[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 608 : Mỗi Người Một Chuyên Môn. (c3036-c3040)
❮ sautiếp ❯Chương 3036: Mỗi Người Một Chuyên Môn.
“Mất tích?”
Cự Trúc Hầu ngẫm nghĩ: “Chẳng lẽ là Vu Sơn Hầu?”
“Là lão”
Kỳ Dung trầm giọng nói: “Ta không phải người tốt, cũng sẽ không tuyên dương rằng mình là người tốt, Vu Sơn nhục nhã Nhạc Cương, động một chút là quát mắng.
Khi đó ta đã cho người âm thầm bắt lão, rồi lại cho tu giả tu luyện ngụy đạo đồng đạo dung hợp cắn nuốt”
Đệt!
Tô Vũ cũng cảm thấy nữ nhân này rất tàn nhẫn, lúc trước còn tưởng bà là người một lòng đặt tâm tư vào nghiên cứu, hóa ra lại là kê đi theo con đường tà đạo.
“Người cắn nuốt Vu Sơn chẳng những hoàn toàn tiếp thu lực lượng đại đạo của lão, mà còn tiến thêm một bước, có hy vọng bước vào Chuẩn Vương”
Cự Trúc Hầu không nhịn được hỏi: “Chẳng lẽ người đó là Nhạc Kỳ?”
Kỳ Dung gật đầu.
Cự Trúc Hầu chấn động: “Đúng là hắn sao? Sau này Nhạc Kỳ cùng Nhạc Cương khởi xướng trận chiến cuối cùng, quả thật Nhạc Kỳ đã tiến vào Chuẩn Vương cảnh, hắn cũng là thuộc hạ đắc lực nhất của Nhạc Cương.
Hóa ra là như vậy, bảo sao ta cảm thấy tuổi Nhạc Kỳ không lớn, chỉ trong mấy ngàn năm ngắn ngủi đã có thể bước vào Chuẩn Vương cảnh”
Ông có chút tiếc hận: “Đáng tiếc về sau hắn đã chết trận cùng Nhạc Cương”
Kỳ Dung bình tĩnh nói: “Ta cũng đoán được, Nhạc Cương chết thì có lẽ hắn cũng đã chết, hắn là cháu trai của Nhạc Cương, người trong nhà đáng giá tín nhiệm hơn người ngoài.
Hắn cũng là thí nghiệm thành công duy nhất của ta, sau đó ta không có cơ hội làm lại”
Kế hoạch bại lộ đương nhiên là không có cơ hội.
Bà bị xử tử, tuy rằng Nhạc Cương cứu bà, nhưng khi đổi đạo lại xảy ra một ít vấn đề khiến bà không thể không bế quan giải quyết, bế quan xong thì thương hải tang điền, không còn như trước.
Nếu năm xưa kế hoạch ấy được truyền bá rộng rãi thì e là sẽ gây ra rung chuyển, khó trách không còn ai dám đề cập đến.
Biện pháp này dùng mạng cổ cường giả đổi lấy thế hệ mới thay thế bọn họ, là dùng mạng để đổi!
Tô Vũ sờ cằm, cười nói: “Thú vị đấy! Nhưng bên ta không có nhân thủ thích hợp, vậy phải lấy ai để thay thế? Thay thế Vân Hỏa Hầu ư? Thôi bỏ đi, những người này đều rất nghe lời, làm vậy không hữu dụng lắm.
Đúng rồi, Nhân tộc có thể thay thế được vạn tộc không?”
“Đạo tắc không khác nhiều thì được, thượng giới và Đạo Nguyên chi địa không giống hạ giới, tu đạo gì cũng được”
Tô Vũ gật đâu: “Cũng đúng.
Nếu tu luyện thân thể đạo ở Đạo Nguyên chi địa thì có thay thế được Bách Chiến không?”
Tô Vũ bỗng nhiên tỏ ra hứng thú: “Ta tìm người tu luyện ngụy thân thể đạo, sau đó cắn nuốt Bách Chiến, các ngươi cảm thấy thế nào?”
Kỳ Dung không nhịn được hỏi: “Nhân Chủ triều tịch thứ chín rất mạnh à?”
Tô Vũ thẳng thắn đáp: “Mạnh thái quá, đã sắp đạt tới trình độ Nhân vương thượng cổ rồi”
Kỳ Dung im lặng, Nhân Chủ đời thứ mười này hình như thực điên cuồng, Nhân Chủ đời thứ chín cường đại như vậy mà hắn dám có ý đồ với đối phương.
Tô Vũ bỗng hỏi: “Nếu có thể dung hợp thay thế, vậy có thể tu bổ đại đạo không?”
Kỳ Dung sửng sốt: “Tu bổ?”
“Đúng vậy, thân thể đạo của Nhân tộc xảy ra chút vấn đề nên bị hao tổn, nếu không đã không đến mức chỉ có một cường giả như Bách Chiến, ngươi nói xem, ngụy thân thể đạo có thể tu bổ thân thể đạo Nhân tộc hay không?”
“Hẳn là có thể”
Kỳ Dung đáp: “Tu bổ đại đạo cũng chỉ có lợi cho người khác”
Tô Vũ không cho là đúng: “Sao vậy được.
Trừ Bách Chiến ra thì người tu luyện thân thể đạo Nhân tộc đều là người của ta, ai lợi hại cũng khiến lực lượng của ta mạnh hơn, sao có thể nói là có lợi cho người khác?”
Đều là người của ngươi ư?
Kỳ Dung không nhịn được mà nghĩ xa hơn, chẳng lẽ gia hỏa này đã hoàn toàn khống chế cả Nhân tộc rồi?
Vậy thì quả thật hắn mạnh hơn Nhạc Cương nhiều, nhưng rõ ràng thực lực của hắn chỉ tương đương Nhạc Cương mà thôi.
Tô Vũ nhận xét: “Thật thú vị! Nói thật, mỗi người một chuyên môn, việc tu bổ đại đạo ấy ta cũng không làm được, ta vẫn luôn suy xét nếu đại đạo xuất hiện vấn đề thì ta phải giải quyết thế nào, và rồi ngươi tự đưa mình tới cửa.
Ta không có hứng thú thay thế đại đạo nhưng cũng có thể thử nghiệm, ngụy đạo dễ tu, còn hiện tại ta muốn tu bổ đại đạo thậm chí là dung hợp đại đạo cùng loại.
Hình ngươi rất có tâm đắc trong mảng nghiên cứu này, đặc biệt là dung hợp đại đạo”
Lần trước giúp Đại Chu vương dung hợp hai đại đạo khiến hắn mệt chết khiếp.
Đây cũng là một loại dung hợp.
Ngụy đạo dung hợp với chân đạo cũng cùng đạo lý, điều này khiến Tô Vũ nhớ tới rất nhiều thứ, thậm chí hắn đang tự hỏi một vấn đề, ta có thể giúp Đại Tân vương và Đại Hạ vương dung thân thể đạo Nhân tộc một lần nữa hay không?
Hai người vốn cường đại, nếu dung lại thì có lẽ sẽ tiến thêm một bước, còn có thể hạn chế đại đạo của Bách Chiến.
Tô Vũ vuốt cằm trầm tư.
Sau đó hắn tươi cười xán lạn nhìn Kỳ Dung: “Ta không thích loại người chiến lực quá mạnh, ta thích loại dùng đầu óc làm nghiên cứu hơn, ta vốn xuất thân là nghiên cứu viên, ta rất thưởng thức Kỳ vương phi.
Kỳ vương phi, Nhạc Cương đã chết, có lẽ ta có thể tìm được Tử Linh thân của hắn để phu thê hai người đoàn tụ.
Nhưng ngươi phải giúp ta vài việc, không có vấn đề gì chứ?”
“Tữ Linh giới vực?”
Kỳ vương phi ngẩn ra, Tô Vũ bèn nói: “Đúng vậy, hiện tại Tử Linh giới vực do ta khống chế, ta có thể tìm người giúp ngươi, đương nhiên nếu ngươi không cần thì thôi”
Kỳ Dung ngây người: “Thật sự có thể tìm được sao?”
“Không chắc chắn.
Đã chết nhiều năm như vậy rồi, hiện tại vẫn chưa sống lại thì có lẽ là không thể thức tỉnh, hoặc vẫn đang ở trong Tử Linh thiên hà, ai biết có thể tìm được hay không, ta không thể bảo đảm”
Kỳ vương phi hít sâu một hơi: “Nếu ta không đáp ứng, Nhân Chủ sẽ xử trí ta thế nào?”
Tô Vũ cười đáp: “Nếu Kỳ vương phi không đáp ứng thì thôi, cùng lắm là bị nhốt lại giống như Văn Khởi, cứ giam giữ vài năm đã rồi tính, ta có thể giết các ngươi chắc?”
Kỳ Dung thử hỏi: “Nhân Chủ không muốn thả ta rời đi à?”
Tô Vũ bật cười: “Ngươi còn nợ ta một mạng chưa trả lại đâu.
Thi ân cầu báo là điều cần thiết, ta cứu ngươi, ngươi nợ ta một mạng, ngươi không trả ta thì ta có thể thả ngươi đi sao? Vậy thì ngươi quá coi thường Tô Vũ ta rồi”
Im lặng một lúc lâu, Kỳ Dung mới nói: “Nếu năm đó Nhạc Cương có được sự quyết đoán như Nhân Chủ thì có lẽ sẽ không có chuyện sau này”
Hắn hiên ngang lẫm liệt nói là thi ân cầu báo.
Kỳ Dung chỉ cảm thấy vô cùng chói tai, vị tân nhân chủ này thật không phải nhân vật tâm thường.
Chương 3038: Cường Giả Nhân Tộc.
Di chuyển quy mô lớn vẫn còn đang tiếp tục.
Các chủng tộc lũ lượt kéo đến Nhân Sơn.
Cuộc càn quét cũng vẫn đang diễn ra.
Tô Vũ đã rời khỏi Đạo Nguyên chi địa được một ngày.
Các vị cường giả tiếp tục càn quét, không ngừng có cường giả trầm miên bị tìm ra, cũng có vài bộ xương khô hủ bại bị đào thấy, thực sự có người bế quan tới chết mà không có người biết, bởi vì lực lượng quy tắc của bọn họ đã tiêu tán từ lâu.
Giờ phút này, đám người Tam Nguyệt đào ra một khối thi thể hoàn chỉnh, thân thể sinh động như thật, chỉ là đã không còn khí tức.
Tam Nguyệt nhìn thoáng qua, thở dài một tiếng: “Đây hình như là Đông Kỳ Hầu của Nhân tộc, không ngờ đã chết già, thật đáng tiếc”
Ma Thiên Tôn cũng nhận ra vị này.
Đây là một người tương đối cường đại trong 360 vị Nhân Hầu năm xưa, tư lịch không kém hơn Dân Sơn, chỉ là hắn đã biến mất rất nhiều năm, không ngờ thi thể của hắn lại được tìm thấy ở đây.
Sau khi càn quét hơn một ngày, đây là vị cường giả Nhân tộc thứ hai bị bọn họ phát hiện.
Vị thứ nhất bị bắt sống, đang bị các vị cường giả tạm giam phía sau, đó là một lão nhân râu tóc dài quết đất, lão nhìn thấy thi thể Đông Kỳ Hầu thì trong mắt lộ vẻ bi ai, lại thêm một lão hữu đã ngã xuống.
Đối phương chết nhưng không ai biết.
Nếu không phải lần này bị càn quét ra thì thi thể vẫn sẽ chôn giấu dưới mặt đất vô số năm tháng, cho đến một ngày bị người khác ngoài ý muốn phát hiện, có lẽ khi đó đã không còn ai nhận ra vị này nữa, sẽ chỉ nghĩ là thi thể của một vị cường giả viễn cổ nào đó.
Phía sau, một vị cường giả Thiên Vương tươi cười nói: “Hai vị Thiên Tôn, tuy rằng gia hỏa này đã chết, nhưng thi thể vẫn rất cường đại, không bằng luyện hóa thành tỉnh huyết rồi phân cho tiểu bối tu luyện đi”
Tam Nguyệt im lặng liếc mắt nhìn lão.
Ma Thiên Tôn không để ý tới, ông ta nhìn một hỏi rồi bình thản ra lệnh: “Liệm đi”
Lấy tinh huyết từ thi thể ra không có ý nghĩa gì, ít nhất thì không hề có ý nghĩa đối với ông ta.
Có lẽ có thể giao thi thể này cho nhất mạch của người truyền lửa, để đổi thêm mấy trận phù đi vào Hỗn Độn Sơn không bị bài xích cũng tốt.
Phía sau, Thiên Vương thấy ông ta nói vậy thì đành ngậm miệng.
Lão lại nhìn về phía lão nhân bị tạm giam, cắn răng nói: “Thiên Tôn đại nhân, năm xưa Nam Khê Hầu đã giết không ít người của chúng ta, hiện tại bắt được lão thì nên giết luôn đi, tránh tạo thành phiền toái”
Tuy rằng Nam Khê Hầu không phải Thiên Tôn, nhưng lão cũng có lực lượng Thiên Vương, đương nhiên lúc này lão đang rất suy yếu.
Vị Thiên Vương của Ma tộc cảm thấy không bằng nhân lúc lão yếu ớt thì giết luôn cho xong việc, sao phải phong ấn đối phương như bây giờ, thậm chí còn mất công phái người trông giữ, lãng phí sức người sức của.
Gặp được Nhân tộc thì cứ chém tận giết tuyệt thì hơn!
“Đoạn Huyết” Ma Thiên Tôn nhíu mày: “Trông coi đi, đừng nói nhiều”
Vị Thiên Vương kia chính là Đoạn Huyết Hầu.
Đoạn Huyết Hầu bất đắc dĩ im lặng, hôm nay Ma Thiên Tôn có chút vấn đề.
Ông ta bắt được cường giả Nhân tộc nhưng lại không giết, trong khi một vài cường giả vạn tộc phản kháng thì Ma Thiên Tôn đều xuống tay không nhẹ, trước đó không lâu có một vị cường giả Tiên tộc bị ông ta đào ra, đối phương cho rằng Ma Thiên Tôn tới giết y nên phản kháng rất dữ dội, cuối cùng bị Ma Thiên Tôn suýt nữa đánh nát thân thể.
Đoạn Huyết Hầu còn muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Lão còn đang nghĩ ngợi thì nơi xa bỗng nhiên vang lên một tiếng gầm rú.
Âm âm ầm!
Âm thanh kịch liệt vang vọng khắp Đạo Nguyên chi địa.
Nơi bùng nổ là ở chỗ đám người Nguyệt Thiên Tôn.
Giờ phút này có một tồn tại cường hãn phóng lên, đại chiến lập tức bùng nổ, Nguyệt Thiên Tôn và Lôi Bạo liên thủ áp chế, nhưng có vẻ Lôi Bạo không muốn ra sức, mà cường giả vừa xuất hiện lại có thực lực vô cùng mạnh mẽ, gã cầm một cây rìu lớn chém cho thiên địa biến sắc.
Tam Nguyệt bất giác ngẩn ra: “Cự Phủ Hầu”
Ma Thiên Tôn khẽ nhíu mày: “Lại thêm một gia hỏa Nhân tộc, hơn nữa còn là cấp bậc Thiên Tôn”
Ông ta cảm thấy ngoài ý muốn nhưng không quá ngạc nhiên.
Nhân tộc là chủng tộc bá chủ chư thiên, bọn họ có những gia hỏa sắp chết già lựa chọn bế quan cũng là bình thường.
Quả nhiên lần này đã càn quét ra một tồn tại đỉnh cấp là Thiên Tôn chân chính.
Bấy giờ, cường giả cầm rìu bổ xuống khiến cho trời sụp đất nứt.
Nam Khê Hầu bị bắt lại phong ấn, hao hết sức lực thê lương quát: “Cự Phủ, trốn đi”
Y điên cuồng giãy giụa.
Lại thêm một vị Hầu Nhân tộc bị đào ra, người này không phải là thi thể như Đông Kỳ Hầu mà là người sống có thực lực cực kỳ cường đại.
Chỉ sợ Nhân tộc đã xong đời rồi, nếu không thì vì sao đám cường giả ngoại tộc lại có thể ngang nhiên càn quét Đạo Nguyên chi địa như vậy, trừ Đông Kỳ Hầu và Cự Phủ Hầu mới xuất hiện, Nam Khê Hầu không nhìn thấy một vị Nhân tộc nào khác tại đây cả.
Nơi xa.
Cự Phủ Hầu thở dốc kịch liệt, nghe thấy tiếng hô của Nam Khê Hầu thì gã lộ vẻ chua xót.
Trốn ư?
Trốn đi đâu?
Nơi đây có hai cường giả có thực lực tương đương gã, bọn họ ở trạng thái toàn thịnh, còn gã thì đã bế quan quá lâu, chiến lực vẫn chưa khôi phục đến đỉnh cao, đánh một chọi một còn chưa chắc đã thắng được huống chỉ là một chọi hai.
Không chỉ thế, quanh đây không phải chỉ có hai cường giả có thực lực như vậy.
Gã cảm ứng được có đến 6 vị Thiên Tôn, hơn nữa Chuẩn Vương cũng có đến 5 – 6 vị, gã hoàn toàn không có hy vọng trốn thoát khi đối mặt với thực lực như vậy.
Đối diện, ánh mắt Nguyệt Thiên Tôn lập loè.
Kê này là Thiên Tôn.
Không ngờ trong số lão gia hỏa Nhân tộc bế quan tu luyện lại có một vị Thiên Tôn.
Phải bắt sống rồi giao cho nhất mạch của người truyền lửa sao?
Phải biết Thiên Tôn chính là chiến lực đỉnh cấp thời đại này!
Nếu chỉ là Thiên Vương, Nguyệt Thiên Tôn cảm thấy có thể chấp nhận việc giao người cho đối phương để đổi lấy một vài bảo đảm và bảo vật, nhưng Thiên Tôn là một đối thủ rất mạnh, một khi Cự Phủ Hầu khôi phục tới đỉnh phong thì có thể quay ngược lại lấy mạng bọn họ.
“Cự Phủ, bó tay chịu trói đi”
Nguyệt Thiên Tôn bình thần nói: “Ngươi cảm thấy ngươi có thể chạy thoát sao?”
Đám người Ma Thiên Tôn và Hoang Thiên Tôn nhanh chóng chạy tới.
Cự Phủ Hầu cảm nhận được mình đã tới cùng đường.
Gã phẫn nộ không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi cầm rìu quát: “Nhân tộc thế nào rồi?”
Đạo Nguyên chi địa vốn do Nhân tộc khống chế.
Vì sao hiện giờ lại biến thành bộ dáng này?
“Tam Nguyệt, ngươi cũng phản bội Nhân tộc ư?”
Cự Phủ Hầu cảm nhận được khí tức của Tam Nguyệt thì vô cùng phẫn nộ: “Thực Thiết nhất tộc là minh hữu nhiều thế hệ của tộc ta, vậy mà ngươi cũng lựa chọn phản bội?”
Tam Nguyệt bu môi.
Đám cổ lão đúng là đáng ghét thật, nhìn xem Tô Vũ người ta khách khí thế nào.
Ngươi thì há mồm liền phán ta phản bội, mà ta còn không phải Nhân tộc, huống chỉ lời ngươi nói không có giá trị gì hết.
Nhưng Tam Nguyệt cũng không ngờ được rằng lần này lại tìm ra một vị Thiên Tôn Nhân tộc, lão đang tự hỏi biện pháp ứng đối.
Phe Tô Vũ còn chưa có cường giả Thiên Tôn, trừ Phì Cầu có chiến lực tương đương ra thì những người khác đều chưa đến Thiên Tôn, nếu Cự Phủ Hầu đầu nhập về dưới trướng Tô Vũ thì Nhân tộc sẽ có thêm chiến lực cực mạnh.
Xác suất Tô Vũ thành công thu phục là rất lớn.
Tam Nguyệt trực tiếp bỏ qua Bách Chiến.
Ở phương hướng khác, Thiên Mệnh Hầu không tô vê gì, Lôi Bạo cũng không hé răng, mấy người Hoang Thiên Tôn thì đang nhanh chóng bao vây Cự Phủ Hầu.
Chương 3039: Cuồng Đồ To Gan!
Cự Phủ Hầu lộ vẻ mặt đầy tuyệt vọng.
Gã trốn không thoát, chết chắc rồi.
“Ta liều mạng với các ngươi”
Cự Phủ Hầu rống to cầm rìu chém, mục tiêu chính là Tam Nguyệt.
Tam Nguyệt trừng mắt.
Má nó, làm gì đấy?
Ta chọc gì tới ngươi à?
“Phản đồ, tộc chúng ta đối xử với Thực Thiết tộc ngươi không tệ, vậy mà ngươi lại phản bội tộc ta”
Cự Phủ Hầu vô cùng phẫn nộ.
Thần Tiên Ma là địch nên gã không để bụng, nhưng Thực Thiết tộc vẫn luôn là minh hữu của Nhân tộc, vậy mà Tam Nguyệt lại lựa chọn quay đầu phản giáo.
Gã không thể chịu đựng được chuyện này.
Dù có chết thì lão tử cũng phải cắn Tam Nguyệt một miếng.
Rìu xé rách hư không, phá thiên diệt địa, Tam Nguyệt tức muốn hộc máu, lão lập tức cầm cây trúc phản kích.
Âm âm ầm!
Cây trúc vung kết nối 7 – 8 phát đánh cho Cự Phủ bay ngược, Cự Phủ Hầu hộc máu, Tam Nguyệt thở hổn hển, trong mắt tràn đây bất đắc dĩ.
Má nhà ngươi, tại ngươi đánh ta trước đấy, ta không có biện pháp nào khác nên mới phải phản kích thôi.
Ta không phản kích thì ngươi cũng trốn không thoát, lại còn khiến tam đại tộc càng thêm kiêng kị ta.
Tam Nguyệt chỉ có thể âm thầm nói lời xin lỗi.
Đồ ngu xuẩn, ngươi chạy hướng khác thì ta còn có thể nghĩ cách, nhưng ngươi lại trực tiếp nhắm vào ta, mọi người ở đây đều đang nhìn, còn chẳng phải là hỗn chiến, nếu ta mà thả ngươi thì chỉ sợ Thực Thiết tộc sẽ gặp họa.
Cự Phủ Hầu xem như xui xêo rồi.
Đám người Nguyệt Thiên Tôn nhanh chóng vây lại, lúc này không cần đơn đả độc đấu bởi vì không cần thiết, phải nhanh chóng bắt được đối phương đã rồi tính.
Mấy vị Thiên Tôn liên thủ đánh cho Cự Phủ Hầu huyết bắn tứ phương, thân thể trọng thương.
Thấy Cự Phủ Hầu có xu thế tự bạo, mấy người Nguyệt Thiên Tôn liếc nhìn nhau, bọn họ không định ngăn cản, Cự Phủ Hầu tự bạo mà chết thì nhất mạch của người truyền lửa sẽ không thể nói gì.
Đối phương phản kháng quá lợi hại nên chúng ta không thể bắt sống, đành chịu thôi.
Dù sao cũng không thể mạo hiểm để ngăn cản gã tự bạo đúng không?
Mấy người đang chờ đợi gã tự bạo thì bỗng nhiên, một dao động lực lượng đặc thù bao trùm lên người Cự Phủ Hầu, trên thân Thiên Mệnh Hầu tràn ra khí tức khiến người ta an tĩnh đến mức tận cùng, khi nó bao trùm lên các vị Thiên Tôn, tâm thân bọn họ nhất thời đều trở nên tĩnh lặng.
Cự Phủ Hầu đang muốn tự bạo cũng trở nên an tĩnh, thậm chí còn lộ vẻ mê man thoải mái, nhưng rồi rất nhanh gã đã bừng tỉnh.
Đúng lúc này, một cây trúc đánh tới khiến gã choáng váng.
Ý tưởng của Tam Nguyệt là sống thì tốt hơn chết, tồn tại thì vẫn còn hy vọng được cứu, nếu chết thì sẽ chẳng có chút hy vọng nảo.
Thiên Mệnh Hầu ngăn cản đối phương tự bạo, lão thuận tiện cho gã một gậy, đánh ngất gã đã rồi tính.
Lúc này, mấy người Nguyệt Thiên Tôn liền truyền âm: “Thiên Mệnh Hầu và Tam Nguyệt cố ý ư?”
“Cố ý ngăn cản chúng ta, hoặc nên nói là ngăn cản Cự Phủ Hầu tự bạo?”
“Bọn họ là người của nhất mạch của người truyền lửa sao?”
“Rốt cuộc nhất mạch của người truyền lửa đã chôn bao nhiêu cái đỉnh trong số chúng ta?
Bọn họ cảm thấy hành động của Thiên Mệnh Hầu là muốn bảo vệ Cự Phủ.
Giờ phút này Cự Phủ đã bị bắt sống, nếu bây giờ mà giết gã thì có vẻ là cố ý giết người, nhất mạch của người truyền lửa mà biết thì liệu có trả thù hay không?
Nếu trả thù, chỉ sợ sẽ có rất nhiều cường giả ngụy đạo phải chết.
Nguyệt Thiên Tôn đột nhiên quát lớn: “Cuông đồ to gan!”
Tiếng hét to ấy khiến đám người Tam Nguyệt không thể hiểu được.
Đã bắt được rồi thì còn kêu cái gì?
Đúng lúc này, trên một ngọn núi cách đó khá xa có một cục đá bỗng nhiên mở choàng hai mắt, nó hóa thành hình người, đứng từ xa nhìn Nguyệt Thiên Tôn.
Một lát sau, bóng người ấy bĩu môi tự bạo.
Sắc mặt Nguyệt Thiên Tôn cực kỳ khó coi.
Cục đá ư?
Quanh đây thật sự có người của nhất mạch người truyền lửa, mấu chốt là trước đó bọn họ không hề để ý, cũng không rà quét bên kia.
Ở đó có người sao?
Giờ khắc này, Nguyệt Thiên Tôn không dám xác định, tuy rằng không lộ diện nhưng ai biết có phải đối phương đang ẩn núp hay không?
Ánh mắt Tam Nguyệt khẽ biến, chuyện gì vậy?
Thiên Mệnh Hầu im lặng, nhưng trong lòng cũng dấy lên vô số nghi hoặc.
Lôi Bạo thì lại càng khó hiểu: “Bên kia có thứ gì vậy? Sao nó bỗng nhiên nổ tung như thế?”
Nguyệt Thiên Tôn nhanh chóng phong ấn Cự Phủ Hầu, sau đó ném gã tới bên cạnh Nam Khê, Nguyệt Thiên Tôn liếc mắt nhìn hai người, trầm giọng nói: “Một vị Thiên Tôn, một vị Chuẩn Vương”
Đây là 2 con cá lớn, bọn họ thật sự phải giao cho nhất mạch của người truyền lửa sao?
Y càng nghĩ càng cảm thấy không ổn.
Nhưng giết bọn họ rồi thì chẳng lẽ phải từ bỏ hơn trăm vị Hợp Đạo và mấy vị Chuẩn Vương khác?
Ma Thiên Tôn lạnh lùng nói: “Chờ đi, đợi phân thân của đám Đạo Thiên Tôn tới đây rồi chúng ta thương lượng sau”
Lôi Bạo không nhịn được bèn hỏi: “Phân thân của mấy người Đạo Thiên Tôn đến đây rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Ma Thiên Tôn liếc nhìn gã, bình thản nói: “Thương lượng chuyện bắt Bách Chiến rồi giết hắn, Lôi Bạo Thiên Tôn cảm thấy thế nào?”
Lôi Bạo nhíu mày, ngữ khí của ông ta không thích hợp.
Nguyệt Thiên Tôn mỉm cười: “Ma Thiên Tôn, giờ không phải lúc nói vậy đâu”
Ma Thiên Tôn mặc kệ: “Điều nên nói thì vẫn phải nói, để tránh cho những kẻ minh bạch lại giả bộ hỏ đồ”
Ma Thiên Tôn nhìn quanh một vòng, thẳng thắn cất tiếng: “Có lẽ lập trường của 6 người chúng ta đều không giống nhau, nhưng ở trong mắt Nhân tộc thì chúng ta đều là ngoại tộc, vạn tộc trong miệng Nhân tộc chưa bao giờ bao hàm bản thân Nhân tộc, Nhân tộc là Nhân tộc, vạn tộc là vạn tộc.
Thực Thiết nhất tộc cũng chỉ là Thực Thiết tộc mà không phải là chi mạch Thực Thiết của Nhân tộc”
Tam Nguyệt cười gượng: “Đương nhiên, ta vẫn luôn ủng hộ hội nghị vạn tộc mà”
“co Ma Thiên Tôn cảm khái: “Có một số việc nói ra sẽ khiến lòng người tuyệt vọng, nhưng không thể không thừa nhận rằng Nhân tộc không hổ là con cưng của trời, là bá chủ chư thiên, diệt hết đám này thì lại có đám khác, diệt mãi không hết, luôn luôn cường đại”
Chi mạch người truyền lửa và chỉ mạch Hỗn Độn đều là Nhân tộc.
Tô Vũ nói nhất mạch của người truyền lửa bọn họ đánh cờ cùng chi mạch Hỗn Độn 10 vạn năm, dùng chư thiên vạn tộc làm quân cờ, điều này là thật ư?
Có lẽ!
Lôi Bạo nhíu mày, không rõ vì sao gia hỏa Ma tộc ấy đột nhiên cảm khái như vậy.
Thiên Mệnh Hầu lâm vào trầm tư, y không tính ra Ma Thiên Tôn muốn nói gì, Tam Nguyệt cũng không hiểu ý ông ta.
Ma Thiên Tôn mỉm cười không nói nữa, ông ta nhìn về phía hai người bị phong ấn đằng xa, trông thấy Cự Phủ Hầu vẫn không chịu phục, ông ta khó chịu nói: “Chúng ta có thể trở thành chủ nhân quy tắc không? Nghe nói vạn tộc không thể bước vào cảnh giới chủ nhân quy tắc là do Nhân Hoàng phong ấn, Thiên Mệnh Hầu là người trí dũng vô song, ngươi cảm thấy chúng ta phải làm thế nào để đánh vỡ phong ấn ấy, tiến thêm một bước nữa?”
Nguyệt Thiên Tôn nhẹ giọng nói: “Không sai, kỳ thật thực lực của chúng ta đều đã đạt tới, nhưng vẫn luôn cách chủ nhân quy tắc một bước, dường như bị cái gì đó cản trở, có lẽ đó là phong ấn của Nhân Hoàng, phải làm cách nào để đánh vỡ phong ấn, Thiên Mệnh Hầu có manh mối gì không?”
“Phong ấn của Nhân Hoàng ư?”
Thiên Mệnh Hầu trầm tư nhìn mấy người, một lát sau y mới nói: “Vì sao các vị lại cảm thấy là do Nhân Hoàng?”
Nguyệt Thiên Tôn cười hỏi lại: “Chẳng lẽ không phải?”
Thiên Mệnh Hầu tự hỏi một phen rồi mới mở miệng: “Có khả năng.
Nếu không cũng không đến mức 10 vạn năm mà không có người nào bước vào cảnh giới kia.
Phong ấn…
Chưa chắc đó đã là phong ấn, mấy năm nay ta đã từng tự hỏi nhiều lần, bởi vì không có khả năng Nhân Hoàng phong ấn cả Nhân tộc, cho nên ta cảm thấy có khả năng là một loại quy tắc chi đạo bao trùm chư thiên hơn”
Thiên Mệnh Hầu giải thích: “Có lẽ năm xưa đã lập ra một loại quy tắc chi đạo phong tỏa khả năng trở thành chủ nhân quy tắc, cần cơ hội và chỉ dẫn để đánh vỡ quy tắc chi đạo này.
Tương tự như việc không dùng tam thân pháp chứng đạo sẽ bị trừng phạt, hiện tại việc trở thành chủ nhân quy tắc cũng bị liệt vào danh sách cấm.
Cần thực lực cường đại để đánh vỡ gông cùm xiểng xích tam thân pháp và áp chế quy tắc trừng phạt”
“Muốn đánh phá võ gông cùm xiềng xích để trở thành chủ nhân quy tắc thì ta thấy cần hoàn thành vài yêu cầu, thứ nhất là tìm được ngọn nguồn.
Thứ hai là áp chế quy tắc bạo động.
Thứ ba là đuổi đi quy tắc hạn chế”
Y chậm rãi giảng giải, mọi người đều đã đến cảnh giới này, hơn nữa hiện tại đã mở lời hồi thẳng thì y cũng không ngại nói nhiều vài câu.
Chương 3040: Càng Nghĩ Càng Bi Ai.
Hoang Thiên Tôn nghỉ vấn: “Ngọn nguồn, ngươi cảm thấy cái gọi là ngọn nguồn hoặc là chỉ dẫn sẽ là cái gì?”
Thiên Mệnh Hầu ngẫm nghĩ rồi đáp: “Có thể là vật thể bình thường hoặc là một người hoặc một kiện binh khí gánh vác quy tắc chỉ đạo.
Khó có khả năng là quy tắc chỉ đạo công khai, năm xưa vạn tộc cũng có rất nhiều chủ nhân quy tắc, bọn họ sẽ không cho phép Nhân Hoàng bố trí thành công.
Vậy nên đó phải là quy tắc chỉ đạo được âm thầm bày ra”
Thiên Mệnh Hầu không nói tỉ mỉ, y cảm thấy cả vạn tộc và Nhân tộc đều bị áp chế, có lẽ còn liên quan đến khí vận thượng cổ, mà suy đoán như vậy không tiện nói ra.
Ma Thiên Tôn lại hỏi: “Vậy có liên quan đến sự tồn tại của Nhân tộc hay không? Nếu chúng ta diệt Nhân tộc, hủy diệt hoàn toàn, chặt đứt tất cả truyền thừa của bọn chúng thì có khả năng đánh vỡ quy tắc này không?”
“Có”
Thiên Mệnh Hầu không phủ nhận, y gật đâu: “Có khả năng này, diệt Nhân tộc có lẽ sẽ phá được gông cùm xiểng xích, giúp chúng ta hoàn thành tấn cấp”
Nhân tộc bị diệt, khí vận tiêu tán, vậy thì sẽ có hy vọng đánh võ quy tắc.
Thiên Mệnh Hầu âm thầm phán đoán rồi lại hỏi: “Các vị muốn trở thành chủ nhân quy tắc ư?
Hoang Thiên Tôn rầu rĩ đáp: “Có ai không muốn chứ? Chỉ là không có biện pháp mà thôi”
Lão trầm giọng: “Thiên Mệnh, ngươi cảm thấy nhất mạch của người truyền lửa có khả năng nắm giữ biện pháp phá vỡ phong ấn hay không?”
“Chi mạch người truyền lửa?”
Thiên Mệnh Hầu lộ về khác thường: “Có lẽ là không, nếu có thể thì Binh Quật đã sớm thăng cấp rồi, đâu phải hắn không thể thăng cấp”
Nguyệt Thiên Tôn nhắc nhở: “Binh Quật chỉ là thành viên không quan trọng, nhất mạch của người truyền lửa có ba người trung tâm, trong đó Binh Quật và Đan Ngọc đã chết, người thứ ba vẫn luôn không xuất hiện, ta cảm thấy vị này mới là trung tâm chân chính của nhất mạch của người truyền lửa, hay phải gọi là mạch chủ.
Có lẽ hắn biết thì sao?”
Thiên Mệnh Hầu đáp: “Có lẽ vậy, dù thế thì ta cảm thấy bọn họ sẽ không cho chúng ta biết, dù sao bản thân Nhân tộc không có nhiều người có thể thăng cấp, một khi đánh vỡ phong ấn, chúng ta đều thành chủ nhân quy tắc mà Nhân tộc lại không có.
Chắc chắn Nhân tộc sẽ không làm như vậy”
Ánh mắt Nguyệt Thiên Tôn lóe sáng: “Cũng đúng, nhưng nếu Nhân tộc cũng có người có thể thăng cấp chủ nhân quy tắc, chẳng hạn như Cự Phủ Hầu, ngươi nói xem Nhân tộc có thể suy xét việc đánh vỡ phong ấn cho mọi người cùng tấn cấp hay không?”
Y đang tự hỏi, cảm thấy không giết đám người Cự Phủ Hầu có lẽ cũng là chuyện tốt.
Nếu giết rồi, Nhân tộc không có vị Thiên Tôn nào, hoặc chỉ có quá ít, vậy thì Nhân tộc tuyệt đối sẽ không cho vạn tộc cơ hội tiến thêm một bước.
Nếu Nhân tộc cũng có 2 – 3 vị Thiên Tôn có thể thăng cấp, thì biết đâu bọn họ bí quá hoá liều, đứt khoát phá võ phong ấn thì sao?
Chi mạch người truyền lửa đối phó với Hỗn Độn Sơn có phải là đang mạo hiểm hay không?
Có lẽ một mạch này thật sự có biện pháp!
Mọi người đều khát vọng trở thành chủ nhân quy tắc!
Ma Thiên Tôn truyền âm: “Nguyệt Thiên Tôn, có lẽ có thể bàn chuyện này với nhất mạch của người truyền lửa, thậm chí thử xem rốt cuộc bọn họ có biện pháp nào không.
Ta biết huynh trưởng ngươi còn sống, hắn đang trốn trong Thần tộc.
Tiên tộc hay Thần tộc hay Ma tộc thì đều như nhau, chắc chắn không phải chỉ có chúng ta biết điều này, có lẽ trong lòng mọi người đều rõ.
Không được thì bắt Thiên Tôn Nhân tộc giao cho nhất mạch của người truyền lửa đi.
Nếu có thể cùng thăng cấp thì Nhân tộc chỉ có 2 – 3 vị chủ nhân quy tắc, còn chúng ta sẽ có đến 8 – 9 vị, hay thậm chí là nhiều hơn”
Nguyệt Thiên Tôn truyền âm: “Chờ đã, hiện tại đó chỉ là suy đoán, tên kia không nói đến chuyện này, không rõ là vì không biết hay là đang cố ý che giấu, nếu thật sự nguyện ý hợp tác thì có thể nhân cơ hội bàn bạc với bọn họ sau”
“Ta cảm thấy lần gặp mặt tiếp theo có thể thử một chút, chúng ta không thăng cấp thì sẽ không có cường giả cấp bậc chủ nhân quy tắc, nếu lời hắn nói là thật thì chi mạch Hỗn Độn và hạ giới đều có, vậy thì chúng ta còn đánh đấm thế nào nữa”
“Cũng đúng”
Mấy người nói chuyện thêm vài câu, sau đó tất cả đều tản ra, tiếp tục càn quét tìm người.
Nam Khê Hầu nâng Cự Phủ Hầu trọng thương bị phong ấn ngồi dậy, y lộ về mặt bi ai, thở dài nhìn gã: “Cự Phủ, xem ra chúng ta đều khó thoát khỏi kiếp nạn này”
Cự Phủ Hầu cắn răng: “Chết thì chết, dù sao thọ nguyên vốn đã không nhiều, bế quan cũng chỉ là để giảm bớt hao tổn.
Nhưng tại sao tộc chúng ta lại lưu lạc tới tình trạng này?”
“Ta cũng mới bị bắt ra nên không biết”
Nam Khê Hầu nhìn bốn phía, lắng lặng thở dài: “Trừ chúng ta ra thì chỉ có thi thể của Đông Kỳ Hầu.
Chẳng lẽ chư thiên vạn giới này chỉ còn lại hai người chúng ta còn sống sao?”
Rất có khả năng, nếu không thì tại sao vạn tộc dám ngang nhiên càn quét Đạo Nguyên chi địa?
Dù Nhân tộc vẫn còn tồn tại thì e rằng cũng chỉ đang kéo dài hơi tàn, lưu lạc tứ phương, trốn Đông trốn Tây.
Cự Phủ Hầu phẫn nộ nhìn đám Thiên Tôn đang tiếp tục càn quét.
Càng quan sát gã càng cảm thấy cổ quái: “Bọn chúng quét ra rất nhiều lão gia hỏa, nhưng đều trấn áp đuổi đi, trong khi lại không quá khắt khe đối với chúng ta, chẳng lẽ là vì muốn thu phục chúng ta ư?”
Gã cảm thấy kỳ quái, tuy Đoạn Huyết Hầu không khách khí với bọn họ, nhưng các vị Thiên Tôn khác nhìn bọn họ thì cũng chỉ liếc một cái, không nhắc đến việc giết hay giam giữ, cứ mang theo bọn họ như vậy.
Lạ thật!
Rốt cuộc vạn tộc muốn làm gì? Không giết cũng không hỏi, dường như đã quên mất bọn họ.
Dù sao gã cũng là cường giả tiếp cận chủ nhân quy tắc, vậy mà lại bị ném một bên rồi mặc kệ ư?
Không có ai tới ép hỏi một chút sao?
Cự Phủ Hầu nản lòng thoái chí: “Chỉ sợ Nhân tộc thật sự xong rồi nên mới không cần dò hồi chúng ta”
Nam Khê Hầu cũng nghĩ vậy.
Có lẽ Nhân tộc đã xong đời rồi, không thì bọn họ đã bị mang ra để uy hiếp Nhân tộc hoặc là để đổi lấy bảo vật, nhưng hiện tại những người này căn bản mặc kệ bọn họ, chỉ lo càn quét.
Bọn họ càng nghĩ càng bi ai.
Hai người tâm như tro tàn, nhất thời không muốn nói gì cả.
Vạn tộc không ngừng càn quét Đạo Nguyên chi địa, không ngừng có cường giả xuất hiện, có rất ít Nhân tộc, nhưng sau khi càn quét một hỏi thì cũng bắt được vị cường giả Nhân tộc thứ ba.
Kê đó cũng bị phong ấn chứ không bị đánh chết, ba người bị ném cùng một chỗ an ủi lẫn nhau.
Lúc này các vị cường giả Nhân tộc càng cảm thấy Nhân tộc hoàn toàn xong rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu [Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/DichThieu-Gia-Phong-Luu-SE-Audio-Truyen.jpg)






