[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 611 : Châm Ngòi Ly Gián. (c3051-c3055)
❮ sautiếp ❯Chương 3051: Châm Ngòi Ly Gián.
Nguyệt Thiên Tôn hạ xuống sơn cốc, dừng trước mặt mấy người Cự Phủ Hầu, y tươi cười: “Các vị, nhiều ngày qua vẫn sống tốt chứ?”
Sắc mặt Cự Phủ Hầu hết sức khó coi, gã nghiến răng nghiến lợi quát: “Tên khốn kiếp, cuối cùng ngươi cũng tới.
Muốn giết thì giết đi, đừng tưởng rằng ông đây sợ ngươi”
Nguyệt Thiên Tôn không giận, chỉ nhẹ nhàng nói: “Sắp tới Cự Phủ Hầu còn phải ở cùng chúng ta một thời gian rất dài, cơ hội gặp mặt không thiếu, không vội”
Dứt lời, y lại quay sang nói với Tuyết Lan tướng quân: “Nhưng sắp tới nếu muốn gặp lại các vị có lẽ sẽ hơi khó đấy.
Các vị đạo hữu và ta cũng coi như quen biết đã lâu, vậy mà đến giờ còn chưa kịp ôn lại chuyện xưa”
Cự Phủ Hầu biến sắc: “Ngươi muốn làm gì?”
Gia hỏa này muốn giết người sao?
Nguyệt Thiên Tôn cười đáp: “Không làm gì cả.
Nam Khê, các ngươi đi theo ta, ta tiễn các ngươi lên đường”
Sắc mặt Cự Phủ Hầu càng thêm phẫn nộ, gã giận dữ quát: “Muốn giết thì giết ta trước, Nguyệt Thực, khi ta còn sống thì ngươi đừng hòng giết bọn họ”
Thân thể gã cường hãn, khí tức bừng bừng phấn chấn muốn lao lên tấn công đối phương.
Tuy rằng đại đạo của gã đã bị phong ấn nhưng chiến lực vẫn rất cường đại.
Nguyệt Thiên Tôn thấy gã phẫn nộ như vậy thì chỉ nhàn nhạt nói: “Cự Phủ, ta không giết bọn họ, chỉ là muốn tiễn bọn họ rời đi thôi.
Ngươi đừng nên thương tâm vì bọn họ, tự thương cho chính mình trước đi”
Cự Phủ Hầu trừng mắt nhìn y, ngươi có ý gì?
Nguyệt Thiên Tôn nói: “Cự Phủ, Nhân tộc đã ra giá cao mua lại bọn họ.
Thực lực ngươi quá mạnh nên hiện tại Nhân tộc còn chưa trả nổi cái giá mua ngươi, cho nên ngươi sẽ phải ở lại đây thêm một thời gian, cũng có thể sẽ là rất lâu đấy”
Mấy người sửng sốt.
Bán bọn họ ư? Chuyện gì thế?
Nguyệt Thiên Tôn nghiền ngẫm: “Còn không hiểu sao? Chúng ta bắt được các ngươi chính là để bán cho Nhân tộc.
Nhưng bởi vì thực lực Cự Phủ quá mạnh nên đối phương không mua nổi.
Cự Phủ, nếu ta là ngươi thì ta sẽ lo lắng cho chính mình hơn”
Ngươi muốn ra tay vì người khác ư? Ai cần chứ?
Những người kia sẽ được thả ra, kẻ bị giam giữ chỉ có mình ngươi mà thôi.
Cự Phủ Hầu sửng sốt không dám tin tưởng, gã lộ về khác thường, vội hỏi: “Ngươi…
Ngươi nói ngươi bán mấy người Tuyết Lan? Bán cho ai? Nhân tộc còn chưa bị diệt sạch sao?”
Nguyệt Thiên Tôn đáp: “Đương nhiên là chưa, ta sẽ không nhiều lời, đám người Tuyết Lan sẽ biết sớm thôi, nhưng Cự Phủ ngươi thì cứ an tâm ở lại đây đi”
Sắc mặt Cự Phủ Hầu thay đổi.
Mấy người Nam Khê Hầu cũng lộ vẻ khác thường, Tuyết Lan tướng quân thanh lãnh mở miệng: “Nguyệt Thực, ý ngươi là chúng ta sắp được tự do nhưng Cự Phủ lại không thể rời đi?”
“Không sai” Nguyệt Thiên Tôn cười nói: “Gã đã tu luyện tới Thiên Tôn thì sao ta có thể dễ dàng thả chạy, Cự Phủ, ngươi có hối hận vì mình đã trở thành Thiên Tôn không?
Nếu không là Thiên Tôn thì có lẽ hiện giờ ngươi cũng được rời đi rồi đấy”
Sắc mặt Cự Phủ Hầu biến đổi luân phiên, hóa ra vì ta quá mạnh nên Nhân tộc không trả nổi đại giá?
Nguyệt Thiên Tôn lại nói: “Thực ra phía Nhân tộc cũng không muốn mua ngươi, thực lực ngươi mạnh mà còn không nghe lời, hiện giờ chiến lực Thiên Tôn là cực hạn, những người đó cũng không muốn mua một kẻ không nghe lời, không thể quản thúc về”
Y cười lớn: “Chúng ta cho hắn hai lựa chọn, giá cả ngang nhau, hoặc là mua bốn người Tuyết Lan hoặc là mua ngươi, đối phương lập tức đưa ra quyết định”
Cự Phủ Hầu thổ hổn hển, Tuyết Lan tướng quân khẽ nhíu mày, truyền âm khuyên nhủ:
“Đừng nghe hắn nói hươu nói vượn, Cự Phủ, ngươi an tĩnh lại đi, đừng bị quấy nhiễu”
Nàng lo rằng Cự Phủ sẽ bị Nguyệt Thiên Tôn kích thích thành công.
Từ trước đến nay, tính tình Chiến Giả như Cự Phủ đều vô cùng táo bạo.
“Ta biết, không sao!”
Cự Phủ Hầu nhanh chóng đáp lại: “Gia hỏa này đang cố ý kích thích ta”
Tuy biết vậy nhưng gã vẫn không thấy dễ chịu gì, những người khác đều sắp được tự do, nhưng gã thì vẫn phải đợi ở đây.
Nguyệt Thiên Tôn không quan tâm, y nói: “Đi thôi, các ngươi sắp tự do rồi, nhưng ta còn vài lời muốn nói với các ngươi, cũng muốn cho các ngươi biết thế cục hiện giờ”
Y vung tay lên, nhốt mấy người vào trong một bong bóng trong suốt, nhanh chóng mang bọn họ rời đi trước ánh mắt tức giận của Cự Phủ Hầu.
Trên đường di chuyển.
Nguyệt Thiên Tôn than nhẹ một tiếng: “Chúng ta chỉ là quân cờ, tất cả thương sinh đều là quân cờ.
Các ngươi bế quan quá lâu, giờ ta sẽ giải thích đơn giản một vài chuyện cho các ngươi biết”
Y kể đơn giản những việc xảy ra từ triều tịch thứ ba đến triều tịch thứ chín.
Cuối cùng y tổng kết: “Đến giờ chúng ta mới biết Nhân tộc và vạn tộc đều là quân cờ của nhất mạch người truyền lửa và chi mạch Ngục vương, hoặc nên nói là trận tranh đấu giữa Nhân Hoàng và Ngục vương”
“Bách Chiến hay Nguyệt La thì đều chỉ là quân cờ, kỳ thủ chân chính là mạch chủ nhất mạch của người truyền lửa và kẻ đứng đầu chi mạch Ngục vương”
Nguyệt Thiên Tôn thở dài: “Lấy thương sinh vạn tộc làm cờ, lấy Hợp Đạo làm tốt thí, hai phe đại chiến 10 vạn năm, thương vong vô số, Hầu thượng cổ 10 người không còn 1, nhiều thế hệ cường giả thiên kiêu đã ngã xuống.
Có ai mà không có vài người bạn tốt chứ, mà nay bọn họ đều đã ngã xuống, trong khi tất cả nguyên do chỉ bởi vì hai mạch này nội chiến gây nên.
Thật đáng buồn!”
Sắc mặt bốn vị cường giả Nhân tộc đều trở nên khác thường.
Quân cờ?
Chúng ta ư?
Nam Khê Hầu áp xuống cảm xúc phức tạp trong lòng, y bình tĩnh nói: “Ý Nguyệt Thực Hầu là dù chúng ta được thả thì cũng chỉ có thể trở thành quân tốt thí của nhất mạch của người truyền lửa thôi phải không?”
Nguyệt Thiên Tôn đáp: “Đó là sự thật! Trong vạn giới, chúng ta mới là những kẻ đáng thương chân chính.
Chúng ta không tin số mệnh nhưng giờ thì không thể không tin, không thể không thuần phục lựa chọn của vận mệnh.
Chúng ta sinh ra chính là quân cờ, phản kháng ư? Phản kháng thế nào?”
Y thổn thức, cuối cùng thở dài nói: “Các vị đạo hữu, hiện giờ chúng ta đã hợp tác cùng nhất mạch của người truyền lửa.
Hai phe chém giết nhiều năm, vô số cường giả chết trận, nhưng lúc này lại không thể không hợp tác, đây đúng là một trò cười lớn! Nhưng, bọn ta có thể làm gì khác? Nếu các vị cần tâm sự thì về sau có thể tới Vạn Tộc Sơn, bất cứ lúc nào các vị cũng sẽ được hoan nghênh, chúng ta chắc chắn sẽ trải chiếu đón chào”
Tuyết Lan khẽ nhíu mày: “Đa tạ ý tốt của Nguyệt Thực Hầu”
Gia hỏa này đang muốn ly gián bọn họ đúng không?
Nàng nhìn thoáng qua ba người còn lại, cả ba đều im lặng nhíu mày.
Dù là ai nghe được mấy lời này thì cũng sẽ thấy không thoải mái.
Chiến tranh nhiều năm, kết quả hiện tại có người nhảy ra nói rằng kỳ thật đây chỉ là vân cờ của hai phe, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay bọn họ.
Nghe vậy thì có thể đễ chịu được sao?
Hơn nữa đây còn là hai mạch Nhân tộc nội chiến.
Trận chiến cuối cùng của triều tịch trước đã dẫn tới hơn trăm Hợp Đạo ngã xuống, đây quả thực là chuyện khó mà chịu đựng nổi!
Trong đó có không ít lão hữu của bọn họ, vậy mà những người kia lại chết trận trong tay nhất mạch của người truyền lửa và chỉ mạch Hỗn Độn.
Nguyệt Thực Hầu lại nói: “Các vị trở về thì tốt nhất là đừng nhắc tới chuyện này, dù nhất mạch của người truyền lửa nghênh đón các vị trở về thì cũng sẽ phòng bị, chưa chắc đã cho các vị tham dự quyết sách bí mật trung tâm”
Rõ ràng là y đang châm ngòi ly gián.
Tuyết Lan tướng quân lạnh lùng đáp: “Đa tạ Nguyệt Thực Hầu nhắc nhở, chúng ta đã biết”
Gia hỏa này không có ý tốt!
Chỉ sợ nhất mạch của người truyền lửa thật sự đề phòng bọn họ, thậm chí là bài xích bọn họ, như vậy thì sẽ rất phiền toái.
Chương 3052: Thủ Đoạn Truy Tung.
Dọc đường đi, Nguyệt Thực Hầu đối xử với đám người Tuyết Lan tướng quân khá khách khí, khách khí đến mức có phần không giống địch nhân.
Đến Nhất Tuyến Hạp, Nguyệt Thiên Tôn cất cao giọng gọi: “Có ai không? Ta đã đưa các vị lão hữu tới đây, xin hãy đón bọn họ mang về tĩnh dưỡng, nhiều ngày qua bọn họ đã chịu khổ rồi”
Trong Nhất Tuyến Hạp nhanh chóng xuất hiện một đạo khí tức mờ mịt.
Đó là phân thân của Lam Thiên.
Phân thân này thực lực không yếu, miễn cưỡng có khí tức Hợp Đạo.
Nguyệt Thiên Tôn giải phong cho các cường giả Nhân tộc, y lui về phía sau một bước, cười nói: “Các vị lão hữu cứ đi theo vị này là được”
Phân thân Lam Thiên khẽ nhíu mày.
Giải phong ư?
Giải phong cũng chưa chắc đã là chuyện tốt, nếu có vấn đề thì rất khó khống chế, dù sao ở đây cũng có hai vị Thiên Vương và hai vị Hợp Đạo đỉnh cấp.
Nguyệt Thiên Tôn lại lui về phía sau vài bước rồi nói: “Ta đã đưa người cho các ngươi rồi, giao dịch đã hoàn thành.
Nhưng ta cảm thấy nên trưng cầu ý kiến bọn họ xem bọn họ có nguyện ý đi với các ngươi hay không”
Y quay sang nói với Tuyết Lan: “Nếu các vị muốn tự mình rời đi tìm một chỗ tĩnh dưỡng thì ta nghĩ nhất mạch của người truyền lửa sẽ không ngăn cản đâu, mọi người đều là Nhân tộc, sau này các vị lộ diện ở thượng giới thì chúng ta cũng sẽ không gây bất lợi với các vị”
Cách đó không xa, Lam Thiên vốn đang yên lặng nhìn bọn họ và Nguyệt Thiên Tôn, nghe tới đây, y bỗng nhiên cười khẩy một tiếng: “Cả đời cũng không làm được đại sự”
Không biết y đang nói đến Nguyệt Thiên Tôn hay là đám người Tuyết Lan.
Lam Thiên lười nhiều lời, chỉ nói thẳng với bốn người kia: “Tự phong ấn chính mình rồi đi qua đây, không chấp nhận được thì trở về với đám người Nguyệt Thiên Tôn đi”
Sắc mặt mấy vị cường giả này đều hết sức khó coi.
Nam Khê Hầu khế nhíu mày: “Đạo hữu đến từ nhất mạch của người truyền lửa, vậy ngươi có quen Binh Quật không?”
“Không quen”
Lam Thiên bình tĩnh nói: “Nguyệt Thiên Tôn, trước tiên phải nói rõ, dựa theo ước định lúc trước, nếu mấy người này chạy thì sẽ không được tính vào định mức giao dịch, các ngươi muốn bắt hay giết thì không liên quan gì đến chúng ta.
Có bao nhiêu người thì chúng ta làm bấy nhiêu”
Nguyệt Thiên Tôn liền đáp: “Đó là đương nhiên”
Nhưng y châm ngòi một chút cũng không tôi.
Dù bốn vị này đều lựa chọn đi theo gia hỏa kia thì trong lòng chắc chắn vẫn sẽ có chút khó chịu.
Có lẽ về sau có cơ hội lợi dụng một phen cũng không chừng.
Mà không lợi dụng được cũng chẳng sao, dù sao chính mình cũng không tổn thất gì.
Mấy người Nam Khê Hầu khẽ nhíu mày.
Nguyệt Thiên Tôn đã giải phong bọn họ, thế nhưng phe Nhân tộc lại yêu cầu bọn họ tự mình phong ấn, vậy nghĩa là sao?
Không tín nhiệm bọn họ ư?
Không tín nhiệm thì sao lại cứu bọn họ?
Hơn nữa y hành xử như thể đang mua đồ ăn khiến cả bốn người đều có chút khó chịu, cả đám nhìn về phía Tuyết Lan – hậu duệ Nhân vương duy nhất ở đây – để xem nàng quyết định thế nào.
Tuyết Lan nhìn chằm chằm Lam Thiên, một lát sau, khí tức của nàng bắt đầu trượt xuống, nàng bình tĩnh tự phong ấn chính mình, không ai biết nàng đang nghĩ cái gì.
Mấy người khác thấy thế thì đành bất đắc dĩ làm theo, kỳ thật trong lòng ai nấy đều rất không vui.
Lam Thiên mỉm cười, trực tiếp bắt lấy cả bốn càng làm bọn họ khó chịu hơn.
Lam Thiên nhanh chóng dẫn người bay vào trong Nhất Tuyến Hạp, vừa đi vừa lớn tiếng nói: “Nguyệt Thiên Tôn không cần tiễn nữa, chúng ta tự về được”
Nguyệt Thiên Tôn mỉm cười đứng ngoài Nhất Tuyến Hạp, không hề đi theo.
Sau khi bọn họ tiến vào trong xong, Nguyệt Thiên Tôn mới nhẹ giọng hỏi: “Thiên Mệnh huynh có nhìn ra cái gì không?”
Thiên Mệnh Hầu hiện lên, y nhìn một hỏi rồi nhẹ giọng đáp: “Bọn họ sẽ không ở lại Nhất Tuyến Hạp lâu, hẳn là Thông Thiên Hầu sẽ tới đón người.
Ta cảm ứng được dao động không gian mỏng manh”
Nguyệt Thiên Tôn khẽ gật đầu, y hít sâu một hơi: “Đám người này che giấu rất kĩ.
Xem ra chỉ có đợi bọn họ khai chiến với chi mạch Hỗn Độn thì mới có thể nhìn ra sâu cạn”
Bên trong Nhất Tuyến Hạp.
Thông Thiên Hầu thật sự tới đón mọi người.
Mấy người đang ở sâu trong Nhất Tuyến Hạp, một lát sau Thông Thiên Hầu xuất hiện khiến không gian dao động nhẹ, y vừa xuất hiện đã nói: “Lại bại lộ một thông đạo rồi, làm vậy vì mấy gia hỏa này có đáng không?”
Dứt lời, Thông Thiên Hầu liền quay sang nhìn đám người Tuyết Lan, cười ha hả nói:
“Tuyết Lan tướng quân, Nam Khê, đã lâu không gặp”
“Thông Thiên”
Nam Khê Hầu lộ vẻ ngoài ý muốn: “Ngươi ở đây ư?”
Y không ngờ Thông Thiên lại ra ngoài được.
“Ngươi cũng là người của nhất mạch người truyền lửa sao?”
Tuyết Lan tướng quân ngạc nhiên: “Ngươi vẫn luôn thủ vệ lối vào tầng 8 Tỉnh Vũ phủ đệ, vậy ngươi đã gia nhập nhất mạch của người truyền lửa từ khi nào? Không phải nhất mạch của người truyền lửa đều là Nhân tộc à?”
Thông Thiên Hầu cười phớ lớ đáp: “Ai nói thế? Được rồi, đừng nói nhảm nữa, chạy thôi, muộn thêm chút nữa rồi bị đối phương tìm ra hang ổ thì không ổn đâu”
Nói xong, y liền quay sang hỏi Lam Thiên: “Ngươi đi không?”
Lam Thiên nhún vai: “Tạm thời không đi.
Ngươi dẫn người đi trước, ta dọn dẹp dấu vết bên này một chút”
“Ta đi đây, yên tâm đi, nếu mấy tên này dám quấy rối thì ta sẽ lập tức giết hết”
Đám Tuyết Lan câm nín, tên Thông Thiên Hầu này nói chuyện đáng ghét thật!
Mấy người nhanh chóng tiến vào cánh cửa do Thông Thiên Hầu mở ra, sau đó truyền tống rời đi.
Lam Thiên nhanh chóng tiêu trừ dao động tàn lưu, y thở dài cảm khái: “Gần đây phân thân tổn thất thảm trọng, phải tranh thủ kiếm thêm mới được”
Để bảo mật, mỗi lần phân thân xuất hiện mà gần đó có cường giả thì đều phải thiêu hủy tại chỗ, đây là mệnh lệnh của Tô Vũ.
Trên đường truyền tống, Thông Thiên Hầu không trực tiếp đưa bọn họ đến Hỗn Độn Sơn mà là vòng đi vòng lại một chút, y còn phải đón một người giữa đường, người đó chính là Tô Vũ.
Tô Vũ không nói gì, bọn họ nhanh chóng truyền tống tới bên ngoài Đạo Nguyên chi địa trong ánh mắt khác thường của đám người Tuyết Lan, các vị Thiên Tôn đã càn quét xong chỗ này và mới dẫn người rời đi không lâu.
Tô Vũ mang theo cả đám tiến vào Đạo Nguyên chi địa, hắn xé rách thời không trường hà rồi trực tiếp ném người vào trường hà cọ rửa trong ánh mắt phẫn nộ của bọn họ.
Nam Khê Hầu tương đối lớn tuổi, tóc đã trắng xoá, y hiểu mục đích của Tô Vũ bèn nói:
“Vị đạo hữu này, Nguyệt Thực Hầu không để lại ấn ký truy tung trên người chúng ta, nếu có thì chúng ta đã phát hiện rồi”
Y biết kẻ đầu bạc này lo lắng có kẻ truy tung, nhưng dù sao bọn họ cũng là cường giả Thiên Vương, không thể nào bị kẻ khác để lại ấn ký dễ dàng như vậy.
Tô Vũ không quan tâm, tiếp tục cọ rửa bọn họ.
Một lát sau, trong mắt hắn hiện ra hai đạo Thiên Môn nho nhỏ nhìn thoáng qua mấy người, bỗng nhiên hắn nhíu mày đánh một chưởng về phía Tuyết Lan tướng quân, Tuyết Lan tướng quân cả kinh, nhưng nàng lại bị phong ấn nên không thể phần kháng, bỗng nàng thấy Tô Vũ đưa tay tóm ra gì đó từ trong hư không.
Tuyết Lan tướng quân có cảm giác đại đạo đao động một chút, rất nhanh liền thấy trong tay Tô Vũ nắm giữ một sợi khí tức nhàn nhạt.
Tô Vũ nhíu mày hừ lạnh một tiếng: “Thiên Mệnh chết tiệt! Nếu lão quỷ đó còn dám chơi trò này với ta nữa thì lần sau gặp ta sẽ không khách khí với lão”
Oanh!
Tô Vũ bóp nát sợi khí tức kia rồi tiếp tục càn quét tra xét một phen, sau đó hắn mới mang theo đám cường giả đang kinh ngạc tới ngây người nhanh chóng rời đi.
Chương 3053: Mục Đích Khai Chiến.
Bên ngoài Nhất Tuyến Hạp.
Thiên Mệnh Hầu ngoài mặt không lộ vẻ gì nhưng trong lòng lại khẽ dao động, y biết mình đã bị phát hiện rồi.
Chút lực lượng khí vận y giấu trong đại đạo đã bị bắt giữ quá nhanh.
Nhất định là đối phương đã khai Thiên Môn.
“Đó là vị Vũ Hoàng mà Trường Hà nói sao?”
Thiên Mệnh không quá để ý, y chỉ thử một phen mà thôi, nếu đối phương không thể phát hiện ra truy tung của y và dễ dàng mang đám người Tuyết Lan về tới hang ổ, vậy thì những người này không đủ để khiến y dao động tâm tư mà lựa chọn gia nhập, bởi vì bọn họ có quá ít thủ đoạn.
Hiện giờ thứ y lưu lại đã nhanh chóng bị phát hiện, chứng tỏ bọn họ có thủ đoạn, đồng thời tính cảnh giác cũng rất mạnh.
Nguyệt Thiên Tôn bên cạnh bỗng hỏi: “Thiên Mệnh đạo hữu đang suy nghĩ gì vậy?”
“Không có gì, ta đang nghĩ trong trận chiến sắp tới liệu có lão hữu nào ngã xuống hay không”
Nguyệt Thiên Tôn nghe vậy liền liếc nhìn y, có điều chỉ cười cười chứ không nói gì thêm.
Thông Thiên Hầu tiếp tục truyền tống, lần này Tô Vũ dùng Tinh Vũ ấn trấn áp dao động, không gian dao động cực kỳ mỏng manh.
Một lát sau, trước mắt bọn họ sáng ngời, bọn họ đã tới điểm lưu trú của mình.
Đây là một cái động nhìn khá hẻo lánh, nhưng bên trong lại rất sáng sủa, diện tích cực lớn, đây là đường lui mà Không Gian cổ thú tộc chuẩn bị cho chính mình lúc trước, là nơi có thể ẩn giấu rất nhiều Không Gian cổ thú, cho nên không cần phải bàn tới diện tích lớn tới cỡ nào.
Mấy người Tuyết Lan vừa hạ xuống đất liền nhanh chóng quan sát toàn bộ hang động, trong đây có không ít cường giả khiến bọn họ chấn động.
Ánh mắt Tuyết Lan bỗng nhiên lộ dị sắc nhìn về phía một con chó, Phì Cầu vừa cùng Vạn Thiên Thánh trở về không lâu, cái mũi nó nhúc nhích hít hít ngửi ngửi rồi nhìn thẳng về phía Tuyết Lan.
Nó lộ vẻ nghỉ hoặc, chân chờ nói: “Hình như ta từng gặp ngươi”
Tuyết Lan lẩm bẩm: “Đúng vậy, từ rất lâu rồi.
Ngươi là… Phì Cầu đúng không?”
“Đúng vậy”
Phì Cầu vẫy đuôi, hồi tưởng một lúc rồi kích động hỏi: “Ngươi có phải là người hay đi theo Tuyết vương tới nhà chúng ta không?”
Tuyết Lan chấn động: “Thật sự là ngươi! Văn vương đại nhân trở về rồi à?”
“Vẫn chưa”
Phì Cầu lắc đầu, thấy Tô Vũ nhìn mình thì nó liền giải thích: “Nàng ta thường đi theo Tuyết vương đến gặp chủ nhân, chuyện này từ lâu rồi”
Tô Vũ khẽ gật đầu.
Nữ nhi của Nhân vương đến nhà cũ của Văn vương là chuyện bình thường.
Giờ phút này, những người khác nhao nhao đi tới vây quanh.
“Vũ Hoàng”
“Bệ hạ”
Mọi người đều thăm hỏi, Tô Vũ gật đầu, hắn thấy mấy người Tuyết Lan tướng quân vẫn lộ vẻ cảnh giác thì nói thẳng: “Đừng nói đến cảm tình hay giao tình.
Ta đã chuộc các ngươi từ trong tay vạn tộc với cái giá là đánh chết hai vị Chuẩn Vương và hai vị Hợp Đạo đỉnh cấp, chia sẻ trận pháp tránh bị Hỗn Độn Sơn bài xích, đồng thời không được đối phó cường giả ngụy đạo của bọn họ”
Tô Vũ nghiêm nghị: “Ta trả giá lớn như vậy nhưng cũng không trông chờ việc các ngươi thần phục ta, cũng không có thời gian để lôi kéo lòng trung thành của các ngươi, các ngươi đã khiến ta mất nhiều như vậy thì chỉ cần tạo ra ích lợi tương đương cho ta là được.
Sau đó các ngươi thích đi hay ở thì tùy”
Tô Vũ không đợi bọn họ mở miệng đã nhanh chóng nói tiếp: “Tự giới thiệu mình đi, thuận tiện nói xem mỗi người am hiểu cái gì”
Mấy người Tuyết Lan không khỏi nhìn về phía đám người Hỏa Vân Hầu, bọn họ đều biết những người này.
Không ngờ ở đây còn có không ít người quen.
Nhưng lúc này Hỏa Vân Hầu hay Anh Vũ tướng quân đều tỏ vẻ lãnh đạm, không nhiệt tình tiến lên chào hỏi bọn họ.
Tuyết Lan tướng quân âm thầm suy đoán, nàng nhanh chóng đáp: “Ta là Tuyết Lan, con gái của Tuyết vương, Chuẩn Vương cảnh, am hiểu băng tuyết chỉ đạo”
Nam Khê Hầu thấy thế thì cũng nói: “Ta là Nam Khê, Chuẩn Vương cảnh, am hiểu truy tung, năm xưa là thống lĩnh do thám dưới trướng Minh vương”
“Ta là Vụ Sơn, thuộc hạ dưới trướng Vân vương, am hiểu sương mù chi đạo, Hợp Đạo đỉnh phong”
“Ta là Giang Hải, thuộc hạ dưới trướng Đấu vương, ta theo Thân thể đạo, am hiểu thương pháp, cũng là Hợp Đạo đỉnh phong”
Bốn vị cường giả là thuộc hạ của các vị Nhân vương khác nhau.
Nghe thấy Giang Hải là chiến tướng dưới trướng Đấu vương, Tô Vũ nhíu mày nhìn về phía vị nam tử trung niên vạm võ này, trên mặt gã tràn đầy tang thương, Tô Vũ nhíu mày: “Thuộc hạ của Đấu vương ư?”
“Đúng”
Giang Hải cảm thấy khác thường, sao phải nhìn ta như vậy làm gì?
Không chỉ Tô Vũ, những người xung quanh cũng đều đang nhìn gã.
Tô Vũ trầm giọng hỏi: “Bách Chiến là hậu duệ Đấu vương, ngươi biết Bách Chiến không?
Giang Hải hơi ngạc nhiên, có điều vẫn thành thật đáp: “Nguyệt Thực Hầu từng nhắc đến, đó là vị Nhân Chủ đã chôn vùi hơn trăm Hợp Đạo trong triều tịch thứ chín”
Hắn ta là hậu duệ của Đấu vương sao?
Khó trách mọi người đều nhìn gã như vậy.
Giang Hải còn muốn nói gì đó, Tô Vũ đã giơ tay ngắt lời: “Thôi, không nói chuyện này nữa”
Hắn nói: “Các ngươi có gì không biết thì hãy hỏi những người khác, ta rất bận, sẽ không nhiều lời với các ngươi”
Tô Vũ quay sang nói với đám người Vạn Thiên Thánh: “Hiện giờ vạn tộc còn đang chuẩn bị, chờ bọn họ đánh Hỗn Độn Sơn thì không biết phải mất bao lâu.
Nếu kéo dài mấy năm thì khi đó thông đạo hạ giới đã mở ra”
Tô Vũ hít sâu một hơi: “Hỗn Độn Sơn cũng biết đến sự tồn tại của chúng ta, nếu trì hoãn thì bọn họ sẽ rất vui, vì có lẽ càng trì hoãn thì càng có lợi cho bọn họ, ta đoán có lẽ bọn họ đã móc nối quan hệ với đám người bị phong ấn trong Quy Khư Chi Địa ở Tử Linh giới vực, như vậy rất dễ gây phiền toái cho chúng ta”
Tô Vũ phân tích: “Cho nên chúng ta phải chủ động khai chiến, thứ nhất là để đẩy nhanh tiến độ chiến tranh, thứ hai là khiến chỉ mạch Ngục vương bại lộ thực lực, thứ ba là chuộc Cự Phủ Hầu.
Chưa biết sẽ thắng hay thua, nhưng dù thắng thì chúng ta cũng phải biểu hiện chiến thắng này vô cùng gian nan, tuyệt đối không thể thắng quá nhẹ nhàng, như vậy sẽ khiến vạn tộc khinh thường chỉ mạch Ngục vương, đồng thời cảnh giác chúng ta nhiều hơn”
Vạn Thiên Thánh nhíu mày: “Ý Vũ Hoàng là chúng ta phải chiến ư?”
Tô Vũ gật đâu: “Phải chiến! Ta chắc chắn rằng thực lực chỉ mạch Hỗn Độn rất mạnh.
Ta còn đang suy xét xem nên đánh như thế nào, một mặt là không thể bại lộ toàn bộ thực lực của chúng ta, một mặt là phải cho vài người chết”
Mấy người hít sâu một hơi.
Tô Vũ nhìn Đại Chu vương, cười nói: “Việc này không phải Đại Chu vương có thể làm được sao?”
Đại Chu vương nói: “Ý bệ hạ là dù không ai chết thì cũng phải ngụy trang thành có người chết, dùng thần văn giả gây ra quy tắc bạo động ư?”
Tô Vũ đáp: “Không sai.
Lúc trước chỉ ngụy trang Vĩnh Hằng, giờ có thể ngụy trang Hợp Đạo không?”
“Hơi khó”
“Không sao, từ từ nghiên cứu, nhất định phải làm được.
Vạn phủ trưởng, ngài có phát hiện gì không”
Vạn Thiên Thánh liền đáp: “Ta đã phát hiện ra căn cứ của chi mạch Ngục vương, nhưng chỗ đó cực kỳ nguy hiểm”
Vạn Thiên Thánh kể lại: “Ta đi cùng Phì Cầu tiền bối, đã cắt đứt liên hệ đại đạo và mang theo Khinh thiên phù, chỉ nhìn vài lần từ khoảng cách rất xa nhưng vẫn bị đối phương cảm ứng được, có khả năng trong căn cứ kia có cường giả cấp bậc Thiên Tôn.
Không ít người nơi đó đều là cường giả đỉnh cấp.
Ta lo rằng tập kích sẽ rất nguy hiểm, hơn nữa đối phương cũng am hiểu phương pháp ẩn nấp và nhìn trộm, có khi bọn chúng cũng có thể thấy rõ đại đạo dao động”
Tô Vũ gật gù, nhìn thấy đại đạo dao động mới là điều đáng sợ nhất.
Tựa như Tô Vũ, hiếm có kẻ nào có thể mai phục hắn, tập kích hắn cũng chỉ là trò cười.
Thiên Môn mở ra thì hắn có thể nhìn thấy rõ ràng cường giả quanh đó, trừ khi đối phương cắt đứt liên hệ đại đạo, nhưng thời gian kết nối lại với đại đạo đã đủ để giết kẻ địch.
“Tạm thời không rõ thuật nhìn trộm của bọn họ rốt cuộc đạt tới tình trạng gì”
Tô Vũ nhớ lại, ngày Tử Yên chết hắn đã góp nhặt được một ít tinh huyết, tuy rằng không chắc lưu giữ được toàn bộ ký ức nhưng hẳn là có một ít ký ức tàn lưu.
Không biết có thể xem xét được gì không?
Trước đây không tra là vì quá bận, hơn nữa tinh huyết Tử Yên còn hỗn tạp với hai vị Thiên Vương khác, Tô Vũ lo rằng sẽ xuất hiện tình trạng ký ức hỗn loạn.
Nhưng bây giờ dù nó hỗn loạn thì hắn vẫn phải xem, đây cũng là một cơ hội để hiểu biết thêm về thực lực chi mạch Hỗn Độn.
Chương 3054: Thật Mà Giả, Giả Mà Thật.
Tô Vũ nói: “Mọi người chuẩn bị đi, lần này ta sẽ dẫn mọi người đi tập kích.
Thông Thiên, ngươi nghĩ cách đưa Ngũ Nguyệt và Viên Nguyệt trở về, khi chúng ta ra tay, có bọn họ ở lại Vạn Tộc Sơn thì kẻ khác sẽ không nghĩ nhiều”
Thông Thiên Hầu vội vàng gật đầu.
Những người khác đều có chút khẩn trương, bọn họ sắp chân chính quyết đấu với chỉ mạch Ngục vương sao?
Đối phương không rõ tình hình bên mình, đám người Tô Vũ cũng không hiểu biết nhiều về bọn họ.
Hai phe đều nắm giữ không đủ tình báo về nhau.
Nhưng mà bọn họ lại có rất nhiều tình báo của vạn tộc.
Tô Vũ nhíu mày nhìn về phía mấy người Tuyết Lan.
Lần đầu tiên giao thủ với chỉ mạch Ngục vương có nên mang theo mấy vị này hay không? Đám người này có quan hệ với chỉ mạch Ngục vương không? Hay bọn họ có thể quấy rối hoặc là không nghe lời hay không?
Nhưng thực lực của bốn vị cổ lão Nhân tộc không yếu, trong số đó có đến hai vị cường giả Thiên Vương cảnh, không mang theo thì không cam lòng, mang theo thì Tô Vũ sợ sẽ có nguy hiểm, trong lúc nhất thời hắn khó mà quyết định được, hắn trả giá để đổi đám người này về không biết là chuyện tốt hay xấu.
Có đôi khi nhiều người cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.
Kỳ thật đám đồ cổ này cũng không tính là kẻ lương thiện, bằng không thì đã không xuất hiện tình trạng con rối Nhân Chủ.
Tô Vũ hơi do dự.
Rất nhiều lúc hắn hy vọng phe mình có thêm thật nhiều cường giả, nhưng cũng có những lúc hắn lại lo những kẻ đó không nghe lời, khiến chiến lực bị kìm hãm, vậy thì càng phiền toái hơn.
Trận chiến sắp tới là một lần thử thực lực của Hỗn Độn nhất tộc.
Vạn Thiên Thánh đã phát hiện căn cứ của đối phương, Tô Vũ rất muốn thâm nhập Hỗn Độn Sơn tra xét một chút.
Ngẫm nghĩ một hỏi, Tô Vũ đã có quyết định, hắn nói: “Lần này giết địch là phụ, vấn để chính là hấp dẫn cường giả Hỗn Độn nhất tộc xuất hiện, xuất hiện càng nhiều càng tốt, dù có 5 – 6 vị Thiên Tôn xuất hiện thì cũng là chuyện tốt.
Mục tiêu duy nhất của mọi người là hấp dẫn cường giả, ngoài ra thì việc quan trọng tiếp theo chính là giữ mạng”
Không cần thiết phải giết người ngay lần đầu khai chiến.
Chỉ cần khiến cường giả đối phương xuất hiện cho vạn tộc biết sự cường đại của một mạch này không phải là bịa đặt.
“Hỏa Vân Hầu, các ngươi tâm sự với mấy người Tuyết Lan tướng quân đi, Vạn phủ trưởng, chúng ta đi tra xét thêm lần nữa”
Tô Vũ hạ lệnh, hắn không nhắc đến chuyện giải phong cho đám cổ lão, bọn họ nên thành thật bị phong ấn đi, hắn còn âm thầm truyền âm cho Phì Cầu: “Nếu bọn họ có dị động gì thì tiền bối lập tức nuốt bọn họ, sau đó dẫn người rút lui”
Phì Cầu nhìn thoáng qua Tô Vũ, cái đuôi vẫy vẫy xem như đồng ý.
Tô Vũ không nhiều lời, hắn cùng Vạn Thiên Thánh nhanh chóng mang trận phù rời đi, thuận tiện giao hai thi thể cổ thú cho Đại Minh vương để ông tiếp tục chế tạo trận phù.
Để hai người Ngũ Nguyệt trở về thay vị trí, Tô Vũ cùng Vạn Thiên Thánh che giấu đi ra ngoài.
Hiện tại bọn họ đang ở nội vây Hỗn Độn Sơn, khí tức hỗn độn vô cùng nồng đậm.
Tô Vũ khai Thiên Môn để nhìn lực lượng hỗn độn, hắn cảm nhận được hoàn cảnh nơi đây tiếp cận thời kỳ khai thiên, nguyên khí cực ít, đa số đều là khí tức hỗn độn.
“Cát đứt lực lượng đại đạo”
Tô Vũ nhắc nhở, Vạn Thiên Thánh và hắn đều đã biết địch nhân có thể tra xét, nếu không cắt đứt thì rất dễ bị phát hiện.
Vạn Thiên Thánh lộ về ngưng trọng, truyền âm hỏi: “Thật sự muốn ra tay ư? Lần này chúng ta đến thượng giới là để vạn tộc đấu với Hỗn Độn Sơn chứ không phải tự mình làm quân tiên phong”
“Phủ trưởng, ngài nói xem, trong trường hợp ngài biết rõ có kẻ thứ ba tồn tại, vậy ngài sẽ liều chết với địch nhân sao?”
Vạn Thiên Thánh thở dài, cũng đúng, muốn vạn tộc liều chết với Hỗn Độn Sơn thì đầu tiên phải thăm dò rõ ràng thực lực phe Tô Vũ đã.
Tô Vũ híp mắt truyền âm nói: “Phủ trưởng, kỳ thật ta đã chuẩn bị để cho đám người Thiên Cổ lên thượng giới”
“Hả?”
Tô Vũ nói: “Đám Thiên Cổ hiểu biết rất rõ tình hình hạ giới, hiện tại chúng ta quá thần bí cũng chưa chắc đã là chuyện tốt, ngài cảm thấy đám người Thiên Cổ sẽ nói gì về chúng ta?”
Vạn Thiên Thánh đã hiểu: “Ý ngươi muốn dùng thật là giả, mà giả là thật, dùng tin tức mơ hồ mê hoặc vạn tộc?”
Tô Vũ gật đầu: “Không chỉ vạn tộc, chúng ta cũng phải cho Hỗn Độn Sơn biết rằng kỳ thật chúng ta không mạnh.
Chúng ta chỉ giả vờ cường đại mà thôi”
Tô Vũ nói tiếp: “Hiện tại chúng ta quá thần bí, cho nên Hỗn Độn Sơn và vạn tộc đều đề phòng chúng ta.
Nhưng chúng ta có thể che giấu một chút thực lực, chẳng hạn như Kỳ Dung, phủ trưởng, Đại Tần vương và Đại Hạ vương..”
Có vài người không dễ che giấu như Lam Thiên và Đại Chu vương, Phì Câu thì đám người Thiên Cổ cũng biết đến sự tồn tại của nó.
Nhưng bọn họ vẫn còn không ít thực lực có thể che giấu được.
Vạn Thiên Thánh suy tư: “Ngươi muốn đánh hạ giới ư?”
Tô Vũ cười nói: “Tạm thời không vội.
Chờ đến khi gom đủ 50 nghị viên lệnh trở lên mới được.
Có đủ 50 cái trở lên thì có thể xua tan lực lượng quy tắc để lâm thời mở ra thông đạo hạ giới, sau khi bẫy chết vài người thì tiếp tục phong bế nó lại.
Có điều đương nhiên không phải là hiện tại”
Tô Vũ có tính toán của chính mình, giữ về thần bí cũng tốt, vậy thì địch nhân không biết rõ về ngươi.
Nhưng biểu hiện của ngươi quá mạnh thì sẽ khiến hai bên đều kiêng kị, lúc ấy dù có là thằng ngốc thì cũng sẽ không liều chết chiến đấu.
Tô Vũ hít sâu một hơi, truyền âm nói: “Phủ trưởng, dù là người một nhà thì cũng phải đề phòng.
Ta sẽ nghĩ cách để cho ngài giả chết rồi âm thầm hành động.
Hiện giờ người phe ta càng lúc càng đông, cũng sẽ càng ngày càng thêm phức tạp.
Bản nhân ta còn chưa đạt tới trình độ áp đảo tất cả mọi người, thời gian lâu thì nhân tâm sẽ thay đổi, dễ xảy ra biến cố”
Lúc trước hắn phải giả vờ cường đại, nhưng hiện tại Tô Vũ lại muốn giả vờ nhỏ yếu, bởi vì át chủ bài đều đã lộ ra.
Tô Vũ đã phải dùng thủ đoạn để che giấu Kỳ Dung, hiện giờ trừ Lam Thiên và mấy người Cự Trúc Hầu ra thì không ai biết phe Tô Vũ có thêm một vị Thiên Vương cảnh tồn tại.
Tô Vũ có chút bất an mơ hồ.
Hắn bại lộ càng nhiều, số lần hành động càng nhiều thì sự tồn tại của hắn sẽ không còn là bí mật ở thượng giới, tất cả mọi người đều biết hắn rất nguy hiểm, giết hắn thì có khả năng bức bách Nhân tộc tan rã.
“Cũng phải cân nhắc rõ ràng vấn đề của Không Gian Cổ Thú tộc và Thực Thiết tộc”
“Ta hiểu rồi”
Vạn Thiên Thánh nhìn thoáng qua Tô Vũ, bỗng nhiên ông hỏi: “Ngươi còn tính toán khác đúng không?
“Đúng vậy”
Tô Vũ gật đầu, Vạn Thiên Thánh không hỏi nữa nhưng Tô Vũ lại chủ động truyền âm:
“Ta muốn về hạ giới một chuyến để hỏi sinh vài người.
Đám người Nam vương hiện giờ đều là Tử Linh, nếu có thể hồi sinh thì thực lực sẽ là Thiên Vương chân chính.
Ta cảm thấy Tử Linh sống lại thì thực lực sẽ tăng lên, bởi vì Tử Linh vốn bị áp chế thực lực”
Vạn Thiên Thánh không khỏi hít sâu một hơi.
Tô Vũ muốn hồi sinh Tử Linh ư?
Có thể làm được sao?
“Hồi sinh cần có Sinh đạo, phong ấn đại đạo rung chuyển, tróc đại đạo.
Có lẽ Kỳ Dung am hiểu việc tróc đại đạo, thực lực Lưu Hồng tiến bộ thì cũng có hy vọng ngăn cản Tử Linh đại đạo ăn mòn, sau đó đi đến điểm giao sinh tử, hướng tử cầu sinh”
“Sắp tới ta sẽ dành thời gian nghiên cứu sinh linh đại đạo một chút”
“Năm xưa Văn vương muốn hồi sinh Tinh Nguyệt, việc này cần bốn đạo Chỉ Bút Mặc Nghiên, Văn vương vẫn chưa nắm giữ Chỉ đạo, nhưng ta đã biết nên sử dụng Chỉ đạo như thế nào, đó là bắt giữ chân linh giống như Lam Thiên, chế tạo thân thể Sinh Linh cho Tử Linh”
Chương 3055: Bách Chiến Có Vấn Đề (1).
Tô Vũ nói rất nhiều, Vạn Thiên Thánh chỉ yên lặng lắng nghe.
Ông biết Tô Vũ nắm giữ rất nhiều lợi thế, tuy hắn còn rất trẻ nhưng lại có không ít thủ đoạn kinh người, mấu chốt là hiện giờ dưới trướng lại có quá nhiều đồ cổ, Tô Vũ lo rằng sẽ xảy ra vấn đề.
Tô Vũ nói thẳng không hề cố ky, hắn tiếp tục truyền âm: “Ta lo rằng trong đám lão gia hỏa ấy có người mang hai lòng, những người đáng tin cậy chỉ có những Nhân tộc của triều tịch này, bọn họ gần như không có liên quan gì đến Nhân tộc thượng cổ.
Vậy nên ta sẽ tìm thời gian và cơ hội để giúp đám người Đại Hán vương bước vào Hợp Đạo.
Phủ trưởng, nếu có nguy hiểm thì hãy để cho đám cổ lão chắn trước”
Đồng tử Vạn Thiên Thánh hơi co lại, Tô Vũ nhìn bốn phương, mặt không đổi sắc: “Bọn họ đều nợ ta.
Đánh giặc mà còn muốn co đầu rút cổ ư? Không có chuyện đó đâu! Ngài phải nhớ, có nguy hiểm thì cho bọn họ chắn trước.
Bọn họ chết ta sẽ không đau lòng, nhưng phủ trưởng và những người khác chết thì ta khó mà chấp nhận được”
Vạn Thiên Thánh bật cười, ông truyền âm đáp: “Được, ta biết rồi”
“Ngài nhớ kỹ là được, nếu bọn họ chết thì chúng ta vẫn có thể bắt đầu lại, ta sẽ nghĩ cách sáng lập ra một địa bàn sinh linh ở Tử Linh giới vực.
Tới thời khắc mấu chốt, chúng ta sẽ lui về Tử Linh giới phòng thủ”
Vạn Thiên Thánh kinh hãi: “Ngươi mất niềm tin như vậy sao?”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Ta cũng không muốn tỏ vẻ ủ rũ như thế, có điều ta không thấy đủ hy vọng.
Hỗn Độn nhất tộc chắc chắn có tồn tại cảnh giới chủ nhân quy tắc, bọn họ có thể biết hoặc là không biết Giám Thiên Hầu, nhưng một khi bọn họ biết rồi giết chết y thì vạn tộc sẽ có thêm rất nhiều chủ nhân quy tắc, hơn nữa Hỗn Độn nhất tộc cũng có không ít tồn tại cấp bậc Thiên Vương, bọn họ đều có hy vọng trở thành chủ nhân quy tắc”
“40 vạn năm tích lũy mà lại bị chúng ta bắt kịp chỉ trong mấy năm thôi ư?”
Tô Vũ không nhìn thấy hy vọng, bởi vì thượng giới cường đại hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
Tâm tư đám đỏ cổ đều không dễ đoán.
Nếu bọn họ trở thành chủ nhân quy tắc thì chưa chắc đã nghe lệnh Tô Vũ.
Bọn họ đều sống rất lâu, vài câu đe doạ có thể khiến bọn họ cúi đầu xưng thần được sao?
Những người đáng giá tín nhiệm chỉ có những người ủng hộ hắn ngay khi thực lực hắn còn chưa cường đại, chính là những người duy trì Tô Vũ ngay từ ban đầu như Hồng Mông, Đại Tần vương, Đại Hạ vương…
Lần này Tô Vũ còn có một mục đích khác, đó là giúp tất cả các vị trấn thủ bước vào Hợp Đạo.
Bọn họ sẽ đánh một trận cho vạn tộc thấy sự cường đại của Hỗn Độn nhất tộc, hoặc bọn họ có thể trực tiếp thả vài người chạy thoát.
Lần này hắn còn mang theo bốn vị Hợp Đạo vạn tộc lên thượng giới, Thiên Long Hầu, Phượng Hoàng, Vượn Hoàng, Côn Bằng, có lẽ có thể lợi dụng bốn tên đó một phen.
Ngẫm lại thì vai trò của bọn họ còn thích hợp hơn đám người Thiên Cổ, bởi vì mấy tên này cũng là vạn tộc, Thiên Long Hầu còn là người thượng giới, có lẽ có thể lợi dụng điều này, tiền đề là Thực Thiết tộc, Không Gian Cổ Thú tộc nguyện ý rút lui cùng Tô Vũ, nếu không mấy tộc đó chắc chắn sẽ bại lộ.
Phải chờ sự lựa chọn của bọn họ!
Vạn Thiên Thánh không biết vì sao một Tô Vũ tự tin tràn đầy trước đây bỗng nhiên trở nên uể oải như thế, ông nhìn Tô Vũ vài lần mới truyền âm hỏi: “Sao tự dưng ngươi lại uể oải như vậy?”
Tô Vũ trầm mặc một hỏi, cuối cùng vẫn truyền âm đáp: “Bởi vì Bách Chiến”
Vạn Thiên Thánh sửng sốt: “Có ý gì?”
“Phủ trưởng, ngài cảm thấy Bách Chiến thật sự là mãng phu ngu ngốc điên cuồng sao?”
Vạn Thiên Thánh nhíu mày: “Bách Chiến có vấn đề à?”
Không đến mức đó chứ?
Tô Vũ truyền âm: “Bách Chiến là cường giả tiếp cận Nhân vương nhất trong vô số năm qua.
Nguyệt La chẳng những hãm hại Bách Chiến mà còn hại chết đỏ cổ Nhân tộc.
Mà đám người Nhạc Cương – Kỳ Dung trong triều tịch thứ ba cũng không yếu đúng không? Vậy mà bọn họ vẫn bị đồ cổ khống chế, thậm chí ép Nhạc Cương tự mình xử tử Kỳ Dung, thậm chí đến cuối cùng Nhạc Cương cũng không có biện pháp báo thù”
“Thái Cổ Cự Nhân tộc rốt cuộc là thế nào? Vì sao Bách Chiến lại có hậu duệ với Thái Cổ Cự Nhân tộc, Lôi Bạo có tâm tư gì? Đám người Vân Thủy Hầu bị ta thuyết phục quá dễ dàng.
Ngài không cảm thấy đám đồ cổ quá nghe lời sao?”
Vạn Thiên Thánh truyền âm: “Nghe lời là vì thực lực chúng ta cường đại, có nhiều thủ đoạn, còn Bách Chiến thì đã hại chết không ít người”
Tô Vũ gật đâu: “Ta biết, nhưng ta không yên tâm, ta cảm thấy Bách Chiến đuổi giết Nguyệt La rồi biến mất vô tung vô ảnh chưa chắc đã là chuyện tốt.
Phủ trưởng, dù là mãng phu thì cũng phải biết Hỗn Độn Sơn là địa bàn của địch nhân, nơi đó cực kỳ nguy hiểm.
Nếu là chúng ta không đuổi giết được Nguyệt La thì sẽ làm gì?”
“Giết những người khác, giết chóc lung tung hoặc dứt khoát tìm cường giả Nhân tộc thu vào dưới trướng, tăng cường thế lực”
Vạn Thiên Thánh dứt lời, chính ông cũng thấy sửng sốt.
Tô Vũ nhướng mày: “Hắn thì sao? Hắn không làm øì cả, thậm chí mặc kệ Nhân tộc thượng giới.
Hắn lỗ mãng đuổi giết Nguyệt La rồi tiến vào Hỗn Độn Sơn, ngu ngốc đến mức khiến mọi người đều cảm thấy không đáng để đi theo Bách Chiến.
Dù hắn được giải phong thì vạn tộc cũng không quan tâm, bởi vì Bách Chiến cho bọn họ ấn tượng là một mãng phu, là một kẻ ngu ngốc háo sắc”
Tô Vũ tiếp tục nói: “Như vậy lại khiến ta có chút hoài nghi”
“Hoài nghỉ cái gì?” Vạn Thiên Thánh đã ngưng trọng hơn hẳn.
Tô Vũ đáp: “Hoài nghi Bách Chiến đã biết đến sự tồn tại của chỉ mạch Hỗn Độn, hắn tự biết mình không thể địch nổi chỉ mạch cường đại này, dù hắn đánh bại vạn tộc thì cũng không thể chiến thắng được Hỗn Độn nhất tộc, vậy nên Bách Chiến lựa chọn từ bô ở thời kì đỉnh cao, chấp nhận bản thân bị phong ấn, chôn vùi đám đồ cổ Nhân tộc.
Nói cách khác, hắn đã chọn ẩn nhẫn giấu mình”
Trong lòng Vạn Thiên Thánh lạnh toát, ông không rét mà run: “Ý ngươi là Bách Chiến phối hợp với Nguyệt La.
Có lẽ Nguyệt La là người của hắn ư? Vì sao ngươi lại có ý nghĩ như vậy?”
Tô Vũ sinh ra tâm tư điên rồ như này từ khi nào?
Tô Vũ thở dài: “Bởi vì ta đã nói chuyện với Kỳ Dung, đồ cổ thượng giới trong miệng Kỳ Dung không có kẻ ngốc.
Chẳng lẽ đỏ cổ thượng giới không biết Bách Chiến sủng hạnh Nguyệt La, thậm chí luôn mang ả theo sao? Vậy mà không có ai ngăn cản hắn?”
“Còn nữa, Trấn Nam Hầu quả quyết tự bạo vì Bách Chiến, mãng phu có thể thu nạp nhân tâm đến mức này à? Đại Chu vương nói Bách Chiến chí tình chí nghĩa, thiên phú vượt ngoài sức tưởng tượng.
Đỏ cổ Nhân tộc sẵn sàng tự sát để tập kích vạn tộc, nhường đường cho hắn, vì hắn là mãng phu sao? Đám Nhân Chủ Nhạc Cương thật sự yếu sao? Vì sao không ai nhường đường cho Nhạc Cương? Nhân tộc trong triều tịch thứ ba rất gian nan, ở triều tịch thứ chín thì Nhân tộc lại cực kỳ cường đại, tự bạo ở thời điểm cường đại nhất chỉ để nhường đạo cho Bách Chiến? Bọn họ đã nghĩ gì? Chán sống rồi ư? Không! Không phải! Ta đoán chỉ có một khả năng, vị Nhân Chủ này cực kỳ được lòng người.
Sau 6000 năm, đám người Định Quân Hầu vẫn còn rất tưởng niệm Bách Chiến”
Tô Vũ hít sâu một hơi: “Đến hôm nay, ngay lúc vừa rồi, Giang Hải nói rằng gã là thuộc hạ dưới trướng Đấu vương khiến ta nghĩ đến một vấn đề”
“Cái gì?
Tô Vũ không vội đáp mà là hỏi ngược lại: “Ta nói xấu Cung vương trước mặt Hà Đỏ, Hà Đồ sẽ thế nào?”
“Tức giận, phẫn nộ, liều mạng với ngươi”
“Nếu ta phê phán Võ vương trước mặt Lam Sơn Hầu thì sao?”
“Xấu hổ, bực bội, không vui”
“Nếu ta nói xấu Nhạc vương trước mặt Hỏa Vân Hậu?”
“Ngươi kể rồi mà, ngươi chỉ ngăn cản hắn mà hắn đã muốn liều mạng với ngươi”
Ánh mắt Vạn Thiên Thánh tối sâm: “Ý ngươi là phản ứng của Giang Hải quá bình tĩnh?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[DỊch] Vô Thượng Sát Thần [DỊch] Vô Thượng Sát Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Vo-Thuong-Sat-Than-Giong-doc-Manh-Cuong.jpg)


