[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 440 : Cửu Diệp Thiên Liên Yêu Dị (c2196-c2200)
❮ sautiếp ❯Chương 2196: Cửu Diệp Thiên Liên Yêu Dị
Đám Tử Linh đang trao đổi.
Mà đám vô địch thì đã có vài kẻ muốn rút lui.
Không cần phải ở lại đây nhìn thông đạo Tử Linh mở ra nữa, nên rút lui thì rút lui đi thôi.
Có một số kẻ đã động tâm tư, thông đạo Tử Linh di chuyển rồi, vậy thì Quy Nguyên đao sẽ ra sao?
Giờ khắc này, trong âm thầm, một vài vị vô địch nhanh chóng lặng lẽ rời đi.
Mấy cường giả đại tộc thì không quá gấp gáp.
Thần binh dĩ nhiên là đồ tốt, người người đều mơ tưởng, thế nhưng bây giờ kẻ nào đi đoạt Thần binh thì tức là muốn chết.
Hà Đồ đã dịch chuyển thông đạo Tử Linh khiến nó chếch đi một chút, nhưng không đại biểu Quy Nguyên đao trở thành thứ mà mọi người có thể tùy ý cướp lấy.
Người nào lộn xộn thì coi như tự vứt bỏ mạng nhỏ của mình.
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên ở giữa thiên địa vang lên tiếng đao, một đạo ánh đao hiển hiện!
Ô…ô…n…g!
Bầu trời trên Cung Vương phủ dường như đều bị cắt thành hai nửa!
Một giây sau, trong hư không hiện ra một thân ảnh.
Có người thấy được, nhận ra đối phương là ai liền khinh miệt một tiếng: “Ngu ngốc!”
Đó là một vị chuẩn vô địch đến từ Minh Tộc.
Vị này lặng lẽ lẻn vào muốn cướp lấy Quy Nguyên đao, thế nhưng cũng không nhìn thử xem bản thân có đủ tư cách hay không.
Vô địch ở đây còn chưa đi mà ngươi lại dám đi?
Ngươi cho rằng ngươi mạnh hơn vô địch à?
Phập!
Ánh đao xẹt qua, trong nháy mắt đã cắt ngang đối phương thành hai nửa, thi thể bịch một tiếng rơi xuống nước, rơi vào trong ao sen!
Mà Cửu Diệp Thiên Liên vào lúc này dường như lại nở rộ nhanh hơn!
Không chỉ vậy, đột nhiên có cảm giác nó vừa lóe sáng lên.
Cửu Diệp Thiên Liên ở trong ao sen tổng cộng có chín đóa, lúc này đây đóa thứ chín đang nở, tám đóa trước chưa đến thời điểm nở, nhưng mà sau khi thi thể vị chuẩn vô địch kia rơi xuống, ao hoa sen lại tức khắc hóa thành ao máu.
Nháy mắt, máu tươi cũng biến mất.
Ngoại trừ dị tượng chuẩn vô địch vẫn lạc, trong ao sen dường như không phát sinh bất kỳ chuyện gì, thế nhưng tám đóa hoa sen khác đều hơi rung rinh, có cảm giác đã trưởng thành hơn một ít.
Thấy vậy, có kẻ không có ý tốt lên tiếng: “Xem đi, Cửu Diệp Thiên Liên thiếu một chút chất dinh dưỡng rồi, nhìn xem, một người chết thì có thể thúc đẩy thêm chút ít, người ở đây đều chôn vào hết đi, biết đâu lại nở thêm một đóa Cửu Diệp Thiên Liên thì sao!”
Lời này vừa nói ra, không ít người lạnh tim.
Cửu Diệp Thiên Liên quả là yêu dị.
Rõ ràng nó hấp thu dinh dưỡng từ thi thể để trưởng thành!
Điểm này đúng là không có mấy người biết, có lẽ là thời gian quá xa xưa, dù sao đã lâu Cửu Diệp Thiên Liên không nở rộ, cường giả ngày nay cũng rất ít ai biết rõ về thứ này.
Mà chuyện mới rồi đã dập tắt hết thảy hy vọng của mọi người.
Quy Nguyên đao là thứ không động vào được!
Vị kia mới chỉ đụng một cái đã bị chém chết, một vị chuẩn vô địch mà ngay cả tam thế thân cũng không kịp phóng thích đã bị chém tan nát, nửa cái bọt nước cũng không hề bốc lên, thi thể rớt xuống hồ nước liền triệt để bốc hơi, chính xác là bị Cửu Diệp Thiên Liên hấp thu sạch sẽ.
Mà vị này cũng là chuẩn vô địch thứ tư chết đi ở trong Tinh Vũ phủ đệ.
Tô Vũ đã giết chết hai vị, Lam Thiên giết một, người thứ tư chính là y.
Ở ngoại giới là sự tồn tại hoành hành, đến nơi đây lại bị một thanh đao vô chủ chém chết chỉ trong chớp mắt.
Tần Trấn lộ ra vẻ mặt rung động nhìn về phía Hạ Long Võ, thấp giọng hỏi: “Ngươi là người dùng đao, có thể cướp đi được không?”
Hạ Long Võ liếc qua, không buồn trả lời.
Vẫn là Chu Thiên Phương lên tiếng: “Đừng mơ tưởng, quá khó! Đương nhiên cũng không phải không có cơ hội.
Quy Nguyên đao dùng để trấn áp thông đạo Tử Linh, một khi thông đạo Tử Linh không tồn tại, vậy thì có thể tùy ý vận dụng.
Hiện tại lối đi di chuyển, thế nhưng nó vẫn còn tồn tại, vì vậy ngươi không thể đoạt được Quy Nguyên đao, hoặc nếu có Bán Hoàng đến đây thì biết đâu có thể áp chế thứ đồ chơi này, trực tiếp mang đi.”
“Bán Hoàng có thể mang đi sao?”
“Hẳn là có hi vọng.”
“Vậy ngoại giới. . .”
Tần Trấn còn muốn hỏi lại, Hạ Long Võ đã ngắt lời: “Được rồi, Bán Hoàng sẽ không dám vào, có Bán Hoàng của tộc nào lại dám đến đây? Vào đây mà chết thì sẽ chấm dứt hoàn toàn, ngươi xem nơi này mở ra nhiều lần rồi nhưng từng có Bán Hoàng nào tiến vào chưa?”
Điều này cũng đúng.
Tần Trấn gật đầu, y lại nhìn thông đạo Tử Linh cùng với Hà Đồ không bị ai quản, lén truyền âm: “Chúng ta cứ mặc kệ Tử Linh hả?”
“Quản làm cái gì, tìm một cơ hội cùng nhau rời đi!”
Hạ Long Võ nói xong bèn quay sang truyền âm cho Chu Thiên Phương: “Phải sớm rời đi, bằng không cẩn thận bị trước sau giáp kích! Trước có Tử Linh, đằng sau là đám gia hỏa không có lòng tốt kia, thừa dịp thông đạo còn chưa mở, cứ rút lui trước đi!”
Chu Thiên Phương gật đầu khẽ đến mức không thể nhìn thấy, y nhìn chung quanh một lần, rất nhanh lại truyền âm cho mấy người: “Đợi lát nữa thông đạo Tử Linh mở ra, chúng ta hãy trùng kích bên chỗ Long tộc, hai tên kia không dám ở lâu, rất nhanh sẽ lui lại, chúng ta cứ đi theo đám bọn hắn cùng nhau rút lui, tụ hợp ở Cung Vương phủ! Cửu Diệp Thiên Liên sắp nở rồi, thế nhưng đừng đoạt trước, người nào đoạt trước thì kẻ đó sẽ trở thành cái đích cho mọi người nhắm vào!”
Dĩ nhiên đoạt trước cũng có hi vọng cướp xong trực tiếp bỏ chạy, thế nhưng hy vọng ấy không lớn.
Cướp đoạt đầu tiên có cả lợi và hại.
Bọn họ đang bàn bạc với nhau, đột nhiên, tiếng nổ ầm ầm dữ dội vang lên, chấn động toàn bộ tầng bảy!
Hà Đồ điên cuồng cười ha hả, phía sau có một cánh cửa chính thức thành hình, hơn nữa cửa còn đang chậm rãi trong quá trình mở ra, lúc này một tiếng đao minh vang vọng đất trời, nhưng nó chỉ rung rung chứ không hề công kích.
Bởi vì Quy Nguyên đao trấn áp thông đạo Tử Linh chứ không phải chỉ một vị hay vài vị Tử Linh.
Bản thân thông đạo Tử Linh thực chất vẫn còn ở bên phía Quy Nguyên đao, nhưng mà cửa vào thì đã bị chệch hướng sang tới đây.
Bộ trưởng Thiên bộ nhìn thoáng qua, nhanh chóng đánh giá tình hình: “Hà Đồ không tiếp tục mở cửa ra thì rất nhanh cổng Tử Linh có thể trở về nguyên vị, bọn người kia sớm muộn gì cũng phải trở lại chỗ cũ, bị quy tắc ước chế!”
Mà bên kia, Hà Đồ cười lớn, “Vậy là đủ rồi, một khi cửa này mở ra tối thiểu có thể duy trì chín ngày, đủ cho chúng ta giết sạch các ngươi! Một đám gia hỏa tự cao tự đại, ta sẽ cho các ngươi biết cái gì gọi là bùng nổ!”
Rõ ràng đám sinh linh này để mặc cho y đi ra.
Muốn chết!
Ầm ầm!
Khe hở của cửa càng lúc càng rộng.
Long trời lở đất!
Từng tôn Tử Linh quân chủ đều đang điên cuồng gầm thét, bọn họ muốn đi ra!
Đi ra mà không bị hạn chế!
Đúng lúc ấy, bốn vị vô địch Nhân tộc đột ngột lao lên đánh thẳng về phía Long tộc.
Ánh đao chấn động thiên địa, hai vị Long vương nhìn thoáng qua, không nói hai lời mà chỉ nhanh chóng rút lui.
Đúng như Chu Thiên Phương nói, Tử Linh xuất hiện thì Long tộc sẽ không có tâm tư đấu cùng Nhân tộc, không nhất thiết phải làm như vậy.
Hiện tại chỉ cần coi như quấy đục nước là xong!
Nháy mắt, sáu tôn vô địch đã biến mất.
Mà ở bên Cung Vương phủ, chuẩn vô địch cũng nhanh chóng rời đi, đều tự tìm địa phương để che giấu, trong hư không, Cửu Diệp Thiên Liên đang nở rộ cánh hoa thứ chín, có thể là vì hấp thu thi thể của một vị chuẩn vô địch nên tốc độ nó nở rộ nhanh hơn mong muốn rất nhiều.
Băng Phong Thần vương cũng không lưu lại khu vực lối vào tầng bảy nữa, ông đã cùng với mấy vị Thần vương bỏ đi rất xa.
Bên phía Thần tộc do Lôi Đình Thần vương làm chủ.
Lúc này, Lôi Đình Thần vương nói: “Tìm cơ hội chém giết đối thủ! Quấn lấy những người khác, không cho bọn hắn bất cứ cơ hội nào, không nên trêu chọc đám Tử Linh kia, cứ để Tử Linh làm tiên phong đi!”
Đây đại khái là suy nghĩ chung của tất cả mọi người.
Băng Phong Thần vương bèn nói: “Vậy ta tới Cung Vương phủ trước, ta còn mang theo người nên sẽ tận lực không tham dự chiến đấu!”
Không phải vạn bất đắc dĩ thì ông cũng không muốn từ bỏ Thần tộc.
“Được!”
Rất nhanh Thần tộc liền phân tán ra, từng tôn Thần vương biến mất trong hư không.
Mà thông đạo Tử Linh lại vang lên một tiếng nổ ầm ầm rồi triệt để mở toang, nhất thời tử khí tràn ngập thiên địa.
Chương 2197: Bia Ngắm Đầu Tiên Của Tử Linh
Trong Huyễn Thiên Kính, một đám Thần tộc đều tỏ ra kinh hồn bạt vía.
Ai nấy đều thấy sợ hãi.
Hiện tại bọn họ đã ở trong Thiên binh, ra không được, vào không xong, hệt như một cái lồng giam, một khi Băng Phong Thần vương gặp chuyện không may thì cả đám liền tiêu đời.
Thế nhưng ở nơi vô địch hoành hành thế này thì bọn họ cũng đành chịu.
Điều duy nhất có thể làm chính là cầu nguyện cho Băng Phong Thần vương không có việc gì!
Oành oành!
Tiếng nổ rất lớn, ngay cả bọn hắn cũng nghe thấy, thậm chí ở trong Thiên binh rồi mà Thần tộc còn cảm nhận được tử khí xâm lấn, giờ khắc này, ước chừng có 11 tôn Tử Linh cực kỳ cường hãn đang lơ lửng trong hư không, tiếng cười thăm thẳm điên cuồng vang vọng đất trời.
“Chúng ta ra được rồi!”
“Vùng đất sinh linh bẩn thỉu!”
“Ha ha ha, Hà Đồ, làm cho gọn gàng vào!”
“Tinh Nguyệt, tốt lắm!”
“. . .”
Đám Tử Linh quân chủ đều hết sức sung sướng.
Thoải mái quá!
Chúng ta được ra rồi!
Chẳng những đi ra mà lúc này họ còn tạm thời thoát khỏi quy tắc hạn chế, đây mới là chỗ tốt lớn nhất, bằng không tùy tiện đi ra rồi tùy tiện giết người, sau đó lại bị đao quy tắc tùy thời giáng lâm thì cũng chẳng vui vẻ gì, khi đó, dù ngươi có là Tử Linh quân chủ thì cũng bị Quy Nguyên đao giết chết.
Hà Đồ cũng lộ ra vẻ mặt tươi cười rạng rỡ.
Y nhìn từng tôn vô địch trốn chạy, nở nụ cười sảng khoái.
Nhưng trong lòng y biết rõ, mấy tên sinh linh khốn kiếp kia không phải là không địch lại Tử Linh bọn họ, mà chỉ là muốn để bọn họ làm gậy quấy phân heo thôi, được, ta thỏa mãn các ngươi!
Quấy cho các ngươi nát như cám mới thôi.
Hà Đồ cười nói: “Chư vị, nếu như đã đi ra mà không giết chóc một phen thì quả thực có lỗi với nỗ lực của chúng ta! Trước hết hãy giết tất cả Vĩnh Hằng tiểu tộc. . .”
“Không, giết Thần tộc đi, ta chán ghét bọn chúng!”
“Giết Ma tộc trước được không? Ta ghét tộc đó nhất!”
“Không không không, giết Nhân tộc đi, ta nhớ năm xưa ta chính là bị Nhân tộc giết chết, mặc dù đã không còn cảm giác gì nữa nhưng giết bọn hắn vẫn tốt hơn. . .”
Nào ngờ thoáng cái, những vị quân chủ này liền “chống đối”, không muốn nghe lời Hà Đồ nữa.
Chúng ta đều đã đi ra, đương nhiên là phải làm những việc khiến bản thân thoải mái trước.
Sắc mặt Hà Đồ có chút khó coi, y vừa định dựa vào lí lẽ biện luận thuyết phục bọn họ thì chợt nghe Tinh Nguyệt lên tiếng: “Trước hết hãy giết Tiên tộc, Tiên tộc có Thiên Nguyên khí có thể áp chế tử khí của chúng ta, giết bọn chúng trước, sau đó thì báo thù riêng phần mình.
Tiên tộc mới là công địch của Tử Linh!”
Nghe nàng nói thế, mấy vị Tử Linh bên cạnh liền hô hào: “Được, nếu Tinh Nguyệt đã nói vậy thì hãy cho Tinh Nguyệt mặt mũi, chư vị, trước hết cứ giết Tiên tộc đi!”
“. . .”
Hà Đồ điên cuồng mắng chửi trong bụng!
Là ta thả các ngươi ra, hỗn đản, vì sao các ngươi lại nghe lời Tinh Nguyệt?
Tinh Nguyệt chết tiệt, nàng đang đoạt quyền lên tiếng của ta!
Mà Tinh Nguyệt thì vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt, nhưng trong lòng thì đang vui sướng nhấm nháp loại tư vị này.
Cảm thụ quá đặc biệt, đây chính là mị lực của ngôn ngữ nói!
Ta cũng có thể làm lãnh tụ!
Chỉ cần lừa gạt đám người kia, bọn họ liền tín nhiệm ta, sẽ có cảm giác ta đáng tin cậy hơn Hà Đồ!
Tinh Nguyệt đang nghĩ, ta có nên mang theo đám người kia đi giết Tô Vũ hay không?
Thế nhưng. . .
Ta có chút không nỡ.
Bởi vì Tô Vũ đã giúp nàng cảm nhận được ưu việt về chỉ số thông minh, nghiền ép đám Tử Linh quân chủ này khiến nàng thoải mái lăn lộn, trở thành lão đại trên danh nghĩa, mặc dù mọi người chỉ tạm thời nghe nàng, bất quá như vậy đã đủ rồi!
Về phần Hà Đồ có tức hay không thì có quan hệ gì với nàng.
Tinh Nguyệt hết sức vui vẻ, nhìn quanh một vòng rồi nói: “Vậy cùng nhau giết sạch Tiên tộc trước đi!”
“Được!”
9 tôn Tử Linh biến mất trong nháy mắt.
Hà Đồ và Ngốc Ngốc ngây người nhìn nhau, Hà Đồ tức giận nghiến răng nghiến lợi, thế nhưng rơi vào đường cùng, y đành phải đi theo số đông.
Về phần giết người nào hay nhằm vào người nào trước thì y vốn cũng không có ý kiến.
Thế nhưng mọi chuyện không nên nghe theo Tinh Nguyệt như vậy!
Hà Đồ rất khó chịu!
Luôn cảm giác mình vất vả lao động nhiều ngày, cuối cùng lại thả ra một đám sói mắt trắng, công lao của y đều bị người nào đó cướp đi cả rồi.
Đúng vậy, hiện tại tất cả mọi người đều cảm thấy công lao là của Tinh Nguyệt.
Hà Đồ là do nàng truyền tống tới, Hà Đồ có thể lên trên tầng bảy cũng là do Tinh Nguyệt đang xuất lực, hết thảy đều có liên quan tới Tinh Nguyệt.
Hà Đồ bất quá chỉ là tay chân mà thôi.
Ầm ầm!
Tầng bảy vẫn không ngừng chấn động kịch liệt.
Rất nhanh, giọng nói của Băng Phong Thần vương truyền vào Huyễn Thiên Kính: “Tiên tộc luôn gây phiền toái, không nghĩ tới bọn chúng lại trở thành tấm bia đầu tiên, quả là thú vị!”
Trong lời Băng Phong Thần vương mang theo một chút tiếu ý.
Tử Linh đi ra thì sẽ giết người.
Đây cũng là một vấn đề mà mọi người đang đánh cuộc!
Tử Linh sẽ nhằm vào người nào hay là sẽ giết lung tung?
Sự thật chứng minh Tử Linh đang nhắm vào Tiên tộc, lúc này Tử Linh và Tiên vương đã tiếp xúc với nhau, chuẩn bị bộc phát đại chiến.
Băng Phong Thần vương nhẹ nhàng thở ra, nhưng sâu thẳm trong lòng lại có chút tiếc nuối.
Kỳ thật ông càng muốn Tử Linh nhằm vào Ma tộc hơn!
Bởi vì Ma tộc có nhiều cường giả ở đây nhất.
Bọn họ có tới 7 vị Ma vương, trong đó còn có cả kẻ sở hữu thực lực cực mạnh là Huyết Hỏa Ma vương, nhất tộc này mới nên là đối tượng bị nhằm vào.
Thế nhưng kẻ xui xẻo lại là Tiên tộc!
Các tộc đều đang ẩn núp chờ đợi cơ hội.
Trong khi đó, mấy vị Tiên vương chỉ muốn lật trời lên mà chửi bậy.
Trên một ngọn núi, Huyền Hách Tiên vương cả giận mắng: “Hà Đồ, ngươi muốn đối địch với Tiên tộc ta sao?”
Hà Đồ không trả lời.
Ngươi cút luôn đi!
Cũng không phải lão tử nói muốn giết các ngươi, huống chi, đối địch thì đối địch thôi.
Thác Phạt cười ha hả, “Tiên tộc chó má gì chứ, có năng lực thì Tiên tộc các ngươi sát nhập Tử Linh giới vực xem!”
Tử Linh thực sự không sợ bọn họ.
Có năng lực thì ngươi tới giết đi!
Ai tiêu diệt ai, còn phải hỏi sao?
Tiên tộc càn rỡ ở vạn giới, ở Tử Linh giới thì dám càn rỡ cái gì!
Huyền Hách Tiên vương thầm mắng một tiếng, ông ta nhanh chóng trốn chạy, căn bản không có tâm tư đấu với đám Tử Linh này, mà thực tế ông ta cũng đấu không lại.
Có điều ông đang hết sức tức giận, thật sự xui xẻo, cảm giác như vận rủi gì cũng đổ hết lên đầu Tiên tộc.
Người đã chết một nhóm lớn còn chưa nói, bây giờ Tử Linh vừa xuất hiện thì mục tiêu đuổi giết hàng đầu lại chính là Tiên tộc, đây không phải xui xẻo thì là cái gì?
Tử Linh giết lung tung không quản là ai thì mới đúng.
Nào có chuyện kết đội mà đi, 11 tôn Tử Linh đều chỉ nhăm nhe tới giết Tiên tộc!
Trong đây nhất định là có uẩn khúc gì đó!
Cho dù trong lòng ông ta ôm vô số nghi hoặc nhưng cũng không kịp nghĩ nhiều nữa rồi.
Lần này Tiên tộc gặp phiền toái lớn, Tử Linh không buông bỏ thì hiển nhiên Tiên tộc phải lui khỏi tranh đấu, chỉ riêng chuyện bảo vệ tính mạng cũng đã cực kỳ khó khăn.
Chương 2198: Rối Loạn Là Tốt Nhất
Bên trong Huyễn Thiên Kính.
Tô Vũ cũng đang yên lặng chờ đợi cơ hội, vận khí của Băng Phong Thần vương không tệ, một mực ẩn núp ở đây, không gặp phải bất cứ đối thủ nào.
Vị này không tao ngộ đối thủ thì Tô Vũ cũng sẽ không làm gì hết, tránh nguy hiểm.
Đương nhiên, Tô Vũ cũng không hoàn toàn nhàn rỗi, lúc này hắn đang liên hệ với Tinh Nguyệt: “Đại nhân, bảo Thiên Uyên tộc tập kích Thần tộc đi!”
Rất nhanh, Tinh Nguyệt đã đáp lại hắn: “Không cần ngươi tới ra lệnh cho bổn tọa” .
Đúng, chỉ đơn giản như vậy.
Tô Vũ cũng không thèm để ý, quen là tốt rồi.
Một nơi khác.
Vị vô địch của Thiên Uyên tộc đã tụ hội với Thiên Chú, lúc bấy giờ, minh ước trong đầu hai người khẽ chấn động một cái.
“Đánh chết Thần tộc!”
Thiên Chú hơi ngạc nhiên, nhìn về phía vị vô địch bên cạnh, mở miệng hỏi: “Linh Oán huynh, vị Tử Linh quân chủ này có thù hận gì với Thần tộc sao?”
Bằng không thì nhiều cường giả như vậy, vì sao lại chỉ đích danh phải tập sát Thần tộc?
Mặc dù Thiên Chú không phải vô địch, nhưng gã vẫn thoải mái xưng huynh gọi đệ với Linh Oán, mà vị vô địch này cũng không hề bất mãn, chỉ cười đáp: “Không cần để ý, có thể khi còn sống thì đối phương đã bị Thần tộc giết.
Lần này người thắng nhất định là chúng ta! Diệt trừ một số kẻ đối đầu cũng là việc nên làm.
Mấy tộc Thần Ma Tiên Nhân vi tôn, một phe khác chính Liệp Thiên các, giải quyết xong bọn họ thì chắc chắn đồ vật sẽ thuộc về chúng ta!”
Thiên Chú khẽ gật đầu, lộ ra ý cười.
Cũng đúng!
Trước sau gì cũng phải làm suy yếu thực lực các tộc khác.
“Vậy trước hết tìm vài tên chuẩn vô địch Thần tộc để giết.”
Thiên Chú cười nói: “Thanh lý từng người một, các tộc khác cũng thế, đám tạp ngư thì đừng hòng quấy rối!”
“Ừ!”
Hai người nhanh chóng đạt thành nhất trí, họ cũng không cùng nhau hành động mà là nhanh chóng tách ra, đi săn giết chuẩn vô địch các tộc.
Tầng bảy, trong một hạp cốc sâu thăm thẳm.
Cửu Nguyệt há to cái miệng đầy răng sắc nhọn, cười toe toét.
Rối loạn mới tốt!
Trong móng vuốt của y đột nhiên xuất hiện một cây trúc cực lớn, cực kỳ cường hãn, Cửu Nguyệt nện một gậy trúc về hướng một vị chuẩn vô địch Tiên tộc, hiện tại Tiên vương còn khó bảo toàn bản thân, là cơ hội giết người rất tốt!
Không, ta không giết người, ta chỉ giết Tiên, sau đó thì nướng lên ăn!
Vị chuẩn vô địch Tiên tộc kia kinh hoảng, nhanh chóng trốn chạy, đến nỗi còn phân thân thành hai nơi, một là hiện tại thân, một là quá khứ thân, vị này đã chuẩn bị kỹ càng, chạy trốn được cái nào thì tốt cái đó.
Bên này, Cửu Nguyệt đập một gậy xuống quá khứ thân.
Nháy mắt, móng vuốt của y thò ra, siết chặt đối phương ở trong tay.
Thực lực cường đại đáng sợ!
Cửu Nguyệt, xếp thứ hai Chứng Đạo bảng.
Đứng đầu là Vạn Thiên Thánh, ông là sự tồn tại hung ác đã giết hai vô địch, mà Cửu Nguyệt thì đè áp tất cả mọi người, kể cả Lam Thiên hay Trường Hà đều đứng dưới y, bao gồm Không Không cũng thế, nhưng hiếm ai rõ gia hỏa này rốt cục mạnh đến mức nào.
Một gậy nện xuống, quá khứ thân của vị chuẩn vô địch kia đã bị y đánh cho bất tỉnh!
Vô địch dưới tam đoạn thông thường quả thực là chưa hẳn có thể địch lại y.
Cửu Nguyệt quá cường hãn!
Cửu Nguyệt vung cương trảo về hướng quá khứ thân, xa xa tiếng hét thảm truyền đến, bịch, một đạo móng vuốt sắc bén đâm xuyên hiện tại thân của vị chuẩn vô địch kia, Thôn Thiên xuất hiện, ánh mắt gã hung lệ nhìn về phía Cửu Nguyệt, rất nhanh bèn cười làm lành, “Cửu Nguyệt huynh, mỗi người một nửa, ta tự bỏ ra lực lượng để giết chứ không phải đoạt của ngươi!”
Cửu Nguyệt cười ngây ngô, ực một cái, y cắn nuốt quá khứ thân, sau đó nhìn về phía Thôn Thiên không nói gì.
Nhưng trong lòng y thì nghĩ đến, sau này bắt được Thôn Thiên thì nên ăn kiểu gì đây?
Nướng hay ăn sống?
Dám đoạt thức ăn của ta!
Bọn họ chỉ trong nháy mắt đã đánh chết một vị chuẩn vô địch, ngay sau đó cả hai hung thú đều biến mất, tiếp tục đi săn giết con mồi khác, ăn no đã rồi nói!
Lúc này, giết chóc phát sinh ở khắp mọi nơi.
Toàn bộ tầng bảy chấn động liên hồi.
Tử Linh chém giết lẫn nhau, những người khác cũng đang chém giết lẫn nhau, trong thông đạo Tử Linh có rất nhiều đại quân Tử Linh xuất hiện, càn quét khắp mọi ngõ ngách.
Vô địch quân chủ không có nhiều, Tử Linh quân chủ khác muốn tới đây thì còn cần thời gian, cũng chưa chắc họ đã biết rõ bên này xảy ra chuyện gì.
Nhưng đại quân Tử Linh thì lại có rất nhiều.
Hơn mười vị Tử Linh tướng quân chuẩn vô địch dẫn theo hàng ngàn hàng vạn Tử Linh càn quét toàn bộ tầng bảy, cướp lấy Tinh Vũ phủ đệ, hòng đem nơi đây chế tạo thành hậu phương của Tử Linh giới, đây cũng là ý đồ của mấy vị quân chủ.
Một vài cường giả tiểu tộc ẩn giấu ở tầng bảy lần lượt bị tìm ra, lần lượt bị tử khí giết chết.
Đại tộc còn có vô địch che chở, thu nhập vào Thiên binh hay bí cảnh, tiểu tộc thì lại không tư cách đó.
Vốn bọn họ đã tránh ở các nơi không dám ra đoạt bảo.
Nhưng bây giờ Tử Linh bao trùm, giết chóc không có hồi kết!
Ngoại giới.
Các lối đi vẫn đổ sụp liên tục.
Vả lại bây giờ còn sụp xuống đặc biệt nhanh.
Từng vị cường giả bị thuấn sát liên tiếp.
Đây là ngày thứ mười lăm kể từ khi vạn tộc tiến vào.
Hiện tại vòng xoáy lối đi màu đen đã đứt gãy 2600 cái rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.
Đợi đến lúc lại có thêm vô số lối đi biến mất, có người thở dài một tiếng, “Nửa tháng mà đã chết chỉ còn lại dưới một ngàn người!”
Cơ hồ đều là cường giả đại tộc.
Tiểu tộc thì có thể nói là toàn quân bị diệt rồi!
Ngoại trừ một số ít cường giả thì còn lại đều chết sạch.
Thần Ma Tiên Nhân gom chung vào một chỗ chỉ còn sống chừng 900 người, vô địch cùng chuẩn vô địch các tộc khác gộp lại thì cũng chỉ sống chừng trăm người.
Mà cách ngày Tinh Vũ phủ đệ mở ra còn tận nửa tháng.
Tốc độ lối đi đứt gãy tuy chậm hơn trước, nhưng mọi người biết rõ không phải là do giết chóc đã ngừng, mà là tầng bảy có quá ít người còn đang lang thang bên ngoài.
Đại đa số người sống đều đang ở trong bí cảnh hoặc là trong Thiên binh của vô địch.
Có người chết nữa thì tức là vô địch vẫn lạc, kèm theo mấy trăm tộc nhân cùng xong đời!
Khi đó sẽ không chỉ là đứt gãy một hai cái lối đi nữa.
Ngủ thôi các cậu oyyyy, đuối quá ời ~ À mà dạo này dịch lại bùng lên, các cậu ráng giữ sức khỏe nha!!! Chúc tất cả chúng ta đều mạnh mẽ vượt qua được đợt dịch này <3
Chương 2199: Chuyện Bé Xé Ra To
Tầng bảy.
Oanh!
Tiếng nổ lớn điếc tai, Băng Phong Thần vương giận dữ quát: “Lam Thiên, ngươi muốn chết à?”
“Ta ủy khuất quá!”
Tiếng than thở thê lương lại vang vọng.
Cút con mẹ ngươi đi!
Băng Phong Thần vương nhịn không được mắng: “Oan ức của ngươi cũng không phải là do bổn tọa tạo thành, mà là Ma tộc và Tiên tộc, ngươi tìm bổn tọa làm gì?”
Ông cũng rất phiền muộn!
Liên quan gì tới ta!
Ngươi có uất ức đến mấy thì cũng không phải do ta xử oan cho ngươi, trước đó ngươi giết một vị chuẩn vô địch Thần tộc mà ta còn chưa tìm ngươi tính sổ kia kìa.
Băng Phong Thần vương không yếu, ông ta là Vĩnh Hằng tứ đoạn.
Dù Lam Thiên có thể chiến vô địch thì cũng không phải là đối thủ của ông, nhưng tại địa phương quỷ quái này, Lam Thiên dường như đã biến thành sự tồn tại cực kỳ kinh khủng, bởi vì mỗi một lần y thê lương gào thét đều sẽ có một cỗ lực lượng cường hãn trùng kích biển ý chí của ông ta.
Điều này làm cho Băng Phong Thần vương vô cùng khó chịu.
Ngươi nhìn ta chằm chằm thế này làm gì?
“Ta ủy khuất quá, phân thân của ta đã chết rất nhiều, ta thấy bên chỗ ngươi có không ít phân thân, cho ta một chút thì ta sẽ rời đi!”
Vô số Lam Thiên hiện lên, thanh âm ỉ ôi hệt như một đứa bé.
Các ngươi đánh nổ phân thân của ta, ta chỉ muốn đòi lại phân thân.
Thật sự y cảm nhận được ở chỗ Băng Phong Thần vương có rất nhiều khí tức sinh mệnh.
Không có gì bất ngờ xảy ra thì thành viên của Thần tộc đều đang ở chỗ Băng Phong Thần vương.
Y muốn phân thân!
Tô Vũ giết người để dung nhập Văn Minh Chí của mình, Lam Thiên cũng muốn giết người để hợp vạn đạo cho y.
Băng Phong Thần vương cười lạnh, bốn phương tám hướng trong nháy mắt hóa thành băng tuyết, thiên địa bị đông kết, không gian đều bị đông cứng, các phân thân của Lam Thiên bị đóng băng tức thì.
Thấy thế Lam Thiên lại càng thêm uất ức, tiếng gào thê lương truyền ra từ những tượng băng kia: “Ngươi lại giết ta, ngươi lại giết ta, trời ạ, ta ủy khuất quá!”
“Mẹ nó, đồ điên!”
Băng Phong Thần vương chửi bậy một tiếng, người khác có tam thế thân, giết ba tôn thì người liền chết rồi.
Dù là có phân thân thì cũng chỉ là thần văn phân thân hoặc là khôi lỗi phân thân, kỳ thật vẫn rất dễ dàng phân biệt.
Lam Thiên thì khác, mỗi một phân thân của y đều giống hệt như bản tôn, chỉ cần một cái phân thân còn tồn tại thì có vẻ như y sẽ không chết được.
Gia hỏa này vô cùng đáng sợ.
Cũng rất khó dùng cảnh giới để cân nhắc xem xét về Lam Thiên, bởi vì y là vạn thân hợp đạo, ngươi cảm thấy y chỉ là Nhật Nguyệt cửu trọng, thế nhưng y lại không phải, chính y đại khái cũng không biết mình là cảnh giới gì.
Lam Thiên thật sự đã triệt để tạo ra con đường riêng của mình, kiên trì đi theo con đường đó.
Một con đường mà đối với các tộc là rất biến thái, rất tà ác.
Giết người, luyện hóa, dung hợp hóa thành phân thân, phân thân không chết thì ta bất diệt!
Lam Thiên quá khó chơi, giết thì giết không chết, vô địch cũng phải nhức đầu.
Băng Phong Thần vương không để ý tới y nữa, ông đóng băng thiên địa rồi nhanh chóng rời khỏi nơi đây, có điều bốn phương tám hướng vẫn vang lên âm thanh nỉ non lạnh cả sống lưng: “Băng Phong, ngươi đánh ta, ngươi giết rất nhiều phân thân của ta, ta ủy khuất quá, ngươi đền cho ta đi…”
“Hu hu hu… Ta ủy khuất lắm, tại sao lại giết phân thân của ta, tại sao? Tại sao?”
Thanh âm oán niệm cực kỳ cường hãn đánh thẳng vào màng nhĩ của vô số người.
Cùng lúc ấy.
Bên trong Huyễn Thiên Kính, không ít người đột ngột thổ huyết, sắc mặt trắng bệch, thanh âm oán niệm kia xuyên thấu hư không, xuyên thấu Thiên binh, đánh thẳng vào đại não của tất cả mọi người.
Băng Phong Thần vương không bị sao, nhưng người ở bên trong lại phải nhận trùng kích dữ dội.
Thê thảm nhất phải kể đến Tô Vũ, sắc mặt hắn tái nhợt, bởi vì hắn đang mở ra khiếu huyệt nên hắn còn phải nghe thấy nhiều thứ hơn.
“Ta ủy khuất quá, Thái Sơn, ta muốn trả thù, vì sao ngươi lại giết ta? Ta phải giết ngươi, ta phải giết ngươi!”
“Thái Sơn, ngươi ở đâu?”
“Thái Sơn, ta vẫn còn sống, ta sẽ tìm ngươi, ta muốn giết ngươi. . .”
“. . .”
Lam Thiên thật lợi hại, y đã dẫn động oán niệm của lão Chu rồi.
Lão Chu nói Thái Sơn đã giết mình, vậy thì có lẽ lão Chu thực sự chết rồi, thế nhưng lão không trở thành Tử Linh mà là hóa thành oán linh, lão muốn sống lại ở sinh linh giới chứ không phải Tử Linh giới!
Lão có thân thể, thân thể vẫn còn tồn tại!
Lão có tàn niệm, tàn niệm vẫn còn tồn tại.
Vì vậy Tô Vũ suy đoán hẳn là lão Chu có thể phục sinh, điểm mấu chốt nằm ở trên thân hai người là mình và Lam Thiên.
Lam Thiên đang kích phát oán niệm của lão Chu, mà mình thì nắm giữ chú ngữ để mở ra.
Một khi mình hô thêm nhiều tiếng “Thái Sơn”, có lẽ lão Chu sẽ thật sự bạo động tới thức tỉnh.
“Phiền toái!”
Tô Vũ thầm mắng một tiếng, bị Lam Thiên xáo trộn như vậy khiến hắn cũng khó lòng nắm chắc được hết thảy mọi chuyện đều nằm trong tầm khống chế của mình.
Bên trong Huyễn Thiên Kính, Chiến Vô Song vội quát: “Tất cả phong bế giác quan, đừng nghe nữa!”
Bằng không thì sẽ chết!
Một đám người dồn dập ngồi xuống xếp bằng, phong bế giác quan, có điều Chiến Vô Song và Vũ Thánh thì không làm gì cả.
Tô Vũ cũng không cần, thế nhưng hắn vẫn giả bộ như đang phong bế.
Hắn không khỏi thầm nghĩ, liệu có phải Chiến Vô Song là gián điệp do mình cài vào hay không?
Ngươi thật là giỏi, ngươi bảo mọi người phong bế giác quan, bây giờ mà ta giết bọn họ thì chưa chắc bọn họ đã biết bản thân bị giết rồi, đây là dâng sẵn đồ ăn lên tận miệng cho ta à?
Hiện tại chỉ cần Văn Minh Chí hiện ra, hơn trăm người ở đây sẽ bị giết sạch trong vòng vài giây, đương nhiên còn mỗi Chiến Vô Song cùng Vũ Thánh là có thể phản kháng.
“Cũng coi như giảm bớt chuyện cho ta!”
Tô Vũ còn đang nghĩ ngợi, Chiến Vô Song đột nhiên đánh một quyền xuống phía dưới, oanh kích dữ dội trực tiếp về phía mọi người.
Tô Vũ thoáng cả kinh, hắn cưỡng ép bản thân giữ vững mọi động tĩnh.
Quả nhiên, một quyền của Chiến Vô Song đánh đến trên đỉnh đầu mọi người thì ngừng lại, ánh mắt hắn ta cực kỳ sắc bén nhìn chung quanh một lượt, Vũ Thánh cũng phi xuống dưới kiểm tra một hồi rồi cười nói: “Không sao! Dù tên kia thật sự tới đây thì cũng không trốn ở trong đội ngũ Thần tộc chúng ta, Vô Song, không cần phải cảnh giác như thế.”
“Khiến đại nhân chê cười rồi!”
Chiến Vô Song chắp tay một cái, nhìn một vòng xuống đám người bên dưới, âm thanh trùng kích bên ngoài vẫn còn, thế nhưng ảnh hưởng đối với hắn có vẻ không quá lớn, sắc mặt Chiến Vô Song hơi tái, trong mắt lại bộc phát thần quang, mở miệng nói: “Tô Vũ, nếu ngươi ở trong này thì ta sẽ mở cửa cho ngươi rời đi, vốn dĩ Thần tộc và Nhân tộc đã là địch, ngươi có giết những người này thì cũng không thay đổi được gì, thật sự có năng lực thì hãy giết hết vô địch chư thiên đi, vạn tộc tự nhiên sẽ không dám đối địch với ngươi nữa!”
Im ắng.
Vũ Thánh cũng câm nín, đúng là chuyện bé xé ra to!
Thứ nhất, Tô Vũ chưa hẳn đã tới.
Thứ hai, tới thì cũng không nhất định là ở trong Thần tộc.
Thứ ba, vô địch đều đã dò xét mấy lần mà còn không phát hiện chuyện gì khả nghi, ngươi còn mạnh hơn cả vô địch à?
Thứ tư, dù Tô Vũ thật sự ở đây, không phải là còn có ta sao? Hắn có yêu nghiệt đến mấy thì hắn có thể sánh với chuẩn vô địch không?
Không phải là Vũ Thánh xem thường Tô Vũ, nhưng thật sự cảnh giới của Tô Vũ quá thấp, mới chỉ là Lăng Vân cảnh mà thôi.
Giữa Lăng Vân và chuẩn vô địch thì còn cách cả Sơn Hải cùng Nhật Nguyệt.
Tuy trước đó Tô Vũ đã cho thấy thực lực Nhật Nguyệt, bất quá khó khăn lắm cũng chỉ đạt tới cao trọng, cả Nhật Nguyệt cửu trọng cũng chưa chạm đến.
Lần trước Chiến Vô Song chịu thiệt trong tay hắn, một lần bị rắn cắn nên mười năm sợ dây thừng rồi!
Chương 2200: Chỉ Huy Tử Linh Làm Việc
“Vô Song, ngươi cũng phong bế giác quan đi, trùng kích này rất khó chịu, để mình ta canh chừng là được!”
“Không cần!”
Chiến Vô Song gạt đi, hắn vẫn đang nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người.
Dù biển ý chí bị xung kích cực kỳ khó chịu thì hắn cũng không hề chớp mắt, nếu nhắm mắt phong bế giác quan thì chính là đem mạng nhỏ giao cho Vũ Thánh, người khác có thể yên tâm còn hắn thì thực sự lo lắng.
Vũ Thánh được hắn nhắc nhở mấy lần, hay cả khi vô địch lo lắng coi trọng thì ông ta vẫn biểu hiện ra vẻ vô ưu, không lo lắng, không đề phòng. . .
Thái độ lãnh đạm như vậy khiến Chiến Vô Song rất không yên tâm.
Tô Vũ sẽ ở Thần tộc, Tiên tộc hoặc là Ma tộc, xác suất lên tới một phần ba!
Đúng vậy, hắn dám đánh cược Tô Vũ đang ở trong số ba tộc này.
Kỳ thật thì xác suất ở Ma tộc thấp hơn một chút, Ma Đa Na ở đó bị rất nhiều người nhìn chằm chằm vào cho nên khả năng Tô Vũ qua bên đó không lớn, trên thực tế xác suất Tô Vũ đang ở đây sẽ lên tới một phần hai, vậy mà Vũ Thánh còn lãnh đạm như thế!
Chuẩn vô địch mạnh lắm sao?
Đúng là mạnh mẽ, nhưng cũng đừng quên Dương Hồ cùng Chiến Khuê chết như thế nào!
Bên ngoài đều nói Chiến Khuê bị Dương Hồ giết chết, Dương Hồ trọng thương rồi Ma Đa Na giết đối phương.
Vô nghĩa!
Chiến Vô Song hoài nghi những người này đều bị Tô Vũ cùng Ma Đa Na tiêu diệt.
Mà giờ khắc này, Tô Vũ ngồi lẫn trong đám đông lại hoàn toàn câm nín.
Chiến Vô Song đang làm gì vậy?
Ngươi sống đa nghi vậy không mệt sao?
Ta nhất định phải ở trong Thần tộc các ngươi à?
Gia hỏa này không thú vị tẹo nào!
Ngươi còn thiếu nợ ta rất nhiều tinh huyết đấy!
Tô Vũ không thèm để ý, chỉ yên lặng nhắm mắt dưỡng thần, lực ý chí thẩm thấu tiếp tục lan ra bám vào đạo kim văn thứ 109, bây giờ Băng Phong Thần vương không có thời gian quản hắn, toàn bộ tầng bảy đều hỗn loạn rồi, tử khí cũng đã lan ra khắp tầng bảy.
Đại quân Tử Linh với số lượng lớn đang bủa vây khắp mọi nơi.
Oanh!
Bên ngoài, Băng Phong Thần vương thuận tay đánh nổ một đầu Tử Linh, ông đóng băng toàn bộ không gian xung quanh nó lại rồi nhanh chóng rời đi, hiện tại tầng bảy đang chìm trong biển Tử Linh, nhiều vô số kể.
Kỳ thật số lượng nhiều cũng không phải là vấn đề, bởi vì thực lực của đám Tử Linh này rất tầm thường.
Mấu chốt ở chỗ bọn chúng lảng vảng khắp nơi làm vị trí của bọn họ bị bại lộ.
Lúc này khắp nơi đều đang diễn ra chiến đấu.
Ở đâu chiến đấu kịch liệt, nơi đó liền có người, đây là điều tất nhiên.
Tô Vũ không quản tình hình của Băng Phong Thần vương, các ngươi cứ đánh của các ngươi đi, ta chỉ huy cho Tinh Nguyệt làm việc trước đã.
Không giết vài tên vô địch thì chẳng phải có lỗi với danh Tử Linh quân chủ lắm sao?
Mười một vị lận đấy!
Sao lại phế như thế, đến bây giờ còn chưa giết được người nào.
“Tinh Nguyệt đại nhân, nếu như không tìm được Tiên tộc Tiên vương vậy thì ngài đi tới Cung Vương phủ đi, vờ như công kích Cửu Diệp Thiên Liên, nhất định sẽ có người ra tay, mấy lão gia hỏa đang ẩn núp gần đó đều sẽ bị dụ ra ngoài! Cứ để tự bọn hắn đánh tới là được!”
“Đương nhiên có thể giết hết gia hỏa Tiên tộc thì ngài nhớ ưu tiên giết bọn họ trước!”
“Còn nữa, giết vô địch xong nhớ chắt lọc tinh huyết, những thứ khác không nói, nhưng nhất định phải giữ lại tinh huyết cho ta.”
Tô Vũ chậm rãi hướng dẫn Tinh Nguyệt làm việc.
11 vị Tử Linh quân chủ hết sức cường đại, các ngươi muốn giết vài vị Tiên vương mà khó đến vậy?
“Cần ngươi dạy à?”
Đây là câu Tinh Nguyệt trả lời, Tô Vũ không để bụng, ta không dạy ngươi, ta chỉ đang bày cho ngươi cách làm việc thế nào thôi, thật là!
Hắn mặc kệ, tiếp tục công việc tu luyện của mình.
Bây giờ hắn chỉ đang chờ đợi một cơ hội.
Không biết cơ hội này lúc nào mới có thể ập đến.
Lúc này, trong Cung Vương phủ.
Cùng lúc chiến đấu đang bộc phát!
Ở hậu viện, có người đang nghĩ cách xông vào, bất quá y còn chưa kịp vào trong thì đã bị một vị vô địch đập cho chia năm xẻ bảy, rất nhanh, trong Cung Vương phủ lại nhiều thêm một đầu Tử Linh chuẩn vô địch.
Còn may mà không có Tử Linh vô địch xuất hiện.
Bất quá vẫn có người sốt ruột quát: “Đừng đánh chết Tử Linh chuẩn vô địch trong Vương phủ, bằng không sẽ dụ phát Tử Linh giới vực, đám Tử Linh quân chủ ở giới vực khác sẽ thuận theo quy tắc mà đến!”
Nếu Tử Linh quân chủ không đủ, không dùng được thì sẽ có Tử Linh quân chủ ở địa phương khác xuất hiện.
Bọn họ không cần gấp rút lên đường như Tinh Nguyệt, mà chỉ cần nghe được quy tắc triệu hoán liền có thể trực tiếp thuấn di.
Vì vậy Cung Vương phủ chính là hiểm địa, không thể tùy tiện đánh chết đám Tử Linh chuẩn vô địch cảnh, đương nhiên Tử Linh bên ngoài thì không sao.
Đám Tử Linh này đã tự phá vỡ quy tắc, cho nên hiển nhiên cũng sẽ không được quy tắc bảo hộ.
Các vị vô địch đang canh chừng nơi đây không quan tâm tới Tử Linh chuẩn vô địch vừa xuất hiện kia nữa, bọn họ nhìn chằm chằm Cửu Diệp Thiên Liên trong nội viện, ánh mắt tràn đầy vẻ tham lam.
Cửu Diệp Thiên Liên!
Nhưng mà lúc này không một ai dám tới gần, người nào tới thì kẻ đó liền xong đời.
Dù là vô địch thì cũng không được!
Đại bộ phận vô địch đều đã hội tụ về nơi đây, địa phương này mới là vị trí trung tâm được mọi người tranh đoạt.
Càng ngày càng nhiều vô địch chạy đến, rất nhanh bộ trưởng Thiên bộ cũng xuất hiện.
Vị này không hề nói nhảm, vừa đến liền ném một cỗ thi thể vào ao hoa sen.
Trong chớp nhoáng ấy, những đóa hoa trong ao lập tức hấp thu sạch sẽ huyết nhục.
Cửu Diệp Thiên Liên đang dần dần nở rộ cũng lung lay theo gió, giống như tùy thời muốn mở ra cánh hoa cuối cùng.
Bộ trưởng Thiên bộ nói thẳng: “Thừa dịp Tiên tộc không có ở đây, sớm làm cho hoa nở, chấm dứt tranh đấu đi!”
Bài trừ Tiên tộc ở bên ngoài là tốt nhất.
Thiếu đi một tộc thì bớt đi một ít tranh đấu.
Ném thi thể một vị chuẩn vô địch vào cũng chỉ khiến Cửu Diệp Thiên Liên hơi sáng chói một chút và nở nhanh hơn chút mà thôi.
Bộ trưởng Thiên bộ nhìn thoáng qua đóa Thiên Liên đang chuẩn bị nở kia, mở miệng nói: “Còn một canh giờ nữa thì nó sẽ thành thục!”
Lời này vừa nói ra, tiếng hít thở chung quanh nặng nề hơn hẳn.
Dù là vô địch thì bây giờ cũng không thể giữ được trạng thái tâm lặng như nước.
Quá khát cầu!
Tấn cấp Hợp Đạo rất khó, thế nhưng chỉ cần có vật này thì có thể cưỡng ép bước vào cửa Hợp Đạo, trở thành cường giả cấp Bán Hoàng người người kính ngưỡng ở chư thiên vạn giới.
Ầm!
Xa xa, Tử Linh cùng Tiên tộc vẫn còn đang tiếp tục đại chiến.
Có người âm u cất tiếng: “Có vẻ Tử Linh đang nhắm vào Tiên tộc, Tiên tộc trêu chọc gì bọn họ rồi à?”
Kỳ thật mọi người cũng cảm thấy rất khó hiểu.
Tử Linh đều luôn hoạt động tán loạn, rất ít kẻ có thể hợp nhất chỉ huy, dù là Hà Đồ năm xưa thì cũng không làm được, ngay từ đầu còn tạm ổn, nhưng về sau khi Tử Linh thoát ra khỏi thông đạo liền rối loạn, như ngựa thoát cương mà giết chóc lung tung khắp nơi, thế nên mới dẫn đến tình trạng Hà Đồ không khống chế được Tử Linh, lão Quy đành xuất thủ giết chết y.
Lần triều tịch chi biến đầu tiên chấm dứt trong tay Hà Đồ, nguyên nhân chính là vì những tên Tử Linh kia quá lộn xộn.
Nếu chúng có kỷ luật nghiêm minh giống như quân nhân, Hà Đồ tự nhiên sẽ có biện pháp tránh đi quy tắc, đáng tiếc y đã đánh giá cao bản thân và đánh giá thấp bản tính cuồng loạn của Tử Linh, cho nên mới phải gánh chịu hậu quả đắng.
Một đám người hài lòng mỉm cười nhìn tình cảnh rối ren bên ngoài, quả nhiên Tử Linh vừa tới là đã quấy đục vũng nước ở tầng này!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










