[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 603 : Chia Làm Hai Đường. (c3011-c3015)
❮ sautiếp ❯Chương 3011: Chia Làm Hai Đường.
Tô Vũ lại hỏi: “Hiện tại các tộc dịch chuyển đến Nhân Sơn, bọn họ có thể đi ngang qua thông đạo Hỗn Độn Sơn hay không? Nếu vậy chẳng phải là ta có khả năng trực tiếp truyền tống đến Nhân Sơn sao?”
“Có khả năng”
Liệt Không Hầu không phủ nhận: “Nếu dựa theo địa điểm định vị lúc trước, độ lệch không lớn thì có thể truyền tống sang, nhưng có vẻ vị trí là ở chân núi, không thể trực tiếp xuất hiện trên núi”
“Vậy là đủ rồi”
Tô Vũ cảm thấy hết sức may mắn, bởi vì chuyến đi lần này thu hoạch được rất lớn.
Các cánh cửa không gian của bọn họ quả thực chính là chí bảo, nó gần như bao trùm toàn bộ thượng giới, Tô Vũ lại hỏi: “Sắp tới vạn tộc sẽ càn quét các hiểm địa, những thông đạo của ngài sẽ không bị phát hiện chứ?”
“Không đâu”
Liệt Không Hầu lắc đầu: “Những thông đạo của tộc ta đều đang ở trạng thái phong bế, không khác gì không gian bình thường, trừ khi đám Thiên Tôn nhàn rỗi không có chuyện gì đánh bạo không gian khắp nơi, nếu không thì sẽ không ảnh hưởng đến thông đạo.
Nhưng không còn hiểm địa nữa, giá trị các thông đạo sẽ suy giảm, không thể dùng làm phương án tị nạn về sau”
Tô Vũ liếm môi im lặng, sau khi hồi rõ ràng địa điểm đối ứng của mỗi cánh cửa, cuối cùng Tô Vũ hít sâu một hơi nói: “Ta sẽ mang đi hết những cánh cửa này.
Không Gian cổ tộc có yêu cầu gì thì xin tiền bối cứ việc nói ra.
Nếu nằm trong phạm vi có thể làm được, ta chắc chắn sẽ không chối từ”
Liệt Không Hầu có chút không nỡ, dù phân nửa đã vô dụng thì bà vẫn luyến tiếc, bởi vì chủng tộc của bọn họ đã trả giá quá lớn.
Bà yên lặng nhìn những cánh cửa đó một hồi, sau đó bà thở dài: “Mang đi đi, để lại cũng chỉ tổ lãng phí”
Tô Vũ chắp tay: “Đa tạ”
Hắn không khách khí, bởi vì hắn thật sự rất cần những thứ này.
Không Gian Cổ Thú tộc hao phí 10 vạn năm chế tạo hệ thống truyền tống thông suốt bốn phương, trong thế lực của Tô Vũ có Đại Chu vương am hiểu, nhưng một mình y mà không bỏ ra mấy trăm mấy ngàn năm thì cũng không sáng lập ra được những thông đạo tương tự, hơn nữa còn phải tiến hành liên tiếp không ngừng nghỉ mới được.
Mà Không Gian Cổ Thú nhất tộc không phải ngày nào cũng sáng lập, mà là thừa dịp không ai biết mà sáng lập ra từng chút một.
Chỉ sợ vạn tộc cũng không biết, mấy ngàn năm qua, Không Gian cổ tộc cần mẫn hệt như một con nhện, ngày đêm dệt ra một mạng lưới bao trùm khắp giới vực.
Liệt Không Hầu yên lặng.
Tô Vũ ngẫm nghĩ, sau đó nhìn về phía đám người Vạn Thiên Thánh: “Mọi người truyền tống đi tại đây luôn đi, nơi đây không gian vững chắc, dao động không lớn, hẳn là Không Gian cổ tộc đã hao phí vô số năm tháng để củng cố nơi này”
Liệt Không Hầu cảm khái: “Chúng ta đã củng cố nơi này rất nhiều năm, truyền tống tại đây sẽ không có động tĩnh.
Hơn nữa lần đầu tiên truyền tống thì dao động lực lượng không gian trong thông đạo rất mỏng manh, rất khó bị người khác cảm ứng được”
Bà nói tiếp: “Nhưng truyền tống đến đó rồi muốn truyền tống trở về sẽ rất khó khăn.
Chúng ta lo lắng sẽ có người ngược hướng truyền tống trở về cho nên đều thành lập truyền tống một chiều”
“Truyền tống một chiều?”
Tô Vũ hơi nhíu mày.
Liệt Không Hầu bổ sung: “Nhưng nếu mang theo truyền tống môn thì là hai chiều”
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra, vậy thì ổn rồi.
Truyền tống môn hiển nhiên là bộ phận trung tâm.
“Bên kia thông đạo Hỗn Độn Sơn có nguy hiểm không?”
“Rất nguy hiểm, nơi đó là một ngọn núi, lối ra đặt trong động của ngọn núi đó, ở đấy một thời gian thì sẽ bị cổ thú cảm ứng được”
Liệt Không Hầu giải thích: “Tới nơi thì các ngươi nên chủ động cắt đứt liên hệ với đại đạo, như vậy sẽ an toàn hơn”
Hiển nhiên dù những cường giả khác không hiểu rõ nguyên nhân nhưng cũng biết có liên quan đến đại đạo bài xích.
Tô Vũ thì không cần lo lắng, Đại Minh vương có thể chế tạo đại trận che chắn.
Tô Vũ quay sang dặn dò Vạn Thiên Thánh: “Các ngài trực tiếp truyền tống qua đi, ta sẽ không đi, cũng không cần dùng Tinh Vũ ấn trấn áp, lần đầu tiên truyền tống động tĩnh không lớn.
Các ngài truyền tống qua đó tìm hiểu tình huống xung quanh, đặt nền móng trước.
Chờ đến thời điểm tất yếu, ta sẽ liên hệ với mọi người thông qua Lam Thiên, cho địch nhân một kích sau lưng bất cứ lúc nào”
Vạn Thiên Thánh nhắc nhở: “Vậy ngươi hãy cẩn thận, chúng ta đi rồi thì sẽ thiếu chiến lực Thiên Tôn, nguy hiểm sẽ gia tăng”
Dứt lời, ông ngẫm nghĩ rồi nói: “Hay Phì Cầu tiền bối cùng ở lại với ngươi đi”
Ông nhìn về phía Phì Cầu, đôi mắt Phì Cầu trong vắt nhìn ông.
Nhắc đến ta làm gì?
Vạn Thiên Thánh mỉm cười: “Có lẽ bản thân Phì Cầu tiền bối chỉ có chiến lực Thiên Vương, nhưng tiền bối có nhiều bảo vật, đặc biệt là chiếc giày kia, một khi bùng nổ thì sẽ có chiến lực Thiên Tôn”
Liệt Không Hầu cả kinh, chiến lực Thiên Tôn?
Con chó này ư?
Bà nhìn Phì Cầu, Phì Cầu khiêm tốn đáp: “Không được đâu, nghe có vẻ Thiên Tôn rất lợi hại, ta không đánh nổi.
Ta chỉ là một con chó biết cắn người chứ không biết đánh nhau, hơn nữa chỉ là Vĩnh Hằng cảnh”
Tô Vũ không nói gì, lần trước ngươi cũng nói vậy đấy.
Ngươi nói đối thủ rất lợi hại, ngươi đánh không lại.
Sau đó vì sốt ruột muốn trở về tưới hoa mà ngươi dùng một giày giãm chết Tây Thiên Vương.
Thiên Tôn hay Thiên Vương thì cũng tương tự, dù sao đều là Hợp Đạo.
Bởi vì chủ nhân quy tắc không thể xuất hiện nên cảnh giới Hợp Đạo có vô số cường giả thực lực bất đồng.
Phì Cầu dùng giày của Văn vương có thể địch nổi Thiên Tôn không?
Cái này khó mà nói trước!
Thiên Tôn giết Thiên Vương cũng không đơn giản, vì dù sao cũng chưa xuất hiện chất biến.
Phì Cầu có thể đánh Thiên Tôn hay không? Hiện tại chưa biết được!
Tô Vũ cũng không trông cậy có thể lấy được tin tức gì từ Phì Cầu, không phải nó cố ý giấu giếm, mà là bởi vì thật tâm nó cảm thấy mình chỉ là một con chó không đánh nổi ai cả, nhưng sự thật thế nào thì cứ phải lâm trận mới biết.
“Phì Cầu sẽ đi cùng các ngài, trong Hỗn Độn Sơn nguy hiểm hơn, huống chi một khi bị chi mạch Ngục vương phát hiện, ta hoài nghi tộc bọn họ có cường giả đi hỗn độn đạo đạt tới trình độ của Bách Chiến, thậm chí vượt qua Bách Chiến”
Tô Vũ hít sâu một hơi: “Hỗn độn đạo có thể tránh được phong tỏa vạn đạo, chi mạch Ngục vương tu luyện hỗn độn đạo hẳn là cũng biết đến.
Nếu ta là bọn họ, mặc kệ phải trả cái giá lớn thế nào thì cũng phải bồi dưỡng ra một cường giả hỗn độn đạo đến cảnh giới chủ nhân quy tắc.
Cho nên ta suy đoán có khả năng này, có Phì Cầu thì các ngài sẽ có thêm chút sức chống cự”
Phì Cầu chớp chớp mắt, đánh giá ta cao ghê!
Chủ nhân quy tắc chính là Nhân vương thượng cổ đấy, sao ta chống lại được?
Tân Nhân Chủ nghĩ nhiều quá!
Mà thôi, ta lười giải thích!
“Bánh Nhân Đậu và Bánh Hấp tiền bối lưu lại, ẩn thân trong Văn Minh Chí”
Tô Vũ sắp xếp đội ngũ: “Ta, Lam Thiên, Cự Trúc Hầu sẽ không đi cùng, cộng thêm Tam Nguyệt tiền bối và hai người Bánh Nhân Đậu, thực lực như vậy là đủ rồi.
Ta sẽ mau chóng tìm được đám người Hạ Long Võ, mọi người không cần lo lắng, ta sẽ giấu mấy người đó vào Văn Minh Chí, bọn họ không đến Hợp Đạo nên sẽ không có gì nguy hiểm”
Vạn Thiên Thánh nhẹ giọng nói: “Vậy ngươi hãy tự bảo trọng.
Lam Thiên, bảo vệ Vũ Hoàng”
Lam Thiên cười hì hì đáp: “Yên tâm đi”
Vạn Thiên Thánh gật đầu, tuy rằng ngày thường Lam Thiên không đáng tin cậy lắm, nhưng ở thời khắc mấu chốt thì vẫn khá được việc.
“Chúng ta đi đây”
Đại Chu vương cũng nói, y suy xét một chút rồi đặn dò: “Nếu thực sự còn Nhân tộc trốn ở Đạo Nguyên chi địa, nếu đủ khả năng thì ta kiến nghị Vũ Hoàng hãy trợ giúp bọn họ”
Y giải thích: “Trừ đám người Vân Hỏa Hầu thì có lẽ đám lão gia hỏa thời kỳ Bách Chiến đều đã chết.
Hiện tại nếu có người xuất hiện thì sẽ chỉ có tồn tại trầm miên từ rất lâu trước đây.
Những người này đáng giá mượn sức.
Vũ Hoàng có Tinh Vũ ấn, còn kế thừa bút đạo của Văn vương và khai Thiên Môn, bọn họ mà nhìn thấy thì chắc chắn sẽ ủng hộ Vũ Hoàng.
Bọn họ sẽ không có ý đồ khác, bởi vì bọn họ không trải qua thời đại của Bách Chiến”
Tô Vũ gật đâu: “Ta sẽ suy xét, nhưng chưa chắc đã có cơ hội, huống chi Đạo Nguyên chi địa còn đồ cổ Nhân tộc hay không cũng rất khó nói”
Đại Chu vương không nói gì nữa.
Chương 3012: Lời Ít ÝY Nhiều.
Giờ phút này, các cường giả đều đã chuẩn bị để truyền tống, Thiên Diệt lộ vẻ bất đắc dĩ, từ khi lên đây thì chỉ toàn là trốn chạy, chưa được đánh trận nào, hiện tại còn phải chạy tới Hỗn Độn Sơn, thật buồn chán!
Hắn còn không được phân phối trận pháp phù, khi đến Hỗn Độn Sơn hắn cũng không thể đơn độc rời đi, hiển nhiên là cũng không có cơ hội đánh nhau, vậy thì lại càng thêm mất hứng!
Thông Thiên Hầu không thèm để ý chuyện này, y cười ha hả nói: “Vũ Hoàng bệ hạ, khi ta đến Hỗn Độn Sơn, ta sẽ cố gắng dọc theo thông đạo của Không Gian nhất tộc để thành lập truyền tống môn tùy ý.
Đến lúc đó, Vũ Hoàng nắm giữ cánh cửa Không Gian cổ tộc, ta có thể định vị bất cứ lúc nào”
Y hào hứng bảo: “Nếu có cơ hội, về sau bệ hạ chỉ cần mang theo ta là được, không cần mang cánh cửa nữa.
Những cánh cửa kia có thể đảm đương điểm định vị, thế thì hãy giao chúng cho những người khác, khi đó Vũ Hoàng mang theo ta là ta có thể truyền tống Vũ Hoàng đến vị trí bất cứ cánh cửa nào”
Y muốn triển lộ giá trị bản thân, thuận tiện tranh giành tình cảm.h Hãy xem sự lợi hại của Thông Thiên Hầu ta đây!
Lời Thông Thiên Hầu nói làm sắc mặt Liệt Không Hầu khẽ biến: “Ngươi… Thông Thiên Hầu?”
Thông Thiên Hầu nhe răng cười: “Liệt Không Hầu, Không Gian cổ tộc các ngươi truyền tống rất phiền toái, làm nhiều cảnh cửa như vậy quá phiền luôn.
Một cánh cửa như ta là đủ rồi.
Chờ ta thăm dò rõ ràng hệ thống thông đạo của các ngươi xong thì muốn đi đâu cũng được.
Trong vạn giới này có nơi nào không thể mở cửa chứ? Nếu Vũ Hoàng tìm được Cổng Địa Ngục thì ta cũng có thể so tranh với cánh cửa kia một phen.
Luận môn đạo, ta cảm thấy ta là đệ nhất thiên hạ, Cổng Địa Ngục cũng đừng hòng đoạt danh đệ nhất của ta”
Mở cái cửa mà thôi, ta chính là cửa, còn là một cánh cửa tu luyện đến Hợp Đạo, ai sợ ai?
Liệt Không Hầu kinh ngạc: “Không ngờ ngươi có thể ra ngoài”
Bà chấn động, sau một lúc lâu bà nhìn về phía Tô Vũ: “Có gia hỏa này thì quả thật có thể bớt đi chút phiền toái, kỳ thật năm đó Hoàng tộc ta muốn luyện hóa y để hóa thành không gian môn của tộc ta, tiếc là y lại được hoàng đình thượng cổ coi trọng”
Bà tiếc nuối: “Nếu tộc ta khống chế được cánh cửa này thì thật sự có thể tùy ý truyền tống đến bất cứ đâu.
Nhân Chủ cảm thấy cần thiết thì có thể giao Thông Thiên cho ta luyện hóa, sau khi luyện hóa xong có lẽ ta có thể xuyên đến hạ giới”
Thông Thiên Hầu tái mặt, tức giận quát: “Nói hươu nói vượn.
Bệ hạ đừng tin lời gièm pha của bà ta.
Nếu bà ta nắm giữ ta, Thiên Tôn cũng khó bắt giữ được, sớm hay muộn bà ta cũng sẽ tạo phản, đúng, Liệt Không Hầu sẽ tạo phản!”
Liệt Không Hầu trừng mắt nhìn y, tức đến không nói nổi thành lời.
Thông Thiên Hầu hừ lạnh một tiếng, tiếp tục châm dầu vào lửa: “Bệ hạ yên tâm, sớm hay muộn ta cũng khống chế được tất cả thông đạo của chủng tộc này, đến lúc đó có bọn họ hay không cũng không quan trọng.
Chủng tộc này dám cò kè mặc cả với bệ hạ, tự cho rằng mình vô cùng quan trọng, kỳ thật bọn họ chẳng là cái gì sất.
Có ta ở đây, một người bằng cả một tộc”
Liệt Không Hầu híp mắt nhìn chằm chằm y.
Vẻ mặt Thông Thiên Hầu vô cùng kiêu ngạo: “Đừng giải thích, giải thích chính là che giấu.
Ta chính là Hầu được Văn vương tự mình sắc phong, thượng thông thiên hạ thông địa, trong vạn giới này có vị Hâu nào tôn quý như ta?”
Liệt Không Hầu không còn lời gì để nói, bà chẳng thèm để ý nữa luôn.
Bất quá trong lòng thật sự dâng lên chút cảm giác nguy cơ.
Bà quên mất sự tồn tại của Thông Thiên Hầu.
Giờ đã giao ra toàn bộ không gian môn, sau khi Thông Thiên Hầu khống chế, làm quen toàn bộ hệ thống thông đạo, có lẽ y thật sự có thể tùy ý truyền tống đến bất cứ nơi nào tại thượng giới, đến lúc đó tầm quan trọng của Không Gian nhất tộc quả thật sẽ giảm xuống rất nhiều.
Nhưng giờ bà không tiện nhiều lời.
Lúc này Tô Vũ cũng có chút ngoài ý muốn, hắn cố nén ý cười nhìn Thông Thiên Hầu, ra vẻ trách mắng: “Thông Thiên Hầu đừng nói hươu nói vượn..”
Thông Thiên Hầu liền hùa theo: “Vũ Hoàng nói đúng, dù vui thế nào thì cũng nên giấu trong lòng, không thể tùy tiện lộ ra.
Vũ Hoàng không nói ta cũng hiểu là cần phải khắc chế Không Gian tộc mà, ta sẽ khống chế tất cả cánh cửa, giúp Vũ Hoàng bệ hạ áp chế toàn bộ Không Gian hệ”
Má nói Tô Vũ thầm mắng, ta có nói như vậy sao?
Ta có ý tứ này ư?
Gia hỏa nhà ngươi nghĩ nhiều rồi!
Ta chưa bao giờ nói vậy, là do chính ngươi tự tưởng tượng ra.
Những người xung quanh đều lộ vẻ khác thường.
Tô Vũ có nghĩ vậy không?
Có lẽ… là có.
Dù sao Không Gian nhất tộc khiến người ta có cảm giác khá đáng sợ!
Ngày đó Đại Chu vương dẫn người tùy ý truyền tống, trở thành pháp bảo khắc chế vạn tộc, có thể dẫn người tập kích bất cứ lúc nào, Hợp Đạo muốn chạy cũng không dám, bây giờ mới biết Không Gian cổ tộc còn đáng sợ hơn, bọn họ làm ra hệ thống truyền tống dày đặc tại khắp giới vực.
Tô Vũ mà không kiêng kị mới là lạ.
Hiện tại thì hay rồi, có Thông Thiên Hầu nên rõ ràng Tô Vũ có thể áp chế nhuệ khí của Không Gian hệ.
Đương nhiên Tô Vũ sẽ không thừa nhận, giờ phút này hắn sầm mặt, lạnh lùng quát, “Không nói được gì hay thì câm miệng vào! Đừng nói nhảm nữa, truyền tống đi!”
Thông Thiên Hầu cũng không tức giận, trong lòng y thầm nghĩ: Ta hiểu mà.
Yên tâm đi, hãy xem bản lĩnh của ta đây, trước khi đi, y còn cố nói một câu: “Bệ hạ yên tâm, ta sẽ bớt thời giờ tìm hiểu toàn bộ hệ thống truyền tống thượng giới, để phòng Liệt Không Hầu âm thầm ẩn giấu thông đạo.
Bệ hạ yên tâm đi, có ta ở đây, ta có thể khắc chế bọn họ”
“co Dứt lời, y liền nhanh chóng chui vào trong cánh cửa, rất nhanh lại có thanh âm mơ hồ truyền đến: “Bệ hạ không cần lo lắng, ta biết bệ hạ sẽ không nói thẳng ra, chỉ là ta tự chủ trương, ta hiểu đạo lý ấy mà.
Ta trông cửa nhiều năm như vậy thì có gì mà không hiểu chứ, cái này gọi là lời ít ý nhiều, một ánh mắt thông tỏ hết thảy!”
Tô Vũ nhìn Liệt Không Hầu, hắn lúng túng thanh minh: “Ta không nói gì cả”
Ta không nói gì hết!
Chỉ là hiểu lầm thôi!
Thông Thiên Hầu khốn kiếp nhà ngươi, ngươi nói ít đi mấy câu thì sẽ chết sao?
Liệt Không Hầu cũng không còn lời gì để nói, hồi lâu sau bà ta mới lên tiếng: “Không sao”
Trong lòng bà vô cùng buồn bực.
Tên khốn Thông Thiên Hầu, sớm muộn øì ta cũng sẽ tính sổ với ngươi.
Ta còn chưa đầu phục Nhân tộc đâu, thế mà tên chết tiệt nhà ngươi đã ra oai phủ đầu, đáng lẽ lúc trước nên luyện hóa y!
Chương 3013: Tình Báo Không Chuẩn Hại Chết Người.
Đám người Vạn Thiên Thánh lần lượt tiến vào cánh cửa.
Liệt Không Hầu vung tay lên, lực lượng không gian dũng mãnh tràn vào, không gian môn lập lòe một lát rồi bắt đầu truyền tống.
Lực lượng truyền tống giằng co một hỏi, bỗng nhiên một cái đầu nhô ra từ trong cánh cửa, đó là Thông Thiên Hầu với về mặt có chút đáng khinh: “Bệ hạ xem đi, ta đã nói ta có thể tùy ý truyền tống mà, ta đã nắm giữ một phần quy luật rồi, ta qua đó rồi xuyên về cũng được này, bệ hạ có việc gì thì hãy gọi ta bất cứ lúc nào nhé”
Dứt lời, y liền biến mất.
Liệt Không Hầu lộ vẻ ngưng trọng, không khỏi nghiến răng nghiến lợi mắng: “Vô sỉ!”
Tô Vũ nghi hoặc nhìn bà, Liệt Không Hầu cắn răng: “Hắn đang đánh cắp ấn ký tộc ta lưu lại trong thông đạo.
Hắn đang thử khống chế truyền tống thông đạo”
Sắc mặt Tô Vũ khẽ biến: “Khốn kiếp! Nếu hắn chưa đi, ta nhất định sẽ xử lý hắn, để ta gọi hắn trở về…”
“Không cần”
Liệt Không Hầu thở dài: “Thôi, có lẽ hắn nói cũng đúng, nếu tộc ta đã từ bỏ, giao hết cánh cửa cho Nhân Chủ thì thôi tùy hắn đi”
Giọng bà lộ ra vẻ bất lực.
Liệt Không Hầu rất không vui, tuy rằng ta đã giao cho Tô Vũ, nhưng đáng lẽ Không Gian nhất tộc ta vẫn có thể dùng những thông đạo này.
Giờ thì khác, Thông Thiên Hầu đang nhanh chóng khống chế ấn ký của Không Gian cổ tộc trong thông đạo, xóa đi sự khống chế của bọn họ đối với những thông đạo ấy.
Làm như vậy, Không Gian cổ tộc sẽ không thể dùng những thông đạo do chính mình sáng lập được nữa.
Dưới trướng Tô Vũ đúng là người nào cũng có!
Lúc trước Liệt Không Hầu hoàn toàn quên mất sự tồn tại của y.
Hiện giờ bà mới nhớ tới năm xưa gia hỏa Thông Thiên Hầu này cũng là khắc tinh của truyền tống đạo, y khống chế cửa thông đạo tầng 8, dù Không Gian cổ tộc giỏi ra sao, có thể truyền tống đột phá bất cứ hàng rào nào, nhưng nếu muốn lên tầng 8 thì cũng phải đi qua cánh cửa của ÿ.
Y không cho ngươi đi vào, dù ngươi là Cổ Hoàng Không Gian tộc thì cũng không vào được tầng 8, trừ khi mạnh mẽ đánh bạo cánh cửa.
Năm đó Văn vương tự mình phong Hầu cho y, không phải là không có ai mạnh hơn y, nhưng y lại nhận được Hầu vị, hiển nhiên là Văn vương cũng coi trọng năng lực của người này.
Tô Vũ ngoài miệng xã giao mà thôi.
Liệt Không Hầu không cần đoán cũng biết Tô Vũ chắc chắn sẽ âm thầm vui về khi Thông Thiên Hầu có thể khống chế thông đạo.
Bấy giò, sắc mặt Tô Vũ hết sức khó coi, bởi vì hắn đang phải kìm nén vui mừng trong lòng, hắn tô thái độ nghiêm nghị hứa hẹn: “Liệt Không Hầu yên tâm, lần sau gặp gia hỏa đó, ta nhất định sẽ trừng phạt hắn.
Quá hồ nháo rồi!”
Liệt Không Hầu không muốn nói chuyện.
Tô Vũ ho nhẹ một tiếng, không nói thêm nữa.
Hắn nhìn về phía những cánh cửa khác:
“Ta sẽ thu những cánh cửa này lại.
Thật lòng đa tạ Liệt Không Hầu”
“Nhân Chủ khách khí”
Tô Vũ mỉm cười không nói nhiều, nhanh chóng thu lấy tất cả các cánh cửa.
Đây đúng là thứ tốt!
Một lát sau, Tô Vũ và Liệt Không Hầu từ biệt, vấn đề giải quyết xong khiến hắn nhẹ cả người.
Hắn cùng Lam Thiên nhanh chóng độn không biến mất khỏi lãnh địa Không Gian cổ tộc.
Chờ bọn họ đi rỏi, Liệt Không Hầu bỗng nhiên bắt lấy Không Không, trong ánh mắt khủng hoảng của ông ta, bà dùng sức bóp cổ ông, cắn răng quát “Tiểu gia hỏa chết tiệt!
Ngươi không nói cho ta rất nhiều tình báo.
Ngươi không nói bọn họ có bao nhiêu vị Chuẩn Vương, bao nhiêu Hợp Đạo đỉnh cấp.
Ngươi còn không nói tên Thông Thiên lắm mồm kia cũng đến”
“Ngươi cũng không nói tân Nhân Chủ có cảnh giới Chuẩn Vương”
“Ngươi cũng chưa nói trong đó có vị tồn tại cấp bậc Thiên Tôn, cả con chó kia nữa, vì sao ngươi cũng không nhắc tới?”
“Còn nữa, ngươi cũng chưa nói đám người Vân Hỏa Hầu đã đầu phục hắn”
“Còn có…
Không Không khóc không ra nước mắt!
Ta không biết thật mà!
Ta chỉ là Vĩnh Hằng, chúng ta tách ra hành động, mới mấy ngày trôi qua thôi, sao ta biết ở chỗ Tô Vũ đã xảy ra nhiều chuyện như vậy?
Còn có, ta lớn tuổi rồi, không phải tiểu gia hỏa đâu.
Đáng tiếc tại đây thì ông đích thật chỉ là tiểu gia hỏa!
Ít nhất ở trong mắt Liệt Không Hầu, ông chính là tiểu gia hỏa!
Liệt Không Hầu tức giận một lát, suýt nữa bóp chết Không Không, hồi lâu sau bà có chút suy sụp nói: “Thôi, ta không so đo với ngươi.
Dưới trướng tân Nhân Chủ nhân tài đông đúc, có lẽ thật sự có thể hoàn thành đại sự”
Bà vỗ vai Không Không, đoạn nhắc nhở: “Nỗ lực tu luyện đi, ngươi quá yếu! Nếu tộc ta thật sự đầu nhập vào thì cũng không phải là thời điểm hiện tại.
Hình như lão gia hỏa tại hạ giới cũng không lập công gì lớn, gia nhập mà không có công lao thì ai sẽ coi trọng ngươi? Dưới trướng hắn có không ít Chuẩn Vương, trong khi Không Gian cổ tộc chúng ta lại không có Thiên Tôn, chẳng lẽ để hắn bỏ mặc chúng ta, không trọng dụng chúng ta ư? Thế thì đầu nhập còn có ý nghĩa gì nữa?”
Ánh mắt Liệt Không Hầu thâm thúy: “Phải lập công lớn, khi đầu nhập vào thì cũng có thể lập tức trở thành trụ cột.
Nếu không thì cứ duy trì thế cục như bây giờ, hiểu chưa?”
“Ta hiểu”
Không Không gật đâu, ông biết tâm tư Liệt Không Hầu.
Quả thật dưới trướng Tô Vũ có không ít cường giả, Không Gian cổ tộc không chiếm địa vị quá quan trọng!
“Vậy ý đại nhân là…”
“Không cần hỏi nhiều, tu luyện đi”
Liệt Không Hầu không thèm trả lời, nói cho ngươi biết làm gì, đồ yếu ớt!
Không Không thở dài, thời đại này mà không đủ thực lực thì thật bi ai…
“Giờ chúng ta đi đâu?” Rời khỏi Không Gian cổ tộc, Lam Thiên nhắc nhở: “Hiện tại ngươi là Ngũ Nguyệt, ta là Viên Nguyệt, chúng ta còn phải trở về đấy”
“Không vội” Tô Vũ cười cười: “Không phải có 10 ngày để đi đường sao? Mới 1 ngày mà thôi, gấp cái gì.
Tìm được đám người Hạ Long Võ trước đã, đừng để lạc mất”
Trong số mấy người cùng đi lên, Hồ Hiển Thánh đang mang theo nữ nhi của Định Quân Hầu, Hạ Long Võ đơn độc rời đi, mấy người Diệt Tằm vương và các vị trấn thủ cũng tự đi lịch luyện.
Thời gian này, các vị Thiên Tôn đã chú ý tới bọn họ, phải dẫn người rời đi kịp thời mới được.
“Cũng đúng” Lam Thiên cười tủm tỉm: “Phải tìm được Diệt Tằm, ta thấy hình như hắn rất sợ ta”
Đương nhiên, là ai thì cũng chịu không nổi ngươi.
Tô Vũ mặc kệ, Lam Thiên lại nói: “Có sợ Liệt Không Hầu bán đứng chúng ta không?”
Tô Vũ không để ý lắm: “Sợ thì cũng vậy thôi.
Tới lúc này rồi, chúng ta sợ hay không thì cũng không thay đổi được điều gì.
Đám người Vạn phủ trưởng đến Hỗn Độn Sơn, dù bị bán đứng thì cũng không đến mức không có năng lực chống đỡ, đã thế thì cũng không cần ta quá lo lắng cho bọn họ”
Tô Vũ thở dài: “Tình báo không chuẩn hại chết người.
Ta vốn nghĩ thượng giới chỉ có bảy tám chục Hợp Đạo, vài ba vị Thiên Vương mặc cho ta đánh.
Nhưng thực tế thì sao?
Đồ cổ trước kia không lộ diện đều xuất thế ở thời đại của ta, vậy là có ý gì?”
Bảy tám chục Hợp Đạo?
Cút!
Phải đến vài ba trăm thì có!
11 vị Thiên Vương đã chết, không nhiều, các tộc cộng lại chỉ sợ có đến 30 vị, đó là còn chưa tính đến đồ cổ có thể xuất hiện, nếu có thêm người thì có lẽ sẽ đạt tới 50 vị.
Vài ba người cái píp, phải cộng thêm số 0 đằng sau mới đúng.
Trước mắt đã có 9 vị Thiên Tôn lộ diện, ai biết có còn nữa hay không?
Có khi số lượng sẽ vượt quá hai bàn tay cũng nên.
Thần tộc chỉ có một Thiên Tôn thôi ư?
Ta không tin!
Đại tộc như Long tộc Phượng tộc mà không có Thiên Tôn sao?
Ta không tin!
Dù sao Tô Vũ cũng chán chẳng buôn nói gì thêm nữa về tình báo do đám khốn kiếp kia cung cấp.
Chương 3014: Kẻ Địch Khó Chơi!
“Đánh giặc quan trọng nhất là tình báo”
Tô Vũ cảm khái: “Tình báo không chuẩn thì còn đánh cái gì? Cũng may hiện tại vạn tộc muốn tự bại lộ, bằng không sớm hay muộn ta cũng bị đám tình báo lạc hậu của đám người Định Quân Hầu hại chết”
Lam Thiên nhún vai: “Đành chịu thôi, ai bảo thời đại này thú vị đến vậy? Kẻ ẩn núp đều muốn nhảy ra! Cũng tốt, thế thì giải quyết hết luôn, tránh để lại hậu hoạn”
“Nói thì đơn giản vậy thôi”
Tô Vũ lắc đầu, nói dễ dàng nhưng nào có đơn giản như vậy.
Tô Vũ chuyển sang vấn đề khác: “Phải cường hóa chính mình, suy yếu địch nhân.
Hỗn độn đạo rất đáng để nghiên cứu, chờ lần này đảo loạn thượng giới xong, chúng ta sẽ về hạ giới nghiên cứu”
“Ngươi có kế hoạch gì chưa?”
“Tạm thời chưa có” Tô Vũ lắc đầu, lại nói: “Lần này tra xét tình báo là chủ yếu, thăm dò chỉ tiết hai bên, điều tra rõ thực lực, phải biết rõ để còn tìm cách đối phó.
Ta lo rằng nếu giết quá nhiều người thì hai bên đều sẽ nhìn chằm chằm chúng ta”
Lam Thiên cười thâm sâu: “Hay là đổi mục tiêu để giết đi.
Lúc trước đã giết không ít cường giả vạn tộc, giờ ta kiến nghị nên giết chi mạch Ngục vương cho vạn tộc cảm thấy chúng ta đang chó cắn chó”
So sánh như vậy không dễ nghe, nhưng đó là sự thật.
Bọn họ đang ở thời kỳ nhỏ yếu, đánh cả hai bên thì dễ dàng trở thành bia ngắm chung của hai bên.
Lam Thiên lại nói: “Tuy rằng lúc trước chúng ta giết Thiên Vương vạn tộc, nhưng vạn tộc cảm thấy chúng ta làm vậy là để vu oan cho chỉ mạch Ngục vương.
Hiện tại lại giết chi mạch Ngục vương, khiến vạn tộc cảm thấy mục tiêu của chúng ta chính là chỉ mạch phản đồ ấy.
Chi mạch Ngục vương thực lực cường đại khiến kẻ khác phải kiêng kị, hiển nhiên vạn tộc nhất định sẽ mừng rỡ xem chúng ta cắn xé lẫn nhau”
Lam Thiên nhấn mạnh: “Ta cảm thấy chỉ mạch Ngục vương còn đáng sợ hơn vạn tộc.
Dù sao vạn tộc cũng không phải một tộc, dù tam đại tộc đồng tâm hiệp lực thế nào thì cũng không phải nhất thể.
Trong khi chỉ mạch Ngục vương thì khác, từ lần tập kích Minh tộc, ta đã phát hiện bọn họ phân chia cấp bậc nghiêm ngặt, kỷ luật nghiêm minh giống như chúng ta.
Đám ô hợp thực lực cường đại không đáng sợ, đáng sợ là thế lực có hệ thống, là đoàn thể cấp bậc nghiêm chỉnh.
Cho nên, dù hiện tại chưa rõ thực lực chi mạch Ngục vương thì ta vẫn kiêng kị bọn họ hơn”
Lam Thiên lạnh nhạt nói: “Còn nữa, bọn họ cũng am hiểu đánh lén, liễm tức đại trận kia rất đáng sợ, kẻ càng mạnh sử dụng lại càng đạt được hiệu quả cao hơn.
Hai vị Thiên Vương Minh tộc ẩn thân ở nơi khác mà cũng bị phát hiện, chứng tỏ đối phương có năng lực tra xét đại đạo giống với chúng ta, đây cũng là một vấn đề cực kỳ đáng gờm”
Lam Thiên càng nói càng lạnh lùng: “Vũ Hoàng, đối thủ như vậy mới thật sự khó chơi.
Vạn tộc cường đại nhưng tính ra chỉ là hổ giấy.
Còn nữa, chi mạch này vẫn luôn ẩn thân trong Hỗn Độn Sơn, không ai biết tình huống trong Hỗn Độn Sơn thế nào, vì sao có thể ra đời nhiều cường giả như vậy.
Thiên phú, tài nguyên thế nào? Chiến đấu thì sao? Nếu không chiến đấu thì không có khả năng trở thành cường giả”
“Chúng ta am hiểu đánh lén, am hiểu chiến tranh chớp nhoáng, đối phương cũng thế!
“Chúng ta là Nhân tộc, bọn họ cũng vậy, chúng ta tiến vào các giới vực không bị áp chế, bọn họ cũng không ngoại lệ”
“Chúng ta có thể ngụy trang xen lẫn vào vạn tộc, bọn họ thì sao? Thậm chí bọn họ còn có thể lẩn trốn giữa chúng ta”
Lam Thiên liệt kê một loạt những vấn đề về chi mạch Ngục vương, dù hiện giờ mới chỉ thấy một góc của tảng băng chìm, y vẫn cảm thấy việc cấp bách là đối phó với bọn họ chứ không phải vạn tộc.
“Cho dù vạn tộc có 10 vị hay 20 vị Thiên Tôn cũng không phải là vấn đề lớn”
Lam Thiên cười lạnh: “Nói khó nghe thì chỉ cần Võ Hoàng trong Tinh Vũ phủ đệ xuất thế là có thể giết hết bọn họ.
Lão sẽ nương tay khi giết vạn tộc sao? Ta cảm thấy là không.
Nhưng ngươi bảo Võ Hoàng đi giết chi mạch Ngục vương, tại sao lão phải giết?
Có lẽ lão còn cảm thấy lão và Ngục vương cùng cảnh ngộ, cùng chung kẻ địch, bọn họ nên giết chúng ta mới đúng”
Lam Thiên đang nhắc nhở Tô Vũ.
Võ Hoàng mà thoát khốn, dù lão có ý muốn giúp Nhân tộc nhưng lão sẽ giúp ai?
Đương nhiên là giúp chỉ mạch Ngục vương sẽ sảng khoái hơn rồi.
Bọn họ có kẻ thù chung là Văn vương Võ vương.
Hơn nữa bản thân đều là Nhân tộc, Võ Hoàng tự xưng là Nhân tộc, nếu lão muốn dọn đẹp dư nghiệt đám người Hoàng đình lưu lại thì phải giết Tô Vũ, chứ chẳng lẽ lại đi giết đám kẻ thù của phe Văn vương?
Địch nhân của địch nhân thì chính là bằng hữu.
Sắc mặt Tô Vũ khẽ biến.
Tiếng cười của Lam Thiên càng thêm u lãnh: “Vũ Hoàng, hiện tại đừng coi vạn tộc là địch nhân, có lẽ bọn họ là sự trợ giúp của chúng ta đấy”
Tô Vũ híp mắt, sau một lúc lâu mới nói: “Ngươi đang bảo ta giúp vạn tộc đánh Nhân tộc à? Dù sao đối phương cũng không phải là người của mình, ngươi đúng là… Hư hồng!”
Chất giọng lạnh lùng của Lam Thiên biến mất, y lại quay về thái độ giỡn hớt thường ngày: “Vũ Hoàng ca ca sao lại nói người ta như vậy, ta đang nhắc nhở Vũ Hoàng ca ca đừng xác định sai mục tiêu, chi mạch Ngục vương thật sự khó chơi hơn vạn tộc mà”
Tô Vũ khẽ gật đầu.
10 vạn năm… rốt cuộc đối phương đã tích tụ bao nhiêu lực lượng?
Còn có Cổng Địa Ngục, Ngục vương tọa trấn Cổng Địa Ngục ngàn năm, sau đó đám người kia liền trốn vào Hỗn Độn Sơn, điều này có liên hệ gì?
Chi mạch Ngục vương có tổ huấn không cho Văn vương trở về do Ngục vương lưu lại, vậy chứng tỏ Ngục vương biết Văn vương ở đâu, gặp chuyện gì, đám người Văn vương xảy ra chuyện có phải do Ngục vương tính kế hay không?
Nhân Hoàng và tứ cực Nhân vương đều là thiên tài, là những nhân vật lợi hại nhất thời đại ấy, hơn 40 vị chủ nhân quy tắc Nhân tộc trấn áp hơn trăm vị chủ nhân quy tắc vạn tộc, dù vạn tộc liên thủ thì cuối cùng vẫn bị Nhân tộc đánh phá.
Rốt cuộc vì sao Ngục vương phải phản bội?
Văn vương trừng phạt gã…
Bọn họ đều là tứ cực Nhân vương, Văn vương tuy mạnh hơn gã, nhưng y trừng phạt gã như thế mà Nhân Hoàng cũng đồng ý, thật ra Ngục vương đã phạm tội gì?
Chân tướng hệt như một cuộn chỉ rối!
Còn có chi mạch Ngục vương có quan hệ huyết mạch với Ma Hoàng…
Tô Vũ rất hiếu kỳ, chẳng lẽ bởi vì Nhân Ma không thể thông hôn nên trình diễn một hỏi tình yêu bị ngăn cấm, Văn vương chính là kẻ ngăn cấm nên Ngục vương mới phản loạn ư? Muốn giết chết đám người Văn vương vì người mình yêu sao?
Chà chà, thật cảm động!
Đang tưởng tượng, bỗng nhiên Tô Vũ xuyên qua hư không, khi xuất hiện lại thì hắn đã bắt được một người, người nọ tái mặt, có điều khi nhận ra người bắt mình là Tô Vũ thì mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Chương 3015: Có Kẻ Phản Bội?
“Vũ Hoàng”
Tô Vũ hài lòng nhận xét: “Diệt Tằm tiền bối thu hoạch không tệ”
Diệt Tằm tươi cười, định mở miệng đáp thì chợt nhìn thấy Lam Thiên hóa thành nữ nhân, sắc mặt y xanh mét, nghiến răng nghiến lợi quát: “Đủ rồi”
Lam Thiên u oán: “A Hổ, ngươi làm sao vậy?”
“c9 Thấy Diệt Tằm vương muốn bùng nổ, Tô Vũ liền ho nhẹ một tiếng: “Thôi đi! Chọc tức Diệt Tằm vương có lợi gì cho ngươi à?”
Diệt Tằm vương bực bội nói: “Vũ Hoàng, bảo gia hỏa này cách ta xa một chút, ta không muốn ở gần y”
Tô Vũ nở nụ cười, gật gật đầu: “Được, ngươi vào Văn Minh Chí chơi đi.
Đúng rồi, ngươi hãy ngụy trang thành người chi mạch Ngục vương rồi tâm sự với Văn Khởi, nói rằng ngươi cũng bị ta bắt tới.
Ngươi có huyết mạch Ngục vương nên ngụy trang không khó, thử một chút xem, nếu gia hỏa ấy có vấn đề thì sớm giải quyết gã đi, Văn Minh Chí của ta sắp biến thành nôi lẩu thập cẩm rồi”
Diệt Tầm vương vừa bị Lam Thiên tra tấn tinh thần, nay nghe thế thì lập tức vui vẻ, không cần Tô Vũ nhiều lời, y gấp gáp nói: “Ta hiểu rồi, Văn Khởi đúng không, Vũ Hoàng nói tình huống đi, ta cũng muốn thử cảm giác lừa gạt người khác”
Tô Vũ giải thích đơn giản, Diệt Tầm vương lập tức nhận việc: “Cái này ta làm được”
Lam Thiên trêu chọc: “Ngươi vụng về như vậy, thật sự làm được à?”
“Câm miệng!”
Diệt Tằm vương phẫn nộ, tuy rằng y biết Lam Thiên rất cường đại nhưng y không nén được cơn giận.
Hiện tại có Vũ Hoàng iwr đây, lão tử mắng vài câu thì ngươi có thể làm gì được ta?
Đương nhiên nếu không có Tô Vũ ở đây thì… khụ khu, phải cách xa Lam Thiên một chút, không thể chọc đến y!
Lam Thiên cười hì hì không hề tức giận.
Diệt Tằm vương thấy y cười thì không rét mà run, lập tức chui vào Văn Minh Chí, gia hỏa này càng cười thì y lại càng sợ hãi, thà y nổi giận còn hơn.
Tô Vũ mỉm cười chờ y đi vào, sau đó mới nghiêm túc ‘dạy dỗ: “Đừng đùa, là người một nhà thì đừng để mâu thuẫn với nhau, coi chừng cuối cùng lại thành ép người ta phản loạn.
Năm xưa gia hỏa Ngục vương kia cũng là trụ cột của Nhân tộc, không phải về sau cũng bị Văn vương ép cho tới bước đường phản bội sao?”
Nụ cười trên mặt Lam Thiên hơi cứng lại, sau đó y khẽ gật đầu: “Cũng đúng, nhưng Diệt Tằm không có vốn liếng và trí tuệ để phản bội, ta thấy kẻ có khả phản bội năng nhất vẫn là Đại Chu vương”
Tô Vũ cạn lời, ngươi vẫn muốn chống đối Đại Chu vương đúng không?
Lam Thiên cười thâm sâu: “Người phản bội đều là người thông minh, kẻ ngốc hiếm khi có tâm tư ấy! Trong chúng ta, Đại Chu vương là kẻ có khả năng phản bội cao nhất, Thiên Thánh thứ hai, ta thứ ba.
Vũ Hoàng chỉ cần phòng bị ba chúng ta là sẽ không có vấn đề gì”
Tô Vũ bật cười.
Lam Thiên bèn hồi: “Sao ngươi lại cười?”
Tô Vũ liền đáp: “Chỉ là cảm thấy nếu ba người các ngươi đều phản bội… mà như vậy cũng chẳng sao, các ngươi tự chơi đi, ta không chơi với các ngươi, thế gian này có rất nhiều niềm vui, sao ta phải chơi trò phản bội với các ngươi trong khi không biết mục đích là cái gì? Nhân Hoàng là vì trách nhiệm, ta thì không, từ khi bắt đầu tu đạo tới nay ta chỉ thuận theo tâm ý mà thôi”
Thuận theo tâm ý!
Lam Thiên thầm nhủ, điều này rất khó!
Thế gian có vô số cường giả, vô số sự việc, không phải chuyện nào cũng có thể hài lòng, điều Tô Vũ theo đuổi còn khó hơn cả Nhân Hoàng.
Nhân Hoàng cũng không thể khiến mọi chuyện hài lòng như ý!
Tô Vũ tiếp tục đi đón người, Cự Trúc Hầu cũng đang giúp đỡ hắn tìm bọn họ.
Có phân thân Lam Thiên định vị nên việc tìm người không khó.
Người thứ hai được đón là Chu Thiên Nguyên – Tiểu Chu vương, không gặp sau một thời gian ngắn ngủi mà khí tức y đã cường đại hơn rất nhiều, có xu thế vượt qua Diệt Tằm vương, hiện tại Diệt Tằm vương đã sắp thăng cấp Vĩnh Hằng thất đoạn.
Hai người đều sắp đến thất đoạn.
Người thứ ba chính là Nam Vô Cương và Vân Trần, bọn họ đồng hành cùng nhau, hai người đều bị thương không nhẹ, hai người đang bị đuổi giết khi Tô Vũ tìm được bọn họ.
Từng người lần lượt được tìm thấy rồi đón đi.
Các trấn thủ đã tập hợp đủ, sau đó Hỏ Hiển Thánh, Nguyệt Hi và cả Hạ Long Võ cũng được Cự Trúc Hầu đưa tới, Tô Vũ kiểm kê một vòng, sắc mặt lộ vẻ khác thường.
“Làm sao vậy?”
Cự Trúc Hầu thấy Tô Vũ biến sắc thì dò hỏi.
Tô Vũ nhíu mày, sau một lúc lâu hắn mới nói: “Thiếu người”
“Đã chết rồi à?”
Cự Trúc Hầu an ủi: “Bình thường thôi, chết cũng không có gì lạ”
“Không phải, là mất tích”
Hắn nhìn về phía Lam Thiên, Lam Thiên liền nói: “Đúng thế, là mất tích, phân thân của ta không còn nữa”
“Ai mất tích?”
Hạ Long Võ vừa trở về, khí tức y cường đại hơn trước rất nhiều, nghe vậy liền hỏi: “Diệt Tàm mất tích à?”
“Không phải hắn” Tô Vũ lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Không thấy Trường Hà”
Trường Hà Mệnh tộc!
Bọn họ đã tìm được Thôn Thiên, chỉ có Trường Hà là không thấy đâu!
“Trường Hà?”
Sắc mặt Hạ Long Võ khẽ biến: “Hắn làm phản ư?”
Tô Vũ trầm mặc một hỏi rồi lắc đầu: “Không biết.
Có lẽ đã bị người nào đó đón đi rồi”
Tô Vũ híp mắt: “Lúc trước những lời Thiên Sách nói với ta đều là do Thiên Mệnh Hầu bảo hắn chuyển đạt, Thiên Mệnh Hầu biết không ít chuyện, thậm chí y đã xem thấu thứ gì đó, ngay cả chúng ta cũng bị y nhìn ra một hai.
Nếu đã vậy, lẽ nào y lại không cảm giác được thiên tài Mệnh tộc Trường Hà mang theo tín vật của Mệnh Hoàng đến thượng giới?”
Hắn hoài nghi Trường Hà đã bị Thiên Mệnh Hầu đón đi.
Tuy rằng lúc này Thiên Mệnh Hầu đang lo dọn nhà, nhưng Trường Hà không phải Hợp Đạo, dù Thiên Mệnh Hầu chỉ dùng phân thân thì cũng có thể dễ dàng mang hắn ta đi theo.
Tất cả mọi người không sao, chỉ có Trường Hà – một gia hỏa Mệnh tộc mất tích.
Tô Vũ thở hắt ra: “Thôi, dù là bị mang đi hay là đã chết thì chúng ta cũng không thể làm gì”
Tâm tình Cự Trúc Hầu trầm trọng: “Nếu không bị Mệnh tộc mang đi mà là bị những người khác bắt thì sao? Chuyện của chúng ta và cả tình hình hạ giới sẽ bại lộ ư?”
Tô Vũ lắc đầu: “Không đến mức ấy, ta đã đặt một ít lực lượng quy tắc trong biển ý chí của bọn họ, nếu có kẻ cố ý tra xét thì sẽ lập tức bị động kích nổ.
Không thể tra xét ký ức, trừ khi Trường Hà chủ động tiết lộ, mà nếu hắn có tâm làm thế thì ta cũng không có biện pháp ngăn cản”
“Đạo lực lượng quy tắc ấy đang bị che giấu, ta không thể định vị vị trí đối phương.
Chắc chắn là do cường giả làm, người bình thường không thể ngăn cần ta định vị”
Trường Hà mất tích!
Tô Vũ lo lắng không?
Có một chút!
Nhưng hắn suy đoán chuyện là do Mệnh tộc làm.
Thiên Mệnh Hầu là hạng người cáo già xảo quyệt, có lẽ y đã sớm biết chuyện gì đó, giờ phút này y mang Trường Hà đi có lẽ là để tìm hiểu tin tức.
Lam Thiên vội nói: “Vũ Hoàng, không thể đặt cược vào khả năng Mệnh tộc sẽ giúp phe ta, phải suy xét đến tình huống Trường Hà bại lộ tất cả, tệ hơn là Thiên Mệnh Hầu sẽ âm thảm báo cho kẻ khác để ám toán chúng ta”
Không thể giao vận mệnh cho người khác!
Hiện giờ không thể so với lúc trước, lúc trước là đánh cược mạng sống, hiện tại an toàn là quan trọng nhất.
“Thế cục hạ giới sẽ bị bại lộ!”
“Trường Hà còn biết vị trí thông đạo Táng Hồn Sơn” Lam Thiên nhắc nhở: “Đây mới là điểm mấu chốt!”
Tin tức về hạ giới bại lộ cũng không sao, dù sao kẻ trên đây cũng không thể liên hệ với hạ giới.
Chỉ sợ thông đạo Táng Hồn Sơn bị phát hiện, đó mới là chuyện phiền toái nhất.
Nếu Trường Hà chủ động khai ra thì thủ đoạn ngăn cản tra xét ký ức bị động mà Tô Vũ để lại lúc trước không thể ngăn cản được.
Tô Vũ nhướng mày, trấn an mọi người: “Ta đã thiết kế chút bẫy ở đó, nếu thật sự có người phát hiện thì ta sẽ biết.
Tới lúc đó chúng ta sẽ dùng thời gian trường hà để đến hạ giới diệt Mệnh tộc rồi tính”
“Lúc ấy cũng đã muộn”
“Muộn cái gì?”
Tô Vũ cười gần: “Cùng lắm thì đánh một trận ở hạ giới trước.
Trong tình huống bình thường mà cường giả chưa chết thì ai sẽ giết kẻ yếu trước? Vạn tộc muốn giết sạch Nhân tộc thì bọn họ cũng phải nghĩ cho kỹ, chúng ta trốn đi rồi giết kẻ yếu của bọn họ, để xem ai sợ ai?”
Chiến tranh vạn giới chính là như thế, cường giả trong tộc thường chết trước, rất ít người ra tay với kẻ yếu đầu tiên.
Chuyện diệt tộc không phổ biến.
Diệt tộc phải là khi cường giả tử thương hầu như không còn, những kẻ còn lại không thể làm nên sóng gió gì!
Lam Thiên không nói gì nữa, y hít sâu một hơi, khí tức có chút lạnh lẽo.
Phân thân của y đã bị giết.
Nếu do Mệnh tộc gây ra, mặc kệ Thiên Mệnh Hầu muốn làm gì thì bọn họ hãy cứ chờ xem.
Tô Vũ cũng kiềm nén sự bực bội.
Trường Hà mất tích khiến hắn không vui.
Nếu là tộc khác làm, chỉ cần Trường Hà không chủ động bại lộ thì không sao, bởi vì tối thiểu thì lực lượng quy tắc còn chưa bị động đến, chứng tỏ đối phương còn chưa biết gì, chỉ sợ Trường Hà chủ động khai ra mọi chuyện.
Nếu là Mệnh tộc thì 99% Trường Hà đã khai báo sạch sẽ mọi chuyện cho Thiên Mệnh Hầu, đặc biệt là về thông đạo Táng Hồn Sơn.
Lần này hắn sơ suất rồi!
Những người đi lên đều biết vị trí cụ thể của thông đạo!
Con người không hoàn mỹ, Tô Vũ cũng không phải thần, hắn chưa từng suy xét việc đám người Trường Hà phản bội, nếu hắn không tin bọn họ thì đã không dẫn người lên đây.
Tô Vũ liếm môi, hắn cười lạnh một tiếng: “Mặc kệ đi! Nếu thông đạo hạ giới bị phát hiện thì chúng ta chơi lớn một hồi, kẻ nào xuống hạ giới thì giết kẻ đó”
“Đâu phải ta chỉ nắm giữ một lối đi dẫn xuống hạ giới”
Lam Thiên ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở ra: “Cũng đúng.
Đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Audio] Thuỷ Hử [Audio] Thuỷ Hử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Thuy-Hu.jpg)




