[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 538 : Vĩnh Hằng Tứ Đoạn. (c2686-c2690)
❮ sautiếp ❯Chương 2686: Vĩnh Hằng Tứ Đoạn.
Thiên Cổ suy tư, nhìn về giới vực Thần Ma, Thiên Cổ cảm thấy không thể đợi nữa.
Hiện tại lực lượng đã đủ chưa?
Lão, Tịch Vô, Ma Khiêu, Ma Kích, Phượng Hoàng, Minh Hoàng, Vượn Hoàng, Thiên Long Hầu, Phù vương, Thâm Uyên Hầu, Giám Thiên Hầu, Đa Bảo, tính ra là đã có ước chừng 12 vị Hợp Đạo cảnh.
Nhưng Đa Bảo cùng Giám Thiên Hầu… tình huống hiện tại rất khó nói.
“Thần tộc… chỉ có Tịch Vô thôi sao? Triều tịch trước hai vị Hợp Đạo Thần tộc ra đời đều chết rồi ư?”
Thiên Cổ lẩm bẩm, Phù vương nói rằng y cũng không rõ tình huống, Thần tộc không giao tiếp nhiều với bọn họ, không biết tình huống ra sao?
Không thể tiếp tục như vậy.
“Còn có Mệnh Hoàng vẫn chưa ra tay”
Thiên Cổ tính toán, lại nghĩ tới mấy cổ tộc lần trước chưa ra tay, có kẻ là không kịp ra tay, có kẻ còn đang ngủ say, khi tỉnh lại thì đại chiến đã kết thúc.
Có kẻ chân chờ, rồi vài vị Hợp Đạo chết, bọn họ liền lựa chọn tránh lui.
“Đồ cổ của Ma Lang 3 đầu tộc hẳn là còn chưa chết”
“Lão gia hỏa Kim Ô nhất tộc cũng không chết”
“Lão quỷ Côn Bằng nhất tộc còn sống”
Thiên Cổ tính toán một chút, theo lão biết bây giờ vạn giới còn 4 vị Hợp Đạo chưa từng ra tay.
Mệnh tộc, Ma Lang 3 đầu, Kim Ô, Côn Bằng.
Những cổ tộc này đều rất cường đại.
Mệnh Hoàng thì khó nói, 3 tộc khác đều tương đương Hống tộc, Kim Sí Đại Bằng, số lượng không nhiều lắm nhưng vẫn luôn tồn tại thì tức là có thực lực.
“3 tộc này sẽ lựa chọn như thế nào?”
Là ủng hộ Nhân tộc hay là đồng lòng với vạn tộc?
“Tô Vũ bá đạo, triều tịch trước 3 tộc này còn có huyết cừu với Nhân tộc… Bọn họ nên hiểu rằng nếu đi theo Tô Vũ thì chưa chắc sẽ có kết cục tốt”
Dù không thể làm gì Mệnh tộc, nhưng mời ba vị Hợp Đạo này tới và Thần tộc có khả năng còn cất giấu một vị Hợp Đạo, vậy là có 16 vị Hợp Đạo cảnh.
Có thể chiến một trận cùng Nhân tộc.
Hiện tại Nhân tộc cũng có Hợp Đạo, nhưng không nhiều.
Thiên Cổ không ngừng suy nghĩ, lão không biết Tô Vũ chứng đạo ở đâu nên không thể ngăn cản, tình cảnh nay đã khác xưa.
Lão chỉ có thể trơ mắt mà nhìn.
Ánh mắt Thiên Cổ lạnh đi nhìn về phía mấy giới khác, với thực lực và thiên phú của Tô Vũ, sau khi dung đạo có lẽ sẽ có lực lượng chiến Hợp Đạo, nếu không ngăn cản, cứ để Tô Vũ tiếp tục cường đại, vậy chưa chắc vạn tộc có thể chờ đến khi thượng giới mở ra.
Ngay sau đó hư ảnh Thiên Cổ bay đến Thần giới, không chỉ vậy, còn có mười mấy đạo hư ảnh bay đi.
Lão muốn đích thân liên lạc các phương.
Đúng lúc này hư không võ ra, hai vị Phệ Thần Bán Hoàng chờ mong nhìn đám hư ảnh, đây là hóa thân ý niệm của Thiên Cổ, bọn chúng muốn ăn nó, hẳn là hương vị không tôi.
Giọng Thiên Cổ lãnh lệ: “Các ngươi mà cản ta, sớm muộn gì ta cũng giết các ngươi”
9ã”
Bánh Nhân Đậu không cho là đúng, nhanh chóng phá không lao đến bắt giữ đám hóa thân, ta không sợ ngươi!
Một tiếng cắn giòn vang, vài đạo hóa thân biến mất, chúng đã bị Bánh Nhân Đậu cắn nuốt, ngay sau đó Bánh Nhân Đậu đột nhiên biến sắc.
“Phi phi phi”
“Thiên Cổ, đồ xấu xa, ngươi chết chắc rồi, ngươi dám gạt ta!”
Bánh Nhân Đậu giận dữt Thật ghê tởm, quá thối, Thiên Cổ cố ý bẫy y!
Thiên Cổ im lặng, đối phó Phệ Thần tộc thì chiêu này tương đối hiệu quả, ai bảo cái gì cũng dám ăn, độc chết thì quá khó, có điều khiến chúng ghê tởm thì lại rất dễ.
Quả nhiên Bánh Nhân Đậu vô cùng buồn bực, không tiếp tục bắt giữ đám hóa thân nữa, quá khó ngửi, cực kỳ ghê tởm!
Kỳ thật Thiên Cổ muốn đưa tin thì y cũng không ngăn được, Bánh Nhân Đậu chỉ muốn nhân cơ hội kiếm chút đồ ăn, kết quả hóa thân của Thiên Cổ đều thối như phân vậy, ghê tởm muốn chết!
Mà lúc này ma ma Cục lông nhỏ lại âm thầm cảm thấy may mắn, may mà ban nãy ta chậm chân, chưa kịp ăn.
Thiên Cổ không để ý tới chúng, hóa thân của lão nhanh chóng tiến vào lĩnh vực các giới.
Cùng lúc đó Hợp Đạo các giới cũng lộ diện.
Một đám người bắt đầu hiệp thương.
Hiện tại muốn ngăn cản Tô Vũ chứng đạo thì đã quá muộn.
Tô Vũ chứng đạo không giống những người khác, mọi người đều không thấy hắn ở đâu, tên kia trực tiếp chui vào thời không trường hà chứng đạo, muốn cản cũng khó.
Hiện giờ chỉ có thể nghĩ cách áp chế Nhân Cảnh phát triển.
Hiện tại quyết chiến với Nhân Cảnh không phải mục đích của Đám người Thiên Cổ.
Thượng giới chưa mở ra mà đã quyết chiến thì tổn thất quá lớn, cũng dễ dàng khiến các Hợp Đạo ngã xuống, nhưng nhất định phải nghĩ cách áp chế hoặc là đánh chết minh hữu của hắn.
Chẳng hạn như song Bánh, Lục Nguyệt, hoặc là Hống Hoàng.
Chém giết minh hữu của Tô Vũ!
Suy yếu lực lượng của hắn!
Khiến sự cân bằng được duy trì đến khi thượng giới mở ra!
Vạn tộc ngo ngoe rục rịch.
Giờ phút này Tô Vũ đang giãy giụa trong bút đạo, hắn mạnh mẽ đột phá, khống chế nhiều lực lượng quy tắc hơn.
Hắn không biết rốt cuộc chính mình đã đi bao lâu.
Chỉ biết nhánh sông này rất dài.
Dài đến không có điểm cuối.
Rốt cuộc Văn vương đã kéo đại đạo này dài đến mức nào?
Kỳ thật hắn có chút cảm thụ mơ hồ.
Dung đạo đạt tới trình độ nhất định thì sẽ thăng cấp, đây cũng là cách phân chia Vĩnh Hằng cửu đoạn.
Giờ phút này dường như Tô Vũ đã vượt qua lạch trời ba lần.
Vậy chứng tỏ Tô Vũ đã là Vĩnh Hằng tứ đoạn.
Bởi vì đi lên con đường này hắn đã tính là Vĩnh Hằng nhất đoạn.
“Tứ đoạn sao?”
“Dung đạo khoảng 30%…”
Hắn cắn răng, tiếp tục đi tiếp, ta cường hãn như vậy mà chỉ có thể dung đạo khoảng 30%, bút đạo này mạnh mẽ thái quá, hiện tại Tô Vũ cảm thấy thực lực của chính mình tuyệt đối đã vượt qua Hợp Đạo cảnh bình thường.
Không tính là đỉnh cấp thì cũng phải là trung đẳng đúng không?
Vậy mà mới chỉ là Vĩnh Hằng tứ đoạn sao?
Tiếp tục tiến lên, Tô Vũ tiêu hao quá nhiều lực lượng, thần văn bút đạo cũng dần ảm đạm, lực lượng quy tắc trong đó đã tiêu hao gần như không còn, tiêu hao so ra kém lượng đại đạo bổ sung.
“Chỉ sợ khó có thể tiếp tục đi tiếp”
Tô Vũ thở dài.
Lần dung đạo này chắc sẽ phải dừng lại ở đây, nếu tiếp tục, Tô Vũ cạn kiệt lực lượng thì khó có thể rời khỏi thời không trường hà, hơn nữa sau khi ra ngoài có lẽ sẽ có kiếp nạn đang chờ chính mình.
Không thể tiêu hao quá nhiều.
“Miễn cưỡng vậy thôi, đáng tiếc là còn chưa nhìn thấy đầu mũi tên..”
Tô Vũ có dự cảm, khi đi đến chỗ mũi tên giao thoa, hẳn chính là Hợp Đạo cảnh.
Ít nhất phải dung đạo 90%, hiện tại Tô Vũ cách Hợp Đạo một khoảng cách gấp đôi đoạn đường hắn đã dung hợp, hắn không thể đi tiếp được nữa.
“Thôi, sau này quay lại.
Tích lũy đủ rồi lại xông tiếp”
Vĩnh Hằng tứ đoạn.
Không tôi, nắm giữ 30% lực lượng quy tắc bút đạo, Tô Vũ cảm thấy hắn đã đi xa hơn một vài cường giả Hợp Đạo.
“Đi thôi”
Tô Vũ nhanh chóng lui về, không có áp lực gì bởi vì đạo phía sau đã bị Tô Vũ khống chế.
Sau đó Tô Vũ ra khỏi nhánh sông.
Thân thể cường đại hơn trước.
Hắn trực tiếp qua sông, không có gì khó khăn, Tô Vũ bước vào thời không trường hà, không quay lại đường cũ mà là mạnh mẽ mở ra một cái khe tại nơi đây, hắn muốn định vị nơi đây, không thể lần nào cũng vượt qua một đoạn đường dài để tới đây dung đạo.
“Có lẽ ta đã ra khỏi Ngũ Hành giới”
Tô Vũ không biết bên ngoài là nơi nào, mặc kệ nó.
Chắc chắn không phải là Tiên giới, Văn vương khai đạo, đại đạo của y không có khả năng ở trong địa bàn Tiên Ma Thần, không phải ở Nhân Cảnh thì chính là ở chiến trường Chư Thiên.
Chương 2687: Bút Đạo Hiện Thế, Truyền Thừa Của Văn Vương Quật Khởi!
Chiến trường Chư Thiên.
Trong thời không trường hà không người nhìn thấy dân dân bị xé ra một khe hở nhỏ.
Mây đen giăng đây.
Ngay sau đó, một thân ảnh cường hãn xuất hiện.
Âm ẩm ảẳm.
Hư không lập tức bị mây đen bao phủ, huyết vân hội tụ.
Đồng thời cũng có kim vân xuất hiện.
Khen thưởng trừng phạt cùng nhau tới.
Tô Vũ chứng đạo không dùng tam thân pháp.
Đây không phải lần đầu tiên Tô Vũ nhìn thấy tình huống này.
Giờ phút này, hắn mơ hồ nhìn thấy một chút lực lượng đạo tắc của Nhân Hoàng.
Cùng lúc đó, các tâm mắt từ bốn phương tám hướng phóng đến.
Đều nhìn Tô Vũ.
Một đám người ngo ngoe rục rịch.
Hóa thân của Thiên Cổ đang thương nghị, giờ nhìn thấy đến Tô Vũ đột nhiên xuất hiện trong chiến trường Chư Thiên, lão nhanh chóng nói với các Hợp Đạo: “Có lẽ đây là cơ hội, chờ xem, nếu hắn bị huyết kiếp đánh trọng thương, chúng ta liền..”
Lão còn chưa nói xong, trên chiến trường Chư Thiên, Tô Vũ đột nhiên rít gào.
“To gan, nghị viên mà cũng dám trừng phạt ta ư?”
Oanh!
Nhân Chủ ấn hiện lên, âm một tiếng đánh lên huyết vân, cùng lúc đó trong tay Tô Vũ hiện ra một cây bút điểm xuyết ngang trời.
Ẩm!
Âm thanh chấn động truyền khắp chư thiên, trong mắt cường giả chư thiên, Tô Vũ dùng một ấn trấn áp huyết kiếp, dùng một bút phá vỡ huyết vân, lực lượng quy tắc trừng phạt tiêu tán, bị Tô Vũ nuốt vào để bổ sung tiêu hao lúc trước.
Lần này đám mây kim sắc không có lời chúc mừng nào, bởi vì ở trong mắt cường giả thượng cổ, dung đạo chỉ là bắt đầu, cảnh giới tiếp theo của Tô Vũ hẳn là chủ nhân quy tặc.
Tô Vũ mặc kệ, hắn nuốt vào đại lượng kim vân.
Hắn không muốn dây dưa nhiều với lực lượng quy tắc, lần này hắn không bòn rút lực lượng nữa.
Bởi vì Tô Vũ biết mình đã trở nên cường đại, nếu bòn rút sẽ dễ dẫn tới thượng giới chỉ môn mổ ra sớm, lúc trước đã nói là 8 năm, Tô Vũ mà bòn rút tiếp thì có lẽ sẽ lại rút ngắn thời gian đi rất nhiều.
Hắn tốc chiến tốc thắng, không cho vạn tộc cơ hội ra tay, trực tiếp triển lộ ra thực lực cường đại.
Chứng đạo chỉ là bắt đầu mà thôi, không là gì cả!
Không thể đả thương được ta!
Các ngươi đừng hòng liên thủ ra tay với ta lúc này!
Tô Vũ nuốt chững thiên hạ, trên bầu trời, huyết vân hay kim vân thì cũng đều bị hắn cắn nuốt toàn bột!
Khí tức cường hãn bùng nổ từ trên người Tô Vũ!
Tô Vũ quan sát thiên địa, nhìn tứ phương, trong ánh mắt hoảng sợ của vô số người, hắn lạnh lùng nói: “Thiên Cổ, ngươi ngoan ngoãn về nhà đi.
Quy tắc trừng phạt mà thôi, nó có thể làm gì được ta chứ? Chứng đạo mà thôi, còn định tập sát ta như lúc trước sao?”
Chư thiên im lặng.
Chứng đạo mà thôi.
Nói nhẹ nhàng như vậy.
Đó không phải chứng đạo bình thường mà là nghênh đón quy tắc chư thiên trừng phạt, điều này chứng tỏ Tô Vũ không đi tam thân đạo.
Trước kia cũng có kẻ như vậy, nhưng khi chứng đạo hầu hết đều đã chết, kê còn sống thì cũng đã bị lực lượng quy tắc đánh trọng thương.
Lúc này mọi người không nói gì.
Tô Vũ giải quyết quy tắc trừng phạt quá đơn giản, cứ thế nuốt chững.
Ban nãy Thiên Cổ còn đang muốn nói, nếu Tô Vũ trọng thương thì mọi người hãy liên thủ ra ngoài giết hắn, hiện tại… vô ích thôi.
Tô Vũ không sao cải Đối với Tô Vũ mà nói, chứng đạo quá đơn giản, bởi vì hắn đã chuẩn bị cực kì kỹ lưỡng cho ngày hôm nay từ rất lâu về trước.
Long giới, Mệnh giới.
Sắc mặt hai vị Hầu thượng cổ mới vừa xuống đây đều hết sức khó coi.
Bút đạo!
Thế hệ Nhân Chủ này đã kế thừa truyền thừa của Văn vương, bọn họ đều muốn mắng người… triều tịch lần thứ 9 còn không thấy truyền thừa của Văn vương, vậy mà trong triều tịch này lại xuất hiện.
Người hạ giới đều là kẻ ngốc sao?
Văn vương mạnh mẽ thế nào chả lẽ bọn họ không biết?
Vậy mà mặc kệ kẻ truyền thừa Văn vương trưởng thành, còn thành Nhân Chủ, giờ còn trực tiếp chứng đạo, đúng là một đám phế vật!
Hai vị Hầu thượng cổ cuồng mắng trong lòng nhưng không thể làm gì.
Bởi vì giờ phút này quanh Tô Vũ có thân ảnh Hợp Đạo minh quân hiện lên.
Đại Chu vương cũng đang tới gần.
Trừ khi muốn khai chiến toàn chư thiên ngay lúc này.
Nơi xa, Đại Chu vương bất đắc dĩ… Nhân tộc sẽ không an ổn được nữa, Tô Vũ nhẹ nhàng phá hủy kiếp vân như thể nó chỉ là mấy đám mây bình thường, nhưng Đại Chu vương biết rằng muốn làm vậy phải cần lực lượng rất mạnh thì mới có thể làm được.
Giờ phút này, Tô Vũ tươi cười đầy mặt, hắn cảm nhận được sự bất đồng khi dung đạo.
Dường như hắn đang liên kết với thời không trường hà, nối với bút đạo, nếu ra tay, hắn có thể vận dụng lực lượng đại đạo để đối phó địch nhân.
“Bình thường thôi..”
“Khen thưởng trừng phạt đều không đáng kể, có vẻ dung đạo thật sự chỉ là một quá trình”
“Nhưng ta dung đạo của Văn vương, các cường giả đỉnh cấp nên cảm ứng được đúng không?”
Hắn đang nói đến thượng giới.
Bọn họ có thể cảm giác được ta dung đạo của Văn vương sao?
Đặc biệt là chi mạch Ngục vương.
Tây vương phi bị mình trấn áp, nhưng hẳn là một mạch vẫn còn người khác.
Bọn họ nhìn chằm chằm vào truyền thừa của Văn vương, từ Cấm Thiên vương đến phụ thân gã và cả Tây vương phi, tất cả đều nhìn chằm chằm, đáng tiếc, cuối cùng bút đạo của Văn vương vẫn được truyền thừa.
Hiện tại mình còn thành công dung đạo, vậy thượng giới có biết không?
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn bầu trời, nở nụ cười.
Có lẽ là biết.
Vậy các ngươi có sợ không, có hoảng hốt không?
Thượng giới.
Thiên Nguyên khí vô cùng nồng đậm, lực lượng quy tắc cũng cực kỳ nồng đậm.
Tại một nơi hoang tàn vắng vẻ.
Trong một tòa cung điện rộng lớn, một người ngẩng đầu nhìn bầu trời, mơ hồ nhìn thấy cây bút kia, sắc mặt khẽ thay đổi.
“Vạn giới đã xảy ra chuyện rồi, truyền thừa của Văn vương xuất hiện”
Người này lẩm bẩm.
Ngay sau đó, sâu trong cung điện có thanh âm truyền đến: “Rốt cuộc tình huống vạn giới ra sao? Tử Yên đang làm cái gì?”
“Rất nhiều năm trước nàng từng đưa tin về, nói là muốn đi lánh nạn Tử Linh giới vực…
Có lẽ nàng ta không biết việc này”
“Thực lực Tử Yên rất mạnh, ta vốn định để nàng ở lại ngoại giới, không cho truyền thừa Văn vương có cơ hội xuất hiện… Ai biết nó vẫn xuất hiện”
Trong cung điện, hai người nói chuyện với nhau.
Một người lộ vẻ phẫn nộ và bất đắc dĩ, thực lực Tử Yên rất mạnh.
Có tồn tại cường đại như vậy ở hạ giới, theo lý thuyết truyền thừa của Văn vương không có khả năng xuất hiện mới phải, dù lúc trước không thèm để ý nhưng hiện tại đối phương đã dung đạo thì cũng nên để ý mới đúng.
Sau đó, người ở sâu trong đại điện trầm giọng nói: “Dù lúc trước Tử Yên không biết thì hiện tại cũng nên biết được, nàng sẽ xử lý, từ từ xem đi”
Lúc trước có thể bỏ qua, hiện tại tuyệt đối không thể.
Bút đạo đã hiện thế!
Nếu đến vậy mà còn không biết gì thì Tử Yên cũng quá vô dụng.
Nói đến đây, hai người liền bình tâm lại.
Hẳn là vấn đề không lớn, Tử Yên rất mạnh, nàng ta đã biết chuyện thì sẽ mau chóng giải quyết truyền thừa của Văn vương thôi.
Văn vương đừng hòng trở về!
Giờ khắc này, Tử Yên được bọn họ ký thác kỳ vọng – cũng chính là Tây vương phi – đang bị trấn áp.
Biển ý chí của Tây vương phi bị nhốt trong một tiểu thế giới, ả rất tỉnh táo, nhưng ả hoàn toàn không cảm thụ được ngoại giới.
Ẳ bị Tô Vũ hoàn toàn trấn áp, ngay cả ý chí lực cũng không có biện pháp dò ra.
Đại đạo cũng bị phong bế.
Chuyện này không thể tưởng tượng nổi, hiện tại Tây vương phi rất mê mang, rốt cuộc là dạng lực lượng gì mà có thể phong ấn ả thành như vậy?
Bên ngoài hiện tại đã ra sao?
“Đáng chết, vậy mà Tô Vũ không liên hệ ta lần nào, chẳng lẽ hắn đang bế quan?”
Tây vương phi thầm mắng, không liên hệ ta, không có giao lưu thì sao ta có thể tìm được sơ hở của Tô Vũ để bắt lấy hắn.
Tất cả đều phải có một bắt đầu chứ.
Hiện tại Tô Vũ không đoái hoài gì, dù ả có nhiều thủ đoạn hơn nữa thì cũng không có biện pháp.
“Ngươi không hiếu kỳ với ta sao?”
Tây vương phi điên tiết thầm nghĩ, ta không tin, sớm hay muộn øì ngươi cũng phải tìm đến ta thôi!
Chương 2688: Bồ Lố Cơ Duyên.
Kỳ thật lúc này Tô Vũ cũng đang nghĩ đến Tây vương phi.
Hắn rất tò mò.
Không phải tò mò bình thường mà là hắn muốn biết hắn có thể dùng đạo của Tây vương phi để tìm ra tất cả người thuộc chỉ mạch Ngục vương, sau đó xử lý toàn bộ hay không?
Đi lên cùng một đại đạo, có lẽ hắn có thể bắt được Vĩnh Hằng bằng cách đó.
“Không biết có thể cắt ả ra để nghiên cứu hay không?”
“Có thể cắt đại đạo không?”
Giờ phút này Tô Vũ nghĩ rất nhiều, mặc kệ các Hợp Đạo khác, hắn bay về phía Nhân Cảnh dẫn người đi thay trấn thủ, đâu có thời giờ để lãng phí với các ngươi.
Lần này mình rời đi đã được một thời gian, không biết đám người Thiên Đúc đã đúc xong binh khí hay chưa.
Giờ phải thay đổi trấn thủ, chờ thêm một thời gian sau đó có thể khởi xướng chiến tranh càn quét chư thiên, hiện tại hắn chờ Cửu Nguyệt Hợp Đạo, chờ Đại Tần vương và Đại Hạ vương lĩnh ngộ đạo sâu hơn, chờ xem Đại Minh vương có hy vọng Hợp Đạo hay không.
Nếu những chuyện này hoàn thành, phải nhân lúc vạn giới còn chưa chuẩn bị xong để khởi xướng tập kích.
Nhân Cảnh.
Tô Vũ đã về trước, chờ đợi một hồi sau thì mới thấy thân ảnh Đại Chu vương xuất hiện.
Tốc độ còn chậm hơn Tô Vũ một chút.
Đại Chu vương hơi thở đốc nhìn về phía Tô Vũ, Tô Vũ quay đầu hỏi: “Hai Hợp Đạo đi xuống ư?”
“Đúng, một vị là Thâm Uyên Hầu Thiên Uyên tộc, một vị là Thiên Long Hầu Long tộc, đều là Hầu thượng cổ”
Tô Vũ gật đâu, bất chợt nhíu mày nhìn y rồi nói: “Ngươi thở đốc làm cái gì? Đại Chu vương, đừng giả vờ trước mặt ta, ta không thích!
Đơn giản mà nói thì là ta không thích ngươi giả vờ hơn cả ta.
Má nó!
Lần trước một mình ngươi mang theo hơn mười vị vô địch nháy mắt truyền tống đến Thiên Uyên giới còn chẳng sao, bây giờ chỉ đi một đoạn đường ngắn như vậy, hơn nữa còn truyền tống có một mình thì thở dốc làm gì?
Đại Chu vương sững lại, lập tức ngừng thở dốc, sau một lúc lâu y ho nhẹ một tiếng, ngượng ngùng đáp: “Quen rồi”
Đó là thói quen, Đại Chu vương nghĩ, ta truyền tống từ xa như vậy trở về, phần ứng bình thường là phải thở dốc vài tiếng, nhưng nghĩ lại thì không ổn, trước kia ta là Vĩnh Hằng, hiện tại là Hợp Đạo.
Còn là Hợp Đạo đỉnh cấp.
Giả vờ lâu rồi, quên mất chính mình là Hợp Đạo đỉnh cấp.
Tô Vũ cũng cạn lời.
Hiện tại hắn đã thăm dò được cơ bản chỉ tiết về Đại Chu vương, hơn nữa hắn đã dung đạo nhưng vẫn cảnh giác và bài xích y như trước, chỉ vì không quen nhìn gia hỏa này giả vờ giỏi hơn hắn mà thôi.
Tô Vũ lại hỏi tiếp chuyện ban nãy: “Có kẻ ở lại Mệnh giới à?”
“Là Thâm Uyên Hầu, ở đó hắn không chịu lực áp chế, hiện tại Thiên Uyên giới không còn ai, chắc chắn hắn sẽ không trở về, có lẽ còn muốn thử mượn sức Mệnh Hoàng…”
Tô Vũ gật đầu.
Mệnh Hoàng, thực lực của lão gia hỏa này không yếu!
Tô Vũ mơ hồ cảm thấy ông ta có chiến lực đỉnh phong, tuy rằng còn chưa nhìn thấy đạo của đối phương bởi Mệnh tộc rất thần bí.
“Mệnh Hoàng..”
Tô Vũ thì thầm rồi im lặng.
Khi sắp tiến vào thông đạo Nhân Cảnh, hắn bỗng nhiên nhướng mày, tay chộp về phía hư không, bàn tay khổng lô bao trùm mấy trăm dặm, một lát sau bàn tay bắt một người mang về.
Đại Chu vương nhìn thấy kẻ được Tô Vũ bắt về, là Chu Hạo.
Lúc này, cả người Chu Hạo thoạt nhìn tàn tạ, cậu mê mang nhìn Tô Vũ, rầu rĩ hỏi: “Vũ Hoàng bắt ta lại đây làm chỉ?
Tô Vũ nhìn cậu một hỏi, bật cười: “Quên mất ngươi.
Ngươi hoàn thành 360 nguyên khiếu nhanh đấy, mới chỉ qua hai tháng, sao không đi tìm ta?”
Lần trước hắn đã nói với Chu Hạo rằng khi mở ra 360 nguyên khiếu thì lại đến tìm mình.
Hơn nữa Tô Vũ còn cố ý để lại khiếu huyệt không truyền, đó là Thông Thiên khiếu, không ngờ cậu ta cũng đã hoàn thành.
Gia hỏa này nổ mấy lần rồi?
Kỳ thật Tô Vũ rất tò mò.
Chu Hạo đã khai 360 khiếu, Tô Vũ không biết cậu bị nổ mấy lần, có điều cũng không tiện hỏi.
Chu Hạo nghiêm mặt đáp: “Còn chưa giết được thiên tài Liệp Thiên Bảng, gần đây rất khó tìm được thiên tài trên chiến trường Chư Thiên, còn không có kẻ nào Địa bảng…”
Tô Vũ phì cười: “Thôi, gần đây các tộc ẩn núp cả rồi, rất khó tìm được thiên tài để giết, bình thường thôi”
Nghe cậu nói vậy hắn mới nhớ ra mình từng bảo cậu giết một vài thiên tài, muốn cậu có làm mới có ăn, kết quả cậu thật sự ở đây đây đợi thiên tài để giết, nhưng có vẻ chưa gặp được kẻ nào.
Hắn nhìn kỹ Chu Hạo.
không tồi, khai 360 nguyên khiếu, hiện tại thân thể đại khái đã đúc 30 lần.
Lần trước gặp cậu là hai tháng trước, lúc đó Chu Hạo đúc khoảng 25 lần, mới hai tháng trôi qua, gia hỏa này lại hoàn thành 5 đúc ư?
Tốc độ thực nhanh!
Tô Vũ không so với chính mình, hắn đúc thân nhanh là vì tiêu hao nhiều, hiện tại Chu Hạo muốn đạt được tài nguyên thì không đơn giản như Tô Vũ.
Dù sao hiện tại muốn giết cường giả vạn tộc cũng khó, hầu như tất cả đều trốn trong bổn giới.
Tô Vũ nhìn kỹ, cũng không biết hậu duệ Võ vương có liên hệ với đại đạo của Võ vương hay không.
Hắn cẩn thận nhìn Chu Hạo, mơ hồ thấy một sợi dây cực kỳ nhỏ huyền phù trên đầu cậu, thực sự nó rất rất nhỏ, nếu chưa khai Thiên môn, Tô Vũ tuyệt đối sẽ không nhìn thấy.
Hiện tại hắn đã có thể nhìn được chút bóng dáng.
Chu Hạo liên kết với đại đạo của Võ vương sao?
Hậu duệ của cường giả thì đều xảy ra tình huống này phải không?
Ví dụ như Đại Minh vương, Tô Vũ chưa nhìn kỹ, chẳng lẽ ông liên kết với đại đạo của Minh vương?
Đại Hạ vương liên kết với đại đạo Chiến vương?
Cũng không đúng, hẳn là có yêu cầu, tỷ như huyết mạch nông đậm hoặc là đại đạo phù hợp, như vậy mới có khả năng trời sinh truyền thừa đại đạo đối phương.
Gia hỏa Chu Hạo này phản tổ ư?
Tô Vũ đột nhiên nhìn về phía Đại Chu vương: “Đại Chu vương, lúc trước Chu Hạo vẫn luôn sinh tôn trong khu vực Đại Chu phủ các ngươi, ngươi biết hắn không?”
Đại Chu vương khẽ gật đầu: “Biết”
Lần này đến phiên Chu Hạo kinh ngạc, cậu nhìn Đại Chu vương, hơi hơi khom người, trong lòng cảm thấy kỳ quái.
Đại Chu vương biết ta sao?
Đại Chu vương giải thích: “Huyết mạch của hắn hình như có chút lai lịch nhưng tương đối xa xăm.
Ta ngoài ý muốn gặp hắn một lần, gia gia Chu Hạo hẳn là một vị Nhật Nguyệt cảnh, nhưng chết trận từ thời kỳ khai phủ.
Phụ thân và mẫu thân hắn vẫn luôn rèn luyện trong hoang nguyên Nhân Cảnh, sau đó ta không để ý, một thời gian sau thì cha mẹ hắn đều chết trận..”
“Ta có về một lần, từng gặp hắn, vốn định mang đi nhưng thấy hắn một mình đánh yêu thú ở nơi hoang dã thì đổi ý, có lẽ hắn thích hợp ở lại hoang nguyên hơn, cho nên chỉ để lại một ít ý chí lực, uy hiếp yêu thú cường đại không thể tới gần rồi không quan tâm nữa”
Tô Vũ ngoài ý muốn, ngươi gặp rồi thật à?
Còn để lại ý chí lực nhưng về sau bỏ mặc không quan tâm?
Chu Hạo bỏ lỡ cơ duyên ư?
Chương 2689: Gieo Hạt Giống Tốt.
Đại Chu vương thấy Tô Vũ nhìn mình thì ho nhẹ một tiếng, không hề giấu giếm, có gì nói đó: “Kỳ thật ta đã thấy rất nhiều hạt giống tốt.
Có người không thích hợp tập trung bồi dưỡng, nuôi thả sẽ tốt hơn, giai đoạn đầu cũng không cần vội, để Chu Hạo tự mình tôi luyện, nếu có thể bước vào Sơn Hải Nhật Nguyệt thì ta đây sẽ lại đi gặp hắn..”
“Người truyền lửa sẽ không mang tất cả hạt giống theo bên người, làm vậy sẽ không tốt”
Đại Chu vương lại nói: “Hạt giống tốt nên nuôi thả khắp nơi, ban đầu phải để bọn họ tự mình giao chiến, tự đánh ra tương lai”
Tô Vũ nghe vậy, nghĩ tới cái gì đó, hắn bỗng nói: “Ngươi ở Nhân Cảnh nhiều năm như vậy, thế hệ nào ngươi cũng đều khảo sát, ngươi từng khảo sát ai? Thế hệ trẻ ư?”
Đại Chu vương cười nói: “Không ít đâu, Chu Hạo coi như một người, ngoài ra còn có một vị chất tôn của Vạn Thiên Thánh, Vạn Minh Trạch.
Con trai Hạ Long Võ, Hạ Hổ Vưu.
Kể cả Lưu Hồng, Bạch Phong Đại Hạ phủ cũng nằm trong danh sách khảo sát của » ta “Còn Đại Tần phủ thì cũng có mấy cái mầm, nhưng không quá xem trọng”
“Đại Minh phủ thì thế hệ tuổi trẻ không nhiều người xuất sắc lắm, thế hệ trước thì có Vài vị..”
Đại Chu vương không hề giấu giếm, quả thật y đã khảo sát không ít thiên tài nhưng không mang về Đại Chu phủ, chuyện đó không cần thiết.
Tô Vũ đã hiểu: “Vạn Minh Trạch… bảo sao ta cảm thấy sau lưng hắn có Vĩnh Hằng, là ngươi hỗ trợ hắn ư?”
“Không”
Đại Chu vương giải thích: “Chỉ là dẫn đường một chút, để tự hắn phát hiện công pháp, ta sẽ không chủ động cung cấp bất cứ thứ gì, làm vậy không tốt, cũng quá rõ ràng.
Nếu sau này đối phương trở nên cường đại thì dễ tra ra nguồn gốc mà tìm được ta.
Với người truyền lửa, bảo mật thân phận là chuyện trọng yếu nhất.
Ta chỉ dẫn đường cho thiên tài, giúp bọn họ đi lên con đường nên đi”
Y không phụ trách cung cấp lợi ích, dù có thì cũng chỉ là nhập gia tuỳ tục, ví dụ như bên cạnh đối phương có lợi ích gì có thể lấy, y chỉ dẫn dắt, sẽ không chủ động cho người ta.
Tô Vũ thầm nghĩ trong lòng, đúng là keo kiệt, vậy mà còn nói đường đường chính chính như thế.
Tô Vũ không quan tâm Đại Chu vương đã làm gì, lúc này hắn đang nghĩ đến tổ tiên của Chu Hạo… Võ vương… thật ra có chút thú vị!
Rốt cuộc Võ vương có lưu lại hậu chiêu hay không?
Có lẽ… không có.
Dù sao Tô Vũ biết Văn vương để lại vài thứ, Nhân Hoàng cũng có, hậu duệ Ngục vương vô cùng cường đại, chỉ có Võ vương và Minh vương không để lại gì.
Võ vương còn ngang hàng với Văn vương.
“Nghe nói Võ vương biến mất từ sớm mà không phải sau này mới biến mất, vậy Võ vương có tìm được Văn vương hay không? Bọn họ cùng nhau chiến đấu ư?”
Tô Vũ nhìn Chu Hạo, ngón tay điểm đầu cậu, phương pháp 360 nguyên khiếu hiện lên trong đầu cậu.
Tô Vũ cảm thấy Chu Hạo không có thiên phú khai Thiên môn.
Nhưng đi thân thể đạo hoặc là chiến kỹ võ đạo thì Chu Hạo có đủ thiên phú, giờ phút này cậu còn chưa hoàn thành đúc thân, nhưng không sao, nếu Chu Hạo nhanh chóng hoàn thành 72 đúc vậy thì Lăng Vân cửu biến rất đơn giản, Tô Vũ không thiếu bảo vật.
Sơn Hải hợp nhất khiếu cũng đơn giản, cứ tự nhiên là có thể hợp.
Có lẽ có thể mau chóng tạo ra một tồn tại cường đại.
“Truyền cho ngươi chu thiên nguyên khiếu pháp”
Tô Vũ nói xong, Chu Hạo nhanh chóng cảm ngộ một phen, sau một lúc lâu, cậu ngập ngừng hỏi: “Vì sao chỉ có phương pháp vận chuyển 358 khiếu?”
Lân trước cho vị trí 359 khiếu.
Lần này lại thiếu đi một cái, chỉ có phương pháp vận chuyển của 358 khiếu huyệt.
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Pháp môn không được truyền quá dễ dàng, ta đã cho đến giới hạn rồi, nếu thêm một cái thì khác gì bản hoàn thiện.
Tự thí nghiệm hai lần là được, nhiều nhất là chỉ nổ một khiếu, có gì không ổn không?”
Quy tắc không cho phép viên mãn!
Tô Vũ không nói dối, hơn nữa chắc chắn Chu Hạo sẽ phải nổ một lần, bởi vì quy tắc khiến ngươi lựa chọn sai lầm, chọn 1 trong 2, nhìn như có 50% cơ hội chọn đúng, trên thực tế lần đầu tiên 100% sẽ thất bại.
Đây là kinh nghiệm của Tô Vũ!
Chu Hạo gật đầu, cậu nhanh chóng vận chuyển công pháp, không ngừng thắp sáng khiếu huyệt, Tô Vũ mặc kệ, dùng nguyên khí bao lấy mang theo cậu cùng bay về Nhân Cảnh.
Đại Chu vương cũng nhanh chóng đuổi kịp.
Xuyên qua thông đạo chư thiên, Chu Hạo đốt sáng lên 358 khiếu huyệt, còn lại 2 cái, cậu nhanh chóng lựa chọn một cái, ầm một tiếng, dưới mông tỏa ra một luông khói đen.
Đại Chu vương cổ quái nhìn thoáng qua Tô Vũ, vui lắm à?
Tô Vũ không quay đầu lại: “Tại quy tắc đấy, nhìn ta làm gì?”
Đại Chu vương đành phải gật đầu.
Vớ vẩn!
Hiện tại Tô Vũ vô cùng cường đại, tuy là có quy tắc nhưng nếu hắn truyền đủ thì cũng chẳng có vấn đề gì, quy tắc có thể vì chuyện nhỏ này mà trừng phạt hắn sao?
Dù trừng phạt, Tô Vũ tát một cái là xong chuyện!
Rõ ràng là gia hỏa này cố ý!
Tô Vũ ném một ít củ sen cho Chu Hạo: “Ăn đi, để khôi phục thương thế, nhanh chóng hoàn thành công pháp.
Hình như ngươi là hậu duệ Võ vương, ta cảm thấy 72 đúc không thành vấn đề, lão tổ tông nhà ngươi cũng là Chiến Giả thân thể cường hãn, hẳn là ngươi cũng vậy”
Nghe vậy, Chu Hạo còn chưa nghĩ gì, trong khi đó Đại Chu vương lại giật mình: “Hắn là hậu duệ của Võ vương?”
Không có khả năng!
Tô Vũ không quay đầu lại, lãnh đạm hỏi: “Có vấn đề gì không? Hậu duệ Võ vương thì làm sao? Võ vương cưới một đống đạo lữ, có mấy hậu duệ thì kỳ quái lắm à?”
“Không phải.”
Đại Chu vương vội vàng giải thích: “Ý ta là khi triều tịch đầu tiên kết thúc, hậu duệ Võ vương gần như đều chết sạch, ta cho rằng chỉ mạch Võ vương đã bị diệt sạch, không ngờ vẫn còn một mạch truyền thừa.
Vài lần triều tịch trước không phát hiện ra”
Theo lý thuyết chỉ mạch Võ vương rất mạnh, sao từ lần triều tịch thứ 2 đến thứ 9 lại không có một chút động tĩnh nào?
Chi mạch Minh vương thì vẫn còn động tĩnh, không thì ai biết Đại Minh vương là hậu duệ Minh vương.
Chi mạch Chiến vương là Hạ gia cũng luôn cường đại đến bây giờ.
Còn chi mạch Võ vương thì Đại Chu vương cho rằng đã hoàn toàn diệt sạch, phải biết rằng dù là mạch Cung vương thì cũng có Hà Đỏ khá nổi danh.
Tô Vũ cười nói: “Mấy triều tịch trước không có bóng dáng mạch Võ vương sao?”
“Không có”
“Vậy có thể là còn chưa trưởng thành thì đã bị diệt”
Tô Vũ quay đầu nhìn về phía Chu Hạo, không quá để ý: “Nếu gia hỏa này bị ta giết từ lần đầu tiên đối chiến cùng ta thì cũng xong đời, một Thiên Quân cảnh cường đại một chút thì có thể liên tưởng đến hậu duệ Võ vương không?”
Đại Chu vương khẽ gật đâu, điều này cũng đúng.
Chết từ thời kỳ nhỏ yếu thì dù yêu nghiệt đến mức nào cũng sẽ không có ai để ý.
Tô Vũ vừa bay vừa nói: “Không nói nữa, hậu duệ Võ vương hay hậu duệ Minh vương thì đều như nhau, chỉ là vạch xuất phát cao hơn một chút, sau này vẫn phải xem chính mình?
“Chu Hạo, ngươi sớm hoàn thành đúc thân đi, không có tài nguyên thì đi đòi Đại Chu vương”
Đại Chu vương im lặng, vì sao lại là ta?
Ta không phụ trách nắm giữ tài nguyên.
Tô Vũ tiếp tục nói: “Ngoài ra, Nhân tộc còn 3 vị vô địch không có tin tức, 3 vị kia đi đâu?”
Hắn tính ra Nhân tộc thiếu 3 vị vô địch.
Không chỉ là 43 người, phải là 46 người mới đúng.
Chu Thiên Đạo và Hạ Hầu Gia cũng sắp chứng đạo, Tô Vũ không tính bọn họ, chờ binh khí đúc xong rồi tính.
Vậy 3 vị còn lại đã đi đâu?
Những người khác không để ý, thiếu 3 vị vô địch cũng không phải việc nhỏ, nhưng mấy năm nay nghe đồn cũng có vô địch chết ở tiểu giới, thậm chí có dị tượng hiện ra, có lẽ mọi người cảm thấy có kẻ đã chết.
Tô Vũ cảm thấy không có khả năng là đã chết.
Quả nhiên nghe Tô Vũ hỏi vậy, Đại Chu vương liền đáp: “Ba vị kia đều là sau này mới chứng đạo, mấy năm trước, ta an bài cho bọn họ ngụy trang đã chết trận, rồi bày ra một ít mê trận khiến mọi người nghĩ lầm là chưa chết, chờ sau này Nhân tộc xảy ra chuyện, cẩn thận tra lại thì sẽ cảm thấy bọn họ đã chết thật, đây chỉ là chiêu uy hiếp vạn tộc mà thôi”
Tóm lại chính là khiến kẻ khác không rõ kẻ đó đã chết hay chưa.
Chương 2690: Ngươi Muốn Giết Ta, Ta Cũng Muốn Giết Ngươi!
Tô Vũ cạn lời, bèn hỏi: “Hiện tại mấy vị Vĩnh Hằng đó đang ở đâu?”
Đại Chu vương ho nhẹ một tiếng: “Ở trong tiểu giới, trong tiểu giới còn có một ít Nhân tộc, không phải đa thần văn mà mọi người âm thầm bồi dưỡng, đó chỉ là ngụy trang thôi”
“Tiểu giới nào?”
“Hỏa Trư giới”
Đại Chu vương giải thích: “Tộc này yếu nhất cũng ngu nhất.
Còn đối địch với Nhân tộc.
Đại tộc chướng mắt, Nhân tộc chỉ coi như heo thường mà giết.
Đi ngang qua còn lười xem nhiều.
Đại chiến bùng nổ, đại tộc sẽ không đẩy giới này xuất chiến, bọn chúng mạnh nhất chỉ là Sơn Hải, Nhật Nguyệt cũng khó tìm… Vạn giới coi như nơi này không tồn tại”
Mấu chốt là không phải phe Nhân tộc, nếu không khi Nhân tộc thua, tộc này cũng sẽ bị xử lý.
Chủ yếu là đối phương không theo phe Nhân tộc, dù vạn tộc thắng có lẽ cũng lười nhìn nhiều nơi này, cùng lắm là cho Nhật Nguyệt đi chấn nhiếp quản lý một phen.
“Ba vị đều ở đó?”
“Đều ở đó cả”
Đại Chu vương giải thích: “Tách ra cũng không tốt, tập trung bên nhau, ba người giám sát lẫn nhau thì sẽ không làm phản.
Một khi Nhân tộc chiến bại, ba người bọn họ thực lực yếu ớt, đều không phải chứng đạo ở Nhân Cảnh, Nhân Cảnh bị hủy không ảnh hưởng lớn đến bọn họ nên vẫn còn hy vọng tồn tại, triều tịch thứ 10 thất bại, có lẽ sẽ vẫn còn triều tịch thứ 11..”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Cũng có đạo lý.
Vậy tiếp tục ở lại đó đi, ba vị Vĩnh Hằng yếu ớt cũng chẳng làm nên trò trống gì, giữ lại chút môi lửa đi.
Nhân tộc mà chiến bại thật, không chừng bọn họ sẽ là cơ hội”
Đại Chu vương nhẹ giọng nói: “Nhưng ta cảm thấy triều tịch này có hy vọng thắng”
“Có sao?”
Tô Vũ cười nhạo: “Thượng giới có ít nhất 60 – 70 vị Hợp Đạo vạn tộc, nếu những năm qua lại tăng thêm thì sao, có lẽ là phải hơn trăm.
Chúng ta có bao nhiêu? Còn không phải là Nhân tộc triều tịch trước tự mình gây ra sao”
Đại Chu vương không có lời gì để nói.
Tô Vũ lại nói: “Có lẽ Bách Chiến vương còn chưa chết, không bị phong ấn thì là đã làm phản, ngươi cảm thấy xác suất làm phản là bao nhiêu?”
“Không lớn”
Đại Chu vương vẫn cảm thấy Bách Chiến vương không làm phản, y nhanh chóng nói:
“Hắn không phải loại người như vậy, hơn nữa đám đồ cổ triều tịch trước cũng không phải ngu ngốc, Bách Chiến vương… Nếu không chết, vậy có khả năng đã bị trấn áp”
Tô Vũ gật đâu: “Có thể trấn áp hắn thì chứng tỏ vạn tộc che giấu rất sâu, dù là hắn bị người ám toán thì cũng có chiến lực tiếp cận chủ nhân quy tắc.
Hay là chỉ mạch Ngục vương vẫn còn cường giả rất lợi hại tồn tại?”
Có khả năng, bởi Tây vương phi còn mạnh như vậy.
Hàn huyên vài câu, Tô Vũ và Đại Chu vương đã đi tới Vũ Hoàng phủ.
Tân thánh địa đã được kiến tạo hoàn thành.
Giờ phút này, ở trong song thánh phủ nguyên bản có một tòa cung điện thật lớn đứng lặng ở đó, có không ít binh sĩ canh gác nghiêm ngặt, trên thực tế bọn họ chỉ là vật bài trí, không có tác dụng quá lớn.
Cường giả mà đột kích có thể một tát đập chết cả đám.
Thiên Đúc vương dẫn theo vô số Đúc Binh sư Nhân tộc đúc binh ở đây, bọn họ làm việc khí thế ngất trời.
Tô Vũ vừa đến, hai bóng người nháy mắt xuất hiện, Chu Thiên Đạo tươi cười đầy mặt nói: “Vũ Hoàng trở về, vậy coi như thánh địa đã hoàn thiện”
“Phủ chủ khách khí”
Tô Vũ cười nói: “Chúng ta đều là người quen cũ, đừng khách khí như vậy, quá khách khí làm ta cảm thấy không tự nhiên, người không quen thuộc thì mới cần phải khách khí, Đại Chu vương thấy đúng không?”
Đại Chu vương không hé răng, lại cà khịa ta à?
Ta còn chưa đủ khách khí với ngươi sao?
Gia hỏa Tô Vũ này suốt ngày tìm cách bắt lỗi mình!
Tô Vũ không quan tâm đến y, hắn chỉ hỏi: “Đúc binh đến đâu rồi?”
“Rất thuận lợi”
Chu Thiên Đạo vui vẻ báo cáo: “Cũng không tệ lắm, binh khí của 14 vị trấn thủ thay thế bổ sung đều đã đúc xong”
Tô Vũ gật đầu “Bảo Thiên Đúc vương tăng ca thêm giờ, còn cần thêm một chút binh khí phù hợp đặc thù ngũ hành nữa, Ngũ Hành tộc sẽ ra 8 vị Vĩnh Hằng, ngoài ra Thực Thiết tộc và Hống tộc cũng phải chuẩn bị một ít, phải mau chóng chuẩn bị cho tốt”
“Rõ* Chu Thiên Đạo nhận lệnh, Hạ Hầu gia vẫn bình tĩnh đứng bên cạnh đợi.
Chờ Chu Thiên Đạo nói xong thì y mới mở miệng: “Vũ Hoàng, Bạch Phong nói ngài có rất nhiều Thiên Hà cát, lần trước cha ta đưa tặng thức hải bí cảnh cho Vũ Hoàng… Ý ta là muốn xin mỡ thức hải bí cảnh giúp Văn Minh Sư trở nên cường đại, nhưng hiện tại chủ yếu là khuyết thiếu vật tư, Vũ Hoàng, ngài xem…”
Tô Vũ phì cười. “Ta suýt nữa đã quên mất chuyện đó, được rồi, ngươi mở ra đi.
Ta có rất nhiều Thiên Hà cát không dùng đến, đối với Văn Minh Sư bình thường hiệu quả hẳn là không tệ”
Hạ Hầu gia cười tủm tỉm gật đầu, vẫn không quên nhướng lông mày khiêu khích nhìn về phía Chu Thiên Đạo.
Đấu với ta à?
Cái này gọi là mưu cầu phúc lợi cho Văn Minh Sư, không chỉ như vậy, nhìn xem ta vừa nhắc đến ai, Bạch Phong – lão sư của Tô Vũ đang ở Đại Hạ phủ ta.
Chỗ ngươi có ai không?
Tô Vũ thấy hết một màn này thì hơi buồn cười, hắn hắng giọng một tiếng, đoạn nói:
“Hai vị cũng nên chuẩn bị để chứng đạo đi”
“Hiện tại Nhật Nguyệt hoàn toàn không đủ dùng.
Nhân lúc vẫn còn quy tắc chư thiên thì hãy giết nhiều cường giả một chút, như vậy thì có thể đạt được quy tắc ban thưởng để cường hóa chính mình.
Bằng không khi đại chiến kết thúc, chuyển sang tác chiến với cường giả thượng giới thì các ngươi sẽ rất khó có cơ hội giết được địch”
“Rõ* Hai người liếc nhìn nhau, đều gật đầu.
Cũng đúng, thực lực vẫn rất quan trọng.
Thực lực hiện tại không đủ dùng.
Không có thực lực thì làm đại tổng quản Vũ Hoàng phủ thế nào, muốn trở thành Văn vương tiếp theo kiểu gì, Văn vương chính là tồn tại có chiến lực cực mạnh, cho nên chiến lực mới là căn bản.
Tô Vũ vừa nói chuyện vừa đi theo hai người đến tân thánh địa.
Cung điện rộng lớn đứng lặng giữa không trung, có vài phần khí thế huy hoàng.
Tô Vũ không xem nhiều, hắn trực tiếp tiến vào đại điện, đại điện cực kỳ trống trải, ð trung ương là một tòa bảo tọa hoàng kim thật lớn.
“Tục!
Tô Vũ chửi thầm trong lòng, kim sắc đẹp lắm à?
Khó coi muốn chết!
Hạ Hầu gia và Chu Thiên Đạo chắc là sẽ thích, mà Tô Vũ thì không, hắn cảm thấy kim sắc quá tục, mà thôi, không cần soi mói quá, dù sao hắn cũng không đến đây nhiều.
“Ngồi đi”
Tô Vũ ngồi xuống vị trí của mình, mấy người Đại Chu vương cũng lục tục ngồi xuống.
Chu Hạo tự giác chạy ra ngoài đại điện ngồi xếp bằng tu luyện.
Tô Vũ nhìn về phía ba người, hắn mở miệng: “Lần này ta dung đạo thành công, vạn tộc đều biết, bọn họ chắc sẽ không mặc kệ chuyện này.
Ở trong mắt vạn tộc thì số lượng Hợp Đạo của bọn họ không ít, chưa chắc đã sợ chúng ta, chỉ là không muốn cá chết lưới rách với chúng ta mà thôi”
“Thượng giới mở ra thì bọn họ sẽ tổn thất ít hơn, thậm chí không cần tổn thất cũng có thể giải quyết Nhân tộc”
“Nhưng bọn họ sẽ không để chúng ta tiếp tục phát triển, duy trì cân bằng là cần thiết”
Tô Vũ cười hỏi: “Đại Chu vương, nếu ngươi là đám người Thiên Cổ, kế tiếp sẽ làm gì?”
Đại Chu vương ngẫm nghĩ rồi nói: “Thứ nhất, thúc đẩy việc thượng giới mở phong bế trước, đây là điểm mấu chốt”
“Thứ hai, liên hệ Tử Linh giới vực, nghĩ cách giải quyết Hồng Mông tướng quân”
“Thứ ba, tìm cơ hội chém giết 1 – 2 vị Hợp Đạo của chúng ta, suy yếu thực lực chúng ta, ngoài ra còn có thể uy hiếp vài vị Hợp Đạo không tham chiến”
“Thứ tư, cực lực mượn sức vài vị Hợp Đạo trung lập”
Tô Vũ gật đầu: “Không sai.
Vạn tộc chắc chắn cũng nghĩ như vậy, lúc trước Tử Linh giới vực biến động kỳ thật cũng có quan hệ với bọn họ, đám người liên hệ với Thiên vương đều đã bị chúng ta giải quyết, nên hẳn là bọn họ còn chưa rõ tình hình”
“Đám người Thiên Cổ muốn suy yếu thực lực chúng ta thì ta cũng muốn suy yếu thực lực bọn họ.
Mấy đại cường giả nội tình thâm hậu, Vĩnh Hằng đông đảo, dù 1 – 2 người không phải là đối thủ của Hợp Đạo, nhưng nhiều thì vẫn có thể chống cự Hợp Đạo”
Tô Vũ phân tích: “Phượng, Long, Vượn, Minh, thực lực mấy tộc đó không bằng 3 đại tộc, nội tình cũng không bằng.
Thiên Cổ muốn tìm cơ hội giết người của chúng ta thì ta cũng muốn tìm cơ hội giải quyết mấy tộc này”
“Hơn nữa động tĩnh phải nhỏ”
Tô Vũ nhìn quanh đại điện một vòng, đoạn nói: “Cho nên mục tiêu tiếp theo là chờ trấn thủ thay đổi xong, ta sẽ đến Tử Linh giới vực một chuyến, Nhân Cảnh phải nhờ Đại Chu vương phí tâm rồi”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Vạn Cổ Đại Đế [Dịch] Vạn Cổ Đại Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Van-Co-Dai-De-Truyen-Audio.jpg)
![[Dịch] Ta Lấy Thần Minh Làm Thức Ăn [Dịch] Ta Lấy Thần Minh Làm Thức Ăn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Ta-Lay-Than-Minh-Lam-Thuc-An-Audio-Truyen.jpg)
