[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 443 : Ván Cờ Quyết Định Sinh Tử (c2211-c2215)
❮ sautiếp ❯Chương 2211: Ván Cờ Quyết Định Sinh Tử
Trận chiến Nhân Tiên.
Bên phía Nhân tộc cũng đã dần chiếm cứ ưu thế, mấy người Hạ Long Võ đều trở nên điên cuồng, điên cuồng xông tới công kích ba vị Tiên vương!
Bọn họ đã trở nên nóng nảy!
Dù là đánh thắng bên này thì Đại Tần vương cũng sẽ gặp phiền toái, nhưng bọn họ không thể để ông phân tâm, nhất định phải mau chóng kết thúc mọi chuyện ở đây.
Mà giờ khắc này, ba tôn Tiên vương không nói tiếng nào, không căm tức cũng không chửi rủa, chỉ còn lại sự lạnh lùng, họ đột nhiên dồn dập hét to, trên thân từng người toát ra ánh sáng chói lóa, thực lực cũng đồng loạt tăng thêm ba phần!
Thiêu đốt tinh huyết!
Nhìn tình cảnh hiện tại, mấy tôn Tiên vương cũng tự biết những người khác sẽ không tới cứu viện, Đại Tần vương là mục tiêu hàng đầu, bọn họ chỉ là thứ yếu, chỉ cần bọn họ có thể kiên trì đến khi đám người kia giết được Đại Tần vương thì mọi nguy cơ đều sẽ được giải trừ.
Ngăn chặn mấy vị vô địch Nhân tộc!
Ba vị Tiên vương nhanh chóng tụ hợp, bốn vị vô địch Nhân tộc cũng lập tức liên thủ đánh tới!
Họ muốn đi cũng đi không được, vừa đi thì ba vị Tiên vương sẽ bộc phát thực lực, xông tới áp chế bọn họ.
Bên ngoài, Tinh Nguyệt mang theo mấy vị Tử Linh quân chủ vừa định nhúng tay thì bộ trưởng Thiên bộ đã hiện ra trước mặt nàng, nói thẳng: “Đây là cuộc chiến của các tộc, Liệp Thiên các mặc kệ, Tử Linh tộc cũng không nên nhúng tay!”
Tinh Nguyệt phẫn nộ, gầm lên: “Giết!”
Mấy tôn Tử Linh nhanh chóng ào tới.
Mà bộ trưởng Thiên bộ thì thoải mái lấy một đối bốn.
Cảnh giới của lão, Đại Tần vương và Huyết Hỏa Ma vương đều không khác biệt lắm, dù lão không địch lại Đại Tần vương thì cũng không kém bao nhiêu.
Bốn đầu Tử Linh này có thể làm gì được lão?
Mà bây giờ bên phía Đại Tần vương lại lần nữa hiện lên một vị Tử Linh quân chủ!
Lúc này đây, Đại Tần vương không có cơ hội đánh bay vị Tử Linh quân chủ mới xuất hiện.
Đối phương lẫn trong đám người, còn đang hơi ngơ ngác vì chưa nắm được tình hình thì vị Tử Linh quân chủ bị đánh bay trước đó đột nhiên nhào tới, nhanh chóng giải thích cho hắn biết chuyện.
Sau đó hai vị Tử Linh quân chủ không ra tay mà chỉ đứng ngoài nhìn chằm chằm vào Đại Tần vương!
Quy tắc nói cho bọn nó biết, phải giết Đại Tần vương, nhất định phải giết.
Vì vậy bọn nó đang chờ cơ hội!
Dù Đại Tần vương giết hết 16 tôn vô địch thì cũng vô dụng, bởi vì rất nhanh sẽ có 16 vị Tử Linh quân chủ cường đại mang theo mệnh lệnh quy tắc tới giết ông.
Ác chiến!
Huyết chiến!
Một cây trường thương xuyên phá thiên địa, đường thương nhuốm máu!
Trên người ông cũng dần dần rỉ máu, trường thương xuất ra, hư không nghiền nát, một vị Thần vương bị đánh tới chia tách tam thân, trong đó một thân bị xuyên thủng.
Vị này liền nhanh chóng rời khỏi, lập tức có người khác lao lên bổ sung khe hở.
Trong chớp mắt, trên người Đại Tần vương tăng thêm bảy tám vết thương lớn.
“Cha!”
Bên kia, Tần Trấn phẫn nộ gầm thét, y rất muốn lao tới cứu viện, có điều y quá yếu.
Muốn đi cũng không được!
Tam thân của y đã mất một, hai thân còn lại cũng bị thương không nhẹ, đối với trận chiến Vĩnh Hằng này thì sức chiến đấu của một kẻ đã mất tam thân như y không còn quá hữu dụng.
Vả lại đối diện là ba tôn Tiên vương đang liều mạng, làm sao có thể nhanh chóng chém giết bọn họ được?
Dưới tình huống chênh lệch đẳng cấp không lớn mà muốn giết vô địch là chuyện rất khó!
Mà xa xam Lam Thiên cũng đang bị một người ngăn trở, Thiên Chú.
Đúng vậy, Thiên Uyên tộc Thiên Chú!
Ở nơi xa hơn.
Mấy tên chuẩn vô địch có thể chiến vô địch và một số hung thú bao gồm cả Cửu Nguyệt đều đang lặng yên quan chiến.
Chúng ngửi thấy được mùi thơm, rất muốn giết Tiên tộc để ăn một bữa, nhưng bây giờ chúng lại không ra tay.
Bởi vì. . . không thể.
Bọn chúng có thể tiêu diêu tự tại, có thể không cố kỵ gì, bình thường thực sự giết một vị Tiên vương thì cũng không ai coi là chuyện gì quá lớn.
Nhưng hiện tại lại không thể!
Đây là ván cờ quyết định sinh tử của hơn hai mươi vị vô địch, một khi chúng dám nhúng tay dẫn đến thế cục nghiêng lệch về một bên, chỉ cần tin tức truyền ra ngoài thì Cổ tộc nhất định sẽ bị tận diệt!
Nội tình của các đại cường tộc không phải là thứ mà chúng có thể so sánh.
Những đại tộc như Thần Ma Tiên đến bây giờ đều chưa lấy hết lá bài tẩy ra.
Huống chi Nhân tộc quá mạnh, điều này rõ ràng không phù hợp với lợi ích của các tộc.
Không thể ra tay!
Chịu đựng, nghẹn uất!
Bọn chúng tuy không muốn chém giết Nhân tộc, nhưng cũng không thể tùy tiện ra tay với các tộc khác.
Không có bức tường nào mà không lọt gió, chỉ cần các tộc sống sót một người, một khi tin tức tiết lộ ra ngoài, Thực Thiết tộc, Cổ Hống tộc sẽ không chống đỡ nổi sự vây giết của Thần Ma đại tộc.
Giết không được Nhân tộc, còn diệt không được Cổ tộc các ngươi sao?
Bình thường là không muốn quản mà thôi.
Sắc mặt Cửu Nguyệt cực kỳ nghiêm túc, yên lặng nhìn về bên kia.
Thôn Thiên cũng nằm sấp trong hư không, lẳng lặng quan sát trận chiến.
Ánh mắt Không Không đầy lo lắng, bất quá vẫn không dám tới gần.
Đại Tần vương đích thân đến, đây là điều mà tất cả mọi người không dự đoán được.
Cường hãn, hung tàn!
Hai vị vô địch vẫn lạc nhanh như vậy.
Thế nhưng Đại Tần vương cũng khó mà trụ được lâu.
Hơn mười tôn vô địch!
Tính cả Tiên tộc thì có tới 20 vị, đương nhiên bây giờ đã bị giết 2 tên nên chỉ còn lại 18 tôn vô địch.
Bất quá đây vẫn là con số không tưởng.
Băng Phong Thần vương cũng đang tham chiến!
Trong Huyễn Thiên Kính, Tô Vũ vẫn còn đang chấn động không thôi.
Đại Tần vương đến rồi!
Sao ông ấy lại đến?
Sao ông ấy có thể đến?
Tô Vũ cảm thấy quá phức tạp, lẽ ra ông ấy không nên tới đây!
Đại Tần Vương không giống với các vô địch khác.
Tô Vũ là một người ăn no thì cả nhà không lo đói bụng.
Người như Hạ Long Võ không có tác dụng đóng đô giữ nhà, mấy vị như Đại Chu vương cũng thế, bọn họ vào đây thì chẳng có gì kỳ lạ.
Thực lực của mấy vị này tuy cường đại, bất quá nếu họ chết thì Nhân tộc chỉ bi thống chứ không tuyệt vọng.
Thế nhưng một khi Đại Tần vương tọa trấn biên cảnh Nhân tộc hơn 400 năm mà ngã xuống, rất nhanh phe đầu hàng và phái cầu hoà sẽ lần nữa ngoi đầu lên.
Không ai có thể áp chế, thực lực cường đại tới mấy thì cũng áp chế không được ý tưởng của đám người kia.
Nếu Đại Tần vương chết, trừ phi Nhân tộc có kẻ thành Hoàng hoặc là trở thành cường giả Hợp Đạo, bằng không ngươi sẽ trấn áp không được rung chuyển của Nhân tộc.
“Không nên tới đây!”
Tô Vũ không biết nên nói cái gì cho phải, hắn nghĩ. . .
Có lẽ Đại Tần vương muốn tiến vào rồi thôn phệ Cửu Diệp Thiên Liên ngay tại chỗ, như vậy thì ông sẽ trực tiếp trở thành Bán Hoàng, tới lúc đó muốn đi ra ngoài cũng không có gì khó.
Những người khác, bao gồm cả Đại Chu vương dù đoạt được thì cũng chỉ có thể tự dùng, không thể mang ra được, hoặc là nên nói rất khó mang ra ngoài, bởi vì đám người ngoài kia sẽ ngăn trở!
Thần Ma Tiên cướp đi chưa chắc đã không có việc gì, những người khác cướp lấy cũng chỉ có thể dùng ngay trong này.
Vì vậy Đại Tần vương đến rồi!
Chương 2212: Ta Cũng Là Kẻ Thiếu Kiên Nhẫn
Tô Vũ thầm thở dài, hắn không biết Đại Tần vương lựa chọn như vậy là đúng hay sai.
Còn nữa, vừa rồi Đại Tần vương có thể mặc kệ không ra tay, ông có thể chờ tới khi Cửu Diệp Thiên Liên nở rộ thì mới xuất thủ cướp lấy… Hiện tại, quá sớm!
Cách thời điểm nở rộ còn nửa canh giờ, nửa canh giờ đủ để quyết định thắng bại của cuộc đại chiến.
Quá sớm!
Lãnh tụ của Nhân tộc mà thậm chí chút lòng kiên trì ấy đều không có sao?
Chút mắt nhìn đại cục cũng khuyết thiếu ư?
Đúng là không biết nhẫn nại!
“Ngu ngốc!”
“Ngài chịu đựng một hồi, đợi Cửu Diệp Thiên Liên nở rộ, lấy thực lực của ngài quét ra một thương thì dưới tình huống bất ngờ người nào có thể tranh giành với ngài? Ai mà dám giành?”
Tô Vũ bỗng thấy bực tức!
Ngài đúng là kẻ thiếu kiên nhẫn!
Có điều mắng xong, tâm tình Tô Vũ lại chùng xuống.
Hẳn là Đại Tần vương không đành lòng, hành vi này tuy không phù hợp với tác phong của kẻ lãnh tụ, nhưng làm như vậy thì chứng tỏ ông chính là Nhân tộc điển hình.
Khi Nhân tộc có dấu hiệu rơi vào thế hạ phong, ngay khi Tử Linh xuất hiện, khi các tộc có động tĩnh đuổi tận giết tuyệt, ông liền lựa chọn xuất thủ.
Không chờ tới thời khắc Cửu Diệp Thiên Liên nở ra nữa!
Lựa chọn phát động trước thời hạn đại biểu ông đã từ bỏ Cửu Diệp Thiên Liên mà lựa chọn nhóm Hạ Long Võ, lựa chọn Lam Thiên, không thể chứng đạo Bán Hoàng vậy thì ông sẽ đồng sinh cộng tử với bọn họ, giết cho thật thống khoái!
Quá vọng động rồi!
Oanh!
Một tiếng nổ đùng đùng đánh thức Tô Vũ, hắn nhìn ra ngoài, hiện tại có không ít vô địch đều đang thổ huyết, dĩ nhiên cũng có vô số vị khác đang phẫn nộ gầm thét!
Trước mặt hiện lên một người.
Đại Tần vương!
Phong thái của ông vẫn vô cùng bễ nghễ.
Toàn thân Đại Tần vương đẫm máu, có điều trên mũi thương lại đang treo một người, mũi thương bộc phát ra hào quang óng ánh, một tiếng ầm vang dội xuống.
Đây là thế thân cuối cùng của đối phương!
Tam thân vẫn lạc!
Ầm ầm!
Huyết vân hội tụ, vị vô địch thứ ba bị giết đến từ Thần tộc.
Đến tận lúc này, ba tộc Thần Ma Tiên đều đã bị giết một vị vô địch, vị Tử Linh quân chủ thứ ba cũng xuất hiện ngay tức khắc!
Mà trên trán Đại Tần vương có một vết đao sâu hoắm, huyết dịch giàn giụa, vô pháp khép lại, không biết là người nào đã chém ra một đao này, một đao ấy thiếu chút nữa đã chặt đứt đầu của ông.
“Ba tên!”
Trên mặt Đại Tần vương lộ ra nụ cười cứng ngắc.
Ba tên!
Có thể giết bao nhiêu?
Ông không biết!
Chung quanh ông vẫn còn 14 tôn vô địch và 3 vị Tử Linh quân chủ.
Địch nhân không ít.
Thế nhưng ông không quan tâm đến Tử Linh.
Ông cũng không định giết Tử Linh, giết chúng chẳng có chút ý nghĩa nào cả.
Mà giờ khắc này, ở bên ngoài vòng vây, có một vị Tử Linh quân chủ lên tiếng: “Đại Tần vương, đưa ra cái giá hoặc bảo vật tương ứng cho Tử Linh tộc, chúng ta có thể rời đi!”
Đại Tần vương không để ý tới hắn.
Ông không có.
Đừng nói là ông, dù là Tô Vũ thì cũng không có, không. . .
Tô Vũ có một viên Sinh Tử quả, đưa cái này ra thì có thể khiến một vị Tử Linh quân chủ rời đi, nhưng mà làm vậy thì cũng không thay đổi được mấy cục diện lúc này.
Huyết Hỏa Ma vương thân mang đầy vết thương, có điều nhẹ hơn Đại Tần vương nhiều, lúc này gã lạnh lùng kích động: “Tử Linh quân chủ, các ngươi cũng có trí tuệ, phải biết Đại Tần vương rất khó chơi, hãymau liên thủ giết ông ta đi! Các ngươi hoàn thành nhiệm vụ, đạt được quy tắc ban thưởng, bọn ta cũng hoàn thành mục tiêu đánh tan Nhân tộc, hợp tác cùng có lợi!”
Liên thủ!
Bằng không không biết phải chết thêm mấy vị, Đại Tần vương quá mức cương mãnh, thương thế tuy nặng nhưng chiến lực vẫn còn là đỉnh phong, tiếp tục như thế, không chết bảy tám vô địch thì cũng khó mà giết được ông!
Thần Ma cũng không có ý phân tán, vả lại ở đây mà dám chia tách nhau ra thì chắc chắn sẽ bị Đại Tần vương đánh bại từng tên, đó mới là điều nguy hiểm nhất!
Đến cấp độ của vô địch thì chút trí tuệ ấy dĩ nhiên vẫn phải có.
Chỉ có thể giết!
Phân ra sinh tử, phân rõ thắng bại!
“Bị thương rồi!”
Tô Vũ nhìn chằm chăm Đại Tần vương, tổn thương nặng nhất không phải là vết đao trên trán mà là huyết chưởng hỏa diễm nơi ngực ông.
Đó là do Huyết Hỏa Ma vương lưu lại, nó vẫn đang thiêu cháy khí huyết của Đại Tần vương, thiêu cháy nguyên khí cùng thân thể ông.
Tuy Đại Tần vương rất mạnh nhưng dù sao nơi này cũng có quá nhiều vô địch.
Ở nơi xa xa, tiếng Lam Thiên u oán kêu lên không ngừng, giết cho Thiên Chú rút lui liên hồi, bất quá vẫn không có cách nào triệt để nghiền ép đối phương.
Nhóm Tinh Nguyệt thì bị bộ trưởng Thiên bộ ngăn trở!
Ánh mắt Tô Vũ âm lãnh… Đến lúc rồi.
Bên kia, Tần Trấn đã sắp phát điên, thế nhưng ba đại Tiên vương cũng điên rồi, họ đều đang điên cuồng thiêu đốt tinh huyết, quyết tử với Nhân tộc!
Tô Vũ không nhìn họ nữa, hắn liếc qua chung quanh, bỗng phát hiện một đầu Tử Linh Nhật Nguyệt.
Trên người nó có khí tức của Tinh Nguyệt.
Xem ra tinh huyết vô địch đang nằm ở trên người đầu Tử Linh kia.
Có điều bây giờ hắn có thể nuốt được sao?
“Có lẽ. . .
Có thể thừa cơ giết một vị vô địch, lấy được ban thưởng hoàn thành tam biến, sau đó ta lại đi thôn phệ tinh huyết vô địch.”
Sau tam biến, lực lượng thân thể đạt tới 580 vạn, mở Dương khiếu ra thì sẽ cao tới trên ngàn vạn!
Khi đó ta có thể thôn phệ tinh huyết vô địch rồi đúng không?
Dù không thể thì ít nhất cũng có đủ thực lực chuẩn vô địch!
“Giết vô địch, tam biến hoàn thành.
Bất quá chỉ phụ trợ đánh giết thì ban thưởng không đủ, đúng rồi, vô địch Thiên Uyên tộc. . .
Giết gã đi thì ta có thể lấy được được phần thưởng hoàn chỉnh!”
Ban thưởng nguyên vẹn chỉ cần đáng tin cậy chút thì tuyệt đối có thể giúp hắn hoàn thành tam biến.
Mặt khác, còn có lão Chu.
“Đúng, lão Chu!”
“Băng Phong Thần vương đang lo ác chiến, căn bản không có thời gian để ý đến ta, trước tiên ta sẽ cướp lấy quyền khống chế Huyễn Thiên Kính, lừa gạt cảm giác của ông ta, bắt Vũ Thánh làm con tin, tùy thời chuẩn bị cho việc đánh giết ra ngoài. . .”
Tô Vũ nhanh chóng tính toán kế hoạch!
Đáng giá không?
Không biết, mặc kệ nó!
Nhân tộc. . .
Ta không có cảm tình với Nhân tộc, thế nhưng ta hy vọng cha ta có một hậu phương an ổn, ta hy vọng các sư phụ của ta có người che chở, ta hy vọng ở Đông Liệt Cốc còn có thể chứng kiến trường thương của Tần gia!
Có lẽ hôm nay ta đã quyết định sai lầm.
Thế nhưng ta cảm thấy đây là việc mình nên làm, người sống cả đời chỉ cần không thẹn với lòng, nếu hôm nay ta bàng quan mặc kệ, không làm gì cả, lòng ta sẽ an ổn nổi sao?
Giờ khắc này, Tô Vũ đã hạ quyết tâm.
Hắn lặng yên không một tiếng động nuốt một giọt tinh huyết chuẩn vô địch xuống.
Đạo kim văn thứ 109 trên Huyễn Thiên Kính bị ý chí lực của hắn nhanh chóng bao trùm.
Cách đó không xa, ý chí lực của Băng Phong Thần vương trong Thiên binh bị Tô Vũ che đậy lại, bình thường hắn tuyệt đối không dám làm thế, bởi vì chắc chắn đối phương sẽ cảm nhận được, nhưng hiện tại. . .
Băng Phong Thần vương đang hết sức chú tâm vào cuộc chiến với Đại Tần vương, ông ta nào dám phân tâm đi quản mấy chuyện này.
Đây chính là cơ hội!
Có lẽ sự xuất hiện của mình cũng chẳng thay đổi được gì, thế nhưng, có một số việc Tô Vũ nhất định phải làm!
Trong nháy mắt, Tô Vũ đã che đậy lại khí tức của Băng Phong Thần vương.
Mà Vũ Thánh vẫn hoàn toàn không biết gì cả.
Ông ta không phải Đúc binh sư, ông không nghĩ tới hoặc là nói, ông chưa từng cân nhắc qua khả năng khi Băng Phong Thần vương còn sống mà binh khí lại bị người khác cướp mất.
Chiến Vô Song đang quan chiến cũng chợt nhìn quanh bốn phía, biểu tình của hắn hơi khác thường nhưng cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Mà Tô Vũ thì vẫn đang chờ.
Hắn đang chế tạo cơ hội!
Vào thời khắc này, Băng Phong Thần vương đang bị công kích, một tiếng nổ ầm vang, toàn bộ Huyễn Thiên Kính cũng chấn động một cái, những người khác dù đã phong bế giác quan thì rung động kịch liệt như vậy vẫn khiến họ bừng tỉnh.
Có người mờ mịt trợn mắt, có người thì kinh hô!
Mà Tô Vũ cũng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, đột nhiên thét to: “Xem kìa, đó là cái gì. . .”
Chương 2213: Giết Băng Phong Thần Vương!
Ngay lập tức, tất cả mọi người thuận theo hướng chỉ của hắn nhìn về một nơi, dường như bên kia đã xuất hiện một vết nứt không gian, có vẻ Huyễn Thiên Kính sắp bị phá nát rồi!
Vũ Thánh kinh hãi!
Mà khe hở này cách Tô Vũ không xa, Vũ Thánh nhanh chóng bay lên, quát lớn: “Đừng hốt hoảng, chỉ là chuyện nhỏ thôi, để ta xem một chút là có thể xử lý được. . .”
Vũ Thánh nhanh chóng bay về phía Tô Vũ, ông ta cũng nhìn thấy khe hở không quá lớn kia, ông ta tin mình có thể giải quyết tốt!
Chiến Vô Song cũng vừa định bay tới, đột nhiên, ánh mắt hắn biến đổi.
Nguy cơ!
Cái loại cảm giác nguy hiểm mông lung này khiến hắn tê dại cả da đầu!
Rất yếu ớt nhưng cũng rất rõ ràng!
Đó là nguy cơ hết sức hung hiểm!
“Đại nhân…”
Hắn vội quát một tiếng làm Vũ Thánh giật mình quay đầu lại…
Tô Vũ không khỏi phì cười, cám ơn Chiến Vô Song, ngươi quả nhiên là đồng bọn tốt của ta!
Lại còn cố ý hô một tiếng, dời đi lực chú ý của đối phương.
Cảm tạ tám đời tổ tông nhà ngươi!
Chiến Vô Song còn chưa dứt lời đã tự biết mình phạm vào sai lầm nghiêm trọng, sắc mặt hắn kịch biến!
Không kịp rồi!
Phốc!
Một tiếng vang thật lớn, Tô Vũ đấm ra một quyền đập nổ đầu Vũ Thánh.
Vị này chẳng có chút phòng bị gì!
Đúng vậy, Vũ Thánh không hề có chút phòng bị nào!
Ông ta căn bản không nghĩ tới sẽ gặp nguy hiểm ở đây, vẫn luôn là như thế, tuy Chiến Vô Song đã nhắc nhở rất nhiều lần nhưng ông đều cảm thấy hắn đang chuyện bé xé ra to.
Cho nên bây giờ ông ta phải nhận trái đắng.
Tô Vũ đánh ra một quyền, mà quyền này là thực lực chuẩn vô địch chân chính!
Dương Hồ cũng không yếu hơn Vũ Thánh là bao.
Không có chút đề phòng nào mà bị người đánh trúng đầu, dù là đầu sắt thì cũng phải nổ!
Vũ Thánh trực tiếp vẫn lạc một thân.
Trên thực tế, Vũ Thánh chỉ có hai thân là quá khứ và hiện tại, hiện tại thân đã bị Tô Vũ đánh bại, sau một khắc, một quá khứ thân nhỏ yếu hiện lên, mà nắm tay của Tô Vũ lại tung thêm một chưởng, tiếng ầm vang nổ mạnh, quá khứ thân bị nghiền nát, một kiện vật gánh chịu rơi xuống.
Tô Vũ thuận tay cầm lên, hắn không định nghiền nát biển ý chí của vị này, một quyển sách to lớn che khuất bầu trời trong nháy mắt bao trùm lên tất cả mọi người.
Giao diện thuộc về Thần tộc thôn phệ biển ý chí của Vũ Thánh ngay tức thì, nhưng nó không nuốt vào mà chỉ trấn áp!
Hết thảy mọi chuyện phát sinh quá nhanh!
Nhanh đến mức khó mà tin nổi, nhanh đến mức bọn họ chỉ thấy Chiến Vô Song hô lên một tiếng, sau đó một quyển sách đột ngột hiện lên bao phủ tất cả mọi người!
Sắc mặt Chiến Vô Song kịch biến!
Hắn cực kỳ tuyệt vọng cùng bất đắc dĩ, “Ta biết ngay. . .
Ngươi không ở đây thì sẽ ở bên Tiên tộc. . .”
Trên thực tế, khả năng ẩn núp ở Thần tộc vẫn lớn hơn.
Dù sao Tiên tộc đã không còn mấy thiên tài sống sót nữa rồi, vì tìm ra Tô Vũ mà có lẽ Tiên tộc dám xuống tay thanh lý hết thảy, đây là việc mà Tiên tộc hoàn toàn có thể làm ra.
Duy chỉ có Thần tộc vẫn còn nhiều thiên tài, vô địch không nỡ hạ thủ.
Cũng không thể tùy ý ra tay!
Dù sao cũng có rất nhiều hậu duệ của vô địch ở đây.
Tô Vũ không để ý tới Chiến Vô Song, rất nhiều hư ảnh Nhật Nguyệt xuất hiện nuốt trọn toàn bộ cường giả Thần tộc vào trong, không phải là đánh giết, bởi vì đánh giết thì sẽ xuất hiện Tử Linh, việc này thật sự không tốt, cho nên hắn chỉ đang trấn áp.
Có mấy vị Nhật Nguyệt hậu kỳ ở đây, Tô Vũ đã sớm đạp không phóng lên, một quyền lại một quyền xử lý toàn bộ!
Đánh cho bọn hắn không có chút năng lực đáp trả!
Chiến Vô Song nhìn thoáng qua, hít sâu một hơi, hắn không ra tay mà là nhìn về phía Tô Vũ, cầu xin: “Thần tộc đầu hàng, có thể lưu cho mọi người một mạng được không?”
“Ngươi không có tư cách cò kè mặc cả!”
Tô Vũ nhìn thẳng vào mắt hắn, dù Chiến Vô Song có sở hữu tinh huyết vô địch thì Tô Vũ cũng không sợ đối phương!
Ma Đa Na mượn dùng tinh huyết Ma Hoàng cũng chỉ miễn cưỡng ngăn chặn chuẩn vô địch, huống chi thứ Chiến Vô Song cầm còn không phải là tinh huyết của Thần Hoàng.
Chiến Vô Song cười đắng chát, “Ta biết, thế nhưng giết chúng ta cũng không có tác dụng quá lớn với ngươi, ngược lại sẽ dễ bại lộ.
Có lẽ ngươi có thể lợi dụng mọi người để làm chút chuyện gì đó, hy vọng ngươi có thể lưu cho bọn hắn chút hi vọng sống sót.”
Tô Vũ không nhiều lời, chỉ bình tĩnh hỏi: “Ngươi tự mình tiến vào sách của ta rồi bị trấn áp, hay là ta lại đánh nổ nhục thể của ngươi, trấn áp biển ý chí của ngươi?”
Hắn không có tâm tư đứng tâm sự nhiều lời với kẻ này.
Chiến Vô Song liếc ra ngoài một cái, Đại Tần vương. . . hộc máu rồi.
Ông sắp không chịu được nữa!
Quá nhiều kẻ địch!
Hắn biết rõ vì sao bây giờ Tô Vũ lại lộ diện, bởi vì Tô Vũ cũng không kiên nhẫn được nữa rồi.
Chiến Vô Song thở dài một tiếng, không nói gì thêm, hắn chủ động đạp không đi vào Văn Minh Chí đang lơ lửng rồi nhanh chóng bị hơn mười đầu hư ảnh Nhật Nguyệt trấn áp.
Tô Vũ thu hồi sách, toàn bộ Huyễn Thiên Kính không còn người nào khác ngoài hắn.
Văn Minh Chí thoáng rung lên.
Thứ cần trấn áp nhiều lắm!
Tô Vũ yên lặng đứng ở trong Huyễn Thiên Kính, hắn vẫn còn đang chờ đợi!
Chờ đợi một cơ hội!
Chờ Đại Tần vương ra tay với Băng Phong Thần vương, hắn sẽ mở rộng Văn Mộ bia, mở rộng biển ý chí.
“Giết Băng Phong, Đại Tần vương mau giết Băng Phong! Giết Băng Phong đi!”
Lúc này ở bên ngoài, Đại Tần vương đã hộc máu, khí huyết nguyên khí của ông tiêu hao đến cực hạn, lối đi thời gian đều có chút bất ổn.
Đột nhiên, trong đầu ông bất chợt vang lên một thanh âm yếu ớt.
Giết Băng Phong, giết Băng Phong đi!
Mà Băng Phong Thần vương đang chiến đấu cũng chợt thấy hồi hộp, người nào đang nhắc tới mình vậy?
Đúng vậy, dù Tô Vũ dùng thần văn để qua mắt Băng Phong Thần vương, nhưng dù sao đối phương cũng là vô địch, ông ta đã cảm nhận được nguy cơ.
Tô Vũ ở ngay trong binh khí của ông đang khẽ lẩm bẩm, đang âm thầm mở rộng biển ý chí, đối với vô địch mà nói đây là điều hoàn toàn có thể cảm ứng được.
Giết Băng Phong!
Đại Tần vương!
Lúc bấy giờ, Đại Tần vương không khỏi nở nụ cười, nụ cười không còn cứng ngắc như trước nữa.
Con người ấy mà. . .
Dù sao vẫn luôn là như vậy.
Ngoài miệng thì nói ta không thích Nhân tộc, chủng tộc có quan hệ gì với ta đâu.
Thế nhưng ở thời khắc mấu chốt, từng người một vẫn mặc kệ bản thân, vẫn phải tới, vẫn phải hiện thân, vẫn phải liều mạng hỗ trợ.
Lam Thiên, Tô Vũ, Vạn Thiên Thánh. . .
Bọn họ đều đưa ra quyết định giống hệt nhau.
Vạn Thiên Thánh từng dạy Tô Vũ rằng đừng xen vào việc của người khác, ông có thể dạy hắn nhưng lại không quản được bản thân, vậy nên mới có tội nhân Vạn Thiên Thánh của Nhân tộc.
“Giết Băng Phong!”
Đại Tần vương đột nhiên bật cười, ông quát lên một tiếng chói tai, thiên địa biến sắc!
“Giết!”
“Phá thiên!”
Một tiếng quát chói tai, trường thương vắt ngang ở giữa thiên địa!
Mà mục tiêu lúc này dĩ nhiên là Băng Phong Thần vương!
Băng Phong Thần vương cũng bất chấp mọi thứ, không dám suy nghĩ nhiều nữa, bởi vì ông ta không có thời gian, làm gì có vị vô địch nào lại dám phân tâm suy nghĩ nhiều trong khi Đại Tần vương đang dồn sức đánh tới?
Tuyệt đối không có!
Chương 2214: Yêu Nghiệt Tô Vũ
“Ngăn hắn lại!”
Băng Phong Thần vương rống to.
Huyết Hỏa Ma vương, Lôi Đình Thần vương đều dồn dập ra tay, Ma tộc cũng trực tiếp nhắm thẳng từ sau lưng Đại Tần vương, Thần tộc thì đồng loạt xông tới công kích trường thương trong tay ông.
Ma tộc muốn nhân cơ hội này đánh trọng thương Đại Tần vương, Thần tộc thì không muốn để vô địch của tộc mình vẫn lạc.
Oanh!
Một tiếng nổ vang vọng rung trời truyền ra!
Một thương này trong nháy mắt xuyên thấu sự ngăn cản của mấy vị Thần vương khác, trực tiếp xuyên thủng đầu Băng Phong Thần vương, một thân phát nổ!
Mà ngay một khắc ấy, Đại Tần vương cũng bị Huyết Hỏa Ma vương tung một quyền đánh cho phải lui vài bước, sau lưng ông bị đánh xuyên, lộ ra cả xương trắng!
Đại Tần vương còn muốn đâm thêm một thương, ông đã mặc kệ tất cả mọi thứ rồi.
Nếu như tiểu tử kia bảo mình giết Băng Phong, vậy thì ông liền giết Băng Phong cho hắn nhìn xem thương của Tần gia mạnh như thế nào!
Khi ông định đâm ra thương thứ hai. . . chợt có một tiếng rền vang mạnh bạo dữ dội!
Trên người Băng Phong Thần vương có một tấm gương đột ngột nổ tung!
Thiên binh phát nổ!
Băng Phong Thần vương vừa sống lại, một thế thân lại trực tiếp bị tạc nứt ra!
Thế thân thứ ba vừa hiện lên, đã thấy một bóng người xuất hiện, hét to: “Giết!”
Tô Vũ quát chói tai, hắn dốc toàn lực ứng phó, dốc hết lực lượng hiện có của bản thân, thừa dịp đối phương vẫn lạc hai thân đồng thời còn bị trọng thương mà lấy ra Chu Thiên chi pháp vận hành Khai Thiên đao, 360 Nguyên khiếu như ánh dương chói lọi, Dương khiếu cũng được triển khai toàn bộ!
Lấy chưởng hóa thành đao mà đánh ra!
Đây cũng là một đao mạnh nhất của Tô Vũ, thần văn bổ sung, dốc hết vốn liếng, thậm chí có cả tinh huyết đang thiêu đốt trong người!
Ầm!!!
Một đao kia mặc dù thua kém thương của Tần gia nhưng cũng có diệu quang chói lọi bắn khắp thiên địa, xa xa, đao của Hạ Long Võ đều đồng cảm chấn động một cái!
Phập!
Chém rụng thế thân!
Tô Vũ cũng không quay đầu lại mà nhanh chóng trốn chạy, Băng Phong Thần vương vốn đã bị kích một thương nên lùi lại ở phía sau cùng, hiện tại Tô Vũ giết người xong lại nhanh chân tẩu thoát.
Nhất thời bốn phía có vô địch muốn ra tay với hắn thì đều bị trường thương của Đại Tần vương chấn nhiếp làm cho khiếp đảm, không dám tùy tiện rời đi mà chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Vũ chém giết thân thứ ba của Băng Phong!
Bịch một tiếng!
Thân thứ ba nổ tan!
Huyết vân bao trùm toàn bộ tầng bảy, bao trùm khắp thiên địa.
Băng Phong Thần vương đã ngã xuống hoàn toàn!
Một vị Tử Linh quân chủ xuất hiện, cùng lúc đó, trên đầu Tô Vũ hiện lên một đám mây màu vàng óng ánh, vô cùng gây chú ý!
“Tô Vũ!”
“Là ngươi!”
“Là hắn!”
Giờ khắc này, bốn phương tám hướng, từng tiếng gầm rung động vang lên.
Ngày hôm nay đã vẫn lạc 5 vị vô địch!
Tử Linh và Lam Thiên đánh chết một vị, Đại Tần vương xử lý ba tôn, cuối cùng không phải người nào khác giết được mà là do Tô Vũ đích thân ra tay.
Đương nhiên, hắn cũng chỉ là sửa mái nhà dột mà thôi, không khác Lam Thiên khi trước cho lắm.
Hắn làm Thiên binh phát nổ khiến thế thân thứ hai của Băng Phong Thần vương nổ tan, sau đó nhân lúc Băng Phong Thần vương trọng thương thì lao lên chém giết thế thân thứ ba của vị này!
Bất quá có thể nói, đây chắc chắn là tu giả trẻ tuổi nhất, yếu ớt nhất từ xưa đến nay có thể nghịch thiên chinh phạt vô địch!
Chém giết thành công!
Huyết vân hội tụ thành mưa, lúc này dù là Nhân tộc hay vạn tộc cũng đều rung động tới sửng sốt.
Tô Vũ yêu nghiệt thực sự đã ở đây!
Không những tới mà hắn còn giết một vị vô địch!
Khó có thể tưởng tượng được, chẳng thể nào tin nổi.
Đại Tần vương lộ ra vẻ mặt ngoài ý muốn, sau đó ông đột nhiên điên cuồng cười lớn, “Tốt, tốt, tốt lắm!”
Nụ cười của ông không còn cứng ngắc như trước, mà là có chút. . . bất đắc dĩ.
Xong rồi!
Tiểu tử ngu xuẩn này vẫn xuất hiện.
Tuy rằng hắn đã giết chết Băng Phong Thần vương, thế nhưng thế cục cũng không tốt hơn là bao!
Còn có một vị Tử Linh quân chủ đang vô cùng hưng phấn đuổi theo đánh về phía Tô Vũ.
Vị Tử Linh quân chủ mới tới này đã được ba vị đồng bạn tới trước giải thích cho hắn hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Sau đó hắn liền cực kỳ hưng phấn!
Đậu má!
Bọn họ phải giết Đại Tần vương, mà nhiệm vụ của ta chỉ là giết tên tiểu bất điểm này, mẹ nó, thật là thư thái!
Thoải mái quá a, ha ha ha!
Mà xa xa, Tô Vũ vừa trốn chạy vừa tranh thủ hấp thu thiên địa ban thưởng.
Về phần vị Tử Linh quân chủ kia. . .
Trước cứ lừa gạt đã rồi hãy nói, không phải hắn còn có Sinh Tử quả sao?
Đương nhiên, nếu không tới mức vạn nhất bất đắc dĩ thì hắn sẽ không giao bảo vật cho vị này.
Ba tôn vô địch vây giết Đại Tần vương đã chết.
Hai vị Thần vương, một vị Ma vương.
Đến lúc này, xung quanh Đại Tần vương còn lại 13 vị vô địch, quanh đám người Hạ Long Võ còn 3 vị vô địch Tiên tộc.
Ngày hôm nay đã có 5 vị vô địch ngã xuống.
Tới lúc này, Nhân tộc có Lam Thiên, Đại Tần vương và Tô Vũ lần lượt hiện thân.
Cường giả Nhân tộc đời thứ 3, ở thế hệ này, Tô Vũ xứng đáng hoành hành chư thiên.
Nơi xa, vẻ mặt Tô Vũ lạnh nhạt nhìn tứ phương, âm lãnh nói: “Vậy cũng xứng gọi là vô địch?”
Khiêu khích!
Càn rỡ!
Cực kỳ kiêu ngạo!
Thân thể Tô Vũ đang hấp thu lực lượng quy tắc ánh vàng rực rỡ, có lẽ mấy thứ này không có tác dụng quá lớn đối với vô địch, công hiệu bình thường, nhưng đối với Tô Vũ mà nói nó có tác dụng cực lớn.
Khiếu huyệt toàn thân đều đang hấp thu, thiên địa khen thưởng có một ưu điểm là tiêu hóa nhanh, hấp thu nhanh, nhưng dễ khiến cảnh giới phù phiếm.
Nhưng bây giờ Tô Vũ không để ý đến điều đó.
Nơi xa, một tôn Tử Linh quân chủ đang lao tới tấn công hắn.
Mà Tinh Nguyệt thì thầm mắng một tiếng, may mà nàng chỉ đang cùng mấy tôn Tử Linh khác giằng co với bộ trưởng Thiên bộ, không quá ác chiến, nếu không nàng mà đang tử chiến với vô địch lại bị Tô Vũ hút như mới rồi thì chắc chắn nàng sẽ bị đánh bạo!
Tô Vũ yêu nghiệt!
Dù có nhiều nhân tố ngoài ý muốn, dù Băng Phong Thần vương bị tính kế, thế nhưng Tô Vũ vẫn tự mình hạ sát một tôn vô địch, đây là sự thật, tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Không phải lợi dụng người khác giết vô địch như trước đây, mà là Tô Vũ tự tay giết chết!
Đại Tần vương giết một thế thân, Tô Vũ giết hai thế thân!
“Tô Vũ!”
Một đám vô địch gầm lên!
5 vị Thần vương, 5 vị Tiên vương, mà nay mỗi phe tổn thất mất 2 vị, mỗi tộc đều còn 3 vị vô địch, 7 vị Ma tộc còn lại 6 vị, tổn thất ít nhất.
3 tộc, 12 vị vô địch!
Mà Long tộc, Minh tộc, Thiên Uyên tộc có 4 vị, đây là thế cục giờ phút này.
Nếu Đại Tần vương hoàn hảo không tổn hao gì thì còn có thể chiến một trận.
Đáng tiếc Đại Tần vương lại bị thương rất nặng!
Liên tiếp chém giết mấy vị vô địch, ông cũng khó mà chịu nổi, dĩ nhiên ông vẫn có thể tiếp tục chiến đấu giết chóc, nhưng lúc này đây chính là dùng mạng để đổi mạng.
Chương 2215: Phương Pháp Hồi Sinh Tử Linh
“Gọi lão tử làm gì?”
Tô Vũ cười lạnh, “Một đám phế vật, lần này các ngươi không cảm ơn ta à? Nếu không nhờ ta, sao các ngươi có thể thoải mái chiến đấu mà không cố kỵ gì, ta đã dọn rất nhiều rác rưởi cho các ngươi rồi đấy!”
Nghe vậy, có người biến sắc, Lôi Đình Thần vương giận dữ quát: “Ngươi giết hết đám người Vô Song rồi ư?”
“Không!”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Chỉ cần Thần tộc rời khỏi, ta bảo đảm sẽ không khó xử Thần tộc, ta và những Nhân tộc khác đều sẽ làm vậy, nếu Nhân tộc không tuân thủ hứa hẹn, Tô Vũ ta liền phản bội Nhân tộc, không bỏ qua cho Nhân tộc! Đây là lời hứa hẹn của Tô Vũ ta, thế nào? Rời khỏi đây đi, ta sẽ thả đám người Chiến Vô Song ra!”
“Đừng hòng!”
Lôi Đình Thần vương gầm lên: “Tô Vũ, ngươi đừng mơ nữa!”
“Gàn bướng hồ đồ!”
Tô Vũ nói: “Lôi Đình, ta muốn xem cuối cùng đám phế vật các ngươi sẽ chết bao nhiêu!”
Còn 16 vị vô địch đối địch!
Không tính Tử Linh, không tính Ngũ Hành tộc.
Không tính cả bộ trưởng Thiên bộ, đến giờ mà lão vẫn không thừa cơ công kích Đại Tần vương, Tô Vũ không biết lão có ý gì, có điều chắc chắn lão ta cũng không phải người tốt!
“Tô Vũ, ngươi chết chắc rồi!”
Lôi Đình Thần vương hét: “Giết!”
Oanh!
Mục tiêu là Đại Tần vương, Đại Tần vương đã trọng thương, không giết ông mà đối chiến với Tô Vũ để bị hắn kiềm chế thì chính là ngu ngốc, giết Đại Tần vương xong, Nhân tộc đừng hòng có ai sống sót, về phần Tô Vũ thì tự khắc sẽ có Tử Linh đối phó!
Bên phía Tô Vũ, quả thật vị Tử Linh quân chủ kia đã chạy tới.
Tô Vũ liền hét: “Hà Đồ, giúp ta đối phó hắn!”
Ngoài Cung Vương phủ, Hà Đồ không khỏi sửng sốt.
Ta biết ngươi là Tô Vũ, nhưng có phải ngươi đang quá kiêu ngạo rồi không?
Vì sao ta phải ra tay giúp ngươi?
Không lẽ là vì ngươi từng đánh nát oán niệm của ta?
Ngược ngạo như vậy?
Vớ vẩn!
Hà Đồ mặc kệ hắn, đúng lúc này, Tô Vũ liền truyền âm qua: “Hà Đồ, không phải ngươi luôn muốn tự do tự tại ra vào sinh linh giới sao? Có phải nơi ngươi truyền tống tới có 360 ngôi sao đang vận chuyển đúng không? Ngươi cảm thấy lần sau ngươi còn tiến vào được không? Không có khả năng! Nhưng ta biết cách tiến vào như thế nào! Còn nữa, chỉ cần chúng ta liên thủ thì có lẽ ta có thể nghĩ ra cách giúp ngươi ra vào Hồng Mông thành…”
Hà Đồ lười để ý.
Ai muốn quan tâm đến ngươi!
“Hà Đồ, ngươi muốn sống lại không? Trở thành người sống chân chính, ta cho ngươi cơ hội! Ngươi có thể nghịch chuyển tử khí đúng không? Nếu ngươi còn ký ức, vậy ngươi phải biết rằng khi ta cường đại đến một cảnh giới nhất định, ta có khả năng nghịch chuyển sinh tử, hồi sinh ngươi! Năm xưa có lẽ ngươi chưa từng suy xét chuyện này.
Mà nay, trong chư thiên vạn giới, kẻ mở được 360 nguyên khiếu chỉ có Tô Vũ ta, chỉ một mình ta biết phương pháp nghịch chuyển nguyên khiếu, có lẽ ngươi cũng biết, nhưng hiện tại ngươi đã chết, ngươi còn có thể nghịch chuyển sinh khí được sao?”
Hà Đồ chấn động.
Người ngoài không hiểu, người ngoài không biết!
Nhưng y biết!
Đúng vậy, y biết.
Y biết phương pháp nghịch chuyển nguyên khiếu, đây là điểm mấu chốt để năm xưa y mở ra thông đạo Tử Linh, dẫn dắt Tử Linh chinh chiến chư thiên.
Y khai 360 nguyên khiếu, cho nên y biết.
Trừ y ra thì không còn ai biết cả.
Nhưng hiện tại đã có!
Tô Vũ!
Sống lại ư?
Đúng vậy, y biết điều này có thể, kỳ thật năm xưa y đã từng thử nghiệm, nhưng việc này rất nguy hiểm, y đã thất bại vài lần, nhưng thất bại không có nghĩa là không thể, Hà Đồ có ký ức về phương diện này.
“Hà Đồ, trong chư thiên vạn giới này chỉ có ngươi là hiểu ta nhất, những người khác không hiểu, chúng ta là đồng loại, ta nói ngươi có thể sống lại, người khác không tin, ngươi có tin không?”
Tô Vũ không quan tâm vị Tử Linh quân chủ phía sau, hắn vừa tránh né vừa tiếp tục truyền âm cho Hà Đồ.
Hắn đang đánh cược, cược rằng Hà Đồ vẫn muốn sống lại!
Còn Tinh Nguyệt… Cứ để nàng giữ chân bộ trưởng Thiên bộ đi, cũng là để mê hoặc Thiên Uyên tộc, có lẽ hiện tại đối phương đã hoài nghi, nhưng Hà Đồ không ký kết minh ước cùng bọn họ, không cần bảo Tinh Nguyệt làm gì, huống chi hiện tại hắn đang cần hấp thu đại lượng tử khí, Tinh Nguyệt dù muốn cũng chẳng làm được gì.
Sắc mặt Hà Đồ biến đổi liên tục!
Sống lại!
Ánh mắt y cực kỳ phức tạp.
Hồi sinh ta… Tô Vũ có làm được không?
Hắn có thể, đúng không?
Y biết nguy hiểm rất lớn bởi vì y đã từng thử nghiệm, kết quả không tốt lắm, y khiến kẻ bị thay đổi ấy nổ tung.
Nhưng Hà Đồ vẫn tin là có hy vọng.
Bởi vì y chính là đương sự, y biết tất cả, cho nên… y tin!
Lúc trước y không biết Tô Vũ cũng biết phương pháp nghịch chuyển, hiện giờ nghĩ lại mới thấy rõ ràng là Tô Vũ đã nắm rõ phương thức này, bằng không hắn không thể ngụy trang hoàn hảo như vậy.
Ong!
Hư không rung động, Tử Linh phía sau vừa muốn đánh tới, Tô Vũ đã chuẩn bị tùy thời lấy ra Sinh Tử quả bất cứ lúc nào, bỗng nhiên Hà Đồ xuất hiện!
“Dừng tay!”
Hà Đồ hiện thân trước mặt vị Tử Linh kia, lạnh nhạt nói: “Phục Lai, đây là người của ta!”
Đúng vậy, người của y.
Nghe thế, Tô Vũ nhẹ nhàng thở hắt ra, hy vọng có thể mê hoặc Thiên Uyên tộc, khiến bọn họ hiểu lầm rằng đám Tử Linh ra tay là vì Hà Đồ!
Mà không phải vì Tinh Nguyệt!
Nếu Tinh Nguyệt bại lộ, Thiên Uyên tộc có kế sách khác thì rất khó đối phó.
Mà Hà Đồ xuất hiện chính là biện pháp giải quyết tốt nhất.
Bởi vì Hà Đồ đã cùng Tô Vũ giết từ tầng 1 lên đến tầng 7, mà Tinh Nguyệt lại đi ra từ Tử Linh chi môn, mọi người sẽ không nghĩ rằng Tinh Nguyệt từ Tinh Hồng cổ thành vượt qua thiên sơn vạn thủy tới tìm Tô Vũ.
Nơi xa, tâm tình Tinh Nguyệt dao động.
Quả nhiên!
Tô Vũ, tên khốn kiếp! Hắn dám phản bội bổn tọa, thông đồng với Hà Đồ.
Quả nhiên hắn ghét bỏ thực lực bổn tọa không mạnh bằng Hà Đồ, không ngờ hắn đã thành công thông đồng với đối phương.
Không thể thương lượng với Tử Linh.
Bởi vì dù có bảo vật tốt đến thế nào thì cũng không có tác dụng với Tử Linh, giết chóc mới là điều bọn họ thích nhất.
Mà nay Tô Vũ dùng cơ hội sống lại thuyết phục Hà Đồ.
Bởi vì bọn họ là đồng loại!
Khai 360 nguyên khiếu, biết phương pháp nghịch chuyển nguyên khiếu.
Đối với Hà Đồ mà nói, không ai hiểu hơn y rằng Tô Vũ thật sự có khả năng hồi sinh Tử Linh, dù sẽ có vô số điều ngoài ý muốn và nguy cơ.
Tô Vũ không thể chết được, hắn mà chết thì trong chư thiên vạn giới này sẽ không còn ai có thể hồi sinh Tử Linh được nữa.
Ít nhất hiện tại y còn chưa thấy được kẻ khai 360 nguyên khiếu thứ hai.
Vả lại khai 360 nguyên khiếu cũng chưa chắc đã biết nghịch chuyển nguyên khiếu pháp.
Còn Hà Đồ… y đã chết, cho nên y vô phương truyền thụ.
“Hà Đồ?”
Tử Linh đang hưng phấn lao tới bỗng nhiên ngây ngẩn, thực lực gã không bằng Hà Đồ, Hà Đồ rất mạnh.
Gã kinh ngạc, “Hà Đồ, ngươi… Ngươi cản ta?”
“Ta hành xử theo quy tắc, vậy mà ngươi lại cản ta?”
Gã đến đây vì quy tắc, không ngờ Hà Đồ lại dám cản gã!
Hà Đồ âm lãnh nói: “Cút! Dù ngươi giết được hắn, hiện tại ngươi làm theo quy tắc cho nên bổn tọa không làm gì được ngươi, nhưng chờ ngươi trở về Tử Linh giới vực, bổn tọa nhất định sẽ tấn công biên giới của ngươi, đích thân giết ngươi, khiến ngươi vĩnh thế trầm luân! Vi phạm quy tắc chỉ chịu trừng phạt nho nhỏ mà thôi, trái lời bổn tọa thì… Ngươi chờ chết đi!”
“…”
An tĩnh!
Tử Linh quân chủ cực kỳ nghẹn khuất, cực kỳ phẫn nộ.
Gã rất muốn giết Hà Đồ, nhưng chính gã biết rằng mình không phải đối thủ của y.
Gã không thèm để ý đến sinh linh vô địch.
Cùng lắm thì từ bỏ nhiệm vụ, Tử Linh quân chủ muốn bảo vệ Tô Vũ, gã không dám cường công, sợ bị Hà Đồ truy sát, Hà Đồ có căn cơ ở Tử Linh giới, vả lại y còn có rất nhiều minh hữu!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thiên Vu [Dịch] Thiên Vu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Thien-Vu-Audio-Truyen.jpg)







