[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 418 : Mi Tâm Khiếu (c2086-c2090)
❮ sautiếp ❯Chương 2086: Mi Tâm Khiếu
Thối luyện khẩu khiếu xong, Tô Vũ suy nghĩ, tầng một này là đầu người, cho nên ở đây vẫn còn một khiếu huyệt nữa cực kỳ trọng yếu!
Mi Tâm khiếu!
Đó là khiếu huyệt mà Ma tộc nắm giữ.
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, bỗng nhiên chỉ về hướng Mi Sơn xa xa, đoạn hỏi: “Lối ra ở bên kia?”
“Đúng vậy!”
Hoàng Cửu nhìn hắn, khó hiểu nói: “Không phải ban nãy ngươi đã hỏi một lần rồi sao?”
Không đúng!
Tô Vũ thầm nghĩ, trước đó quả thật hắn đã chỉ về bên kia không sai, nhưng lúc đó hắn cho rằng nó là Bách Hội khiếu, nhưng thật ra không phải, đó là vị trí của Mi Tâm khiếu!
Theo Mi Tâm khiếu có thể tiến vào tầng hai!
“Mi Tâm khiếu. . .”
Tô Vũ thì thầm, nói như vậy, có lẽ hắn nên xem xét một thoáng xem làm sao vận chuyển Mi Tâm khiếu của chính mình.
Trong cơ thể người, có ba khiếu huyệt đặc thù, không tuân theo quy tắc đối xứng.
Mi Tâm khiếu, Thông Thiên khiếu, cùng với một khiếu nằm ở cột sống mà hắn phát hiện được từ công pháp của Thần tộc.
Chỉ cần biết được cách vận chuyển ba cái khiếu huyệt này như thế nào là có thể suy đoán ra cách thôi diễn công pháp.
“Mi tâm, cột sống, Thông Thiên khiếu. . .” Tô Vũ thì thào một tiếng. “Còn có. . .”
Hắn bỗng nhiên nhìn về phía hố trời, trầm giọng nói: “Có khả năng nơi này tồn tại một cánh cửa!”
Ba người kinh ngạc nhìn hắn, ở đâu ra cánh cửa ở đây?
“Chính là lối đi đặc thù. . .”
Tô Vũ hoài nghi, 360 lối đi đặc thù mà vạn tộc thường nhắc tới sẽ nằm theo vị trí các khiếu huyệt, nói đúng hơn, nó chính là khiếu huyệt thực hóa!
Cho nên, ở vị trí 360 khiếu huyệt có khả năng đều tồn tại một cánh cửa dẫn vào bên trong.
Cũng vì vậy mà vạn tộc mới gọi là lối đi đặc thù, bởi vì không phải lúc nào nó cũng hiện rõ, hiện tại không thấy, có thể là đã ẩn vào hư không.
Hoặc là chờ thời điểm thích hợp mới hiện ra.
Tinh Vũ phủ đệ quả thật có rất nhiều bí mật mà Tô Vũ chưa thể triệt để dò xét rõ ràng.
Không vội, cứ tới từng tầng một đã.
Tô Vũ đề nghị: “Đi thôi, đến tầng hai nhìn một chút!”
“Không thăm dò ở đây nữa à?”
Hạ Hổ Vưu tiếc nuối, “Tầng một còn rất nhiều bảo vật mà. . .”
Tô Vũ khoát tay nói: “Bỏ đi, một đám lông tơ mà thôi, không có ý nghĩa gì, đều là rác rưởi!”
Được lắm!
Hạ Hổ Vưu câm nín, rác rưởi?
Ráy tai là rác rưởi, lông mũi là rác rưởi, nước miếng cũng là rác rưởi, thế thì ban nãy ngươi nhiệt tình thu hoạch làm gì?
Nhìn hàm răng vững chắc kia, Hạ Hổ Vưu thổn thức nói: “Đáng tiếc không nhổ nổi thứ này xuống, bằng không chắc chắn sẽ có thu hoạch lớn, ta cảm thấy dùng nó để đúc Thiên binh hoặc là làm vật gánh chịu đều được.”
“Ngươi muốn chết à?”
Tô Vũ vội can ngăn, rất có thể bản năng của lão Chu vẫn còn tồn tại, cẩn thận người ta một ngụm cắn chết ngươi!
Nói đi cũng phải nói lại. . .
Tô Vũ nhìn hàm răng đều tăm tắp xung quanh hố trời, cũng cảm thấy hơi tiếc, nếu mà thu hoạch được hết số răng này thì đúng là chí bảo!
Đáng tiếc!
Liệu lão Chu có thể khép miệng lại không?
Tô Vũ nghĩ đến đây, tâm chợt động, vội quát: “Đi, nhanh lên, bay xa ra, chỗ này rất nguy hiểm!”
“Nguy hiểm?”
Mấy người bất ngờ, đâu còn gì nguy hiểm.
Tô Vũ không để ý đến bọn họ, ta nói có là có.
Chờ bay tới một khoảng cách nhất định, Tô Vũ mới buông ra một khiếu, trước đó phong ấn một khiếu, giờ phút này, mọi người lần nữa nghe được tiếng rống giận dữ, tiếng gầm gừ dội thẳng vào màng nhĩ hắn, chấn đến kịch liệt.
Cũng may Tô Vũ đã sớm có chuẩn bị, thế nên cũng không bị ảnh hưởng quá lớn.
Khai khiếu, Tô Vũ phất tay, che chắn cho mấy người Hạ Hổ Vưu, quát lớn: “Thái Sơn!”
Oanh!
“Thái Sơn!”
Thiên băng địa liệt, tiếng rống giận dữ vang lên, chấn động cả thiên địa!
Mà nơi xa, hố trời bỗng có biến hóa.
Hai bên hàm răng bất chợt sát nhập, như thể một người bị chọc điên lên nghiến răng nghiến lợi, răng rắc một tiếng, hư không đều bị cắn phát nổ!
Cảnh tượng hết sức khủng bố!
Tô Vũ giật nảy mình, cấp tốc phong tỏa khiếu huyệt, ngay sau đó, tựa như phản ứng dây chuyền, hai hàm răng khổng lồ kia dần dần nhả ra, lần nữa lộ ra hố trời.
Tô Vũ hít sâu một hơi!
Ta. . .
Ta có thể dẫn vô địch đến tầng một không?
Mẹ nó!
Một phát đó cắn xuống, dù vô địch không chết thì chắc chắn cũng phải trọng thương!
Tốc độ quá nhanh!
Mà giờ khắc này, đám Hạ Hổ Vưu đều trợn trừng mắt nhìn cảnh tượng rúng động xa xa, có điều động tĩnh không tính quá lớn, Tô Vũ vừa phong bế khiếu huyệt thì tất cả động tĩnh liền biến mất.
Ở bên kia, hố trời vẫn là hố trời, không có gì khác biệt, duy nhất có điểm thay đổi đó là phía trên hố trời sâu thăm thẳm ấy có nhiều thêm vài vết nứt không gian.
Hạ Hổ Vưu nghĩ mà sợ, hốt hoảng nói: “Tô Vũ, vẫn là ngươi lợi hại, làm sao ngươi biết sẽ xuất hiện vết nứt không gian? Nguy hiểm quá, chậm chút là cả bọn xong đời rồi!”
Tô Vũ cười cười, nói nhảm, đương nhiên là ta biết.
Nguy hiểm trong mắt ngươi đều là ta. . .
Không, đều là do lão Chu làm.
Quả nhiên lão gia hỏa này vẫn còn tồn tại bản năng, lão vừa há miệng là có thể cắn chết Nhật Nguyệt, thậm chí có thể cắn chết cả vô địch.
“Đi thôi!”
Tô Vũ mang theo mấy người cấp tốc bay đi, mà vào thời khắc này, Hà Đồ đầy mặt ngưng trọng.
Nguy hiểm!
Vừa mới rồi y bỗng dưng cảm nhận được nguy hiểm không nhỏ, hình như tầng một có biến cố, xem ra phải thật cẩn thận mới được!
Lối vào tầng hai.
Nơi đây là một vòng xoáy cực kỳ rộng lớn.
Tô Vũ mang theo mấy người chạy tới, nhìn thấy liền hơi cau mày.
Hắn chăm chú quan sát bốn phía một lượt, có vẻ nơi này đúng là vị trí của Mi Tâm khiếu.
Hắn phóng lên trên cao, có chút chần chờ, tuy rằng đã xác định được đây là Mi Tâm khiếu, nhưng phải làm như thế nào để thối luyện?
Hoặc là nói, làm thế nào để tìm ra phương thức vận chuyển khiếu huyệt này? Ngoài ra, Mi Tâm khiếu có liên quan tới những khiếu huyệt nào khác, có tác dụng hỗ trợ gì lẫn nhau không?
Đây mới là điều Tô Vũ quan tâm nhất, phải biết phương thức vận chuyển mấy cái khiếu huyệt đặc thù thì về sau mới dễ thôi diễn công pháp.
“Mi Tâm khiếu. . .
Vận chuyển!”
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, bỗng nhiên hắn giương tay chộp về phía mấy người Hoàng Cửu.
Hạ Hổ Vưu hơi sững sờ, thế nhưng cũng không nói gì, Hoàng Cửu cùng Hoàng Đằng thì đồng loạt biến sắc, bất quá động tác của Tô Vũ cực nhanh, căn bản không cho bọn họ cơ hội nói chuyện.
Hắn mang theo ba người bọn họ rơi vào một mảnh không gian mờ sương.
Tô Vũ không quản bọn họ, đem cả ba người che chắn ở bên trong đó xong liền bay lên, cẩn thận quan sát vòng xoáy kia.
Một lát sau, Tô Vũ mở phong bế khiếu huyệt ra.
“Thái Sơn!”
Chương 2087: Lần Chấn Động Thứ Ba
“Thái Sơn!”
Tô Vũ quát khẽ một tiếng, thiên địa lần nữa xoay tròn, có lẽ hôm nay đã phải nghe thấy từ này quá nhiều lần, thế nên giờ phút này, lão Chu hết sức phẫn nộ, toàn bộ tầng một rung chuyển kịch liệt.
Mà trong đầu Tô Vũ không ngừng vang lên thanh âm giận dữ.
“Thái Sơn, vì sao muốn giết ta?”
“Ta không phục!”
“Ta không cam tâm!”
“. . .”
Trong miệng Tô Vũ tràn ra máu tươi, có điều hắn không thèm để ý, mặc cho âm thanh này trùng kích hắn.
Lúc bấy giờ, hắn đang quan sát tỉ mỉ Mi Tâm khiếu kia.
Lão Chu đang bạo động, tất nhiên sẽ vận chuyển công pháp, hắn muốn nhìn xem vị này vận chuyển Mi Tâm khiếu như thế nào.
Quả nhiên, theo sự bạo động của lão Chu, Mi Tâm khiếu đang nhanh chóng xoay quanh, hàng loạt nguyên khí hội tụ, toàn bộ cửa thông đạo đều đang rung động.
Nơi xa, bên ngoài hàng rào.
Hà Đồ cảm giác mình đã thấy được một người!
Không, không chỉ một, mà là mấy người.
Tuy rằng bản thân y chưa từng gặp Tô Vũ, thế nhưng y đã nghe thấy thanh âm của tiểu tử đó.
Giờ phút này, không hiểu sao trong lòng y thoáng thấy có điểm hồi hộp.
Chuyện gì đang xảy ra?
Tinh Vũ phủ đệ bạo động ư?
Đây là bởi vì. . .
Thứ tài liệu dùng để rèn đúc phủ đệ là con người?
Hà Đồ không dám nghĩ sâu, cũng không dám tùy tiện động đậy, hình như tầng một tồn tại vấn đề rất lớn, rất nguy hiểm, y không nên ra ngoài thì hơn.
Chờ bạo động chấm dứt rồi mới thử lên thăm dò xem sao.
Lúc bấy giờ, sự hiếu kỳ của y đối với Tinh Vũ phủ đệ đã tăng cao hơn hẳn.
Trước đây khi còn sống, y đã từng tới nơi này, nhưng lúc đó không có nhiều chuyện kỳ lạ như vậy.
Ngốc ngốc đứng bên cạnh Hà Đồ không nhúc nhích, nó cũng đang nhìn vào tình huống ở đằng sau hàng rào.
Có điều ánh mắt của đầu Tử Linh này có chút thất thần.
Cùng lúc đó.
Chư thiên vạn giới, phía trên Tinh Thần hải.
Cửa bạch ngọc lần nữa bạo động.
Đây đã là lần thứ ba!
Lần thứ nhất mãnh liệt, lần thứ hai nhẹ nhàng một chút, lần thứ ba. . . kéo dài không ngừng.
Sắc mặt mấy vị vô địch đều hết sức âm trầm.
Bởi vì mỗi một lần bạo động, nhiều ít đều sẽ có người bỏ mạng.
Lần đầu tiên là nhiều nhất, lần thứ hai thì đỡ hơn, hiện tại là lần bạo động thứ ba khiến vô số thông đạo đứt gãy, điều này đại biểu lại có người chết.
Chết tiệt!
Kẻ vẫn lạc còn không phải kẻ yếu, mà đều là cường giả Nhật Nguyệt đỉnh cấp.
Nơi xa, vẻ mặt Đạo vương lạnh lùng tới cực điểm, thế nhưng ông ta vẫn kiềm chế, không hề phát cuồng.
13 cái danh ngạch, tiến vào 11 người, chết đi 7, chỉ còn thừa lại 4 vị.
Đây chính là vận khí của ông.
Vận khí này. . .
Ông cảm thấy dường như toàn vạn giới đều đang nhằm vào mình.
Quá đáng giận!
“Vẫn còn 3080 người. . .
Còn tốt.”
Có người nói thầm một tiếng, vẫn được.
Tuy rằng chỉ mới qua hai ngày mà đã chết hơn 500 vị, thế nhưng ít ra may mắn là vẫn còn không ít người sống sót.
Mấy vị vô địch gần đó không phản bác được.
Cái này mà gọi là còn tốt sao?
Aiiiiz.
Kể ra thì đối phương nói không sai.
Trời mới biết lần này Tinh Vũ phủ đệ đang xảy ra chuyện gì, mấy ngày qua Tinh Vũ phủ đệ thường xuyên bạo động khiến tất cả mọi người cực kỳ sốt ruột, cứ tiếp tục như thế, coi chừng người bên trong đều chết sạch.
Vạn tộc khó mà chịu đựng nổi tổn thất lớn như vậy.
Tinh Vũ phủ đệ, tầng bảy.
Giờ phút này, đại chiến không ngừng, hàng loạt cường giả tụ tập về đây.
Hạ Long Võ một đao đánh chết một vị Nhật Nguyệt, y thở hắt ra, cấp tốc trốn chạy.
May mà mới rồi Tinh Vũ phủ đệ rung chuyển một thoáng làm những người kia bị phân tán ra, bằng không thì kém chút y đã bị vô địch vạn tộc vây quanh xử lý.
Vừa trốn chạy, Hạ Long Võ vừa quan sát tứ phương, tầng thứ bảy rất nguy hiểm, có vô số cường giả bị đưa đến đây, chỉ tính riêng vô địch đã có hơn 20 vị.
Trong khi đó, đóa Cửu Diệp thiên liên mà mọi người đều ôm lòng chờ mong đã xuất hiện.
Có điều bọn họ nhanh chóng nhận ra, tuy rằng nó đã hiển hiện ngay bên trong hư không trước mắt, đang thong thả nở rộ, thế nhưng lại là sờ không tới, lấy không được!
Dựa theo tin tức Hạ Long Võ nhận được thì thứ đồ chơi này phải đợi.
Chờ triệt để nở hoa rồi thì mới chính thức thành thục, từ hư hóa thực.
Hiện tại, các phương đều đang thanh lý tạp ngư, cố gắng phong tỏa tầng bảy, không cho phép bất luận ai khác tiến lại đây.
Nơi xa, đại chiến bùng nổ, Hạ Long Võ quay đầu nhìn lướt qua, hình như kẻ đang trong vòng chiến là vị kia của Chu gia.
Chu Thiên Phương!
Thực lực đối phương rất mạnh, Hạ Long Võ cũng không nhìn nhiều, cấp tốc rút lui.
Lần này Nhân tộc cử tới 4 vị vô địch.
Hạ Long Võ, Chu Thiên Phương, Chu Phá Long và Tần Trấn.
Mặt khác, vạn tộc cử vô địch đến cũng không ít, Hạ Long Võ tính toán một thoáng, ước chừng khoảng 22 vị, thậm chí có thể nhiều hơn, vả lại phía dưới tầng bảy có lẽ còn có một số lão gia hỏa góp mặt, thế nhưng khả năng cao là chỉ cho tam thế thân ra trận.
Bất quá theo Hạ Long Võ quan sát thì phần lớn đều là tam thân hợp nhất buông xuống.
Tuy rằng làm vậy là mạo hiểm, nhưng tại đây mà không cho tam thân hợp nhất thì nói thẳng ra là đi chịu chết vô ích.
Một đống lớn vô địch góp mặt, ngươi chỉ cho tam thế thân tới, tính ra thì tam thế thân chỉ mạnh hơn chuẩn vô địch một chút, thế nên gặp phải vô địch thì bị người chém chết là chuyện khỏi cần suy nghĩ.
Hạ Long Võ đang chạy trốn, cùng lúc đó nơi xa, một cây trường thương hoành thiên.
Tiếng hét phẫn nộ của Tần Trấn vang dội: “Tiên tộc, đám dối trá các ngươi, lão tử một thương đâm chết ngươi!”
Bên kia, Tần Trấn cùng một vị vô địch Tiên tộc đang đấu với nhau.
Hạ Long Võ liếc qua, không quản thêm.
Thực lực của Tần Trấn tương đối mạnh mẽ, chỉ là vận khí thì hơi khó nói, từ lúc đến đây chỉ mới vẻn vẹn 2 ngày mà hắn đã lao vào những 6 trận chiến.
Dưới tình huống bình thường, hiện tại vô địch trực tiếp va chạm không nhiều, cái tên này thì ngược lại, ba phần vô địch đại chiến tầng bảy đều có mặt hắn.
Nghĩ đến đây, Hạ Long Võ bất giác cau mày, lần chấn động này phá lệ quá dài.
Rất lâu sau, Tinh Vũ phủ đệ mới dần dần yên ổn lại.
Trong lòng tất cả mọi người đều hồ nghi, rốt cuộc tại sao lại có cơn địa chấn dữ dội ấy? Đã vậy lại còn rất nhiều lần!
Mà giờ khắc này, Tô Vũ không ngừng phun máu.
Có điều phun riết sẽ thành quen.
Không có việc gì!
Lão Chu quang rống mà thôi, trùng kích một thoáng biển ý chí của hắn, mặc dù bị xung kích rất khó chịu, nhưng may mà có Văn Mộ bia bao trùm nên tính ra vẫn có thể chịu được.
Lúc bấy giờ, ngay vị trí mi tâm của Tô Vũ có tiêu chí hình hỏa diễm hiện lên.
Dưới sự phẫn nộ của lão Chu, Mi Tâm khiếu đang nhanh chóng vận chuyển giúp Tô Vũ nhận ra một ít dị dạng.
Hắn tỉ mỉ quan sát, thỉnh thoảng nhịn không được lại phun máu.
Thế nhưng Tô Vũ không thèm để ý, chút thương thế đáng là cái gì, quan trọng là lần này hắn phải tìm hiểu rõ cách vận hành Mi Tâm khiếu mới được.
Một lát sau, Tô Vũ thử vận chuyển khiếu huyệt ngay vị trí mi tâm của mình, khiếu huyệt vận chuyển, các khiếu huyệt liên quan khác trên toàn thân lập tức sáng lên!
250 cái, 260 cái, 270 cái. . .
Đám khiếu huyệt ấy cấp tốc kết hợp lại, Tô Vũ liên tục điều chỉnh, kích phát từng cái, tốc độ khá nhanh.
Khiếu huyệt vận chuyển tất nhiên cũng phải tuân theo quy luật đối ứng.
Thường thường là biết một cái sẽ có thể biết được cái thứ hai.
Rất nhanh, 320 cái khiếu huyệt đã được thắp sáng. . .
Phốc!
Tô Vũ phun một ngụm huyết dịch nồng đậm ra ngoài, trong cơ thể hắn có một khiếu huyệt rung chuyển dữ dội, Tô Vũ giật nảy mình, sắc mặt biến hóa.
Chương 2088: Tiên Tổ Của Hà Đồ
“Không đúng!”
Tô Vũ khẽ quát một tiếng, sai lầm, vừa mới nãy đám khiếu huyệt mà hắn thôi diễn đã vận chuyển sai đường.
Xem ra không phải vận chuyển như thế!
Giờ khắc này, hắn liền xuất ra một giọt hoàng tiên dịch, vừa định nuốt vào. . .
Bỗng nhiên động tác khựng lại, nuốt cái rắm, thoa ngoài da là được!
Tô Vũ thầm mắng một tiếng, ta đúng là không có đầu óc!
Suýt nữa quên mất vụ này!
Một giọt nước miếng. . .
Không, một giọt hoàng tiên dịch được Tô Vũ mau lẹ bôi vào phía trên lồng ngực.
Ngay tức khắc, khiếu huyệt sắp bạo liệt trước đó đã khôi phục viên mãn, không chỉ vậy, thân thể Tô Vũ vốn dĩ bị thương không nhẹ, giờ khắc này lại cảm nhận được một cỗ lực lượng tinh thuần thẩm thấu toàn thân, trong nháy mắt, thương thế của hắn đã khôi phục quá nửa.
Tô Vũ âm thầm kinh hãi, hiệu quả mạnh thật!
Thân thể hắn hiện tại có thể so với Nhật Nguyệt, thế mà trong nháy mắt đã khôi phục hơn phân nửa thương thế, thứ đồ chơi này xem ra còn lợi hại hơn cả Ma Thần quả, quan trọng là. . .
Ta đã lấy cả một ao!
Trăm ngàn giọt là ít.
Thật đáng sợ!
Trong lòng Tô Vũ cảm khái, cấp tốc điều chỉnh lại khiếu huyệt trước đó.
Vừa rồi hắn đã vận chuyển sai, kém chút làm phát nổ bản thân, lần này hắn phải cẩn thận thử lại.
Đành chịu, dù biết là nguy hiểm nhưng bây giờ hắn không có thời gian tìm người khác tới mạo hiểm thay, huống chi cũng không có ai mở 360 khiếu huyệt như hắn, thế nên Tô Vũ chỉ có thể đích thân động thủ.
Lần này Tô Vũ cẩn thận từng li từng tí, chăm chú điều chỉnh một hồi, một lát sau, Mi Tâm khiếu liền sáng lên, Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra, ổn rồi!
Khiếu huyệt còn lại cũng dần dần thắp sáng.
Bất quá, khi vận chuyển tới cột sống, ầm một tiếng, Tô Vũ lần nữa khó nhịn phun ra một ngụm máu trông cực kỳ đáng sợ.
Cột sống của hắn nổ tung!
Tô Vũ điếng người, cấp tốc xoa loạn hoàng tiên dịch ở trên người, khôi phục cột sống vừa bị chấn thương nặng, sắc mặt hắn tái nhợt, lập tức đình chỉ vận chuyển.
Không được!
Rất rõ ràng khiếu huyệt nằm ở vị trí cột sống không thuận lợi liên quan tới Mi Tâm khiếu, xem ra là tồn tại vấn đề, cái này không thể loạn thử, không tìm được phương pháp chuẩn xác mà loạn thử nghiệm thì coi chừng khiến toàn bộ thân thể đều phát nổ.
Tô Vũ phong bế một khiếu, chấn động dừng lại.
Nơi xa xa, đám người Hạ Hổ Vưu dồn dập nhìn về phía Tô Vũ.
Thời khắc này Tô Vũ vẫn ở trong dáng vẻ đầu sói, có điều đầu sói có vẻ hơi suy yếu cùng ảm đạm, vị trí mi tâm dường như có một cái lỗ máu xuyên qua.
Hạ Hổ Vưu biết Tô Vũ lại vừa thử nghiệm cái gì đó, quan tâm hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
“Không có việc gì!”
Giờ phút này, tầng một đã yên tĩnh trở lại.
Tô Vũ nhìn xuống cái vòng xoáy sâu bên dưới, hít sâu một hơi, nói: “Đi lên thôi!”
Không có gì sai sót thì hẳn là phương thức vận chuyển Mi Tâm khiếu ban nãy đã đúng, ít ra thì trừ khiếu huyệt ở cột sống là do Tô Vũ quá nôn nóng, còn lại hơn 300 khiếu huyệt khác đều không xảy ra vấn đề gì.
Hắn nghĩ chỉ cần tìm ra mấy cái khiếu huyệt đối ứng là có thể bổ sung hoàn thiện cho Chu Thiên chi pháp.
Chỉ cần có nó là hắn có thể hoàn thành thân thể cửu biến, hợp khiếu Sơn Hải.
Sau đó, hắn có thể thuận lợi bước vào Sơn Hải cảnh, thậm chí là Sơn Hải đỉnh phong.
“Đi lên à?”
Hạ Hổ Vưu nhìn một vòng quanh tầng một, không khỏi cảm khái: “Mới qua có hai ngày mà tầng một đã bị ngươi giày vò thành dạng này, nghe nói những năm qua, số lượng người ở tầng này luôn là nhiều nhất.”
Hiện tại nhìn lướt qua tầng một trống rỗng, tuy rằng vẫn còn có người đang trốn tránh ở đó, thế nhưng có thể nhận ra là kẻ còn sống ít đến thương cảm.
Kẻ xui xẻo có lẽ đều đã ngoẻo rồi!
Toàn bộ tầng một kém chút đã bị Tô Vũ phế đi.
Tuy rằng Tô Vũ đã nói chấn động không phải là do hắn, bất quá Hạ Hổ Vưu ngoài miệng thì bảo tin, nhưng trong lòng lại nghĩ thủ phạm mà không phải huynh đệ nhà hắn đây thì mới là lạ!
“Vậy chúng ta cùng lên tầng hai thôi!”
Hạ Hổ Vưu cũng không có ý kiến, trước cứ đi theo Tô Vũ ăn thịt, chờ Tô Vũ muốn đi lên các tầng cao hơn thì chưa chắc cậu đã theo nổi.
Tô Vũ gật đầu, đạp không mà đi, nhanh chóng lao về hướng vòng xoáy bay tới.
Mấy người Hạ Hổ Vưu vội vàng bắt kịp.
Nơi xa, một chỗ hàng rào bị mở ra, Hà Đồ mang theo ngốc ngốc ra ngoài, Hà Đồ nhìn lướt qua vị trí Mi Tâm khiếu bên kia, có điều không mấy để ý, y quan tâm đến việc chấn động của Tinh Vũ phủ đệ hơn, không rõ tại sao nơi này lại xuất hiện biến cố lớn như vậy.
“Ngốc tử, ngươi biết chuyện gì đang xảy ra không?”
Hà Đồ hỏi một câu, ngốc ngốc Tử Linh không lên tiếng, ánh mắt mê man mờ mịt, trí nhớ thiếu hụt dẫn tới rất nhiều thứ nó đều không rõ ràng.
Hà Đồ bất đắc dĩ!
Đúng là đồ Tử Linh ngớ ngẩn!
Cũng tốt, nếu không phải do nó ngốc nghếch thì y cũng khó mà lừa nó biến thành tay chân cho mình sai vặt.
“Hình như tầng một không còn người nào.”
Hà Đồ cười cười, không có ai thì lại càng tốt.
Y có thể thoải mái điều tra tình hình nơi đây một chút.
Y và ngốc ngốc đều vô cùng cường đại, giờ phút này, hai người đi lại trong hư không, bốn phía dò xét.
Một lát sau, Hà Đồ đi tới Huyết Nguyên, cảm khái một tiếng, nhớ không lầm thì năm xưa y cũng đã tới nơi này lấy đi một ít Thánh Tuyền.
Bây giờ y lại tới đây!
Đáng tiếc, y đã không còn là người sống.
“Tiên tổ ta khi xưa đã từng ở tầng tám!”
Cảm khái một tiếng, Hà Đồ thấy ngốc ngốc không nói gì thì cười bảo: “Không hiểu à? Tinh Vũ phủ đệ có chín tầng, Nhân Hoàng ở tầng thứ chín, tầng thứ tám là nơi ở của một vài cường giả tuyệt thế.
Tiên tổ của ta chính là một vị Nhân vương Nhân tộc thời kỳ thượng cổ, cho nên ngài cũng ở đấy.
Biết cái gì gọi là Nhân vương không?”
Ngốc ngốc nhìn y, nửa ngày sau mới khó nhọc lên tiếng: “Nhân vương. . .
Hợp Đạo. . .
Hợp Đạo đỉnh phong. . .”
Hà Đồ không ngoài ý muốn, nhiều ít gì cũng phải khôi phục một chút trí nhớ mới là lẽ thường, y cười ha hả nói: “Đúng vậy, là cường giả Hợp Đạo đỉnh phong.
Dựa theo phân loại như bây giờ thì chính là kẻ mạnh nhất trong số các Bán Hoàng.
Đáng tiếc tiên tổ lại ngã xuống. . .
Cũng không biết bây giờ ngài ấy có ở Tử Linh giới bên kia hay không, có điều mấy lão gia hỏa thời kỳ thượng cổ quá mạnh, chỉ e không dễ dàng gì mà thức tỉnh được.”
“Cho nên tính ra thì Tinh Vũ phủ đệ này cũng coi như có duyên với ta.
Tiếc là năm xưa khi ta tiến vào đây chẳng nhặt được bao nhiêu chỗ tốt, ngay cả tầng tám cũng không thể đi lên.”
Nói đến đây, Hà Đồ bất giác cười nhạo một tiếng: “Không ngờ đến cùng thì lão gia hỏa Liệp Thiên các kia lại còn sống! Nghe nói tầng tám cũng có phủ đệ của hắn, bất quá hiện tại hình như hắn không thể quay về đó được, suốt ngày lang thang bên ngoài.”
Chương 2089: Hỏa Diễm Sơn
Hà Đồ một bên du đãng, một bên dùng tư thái chủ nhân giảng giải cho ngốc ngốc: “Biết chủ nhân của Liệp Thiên các không? Chính là Giám Thiên Hầu, kỳ thật địa vị của hắn thấp hơn so với tiên tổ nhà ta.
Tiên tổ nhà ta là một trong các vị Nhân vương lợi hại nhất, dù đặt tại chư thiên cũng là đại nhân vật một phương.
Trong khi đó Giám Thiên Hầu thấp hơn ngài ấy một bậc.
Bất quá nói đến địa vị thì vẫn cao hơn một chút so với lão rùa đen.
Lão già kia chỉ là Trấn Linh tướng quân, thế nhưng thực lực lão rùa đen rất mạnh, có điều lão lười đi tranh, bằng không thì có khi đã được phong làm Trấn Linh Hầu!”
Ngốc ngốc không nói gì.
Hà Đồ tương đối nhàn rỗi, thế nên không ngại lải nhải cho đầu Tử Linh đi bên cạnh nghe: “Không biết đẳng cấp cường giả thời kỳ thượng cổ sao? Ngươi không phải là thượng cổ Tử Linh à? Thực lực ngươi không yếu, nếu không phải thượng cổ Tử Linh thì hẳn là thời kỳ của ta.
Thời kỳ thượng cổ, Nhân Hoàng vi tôn, dưới ngài là Nhân vương và Bán Hoàng các tộc.
Xét theo địa vị thì Bán Hoàng các tộc đều ngang nhau.
Dưới nữa chính là các đại hầu gia.
Tính ra thì địa vị của Giám Thiên Hầu rất được, trong số các vị cường giả còn sống sót từ thời thượng cổ đến giờ thì địa vị của hắn là cao nhất.”
Hà Đồ đã đi đến Song Long hạp, tiện tay đem một tiểu tử đang trốn tránh tại đây hóa thành Tử Linh, vị này là cường giả Thần tộc, vất vả lắm mới tránh thoát một kiếp dưới tay Tô Vũ, nào ngờ xui xẻo chạm mặt Hà Đồ, nháy mắt đã biến thành Tử Linh, đúng là oan ức thấu tận trời xanh.
Tử Linh mới mê man đi theo phía sau y, Hà Đồ chẳng thèm liếc nhìn một lần.
“Đây là Song Long hạp, là vị trí lỗ mũi.
Nếu nơi này thật sự nhân hóa thì đúng là đáng sợ!”
Hà Đồ sờ cằm, “Cũng không nghe nói thượng cổ có vị cường giả nào bị người chém giết rồi rèn đúc tạo thành Tinh Vũ phủ đệ, chẳng lẽ là ta nghĩ nhiều, chỉ là chế tạo giống hình người mà thôi?”
Y cũng không nắm rõ tình huống.
Hà Đồ bỗng khựng lại, khó hiểu hỏi: “Hình như có người đang gọi ta, ngươi có nghe không?”
“. . .”
Ngốc ngốc nhìn y, lắc lắc đầu đáp: “Không có. . .”
“Không có sao?”
Hà Đồ nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Aiiiz, đúng là người đã chết, giác quan đều không còn nhạy cảm nữa.”
Khi y còn sống đã từng mở hết 360 nguyên khiếu.
Điểm này Tô Vũ không biết, thế nhưng Tô Vũ từng có suy đoán, bởi vì Hà Đồ cũng có thể tu luyện nguyên khiếu nghịch chuyển chi pháp, cho nên khi trước y mới có thể phóng thích Tử Linh quân chủ ra ngoài.
Hà Đồ mơ hồ nghe thấy một vài thanh âm, thế nhưng không rõ ràng lắm, điều này càng làm cho y thêm tò mò, rốt cuộc tầng một đã xảy ra chuyện gì?
Rất nhanh, y đã mang theo ngốc ngốc và đầu Tử Linh nhỏ yếu cùng tiến nhập Song Long hạp, lập tức có vô số Triền Long Mộc hướng y cuốn tới, bất quá so với lít nha lít nhít cột trụ lớn bên chỗ da đầu bên kia thì sức công kích của số lông mũi này yếu hơn nhiều.
Tô Vũ đã xuất hiện ở tầng hai.
Vừa lên tới, tức thì có người kinh ngạc thốt lên: “Tầng một vẫn còn người sống sao, đây là Ma Lang nhất tộc?”
“Hắn còn chưa chết, xem ra đã vơ vét được không ít bảo vật, đại nhân ngài xem. . .”
Tô Vũ chẳng buồn nhiều lời, tiện tay ném sách ra, lại mở mắt nhìn thẳng vào bọn chúng, 1 vị cường giả Sơn Hải và 6 vị Lăng Vân nhanh chóng tan biến dưới ánh sáng thần thánh toát ra từ Văn Minh Chí.
Đây là đám gia hỏa thường ngăn cửa giết người đoạt bảo.
Loại người này rất thường gặp.
Tầng một tuy xảy ra biến cố lớn, thế nhưng cũng tỷ lệ thuận với kỳ ngộ, cho nên phàm là kẻ không chết thì ít nhiều gì cũng đã thu hoạch được không ít bảo vật.
Đám người này trông coi ngay lối vào tầng hai chính là vì muốn giết người cướp của.
Đối với bọn chúng, hiển nhiên Tô Vũ hoàn toàn không khách khí, hắn mặc kệ trong đám này có Nhân tộc hay không.
Quan điểm của hắn rất rõ ràng, hắn không cố ý nhắm vào Nhân tộc để giết, ngược lại cũng sẽ không thánh mẫu tránh né, không đụng đến Nhân tộc.
Chờ đến khi mấy người Hạ Hổ Vưu mở mắt ra thì trước mặt đã chẳng còn lại ai.
Vừa nãy bọn họ cũng có nghe thanh âm bàn tán của mấy gia hỏa kia, có điều vừa mở mắt ra thì đã thấy đối diện trống trơn, suýt tí nữa còn cho là mình nghe lầm.
Nhưng sau khi trông thấy Tô Vũ thu hồi quyển sách trong tay thì trong lòng cả ba đều âm thầm chấn động.
Không có nghe nhầm!
Người đã chết!
Bị Tô Vũ giết rồi!
Mà lúc bấy giờ ở bên ngoài, các vị cường giả lại chứng kiến 7 lối đi sụp đổ cùng lúc.
Chết ở đâu đây?
Dựa vào thực lực này thì hẳn là đang ở tầng hai hoặc tầng ba.
Bất quá chỉ chết 7 mạng, vẫn còn trong phạm vi chịu được, nếu xui xẻo tao ngộ một tên Sơn Hải cao trọng thì việc bị thuấn sát đồng thời là chuyện hoàn toàn có khả năng.
Tình huống này dĩ nhiên khác biệt so với việc tầng một chết cả trăm người cùng lúc trước đó.
Không chỉ 7 tên đó bị giết, mà giờ phút này, ở tầng một cũng liên tục có người ngã xuống.
Hà Đồ không có hứng thú đi tìm giết ai, thế nhưng trên đường y đi, kẻ nào xui xẻo gặp phải thì đều bị y tiện tay chuyển đổi thành Tử Linh.
“Lại chết thêm 20 người nữa!”
Vô địch thở dài, vừa vặn còn lại 3000, xem như đã chết một phần sáu.
Có người lên tiếng: “Còn may là mấy lần biến động trước đó đều chỉ đào thải kẻ yếu, đại bộ phận cường giả đều còn sống, chớ bi quan như vậy, kẻ yếu đi vào Tinh Vũ phủ đệ thì việc tử vong là chuyện đã lường trước.”
Ngẫm lại thì đúng là cường giả vẫn lạc không nhiều, Nhật Nguyệt chỉ mới chết vài người, phần lớn đều là Đằng Không cùng Lăng Vân.
“Ở đây là tầng hai?”
Sau khi diệt sát những tên kia xong, lúc này Tô Vũ mới có thời gian quan sát tứ phía.
Tầng hai không giống tầng một, không chỉ không giống nhau, nói cho chính xác ra là hai tầng này thuộc hai phong cách hoàn toàn khác biệt.
Thứ đập vào mắt ngay khi vừa bước đến tầng hai chính là dung nham, khắp nơi đều là dung nham, hỏa diễm, khí tức huyết hỏa tràn ngập.
Hoàng Cửu giới thiệu: “Tầng hai là Hỏa Diễm sơn, theo truyền thuyết, thời đại thượng cổ có một vị cường giả Huyết Hỏa ma tộc đại chiến với một vị cường giả Hỏa Linh tộc của Ngũ Hành tộc.
Cho nên mới lưu lại Hỏa Diễm sơn chi giới.”
Tô Vũ bật cười, “Mạch máu trên cổ mà thôi, các ngươi còn coi là thật, còn cái gì mà cường giả thời thượng cổ đại chiến nữa chứ!”
Vô nghĩa!
Hắn xem xét một vòng, nếu không có tầng một để so sánh thì thật sự nơi này đúng là một điểm dấu hiệu cũng nhìn không ra.
Có điều đã biết được bí mật của tầng một, thế nên theo Tô Vũ phán đoán, những cái khe rãnh dung nham kia chính là do mạch máu biến thành.
Trên cổ có khá nhiều mạch máu, tạo thành dấu hiệu như vậy cũng là chuyện thường.
Hoàng Cửu không phản bác.
Dựa theo lời Tô Vũ giải thích thì rất có thể nơi bọn họ đang đứng là cần cổ của đối phương, có điều… Mọi người không dám suy nghĩ tiếp nữa.
Bởi vì hết sức đáng sợ!
Thời đại thượng cổ, một vị cường giả vô cùng cường đại đã bị Nhân Hoàng giết chết, sau đó Nhân Hoàng trút ngược thi thể đối phương lên cắm xuống đất, đầu bị bẻ gãy, tóc thì cắm vào Tử Linh giới, thậm chí Nhân Hoàng còn thuận tiện rèn đúc thi thể của kẻ đó thành Tinh Vũ phủ đệ. . .
Má nó, càng nghĩ càng đáng sợ!
Đương nhiên giờ phút này bọn họ còn chưa phát hiện được sự tình về tóc, bởi vì không tìm thấy.
Tô Vũ mặc kệ bọn họ, trong lòng suy nghĩ đến khung cảnh trước mắt.
Tầng một, Khai Nguyên.
Tầng hai, Thiên Quân.
Thiên Quân không có gì khó khăn, chủ yếu là khai khiếu, khai khiếu đầy đủ là được rồi.
Khai một ít khiếu huyệt, làm lớn mạnh khí huyết, dùng tinh huyết đặt móng, đây chính là Thiên Quân cảnh.
Quan trọng là liệu tầng thứ hai này có khớp với Thiên Quân giống hắn phán đoán hay không.
Chương 2090: Điềm Đại Hung
Tô Vũ không vội đi tầm bảo, bỏ công mài dao sẽ chẻ củi nhanh hơn.
Vả lại thứ mà dễ dàng tìm thấy thì mọi người đều đã lấy hết, hắn có muốn kiếm bảo vật cũng phải kiếm ở những nơi mà mọi người không thấy được.
“Thái Sơn!”
Tô Vũ mở phong bế khiếu huyệt ra, tùy ý hô một tiếng, thanh âm không lớn, hắn không định để cho đám người Hạ Hổ Vưu nghe được.
Có điều âm thanh như vậy đã đủ.
Oanh!
Hỏa diễm bùng nổ, lão Chu hết sức táo bạo, “Thái Sơn ở đâu?”
“Ở đâu?”
“. . .”
Trước đó khi ở tầng một, lão Chu đã giận dữ không ít lần khiến tầng một bùng nổ lợi hại, hiện tại đến tầng hai, tàn niệm của lão Chu lại cảm nhận được âm thanh mới rồi, lão cho rằng Thái Sơn đang ở ngay đây, thế nên liền điên cuồng nổi giận.
Trời rung đất lắc!
Hỏa diễm bốc lên!
Toàn bộ giới vực trong nháy mắt đã biến thành biển lửa, hàng loạt dung nham dâng trào, đây là dấu hiệu mạch máu muốn nổ tung.
Thái Sơn đang ở ngay trên cổ mình?
Gã dám cưỡi trên cổ mình?
Đây đại khái là tâm tư của lão Chu, tàn niệm hết sức ngu xuẩn, chỉ có một ít chấp niệm tồn tại, còn lại thì chẳng thể suy nghĩ gì khác.
Kẻ lão Chu hận nhất dĩ nhiên là Thái Sơn, thế nên chỉ cần nghe đến tên người này thì lão Chu liền triệt để bùng nổ.
Hỏa diễm khắp tầng hai bốc lên, ầm ầm không dứt.
Chấn động bốn phương!
Nơi xa có người bay lên trời, kêu thảm một tiếng, bất quá vẫn bị hỏa diễm bùng lên đốt cháy sạch sẽ.
Đám người Hạ Hổ Vưu hoảng sợ lùi lại, Hạ Hổ Vưu nhịn không được nuốt nước miếng, nói: “Cái này. . .
Có lẽ người của chúng ta cũng đang ở đây, Tô Vũ, ngươi. . .”
Lỡ đâu ngươi giết luôn bọn họ thì sao?
Tô Vũ cười đáp: “Không có quan hệ với ta, tự nhiên nơi đây bùng nổ mà thôi!”
Về phần mấy người lão sư có đang ở tầng hai hay không thì Tô Vũ không lo.
Mục tiêu của bọn họ là Thiên Hà cát, chắc chắn sẽ nhanh chóng lên tầng ba.
Chấn động đang diễn ra khiến tâm tình Tô Vũ thả lỏng hẳn.
Tốt lắm, rõ ràng hai chữ “Thái Sơn” cũng có hiệu quả ở tầng hai.
Như vậy là hắn có bùa bảo mệnh rồi.
Có điều hơi phí phạm!
Tô Vũ phong bế khiếu huyệt lại, hắn không muốn lão Chu tàn sát cả tầng hai, nếu người nơi đây đều chết hết thì hắn biết nhặt xác kiểu gì, Văn Minh Chí của hắn còn đang chờ bọn họ tiến vào trong đây.
Tốt nhất là lão Chu đừng giết chết Văn Minh sư, ta còn phải dựa vào bọn họ để hoàn thiện Thần khiếu của chính mình đây.
Đến tầng hai, bảo vật không phải là thứ then chốt, mục tiêu của Tô Vũ là giết người nhặt xác, rút ra tinh huyết, xem thử xem có tộc nào có nhiều thêm Thần khiếu mà hắn chưa biết hay không.
Trận bạo động mới rồi đã khiến mấy chục sinh linh vẫn lạc, tính đến hiện tại thì số lượng sinh linh còn sống sót chưa tới được 3000.
Tầng hai.
Trong một góc xa xa so với nơi hỏa diễm vừa mới bốc lên.
Đạo Thành thở dài một tiếng, thần văn trong tay vờn quanh, một lát sau, y mở miệng nói: “Đi thôi, lên tầng ba! Tầng hai có phiền toái tới rồi, chỉ sợ đại hung xuất hiện ở tầng một đã lên tới tầng hai!”
Bên cạnh, Huyền Vô Cực cau mày hỏi: “Đạo Thành, ngươi xác định là hung vật chứ không phải biến cố tự nhiên?”
Đạo Thành ngưng trọng nói: “Là cố ý, trước đó ta không thể xác định, nhưng hiện tại ta có thể chắc chắn trăm phần trăm.
Thời điểm tầng một xảy ra biến cố thì tầng hai tuy cũng có rung chuyển, thế nhưng rõ ràng không hề nghiêm trọng như mới rồi.
Hiện tại tầng hai bỗng kịch biến, tuyệt đối không phải biến cố tự nhiên! Ta tính toán một thoáng. . .
Đây là điềm dữ! Đi thôi, không thể dừng lại, bằng không thì chúng ta đều phải chết.
Tốt nhất có thể lên đến tầng bảy tìm kiếm bảo hộ, lần này thăm dò thật sự là nguy hiểm vô cùng!”
Huyền Vô Cực gật đầu, đối với khả năng bói toán của Đạo Thành thì hắn tương đối tin tưởng, trầm giọng nói: “Có điều. . .”
Hắn nhìn thoáng qua ngọn lửa phía trước, bên trong mơ hồ có thể thấy được một gốc tiểu thụ đỏ như máu, luyên tiếc nói: “Phải từ bỏ gốc Long Huyết thụ kia sao? Gốc cây này còn lớn hơn gốc cây lưu lạc ở Tinh Thần Hải lần trước, vả lại còn cổ xưa hơn, chỉ cần xua tan tầng huyết hỏa bên ngoài thì chúng ta là có thể bắt nó tới tay. . .”
“Đi thôi!”
Đạo Thành nói khẽ: “Muốn giải quyết tầng hỏa diễm ấy thì tối thiểu phải mấy ba ngày!”
Vốn dĩ ba ngày không dài, nếu như bọn họ có thể loại bỏ hỏa diễm, lấy đi gốc Long Huyết thụ kia để bán cho Long tộc thì chắc chắn có thể đổi được tối thiểu một khối vật gánh chịu.
Mấu chốt là, ba ngày sẽ xảy ra vô số biến cố, tình huống hiện tại không an toàn.
Huyền Vô Cực hết sức tiếc nuối, bên cạnh hắn, mấy vị Tiên tộc khác cũng không bỏ được, có người đề xuất: “Đạo Thành, hay là các ngươi đi trước đi, chúng ta lưu lại thử xem, chờ lấy được đồ vật rồi thì lại đi tìm các ngươi tụ hợp!”
Đạo Thành biết bọn hắn không nỡ từ bỏ, ngay cả chính y cũng chẳng muốn bỏ qua bảo vật trước mắt.
Gia gia y rất cần vật gánh chịu, lấy được thứ này thì hết thảy tiền tài bỏ ra trước đó xem như đều đáng giá.
Bất quá… Thần văn lần nữa xoay quanh đầu ngón tay y… Tách một tiếng, thần văn nứt ra.
Sắc mặt Đạo Thành tái đi!
Đại hung!
Hung hiểm vô cùng, thậm chí so với trước còn muốn hung hiểm hơn.
Ba ngày?
Đừng đùa, y còn sợ chậm thêm vài giờ nữa có khi cả đám đều táng mạng tại đây.
“Vậy các ngươi tùy ý, ta đã nói rồi, nơi này rất nguy hiểm, ta không muốn lãng phí thời gian nữa!”
Đạo Thành dứt lời liền cấp tốc bay đi!
Rút lui!
Y cảm nhận được nguy cơ tử vong nồng đậm.
Huyền Vô Cực thấy đối phương rời đi thì không khỏi nhíu mày, có điều suy nghĩ một chút, hắn cũng phá không bám theo.
Bọn hắn vừa đi, một vị cường giả Sơn Hải của Tiên tộc liền cười nhạo, “Lá gan của Đạo Thành càng ngày càng nhỏ! Từ khi Cửu Huyền bị giết, y liền sợ Tô Vũ vỡ mật, hành xử rụt đầu không chút khí phách.
Đừng nhìn tên còn treo trên Thiên bảng mà lầm, nếu để ta nói thì chỉ dựa vào phách lực này, y không xứng có tên trên Thiên bảng!”
Có tiên nữ khẽ cười bảo: “Người ta gọi đó là trọng tình, Cửu Huyền bị giết khiến trong lòng Đạo Thành khó chịu, kỳ thật như vậy cũng tốt mà. . .”
“Thế thì ngươi gả cho y đi.”
“Vậy cũng phải đợi y coi trọng ta mới được!”
“. . .”
Hơn mười vị Tiên tộc trêu ghẹo lẫn nhau.
Về phần ban nãy dung nham bùng nổ thì bọn họ không quá lo lắng, bởi vì Tinh Vũ phủ đệ cũng chẳng phải bạo động lần đầu, từ hôm qua đến giờ đã bạo động mấy lần rồi.
Giờ phút này, mọi người dồn dập nhìn về phía ngọn lửa bao quanh bên ngoài Long Huyết thụ, phía trên lủng lẳng Long Huyết quả, Sơn Hải Tiên tộc cảm khái: “Đúng là thứ tốt! Đáng tiếc Tiên tộc phục dụng lại không phù hợp!”
Cũng nhờ mấy lần dị động hôm qua nên gốc cây này mới lộ diện, bằng không người phía trước đã sớm phát hiện, cũng không tới phiên bọn hắn.
Đây là cơ duyên!
Thế mà hai gia hỏa Đạo Thành và Huyền Vô Cực kia lại chạy mất.
Thôi, chạy cũng tốt!
Bằng không có bọn họ ở đây, có chiếm lĩnh được gốc cây này thì chưa chắc những người khác đã được phân bao nhiêu chỗ tốt.
Tiên nữ trước đó nói chuyện tươi cười bảo: “Cổ Tru, lấy được thứ này thì nhớ chia cho chúng ta một ít, không nên độc chiếm, ngươi là huyết mạch Tiên Hoàng, thân phận tôn quý, ngươi ăn thịt thì cũng phải cho chúng ta húp chút nước đấy.”
Cổ Tru chính là vị Sơn Hải Tiên tộc, nghe vậy thì sảng khoái đáp: “Yên tâm đi, một kiện vật gánh chịu mà thôi, còn chưa tới mức khiến Cổ Tiên nhất tộc ta vì cái này mà từ bỏ hết thảy mặt mũi.
Ta cũng không phải Đạo Thành, gia gia của y mới có nhu cầu cấp bách với vật gánh chịu.”
Nói xong, Cổ Tru liền tiến đến gần cổ thụ, đoạn nói: “Đừng chậm trễ thời gian, Đạo Thành đã bói toán nói là điềm đại hung, mặc dù ta không tin hoàn toàn thế nhưng cũng không thể một điểm đều không tin, gần nhất dị biến nhiều, các ngươi cẩn thận một chút, nhanh chóng giải quyết hỏa diễm rồi lấy thứ này, sau đó chúng ta sẽ lập tức rời khỏi tầng hai!”
Mấy vị Tiên tộc bắt đầu bày trận, phát ra nguyên khí, áp chế tầng hỏa diễm bao quanh bên ngoài cổ thụ.
Không có Huyền Vô Cực và Đạo Thành hỗ trợ, tối thiểu phải mất ba bốn ngày mới được.
Thấy hai người kia chạy, kỳ thật trong lòng mọi người cũng có điểm lo lắng.
Thế nhưng bọn họ luyến tiếc thứ trước mắt, thật sự là quá quý giá!
Đối với bất kỳ người nào mà nói thì vật gánh chịu đều là chí bảo, bọn họ cũng không phải Tô Vũ, bên người có sẵn vô địch đánh giết tam thế thân của vô địch khác để hắn đi nhặt của hời.
Đăng quả chương này là để chin nhỗi cả nhà á :((((((( Tuần này tớ được bên công ty cử đi học khóa bồi dưỡng Nghiệp vụ, thời gian học khá ngắn, chỉ trong 10 ngày là phải làm luận xong để thi lấy bằng luôn.
Chính vì vậy nên lịch học được xếp khá gắt, tại tớ còn phải đi làm nữa, không thể bỏ mặc công việc trong suốt thời gian đi học luôn được.
Nên là trong 10 ngày tới chắc tớ sẽ không ra chương, hoặc cố lắm thì chắc cũng ra khá ít, tại thật sự là tớ cân không nổi thời gian vừa làm vừa học vừa làm luận vừa dịch truyện.
Cả nhà thông cảm nha, đợi kết thúc khóa học xong thì tớ sẽ cố cày đêm bù lại cho cả nhà sau nheee ~ Mấy ngày này mong mọi người eo thưn thông cảm cho tớ ha.
Chúc cả nhà ngủ ngon <3








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương [Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/11/Dich-Vinh-Da-Quan-Vuong-Audio-Truyen.jpg)


