1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 414 : Đừng Sỉ Nhục Lão Sư Của Ta! (c2066-c2070)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 414 : Đừng Sỉ Nhục Lão Sư Của Ta! (c2066-c2070)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2066: Đừng Sỉ Nhục Lão Sư Của Ta!

“Ha ha ha!”

Nương theo một tràng tiếng cười, trong hư không, có một tên mập tươi cười đi ra, chắp tay với Hoàng Cửu một cái, “Tham kiến Hoàng tỷ tỷ! À không, có lẽ nên xưng là Liễu tỷ tỷ mới đúng.”

Nói xong, cậu nghiêm sắc mặt, nghiêm túc nói: “Chuyện của Liễu gia dĩ nhiên Hạ gia cũng có trách nhiệm.

Ngũ Đại tự mình thu nhận đồ đệ, tằng gia gia ta tự mình đi thuyết phục người nhà họ Liễu chuyển biến làm người thủ vệ của Nhân tộc.

Kết quả, Liễu gia bị hủy diệt, việc này Hạ gia ta cũng khó chối bỏ trách nhiệm!”

“Có điều hiện tại Hạ gia muốn đền bù tổn thất cũng khó mà bù đắp được hết tổn thương trong lòng tỷ tỷ.

Phụ mẫu của Liễu tỷ tỷ chết trận, có một số việc, Hổ Vưu không tự trải qua thống khổ thì khó mà cảm thụ, cái khác Hổ Vưu ta không nhiều lời, nhưng nếu Liễu tỷ tỷ có sai khiến gì thì cứ việc nói, Hổ Vưu nhất định dốc hết sức đi làm!”

Hoàng Cửu nhìn cậu một cái, nhíu mày không nói gì.

Tô Vũ vừa dung hợp không gian tiến vào trang sách, vừa cười bảo: “Hạ mập mạp, lá gan của ngươi lớn nhỉ, bên này thương vong vô số mà ngươi cũng dám tới!”

Hạ Hổ Vưu cười ha hả đáp: “Chỉ cần gan lớn thì vạn tộc đều không đáng sợ! Ta thấy hành động sát phạt quả đoán, huyết khí trùng thiên này ngoại trừ Tô huynh của ta thì chắc chắn không ai dám làm như vậy.

Thế nên ta đến thăm lão huynh đây!”

Tô Vũ bật cười, không buồn nhìn về nơi xa mà chỉ lên tiếng: “Hoàng Đằng, ngươi ra đi! Trốn tránh làm cái gì!”

Chốc lát sau, Hoàng Đằng cười khan một tiếng, xuất hiện từ hư không, lúng túng nói: “Nhìn một chút thôi, tùy tiện nhìn ấy mà, Tô huynh đừng hiểu lầm, đừng đánh ta, chúng ta có chuyện gì thì từ từ nói!”

Tô Vũ thở dài, “Ta che giấu tung tích không đến một ngày liền bị các ngươi phát hiện.

Có phải là do ta bất cẩn không?”

Hạ Hổ Vưu cười ha hả trấn an: “Không sao, đều là người trong nhà nên mới nhận ra ngươi.

Không có người ngoài nào biết đâu, kẻ đã chết thì vĩnh viễn câm miệng rồi.

Có ngươi ở đây thật tốt, bọn ta cũng an toàn hơn.”

Tô Vũ phì cười, không để ý đến cậu nữa, sau một khắc, một trang sách dung nhập vào bên trong quyển sách.

Lúc này, thiên địa biến sắc!

Oanh!

Một tiếng rền vang thật lớn vang vọng cả Nhân Diện giới, trong hư không, hai viên thần văn hiển hiện phút chốc đã hóa thành tàn nguyệt, hai chữ Văn Minh hòa lẫn, ý chí lực của Tô Vũ tăng vọt.

Mà trên quyển sách, 109 đạo kim văn hiển hiện rồi dần dần ngưng tụ.

Khí tức của Tô Vũ cũng được phóng đại.

Hai thần văn quay quanh hắn một vòng rồi lần nữa rơi vào trong sách.

Mà đạo kim văn thứ 109 cũng chính thức hiện ra.

Vào thời khắc này, thiên hàng vân tụ.

Chính thức trở thành Thiên binh!

Thần văn hóa Nhật Nguyệt, sách tấn cấp Thiên binh.

Mấy người ở đây xem mà trợn mắt há hốc mồm, không những thế, lúc bấy giờ còn có một đám mây cực lớn buông xuống!

Đây là ban thưởng của thiên địa dành cho Thiên binh, cũng là ban thưởng khi thần văn Nhật Nguyệt xuất hiện.

Sau một khắc, huyết kiếp hiển hiện!

Hai cỗ quy tắc nhanh chóng va chạm lẫn nhau, ban thưởng đan xen với trừng phạt!

Xung đột quy tắc!

Tấn cấp Thiên binh sẽ có thưởng, nhưng Văn Minh Chí lại là vật bất thường nên phải chịu phạt!

Đương nhiên, so với việc rèn đúc thì trừng phạt thế này nhỏ yếu hơn nhiều.

Tô Vũ cười ha hả: “Mập mạp, chỉ chờ ngươi đến để cho ngươi chút chỗ tốt thôi, xem như trả nhân tình lúc trước ngươi và ta giao dịch với nhau! Ta đây sợ nhất là nợ ân tình.”

Dứt lời, hắn bước vào hư không xé rách một góc đám mây kia rồi ném qua cho Hạ Hổ Vưu.

Hạ Hổ Vưu trực tiếp thôn phệ đám mây, trong nháy mắt khí tức trên người cậu tăng vọt.

Thân thể cũng nhanh chóng rèn đúc.

Một mặt hưởng thụ đồng thời cậu cũng kinh ngạc tán thán: “Lợi hại, chỉ cần gan lớn thì quy tắc đều có thể coi thành cơm mà ăn.

Bội phục, bội phục!”

Tô Vũ không thèm để ý, quyển sách bao phủ bốn phương, đám huyết vân trên trời đều bị Văn Minh Chí của hắn thôn phệ sạch sẽ.

Mà đám mây màu ban thưởng lại bị Hạ Hổ Vưu hấp thu, nháy mắt thân thể của cậu đã hoàn thành bảy tám lần rèn đúc, đây chính là ban thưởng khi tấn cấp Thiên binh, tuyệt đối không thể coi thường.

Khí tức của Hạ Hổ Vưu không ngừng cường đại hơn, ở bên cạnh, Hoàng Cửu cùng Hoàng Đằng đều hâm mộ không thôi.

Hoàng Đằng tặc lưỡi cất tiếng: “Người người tránh không kịp trước kiếp nạn, Tô Vũ, ngươi là người đầu tiên ngoan ác như vậy, quy tắc đều dám đem ra làm tài nguyên, không phục cũng không được! Lão sư ngươi quá vô dụng. . .

Ngươi thì khác!”

Hoàng Đằng dựng ngón tay cái lên, y thật sự cảm thấy Tô Vũ có khí độ bất phàm, đương đại không ai sánh bằng.

Tinh Vũ phủ đệ là nơi hết sức nguy hiểm, vậy mà Tô Vũ đi vào như chốn không người, đoạt bảo đúc bảo như lấy đồ trong túi!

Không phục không được!

Tô Vũ nghiền ngẫm nhìn y, “Hoàng Đằng, đừng dùng bài này, ngươi còn dám gièm pha lão sư ta, ngươi có tin ta sẽ không khách khí với ngươi nữa hay không?”

Sỉ nhục lão sư ta thì chính là nhục nhã ta.

Đương nhiên, lời này ta có thể dùng để kích thích Bạch Phong một chút, nhưng ngươi thì không được.

Hoàng Đằng nhún vai, cười cười chứ không phản bác.

Bạch Phong ấy à, vẫn nên chuyên tâm nghiên cứu là tốt nhất, so về thực lực, luận về võ lực, thôi được rồi, giao cho học sinh ngươi làm thì tốt hơn.

Nơi xa, vẻ mặt Hoàng Cửu cực kỳ phức tạp, nhất thời nàng cũng không biết nên nói gì, chỉ đành tiếp tục giữ yên lặng.


Chương 2067: Ánh Mắt Nhìn Thấu Thế Gian

Hai thần văn tấn cấp Nhật Nguyệt, Văn Minh Chí tấn cấp Thiên binh!

Mà trong biển ý chí của Tô Vũ cũng nhấc lên một hồi sóng cả, biển ý chí đang khuếch đại không ngừng.

Nếu dựa theo cường độ và độ rộng của ý chí lực thì Tô Vũ đã sớm nên hợp khiếu tiến vào Văn Minh sư Sơn Hải.

Có điều trước đó do Tô Vũ dùng Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch tu luyện nên khiếu huyệt đã trở nên quá mạnh, vả lại còn là lớn nhỏ không đều, hợp khiếu cũng vì vậy mà trở nên rất khó khăn.

Cho nên, Tô Vũ vẫn chỉ là Lăng Vân cửu trọng.

Thực ra Tô Vũ cũng không muốn hợp khiếu.

Thứ nhất, thần văn của hắn còn chưa đủ số lượng.

Thứ hai, Thần khiếu vẫn chưa mở ra đến 360 cái.

Hiện tại hợp khiếu hầu như không giúp gì nhiều cho Tô Vũ, chờ đến khi 360 Thần khiếu được mở ra toàn bộ, sự cường đại đạt đến nhất thống, dựa theo tình huống nguyên khiếu lúc trước, hắn có thể tự động hợp thành cửu khiếu, trong một ngày bước vào Sơn Hải cửu trọng là chuyện bình thường.

Dù vẫn chưa bước vào Sơn Hải nhưng biển ý chí của Tô Vũ vẫn còn đang khuếch trương, thần văn Nhật Nguyệt mang tới trùng kích khiến cho biển ý chí của hắn đang không ngừng bành trướng.

Văn Minh Chí chính là thần văn của hắn.

Văn Minh Chí mạnh mẽ, kéo theo Tô Vũ cũng mạnh mẽ hơn.

Giờ khắc này, theo sự tiến bộ của Văn Minh Chí, trong mắt Tô Vũ đã có Nhật Nguyệt chuyển đổi, dần dần chiếu rọi ra dáng vẻ một quyển sách, dường như hắn thấy được rất nhiều thứ.

Hắn nhìn về hướng Hạ Hổ Vưu, khí tức của Hạ Hổ Vưu đang tăng cường, cậu ta đang nhắm mắt hưởng thụ, bỗng nhiên sắc mặt của cậu biến hóa, vội mở mắt nhìn về phía Tô Vũ, trong lòng âm thầm giật mình.

Trong khoảnh khắc mới rồi cậu cảm nhận được có cái gì đó như mới đâm xuyên bản thân.

Mà Tô Vũ vẫn nhìn về phía Hạ Hổ Vưu, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được một loại thị cảm hoàn toàn khác biệt về thời gian và không gian.

Hắn nhìn Hạ Hổ Vưu nhưng thứ hắn thấy không phải cậu mà là một thanh đao!

Một thanh đao rất mạnh!

Một thanh đao bị phong ấn ở trong cơ thể cậu, đao tổ truyền của Hạ gia, đao của Đại Hạ vương!

Tô Vũ yên lặng quan sát, thì ra là thế.

Nghe nói Đại Hạ vương không còn sử dụng thanh đao mà mấy trăm năm trước ông thường dùng, thì ra đao của ông đang nằm trên người Hạ Hổ Vưu, ở trong thân thể cậu ta.

Đó là một thanh đao bị phong ấn, thế nhưng vẫn rất mạnh mẽ.

Có lẽ bởi vì Hạ Hổ Vưu không thể chưởng khống nên mới chưa phát huy ra toàn bộ thực lực, nhưng có thanh đao này trên thân, thực lực Hạ Hổ Vưu tuyệt đối sẽ không yếu, tối thiểu thì cũng không yếu như biểu hiện bên ngoài.

Có thể giết Lăng Vân là điều tất nhiên, có thể giết Sơn Hải hay không. . .

Tô Vũ cho rằng cậu có thể.

Tô Vũ vẫn yên lặng nhìn cậu, Hạ Hổ Vưu bị nhìn mà nổi cả da gà, không quá tự tại, cậu hạ xuống hư không, tò mò hỏi: “Ngươi nhìn khiến ta rất khẩn trương, làm gì thế?”

Ánh mắt Tô Vũ lúc này thoạt nhìn vô cùng thâm thúy.

Cặp mắt của hắn đã được thối luyện, vốn dĩ đã rất mạnh mẽ, hiện tại hai thần văn tiến vào Nhật Nguyệt lại có đặc tính dò xét quá khứ tương lai, càng làm cho Tô Vũ nhìn người mà khiến cho người ta phải rùng mình.

Tô Vũ không để ý tới cậu nữa, hắn quay sang quan sát Hoàng Đằng.

Bên kia, Hoàng Đằng khẽ giật mình, vội vàng liễm tức, nhưng trong chớp nhoáng ấy, Tô Vũ vẫn thấy được 240 nguyên khiếu đang tỏa ra hào quang sáng lạn.

Khai khiếu 240 cái!

Bên ngoài thân thể tự mang một tầng vòng sáng, đó là biểu hiện của 36 đúc, bây giờ thực lực Hoàng Đằng là Lăng Vân lục trọng.

240 khiếu, thân thể 36 đúc, Lăng Vân lục biến.

Nếu 240 khiếu có thể hình thành công pháp hoàn chỉnh, hoặc là một hệ thống vận chuyển, Lăng Vân mỗi một lần biến hóa sẽ gia tăng gấp 1.5 lần, vậy thì Hoàng Đằng sẽ có thực lực bùng nổ vượt qua lực lượng 30 vạn khiếu, tiếp cận Nhật Nguyệt nhất trọng.

Bất quá. . .

Rõ ràng là y không thể.

240 khiếu của y không hình thành hệ thống hoàn chỉnh, chỉ có 144 khiếu trong đó mới là một chỉnh thể.

Do vậy, thực lực Hoàng Đằng không phát huy tối đa được.

Tô Vũ đơn giản phán đoán một thoáng, đại khái là y nằm ở khoảng 10 – 15 vạn khiếu, có thể so với Sơn Hải thất trọng thông thường.

Như vậy thì xem ra chênh lệch vẫn còn rất lớn.

Công pháp 144 khiếu đã là cực hạn.

Trừ phi đến Nhật Nguyệt mới có thể đem lực lượng khiếu huyệt bên ngoài 144 khiếu đó chuyển đổi thành thực lực, đây là lực lượng của một khiếu Nhật Nguyệt.

Bằng không, dưới Nhật Nguyệt thì dù ngươi khai khiếu nhiều mà không thành hệ thống, thực lực cũng không thể biến đổi quá lớn.

Còn về Tô Vũ, bởi vì hắn mở ra 360 khiếu lại chủ động vận chuyển, 40 khiếu hợp nhất nên mới có cơ sở mạnh mẽ như thế.

Dĩ vãng, Tô Vũ hiển nhiên không thể nhìn thấu Hoàng Đằng.

Nhưng hôm nay lướt thoáng quá liền nhìn ra không sai biệt lắm.

Trên trán Hoàng Đằng dần dần rịn ra mồ hôi, lúc này đối mặt với sự quan sát từ Tô Vũ, y lại cảm thấy còn kinh khủng hơn cả khi tao ngộ Nhật Nguyệt, thậm chí mơ hồ còn có loại cảm giác đối mặt với vô địch, rồi bị vị vô địch ấy xem thấu hết thảy mọi thứ của y.

Tô Vũ không phải vô địch, cũng không phải Nhật Nguyệt. . .

Hoặc có thể nói là bởi vì thần văn của hắn đã đến Nhật Nguyệt lại tăng thêm đặc tính của thần văn “Văn Minh”, nhờ có ánh mắt đặc thù nên hắn mới thấy được thứ mà kể cả Nhật Nguyệt đều khó nhìn thấu được.

“Tô Vũ. . .”

Hoàng Đằng có chút khẩn trương, “Đừng nhìn ta như vậy, mặc dù hai ta không quen thân nhưng ta và lão sư ngươi đã quen biết từ lâu!”

Tô Vũ cười cười, thần quang trong mắt bị thu lại, không nhìn y nữa, Hoàng Đằng lập tức nhẹ nhàng thở ra.

Tô Vũ càng ngày càng đáng sợ!

Thật sự là càng ngày càng đáng sợ!

Lần trước gặp được Tô Vũ ở cổ thành, mặc dù bị hắn một quyền đánh bay, nhưng thời điểm đó Tô Vũ mang đến cho y cảm giác cũng chỉ là thực lực mạnh mẽ hơn y một chút.

Còn nếu nói về thần bí hay thâm thúy thì hoàn toàn không tồn tại.

Nhưng hôm nay Tô Vũ lại hoàn toàn khác biệt!

Hạ Hổ Vưu vội vàng nói sang chuyện khác: “Tô Vũ, ngươi phong ấn Song Long hạp, bên trong còn có không ít người. . .

Ngươi chuẩn bị giết hết à?”

Người bên ngoài Song Long hạp đã bị Tô Vũ giết sạch rồi.

Nhưng lúc này Văn Minh Chí còn đang chặn kín lối ra Song Long hạp, đây là định một mẻ hốt gọn luôn sao?

Hạ Hổ Vưu khuyên nhủ: “Giết chóc quá nhiều sẽ dẫn tới phiền toái không cần thiết.”

Tô Vũ đi tới cửa vào Song Long hạp, khẽ cười, “Sợ à?”

“Không có!”

Hạ Hổ Vưu giải thích: “Dù ngươi có giết sạch thì ta cũng chẳng sợ.

Bất quá ngươi vẫn nên cẩn thận một chút với đỉnh cấp thiên tài! Có kẻ là hậu duệ của vô địch hoặc là đích truyền, khả năng sẽ có không ít bản lĩnh phòng thân!”

Tô Vũ gật đầu, trước đó hắn cũng từng nghĩ qua, tỉ như lúc trước Phù Thổ Linh đã lấy ra Ngũ hành thần phù.

Thế nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy dù là thần phù của vô địch, có điều ở trong tay người bình thường thì cũng không phát huy ra lực lượng quá mạnh, nhưng vừa rồi hắn đã thấy được đao trong cơ thể Hạ Hổ Vưu.


Chương 2068: Điều Kiện Của Hoàng Cửu

Nghĩ đến đây, Tô Vũ như có điều suy nghĩ nói: “Một lối đi chỉ có thể tiến vào một người! Vậy ngươi nói xem liệu có ai sẽ lưu lại một giọt tinh huyết trên cơ thể người vào bên trong, tỉ như tinh huyết của vô địch không?”

Hắn chưa dính đến lĩnh vực vô địch nên cũng chưa từng hỏi qua những thứ này.

Hạ Hổ Vưu biết không ít, nghe vậy lập tức đáp: “Có khả năng này, tinh huyết vô địch. . .

Bất quá dù tiến vào trong cơ thể rồi bùng nổ thì người bình thường cũng không chịu nổi lực bộc phát ấy, nổ tung tức thì chỉ là thủ đoạn đồng quy vu tận mà thôi!”

Tô Vũ gật đầu, hắn còn không chịu nổi, huống chi là những người khác trong tầng một.

Dù thân thể có đến Nhật Nguyệt thì cũng không chịu nổi.

“Vậy nếu đối phương mang theo binh khí của vô địch trong nhà, vậy thì có thể phát huy ra bao nhiêu uy lực?”

“. . .”

Hạ Hổ Vưu yên lặng nhìn Tô Vũ, sắc mặt cậu hơi khác thường, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Thứ nhất phải xem huyết mạch! Thứ hai, phải xem vị vô địch kia có triệt để từ bỏ khống chế đối với binh khí này hay không, nếu từ bỏ, đối phương lại được sự giúp đỡ của vô địch mà nắm trong tay binh khí thì sẽ phát huy ra uy lực rất lớn! Ở một số thời khắc, Thiên binh có thể phát huy ra sức mạnh Nhật Nguyệt, mà kẻ chưởng khống nó càng mạnh thì uy lực phát huy cũng sẽ càng mạnh!”

Tô Vũ khẽ gật đầu, hắn cũng có Thiên binh.

Còn không phải Thiên binh tầm thường!

Sức mạnh Nhật Nguyệt?

Rất bình thường!

Sách họa của hắn hiện tại có 301 trang, trong đó mỗi một trang đã là Nhật Nguyệt!

Hạ Hổ Vưu lại giải thích: “Bình thường vô địch sẽ không giao binh khí của mình cho hậu nhân hoặc là môn đồ, nhưng thời nay thì khác rồi.

Hiện tại là thời kì đặc thù, người tiến vào đây đều là vì đoạt bảo, có lẽ còn muốn chiếm lấy Cửu Diệp thiên liên.

Cho nên tầng một còn đỡ, ta hoài nghi ở tầng trên sẽ có vô địch cho tam thế thân ngụy trang tiến vào.”

Tô Vũ gật đầu, lúc này trang sách hắn phong ấn Song Long hạp đang bị người công kích, rõ ràng là đã có người phát hiện Song Long hạp bị lấp nên muốn cưỡng ép phá vỡ phong ấn.

“Ngươi có thấy các vị lão sư của ta không?”

“Chưa thấy!”

Hạ Hổ Vưu lắc đầu, “Hoặc là họ đã lên tầng hai, hoặc là ở địa phương khác.

Liễu lão sư chắc chắn sẽ không ở tầng một, Bạch lão sư thì có thể nhưng ta đoán ngài ấy sẽ nhanh chóng đi lên tầng cao hơn.”

Tô Vũ cũng nghĩ vậy, nếu Bạch Phong được phân tới tầng một thì anh phải tiến tới tầng cao hơn, điều kiện tiên quyết là anh tìm ra được Ngô Gia cùng Ngô Lam, bởi vì lần này mục tiêu của Bạch Phong là Thiên Hà cát.

Tầng một không có Thiên Hà cát.

Lúc bấy giờ, trang sách giam giữ Song Long hạp đang bị đánh cho không ngừng rung động, công kích bên trong càng ngày càng mạnh!

Tô Vũ thu hồi trang sách, ngay lập tức bảy tám đạo công kích theo quán tính đánh về phía hắn.

Lực sát thương không hề kém!

Thậm chí có một ít thần phù còn đập tới chỗ hắn!

Có người thấy được Hạ Hổ Vưu bèn phẫn nộ quát: “Hạ Hổ Vưu, ngươi muốn tìm chết à?”

Vừa mắng xong, thần quang trong mắt Tô Vũ đã bắn mạnh, ầm ầm!

Vô số bóng người phá toái!

Một quyển sách hoành không mà đi, vẻn vẹn vài giây, bảy tám người vừa mới công kích trang sách đã tan biến, chẳng còn chừa lại chút máu thịt nào.

Hoàng Đằng và Hạ Hổ Vưu đều hít sâu một hơi, thủ đoạn giết người của Tô Vũ càng ngày càng kinh khủng.

Thực lực của hắn cũng càng lúc càng cường đại!

Tô Vũ không để ý tới họ, hắn nhìn về phía Hoàng Cửu, mở miệng nói: “Ngươi và Hạ Hổ Vưu, Hoàng Đằng ngăn chặn cửa ra bên kia, bên này sẽ do ta đi vào!”

Song Long hạp có hai hẻm núi lớn.

Tô Vũ muốn quét sạch cả hai bên!

Thực lực Hoàng Cửu không yếu, cộng thêm có Hoàng Đằng và Hạ Hổ Vưu hỗ trợ thì muốn ngăn chặn một cửa vẫn được.

Hoàng Cửu không lên tiếng, xem như nàng đã chấp nhận.

Tô Vũ không nhiều lời, còn có Cục lông nhỏ ở đây nên hắn không sợ Hoàng Cửu giở trò gì.

Rất nhanh, hắn đã bước vào lối đi bên trái, có lẽ nên nói là lỗ mũi trái.

Hắn vừa đi, Hạ Hổ Vưu liền cười nói: “Liễu tỷ tỷ. . .”

“Ta không phải họ Liễu!”

Hoàng Cửu tức giận quát: “Ta là Hoàng Cửu!”

Hạ Hổ Vưu không để tâm, “Vậy Hoàng tỷ tỷ, lần này ngươi tiến vào Tinh Vũ phủ đệ có mục tiêu gì vậy? Đại Hạ phủ cử không ít người tới, nếu Hoàng tỷ tỷ cần gì thì Hạ gia có thể giúp đỡ chút đỉnh.”

Hoàng Cửu không thèm phản ứng cậu.

Một bên, Hoàng Đằng tươi cười nói chen vào: “Hoàng Cửu, tính ra thì ngươi và ta là người một nhà, đều cùng họ mà.

Hổ Vưu điện hạ không có ác ý gì đâu, chẳng qua là kết giao bằng hữu thôi! Nhiều bằng hữu thì nhiều con đường, tốt hơn là có thêm một kẻ thù, đúng không?”

Hoàng Cửu liếc nhìn hai người bọn họ, “Các ngươi cảm thấy ta là người của Liễu gia, cảm thấy thua thiệt ta nên mong muốn đền bù cho ta?”

Hạ Hổ Vưu cười cười, “Ta không có ý này.”

Hoàng Cửu khịt mũi coi thường, nghĩ tới gì đó lại nói: “Nếu ta thật sự là người Liễu gia, vậy thì ngươi và ta còn có hôn ước! Không phải Tô Vũ mới nói ta không xứng với ngươi sao? Có lẽ hắn nói đúng, ta không xứng làm bạn với Hạ gia các ngươi, nhưng chư thiên không ít người đều biết việc này, nếu ngày nào đó ta lại ngây thơ đi tìm Liễu gia nhận thân, Hạ Hổ Vưu ngươi có cưới ta không?”

Hạ Hổ Vưu cười khan, “Cái này. . .

Tỷ tỷ không ngại thì. . .”

Hoàng Cửu hừ lạnh một tiếng, “Đừng, ta không xứng với ngươi! Thế này đi, Hạ gia hãy đáp ứng với ta một yêu cầu, nếu như ta thật sự nhận Liễu gia thì cũng sẽ chủ động đoạn tuyệt hết thảy với Hạ gia ngươi, thế nào? Như vậy sẽ không phải là Hạ gia vô tình mà là do Hoàng Cửu này không biết điều!”

“Tùy ý ngươi!”

Hạ Hổ Vưu không có ý kiến, Hoàng Cửu trầm ngâm một lúc mới mở miệng: “Gia gia của ta muốn chứng đạo, ông ấy mà chứng đạo thì sẽ gặp phiền toái rất lớn! Có lẽ lần này ông ấy sẽ chứng đạo ở đây.

Bên phía Hạ gia, phụ thân ngươi có tới không?”

“Có.”

“Vậy phụ thân ngươi hãy giúp gia gia ta một lần, hết thảy mọi chuyện giữa Hạ gia và ta đều chấm dứt!”

Hạ Hổ Vưu nhìn nàng, có hơi bất ngờ trước ý nghĩ và lựa chọn của nàng, “Ý ngươi là Không Không?”

“Ta chỉ có một người thân duy nhất!”

Hoàng Cửu hờ hững, “Dĩ nhiên, ngươi cũng có thể không đáp ứng, bởi vì ta chưa chắc đã là người mà các ngươi nghĩ, dù có đúng thì ta cũng chưa chắc sẽ tới Liễu gia hay đi tìm Liễu Văn Ngạn nhận thân.”

Hạ Hổ Vưu hít sâu một hơi, “Việc này. . .

Trừ phi chúng ta lên tới tầng bảy, bằng không thì đáp ứng ngươi cũng là lời nói suông.

Ngươi muốn lên tầng bảy sao?”

“Dĩ nhiên!”

“Vậy thì đến tầng bảy rồi nói sau!”

Hạ Hổ Vưu không cự tuyệt, thế nhưng cũng không đáp ứng, họ có thể toàn mạng lên tới tầng bảy hay không là điều không ai có thể chắc chắn.


Chương 2069: Cương Phong

Lúc này, Tô Vũ đã bước vào lỗ mũi bên trái.

Vừa tiến vào, khắp nơi đều là “cây cối”.

Có cây vô cùng to lớn, cũng có cây vô cùng nhỏ.

Bên ngoài không có một ai.

Dù cho còn có người không chết thì lúc này hẳn cũng đang ở sâu bên trong.

Tô Vũ nhìn thoáng qua đám Triền Long Mộc, có chỗ mang dấu vết đã bị nhổ, có nơi không phải nhổ mà là bị cắt chém, nhổ lông mũi và cắt lông mũi là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng.

Nếu cắt thì nguy hiểm không lớn.

Nếu nhổ, vậy khẳng định sẽ gặp chuyện.

“Lỗ mũi là nơi duy trì hô hấp, cho nên qua một đoạn thời gian sẽ có một lần hô hấp chấn động, cương phong chính là thời điểm nguy hiểm nhất!”

Tô Vũ tự có phán đoán, “10 năm công pháp vận hành một lần.

Dựa theo tỷ lệ này, tương tự với chính ta thì vận chuyển một lần công pháp tương đương với một lần hô hấp.”

Hắn không biết Chu Thiên chi pháp, bất quá trên đại thể thì hắn biết nếu mình vận chuyển 360 khiếu huyệt, vận chuyển trọn vẹn một chu thiên thì sẽ mất thời gian một ngày.

Mà với thực lực của hắn, dưới tình huống bình thường thì một lần hô hấp cần 5 phút đồng hồ một lần.

Nơi này là 288 phút một lần!

“Trong vòng 12 ngày sẽ hô hấp một lần.

Một lần hô hấp của ta mất khoảng 10 giây, một lần hô hấp ở nơi đây lại kéo dài chừng 10 giờ.

Đáng sợ thật!”

Tô Vũ cấp tốc suy tính, hắn chưa từng tới đây nhưng vẫn có thể đánh giá ra vài mối nguy trên đại thể.

Hiểu rõ tình huống nơi này thì mối nguy sẽ không còn là mối nguy nữa.

Rất nhanh, Tô Vũ đã gặp được một gia hỏa trên đường trở về, đó là một vị cường giả Ma tộc, nhận thấy khí tức của hắn vẫn xem như mạnh mẽ thì đối phương không định tự tìm rắc rối, gã lẳng lặng tránh đường bay đi.

Tô Vũ lại bám theo, tên Ma tộc biến sắc, lạnh lùng quát: “Ngươi muốn làm gì? Ma Lang nhất tộc mà to gan lớn mật như vậy? Quên mất ai là chủ nhân của các ngươi à?”

Ma Lang nhất tộc vẫn phải phụ thuộc vào Ma tộc.

Tô Vũ cười hỏi: “Hỏi thăm một việc thôi, đằng trước còn có ai không? Có gia hỏa nào nổi tiếng không? Còn nữa, sao ngươi không tiếp tục đi lên mà lại chạy về?”

Tên Ma tộc kia biến sắc.

Ma Lang là Lăng Vân cửu trọng!

Mà gã chỉ là Lăng Vân nhất trọng.

Giết người ở đây thì sẽ chẳng ai biết rõ tình huống, trong lòng gã thầm phẫn nộ, bất quá rất nhanh đã khôi phục sự trấn định, “Ma Lang, đừng quá phách lối! Chiến Tháp đại nhân ở cách đây không xa, nếu ngươi động thủ khiến Chiến Tháp đại nhân chú ý thì ngươi chắc chắn phải chết!”

“Chiến Tháp?”

Tô Vũ ngoài ý muốn, “Hắn ở tầng một à?”

Chiến Tháp là thiên tài của Huyết Hỏa ma tộc, thực lực Sơn Hải ngũ trọng, có tên trên Địa bảng, tuổi tác cũng không nhỏ, làm sao lại xuất hiện ở tầng một được?

Tối thiểu phải là tầng hai tầng ba mới đúng.

Trước đó đối phương còn từng tới Nhân cảnh, Tô Vũ cứ ngỡ hắn đã chết rồi, kết quả lại vẫn còn sống, vận khí quả thật không tệ!

Thiên tài Điạ bảng Sơn Hải ngũ trọng thì dĩ nhiên thực lực rất mạnh mẽ.

Gã Ma tộc kia cười lạnh nói: “Không sai, Chiến Tháp đại nhân đang ở đây! Hẻm núi này chính là địa bàn Ma tộc chúng ta, ngươi mau mau xéo đi, bằng không thì chút nữa chết cũng không biết chết như thế nào đâu!”

Nói xong, gã lui về phía sau mấy bước, cảnh giác nói: “Còn nữa, sắp sửa có cương phong buông xuống, nếu ngươi không đi thì dù ngươi là Lăng Vân cao trọng cũng sẽ bị nghiền nát thành bột mịn.”

“Sắp rồi ư?”

Tô Vũ ngoài ý muốn, xem ra Ma tộc đã tìm hiểu về nơi này rất rõ ràng.

Cương phong đại khái chính là hít thở.

Kéo dài 10 giờ. . .

Bất quá nghe ý tứ của gã thì có vẻ Chiến Tháp chưa chuẩn bị đi mà còn ở lại vòng trong.

Lá gan không nhỏ!

Đương nhiên, hẳn là gã có nắm chắc, dù sao gã cũng là thiên tài Địa bảng, muốn vượt qua kiếp nạn thì chẳng có vấn đề gì.

Tô Vũ hỏi rõ mọi chuyện xong, thấy tên Ma tộc kia vẫn cảnh giác thì mỉm cười, trong mắt hiện ra Nhật Nguyệt nhìn về phía đối phương.

Tên Ma tộc giật nảy mình, tiếp đó thì trở nên đờ đẫn, cả người đều mơ hồ.

Lúc này, gã gần như đã mê man ngất xỉu, bị cuốn vào trong ảo cảnh.

Tô Vũ tiện tay giơ sách lên, thu đối phương vào trong sách, giao diện Ma tộc lại nhiều thêm một tờ, không tệ.

Ở bên ngoài không dễ giết Thần Ma Tiên, ở trong này thì lại tha hồ mà giết.

Lăng Vân nhất trọng là kẻ yếu, giết quá dễ dàng.

“Chiến Tháp là đỉnh cấp thiên tài của Huyết Hỏa ma tộc, thu hắn vào sách chắc chắn sẽ có thu hoạch không nhỏ.”

Tô Vũ tiếp tục tiến lên, những sợi lông mũi kia có đôi khi cũng sẽ công kích hắn, nhưng vừa công kích thì Tô Vũ liền tiện tay cắt chém, chém một nhát sẽ đứt cả mảng lớn, nói đi nói lại, chất lượng của đám lông mũi này quả thực cũng không kém.

Chế tạo Địa binh thì hơi khó, nhưng dùng để chế tạo Huyền binh thì tuyệt đối không có vấn đề gì.

Then chốt là số lượng còn rất nhiều.

Kỳ thật Tô Vũ không có hứng thú với việc chế tạo Huyền binh, thế nhưng có thể rèn đúc Địa binh thì hắn sẽ cắt nhiều thêm một chút, bởi vì nếu hắn muốn hoàn thiện Văn Minh Chí của mình thì cần phải hao phí vô số bảo vật!

Mười ngàn trang!

Tô Vũ dự định mỗi một tờ đều sẽ là một thanh địa binh.

Mười ngàn thanh!

Con số khủng khiếp!

Nếu là Đúc Binh sư bình thường, có khi người chế tạo đã hết thọ nguyên mà còn chưa tập hợp đủ tài liệu.

Tinh Vũ phủ đệ là chỗ tốt, cũng chỉ có ở tại đây mới có thể gom góp đủ những thứ này.

Mặt khác, hoặc là có thể đi cướp mấy giới Thần Ma Tiên Long, Nhân tộc thì thôi bỏ đi, có đánh cướp cả Nhân cảnh cũng chưa hẳn đã đủ dùng.

Thứ đồ chơi này uy lực tuy lớn, thế nhưng cũng quá đốt tiền!

Vô địch có khi còn nuôi không nổi.

Có thể rèn đúc Văn Minh Chí đến Thần binh, Tô Vũ hoài nghi số lượng đó đủ cho mười mấy vị vô địch ăn không cũng được, hiện tại may là Tinh Vũ phủ đệ mở ra đúng lúc, bảo vật lại nhiều vô số, hắn mới có thể tiếp tục duy trì nó nổi.

Sâu trong Song Long hạp.

Lúc này, Chiến Tháp mang theo vài vị Ma tộc nhìn về phía một cây Triền Long Mộc.

Ánh mắt gã tràn đầy khát vọng, “Chờ Thiên Cương chi phong đột kích, khỏa Triền Long Mộc này sẽ bị lay động, có lẽ sẽ tự mình bứt ra, hoặc không thì đó cũng là thời điểm tốt nhất để cắt chém.

Chắc chắn thứ này có thể làm thành vật gánh chịu!”

Đó là một cây Triền Long Mộc kim quang xán lạn, cực kỳ to lớn.

Giờ đây nó đang chập chờn tại hư không.

Chiến Tháp cũng không dám tùy tiện tới gần, bởi vì vật kia biết giết người.

Bên cạnh, một vị Huyết Hỏa ma tộc tóc đỏ như máu trầm giọng nói: “Chiến Tháp đại nhân, thứ này chỉ sợ vô phương cắt chém! Chỉ có thể nhổ tận gốc!”

Chiến Tháp gật đầu, cười nói: “Đào gốc sẽ tốt hơn một chút, chỉ cần lấy được thì dù sau đó không thu hoạch được gì thêm, chuyến đi Tinh Vũ phủ đệ lần này cũng đã đủ viên mãn! Dựa theo quy luật trước kia, bên đây xuất hiện một gốc Triền Long Mộc đạt tới cấp độ làm vật gánh chịu thì bên phía đối diện cũng có một cái y như thế.

Bên kia đã bị Thần tộc chiếm đoạt, đợi chút nữa xem xem có cơ hội giải quyết bọn chúng hay không, có lẽ chúng cũng đang đợi cương phong!”

Thần tộc cùng Ma tộc phân ra chiếm đoạt một bên Song Long hạp, truy tìm vật gánh chịu!

Triền Long Mộc nơi đây cầm đi rèn đúc Thiên binh cũng được, trực tiếp làm vật gánh chịu cũng được, đây chính là mị lực của Tinh Vũ phủ đệ, bảo vật rải khắp nơi, chỉ cần ngươi có năng lực thì đều có thể cầm tới!

Mà những vật này cứ như thể vĩnh viễn sẽ không bị đào hết.

Ngươi lấy đi, có lẽ qua vài năm sau nó lại xuất hiện lần nữa.

Tô Vũ không ở đây, bằng không hắn sẽ nói cho bọn họ biết bởi vì đây là lông mũi, chặt đứt rồi thì sẽ lại lớn lên, chỉ cần cho nó một chút thời gian là được.

Lúc này, một cỗ cương phong yếu ớt bắt đầu thổi qua.

Từ chỗ sâu ùa tới!

Nơi đó mới thật sự nguy hiểm, dưới tình huống bình thường không ai dám tiến vào chỗ sâu.

Chiến Tháp đang kích động chờ đợi cơ duyên, sau lưng bỗng nhiên có tiếng người cười nói vang lên: “Chiến Tháp, vận khí không tệ nhỉ!”


Chương 2070: Chư Thiên Ban Thưởng

“Chiến Tháp, vận khí không tệ nhỉ!”

Chiến Tháp giật mình, vội vàng quay đầu lại, lạnh lùng quát: “Ngươi là ai?”

Đây không phải Ma Lang!

Ma Lang Lăng Vân cửu trọng nào dám to gan như vậy.

“Lang Đồ!”

Tô Vũ khịt mũi một cái, hắn nhìn thoáng qua lông mũi bốn phía đã bị bọn gia hỏa này cắt chém không ít, phía trước là một sợi lông mũi thô to màu vàng kim.

Tô Vũ hơi rung động, thật là lợi hại!

Khó trách những người này đứng đây trông coi mãi mà không chịu đi!

Còn nữa, người rèn đúc nên Tinh Vũ phủ đệ càng lúc càng khiến Tô Vũ bội phục, quá lợi hại!

Lông mũi không phải là có khả năng vĩnh viễn không ngừng tái sinh sao?

Nếu là như vậy thì thật đáng sợ!

Vật gánh chịu vĩnh viễn sẽ không đoạn tuyệt, đây chính là cơ duyên vạn thế!

Bất quá, chắc chắn nó sẽ rút không ít nguyên khí hoặc là những lực lượng khác để bồi dưỡng.

Thế nhưng có thể chế tạo ra loại phủ đệ cấp bậc này, có thể làm cho vật gánh chịu trùng sinh, có thể khiến người ta lấy đi một lần, qua vài năm lại đến lấy nữa thì năng lực này cũng quá cường đại rồi!

Tô Vũ không rảnh nhiều lời, một quyển sách nhanh chóng huyền không phủ lên phía trên đám Ma tộc trong đây.

Chiến Tháp sớm đã cảm thấy không ổn.

Gã hét lớn một tiếng, thân thể trong nháy mắt lớn mạnh, cầm cự phủ nơi tay bổ về hướng Tô Vũ.

Gã là Sơn Hải ngũ trọng, thực lực hiển nhiên không phải thổi phồng lên.

Sơn Hải dưới thất trọng thông thường đều có thực lực không cao hơn 100 ngàn khiếu.

Nhưng Chiến Tháp đã tiếp cận lực lượng gần 300 ngàn khiếu, gã là thiên tài chính cống, là cường giả có thể giao chiến cùng Sơn Hải đỉnh phong.

Tô Vũ không quá để ý, hai mắt hắn sáng như đuốc nhìn về phía Chiến Tháp, dĩ nhiên hắn không sợ tên này, chỉ cần cẩn thận một chút trước thủ đoạn áp đáy hòm của đối phương là được, miễn cho lật thuyền trong mương.

Quả nhiên, xem xét một hồi Tô Vũ đã nhìn ra được vấn đề.

Trong cơ thể Chiến Tháp thật sự phong ấn một thứ.

Nhìn kỹ thì đó là một giọt máu đỏ ngòm, không phải cường độ vô địch mà là Nhật Nguyệt cửu trọng.

Tô Vũ lén nhẹ nhàng thở ra.

Cũng phải, tinh huyết vô địch quá hiếm thấy, Nhật Nguyệt cửu trọng bị vô địch đánh giết thì cũng có thể bảo tồn, bọn gia hỏa này quả nhiên đều có chút thủ đoạn.

“Chỉ là một giọt tinh huyết mà thôi!”

Nhật Nguyệt cửu trọng tuy mạnh, nhưng tinh huyết Nhật Nguyệt cửu trọng thì Tô Vũ vẫn có thể xử lý.

Bất quá, tốt nhất là có thể bảo tồn giọt tinh huyết này lại.

Không cho Chiến Tháp chút cơ hội nào!

Vậy thì phải miểu sát gã!

Đúng lúc đó, trong hư không có một cây đại chùy vô thanh vô tức xuất hiện, ẩn chứa mấy chục viên thần văn, một cái chùy tầng tầng hạ xuống!

Chiến Tháp chỉ cảm thấy cõi lòng lạnh lẽo, gã vô thức ngẩng đầu lên, lòng ngập tràn hoảng hốt, “Tô. . .”

Oanh!

Một chùy nện xuống, Chiến Tháp trực tiếp bất tỉnh, khí tức mất đi trong nháy mắt, mà Văn Minh Chí của hắn cũng đã bao trùm lên những người khác, phút chốc, toàn bộ mọi người đều bị nuốt vào bên trong.

Riêng Chiến Tháp thì bị Tô Vũ nện một chùy ngất lịm, sau đó hắn vươn tay ra nhắm ngay nơi trung tâm trái tim gã, phốc, một giọt tinh huyết bị hắn bắt vào trong tay.

Giọt tinh huyết kia còn muốn nhảy lên, muốn bùng nổ, nhưng bị Tô Vũ khẽ quát một tiếng, trong nháy mắt đã phai mờ đi khí tức bạo động!

“Ngoan ngoãn là tốt!”

Tô Vũ cười lạnh, lúc này, Văn Minh Chí buông xuống, nhanh chóng nuốt luôn Chiến Tháp vào.

Mà ngay khi nó vừa thôn phệ Chiến Tháp, bỗng nhiên có một đám mây màu xuất hiện.

Chư thiên ban thưởng!

Tô Vũ bĩu môi, hôm nay hắn đã giết rất nhiều người, thế nhưng được ban thưởng lại rất ít, khả năng là do lần trước hắn đã chiếm tiện nghi.

Nếu trên Liệp Thiên bảng còn tên hắn thì có lẽ chiến tích của Tô Vũ đã là phụ trợ đánh giết Vĩnh Hằng.

Từ lần đó về sau, Tô Vũ giết rất nhiều người thế nhưng vẫn chẳng hề có ban thưởng, dù trước đó hắn giết Nhật Nguyệt cũng thế, đều chỉ được tích lũy lại.

Tích lũy ban thưởng!

Điều này đại biểu, hắn giết nhiều người như vậy, dù là thiên tài trong Liệp Thiên bảng cũng không ít, tuy nhiên đều không đạt đủ yêu cầu của ban thưởng.

Vừa nãy hắn giết thiên tài Địa bảng Chiến Tháp thì mới đạt đến yêu cầu.

Thiên tài Địa bảng cho ra ban thưởng hẳn còn cao hơn Nhật Nguyệt tam trọng, giết thiên tài sẽ lấy được ban thưởng càng nhiều, nếu có người giết chết được Tô Vũ thì có lẽ ban thưởng sẽ đạt đến ngưỡng Nhật Nguyệt bát trọng hay thậm chí tấn cấp cửu trọng.

Lúc này, Chiến Tháp vừa chết, ban thưởng bèn hiện lên.

Chỉ có một đám mây màu.

Đám mây buông xuống rất nhanh.

Không phải Thiên Nguyên khí, cũng không phải ý chí lực hoặc là thứ mà Tô Vũ quen thuộc.

Tô Vũ cầm vào tay, đám mây kia chợt tan biến, trong tay hắn xuất hiện một bản thư tịch.

Lạc ấn phía trên thư tịch cũng không phải chữ viết của bất luận tộc nào, mà thuần túy là ý chí chi văn, cùng dạng chữ viết với “Văn Minh” của Tô Vũ.

Đúc binh tường giải

Tô Vũ nhìn bốn chữ lớn ấy, trong lòng hơi có chút ngoài ý muốn, đây là đúc binh đạo thư?

Đây là lần đầu tiên hắn cầm tới ban thưởng liên quan đến đúc binh đạo, dĩ nhiên, trước kia có ban thưởng binh khí, thế nhưng đó là thành phẩm, không phải thủ pháp rèn đúc hoặc là tài liệu đúc binh.

Hôm nay cuối cùng cũng nhận được.

Mấu chốt vật này là thứ mà Tô Vũ giết rất nhiều người, mấy trăm thiên tài mới tích lũy mà thành.

Cho nên hẳn là bản thư tịch này sẽ không tệ.

Có thể dùng ý chí chi văn viết thì chắc chắn sẽ không tệ, hơn nữa còn là loại ý chí chi văn thuần túy chứ không phải dùng chữ của tộc khác để viết.

Tô Vũ mở ra nhìn thoáng qua, trước mắt hắn hiển hiện từng hình ảnh của một vị cường giả đúc binh.

Hắn nhìn một hồi, thủ đoạn đúc binh hết sức thuần thục. . .

Xem xét hồi lâu, Tô Vũ mới thu hồi sách, trong lòng âm thầm vui vẻ, tặng nó cho Triệu lão sư là thích hợp nhất!

Tô Vũ học đúc binh chỉ có thể nói là có mục đích chứ không phải vì có hứng thú.

Mà Triệu Lập chính là người đam mê đúc binh chân chính.

Đây là đồ tốt!

Đồ mà hắn đưa cho lão sư không nhiều, quyển sách này hẳn là do Thiên Binh sư thượng cổ viết, thủ đoạn rèn đúc khác hoàn toàn so với hiện tại, nếu đưa cho Triệu Lập tham khảo thì có lẽ sẽ trợ giúp ông tấn cấp Thiên Binh sư!

Tô Vũ cảm thấy hết sức vui vẻ, đúng lúc này, từ chỗ sâu bên trong Song Long hạp bỗng có cương phong kéo tới.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 12 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 15 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 20 giờ trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 22 giờ trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 1 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box