[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 438 : Át Chủ Bài Duy Nhất (c2186-c2190)
❮ sautiếp ❯Chương 2186: Át Chủ Bài Duy Nhất
Lúc này Tô Vũ cũng hành xử giống như đám Sơn Hải khác, tùy ý quan sát đại chiến bên ngoài, nhìn một hồi thấy không rõ ràng lắm liền không xem nữa mà tìm chỗ vắng người khoanh chân ngồi xuống, ngơ ngác suy nghĩ sự tình.
Giống như là đang rầu rĩ nghĩ xem lần này rốt cuộc có thể sống sót đi ra hay không.
Mà ngay khi hắn khoanh chân ngồi xuống, đột nhiên Chiến Vô Song bước tới, Chiến Vô Song ngồi xuống bên cạnh hắn, mỉm cười trò chuyện: “Vân Hạo, ngươi muốn ra ngoài à?”
Tô Vũ vội vàng đứng dậy, cung kính chào hỏi: “Vô Song điện hạ!”
“Đừng khách khí.”
Chiến Vô Song tươi cười nhu hòa, khẽ nói: “Ngươi muốn ra ngoài sao?”
Tô Vũ thở dài, “Không phải ta muốn đi ra ngoài, mà là muốn trở về! Chết nhiều người như vậy khiến ta sợ lắm rồi, không ngại điện hạ chê cười, hiện tại suy nghĩ duy nhất của ta đó là sống sót trở về, bảo vật, chỗ tốt gì đó, ta đều không muốn nữa.
Lúc này người chết vô số, Thần tộc ta vốn có hơn 600 người tiến vào, vậy mà hiện tại kẻ sống sót còn chưa tới một phần ba.”
Chiến Vô Song gật đầu, than nhẹ một tiếng: “Có một tên hỗn đản ra tay cực độc đã vào được, hết cách rồi.”
Tô Vũ gật đầu tiếp lời: “Tử Linh quả thực giết chóc quá ác, vạn tộc không có biện pháp nào giải quyết chúng sao?”
Chiến Vô Song nhìn hắn một cái, nói khẽ: “Đã có biện pháp rồi, ngươi tu luyện đi, ta đi xem thử thế nào.”
“Điện hạ. . .
Ta hơi sợ, điện hạ có thể nói nhiều vài lời được không?”
Tô Vũ bày ra vẻ mặt tha thiết, tiểu nhân vật như ta vất vả lắm mới gặp được đại nhân vật như ngươi, có cơ hội nói thêm vài câu thì đương nhiên là phải quấn lấy tâm sự mới được!
Chiến Vô Song thở hắt ra, không còn hứng thú nữa.
Đây không phải Tô Vũ nhỉ?
Tự mình dọa mình, bây giờ nhìn ai thì hắn ta đều cảm thấy có thể là Tô Vũ.
Thôi được rồi!
Không dò xét được cái gì, rất nhanh Chiến Vô Song liền đi về phía một người khác, bắt đầu hỏi han ân cần.
Tô Vũ oán thầm, còn chơi trò này với ta.
Đừng tưởng Chiến Vô Song lớn tuổi hơn mình nhiều mà lầm, tên này vẫn còn non lắm, một đám gia hỏa không trải qua mấy lần hung hiểm thì nào có nhiều kinh nghiệm xã hội.
Mà Tô Vũ ta thì khác, Tô đại gia của ngươi từ nhỏ đã thích đấu mồm mép, tính toán, mưu trí với người rồi.
Giờ khắc này, hắn bỗng thấy hơi nhớ Hạo Tử.
Ai!
Lần này hình như Hạo Tử không tới, đáng tiếc. . .
Thôi, cũng không tính là đáng tiếc, không tới mới tốt, bằng không sẽ gặp nguy hiểm.
Không biết thực lực bây giờ của cậu ta như nào, có được gia nhập Long Võ vệ chưa, hay là tiếp tục ở lại trong học phủ đào tạo sâu?
Lần trước nghe nói tiểu tử này đã tiến vào Đằng Không, thế nhưng cậu ta khai khiếu quá ít, tiến vào Đằng Không thì cũng chỉ là đồ bỏ đi, không biết Đại Hạ phủ có nể mặt mình mà cho cậu thêm ít chỗ tốt, giúp cậu tấn cấp không nữa.
Đấu trí với đám thiên tài vạn tộc, Tô Vũ cảm thấy không có ý nghĩa gì, kỳ thật đám người này đều không tính là quá âm hiểm.
Hoàn cảnh sinh hoạt bất đồng!
Không có nhiều sự tình chó má đổ xuống, từ bé đã là thiên tài áo cơm không lo, muốn cái gì có cái đó thì còn cần động não làm gì?
Đủ mạnh mẽ là được!
Càng mạnh càng tốt!
Vạn tộc được tính là tinh thông tính kế thì chỉ có những lão ngoan đồng kia, kẻ nào cũng cực kỳ từng trải, bị ăn hành nhiều nên cũng biết động não hơn.
So về mưu kế thì tiểu tộc và Nhân tộc vẫn mạnh hơn một khoảng.
Thực lực không đủ nên mới phải dùng đầu óc để bù đắp.
Tô Vũ cũng rất muốn trở thành kẻ không có đầu óc cho thoải mái, muốn đánh ai thì cứ trực tiếp đánh người đó.
Đúng lúc này, bên ngoài lại có một tiếng vang lớn, rất nhanh Hà Đồ và Ngốc Ngốc lần nữa bị đánh ngược về, trước khi đi Hà Đồ còn cười điên cuồng hét lên: “Ta sẽ tiếp tục đi lên, chờ ta!”
“Ngu ngốc!”
Tô Vũ oán thầm một câu, ngươi đi lên thì cứ đi lên, đến khi Cửu Diệp Thiên Liên nở ra, ngươi không lên được cũng sẽ có người kéo ngươi lên, ngươi không lên thì cục diện này làm sao có thể hỗn loạn được?
Không loạn thì mọi người đoạt bảo kiểu gì?
Hiện tại xem như Tô Vũ đã nhìn thấu hết thảy.
“Lão sư của ta đang ở đâu?”
Hắn nghĩ tới các vị lão sư, không biết bọn họ có sao không, còn nữa, Cục lông nhỏ vẫn còn ở bên chỗ Hoàng Cửu, cũng không biết hiện tại tình hình như thế nào.
Đám cường giả như Không Không đều tránh đi nơi nào hết rồi?
Chẳng lẽ mấy vị này cũng muốn cướp đoạt Cửu Diệp Thiên Liên sao?
“Có lẽ Không Không sẽ xuất hiện, gia hỏa này rất mạnh, mấu chốt là ông ta giỏi về không gian chi pháp, chui qua chui lại trong nháy mắt cướp lấy đồ vật thì cũng có cơ hội.
Dĩ nhiên nhất định vô địch sẽ đề phòng chặt chẽ, vì vậy không gian xuyên toa phù của Ma Đa Na có muốn dùng thì tốt nhất cũng phải đợi Không Không hiện thân, bằng không sẽ có người đề phòng!”
Tô Vũ thầm nghĩ rất nhiều chuyện, tính ra hắn không có lá bài tẩy gì, át chủ bài duy nhất chính là Tinh Nguyệt!
“Đúng, Tinh Nguyệt!”
Ánh mắt Tô Vũ biến ảo, tất cả mọi người đều ngó chừng ta, nhìn chằm chằm vào những cường giả kia, thế nhưng có rất ít người nhìn tới chỗ Tử Linh, bởi vì Cửu Diệp Thiên Liên vô dụng đối với Tử Linh, có lẽ còn có những quy tắc áp chế khiến cho Tử Linh không thể động vào mấy thứ này.
Thế nhưng Tinh Nguyệt không phải là Tử Linh bình thường, đó là người nhà ta đấy!
“Hy vọng đoạt được Cửu Diệp Thiên Liên của ta còn phải ký thác vào Tinh Nguyệt!”
“Ngoại trừ Ma Đa Na thì không ai biết ta có chỗ dựa ở Tử Linh giới. . .
Tuy rằng chỗ dựa này không quá ổn thỏa!”
Đúng, Tinh Nguyệt, chính là nàng!
Lúc này có thể thành hay không thì phải xem Tinh Nguyệt rồi.
Đương nhiên chuyện đoạt bảo rất nguy hiểm, Cửu Diệp Thiên Liên là thứ mà mọi người đều khao khát, không dễ buông tha, cho nên một khi Tinh Nguyệt cướp được thì coi chừng lại bị bọn họ xúm vào đánh chết.
Có điều bây giờ Tinh Nguyệt chính là cơ hội duy nhất của hắn.
“Một khi ta hiện thân, vô địch của tất cả đại cường tộc đều sẽ nhìn chằm chằm vào ta, không ai đi quản Tinh Nguyệt, bất quá lúc ấy lại tới lượt ta gặp nguy hiểm!”
Tô Vũ nhíu mày, tự đặt mình vào nguy hiểm ư?
Thật ra đây cũng là một loại biện pháp.
Điều kiện tiên quyết là mình tự tin có thể chạy trốn, bằng không thì chết chắc rồi.
“Tầng tám. . .”
Tô Vũ không ngừng dâng lên một ý niệm trong đầu.
Ta hiện thân đoạt bảo, sau đó đoạt bảo thất bại nên chỉ có thể lánh nạn vào tầng tám, nhất định sẽ có vô địch đuổi đến truy sát ta, khi đó ánh mắt đều tập trung vào ta, như vậy thì Tinh Nguyệt sẽ có cơ hội đoạt bảo.
Mấu chốt ở chỗ… Tinh Nguyệt không nghe lời.
Dỗ dành nàng được không?
Hay là lừa gạt nàng?
Còn nữa, nàng đoạt bảo xong thì sẽ trốn về Tử Linh giới vực, ta ở tầng tám thì cũng không thể đuổi theo.
Phiền toái!
Hay là ta cũng trực tiếp trốn vào Tử Linh giới?
Hắn còn đang suy nghĩ, lão Hách bên cạnh chợt nhỏ giọng hỏi: “Vân Hạo, mới vừa trao đổi cùng Vô Song điện hạ, ngươi có cảm xúc gì?”
“Không hổ là thiên kiêu đệ nhất Thần tộc ta!”
Tô Vũ ca ngợi: “Không kiêu không gấp, không vênh váo hung hăng, thật lợi hại!”
Nói xong hắn lại dùng ánh mắt sùng bái nhìn về phía Chiến Vô Song.
Chỉ thiếu chút nữa là hét lên: ta thật sự đã yêu ngươi rồi!
Mà trên thực tế hắn đang cho nguyên khí và ý chí lực thẩm thấu khắp nơi để dò xét toàn bộ Thiên binh, đương nhiên động tĩnh rất nhỏ, chủ yếu là dựa vào thần văn chữ “m” đi dò xét, tìm hiểu hết thảy kết cấu của thanh Thiên binh này.
Thiên binh là thứ chỉ có vô địch mới có thể đánh bại.
Tuy Tô Vũ không phải vô địch, thế nhưng chỉ cần hắn nắm được hậu chiêu thì hắn tự tin mình cũng có thể đánh bại, thứ đồ chơi này chính là lồng giam, đây không phải là kết quả mà Tô Vũ mong muốn.
Hắn dò xét, thẩm thấu từng tí một.
Binh khí này đã được Băng Phong Thần vương luyện hóa, cho nên hắn vẫn phải cẩn thận một chút, miễn lại khiến ông ta chú ý.
Đại chiến bên ngoài đã ngừng lại.
Các tôn vô địch đều trầm mặc không nói lời nào, mà cánh thứ tám của Cửu Diệp Thiên Liên đã sắp nở ra.
Cánh thứ tám đang nở rộ từng chút một, rất nhanh, tám cánh sen xuất hiện, lung lay cành hoa, tỏa ra khí tức thần thánh cực kỳ nồng đậm, quả là bảo bối tốt!
“Còn thiếu chút nữa thôi!”
Ở phụ cận cũng có người lên tiếng: “Chỉ cần thêm hai ngày nữa là Cửu Diệp Thiên Liên sẽ chính thức nở rộ hoàn toàn!”
Đến khi đó cũng là lúc nguy cơ bạo phát.
Chương 2187: Chuẩn Vô Địch Mạnh Nhất
Mà vào thời khắc này.
Cung Vương phủ.
Đám chuẩn vô địch đang canh chừng đều nhìn về hướng hậu viện.
Tử khí bắt đầu tràn ngập, mà thanh đao trong đình viện giữa hồ cũng dần dần chuyển lệch.
Trong hồ, đóa Cửu Diệp Thiên Liên sắp nở rộ, ánh sáng tỏa ra lấp lánh, đẹp ngây ngất lòng người.
Có chuẩn vô địch thấp giọng nói: “Bảo vật tốt, một mình nó đổi lấy một khối vật gánh chịu thì cũng đủ rồi!”
Đóa hoa chín cánh!
“Mấu chốt là có vật gánh chịu thì cũng chưa chắc có thể đổi được!”
“Đây chính là thành Hoàng chí bảo!”
Hợp Đạo cũng chính là Hoàng trong miệng mọi người.
Chí bảo như thế, ai mà không nổi lòng tham?
Thế nhưng mọi người đều biết đây không phải thứ bọn hắn có thể ngấp nghé được, có tới mấy chục vị vô địch đều đang chờ đợi ngoài kia.
Mà ngay khi mọi người đang cảm khái, hư không chợt rung động, từng tôn cường giả hiện lên.
Không phải vô địch mà là chuẩn vô địch, những vị chuẩn vô địch từ ngày đầu tiên đến giờ vẫn chưa từng xuất hiện.
Thực Thiết tộc Cửu Nguyệt, Cổ Hống tộc Thôn Thiên, Mệnh tộc Trường Hà, Thiên Uyên tộc Thiên Chú!
Bốn đại cường giả trên bảng chứng đạo! Những người này đều xếp trong mười thứ hạng đầu.
Cả bốn vị đồng loạt xuất hiện tại đây.
Cổ Hống nhất tộc Thôn Thiên lộ ra khuôn mặt dữ tợn, rắc một tiếng, gã cắn nát một sinh vật hình người, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, đoạn cười nói: “Đều đến rồi à? Cũng phải, chúng ta chứng đạo quá khó khăn! Tam thân có thực lực cách biệt quá lớn, hợp nhất cực khó, chỉ có bảo vật này mới giải quyết được phiền muộn của chúng ta.
Không cần nhiều, một đến hai cánh cũng đã đủ cho chúng ta cân bằng tam thân, bước vào trạng thái hợp nhất!”
Đúng vậy, bọn họ đến đây cũng là vì Cửu Diệp Thiên Liên.
Cửu Diệp Thiên Liên có tác dụng lớn nhất là cường hóa tam thân, vớt tam thân thêm lần nữa rồi cường hóa quá khứ và tương lai.
Mà đỉnh cấp chuẩn vô địch như họ có rất nhiều tương lai thân quá mức cường đại, dẫn đến tam thân hợp nhất khó khăn, hiện tại nếu có Cửu Diệp Thiên Liên thì có thể cường hóa đến mức cân bằng.
Quá khứ, tương lai và hiện tại thân đều cân bằng thì mới có thể hợp nhất tam thân, chứng đạo thành công.
Tới lúc đó, thực lực của họ sẽ không thua kém Hạ Long Võ, có khi còn mạnh hơn.
Bởi vì hiện tại bọn họ cũng có thể chiến vô địch.
Một cỗ tương lai thân đã có thực lực vô địch.
Cổ Hống tộc Thôn Thiên nói xong lại cắn xuống một ngụm khiến máu thịt văng tung tóe, gã cười ha hả: “Không Không đâu? Gia hỏa kia tới rồi chứ hả?”
Xa xa, Cửu Nguyệt cũng đang ăn cái gì đó, vừa ăn vừa gãi bụng ngu ngơ nói: “Tới chứ, tam thân của hắn còn cân bằng tệ hơn so với chúng ta, quá khứ thân hẳn là đã sát nhập vào vách quan tài y trộm của Thiên Cổ rồi.
Quá khứ cường đại quá mức, tương lai thân lại nhỏ yếu không theo kịp thì hợp nhất thế nào? Không Không, đúng không?”
Trong hư không truyền đến thanh âm nhẹ nhàng, Không Không thở dài, “Làm gì mà cứ nhìn ta chằm chằm như thế? Cửu Nguyệt, Thôn Thiên, Trường Hà và Thiên Chú mới là những kẻ nên bị chú ý, thủ đoạn của các ngươi đặc thù lại còn liên thủ với nhau! Mệnh tộc và Thiên Uyên nhất tộc tuy rằng không phải là liên minh, thế nhưng hai tộc này mới thật sự quỷ dị, thần bí khó lường, ngươi mau chú ý đến bọn họ đi!”
Trong hư không, Trường Hà dung nhập vào trong thời không trường hà, khẽ cười nói: “Không Không khen nhầm rồi, chúng ta dẫu thần bí thế nào cũng đâu bằng được ngươi.
Vách quan tài của Tiên Hoàng Thiên Cổ, Văn Mộ bia của Nhân tộc, hai món chí bảo này đều đang ở trên tay ngươi, chẳng phải là ngươi lợi hại nhất sao?”
Một đám chuẩn vô địch không coi ai ra gì mà trò chuyện trên đầu những vị chuẩn vô địch khác.
Kiêu ngạo!
Thế nhưng những người phía dưới lại đều lộ ra sắc mặt hết sức nghiêm túc.
Đúng lúc này ở trong hư không, một vị vô địch hiện lên thân ảnh, lạnh lùng cất tiếng: “Các vị cũng muốn đoạt bảo sao?”
Cửu Nguyệt cười ngây ngô đáp: “Tới xem náo nhiệt thôi! Ma vương đại nhân bớt giận.”
Dứt lời, y cười ha hả: “Ma tộc không dễ chọc, không thể trêu chọc! Đúng rồi, Nguyệt Thực Tiên vương đâu?”
Sau một khắc, trong hư không lại xuất hiện một vị Tiên vương, cũng chính là Nguyệt Thực Tiên vương mà Cửu Nguyệt vừa nhắc đến!
“Cửu Nguyệt, ngươi muốn tìm ta?”
Cửu Nguyệt tặc lưỡi một tiếng, nước miếng chảy ra, có điều y vội vàng hút vào, ra vẻ sợ sệt nói: “Nguyệt Thực Tiên vương thật là mạnh, ta không có ý gì khác, tộc chúng ta sẽ không đánh nhau, cũng không giết người. . .”
Nói xong y lại bổ sung: “Không đoạt bảo, cũng không ăn thịt người!”
Dứt lời, y lại vô thức nuốt một ngụm nước bọt, bỏ đồ vật vào trong miệng nhai rau ráu cho đỡ ngứa răng, đồng thời truyền âm: “Thôn Thiên, Không Không, dẫn ông ta ra ngoài được không? Cùng tìm một chỗ đánh chết lão rồi nướng lên ăn!”
Nguyệt Thực Tiên vương a!
Tuy rằng không quá già thế nhưng cũng là đồ cổ sống sót từ trước triều tịch, nhất định là sẽ rất thơm rất ngon!
Vĩnh Hằng ngũ đoạn!
Gia hỏa này hiển nhiên lợi hại, thế nhưng đám đại yêu như Cửu Nguyệt cũng không hề sợ hãi.
Liên thủ lại chơi chết ông ta!
Giết được ông ta thì sẽ có thịt ăn.
Về phần Ma tộc. . .
Y không có hứng thú, quá thúi!
Lúc bấy giờ, cả Thôn Thiên hay Cửu Nguyệt đều vô thức nuốt nước miếng, mà đối diện, sắc mặt Nguyệt Thực Tiên vương cực kỳ giận dữ, bởi vì ông cảm nhận được ác ý rõ ràng đến từ mấy kẻ đối diện.
Đám chuẩn vô địch này dám nổi lên ý xấu với ông.
Bọn người kia thật sự điên rồi, thế mà lại muốn ăn thịt ông.
Đúng vậy, ông cảm nhận được, không, là thấy được!
Cửu Nguyệt và Thôn Thiên đang chảy nước miếng.
Một đám dã thú điên cuồng!
Mà vị Ma tộc Ma vương thì không thèm để ý, trong nháy mắt tan biến mất tại chỗ, các ngươi cứ chơi đùa đi, ta mặc kệ!
Bản thân hắn cũng cảm nhận được sự cường đại của mấy vị chuẩn vô địch này.
Đám đại yêu ấy đều có quá khứ thân vô cùng cường đại, có tương lai thân mạnh không kém, hoàn toàn có đủ chiến lực vô địch chứ không phải cái loại chỉ có thể miễn cưỡng đối chiến cùng vô địch, có khi chúng còn có thể chém giết được cả vô địch!
Đây mới là đám chuẩn vô địch mạnh nhất vạn giới hiện tại.
Thậm chí cứ coi bọn hắn là vô địch luôn cũng được!
Bằng không, chuẩn vô địch bình thường dám dùng ánh mắt này nhìn Nguyệt Thực Tiên vương thì ông ta đã nổi đóa lao lên giết người rồi!
Hai bên đều đang suy nghĩ ý đồ riêng của mình.
Mà ngay một khắc này, một đám người đột nhiên biến sắc, trong hư không lần lượt hiện lên vô số thân ảnh, nam nữ già trẻ đều có, đồng loạt thê lương gào thét: “Ta oan uổng quá, mau xin lỗi, mau nói xin lỗi ta!”
“Ta ủy khuất quá!”
“Ta ủy khuất lắm luôn!”
Theo những âm thanh này truyền ra, hư không lại bắt đầu thoáng run rẩy, không kịch liệt như trước nhưng vẫn đủ khiến các vị chuẩn vô địch dè chừng.
Ầm!
Trong hư không, hai cỗ lực lượng cường hãn chấn động lan tràn, một người kêu lên một tiếng trầm đục rơi xuống từ trong bóng đêm vô tận, đó là một vị cường giả mặc áo bào đen, gã ta lạnh lùng cất tiếng: “Lam Thiên, ngươi muốn tìm ta gây phiền toái?”
Thiên Uyên tộc Thiên Chú, xếp thứ tư bảng chứng đạo.
Mà Lam Thiên thì đứng thứ sáu.
Lúc này trong hư không lại có rất nhiều thân ảnh hiện lên, mà những thân ảnh ấy cũng nhanh chóng hư thối, hóa thành bụi bặm, Lam Thiên thê lương gào thét: “Ngươi thật là ác độc, quá ác độc!”
Lại lần nữa truyền đến thanh âm trầm đục.
Là Thiên Chú!
Trên người gã tràn lan ra khí tức tử vong, một vài chuẩn vô địch bên dưới vội vàng tránh đi, làn khí chết chóc kia không phải là tử khí nhưng cũng có hiệu quả giết chóc không kém.
Giọng Thiên Chú biến ảo chập chờn: “Ngươi khá lắm, Lam Thiên!”
Thực lực thật sự của Lam Thiên chưa hẳn đã bằng gã ta, thế nhưng chênh lệch cũng không lớn, hiện tại dường như Lam Thiên còn có chút tăng thêm, thanh âm thê lương oán hận kèm theo tác dụng trùng kích biển ý chí của gã khiến gã bị thất thế.
Chương 2188: Mưu Tính Hợp Tác
“Thiên Chú!”
Lúc bấy giờ, thanh âm quỷ mị của Lam Thiên lại truyền đến: “Phụ thân ngươi giết Diệp Bá Thiên, Thiên Thánh nói sớm muộn gì cũng sẽ giết cả nhà ngươi, tiêu diệt toàn tộc ngươi.
Thiên Chú, tên của ngươi là điềm xấu, vốn dĩ là cùng một nhà với chúng ta, bây giờ lại muốn chết sao?”
Thiên Chú gằn từng tiếng: “Ngươi có năng lực thì cứ tới giết ta, Lam Thiên, ngươi có thể sao?”
“Lam Thiên!”
Toàn bộ hư không đều đang vang vọng hai chữ Lam Thiên, vô số phân thân của Lam Thiên liên tục bị thối rữa, trong nháy mắt hóa thành bụi bặm.
Phân thân đã bị tiêu diệt rất nhiều!
Có điều không hề xuất hiện Tử Linh.
Bởi vì đó chỉ phân thân.
Lam Thiên ở một nơi nào đó tiếp tục thê lương kêu gào: “Ngươi khi dễ ta, Thiên Chú, ngươi khi dễ ta. . .”
m thanh oán niệm nối liền trời đất, ầm ầm vang vọng!
Tất cả mọi người đều thấy được trong hư không có một đạo hắc khí bị một gương mặt ác ma nồng đậm cắn xuống, cắn cho đứt đoạn!
Phốc!
Thiên Chú phun ra một ngụm máu tươi, trong nháy mắt đã đem máu tươi hóa thành hư vô, trong lòng gã ta thoáng hoảng sợ, “Ngươi. . .”
Tiếng than thở thê lương của Lam Thiên lại nổi lên: “Ngươi phải chết, ngươi nhất định sẽ chết, ngươi giết phân thân của ta, ngươi quả là muốn chết!”
Đệt!
Thiên Chú thầm mắng, từ trước đến nay gã chuyên nguyền rủa người khác, hôm nay thì lại gặp được đối thủ, thanh âm oán niệm của tên điên kia cứ như từ trong cõi u minh vọt tới, gương mặt ác ma kia còn mạnh hơn cả nguyền rủa chi lực của gã!
Một ngụm liền cắn đứt nguyền rủa chi thuật!
Bất quá, Lam Thiên đột nhiên không oán độc kêu thảm thiết nữa. mà là ra vẻ oan ức, đáng thương, thê thảm chất vấn: “Vì sao lại khi dễ ta? Vì cái gì? Đừng bắt nạt tiểu nữ nhỏ yếu như ta chứ. . .”
“. . .”
Bốn phía, không ít vô địch hiện thân, sắc mặt ai nấy đều khác lạ nhìn về phía hư không, mà Lam Thiên lại biến mất rồi, có điều tiếng khóc than thê thảm vẫn còn vang vọng, dội thẳng vào màn nhĩ của mọi người: “Các ngươi bắt nạt ta! Vu oan ta!”
“Ta thật là thê thảm!”
“Tiểu Tô Vũ, cứu mạng, có người khi dễ ta kìa!”
“. . .”
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, nhất thời, Lam Thiên lại nở nụ cười, thanh âm lần nữa lay động bốn phương tám hướng: “Hì hì, ha ha, há há há. . .
Tiểu Tô Vũ của ta bây giờ đang ở nơi đây, lẫn ngay trong các ngươi, hắn là nửa đồ đệ của ta, thuật ngụy trang của hắn là do ta chân truyền, thật là lợi hại!”
“Lam Thiên, đừng hòng yêu ngôn hoặc chúng!”
Nguyệt Thực Tiên vương cắt ngang: “Ngươi cho rằng Tô Vũ có thể làm gì? Dù yêu nghiệt hơn nữa thì nơi đây cũng là Tinh Vũ phủ đệ! Hắn dám đến đây sao?”
“Hì hì, hắn muốn đi ra nhé!”
“Ha ha ha, chẳng mấy chốc nữa hắn sẽ tới, giết sạch sành sanh các ngươi!”
“. . .”
Thanh âm của tên điên ấy càng ngày càng xa, Lam Thiên cứ than thở thảm thiết mãi.
Trong bóng tối, mấy vị vô địch hiện lên, trong tay đều bắt lấy vài phân thân, chậm rãi nói: “Y có rất nhiều phân thân, bản thể ở đâu thì rất khó dò xét!”
“Gia hỏa này vô cùng tà dị!”
“Mấu chốt là hình như y và tầng bảy có quan hệ gì đó, lực oán hận này cực kỳ cường đại!”
Vô địch không phải là kẻ yếu, đều đoán được một ít chuyện.
Rõ ràng Thiên Chú đã phải ăn một chút thiệt thòi.
Đây là chuyện khó mà tin nổi.
Trước đây Thiên Chú xếp hạng nhất bảng chứng đạo!
Mặc kệ xếp hạng có đúng hay không, có thể xếp hạng đầu thì tự nhiên là có cái lý của hạng đầu, từ rất lâu về trước Thiên Chú đã từng giao thủ cùng vô địch mà vẫn không rơi vào thế hạ phong.
Ngày hôm nay, ở trong tay Lam Thiên, gã lại ăn chút thiệt thòi nhỏ.
Một đám vô địch đều e ngại.
Gần đây cái tên điên kia quá sức điên cuồng.
Giết người khắp nơi!
Mấu chốt là thực lực của y còn rất mạnh!
Bên dưới, có vị chuẩn vô địch dè dặt cất tiếng: “Tiên vương đại nhân, Tô Vũ tới rồi sao?”
Nguyệt Thực Tiên vương lừ mắt nhìn y, không vui đáp: “Đến hay không đến có gì khác nhau? Hắn chỉ là Lăng Vân, chẳng lẽ còn có thể gây ra sóng gió gì? Nơi đây cũng không phải cổ thành!”
“Không phải, Tiên vương đại nhân, rốt cuộc hắn có tới hay không?”
Nguyệt Thực Tiên vương nhíu mày, lãnh đạm nói: “Thế nào, Tô Vũ tới hay không thì có ảnh hường gì đối với chúng ta?”
Các ngươi ôm vẻ mặt gì vậy?
Tô Vũ đến thì đã sao?
Tên điên Lam Thiên còn không tạo nổi sóng gió gì, huống chi chỉ là một tên Lăng Vân như Tô Vũ.
Nguyệt Thực Tiên vương cảm thấy cổ quái, các ngươi có cần thiết phải tỏ ra như vậy không?
Ông đã thấy rất nhiều yêu nghiệt rồi, cũng chỉ tới vậy mà thôi.
Mấy vị chuẩn vô địch mới đến dường như chỉ có ý lộ mặt chứ không định làm gì, rất nhanh cả đám đều biến mất, không thấy đâu nữa.
Những vị chuẩn vô địch này đều cực kỳ cường hãn.
Trước khi đi, Thiên Chú nhìn thoáng qua cánh cổng Tử Linh, sau đấy cũng theo chân đám Không Không, Cửu Nguyệt biến mất.
Bên dưới thông đạo Tử Linh.
9 tôn Tử Linh quân chủ đều đang chờ đợi, dáng vẻ ai nấy đều rất hưng phấn.
Đúng lúc này, đột nhiên có một giọng nói u lãnh truyền vào thông đạo Tử Linh: “Các vị quân chủ đại nhân tôn kính, ta là Thiên Uyên nhất tộc Thiên Chú.
Tộc của ta nguyện trợ giúp chư vị đại nhân phá cổng Tử Linh mà ra, mong rằng chư vị đại nhân có thể ký kết thượng cổ minh ước với tộc ta!”
“Nếu như chư vị đại nhân đáp ứng, chúng ta nguyện tiếp dẫn Hà Đồ đại nhân tiến vào tầng bảy!”
“. . .”
Tinh Nguyệt hơi ngạc nhiên, mà bên cạnh nàng, mấy vị Tử Linh quân chủ lại không tỏ vẻ bất ngờ gì, có kẻ cười nói: “Thiên Uyên nhất tộc? Nhất tộc rơi vào Tử Linh giới thời thượng cổ kia? Tính ra thì Thiên Uyên giới và Tử Linh giới chúng ta cũng chỉ cách nhau một bức tường!”
“Vậy cũng vô dụng, bên kia không có lối đi mà chỉ có một khe hở nho nhỏ, chúng ta căn bản không ra được, chỉ có một số tiểu gia hỏa mới có thể chui qua.”
“. . .”
Đám Tử Linh quân chủ cổ lão này cực kỳ bát quái, biết rất nhiều chuyện bí mật, trong khi Tinh Nguyệt lại chẳng biết gì.
Một vị Tử Linh quân chủ hào hứng, “Thú vị, Thiên Uyên tộc muốn liên thủ với chúng ta, sao, đồng ý không?”
“Đương nhiên!”
“Vì sao lại không đồng ý, sinh linh đều là lũ tự cao tự đại, chúng ra sức cho chúng ta cũng chỉ vì muốn kiếm lợi mà thôi.
Đáp ứng bọn chúng đi, dù sao thứ chúng muốn không xung đột với lợi ích của chúng ta!”
“. . .”
Mấy vị quân chủ thương lượng, rất nhanh đều nhìn về phía Tinh Nguyệt, “Tinh Nguyệt, ngươi cảm thấy thế nào?”
Tinh Nguyệt liền hỏi: “Minh ước mà gã ta nói có hạn chế lớn với chúng ta không? Một khi ký kết minh ước thì sẽ có ảnh hưởng gì? Còn nữa, vì sao gã có thể truyền âm vào Tử Linh biên giới, ngoại trừ Tử Linh, hình như những người khác không thể làm được mà.”
Tối thiểu thì lối đi bị phong ấn này sẽ không có biện pháp nào truyền âm giống như lối đi ở cổ thành, ở cổ thành, chỉ cần các vị trấn thủ cho phép thì có thể dẫn âm tiến vào.
“Bởi vì bọn họ là Thiên Uyên nhất tộc.”
Có vị Tử Linh cổ lão giải thích: “Bọn họ giao thiệp với Tử Linh giới đã nhiều năm, một ít kỹ xảo vặt mà thôi! Tinh Nguyệt, ngươi còn trẻ nên không biết, kỳ thật Thiên Uyên giới và Tử Linh giới từng đạt thành một vài minh ước cổ xưa, trong phạm vi quy tắc chứng kiến thì có thể ký kết! Ta đoán thứ bọn họ muốn chính là Cửu Diệp Thiên Liên, mà thứ chúng ta muốn là đi ra ngoài, nhanh chóng ra ngoài tụ hợp với Hà Đồ!”
Tinh Nguyệt hỏi dò: “Chư vị định ký kết à?”
“Vì sao lại không?”
Tinh Nguyệt suy nghĩ một chút, cũng phải, Tử Linh cũng chỉ quan tâm những thứ này.
Cho chúng ta đi ra ngoài, ký kết minh ước thì ký kết minh ước, đối phương muốn Cửu Diệp Thiên Liên, chí bảo ấy đối với bọn họ không đáng một đồng, căn bản không có cách nào sử dụng.
Tinh Nguyệt lại nói: “Thiên Uyên tộc có thể giúp chúng ta bỏ qua quy tắc mà ra ngoài sao?”
“Không biết, nhưng tối thiểu thì có thể cho chúng ta nhiều thêm một phần cơ hội!”
Tinh Nguyệt không hỏi nữa, nàng thầm nghĩ liệu có nên nói cho tên thuộc hạ không nghe lời kia biết hay không?
Vì sao Thiên Uyên tộc có thể liên hệ với Tử Linh, đây là điều mà Tinh Nguyệt rất tò mò.
Trong tình huống vô số vô địch đều đang nhìn chằm chằm khắp nơi mà đối phương vẫn có thể liên hệ với Tử Linh trong lối đi thì chắc hẳn là có thủ đoạn rất đặc thù.
“Hiện tại Tô Vũ không mở Dương khiếu, không hấp thu tử khí của ta, rốt cuộc hắn đang trốn ở đâu?”
“Hay là đưa nhiều tử khí vào hại hắn bại lộ?”
Tinh Nguyệt hung tợn suy nghĩ!
Có nên hay không?
Cùng lắm thì vi phạm quy tắc thôi, có điều nhận chút trừng phạt mà lại khiến Tô Vũ bại lộ rồi bị người giết chết thì cũng đáng lắm.
Cân nhắc một hồi, Tinh Nguyệt hừ một tiếng, quyết định bỏ qua ý tưởng mê người này.
Chưa chắc gia hỏa gian hoạt kia đã bị ảnh hưởng, ngược lại mình muốn hố hắn mà bị hắn biết được thì hắn nhất định sẽ trả thù!
Một khi hắn dốc toàn lực hấp thu tử khí của ta, sớm muộn gì ta cũng bị phát hiện kẽ hở, đám Tử Linh xung quanh chắc chắn sẽ giết ta.
Tạm thời buông tha cho tên kia vậy!
Nghĩ đến đây, nàng liền chấn động nhè nhẹ lượng tử khí ít ỏi truyền đi, chấn động này cũng chỉ có nàng và Tô Vũ mới có thể hiểu.
Chương 2189: Chèn Ép Nhân Tộc
Cùng lúc đó.
Tô Vũ hơi ngạc nhiên, nhanh chóng hóa giải số tử khí yếu ớt kia, từ khi Tinh Nguyệt tới đây, lối đi tử khí giữa hắn và nàng ta đã nối lại.
Rất yếu ớt, Tô Vũ có thể dễ dàng hóa giải.
Trừ phi mở Dương khiếu hấp thu tử khí, bằng không gần như sẽ không ai phát hiện được trên người Tô Vũ có tử khí tồn tại.
Hiện tại, tử khí yếu ớt truyền đến giống như đang muốn nói với hắn cái gì đó, rất nhanh, ánh mắt Tô Vũ khẽ biến.
Ta đệt!
Thiên Uyên tộc?
Khá lắm, nhất tộc này rõ ràng có quan hệ với Tử Linh tộc, chúng còn muốn cấu kết, cái này cũng được sao?
Đây coi như là phản đồ của sinh linh rồi?
Hắn nhanh chóng suy ngẫm về mặt lợi và hại của tin tức này đối với chính mình, đồng thời nghĩ xem mình phải làm sao mới có thể mưu đoạt chỗ tốt từ việc hợp tác của bọn họ.
“Có lẽ đây sẽ là cơ hội để Tử Linh danh chính ngôn thuận cướp lấy Cửu Diệp Thiên Liên, thậm chí còn có người hỗ trợ, điều kiện tiên quyết là Tinh Nguyệt phải nghe lời.
Đoạt bảo xong, Cửu Diệp Thiên Liên phải do Tinh Nguyệt chưởng quản, đám Tử Linh khác đều giúp nàng, Thiên Uyên tộc cũng sẽ giúp nàng. . .”
Như vậy thì hắn có thể đoạt được Cửu Diệp Thiên Liên đến tay.
Tô Vũ cẩn thận hấp thu một chút tử khí, truyền lại một ít chấn động khe khẽ.
Hắn đang trò chuyện với Tinh Nguyệt.
Cùng lúc ấy, ở bên ngoài, Băng Phong Thần vương nhìn chung quanh một lần, vừa rồi Hà Đồ xuất hiện dẫn đến nơi đây tràn ngập tử khí.
Nhìn lại tấm gương trong tay, ông cẩn thận cảm ứng một cái, không có vấn đề gì dị thường.
Bất quá trong nháy mắt mới rồi thật sự là ông đã cảm ứng được một chút tử khí dao động rất nhỏ.
Lực ý chí của ông thăm dò vào trong gương kiểm tra một hồi nhưng vẫn không phát hiện có chuyện gì phát sinh, ông bèn vung tay lên, tử khí chung quanh ông đều bị loại trừ sạch sẽ.
Mà phụ cận, một vị Thần vương truyền âm nói: “Làm cái gì thế? Đứng có xua tan tử khí, xua tan rồi thì thông đạo Tử Linh sẽ không mở được, ảnh hưởng tới kế hoạch của mọi người.”
Băng Phong Thần vương không đáp, chỉ để mặc cho tử khí ở phụ cận lại lần nữa ập tới.
Quả thực lúc này tất cả mọi người đều không có ý trục xuất tử khí, bởi vì họ đều đang chờ đợi thông đạo Tử Linh mở ra.
Ai nấy đều hành động rất tiêu cực, duy chỉ có Nhân tộc Tần Trấn kia là ngoại lệ.
Không biết là khờ thật hay là giả ngốc mà liên tục trục xuất tử khí, cũng không biết là vì y khó chịu hay là thật sự không muốn cho Tử Linh đi lên.
“Cửu Diệp Thiên Liên sắp nở rộ!”
Thời gian lại trôi qua thêm một ngày.
Ở cửa lối đi, một vị vô địch Long tộc trực tiếp nói: “Chư vị, nên bàn luận rồi, đừng im lặng không lên tiếng mãi như thế.
Cửu Diệp Thiên Liên này chỉ có một đóa, rốt cuộc nó sẽ thuộc về người nào?”
Bên phía Thần tộc, có một vị Thần vương cười nhạo, “Thuộc về người nào? Ngươi cảm thấy có thể thuộc về ai? Ai mà không muốn lấy? Nếu như bàn luận liền giải quyết xong thì nó đã sớm có chủ sở hữu rồi!”
Vị Long vương kia cũng không khách khí, “Thần tộc các ngươi có một vị Vĩnh Hằng thủ ở Cung Vương phủ, tộc của ta thì không có, Long tộc chúng ta đều đang ở đây! Cửu Diệp Thiên Liên là khởi đầu, tộc của ta sao có thể bỏ qua vật ấy? Nếu không thì Long tộc chúng ta liền đi!”
Hiển nhiên vị Long vương này không muốn ở lại đây canh lối vào.
Trên thực tế cũng không có mấy người muốn lưu lại.
Mặc kệ Hà Đồ đi lên?
Có lẽ. . . đó cũng là một biện pháp tốt.
Bên phía Tiên tộc, có vị Tiên vương lên tiếng: “Hà Đồ và Tử Linh không biết tên kia đều rất mạnh, vẫn nên đề phòng một chút, ta thấy bộ trưởng Thiên bộ vô cùng cường đại, chi bằng bộ trưởng chịu thiệt chút đỉnh, ở lại đây một lát?”
Bộ trưởng Thiên bộ trầm mặc không đáp.
Bởi vì có vẻ các tộc đều đã đạt thành nhất trí, ngươi mạnh nhất thì ngươi hãy ở đây chống lại đám Hà Đồ.
Không chỉ vậy, lại có kẻ ác ý đề xuất: “Ta thấy chiến lực của Nhân tộc cũng rất mạnh, tổn thất lại không lớn, không bằng Nhân tộc phối hợp với Liệp Thiên các ở lại đây đi, thế nào?”
Bên chỗ Nhân tộc, Chu Thiên Phương mỉm cười đáp: “Lời này không ổn, ta và Liệp Thiên các có đại thù, một khi ta lưu lại thì không chắc ai đánh ai đâu! Ta nghĩ hay là nhường cho các vị đi.
Tiên tộc có quan hệ rất tốt với các đại tộc, với Liệp Thiên các cũng là quan hệ hữu hảo, hay là năm vị Tiên tộc lưu lại vậy.”
“Nhân tộc xác định không muốn ở lại?”
Ngay một khắc ấy, thân ảnh các tôn vô địch nổi lên ở tứ phía, có điều bọn họ đều giữ yên lặng, chỉ là chăm chăm nhìn về phía Nhân tộc, nhìn về phía bộ trưởng Thiên bộ.
Các ngươi lưu lại đi!
Nhân tộc có 4 vị vô địch, Liệp Thiên các chỉ mỗi mình bộ trưởng.
Mà các tộc thì có hơn 20 vị vô địch.
Ánh mắt Chu Thiên Phương khác thường, “Như vậy liệu có thích hợp không?”
“Thích hợp!”
Vĩnh Hằng thất đoạn Lôi Đình Thần vương đi ra, trên người ông có sấm sét lóe lên, lạnh nhạt nói: “Bổn tọa cảm thấy rất thích hợp! Nhân tộc đã chiếm hết tiện nghi, Lam Thiên cũng được mà Tô Vũ cũng được, bọn chúng có phải là phản đồ Nhân tộc hay không thì chính các ngươi tự hiểu rõ! Bọn chúng đã săn giết rất nhiều thiên tài các tộc, hiện tại bảo Nhân tộc ra thêm chút sức thì có gì không thể? Nếu Hà Đồ đi lên, bổn tọa cảm thấy không tránh khỏi có quan hệ với các ngươi!”
Có cường giả Ma tộc hùa theo: “Hãm hại Ma Đa Na tộc ta, sát hại một đám thiên tài Tiên tộc, Nhân tộc đắc lợi không ít, chẳng lẽ chư vị thật sự cho rằng chư thiên vạn tộc bị mù rồi? Lối đi này các ngươi phải canh giữ, không muốn tuân theo thì cũng phải tuân theo!”
Giờ khắc này các tộc đều đang cố ý nhằm vào Nhân tộc.
Tổn thất của Nhân tộc là nhỏ nhất!
Huống chi Nhân tộc vốn là kẻ địch chung, Cửu Diệp Thiên Liên là chí bảo quan trọng, vạn tộc đều có thể đoạt duy chỉ Nhân tộc thì không được.
Từng tôn vô địch tỏa ra uy áp lay trời, Chu Thiên Phương cười bảo: “Cần gì phải thế chứ!”
“Không cần nhiều lời!”
Huyền Hách Tiên vương nói thẳng: “Nhân tộc hãy giữ vững lối đi này, bằng không kẻ thua thiệt vẫn sẽ là Nhân tộc!”
Dứt lời, ông lại nói tiếp: “Hoặc là Nhân tộc các ngươi giao Tô Vũ và Lam Thiên ra đây, như vậy tặng không Cửu Diệp Thiên Liên cho các ngươi cũng được!”
Nghe thế, Chu Thiên Phương lập tức tươi cười, “Thật không?”
“Thật!”
Lôi Đình Thần vương khinh miệt, “Cho Nhân tộc các ngươi tấn cấp Hợp Đạo thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Giao hai tên Tô Vũ và Lam Thiên thì Thần tộc nhất định sẽ buông tha cho việc tranh giành Cửu Diệp Thiên Liên!”
“. . .”
Tần Trấn nhịn không được nói: “Các ngươi cũng đủ lắm rồi đấy, Tô Vũ đào mộ phần tổ tiên của các ngươi hả? Hắn không tới, các ngươi vì giết hắn mà cả Cửu Diệp Thiên Liên cũng không muốn nữa, các ngươi thật đúng là dám trả giá!”
Y nghe mà cũng thấy bó tay.
Tô Vũ đáng giá như vậy à?
Vì để giết được Tô Vũ mà Nhân tộc nhiều thêm một vị Bán Hoàng cũng không có việc gì sao?
Tức là coi Tô Vũ cùng Bán Hoàng ngang nhau đúng không?
Được rồi, tỉ mỉ nghĩ lại thì tiểu tử Tô Vũ kia có nhiều Bán Hoàng chống lưng, giết được hắn thì sẽ làm đứt gãy tầng liên hệ này, Tô Vũ không còn thì cổ thành cũng sẽ không ra tay vì Nhân tộc.
Phệ Thần Cổ tộc cũng giống như thế!
Các vị đại năng ấy ra tay đều là vì Tô Vũ.
Không có ai để ý tới Tần Trấn!
Mặc kệ ngươi thích nói gì thì nói.
Chương 2190: Bầu Không Khí Cổ Quái
Lôi Đình Thần vương nhìn về phía Chu Thiên Phương và Hạ Long Võ, thái độ bề trên, “Giữ vững lối đi, huyết án của Nhân tộc tại Tinh Vũ phủ đệ lần này liền được xóa bỏ, bằng không các ngươi phải hỏi xem các tộc có đáp ứng hay không!”
Hạ Long Võ gằn từng tiếng: “Các tộc khác cũng muốn đối nghịch với bọn ta?”
Không ai đáp lời.
Tình thế bức người!
Trước tình hình hiện tại, không hợp tác với các tộc khác thì chính là kẻ địch, ba tộc Thần Ma Tiên cử đến rất nhiều vô địch, tính cả Huyết Hỏa Ma vương lén vào thì ước chừng có tới 17 tôn vô địch!
Mà Nhân tộc thì có bao nhiêu?
Ba đại tộc đạt thành nhất trí thì Nhân tộc tính là cái gì?
Trên thực tế, cường giả Tiên tộc đang truyền âm cho hai tộc khác: “Nếu đối phương không đồng ý thì trực tiếp vây giết mấy vị Nhân tộc này để tránh xuất hiện chỗ sơ suất! Tuy rằng Tử Linh khuyết thiếu linh trí nhưng cũng không phải hoàn toàn là đồ ngốc, một khi bọn họ đối chiến tiêu cực thì có lẽ Tử Linh sẽ buông tha cho bọn họ mà công kích chúng ta!”
Giết chết bốn vị vô địch Nhân tộc này!
Hắn vừa mới nói xong, Lôi Đình Thần vương đã đưa tin: “Ta không sợ Nhân tộc mà là các tộc khác! Ba tộc chúng ta liên thủ, các tộc đều cảm nhận được nguy cơ trí mạng, nhất định cũng sẽ liên thủ lại, không phải là ngươi thật sự cảm thấy bọn họ sẽ ngồi yên nhìn chúng ta đánh chết Nhân tộc đấy chứ?”
Bức vua thoái vị, cũng chỉ là làm cho Nhân tộc ở lại đây chống cự Tử Linh.
Chứ không phải liên thủ giết chết!
Nơi này còn có nhiều vô địch của các thế lực như Long, Minh, Mệnh, Phượng, Ngũ Hành, Liệp Thiên các,…
Thần Ma Tiên là thế lực lớn, vì vậy các tộc cũng nguyện ý đứng về phía họ để bức ép Nhân tộc.
Nhưng nếu ba đại tộc dám vây giết 4 vị vô địch Nhân tộc, có lẽ những chủng tộc kia, bao gồm cả Long tộc cũng sẽ ra tay trợ giúp Nhân tộc chống lại bọn họ.
Đây chính là lợi ích!
Tại đây không phân địch ta gì hết, chủ yếu vẫn là cân bằng thế lực chứ không thể để một nhà độc đại, bằng không tiểu tộc sẽ chẳng có cách nào sống sót.
4 vị vô địch Nhân tộc vẫn phải tiếp tục tồn tại mới là điểm mấu chốt.
Chết rồi thì ba đại tộc kia tất thắng.
Đạo lý này rất nhiều người đều hiểu, vì vậy các tộc cũng chỉ dám bức bách Nhân tộc ở lại coi giữ thông đạo, thủ không bỏ chạy là tốt rồi, bớt đi một đối thủ chính là việc tốt, mấu chốt là không thể giết người!
Thần Ma cũng không được!
Người nào giết Nhân tộc thì bọn họ liền đứng về phía Nhân tộc.
Lời của Lôi Đình Thần vương đã cảnh tỉnh các vị khác.
Giết thì không dễ giết.
Không giết thì đám Nhân tộc này khẳng định sẽ muốn quấy rối.
Trong lúc nhất thời, các tộc đều lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Mà đúng lúc này, cửa vào tầng bảy lại chấn động.
Có vẻ như Hà Đồ muốn leo lên lần nữa!
Vậy nên hiện tại bầu không khí cổ quái kinh người.
Trước đó dù là giả vờ giả vịt thì mọi người cũng sẽ tiến lên ngăn trở, nhưng bây giờ thì chẳng một ai buồn nhúc nhích.
Một đám người dồn dập nhìn về phía Nhân tộc, mà Chu Thiên Phương thì phất tay, bảo: “Đừng nhìn chúng ta như vậy, Nhân tộc không phải đối thủ, không địch lại y.
Như vậy đi, ba tộc Thần Ma Tiên mỗi bên cử ra một vị Vĩnh Hằng, cộng thêm bộ trưởng Thiên bộ, chúng ta cùng phối hợp, 8 người liên thủ thì có khả năng áp chế Hà Đồ!”
Cử người ở lại?
Sau đó bị các ngươi vây giết?
Những người khác vừa đi, với tình huống của Nhân tộc lúc này mà không tập sát những người ở lại thì mới là kỳ quái, nào ai dám nguyện ý lưu lại.
Bộ trưởng Thiên bộ mệt mỏi, nói thẳng: “Nếu như không ai muốn trông chừng thì đừng ai ở lại canh giữ nữa! Hà tất lãng phí thời gian ở đây.
Muốn cướp Cửu Diệp Thiên Liên thì cứ dựa vào bản lĩnh đi!”
Một đám người, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, bầu không khí càng thêm cổ quái.
Cùng lúc đó.
Đám Tô Vũ cũng nghe thấy được cuộc trò chuyện này, sắc mặt ai nấy đều kinh ngạc.
Mặc kệ không canh giữ nữa?
Trông giữ rất nhiều ngày, đến ngày hôm nay các vị vô địch lại nói không cần trông coi ở đây nữa.
Tất cả những việc làm trước đó đều cứ như chuyện tiếu lâm.
Mẹ nó, tình huống gì đây?
Một số người vẫn chưa nghĩ thông suốt, mà Tô Vũ thì sớm đã hiểu rõ, hắn cũng không để ý những chuyện này, hiện tại trong lòng hắn đang vô cùng vui vẻ, thừa dịp Băng Phong Thần vương bị hấp dẫn lực chú ý, thần văn chữ “m” của hắn dò xét một hồi lâu, có vẻ như phát hiện được hậu chiêu rồi!
Thần văn chữ “m” của Tô Vũ tiềm phục trong một mạch đá nổi dưới đất, đây không phải là đá mà là kim văn hiện lên ở nội bộ Thiên binh.
“Kim văn này có vấn đề!”
Thanh Thiên binh này rất tốt, tổng cộng có 122 đạo kim văn đều nằm ở bên trong Thiên binh.
122 kim văn đều hóa thành mạch đá vắt ngang dưới mặt đất.
Tô Vũ một mực dò xét rất lâu, cuối cùng hắn cũng đã tìm được vấn đề.
Đúc Binh sư thích nhất là gian lận ở trên kim văn, thứ nhất là người thường rất khó phát hiện, thứ hai là phá hư kim văn nhiều khi cũng dẫn đến toàn bộ binh khí vỡ nát.
Đương nhiên còn có một nguyên nhân, chủ nhân Thiên binh sẽ không dám tùy ý động vào kim văn, không phải là Đúc Binh sư mà ngươi tùy tiện động vào sẽ dễ tạo thành hư hỏng, khi đó một thanh binh khí giá trị ngàn vàng cũng có thể bị phá hủy dễ dàng!
“Ngoan độc!”
Tô Vũ thầm nhủ một tiếng, thứ này là do người nào rèn?
Đạo kim văn thứ 109 xuất hiện vấn đề, đây là đạo kim văn rất trọng yếu bởi nó là điểm phân cách giữa Thiên binh và Địa Binh, một khi cho nổ đạo kim văn này thì Thiên binh sẽ vỡ nát nhanh chóng.
“Rõ ràng Băng Phong Thần vương cũng chỉ luyện hóa đơn giản.”
Tô Vũ lại tiếp tục dò xét, trong lòng thầm mỉm cười.
Hắn biết rõ ý đồ của đối phương rồi!
Vị ngoan độc kia đã chuẩn bị sẵn sàng để làm nổ tan món binh khí này, thanh Thần binh đây chỉ bị bám vào một ít ý chí lực chứ không xâm nhập luyện hóa, có lẽ vì sợ binh khí nổ thì ông ta sẽ bị cắn trả.
Khó trách Tô Vũ dò xét đến bây giờ mà đối phương không có chút phản ứng gì, Tô Vũ còn sợ bị phát hiện, trong khi có vẻ đối phương thật sự không phát hiện được động tĩnh nào của hắn!
“Thú vị!”
Tô Vũ nhanh chóng dò xét, rất nhanh, hắn bám vào chút ý chí lực lên đạo kim văn thứ 109, trước đó Tô Vũ còn nhát tay, không dám làm như vậy.
Hiện tại hắn tự tin hơn rồi, bởi vì hắn phát hiện ý chí lực của Băng Phong Thần vương chỉ bám vào rất mỏng manh.
Binh khí là thứ Tô Vũ rất quen thuộc, ở đâu bám vào ý chí lực hay ở đâu có thể khống chế binh khí, hắn đều có thể nắm chắc.
Đối phương chỉ bám vào một ít ý chí lực để khống chế Huyễn Thiên Kính.
Đối với chuyện ở ngoại giới, Tô Vũ không có tâm tư để ý.
Các ngươi cứ đấu của các ngươi đi!
Về phần Nhân tộc thì cũng không tới phiên hắn bận tâm, có bao nhiêu thực lực thì ăn bấy nhiêu cơm, 4 vị vô địch Nhân tộc dám tiến vào thì tự nhiên cũng không sợ bị người vây giết, bằng không thì ngay từ đầu đã không tới.
Không chừng vô địch của các tộc khác còn sẽ giúp đỡ đám người Hạ Long Võ.
Tô Vũ mặc kệ hết thảy.
Hắn không tin không có mình thì Nhân tộc liền xong đời, mấy vị kia ai nấy đều hết sức âm hiểm, nào có đơn giản bị người hố chết như thế.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Chư Giới Tận Thế Online [Dịch] Chư Giới Tận Thế Online](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Chu-Gioi-Tan-The-Online-SE-Audio-Truyen.jpg)
