- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 486 : Hồi Ức Thống Khổ Của Diệt Tằm Vương (c2426-c2430)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 486 : Hồi Ức Thống Khổ Của Diệt Tằm Vương (c2426-c2430)
❮ sautiếp ❯Chương 2426: Hồi Ức Thống Khổ Của Diệt Tằm Vương
Diệt Tằm vương thở dài, “Hai vị, mời vào! Ta nói trước, chính ta chưa chắc có thể mang các ngươi tra xét đến hơn 50 năm trước, các ngươi tự nghĩ cách đi!”
Đại Chu vương bình thản nói: “Yên tâm, vào đi thôi!”
Tô Vũ, Đại Chu vương lập tức tiến vào, kẻ tài cao gan cũng lớn, hai người bọn họ liên thủ, dù Hợp Đạo tính kế bọn họ thì cũng không có tác dụng quá lớn.
Thân thể Diệt Tằm vương chấn động, không nhịn được mắng: “Má, áp lực thật lớn, cảm giác như lão tử đang mang theo 10 Vĩnh Hằng vậy… Trong tình huống này, ta có thể đi được 10 năm đã là lợi hại!”
Sao áp lực lại lớn như vậy?
Dù lão Chu rất cường đại nhưng Tô Vũ bản chất còn chưa phải Vĩnh Hằng.
Áp lực quá cường đại!
Khiến y cảm thấy có chút bất lực.
Đại Chu vương cười như không cười: “Đi thôi, có vài người hơi nặng một chút!”
Tô Vũ nhe răng cười, nói ta à?
Hắn cũng cười nói: “Đại Chu vương bệ hạ, thực lực ngập trời, áp lực lớn một chút cũng là bình thường!”
Hai người nhìn nhau cười, không hề nhiều lời, trước mắt hiện ra một con sông thật lớn.
Bọn họ huyền phù trên không, trên sông có rất nhiều con sóng, mỗi con sóng đều là một biến cố cuộc đời, chứng tỏ có việc đã xảy ra.
Mà sóng của Diệt Tằm vương… Liếc mắt một cái, chỉ thấy toàn bộ con sông cuồn cuộn sóng lớn!
Hết đợt sóng này đến đợt sóng khác!
Tô Vũ nhíu mày, Đại Chu vương cũng thở dài: “Không cần nhiều lời, phần lớn các con sóng là những lần giao thủ với Long Tằm dẫn tới đúng không?”
Diệt Tằm vương cười gượng.
Đúng vậy.
Cả đời y đánh với Long Tằm vương quá nhiều lần, sinh mệnh cũng coi như tràn đầy sóng gió, vô số con sóng chứng minh y và đối phương giao thủ bao nhiêu lần.
Xem đi xem đi!
Con sóng thứ nhất, mọi người không nhìn, vì không cần, hẳn là chuyện vừa xảy ra.
Ba người tiếp tục đi tiếp, sau đó con sóng thứ hai hiện lên, ba người chìm vào, liếc mắt một cái liền thấy lần tàn sát Long giới, chỉ nhìn lướt qua, ba người liền rời đi.
Con sóng thứ ba là khi Diệt Tằm vương, Tô Vũ và Đại Chu vương nhìn nhiều một lát, Diệt Tằm vương xử lý Long Tằm vương, cảm xúc dao động tương đối lớn, vui vẻ hồi lâu… Nhìn một hồi, cũng không có gì đẹp, liền tiếp tục đi tiếp.
Những con sóng sau đó đều là cảnh tượng chiến đấu giữa Long Tằm vương và Diệt Tằm vương.
Hết lần này đến lần khác!
Bình quân một năm Diệt Tằm vương phải đi tìm gã chiến đấu một lần, tần suất chiến đấu như vậy đối với vô địch mà nói thì là quá cao, tương đương suốt ngày đánh nhau!
Mấy năm nay, dường như trừ chiến đấu ra, Diệt Tằm vương không làm chuyện đặc biệt nào khác.
Đều đang chiến đấu!
Thời gian trường hà rất khó gạt người, trừ khi chính mình mạnh mẽ xoay chuyển, hoặc là phong ấn ký ức nào đó, nhưng… ở đây không chỉ có Đại Chu vương, còn có ma ma Cục lông nhỏ, trừ khi gia hỏa này là Hợp Đạo ngụy trang, còn không phải Hợp Đạo bình thường!
Tiếp tục đi tiếp… Giờ phút này, một con sóng lớn hiện ra.
Diệt Tằm vương tính toán thời gian đại khái, lập tức nói: “Cái này không cần xem, cái này không thành vấn đề…”
Tô Vũ và Đại Chu vương không để ý tới, mặc kệ ngươi nguyện ý hay không, nơi phập phồng trọng đại thế này chắc chắn là phải xem.
Diệt Tằm vương thở dài một tiếng, cực kì bất đắc dĩ, đành phải đi theo, cùng nhau nhảy vào con sóng.
“Tướng công, ngài đã về rồi…”
Mới vừa tiến vào, Tô Vũ cùng Đại Chu vương đều sửng sốt dừng bước, cái gì?
Giờ phút này, hai người xuất hiện trong một tòa đại viện cổ xưa.
Đại Chu vương lộ vẻ dị sắc.
Bên trong đại viện xuất hiện một nữ nhân đang u oán nhìn về phía nam nhân ngoài cửa, câu nói vừa nãy là do nữ nhân này thốt ra.
Tô Vũ và Đại Chu vương đều cảm thấy kinh ngạc, Diệt Tằm vương thú nương tử rồi?
Có à?
Không phải y độc thân bền vững sao?
Cổ quái!
Gia hỏa này thú nương tử mà không nói, còn gạt đi, chỉ sợ đại viện này cũng giấu trong đại phủ bình thường, bằng không mọi người đã biết đến.
Diệt Tằm vương đi theo sau ngửa đầu nhìn bầu trời, không nói một lời.
Ta không muốn xem!
Đây là hồi ức thống khổ!
Tô Vũ và Đại Chu vương cẩn thận quan sát, Diệt Tằm vương trong trí nhớ anh tuấn tiêu sái, không già như hiện tại, nhưng hẳn là mới trải qua thời gian này không bao lâu, cho nên già hay không là do chính y biến ra, hiển nhiên, ở trước mặt vợ, y biến mình trẻ hơn rất nhiều.
Kế tiếp kỳ thật cũng không có gì, chỉ có hai người tình cảm bùng cháy, ngọt ngào yêu nhau, thường thường hôn nhau một cái… Tô Vũ và Đại Chu vương nhìn mà muốn nhe răng, cuối cùng vẫn nghẹn lại!
Chúng ta phải nhịn!
Chuyện bình thường, không có gì… Mấu chốt là nếu đây không phải một vị vô địch thì hai người bọn họ không thèm để ý, nhưng… đây là Diệt Tằm vương, một vị vô địch rất già!
Vậy mà tính cách ẩn giấu lại là hệ cún con quấn người ư?
Chà chà!
Khó trách Diệt Tằm vương không cho xem!
Nhưng hai người vẫn tò mò, chỉ vậy thôi thì có thể gây ra sóng gió gì?
Còn phập phồng rất lớn, lớn hơn khi đại chiến với Long Tằm vương, chẳng lẽ… Kế tiếp sẽ đại chiến?
Đại Chu vương nhìn thoáng qua Tô Vũ, xem tiếp sẽ không tốt, hay là… lui lại?
Tô Vũ vuốt cằm, cũng suy nghĩ hay là hiện giờ lui về.
Không không… Diệt Tằm vương thoạt nhìn là một người đứng đắn, phu thê tình thú cũng không có gì, mấu chốt là… sao ký ức phập phồng dao động lớn như vậy, nó quá lớn, còn lớn hơn khi đại chiến vô địch rất nhiều!
Đang nghĩ ngợi, tình tiết trước mặt… quay xe.
Hai người vưa mới tình cảm nồng thắm, không lâu sau, khi đang ăn cơm, Diệt Tằm vương bỗng nhiên nói: “Gần đây ra cửa ít thôi, đặc biệt là đừng đến Đại Hạ phủ, mấy năm gần đây Đại Hạ phủ không yên ổn, vừa rồi đã chết một vị phủ trưởng…”
Một vị phủ trưởng đã chết?
Tô Vũ phán đoán, chuyện năm đó à?
Đang nói đến Kim Vũ Huy ư?
Người này bị Chu Thiên Đạo giết.
“Phủ trưởng?”
“Ừ, Văn Minh học phủ…” Diệt Tằm vương tùy ý nói, nữ nhân trước mắt bỗng nhiên biến sắc, lập tức đứng lên, phá không lao đi…
Nữ nhân của Diệt Tằm vương đương nhiên không phải là kẻ yếu.
Diệt Tằm vương vội vàng đuổi theo, hô: “Lam Lam, ngươi làm sao vậy?”
“Ngươi đừng đi theo ta, lùi lại…”
“Lam Lam…”
“Ta đi đây, ta muốn đến Đại Hạ phủ, chủ thân của ta cắt đứt liên hệ với ta rồi, có phải Thiên Thánh đã xảy ra chuyện hay không?”
Nữ nhân khóc lóc, nháy mắt biến mất.
Diệt Tằm vương đang đuổi theo chợt khựng lại, ngây ngẩn cả người.
Y hốt hoảng hét lên: “Chủ thân gì?”
“Tướng công… Ta đi đây, đừng nhớ đến ta, ta chỉ là phân thân, không phải chủ thân… Về sau gặp lại, hãy gọi ta là Lam Thiên…”
“…”
“Khụ khụ khụ…”
Tô Vũ cùng Đại Chu vương lập tức biến mất, mà Diệt Tằm vương trong trí nhớ đã điên cuồng rống giận rít gào: “Không có khả năng!”
Chương 2427: Long Tằm Vương Mới Là Chân Ái!
Tô Vũ cùng Đại Chu vương đi ra từ trong trí nhớ.
Một lát sau, Diệt Tằm vương đen mặt cũng đi ra, hiện giờ cảm xúc của y dao động lợi hại.
Tô Vũ và Đại Chu vương không hé răng, cố nhịn.
Bọn họ tiếp tục đi trên thời không trường hà, đang đi, Tô Vũ chợt chỉ tay về một phía, đoạn nói: “Bệ hạ, con sông này đẹp thật!”
“Đúng vậy, rất đẹp… Ha ha ha…”
Đại Chu vương điên cuồng cười to, Tô Vũ cũng cười lớn, hai người chỉ vào con sông dưới chân, cười đến mức đau bụng, phía sau, ánh mắt Diệt Tằm vương tối tăm, liếc mắt nhìn hai người một cái, cắn răng quát: “Các ngươi đang cười cái gì?”
“Con sông thật đẹp!”
Hai người đều cười lớn, con sông đẹp quá, chúng ta đang cười cái này, ngươi đừng hiểu lầm!
Chúng ta đã hiểu vì sao cảm xúc của ngươi dao động lớn như vậy rồi.
Sau khi cười một trận, Tô Vũ nghiêm mặt, khôi phục bình thường, nghiêm túc nói: “Tiền bối không thể phân biệt ra đó là phân thân của Lam Thiên à?”
Sắc mặt Diệt Tằm vương cực lạnh, đen mặt cắn răng nói: “Chủ thân cắt đứt liên hệ với phân thân, gần như không khác gì thường nhân… Đừng nhìn ta như vậy! Lão tử suy đoán, không chỉ mình lão tử mắc mưu! Tên súc sinh… tên khốn này…”
“Khụ khụ khụ!”
Tô Vũ ho khan, Đại Chu vương cũng ho khan, Đại Chu vương ho khan một trận, cười gượng nói: “Cái kia… Ngươi coi như Lam Thiên là nữ… Khụ khụ, không phải, phân thân của y vốn chính là nữ nhân chân thật mà… Khụ khụ… Một khi cắt đứt liên hệ cùng chủ thân thì ngươi nói gì, làm gì, chủ thân của y cũng không biết, trừ khi hợp thể lần nữa…”
Sắc mặt Diệt Tằm vương xanh mét!
Tô Vũ hít sâu, “Tiền bối, vậy mà ngài không đánh chết hắn, thật bội phục tiền bối!”
Diệt Tằm vương lạnh lùng nhìn Tô Vũ, Lam Thiên trốn rất kĩ, về sau chỉ toàn ở cùng Vạn Thiên Thánh, ta đánh chết y như thế nào?
Tô Vũ ngửa đầu nhìn trời, bầu trời hôm nay cũng đẹp quá!
Tô Vũ nhìn một hồi, ho khan một tiếng, lại nói: “Ta cảm thấy nếu Diệt Tằm vương tiền bối thật sự không có hiềm nghi, mà Long Tằm vương cũng đã chết, vậy không bằng về sau ngài sửa tên thành Diệt Lam vương đi? Không thì Diệt Thiên vương? Đúng, Diệt Thiên vương, cái này nghe rất bá đạo, rất khí phách!”
Diệt Tằm vương cắn răng: “Ngươi đang chê ta nhớ không đủ rõ ràng sao?”
“…”
Tô Vũ và Đại Chu vương vẫn rất muốn cười, nhưng phải nghẹn lại!
Đậu xanh rau má!
Diệt Tằm vương bị Lam Thiên bẫy một vố, quả thực không thể tin được.
Mấu chốt ở chỗ không phải cái bẫy bình thường, cái bẫy này… Đánh chết Diệt Tằm vương, y cũng sẽ không nói ra, lần này là vì không có biện pháp, nếu không trong chư thiên vạn giới, Diệt Tằm vương và Lam Thiên không nói, có lẽ không có bất cứ kẻ nào khác biết việc này!
Đại Chu vương cảm khái: “Khó trách mấy năm nay ngươi vẫn luôn muốn đóng quân Nhân cảnh, nói thật, khi ngươi chọn đóng quân Nhân cảnh, ta đã hoài nghi ngươi có vấn đề, sau đó lại cảm thấy ngươi sẽ không biểu hiện rõ ràng như thế, nếu thực sự có vấn đề, sao lại còn kiên quyết đóng quân Nhân cảnh.”
Đúng vậy, Diệt Tằm vương tọa trấn Nhân cảnh không ít năm, trừ lúc đánh nhau với Long Tằm vương, thời điểm khác, gần như y đều đóng quân ở Nhân cảnh.
Diệt Tằm vương lạnh mặt không nói lời nào!
Ta thích!
Ngươi quản được sao?
Đại Chu vương ho khan một tiếng: “Y lừa ngươi cái gì?”
Diệt Tằm vương nhìm chằm chằm Đại Chu vương, sau một lúc lâu mới nói: “Không lừa cái gì, chỉ hỏi thăm hướng đi một vài Vĩnh Hằng, truyền thuyết, sự tích, hẳn đang truy tra cái gì đó, có lẽ là đang tra phản đồ.”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: “Có lẽ hắn cảm thấy ngài cũng có hiềm nghi!”
“Có thể là vậy!”
Diệt Tằm vương lạnh lùng nói, có thể bỏ qua chuyện này được chưa, chúng ta đừng tiếp tục đề tài này được không?
Đại Chu vương không nhịn được sự tò mò: “Ngươi đã độc thân mấy trăm năm, sao lại…”
Diệt Tằm vương phẫn nộ: “Nàng rất có mị lực không được sao? Ngươi quản việc tư của ta làm gì?”
“…”
Đại Chu vương nghẹn cười, thôi được, ta không hỏi!
Quả thật, nếu là phân thân của Lam Thiên… Khụ khụ, kỳ thật có đủ vốn liếng để khiến Diệt Tằm vương mắc câu.
Một hàng ba người không khí quỷ dị tiếp tục tiến lên, Diệt Tằm vương trầm mặc một trận, cuối cùng vẫn đe dọa: “Không được truyền ra, ai dám truyền ra… ta đánh không lại các ngươi, nhưng các ngươi đừng trách ta không khách khí, ta sẽ không để yên đâu!”
Tô Vũ nín cười, “Đương nhiên! Nhưng bản thân Lam Thiên…”
Diệt Tằm vương cắn răng: “Chưa chắc y đã biết, sau đó ta đã diệt phân thân kia! Có khả năng y tới thu thập tình báo định kỳ, nhưng sợ ta phát hiện cho nên đã cắt đứt liên hệ với phân thân, cho nên không nhất định y đã biết tình huống.”
“Ngươi giết Lam Lam?”
Đại Chu vương thổn thức: “Dù sao cũng là một đêm phu thê trăm đêm ân…”
Diệt Tằm vương phát điên, giận dữ hét: “Họ Chu, ngươi muốn đối nghịch với ta sao?”
“…”
Đại Chu vương thổn thức, thôi thôi, không nói nữa, nếu không tam thân vị này mà cũng bị kích thích phát cuồng thì không tốt.
Tô Vũ và Đại Chu vương đều câm miệng.
Chúng ta không nói, chúng ta trộm cười!
Không được, thật sự nhịn không được, chúng ta truyền âm tâm sự đi.
Tô Vũ truyền âm trước: “Bệ hạ, Diệt Tằm vương thật sự giết phân thân kia sao?”
“Không biết, ta thấy bộ dáng hắn ôn nhu như vậy, chưa chắc đã nỡ giết…”
“Chẳng lẽ… Cầm tù?”
“Có khả năng!”
“Chà chà, bát quái này… Bệ hạ, về sau nếu Nhân tộc viết sử về Diệt Tằm vương thì có ghi lại chuyện này không?”
“Cái này… Nếu thật sự muốn ghi lại truyền kỳ nhân vật, không bằng dùng thủ đoạn cao đẳng giấu trong chính sử, khiến… Hợp Đạo mới có cơ hội nhìn được? Dù sao Diệt Tằm không thể xem được!”
“Ta cảm thấy loại chuyện này nên đặt trong dã sử thì hơn, ghi trong chính sử quá mất mặt!”
“…”
Hai người trò chuyện, không nói không được, bát quái này quá lớn!
Phía sau, Diệt Tằm vương hồ nghi nhìn hai người, hai người đều nghiêm trang, vẻ mặt nghiêm túc nhìn đám sóng, không hề có dấu hiệu muốn cười, cũng không có tâm tư bát quái!
“Hai ngươi đang truyền âm à?”
Diệt Tằm vương nhíu mày, Tô Vũ bình thản đáp: “Thôi nào tiền bối, đó là việc nhỏ! Mấu chốt vẫn là hơn 50 năm trước, ta muốn nhìn xem khi Ngũ Đại xảy ra chuyện, ngài đang làm cái gì!”
Diệt Tằm vương thấy hắn nghiêm túc, lúc này mới nhớ tới mình là người hiềm nghi, y hừ một tiếng, không nói nữa.
Tô Vũ cùng Đại Chu vương tiếp tục truyền âm hàn huyên bát quái.
Bát quái này đáng giá bọn họ tâm sự thật nhiều.
Hơn nữa, trừ Diệt Tằm vương trúng bẫy, còn người nào khác không?
Lam Thiên… tồn tại vĩ đại!
Nếu có thêm vài vị vô địch trúng bẫy… trời ạ, quả thực không dám tưởng tượng nữa!
Diệt Tằm vương nhìn chằm chằm hai người, hai người bọn họ đang trò chuyện riêng, nhưng Diệt Tằm vương không xác định bọn họ đang nói cái gì, nói về chuyện ban nãy, hay đang nói chuyện y có phải phản đồ hay không?
Phiền quá!
Diệt Tằm vương cuồng mắng trong lòng, hai sỉ nhục lớn nhất cuộc đời này, hiện tại mọi người đều đã biết!
Long Tằm vương bị giết, không sao rồi.
Nhưng Lam Thiên… tên khốn, lần sau gặp lại y, ta nhất định phải giết y!
Trong lúc Diệt Tằm vương đang phẫn nộ, bọn họ đi trong thời không trường hà, càng đi càng xa, Tô Vũ và Đại Chu vương không ngừng quan khán, sau đó Diệt Tằm vương không chống đỡ được nữa, Đại Chu vương phải không ngừng bùng nổ lực lượng thời gian, duy trì trường hà củng cố.
Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm…
Càng xem lại càng phát hiện sinh hoạt của Diệt Tằm vương thật sự rất đơn điệu, không phải là đánh nhau thì chính là đang trên đường đánh nhau, mấy năm nay, y vẫn luôn đấu với Long Tằm vương, đánh vô số lần!
Cuối cùng, Tô Vũ cùng Đại Chu vương đi tới hơn 50 năm trước.
Thời điểm xảy ra lần biến cố kinh thiên kia!
Xâm nhập ký ức thì thấy…
Tô Vũ và Đại Chu vương hết sức bất đắc dĩ, lại là Long Tằm vương!
Đúng vậy, hơn 50 năm trước, khi đại chiến bùng nổ, Diệt Tằm vương vẫn đang đại chiến cùng Long Tằm vương.
Bọn họ đánh nhau mãi không thấy chán à?
Xem ra ngươi và Long Tằm vương mới là chân ái!
Không có biện pháp, đành tiếp tục tra xét thêm, trước đó chủ yếu vẫn là chiến đấu cùng Long Tằm vương.
Qua tiếp trăm năm, Đại Chu vương đổ mồ hôi, mở miệng nói: “Trăm năm qua, hình như hắn không làm gì cả, nhìn đến đây đã có thể chứng minh hắn không có vấn đề gì chưa?”
Hơn trăm năm qua, trừ đánh nhau cùng Long Tằm vương, Diệt Tằm vương chỉ dao động kịch liệt vì chuyện của Lam Thiên.
Nếu là phản đồ, không có khả năng không lưu lại một chút dấu vết nào.
Tô Vũ nhìn thoáng qua Đại Chu vương, đoạn nói: “Tiếp tục xem đi! Hình như ta nhìn thấy sóng gió lớn hơn nữa ở phía trước…”
Đại Chu vương thở dốc: “Ta không chịu đựng nổi, không xem được, ngươi muốn xem thì ngươi xuất lực đi!”
Tô Vũ không nói nhiều, đã tới lúc này rồi, ta đây đành xuất lực vậy!
“Bánh Hấp đại nhân, giúp ta củng cố thời gian thông đạo đi!”
“Lại muốn hỗ trợ à? Có gì ăn không?”
“Nếu Diệt Tằm vương có vấn đề, ngài có thể trực tiếp ăn y!”
“Vậy được!”
Chương 2428: Trộm Long Tráo Phượng
Ma ma Cục lông nhỏ không nhiều lời, ngay sau đó, Văn Minh Chí của Tô Vũ hiện lên, lập tức củng cố thời gian thông đạo đang rung động, lúc này, Diệt Tằm vương cũng thấy cả kinh!
Quá cường đại!
Binh khí này mạnh như vậy ư?
Tô Vũ không để ý, nhanh chóng nói: “Chỉ xem sóng gió lớn, nhỏ thì không cần!”
Đại Chu vương gật đầu, nhanh chóng đi theo Tô Vũ.
Thời không trường hà không ngừng rung động.
Tô Vũ cùng Đại Chu vương nhanh chóng quan khán mấy tiết điểm quan trọng, không lâu sau, một sóng gió thật lớn xuất hiện, ba người chui vào…
Lúc này, sau khi chui vào… Mấy người như chìm trong một mảnh không gian hắc ám.
Ngay sau đó, bọn họ nghe thấy tiếng rống của Diệt Tằm vương ở khoảng thời gian này: “Long Tằm, ngươi không tiêu hóa được lão tử, mau thả lão tử ra, nếu không, lão tử nhất định sẽ giết chết ngươi!”
“…”
Lần nhục nhã thứ hai đã đến!
Sắc mặt Diệt Tằm vương cực kỳ khó coi: “Đây là chuyện xảy ra không lâu sau khi ta chứng đạo, nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy bụng Long Tằm sao?”
Ngay sau đó, ba người cùng Diệt Tằm vương thời gian này cùng bị kéo ra ngoài… Đúng vậy, thật sự bị kéo ra!
Trong hư không, một con Long Tằm thật lớn chổng mông ra ngoại giới, lôi y ra khỏi Long Tằm giới.
Lúc bấy giờ, hình như gần đó có người đi ngang qua, kẻ đó chấn động kinh ngạc!
Vì thế… Việc này truyền khắp chư thiên!
Nếu không, Diệt Tằm vương tuyệt đối sẽ không nói ra!
Diệt Tằm vương âm lãnh nói: “Đó là Hà Quang Tiên vương của Tiên tộc, Long Tằm đã chết, tiếp theo ta sẽ giết ả!”
Đúng vậy, chính vì tên Tiên vương lắm miệng này mà vạn giới đều biết việc này, ta sẽ không để yên cho ả!
Đại Chu vương liếc Tô Vũ, không hé răng, chúng ta không cười, chúng ta đều là cường giả, sao có thể cười được, nếu cười tiếp, Diệt Tằm vương mà tức chết thì không tiện tra án.
Một hàng ba người tiếp tục đi.
Đí tiếp là khoảng thời gian khi Diệt Tằm vương chưa chứng đạo.
Không có sóng gió gì lớn!
Đối với Diệt Tằm vương mà nói, chuyện trước khi chứng đạo đều là việc nhỏ.
Sau đó lại xuất hiện một con sóng.
Long Tằm vương ngẫm nghĩ rồi nói: “Không có đại sự gì, đại khái là khi ta thức tỉnh huyết mạch, bắt đầu từ lúc này, thực lực ta tiến bộ vượt bậc, sau đó thành công chứng đạo sau thời khai phủ!”
Diệt Tằm vương cười nói: “Tuy là tạp huyết, nhưng lực lượng huyết mạch thật sự rất mạnh, sau khi thức tỉnh huyết mạch, ta liền tiến bộ vượt bậc, không lâu sau liền chứng đạo thành công!”
Tô Vũ hỏi: “Diệt Tằm vương tiền bối chứng đạo bao nhiêu năm trước?”
“300 năm trước.”
Tô Vũ gật đầu, chứng đạo sau hơn 50 năm khai phủ, quả thật không tính muộn, dù sao giai đoạn trước không giống lúc các vương giả khai phủ, giai đoạn trước không có di tích.
Ba người nhanh chóng tiến vào tiết điểm ký ức này.
Nếu không có Đại Chu vương cùng ma ma Cục lông nhỏ, chính Diệt Tằm vương cũng không có khả năng trở lại tiết điểm này, đó đã là chuyện của hơn 300 năm trước.
Y không có năng lực trở lại thời kỳ này.
Giai đoạn trước thì càng không thể, thời điểm mới vừa chứng đạo, y không mạnh bằng hiện tại.
Ba người nhanh chóng tiến vào, thấy được cảnh tượng.
Giờ phút này hẳn là lúc Diệt Tằm vương thức tỉnh huyết mạch, cũng là lúc tiến vào thời kỳ Nhật Nguyệt, tiến vào Nhật Nguyệt không đến vài thập niên y liền chứng đạo, thiên phú rất mạnh!
Đại Chu vương hỏi: “Ngươi thức tỉnh huyết mạch đại khái là khi nào?”
“Sau khi thức tỉnh 40 năm, ta bước vào Vĩnh Hằng, chắc là năm 12 lịch An Bình… Hẳn là khi đó.”
Đại Chu vương không nhiều lời, giờ phút này, trước mặt bọn họ xuất hiện một Diệt Tằm vương nhỏ yếu, trông rất trẻ, khá kiên nghị, giờ phút này vẫn là Sơn Hải đỉnh phong.
Diệt Tằm vương giải thích: “Khi đó ta có thể coi là thiên tài đỉnh cấp, Đại Chu vương biết mà, khi ta bước vào Sơn Hải đỉnh phong kỳ thật chưa nhiều tuổi, không đến 40 tuổi.”
Đại Chu vương gật đầu: “Quả thật là thiên tài, bước vào Vĩnh Hằng cũng vậy, ngay từ đầu đã là thiên tài!”
Khi nói chuyện, Diệt Tằm vương trong mật thất bắt đầu đột phá thăng cấp!
Diệt Tằm vương lại nói: “Trước Nhật Nguyệt, huyết mạch của ta không thức tỉnh, sau đó huyết mạch thức tỉnh, thiên phú mạnh hơn, dù sao cũng là huyết mạch của Nhân vương và Ma Hoàng…”
Đang nói, ký ức bỗng rung chuyển một chút.
Đại Chu vương nhanh chóng đè lại Diệt Tằm vương, Tô Vũ cũng lập tức liễm tức!
Hinh như… Bọn họ nhìn thấy gì đó không nên xem!
Trong nháy mắt Diệt Tằm vương đột phá, thời không hình như đình trệ!
Ngay sau đó, một hư ảnh hiện lên, xuất hiện trước mặt Diệt Tằm vương, hư ảnh khẽ cười một tiếng: “Vương Hổ?”
Hư ảnh nhìn thoáng qua Diệt Tằm vương đang bế quan đột phá, cảm khái nói: “Thiên phú không tồi! Có hi vọng chứng đạo!”
Dứt lời, hư ảnh nhìn về phía sau, lẩm bẩm: “Thủ Văn Hầu phát hiện ta rồi ư? Có chút bản lĩnh…”
Dứt lời, gã cười một tiếng, trên ngón tay hiện lên một giọt máu!
Diệt Tằm vương đang bế quan đột phá không có chút cảm giác nào.
Sắc mặt Tô Vũ và Đại Chu vương ngưng trọng, vẻ mặt Diệt Tằm vương dại ra.
Hư ảnh kia nhanh chóng thao tác một phen, trong chớp mắt, Diệt Tằm vương đang bế quan hóa thành thây khô, máu toàn thân bị rút ra, máu trên ngón tay hư ảnh nhanh chóng tiến vào trong cơ thể Diệt Tằm vương.
Dần dần, Diệt Tằm vương khôi phục sinh cơ.
“Tồn tại hèn mọn… Về sau, ngươi chính là hậu duệ của Hoàng giả vĩ đại!”
Hư ảnh mỉm cười nhẹ giọng nói: “Đáng tiếc, không kế thừa được tinh túy…”
Dứt lời, hư ảnh nhìn thoáng qua phía sau, có cảm giác là đang nhìn mấy người Đại Chu vương, kỳ thật thì không phải, hư ảnh đang đề phòng Hạ Thần đuổi theo.
Sau đó hư ảnh chợt lóe rồi biến mất.
Từ đầu tới đuôi, đối phương không cảm nhận được có người nhìn trộm thời không.
Gã rất mạnh!
Đại Chu vương ngưng trọng nói: “Rất mạnh, tồn tại tiếp cận Hợp Đạo!”
Nhưng không phải Hợp Đạo.
Cho nên gã không thấy được gì, bởi vì bên Tô Vũ có Hợp Đạo… Có lẽ không phải nhờ ma ma Cục lông nhỏ, có lẽ là vì Đại Chu vương ở đây nên đối phương không nhìn ra.
Tồn tại tiếp cận Hợp Đạo!
Tô Vũ biết đó là ai, Hạ Thần giết gia hỏa kia, Hạ Thần cũng rất mạnh, giết đối phương xong, bản thân cũng trọng thương ngã xuống!
Bên cạnh, Diệt Tằm vương dại ra!
Gì đó?
Y nhìn chính mình đang bế quan, hoàn toàn không biết gì cả, vẫn ngồi im không động đậy, không lâu sau, y đột phá, huyết mạch thức tỉnh, ban đầu có chút không thích ứng, y không để ý, bởi vì có khả năng huyết mạch thức tỉnh chính là như thế!
Vương Hổ bế quan đột phá Nhật Nguyệt, tự mình lẩm bẩm: “Nhân vương… Ma tộc… Tạp huyết… Ta… Là tạp huyết?”
Vương Hổ tuổi trẻ nhìn khắp nơi xung quanh, ánh mắt mang theo mê mang và sợ hãi, sau đó y nhanh chóng quyết định: “Không, ta không phải tạp huyết, ta là… Ta là hậu duệ Nhân vương, đúng, hậu duệ Nhân vương!”
“Về sau… Về sau ta chính là hậu duệ Nhân vương… Không ngờ ta lại là hậu duệ Nhân vương…”
Vương Hổ đầu tiên là sợ hãi, sau đó tự thôi miên mình, ta là hậu duệ Nhân vương, không phải tạp huyết, đừng nói bậy!
Vì thế, từ đó về sau, y chính là hậu duệ Nhân vương, chưa bao giờ đề cập với người khác rằng y là tạp huyết!
Chương 2429: Huyết Mạch Nhân Tộc Tinh Thuần
Tô Vũ dại ra, nhìn về phía Đại Chu vương, sắc mặt Đại Chu vương ngưng trọng nhìn về phía Diệt Tằm vương.
Diệt Tằm vương dại ra, y nói: “Ta… Ta không biết! Sau khi đột phá, ta cho rằng ta đã thức tỉnh huyết mạch! Lúc ấy các ngươi biết mà, Nhân tộc chúng ta có một vài tạp huyết… Tiên Nhân tạp huyết, Thần Nhân tạp huyết… Kết quả phải chịu bài xích nặng nề, thậm chí bị một vài gia hỏa cấp tiến giết chết, ta lo lắng… Cho nên ta không dám nói ra, cũng không dám nghiệm chứng…”
Đúng vậy, khi đó mới vừa khai phủ không lâu, tạp huyết rất nhiều.
Bởi vì khi chư thiên đánh vào Nhân cảnh, Tiên Ma Thần Long đều xuất hiện, đấu ở Nhân cảnh rất nhiều năm, đốt giết đánh cướp đều có, khi đó có không ít tạp huyết, hơn nữa cực kỳ bị bài xích!
Lúc trước, thậm chí hai người Nhiếp lão từng hoài nghi Tô Vũ có huyết mạch Phá Sơn Ngưu cũng là vì thời kỳ này.
Đại Chu vương nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Nằm ngoài dự đoán của ta, ta cho rằng… Ta cho rằng ngươi là huyết mạch Ngục vương, nhưng có khả năng ngươi không biết, hoặc là huyết mạch lưu lạc bên ngoài mà thôi… Kết quả… Vậy mà ngươi không phải?”
“Ta không phải ư?”
Khóe miệng Diệt Tằm vương run rẩy: “Ta… huyết mạch của ta là giả!”
Tô Vũ nhíu mày: “Huyết mạch có thể nghịch chuyển làm giả sao?”
Đại Chu vương nhanh chóng đáp: “Đi thôi, trở về rồi nói! Đương nhiên huyết mạch có thể làm giả, nghịch chuyển! Nhưng cần thực lực cường đại, cũng phải trả cái giá không nhỏ, vạn tộc từng dụ hoặc chúng ta, cho ta và Đại Tần vương chuyển thành huyết mạch Hoàng giả… Người này rất mạnh…”
“Đã chết rồi!”
Tô Vũ thuận miệng nói một câu, Đại Chu vương đột nhiên nhìn về phía hắn, híp mắt hỏi: “Ngươi biết ư?”
Tô Vũ bình tĩnh hỏi lại: “Chẳng lẽ Đại Chu vương cũng biết?”
“Đoán!”
“Ta đây cũng đoán!”
Đại Chu vương câm nín, Tô Vũ bình tĩnh nói: “Đại Chu vương biết gã là ai không?”
“Không quen!”
Đại Chu vương lắc đầu, nhưng nhanh chóng nói: “Hẳn là không phải người triều tịch này, có lẽ là triều tịch trước, người triều tịch này không mạnh đến vậy, khi đó mới khai phủ không lâu, không có khả năng tồn tại kẻ tiếp cận Hợp Đạo!”
Đại Chu vương trầm giọng nói tiếp: “Thủ Văn Hầu… Hạ Thần đúng không? Ngươi từng gặp hắn, phải không?”
Tô Vũ cười: “Bệ hạ biết thật nhiều!”
Đại Chu vương bình tĩnh nói: “Dù sao cũng đã sống nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng có thể đoán được vài thứ! Không nói cái này nữa, đi về thôi!”
Ba người nhanh chóng phá không bay về hiện tại.
Tốc độ cực nhanh!
Trong nháy mắt, ba người xuất hiện trong Tô phủ.
Đại Chu vương thở dốc, bên phía Tô Vũ, ma ma Cục lông nhỏ cũng truyền âm oán giận nói: “Mệt chết ta, vậy bây giờ ăn gia hỏa này được chưa?”
Một vị Hợp Đạo mà cũng không chịu nổi, thời gian hồi tưởng quá xa xăm!
“Chưa ăn được…”
“Thật phiền toái!”
Ma ma Cục lông nhỏ oán giận, phiền quá, còn không được ăn!
Tô Vũ không nói gì, Đại Chu vương nhìn về phía Diệt Tằm vương vẫn đang ngây dại, thở dài mở miệng: “Ngay từ đầu ngươi đã bị gài bẫy! Người nọ thấy thiên phú ngươi mạnh nên biến ngươi thành quân cờ, gã bị Hạ Thần phát hiện, gã biết thực lực Hạ Thần, biết có khả năng chính mình sẽ chết… Cho nên gã để lại hậu chiêu! Nếu một ngày kia gã mà chết, hậu chiêu của gã có nguy cơ bại lộ, ngươi… sẽ là bia ngắm tốt nhất!”
Diệt Tằm vương nhíu mày, sau một lúc lâu mới cắn răng nói: “Cho nên, lão tử không phải tạp huyết, mà là thuần chủng?”
“Hẳn là vậy.”
Diệt Tằm vương nghiến răng nghiến lợi: “Má! Mất công lão tử giấu giếm mấy trăm năm, hóa ra đều là giả? Ta cẩn thận hết mức, sợ bị người khác nhìn ra, kết quả… Là giả ư?”
“Cũng không hẳn!”
Đại Chu vương mở miệng: “Nghịch chuyển huyết mạch, trừ việc không thể để đời sau kế thừa, kỳ thật không khác gì huyết mạch thật sự, ngươi vẫn là tạp huyết!”
“Ngươi mới là tạp huyết!”
Diệt Tằm vương bực bội nói: “Đều là giả, ngươi mới là tạp huyết!”
“…”
Đại Chu vương lười nói thêm, y nhìn về phía Tô Vũ: “Ngươi thấy rồi đấy!”
Tô Vũ nhíu mày: “Vậy vì sao bệ hạ hoài nghi Cấm Thiên vương?”
Đại Chu vương thở ra: “Lúc trước không rõ, hiện tại ta hiểu rồi! Có khả năng Cấm Thiên vương mới thật sự là hậu duệ Ngục vương, huyết mạch bị thay đổi, nếu người nọ biết chính mình đã bị Hạ Thần phát hiện, đương nhiên cũng hiểu nếu Hạ Thần không chết, huyết mạch Ngục vương sẽ trở thành mục tiêu truy tra! Cho nên, gã nhất định sẽ xoay chuyển huyết mạch hậu duệ của mình, không cho kẻ ấy dùng huyết mạch Ngục vương xuất hiện nữa! Nếu không, đây là chưa đánh đã khai, sơ hở quá lớn!”
“Vậy vì sao lại là Cấm Thiên vương?”
“Giấu đầu lòi đuôi!”
Đại Chu vương giải thích: “Lúc trước ta tra xét huyết mạch của gã… lực lượng huyết mạch quá thuần túy!”
“Cái gì?”
Tô Vũ không hiểu, Đại Chu vương lại giải thích: “Huyết mạch Cấm Thiên vương là huyết mạch Nhân tộc thuần chủng, gần như không trộn lẫn bất cứ huyết mạch gì khác, nhưng tình huống thực tế là từ lần triều tịch thứ chín huỷ diệt, triều tịch thứ 10 bắt đầu, huyết mạch Nhân tộc không còn thuần túy nữa, hoặc nhiều hoặc ít đã nhiễm một ít huyết mạch khác… Ngoại trừ đồ cổ, còn lại, Nhân tộc của triều tịch này, kể cả Tô Vũ ngươi đều có một chút tạp huyết mỏng manh, ngươi có tin không.”
“Ta cũng có ư?”
“Hẳn là có!”
Đại Chu vương gật đầu: “Đương nhiên là khó có thể phân biệt ra, có lẽ không phải vấn đề truyền thừa, mà là nhân tố khách quan, chủ yếu là vì sau khi Nhân cảnh thất bại ở triều tịch lần thứ chín, Nhân cảnh phong bế, nguyên khí hỗn tạp, cũng hỗn loạn một chút gì đó lung tung rối loạn, dẫn tới huyết mạch không thuần! Trừ khi từ nhỏ đã được Thiên Nguyên khí bao vây, nếu không, trước khi khai khiếu, kiểu gì cũng sẽ bị ảnh hưởng!”
“Huyết mạch Cấm Thiên vương quá thuần túy, có hai loại khả năng, thứ nhất, từ nhỏ gã đã lớn lên trong hoàn cảnh tràn đầy thiên nguyên khí!”
“Thứ hai, lúc rút huyết mạch, có thể vị cường giả kia đã tinh luyện để máu trở thành thuần huyết, như vậy sẽ làm thiên phú gia tăng, cũng dễ dàng chứng đạo hơn.”
“Vị kia nhất định sẽ bảo đảm hậu duệ của gã có thiên phú đủ cường đại, không có huyết mạch Nhân vương, vậy phải bảo đảm huyết mạch Nhân tộc tinh thuần hơn, có lẽ gã cũng không nhận ra vấn đề này…”
Nghe vậy, Tô Vũ nhíu mày hỏi: “Vậy giờ bắt gã ư?”
Đại Chu vương trầm ngâm một lát, lắc đầu: “Không, tạm thời ta chưa thể xác định 100% là gã không còn an bài khác! Động thủ trong Nhân cảnh cũng không phải lựa chọn tốt, ta gọi Vương Hổ tới đây là bởi vì ta hiểu y, nếu gia hỏa này là phản đồ, bị ta bắt thì cũng sẽ không phản kháng quá mức…”
Diệt Tằm vương không phục: “Ai nói thế? Nếu ta là phản đồ, ta chắc chắn sẽ phản kháng kịch liệt…”
Đại Chu vương bình tĩnh nói: “Sẽ không, bởi vì ngươi quá ngu ngốc, nếu ngươi không ngu, khi Hà Quang Tiên vương truyền bát quái, ngươi sẽ không lập tức đi đánh Long Tằm vương, chứng minh với vạn giới rằng ngươi thật sự bị lôi ra! Nếu ngươi không hé răng, hoặc là khinh thường để ý, người ta sẽ nửa tin nửa ngờ, chưa chắc sẽ tin, có lẽ Long Tằm vương cũng sẽ không nói! Nếu ngươi không ngu, ngươi sẽ không bị Lam Thiên đùa giỡn! Nếu ngươi không ngu, ngươi sẽ không hoàn toàn tin rằng mình là tạp huyết…”
Sắc mặt Diệt Tằm vương âm trầm!
Má!
Y đang nhục nhã ta!
Tô Vũ ngẫm nghĩ, gật đầu: “Cũng đúng!”
Sắc mặt Diệt Tằm vương càng thêm khó coi: “Tô Vũ, ngươi đừng quên ta đã cho ngươi công pháp
《
Thời Gian
》
!”
Tô Vũ tươi cười, “Đúng vậy, đa tạ Diệt Tằm vương tiền bối!”
Hết rồi!
Chỉ như vậy!
Không có nghĩa là vị tiền bối này không ngu… Khụ khụ, Tô Vũ không muốn nói thêm, nếu dựa theo suy đoán của Đại Chu vương, vậy 100% Cấm Thiên vương có vấn đề.
Đương nhiên, tới lúc này rồi, Tô Vũ cũng không thèm để ý.
Bởi vì chỉ có hai khả năng!
Thứ nhất, Cấm Thiên vương có vấn đề.
Thứ hai, Đại Chu vương và Diệt Tằm vương đều có vấn đề, là một phe.
Tô Vũ không thèm nghĩ tới khả năng thứ hai, nếu nó là thật… Hắn lười tìm phản đồ, Nhân tộc chắc chắn sẽ xảy ra đại sự, Đại Chu vương cắm rễ quá sâu!
Tới lúc đó, tìm hay không cũng như nhau.
Xử lý toàn bộ là được!
Có khả năng hơn nửa số vô địch Nhân tộc đều có vấn đề, vấn đề này rất nghiêm trọng.
Nghĩ vậy, Tô Vũ liền nói: “Được rồi, không nói chuyện này nữa, Diệt Tằm vương tiền bối, ngài về trước đi, đừng biểu lộ bất cứ điều gì, chế tạo xong đại trận của ta rồi tính!”
Hắn không quan tâm có phải Cấm Thiên vương hay không.
Thứ gì cũng cần tận dụng triệt để, chế tạo xong đại trận cho ta rồi tính!
Đại Chu vương câm nín, gia hỏa này đúng là không buông tha bất cứ cơ hội kiếm lời nào cho bản thân!
Chương 2430: Không Phải Người Đứng Đắn!
Cấm Thiên vương có huyết mạch thuần túy lại là phản đồ.
Đây là phán đoán của Đại Chu vương.
Tô Vũ không cãi lại, dù sao hắn cũng không có chứng cứ.
Nhìn Diệt Tằm vương còn đang giận dỗi, hắn ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Diệt Tằm vương tiền bối, vậy là lúc trước không phải ngài tiếp xúc với Thiên Nghệ giáo chủ à?”
“Hả? Đương nhiên là không!”
Diệt Tằm vương câm nín, “Ta gặp gã làm gì!”
Tô Vũ lẩm bẩm: “Nói như vậy nghĩa là đối phương biết tới sự tồn tại của ngài.
Xem ra kẻ thay đổi huyết dịch của ngài đã nói toàn bộ mọi chuyện cho vị kia biết, cho nên khi gặp Thiên Nghệ giáo chủ, đối phương mới cố ý hiển lộ ra tiêu chí huyết mạch.”
Đại Chu vương cảm thấy rất hợp lý, khẳng định kẻ phản đồ đã từng hành động.
Tô Vũ lại nói: “Năm đó bọn họ gặp nhau ở Tinh Lạc sơn, Đại Chu vương bệ hạ, ngài nói xem, có thể tìm được chứng cứ ở Tinh Lạc sơn không?”
Tinh Lạc sơn!
Đại Chu vương hỏi thẳng: “Ngươi muốn tiếp tục tra xét?”
Tô Vũ lắc đầu, “Không phải tiếp tục tra xét, ta đang lo lắng oan uổng người khác mà thôi.
Đại Chu vương, ta cảm thấy hành vi của ngài không thích hợp, Diệt Tằm tiền bối có vấn đề, ngài liền miệt mài theo đuổi tìm hiểu.
Cấm Thiên vương chỉ bị hoài nghi, ngài đã muốn giết chết gã… Cách đối xử quá khác nhau, không phải là có ân oán riêng gì đó chứ?”
Đại Chu vương ngẫm nghĩ, mở miệng nói: “Có thể là cảm giác, với chúng ta mà nói, có đôi khi cảm giác rất quan trọng! Ngươi cũng là cường giả, ngươi nên biết, khi nguy cơ buông xuống, khi suy đoán công pháp, rất nhiều thời điểm đều phải xem cảm giác.”
Tô Vũ cười hỏi: “Lại hỏi ngài chuyện nữa, di tích Tây Nguyên là do ai chứng đạo? Không phải đó là địa bàn Ngục vương sao?”
“Ta!”
Diệt Tằm vương rầu rĩ lên tiếng.
Tô Vũ nhíu mày, “Ngài?”
“Là ta!”
Diệt Tằm vương buồn bực đáp: “Không phải ngươi vừa nhìn thấy rồi sao?”
“Ta còn tưởng rằng chỉ là di tích tầm thường, không ngờ lại là di tích Tây Nguyên, chẳng có gì đặc biệt cả.”
“Vốn dĩ đã không có!”
Diệt Tằm vương bổ sung: “Trừ hai kiện vật gánh chịu, còn lại chẳng có cái gì hết, à nhưng Thiên Nguyên khí thì có không ít.”
Đại Chu vương giải thích: “Nếu đã an bài thân phận cho ngươi, chắc chắn di tích Tây Nguyên phải để cho ngươi chứng đạo, ngươi không chứng đạo mới là không bình thường, hẳn là ngươi có chút huyết mạch cảm ứng nên mới phát hiện ra di tích kia.”
“Ừ.”
Diệt Tằm vương gật đầu, “Nhưng các ngươi không nói thì thôi, vừa nói… Ta cảm thấy hình như có người từng đến đó rồi!”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: “Cấm Thiên vương thì sao?”
“Gã ư?”
Đại Chu vương đáp: “Sau này gã trực tiếp chứng đạo ở chiến trường Chư Thiên.”
Tô Vũ ngoài ý muốn, “Gã trực tiếp chứng đạo? Sao bây giờ gã mới là Vĩnh Hằng tứ đoạn?”
Chứng đạo ở chiến trường Chư Thiên, đa số vừa chứng đạo đã là tam đoạn!
Diệt Tằm vương chen vào: “Gã chứng đạo chưa lâu, hơn nữa gia hỏa này tu luyện lực lượng giam cầm, lực lượng giam cầm khá khó tu, thủ đoạn giam cầm của gã rất mạnh!”
Đại Chu vương nói: “Không sai, lực lượng giam cầm của gã rất cường đại, ngươi phải biết rằng con đường này tương đối khó đi.
Thân thể gã chỉ có thể nói là bình thường, nhưng đạo thần văn lại khá cường đại!”
Tô Vũ nghe vậy liền lâm vào suy tư.
Trong ấn tượng của mọi người, đạo thần văn mạnh nhất cũng chỉ là Nhật Nguyệt cửu trọng.
Nhưng trên thực tế, đạo thần văn có thể tiếp tục cường đại hơn, cường đại đến mức có một ngày thần văn sẽ trực tiếp hóa thành quy tắc, trở thành tồn tại phía trên Hợp Đạo!
Cho nên, đạo thần văn có tính ẩn nấp rất mạnh!
Nếu đối phương thật sự là hậu duệ của Ngục vương thượng cổ, truyền thừa không đứt, vậy gã sẽ biết tam thân pháp là rác rưởi, thần văn có thể hóa thành quy tắc, cho nên khả năng cao đối phương vẫn luôn chủ tu đạo thần văn mà không phải đạo thân thể.
Lực lượng giam cầm cũng là một loại quy tắc thần văn chứ không phải quy tắc thân thể!
Tô Vũ nghĩ đến đây, hắn liền mở miệng nói: “Vậy nhất định đối phương có một thần văn vô cùng cường hãn, thậm chí đã dung hợp quy tắc thần văn.
Nếu Cấm Thiên vương có một thần văn như vậy thì có thể chắc chắn rằng gã là phản đồ! Có lẽ lực lượng giam cầm cũng là Ngục vương truyền thừa! Ngục vương đi theo đạo này.”
Đại Chu vương gật đầu, thật sự là như thế.
Lực lượng huyết mạch… nói thật, tới cảnh giới Nhân vương ai cũng sẽ có thứ này, có thể truyền thừa, nhưng chưa chắc có thể vượt qua tiền bối, còn đạo thần văn thì lại có hy vọng.
Cho nên, truyền thừa chân chính kỳ thật chính là lực lượng quy tắc, mà không phải lực lượng huyết mạch.
Lực lượng huyết mạch chỉ là quan hệ huyết thống.
Truyền thừa lực lượng quy tắc mới là quan hệ truyền thừa.
Đại Chu vương mở miệng: “Giả sử gã là phản đồ, xét từ điểm này, vậy sẽ có không ít biện pháp để nghiệm chứng! Biện pháp đơn giản nhất chính là huyết mạch bất đồng, trình độ dung hợp không giống nhau! Ban đầu khi Diệt Tằm dung hợp cũng có triệu chứng bài xích, chính hắn không để ý, cho rằng mới vừa thức tỉnh.”
“Nếu Cấm Thiên thật sự là huyết mạch Ngục vương.
Vậy rất đơn giản, lấy chút máu Diệt Tằm dung nhập vào thân thể gã, nếu không bài xích, gã nhất định là huyết mạch Ngục vương!”
Đại Chu vương đề nghị: “Việc này ngươi không cần phải xen vào, kế tiếp ta sẽ đối phó, ta sẽ cho Diệt Tằm đi nghiệm chứng một chút!”
Điều này cũng đúng.
Dù Cấm Thiên vương bị rút ra huyết mạch Ngục vương, nhưng bản chất gã vẫn vậy.
Nhưng nếu đối phương chỉ là đồ đệ của hậu duệ Ngục vương đã chết, mà không phải hậu duệ vậy thì vô dụng.
Nhưng nếu muốn nghiệm chứng thì có rất nhiều thủ đoạn.
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Tùy các ngươi, ta và gã vốn không quen biết.
Ta chỉ có một yêu cầu, ta muốn thi thể gã!”
Nghe rất tà ác!
Nhưng Đại Chu vương lại không trách cứ gì, y nói: “Vài lần thử của ngươi có lẽ đã khiến đối phương nhận ra! Có lẽ gã sẽ nghĩ mục tiêu hiện tại của chúng ta chính là Diệt Tằm.”
Y nhìn Diệt Tằm vương, dặn dò: “Sau khi trở về, ngươi nên làm gì thì cứ làm đó là được, đừng để trong lòng là xong! Không cần vẽ rắn thêm chân thêm, giả vờ diễn xuất gì cả, càng đừng giả vờ ủy khuất hay không cam lòng linh tinh.”
Dù Diệt Tằm vương bị hoài nghi, với tính tình của y, chưa chắc y đã biết có người đang thử mình.
Cho nên hoàn toàn không cần quan tâm mới là tốt nhất.
Coi như không biết tình huống là xong việc!
Nếu mà diễn… Có lẽ sẽ bị nhìn thấu, dù sao thử đến mức Diệt Tằm vương cũng phải hoài nghi vậy thì quá rõ ràng!
Có điều Diệt Tằm vương cảm thấy Đại Chu vương lại đang nhục nhã chính mình.
Cái gì gọi là không để trong lòng là được?
Tim đau quá!
Ta có ngốc như vậy không?
Diệt Tằm vương cảm thấy mình khá thông minh đấy chứ, chỉ có thể nói rằng, đám tiểu nhân âm hiểm suốt ngày không làm chính sự, chỉ biết đi tính kế người khác.
Người đứng đắn ai lại suốt ngày bày mưu tính kế?
Người đứng đắn suốt ngày tu luyện mới đúng!
Khó trách thực lực Văn Minh Sư rất yếu!
Diệt Tằm vương thầm khinh thường trong lòng, có tinh lực như thế sao không tu luyện cho tốt, tính kế mãi có mạnh lên được không?
“Được rồi, đừng mắng ta nữa, Văn Minh Sư không yếu, nếu yếu thì Văn vương đã không áp chế Võ vương!”
Đại Chu vương không có hứng nhiều lời với y, xua tay nói: “Ngươi về trước đi, bọn họ mà hỏi ngươi thì cứ nói là Tô Vũ không có vấn đề gì!”
“Ta…”
Diệt Tằm vương muốn phủ nhận mình đang nghĩ cái này, không mắng chửi trong lòng, nhưng thấy cả Đại Chu vương và Tô Vũ đều không thèm để ý, y cảm thấy không thú vị, hừ một tiếng, xoay người rời đi!
Đám người không thú vị!
Đi tới cửa, y ngẫm nghĩ, cắn răng nói: “Không được truyền ra ngoài, bằng không… Ta sẽ không khách khí!”
Đại Chu vương cười đáp: “Biết rồi, đi đi! Chuyện nhỏ thôi ấy mà!”
“…”
Rất lớn đấy!
Trong lòng Diệt Tằm vương cảm thấy thấp thỏm, có chút bất đắc dĩ, đành phải rời đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










