[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 516 : To Gan Chết No, Nhát Gan Chết Đói. (c2576-c2580)
❮ sautiếp ❯Chương 2576: To Gan Chết No, Nhát Gan Chết Đói.
Thiên Diệt hít sâu một hơi: “Tử Linh Hầu? Tuy thực lực Tử Linh Hầu yếu hơn Hợp Đạo bình thường một chút, nhưng không kém nhiều, chỉ là không có nhiều thủ đoạn, lấy tử khí làm chủ, sinh linh bình thường chưa chắc đã đấu lại, dù sao tử khí cũng rất khó chơi”
Chúng ta sẽ đi giết Tử Linh Hầu ư?
Hắn ngẫm nghĩ, sau đó thả lỏng: “Cũng đúng, ngươi có thể bùng nổ lực lượng giết được Hợp Đạo, không sao cả”
Tô Vũ tủm tỉm cười: “Không không, lần này phải trông cậy vào Thiên Diệt đại nhân một thân một mình giết một vị Tử Linh Hầu Hợp Đạo đấy!”
Thiên Diệt: “.”
Đừng đùa, lão tử không giết được đâu.
Nếu giết được thì ta đã sớm nhảy xuống đó tản sát thống khoái một phen từ lâu rồi!
Tô Vũ dỗ dành: “Hiện tại không vội, đến lúc đó rồi tính! Nếu lần này có cơ hội thì đại nhân hãy giải Ị?
phong đi “Giải phong?”
Thiên Diệt nhíu mày: “Ta mà giải phong thì sẽ không có ai trấn áp thông đạo, một khi bị Tử Linh công phá, những người khác liền xui xẻo!”
Tính tình hắn ta nóng nảy, vốn đã muốn dứt khoát vứt bỏ mọi trách nhiệm mà chạy từ lâu.
Nhưng… Chạy xong rồi thì thế nào?
Quy tắc trừng phạt giết chết hắn cũng chẳng là gì, có điều những người khác thì phải làm sao?
Đều là lão huynh đệ!
10 vạn năm qua, thời điểm tịch mịch nhất cũng chỉ có đám đệ huynh nảy trò chuyện vải cầu cùng mình, nếu không phải vì bọn họ thì Thiên Diệt đã sớm mặc kệ mọi thứ.
Tô Vũ trấn an: “Không sao, cũng có khả năng sẽ trì hoãn một đoạn thời gian! Ta sẽ tìm kiếm người phù hợp ở Nhân tộc, Thực Thiết tộc và các tộc Ị?
khác, sau đó giúp chư vị giải thoát Tô Vũ lại nói: “Chờ chúng ta chiếm được Tử Linh giới, khống chế Tử Linh thì Tử Linh sẽ không tấn công thông đạo để ra ngoài nữa, kỳ thật trong khoảng thời gian ngắn không có ai trấn áp cũng được.
Chỉ cần Tử Linh không ra ngoài, vậy thì sẽ Ị?
không tồn tại cái gọi là trừng phạt Ánh mắt Thiên Diệt ngưng trọng nhìn Tô Vũ, Vân Tiêu cũng có chút khác thường.
Tô Vũ đang nói cái gì?
Chiếm lấy Tử Linh giới vực?
Đùa à? !
Tô Vũ không nhiều lời, nhanh chóng nói: “Đi thôi, gọi cả Tỉnh Hồng đại nhân, lần này chỉ có bốn người chúng ta xuất trận!”
Đoàn người nhanh chóng tiến về phía Tinh Hồng cổ thành.
Tinh Hồng cổ thành.
Tinh Hồng nghe xong kế hoạch của Tô Vũ, y hít hà một hơi: “Điên rồi đúng không? Ngươi muốn đối phó với Đông Thiên vương?”
Thiên Diệt và Vân Tiêu cũng chấn động, không ngờ hắn còn muốn đối phó Đông Thiên vương!
Vốn nghĩ rằng cùng lắm chỉ xử lý một vị Tử Linh Hầu.
Nào ngờ dã tâm của Tô Vũ lại lớn đến vậy!
Tô Vũ phẩy tay: “Sợ cái gì, to gan chết no, nhát gan chết đói! Các vị đại nhân, nếu thành công thì mọi người đều ăn sung mặc sướng, nếu thất bại…
vậy chết chùm cùng nhau! Đây không phải lần đầu tiên ba vị đại nhân chiến đấu cùng ta, lần này ta chỉ gọi các ngài thôi, các ngài có dám không?
Vì chúng ta đã quen thân nên ta mới nói thẳng mục đích của mình, với những người khác thì ta sẽ không nói vậy đâu!”
Thiên Diệt xao động: “Đương nhiên là dám, mấu chốt ở chỗ… đánh không nổi!”
Thiên Diệt trầm giọng nói: “Muốn mạnh thêm thì chỉ có thể giải phong! Giải phong… Giải phong cũng không sao, giải phong xong ta có thể chịu được một thời gian, ta khó chịu với cái bộ da đá xù xì này từ lâu rồi! Nhưng đối phó với 9 vị Tử Linh Hầu và một vị cường giả Thiên vương… Tô 1?
Vũ, chúng ta chết chắc đấy Tô Vũ trêu chọc: “Sợ à?”
Thiên Diệt cười lạnh: “Ngươi không sợ, chúng ta lại sợ chắc? Ngươi sống lâu bằng lão tử không?
Nếu không phải bị lão đại ngăn cản thì lão tử đã giết sạch đám Tử Linh lượn qua lượn lại làm ngứa mắt ta từ lâu!”
“Vậy thì không thành vấn để!”
Tô Vũ tươi cười: “Hồng Mông đại nhân đã đáp ứng giúp các ngài trấn thủ thành trì rồi, không sao đầu, chúng ta đi thôi!”
Dứt lời, thông đạo Tinh Hồng cổ thành mổ ra.
Một người và ba tượng đá nhanh chóng bước vào lối đi.
Đây cũng là lần hiếm hoi đám Thiên Diệt bước vào Tử Linh giới vực sau nhiều năm như vậy.
Trong thông đạo, Tinh Nguyệt đang ngồi xếp bằng bỗng mở mắt, sau đó nhanh chóng lùi lại, cảnh giác nhìn về phía đám Tỉnh Hồng.
Tô Vũ vội lên tiếng: “Tinh Nguyệt đại nhân, không sao đâu, người nhà cả, cũng không phải tới đối phó ngài, ngài đề phòng bọn ta làm gì”
Tinh Nguyệt lạnh lùng nhìn mọi người, ánh mắt u lãnh, chớp mắt một cái, Tỉnh Nguyệt đã biến mất.
Tô Vũ bật cười, chạy ư?
Thật là…
Hắn nhanh chóng đuổi theo, ra khỏi thông đạo, Tinh Nguyệt đang đứng ở nơi xa nhìn hắn, Tô Vũ liền chủ động tiến lên: “Đại nhân, thuộc hạ có vài thứ tốt, xin hiếu kính đại nhân!”
Dứt lời, một mảnh Tử Linh ấn ký hiện ra, đó là ấn ký thuộc về vị Tử Linh Hầu mà Thư Linh giết lần trước!
Không chỉ vậy, còn có một ít tử vong chỉ huyết, đều là tinh huyết đạo thân, tương đương với tỉnh huyết của Hợp Đạo.
Tinh Nguyệt nhíu mày: “Bổn tọa không cần!”
Tô Vũ lấy lòng: “Đại nhân đừng khách khí, đại nhân cắn nuốt những thứ này xong thì thực lực sẽ tiến bộ rất nhanh, tốt nhất là có thể đạt tới Vĩnh Hằng bát cửu đoạn, vậy thì không còn gì tốt hơn!
Sắp tới e rằng Tử Linh giới vực sẽ rung chuyển, I?
thực lực quá yếu sẽ dễ gặp nguy hiểm “Rung chuyển?”
Tô Vũ gật đầu: “Ta chuẩn bị khai chiến với Tử Linh giới vực, có lẽ sẽ cần đại nhân hỗ trợ! Mở rộng địa bàn Tinh Nguyệt quốc gia của chúng ta, địa bàn này quá nhỏ, đại nhân cảm thấy thế nào?”
Tinh Nguyệt nhìn hắn, cau mày, đen mặt… à mà mặt vốn đã đen sẵn rồi.
Áo choàng trên người nàng biến sắc, lúc đen lúc xám, không biết trong lòng Tỉnh Nguyệt đang suy nghĩ cái gì.
Sau một lúc lâu, tay Tỉnh Nguyệt phẩy nhẹ, đồ vật rơi vào trong tay nàng.
Tỉnh Nguyệt hất cằm: “Bổn tọa nhận hiếu kính của ngươi, ngươi muốn bổn tọa ban thưởng cho ngươi cái gì?”
Tô Vũ bật cười.
Còn đòi ban thưởng cơ à?
Được, ngươi vui là được.
“Tạm thời còn chưa nghĩ ra, nào nghĩ xong thì ta sẽ xin đại nhân!”
Tinh Nguyệt gật đầu, hài lòng trước thái độ cung kính của hắn.
Đúng lúc này, mấy người Thiên Diệt đã đi tới, Thiên Diệt liếc nhìn Tỉnh Nguyệt, cảm thấy có chút kỳ quái: “Mấy lần trước ta quên hỏi, Tỉnh Hồng, tại sao Tử Linh quân chủ chỗ ngươi luôn là nàng ta vậy?”
Thấy Tô Vũ nghiêng đầu nhìn mình, Thiên Diệt bèn nói: “Nhìn cái gì, Tử Linh quần chủ chỗ chúng ta thay đổi không ít.
Như ở dưới thành của ta là đã thay 5 – 6 tên rồi! Có kẻ đi đánh nhau mà chết, có kẻ không tuân thủ quy củ, cứ đâm đầu lao lên nên bị ta xử lý! Nhiều năm qua, chỉ đổi 5 – 6 tên đã là rất ít.
Có nơi khác còn đổi nhiều hơn”
Tinh Hồng mỉm cười nhìn thoáng qua Tinh Nguyệt, mở miệng nói: “Tinh Nguyệt tương đối an phận, nếu không bị quy tắc lôi kéo thì rất hiếm khi đánh vào thông đạo Tử Linh”
Đơn giản vậy thôi.
Có Tử Linh quân chủ ngoan như vậy thì sao phải đổi, giết chóc nhiều chỉ tổ phiền toái.
Có đôi khi Tử Linh quân chủ ngoại lai muốn chiếm lấy địa bàn, Tỉnh Hồng còn không đáp ứng, thậm chí là âm thâm hỗ trợ Tỉnh Nguyệt xử lý kẻ đó.
Tinh Hồng lại nói: “Huống chỉ ta và Tỉnh Nguyệt quen biết nhiều năm, cũng coi như lão bằng hữu.
Tinh Nguyệt, đúng không?”
Đối diện, Tinh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nàng cảm thấy tên trấn thủ ấy đang khiêu khích mình.
Đáng tiếc nàng không đánh được ai hết!
Đang lúc cảm thấy nghẹn khuất, nàng bỗng nghĩ tới một chuyện, bèn chỉ tay về phía bọn họ, đoạn ra lệnh: “Tô Vũ, mang chúng cút đi cho ta, bổn tọa không muốn nhìn thấy những kẻ này!”
Ngươi chính là thuộc hạ của ta!
Tô Vũ ho nhẹ một tiếng, vội đáp ứng: “Đi ngay đây.
À phải Tinh Nguyệt đại nhân, ta hỏi một chút, mấy người Hạ Thần tiền bối đâu rồi?”
Cả gia hỏa Lưu Hồng cũng không thấy.
Hẳn là đã vào Tử Linh giới, chẳng lẽ gã đi tìm phủ đệ Văn vương ở đây thật sao?
Gã được truyền thừa mặc đạo đúng không? (mặc “Không biết, đi rồi!”
Thôi, có lẽ nàng thật sự không biết.
Tô Vũ không định ở lại lâu, vừa kéo cả đám đi vừa nói: “Chúng ta nghĩ biện pháp liên hệ Lam Sơn Hầu cái đã”
Tinh Hồng lắc đầu: “Hẳn là Lam Sơn Hầu đang ở Đông Vương phủ, không tiện liên hệ”
“Đến Tử Linh thiên hà bên kia nhìn xem!”
Tô Vũ mở miệng: “Có lẽ có thể liên hệ được, Tiên tộc còn liên hệ được đám Tử Linh Hầu kia mà…
Thử xem đi! Không được thì tìm Tử Linh truyền lời!”
Nơi xa, Tinh Nguyệt nghe vậy bèn xen vào: “Bổn tọa có thể giúp ngươi liên hệ, các ngươi đều là người sống, vượt qua Tử Linh thiên hà nhất định sẽ bị phát hiện!”
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tỉnh Nguyệt, cười bảo: “Không cần, đại nhân hấp thu Tử Linh ấn ký đi!”
Đừng làm gì cả, ngươi quá yếu.
Đến bây giờ vẫn chỉ là Vĩnh Hằng lục đoạn!
Sống lại từ thượng cổ đến bây giờ mà vẫn là lục đoạn… Tô Vũ phục rồi.
Tỉnh Nguyệt cảm thấy mình bị Tô Vũ trào phúng, nàng lạnh mặt, nháy mắt biến mất, trở về lâu đài cổ của mình.
Gia hỏa đáng ghét, dám xem thường ta.
Đoạn đánh nhau ở Tử Linh giới này dài lắm nên tớ chưa kịp biên tập lại hết đầu, mà sợ làm xong mới up thì mọi người lại đợi lâu.
Up trước vài chương để dây vì không muốn thất hứa với cả nhà thôi.
Nếu còn thức thì khoan hẵng đọc tiếp, ngủ sớm đê, mai dậy rồi đọc nốt nhé, tối tớ thức làm tiếp đã.
Cả nhà ngủ ngonnn
Mấy người Tô Vũ mặc kệ nàng, nhanh chóng rời đi.
Đi một lát, Tỉnh Hồng mới nói: “Hẳn là thân phận Tỉnh Nguyệt có chút đặc biệt, nàng ta đã sống lại từ rất lâu về trước, ngay khi ta tiếp quản thông đạo thì Tỉnh Nguyệt đã ở đây! Tính ra thì còn sớm hơn ta”
Thiên Diệt không cho là đúng: “Chỉ vậy thì có gì là đặc biệt?”
Tinh Hồng chỉ tay vào trán hắn: “Ngu ngốc! Ngươi không nghĩ xem ai trấn thủ trước chúng ta à?
Trước đây thông đạo Tử Linh đầu phải do chúng ta trấn thủ, khi đó Tử Linh giới vực mới vừa bình định không lâu, vải vị Nhân vương, thậm chí Võ vương và Văn vương đều thường xuyên tới đây!
Khi ngươi vừa tới, nơi đây có Tử Linh cấp bậc quân chủ nào không? Quân chủ đã có trí tuệ, chả lẽ không biết cái gì gọi là chết sao? Khi đó, ở đây chỉ có một ít Tử Linh không có ý thức, bọn họ gan lớn, mà lúc ta tới, Tinh Nguyệt đã xây lâu đài tại đây rồi!”
Thiên Diệt sửng sốt: “Vậy ư? Sao ngươi chưa từng kể?
Tỉnh Hồng cười cười: “Có gì hay mà nói, thân phận đặc biệt hơn nữa thì cũng đã chết, nói ra có ý nghĩa gì.
Khi đó thực lực nàng đã như vậy, nhiều năm qua không hề tiến bộ… Đúng là cổ quái, dù không thích tu luyện thì tử khí quấn thân nhiều năm như vậy, lẽ ra cũng nên thăng cấp mới đúng”
Dứt lời, y lắc đầu, chính y cũng không hiểu.
Vân Tiêu liền nói: “Đơn giản ấy mà.
Chắc chắn là có đại nhân vật giam cầm thực lực nàng ta”
“Vì sao?”
Tỉnh Hồng cảm thấy khó có khả năng ấy, làm vậy để làm gì?
Vân Tiêu khịt mũi coi thường: “Ngu xuẩn! Nam nhân đều là đồ ngu xuẩn! Chuyện này mà cũng không hiểu? Bởi vì đại nhân vật kia muốn hồi sinh Tỉnh Nguyệt, thực lực mạnh sẽ khó hồi sinh, thực lực nhỏ yếu sẽ dễ hơn, ngươi thấy mấy năm nay Hà Đồ có tiến bộ không? Ngươi cảm thấy Hà Đồ vẫn luôn dừng ở thất đoạn là bình thường à? Đó là vì lão đại áp chế Hà Đồ thăng cấp, lo rằng thực lực Ị?
hắn quá mạnh thì về sau hồi sinh sẽ rất khó Tô Vũ hơi chấn động, chuyện này… có vẻ rất có lý!
Đúng vậy!
Thực lực cường đại không dễ hồi sinh, Tử Linh càng mạnh càng khó sống lại.
10 vạn năm trước, Hà Đồ tiếp cận Hợp Đạo, sau đó sống lại đã là thất đoạn, sau 10 vạn năm, y vẫn là thất đoạn!
Tô Vũ đã thấy y ăn không ít Tử Linh ấn ký, kết quả thực lực vẫm không hề tăng lên.
Là lão Quy tự mình áp chế ư?
Tô Vũ hít sâu, đúng là có khả năng này.
Vân Tiêu lại nói: “Chắc chắn là có đại nhần vật giam cầm thực lực của nàng ta, nhưng sau đó vị kia đã chết, Tỉnh Nguyệt không có biện pháp cởi bỏ phong ấn, không thì đã phải tiến bộ không ít, sao có thể nhiều năm trôi qua mà không tăng thêm chút nào được”
Tinh Hồng gật đầu, cười nói: “Vân Tiêu, ngươi biết thật nhiều, ta không nghĩ tới điểm này, ta vẫn luôn tưởng rằng Tỉnh Nguyệt lười nhác tu luyện nên mới thế”
Nói đến đây, y nhìn về phía Tô Vũ: “Có lẽ Tinh Nguyệt đã bị người phong ấn thực lực… Trước kia không biết, về sau ngươi xem lại thì sẽ biết, nếu lần này cắn nuốt Tử Linh ấn ký của Tử Linh Hầu mà nàng ấy vẫn không thể tăng lên thất đoạn, vậy Ị?
chắc chắn là bị phong ấn Tỉnh Nguyệt là lục đoạn, 10 vạn năm vẫn lục đoạn, bình thường mà ăn được ấn ký Tử Linh Hầu thì nhắm hai mắt cũng có thể tiến vào thất đoạn.
Nếu vẫn không thể… Vậy thực sự có vấn đê!
Tô Vũ có chút tò mò: “Vậy nàng ta là người nhà ai? Nàng biết không ít chuyện xưa, còn nữa, khi còn sống nàng thuộc chủng tộc gì, là Nhân tộc sao?”
Hắn không biết Tinh Nguyệt có phải Nhân tộc hay không, kỳ thật rất khó nhìn thấu thân phận Tử Linh, trừ khi đối phương bại lộ bản thể đặc thù, nhưng hình như Tinh Nguyệt không có bản thể đặc thù gì.
“Chắc là Nhân tộc?”
Tinh Hồng không xác định: “Có lẽ là Nhân tộc, Tử Linh bình thường ít nhiều gì cũng có chút ký ức, sẽ bại lộ một vài đặc thù chủng tộc khi còn sống, mả nàng ta thì hình như không có.”
Tô Vũ không hỏi nhiều thêm nữa, thân phận khi còn sống là gì kỳ thật không quan trọng.
Tô Vũ chỉ suy nghĩ một chuyện, nghe nói năm xưa Văn vương tới Tử Linh giới vực là để hồi sinh một người, đáng tiếc lại thất bại.
Mà Tinh Nguyệt thì bị đại nhân vật phong ấn thực lực, không cho nàng tiến bộ, hình như cũng là để giúp nàng hồi sinh dễ hơn.
Như vậy xem ra, rất có thể Tinh Nguyệt và người mà Văn vương muốn hồi sinh kia là một.
Tinh Nguyệt đã chết từ rất lâu, có lẽ không phải là Thời Gian sư.
Văn vương muốn hồi sinh nàng nên đã hao phí nhiều công sức như vậy, chẳng lẽ đây là tức phụ của ngài ấy?
Chà chải!
Không thể nào!
Thượng cổ thật phức tạp!
Tô Vũ nghĩ vậy, rồi hắn lại nghĩ đến một chuyện, hiếu kỳ nói: “Ta nghe nói năm xưa Tinh Thần Hải vốn nằm dưới đất, sau đó mới bị một vị đại nhân nâng lên! Nghe nói đối phương làm vậy để lấy lòng tức phụ của mình, các vị có biết đó là vị đại nhân nào không?”
Tinh Thần Hải vô cùng lớn, diện tích rộng lớn vô biên, Tinh Thần Hải chiếm cứ một nửa địa bàn của chiến trường Chư Thiên.
Từ mặt đất trực tiếp nâng lên không trung, hiển nhiên cần phải thông thạo lực lượng quy tắc thì mới có thể chưởng khống ngăn không cho Tinh Thân Hải rơi xuống!
Chắc chắn đối phương thuộc cấp bậc chủ nhân quy tắc!
Hơn nữa không phải là chủ nhân quy tắc bình thường, hiện giờ Hợp Đạo đại chiến không ngừng ở Tinh Thần Hải, có khả năng thời thượng cổ còn có cường giả Nhân vương đại chiến, vậy mà cũng không đánh sập được Tinh Thần Hải, từ đó có thể thấy được rốt cuộc Tinh Thần Hải vững chắc thế nào.
Tinh Hồng nhìn thoáng qua Thiên Diệt, Thiên Diệt cạn lời: “Nhìn ta làm gì, đầu phải ta làm, ta “
cũng không có thực lực đó Dứt lời, hắn lại lầm bẩm: “Cái này ta không rõ lắm, bởi vì nó bay lên từ lâu rồi, nghe nói… Chỉ là nghe nói thôi, có thể là do Minh vương làm, không chắc chắn lắm! Dù sao cũng là một trong vài vị tuyệt thế cường giả kia làm! Văn Võ Minh Ngục cộng thêm Nhân Hoàng, đây là năm tuyệt thế cường giả Nhân tộc năm xưa.
Nhân Hoàng ở giữa, tứ cực Nhân vương vô cùng cường hãn, cũng nhờ bọn họ nên Nhân tộc mới có thể nhất thống chư thiên!”
Lại là Nhân tộc?
Tô Vũ câm nín.
Cường giả Nhân tộc nhàn thật.
Vậy mà có thể là Minh vương, xem ra lão tổ tông của Đại Minh vương quá mạnh.
“Các vị biết bao nhiêu về Ngục vương?”
“Ngục vương?”
Mấy người Tinh Hồng ngẫm nghĩ, đều lắc đầu, Vân Tiêu chen vào: “Không quen thuộc, Tô Vũ, ngươi đừng xem trọng chúng ta quá, chúng ta chỉ là tiểu nhân vật! Không tính là tầng dưới chót, nhưng cũng không phải cao tầng! Tại thượng cổ, Hợp Đạo mới xem như bước vào hàng ngũ cao tâng, nhân vật như Ngục vương chỉ tiếp xúc cùng cường giả phong Hầu, phong Vương, chúng ta thì rất khó tiếp xúc được!”
Tỉnh Hồng cũng nói: “Chúng ta chỉ là một thành viên của Trấn Linh quân, có khả năng lão đại đã từng tiếp xúc những cường giả đỉnh cấp này, đại nhân vật cao nhất mà chúng ta từng trò chuyện chính là Cung vương! Ngươi hỏi về Cung vương thì chúng ta còn biết một ít, những Nhân vương khác, kể cả nghị viên hội nghị đều không phải tâng lớp chúng ta có thể tiếp xúc!
Tô Vũ nghĩ tới Cấm Thiên vương, hắn lại hồi:
“Triều tịch trước, khi chiến trường Chư Thiên phong bế, các vị có từng gặp một vị nữ cường giả không? Kẻ đó chưa từng rời khỏi Chư Thiên chiến trường”
Dứt lời, Tô Vũ lấy tranh đối phương ra, đó là một nữ nhân sắc mặt lạnh lùng, không có biểu tình, Tô Vũ nhìn thấy trong trí nhớ vài lần, ả đều mang biểu tình như vậy.
Nếu ả ở lại chiến trường Chư Thiên mà người khác không biết, có lẽ vài vị trấn thủ đã từng gặp qua.
Ba người nhìn bức họa hồi lâu, Tỉnh Hồng lắc đầu, y chưa từng thấy.
Vân Tiêu cũng thế.
Tô Vũ lộ vẻ cổ quái, sao có thể.
Mỗi vị cường giả đều có lịch sử tồn tại, không có khả năng vô duyên vô cớ nhảy ra, trừ khi giống như đám người Thư Linh, nhưng những vị này có truyền thừa đến từ nhà cũ của Văn vương.
Tô Vũ còn đang nghĩ ngợi, Thiên Diệt bên cạnh chợt hồ nghi lên tiếng: “Cái này… Hình như ta gặp “
rồi Chương 2578: Thần Văn Hóa Thân.
“Đại nhân gặp rồi?”
Thiên Diệt không chắc chắn: “Không biết có phải äả hay không, nhưng lần triều tịch chỉ biến trước, khi chiến trường phong bế, quả thật có nữ nhân thích mặc áo đen che mặt, thường xuyên du đãng khắp nơi.
Ban đầu ta còn tưởng là Thiên Uyên tộc, có lần ả vào thành, ta cảm ứng thì mới phát hiện không phải.”
“Lân cuối cùng đại nhân nhìn thấy ả là khi nào?”
“Gần 500 năm trước, chắc vậy”
Thiên Diệt ngẫm nghĩ rồi nói: “Hẳn là trước khi thông đạo Nhân cảnh mở ra không lâu…”
Tô Vũ nhíu mày: “Sau đó ngài không thấy nữa ư?
Đối phương vẫn luôn du đãng, ả làm cái gì, đại nhân có biết không?”
“Cái này thì ta không rõ…”
Thiên Diệt bỗng nhiên nhớ tới gì đó, nhíu mày nói: “Có khả năng ả đang ở Tử Linh giới vực.”
“Vì sao lại nói vậy?”
“Ta không chắc lắm, nhưng ta nhớ khi ả tới chỗ ta thì đã rút đi không ít tử khít”
Thiên Diệt cười nói: “Thấy ả giúp ta rút bớt tử khí ta còn mừng ấy, ngươi biết mà, trong lúc phong bế, trong thành không có ai, chỉ có mình ta trấn áp! Â tới chỗ ta, thực lực còn không yếu, rút ra một đống tử khí, ta rất cao hứng, ả tới vài lần, mỗi lần đều rút ra rất nhiều tử khí, cho nên lúc ấy áp lực của ta nhẹ nhàng hơn rất nhiều!”
“Rút ra nhiều tử khí như vậy có lẽ là để mở thông đạo Tử Linh, sau này không xuất hiện, cũng không đến rút tử khí nữa, vậy thì có khả năng đã tiến vào Tử Linh giới vựa.
Nhưng đã 500 năm trôi qua mà còn chưa đi ra ngoài, vậy dám ả đã chết Às 13 TOI.
Thiên Diệt tò mò hỏi Tô Vũ: “Ngươi muốn tìm ả à?
Người yêu hay kẻ thù?”
“Kẻ thù, thù giết con!”
“Ngươi có con sao?”
“..).. e Tô Vũ trợn trắng mắt, ngài nghĩ gì vậy, người ta đã mấy trăm năm không xuất hiện, đương nhiên là ta giết con ải!
Tô Vũ nhớ kỹ việc này, hắn không nói gì nữa.
Vừa đi vừa trò chuyện, không bao lâu sau bọn họ đã tới sát rìa Tử Linh thiên hà.
Dựa theo lời lão Quy, Tử Linh thiên hà bao quanh bốn phía, khu vực trung gian chính là địa bàn do Cung vương và lão Quy trấn thủ, khu vực này lại bị phân chia thành rất nhiều khu nhỏ.
Vượt qua Tử Linh thiên hà chính là địa bàn của Tứ Đại Thiên vương.
Khu vực của lão Quy nằm gần Đông Vương vực.
Tử Linh thiên hà.
Bốn người nhìn về phía thiên hà trước mặt, đây là lần đầu tiên Tô Vũ tới gần như thế, thậm chí hắn mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy.
“Đây là Tử Linh thiên hà ư?”
Tô Vũ chần chờ: “Có cảm giác rất giống thời gian trường hà!”
Tinh Hồng gật đầu: “Trong lời đồn, Tử Linh thiên hà là thời gian trường hà do một vị tuyệt thế cường giả sáng lập, khống chế sinh tử đạo, tiếp dẫn cường giả Tử Linh! Nghe nói, vị cường giả này muốn đả thông hàng rào sinh tử, theo đuổi vĩnh thế bất diệt! Dù đã chết thì cũng có thể sinh tử luân hồi…”
Dứt lời, y cảm khái: “Nhưng hình như Tử Linh giới chỉ thành công một nửa, không tính là nơi luân hồi hoàn chỉnh”
Tô Vũ hít sâu một hơi: “Ý ngài là nơi đây do có người sáng lập?”
“Không rõ lắm, có thể là chuyện từ thái cổ rồi”
Tỉnh Hồng đáp: “Chúng ta chỉ biết đến Tử Linh giới vực sau khi Văn vương và mọi người thống nhất chư thiên, khi đó, đám người Võ vương đánh hạ Tử Linh giới, đặt ra quy tắc, sáng lập thông Ị?
đạo Tô Vũ không hỏi lại, đạp không bay lên, bước vào Tử Linh thiên hà hắc ám.
Bộp!
Mới vừa bước vào, một móng vuốt vươn ra chộp tới chân hắn, Tô Vũ lấy tay tóm lấy móng vuốt, trong nháy mắt, hắn tóm lên một Tử Linh đầu cá!
Cánh tay hắn chạm phải nước trong thiên hà, khả năng ăn mòn cực mạnh, đó là tử khí hóa thành nước!
Không ngờ trong Tử Linh thiên hà đều là nước do tử khí hóa thành!
Tử Linh bị Tô Vũ bắt lấy không mạnh, có cảm giác chỉ là Nhật Nguyệt cảnh.
Nó không có linh trí, chỉ phản ứng theo bản năng.
Phía sau, Tỉnh Hồng giải thích: “Õ dưới có vô số Tử Linh, mạnh yếu đều có, ngươi cẩn thận một chút, có cường giả đỉnh cấp vẫn luôn trầm miên trong đó, chưa được sống lại, nếu kích thích đối phương sống lại, vậy sẽ rất phiền toái!”
Tô Vũ khẽ gật đầu, nhìn thoáng qua phía đối diện, Thiên Hà rất rộng lớn, Tô Vũ nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Nhưng đám người Kỳ Sơn Hầu có thể đến đây, chứng tỏ có thể đi qua nơi này.
Giờ phút này, Tinh Hồng lấy ra một con dấu: “Đây là trấn thủ lệnh! Có thể trấn áp Tử Linh dao động một chút, qua sông thì dùng cái này trấn áp, tướng quân lệnh của lão đại hiệu quả tốt hơn, thậm chí có thể khống chế một chút lực lượng quy tắc!
Tô Vũ cười nói: “Cái này ta biết, nghe nói Tử Linh ấn của Đông Thiên vương cũng có thể khống chế quy tắc”
“Là Thiên vương một phương, chắc chắn là có thể, đây là quyền lực hoàng đình thượng cổ giao cho bọn họ!”
Tô Vũ gật đầu, nhìn quanh một vòng, trong mắt bùng nổ thần quang, nhìn mặt nước bên dưới, dường như có vô số Tử Linh đang ở trong đó, trên mặt sông cũng có thể nhìn thấy vô số Tử Linh trôi nổi, nổi bên ngoài thường là không mạnh.
Tô Vũ yên lặng nhìn, hắn thấy một Tử Linh trôi nổi một lát, bỗng nhiên sông lớn nổi lên, Tử Linh bị sóng đánh ra khỏi Thiên Hà, ánh mắt mờ mịt ngã xuống mặt đất, cứng đờ đi về nơi xa.
Đó là một Tử Linh Nhật Nguyệt!
Trong Thiên Hà có vô số Tử Linh tồn tại, có đôi khi một con sóng đánh tới sẽ khiến hơn 1000 Tử Linh bị quất ra, sau đó đám Tử Linh ấy sẽ du đãng khắp nơi, trải rộng toàn bộ Tử Linh giới vực.
Lúc này, Tô Vũ đột ngột đưa tay bắt lấy một đầu Tử Linh thật lớn, đó là một con rồng, Tô Vũ ngoài ý muốn: “Ngươi là Long tộc ư?”
Tử Linh Cự Long lộ vẻ mờ mịt, còn có cả sợ hãi, dường như nó có linh trí, thanh âm cứng đờ:
“Ngươi… Là… Ai…”
Tô Vũ cau mày: “Sao ta có cảm giác ngươi hơi quen quen?”
Hắn bỗng nhìn về phía Tỉnh Hồng, Tinh Hồng đang vuốt cằm, thấy Tô Vũ nhìn mình thì cười nói:
“Không trùng hợp vậy chứ? Hơn nữa thân thể tên kia đã bị ngươi đánh bạo, dù có sống lại thì cũng không nhanh như vậy mới phải.”
“Ai đấy?”
Thiên Diệt nghi hoặc, Vân Tiêu đau đâu: “Ngươi không quan tâm tình huống các thành sao? Tinh Hồng, đây có phải Hắc Ám Ma Long – thành chủ tiền nhiệm của ngươi không?”
Q) h Thiên Diệt thờ ơ: “Cách mấy trăm năm lại đổi thành chủ một lần, đổi vô số người rồi, ai quan tâm nữa, trong ấn tượng của ta, thành chủ Tinh Hồng là một con trâu mà, ai biết đổi thành rồng từ khi nào”
Tinh Hồng mặc kệ hắn, nhìn về phía cự long, nhìn một hồi, lắc đầu nói: “Ta cảm thấy không phải, hơn nữa tên kia là thành chủ, là hoạt tử nhân, tuy rằng ngày đó không bị tiếp dẫn đi, nhưng nếu đã chết thì… Ô, đúng là có khả năng sống lại sớm đấy, bởi vì hắn vốn đã là hoạt tử nhân! Nhưng… Ta chỉ cảm thấy tương tự, không phải là hắn”
Tô Vũ không quan tâm: “Có phải hay không cũng Ị?
không quan trọng Dứt lời, Văn Minh Chí hiện lên, cự long nháy mắt biến mất!
Tô Vũ lẩm bẩm: “Đúng hay sai đều như nhau, kẻ đắc tội ta, sống thì ta giết, chết rồi ta lại giết tiếp!”
€3.. e.
Ngươi mới tàn nhẫn!
Sống đã bị ngươi giết, chết rồi mà ngươi còn muốn giết nữa, quả nhiên là kẻ lãnh huyết.
Có phải con rồng kia hay không cũng vậy, dù sao Long tộc và Tô Vũ có thù oán, ai bảo Long Hoàng dám ra tay.
“Hiện tại làm sao bây giờ? Đi qua sao?”
Thiên Diệt nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ nhìn mặt sông, chậm rãi nói: “Bên kia là sân nhà của Đông Thiên vương, quá nguy hiểm! Ta lại không quen thuộc Lam Sơn Hầu, cũng không biết nàng nghĩ sao…
Dứt lời, Tô Vũ liền vung tay lên, một thần văn hóa thân xuất hiện!
Lúc trước Phần Hải vương từng dùng thần văn hóa thân, đương nhiên Tô Vũ cũng có thể.
^~ Đó là hóa thân của thần văn chữ “Nhẫn”, hóa thân hiện lên, Tô Vũ dùng một tia ý chí lực bám vào, một lát sau, một tiểu ấn hiển hiện, đó là Thánh Chủ lệnh, Tô Vũ không hóa nó thành vương miện, chỉ hóa thành tiểu ấn rồi giao cho hóa thân.
“Ngươi qua sông đi, đi tìm Đông Vương phủ, nghĩ cách gặp Lam Sơn Hầu, bảo nàng, Nhân Chủ đương nhiệm Tô Vũ muốn gặp nàng!”
Thiên Diệt vội can: “Ngươi phái thần văn hóa thân qua đó ư? Nhõ mất con dấu thì làm sao?”
Tô Vũ cười nói: “Không sao, thứ nảy chỉ mình ta có thể dùng, kẻ khác không dùng được! Đây chỉ là vật tượng trưng cho thân phận của ta, mất cũng không sao, những người khác lấy được cũng vô dụng, có thời gian ta sẽ thu hồi về sau!
Trong thiên hạ này, chỉ có Tô Vũ có thể sử dụng Thánh Chủ lệnh!
Mỗi thế hệ Nhân Chủ đều sẽ có một ấn, có điều chủ yếu chỉ mang ý nghĩa tượng trưng.
Thân văn hóa thân nhận Nhân Chủ ấn xong liền bay lên thiên hà, phóng về phía bờ đối diện.
Vô thanh vô tức!
Thần văn chữ “Nhẫn” bất động như núi.
Nhưng vẫn có Tử Linh ra tay, Tô Vũ âm thầm đi theo, thấy Tử Linh có hành động liền dùng Văn Minh Chí trực tiếp thu lấy.
Văn Minh Chí hộ tống thần văn hóa thân một đoạn.
Hồi lâu sau, Văn Minh Chí quay về, mà hắn cũng không nhìn thấy hóa thân nữa, nó đã bước vào màn không gian hắc ám vô tận.
Cùng lắm thì mất một thần văn!
Tô Vũ không để bụng!
Thần văn này bắt nguồn từ Đại Chu vương, nếu không phải thân văn chữ “Tĩnh” thật sự rất hữu dụng thì Tô Vũ không muốn phác họa thần văn của y.
Chữ “Nhẫn” bị phá cũng không sao.
Đợi đến khi nối liền Thiên môn, chiến kỹ hóa thần văn, Tô Vũ sẽ không thiếu thần văn!
Chương 2578: Thần Văn Hóa Thân.
Chương 2579: Mệnh Lệnh Của Nhân Chủ.
Đông Vương vực.
Đông Vương phủ.
Đông Vương phủ rộng lớn đứng lặng trong thiên địa tối tăm, nơi đây có vô số cường giả Tử Linh nắm giữ chức vụ quan trọng, khống chế toàn bộ Đông Vương vực.
Chủ điện, đó là đại điện của Đông Thiên vương.
Ngoài chủ điện có mấy chục thiên điện, là chỗ ở của Tử Linh Hầu.
Thời kỳ đỉnh cao, Đông Vương vực có tới mấy chục vị Tử Linh Hầu dưới trướng, về sau đã chết không ít, hiện giờ chỉ còn lại 10 vị, lúc trước có 12 vị, nhưng đã có hai tôn Hầu bị Thư Linh và Trà Thụ xử lý.
Hiện giờ chỉ có 10 tòa thiên điện mở ra.
Trong đó có một điện là Lam Sơn điện.
Đó là chỗ ở của Lam Sơn Hầu.
So với các đại điện náo nhiệt khác thì Lam Sơn điện có vẻ hiu quạnh, không có nhiều Tử Linh, chỉ có vài con đờ đẫn đi qua đi lại.
Trong đó có một ít Tử Linh quân chủ, đều là Tử Linh Nhân tộc!
Gần đây, đám người Kỳ Sơn Hầu ngã xuống, Nguyệt Minh Hầu đã cáo trạng Lam Sơn Hầu cấu kết với Trấn Linh tướng quân giết chết hai vị hầu kia, Đông Thiên vương tức giận, tuy không giết chết Lam Sơn Hầu, nhưng lại ra lệnh quất 300 roi lên đạo thân của nàng, dẫn tới Lam Sơn Hầu bị thương không nhe.
Giữa đại điện, Lam Sơn Hầu đưa lưng về phía cửa, nàng đang xem một bức họa đen như mực, tại Tử Linh giới vực, ngay cả tranh cũng đều là màu đen.
“Đại nhân!”
Một Tử Linh quân chủ vào cửa, ngữ khí ngưng trọng: “Đông Thiên vương triệu tập hội nghị quần chủ, chuẩn bị tấn công Trấn Linh vực, truy nã đám người Hà Đồ! Thủ hạ của đại nhân là quân tiên phong, ta là tướng quân tiên phong!”
Lam Sơn Hầu quay đầu lại nhìn về phía tôn Tử Linh vừa vào cửa, thanh lãnh nói: “Hắn thật sự không nhớ Hoàng Đình nữa sao?”
Tử Linh quân chủ khẽ thở dài: “Đại nhân, thượng cổ… Đã qua rồi! Hoàng Đình đã hủy diệt! Mà nay Đông Vương vực là thiên hạ của Đông Thiên vương, đại nhân, chúng ta… Không thể làm gì nữat”
Năm xưa, nơi đây có mấy vị Tử Linh Hầu Nhân tộc, sau vài lần triều tịch chi biến thì hầu hết đều đã ngã xuống, chỉ còn lại một mình Lam Sơn Hầu.
Lam Sơn Hầu ngủ đông nhiều năm, vẫn luôn ẩn nhẫn, có điều lần trước không nhịn được đã lựa chọn ra tay, cho nên tình cảnh hiện giờ tương đối gian nan.
Lam Sơn Hầu trầm mặc một hồi, hạ giọng: “Xuất chiến đi! Các ngươi cứ nghe lệnh là được!”
“Đại nhân, như vậy thì sớm muộn gì đại nhân cũng sẽ gặp nguy hiểm, không bằng trốn đi..”
Lam Sơn Hầu không lên tiếng.
Trốn ư?
Nàng ẩn nhẫn nhiều năm tại đây là vì cái gì?
Chính là để tiếp dẫn Tử Linh Nhân tộc!
Một khi nàng rời đi, Đông Vương phủ lại khống chế toàn bộ Đông Vương vực, không có Tử Linh Hầu Nhân tộc nào ra mặt cho bọn họ, vậy từ nay về sau, toàn bộ Đông Vương vực sẽ không còn bóng dáng của bất cứ vị Tử Linh Nhân tộc nào.
Đám người Nguyệt Minh Hầu có thể để yên cho Tử Linh Nhân tộc trưởng thành tại đây chắc?
Mấy năm nay, nàng thu nạp hơn 1000 Tử Linh Nhân tộc, có từ Nhật Nguyệt đến Vĩnh Hằng, nếu không có nàng làm chỗ dựa cho bọn họ, đám Tử Linh này đã sớm trở thành đồ bổ cho Tử Linh tộc khác!
Có nàng ra mặt, ít nhiều gì Đông Thiên vương vẫn sẽ cố ky một chút.
Lam Sơn Hầu thầm than nhẹ, nàng không đi được.
Nàng mà rời đi, vậy chứng tỏ Nhân tộc đã hoàn toàn từ bỏ Đông Vương vực.
Đang nghĩ ngợi, ánh mắt Lam Sơn Hầu chợt lóe lên, nàng nhìn về phương xa, lầm bẩm: “Hình như ta cảm nhận được có cái gì đó!”
Nàng đột ngột lao ra ngoài cửa.
Có thứ gì đó đang tới gần, đó là một thứ rất khó lường!
Là cái gì?
Nàng mơ hồ có chút ấn tượng, nhưng nhất thời lại không thể nhớ ra.
Ngay sau đó, Lam Sơn Hầu biến sắc, dù Tử Linh Hầu biểu hiện cảm xúc không quá rõ ràng, nhưng tôn Tử Linh quân chủ phía sau nàng vẫn cảm nhận được cảm xúc của nàng đang dao động kịch liệt, vội vàng hỏi: “Đại nhân, làm sao vậy?”
“Không sao!”
Lam Sơn Hầu quay đầu nhìn đại điện Đông Thiên vương nơi xa, trầm ngâm một hồi, cuối cùng nàng ra lệnh: “Vũ Sinh, ngươi mang vài người đi gây sự với thủ hạ của Nguyệt Minh Hầu, cứ nói là không muốn làm tướng tiên phong! Gây ra chút động tính cho ta!”
“Rõ!”
Tử Linh kia không hỏi nhiều, nhanh chóng rời đi, sau đó mang theo 6 – 7 vị Tử Linh quân chủ chạy đến đại điện khác.
Chốc lát sau, oanh!
Thanh âm Vũ Sinh hét lên: “Dựa vào cái gì mà lão tử phải làm tướng quân tiên phong, còn tên khốn kiếp nhà ngươi lại đứng đây mà chế giễu?”
Âm âm âm!
Tiếng vang chấn động, trong nháy mắt, không ít Tử Linh Hầu đều dồn sự chú ý về phía đại điện bên kia.
Cùng lúc đó, Lam Sơn Hầu tiện tay đánh ra một đạo tử khí, tử khí nhanh chóng lao ra khỏi Đông Vương phủ.
Thân văn hóa thân của Tô Vũ mới vừa tới gần Đông Vương phủ thì bên tai đã vang lên một thanh âm: “Rời đi xa một chút!”
Thân văn hóa thân hơi đờ đẫn, nhưng vẫn đi theo khí tức Tử Linh kia, nhanh chóng rời đi.
Hồi lâu sau, khí tức Tử Linh hóa thành một đạo hư ảnh, ánh mắt khác thường nhìn thần văn hóa thân trước mặt: “Ngươi là ai?”
“Hóa thân của Nhân Chủ đương nhiệm! Các hạ chính là Lam Sơn Hầu?”
“Nhân Chủ?”
“Nhân Chủ… Tìm ta… Có chuyện gì?”
“Lam Sơn Hầu hãy tự mình thoát ly Đông Vương phủ, đánh chết Tử Linh Hầu, trốn đến Trấn Linh vực, đây là lệnh của Nhân Chủ!”
Dứt lời, trong tay phân thân xuất hiện một tiểu x an.
“Đây là Thánh Chủ lệnh! Lam Sơn Hầu, có nguyện ý tiếp lệnh?”
Hư ảnh Lam Sơn Hầu rung động kịch liệt, thoát ly Đông Vương phủ, trốn vào Trấn Linh vực, vậy người ở Đông Vương vực thì phải làm sao?
Nàng do dự: “Nhưng nơi đây vẫn còn rất nhiều Tử Linh tộc ta…”
Thân văn hóa thân đờ đẫn nói: “Nhân Chủ đã có biện pháp, Lam Sơn Hầu có nguyện ý tiếp lệnh?”
Lam Sơn Hầu cảm thấy rất khó hiểu, Nhân Chủ thế hệ này thật bá đạo!
Chẳng nói gì mà đã muốn mình tiếp nhận mệnh lệnh?
“Nhân Chủ… có dặn dò nào khác nữa không?”
Lam Sơn Hầu hỏi, thần văn hóa thân trầm mặc, hồi lâu mới mở miệng đáp: “Lần này cửu tử nhất sinh, hoặc là chắc chắn phải chết.
Lam Sơn Hầu, ngươi hãy suy xét cho kĩ rồi mới quyết định! Nếu nguyện ý, vậy hành động càng nhanh càng tốt!”
Lam Sơn Hầu lại nói: “Nếu ta rời đi, Tử Linh Nhân tộc nơi đây sẽ bị người Đông Vương phủ giết chết…”
“Sẽ không giết chết hết trong một lúc được, trước khi Lam Sơn Hầu ngã xuống, chưa chắc đối phương sẽ ra tay!”
Thân văn hóa thân lặp lại: “Lam Sơn Hầu, nguyện ý tiếp lệnh không?”
Lam Sơn Hầu nhìn về phía tiểu ấn kia, thấy đồ hình của 36 phủ, thấy hình ảnh Nhân cảnh hiện tại.
Nhân cảnh cộng tôn!
Đây đúng là Nhân Chủ thế hệ này!
Đây là Nhân Chủ ấn của đối phương!
Nàng không quen biết Tô Vũ, cũng chưa từng gặp, trên thực tế, lần trước khoảng cách hai bên không xa, khi Tô Vũ giết Trí vương thì nàng đã từng thấy bóng dáng hắn, nhưng vẫn chưa tính là từng gặp mặt.
Trầm mặc một hồi, Lam Sơn Hầu nhẹ giọng đáp:
“Lam Sơn… nhận lệnh!”
Thần văn hóa thân đưa tiểu ấn cho nàng: “Đừng làm mất ấn này! Gặp Nhân Chủ thì trả lại sau.
Nhân Chủ cũng có thể định vị vị trí của ngươi bất cứ lúc nào!”
Dứt lời, thần văn hóa thân nhanh chóng biến mất.
Lam Sơn Hầu nhìn hóa thân rời đi, trong tay siết chặt tiểu ấn, trong lúc nhất thời, cảm xúc dao động hết sức phức tạp.
Nhân Chủ ấn đang ở trong tay ta.
Đối phương… thật bá đạo, thật cường thế.
Nếu mình không nhận lệnh, chẳng lẽ Nhân Chủ sẽ tự mình đánh tới Đông Vương vực để lấy lại tiểu ấn này?
Lam Sơn Hầu nghĩ vậy, bỗng nhiên bật cười.
Có lẽ hiện giờ Nhân tộc cần một vị lãnh đạo cường ngạnh như vậy!
“Thoát ly Đông Vương vực…”
Lam Sơn Hầu nhìn về phía Đông Vương phủ, hư ảnh biến mất.
Chương 2580: Nguyệt Minh Hầu.
Tử Linh thiên hà.
Một đạo thần văn nhanh chóng trở về, Tô Vũ cảm thụ một chút, mỉm cười, mở miệng nói: “Thành công rồi!”
“Lam Sơn Hầu đã đáp ứng?”
Tinh Hồng hơi kinh ngạc: “Chưa từng gặp ngươi mả nàng cũng nguyện ý nghe lệnh?”
Tô Vũ đáp: “Bình thường thôi! Nếu nàng thật sự có lòng chiến vì Nhân tộc, ta lại là Nhân Chủ đương nhiệm, ta đã nói ra thì nàng nhất định phải phục tùng.
Nếu nàng không vì Nhân tộc mà chỉ chiến đấu vì người nào đó, vậy dù ta đích thân gặp mặt thì kết quả cũng không lay chuyển được”
Tinh Hồng không hiểu: “Nhân tộc ngươi có đôi khi thật khó hiểu!”
Tô Vũ phì cười: “Không có gì khó hiểu hết, có lẽ chủng tộc của đại nhân đã hỉu diệt, nếu không đại “
nhân cũng sẽ coi trọng chủng tộc hơn hết thảy “Được rồi!”
Tỉnh Hồng lại hồi: “Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?”
Tô Vũ nhìn không trung, hít sâu một hơi: “Giết người! Không, giết Tử Linh! Một khi Lam Sơn Hầu làm phản, có khả năng ban đầu Đông Thiên vương sẽ không đuổi theo mà là để cường giả khác truy sát Lam Sơn Hầu trước.
Nhưng một khi nàng ta trốn được tới đây thì Đông Thiên vương không tới lại không được!”
“Chỉ hy vọng Lam Sơn Hầu có thể kiên trì đến khi bước vào địa bàn bên này, nếu không… Chúng ta rất khó tấn công sang bên đó, bên kia là địa bàn của Đông Thiên vương, có vô số Tử Linh quân chủ, chúng ta không phải là đối thủ của chúng!”
Tử Linh quân chủ rất khó vượt qua Tử Linh thiên hà, cho nên khai chiến ở bên này thì được, nhưng tới bên kia, thực lực phe Tô Vũ còn lâu mới đủ.
“Được rồi!”
Ba vị trấn thủ không nhiều lời nữa, hiện giờ điều duy nhất có thể làm đó là chờ đợi.
Nếu Lam Sơn Hầu chưa đến được bên đây mà đã bị giết ở Đông Vương phủ thì việc này liền thất bại.
Chỉ khi nàng tới được nơi này, dụ dỗ đủ nhiều cường giả đuổi theo mình thì mọi chuyện mới theo kế hoạch của Tô Vũ.
Đông Vương phủ.
Lam Sơn Hầu nhìn họa tác trong đại đường, đó là bản đồ Nhân cảnh mơ hồ, Lam Sơn Hầu nhìn một hồi, bên ngoài, tiếng ồn ào lại lớn hơn.
Ngay sau đó, có thanh âm phẫn nộ truyền đến:
“Lam Sơn, quản người của ngươi đi!”
Lam Sơn Hầu tiếp tục nhìn bức họa, nhìn một lát, nàng muốn cất vào nhưng rồi lại từ bỏ.
Trong lòng bàn tay nàng là tiểu ấn kia.
Nàng bước ra khỏi Lam Sơn điện, đi đến Nguyệt Minh điện cách đó không xa.
Nguyệt Minh Hầu, cường giả Minh tộc, được phong Hầu từ thời kỳ thượng cổ, sau khi chết liền gia nhập Đông Vương phủ.
Cho tới nay ả và nàng đều luôn nằm ở thế đối nghịch.
Năm xưa Nhân tộc cường thế, Nguyệt Minh Hầu đương nhiên không dám trêu chọc Lam Sơn Hầu, có điều hiện giờ ả lại rất kiêu ngạo.
Lam Sơn Hầu là cường giả Nhân tộc thời thượng cổ, bị giết trong quá trình đi theo cường giả Nhân tộc thống nhất chư thiên, sau khi chết nàng mới được phong Hầu, khi còn sống thì chưa.
Nàng sinh ra ở Lam Sơn Nhân cảnh, mà nay, thiên địa biến hóa, Lam Sơn đã sớm biến mất từ lâu.
Lam Sơn Hầu cũng đã ngã xuống vô số năm tháng, chỉ sợ không có nhiều Nhân tộc biết đến thượng cổ còn có một vị Hầu tên là Lam Sơn.
Một trong 360 vị Hầu gia Nhân tộc, còn là nữ cường giả hiếm hoi được phong Hầu.
360 vị Hầu, trong đó có mấy chục vị đều là sau khi chết mới truy phong!
Trong đầu Lam Sơn Hầu hiện ra từng màn, hiện ra hình ảnh của rất nhiều người, Văn vương tiêu sái phóng khoáng, Võ vương chiến lực vô song, Minh vương âm hiểm xảo trá, Ngục vương âm trầm ít nói, Chiến vương anh dũng đấu tranh, Cung vương thường hay thích lắm nhảm…
Thời đại ấy quá xuất sắc!
Thời đại ấy quá nhiệt huyết!
Nàng từng tàn sát vạn tộc, nàng từng đồ sát tứ phương, nàng từng can trường xông lên tấn công mọi thành trì của kẻ thù, nàng từng chém đầu cường địch, ngàn quân hoan hô!
Mà mấy năm nay, nàng lại rơi vào trạng thái uể oải, mệt mỏi.
Nhân tộc đã suy bại!
Chín lần triều tịch trôi qua, tình hình càng lúc càng thê thảm, người chết ngày càng nhiều, nhưng nàng lại không tiếp dẫn được bao nhiêu Tử Linh, có kẻ bị cường giả âm thầm đánh chết, có kẻ đến bây giờ cũng không thể sống lại.
Nhân tộc từng là bá chủ chư thiên, bây giờ lại suy sụp ngay tại Tử Linh giới vực này!
Nàng vừa nghĩ ngợi vừa bước đi, một lát sau, nàng đã đến Minh Nguyệt điện.
Bên trong có vài vị Tử Linh quân chủ Nhân tộc đang bị một Tử Linh cường hãn trấn áp, ép bọn họ quỳ rạp dưới đất, khí tức hỗn loạn.
Nguyệt Minh Hầu đạp lên đầu Vũ Sinh, nhìn Lam Sơn Hầu vừa tới, lạnh lùng quát: “Lam Sơn, người của ngươi lá gan không nhỏ! Thiên vương ra lệnh là coi trọng bọn họ, cho nên mới phân bọn họ làm quân tiên phong, ngươi thì sao, dám xúi giục đám phế vật này tới gây phiền toái ư?”
Nguyệt Minh Hầu cười lạnh: “Thế nào, Thiên vương trừng phạt ngươi, ngươi không phục ảä?
Oán hận Thiên vương sao?”
“Lam Sơn, chẳng lẽ ngươi cảm thấy hiện giờ vẫn là thời của Nhân tộc năm xưa?”
Lam Sơn Hầu nhìn ả, nhìn vị cường giả Minh tộc trước mặt, hồi lâu sau, nàng bình tĩnh mỡ miệng:
“Thả bọn họ ra! Nguyệt Minh, dù Nhân tộc suy bại, vạn tộc nhất thống, vậy cũng là Tiên, Ma, Thân, Long làm chủ, không tới lượt Minh tộc các ngươi! Ngươi sống đã làm một con chó, sau khi chết cũng muốn làm chó cho cường tộc, làm tới nghiện rồi đúng không?”
Nguyệt Minh Hầu điên tiết nhìn nàng, trong mắt bùng nổ khí tức Tử Linh. “Lam Sơn, ngươi dám khiêu khích ta?”
Lam Sơn Hầu bình tĩnh đáp: “Khiêu khích? Không!
Ngươi không xứng! Ngươi thì tính là thứ gì?”
Nguyệt Minh Hầu phẫn nộ!
Tử Linh chung quy chỉ là Tử Linh, dù mạnh mẽ tới đâu, bản tâm củng cố tới đâu hơn nữa thì vẫn dễ dàng kích động, giờ phút này, Nguyệt Minh Hầu đạp thật mạnh lên đầu Vũ Sinh, bàn chân nghiền lên gương mặt hắn, giận dữ quát: “Lam Sơn, tỉnh táo lại đi, hiện giờ không phải thời thượng cổ! Nơi này là Đông Vương phủ!”
Ä cười lạnh nói: “Đạo thân của ngươi mới vừa bị quất roi mà ngươi đã quên sạch thống khổ rồi sao? Có cần bổn tọa đi tìm Thiên vương, bảo Thiên vương rút tử vong chỉ huyết của ngươi không? !”
Ị?
“Ngươi đúng là đồ ngu Lam Sơn Hầu bước lại gần: “Nếu hắn dám giết ta thì đã ra tay từ lâu rồi! Tuy rằng tộc chúng ta thế nhược, nhưng không phải chỉ có một tôn Tử Linh Hầu là ta tại Tứ vương vực này! Đông Thiên vương dám giết ta, hắn không sợ cường giả tộc chúng ta tới tính sổ với hắn sao?”
Lam Sơn Hầu lạnh lùng nói: “Đại chiến bùng nổ, hắn có thể nhân cơ hội giết lung tung mấy người, nhưng hiện tại không có đại chiến, nếu hắn dám giết ta thì còn đợi ngươi tới châm ngòi chắc?”
Sắc mặt Nguyệt Minh Hầu khẽ biến.
“Ngươi có ý gì?”
Lam Sơn Hầu bình tĩnh đáp: “Không có ý gì, Đông Thiên vương có thể trừng phạt ta, nhưng hắn không dám giết ta, hiểu chưa? Ngươi cho rằng với đầu óc của ngươi, cáo trạng hữu dụng à? Nực cười, ngươi biết không? Hiện tại mau cút cái chân thối của ngươi ra khỏi người Vũ Sinh, bằng không… Nguyệt Minh, ngươi sẽ hối hận!”
“Hối hận?”
Nguyệt Minh Hầu gần giọng: “Lam Sơn, ngươi cảm thấy đám người Kỳ Sơn bị giết thì ngươi có thể tranh phong cùng chúng ta đấy à?”
Giờ phút này, xung quanh mơ hồ triển lộ vài đạo khí tức.
Đó là Tử Linh Hầu khác đang kéo tới xem náo nhiệt.
Người của Lam Sơn Hầu bị Nguyệt Minh Hầu trừng phạt, Lam Sơn Hầu còn vừa bị Đông Thiên vương trách phạt, đám người Kỳ Sơn Hầu ngã xuống đã làm Đông Thiên vương tức giận, hiện tại hai người xung đột, có khả năng Đông Thiên vương sẽ trừng phạt Lam Sơn chứ không phải Nguyệt Minh!
Lam Sơn Hầu có thể nhịn được sao?
Không chỉ riêng Tử Linh Hầu, mà đám Tử Linh quân chủ cũng đang tò mò vây xem náo nhiệt, chuyện này thú vị thật!
Đông Vương phủ an tĩnh nhiều năm, mãi mới có trò hay để xem.
Nhưng Lam Sơn Hầu không chiếm ưu thế.
Nếu lớn chuyện, có lẽ Đông Thiên vương sẽ trừng phạt nàng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










