1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 458 : Cứ Đấm Một Quyền Đã Rồi Lại Tính (c2286-c2290)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 458 : Cứ Đấm Một Quyền Đã Rồi Lại Tính (c2286-c2290)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2286: Cứ Đấm Một Quyền Đã Rồi Lại Tính

Tinh Hồng tò mò hỏi: “Cái chết của Huyết Hỏa có quan hệ với ngươi không?”

“Là ta giết!”

Tô Vũ cười: “Không chỉ Huyết Hỏa, lần này các vô địch đi vào, trừ Nhân tộc và vài kẻ giúp Nhân tộc ra, ta đã giết hết rồi!”

Phía sau, Lưu Hồng bị cố định, trái tim đập kịch liệt!

Má nó!

Ngươi là hung đồ!

Ta biết ngay mà, sao lần này chết nhiều người như vậy, vô địch cũng chết, hóa ra đều tại ngươi làm, quá độc ác!

Tinh Hồng cũng khiếp sợ, không nhịn được nói: “Ngươi… Quá tàn nhẫn!”

Tên cuồng sát!

Chưa chắc ta đã giết nhiều vô địch bằng ngươi.

Tô Vũ cười nói: “Đại nhân, ta cũng không muốn vậy, nhưng bọn họ thấy ta thì đều kêu đánh kêu giết! Ta đâu trêu chọc ai, nhưng chư thiên vạn giới này đều muốn giết ta!”

Tô Vũ cắn răng: “Không phải do ta gây sự trước, có kẻ muốn giết ta, ta phải giết bọn họ! Bọn họ không cho ta thiện ý, ta phải trả lại gấp trăm lần!”

Tinh Hồng thở dài: “Ngươi đã an toàn thoát ra ngoài được rồi mà còn muốn giết chóc nữa sao?”

“Xem tình huống đi, ta còn mong được nghỉ ngơi một quãng thời gian, nhưng nếu có người kêu đánh kêu giết với ta, vậy ta hy vọng mình có thể giết nhiều một chút để uy hiếp vạn giới! Hy vọng đại nhân có thể giúp ta!”

Tinh Hồng chần chờ một lát, rồi trầm giọng nói: “Tốt nhất là ngươi đi tìm lão đại trước! Hắn mà đáp ứng thì vấn đề không lớn! Hắn không đáp ứng… Dù là Thiên Diệt thì không dám vi phạm mệnh lệnh của hắn!”

Tô Vũ gật đầu, không sai, quả thật cần thương lượng với lão Quy!

Tô Vũ cảm thấy vấn đề không lớn… Tiền đề là cổ thành không chọc phải quá nhiều phiền toái hay tai họa ngập đầu!

“Đại nhân, ta ra ngoài trước đã.”

Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: “Tốt nhất là ta giả mạo đại nhân ra ngoài, đại nhân, ngài thu liễm khí tức một chút được không?”

“Ngươi…”

Tinh Hồng phục rồi, ngay cả ta mà ngươi còn dám giả mạo, lại còn giả mạo được!

Hành trình Tinh Vũ phủ đệ kéo dài một tháng mà thôi, vậy mà gia hỏa này lại xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất!

Yêu nghiệt!

“Được! Để xem ngươi có thể giấu được bọn họ không!”

“Chuyện nhỏ…”

Tô Vũ cười một tiếng, sau khi tiến bộ, hắn đã tự tin hơn rất nhiều!

Sau đó, một tượng đá bay ra từ Tinh Hồng cổ thành, khiến vô số người chú ý.

Bên phía Tiên tộc, có người cười lạnh: “Ta đoán tám chín phần mười Tô Vũ đang ở trong Tinh Vũ phủ đệ, xem ra trấn thủ cũng nóng nảy, đang nghĩ cách thương lượng xem giải cứu Tô Vũ như thế nào kia kìa!”

Bằng không, tại sao Tinh Hồng lại bay đến những thành khác mãi như vậy.

Về phần vì sao y có thể ra ngoài… Có lẽ có thủ đoạn nào đó mà bọn họ không biết.

Lúc bấy giờ, vạn tộc đã chắc chắn 100% là Tô Vũ đang ở trong phủ đệ, lần này Tô Vũ chết chắc rồi!

Có người nghiến răng nghiến lợi, lần này nhiều người đã chết như vậy, không phải là do tên cuồng sát Tô Vũ gây ra chứ?

Nếu vậy thì nhất định phải giết hắn!

Trong Thiên Diệt cổ thành, Thiên Diệt kinh ngạc, lại tới nữa à?

Tinh Hồng làm gì vậy?!

Vừa rời đi, sao lại tới nữa?

“Tinh Hồng, sao lại tới đây, có phải ngươi đang cố ý kích thích ta hay không?”

Thiên Diệt hùng hổ, ngươi cố ý có phải không?

Ngươi cảm thấy ta không ra được đúng không?

Có tin ta đánh chết ngươi không?

Đồ xấu tính!

Hắn mắng vài câu, sau đó, khi Tô Vũ tới gần, Thiên Diệt ngẩn ra, bỗng nhiên trong mắt lập lòe hung quang, trong lòng Tô Vũ phát lạnh, vội truyền âm: “Đại nhân, là ta đây!”

“Má nó!”

Thiên Diệt ngây ngốc, Tô Vũ à?!

Ngươi?

Ta… Ảo giác ư?

Thiên Diệt ngây ngốc, sao Tô Vũ lại ở bên ngoài?

Má nó, hắn từ nơi nào chui ra vậy?

Giờ khắc này, Thiên Diệt sâu sắc cảm thấy hoài nghi nhân sinh!

Phát hiện kẻ đó là Tô Vũ, Thiên Diệt ngây người.

Vừa rồi hắn ta cảm thấy không thích hợp, dù sao hắn ta cũng là cường giả đỉnh cấp, Tô Vũ vừa tới gần, hắn ta đã cảm thấy không đúng, còn định cầm gậy đánh chết, kết quả nghe thấy là Tô Vũ, hắn ta chỉ muốn đập phát chết luôn!

“Yêu nghiệt lớn mật, dám lừa gạt bổn tọa!”

Thiên Diệt áp xuống chấn động trong lòng, không nhiều lời, cứ đấm một quyền đã rồi tính!

Hắn ta cách không đánh một quyền hướng Tô Vũ!

Tô Vũ cảm thụ một chút, mỉm cười, cũng giơ tay đánh trả một quyền!

Đương nhiên Thiên Diệt không dùng toàn lực, toàn lực thì chẳng phải sẽ nghiền Tô Vũ thành tro sao?

Một quyền này lực lượng chỉ chừng chuẩn vô địch, để thử Tô Vũ một chút, thuận tiện đánh hắn một trận để trấn an nỗi lòng kinh hoảng.

Một quyền đánh ra, Tô Vũ cũng cách không trả một quyền.

Oanh!

Hai đạo quyền ấn biến mất, va chạm tiêu hao trên hư không.

Thiên Diệt sửng sốt, lại đánh ra một quyền, quát: “Yêu nghiệt to gan quả nhiên có vấn đề!”

Mạnh vậy à?

Vậy chắc chắn không phải là Tô Vũ… thực ra có phải hay không thì bổn tọa cũng phải đánh ngươi một trận!

Oanh!

Quyền ấn bay đến, Tô Vũ tươi cười đánh ra một quyền, dư ba chấn động, Thiên Diệt lại sửng sốt, má nó, vẫn đỡ được à?

Ngươi đang ép ta đấy!

Ngay sau đó, lại một quyền đánh ra, một quyền này đã đạt tới lực đạo của vô địch, thực lực tiểu tử Tô Vũ này cường đại hơn rất nhiều rồi, có vẻ một quyền của vô địch chưa chắc đã đánh chết được hắn, Thiên Diệt rất an tâm.

Oanh!

Lần này Tô Vũ không đánh trả, hắn đứng yên, cứng rắn đỡ lấy một quyền này, thân thể chấn động một chút, hóa giải lực lượng.

“…”

Thiên Diệt trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn!

Chuyện gì vậy?

Hắn ta còn muốn đánh tiếp, Tô Vũ ho khan một tiếng nói: “Đại nhân, vậy được rồi, nếu đánh tiếp, ngoại giới sẽ cảm ứng được!”

Thiên Diệt không vui thu tay lại, nhìn về phía Tô Vũ, trên gương mặt tượng đá lộ ra biểu tình cứng đờ.

Ta chỉ là bức tượng!

Không thèm để ý đến ngươi!

Hắn ta không rên một tiếng, Tô Vũ không còn là tên rác rưởi nhỏ yếu đấm đánh mình nửa ngày cũng chẳng đánh nổi một sợi lông nữa.

Thực bi thương!

Nhớ trước đây, lần đầu tiên Tô Vũ tới, hắn cầm búa đánh hắn ta nửa ngày, thật sự là một sợi lông cũng chẳng động đậy, hiện tại thì khác rồi, quả nhiên nhân loại mới là sinh vật đáng giận nhất!

Ta chán ghét Nhân tộc!

Thiên Diệt hậm hực, không muốn nói chuyện, Tô Vũ cười ha hả lấy ra một ít thịt, nói: “Đại nhân, ăn chút không? Đây là thứ tốt này, thịt nướng dùng thân thể vô địch làm ra đấy, của Long tộc, thịt rồng!”

Ánh mắt Thiên Diệt sáng lên, lập tức nhìn về phía đồ vật Tô Vũ bày biện trước mặt: “Thịt rồng?”

“Đúng!”

“Cái kia… Ta… Bổn tọa không muốn ăn lắm…”

“Đại nhân muốn nếm thử hương vị không?!”

Thiên Diệt cứng cổ nói: “Nếu ngươi đã nhiệt tình như vậy… Ta sẽ ăn một chút.”

Dứt lời, hắn ta lập tức thu nhỏ, giải trừ thạch hóa, hóa thành bộ dáng một thiếu niên thanh tú, thoạt nhìn còn rất trẻ, không quá trầm ổn, cho người ta cảm giác xao động, cuồng nhiệt.

Quả thật tính tình vị này cũng là như vậy.

Chọc giận hắn, hắn sẽ phá thành hóa côn, một gậy gõ chết ngươi.

Thiên Diệt nóng vội cầm thịt rồng ăn luôn, miệng dính đầy mỡ, ánh mắt hắn ta sáng như tuyết: “Đúng là thịt rồng, tiểu tử, ngươi giỏi lắm! Hai Long tộc đi vào bị ngươi xử lý rồi à?”

“Xử lý rồi.”

“Phượng tộc thì sao?”

“Cũng xử lý.”

“Cho ít thịt phượng hoàng đi!”

“Được…”

Tô Vũ cười lấy ra một chút, kỳ thật đám thi thể đều không hoàn chỉnh, nhưng bản thể quá lớn, dù bị đánh bạo thì vẫn thu thập được một chút máu thịt.

Thi thể hoàn chỉnh không nhiều, còn đưa cho Thôn Thiên, kỳ thật Tô Vũ không có thi thể vô địch hoàn chỉnh.

Thiên Diệt vừa ăn, vừa hỏi: “Thiên Hà đâu?”

“Không thấy, có lẽ đã chết.”

Tô Vũ nhún vai, hắn không gặp, một đường giết lên, nếu thấy người quen thì đã mang đi rồi, kết quả không gặp được kẻ nào trong đám hoạt tử nhân đến từ cổ thành.

“Ồ!”

Thiên Diệt không quá để ý: “Chắc chưa chết đâu, nếu chết rồi thì ta sẽ có chút cảm ứng.”

Không chết ư?

Dù sao thì Tô Vũ cũng không quá để ý.

Thiên Diệt hỏi tiếp: “Sao ngươi trở về sớm được vậy?”

“Đi qua Tử Linh giới!”

“Tiểu tử giỏi lắm!”

Thiên Diệt miệng bóng nhẫy, vui sướng hài lòng nói: “Hương vị khá được, Tử Linh giới… Tử Linh giới không dễ đi, nếu không chọc phải vài thứ thì cũng không quá khó đi, đừng đi Tử Linh Thiên Hà, đừng vượt giới thì vấn đề không lớn!”

Dứt lời, hắn ta lại nhét thịt đầy mồm, lúng búng nói: “Nhưng đừng xuống đó thường xuyên, phía dưới không đơn giản đâu, nếu đơn giản thì Quy lão đại đã diệt hết đám Tử Linh bên dưới rồi! Cẩn thận ngày nào đó gặp phải Hầu gia đi tuần tra thì phiền toái, lão đại cũng không chọc được.”


Chương 2287: Chỉ Điểm Vài Chiêu

Tô Vũ sửng sốt: “Hầu gia?”

“Ừ, sinh thời phong Hầu, sau khi chết có khả năng vẫn là Hầu, hoặc chính là Tử Linh hầu thượng cổ, dù sao cũng rất mạnh! Mấy năm trước còn đấu với lão đại một hồi…”

“Mấy năm trước?”

Tô Vũ nghi hoặc, Thiên Diệt giải thích: “Khi Hà Đồ chết ấy, lão đại đấu với một Hầu gia, đuổi đối phương đi, nhưng Hà Đồ cũng mất khống chế, lão đại không có thời gian áp chế đám Tử Linh kia, cuối cùng quy tắc bạo động, không thể không xử lý Hà Đồ.”

Tô Vũ vô cùng kinh ngạc, cái chết của Hà Đồ thật sự dính đến âm mưu.

Một Hầu gia tới ư?

Hợp Đạo?

Quả nhiên, không chỗ nào là không có âm mưu, Tử Linh giới mà cũng phiền toái như vậy.

Nhưng mấy năm trước của Thiên Diệt thật xa xăm, đã mười vạn năm rồi mà ngươi còn nói là mấy năm trước.

Tô Vũ ghi tạc việc này trong lòng, nhớ kỹ là được, không cần thiết phải nói thêm cái gì.

Sau đó Tô Vũ cười nói: “Đại nhân, Thiên Hà không ở đây, phong ta chức vị phó thành chủ hay gì đó đi, chỉ sợ ngày mai sẽ có chút phiền toái, hy vọng đại nhân có thể ra tay

“Hả?”

Ánh mắt Thiên Diệt vừa động: “Làm cái gì? Nói trước nhé, Thiên Cổ không dễ đánh đâu! Thực lực gia hỏa này rất mạnh, tuy gần đây chịu thiệt, nhưng nếu lão ra tay thì lão đại cũng khó áp chế được!”

Người ta căn bản không hỏi đánh thế nào, chỉ hỏi có đánh Thiên Cổ hay không.

Tô Vũ dở khóc dở cười, lập tức đáp: “Khó nói trước được, nếu Thiên Cổ ra mặt, đại nhân có đánh được lão không?”

“Không chắc!”

Thiên Diệt lắc đầu, không hề khoác lác: “Nếu là tên Ma tộc kia thì dù ta đánh không lại nhưng cũng không sợ, tên kia quá non! Nhưng Thiên Cổ thì không, chín lần triều tịch chi biến trước, lão đều tham chiến, từng đấu Vĩnh Hằng, đánh cả Hợp Đạo, chiến với Nhân vương… Không dễ chọc!”

Tô Vũ suy tư, khẽ gật đầu: “Ta hiểu!”

Thiên Diệt lại nói: “Nhưng có thể gọi thêm Tinh Hồng, gọi cả Vân Tiêu, không được thì kêu thêm một người nữa, bốn người liên thủ, dù đánh không thắng thì lão cũng không đối phó được với chúng ta, cũng không dám để bản tôn lộ diện! Tới tình trạng của lão, rất sợ lộ diện thì sẽ bị người xử lý, vây giết! Nếu chỉ có phân thân thì chắc chắn không địch nổi chúng ta!”

Nghe vậy, Tô Vũ đã có tính toán.

“Vậy được, đại nhân, ta làm phó thành chủ không có vấn đề gì chứ?”

Thiên Diệt liếc mắt nhìn hắn: “Ta nói trước, đánh xong trận này, ta muốn ra ngoài dạo một vòng.”

“Bao lâu?”

“180 năm!”

“…”

Tô Vũ đứng dậy dọn dẹp, cất hết đồ ăn đồ uống, lấy cái ly trong tay Thiên Diệt, xoay người muốn đi, Thiên Diệt vội vàng nói: “Đừng, 9 – 10 năm cũng được!”

Tô Vũ vẫn tiếp tục đi.

“Đừng đi, ta là nửa sư phụ của ngươi đấy, vài tháng được không?”

“…”

Thiên Diệt thấy hắn vẫn muốn đi, hắn ta nổi giận: “Đừng quá đáng quá mức, cường giả như bổn tọa ra tay vì ngươi một lần, ngươi không cho ta ra ngoài 9 – 10 ngày được hả?”

“Cái này thì có thể suy xét!”

Tô Vũ quay đầu cười nói: “Đại nhân, không phải là ta không muốn, nhưng ngài cũng phải suy xét tình huống thực tế của ta, nếu ngài ra ngoài mấy ngày, những người khác cũng muốn đi, vậy… Một năm sau, ta không còn sức chống đỡ nữa!”

Thiên Diệt hừ lạnh, vẻ mặt bất mãn!

Hắn ta lập tức hóa thành người đá, trở về chỗ cũ, quan sát Tô Vũ, mở miệng nói: “Vậy cứ thế đi, ngươi đúng là đồ xấu xa.

Tinh Hồng, Vân Tiêu đều có thể tùy tiện ra ngoài, bổn tọa ra ngoài có vài ngày mà ngươi còn muốn nói nhiều!”

Tô Vũ cạn lời, nghe nói ngươi rất giỏi lãng, nếu ngươi đi luôn, không trở về thì làm sao bây giờ?

“Đại nhân, đây là lời Hồng Mông đại nhân nói, không phải là ta không cho…”

“Xì!”

Thiên Diệt khinh thường: “Ổng đi lúc nào mà chả được, chỉ không cho ta ra ngoài! Lão Ô Quy có thể ngủ vạn năm, ta làm được thế không?”

Cũng đúng, tính tình Thiên Diệt như thế này, đại khái nghẹn chết rồi.

Tô Vũ cười nói: “Đại nhân, cho ta khối lệnh bài có thể liên hệ ngài đi, sau đó khi nào đánh nhau, ta sẽ gọi ngài! Đúng rồi, trước khi đánh nhau, ngài tuyệt đối đừng ra ngoài, tránh để kẻ khác biết chúng ta đều có thể ra ngoài!”

“Được!”

Có 1 – 2 ngày Thiên Diệt cũng không vội, tùy ý nói: “Ta thấy chắc mai là đánh nhau rồi, không vội lúc này!”

Tô Vũ giơ ngón tay cái lên, ngài nói không sai.

Thiên Diệt ném một khối lệnh bài cho Tô Vũ, cười ha hả: “Tiểu tử ngươi là một kẻ không an phận, ngay từ ngày đầu tiên ta đã biết rồi! Nhưng… Ta khuyên ngươi nên xin Phệ Thần Bán Hoàng trợ giúp, nếu không… Ta cảm thấy hơi khó chơi! Hiện tại ngoài kia đang có mấy chục đến cả trăm Vĩnh Hằng!”

Tô Vũ gật đầu, hắn có thể nhờ cục lông câu thông.

Dứt lời, Tô Vũ muốn đi, Thiên Diệt thấy hắn rời đi, chần chờ một chút, bỗng nhiên truyền âm nói: “Đánh thì đánh, nhưng giết ít thôi! Đánh bạo tam thân là được, số lượng ngã xuống… Cố gắng khống chế trong 10 tên! Đặc biệt là không nên giết quá nhiều tộc nhân cùng một chủng tộc, biết chưa?”

Tô Vũ nghiêng đầu nhìn, Thiên Diệt thạch hóa không nói một lời.

Tô Vũ hơi nhíu mày, không hé răng, vừa muốn rời đi, thanh âm Thiên Diệt lại vang lên: “Kỳ thật có thể giết nhiều hơn, tiểu tử, bổn tọa dạy ngươi một phương pháp, đừng dẫn Tử Linh ra, hãy mang người sống vào! Mở lỗ hổng đánh người đi vào, hiểu không? Bị xử lý ở Tử Linh giới thì phản ứng tại sinh linh giới sẽ không lớn! “

“…”

Tô Vũ đột nhiên quay đầu nhìn về phía Thiên Diệt.

Thiên Diệt tiếp tục bảo trì thạch hóa!

Ta là cục đá, ta không nói chuyện, đừng nhìn ta.

Ánh mắt Tô Vũ sáng rực!

Trong lời Thiên Diệt nói cất giấu rất nhiều bí mật.

Thứ nhất, giết vô địch tốt nhất không giết hơn 10 người.

Thứ hai, tốt nhất không chỉ nhằm vào một chủng tộc.

Thứ ba, không nhất định phải dẫn Tử Linh ra, đánh kẻ địch vào Tử Linh giới, chết bao nhiêu thì cũng là ở Tử Linh giới, không sao cả.

Tô Vũ hít sâu một hơi, thú vị đấy.

Thiên Diệt biết không ít!

Nhưng hình như có điều cố kỵ, không thể nói thẳng, trên thực tế hắn ta đã nói rất nhiều.

Tô Vũ thở ra, chắp tay nói: “Đa tạ đại nhân, ta đã biết!”

“Biết là tốt, thêm 10 ngày đi, ít nhất phải nhiều hơn Tinh Hồng!”

Tô Vũ bật cười, hắn ta chỉ nhớ thương cái này!

“Được, ta sẽ ưu tiên thỏa mãn đại nhân!”

“Xong chưa, cút đi… Đúng rồi, để đồ lại, thịt đâu?”

Tô Vũ không nói gì, để lại rượu thịt đã cất đi lúc trước.

Sau đó Tô Vũ tiếp tục hóa thân Tinh Hồng, biến mất khỏi Thiên Diệt cổ thành.

Hắn vừa đi, Thiên Diệt lại khôi phục hình người, vui sướng chạy tới ăn thịt, vừa ăn vừa cảm khái: “Sắp đánh nhau rồi! Ăn no rồi tính! Mười vạn năm…”

Hắn nhìn về phía ngoài thành, mười vạn năm!

Thiên Diệt ta chịu đủ rồi!

Quy tắc!

Ánh mắt Thiên Diệt lộ ra một mạt hung quang, quy tắc cái rắm, sớm muộn gì cũng sẽ đánh vỡ quy tắc, lão tử không muốn bán mạng vô công nữa!

Tô Vũ… Hà Đồ…

Tô Vũ còn ác hơn Hà Đồ!

Má nó, hi vọng hắn đủ tàn nhẫn, giết đi, lật tung trời đất, đánh vỡ thiên địa này, đánh vỡ quy tắc, lão tử không làm nữa!

Đám người Tinh Hồng còn muốn thủ quy tắc, Thiên Diệt hắn… không muốn.

Lão tử muốn ra ngoài!

Mười vạn năm!

“Lão tử dùng gậy đánh chết toàn bộ các ngươi!”

Hắc hắc!

Thiên Diệt cười lạnh, Tô Vũ hãy tàn nhẫn đi, không tàn nhẫn không được, không tàn nhẫn thì đại chiến thế nào, hãy giết đến long trời lở đất đi, khiến đám lão bất tử đều phải lộ diện, rồi đánh chết hết bọn họ!

Hắn đang nghĩ ngợi, một thanh âm mông lung truyền đến: “Thiên Diệt, vừa rồi ngươi nói gì với Tô Vũ?”

“Không gì cả!”

Thiên Diệt nhe răng: “Lão đại, ta không làm gì cả! Ta chỉ nói là khi đánh nhau thì vẫn phải tuân thủ quy tắc, nếu không, trấn thủ chúng ta tuyệt đối sẽ không vi phạm quy tắc để giúp hắn! Tỉ như muốn ra khỏi thành giao chiến thì thánh thành phải bị công kích, bằng không, ta tuyệt đối sẽ không ra tay!”

“…”

Giọng lão Quy mơ hồ truyền đến: “Thiên Diệt, ngươi phải biết rằng ngươi không chỉ đại biểu chính mình, còn có các huynh đệ tỷ muội khác, nếu vì sảng khoái nhất thời mà khiến quy tắc đại kiếp buông xuống…”

Trong mắt Thiên Diệt lập loè hung quang: “Lão đại, ta biết mà, nếu không phải vì mọi người… từ triều tịch lần đầu tiên, ta đã lao ra ngoài rồi! Mà nay đã là triều tịch lần thứ 10!”

Hình như lão Quy ý thức được điều gì đó, lão trầm mặc một hồi, sau đó lại nói: “Có phải ngươi có tính toán gì hay không?”

“Không có!”

“Nói thật!”

Thiên Diệt trầm mặc một hồi, nhe răng nói: “Thật sự là không có gì, nhưng… Ta định bàn với Tô Vũ chuyện tìm Nhân tộc Vĩnh Hằng cao đoạn tới làm thay ta, lão tử ra ngoài giúp hắn giết người, ngươi thấy thế nào?”

“Không thế nào cả!”

Thiên Diệt không nói gì, hừ một tiếng, không vui nói: “Thôi, không nói nữa, phiền muốn chết!”

Hắn không có tâm tình ăn nữa, che chắn tứ phương, không muốn nghe lão đại nhiều lời, hắn trực tiếp hóa thành tượng đá không nhúc nhích, dường như đã chết, tiếp tục trấn thủ thông đạo.


Chương 2288: Đãi Ngộ Không Giống Nhau

Tinh Thần Hải, đáy biển.

Hồng Mông cổ thành.

Lão Quy thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo sự bất đắc dĩ.

Đã sắp không nhịn được nữa!

10 vạn năm!

Lão thì không sao, Vân Tiêu không nhịn được, Thiên Diệt không nhịn được, Tinh Hồng cũng đã dần mất kiên nhẫn…

Nếu có thể nhịn được, nếu là trong lần triều tịch đầu tiên, khi đó Hà Đồ cũng có thể gánh vác tử khí, đám người Thiên Diệt lại không bức thiết như hiện tại, không dốc sức như hiện tại, lúc ấy chỉ làm cho có lệ.

Khi đó, tính tình các trấn thủ còn tùy ý.

Triều tịch đầu tiên cách thượng cổ không xa, chỉ chừng ngàn năm mà thôi, đối với bọn họ mà nói, ngàn năm ấy vẫn còn rất nhiều chờ mong, chờ mong thượng cổ khôi phục, chờ mong Nhân Hoàng quy vị, chờ mong Văn vương Võ vương trở về, chờ mong tất cả… Chờ mong chức vị luân chuyển, tiếp tục tận trung cương vị công tác.

Mười vạn năm sau, tất cả mọi người không nhịn được.

Thượng cổ… Thật sự đã hủy diệt!

Quy tắc vẫn còn, bọn họ từ tướng quân thành tù nhân, thực lực tiến bộ chậm chạp, Thiên Diệt đã tới gần Hợp Đạo từ lâu, nhưng sau mười vạn năm, hắn vẫn chỉ tiếp cận Hợp Đạo, thực lực không tiến bộ nhiều, ngày tháng trôi qua giống như tù nhân… Tô Vũ là rơm rạ cứu mạng hắn.

Vì thế, trong triều tịch chi biến lần này, Tô Vũ xuất hiện, đãi ngộ lại hoàn toàn khác với Hà Đồ.

Vì hắn, Tinh Hồng đến Nhân cảnh, âm thầm đánh chết nhiều vị vô địch.

Vì hắn, Vân Tiêu và Thiên Diệt không màng quy tắc trừng phạt, phá thành mà chiến, suýt nữa gây ra kiếp nạn diệt thế.

10 vạn năm trước, chuyện này không có khả năng xảy ra.

Bởi vì khi đó bọn họ tin rằng nhiễu loạn chỉ là nhất thời, khi đó vẫn còn vài lão hữu thỉnh thoảng tâm sự, trò chuyện khi nào có thể đổi gác.

Sau đó lão hữu càng ngày càng ít, triều tịch chi biến lần lượt xảy ra, nhóm lão hữu càng ngày càng ít, càng ngày càng ít… Dần dần, tất cả trấn thủ đều tự khép mình, không còn sức sống và chờ mong như trước.

Ngoại giới.

Khi nhìn thấy “Tinh Hồng” lại đến cổ thành khác.

Nơi xa, ánh mắt đám vô địch lập loè, có người truyền âm nói: “Trấn thủ muốn làm gì? Chẳng lẽ thật sự muốn khai chiến với chư thiên chỉ vì Tô Vũ ư?”

“Khai chiến cũng không sao, trừ khi bọn họ thật sự muốn chết, nếu không, bọn họ sẽ không thể ra khỏi cổ thành…”

“Chỉ sợ giống như lúc trước, bọn họ không màng quy tắc…”

“A, chuyện lúc trước chỉ là ngoài ý muốn, lại bị lão Quy kia hiếp bức, hơn nữa chỉ là một vị trấn thủ, các tộc nể tình, không muốn xé rách mặt nên nhượng bộ! Nếu các trấn thủ đều vi phạm quy tắc… Đại kiếp sẽ lập tức buông xuống, chỉ cần chúng ta trốn một hồi, đám trấn thủ sẽ chết hết!”

“Không cần lo lắng bọn họ ra tay, làm vậy chẳng khác gì muốn chết!”

“Chỉ sợ Tử Linh giới mở ra…”

“Không cần lo lắng, đều có biện pháp, có quy tắc ở đây, Tử Linh muốn giết chóc cũng không phải chuyện đơn giản! Cổ thành sẽ làm gì mấu chốt là ở Tô Vũ, chỉ cần diệt Tô Vũ, đám trấn thủ sẽ hết hy vọng!”

“Chắc chắn là Tô Vũ ở bên trong ư?”

“Lúc trước không dám xác định 100%, hiện tại đã chắc chắn! Có lẽ Tinh Hồng đang dùng phương pháp đặc thù để ra khỏi cổ thành, hiện tại chắc y đang sốt ruột, có lẽ đã nhận ra Tô Vũ bị bại lộ.

Cứ chờ xem!”

“…”

Những người này thương lượng với nhau.

Bên phía Nhân tộc.

Đại Hạ vương nhìn bên kia, nhíu mày: “Tinh Hồng chạy loạn như vậy không phải làm muốn mọi người đều biết Tô Vũ thật sự ở trong đó sao? Sao phải sốt ruột như vậy?”

Đã mười vạn năm rồi, vậy mà tính tình trấn thủ thượng cổ vẫn không trầm tĩnh hơn.

Gấp cái gì!

Dù gấp thì cũng đừng chạy khắp nơi như thế, đám trấn thủ các ngươi truyền âm cũng được mà, sao phải đến từng nơi liên hệ làm gì.

Đại Minh vương ngụy trang thành Đại Chu vương nhìn bên kia, hơi nhíu mày, không nói chuyện.

Bên phía bọn họ cũng có mấy vị cường giả chạy tới.

Đại Hán vương, Đại Đường vương, Đại Thương vương, Đại Tống vương cộng thêm Diệt Tằm vương am hiểu lực lượng thời gian, tính cả Đại Hạ vương và Đại Minh vương, lúc này Nhân tộc có bảy vị cường giả đỉnh cấp, lúc này, những người khác cũng nhìn về phía kia.

Sâu trong đáy lòng Đại Hán vương, Đại Tống vương, Diệt Tằm vương đều cảm thấy khác thường mơ hồ, cảm giác thực mỏng manh, khác với lúc trước, nhưng có một chút cảm giác, hình như Tinh Hồng này… có gì đó liên hệ với bọn họ.

Liên hệ gì?

Khó mà nói!

Bởi vì Tô Vũ phác họa thần văn của bọn họ, khoảng cách quá gần, nhưng giờ phút này thực lực Tô Vũ cường đại hơn, xét từ phương diện ý chí lực, hắn chắc chắn là yếu hơn bọn họ, nhưng không yếu hơn quá nhiều.

Hắn đã bước vào Sơn Hải, khai 360 Thần khiếu, thần văn thăng cấp Nhật Nguyệt, lúc này năng lực che giấu của Tô Vũ cực mạnh.

Mấy người bọn họ cũng chỉ cảm ứng được mỏng manh mơ hồ, không quá rõ ràng.

Diệt Tằm vương thì có công pháp Thời Gian, y nhìn chằm chằm Tinh Hồng, nhưng không nhìn nhiều, không thì người khác lại cho rằng bọn họ đang khiêu khích.

Nghe Đại Hạ vương nói vậy, Đại Minh vương trầm giọng nói: “Đừng gấp! Chưa rõ tình huống cụ thể bên trong thế nào, hiện tại vẫn chưa rõ ràng… Có lẽ ngày mai sẽ truyền tống, thông đạo đứt gãy, hiện tại không biết có thể thuận lợi truyền tống hay không đây!”

Đại Hạ vương thở hắt ra, hy vọng là không sao.

Trên thực tế… Hy vọng xa vời.

Giờ phút này, vô địch tụ tập càng ngày càng nhiều, Tiên tộc có mười mấy vị Tiên vương, các tộc khác cũng có không ít.

Rung chuyển gần đây khiến các tộc đều tổn thất rất lớn.

Đặc biệt là Tiên tộc, lúc trước đã khẳng định được rằng cả năm vị Tiên vương đều ngã xuống!

Hơn nữa, khi Hạ Long Võ chứng đạo cũng có Tiên vương ngã xuống, còn có Tiên vương mất đi thế thân, Tiên tộc tổn thất thảm trọng, ngủ đông nhiều năm, triều tịch lần này mới vừa thò đầu ra đã tổn thất lớn như vậy, nếu cứ tiếp tục, Tiên tộc sẽ rung chuyển!

Lực uy hiếp giảm xuống!

Nếu là Nhân tộc mất đi 7 – 8 vị vô địch, nhiều vị vô địch tổn thất tam thế thân, vậy bọn họ sẽ gặp tai vạ.

Còn Tiên tộc thì may mà còn có nội tình thâm hậu.

Lúc này vẫn triệu tập được rất nhiều Tiên vương đến đây.

Tô Vũ không quản chuyện ngoài kia.

Hắn biết là có rất nhiều vô địch!

Không sao, ta không quan tâm!

Hắn đi đến từng thành, có cổ thành cho hắn trực tiếp tiếp nhận vị trí thành chủ, có nơi hắn lại đảm nhiệm vị trí tướng lãnh, chỉ cần có thể truyền tử khí là được.

Đám trấn thủ cổ thành không nói gì nhiều.

Có kẻ trầm mặc, có kẻ nhảy nhót, có kẻ âm lãnh, nhưng dường như đều có chờ mong, hoặc là nói… Khát vọng!

Khát vọng giết chóc, khát vọng đại chiến, khát vọng hủy diệt!

Mười vạn năm!

Dù là với bọn họ thì mười vạn năm cũng đủ xa xăm đến nỗi phát điên.


Chương 2289: Chúng Ta Vốn Không Nên Chọn Phe…

Đi hết một vòng, nơi cuối cùng là Vân Tiêu cổ thành.

Vân Tiêu đã biết tình huống.

Cũng biết Tô Vũ đã trở lại.

Nàng nóng tính, từng phá thành làm kiếm, trực tiếp giết người, thấy Tô Vũ đến đây, nàng tươi cười: “Muốn ta đi cùng ngươi đến chỗ lão đại không?”

Tô Vũ từ chối, “Không cần, Vân Tiêu đại nhân không cần ra ngoài, tránh cho kẻ khác nghĩ nhiều! Lần này ta tới là muốn cảm tạ đại nhân lần trước suýt nữa đã bị quy tắc trừng phạt vì ta…”

“Việc nhỏ thôi!”

Vân Tiêu cười nhạt: “Cũng không phải đơn thuần vì ngươi, mà là… ta chán ghét lồng giam này!”

“Chúng ta giống như tù nhân nơm nớp lo sợ, trấn thủ Tử Linh giới mười vạn năm, mười vạn năm… Nhưng không mấy người nhớ đến công lao của chúng ta, chỉ coi chúng ta là công cụ!”

Vân Tiêu lạnh lùng nói: “Bọn họ cảm thấy chúng ta là trấn thủ, phải gánh vác chức trách! Buồn cười! Thượng cổ đã diệt vong, hoàng đình không còn! Hội nghị thượng cổ cũng không còn! Hiện tại làm gì còn chức trách gì? Chỉ là bị quy tắc bức ép mà thôi! Quy tắc chó má này thì tính là cái gì!”

Nàng mắng một trận, sau đó nói: “Tô Vũ, lão đại cố kỵ cũng là vì chúng ta, nhưng chúng ta không sợ!”

“Nếu muốn thuyết phục lão đại, ngươi phải làm được một chuyện, hoặc là đáp ứng một chuyện, có lẽ hắn sẽ ra tay, sẽ cố gắng…”

“Mời ngài nói!”

Tô Vũ nhìn Vân Tiêu, Vân Tiêu trầm giọng nói: “Nghị viên lệnh! 99 cái! Thời đại thượng cổ, quy tắc ban thưởng do Nhân tộc chế định! Quy tắc trừng phạt do chế độ đại nghị định! Đương nhiên hai bên cũng cùng chế định vài quy tắc khác, chuyện này không có quan hệ gì với chúng ta, chúng ta vi phạm quy tắc, huyết kiếp xuất hiện đến từ hội nghị chi lệnh! Cướp lấy 99 cái… Không, chỉ cần 50 cái là có thể làm quy tắc lui! Nếu có thể lấy được 99 cái thì thậm chí có thể hủy bỏ quy tắc, thậm chí lợi dụng quy tắc, chế định quy tắc!”

“Nếu ngươi đáp ứng có thể gom đủ 50 nghị viên lệnh thượng cổ, sau đó đặt quy tắc không trừng phạt chúng ta, thậm chí thay đổi chức vị của chúng ta… vậy sẽ không còn vấn đề gì nữa!”

Tô Vũ thở dài, việc này quá khó!

Thật sự quá khó!

Bởi vì lần trước, hắn thấy lệnh bài đều nằm trong tay đại tộc và cổ tộc, đều do cường giả trong tộc khống chế.

Muốn cướp lấy thứ này thì dứt khoát phải giết bọn họ.

Vân Tiêu đưa ra cho hắn một nan đề!

Vân Tiêu cười nói: “Không cần sốt ruột, không cần ngươi làm được ngay lúc này, về sau hoàn thành cũng được!”

Tô Vũ trầm mặc một hồi, gật đầu: “Ta sẽ cố gắng, nhưng… Ta không cam đoan, cũng không thể bảo đảm!”

“Vậy là đủ rồi!”

Dứt lời, Vân Tiêu lại nói: “Ta cảm thấy Viêm Ma không ở trong trong thông đạo, vậy nên có thể xuất lực nhiều một chút…”

“Ta nhờ mấy người Tinh Nguyệt dụ bọn họ đi rồi!”

Vân Tiêu bật cười: “Vậy càng tốt, áp lực không lớn! Nhưng không thể động đến thánh thành, nếu không sẽ khiến thông đạo mở ra… Chúng ta không có binh khí, thực lực sẽ giảm xuống một chút! Ngươi có thể thừa nhận áp lực lớn bao lớn? Nếu có thể, ta muốn dời toàn bộ tử khí thông đạo sinh ra cho ngươi, như vậy ta sẽ có thể vận dụng binh khí, binh khí có tác dụng tăng phúc không nhỏ với chúng ta…”

Tô Vũ hiểu điều này, lần trước Vân Tiêu bị mấy vị vô địch đánh lui, kết quả nàng rút kiếm ra chiến, chiến lực tăng mạnh, nháy mắt đánh chết một tôn vô địch!

“Đại khái có thể chống đỡ một hồi, nếu không có Tử Linh quân chủ thì hẳn là có thể!”

“Vậy là tốt rồi!”

Dứt lời, Vân Tiêu cười nói: “Đừng cho Thiên Diệt biết, bằng không, chưa chắc ngươi có thể chống đỡ!”

“Ta đã biết!”

Tô Vũ khom người: “Đa tạ đại nhân, giờ ta sẽ đến chỗ Hồng Mông đại nhân một chuyến.”

“Đi đi, lão đại biết nhiều, băn khoăn cũng nhiều, hắn thuộc Hồng Mông Quy nhất tộc, không giống chúng ta, với lão đại, 10 vạn năm có lẽ không lâu, nhưng đối chúng ta mà nói… nó quá dài!”

Vân Tiêu thở dài, dù sao cũng không cùng một tộc

Hồng Mông Quy, chủng tộc trường thọ nhất trong thiên địa, kỳ thật đôi khi lão đại không hiểu bọn họ.

Lão đại luôn nói, đợi đi, ngủ một giấc là tốt rồi, không sao cả, nhịn một chút đi…

Năm tháng trôi qua, lão đại chịu được tịch mịch, có thể chịu đựng mười vạn năm không mở thành, mà bọn họ thì không, bọn họ không thể chịu đựng được.

Tô Vũ cáo biệt Vân Tiêu, trong lòng còn đọng lại chút cảm xúc.

Hình như các trấn thủ đều sốt ruột, đều không nhẫn nại được, thương lượng rất thuận lợi, Tô Vũ chỉ nói sơ qua, các trấn thủ đều không có ý kiến gì.

Đáy biển.

Hồng Mông cổ thành.

Tô Vũ vừa đến, Hồng Mông lão Quy hóa thân xuất hiện, vẫn là thanh niên kia.

Lão xua tay, trước mặt xuất hiện một cái bàn.

Tô Vũ không để ý, chỉ cảm thấy ngoài ý muốn, hình như ở cửa cổ thành có một tiểu yêu, lá gan thật không nhỏ.

Tô Vũ chắp tay với lão Quy, ngồi xuống, lão Quy cũng ngồi xuống, cười hỏi: “Đến tầng 8 chưa?”

“Đến rồi.”

“Lấy được Huyền Thiên trà không? Lúc trước Giám Thiên Hầu tới một chuyến, uống một ly, hương vị không tồi, có chút hoài niệm.”

“Không, ta chỉ đến Huyết Kỵ tướng quân phủ, sau đó lập tức rời đi.”

“…”

Lão Quy kinh ngạc, thở dài cảm khái: “Ngươi phóng khoáng thật, vậy mà không đi tra xét.”

“Không sao, sớm muộn gì cũng sẽ trở lại!”

Lão Quy bật cười: “Nói thật đơn giản, nhưng… Có lẽ thật sự đơn giản!”

Dứt lời, lão nhìn trán Tô Vũ, ánh mắt khác thường, “Khai Thiên Môn?”

“Đúng vậy.”

“Thiên Môn…”

Lão Quy cảm khái một tiếng, nhìn ra ngoại giới, dường như xem thấu hư không, thấy được bạch ngọc môn trên bầu trời Tinh Thần Hải: “Đó cũng là Thiên Môn, ngươi biết không?”

“Biết!”

Tô Vũ gật đầu, “Hơn nữa không phải mô phỏng, có lẽ là Thiên Môn thật sự!”

“Hả?”

Tô Vũ bình tĩnh nói: “Đây là Thiên Môn của người sống, đại nhân không biết sao?”

“…”

Lão Quy trầm mặc một hồi, cuối cùng lắc đầu, “Không rõ lắm.”

“Đại nhân biết Thái Sơn không?”

Lão Quy nhíu mày, “Đừng gọi tên tuyệt thế cường giả lung tung bên ngoài! Người bình thường thì không sao, nhưng ngươi và ta vận mệnh chú định đều có số trời, rất dễ bị phát giác, rất nguy hiểm! Đây là tôn hào của Võ vương đại nhân.”

Tô Vũ gật đầu, quả nhiên là Võ vương!

Một tồn tại đáng sợ!

Tô Vũ lại nói: “Hẳn là đại nhân biết ý đồ của ta, ta biết chuyện này có thể khiến thánh thành bị kéo vào cuộc chiến, nhưng ta hy vọng có thể được đại nhân trợ giúp!”

Lão Quy thở dài, “Bọn họ đều đáp ứng đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Haizz, không nhịn được, cũng đúng, thời gian quá dài, bọn họ luôn cảm thấy ta không hiểu bọn họ, kỳ thật… Ta hiểu, nhưng ta hy vọng bọn họ sống sót đến ngày quy tắc lập lại!”

Lão Quy thở dài: “Bọn họ đều là công thần! Công thần của chư thiên vạn giới, khi quy tắc lập lại, dù ai lên làm bá chủ thì bọn họ đều sẽ được thiên địa quy tắc ban thưởng, bước vào Hợp Đạo, trở thành chư hầu một phương! Chúng ta không cần chọn phe! Chỉ cần yên lặng chờ đợi! Ngươi, hắn, Tiên tộc, Nhân tộc, chỉ cần không phải Tử Linh tộc xưng bá chư thiên, vậy thì chúng ta đều là công thần, ngươi cảm thấy thế nào?”

Tô Vũ gật đầu, đó là sự thật.

Dù ai thắng, chỉ cần cổ thành không chọn phe, bọn họ trấn áp Tử Linh giới mười vạn năm, công lao này là không thể xóa nhòa, không thể phủ nhận.

“Nhưng hiện tại, bọn họ không muốn chờ nữa, bọn họ muốn đứng về phía ngươi…”

Lão Quy day day trán, “Nhưng bọn họ nên biết, đây… là nguy cơ! Một khi thất bại, công huân mười vạn năm sẽ tan biến, trừ khi Tô Vũ ngươi thắng, Nhân tộc thắng, thực ra Nhân tộc thắng cũng vô dụng, chỉ có mình Tô Vũ ngươi thắng, thành bá chủ chư thiên, nếu không, dù các trấn thủ đã bỏ ra cái gì thì đều là vô dụng! Ngươi không thể cho chúng ta cái gì, chỉ có dùng quy tắc giải phóng chúng ta… Tô Vũ, ngươi hiểu không?”


Chương 2290: Ngài Bịa Xong Lý Do Chưa?

Tô Vũ trầm mặc một hồi, gật đầu: “Đúng vậy, chỉ khi ta thắng, thắng cả chư thiên thì mới có thể mang đến kết quả mọi người mong muốn, nếu không, tất cả lợi ích hiện tại đều bé nhỏ không đáng kể!”

“Đúng!”

Lão Quy cười khổ: “Cho nên, ta vẫn luôn khuyên bọn họ đừng tham dự quá nhiều! Thậm chí là đừng mở miệng, yên lặng làm tượng đá, ngươi sẽ so đo với một bức tượng sao? Không nói lời nào, không mở miệng, chờ chư thiên định càn khôn… Chúng ta liền được giải phóng!”

Tô Vũ gật đầu: “Đại nhân nói rất đúng, nhưng hình như đại nhân… thất bại rồi.”

Lão Quy liếc nhìn hắn, sau một lúc lâu, lão bực bội nói: “Thất bại là trách nhiệm của ngươi! Nếu không phải ngươi… Không, nếu không phải tên Tinh Hồng kia cả ngày chạy loạn, lang thang khắp nơi, vậy sao đám người Thiên Diệt vốn đã hết hy vọng lại bắt đầu chờ mong chứ?”

Trách ta à?

Tô Vũ nhún vai, ta đâu bảo Tinh Hồng chạy khắp nơi, tự y chạy mà, chỉ có thể nói… Tinh Hồng làm tốt lắm, kích hoạt tất cả trấn thủ!

Khiến họ nhận ra, hóa ra chúng ta vẫn còn sống.

Chúng ta có thể ra ngoài!

Tô Vũ ngẫm nghĩ, cười nói: “Đại nhân, sống đến khi giang sơn thay đổi chỉ là ý tưởng của ngài, không phải ý tưởng của những người khác, có lẽ bọn họ muốn sống oanh liệt thì sao? Đại nhân, đã tu luyện tới tình trạng này rồi, ta không tin mục tiêu của mọi người chỉ đơn giản là tồn tại, tồn tại như một tù nhân! Sống mà không có ý tưởng, không có tư duy, vậy còn không bằng chết đi, hóa thành Tử Linh, vậy thì ít nhất có thể hoạt động ở Tử Linh giới!”

Lão Quy thở ra một hơi, hồi lâu mới nói: “Tô Vũ, thiên phú của ngươi rất tốt, thực lực cũng không tồi, nhưng… Ta không xem trọng ngươi! Cũng không xem trọng ai cả, ta chỉ tin tưởng sự thật! Nhưng nếu các huynh đệ đều đã đáp ứng, vậy ta có thể đáp ứng với ngươi, ở thời khắc mấu chốt, ta sẽ ngăn cản Thiên Cổ và Giám Thiên Hầu, còn lại… Ta mặc kệ!”

Tô Vũ vui mừng!

Vậy là đủ rồi!

Trước khi tới đây, hắn không trông chờ lão Quy đáp ứng, hắn chỉ hy vọng lão Quy giúp đỡ giám sát Tử Linh giới mà thôi!

“Đại nhân, vậy Tử Linh giới…”

“Ngươi dụ bọn họ đến chỗ Tinh Nguyệt đúng không?”

Lão Quy thật lợi hại, vậy mà đã biết rồi, Tô Vũ gật đầu: “Đúng!”

Lão Quy trầm mặc một hồi: “Đến đó cũng được, ngươi không gây chuyện ở Tử Linh giới thì vấn đề không lớn! Còn vài vấn đề khác thì ta sẽ xử lý! Ngoài ra, đừng để đám người Tinh Hồng xúc phạm quy tắc, lần này, các tộc khác sẽ không ra tay, huyết kiếp mà giáng xuống thì bọn họ sẽ chết!”

“Ta hiểu, cái gọi là quy tắc… là chỉ cần không cho Tử Linh ra ngoài, tử khí tràn ra, ta có thể làm được!”

Lão Quy gật đầu.

Chỉ cần làm được điều này, vậy mọi chuyện đều dễ bàn.

Mấu chốt ở chỗ, tuy nói đơn giản, nhưng làm được lại rất khó, 36 cường giả tọa trấn mới khiến tử khí không tràn ra, Tô Vũ… Khó!

Có thể chống đỡ một lát, không có nghĩa là có thể chống đỡ vĩnh viễn.

“Cứ vậy đi!”

Lão Quy thở dài, biến mất ngay tại chỗ.

Đợi 10 vạn năm, lão hy vọng có thể chờ đến khi thiên hạ thái bình, nhưng đám bạn già của lão đều không muốn đợi, Tinh Hồng… Không đúng, ngọn nguồn vẫn là Tô Vũ, đều tại tên khốn kiếp nhà ngươi khiến bọn họ động phàm tâm.

Ngươi mà không mang bọn họ an toàn trở về, ta sẽ trừng trị ngươi!

Bọn họ đều là công thần, là công thần của thiên địa này!

Lão Quy trở về, ý chí lực tiến vào Tử Linh giới, lan tràn vô hạn, sau đó lan về phương hướng Tử Linh Thiên Hà.

Giờ phút này, một Tử Linh quân chủ đang qua sông.

Oanh!

Trời sụp đất nứt, Thiên Hà bạo động, Tử Linh quân chủ kinh hãi, quát: “Trấn Linh tướng quân? Ta nhận lệnh Đông thiên vương đến tuần tra biến động khu 30 phía Đông…”

Oanh!

Hư ảnh lão Quy hiện lên, chấn động Tử Linh Thiên Hà, lạnh nhạt nói: “Phương thiên địa này do Hồng Mông ta trấn thủ! Kẻ vượt rào, giết không tha! Dù Đông thiên vương có mạnh hơn nữa thì cũng không thể làm trái quy tắc, chờ hắn thành Hoàng rồi nói!”

Oanh!

Chấn động vẫn tiếp tục, trời sụp đất nứt, tôn Tử Linh quân chủ kia như còn thuyền nhỏ giữa sông, đột nhiên thuyền lật úp, hắn bị Tử Linh Thiên Hà cắn nuốt!

Hư ảnh lão Quy phóng ra, nhìn về phía sâu trong Tử Linh Thiên Hà, lạnh nhạt nói: “Ta là Trấn Linh tướng quân, trấn thủ phương thiên địa này, Đông thiên vương hay Tây Thiên vương đều như nhau, kẻ vượt rào chính là tuyên chiến với ta!”

Ầm một tiếng, Thiên Hà dao động kịch liệt, lão Quy biến mất.

Sau đó không lâu, mấy tôn Tử Linh quân chủ hiện lên ở đối diện, lòng còn sợ hãi, thấp giọng nói: “Trấn Linh tướng quân… phải gọi là Trấn Linh Hầu mới đúng, mấy tôn hầu… Chưa chắc có thể địch lại lão Quy này!”

Lão là một tồn tại đáng sợ!

Mười vạn năm trước, lão đã có thể được phong hầu, nếu hiện giờ thượng cổ vẫn còn, lão đã có lẽ tiến vào hội nghị, hình như Hồng Mông Quy nhất tộc chỉ còn mình lão.

Một đám Tử Linh do dự, sau đó rời đi, thôi, trở về hội báo, đây không phải việc bọn họ có thể xử lý!

Tô Vũ về tới Tinh Hồng cổ thành.

Tinh Hồng khôi phục nguyên trạng, hóa thành tượng đá, trấn thủ thông đạo.

Trong hậu điện.

Lưu Hồng bị cố định tại chỗ, không thể động đậy, thấy Tô Vũ trở về, gã lập tức nhăn nhó, muốn Tô Vũ thả gã ra.

Tô Vũ không phản ứng, hắn nhìn Tinh Hồng, hơi khom người nói: “Đại nhân, Văn vương có truyền thừa không?”

“Truyền thừa?”

Tinh Hồng tự hỏi một lát: “Có, nhưng đã diệt sạch, kỳ thật có xuất hiện trong ba lần triều tịch đầu tiên, sau đó hoàn toàn huỷ diệt, có lẽ hiện giờ không còn nữa.”

Dứt lời, y nhìn về phía Lưu Hồng: “Ngươi đang nói đến gã ư?”

“Đúng vậy.”

“Không chắc!”

Tinh Hồng ngẫm nghĩ: “Nếu gã nhận truyền thừa của Văn vương, vậy thì gã quá yếu!”

Không giống lắm!

Người nhận truyền thừa Văn vương không thể yếu ớt như vậy.

Tô Vũ gật đầu phất tay, thả Lưu Hồng ra, nhẹ giọng hỏi: “Lão sư, bịa xong lý do chưa?”

Lưu Hồng cạn lời!

Ngươi hỏi vậy thì ta phải trả lời ra sao.

Ngẫm nghĩ một lát, Lưu Hồng nói: “Ta may mắn nhặt được lệnh bài của Văn vương…”

Tô Vũ bình tĩnh ngắt lời: “Ngươi biết Văn vương ư? Ta dám nói, hiện tại ta mà ra ngoài hỏi, rất nhiều vô địch cũng không biết Văn vương, ngươi biết ư?”

Tô Vũ lấy lệnh bài ra, “Ngươi tìm xem tên Văn vương được viết ở đâu? Lão sư, ngươi cứ thích ép ta phải giết ngươi rồi lấy ra tinh huyết à?”

Lưu Hồng bất lực, sau một lúc lâu mới nói: “Tô Vũ, đây là cơ duyên của ta, ngươi cũng có đại kỳ ngộ, đừng cướp lấy cơ duyên của ta chứ?”

Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Ta không quan tâm đến cơ duyên hay bảo vật! Ta không muốn ép ngươi giao cơ duyên của chính mình cho ta, ta chỉ muốn biết, Văn vương… Văn Mộ bia… Nhất Đại phủ trưởng… Ngũ Đại… rốt cuộc có liên hệ gì.

Mà Lưu Hồng ngươi biết bao nhiêu?”

Lưu Hồng lắc đầu: “Ta không biết.”

Một cuốn sách hiện lên, Tô Vũ nhìn gã: “Vậy ta đành mời lão sư vào Văn Minh Chí của ta bơi một vòng vậy!”

“…”

Lưu Hồng kinh hãi, gã cảm nhận được sự uy hiếp rõ rệt.

Trầm mặc một hồi, Lưu Hồng bất lực nói: “Ta nói! Sẽ không nói toàn bộ, nhưng có thể nói cơ bản vài điều ta biết.

Có vài điều là bí mật tư nhân của ta, ta không muốn nói, ngươi cảm thấy thế nào?”

“Được, nói thử xem!”

Lưu Hồng bất đắc dĩ mở miệng: “Kỳ thật không phức tạp, cơ duyên của ta là ở Đại Hạ Văn Minh học phủ, ta nhặt được! Có lẽ ngươi không tin, nhưng đó là sự thật! Cả đa thần văn chiến kỹ và lệnh bài Văn vương đều là lấy được ở Đại Hạ Văn Minh học phủ! Ta biết không nhiều, ta chỉ biết Văn vương là cường giả thượng cổ, vô cùng cường đại, sau đó đã chết, mỗi đời sẽ có một người giữ mộ, thủ mộ cho ngài ấy… Người giữ mộ đời trước đã ăn trộm mộ Văn vương.”

“Lệnh bài Văn vương ta lấy được chính là của người giữ mộ đời trước.

Người đó để lại vài thứ ở Đại Hạ Văn Minh học phủ, ta cơ duyên xảo hợp lấy được.”

“Ta đi tìm Tử Linh giới vực là có liên quan đến đồ vật người kia để lại…”

Gã nhìn Tô Vũ, ngẫm nghĩ rồi nói: “Căn cứ từ manh mối và tình báo mà ta có được, trong Tử Linh giới có phủ đệ của Văn vương, ở đó có chí bảo lưu lại, có lệnh bài thì có thể lấy được tất cả, cho nên lúc trước ta đã tính làm cách nào để tiến vào Tử Linh giới…”

Tô Vũ bình tĩnh hỏi: “Đơn giản vậy thôi ư? Ngươi lấy được bảo vật từ đâu?”

“Thức hải bí cảnh.”

Lưu Hồng giải thích: “Thật đấy, chỉ đơn giản vậy thôi!”

“Ngươi là người sống, tiến vào Tử Linh giới mà không sợ Tử Linh sao?”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box