- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 432 : Phong Cách Chiến Đấu… Tức Chết Người! (c2156-c2160)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 432 : Phong Cách Chiến Đấu… Tức Chết Người! (c2156-c2160)
❮ sautiếp ❯Chương 2156: Phong Cách Chiến Đấu… Tức Chết Người!
Tinh Nguyệt lại biết động não rồi!
Đây là điều mà Tô Vũ không nghĩ tới, hắn còn lo lắng Tinh Nguyệt sẽ bị mình hút nhiều rồi suy yếu thực lực, sau đó bị Tử Linh khác đánh giết.
Cho nên khi Tô Vũ hấp thu kỳ thật vẫn mang theo một chút thấp thỏm.
Ta mà hút cho Tinh Nguyệt không còn khí lực, bị người khác giết thì ta sẽ rất phiền toái.
Không có Tinh Nguyệt, khi Dương khiếu mở ra dù cho hắn vẫn có thể chiến nhưng chiến lực lại không bền bỉ, chẳng mấy chốc sẽ bị chính mình hút chết, khi đó thì coi như tiêu đời!
Giờ phút này, chữ “Máu” của Tô Vũ đã chấn động không ngừng, một giọt tinh huyết dần dần thành hình.
Mà thực lực Chiến Khuê cũng có chút suy sụp.
Đương nhiên, thân thể Tô Vũ cũng đầy thương tích. . .
Nhưng mà, hắn đang ăn củ sen!
“Đáng chết!”
Chiến Khuê nổi giận gầm lên một tiếng: “Các ngươi nhanh lên, khốn nạn, mau ra giết hắn!”
Y đã thụ thương, đến cảnh giới này thì y rất khó khôi phục.
Bảo vật lại không phải thứ mà ai cũng có, vì đổi gánh chịu vật nên gia sản của y đã sớm trống rỗng, nào có loại bảo vật cấp tốc khôi phục thân thể như Tô Vũ.
Tô Vũ thì ngược lại, hắn có rất nhiều!
Nhất là củ sen, thứ này dùng để khôi phục thân thể cực kỳ tốt.
Trước đó khi khai khiếu, hắn đã bị nổ thân vô số lần, có điều nhờ củ sen mà sau đó lại cấp tốc khôi phục.
Không có bảo vật này thì Tô Vũ cũng phải hao phí không ít thời gian mới có thể khôi phục.
Lúc này, Chiến Khuê đã tức đến nổ phổi!
Đệt!
Nào có ai trong lúc đại chiến lại điên cuồng ăn bảo vật khôi phục thân thể, việc này không hợp lý!
Tô Vũ lấy ở đâu ra nhiều bảo vật thế kia?
Y sắp tức điên lên rồi!
Tiếp tục như thế, Tô Vũ chưa hẳn có thể giết y, nhưng bây giờ y lại cảm nhận được thực lực của mình đã trượt xuống một chút.
Mà Tô Vũ lại vẫn tiếp tục lề mề kéo dài thời gian.
Hắn đang chờ, hắn cần tối thiểu hai giọt tinh huyết của Chiến Khuê.
Một giọt để mở ra sách họa, một giọt để thôn phệ.
Đánh đến bây giờ thì dĩ nhiên hắn cũng thụ thương không nhẹ, nhưng điều đó không trọng yếu, có tiền thì hắn sẽ khôi phục rất nhanh.
Hắn đang chờ đợi chữ “Máu” giúp hắn ngưng tụ hai giọt tinh huyết!
Hắn cần một chút thời gian, cần tiếp tục chế tạo thương thế cho đối phương, khiến đối phương đổ máu.
Tối thiểu phải chảy ra một phần mười huyết dịch trong thân thể thì mới có thể chế tạo tinh huyết, dĩ nhiên, tinh huyết là thứ vĩnh viễn không có điểm dừng!
Ngươi không chết thì có thể một mực chế tạo, thế nhưng sẽ tổn thương căn cơ, hại thân thể.
Tỉ như lúc trước Hồng Đàm nuôi những Đại Yêu đó rồi một mực rút máu bán, kỳ thật đều đã khiến chúng bị tổn thương căn cơ, đến bây giờ thực lực của chúng đều không thể khôi phục lại thời kỳ đỉnh phong, còn may là về sau chúng đã nương ké truyền thừa chi hỏa của Tô Vũ để giúp đỡ chữa trị mấy lần.
“Phá Sơn Hải!”
“Trấn Nhật Nguyệt!”
“Chiến vô địch!”
Giờ phút này, Tô Vũ hết tung quyền lại tung cước, vừa đá lại vừa ăn củ sen!
Phương thức chiến đấu này khiến những người khác nhìn mà muốn thổ huyết, kể cả Ma Đa Na bị đánh gần chết cũng rất muốn giơ ngón giữa với Tô Vũ, gã nhịn không được hô: “Cho ta một chút được không?”
Thương thế của gã thật sự rất nặng!
Hiện tại gã đã bị Dương Hồ kéo vào thời gian trường hà, ở nơi này Dương Hồ không ngừng quay ngược thời gian, trở về khoảnh khắc trước khi Ma Đa Na thôn phệ tinh huyết để giết gã!
Thời điểm đó Ma Đa Na rất yếu!
Mà cách bây giờ cũng không lâu lắm!
Bất quá chuẩn vô địch muốn khống chế thời gian vẫn rất khó khăn, Dương Hồ thử mấy lần đều không thành công, ngược lại hắn còn bị Ma Đa Na cầm thương đâm xuyên thân thể, tức giận đến nỗi Dương Hồ điên cuồng tấn công không ngừng!
Hắn chẳng còn muốn quay ngược thời gian nữa!
Thứ này vô địch dùng thì vẫn được, còn với hắn thì lại quá khó, nhất là khi nhằm vào Ma Đa Na mấy lần đều thất bại, ngược lại còn khiến cho nguyên khí của hắn tổn thương nặng nề, chỉ khi nào thật sự thành công, chuẩn vô địch giết Sơn Hải liền quá đơn giản!
Cuối cùng là chiến trường trong sách, lúc này đám người Huyền Vô Cực đều dồn dập bùng nổ toàn lực, đánh giết những bóng mờ kia.
Huyền Vô Cực lạnh lùng nói: “Tô Vũ, ngươi nhất định phải chết! Chỉ chốc lát nữa thôi chúng ta ắt giết được ngươi!”
Oanh!
Hắn ta đấm một quyền đánh nổ một đầu cự thú, 300 hư ảnh cự thú tới bây giờ đã bị giết hơn phân nửa.
Sắp rồi!
Kỳ thật trong lòng Huyền Vô Cực cũng hết sức kinh hãi, bảo vật của Tô Vũ thật là lợi hại.
Mà Thái Hòa thì vừa chém giết vừa điên cuồng truyền âm qua: “Điện hạ, chúng ta phải đoạt lấy thứ này.
Quyển sách của hắn là vật gánh chịu đó! Không chỉ vậy, không gian này mạnh mẽ như thế nhất định là do Tô Vũ đã dung nhập nhiều vật gánh chịu!”
Đâu chỉ hắn ta nhìn ra, kỳ thật tất cả mọi người đều không khác mấy.
Đối với quyển sách này, ai ai cũng thèm nhỏ dãi.
Bán quyển sách này đi, thấp nhất thì cũng phải có giá của ba khối vật gánh chịu!
Bởi vì bản thân nó tối thiểu đã dung nhập hai khối!
Mẹ nó, quá thừa tiền!
Đồ điên Tô Vũ!
Khó trách đối đầu với một quyển sách thôi mà mấy vị Nhật Nguyệt như họ đều không thể đánh tan được, không ngờ nó đã dung nhập nhiều bảo vật đến vậy.
Thứ đồ chơi này nếu như để vô địch nhìn thấy thì cũng phải tới đoạt.
Đạo Thành kinh hãi, y cũng đã nhìn ra điều Thái Hòa nói!
Nhưng mà lúc này, y không hề có tâm tư đoạt bảo, chỉ cấp tốc truyền âm: “Nhanh giết ra ngoài, giết Tô Vũ rồi thì cái gì cũng sẽ có!”
Thái Hòa cũng không quá gấp, “Hắn không phải đối thủ của Chiến Khuê, cho chúng ta thêm thời gian liền có thể giết ra ngoài, sau đó liên thủ giết hắn!”
“Ta không an lòng!”
Đang nói chuyện, bảy tám hư ảnh Nhật Nguyệt cự thú đã lao lên đánh tới chỗ họ, hai người vội vàng bắt đầu giết chóc, đám hư ảnh trong đây hết sức phiền toái, một số cự thú đã bị giết cho rớt cấp thành Sơn Hải mà vẫn còn đánh tới!
Phiền phức vô cùng!
Chương 2157: Văn Minh Sư Đều Xấu Xa Như Vậy?
Mà Tô Vũ vẫn còn đang kéo dài công việc.
Cũng không phải hắn muốn lề mề, chẳng qua là hắn cần thời gian để thu thập máu, tinh luyện giọt tinh huyết thứ hai.
Tốc độ đổ máu của Chiến Khuê quá chậm!
Đến tận lúc này, Chiến Khuê cũng mơ hồ cảm thấy có điểm không đúng, chiến đấu đến bây giờ, tuy rằng y đã suy yếu thế nhưng vẫn còn trong giới hạn chịu đựng, bất quá, y chợt nhận ra là mình đang mất quá nhiều máu.
Chiến đấu quá kịch liệt nên lúc trước y cũng không để ý.
Nhưng bây giờ thì y đã thấy hơi bất an.
“Tô Vũ, ngươi đang hấp thu máu của ta?” Y gầm lên một tiếng, đúng thế phải không?
Tô Vũ thấy y phát hiện thì cũng không nhiều lời, thần văn chữ “Máu” liền bùng nổ trong nháy mắt, bắt đầu trực tiếp rút máu từ vết thương của đối phương.
Chiến Khuê nổi giận gầm lên, đột nhiên y xé rách hư không, điên cuồng đánh về phía đầu Tô Vũ!
Oanh!
Lúc này đôi bên quả thực là vật lộn chân thật, trong nháy mắt hai người đã giao thủ trên ngàn chiêu, Tô Vũ mặc kệ mặt mọi thứ khác, hắn chỉ muốn hút máu, mẹ nó, hút cho ta!
Ầm ầm!
Tô Vũ bị Chiến Khuê tung một quyền đập bay, hắn phun ra ngụm máu, cấp tốc ăn củ sen, bên kia, Ma Đa Na lại rống to: “Cho ta mượn một ít. . .”
“Đồ đần độn, cho ngươi rồi bị cướp đi thì làm sao?”
Ma Đa Na im lặng!
Cũng phải!
Nói là nói như thế, nhưng Tô Vũ vẫn tốt bụng ném ra trên trăm hạt sen óng ánh sáng long lanh, đoạn quát: “Chiếm lấy mấy hạt đi, cấp tốc khôi phục!”
Ma Đa Na mừng rỡ, vội vã lao về hướng những hạt sen kia!
Mà Dương Hồ lại hừ lạnh một tiếng, xem thường ta à?
Đâu chỉ hắn mà Chiến Khuê thụ thương không nhẹ cũng kinh hỉ tức thì, bảo bối tốt!
Liếc mắt nhìn qua liền biết là thứ này có giá trị không nhỏ!
Có lẽ chúng cùng một thể với củ sen, khí tức đồng nguyên nên chuẩn vô địch vẫn có thể nhìn ra được.
Củ sen là chí bảo chữa thương, điểm này thì bọn hắn đã thấy rõ rõ ràng ràng!
Thân thể Tô Vũ mấy lần bị đánh tới phát nổ, ăn một miếng củ sen lại có thể khôi phục lập tức, chí bảo như thế mà để Tô Vũ ăn kiểu vậy thì quá lãng phí!
Nháy mắt, Chiến Khuê đã xé rách hư không, chộp tới hướng đám hạt sen kia.
Mà Ma Đa Na cũng bắt được mấy hạt, gã thấy vậy liền kinh hãi, “Ngươi ném lung tung làm gì!”
Tô Vũ tức giận mắng to: “Đệt, không phải ngươi muốn à? Mẹ nó, sao ngươi không có năng lực bắt lấy đi, ngươi muốn thì ích gì, đậu má!”
Tô Vũ tức đến nổ phổi!
Mà hơn trăm hạt sen thì chỉ bị Ma Đa Na chiếm lấy bốn năm hạt, Dương Hồ lại nhô ra khỏi thời gian trường hà, thoáng chốc đã cướp đi hơn phân nửa, sau đó tiếp tục kiềm chế Ma Đa Na.
Phần còn lại thì Tô Vũ và Chiến Khuê cùng vội vàng cướp đoạt.
Tô Vũ lấy về hơn 10 hạt, còn lại chừng 30 hạt đều đã rơi vào tay Chiến Khuê.
Tô Vũ tức đến nỗi đỉnh đầu đều đang bốc khói!
“Ma Đa Na, đồ phế vật, ta đệt!”
Suýt tí nữa hắn đã tức đến nổ tung!
Chiến Khuê lại mặc kệ những thứ kia, y mất không ít máu, giờ phút này vui mừng quá đỗi nên cười ha ha nuốt sạch sẽ đám hạt sen rồi đắc ý cười to: “Tô Vũ, đa tạ đồ đần độn nhà ngươi!”
Bên kia, Dương Hồ cũng nuốt vào một nửa, vẻ mặt hắn hết sức vui vẻ.
Thứ này, nhìn sơ liền biết là bảo vật!
Chí bảo!
Họ đều không cần nghiệm chứng làm gì, bởi vì chúng có khí tức đồng nguyên với củ sen mà Tô Vũ ăn khi nãy, hiệu quả đã tận mắt thấy, còn sợ gì nữa sao?
Trong khi đó, Tô Vũ ở một bên lại không khỏi hừ lạnh.
Tô Vũ ta là đại lừa gạt đệ nhất vạn giới, thế mà các ngươi không nhớ à?
Quá khinh người!
Quá khi dễ người!
Tô Vũ này lừa các ngươi còn chưa đủ sao?
Về phần Ma Đa Na, gã cũng nuốt sạch số hạt sen bắt được, Tô Vũ cũng lười quản, chỉ có bốn năm hạt thì đại khái độc không chết được nhỉ?
Ma Đa Na không ăn quá nhiều mà!
Về chuyện Ma Đa không biết thứ này có độc thì cũng chẳng có quan hệ gì với Tô Vũ, độc chết thì coi như gã không may, nếu gã ăn bốn năm miếng liền chết thì Chiến Khuê và Dương Hồ đều sẽ toi ngay.
Chút độc như vậy mà có thể hạ độc chết sạch thì Tô Vũ sẽ càng vui vẻ mà nhặt xác.
Lúc bấy giờ, Dương Hồ và Chiến Khuê, bao gồm cả Ma Đa Na đều không hề nghĩ tới chuyện Tô Vũ muốn hạ độc chết bọn họ!
Dù sao Ma Đa Na và Tô Vũ bây giờ đang ở cùng một phe!
Ma Đa Na còn ăn thì họ cần gì phải lo lắng?
Chiến Khuê ăn một lần được nhiều hạt sen như vậy thì vui vẻ cười ha hả, y cảm nhận được một cỗ lực lượng bàng bạc bốc lên ở trong người, thương thế của y sẽ nhanh chóng khôi phục, vừa nghĩ tới đó bỗng nhiên sắc mặt y đại biến!
Phụt một tiếng!
Một ngụm máu đen phun ra ngoài, ngay sau đó hàng loạt khói đen ở trong cơ thể y bốc ra.
“Có. . .
Có độc. . .”
Chiến Khuê ngây người, có độc!
Ngươi đưa đồ có độc cho Ma Đa Na ăn?
Bên kia, đỉnh đầu Ma Đa Na cũng bốc lên khói đen, gã cũng ho ra máu, nhìn về phía Tô Vũ bằng vẻ mặt rung động, ngươi hạ độc ta!
Mà Dương Hồ ngoài việc ho ra máu thì khí tức còn rung chuyển, kể cả thời gian trường hà đều bị tách ra!
Tô Vũ quát: “Nhìn cái gì, nó cũng đâu có độc chết ngươi, nhanh áp chế tên kia! Hắn trúng độc nặng hơn ngươi nhiều!”
Ma Đa Na không suy nghĩ gì thêm được nữa, gã cấp tốc đánh về phía Dương Hồ, nhưng trong lòng thì chợt thấy bi thương khó hiểu, ta đây quả thật là tranh ăn với hổ mà!
Tô Vũ độc ác, dù có độc chết bọn họ thì hắn cũng sẽ không chớp mắt nửa cái!
Thật tàn nhẫn!
Mà bây giờ Chiến Khuê đã bị hạt sen độc khiến cho dục sinh dục tử, bất quá độc tính của hạt sen này có vẻ như không quá mạnh, mấy chục hạt cũng chỉ khiến y chảy máu thất khiếu, khí tức rung chuyển, thân thể hư thối mà thôi. . .
Má nó!
Tô Vũ chửi bậy một tiếng, không ra sao cả, một hạt cùng lắm chỉ hạ độc chết một vị Nhật Nguyệt nhất trọng!
Mấy chục hạt thì cũng chỉ khiến thực lực của Chiến Khuê suy yếu ba thành mà thôi!
Rác rưởi!
Đương nhiên, thực lực Chiến Khuê tổn thất nặng nề, giờ phút này lại bị Tô Vũ nhào lên áp chế, đánh cho thừa sống thiếu chết, huyết dịch của y không ngừng phun ra ngoài.
Tô Vũ cảm thấy đối phó với tên ngớ ngẩn này có lẽ không cần chiến lực chuẩn vô địch gì cả!
Ngay bây giờ, ta liền có thể đánh chết đối phương!
Mà sau khi Chiến Khuê phun máu, thần văn chữ “Máu” của Tô Vũ lại càng hấp thu được nhiều huyết dịch, giọt tinh huyết thứ hai sắp được tạo thành.
Chiến Khuê gầm rống, gào thét, phẫn nộ!
Trong Văn Minh Chí, đám Nhật Nguyệt cửu trọng cũng căng thẳng, Chiến Khuê quá ngớ ngẩn!
Thôi được, vừa rồi tất cả mọi người đều không nghĩ nhiều.
Mẹ nó, ai mà nghĩ đến đồ vật thánh khiết kia lại là độc dược, giống hệt như tên hỗn đản Tô Vũ này vậy, thoạt nhìn đáng tin cậy nhưng trên thực tế lại xấu xa vô cùng, ngay cả việc Ma Đa Na có bị độc chết hay không thì hắn đều chẳng thèm để ý!
Uổng công mọi người còn cảm thấy Tô Vũ đối xử với Ma Đa Na thật tốt.
Chí bảo chữa thương mà hắn nói ném liền ném trăm hạt!
Không ngờ súc sinh ấy lại xấu xa đến thế.
Nếu như hạt sen đều bị Ma Đa Na cướp đi, chẳng phải Ma Đa Na sẽ bị độc chết ngay tại chỗ?
Thôi thôi. . .
Tỉ mỉ nghĩ lại thì hình như Ma Đa Na cũng khó có thể làm được chuyện cướp đi toàn bộ.
Hỗn đản Tô Vũ trong lúc đại chiến còn có tâm tư tính toán chúng sinh, Văn Minh sư đều hư hỏng như vậy sao?
Chương 2158: Lĩnh Ngộ Chân Lý “Thời Gian”
Ở hư không nơi xa, Ma Đa Na thì không có tâm tư để suy nghĩ về chuyện Tô Vũ mới tính kế cả mình, còn may là ban nãy gã ăn không nhiều hạt sen lắm, bây giờ gã vừa thổ huyết, vừa cầm thương điên cuồng đuổi giết Dương Hồ, Dương Hồ đã ăn không ít!
Dĩ nhiên là ăn nhiều hơn gã rất nhiều!
Lúc bấy giờ, khí tức Dương Hồ rung chuyển dữ dội, thậm chí còn chẳng thể mở ra thời gian trường hà, mà đáng ngại hơn là hắn vẫn thổ huyết liên hồi.
Dương Hồ phẫn nộ, giận dữ hét: “Nhanh lên. . .”
Hai thân của hắn đều muốn phân tán!
Một khi hai thân phân tán, hắn chưa hẳn đã đánh thắng được Ma Đa Na.
Đám gia hỏa Huyền Vô Cực quá lề mề!
Nhiều người như vậy thế mà bị một quyển sách của Tô Vũ vây khốn!
Còn nữa, chính mình thật ngốc, thế mà lại đi đoạt bảo vật của Tô Vũ, lần này thì hay rồi, vốn dĩ hắn còn có thể áp chế Ma Đa Na, hiện tại khí tức rung chuyển, độc tính ngấm thân, hắn sắp tức tới nổ tung rồi!
Oành!
Một ánh đao kinh thiên sáng lên, Tô Vũ vung đao đánh cho Chiến Khuê thổ huyết không ít.
Y bay ngược ra đụng vào vách tường đại điện, tiếng nổ ầm ầm vang vọng khắp phòng.
Mà Tô Vũ thì thuận thế nuốt vào một giọt tinh huyết từ Chiến Khuê.
Trước tiên hắn phải mở ra sách họa đã rồi lại nói!
Hắn thở hổn hển, nói thật, hiện tại hắn tiếp nhận tinh huyết của chuẩn vô địch cũng không có áp lực gì, dù sao đều có thể giao thủ với đối phương, một giọt tinh huyết thì vẫn có thể chịu được.
Trong nháy mắt, sách họa màu vàng kim trong đầu hắn rung chuyển, tức khắc mở ra một trang mới.
“Chủng tộc: Thủy Ma tộc (nửa bước Vĩnh Hằng). . .”
Quả nhiên, giao diện được mở ra.
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn về phía bên kia rồi khẽ mỉm cười.
Các ngươi xong đời rồi!
Hắn còn một giọt tinh huyết, mà giết Chiến Khuê xong thì tối thiểu hắn còn có thể rút ra rất nhiều giọt, tốt lắm!
Giờ phút này bỗng nhiên Tô Vũ thu Văn Minh Chí về!
Đám Huyền Vô Cực đều sửng sốt tới thất thố mất mấy giây.
Mắt thấy bọn họ sắp giết sạch đám cự thú, thế mà Tô Vũ lại đột ngột thu sách lại.
Mà Tô Vũ bên kia lại đang nâng niu quyển sách, gương mặt tỏ rõ sự đau lòng.
“109 đạo. . .”
Tay trái hắn cầm sách, tay phải run run rẩy rẩy chỉ thẳng vào những người kia, vẻ mặt khó coi vô cùng, hắn đã tức giận đến cực hạn, “Binh khí thành đạo của ta kém chút hạ cảnh giới rồi!”
Hắn thật sự nổi giận!
Thật sự rất giận, rất rất giận, ta giết bao nhiêu người mới khiến cho Văn Minh Chí tấn cấp đến 110 đạo kim văn, hiện tại lại mất một chỉ vì đám các ngươi!
Có một đạo kim văn đã tán loạn!
Mà trong chớp nhoáng ấy, đám Chiến Khuê lại thầm mừng rỡ.
Chiến Khuê và 5 vị Nhật Nguyệt cửu trọng bên Thái Hòa, 8 vị thiên tài bên Huyền Vô Cực vội vã lấy lại tỉnh táo, nhanh chóng lao lên bao vây Tô Vũ.
Trên vùng trời, Ma Đa Na biến sắc!
Phiền phức lớn rồi!
Tô Vũ không địch lại đối phương sao?
Mà Tô Vũ thì đang thực sự xót của, hắn thở dài, “Xem ra chỉ có khiến các ngươi vào hết trong sách để bổ sung thì mới có thể đền bù tổn thất cho ta!”
Thở dài thêm một tiếng, Tô Vũ lại tiếc nuối nói: “Không dây dưa nữa, ta tiễn các ngươi lên đường đây!”
Ngay lập tức, hắn nuốt xuống một giọt tinh huyết.
Tô Vũ tức thì cảm nhận được sự khác biệt, hắn thấy được một ít đồ vật ban đầu không thể thấy, hắn dường như thấy được thời gian đang lưu động, thời gian vốn dĩ vẫn luôn lưu động, nhưng lúc trước đó chẳng qua chỉ là khái niệm.
Bây giờ hắn lại có thể thấy rõ ràng.
Hắn còn chứng kiến thời gian trường hà vô cùng to lớn, thứ này không phải của hắn, mà nó vốn đã tồn tại ở bất luận thời không nào.
Chuẩn vô địch!
Sự tồn tại có thể tiếp xúc với thời gian lĩnh vực!
Tô Vũ bây giờ mượn nhờ tinh huyết nên tạm thời bước vào thời gian lĩnh vực, tiến nhập lĩnh vực của chuẩn vô địch.
Hiện tại Dương khiếu của Tô Vũ thu nạp tử khí nhanh hơn rất nhiều, nhưng hắn cũng mặc kệ bởi hắn không có cách nào quản!
Hắn chỉ có thể cầu nguyện Tinh Nguyệt không xảy ra chuyện gì.
Mà bây giờ sắc mặt Tinh Nguyệt cũng kịch biến!
Nàng lại hét lớn: “Nhanh đưa thêm tử khí vào, hắn đang phản kháng! Kịch liệt phản kháng, hắn đang giãy giụa! Đè hắn xuống, nhanh đưa tử khí vào cho ta!”
Một đám Tử Linh quân chủ đồng loạt động dung.
Lực hấp thu thật mạnh!
Rốt cuộc là Tinh Nguyệt đang chuyển đổi người nào vậy?
Lợi hại quá chừng!
Tô Vũ bước vào chuẩn vô địch, Dương khiếu của hắn hấp thu mãnh liệt hơn tốc độ của chuẩn vô địch thông thường, lúc này tốc độ hấp thu đã đạt tới mức nhanh kinh người!
Nếu chỉ có Tinh Nguyệt thì có lẽ nàng đã thực sự bị Tô Vũ hút xụi lơ.
Cũng may giờ khắc này có trọn vẹn 8 vị Tử Linh quân chủ đang bổ sung tử khí, điều này khiến Tinh Nguyệt mừng thầm trong bụng!
Mẹ nó ngươi hút đi!
Ngươi hút đi a!
Hút chết đồ hỗn đản nhà ngươi!
Thực lực của hỗn đản này khiến nàng sợ hãi, thật sự quá đáng sợ, sớm biết thế này thì nàng đã không tới.
Dù cho ra ngoài được thì bị hắn hút như thế mà không ai duy trì, ta cũng chưa chắc còn có thực lực đi giết hắn!
Thật đáng sợ!
Tinh Nguyệt rất muốn về nhà, nàng không muốn lưu lại đây thêm nữa, ở đây bị Tô Vũ hút đến nỗi khiến nàng kinh hồn táng đảm, một khi bị đám Tử Linh xung quanh nhìn thấu. . .
Chắc chắn bọn chúng sẽ ăn luôn nàng!
Một vị Tử Linh quân chủ suy yếu chính là một khối thịt mỡ hấp dẫn!
“Rốt cuộc ngươi đang làm gì vậy hả?”
Tinh Nguyệt thầm cầu nguyện Tô Vũ mau dừng lại, ta sắp không chịu nổi nữa, ngươi cứ tiếp tục như thế thì mọi người sẽ hoài nghi ta!
Trong Diễn Võ Đường.
Hiện tại khí tức của Tô Vũ cường đại vô cùng, bây giờ hắn trở thành kẻ mạnh nhất trong đại điện này.
Tô Vũ bật cười!
Nụ cười xán lạn, thánh quang xán lạn tỏa ra.
Tựa như thánh nhân buông xuống!
“Chư vị, đa tạ!”
Tô Vũ mỉm cười, đá ra một cước phá Sơn Hải!
Thời Gian!
Lúc này hắn đã ngộ ra sự mạnh mẽ của công pháp Thời Gian, Diệt Tằm vương quả là có chút vốn liếng, công pháp này không thích hợp với người bình thường mà chỉ thích hợp với chuẩn vô địch trở lên, bởi vì nó dính đến lĩnh vực thời gian.
Một cước đá ra, tất cả mọi người cảm thấy trước mắt nhoáng lên một cái, giống như về tới khoảnh khắc vừa rồi!
Dù là Chiến Khuê đều phải lui lại một bước, những thiên tài khác càng là dồn dập bay ngược, rút lui đến vị trí ban nãy, mà Tô Vũ thì nhanh chóng xuất hiện trước mặt một người.
Hắn cười khẽ, trang sách mở ra phút chốc đã kéo vị thiên tài kia vào trong đó!
Bên cạnh, một vị Nhật Nguyệt cửu trọng gào thét thê lương một tiếng, đánh tới hướng Tô Vũ.
Tô Vũ lại đá ra một cước khiến ông ta bay ngược, thời gian giống như đang trôi qua!
Tô Vũ cảm khái, Diệt Tằm vương quả thực rất lợi hại!
Công pháp này đến giờ ta mới lĩnh ngộ được chân lý.
Hắn cũng chỉ nuốt người chứ chưa giết người, những người này vào sách của hắn thì cũng đừng hòng rời đi, thân thể, tinh huyết thoáng chốc đều bị thôn phệ, chỉ để lại biển ý chí chứ không bóp nát, phòng ngừa Tử Linh xuất hiện!
Chương 2159: Ta Muốn Cược Một Phen
Tô Vũ lại lần nữa xuất hiện trên đầu một vị thiên tài, quyển sách bao phủ đối phương, vị này cũng kịch liệt phản kháng, thậm chí là dùng Thiên binh đâm ra nhưng đều bị Tô Vũ trấn áp, đồng loạt thu vào trong sách!
“Giãy giụa phí sức làm gì!”
Mà nơi xa, sắc mặt đám Thái Hòa kịch biến, hốt hoảng mang theo thiên tài nhà mình bay về hướng bảo tọa trong đại điện.
Họ muốn mở cửa để thoát đi nơi này!
Nhưng tốc độ của Tô Vũ quá nhanh, tinh huyết và công pháp Thời Gian đã khiến tốc độ của hắn tăng vọt bất ngờ.
Một bước vượt qua, hắn bắt được Thái Hòa rồi quát lên một tiếng lớn.
Bịch, thân thể Thái Hòa bị hắn bóp nát, trang sách lập tức hiển hiện thôn phệ hết thảy.
Thấy thế, Đạo Thành vội vã trốn chạy.
Tô Vũ bật cười, ngươi chạy nổi sao?
Bên kia, Chiến Khuê giận dữ hét: “Đừng chạy, giết hắn!”
Mấy vị Nhật Nguyệt cửu trọng không dám trễ nãi, một lần nữa tụ hợp cùng Chiến Khuê, lao vào cấp tốc tấn công Tô Vũ.
Mà Đạo Thành thì nhẹ nhàng thở ra!
Vừa nãy Tô Vũ đã ở sát ngay sau lưng y, bất quá những người khác đánh tới. . .
Y vừa nghĩ tới đó, tiếng cười nhàn nhạt của Tô Vũ bỗng vang lên bên tai làm Đạo Thành lạnh cả sống lưng, “Ngươi cảm thấy ta sẽ không giết ngươi? Sai rồi, ta cảm thấy ngươi là mối uy hiếp rất lớn, ngươi nên vào trong sách của ta ngắm cảnh đi!”
Đạo Thành quát lên một tiếng lớn, một viên thần văn cực kỳ cường hãn bỗng chốc hiển hiện!
Thế mà lại là thần văn sắp bước vào Nhật Nguyệt cảnh!
Mà miếng thần văn này vừa hiển hiện, Tô Vũ bỗng thấy hoa mắt, giống như thấy được tương lai, thấy được mình chết thảm, thấy được rất nhiều đồ vật. . .
Bịch một tiếng!
Tô Vũ tung một quyền đánh cho viên thần văn kia tàn phân nửa sau đó đem phần còn lại thu vào trong biển ý chí của mình, lạnh nhạt nói: “Thần văn tốt thế này, ngươi không xứng!”
Phù một tiếng, hắn vồ nát thân thể Đạo Thành, nhanh chóng nhét luôn y vào trong sách.
Biển ý chí của đối phương cũng lập tức bị trấn áp!
Đồ vật rất tốt, nhưng ngươi quá yếu nên không xứng giữ, giữ cũng vô dụng.
“Không!”
Tiếng rống tuyệt vọng của Đạo Thành vang lên: “Ta biết rất nhiều bí mật, Tô Vũ, đừng giết ta!”
Tô Vũ nhếch môi cười, phong tỏa hết thảy.
Không giết ngươi?
Được rồi, chờ ta tước đoạt hết thảy sẽ chậm rãi giết ngươi, hoặc là cho Cục lông nhỏ ăn ngươi, ta đối xử với ngươi tốt lắm đúng không?
Chỉ tích tắc mà Tô Vũ đã bắt được ba vị thiên tài và một vị Nhật Nguyệt cửu trọng.
Những người khác sợ hãi đến khủng hoảng.
Huyền Vô Cực run run quát: “Tô Vũ, ngươi muốn không chết không thôi với Tiên tộc sao?”
“. . .”
Tô Vũ sửng sốt mấy giây, không khỏi phì cười bảo: “Ta nhớ không lầm thì Thiên Cổ đã hạ lệnh rồi mà, chẳng lẽ không phải là không chết không thôi à?”
Gương mặt hắn tỏ ra ngốc manh, đoạn nói: “Chẳng lẽ lời Thiên Cổ nói đều chỉ như đánh rắm thôi hả?”
Nực cười quá!
Huyền Vô Cực giật mình, hắn ta không thể phản bác được!
Sau một khắc, Tô Vũ đã hiện lên ở trước mặt Chiến Khuê, lần này không còn là triền đấu nữa.
Tô Vũ bạo hống: “Khai Thiên!”
“Trấn Sơn!”
“Chiến vô địch!”
“. . .”
Tiếng nổ ầm ầm vang vọng không ngừng, Tô Vũ cưỡng ép công sát một hồi, đánh cho thân thể Chiến Khuê sụp đổ.
Mắt thấy Chiến Khuê muốn liều mạng, bỗng nhiên Tô Vũ lại trở tay tung nhất kích, một quyền đánh cho một vị Nhật Nguyệt cửu trọng thổ huyết, thân thể bạo liệt.
Sau đó hắn đá ra một cước, đá bể thân thể vị này, trang sách vừa rơi xuống đã lập tức thôn phệ đối phương!
Chiến Khuê bị dọa đến mức phải cấp tốc trốn chạy, mà Tô Vũ thì lại không vội vã!
Không thể ép quá gấp được!
Bằng không, chuẩn vô địch như Chiến Khuê có lẽ sẽ còn có một kích trí mạng, phải cho đối phương thấy được hy vọng sinh tồn!
Nghĩ đến đây, Tô Vũ liền đổi hướng quay sang thu thập những người khác trước!
Rất nhanh, các vị thiên tài Tiên tộc đều bị hắn trấn áp tiến vào Văn Minh Chí!
8 vị thiên tài phút chốc đã chỉ còn lại một mình Huyền Vô Cực!
Mà 5 vị Nhật Nguyệt cửu trọng bây giờ cũng chỉ còn lại một vị, người này đã tụ lại một chỗ cùng Chiến Khuê và Huyền Vô Cực.
Ba người đều lộ vẻ tuyệt vọng!
Trên bầu trời, Dương Hồ đã điên cuồng oanh sát Ma Đa Na, nửa người Ma Đa Na cũng bị đánh nát, nhưng gã lại một bước không lui, giận dữ hét: “Tô Vũ, mau lên, ta không chịu nổi!”
Nếu gã đã nói ngăn chặn đối phương thì gã sẽ không để cho đối phương tham chiến!
Đây là kiêu ngạo của thiên tài!
Nhưng Tô Vũ lại không chút hoang mang, điều này khiến Ma Đa Na hết sức phiền muộn.
Nơi xa, vẻ mặt Chiến Khuê triệt để biến đổi, “Ta liều mạng với ngươi!”
Giờ khắc này, khí huyết của y đại thịnh, thậm chí còn có ý định tự bạo, trấn cho Tô Vũ phải trì hoãn một thoáng.
Sau một khắc, Chiến Khuê lại đánh ra một quyền, đánh cho Nhật Nguyệt cửu trọng bên cạnh y chia năm xẻ bảy!
Ngay tiếp theo đó, biển ý chí của đối phương trực tiếp bị đánh nổ!
Ầm ầm!
Một vòng trăng tròn rơi vỡ, mà chớp mắt sau, trong đại điện bỗng nhiên hiển hiện một vị có khí tức cực kỳ cường hãn, Tử Linh chuẩn vô địch!
Mới vừa chết một vị Nhật Nguyệt cửu trọng!
Chiến Khuê cả giận quát: “Tô Vũ, ngươi đừng ép chúng ta, bằng không chúng ta tự bạo chết đi thì sẽ xuất hiện Tử Linh vô địch. . .”
Y còn chưa dứt lời, Tô Vũ đã tùy tay ném ra trên trăm tấm Cổ thành lệnh.
Tử Linh chuẩn vô địch cảnh nọ hơi có chút linh trí, y nhìn về phía Tô Vũ rồi nói: “Không đủ. . .”
“Thật là tham lam!”
Tô Vũ bật cười, hắn lại ném ra thêm mấy chục tấm, lúc này Tử Linh chuẩn vô địch mới hài lòng, nhặt lấy toàn bộ rồi tan biến ngay lập tức.
“. . .”
Chiến Khuê điên cuồng gào thét!
Mẹ nó, thế này mà cũng được à?
Gã chưa từng thử qua, bởi vì gã không có nhiều Cổ Thành lệnh như vậy!
Mà sắc mặt Huyền Vô Cực càng thêm kịch biến, quát lớn: “Dương Hồ, đi, nhanh dẫn ta đi!”
Xong rồi!
Căn bản là không có cách địch nổi Tô Vũ, mà Tô Vũ thì lại cười ha hả nói: “Các ngươi ấy mà, lãng phí quá nhiều bảo vật của ta!”
Dứt lời, Văn Minh Chí liền bao trùm về phía Huyền Vô Cực.
Bản thân hắn lại đánh về hướng Chiến Khuê, Chiến Khuê gầm lên: “Ta tự bạo sẽ xuất hiện Tử Linh vô địch, Tử Linh vô địch có trí tuệ, bọn chúng sẽ không bị ngươi thu mua, Cổ Thành lệnh cũng vô dụng…”
Giờ này khắc này y chỉ có thể dùng việc tự sát để uy hiếp Tô Vũ, y để ý đến bây giờ Tô Vũ đều không đánh bạo biển ý chí của người khác, đại biểu hắn cũng có lo lắng!
Lo lắng sẽ xuất hiện Tử Linh quân chủ!
“Tô Vũ, thả ta đi, thả ta đi, ta sẽ không quản bất cứ chuyện gì của các ngươi nữa…”
Y vội vã khẩn cầu: “Thả ta đi, bằng không thì ta sẽ tự bạo! Thật đó Tô Vũ, ta chết đi sẽ xuất hiện Tử Linh quân chủ, tất cả mọi người đều phải chết, ta là chuẩn vô địch, nhất định sẽ xuất hiện Tử Linh quân chủ…”
Trên vùng trời, Dương Hồ cũng sợ hãi hét: “Tô Vũ, Ma Đa Na, các ngươi đã giết quá nhiều người rồi, thả chúng ta đi, chúng ta thề tuyệt đối sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì.
Bằng không, ta và Chiến Khuê chết rồi có lẽ sẽ xuất hiện hai tôn Tử Linh vô địch, các ngươi có thể ngăn cản được sao?”
Đây cũng là vấn đề!
Một vấn đề rất nghiêm trọng!
Tử Linh vô địch chưa hẳn đã nhận Cổ Thành lệnh.
Mà dù có nhận thì liệu Tô Vũ còn nhiều Cổ Thành lệnh đến vậy sao?
Tô Vũ lại chỉ mỉm cười, “Ta vẫn thích cược một thoáng, cược các ngươi không dám tự bạo, tốt xấu gì ở chỗ ta thì còn có thể lưu lại biển ý chí, còn có khả năng sinh tồn, không phải sao?”
Sau một khắc, hắn xuất hiện trước mặt Chiến Khuê, đánh ra một quyền, oanh!
Chiến Khuê ngăn cản không nổi, thân thể bạo liệt, huyết dịch bắn tung tóe.
Y gầm lên: “Không, ta dám, ngươi đừng ép ta! Tô Vũ, ngươi đừng ép ta!”
Mà Tô Vũ lại thông qua việc hấp thu tử khí để chấn động.
Hắn muốn hỏi xem liệu Tinh Nguyệt có thể tới được không?
Ra được thì để cho Tinh Nguyệt tới!
Đối phó với Tinh Nguyệt thì ta vẫn có chiêu!
Nếu Tinh Nguyệt không tới mà đổi thành vị Tử Linh quân chủ khác, không biết liệu hắn ngụy trang thành Tử Linh thì có hữu dụng hay không.
Quy tắc!
Tô Vũ thầm nghĩ hết thảy đều có quy tắc, giết người thì Tử Linh xuất hiện, đây là quy tắc, vậy làm như thế nào để tránh cho Tử Linh quân chủ giết ta?
Ở trong cổ thành, sau ba ngày thì hết thảy đều tiêu trừ.
Không biết tình huống ở đây sẽ như thế nào?
Đúng lúc này, Ma Đa Na bỗng lên tiếng: “Đừng lo lắng, ta có biện pháp, nếu lựa chọn động thủ ở đây thì dĩ nhiên ta đã có chuẩn bị!”
Nghe là nghe vậy nhưng Tô Vũ vẫn không dám tin gã hoàn toàn!
Hắn còn đang thông qua tử khí gợn sóng liên hệ với Tinh Nguyệt, ngươi ra đi. . .
Ngươi mau tới đi. . .
Ngươi hãy ra ngoài giết ta đi. . .
Chương 2160: Đại Nhân Thân Yêu
Lúc này Tinh Nguyệt đã cảm nhận được tần suất gợn sóng đặc thù kia.
Các vị Tử Linh quân chủ khác không để ý, Tinh Nguyệt lại cảm nhận được, nàng nghe hiểu ý của Tô Vũ, ánh mắt nàng lạnh lùng dọa người, hắn đang gây hấn với ta?
Đúng vậy, hắn đang gây hấn với ta!
Khinh người quá đáng!
Nàng bỗng nhiên đứng lên, nghiêm nghị nói: “Chút nữa ta muốn ra ngoài, ta phải khống chế tên kia, rất nhanh thôi hắn sẽ nghe chỉ thị của ta đánh giết một tôn chuẩn vô địch.
Ta muốn tới tuyên bố chỉ lệnh cho hắn!”
Các vị quân chủ khác nghe thế thì mừng rỡ hỏi: “Chuyển đổi thành công rồi?”
“Còn thiếu một chút, thế nhưng nhanh thôi, ta ra ngoài sẽ tự mình chuyển đổi hắn!”
“Vậy thì tốt, nếu có thể chịu nghe ngươi chỉ thị thì quả thực sẽ nhanh thôi!”
Mấy đầu Tử Linh xung quanh đều hào hứng, chúng ta sắp được ra ngoài rồi.
Mà Tinh Nguyệt thì thầm hừ lạnh, một đám ngớ ngẩn, chờ ở đó đi!
Các ngươi ra ngoài cái rắm á!
Tô Vũ đáng chết, ta và ngươi chưa xong đâu!
Nàng phải ra ngoài tránh đầu gió, bằng không cứ để Tô Vũ hút nữa thì nàng lo sẽ xảy ra vấn đề.
Đi ra thì Tô Vũ không đến mức sẽ giết mình, tên kia còn đang sợ mình chết rồi, hắn sẽ không có chỗ để hút tử khí kia kìa.
Càng nghĩ càng giận!
Ta. . .
Thế mà thật sự cần nhờ hỗn đản ấy để duy trì mạng sống, ta thật mất mặt!
Rất nhanh, Tinh Nguyệt đã thông qua tử khí gợn sóng cho ra đáp án khẳng định, chờ đó, bản tọa sẽ ra ngoài giết ngươi!
Trong đại điện, Tô Vũ nhận được tin thì nhẹ nhõm thở ra.
Ồ!
Thật sự có thể tới?
Ghê gớm a!
Một vị quân chủ xuất hiện thì kẻ khác liền không ra được, đây là quy tắc, trừ phi lại có thêm mấy vị vô địch nữa tới đây.
Ra ngoài rồi thì Tinh Nguyệt còn có thể giúp ta giết Dương Hồ!
Đúng lúc này, Chiến Khuê lại giận dữ hét: “Ngươi đừng ép ta, Tô Vũ, ta thật sự sẽ tự bạo!”
“Ngươi bạo mau đi!”
“Ta thật sự sẽ phát nổ đó!”
“Ngươi bạo lẹ đi, chuẩn vô địch mà sao nói nhảm nhiều quá vậy? Ngươi không bạo thì đứng đó để ta giết ngươi!”
Tô Vũ lại đánh ra một quyền, đánh cho xương cốt Chiến Khuê nổ tung, Chiến Khuê rốt cuộc chịu không được sự sỉ nhục này, ầm ầm một tiếng, gã bay về hướng Tô Vũ, ý đồ tự bạo tại chỗ!
“Là ngươi bức ta!”
Tiếng thét thê lương của Chiến Khuê vang vọng, giờ khắc này, một vòng nhật nguyệt rơi vỡ!
Ta không muốn tự bạo, nhưng ngươi lại cứ ép ta, Tô Vũ, cùng chết đi!
Tô Vũ cấp tốc rút lui, mà vào lúc này, trong đại điện có một tôn Tử Linh vô địch chậm rãi hiển hiện!
Ma Đa Na vừa muốn xuất thủ, Tô Vũ lại ở cách thật xa, cười tươi rạng rỡ nói: “Đại nhân thân yêu của ta, ta rất nhớ ngài, cuối cùng ngài cũng đến rồi!”
“. . .”
An tĩnh!
Hiện tại tàn niệm của Chiến Khuê vẫn còn, y mang theo nghi hoặc cùng không cam lòng vô tận, nhìn về hướng vị Tử Linh quân chủ khoác áo choàng mới xuất hiện kia.
Tinh Nguyệt tỏ vẻ lạnh lùng, “Tô Vũ, ngươi đang gây hấn với ta à?”
“Không có chuyện đó, đại nhân thân yêu của ta chính là chủ nhân của ta, ta nào dám khiêu khích!”
Tô Vũ cười ha ha không ngừng, lại nói: “Đại nhân, tên chuẩn vô địch Tiên tộc kia khi dễ ta, đại nhân giết y đi, y quá khi dễ người! Y không cho đại nhân chút thể diện nào hết!”
“. . .”
Dương Hồ và Ma Đa Na đều choáng váng!
Đệt!
Ơ đệt!!!
Tử Linh quân chủ cũng cấu kết với Tô Vũ rồi?
Nơi này là Tinh Vũ phủ đệ mà!
Sao hắn có thể cấu kết được?
Thật sự quá choáng váng!
Tàn niệm của Chiến Khuê thấy Tử Linh quân chủ thật sự không ra tay với Tô Vũ, giờ khắc này, y mang theo phẫn hận, không cam lòng và hối hận điên cuồng… rồi triệt để tiêu tán!
“Ta không cam tâm!”
Đổi thành ai thì cũng không cách nào cam tâm nổi!
Ma Đa Na há to miệng, Dương Hồ cũng trợn trừng con mắt, mà sau một khắc, Tinh Nguyệt lại đánh về phía Dương Hồ.
Ta không thể để người khác thấy bộ dáng ta mất mặt được!
Quy tắc chính là hiện tại nàng có thể giết người, giết hết thảy tất cả những kẻ đã trông thấy!
Cho nên, ta phải giết gia hỏa này để giữ bí mật!
Phù, tử khí phút chốc đã phủ tới Dương Hồ.
Dương Hồ đã sắp hỏng mất, hắn tuyệt vọng hét lên: “Không, không phải, Tử Linh quân chủ. . .
Đúng rồi, đại nhân thân yêu. . .”
“Càn rỡ!”
Tinh Nguyệt nổi giận, ngươi gọi ta là cái gì?
Ta phải giết ngươi, nhất định phái giết người!
Chỉ có thể để Tô Vũ gọi như vậy, bởi vì nàng chẳng có cách nào với hắn, nhưng tên hỗn đản này lại dám gọi nàng như vậy, rõ ràng đối phương đang vũ nhục một vị Tử Linh quân chủ vĩ đại là nàng!
Bịch!
Áo choàng cắt đứt thời gian trường hà, tử khí bao trùm thiên địa, Tinh Nguyệt vỗ một chưởng khiến Dương Hồ kém chút đã hóa thành Tử Linh, liên tục bảy tám chưởng đã đánh cho thân thể Dương Hồ nổ nát bấy.
Đúng lúc này, Tô Vũ vội can ngăn: “Đừng, để biển ý chí lại cho ta. . .”
Hắn vội vã tiến lên, thu viên cầu vào trong sách, về phần Huyền Vô Cực thì đã sớm bị thu vào đó từ lâu rồi.
Bấy giờ, Ma Đa Na đang đứng bên cạnh quan sát hết thảy, mồ hôi trên trán gã tí tách chảy xuống. . .
Cả đời ta, lần đầu tiên thấy kinh sợ như vậy!
Cả đời ta, lần đầu tiên gặp một người sống liếc mắt đưa tình cùng một vị Tử Linh quân chủ. . .
Mấu chốt là, Tử Linh quân chủ nhà người ta thật sự giúp Tô Vũ đánh nổ một vị chuẩn vô địch!
Có phải ta phát hiện bí mật khó lường gì rồi không, có vẻ như… ta sắp bị diệt khẩu rồi!!!
Hiện tại, Ma Đa Na chảy mồ hôi đầy đầu, cả người cứng ngắc.
Đối diện là Tô Vũ đã thu xong biển ý chí đang đứng kế bên Tinh Nguyệt, trong lúc nhất thời, Ma Đa Na nghĩ đến rất nhiều chuyện, gã hoảng sợ đến nỗi chỉ muốn thét lên!
Sinh linh và Tử Linh cũng có thể cấu kết được sao?
Dương Hồ bị đánh nổ, bây giờ trong đại điện chỉ còn lại ba người.
Không, là một Tử Linh, một Ma và một gia hỏa không phải người cũng không phải Tử Linh.
Tô Vũ đứng bên cạnh Tinh Nguyệt, mỉm cười nói: “Đại nhân, thuận tiện đánh chết cái tên này luôn đi, miễn cho vạn tộc biết chúng ta cấu kết với nhau.”
“. . .”
Tinh Nguyệt liếc Tô Vũ một cái sắc lẹm, ánh mắt băng hàn, ai thèm cấu kết với ngươi?
Không hề!
“Ngươi đang ra lệnh cho ta à?”
Tinh Nguyệt phẫn nộ, Tô Vũ vội vàng ho nhẹ một tiếng, khom người nói: “Quân chủ đại nhân tôn kính của ta, thỉnh ngài đánh chết tên này đề phòng vạn tộc biết được quan hệ thân mật của hai ta, ta chính là thuộc hạ thân thiết nhất của đại nhân đó!”
Tinh Nguyệt hừ một tiếng, mà Ma Đa Na thì điếng người, vội hét lên: “Chờ một chút!”
Gã biết ngay mà!
Cái tên Tô Vũ này là kẻ hung ác, hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho mình, có cơ hội giết người thì sao Tô Vũ có thể khách khí được?
Ma Đa Na vội vàng lấy ra một giọt tinh huyết hắc ám!
Gã nói: “Tử Linh quân chủ tôn kính, đây là bảo vật ta cung cấp cho quân chủ đại nhân lần này, kính mời đại nhân tuân thủ thượng cổ quy tắc, đoạt bảo rồi thì rời đi!”
Tô Vũ nhìn qua bên đó, hơi ngạc nhiên.
Đó là một giọt huyết dịch đen như mực!
Nó tản ra tử khí nhàn nhạt nhưng lại có chút khác biệt so với tinh huyết Tử Linh.
Đây là át chủ bài của Ma Đa Na sao?
Tô Vũ oán thầm, đây là cái gì?
Mà Tinh Nguyệt nhìn thoáng qua giọt tinh huyết kia, nhíu mày hỏi: “Tử vong chi huyết? Ngươi có được từ chỗ nào?”
Ma Đa Na hơi ngoài ý muốn, không phải là ngươi nên cầm đồ rồi đi sao?
Tử Linh như ngươi mà cũng thích tìm hiểu bát quái à?
Được rồi, bây giờ gã là cá, người ta là dao thớt, vẫn nên lập tức trả lời thì hơn, “Đại nhân, đây là do năm đó Bán Hoàng đời trước của Ma tộc ta tiến vào Tử Linh giới vực, từng mang về một giọt tử vong chi huyết từ trong Tử Linh Thiên Hà.
Dựa theo quy tắc thượng cổ, đại nhân lấy đi giọt tinh huyết này thì sẽ không thể giết ta.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ [Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Kinh-Khung-Tu-Tien-Lo-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Nhân Gian Băng Khí [Dịch] Nhân Gian Băng Khí](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Nhan-Gian-Bang-Khi-Audio-Truyen.jpg)


