[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 566 : Ngươi Là Người Xấu!. (c2826-c2830)
❮ sautiếp ❯Chương 2826: Ngươi Là Người Xấu!.
Trong Tử Linh trường hà, Vạn Thiên Thánh cười khẽ: “Gã có thể làm được sao?”
“Có thể!” Tô Vũ gật đầu: “Mặc dù Lưu Hồng còn trẻ nhưng mà đã có được đại đạo truyền thừa chân chính! Vả lại có Liệp Thiên bảng ở cạnh thì dù thật sự sắp chết cũng có thể dẫn gã trở về”
Nói xong, hắn hít sâu một hơi: “Không thể phí phạm lực lượng của một đạo, Mặc đạo bị gã chấp chưởng mà gã thì lại quá nhát gan, vừa rồi hẳn là gã đang trộm bắt Tử Linh quân chủ, đó cũng là một cách nhưng mà tốc độ như vậy thì quá chậm!”
Lưu Hồng hết sức nhát gan, vừa rồi ở gần Tử Linh thiên hà hẳn là cái tên này đang len lén bắt Tử Linh quân chủ, xâm chiếm lực lượng đại đạo của chúng để mở rộng lực ảnh hưởng của Mặc đạo.
Đây đúng là một biện pháp, thế nhưng lại quá chậm, mà Tô Vũ đã có Long Huyết Hầu đang làm việc này rồi nên không cần Lưu Hồng cũng làm như thế.
Biện pháp tiến bộ nhanh nhất là tăng tốc độ cảm ngộ đại đạo ngay tại nơi sinh tử giao nhau.
Vạn Thiên Thánh và Lam Thiên không nói gì thêm, đây là quyết định của Tô Vũ.
Vả lại nếu Lưu Hồng mà thành công thì Nhân tộc sẽ có thêm một vị cường giả đỉnh cấp.
Rất nhanh họ đã trở lại địa điểm gặp Lưu Hồng trước đó, Lam Thiên nhanh chóng xé rách trường hà để đi ra.
Vừa khéo ở đây đang có người.
Nam vương và Lam Sơn Hầu đều đến, vừa rồi họ cảm ứng được khí tức sinh linh rất mạnh, đoán là có thể Tô Vũ ghé qua nên bọn họ mới kéo tới đây chờ đợi.
Bất quá vừa thấy người xuất hiện thì Nam vương liền giật mình: “Ngươi sao thế này?”
Lam Sơn Hầu cũng chấn động hô lên: “Bệ hạ!”
Tại sao lại như vậy?
Toàn thân Tô Vũ trắng toác từ đầu đến chân khiến cho mọi người nhìn mà tim đập nhanh vô cùng, đây là tao ngộ mối nguy rồi sao?
Tô Vũ xua tay: “Không có việc gì!”
Nam vương vừa lo lắng vừa kinh ngạc, ánh mắt bà lướt sang người phía sau Tô Vũ thì lại càng ngạc nhiên hơn: “Ngươi… Ngươi là ai?”
Lam Thiên cười ha hả đáp: “Lam Thiên, phó thự trưởng Thanh Ô thự!”
Nam vương biết Vạn Thiên Thánh nên không để ý, nhưng thấy Lam Thiên thì không khôi rung động.
Cái tên này… sao bên cạnh Tô Vũ lại có nhiều thêm một vị cường giả đỉnh cấp thế kia?
Bất quá Tô Vũ không có nhiều tinh lực để ở đây trò chuyện cùng mọi người, hắn vội nói: “Ta cần về Sinh Linh giới để chữa thương trước.
Đúng rồi, tạm thời không cần quản Quy Khư chi địa!”
Tô Vũ đặn dò: “Mặt khác, đuổi hết những cường giả không ngoan ngoãn trong Tử Linh thiên hà tới Quy Khư chi địa đi!”
“Còn nữa, nếu thấy Quy Khư Chi Địa xảy ra đại chiến thì cũng không cần quản, mặc kệ bọn chúng! Đừng nghĩ chiếm tiện nghi gì hết, không có mệnh lệnh của ta thì không cho phép bất kỳ ai tiến vào Quy Khư chi địa tham chiến!”
“Chủ động nhường cho cường giả trong Tử Linh thiên hà một thông đạo, thậm chí là chủ động nói cho chúng mau cút tới Quy Khư chi địa, như vậy thì ta sẽ không tiêu diệt bọn chúng, bằng không, sớm muộn gì ta cũng tiêu diệt toàn bộ những kẻ trong thiên hà!”
Tất cả mọi người nghiêm túc lắng nghe, thời khắc này Tô Vũ tạo cho họ cảm giác khác biệt với trước rất nhiều.
Trước đó, tuy rằng Tô Vũ làm việc rất đáng tin cậy, nhưng dù sao trên người vẫn mang hơi thở cuồng nghịch, hung hăng, bá đạo.
Mà nay chút xông xênh tuổi trẻ ấy đã mất sạch, một thân tuyết trắng của hắn không hiểu sao lại mang đến cho mọi người cảm giác càng thêm sâu lắng cùng cao ngạo.
Tô Vũ không quản suy nghĩ của bọn họ, thương thế của hắn thật sự không nhẹ, cả Vạn Thiên Thánh và Lam Thiên cũng đều bị thương rất nặng, việc quan trọng bây giờ là cần quay về Sinh Linh giới vực để chữa thường và củng cố cảnh giới, không có thời gian nán lại đây thêm.
Dặn dò xong những việc này, Tô Vũ đạp không rời đi!
Lam Thiên và Vạn Thiên Thánh cũng lập tức theo sau, trong nháy mắt ba người đã tan biến ngay tại chỗ.
Chờ bọn họ đi rồi, Lam Sơn Hầu nhịn không được bèn xuýt xoa: “So với trước đó thì bộ dáng này của bệ hạ hình như càng thêm đẹp mắt… Cũng càng có mị lực hơn!”
Hai mắt Lam Sơn Hầu sáng bừng, mang theo về sùng bái hệt như fan não tàn.
Nam vương liếc mắt lườm qua, không thèm để ý, có điều bà cũng lên tiếng cảm khái:
“Hai vị cường giả vừa mở đạo liền có chiến lực Hợp Đạo đỉnh cấp, thời đại này… thật thú vị”
Bà có thể nhìn ra hai người kia đều vừa khai đạo không lâu.
Nhưng mà một vị lại có chiến lực đỉnh cấp Hợp Đạo, một vị thậm chí có chiến lực Thiên vương, quả là đáng gờm!
Sinh Linh giới vực.
Huyết lộ biến mất.
Chư thiên vạn giới kỳ thật đều đang chờ mong xem sẽ là kết quả như thế nào.
Nhưng rốt cuộc lại không có động tĩnh gì.
Người đâu rồi?
Ở đâu?
Tô Vũ tựa như đã biến mất.
Đông Liệt cốc.
Đại Chu vương cũng đang rất sốt ruột.
Hiện tại Lam Thiên thế nào, rốt cuộc y có thành công không?
Huyết lộ biến mất, thế nhưng người cũng không thấy, chết rồi sao?
Hẳn không có đâu, nếu chết rồi thì phải có động tĩnh rất lớn, nhưng cho đến bây giờ vẫn chẳng có chút động tĩnh gì, đại biểu rằng bọn họ còn sống.
Bất quá nếu sống sót thì vì sao còn chưa trở về?
Ngay khi bọn họ còn đang ngẫm nghĩ, bỗng nhiên ở vùng trời Tinh Thần Hải có một đường huyết vân to lớn hội tụ, không phải dị tượng ngã xuống mà càng giống như quy tắc trừng phạt!
Mà ngay một khắc này, một bóng người hiển hiện, lớn tiếng cười nói: “Ai nha, còn có trừng phạt nữa à? Tản đi, đừng trừng phạt ta, ta đâu có làm chuyện xấu, thật là..”
Dứt lời, bóng người nọ liền phân tán ra, trong nháy mắt giữa đất trời đều là Lam Thiên.
Vô số Lam Thiên!
Những Lam Thiên này có thân ảnh tan biến trong tiểu giới, có thân ảnh thì chui vào Tinh Thần Hải, có một số lại tán loạn vào trong cổ thành, lóe lên một cái rồi biến mất, không một ai có thể bắt được thân ảnh của y.
Sau một khắc, một Lam Thiên phiên bản nữ vô cùng xinh đẹp dẫn dắt huyết vân hiện lên ở Đông Liệt cốc.
Đại Chu vương kinh ngạc nhìn chằm chằm y.
Lam Thiên lại cười yêu mị một tiếng: “Có muốn tới chơi đùa với lôi kiếp không?”
Imắng.
Một đám người nhìn y, không nổi lên chút hứng thú nào, chúng ta không hứng thú chơi với nó đâu, ngươi thích thì tự chơi đi!
Đại Hạ vương và Đại Tần vương đã đứng đợi ở đây từ lâu, lúc này Đại Tần vương vội hỏi:
“Ngươi thành công rồi sao?”
“Đương nhiên!”
Lam Thiên cười hì hì hóa thành một tiểu nữ hài, một tay vung vẩy một cây kẹo que, cực kỳ trung nhị mà hô: “Thương sinh à, giao phó lực lượng cho ta đi, ta và các ngươi là cùng một bọn mà, ai về nhà nấy, không nghịch nữa!”
Âm âm!
Huyết vân bỗng nhiên bắt đầu tiêu tán, hóa thành mấy chục đạo quy tắc chỉ lực, có vẻ như chính nó cũng đang mơ hồ không biết rốt cuộc nên công kích ai.
“Tản đi, Vũ Hoàng ca ca nói đừng tiêu hao lực lượng lôi kiếp!”
Lam Thiên dứt lời liền nhảy lên cao, chui vào trong huyết vân, đưa tay vỗ vỗ nó tựa như đang trấn an tiểu hài tử, dần dẫn từng đạo huyết vân chậm rãi tiêu tán, cảnh tượng đó khiến mọi người bên dưới không rét mà run.
Lam Thiên vui vẻ nhìn xuống, đột nhiên giơ tay chỉ vào một thân ảnh: “Ngươi làm gì vậy?
Y tức khắc tan biến rồi lại xuất hiện trước mặt một người, cái đầu nho nhỏ chỉ cao tới eo đối phương, trong tay cầm kẹo que tóm lấy eo người nọ, giọng điệu nhõng nhẽo vang lên: “Nói, ngươi đang làm cái gì?”
Bị y tóm lấy không phải ai khác mà chính là Tiểu Chu vương, sắc mặt Chu Thiên Nguyên ngơ ngác, thấy mọi người nhìn chằm chằm mình thì đành phải khai báo: “Ta….
ta đang truyền tin cho Phá Long, nói rằng các ngươi đã trở về.. “
“ôP”
Lam Thiên cầm kẹo que cắn một miếng, đột nhiên biến mất ngay tại chỗ, một lát sau, y tan biến theo tuyến đường nào đó rồi trở về rất nhanh, điểm ngón tay vào eo Chu Thiên Nguyên, ra vẻ hờn dỗi: “Người xấu, lần sau không cho nói Lam Thiên là biến thái nữa, ta sẽ tức giận đó! Không ngờ ngươi lại nói với nhi tử ngươi rằng đại biến thái Lam Thiên đã trở về, ngươi thật là xấu xa!”
Chu Thiên Nguyên kinh hoảng mà nhìn y, Lam Thiên cười hì hì bảo: “Sao thế? Ta vừa mới đi theo đường ngươi đưa tin, sớm đã chạy tới giữ lại tin tức kia rồi, con của ngươi không nghe được đâu! Lần sau không cho phép nói như vậy nữa, nhớ chưa, ta là hảo hài tử đó!”
Chu Thiên Nguyên há miệng thật lớn, hốt hoảng nhìn về phía Đại Chu vương bên kia, Đại Chu vương cũng chấn động: “Ngươi… Ngươi có thể giữ lại tin đã truyền đi ư?”
“Thì sao?”
Lam Thiên tươi cười hớn hở: “Chỉ cần ta chạy nhanh thì vạn giới đều là ta, thương sinh đều là ta, đương nhiên là ta có khả năng tủy thời giữ lại rồi! Mọi người phải ngoan ngoãn á, không cho phép mắng ta, cũng không cho phép truyền tin tức lung tung!”
Một đám người kinh ngạc, chuyện này… mẹ nó, còn có thiên lý không?
Về sau chúng ta đưa tin nói gì thì cái tên này đều có thể biết được ư?
Đáng sợ quá đi!
Chương 2827: Khí Độ Của Kẻ Đứng Đầu.
Đại Chu vương hít sâu một hơi, hồi thẳng Lam Thiên: “Ngươi có tốc độ còn nhanh hơn cả truyền tin, rốt cuộc cảnh giới của ngươi là gì?”
“À… còn yếu lắm đây này!”
Lam Thiên liếc mắt nhìn Đại Chu vương, tủm tỉm cười nói: “Bất quá vẫn đủ để đánh ngươi đó, có muốn đánh thử một trận không?”
Vô lực.
Đại Chu vương cười khổ: “Không cần đâu, chúc mừng!”
Tên đáng sợ, rốt cuộc y đã mở đạo gì thế?
“Chán vậy, thôi quên đi!”
Đại Chu vương thật sự mệt tâm, đành phải hỏi sang chuyện khác: “Vũ Hoàng và Vạn thự trưởng đâu?”
Lam Thiên ra vẻ thần thần bí bí, thấp giọng đáp: “Bọn họ thụ thương, nặng lắm, sắp chết cả rồi! Vũ Hoàng nói hắn sắp chết nên muốn tìm người kế vị, Đại Chu vương, hay là ngươi kế vị đi, có được không?”
Đại Chu vương rất muốn bóp chết Lam Thiên, có điều y lực bất tòng tâm, vội xua tay, “Không cần, ta chờ bọn họ trở về!”
Ta tin ngươi mới lạ ấy!
Cái tên này thật sự không phải thứ gì tốt.
Bốn phía, những người khác cũng đều không tin, nói cái gì mà Tô Vũ thụ thương sắp chết, đánh rắm thì có ấy, chẳng một ai coi là thật.
Lam Thiên không nói gì thì bọn hắn cũng không tiện hỏi nhiều.
Dù sao cường giả biến mất vài ngày, thậm chí mấy tháng đều không phải là chuyện gì lớn, trước đó Tô Vũ còn từng biến mất mấy tháng cơ mà.
Hiện tại việc bọn họ quan tâm nhất chính là Lam Thiên càng thêm biến thái, đã vậy thực lực còn rất khủng bố.
Thế mà y còn có thể giữ lại cả tin đã truyền đi, quá đáng sợ!
Rốt cuộc y đã mở đạo gì vậy?
Vì sao lại mạnh mẽ khủng khiếp tới nhường này?
Lúc bấy giờ, quả thực Tô Vũ đang bế quan chữa thương.
Hắn và Vạn Thiên Thánh đều không trở về Nhân cảnh, mà là đi đến Hỏng Mông cổ thành.
Lần này, hai người đều bị thương không nhẹ.
Bất quá cũng không tính là tổn thương gì lớn, nghiêm trọng nhất chỉ là Tô Vũ đx tiêu hao quá nhiều thọ nguyên.
Ngay khi lão Quy nhìn thấy mái tóc trắng xóa của hắn thì bị dọa cho chấn động đến không nói nên lời.
Tô Vũ ngược lại vẫn rất bình tĩnh, đợi tới khi thương thế khôi phục tốt hơn bèn chủ động đi ra trò chuyện phiếm với lão.
Hắn rót cho mình một tách trà, thấy lão Quy vẫn không ngừng nhìn mình chằm chằm thì không khỏi phì cười, đoạn nói: “Việc nhỏ thôi, ta cảm thấy còn có thể sống trăm năm trở lên! Trăm năm đã đủ để ta bình định hết thảy! Bình định xong rồi thì thọ nguyên chỉ là chuyện nhỏ, khi đó, kiểu gì ta cũng có cảnh giới chủ nhân quy tắc, sống thêm mười vạn năm hai mươi vạn năm cũng không khó!”
“Nhưng mà.. ” Lão Quy xót xa thay hắn: “Đáng giá không?”
“Cái gì?”
“Đáng giá làm như thế sao?”
Lão Quy nói lời thật lòng: “Lam Thiên khai đạo, có mạnh hơn thì đó cũng là Lam Thiên chứ không phải ngươi!”
Tô Vũ bật cười: “Nói cái gì thế!”
Nhấp một ngụm trà, Tô Vũ ung dung đáp: “Đại đạo tranh phong, cường giả như mây, ta hi vọng thấy tinh anh vạn tộc đều xuất hiện, cũng hi vọng thấy đạo hữu có thể đứng ở bên cạnh ta, cùng ta sóng vai chiến đấu tới thời khắc cuối cùng!”
Dáng vẻ Tô Vũ cực kỳ tiêu sái: “Giúp y mở đạo kỳ thật cũng là đang hoàn thiện đạo của ta! Ta còn rất trẻ, thiếu kinh nghiệm, không mở mang kiến thức một chút, chẳng lẽ lại tự nhiên mà nghĩ ra sao? Lần này ta cảm ngộ rất nhiều về đại đạo! Dạng thu hoạch này dựa vào bế quan thì cả một đời đều không thể cảm ngộ được!”
“Đứng càng cao thì nhìn càng xa, nếu có thêm tích lũy kinh nghiệm tương tự thêm vài lần, có lẽ ta sẽ có thể tự đi mỡ đạo”
Tô Vũ cười nói: “Kỳ thật ta cũng không trả giá cái gì hết, tiền bối cảm thấy ta trả giá quá lớn, nhưng trên thực tế đối với ta thì trăm tuổi đã đủ rồi!”
Lão Quy không biết nên nói gì.
Nửa ngày sau lão mới nâng chung trà lên: “Lấy trà thay rượu, kính Vũ Hoàng một chén!”
“Khách khí!”
Tô Vũ cụng nhẹ tách trà với lão, uống một hơi cạn sạch, sau đó hắn nhìn về phía vùng trời xa xa, thẳng thắn nhận xét: “Gần đây tiền bối cảm ngộ đại đạo không tệ, thế nhưng vẫn còn kém một chút, không có đối thủ thích hợp để tranh cao thấp với ngài!”
Lão Quy gật đầu.
Tô Vũ đề nghị: “Tới Tử Linh thiên hà chơi đi, càn quét Tử Linh thiên hà, xua đuổi hết những cường giả đã thức tỉnh đến Quy Khư Chi Địa! Không nguyện ý đi mà trốn trốn tránh tránh thì giết toàn bộ!”
Lão Quy suy nghĩ một chút bèn nói: “Một khi đối phương tề tụ tại Quy Khư chi địa hoặc là đầu nhập dưới trướng Bắc vương.. “
Khi đó chúng có khả năng tạo thành tình thế trở ngại cho chúng ta.
Tô Vũ gạt đi: “Không có việc gì! Dù thế lực Bắc vương bên kia muốn đối địch chúng ta thì trong thời gian ngắn cũng sẽ không trở lại Tứ vương vực mà là sẽ chọn ra một lão đại mới trước nội loạn!”
“Lão đại mới?”
Lão Quy nghiền ngẫm hàm nghĩa của lời này, không hỏi nữa mà chỉ gật đầu nói: “Được, ta sẽ đi quét sạch thiên hà, xua đuổi cường giả”
“Ừm”
Tô Vũ tiếp tục uống trà, hỏi lâu sau hắn lại lên tiếng: “Mấy vị Sơn Khải bây giờ đều đến Hợp Đạo, thế nhưng còn có không ít trấn thủ đang kẹt tại cửu đoạn, ở hạ giới thì đại khái khó mà có cơ duyên giúp họ tăng lên! Ta sẽ tìm một cơ hội tới thượng giới, nếu có thể thì sẽ dẫn bọn họ đi theo, phải chiến vài trận thì có lẽ mới tiến thêm một bước được”
“Hạ giới bây giờ chỉ có tam đại tộc là mạnh nhất, nhưng đều đã phong bế, rất khó tìm được đối thủ cho bọn họ!”
“Có thể lên được ư?” Lão Quy hỏi.
“Thử một chút xem sao!”
Tô Vũ đáp: “Lần trước mấy vị thượng giới xuống đây đều là Nhân tộc Vĩnh Hằng, Vĩnh Hằng mà còn sống sót được, nếu có ta đi theo hỗ trợ thì hẳn là có thể lên! Dù sao cũng phải lên trước dò chút phong thanh!”
“Vậy thì ngươi phải cẩn thận, ta là trấn thủ, không thể rời khỏi bản giới theo tống ngươi”
Tô Vũ gật đầu, hắn vốn không định để lão Quy đi theo mình, lão còn phải ở lại trấn áp Trấn Linh giới vực.
Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn nói: “Dù muốn đi thì cũng sẽ không mang quá nhiều cường giả để tránh hạ giới phát hiện ra, đám Thiên Cổ lại chế tạo nhiễu loạn!”
Nói xong, Tô Vũ uống một ngụm trà rồi lầm bẩm: “Ta lại đến Bút đạo thử một chút, lần này cảm ngộ không ít, có lẽ ta có khả năng tiến thêm một bước, quả nhiên rơi vào nguy cơ sinh tử mới là biện pháp tốt để tăng lên”
Trước khi gặp Đa Bảo, Tô Vũ đã đi lên Bút đạo một đoạn rất dài, hôm nay hắn lại muốn đến thử xem sao.
Lần này hộ đạo cho Lam Thiên đã giúp Tô Vũ có rất nhiều cảm xúc, đồng dạng lão Vạn cũng thế.
Chương 2828: Thông Đạo Tiến Lên Thượng Giới.
Nghỉ ngơi một lát, rất nhanh Tô Vũ lại bước vào thời không trường hà.
Ngày xưa khi chạy tới Bút đạo còn có chút khó khăn, hiện tại thì lại vô cùng dễ dàng.
Tô Vũ cấp tốc tiến vào nhánh sông, đặt chân lên Bút đạo, đủ loại cảm ngộ ập tới.
Bút đạo thiện về tấn công và phong cấm.
Kỳ thật con đường này chưa hẳn thích hợp với Tô Vũ, thế nhưng Tô Vũ có ý cảm ngộ vạn đạo, không am hiểu sâu cũng không có nghĩa là không biết.
“Bút đạo chỉ là do Văn vương tự gọi mà thôi, nếu như không coi là bút thì cũng có thể hiểu thành tiến lên, không ngừng hướng về phía trước! Kí hiệu ‘+ ‘ này vốn là hàm nghĩa vô hạn!”
Mỗi người đều có cảm ngộ riêng, lần này Tô Vũ đã thoát một chút ra khỏi tư duy của Văn vương.
Văn vương nói, Bút đạo am hiểu phong ấn cùng công phá, thật sự là như thế sao?
Vậy cũng chưa chắc!
Mang theo cảm ngộ của riêng mình, Tô Vũ một đường tiến thẳng về phía trước, quy tắc đại đạo rung chuyển giống như đang nhảy cẵng lên hoan hô.
Thời khắc này, cuối cùng Tô Vũ cũng thoát khỏi ảnh hưởng từ Văn vương.
Văn vương tuy rất vĩ đại, nhưng suy nghĩ của y không có nghĩa là suy nghĩ của Tô Vũ.
Nghiêm ngặt trên ý nghĩa mà nói, Tô Vũ cũng không phải là truyền nhân chân chính của Văn vương, hắn tự đánh giá mình quy về truyền thừa của Thời Gian sư thì thích hợp hơn.
Có một chút cảm ngộ đặc biệt thuộc về mình, Tô Vũ một đường di chuyển tương đối thông thuận, lần này hắn đi tới khoảng 75% đại đạo, dung đạo cũng đạt đến 75%.
Cảm ngộ quy tắc càng sâu hơn!
Có lẽ khác với cảm ngộ của Văn vương, thế nhưng lực lượng đại đạo biến hóa bao nhiêu cũng không rời khỏi bản chất, có thể dùng góc độ khác biệt để giải thích.
Khi Tô Vũ đi ra khỏi thời không trường hà, lão Quy thầm hốt hoảng, lúc này lão mơ hồ cảm thấy Tô Vũ khả năng là đã đạt đến cấp độ khiến cho mình rung động, tuy rằng vẫn chưa vượt qua lão Quy nhưng đã cấp tốc tiến sát đến gần với cảnh giới của lão!
Tô Vũ cũng cảm thấy có lẽ bây giờ hắn đã chính thức bước vào lĩnh vực Hợp Đạo nhị đẳng.
Lão Quy, Thiên Cổ, Đại Chu vương, Giám Thiên Hầu…
Bọn họ là nhị đẳng đỉnh cấp, dĩ nhiên, theo hắn thì có lẽ lão Quy, Giám Thiên Hầu hay kể cả Thiên Cổ đều đã vượt qua phạm vi ấy, mơ hồ đều đang phát triển về cấp Thiên vương.
Thế nhưng Tô Vũ tự tin mình sẽ đuổi theo rất nhanh!
Cường giả đỉnh cấp ở hạ giới đều đã bị hắn cấp tốc vượt qua.
“Hẳn là không thua kém Bánh Nhân Đậu đâu nhĩ?”
Tô Vũ thầm nghĩ, có lẽ còn kém một chút? Mặc kệ nó!
Dù sao Tô Vũ cảm thấy mình bây giờ đã mạnh hơn mấy vị Đại Tần vương một ít, quả nhiên vũ phu chính là vũ phu, tăng trưởng rất chậm, nào giống người đọc sách chúng ta, tùy ý cảm ngộ một lần đều có thể mạnh đến mức độ này!
Tô Vũ tươi cười nhìn Vạn Thiên Thánh vừa xuất quan nơi xa, cả hai liếc nhìn nhau, khóe môi đồng loạt nhếch lên.
Sau pha hộ đạo đầy nguy hiểm ấy, cả hai người đều có thu hoạch, cụ thể Vạn Thiên Thánh thu hoạch như thế nào thì Tô Vũ không có quá nhiều cảm ứng, thế nhưng nhìn bộ dáng lão Vạn cười âm hiểm thế kia hiển nhiên là thu hoạch không nhỏ.
Người đọc sách chúng ta có chuyện vui mà giấu ở trong lòng cũng là lẽ thường, đừng cố gắng dò xét làm gì.
Sau một khắc, hai người vượt qua thời không, quay về Nhân cảnh.
Tô Vũ đang muốn tìm Triệu Xuyên để đi xem con đường dẫn lên thượng giới!
Mà ngay một khắc này.
Sâu trong bóng đêm vô tận.
Ánh mắt cường giả áo trắng trở nên dị dạng, cái quỹ gì vậy?
Rõ ràng người thừa kế Bút đạo kia hôm trước mới vừa tăng lên một đoạn, chưa qua bao lâu, kẻ này lại tăng lên một đoạn dài nữa!
“Bút đạo… dễ cảm ngộ như vậy sao?”
Cường giả áo trắng có phần hốt hoảng, kì quái, là ta cảm giác sai rồi đúng không?
Cũng phải, khoảng cách quá xa, chắc chắn là ta cảm ứng sai rồi.
Than nhẹ một tiếng, y cảm thấy có lẽ là do mình quá mệt mỏi.
Nơi xa, tiếng nổ vang rền lại nổi lên.
Cường giả áo trắng thoải mái cười một tiếng, vung vẩy hai tay, tiếp tục đi chiến đấu thôi!
Tên đáng chết, ta không dễ chịu thì ngươi cũng đừng hòng thoải mái, thật sự coi ta là quả hồng mềm à?
Mang theo sát khí mãnh liệt, cường giả áo trắng cấp tốc tan biến!
Những gì diễn ra trong bóng đêm vô tận, dĩ nhiên Tô Vũ sẽ không biết.
Thời khắc này Tô Vũ đã về tới Đông Liệt cốc.
Khi Đại Chu vương bọn họ thấy Tô Vũ thì đều kinh ngạc, làm sao lại thành dáng vẻ này rồi?
Đỉnh cấp cường giả tự nhiên càng có thể nhận ra được nhiều vấn đề.
Đương nhiên, thực lực yếu thì sẽ nhìn không ra cái gì, chỉ cảm thấy phong thái của Vũ Hoàng hiện giờ hết sức phong tao, thế mà lại biến mái tóc thành màu trắng, tóc trắng mày trắng, đây là khai khiếu chuẩn bị đi thông đồng nữ nhân đúng không?
Nói thật lòng thì thật sự trông rất đẹp.
Có lẽ rất nhanh sẽ tạo thành trào lưu khắp chư thiên, ít nhất nội bộ Nhân tộc sẽ có vô số nam nhân bắt chước theo phong cách này của Tô Vũ.
Tô Vũ không để ý ánh mắt của người khác, hắn tươi cười đi lên bậc thang hành cung, lúc này phía dưới đã có không ít cường giả tụ tập.
Không chỉ mấy vị Đại Chu vương mà Sơn Khải cũng có mặt.
Y phụ trách âm thầm theo dõi đám Triệu Xuyên, nay thấy Tô Vũ cho gọi mình liền nhanh chóng tiến lên báo cáo: “Hỏi bẩm Vũ Hoàng, lối đi lên thượng giới trong hư không vô tận đã được định vị! Thế nhưng ta không tùy tiện đi dò xét bởi vì lo lắng đối diện có người của Định Quân Hầu, những ngày gần đây chỉ cho người một mực canh giữ!”
“Theo chúng ta quan sát thì lối đi này một tháng mới hiện ra một lần, bình thường đều sẽ ẩn vào hư không, không thể cảm giác ra được! Cũng không cách nào tiến vào hay rời đi, nói cách khác, mặc kệ là xuất nhập thì đều cần thời hạn một tháng!”
Tô Vũ hài lòng gật đầu.
Sơn Khải tiếp tục nói: “Bên trong lối đi cũng tồn tại hàng loạt mối nguy, chẳng hạn như cương phong, lôi đình, quy tắc.. “
Tô Vũ trầm ngâm: “Nó khác gì với lối đi ở Mệnh giới?”
Nếu đều gặp nguy hiểm vậy thì điểm khác nhau ở đâu?
Sơn Khải không biết, nhưng Đại Chu vương lại nắm rõ, nghe Tô Vũ hỏi y bèn chủ động lên tiếng: “Hỏi bẩm Vũ Hoàng, lối đi ở chỗ Mệnh tộc là chủ đạo, cũng là nơi mà vạn tộc đều biết rõ, còn lối đi mà chúng ta tìm ra là do Nhân tộc vụng trộm xây dựng.
Bên kia có thể dung nạp chủ nhân quy tắc, nhưng thông đạo trộm xây này thì lại không thể!
Nói cách khác, chủ nhân quy tắc không có cách nào tiến vào lối đi này!”
Cũng đúng, nhưng dù sao đây cũng không phải thời thượng cổ, lấy đâu ra chủ nhân quy tắc? Hiện tại xem ra hai bên không có gì khác biệt quá lớn.
Nhưng ở thời thượng cổ có không ít chủ nhân quy tắc, người truyền lửa nắm giữ lối đi này mà muốn tập kích thì sẽ không có cửa, bởi vì không đến mức độ chủ nhân quy tắc thì ngươi tập kích ai?
Đương nhiên, đó là thời xa xưa rồi.
Bây giờ, sự khác biệt ấy không còn nữa.
Đại Chu vương tiếp tục nói: “Kiếp nạn trong lối đi này sẽ ít hơn so lối đi chính! Bởi vì lối đi chính đã từng nhằm vào chủ nhân quy tắc, thời kì đỉnh phong mà chủ nhân quy tắc dám cưỡng chế xông qua cũng sẽ bị đánh chết”
“Còn lối đi mà chúng ta nắm giữ thì xem như phiên bản yếu hơn, hiện tại quy tắc chỉ lực trong lối đi chính có thể đánh chết Hợp Đạo, như vậy lối đi nhỏ sẽ có lực lượng trừng phạt yếu hơn một nửa, rất khó đánh chết Hợp Đạo!”
Tô Vũ khẽ gật đầu, đám Triệu Xuyên có thể xuống đây chính là bởi vì nguyên nhân này, bằng không Vĩnh Hằng mà đi từ Mệnh tộc xuống thì sớm đã bị nghiền thành tro bụi.
Đại Chu vương nói: “Còn có một chuyện, hiện tại cửa vào lối đi chính có khả năng do vạn tộc nắm giữ, mà lối đi phụ thì do Định Quân Hầu khống chế.
Bản thân Định Quân Hầu chỉ là Hợp Đạo, dưới trướng còn có Hợp Đạo hay không rất khó nói.
Nếu chúng ta lựa chọn tiến vào từ đây thì giữ được bí mật là tốt nhất, thậm chí là nên chủ động bắt giữ Định Quân Hầu!”
Tô Vũ khen ngợi: “Nói không sai, Đại Chu vương cân nhắc thật chu đáo”
Đại Chu vương mỉm cười không đáp.
Chương 2829: Công Kích Lần Nhau.
Tô Vũ trầm ngâm chốc lát mới hỏi: “Hiện tại có thể đi lên bằng lối đi này không?”
“Có thể!”
Sơn Khải đáp: “Theo ta phán đoán thì thông đạo đó vẫn tính là vững chắc, đĩ nhiên khẳng định sẽ có nguy hiểm.
Triệu Xuyên hạ giới đã tổn thất rất lớn, đi lên có lẽ còn khó hơn một chút!”
Tô Vũ nhẹ nhàng gõ vào thành ghế, mở miệng: “Loại thông đạo này ta đã từng quan sát qua, nó là do nhiều quy tắc tạo thành.
Không gian chỉ lực, lực lượng thời gian, sức phòng ngự, lực truyền tống, sức áp chế, trận pháp… cường giả xây dựng chủ đạo nhất định rất lợi hại, hoặc là nói nó do nhiều vị chủ nhân quy tắc cùng nhau xây dựng!”
“Lối đi của người truyền lửa do người nào xây dựng?”
Tô Vũ nhìn về phía Đại Chu vương, Đại Chu vương liền đáp: “Cụ thể thì ta không biết, nó được truyền thừa từ thượng cổ Nhân Hoàng, có thể là Nhân Hoàng hoặc là cường giả dưới trướng Nhân Hoàng xây dựng, người bên ngoài chắc chắn không biết đến”
Tô Vũ suy tính một lúc rồi nói: “Vậy thì triệu Đại Minh vương, Tiểu Chu vương, Diệt Tàm vương, Hồ Hiển Thánh… tới đây tập hợp đi!”
Lòng Đại Chu vương khẽ động, vội hỏi: “Vũ Hoàng muốn phái người lên thượng giới ư?
Chỉ phái người thì được, còn đích thân Vũ Hoàng thì đừng đi.
Cường giả ở thượng giới rất nhiều, trước tiên hãy lấy dò xét làm chủ!”
Y lo lắng Tô Vũ muốn trực tiếp mang theo người lên đó.
Quá nguy hiểm, thượng giới tồn tại không ít cường giả đỉnh cấp.
Tô Vũ lại không cho là đúng: “Vì sao ta không thể đi? Vốn là bắt buộc mạo hiểm, ta không đi thì sao biết rõ tình huống cụ thể? Được rồi, muốn khuyên can thì ngươi không cần nói nữa”
Đại Chu vương hết sức bất đắc dĩ: “Ta không dám ngăn cản Vũ Hoàng, nhưng nếu ngài đi thì ta cũng muốn đi cùng.
Ta và Định Quân Hầu bọn họ có quen biết, tốt xấu gì có thể biết thêm một chút tình huống, không đến mức hai mắt mù mờ, cái gì cũng không TÕ:
“Không thể!”
Vạn Thiên Thánh đột ngột lên tiếng phản bác: “Đại Chu vương thì thôi đi.
Ngài và các cường giả thượng giới có quen biết chưa hẳn đã là chuyện tốt! Họ vừa nhìn liền biết chúng ta đến từ hạ giới, không có Đại Chu vương thì chúng ta còn có thể giả mạo thành thế lực tứ tán nào đó! Triệu Xuyên cũng đã nói, Nhân tộc ở thượng giới chạy loạn, chia làm nhiều cỗ thế lực, ngươi không biết ta, ta không biết ngươi, thậm chí chúng ta có khả năng giả mạo thành người dưới trướng Dân Sơn Hầu, dù sao Dân Sơn Hầu cũng bị giết rồi!”
Đại Chu vương nhíu mày: “Nhưng Vũ Hoàng chưa quen thuộc với cuộc sống trên kia… “
Vạn Thiên Thánh ngắt lời: “Chính là vì chưa quen cuộc sống trên kia nên mới càng đáng sợ! Sợ là sợ đến thượng giới lại vô pháp kịp thời cứu viện, một khi có người cấu kết với kẻ phản bội, nội bộ xảy ra chuyện thì lại càng phiền toái hơn!”
Đại Chu vương biến sắc, cả giận quát: “Vạn Thiên Thánh, ngươi đang hoài nghỉ ta?”
Vạn Thiên Thánh thản nhiên đáp: “Nào có.
Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc! Không làm việc trái với lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa! Lo lắng này không phải chỉ mình ta.
Một khi lên thượng giới, nói câu hơi khó nghe, trên không chạm trời dưới không chạm đất, nhỡ đâu Đại Chu vương làm phản thì sao? Bại lộ tin tức của Vũ Hoàng, liên lạc với lão già thượng giới đánh giết Vũ Hoàng, chẳng lẽ không tồn tại khả năng như vậy à”
Đại Chu vương phẫn nộ: “Nói bậy nói bạ! Ta chính là người truyền lửa, truyền thừa ngọn lửa Nhân tộc, sao ta lại làm phản được?”
“Truyền thừa ngọn lửa thượng cổ chứ không phải là ngọn lửa thay thế ngày nay! Đây là Tân Vũ lịch, không phải là Vĩnh Yên lịch, mong rằng Đại Chu vương đừng nhớ nhầm!”
“Hèn mạt!”
Đại Chu vương thật sự tức giận, không ngờ Vạn Thiên Thánh lại công khai bày tỏ ý nghi ngờ y, nếu y không giải thích rõ thì những người khác sẽ nhìn y thế nào?
Đám lão bằng hữu như Đại Tần vương, Đại Hạ vương đều có mặt ở ngay đây.
Đây cũng không phải là bí mật bàn bạc!
Nghiêm chỉnh mà nói, lần triều hồi này nếu bị Vạn Thiên Thánh giội nước bẩn, y lại không phản bác thì chẳng phải là có tật giật mình?
Lúc bấy giờ, những người khác đều yên lặng vây xem, nhất thời không ai lên tiếng.
Đáng tiếc, Vạn Thiên Thánh lại còn có người giúp đỡ, ở một góc hẻo lánh, một vị lão đầu lén lén lút lút đứng dậy, ngữ trọng tâm trường nói: “Đại Chu vương, chúng ta nói chuyện thì bình tĩnh nhẹ nhàng mà nói, bày sự thật, giảng đạo lý, đàm chứng cứ.
Thiên Thánh chỉ nói đó là một loại khả năng, đâu có bảo ngươi chính là phản đô, ngươi kích động như vậy làm gì?”
Đại Chu vương thầm mắng tám đời tổ tông của đối phương, cố gắng đè nén cơn giận của mình xuống: “Lam Thiên, các ngươi nghi ngờ ta, vậy thì chứng cứ đâu?”
Lam Thiên hóa thành lão đầu, tỏ về vô tội: “Chứng cứ? Chứng cớ gì cơ? Ai nghi ngờ ngươi đâu? Đã bảo đó chỉ là một loại khả năng thôi mà”
“Đó chính là vu oan!”
Đại Chu vương lạnh lùng nói: “Ta cũng hoài nghi ngươi từ lâu, ngươi chui vào vạn giới nhiều năm qua, có lẽ đã sớm cấu kết cùng vạn tộc rồi không chừng!”
Lam Thiên cười khẽ: “Làm sao có thể, chúng ta nói chuyện phải có chứng cứ đàng hoàng”
“Vậy ngươi vu oan ta, chứng cứ đâu?”
Lam Thiên gật đầu, cười nói: “Có lý! Xem ra là không thể tùy tiện vu oan người khác được!”
Dứt lời, Lam Thiên bày ra dáng về hiên ngang lẫm liệt mà nhìn Tô Vũ: “Thế này đi, để tỏ lòng trong sạch của ta, ta sẽ rộng mở biển ý chí, Vũ Hoàng cứ việc tìm tòi, dò xét.
Nếu có dị thường øì thì trực tiếp diệt sát ta cho xong việc!”
“Ta muốn tự chứng minh mình trong sạch! Đại Chu vương vu oan ta, ta cảm thấy ta không làm gì sai cả, nếu y cứ khăng khăng như vậy thì ta chỉ có thể làm thế!”
Mọe nó, đám khốn kiếp! Đại Chu vương âm thẳm giơ ngón giữa một vạn lần!
Những người này, hiện tại ai ai cũng tính toán như một đám lão tiền bối.
Còn là người sao?
Còn bày ra dáng vẻ oan uống đó với ta!
Y vừa muốn lên tiếng thanh minh thì Tô Vũ đã bình tĩnh cất lời: “Đủ rồi, yên tĩnh một chút cho ta! Con đường tu luyện thì người nào mà không có chút riêng tư? Tu đến trình độ này mà còn mở biển ý chí cho người ta xem thì còn tu luyện làm gì?”
Nghe vậy, Đại Chu vương nhẹ nhàng thở ra, vừa định nói tiếp thì Tô Vũ đã thản nhiên giành trước: “Ta sẽ mang Đại Chu vương, Đại Minh vương và Lam Thiên cùng đi! Vạn thự trưởng ở lại trấn thủ! Đại Tần vương, Đại Hạ vương không cần đi, hai vị hãy hiệp trợ Vạn thự trưởng chấp chưởng vạn giới.
Lần này chủ yếu mang Vĩnh Hằng và vài vị Hợp Đạo.
Mang Vĩnh Hằng đi là vì muốn thử xem có cơ hội giúp các vị tấn cấp hay không, còn Hợp Đạo thì chỉ cần có thể hợp lại diệt sát một vị Thiên vương là được”
Mọi người hít khí, lời này nghe như giết Thiên vương là chuyện cực kỳ đơn giản.
Đại Chu vương, Lam Thiên, Tô Vũ, Đại Minh vương, dựa theo phép tính này thì chỉ có 4 vị Hợp Đạo cảnh, vậy mà có thể diệt sát Thiên vương sao?
Thanh âm của Lam Thiên trong nháy mắt trở nên u oán: “Vũ Hoàng, nhất định phải dẫn y theo à?”
Tô Vũ giải vây giúp Đại Chu vương: “Đại Chu vương và người thượng giới có quen biết là chuyện tốt, tối thiểu thì cũng có cái giảm xóc! Còn có thể giúp chúng ta hiểu rõ một chút nội tình, dù sao đám Triệu Xuyên cũng không phải cao tầng”
Dứt lời, Tô Vũ lại nói: “Nhân số tận lực khống chế trong vòng 30 người, nhiều quá sẽ không tốt, hoặc là khoảng 20 người càng tốt hơn!”
Suy nghĩ một chút, Tô Vũ lại dặn dò: “Mặt khác, đi triệu Thực Thiết tộc Cửu Nguyệt, Hống tộc Thôn Thiên, Không Gian Cổ Thú tộc Không Không, Mệnh tộc Trường Hà, hộ tống họ lên thượng giới!”
Đại Tần vương liền hồi: “Mang bọn họ theo ư? Chuyện này liệu có thích hợp không?”
Tô Vũ khẽ cười: “Nếu có cơ hội thì để bọn họ chứng đạo ở thượng giới đi, Trường Hà và Thôn Thiên đều chưa chứng đạo, dĩ nhiên phải xem tình huống lại nói! Chủ yếu là vì dự phòng chuyện ngoài ý muốn phát sinh, tránh xung đột với các tộc liên minh ở trên kia mà thôi”
“Thời khắc mấu chốt, có lẽ ta sẽ liên lạc với mấy tộc này, khi đó cần người đứng giữa ra mặt, bằng không chẳng lẽ lại trực tiếp tìm tới cửa sao?”
Đại Tần vương suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng đúng.
“Tạm thời cứ như vậy đi, bảo bọn họ mau tới Đông Liệt cốc, ngoài ra bảo mấy tộc này mang theo tín vật hoặc là ấn tộc trưởng”
“Vâng!”
Mọi người đáp lời, Tô Vũ đã dứt khoát muốn đi thì không ai có thể ngăn được.
Chương 2830: Tình Hình Thượng Giới.
Tô Vũ thấy mọi người đều không có ý kiến gì nữa thì tiếp tục bàn giao công việc: “Mọi chuyện ở đây đều nghe theo ý của Vạn thự trưởng, mặt khác, Đại Tần vương, Đại Hạ vương, Hồng Mông Tướng quân hãy đốc sức phụ trợ! Chú ý canh chừng tam đại tộc!”
“Tử Linh giới vực bên kia sẽ do Nam vương và Lam Sơn Hầu làm chủ, hai bên không liên quan tới nhau!”
“Tiếp tục chinh chiến, ai nên chứng đạo hay tu luyện thì cứ tiếp tục, đừng làm chậm trễ thời gian!”
Cuối cùng, Tô Vũ đứng lên nói: “Ta còn có một việc muốn nhắc nhở mọi người.
Nghe kỹ, bất kỳ người nào cũng không được tự tiện đi tới hư không vô tận đối phó với Giám Thiên Hầu, dù có thấy được cơ hội thì cũng không được phép!”
Tô Vũ nhìn thẳng về phía Vạn Thiên Thánh, Vạn Thiên Thánh lập tức gật đầu.
Ông biết Tô Vũ lo khi hắn rời đi thì mình sẽ dẫn người đi vây giết Giám Thiên Hầu.
Thực ra Vạn Thiên Thánh đã định làm như thế, bất quá Tô Vũ lo lắng là có đạo lý, vị kia đại biểu cho khí vận Hoàng triều cũ, thật sự không hề dễ giết.
“Nếu mọi người đều rõ rồi vậy thì tản đi!”
Dứt lời, Tô Vũ nhìn về phía Đại Tân vương cùng Đại Hạ vương, hơi hơi nhíu mày: “Hai vị mới chuyển qua Hoang Thiên thú đạo có lẽ sẽ hơi khó chịu, thế nhưng đã tu Thân thể đạo nhiều năm, giờ chỉ là đổi một loại hình thức khác mà thôi, trên bản chất khác biệt không lớn, tạm thời buông đao thương xuống, trước tiên thôi động bản thân đến Thiên vương cảnh lại nói! Cường giả chân chính chưa hẳn chỉ am hiểu lực lượng của một đạo!”
Hai người tập trung lắng nghe, quả thực là gần đây bọn họ tiến triển có hơi chậm.
Theo lý thuyết, vốn họ đã rất mạnh, chuyển sang Hoang Thiên thú đạo mà chỉ có hai người độc hưởng thì tiến bộ không nên chậm như vậy mới phải.
Chủ yếu vẫn là do ban đâu họ chưa quen, biết nhiều thành ra lại có chút ảnh hưởng.
Tô Vũ không nói thêm nữa, mọi người đều dồn dập lui ra.
Rất nhanh, trong đại điện chỉ còn lại Vạn Thiên Thánh, Tô Vũ mỉm cười nói với ông:
“Phủ trưởng, ngoài ra còn có mấy chuyện muốn nói với ngài”
“Thứ nhất, đừng đến Tinh Vũ phủ đệ, cứ mặc kệ tên Võ Hoàng kia tự phong bế tự chơi đi”
“Thứ hai, gặp phải nguy hiểm thì có thể đến Tinh Lạc sơn cầu viện, hô to một tiếng là được, thế nhưng không được để Phì Cầu tiền bối ra ngoài quá ba ngày!”
“Thứ ba, bên phía Ngũ Hành tộc có hai tổ cường giả Ngũ Hành có thể so với Hợp Đạo, nếu ngài cần thì đi liên hệ Phù Thổ Linh, bảo gã dẫn người tới!”
“Thứ tư, trong Tử Linh giới vực có một kẻ tên là Long Huyết Hầu.
Dặn dò xuống, người của chúng ta tuyệt đối không được giết hắn”
“Thứ năm, các tộc Long Phượng hiện tại đều đã bị tạm giam, nếu như có dị động mà ngài cảm giác không cách nào khống chế được thì cứ thẳng tay giết đi!”
“Thứ sáu, Đa Bảo đang đi thu thập Nghị Viên lệnh cho ta, phủ trưởng nhớ phải định kỳ đi lấy, miễn cho y nảy sinh lòng tham”
“Thứ bảy, vẫn phải cẩn thận với tam đại giới vực một chút, nội tình của họ thâm hậu, có lẽ sẽ có thêm nhiều yêu nghiệt hiện thân.. “
Hắn dặn dò từng chuyện một.
Mặc dù những sự tình này Tô Vũ không căn đặn thì Vạn Thiên Thánh cũng biết phải làm như thế nào, nhưng ông vẫn nghiêm túc lắng nghe.
Đợi đến cuối cùng, Vạn Thiên Thánh mới mở miệng nói: “Ngươi cũng phải cẩn thận, Lam Thiên không quá đáng tin cậy, ta thì không quá lo về Đại Chu vương, sợ là sợ Đại Chu vương cố ky một chút thể diện nên sẽ làm ra những việc gây trở ngại cho ngươi!”
Tô Vũ gật đầu: “Chuyện này ta có nắm chắc, vấn đề không lớn”
Vạn Thiên Thánh cũng không nói gì thêm, bây giờ Tô Vũ trưởng thành rất nhanh, không cần ông phải tận tâm chỉ bảo như xưa nữa.
Chẳng qua đây dù sao cũng là lần đầu hắn tới thượng giới, bảo ông không lo là chuyện không có khả năng.
Tô Vũ trấn an: “Yên tâm đi, mấy ngày tới ta sẽ xem qua một lượt trí nhớ của đám Vẫn Tinh Hầu, đối với thượng giới cũng sẽ có những hiểu biết sơ bộ, không tới nỗi hoàn toàn chưa có chuẩn bị gì”
Hắn cũng không phải không có chút cơ sở nào, tỉ như trí nhớ của bọn gia hỏa Vẫn Tinh Hầu kia thì Tô Vũ đều có thể xem, dù cho không hoàn chỉnh thì cũng có thể biết được lai lịch của các tộc.
Phối hợp thêm với một ít tình báo từ đám Triệu Xuyên và hiểu biết của Đại Chu vương, trên đại thể Tô Vũ có thể nắm được phần nào cục diện của thượng giới.
Nghe hắn nói vậy, Vạn Thiên Thánh mới an tâm hơn một chút.
Cuối cùng, Tô Vũ dặn dò: “Vẫn quy củ cũ, ra cửa thì sẽ có thể phải chết.
Nếu ta chết, phủ trưởng không cần ở lại đây, hãy mang theo các vị lão sư của ta rời khỏi nơi này!
Đi tới hư không vô tận hay đi bất cứ đâu cũng được, hoặc là dứt khoát chuyển đổi thành bán Tử Linh, đi tới Tử Linh giới vực mà sống.
Tóm lại, đừng đấu, đấu cũng không thắng”
“Cái này thì ta biết”
Tô Vũ hài lòng: “Vậy là được, có phủ trưởng ở đây thì ta an tâm rồi.
Ít thì một tháng, nhiều thì ba tháng, ta sẽ trở về”
“Tốt!”
Hai người nói xong, Tô Vũ không gặp ai nữa.
Hắn đang chờ đợi những cường giả các tộc khác tới hội tụ.
Trong lúc này, Tô Vũ tranh thủ bế quan hấp thu tiêu hóa trí nhớ của mấy vị Vẫn Tinh Hầu, Ma Đãng Hầu, Thâm Uyên Hầu.
Bọn họ đều là cường giả thời thượng cổ, quan trọng hơn là đã sống tại thượng giới vài vạn năm.
Hơn nữa Thiên Long Hầu cũng còn sống, có lẽ cũng có thể moi thêm một ít tình báo từ gã.
Cộng thêm tin tức từ nhóm Triệu Xuyên, Tô Vũ tin rằng sẽ đại khái hiểu biết một chút tình hình ở thượng giới.
Cả giới đều không lực áp chết Hoặc là nói, cả giới đều xem như không hướng về quy tắc, không phải là không có quy tắc thế nhưng không có khuôn sáo như hạ giới, sẽ không xuất hiện chuyện chứng đạo liền có kiếp nạn.
Tại thượng giới, không cần nhất định phải tu tam thân pháp.
Địa bàn thượng giới rất lớn, thậm chí không hề nhỏ hơn hạ giới chút nào.
Khác với hạ giới, các tộc phân chia địa bàn theo từng tộc.
Trên kia thì lại lấy đạo tràng làm chủ.
Cường giả đỉnh cấp đều có thể tự thành lập đạo tràng.
Một tôn Hợp Đạo thường là chủ nhân của đạo tràng một phương.
Thượng giới cũng có không ít trận chiến quy mô nhỏ, chủ yếu là vì tranh đoạt đạo quy tắc vô chủ, dựa theo cách giải thích trong trí nhớ của Vẫn Tinh Hầu thì đạo quy tắc vô chủ sẽ có điểm khác biệt với đại đạo ở hạ giới.
Thứ nhất, khẳng định là nó không có chủ nhân.
Thứ hai, phần lớn chỉ là tàn khuyết không đây đủ, có thể là do chủ nhân quy tắc ngã xuống mới lưu lại, thậm chí có khả năng bị bọn hắn thôn phệ, cường hóa thành lực lượng đại đạo của chính mình.
Thứ ba, thượng giới cũng có thời không trường hà, thế nhưng lại khác biệt nhiều so với dưới này.
Bọn họ không mở Thiên Môn, cụ thể khác biệt ở chỗ nào thì không rõ lắm, thế nhưng có thể cảm giác được hai bên không giống nhau.
Cho nên tại thượng giới, chiếm lấy đạo quy tắc là ưu tiên số một, diệt sát Nhân tộc là nhiệm vụ thứ hai, cuối cùng là diệt sát hoang thú.
Ở trên đó có không ít hoang thú cổ, rất cường đại, cùng loại với Hoang Thiên thú mà Văn vương đã giết.
Hoang thú đã có từ sau khi khai thiên tích địa!
Năm xưa vạn tộc cũng có, bằng không thì cũng sẽ không xuất hiện một màn Văn vương giết Hoang Thiên thú, bất quá ở thời kỳ Nhân Hoàng, cơ hồ đã diệt tuyệt hết những sự tồn tại này.
Thượng giới được xây dựng sau hạ giới, ban đầu là do Nhân tộc độc hưởng, Nhân tộc vẫn một mực diệt sát vạn tộc, thế nhưng không tới nỗi đuổi tận giết tuyệt.
Những yêu thú lưu lại sau thời kỳ khai thiên tích địa đều rất mạnh mẽ, có một số thậm chí chưa hẳn đã tu luyện lực lượng đại đạo gì, thế nhưng thân thể lại tự nhiên mạnh mẽ, rất khó giết, mà chúng cũng hết sức khát máu, thường xuyên sẽ tập kích một số đạo tràng.
Mặt khác, thượng giới còn tồn tại một đám lão già không hay lộ diện, khả năng là từ thật lâu trước đó đã bắt được một ít quy tắc đại đạo nên một mực bế quan hấp thu tiêu hóa, điều này cũng rất bình thường.
Cho nên, triều tịch thứ chín chưa hẳn tất cả cường giả đều đã xuất hiện, điều này cũng đang nhắc nhở Tô Vũ một điểm, xem ra tình báo trước mắt có rất nhiều điểm không hoàn toàn chuẩn xác.
Kỳ thật Tô Vũ còn muốn biết nhiều hơn tin tức về phản đô, đáng tiếc trong ký ức của Vẫn Tinh Hầu bọn họ lại không có thông tin liên quan tới phương diện này.
Tô Vũ cân nhắc hỏi lâu, sau đó hắn quyết định gặp Tây vương phi một lần.
Hắn đã bắt Tây vương phi gần nửa năm, nhưng hắn vẫn chưa từng chính thức tâm sự với ä.
Lần này đi tới thượng giới, kỳ thật hắn cũng có mục đích tìm kiếm người của Ngục vương nhất hệ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










