Mệnh Hầu tự mình hạ giới đấu cùng Bách Chiến một trận thì đại khái cũng phải xong đời, năm đó Bách Chiến chỉ là kiêng kị liều mạng với Thiên Mệnh Hầu thì sẽ tiện nghi cho những người khác mà thôi.
Vô Mệnh thấy hắn không tin thì bật cười: “Mệnh giới là chủng tộc có thiên mệnh, được vận mệnh chiếu cốt! Tại nơi này hết thảy chuyện ngoài ý muốn đều có thể phát sinh, mà Vũ Hoàng ở đây thì sẽ như cá gặp nước”
“Thật sao?”
Tô Vũ cười cười gật đâu: “Lão đầu tử cũng thú vị đấy, thần thần bí bí, thôi được rồi, tùy ngươi vậy!”
Nói rồi Tô Vũ cất bước đi ra ngoài: “Thiên Uyên giới dung nhập Tử Linh giới vực… Ý nghĩ này có vẻ rất tốt, trước đó ta còn muốn mở giới thích hợp với sinh linh nữa kìa”
Mệnh Hoàng cấp tốc đuổi theo, chân thành hiến kế: “Ta còn có một ý tưởng càng thú vị hơn nữa!”
Chương 3079: Tâm Sự Với Thiên Cổ.
“Ta còn có một ý tưởng càng thú vị hơn nữa!”
“Nói nghe thử xem!”
“Triệt để đoạn tuyệt liên hệ giữa sinh tử lưỡng giới!”
Tô Vũ sững sở nhìn về phía Mệnh Hoàng, ông ta khẽ cười giải thích: “Đem ba mươi sáu thành nhập về Thiên Uyên giới vực! Những cổ thành này đều có thể di động, điểm này hẳn Vũ Hoàng cũng biết! Những cửa vào kia tại Tử Linh giới vực là cố định, nhưng tại sinh linh giới vực thì thật ra là di động ngẫu nhiên… Chỉ cần đem ba mươi sáu cổ thành dời đi toàn bộ, ngoại trừ tầng bảy của Tinh Vũ phủ đệ thì sinh tử lưỡng giới không còn địa phương nào có thể kết nối được nữa!”
“Đương nhiên, làm thế thì cũng sẽ có phiền toái!”
Mệnh Hoàng cấp tốc nói: “Nếu đều dời nhập tới Thiên Uyên cổ giới thì sẽ tăng nhanh tốc độ Thiên Uyên cổ giới bị Tử Linh giới vực cắn nuốt, sinh linh giới vực dung nhập vào Tử Linh giới vực trong thời gian lâu thì khẳng định sẽ bị toàn bộ Tử Linh giới thôn phệt”
“Nếu ba mươi sáu thành lại đời vào thì càng làm tốc độ nhanh hơn, có lẽ trong vòng trăm năm, toàn bộ Thiên Uyên giới sẽ hóa thành một bộ phận của Tử Linh giới vực!”
Tô Vũ nhìn về phía ông ta: “Ý tưởng này của ngươi có về như không tệ lắm!”
Tô Vũ hỏi thẳng: “Đây là ý tưởng đột phát sao?”
“Không phải”
Mệnh Hoàng thẳng thắn thừa nhận: “Tộc ta đã sớm nghĩ tới những thứ này, bao gồm cả Thiên Uyên tộc, kỳ thật cho tới nay họ đều ôm ý nghĩ như thế! Thiên Uyên tộc…
Vũ Hoàng đừng quên đó cũng là một nhánh của Mệnh tộc! Năm đó sở dĩ họ làm phản cũng bởi vì một chút lý niệm khác biệt, bọn họ muốn dung nhập vào Tử Linh giới vực, chế tạo một mảnh thế giới thuộc về Mệnh tộc!”
Tô Vũ hơi ngoài ý muốn: “Ý của ngươi là… Nhân tộc muốn tạo ra thượng giới để mỡ ra thế giới mới cho Nhân tộc, mà các ngươi lại muốn dung hợp Tử Linh giới, biến Tử Linh giới thành địa bàn của mình?”
“Đúng là ý tưởng này!”
Mệnh Hoàng cũng không phủ nhận mà gật đâu: “Bất kỳ chủng tộc nào đều nmuốn lưu một con đường cho mình… Chỉ là về sau, tộc ta đã từ bỏ”
“Vì sao?”
Mệnh Hoàng thở dài: “Không thể nắm chắc! Nguy hiểm quá lớn, khả năng cao là sẽ khiến cho Mệnh tộc người không ra người quỷ không ra quỷ, thời gian ngắn thì vẫn được, nhưng ở lâu trong Từ Linh giới vực thì không có khả năng, chúng ta sẽ nhanh chóng hóa thành Tử Linh! Chúng ta cân nhắc chính là kế lâu dài chứ không phải là tị nạn trong nhất thời, nếu chỉ là vì tị nạn, vậy thì không cần thiết làm như thết”
“Còn nữa, mấy vị Hồng Mông cũng là trở ngại lớn, bọn họ sẽ không đồng ý phong bế thông đạo, nhưng Vũ Hoàng thì có thể làm được.
Đây chính là điểm khác nhau”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ.
Hắn vốn nghĩ rằng trực tiếp mang người tiến vào Tử Linh giới vực.
Nhưng bây giờ hình như hắn còn có lựa chọn tốt hơn!
Tô Vũ lẩm bẩm: “Nói như vậy, nếu ta dung nhập Thiên Uyên giới vực vào Tử Linh giới rồi phong kín cửa ra vào của Thiên Uyên giới, vậy thì Tử Linh giới sẽ triệt để trở thành lãnh dịa của ta sao?”
“Cũng không nhất định!”
Mệnh Hoàng nói: “Thông thường không có thông đạo, nhưng tử khí đây đủ thì vẫn là có thể mở lại thông đạo, điểm này hẳn Vũ Hoàng cũng biết”
Tô Vũ gật đâu, cười nói: “Cái này cũng đúng! Bất quá dù là như thế, thông đạo mổ ra thì cũng chưa chắc có thể an toàn rời đi!”
Nói tóm lại, cách này có vẻ rất không tệ!
36 tòa cổ thành đều rất lớn.
Mỗi một tòa cổ thành dung nạp mấy chục vạn người vẫn có thể.
Như vậy thì nếu hắn thật sự muốn dẫn người đi, hơn ngàn vạn người đều có thể mang theo.
Mà Thiên Uyên giới vực cũng có cự thành, chẳng qua là ban đầu bị Đại Chu vương đánh nổ rất nhiều nơi, bây giờ chỉ còn là một vùng phế tích, nếu dời nhập cổ thành thì sẽ giảm bớt thời gian trùng kiến phế tích!
Chuyện này trước đó Tô Vũ thật đúng là không nghĩ tới, lập tức hắn liền bị Mệnh Hoàng đả động.
Rất có lý!
Tô Vũ bỗng nhiên cười nói: “Dù tên tôn tử Bách Chiến kia trở về thì cũng sẽ không làm to chuyện, động tĩnh quá lớn, thượng giới sẽ tìm hắn để gây sự! Nói như vậy, nếu hắn trở về thì cũng chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí, lặng yên không một tiếng động, sẽ không gióng trống khua chiêng làm gì thái quá!”
Tô Vũ sở sở cằm, rất nhanh đã nói: “Được rồi, ta đã biết, ta trở về chuẩn bị một chút, nhìn xem làm sao để dung nhập Thiên Uyên giới vực vào Tử Linh giới vực!”
Mệnh Hoàng vội vàng nói: “Nếu Vũ Hoàng cần trợ giúp, ta có thể xuất lực”
“Được rồi, ngươi khiêm tốn một chút đi!”
Tô Vũ cười nói: “Lúc này bớt có dính dáng gì tới ta thì hơn!”
Dứt lời, Tô Vũ bay thẳng ra khỏi giới vực.
Mang theo Tiểu Bạch Cẩu và Thông Thiên Hầu, Tô Vũ suy nghĩ một chút, bỗng nhiên đi vòng về hướng Tiên giới.
Tiên giới.
Mấy tháng không có biến cố gì, bây giờ vạn tộc có vẻ rất thanh bình, đương nhiên những giới vực khác thì vẫn đang trong nước sôi lửa bỏng.
Tô Vũ mang theo Phì Cầu nên cũng không sợ cái gì.
Một lát sau, hắn đã đến Tiên giới, bỗng nhiên, hắn tung một quyền đánh về phía không trung của Tiên giới!
Ẩm!
Tiên giới rung chuyển, mà khí tức của Tô Vũ thì khuếch tán.
Sau một khắc, trong một tầng mạng mồng của Tiên giới, hư ảnh Phù vương bắn ra, vẻ mặt đầy phẫn nộ cùng cảnh giác, nhìn thấy Tô Vũ thì biến sắc, lạnh lùng quát: “Tô Vũ, ngươi muốn làm cái gì?”
Muốn khai chiến sao?
Tô Vũ thấy y liền lớn tiếng cười ha hả: “Không muốn làm øì cả! Thiên Cổ, ra tâm sự chút nào!”
Imắng!
“Ra đi, đừng tỏ vẻ đáng thương!”
Tô Vũ quát: “Ta vừa xử lý đám Phượng Hoàng rồi, ngươi đừng ép ta xông vào XXX Tiên tộc các ngươi!”
Phù vương chấn động, một lát sau, một cái bóng mờ hiển hiện, sắc mặt Thiên Cổ thư thả, dường như hiền hòa hơn lúc trước rất nhiều, hư ảnh nhìn về phía Tô Vũ, giữ thái độ bình tĩnh: “Ngươi muốn mở ra trận quyết chiến cuối cùng sao?”
Tô Vũ gạt đi: “Không hứng thú! Nói thật với ngươi vậy, gần đây ta không gây phiền phức cho các ngươi, không phải là do ta rảnh rỗi, mà là ta phải đi thượng giới một chuyến, chơi đùa với đám Đạo Thiên Tôn!”
Thiên Cổ vẫn bình tĩnh như trước: “Những ngày qua ngươi không hề có động tĩnh gì, ta cũng đoán được có lẽ ngươi đã đến thượng giới!”
Tô Vũ giơ ngón cái: “Cơ trí! Lợi hại! Thiên Cổ, ngươi không hổ là thiên tài, bây giờ đại khái đã bước vào Thiên Vương cảnh rồi đúng không? Thôi được rồi, mặc kệ ngươi! Giao ra tất cả Nghị Viên lệnh thì ta sẽ không đánh ngươi, nếu không, hiện tại ta liền tiến đánh Tiên giới!”
Thiên Cổ nhíu mày: “Tô Vũ, hình như ngươi không quá để ý tới chuyện ta sẽ quyết tâm cá chết lưới rách, dù ngươi có thể trấn áp ta, nhưng một khi tộc ta diệt vong thì thượng giới sẽ mở ngay lập tức!”
Tô Vũ khinh thường: “Ta để ý cái rắm! Hạ giới đều đánh chơi chơi thôi, bây giờ thượng giới mở ra thì cũng không ích gì! Dù sao bây giờ hơn mười vị Thiên Tôn của vạn tộc còn đang khai chiến với Ngục vương nhất mạch… Mẹ nó, nhất mạch kia mạnh lắm, có cả chủ nhân quy tắc nữa, đánh tới võ đầu nhau rồi! Ta nói như vậy, ngươi có tin không?”
“Dù thượng giới mở ra, ngươi cảm thấy Đạo Thiên Tôn có thời gian phản ứng ngươi sao? Ngươi có tin hay không, hiện tại ta giết 10 Vĩnh Hằng, thượng giới đại khái đều chẳng muốn quản, bên kia đang đánh tới mức ngươi chết ta sống, Thiên Vương chết cả nhóm lớn, nếu ngươi có thể cảm ứng thì hẳn là có thể cảm nhận được một chút rồi.
Mới trước đó không lâu, ta còn giết mấy vị Thiên Vương Tiên tộc, đương nhiên đều là cường giả ngụy đạo… Ngươi chưa chắc đã có cảm ứng!”
Thiên Cổ trầm mặc một hỏi mới chậm rãi nói: “Lời ngươi nói vài thứ có thể tin, vài thứ lại không thể tin! Ngục vương nhất mạch… năm đó có liên quan tới Nguyệt La và Tử Yên kia sao?”
Chương 3080: Ra Oai Với Hạ Giới.
“Thông minh!” Tô Vũ khen ngợi. “Không sai! Cho nên ngươi cảm thấy, hiện tại ta có dám đánh Tiên tộc không?”
Thiên Cổ nhẹ nhàng phun ra một ngụm khí: “Ngươi dám, nhưng ngươi sẽ không trực tiếp đánh luôn… Có lẽ là vì có chút cố ky, không phải sao?”
Tô Vũ tươi cười gật đầu: “Đương nhiên, không phải vạn bất đắc dĩ thì không cần thiết đánh các ngươi! Để thượng giới chó cắn chó đi! Chó trên thượng giới đông lắm! Thiên Tôn cả một nắm lớn, sắp đánh ra đầu chó luôn rồi! Ta cũng không cần thiết phải giờ mở ra thông đạo vào lúc này, tránh để đám lão già thượng giới xuống gây phiền toái cho ta!”
Thiên Cổ trầm mặc một hồi mới hỏi: “Ngươi muốn Nghị Viên lệnh làm gì? Phong bế thông đạo thượng giới sao?”
“Không phải!”
Tô Vũ không ngại hé lộ vài chuyện: “Mặc kệ nó thích mở thì mở, cứ ấn theo thời gian mà mở ra là được.
Ta muốn phong bế Tử Linh thông đạo, về sau tới Tử Linh giới thì có thể tìm ta chơi! Thiên Cổ, đừng chết quá nhanh, ta đã đáp ứng Bánh Nhân Đậu và Cục lông nhỏ, sớm muộn gì cũng đem ngươi đút cho họ ăn! Ngươi chết quá nhanh thì ta sẽ rất thất vọng đấy!”
Ánh mắt Thiên Cổ lấp lóe: “Ngươi… hình như ngươi chuẩn bị chế tạo Tữ Linh giới vực thành lãnh địa của mình.
Tô Vũ, ngươi sợ rồi à?”
Tô Vũ phẩy tay: “Phòng ngừa vạn nhất thôi! Aiiz, cũng là không có cách nào, ai bảo thượng giới có quá nhiều chó, cả đảm đều vô cùng cường đại, không khoa trương đâu, những ngày gần đây ta giết Hợp Đạo ở thượng giới đã vượt qua con số 50! Thế nhưng…
má nó, càng giết càng nhiều!”
Tô Vũ thở dài: “Không có cách nào cả, ta không thể làm gì khác hơn là trở về đây! Giết không hết được, đám cẩu vật các ngươi đánh mười vạn năm cũng chỉ đánh chơi thôi!
Không đánh chết được mấy người!”
Tô Vũ thúc giục: “Được rồi, không tán gẫu nữa! Nói thẳng đi, có giao Nghị Viên lệnh cho ta hay không? Phì Cầu, cho lão một cước thử thử mùi vị của Văn vương đi!”
Sau một khắc, chiếc giày to lớn hiển hiện, một cỗ khí tức cường hãn rung chuyển thiên địa!
Thần giới cùng Ma giới xa xôi giờ phút này hình như cũng có người đang nhìn trộm, Tô Vũ không khách khí, quát lớn: “Đều giao Nghị Viên lệnh ra, bớt nói nhảm, vừa rồi nên nghe thì cũng đều đã nghe được, không giao thì ta sẽ lập tức khai chiến!”
Bấy giò, Thiên Cổ thở dài một tiếng, lão cảm khái: “Ngươi vẫn bá đạo như trước, thậm chí ngươi còn không ẩn tàng cái gì, Phì Câu đạo hữu có về bị thương không hề nhẹ”
Tô Vũ thừa nhận: “Vừa mới bị người đánh trên thượng giới! Không lừa các ngươi, vừa rồi ta đã xử lý một vị Thiên Tôn, bốn vị Thiên Vương, 30 Hợp Đạo! Giết Hợp Đạo cứ như giết tôn tử ấy… Mấu chốt là chúng đông lắm, không đánh nổi, ta không thể làm gì khác hơn là mang người chạy trốn!”
Tô Vũ cười nói: “Nếu ngươi có cơ hội thì có thể hỏi Thiên Tôn nhà các ngươi xem Vũ Hoàng gia gia có dũng mãnh hay không! Đánh không lại thượng giới nên ta đang đầy một bụng tức giận, ngươi đừng ép ta giận cá chém thớt lên tộc nhân của các ngươi!”
Thiên Cổ khẽ cười một tiếng: “Thôi, nếu ngươi đã nói như vậy thì tộc ta cũng không muốn làm nơi trút giận.
Nghị Viên lệnh có thể cho ngươi, nhưng mà..* “Không nhưng nhị gì hết!”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Nhưng nhị cái rắm! Ta muốn thì ngươi phải cho! Ngươi không cho thì tự ta sẽ tới lấy! Dù ta tổn thất nặng nề thì vẫn có thể thuận lợi đánh hạ giới như thường!”
Giờ khắc này, một tòa cổ thành đột ngột hiển hiện!
Hồng Mông tới!
Cộng thêm Phì Cầu, Thông Thiên Hầu, chiến lực phe hắn đương nhiên không yếu.
Khí tức của Hồng Mông cực kỳ cường hãn, tuy ôm không ít nghi hoặc nhưng lão rất thức thời không mở miệng.
Tô Vũ trở về quá nhanh, còn nữa, giờ phút này không sợ Tiên Ma Thần tạo phần sao?
Mà Thiên Cổ tựa hồ cũng cảm nhận được khí tức của Hồng Mông, thở dài một tiếng.
“Chúc mừng Hồng Mông đạo hữu!”
“Cùng vui!”
Hồng Mông mỉm cười, không nhiều lời với lão.
Thiên Cổ nhìn thoáng qua mấy người, rồi lại nhìn Tô Vũ tỏa ra sát khí bốn phía, hỏi lâu sau lão mới giương tay vô một cái, 7 khối Nghị Viên lệnh bay ra khỏi Tiên giới, lão còn không quên cảm khái: “Có lẽ lần sau gặp lại, ta sẽ nguyện ý luận bàn cùng Vũ Hoàng một hai!”
Tô Vũ cười đáp: “Lần sau đi! Dù bây giờ ngươi đã đến Thiên Vương, rất nhanh sẽ tới Thiên Tôn, lần sau gặp lại thì ta vẫn đánh nổ ngươi như thường!”
Hắn nắm lấy 7 khối Nghị Viên lệnh, lộ ra ý cười.
Ánh mắt nhìn về phía hai giới còn lại: “Hai giới Thần Ma định để cho ta tự mình đến lấy hay là tự dâng ra?”
Dù chiến bại ở thượng giới, dù đại đạo đứt đoạn, nhưng thời khắc này, đối mặt với tam đại tộc, Tô Vũ vẫn bá đạo hệt như cũ!
Còn có vẻ không kiêng nể gì cả!
Đúng vậy, không kiêng nể gì cả!
Ta không sợ cái gì, thượng giới muốn mở thì cứ mở đi thôi!
Cùng lắm thì lão tử mang người tới Tử Linh giới vực!
Cục diện rối rắm ở hạ giới vứt lại để cho người khác đi thu thập!
Ta mặc kệ các ngươi chết sống ra sao.
Lúc bấy giờ, Tô Vũ cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, bởi vì hắn đã vứt đi gông xiểng giam cầm mình, giống như về tới lúc trước, có thể tự tin càn rõ trương dương!
Giống như năm đó khi còn ở trong cổ thành, ta không sợ các ngươi, các ngươi có thể làm gì được ta?
Hôm nay, đám Thiên Cổ đều đã có cảm thụ.
Không nghe theo Tô Vũ thì có khả năng hắn sẽ thật sự cường công tam đại giới!
Hai tộc Thần Ma cũng không nhiều lời, rất nhanh giới đã có Nghị Viên lệnh huyết sắc bay ra, Thần giới có 6 khối, Ma Giới là 5 khối, tam giới tổng cộng cung cấp 18 khối Nghị Viên lệnh cho Tô Vũ.
Mà trước đó, Tô Vũ đã có 38 khối.
Đến giờ phút này, Tô Vũ đã nắm trong tay 56 khối Nghị Viên lệnh.
Tô Vũ cũng không dừng tay, rất nhanh đã mang người bay đến trên không trung giới vực Thái Cổ Cự Nhân tộc, thanh âm lãnh đạm: “Giao Nghị Viên lệnh ra!”
Phía dưới, giọng nói của Thái Cổ Cự Nhân vương truyền đến: “Lần trước, tốt xấu gì ta cũng đã xuất thủ giúp Nhân tộc một lần.. “
“Bớt nói nhảm, ngươi giúp Bách Chiến chứ không phải ta!”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Mà ta cũng đã trả ân tình! Nếu không ngươi cảm thấy tộc ngươi còn có thể an nhàn như thế sao? Đừng ép ta đánh vỡ giới vực của các ngươi, lôi sạch các ngươi ra ngoài! Tình hình trong giới vực thế nào tự các ngươi đều rõ ràng!”
Phía dưới trầm mặc một hỏi, không bao lâu sau, một khối Nghị Viên lệnh xuất hiện.
Sắc mặt Tô Vũ lạnh lẽo: “4 khối, góp tất cả lại vừa vặn là 60! Không bỏ ra nổi 4 khối thì hiện tại ta sẽ xé rách giới vực của ngươi, lực lượng ngươi dù hùng mạnh đến mấy mà Bách Chiến chưa trở về thì tên tôn tử nhà ngươi cũng không dám động đậy! Nhanh lên, lề mề nữa thì đừng trách ta không khách khí!”
Trong giới vực, Thái Cổ Cự Nhân vương khẽ biến sắc.
Lộ ra vẻ giận dữ, ông ta gần giọng quát: “Ta không rõ ý của Vũ Hoàng.. “
“Giết!”
Quát to một tiếng, Tô Vũ tức khắc đánh tới một quyền, Tiểu Bạch Cẩu đạp mạnh một cước!
Lão Quy trực tiếp trấn áp Hồng Mông cổ thành buông xuống!
Giờ khắc này, thêm 3 khối Nghị Viên lệnh tức tốc bay ra!
Tô Vũ hừ một tiếng, bấy giờ hắn mới thu tay lại: “Ngứa da! Không đánh thì không thức thời! Nói cho Bách Chiến, hắn thiếu nợ ta, đám Vân Thủy đều nợ ta! Thiếu ta mà không trả nợ… Cứ chờ xem!”
Tô Vũ cười lạnh: “Còn nữa hết thầy những gì ta lưu lại đều là của ta, ta cho thì hắn mới có thể lấy đi, ta không cho mà hắn dám cầm, thế thì hắn chết chắc rồi!”
Trong giới vực, Thái Cổ Cự Nhân vương trầm mặc không đáp.
Trong lòng lại nhấc lên phong ba bão táp!
Tô Vũ có ý gì?
“BỊ”
Tô Vũ ra lệnh một tiếng, đám người đồng loạt rút lui, hắn bật cười ha hả, tiếng cười chấn động thiên địa.
“Dù lão tử bại thì vẫn hoành hành bá đạo như thường, các ngươi lại có thể thế nào?
Làm tôn tử tầm vài ngày thì còn được, nếu cứ làm suốt sáu ngàn năm, coi chừng thật sự thành tôn tử đấy!”
Thanh âm truyền vang vạn giới, có người lý giải, có người không hiểu.
Dĩ nhiên, Tô Vũ hoàn toàn không để tâm tới suy nghĩ của bọn họ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










