[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 552 : Tính Toán Của Mệnh Hoàng. (c2756-c2760)
❮ sautiếp ❯Chương 2756: Tính Toán Của Mệnh Hoàng.
Cùng lúc đó.
Ở một nơi cách Mệnh tộc không đến trăm dặm, trong một đám mây, Tô Vũ hóa thành một đóa mây màu nho nhỏ, tiềm phục trong đó.
Hắn cũng cảm thấy hơi khác thường, vừa rồi hình như lão gia hỏa Mệnh tộc đang rình coi hắn rồi bị hắn phản kích!
Bị phát hiện rồi à?
Phản kích đối phương dĩ nhiên là do Tô Vũ có cảm giác, hắn cảm thấy đối phương đang nhìn mình, một cỗ lực lượng Đại Đạo đặc thù lan tràn về phía hắn khiến Tô Vũ vô thức cho đối phương một quyền.
Còn chuyện dùng hòn đá để nện thì thật sự không có, bất quá vừa rồi khi hắn thu lại tảng đá thì quả thực có hơi chấn động một cái, nhưng Tô Vũ cũng không quá để ý.
“Bị phát hiện rồi sao?”
“Phát hiện thì cứ phát hiện thôi!”
Tô Vũ thầm nhủ, tiếp tục nhìn về hướng Mệnh giới, hắn thấy được Mệnh Hoàng ở xa xa đang nói gì đó với Trường Hà.
“Lão gia hỏa này thật là nhạy cảm!”
Tô Vũ cảm khái một tiếng, sau một khắc, ánh mắt hắn bỗng nhiên trở nên cổ quái, hình như hắn nhìn thấy cái gì.
Tô Vũ vội vàng dụi mắt, rất nhanh, Thiên Môn chợt hiển hiện.
Giờ khắc này, hắn đã thấy được!
Ở trong hư không xa xa có một đầu đại đạo mơ hồ, khoảng cách hơi xa nên không quá rõ ràng nhưng vẫn có thể thấy được.
Đại đạo kia có hơi phù phiếm.
Mà trên đại đạo bất chợt hiện ra một bóng người tiên khí bồng bềnh, xem ra là Tiên tộc.
Tiếp theo lại biến hóa một thoáng, hóa thành một gia hỏa ma khí thao thiên.
Là Ma tộc ư?
Tiếp theo nữa lại xuất hiện một người áo đen, đó là Thiên Uyên tộc phải không?
Ánh mắt Tô Vũ dị dạng, có ý gì?
Thiên Uyên tộc, Tiên tộc, Ma tộc…
Mà rất nhanh, đại đạo lại bắt đầu biến ảo, giống như có ba người cùng đi ra từ cánh cổng.
Tô Vũ nhíu mày: “Cổng… Ba vị cường giả, Thiên Uyên tộc… Thâm Uyên Hầu?”
Tô Vũ nhíu mày: “Thâm Uyên Hầu đi sau, hai vị Hầu phía trước còn mạnh hơn cả Thâm Uyên Hầu sao?”
“Một tên đến từ Tiên tộc, một tên đến từ Ma tộc, đều từ thượng giới xuống à?”
Hai mắt Tô Vũ lóe sáng, Mệnh Hoàng đây là đang muốn mật báo tin tức cho hắn?
Đại đạo biến ảo!
Thế giới bây giờ trừ mình ra thì còn ai có thể thấy lực lượng đại đạo đang biến ảo?
Cổ quái!
Sao Mệnh Hoàng lại biết chuyện ta mở Thiên Môn nhỉ?
“Ba cường giả chứ không phải chỉ có một… “
Tô Vũ nhíu mày, thật hay giả?
Hắn không xác định được có phải Mệnh Hoàng đang cảnh báo hắn hay không.
Mà đúng lúc này, đại đạo của Mệnh Hoàng lại tiếp tục gợn sóng, sau một khắc xuất hiện một lão nhân tóc trắng, ý nói đến chính ông ta hả?
Lão nhân thổ huyết… Sau đó… quay đầu rời đi.
“Có ý gì? Xem tranh không lời? Đệch, ngươi mà thật sự muốn cảnh báo thì cho lực lượng đại đạo hóa thành mấy chữ chẳng phải xong việc sao? Cần phải làm thế hả? Hay là đại đạo của ngươi không biến ra chữ được?”
“Lão đầu thổ huyết rời đi, ý là ngươi muốn đi, thân thể thụ thương rồi?”
“Muốn ta biết những tin tức này?”
Tô Vũ suy nghĩ hồi lâu, âm thầm phán đoán ý tứ của Mệnh Hoàng.
Rốt cuộc tình huống bên chỗ bọn họ là như thế nào đây?
Cùng lúc đó.
Ánh mắt Mệnh Hoàng đây ý che lấp, lạnh lùng nói: “Thâm Uyên Hầu, ra đây đi, mau giải trừ bình chướng, bằng không.. “
Không ai để ý tới ông!
Mệnh Hoàng nhíu mày, nửa ngày sau ông mới cười lạnh một tiếng: “Thôi! Nếu vạn tộc không tín nhiệm lão hủ, thế thì cũng không sao!”
Dứt lời, ông quay người đi vào trong giới vực, thản nhiên ra lệnh: “Đều rút lui hết đi, cứ để Thâm Uyên Hầu ở lại đây trông coi, nếu hắn không tín nhiệm chúng ta vậy thì không cần ở lại đây cản chuyện nữa.
Nhân tộc cũng biết Thâm Uyên Hầu đang ở chỗ này, ngươi cứ chờ đó mà xem! Tốt nhất là phong tỏa chặt chẽ Mệnh giới luôn đi!”
Trường Hà và vài vị vô địch Mệnh tộc không khỏi hai mặt nhìn nhau, một vị cường giả Mệnh tộc vội vàng hỏi: “Tộc trưởng, chúng ta nhường lại cửa vào sao?”
“Nhường lại!”
Mệnh Hoàng đáp: “Không nhường ra thì cũng sẽ có người nhìn chằm chằm vào! Cứ nhường hết là xong, một khi Nhân tộc đột kích, các ngươi cũng không mang đến tác dụng øì cả, cứ để Thâm Uyên Hầu tự ngăn cần đi!”
Nơi xa, Thâm Uyên Hầu lại hiển hiện, khẽ cười nói: “Vô Mệnh huynh hiểu lầm rồi!”
Mệnh Hoàng lãnh đạm nhìn lão: “Chín lần triều tịch, Mệnh tộc đều không làm ra hành động nào bất công, lần này thế mà lại một mực bị ngươi nhằm vào! Trong triều tịch trước, Bách Chiến vương có mấy lần tới tìm ta, mong muốn ta giúp hắn nhưng ta đều cự tuyệt, Thiên Mệnh Hầu tộc ta thậm chí tự mình nghênh chiến Bách Chiến vương mà cũng không nghiêng về phe Nhân tộc.
Thâm Uyên, ngươi đừng quá đáng, thật ép cho Mệnh tộc đứng về phía Nhân tộc, ngươi cho rằng vạn tộc sẽ đến tương trợ Thiên Uyên tộc thay chúng ta phải không?”
Thâm Uyên Hầu cười gượng: “Ta không có ý đó!”
“Ngươi tự trông coi đi!”
Mệnh Hoàng nói thẳng: “Ta cũng không muốn tộc ta trở thành đứa con rơi cho các ngươi và Nhân tộc chém giết! Đi thôi!”
Một đám cường giả Mệnh tộc đều có phần không nguyện ý, nhưng Mệnh Hoàng đã hạ lệnh, bọn họ cũng không có cách nào, chỉ đành không cam lòng nhường ra lối vào giới vực.
Mà Thâm Uyên Hầu cũng không ngăn cần, chỉ yên lặng nhìn bọn họ rời đi.
Rất nhanh, Vẫn Tinh Hầu và Ma Đãng Hầu đã xuất hiện, hai người đều tỏ ra hơi khác thường: “Ông ta đi rồi à? Từ bỏ cửa vào sao?”
Mệnh giới vẫn luôn là do người trong nhà trấn giữ cửa vào!
Mệnh tộc cũng không muốn chắp tay nhường địa bàn của mình cho ai, dù vạn tộc muốn đến đóng quân thì bọn họ cũng không cho, không ngờ bây giờ Mệnh Hoàng lại vì phẫn nộ mà từ bỏ.
Vẫn Tinh Hầu là người cảnh giác, vội hỏi: “Chẳng lẽ là vì ông ta thấy được nguy hiểm?
Vừa rồi ông ta vận dụng Khuy Thiên chi nhãn, có phải đã nhìn thấy cái gì hay không?”
Ma Đãng Hầu gạt đi: “Nguy hiểm thì lại thế nào? Nắm chắc lối vào cũng là chuyện tốt!
Tin tức ngươi và ta hạ giới vẫn chưa lộ ra ngoài! Chúng ta làm chủ nơi đây, tránh bị người khác làm lộ tin, một khi để Nhân tộc đột nhập thì có thể cả ta và ngươi sẽ lâm nguy, nếu Vô Mệnh không nhúng tay vào hoặc là đứt khoát chờ ở cửa vào giới vực chặn đường chúng ta, chúng ta rất có thể sẽ bị áp chế! Hiện tại cũng tốt, Nhân tộc mà tới thì chúng ta cũng có thể tùy thời ra ngoài nghênh chiến, thêm cả Thâm Uyên nữa thì dù lão Ô Quy liên thủ với Đại Chu vương cũng không khiến ba người chúng ta e sợ!”
“Dù Nhân tộc dốc toàn bộ lực lượng phe liên minh, chỉ cần kiên trì một hồi chờ Thiên Cổ tới cứu viện thì sẽ càng thêm an toàn!”
Vẫn Tinh Hầu suy nghĩ một chút bèn gật đâu, cũng phải, nói gì thì nói, nắm giữ cửa vào vẫn là một chuyện tốt!
Có lẽ Vô Mệnh đã nhìn thấy mối nguy nào đó, thế nhưng điều này không quan trọng, nguy hiểm đến mấy thì đối phương cũng đã từ bỏ cửa vào, họ hoàn toàn có thể hạn chế được Mệnh tộc!
“Tuy là chuyện tốt, thế nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút!” Vẫn Tinh Hầu nhắc nhở: “Khuy Thiên chi thuật của Vô Mệnh vốn không yếu”
“Đương nhiên, chúng ta sẽ không đem tính mạng của mình ra đùa!”
Ma Đãng Hầu và Thâm Uyên Hầu đều hài lòng.
Mệnh tộc đi thì cứ đi, nơi này sẽ do bọn hắn tiếp quản.
“Vô Mệnh bị thương, đại khái cũng sẽ không quản nhiều đâu!”
Ma Đăng Hầu nói: “Nói không chừng là do ông ta cố ý khiến bản thân bị thương, không muốn tham dự cuộc chiến kế tiếp”
“Chuyện thường thôi!”
Vẫn Tinh Hầu cũng không cảm thấy kỳ quái, làm bản thân bị thương cũng là một cách để tránh khỏi tranh phong của hai phía.
Bây giờ ba người đều không vờ rời đi nữa mà là trực tiếp ở lại nơi này canh giữ.
Cửa vào so với lối đi thông lên thượng giới còn quan trọng hơn nhiều.
Nắm giữ nơi đây, Mệnh tộc xuất nhập hoặc là câu thông tin tức đều phải thông qua bọn họ, sẽ khiến họ càng yên tâm hơn.
Chương 2757: Âm Thâm Chuẩn Bị Tập Kích.
“Ba đại cường giả, hai tên còn mạnh hơn cả Thâm Uyên Hầu!”
Tô Vũ phán đoán một thoáng, Thâm Uyên Hầu dù sao cũng là Hầu thượng cổ, trong suy đoán của Tô Vũ, đối phương hẳn là ở cùng đẳng cấp với hắn.
Trong xếp hạng của Tô Vũ thì cấp bậc Thiên vương là nhất đẳng, lão Quy và Thiên Cổ là nhị đẳng, Đại Tân vương bọn họ là tam đẳng, còn bản thân hắn là tứ đẳng.
Thâm Uyên Hầu sẽ tầm tầm cỡ hắn, có lẽ còn mạnh hơn một chút.
Nếu mạnh hơn cả Thâm Uyên Hầu, chẳng lẽ hai vị kia đều là tam đẳng sao?
Đây chính là sự tồn tại lợi hại tương đương với Hoàng giả của các Cổ tộc.
“Lại thêm hai tên xuống dưới rồi à?”
Ánh mắt Tô Vũ nghiền ngẫm, trước đó hắn chỉ muốn vây công Mệnh tộc, tùy tiện đánh một chút để hấp dẫn một số Hợp Đạo ra ngoài cứu viện mà thôi, nhưng giờ đã có ba con cá lớn… Hắn thật sự rất muốn ăn rồi!
Đánh cho đối phương bất ngờ không kịp trở tay!
Đối phương không biết rằng mình đã biết bên phía chúng có ba đại cường giả, ta mà thật sự mang theo Thực Thiết Thú Hoàng tới, có lẽ bọn hắn còn vui vẻ nữa ấy chứt “Nếu ta là đám Thiên Cổ, khi thấy ta mang theo vài vị Thú Hoàng đột kích… Trước tiên, bọn chúng sẽ đến cứu viện nhỉ? Chưa hẳn! Chúng biết nơi này thực lực mạnh mẽ, trong thời gian ngắn thì Nhân tộc cũng không thể chiếm lĩnh được! Thừa dịp lúc này, có lẽ chúng sẽ cường công mấy giới vực như Thực Thiết Cổ giới hoặc là Nhân cảnh!”
“Vừa có thể kiểm chế chúng ta trở về, vừa có thể tổn thương mấy tộc kia, mà trong thời gian ngắn thì ta sẽ không thể xử lý xong ba đại cường giả!”
“Đại Chu vương có thể cản một người, vậy thì phải đột ngột giết chết hai tên còn lại…
Tối thiểu cũng cần chuẩn bị sáu bảy vị Hợp Đạo, đánh giết đối phương trong chớp mắt!”
Từng suy nghĩ hiện lên trong đầu.
Trước đó hắn không định giết Thâm Uyên Hầu, giết một tên cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn.
Mà một khi Thâm Uyên Hầu tiến vào giới vực thì lão cũng là chi nhánh của Mệnh tộc, sẽ không bị áp chế, kỳ thật rất khó giết.
Tô Vũ cũng không muốn vào giới vực để đánh giết, nhưng hai vị kia không phải người Mệnh tộc, bọn họ trăm phần trăm sẽ không nguyện ý bị hạn chế chiến đấu, nhất định sẽ ra ngoài!
Không ra ngoài, mình mà mang theo Đại Chu vương giết vào, thủ tiêu hai người họ thì hai vị cường giả kia đại khái sẽ nghẹn chết!
Nghĩ đến đây, Tô Vũ cấp tốc truyền lệnh: “Đại Tần vương, Đại Hạ vương, Thư Linh, Trà Thụ, mau tụ hợp với Đại Chu vương!”
Hắn muốn Đại Chu vương nhanh chóng truyền tống tới đây, năm vị cường giả này hợp lại là có thể đánh giết một tôn Hợp Đạo đỉnh cấp trong phút chốc!
Kê có thể đơn độc đối kháng với Đại Chu vương không có nghĩa là có thể đối phó với năm vị cường giả đỉnh cấp.
Mà Tô Vũ hắn đã để mắt tới Thâm Uyên Hầu, còn lại sẽ do đám Lục Nguyệt phối hợp để đối phó một vị!
Thuấn sát đối phương!
Tuy rằng làm vậy sẽ khiến Đại Tần vương và Đại Hạ vương bại lộ… Thôi vậy, bại lộ thì bại lộ thôi, giết một hai tôn cường giả trước lại nói!
Mấy sự tồn tại đỉnh cấp thế kia, giết được chắc chắn sẽ rất có lợi.
“Cửu Nguyệt có khả năng giữ vững Thực Thiết giới, Hống tộc và Không Gian Cổ Thú cũng cần tìm cường giả tới trông coi, để phòng ngừa vạn nhất!”
Xác suất đối phương có thể đánh thắng không lớn, một khi phía bên mình phát động, đám Thiên Cổ chưa chắc đã có cơ hội đi đánh, thế nhưng cũng phải đề phòng để tránh xảy ra chuyện.
Đồng minh mà gặp tai họa thì sẽ dễ khiến lòng người dao động.
Nếu chúng không đánh tới thì tốt nhất không cần bại lộ.
Nếu chúng đánh tới, vậy thì bại lộ một hai vị cũng được.
“Thiên Diệt, ngài hãy âm thẳm tới Hống tộc bên kia!”
“Tinh Hồng, Vân Tiêu, hai vị hãy lén đến Không Gian Cổ Thú giới, không có Hợp Đạo tập kích thì tuyệt đối đừng xuất thủ, không được phép ra tay!”
Triệu tập hết Hợp Đạo ở mặt ngoài lại, những Hợp Đạo âm thầm thì tiếp tục ẩn núp, không đến cuối cùng thì quyết không bại lộ.
Dù đối phương thật sự bỏ mặc ba vị Hợp Đạo bị giết, khiến cho Mệnh giới mất đi thì hết thầy cũng chỉ vô dụng, ngươi muốn đánh mấy tộc khác thì căn bản không có khả năng đánh hạ được.
Ở Nhân tộc đã có Vạn Thiên Thánh phòng thủ.
Có điều một mình Vạn Thiên Thánh thì… Nghĩ đến đây, Tô Vũ lo sợ đối phương tập trung toàn lực đi đánh Nhân tộc, thế nên liền nhanh chóng đưa tin: “Sơn Khải, các vị mau tới Nhân cảnh chờ lệnh của ta!”
Sắp xếp xong xuôi, Tô Vũ yên lặng chờ đợi.
Chờ đợi bình minh!
Ngày mai, trời vừa sáng thì sẽ lập tức phát động tập kích!
Mà giờ khắc này ở Hồng Mông cổ thành.
Đại Hạ vương và Đại Tần vương đều đã nhận được tin tức, Đại Hạ vương hoang mang hỏi: “Không phải nói là sẽ ẩn giấu chúng ta sao? Hiện tại ta và ngươi đi theo lão Chu, vậy là chuẩn bị bại lộ tình hình của hai ta rồi à?”
Ông còn muốn làm đòn sát thủ cơ mài!
Kết quả Tô Vũ lại không cho bọn họ làm đòn sát thủ nữa rồi?
Đại Tần vương phỏng đoán: “Có thể là có biến cố gì đấy.
Trước đó hắn tập hợp không ít Hợp Đạo, ý của hắn là có thể giết liền giết, một khi Thâm Uyên Hầu trốn đi thì lấy phá giới làm chủ, bây giờ hắn lại có lòng giết người… Chẳng lẽ bên kia có biến hóa gì?”
Ông cũng không thể hiểu được, Tô Vũ không nói rõ rằng mọi việc, chỉ phân công cho bọn họ hành động.
“Mặc kệ, có thể giết thì giết thôi”
Đại Tần vương nhìn thoáng qua Đại Minh vương, mở miệng nói: “Chúng ta nhiều người như vậy, về Nhân cảnh mà không cẩn thận sẽ dễ bị phát hiện, hiện tại đại trận bên ngoài có khả năng xê dịch rồi chứ?”
Nơi xa, vẻ mặt Đại Minh vương tràn đầy hưng phấn, gật đầu đáp: “Có thể xê dịch, bất quá đừng làm hỏng nhé, ta còn phải tiếp tục quan sát!”
Lão Quy nghe vậy liền mỉm cười đề nghị: “Để ta na di cổ thành, đưa các ngươi tới Đông Liệt cốc!”
“Không cần!”
Đại Tần vương nói: “Tới cửa vào Phệ Thần Cổ giới đi, bên kia có một thông đạo.
Có lẽ Phệ Thần tộc đã mở ra, chúng ta đến bên đó rồi tiến vào Nhân cảnh, có thể tránh va chạm!”
“Được!”
Rất nhanh, cổ thành đã di chuyển.
Trong nháy mắt, không ít người chú ý tới động tĩnh bên này, dồn dập nhìn về phía Hồng Mông cổ thành, mà cổ thành lại ngừng ở Phệ Thần giới, một số cường giả nhìn lướt qua, ý chí lực còn chưa kịp dò xét tới thì đã có hai vị há to mồm đòi ăn, chỉ chực chờ đớp lấy vạn tộc.
Trong nháy mắt, mọi người chỉ đành từ bỏ tâm tư này.
Được rồi.
Không biết lão Quy tới tìm hai gia hỏa kia làm gì!
Tìm thì tìm đi, cũng không có khả năng cấm các Hợp Đạo liên minh với Nhân tộc nói chuyện, có lẽ lão Ô Quy chỉ tới tìm hai gia hỏa kia tâm sự nhân sinh cũng nên.
Rất nhanh, đám người Đại Tần vương đã rời đi, lắng lặng tiến vào Nhân cảnh.
Hồng Mông cổ thành cũng tan biến tức thì, trở về chỗ cũ.
Thời gian đến và đi không dài, những người khác cũng lười để ý thêm.
Lão Quy vẫn còn ở trong thành là được!
Nếu lão rời đi thì đó mới là chuyện cần quan tâm.
Bầu trời dần dân hững nắng sáng.
Lúc này, một đám cường giả đang âm thầm chuẩn bị động thủ.
Ở Thực Thiết giới vực, Lục Nguyệt Thú Hoàng hít sâu một hơi, cầm lấy cây trúc lớn, nhe răng nhìn về phía Cửu Nguyệt rồi nói: “Ta đi đây, ngươi chú ý canh nhà, cẩn thận một chút, đừng đi ra ngoài, Thiên Cổ dám vào trong thì cũng đấu không lại ngươi đâu!”
“Ta biết rồi! Lão tổ cẩn thận!”
Hống giới.
Hống Hoàng đang đứng tại cửa vào, bỗng nhiên y chợt biến sắc.
“Là ta, đừng lên tiếng, Tô Vũ… khụ khụ, Vũ Hoàng lo lắng ngươi đi thì tộc ngươi sẽ xây ra chuyện.
Ta tới trấn thủ giúp ngươi!”
Nội tâm Hống Hoàng chấn động, truyền âm hỏi dò: “Thiên Diệt?”
“Chính là gia gia của ngươi đây… Khụ khụ, thôi được rồi, quen miệng ấy mà, là ta đây”
“Ngươi tấn cấp Hợp Đạo rồi à?”
“Nói nhảm, ta có thể đánh ngươi nhừ đòn đấy, im miệng đi, nếu không phải vì ẩn giấu chuyện lão tử tấn cấp thì sao có thể đến phiên ngươi ra tay? Lão tử có thể tung một gây gõ chết Thâm Uyên Hầu!”
Hống Hoàng hết sức chấn động, nghĩ tới lời Thiên Diệt vừa nói thì lại càng thêm xúc động: “Đa tạ Vũ Hoàng chiếu cố! Ta quả thực hơi lo lắng, hiện tại thì không cần lo nữa!
Vậy còn các tộc khác thì sao?”
“Yên tâm, Vũ Hoàng có nhiều át chủ bài lắm, đối phương đánh đến đâu đều là một con đường chết! Nếu không phải vì không muốn để chết bất kỳ ai thì đã sớm gon người lật tung hang ổ của chúng lên.
Có điều Vũ Hoàng không muốn chết người, về sau chúng ta chỉ cần tập trung lực lượng đánh lên thượng giới, hạ giới thì tính là cái gì chứ!”
Hống Hoàng không nói gì, nhưng trong lòng y lúc này lại cực kỳ xúc động.
Thật sự là y rất lo mình đi rồi thì bổn tộc sẽ xảy ra chuyện, không nghĩ tới Tô Vũ thế mà còn cân nhắc đến mọi thứ, giờ khắc này, bỗng nhiên ưu sâu trong lòng y tan biến không còn dấu vết gì nữa.
Tô Vũ quả nhiên có khí khái của Nhân Hoàng!
Không chỉ y, lúc bấy giờ, Không Gian Thú Hoàng cũng đang cực kỳ rung động.
Chỗ y có hai vị tới, là Tinh Hồng và Vân Tiêu.
Không Gian Thú Hoàng truyền âm: “Lần này khiến các vị bị liên lụy, hai vị vào trong trước đi, chỉ cần đối phương không giết vào giới vực thì không cần bại lộ thân phận!
Còn ở ngoài giới vực, phá hư chút đỉnh thì cũng không có vấn đề gì!”
Không Gian Thú Hoàng thật sự không nghĩ tới chuyện Tô Vũ đã an bài Hợp Đạo tới trấn thủ tại các Cổ tộc.
Điều này đại biểu bên phía Tô Vũ, số lượng Hợp Đạo đã vượt quá mức tưởng tượng!
Dù sao Nhân tộc bên kia cũng cần phải thủ vững.
Có lẽ bên kia sẽ càng nhiều người hơn!
Rốt cuộc đã có bao nhiêu người tấn cấp Hợp Đạo?
Giờ khắc này, các tộc đều đang âm thẳm trao đổi với Hợp Đạo.
Tô Vũ thậm chí đã chuẩn bị kỹ càng, nếu những tên Ma Thần Tiên Long kia ngây ngốc tách ra để đối phó với các giới vực, vậy thì cứ thừa cơ ăn sạch chúng!
Đương nhiên, nếu chúng hợp lại thì quên đi.
Lấy phòng thủ làm chủ!
Chương 2758: Tự Dâng Tới Cửa.
Ánh nắng mặt trời ngày càng lên cao.
Ở cửa vào Mệnh giới, Vẫn Tinh Hầu mơ hô có chút bất an, việc Mệnh Hoàng rời khỏi vẫn khiến y cảm thấy hơi nôn nao lo lắng, chẳng lẽ… thật sự sẽ xảy ra chuyện?
Không đến mức nhanh như vậy chứ?
Y hít sâu một hơi, đứng lên nói: “Ma Đãng, ngươi và ta đi ra ngoài đi, lỡ bị người khác ngăn chặn cửa vào thì chúng ta sẽ rất nguy hiểm, đứng ngay cửa vào giới vực thì ít nhất cũng có thể tùy thời ra ngoài!”
Ma Đãng gật đầu, gã sớm đã muốn đi tới cửa vào, đứng ở đó sẽ càng có cảm giác an toàn hơn!
Hai người rời đi, Thâm Uyên Hầu thì không theo, dù sao lão ở đâu thì cũng như nhau cả.
Mà ngay một khắc này, trời cũng chính thức sáng rõ.
Toàn bộ Chư Thiên chiến trường từ cảnh tượng tối tăm biến thành tinh quang lấp lánh, ban ngày ở Chư Thiên chiến trường chính là như thế, sáng sủa lại mang theo một chút ánh sáng nhu hòa, trong nháy mắt chiếu rọi tới Mệnh giới.
Cùng lúc đó, bốn phía, từng đạo lại từng đạo hư ảnh với tốc độ nhanh khôn cùng, nháy mắt đã đánh thẳng về hướng Mệnh tộc!
Đồng thời, bên phía Nhân cảnh, Đại Chu vương phát động thần văn khiến hư không chấn động, cũng chỉ trong tích tắc đã mang người truyền tống đến khu vực bên đây.
Cùng một thời gian, không sai lệch chút nào!
Tiến đánh Mệnh giới!
Mấy tôn Thú Hoàng đều ôm lòng nhiệt huyết, rất nhiều năm rồi họ chưa từng kích động như vậy, mảy may không hề sợ hãi, bởi vì bọn họ có đường lui là một, thứ hai là không cần ôm lo âu về chuyện ở phía sau!
Bản giới đã có cường giả tọa trấn!
Mà trong chớp nhoáng này, hai vị Phệ Thần cổ tộc lao thẳng đến địa bàn Tiên tộc, lão Quy thì nhắm thẳng về Ma giới, trước hết cứ áp chế đám Thiên Cổ, chờ chúng đánh ra rồi lại nói, không đánh ra vậy thì họ sẽ chặn đường!
Khiến cho đám cường giả Minh, Phượng, Vượn buộc phải đi cứu viện!
Tiên tộc.
Khí tức gợn sóng khiến Thiên Cổ thoáng chấn động, chờ đến khi cảm nhận được có khí tức bay về hướng Mệnh giới thì lão mới nhẹ nhàng thở ra.
Làm ta sợ muốn chết!
Còn tưởng rằng bọn họ tiến đánh Long tộc, nếu thế thì sẽ có phiền phức lớn, không nghĩ tới Tô Vũ lại lựa chọn công kích Mệnh giới.
“Coi như ngươi xui xẻo!”
Thiên Cổ mỉm cười, Mệnh giới ấy mà, dù Vô Mệnh không nhúng tay vào thì tam đại Hợp Đạo đỉnh cấp cũng đã đủ rồi.
Nhân thủ của Tô Vũ mà muốn chặn đánh bọn họ thì vẫn còn chưa đủ!
“Đám người Vẫn Tinh Hầu rất mạnh!”
Thiên Cổ cực kỳ an tâm, có điều lão vẫn nên đi tới đó hỗ trợ, tránh để cho Nhân tộc thật sự bao vây thành công.
“Phù vương, đi theo ta!”
Thiên Cổ mang theo Phù vương trực tiếp đánh về phía hai gia hỏa Phệ Thần tộc!
Lá gan đám người này không nhỏ, đáng tiếc đã định trước phải chuốc lấy thất bại.
Hiện giờ Thiên Cổ chỉ lo đám Vẫn Tinh Hầu bại lộ, nguy hiểm thì không có, thế nhưng lại làm lộ mất át chủ bài.
“Thôi vậy, nếu bại lộ vậy thì cứ bại lộ đi!”
Thiên Cổ bất đắc dĩ, đây cũng là chuyện không có cách nào giấu thêm được nữa.
Ai biết lá gan của Tô Vũ quá lớn.
Cũng may lão đã sáng suốt sớm có chuẩn bị mời hai vị Hợp Đạo đỉnh cấp hạ giới, bằng không thì lần này có khi Nhân tộc sẽ thật sự đánh hạ được địa bàn của Vô Mệnh.
Quả nhiên, suy nghĩ của mình không hề sai, Tô Vũ đúng thật là không cam lòng an phận.
Thiên Cổ thoáng buông lỏng.
Còn tốt!
Vấn đề không lớn!
Lão quát: “Tiến vào Nhân cảnh!”
Đúng vậy, Đại Chu vương đã rời đi rồi.
Lúc này đánh tới Nhân cảnh sẽ rất có lợi, một khi Tô Vũ trở về cứu viện, tập kích bị thất bại, không chừng còn bị ba vị Hầu đâm sau lưng.
Một khi không trở về viện binh, Nhân cảnh không có Hợp Đạo, thủ tiêu sạch Vĩnh Hằng của chúng thì có thể điệt căn cơ Nhân tộc!
Tô Vũ tưởng rằng ở Mệnh giới chỉ có một vị Hầu thôi sao?
Trong nháy mắt là có thể bị các ngươi giết ấy hả?
Mơ đẹp quá rồi!
Lúc bấy giờ, các tộc đều hết sức ăn ý, theo thanh âm của Thiên Cổ, Thần Hoàng, Phượng Hoàng, Minh Hoàng, Vượn Hoàng và Thiên Long Hầu đều dồn dập giết ra khỏi giới vực, đánh thẳng về hướng Nhân cảnh!
Các ngươi muốn diệt Mệnh tộc thì cũng phải nhìn xem các ngươi có thể làm được hay không!
Mọi người đều biết Mệnh giới đang có thêm hai vị Hầu thượng cổ tọa trấn, còn là Hợp Đạo đỉnh cấp lấy một đánh hai, thậm chí là một đánh ba!
Có lẽ đám Tô Vũ đến tập kích sẽ bị giết ngược lại!
Đây thật đúng là tự dâng tới cửa tìm đường chết!
Mà ngay một khắc này, Tô Vũ quát to một tiếng, đánh ra từ trong hư không: “Thái Cổ Cự Nhân vương, giúp ta ngăn Tịch Vô lại!”
Trước đó Tô Vũ không đi mời Thái Cổ Cự Nhân tộc.
Bởi vì bộ tộc này không thích hợp, giữa họ và Đại Chu vương đã đạt thành thỏa thuận gì thì Tô Vũ không hỏi mà Đại Chu vương cũng không nói, nhưng rất có thể là liên quan tới Bách Chiến vương, cho nên Tô Vũ không quản bộ tộc đó.
Thế nhưng hiện tại có thể mượn lực là tốt nhất, không thể mượn lực thì cũng không sao, chỉ là muốn xem Thái Cổ Cự Nhân tộc lựa chọn thế nào mà thôi.
Tô Vũ liên lạc với các tộc, các tộc đều tương đối chủ động, duy chỉ có Thái Cổ Cự Nhân tộc từ sau lần xuất chiến kia thì giới vực vẫn luôn đóng chặt, chưa từng chủ động tìm đến Nhân tộc, Đại Chu vương cũng không nhắc lại về chuyện liên minh với bọn họ.
Lúc này, Tô Vũ tạm thời chỉ có thể xem như bọn họ đang ở trạng thái trung lập.
Tô Vũ cũng chỉ hô một tiếng, cản hay không cản cũng chẳng sao.
Trong nháy mắt hắn đã giết ra, một bút điểm về hướng Mệnh giới, một kích cách không, lực lượng đại đạo chấn động!
Ở cửa vào Mệnh tộc, Vẫn Tinh Hầu và Ma Đãng Hầu đều giật mình, tiếp đó lại bất giác thở phào, may mà chúng ta ở ngay cửa vào chứ không phải là bên trong giới vực, bằng không thì có lực áp chế tồn tại, bị Tô Vũ giết vào sẽ rất phiền phức.
Hiện tại thì tốt rồi, bọn họ tùy thời đều có thể ra ngoài!
Hai người liếc nhìn nhau, lộ ra một vẻ động tâm.
Giết Tô Vũ!
Vận khí của họ không tôi, Tô Vũ thế mà lại chủ động đánh tới, khó trách Vô Mệnh đã bỏ chạy, có lẽ trước đó ông ta đã cảm ứng được cái gì, dĩ nhiên Vô Mệnh không nói gì cũng là lẽ thường, bộ tộc này khác gì đà điểu đâu.
“Giết!”
Quát một tiếng, hai đại cường giả nghĩ rằng Tô Vũ không biết sự hiện hữu của mình, trong nháy mắt liền đánh ra từ trong lối đi nối vào giới vực!
Nơi xa, một bút Tô Vũ vừa điểm xuống đã bị Ma Đãng Hầu tung quyền đánh nát hư ảnh.
Sắc mặt Tô Vũ kịch biến!
Giờ khắc này, cả Ma Đãng Hầu và Vẫn Tinh Hầu đều thấy được về biến sắc của hắn.
Rất rõ ràng, Tô Vũ không biết đến sự hiện hữu của bọn họ.
“Không có khả năng!”
Tô Vũ rống to, sau một khắc, trong mắt hắn bùng nổ sự ngoan độc: “Người tới, mau!”
“Trễ rồi!”
Ma Đãng Hầu cười lạnh, gã nhảy vọt hư không, trực tiếp lao đến vị trí của Tô Vũ.
Khí tức của gã bùng nổ cường hãn đến đỉnh điểm.
Bên kia, Vẫn Tinh Hầu vẫn mang dáng vẻ tiên khí phiêu miểu, nụ cười thường trực trên môi, có điều rất nhanh y đã nối gót Ma Đãng Hầu mà phá hông nhắm thẳng hướng Tô Vũ nơi xa.
Cùng lúc đó, Thâm Uyên Hầu cũng quát lớn: “Vẫn Tinh Hầu, Ma Đãng Hầu hạ giới, thượng giới đã có hàng loạt cường giả giáng lâm.
Mệnh tộc, Côn Bằng, Kim Ô, Tam Đầu Ma Lang, các ngươi còn không mau ra tay quét sạch Nhân tộc?”
Nhân cơ hội này dẹp yên hậu họa đi!
Người ở thượng giới đã đến rồi!
Hơn nữa còn là cường giả cổ lão, là Hầu thượng cổ đỉnh cấp, ai mà không biết hai vị này mạnh mẽ cỡ nào!
Chương 2759: Chết Không Đáng Tiếc!
Giờ khắc này.
Trong giới vực của mấy đại Cổ tộc dồn dập có hư ảnh hiện ra.
Tam Đầu Ma Lang tộc có một nhân vật cường hãn với ba cái đầu hiển hiện, sắc mặt kinh ngạc đầy chấn động, Ma Đãng Hầu và Vẫn Tinh Hầu đã sớm hạ giới rồi ư?
Tô Vũ… Vậy là hắn sắp chết rồi!
Đang yên đang lành lại đi tập kích Mệnh tộc, mấu chốt là đám Thiên Cổ quả nhiên đủ âm hiểm, vô thanh vô tức liền tiếp dẫn hai tôn Hầu hạ giới!
Vạn tộc quyết đấu, trong triều tịch này cần phải lựa chọn phe mà mình muốn theo.
Không tồn tại bên trung lập.
Kỳ thật Tam Đầu Ma Lang sớm đã có quyết định, chỉ là hắn muốn kéo dài thêm chừng nào hay chừng ấy.
Nhưng bây giờ thì có thể tưởng tượng ra một khi Nhân tộc bị diệt, Tô Vũ bị giết, nếu lúc ấy mới lựa chọn phe cánh thì hậu quả sẽ tệ thế nào.
Sau một khắc, một tiếng rống to, Tam Đầu Ma Lang bay ra khỏi giới vực, quát lớn: “Ta tới tương trợ các vị cổ Hậu!”
Hắn phải cho đại tộc thấy rõ lập trường của mình, để phòng ngộ thương.
Lúc này kiêng ky nhất là địch ta không rõ.
Tam Đầu Ma Lang là kẻ đầu tiên bay ra khỏi giới vực, hiện tại lựa chọn tham chiến là bởi vì hắn lo lắng sẽ không có cơ hội xuất thủ, về sau khi vạn tộc tranh bá thì tháng ngày của hắn sẽ rất khó qua!
Hắn lựa chọn bay về hướng chiến trường bên này.
Mấy đại cường giả đều đã đi diệt Nhân cảnh, không cần hắn phải xen vào.
Cùng lúc đó, một tôn Kim Ô điểu bùng cháy thiên địa hiện ra, tiếng quát già nua vang lên: “Chặn đường lui của Tô Vũ, phong tỏa hư không, một mẻ hốt gọn!”
“Xèo!”
Hôa diễm đốt trời xuất hiện!
Cường giả của Kim Ô tộc cũng xuất hiện.
Lại thêm một khắc, sóng biển thao thiên, Tinh Thần Hải chấn động, một đầu yêu thú Côn Bằng to lớn giương cánh bay cao, che khuất bầu trời: “Côn Bằng nhất tộc trợ giúp các vị chém giết Tô Vũ!”
Đều đã chọn đội!
Ngay khi Vẫn Tinh Hầu và Ma Đãng Hầu xuất hiện thì tam đại Cổ tộc đã dứt khoát đưa ra lựa chọn, bọn họ chỉ sợ không còn cơ hội để mà chọn nữa.
Giờ khắc này, cường giả các phương đều mỉm cười.
Đường lui đã đoạn tuyệt, con đường phía trước cũng là cường địch.
Tam đại cổ hầu ở phía trước, tam đại Bán Hoàng của Cổ tộc ở phía sau.
Tô Vũ còn có thể lật trời nổi sao?
Đại Chu vương, Tô Vũ, Hống Hoàng, Thực Thiết Cổ Hoàng, Không Gian Cổ Thú Hoàng, chỉ có 5 kê có thực lực Hợp Đạo.
Thậm chí dù bên chỗ Đại Chu vương có mang theo Thư Linh và Trà Thụ thì cũng mới chỉ có 7 vị.
Thoạt nhìn khá nhiều nhưng chiến lực lại không đủ mạnh!
Tam đại cổ Hầu vẫn mạnh mẽ hơn nhiều so với Bán Hoàng của các tộc.
Nhân tộc xong đời rồi!
Lúc bấy giờ, đám Thiên Cổ đều lộ ra nụ cười.
Đường lui đã bị ngăn chặn!
Hai vị cổ Hầu xuất hiện mang đến phản ứng dây chuyền, trong nháy mắt đã xuất hiện tam đại Cổ tộc tới giúp sức.
Mà đây kỳ thật cũng là chuyện trong dự liệu.
Hiển nhiên Tô Vũ không nghĩ tới lần này tập kích, không chỉ nhiều thêm hai vị cổ Hầu mà còn có ba vị cường giả Cổ tộc, trọn vẹn 5 vị Hợp Đạo, tổn thất lần trước không chỉ bổ sung toàn bộ mà còn càng thêm cường đại!
Tô Vũ biến sắc!
Ma Đãng Hầu và Vẫn Tinh Hầu đều nhìn ra được về thất thố của hắn, cả hai không khỏi cười thầm.
Ngươi đang sợ hãi lắm đúng không?
Trẻ tuổi non nớt!
Cho rằng Mệnh giới dễ bị tập kích như vậy sao?
Còn nữa, tam đại Cổ tộc không sớm thì muộn cũng sẽ chọn đội, mà 99% sẽ đứng về phía vạn tộc, Nhân tộc các ngươi thật sự cho rằng có thể thắng được bọn ta?
Chẳng qua là trước đó chưa bạo phát chiến đấu mà thôi.
“Vẫn Tinh, Thâm Uyên, đi ngăn những người khác, bản tọa sẽ đích thân giết tiểu tử này!”
Ma Đãng Hầu chỉ huy, quyền ảnh bao trùm thiên địa, một quyền đánh ra vạn đạo hư ảnh, từ xa nhắm về phía Tô Vũ.
Thấy thế, Tô Vũ liền tức khắc vung bút đâm phá hư không đáp trả!
Bên kia, Không Gian Thú Hoàng là người đầu tiên đến, Thâm Uyên Hầu thấy thế bèn lao tới chỗ y ngay tức thì.
Theo sát phía sau, Lục Nguyệt quơ cây trúc thô to, nhất kích đánh phá hư không, hợp sức với Không Gian Thú Hoàng để đánh lại lão.
Đối đầu với hai Hợp Đạo, Thâm Uyên Hầu yếu thế hơn một chút, nhưng dù sao lão vẫn là Hầu thượng cổ.
Thực lực không tầm thường!
Vẫn Tinh Hầu thấy tình huống bên này liền muốn đi nghênh chiến Đại Chu vương, bên phía Đại Chu vương cảm giác gợn sóng không chỉ có một người, thế nhưng Vẫn Tinh Hầu tự tin dù không địch lại bọn họ thì trong thời gian ngắn, đám người Đại Chu vương cũng đừng hòng làm øì nổi y!
Cuối cùng, Hống Hoàng bay về phía Tô Vũ, muốn giúp Tô Vũ nghênh chiến Ma Đãng Hầu!
Bấy giờ, toàn bộ Chư Thiên chiến trường lộ ra khí tức cường hãn ngút trời.
Mấy chục đạo khí tức Hợp Đạo che khuất bầu trời!
Ở Long tộc, Thiên Long Hầu vốn định tới Nhân cảnh, nhưng nay thấy tình huống này liền cấp tốc bay về hướng Mệnh giới!
Xử lý Tô Vũ mới là việc quan trọng nhất!
Đám Tô Vũ chắc chắn vô pháp thoát đi!
Thiên Diệt cổ thành.
Giờ khắc này, cổ thành chấn động, hết thảy người sống trong cổ thành đều sợ hãi, hoảng hốt.
Đại chiến lại tới rồi!
Tô Vũ chủ động tiến đánh Mệnh giới, có điều xem ra kết quả không được như ý.
Tại một cổ ốc trong cổ thành.
Tâm trạng bốn vị Sơn Hải từ thượng giới xuống đều vô cùng nặng nề: “Không nghĩ Tô Vũ lại phát động chiến tranh quy mô lớn vào lúc này, thực sự là… quá ngu xuẩn! Xong rồi, hạ giới mà diệt thì thượng giới sẽ… “
Dĩ nhiên Tô Vũ phát động chiến tranh là chuyện tốt.
Chính như Đại Chu vương nói, bọn họ thật sự tới đây để liên hệ với Nhân tộc, muốn hạ giới chế tạo áp lực đánh giết một vài vị Vĩnh Hằng để kiểm chế cường giả trên kia.
Nhưng họ đâu muốn Nhân tộc dốc toàn bộ lực lượng đi đánh một trận diệt vong!
“Ngu xuẩn!”
“Thực lực chênh lệch quá lớn, hắn chôn vùi hết thảy ưu thế trước đó mất rồi!”
“Thật ngông cuồng!”
Mấy người vừa phẫn nộ vừa bi thống, cảm xúc hết sức phức tạp.
Một mặt họ không hy vọng Nhân tộc chiến bại, một mặt lại phẫn nộ vì Tô Vũ đã ngu xuẩn chủ động dốc toàn bộ lực lượng để tác chiến, một mặt khác họ lại hết lòng chờ mong Nhân tộc đừng diệt, còn có thể giết mấy tên Hợp Đạo vạn tộc.
Hạ giới mà rung chuyển có lẽ sẽ chuyển dời được sự truy quét Nhân tộc ở thượng giới.
Tóm lại, giờ khắc này, mấy người chỉ hi vọng Nhân tộc giành chiến thắng, bên cạnh đó lại nghĩ Tô Vũ ngu xuẩn như thế, chết cũng không có gì đáng tiếc!
Quá khinh người!
Bọn họ mới hạ giới nên còn đang quan sát, thám thính tình báo về Tô Vũ, đồng thời thu thập tin tức về vị Nhân chủ thế hệ này để truyền đạt trở lại, giúp các lão giả trên kia có thể đưa ra phán đoán.
Hiện tại thì không cần phán đoán nữa, Tô Vũ sắp ngồm rồi!
“Aiz, thế mà Đại Chu vương không ngăn cản, y không phải là người truyền lửa sao?”
“Ai biết được y nghĩ gì!”
“Không thể nào ở lại cổ thành được nữa, một khi chiến bại, e là cổ thành sẽ bị hủy diệt, chúng ta mau rút lui thôi!”
Mấy người nói xong bèn chuẩn bị cấp tốc rút lui!
Mà ngay một khắc này, bình chướng của cổ thành bay lên, Thiên Hà quát lớn: “Tất cả mọi người trở về cổ ốc, không được xuất nhập, Thiên Diệt đại nhân tùy thời sẽ chuẩn bị nghênh chiến! Nếu thấy mình có khả năng địch nổi Thiên Diệt đại nhân thì cứ việc gây ra hỗn loạn đi!”
Lời này vừa nói ra, bốn người thoáng nhíu mày, xem ra không thể rời đi rồi.
Trong cổ thành vẫn còn có Thiên Diệt.
Vĩnh Hằng cửu đoạn đỉnh cấp!
Thôi, trước tiên cứ tránh đi vậy, nếu thật sự đánh tới cổ thành họ sẽ tùy cơ mà hành sự sau.
Chương 2760: Tính Toán Sai Lầm.
Các phương đều đang đưa ra quyết sách.
Thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng cho đại chiến cuối cùng.
Tô Vũ đã đem đến cho bọn họ cơ hội rất tốt!
Oanh!
Két, hư không bị đánh bạo, phát ra thanh âm như pha lê nứt toác, trước có cường địch, phía sau, mấy đại cường giả như Hống tộc đã chậm một bước, lúc bấy giờ họ cũng cấp tốc vây kín về hướng bên này!
Một bước sai, kéo theo vô số bước sai!
Tô Vũ đã đi lầm đường!
Hắn tự tìm đường chết!
Vốn dĩ vạn tộc cũng không muốn bùng nổ đại chiến vào hiện tại, mà càng muốn kéo tới khi thượng giới mở ra hơn.
Ma Đăng Hầu nở nụ cười âm lãnh, thành công đã gần trong gang tấc, quyền ảnh của gã đánh phá hư không, bao trùm thiên địa, quy tắc đại đạo hóa thành nắm đấm đánh về phía Bút đạo của Tô Vũ.
Dù đám Hợp Đạo nhìn không ra cụ thể đại đạo ở đâu nhưng nhiều năm kinh nghiệm tác chiến cũng khiến họ biết so đấu lực lượng đại đạo như thế nào.
Trong hư không, một cây bút và một quyền tức khắc dây dưa.
Bút như đao!
Phía sau, Hống Hoàng lao tới, lực lượng đại đạo thôn phệ về phía Ma Đãng Hầu.
Ma Đãng Hầu khinh miệt: “Không biết sống chết, bản tọa là thượng cổ phong Hầu, Ma tộc có rất nhiều Hợp Đạo mà ta vẫn có thể phong Hầu, rác rưởi như các ngươi sao có thể hiểu được!”
Trong nháy mắt, ngàn vạn quyền ảnh bùng nổ.
Ma khí ngút trời!
Tô Vũ khẽ quát một tiếng, lấy tay viết lên hư không, khắc lên từng viên thần văn.
Phong, Trấn, Phá, Diệt…
Tiếng nổ đùng đoàng không ngừng, vô số thần văn mà hắn khắc họa ra đều phá toái, mà trong hư không quyền ảnh cũng liên tục sụp đổ.
Sau một khắc, cả ba người đều bước vào bên trong thời không trường hà.
Đây là tình cảnh Hợp Đạo chiến đấu đến đỉnh phong.
Xung quanh bọn họ là bọt nước cuồn cuộn, vô số bọt nước hóa thành quyền ấn, Tô Vũ nhấc tay khẽ vẫy, vô số Bút đạo hiển hiện chém giết trong trường hà!
Bút đạo bể nát, quyền ảnh bạo liệt!
Trong mắt người ngoài có thể thấy ba người đều không động đậy, thế nhưng dưới thân lại có thi thể liên hồi rơi xuống, đó là lực lượng đại đạo tiêu hao, giống như khi trước lão Quy chiến đấu với Giám Thiên Hầu.
Thân ảnh rơi xuống ấy đều là quy tắc hóa thân của bọn hắn.
Việc này so với vật lộn lại càng thêm hung hiểm, không cẩn thận một chút thì đại đạo sẽ vỡ nát.
Tốc độ của mỗi bên đều nhanh đến mức cực hạn!
Lúc bấy giờ, nhìn như thể phe Tô Vũ đã hoàn toàn đã rơi vào thế hạ phong.
Hai vị Phệ Thần tộc bị Thiên Cổ và Phù vương đánh lui liên tục.
Õ Ma giới, Ma Kích và Ma Dược mặc dù không địch lại lão Quy, nhưng có thêm Vượn Hoàng chạy tới trợ chiến vẫn có thể miễn cưỡng ngăn trở lão.
Tô Vũ xong đời rồi!
Giờ khắc này, Thái Cổ Cự Nhân vương cũng không ra tay.
Bên phía Tô Vũ thiếu một vị Hợp Đạo, mà vạn tộc lại nhiều hơn 5 vị Hợp Đạo, đó là chưa kể Giám Thiên Hầu và Đa Bảo còn chưa xuất hiện, tệ hại hơn là bọn họ đã cảm nhận được hư không vô tận rung chuyển.
Hai vị kia ở cách chiến trường Chư Thiên quá xa, sau khi cảm ứng được động tĩnh gợn sóng thì mới đang vội vã chạy tới chiến trường bên đây!
“Tô Vũ, các ngươi bại rồi!” Ma Đãng Hầu lớn tiếng cười ha hả.
Tô Vũ chỉ là một kẻ cuồng vọng mà thôi, không nghĩ Thiên Cổ lại đánh giá hắn quá cao như thết Vẻ mặt Tô Vũ âm trầm, không buồn đáp lời.
Thật ra lúc này hắn đang nghĩ xem phải mất bao lâu nữa thì Đại Chu vương mới giết được Vẫn Tinh Hầu!
Năm đại cường giả, Đại Chu vương được Tô Vũ xếp vào hàng nhị đẳng: Đại Tần vương, Đại Hạ vương tam đẳng; Thư Linh và Trà Thụ tứ đẳng.
Trong khi đó Vẫn Tinh Hầu cùng lắm cũng chỉ mấp mé nhị đẳng hoặc là tam đẳng.
Giết y mà cần lâu như vậy sao?
Năm vị kia hợp sức thì ngăn cản Thiên vương cũng đủ còn gì.
“Bại ư?”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, Bút đạo bay ra khỏi thời không trường hà, vô số Bút đạo giết ra: “Ta còn có Phì Câu ở đây, sao ta lại bại được?”
Hắn có vẻ hơi cuồng loạn!
Ma Đăng Hầu cười lạnh, gã cũng nghe nói đó là một con chó, đúng không?
Mấu chốt là Thần Hoàng bọn họ đều đang nhắm thẳng hướng Nhân cảnh, nhiều vị Hợp Đạo thế kia, một con chó có thể ngăn cản toàn bộ hay sao?
Hôm nay bọn ta nhất định sẽ tiêu diệt sạch đám Nhân tộc các ngươi!
Oanh!
Trong trường hà, đại chiến lại tiếp tục bùng nổ.
Hống Hoàng không ngừng trợ giúp Tô Vũ, cả hai hợp lại nên vẫn có thể chiến một trận với Ma Đăng Hầu, ba người đánh cho trường hà dậy sóng ngút ngàn!
Ma Đãng Hầu cũng không sốt ruột lắm.
Tô Vũ chỉ đang giấy giụa một chút trước khi chết mà thôi.
Phải biết viện quân phía sau gã sắp tới rồi.
Vẫn Tinh Hầu cũng có suy nghĩ tương tự.
Không cần liều giết, giữ chân đối phương là được!
Đại Chu vương đến cũng chẳng sao, tuy rằng y cảm nhận được không chỉ có mình Đại Chu vương mà còn có khí tức của mấy vị Hợp Đạo khác, nhưng không sao cả, trong thời gian ngắn, bọn gia hỏa này sẽ không giết được mình, vậy thì mình sợ cái gì?
Đằng sau đều là người của bọn họ!
Mà ngay khi Đại Chu vương vừa xuất hiện, y không vội lao lên công kích kẻ địch mà là lập tức bố trí đại trận, trận bàn bao trùm hư không, không có tác dụng nào khác ngoài việc quấy nhiễu ánh mắt bốn phương.
Vẫn Tinh Hầu đâm ra nhất kiếm, hư không chung quanh bị cắt nát, y cảm thấy không quá thỏa đáng nên không muốn để cho Đại Chu vương bố trí xong trận bàn này.
Đại Chu vương mặc kệ, vừa tránh né vừa tiếp tục bày trận.
Dây dưa một hồi, lúc này một viên thần văn của Đại Chu vương mới hiển hiện.
Trên thần văn hiện ra bốn đạo nhân ảnh.
Vẫn Tinh Hầu hơi sững sờ, hai kê kia là ai?
Bất quá kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng chuyện trước mắt vẫn không làm chậm trễ việc y chiến đấu, y chủ yếu đến để phòng thủ, không định liều mạng với mấy người kia.
Nhưng mà vừa hiện thân, bốn người nọ đồng thời bùng nổ.
Mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì Vẫn Tinh Hầu tưởng tượng!
Nhất là Đại Hạ vương và Đại Tân vương, hai người hợp lại khiến hư không bất giác hiện ra một đầu Thái Cổ cự thú, nó há to mồm cắn về phía trường kiếm của vị Tiên Hầu đối diện!
Rác!
Trường kiếm rạn nứt, đứt gãy triệt để.
“Phốc!”
Một ngụm huyết dịch kim sắc bắn ra, vẻ mặt Vẫn Tinh Hầu kịch biến, chuyện này…
không có khả năng!
Ở đâu ra hai tôn Hợp Đạo đỉnh cấp thế kia?
Hai người này hợp lại đã mạnh mẽ vượt quá tưởng tượng, chỉ hai người bọn họ thôi thì chưa chắc y đã địch lại, huống hồ còn có đám Thư Linh vờn sát xung quanh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









