[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 428 : Hai Ta Không Giống Nhau (c2136-c2140)
❮ sautiếp ❯Chương 2136: Hai Ta Không Giống Nhau
Gặp mặt Thiên Đinh, nắm giữ tình báo về các cường giả xong, sau đó ba người bèn nói đến chuyện hợp tác, mà Thiên Đinh cũng không có ý kiến gì.
Nhân lúc Cửu Diệp Thiên Liên còn chưa nở, cường giả đều đang theo dõi, đi bắt ít cá trước rồi lại tính.
Hơn 1 giờ sau.
Ba người trốn vào hư không, xuất hiện trước mặt một tòa kiến trúc cổ đổ nát, Thiên Đinh truyền âm: “Đây là nơi dừng chân hiện tại của Phá Sơn Ngưu nhất tộc, có hai vị Phá Sơn Ngưu ở đây, một vị Nhật Nguyệt ngũ trọng, một vị Sơn Hải thất trọng!”
Bàn Hộc cười nói: “Vận may không tồi, chủng tộc này chỉ có ba danh ngạch thôi đúng không?”
“Đúng vậy.”
Thiên Đinh gật đầu, đúng là vận may không tồi, chỉ chết một tên, nhưng hiện tại không còn may mắn nữa đâu.
Vừa định động thủ, Thiên Đinh bỗng nhiên khựng lại, “Đừng nóng vội, hình như gần đây có những người khác!”
Bọn họ sớm đã phân công hợp tác, nghe vậy, Tô Vũ liền mau chóng biến mất tại chỗ, đi tra xét khắp nơi.
Linh Hằng am hiểu phương diện này, Linh Hằng biết, Tô Vũ tự nhiên cũng biết.
Một lát sau, Tô Vũ trở lại, “Có mấy gia hỏa Long tộc, ta thấy ba vị Long tộc trốn trong hư không đều có thực lực không yếu, một vị lục trọng, hai vị ngũ trọng, không thấy thất trọng, hoặc là ta không phát hiện.”
Long tộc cũng theo dõi đám Ngưu này!
Không thể không nói, Phá Sơn Ngưu rất nổi tiếng.
Thiên Đinh nhìn về phía Bàn Hộc, Bàn Hộc chần chờ một chút, cuối cùng mở miệng nói: “Ta đi đối phó mấy đầu Long đó, uy hiếp ép bọn họ rời đi, phòng ngừa bọn họ quấy rối, Linh Hằng cùng Đinh huynh đi giết Phá Sơn Ngưu đi!”
Chỉ là uy hiếp, không nói là diệt rồng.
Ở bất cứ thời điểm nào thì chỗ dựa đều rất quan trọng, bởi vì Long tộc có vô địch tại đây, vậy nên chỉ cần uy hiếp đối phương rời đi là được.
Thiên Đinh gật đầu, không nói gì thêm.
Sau đó mấy người tự làm việc của mình.
Phía dưới.
Trong phủ đệ đổ nát, hai tên Phá Sơn Ngưu hóa thành hình người đều đang tâm thần không yên.
Phá Sơn Ngưu Nhật Nguyệt ngũ trọng đi qua đi lại trong đại điện, bất an nói: “Không ngờ lại bị ép lên tầng bảy, hiện tại tầng bảy không an toàn…”
Phá Sơn Ngưu Sơn Hải thấp giọng đáp: “Đại nhân, hiện tại mọi người đều đang nghĩ cách ngăn cản Hà Đồ, hẳn là sẽ không ai…”
“Ngu ngốc!”
Phá Sơn Ngưu Nhật Nguyệt mắng một tiếng, ngươi nghĩ quá đơn giản.
Phá Sơn Ngưu nhất tộc ta vốn là miếng mồi ngon.
Sao có thể không bị ai chú ý?
Vốn hắn không muốn đến đây, kết quả lại bị bắt tới tầng bảy, hiện tại phiền toái mới chỉ bắt đầu.
Hắn rất bất an, rất muốn chạy trốn, thế nhưng rời khỏi nơi này thì phải đi đâu?
Tầng bảy không có chỗ cho bọn họ dung thân.
Trong lòng thở dài một tiếng, ngay sau đó, sắc mặt hắn đột ngột kịch biến, một thanh kiếm nhỏ bé yếu ớt ẩn hình đâm về phía trái tim hắn, hắn vừa muốn trốn chạy, phía sau, Tô Vũ đã xuất hiện, thân thể tản ra khí tức Tiên lực!
Trong hư không, một mạt Tiên khí lập tức bám vào người, khí tức Tô Vũ trở nên cường đại hơn một chút, hắn nhanh chóng đâm ra một kiếm!
Phụt!
Phá Sơn Ngưu không còn đường lui, hành động hơi chậm liền bị Thiên Đinh cầm kiếm đâm xuyên ngực, trái tim bị hủy, thân thể tàn phá, một viên cầu trong suốt muốn trốn chạy.
Đó là biển ý chí của hắn.
Lúc bấy giờ, kẻ này quả quyết từ bỏ thân thể, quyết định giữ lại biển ý chí.
Nhưng có một vị Nhật Nguyệt thất trọng ở đây, còn thành công đánh lén, nào có cơ hội cho hắn chạy thoát?
Tay Thiên Đinh vung lên, một cái lồng trong suốt xuất hiện, lập tức bao phủ biển ý chí của đối phương.
Hư ảnh Phá Sơn Ngưu hiện ra, giận dữ hét: “Đám cường tộc các ngươi bá đạo mất sạch nhân tính, sớm muộn gì cũng sẽ bước vào vết xe đổ của Nhân tộc…”
Oanh!
Một tiếng động lớn vang lên, cái lồng rách nát, Phá Sơn Ngưu đã chết hoàn toàn, đối phương tự bạo.
Tô Vũ bên kia vừa mới chém đầu Phá Sơn Ngưu Sơn Hải thành hai nửa, ý chí lực nháy mắt hủy diệt, hắn nhíu mày nhìn về phía vòng tàn nguyệt rơi vỡ.
Tiếng thở dốc của Thiên Đinh truyền đến, “Ta xem nhẹ sự quả quyết của hắn rồi, động tĩnh hơi lớn, rút đi!”
Hai người nhanh chóng nhặt xác, lấy nhẫn trữ vật, sau đó lập tức biến mất.
Cùng lúc đó, ở bên ngoài, Bàn Hộc thả ra khí tức cường hãn để uy hiếp mấy đầu Cự Long.
Sau khi cổ phòng truyền đến dấu hiệu tàn nguyệt rơi xuống, mấy đầu Cự Long liếc nhìn nhau, không nói hai lời, nhanh chóng rời đi.
Đối phương có cường giả!
Đối chọi với Tiên tộc không có ý nghĩa gì!
Hiện tại mục tiêu của mọi người đều là tiểu tộc và cổ tộc, mà không phải cường tộc tranh chấp với nhau.
Không lâu sau, Tô Vũ và Thiên Đinh đã trở lại, Tô Vũ liền nói: “Không tệ lắm, nếu không tính tinh huyết thì đối phương cũng có chút thu hoạch, ta phát hiện một gốc Tử Lâm mộc, tuy không bằng Huyết Linh Chi ta phát hiện lúc trước nhưng giá trị cũng phải đến một nửa!”
Bàn Hộc vui vẻ: “Không tồi!”
Dứt lời, hắn ta nhìn về phía Thiên Đinh, dợm hỏi: “Đinh huynh, tạm thời đừng chia vội, kết thúc rồi hẵng phân, có được không?”
Thiên Đinh bình thản đáp: “Không sao cả, Bàn Hộc huynh đừng giết ta diệt khẩu là được.”
Bàn Hộc cười khổ, “Sao lại vậy được, chưa chắc ta đã là đối thủ của Đinh huynh.
Nhiều năm giao tình sao lại mỏng manh đến mức đó?”
Hai người nói đùa vài câu, vừa nói xong, nơi xa bỗng có một đạo tàn nguyệt rơi xuống.
Mấy người liếc nhìn nhau, không nói thêm gì, xem ra kẻ khác cũng đang hành động.
Còn kẻ nào đã chết thì không rõ ràng lắm!
Cùng lúc đó.
Tầng bảy, trong một tòa cổ trạch khác, Nhân tộc đều đang hội tụ trong phủ đệ rộng lớn này.
Nhân số không nhiều như trước, không ít người đã ra ngoài.
Bạch Phong hậm hực, lần này tới Tinh Vũ phủ đệ còn chưa thể nghiệm tỉ mỉ, chưa kịp thăm dò cái gì thì đã bị Tô Vũ và Hà Đồ thúc đít đuổi theo.
Tới tầng bảy, một kẻ mới vào Lăng Vân như anh chỉ là phế vật, còn không dám ra cửa.
Hiện tại anh đã lưu lạc đến mức phải làm trợ thủ cho mấy người Ngô Lam đang nghiên cứu tại đây.
“Haizz!”
Thở dài một tiếng, Bạch Phong bất đắc dĩ nhìn về phía những người khác, không nhịn được nói: “Tới Tinh Vũ phủ đệ một chuyến, hao phí cái giá cực lớn, vậy mà chỉ được ngắm cảnh du lịch thôi sao?”
Ngô Gia đang giúp Ngô Lam ghi chép thực nghiệm, cười hì hì quay đầu lại nói: “Sư thúc, còn sống đã là không tồi, ai bảo chúng ta mới chỉ là Đằng Không Lăng Vân thôi, quá yếu, ra ngoài cũng chỉ thêm phiền.”
“…”
Lời này thật đả kích.
Cái gì gọi là mới chỉ Đằng Không Lăng Vân?
Đằng Không là Đằng Không, Lăng Vân là Lăng Vân!
Hai ta không giống nhau!
Chương 2137: Suy Luận Của Ngô Lam
Thấy Bạch Phong hậm hực, Ngô Lam không có ý định trấn an vị Bạch lão sư đáng thương này, nàng vừa tiến hành phân tách vật chất trong dụng cụ thí nghiệm của mình vừa nói: “Bạch lão sư, có thời gian thì tới giúp ta đi.
Đánh đánh giết giết không thích hợp với nghiên cứu viên chúng ta, đang ở một nơi có tài liệu đầy đất thế này, vậy mà ngài chỉ nghĩ đến đánh đánh giết giết, ngài quên mình là nghiên cứu viên rồi sao?”
“…”
Bạch Phong cạn lời, “Ngươi nghiên cứu ý chí lực, ta không am hiểu phương diện này, ta am hiểu tinh huyết, thần văn, chiến kỹ, ngươi nói việc tách chiết ý chí lực với ta, ta làm được chắc?”
“Xem ra tâm lão sư không tĩnh!”
Ngô Lam thở dài, “Lão sư, ngài không phải người một lòng nghiên cứu! Lúc trước khi ta mới nhập học tại Đại Hạ Văn Minh học phủ, ta đã muốn bái ngài làm thầy, bởi vì trong thế hệ của ngài và tỷ tỷ ta, ngài là người chăm chỉ nghiên cứu nhất, suốt ngày ở trong trung tâm nghiên cứu Văn Đàm, khi đó, ngài mới là tinh anh trong thế hệ đồng lứa, là người lợi hại nhất, nhưng hiện tại ngài thay đổi rồi!”
Bạch Phong âm thầm phun tào!
Ta thay đổi?
Ta thay đổi cái gì?!
Gần đây anh không có gì để nghiên cứu, kể cả việc chia tách thần văn chiến kỹ, anh đã suy đoán tới Sơn Hải, Nhật Nguyệt trở lên thì anh không suy đoán được.
Gần đây dự án nghiên cứu thiên phú tinh huyết cũng đã tới cực hạn, không thể tiếp tục làm.
Còn có thể nghiên cứu cái gì?
Anh không tìm được mục tiêu mới, cũng không cảm thấy hứng thú với hạng mục nào, chỉ hứng thú với đồ đệ chính mình, anh vẫn luôn muốn thái lát hắn ra để xào xào nấu nấu… À bậy, để nghiên cứu kỹ lưỡng một phen.
Kỳ thật Ngô Lam đoán được một chút về ý tưởng của anh, nàng cười tủm tỉm bảo: “Lão sư, đừng nghĩ đến việc giải phẫu tên kia nữa.
Kỳ thật ta phát hiện một bí mật, có lẽ ngài sẽ thấy hứng thú.”
“Cái gì?”
Ngô Lam truyền âm, “Lão sư, ngài có cảm thấy Tinh Vũ phủ đệ này có điểm cổ quái hay không?”
“Chỗ nào cũng cổ quái!”
“Không phải vậy, ý ta là, tầng một là Nhân Diện giới, tầng hai dung nham khắp nơi, tầng ba có Thiên Hà cát, tầng bốn có song sơn, tầng năm tâm hoả, tầng sáu cửu khúc thập bát quan, tầng bảy lại cực kỳ bằng phẳng…”
Bạch Phong gật đầu, “Không cần ngươi nói thì ta đã sớm nhìn ra, ngươi muốn nói là có điểm giống cơ thể người chứ gì? Rất nhiều người đều đã nhìn ra, chỉ có thể nói, vị Đúc Binh sư chế tạo Tinh Vũ phủ đệ quá nhàm chán…”
“Vậy vì sao nó không thể là một người thật sự?” Ngô Lam ngắt lời.
Bạch Phong bật cười, “Sao có thể, ngươi nghĩ gì đấy, sao có thể là người được? Hắn mạnh đến mức nào? Cơ thể hóa cửu giới, nào có người như vậy?”
“Hiện tại không có, chẳng lẽ thượng cổ không tồn tại sao?”
“Không có khả năng!”
Bạch Phong phản bác, sau đó bất chợt khựng lại, sắc mặt hơi khác thường, anh lảm nhảm: “Sao có thể, tiểu nha đầu không biết gì mà cứ thích suy nghĩ miên man, sao có thể là người… Nếu là người… Dù sao… Ta cảm thấy… Không có khả năng…”
Càng nói, ánh mắt anh càng trở nên dị dạng.
Ngô Lam không thèm để ý, tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình: “Có lẽ vậy, nhưng trong dung nham tầng hai, thác nước và Thiên Hà cát tầng ba, ta đều lấy ra được một ít vật chất, kể cả Song Phế sơn tầng năm, tên này là do ta đặt, ta cũng lấy ra được vài thứ.
Ta cũng thu thập một ít hàng mẫu của mấy dãy núi tầng sáu…”
Ngô Lam đưa một phần số liệu giao cho Bạch Phong, Bạch Phong xem xét một chút, khẽ nhíu mày, “Số liệu không chuẩn xác, rất nhiều số liệu đúng với phán đoán và phỏng đoán, nhưng gần như không có minh chứng thực tế.”
“Đúng vậy.”
Ngô Lam không phủ nhận, nếu có thể chứng minh thì đã bị phát hiện từ lâu rồi.
“Đây chỉ là phỏng đoán, nhưng ta cảm thấy dù Tinh Vũ phủ đệ này không phải là người, dùng người để rèn, thì cũng có khả năng tập hợp đặc điểm đặc thù của Nhân tộc, tiến hành điều chỉnh…”
Bạch Phong gật đầu, Ngô Lam lại nói: “Nếu là người, vậy chẳng lẽ không có máu sao? Trong dung nham tầng hai, ta đã phát hiện dấu vết máu tồn tại.”
Ánh mắt Bạch Phong lập lòe, Ngô Lam lại nói: “Còn nữa, lão sư có phát hiện không, ở Tinh Vũ phủ đệ, bất cứ tầng nào cũng đều có vách tường, mà vách tường này rất kiên cố! Nếu lão sư thu nhỏ lại vạn lần, mười vạn lần, lão sư cũng là nghiên cứu viên, ta cảm thấy chắc chắn ngài cũng có thể phát hiện một ít đặc thù của vách tường này.”
Bạch Phong từng quan sát vách tường ở các tầng hồi lâu, nghe vậy anh liền nhanh chóng vẽ lại bộ dáng nó, rồi thu nhỏ lại vô số lần, tỉ mỉ nghiên cứu.
“Tế bào?”
“Đại khái vậy đúng không!”
Ngô Lam không nghiên cứu sâu, chỉ nói: “Dù là người thật hay chỉ là mô phỏng kết cấu thân người, vậy lão sư cảm thấy có máu tồn tại không? Nếu có thì lấy tinh huyết ra như thế nào? Có thể lấy ra không? Trong tinh huyết có chứa ký ức không?”
Bạch Phong lâm vào trầm tư, bỗng nhiên anh nhìn về phía Ngô Lam, truyền âm nói: “Tìm người mang chúng ta đến vách tường, nghĩ cách phá vỡ nó, có lẽ ngươi nói đúng, nếu là thật thì chắc chắn sẽ có cách lấy ra huyết dịch! Chỉ sợ trong máu ẩn chứa năng lượng vượt quá sức tưởng tượng, không chỉ như vậy, có lẽ một giọt máu có thể giúp chúng ta hoàn thành đúc thân và nguyên khí lột xác trong nháy mắt! Nếu là người sống thì có lẽ thật sự có thể xem trộm ký ức…”
Ánh mắt Bạch Phong sáng lên, Ngô Lam truyền âm đáp: “Bên ngoài rất nguy hiểm, gọi ai đi cùng chúng ta mới được?”
Bạch Phong nhìn khắp nơi xung quanh, ai ư?
Yếu thì không đi được, vô địch thì có việc phải làm, không có thời gian đi cùng bọn họ.
Anh nhìn xung quanh một vòng, bỗng nhiên nhìn về phía một người, truyền âm bảo: “Đi tìm Vân Trần vậy.”
Ngô Lam nhìn anh, ý hỏi đã chắc chắn chưa.
Bạch Phong gật đầu, đứng dậy đi thẳng đến chỗ Vân Trần.
Tuy từ lúc vào đây đến giờ hai bên vẫn chưa từng nói chuyện, nhưng anh biết, từ khi mấy người lão sư lên tầng bảy, Vân Trần vẫn luôn nhìn về phía bên này, có vẻ là muốn hòa hoãn quan hệ.
“Ngài không hỏi ý Liễu lão sư sao?”
Ngô Lam nhắc nhở, Bạch Phong cười đáp: “Không sao đâu! Lão sư và sư bá ta, nói thế nào nhỉ, kỳ thật miệng dao găm tâm đậu hủ, trong lòng vẫn còn vướng mắc không thể vượt qua mà thôi.
Có điều hiện giờ đa thần văn Đại Hạ phủ không còn nhiều người, nghiêm khắc mà nói thì vị này là sư phụ của Vạn phủ trưởng, xem như sư bá tổ của chúng ta, có một số việc dù sao cũng phải giải quyết.”
“Cho nên ngài muốn đi làm cầu nối ư?”
“Không, ta không có quyền quyết định thay sư bá, nhưng ta có thể hòa giải quan hệ giữa ta và y, dù sao ta cũng thuộc mạch của y mà!”
Bạch Phong cười cười, anh không thể thay mặt Liễu Văn Ngạn, mấu chốt là, không phải anh cũng thuộc một mạch này sao?
Nên hòa giải thôi, dù sao cũng là cùng một mạch truyền thừa, ít nhiều gì thì cũng đáng tin cậy hơn những người khác.
Vả lại đám người Liễu Văn Ngạn đã đi ra ngoài, không biết đi đâu.
Trong lòng anh có vài ý tưởng, nếu suy đoán của Ngô Lam là thật, vậy lần này nếu thu thập được một ít máu, thậm chí lấy ra một giọt tinh huyết… Kết quả ấy quả thực không dám tưởng tượng, cường giả một thân hóa cửu giới như vậy, tinh huyết sẽ mạnh đến mức nào!
Anh không dám nghĩ nữa, thậm chí anh còn hoài nghi mình có khả năng lấy ra được hay không, dù lấy ra được, không có chuẩn vô địch đi cùng thì cũng khó có thể xử lý.
Tinh huyết của cường giả tuyệt thế như vậy, dù chỉ là khí tức thì cũng có thể dễ dàng giết chết anh.
Thậm chí Sơn Hải Nhật Nguyệt bình thường cũng chưa chắc đã có thể chống đỡ.
Cho nên phải có cường giả đi cùng để bảo hộ thì mới được.
Chương 2138: Nhanh Chóng Bị Vả Mặt
Bạch Phong mau chóng đi về phía Vân Trần, Vân Trần nhìn mà không khỏi kinh ngạc, còn có… Mơ hồ có chút chờ mong.
Sau khi Bạch Phong nói rõ mục đích muốn đến chỗ vách tường, Vân Trần không cần suy nghĩ đã lập tức đáp ứng.
Vốn dĩ lần này y tiến vào đây là vì muốn bảo vệ đa thần văn hệ.
Đáng tiếc, mấy người Liễu Văn Ngạn thần thần bí bí đi ra ngoài, không muốn gọi y đi cùng, nếu y tự ý đi theo thì chắc chắn bọn họ sẽ không vui.
Cho nên y liền ở lại đây, trông giữ đám Bạch Phong.
Phòng ngừa đám gia hỏa này chạy loạn.
Đến chỗ vách tường rất nguy hiểm, nhưng ở đó không có chí bảo, có y đi cùng thì nhất định có thể bảo đảm an toàn cho bọn họ, dù sao y cũng có thể giết mấy vị chuẩn vô địch, trừ khi là vô địch đích thân ra trận, nếu không vài vị chuẩn vô địch tầm thường cũng không dám tới gây chuyện với y.
Sau đó đoàn người liền rời đi, mục tiêu không phải là bảo vật, không phải là Cửu Diệp Thiên Liên, mà lại là vách tường – thứ không ai thèm để ý tới.
Vách tường rất cường đại, vô địch bình thường cũng không thể đánh vỡ, Bạch Phong biết điểm này, nhưng không sao, nếu suy đoán của anh và Ngô Lam chuẩn xác thì vách tường có khả năng tồn tại một vài khe hở tế bào.
Có lẽ khe hở cũng rất cường đại, nhưng vẫn có hy vọng phá vỡ.
Giờ phút này Tô Vũ không có thời gian quan tâm đến mấy người Bạch Phong.
Hắn và Bàn Hộc vẫn đang không ngừng âm thầm hành động.
Không chỉ bọn họ, kỳ thật còn có không ít đại tộc kết thành tiểu đội cũng đang âm thầm hành động, chốc lát lại có vòng Nhật Nguyệt rơi xuống.
Hiển nhiên, liên tục có người bị săn giết.
Tiểu tộc cũng không ngốc, hiện tại các cường giả tiểu tộc hội tụ, liên thủ cùng một vài cổ tộc để phản sát cường giả khắp nơi.
Không ngừng có người tử vong!
Lối vào tầng bảy.
Có 7 – 8 vị vô địch đang canh chừng ở đây, còn lại đa số đều đợi gần Cung Vương phủ.
Nhân tộc cũng an bài một vị vô địch tới trông coi, đó là Chu Thiên Phương.
Thực lực Chu Thiên Phương xem như cường đại, nếu gặp Hà Đồ thì y vẫn có thể ngăn cản một chút.
Cường giả dẫn đầu là bộ trưởng Thiên bộ, bởi vì lão là người cường đại nhất.
Lúc bấy giờ, đám vô địch đang nhìn về phương xa, nhìn hết vòng Nhật Nguyệt này lại tới vòng Nhật Nguyệt khác rơi xuống, nhất thời đều ăn ý bảo trì trầm mặc.
Chém giết vẫn đang diễn ra.
Nhưng bọn họ lười quản, đây là lựa chọn của mỗi người.
Có người không để ý đến tràng chém giết nơi xa, chỉ trầm giọng hỏi: “Hà Đồ sẽ đi lên ư?”
Hà Đồ có biết lần này có rất nhiều vô địch đến đây không?
Những lần trước, vô địch tiến vào Tinh Vũ phủ đệ rất ít.
Lần này lại có tới mấy chục vị.
Chắc Hà Đồ không biết, bởi vì Hà Đồ rời khỏi cổ thành đã lâu, y bận đi tìm viện binh.
Có người bỗng nói: “Hà Đồ… Chư vị, những người đã đi lên kia, có ai thực sự gặp qua Hà Đồ chưa?”
Nghe vậy, không ít vô địch sửng sốt.
Có ý gì?
Vô địch kia âm lãnh nói: “Ta cảm thấy có chút không ổn, Hà Đồ cường đại như thế, tiến lên tầng nào thì chỉ sợ sẽ tàn sát tất cả mọi người ở tầng đó, nào có cơ hội cho bọn họ truyền lại tin tức, vì sao cuối cùng tất cả mọi người đều biết có Tử Linh xuất hiện?”
“Tin tức là do bên ngoài truyền tới, có lẽ ở lần chấn động đầu tiên, có người truyền được tin tức ra ngoài!”
Nghe vậy, mọi người khẽ gật đầu, điều này có khả năng.
Kỳ thật việc Hà Đồ xuất hiện vẫn có điểm đáng ngờ.
Hiện tại bọn họ không xác định được rốt cuộc có phải Hà Đồ hay không.
Đang nghĩ ngợi, tình huống vả mặt bỗng lập tức hiện ra.
Oanh!
Thông đạo bị cường ngạnh ép mở, một bóng dáng hiện lên, tử khí bao trùm thiên địa.
Ngay lập tức, 7 – 8 vị vô địch còn chưa kịp suy nghĩ bất cứ điều gì thì đã đồng loạt ra tay, kể cả bộ trưởng Thiên bộ.
Mà ở bên dưới, Hà Đồ cũng dại ra.
Ngay sau đó, y mắng to: “Má nó!”
Sao có thể?!
Ở đâu ra nhiều Vĩnh Hằng như vậy?
Đúng vậy, y không biết.
Y biết có khả năng sẽ có vô địch các tộc tiến vào, dựa theo tình huống trước đây, nếu nhiều thì có 3 – 4 vị, nếu ít thì chẳng có vị nào.
Y thật sự không dự đoán được tình huống lúc này.
Trước khi Tinh Vũ phủ đệ mở ra, y đã chạy đi tìm viện binh, khi giết người y cũng chẳng có tâm tư hỏi tình báo, tiểu nhân vật thì biết cái gì.
Chính vì vậy mà giờ khắc này Hà Đồ bỗng thấy hơi hối hận.
Mọe nó!
Sao lại nhiều người như vậy?
Hơn nữa hình như còn có một vị là Vĩnh Hằng cửu đoạn!
Hà Đồ không hề do dự, rống to một tiếng, xé rách thông đạo, miệng phun tử khí, lớn tiếng quát: “Ngốc ngốc, mở thông đạo ra…”
Oanh!
Thông đạo bị mở ra từ hai hướng!
Hà Đồ chịu một kích, rồi lập tức nhảy vào thông đạo, về tới tầng sáu, lực áp chế mạnh mẽ khiến tử khí của y không ngừng dật tán.
Lúc này, phía sau y, bộ trưởng Thiên bộ đánh ra một quyền, đúng lúc đó, từ trong thông đạo cũng có một quyền phản chấn bay lên.
Ầm một tiếng, bộ trưởng Thiên bộ lùi lại mấy bước.
Trong tầng sáu, tử khí trong miệng ngốc ngốc cũng không ngừng dật tán, thông đạo chậm rãi đóng lại, Hà Đồ nghĩ mà sợ, y nhìn lên trên, thầm mắng một tiếng.
Chết tiệt!
Tình huống này là sao?
Sao lại có nhiều Vĩnh Hằng như vậy?
Y lại nhìn về phía ngốc ngốc, nhẹ nhàng thở ra, “Đánh không tồi, may mà chặn được một chiêu, chiến lực của tên ngốc nhà ngươi cũng không yếu!”
Thật sự không tệ, ít nhất cũng có lực lượng Vĩnh Hằng thất đoạn.
Ấy là tên này còn chưa khôi phục được bao nhiêu ký ức.
Có vẻ khi còn sống thực lực cũng rất ra gì và này nọ, có lẽ ngang sức với mình, thậm chí có khả năng là Hợp Đạo, mà cũng có khả năng khi còn sống chỉ là kẻ bình thường, nhưng may mắn tìm được cơ duyên trong Tử Linh trường hà, vấn đề này thì Hà Đồ cũng không thể xác định.
Y tìm được ngốc ngốc là vì khi đối phương thức tỉnh đã gây ra động tĩnh không nhỏ, có người báo cho y nên y mới hay tin.
Xem ra y tìm đúng người rồi!
May mà có gia hỏa này ở đây, bằng không ban nãy y không kịp xé rách thông đạo đi xuống dưới, có khả năng sẽ bị Vĩnh Hằng vây giết.
Thật đáng sợ!
Má nó, tại sao tầng bảy lại có nhiều vô địch như thế?
Chương 2139: Cung Vương Phủ Là Nhà Ta!
Lối vào tầng bảy, các vị vô địch hội tụ.
Sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Bộ trưởng Thiên bộ thở dài một tiếng, “Ngoài dự kiến, không chỉ có Hà Đồ mà còn có một vị Tử Linh quân chủ khác, hai vị đều rất mạnh! Kẻ ở phía dưới tiếp ứng không hề yếu hơn Hà Đồ, thật không ngờ!”
Không phải một vị mà là hai vị.
Giờ phút này, các vô địch đều lộ vẻ ngưng trọng, hai vị Tử Linh quân chủ Vĩnh Hằng cao đoạn.
Tình huống còn nghiêm trọng hơn cả tưởng tượng!
Mấu chốt là lúc này lại có một vị vô địch bay tới, vội vàng nói: “Không thể để bọn họ đi lên, vừa rồi thông đạo Cung Vương phủ xuất hiện điểm dị thường, Hà Đồ vừa xuất hiện, tử khí tràn lan khiến thông đạo Tử Linh cộng minh! Hơn nữa Hà Đồ biết phương pháp lôi kéo, phương pháp mở ra thông đạo Tử Linh, nếu y còn ký ức đó thì trong nháy mắt lên tầng bảy, y sẽ lâm thời mở ra thông đạo tại đây… Đó chính là tai họa ngập đầu!”
Các vô địch biến sắc!
Nếu vậy, mọi người đều sẽ xong đời.
Có người đau đầu, nói: “Rốt cuộc hai gia hỏa này vào bằng cách nào? Không phải chỉ có mình Hà Đồ thôi sao? Vì sao lại có hai vị Tử Linh quân chủ?”
Mẹ nó!
Thế này thì suy tính trước đó của mọi người đều đổ sông đổ bể!
Những người khác im lặng ra tay, tiêu trừ tử khí Hà Đồ lưu lại, có người trầm giọng nói: “Nhanh tiêu trừ tử khí đi, nếu không để tử khí quá nồng đậm, thông đạo chủ động mở ra tại đây thì chúng ta sẽ là người đầu tiên bỏ mạng.”
Các cường giả gật đầu, nhanh chóng ra tay tiêu trừ tử khí.
Bởi vì Hà Đồ đã từng làm vậy.
Trong tình huống tử khí nồng đậm, Hà Đồ có thể cưỡng ép mở ra thông đạo Tử Linh.
Đây mới là điểm phiền toái nhất!
Đương nhiên nên tiến hành ở gần thông đạo, ở tầng sáu, Hà Đồ không mở ra được, nhưng lên tới tầng bảy, thông đạo cách lối vào không xa, chỉ cần trong phạm vi cho phép thì với tử khí nồng đậm của chính mình, có lẽ Hà Đồ có thể làm được!
Cùng lúc đó.
Đám người Tô Vũ cũng thấy được cảnh tượng vừa rồi, một vị Tử Linh quân chủ đầu đội vương miện xuất hiện, mắng một câu, rồi bị người ta đánh trở về!
Tiếp theo, hình như có người đánh một chiêu chống lại bộ trưởng Thiên bộ.
Thật ra Tô Vũ biết có hai vị Tử Linh quân chủ, những người khác thì không, lúc này, Bàn Hộc hoảng sợ thốt lên: “Hai vị Tử Linh quân chủ?”
Giờ phút này, hắn ta đã hoàn toàn quên đi suy đoán của Đạo Thành!
Bởi vì Hà Đồ thật sự đã tới, không những vậy, đối phương không chỉ có một mình, mà còn mang theo một vị Tử Linh quân chủ khác!
Nếu vậy, dưới trướng y có đại tướng tiên phong cũng là chuyện bình thường.
Thiên Đinh ngưng trọng nói: “Quá mạnh, vậy mà có thể giao thủ cùng bộ trưởng Thiên bộ một chiêu, đó không phải Tử Linh vô địch bình thường!”
Bọn họ đều cảm ứng được có rất nhiều vô địch đang tiến về phía lối đi bên kia, hiển nhiên là đã coi trọng tình hình Tử Linh hơn trước, kể cả người ở Cung Vương phủ cũng có mấy vị vô địch rời đi.
Hai vị Tử Linh quân chủ Vĩnh Hằng cao đoạn!
Quả là khiến người ta khiếp sợ!
Trong tầng sáu.
Hà Đồ mắng một tràng, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Thất sách, không ngờ lại có nhiều kẻ địch như vậy, mấu chốt là còn đang đợi ta sẵn, quả nhiên tin tức ta tới đây đã bị lộ!”
Dứt lời, y nhìn lên trên không, hừ một tiếng.
Cắn chặt răng, Hà Đồ cười lạnh, “Muốn ngăn cản ta sao? Nằm mơ!”
Ngốc ngốc nhìn y, đờ đẫn nói: “Rất mạnh… Không thể đi lên…”
“Đừng hoảng hốt!”
Hà Đồ tự tin, “Ngươi biết vì sao ở thời đại thượng cổ, ta chủ động thay đổi mình thành Thành chủ thánh thành, vì sao biết nghịch chuyển tử khí không?”
Ngốc ngốc đờ đẫn lắc đầu, nó không biết.
Hà Đồ thở dài, nói: “Bởi vì nhà ta được truyền cho! Nhân Hoàng coi trọng nhà ta nên mới truyền thụ Chu Thiên chi pháp cho chúng ta, cũng là do tiên tổ ta có chức vụ quan trọng!”
“Biết vì sao trước đó lão ô quy mặc kệ ta, không quản ta, sau đó mới ra tay giết ta không?”
“Bởi vì tiên tổ của ta chính là cấp trên của lão!”
“Tiên tổ của ta là Cung vương!”
“Ta là cháu đời thứ năm của Cung vương!”
Hà Đồ cười không ngừng, “Ngốc ngốc, biết ai là Cung vương không? Đó là người được giao nhiệm vụ trấn áp tầng bảy! Một vị cường giả có quyền thế cực lớn dưới quyền Nhân vương, kỳ thật tiên tổ ta chấp chưởng việc trấn áp Tử Linh giới, lão ô quy là tướng lãnh dưới trướng của ngài, nếu không phải Tử Linh mất khống chế, lão nào dám giết ta!”
“Cung… Cung vương…”
Ngốc ngốc nhìn y, Hà Đồ thấy ánh mắt nó dại ra, không nhịn được liền mắng: “Nhìn cái gì mà nhìn, ngươi đừng nhìn nữa, ngươi không phải tiên tổ của ta, không thể nào! Nếu ngươi là ngài ấy thì ta sẽ tự ăn chính mình!”
Y lười để ý tới ngốc ngốc, ánh mắt nó như kiểu nó nhớ ra mình là tiên tổ của y vậy.
Hà Đồ mắng nó xong, sau đó lại cười nói: “Bọn họ muốn ngăn ta ư? Nào có đơn giản như vậy! Vừa rồi là do không đề phòng, hiện giờ cẩn thận chuẩn bị một chút là có thể xâm nhập tầng bảy, lôi kéo Tử Linh quân chủ ra ngoài trợ giúp một tay! Tốt lắm, Tinh Vũ phủ đệ là một nơi rất thích hợp để giết người!”
“Tuy rằng ta đã chết, khó có thể lôi kéo Thần binh của tiên tổ.
Nhưng ta vẫn có thể áp chế nó, có thể giúp Tử Linh quân chủ phá vỡ quy tắc, ra ngoài trợ giúp ta!”
Ngốc ngốc yên lặng lắng nghe, không đáp lời.
Hà Đồ lại nhìn thoáng qua lối đi phía trên, hừ một tiếng, tầng bảy là địa bàn của ta!
Cung Vương phủ là nhà ta!
Đáng tiếc, tiên tổ ngã xuống, một mạch nhà y chỉ có phụ thân trùng hợp du đãng bên ngoài nên còn sống, tiếp tục kéo dài huyết mạch Cung vương, nhưng tới thời đại của y thì đã không thể trở về Tinh Vũ phủ đệ được nữa.
Tại thời đại thượng cổ, tiên tổ y quyền cao chức trọng, độc bá tầng bảy, trấn giữ yếu đạo.
Muốn lên tầng tám hay trấn áp Tử Linh giới đều phải được tiên tổ cho phép.
Trừ Văn vương Võ vương, tiên tổ Cung vương cũng là một trong những người mạnh nhất dưới trướng Nhân vương.
Hà Đồ không vội vã đi lên, ta không vội, chờ ta chuẩn bị xong, sớm muộn gì cũng sẽ giết chết đám người kia, đám khốn kiếp dám chặn cửa nhà ta, không cho ta vào!
Lúc trước y còn trào phúng Giám Thiên Hầu có phủ đệ ở tầng tám, thế mà lại không thể vào trong, có nhà cũng như không, kết quả bây giờ chính mình lại bị vả mặt, y cũng không có biện pháp lên tầng bảy!
Chương 2140: Hôm Nay Đã Ăn Tiên Tộc Chưa?
Trong khi Hà Đồ đang nghĩ cách lên tầng bảy.
Ngoại giới, thông đạo đang liên tục đứt gãy, nhưng số lượng không nhiều, chỉ là quy mô nhỏ, đại tộc không hé răng, tiểu tộc lại hiểu rõ.
Đây là đại tộc đang dọn dẹp cường giả tiểu tộc và cổ tộc!
Rất rõ ràng, bởi vì lối đi của đám đại tộc gần như không có tổn thất gì, trong khí đó lối đi bên phía tiểu tộc lại liên tục sụp đổ.
Oanh!
Lại có thông đạo đứt gãy, trong hư không, một Tam Nhãn Cự Khuyển đột nhiên hiện lên, lạnh lùng chỉ trích: “Thật tàn nhẫn, một kẻ cũng không buông tha!”
Y nhìn tứ phương, nhìn về phía Thần Ma Tiên, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hung thủ chính là mấy tộc này!
Tam Nhãn Cự Khuyển nhất tộc có bốn vị cường giả đi vào, hiện giờ đã chết sạch!
Tam Nhãn Cự Khuyển nhìn tứ phương, âm lãnh nói: “Nhân tộc không chết bao nhiêu, xem ra thời đại nào cũng như nhau, thực lực yếu mới là nguyên nhân diệt tộc!”
Tiểu tộc cổ tộc ít người, vô địch ít, đã nói là xuống tay với Nhân tộc, kết quả Nhân tộc không chết bao nhiêu, bọn họ lại chết một đống.
Tiểu tộc và cổ tộc vốn có gần 300 vị cường giả sống sót, thế mà chưa đầy vài canh giờ, số lượng thoáng chốc đã ít đi hơn 50 người!
Không phải chỉ có một thế lực đang săn giết!
Có lẽ là toàn bộ thế lực đại tộc bên trong đều đang săn giết bọn họ!
Một đám vô địch đại tộc không đáp lời.
Trước khi đi vào thì nên biết chuyện này có thể xảy ra, chẳng qua lần này mọi người hội tụ cùng nhau, giết thuận tay hơn mà thôi.
Các tộc trầm mặc, bỗng nhiên, một mảnh thông đạo sụp xuống!
Bên phía Tiên tộc lập tức có Tiên vương nhíu mày.
Giờ phút này, mấy người Tô Vũ nhanh chóng trốn chạy.
Nơi xa, một con cổ thú cực lớn, hết sức cường hãn đang một ngụm cắn nuốt 7 – 8 vị Tiên tộc, Tô Vũ hoảng sợ, thầm mắng một tiếng!
Ta sai rồi!
Hắn nhận ra thứ kia, đó là Hống!
Một tôn Hống rất lợi hại!
Hẳn là Thôn Thiên, gia hỏa trên Chứng Đạo bảng, hình như là hậu duệ của lão Hống vương mà hắn đã gặp lần trước.
Má nó, chắc chắn lão Hống vương đã tiết lộ việc Tiên tộc ăn rất ngon, thế nên đối phương vừa gặp liền một ngụm cắn nuốt 7 – 8 vị Tiên tộc, trong đó còn có ba vị Nhật Nguyệt.
Hiện tại rất rõ ràng là đối phương đã cảm nhận được sự tồn tại của bọn họ.
Bàn Hộc vừa trốn chạy vừa truyền âm mắng chửi: “D* Tô Vũ! Tên súc sinh đó sao còn chưa chết đi! Trước kia cổ tộc ăn Tiên tộc không nhiều, gần đây lại như biến thành trào lưu, ăn đến nghiện rồi!”
Tiên tộc vô cùng cường đại, trước kia ai dám tùy tiện ăn Tiên tộc?
Từ khi Tô Vũ đề cử với cường giả vạn tộc rằng Tiên tộc ăn ngon thế nào, hiện tại, không ít cổ tộc âm thầm ăn vụng Tiên tộc, đặc biệt là đám đồ cổ, trước kia bọn họ chê già, hiện tại nghe Tô Vũ giải thích, càng già càng dai càng ngon càng thơm ngọt…
Giờ thì hay rồi, lão Tiên tộc đều thành cục cưng bảo bối, đám hung thú chỉ muốn bắt được mấy lão Tiên tộc mà mang về ăn!
Trên thực tế, chưa chắc thịt Tiên tộc đã ngon, đó chỉ là lời đồn bậy!
Có điều một kẻ nói là ăn ngon, các tộc khác cũng muốn thử xem.
Ăn một tên không ngon, nhưng các tộc khác lại nói là ngon, bọn họ sẽ suy nghĩ, có phải mình ăn kẻ không đủ già hay không, vậy thì để kiếm tên khác già hơn ăn lại, nếu vẫn còn chưa ngon, vậy thì lại tìm kẻ già hơn nữa.
Tiếng đồn truyền xa, làm nên danh tiếng.
Một khi cái danh món ngon đã thành lập, nếu cảm thấy không ngon… Vì để duy trì mặt mũi, để chứng minh khẩu vị chính mình phù hợp khẩu vị đại chúng, một vài hung thú nén lại lòng mình, quyết định ăn thêm mấy tên!
Không ăn nhiều một chút thì lần sau gặp lão hữu, sao có thể không biết xấu hổ nói rằng mình đã nếm hết mỹ thực thế gian?
Sao có thể không biết xấu hổ nói rằng, ta chưa ăn Tiên tộc, các ngươi đàm luận, nhưng ta lại không biết bọn họ có vị gì!
Ba người Tô Vũ nhanh chóng trốn chạy, cự Hống ăn vài vị Tiên tộc xong, chép chép miệng, nhìn về phía đám người Tô Vũ, cái mũi chun lại hít ngửi, rất thơm!
Nhưng thôi, đánh bất ngờ thì được, đuổi giết thì không nên, dù sao Tiên tộc cũng có vài vị Tiên vương ở đây.
Nghĩ đến đây, cổ Hống bất chợt quay đầu bỏ chạy.
Không lâu sau, một tôn Tiên vương buông xuống, sắc mặt hết sức khó coi.
Đáng chết!
Không lưu ý một chút thôi mà Tiên tộc đã bị ăn không ít, đám khốn kiếp này đều đáng chết, có phải Thôn Thiên cảm thấy mình không giết được y đúng không?
Mấy người Tô Vũ điên cuồng chạy trốn, sắc mặt Tô Vũ cũng rất khó coi.
Ta sai rồi!
Không phải sai ở việc xúi giục Hống tộc, mà là không nên giả mạo Tiên tộc, quá nguy hiểm, lần sau dù bị đánh chết thì ta cũng không giả mạo Tiên tộc, quá nguy hiểm, còn nguy hiểm hơn cả Nhân tộc!
Vừa rồi, Bàn Hộc đã mắng tổ tông 18 đời nhà Tô Vũ một lần, cuối cùng hắn ta bi phẫn nói: “Tiên tộc chẳng ngon gì hết, bọn họ đều nói lung tung!”
Tô Vũ kinh ngạc nhìn hắn ta, cái gì?
Ngươi ăn rồi à?
Không thì sao ngươi biết được?
Thiên Đinh im lặng liếc nhìn Bàn Hộc, sau đó nói: “Cẩn thận đi, gần đây có không ít cổ tộc ăn Tiên tộc, bây giờ ăn Tiên tộc trở thành trào lưu rồi, dù sau này sẽ ngừng lại nhưng cũng không phải hiện tại!”
Đã thành trào lưu!
Hiện tại cổ tộc gặp mặt, phương thức chào hỏi thường là: “Hôm nay đã ăn Tiên tộc chưa?”
“Thấy thế nào?”
“Ăn sống hay giết rồi mới ăn? Nướng hay chưng?”
“…”
Tô Vũ nghe Thiên Đinh nói vậy trong lòng cũng muốn bậy cười, Tiên tộc thật thảm, đáng tiếc… Hiện tại hắn cũng là Tiên tộc, nên kiềm chế thì hơn, đừng xui xẻo bị đám cổ tộc coi là Tiên tộc mà ăn luôn, vậy thì quá ủy khuất!
Nhìn nhẫn trữ vật của chính mình, Tô Vũ tính một chút, 3 người bọn họ giết hơn 10 vị cường giả, nhưng hắn vẫn thấy quá ít!
Tô Vũ không vừa lòng, quá chậm!
Lúc trước hắn giết người đều tính bằng trăm.
Hiện tại ba người liên thủ lại mà vẫn giết quá chậm.
Chủ yếu là không dám quá buông thả, hơn nữa có nhiều cường giả, nhiều kẻ khó giết.
Không biết hai tên Nhật Nguyệt thất trọng này đang che giấu thực lực hay là thật sự không có nhiều thủ đoạn, cứ cảm thấy bọn họ giết người thật chậm!
“Cứ vậy đã, vài ngày sau nếu còn chậm như thế thì ta sẽ giết hai kẻ này, đến Cung Vương phủ nhìn xem…”
Tô Vũ đã có quyết định, trước mắt cứ tiếp tục đi theo hai tên này, rồi tìm cơ hội xử lý bọn họ sau.
Không biết Hà Đồ có thể đi lên hay không, nếu không lên, vậy thì y quá yếu!
“Hay là lần sau Hà Đồ muốn đi lên, ta giúp y một tay?”
Tô Vũ suy nghĩ, đúng là hắn có thể hỗ trợ.
Ví dụ như hô “Thái Sơn”.
Trong nháy mắt Hà Đồ đi lên, hắn kêu vài tiếng, chỉ cần vô địch khác phân tâm thì Hà Đồ có thể thành công lên đến nơi.
“Không quấy đục nước thì ta sẽ không có cơ hội!”
Tô Vũ quyết định, lần sau khi Hà Đồ công kích thông đạo, hắn sẽ âm thầm hỗ trợ y.
Dù sao trời sập thì cũng đập vào đám người cao trước.
Đang nghĩ vậy, Tô Vũ bỗng có chút khác thường nhìn về phía Cung Vương phủ, vì sao hắn lại có cảm giác không quá thích hợp?
Khi ta lên đây, rõ ràng thông đạo tử khí đã bị phong tỏa, vì sao hiện tại lại mơ hồ có tử khí truyền đến?
“Tinh Nguyệt… Không thể nào?”
Tô Vũ nói thầm trong lòng, má nhà ngươi, ngươi đừng tới, ngươi mà tới đây thì trên người ta sẽ xuất hiện tử khí dao động, rất phiền toái!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










