[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 522 : Đối Thủ Khó Chơi. (c2606-c2610)
❮ sautiếp ❯Chương 2607: Đối Thủ Khó Chơi.
Tiên giới.
Thiên Cổ cau mày nhìn về phía Phù vương vừa trở về không lâu, lão bất an trầm giọng nói: “Tinh Vũ phủ đệ có biến cố, có thể là Tô Vũ đã đi vào!
Chẳng lẽ đi bằng thông đạo Tử Linh giới? Tử Linh giới có thông đạo đi thông tầng 7… Ngươi đã gặp Đông Thiên vương, Đông Thiên vương nói như thế nào?”
Phù vương vội đáp: “Lão sẽ an bài người giải quyết Hồng Mông trước, sau đó tính sau! Không diệt trừ Hồng Mông thì sợ là khó có thể đối phó Tô Vũ, ý Đông Thiên vương là khi hắn đối phó Hồng Mông, hy vọng chúng ta có thể xuất lực! Trong ngoài giáp công, không cho Hồng Mông bất cứ cơ hội nào!”
Y lại nói: “Đông Thiên vương còn nói, trong Tứ vương vẫn có người duy trì Nhân tộc, lão không thể tùy tiện ra tay, tránh khiến Tứ vương rung chuyển”
Thiên Cổ cau mày: “Ta biết một chút về chuyện này, lúc trước trong Tứ vương có hai vị duy trì Nhân tộc, sau đó hẳn là có một vị thay đổi lập trường, hiện giờ có lẽ chỉ mình Nam vương còn đang kiên trì.
Nam vương… Đông Thiên vương không nói sẽ liên hệ hai vị vương khác giải quyết Nam vương ư?”
“Lão không nói.”
Phù vương lắc đầu: “Có lẽ vẫn còn chút cố ky, hoặc là có ý tưởng khác”
Thiên Cổ thở dài, lão hiếm khi làm vậy, nhưng không hiểu sao giờ phút này lão mơ hồ cảm thấy bất an!
Rốt cuộc nơi nào đã xảy ra vấn đề?
Hiện tại thế lực của Tô Vũ không yếu, nhưng muốn tấn công các đại giới thì vẫn còn chưa đủ.
Lão nhìn phương xa, vừa rồi lão cũng cảm nhận được ánh đao, lão không biết ánh đao ấy do ai tạo ra, nhưng mà nó thật sự rất cường đại.
Nó thẩm thấu ra từ Tinh Vũ phủ đệ!
Rốt cuộc là có người đang đại chiến, hay là có ai kích phát cấm chế dẫn tới?
Lần triều tịch thứ 10 này, Nhân tộc yếu nhất, không ngờ nửa đường lại xảy ra biến cố lớn, khiến Thiên Cổ nhất thời cũng cảm thấy bàng hoàng.
Còn may dựa theo an bài hiện tại thì bọn họ đang chiếm cứ ưu thế ở Tử Linh giới.
Thượng giới sắp mở ra cũng chiếm ưu thế tuyệt đối.
Tuy ở hạ giới bây giờ thì nằm ở thế hạ phong, nhưng chưa chắc đã không thể tái chiến, nếu tụ tập tất cả đồ cổ, kể cả Vĩnh Hằng, khai chiến với liên minh Nhân tộc, dù Nhân tộc có thêm mấy vị Hợp Đạo thì cũng không thành vấn đề.
Vài ba Vĩnh Hằng không đánh lại một vị Hợp Đạo, vậy 10 người 20 người thì sao?
Xét về số lượng Vĩnh Hằng thì vạn tộc vẫn cường đại hơn nhiều.
Nhưng nếu làm thế thì các tộc sẽ tổn thất quá lớn, đánh Nhân tộc xong, các tộc cũng vô lực tái chiến.
Cho nên mọi người đều đang chờ đợi thượng giới mở ra, dùng cái giá nhỏ nhất hủy diệt Nhân tộc.
Thiên Cổ hít sâu một hơi: “Thôi, chờ xem Mệnh tộc đáp lại thế nào.
Hình như Vô Mệnh có tầm tư khác, mãi không đưa ra đáp án minh xác với các Ị?
tộc Đó cũng là một vị Hợp Đạo!
Hơn nữa còn là người hiếm hoi có thể liên hệ thượng giới, Mệnh tộc mà ra tay thì sẽ có thể tiêu hao lực lượng quy tắc.
Mệnh giới rất quan trọng!
Bởi vì bất cứ cường giả nào từ thượng giới đi xuống đều sẽ bị áp chế, trừ Nhân tộc.
Nắm giữ Mệnh giới, đây là một tồn tại thực đáng SỢ.
Không phải vạn tộc chưa từng nghĩ đến việc bảo Mệnh tộc rời đi, nhưng chủng tộc này không yếu, Thiên Uyên tộc chỉ là một chi phân ra từ đối phương mà thôi, Mệnh giới vẫn luôn bảo trì trung lập, diệt chủng tộc này cần phải trả cái giá không nhỏ.
Những năm qua, chín lần triều tịch trước, Mệnh tộc đều trung lập, chẳng lẽ lần này…
Thiên Cổ nhíu mày suy nghĩ, nhưng lão cảm thấy không có khả năng, Vô Mệnh không ngớ ngẩn đến mức ấy chứ, tuy Nhân tộc đang chiếm ưu thế, nhưng không có nghĩa là bọn họ thật sự có thể giành chiến thắng cuối cùng.
Lão xoa trán, đây là thời điểm mà Thiên Cổ bực bội nhất trong những năm gần đây.
Gia hỏa Tô Vũ kia chạy tới Tinh Vũ phủ đệ, chỉ e thực lực sẽ tăng lên một đoạn dài.
Nếu là vậy thì quá phiền toái!
Nhân cảnh.
Đại Chu vương không có tâm tư chú ý điều gì khác, bởi vì trước người y vừa xuất hiện một con chó, con chó kia đột ngột lao ra từ hư không, sau đó bất chợt đứng khựng lại.
Mọi chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt!
Những người khác gần như không nhìn thấy bóng dáng con chó ấy.
Nhưng Đại Chu vương lại nhìn thấy.
Đó là một con chó trắng nhỏ có vẻ rất bình thường, cảm giác còn hơi suy yếu.
Có điều…
Giờ khắc này, bị con chó kia nhìn thoáng qua, không hiểu sao Đại Chu vương lại mơ hồ cảm thấy rất áp lực.
Tiểu Bạch Cẩu liếc nhìn Đại Chu vương một cái rồi thôi, nó không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn trời, hình như Tô Vũ không sao cả, nhưng hắn đã vận dụng giọt tỉnh huyết phong ấn thứ hai của nó.
Hẳn là đã giết đối thủ!
Nếu vậy thì nó không cần đi nữa, nó còn phải giữ nhà.
Nhưng nó nhìn thấy một người, một người thú vị.
Tiểu Bạch Cẩu lại cúi xuống nhìn Đại Chu vương một hồi, sau đó chớp chớp mắt, nhanh chóng biến mất, nó phải về nhà trông cửa, không có hứng thú tám chuyện với đối phương.
Đại Chu vương nhẹ nhàng thổ ra, vội truyền âm hỏi: “Tiền bối, Tô Vũ xảy ra chuyện ư?”
“Không sao!”
Dứt lời, Tiểu Bạch Cẩu đã tiến vào thác nước thời gian!
Đúng vậy, nó trực tiếp đi vào!
Trong khi Thư Linh cùng Trà Thụ lúc trước là được Tô Vũ mang vào, dùng lực lượng thời gian sách triệt tiêu ảnh hưởng cọ rửa của thác nước, mà Tiểu Bạch Cẩu lại trực tiếp ra vào!
Nó có thể ra ngoài!
Cũng có thể nhẹ nhàng trở về.
Lúc trước Tô Vũ còn không biết điều này.
10 vạn năm qua, không có ai từng gặp Tiểu Bạch Cầu, hiển nhiên, nó cũng không có ý định ra ngoài.
Đại Chu vương nhìn thác nước thời gian biến mất, hơi cau mày, Tô Vũ lại làm gì?
Tiểu Bạch Cẩu đột ngột chạy ra có thể là vì Tô Vũ đã gặp phiền toái gì đó, nhưng còn chưa rời đi thì nó đã chạy trở về, xem ra Tô Vũ đã giải quyết phiền phức xong xuôi.
“Tinh Vũ phủ đệ… Ánh đao..”
Đại Chu vương ngẩng đầu nhìn bầu trời, hơi cau mày, nói thật, gia hỏa Tô Vũ này không phải Nhân Chủ trong lý tưởng của y.
Quá mức ích kỉ, quá mức bá đạo và tự phụ.
Hắn không nghe lời kiến nghị của bất cứ kẻ nào!
Duy ngã độc tôn!
Tính cách như vậy làm đế vương khai thiên tích địa thì được, nhưng hiện tại không phải là thời đại như thế, đây là vị Nhân Chủ thứ 11,10 vị tiền nhiệm bao gồm cả Nhân Hoàng và 9 vị Nhân Chủ, 9 vị kia đều ở trong phạm vi có thể khống chế, hoặc là không thể khống chế nhưng mọi người đều biết bọn họ muốn làm gì, chỉ có Tô Vũ… Hắn giống Nhân Hoàng nhất!
Vị Nhân Hoàng sáng lập giang sơn chư thiên của Nhân tộc!
Ngươi không biết ngài ấy muốn làm gì, không biết trong lòng ngài ấy nghĩ cái gì, ngài ấy sẽ không quan tâm ngươi như thế nào, ngươi nói ngài ấy cũng chưa chắc đã nghe, trong các lần triều tịch chi biến trước, không có ai như vậy!
Bởi vì những Nhân Chủ khác gần như đều được bảo hộ ngay từ đầu, được nội bộ lựa chọn.
Những Nhân Chủ đó sẽ nghe lời trưởng bối, nghe lời lão nhân.
Ị?
“Ha! zz “Không biết là phúc hay họa!”
Đại Chu vương thở dài, y thật sự không biết.
Y vốn tưởng rằng Tô Vũ sẽ ngừng nghỉ một chút, hoặc là thừa dịp hòa bình khó có được này đi cường hóa chính mình, kết quả Tô Vũ lại chạy lung tung khắp nơi.
Tỉnh Vũ phủ đệ, cũng đúng, bên đó chính là địa phương tốt để tu luyện.
Có lẽ là hắn đi tìm bảo vật mà thôi.
Y không cần nghĩ nhiều!
Hắn không chết là được.
Bất quá hôm nay khí vận Nhân tộc dao động vài lần, y cảm nhận được Đại Chu ấn của y bị điều động khí vận ít nhất ba lượt, cũng không biết Tô Vũ đang làm gì.
Đại Chu vương lộ vẻ uể oải, ta đã gặp phải đối thủ rồi!
Còn là một đối thủ vô cùng khó chơi!
Chương 2608: Bắc Thiên Vương.
Cùng lúc đó.
Tử Linh giới.
Trong một lãnh thổ cách Đông vương vực vô cùng xa XÔI.
Có ba tòa đại điện khổng lồ, vô số Tử Linh đi lại, vô cùng bận rộn.
Bắc vương vực.
Bắc vương phủ.
Một vị cường giả đầu đội vương miện màu đen, chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía không trung tối tăm, ánh mắt ngưng trọng.
Đông Thiên vương đã chết!
Lão bị giết!
Nhưng là ai đã giết?
Tứ Đại Thiên vương đều là tuyệt thế cường giả.
Năm xưa khi Nhân tộc nhất thống chư thiên, chém giết một vài cường giả không nghe lời, sau đó Tứ vương thần phục.
Hơn nữa bọn họ đều có thực lực cường đại, cho nên Nhân tộc không chém tận giết tuyệt mà là sắc phong bọn họ, cho bọn họ chấp chưởng Tử Linh giới.
Nào ngờ, một Nhân tộc bá quyền lại dần dần suy Sụp xuống suốt mười vạn năm.
Hoàng đình biến mất, nhờ thế mà tứ đại Thiên vương vô cùng tiêu dao, không người khống chế, từ đó mới nảy sinh ra lòng phản bội.
Phản bội Nhân tộc cũng là vì không cho Nhân tộc cơ hội quật khởi lần nữa, bọn họ không muốn làm kẻ dưới quyền, ngày ngày phải nhìn sắc mặt Nhân Hoàng Nhân vương mà hành động.
Đông Thiên vương tọa trấn gần Trấn Linh vực, cũng là địa phương phản kháng rõ ràng nhất.
Nhưng hiện tại lão đã chết.
Tử Linh giới không có động tĩnh đại chiến nào lớn, Hồng Mông đã giết Đông Thiên vương ư?
Hồng Mông có thể giết Đông Thiên vương sao?
Hay xuất hiện biến cố nào khác?
Bắc vương còn đang suy nghĩ, bỗng có một vị Hầu mặc áo giáp bước vào, trầm giọng nói: “Thiên vương, Đông vương vực bên kia có tin tức truyền tới!”
Bắc vương cúi đầu nhìn hắn, đại tướng liền bẩm báo: “Trước đó Đông vương phủ vừa xảy ra đại loạn! Lam Sơn Hầu suất lĩnh Lam Sơn Vệ phản bội Đông vương phủ, đánh chết Nguyệt Minh Hầu, sau đó, toàn bộ cường giả Đông vương phủ đuổi giết, nghe nói Lam Sơn Hầu nói là phụng lệnh Nhân Chủ, thoát ly Đông vương vực, trở về dưới trướng Nhân Chủ!”
“Nhân Chủ?”
Bắc vương cau mày, vội hỏi: “Nhân Chủ nào?”
“Nhân Chủ trong triều tịch lần này!” Đại tướng bổ sung thêm: “Tô Vũ!”
“Tô Vũ?”
Bắc vương lẩm bẩm: “Ta đã từng nghe tới cái tên đó.
Nhưng… Nghe nói chỉ là một thiếu niên mới hơn 20 tuổi, cái gọi là Nhân Chủ hình như cũng chỉ là nhờ vài Nhân tộc thấy hắn và trấn thủ có quan hệ không tồi nên đẩy lên, để liên minh với trấn thủ, có phải kẻ này không?”
Ị?
“Đúng vậy Đại tướng trả lời: “Bản thân người này không quá mạnh, nhưng có thể cắn nuốt tỉnh huyết để tang cường thực lực chính mình, chiến lực… Có đôi khi có thể đạt tới Hợp Đạo!”
“Dựa vào ngoại lực đạt tới Hợp Đạo thì chắc chắn không có khả năng đối phó với Đông Thiên vương!”
Bắc vương cau mày, rốt cuộc Đông Thiên vương chết như thế nào?
Thế cục trở nên khó xem thấu!
Đang nghĩ ngợi, ông ta chợt nhíu mày, lạnh lùng nói: “Không mời tự đến, tự tiện xông vào lĩnh vực của bổn vương, muốn chết sao?”
“Bắc vương thật lãnh khốc vô tình…”
Một tiếng cười khẽ vang lên.
Trong nháy mắt, một hắc ảnh hiển hiện, đó là một nữ nhân mặc hắc y, tiếng cười thâm thúy: “Bắc vương, lâu rồi không gặp!”
Bắc vương lãnh đạm nói: “Tây vương phi, ngươi không ở Tây vương phủ, chạy tới chỗ ta làm gì?”
Tây vương phi!
Đại tướng khẽ biến sắc, hơi khom người, nhanh chóng rời đi.
Tứ Đại Thiên vương, lúc trước Nam vương và Tây vương đều ủng hộ Nhân tộc, Bắc vương thái độ không rõ, Đông Thiên vương phản đối Nhân tộc, nhưng sau lân triều tịch trước, thái độ Tây vương liền thay đổi.
Nghe nói có quan hệ không nhỏ với vị Tây vương phi này!
Tây vương trở thành người kiên định chống lại, phản đối Nhân tộc quật khởi!
Đại tướng vừa rời đi, trong đại điện chỉ còn lại hai người.
Đều rất cường đại!
Tây vương phi cười thâm sâu: “Bắc vương, Đông Thiên vương đã chết, ngươi biết không?”
Bắc vương lạnh lùng nói: “Bổn vương không mù!”
“Có thể là bị Nhân tộc giết chết”
Tây vương phi nhẹ giọng nói: “Bắc vương, hiện giờ Đông Thiên vương đã chết, tiếp tục như vậy thì sẽ xảy ra vài chuyện phiền toái, lần này ta tới tìm Bắc vương là để thương lượng xem có nên liên thủ giết chết Nam vương hay không!”
“Giết Nam vương?”
Bắc vương nhìn ả, hờ hững đáp: “Dã tâm của ngươi không nhỏ, giết Nam vương xong, ngươi lại liên thủ cùng Tây vương giết ta để nhất thống Tử Linh giới này?”
“Sao có thể chứ!”
Tây vương phi u oán: “Ta chỉ là nữ tử yếu đuối, Bắc vương lại rất cường đại, huống chỉ chúng ta liên minh mới có thể trấn áp Tử Linh giới vực, sao lại nội chiến với nhau, khiến Tử Linh giới rối loạn làm gì.
Đông Thiên vương đã chết, ta lo rằng Nhân tộc sẽ đối phó với Bắc vương, mà Nam vương vẫn luôn cứng đầu ương ngạnh… Tự mình làm bá chủ không tốt sao? Sao cứ phải làm chó cho Nhân tộc?”
Bắc vương lạnh lùng nói: “Được rồi! Yên tâm đi!
Đông Thiên vương chết cũng tốt, hắn chết rồi, chúng ta tự nhiên sẽ cường đại hơn! Kẻ có thể giết Đông Thiên vương không có nghĩa là có thể giết chúng ta! Cứ xem thế cục đã rồi tính!”
“Bắc vương, sao ngươi cứ do dự không quyết đoán như vậy?”
Tây vương phi tiếc hận: “Nếu không phải thái độ ngươi vẫn luôn không rõ ràng, đáng lẽ phải sớm liên hệ Đông Thiên vương chém giết Nam vương, vậy thì Tử Linh giới đã thái bình từ lâu rồi! Khi đó, nếu ngươi kiêng kị ta và Tây vương, ngươi cùng Đông Thiên vương liên thủ cũng có thể áp chế chúng ta… Sao phải biến thành thế cục hiện tại?”
Dứt lời, Tây vương phi lại nói: “Bắc vương, ta biết ngươi lo lắng ta và Tây vương liên thủ bẫy ngươi, kỳ thật bọn ta không cần thiết làm thế, nói thẳng ra thì ta cũng không chịu nổi nữa, ta cần phải rời khỏi Tử Linh giới vực.
Nếu không, ta sẽ hoản toàn hóa thành Tử Linh, chỉ sợ ta phải đến Tử Linh thiên hà một chuyến!”
Bắc vương lạnh lùng nhìn ả: “Đi ư? Ngươi nói đi mà có thấy ngươi rời đi đâu! Nếu thật sự muốn đi thì cũng phải chờ thượng giới mở ra! Ngươi ngủ đông ở nơi đây nhiều năm, không phải là đang chờ thượng giới mổ ra sao?”
“Bắc vương thật tỉnh ý, nhưng đó là lúc trước, hiện tại thế cục đã khác rồi!”
Tây vương phi thở dài: “Nhân tộc chiếm cứ ưu thế ở sinh linh giới! Đám phế vật Thiên Cổ trơ mắt nhìn Nhân tộc quật khởi, hiện giờ bị bắt co đầu rút cổ trong bổn giới, tiếp tục như vậy, Nhân tộc sẽ càng mạnh hơn, ta cần phải rời đi! Đến sinh linh giới, ít nhất có thể nghĩ cách áp chế Hồng Mông, tốt nhất là nghĩ cách trong ngoài giáp công, giết chết lão.”
Tây vương phi lầm bẩm: “Trong phe liên minh Nhân tộc, kẻ mạnh nhất là Hồng Mông! Hiện giờ, Nam vương và Hồng Mông đả thông Đông vương vực, vậy một khi liên thủ… Phiên toái rất lớn, cho nên chúng ta cần phải giải quyết Hồng Mông!”
Bắc vương nhướng mày: “Giết Hồng Mông? Gia hỏa này không dễ giết, thực lực hắn chỉ yếu hơn chúng ta một chút, nhưng hắn có thể hành tấu ở hai giới sinh tử, hơn nữa Trấn Linh vực còn có quy tắc của hắn áp chế, đó là quy tắc hoàng đình giao cho hắn, ở Trấn Linh vực, thực lực hắn không hề yếu hơn chúng ta!”
Trong Trấn Linh vực, thực lực lão Quy có thể so với tứ đại Thiên vương.
Ra khỏi Trấn Linh vực, lão Quy sẽ yếu hơn một bậc, dù chênh lệch không lớn nhưng yếu hơn thì sẽ bị áp chế.
Tây vương phi cười thâm sâu: “Đó là bởi vì ngoại giới không gây áp lực cho hắn, nội ngoại không liên thủ, cho hắn cơ hội sinh tồn, lần này nếu ta ra ngoài, ta sẽ tìm cơ hội giết hắn! Hắn mà chết, Tử Linh sẽ có thể phá võ thông đạo để lao ra ngoài!”
“Ra ngoài…”
Bắc vương nhìn không trung, còn có cơ hội ra ngoài sao?
Lao ra ngoài, thật sự có thể sống lại sao?
Sống thêm một đời nữa ư?
Hắn ta không biết!
Tây vương phi tươi cười thuyết phục: “Bắc vương suy xét cho kĩ đi, Đông Thiên vương đã chết, có lẽ đây là cơ hội của chúng ta.
Bắc vương có thời gian thì tu luyện một phen, thực lực mạnh hơn, tới khi đó dù tiến vào Trấn Linh vực, lão Quy có quy tắc áp chế thì cũng không áp được Bắc vương!”
3 vị Thiên vương đều sẽ mạnh hơn lão.
Đông Thiên vương đã chết, Tử Linh đại đạo sẽ giao cho bọn họ nhiều lực lượng quy tắc, nhiều quyền hạn sử dụng quy tắc hơn.
Bắc vương không nói gì, mà Tây vương phi nói xong thì đã nhanh chóng biến mất.
Bắc vương cau mày, gia hỏa Tây vương trêu chọc nữ nhân như vậy chưa chắc đã là chuyện tốt, đương nhiên với mình cũng không phải là chuyện tốt, nữ nhân này rất mạnh!
Mấy năm qua, ả vẫn luôn ở trong Tây vương phủ, giúp Tây vương trấn áp tất cả dị động, kể cả Tử Linh Hầu trong Tây vương phủ, Tử Linh Hầu Nhân tộc đều vô thanh vô tức biến mất toàn bội!
Toản bộ Tây vương phủ đã trở thành thiên hạ trong tay nữ nhân này!
Chưởng quản 1⁄4 quyền lực Tử Linh giới!
Tây vương nghĩ thế nào?
Bắc vương thầm nghĩ, cảm thấy có chút nguy cơ.
Có điều nữ nhân đó nói không sai, hắn ta nên tranh thủ tu luyện để trở nên cường đại hơn, tốt nhất là đạt tới trình độ Nhân vương thượng cổ chân chính.
Giờ phút này, bọn họ còn cách cảnh giới Nhân vương một chút.
Đương nhiên, một vài Nhân vương đi theo thân thể đạo tới Hợp Đạo thì dù có mạnh hơn bọn họ thì chênh lệch cũng rất hữu hạn.
Tỉ như Bách Chiến vương, thân thể đạo tu luyện tới cực hạn, được xưng có thể sánh với Nhân vương, nhưng tình huống chân chính là có lẽ so được với những Nhân vương Hợp Đạo bằng thân thể đạo, so với Nhân vương nắm giữ đại đạo của chính mình thì kém hơn một khoảng.
Đương nhiên Bách Chiến vương vẫn mạnh hơn bọn họ hiện tại.
“Đông Thiên vương đã chết… Tây vương… Hồng Mông… Nhân Chủ?”
Nghĩ tới Tô Vũ, hắn ta không khỏi nghi hoặc, một người mới hơn 20 tuổi mà có thể khống chế tất cả mọi chuyện thật sao?
Hay hắn chỉ là con rối, sau lưng còn có kẻ khác?
Tây vương không thể không nghi ngờ, bởi vì Tô Vũ thật sự còn quá trẻ!
Trẻ đến mức, việc hắn lên ngôi Nhân Chủ vẫn khiến mọi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, không có thế hệ Nhân Chủ nào trẻ tuổi như vậy đã kế vị.
Bách Chiến vương phải hơn 300 tuổi mới chính thức trở thành Nhân Chủ, trước đó, Nhân tộc đều do một vài đồ cổ sống từ triều tịch thứ tám chấp chưởng.
Sau khi Bách Chiến vương bước vào Hợp Đạo, đám đồ cổ đó mới giao ra quyền hạn, cho Bách Chiến vương trở thành Nhân Chủ của Nhân tộc.
“Triều tịch lần thứ 10..”
Bắc vương lầm bẩm, chốc lát sau hắn ta đã biến mất trong đại điện.
Chương 2609: Lần Thứ Hai Bước Lên Tầng 8 Tỉnh Vũ Phủ Đệ.
Tầng 7.
Tô Vũ hơi chấn động, biển ý chí rung chuyển, 9 Thần khiếu bắt đầu hợp nhất!
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra!
Nhưng hắn cũng có chút nghỉ hoặc, vì sao Võ Hoàng không có động tĩnh gì?
Rốt cuộc có ra tay hay không?
Thôi, mặc kệ lão.
Lực lượng quy tắc đã bị đám bọn hắn hấp thu hết!
Bên kia, Lam Sơn Hầu cũng mở mắt, khí tức cường đại hơn rất nhiều, có cảm giác còn cường đại hơn trước, lần này tất cả Tử Linh ấn ký của Tử Linh Hầu và Thiên vương đều cho nàng hấp thu!
Nàng còn hấp thu đại lượng lực lượng quy tắc, giờ khắc này, Lam Sơn Hầu đã hoàn toàn khôi phục đạo thân, lực lượng đại đạo mạnh hơn trước một khoảng lón.
Tuy rằng còn chưa đạt tới cảnh giới Đông Thiên vương, nhưng đã mạnh hơn Tử Linh Hầu bình thường không ít.
Lam Sơn Hầu mở mắt, nhìn về phía Tô Vũ, ngay sau đó, nàng quỳ một gối xuống đất, sùng bái hô:
“Lam Sơn bái tạ Nhân Chủ!”
Thế hệ Nhân Chủ này… Không thể tưởng tượng!
Tai họa ngầm Đông Thiên vương tồn tại đã chín triều tịch, vậy mà lại bị Nhân Chủ thế hệ triều tịch này giết chết!
Lần triều tịch thứ chín, Bách Chiến vương cường đại như vậy, cũng đã tới Tử Linh giới vài lần, kết quả Bách Chiến vương vẫn không thể giết chết Đông Thiên vương!
Kỳ thật có một lần Bách Chiến vương suýt nữa đã thành công, đáng tiếc bị Thiên vương khác xen vào, Bắc vương ra tay, liên thủ với Đông Thiên vương đánh lui Bách Chiến vương, sau vài lần, Bách Chiến vương lựa chọn lui bước.
Không thể hoàn thành mục tiêu.
Hơn nữa Bách Chiến vương cũng không dám tử chiến ở Tử Linh giới, vì như vậy sẽ ảnh hưởng đến đại cục của Nhân tộc.
Nhưng lần này Tô Vũ đã thành công!
Hắn không cường đại bằng Bách Chiến vương, thoạt nhìn văn nhã yếu ớt, không nghĩ tới lại đáng SỢ vỒ cùng.
Lam Sơn Hầu không tự chủ được lại nghĩ tới Văn vương!
Nếu Bách Chiến vương là Võ vương, vậy Tô Vũ chính là Văn vương.
Thời kỳ thượng cổ, Võ vương còn có lúc chiến bại, nhưng đại quân do Văn vương thống soái vẫn luôn bách chiến bách thắng, chưa bao giờ biết hai từ bại trận là gì.
Nàng là tướng lãnh dưới trướng Võ vương nhưng không cản trở được việc nàng sùng bái Văn VƯƠNnG.
Tô Vũ nhìn ánh mắt mê man của nàng, đại khái đoán được người đối diện lại đang nghĩ gì.
Thực chán ghét!
Tô Vũ không cảm thấy mình giống ai cả, Văn vương… Nghe nói y cũng thích mặc áo bào trắng, hơn nữa đều là người đọc sách, nhưng nói vậy thì không lẽ bất kỷ người nào thích đọc sách thì kẻ đó chính là Văn vương sao?
Tô Vũ cạn lời!
Ai quy định chỉ có Văn vương mới được mặc áo bào trắng?
Thật là!
“Miễn lễ!”
Tô Vũ xua tay, ra hiệu cho nàng đứng dậy.
Tô Vũ nhìn bốn phía, giờ khắc này, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng mỹ mãn!
Sáu cường giả Hợp Đạo!
Trừ Hà Đồ vẫn còn là Vĩnh Hằng thất đoạn có chút chướng mắt, lúc này đây, sau chuyến đi Tử Linh giới, hắn đã có thêm sáu vị Hợp Đạo cảnh!
Một khi mang thế lực này ra ngoài thì chắc chắn sẽ khiến chư thiên chấn động!
Cộng thêm Thư Linh, Trà Thụ, Tiểu Phì Cầu, Bánh Nhân Đậu, Bánh Hấp, Thực Thiết Thú Hoàng, Cửu Nguyệt, Hồng Mông, Tô Vũ, bọn họ có 14 vị cường giả có chiến lực Hợp Đạo, có mấy người hắn không tính, bởi vì hắn không xác định vài vị kia có kiên định đứng về phía mình hay không.
Đại Chu vương, Thái Cổ Cự Nhân vương, Không Gian Cổ Thú Hoàng… Bọn họ chính là những nhân tố không xác định trong mắt Tô Vũ.
Chỉ có thể nói những người này hiện đang đứng về phía Nhân tộc.
Phe Nhân tộc không có nghĩa là phe Tô Vũ.
Tô Vũ lắc đầu, thôi không nghĩ nhiều nữa, hắn lại nhìn lên không trung, Võ Hoàng vẫn không hé răng, giờ hắn nên rời đi hay nên… đến tầng 8 tầng 9 đây?
Có lẽ trên đó sẽ có biện pháp quản thúc Võ Hoàng!
Võ Hoàng đã thanh tỉnh, đó là một tai hoạ ngầm, lão vẫn luôn tràn ngập oán niệm đối với Nhân tộc, hiện tại không ra tay với đám Tô Vũ có lẽ là vì lo bản thân sẽ mất khống chế, lần nữa lâm vào trạng thái điên điên dở dở, cuối cùng không còn ai có thể câu thông để đánh thức lão mà thôi.
Võ Hoàng mà không có oán niệm thì nãy giờ đã tuân theo hứa hẹn mà truyền thụ công pháp hoàn chỉnh cho hắn, lão không làm vậy, chứng tỏ phán đoán của Tô Vũ là có căn cứ.
Lão tình nguyện nuốt lời, không muốn cho Tô Vũ thuận lợi lấy được công pháp!
Kỳ thật, việc này chỉ chậm trễ một chút thời gian của Tô Vũ mà thôi!
Nhưng từ việc nhỏ như vậy liền có thể nhìn ra tâm tư của Võ Hoàng.
Ta oán hận các ngươi!
Cho nên, dù ta có mang tiếng mất mặt nuốt lời thì ta cũng phải khiến các ngươi khó chịu!
Tô Vũ hiểu được, nhưng không có nghĩa là hắn có thể mặc kệ, ngươi oán hận đám người Võ vương đi, đừng gây thêm phiền cho ta.
Lão và Võ vương đồng quy vu tận, Tô Vũ cũng lười quản!
Chỉ sợ khi vị này thoát khỏi vây khốn thì lão sẽ không vội đi đối phó vạn tộc, mà là đối phó Nhân tộc trước!
Võ Hoàng không chết, đám người Nhân Hoàng chắc chắn phải biết rõ.
Nghĩ vậy, Tô Vũ bèn truyền âm cho Thông Thiên Hầu: “Mở cửa, ta muốn lên tầng 8!
Vẫn nên nhanh chóng đi tìm hiểu thôi!
Không tìm được biện pháp hạn chế Võ Hoàng thì Tô Vũ không thể nào yên tâm nổi.
Võ Hoàng hỗn loạn thực đáng yêu, Võ Hoàng thanh tỉnh thực đáng sợ, ta không muốn loại tuyệt thế cường giả căm thù ta đến vậy lại được giải vây tự do, trừ khi ta có thể quản thúc lão!
Thông Thiên Hầu nhanh chóng mở cửa, Tô Vũ không do dự, hắn trực tiếp nhảy vào.
Những người khác đều đuổi theo!
Cánh cửa biến mất!
Ý chí lực Võ Hoàng hơi dao động một thoáng, trong hư không, một gương mặt như ẩn như hiện hiện lên, thấy cánh cửa biến mất thì lão liên lộ về khó hiểu.
Tầng 8.
Lần trước Tô Vũ đã tới một lần, nhưng không thâm nhập, sau khi giết Huyết Hỏa liền nhanh chóng rời đi.
Lần này, Tô Vũ lại lên đây lần nữa.
Hơn nữa khác với lần trước, lần này Thông Thiên Hầu tự mình mang theo bọn họ cùng đi lên.
Vừa vào đại điện tiếp dẫn tầng 8, Thông Thiên Hầu liền soi quét mọi người một lượt, tiếp đó mở miệng nói: “Ba vị trấn thủ, quyền hạn cấp 5! Hà Đồ sinh thời là tạp hào tướng quân Thiên Hà Vệ, quyền hạn cấp 6! Lam Sơn Hầu sau khi chết phong Hầu, quyền hạn cấp 4! Thiên Nhạc, bộ trưởng tứ bộ Giám Thiên Các, quyền hạn cấp 5!
Nhân Chủ sở hữu Nhân Chủ ấn, quyền hạn cấp 3!”
So với lần trước, quyền hạn của Tô Vũ chỉ cao hơn 1 cấp.
Lần trước tới đây, hắn có quyền hạn cấp 4, bởi vì khi ấy hắn đang giữ Văn Mộ bia, xem như Thủ Văn Hầu, cho nên có quyền hạn ngang nhau với người được phong Hầu.
Bây giờ hắn nắm giữ Nhân Chủ ấn, tăng thêm 1 cấp bậc.
Ổ thời kỳ thượng cổ thì quyền hạn cấp 3 chính là quyền hạn của Nhân vương và Bán Hoàng các tộc, quyền bính không thấp, có thể nói là khá cao!
Tô Vũ thở ra, lên tầng 8, hắn nhẹ nhàng hơn nhiều, hình như tầng 8 không có ý chí Võ Hoàng ngưng hiện.
Giờ phút này, nghe lời Thông Thiên Hầu nói, Tô Vũ cười hỏi: “Quyền hạn rốt cuộc có tác dụng gì?
Lần trước ta nghe người ta nói, quyền hạn cao thấp không khác gì nhau, tỷ như quyền hạn cấp 4 cũng có thể đi đến khu vực cấp 1..”
Thông Thiên Hầu giải thích: “Nhân Chủ cũng nói là đi đến mà thôi, muốn đi thì vẫn cho đi, nhưng quyền hạn cấp 4 tùy tiện xâm nhập Nhân vương phủ thì sẽ bị đánh chết! Nhân vương bình thường đều có quyền hạn cấp 3, cũng có cấp 2! Hiện tại Nhân Chủ có quyền hạn cấp 3, vậy có thể chủ động tới cửa bái phỏng, nếu chủ nhân không ở đó, cũng có thể… tra xét tình huống một chút, dù sao cũng là đồng liêu, tại thượng cổ, việc này không Ị?
tính vi phạm quy củ Tô Vũ khẽ gật đầu.
Một bên, Thiên Diệt bĩu môi, hừ một tiếng: “Tầng 8… Tầng 8 quá nhiều quy củ, đều là đám lão gia hỏa làm ra, thực phiền! Ta không thích tới tầng 8 nhất!”
Dứt lời, thấy Tô Vũ nhìn mình, Thiên Diệt giải thích: “Trước kia, nơi này là đại điện hội nghị, quy củ nghiêm ngặt! Người bình thường ai lại ở đây chứ? Bất đắc dĩ mà thôi, dù sao thì ta cũng không ỡ đây…
Vân Tiêu cười nhạo: “Bởi vì ngươi không có phủ đệ tại đây! Không có tư cách ở lại! Nơi này, phong hào tướng quân gần như đều có thể ở lại, số ít tạp hào cũng có thể, một tạp hào như ngươi thì có tư cách gì!”
Thiên Diệt hừ một tiếng: “Đó là do ta không cần!
Bằng không một vài tướng quân phong hào có thể là đối thủ của ta sao?”
Thực lực hắn ở thời kỳ kia cũng không yếu.
Phong Hầu đều là Hợp Đạo, số ít phong hào tướng quân cũng là Hợp Đạo, phần lớn đều là Vĩnh Hằng cứu đoạn, quả thật đa số đều không đấu lại Thiên Diệt.
Có Thiên Diệt ở đây thì hắn sẽ không an tĩnh, không chịu ngồi yên.
Tô Vũ cũng lười quản, giờ phút này, hắn mang theo mọi người đi ra ngoài đại điện.
Nơi đây không còn là một mảnh hắc ám vô biên như trước.
Đối diện, cánh cửa đại điện đã mở rộng, Thông Thiên Hầu tự mình đi trước dẫn đường, vừa đi vừa nói: “Nhân Chủ, tầng 8 thoạt nhìn thì trống rỗng, nhưng các phủ đệ năm xưa đều từng đặt tại đây…”
Tô Vũ hỏi thẳng: “Ngươi vẫn luôn trấn thủ tại đây ư?”
“Đúng vậy.”
“Vậy rốt cuộc thượng cổ đã hủy diệt như thế nào?”
Chương 2610: Kể Lại Chuyện Xưa, Thượng Cổ Biến Mất Như Thế Nào?
“Vậy rốt cuộc thượng cổ đã hủy diệt như thế nào?”
“Không biết”
“Hả?”
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn về phía y, không biết ư?
Thông Thiên Hầu vẫn luôn ở đây! Sao có thể không biết?
Thông Thiên Hầu thấy hắn hoài nghi nhìn mình thì nghiêm túc trả lời: “Ta không biết gì cả! Ta chỉ biết là Văn vương biến mất trước, sau đó một thời gian, hình như Võ vương cũng đi truy tra rồi không trở về…”
“Văn vương và Võ vương liên tiếp mất tích, thời kỳ 1?
ấy, toàn bộ Tinh Vũ phủ đệ đều xao động Thông Thiên Hầu thở dài: “Nhân Hoàng, Văn vương, Võ vương, Ngục vương, Minh vương, năm trụ cột lớn của Nhân tộc đột nhiên mất đi hai người… Không, trước đó nữa Ngục vương đã bị Văn vương trừng phạt nên rời đi, khi đó chỉ còn lại Nhân Hoàng và Minh vương! Hội nghị vạn tộc ngo ngoe rục rịch, ban đầu còn dè chừng, nhưng càng về sau thì bọn họ càng hành động không buồn kiêng nể gì nữa…”
Thông Thiên Hầu hồi tưởng: “Ta chỉ biết, thượng cổ biến mất trong thâm lặng! Những năm cuối thượng cổ, hội nghị vạn tộc mở họp, một ngày kia, nghị viên hiệu lệnh tất cả Vĩnh Hằng cảnh trở lên trong Tinh Vũ phủ đệ đều phải đi họp…”
Thông Thiên Hầu lẩm bẩm: “Ngày ấy có vô số Vĩnh Hằng tiến vào đại điện tầng 8 hội nghị, sau đó lại kéo toàn bộ mọi người lên tầng 9 bảo là muốn mỡ họp, theo ta thấy, kỳ thật là muốn ép +:
Nhân Hoàng thoái vị “Thượng cổ biến mất có quan hệ rất lớn đến Nhân 1?
Hoảng Y rụt cổ, không dám nói lớn tiếng: “Tuy Nhân Hoàng hiếm khi lộ diện, cũng ít nói chuyện, nhưng ngài ấy rất khủng bố! Khi đó, hội nghị bức vua thoái vị diễn ra, bọn họ muốn thừa dịp cường giả Nhân tộc không ở đây để phản kháng ách thống trị của Nhân tộc, nào ngờ cuối cùng toàn bộ những người tham dự đều đột ngột biến mất!”
“Toàn bộ biến mất?”
Tô Vũ cau mày: “Cái gì gọi là toàn bộ biến mất?”
Thông Thiên Hầu lặp lại: “Chính là vậy đấy, toàn bộ biến mất! Bọn họ đến tầng 9 xong thì không còn trở ra nữa.
Gió êm sóng lặng, thượng cổ biến mất trong tĩnh lặng! Không còn bất kỳ vị nào xuất hiện, không còn âm thanh của bất cứ ai.
Trong Tinh Vũ phủ đệ, một lưới bắt hết Vĩnh Hằng!
Không kẻ nào chạy thoát!”
Y thở dài: “Khi đó ở các tầng dưới còn dư lại vài vị dưới Vĩnh Hằng, nhưng rồi phủ đệ đột ngột rung chuyển, thiên địa chấn động, đợi tới khi trời đất an ổn trở lại thì ta mới phát hiện, hầu hết những người dưới Vĩnh Hằng đều đã tử vong.
Mà dù có kẻ may mắn thoát chết thì cũng không thể rời đi, bọn họ không biết truyền tống ra ngoài.
Kết cục cuối cùng là một đám người bị nhốt đến chết! Tất Ị”
cả đều xong đời, chỉ còn mình ta Thông Thiên Hầu lúng túng nói: “Ta không cần đi họp, cũng là Hợp Đạo duy nhất thoát khôi.
Bởi vì ta chỉ là một cái cửa, ta biết canh cửa là được!
Không có đạo lý một cánh cửa cũng tham dự họp hành, huống chỉ khi họp cũng cần người trông cửa… Đó chính là ta!”
Tô Vũ kinh ngạc nhìn y.
Thượng cổ biến mất bình tĩnh như thế?
Trong một ngày, người đi nhà trống, tất cả không còn, chỉ còn lại cánh cửa này?
Đây… xem như người sống sót duy nhất trong toàn bộ Tinh Vũ phủ đệ đúng không?
Không, tính ra thì vẫn còn Võ Hoàng.
Đám người Thiên Diệt hít sâu một hơi: “Cục sắt, ý ngươi là thượng cổ cứ như vậy đột nhiên biến mất à? Không có khả năng! Hội nghị có bao nhiêu nghị viên, bọn họ đều là cường giả Hợp Đạo! Năm đó Nhân Hoàng cũng phải dựa vào Văn vương Võ vương mới có thể áp chế bọn họ, vậy mà theo lời ngươi kể, chẳng lẽ bọn họ đều bị Nhân Hoàng xử lý ư?”
Thông Thiên Hầu lắc đầu: “Ta không biết, nhưng chắc chắn những người đi họp đã biến mất hết rồi.
Từ đó đến nay đã qua mười vạn năm, nào có ai xuất hiện đâu.
Vả lại sau cái ngày xảy ra biến cố ấy, có một đoạn thời gian đại đạo thường xuyên chấn động! Kỳ thật ta từng nhìn thấy có một bàn tay khổng lỏ mơ hồ hiện lên từ tầng 9, hủy diệt một vài đại đạo, kẻ dựa vào đại đạo cũng bị hủy diệt! Có thể là Nhân Hoàng bệ hạ ra tay mạt sát đám người không nghe lời, dám cả gan làm phản!”
Y chỉ nghĩ về chuyện xưa thôi mà vẫn thấy hoảng sợ, nắm tay nhất thời run lên: “Khi đó ta rất sợ hãi! May mà hình như mọi người đều nghĩ ta chỉ là một cánh cửa, tầng 8 vẫn cần người thủ vệ, cho nên không ai quản ta, ta cứ dựa theo quy tắc mà làm việc là được, mấy năm qua, ta vẫn luôn hành xử rất cẩn trọng…”
Nói đến đây, y liền chột dạ nhìn Tô Vũ: “Nhân Chủ, ta vẫn luôn cẩn trọng thủ vệ! Lúc trước làm cánh cửa biến mất cũng là vì quy tắc, một khi gặp phải nhân tố không thể khống chế, ta phải đóng cửa để tránh ảnh hưởng tâng 8”
Tô Vũ khẽ cười: “Không sao!”
Sắc mặt Giang Tinh Môn thay đổi!
Giờ khắc này, không biết y nghĩ tới cái gì, hoảng sợ nhìn về phía Tô Vũ.
Xong rồi!
Ta sẽ chết Không sao ư? !
Y hiểu ý nghĩa sâu xa trong đó, xong rồi, đây là muốn ngấm ngầm trừng phạt.
Quả nhiên, ta biết là sẽ xui xẻo mà.
Ban đầu Tô Vũ còn không để ý, nhưng khi không nghe Thông Thiên Hầu nói gì nữa thì mới nghiêng đầu nhìn, thấy Thông Thiên Hầu lộ vẻ mặt hoảng sợ và bất đắc dĩ, còn có chút bi phẫn và bi thương nhìn mình thì hắn liền ngớ ra.
Đã thế, Giang Tinh Môn còn râu rĩ u oán: “Ta hiểu, Nhân Chủ nói thẳng sẽ trừng phạt như thế nào đi, quả nhiên… ta trốn không thoát khỏi vận Ị?
mệnh này “Có lẽ, ta cũng nên đi gặp đám bằng hữu thượng cổ thôi!”
€3.. e.
Tô Vũ nhìn y, những người khác cũng nhìn y, một đám đều cạn lời.
Này… Rốt cuộc ngươi đang nghiêm túc hay đang nói giốn đó?
Lúc trước y nói chuyện với Đông Thiên vương, mọi người còn tưởng rằng y cố ý kích thích lão.
Nhưng xem ra có vẻ những lời Thông Thiên Hầu nói khi đó đều là lời thật lòng.
Vân Tiêu lặng lẽ đá chấn Thiên Diệt, truyền âm hỏi: “Thiên Diệt, ngươi khá thân với gia hỏa này, hắn vẫn luôn như vậy hả?”
Thiên Diệt truyền âm: “Ta nào biết, ta thân gì với hắn đâu, gặp qua vài lần mà thôi, mọi người đều lười nói chuyện với hắn, ai rảnh mà ngày nào cũng nói chuyện cùng một cánh cửa? Bị thần kinh à?”
Tô Vũ liếc mắt nhìn y, sau một lúc lâu, hắn mở miệng: “Phạt ngươi câm miệng! Về sau khi ta hỏi thì ngươi được nói, ta không hỏi, ngươi đừng nói chuyện!”
“Quả nhiên!”
Giang Tinh Môn lại thở dài: “Nhân Chủ thật giống Văn vương, Văn vương cũng từng phạt ta câm miệng! Võ vương thì không, Võ vương trực tiếp đánh ta một trận…
“..).. e Một đám người câm lặng.
Giang Tinh Môn lại nói: “Kỳ thật hiện tại ta đã nói rất ít, Nhân Chủ cũng thấy đấy, đến bây giờ ta cũng chưa nói được mấy câu, vẫn luôn rất khắc chế, ta nói chuyện rất cẩn thận, ta biết mọi người không thích nghe ta nói chuyện, haizz!”
Một đám người tiếp tục câm nín.
Giang Tinh Môn vẫn chưa chịu thôi, vẫn còn lải nhải: “Yên tâm đi, ta hiểu mà, về sau khi gặp Nhân Chủ, ta sẽ ít lời lại!”
“Sao mọi người không nói gì?”
Tô Vũ đau đầu, gia hỏa này bẩm sinh đã nói nhiều như thế sao?
Đây mà gọi là nãy giờ chưa nói được mấy câu sao?
Suốt ngày tự mình não bổ không mệt sao?
Thôi, lười so đo với ngươi.
Quả nhiên, Thông Thiên Hầu nói chuyện như khai Thông Thiên khiếu, Tô Vũ rất hoài nghi, có khả năng lai lịch danh hiệu của y không đơn giản, không phải ý tứ là Thông Thiên Hầu đơn thuần, Tô Vũ tò mò hỏi: “Ai ban cho ngươi danh hiệu này?”
* A, cái này lai lịch lắm nha!”
Giang Tinh Môn lập tức hứng thú: “Vĩnh An năm 369, ta khai trí, hóa thân làm linh! Ban đầu ta còn chưa được phong Hầu, nhưng đến Vĩnh An năm 380, trong lúc phong Hầu lần thứ hai, có người nói ta vất vả, công lao cũng lớn, nên được phong Hầu, sau đó nhanh chóng được cho phép, không lâu sau liền có tin tức, Văn vương tự mình điểm danh ta, phong ta làm Thông Thiên Hầu, nói cánh cửa ta thủ vệ chính là Thông Thiên Môn!”
Thông Thiên Hầu!
Văn vương!
Tô Vũ nhướng mày, ý vị thâm trường nói: “Văn vương nói không sai, cánh cửa của ngươi quả thật là Thông Thiên Môn!”
Nó có rất nhiều hàm nghĩa!
Nói chuyện như đánh rắm không dứt.
Ngoài ra, khu vực trấn thủ ở ngay trong Cung vương phủ, một người là Cung vương, một người là Thông Thiên Hầu, ta cứ cảm thấy Văn vương đang ngầm chửi các ngươi.
Tô Vũ lại hỏi: “Danh hào Cung vương do ai sắc phong?”
“Mấy vị Nhân vương thôi!”
Thông Thiên Hầu giải thích: “Nhân vương cùng mấy người Văn vương thương lượng định ra việc sắc phong, một vài vị Hầu cũng do bọn họ quyết định, ngoài ra có thể tự xin hoặc là hội nghị quyết định?
Dứt lời, y đắc chí nói: “Ta nằm trong số ít Hầu Ị?
được Văn vương tự mình sắc phong danh hào Tô Vũ lại hỏi: “Thượng cổ kéo dài bao nhiêu năm?
Vĩnh An là niên hiệu của Nhân Hoàng đúng không?”
“Đúng, thượng cổ kéo dài hơn 3 vạn năm, vào khoảng năm 35000 Vĩnh An, mấy người Văn vương biến mất, không đến ngàn năm sau, toàn bộ thượng cổ huỷ diệt!”
Hơn 3 vạn năm!
Nghe thật lâu dài!
Nhưng đối với những người đó mà nói, hơn 3 vạn năm có lẽ không tính là lâu lắm, hoàng đình thống nhất chư thiên của Nhân tộc sụp đổ, sau đó vạn tộc diệt Nhân, mười lần triều tịch, mỗi lần vạn năm, nhiều lần đại bại!
Không còn huy hoàng thời thượng cổi Tô Vũ lại nghĩ tới gì đó, hình như lão Quy rất cổ xưa, có khả năng lão Quy còn tồn tại từ trước khi thượng cổ ra đời, quả nhiên lão rất già!
Có lẽ còn đã trải qua thời kỳ thái cổi Cổ xưa như vậy mà vẫn chỉ là Hợp Đạo cảnh… Khụ khụ, khó mà nói gì được.
Quả nhiên, có đôi khi hạn mức cao nhất là không có giới hạn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










